Thursday, June 20, 2019

Sáng Buồn Giọt Hạ - Trầm Vân

Bật Cười Với Những Phát Minh "Bá Đạo" Có 1-0-2 Dành Cho Người Lười Biếng

Chiếc vali sẽ theo bạn đi khắp thế gian mà không hề sợ bị mỏi tay. 

Chỉ cần nhích chân là bấm được thang máy rồi nhé.

Vừa tập thể dục vừa chơi game, động lực là đây rồi.

Dụng cụ lấy đồ vô cùng tiện ích. Dù có lùn đến mấy cũng chẳng phải lo không lấy được đồ trên cao với dụng cụ này nữa.

 Vòi tắm hoa sen thông minh sẽ giúp bạn biết bạn đã sử dụng hết bao nhiêu nước trong bình qua màu sắc đèn chiếu xuống. 

Không cần bạn khuấy đâu, đây là cốc tự động mà.

Phát minh cho người nghiện điện thoại, kiểu này thì chỉ muốn ở trong phòng tắm luôn không muôn ra.

Giờ đây ăn snack bạn sẽ không lo bị dính tay.

..... và quả bụng sáu muối mơ ước

Mua hộp kẹo cao su tặng thêm sắp giấy để ăn xong bạn nhã bã vào đó.

Việc lắp ráp không còn quá khó khăn khi tất cả bộ phận đã được phân ra theo từng bước, từng bước rõ ràng như này.  

Với dụng cụ này, vừa ăn bánh vừa làm việc khác cùng một lúc không còn khó khăn nữa

Chiếc nĩa tự động giúp cho việc ăn mì dễ dàng hơn.

 Dùng cây quay kem này, bạn có thể tiết kiệm thời gian… xoay cây kem cũng như lo lắng một bên cây kem sẽ bị chảy.

Amazing WD-40 (Good To Know)



DID YOU KNOW?
What Is The Main Ingredient of WD-40?
Before you read to the end, does anybody know what the main ingredient of WD-40?
... No Cheating.....

WD-40 ~ Who knew!
I had a neighbor who bought a new pickup.
I got up very early one Sunday morning and saw that someone had spray painted red all around the sides of this beige truck (for some unknown reason).
I went over, woke him up, and told him the bad news.
He was very upset and was trying to figure out what to do....
probably nothing until Monday morning, since nothing was open.
Another neighbor came out and told him to get his WD-40 and clean it off.
It removed the unwanted paint beautifully and did not harm his paint job that was on the truck. I was impressed!

WD-40 who knew?
"Water Displacement #40".
The product began from a search for a rust preventative solvent and degreaser to protect missile parts.
WD-40 was created in 1953, by three technicians at the San Diego Rocket Chemical Company.
Its name comes from the project that was to find a 'Water Displacement' Compound.
They were finally successful for a formulation, with their fortieth attempt, thus WD-40.
The 'Convair Company' bought it in bulk to protect their atlas missile parts.
Ken East (one of the original founders) says there is nothing in WD-40 that would hurt you.
When you read the 'shower door' part, try it.
It's the first thing that has ever cleaned that spotty shower door.
If yours is plastic, it works just as well as on glass.
It's a miracle!
Then try it on your stovetop.
It's now shinier than it's ever been.
You'll be amazed.

WD-40 Uses:
1. Protects silver from tarnishing.
2. Removes road tar and grime from cars.
3. Cleans and lubricates guitar strings.
4. Gives floor that 'just-waxed' sheen without making them slippery.
5. Keeps the flies off of Cows, Horses, and other Farm Critters, as well. (Ya gotta love this one!!!)
6. Restores and cleans chalkboards.
7. Removes lipstick stains.
8. Loosens stubborn zippers.
9. Untangles jewelry chains.
10. Removes stains from stainless steel sinks.
11. Removes dirt and grime from the barbecue grill.
12. Keeps ceramic / terracotta garden pots from oxidizing.
13. Removes tomato stains from clothing.
14. Keeps glass shower doors free of water spots.
15. Camouflages scratches in ceramic and marble floors.
16. Keeps scissors working smoothly.
17. Lubricates noisy door hinges on both home and vehicles doors.
18. It removes that nasty tar and scuff marks from the kitchen flooring.
It doesn't seem to harm the finish and you won't have to scrub nearly as hard to get them off.
Just remember to open some windows if you have a lot of marks.
19. Remove those nasty Bug guts that will eat away the finish on your car if not removed quickly!
20. Gives a children's playground gym slide a shine for a super fast slide.
21. Lubricates gearshift and mower deck lever for ease of handling on riding mowers...
22. Rids kids rocking chair and swings of squeaky noises.
23. Lubricates tracks in sticking home windows and makes them easier to open.
24. Spraying an umbrella stem makes it easier to open and close.
25. Restores and cleans padded leather dashboards in vehicles, as well as vinyl bumpers.
26. Restores and cleans roof racks on vehicles.
27. Lubricates and stops squeaks in electric fans.
28. Lubricates wheel sprockets on tricycles, wagons, and bicycles for easy handling.
29. Lubricates fan belts on washers and dryers and keeps them running smoothly.
30. Keeps rust from forming on saws and saw blades, and other tools.
31. Removes grease splatters from stovetops.
32. Keeps bathroom mirror from fogging.
33. Lubricates prosthetic limbs.
34. Keeps pigeons off the balcony (they hate the smell).
35. Removes all traces of duct tape.
36. Folks even spray it on their arms, hands, and knees to relieve arthritis pain.
37. Florida's favorite use is: 'cleans and removes love bugs from grills and bumpers.'
38. The favorite use in the state of New York, it protects the Statue of Liberty from the elements.
39. WD-40 attracts fish. Spray a little on live bait or lures and you will be catching the big one in no time. Also, it's a lot cheaper than the chemical attractants that are made for just that purpose.
Keep in mind though, using some chemical laced baits or lures for fishing are not allowed in some states.
40. Use it for fire ant bites. It takes the sting away immediately and stops the itch.
41. It is great for removing crayon from walls. Spray it on the marks and wipe with a clean rag.
42. Also, if you've discovered that your teenage daughter has washed and dried a tube of lipstick with a load of laundry, saturate the lipstick spots with WD-40 and rewash. Presto! The lipstick is gone!
43. If you spray it inside a wet distributor cap, it will displace the moisture, allowing the engine to start.

P.S.
As for that Basic, Main Ingredient.......
Well.... it's FISH OIL....
Now This Is Definitely Worth SHARING!!


From: Kim Chuc

Dân Hồng Kông Làm Thế Giới Ngạc Nhiên. - Ngô Nhân Dụng

Một người biểu tình nhặt lựu đạn cay và ném trả cảnh sát. (Hình: Billy H.C. Kwok/Getty Images)

Một thành kiến về dân Hồng Kông: Họ chỉ lo làm ăn, họ không quan tâm đến chính trị.

Những người Trung Hoa này đã sống 99 năm trong chế độ thuộc địa Anh Quốc. Chưa thấy ai đổ máu đòi độc lập bao giờ. Được trả lại cho Trung Cộng, họ còn 50 năm chưa phải sống dưới chế độ độc tài. Cộng Sản Trung Quốc chấp nhận nguyên tắc “nhất quốc lưỡng chế,” một quốc gia, hai thể chế khác nhau, cho tới năm 2047.

Nhưng Chủ Nhật vừa qua, hơn nửa triệu người Hồng Kông đã xuống đường biểu tình phản đối một dự luật về dẫn độ. Chính quyền bất chấp, sẽ cho nghị viện biểu quyết vào ngày Thứ Tư. Ngày đó, mấy trăm ngàn người bỏ không coi cửa tiệm, ngưng công việc làm, nghỉ học, lại xuống đường bao vây tòa nhà lập pháp (LegCo), ngăn các nghị viên không vào họp được.

Bà Carrie Lam là vị “hành chánh trưởng quan” thứ tư từ năm 1997 khi Hồng Kông trở về với Trung Quốc. Tuy xuất thân là một công chức trong chế độ thuộc địa từ năm 1980, bà Lâm Quách Nguyệt Nga (林鄭月娥, Lín-Zhèng Yuè’é) cương quyết bảo vệ dự luật dẫn độ vì đó là một sáng kiến của chính mình, và bà được Bắc Kinh hoan nghênh.
Nhưng tại sao dân Hồng Kông lại quyết tâm chống dự luật này như vậy?

Bà Carrie Lam đưa ra dự luật dẫn độ vì một vụ án giết người ở Đài Loan năm ngoái. Một người Hồng Kông, Trần Đồng Giai (Chan Tong-kai, 陳同佳) đã giết cô bạn gái trong khi đang du lịch, rồi trốn về. Giữa Hồng Kông với Đài Loan không có hiệp ước dẫn độ, nên không thể đưa anh ta qua bên đó xử. Tòa án Hồng Kông lại không có thẩm quyền xử một tội phạm xảy ra ở nước khác. Để “bảo vệ tinh thần thượng tôn luật pháp,” như bà Carrie Lam nói, bà đề nghị tu chính đạo luật về dẫn độ, cho phép từ nay chính quyền được dẫn độ các nghi can qua nước khác, dù hai bên không ký hiệp ước dẫn độ.

Dự luật này được áp dụng hồi tố, cho những vụ án trong quá khứ (như vụ Trần Đồng Giai), cho nên ảnh hưởng sẽ rất lớn. Người dân Hồng Kông lo sợ: Nếu chính quyền Trung Cộng, vin vào luật mới này, đòi dẫn độ những người mà họ coi là phạm pháp thì sao?


Bao nhiêu nhà kinh doanh ở Hồng Kông đã làm ăn trong lục địa. Nếu Trung Cộng buộc họ vào tội hối lộ quan chức thì họ có bị dẫn độ hay không? Ai làm ăn trong một nước Cộng Sản mà không hối lộ? Doanh nhân Hồng Kông có thể bị các công ty trong lục địa khởi tố các tội như vậy, chỉ vì cạnh tranh. Các thương gia đều có thể bị áp lực, nhất là khi họ cũng làm ăn với Mỹ.

Các giáo hội Thiên Chúa Giáo cũng phản đối. Họ vẫn gửi Kinh Thánh vào phổ biến trong lục địa, một điều Trung Cộng vẫn cấm. Bao nhiêu di dân mới từ lục địa qua Hồng Kông tị nạn cũng lo sợ. Trung Cộng đã từng bắt cóc những người bán sách ở Hồng Kông, vì họ phổ biến sách viết về cuộc tàn sát Thiên An Môn.
Bà Carrie Lam đã sửa đổi một số điều trong dự luật để dân bớt lo. Thí dụ, trong danh sách các tội có thể bị dẫn độ bà đã xóa bớt nhiều thứ “tội” lên quan đến thương mại và các người chuyên nghiệp, để giới kinh doanh thôi chống đối.

Nhưng còn những người dân Hồng Kông khác thì sao? Họ không thể nào yên tâm khi biết rằng dự luật này sẽ mở cửa cho chính quyền Cộng Sản Trung Quốc, khi nào họ muốn, có thể áp dụng pháp luật của họ trên dân cư Hồng Kông!

Từ năm 1997, do quy tắc “nhất quốc lưỡng chế,” dân Hồng Kông vẫn sống với hệ thống luật của Anh Quốc. Người Anh để lại hệ thống tư pháp độc lập, bảo vệ quyền tự do cá nhân và giới hạn quyền hành quan chức. Tòa án Hồng Kông vẫn theo truyền thống Anh, được người dân kính trọng và tin tưởng. Ông Chris Patten, người Anh cầm đầu Hồng Kông sau cùng khi thương thuyết với Trung Cộng, nhận xét về cuộc biểu tình ngày Chủ Nhật: “Cả Hồng Kông và Trung Quốc đều biết rằng phải có một ‘bức tường lửa’ ngăn cách hai hệ thống pháp luật.”
Dự luật của bà Carrie Lam có thể phá vỡ bức tường lửa đó.

Bà Lam có thể không dụng tâm bắt dân theo luật lệ Trung Cộng. Bà đã thề không bao giờ phản bội người dân Hồng Kông, mắt rưng rưng muốn khóc. Nhưng dân Hồng Kông không bao giờ tin tưởng vào chính quyền Trung Cộng, họ còn khinh bỉ nữa! Trong lúc nửa triệu người đi biểu tình buổi tối ngày Chủ Nhật, nhiều người Hồng Kông vẫn đi coi trận đá banh với đội cầu Đài Loan. Khai mạc, ban nhạc cử hai bản quốc thiều, khi nghe thấy điệu quốc ca của Trung Cộng, cầu trường nổi lên những tiếng la ó chế nhạo!

Người dân Hồng Kông khinh rẻ chế độ độc tài Cộng Sản. Họ biết chắc chắn là tòa án trong lục địa chỉ là tay sai của đảng. Với dự luật dẫn độ mới, họ sợ sẽ mất hết những quyền tự do đã được tôn trọng từ thời thuộc địa.

Từ khi nhà Thanh nhường Hồng Kông cho Anh Quốc, năm 1897, dân Hồng Kông đã được sống trong một hệ thống luật pháp mới, thoát khỏi chế độ tham tàn, độc đoán của các quan chức Mãn Thanh. Cũng giống người Việt ở miền Nam là thuộc địa Pháp, từ giữa thế kỷ 19, đã được hưởng nhiều quyền tự do hơn đồng bào sống dưới chế độ vua quan nhà Nguyễn. Chỉ có ở Sài Gòn và Lục Tỉnh các nhà cách mạng như Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu mới có quyền làm báo tố cáo quan lại tham nhũng, được chỉ trích cả chế độ thực dân Pháp; và Phan Châu Trinh mới có quyền diễn thuyết về chế độ dân chủ – trong khi cụ bị triều đình Huế kết án tử hình.

Hồng Kông đã là nơi nuôi dưởng những hạt giống tự do, không riêng cho người Trung Hoa mà cũng từng là nơi trú ẩn của những người Việt làm cách mạng, Cộng Sản cũng như quốc gia. Chế độ thuộc địa của người Anh đã tập cho dân Hồng Kông sống trong tinh thần thượng tôn pháp luật, những người cầm quyền cũng phải tuân theo luật lệ. Họ biết bất cứ người dân nào cũng có một số quyền tự do căn bản, chỉ còn thiếu quyền bỏ phiếu. Đó là một nơi có tự do dù còn thiếu dân chủ, nhưng vẫn sống dễ thở hơn những chế độ độc tài của nhà Thanh hay của Trung Cộng. Trong môi trường tự do và luật pháp công minh đó, kinh tế Hồng Kông đã phát triển hơn tất cả các vùng khác ở Á Đông, trừ nước Nhật. Chính vì vậy mà dân Hồng Kông quyết tâm bảo vệ quyền sống của họ.

Đây không phải là lần đầu tiên dân Hồng Kông cho thế giới thấy họ rất quan tâm đến chính trị khi quyền sống căn bản của họ bị xúc phạm. Năm 2003, sáu năm sau khi thuộc về tay Trung Cộng, dân Hồng Kông đã biểu tình lớn như lần này, hơn nửa triệu người, phản đối một dự luật về an ninh, vì nó đe dọa những quyền tự do dân sự. Sau đó, nghị viện lập pháp LegCo đã phải bỏ không đem ra bàn nữa. Năm năm mới đây, những cuộc biểu tình trong Phong Trào Che Dù (Umbrella Movement) đã lớn tiếng đòi tự do, dân chủ và công lý. Chàng thanh niên nổi bật trong cuộc vận động đó, Joshua Wong, hiện đang bị giam nên không có mặt trong các cuộc biểu tình mới. Nhưng các người đi biểu tình năm nay, phần lớn là thanh niên, thuộc rất nhiều nhóm dân khác nhau.

Người ta thường nghĩ dân Hồng Kông không quan tâm đến chính trị, điều này có một phần sự thật. Nhưng chính vì vậy những cuộc biểu tình, những năm 2003, 2014 và năm nay làm mọi người ngạc nhiên vì tính chất bột phát, bất ngờ. Cuộc biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989 cũng bột phát và bất ngờ như vậy. Phong Trào Đoàn Kết, Solidarnos ở Ba Lan cũng bột phát, bất ngờ như vậy!


Nhiều người cũng cho rằng dân Việt Nam hiện nay chỉ lo làm ăn, không quan tâm đến chính trị. Tháng Sáu năm ngoái, người Việt Nam đã cho thấy thành kiến đó sai lầm. Người Việt đã biểu tình từ Bắc vào Nam phản đối dự luật đặc khu và luật an ninh mạng. Nhưng dân Việt Nam đâu có kém thông minh hơn dân Hồng Kông, đâu có thiếu dũng cảm nều so sánh với dân Hồng Kông? Những cuộc cách mạng lớn trong lịch sử thường bột phát và bất ngờ! 

Ngô Nhân Dụng
www.nguoi-viet.com

Tháng Sáu Mưa Gió - Đỗ Công Luận

Wednesday, June 19, 2019

Tuổi Trẻ Ở Việt Nam : Thực Tế Và Ước Mơ - Nguyễn Thị Cỏ May

Giới trẻ VN. Ảnh mang tính minh họa

Ai cũng có ước mơ. Có thể đó chỉ là những mong muốn bình thường trong sinh hoạt hằng ngày. Nhưng cũng có những khát khao hướng thượng, những kế hoạch xây dựng cho chính bản thân mình dài hạn trong tương lai .

Ước mơ của tuổi trẻ một quốc gia là động lực nâng cao tầm vóc quốc gia, góp phần làm thay đổi thế giới theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Việt Nam là một đất nước già nua, có hơn 4000 năm văn hiến, nhưng dân số tăng mạnh và tuổi trẻ lại chiếm đa số. Tuổi trẻ ở Việt Nam ước mơ gì?

Có người nói tuổi trẻ ở Việt Nam ngày nay không có những ước mơ cho tương lai hay nếu có thì ước mơ ấy lại xoáy ngay vào hiện tại, sống vội cho bản thân trước đã. Nếu quả thật như vậy thì không có gì buồn hơn cho tuổi trẻ và cho đất nước .

Vài nét về ước mơ của tuổi trẻ ở Việt Nam
Trước hết, Cỏ May tôi xin thưa qua sở dĩ Cỏ May viết «Tuổi trẻ ở Việt Nam» mà không viết «Tuổi trẻ Việt Nam» để phân biệt tuổi trẻ ở tại xứ Việt Nam với tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại . Do hoàn cảnh lịch sử, Việt Nam tạm thời có hai Việt Nam: một Việt Nam cộng sản độc tài và một Việt Nam Hải ngoại Tự do nên vì đó mà tuổi trẻ cũng có hai tư cách, hai nếp sống, những ước mơ hoàn toàn khác nhau.

Giờ đây xin nói về ước mơ của tuổi trẻ ở Việt Nam. Ước mơ của các em được nhà văn Lê Minh Khuê, Ủy viên BCH Hội nhà văn Việt Nam, mô tả dựa trên kết quả của cuộc điều tra bằng cách phân phát «400 Phiều ước mơ » cho học sinh các trường Trung Học Phổ thông và sinh viên Đại Học (báo Tuổi trẻ, 1/5/2005) .
Cách trả lời của các em cũng khá phức tạp. Có em chỉ cần vài phút suy nghĩ, có em mất một giờ, có những em phải một ngày mới trả lời được câu hỏi «Ước mơ của bạn là gì ?» .

Có 21% các em được hỏi trả lời ước mơ thành đạt trong công việc .
15% mong muốn có một gia đình hạnh phúc .
11% mơ ước có thật nhiều tiền ..
10% trở thành người nổi tiếng .
9% mơ ước làm chánh trị gia hàng đầu .
7% mơ ước được sống trong một thế giới cổ tích .
6% muốn có một tình yêu lãng mạn như trong phim hàn quốc .
6% mơ ước có thể bay vào vũ trụ .
6% gồm những ước mơ khác .

Kết quả thăm dò đời sống thầm kín của tuổi trẻ ở Việt Nam thật ra không mấy lạc quan cho tương lai của chính các em và đất nước, nhưng ít ra cũng có được một số khá đông các em biết nghĩ tới học xong đi làm và thành công trong cộng việc để có được đời sống gia đình êm ấm. Với phần còn lại có thể phác thảo một lớp trẻ «phiêu lưu» Cả muốn giẫm chân lên mặt trăng hay sao hỏa nhưng không thấy các em có ý hướng về giấc mơ đó như nói đang ráng học giỏi về khoa học không gian .

Nhìn chung tuổi trẻ ở Việt Nam không thắc mắc tới hoàn cảnh đất nước và thân phận dân tộc trong những ngày tới . Tuy có 9% muốn trở thành chánh trị gia hàng đầu!

Thực trạng tuổi trẻ ở Việt Nam ngày nay
Phần lớn tuổi trẻ ở Việt Nam có chung lối suy nghĩ “chỉ làm những gì trong hiện tại cho tốt” còn lại “những gì trong tương lai thì tính sau hoặc lúc đó hãy hay hoặc sẽ có người lo….” Hoặc “nếu hăng hái làm lỡ bị lừa thì sao”…Lúc còn đi học, các em không làm gì khác hơn là học . Nhưng có tới 70% thời gian là chơi và chỉ có 30% là học. Mà học cũng không hay, không giỏi hơn ai nên lúc ra trường hiểu biết tổng quát không có . Một sinh viên năm thứ ba không trả lời được 10 câu hỏi về kiến thức phổ thông trong đó có trả lời cho câu hỏi về «Đường lưỡi bò của Trung Quốc …. », em viết «Đường lưỡi bò là món lưỡi bò xào chua ngợt mà người Trung Quốc rất ưa thích»(Alan Phan,blog). Còn chuyên môn lại thảm hại hơn nhiều.

Điều dễ thấy là không bao giờ các em chịu nhận lỗi ở mình mà chỉ đổ lỗi cho số phận. Có em đổ lỗi do cơ chế, do đào tạo…. Đúng. Nhưng trình độ của sinh viên năm thứ 3 Đại học trả lời câu hỏi về «lưỡi bò… » trên đây thì phải nói là vượt hẳn cơ chế hay đào tạo. Đây là vấn đề nguy hiểm vì tuổi trẻ tự đào hố chôn chân mình thì chắc chắn, cả đất nước, là sẽ chẳng bao giờ tiến lên được .

Học quá kém lại thiếu ý chí dấn thân. Chỉ muốn mọi thứ có sẵn . Khi nghĩ tới đi tìm việc làm thì nghĩ ngay đền lương phải cao, đủ sống nếu không thì thà nằm nhà còn hơn. Mà lương đủ sống là phải được sống thật thoải mái . Thích thứ gì mua sắm được thứ đó, mà vẫn còn tiền dư . Như con em của đảng viên Trung ương hoặc con em các đại gia.

Chính những mơ mộng như vậy khiến cho tuổi trẻ sống không có định hướng, không biết tự lập, mà cứ chờ cơ hội có người giúp. Chờ 3 năm, 5 năm hoặc nhiều hơn nữa vẫn cứ chờ. Để rồi thất nghiệp.

Tốt nghiệp là thất nghiệp
Thực trạng hiện nay của sinh viên sau khi ra trường, đó là đại đa số đều không tìm được việc làm. Do thiếu khả năng và lười biếng .
Cơ bản, khỏi nói ai cũng biết, là do chế độ. Chế độ nào giáo dục đó. Cái vòng kim cô mác-lê chưa chịu tha tuổi trẻ ở Việt Nam . Ngoài ra còn thầy chẳng ra thầy, về kiến thức chuyên môn và đức hạnh.
Ở đây, chúng ta chỉ mô tả thực tế của đời sống tuổi trẻ ở Việt Nam mà sinh viên là tiêu biểu đậm nét. Ở Việt Nam, học xong là thất nghiệp nên mới có câu nói «Tốt nghiệp là thất nghiệp» .

Theo thống kê của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội có khoảng 60% sinh viên ra trường làm trái ngành và tính đến đầu năm 2017 có hơn 200.000 cử nhân thất nghiệp. Thực tế chắc phải hơn.

Nguyễn Kim Sơn, Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội cho biết: “Trong số các cử nhân ra trường, một phần nào đó không làm đúng ngành nghề thì nhiều người nghĩ cũng bình thường. Nhưng nếu con số đó là hàng nghìn người và tập trung làm ở một nơi lại là điều đáng phải suy nghĩ”.

Hiện nay, trên cả nước có 412 trường Đại học, Cao đẳng, trung bình mỗi tỉnh, thành phố có khoảng 6,6 trường Đại học, Cao đẳng. Cả nước có khoảng 2,2 triệu sinh viên trong tổng dân số hơn 97 triệu dân (theo LHQ, báo cáo 2019), cao hơn cả các quốc gia phát triển. Con số đó đã phản ảnh thực trạng đào tạo ồ ạt ở nước ta. (Ở Pháp, không phải đào tạo ồ ạt, số sinh viên trên toàn quốc năm 2018 là 2, 7 triệu trên dân số 66, 89 triêu, theo INSEE) .

Bộ Lao động lý giải lý do thất nghiệp «Đào tạo ồ ạt nên các cử nhân sau khi ra trường khó có thể tìm cho mình một công việc thích hợp. Sinh viên khó có khả năng tiếp cận thị trường lao động do kỹ năng mềm còn hạn chế. Nhiều cử nhân khi làm việc tại các doanh nghiệp thì vẫn phải đào tạo lại» .

Về vấn đề này, nhà báo Kim Dung, người có nhiều năm theo dõi giáo dục nhận định: “Mục tiêu lẫn quá trình tổ chức hoạt động đào tạo của một trường đại học khác hoàn toàn với một doanh nghiệp. Tuy nhiên, nó cũng phản ánh việc lâu nay chúng ta có cố gắng đào tạo học với hành nhưng việc thực hành, thực tập còn hạn chế nhất định”(Posted-on18/09/2018By lineBylineThu Hoài) .
Nhà cầm quyền cộng sản vẫn không thấy nguyên nhân thất bại của giáo dục và đào tạo của họ là do chế độ cộng sản với con người xã hội chủ nghĩa hoàn toàn thối nát.

Đạo đức cách mạng
Đời sống xã hội Việt Nam những năm gần đây có nhiều chuyển động mạnh mẽ. Từ đây bắt đầu xuất hiện xu hướng sống thoáng, dễ dãi trong kết giao bạn bè, cũng như thay đổi trong quan niệm về tình yêu, tình dục. Ngày nay, không ít người trẻ tự cho mình quyền được “tự do” không tranh cãi . Ý thức sống tùy tiện, buông thả, đua đòi, thay tế những mẫu mực đạo đức xã hội trước khi cộng sản tới.

Chỉ riêng về đời sống sinh lý của tuổi trẻ, theo kết quả cuộc điều tra tại một số trường Trung học ở nội và ngoại thành Hà nội, có tới 40% số học sinh từng quan hệ tình dục. Tính tới lớp 9 có khoảng 10% số học sinh từng quan hệ tình dục, và tính đến hết lớp 12, con số này lên tới 39% . Đáng chú ý có tới 10% số học sinh Trung học Phổ thông được khảo sát cho biết, đã từng quan hệ với từ ba người trở lên, khoảng 15% số học sinh có sử dụng các chất kích thích (rượu, ma túy,…) trong lần quan hệ gần nhất.

Đáng lo ngại là giới trẻ đang có xu hướng quan hệ tình dục ngày càng sớm. Năm 2010, quan hệ lần đầu ở Nam giới là 20 tuổi, nữ là 19,4 tuổi. Chỉ sau 5 năm, độ tuổi này đã giảm còn 18,2 ở Nam và 18 ở nữ: Tình dục trước hôn nhơn ở Nam/nữ chưa lập gia đình, tuổi từ 14 đến 17 là 42% ở Nam và 37% ở nữ.Tỷ lệ nữ giới quan hệ tình dục trước hôn nhân tăng từ 74% lên 77%. Quan hệ tình dục quá sớm và tùy tiện dẫn tới hậu quả nạo phá thai gia tăng, lây nhiễm bệnh tật, tình trạng vô sinh… .

Nếu năm 2016, cả nước có 265.536 ca nạo phá thai thì đến năm 2017, con số này là gần 300.000 ca, đưa Việt Nam trở thành một trong năm quốc gia có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới và là quốc gia có tỷ lệ nạo phá thai tuổi vị thành niên cao nhất khu vực Đông – Nam Á. Không thiếu trường hợp nữ sinh mới 14 – 15 tuổi đã nạo phá thai không dưới hai lần.
Riêng tại TP Hồ Chí Minh, với khoảng 7 triệu dân, mỗi năm tại đây có hơn 100.000 ca nạo phá thai.

Và khăn quàng đỏ
Thực trạng tuổi trẻ ở Việt Nam ngày nay và đời sống xã hội nói chung thể hiện một tình trạng mất văn hóa, mất đạo đức được nhiều giới cầm quyền báo động và lý giải. Nay có góp thêm một vài nhận xét của một người không phải của chế độ tưởng không hẳn là dư.

Trước khi người Pháp tới, Việt Nam chịu ảnh hưởng nho giáo nhưng xã hội Việt Nam không hoàn toàn rập khuôn theo Tàu. Chỉ đơn cử địa vị người phụ nữ trong gia đình. Trong gia đình Việt Nam, khi không có con trai thì người con gái trưởng thay thế vai trò người con trai. Trong quan hệ vợ chồng, sau đám cưới ba tháng, người chồng không đủ khả năng làm tròn nhiệm vụ đối với vợ, người vợ có quyền đề xuất ly hôn.

Khi người Pháp tới, họ nhận thấy làng xã việt Nam tổ chức rất nề nếp nên họ giữ nguyên. Sau đó, họ từ từ tổ chức hành chánh, đem chữ quốc ngữ thay thế chữ nho và chữ nôm nhưng họ vẫn giữ gìn sách vở và cái học cũ.
Tuy sự thay đổi ôn hòa nhưng vẫn không tránh khỏi làm cho người Việt Nam bị vong thân.
Khi người cộng sản tới ngày 19/8, với chánh sách «đào tận gốc bốc tận rễ», thì sự vong thân kia nay được Hồ Chí Minh ra tay dìm xuống độ sâu ngàn lần hơn thực dân.

Từ hơn bốn mươi năm nay, Việt Nam hoàn toàn được đảng và nhà nước cộng sản cai trị. Tuổi trẻ được nuôi dưỡng, dạy dổ và lớn lên trong chế độ giáo dục cộng sản, được học tập và sống theo gương Hồ Chí Minh. Vậy nếu bảo tuổi trẻ ở Việt Nam không có ước mơ, chỉ biết sống nhằm thỏa mãn nhu cầu sinh lý cấp bách của mình, thì nên hiểu đơn giản không gì khác hơn chúng nó là sản phẩm nguyên chất của chế độ.

Nên ngay sau 30 tháng 4/75 vài ngày, dân Miền Nam đã thấy đất nước bắt đầu thay đổi và hát lên:

« Đôi dép râu dẫm nát đời trai trẻ
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai”

Vì :

« Tôi thật mệt nhoài buá vác với liềm mang
Bình địa thì thi công khắp xóm làng.
Mồ mả ông cha chung một hố
Dang tay, chúng nắm được thiên đàng . ….. »
[Ken]


Nguyễn thị Cỏ May
Nguồn: www.danchimviet.info

Tôi Ngóng Em Về - Trầm Vân

Tiếng Việt “Mới” và Tiếng Việt “Truyền Thống” - Trần Văn Giang (Danlambao)


...Lịch sử đã chứng minh nhiều lần là cộng sản đi tới đâu thì gây giết chóc, băng hoại, phá hủy tàn hại đến đó: từ tâm linh, tình cảm, văn học, tình người, sinh mạng người vô tội... Tất cả những cái tốt, cái đẹp, cái lịch thiệp, cái hòa nhã văn minh dường như đã mất hết sạch. Cộng sản Việt Nam ( CSVN) có tài thích “tự sướng” về mục “phá kỷ lục”; nhưng họ lại quên ghi lại cái thành tích đáng kể là chỉ trong một thời gian ngắn, kỷ lục 43 năm, tạm thời tính từ tháng 4 năm 1975, họ đã hủy hoại một nền văn hóa mà tổ tiên ta khổ công gầy dựng trên 4000 năm!...

*
Đời sống biến chuyển (dynamic) và liên tục thay đổi theo tiến hóa của văn minh và kỹ thuật. Ngôn ngữ cũng tự nó tìm cách thay đổi theo cho phù hợp. Những chữ gắn liền với lối sống cũ không còn thích hợp sẽ ít được dùng hoặc sẽ không được sử dụng nữa. Như vậy, đời sống (living) của Ngôn ngữ cũng gần giống như đời sống của con người: sinh ra, lớn lên, già đi và đến lúc sẽ chết. Chỉ khác là ngôn ngữ chết đi có thể sống lại; trong người chết thì không sống lại được - Thí dụ: Người Do thái đã hồi sinh tử ngữ (a dead language) Hebrew thanh một sinh ngữ (living language) đang được dân Do thái sử dụng. 

Trong ngôn ngữ, sự thay đổi là cần thiết. Trong từ điển Anh Ngữ, một sinh ngữ rất phổ thông, có thêm chừng 750-800 chữ mới trong 1 năm (độ 2-3 chữ 1 ngày). Thay đổi để làm cho chữ nghĩa linh động và phong phú hơn là chuyện phải làm. Nhưng thực tế cho thấy trường hợp Việt Ngữ (văn chương chữ nghĩa Việt Cộng - “vi-xi”) từ sau 1975, riêng ở miền Bắc thì phải nói rõ hơn là từ sau ngày cộng sản cướp chính quyền - tháng 8 năm 1945 - đến nay, không thay đổi theo cái chiều hướng tốt đẹp và cần thiết đó. Mỗi lúc sự thay đổi càng thấy tệ hại hơn. Sau 1975, tiếng Việt bị bóp méo, sửa chữa bừa bãi mất chuẩn đến mức độ cần phải báo động. 

Những chữ nghĩa quái lạ, hạ cấp, dung tục, mất dạy, du thủ du thực, lóng thường chỉ được dùng ở chợ búa, đường phố hay trên bàn nhậu đã thấy xuất hiện đầu tiên ở miền Bắc rồi lan tràn vào miền Nam; bây giờ lan tràn ra cả hải ngoại trên văn viết của các báo chí (print press) và truyền thông (đài truyền hình, phát thanh...) dòng chính (main streams). Người Việt nói sai, viết sai, hiểu sai tiếng Việt một cách tùy tiện vô trách nhiệm. Có một số “học giả thiệt” ở trong nước còn có “công sức” và can đảm đề nghị đổi hoàn toàn cách viết chữ Quốc Ngữ thành một thứ tiếng gần như xa lạ ngay với người Việt. Thiệt tình!? (Xin xem thêm loại “Chữ Việt Mới” phá hoại chữ Quốc Ngữ của "Gs Ts" Bùi Hiền ở phần Phụ Đính kèm bên dưới bài viết).

Tiếng Việt viết và tiếng Việt nói có hai cấp bậc khác nhau: Bác học và Bình dân. Loại bác học dùng để viết sách, để dạy học, làm văn hóa, nói chuyện một cách đứng đắn, nghiêm chỉnh; loại bình dân để nói chuyện bình thường hàng ngày trong các vấn đề xã giao, giữa bạn bè thân hữu, nơi chợ búa, đường phố không cần thiết phải nghiêm trang, khó hiểu... Bây giờ, ở trong nước Việt Nam, cái lằn ranh Bác học và Bình dân đó hình như không còn nữa (?) Đối với những người nông dân chân lấm tay bùn, thợ tay chân ít học thì không nói làm gì; ngay cả 600-700 tờ báo in, bao nhiêu diễn đàn, đài phát thanh, đài truyền hình dòng chính... đều đồng loạt sử dụng một thứ chữ nghiã quái đản, kỳ cục, ngây ngô, buồn cười mà người ta còn gọi là “Văn hoá Đồ Đểu.” 

Lịch sử đã chứng minh nhiều lần là cộng sản đi tới đâu thì gây giết chóc, băng hoại, phá hủy tàn hại đến đó: từ tâm linh, tình cảm, văn học, tình người, sinh mạng người vô tội... Tất cả những cái tốt, cái đẹp, cái lịch thiệp, cái hòa nhã văn minh dường như đã mất hết sạch. Cộng sản Việt Nam ( CSVN) có tài thích “tự sướng” về mục “phá kỷ lục”; nhưng họ lại quên ghi lại cái thành tích đáng kể là chỉ trong một thời gian ngắn, kỷ lục 43 năm, tạm thời tính từ tháng 4 năm 1975, họ đã hủy hoại một nền văn hóa mà tổ tiên ta khổ công gầy dựng trên 4000 năm! 

Tôi muốn nhấn mạnh ở đây về sự phân biệt nổi bật giữa “Tiếng Việt Mới” và “Tiếng Việt Truyền Thống.” Tôi cố tránh dùng chữ “Tiếng Việt Chuẩn” bởi vì, cho đến ngày hôm nay, nước Việt Nam chưa có một “Viện Hàn Lâm” về ngôn ngữ, và chưa có “Nhà Ngôn Ngữ Học” nào có đủ thẩm quyền để đặt hay gọi tiếng Việt loại nào? Vùng nào? là “Chuẩn.” Trước khi CSVN cướp chính quyền (vào khoảng tháng 8 năm 1945) chữ Quốc Ngữ với hình thức chính tả (như được dùng trên toàn lãnh thổ nước Việt Nam và hải ngoại) đã tạm ổn định không có khó khăn gì đáng kể; ngoại trừ một ít vấn đề phương ngữ, thổ ngữ cần được bàn và thỏa thuận thêm về sau. Sự thành hình và tiếp tục thay đổi của chữ Quốc Ngữ khởi sự từ năm 1632 (?) khi hai giáo sĩ người Bồ Đào Nha là Gaspar do Amaral và Antonio Barbosa đã sáng tạo ra cách dùng chữ La-tinh để ghi âm tiếng Việt, và sử dụng ký tự La-tinh, dựa trên các bảng chữ cái của nhóm ngôn ngữ La Mã (Roman - như mẫu tự A, B, C, D…), đặc biệt là bảng chữ cái Bồ Đào Nha, với các dấu phụ chủ yếu (Accent marks) từ bảng chữ cái Hy Lạp. mà sau này được gọi là Chữ Quốc Ngữ. Kế tiếp là giáo sĩ Alexandre de Rhodes (1591-1660) được coi là người có vai trò quan trọng nhất trong tiến trình cải tiến và hệ thống hóa một cách rất công phu chữ Quốc Ngữ như chúng ta đọc và viết ngày hôm nay qua hai quyển sách Từ điển “An Nam - Bồ Đào Nha - Latin” (còn gọi là Từ điển Việt - Bồ - La) và “Phép giảng tám ngày” (một phần của Phúc âm Công giáo) bằng Quốc Ngữ được xuất bản năm 1651 ở Roma. Đến hôm nay đã trải qua trên vài trăm năm chữ Quốc Ngữ trở nên khá vững vàng, mạch lạc và trong sáng. 

Bây giờ cùng nhau nhìn lại một số chữ tiêu biểu của loại “văn chương mới” này của “vi-xi”: 

A- Đổi chữ 

1. Đổi mẫu tự trong một chữ: 
a)- Y thành I
Trong tiểu mục này phải đề cập ngay đến vấn đề đổi “Y” (i dài) ra “I” (i ngắn). 

Với thâm ý muốn phá hoại chữ Quốc Ngữ “truyền thống” mà VNCH đã sử dụng rộng rãi trước 1975, vào ngày 30 tháng 11 năm 1980, Bộ Giáo dục CSVN ban hành một “Quy định” gọi là “Quy Định 1980” để làm cái gọi là “Nhất thể chữ I (ngắn)” có nghĩa là thay tất cả các chữ viết có mẫu tự “Y” (dài) thành ra “I” (ngắn); ngoại trừ khi chữ “Y” đúng một mình (như Y tế, Y hệt, Y nguyên…) với mục đích (!) để “đơn giản cách viết(?!)” (chứ không phải để phá hoại chữ Quốc Ngữ nhỉ!) 

Không cần phải nói thêm, “quy định” này có sai lầm và thiếu sót nghiêm trọng vì rất nhiều chữ có chứa mẫu tự “Y” nếu được thay thế bằng “I” nhìn và đọc rất ngớ ngẩn, khôi hài không chịu được. Sau đó Bộ Giáo Dục CSVN đã ban hành thêm vài “quy định” khác để sửa sai “Quy Định 1980” nhưng hầu hết các từ điển, sách giáo khóa, báo chí kiểm soát bởi đảng csvn ngay sau đó đã dùng đường lối “Nhất Thể i (Ngắn)” này một cách vô trật tự, bừa bãi hết thuốc chữa (!): “Chống Mĩ cứu nước,” “Thế kỉ,” “Kỉ luật,” “Thẩm mĩ…” và CSVN rất lúng túng khi gặp các chữ có “Y” truyền thống khác như “Thủy tinh,” “Thanh Thúy,” “Mỹ Đình,” “Phú Mỹ Hưng…” 

Nên biết, vấn đề Y-dài-và-I-ngắn chữ Việt truyền thống đã khá rõ rệt từ lâu rồi: “Ngoại trừ vài ngoại lệ, các chữ thuần Việt (Nôm) nhất là các chữ láy (như tỉ mỉ, li ti, kì kèo, kì cọ…) sẽ dùng “i ngắn”; riêng các chữ Hán hay Hán-Việt thì phải dùng “y dài” (như Hy vọng, Thế kỷ, Kỷ luật, Thẩm mỹ, Công ty…) 

b)- C và K

Trường hợp thay đổi kỳ lạ giữa C và K này xảy ra vì “cha già” HCM (lúc đó boác còn lấy tên cha chung Nguyễn Ái Quốc) đã từng viết 3 chữ “Đường cách mạng” thành ra là “Đường kách mệnh (?)” trong những bài giảng của các lớp đào tạo cán bộ cộng sản Việt Nam tại Quảng Châu, Tàu. Voilà! Các cháu ngoan của boác cứ thế mà rập theo khuôn ngu dốt đần độn của boác cho có vẻ chung lòng “kách mệnh” “kíu cuốc”: Chẳng hạn viết là Bắc Cạn là Bắc Kạn (nhưng tại sao các bác lại không viết là “Bắk Kạn” cho nó thống nhất với chữ Đắk Lắk?). Trong khi đó các chữ ùn tắk, lâm tặk, cát tặc... thì lại giữ y nguyên mẫu tự “C” truyền thống ở mẫu tự cuối cùng? Thật là chuyện lủng củng, vớ vẩn, nhức đầu đau bụng, không biết đâu là mà lần? 

2)- Đổi thứ tự của chữ kép: 
Dùng chữ cũ với nghĩa cũ nhưng lại đảo ngược chữ một cách không cần thiết để hợp thời trang với “kách mệnh, giải phóng”: triển khai, đảm bảo (nhưng vẫn giữ “thư bảo đảm?” là sao vậy?), kiếm tìm, lớp trưởng, xa xót, giản đơn, nhóm trưởng, chối từ ( nhưng không thấy đổi chữ “le lói” thành “lói le” lạ nhỉ?). 

3)- Thay chữ cũ bằng chữ mới mà không cần biết có hợp lý hay hợp nghĩa không!? 

a)- Thay Chữ Nôm

Lái xe (tài xế): Cứ thử nói câu “Lái xe gặp lái xe rồi cùng nhau lái xe đi!!! Tổ lái (Phi hành đoàn), lính Thủy đánh Bộ (TQLC), máy bay lên thẳng (trực thăng), xưởng đẻ (nhà bảo sinh), nhà ỉa (cầu tiêu, nhà xí), lính gái (nữ quân nhân), thủy thủ gái (nữ thủy thủ), lệch pha (“Out of phase?” - lệch, không còn ăn khớp), phượt (du lịch? Xin chào thua chữ này!), đái tháo đường (tiểu đường), đứng lớp (dạy học), tốp ca (hợp ca), múa đôi (khiêu vũ), bú mồm (hôn môi), đuối nước (chết đuối), mặt bằng (diện tích), kênh (băng tần, đài), đắng lòng (đau lòng), nổi cộm (nổi bật), tổ lái (phi hành đoàn), 

b)- Thay Chữ Hán-Việt

Sự cố (nghe giống chữ Hán Việt; nhưng tiếng Hán không hề có chữ quái gở vô nghĩa này. Tiếng Hán có “cố sự” là “chuyện cũ” mà thôi - trở ngại), đại trà (nghe giống chữ Hán Việt; nhưng tiếng Hán không hề có chữ này, quy mô), chất lượng (nhập nhòe lượng với phẩm, phẩm chất), liên hệ (liên lạc), quan hệ (làm tình?), phi vụ (dịch vụ? nghe giống như một chuyến bay), Viện Da liễu (hoàn toàn không có nghĩa gì cả, hay là “Da cây Liễu?”), triều cường (là nước đi lên; chỉ là một nửa của Thủy triều. Thủy triều là “nước lên và nước xuống”), chuyên cơ (máy bay riêng - của Tổng thống), nội thất ( bàn ghế trong nhà), nội y (đồ lót), cơ trưởng (phi công trưởng), ngoại hình (hình dáng bên ngoài), đột tử (chết bất tử), bồi dưỡng (hối lộ? ăn thêm?), bảo kê (bảo hiểm), tử vong ( chết), cảnh báo (báo động), dự báo (tiên đoán), tuyến đường (đường), động thái ( chuyển động - VNCH không có chữ này), kinh điển (hay, đẹp - VNCH không hề có chữ này), đột biến (chợt thay đổi), cá thể (một con), thể lực (sức lực), giáo án ( bài soạn trước để dạy), tư duy (suy nghĩ), thư giãn ( nghỉ ngơi), truy cập ( vào?), thuyết phục (rõ ràng). 

B- Ghép chữ Hán và chữ Nôm: 

Nối nửa Hán nửa Nôm với nhau thành chữ kép rất kinh hoàng, không giống con giáp nào: Siêu sao, siêu rẻ, siêu bèo, siêu lạ, siêu nhanh, siêu mỏng, siêu kinh điển (?) nữ nhà báo, đa mầu sắc, múa đôi, cao tốc, tăng tốc.

C- Ghép chữ Hán-Việt với chữ Hán-Việt: 
Một cách cẩu thả chưa từng thấy: Siêu mẫu, kích cầu, kích hoạt, giao hợp, lễ tân, bảo quản, bảo lưu, tích hợp. 

D- Dùng lại chữ cũ: 
Sử dụng lại một số chữ “truyền thống” cũ đã không thấy sử dụng nữa trước 1975: Xiển dương (phát huy), cơ ngơi (toàn bộ cơ sở, bất động sản).

E- Dùng trực tiếp chữ ngoại quốc một cách không cần thiết 
Teen (tuổi vị thành niên), hot (hot girl, hot boy), sốc (“shocked”), cờ-clip (clip), bờ-lốc (blog), phây (facebook), pa-nô (panneau), băng rôn (bande de role), casino (sòng bạc), gu (gout, sở thích), xả stress (làm bớt căng thẳng), ống tuýp (tube), lô-cốt (pháo tháp?), ô-tô (xe hơi), gym (phòng tập thể dục).

F- Dùng chữ ngoại ngữ phiên âm: 
Rất cẩu thả, tùy hứng, không có quy luật gì cả, không thể nhận ra được là cái gì khi cần phải tra cứu thêm: Ốt-tra-lia (Nước Úc / Australia), Ít-ra-en (Nước Do Thái - Israel), Oa-sinh-tơn (Thủ đô Hoa Thịnh Đốn của Hoa Kỳ - Washington); Ác-Hen-ti-na (Nước Á Căn Đình ở Nam Mỹ - Argentina), Bo (pourboire, Tips), Top (dứng hàng đầu), Quá Đát (outdated), 

G- Dùng chữ lóng / chữ đường phố, của giới giang hồ
Rò rỉ (tiết lộ), ném đá (chỉ trích), ùn tắc (kẹt, nghẹt), dao kéo (giải phẫu), nhí (nhỏ bé, nhi đồng), gái (điếm), bèo (rẻ), cháy (hết), săm soi (tìm hiểu), dỏm (giả), chui (lén lút).

H- Dùng ngữ pháp sai lệch và rối loạn 
1)- Dùng danh từ thành tĩnh từ 
“Bức tranh nhìn rất ấn tượng?!” 
“Chị ta sống rất hoàn cảnh?!” 

2)- Danh từ thành động từ 
“Hôm nay khả năng trời không mưa?!” 
“Tôi không cho anh em lên chức thì anh em tâm tư?!” 

3)- Tĩnh từ thành động từ 
“Anh cứ vô tư?!” 
“Các đồng chí khẩn trương lên!” 

4)- Động từ thành danh từ 
“Lãnh đạo đang sửa soạn cho đại hội đảng?!” 

5)- Trạng từ thành động từ 
“Trời có khả năng mưa?!” 

6)- Giới từ thanh danh từ 
“Trên bảo dưới không nghe!” 

7)- Dùng thừa (dư) chữ 
Rau xanh, cặp đôi, thể hình thể lực (sức vóc), hành trình phá án

8)- Dùng chữ mất đầu: 
Tuyển Việt Nam (Đội Tuyển Túc cầu Việt Nam), Cảng Hải Phòng (Hải cảng Hải Phòng), Hầm Thủ thiêm (Đường Hầm Thủ Thiêm), phí (lệ phí).

9)- Dùng chữ mất đuôi (dangling!): 
Xuất viện (ra nhà thương - viện bảo tàng? hay viện dưỡng lão?), nhập viện (vào nhà thương), làm móng (móng tay? móng chó? móng heo?), thoát Trung (Trung Hoa? miền Trung?), căng (căng thẳng), (sư đoàn), trung học chuyên (trung học chuyên ngành), choáng (choáng váng).

Lời cuối: 

Tiếng Việt “truyền thống” hình thành qua hơn 300 năm (từ 1632 - Xin xem 2 bản Chữ Quốc Ngữ của năm 1632 và 1700 chụp lại được kèm bên dưới bài viết này) đã khá ổn định, nhất là sự phát triển không ngừng, vượt bực để gần hoàn chỉnh trong vòng 100 năm nay. Tiếng Việt “truyền thống” đã thấm sâu vào đời sống và sự suy nghĩ của người dân Việt. CSVN hiện nay cố gắng áp dụng một cách khắc nghiệt chính sách “cải lùi” (không phải “cải tiến”) Tiếng Việt nằm trong âm mưu phá hoại mà tôi tạm gọi là “Tằm Ăn Dâu” (hay “Nồi Nước Luộc Ếch” - dần mòn, âm thầm thôn tính toàn diện nước Việt Nam!) trong 60 năm cs cầm quyền ở Việt Nam cũng là một chính sách diệt chủng có hệ thống được hỗ trợ, giật giây, thao túng và áp lực trực tiếp bởi Tàu cộng (TC). Hiển nhiên, ở thế kỷ 21, thế giới không thể chấp nhận một sự xâm lăng Việt Nam của TC bằng bạo lực quân sự như các thời kỳ Bắc thuộc trong lịch sử. TC biết điều đó, cho nên họ chỉ chủ trương xâm lăng nước Việt mà không cần phải bắn phát súng nào - “Bất chiến tự nhiên thành.” Nhìn cho rõ, TC nhắm vào việc tiêu diệt Tiếng Việt thì dân tộc Việt sẽ tự nhiên biến mất y như Học giả Phạm Quỳnh đã từng nhận xét mà bản thân tôi thấy không còn gì đích thực hơn: “Tiếng Việt Còn thì Nước Việt Còn.” 

Chúng ta, 94 triệu người Việt, kể cả người Việt trong nước và hải ngoại, không thể nhắm mắt vô tình hay cố ý cổ xúy cho chính sách ngu si tự diệt chủng này của CSVN. Hãy thức tỉnh trước sự phá hoại Tiếng Việt của CSVN dưới sự chỉ huy trực tiếp của TC. Ít ra, 4 triệu người Việt đang sống ở các nước tự do trên thế giới có tất cả mọi cơ hội để không làm gì mà phải sợ cộng sản (vì bất cứ lý do gì). Chúng ta phải làm ngay cái gì đó để CSVN sợ - Tuyệt đối không dùng chữ nghĩa “mới” đần độn của “vi-xi” dưới mọi hình thức chẳng hạn - trước khi dân số Việt Nam được nói tiếng Việt chỉ còn độ 4 triệu người trên hành tinh này?! 

Đây không phải là lời tiên tri mà là một kêu gọi thật lòng! 

Xin thành thật cám ơn sự lưu tâm của quý vị. Vì tiền đồ của đất nước, xin rất mong mỗi người trong chúng ta cố gắng đóng góp một chút ít cho tương lai và sự trong sáng của Tiếng Việt để Tiếng Việt sống mãi thì Nước Việt sống mãi. 

“Thượng đế hỡi có thấu cho Việt Nam này!” 

*
Một Bản chữ Quốc ngữ năm 1632 

Một Bản chữ Quốc ngữ năm 1700 
*
Phần Phụ Đính: 
Xin quý vị lần lượt mở các “links” dưới đây để thấy cách dùng chữ “mới” bừa bãi từ trong nước ra đến hải ngoại. 

1. Bản tin của trang điện báo VNexpress (trong nước) đăng ngày 12/9/2017: 

“35 năm sản xuất kềm móng cho doanh nghiệp Việt.” 

- Móng gì vậy? Móng chó? hay Móng mèo? hay Móng ngựa? 

2. Bản tin của chương trình BBC Tiếng Việt đăng ngày 18/7/2018 

“Đội bóng Thái nhí ra viện dự họp báo.” 

- Nhí? Mà ra Viện gì? Viện Bảo Tàng? hay Viện Dưỡng Lão? 

3. Bản Tin của dài VOA Tiếng Việt đăng ngày 25/7/2018 


“Vụ Vaccine dỏm TQ: 15 người bị bắt.” 

- Dỏm? Giởn hoài! Các bố ở đài cho con nhờ tí. Đài VOA chứ đâu có phải chợ cầu Ông Lãnh! 

4. Chữ Việt Mới – và Gs TS Bùi Hiền 



 -Záo Zụk kái kon kẹk zì! Kó fải là qữ Tàu qoại “Pingin” không hả “Xì thẩu” Puồi Hèng?!  

08.08.2018