Tuesday, September 23, 2014

Sự Khác Biệt Dí Dỏm Giữa Đàn Ông Và Phụ Nữ


“Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim”, họ dường như đến từ hai hành tinh khác biệt, thậm chí đối lập nhau “chan chát”, nhưng sự khác biệt làm nên nét hấp dẫn. Hãy cùng khám phá sự khác biệt muôn thuở giữa hai giới.

Bộ ảnh “Man Meets Woman” (Đàn ông gặp phụ nữ) của nhà thiết kế người Đức gốc Hoa - Yang Liu (38 tuổi) là một sự khai thác bằng hình ảnh một chủ đề quen thuộc - sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ.

Bộ ảnh là câu trả lời thú vị cho sự khác biệt rất cơ bản giữa đàn ông và phụ nữ, là một minh chứng rõ nét cho việc “đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim”. “Man Meets Woman” là cuốn sách gây ấn tượng thứ hai của Yang Liu, sau bộ ảnh “East Meets West” (Đông gặp Tây) nói về sự khác biệt văn hóa giữa giữa phương Đông và phương Tây.

Chia sẻ về cuốn sách ảnh mới này, Yang Liu cho biết: “Chúng ta đang sống trong một thời đại có những thay đổi không ngừng của xã hội, trong đó, sự khác biệt về giới cũng ngày càng trở nên đa dạng. Tuy vậy, sự khác biệt về giới dù có đa dạng, mới mẻ đến đâu, nó vẫn có sự liên quan với những gì vốn đã tồn tại từ hàng thế kỷ nay”.

Những hình ảnh xuất hiện đối xứng nói về sự khác biệt nam - nữ trong bộ ảnh của Yang Liu rất đơn giản, dễ hiểu và cũng rất gợi mở, đem lại cho người xem cảm giác hài hước, thú vị:



Khi nhìn vào gương, đàn ông luôn “ảo tưởng” về nhan sắc bản thân, họ hay nghĩ mình đẹp hơn thực tế.
Phụ nữ ngược lại, khi nhìn vào gương dễ có cảm giác bất an. Thường ngay lập tức, họ tập trung vào những yếu điểm trên cơ thể, thậm chí, tự tưởng tượng ra và phóng đại những khiếm khuyết “ảo” của mình.


Cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa hai người đàn ông thường rất ngắn gọn, trước khi cầm máy lên, họ đã biết cần phải nói gì, và họ cũng thường chỉ gọi điện thoại cho người đàn ông khác khi có vấn đề cần đối thoại. Giải quyết xong vấn đề đó, họ sẽ cúp máy ngay.

Phụ nữ thì khác, họ có thể gọi điện cho cô bạn thân mà chẳng cần lý do, đơn giản chỉ vì thấy nhớ, thấy muốn nói chuyện. Trong câu chuyện của họ hội tụ đủ mọi chủ đề chuyện phiếm. Có thể ban đầu gọi điện vì có chuyện cần nói, nhưng từ điểm khởi đầu, đến khi kết thúc, chủ đề đã được lái đi cả chục lần. Sự lắt léo, “hiểm hóc” trong cách chuyển chủ đề chuyện phiếm của phụ nữ cũng… loằng ngoằng như cách người ta quấy một nồi cháo, có lẽ thuật ngữ “nấu cháo điện thoại” từ đây mà ra!


Khi đi du lịch, đàn ông mang những thứ thực sự cần thiết, nhiều khi mang thiếu đồ vì đơn giản đàn ông nghĩ rằng, thiếu thì đi mua, ở đâu chẳng sẵn.

Phụ nữ thì khác, họ luôn cẩn thận mang thừa so với nhu cầu thực, số đồ họ dùng trong cả chuyến đi thường chẳng bao giờ hết số đồ họ đã kỳ công chuẩn bị mang theo.


Đàn ông không bao giờ hiểu nổi tính năng của những món đồ trang điểm.
Phụ nữ không bao giờ hiểu nổi chức năng của những thiết bị sửa chữa.


Ở các nước phương Tây, khi một người đàn ông ở nhà làm nội trợ, để vợ ra ngoài kiếm tiền, họ được coi là người đàn ông hiện đại của thế kỷ mới, biết hy sinh vì gia đình, dũng cảm phá bỏ những quan niệm truyền thống.

Trong khi đó, một người phụ nữ ở nhà chăm con, lo toan việc gia đình, để chồng ra ngoài làm ăn, lại bị coi là người phụ nữ quá truyền thống, không năng động, “an phận thủ thường”.


Khi bước vào một cuộc cạnh tranh, đàn ông tập trung vào ưu thế của bản thân, nhiều khi, họ đánh giá mình mạnh hơn thực tế.

Trong khi đó, phụ nữ thường nghĩ về những yếu điểm của mình, nhiều khi, họ lo lắng và cho rằng mình kém hơn so với thực tế.


Đàn ông chỉ có thể làm một việc một lúc.
Phụ nữ có thể làm nhiều việc một lúc.

Đàn ông dù yêu nhiều người đến mấy, anh ta cũng hiếm khi có cảm giác “thôi, thế là quá đủ rồi”. Đối với đàn ông, dường như càng yêu nhiều họ càng ham hố chinh phục. Đối với đàn ông, có thể nói số lượng người yêu… “càng nhiều, càng ít”, bởi đàn ông là giống loài “không bao giờ biết đủ”.

Ngược lại, phụ nữ với mong muốn sớm ổn định cuộc sống, luôn cảm thấy bất an, mệt mỏi mỗi khi bước qua một mối tình. Đối với họ, yêu nhiều là một bi kịch và có khi dù chỉ trải qua vài ba mối tình nhưng đối với họ đó đã là cả một chặng đường dài, là sự truân chuyên “không hề nhẹ”.


Trong mối quan hệ tình cảm, đàn ông quan tâm nhiều tới tình dục còn phụ nữ đánh giá cao những cảm xúc khi yêu


“Đàn ông yêu bằng mắt”, vì vậy, đối với họ, người phụ nữ lý tưởng thường gắn liền với vẻ đẹp nhan sắc, sự quyến rũ hình thể. Đàn ông từ thuở 15 tới năm 60, cơ bản vẫn chỉ thích phụ nữ đẹp.

Phụ nữ ngược lại, thuở 15, nàng yêu người đàn ông lãng mạn, biết đàn ca sáo nhị, rót vào tai nàng những bản tình ca, tặng hoa nàng vào tất cả các dịp quan trọng và có khi chẳng nhân dịp gì.

Thuở 20, nàng yêu người đàn ông có trái tim nồng nhiệt, yêu nàng tha thiết và… mình đầy cơ bắp.

30 tuổi, nàng đã thực tế hơn, nàng yêu người đàn ông biết kiếm tiền mang về cho mình.

40 tuổi, nàng nhận thấy tiền tự mình cũng có thể kiếm được, lúc này nàng yêu người đàn ông đầy tri thức, đầy am hiểu.

50 tuổi, lúc này, mọi tham vọng của người phụ nữ đã trôi đi, nàng chỉ cần đơn giản một người đàn ông biết… phục vụ (những nhu cầu tối thiểu của nàng), biết chăm sóc nàng khi nàng cần.

60 tuổi, nàng chính thức khẳng định rằng trên đời này không có người đàn ông lý tưởng, nàng tự phủ nhận tất cả những tiêu chỉ mình đã từng đặt ra. Lúc này, nàng chỉ muốn yên thân nghỉ ngơi và chẳng còn thiết tha yêu đương gì nữa.


Phụ nữ luôn là đề tài trong những sản phẩm thông tin dành cho cả hai giới


Hình ảnh được phân chia với hai màu riêng biệt. Màu xanh tượng trưng cho suy nghĩ của đàn ông và màu hồng tượng trưng cho suy nghĩ của phụ nữ


Khi đàn ông giận, khi đàn ông buồn, họ im lặng. Sự im lặng của đàn ông khiến phụ nữ sợ.
Khi phụ nữ giận, khi phụ nữ buồn, họ khóc. Nước mắt là vũ khí của phụ nữ.

Theo Distractify

Tuổi Vào Thu - Trầm Vân phỏng dịch


"JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." 
Marcelle Paponneau

Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'âge,
Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours ont l'avantage
D'être beaux et trop courts quant il sont limités.

Je croyais que vieillir c'était le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.

Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.

Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m'aperçois que les plus belles roses
Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
Garder pour embaumer l'automne de ma vie.



Tuổi Vào Thu
Trầm Vân ( Dịch) 

Tuổi già nỗi sợ bủa vây
Sợ mùa trôi, sợ tháng ngày qua mau
E mưa gió lạnh bể dâu
Nếp da nhăn, tóc bạc màu xót xa

Thế rồi mình chợt nhận ra
Tuổi nào cũng vẫn đơm hoa nồng nàn
Không than thở cứ hát vang
Bước thêm từng bước mơ màng càng thêm

Xưa e già nhói con tim
Hoa không nở nữa bên thềm Xuân qua
Nụ cười tê tái chiều tà
Bút cầm không viết nhạt nhòa chữ câu

Giờ nhìn già có ngại đâu
Niềm vui sẽ nở trên đầu ngày mai
Không còn đếm tuổi thở dài
Bút nghiêng câu chữ hoài thai nụ cười

Tháng năm ngồi ngắm sao rơi
Ta càng thêm tuổi lửa đời thêm xanh
Chiều trôi gió thoảng mong manh
Hồn theo chim hót chuyền cành xôn xao

Đóa hồng tươi đẹp ngọt ngào
Nở trên môi thắm, nở vào lòng thu
Hít vào tim phổi hương mơ
Tuổi vào thu ngát đôi bờ hoa thơm


THƯƠNG TIẾC BÙI PHƯƠNG ...- Xuân Vinh


Trưa ngày 20/9/2014, đang đi làm ở Bình Dương, tôi nhận được điện thoại của chị Thục Vân từ Pháp gọi về báo tin là anh Bùi Phương vừa mới qua đời chưa đầy 24 tiếng đồng hồ. Chị và chị Tố Kim (hiện ở Úc) nhờ tôi thu xếp công việc để đến viếng điếu tang anh. Tôi thật ngỡ ngàng và  bồi hồi thương tiếc cho anh, một con người rất có tâm hồn văn nghệ sĩ đang được cư dân mạng dành nhiều cảm tình quý mến qua những tác phẩm thơ, văn và âm nhạc của anh được thể hiện trên YouTube.

TPB - Bùi Phương - Người nằm ghế bố suốt 40 năm. 

Anh tên thật là Bùi Phương, sinh ngày 05/3/1954, nguyên quán Ninh Bình. Sinh ra trong một gia đình Bắc di cư có 6 anh em, anh là con trai út. Là một cựu quân nhân QLVNCH đã trở thành thương phế binh (bị liệt nữa người từ phần rốn trở xuống) sau cuộc chiến khốc liệt tại vùng An Lộc - Bình Long năm 1974. Hơn 40 năm qua, anh đã phải sống trong sự đau đớn triền miên, thể xác bị hoành hành bởi vết thương của chiến tranh để lại. Tuy phải sống trong những năm tháng khó khăn chật vật, hết sức khổ sở với bệnh tật nhưng anh cũng đã làm được nhiều điều bổ ích cho xã hội như một minh chứng cho mọi người thấy rằng dù cuộc đời của anh có tàn đi nữa nhưng tâm hồn anh vẫn chưa “phế”...

Di ảnh anh Bùi Phương

Ngày hôm sau - Chúa nhật 21/9/2014, tôi đến viếng tang anh tại số 50 Đường Hiệp Nhất, Quận Tân Bình SGVN. Căn nhà anh ở nằm sâu trong con đường nhỏ như một con hẻm nhưng cũng không khó tìm vì nằm trên trục đường Cách Mạng Tháng Tám, từ hướng Quận 1 đi lên gần tới ngã tư Bảy Hiền quẹo phải là sẽ tìm ra ngay. Căn nhà đúc nhỏ không lầu, sát phía trước nhà là con đường đi có dựng một cái rạp che để tiếp khách đến viếng. Bước vào bên trong nhà, chiếc quan tài của anh nằm giữa khói hương nghi ngút. Nhìn qua tấm di ảnh trên bàn thờ, gương mặt của anh đượm nét khắc khổ, muộn phiền. Trong ánh mắt thâm quầng của anh như đang cố nén chịu quá nhiều đau thương trong cuộc đời. Dù là người công giáo nhưng tôi vẫn thắp nén hương trên bàn thờ Phật để cầu nguyện cho vong linh anh được vãng sanh cực lạc, và một nén hương dành cho anh. Thay mặt cho các anh chị đã từng mến mộ anh trên diễn đàn thông tin, tôi nguyện chúc hương hồn anh được an lành sớm về cõi vĩnh hằng.

Chị Bùi Thị Hằng.

Sau khi thắp hương xong, tôi được chị Hằng (chị ruột kế người anh cả của anh đã mất) và hai cậu con trai con của chị mời nước phía trong phòng cuối của căn nhà ngay nơi mà trước đây anh đã từng nằm trên chiếc ghế bố hằng mấy chục năm đăng đẵng.

Trước khi thăm hỏi về anh, tôi có trao cho chị Hằng một phong bì nói là của hai chị Vân và Kim góp phần phúng điếu cho ấm lòng người quá vãng. Chị cảm động nhận và gửi lời cảm ơn đến hai chị cùng tất cả mọi người đã dành tình cảm chia sẻ và đóng góp cho gia đình.
Sau đó tôi ngồi nghe chị Hằng kể lại: “Sau khi mẹ tôi mất thì tôi là người đã chăm sóc, lo ăn uống và thuốc men cho cậu Phương suốt mấy chục năm trời. Hai đứa con trai tôi (nay đã hơn 40 tuổi) thì thay phiên đưa đi bác sĩ và tắm rửa cho cậu ấy. Cách đây mấy hôm cậu ấy bảo là đau bụng hành sốt, không ăn uống gì được. Tôi bảo cháu đưa cậu đi bác sĩ nhé, cậu không chịu mà bảo tôi đóng hết cửa sổ lại và trong nhà có bao nhiêu mền chị mang đắp hết lên người em. Sau đó uống thuốc thì cậu được khoẻ lại đôi chút. Sáng ngày 19/9, tôi có pha cho cậu ấy ly cà phê như mọi ngày thì cậu không chịu uống bảo chị đổ đi rồi sau đó kêu đau dữ dội. Cậu bảo kêu thằng con trai tôi về gấp gấp để đưa đi bệnh viện, đau quá chị ơi! 

Đến khi thằng con về tới thì cậu đã bị thổ huyết ra đường hậu môn lênh láng. Tôi bảo cậu ra máu nhiều quá rồi, nguy hiểm quá. Cậu không tin mà bảo đó là phân, chị đừng đụng vào, để cháu nó lo. Khi thằng con trai đưa cậu ra taxi thì cậu đã lịm người đi không còn biết gì nữa. Trước lúc còn khoẻ, cậu có nói với tôi chắc là em đi trước chị quá, em đi rồi sẽ phù hộ cho chị. Tôi không ngờ đó là lời cậu ấy trăn trối với tôi. Khoảng một năm trở lại đây cậu thích nghe kinh Phật và thường ngủ sớm, nhưng đến 2 - 3 giờ sáng là thức dậy lui cui với chiếc máy tính lúc nào cũng để kề bên”.

Những đồng đội của anh năm xưa.

Còn hai cậu con trai của chị thì kể rằng: “Cậu biết vi tính cách đây hơn mười năm do tụi cháu chỉ, khi biết được cách truy cập internet thì càng ngày cậu càng say mê hơn, không còn thích xem tivi nữa. Mỗi lần cậu gặp trục trặc thì gọi điện hỏi, mãi sau này cậu tự mài mò học trên mạng rồi cậu làm được nhiều điều hay mà tụi cháu không ngờ. Khi gõ chữ thì cậu nằm nghiêng người chồm qua máy, tay phải gõ chữ còn tay trái thì vừa chống người vừa click chuột một cách tài tình. Hôm 07/9 là ngày giỗ trong gia đình, cậu còn rất khoẻ và rất vui khi có nhiều bạn cũ của cậu đến thăm, nhưng bây giờ tụi cháu cũng không ngờ cậu lại ra đi sớm như vậy!”.

Bạn cũ đến thăm anh nhân ngày giỗ của GĐ.

Trên đường về, tôi suy nghĩ miên man về anh, một con người có nghị lực phi thường, suốt hơn 40 năm sống với bệnh tật mà anh vẫn sống lạc quan và có một tâm hồn vừa sâu sắc, vừa thơ mộng và lãng mạn đến như thế! Tôi biết qua anh trong một chuyện tình cờ đọc PPS của anh làm ra được đăng trên YouTube, thấy hay nên tôi lấy đường link đó chuyển tiếp cho các huynh đệ đồng môn La San thưởng thức thì được chị Thục Vân giới thiệu tác giả của PPS này là bạn hữu trên mạng với chị Tố Kim. Cách đây 3 tháng chị Thục Vân về VN có ghé thăm và tặng cho anh một chiếc xe lăn, nhưng anh nào có ngồi được! 
Người có tật thường có tài!. Thật vậy, anh là người có chiều sâu tâm hồn nên những PPS của anh đăng đàn đều có nội dung và hình ảnh rất hay. Ngoài chuyện sưu tầm những hình ảnh đẹp, nhạc hay, cách trình bày rất nghệ thuật, anh còn có những đề tài về tôn giáo, đạo nghĩa mang tính triết học nữa. Vì vậy mà anh được rất nhiều anh chị ở hải ngoại cảm phục, trong đó có GS Trần Năng Phụng (ở Pháp) là người thường hợp tác với anh “ra lò” nhiều tác phẩm thật tuyệt vời. Tôi thầm cảm ơn anh, người đã mang đến cho cộng đồng những niềm vui và nhiều điều bổ ich đáng suy ngẫm và học hỏi, trong khi anh đang phải sống vật lộn với một cơ thể bệnh hoạn, tật nguyền hơn 70% mà vẫn giữ được cho tâm hồn luôn yêu đời và trong sáng, thật là đáng kính phục.

Trước khi kết thúc bài viết này, tôi xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến các anh chị em xa gần đã dành nhiều tình cảm và sự chia sẻ đến anh Bùi Phương cùng gia đình trong thời gian qua và trong tang chế của anh. Kính mong tất cả mọi người hãy hiệp lòng cầu nguyện cho hương linh anh sớm được hưởng nhàn nơi tiên cảnh.
Trân trọng kính chào và kính chúc sức khoẻ đến các anh chị.

Xuân Vinh

Monday, September 22, 2014

6 Bể Bơi Lộng Lẫy Nhứt Châu Á

Bể bơi thuộc khu nghỉ dưỡng The Nam Hải là 1 trong số vài bể bơi lộng lẫy nhất châu Á, đáng phải bơi ít nhất một lần trong đời, theo trang Business Insider .   

Vừa qua, khu nghỉ dưỡng The Nam Hải Hội An mới được tạp chí du lịch hàng đầu nước Mỹ Travel+Leisure vinh danh là khu nghỉ dưỡng hàng đầu châu Á tại Việt Nam. Gần đây nhất, trang tin Business Insider còn xếp bể bơi thuộc The Nam Hải vào nhóm những bể bơi mà ai cũng nên đến ít nhất 1 lần trong đời. 

Danh sách này có các bể bơi thuộc 6 khách sạn hạng sang tại châu Á. Ngoài bể bơi The Nam Hải Hội An, còn có bể bơi ở khách sạn Marina Bay Sands (Singapore) và các bể bơi thuộc khách sạn Vườn treo (Indonesia). 

Dưới đây là 6 bể bơi châu Á nên đến ít nhất 1 lần trong đời - chúng không chỉ sở hữu phong cách thiết kế độc đáo mà còn có cảnh quan xung quanh tuyệt đẹp.

Hồ bơi vô cực SkyPark, Singapore tọa lạc trên tầng 57 của khách sạn Marina Bay Sands và nhìn ra đường chân trời Singapore.

Khách sạn vườn treo Ubud tại Bali, Indonesia: Hồ bơi không đường viền của Ubud nằm trên cánh rừng mưa hùng vĩ. Khách sạn vườn treo Ubud nổi tiếng bởi vô số các hồ bơi đẹp được thiết kế theo thứ tự như những bậc thang, lấy ý tưởng từ vẻ đẹp của những ngọn đồi xung quanh nó.

Hồ bơi mạ vàng thuộc khu nghỉ dưỡng cao cấp The St. Regis Lhasa ở Tây Tạng. Bể bơi khiến khách dễ choáng ngợp do lớp gạch mạ vàng được lát dọc hồ bơi.

Bể bơi tại khách sạn 5 sao The Nam Hải Hội An. Khu nghỉ mát The Nam Hải tọa lạc tại bãi biển Non Nước nổi tiếng của Việt Nam, một trong 10 bãi biển đẹp nhất thế giới do tạp chí Forbes bình chọn. Khách sạn có 3 bể bơi khá đẹp, trong đó có một bể bơi cực lớn mà có người đùa rằng "nếu không cẩn thận thì có thể bơi ra đến biển".

Hồ bơi thuộc khách sạn The Library ở Thái Lan, lát gạch đỏ, tạo gam tương phản với màu của trời, biển và bãi cát. Nằm trên một dải bãi biển tại Koh Samui, The Library cách Sân vận động Boxing Thái Chaweng, Sân vận động Boxing Thái Phetch Buncha và Trung tâm thương mại Central Festival Samui không xa.

Khách sạn The Oberoi Udaivilas Ấn Độ có những hồ bơi tuyệt đẹp. Khách nghỉ dưỡng có thể bơi ra hồ bơi trực tiếp từ phòng nghỉ của mình. The Oberoi Udaivilas thuộc nhóm các khách sạn hàng đầu Ấn Độ, tọa lạc tại vị trí đắc địa của hồ Pichola với vẻ đẹp huyền ảo lãng mạn. Mỗi phòng ở đều được bố trí một người quản gia riêng; khi khách đến thuê phòng đều được đưa vào sân riêng làm thủ tục đón tiếp theo nghi lễ truyền thống.

Business Insider

Mang Tiếng - Bùi Bảo Trúc


Thì ra nước ta cũng biết giữ gìn danh tiếng lắm chứ không phải lúc nào cũng nhâng nhâng nháo nháo như kiểu cái thứ chích đít trong rừng Ba Ếch vác cái mặt chó nhảy bàn độc vừa ngu vừa dốt đi làm trò cười mà truyền hình Pháp đã bêu cho cả triệu người coi khi nó xuất hiện cạnh thủ tướng Pháp tại một cuộc họp báo cách đây không lâu.


Một bài báo trong nước mới đây có một bài viết với cái tựa lúc thoạt ngó qua người đọc phải ngỡ ngàng một lúc vì không hiểu tại sao lại có kiểu dùng chữ kỳ lạ như thế. Bài báo viết nguyên văn như thế này: “Ðừng để nước Việt mang tiếng quốc gia nhiều tiến sĩ.”

Ô hay, sau những vụ người Việt mang tiếng ở Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn, Thái Lan ... với những vụ ăn cắp trong siêu thị đến nỗi ở nhiều nơi tại các quốc gia vừa kể người ta đã phải treo bảng viết bằng tiếng Việt cảnh cáo những bàn tay nhám thì nay, Việt Nam lại đang mang thêm một tiếng xấu mới khác nữa hay sao?

Hai chữ “mang tiếng” trong tựa đề của bài báo khiến người đọc ngỡ ngàng. “Mang tiếng” là phải chịu những điều tiếng thường là xấu xa, không tử tế, làm mất danh dự như ăn tham, tục uống trong các tiệm ăn (Thái Lan), ăn cắp trong các tiệm buôn (Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn) mang về nước tiêu thụ (nhờ tay các phi công và chiêu đãi viên Air Vietnam)... Hay vì cách hành xử của nhà nước mà chính Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã phải nói thẳng ra tại cuộc họp với Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội hôm 20 tháng 9 năm 2008, theo đó, ngài rất xấu hổ khi mang thông hành Việt Nam trong những chuyến xuất ngoại. 

Nhưng mang tiếng vì quốc gia có nhiều người có bằng tiến sĩ thì hơi khó hiểu. Một quốc gia dân chúng có nhiều bằng cấp, mà lại là những bằng cấp cao, trên cả cấp cử nhân, thì đó phải là điều đáng cho người dân kiêu hãnh chứ tại sao lại là chuyện làm người dân phải mang tiếng?

Theo bài viết của tờ Việt Báo ở trong nước, hiện Việt Nam có khoảng trên 24 ngàn tiến sĩ. So với nhiều nước trên thế giới, đây không phải là con số cao lắm. Nhưng so với các nước trong vùng Ðông Nam Á thì, vẫn theo tờ Việt Báo, Việt Nam là quốc gia có nhiều tiến sĩ nhất. Trong khi đó, ở Mỹ, chỉ tính riêng bằng MBA không thôi, mỗi năm có thêm khoảng 160 ngàn tân khoa. Vậy thì 24 ngàn tân khoa của Việt Nam (tính tất cả, không phải là con số tân khoa MỖI năm) không phải là con số mang lại tiếng tốt. Nhưng cũng không phải là con số khiến cho người trong nước phải xấu hổ hay mang tiếng.

Thế thì tại sao bài báo lại viết rằng nhiều tiến sĩ là chuyện khiến Việt Nam “mang tiếng”? Ðọc thêm mấy dòng sau đó thì thấy ngay. Ngươì viết bài báo đó đã dùng hai chữ “mang tiếng” rất đúng. Mang tiếng là phải. Vì đa số những người có bằng tiến sĩ gần như không được những công trình nghiên cứu sáng chế trong các lãnh vực chuyên môn của họ. Việc nghiên cứu khoa học, theo bài báo, bị coi nhẹ nên không có được bao nhiêu đóng góp nếu không nói rõ là không có một công trình nghiên cứu nào ở tầm cỡ khu vực, nói chi đến tầm cỡ thế giới. Sinh viên tốt nghiệp chỉ lo đi kiếm việc, nhưng với kiến thức tồi tệ của họ, việc đó cũng rất khó. Không ít người phải xin đi lao động ở ngoại quốc, nói trắng ra là đi làm cu li cả ở Phi châu, những nơi văn minh, trình độ thua kém cả Việt Nam như Lybia, như Ghana... Những thứ công việc như thế cũng không giúp họ học hỏi thêm được những kiến thức, kỹ năng mới.

Ðáng nói hơn nữa là hệ thống đại học của Việt Nam rất tồi. Ðại học mở ra khắp hang cùng ngõ hẻm, trường sở nhếch nhác, ban giảng huấn thiếu khả năng. Không một đại học Việt Nam nào lọt được vào danh sách 500 trường đại học giỏi nhất thế giới. Chi tiết này cũng đủ nói lên phẩm chất và giá trị của các trường đại học Việt Nam. Trong khi đó, các nước Ðông Nam Á không có nhiều tiến sĩ như Việt Nam như Thái Lan, Indonesia cũng có đại học được ghi trong danh sách 500 đại học theo bảng xếp hạng của QS World University Rankings năm 2014. Ðó là chưa nói tới các đại học Hàn Quốc, Hương Cảng, Singapore...

Mà đó là mới nói tới các đại học có thật, còn các đại học như đại học trong rừng mà Ba Ếch nói phét là tốt nghiệp cử nhân luật khoa hay những thứ trường cấp cho bọn đười ươi để khoe nhắng lên là giáo sư tiến sĩ thì còn khiếp đảm đến đâu nữa. Ngoài ra, còn bằng mua, bằng giả bán đầy đường, bằng tiến sĩ y khoa cũng rao bán như ở đại học Thái Nguyên...

Hay là tại vì thế mà có bằng cao học nên mới ... “mang tiếng” như bài báo phải lo ngại và viết như tờ Việt Báo số đề ngày 27 tháng 3 năm 2014 mà người ta vẫn còn đọc được trong Internet?

Bùi Bảo Trúc

Xin Hãy Biết - Giá Trị Số Không



Xin  Hãy  Biết

Xin chớ nghĩ ta là số một
Vì trước số một là số không
Số không không có nghĩa là  không
Mà không là có theo triết Phật

Có rồi không, không rồi lại có
Lẽ vô thường, có có không không
Thế gian nguyên ủy vốn là không
Không hoặc có nào đâu vĩnh cửu

Xin đừng nghĩ ta là hạng nhứt
Ai cũng thua ở tận đằng sau
Có những người không thuộc hạng nào
Vì quá siêu nên thành ngoại hạng

Ta giỏi, người còn hơn  gấp bội
Ai trội hơn ai có ích gì
Đức khiêm cung lời Chúa từ bi
Là thước ngọc khuôn vàng xử thế

Xin chớ đừng  ba hoa tự đại
Không ai có thể tự sinh tồn
Mỗi người một năng chức chuyên môn
Sống nương nhau hợp quần xã hội

Không xã hội, ta không tồn tại
Người cần ta, ta cũng cần người
Vì cuộc sống không thể dể ngươi
Ta với người tương sinh tương trợ

 Người Phương Nam

Giá trị số 0



1…2…3” hay “oẳn tù tì”, những đứa trẻ luôn đếm như thế trong biết bao trò chơi của chúng. Một lần tôi hỏi em tôi: “Sao em không đếm từ số 0: 0…1…2…3?”. Em nhìn tôi ngạc nhiên.

Mỗi số đều bằng số 0+ chính nó. Đó là điều tất nhiên mà cũng chẳng có ý nghĩa gì, việc gì phải viết thế. Nhưng khi một người vô danh không ai biết tới+ nghị lực và tài năng, trở thành một nhà bác học lừng danh; một bác nông dân từ bàn tay trắng+ lòng quyết tâm, sự tháo vát, vượt lên đói nghèo, làm giàu cho gia đình và quê hương, thì quả thật “số 0” không phải là vô nghĩa.

Bạn hãy bắt đầu đếm từ “số 0”, bắt đầu từ bản thân mình+ niềm tin và tri thức tuổi trẻ, bạn sẽ biết nình bắt đầu từ đâu và đi tới đâu, đừng đếm từ những đồmg tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ, từ những ngôi nhà hay từ những chiếc xe đắt tiền rú ầm rong đêm, những con số đếm từ những thứ đó không thể đứng vững trong cuộc sống, bởi dưới chân họ không phải thứ gì họ tự làm ra, họ khôn biết bắt đầu từ đâu và cũng không biết mình sẽ đi đến đâu, không có nơi bắt đầu cũng không có điểm kết thúc.

Bắt tay vào mọi việc từ con “số 0” và làm nên cả thế giới, dù đó là một thế giới nhỏ của riêng bạn thì bao giờ cũng cảm thấy vui sướng nhiều hơn khi phải phụ thuộc vào người khác, đúng không?

Chúng ta biết nói “Không!” với những nhu cầu chưa đúng lúc của bản thân, biết nói “Không!” trước những cám dỗ nguy hiểm của cuộc sống, biết nói “Không!” trong hôm nay để có nhiều trong ngày mai.

1.000.000 lớn hơn 999.999 cho dù nó gồm rất nhiều số 0, nhưng nếu bạn đảo các số 0 lên trước thì chúng trở nên vô nghĩa và trở thành con số hầu như không đáng kể bên cạnh 999.999, nó sẽ càng vô nghĩa khi bạn nói: “Tôi không biết!”, “Tôi không làm được!”, “Tôi không thể!”. Hãy hiểu số 0 và đặt nó đúng chỗ, bạn sẽ ngạc nhiên trước ý nghĩa của con số tưởng như vô nghĩa này.


Lính thủy sưu tầm

Sunday, September 21, 2014

Photographer Collection - Horst Faas In VietNam - Plog - Hình Ảnh Chiến Sự VN

Mời click vào ảnh để xem một số hình ảnh chiến tranh VN của phóng viên chiến trường Horst Faas

Horst Faas, a Pulitzer Prize-winning combat photographer who became one of the world’s legendary photojournalists in nearly half a century with the AP, captured these images during the Vietnam War. Faas died Thursday, May 10, 2012 in Munich at age 79.
Here’s a look at some of the powerful photographs by Faas in Vietnam. (AP)



Thương Nhớ & Vĩnh Biệt Bùi Phương (HD)


TÓM TẮT ĐẠO PHẬT Trong Vấn Đáp Khoảng 5 Phút "Rất Hay"



Tỳ khưu Dhammika

Bình Anson lược dịch

Lược dịch từ bài "Basic Buddhism: A Five-Minute Introduction" (Căn bản Phật giáo: Giới thiệu trong năm phút), trong quyển "Good Question, Good Answer" (Khéo Vấn, Khéo Đáp) của Bhikkhu Dhammika, ấn bản Internet (http://www.buddhanet.net/).

---*---
Hỏi: Phật Giáo là gì?

Đáp: Phật Giáo là một tôn giáo có khoảng 300 triệu tín đồ trên khắp thế giới. Danh từ Phật Giáo (Buddhism) phát nguồn từ chữ "buddhi", có nghĩa "giác ngộ", "thức tỉnh". Phật Giáo phát nguồn từ hơn 2,500 năm trước, khi Ngài Siddhattha Gotama (Sĩ-đạt-ta Cồ-đàm), hay Đức Phật, tự mình giác ngộ vào lúc 35 tuổi.

Hỏi: Có phải Phật Giáo chỉ thuần là một tôn giáo?

Đáp: Đối với nhiều người, Phật Giáo không phải chỉ là một tôn giáo mà còn có thể xem như là một triết học, hay đúng hơn, đó là "một lối sống". Gọi Phật Giáo là một triết học, vì danh từ "triết học - philosophy" có nghĩa là "sự yêu chuộng trí tuệ", và con đường của đạo Phật có thể tóm tắt như sau:

(1) sống có đạo đức,
(2) nhận thức rõ ràng về mọi ý nghĩ và hành động, và
(3) phát triển sự hiểu biết và trí tuệ.

Hỏi: Phật Giáo giúp tôi bằng cách nào?

Đáp: Phật Giáo giải thích mục đích của đời sống, giải thích hiện tượng bất công và bất bình đẳng trên thế gian, và cung ứng một phương cách thực hành hay một lối sống để đưa đến hạnh phúc thật sự.

Hỏi: Tại sao Phật Giáo trở nên phổ biến?

Đáp: Phật Giáo ngày càng phổ biến ở các nước Tây phương vì nhiều lý do. Thứ nhất là vì Phật Giáo có những giải đáp cho nhiều vấn đề trong các xã hội vật chất hiện đại. Tiếp đến, cho những ai có chú tâm, Phật Giáo cung ứng một sự thông hiểu sâu sắc về tâm trí con người và các cách trị liệu tự nhiên, mà các nhà tâm lý nổi tiếng trên thế giới đều công nhận là rất cao cấp và rất hiệu quả.

Hỏi: Đức Phật là ai?

Đáp: Ngài Siddhattha Gotama sinh ra vào năm 563 trước Tây Lịch, trong một hoàng tộc tại Lumbini, nay thuộc xứ Nepal. Vào năm 29 tuổi, Ngài nhận thức rằng tiện nghi vật chất và an ninh trong thế gian không bảo đảm hạnh phúc; vì thế, Ngài đi tìm học các lời dạy, tôn giáo và triết học thời đó, để tìm kiếm chìa khóa đưa đến hạnh phúc. Sau sáu năm học tập và hành thiền, Ngài tìm ra con đường "Trung Đạo" và giác ngộ. Sau khi chứng đắc, Ngài dùng quảng đời còn lại tại thế gian để truyền giảng các nguyên lý trong đạo Phật -- gọi là Pháp, hay Chân lý, cho đến khi Ngài nhập diệt vào năm 80 tuổi.

Hỏi: Có phải Đức Phật là Thượng Đế?

Đáp: Không, Ngài không là Thượng Đế, và Ngài cũng không tuyên bố như thế. Ngài là người giảng dạy con đường đưa đến giác ngộ, từ kinh nghiệm thực chứng của Ngài.

Hỏi: Phật tử có tôn thờ các thần tượng không?

Đáp: Những người Phật tử tỏ lòng tôn kính các hình ảnh của Đức Phật, nhưng không tôn thờ, cũng không van xin những điều lợi lạc. Một pho tượng Phật ngồi trong tư thế với hai tay dịu dàng đặt trên vế, với nụ cười từ bi, nhắc nhở chúng ta nỗ lực phát triển tình thương và an định nội tâm. Lễ lạy tượng Phật là để tỏ lòng biết ơn về các lời dạy của Ngài.

Hỏi: Tại sao nhiều quốc gia Phật Giáo lại nghèo như vậy?

Đáp: Không hẳn đúng như vậy. Nhật Bản là một quốc gia có truyền thống Phật Giáo sâu đậm và ngày nay cũng là một quốc gia có kinh tế giàu mạnh. Thái Lan, với Phật giáo là quốc giáo, cũng có một nền kinh tế tương đối vững mạnh và phát triển. Tuy nhiên, chúng ta cần biết rằng một trong các điều dạy của Phật Giáo là tài sản của cải không bảo đảm được hạnh phúc, và tài sản của cải cũng không bao giờ thường còn. Dân chúng trong bất kỳ quốc gia nào cũng chịu đau khổ, cho dù họ giàu sang hay nghèo nàn. Chỉ những người nào thông hiểu các lời dạy trong Phật Giáo thì mới có thể tìm được hạnh phúc thật sự.

Hỏi: Có phải có nhiều tông phái Phật Giáo không?

Đáp: Có nhiều tông phái trong Phật Giáo là vì có những khác biệt về văn hóa và truyền thống lịch sử của mỗi quốc gia. Tuy nhiên, căn bản của Phật Giáo vẫn không thay đổi, đó là Pháp hay Chân lý.

Hỏi: Có phải các tôn giáo khác đều sai lầm?

Đáp: Phật Giáo là một hệ thống tín ngưỡng có tính bao dung đối với các tín ngưỡng hay tôn giáo khác. Phật Giáo chấp nhận các lời giảng đạo đức của các tôn giáo khác, nhưng Phật Giáo còn tiến xa hơn, bằng cách cung ứng một mục tiêu dài hạn trong sự hiện hữu của chúng ta, qua trí tuệ và sự hiểu biết thật sự. Phật Giáo chân chính thì rất bao dung, và không quan tâm chi đến các nhãn hiệu như là "tín hữu Ky-tô giáo", "tín hữu Hồi giáo", "tín hữu Ấn-độ giáo", hay "Phật tử". Vì vậy, trong lịch sử, không bao giờ có các cuộc thánh chiến mang danh Phật Giáo. Cũng vì thế mà những người Phật tử không đi truyền giảng hay cải đạo người khác; họ chỉ giảng giải nếu được ai hỏi đến.

Hỏi: Phật Giáo có tính khoa học không?

Đáp: Khoa học là tri thức được kết hợp thành hệ thống, qua các dữ kiện được quan sát và thực nghiệm và đề ra các định luật tổng quát của thiên nhiên. Cốt lõi của Phật Giáo phù hợp với định nghĩa đó, bởi vì Tứ Diệu Đế hay Bốn Sự Thật Thâm Diệu, có thể được thử nghiệm và minh chứng bởi bất kỳ người nào, và ngay chính Đức Phật cũng đã từng nói với các đệ tử rằng họ phải thực chứng các lời dạy của Ngài, mà không nên chỉ tin suông. Phật Giáo dựa nhiều trên trí tuệ, hơn là lòng tin.

Hỏi: Đức Phật đã dạy những gì?

Đáp: Đức Phật đã giảng dạy rất nhiều đề tài, nhưng các điều căn bản trong Phật Giáo có thể tóm tắt trong Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo.

Hỏi: Diệu đế thứ nhất là gì?

Đáp: Khổ Đế, chân lý thâm diệu đầu tiên, nói rằng đời sống là đau khổ, nghĩa là phải chịu đau đớn thể xác, già nua, bệnh hoạn, rồi chết. Ta cũng phải chịu đau khổ về mặt tâm lý như cô đơn, phiền giận, bực bội, sợ hãi, bối rối, thất vọng, sân hận. Đây là một sự kiện hiển nhiên, không thể chối cãi. Đây là thực tế khách quan, không phải bi quan; vì bi quan là mong đợi những điều gì trở nên tệ hại. Mặt khác, Phật Giáo giải thích cách thức giải quyết các đau khổ đó và cách thức để có hạnh phúc thật sự.

Hỏi: Diệu đế thứ nhì là gì?

Đáp: Tập Đế, chân lý thâm diệu thứ nhì, dạy rằng tất cả mọi đau khổ đều do ái dục và tham thủ. Ta sẽ bị phiền khổ nếu ta mong đợi người khác phải tuân theo ý muốn của mình, phải làm giống như mình, nếu ta không được những gì mình muốn, v.v. Ngay cả khi ta muốn và được, điều này cũng không bảo đảm có hạnh phúc. Tâm khát khao ham muốn cướp đoạt của ta niềm vui được thỏa lòng và hạnh phúc. Thay vì kiên trì chiến đấu để thành đạt điều mong muốn, hãy cố gắng sửa đổi chính cái lòng ước muốn của mình.

Hỏi: Diệu đế thứ ba là gì?

Đáp: Diệt Đế, chân lý thâm diệu thứ ba, là có thể chấm dứt đau khổ và đạt được trạng thái thỏa lòng và hạnh phúc. Khi ta dứt bỏ ái dục, vốn là vô ích, và tập sống từng ngày, chúng ta bắt đầu sống an vui và tự do. Chúng ta sẽ có nhiều thì giờ và năng lực để giúp đỡ người khác. Trạng thái ấy được gọi là Niết Bàn.

Hỏi: Diệu đế thứ tư là gì?

Đáp: Đạo Đế, chân lý thâm diệu thứ tư, là con đường đưa đến chấm dứt đau khổ. Con đường này gọi là Bát Chánh Ðạo.

Hỏi: Bát Chánh Đạo là gì?

Đáp: Đó là con đường gồm 8 yếu tố chân chánh: Chánh Kiến, Chánh Tư Duy, Chánh Ngữ, Chánh Nghiệp, Chánh Mạng, Chánh Tinh Tấn, Chánh Niệm, và Chánh Định. Đây là con đường của đạo đức và tỉnh thức -- qua lời nói, ý nghĩ và hành động, và phát triển trí tuệ bằng sự nhận thức rõ ràng về Tứ Diệu Đế và bằng sự tăng trưởng lòng từ bi.

Hỏi: Ngũ giới là gì?

Đáp: Đây là năm điều giới luật đạo đức của Phật Giáo. Đó là: không sát hại, không lấy của không cho, không tà dâm, không nói dối, và không dùng các chất say làm lu mờ trí óc.

Hỏi: Nghiệp là gì?

Đáp: Nghiệp hay "nghiệp-quả" là một định luật cho biết rằng mỗi một nguyên nhân đều tạo ra một hậu quả, có nghĩa là các hành động của ta đều có những hậu quả. Định luật đơn giản này đã giải thích nhiều vấn đề: sự bất công trên thế gian, tại sao có người sinh ra lại có phế tật, có người lại có nhiều tài năng, có người có đời sống rất ngắn ngủi. Nghiệp cho thấy tầm quan trọng về việc tất cả chúng ta phải chịu trách nhiệm về các hành động của chính mình, trong quá khứ và hiện tại. Làm thế nào để thử nghiệm tác động nghiệp quả của các hành động của ta? Câu trả lời được tóm tắt bằng cách hãy nhìn xem 3 điểm chính: (1) ý định đằng sau của mỗi hành động, (2) hậu quả của hành động đó vào chính mình, và (3) hậu quả của hành động đó vào những người khác.

Hỏi: Trí tuệ là gì?

Đáp: Trong Phật Giáo, Trí tuệ phải được phát triển cùng với Từ bi. Trong một cực đoan, bạn có thể là một người tốt bụng nhưng khờ dại, và trong một cực đoan khác, bạn có thể có nhiều kiến thức nhưng lại không có tình cảm. Phật Giáo dạy ta nên giữ thật sự cân bằng và trọn vẹn cả hai, phải trau giồi cả trí tuệ lẫn và từ bi. Trí tuệ cao nhất là thấy rõ ràng rằng trên thực tế, mọi hiện tượng đều không hoàn toàn, không thường còn, và không có một thực thể cố định. Trí tuệ thật sự không phải chỉ vì tin vào những gì được dạy, mà phải chứng nghiệm và thông hiểu chân lý và thực tế. Trí tuệ đòi hỏi phải có một tâm ý rộng mở, khách quan, không cố chấp. Con đường của Phật Giáo đòi hỏi phải can đảm, nhẫn nhục, mềm dẻo và thông minh.

Hỏi: Từ bi là gì?

Đáp: Từ bi bao gồm các phẩm hạnh của lòng san sẻ, sẵn sàng an ủi người khác, thiện cảm, chăm lo và ưu tư. Trong Phật Giáo, ta chỉ thật sự cảm thông người khác khi nào ta thật sự cảm thông chính mình, qua trí tuệ.

Hỏi: Tôi phải làm thế nào để trở thành một Phật tử?

Đáp: Bất cứ ai cũng có thể tìm hiểu và thực nghiệm các lời dạy của Đức Phật. Ngài dạy rằng lời giải đáp cho mọi vấn đề của chúng ta là ở bên trong chúng ta, không phải ở bên ngoài. Ngài nói với các đệ tử không được tin ngay vào lời dạy của Ngài, mà họ phải tự thử nghiệm các lời dạy đó. Như thế, mỗi người tự có quyết định và tự chịu trách nhiệm về các hành động và sự hiểu biết của mình. Điều này cho thấy Phật Giáo không phải là một tập hợp cố định các tín điều cần phải được chấp nhận trọn vẹn. Đây là những lời dạy để mỗi người tự tìm hiểu, học tập và áp dụng theo tình huống riêng của mình.

Bình Anson lược dịch,
Perth, Tây Úc, tháng 8-2004

Friday, September 19, 2014

Chợt Buồn Nghe Tin Bão Xa - Đỗ Công Luận


Những Chiêu Vét Túi Dân Chơi Của Casino


Không treo đồng hồ để làm mất khái niệm thời gian, dùng phỉnh thay cho tiền mặt hay phục vụ rượu miễn phí sẽ khiến người chơi mạnh tay rút hầu bao.
Nếu từng tới sòng bài, bạn sẽ nhận ra nơi đây chẳng khác nào một công viên mô phỏng xa xỉ với âm thanh, ánh sáng và đồ uống. Theo nghiên cứu của Đại học Las Vegas, năm 2013, 23 casino tại Vegas đã thu về tổng cộng hơn 5 tỷ USD. Và trung bình mỗi casino kiếm được từ khách chơi 630.000 đô la mỗi ngày. Theo Business Insider, có nhiều mánh khóe được các sòng bài thường sử dụng để kích thích người chơi đổ tiền.

1. Làm mất khái niệm thời gian:
Nhiều casino không lắp đồng hồ treo tường hoặc cửa sổ thông ra ngoài, nhằm khiến người chơi hoàn toàn mất ý thức về thời gian. Chiến thuật này cũng thường được các trung tâm mua sắm áp dụng.


2. Tạo điều kiện cho tất cả nhìn thấy người thắng:
Tất cả khách chơi trong casino sẽ biết được ngay khi có ai đó trúng quả đậm, bởi ánh sáng sẽ nhấp nháy và âm thanh trong phòng sẽ không ngừng vang lên cho tới khi các nhân viên xuất hiện và tuyên bố người chiến thắng. Điều này đã tạo động lực cho những người khác tiếp tục đổ tiền để thử vận may với suy nghĩ mình cũng có thể thắng.


3. Đặt cám dỗ ở khắp mọi nơi:
Bạn đi chỗ nào ở Vegas cũng có cơ hội đánh bài bày ngay trước mặt, nhất là trong các khách sạn. Khách hàng luôn bị vây quanh bởi các tụ điểm đỏ đen náo nhiệt và thường không cưỡng lại được ý muốn ghé vào chơi vài ba ván.


4. Ưu đãi miễn phí:
Một vài người cảm thấy thích thú khi được miễn phí phòng ở, đồ ăn và nhiều vật dụng khác ở các casino mà không nghĩ rằng số tiền họ thua khi đánh bài chính là chi phí cho những khoản này.


5. Dùng phỉnh thay cho tiền mặt:
Phỉnh là một dạng thay thế tiền mặt rất hiệu quả trong casino. Khi người chơi đã đổi tiền mặt sang phỉnh, họ sẽ có xu hướng chơi đến khi tiêu hết số đó, thay vì dừng lại và đổi lại chúng về tiền mặt.


6. Không cho phép ghi hình:
Camera bị cấm sử dụng trong casino, trừ phi được dùng để ghi hình người thắng bạc. Điều đó có nghĩa là tất cả các đoạn băng về casino được phát trên TV, trong phim đều là hình ảnh ai đó đang hân hoan vui sướng vì vừa thắng được một khoản tiền kếch xù. Dù camera trên smartphone tương đối khó kiểm soát, những thợ ảnh với dụng cụ chuyên nghiệp chắc chắn sẽ chẳng có chỗ hành nghề.


7. Khiến người chơi ảo tưởng về quyền tự quyết:
Chọn casino nào, chơi trò gì, đi nước bài ra sao, tất cả đều phụ thuộc vào quyết định của người chơi, chính điều này đã làm cho họ cảm thấy tự tin thái quá. Khách chơi không nghĩ rằng họ chỉ là những người bình thường. Họ bị ảo tưởng rằng mình khác biệt, và nhất định sẽ thắng… Họ càng có nhiều lựa chọn, tức là tình hình sẽ càng phức tạp và đòi hỏi nhiều kỹ năng. Nhưng lại kích thích làm cho người chơi tin tưởng vào quyết định của bản thân.


8. Phục vụ rượu miễn phí:
Khi say, người chơi thường liều và đánh to hơn là khi họ còn tỉnh táo. Họ sẽ không tự ý thức được và sẵn sàng đốt hết tiền của mình cho nhà cái.


Sưu tầm