Friday, June 23, 2017

Chuyện Thiên Hạ - Quang Minh - Hồng ̣Đào

Chiếc Xe Lam Kỷ Niệm - Nguyễn Thị Thêm

Đầu Hàng Hay Chào Cũng Một Kiểu!




Lượm lặt trên net

10 Nguyên Nhân Làm Tăng Huyết Áp


Lười tập thể dục, hay ăn mặn, cơ thể tích nhiều mỡ thừa, thường xuyên uống thuốc tránh thai... có thể khiến huyết áp của bạn tăng cao.


Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), các bệnh về tim mạch ảnh hưởng đến khoảng 80% dân số sống ở các quốc gia có thu nhập thấp và trung bình. Nguyên nhân chính của căn bệnh gây tử vong cao này là do cao huyết áp. Dưới đây là 10 nguyên nhân hàng đầu khiến bạn bị tăng huyết áp, bạn cần biết để phòng tránh:

Tuổi tác
Khi bạn càng nhiều tuổi, bạn càng có nhiều nguy cơ bị huyết áp cao. Những người cao tuổi có nguy cơ cao tăng chỉ số huyết áp tâm thu. Nguy cơ này là do xơ cứng động mạch. Nếu bạn có tiền sử gia đình bị cholesterol tăng thì bạn cần cảnh giác. Dạng cao huyết áp do di truyền có thể dẫn đến các vấn đề sức khỏe đối với người trẻ tuổi.

Di truyền
Nếu bạn có tiền sử gia đình bị cholesterol tăng thì bạn cần cảnh giác. Dạng cao huyết áp do di truyền có thể dẫn đến các vấn đề sức khỏe đối với người trẻ.

Giới tính
Nam giới được cho là có nguy cơ lớn hơn bị huyết áp cao so với nữ giới. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa phụ nữ không cần lo lắng. Vì vậy hãy duy trì thói quen sống và ăn uống lành mạnh.

Thừa cân
Thừa cân hoặc béo phì có thể là một trong những nguyên nhân hàng đầu của huyết áp cao nhưng có sự khác nhau ở mỗi người. Những người tích trữ nhiều mỡ ở bụng, mông và đùi có nguy cơ cao hơn bị huyết áp cao. Vì vậy hãy duy trì cân nặng.

Ăn mặn
Một số người bị nhạy cảm với muối hoặc natri, điều này khiến cho họ bị tăng huyết áp. Nếu bạn nằm trong số này thì lựa chọn an toàn duy nhất là giảm lượng muối tiêu thụ. Bạn phải rất thận trọng khi sử dụng muối để chế biến thức ăn và đọc kỹ nhãn mác của bất cứ loại thực phẩm chế biến sẵn nào. Thức ăn nhanh có hàm lượng muối cao vì vậy bạn nên hạn chế những loại thức ăn này.

Uống rượu
Nếu bạn bị say chỉ với 2 cốc rượu thì đó là dấu hiệu cho thấy bạn nên ngừng uống. Uống nhiều rượu có hại cho sức khỏe cũng như huyết áp của bạn. Do đó, hãy tránh uống nhiều rượu để duy trì huyết áp ổn định.

Cuộc sống căng thẳng
Cuộc sống của bạn bị căng thẳng thường xuyên do công việc hoặc các nguyên nhân khác, đây là lý do có thể khiến huyết áp của bạn bị tăng lên. Hãy giải tỏa mọi căng thẳng, giữ sự bình tĩnh và thư giãn chính bạn.

Tránh thai
Trong một nghiên cứu gần đây, người ta thấy rằng sử dụng thường xuyên thuốc tránh thai làm tăng nguy cơ bị huyết áp cao.

Lối sống lười vận động
Lối sống lười vận động không chỉ khiến vòng bụng của bạn to ra mà còn khiến bạn có nguy cơ cao bị tăng huyết áp. Vì vậy hãy tăng cường vận động dưới bất cứ hình thức nào mà bạn thích, có thể là tập một môn thể thao hoặc đi bộ tới chỗ làm. Lý do mà hoạt động thể chất có thể làm giảm nguy cơ tăng huyết áp của bạn là vì vận động sẽ giúp bạn lưu thông mạch máu, duy trì áp suất trong tĩnh mạch và động mạch trong giới hạn bình thường.

Một số loại thuốc
Một số loại thuốc được sử dụng để điều trị các triệu chứng cảm lạnh hoặc dị ứng có thể làm tăng huyết áp của bạn. Do đó, hãy hỏi ý kiến bác sĩ trước khi dùng bất cứ loại thuốc nào và cho bác sĩ biết về tiền sử bệnh của bạn để tránh các biến chứng.

Hải Ngân (Theo Timesofindia)

Khi Động Vật Ngủ Say Quên Trời Đất




 



 


 








Sưu tầm internet

Lệ Thầm Nhớ Cha - Trầm Vân

Có Tiếng Nhưng Không Có Miếng - Thiện Ý


Ở đời, chúng ta thường thấy có người bên ngoài dáng vẻ giàu sang, thành công, đi xe sang trọng, nhà ở thật đẹp và quý phái.  Nhưng trên thực tế, họ rất chật vật trong đời sống hằng ngày. Tôi có một anh bạn quen sang Mỹ chỉ mới hơn 5 năm.  Thế mà, đi xe hiệu BMW và ở nhà trong khu đắt tiền, cao cấp, lên đến bạc triệu.  Hỏi ra thì anh chỉ cười buồn và than rằng lúc nào cũng bận rộn, không có thời gian rảnh.  Sau này mới biết rằng anh làm 3 việc (job) cùng một lúc để có thể xoay sở trả cho căn nhà sang trọng và chiếc xe đắt tiền.  Bề ngoài trông anh giàu có, nhưng bên trong anh thật sự túng thiếu quanh năm.  Chắc bạn cũng muốn biết tại sao họ phải làm vậy? Mình có cơm ăn cơm, có muối thì ăn muối, có sao đâu!  Mặc cảm nghèo nàn, thua thiệt đóng một vai trò quan trọng trong trường hợp này.
          
Hình như chúng ta khoe khoang sự giàu sang, thành đạt của mình để tìm kiếm một lời khen thưởng, một sự thán phục từ bên ngoài.  Nghĩa là, mình làm cật lực, nhọc mệt cả đời để đổi lại những ganh tức, bực bội của người bên ngoài vì họ không có những thứ mình đang hưởng thụ.  Chạy theo danh vọng, tiền tài thì chẳng phải là điều gì mới mẻ!  Hầu như đa số cho rằng đó chính là mục đích sống của mình, dù phần lớn không ai muốn nói ra vì sợ bị chê là thiển cận, tham lam.
          
Dù biết là thế!  Nhưng ai cũng cứ cho là ‘hữu danh thì hữu thực’ nên mọi người cứ bon chen, bươn chải tìm kiếm vật dục, giàu sang bên ngoài.  Có người dù đời sống trong gia đình thật là nhọc nhằn, vất vả nhưng vẫn cứ chạy theo đua đòi vẻ bề ngoài, và tìm mọi cách che dấu cái khổ đau, nhọc mệt mà mình và gia đình đang gánh chịu.  Giống như một người nghiện rượu, dù biết rằng thói hư, tật xấu này sẽ chỉ mang lại niềm vui tạm bợ, và sẽ dìm mình xuống hố khổ đau về sau.  Nhưng vẫn tìm cách biện hộ, bào chữa rằng là mình chỉ uống cho vui, để giải sầu. Rồi đến một hôm, bừng tỉnh nhìn lại thì thấy mình thực là: ‘hữu danh, vô thực.’
          
Nếu bạn đi hỏi thử 100 người ngoài đường, ai cũng nói họ cần tiền, cần danh lợi vì những thứ này sẽ mang lại hạnh phúc cho họ.  Có ai đó nói rằng: sống đời xứng đáng, có hạnh phúc không thể đo lường bằng tiếng tăm, tiền tài, hay vật chất, mà bằng hạnh phúc, yêu thương mà mình trao đổi trong đời.  Đó là nói về mặt vật chất.  Phần tâm linh, cũng không ngoại lệ.  Có người tu tập nhưng chỉ chuộng dáng vẻ bề ngoài nên thỉnh thoảng có người cười nhạo bằng câu: ‘Đường đường tăng tướng, dung mạo khả nghi!’ Dù biết rằng ‘chiếc áo không làm nên thầy tu’ nhưng với vẻ ngoài đạo mạo, họ lầm tưởng rằng làm vậy sẽ được mọi người nể trọng.      

Thực ra, đức Phật không ngăn cấm việc làm giàu và cầu danh nếu những thứ này thực sự mang lại hạnh phúc, an lạc cho mình, và cho người.  Như trong kinh Pháp Hoa, phẩm Tựa thứ nhất:  Ngài Văn Thù nói rằng Ngài Di Lặc trước kia là Cầu Danh bồ tát nhưng vẫn giữ trọn công hạnh bồ tát lợi mình, lợi người, và sau cùng, vẫn thành Phật. Vả lại, những trưởng giả giàu có trong thời đức Phật tại thế, như ông Cấp Cô Độc, đã đóng góp, cúng dường, xây dựng tịnh xá cho chư tăng.  Nhờ vậy mà Phật pháp được tuyên dương, hưng thịnh. Công lao của các vị đại thí chủ này thật là đáng tán dươngvô cùng to lớn về mặt góp phần tạo dựng, phát huy, và duy trì văn hóa Phật giáoẤn độ thời đó.  Phải nói rằng, nếu không có những đại thí chủ giàu có như vậy đóng góp thì việc phát triển Phật pháp thật là đã khó khăn hơn nhiều!

Chúng ta không phải khao khát thành danh để được mọi người ca tụng, khen tặngChúng ta cũng không khao khát xem mình là một người ‘làm cái gì cũng được, cũng thành công.’ Sở dĩ mình không khao khát được như vậy vì mình hiểu rằng những cái mình mong mỏi đó sẽ khó mà mang lại hạnh phúc, an lạc bền lâu cho chính bản thân mình.  Khi mình đánh giá bản thân qua những việc mình làm, giá trị hay không giá trị, mình đang phụng sự cho cái bản ngã (ego) của chính mình.  Mình sẽ không bao giờ thỏa mãn sự đòi hỏi của bản ngã.  Ngược lại, rất là đau khổ khi mình nếm mùi thất bại.  Giá trị thật không phải ở chỗ mình thành công được cái gì, mà là mình có đang thật sự sống và cảm nhận sự thành công đó, hay ngay như cả thất bại, của chính mình. 

Trong kinh Trung bộ - số 29-30, Thí dụ lõi cây (đại kinhtiểu kinh) Phật dạy rằng: ‘mục đích chính của đời sống phạm hạnhtâm giải thoát bất động, đối với mục đích này thì tất cả những lợi lạc khác chỉ là cặn bã.’ (Ni Sư Trí Hải tóm lượt).  Như vậy, muốn sống thật với tâm giải thoát bất động mình phải hiểu rõ mình là ai, và sẽ không để bị 8 ngọn gió đời (bát phong), lợi suy, vui khổ, vinh nhục, và khen chê, làm rúng động.  Tình thực mà nói để tâm không bị 8 ngọn gió đời lay chuyển là một điều rất khó làm! Như trong trường hợp của thi hào Tô Đông Pha (1037-1101) gởi tặng cho Thiền sư Phật Ấn (1032-1098), một bài thơ ông sáng tác

Thân tâm cúi lạy đấng Chí Tôn 

           Hào quang tỏa sáng khắp càn khôn 
           Tám ngọn gió đời lay chẳng động 
           Thân tọa đài sen nét nghiêm trang.
           (Khể thủ thiên trung thiên
            Hào quang chiếu đại thiên
           Bát phong xuy bất động 
           Đoan tọa tử kim liên.) 

Sau khi làm xong bài thơ này, Tô Đông Pha rất hài lòng bèn cho người đem tặng Thiền sư Phật Ấn đang ở chùa Kim Sơn. Sau khi Thiền sư Phật Ấn xem qua bài thơ, bèn lấy bút phê vào hai chữ ''phóng thí'' (có nghĩa là đánh rắm) và gởi lại cho Tô Đông Pha. Nhận thấy lời phê của Thiền sư Phật Ấn, Tô Đông Pha đùng đùng nổi giận vội bươn bả vượt sông sang chùa Kim Sơn để bắt tội Thiền sư Phật Ấn
Gặp nhau ở bến sông, Tô Đông Pha lớn tiếng trách: 
- Bài thơ tôi sai sót ở chỗ nào mà ông phê vào hai chữ ''đánh rắm'' kia. 
Thiền sư Phật Ấn cười xòa: 
- Ông nói ''Tám gió thổi không động'' mà chỉ cần một cái ''đánh rắm'' thôi đã bay sang sông rồi. 
Đến lúc ấy, Tô Đông Pha mới hiểu rằng tâm mình rõ ràng chưa bất động

Cho nên Thiền sư Hoàng Bá có dạy: 
Nhược bất nhứt phiên hàn triệt cốt.
Tranh đắc mai hoa phốc tỷ hương. 
 Nghĩa là: "Nếu không một phen sương thấm lạnh. Hoa mai đâu nở ngát hương thơm". 

Ông bà mình cũng có câu: ‘Có thực mới vực được đạo.’ Vì vậy, nếu chỉ hiểu nghĩa của đạo thì vẫn chưa đủ.  Phải biết sống với đạo thì mới có thể ‘vực được’ đạo! Trong kinh Tăng Chi Bộ số 6 - Tùy Chuyển Thế Giới (Lokavipatti Sutta) HT. Minh Châu dịch, có dạy cách sống đạo như sau: Đây là đặc thù, này các Tỷ-Kheo, đây là thù thắng, đây là sai biệt giữa vị Thánh đệ tửnghe pháp và kẻ phàm phu không nghe pháp.

Lợi dưỡng, không lợi dưỡng,

Danh vọng, không danh vọng,
Chỉ tríchtán thán,
An lạcđau khổ,
Những pháp này vô thường,
Không thường hằng, biến diệt,
Biết đúng, giữ chánh niệm,
Bậc trí quán biến diệt.
Pháp khả ái, không động,
Không khả ái, không sân,
Các pháp thuận hay nghịch,
Được tiêu tan không còn.

Vì không còn bị ám ảnh bởi cái bả danh vọng, lợi dưỡng chúng ta sẵn sàng mở lòng chấp nhận con người thật của mình, xấu có, tốt có, và cũng chấp nhận bất cứ cái gì đến với mình, thành công hay thất bại.  Mình không để sự thôi thúc của sự hám danh hám lợi, từ bên ngoài lẫn bên trong, làm chủ, mà trở về tập trung sống thực với chính mình.

Mình có sự tự do để chọn lựa giữa hiểu biết, yêu thương, và sợ hãi, oán hận.  Bất cứ những trải nghiệm, hay hoàn cảnh nào mình có sự chọn lựa đó.  Sợ hãi, âu lo sẽ khiến mình giới hạn sự tự do chọn lựa, và giới hạn niềm tin của mình vào bản thân: ‘Tôi muốn làm cái đó nhưng sợ làm không nỗi!’  Sự hiểu biết, yêu thương, ngược lại, khuyến khích chúng ta thử nghiệm khả năng mình, và không coi giá trị của bản thân mình là do kết quả của sự thành công hay thất bại.  Mình đang tu tập cái tâm giải thoát bất động mà Phật dạy ở trên, không để cho thành bại quyết định con người mình.   
Như vậy, sống có tiếng tăm, danh vọng nhưng thực chất không an lạc, không phải là mục đích của đời người, và cũng không phải là những lời dạy bảo của Phật. Thà là mình sống không ai biết nhưng vui vẻ, tươi mát. Các pháp thuận hay nghịch là pháp luôn biến diệt, không thường còn.  Tiếng tăm, danh vọng, lợi dưỡng cũng vậy, chúng đến rồi lại đi.  Nếu sống với những cái giả tạm, mà cho là hạnh phúc thật sự, sẽ chỉ làm cho mình thêm đau khổ mà thôi!  Cho nên, người nào hiểu đạo sâu sắc sẽ thấy danh lợi bề ngoài chỉ là ảo tướng

Xin lỗi lại lẩn thẩn vào thế giới: ‘Biết rồi! Khổ lắm nói mãi!’ Dù biết vậy, nhưng cái thế giới vật chất càng ngày càng lớn mạnh.  Nó đang dần chiếm mất cái nét đẹp của tâm linh, tình người, nhân nghĩa…  Thế giới chúng ta đang sống không còn mênh mông to lớn nữa.  Mà giờ đây đang thu nhỏ dần qua những phương tiện truyền thông hiện đại, như mạng internet, và luôn cả phương tiện giao thông, như máy bay càng ngày càng nhiều. Chính vậy mà việc hưởng thụ dục lạc, và danh vọng lợi dưỡng cũng tăng theo cấp số nhân.  Những hình thức bề ngoài, dù không có gì xa lạ, nhưng rất thịnh hànhphổ biếnchúng ta đang tận mắt chứng kiến khắp nơi trên thế giới, qua mạng truyền thông, những cảnh sống xa hoa, phù phiếm.  Nhưng mình có biết đâu rằng: Đó chỉ là những nét đẹp bề ngoài. Còn con người thật bên trong có hạnh phúc hay không, lại là chuyện khác! 


Theo nhân sinh quan của đạo Phật, chúng ta cùng nương nhau mà tồn tạiHạnh phúc của người này, có thể, là nhân làm sinh ra hạnh phúc cho người kia. Nếu chúng ta cứ chật vật chạy theo những danh lợi, hạnh phúc, tiếng tăm giả tạm bên ngoài, và chà đạp lên mọi giá trị, đạo đức làm người, mình đang làm một khuôn mẫu xấu, ảnh hưởng đến người khác và, có thể, cho cả thế hệ mai sau.  Cho nên, có đôi lúc mình cần những sự giúp đỡ để vượt qua những khó khăn, chướng ngại.  Mỗi lần nhờ sự giúp đỡ của người khác, nếu mình không để cho cái cảm giác thấy mình bất lực, yếu kém xâm chiếm, mình đang mở rộng lòng đón nhận con người thật của mình.  Chấp nhận sự thật và thôi tìm kiếm những giá trị ngoài bản thân mình, và đôi khi mình phải đầu hàng với sự thật, là một quá trình đầy khó khăn, phiền não.  Nhưng nếu chúng ta biết dừng lại, lắng nghe bản thân mình, và hết lòng ôm trọn những khiếm khuyết và tốt đẹp của con người mình, và trở về bản chất chân thật của mình, thì đây mới chính là chỗ mình tìm thấy hạnh phúcan lạc thật sự.

Thiện Ý

Thursday, June 22, 2017

Cuộc Đời Úp Trở Bàn Tay - Đỗ Công Luận

Có Những Điều Suy Ngẫm - Giác Minh Luật


Tôi đã nhiều lần trải nghiệm thực tế trong đời sống của mình, khi suy ngẫm và nhìn về những diễn biến trước mắt qua những hoàn cảnh và trường hợp khác nhau để tôi và chúng ta cùng suy ngẫm thật sâu sắc. 

Có nhiều người thích sống đời sống hưởng thụ cho bản thân, và họ xem thường việc giúp đỡ người khác cho đến vô tâm đến những cảnh khó khổ của những người sống quanh t...a. 

Vì họ tin vào bản thân mình sẽ luôn thành công, khỏe mạnh và giàu sang cho đến sắc đẹp. Để vội xem chuyện giúp đỡ người khác hay sống vì người khác là chuyện "bao đồng". 

Và kết quả, những người có suy niệm như thế thì thường khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật, cho đến qua đời thì ngoài người thân trong gia đình thì chẳng được mấy ai muốn quan tâm hay để ý đến. 

Nên hãy suy ngẫm: 

KHI bạn mạnh khỏe, THÌ hãy nghĩ đến khi bạn ốm đau. Phải cần có người chăm sóc. 

KHI bạn thành công, THÌ hãy nghĩ đến khi mình thất bại. Phải cần có người sẻ chia và giúp đỡ. 

KHI bạn vinh quang, THÌ hãy nghĩ đến khi mình vấp ngã. Phải cần có người đỡ mình lên để đi tiếp. 

KHI bạn có đầy đủ người thân, THÌ hãy nghĩ đến khi mình chẳng còn ai bên cạnh. Phải cần có người để an ủi và động viên. 

KHI bạn còn sống, THÌ hãy nghĩ đến khi mình mất đi. Phải cần có người đưa bước về nơi an nghĩ cuối cùng. 

Có một kinh nghiệm mà tôi thường lưu tâm. Khi đi đến những đám tang, hay bắt gặp đám tang đi ngang qua của người đã mất, tôi thường quan sát chung quanh. Để phần nào đoán được khi sinh tiền người này đã sống ra sao, giữa sự so sánh một bên thì hiu quạnh không người đưa tiễn, một bên thì đầy ấm người thương tiếc đi sau. 

Đó gọi là tinh thần Nhân quả một cách rất vi tế trong đạo Phật. Nếu chúng ta để tâm và quan sát. Và hãy sống theo tinh thần "làm gì được cho đời thì cứ làm".

Vì BIẾT ĐÂU,...ngày mai ta sẽ ra sao. 

Thì hôm nay hãy trân quý cuộc sống và yêu thương nhiều hơn khi có thể. 

Giác Minh Luật 

Ngan Ngát Trời Xa - Trầm Vân


Chị Hai Việt Kiều - Phan Ngọc Vinh

Chị Hai Việt kiều làm trong quán ăn Tàu lúc mới tới

Chị Hai qua Mỹ theo diện HO, trước năm 75 chị quen anh,  lúc ấy tình cảm chưa gì sâu đậm, nhưng chị cảm thấy không thể quên anh mà đi lấy chồng, chị chờ anh 9 năm cho tới khi anh đi "cải tạo" về. 
Hiểu rõ gia cảnh anh, Bố thì già, Mẹ mất sớm, lúc đi tù thì nguời chị cả đi thăm nuôi, nên lúc anh về ba má của chị không đòi hỏi gì cả, chỉ làm một tiệc nhỏ để ra mắt bà con. Và rồi hai anh chị tự ra riêng  kiếm sống, năm ấy anh 44 tuổi, chị thì 34.

Hồi ở Việt Nam chị là cô giáo,  có dành dụm ít tiền thời con gái, nhưng một lần trước khi anh về khoảng một, hai năm, má chị biểu đưa cho má để lo đám cưới cho thằng em kế, chứ chờ bồ của con đi tù về, thì  biết đến bao giờ mới đuợc trở về mà con để dành lo cưới hỏi, khi nào nó dìa thì má kiếm tiền lo cho tụi bây. 

Chi nghe cũng bùi tai, nên bằng lòng chi ra mọi thứ để lo dám cuới cho nó, thế là một cuộc tảo thanh bắt đầu......thằng em nó về quê, nhà ở quê mà chị đang giữ có nuôi bầy gà vài chục con, nó về hốt trọn 10 con gà mái đang sắp sửa đẻ, nó  đem về thành phố làm tiệc cuới, má chị thì gom tiền của chị để làm tiệc đãi cuới, với lời hứa khi đám xong sẽ lấy tiền khách mừng hồi lại cho chị, số tiền nầy là tiền dành làm vốn bán Căn tin ở trường chị đang dạy, chị là người đi lấy bánh trái ở Chợ Lớn về đếm lại cho Giáo viên bán ở Căn tin. 

Chị có dư vài chỉ vàng dành dụm cũng đưa cho má luôn để đổi ra dây chuyền, bông tai, nhẫn cho cô dâu, tiền thì để làm tiệc, rương tráp, áo dài cuới, mùng mền thì chị cũng đã mua từ từ để dành cho ngày hôn lễ khi anh về, chị cũng đưa cho má luôn, thế là những gì dành dụm để làm lễ cưới cho mình, chị đều giao hết cho má để lo đám cuới cho thằng em kế , chị trở thành vô sản. Qua hôm sau đám cưới, nó về quê rượt mấy con gà giò, rượt bắt không đuợc, nó chọi cho què cẳng không chạy được nữa rồi bắt sạch sành sanh, đem về trên thành phố nhậu tiếp, một cuộc " thanh trừng càn quét " đám gà mà chị đã chăm sóc, chờ anh về để làm một cái đám cưới cho ra hồn đãi bà con lối xóm, bạn bè, sau những  tháng năm dài chờ đợi mỏi mòn.

Sau đám cưới vài hôm, chị thấy hai nguời làm thinh, tảng lờ, không nói gì đến số tiền muợn của chi, chị mới hỏi lại má, thì bà cụ trả lời ......" thôi con cho nó đi để nó làm vốn mở tiệm sửa xe " , thôi rồi, chị trúng kế má của chị,  chi quên là từ nhỏ má chị lúc nào cũng dành mọi sự ưu tiên cho thằng con yêu quý của bà !

Nghe thế, chị làm thinh lòng đau như cắt, anh về thì còn gì nữa đâu, bao nhiêu năm dành dụm mọi thứ để chờ ngày anh về, bỗng chốc chỉ có vài hôm mà mọi  dự tính đã tan thành mây khói, chị là người biết lo xa, biết bên gia đình anh đã gồng mình nuôi anh trong trại tù, thì chị không thể chờ đợi họ sẽ lo cưới vợ cho anh, cứ nhớ những lời hứa hẹn của anh rằng "ông lão chèo thuyền sẽ đưa em đi suốt cuộc đời" nên chị tiện tặn để dành mọi thứ mà lo cho cái đám cưới của hai đứa khi anh trở về. Ôi giấc mộng thật bình thường, nhưng nay đã không thể nào thực hiện được nữa, vì càng lúc làm ăn lại càng khó khăn.

Khi đám cưới xong rồi, đuợc lịnh của má, nó dắt vợ về dưới quê chiếm cái nhà lá chị đang ở, kiếm chuyện mắng nhiếc đuổi chị đi, chị đã ở đấy đi dạy học 8 năm rồi từ sau miền Nam rơi vào tay CS, chi nuôi 4 đứa em, nhờ cái căn tin ở trường chị dạy, chi vừa bỏ bánh trái sỉ cho các giáo viên, vừa cho các em trực bán căn tin, chuyện xảy ra như vầy ngoài dự tính, chị  không còn vốn để đi lấy bánh, mà lại bị đuổi đi, phải vô truờng ở nhà tập thể, mấy đứa em thì chị trả về cho má chị ở thành phố, vì nhà cửa bị chiếm, nó hoành hành kiếm chuyện không đứa nào ở đuợc với nó, khi đem vợ về nó mở tiệm sửa xe, một thời gian không khá rồi cũng phải ra đi....... chi lại trở về tiếp tục nuôi mấy đứa em, chờ anh đi mãn tù.....Và rồi 9 năm sau anh  về, má chị cũng không làm gì có tiền lo đám cuới cho chị,  bên anh thì nguời chị đã nuôi anh lúc anh bị đi tù, nên anh không đành lòng đòi hỏi gì nữa.

Thế là sau cái tiệc như cái đám giỗ nhà nghèo, mời vài nguời bà con, vài nguời bạn chứng kiến, chẳng có xe hoa đưa đón, chẳng có pháo cuới rộn ràng, chẳng có thiệp mời hôn lễ, anh chị dọn nhà ra muớn ở riêng, anh làm đủ mọi nghề bằng tay chân, sau 9 năm tù thì sức khỏe chẳng còn được bao nhiêu, chị thì sau giờ dạy chính về nhà phải làm thêm đủ thứ nghề như bán thuốc lá, bán bánh mì vào buổi tối..... sống quá ư cực khổ trước khi đi Mỹ, anh chị tự lực cánh sinh không nhờ bên chồng hay bên vợ....

Sau những năm bôn ba làm lụng cực khổ nơi quê nhà, chương trình HO đã cứu anh chị ra khỏi cảnh đời đen tối, đưa anh chị và hai con đến Mỹ làm lại cuộc đời.........
                   
---------------------

Qua Mỹ độ một tuần, chị viết thư về cho gia đình, cho ba má biết địa chỉ bên Mỹ,  lúc nầy nhờ chủ nhà share phòng chỉ cho chị làm công cho môt Tiệm ăn nguời Tàu, mỗi ngày đi bộ độ khoảng một giờ đến tiệm, vừa bưng đồ ăn, vừa gói đồ khách order, vốn liếng tiếng Anh thuở còn đi học lâu quá mới đuợc đem ra xử dụng, không còn nhớ được bao nhiêu, nhưng nhờ học hỏi với đồng nghiệp, với khách, sau vài tháng cũng tạm ổn, lương đuợc trả 150 đô một tuần cộng típ, nhưng Tiệm ăn nầy là food to go nên típ ít lắm, chỉ vài chục mỗi tuần, lúc nầy là mùa đông, đường đầy tuyết, đi không khéo sẽ bị trượt chúi nhũi, buổi tối thì ông chủ chở nhân viên về từng nhà cũng quanh quanh khu đấy, nhưng đuờng tuyết nên ông lái rất khó khăn, cả bọn trên xe đều hồi hộp, cứ sợ cả nguời, cả xe bay xuống ruộng trồng bắp.

Khoảng hai tháng sau, chị nhận được thư từ quê nhà gửi sang. Mở thư ra, thoạt đầu thấy những dòng chữ nguệch ngọac, sai lỗi chính tả của má, chị nhớ má vô cùng. Cả một quá khứ hiện về, hình ảnh những ngày chị còn đi học được má đưa đón, có những hôm mùa đông trời mau tối, lúc trống trường đánh thùng thùng tan học, học sinh bung ra cổng như bầy ong vỡ tổ, chị thấy má  ngồi trên xe đạp, chân chống dưới đường, mưa rơi lất phất, chị chạy đến,  ngồi yên sau, chui vào cái áo mưa rộng thùng thình, rồi nghe má hỏi "con có muốn đi ăn phở không", thật không mơ ước nào hơn là bụng đang đói mà có ngay tô phở, chị liền trả lời "Dạ muốn", thế là má chị đạp xe chở ngay ra đường Phan Đình Phùng, ngang chỗ Toà Đại Sứ Cao Miên có tiệm phở bình dân nơi ấy, hai mẹ con ăn no rồi má chở chị về, cho đến bây giờ, có ăn cao lương mỹ vị cũng thấy không ngon bằng tô phở bình dân hôm ấy, chị càng nghĩ, nước mắt càng rơi.

Má viết : "Con của má, má gửi lời thăm con và chồng, cùng hai đứa nhỏ được mạnh khỏe, má không đủ chữ để viết nhiều, má chỉ muốn xin con 500 đô để má mua một bộ ván gõ, và mấy tấm liễn để trên bàn thờ ông bà, có nguời túng tiền bán rẻ, con ráng giúp cho má, má thương con nhiều lắm. Má ngừng viết ".

Trời ơi, chị muốn xỉu luôn, anh chồng của chị là người tự trọng, không bao giờ anh mở bóp hay mở thư chị ra đọc, chị cũng vậy, ít bao giờ lục lọi đồ đạc của riêng anh, đọc thư xong chị xé ra từng mảnh vụn, sợ anh đọc thấy thì gia đình không yên vui, hạnh phúc, cứ nghi kỵ lẫn nhau.  Và chị đã không trả lời lá thư của má tuy đôi lần đã đặt tay xuống, định viết nhưng lại thôi. Chị không muốn dùng những lời lẽ phũ phàng hỗn láo, hoặc phân trần, vì ở quê nhà khoảng năm 1994, tin tức gửi về không nhiều như thời đại internet hiện nay, nên phần đông ai cũng tưởng kiếm tiền bên Mỹ dễ lắm, làm như tiền có sẵn ngoài đường, chỉ cần ra hốt là có.......hay rình rình đi cướp nhà băng .....hoặc làm gan thấy "thằng" Mỹ nào khờ khờ cứ chạy tới .........bóp cổ cho nó xỉu, rồi  lục bóp lấy tiền về xài. Họ đâu có biết dân Mỹ xài thẻ không hà !

Chị buồn quá, nín thinh luôn dù chị biết nơi quê nhà má chị đang hồi hộp trông đợi thư con gái, và tiền gửi về. Thôi đành mang tội bất hiếu, vì tiền đâu mà gửi, con thì còn nhỏ, hai vợ chồng sang đây mới chưa đầy hai tháng, đi làm rất cực vì không có bằng cấp chuyên môn thì làm sao hái ra nhiều tiền đuợc. Hơn nữa, cứ suy đi nghĩ lại.....má chị đâu có ăn xài bao nhiêu, chắc bà chỉ muốn mượn cớ để xin cho thằng con tiểu yêu của bà.

Rồi thì lần lượt trong nhiều năm, tin tức từ quê nhà  đưa sang, đứa cháu nầy sắp lấy vợ mà không có đủ tiền đi cưới, đứa kia lên đại học bố nó không có tiền nuôi, thằng em có cục bướu trong đầu không có tiền mỗ nên mỗi khi cục bướu di chuyển lại làm cho nó quay mòng mòng, thằng em khác muốn mua cái xe máy cày có gắn cái "rờ- mọt" phía sau, con em lấy chồng muốn ra riêng mở một tiệm cho thuê đồ cưới, cần tiền để sang tiệm và mua đồ đạc để cho thuê, thằng cháu bị xe đụng vỡ cái trán một bên, má nó xin tiền để trả viện phí vì lỡ mượn tiền bị lời nhiều quá, nếu không trả sớm thì lời càng tăng, một thằng em khác mỗ tim, vì van tim không đóng lại khi máu vào tim.............Ôi thôi, không thể nào kể cho hết ra đây, bà con cứ tưởng chị như là vị  "cứu tinh của dân tộc", họ  cứ nghĩ càng ở lâu bên Mỹ là càng giàu, ....giàu mà xấu, ích kỷ, không chịu giúp bà con nghèo khổ túng thiếu nơi quê nhà.
Trời ơi là trời, chị lặng lẽ không trả lời, quê nhà càng ngày càng gửi thư qua tới tấp.......

Thế rồi 20 năm sau, một cái điện tín đánh từ Viêt Nam gửi sang, đại ý "Má bệnh nặng sợ không qua khỏi, chị nên về gấp". Thế là chị bỏ hết công việc nơi đây, mua vé máy bay khẩn cấp bay về VN......... Và, không thể tưởng tượng, má chị có bệnh nhưng chưa đến đổi nào, và khi buớc vào đã có sẵn một nhà .....bà con anh em xa gần, cháu chít khoảng gần 50 người đến chúc mừng chị về sau 20 năm. Đến lúc nầy, chạy đàng trời cũng không thoát, chị đành phải mở cái .....ruột tượng, lên tiệm vàng gần đó đổi đô la ra tiền Việt mà cho bà con cô bác (chứ không thể nào mà cho tiền đô cho phỉ sức, vì cá mập vây quanh đông quá !), kèm với một món mà ai cũng thích đó là ...chai dầu gió xanh !   
Ôi Việt Kiều.....nghèo!

Viết lại để kỷ niệm một lần về thăm quê hương.
Pennsylvania, 2017.
Phan Ngoc Vinh 

Wednesday, June 21, 2017

Đức Tài Nhân Nghĩa Bạc Tiền - Đỗ Công Luận

Chuyện Phiếm: Phận Đàn Bà - Tường Vân


Sinh ra cái phận đàn bà, xác định số đông là đã buồn với khổ. Mà đàn bà Á Đông, lại chịu cái vòng siết của trọng nam khinh nữ, để rồi cái khổ nó chồng lên nhau thành núi.


Yêu, đàn bà cũng khổ.
Đàn ông nó yêu mười con đàn bà, chuyện thường. Bởi mấy ông bà già xưa cho rằng cái thói trăng hoa đàn ông nào cũng có, rồi thì tam thê tứ thiếp là thường. Chứ thử đàn bà yêu nhiều, người đời nó gán cho cái chữ lẳng lơ, trắc nết.

Cưới, đàn bà cũng khổ.
Chọn chồng với đàn bà coi như chọn nửa đời còn lại, kiểu rất hên xui. Nhiều đàn ông lúc chưa cưới thì tốt, cưới về tự dưng đổ đốn ra. Mà đàn bà lại đâu thể sống thử trước khi cưới, vì sống thử cũng là lăng loàn trắc nết. Chưa kể, lấy chồng còn là lấy cả giang sơn nhà chồng. Về rồi hầu hạ mẹ chồng, cha chồng, em chồng. Nói thì buồn, chứ có cô ở nhà mẹ ruột không nấu được nồi cơm cho cha mẹ mình ăn, qua nhà chồng thì từ trà tới nước cũng bưng.

Giận, đàn bà cũng khổ.
Sống ở nhà chồng, có giận chồng thì chỉ có nước vô phòng riêng úp mặt vào gối mà khóc không ra tiếng. Chứ méc ai bây giờ, méc mẹ chồng thì con bả bả phải bênh, chứ mắc gì bênh cái thứ người dưng như mình. Gọi cho mẹ ruột thì sợ mẹ xót lòng xót dạ. Muốn xách cái giỏ về nhà mẹ ở cho thỏa cơn cũng không dám, tại cái tiếng “bị nhà chồng trả về” nó ác nghiệt dữ lắm.

Đẻ con, đàn bà cũng khổ.
Đàn ông bốn mươi, năm mươi mà còn mạnh, “giống” còn khỏe giúp đàn bà thụ thai. “Giống” yếu một chút thì đời con mình nó yếu, chứ bản thân đàn ông không bị ảnh hưởng. Còn đàn bà, trên ba mươi mà đẻ con thì xác định là không tốt cho cả con và mẹ.

Đẻ con, coi như cắt một phần máu, thịt, da, xương của mình để tạo ra một sinh linh mới. Trong vụ này thì đàn ông nó góp có mỗi “giống”. Đẻ xong rồi, cơ thể đàn bà yếu ớt hơn hẳn, không chăm sóc nghỉ dưỡng kỹ thì về già càng đớn càng đau. Đàn ông thì vẫn khỏe phây phây. Đàn bà đẻ chứ đàn ông có đẻ đâu.

Đẻ xong, đàn bà xuống sắc. Da nứt thịt rạn cho đám đàn ông nó chê ỏng chê ẹo, đi kiếm mấy em trẻ hơn, đẹp hơn.

Vậy chứ mà không đẻ con thì thiên hạ nó kêu “cây độc không trái, gái độc không con”.

Ly dị, đàn bà càng khổ.
Sau này người ta hay nói “Cưới đại đi, có gì thì li dị”. Thử đi rồi thấy cái cảnh đàn ông một đời vợ không sao, chứ đàn bà một đời chồng thì coi như… xong! Thằng nào muốn nhào vô cũng lo ngay ngáy trong lòng. “Con này nó sống sao mà thằng chồng trước không chịu nổi?”. Chưa kể đàn ông có còn sợ làm thằng đổ vỏ cho thằng nào ăn trước nó.

Ly dị xong, gặp gia đình thương yêu, hiểu chuyện thì cha mẹ ruột còn đón về chăm sóc, chứ mà gặp gia đình phong kiến, mang cái tư tưởng “con gái gả đi rồi là coi như hất chén nước đi, nó có quay về nằm trước cửa cũng không nhìn” thì coi như xác định là bỏ xứ mà đi cho khỏe.

Đẻ con thì đàn bà đẻ, chứ lúc ly dị thì lại phải đấu tranh để giữ đứa con cho mình, bởi luật có thể đưa đứa con cho chồng. Máu thịt mình dứt ra mà bắt cho đi sao đành. Mà giữ lại nuôi thì kinh tế phải vững, hên lắm thì gặp được người chồng có trách nhiệm, chu cấp mỗi tháng, nhưng số này đếm trên đầu ngón tay.

Sơ sơ nhiêu đó, chứ kể hết ra, chắc đàn bà đi tự tử hết.

Nên đàn bà đừng quá trông mong hay nghĩ đời mình phải dựa dẫm vào đàn ông mà sống. Lo cho bản thân mình đã, lo làm đẹp ngoại hình, lo trang điểm kiến thức, lo thăng tiến tương lai, lo cho cha mẹ.

Còn đàn ông, kệ bà tụi nó tự sinh tự diệt, tự mang lại hạnh phúc cho nhau là được rồi.

Bởi… làm đàn bà cơ bản là khổ mà! 

Tường Vân

Hè Về - Nguyễn Thị Thêm

Toàn Bộ Lãnh Thổ Việt Nam Đã An Bài Trong Tay TQ - Phan Châu Thành (Danlambao)


Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn: 

“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!” 

Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!” 

“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?” 

“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”

Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?” 

“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!” 

Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.

Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà: 

“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…” 

“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?” 

“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!” 

Thế họ có ăn chung với các cháu không?” 

“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.” 

“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?” 

“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…” 

“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta… 

Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên.

Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ. Xin kể câu chuyện thứ ba. Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến).

Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Câu chuyện thứ tư. Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…

Câu chuyên thứ năm. Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi, lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:

- “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”

- Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật, nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…

Tôi phán tiếp: 

“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!” 

Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…). 

Và câu chuyện cuối cùng. Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường Hồ Chí Minh mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và không chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”

Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!”

Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi. Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!

Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?

Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không?

danlambaovn.blogspot.com