Friday, March 6, 2015

Mùa Xuân Năm Thứ 40 - Ngô Nhân Dụng


Tết năm nay tình cờ tôi lại nhớ đến các bạn tôi ở Phần Lan. Nói tình cờ, vì tôi chỉ bấm con chuột vào máy vi tính, lấy một bản nhạc để nghe, không cố ý chọn trước. Theo lối “Bói Kiều” của các cụ đời xưa, mở bất cứ trang nào trong Truyện Kiều ra đọc, từ đó đoán được cụ Nguyễn Du, cô Thúy Kiều, Vãi Giác Duyên báo trước tương lai thế nào. Sáng Mùng Một Tết, trong số mấy trăm bản nhạc chứa sẵn trong máy, tình cờ con chuột bấm trúng tên Sibelius, và bản nhạc mở ra là bài Finlandia!

Âm thanh khoảng khoát, mênh mang, vươn lên như những rừng tùng bách khổng lồ bát ngát của xứ Phần Lan cho thấy năm nay sẽ là một năm tốt đẹp. Finlandia không phải là tâm sự cá nhân mà kể chuyện một dân tộc, một dân tộc nhỏ từng bị các đế quốc Thụy Điển và Nga thống trị; nhưng cuối cùng vẫn giành được độc lập. Động cơ mạnh mẽ nhất của giống dân này là bảo vệ ngôn ngữ của tổ tiên!

Nghe Sibelius phải nghĩ ngay tới Nguyễn Văn Tài ở Helsinki, Nguyễn Bá Trạc ở Turku và hơn ba ngàn người Việt khác đang sống ở xứ Phần Lan! Có lần, một người đã tâm sự, so sánh anh không được ma mắn như tôi. Anh nói: Hơn ba mươi tuổi tôi mới bắt đầu học một ngôn ngữ mới; học nói, học nghe tiếng Phần Lan cho thông thạo, cuối cùng thì cũng chỉ có bốn triệu người nói ngôn ngữ đó mà thôi! Nếu sống ở Canada như anh, tập nói tiếng Anh, tiếng Pháp, anh đã lời to, vì có thể trò chuyện với năm, bẩy trăm triệu người nói những thứ tiếng đó! Tôi giải thích với anh rằng, “Tôi chưa bao giờ được trò chuyện với một trăm, chứ đừng nói một triệu người anh ạ!” Rồi nói đùa thêm, “Nếu chạy tị nạn qua Trung Quốc thì anh có may mắn hơn không? Anh sẽ học tiếng phổ thông, sẽ trò chuyện được với hơn một tỷ người! Lời to, anh có muốn như thế không?”

Để an ủi anh bạn, tôi kể anh nghe mấy tuần trước đó, một người bạn của tôi ở Montréal, Canada vui mừng khoe rằng bà đã gặp một cô gái Việt Nam tại Tel Aviv! Cô sinh viên làm trong một quán ăn, tới đưa bà cái thực đơn, và cô nói tiếng Hebrew như một cô gái Israel có học! Bà không thể tưởng tượng được có một người Việt Nam lại đi tị nạn ở một xứ lúc nào cũng đang “lâm chiến” như quê hương tổ tiên của bà. Tổ tiên dân Do Thái đã “di tản” khỏi đất nước họ trước đây hơn hai ngàn năm! Bây giờ bà trở về thăm đất tổ, không ngờ lại gặp một cô gái Việt Nam nói tiếng “Hy Bá Lai” của tổ tiên mình (người Trung Hoa phiên âm Hebrew là Hy Bá Lai).

Người Việt Nam đi tị nạn Cộng Sản mới 40 năm. Đối với người Do Thái 40 năm là một con số thiêng liêng. Đó là thời gian tổ tiên họ đã “lang thang trong hoang dã” trước đây 3,500 năm. Câu chuyện được kể trong “sách thánh Số Mục,” cuốn thứ tư trong Kinh Torah, cũng chép trong Cựu Ước của Thiên Chúa Giáo. Dân Do Thái được ông thánh tiên tri Moses lãnh đạo thoát khỏi Ai Cập, thoát cuộc đời nô lệ, tìm về nơi “Đất Hứa” mà Jahveh đã hẹn sẽ giành cho tổ tiên họ. Nhưng họ phải lang thang trong sa mạc Sinai suốt 40 năm trước khi vào được miền “Đất Hứa.” Lý do, vì nhiều người đã mất niềm tin.

Người Việt tị nạn cũng “đi trong vùng hoang dã” trong 40 năm qua. Không phải chỉ những người tị nạn. Đồng bào chúng ta ở trong nước đã trải qua 40 năm “lang thang trong vùng hoang dã,” từ năm 1975 cho tới bây giờ.

Từ cuối thế kỷ 19, dân Việt vẫn tìm đường về miền “Đất Hứa,” là một nước Việt Nam độc lập, tự do. Chiến tranh chấm dứt năm 1975, nhưng trong 40 năm qua dân Việt vẫn “lang thang trong vùng hoang dã.” Khi dân Do Thái về đến quê cha đất tổ thì thế hệ những người khởi đầu cuộc viễn hành đã chết gần hết, thế hệ thứ nhì mới được nhìn thấy “Đất Hứa.” Năm nay, sau 40 năm chờ đợi hy vọng dân Việt sắp tới miền “Đất Hứa,” chế độ Cộng Sản đang lâm vào cảnh phá sản, chỉ còn chờ ngày sụp đổ.

Người Việt ở hải ngoại may mắn hơn đồng bào trong nước. Phần lớn họ đã thành công, ở Phần Lan cũng như ở các nước châu Âu khác và châu Mỹ. Ngay tại nước Israel, một cô gái Việt Nam da vàng đã thành một thi sĩ nổi tiếng khi kể chuyện vượt biển của gia đình cô. Trong tuần lễ cuối năm Giáp Ngọ, Bộ Canh Nông Hoa Kỳ (USDA) mới vinh danh một cặp vợ chồng người Việt Nam thành công ở Hazlehurst, tiểu bang Mississippi. Anh chị Phạm Hùng và Nancy vượt biển năm 1975, trên những chiếc thuyền câu tôm, rồi được Hải quân Mỹ vớt. Hùng định cư ở Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania, đi học rồi đi kiếm việc làm. Còn Nancy sống ở vùng Ft. Worth, Texas. Họ gặp lại nhau, kết hôn và sống ở Texas. Hùng đang làm cho hãng Lockheed Aircraft thì mất việc, khi đôi vợ chồng đã có hai con. Có người thân rủ đi nuôi gà, Hùng vừa làm việc vừa học nghề. Năm 2006, lại có người mách anh một trại gà ở Mississippi đang bán, người chủ cũ muốn bán. Hai vợ chồng họ Phạm đã làm lại cuộc đời. Họ làm việc cần cù, chăm chỉ, biến khu trại gà đổ nát thành một gia sản mới. Năm 2014, nhờ chương trình Khuyến khích Bảo vệ Môi trường (Environmental Quality Incentives Program) của USDA, bây giờ trại gà của họ được khen ngợi như một nông trại kiểu mẫu! Trại sản xuất năm lứa gà một năm, mỗi lứa gần hai tháng, cung cấp cho thị trường 200,000 con gà. Hùng có thể ngồi trong nhà mình dùng máy vi tính điều khiển nhiệt độ, độ ẩm và hơi gió trong những căn trại được điều hòa không khí, với ống dẫn nước và hệ thống sưởi điện. Cũng trong Batesville, Mississippi, tại làng Batesville, tu viện Mộc Lan của Phật Giáo Việt Nam được thành lập hai năm trước khi gia đình họ Phạm tới tiểu bang này. Mộc Lan được coi là một tu viện rộng và đẹp nhất ở Bắc Mỹ, nhờ sự đóng góp của những nông dân Việt Nam lập nghiệp và thành công trong vùng. Nói chung, người Việt tị nạn tới đâu cũng có cơ hội để thành công.

Dân Do Thái phải lang thang trong vùng hoang dã suốt 40 năm vì họ mất niềm tin. Không tin họ có khả năng sống trên miền Đất Hứa như những con người tự do. Nhiều người muốn trở lại Ai Cập sống cuộc đời nô lệ. Tâm lý nô lệ ăn sâu hàng ngàn năm không dễ xóa bỏ. Phải chờ tới thế hệ thứ hai mới đủ tự tin để xây dựng một quốc gia tự do, độc lập. Những đứa trẻ lớn lên trong cuộc sống mới, đổ mồ hôi lấy miếng bánh ăn, chúng không coi sống nô lệ là cuộc đời tự nhiên; chúng mới có quyết tâm dựng nên một nước tự do, tự chủ. Người Do Thái coi đó là một bài học lịch sử ngàn đời, và họ tâm niệm không bao giờ để tâm lý nô lệ kiềm hãm mình nữa. Người Việt Nam cũng vậy. Các bạn trẻ đang lớn lên trong thời đại internet đã được nếm mùi tự do, trong tư tưởng, trong ngôn ngữ và hành động. Thế hệ này sẽ xây dựng một nước Việt Nam tự do và độc lập thật sự. Nhất định không chịu cúi đầu chờ nghe ý kiến từ Bắc Kinh nói vọng sang. Người Việt đã chịu đựng một ngàn năm nghe người ta ra lệnh bằng tiếng Tàu. Không thể chấp nhận được, đã đứng dậy đòi độc lập. Cũng như dân Phần Lan đã dứt khoát không chịu nghe lệnh bằng tiếng Thụy Điển hay tiếng Nga.

Tại Phần Lan, tôi đã nhờ một người bạn của Nguyễn Văn Tài sống ở Turku đưa tới ngôi nhà tưởng niệm Jean Sibelius. Chúng tôi ngồi xuống nghe bài Finlandia, trong hội trường có một đám học sinh tiểu học cũng ngồi chờ. Thầy cô dẫn các em tới, các em ngồi im lặng nghe bài nhạc mươi phút, trang nghiêm như trong một giáo đường. Ước chi nước mình có một ngôi nhà tưởng niệm Nguyễn Du như vậy, để các học sinh tới đó ngồi im lặng nghe các cụ bà kể Kiều, ngâm Kiều, và các em có thể thử lẩy Kiều, tập Kiều, bói Kiều một lần trong đời! Ước chi khi thế hệ thứ ba của người Việt tị nạn năm 1975 về thăm quê hương Việt Nam thì các em sẽ được tới một ngôi Nhà Nguyễn Du để thử các trò chơi văn hóa đó. Nếu chúng ta còn giữ được tiếng Việt. Ngay thế hệ đang sống ở hải ngoại bây giờ, tiếng Việt đã “xơ xác” lắm rồi. Một vị độc giả mới viết về tòa báo một câu như vầy: “Thưa bổn báo. Ngày đầu năm chúc bổn báo nhiều sức khỏe để phục vụ độc giả. Xin bổn báo xem lại...” Đọc một hàng chữ mà muốn khóc. Khóc vì cảm động thấy có người còn viết được tiếng Việt rành rõi. Cũng khóc vì chữ viết sai. Chỉ khi nào tờ báo tự nói về mình thì mới dùng hai chữ “bổn báo,” nghĩa là “báo của chúng tôi.” Còn khi viết gửi cho tờ báo mình nên dùng chữ “quý báo,” cũng như khi nói “quý khách,” “quý vị!” Mới thế hệ thứ hai mà đã quên tiếng Việt rồi! Mà đây chắc là lỗi của “bổn báo.” Bổn báo lắm lúc cũng viết chính tả sai tàn nhẫn! Tuần trước, có bản tin blogger Nguyễn Quang Lập được tự do. Bổn báo Người Việt viết cái tựa nói rằng nhà văn đã “được tại ngoại hầu tra,” chữ “hầu” dấu huyền! May mắn, sáng hôm sau ban biên tập thấy sai, đã sửa lại thành “tại ngoại hậu tra,” chữ “hậu” dấu nặng.

Nhưng chữ nghĩa bây giờ nó bay nhanh như điện, mấy phút đã lan ra khắp thế giới. Tin Bọ Lập được tự do bay khắp thế giới, nhiều bản tin gửi qua internet vẫn viết “tại ngoại hầu tra,” với dấu huyền! Nguyễn Quang Lập thuộc thế hệ trẻ hơn những người thuộc lớp tuổi tôi. Chúng tôi hy vọng kỳ hạn 40 năm sắp chấm dứt, vì đặt hy vọng vào thế hệ những Nguyễn Quang Lập, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, và bao nhiêu người trẻ tuổi khác. Có thể nhìn thấy họ như một rừng hoa Xuân đang nở rộ. Họ đang sẵn sàng xây dựng lại đất nước sau 40 năm lang thang trong vùng hoang dã.

Lớp tuổi chúng tôi giống như những bông hoa sắp tàn, còn cố gắng không để héo hắt sớm. Ngày Mùng Một Năm Ất Mùi, Linh Mục Nguyễn Thái ở Quận Cam giảng bài đầu Xuân đã dẫn hai câu thơ Tô Thùy Yên:

Nếu như hoa biết chiều nay rụng

Âu cũng vui mà nở sáng nay!

Phải nở, phải vui mà nở mãi. Lớp hoa nào cũng biết trách nhiệm của mình.

Ngô Nhân Dụng

Lanceur De Couteaux - Phóng Dao

Mời quý bạn xem màn biểu diễn phóng dao thần sầu. Người mẫu đứng làm bia run một trong khi khán giả run mười.

Directions - Đường Hướng


A little boy was waiting for his mother to come out of the grocery store. As he waited, he was approached by a man who asked, "Son, can you tell me where the Post Office is?"

The little boy replied, "Sure! Just go straight down this street a coupla blocks and turn to your right."

The man thanked the boy kindly and said, "I'm the new pastor in town.
I'd like for you to come to church on Sunday.
I'll show you how to get to Heaven."

The little boy replied with a chuckle.
"You're bullshitting me, right?   You don't even know the way to the Post Office”

Một cậu bé đứng chờ mẹ trước một cửa hàng thực phẩm. Trong lúc cậu ta đứng chờ, có một người đàn ông tiến lại hỏi "Con trai, con có thể chỉ ta Ty bưu điện ở đâu không?"

Cậu bé trả lời "Dĩ nhiên rồi, cứ đi thẳng  tới cuối đường qua vài khu nhà, quẹo mặt là tới.

Người đàn ông cám ơn cậu bé và nói "Ta là muc sư mới của tỉnh lỵ này, ta muốn mời con ngày mai tới nhà thờ, ta sẽ chỉ con đường lên thiên đàng".

Cậu bé cười khinh khỉnh nói: "Ông xạo vừa vừa thôi. Đường đi tới bưu điện ông còn không biết mà đòi chỉ tôi đường lên trời.

Sự Tích Thần Tài - Trầm Vân


Nguyên Tiêu Tết Của Muôn Nơi - Đỗ Công Luận

Thursday, March 5, 2015

Chiến Dịch Đưa 2.700 Trẻ Em Việt Rời Sài Gòn 40 Năm Trước

Đầu tháng 4/1975, quân đội Mỹ thực hiện chiến dịch Operation Babylift (Không vận Trẻ em) để đưa hàng nghìn người con Việt rời quê hương.

 
Một nhân viên người Mỹ đặt các em nhỏ vào từng hộp, thắt dây an toàn, trước khi đem lên máy bay. Washington tuyên bố phần lớn trẻ mà họ đưa rời khỏi Việt Nam là trẻ mồ côi ở nhiều độ tuổi. Các em có thể mất bố, mẹ vì chiến tranh, bị bỏ rơi, hoặc là con của lính Mỹ với phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Ngày 2/4/1975, chuyến bay đầu tiên chở gần 60 trẻ em trong Operation Babylift (tạm dịch: Không vận Trẻ em) cất cánh. Một ngày sau, tổng thống Gerald R. Ford mới chính thức phê chuẩn chiến dịch. Ảnh: DIA.mil

Một phần đuôi của máy bay C5A chở trẻ em trong chiến dịch Không vận Trẻ em rơi ở Sài Gòn sau khi cất cánh vào ngày 4/4. C5A là máy bay vận tải lớn nhất thế giới thời bấy giờ. Ảnh: Vietnambabylift

Nhiều trẻ em còn quá nhỏ nên các y tá và sơ phải đặt chúng trong hộp, thắt dây an toàn xung quanh, và đặt trên ghế máy bay. Tuy gặp thảm kịch hàng không, quân đội Mỹ vẫn tiến hành chiến dịch từ ngày 5/4 đến 26/4 với hơn 30 chuyến bay. Chuyến bay cuối cùng chở trẻ em Việt Nam rời khỏi Sài Gòn cất cánh ngày 26/4/1975, ba ngày trước khi người Mỹ hoàn toàn sơ tán khỏi Việt Nam. Theo ước tính của Mỹ, các phi cơ đã đưa gần 2.700 trẻ em rời Việt Nam. Ảnh: NBC

Một phụ nữ Mỹ vỗ về trẻ em trên chuyến bay rời khỏi Việt Nam. Sau đó, các em trở thành con nuôi trong các gia đình ở Mỹ, Canada, Australia và Pháp. Ảnh: DIA.

Một quân nhân Mỹ chăm sóc trẻ em Việt Nam trong chuyến bay rời Sài Gòn. Sau này, chương trình Babylift trở thành chủ đề tranh cãi và chỉ trích từ chính dư luận Mỹ. Ảnh: DIA.mil

Những người chỉ trích cho rằng không phải tất cả các em đều là trẻ mồ côi như Washington khẳng định. Ngoài ra, nhiều người không đồng tình về cách hành xử can thiệp, khi tách chúng khỏi đất nước, cội nguồn, vì những hành động ấy sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của các em. Ảnh: DIA.mil

Những trẻ em Việt Nam trong chuyến bay từ Sài Gòn đến thành phố San Francisco ở Mỹ, tháng 4/1975. Ảnh: AFP

Tổng thống Gerald R. Ford bế một em bé Việt Nam khi máy bay hạ cánh ở Mỹ. Ảnh: Daily Beast

Hai phụ nữ bế trẻ em Việt Nam trong chương trình không vận khi máy bay hạ cánh tại Mỹ. Phần lớn trẻ em Babylift được đưa tới các gia đình có điều kiện tốt. Ảnh: AFP

Một cặp vợ chồng người Mỹ nhận Jennie Noone, một bé gái Việt Nam trong chương trình Babylift, làm con nuôi vào ngày 5/6/1975. Noone là một trong số ít trẻ em trên máy bay C5A may mắn sống sót sau tai nạn ngày 4/4. Nhiều thập kỷ qua, dù sống trong sự thương yêu của bố mẹ nuôi, Noone vẫn liên tục tìm kiếm gốc gác, cội nguồn bản thân. Ảnh: Daily Beast

Những thành viên Babylift năm xưa đã trở về Việt Nam vào giữa tháng 6/2005, 30 năm sau khi máy bay đưa họ rời khỏi quê hương. Nhiều thập kỷ trôi qua, những đứa trẻ Babylift nay đã trưởng thành. Nguyện vọng của họ là tìm thấy đấng sinh thành hoặc người thân ở Việt Nam. Ảnh: AFP

Cô Lyly Koening (phải), một trẻ Babylift, và mẹ nuôi Karen Koening thăm một trại mồ côi ở TP. HCM vào tháng 6/2005. Cô là một thành viên trong đoàn trẻ Babylift trở về thăm quê hương. Ảnh: AFP

Cô Tricia Houston, một trẻ Babylift, đã sử dụng công nghệ xét nghiệm DNA để tìm thấy bố ruột một cách rất tình cờ. Lần đầu Tricia nhìn thấy hình ảnh của bố qua Facebook, khi một người bạn (cũng là trẻ Babylift) đăng hình ông kèm thông báo ông cũng tìm con gái thất lạc cùng tuổi và có hoàn cảnh giống Tricia. Khi ấy, cô vẫn chưa biết chắc chắn đó là bố. "Lúc nhìn hình trên Facebook, tôi thấy một người đàn ông với vẻ mặt rất buồn và đang cố gắng tìm một người mà ông đã thất lạc cả đời", Tricia nói với đài ABC (Australia). Ảnh: ABC

Zing.vn

Mối Tình Đầu Của Cha Tôi - Hà Bạch Trúc

Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ! (1)

Tại châu Âu, Thế Chiến Thứ Hai đang bước vào thời kỳ khốc liệt. Tại Việt Nam, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn, vua Bảo Ðại, đang trị vì. Nơi kinh thành Huế, có hai người đẹp nổi tiếng là hai chị em Ngọc Yến và Ngọc Oanh. Năm đó, Oanh vừa tròn mười tám tuổi, theo gia đình từ giã Huế để ra Vinh. Cô gái Huế có vóc người nhỏ nhắn mình hạc sương mai, da trắng nõn mịn màng như lụa, đôi mắt to trong sáng và đặc biệt gương mặt nàng lúc nào cũng tươi tắn và rất có duyên.

Một hôm mẹ nàng đi xa về, bà kể trên chuyến xe lửa đã tình cờ gặp gỡ và trò chuyện với một chàng trai trẻ thuộc dòng hoàng tộc tên Ðàm. Ở Vinh, xa Huế, gặp được người cùng quê quán, bà cảm thấy như thân thuộc tự bao giờ. Bà cảm mến nhân cách và sự lịch lãm của chàng trai nên mời chàng ghé nhà chơi khi có dịp. Ðáp lời mời, ít lâu sau, chàng trai ghé thăm.

Lần đầu gặp Oanh, Ðàm đã bị chinh phục ngay bởi sắc đẹp cùng sự duyên dáng và nét hiền dịu của nàng. Từ đó mỗi cuối tuần được nghỉ việc, chàng đều ghé thăm gia đình nàng. Tình yêu đến với chàng thật tự nhiên và nhanh chóng. Lần đầu biết yêu, chàng say sưa theo tiếng lòng và làm tất cả để chinh phục tình yêu của nàng. Còn Oanh, từ khi gặp Ðàm, nàng không tài nào quên được hình ảnh chàng trai trẻ đẹp, hào hoa và trí thức đó. Ðàm có khuôn mặt điển trai với mái tóc dợn sóng tự nhiên khiến cho gương mặt chàng có nét tài tử lãng mạn hết sức đặc biệt. Thêm vào đó, cặp kính cận tạo cho chàng vẻ trí thức, khác với những người thanh niên khác. Tình yêu đến với Oanh nhẹ nhàng và tự nhiên như hơi thở. Ðàm chính là người yêu lý tưởng và đầu đời của nàng. Sau một năm, hai người yêu nhau tha thiết và sống mối tình đầu tuyệt đẹp giữa tuổi thanh xuân hoa mộng. Họ đặt trọn niềm tin vào một hạnh phúc tương lai với người mình yêu và thề nguyền gắn bó trọn đời bên nhau.

Hai mươi tuổi, Oanh tốt nghiệp và bắt đầu làm y tá trong bệnh viện ở Vinh do một bác sĩ người Tàu làm giám đốc. Ngày ngày nàng đến bệnh viện để làm việc. Như mọi bác sĩ hay y tá khác, mỗi tuần một hay hai đêm Oanh phải ở lại bịnh viện để lãnh phiên trực của mình. Một ngày mùa đông lạnh rét, đi làm về, nàng khóc nức nở. Mẹ nàng hốt hoảng hỏi nhưng nàng không nói được, chỉ biết khóc, mặt lộ vẻ kinh hoàng. Gặn hỏi mãi, cuối cùng Oanh kể rằng buổi tối hôm trước, khi trực đêm ở bịnh viện, nàng đã bị hãm hiếp. Người làm việc tồi bại đó chính là ông bác sĩ giám đốc bệnh viện. Thật ra ông ta để ý một cô y tá khác, và đã lầm tưởng Oanh với cô ta, vì đêm đó Oanh nhận lời trực thay cô ta. Oanh đã bị hiếp và cay đắng hơn nữa là đã bị hiếp lầm!

Bi kịch vừa đổ xuống đời Oanh khiến nàng sững sờ đau đớn. Nghĩ đến người yêu, nàng xấu hổ chỉ muốn chết. Hơn ai hết, mẹ nàng hiểu nỗi thống khổ của nàng, bà sợ nàng sẽ hủy hoại tấm thân nên bà tìm đủ mọi lời lẽ để an ủi nàng. Mấy tuần lễ trôi qua, Oanh không dám gặp Ðàm. Cho đến một hôm Oanh khám phá ra nàng mang thai. Gia đình Oanh gọi ông bác sĩ giám đốc bịnh viện đến nói chuyện. Ông ta bằng lòng cưới Oanh làm vợ. Ȏng sắp mãn hạn làm việc ở Việt Nam nên sau ngày cưới, nàng sẽ theo ông về Tàu sinh sống.

Ðất trời như sụp đổ. Ðịnh mệnh trớ trêu nào đã hại đời cô gái Huế thanh tân trong trắng ấy. Ðinh mệnh nào đã làm tan vỡ mộng đẹp nàng hằng ấp ủ bấy lâu. Lửa lòng đã tắt, Oanh nhận lời lấy ông bác sĩ giám đốc bệnh viện. Nàng còn xá gì nữa khi đã không thành với người nàng yêu. Nàng sẽ đi thật xa để chạy trốn Ðàm và quên đi tất cả. Ðám cưới được tổ chức vội vã.

Trước ngày theo chồng về nước, Oanh hẹn gặp Ðàm lần cuối. Nàng khóc rất nhiều khi nói lời từ biệt, nhưng nàng nhất định không nói tại sao nàng đi lấy chồng. Trong nỗi bất lực và đau đớn tột cùng, Ðàm đã gỡ kính cận đang đeo và đập xuống mặt bàn bằng kiếng khiến kính cận và mặt bàn vỡ nát. Oanh nhìn những mảnh kiếng vỡ mà cảm thấy như lòng nàng và cả cuộc đời nàng cũng vỡ tan trăm nghìn mảnh. Ðàm ơi, cứ trách em đi, nhưng làm sao em dám thú thật với anh chuyện nhục nhã của đời em. Chuyện chúng mình quá thơ ngây trong trắng, thương nhau bao năm trường nhưng chỉ dám cho nhau những ánh mắt, những nụ cười, những ngón tay đan vào nhau như mãi không muốn rời, những lời hứa hẹn một ngày hai đứa mãi mãi bên nhau ... Bây giờ tất cả chỉ còn là hư vô ...

Tháng ba 1946, ngày Oanh cùng chồng rời Vinh, trên sân ga nàng thấy Ðàm đứng ở xa xa. Lúc tàu chuyển bánh mang người thiếu nữ trẻ với cõi lòng tan nát rời xa quê mẹ, hình ảnh cuối cùng Oanh còn giữ lại chính là hình ảnh của Ðàm, mối tình đầu của nàng, đứng bơ vơ trên thềm ga vắng, lặng lẽ nhìn theo con tàu khuất dần. Oanh tự nhủ lòng chắc chẳng bao giờ còn gặp lại Ðàm.
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ… chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội! (2)

Tôi sinh ra ở đất Thần Kinh, trong một gia đình mà những người con gái đều có tên đôi, họ và tên rất dài và cổ kính. Cha tôi lấy mẹ tôi năm ông 31 tuổi. Mẹ tôi thuở tuổi học trò đã từng là hoa khôi trường Đồng Khánh Huế, sau khi lấy cha tôi vẫn có tiếng là một trong những người đàn bà đẹp nhất của xứ Huế thời đó. Cha tôi lớn hơn mẹ tôi 9 tuổi, có vợ đẹp và yêu vợ nên ông ghen và giữ vợ như giữ một kho tàng quý báu.

Tôi còn giữ một kỷ niệm lúc đó mới khoảng 5 hay 6 tuổi, hôm đó ở lớp bọn con nít chúng tôi tranh cãi nhau, ai cũng dành mẹ mình đẹp nhứt, gây nhau ỏm tỏi, cho đến nỗi ông thầy giáo phải can và hỏi tại sao, khi biết được đề tài tranh dành, thầy nói người đàn bà đẹp nhứt xứ Huế này chính là Mẹ tôi. Trong bữa cơm chiều hôm đó, tôi hãnh diện kể cho cả nhà nghe, chẳng dè cha tôi nổi xung thiên chửi thầy tôi “dám cả gan nói đụng đến vợ ông và cả gan khen vợ ông đẹp”. Cha tôi còn đòi sáng hôm sau vô trường gặp thầy tôi để "hỏi chuyện", làm tối hôm đó tôi sợ quá, ngủ không được. Hôm sau mẹ tôi phải can cha tôi không cho ông vào trường kiếm thầy tôi. Cha tôi là người thanh lịch có tiếng, lại trực tính và tốt bụng, rộng rãi không ai bằng, nhưng tính ông nóng như lửa nên ông hay dễ nổi giận.

Năm tôi tám tuổi, một hôm cha tôi có ý định cho một đứa con vào Sài gòn sống với cậu tôi vì cha thương cậu mợ không có con. Tôi gan lì tình nguyện vào sống với cậu mợ, có lẽ cũng vì e sợ cái tính nóng nảy của cha. Từ đấy tôi sống xa gia đình, xa miền trung, mỗi năm chỉ mùa hè mới về thăm nhà, cho đến năm mười tám tuổi tôi ra nước ngoài du học.

Tháng tư 1975, cha mẹ và các em tôi rời Việt Nam sang Pháp sống với tôi tại Grenoble, một tỉnh nhỏ nằm dưới chân núi Alpes miền Ðông Nam nước Pháp. Mấy năm sau, cha tôi qua đời khi ông vừa đúng sáu mươi tuổi rưỡi. Ngày cha tôi mất, cái đồng hồ có con chim cứ mỗi giờ kêu cúc cu bỗng dưng bị chết. Ai vặn cũng không chạy, tới tay mẹ tôi vặn thì cái đồng hồ mới chạy lại. Và từ đó, chỉ mình mẹ tôi vặn đồng hồ, nó mới chạy; ai khác lên giây là sau đó đồng hồ lại đứng. Chín năm sau mẹ tôi cũng qua đời, năm đó bà cũng vừa đúng sáu mươi tuổi rưỡi. Ngày mẹ tôi mất, cái đồng hồ kêu cúc cu lại chết. Lần này đồng hồ chết luôn, mặc cho anh em tôi lên giây đủ cách. Có những khi tôi tự nghĩ, hay là cha tôi mong mỏi mẹ tôi về với cha, nhưng không muốn vợ mình đi sớm nên cha đã để cho vợ mình cũng được tận hưởng cuộc đời ở cõi trần gian này ngang bằng khoảng thời gian chính mình được hưởng?

Đã bao nhiêu năm qua rồi, những lúc chợt nghĩ đến cha mẹ, tôi vẫn hình dung cha mẹ đang ở bên nhau trên cõi thiên đàng đó. Cha tôi vẫn còn ghen như xưa và vẫn còn giữ gìn mẹ tôi, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nâng niu như nâng ly thủy tinh, cưng quý như một kho tàng vô giá…

Trong đám bạn tôi, quen nhau đã mấy mươi năm từ thuở còn đi học, có vợ chồng Lâm và Ngọc Mỹ. Lâu lâu bọn tôi thường tổ chức gặp gỡ và đi chơi chung với nhau. Cách đây tám năm, một hôm cả bọn đi chơi, tôi ngồi cùng xe với Mỹ. Cô nàng líu lo kể đủ thứ chuyện, từ chuyện đời xưa đến đời nay, chuyện gia đình, bè bạn…. Loáng thoáng tôi nghe tên vài người tôi quen, mà cũng nhiều tên tôi không biết… Quỳnh Trâm, Hùng, Tuấn, Dũng... anh Đức, chị Hà… Anh Ðức … a hình như tôi có biết người này. Hỏi ra thì đúng là bác Ðức tôi quen.
Tôi nói:
- Mới tuần trước, ta gặp bác Ðức.
Bác Ðức đâu có bao giờ nhắc chuyện ngày xưa, nhưng tự nhiên lần gặp gỡ vừa qua, bác nhắc đến cha tôi. Tôi kể lại cho Mỹ nghe lời bác nói: “Bác nhớ mãi hình ảnh cha con ngày xưa hay cỡi con ngựa trắng”.
Tò mò Mỹ hỏi:
-Thế cha mi tên chi?
Tôi trả lời:
- Cha ta tên Tôn Thất Ðàm.
Mỹ chỉ khẻ nhíu mày rồi không nói gì nữa. Hai ngày sau gặp lại tôi, Mỹ hỏi:
- Có phải cha mi có hai cô em gái, tên ở nhà gọi là Bướm Chị và Bướm Em không ?
- Đúng là hai O của tôi.
- Mi có biết ai tên Ngọc Oanh không?
Tôi lục lạo trí nhớ một lúc lâu, rồi trả lời không.
- Là ai rứa?
- Là dì của tao và mối tình đầu của cha mi đó.
Tôi như người từ trên trời rơi xuống. Có bao giờ tôi nghĩ cha tôi có mối tình nào khác ngoài mẹ tôi đâu. Người cha tận tụy với gia đình, người cha nghiêm nghị, nóng tính nhưng cực kỳ tốt bụng đó, đã có mối tình đầu lãng mạn với người dì của bạn tôi sao? Nhưng sao hai người không thành với nhau? Tại sao chia tay?

Mỹ kể cho tôi nghe câu chuyện đời dì Oanh của nó, từ lúc gặp cha tôi, hai người yêu nhau, rồi dì bị hiếp đến mang thai. Trong hoàn cảnh xã hội thời đó, một người con gái không chồng mà có thai, không thể chấp nhận được. Dì không có cách nào khác hơn là lấy người đã gây ra nghịch cảnh cho đời mình. Dì theo chồng về Trung Quốc, hai người sống ở Thiên Tân và có ba người con.

Chồng dì là một người ham mê nữ sắc. Sống trong một xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ như xã hội Trung Hoa, cộng thêm cá tính riêng, ông sống cuộc đời buông thả, mèo chuột lăng nhăng và luôn bạc đãi dì. Ȏng chỉ coi dì như một người đàn bà đẹp để ông thỏa mãn dục vọng, chứ không phải như người yêu, người tình hay người bạn đời mà ông trân quý. Hai người sống với nhau không có hạnh phúc.

Ở Trung Quốc, chồng của dì tiếp tục hành nghề bác sĩ cho đến khi Cách mạng Văn hóa bùng nổ thì ông bị bắt. Dì phải gồng gánh con thơ chạy về miền quê lánh nạn và một mình xoay sở, lặn lội nuôi con. Cuộc đời của dì là một chuỗi dài những gian truân và nghịch cảnh khó ai có thể hình dung được. Nhiều lúc dì muốn trở về quê hương Việt Nam nhưng không biết phải làm cách nào để thoát ra khỏi đất nước đầy nghi kỵ và kềm kẹp, thiếu tự do và hoàn toàn khép kín đó.

Tôi đã rơi nước mắt khi nghe Mỹ kể chuyện tình của dì Oanh với cha tôi. Mối tình đầu là mối tình trong trắng nhất, nếu không thành sẽ để lại vết thưong lòng muôn đời. Thương cha thì ít nhưng thương dì Oanh thật nhiều. Cuộc đời của cha tôi sau dì Oanh dù sao cũng đầy hạnh phúc với mẹ tôi, còn cuộc đời dì Oanh thì coi như đã chấm dứt sau ngày chia tay với cha tôi.

Mỹ cho tôi biết hiện dì Oanh đang có mặt ở Pháp. Không đắn đo suy nghĩ, tôi xin Mỹ số điện thoại và gọi ngay cho dì. Bên kia đầu giây là một giọng nói nhẹ nhàng trong trẽo mà nếu không biết chuyện của dì, có lẽ tôi sẽ không bao giờ nghĩ đó là giọng nói của một bà lão trên 80 tuổi. Biết tôi là con của ai, dì xúc động lắm, dì nói:
- Dì không gặp lại được cha con nhưng gặp con như gặp cha con. Ðến thăm dì đi và mang theo hình cha mẹ con và mấy anh chị em con cho dì coi với.
Tôi cũng nôn nóng muốn gặp dì nên thu xếp đến thăm dì tại thành phố Avignon, miền Nam nước Pháp. Gặp tôi, dì ôm tôi và nhìn không chớp mắt, "con giống cha con quá". Dì nhìn say sưa những hình ảnh chụp cha mẹ tôi và năm anh em chúng tôi. Dì khen mẹ tôi đẹp quá, dì nói vẫn còn nhìn lại được những nét ngày xưa của cha tôi. Dì nói nhắm mắt lại dì vẫn còn rõ mồn một hình ảnh của cha tôi thời trai trẻ. Dì nói dì rất vui mừng khi biết được cha tôi được hạnh phúc tuyệt vời với mẹ tôi. Tôi tin những lời này xuất phát từ trái tim dì.

Dì kể cho tôi nghe sau 1975, dì mới liên lạc lại được với gia đình sau 30 năm chia cách. Chính chị của dì là Ngọc Yến, mẹ của Ngọc Mỹ, đã qua Trung Quốc thăm dì và làm giấy tờ bảo lãnh cho dì qua Pháp. Dì tâm sự, có dịp qua Pháp, dì chỉ mong ước tìm lại được tông tích của cha tôi. Tại đây, một hôm dì đi cùng chị đến chùa dự đám ma một người bạn gái, thì có người cho biết cha tôi sống với vợ con ở thành phố Grenoble, nhưng cha tôi đã qua đời. Dì Oanh khóc ngất… Ai cũng tưởng dì khóc bạn, nào ai biết được dì khóc vì biết rằng sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội để nói với người yêu đầu sự thật của đời mình. Lần chia tay trên sân ga ngày ấy ngờ đâu lại là lần vĩnh biệt nhau mãi mãi, là lần cuối cùng nhìn thấy nhau.

Dì tiếp tục kể, sau đó mặc dù đã gần 60 tuổi, dì vẫn lo kiếm việc làm để khỏi nhờ cậy chị và cháu của mình. Dì tìm được việc làm nên ở lại Pháp đã hai mươi năm. Mười lăm năm đầu, dì làm y tá riêng chăm sóc cho một ông công tước già tại nhà ông. Năm năm sau này, dì sống môt mình trong một căn nhà nhỏ, hàng ngày dì đi sinh hoạt trong một hội tại điạ phương, dì làm thơ, vẽ, múa và hát.

Một thời gian ngắn sau khi gặp tôi, dì về Trung Quốc thăm con, định sau đó sẽ trở lại Pháp nhưng dì bị lên cơn đau tim nên phải ở lại Trung Quốc vì bác sĩ không cho dì đi xa. Từ đó tới nay, tôi vẫn giữ liên lạc với dì, hễ có dịp là tôi bay qua thăm dì ở Thiên Tân, thành phố cảng lớn nằm ở phiá Bắc Trung Quốc, gần Bắc Kinh. Lâu lâu nhớ dì, tôi gọi điện thoại, hai dì cháu nói chuyện hàng giờ không hết. Mỗi lần nghe dì Oanh kể chuyện, tôi như lạc vô một thế giới huyền ảo trong đó tôi không xa lạ với những nhân vật, nhưng thật xa lạ với những nghịch cảnh thương tâm của dì. Mặc dù đã gần chín mươi tuổi nhưng dì còn năng động, vui vẽ và minh mẫn hoàn toàn. Tôi vẫn nhủ lòng: “Dì ơi, mối tình đầu của dì đẹp lắm nhưng sao đời dì khổ quá, ba chìm bảy nổi, bôn ba lận đận tứ phương, không khác chi tiểu thuyết. Phải chi con được ở gần dì để chia sẽ với dì những vui buồn lúc cuối đời.”

Chuyện của dì Oanh không khỏi làm tôi liên tưởng đến nhân vật Lara trong truyện tình Bác sĩ Zhivago. Lara nhan sắc mặn mà, tính hiền lành và trung hậu nhưng cả cuộc đời chỉ là nạn nhân đau khổ. Lúc còn là con gái, Lara cũng bị cưỡng hiếp, và cuối cùng nàng phải đi theo và lấy Komarovski là người đã làm nhục nàng. Hai cuộc đời, hai thời đại, hai đất nước hoàn toàn khác nhau nhưng sao thân phận họ giống nhau lạ lùng. Hình ảnh dì Oanh và Lara nhập nhoè như quyện vào nhau. Chập chờn hình ảnh Lara lúc chia tay Yuri Zhivago trong khu vườn ngút ngàn tuyết trắng và hình ảnh dì Oanh vĩnh biệt cha tôi trên thềm ga vắng. Tiếng nhạc ngựa đưa Lara đi xa mãi mãi có khác chi tiếng còi tàu đưa dì Oanh rơi quê hương, phải chăng là tiếng khóc nghẹn ngào của những người tình trong giây phút vĩnh biệt.

Mùa đông lại về, Tết lại sắp đến, tôi nôn nao muốn đi thăm dì Oanh. Lần nào tôi sang thăm, dì cũng ân cần, chu đáo và nhất là dì rất vui và nói chuyện không dứt. Tôi nhủ lòng lần này sẽ mang theo thật nhiều hình của cha tôi cho dì xem, như mang một niềm vui nho nhỏ, dù muộn màng đến cho dì.

Và tôi nghĩ tới cha tôi. Sự tình cờ nào đã đưa đẩy tôi gặp người yêu đầu của cha? Sự tình cờ nào đã khiến dì Oanh gặp tôi khi cha đã qua đời, khi mối giây liên hệ giữa dì với cha  không còn lý do để tồn tại? Có phải chỉ là sự tình cờ hay đó là duyên của dì với cha con tôi? Mối duyên gặp gỡ ngắn ngũi của dì với cha tôi tưởng đã chấm dứt, nhưng lại tiếp tục sang tôi sau 65 năm gián đoạn và vượt cả không gian 8500 cây số từ Trung Quốc đến tận nước Pháp.

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Giữa dì Oanh và cha con tôi hình như chữ duyên lấp ló đó đây, nhưng chữ nợ thì rõ ràng không có. Mọi sự ở đời phải chăng chỉ là cái duyên vô thường, có không không có, hợp rồi tan, tan rồi lại hợp. Ôi những mối tình dang dở, những mối tình đẹp muôn thuở! Văng vẳng bên tai điệu nhạc buồn và lời ca da diết của bài hát Somewhere my love, Người tình thương nhớ.

Hà Bạch Trúc
1, 2 Qua mấy ngõ hoa; Mường Mán 

9 Điều Bà Vợ Thông Minh Không Đòi Hỏi Chồng


Không chú ý tới những cô gái xinh đẹp, ngừng gặp gỡ bạn bè, từ bỏ niềm đam mê, ghi nhớ mọi ngày kỷ niệm... là điều bất khả thi với cánh mày râu.

Trong hôn nhân vợ chồng luôn cần nhau, dù là sự hỗ trợ tinh thần khi khó khăn hay những việc nhỏ nhặt hàng ngày. Tuy nhiên, một số điều bạn mong đợi ở các ông chồng là không thực tế. Dưới đây là 9 điều người vợ không nên yêu cầu chồng thực hiện:

Lựa chọn giữa bạn và mẹ anh ấy
Dù vấn đề của bạn với mẹ chồng là gì, chẳng hạn như thi thoảng anh ấy coi mẹ là trên hết hay đơn giản bạn và bà không hợp nhau, hãy bỏ qua những chuyện đó vì bạn đời của bạn. Mẹ chồng là người đã sinh ra anh ấy. “Trong nhiều trường hợp, anh ấy sẽ chọn mẹ thay vì bạn và bạn nên chấp nhận điều đó”, chuyên gia về hôn nhân gia đình April Masini (Mỹ) nói. Bạn không nên yêu cầu chồng phải chọn bạn hay mẹ anh ấy. Làm như vậy, bạn sẽ gây chia rẽ giữa hai vợ chồng, chứ không phải giữa anh ấy và mẹ.

Nghe bạn tâm sự như một người bạn gái thân
Chồng bạn có thể lắng nghe bạn trong những lúc khó khăn nhưng không phải lúc nào anh ấy cũng sẵn sàng nghe bạn xả mọi điều. "Đàn ông và phụ nữ có những mục đích khác nhau khi giao tiếp. Với đàn ông, họ chỉ tập trung vào phân tích và giải quyết vấn đề, còn phụ nữ thì chỉ tập trung bày tỏ tình cảm, cảm xúc của mình", chuyên gia tình yêu - hôn nhân David Bennett - tác giả của cuốn “Eleven Dating Mistakes Women Make (And How to Correct Them) nói. Theo ông, việc phụ nữ yêu cầu chồng phải thích thú khi nghe mình "tám" sẽ làm người đàn ông cảm thấy chán nản và bạn cũng cảm thấy chán theo khi "nửa kia" chẳng có hứng thú gì khi lắng nghe câu chuyện của bạn.

Không bao giờ chú ý đến người phụ nữ khác
Đàn ông và ngay cả vợ của họ cũng không thể không ngoái nhìn các cô nàng xinh đẹp. Bạn không nên mong đợi chồng mình sẽ không chú ý đến một phụ nữ xinh đẹp khi cô ấy đi ngang qua. "Nhìn ngắm là chuyện hết sức bình thường và không phải là một điều gì đó thiếu lành mạnh”, nhà tâm lý Jason Nik nói. Rõ ràng khi chồng bạn tán tỉnh người phụ nữ khác thì bạn mới nên tỏ thái độ với anh ấy.

Từ bỏ niềm đam mê của anh ấy, dù đó là nghề nghiệp hay sở thích cá nhân
Chẳng phải lúc mới quen và yêu, niềm đam mê riêng của anh ấy là một phần khiến bạn thấy chàng cuốn hút? Vì vậy, bạn không nên yêu cầu chồng từ bỏ niềm đam mê khi hai người đã kết hôn. Khi người chồng vùi đầu vào công việc hay sở thích, đó không phải bỏ bê gia đình mà là để tìm niềm hạnh phúc trọn vẹn cho mình. Tuy nhiên, sự cân bằng là chìa khóa: Chàng không vì niềm đam mê của mình mà quên cả việc thường xuyên dành thời gian cho gia đình và quan tâm đến vợ.

Trở thành một người đàn ông khác
Sẽ là điều bình thường khi đôi khi bạn tự hỏi mình "Sao tôi lại lấy người này?" sau nhiều năm chung sống. Hãy nhớ rằng, những điểm xấu ở chồng chỉ là một phần của anh ấy. Theo Nakya Reeves, cố vấn về hôn nhân và gia đình ở Nam Florida, Mỹ, nếu có điều gì không vừa lòng, hãy góp ý với chồng. Chẳng hạn, nếu bạn có ông chồng hay có vấn đề về giờ giấc, hãy thể hiện để anh ấy biết, bạn thực sự cần chồng đi đón con đúng giờ nhưng có thể chấp nhận thói quen để anh ấy ăn tối muộn.
Với những nhiệm vụ quan trọng, hãy giải thích để anh ấy hiểu việc làm của anh ấy có ý nghĩa lớn trong kế hoạch hoạt động chung của gia đình trong ngày, sau đó, thảo luận về trách nhiệm mỗi người cần thực hiện. Bằng cách đó, chồng bạn sẽ cảm thấy anh ấy nhận một trách nhiệm quan trọng (là đón con) và cần hoàn thành, hơn là đơn giản chỉ thấy mình bị vợ cằn nhằn.

Không gặp gỡ bạn bè của anh ấy
Anh ấy cần có những người bạn chí cốt, có thể là các đồng nghiệp hay bạn học, cũng như bạn cần có những người bạn thân của mình. Nếu bạn ngăn chồng gặp gỡ bạn bè, anh ấy sẽ cảm thấy buồn bã và sẽ trách móc bạn.
"Nếu những người bạn nữ của chồng không tôn trọng ranh giới và điểm dừng hoặc cố tình quyến rũ anh ấy, bạn nên buộc hai người đó ngừng liên lạc với nhau và cho cô ấy biết rằng không nên làm người thứ ba", nhà tâm lý học lâm sàng, tiến sĩ Ramani Durvasula khuyên.

Ghi nhớ mọi khoảnh khắc đặc biệt trong chuyện tình yêu của hai bạn
Phụ nữ thường ghi nhớ những khoảnh khắc xúc động giỏi hơn nam giới. Trong khi bạn nhớ chính xác ngày và thời điểm hai người đính ước với nhau, chồng bạn có thể đã quên.
Vì vậy, hãy nhắc khéo chồng trước những ngày kỷ niệm của hai bạn. Nếu anh vẫn chưa hiểu, hãy bình tĩnh giải thích và nói lý do tại sao bạn cảm thấy buồn. Đừng đổ lỗi cho chồng hay mong đợi anh ấy sẽ hiểu khi bạn không nói ra. Bạn không nên mong đợi anh ấy sẽ hiểu bạn muốn nói gì qua tiếng thở dài.

Chia sẻ mọi sở thích của bạn
"Đừng rủ chồng tham gia vào các hoạt động mà anh ấy không thích", cố vấn chuyên gia các mối quan hệ Tina B. Tessina nói. Trên thực tế, theo đuổi những đam mê riêng của bạn sẽ thúc đẩy tình cảm của hai người. Hãy cho anh ấy cơ hội để cảm thấy thiếu vắng bạn. Anh ấy sẽ đáp lại bằng việc tán tỉnh, chiều chuộng, yêu thương bạn và cho bạn biết rằng anh ấy trân trọng bạn. Sau đó, hai bạn có thể làm một điều gì đó cùng nhau và có những kỷ niệm đẹp bên nhau.

Phải trở nên "người lớn" hơn khi bạn hành động như trẻ con
Im lặng và lạnh nhạt hoặc sử dụng hình thức "cấm vận"  (đặc biệt là sex) để thể hiện giận dỗi với chàng là cách hành xử hết sức trẻ con và phản tác dụng. Thay vì dỗ dành bạn, anh ấy có thể đáp lại bằng thái độ tương tự. Im lặng và thờ ơ làm mọi vấn đề phức tạp hơn, chỉ tạo nên vòng luẩn quẩn tiêu cực, phá hủy mối quan hệ bằng cách gây cảm giác giận dữ và oán hận giữa hai người.

Nếu bạn cảm thấy anh ấy còn nợ bạn một lời xin lỗi, đừng im lặng hay tấn công anh ấy bằng "chiến tranh lạnh". Thay vào đó, hãy quyết đoán với một "tuyên bố": "Em cảm thấy bị tổn thương khi anh thờ ơ với em và những điều em nói. Em cảm thấy anh cần phải xin lỗi cho cách anh đối xử với em hôm qua. Lần sau, anh đừng làm thế với em nữa nhé".

Quỳnh Trang (theo Womansday.com)

Sóng Và Người


Trên mặt biển bao la
Nhấp nhô những con sóng
Những đợt sóng gần xa
Sóng to kề sóng nhỏ


Sóng nhỏ ngầm tủi thân
Buồn rầu hỏi sóng lớn
Sao lớn mạnh như thần
Còn tôi nhỏ lăn tăn


Sóng lớn cười hiền hòa
Khẽ khàng bảo sóng nhỏ
Vì bạn chẳng nhận ra
Gốc gác thật của bạn


Thật ra thực chất mình
Chúng ta đều là nước
Cần chi phải bất bình
Dù ai to ai nhỏ


Bỏ đi vỏ sóng ngòai
Thì tôi cũng như bạn
Cũng là nước như nhau
Tất nhiên ta bình đẳng


Con người nếu ngộ ra
Biết ta từ đâu đến
Cái gì tạo nên ta
Thì có đâu giai cấp


Dù ai sang ai hèn
Cùng đinh hay tột đỉnh
Cho dù cố bon chen
Cũng không thể phủ nhận


Cởi đi bộ áo ngòai
Lau sạch đi son phấn
Thì ai cũng như ai
Và sẽ về cát bụi
                                     

Người Phương Nam

Wednesday, March 4, 2015

Chú Chó Chuyên Trộm Thịt Lợn, Mang Về Cho Chủ Nghèo Ở Thanh Hóa

Chân dung chú chó trộm thịt lợn mang về nhà vì thương gia cảnh ông chủ nghèo (Ảnh: Vũ Đậu).

Chó mèo đi trộm thức ăn rồi ăn vụng được xem là việc rất đỗi bình thường nhưng một chú chó vẫn thường chạy một đoạn đường gần 1 cây số lên xóm chợ trộm thịt mang về nhà cho ông chủ nghèo thì có thể coi là chuyện xưa nay hiếm.


Về làng Xa Lý (xã Thăng Bình, Nông Cống, Thanh Hóa), hỏi thăm nhà anh Công (tên đầy đủ là Vũ Hữu Công) thì ai cũng rành. Họ tường tận nhà anh không phải vì hoàn cảnh gia đình anh được xếp vào diện "khó khăn có tiếng" mà vì nhà anh có nuôi một con chó hơi khác thường. Và theo nhận xét hài hước của một số người dân sống tại vùng này thì đấy là một con chó có khả năng "thông hiểu" gia cảnh khốn khó của chủ nhà.

Con chó được chủ nhà đặt tên là Míc và là giống chó lai béc-giê. Thông thường, khi chó nhà đi "trộm" được đồ ăn thức uống thì chúng thường ăn ngay tại trận hoặc tha lôi tới một nơi vắng vẻ và tự thưởng thức "chiến lợi phẩm". Và riêng đối với giống chó béc-giê thì thịt tươi luôn là một trong những món yêu thích trong khẩu phần ăn của chúng. Tuy nhiên, trường hợp chú chó nhà anh Công thì hoàn toàn khác vì chú trộm đồ ăn không phải để giải quyết vấn đề cho cái dạ dày của mình. Những miếng thịt lợn tươi "thó" được tại các cửa hàng thịt ở xóm chợ luôn được chú kẹp chặt giữa hai hàm răng sắc nhọn, chạy bộ trên đoạn đường gần 1 cây số và mang về tận nhà cho chủ.

Chị Sơn (42 tuổi, ở thôn Thái Giai, xã Thăng Bình) - một người bán thịt lợn lâu năm tại khu chợ vùng này cho biết, có một bữa, vào khoảng 8h30, chợ quê đã vãn nhưng quầy hàng của chị vẫn chưa bán hết, vẫn còn 5 miếng thịt tươi (khoảng hơn 4kg) và chị đem bày gọn ghẽ trên bàn, hy vọng có khách "nhỡ chợ" (người đi chợ trưa) ghé mua. Lúc ấy, trong chợ chỉ còn khoảng hơn hai chục người ở các quầy hàng xén, đồ tre đan, hàng đồ khô... và ở góc chợ là mấy con chó đang sục sạo lục lọi các đống rác sau phiên chợ sáng.

"Tôi mải cúi xuống đếm lại số tiền bán thịt của buổi chợ, đến lúc ngẩng lên thì phát hiện thịt trên bàn đã bị mất đi một miếng tầm 0,6 kg. Tôi dáo dác nhìn quanh, thấy mấy người các quầy hàng khác đang lục tục dọn đồ ra về. Phía góc chợ, mấy con chó vẫn đang tìm thức ăn và cắn nhau ăng ẳng. Tôi lấy làm lạ vì nếu có người đi lại chỗ quầy hàng của mình thì chắc chắn tôi đã trông thấy vì ở gian hàng này, tầm nhìn không bị che lấp. Còn bầy chó nãy giờ vẫn kiếm ăn ở một góc. Tôi không có cảm giác tiếc miếng thịt mà chỉ thấy khó hiểu vì không biết nó đã biến mất như thế nào trong khi mình vẫn còn trông hàng. Tuy vậy, tôi định bụng giấu kín những băn khoăn đó, vì sợ nếu kể ra chuyện này, có thể nhiều người sẽ cho rằng mình nói nhảm giữa ban ngày" - chị Sơn cho biết.

Theo lời của chị Sơn, sau vụ mất trộm thịt khó hiểu xảy ra ở quầy của chị mấy ngày thì việc tương tự lại lặp lại ở quầy thịt bên cạnh. Hôm đó, cũng vào thời điểm chợ chuẩn bị tan, chủ quầy tên Mỳ phàn nàn không hiểu một miếng thịt lợn trên quầy hàng của chị vừa bị ai đó "thó" một cách khó hiểu. Thời điểm ấy, chị Mỳ đang đứng trông hàng và khẳng định không có người nào đi vào quầy.

Nhân việc mất thịt lợn ở quầy hàng chị Mỳ, chị Sơn mới đem chuyện đã từng xảy ra ở cửa hàng của mình kể với mọi người trong khu chợ vì lúc ấy chị mới dám tin rằng, đúng là có một tay trộm nào đó đang hành tẩu ở khu chợ này. Có điều, hình dung của kẻ này không một ai biết vì "hắn" đi không ai biết, đến cũng chẳng ai hay, và thịt lợn vẫn biến mất một cách khó hiểu.
Có lẽ ít ai có thể ngờ thủ phạm đánh cắp thịt lợn ở khu chợ lại có thể là con chó Míc bản thân người chủ của Míc cũng không ngờ hai miếng thịt nó mang về nhà lại có thể là đồ đi trộm.

Theo lời kể của anh Công, trong "phi vụ" đầu tiên, Míc mang về nhà một miếng thịt lợn khá lớn (sau này mới biết đó là thịt của quầy hàng chị Sơn). Sáng hôm đó, khi anh đang dọn chuồng gà phía sau nhà thì nghe thấy tiếng Míc sủa liên hồi ở gian bếp. “Nghĩ là có người lạ vào nhà, tôi vội vòng qua sân giếng rửa chân tay rồi ra xem. Nhìn quanh không thấy ai, tôi toan quay vào thì Míc chạy tới cắn cắn nhẹ vào tay tôi, mũi hít hít và sau đó lại sủa lên, dùng miệng cắn tay áo tôi dẫn tôi đi vào gian bếp.
Vào đến giữa bếp, tôi ngạc nhiên khi trông thấy ở giữa gian bếp là một miếng thịt lợn nằm trên nền đất. Vì sáng đó nhà tôi không đi chợ nên tôi đoán có thể là thịt lợn của nhà hàng xóm, không treo đậy cẩn thận nên bị chó tha. Hỏi mấy gia đình xung quanh về chủ nhân miếng thịt lợn ấy nhưng không nhà nào nhận. Cộng thêm việc trên miếng thịt có dính một ít cát nên lúc ấy tôi nghĩ chắc có người nào đó đi mua thịt về làm thức ăn nhưng giữa đường lại vô ý đánh rơi, con Míc nhặt được nên tha về nhà. Thịt dính cát rất bẩn nên tôi mang chỗ thịt ấy đem nấu cháo cho bầy chó con.

Đến lần thứ hai, khi tôi đang ngồi chẻ tre trước cửa nhà thì thấy Míc từ đâu chạy về, hai hàm răng quặp chặt miếng thịt và chạy thẳng vào gian bếp. Sau khi thả miếng thịt xuống đất, nó cũng sủa váng lên. Tôi đi vào thì thấy nó đứng bên cạnh miếng thịt, mũi chúi xuống hít hít rồi lại ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi quan sát thì thấy miếng thịt đó không bị dính bẩn đất cát như lần trước. Nghĩ con chó nhà mình tự dưng lại có thói quen tha lôi đồ nhà người khác về nhà, tôi nạt nó, rồi sau đó xách miếng thịt đi một vòng hỏi xóm giềng chung quanh xem có nhà nào bị mất thịt lợn không. Tuy nhiên, cũng như lần trước, miếng thịt vẫn vô chủ.
Tôi mang thịt về nhà mà tần ngần không biết nên xử trí nào. Nhìn con chó, tôi nạt: "Mày cắp ở đâu đấy hả Míc!". Míc nhìn tôi, ngoẹo đầu ngoẹo cổ, ngoe ngẩy đuôi rồi cứ ư ử, xoắn xuýt ở bên cạnh" - Anh Công kể lại.

Không tìm ra chủ của miếng thịt lợn nên vợ anh Công (chị Nga) đành đem thịt nấu cháo cho chó con như lần trước. Lúc đó, gia đình anh chưa hề nghĩ tới việc có thể con Míc đánh cắp thịt ở ngoài xóm chợ mang về nhà vì đoạn đường từ nhà anh tới chợ cũng gần 1 cây số, hơn nữa, theo lời anh kể thì Míc thường quanh quẩn ở khu vực gần nhà, ít khi đi đâu quá xa. Tuy nhiên, theo anh Công, vợ chồng anh thấy mọi việc bắt đầu khó hiểu.

Anh Công - người chủ nghèo của con chó Míc (Ảnh: Vũ Đậu)

Và rồi con Míc “đi đêm lắm cũng gặp ma”. Một bữa nọ, cũng vào thời điểm chợ chuẩn bị tan, nó bị một người đi chợ trưa là ông Vũ Hữu Bảo (56 tuổi, sống ở khu vực này) phát hiện nó “thó” thịt của một quầy. “Thấy lạ vì nó không ăn ngấu nghiến tại trận mà dùng răng kẹp chặt thịt rồi chạy thẳng nên tôi đã đi xe máy theo dõi nó. Chạy theo được gần 1 cây số từ chỗ chợ, tôi thấy nó rẽ vào một con ngõ dài rồi mất hút” – ông Bảo cho hay.

Biết ngõ đó là vào nhà anh Công nên ông này đã vào tận nhà hỏi thăm gia chủ về con chó đó, đồng thời kể lại sự việc hết sức ngạc nhiên mà mình vừa chứng kiến. Sau khi nghe chuyện của người kia, anh Công lờ mờ đoán ra sự việc.

Sau khi người khách bất đắc dĩ ra về, anh Công lớn tiếng gọi con chó nhưng nó đã lủi đâu mất tăm. Anh đi vòng xuống bếp, thấy “tang vật” là một miếng thịt lợn khoảng hơn 5 lạng nằm chỏng chơ trên nền nhà. “Tôi tức phát điên vì không hiểu sao nó bỗng dưng có thói quen ăn cắp vặt của người ta vì trước nay nó là con chó rất ngoan, không tha lôi hay cắn đồ bậy bạ. Ngay cả hàng xóm chung quanh nuôi gà, vịt con đầy vườn cũng chưa bao giờ bị nó cắp trộm” – chủ của Míc kể lại.

Theo lời anh Công, khoảng 20 phút sau khi chủ gọi khản cả cổ, con Míc không biết từ đâu đi lủi vào trong sân. Anh giận quá, lấy gậy đập vào lưng nó tới tấp, đồng thời, miệng không ngừng chửi rủa chuyện trộm cắp nó đã làm ở xóm chợ. Tuy nhiên, điều lạ là nó đứng yên cho chủ đánh đòn thay vì bỏ chạy như nhiều con chó khác.
“Bốn chân nó đứng nguyên tại chỗ, đầu hết cúi xuống chịu trận rồi lại ngẩng lên nhìn tôi. Nó không bỏ chạy, không kêu rên, giữ nguyên thế tấn và hứng chịu những cái vụt tới tấp trong cơn bức xúc của tôi. Đến khi tôi thấy tay mình không vung lên được nữa, tôi ngồi bệt xuống bậc thềm, đầu óc hơi hỗn loạn. Trên hai hốc mắt con Míc lúc đó ướt hai hàng lệ. Bất giác, tôi chạy tới ôm lấy đầu nó, ân hận vì mình đánh nó quá tay. Lúc ấy, nó mới thay đổi thế đứng, dụi đầu vào lòng, vào ngực tôi và bắt đầu rên lên ư ử. Tôi mường tượng cảnh nó muốn giải thích với tôi về việc nó làm nhưng nó không có ngôn ngữ để diễn tả. Vậy là một chủ, một chó ôm nhau khóc giữa sân”.

Sau màn trừng phạt con Míc một cách mạnh tay, anh Công gói lại miếng thịt lợn và đạp xe ngược lên xóm chợ. Lúc tới nơi, chợ vắng, chỉ còn hơn chục người hàng xén đang dọn hàng. Anh hỏi họ ở chợ hôm nay có hàng nào bị mất thịt lợn không nhưng những câu trả lời “cũng không để ý” của mấy người kia khiến anh lại phải đem miếng thịt về.
Về tới nhà, một bên là chủ, một bên là con chó và ở giữa là miếng thịt trộm cắp, anh Công mắng Míc là đã gây ra tội lớn vì nó đã vô tình làm cho chủ nhân bị mang tai mang tiếng. Nó ngồi chống hai chân trước, đầu hơi cúi, điệu bộ giống như đang “lĩnh hội” toàn bộ lời trách mắng của chủ.

Sau khi chuyện anh Công đánh mắng con Míc vì trộm thịt lợn đến tai mấy người hàng xóm thì sáng hôm sau, gần như cả chợ đều biết chuyện. Mấy người bán thịt thì không khỏi bất ngờ vì thủ phạm trộm thịt tưởng như “vô hình vô dạng” lại là một con chó nuôi. Nghe chuyện nó mang thịt về tận nhà cho ông chủ nghèo, mọi người không thấy tiếc vì mất của mà chỉ thấy phục nó vì biết thương gia cảnh khốn khó của chủ.

Anh Công phân trần, nếu người ta cảm thông thì sẽ nghĩ chuyện xảy ra chỉ là do thói quen tha lôi đồ của chó mèo. Nhưng anh sợ có người lại cho rằng, chó được chủ “dạy” cho thói tắt mắt, thó đồ nên mới có thể mang đồ từ chỗ trộm chạy gần 1 cây số về nhà. Vì vậy, để tránh chuyện ì xèo, điều qua tiếng lại, từ bữa đó, mỗi buổi sáng, anh cẩn thận xích con Míc lại, tầm trưa, khi chợ đã tan, anh mới cho nó được tự do. Xích được năm hôm, anh thấy con chó lầm lì hẳn đi. Nó nằm nguyên một chỗ, chẳng ầm ừ gì. Thấy thương, anh lại tháo xích ra và không quên “dằn mặt” nó nếu để anh thấy chuyện cũ lặp lại.
Dường như nó là con chó hiểu chuyện nên sau khi nghe chủ mắng mỏ, từ dạo đó, nó chỉ quanh quẩn ở nhà. Buổi sáng, nó theo anh Công ra khu chuồng gà phía sau nhà. Trong khi anh cho gà ăn, dọn dẹp thì nó chạy quanh, tỏ vẻ xoắn xuýt lắm. Sau khi xong việc, vào nhà thì nó thơ thẩn trước thềm, trông nhà và thi thoảng lại đến nằm dụi trong lòng anh những khi anh ngồi chẻ tre, vót nan hay thái rau chuối.
“Nghĩ lại những trận đòn đã vụt vào thân nó “thừa sống thiếu chết” hôm phát hiện nó ăn cắp, tôi cũng ân hận lắm vì mình hơi quá tay. Nghĩ lại, nó đều vì chủ của mình chứ đâu phải trộm cắp để thỏa mãn cái dạ dày của nó. Khi biết chủ không đồng tình, nó đã từ bỏ chuyện đó và trở lại rất ngoan ngoãn. Có một con chó biết thương chủ nhà như vậy, tôi cũng thấy hạnh phúc lắm. Đối với gia đình tôi, Míc giống như một thành viên, như một người bạn vì tôi biết, đôi khi, nó có thể thông hiểu chủ của mình nhưng có điều Míc hiểu trong im lặng, không cần thành lời” – anh Công chia sẻ.

Vũ Đậu
Nguồn: Người đưa tin

Giêng, Hai, Em Lễ Chùa Xa - Đỗ Công Luận


Lên Chùa Lễ Phật - Trầm Vân

Bàn Về 8 Điều Cấm Kỵ Khi Xử Dụng Mật Ong - GS Hùynh Chiếu Đẳng


From: K Pham [mailto:gjgkhoi@gmail.com]
Sent: Sunday, March 1, 2015 10:18 AM
To: Dang Huynh Chieu
Subject: HOAX?: Fwd: 8 ĐIỀU CẤM KỴ KHI SỬ DỤNG MẬT ONG

Thân gởi anh Đẳng,
Tôi nghĩ đây là những lời nói xàm, nói tầm bậy thuộc loại tin vịt cồ. Xin anh cho ý kiến
Khôi

HCD: Thưa quí bạn anh Khôi forward cái email dưới đây chữ nghiêng đen, tôi viết lời bàn vào từ đoạn một cho dễ thấy
---------- Forwarded message ----------
From: Thai Pham
Làm ơn nhớ
Không nên ăn đậu hũ với mật ong!
Cám ơn.
Subject: Fwd: 8 ĐIỀU CẤM KỴ KHI SỬ DỤNG MẬT ONG

   8 ĐIỀU CẤM KỴ KHI SỬ DỤNG MẬT ONG

 Mật ong vừa thực phẩm vừa là dược phẩm, tuy nhiên nếu sử dụng sai cách có thể bị ngộ độc, gây nguy hiểm cho sức khỏe, thậm chí gây tử vong. Do đó, bạn cần nắm rõ kiến thức những thực phẩm kỵ với mật ong để có cách sử dụng hợp lý, bảo vệ sức khỏe gia đình mình.
HCD: Thưa mật ong là thực phẩm  không là dược phẩm đâu. nếu mật ong là dược phẩm, thì mọi thứ ăn được đểu là dược phẩm. 

Mật ong có khả năng ngăn ngừa sự phát triển của vi khuẩn. Mật ong thường được dùng điều trị các khối u ở dạ dày, do chúng có tác dụng làm dịu thành dạ dày.
HCD: Đường cát, sirop cũng diệt vi khuần, muối ăn diệt mạnh hơn. Còn điều trị thì kết quả được bao nhiêu phần trăm, thử trên bao nhiêu người hay chỉ đồn cho vui.

Nếu được sử dụng thường xuyên, mật ong còn làm tăng khả năng miễn dịch của cơ thể. Tuy mật ong rất tốt cho sức khỏe nhưng khi dùng cần chú ý những điều dưới đây để tránh gây hại cho sức khỏe.

Mật ong kỵ với cua: Nếu dùng chung hai thứ sẽ kích thích đường ruột, và dễ gây tiêu chảy, thậm chí trúng độc. cho nên không nên ăn chung.
HCD: Bây gờ mình suy luận đi: Mật ong bán cùng khắp trong tiệm thực phẩm  ở Mỹ, và người Mỹ không có đọc cái email này, hẳn trong 300 triệu người Mỹ có ít ra 100 người ăn hai thứ chung, có bao giờ báo chí đăng tin chết con vịt nào hay vô nhà thương vì ăn hai thứ đó chung không.

Trong Đậu phụ (tàu hũ) thường có thạch cao và trong Mật ong thì có đường.
Hai thành phần này gặp nhau sẽ tạo hiện tượng vón cục, đông cứng trong dạ dày gây khó thở, hụt hơi rồi hôn mê. Đặc biệt, nếu mắc bệnh tim mạch, thời gian dẫn đến tử vong có thể nhanh hơn.
Mật ong kỵ với đậu phụ: Đậu cũng như các sản phẩm chế biến từ đậu và mật ong đều chứa nhiều chất dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe.
Tuy nhiên, chúng lại không thể kết hợp với nhau để cùng chế biến, nếu không sẽ dẫn đến tiêu chảy. 
Không những thế, khoáng chất, protein thực vật, axit hữu cơ trong đậu phụ nếu kết hợp với enzym trong mật ong sẽ xảy ra phản ứng sinh hóa bất lợi cho sức khỏe.
HCD: Cũng y vậy, cả thế giới, người Nhật, người Tàu, Đại Hàn, Thái Lan... hẳn có nhiều người không biết bài nầy, mỗi ngày có mươi người ăn chung có ai chết đâu. Còn lý luận của tác giả về chất nầy chất nọ là không đúng.

Mật ong kỵ với cá chép
Nếu vô tình trong món ăn nào đó, bạn kết hợp mật ong và cá chép là không tốt, cơ thể có thể bị trúng độc ngay.
Trong trường hợp này, bạn có thể dùng đậu đen, cam thảo để giải độc.
Mật ong kỵ với cây thì là: Mật ong và cây thì là, nếu vô tình kết hợp chúng trong một món ăn nào đó sẽ không tốt, có thể gây tổn thương gan, sưng hoặc đau mắt đỏ.
HCD: Nói không bằng chứng, và cũng chẳng thấy nói người Việt Nam nào nhiểm độc hết. Thật sự mật ong là đường, không có gì thần bí trong mật ong hết. Ngày xưa mật ong hiếm, nên được coi là "thần dược" coi là nên thuốc, hiện giờ mật ong lan tràn đáng lý cái huyền thoại mật ong nên bỏ phức, đưa nó về cho đúng thực tế. Ham uống mật ong cho bổ có ngày mang hại vì mật Trung Cộng chứa nhiều chất độc. Mật ong Trung Cộng bán tại Mỹ khá nhiều..

Mật ong và cơm: Nghe có vẻ rất khó hiểu vì cơm vốn dĩ mát, lành chúng ta vẫn ăn hằng ngày.
Còn mật ong lại bổ dưỡng. Nhưng sự thật, mật ong ăn cùng cơm có thể làm bạn bị đau dạ dày.
HCD: Hồi nhỏ thình thoảng tôi được ba tôi cho ăn cơm nguội chấm vào dĩa mật ong. Chẳng thấy hại chi. Ngon lắm, các bạn thử đi. Phải là mật ong non hơi chua chua của ngày xưa. Mật ngày nay mua trong tiện là mật già đặc kẹo không ngon chi hết.

Mật ong không nên pha với nước đun sôi: Mật ong có thể uống chung với nước ấm rất tốt cho cơ thể. Nhưng nếu pha mật ong với nước đun sôi lại không hề tốt.
Mật ong có hàm lượng enzyme, vitamin và khoáng chất phong phú.
Nếu hòa lẫn với nước sôi, sẽ không thể duy trì được màu sắc, vùi vị tự nhiên, mà còn phá vỡ thành phần dinh dưỡng của mật ong. Nhiệt độ nước tốt nhất để hòa cùng mật ong là 35 độ C.
HCD: Không đúng, mật ong không có chi nhiều về vitamin hay mineral hết. Chẳng có gì gọi là phong phú. Một cọng rau, một trái cây nhỏ chứa vitamin nhiều hơn rất  nhiều. 

Mật ong kỵ với hành tây
Mật ong kết hợp với hành tây sẽ khiến cho axit hữu cơ, enzyme trong mật ong gặp axit amin chứa lưu huỳnh trong hành tây, nảy sinh phản ứng hóa học có hại, hoặc sản sinh chất có độc, kích thích dạ dày gây tiêu chảy.
HCD: Thịt cá chứa rất nhiều axit amin, thế tại sao người Mỹ ướp thịt với mật ong, ăn vào chẳng ai chết.

Mật ong không nên dùng với lá hẹ
Theo dân gian, trẻ nhỏ bị ho thường dùng mật ong và lá hẹ hấp lên lấy nước cho uống.
Nhưng thực tế lại không phải vậy. Nó chỉ có tác dụng nếu hệ tiêu hóa của em bé tương đối ổn định. Hẹ có hàm lượng vitamin C phong phú.
Tuy nhiên, nếu kết hợp với mật ong có thể gây tiêu chảy.
HCD: Cũng chẳng có chi đúng hết, chỉ là đồn huyển, vì nếu có hại thì người ta biết rồi

Kết luận: Vì anh Khôi hỏi tôi bàn cho vui, các bạn tin ai thì tin. Sở dĩ có bài nầy vỉ tác giả tưởng mật ong là thứ gì rất quí, thưa nó chỉ là đường. Về mặt hóa học nó là đường y như sirop. Chỉ có vậy thôi, bỏ huyền thoại về mật ong đi.
Credit của tôi là có một thời nuôi ong lấy mật và giải trí, có viết sách về nuôi ong cùng với anh Thái văn Ánh. Hiện ở Việt Nam chắc có người còn giữ quyển đó. Trong tất cả loài vật nuôi trong nhà, ong là loài nuôi tôi thích hơn hết. Sáng sớm tinh mơ, ra ngồi kế bên thùng ong, thấy nó rộn rịp đi về, nghe thoáng mùi hoa bười hoa cao thật thú vị. Vào mùa mật, mở thùng ong ra, cắt một chút mật và phấn hoa, thưởng thức tại chỗ, chưa chắc cao lương mỹ vị mắc tiền ngon bằng. Ong Việt Nam thời đó rất hiền, không có chuyện mang lưới dùng khói như các bạn thấy trong video đâu. Mở thùng ong tay không, miễn là đừng có hấp tấp, đừng có sợ bị chích và quần áo tay phải sạch.

Hùynh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)