Pages

Wednesday, December 31, 2025

Tính Sổ Phần Hồn Cuối Năm - Lm. Anmai, CSsR


Những ngày cuối năm luôn mang theo một không khí đặc biệt, như một dòng sông chậm rãi trôi về cửa biển, cuốn theo bao kỷ niệm, hy vọng và cả những nuối tiếc. Gió heo may se lạnh len lỏi qua khe cửa, lá vàng rơi rải rác trên con phố quen thuộc, và con người ta bắt đầu tất bật với những con số. Ai nấy đều ngồi lại, mở sổ sách, tính toán lời lỗ của một năm qua đi. Doanh thu tăng bao nhiêu phần trăm? Chi phí có vượt quá dự tính? Tài khoản ngân hàng còn dư dả hay đã cạn kiệt? Những câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí, như một nghi thức không thể thiếu để khép lại chu kỳ 365 ngày. Thế nhưng, giữa bộn bề của vật chất, có mấy ai dừng lại để tính sổ phần hồn – phần thiêng liêng nhất, quý giá nhất của cuộc đời mình?

 

Tôi thường nghĩ, cuộc sống con người giống như một cuốn sổ tay khổng lồ, nơi mà mỗi ngày là một trang giấy trắng. Chúng ta viết lên đó bằng hành động, lời nói và suy nghĩ. Cuối năm, khi giở lại những trang sổ ấy, phần lớn thời gian chúng ta chỉ quan tâm đến những con số màu đỏ hay màu xanh – biểu tượng của sự thành bại về mặt tài chính. Nhưng phần hồn thì sao? Phần hồn là gì nếu không phải là đời sống đức tin, là mối liên hệ sâu sắc với Đấng Tạo Hóa, với tha nhân và với chính bản thân mình? Ít ai nhận ra rằng, trong guồng quay hối hả của cuộc sống, đức tin có thể bị đẩy lùi vào góc khuất, trở nên mờ nhạt như một ngọn đèn dầu sắp tắt. 

Chúng ta bận rộn kiếm tiền, theo đuổi danh vọng, nhưng quên mất rằng, "Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích gì?" – lời nhắc nhở từ Kinh Thánh vẫn còn đó, vang vọng như một lời cảnh tỉnh muôn đời.

Hãy tưởng tượng, vào một buổi chiều cuối năm, khi mặt trời lặn dần sau những tòa nhà cao tầng, bạn ngồi một mình bên cửa sổ, cầm trên tay không phải cuốn sổ kế toán, mà là cuốn nhật ký tâm hồn. 

Bạn bắt đầu giở từng trang: Tháng Một, bạn đã hứa với Chúa sẽ dành thời gian cầu nguyện mỗi sáng, nhưng rồi công việc cuốn phăng đi, và những buổi sáng ấy chỉ còn là những giấc ngủ vội vã. 

Tháng Hai, bạn chứng kiến một người bạn gặp khó khăn, và bạn đã giúp đỡ họ bằng cả tấm lòng, hay chỉ lướt qua với một lời an ủi sáo rỗng? Đức tin không phải là những lời tuyên xưng suông, mà là hành động sống động, là tình yêu thương lan tỏa đến những người xung quanh. Nếu năm nay, bạn đã biết tha thứ cho một ai đó từng làm tổn thương mình, thì đó chính là một khoản "lãi" lớn lao cho phần hồn. Ngược lại, nếu oán hận vẫn còn âm ỉ, thì phần lỗ ấy đang bào mòn linh hồn bạn từng ngày.

Tiếp tục giở sổ, bạn dừng lại ở những tháng giữa năm – thời điểm mà cuộc sống dường như đạt đến đỉnh điểm của sự bận rộn. Công việc chồng chất, gia đình cần chăm sóc, và những cám dỗ của thế gian len lỏi khắp nơi. Bạn có còn nhớ những buổi tham dự Thánh Lễ, những giờ phút đọc Kinh Thánh, hay chúng đã bị thay thế bởi những buổi tiệc tùng, những giờ lướt mạng xã hội vô bổ? Đức tin giống như một cây xanh, cần được tưới tắm bằng lời Chúa và cầu nguyện hàng ngày. 

 

Nếu năm qua, cây đức tin của bạn đã mọc thêm những cành lá mới – qua việc học hỏi thêm về giáo lý, tham gia các hoạt động cộng đồng tôn giáo, hay đơn giản là dành thời gian lắng nghe tiếng Chúa trong im lặng – thì xin chúc mừng, bạn đã "lãi" lớn. Nhưng nếu nó chỉ còn là một thân cây khô cằn, lá úa vàng vì thiếu dinh dưỡng, thì đây chính là lúc cần nhìn nhận và sửa chữa. Đừng chờ đến năm mới để hứa hẹn, hãy bắt đầu ngay từ những ngày cuối năm này.

Tôi nhớ đến câu chuyện của một người bạn cũ. Anh ấy là một doanh nhân thành đạt, cuối năm nào cũng tổ chức tiệc tùng linh đình để ăn mừng lợi nhuận khổng lồ. Nhưng một năm nọ, sau khi tính toán xong sổ sách tài chính, anh ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn và chợt nhận ra sự trống rỗng. "Tôi giàu có về tiền bạc, nhưng nghèo nàn về đức tin," anh tâm sự. 

 

Từ đó, anh bắt đầu thói quen tính sổ phần hồn: Mỗi cuối năm, anh dành một ngày riêng để suy tư, cầu nguyện và viết ra những gì mình đã làm để nuôi dưỡng linh hồn. Anh kể rằng, năm đầu tiên, sổ sách ấy toàn là "lỗ" – những lần thờ ơ với gia đình, những quyết định ích kỷ trong kinh doanh, những khoảnh khắc quên mất Chúa giữa bộn bề. Nhưng dần dần, qua từng năm, anh thấy đức tin mình lớn lên: Anh tham gia các chương trình từ thiện, dành thời gian cho con cái học giáo lý, và tìm thấy niềm vui thực sự không phải từ tiền bạc, mà từ sự bình an nội tâm.

Vậy thì, phần hồn của bạn trong năm qua đã lớn lên như thế nào? Hãy tự hỏi: Bạn có gần gũi hơn với Chúa không? Những thử thách gặp phải – bệnh tật, thất bại, mất mát – có giúp bạn kiên vững hơn trong đức tin, hay chúng khiến bạn nghi ngờ và xa rời? Đức tin không phải là một món hàng cố định, mà là một hành trình liên tục phát triển. Giống như một đứa trẻ lớn lên qua từng ngày, đức tin cần được nuôi dưỡng bằng hy vọng, kiên nhẫn và yêu thương. Nếu năm nay, bạn đã vượt qua một cơn bão tố cuộc đời mà vẫn giữ vững niềm tin, thì đó là khoản lãi quý giá nhất. Còn nếu bạn cảm thấy đức tin mình đang nhỏ bé, yếu ớt, thì đừng nản lòng. Cuối năm chính là cơ hội để "đầu tư" lại: Đọc một cuốn sách về đời sống tâm linh, tham gia một khóa tĩnh tâm, hoặc đơn giản là quỳ gối cầu nguyện, xin Chúa tha thứ và ban ơn.

Những ngày cuối năm không chỉ là lúc để tính toán lời lỗ vật chất, mà còn là dịp để nhìn sâu vào phần hồn mình. Trong thế giới ngày nay, nơi mà mọi thứ đều được đo lường bằng con số, chúng ta dễ dàng quên mất rằng giá trị thực sự của cuộc đời nằm ở những gì vô hình. Đức tin không phải là một khoản đầu tư mang lại lợi nhuận ngay lập tức, nhưng nó là nền tảng cho mọi sự bền vững. Khi tính sổ phần hồn, bạn có thể thấy mình "lỗ" nặng – những lần sa ngã, những khoảnh khắc yếu lòng – nhưng chính sự nhận ra ấy là bước đầu tiên để "lãi" lớn trong năm mới. Hãy nhớ, Chúa luôn chờ đợi chúng ta quay về, với vòng tay rộng mở và tình yêu vô bờ.

Khi đồng hồ điểm những giây phút cuối cùng của năm cũ, hãy dành một khoảnh khắc im lặng để tính sổ phần hồn.

Không cần sổ sách phức tạp, chỉ cần một trái tim chân thành. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng, dù năm qua có bao nhiêu biến cố, đức tin vẫn là ngọn hải đăng dẫn lối. Và từ đó, bước vào năm mới với một linh hồn được tái tạo, mạnh mẽ hơn, sáng ngời hơn. Cuộc đời ngắn ngủi, đừng để phần hồn bị bỏ quên giữa những con số vô hồn. Hãy tính sổ ngay hôm nay, để mai sau, khi nhìn lại, bạn có thể mỉm cười vì đã sống một năm trọn vẹn – không chỉ về vật chất, mà còn về tinh thần và đức tin.


Lm. Anmai, CSsR                 

Mấy Nẻo Cháo Lòng


Cháo lòng là món các chị, các má ở miền Tây Nam Bộ "rành sáu câu" từ đám này đám nọ quanh năm suốt tháng.

Món ăn bình dân này không có công thức mà chỉ có "chuẩn" chung là ấm lòng, no bụng.

Sáng sớm chạy xe dọc quốc lộ 1, đoạn từ Cần Thơ tới Ngã Bảy (Hậu Giang cũ), để ý một chút sẽ thấy những quán ăn dọc đường treo bảng mời chào nhiều nhứt hai món: cháo lòng và bún riêu.

Thú thiệt là tôi mới phát hiện chi tiết này gần đây dù đã qua lại nhiều lần.

Nếu phải đi đâu vào sáng sớm mà chưa có địa chỉ thì nên chọn cháo lòng cho bữa sáng dọc đường. Vì một lẽ đơn giản: món cháo lòng dễ nấu ngon.

Tốt nhứt hãy ghé những quán cháo gần chợ, bất kỳ ngôi chợ lớn nhỏ nào dọc đường, từ chợ chồm hổm tới chợ nhà lồng.

Và ngon nhứt, theo tôi, vẫn là tô cháo lòng. Từ cái ngon của tô cháo, có khi ta lại ngẫm nghĩ được nhiều điều về cái sự ăn ngon, nấu khéo, không ai giống ai.

Thời bao cấp, lo cái ăn đã khó, dễ gì kiếm được miếng ngon. Quán cháo lòng nhỏ xíu trong chợ Cái Tắc (tỉnh Hậu Giang cũ) nổi tiếng tới độ cán bộ viên chức đi công tác ngang qua thường rủ nhau ghé ăn.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 1.

Cháo lòng kiểu bắc với dĩa lòng tươm tất có dồi. Ảnh: XUÂN HÀ

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 2.

Từ cái quán ăn sáng bình dân của người địa phương, cháo lòng Cái Tắc thành món ngon cho khách thập phương. Rồi quán nối quán mọc lên, từ sạp chợ ra tới lề đường, lớn nhỏ đủ kiểu, thảy đều treo bảng "cháo lòng Cái Tắc".

Riết rồi chẳng mấy ai còn nhớ mặt mũi tô cháo lòng Cái Tắc gốc, vì những tô cháo đời sau có phần đầy đặn thịt thà, chăm chút hơn mà thành ngon hơn.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 3.

Cháo lòng Cái Tắc thành danh trong thời miếng ngon có phần dễ dãi, vì mấy lý do nghiệm tới nghiệm lui thấy đúng. Thời "ngăn sông cấm chợ", có được miếng thịt tươi là hạnh phúc mà quanh Cái Tắc có tới mấy lò mổ.

Có lò mổ là có lòng tươi từ giác khuya để sáng sớm nấu nồi cháo ra chợ. Trong nhá nhem buổi sớm chợ quê, nồi cháo lòng mỡ màng bốc khói nhấp nhô thịt thà thì còn gì hấp dẫn hơn.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 4.

Lộ Vòng Cung (thành phố Cần Thơ) từ Cái Răng ngang qua Phong Điền đi tới chợ Ba Se có mấy quán cháo lòng ngon.

Quán cháo sớm nổi tiếng dưới chân cầu Mỹ Khánh tôi được khuyến cáo rằng chậm chân là hết. Lần đầu tôi ghé chưa tới 8h sáng, quán vét nồi còn lại hai tô cuối cùng.

Giá rẻ, đồ lòng tươi, dọn tô cháo vừa đủ ăn, đủ ngon để mà còn thòm thèm quay lại. Quán cháo bên bờ sông gió mát rượi có vẻ như chỉ bán cho những người đi làm sớm này đã tồn tại qua đời thứ hai.

Cháo lòng phải có chanh với ớt bằm. Vắt miếng chanh, múc muỗng ớt bằm, rưới chút nước mắm... rồi gắp miếng lòng, húp muỗng cháo bốc khói là nghe ngọt béo đủ đầy.

Phải vậy, đằng này cháo lòng Mỹ Khánh không có ớt bằm mà chơi nguyên hũ nước mắm ớt cỡ lớn.

Vậy mà cuốn hút, mà hấp dẫn, ở chỗ ớt hiểm xắt khúc lớn nhỏ, xanh xanh đỏ đỏ ngập trong hũ nước mắm y, mới nhìn đã thấy ngon, cái ngon thô ráp mộc mạc, cay nồng.

Còn tô cháo khuya dành cho ai?

Bà chủ quán cháo thiệt thà kể khách của bà là những ông nhậu say bỏ cơm chiều, ngủ tới khuya đói bụng, những người bốc vác ở bến ghe, dân chạy xe thồ giao trái cây cho mối, rồi mấy bà bạn hàng, mấy chú xe ôm chạy khuya...

Đường từ trung tâm huyện Phong Điền xuôi về hướng lộ tẻ Ba Se giác từ 1h khuya tới 4h sáng chỉ có quán cháo khuya này sáng đèn.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 5.

Hễ có đám là có làm heo, có bộ đồ lòng tươi để nấu nồi cháo nóng. Thành thử tô cháo khuya trong câu chuyện này có một ý nghĩa nhất định, vừa gắn với tập tính địa phương, vừa không xa lạ với thói quen ăn uống của người chốn quê mưu sinh ở chợ.

Lữ khách đường xa vô tình hay hữu ý ghé quán, kiểu như tôi, biết được chuyện, tô cháo bỗng ngon, cái ngon hết sức đậm đà.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 6.

Tới giờ thì dân trong Nam đã khoái cháo lòng nấu kiểu Bắc. Trước đây, từ Cần Thơ đi Sài Gòn thì tôi hay ghé Vĩnh Long, đoạn khu du lịch Trường An, để ăn cháo lòng kiểu Bắc.

Khởi đầu vì cái lưỡi tò mò muốn thay đổi khẩu vị, sau thấy hạp mà ghé. Cháo lòng ở đây múc ra tô, dọn ra bàn, lòng bày trên dĩa tươm tất, đẹp mắt (khác xa cách dọn ăn của người miền Tây).

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 7.

Điểm này thì rõ là những người bán đã học hỏi lẫn nhau để hoàn thiện tô cháo thời buổi cơm đường cháo chợ là chuyện thường ngày.

Ghé ăn vài lần, tôi nhớ có hỏi chủ quán cháo Trường An là tại sao cháo lòng mà không phải là phở, hay món gì khác?

Bà chủ quán trả lời đại ý rằng bà gốc Bắc, biết nấu cháo lòng mà quanh vùng lại không có quán cháo nào nấu kiểu Bắc, cầu Mỹ Thuận sắp xây thì thế nào đội ngũ thợ thầy làm cầu Thăng Long ngoài Bắc cũng kéo về đây đông lắm, mà ở đây thì phải ăn cháo của bà mới vừa miệng.

Thực tế thì món cháo của bà, theo thời gian đã chinh phục khẩu vị của nhiều người, trong đó có bạn bè tôi.

Nồi cháo lòng miền Tây nấu lỏng, rời rạc (dù gạo rang hay gạo trắng), trong khi cháo gu Bắc nấu nhừ, lỏng mà nhừa nhựa.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 8.

Miếng lòng cháo Bắc xắt dày, phổng phao, xếp trên dĩa ngồn ngộn bắt mắt; lòng kiểu miền Tây lấp ló trong tô cháo, kín kín hở hở, ướt át gợi cảm.

Cháo miền Tây phải có cuống họng, chặng dừng, giòn sừn sựt; dĩa lòng Bắc không thể thiếu dồi. Mười người tôi quen là hết chín thích cháo lòng Bắc bởi khúc dồi beo béo bùi bùi.

Sau quán cháo ở Trường An một dạo, cháo lòng kiểu Bắc xuất hiện khá nhiều. Nội ô Cần Thơ có những cái tên cháo lòng Xứ Nghệ, cháo lòng Thái Bình được nhiều người nhắc…

Và khác với những quán cháo miền Tây, quán cháo lòng Bắc thường có bán thêm rượu đế, nếp cái hoa vàng chẳng hạn. Vậy là nhứt cử lưỡng tiện, buổi sáng lót dạ tô cháo, dĩa lòng có thể lai rai vài xị, thấy cũng êm.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 9.

Cháo lòng kiểu miền Tây Nam Bộ. Ảnh: XUÂN HÀ

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 10.

Xin được trở lại quốc lộ 1, đoạn Cần Thơ đi Ngã Bảy đã nói ở trên. Quán tôi ghé cặp lộ, treo bảng hiệu ghi cháo lòng, bún thịt xào, bún riêu, cách Cầu Trắng hơn trăm mét. Quán đông khách, xe gắn máy đậu kín mặt tiền.

Thực ra là hai quán sát vách nhau, quán bán bún riêu quán bán cháo lòng. Tôi ngồi chờ tô cháo của mình kế bếp bún riêu của bà Tư, hỏi, khi nhìn thấy nồi nước lèo đã nghiêng hết mức, mới giờ này mà hết sao chị?

Bà Tư trả lời, giọng ái ngại, tới bảy giờ là hết, bún hết cháo cũng hết. Vài người khách bước vô rồi tiu nghỉu quay ra.

Khách còn lại trong quán nhìn bộ dạng dễ nhận biết là người địa phương, nhìn kỹ có thể đoán chừng cặp vợ chồng trẻ này có vẻ là chủ một cái tiệm nho nhỏ, còn nhóm kia ồn ào vui vẻ chắc là công nhân, ông nọ là nông dân… Có thể chúng tôi là lữ khách duy nhứt của quán cháo ven đường này.

Tô cháo 25 ngàn có màu vàng nâu ửng hồng, điểm xuyết huyết hậu. Người sành ăn cho rằng cháo lòng nấu với huyết hậu vừa ngon vừa bổ.

Mấy nẻo cháo lòng - Ảnh 11.

Nhớ hồi xưa, từ miệt trong sâu ngồi đò ra tới Ngã Bảy trời còn sớm bửng. Lội vô chợ là phải làm tô hủ tiếu hay quất tô cháo lòng nóng hổi mới đã.

Cũng còn nhớ quán cháo ở chợ hồi đó chỉ có giá hẹ bỏ sẵn trong tô cháo, làm cho cháo nguội bớt, dễ ăn, ăn tới đâu rau chín tới đó.

Dĩa rau đúng chuẩn cháo lòng là phải có giá sống, rau má, hẹ và rau đắng, bày biện trịnh trọng kế hũ nước mắm, hũ tiêu xay, chén ớt bằm và dĩa chanh xắt sẵn.

Tô cháo cuối cùng của quán dọn ra lúc bảy giờ mười lăm phút, cũng đầy đủ huyết, phèo, chặng dừng, cuống họng, gan, bao tử... có phần hơi nhiều với khách đường xa.

Chủ quán cười mà rằng quán bán cho người ở đây, ăn phải no đặng làm việc, nào giờ vậy đó chú ơi.


Mấy nẻo cháo lòng - Tuổi Trẻ Online

Anh Bảy Hiền chuyển

Mượn Đầu Heo Nấu Cháo - BS. Lê Bá Vận


Chủ tịch Tập Cận Bình sáng 3/9/2025 thị sát các đơn vị quân đội dọc theo đại lộ Trường An, trên chiếc xe mui trần Hồng Kỳ (Hongqi), trước khi quân nhân và khí tài diễu qua lễ đài. Cuộc duyệt binh kéo dài khoảng 70 phút với sự tham gia của 45 khối đội hình; huy động hơn 12.000 binh sĩ và hàng trăm khí tài sản xuất nội địa. 

                              

Một trong những loại vũ khí được chờ đợi nhất đã xuất hiện trong lễ duyệt binh: Tên lửa Đông Phong-61 (DF-61). Đây là loại tên lửa đạn đạo xuyên lục địa tiên tiến nhất và mang theo vũ khí siêu vượt âm.

­____

Từ tháng 4/2025 đến tháng 9, chưa đến nửa năm, thế giới đã mục kích 3 cuộc lễ diễu binh lớn. 

1) Ngày 30/4/2025 tại TP Hồ Chí Minh, kỷ niệm 50 năm ngày Bắc Việt giải phóng, sáp nhập miền Nam, xóa tên Sài Gòn, thống nhất nước, miền Bắc cộng sản lãnh đạo (thống trị).

2) Ngày 2/9/2025 tại thủ đô Hà Nội, đại lễ kỷ niệm 80 năm CM T8 và Quốc khánh 2/9. Nghi lễ tương tự  ở TP HCM 4 tháng trước, song nhỉnh hơn (như chân đối với tay). Phí lễ vượt quá 11.000 tỷ đồng.

3) Ngày 3/9/2025 tại Bắc Kinh Trung Quốc duyệt binh, kỷ niệm 80 năm chiến thắng phát xít của nhân dân thế giới, gây ngạc nhiên vì Trung Cộng, yếu tố phụ ở Thế chiến II lại chơi trèo, qua mặt! Huông hồ còn nước Đưc phát xít bị bỏ sót.

Các lãnh đạo nước ngoài tham dự lễ duyệt binh 3/9 của Trung Quốc có Chủ tịch nước Lương Cường, Tổng thống Nga Vladimir Putin, lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong-un, Chủ tịch Cuba M. Diaz-Canel cùng lãnh đạo các nước Azerbaijan, Belarus, Campuchia, Indonesia, Iran, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Lào, Malaysia và Maldives, nhưng nổi bật khách đến dự lại thiếu vắng các nhà lãnh đạo Âu, Mỹ, khác ý xa.

Thông điệp Trung Quốc muốn nhấn mạnh vai trò của mình trong chiến thắng chống phát xít Nhật và thể hiện sức mạnh quân sự, trưng bày các khí tài tiên tiến lá chắn răn đe của Bắc Kinh.

  So với cuộc diễu binh hôm 2/9 ở Hà Nội thì ‘một trời một vưc’ như dãy Hoành Sơn sánh núi Ngự Bình, Nhà Sàn Bác sánh ‘Hang Bác’ tại Pắc Bó (diện tích ~ 15 m2) song là ‘cái nôi’ cách mạng Việt Nam.  

 Khắp thiên hạ, Trung Quốc là nước duy nhất, và lập dị, đã chọn ngày 3/9 Chiến thắng Phát xít. Song lễ ký văn kiện Nhật Bản đầu hàng diễn ra lúc 8 giờ sáng ngày 2/9/1945 trên chiến hạm Hoa Kỳ tại vịnh Tokyo và lúc ấy ở Bắc Kinh là 7 giờ sáng cùng ngày. 

---------

Vai trò của Hoa Kỳ, chủ chốtVăn kiện Nhật đầu hàng được ký kết trên chiến hạm USS Missouri ở vịnh Tokyo sáng ngày 2/9/1945. Trong buổi lễ còn hiện diện các phái đoàn Trung Hoa Dân Quốc, Liên Xô, Anh Quốc, Australia, Canada, New Zealand, Hòa Lan.

Trước đó vào ngày 15/8/1945, Nhật hoàng Hirohito đã gửi điện thông báo đầu hàng cho 

Tổng thống Hoa Kỳ Harry S Truman thông qua phái bộ ngoại giao Thụy Sĩ ở thủ đô Hoa Kỳ.

Do khác múi giờ, điện tín đến ngày 14 lúc 7: PM. Dân Mỹ đổ xô ra đường ăn mừng chiến thắng.

Ngày Chiến thắng Nhật Bản ban đầu được kỷ niệm trên khắp Hoa Kỳ vào ngày 2/9, nhưng khi chiến tranh dần phai nhạt trong ký ức, ngày lễ này cũng dần biến mất.

Hoa Kỳ vẫn áy náy đã sử dụng bom nguyên tử? Trong chiến tranh Mỹ đã tham chiến ở cả 2 mặt trận Âu châu và Á châu. 


+ Vai trò của Liên Xô. Tháng 4/1941 Đức khởi chiến, nhằm sớm kết liễu địch; nào ngờ đại quân bị sa lầy vì Liên Xô đất rộng và mùa đông khắc nghiệt. 

Đẩy lui xâm lược, Liên Xô đánh thẳng vào Đức. Quốc trưởng Đức, Hitler tự sát ngày 30/4/1945. Đức đầu hàng ngày 8/5, chia cắt Đông và Tây Đức.

Ở Á Đông thì Liên Xô bất động vì đã ký với Nhật Bản hiêp ước trung lập, ‘bất xâm phạm’ có hiệu lực 5 năm, đến ngày 25/4/1946. Mỹ thả bom nguyên tử ở 

Nhật ngày 6/8/1945 thì Liên Xô xé bỏ hiệp đinh ‘bất xâm phạm’, tuyên chiến với Nhật ngày 8 và ngày 9, bất ngờ đánh vào Nhật ở Mãn Châu, thắng thế nhưng qua ngày 15/8 Nhật đã chấp nhận đầu hàng Đồng Minh. 

Do thắng trận Liên Xô mở rộng ảnh hưởng ở Đông Âu.

Năm 1945 và 1946, tại Liên Xô ngày 2/9 là ngày lễ quốc gia. Những năm sau đó là ngày thường. Ở nước Nga hiện đại, ngày Chiến thắng Nhật Bản được coi là ngày đáng nhớ và được tổ chức như một trong nhiều ngày vinh danh quân đội.

Liên Xô cũng áy náy đã vi phạm hiệp ước ‘bất xâm phạm’?


+ Vai trò của Trung Quốc. Trung Quốc đất rộng, người đông, quân đội Nhật tiến nhanh, song quân chính phủ quốc gia rút lui sâu vào nội đia, duy trì thế phòng thủ khá chặt chẽ cho đến hết cuộc chiến, khiến Nhật không thể giành thắng lợi quyết định, đại quân bị cầm chân, sa lầy.


Ngày nay, chính sử Trung Quốc thừa nhận vai trò kháng chiến chống Nhật với tổn thất nặng nề của phe Quốc dân Đảng. Các lực lượng của Mao Trạch Đông khi đó có quân số ít ỏi hơn, chủ yếu chiến đấu ở khu vực Tây Bắc với chiến thuật chiến tranh du kích. 

____­ 

Ba phần tư thế kỷ trôi qua, cuộc chiến xưa lui vào dĩ vãng, nay chính sách quốc tế là ‘đổi thù thành bạn’ đồng minh. Đột nhiên Trung Quốc khơi động lại chiến thắng phát xít trong thế chiến II, rầm rộ duyệt binh năm 2015 và vừa rồi, ngày 3/9/2025.

Đồng thời Trung Quốc phô diễn sức mạnh quân sự hiện đại lồng trong ý đồ tham vọng bá quyền.

Chủ tịch Trung Quốc, Tổng bí thư Tập Cận Bình (sinh năm 1953) lên nắm quyền lực tháng 11/2012. Ngày 27/2/2014, họ Tập chỉ đạo, quốc hội Trung Quốc thông qua nghị quyết lập ra thêm  2 ngày quốc lễ; *1- Lễ Chiến Thắng  *2- Lễ Tưởng Niệm ngày 13 tháng 12, ghi nhớ vụ thảm sát Nam Kinh cuối năm 1937 gây thương vong 40.000 – 300.000 cư dân.

Các nghị quyết này là sản phẩm của Tập để tự tôn vinh. Hình Tập đứng trên xe thị sát quân đội rất ấn tượng lãnh tụ tối thượng, trường tồn.


Tiếc thay họ Tập Sủa nhầm cây” (Barking up the wrong tree), trình diễn bắt mắt song chọn nhầm cơ hội, sai đối tượng, bấu víu bừa bãi, đâm ra lố bịch. Chiến công xưa không do mình, hà tất duyệt binh dữ dằn, kỷ niệm một chiến thắng ảo, chẳng vinh dự gì!

Song “Tay không bắt giặc”, Tập Cận Bình đã tài tình  “Mượn Đầu Heo Nấu Cháo”, mượn thành tích của người (các nước Âu, Mỹ) để phô bày, báo cáo khoe công, tô son điểm phấn cho mình.

Giá hồi đó Nhật hoàng gửi điện đầu hàng trực tiếp đến cho Cộng sản Trung Quốc thì OK!

Sau lễ duyệt binh mười hôm, Đài Loan ngày 13/9/2025 tung bức ảnh Nhật Bản ký kết đầu hàng chỉ có phái đoàn Quốc dân đảng đại diện Trung Hoa, thâm ý vạch mặt kẻ cướp công.

____ 

Trong chiến tranh, sát hại thường dân thường xảy. Năm 1215 quân Mông Cổ tại Yên Kinh, giết 50 vạn dân chúng Kim; năm 1221 đại phá Nishapur, Ba Tư, giết 1,7 triệu thị dân; tại Merv, Turkmenistan giết 700.000 … Năm 1076 Lý Thường Kiệt giết 58.000 cư dân tại Ung Châu.  

Tết Mậu Thân 1968 nhiều nghìn đồng bào bị giết, chôn sống khi Huế bị đánh chiếm trong 26 ngày. 

Nhật thì hứng chịu 2 quả bom nguyên tử, chết mấy trăm nghìn người và hậu quả bức xạ. Tính đến năm 2024 tổng cộng chết hơn nửa triêu.

Hoa Kỳ nêu gương biến thù thành bạn, chí tình giúp đỡ, Nhật và Đức bại trận trở thành siêu cường kinh tế chỉ sau Hoa Kỳ và Trung Quốc và là những quốc gia thân thiện, hiếu hòa.

Trung Quốc ngược lại, ‘lấy thịt đè người’, uy hiếp các nước trong vùng, vạch đường lưỡi bò, lấn chiếm đất, biển, đối chọi thế lực với Mỹ, tranh giành vị thứ siêu cường số 1.


Trung Quốc là nước bá quyền. Tập Cận Bình lại bá quyền cực đoan, là mối nguy lớn cho thế giới, đặc biệt cho Việt Nam. Hồ Chí Minh năm 1945 khoe mẻ công to đánh đuổi Nhật xâm lược? làm suy yếu phát xít (!) Những kẻ xấu cùng thù dai, diễu binh kỷ niệm lãng nhách, chia sẻ tai tiếng ‘cướp công’.

 

Lê Bá Vận

Cầu Xin Thiên Chúa... - Kim Oanh

 

Đêm nay Ngôi Hai giáng trần

Nguyên cầu tuôn đổ ban ân phúc lành

Thế giới chấm dứt chiến tranh

Xót thương những kẻ mong manh cơ hàn

Một bước lịch sử sang trang

Con cháu vững chí vẻ vang giúp đời

Xây dựng cuộc sống yên vui

Nhà nhà hạnh phúc nụ cười nở hoa

Trao nhau tâm ý thật thà

Con dâng lời nguyện thiết tha khẩn cầu

 

Kim Oanh

Noel 2025

Long Hồ Vĩnh Long: Cầu Xin Thiên Chúa...

Tuesday, December 30, 2025

Khi Người Ta Già Đi…- Mai Lâm


Con người thay đổi theo tuổi tác. Nhưng bạn có để ý thấy một số người có xu hướng xa lánh người khác khi họ già đi không?

Đó không chỉ là tâm trạng tồi tệ nhất thời. Trên thực tế, những người này thường biểu hiện một kiểu hành vi cụ thể, khiến họ cứ xa dần những người xung quanh. Và nếu bạn chú ý, bạn có thể bắt đầu thấy những dấu hiệu.

-Cô đơn ngày càng tăng
Khi già đi, các vòng tròn xã hội có xu hướng thu hẹp lại. Đây là một phần tự nhiên của quá trình lão hóa, nhưng đối với một số người, nó không chỉ là sự rút lui dần.

Thông thường, bạn sẽ thấy rằng những người già đi sẽ có lựa chọn có ý thức dành là nhiều thời gian ở một mình hơn. Họ bắt đầu từ chối lời mời cà phê, họp lớp, thường xuyên hủy bỏ kế hoạch. Dường như sự thoải mái trong ngôi nhà của mình được những người già ưa thích hơn là các cuộc tụ tập xã hội.

Hành vi cô đơn ngày càng tăng này không hẳn là tiêu cực. Một số người tìm thấy sự bình yên và mãn nguyện khi ở một mình. Nhưng nếu điều đó dẫn đến sự cô độc, thì đó có thể là dấu hiệu cho thấy họ đang xa lánh người khác. Hãy tiếp cận vấn đề này bằng sự đồng cảm và thấu hiểu, thay vì phán xét.

-Ít giao tiếp
Khi dần già đi, những cuộc gọi điện thoại dài dòng trở nên ngắn gọn và ít thường xuyên hơn. Đơn giản là người già ít muốn giao tiếp hơn. “Tám chuyện” hàng giờ trực tiếp hay trên điện thoại đều không còn là chuyện hào hứng nữa. Đó là cách họ dần dần xa cách với mọi người.

-Thay đổi sở thích
Sự thay đổi sở thích và thú vui cũng có thể là dấu hiệu cho thấy một người nào đó đang trở nên xa cách hơn. Ví dụ, một người từng là người hâm mộ thể thao cuồng nhiệt có thể đột nhiên mất hứng thú với việc xem các trận đấu hoặc theo dõi đội bóng yêu thích của họ. Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nghiên Cứu Lão Hóa phát hiện ra rằng khi mọi người già đi, họ có xu hướng chuyển sở thích của mình sang các hoạt động đơn độc hơn. Sự thay đổi này thường là một quá trình tiến triển tự nhiên nhưng cũng có thể là dấu hiệu cho thấy một người nào đó đang xa lánh người khác.

-Tránh các mối quan hệ mới
Khi già đi, người ta thường tránh bắt đầu các mối quan hệ mới. Thay vì tham gia vào cuộc trò chuyện và làm quen với những người mới, họ có thể chỉ giao du với những người quen hoặc thậm chí chọn cách ở ẩn. Hành vi này có thể là nỗ lực có ý thức hoặc vô thức để giữ cho vòng tròn xã hội của họ nhỏ và dễ xử lý, làm nổi bật thêm khoảng cách của họ với những người khác.

-Ít cởi mở về mặt cảm xúc
Thay vì chia sẻ cảm xúc của mình một cách thoải mái như khi còn trẻ, người già bắt đầu kìm nén. Không còn những câu chuyện phiếm dông dài. Ngay cả nụ cười cũng trở nên kín đáo hơn. Không phải là người già không vui, họ chỉ ít cởi mở hơn về cảm xúc của mình. Họ có vẻ cảnh giác hơn hoặc ít muốn tham gia vào những cuộc trò chuyện sâu sắc.

-Thích những hoạt động quen thuộc
Khi già đi, người ta thường phát triển sở thích về duy trì những hoạt động quen thuộc.
Tính dễ đoán và thoải mái khi biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo có thể giúp người già an tâm. Tuy nhiên, sở thích này đôi khi có thể dẫn đến việc xa lánh người khác. Một khi trong nhóm có ai đó từ chối các kế hoạch tự phát hoặc phản đối việc thay đổi lịch trình của họ, thì đó có thể là dấu hiệu cho thấy họ đang xa lánh. Hãy hiểu hành vi này và tôn trọng sự lựa chọn của họ đối với thói quen, ngay cả khi điều đó có nghĩa là ít tương tác xã hội hơn.

-Giảm sự đồng cảm
Dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy một người trở nên xa cách khi họ già đi là sự giảm đáng kể sự đồng cảm. Họ có vẻ ít bị ảnh hưởng bởi các vấn đề của người khác, hoặc ít quan tâm đến niềm vui và thành tựu của họ. Đó có thể là cơ chế phòng vệ để bảo vệ bản thân khỏi sự kiệt sức về mặt cảm xúc. Tuy nhiên, nó cũng có thể dẫn đến khoảng cách đáng kể giữa họ và những người thân yêu, khiến các tương tác có vẻ lạnh nhạt hoặc xa cách. Vì vậy, nếu bạn nhận thấy sự thay đổi này, hãy nhớ rằng đó không phải về phía bạn. Đó là về việc họ điều hướng sự phức tạp của quá trình lão hóa theo cách riêng của họ.

Điều cần thiết là phải hiểu rằng lão hóa là một quá trình phức tạp, đan xen với cả những thay đổi về thể chất và tâm lý.

Bảy hành vi mà chúng ta đã thảo luận không phải là dấu hiệu kết luận hoặc xác định của việc một người nào đó xa cách mình khi họ già đi, mà đơn thuần chỉ là những mô hình phổ biến được quan sát thấy.

Nhà tâm lý học nổi tiếng Erik Erikson đề xuất một lý thuyết về sự phát triển tâm lý xã hội bao gồm tám giai đoạn, giai đoạn cuối cùng mà ông gọi là ‘Bản ngã toàn vẹn so với tuyệt vọng.’ Khi già đi, người ta sẽ suy ngẫm về hành trình cuộc đời của mình.

Một đánh giá thỏa đáng dẫn đến cảm giác trọn vẹn, trong khi sự hối tiếc và bất mãn sẽ gây ra tuyệt vọng. Hãy nhớ rằng quá trình lão hóa không chỉ là già đi, mà là lúc suy ngẫm về cuộc sống của một người, làm hòa với quá khứ và tìm kiếm ý nghĩa trong hiện tại.

Mai Lâm

30/7/2024

(theo Hack Spirit) 

Nếu Một Ngày Ta Chán Nhau - Nhữ Thị Thảo


Có một thời gian vợ chồng mình không thể cười với nhau sau những cuộc cãi vã được nữa. Điều mà trước đây chỉ to tiếng vài phút sau là đã cười nhăn nhở. Đến khoảng ấy lại là sự im lặng, im lặng đến ngột thở. Chẳng ai có thể nói được với nhau lời tử tế. Tránh mặt nhau, ngay cả giấc ngủ cũng không muốn chạm. Chỉ cần nói với nhau một câu cũng đủ gây ra một cuộc khẩu chiến.

Mình nói rất nhiều lần rằng, với mình im lặng là chết. Và lúc ấy thì vợ chồng mình đang chết thật. Cứ thế kéo dài đến cả tháng trời, trong khi bình thường ngay cả khủng hoảng tồi tệ nhất cũng chỉ ngày thứ 3 là vợ chồng lại ôm nhau ngủ. Vậy mà suốt 1 tháng chẳng ai có thể nhìn nhau một cách bình thường. Cảm giác như chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời nhau một cách sạch sẽ nhất.

Và rồi một buổi tối, chồng mình ngồi gõ lạch cạch cả giờ đồng hồ, rồi in ra bản ĐƠN XIN LY HÔN đưa mình .Chồng mình nói:

– Giải thoát cho nhau đi em. Anh sắp không chịu nổi rồi.

Chẳng thế hiểu được lý do vì sao, ngay cả bản thân mình cũng nghĩ đến điều ấy nhưng là đàn bà vẫn còn muốn giữ gia đình tròn vẹn cho con nên cứ sống như vậy đi.

Mình không ngạc nhiên, bình thản cầm bút ký: Tôi đồng ý!

Chồng mình im lặng cầm lá đơn cho vào cặp. Trong lá đơn nói rõ sẽ chia đôi con cho nhau. Mỗi người nuôi một đứa.

Cả đêm hôm ấy, vợ chồng mình không ngủ. Mắt mình ráo hoảnh, chẳng thể nghĩ được gì cho ngày mai. Còn chồng mình – anh ấy bật khóc nấc lên từng tiếng.

Lần đầu tiên mình nhìn thấy những giọt nước mắt chua chát của anh ấy. Dường như cố gắng kìm lại nhưng không được, rồi anh bật dậy lao vào nhà tắm, không nhớ là ở trong ấy bao lâu, chỉ biết lúc trở ra mắt đã đỏ ngầu.

Mình hỏi:

– Sao anh khóc, đây chẳng phải là ý của anh sao. Sao còn đau khổ chứ. Em đồng ý giải thoát theo ý anh, anh còn muốn gì.

Chồng mình nhìn lên ánh mắt vật vã:

– Anh thương con, rồi hai đứa sẽ mỗi đứa một phương,không được ở cạnh nhau nữa. Anh sẽ rất nhớ con

Rồi anh ấy ôm ghì lấy Bột, cố nén tiếng nấc.

Mình đứng bật dậy, cố không để mình khóc theo.

Khi cuộc sống đã đến mức chẳng thể dung hoà được nữa, ra đi là điều cần thiết. Chẳng phải vì ai, chẳng vì ai phản bội ai, chỉ vì chúng ta đã không thể vượt qua những áp lực cuộc sống. Mình cũng đã từng nói với anh ấy: Con người mình buông bỏ hay nắm giữ đều rất quyết liệt. Anh ấy hiểu điều ấy.

Và chồng mình khoá FB, ai tinh ý có thể thấy một thời gian mình viết gì cũng không tag anh ấy vào nữa. Bọn mình ly thân, mỗi đứa một phòng. Mình nhắn cho chồng mình:

– Anh đừng bỏ Facebook, em muốn nhìn thấy con, anh siêng up ảnh con nhé, hàng tuần sẽ cho hai anh em gặp nhau 1 lần. Xin lỗi vì chúng ta đã không thể giữ được tình yêu này.

Lúc này mình khóc .

Ngày hôm sau ấy, chồng mình đi làm nhắn tin về rằng:

– Anh đi làm và đã nộp đơn lên toà án. Họ hẹn 15 ngày nữa gặp nhau trên toà để giải quyết. Thời gian ấy chúng ta tạm thời ly thân, sau đấy anh sẽ thuê nhà giúp cho em và con.

Mình nhắn lại lạnh lùng:

– Không cần đâu, em sẽ đi luôn, em tự lo được.

Hôm ấy trở trời con lại ốm, mình thu xếp đồ rồi nói với mẹ chồng là đưa cháu đi Hà Nội khám bệnh. Chuyện sau này êm xuôi sẽ nói sau.

Chồng mình chuyển vào tài khoản riêng của mình, rồi nhắn :

– Anh sẽ gửi thêm sau

– Ok anh, em và con đi bây giờ.

Chồng mình im lặng.

Mọi thứ đã hoàn tất cho một cuộc chia ly. Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là không thể ở bên nhau được nữa. Mình gọi taxi, ôm con vào lòng, vô thức, cứ đi đã rồi tính. Nửa đường thì con lên cơn sốt, rồi nôn trớ trong xe, mặt tái đi. Ngoài trời giữa những ngày rét đậm. Mình hối lái xe chạy nhanh về bệnh viện nhi trung ương.

Trời bắt đầu tối thì có mưa, bế con chạy vào viện, mưa và gió táp vào mặt lạnh buốt, cố ôm lấy con mà lòng cay đắng. Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế, tình cảm 6 năm qua, những khó khăn đã từng, những yêu thương ngọt ngào đã qua giờ chỉ cần ngoảnh mặt đi là hết sao?

Một mình tay ôm con sốt, tay làm thủ tục. Con khóc, bác sĩ hỏi người nhà đâu, đưa người nhà bế con. Lúc ấy trong đầu nhớ về những ngày hai vợ chồng đưa con đi khám. Đứa bế con đứa chạy lăng xăng lo việc. Con khóc đứa bế đứa dỗ, động viên nhau. Quay sang bên cạnh, mọi người đều đủ bố mẹ bên cạnh con. Mình ứa nước mắt.

Hình như chúng ta đã sai ở đâu đấy. Hình như chúng ta đang làm khổ nhau và con vì cái ích kỷ của bản thân.

Tay xách nách mang, vừa ôm cho con ti vừa chạy, nước mắt lã chã. Cái hình ảnh lúc ấy chắc chẳng thể nào quên. Con bị viêm phế quản, bác sĩ cho thuốc rồi về. Mò vào túi lấy điện thoại, hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn của chồng mình. Đồng hồ đã gần 10h đêm.

Anh ấy nhắn:

– Em nghe máy đi

– Em và con đang ở đâu

– Anh sai rồi, em cũng sai rồi

– Em về đi

– Em ở đâu, anh đi đón.

Mình không kìm được nữa, khóc nức nở ở hành lang bệnh viện. Gọi lại cho chồng mình:

– Em đang trong viện nhi, con ốm. Khám xong rồi. Giờ em mới cầm điện thoại

– Em bắt xe cho con về nhà luôn nhé, về thấy tủ quần áo của em trống không, chẳng thấy em ngồi ở giường như mọi ngày, anh thấy sợ quá. Anh gọi em mãi mà em không nghe. Anh lại càng lo, cứ nghĩ dại …..

– Về đi, mai anh đi rút lại đơn .

Mình hiểu tâm trạng của chồng mình, có lẽ cũng như mình lúc này.

Mình tắt máy, lòng bớt nặng, sau tất cả, mình cần về. Tình yêu vẫn ở đấy, chỉ là chúng ta mải lo quá nhiều thứ mà trót hết kiên nhẫn cho một mối quan hệ. Cơm áo gạo tiền quên đi mất chúng ta còn tình yêu cần gìn giữ.

Về đến nhà hơn 12h khuya. Cả nhà đã ngủ, còn chồng mình ngồi đấy, đón lấy con rồi bảo:

– Em qua quán ăn bát cháo đi cho ấm (quán cháo ngay sát nhà).

Mình làm theo vì bụng lúc này đã rống tuếch.

Xong xuôi vào phòng, đặt con xuống giường, hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, mình bật khóc, chồng mình ôm lấy mình rồi nói:

– Thôi, không sao đâu. Vợ ngủ đi không mệt rồi. Ổn rồi, ổn rồi …

Sau 1 tháng im lặng là cái ôm ổn rồi của chồng!

Thế đấy, có những quãng thời gian chẳng cần người thứ 3 thì cuộc sống vợ chồng cũng trở nên bế tắc đến mức muốn tống khứ ra khỏi cuộc đời nhau bằng lá đơn Ly Hôn như vậy.

Cuộc hôn nhân nào dù có tốt đẹp đến mấy cũng phải có đến trăm lần người trong cuộc muốn ly hôn, cũng phải đến vài chục lần muốn “giết chết” đối phương. Vì chúng ta ai cũng có khuyết điểm.

Sống chung một nhà là đã lột trần nhau toàn diện từ thể xác đến tính cách, nhiều khi có cảm giác hối hận vô cùng vì lấy nhau. Mình chắc các bạn cũng có cảm giác vậy ở một giai đoạn nào đấy. Thắng được cái khoảng thời gian BỘC LỘ này thì chúng ta sẽ THẤU HIỂU và sẽ là HẠNH PHÚC. Nếu không sẽ vĩnh viễn mất nhau ở tuổi trẻ, đánh mất tất cả những năm tháng đã yêu thương và cần có nhau đến mức nào!

Cái gì trong cuộc đời cũng có giá của nó hết. Giá của cái nắm tay lúc về già là bao nhiêu giông bão của tuổi trẻ. Hi vọng mỗi chúng ta đều nghĩ được khi muốn chấm dứt hãy nghĩ về những lý do khiến chúng ta bắt đầu! Nghĩ về những phút giây hạnh phúc bên nhau! Giờ thì ôm người đàn ông bên cạnh ngủ đi thôi.

 

Nhữ Thị Thảo