Saturday, July 4, 2020

"Xin Cha Sống Mãi Trong Con" - Lời Chứng Của Tiến Sĩ Phan Như Ngọc


Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa vô thần. Suốt mười năm học trường phổ thông, tôi luôn luôn được dạy rằng vũ trụ này tự nhiên mà có, không có ông trời nào hết. Để chứng tỏ quan điểm đó là đúng, người vô thần nêu câu hỏi: Nếu có Ông Trời vĩ đại đến mức sinh ra được cả vũ trụ thì Bố của Ông Trời là ai? Ông của Ông Trời là ai? Như thế, chuỗi logic hình thức này không bao giờ kết thúc. Ý thức vô thần cứ thấm vào tôi mỗi ngày càng sâu hơn.

Rồi tôi vào học ngành vật lý của Trường Đại Học Tổng Hợp Hà Nội. Tôi phải học triết học duy vật một cách có hệ thống, trong đó sợi chỉ đỏ xuyên suốt là quan điểm vật chất có trước, vật chất đẻ ra ý thức, vật chật quyết định ý thức. Chỉ những gì con người cãm nhật được trực tiếp hoặc gián điếp, thông qua các phương tiện máy móc, thì mới tồn tãi (hay hiện hữu). Như thế, chủ nghĩa duy vật đương nhiên chối bỏ sự hiện hữu của Đức Chúa Trời. Bấy giờ tôi cảm thấy chủ nghĩa duy vật là đúng. Ai tin Thượng Đế tôi đều cho là duy tâm, là mê tín dị đoan cả.

Sau khi ra trường, tôi làm nghề dạy học. Tôi phải vừa dạy vật lý, vừa thông qua môn học này để giáo dục tư tưởng duy vật cho sinh viên. Vì thực tâm tin ở sự đúng đắn của chủ nghĩa duy vật, nên tôi giản dạy rất say sưa, không thấy gì gò bó cả. Mười ba năm dạy học là mười ba năm góp phần tuyên truyền cho chủ nghĩa vô thần chống Chúa trong đội ngũ trí thức Việt Nam. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy xót xa ân hận vô cùng. Nếu linh hồn của lớp dăn em tôi bị hư mất, thì chính tôi phải chịu một phần trách nhiệm. Tôi đã vô tình gây nên tội.

Năm 1975, sau một kỳ thi rất căng thẳng giữa các cán bộ giảng dạy đại học, tôi đã đỗ và được đi làm nghiên cứu sinh ở Hungary. Có chút bằng cấp nước ngoài rồi, tôi không dạy học nữa mà xin về làm ở Viện Vật lý thuộc Viện Khoa Học Việt Nam. Mặc dầu không phải là đảng viên nhưng do có chuyên môn tốt nên tôi được cử làm trưởng phòng của Phòng Nghiên cứu Vật lý hạt nhân và có 6 phó tiến sĩ dưới quyền. Chúng tôi đã từng ký kết và thực hiện hợp đồng với Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (International Atomic Energy Agency), nghiên cứu về các hạt nơ-tron phát xã từ các phản ứng tổng hợp hạt nhân nhẹ dơ-tê-ri, đóng góp cho công trình sự dụng năng lượng nguyên tử vào mục đích hòa bình, đặt cơ sở cho những nhà máy điện nguyên tử xử dụng phản ứng tổng hợp hạt nhân, mạnh gấp hàng ngàn lần nhà máy điện nguyên tử ngày nay. 
Tôi đã đi dự một số hội nghị khoa học quốc tế để báo cáo về các công trình nghiên cứu này. Chỗ làm việc của tôi thất lý tưởng. Đại đa số cán bộ là con ông cháu cha, chỉ một vài người con thường dân như tôi được lọt lưới vào đây. Bây giờ, khi đã tin Chúa tôi thấy kế hoạch của Ngài đào tạo tôi thất quá kỳ diệu. Không có bàn tay chăm sóc của Ngài thì một thường dân như tôi sao có thể "vớ bở" như thế được. Cảm ơn Chúa thật nhiều!

Vì nhiều lý do, năm 1989, nhân một chuyến đi công tác nước ngoài, tôi đã xin tỵ nạn ở Đức. Một hôm ở trại tỵ nạn Heilbronn, tôi gặp nhà truyền đạo người Hà Lan, Henk Wolthaus. Ông đến trại để phát sách Cơ-đốc cho mọi người. Sau khi nói chuyện với ông một lát, tôi xin ông một cuốn Kinh Thánh bằng tiếng Anh (vì ông không có Kinh thánh tiếng Việt), và một vài cuốn sách nhỏ khác. Tối hôm đó, tôi bắt đầu đọc thử các sách mới xin xem sao.

Ngay từ dòng đầu của Kinh thánh, tôi đã thấy vô lý: "Ban đầu, Đức Chúa Trời dựng nên trời đất." Lương tri tôi bật lò xo. Đó là phản ứng tự nhiên của một người đã sống gần năm mươi năm với chủ nghĩa vô thần. Nhưng rồi tôi nhớ lại, chính Newton cũng cho rằng sở dĩ các thiên thể chuyển động nhịp nhàng được là nhờ "cái hích đầu tiên của Thượng Đế," mà ngày trước tôi đã từng phân tích cho sinh viên đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm. Tự nhiên tôi nghĩ rằng Newton, người khám phá ra định luật hấp dẫn vũ trụ, được coi là phát minh vĩ đại nhất của lịch sử văn minh nhân loại, lại có thể kém như thế ư? Và tôi tự trả lời: không thể được, chắc là mình dốt, không hiểu được ông ta, có lẽ Thượng đế có thật. Rồi tôi đọc tiếp câu chuyện Thượng đế sáng tạo vũ trụ trong sáu ngày. Tất cả như một truyện thần thoại dành cho trẻ con. Khi đọc đến Tân Ước, tôi lại càng thấy nhiều điều không thể chấp nhận được. Có thể tin chăng một bà mẹ đồng trinh sinh con, một người mù được sáng, người cùi được sạch, người què được lành, người chết đã có mùi được sống lại chỉ nhờ những lời phán? Ai có thể đi bộ trên mặt nước, ra lệnh bắt bão tố vô tri phải dừng?

Những phép lạ đầy dẫy trong Kinh Thánh làm cho cái đầu quen suy nghĩ theo logic khoa học của tôi không sao hiểu nỗi. Đúng lúc ấy, trong đầu tôi nảy ra một câu hỏi mà bây giờ tôi biết là chính Chúa đã đến và gở mối cho tôi. Câu hỏi đó là: Sức mạnh nào khiến cho hàng tỷ người trên thế giới, trong đó có hầu hết các nhà khoa học vĩ đại mà tôi từng ngưỡng mộ, tin Kinh thánh? Họ cuống tín, hay chính mình ngu dốt? Từ những cuốn sách mỏng xin của Henk, tôi đã đọc thấy những câu bất hủ sau đây:
Charles Dickens viết: "Kinh thánh Tân Ước chính là cuốn sách tốt nhất đã từng hoặc sẽ được biết đến trên thế giới."

Ngài Isaac Newton, nhà khoa học mà tôi đầy lòng khâm phục đã kết luận: "Trong Kinh thánh có nhiều biểu hiện chắc chắn về tính có thực hơn trong bất cứ một câu chuyện nào chống lại sách đó."
Victor Hugo viết: "Nước Anh có hai cuốn sách, Kinh Thánh và Shakespeare. Nước Anh sinh ra Shakespeare, còn Kinh Thánh làm nên nước Anh."
Albert Einstein, nhà vật lý học được coi là vĩ đại nhất của thế kỷ này, đã phát biểu: "Khoa học không có tôn giáo là mù lòa, tôn giáo thiếu khoa học là què quặt."

Lúc bấy giờ tôi chưa hiểu được nhiều, nhưng Chúa biết tôi là người học khoa học nên đã dùng tiếng nói của chính các nhà khoa học thất lớn để mở mắt cho tôi. Tôi lại nhớ đến một câu chuyện về Newton. Sau khi ông khám phá ra định luật hấp dẫn vũ trụ kỳ diệu, nhiều người đã hỏi ông làm cách nào ông lại có thể tìm ra định luật vĩ đại nầy, Newton vừa cười vừa trả lời: "Đó là nhờ tôi đứng trên vai những người khổng lồ." Chúa như đang nhắc nhở tôi: "Hãy đứng trên vai những người khổng lồ này thì con sẽ nhận ra Chân Lý của Ta." Quả nhiên tôi đã bị Ngài bắt phục dễ dàng. Cái tư tưởng vô thần, được nhồi sọ công phu trong bao nhiêu năm nay bị đánh bật ra khỏi đầu tôi. Xưa nay tôi vẫn nghĩ đơn giản: không có Thượng Đế vì không ai chứng minh được sự hiện hữu của Ngài. Nhưng bây giờ tôi lại biết đặt câu hỏi mới: "Ai đã chứng minh được Thượng Đế không hiện hữu?" Tất cả chỉ dựa vào cảm giác của con người; mà cảm giác thì không phải là một cách chứng minh khoa học. Người đứng ở trái đất nói rằng mặt trăng quay quanh trái đất; nhưng quan sát viên đứng ở mặt trăng sẽ bảo trái đất quay quanh mặt trăng. Ai đúng? Hơn nữa, có nhiều cái hiện hữu mà không thể nhận biết được bằng cảm giác, chẳng hạn như trí khôn con người. Không có và không thể có một máy nào đo được trí khôn. Vì vậy, có Thượng Đế hay không có Thượng Đế là vấn đề của Đức Tin, nằm ngoài phạm vi của khoa học, của cảm giác.

Tính muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, tính di truyền kỳ diệu: hạt giống nào sinh cây trái đó, vẻ đẹp tuyệt vời của những nàng hoa, sự hài hòa và hoàn thiện của cơ thể con người, sự hùng vĩ của bầu trời sao; tất cả những cái đó, cộng với những ý kiến các vĩ nhân mà tôi hằng kính phục, chính là sự chứng minh tuyệt vời và làm cho tôi tin rằng phải có Đấng Sáng Tạo. Đó chính là Thượng Đế toàn năng, toàn tri, toàn trí và toàn tại.

Dần dần tôi cũng tin Kinh thánh là Lời của Thượng Đế phán dạy cho loài người, vì dù đã được viết bởi hơn bốn mươi tác giả, ở những địa điểm khác nhau, trải ra 1500 năm, nhưng Kinh Thánh là một thể thống nhất. Từ đầu đến cuối đều nói về kế hoạch cứu rỗi của Thượng Đế đối với nhân loại.

Một trong những khái niệm khó nhất là khái niệm Đức Chúa Trời ba ngôi một thể. Cảm tạ Chúa đã đào tạo tôi thành một người nghiên cứu vật lý, nên điều này đối với tôi lại rất dễ chấp nhận khi so sánh với nước. Nước cũng có ba trạng thái là rắn. lỏng và hơi. Ba trạng thái vật chất ấy đều có cùng bản chất là nước. Có thể nói ba là một, một nhưng là ba. Điều thật khó hiểu đã trở thành quá rõ ràng, mặc dù đây chỉ là một sự so sánh rất khấp khiểng, một sự minh họa rất đại khái mà thôi.

Khi đã có những niềm tin cơ bản ấy, thì mọi thắc mắc về các phép lạ đều được giải đáp dễ dàng. Đức Chúa Giê-xu chính là Đức Chúa Trời hiện thân làm người như chúng ta, nhưng đồng thời Ngài chính là Thượng Đế, là Đấng Sáng Tạo. Chính Chúa Giê-xu đã tạo dựng nên vũ trụ này, một phép lạ vĩ đại, thì những phép lạ khác trong Tân Ước, như đi bộ trên mặt nước, gọi người chết sống lại, đối với Ngài có gì là khó thực hiện.

Những lời dạy của Chúa Giê-xu đã gây cho tôi nhiều xúc động, vì thấy tình yêu thương của Ngài thật vô bờ bến. Ngài cũng phán: "Ta là Đường Đi, và Nguồn Sống. Nếu không nhờ Ta, không ai được đến với Cha." Ngài không tìm đường đi tới hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta, mà chính Ngài là con đường dẫn chúng ta đến sự cứu rỗi linh hồn. Ngài không nói tới một chân lý nào khác, vì chính Ngài là chân lý tuyệt duy nhất. Và cũng chính Ngài là nguồn sống, vì tổ phụ A-đam của chúng ta đã nhờ sinh khí của Ngài mà trở thành một loài sinh linh.

Người Việt Nam cũng tin có Ông Trời. Ca dao Việt Nam có bài:
Lạy Trời mưa xuống, Lấy nước tôi uống, Lấy ruộng tôi cày, Lấy đầy bát cơm, Lấy rơm đun bếp.

Con người tưởng rằng có thể trực tiếp đến với Trời, đến với Cha Thiên Thượng. Chúa Giê-xu cho biết: tội lỗi đã tạo ra một hố ngăn cách giữa nhân loại với Thượng Đế, và bây giờ chính Ngài là chiếc cầu duy nhất bắc qua hố thẳm ấy. Ai không tin nhận Ngài thì không thể đến cùng Thượng Đế được. Lời dạy bao trùm nhiều ý nghĩa sâu sắc đó đã cảm động lòng tôi rất nhiều. Được Đức Thánh Linh truyền cảm hứng, tôi đã phổ nhạc bài thánh ca: "Xin Cha Sống Mãi Trong Con." Tôi cũng lấy câu này để đọc trong ngày tôi được làm thánh lễ báp-tem. Cảm ơn Chúa thật nhiều!

Phan Như Ngọc 
Stuttgart, Germany

https://vietchristian.com/lifestory/vn_xincha.asp

Mỗi Ngày Trên thế Giới Có 25 Ngàn Người Chết Vì Đói

Chuyện Thuốc Lá - Đỗ Duy Ngọc

Hình minh họa
Tôi bắt đầu hút thuốc lá từ năm 14 tuổi, đang học lớp đệ ngũ (lớp 8 bây giờ) lúc vừa rời chủng viện. Ở nội trú trong trường dòng, cấm triệt thuốc lá.

Thuở ấy, thuốc lá rẻ như cho, bởi vào những năm 1964-1965, miền Nam Việt Nam tràn ngập lính Mỹ, do vậy ở chợ Cồn-Đà Nẵng, chỗ nào cũng có bán những bao thuốc lá Mỹ, từ Salem, Malboro, Pall Mall, Winston...cho đến cả xì gà Havatampa... Tuổi mới bắt đầu lớn lại muốn làm người lớn, thêm cái vụ ham văn chương thi phú, cứ nghĩ phải có điếu thuốc lá mới là dấu hiệu của sự trưởng thành và có phong thái của anh nghệ sĩ. Do vậy là tập hút và ghiền lúc nào chẳng hay. Lớn lên một chút, lại bắt đầu để ý cô bạn cùng trường, lại càng hút dữ. Đến khi đậu tú tài, đi học Mỹ thuật, rồi học văn khoa, toàn kết bạn với mấy lũ âm binh học làm văn nghệ, nên càng hút dữ dội hơn. Lúc có tiền thì Ruby, Capstan,Lucky, Pall Mall..khi hết tiền thì hút Bastos đen và có nhiều khi hút cả thuốc Quân Tiếp vụ, gói thuốc có vẽ hình anh lính miền Nam Cộng hòa cầm súng. Đời sinh viên nghèo nhiều khi không có cả thuốc đen mà hút nên thỉnh thoảng lại đi lượm tàn thuốc còn rơi rớt ở ngóc ngách sàn nhà, vê lại bằng giấy báo mà hút cho đã thèm. Hồi đó lượm tàn thuốc hút gọi là đi tìm dế. Khi qua Tây học thì đỡ hơn chút, nhưng cũng toàn hút thuốc đen, khí hậu lạnh và thời đó chưa có vụ cấm hút thuốc nơi công cộng nên càng hút dữ.

Cho đến khi tốt nghiệp đại học, về nước đi làm có tiền thì mới chọn một gout mà hút, thuốc lúc nào cũng đầy bao tha hồ mà phì phèo,vì làm mấy tòa báo nên chẳng ai cấm hút cả.

Đến sau 1975, cả nước nghèo. Chỉ còn thuốc lá đen. Rồi đến thuốc lá sợi. Trở lại cái thời xa lắc nào. Tên nào cũng có cái túi nho nhỏ với mấy tờ giấy quấn. Bỏ thuốc vào, vê thành điếu rồi lấy lưỡi liếm một đường vê vê và đốt. Hồi đó hút được Thăng Long bao bạc, Thủ Đô đem từ miền Bắc XHCN vô là sang lắm. Sau đó là một thời của Samit nhập lậu từ Thái Lan. Thời kỳ này, đi dạy học, mỗi tháng mua được nhu yếu phẩm có mấy gói Hoa Mai hay Đà Lạt đen xì, thi đua nhau hút đến thâm cả môi, phù cả mỏ.

Rồi đến một thời, mấy ông xí nghiệp thuốc lá nhà nước ào ạt ra nhiều nhãn mới, cứ thế mà hồn nhiên hút chẳng chút ngại ngần âu lo gì. Đất nước mở cửa he hé, dân buôn lậu đi buôn thuốc từ biên giới về, đủ lọai thuốc ngoại, lại hút.

Cho đến khi xã hội bắt đầu văn minh hơn, cơm no áo ấm hơn, ăn ngon mặc đẹp hơn, lúc đó mới nghĩ đến sức khỏe, mới nghĩ đến những hậu quả của thuốc lá thì nicotine đã biến thành máu chảy trong người rồi, chẳng làm sao bỏ được nữa. Lúc đầu là bớt hút, ra chỉ tiêu và gọi là hút có kiểm soát. Nhưng rồi gặp bạn gặp bè, ngồi cà phê mà không có thuốc thì ngồi làm gì. Ngồi uống bia lại càng hút dữ, bởi rảnh quá, miệng nói, miệng uống, miệng hút, tha hồ, chẳng nghĩ chi hậu quả. Đến lúc khuya về nằm ngủ, ho sù sụ. Sáng ra cổ họng cứng như đóng băng, khạc ra một bãi đen ngòm. Lúc đó thì mới sợ. Tự nhủ hôm nay sẽ không hút nữa, nhưng rồi làm xong tô phở hay ăn bát bún riêu, bún bò xong mà không kéo một hơi thuốc thì cảm thấy như bữa ăn chưa trọn vẹn. Thế là lại hút. Nhiều khi thèm hút đến độ cố ăn cho mau để kéo một hơi cho đã. Lại thêm sáng nào cũng làm tô phở Dậu, vừa ăn xong bỏ đũa là anh chàng Lâm đã gắn vào tay điếu ba số, thế là hút.

Bỏ cả trăm lần và hút lại cả trăm lần. Mà mỗi lần bỏ xong hút lại, lại tăng đô mới chết mẹ chứ. Nên càng bỏ, càng hút nhiều hơn. Lại thêm chuyện mập, đang ngon lành bỏ thuốc lá, mới có mấy tuần đã tăng thêm mấy kilô, mà mập lên thì sợ lắm, đành hút lại. Cái thằng nghiện thì có trăm ngàn cái lí do để biện hộ cho việc hút. Anh không hút thì chỉ có một lí do là sức khoẻ, nên đã hút rồi thì khó bỏ. Có vậy mới thương cho mấy đứa xì ke, mình ghiện thuốc lá mà còn chưa bỏ nổi thì làm sao chúng bỏ được xì ke, thuốc phiện.

Được nhiều lần đi nước ngoài, đến các nước tiên tiến, thấy sao người ta lại ít hút thuốc hơn mình nhiều lắm. Nhất là những người Việt định cư ở nước ngoài. Gặp nhiều thằng bạn ngày xưa còn ở trong nước, hút thuốc phì phà như toa xe lửa suốt ngày, sang đến đây vài năm lại không hút thuốc nữa, giỏi thật. Nhưng đến khi biết được luật lệ nước của người ta, mới hiểu được là tại sao ít người hút thuốc. Họ cấm tuyệt đối ở những nơi công cộng, nhà hàng, rạp hát... và cả nhà của tư nhân nữa. Đến ở nhà bạn hay người thân, muốn hút thuốc. Ok, mời anh ra ngoài sân, ngoài vườn, tha hồ mà rít. Nửa đêm không ngủ được, nhớ nhà châm điếu thuốc, phải rón rén mở cửa ra sân, trời lạnh cắt da cắt thịt, đường vắng như nghĩa trang, rít điếu thuốc chẳng còn chi ngon lành nữa, hút như phản xạ có điều kiện vậy thôi. Được mời đi ăn nhà hàng, cuộc vui kéo dài cả mấy tiếng đồng hồ, muốn hút một hơi phải xin phép ra ngoài, đi cách cửa mấy chục mét, hút một hơi. Buồn bỏ mẹ. Hút phải bầu có bạn, có hơi đưa qua, tiếng cười đưa lại, mới sướng. Đằng này hút thuốc mà như thằng ăn trộm, mất cả sướng. Hút như vậy, mấy thằng bạn âm binh của tôi bỏ hút là phải.

Lại thêm đi trên xe, cửa nẻo bít bùng, làm sao dám châm điếu thuốc mà hút được, họa may đó là xe của mình và đang chạy một mình. Nhưng xứ lạ quê người, đi đâu cũng nhờ người chở, lấy đâu mà hút được,khổ trăm bề. Nhiều đoạn đường dài cả năm sáu trăm cây số, đi ngót nghét năm sáu tiếng đồng hồ, thèm thuốc não nề mà có dám mở miệng đâu. Ở đó cỡ vài tháng là bỏ được thuốc lá ngay thôi, chứ có phải tài thánh, ý chí mạnh chó gì đâu mà mấy ông bạn cứ nói thánh nói tướng.

Ớn nhất là đi máy bay, đoạn đường kể cả transit là gần 18 tiếng đồng hồ, cái miệng nhạt phèo, lại chẳng biết làm chi cho hết giờ, lại cấm hút thuốc mới chán chứ. Nhịn thèm suốt cả thời gian bay, nhưng đến khi xuống phi trường còn cả một thời gian dài dằng dặc làm thủ tục hải quan, nên khi xổng được ra ngòai, mừng như cha chết sống lại, run run đốt điếu thuốc, kéo một hơi cho đã. Ở phi trường nào cũng có chỗ cho người hút thuốc, nhưng mấy thằng thiết kế cũng mất dạy lắm, chúng nó đặt phòng hút thuốc ở nơi xấu nhất, xa nhất, bẩn nhất và cái phòng thì nhỏ xíu. Vừa bước vào phòng chưa đến 20 mét vuông mà hàng chục người kéo thuốc, khói tuôn mù mịt thì làm sao chịu nổi, đành rít một hơi là từ giã ngay.

Đã bắt đầu qua tuối U70, lâu lâu lại đi đám tang của một vài ông bạn, có ông chết vì ung thư phổi, có thằng chết vì tim mạch. Đi đám về lại lo lo, cầm điếu thuốc cứ ngại ngần, nhưng rồi dăm hôm ba bữa lại rít liên tu. Tự trách mình thiếu ý chí, cứ trách mình thiếu dũng cảm, không thắng được mình. Nhưng rồi lại thấy nhiều bậc được cho là vĩ nhân, thiên hạ khen ngợi không tiếc lời cũng có bỏ thuốc lá được đâu, cũng thèm đến độ đề nghị đồng chí cần vụ cho tôi hút một điếu. Mình chỉ là kẻ hèn mọn, trách chi chẳng thắng được mình..

Có mấy thằng bạn làm bác sĩ, lâu lâu ghé qua, nó khuyên mình bỏ thuốc lá đi, hại sức khỏe lắm, thế nhưng chuyện trò một hồi hắn lại mở ngăn kéo mời mình điếu thuốc và hắn cũng một điếu, phì phèo. Thế mới biết khuyên người khác thì dễ, chứ mình làm được quá khó.

Lại có một anh bạn, làm nghề văn nhà báo, cũng có tiếng tăm, hút cũng đã lâu, môi cũng đã thâm xì. Một ngày đẹp trời, ý thức tác hại của thuốc lá, quyết tâm bỏ. Lại bỏ được mấy tháng mới giỏi chứ. Hỏi thèm không? bảo: Thèm chết mẹ, nhưng quyết. Mùa hè năm đó, hai cha con ra Phan Thiết tắm biển, gió đổi chiều sao đó cuốn hai cha con ra xa, suýt nữa chết nếu không có đám phụ trách ở bãi biển thấy nguy bơi ra kéo vào. Miệng đã sùi bọt, bụng đã đầy nước, cũng may cứu được cả hai cha con. Khi đã khỏe anh ta mới triết lí rằng: Nếu hút thuốc thì còn lâu mới chết, mà cuộc đời thì thiếu gì cái chết lãng xẹt khác, chết ngay, do vậy anh ta lại tiếp tục hút cho đến giờ, ngày càng nhiều điếu hơn.

Hơn 50 năm hút thuốc, chắc phổi mình khó mà sạch nổi, sợ lắm. Chắc lần này lại định bỏ thôi. Quỵết tâm đấy !!! Nhưng mà nghĩ lại, già rồi, chẳng có chi vui, thôi thì cứ hút nhỉ!

Và bây giờ là hơn nửa đêm rồi, không gian yên tĩnh quá, lại viết được những điều mình nghĩ đã lâu, tội gì mà không ĐỐT MỘT ĐIẾU THUỐC, rít một hơi cho nó đã. He...he...
Tới đâu thì tới. Hút đã.

DODUYNGOC .20.6.2007

Mừng Ngày Độc Lập Hoa Kỳ - Đỗ Công Luận

Kỷ Lục Guinness Việt Nam... - Từ Đức Minh

Hình minh họa 


- Đường xa nhất : Đường tiến lên Chủ Nghĩa XÃ HỘI .

-Đường gần nhất : Đường ra nghĩa địa. 

- Chết nhiều nhất : Ung thư . 

- Chết nhanh nhất : Tai nạn giao thông.

- Vụ kiện lâu nhất : Kiện Trung Quốc lấn chiếm biển Đông của Vn.  

- Phản đối nhiều nhất : Phản đối Trung Quốc giết hại ngư dân Việt Nam, xâm phạm lãnh Hải . 

- Quan hệ mật thiết nhất : Việt Nam - Trung Quốc . 

- Học tập nhiều nhất : Tư tưởng Hồ chí Minh . 

- Người giỏi ngoại ngữ nhất : Hồ chí minh ( 29 thứ tiếng ) .

- Người lớn tuổi nhất : Cha già Dân tộc. 

- Người vội vàng nhất : Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh - NVL ( Những việc cần làm ngay ) .

- Người đốn củi thành danh nhất : Chủ tịch QH Nông Đức Mạnh . 

- Người hoạn lợn giữ chức vụ cao nhất : Tổng bí thư Đỗ Mười . 

- Người nói ngọng nhất : Bộ trưởng bộ giáo dục Nhạ . 

- Người bán thuốc Tây giả nhiều nhất : Bộ trưởng Y Tế Nguyễn thị Kim Tiến . 

- Nghề kiếm nhiều tiền nhất : Bán vé số , chạy xe ôm . 

- Sợi dây dài nhất : Dây rút kinh nghiệm . 

- Bếp lò cháy lâu nhất : Bếp lò của TBT Nguyễn Phú Trọng . 

- Người tự cách ly dịch cúm Covid lâu nhất : TBT Nguyễn Phú Trọng . 

- Người sưu tầm nhiều áo dài nhất : Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân . 

- Người mơ mộng nhất : Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ( Hà Nội = Paris , Sài Gòn = New York) 

- Việc phải làm trước nhất : Tích cực soát , cũng như Kiểm tra ...

- Câu động viên nghe quen thuộc nhất : Phải tin tưởng vào sự lãnh đạo tài tình của Đảng ...

- Rẻ nhất : Lương tâm , đạo đức . 

- Tội nặng nhất : Tội yêu nước . 

- Nguy hiểm nhất : Thế lực thù địch.

Từ Đức Minh

Friday, July 3, 2020

Tiếng Lòng - Hàn Thiên Lương

Lớp Học Thế Giới


Nhật ký của Giáo viên chủ nhiệm Liên Hợp Quốc nhận xét học sinh cuối năm.
- Mỹ: Là lớp trưởng, là thằng giàu nhất lớp, có bố chuyên buôn hàng nóng, mẹ là đầu nậu dầu hỏa. Nói chung mâm nào cũng có gia đình nó và nó còn nắm trùm băng đầu gấu trong lớp. Nó chính là đứa quyền lực và đặt ra luật chơi cho cả lớp.

- Trung Quốc: lớp phó tự phong, cũng là một thằng nhà giàu nhưng hầu hết cả lớp ghét nó, ước mơ của nó là làm lớp trưởng thay thằng Mỹ. Thằng này có tài copy y chang bài của đứa khác nhanh như chớp.

- Israel: Thông minh và học giỏi Toán nhất lớp nên giữ chức lớp phó học tập, nhưng hơi có tính keo.

- Pháp: là bạn chí cốt của Mỹ, là dân chơi, rất đỏm dáng, mỗi lần đi học là xịt nước hoa nồng nặc.

- Anh: Thằng này học dẫn đầu lớp môn English, nhưng hay hờn dỗi, suốt ngày đòi nghỉ chơi với mấy đứa bạn thân lâu năm.

- Iran: đam mê môn Lý. Trong lớp chỉ lo lúi húi nghịch làm giàu Uranium bất chấp trên bảng giáo viên đang dạy cái gì.

- Nga: Thằng này lạnh lùng và ngầu nhất lớp, đếch ai dám đập nó kể cả lớp trưởng. Có tật xấu hay say sưa, hở ra là chuốc rượu vodka bạn bè

- Thái Lan: Thằng này đi lại ưỡn ẹo như con gái, bị bạn bè gọi là bóng.

- Triều Tiên: Thằng này bị chứng hoang tưởng nặng, suốt ngày mang hàng nóng rởm ra dọa thằng lớp trưởng để tống tiền.

- Đức: Trước thế chiến nó là học sinh cá biệt , hung hãn nhất lớp, giờ thì nghe lời thằng lớp trưởng rồi.

- Venezuela: Con bé này rất khoái thi sắc đẹp , hiện là Hoa khôi của lớp.

- Ả Rập: Có thể là một con bé xinh đẹp , tuy nhiên chưa ai nhìn thấy mặt nó.

- Nam Phi: thằng này rất khoái đánh răng , răng trắng nhất lớp, lúc nào cũng có tuýp kem đánh răng Hynos trong cặp.

- Singapore: Lớp phó lao động- Vệ sinh - Thằng này giữ vệ sinh rất kĩ, tính khó chịu . Đừng bao giờ nhai singum với hút thuốc trước mặt nó hay vẽ bậy lên tường, coi chừng ăn roi của nó vào đít.

- Thụy Sĩ: Thằng này tính cẩn thận, nghiêm túc, được giao làm thủ quỹ của lớp.

- Ý: Thằng này đẹp trai, tính tình phóng khoáng , nhà lại có shop hàng hiệu nên hay được mấy đứa con gái trong lớp bu xung quanh.

- Bhutan: học sinh trung bình, nhà đủ ăn , ít nói nhưng được cái lúc nào cũng cười.

- Úc: Cả trường có mình nó cưỡi Kangoro đi học, có sở thích quái đản là phóng hỏa đốt rừng chơi.

- Mông Cổ: thằng này thì cưỡi ngựa đi học nhưng bị cấm vì nó có sở thích vừa cưỡi ngựa vừa bắn cung loạn xạ , gây nguy hiểm cho cộng đồng.

- Brazil: Thằng này giỏi đá bóng với nhảy nhót nên được bầu làm lớp phó phụ trách văn thể.

- Columbia & Mexico: 2 thằng này lười học , lớp học chỉ là nơi để tụi nó bán đồ lạc xon.

- Cuba: Nhà nghèo nhưng được cái liên hoan lớp không bao giờ quên đem mía và xì gà nhà trồng được chiêu đãi các bạn.

- Ấn Độ: Thằng này siêu tin học, chuyên nhắc bài cho các bạn khi kiểm tra môn này.

- Hàn Quốc: Nhóm trưởng nhóm nhảy hiện đại của lớp, nhóm của nó mặt giống nhau y chang.

- Ai Cập: Giỏi môn lịch sử và xếp gạch nhất còn mấy môn khác thì mù tịt.

- Nhật: Thằng này cũng con nhà giàu, lái Lexus đi học, nhưng được cái lễ phép , chào bạn mà cũng cúi gập đầu.

- Đứa cuối cùng: trước đây từng là học sinh cá biệt, nhỏ con nhưng rất hung, đánh nhau như cơm bữa với lớp phó, đã từng bem sấp mặt thằng xịt nước hoa và thằng lớp trưởng, rồi còn phi xe vào thẳng nhà của thằng bóng. Hiện nay thì nó hòa đồng rồi, gặp ai cũng kiếm kèo chơi nên được bầu làm bí thư chi đoàn. Giờ ra chơi là nó với thằng lớp phó lại đem tàu ra hồ cá cạnh lớp mà nghịch, rồi húc nhau, tạt nước các kiểu.

Lượm trên mạng

Nhớ Nhé Em… Năm 2020… - Kim Loan


Tôi thường hay nói với bạn bè, năm 2020 là năm đẹp, vì con số đẹp và đều …
Nhưng rồi dịch Cúm Tàu ập đến, đảo lộn mọi thứ. Lúc mới bắt đầu mùa dịch, tôi còn siêng năng theo dõi từng ngày. Mỗi sáng thức dậy, pha xong ly cà phê là lên mạng, vào website của chính phủ Canada cập nhật tình hình. Buổi chiều, khi ông xã đi làm về, hai vợ chồng vừa ăn tối cùng mở đài NBC (Canada) xem Thủ Tướng Trudeau họp báo về Covid-19, xong quay qua Fox News, update mỗi buổi họp báo của Tổng Thống Trump, rồi bàn tán sôi nổi. Tôi nói với chồng:
– Ngày nào cũng coi tin tức từ sáng đến tối, xem thêm đài Canada và Mỹ riết em bị “tẩu hỏa nhập ma”, lùng bùng cái đầu!
Chồng quay qua tôi, phàn nàn:
– Thì em bớt lên mạng, lên Facebook, nhất là Youtube đôi khi có những fake news để câu like, câu subcribe. Còn tivi chính thống thì rất chính xác, vậy là đủ mỗi ngày, không cần tin “lá cải” làm chi cho hoang mang, rồi than mệt!

Cả hai tháng trời, kể từ khi dịch bùng phát tại Mỹ, bắt đầu từ Washington State, California rồi New York, thì bên Canada cũng …theo bước, lan tràn lây nhiễm, ngày nào con số chính thức của Bộ Y Tế đưa ra cũng gia tăng, vẫn chưa dừng lại.
Ðến nay thì tôi bắt đầu làm biếng, niềm tin mệt mỏi khi chẳng có chút ánh sáng le lói cuối đường hầm, chưa có dấu hiệu sáng sủa về loại vaccine chữa bịnh, cả thế giới vẫn … xìu xìu ểnh ểnh, nên tôi nói với ông xã:
– Em thà đọc sách xem phim, rồi mỗi cuối tuần anh báo cáo tình hình cho em nếu có gì khả quan tươi sáng!
Thật là khó chấp nhận, nhưng “nó” đã xảy ra, các sự kiện “đẹp” của năm “đẹp” đều đã bị hủy bỏ hoặc dời lại vô thời hạn.

Ðầu tiên phải nói đến Olympic Mùa Hè tại Japan. Chắc chắn số tiền thiệt hại không phải ít, vì chính phủ Nhật Bản hẳn cũng đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho Olympic từ cả năm trước. May áo quần giầy dép cho các vận động viên có số đẹp 2020, in ấn các pano quảng cáo, các bảng hiệu, các địa danh nơi chốn, nói chung là mọi thứ liên quan đến Olympic và con số 2020, để rồi cơn dịch đã phá hỏng mọi kế hoạch. Khác với Olympic Mùa Ðông chỉ có một số bộ môn và một số khán giả nhất định, chủ yếu là dân xứ lạnh, thì Olympic Mùa Hè được xem là sự kiện lớn trên toàn thế giới. Bốn năm mới có một lần, với hàng tỷ khán giả (thống kê tại Olympic 2016 ở Rio de Janeiro, Brazil là 3.6 tỷ người xem), nhiều bộ môn thi đấu, hấp dẫn người hâm mộ trên khắp hành tinh, trong đó có tôi. Nhớ làm sao những trưa Hè, ăn ly kem mát lạnh trong phòng khách, thưởng thức các màn thi đấu bơi lội, thể dục dụng cụ, chạy đua tiếp sức, chạy việt dã … nay còn đâu?!

Tiếp theo là Giải Bóng Ðá Châu Âu Euro 2020. Cũng giống như Olympic Japan, thì giải này cũng là sự kiện được các Soccer fans trông đợi, trong đó cũng … có tôi! Thú thật, tôi chỉ xem hai giải bóng đá lớn, đó là World Cup và Euro, dù tôi chẳng hiểu gì về … bóng đá. Ðừng hỏi tôi thế nào là việt vị, làm sao được phạt góc, vì sao có phạt đền (biết chết liền!), còn vụ thẻ vàng thẻ đỏ, tôi lại càng … không biết!

Dù sao, tôi cũng phải thú nhận một điều, là giống như nhiều phụ nữ xem World Cup và Euro, tôi cũng xem bóng đá với cảm tính nhiều hơn. Thấy cầu thủ nào trẻ, đẹp trai, có duyên là … thích ngay và luôn, đội nào nhiều “trai hùng” với thành tích lẫy lừng là cứ theo ủng hộ là … chắc ăn như bắp (tình yêu không có tội!). Nhưng ít ra, tôi vẫn biết khi trái bóng vào khung thành đối phương là ghi bàn, và dĩ nhiên tôi cũng biết la hét, run rẩy hồi hộp khi xem đá phạt đền luân lưu để quyết định thắng bại cho hai bên, như vậy đã đủ điều kiện để làm fan bóng đá chưa nhỉ? Thế mà Hè năm nay, chỉ vì con Cúm Tàu mà tôi mất đi niềm hứng khởi tưng bừng với Ronaldo, Mendy, Muller… hỏi sao không buồn, không nhớ?!

Với dân ghiền phim huyền thoại James Bond (một lần nữa, lại … có tui), thì lẽ ra từ tháng Tư năm nay đã được chiêm ngưỡng người hùng “license to kill”, lãng tử lạnh lùng với sở thích thức uống độc đáo: Vesper Martini “shaken not stirred”. Lần đi vacation tại Cancun vài năm trước, tôi đã yêu cầu được uống món này tại quầy bar của hồ bơi, mấy anh bồi người Mễ nhìn tôi đầy chứa chan trìu mến, có lẽ mấy ảnh nhận ra tâm hồn “đồng điệu” cùng ái mộ điệp viên 007 làm tôi nổi hứng “xuất khẩu thành thơ”:
Martini, người có mời tôi uống?
Trời Cancun thấp thoáng bóng chiều rơi
Ðôi mắt Mễ Tây Cơ như mỉm cười
Hồn du khách lênh đênh theo biển sóng…
Giờ đây, chắc rằng họ cũng như tôi, phải dài cổ đếm từng ngày để gặp lại Mr.Bond!

Nền kinh tế toàn cầu bị trì trệ, nạn thất nghiệp tràn lan là điều không tránh khỏi. Học sinh sinh viên nghỉ ở nhà, thương nhất là các em ra trường năm nay với con số 2020 tưởng như đầy may mắn. Con gái tôi cũng là nạn nhân, sau sáu năm dài trên giảng đường Ðại Học, có ai ngờ mùa ra trường lại “buồn như chấu cắn”. Tội hơn nữa là các em tốt nghiệp High School vì đây là cột mốc đẹp nhất của đời học sinh. Bao công sức chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp, nữ sinh thì áo đầm xinh xắn, nam sinh thì vest bảnh bao, hồi hộp mong chờ đến “proms” là điệu khiêu vũ đầu tiên của đêm dạ hội tuyệt vời. Ðứa em họ bên chồng tôi ở Atlanta kể, con gái nó cứ nhìn bộ áo đầm treo trong tủ mà khóc nức nở. Thương con, đến ngày “ra trường”, bố mẹ ông bà và anh em trong nhà cùng nhau diện áo quần trang trọng, kéo nhau ra …vườn sau nhà, có trang trí đầy đủ bong bóng, hoa tươi, “nhân vật chính” mặc đầm thướt tha, đầu đội “graduation hood”, rồi chụp hình, chúc mừng ăn uống để nó đỡ tủi thân.

Ðó là sơ sơ vài sự kiện của thế giới. Còn một sự kiện cả thế giới quan tâm (hơn cả việc anh Ủn của Bắc Hàn vắng mặt thời gian qua), là cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ vào tháng 11 này, sẽ ra sao? À mà thôi, tôi sẽ viết một bài khác riêng về chủ đề này, bất chấp tôi là Canadian (mà người Việt ở đây hay gọi nhau là Cà Na…Ðiên).

Cộng đồng Việt Nam hải ngoại cũng bị ảnh hưởng não nề, khi ngày Quốc Hận 45 năm trôi qua trong âm thầm lặng lẽ. Hồi năm 2015, kỷ niệm 40 năm mất nước, bên Hội Người Việt Edmonton của tôi đã có một buổi tưởng niệm đặc sắc mà tôi được làm MC. Bên cạnh phần vinh danh những anh hùng tử trận Việt Nam Cộng Hoà, còn có phần ca nhạc kịch, các hoạt cảnh xúc động lòng người như Ðêm Chôn Dầu Vượt Biển (của Châu Ðình An), Nhớ Mẹ (của cố Thiếu tướng Lê Minh Ðảo), Xác Em Nay Ở Phương Nào (Trần Chí Phúc), Mẹ Việt Nam Ơi Chúng Con Vẫn Còn Ðây (Nguyễn Ánh 9)… và phần ca nhạc về lính VNCH do ca sĩ Huỳnh Phi Tiễn trình bày. Hơn chục năm làm MC nghiệp dư cho cộng đồng, đó là đêm nhạc để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất (ông xã tôi bảo, lần làm MC đó tôi được “mở trúng đài”, vì được …nói nhiều, nói hết những cảm nghĩ, những nỗi niềm về vết thương đau của Sài Gòn và Miền Nam thương yêu). Năm nay, nếu không có con Virus Tàu phá đám thì cộng đồng chúng ta đã có những hoạt động tưởng niệm ghi dấu 45 năm Quốc Hận, cùng ôn lại trang sử bi hùng của tháng 4/1975 cũng như truyền lại cho thế hệ mai sau ghi nhớ. Bởi vậy mà cô bạn của tôi, là thợ may, biết tôi không có khẩu trang để đeo mùa dịch, đã may tặng tôi chiếc khẩu trang Cờ Vàng làm kỷ niệm Mùa Quốc Hận 2020 u hoài.

Riêng cá nhân tôi, cũng có những dự định không thành. Chiếc áo dài của nhỏ em thân thiết bên Việt Nam gửi qua để tôi “diện” mừng Chúa Phục Sinh cũng còn nằm nguyên trong tủ. Cái áo đầm cô em kết nghĩa từ thời trại tỵ nạn, chăm chút kỹ lưỡng từng mũi chỉ đường kim để tôi được… “toả sáng” tại đám cưới của đứa cháu tại Seattle vào tháng Sáu này cũng đành để đấy, (dự trù là sau mùa dịch, cả chiếc áo dài và áo đầm chỉ để …ngắm chơi, vì tôi sẽ không mặc vừa nữa). Lời hẹn bay qua San Francisco ăn Phở Gà chạy bộ gia truyền với cô bạn học cũng phải hủy bỏ. Và chương trình tái ngộ chị hàng xóm cũ mấy chục năm xa cách, chị ấy sẽ bay từ Úc qua Vancouver du lịch kết hợp hiking, gia đình tôi sẽ lái xe đến phố núi Banff, rồi gặp nhau tha hồ chuyện trò, ăn uống, chụp hình đưa lên “phây” khoe bạn bè, giờ cũng đã tan tành theo mây khói!
Còn biết bao nhiêu thiệt hại khắp nơi, sẽ chẳng bao giờ có con số thống kê chính xác, nhất là thiệt hại về tinh thần, làm sao bù đắp cho đầy đủ?!
Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ chịu cảnh tê liệt này mãi, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, niềm hy vọng sẽ vẫn thắp lên.

Cũng giống như bên Mỹ, chính phủ Canada đã thông báo từng bước nới lỏng luật “cách ly”, từ giữa tháng Năm, chậm rãi và thận trọng để xã hội hồi sinh và phục hồi nền kinh tế. Tôi cũng đã được gọi đi làm lại, vui mừng không kể xiết. Nói không phải “chảnh”, tôi vui mừng không hẳn vì đi làm có tiền, (ai đó đã nói, tiền nhiều để làm gì!), mà chính là thấy cuộc sống xung quanh đang trở lại bình thường, và tôi lại được … nói, được tiếp xúc với nhiều người sau hai tháng trời quanh quẩn trong nhà, may là chưa … phát rồ!

Rồi từng giai đoạn nới lỏng sẽ được thực hành, bên cạnh việc vẫn phải đề phòng cẩn thận, là rửa tay thường xuyên, đeo khẩu trang, giữ khoảng cách cần thiết, theo dõi những dấu hiệu thay đổi sức khoẻ, để giai đoạn cuối cùng sẽ là chiến thắng Cúm Tàu!

Ðể đến một ngày nào đó, đời con đời cháu chúng ta sẽ kể cho nhau nghe, Once upon a time, có một năm mang số 2020, là con số rất đều, rất đẹp, và cũng rất buồn!

May 28th, 2020
Kim Loan
baotreonline.com

Giữ Giùm Kỷ Niệm - Trầm Vân

Thursday, July 2, 2020

Viết Cho Tuổi 30 - Nguyễn Tường Tuấn


NHỮNG KẺ PHÁ LUẬT
Người đầu tiên có mặt trên đất nước Hoa Kỳ là thổ dân Indian, còn lại tất cả chúng ta bất kể mầu da trắng, đen, vàng, nâu ... đều là những di dân đến sau. Lịch sử của hơn 300 năm trước, không thể đòi hỏi phải giống như hôm nay. Từ thời nguyên thuỷ đến hiện đại, con người đã trải qua bao nhiêu thay đổi? Văn hoá, nếp sống, phong tục của từng vùng miền, một trăm năm trước không thể giống như bây giờ. Đó là lịch sử, không phe nhóm, đảng phái nào có thể thay đổi.

1.
Nữ thi sĩ Emma Lazarus (1849-1887) con của một gia đình Do Thái lập nghiệp lâu đời tại Thành phố New York, cô rất đau khổ, về tình trạng những người Do Thái bị bức hại trong những cuộc tàn sát tại Nga. Và tình nguyện tham dự tổ chức giúp đỡ người tị nạn Do Thái đến Hoa Kỳ. Trong chương trình gây quỹ xây dựng tượng Nữ thần Tự do tại New York, Emma Lazarus viết bài thơ để đời, nói về trái tim nhân hậu, về người mẹ của những người lưu vong: Nữ thần Tự do. Đứng trông ra cửa biển, một tay nâng cao ngọn đuốc soi đường và tay kia là bản Hiến pháp. Chúng ta hãy để tâm hồn lắng đọng, nghe trong tiếng sóng biển, nỗi lòng Emma Lazarus gửi gấm dưới chân tượng:

"Hãy trao cho ta sự mệt mỏi, khốn khổ của các ngươi - Hỡi những đám đông khao khát hơi thở tự do - Những rác rưởi nơi bờ biển đông đúc - Hãy trao cho ta những kẻ vô gia cư vùi dập trong bão tố - Ta sẽ thắp ánh đèn soi sáng cánh cửa vàng." (Give me your tired, your poor, Your huddled masses yearning to breathe free, The wretched refuse of your teeming shore, Send these, the homeless, tempest-tost to me, I lift my lamp beside the golden door!)

Dưới ngọn đuốc tự do, cánh cửa vàng đã mở rộng, đón những kẻ bần cùng khốn khổ, ban bình an cho những ai lưu vong tù đầy! Ngôi nhà của những người can đảm, rộng mở cho mọi sắc dân, mầu da, và chủng tộc! Bạn ơi, hãy để lại sau lưng những gông tù kềm kẹp, những uất hận đau thương, những quá khứ hãi hùng, và cùng bắt tay cho một khởi đầu mới.

Emma Lazarus qua đời trong thầm lặng, vì ung thư ngày 19/11/1887 ở tuổi 38. Trong cáo phó đăng trên nhật báo The New York Times, ca ngợi cô là một thi sĩ Mỹ với tài năng hiếm có. Bài thơ tuyệt vời vẫn chưa ai biết! Cho đến tháng 5/1903, người bạn gái thân thiết của Emma Lazarus, cô Georginia Schuyler, đã khắc bài thơ trên bảng đồng và đem đặt trong căn phòng dưới chân tượng. Đúng 17 năm, sau ngày tượng được dựng, hằng triệu triệu du khách đến thăm viếng đã chiêm ngưỡng lời thơ, và cảm nhận được niềm bao dung của đất nước Hoa Kỳ. Rồi đây, quá khứ u buồn sẽ quên đi, con cái những di dân ngồi chung một mái trường. Chúng lớn lên, lập gia đình cùng nhau, pha trộn tất cả mầu da, chủng tộc, tạo nên một quốc gia hùng mạnh, mang tên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

2.
Trong những ngày qua, mảnh đất được bao bọc bởi hai bờ biển, Thái Bình Dương và Đại Tây Dương nổi sóng. Một nhóm con cái những di dân, nhân danh tự do, ồn ào đứng lên, biểu tình bạo động, đốt phá, cướp bóc! Thậm chí tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington, họ còn chiếm cả sáu khu phố, thành lập một "khu tự trị", đuổi cảnh sát, dựng chướng ngại vật trên đường phố! Súng đã nổ, thêm một nạn nhân qua đời? Ngọn đồi của những người phản kháng (CHOP - Capital Hill of Protestors) không còn bình an! * "Black Lives Matter" BLM khẩu hiệu chính trị, hàm ý sinh mạng người da đen là quan trọng. Thế còn sinh mạng người da trắng, da nâu, da vàng thì sao? Chẳng lẽ không quan trọng? Hẳn bạn thấy có điều gì đó không đúng, khi đề cao một mầu da trong đất nước đa sắc tộc, đa văn hoá? Đồng ý là người da đen có một lịch sử bị áp bức, nô lệ, trong những ngày đầu đặt chân lên nước Mỹ. Chúng tôi vô cùng kính trọng và chia sẻ niềm đau với các bạn. Nhưng đó là chuyện của trăm năm trước, không ai có thể thay đổi dĩ vãng, nhưng chúng ta có thể xây dựng tương lai bằng những hành vi chính trực hôm nay. Tổ tiên người Việt chúng tôi ngàn năm trước đã từng bị người Tầu bắt xuống bể mò ngọc trai, hơn một trăm năm gần đây bị thực dân Pháp xua vào rừng làm phu cạo mủ, sống với muỗi sốt rét, cong lưng kéo xe cho ông tây bà đầm. Và hôm nay, đất nước vẫn còn quằn quại trong gông cùm cộng sản vì đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi! Nỗi đau còn đó! Nhưng không có nghĩa là chúng tôi được phép hận thù người Trung Hoa, Pháp hay Mỹ! Chúng tôi cũng không thể đòi những công dân Hoa Kỳ hôm nay phải đền bù cho những ngày tù tội, khổ sai của gần một triệu cựu chiến binh Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, đã trải qua hằng chục năm trong những trại tù cộng sản. Đau thương giữ kín trong lòng, chúng tôi cũng không được quyền đòi Quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ phải đền mạng cho gần nửa triệu người Việt đã bỏ mình trên Biển Đông, trong rừng rậm, trên đường tìm tự do! Muốn bay cao, chúng ta phải can đảm gỡ bỏ những gánh nặng của quá khứ, cho hành trang nhẹ nhàng.

3.
Các bạn da đen thân quý, một nhóm nhỏ anh chị em của các bạn, nổi giận biểu tình đòi đập phá tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln bên giòng sông Potomac, xin đừng quên ngày lịch sử 28/8/1963. Hãy cho chúng tôi mời bạn đi ngược thời gian. Không xa lắm, mới chỉ 57 năm trước, thế hệ thân sinh của các bạn, hơn một triệu người tuần hành trong kỷ luật, để nghe bài diễn văn nổi tiếng của nhà lĩnh đạo phong trào Nhân quyền, Mục sư Martin Luther King, vĩ nhân của nhân loại, đọc trước thềm tượng đài Tổng  thống Abraham Lincoln. Nghe diễn văn của Ngài, có lẽ nhiều người trong chúng ta ai cũng mong muốn mình có mặt trong số đông đó, và cảm nhận niềm hãnh diện vô bờ bến của người da đen.

Mục sư Martin Luther King đang ở trên trời, và nhắc nhở mọi người, "Trong tiến trình tranh đấu để đạt được vị trí xứng đáng, chúng ta không được phép hành động sai trái" (In the process of gaining our rightful place, we must not be guilty of wrongful deeds). Bạo động không phải là điều Mục sư Martin Luther King chấp nhận? Đốt phá các cửa tiệm lớn, khiêng hàng đống bao túi cướp giật, vơ vét không chừa thứ gì, chắc sẽ khiến Mục sư Martin Luther King không khỏi mủi lòng cho đám con cháu hoang đàn. Chính những ai ồn ào nhân danh giá trị người da đen, đang làm mất đi phẩm chất tốt đẹp của tiền nhân mình.

Tranh đấu cho lý tưởng tự do là chính đáng. Mỗi chúng ta có bổn phận để lại cho những thế hệ sau một gia tài hãnh diện như Mục sư King đã từng làm, Ngài nói, "Chúng ta không thể thoả mãn khát vọng tự do, bằng cách uống những chén đắng của hận thù" (Let us not seek to satisfy our thirst for freedom by drinking from the cup of bitterness and hatred). Hình ảnh chiếu trên truyền hình, một phụ nữ da trắng bị thành viên BLM bắt quỳ trên đường phố Seattle, xin lỗi người da đen chỉ vì khác mầu da. Câu chuyện không ai có thể tưởng tượng lại xẩy ra nơi thế kỷ 21 này! Các bạn đã làm mất đi chính nghĩa!
(www.americanrhetoric.com/speeches/mlkihaveadream.htm).

Ngày 2/6/20 bà nữ Thị trưởng Lily Mei, thành phố Fremont, California, người ủng hộ biểu tình ôn hoà, bị đám đông yêu cầu quỳ xuống, và bà Thị trưởng gốc Hoa này đã cương quyết từ chối, "Tôi chỉ quỳ trước Chúa khi cầu nguyện". Những phụ nữ trên đã làm gì để bị bắt phải quỳ? BLM đang uống những chén đắng đầy mùi vị hận thù!
(https://baomai.blogspot.com/2020/06/ai-moi-la-oi-tuong-bi-phan-biet-chung.html).

Các bạn da đen thân quý! Chúng ta không thể đến với nhau bằng lời đầu môi, chót lưỡi, đạo đức giả. Mầu da của mỗi chúng ta do Thượng Đế ban cho, tôi không nghĩ là xúc phạm nếu bạn gọi tôi là tên "da vàng". Nhưng bọn "kên kên chính trị" chúng dùng ngôn ngữ "người da mầu" để đánh lừa niềm tự hào của các bạn. Khốn nạn, chỉ riêng hai chữ "da mầu" thôi cũng đã nói lên tính kỳ thị thượng đẳng rồi! Với kẻ lừa đảo, bọn "kên kên chính trị" đất nước Hoa Kỳ chỉ có hai mầu "da trắng" và "da mầu" bạn và tôi, chúng ta trong nhóm thứ hai. Thế không phải là kỳ thị thì là gì? Coi chừng những viên thuốc độc bọc đường trong ngôn ngữ!

Tiếng chuông tự do đã vang lên trước tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln, người anh hùng giải phóng nô lệ. Tiếng chuông dồn dập theo từng lời nói của Mục sư Martin Luther King, đi vào trái tim nhân loại. "Ngày hôm nay tôi có giấc mơ!" (I have a dream today!) "Tôi có giấc mơ, có một ngày nào đó, bốn đứa con của tôi lớn lên trong đất nước không bị phán xét bởi mầu da, nhưng bởi chính tư cách của chúng" (I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character. I have a dream today!) Giấc mơ của một nhân cách vĩ đại!

Năm mươi bẩy năm trôi qua, đất nước Hoa Kỳ đã từng có một Tổng thống da đen - Bộ trưởng Tư pháp - Cố vấn An ninh Quốc gia - Bộ trưởng Ngoại giao - Tướng lĩnh bốn sao, chỉ huy những chiến trường vang danh quốc tế - Cầu thủ các đội bóng nổi tiếng - Danh ca hàng đầu thế giới - Oprah Winfrey - Micheal Jordan - Scottie Pippen ... Nhiều vô kể, và họ là những người da đen, mang lại niềm hãnh diện cho chủng tộc. Đừng nhân danh cái chết của Goerge Floyd, để xoá đi bao nhiêu tên tuổi đáng kính của các nhân vật nổi tiếng nêu trên. Đừng đem đá sỏi đổi lấy châu báu ngọc ngà.

Các bạn da đen thân quý! Cũng đừng để một nhóm nhỏ, những người ngây thơ bị bọn "kên kên chính trị" đầu độc, chỉ vì câu chuyện không may của George Floyd. Tại sao chúng ta không nhìn sự việc qua lăng kính trong sáng, một người cảnh sát dùng bạo lực quá lố đưa đến nạn nhân thiệt mạng? Không, đang vào mùa bầu cử, bọn "kên kên chính trị" phải tô lên bức tranh hai mầu trắng, đen. Nếu cảnh sát là người da đen, và nạn nhân da trắng, thì sẽ không có gì phải ồn ào cả, Fake News chẳng hơi đâu lải nhải 24/7. Bọn chúng đánh hơi, xách động thành một phong trào, đòi giải thể cảnh sát, cắt giảm ngân sách ... Chúng đã thành công phần nào, người dân Mỹ từ nay trở đi nhìn mọi người qua lăng kính hai mầu trắng đen, và quên rằng chúng ta đều là con cái của Thượng Đế! Mầu da có khác, nhưng máu trong chúng ta cùng một mầu!

Có ai biết hay nhớ đến câu chuyện thương tâm xẩy ra vào ngày Chủ nhật 14/6/20, sĩ quan cảnh sát Julian Keen Jr., cùng đồng nghiệp chận lại một người lái xe bạt mạng tại La Belle, Florida. Cảnh sát viên Julian Keen làm việc với người tài xế tên Eliceo Hernandez, 20 tuổi. Không may, anh đã bị tên này hạ sát! Anh Julian Keen Jr., là một cảnh sát viên người da đen, hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ, các bạn BLM ở đâu sao không lên tiếng?
(www.bizpacreview.com/2020/06/16/wheres-black-lives-matter-on-this-death-of-black-florida-officer-shotand-killed-is-ignored)

Tội nghiệp, một cảnh sát da đen ra đi đầy chính nghĩa, xứng đáng để tôn vinh. Nhưng không thể khai thác chính trị, không thể xách động "kỳ thị mầu da". Thôi anh Julian Keen Jr. nhé, bình an trên nước Chúa trời! Chúng tôi cầu nguyện cho anh.

Mục sư Martin Luther King, xin Ngài hãy dẫn dắt con cháu quay về đường ngay lẽ phải! Nếu còn sống, chắc Ngài không bao giờ cho phép cái khẩu hiệu "BLM" chính trị sai trái đó tồn tại. Hai cái sai cộng lại không thể thành đúng, tranh đấu cho quyền làm người của bạn, không có nghĩa là tước đoạt cái quyền đó của người khác!

Bạn có quyền hãnh diện về mầu da, chủng tộc của mình. Hãnh diện về người phụ nữ da đen, can đảm, biểu tượng cho tinh thần tranh đấu bất bạo động, bà Rosa Louis McCauley Parks (1913-2005) đã được Quốc hội Hoa Kỳ vinh danh "Người mẹ của phong trào tự do" (The mother of the freedom movement). Xin cho chúng tôi được chung vui cùng các bạn niềm hãnh diện vô biên đó. Nhưng cũng xin phép được nói lời chân tình, bà Rosa Louis McCauley Parks tranh đấu cho chỗ ngồi bình đẳng trên xe buýt ngày 1/12/1955, tại thành phố Montgomery, tiểu bang Alabama, để xoá bỏ vĩnh viễn khu vực dành cho người da mầu (colored section) ở cuối xe buýt. Nhưng bà Rosa Parks không hề đòi lập ra một khu vực thượng đẳng khác dành cho người da đen, tất cả mầu da đều bình đẳng, ai lên trước ngồi trước, đến sau ngồi sau. BLM đang làm cho những người các mầu da khác sợ hãi, điều này đúng hay sai?

4.
BLM không thể so sánh với phong trào tranh đấu cho nhân quyền của cố Mục sư Martin Luther King. Xin các bạn đừng nổi giận, với trái tim chân thành, chúng tôi chỉ nói lên sự thật. Không đả phá, cũng chẳng dám phê bình, chỉ ước mong giúp các bạn làm tốt hơn. Để chúng ta cùng nhau xây dựng một nước Mỹ mọi người đều yêu thương nhau như anh em. Đến với nhau bằng trái tim, thay vì phán xét qua mầu da. Tổ chức BLM được thành lập năm 2013, phát xuất từ câu chuyện cảnh sát viên George Zimmerman (Hispanic) hạ sát anh Trayvon Martin một thiếu niên da đen 17 tuổi vào tối ngày 26/2/12 tại thành phố Sanford, tiểu bang Florida. Ra toà, cảnh sát viên 38 tuổi, George Zimmerman được tha bổng với lý do tự vệ.
(https://en.wikipedia..org/wiki/Shooting_of_Trayvon_Martin).

Hai người sáng lập BLM là Alicia Garza, Opal Tometi, và Patrisse Cullors. Hiện nay, BLM đã lan toả ra nhiều quốc gia trên thế giới, đi xa hơn tiến đến bạo động, đập phá các tượng đài danh nhân quốc gia. Tại tiểu bang Oregon, BLM đã dùng cờ Mỹ phủ mặt bức tượng Tổng thống Washington và đốt, nhiều tiểu bang khác cũng đang xẩy ra phong trào giật đổ tượng đài các danh nhân lịch sử Hoa Kỳ trong thời gian nội chiến. Cẩn thận, các bạn đang bị bọn "kên kên chính trị" lợi dụng! Chúng ta hãy nghe chính những người trong cộng đồng da đen cất lên tiếng nói.

Để lấy lòng cử tri da đen, bà Nancy Pelosi với tư cách Chủ tịch Quốc Hội đã ra lệnh hạ 4 bức chân dung của các vị tiền nhiệm, liên quan đến giai đoạn lịch sử kỳ thị mầu da. Ông Benjamin Crump, người da đen, đồng thời là luật sư của anh George Floyd, nạn nhân vừa qua đời và được đảng Dân chủ phong thánh. Trong chương trình truyền hình Fox News' Neil Cavuto, Thứ bẩy 20/6/20, Luật sư Benjamin Crump không đồng ý việc những người biểu tình BLM vội vàng đòi hạ những bức tượng liên quan đến cuộc nội chiến bắc nam trước đây, theo ông làm như vậy có khác gì lập lại sự sai trái của lịch sử? "Tôi nghĩ chúng ta cần phải tìm hiểu cách nào để vinh danh những người đã đóng góp cho xã hội, nếu họ không có công trạng, chúng ta cũng cần phải nhìn qua một lăng kính rộng rãi, những gì tiêu biểu tốt nhất bản sắc dân tộc Mỹ. Hãy xem lại điều đó" (I think we have to figure out how to honor people who have done things that are beneficial to society, and if they did things that were not beneficial to society, that we can examine in the lens of having a broad view of what we believe as Americans represents the best attributes of our national identity, then we should look at that).

Lịch sử cả trăm năm của nước Mỹ, những bức tranh, tượng hiện diện từ bao năm nay tại toà nhà Quốc hội Hoa Kỳ, tốt hay xấu tuỳ theo suy nghĩ chính trị của cá nhân, nhưng lịch sử muôn đời vẫn là lịch sử! Ngay cả những người da đen trí thức, cũng không đồng ý với việc làm hồ đồ, kiếm phiếu, chà đạp lên lịch sử của bà Nancy Pelosi. Lịch sử cũng sẽ không quên ghi tên bà trong những chương đen tối nhất: Chính trị gia cơ hội.
(https://www.cnn.com/2020/06/18/politics/nancy-pelosi-confederate-portrait-removal/index.html)

Candace Owens, phụ nữ Mỹ da đen, 35 tuổi, trước đây là thành viên đảng Dân chủ, nhưng đổi qua Cộng hoà và đứng ra thành lập tổ chức BLEXIT năm 2018. Mục tiêu của BLEXIT là đánh thức cộng đồng da đen thoát khỏi cái bẫy "nạn nhân", mà một số "kên kên chính trị" thuộc đảng Dân chủ đưa họ vào trong nhiều năm qua, chiêu bài "kỳ thị mầu da" năm nào cũng thế, dùng đi dùng lại mỗi kỳ bầu cử, chuyện nhỏ xé ra to, thổi bùng lên thành ngọn lửa tranh đấu. Rồi những lời hứa, bánh vẽ rẻ tiền, được tung ra, miễn phí tất cả, miếng bánh thiu nhưng vẫn bán được không phải vì ngon, nhưng vì vẫn có người thích ăn!

Hãy nghe tiếng nói cảnh tỉnh của Candace Owens, "Những người cánh tả nói chúng ta là nạn nhân, họ khiến gia đình chúng ta đổ vỡ, người cha xa gia đình, cổ vũ phong trào phá thai với con số 19 triệu hài nhi da đen bị giết từ năm 1973 đến nay, và tạo ra sự chia rẽ bằng cách bảo chúng ta người da trắng kỳ thị" (The Left has told us we are victims, they have corrupted our families by taking fathers out of the home, supporting the abortion of more than 19 million black babies since 1973, and created division by telling us that all white people are racist). Theo Pew Research Center, trong dân số những người trưởng thành trên nước Mỹ, người da đen chiếm 12%, và tỷ lệ da đen trong tù là 33%
(www.pewresearch.org/fact-tank/2019/04/30/shrinking-gap-between-number-of-blacks-and-whites-inprison).

Candace Owens là một tấm gương can đảm của thế hệ trẻ da đen hôm nay. Cô nhận xét, đảng Dân chủ đã nhiều năm lợi dụng người da đen cho mục tiêu chính trị, "Chúng ta bị rao bán bởi nhiều điều dối trá, bất lợi cho cộng đồng da đen, bất lợi cho cộng đồng da trắng, và bất lợi cho cả nước Mỹ" (We are being sold a lot of lies at the detriment to the black community, at the detriment to the white community and at the detriment to America as a whole.)

Lời nói chân thật thường không bao giờ vừa lòng kẻ sống trong tăm tối, họ từ chối ra khỏi chiếc hang an toàn, vì sợ ánh sáng. Candace Owens, không sợ hãi vì cô biết lẽ phải ở cùng mình, "Thú thật: Tôi không đồng ý với George Floyd, và từ chối xem anh như thánh tử đạo. Nhưng tôi mong ánh sáng công lý sẽ đến với gia đình anh" (Confession: I DO NOT support George Floyd and I refuse to see him as a martyr. But I hope his family receives justice).

Muhammad Ali Jr., con trai của cố Võ sĩ Quyền anh nổi tiếng khắp thế giới Muhammad Ali (1942-2016) trả lời cuộc phỏng vấn của New York Post, anh nói, "Cha tôi tin rằng tất cả mọi người đều đáng được trân trọng" (All Lives Matter) - "Ông ấy sẽ không chấp nhận những cuộc phản kháng kỳ thị màu da của phong trào BLM, nghĩ rằng phong trào này đang đẩy người da đen đứng lên chống đối mọi người khác" (His father would’ve hated the ‘racist’ Black Lives Matter protests, claiming the movement is ‘pitting black people against everyone else).

Theo Muhammad Ali Jr., cha tôi sẽ nói, " Họ không là gì cả, chỉ là quỷ dữ" (They ain't nothing but devils) và ông nói thẳng "BLM là một phong trào "kỳ thị", nếu còn sống hôm nay, ông sẽ đứng về phía Donald Trump" (Ali Jr. insisted his father would have thought the Black Lives Matter movement was ‘racist’ and would have been a Donald Trump supporter if he was alive today).
(www.blackenterprise.com/muhammad-alis-son-says-father-would-have-hated-racist-blacklives-matter-protests).

5.
Các bạn Việt Nam thân mến, nhìn vào hình ảnh những cuộc biểu tình của BLM vừa qua, bạn có thấy?
- Trong cộng đồng da đen có một nhân vật nổi tiếng nào xuất hiện? Không hề có, chỉ toàn là thanh thiếu niên tuổi trên dưới 30, ăn mặc không giống ai, cầm loa học làm lãnh tụ! Tại sao? Những người thức giả, đáng kính trong cộng đồng da đen họ không xuất hiện ủng hộ BLM? Tại sao? Hỏi tức là trả lời.
- Trong số những người đi biểu tình, mang khẩu hiệu BLM, tại sao thanh thiếu niên da trắng nhiều hơn da đen? Bạn có bao giờ đặt câu hỏi, đằng sau những người anh em da trắng, ồn ào kia, có tổ chức chính trị nào đứng sau lưng không? Hình ảnh cho chúng ta thấy rõ sự thức tỉnh của cộng đồng da đen, tin vui.
- Khu vực tự trị CHOP tại Seattle đang được chính bà Thị trưởng Jenny Durkan, đảng Dân chủ, hai tuần trước còn ủng hộ sự chiếm đóng bất hợp pháp, chiều ngày 22/6/20 đã phải tuyên bố, "Bây giờ là lúc mọi người phải trở về nhà" (It's time for people to go home!) Khi bài viết đến tay bạn, cũng là lúc CHOP đi vào lịch sử.

Trò chơi chấm dứt! Game Over! Cơn bão "Black Lives Matter" rồi cũng sẽ trở thành lịch sử! Những tàn phá, đổ vỡ sẽ được xây lại đẹp hơn. Giấc mơ của Mục sư Martin Luther King sẽ trở thành hiện thực, người Mỹ chúng ta sẽ không còn phán xét nhau bằng mầu da nữa, nhưng bằng tư cách của mỗi người.

Nguyễn Tường Tuấn
23/6/2020
http://www.bacaytruc.com/index.php/7286-vi-t-cho-tu-i-30-tac-gi-nguy-n-t-ng-tu-n