Thursday, January 30, 2014

Xông Nhà (Version 2)


Tầm Xuân - Quang Minh - Hồng Đào - Đòan Phi - Hà Thanh Xuân

Mời quý vị cười vui với vở kịch vui ngày tết 



Giàu Nghèo Do Đâu

Quán Thế Âm Bồ Tát


Tại sao có giàu nghèo, sang hèn trên thế gian này? Sang hèn, giàu nghèo có phụ thuộc vào tôn giáo, dân tộc, hay học thức hay không?

Tất cả mọi việc đều có nhân của nó. Phải có gieo nhân giàu sang thì mới hái được quả giàu sang. Vậy nhân giàu sang là gì? Đó là nhân bố thí và tôn trọng người. Nhân bố thí là biết cho đi và chia sẽ những gì mình có từ tiền tài vật chất cho đến bố thí thời gian, công sức, lời nói ái ngữ, sự hiểu biết kinh nghiệm,...

Ngoài ra nhân giàu sang là biết sống không tham lam trộm cắp, cờ bạc dù là một vật nhỏ như cây kim; sống không ích kỷ, hẹp hòi và bủn xỉn.

Đức bố thí là một đức hạnh tuyệt vời của con người, ai sống vời lòng thương yêu thì luôn luôn muốn giúp đỡ tất cả mọi người dù có hay không hoạn nạn hoặc đau khổ,...

Đức bố thí giúp diệt lòng ích kỷ, bủn xỉn, tham lam trộm cắp và hẹp hòi của con người. Chính Đức bố thí giúp cho con người gieo được nhân thiện có quả cuộc sống giàu sang đầy đủ. Những ai có cuộc sống nghèo đói là do thiếu đức bố thí. Do vậy giàu nghèo trên thế gian này không phải phụ thuộc và tôn giáo, học thức, dân tộc ( vì ai cũng thấy trong tất cả mọi tôn giáo đều có người nghèo người giàu dù là dân tộc nào, có học hay không có học) mà chính là đức hiếu sinh bố thí. 

Bố thí với lòng thương yêu thì vô cùng đẹp, vì khi bố thí chỉ nghĩ đến niềm vui và hạnh phúc của người nhận, còn người bố thí lấy niềm vui và hạnh phúc của người nhận làm niềm vui và hạnh phúc cho mình. Chính niềm vui và hạnh phúc đó sẽ theo ta mãi mãi đến cuối cuộc đời.

Ví dụ: Nhà mình trồng bông, người ngoài đi ngang nhà thấy bông đẹp, thích và hái, không xin phép. Mình thấy vậy thì hãy lấy đó làm niềm vui, vì bông mình trồng đem niềm vui đến cho người khác. Nếu được thì nói ngay những lời nói yêu thương “nếu cô thích thì hái thêm về cắm trong nhà cho đẹp”. Nếu mình nghĩ rằng mình trồng bông chỉ để cho mình ngắm thôi, chỉ để cho mình hái thôi thì mình sống quá ích kỷ hẹp hòi. Còn khi mình luôn sống biết chia sẽ những gì đẹp nhất, ngon nhất, tốt nhất cho người khác, ai thích cái gì mình đang có thì mình luôn sẵn sàng cho đi, đó là mình sống biết đem niềm vui đến cho người.

Khi người ta muốn cái gì mà đạt được toại nguyện thì ai cũng vui. Ngay khi khi biết người khác muốn gì mà mình đáp ứng ngay thì mình sẽ đem niềm vui đến cho họ. Đâu phải khi cho tiền người nghèo mình mới vui đâu.

Ai biết sống yêu thương thì hằng ngày có hằng trăm nghìn cách để đem niềm vui đến cho mọi người. Đó là sống yêu thương. Khi các bạn sống yêu thương thì mới nhận ra rằng sao chúng đơn giản, dễ dàng, gần gủi đến thế mà mình đã bỏ qua và không biết từ bao lâu nay. Đức này là đức ly tham bố thí.

• Giúp người đừng tính thời gian. Đang giúp người thì giúp cho trọn, cho xong rồi nghỉ. Thấy người vẫn làm thì mình cùng làm cho xong, đừng nghĩ rằng đã đến giờ nghỉ phải thôi việc. Khi mình cùng làm chung với người cần giúp đỡ đến khi xong việc thì mình sẽ thấy sự vui mừng của họ. Đức này là đức bố thí.

• Sống biết cho đi những gì mình thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất, quí nhất, kể cả hạnh phúc của mình cho người khác, không phân biệt thân sơ và kẻ thù. Nếu mình vui khi có những thứ thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất, quí nhất thì người khác cũng vậy, cho nên trước khi cho ai vật gì thì hãy lấy những thứ mình thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất và quí nhất cho người khác.

Ví dụ mình thích uống nước trái cây thì hãy mời người nước trái cây thay vì nước lạnh, mình thích ăn trái cây thì hãy mời người trái tươi tốt ngon mà mình thích,… Như người mẹ thương yêu con cái luôn để giành những thứ tốt đẹp, ngon, mới, quí giá nhất cho con mình. Đức này là đức tôn trọng bố thí.

• Mua đồ vật mà rẽ quá thì trả tiền thêm. Ở Việt Nam có nhiều người từ quê ra chợ thị trấn bán vài món rau hay trái cây vườn kiếm thêm tiền mua gạo. Họ bán rẽ hơn chợ và nhìn trông rất tội nghiệp. Có nhiều người mua thấy vậy khi trả tiền thì trả hơn một chút hoặc không cần tiền thối lại. Đó là một hành động sống thương yêu khéo léo thật là hay. Đây là đức bố thí.

• Nếu có dư vật gì không dùng thì hãy cho đi, đừng để giành cất giữ. Biết có còn sống đến ngày mai không mà cất giữ làm gì. Có rất nhiều người đang cần những thứ ta có. Có rất nhiều cơ quan từ thiện sẵn sàng nhận những vật người khác cho để đem cho lại những người cần đến, hoặc bên Mỹ mỗi vùng có những website freecycle hoặc craiglist giúp cho mọi người tận dụng lại những đồ cũ hoặc dư thừa của người khác. Có thể đối với một người một vật là cũ hay vô dụng, nhưng đối với người khác lại là vật hữu dụng. Đây là đức buông xả bố thí.

• Đừng nghĩ rằng vật gì cũng có thể bán, tiền bạc sẽ làm cho chúng ta đánh mất tình thương. Nếu có dư giả tiền của thì khi dư cái gì hay muốn thay đổi cái gì mới thì nên cho đi cái cũ, đừng nghĩ rằng bán rẽ còn hơn cho không, nhất là anh em trong gia đình thì không nên buôn bán dù đó là chiếc xe hơi hay căn nhà. Đây là đức hiếu sinh bố thí.

• Dù cho người giàu hay người nhiều tiền cũng cần giúp đỡ, đừng đánh giá người qua hình tướng hay tài sản mà bỏ qua cơ hội sống thương yêu. Người nhiều tiền cũng lo lắng, buồn phiền, sợ hãi, cũng bệnh, già, chết, cũng chỉ có hai tay… như mọi người khác. Người giàu là người sống biết đủ. Người nhiều tiền chưa chắc là người giàu vì họ vẫn thấy chưa đủ, luôn nghĩ cách tìm ra tiền. Đây là đức hiếu sinh bố thí.

• Giúp người đừng sợ đêm khuya, mưa hay giông bão. Vùng nông thôn Bắc Việt có vài nhà có điện thoại. Một lần chủ nhà nghe chuông reo và được nhờ nhắn hàng xóm cách vài căn, tuy trời đêm hôm mưa lạnh, người chủ vẫn khoác áo vào đi gọi. Thật là tình nghĩa xóm làng. Đây là đức bố thí.

• Sẵn lòng giúp chổ ăn chổ ở cho những thí sinh lên thành phố thi đại học, nếu có khả năng thì cung cấp chổ ở miễn phí cho sinh viên học đại học 5 năm và nếu có khả năng hơn nữa thì cung cấp học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo. Có khi sinh viên phải lên thành phố thuê nhà để sống và học, nếu vì lý do gì đó không đủ tiền trả tiền trọ thì chúng ta thương yêu họ và cho họ sống nhờ đến khi có tiền rồi trả cũng được hoặc trả bao nhiêu cũng được tùy khả năng. Khi con người không còn bị nô lệ cho đồng tiền thì chúng ta thấy mình đem hạnh phúc và niềm vui đến cho bao nhiêu người hằng ngày. Đức này là đức hiếu sinh bố thí.

• Khi đọc báo thấy có nhiều người bất hạnh nghèo đang bệnh tật cần tiền mua thuốc hay làm phẩu thuật, những vùng nghèo cần xây dựng hay thiếu thiết bị cho trường học. Nếu có khả năng chúng ta nên giúp ngay, đừng để cơ hội qua đi, để rồi đánh mất một cơ hội sống thương yêu. Đức này là đức hiếu sinh bố thí.

• Có ai nhờ giúp việc gì thì đang bận hay tính làm việc gì cũng dời lại làm sau. Khi có ai nhờ làm việc gì là người đó tin tưởng mình, hy vọng vào sự giúp đỡ của mình, vậy chúng ta hãy sống thương yêu và đừng làm cho người khác thất vọng. Người có lòng thương yêu luôn sẵn sàng vui vẻ giúp người mà không bao giờ nghĩ rằng người khác lợi dụng lòng tốt của mình. Đây là đức hoan hỷ bố thí.

• Có khi chúng ta cho ai đó mượn tiền hay mượn đồ vật mà trả chậm thì chúng ta cũng vui vẻ, đừng hối thúc hay hỏi họ. Ai cũng có lúc khó khăn, mình cũng có lúc như vậy thì chớ nên làm khó người. Nếu ai cho mượn tiền hay mượn vật gì thì nên nhớ rằng nếu chẳng may người mượn vì lý do nào đó không trả được thì mình cũng sẵn lòng cho họ luôn. Còn không tính được chuyện này thì thà không cho mượn vì khi gặp chuyện không may xảy ra thì tình cảm sẽ bị mất, kể cả anh em, bạn bè, vợ chồng, cha mẹ và con cái. Có thể mình không nói ra nhưng người mượn cũng cảm thấy khó chịu. Đức này là đức tỉnh giác bố thí.

• Sống biết yêu thương mọi người và các loài vật sống xung quanh mình. Loài vật nào cũng cần có sự sống, loài vật nào cũng phải kiếm ăn hằng ngày. Kiếm ăn rất khổ cực. Mình đây cũng phải khổ cực đi làm hằng ngày kiếm tiền mua thức ăn thì mọi người, mọi loài vật đều như vậy. Nếu có dư đồ ăn thì mình chia sẻ cho người khác, cho loài vật khác. Như vừa rồi trên TV có thống kê số tiền thu nhập của tổng thống Mỹ Obama trong đó ông có nhận 1.4 triệu đô cho giải Nobel, số tiền này ông tặng cho các quỹ từ thiện, ngoài ra còn một phần thu nhập của ông cũng đã làm từ thiện. Đức này là đức hiếu sinh bố thí.

• Khi sống với đức bố thí người bố thí nên biết cám ơn người nhận bố thí. Có thể câu nói này hơi lạ, xin các bạn đọc mẫu chuyện này. Thành La Phiệt thời Đức Phật có ông Hoàng rất hung bạo. Thêm vào đó quyền thế và địa vị của ông có thể giúp ông thủ tiêu tội án trước pháp luật, chưa một lời phải nào, một đạo giáo nào cảm hóa được ông. Một hôm ông gặp Phật. Đức Phật dạy cho ông niệm Phật: “Hãy tưởng niệm Phật đà, hãy từ bi thương người, hãy hùng lực cứu người”.

Đêm hôm ấy, ông suy nghĩ mông lung, ông nghĩ: “Nhớ Phật phải nhớ đến người nghèo khổ, tưởng Phật phải tưởng đến người nghèo khổ. Rồi mới sáng, ông đi tìm Phật. Giữa đường ông gặp một người hành khất ốm liệt bên vệ đường. Không suy nghĩ ông đến ân cần hỏi han và dốc hết tiền trong túi ra cho. Người ấy e sợ cám ơn rối rít. Nhưng ông chỉ bảo: Vì tưởng nhớ Phật nên tôi giúp anh. Anh nhận tiền này khiến tôi được phước, thế là tôi ơn anh chứ nào anh ơn gì tôi? Người hành khất nghe thế, lấy làm lạ vì không lạ gì tính nết của ông và uy danh của đức Phật nữa. Bỗng nhiên người ấy cất tiếng niệm: “NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT” (kính lễ đấng giác ngộ). Ông Hoàng cũng bất giác niệm theo và đi mau tìm Phật. Khi gặp được Ngài, ông thuật rõ đầu đuôi mọi việc. Nghe xong đức Phật mỉm cười hiền từ bảo : Phải! Niệm Phật ông phải tưởng niệm người nghèo khó là để giúp đỡ họ. Tưởng niệm người nghèo khó, để giúp đỡ họ là tưởng niệm Phật đó.

Qua câu chuyện trên chúng ta thấy dù một người hung bạo, bảo thủ, kiêu mạn đến đâu cũng có tấm lòng thương yêu. Chính lòng thương yêu sẽ thay đổi tâm tánh của họ. Một vấn đề nữa chính là Phật dạy niệm Phật chính là sống như đời sống của Phật biết yêu thương mọi người, biết sống đạo đức không làm khổ mình, khổ người và khổ các loài vật, đó chính là niệm Phật. Niệm Phật như vậy mới đúng là có ý nghĩa, là có trí tuệ.

Chính điều này mới thực tế, mang đến hạnh phúc thật sự. Đức Phật thường nói: “Trí tuệ ở đâu thì giới luật ở đó, giới luật ở đâu thì trí tuệ ở đó, giới luật làm thanh tịnh trí tuệ, trí tuệ làm thanh tịnh giới luật” Giới luật của đạo Phật chính là đạo đức, là đức hạnh của con người. Ai sống có đạo đức, chính người đó có trí tuệ. Đức này là đức bố thí khiêm tốn và đức minh mẫn.

(Theo blog Chánh Kiến)

Xông Nhà (Version 1)

Wednesday, January 29, 2014

Mở Cửa Tâm Xuân


Life Vest Inside - Kindness Boomerang - "One Day"

Gieo nhân tốt sẽ nhận quả tốt, như chiếc Boomerang, những gì mình cho ra sẽ nhận được trở về!

Sỏi Đá Vô Hồn


Mỹ Đen

Đen hay trắng, đỏ hay vàng, cắt ra cũng máu đỏ như nhau, cũng có trái tim biết yêu thương, biết đau khổ. Hãy biết tôn trọng lẫn nhau nếu ta là con người! 

Cuộc Sống Và Tôi


Tôi nói với cuộc sống rằng hãy lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng cuộc sống không thể lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng tôi có thể từ bỏ tự trọng của mình khi tôi muốn. 

Tôi nói với cuộc sống rằng hãy làm cho đứa con tật nguyền của tôi được lành lặn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tâm hồn đứa con của tôi thật hoàn hảo, và thân thể chỉ là tạm thời mà thôi.  

Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.  

Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi. 

Tôi nói với cuộc sống hãy làm giảm đi những nỗi đau trong tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói rằng sự chịu đựng giúp tôi thoát khỏi những lo lắng vật chất và mang tôi đến gần cuộc sống hơn. 

Tôi nói với cuộc sống hãy giúp tôi luôn chín chắn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống. 

Và khi tôi nói với cuộc sống rằng hãy giúp tôi có thể yêu một người nào đó nhiều như người đó đã yêu tôi, cuộc sống nói với tôi rằng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề rằng cuộc sống không là một phép màu để cầu xin, cuộc sống là cơ hội để tôi được yêu thương và biết yêu thương.

Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta e dè sợ hãi, mà chỉ muốn chúng ta hiểu và sống mà thôi. 


Khuyết danh

Tuesday, January 28, 2014

PPS Flowers Show in Taipei



Năm 2014, Lịch 1986 Được “Săn Lùng” Như... Đồ Cổ Quý

Ngay khi năm 2014 bắt đầu những ngày đầu tiên, những cuốn lịch năm 1986 bỗng được săn lùng như những món đồ cổ. Tại sao?
Một phát hiện thú vị của các nhà khoa học cho năm mới 2014, đó là chúng ta có thể sử dụng lại cuốn lịch từ cách đây gần 3 thập kỷ - cuốn lịch năm 1986 - trong năm 2014 bởi ngày tháng của hai năm hoàn toàn giống hệt nhau.
Vì ngày tháng của năm 1986 hoàn toàn trùng khớp với năm 2014 nên bất cứ gia đình nào hoài cổ tới mức giữa lại cuốn lịch từ cách đây 27 năm sẽ được dịp “cười lớn” trước sự trùng hợp hy hữu và thú vị này.
Hiện ở các nước phương Tây, những cuốn lịch cũ năm 1986 đang được săn lùng như một món đồ cổ “hàng hot” đầu năm mới, một thú chơi rất phù hợp với những ai yêu sưu tầm đồ cổ. Các tờ báo phương Tây cũng liên tục đăng tải những tin ảnh về các cuốn lịch cũ năm 1986 có thể đem sử dụng lại kể từ này 1/1/2014.

Sự trùng hợp này cũng khiến nhiều nhà in nảy ra ý tưởng làm lịch giả cổ, theo đó, họ tái bản những cuốn lịch giống hệt như những cuốn đã xuất bản hồi năm 1986 để tung ra thị trường và thu hút được một số lượng khách hàng không nhỏ.


Tập đoàn bán lẻ Pirelli của Ý - một trong những đơn vị in ấn lịch năm mới lớn nhất thế giới - cũng quyết định không ra mẫu lịch mới cho năm 2014 mà tái bản cuốn lịch chưa xuất bản của năm 1986 để kỷ niệm sự trùng hợp ngẫu nhiên đầy thú vị của ngày tháng năm nay.
Những ngày này, khi vào các trang mua sắm lớn trên mạng, bạn sẽ thấy khá nhiều người rao bán những cuốn lịch cũ từ năm 1986.
Những cuốn lịch này, giá ban đầu rất rẻ nhưng khi bán lại với ý nghĩa đặc biệt như thế này, thường giá sẽ lên tới mức 50 đô la

Dù đây được coi là một hiện tượng hy hữu nhưng thực tế không phải là quá hiếm gặp bởi bên cạnh năm 1986 thì lịch của hai năm 1997 và 2003 cũng hoàn toàn có thể được đem tái sử dụng cho năm nay. Lịch năm 1986 gây sốt nhất bởi nó là cuốn lịch lâu năm hơn cả và có thể coi như một thú chơi đồ cổ trong dịp đầu năm mới.

Một cuốn lịch năm 1986 với chủ điểm là những bộ đồ bơi

Nếu bạn là người ham thích thú chơi đồ cổ, hãy nhớ rằng lịch của năm 2014 có thể tiếp tục được đem sử dụng cho năm 2025.
Dưới đây là một số cuốn lịch cổ năm 1986 còn được lưu giữ tới hôm nay:

Một cuốn lịch của Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên với hình minh họa trang đầu là đô vật người Mỹ nổi tiếng thế giới Hulk Hogan.

Một cuốn lịch với những hình minh họa tếu táo của nhà xuất bản Brown and Bigelow (Mỹ).

Một cuốn lịch mới cứng từ năm 1986 với hình minh họa là chú gấu Teddy. Cuốn lịch thậm chí còn chưa được sử dụng và vẫn còn được bọc trong giấy bóng kính.

Cuốn lịch năm 1986 với những hình vẽ hài hước của họa sĩ người Mỹ Norman Rockwell

Một cuốn lịch với hình minh họa là những ngôi sao màn bạc nổi tiếng ở thập niên 1980.

Một cuốn lịch với những bức hình minh họa là các cao bồi miền Tây ở những thập niên trước.
  
Sưu tầm

"Lịch trình" Lão Hóa Của Các Bộ Phận Trong Cơ Thể


Theo thời gian, cơ thể con người sẽ bị lão hóa, thể hiện bằng những biến đổi về hình thái và chức năng của các bộ phận của cơ thể. Quá trình lão hóa không diễn ra đột ngột, mà đến từ từ.

Vậy hãy xem lịch trình lão hóa của các bộ phận trong cơ thể như thế nào nhé.
Tim: Lão hóa từ tuổi 40
Ở tuổi 40, mạch máu dần mất đi sự đàn hồi, động mạch cũng có thể trở nên cứng hoặc bị tắc, nguyên nhân gây ra sự thay đổi này là do chất béo tích tụ ở động mạch vành. Điều này làm cho hiệu quả truyền máu của tim tới toàn bộ cơ thể cũng bắt đầu giảm xuống. Do đó, để giữ cho trái tim khỏe mạnh, tốt nhất bạn không nên ăn quá nhiều chất béo bão hòa.

Phổi: Lão hóa từ tuổi 20
Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40, một số yếu tố như lồng ngực biến dạng, các khớp bị cứng, nhu mô phổi giảm đàn hồi... kết hợp với sự xơ cứng ở cơ bắp và xương sườn buồng phổi có thể khiến cho nhiều người bị khó thở.
Hoạt động của phổi gặp khó khăn, đồng nghĩa với việc không khí sau khi hít thở sẽ lưu lại trong phổi nhiều hơn dẫn tới khó thở.

Da: Lão hóa từ khoảng tuổi 25
Cùng với sự giảm tốc của quá trình tạo collagen, da bắt đầu lão hóa tự nhiên từ tuổi 25. Các tế bào da chết sẽ không biến mất một cách nhanh chóng, trong khi lượng tế bào da mới có thể giảm đi chút ít. Kết quả là da sẽ xuất hiện nếp nhăn và trở nên mỏng hơn, ngay cả khi dấu hiệu lão hóa da ban đầu có thể đến tận tuổi 35 mới xuất hiện.

Ngực: Lão hóa từ tuổi 35
Phụ nữ đến tuổi 35, các mô vú và chất béo trong ngực bắt đầu mất dần, kích cỡ và sự căng đầy cũng giảm xuống. Từ tuổi 40, ngực phụ nữ bắt đầu chảy sệ, quầng vú (khu vực xung quanh đầu vú) bị thu hẹp mạnh.

Cơ quan sinh sản: Lão hóa từ tuổi 35
Cơ quan sinh sản của các chị em bắt đầu suy giảm sau tuổi 35. Nội mạc tử cung có thể trở nên mỏng hơn, khiến việc thụ tinh gặp khó khăn hoặc tạo thành môi trường kháng tinh trùng. Khả năng sinh sản của đàn ông cũng bắt đầu suy giảm ở độ tuổi này. Sau tuổi 40, chất lượng tinh trùng giảm xuống, nên khả năng có con của nam giới cũng có dấu hiệu suy giảm.

Cơ bắp: Lão hóa từ tuổi 30
Sau tuổi 30, tốc độ lão hóa của cơ bắp còn nhanh hơn cả tốc độ phát triển. Ở độ tuổi này, hầu hết chúng ta có xu hướng tích trữ chất béo nhiều hơn và đốt cháy lượng calo ít hơn nên cơ bắp dần bị mất đi. Qua tuổi 40, tốc độ lão hóa cơ bắp của con người càng tăng nhanh hơn. Thường xuyên luyên tập có thể giúp ngăn chặn sự .

Xương: Lão hóa từ tuổi 35
Sau tuổi 35, xương bắt đầu mòn và rơi vào quá trình lão hóa tự nhiên do các tế bào xây dựng xương hoạt động kém hơn. Xương của phụ nữ mãn kinh mòn nhanh hơn và có thể gây ra bệnh loãng xương. Kích thước và sự suy giảm mật độ xương có thể làm giảm chiều cao của bạn.

Răng: Lão hóa từ tuổi 40
Khi chúng ta già đi, lượng nước bọt tiết ra cũng ít đi. Nước bọt có thể rửa sạch vi khuẩn, nếu nước bọt ít đi, răng và nướu của chúng ta dễ bị hôi. Sau khi các mô nha chu mất dần, nướu răng sẽ bị thu hẹp, đây là triệu chứng thường gặp ở người lớn trên 40 tuổi.

Thính lực: Lão hóa từ khoảng tuổi 55
Hơn một nửa số người trên 60 tuổi có thể bị giảm thính lực do lão hóa . Triệu chứng này gọi là điếc lão hóa, là do sự thiếu “các tế bào lông” gây ra. Tế bào lông cảm quan trong tai có thể tiếp nhận sự rung động của âm thanh và truyền âm thanh tới não bộ.
Theo TTVN 

Monday, January 27, 2014

Thiên Thai - Văn Cao - Hà Thanh - Liên Như

Mời thưởng thức tiếng hát cố ca sĩ Hà Thanh qua ca khúc Thiên Thai và slide show Liên Như


Gai Hoa Hồng


Ông đúng là ông già khó chịu! – Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm việc hơn một năm nay. Bệnh nhân mới này ở đây được khoảng hai tuần và ông ta làm cho cuộc sống của tất cả các y tá trở thành địa ngục. Ông ta chửa rủa, quát, đá tất cả những ai lại gần ông ta. Đó là còn chưa kể việc ông ta cố tình đổ thức ăn ra giường để y tá phải đến dọn, và để ông ta có thể nguyền rủa thêm. Becky không nghĩ là ông ta có người thân vì chẳng có ai đến thăm ông, ít nhất là trong khoảng thời gian cô phải chăm sóc ông ta.

Một hôm, một tổ chức phụ nữ đến thăm bệnh viện. Họ hát và đem hoa hồng đến, tặng mỗi bệnh nhân một bông hoa đỏ thắm. Ông già khó tính nhìn bông hoa được cắm tử tế trong lọ thủy tinh trên bàn, lấy mu bàn tay gạt cái lọ. Cái lọ rơi xuống, vỡ tan tành. Mọi người chỉ đứng nhìn ông ta vẻ kỳ lạ. Ông trở mình quay mặt vào tường xoay lưng lại những người từ tổ chức phụ nữ đến thăm.
Một người bắt đầu dọn những mảnh vụn của cái lọ. Becky nhặt bông hoa lên, cắm nó vào một cái cốc nhựa và đặt lên tủ đầu giường của bệnh nhân già kia. Khi người của tổ chức phụ nữ đã đi về, Becky quay lại phòng ông bệnh nhân khó chịu, cầm bông hoa hồng và ngắt từng cánh một, ném vào thùng rác bên cạnh. Ông già nhìn thẳng cô y tá, cho đến khi cô ngắt đến cánh cuối cùng. Còn lại cuống hoa, cô cắm trả lại cốc nhựa. Vừa khi cô định quay đi thì ông bệnh nhân già làu bàu:
-Sao cô lại làm thế?
-Tôi chỉ muốn ông thấy những gì ông đã làm? – Becky đáp – Ông đã phá vỡ những mối quan tâm của chúng tôi với ông như là ngắt bỏ từng cánh hoa một, kể từ khi ông đến đây.

Rồi Becky đi ra.
Sáng hôm sau, khi đến bệnh viện thì các bác sĩ bảo Becky đến dọn phòng ông bệnh nhân già. Ông đã mất vào đêm hôm trước. Khi Becky thu khăn trải giường đi giặt, cô nhìn thấy bông hoa hồng vẫn còn nguyên vẹn trong cái cốc nhựa. Những cánh hoa đã được đính vào cuống hoa bằng băng dính một cách vụng về. Becky cũng thấy ở dưới gối của ông lão có một quyển Kinh thánh. Khi cô nhấc quyển sách lên, trong đó rơi ra một tờ giấy, có ghi: "Không phải tôi muốn mọi người ghét tôi. Tôi chỉ không muốn tất cả mọi người sẽ quên tôi. Tôi đã là một đứa trẻ mồ côi và tôi chẳng bao giờ có một người thân."

Là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ, Becky hiểu rằng người bệnh nhân già đó không phải là một ông lão khó chịu. Chỉ vì không có ai trên thế giới này quan tâm đến ông ấy. Vì ông thấy mọi người đều quên ông ấy, ngay cả khi ông ấy vẫn còn sống. Và tất cả những gì ông lão muốn chỉ là có ai đó nhớ tới ông...
Khuyết danh


Lính thủy sưu tầm & minh họa

Sunday, January 26, 2014

PPS Australian Landmarks

Những Thắng cảnh nước Úc


Saturday, January 25, 2014

Công Thức Nấu Món Ăn Cho Cả Năm

  

1. Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán…rồi để cho ráo nước
2. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
3. Trộn đều với : 
  - Một chút tin yêu 
  - Một chút kiên nhẫn 
  - Một chút can đảm 
  - Một chút cố gắng 
  - Một chút hy vọng
  - Một chút trung thành
4. Ướp thêm gia vị: 
   - Lạc quan 
   - Tự tin
   - Hài hước
5. Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch Những điều tâm   niệm của mình”.
6. Vớt ra, xây nhỏ, đổ tất cả vào “Nồi yêu thương” và nấu   với lửa “Vui mừng”.
7. Đem ra ăn với “Nụ cười” trong chén “Bao dung” bạn sẽ có

MỘT NĂM MỚI TRÀN ĐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC


Australian National Anthem - Advance Australia Fair

Nhân ngày Quốc Khánh nước Úc, xin mời quý vị thưởng thức bài quốc ca và hình ảnh Úc Đại Lợi


Lan Man Chuyện Ngày Quốc Khánh Úc Đại Lợi - Người Phương Nam


Nước Úc là một đất nước đa văn hóa đa sắc tộc gồm nhiều giống dân đến từ năm châu bốn biển, tuy nhiên mỗi năm cứ đến ngày 26/1, tòan thể dân chúng ở khắp các tiểu bang trên nước Úc đều ăn mừng linh đình trọng thể vì đó là ngày Quốc Khánh của xứ  Úc Đại Lợi, cái nôi của giống đại thử kangaroo, và con cù lần Koala. 

Di dân hay người tị nạn lúc mới tới  Úc nếu có đi học ESL (English as a second language) thì thế nào cũng được học sơ qua về lịch sử lập quốc của đất nước này. Chính ngày này năm xưa 1788 là ngày mà  đòan tàu tiên phong (first fleet) gồm 11 chiếc giải tội phạm lưu đày biệt xứ từ Anh quốc dưới sự chỉ huy thống lãnh của Captain Arthur Phillip  đã tới vịnh Botany và sau đó thả neo cặp bến dựng cờ ở Sydney Cove tuyên bố lục địa này thuộc chủ quyền người Anh.



Từ khi nước Úc được thành lập, chính phủ đã chọn ngày 26/1 làm ngày quốc khánh hằng năm để kỷ niệm ngày khai hoang lập quốc. Lễ Quốc Khánh được người Úc xem là một ngày lễ trọng đại không kém gì lễ Giáng Sinh hay tết tây của thế giới, do đó dân Úc mặc sức ăn mừng, vốn đã lừng danh lười, chịu chơi hơn chịu làm cho nên đây cũng là một cơ hội vui chơi thả dàn hết ga tới bến. Có rất nhiều sinh họat hào hứng được tổ chức trong ngày này để thiên hạ có thể du hí cả ngày như đi lòng vòng xem hội chợ sắc tộc, hay những màn trình diễn lễ hội của thổ dân Úc ở Darling Harbour ngay trung tâm city, ngồi du thuyền ngắm cảnh vòng quanh Opera House, hoặc xem đua thuyền, đua phà ở Harbour Bridge  và tối lại còn có màn bắn pháo bông ngọan mục tưng bừng vạn tuế nước Úc. 

Mỗi tiểu bang mỗi sinh họat khác nhau nhưng tựu trung đều long trọng đích đáng để cho thế giới biết mặt người miệt dưới cực nam địa cầu ngày nay không còn là một lủ dân mọi rợ thô kệch chỉ biết có cái Boomerang săn thú rừng và  câu chào "G' Day" quê mùa đặc trưng của vua cá sấu Crocodile Dundee mà thôi.  


Ai không thích coi náo nhiệt rình rang ngòai đường thì ở nhà tự tổ chức ăn uống theo ý riêng. Theo tập tục của người Úc, trong những dịp lễ lạc như vậy nhứt là vào mùa hè thì  đại đa số thường hay làm barbecue ngòai trời, họp bạn bè lại chung vui, ăn thịt nướng uống bia tán gẫu, nói chuyện tiếu lâm hay hát karaoke tới tối mò tối mịt mới bế mạc ai về nhà nấy. 


Nhưng gia đình ông Nam thì trái lại, người nào cũng sợ nắng, sợ nóng, không thích outdoor nên cả đám họ gồm hai vợ chồng ông Nam, vợ chồng thằng em vợ và đám con cháu "cố thủ" trong nhà mở máy lạnh đặt lò lên bàn thay vì nướng thì luộc, nhúng dấm đồ biển và thịt bò chấm  mắm nêm. Khi hai thằng cháu ngọai 8 - 9 tuổi vừa bước vào nhà, bọn chúng đã bịt mũi la ầm lên:
         - Oh my God, what’s the smell? So stingy, thui hoac! (Trời ơi! Cái mùi gì hôi quá vậy, thúi hoắc hà!)
Thằng rể Úc, cha bầy trẻ cười hì hì chỉnh hai thằng con:
      - Hey boys, smelly but yummy, it’s my favourite food.  If you try, you will be addicted like me one day. (Ê hai thằng nhóc! Nặng mùi chớ ngon lắm đó, tía thích nhứt món này. Nếu hai đứa ăn thử thế nào cũng có ngày ghiền như tía cho coi).
Và xoay qua con gái ông Nam, nó bảo:
      - Give me a big bowl please honey, long time Mum didn’t make this food. I have to deep as much as I can today. (Cho anh một chén lớn nghe cưng, lâu quá rồi má không có làm món này, bữa nay anh phải nhúng nhiều nhiều cho bỏ thèm mới được).
Bà Nam cười ngất bảo con gái:
      - Thằng chồng con sao mắc cười quá. Mùi mắm nêm mình nghe còn sợ, hôi cùng nhà mà nó nói delicious, lại còn xin một tô nữa chớ, nãy giờ cái nhà hôi rình khó chịu quá nhưng ngặt một nỗi không có mắm nêm thì món bò nhúng dấm không đúng điệu, lấy gì ngon!
Annie, nhỏ con gái  ông Nam vừa bày khăn giấy ra bàn vừa nói:
      - Who cares! Má nhớ không, lần đầu tiên mình cho nó ăn món này nó cũng nói smelly vậy nhưng càng ăn nó càng ghiền, riết rồi nó không còn thấy hôi nữa, nó đã quen mùi Việt Nam lắm rồi. Một hai tuần mà không được ăn cơm bì, nem nướng, chả giò, bánh hỏi hay bánh cuốn chả lụa là nó nhắc, món gì có nước mắm là nó mê tít thò lò. Hổm rày nó kêu con nhắc má cho ăn “deeping things”(đồ nhúng) này đó.
Ông Nam gật đầu hùa theo thằng rể :
      - Ừ phải rồi, đồ Việt Nam của mình ngon thiệt, ăn no rồi cũng còn thèm chớ không như ba cái hamburger của Mỹ, meat pie của Úc, pizza của Ý, cà ri của Ấn Độ, bụng chưa no mà đã ngán tới cổ muốn dội.  Nó thích đồ mình là khôn đó, healthy hơn những thứ kia. Nhứt là má con nấu thì hết sảy.
Bà Nam lườm chồng nói:
      - Thôi thôi đừng có tán tỉnh dụ khị, làm bộ khen để bắt tui phải nấu hòai chớ gì, tưởng tui không biết ý đồ của cha con ông sao. Con Annie lo bưng mấy dĩa thịt và tôm cá mực trong tủ lạnh ra,  em dâu thì  múc mắm nêm vô chén cho mỗi người giùm chị, nhớ lấy cái tô hơi trọng một chút múc cho thằng Jose, nó order trước rồi đó. Còn thằng Tony bật cái lò lên cho nồi dấm sôi đi. Tụi mình người lớn ăn món này còn hai thằng nhỏ thì má có chiên hai miếng steak và làm mashed potato cho tụi nó rồi.



Khi mỗi người đã an vị, con Annie gấp một mớ tôm xú bỏ vào nồi dấm, trong lúc chờ chín nó kể:
      - Hôm qua đi làm về, thằng chồng con nó nói thiếu chút nữa là mắt nó bị infection rồi. Con hỏi nó sao vậy. Nó nói là "a lady hurts my eyes". Đố hết mọi người chớ nó nói như vậy là sao?
Cô em dâu bộp chộp đáp ngay không cần suy nghĩ:
      - Chắc bà nào đụng đầu vô mặt nó trúng ngay con mắt nó phải không?
Annie vừa vớt tôm trong nồi ra vừa lắc đầu. Thằng cậu vốn là cái thằng có óc tiếu lâm, tay thì gấp miếng thịt bò mới nhúng đặt lên miếng bánh tráng đã trải sẵn, miệng thì nói:
      - Để tao ăn cái cuốn này  đã rồi tao nói cho nghe.
Cậu ta cắn một miếng nhai ngấu nghiến, hớp một ngụm bia rồi nói tiếp:
      -Tao biết rồi, chắc con nhỏ nào ăn mặc hở hang quá để lòi cái gì ra làm nó thấy muốn nổ con mắt lọt tròng luôn chớ gì?
      - Gần đúng, thôi để tui nói cho rồi kẻo ăn mất ngon. A lady hurts his eyes là như vầy nè. Hôm qua nó đi làm về tới trạm Redfern thì có một bà  aboriginee đen thùi lùi bự tổ bố mặt mày vằn vện bước lên toa ngồi đối diện với nó. Nhìn  bả nó phát nhức mắt nên về nhà mới nói như vậy.     

Annie giải thích. Cả bàn cười sặc sụa vì cái kiểu nói khôi hài của thằng rể Úc. Nghe người ta đề cập tới mình và cười um sùm, có lẽ anh ta cũng đóan được chuyện gì nên anh ta lúng túng nhúng vai phân trần:
      - Well, I didn’t mean that but she is so ugly. It’s God’s fault, why unfair? (Tôi không cố ý chế nhạo người ta như vậy, nhưng bà ta xấu thấy mà khiếp, cũng tại ông trời bất công chớ bộ).
Bà Nam biểu đồng tình:
      - Ông trời bất công thiệt. Cũng là con người như nhau mà người thì da trắng đẹp đẽ, sang trọng lịch lãm, người thì đen thủi đen thui, không cười không biết đâu là cái mặt, hình thù lại thô kệch dềnh dàng như con lọ nồi, ai nhìn qua cũng thấy ái ngại giùm. Cũng may mình được trời cho màu da vàng không đến nỗi xấu xí đến ma chê quỷ hờn. Nhưng da trắng da vàng da đỏ da đen gì thì cắt ra máu chảy cũng màu đỏ như nhau, người  da đen cũng có tim óc, có cảm xúc biết buồn biết vui biết đau khổ như tất cả mọi con người. Vậy mà thật bất công tội nghiệp cho họ, thời nào họ cũng bị người da trắng kỳ thị hà hiếp bóc lột khinh khi.

Như chúng ta biết, lãnh thổ này từ mấy chục ngàn năm trước là của thổ dân Úc. Sau một chuyến thám hiểm tìm đất của Lieutenant James Cook vào năm 1770, người Anh đã manh nha có kế họach chiếm hữu khai hoang làm thuộc địa của mình bằng vào năng suất lao động của đám tù nhân bị tống khứ lưu đày. Do đó, khi thực hiện ý đồ, họ  đã không nương tay giết chóc, đã gây ra biết bao cuộc tắm máu (massacre) người thổ dân để được làm chủ tòan cỏi châu Úc rộng lớn mênh mông với vô số tài nguyên quý báu tiềm ẩn dưới lòng đất này.


Thật là tội lỗi vô cùng! Hàng vạn vạn người dân vô tội đã phải chết oan ức tức tưởi thảm thương. Chưa hết đâu, họ còn bắt người thổ dân làm nô lệ cho họ và tách rời con cái với cha mẹ chúng nhằm mục đích hòa đồng chúng với người da trắng, cho chúng đi học, dạy cho chúng biết cách sống văn minh của xã hội lòai người để chúng có được một tương lai ý nghĩa hữu dụng chớ không như thế hệ  cha ông chúng từ bao ngàn năm chỉ biết sinh tồn bằng bản năng ăn lông ở lỗ của người rừng. Xét về mặt lý trí thì rất hay rất đúng nhưng về tình thì quá bất nhẫn thương tâm.
Ông Nam thở dài góp ý:
      - Thì đúng vậy rồi nhưng rủi ro cho họ sanh ra nhằm lúc đất nước họ bị họa diệt vong, vô hình chung trở thành nạn nhân của thời cuộc, mệnh người đi đong theo mệnh nước. Có cuộc chiếm đất giành dân nào mà không tan tác đau thương đổ máu chết người như rạ. Bởi vì nếu ta không giết người thì người giết ta thôi. Dưới con mắt của một thường dân được sống êm đềm trong cảnh thái bình sẵn có như mình thì thấy đó là một việc quá tàn nhẫn, tội lỗi nhưng đối với những kẻ biết mưu cầu đại sự thì người ta không nghĩ vậy. Muốn dời sông lấp biển, canh tân mở mang dựng quốc thì bằng mọi thủ đọan phải san bằng mọi chướng ngại cản đường dù phải tàn độc vô lương tâm.

Như cha ông mình ngày xưa, muốn Nam tiến thì cũng tàn sát giết hại lân bang, nói tiếng là mở mang bờ cõi nghe cho hay cho đẹp chớ thật ra là đồng nghĩa với xâm lăng chớ khác gì. Nhưng nói cho cùng thì  mọi chuyện xảy ra trên đời đều do thiên mệnh, chạy trời không khỏi nắng. Và cũng phải nhìn nhận rằng nhờ vậy, nước nhà mới phát triển, tiến tới chỗ dân giàu nước mạnh vì “trải qua một cuộc bể dâu, những gì còn lại đời sau được nhờ”.  Cũng nhờ vậy mà ngày nay mình mới có một nước Úc thịnh vượng hùng mạnh để tị nạn dung thân, một nơi chốn bình an để yên tâm làm lại cuộc đời. Nước Úc không chỉ đón nhận người tị nạn mà còn mở cửa ra cho mọi sắc dân tứ xứ, miễn ai hội đủ điều kiện thì có thể xin di dân tới đây sinh sống lập nghiệp định cư cả đời.     
Annie tiếp lời ba nó:
      - Còn chuyện dân da đen bị người da trắng kỳ thị đối xử như nô lệ cũng đã xưa đã lỗi thời rồi.  Hồi thập niên sáu mươi, con cái người da đen không được đi học chung với con cái người da trắng nhưng ở thế kỷ này, giờ đây đứng đầu nước Mỹ là President người da đen đó. Từ khi ông này chấp chánh cầm quyền, nước Mỹ như được cứu nguy từ kinh tế cho tới chính trị và theo dự đóan của một số quần chúng thì  có lẽ ông ta sẽ tái đắc cử trong kỳ bầu cử sắp tới này.  
Cô em dâu nãy giờ ngồi nghe và ăn, bây giờ lên tiếng hỏi:
      - Annie, hình như hôm nay có một số người được vô quốc tịch phải không?
      - Yes, khỏang mười ba ngàn người ở khắp cùng các tiểu bang. Ba à, nói tới chuyện citizenship, con nhớ hồi đó mình cũng vô dân nhằm ngày Australia Day này nè. Mà hồi đó con mới  6 tuổi, đâu có biết gì. Ai ngờ hai mươi năm sau vào làm trong bộ di trú, chính con là người co-ordinate cho citizenship ceremony. It’s amazing! Isn’t it? 


Nghe con gái nhắc tới sở làm, ông Nam chạnh lòng nhớ lại thời "oanh oanh liệt liệt" sáng vác ô đi tối vác ô về của ông tám năm về trước. Ông kể với Annie: 
      - Quả thật đời có nhiều chuyện amazing không ngờ. Hồi xưa lúc còn ở đảo tị nạn, khi gặp nhân viên phái đòan Úc phỏng vấn, mình chỉ cầu mong sao người ta nhận mình là đội ơn suốt đời, miễn được tới Úc thì làm bất cứ nghề gì cũng chịu chớ chẳng dám đòi hỏi trèo cao. Ai ngờ mới qua năm trước, năm sau ba đã được nhận vào làm Immigration Department chung với người đã phỏng vấn nhận gia đình mình trước kia. Khi gặp lại ông ta, nhắc chuyện xưa ông ta vẫn còn nhớ rõ vì trường hợp của mình hơi đặc biệt. Kỳ diệu thật! Trong thời gian ba còn đi làm, có lúc ba cũng làm về citizenship section, phỏng vấn người xin nhập quốc tịch, đủ mọi sắc dân, đủ mọi ngành nghề từ thợ tới thầy. Ba dễ dãi tới nổi người ta biết mặt, người này giới thiệu người kia, ai tới phỏng vấn cũng muốn xin gặp ba cho được pass. Tới bây giờ ba về hưu đã lâu nhưng ra đường thỉnh thỏang cũng gặp vài người chào làm ba thấy rất an ủi và ấm lòng tuy ba không nhớ họ là ai. Nghĩ lại, hai cha con mình tuy không tài giỏi xuất sắc bằng ai nhưng cũng có thể tự hào là đã làm tròn bổn phận công dân, góp sức xây dựng, trả ơn nước Úc được phần nào rồi phải không con? 
Bà Nam than thở :
      - Nghe hai cha con ông diễn cái màn mèo khen mèo dài đuôi làm tui tủi thân quá hà. Chỉ có tui là vô dụng bất tài, ngày tối chỉ biết có nghề nội trợ, không biết gì hơn ngòai phục vụ mọi người trong nhà như đầy tớ.
Annie vuốt ve tâng bốc má nó:
      - Má đừng nói vậy. Theo con má mới là người quan trọng nhứt đó. Không có má thì tụi này làm gì có cơm ngon áo đẹp để ra góp mặt với đời. Không có hậu cần thì lấy ai nuôi dưỡng ba quân. Má nghĩ má là đầy tớ chớ ba với con cũng là đầy tớ vậy thôi. Má thì phục vụ gia đình còn ba và con phục vụ công chúng, người ta gọi công chức là public servant chớ có hay ho vẻ vang gì đâu.
Thằng em bà Nam nãy giờ chưa có cơ hội "mở máy" ứa gan lắm nên tằng hắng lấy giọng :
      - Trời ơi! Coi gia đình bà kìa. Hỏng ai vinh danh mình rồi mình tự vinh danh cho nhau hả? Vui thiệt. Còn cậu với thằng Jose và Jane đây nữa chi. Chúng tớ cũng là người hữu ích cho nước nhà vậy chớ bộ đồ bỏ sao. Có ai trong đám này ngồi không ăn bám xã hội đâu. Nói tóm lại, chúng ta nhờ nước Úc cưu mang mới có được ngày hôm nay thì bổn phận mình tất nhiên phải phụng sự cho nước Úc huống hồ chi mình đã là con dân nước Úc từ lâu rồi. Chính người Úc họ cũng nhận thấy dân mình càng lúc càng  ăn nên làm ra giúp kinh tế Úc ngày càng thêm phồn thịnh, điển hình là Cabramatta. Ba mươi mấy năm về trước, Cabramatta chỉ là một suburn hoang vắng, nhà cửa rải rác lưa thưa, shop siếc thì loe hoe có vài căn nhưng  giờ đây đã trở thành một thủ phủ của người Việt Nam, một khu thương mại trù phú sầm uất thu hút nhiều du khách phương xa đến nỗi những sắc dân khác đề nghị phải sửa tên là Vietnamatta cho hợp thời thì đủ biết người mình đã đóng góp nhiều cở nào từ khi nhập tịch nhận Úc là quê hương.
Bà Nam gật gù khen thằng em:
      - Chà, tưởng cậu chỉ biết giỡn hớt chọc cười thôi chớ ai dè bữa nay nói nghe cũng được quá chớ. Nhưng mặc dù mình đã sống ở Úc lâu hơn ở Việt Nam, mặc dù mình đã nhận nơi này là quê hương nhưng đừng quên mình còn có một quê hương Việt Nam ở trong lòng. "Whether we do or don’t live in Vietnam, Vietnam lives in us". OK everybody!


 Người Phương Nam                                              

Friday, January 24, 2014

Triết Lý Nhà Phật : Ngày Mới An Lạc

Cám ơn người thực hiện




















Sưu tầm

Thursday, January 23, 2014

Cám Ơn Đời


Hiện Tượng Biển Chia Đôi

Kỳ thú hiện tượng "Biển chia đôi"

(Dân trí) - Hai lần một năm khi nước thủy triều xuống thấp, một dải dất dài 2,8 km và rộng 40 mét lộ ra, biến thành con đường kết nối đảo Jindo và Modo của Hàn Quốc trong một vài giờ.

Trong sử thi "10 điều răn của Chúa" có tình tiết Hoàng tử Moses chia đôi biển Đỏ bằng chiếc gậy của mình. Nhờ đó mà người dân của Hoàng tử có thể băng qua biển thoát khỏi cuộc truy đuổi của Pharaoh, gọi tắt là hiện tượng Moses Miracle. Liệu "Moses Miracle" có thể xảy ra trong thời kỳ hiện đại? Câu trả lời là có.

Hiện tượng thiên nhiên kỳ diệu này diễn ra tại Hàn Quốc, đất nước của nhân sâm. Hai lần một năm khi nước thủy triều xuống thấp, một dải dất dài 2,8 km và rộng 40 mét lộ ra, biến thành con đường kết nối đảo Jindo và Modo trong một vài giờ. Điều kì diệu là nó chia biển thành hai phần và người dân có thể đi bộ dọc theo con đường này, tương tự như trong câu chuyện “Moses Miracle”.



Hàng năm, người dân Hàn Quốc tổ chức một lễ hội để đón chào sự xuất hiện của “Moses Miracle” với sự tham dự của rất nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới. Tuy là một hiện tượng thiên nhiên độc nhất vô nhị, “Moses Miracle” chỉ được biết đến rộng rãi mãi cho tới năm 1975, khi một Đại sứ Pháp đến Hàn Quốc và viết bài trên một tờ báo Pháp.



Người Hàn Quốc có một truyền thuyết để giải thích cho hiện tượng này: Ngôi làng Jindo bị tấn công bởi hổ dữ và người dân trong làng phải chạy đến đảo Modo để ẩn náu. Tất cả đều ra đi, ngoại trừ một bà cụ già còn sót lại. Trong tuyệt vọng, bà chắp tay cầu nguyện, Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện và chia đôi biển, tạo con đường nối liền hai đảo để giúp bà thoát khỏi con thú dữ.




Sưu tầm