Wednesday, July 24, 2019

Chữ Thập Đỏ


Jean henry dunant, người sáng lập Hội Chữ Thập Đỏ

Buổi sáng ngày 24/6/1859, Henri Dunant, một thương gia trẻ tuổi người thụy Sĩ, thức giấc với nhiều bận tâm. Từ mấy ngày nay, anh đang trọ tại một lữ quán nghèo thuộc miền Castiglione delle Stiviere bên Italia. Anh đến italia với một công tác rất táo bạo, đó là gặp cho kỳ được Hoàng Ðế Napoleon đệ tam của nước Pháp để xin cấp cho anh giấy phép được thiết lập một số nhà máy xay lúa tại Algerie, lúc bấy giờ đang là thuộc địa nước Pháp...

Từ trong quán trọ nhìn ra, anh thấy từng đoàn binh sĩ Pháp di chuyển về cánh đồng Solferino... Và những gì phải xảy ra đã xảy ra... 300 ngàn con người từ hai phía đã giáp chiến. Tiếng súng nổ, tiếng người la hét giãy giụa. Khi màn đêm xuống, tiếng súng thưa dần, người ta chỉ còn nghe thấy tiếng rên la của các thương binh từ hai phía... Giờ phút này Henri Dunant không còn nghĩ gì đến dự án thiết lập các nhà máy xay lúa tại Algerie nữa. Thay vào đó, nỗi oán ghét chiến tranh và sự cảm thông với các thương binh mỗi lúc một xâm chiếm tâm hồn anh, nhất là khi người ta bắt đầu di chuyển các thương binh vào các làng mạc...

Một người lính Pháp vừa lê lết vừa xin nước uống. Nguyên một bàn chân đã bị cắt đi khỏi thân thể. Dunant dìu anh vào quán trọ. Cùng với các y sĩ của các phe đang tham chiến, Henri Dunant đã động viên tất cả dân làng để mang thực phẩm và thuốc men đến cho các thương binh, bất kể họ thuộc bên nào.

Trong những ngày ấy, thay cho dự án kinh doanh, Henri Dunant đã dành thời giờ đê viết lại hồi ký về trận Solferino. Anh mô tả lại tất cả những gì anh đã chứng kiến và kêu gọi tất cả những người thiện chí trên thế giới hãy giúp anh để chấm dứt thảm cảnh ấy. Không mấy chốc, cuốn sách đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được gửi đến các Chính Phủ trên thế giới. Ngay tức khắc, một tổ chức nhân đạo tại Génève đã thỏa thuận trợ giúp cho công tác của Dunant. Anh đi khắp các thủ đô Âu Châu để thuyết phục các nhà cầm quyền ký vào một quy ước nhìn nhận quyền bất khả xâm phạm của các thương binh, các y tá và tất cả những ai phục vụ trong ngành quân y...

Ngày 26/10/1963, đại diện của 16 nước đã gặp nhau tại Génève. Tổ chức do Henri Dunant khai sinh được chính thức chào đời ngày hôm đó. Người ta gọi tổ chức này là Hội Chữ Thập Ðỏ, do biểu tượng của một chữ thập đỏ in trên nền trắng... Dấu hiệu này đã được treo trên các lều, các nhà cửa thuộc về phong trào này... Ðó là món quà lớn nhất mà Henri Dunant đã tặng cho nhân loại.

Trong tập hồi ký trận Solferino, Henri Dunant đã ghi lại như sau: Có nhiều binh sĩ Áo dưới quyền chỉ huy của Hoàng Ðế Prancois Joseph bị bắt làm tù binh. Henri Dunant đã săn sóc họ tận tình. Thấy thế, một bà cụ già trong làng đã phản đối vì cho rằng người Áo là kẻ thù. Henri Dunant đã nói với bà cụ già như sau: "Trong sự đau khổ, không còn khác biệt giữa bạn và thù nữa.. Tất cả chúng ta đều là anh em với nhau".
 
***

Nhìn mọi người như anh em của mình, một cái nhìn như thế hẳn phải xuất phát từ một niềm tin rất sâu sắc...

Năm 1901, lần đầu tiên, giải thưởng Nobel hòa bình đã được trao tặng và người được danh dự ấy chính là vị sáng lập ra Hội Chữ Thập Ðỏ. Mười năm sau, con người đã trao tặng cho thế giới một món quà cao quý như thế đã qua đời trong một bệnh viện dành cho những người hành khất nghèo nàn bên Thụy Sĩ. Gia tài của ông để lại là vài cuốn sách, năm ba lá thư và một di chúc thiêng liêng như sau: "Hoặc tôi là một môn đệ của Ðức Kitô giống như các tín hữu của những thế kỷ đầu hoặc tôi không là gì hết".

Ðặc biệt của các tín hữu sơ khai và cũng là lý tưởng của Henri Dunant chính là lòng mến, lòng mến đã biến họ nhận ra mọi người như là anh em, con cùng một Cha trên Trời... Mỗi người Kitô chúng ta cũng có thể lập lại lời di chúc của vị sáng lập Hội Chữ Thập Ðỏ: "Hoặc tôi tôn trọng và yêu thương tha nhân hoặc tôi không là gì hết".

Để ghi nhớ công ơn hy sinh to lớn của ông Henri Dunant, người ta đã lấy ngày 8 tháng 5, ngày sinh của Henri Dunant là ngày kỷ niệm Thành lập Hội Chữ Thập Đỏ Thế Giới.

Tác giả bài viết: Veritas 
Nguồn: https://dongthanhtam.net

Sũng Nhớ - Trầm Vân

Kẻ Thù Trong Hàng Ngũ Của Chúng Ta - Bs Charles Krauthammer


Bài viết của Bs Charles Krauthammer (67 tuổi), một bình luận gia đã từng đoạt giải báo chí Pulitzer. Ông có bằng bác sĩ nhưng không hành nghề Y, mà làm việc trong lãnh vực truyền thông.

Tôi không hiểu làm thế nào sống trong một xứ sở với một nền dân chủ được thiết lập từ trên 200 năm qua, bỗng bây giờ, lần đầu tiên trong lịch sử, một trong những cựu tổng thống của chúng ta lại thành lập một tổ chức có tên gọi là “Organizing for Action” (OFA). (Tạm dịch là “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”). OFA là một lực lượng hùng hậu có trên 30,000 hội viên có khả năng phá vỡ những gì mà tổng thống đương nhiệm của chúng ta đang cố gắng làm cho xứ sở này. Tổ chức này đi ngược lại truyền thống Dân Chủ của chúng ta và là một chiến dịch nhằm phá đổ cách mà chúng ta điều hành một xứ sở có pháp quyền.

Đi ngược lại Hiến Pháp, các luật lệ, và các tiến trình điều hành quốc gia đã có từ trên 200 năm trước. Nếu tổ chức này được cho phép hoạt động như trong tình trạng hiện nay, thì tất cả chúng ta sẽ sống trong điều kiện tao loạn không khác chi một nước đệ tam quốc gia nghèo đói dưới ách độc tài trên thế giới ngày nay.
Có tốt lành gì đâu khi xứ sở của chúng ta với một chính phủ được vững lập trên nền dân chủ, nhưng lại không được tôn trọng để điều hành đất nước theo luật pháp như đã có từ trước?

Nếu bạn có một đội quân hùng mạnh trên 30 ngàn người và một hệ thống tòa án từ nhiều thập niên qua có những thẩm phán cho phép bạn phạm luật tùy hứng, thì sự hủy hoại bạn có thể gây ra cho xứ sở này là biết bao nhiêu? Chúng ta sắp khám phá ra điều không may ấy trên xứ sở Hiệp Chủng Quốc này !

Ông cựu tổng thống của chúng ta tuyên bố sẽ nhúng tay vào mọi lãnh vực, các tổ chức cộng đồng và gióng lên tiếng nói trong mọi vấn đề, và điều đó có vẻ như là một lời hứa về hành động của ông ta sau khi mãn nhiệm, và ông ta quyết tâm thực hiện lời hứa đó. Ông ta đã đưa nhiều viên chức cao cấp của chính phủ của ông ta trước đây vào tổ chức “Organizing for Action” (Dàn Đội Ngũ để Hành Động) này.

Tổ chức OFA đang đứng đàng sau điều khiển mọi chiến lược và chiến thuật nhằm chống lại chính phủ của Tổng Thống Donald Trump như chúng ta đã thấy xuyên suốt nước Mỹ, và những tòa án bị giật dây bởi thế lực chính trị đã là đòn bẩy cho phong trào chống chính phủ này.

Tổ chức OFA chuyên tâm vào sự tổ chức các cộng đồng nhằm thay đổi theo chủ trương “cấp tiến” (progressive) của họ. Những vấn đề trong chương trình hành động của họ là kiểm soát súng đạn, đưa y tế về phương thức xã hội chủ nghĩa, tự do phá thai, bình đẵng các giới tính, thay đổi khí hậu, và dĩ nhiên, thay đổi luật về di dân.

Các hội viên của “Organization for Action” được chống lưng bởi sứ điệp từ bóng tối của ông cựu tổng thống: “Dàn Đội Ngũ là bước khởi đầu cho mọi sự vĩ đại mà chúng ta đã tạo được. Các hội viên trên toàn Hiệp Chủng Quốc đang chiến đấu cho một sự Thay Đổi trong cộng đồng của họ và tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” là một trong những tổ chức ở tuyến đầu. Hãy dấn thân vào công việc này trong năm 2017 và những năm tới”.

Website của tổ chức nói rằng những tài liệu của họ có được đã lấy từ kho dữ liệu của ông cựu tổng thống trong thời khoảng cuộc vận động để tái đắc cử những năm trước, và ông cựu tổng thống này là một cảm hứng dẫn đến phong trào “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”. Nói tóm lại, chính cái “nhà nước trong bóng tối” của Obama này là tổ chức nhằm chống lại và xé toang bản Hiến Pháp Cộng Hòa mà chúng ta được biết đó chính là hiện thân của AMERICA – một Nước Mỹ dân chủ Pháp Trị.
Paul Sperry, viết cho tờ New York Post, nói rằng, “Tổ chức OFA sẽ đánh vào Tổng Thống Donald Trump ở bất cứ ngỏ ngách nào. Và ông cựu tổng thống (Obama) sẽ điều khiển từ một bunker kiên cố chỉ cách Bạch Cung chừng 2 miles mà thôi”.

Sperry viết rằng, “Ông cựu tổng thống đang dựng lên một chính phủ trong bóng tối để nhằm phá vỡ chính phủ Trump qua một số cơ quan bất vụ lợi được cầm đầu bởi tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”, với ngân sánh cho chiến tranh (hơn 40 triệu đô la) và khoảng hơn 250 văn phòng trên toàn Hiệp Chủng Quốc”.
Hồ sơ thuế vụ của OFA theo bài viết của Sperry cho biết là có 32,525 (và sẽ tăng thêm) những tình nguyện viên trên toàn quốc. Obama và vợ sẽ cùng lo điều khiển đạo binh này từ Nhà (cũng là văn phòng của họ) ở Washington DC.

Hãy nghĩ đến hậu quả của những điều này ra sao. Thí dụ khi Trump ban hành một Executive Order về Di Dân thì tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” sẽ ra lệnh cho những cuộc biểu tình ồ ạt, những phản đối từ các tổ chức tự do di dân; các luật sư của tổ chức thiên tả ACLU sẽ đi kiện ở những nơi có những thẩm phán thiên tả đang sẵn sàng ngăn chận luật pháp, sẽ có biểu tình ở phi trường, những buổi meetings cấp quận và cả hệ thống truyền thông thiên tả sẽ đưa tin yểm trợ cho những biến cố này do OFA giật dây. Các truyền thông xã hội sẽ đầy dẫy các sứ điệp chống chính phủ và bạo động sẽ xảy ra. Tất cả những điều này xảy ra từ tổng hành dinh của Obama, vì ông cựu tổng thống rất vui lòng thấy những biến động chống chính phủ này.

Nếu Barack Obama chưa làm đủ để phá hoại đất nước này trong 8 năm ngồi ở Bạch Cung thì điều đang hiển hiện là những chương trình tương lai của ông ta đang phá vỡ nền móng mà Hoa kỳ đã điều hành lý tưởng dân chủ pháp quyền trong 241 năm qua…
Nếu điều này không làm bạn sợ hãi, thì chúng ta đang ở trong tình trạng tệ hại hơn là những gì bạn biết.

Vậy hãy làm phần vụ của mình….. Bạn đã đọc những điều này, vậy thì hãy chuyển tới những người khác để cho họ biết những điều tệ hại mà tất cả chúng ta đang đối diện… Chúng ta đang mất dần cái xứ sở này, bởi chúng ta cúi đầu vâng theo những áp đặt tệ hại của đám thiên tả. Và chúng ta đã trở thành là một cái đích toàn hảo cho những làn tên của kẻ thù.

Charles Krauthammer
Tường Giang chuyển ngữ 

Tuesday, July 23, 2019

Sao Rơi Cuối Ngày - Đỗ Công Luận

Mỹ Gốc Mít Làm Việc Ở Philippines - Nguyễn Văn Tới

Trại không quân Philippines

Vì chán cảnh ngày nào cũng 2 bữa “tối rượu sâm banh, sáng sữa bò” và mỗi ngày phải lái xe cả 130 dặm đi làm ở đất Mỹ khiến tôi mệt mỏi. Tôi tình nguyện đi làm xa nhà để được nhìn, thấy, và khám phá những văn hóa mới, con người mới, trải nghiệm những chân trời xa lạ, khác với những gì đang diễn ra mỗi ngày trong cuộc đời đi làm công tẻ nhạt này. Cha ông mình chẳng vẫn thường khuyên con cháu “đi một ngày đàng, học một sàng khôn” đó sao? Hay “đi cho biết đó biết đây, ở nhà với VỢ biết ngày nào khôn”.

Trước đây, tôi có kể cho bạn đọc chuyện tôi đi làm ở Afghanistan, Iraq, và các xứ Trung Đông, những vùng đang có chiến tranh rất nguy hiểm với những trận pháo đạn rockets vào trại nơi chúng tôi ở (xin đọc lại “chuyện 1 căn cứ Mỹ ở Afghanistan), hoặc xứ Cameroon, châu Phi với những tên khủng bố Hồi Giáo điên cuồng.

Hôm nay, xin bạn đọc theo những bước chân lãng du về một ngày làm việc của tôi, 1 công dân Mỹ gốc Mít, ở cái xứ nhiệt đới với 7,641 hòn đảo xinh rất xinh đẹp này, nước Cộng Hòa Philippines. Đất nước này gồm nhiều quần đảo hợp lại để trở thành một quốc gia xinh đẹp được vây quanh bởi biển và …nước biển.

Philippines cũng nổi danh với nhiều vùng vịnh hoang sơ và nhiều bãi biển cát trắng níu chân du khách khắp thế giới đổ về. Người dân Phi rất hãnh diện khoe với bạn bè về những ưu đãi Mẹ Thiên Nhiên ban tặng họ khi giới thiệu với khách ghé thăm các hòn đảo đẹp tuyệt trần, mà vẫn bảo tồn được nét nguyên sơ của nó:

Take nothing but pictures. Leave nothing but footprints. Kill nothing but time.

Là một quốc gia dân chủ nằm ở Đông Nam Á Châu, với dân số 104.9 triệu người (thống kê năm 2017), thủ đô là Manila. Đa số người dân ở các đảo đều có màu da nâu khỏe của người vùng biển. Họ rất hiền lành và vui vẻ, không thích chiến tranh. Trong thập niên 80, một số đông người Việt Nam đã tỵ nạn ở Phi  khi phong trào vượt biển tìm tự do dâng cao do bị cộng sản Việt Nam đàn áp, bắt bớ, và bỏ tù. Người Phi đã dang rộng cánh tay chào đón người tỵ nạn và đối xử đầy tình người với họ, khác với các nước trong vùng Đông Nam Á thời đó.

Súng ống sẵn sàng chuẩn bị lên đường

Vì làm việc cho quân đội Mỹ nên tôi phải ăn, ở, ngủ nghỉ, và làm việc như một người lính, đương nhiên điểm đến sẽ không phải là thủ đô Manila với các tòa nhà trọc trời sáng rực, những khách sạn sang trọng, sạch sẽ, mà sẽ là nơi hải đảo xa xôi, không có an ninh như những vùng xôi đậu ở Việt Nam trước thời Việt Nam Cộng Hòa. Tôi đã đến quần đảo M. vào tháng 5, 2019, ăn ở trong một doanh trại Hải Quân nhưng làm việc tại một phi trường Không Quân Phi. Thành phố nhỏ này, nơi người dân còn đơn sơ chất phác, không biết nhiều đến ánh sáng kinh thành đô hội. Tuy vậy họ vẫn có đủ tiện nghi văn minh như smart phones, tablets, và có 1 cái khu mua bán (mall) khá sầm uất cho nhu cầu hằng ngày.

Cũng nói thêm rằng, quần đảo này là hang ổ của đám phiến loạn cộng sản Phi và nhóm khủng bố Abu Sayyaf, nổi tiếng chuyên bắt cóc du khách làm con tin để đòi tiền chuộc bất kể người đó là chủng tộc nào. Mới cách đây mấy ngày, hôm 28 tháng 6, 2019, bọn này đặt bom giết chết 8 người lính Phi ở phía Bắc của hòn đảo. Cả 2 đám khủng bố này có căn cứ trong rừng và đồng bọn sống trà trộn vào dân thường trong thành phố. Đây là lý do chúng tôi có mặt ở hòn đảo này.

Riêng đám phiến quân cộng sản Phi chuyên đi quấy nhiễu thường dân, giết người vô tội, không để họ sống bình yên, làm ăn buôn bán. Bằng chiêu bài cũ rích lỗi thời của cộng sản quốc tế, chúng rêu rao dùng bạo lực cách mạng lật đổ chính quyền bù nhìn, tay sai Phi và đuổi Mỹ ra khỏi đất nước. Dân Phi biết tỏng thực chất đám cướp đường mang danh cộng sản nên chẳng mấy ai nghe theo. Bọn này chuyên đào đường, phá cầu, giật mìn xe đò, cướp lương thực rồi chạy vào rừng. Dân Phi, đa số công giáo, họ không dễ bị dụ khị như dân VN mình ngày xưa. Họ ghét cộng sản và coi lực lượng này là đám thổ phỉ chuyên đi cướp cạn. Họ hơi e dè bọn Abu Sayyaf vì lực lượng này rất ác độc và tàn bạo, không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào miễn đạt mục đích.

Mỗi ngày trước khi đi làm, ba lô trên vai, chúng tôi (khoảng 10-15 người) họp lại một chỗ và được 3 người lính lực lượng đặc biệt phổ biến vắn tắt tin tức tình báo cho chuyến đi tới căn cứ không quân ở phi trường: Trước tiên mỗi một người phải ghi tên trong danh sách với số ID riêng, tên cơ quan, và nhóm máu trong trường hợp thương tích khi bị tấn công. 

Họ cho biết tuyến đường sẽ đi là Alpha, Bravo, hay Charlie, sự đe dọa sẽ là Green, Yellow, hay Red. Lựu đạn khói màu trắng, xanh, vàng, đỏ, màu nào dùng trong mục đích gì nếu bị bắn tỉa hay chặn đường. Ba lô nào đựng đồ cấp cứu, Satelite và Nano phones, và cách liên lạc trong khi chờ đợi viện binh.

Xong xuôi, nếu không ai thắc mắc, chúng tôi chia nhau lên 3 chiếc xe van cỡ trung. Ba chiếc xe, không bật đèn, lầm lũi rời trại, có khi trước, khi sau 12 giờ đêm. Quanh co một lúc, ra đến cổng trại, nơi có mấy người lính thủy quân lục chiến Phi đứng gác, họ mở cổng, chào nghiêm cho đến khi xe ra khỏi cổng mà không hề nhìn vào bên trong xe coi ai ngồi trong đó. Nếu muốn nhìn cũng không thấy vì kính đen sậm, trong nhìn thấy bên ngoài, nhưng ngoài không thể nhìn thấy bên trong. Vừa ra khỏi cổng trại là nhà dân san sát. Đèn trước xe bật lên, xe tăng tốc độ rất nhanh, 3 chiếc theo nhau sát nút, không để hở khoảng cách cho bất cứ xe nào chen vào. 

Tài xế là một người Phi trẻ, dáng nhanh nhẹn, và phải là thổ công vùng này vì anh thuộc từng ngõ ngách đường phố ở đây. Kế bên là một lính Mỹ rất trẻ của lực lượng đặc biệt (special force), với súng tiểu liên trong lòng, một khẩu súng ngắn bên hông, và trên tay luôn là một thiết bị GPS đang mở để theo dõi đường đi. Ngay sau ghế của anh là 2 ba lô với đủ những vật dụng cần thiết cho chuyến đi, dĩ nhiên là cùng đạn dược đầy đủ. Đặc biệt, tất cả lính Mỹ đều mặc thường phục như chúng tôi để địch sẽ không phân biệtai là lính ai là dân thường. 

Chúng tôi ngồi phía sau, yên lặng, nhưng khuôn mặt ai nấy đều sáng lên, không phải vì …thông minh, sáng láng gì cả, mà vì ai nấy đang lên mạng hoặc đang dí mũi sát vào màn hình của smart phones. Riêng tôi, khi xe chạy, tôi luôn chú ý nhìn hai bên đường và quang cảnh vật để quan sát người dân địa phương ở đây sống ra sao? Và luôn tiện cảnh giác những gì có vẻ nghi ngờ dọc đường.

Tình hình an ninh thay đổi mỗi ngày nên chúng tôi cũng đổi lịch trình các tuyến đường khác nhau để đánh lạc hướng kẻ địch. Trường hợp nếu chúng đang theo dõi (đã bắt được 1 tên lảng vảng chụp hình barrack chúng tôi), sẽ rất là khó cho chúng để đoán biết “con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng hay sai…” sẽ khiến chúng bị lúng túng trong việc sắp xếp kế hoạch và giờ giấc. Nếu một xe bị IEED (mìn), những người sống sót hay bị thương, sẽ dồn vào xe khác vì vậy chúng tôi luôn luôn đi 3 xe, cho dù số khách rất ít. 

Tôi vốn chết nhát, không thuộc thế hệ “ra ngõ là gặp anh hùng”, tay không kéo trực thăng rớt xuống đất, nên tôi luôn chọn xe đầu hoặc xe cuối để đi, và ngồi băng ghế sau cùng cho chắc ăn. Tôi làm vậy vì hay đọc hồi ký các anh lính VNCH ngày xưa kể: Khi VC nó phục kích, phá hoại, đắp mô hay gài mìn đoàn công- voa (convoy), thì chúng hay đánh theo kiểu chia để trị. Chúng sẽ giật mìn chiếc xe giữa, cắt ngang đoàn xe để phía trước không tiếp ứng được cho phía sau, và ngược lại.

Phố nửa đêm dưới những ngọn đèn vàng vọt trên những con đường chật hẹp đan chen vào nhau là những ngõ hẻm tăm tối và nhà cửa san sát, đoàn xe vẫn lao vun vút trên con đường đầy ổ gà. Dọc đường phố, vài con chó gầy guộc đang bới những đống rác ban đêm. Đó đây một vài người dân Phi thức khuya đang ngồi hút thuốc trước hiên nhà ngó ra đường. Một vài nhóm trẻ trai gái đang đùa giỡn với nhau ngay trên đường, chúng vội vàng dạt vào bên lề khi thấy xe chúng tôi chạy qua.

Thỉnh thoảng có vài chốt gác đột ngột của lính Phi, đoàn xe chúng tôi ngừng một chút, rồi lại tiếp tục hành trình. Đất nước không chiến tranh mà có lính rải rác khắp nơi ngày đêm, chứng tỏ có nhiều vụ phá hoại và bất ổn ở địa phương. Biện pháp an ninh và đề phòng của chúng tôi nghĩ ra cũng không thừa.

Khi xe đến cổng trại không quân, lính gác cũng không bao giờ nhìn vào trong xe như thường làm vì họ biết chúng tôi là ai. Họ tập trung vào soi kính dưới gầm xe để tìm kiếm chất nổ, trường hợp dọc đường có bị ai lén gắn chất nổ mà chúng tôi không biết. Họ lại nghiêm chào đoàn xe và chúng tôi lại tiếp tục chạy chầm chậm đến nơi làm việc.

Tôi chắc khi công ty gởi chúng tôi đi, họ đã nghiên cứu kỹ càng thời khóa biểu làm việc, theo tinh thần châm ngôn miền Bắc VN: Mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng, mất tiền mua thúng thì đựng cho mòn. Vì thế, chúng tôi làm việc 12 giờ một ngày, 7 ngày một tuần không nghỉ, kể cả ngày lễ quốc gia như July 4th., ngày đó chúng tôi lãnh lương gấp đôi. 

Trả lương cao nhưng đâu cũng vào đó. Tuy nhiên, giờ thì dài nhưng việc làm lại nhàn hạ và dễ dàng, không hề bị áp lực, vả lại không phải ngày nào cũng có phi vụ để thi hành nên chúng tôi tha hồ rong chơi khắp nơi.

Để giết thời giờ, ngoài việc đi tập Gym, chạy bộ, hay ngồi coi phim ở văn phòng, vài người gọi về nhà qua Facetime gặp vợ con. Tôi hay đi vào PX của lính Phi mua sắm đồ vớ vẩn hoặc vào những tiệm ăn trong trại để thưởng thức các món ăn thuần túy của Phi. 

Nhìn qua ngó lại cũng chỉ vài món Lumpia, Lichon, pork-Abodo, cá biển kho ngót hay chiên xào. Thú thật đồ ăn của họ không mấy hợp khẩu vị của tôi, nhưng rẻ rề. Lãnh lương Mỹ mà sống ở Phi thì dư dả. 2 USD là có một bữa ăn trung bình trong một nhà hàng nhỏ. Ngày tôi còn trong trại tỵ nạn, 30 năm trước, 1USD=25 Pesos. Ngày nay, 1 USD=52 Pesos.

Các bạn đồng nghiệp Mỹ không dám ăn những món Phi vì nhìn thấy lạ, riêng tôi thì chẳng kiêng thứ gì, chỉ cần sạch sẽ là tôi thử liền lập tức. Người Phi rất khoái món hột vịt lộn mà họ gọi là Balut (đọc Bờ lút), ăn với dấm và muối trắng. Tôi cũng thử, và lạ lùng thay, cũng ngon không kém khi ăn với rau răm và muối tiêu. Họ chia hột vịt thành số ngày để phân biệt từ 16 đến 20 như sau: 16 là nửa này nửa kia, số càng lớn, con vịt bên trong sẽ lớn hơn.

Một chuyện khá vui về balut, những ngày còn trong traị tỵ nạn. Đồng bào ai nấy cũng cố học lấy chút sinh ngữ làm hành trang bỏ túi để đi định cư. Nhiều ông bà, anh chị học mãi mà tiếng Anh vẫn không khá mà tiếng Em thì rành 6 câu, thường dẫn đến “đoạn cuối tình yêu” rồi nàng phải hát bài “ôm cái bầu (kỷ niệm), không 1 lời thở than, ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi”.

Trong một lần khám bệnh định kỳ cho phụ nữ, một chị kia, không biết vì mắc cỡ hay tự tin quá mức, không muốn có thông dịch viên, một mình vô gặp bác sỹ. Sau khi khám xong, bác sỹ hỏi có gì thay đổi từ lần khám trước không? Chị bèn chỉ vào bụng mình và xổ ra một tràng tiếng Anh -Yes, I have bờ lút inside. Bác sỹ ngẩn người ra, không hiểu gì cả. Bối rối, chị vừa vỗ bụng vừa lập lại mấy lần nữa - Bờ lút inside here. Cuối cùng một thông dịch viên được gọi đến, té ra chị ấy có thai.

Xong việc trở về trại hải quân, tiến trình an ninh cũng như khi đi. Lúc này là ban ngày nên ồn ào, kẹt xe, khói bụi khiến đoàn xe hơi vất vả khi cố gắng giữ gìn khoảng cách an toàn. Đường xá nhỏ hẹp, người đông, nhưng chúng tôi an toàn bên trong với máy lạnh mát rượi nên không bị cái nóng, ẩm làm phiền. Nhìn qua cửa sổ, thấy thương người dân lam lũ, đen đúa, trán đẫm mồ hôi đang vật lộn để sống với những dãy nhà lụp xụp nằm kế bên rãnh thoát nước đen xì, hôi thối, mà ngao ngán.

Mỗi khi đi mua sắm ngoài phố, người Phi thường nhìn chúng tôi với ánh mắt hiếu kỳ. Nhiều trẻ em vừa chạy theo ngó vừa xin tiền “Give me money, give me candy”. Tôi quan sát thấy ở đây người Tây Âu khá hiếm, vì thế những ai mắt xanh, mũi lõ, cao lớn đối với người dân ở đây đều gợi lên những ánh mắt tò mò. Nhất là trong chúng tôi, có một anh Mỹ cao, to, khoảng trên 300 pounds, mặc đồ ngắn với các hình xâm đầy trên cánh tay và chân, càng thu hút biết bao cái nhìn của người qua đường.

Nhớ lại ngày còn nhỏ, tôi cũng là 1 trong những đứa bé chạy ngó theo lính Mỹ tràn ngập phố phường tỉnh Sóc Trăng, vài đứa mở miệng “ok Salem, give me money, cigarettes, my friends” trong khi tôi nhút nhát, không dám nói gì, chỉ đứng nhìn. Thời đó, ở Việt Nam, lính Mỹ đi lại tự do không cần người bảo vệ như chúng tôi bây giờ. Các phòng trà ca nhạc, quán bar bán rượu mọc lên khắp nơi phục vụ họ. Nhìn lại mình bây giờ cũng đang là 1 trong những người Mỹ đi trên đường phố Philippines, với những đứa bé chạy theo xin kẹo, xin tiền. Hai hình ảnh, hai thời điểm, một con người, như một ánh chớp thoáng qua thật nhanh khiến tôi thoáng chút bùi ngùi.

Vẫn còn đọng lại trong tôi quá khứ ngày xưa là hình ảnh người phu xe lôi còng lưng đạp, mồ hôi nhễ nhại, thỉnh thoảng kéo khăn lau mặt, trên xe là 2 người lính Mỹ cười vang thích thú với sự khám phá phương tiện đi lại lạ lùng mà quê hương họ không có. Một sự chênh lệch buồn tủi trong kiếp làm người của một dân tộc triền miên trong chiến tranh và nghèo đói. Ngày đó, tôi là một chú bé con, chưa biết những nhọc nhằn lo toan của người lớn, nhìn cuộc sống với đôi mắt ngây thơ không chút băn khoăn.

Những buổi chiều, chạy bộ ngang qua khu gia binh Phi, tôi luôn được chào đón một cách vui vẻ và thân thiện. Họ luôn tặng tôi những nụ cười ấm áp hay những cái vẫy tay thân ái. Có người còn mời tôi vào nhà uống nước, ăn trái cây, xoài, mảng cầu,đu đủ, vì họ biết tôi không phải là người Phi. Họ thường lầm tôi với người Nhật, tôi hỏi tại sao? Họ nói người Nhật giỏi giang vì họ rất thích xe Nhật hay bất cứ đồ dùng made in Japan. Có người lầm tôi người Tàu, tôi vội xua tay nói không phải, tôi người Mỹ gốc Việt. Họ vui lắm, nói “China hit and run”, bad people, và kể tôi nghe vụ 22 ngư phủ Phi bị Tàu đâm chìm và tàu cá Việt Nam cứu họ. 

Khi biết tôi đến từ Mỹ và đang làm việc trong căn cứ, họ càng vui hơn và tỏ ra rất ngưỡng mộ nước Mỹ. Họ mong người Mỹ trở lại giúp đỡ Philippines. Họ tin rằng người Mỹ tốt bụng, giàu có, sẽ giúp họ canh tân xứ sở cho thoát ra khỏi nghèo đói. Tôi hỏi nếu có lựa chọn thì họ sẽ chọn ai, Tàu hay Mỹ? Họ đều lắc đầu, nói người Tàu qua đây lấy hết công việc của họ, nên người Phi không có việc làm phải đi lao động khắp nơi trên thế giới. Tôi đùa, tôi cũng phải xuất khẩu lao động từ Mỹ qua bên đây, có sao đâu? Họ cười vang vui vẻ.

Một bữa khác, đang thả bộ dưới những bóng cây mát mẻ, xanh tươi, tôi chợt ngửi một mùi thịt nướng thoang thoảng quen thuộc đâu đây. Như Lưu Nguyễn lạc bước thiên thai, mùi thịt thơm đưa tôi đến một quán ăn nhỏ trong khu gia binh, trước quán là một tấm bảngto tướng có câu thơ bằng tiếng Anh :

A tree whose hungry mouth is prest. Against the earth’s sweet flowing breast.

Một người Phi tóc muối tiêu đang nướng một miếng thịt vàng ươm trên lò than hồng, mùi thịt nướng lan trong không gian làm tôi nuốt nước miếng liên tục. Thấy tôi, ông mời vào quán ngồi chung với 2 người bạn khác đang cụng ly bia nghe lốp cốp. Họ cắt một miếng thịt và mời tôi ăn. Tôi hỏi thịt gì? –Thịt chó. Giời ạ! “Giữa xứ Phi nghe câu hò thịt chó”. Tôi hết hồn không dám ăn, xin phép được ăn balut, uống bia thôi. Tâm sự một hồi mới hay “tửu tiên” nướng thịt là một nhà thơ và cũng là chủ quán nhậu “nai đồng quê” này. Ba thi sỹ họp lại mần thơ vào ngày cuối tuần mong Lưu Linh tiên đế nhập vào độ cho ý thơ súc tích và hồn thơ thêm lai láng.

Cũng như mọi ông “con Trời” khác, khi rượu vào thì lời ra; thần khí tiên tửu San Miguel (bia nổi tiếng của Phi) ngự xuống tràn đầy, 3 chàng phun châu nhả ngọc liên tu bất tận. Họ hỏi tôi có biết làm thơ không? Tôi kể xứ Việt tôi có 2 ông thích làm thơ, cả hai đều gây đói khổ và chết chóc cho dân tình. Một ông (T H) là “nhà thơ đi làm kinh tế” (thống chế đi đặt vòng), ổng nắm quyền thủ tướng khiến đất nước đói vàng cả mắt. 

Ông thứ hai mà mọi người dân bắt buộc phải gọi bằng Bác, tuy chẳng có họ hàng gì với chúng tôi, cũng thích làm thơ con cóc. Mùa Xuân 1968, ông lên đài phát thanh đọc bài thơ chúc Tết “Xuân này hơn hẳn các Xuân qua…” Đó là mật khẩu bắt đầu cho cuộc tàn sát hàng ngàn người dân chúng tôi ở kinh thành Huế. Vì thế, mỗi khi “lãnh tụ” chúng tôi làm thơ, mặt nhân dân xanh như đít nhái, sợ vãi cả ra quần. 

Ông bạn Phi thân mến của tôi ơi, ông cũng là nhà thơ làm kinh tế, mở quán nhậu, chẳng may cái nghiệp thơ nó vận vào ông thì chớ trách sao lịch sử lập lại lần nữa nghen ông bạn. Ba nhà thơ Phi và một nhà “dăng” Việt Nam cười hô hố sặc cả ngài San Miguel lên mũi.

Tôi xin khép lại cuộc “phiêu lưu” trên xứ ngàn đảo này. Trong các đất nước tôi đã đi qua, Philippines là xứ thân thiện nhất, con người dễ mến, hiền hòa, và hiếu khách. Nếu bạn đọc nào còn gân, thích phiêu lưu, và được bà xã đóng con dấu OK cho phép thì nên làm vài chuyến ra nước ngoài làm việc, nhất là đến những vùng chiến sự để phục vụ và trả ơn đất nước chúng ta đang sống, để chia xẻ đời sống lính tráng, nỗi nhớ nhà, và cảm nhận được sự sợ hãi khi nghe tiếng đạn réo bên tai hoặc tiếng đạn pháo nổ gần bên gường ngủ. 

Bạn cứ đi vì chân trời không có biên giới. Hãy đi làm việc và khám phá. Sau này về già, ở cái tuổi “cận địa, viễn thiên” (gần đất xa trời) phải vào nhà dưỡng lão hay ngồi xe lăn, chúng ta còn có cái để khoe với đám con cháu rằng ngày xưa ông nội / ngoại tụi bay đã từng tung hoành dọc ngang, một thời oanh oanh liệt liệt, giờ mất chữ oanh còn mỗi chữ liệt.

Viết từ Philippines. 07/ 2019.
Nguyễn Văn Tới

Monday, July 22, 2019

Lời Hay Ý Đẹp Của Nhiều Tác Giả - Youtube Marian Tran

Chí Lý! 3 Bữa Tiệc Lớn Trong Đời


Lượm trên mạng

Mối Hận Khôn Nguôi - Trầm Vân

Về Cái Gọi Là… Siêu Thực Phẩm - Vũ Thế Thành


Trăm năm sau quả chuối, khoa học tiến bộ vượt bực, nhưng marketing còn vượt bực hơn nữa. Giới kinh doanh tận dụng những hiểu biết khoa học để phát minh ra thuật ngữ “siêu thực phẩm” (superfoods).

Khởi đầu từ quả chuối
Siêu thực phẩm có lẽ khởi đầu từ… quả chuối, với thông điệp “Giá trị thực phẩm của chuối” thế này: Chuối rẻ tiền, chuối nhiều dinh dưỡng, dễ tiêu hóa, tìm đâu cũng có, ăn tươi ăn chín đều ngon. Nên ăn chuối mỗi ngày, ăn chuối với ngũ cốc vào bữa điểm tâm, với salad rau trộn vào bữa trưa, và bữa tối là món chuối chiên với thịt. Đó là câu chuyện của trăm năm trước khi một công ty thực phẩm ở Mỹ đã quảng cáo về tính “siêu” của chuối.
Cái thưở ban đầu quảng cáo cho một loại thực phẩm gọi là “nên ăn hàng ngày” chỉ nhẹ nhàng như thế. Về mặt khoa học, nội dung quảng cáo cho đến nay vẫn đúng, lại rất thân thiện, không lên gân. Người “trăm năm trước” chưa biết xài chữ “siêu” để nói về chuối, và còn thật thà nhấn mạnh đến ưu điểm của chuối là: rẻ và dễ tìm.

Trăm năm sau – siêu quảng cáo
Theo marketing, siêu thực phẩm là những thực phẩm có hàm lượng dinh dưỡng cao, chẳng hạn có nhiều chất chống oxid hóa để ngừa ung thư, có chất béo không bão hòa để ngừa bệnh tim mạch, có chất xơ để ngừa tiểu đường và những chứng khó chịu về tiêu hóa,… Không ít người còn cho rằng “thực phẩm chính là thuốc”, và một số loại thực phẩm nào đó có thể giúp ngừa bệnh béo phì, tiểu đường, cao huyết áp, cao mỡ máu (cholesterol). Với chiều hướng này thì trái cây, rau củ, và các hạt nguyên cám (whole grain) thuộc hàng vượt trội.
Cũng theo marketing thì các thực phẩm sau được xếp hạng “siêu”: trái việt quất (blueberry), cải xoăn (kale), hạt chia, quinoa, khoai lang, rong biển, các hạt đậu, ngũ cốc nguyên cám, các loại hạt, cá hồi, cá nhiều chất béo…., Và như thế còn lắm thứ “siêu” sẽ nảy sinh như siêu trái cây (superfruit), siêu hạt (supergrain), siêu hải sản (superfish)…

Huyền thoại “siêu sao” việt quất
Sự xếp hạng trái việt quất đứng đầu bảng ‘siêu thực phẩm” này dựa trên một lịch sử… bẽ bàng của Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA), khi đưa nguyên database của việt quất lên trang web của USDA. Vinh danh này dựa khả năng tiêu diệt các gốc tự do của các chất chống oxid hóa trong trái việt quất.

Chất chống oxid hóa có khả năng tiêu diệt các gốc tự do (được cho tiềm năng gây ung thư và tim mạch), nhưng các chất này còn nhiều công dụng khác nữa, đâu đơn giản chỉ là “tìm và diệt” các gốc tự do. Chất chống oxid hóa thì có cả ngàn loại khác nhau, công dụng khác nhau, mạnh yếu khác nhau, phân bổ trong các loại rau củ quả khác nhau. Vinh danh “siêu thủ khoa” cho việt quất là… hớ rồi. Hai mươi năm sau, USDA lẳng lặng rút database việt quất ra khỏi trang web, nhưng giới markeing siêu thực phẩm còn luyến tiếc quá khứ, vẫn giữ tước vị “siêu sao” của việt quất trong thế giới siêu thực phẩm.
Dĩ vãng coi vậy chứ vẫn còn… phê lắm. Từ năm 1998-2006, sản lượng của cựu “siêu sao” việt quất tăng gấp đôi, và theo USDA, vẫn còn tiếp tục tăng.

Siêu thực phẩm hay siêu cường điệu ?
Về mặt khoa học, siêu thực phẩm đều là những thực phẩm lành mạnh. Chỉ tiếc là lành mạnh có… định hướng (marketing). Sự định hướng này làm người tiêu dùng chỉ quan tâm vào một số loại thực phẩm, mà bỏ qua tính đa dạng của thực phẩm. Việt quất là một thí dụ. Các loại trái cây khác, cam, xoài, mít, ổi, chôm chôm, sầu riêng cũng có rất nhiều loại chất chống oxid hóa khác mà việt quất chưa chắc đã có. Những chất chống oxid hóa này tác động khác nhau trong mỗi loại rau củ quả khác nhau. Lợi ích của trái cây là thành tích tập thể của chất chống oxid hóa, của khoáng chất, của vitamin, chất xơ… Việt quất bao thầu hết các dưỡng chất đa dạng ấy được không?

Tương tự, cải xoăn (kale) cũng đâu phải là số một trong các loài rau, còn rau muống, cải xanh, cải trắng, tần ô, tía tây, cần tây, cần ta,… thì sao?

Thịt cá cũng vậy, đâu nhất thiết cá hồi mới là số một, là nguồn omega-3 duy nhất. Cá hồi càng to, càng béo thì càng nhiều dư lượng thủy ngân, mấy bà bầu dám ăn nhiều không? Cá tra, cá lóc, cá thu, cá nục… đâu phải là không lành mạnh để phải miệt mài đi tìm siêu thực phẩm cá hồi.
Marketing còn định hướng người dùng đến những loại thực phẩm xa xôi cho có phần hoang dã và tự nhiên, hạt chia chẳng hạn. Tính dinh dưỡng của hạt chia thì không có gì bàn cãi, nhưng hạt chia thì ăn được bao nhiêu? Ăn thiệt hay ăn chơi? Hạt chia khá nhiều chất béo lắm đấy, mà đã chắc gì hạt chia bổ béo hơn hạt é, trong khi giá hạt chia lại trên trời vì đến từ nơi… hoang dã.

Điều chắc chắn là trong khoa học không có từ “siêu thực phẩm”. Ở Âu Châu còn cấm dùng danh từ “siêu thực phẩm” trên nhãn sản phẩm. Các nhà dinh dưỡng hiểu rất rõ tính đa dạng của thực phẩm, và không thực phẩm nào được xem là “siêu” cả. Thực phẩm nào cũng có mặt hay mặt dở. Ăn uống đa dạng, nay thứ này, mai thứ khác để tận dụng cái hay và hạn chế cái dở của chúng.
Vấn đề là ăn đủ dinh dưỡng, chứ không phải ăn thừa dinh dưỡng. Thừa thứ này mà thiếu thứ kia thì cũng như không. Đâu phải cứ ăn hoài hoài một vài loại siêu thực phẩm là có thể phòng bệnh sống lâu trăm tuổi. Còn lối sống (life style) nữa chi! Rất nhiều loại thực phẩm có thể chọn để có bữa ăn ngon và lành, chứ chỉ có lành mà không ngon thì chán lắm.

Vậy sau cùng, siêu thực phẩm là gì? Nói theo một bài báo của trường Y Tế Công Cộng Harvard T.H. Chan thì, “superfoods = supersales = superhype”, tạm dịch, siêu thực phẩm = siêu bán hàng = siêu cường điệu.

Vũ Thế Thành

Bước Chân Đi Của Một Người - Đỗ Công Luận

Trump 2020? Why Not ? - nguoiviettudo


Người bình thường chia dân Mỹ ra làm hai thành phần theo khuynh hướng chính trị : phe cánh Tả và phe cánh Hữu. Tôi suy nghĩ khác : chỉ có người Mỹ yêu nước và số còn lại bao gồm cả di dân bất hợp pháp là bọn phá hoại.

Trước khi chỉ trích tôi xin hãy nghe tôi giải thích : may mắn cho nước Mỹ là con cháu những người đầu tiên đến sống ở quốc gia nay vẫn còn chiếm đa số đáng kể để giữ gìn những giá trị cơ bản mà quốc gia nầy dựa trên đó xây dựng, bảo vệ và phát triển . Trên tất cả,  In God We Trust là suy nghĩ khôn ngoan nhất mà những vị Cha Già Lập Quốc đã từng nghĩ ra được.
Trong khi đại đa số người Mỹ trầm lặng đang thực thi đúng đắn bổn phận của mình thì bọn phá hoại lại xuất hiện ở khắp nơi và tìm mọi cách để gây rối. Một số tự nhận mình là antifa ( viết tắt của anti fascism) rất hung hãn , nghiêng về khuynh hướng bạo động mạnh nhất. Điều đáng buồn là phía lực lượng an ninh vẫn chưa có cách ngăn chặn bọn nầy hiệu quả.
*********

Sau tám năm nước Mỹ bị tàn phá dữ dội có hệ thống từ những giới chức cao cấp nhất ông TT Trump xuất hiện thật đúng lúc và hợp lẽ.  Vài người tung hô TT Trump là tướng nhà trời được phái xuống để cứu nước Mỹ và phản bác rằng nếu không có ông Trump giờ nầy nước Mỹ sẽ ra sao?
Đây là những chuyện “ sẽ ra sao “ của nước Mỹ :

   - “ Thằng “ nào “ con “ nào không thích cứ việc đem cờ Mỹ ra dẫm đạp dưới chân , xé hoặc đốt thoải mái không cần biết bao nhiêu người đã bỏ mạng để bảo vệ lá cờ này từ thời lập quốc tới giờ

     - “ Thằng “ nào “ con “ nào muốn ra vào nước Mỹ cứ thoải mái. Qua “ ể “ một bãi cũng chẳng ai trách. Trên đường về nước nếu có xích mích với dân Mỹ chính gốc, cứ việc “ bùm “mấy phát rồi nhảy vào các trung tâm sanctuary 

      -  Ai muốn hút chích ma túy tuỳ ý. Nguồn cung cấp thoải mái và dồi dào từ các quốc gia chung quanh không bao giờ cạn

    -  Bọn CS, bọn di dân bất hợp pháp thoải mái biểu tình với cờ quốc gia và quốc tế vô sản.

    -  Bọn “ À La Wat Bat “ như hai vợ chồng cuồng tín gởi con mới đẻ cho ông bà nội ngoại rồi đi “bùm  “ dân Mỹ trả thù ở San Bernadino năm 2016 – VÔ TƯ  !!-

Còn bao nhiêu chuyện nữa chứ không phải chỉ có nhiêu đó.
*****************

“ MAGA “ là một quyết tâm mà đại đa số dân Mỹ đồng ý  (dĩ nhiên trừ bọn phá hoại). The USA đã từng có thời kỳ huy hoàng khi mà bất cứ sản phẩm nào ghi dòng chữ Made in USA đều hút khách  ( cho dù bị chìm lỉm giữa các hàng hoá nước khác ) bởi vì bảo đảm chất lượng  . Ngoại trừ hàng hoá Mỹ các quốc gia  kể cả Nhật Bản, Pháp, Đức …  đứng hàng thứ hai .

*******************

Mọi việc trở nên tồi tệ thời Obama  . Nhiều người chê bai thậm chí còn chế nhạo Obama hoặc gọi tên một cách xách mé là  "Tổng Nhọ" . Tính cho cùng không phải Obama tự ý xách đít vào ngồi WH trọn tám năm khói lửa. Lỗi ở những người đã bầu cho ông ta.
Tại sao họ làm thế?   người Mỹ luôn luôn muốn có sự mới lạ nên chuyện đưa một người da đen lên lãnh đạo mình bất kể có tài hay không là bình thường. Dân Mỹ từng đưa một anh hề ( Al Franken )vào thượng nghị viện hoặc võ sĩ đô vật ( Jessy Ventura ) hay anh chàng cơ bắp ( Arnold Schwanegger) làm thống đốc . Bầu cho vui, không quan tâm tới hậu quả . Rất may những nhân vật này chỉ tồn tại một nhiệm kỳ vì chẳng có tài cán gì hết.  
Riêng Obama quả thật là một biggest nightmarest . Chuyện màu da không thành vấn đề, nhưng một anh vô danh tiểu tốt ,  mới trúng cử vào Thượng Viện Mỹ có hai năm làm thế nào lại thắng luôn chức vị TT Mỹ? Chưa kể tới giờ phút này còn rất nhiều chuyện bí mật về đời tư của Obama vẫn nằm trong bóng tối . Chẳng hạn :         
        - Có thật Obama là giáo sư ở Harvard ? bằng chứng ( bạn cùng lớp, diploma…)

      - Có thật Obama từng tốt nghiệp Columbia ? bằng chứng ( bạn cùng lớp, diploma …)

     -  Không phải là tín đồ của Hồi Giáo (từ Hồi Giáo chuyển sang Thiên Chúa Giáo sẽ bị xử tử, thế mà Obama trong những tấm hình chụp với trang phục Hồi Giáo, lại tuyên bố mình là tín đồ TCG)         - Làm thế nào Obama dám để nguyên cái tên rất Á Rập của mình ra tranh cử TT Mỹ chỉ sau gần tám năm (9/11/2001 ) trung tâm tài chính (WTC) bị đánh bom dẫn đến cái chết của ba ngàn người  . Thủ phạm vụ này là 21 tên khủng bố Trung Đông có những cái tên nghe rất lạ .

KHÔNG LẼ DÂN MỸ DỄ QUÊN ĐẾN VẬY SAO ?
    - Chỉ với hai năm ở TV Mỹ và theo hồ sơ thì cũng vắng mặt thường xuyên trong những buổi họp ( có lẽ dành thời gian để “ tổ chức “ cộng đồng “, Obama tài cán gì để lãnh đạo nước Mỹ?
Giả Thuyết :  

          -   Bọn khủng bố tìm đủ cách xâm nhập nước Mỹ rồi nằm im trong vòng năm năm chờ thi quốc tịch Mỹ. Thành công dân Mỹ rồi thì tha hồ bầu cho đồng bọn, đó là bọn theo đường hợp pháp, bọn ở lậu đi bầu chưa kể.  

            -  Hoặc đối thủ của Obama không xứng tầm : hiệp một John Mc Cain và Sara Palin, hiệp hai : Mitt Romney

           -  Hoặc cử tri Mỹ chưa hoàn toàn thức tĩnh vẫn còn tin tưởng Obama sau bốn năm đầu. Họ muốn cho Obama cơ hội thứ hai 

         - Hoặc ( thực sự ) có “ Deep State “ hỗ trợ và bảo đảm sau lưng  .
Mỗi người một ý, riêng tôi việc giao quyền người chỉ có khả năng hoạt động cộng đồng để lãnh đạo cả khối tự do trên thế giới rồi đòi hỏi người đó phải làm tốt mọi chuyện vá biển lấp trời thì cũng chẳng khác nào buộc Phùng Xuân Nhạ - bộ trưởng giáo dục VC – không được “ lói ngọng “  .

Một lý do thầm kín nửa đối với riêng tôi : tôi coi Obama là anh TT nhồm nhoàm nhất lịch sử Mỹ : đi đâu cũng ăn vặt, tới NJ thì xếp hàng mua sub ở một cửa tiệm rồi vừa đi vừa xoắn tay áo nhai như một anh homeless, qua VN thì ngồi chồm hỗm ăn bún chả với anh thợ nấu bếp Anthony chẳng ra làm sao mà cũng chẳng ra vóc dáng gì của một lãnh đạo thế giới tự do .

Từ đó tôi có thể kết luận Obama vừa là TT ăn hên, vừa là TT tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ .
Đó là chưa kể chuyện bị làm nhục bởi Tàu (sau vụ nầy Obama bị gọi là TT Hậu Môn !)  bởi Duterte , bởi anh Un… thú thực thời gian Obama làm TT tôi mắc cỡ miệng vô cùng khi nhận mình là công dân Mỹ!!
Sau này rất nhiều người African-American  hối hận vì đã bầu cho Obama . Hồi đó họ chỉ biết rằng dù sao Obama cũng da đen nên chắc sẽ có đồng cảm . Thậm chí một bà già răng run móm mém trả lời phỏng vấn tin rằng chính quyền của Obama sẽ cho bà tiền sinh sống nếu bà bầu cho ông ta.
Tóm lại ,  không thể trao trách nhiệm quá lớn cho một người chẳng biết trách nhiệm là gì rồi lại đòi hỏi họ hoàn tất những chuyện vượt ngoài trình độ khả năng của họ.
Tuy nhiên cần phải cảm ơn Obama vì ít nhất nhờ tám năm cầm quyền đã đánh thức người dân Mỹ hoàn toàn trong lo lắng sợ hãi. Bởi chính điều nầy thúc đẩy họ đến phòng phiếu đông hơn, hăng hái hơn và mạnh mẽ hơn. (2016)
Lo lắng sợ hãi vì thấy cả nhà Obama ( vợ, đồng đội, đồng hội đồng thuyền) cùng đổ công sức để vận động tuyên truyền cho Hillary Clinton, người chắc chắn sẽ kéo dài ảnh hưởng và cách cai trị kiểu nhiệm kỳ lần ba của Obama mà họ đã ngán tới óc.
**********************
Đúng lúc đó ông Donald .J. Trump xuất hiện.

Sẽ bỏ qua phần tiểu sử vì ai muốn đều có thể search trên internet. Riêng cái tên Trump đã khuấy động tình hình chính trị không chỉ ở Mỹ mà toàn thế giới. “ Người ta cho rằng bởi vì ông Trump đầy cá tính và với thái độ lúc nào cũng coi ego của mình lớn hơn người khác, ông sẽ rất dễ dàng tuyên chiến và bấm nút bom nguyên tử tiêu diệt bất cứ ai thù nghịch minh”

Đây là luận cứ của bọn phá đám sống trên đất MỸ ( phá đám chứ không phải khủng bố).
BỌN NÀY LẦM HẾT !!!

Chiến lược của ông Trump chứng minh rằng ông đã đúng khi dùng nó đối phó với thế giới. Hùng hổ, cứng rắn, nhung khôn ngoan mạnh mẽ buộc đối thủ phải đi theo mình mà không cần bấm nút chiến tranh. Từ 2016 đã có ai thấy TT Mỹ ném trái bom nguyên tử xuống bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới chưa? Nhưng “ bom thương mại “ “ bom thương lượng, điều đình “ thì không thiếu ( chỉ sau một cuộc chuyện trò TT Mexico đang dự định bán chuyên cơ kiếm kinh phí lo ngăn chận biên giới. Chỉ sau một cái tweet Kim Yong Un vội vàng  chờ ở vùng phí quân sự để được gặp mặt. Thủ tướng VC Nguyễn Xuân Phúc đứng khoanh tay chờ lệnh như một học trò ngoan ngoãn trong khi “ ông thầy “ ngồi hất hàm.)

Sướng nhất là sau khi đắc cữ TT Mỹ Donald J Trump sang thăm Tàu đã được đón tiếp vào hàng quốc khách  . Tạp Cận Bình , phu nhân và quan chức cấp cao phải chạy LẠCH BẠCH như vịt ra cửa tiếp đón vì sợ tỏ ra thất kính . Cho dù bọn phá hoại có dè bĩu gì đi nữa thì việc lãnh tụ quốc tế chen lấn để được chụp hình đứng gần ông Trump trong các cuộc họp thượng đỉnh là có thật.

Sung sướng và hãnh diện để vỗ ngực tự xưng mình là công dân của Mỹ trong lúc này.
Nước Mỹ và người Mỹ đã lên tiếng, họ muốn một USA hùng cường mạnh mẽ giàu có đứng đầu thế giới . Chỉ gần ba năm ông Trump đã đem về cho người Mỹ bao nhiêu điều họ mong ước. Người Mỹ ( đại đa số, không kể bọn di dân bất hợp pháp, bọn cộng sản, bọn phá hoại ) sẽ hăng hái và rầm rộ năm 2020 để bảo đảm vị TT thứ 45 ngồi thêm 4 năm nữa trong Nhà Trắng. Rất nhiều người đã bắt đầu cầu nguyện cho ông Trump cùng với gia đình vì theo quan điểm  ĐÚNG ĐẮN của họ,  biết đặt mình dưới sự hướng dẫn của Thiên Chúa Trump quả là một nhân vật cực kỳ khôn ngoan đáng được ủng hộ.  
*****************

Bọn phá hoại không đồng ý. Không phải chỉ Dân Chủ, cả Cộng Hoà cũng có đám này. Điểm nhận dạng dễ nhất là hễ bất cứ điều gì thuộc về ông Trump đều bị soi mói, phá thối. Never Trump ? tại sao ? ông Trump đã làm gì ? hay là ông ấy dám đạp đổ mọi political correctness barriers để làm ( một trong những ) chuyện sau đây  :

        - Đã cung cấp máy bay riêng cho mấy trăm TQLC Mỹ nhanh chóng về sum hợp với gia đình

       - Đã cứu nhà đất của một người đàn bà mà chồng phải tự tử vì phá sản

         -  Đã đưa tỷ lệ thất nghiệp của người da màu xuống mức thấp nhất

        -  Đã buộc Tàu Cộng phải tự kềm chế mình, đừng chọc giận người Mỹ

         -    Buộc thế giới phải nhìn nước Mỹ với cặp mắt ngưỡng mộ và kính nể chứ không phải là con bò muốn vắt sữa lúc nào cũng được.

Và còn cả chục lý do khác.

(Mong ước của tôi là nền Dân Chủ Pháp Trị của Mỹ có thể tống cổ bọn phá hoại, phản quốc, hành hung bạo lực ( antifa ) đốt cờ vào  tù thì hay quá !!  )
********
Trong số đám phá hoai kẻ đáng bị lên án là Bernie Sander. Why ? This is why:

Bernie Sander mặc dù được cho là theo phe XHCN nhưng chưa bao giờ cư trú trong một quốc gia CS . BS khong thể hiểu cũng như không thể tưởng tượng được đời sống ở Venezuala, ở Bắc Hàn hay ở VN sau năm 1975  nhưng lúc nào cũng tuyên truyền , dỗ ngọt và tiêm nọc độc vào đầu óc rất dễ tin của giới trẻ Mỹ. Trường hợp đó sẽ giết cả một thế hệ. Giết một người bị tù chung thân giết cả một thế hệ hình phạt sẽ như thế nào ?
Cùng một giuộc là đám  (VC nằm vùng) Never Trump. Gọi như vậy vì mặc dù tự xưng mình là CH nhưng bọn này lại chống đối UCV của đảng , ủng hộ DC chỉ vì hiềm khích cá nhân. Đại diện cho đám này là GD Bush với một anh TT con lười và dốt, không chịu đọc báo, không chịu học hỏi khi tuyên bố “ quân ,dân VNCH hèn nhát, trốn tránh chiến đấu “ .
 Sao không chịu so sánh tổn thất giữa lính Mỹ, VNCH và VC ?  . Câu tuyên bố của Bush con cho thấy anh nầy sở hữu IQ rất thấp (chưa chắc đã cao hơn Obama).

Bọn “ Never Trump “ không kém cạnh gì về phương diện hèn hạ và tội ác như đảng DC . Bush cha hứa sẽ bầu cho Hillary chỉ vì thù hằn ông Trump chê bai “ anh Út “ Jeb không có năng lực.  
*********************
Trong tất cả các cuộc rallies của TT Trump cần để ý là dám đông cử tọa không gọi tên ông TT “ Trump !Trump ! “ chỉ nghe “ USA ! USA !” 

Đó là những người Mỹ thật sự,  không phải loại “ The Deplorable “ mà Hillary lên án.  Những người Mỹ YÊU NƯỚC muốn “ America and Americans FIRST !! “ và ông Trump là người đem điều đó trả lại cho họ từ sự cướp đoạt của bọn phản quốc , phá hoại . Họ đông cả ngàn người kéo đến nhưng rất trật tự rất tự chế tránh bất cứ tình huống đáng tiếc nào xảy ra . Tinh thần thượng tôn pháp luật khác hẳn với bọn phá hoại   . Họ bị đánh, bị hành hung nhung không trả đũa MẶC DÙ ĐÓ LÀ CHUYỆN TRONG TẦM TAY .  
(Một phụ nữ đi giữa hàng ngàn người ủng hộ ông Trump với hai cánh tay giơ cao trong cử chỉ tục tĩu , THẾ MÀ CHỊ RỜI KHỎI ĐÁM ĐÔNG BÌNH AN.

Hãy thử tưởng tượng điều gì xảy ra trong cuộc rally của UCV Dân Chủ hay bọn antifa? )

*********************
Khi một người tiếp tay với kẻ thù làm suy yếu đất nước mình người ấy bị gọi bằng gì ? phản quốc. khi cả một cơ quan tìm mọi cách phá hoại chính sách đúng đắn, khôn ngoan của một vị TT được bầu lên chính đáng thì bị gọi bằng gì ,  Nội Tuyến cho giặc.  

        -  Chính sách xây tường biên giới để ngăn cản di dân bất hợp pháp ( Di Dân ; được vào nước Mỹ theo các thủ tục luật pháp, Di Dân Bất Hợp Pháp : TRỐN VÀO nước Mỹ bằng mọi cách đem theo tệ nạn xã hội và các BỆNH TẬT nghiêm trọng ).

       - Thêm chi tiết ( Công dân My ) vào phiếu điền kiểm tra dân số để ngăn chặn đám cử tri bất hợp lệ đi bầu.

       -  Trump cần bị impeach nhưng về tội gì thì không ai biết được.

       - Trump xài bạc triệu cho July 4th để đánh bóng tên tuổi mình ( mặc dù diễn văn của Trump chỉ vinh danh cống hiến của những người lính )  .

     -   Trump kỳ thị chủng tộc ( trong khi rất nhiều nhân viên da đen làm việc cho Trump và nhiều người African -American  nổi tiếng ủng hộ Trump chẳng hạn Candace Owens.)

Hạ Viện Mỹ đã lên án Trump như thế.

Vậy thì Hạ Viện Mỹ có phải đang tiếp tay cho Tàu Cộng để làm suy yếu uy tín của TT Mỹ? Cần nhớ rằng không gì làm TC Bình sống hùng sống mạnh sống lâu trăm tuổi bằng chuyện Trump bị rời tòa Bạch Ốc.
Sống ở Mỹ mọi người có quyền tự do nhưng đừng lầm lẫn tự do với phá hoại. Tự do không có nghĩa là muốn đốt cờ thì đốt, muốn chà đạp quốc kỳ dưới chân thì chà, tấn công vũ lực người khác vì họ đội nón MAGA, mặc áo Trump 2020. Chính bọn nầy dưới sự chỉ đạo của một nhóm “ Quyền Lực Đen “ nào đó đang cố tình đập phá tan nát nền tự do dân chủ của nước Mỹ. Người Mỹ chân chính im lặng và chịu đựng vì lợi ích chung chứ không phải họ hèn nhát.

Tuy nhiên ĐỪNG DỒN HỌ VÀO ĐƯỜNG CÙNG
**********************
Những người ghét Trump có lý do . Thực ra khi đã ghét rồi thì lý do nào cũng chỉ là phụ hờ . Có khi trong cuộc sống dù chưa giao tiếp gì hết nhưng vừa nhìn mặt đã cảm thấy không chịu nổi ( như tôi nhìn anh hề Alec Baldwin)    , nhiều người  khó chịu mà không thể giải thích được khi nhìn mặt, mái tóc, cái miệng của TT Trump. 

Vài lý do ghét Trump và đòi impeach ông :

         -  Trump “ DÊ “ : sờ mó bậy bạ và coi thường phải nữ :  toàn chuyện “ CỔ TÍCH “ hàng chục năm về trước.Chưa ai chứng minh chuyện có thật

         -    Trump “ Chơi Gái “ : cũng toàn chuyện hàng chục năm về trước. Trong vụ nầy hai bên đều có lợi vì Trump ăn bánh trả tiền. Mấy chục năm về trước mà Trump không “ lêu lổng “ mới là điều đáng quan ngại !!

       -    Trump “ Trốn lính “ : cũng lại chuyện cổ tích hồi chiến tranh VN. Nếu Trump không yêu đời sống quân ngủ, ông đã không tốt nghiệp một kiểu trường TSQ ở Mỹ với cấp bậc Đại Uý

        -  Trump “ Nói Láo “. Anh/ chị nào không nói láo giơ tay lên coi. Đã có ai chết, tự tử, mất uy tín, vì sự nói láo của Trump hay không ? mà có ai chứng minh được về chuyện nói láo của Trump đem nguy hại cho ai chăng?

         -  Trump liên hệ “ với Putin :  Mặc dù Mueller đã công bố bản điều tra cho thấy không có bằng chứng gì , vẫn còn rất nhiều người vịn vào đó để lên án ông theo kiểu “ Thương ai thương cả lối đi, Ghét ai ghét cả tôn ti họ hàng “
(Người Việt có những quí vị như CHAB, Thạch Đạt Lang, Dr. Tristan ( chửi Trump mà cũng phải xưng danh Dr. cho nó nặng ký ) và mới đây nhất là SIR Mai V Phạm. Các đấng nầy  dù ghét cay ghét đắng TT Mỹ nhưng lại không thể đưa ra bằng chứng thuyết phục )
**********************************
Đại đa số người Việt ( hải ngoại cũng như hải nội ) support ông Trump . Theo một tác già than phiền số người này “ CUỒNG TRUMP “ thì ra là vậy, hễ cứ bênh vực ông Trump là cuồng Trump ).
Người ủng hộ ông Trump đều có học, có đạo đức,có trình độ . Họ ủng hộ Trump vì ông đặt nước Mỹ và người Mỹ lên hàng đầu (trong đó có họ , gia đình họ) chứ không phải chỉ vì ông chống Tàu. Người Mỹ gốc Việt đang ở Mỹ và coi nước Mỹ là Tổ Quốc cho nên bất cứ ai đem lại vinh quang cho tổ quốc đều xứng đáng nhận được sự ủng hộ.
Với thành tích của ông Trump như vậy bây giờ quí vị đã nhận ra tại sao tôi đặt tên cho bọn chống đối ( AKA Cánh Tả, AKA Antifa, AKA Illigal Immigrants, AKA US Demogratic Congressional Representatives ) là BỌN PHÁ HOẠI.

Đối với những người Mỹ yêu nước tôi xin được nêu tên ông Vũ Linh. Đây là lý do :

     - Không quen biết gì ông, nhưng tôi là một độc già trung thành của ông

  Tôi rất khó tính trong khi đọc, nhất là những bình luận chính trị. Nhiều tác giả chỉ cần nhìn cái tên tôi không đọc nữa.

Ông Vũ Linh viết về chính trị nước Mỹ rất chính xác :

- Biệt tài rất đáng khen của ông là biến một bài bình luận chính trị khô hơn ngói trở thành dí dỏm dễ đọc hấp dẫn độc giả. Ví dụ :  Vũ Linh viết về Joe Biden, như sau : Joe Biden “ Một Mình Một Lừa.. “ thay vì “ một mình một ngựa …”. Rất thâm thuý  ( tôi vẫn dành bài viết của ông Vũ Linh tới cuối cùng mới đọc , “ thưởng thức “ đúng nghĩa hơn ).

-  Xin chúc mừng ông mở DDTC có rất nhiều độc giả.

Hiện tại về phía đảng Dân Chú dù tới hơn hai mươi UCV nhưng chẳng người nào đủ tài đủ sức tranh cử với TTTrump. Thậm chí Joe Biden hay BS, TTTrump nhai xương cái một.
Tuy nhiên những Ủng Hộ Viên TT Trump cần phải cẩn thận. Phải hãng hái, can đảm, mạnh mẽ và truyền bá về ông Trump và nhất là ráng mà ngồi dậy ra khỏi giường để đi đến phòng bỏ phiếu ngày bầu cử.  

Đảng Dân Chủ Không Phải Là Đối Thủ NHẸ KÝ 
CẬP NHẬT :

    -  Có hai tỷ phú : một người vừa mới qua đời , trước đó ký tặng ông Trump hai chi phiếu ủng hộ quỹ tái tranh cử tên Ross Perot . Người thứ hai ra rã trên truyền hình đòi impeach ông Trump và cũng vừa ghi danh tranh cử TT thuộc đảng DC .Anh tên là Tom Stayer… Kẹt một cái anh DẤU lý do cần đưa vào để impeach

    -  Câu hỏi của tôi : cha này có bị điên không, làm thế nào mà thành tỷ phú?

     -  Nước Anh nghĩ gì bổ nhiệm đại sứ Kim Darroch vừa lười lại vừa dốt tới nước Mỹ . Ông nầy từng vỗ ngực tự xưng là dày dạn kinh nghiệm ngoại giao tới mấy chục năm . Bộ mặt thật chỉ bị rớt xuống khi ông báo cáo về xứ rằng ông TT Mỹ Trump “ bất tài “.

    -  Lười : không chịu coi youtube, không chịu đọc báo ( Fox News ) để thấy số lượng mấy chục ngàn người tập hợp ủng hộ ông Trump trong các cuộc rallies vận động tái tranh cử . Và : chỉ trong 24 hrs ông Trump quyên góp gần 30 triệu.  Nếu Trump bất tài – như Obama – dân Mỹ đâu chịu tốn thì giờ, có người dựng lều từ hôm trước

     - Dốt : không đọc được tỷ lệ phần trăm : 3.7% và 2.6% , 1%  là tỷ lệ thất nghiệp hiện nay ở Mỹ , tăng trưởng GDP và tăng trưởng kinh tế Mỹ  (respectfully)

             -   Đại Sứ Kim Darroch có nhận ra rằng để đạt được thành tích kinh tế như dưới thời ông Trump , nước Anh chắc phải cần tới it nhất nửa thế kỷ.

nguoiviettudo