Cũng hơi chột dạ, nhưng với chứng nào tật ấy, tôi vẫn nhởn nhơ làm cánh bướm tự
do đi ve vãn các đóa hoa khác.
Mời các bạn đón đọc phần 3 của Ảo Ảnh Đời Tôi, xem cánh bướm đa tình của chúng ta
sẽ đậu vào bến nào, trong hay đục.
Phần 3: Áo Bà Ba xuất khẩu
Biển khổ mênh mông sóng chập chùng
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi
Thuyền ai ngược sóng ai xuôi sóng
Cũng ở trong cùng biển khổ thôi.
Ái chà! Không ngờ cụ thi sĩ họ Vũ lại tức cảnh sinh tình cho ra được mấy vần thơ
tuyệt cú như thế. Tôi ngân nga nho nhỏ cho chất thơ quyện vào hồn, hầu xóa tan
nỗi buồn thiếu vợ.
Chỉ còn một tuần nữa tôi sẽ về thăm gia đình ở Việt Nam, bố mẹ và các em tôi dặn
dò:
- Anh nhớ sửa soạn tinh thần về xem mắt cái Thảo, cả nhà chọn cho anh đấy!
Cái gì mà khủng khiếp thế, tôi lấy vợ cho tôi hay cho cả nhà. Sống hơn nửa đời
người trên xứ Đức, tôi không còn thuần túy là anh chàng Việt Nam chính gốc kiểu
cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa. Câu này phải đổi ngược lại là con đặt đâu cha
mẹ ngồi đấy thì đúng hơn. Thôi cứ chiều lòng gia đình, đi lại thăm hỏi Thảo,
biết đâu chẳng gặp duyên.
Tôi xuất hiện dưới hình ảnh một người độc thân vui tính, vừa trí thức lại ga-lăng.
Mang nhãn hiệu Việt kiều tại Đức quốc, chỉ thua Việt kiều ở Mỹ và Úc chút xíu
thôi. Mái tóc muối tiêu của tôi không còn mang mặc cảm dấu vết của thời gian,
trái lại được các nàng nâng lên hàng tuyển chọn. Với mái tóc này, các nàng sẽ
được che chở và bảo bọc từ vật chất đến tinh thần, nếu không suốt đời thì cũng
mãn kiếp. Tôi mặc sức lựa chọn cho bõ những quãng ngày đen tối.
Thói đời kể cũng lạ! Lúc chưa đạt được ta háo hức, đến khi nắm trong tay ta dửng
dưng. Các người đẹp con nhà gia giáo do gia đình tôi lựa chọn, từ từ không còn
là đối tượng nóng bỏng của tôi nữa.
Ai đời về phép có vài tuần, mục tiêu phải đánh nhanh, đánh gục. Các nàng còn giữ
kẽ, con nhà lành không được đi chơi về khuya. Chuyện rủ nàng ra Vũng Tàu cuối
tuần chỉ là trò hư ảo, đi đâu cũng kè kè ít nhất một người nhà của nàng làm kỳ
đà cản mũi. Làm sao tìm hiểu được, khi chỉ được phép nắm tay nàng. Tôi đã qua
rồi thời mong chờ, hiện chỉ còn một thời để yêu và một thời để chết mà thôi.
Tại Sàigòn nơi hội tụ tất cả những hào nhoáng, quyến rũ đến lịm người như thế,
chẳng lẽ tôi ngoảnh mặt làm ngơ, đóng vai anh hùng liệt sĩ. Không! Cái gậy Trường
Sơn của tôi tuy có hư hao với tháng năm nhưng vẫn còn hữu dụng lắm. Nếu biết sử
dụng đúng chỗ, nó có thể ngang dọc vẫy vùng. Một thứ đồ cổ tốt thuộc loại tốt
gỗ hơn tốt nước sơn các bạn ạ! Bởi thế khi các bạn bè rủ rê đến những nơi có ánh
đèn màu, tôi đều vác gậy đi theo để có cái giải muộn giải sầu.
Theo lời các cụ nhà Nho xưa, cái vật phía dưới eo phụ nữ chính là cánh cửa sinh
ra ta, cũng là cánh cửa chôn ta.
Nhiều khi tôi có tư tưởng táo bạo, nếu con người ai cũng một lần phải chết, tại
sao không chọn cái chết êm ái và sung sướng nhất trong tư thế Thượng Mã Phong. Hãy
khoan, đừng vội mắng tôi là đồ mắc dịch. Tôi sẽ giải thích cho các bạn nghe thật
khoa học. Theo các vị Thiền Sư sống trên những rặng núi tuyết Hy Mã Lạp Sơn, họ
ngồi thiền suốt năm này qua tháng nọ, chỉ mong đạt được trạng thái vô vi, không
buồn không vui, một hình thức của Niết Bàn trong Đạo Phật.
Ngược lại trong thế giới Ta Bà của chúng ta, còn được gọi là Dục giới, ta cũng đạt
được tình trạng tương tự như vậy khi lên đến cao điểm. Cái khác ở đây là tình
trạng ấy quá ngắn ngủi, chỉ kéo dài có vài giây. Để có được vài giây ấy ta phải
đau khổ triền miên, lăn trôi mãi trên các nẻo luân hồi. Đã biết thế nhưng đại
đa số đều tình nguyện làm con Thiêu thân đâm đầu vào lửa, trước khi chết còn
gân cổ lên ngâm câu
"Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn hơn buồn le lói suốt quanh
năm" của cái ông thi sĩ dở hơi nào đó.
Người xưa có câu, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Vâng! Tôi đã gặp một con ma
đáng yêu, nàng chẳng có gì so với những người đã đi qua đời tôi. Một loại vô
sản chuyên chính thứ thiệt. Nhưng bù lại nàng có sự tươi mát và một nghệ thuật
đã đưa tôi đến tận đỉnh Vu Sơn. Có lẽ nàng đã gãi trúng chỗ ngứa của tôi thật
rồi.
Các bạn giai nào ở vào lứa tuổi như tôi, sẽ dễ dàng cảm thông một điều. Cái Gậy
Trường Sơn đã bị hao mòn từ bề dọc tới bề ngang, gặp những Lá Đa xanh tươi mơn mởn
ta mới điều khiển được như ý muốn mà thôi. Nhiều người cho rằng nàng đã bỏ bùa
chài tôi, tôi nghĩ chính sự tươi trẻ và nghệ thuật gối chăn của nàng đã là lá
bùa làm tôi đắm đuối say mê. Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Tôi sửa soạn trở về xứ
Đức lạnh lẽo, kéo cày trả món nợ đời, bỏ lại Sàigòn với bao luyến tiếc.
Cuộc sống với tôi không còn an bình như ngày xưa, tôi cảm thấy thật cô đơn trong
căn nhà thật lạnh lẽo. Ước gì có một mái ấm gia đình như hàng triệu thằng đàn
ông khác, ước mơ thật nhỏ nhoi nhưng sao tôi không đạt được. Gia đình tôi ở nhà
sợ tôi rơi vào lưới nhện của các nàng Ma Nữ, nên giục tôi phải tiến tới với Thảo.
Tìm cách bảo lãnh cho Thảo sang Đức đi du lịch 3 tháng cho hai đứa có cơ hội
tìm hiểu nhau hơn. Khi tôi thưa chuyện với bố mẹ nàng, ông bà cụ đưa ra điều
kiện phải cưới hỏi đàng hoàng mới được đem đi. Các bạn nghĩ xem, làm sao tôi
dám đút đầu vào sợi dây thòng lọng khi chưa thử xem dây bở hay dai. Thời đại
này mà xử ép người ta đến thế thì thôi. Không có gan chơi xả láng làm sao câu
nổi Việt Kiều trong đầu có sạn như tôi. Trong khi ấy, nàng Ma Nữ của tôi sẵn
sàng sang chơi vô điều kiện. Tôi chụp lấy cơ hội ngàn vàng lôi nàng sang phục
vụ cho cõi lòng đang trống vắng của tôi. Thế là tôi từ từ rơi vào lưới tình
nàng đã giăng sẵn tự bao giờ.
Trong 3 tháng tìm hiểu nhau trên xứ người, chúng tôi cảm thấy thật cần nhau. Nàng
đã cho tôi tất cả những gì mà một thằng đàn ông khi leo lên giường đều mong muốn.
Tôi chỉ việc nằm giãn gân thoải mái cho nàng phục vụ. Trong truyện Kiều có câu:
Vành ngoài 7 chữ, vành trong 8 nghề. Những người con gái nhà lành như Thảo làm
sao chơi kịp với nàng Ma Nữ của tôi. Đời tôi còn được bao nhiêu nữa, tại sao
không hưởng những ân huệ của trời đất. Dùng nữ sắc như một vị thuốc, trong bụng
nghĩ rằng vị thuốc này không phải là cơm mà sao cứ đắm đuối say mê. Các bạn
đừng cho rằng tôi đang viết dâm thư, đang dẫn dắt các bạn đến bến bờ trụy lạc.
Các bạn phải hiểu, chính sự thiếu hiểu biết về nghệ thuật ái ân mà bao nhiêu
gia đình phải tan vỡ.
Tôi can đảm viết ra như thế một phần muốn cho gia đình và bạn bè tôi hiểu, lý do
tại sao tôi chọn một Ma Nữ trong ánh đèn màu làm vợ.
Vẫn biết phong tục tập quán của ta là hay là đẹp, người con gái lớn lên trong gia
đình nề nếp được cả nhà giữ gìn như giữ Mả Tổ, xem chữ Trinh đáng giá ngàn vàng.
Nhưng bên phương trời Tây, cái bọn con trai mất nết lại nghĩ ngược lại. Cho
rằng con gái ngoài 20 vẫn còn trinh chắc xấu lắm hay có vấn đề gì đây nên bọn
con trai mới chê. Thế mới biết. Ở sao cho vừa lòng người các bạn nhỉ!
Sau nhiều phen qua lại đi về, giấy tờ bảo lãnh phiền phức, tôi đã đem được người
vợ Ma Nữ của tôi sang đoàn tụ. Nàng tuy xuất thân từ Ánh Đèn Màu nhưng vẫn dở
thói màu mè riêu cua, đòi phải làm đám cưới thật linh đình tại nhà hàng Sinh
Đôi cho cha mẹ dưới quê được nở mày nở mặt. Tôi chiều nàng để cùng được vui
lây, và khoe ngầm với thiên hạ rằng chú rể thật tốt số, đứng cạnh nàng chú rể
có cảm giác trẻ lại tới hơn 30 tuổi. Nàng như một liều thuốc hồi sinh cải lão
hoàn đồng.
Đọc đến đây chắc có bạn nổi giận, nhất là các bạn gái đang trong cùng cảnh ngộ.
Cảnh ngộ gì đây? Còn cảnh gì nữa, cái thằng chồng khỉ gió mắc toi của mình chứ còn
ai nữa. Hắn lấy cớ về thăm mẹ già đau nặng đều đều, phận dâu con đâu dám cản
ngăn chồng làm tròn chữ hiếu. Cho về vài lần là trở thành gã đàn ông trong chuyện
ngay.
Còn phản ứng cái đám bạn giai đồng trang lứa với tôi như thế nào? Cha nào cũng muốn
nhận vơ câu chuyện là của mình cả, sao mà nó giống thế, nói như đi guốc trong
bụng ấy! Đấy là nói chuyện phiếm cho vui thôi, chứ các bạn đọc xong phần dưới
đây, dám có người sẽ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu cho thân phận thảm thương của
tôi lắm.
Ngày trả quả của tôi đã bắt đầu khi vừa đón nàng về ngôi nhà bên suối cạnh cái ao
nước chảy róc rách. Lúc này là mùa đông, trời lạnh cóng lại mưa rỉ rả, nếu tuyết
rơi phủ đầy cành lá trắng tinh chắc nàng còn cho là rô-man-tích. Đằng này mưa
ướt nhèm nhẹp, bầu trời xám nghét, nàng ngồi co ro sát bên lò sưởi như con mèo
con. Tấm thân ván ép của tôi chỉ có 37 độ C không đủ cho nàng trốn rét.
Suốt tuần lễ đầu tôi phải đi chợ nấu cơm cho nàng xơi, khổ cho thân phận cậu ấm
suốt đời chỉ đi cung phụng đàn bà. Tôi chạnh lòng chợt nhớ tới mẹ, người đàn bà
đã hy sinh tất cả cho tôi, nhưng chưa bao giờ được ăn một bữa cơm do tôi nấu dọn
bưng lên.
Có phải tôi chiều nàng quá đi không? Tất cả các câu châm ngôn dạy vợ như Dạy vợ
từ thuở bơ vơ mới về, tôi không dám thực hành, nhỡ thượng cẳng chân hạ cẳng tay
với nàng chưa thấm vào đâu, nàng đã gọi đường dây nóng 110 tôi sẽ bị áp tải về bót
cảnh sát ngay.
Lúc ở bên nhà, nàng là người phụ nữ Việt thuần túy, chiều chồng số 1. Nào là Tam
Tòng Tứ Đức hiền dịu nhẫn nhục không thua kém gì ai. Nhưng sang đây mới uống
vài lon bia cola, ăn xúc xích thịt nguội có vài tháng, nàng xem chồng còn thua
cả thân phận một con chó. Mỗi lần mở mồm là chêm câu Lady first nghe đến rợn
người. Nàng đặt nhiều kỳ vọng nơi tôi quá, thần thánh hóa thiên đường Đức quốc
quá.
Lúc sang chơi 3 tháng nàng chỉ hưởng mật ngọt bên ngoài của cái xã hội được mệnh
danh là bàn tay sắt bọc nhung này. Bây giờ với số tiền chợ cố định tôi đưa nàng
hàng tháng, không đủ cung ứng cho nhu cầu càng ngày càng gia tăng của nàng.
Lúc ở nhà chỉ cần một phần ba số tiền thôi, nàng đã có cảm giác lên đến 9 từng
mây rồi. Nếu được nương tựa tấm thân bên sổ lương kỹ sư của tôi, nàng xem như
mình đã tu đến 70 kiếp. Nếu dè cuộc sống bên đây cần nhiều Euro như thế nàng đã
không uổng công thả lưới quăng câu. Bạn bè nàng có đọc cho nàng mấy câu khẩu
hiệu mới:
Việt Kiều thua Việt Cộng, Việt Cộng thua Việt Gian, Việt Gian thua Việt Kiều
Đất, thế mà nàng chẳng chịu mở mắt. Tôi muốn nàng hội nhập vào thế giới
bên này, ghi tên cho nàng học tiếng Đức. Nàng chiều tôi vác sách đi học, nhưng
tâm hồn để tận đâu đâu, chỉ mong sao nhanh chóng tan học ghé shopping center
dạo vài vòng rửa mắt phá tiền.
Cho học tiếng Đức chỉ tổ tốn tiền và mất công toi, đi bác sĩ nàng cũng bắt tôi dẫn
đi phiên dịch, ngồi chờ cả tiếng đâm cáu tôi chửi nàng một trận. Nàng thản nhiên
trả lời cần gì biết tiếng Đức, vào cộng đồng của nhóm Đông Âu chỉ nói tiếng
Việt thôi cũng đủ chán. Cái nhóm Đông Âu này mới phức tạp, đủ loại hạng người
thượng vàng hạ cám không biết đâu mà lần. Nguy nhất là mấy anh chàng tuổi trẻ
sấp xỉ như nàng, mỗi lần gặp nhau cứ chuyện trò cười tít cả mắt làm tim tôi đau
nhói.
Cái ưu việt trên giường của nàng sang đây cũng bị mai một, chắc thiếu động cơ thúc
đẩy. Các mục tiêu khó khăn nàng đã đạt được, tội vạ gì bám theo cái gậy vừa cũ
lại vừa mòn cho nhọc thân. Theo đúng bài bản chỉ dẫn, nàng chỉ cần gài cho tôi
một đứa con là xứ Đức sẽ cưu mang nàng đến trọn kiếp, chẳng cần cây sào hay cây
gậy gì che chở nữa. Lúc ấy nàng sẽ tự do sống theo tuổi trẻ, ngập tràn lòng
xuân phơi phới của nàng. Nếu tôi lên án nàng cũng có phần khắt khe, làm sao yêu
được người chồng hơn cả tuổi bố mình, đêm nằm hắn ngáy to hơn sấm, không thể
nào dỗ được giấc ngủ chập chờn. Chuyện chăn gối lại còn tệ hại hơn, hắn lúc nào
cũng là kẻ chiến bại với khẩu hiệu Khóc ngoài quan ải ai ơi. Về trình độ văn
hóa chúng tôi cao thấp như đôi đũa lệch so sao cho vừa, học vấn của nàng chắc
chỉ đến lớp 3 trường làng rồi chạy lên Sàigòn kiếm sống. Bắt nàng phải đàm luận
vấn đề kinh tế chính trị chỉ thêm bực mình, chi bằng kéo nàng lên giường làm
một quả, nếu không bổ tỳ thì cũng bổ vị.
Mỗi lần tôi chỉ bảo khuyên giải nàng quay về đường ngay lẽ phải, nàng trả treo cãi
cọ cho tôi tức khí nói nặng nàng. Chỉ chờ dịp đó nàng lấy cớ bị chồng bạc đãi,
mua vé xe lửa đi Đông Âu gặp cộng đồng để giải khuây. Tôi phải làm sao bây giờ,
nỗi lòng biết tỏ cùng ai, kể ra cho thiên hạ nghe chẳng ai thèm an ủi lại còn
tặng thêm một bài Pháp về luật nhân quả cho đáng đời cái thằng đàn ông hư đốn
như tôi. Nếu nói là trả Nghiệp thì cái nghiệp này do chính tôi gây ra, chẳng
oan uổng tí nào. Thầm nghĩ lại quá khứ, tôi tiếc rẻ người vợ Đức, dù sao nàng
cũng đi chung với tôi trên một quãng đường khá dài, có chung với tôi những đứa
con xinh đẹp. Không có nàng làm sao tôi thành công lớn trên con đường sự nghiệp
trên xứ người. Tôi đã đối xử với nàng như thế nào để nàng phải thốt lên câu
Ngấy anh đến tận cần cổ, rồi phủi áo ra đi.
Tôi tiếc luôn cho mối tình thứ hai, tuy nàng có vài điểm hơi cực đoan làm tôi không
được thoải mái. Nhưng dầu sao nàng vẫn thích nghi với cuộc sống bên xứ người
hơn con vợ Ma Nữ của tôi.
Con người tôi bên ngoài xem hùng hùng hổ hổ như thế chứ bên trong lại mềm như bún,
thuộc loại già dái non hột như các cụ vẫn thường ví von. Từ thuở bé đóng vai
cậu ấm được cả nhà nuông chiều, nên tôi không chịu được khổ đau, chỉ hơi một tí
khó khăn là giãy nẩy kiểu nhà giàu đứt tay như ăn mày đổ ruột.
Lần này bị mấy cú như trời giáng tôi có hơi thức tỉnh, nhưng có lẽ đã muộn màng
hết cả rồi, khi nàng báo tin mừng tôi sắp được làm cha.
Nên buồn hay vui đây? Vui vì bằng tuổi này vẫn có một thằng nhóc hay con lõi tỳ
gọi mình bằng Bố, nhỡ sau này có đi ăn mày cũng có một nhóc tỳ xách bị đi theo.
Buồn vì thấy tương lai mình còn đen hơn mõm chó nữa. Đáng lẽ với tuổi này tôi
sẽ đi ngao du sơn thủy, làm bạn với gió trăng, tự do bay nhảy về Việt Nam vờn
những đóa hoa hàm tiếu. Ai ngờ, tôi như một Chúa Sơn Lâm đã chui đầu vào rọ nằm
than câu: Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ. Thuở tung hoành hống hách
những ngày xưa. Nhớ cảnh Sơn Lâm, bóng cả cây già....
Chúa Sơn Lâm đầu mọc sừng, ngồi ôm con cho vợ sang Đông Âu vui đùa với trai trẻ.
Chưa đủ nhục hay sao, lũ con lai của tôi lại nhảy vào đánh hôi nữa. Chúng đem cháu
nội, cháu ngoại của tôi đến nhà cho Bố trông dùm. Vẫn giọng khinh khỉnh cậu con
trai tôi bảo:
- Đằng nào bố cũng trông con nít, thôi để cho cậu cháu nó bò chơi với nhau cho
vui.
Tại sao con người lại sợ chết? Trong trường hợp của tôi có lẽ cái chết là một sự
giải thoát tốt đẹp nhất. Nhưng chết làm sao được, khi thằng bé khóc đòi ăn, ị
đầy một bịch tã như thế. Tôi phải sống để trả nợ chứ, ai cho phép tôi quịt nợ.
Tôi nhớ đến câu chuyện ngày xưa mẹ tôi hay kể về cái nợ giữa cha và con như sau.
Hôm đó Diêm Vương đang xử một vụ kiện thật gay cấn, chủ nợ và con nợ khiếu nại
ầm ĩ. Chủ nợ mặt đỏ tía tai nói:
- Tâu Diêm Vương! Thằng cha kia lúc sinh tiền thiếu nợ con số tiền lớn. Con bắt
nó ở đợ trừ tiền, ai dè số nó chết yểu, mong ngài nghĩ cách cho nó trả đủ cho
con.
Diêm Vương vuốt râu gật gù:
- À! Ta cho nó đầu thai làm thân trâu ngựa để kéo cày trả nợ cho ngươi.
Chủ nợ phản đối:
- Thưa ngài, thời buổi này người ta dùng máy cày, trâu bò chỉ làm cảnh bắt con nuôi
thêm mệt.
Diêm Vương gãi đầu:
- Vậy ta cho nó làm đầy tớ phục vụ cho nhà ngươi, chịu chưa?
Chủ nợ vẫn lắc đầu ngoay ngoảy:
- Dạ bẩm ngài không được, xã hội chủ nghĩa không cho phép nuôi đầy tớ, cho nó
vào sẽ bị đấu tố con sợ lắm!
Diêm Vương vò đầu bứt tai một giây lát rồi vỗ đùi cái đét, reo to:
- Ta tìm ra rồi! Ta sẽ cho nhà ngươi làm Con của nó. Thật tuyệt!
Chủ nợ ú ớ mặt ngẩn tò te chẳng hiểu gì cả. Diêm Vương ôn tồn giải thích:
- Nếu ta cho nó làm thân trâu ngựa trả nợ cho mày thì cũng chỉ 5-10 năm là dứt
nợ. Nhưng nó là Bố mày, đẻ ra mày phải nuôi đến bao nhiêu năm cũng chưa đủ, lại
còn phải nuôi cả con cả cháu cho mày nữa. Cho đến lúc chết vẫn chưa thôi.
Câu chuyện tuy hoang đường giả tưởng, nhưng nói lên đúng tâm trạng của tôi trong
lúc này. Khi ta ở vào bước đường cùng, ta sẽ tìm cách vùng lên cho đời bớt khổ.
Tôi theo chân các bạn bè đến Thiền Đường tham dự những khóa tu, hy vọng Phật
Pháp nhiệm mầu sẽ giúp tôi thoát vòng tục lụy.
Nếu bây giờ tôi dứt sạch lòng trần, muốn xuất gia đầu Phật cũng chẳng Chùa nào chịu
thu nhận những đệ tử quá "đát" như tôi.