Monday, July 23, 2018

Donald Trump Thiên Tài Và Quân Bình - Ngô Nhân Dụng


Cuộc gặp gỡ Putin Trump ở Helsinki không đưa tới một thỏa hiệp nào, không có đến một bản thông cáo chung, ít nhất như khi ông Donald Trump gặp Kim Jong Un. Dù gọi là “họp thượng đỉnh” nhưng hai vị tổng thống Nga, Mỹ gặp riêng, không có viên chức ngoại giao, kinh tế hay quốc phòng nào tham dự. Phải nói cho mọi người yên tâm: Chính sách của Mỹ đối với Nga không có gì thay đổi.

Những điều ông Trump nói riêng với ông Putin không thể làm thay đổi chủ trương ngoại giao của nước Mỹ. Những biện pháp phong tỏa kinh tế được đưa ra từ nhiều năm qua, đặc biệt sau vụ Nga chiếm Crimea của Ukraine, vẫn còn nguyên. Chính sách đó do Quốc Hội Mỹ ban hành trong các đạo luật, và chính phủ Mỹ không thể xé bỏ, dù bên hành pháp có thể lơ là, dễ dãi trong khi áp dụng các điều Quốc Hội đã biểu quyết. Trong cuộc họp báo ngày Thứ Ba, ông Trump nói rõ là chính phủ ông không nới lỏng cấm vận đối với Nga.

Vì không có vấn đề chính sách nào đáng nói, cho nên sau cuộc gặp mặt, dư luận chỉ chú ý tới cá nhân ông tổng thống Mỹ hơn là những vấn đề lớn trong bang giao hai nước.
Nhưng cá nhân ông Trump cũng không thay đổi. Quan sát ông sau một năm rưỡi làm tổng thống, mọi người có thể đoán trước ngôn ngữ, hành vi của ông như thế nào. Ông tự giới thiệu là một “thiên tài quân bình.”

Sau một năm, nhiều người đã thấy rằng ông hiểu hai chữ “thiên tài” (genius) và “quân bình” (stable) khác với mình. Cho nên cũng không ngạc nhiên khi ông Trump mới nhắc lại hai chữ đó ở Bruxelles trước khi đi gặp ông Putin. Trong cuộc họp báo với ông Putin, ông Trump tỏ ra “quân bình” và có “thiên tài” theo cách riêng của ông, khác hẳn người bình thường.

Khi nói đến mối bang giao giữa hai nước, ông Trump khẳng định nó “tệ hại đến mức thấp nhất.” Và nói thêm, trước đây bốn tiếng đồng hồ. Tức là trước khi thiên tài Trump gặp thiên tài Putin. Nhưng tại sao nó tệ hại như vậy? Ông Trump giải thích, vì lỗi cả hai bên. Tức là không phải lỗi mình ông Putin, mà những ông George W. Bush và Barack Obama cũng có lỗi.

Các thiên tài, như Beethoven, Einstein, Picasso, đều bị mang tiếng đãng trí. Tổng Thống Trump cũng quên lý do chính phủ và Quốc Hội Mỹ đã bắt đầu “trừng phạt” Nga. Lúc đầu họ đưa ra các biện pháp cấm vận nhẹ, có giới hạn, khi ông Putin giết những người đối lập ôn hòa, hợp pháp và các nhà báo. Đòn nặng nhất giáng xuống khi Nga chiếm Crimea, và tăng cường thêm khi Nga tiếp tục gây nội chiến trong nước Ukraine. Năm ngoái, Quốc Hội Mỹ lại trừng phạt thêm lần nữa khi các cơ quan tình báo kết luận chính phủ Putin đã tìm cách gây ảnh hưởng trên việc dân Mỹ đi bỏ phiếu. Tất cả các hành động này khiến mối bang giao xuống thấp đều do những việc ông Putin làm. Nước Mỹ không can dự, gây nên những hành động đó.

Lối so sánh đặt ngang hàng nói Mỹ với Nga đều có lỗi khiến nhiều người Mỹ nổi giận. Nhưng Tổng Thống Trump đã từng nói như vậy ít nhất một lần. Năm 2017, trước khi nhậm chức, ông Trump được ông Bill O’Reilly, phỏng vấn trên đài Fox mà ông vẫn thích coi hàng ngày. Ông Trump nói nên hòa thuận với Putin, O’Reilly bèn hỏi lại: “Nhưng hắn ta là một kẻ sát nhân. Putin là một tên sát nhân.” Ông Trump trả lời: “Có rất nhiều kẻ sát nhân. Chúng ta cũng có rất nhiều kẻ sát nhân. Ông nghĩ thế nào? Nước mình ngây thơ vô tội lắm sao?”
Thiên tài Trump tỏ ra trước sau như một. Ít nhất khi ông phê phán Vladimir Putin.

Ông Putin không quên tấm lòng rộng rãi đó. Trong cuộc họp báo tay đôi kéo dài 45 phút, ông đã nhiều lần trả lời thay cho ông Trump. Tổng thống Mỹ không nói một câu nào chỉ trích vụ chiếm Crimea, nhưng ông Putin đã tiết lộ với báo chí rằng ông Trump không đồng ý với vụ cướp đất đó. Có thể ông Trump đã nói, rồi quên không nhắc đến, vẫn cái tật đãng trí của các thiên tài. Có thể khi gặp nhau ông Trump quên không nói, các thiên tài vẫn hay quên, nhưng may mắn ông Putin đã đoán được ý kiến này, nên nói ra giúp.

Một điều Tổng Thống Trump không quên nêu ra là vụ mật vụ, tình báo Nga bị tố cáo đã tấn công tin học trong cuộc bầu cử năm 2016. Ông được một nhà báo hỏi thẳng chuyện này. Trong câu ông Trump trả lời, có 191 chữ ông nói hoàn toàn về chuyện khác, chuyện hệ thống máy vi tính của đảng Dân Chủ bị điệp viên tin học Nga xâm nhập. Ông nhắc hai lần đến tên Hillary Clinton và 33,000 e-mails đã xóa. Ông nhấn mạnh tới cái “máy cái” (server) và hỏi đi hỏi lại, “Tại sao FBI không đem cái máy cái đó về điều tra? Trong máy cái đó chứa những gì? Bây giờ nó biến mất ở đâu rồi?”

Một điều ông không biết là trong trụ sở đảng Dân Chủ có tới hơn 140 máy cái, server. Và FBI, CIA, cũng như tình báo quân đội Mỹ đã mổ xẻ tất cả hệ thống đó cho nên họ mới lần mò, tìm ra ai là thủ phạm các vụ đột nhập. Tình báo Nga đã tìm cách che giấu vết tích rất kỹ, nhưng họ quá tự tin và khinh địch nên vẫn để lộ. Người ta đã tìm đến những giao dịch tiền bạc, khi mật vụ Nga trả tiền những người cộng tác bằng loại “tiền ảo,” cryptocurrency. Tưởng không dùng đến ngân hàng là kín đáo lắm rồi. Nhưng nhờ những vết tích còn để lại ở các công ty thanh toán tiền ảo đó nên FBI mới bắt họ phải cho vào coi, nên đã chỉ đích danh những cơ quan nào trong quân đội Nga “chi tiền,” rồi đã truy tố tên tuổi, chức vụ 12 người cầm đầu các cơ quan đó.

Đáng lẽ Tổng Thống Trump phải khoe thành tích này với ông Putin khi nói chuyện riêng, “Bọn đàn em của ông tệ quá! Đi ăn trộm mà để dấu vết, đám tay chân CỦA TÔI nó khui ra hết!” Đối với một cựu sĩ quan tình báo Nga như ông Putin, đó là một đòn rất nặng!

Nhưng ông Trump không muốn làm ông Putin mất mặt. Ngược lại. Trong 128 tiếng ông nói để trả lời vào vấn đề do phóng viên hỏi, ông tỏ ra không tin tưởng vào những kết luận của tình báo Mỹ. Ông nói: “Dan Coats (giám đốc tình báo trong Tòa Bạch Ốc) và mấy người khác đến nói với tôi rằng họ thấy Nga làm vụ đó. Tôi cũng nghe ông Putin, ông ấy nói rằng nước Nga không làm. Tôi muốn nói thêm là: Tôi không thấy có lý do nào nói đó là nước Nga. (Dan Coats [director of national intelligence], came to me and some others they said they think it’s Russia I have President Putin. He just said it’s not Russia. I will say this: I don’t see any reason why it would be).

Và đến đây thì chúng ta được thấy thêm cá tính “quân bình, ổn định” của tổng thống Mỹ. Vì sau khi về nước, trước dư luận phản đối mạnh mẽ từ các đại biểu Quốc Hội, ông Trump đã nói ngược lại những lời phát biểu ở Helsinski.

Lúc đầu, ông chỉ tìm cách giữ thể diện cho giới tình báo Mỹ. Ông tuýt rằng ông rất tin tưởng vào khả năng tuyệt vời của các cơ quan tình báo CỦA TÔI (viết hoa MY trong nguyên văn). Sau đó, ông họp báo, giải thích rõ hơn, rằng khi đọc lại bản ghi chép những câu trả lời ông mới thấy mình nói lộn, nói thiếu một chữ KHÔNG.
Câu nói lúc họp báo là “I don’t see any reason why it would be.” Nay ông Trump minh xác ý ông định nói thật ra là ngược lại: “I don’t see any reason why it wouldn’t be Russia.” Tôi không thấy có lý do nào đó không phải là nước Nga.

Chúng ta không ngạc nhiên thấy ông tổng thống Mỹ nói có rồi lại nói không trong vòng 24 giờ đồng hồ, về một câu chuyện quan trọng trong bang giao giữa hai nước có nhiều bom hạch tâm nhất thế giới. Đó là một cách Tổng Thống Donald Trump “giữ quân bình.”

Giống như thái độ của ông với NATO, Minh Ước Bắc Đại Tây Dương. Từ khi tranh cử ông đã nói thẳng tổ chức này đã lỗi thời. Ông còn dọa sẽ rút Mỹ ra khỏi NATO. Khi họp với các lãnh tụ khối NATO ở Bruxelles, ông mạt sát họ không chịu tăng ngân sách quốc phòng. Trả lời câu hỏi “ai là thù địch của Mỹ,” trước khi đi Helsinski gặp Putin, ông Trump nói ngay đến Châu Âu, trong các vấn đề mậu dịch. Sau đó nhắc đến Trung Quốc, về địch thủ kinh tế. Nước Nga đứng hạng ba, “trong một số vấn đề” không nói rõ. Tuy vậy, trong cuộc họp sau cùng, ông Trump lại tuyên bố Mỹ giữ nguyên những cam kết bền chặt với NATO.

Cũng như khi ông Trump thăm Anh Quốc. Trả lời cuộc phỏng vấn của báo Sun, ông chê bà thủ tướng Anh là quá vụng về trong cuộc thương lượng vụ nước Anh rút khỏi Châu Âu, EU. Ông còn nói nếu ông Boris Johnson làm thủ tướng Anh thì khá hơn. Johnson là vị ngoại trưởng Anh mới từ chức vì bất đồng ý kiến với bà Theresa May.

Khi báo Sun in bài phỏng vấn với những lời lẽ đó, ông Trump lại kết tội báo này là “Tin bịa đặt” (Fake news). Hôm sau, ông đứng bên bà May, hết lời ca ngợi bà trong cuộc thương thuyết với EU. Nhưng sau khi chia tay, ông lại nhắn mách kế bà May: Nên kiện EU ra tòa!

Có nhiều người dùng những lời nói trước sau không giống nhau, dùng như một cách tự giữ thế quân bình trong vai trò của mình, cũng như trong tâm lý chính mình. Đứng trước những vấn đề rắc rối ngoài tầm phán đoán thì tại sao phải nói một điều rồi không bao giờ thay đổi? Khăng khăng như vậy chỉ làm cho gia đình, bạn bè khó chịu, lánh xa, mà còn làm cho tâm lý mình hỗn loạn, bất ổn! Nói ngược lại lời mình đã nói là một cách trị liệu.

Tổng Thống Donald Trump có phương pháp giữ quân bình khác nhiều người. Nhưng trong nhiều phạm vi ông đã chọn thì ông không bao giờ áp dụng phương pháp đó. Đó là những vấn đề liên quan đến TÔI và CỦA TÔI. Trong những vụ này, ông Trump rất quân bình, ổn định. 

Ngô Nhân Dụng

Robotic Kitchen Cooks Food In 3 Minutes Or Less

Liên Quan Giữa Thực Phẩm Và Ung Thư - Bác Sĩ Đặng Trần Hào


Chúng ta ai cũng biết “Bệnh tùng tại khẩu,” nghĩa là bệnh xuất phát từ miệng. Tuy nhiên, ít ai để ý đến cách ăn uống, mà thường ăn theo thói quen do tập quán, phong tục, địa lý và quốc gia…
Có một số thói quen ăn uống xấu dẫn đến ung thư mà chúng ta không quan tâm tới, nhất là những loại ung thư như dạ dày, gan, thực quản, ruột.

Ung thư dạ dày 
Theo các chuyên gia nghiên cứu y khoa cho biết, nguy cơ bị ung thư dạ dày có liên quan đến cách ăn uống sau:
1- Ăn thức ăn bị mốc, tại những vùng có tỷ lệ ung thư dạ dày nhiều phát hiện lương thực và thực phẩm bị nhiễm nấm mốc nghiêm trọng, ngay cả trong dịch dạ dày của bệnh nhân cũng được tìm thấy nấm mốc và độc tố của chúng.
2- Các thực phẩm hun khói: Thực phẩm trong quá trình nướng sẽ tạo ra một lượng lớn hợp chất thơm Aromatics, có chứa chất ung thư như benzopyrene thẩm thấu vào toàn bộ thực phẩm.
3- Hàm lượng nitrat và nitrit trong nước uống và thực phẩm cao: Các chuyên gia ung thư của bệnh viện ung bướu cho biết nitrat và nitrit trong dạ dày của cơ thể được kết hợp với các amin để tạo thành nitrosamine, một chất gây ung thư mạnh.
4- Không nên giận hờn quá độ: Vì giận hờn quá độ làm gan mất quân bình, ảnh hưởng qua dạ dày gây ra lượng axit cao, mà lượng axit thường xuyên cao làm loét dạ dày, sẽ đưa tới ung thư dạ dày.
5- Uống rượu: Nghiện rượu ở nồng độ cao có thể gây tổn hại niêm mạc dạ dày, gây ra viêm niêm mạc mãn tính. Uống rượu càng nhiều, nguy cơ ung thư dạ dày càng cao.

Ung thư gan 
1- Ăn thiếu rau trái và các loại hạt. Gan là một trong những tạng có nhiệm vụ thanh lọc rất quan trọng để bảo vệ sức khỏe của con người. Nhiệm vụ chính của gan là tẩy độc. Gan sẽ trung hòa tất cả những độc tố trong máu và di chuyển chúng xuống thận. Thận, ruột non và ruột già thanh lọc một lần nữa. Thanh đi ngược lên phế trở lại, còn trọc thì tống ra ngoài theo đường tiểu tiện và đại tiện. Gan còn chế biến tất cả những đồ ăn chúng ta ăn vào và chuyển hóa thành những dưỡng chất cần yếu để cơ thể chúng ta sẵn sàng hấp thụ.

Theo nghiên cứu của Bác Sĩ Bernad MD, những chất mỡ và cholesterol sau khi gan thanh lọc chuyển xuống thận và ruột để tiếp tục thanh lọc nữa, nhưng muốn thanh tẩy những chất này cần phải có chất xơ. Có một số người không ăn rau trái và các hạt, nên không có chất xơ để chuyển những cholesterol, mỡ và tế bào ung thư ra ngoài, rồi chúng lại đi ngược về gan và cứ thế làm thành một vòng luẩn quẩn và càng ngày chất độc càng tích lũy càng nhiều mà gây ra bướu và ung thư là như vậy.

2- Thường xuyên uống rượu. Uống rượu vừa phải có lợi cho sức khỏe, nhưng uống rượu quá nhiều thì sẽ có hại. Chuyên gia ung thư của bệnh viện ung bướu cho biết, 90% lượng rượu được chuyển hóa ở gan, acetadelhyde trong quá trình chuyển hóa làm tế bào gan nhiễm độc tính rõ ràng, thời gian dài sẽ dẫn tới hoại tử và xơ hóa tế bào gan, nghiêm trọng có thể dẫn tới xơ gan, từ đó mà phát triển lên dần ung thư gan.
3- Ô nhiễm nguồn nước. Mức độ ô nhiễm của nước uống và nguy cơ ung thư gan có sự tương tác tích cực, trong nước bị ô nhiễm có chất bị gây ung thư, và tác động gây ung thư như độc tố tảo xanh, axit humic và các loại khác…
4- Trong thực phẩm nhiễm độc tố aflatoxin. Tại khu vực có ngũ cốc, dầu thực phẩm bị ô nhiễm độc tố aflatoxin nghiêm trọng thì tỷ lệ mắc bệnh ung thư gan và tử vong cao.

Ung thư thực quản 
Qua những nghiên cứu phát hiện ra những nguyên nhân sau:
1- Thiếu vitamine A,vitamine C và Vitamine E.
2- Ăn thức ăn ngâm mốc như ướp các loại cá, trong nước mắm thô để ướp cá có sự hiện diện của chất nitrosamine gây ung thư. Trong thực phẩm bị mốc, ngoại trừ chất nitrosamine, còn có độc tố nấm mốc, các độc tố này ngoài có thể tự gây ra ung thư, còn có thể hỗ trợ chất nitrosamine gây ra ung thư.
3- Thiếu nguyên tố vi lượng nhất định như kẽm, magiê, salen và các loại tương tự.

Ung thư ruột 
1- Ăn uống không phù hợp: Đã có những tài liệu cho biết, có khoảng 40% bệnh nhân ung thư ruột là do ăn uống không phù hợp gây nên, trong đó có ung thư ruột kết. Đặc điểm nổi trội của việc ăn uống không hợp lý là lượng hấp thụ nhiệt lượng, chất béo động vật và cholesterol quá nhiều, thiếu chất xơ, vitamine và thiếu vận động.

2- Trong việc ăn uống hằng ngày có nhiều chất béo: Chuyên gia ung thư và ung bướu nói rằng, ăn uống nhiều chất béo có tỷ lệ ung thư ruột kết, ung thư trực tràng cao hơn người ăn uống ít chất béo. Điều này đã xác nhận trong các thí nghiêm động vật và với một nhóm ngưới ăn chay, ăn ít chất béo rất hiếm người bị ung thư ruột.

3- Ăn uống thiếu chất xơ: Trong việc ăn uống nhiều cellulose thực vật như của các nước Châu Phi, Châu Á, tỷ lệ mắc ung thư ruột kết và ung thư trực tràng thấp hơn dáng kể so với Hoa Kỳ và các quốc gia Châu Âu khác.

4- Ruột già của chúng ta dài, nên ăn rau trái và hoa quả hơn là ăn thịt cá. Vì rau trái hấp thụ trong ruột lâu không sinh ra sình thối như động vật là nguyên nhân gây ra độc tố và gây ra ung thư.
Ngoài ra trong rau có nhiều chất xơ giúp đưa những độc tố và cholesterol ra ngoài theo đường đại tiện.
5- Dầu thực vật, mỗi người mỗi ngày chỉ dùng 20-30 grs.
6- Không ăn, hay hạn chế ăn những thực phẩm chiên rán.
7- Trong quá trình biến chế thức ăn, tránh làm quá nóng dầu thực vật và thực phẩm từ động vật.
Nên ăn uống quân bình 
Chúng ta đã nghe nhiều lần về ăn uống quân bình, đến nỗi chúng ta không muốn nghe thêm nữa. Nhưng thế nào là ăn uống quân bình?

Quân bình ăn uống đặt trên ba thành phần: Chất đường (carbohydrate), chất mỡ (fat), chất đạm (protein). Theo Bác Sĩ Barry Sear, người từng được giải Nobel, nghiên cứu cho biết tỷ lệ lý tưởng là: 40% chất đường (carbohydrate), 30% chất béo (fat), 30% chất đạm (protein). 

BS Đặng Trần Hào

Đôi Khi Tĩnh Lặng - Trầm Vân

11 People ... On A Rope


Eleven people were hanging on a rope, under a helicopter.
10 men and 1 woman.
The rope was not strong enough to carry them all, so they decided that one had to leave, because otherwise they were all going to fall.
They weren't able to choose that person, until the woman gave a very touching speech.

She said that she would voluntarily let go of the rope, because, as a woman, she was used to giving up everything for her husband and kids or for men in general, and was used to always making sacrifices with little in return.

As soon as she finished her speech, all the men started clapping . .                                                   *=D> applause *=D> applause *=D> applause *=D> applause  *=D> applause  *=D> applause  *=D> applause  *=D> applause  *=D> applause  *=D> applause                
From: Kim Hoa

Sắc Cầm Hoà Hiệp - Đỗ Công Luận

Thế Nào Là Bạn Già? Đây Chính Là Giải Đáp Đẹp Nhất Ta Từng Thấy


Bạn già không chỉ là danh xưng vợ chồng, còn là tri kỷ, người bạn, người yêu, người thân với ta nhất. Có thể chia sẽ đắng cay ngọt bùi, bên cạnh ta trong suốt nửa đời người, đó chính là bạn già.


Thế nào là bạn già? Đây là đáp án đẹp nhất mà ta từng thấy: Bạn già chính là trạm đến cuối cùng trong cuộc hành trình nhân sinh của mỗi chúng ta; là người tri âm cùng ta đợi ánh chiều tàn, cùng ngắm bóng hoàng hôn; đó là người tình cùng ta đồng cam cộng khổ, hiểu thấu lòng nhau; đó là người vợ, người chồng luôn nắm chặt tay, cùng sát cánh bên nhau đến trọn đời.

Bạn già là bằng hữu, là nghĩa tình lâu bền nhất
Cuộc sống có hợp tan, bạn bè có ly biệt, nhưng có một người bạn sẽ luôn ở bên cạnh, sống cùng với ta, cùng ta chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Người bạn này chính là bạn già.
Vợ chồng muốn hòa thuận với nhau, trước tiên cần xem nhau như bạn. Có như thế, thì dù đi qua mấy chục năm phong ba bão tố, bạn già chính là người bằng hữu hiểu ta nhất, tôn trọng và dành cho ta những khoảng trời riêng.
Họ không cưỡng cầu ta phải có cùng chung sở thích với mình, lại còn cho phép ta có những bạn bè riêng, để ta luôn sống đúng với chính mình.

Bạn già chính là tri kỷ, là người hiểu ta nhiều nhất
Nếu hỏi trên thế giới này, ai là người tri kỷ thân nhất của ta, ai hiểu rõ ta nhất? Người mà ta nghĩ đến đầu tiên chắc hẳn là người bạn già.
Ở bên nhau cả nửa thế kỷ, mỗi ngày từ khi bình minh đến lúc xế chiều, quen thuộc với hình bóng của ta nhất chính là người bạn già, quen thuộc với giọng nói của ta nhất cũng chính là người bạn già… Ta không cần mở miệng, chỉ cần một ánh nhìn, một cử chỉ, là người ấy có thể biết ta muốn biểu đạt điều gì rồi
Trên bàn luôn có món ta thích ăn, trên khay luôn có trà ta thích uống… Khi ta muốn trò chuyện, người đó có thể cùng ta nói đến ba ngày ba đêm, so với việc phải ra ngoài nói chuyện với những người không hợp cạ còn thoải mái hơn biết nhường nào.

Bạn già là người yêu, người vợ, người chồng tâm đầu ý hợp
Khi còn trẻ, mặc dù không biết lãng mạn, không thề non hẹn biển hay khắc cốt ghi tâm, chỉ biết mỗi bổn phận và nghĩa vụ làm vợ làm chồng, nhưng người yêu vẫn luôn là người yêu, lâu ngày sinh tình, không thua kém loại tình cảm yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trong cuộc đời này, ta đi đâu, người ấy đi theo đó, không bao giờ do dự, không bao giờ oán thán. Người khác quan tâm xem ta bay có cao không, chỉ có bạn già là quan tâm ta bay có mệt không.
Hai cánh cửa chỉ dùng một ổ khóa thì cửa mới khóa được chặt; hai người cùng chung một lòng, thì tâm mới sít lại gần nhau. Trái tim của người bạn già mãi luôn ở bên ta, quan tâm ta, sưởi ấm cho ta.

Bạn già là ân nhân, tình sâu như biển cả
Chúng ta thường nói “vợ chồng ân ái”, sở dĩ chữ “ân” được đặt ở phía trước, chữ “ái” được đặt ở phía sau, là vì mối “ân tình” giữa hai vợ chồng từ lâu đã vượt xa hơn nhiều so với “tình yêu” rồi.
Không rời bỏ nhau khi nghèo khó, luôn nương tựa nhau khi khó khăn, quan tâm chăm sóc khi đau ốm, không hối tiếc gì khi dâng hiến… Nhìn lại cuộc đời này, ân tình mà người bạn đời cho ta, trừ cha mẹ ra, còn ai có thể vượt qua được?

Trên đời này, ân nhân lớn nhất chính là người bạn đời. Người bạn đời vì gia đình mà sẵn sàng cho đi tất cả. Nếu bắt buộc phải nêu ra bằng được những gì mà họ mong mỏi, thì đó chính là ta được bình an, cả nhà yên ổn!

Bạn già là người bạn đồng hành, có họ ta sẽ cảm thấy yên lòng
Khi ta đến tuổi già, những thứ tiền tài kho báu, tuổi thọ đều không sao sánh được với việc có người bạn già ở bên cạnh.

Bạn già là chiếc nạng cuối cùng trên thế gian, là trang sổ tiết kiệm cuối cùng, cũng là thẻ bài quan trọng nhất của ta. Khi tỉnh dậy, nhìn thấy vầng thái dương tươi sáng của một ngày mới, ngóng thấy bóng dáng quen thuộc của người bạn già, lòng ta sẽ cảm thấy vô cùng yên bình.
Lúc đó ta mới thực sự biết rằng, người bạn già tinh tế chu đáo mới là tài sản quý giá nhất của một đời người. Hãy trân trọng yêu thương người bạn già này, đừng đợi đến ngày nào đó ta gọi một tiếng “bạn già” mà người ấy không lời hồi đáp, rồi mới bắt đầu đau lòng rơi lệ.

Bạn già là một vật báu mà cả đời này ta không thể xa rời
Khi ta già đi rồi, sẽ phát hiện rằng điều ta không thể tách rời chính là một nửa luôn ở bên cạnh, cùng ta va vấp giữa dòng đời.
Răng thi thoảng cũng cắn phải lưỡi. Tức giận bởi vì lo lắng cho đối phương; cãi vã để minh chứng rằng vẫn yêu thương. Dù cho ngày ngày đều mắng ta, ngày ngày đều phiền ta, nhưng ra ngoài rồi vẫn sẽ trở lại, đau ốm rồi vẫn sẽ chăm sóc cho ta.

Bạn già chính là chiếc chân còn lại của ta, muốn bước đi được thì không thể thiếu nhau được
Bạn bè mà không liên hệ trong một thời gian dài thì mối quan hệ sẽ dần phai nhạt. Con cái lớn rồi dần dần cũng không còn ở cạnh ta. Chỉ có vợ chồng mới có thể mãi bên cạnh nhau cho đến già.
Gọi một tiếng “Bà xã ơi” thật dễ dàng, gọi một tiếng “Bà già ơi” mới khó. Gọi một tiếng “Ông xã ơi” thật đơn giản, gọi một tiếng “Ông già ơi” thì cần cả cuộc đời.
Bạn già, chính là bàn tay đã nắm lấy tay ta trong cuộc đời này; người mà kiếp sau ta vẫn muốn đi cùng một lần nữa.

Thục Anh, theo Secretchina

Vận Mệnh VN

VIỆT NAM...Vận mệnh đất nước, dân tộc này.
Chúng ta không thể ngồi yên
QUANDANCANCHINHdaploisongnui


Lượm trên mạng

Sunday, July 22, 2018

Nhớ Người Thôi Đã Hết Thời Gian - Trầm Vân

Ở Hiền Gặp Lành - Bửu Uyển


Từ lúc còn học Trung học, tôi đã thích nghề dạy học, thích được tiếp xúc, gần gũi với các em học sinh. Nhưng số phận lại không cho tôi đậu vào trường Sư Phạm, mà lại đậu vào trường Quốc Gia Hành Chánh.
            
Sự  yêu thích nghề dạy học cứ theo  đuổi tôi , ngay cả khi tôi đã là một viên chức hành chánh.Năm 1967, tôi được bổ nhiệm làm Phó Quận Trưởng quận Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên. Sự yêu thích được dạy học đã thúc đẩy tôi làm đơn gởi đến Ty Giáo Dục tỉnh Thừa Thiên, sau khi được sự chấp thuận của Trung Tá Quận Trưởng.  Ty Giáo Dục Thừa Thiên đã đồng hóa văn bằng Tốt Nghiệp Quốc Gia Hành Chánh của tôi với văn bằng Cử Nhân. Và họ sắp xếp cho tôi dạy Công Dân Giáo Dục lớp Đệ Tứ và Quốc Văn lớp Đệ Ngũ tại trường Trung Học Phú Lộc. Tôi thỏa mãn với ước nguyện của mình là được sống và sinh hoạt với các em học sinh tươi trẻ . Tôi chăm chỉ giảng dạy và rất thương mến các em. Số học sinh của tôi vào khoảng 5, 6 chục em, cả nam lẫn nữ. Trong số các nam sinh lớp Đệ Tứ, tôi mến em Liêm nhất. Em thông minh, tánh tình hiền hòa, các bạn trong lớp ai cũng mến em.
            
Một hôm, khi đi quan sát ở ấp Hòa Mậu, thuộc xã Lộc Trì, tình cờ tôi gặp em Liêm. Em sống chung với cha mẹ nơi đó và là đứa con duy nhất của gia đình. Liêm vui vẻ mời tôi ghé thăm gia đình em. Đây là một gia đình quá nghèo, nhà cửa rách nát , xiêu vẹo. Cha mẹ em trồng khoai  sắn quanh nhà , và chỉ  đi làm thuê, làm mướn cho những gia đình khá giả trong làng, chứ không có công việc làm  ổn định.  Tôi thành thật nói với Ông Sửu, cha của cháu Liêm: ” Thưa bác, nếu bây giờ bác có chút ít tiền, bác làm gì để  cải thiện cuộc sống của gia đình và nhất là giúp cho em Liêm được tiếp tục ăn học?” Ông Sửu trầm ngâm một chút , rồi nói : ” Thưa thầy, nếu tôi có ít tiền, tôi sẽ mua lại 2 sào ruộng ở gần nhà đây để canh tác, có thể sống được. Hai sào ruộng đó đã bị bỏ hoang từ mấy năm nay…” Sau đó, tôi đã nhờ ông Xã Trưởng liên lạc với chủ ruộng, mua lại phần đất ấy , rồi giao cho gia đình ông Sửu canh tác.
            
Từ khi có hai sào ruộng để cày cấy, gia đình ông Sửu bắt đầu có cuộc sống tương đối đầy đủ, không còn thiếu thốn như trước nữa.
            
Vào một ngày Chúa Nhật, vợ chồng tôi đi thăm một trại chăn nuôi heo và gà của Thầy Tứ ở Nam Giao. Thấy những con heo, giống Durock, da màu vàng, vừa lạ mắt vừa dễ thương. Tôi bèn nghĩ đến gia đình em Liêm, nên mua 2 con heo con, một cái, một đực, mang biếu gia đình ông Sửu. Ông Bà mừng rỡ và chăm sóc kỹ lưỡng lắm , nên heo chóng lớn.  Chỉ chín, mười tháng sau, ông Sửu khoe là heo đã gần 100kí.  Ông Sửu gầy giống cho heo đẻ. Lứa đầu tiên, heo đẻ được 7 con. Trong làng chưa ai có giống heo này, nên nhiều người hỏi mua, ông không bán. Nhưng sau thấy được giá, ông bán bớt 5 con, còn để lại 2 con tiếp tục nuôi gầy giống. Riêng con heo đực, bà con trong làng xin phối giống, ông cũng thu được khá nhiều tiền.
            
Trong những ngày gần Tết Đinh Mùi, khi vào lớp học, tôi thấy nhiều em học sinh đã mặc áo quần mới. Nhưng em Liêm vẫn mặc áo quần bình thường như mọi ngày.
            
Nhân dịp cuối tuần, vợ chồng chúng tôi qua chợ Đông Ba mua cho Liêm một bộ áo quần mới,   áo “sơ mi” trắng, quần dài màu xanh đậm. Hôm sau, tôi đem bộ áo quần mới  này tặng cho Liêm. Em mặc vừa vặn, nét mặt vui mừng , hớn hở. Ông Sửu cảm động nói : ” Cháu Liêm năm nay đã 15 tuổi, đây là lần đầu tiên cháu có một bộ áo quần mới nhân dịp Tết sắp đến, không biết nói gì cho hết  để cám ơn ông bà Phó
            
Mấy tháng sau, vào một buổi trưa, ông Sửu đến tìm tôi ở quận, mặt mày buồn bã, ngơ ngác. Ông nhìn trước, nhìn sau, thấy không có ai, ông ghé sát vào tai  tôi và xúc động nói : “Ông Phó ơi , thằng Liêm bị “giải phóng’ bắt đi mất rồi, họ nói họ chiêu mộ thằng Liêm làm du kích chứ không có ý làm hại gì nó đâu !” Tôi sững sờ, thương cháu Liêm, và thương ông Sửu quá vì ông chỉ có một đứa con mà thôi. Tôi miễn cưỡng an ủi ông Sửu: “Bác yên lòng, bác sống thật thà, chất phác, chắc Trời sẽ thương đến cháu Liêm mà phù hộ cho cháu
            
Khoảng năm 1968, 1969 và 1970, chính phủ giúp cho các xã, ấp trùng tu, tái thiết lại những cơ sở dân dụng công cộng như đê điều, cầu cống, đường sá, đình làng v.v. Dân chúng xã Lộc Tụ ( Quận Phú Lộc) đã lập dự án,xin trùng tu lại đình làng của xã,do đã bị hư hại nặng nề vì chiến tranh. Đơn xin của dân chúng xã Lộc Tụ đã được Hội Đồng Bình Định Và Phát Triển tỉnh Thừa Thiên chấp thuận, được Cơ Quan Viện Trợ Mỹ ( USAID) tài trợ.
            
Với ngân khoản được cấp, và với quyết tâm xây dựng lại quê hương của dân chúng, đình làng xã Lộc Tụ đã được tái thìết, đẹp đẻ, uy nghi. Hội Đồng Xã quyết định tổ chức Lễ Khánh Thành đình làng mới một cách long trọng , với sự chủ tọa của Trung Tá Quận Trưởng. Nhưng Trung Tá Quận Trưởng  đã ủy nhiệm tôi thay mặt cho ông trong buổi Lễ Khánh Thành đó.
            
Đến ngày, giờ đã được ấn định, tôi đi đến đình làng Thừa Lưu để làm nhiệm vụ. Đình làng nằm cách quốc lộ khoảng 500 mét. Khi xe của tôi dừng lại ở đầu con đường mòn dẫn vào đình làng, tôi thấy nhiều người đứng ở đó. Tôi nghĩ là họ đứng đón tôi như những lần trước. Nhưng khi tôi vừa bước xuống xe, thì hai vị bô lão đến nắm tay tôi và nghiêm nghị nói : “Ông Phó quay về quận ngay đi, ông không nên vào đây!”
            
Nhìn vẻ mặt bồn chồn, lo lắng của mọi người chung quanh, tôi hiểu, họ không muốn tôi đi vào đình làng. Hình như có vấn đề gì đó không tốt lành sẽ xảy đến cho tôi, nếu tôi đi vào đó.
            
Tôi vội vã lên xe quay về quận. Khi đến trụ sở xã Lộc Tụ,tôi vào văn phòng xã, sử dụng máy truyền tin của xã, liên lạc với Trung Tá Quận Trưởng, báo cáo sự việc vừa xảy ra.
            
Với kinh nghiệm, Trung Tá hiểu ngay có một sự việc gì đó không bình thường, có thể xảy ra ở đình làng. Ông lập tức điều động 2 trung đội địa phương quân cơ hữu của quận, một tiểu đội Cảnh sát Dã Chiến, phối hợp với một trung đội Nghĩa Quân của xã, mở cuộc hành quân bao vây khu vực đình làng Thừa Lưu. Lực lượng hành quânđã mau chóng bắt được 2 tên du kích và 3 kẻ lạ mặt tình nghi. An Ninh Quân Đội đã lấy khẩu cung và khai thác ngay 2 tên du kích . Kết quả được biết :  Chúng âm mưu ám sát ngươì sẽ đến chủ tọa, cắt băng khánh thành đình làng, bằng cách bố trí 2 khẩu thượng liên, một khẩu đặt trên cây đa, một khẩu đặt trên nóc đình làng.  Cả 2 khẩu thượng liên đó đều chĩa mũi vào vị trí vị chủ tọa sẽ đứng cắt băng khánh thành. Mật lệnh khai hỏa là một hồi chiêng trống từ đình làng vang lên. Trường hợp âm mưu này được thực hiện , thì vị chủ tọa cắt băng khánh thành không thể nào thoát chết được. Nếu tôi không được cảm tình của dân chúng ở đây, họ sẽ không cảnh giác, và ngăn cản tôi đâu, có lẽ ngày đó tôi đã chết ở đình làng Thừa Lưu rồi.
            
Ngày 30 tháng 8 năm 1970, toàn quốc tổ chức bầu cử bán phần Thượng Viện. Cuối ngày , tôi có nhiệm vụ áp tải tất cả thùng phiếu của Quận Phú Lộc về Tòa Hành Chánh tỉnh để kiểm phiếu. Đoàn xe chở thùng phiếu gồm nhiều chiếc, một xe bọc thép ( chạy bằng bánh cao su) dẫn đầu, kế đến là một xe GMC chở thùng phiếu, sau đó là 2 xe GMC chở Nghĩa Quân theo hộ tống. Khi đoàn xe đến một khoảng đồng trống gần xã Lộc Điền ( truồi) thì bị VC phục kích. Chúng bắn cháy chiếc xe bọc thép dẫn đầu, nhưng bị các nghĩa quân phản ứng dữ dội, chúng phải rút lui, không kịp phá chiếc xe chở thùng phiếu. Tôi hoảng sợ, nhảy ra khỏi xe, rồi lăn xuống một cái rãnh cạn bên đường. Tôi nghĩ rằng càng xa chiếc xe chở thùng phiếu , thì càng an toàn, nên tôi bò vào những bụi rậm gần đó. Quá lo sợ, trời lại tối nên tôi không nhận ra được phương hướng nào nữa. Tôi cứ cắm đầu, cắm cổ bò. Khi tôi bò đến một khoảng đất có nhiều bụi gai, thì một tiếng nói vang lên, tuy nhỏ nhưng rõ ràng : ” Ông Phó !  ông Phó ! dừng lại ngay, ông đi về hướng đó là chết, chúng nó bố trí dầy đặc ở đó. ” Phản ứng tự nhiên, tôi dừng lại, nhìn quanh xem  ai đã nói với tôi câu đó. Nhưng tôi rụng rời  kinh hải khi một du kích xuất hiện, tay lăm lăm khẩu súng AK47.Anh ta lôi tôi xuống một hố cá nhân gần đó, rồi lễ phép nói : “Thưa thầy, em là Liêm đây, thầy đừng sợ, thầy cứ nằm dưới hố cá nhân này , ém đến sáng, khi nào có lính quận đến, rồi hãy ra. Em đi đây.” Anh ta biến mất sau những bụi rậm.
             
Đang nằm dưới hố, bỗng tay tôi chạm vào một con vật gì lạnh ngắt. Tôi rùng mình sợ hãi, vì nghĩ rằng đó là một con rắn. Trong hoàn cảnh nầy mà bị rắn độc cắn., thì vô phương cứu chữa. Nhờ một chút ánh sáng le lói của mãnh trăng hạ tuần từ trên cao rọi xuống, tôi thấy đó là một con nhái chứ không phải con rắn. Tôi bắt con nhái , rồi nhẹ nhàng thả nó lên miệng hố. Tôi thì thầm với nó : ” Nhái ơi, tau cứu mầy đấy nhé ! đi về nhà đi, kẻo cha mẹ mầy trông!”
            
Tôi chợt nghĩ số phận của tôi, rồi sẽ ra sao đây. Tôi nhắm mắt lại và lâm râm cầu nguyện : ” Lạy Chúa, , lạy Mẹ. con xinphú thác mạng sống của con trong tay Chúa, trong tay Mẹ. Xin Chúa, xin Đức Mẹ che chở, phù hộ cho con !” Tự nhiên tôi thấy bớt sợ hãi, và trong đầu óc tôi, bắt đầu nhen nhóm chút hy vọng.
            
Tôi nằm im dưới hố, nhưng câu nói của chú du kích mà tôi không nhìn rõ mặt, cứ văng vẳng bên tai tôi: “Thưa ông Phó, em là Liêm đây, thầy đừng sợ!”. Liêm là ai trong hàng ngũ địch quân mà lại cứu tôi. Đầu óc tôi rối loạn . Quá mệt mõi, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
            
Tôi giật mình thức giấc, mơ hồ nghe như có tiếng bước chân đi trên lá khô. Nhìn qua kẽ lá ngụy trang trên miệng hố, tôi thấy Đại Úy Thuật, Chi Khu Phó, mặc đồ trận, tay cầm khẩu M16, dẫn đầu một toán lính, đi hàng ngang, đang tiến về phía tôi. Tôi mừng rỡ, la thật lớn : “Đại Úy Thuật, tôi  đây !” Đại Úy Thuật dừng lại , đứng im một lát rồi hô lớn : “Ai đó! lập lại đi !..” Tôi dùng hết sức mình, kêu lớn : ” Đại úy Thuật, tôi đây, Phó Uyển đây !” Đại úy Thuật và một nghĩa quân đến kéo tôi từ dưới hố lên. Tôi không đi được, nên một anh nghĩa quân phải cõng tôì đi về hướng quốc lộ.
             
Đại Úy Thuật đã báo cáo  sự việc với Trung Tá Quận trưởng, nên khi chúng tôi vừa ra đến quốc lộ, đã thấy Trung Tá Quận Trưởng đứng đón tôi ở đó. Ông ôm chầm lấy tôi và cảm động nói : “Chúc mừng ông Phó, tôi cứ nghĩ là ông Phó đã bị tụi nó bắt đi rồi !”
            
Trung Tá Quận trưởng cho xe đưa tôi lên nhà tôi ở Huế ngay. Bước vào nhà, tôi quá xúc động, ôm nhà tôi vào lòng, và chỉ nói được một tiếng “Em” khi nghĩ lại những sự việc đã xảy ra đêm hôm qua.
            
Ngay khi ấy, nhiều xe hơi dừng lại trước nhà tôi. Đại Tá Tỉnh Trưởng, Ông Phó Tỉnh Trưởng, nhiều vị Trưởng Ty và vài nhân viên tháp tùng Đại Tá, đến thăm tôi. Đại Tá thân mật nắm tay tôi và nói : ” Chúc mừng ông Phó, thấy ông Phó trở về bình an, tôi mừng lắm ! Tối hôm qua, khi nhận được tin chẳng lành, tôi đã điện thoại cho Cha Trinh ở Giáo Xứ Phú Cam, nhờ Cha dâng một Thánh Lễ, xin bình an cho ông Phó . Thật bất ngờ, sáng nay nghe tin ông Phó an toàn trở về, tôi vui mừng lắm !”
            
Mọi ngươì đến bắt tay chúc mừng tôi.  Thì ra việc tôi mất tích đêm hôm qua, đã gây xúc động  cho các giới chức tỉnh Thừa Thiên. Nay thấy tôi bình an trở về, ai cũng vui mừng. Nhưng không một ai biết lý do nào đã giúp tôi an toàn trở về.
            
Khi những vị khách đã ra về, nhà tôi đến bên tôi, ngạc nhiên hỏi : ” Anh, có chuyện gì vậy ?” Tôi vỗ vỗ vào vai nhà tôi và nói :”Anh sẽ kể cho em nghe , chuyện dài dòng lắm !”
            
Năm 1971, tôi được thuyên chuyển đi làm Phó Quận Hương Thủy. Cuối năm 1972, tôi được điều động ra làm Phó Tỉnh Trưởng Quảng Trị. Tháng 12 năm 1973, tôi lại được đổi vô làm việc ở tỉnh Phong Dinh ( Cần Thơ) cho đến ngày mất nước. Tôi đi tù cải tạo cho đến 1982 mới được cho về.
            
Gia đình tôi đi dịnh cư ở Mỹ theo diện HO từ tháng 11/1992.
            
Năm 2008, được tin bà mẹ nuôi của tôi đau nặng. Bà đang ở Vỹ Dạ, Huế. Năm ấy bà đã gần 100 tuổi. Vợ chồng chúng tôi vội vã về thăm bà. Ngoài thuốc men đầy đủ, mỗi ngày nhà tôi nấu cháo, hầm súp cho bà thời. Thật vui mừng, vì chỉ mấy ngày sau, bệnh tình của bà mẹ nuôi của tôi đã thuyên giảm, ăn uống bình thường, nói cười vui vẻ.
            
Một hôm, chúng tôi nhận được điện thoại của chị Cam Đường, bạn học cùng lớp với nhà tôi , mời chúng tôi xuống Cầu Hai chơi, nhân dịp làng tổ chức cúng vị Thần Hoàng của làng. Chị ấy cho biết là vui lắm, ở xa về mà gặp dịp nầy là hên lắm đó ! Chúng tôi nhận lời mời của chị Cam Đường ngay, và hứa sẽ xuống Cầu Hai đúng ngày, giờ. Chúng tôi thuê một xe nhỏ để đi. Nhà tôi còn rủ thêm 2 người bạn nữa, cùng đi với chúng tôi.
            
Đã được báo trước, nên khi xe vừa đến chợ Cầu Hai , đã thấy chị Cam Đường đứng đón chúng tôi. Chị ấy dẫn chúng tôi đến đình làng Đông Lưu ( Cầu Hai). Hôm nay là một ngày hội lớn của làng. Cờ đuôi nheo được treo khắp nơi. Dân làng hớn hở, tấp nập tụ tập ở đình làng.
            
Chúng tôi vào ngồi ở hàng ghế cuối cùng của Giang Đại Sãnh. Trước mặt chúng tôi là một bàn thờ lớn, hoa quả, hương đèn rực rỡ; một con heo quay vàng rộm, đặt trên một cái bàn ở trước bàn thờ. Vừa ngồi yên chỗ, một hồi chuông,  trống bát nhã vang lên rộn rã, báo hiệu giờ hành lễ sắp đến. Một vị bô lão, mặc áo rộng xanh, đầu đội khăn đóng, bước ra nói với bà con tham dự lễ Chạp đang ngồi trong đại sãnh:” Thưa quí vị quan khách, thưa quí bà con, hôm nay chúng ta tụ họp nơi đây để cử hành lễ ” Chạp”, kính ngày húy kỵ Ngài khai canh  của vùng đất mà chúng ta đang sống. Với lòng thành kính và biết ơn, chúng ta sẽ cử hành những nghi lễ cổ truyền mà ông cha chúng ta đã truyền lại cho con cháu, để dâng lên Ngài khai canh. Trước khi cử hành các nghi lễ, chúng tôi xin giới thiệu một số quan khách đã đến tham dự ngày giỗ “Chạp” hôm nay. Chúng tôi xin giới thiệu Ông Phó Chủ Tịch Huyện Phú  Lộc, chúng tôi xin giới thiệu Ông Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Xã Lộc Trì, chúng  tôi xin giới thiệu vị Đại diện Mặt Trận Tổ Quốc huyện Phú Lộc, chúng tôi xin giới thiệu đồng chí Lê Văn Liêm, Chỉ huy quân sự xã Lộc Trì..”
            
Vừa nghe vị bô lão xướng tên Lê Văn Liêm, tôi sững sờ tự hỏi : ” Đây có phải là em Liêm, học trò của tôi ngày trước không ?”. Vừa vui mừng, vừa phân vân, tôi đi đến trước mặt người đàn ông vừa đứng dậy chào bà con khi được xướng tên là Lê Văn Liêm. Đứng trước mặt anh ấy, dù đã 41 năm trôi qua, tôi vẫn nhận ra ngay đây là em Liêm , người học trò của tôi ngày xưa, mà tôi thương mến. Tôi cảm động nói với Liêm : “Em Liêm, em có nhận ra tôi không ? Tôi là thầy Uyển đây” Chàng thanh niên sau một khoảnh khắc ngơ ngác, đã ôm chầm lấy tôi: “Ông Phó , ông Phó..”Liêm nghẹn ngào, không nói thêm gì được nữa, hai hàng nước mắt chảy dài xuống má..
            
Liêm quên mình đang đứng giữa đình làng, và có nhiều người hiện diện nơi đây, anh quay xuống hàng ghế kế cận và vui mừng gọi lớn : “Ba ! ông Phó đây nè!”
Một cụ già mặc áo dài đen, bịt khăn đóng, đứng bật dậy, chạy đến ôm chầm lấy tôi. Ông cảm động thì thầm bên tai tôi: ” Ông Phó, ông còn sống, tạ ơn trời đất” Đôi mắt ông đỏ hoe..
            
Liêm nói với vị bô lão điều khiển chương trình: ” Thưa bác Hương Cả, tình cờ hôm nay, chúng tôi gặp lại một người bà con thân thiết của gia đình, đã thất lạc gần 50 năm nay. Xin bác cho phép gia đình chúng tôi về nhà trong chốc lát, chúng tôi sẽ trở lại ngay.”
            
Liêm và ông Sửu kéo tay tôi ra ngoài. Ông bà Sửu cứ nắm chặt tay tôi, như sợ tôi biến đi mất ( ?)
            
Nhà của ông bà Sửu bây giờ là một căn nhà gạch, lợp toles, không còn là một căn nhà lá lụp xụp như xưa nữa. Bước vào nhà, chúng tôi vừa ngồi xuống ghế, bỗng  ông bà Sửu và Liêm quì xuống trước mặt chúng tôi, rồi cùng cúi gập người , lạy 3 lạy, trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Tôi đỡ ông bà Sửu đứng dậy, và cảm động nói : “Hai bác làm gì vậy? Sao lại dành cho chúng tôi sự tôn kính quá to lớn như vậy ? Chúng tôi có công lao gì để xứng đáng nhận đại lễ này ?”. Ông Sửu nói ngay:”3 lạy nầy cũng chưa xứng đáng với công ơn mà ông Phó đã dành cho gia đình tôi” Ông chỉ ra đám ruộng ngoài xa, xanh mướt, mới trổ đòng đòng. Ông chỉ vào đàn heo đông đúc ở cuối vườn, ông chỉ vào căn nhà…và nói : ” Tất cả cũa cãi  nầy là của ông Phó đã cho gia đình tôi .”
            
Tôi thân mật cầm tay ông Sửu và nói : ” Bác Sửu ơi, 2 sào ruộng và mấy con heo , có đáng gì so với ân huệ to lớn mà cháu Liêm đã dành cho tôi !”. Liêm vội ngắt lời tôi:” Thưa thầy, chuyện xảy ra đêm hôm ấy, không một ai hay biết. Vậy em xin thầy hãy quên chuyện ấy đi, em cám ơn thầy!” Ông Sửu không biết chuyện gì, chỉ trố mắt nhìn tôi và Liêm. Rồi ông nói tiếp : ” Năm 1971 nghe ông Phó đổi lên quận  Hương Thủy,chúng tôi có lên đó tìm ông Phó. Nhưng ở quận Hương Thủy cho biết ông Phó đã đổi ra Quảng Trị. Chúng tôi lại ra Quảng Trị, mong gặp được ông Phó , nhưng lúc đó, ông Phó đã đổi vô tỉnh Phong Dinh-Cần Thơ, tận trong Nam…cho đến 30 tháng 4 năm 1975, chúng tôi không hề biết tin tức gì về ông Phó nữa! Từ đó, chúng tôi chỉ sống với kỷ niệm, với lòng biết ơn và thương nhớ ông Phó. Chúng tôi cứ nghĩ là ông Phó đã chết, nên cha con chúng tôi thiết lập một bàn thờ, để thờ ông Phó. Trên bàn thờ không có ảnh, không có bài vị, chỉ có hai chữ “Ông Phó” do cháu Liêm viết lên một tấm bìa cứng. Tuy đơn sơ như thế, nhưng mỗi ngày, vợ chồng, cha con chúng tôi đều thắp nhang lên bàn thờ để tưởng nhớ đến ông Phó.”
            
Bà Sửu tiếp lời ông Sửu: “Thưa ông Phó, ngày hôm nay được gặp lại ân nhân của gia đình chúng tôi, chúng tôi sẽ bắt gà, bắt vịt nuôi trong nhà để làm một bữa cơm thiết đãi ông bà Phó và các vị cùng đi. Ngày hạnh phúc hôm nay, chúng tôi đã trông chờ gần 50 năm rồi đó“.
            
Nhưng một người bạn của nhà tôi, chị Như Quê nhắc nhỡ: “Anh chị Uyển ơi, chúng ta đã hẹn với các bạn ở Huế, trưa nay tụi mình sẽ dùng cơm với các bạn, mà bây giờ đã hơn 11 giờ rồi. Chúng ta nên xin phép hai bác Sửu, đi lên Huế kẽo các bạn chờ.”
            
Tôi đành phải cáo lỗi với ông bà Sửu và cháu Liêm. Ông Sửu buồn buồn nói với chúng tôi : ” Gặp lại ông bà , chúng tôi vui mừng khôn xiết, mà ông bà đã vội ra đi, biết khi nào mới gặp lại ông bà.” Tôi an ủi ông bà Sửu: “Vì chúng tôi đã hẹn trước với các bạn, chúng tôi phải có mặt ở Huế trưa nay. Chúng tôi sẽ về thăm hai bác và cháu Liêm.” Ông bà Sửu và cháu Liêm , bùi ngùi từ biệt chúng tôi..Khi mọi người đã lên xe, chúng tôi vẫn thấy gia đình ông Sửu buồn bã nhìn theo.
            
Chiếc xe con chở chúng tôi đã chạy đều trên quốc lộ, hướng về Huế. Bỗng chị Hồ Thị Hão, một người bạn của nhà tôi, nói với mọi người trên xe : ” Hôm nay, chúng tôi tình cờ biết được câu chuyện của anh Uyển và gia đình ông Sửu. Câu chuyện làm chúng tôi ngạc nhiên và xúc động lắm, nhất là đoạn kết, lại rất có hậu, làm chúng tôi nhớ đến vài câu ca dao, tục ngữ của quê hương mình, thật hay, thật đúng , như câu : “Trồng cây ngọt thì được ăn trái ngọt” hoặc câu : ” Gieo nhân nào thì gặt quả ấy” hay câu: ” Ở hiền thì gặp lành“…Xin chúc mừng anh chị Uyển !

Bửu Uyển

(Tháng 1-2018)

Đạo Con Người - Đỗ Công Luận

Kẹt Xe Tân Sơn Nhất - Nguyễn Minh Tâm (Danlambao)


Như thường lệ, sáng thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi có mặt tại Cứ điểm Tân Sơn Nhất khoảng 9g30. Theo kinh nghiệm những tuần trước thường từ khoảng 10g30 bao giờ lượng xe cũng đông hơn mọi lúc, và khoảng 11g30 thì giảm xuống lại. Nếu xét từ ngày 10/6, thì tuần sau đó 17/6 lượng xe Tân Sơn Nhất đông nhất, 17/6 bọn CS phải tung tất cả các lực lượng ra CSGT, CSCĐ, TTĐP TTĐT, xếp lớn, xếp nhỏ,… phải ra đường để hối thúc chạy nhanh và phân luồng giao thông.

Lần này 14/7, khoảng 10g chúng tôi cũng cảm thấy lượng xe bắt đầu đông hơn, nhưng vẫn chưa có kẹt xe. Lượng xe dồn từ Lăng Cha Cả sang và từ đường Phổ quang xuống làm khu vực vòng quanh Công viên Hoàng Văn Thụ rất khó đi. Chúng tôi rất ngạc nhiên, không lẽ người dân đã ý thức được biểu tình kẹt xe rồi sao, chúng tôi vẫn tiếp tục chạy mà mừng thầm. Trời ơi xe mỗi lúc một đông hơn, và lượng xe hơi, taxi nhiều vô kể, có thể nói lượng xe hơi nhiều hơn xe máy. Vẫn tiếp tục chạy lòng vòng, không thấy nhiều đầu trâu mặt ngưa, không thấy CSCĐ, chỉ có CSGT đứng phân luồng giao thông, huýt còi inh ỏi. Chúng tôi bấm còi, bấm còi, nhưng không nghe nhiều tiếng đáp trả. Chúng tôi vẫn chưa tự tin đây là cuộc biểu tình của quần chúng. Tuy nhiên chúng tôi vẫn tạm xác định đây có lẽ là ngẫu nhiên, một sự cố va chạm nào đây chăng, nhưng không loại trừ khả năng vẫn có người tham gia biểu tình kín đáo rất kín đáo. Bởi bình thường khu vực Hoàng Văn Thụ vẫn không đông như vậy, chỉ đông lên tương đối thôi. Khu vực vòng xoay Lăng Cha Cả có vẻ ùn ứ.

Khoảng 11g, CSGT chận đường, không cho xe chạy đoạn đường từ Trường Sơn ôm cua qua đầu bên kia chổ có “biểu trưng văn hóa” inox cao 20m... Do đó, xe cộ phải đánh một vòng chạy lên chỗ cầu vượt vô sân bay, dài hơn rồi quay trở lại. Vậy là nguyên tuyến đường Trường Sơn cả 2 chiều đều dày đặt xe cộ. Xe hơi kẹt dài từ cổng sân bay đến công viên Hoàng Văn Thụ. Khu vực chung quanh Hoàng Căn Thụ xe dày đặc, tuy nhiên vẫn nhúc nhích được. Mọi người vẫn im lặng di chuyển, di chuyển, tôi không thấy tiếng ca thán nào, mọi người như chịu đựng quen rồi, hay họ đang tham gia biểu tình kẹt xe, chúng tôi không đoán nổi. Không thấy ai tỏ ta bực bội, chen lấn hối hả hay cáu gắt chửi nhau. Dòng xe cứ vậy mà chầm chậm chuyển động, chạy lòng vòng từ 10g đến 13g trưa, không thấy có dấu hiệu thuyên giảm, và đến khoảng 13g30 dòng xe mới giảm dần. Lúc nó tụ ở chỗ này, lúc tụ ở chỗ khác, nhưng nhìn chung khu vực chung quanh Hoàng Văn Thụ, Lăng Cha Cả vẫn đông nhất. Một sự cố kẹt xe đơn giản như vậy, đâu phải bế tắc hướng đi, tại sao nó không thông thoáng sớm mà quần quần suốt 3 tiếng đồng hồ. Vậy theo bạn đây là biểu tình hay tự nhiên?

Chúng tôi mừng như muốn khóc.
Đất nước tôi, người dân đã thức tỉnh rồi chăng?
Thượng đế đã phù hộ chúng ta ư?


Vậy là từ tai nạn trên đường Xuân Diệu cách đó 3km mà gây kẹt xe Tân Sơn Nhất hay sao? Tai nạn xảy ra khoảng 6g sáng, mà sao đến 10g trưa Tân Sơn Nhất mới bắt đầu kẹt xe? Đường Xuân Diệu đâu phải cửa ngõ Tân Sơn Nhất. Đúng ra, hướng kẹt xe phải là khu vực đó, từ ngã tư Bảy Hiền cách đó 500m đổ về Lăng Cha Cả. Hơn nữa, từ Xuân Diệu qua Lăng Cha Cả còn có ngã tư Út Tịch rất lớn và nhiều ngã tư khác, có thể điều hướng việc lưu thông dễ dàng… Trong khi đó lại kẹt xe công viên Hoàng Văn Thụ, Tân Sơn Nhất, cách đó 3km ở hướng đối diện.


 Nghĩa là không loại trừ khả năng đã có người tham gia biểu tình nhiều hơn, cộng với tai nạn lật xe, nên gây ra sự cố kẹt xe đúng thời điểm, đúng ngày giờ kêu gọi biểu tình hằng tuần.

Mặt khác, thói quen của chúng ta suy nghĩ biểu tình là dòng người đi bộ hoặc xe máy. Nếu xe hơi tham gia biểu tình thì sao? Chương trình kêu gọi có xe hơi xe tải, taxi kia mà? Điều này hoàn toàn đúng trong ngày 14/7. Lượng xe hơi đông hơn bình thường, chạy rần rần, bóp còi nhiều hơn, cứ chạy vòng vòng suốt đường Trường sơn và Hoàng Văn Thụ. Nếu kẹt xe đường Xuân Diệu thì có rất nhiều hướng để xe hơi giải quyết lưu thông của mình. Tại sao xe hơi, lại từ hướng Phổ Quang, Cửu Long, Bạch Đằng (hướng cầu vượt Tân Sơn Nhất) lại đổ về Công viên Hoàng Văn Thụ rất nhiều. Xem video sẽ thấy rất rõ điều đó. Trong khi đó Vòng xoay Lăng Cha Cả không nhiều bằng. Hướng Lê Văn Sỹ cũng vắng xe. Không kẹt cứng, nhưng sao xe cộ vẫn cứ rần rần suốt 3 tiếng đồng hồ?


Nghĩa là, có thể lực lượng xe hơi đã tham gia biểu tình, mà chúng ta không thể nào biết được, họ đâu có facebook, họ đâu có liên lạc với những thành phần khác trong xã hội, nhưng họ vẫn im lặng làm việc. Giống như phản đối BOT, họ đã truyền miệng, bí mật làm. Khi thấy xe kẹt trên đường, đúng ngày giờ địa điểm, chúng ta phải hiểu rằng đó là tham gia biểu tình của toàn bộ quần chúng.

Chính xác!!. 
Tại nạn ở Xuân Diệu, mà dòng lưu thông ở Tân Sơn Nhất dâng lên. Bạn thấy sao?

Thật sự chúng ta cũng không cần phải lo lắng hay biện luận đây có phải là cuộc biểu tình hay không? Bởi nguyên tắc của chúng ta vẫn là: dùng một hiện tượng tự nhiên để tạo ra một sự kiện chủ động. Từ một sự cố giao thông (nếu có hoặc không)- sẽ tạo ra một dòng người lưu thông quá tải, nó sẽ tạo ra kẹt xe, và nếu xảy ra thường xuyên thì trở thành hiện tượng, rồi trở thành phong trào làm tê liệt xã hội.

Sự kiện ngày 14/7 đúng như chương trình chúng ta dự tính. Tai nạn giao thông là chất xúc tác, để dòng giao thông ùn tắc. Dù chưa có kẹt xe tắt nghẽn, chưa tạo ra diện rộng thật quy mô, chưa làm tê liệt Tân sơn Nhất, nhưng nó cũng báo hiệu một giải pháp tốt, rất nhiều khả năng thực hiện và thành công. 

Thêm nữa, một sự cố cách 2-3km mà gây cho Tân Sơn Nhất kẹt xe, thì đúng Tân Sơn Nhất là địa điểm lý tưởng. Chúng ta cần phải làm liên tục.

Do đó dù là sự ngẫu nhiên, hay chủ quan từ giới tài xế, song chúng ta cũng chưa đủ lực lượng để biến cái ngẫu nhiên thành sự kiện. Cũng có thể đó là bước đầu thành công, nhưng chúng ta cũng chưa đủ lực lượng để làm chủ tình huống. Chứng tỏ chúng ta hãy còn quá yếu, hãy tập trung lực lượng nhiều hơn.

Có ai biết và dự đoán được quần chúng ở đâu mà xuất hiện cả 10.000 người ngày 10/6 hay không? Họ như ở trên trời rơi xuống rồi sau đó biến mất tăm. Vậy thì sự kiện 14/7 cũng vậy, một sự kết hợp bất ngờ có chủ động nào đó, mà chúng ta chưa lường hết được sức mạnh và sáng tạo của quần chúng. Tuy nhiên, sự ngẫu nhiên nhiều lần mới thành phong trào. Hãy tiếp tục, tiếp tục…

Bài học
Vấn đề của mọi cuộc CM là lực lượng và giải pháp. Đây là giai đoạn chúng ta đang hình thành, phát triển lực lượng, nên không có gì bận tâm chúng ta đã tạo được kẹt xe hay chưa. Chỉ khi nào ý chúng ta có một lực lượng khoảng 1000-2000 người, tham gia thường xuyên, thì chuyện kẹt xe không phải khó khăn, muốn thì có. Khi đó thì CS đâu có đỡ nổi.? Hãy nhìn hiện tại, sự cố 14/7 mà CSVN bó tay phải chấp nhận kẹt xe xảy ra, thì chúng chống đỡ cách nào khi lực lượng chúng ta đông hơn. Hầu như CS chưa có giải pháp nào khác giải quyết chuyện kẹt xe. Chúng chỉ đứng nhìn dòng người lớn lên tự nhiên mà thôi.

Để chiến thắng CS công việc của chúng ta là hãy tiếp tục, tiếp tục xuống đường, tuần nào cũng biểu tình, tháng nào cũng biểu tình. Cái bất ngờ thành công đang chờ trước mặt các bạn.

Sáng thứ 7, chủ nhật hãy xuống khu vực Tân Sơn Nhất tham gia BIỂU TÌNH KẸT XE LẬT ĐỔ CỘNG SẢN như đã kêu gọi. Nhớ rằng BÓP CÒI, BÓP CÒI, đó là tín hiệu để biết rằng chúng ta đang tham gia. Đừng bận tâm việc bạn có cần viết trên facebook hay không, có ai biết việc này hay không, nếu có kẹt xe, báo chí sẽ tự động viết thay cho bạn, và hãy tự hào bạn đã tham gia điều đó. Và nhiều người đang im lặng làm việc hằng tuần như các bạn, vì yêu nước.

Lúc đầu thành công có thể là may rủi, nhưng may rủi lập lại nhiều lần thành ra chủ động, thành ra phong trào, xảy ra nhiều nơi sẽ làm tê liệt xã hội. CS bán nước phải sụp đổ.

NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC, XUỐNG ĐƯỜNG
GIỮ LẤY QUÊ HƯƠNG, HÀNH ĐỘNG.

Sài Gòn 16/7/2018