Thursday, August 17, 2017

Tìm Hiểu Về Thuốc Giảm Đau - BS Hồ Ngọc Minh


Cho đến nay, người ta cũng không hiểu tại sao não bộ lại biết đau, với nhiều giả thuyết dẫn giải về những “đường lối” (pathways) đưa đến cảm nhận đau. Một thí dụ đơn giản, khi ta bị thương tích chẳng hạn, những dây thần kinh cảm giác bị khuấy động và dẫn về não bộ, qua nhiều “cửa ngõ” (gates) khác nhau. Những tín hiệu đau nầy cũng được khuếch đại bởi các “chất làm cho biết đau” gọi là prostaglandins được tiết ra khi cơ thể bị thương tích, bị viêm sưng (inflamation). Cũng các chất prostaglandins nầy lại dính dáng chuyện cơ thể tăng thân nhiệt làm cho ta bị sốt.

Chất prostaglandins được đặt tên theo tuyến tiền liệt, tức là nhiếp hộ tuyến, prostate gland. Năm 1935, nhà khoa học người Thụy Điển, Ulf von Euler, khám phá ra chất nầy trong tinh dịch của người đàn ông. Sau đó người ta biết thêm, proataglandins gồm có nhiều chủng loại và được sản xuất ra ở nhiều nơi khác nhau trong cơ thể, cũng như có nhiều phận sự hay tác dụng tùy theo trường hợp.

Chất prostagladins được sản xuất ra từ chất béo, mỡ đặt, do chi phối của hai chất xúc tác, enzymes gọi là cyclooxygenases (COX-1 và COX-2). Prostaglandins làm cho mạch máu giản nở hay co thắt, làm cho máu đông đặc hay ngược lại, làm điều hoà mức độ vị viêm sưng khi bị thương tích, làm cho tử cung co thắt khi sanh nở, cũng như ảnh hưởng đến cơ chế điều hoà thân nhiệt, gây sốt, bảo vệ cho bao tử không bị thương tích và nhiều tác dụng khác…

Năm 1971, người ta khám phá ra rằng aspirin và các loại thuốc tương tự trong nhóm gọi là NSAIDs (Nonsteroidal anti-inflammatory drugs) có tác dụng giảm sự sản xuất ra chất prostagladins bằng cách khống chế các chất xúc tác cyclooxygenases (COX-1 và COX-2). Vì thế các loại thuốc nầy đều có những hiệu ứng giảm đau, chống sốt…
Ngoài aspirin, trong nhóm NSAIDs nầy gồm có các loại thuốc tiêu biểu như ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren).

Thuốc Tylenol (acetaminophen) tuy có những công hiệu tương tự nhưng lại thuộc vào một diện khác, hoàn toàn độc lập. Cho đến nay người ta cũng không hiểu làm thế nào thuốc Tylenol (acetaminophen) lại giảm đau, chống sốt. Khác với các thuốc trong nhóm NSAIDs kể trên, thuốc Tylenol (acetaminophen) chỉ có tác dụng giảm bớt hiệu năng của chất xúc tác COX ở trong hệ thần kinh trung ương, não bộ mà thôi. Vì thế, khác với ibuprofen (Motrin), naproxen ( Aleve), và diclofenac (Voltaren), Tylenol có tác dụng giảrm sốt và chống nhức đầu nhiều hơn là giảm đau bắp thịt, đau xương, hay chống sưng do thương tích.

Người ta cũng cho rằng thuốc Tylenol có những tác dụng trên hệ thống cảm nhận đau ở não bộ, gọi là endocannabinoid system (ECS). Hệ thống ECS, nầy cũng chịu ảnh hưởng bởi các chất thuốc phiện, cần sa. Cũng vì lý do đó mà Tylenol cũng được dùng chung với các loại thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện như Codeine, tạo thành thuốc Tyenol #3 chẳng hạn.

Trước khi bàn về thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện, opioids, ta hãy phân biệt sự khác biệt về tác dụng của các loại thuốc giảm đau đã nêu trên.

Như đã đề cập, thuốc Tylenol có tác dụng giảm sốt, chống nhức đầu hơn là giảm đau ngoài não bộ nói chung. So với các loại NSAIDs, thuốc có ưu điểm là không gây ra tác dụng phụ như loét bao tử, tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch, hay làm cho máu loãng không đông. Tuy nhiên, ngộ độc thuốc Tylenol có thể làm hư gan cấp tính. 

Thuốc ibuprofen (Motrin) có tác dụng giảm đau bắp thịt nhiều hơn là giảm nhức đầu hay giảm sốt. Thuốc ibuprofen (Motrin) dùng thích hợp cho các trường hợp bị viêm sưng như té ngã, đau khi có kinh nguyệt chảng hạn. Trong khi đó, thuốc naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren) có lợi thế chống đau nhức khớp xương nhiều hơn là giảm sốt, giảm đau bắp thịt, thí dụ như đau phong thấp, đau lưng, cột sống.Tuy nhiên trong mọi trường hợp đau nhẹ, sốt nhẹ, thời gian ngắn hạn, loại thuốc nào trên đây cũng uống được. Nếu bị đau nhức kinh niên, để giảm tác dụng phụ, phải uống đúng loại thuốc cho đúng loại đau nhức.

Thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, opioids, là các chất kích hoạt lên các hệ thống thần kinh trung ương làm giảm cảm nhận đau hay tăng cảm giác biết sung sướng gọi là opioid receptors. Các loại thuốc như thuốc phiện, bạch phiến (heroin), morphine và một số thuốc tổng hợp như hydrocodone, oxycodone (Oxycontin) and fentanyl đều tác dụng trên các opipoids receptors này.

Thuốc opioids trước đây chỉ được dùng cho những trường hợp đau đớn trầm trọng. Hiện nay nguy cơ của nạn ghiền thuốc tăng vọt lên tình trạng báo động khẩn cấp. Một phần do các bác sĩ kê toa thiếu trách nhiệm. Năm 2012, có khoảng 260 triệu toa thuốc opioids được viết ra, đổ đồng một lọ thuốc 30 viên cho mỗi đầu người trên toàn dân số nước Mỹ! Phần khác do người tiêu thụ lạm dụng thuốc. 

Trong năm 2013, có khoảng 40 triệu người dùng thuốc opiods một cách bừa bãi, trẻ nhất chỉ 12 tuổi! Trong số những người dùng thuốc, 25% bị nghiện, chưa kể những trường hợp dùng thuốc “không chính thức” như là ma tuý. Cũng trong năm 2015, có khoảng 60,000 người tử vong vì ngộ độc thuốc opioids, nhiều hơn số lính Mỹ chết trận trong toàn bộ chiến tranh Việt Nam!

Không riêng gì thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, các loại thuốc như Tylenol, ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren) cũng gây ra tình trạng nghiện ngập và ngộ độc. Riêng thuốc ibuprofen (Motrin), gần đây được chứng minh có thể làm tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch.

Khả năng chịu đau có thể thay đổi tùy người và tùy theo chủng tộc cũng như tùy theo nền văn hoá. Có lẽ sự khác biệt là do sự truyền dẫn tín hiệu đau đến hệ thần kinh trung ương đi theo nhiều đường (pathways), nhiều cửa (gates) khác nhau tùy theo mỗi cá nhân, mỗi trường hợp.

Tóm lại, không ai muốn đau cả. Tuy nhiên nên kiên nhẫn và tránh lạm dụng thuốc giảm đau nói chung không riêng gì thuốc phiện. Kiên nhẫn ở đây có nghĩa là khi dùng thuốc phải cho thời gian để thuốc có hiệu ứng. Tránh lạm dụng là chỉ nên dùng thuốc khi cần, dùng ít thuốc, và dùng đúng loại thuốc tùy theo loại đau nhức. Cá nhân tôi hiện nay, khi bị đau, lại quay về dùng thuốc aspirin, là loại thuốc xưa nhất, ít nguy hiểm và lại có những tác dụng phụ tốt như giảm nguy cơ bị ung thư, bệnh tim mạch.

Hồ Ngọc Minh

Đưa Cháu Đến Trường 1, 2, 3, 4 - Đỗ Công Luận




Những Bức Ảnh Xóa Hết Ưu Phiền

Trong suốt cuộc đời, ai chả có những lúc gặp khó khăn vất vả sinh ra chán nản, bi quan. Cuộc sống vô cùng quý giá bạn đừng bỏ phí một giây phút nào. Nếu có rơi vào tình trạng đó hãy xem bộ ảnh được chúng tôi tổng hợp dưới đây. Những bức ảnh sẽ là lời động viên, an ủi nhằm xoa dịu trái tim và tiếp thêm nghị lực cho bạn.


1. Sự dũng cảm phi thường của những người dân hết sức bình thường

Năm 1936, trong buổi lễ hạ thủy một con tàu của Đức Quốc Xã tại một nhà máy đóng tàu thuộc thành phố Hamburg Đức. Mọi người đều giơ tay lên chào theo kiểu Nazi (Đảng Quốc Xã) nhưng có một người đàn ông đã từ chối làm việc đó. Bởi vì, trước đó ông đã kết hôn với một phụ nữ Do Thái nên bị kết án hai năm lao động khổ sai. Trong thế chiến thứ II, ông đã mất tích và mất năm 1949. Khi bức ảnh được công bố vào năm 1991, có một người phụ nữ đã nhận ra đó là cha mình và cho biết tên của ông là August Landmesser.


2. Nụ cười khi bị mất nhà ở

Cả gia đình cùng mỉm cười sau khi người cuối cùng trong gia đình thoát khỏi đám cháy. Tuy mọi người đều được an toàn, nhưng đã quá muộn để cứu ngôi nhà đang chìm trong biển lửa của họ. Họ đã cùng mỉm cười để chụp lại hình ảnh kỷ niệm cuối cùng với căn nhà cũ.

3. Cậu bé hồn nhiên vô tư
Cậu bé Cody bảy tuổi sống tại Texas bị khuyết tật bẩm sinh – không có xương chân. Đây là các bộ chân giả gắn liền với quá trình lớn lên của cậu bé.


4. Tự hoàn thiện bản thân

Một phụ nữ 41 tuổi người Brazil đã nhặt những cuốn sách từ những bãi rác để đọc, từ đó thi đỗ vào trường đại học danh giá nhất Brazil. Đối với một phụ nữ bỏ học từ năm 10 tuổi, sống nhờ vào tiền thu gom rác như cô, thông tin được trúng tuyển quả thực khiến cô vô cùng kích động.

5. Nụ hôn cứu mạng

Câu chuyện diễn ra tại tiểu bang Florida. Khi người công nhân đo đạc tên là Zambezi Ann đến thành phố Jacksonville để kiểm tra định kỳ hệ thống dây điện. Thật không may! Anh đã bị sốc điện cao thế. Các công nhân trong vùng lập tức đến cứu anh. Đầu tiên họ leo lên cột điện và tìm thấy Zambezi Ann đang chết ngạt trên đó. Họ lập tức làm hô hấp nhân tạo và cùng với những người khác đưa anh xuống mặt đất. Sau đó, vội vã đưa bệnh viện cấp cứu. Cuối cùng họ đã giành lại được mạng sống của Zambezi từ tay thần chết.

6. Cuộc sống vẫn tiếp diễn

Ngày 22/10/1940 “Thư viện Holland House” (Kensington County, London, Anh Quốc) sau khi bị Đức đánh bom đã trở thành một đống đổ nát. Tuy nhiên, trong bức ảnh ta có thể thấy ba quý ông vẫn rất thản nhiên đọc sách như chưa có chuyện gì xảy ra.


7. Đừng bao giờ nói “không thể”

Nhân vật chính trong ảnh là ông John Coutis, người Úc. Từ khi mới lọt lòng mẹ, cơ thể ông đã không được lành lặn như những bạn cùng trang lứa khác vì các bộ phận cơ thể từ cột sống trở xuống không phát triển. Do đó, ông không thể đi lại cũng như gắn chân giả. Năm 17 tuổi ông quyết định phẫu thuật cắt bỏ phần cơ thể không phát triển của mình. Sau đó, bác sỹ đã chuẩn đoán ông bị bệnh ung thư khi mới 29 tuổi.


Tuy nhiên, đó không phải là “dấu chấm hết” cho cuộc sống của ông.

Therealtz © VietBF

Wednesday, August 16, 2017

Đi Ăn Rồi Chia Đều Tiền – Vì Sao Nên Làm Vậy? - Ku Búa


Trong xã hội đời sống Việt Nam đang tồn tại một vấn đề làm nhiều người bức xúc nhưng không dám nói ra hoặc ngại nói ra. Đó chính là vấn đề khi đi ăn, thì mọi người thường KHÔNG chia đều tiền, hoặc tất cả phụ trả, mà thường để cho một người trả. Điều này tuy nhỏ nhưng tạo ra rất nhiều vấn đề. Chủ yếu là:
  1. Bất công. Tự nhiên một người phải trả cho mấy cái miệng ăn khác.
  2. Lần sau là lần nào? Có bạn sẽ nói lần sau đi ăn mình sẽ trả lại. Vậy lần sau là lần nào?
  3. Làm khó chịu. Người trả khó chịu và người hưởng cũng khó chịu.
Thấy chưa. Có nhiêu đó mà đã làm khó chịu rồi. Nhất là những thằng ông nội đi ăn, tới lúc tính tiền thì đi toilet. Lạ nha, mắc đái hay ỉa lúc nào không mắc, phải mắc lúc tính tiền. Còn mấy ông nội Bắc Kỳ thích sĩ diện, tôi nói mấy ông cái này. Bỏ cái sĩ diện ảo đó giùm đi. Nó tào lao lắm. Đi ăn chung là mỗi người phải tự giác và có trách nhiệm với bản thân và tập thể. Làm như vậy thì chơi mới bền. Cho nên tôi xin giải thích vì sao nên chia đều tiền ăn. Vì:
  1. Nó khiến mọi người ai cũng có trách nhiệm với bản thân và tập thể.
  2. Nó giải quyết vấn đề tiền nong, vốn rất nhạy cảm. Chia đều tiền ra rồi mỗi người trả.
  3. Nó không khiến một người gánh cho người khác.
  4. Nó loại bỏ những thằng ăn bám, những thằng chỉ thích ăn chứ không có trách nhiệm phụ tiền hay trả tiền. Thằng nào chơi không đẹp thì tiễn.
  5. Nó gắn kết mọi người lại với nhau, vì ai cũng góp phần, không phân biệt.
Đó, mấy bạn thấy chưa? Làm như vậy mới lâu dài và bền vững được. Chứ đi ăn mà bắt một người trả rồi lúc tính tiền tự nhiên có thằng bỏ đi toilet, nó vô trách nhiệm quá trời quá đất. Với tinh thần đó, tôi đề xuất chia đều tiền ăn. 

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Hoa Yêu Thương - Trầm Vân

Trong Cuộc Đời, Không Phải Cứ Toan Tính Là Có Được


Tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần những câu chuyện này và mỗi một lần đọc đều cảm thấy dường như học hỏi thêm được một điều gì đó mới mẻ…

1. Chó và sói
Có một hôm, chó hỏi sói: “Anh có nhà để ở không?”
“Không có”, sói trả lời.
Chó hỏi tiếp: “Anh có được một ngày ba bữa ăn và trái cây không?”
“Không có”.
“Vậy anh có người dỗ anh, đưa anh đi dạo phố không?”, Chó lại hỏi.
“Không có“, sói trả lời.
Nghe vậy, chó liền bĩu môi: “Cuộc sống của anh thật tẻ nhạt. Sao cái gì anh cũng không có vậy hả?”
Sói cười: “Cuộc sống của tôi chính là như vậy. Tôi có theo đuổi riêng của mình. Tôi là một con sói cô độc nhưng tự do, còn anh là một con chó tự cho rằng mình hạnh phúc”.

Hạnh phúc là một trải nghiệm hoàn toàn cá nhân. Đừng lấy tiêu chuẩn của mình để đo lường hạnh phúc của người khác. Đừng vì thấy họ nghèo hay kém chức vị hơn mà cho rằng mình hạnh phúc hơn người. Giàu có mà tranh đấu ngược xuôi, nghèo mà thanh thản bình yên mới hiểu rằng, hạnh phúc không phải ở chỗ bạn có được bao nhiêu mà là bạn biết bằng lòng bao nhiêu.

2. Bao dung và khiêm tốn
Giọt mực rơi vào một ly nước trong, ly nước này lập tức thành màu đen, không uống được nữa. Nhưng nếu giọt mực rơi vào trong biển lớn, biển vẫn là biển cả nhuộm màu xanh lam. Tại sao vậy? Vì sự bao dung, sức chứa đựng của 2 thứ này là khác nhau.
Lúa chưa chín thì đâm thẳng lên trên trời, lúa đã chín thì ngả đầu cúi xuống. Làm người, càng thành công càng hiểu phẩm giá của sự khiêm nhường.

3. Nụ cười và nước mắt
Vị Lạt Ma già nói với vị Lạt Ma trẻ: “Khi đến với thế giới này, anh khóc, nhưng người khác đều rất vui mừng. Khi anh rời khỏi thế giới này, người khác đều đang khóc, nhưng bản thân anh lại thường cảm thấy rất vui. Vì thế, chết không hẳn là điều tồi tệ, còn sự sống cũng chưa chắc là điều đáng mừng”.

4. Đánh mất
Nếu đi chơi, không may làm rớt 100 đồng, đoán là nó có khả năng sẽ nằm ở một chỗ nào đó, nếu phải bỏ ra 200 đồng tiền xe để quay lại đó tìm, liệu bạn có quay lại không? Rõ là một câu hỏi ngốc ngếch, nhưng điều buồn cười là chuyện tương tự lại không ngừng xảy ra trong cuộc đời: Bị người ta chửi một câu, nhưng lại bỏ ra vô số thời gian để đau buồn; vì một việc mà nổi giận, không ngừng làm tổn hại đến thân tâm của mình, không tiếc mất mát, chỉ để báo thù; mất đi tình cảm của một người, biết rõ mọi chuyện đã không thể cứu vãn, nhưng vẫn đau lòng rất lâu…

5. Điều kỳ lạ của con người
Đệ tử hỏi sư phụ: “Thầy có thể nói cho con biết về chỗ kỳ lạ của con người không?”
Sư phụ: “Họ vội vàng trưởng thành, sau đó lại than thở là mất đi tuổi thơ. Họ dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc, không lâu sau lại muốn dùng tiền bạc để khôi phục sức khỏe. Họ đối với tương lai thì lo lắng không nguôi, nhưng lại không trân trọng hiện tại. Vì vậy, họ vừa không sống trong hiện tại, vừa không sống trong tương lai. Họ sống như thể là sẽ không bao giờ chết, và sẽ chết như thể chưa bao giờ từng được sống.”

Lời bàn:
Mọi thứ của cuộc đời không phải do toan tính có được mà do hành thiện có được; không phải do cầu được, mà là do tu được. Có nhiều lúc, thà rằng bị hiểu lầm, cũng không muốn giải thích. Tin hay không tin, chỉ ở trong một suy nghĩ của bạn.
Chỉ hối hận vì những chuyện mà mình chưa từng làm, không hối hận vì những chuyện mình đã làm. Mỗi một bước đi của cuộc đời, đều cần phải trả giá. Con người ta sống ở đời cần phải trầm tĩnh, cần có đủ thời gian để suy ngẫm.

Châu Yến biên dịch
daikynguyenvn.com

Chân Dung Em Xưa Em Nay - Người Phương Nam

Tuesday, August 15, 2017

Xin Để Yên Cho Người Chết - Phan Ngọc Vinh


Vào năm 2013, chị Minh được tin nhà gửi sang cho hay mẹ chị mất, chị buồn lắm, nhưng mấy tháng trước chi đã về thăm mẹ, xem như hai mẹ con đã thấy mặt nhau lần cuối.  Chị nhờ cô bạn còn lại ở Việt Nam vào ngày đi chôn thì đến thăm và chụp hình gửi sang cho chi.

Theo lời cô bạn kể lại :
 "Đám ma nầy lớn lắm, nhưng anh em không khóc vật vả vì bà cụ đã không đi đứng được từ mấy tháng trước, mình cùng Ô Xã 8 giờ sáng đã có mặt, vào lạy bà cụ, nghe em bạn kể lại trong vài ngày vừa qua người quen đến cúng đông lắm, xe hơi liên tiếp từ thành phố về đậu đầy hai bên đường trước nhà. Con cái bà cụ làm ăn ở thành phố, giao thiệp rộng rãi nên một số thì ở thành phố về, một số bà con ở tại vùng đua nhau đến viếng. 

Từ hồi sinh tiền, con cái ăn nên làm ra, bà cụ đi không sót đám ma nào ở làng nầy, tuy nói là quê nhưng gần thành phố nên buôn bán sầm uất, người mới nhập cư đông, hãng xưởng mở cách đó không xa nên mấy đứa em của bạn làm ăn cũng phát đạt, do vậy người đến phúng viếng đông lắm, trống đánh thùng thùng, đờn cò, đờn kéo um sùm như kêu mời cả làng đến viếng  và hầu như mỗi nhà đều cử nguời đến , không sót nhà nào. Buổi tối còn có đờn ca tài tử, ai có khiếu ca hát thì cứ lên ca, nghe nói rất đông người tham dự mỗi đêm trước ngày đem chôn.

Ở quê bây giờ mỗi khi nhà có đám ma hay đám cưới, người đến cúng hay chúc mừng giống như tình nguyện cho chủ nhà mượn nợ không lấy lời, chủ nhà có đám  sẽ ghi vào sổ, nhà nào, tên gì, cúng bao nhiêu để về sau khi gia đình đó hữu sự thì sẽ được cúng lại hay chúc mừng, tuỳ theo thời gian tiền bị trượt giá mà hoàn lại cho bằng hoặc hơn, do đó thường thường không đám nào bị lỗ. 

Nghe em bạn nói mẹ bạn sẽ được đưa ra khỏi nhà 12 giờ, khoảng 2 giờ trưa thì hạ huyêt, chôn ở đất của dòng họ cách nhà độ một cây số. 
Khoảng 9 giờ sáng xe đưa đám  ma đến, ngoài đám nguời khoảng chục ông mặc đồ lễ để khiêng hòm, họ ngồi nghĩ bên lề kế cái xe tang chờ tới giờ khiêng, thì từ ngoài buớc vào có hai cô, một cậu, mặc đồ như hát bội, đến trước hòm khấn lạy xong thì bỗng một trong hai cô hét lên nhào tới ôm cái hòm, làm mọi người giật cả mình..........Mẹ ....mẹ ....mẹ ơi ...con đã về đây, con đã về đây......rồi ca vọng cổ không ra vọng cổ, mà ca ngang ngang cùng một điệu lập đi lập lại, kiểu ca "xàng xê" , "bầy chòi" gì đó mình không rành nhưng lãi nhãi, lãi nhãi.......cầm cái micro hát rống lên thống thiết cho cả làng, đầu trên xóm dưới đều nghe, vì trước đó họ đã bắt sẵn hai cái loa phóng ra hai bên trước nhà. 

Cô gái kia thì giả là người trong nhà đón chị về, cùng ca theo chị, cũng một điệu như vậy, cũng khóc la vật vả, đôi khi lăn tròn dưới sàn nhà, cầm theo cái mi cờ rô....vừa khóc, vừa rên mà không thấy có chút nước mắt nào cả......

Hai cô ca chắc là điệu ....xàng xê...ca đi ca lại một điệu, rồi chàng trai mặc đồ hát bội khi nãy bước vào như từ xa về, một trong hai cô cho biết anh về không gặp mẹ vì mẹ chết rồi, chàng trai nhào tới ôm cái hòm, lại một màn ca cổ một điệu như hai cô kia, cũng vật vã lăn lộn dưới đất, kêu la thảm thiết....mẹ ơi...mẹ ơi...con đã về ....mẹ đâu còn nữa. Các em của bạn chắc đã khóc mấy ngày trước rồi nên không thấy ai khóc nữa, mà đứng phía sau chỗ tấm màn che nửa phần cái hòm......để xem họ diễn. Đây là màn thương vay khóc mướn khóc thay khổ chủ, nghe nói từ lâu ngoài Bắc có màn nầy để cho đám ma đỡ cảm thấy hiu quạnh, em bạn nói nhà đòn bao hết các khoảng nầy, chỉ trả cho họ một lần, không phải trả từng mục .

Ba người khóc mãi, kêu la thảm thiết, cho đến khàn cả cổ, hai ba đứa em rể của bạn nhét tiền vào áo cho mấy diễn viên đó, hàng xóm, bà con đến dự buổi tiễn đưa thấy ba người tốn nhiều công sức rên la, nên cũng xúm nhau cho tiền. Khoảng hơn hai giờ sau, có lẽ đã thấm mệt, và chắc phải theo giờ định trước của nhà đòn, ba người họ mới chịu ngưng.

Xong phần thương vay khóc mướn thì màn đánh võ, một anh võ phu biểu diễn đập gạch bằng đầu và sau đó dùng tay chặt một chồng gạch thật dày làm bà con hoan hô quá cở.

Phía trước nhà thì đội lân đã trồng mấy cái trụ sẵn, sau màn chặt gạch, thì bà con cô bác ra phía ngoài xem đội lân, người múa lân thay phiên nhau nhảy lên nhả xuống.....hoặc cõng nhau chuyền trên các trụ rất ngoạn mục khiến người qua đường tưởng là chủ nhà có hỷ sự chớ không dè là... đám ma.

Khi gần đến giờ khiêng hòm thì có đội kèn Tây, đội nầy vui hơn, sau khi xúm nhau lạy quan tài thì họ bắt đầu thổi kèn Tây, nào là bài "Búp bê  không tình yê ", "Love story", ....rồi sang đến các bản nhạc Bolero .....nhiều bài lắm.....đếm không hết.  Và đội mai táng từ từ khiêng hòm ra xe nhà táng........rồi thì xe chạy từ từ, phía trước em trai ôm tấm hình, đứa khác cầm lư hương ....đội kèn Tây dẫn đầu, vừa đi vừa thổi kèn.......nhạc Tây, nhạc tàu, nhạc buồn, nhạc híp hop.... đủ cả,  vừa múa cái thanh gỗ rất vui mắt vui tai. 

Mấy ngày đêm trước thì các Sư Thầy đã đến tụng kinh, nên hôm nay tới ngày chôn, họ dẫn một đoàn Phật Tử theo sau quan tài tụng niệm tiễn đưa người quá cố. Thật là một đám ma đầy đủ nghi thức cộng thêm các tiết mục giúp vui mà có lẽ khi còn sống, người chết còn chưa được xem qua đầy đủ như khi nằm trong quan tài.  

****

Sau vài tháng, cô của chị Minh mất, thì em của chị đến thăm, kể lại sự tình, một đám ma đơn giản, nhưng làng xóm cũng phúng viếng rất đông vì tình xóm giềng rất được quý trọng và hơn nữa họ cũng nghĩ là có qua có lại, coi như gởi vốn để đó rồi từ từ khổ chủ sẽ trả lại, chẳng mất đi đâu cả.

Qua lời kể của hai đám ma lớn trong gia đình chị Minh, ...một của mẹ chị và một của người cô, thì khi tổng kết xong, tiền phúng điếu cho bà mẹ chả còn dư được bao nhiêu vì ham làm đám ma lớn, phí tổn quá nhiều. Bây giờ thì các em chị mới thấy hố, rồi đây họ lấy đâu ra tiền trả nợ những người đã đi phúng điếu mẹ mình, chắc chắn là phải móc tiền túi thôi.  

Còn đám của cô chị không chi ra bao nhiêu, chỉ tốn cho những gì cần thiết nên số tiền phúng điếu còn dư ra, các con của cô đồng ý gửi ngân hàng, lấy lời hằng năm để dành đi phúng điếu trả lại tiền cho những gia đình đã đến thăm vào ngày cô mất......dù tiền gửi Ngân hàng có bị trượt giá ....thì tính sau.

Đó là tại sao có những đám ma treo bảng "Không nhận hoa, không nhận tiền phúng điếu". Âu cũng là cách hay nhất để người chết không mắc nợ bá tánh và nhất là các con không cần ghi sổ trả nợ. 

Tuỳ theo mỗi gia đình, tùy theo lời trăn trối của người chết, tốt nhất là mình không nên có ý kiến sẽ làm buồn khổ chủ. Nhưng xin hãy để yên người chết, người chết thì đã chết rồi, xin đừng làm cho họ phải mắc nợ người dương thế để họ có thể yên giấc nơi suối vàng.

Mùa Vu Lan 2017
Phan Ngọc Vinh.

Về Ngang Trường Petrus Ký Xưa - Trầm Vân

Con Sư Tử Đói Thức Giấc Đang Quậy Phá Khắp Nơi..? - Nguyễn Cao Quyền (Danlambao).


Cách đây 200 năm (1816), Napoleon Bonaparte, vị hoàng đế trẻ nhất của nước Pháp đã nói về nước Tàu bằng một nhận xét như sau: “Hãy để con sư tử này ngủ yên, vỉ nếu thức tỉnh, nó sẽ làm cả thế giới run sợ”. Câu nói này ngày nay đã trở thành sự thật và sự thật đó sẽ được trình bày trong những đoạn viết tiếp theo với những hành vi của Tàu cộng.

Biến cải lục địa đen thành thuộc địa 
Tàu cộng đang biến cải Phi Châu thành thuộc địa. Các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là chư hầu ở xa để vừa giải quyết nạn nhân mãn vừa chiếm được tài nguyên thiên nhiên. Trong khi Hoa Kỳ và cả thế giới im lặng trước hành động này, Tàu cứ tiến tới.

Một triệu quân Tàu di chuyền ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược và chiếm các thị trường mới nổi, trước Mỹ, Nhật và Âu Châu. Thế giới cần phải coi chừng con sư tử đói thức giấc này.

Đế quốc Tàu là một nước tham lam vô độ. Nó tiêu thụ nửa số xi măng và nửa số thép của thế giới, một phần ba số đồng, một phần tư số aluminium, và những số lượng vĩ đại antimony, chronium, cobalt, lithium, zinc và gỗ.

Những nguyên liệu này, quốc gia nào trên thế giới cũng cần, nhất là Hoa Kỳ và các quốc gia kỹ nghệ Âu Châu. Bauxite và sắt của Guinea và Tanzania dùng để sản xuất phi cơ ở Seattle (Mỹ), đóng tàu ở Bath (Maine - Mỹ), đồng của Chile dùng làm giây điện, cobalt của Congo dùng trong các sở cơ khí ở Michigan (Mỹ), lithium của Bolivia dùng để chế tạo xe hơi, manganese của Gabon dùng trong kỹ nghệ nhựa, titanium của Mozambique, Madagascar, Paraguay dùng để sản xuất thép tốt trong kỹ nghệ máy bay, làm đầu gối và hông người nhân tạo trong y tế. Tàu cộng đang lăn xả vào các đống nguyên liệu này để giữ làm của riêng. Hậu quả sẽ không thể nào lường trước được cho các nền kinh tế khác ngoài lục địa Trung Hoa.

Thủ thuật cướp tài nguyên thiên nhiên bằng sức mạnh mềm
Việc khai thác dầu hỏa ở Phi Châu cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu cộng đến đây không phải để giúp mà để cướp. Thủ thuật cướp bằng sức mạnh mềm là giơ cao tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi xuất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở, hoặc dinh tổng thống, hoặc mua vũ khí AK47. Đổi lại phía đi vay chỉ cần chấp nhận hai điều kiện: 1/ thứ nhất, khi nhận tiền phải giao nộp ngay tài nguyên thiên nhiên; 2/ thứ hai, phải mở cửa cho hàng đã chế biến vào thị trường thuộc địa.

Thủ thuật này tạo công ăn việc làm cho đế quốc Tàu và giúp các công ty đế quốc thịnh vượng. Quảng Châu, Thành Đô, Thượng Hải tiếp tục phát triển trong khi các thuộc địa mới của Tàu tiếp tục lụn bại.

Sức mạnh mềm trở thành công cụ bành trướng
Ai đến Phi Châu cũng thấy ngay là toàn thể lục địa này đang bị Tàu xâm chiếm bằng sức mạnh mềm. Thủ thuật ngoại giao bằng sức mạnh mềm (nghĩa là cho vay) đang được Bắc Kinh áp dụng khắp mọi nơi trên mặt lục địa này. Angola trả nợ Tàu bằng dầu, Ghana trả nợ Tàu bằng hạt cacao, Nigeria trả nợ Tàu bằng khí đốt... Không một nước nào được hưởng lợi với đế quốc Trung Hoa.

Ở Zimbabwe, Tàu bóc lột còn tàn nhẫn hơn. Tàu bỏ ra 5 tỷ đô la mua một mỏ platinum đáng giá 40 tỷ đô la. Với 5 tỷ đô la đó, nhà độc tài Robert Mugabe xây lâu đài mới, mua trực thăng vũ trang và phi cơ phản lực cùng với rất nhiều vũ khí khác để đàn áp dân lành.

Hiện tượng này, không chỉ xảy ra tại Phi Châu mà còn ở khắp nơi trên thế giới. Tại Peru, Tàu cộng đã làm chủ một ngọn núi đồng. Tàu chỉ mua ngọn núi này với 3 tỷ đô la mà bây giờ đang hưởng lợi tới 2000%. Trong khi đó dân Peru vẫn tiếp tục đói khát, mù chữ và phải đối mặt với đủ thứ tai nạn lao động.

Khi Tàu cộng kiểm soát bauxite ở Brazil, Guinea, Malawi, đồng ở Congo, Kazahkstan, Namibia, sắt ở Liberia, Somalia, manganese ở Burkina Fasco, Campuchia, Gabon, chì ở Cuba, Tanzania, kẽm ở Algeria, Nigeria, Zambia... thì còn đâu cho các xưởng ở Cincinatti, Memphis, Pittsburg của Mỹ và các xưởng của các quốc gia khác như Đức, Nhật, Seoul.

Người ta có nhiều lý do để sợ rằng xe hơi tương lai sẽ sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vũ Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville, máy bay sẽ sản xuất ở Binzhou và Thẩm Dương thay vì ở Seattle và Wichita, chip cho máy vi tính sẽ làm tại Đại Liên (Daliem) và Thiên Tân thay vì tại Silicon Valley, thép của thế kỷ 21 sẽ được sản xuất nhiều hơn tại Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham. Alabama và Illinois của Hoa Kỳ.

Chắc chắn đây không phải là thị trường tự do và hợp tác thương mại quốc tế nữa. Ai cũng phải rùng mình với chuyện đang xảy ra này. Nhưng không hiểu sao trong các phòng họp chính trị ở Washington, Berlin, Tokyo các chính khách vẫn giữ thái độ “sống chết mặc bay” và chẳng thèm để ý.

Nếu cảnh này cứ tiếp tục thì rồi đây Tàu cộng sẽ ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất và như vậy Tàu có thể cạnh tranh với Mỹ và cả thế giới. Kế hoạch thâu tóm tài nguyên của Tàu tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên mặt địa cầu.

Một cuộc di dân trá hình
Trên thực tế không phải chỉ có kỹ sư và kiến trúc sư Tàu đến Phi Châu. Nông dân cũng đến luôn. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương, nhưng khi khởi công xây cất thì Tàu lại mang cả triệu công nhân sang để mặc nhiên tranh chỗ. Tàu đưa dân mình qua tối đa và chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu. Cho nên người dân của các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabue vẫn bị nghèo đói và thường bị nội chiến vì sự tráo trở của Tàu.

Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Tàu còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân qua Phi Châu và Nam Mỹ để giải quyết nạn nhân mãn. Trên lục địa Trung Hoa có 600 con sông thì 400 sông đã kể như chết vì quá ô nhiễm. Wikeleaks tiết lộ Bắc Kinh muốn dời 300 triệu dân sang Phi Châu. Khi các chính quyền Phi Châu không thể trả nợ thì chắc chắn hiện tượng di tản này sẽ xảy ta. Mỹ hiện tại đang nợ Tàu khoảng hai ngàn tỷ đô la: các tiểu bang Montana và Wyoming vắng dân có thể đang là những điểm ngắm của Bắc Kinh.

Trong thập niên qua 700.000 dân Tàu đã định cư tại Phi Châu. Kế hoạch vẫn còn tiếp tục. Cờ Tàu bay phấp phới khắp mọi nơi trên lục địa đen. Các tòa đại sứ mới của Tàu đang tiếp tục được xây cất, các sân bay mới đang được hoàn tất.

Dân Tàu tràn sang Phi Châu như cơn nước lũ. Các khu đô thị biệt lập với hàng rào bao bọc mọc lên khắp nơi, nhưng không cho người da đen bén mảng. Hơn một triệu nông dân Tàu đang cày cấy đất Phi Châu, sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Hoa Lục trong khi dân địa phương vẫn thiếu thực phẩm tiêu thụ.

Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm bảy triệu mẫu dầu cọ (palm oil) của Congo để làm xăng hữu cơ. Hình thức “nông trại hữu nghị” đang được sử dụng tại các xứ Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania và Tanzania.

Dùng gái đếm để thu hút di dân tới những nơi vắng vẻ
Tàu mang sang Phi Châu cả gái điếm, để họ kiếm ăn ớ những nơi xa xôi có những công trình của Tàu đang xây cất. Tại Cameroon gái điếm Tàu chỉ đòi có 2000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô gái địa phương thì nhất định đòi 5000 CFA mới chịu lên giường. Tại Congo Brazaville có một chuyện khá buồn cười cần kể lại. Các cô gái điếm khi được giải thoát lại không chịu trở về Trung Quốc. Lý do là ở lại đất Phi Châu các cô kiếm được nhiều tiền hơn và được đối xử tốt hơn là ở quê nhà tại Tứ Xuyên (Sichuan).

Hệ sinh thái của nước Tàu bi tàn phá khủng khiếp vì quá trình hiện đại hóa nhanh chóng. Giờ đây Tàu lại đang tàn phá hệ sinh thái của các nước chư hầu mới. Nỗi thống khổ của dân bản xứ nói sao cho xiết vì sư trân tráo của các nhà độc tài địa phương là vô giới hạn. Ngoài việc hệ sinh thái bị tàn phá, các khoản tiền khác kiếm được từ việc khai thác các mỏ kim cương và việc bán gỗ rừng đều đã được các nhà độc tài này dùng để mua vũ khí đàn áp dân lành, gây ra những cuộc nội chiến đẫm máu.

Quyền lực mềm của Tàu đang hoành hành cả tại Úc và Nam Mỹ

Trong số 640 triệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới thì 100 triệu lưu hành tại Phi Châu. Những chế độ độc tài khát máu như Angola, Sudan, Zimbabue là những chế độ đứng đầu bảng giết hại dân lành.

Có một lần, Ôn Gia Bảo tuyên bố ở nghị viện Gabon rằng: “Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả”. Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền địa phương nào dù tàn bạo đến đâu, thối nát đến đâu. Trong khi các nước văn minh như Mỹ, Anh Pháp, cố gắng tạo áp lực lên bạo chúa, bạo quyền thì Tàu gian manh đi luồn cửa hậu.

Vào lúc này Tàu đang tìm cách tiếp cận với Úc để nâng cao các liên lạc ngoại giao. Tàu muốn đầu tư lớn vào nhiều khu vực khai thác mỏ ớ Úc. Điều đáng ngạc nhiên là các nền kinh tế có cơ cấu dân chủ như Úc, Brazil, Nam Phi... vẫn bị tiền Tàu cuốn hút.

Tại Úc trong vài năm qua một số công ty Tàu như China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, Shangai Baosteel đã ký được những hợp đồng khai thác tài nguyên vĩ đại. Trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc sẽ giàu to, nhưng trong tương lai nước Úc sẽ lâm vào cảnh nghèo khó vì các mỏ bị vét sạch. Trong trung hạn sự thâm thủng mậu dịch với Tàu sẽ xảy ra vì Tàu dùng nguyên liệu của Úc rồi lại đem các chế phẩm hoàn tất bán ngược trở lại trên đất Úc.

Tại Brazil và Nam Mỹ Tàu cũng có những chính sách tương tự nhưng yếu hơn. Việc làm ăn giữa Tàu và Brazil được báo Washington Post mô tả như sau: “Trên bãi cát vàng dài 175 dặm ở bờ Đại Tây Dương, phía Bắc Rio De Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Tại đây người ta thấy những con tàu khổng lồ đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu trở về Bắc Kinh. Nhìn chung thành phố này lớn gấp đôi Manhattan với nhiều hãng xưởng hoạt động tấp nập...” Sự đầu tư của Tàu vào Brazil sẽ làm chậm sự phát triển của các công ty thuộc chính quyền địa phương.

Kết luận
Trong bài diễn văn đọc tại Paris khi đến tham dự lễ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Pháp-Trung, Tập Cận Bình có nhắc lại câu nói của Napoleon Bonaparte, nhưng y đã thêm một lời khuyến dụ như sau: “Con sư tử Trung Quốc giờ đây đã thức dậy nhưng đây là một con sư tử hòa bình, dễ mến và văn minh”.

Lời khuyến dụ của Đặng Tiểu Bình không được nhiều người tin tưởng. Giáo sư Jean Pierre Cabestan của trường đại học Hong Kong nhận xét: “Sư tử là một con vật to lớn, hoang dại, chuyên ăn thịt những con thú khác, khá giống Trung Quốc trong mối quan hệ của họ với các nước xung quanh”.

Nhà báo Trần Thế Diệu, chủ bút tờ Thế Giới Nhật Báo tại New York viết thêm rằng: “Rõ ràng câu nói đó chỉ dành cho người Trung Quốc nghe mà thôi chứ người ngoài không ai tin nổi”.

Giáo sư Richard Rigby của Đại Học Quốc Gia Úc tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là: “Cứ lấn tới ở bất cứ nơi nào chùng ta có thể”. Nhận xét này của Rigby cũng được giáo sư Hoàng Tĩnh của Đại Học Quốc Gia Singapore đồng ý và nói theo cùng một chiều hướng: “Họ là những người làm những gì có thể, bất kể là có nên hay không”.

Đã đến lúc Hoa Kỳ và thế giới dân chủ phải có thái độ và hành động quyết liệt hơn với cái đế quốc thực dân mới đang hoành hành như chỗ không người. Cái giây thòng lọng mà Bắc Kinh quàng vào cổ nền kinh tế thế giới đang từ từ siết chặt. Kinh nghiệm này Hoa Kỳ đã trải qua kể từ khi Washington lỏng tay cho Đặng Tiểu Bình tác yêu tác quái.

Bài này cũng viết cho người dân Việt Nam đọc để có một thái độ thích ứng và cương quyết với bọn tà quyền cộng sản Hà Nội. Lúc này là lúc mọi người Việt Nam yêu nước phải đứng lên đập bỏ cái cơ cấu độc tài toàn trị bán nước đang đưa dân tộc đến họa diệt vong.

Cái chiến lược “tầm ăn dâu” mà bọn Tàu nham hiểm đang áp dụng trên thế giới và cả tại nước ta, từ ngày hiệp định Thành Đô được ký kết, phải được dập tắt ngay.

Cả nước phải sáng suốt nhận định được thế nào là “họa cộng sản” và can đảm đứng lên làm cách mạng dân chủ nếu không tổ quốc sẽ tiêu vong. Thời gian để hành động không còn nhiều nửa. Cộng sản đã dồn dân tộc vào dưới chân tường và chiến trận này phải là trận chiến “một mất một còn”.

18.07.2017


Chờ Đợi Ngóng Mail - Đỗ Công Luận

Monday, August 14, 2017

Những Điều Thú Vị Ở Các Tiểu Bang Mỹ


tka23 post

Tiểu bang hoặc lãnh thổ
Bưu điện
Những điều thú vị về tiểu bang
1
Alabama
AL
Bang này gắn với tên tuổi của nhà khoa học George Washington Carver. Ông chính là người đã phát hiện ra hơn 300 công dụng khác nhau của hạt lạc
2
Alaska
AK
là bang cuối cùng của nước Mỹ được mua lại từ Nga nhưng là bang có đường bờ biển dài nhất tại Mỹ, hơn 6640 dặm, dài hơn tất cả những bang khác cộng lại
3
Arizona
AZ
là một trong 4 tiểu bang hợp thành “Bốn Góc” (Four Corners). Đây là nơi duy nhất ở Mỹ 4 tiểu bang gặp nhau ở một góc, nên gọi là 4 góc. Vùng 4 góc này là điểm gặp gỡ của 4 tiểu bang Colorado, New Mexico, Arizona và Utah
4
Arkansas
AR
nơi duy nhất trên nước Mỹ có mỏ Kim Cương quý giá
5
California
CA
tự hào có cây cổ thụ "General Sherman" – cây hơn 3500 năm tuổi, cây thông 4000 tuổi cổ nhất trên thế giới còn tồn tại
6
Colorado
CO
điều thú vị là quặng bạc lớn nhất trên thế giới
7
Connecticut
CT
là nơi sách dạy nấu ăn đầu tiên tại Mỹ xuất bản tại Hartford 1796 mang tên "Nấu ăn Mỹ"của Amelia Simmons
8
Delaware
DE
Nhà gỗ ghép đầu tiên tại Bắc Mỹ được xây dựng bởi những người nhập cư Swedish
9
Washington D.C.
DC
là một trong những địa điểm du lịch được ưa chuộng nhất nước Mỹ vì nơi lưu dấu lịch sử với nhiều nhà bảo tàng, đài kỷ niệm quốc gia và những kiến trúc to lớn là cơ quan chính quyền Hoa Kỳ như tòa nhà lập pháp Capitol, Bạch Cung
10
Florida
FL
là nơi khởi hành tàu vũ trụ của Mỹ từ Cape Canaveral
11
Georgia
GA
tự hào là nơi có đội hướng đạo sinh nữ được thành lập ở Savannah bởi Juliette Gordon Low vào năm 1912
12
Hawaii
HI
được biết đến với tư cách là nơi sở hữu Cung điện hoàng gia duy nhất tại Mỹ 
13
Idaho
ID
Đây là bang có quốc lộ dài nhất tại Mỹ, gồm 33 làn đường ở Island Park của bang này
14
Illinois
IL
Tòa nhà cao nhất nước Mỹ ở Chicago thuộc sở hữu của bang Illinois
15
Indiana
IN
là bang có cuộc đua xe nổi tiếng Indy 500
16
Iowa
IA
là bang có đường sắt ngắn nhất và nhanh nhất tại Mỹ
17
Kansas
KS
người ta đã tìm ra khí hê li, khí này được phát hiện ra lần đầu tiên tại đại học Kansas
18
Kentucky
KY
Là bang có động ngầm lớn nhất trên thế giới
19
Louisiana
LA
nơi có nhiều tôm nhất trên thế giới – chiếm tới 98% lượng tôm trên toàn cầu
20
Maine
ME
là điểm cực đông của nước Mỹ
21
Maryland
MD
Là bang đầu tiên sản suất ô tại Mỹ
22
Massachusetts
MA
Là bang sở hữu bộ series đầu tiên trên thế giới năm 1903 tại Boston, đó là bộ "Người Mỹ"
23
Michigan
MI
Đây là bang được gắn với danh xưng "Bát ngũ cốc của nước Mỹ". Cụ thể là tại Battle Creek-  nơi sản suất hầu hết ngũ cốc cho xứ sở này.
24
Minnesota
MN
Là bang có tảng đá lâu đời nhất trên thế giới 3,8 triệu năm được tìm thấy tại thung lũng Minnesota River
25
Mississippi
MS
là địa danh mà Coca-Cola đầu tiên được đóng chai năm 1894 ở Vickburg
26
Missouri
MO
nơi nhà văn tên tuổi Mark Twain và những nhân vật của ông như Tom Sawyer và Huckleberry Finn được ra đời
27
Montana
MT
là quê hương của sông băng châu chấu, tên của những con châu chấu vẫn được nhìn thấy khi đóng băng
28
Nebraska
NE
là nơi có Bảo tàng những con lăn trượt băng nghệ thuật duy nhất trên thế giới tại Lincon
29
Nevada
NV
đây là bang khô nhất tại Mỹ
30
New Hampshire
NH
bang của mưa nhân tạo, được sử dụng lần đầu tiên tại Concord năm 1947 để dập cháy rừng
31
New Jersey
NJ
Là bang có rạp chiếu bóng đầu tiên tại Mỹ được xây dựng năm 1933 gần Camden
32
New Mexico
NM
nơi sở hữu "Cầu thang của Chúa" là cầu thang gỗ không có trụ đỡ duy nhất ở Mỹ
33
New York
NY
thành phố “quả táo lớn” và là nơiTổng thống đầu tiên nhận chức, đó là George Washington tuyên thệ tại New York ngày 30/4/1789
34
Bắc Carolina
NC
Virginia Dare, đứa trẻ Anh đầu tiên được sinh ra tại Mỹ trên đảo Roanoake năm 1587
35
Bắc Dakota
ND
có trung tâm địa lý của Bắc Mỹ tại Pierce County, gần Balta
36
Ohio
OH
 có cột đèn giao thông đầu tiên được phát minh ra và lắp đặt tại thành phố Cleveland năm 1914
37
Oklahoma
OK
Công tơ đậu xe đầu tiên được lắp đặt tại thành phố Oklahoma năm 1935
38
Oregon
OR
là nơi có công viên nhỏ nhất thế giới chỉ 452 inch tại Portland vào ngày Thánh Patrick cho ma quỷ và cuộc đua ốc sên
39
Pennsylvania
PA
nơi tạp chí đầu tiên của Mỹ có tên Tờ tạp chí Mỹ được suất bản tại Philadelphia trong vòng 3 tháng năm 1741
40
Rhode Island
RI
nơi có giống gà đỏ tại Rhode đầu tiên được lai tạo năm 1854 và trở thành nền công nghiệp gia cầm chính tại Mỹ
41
Nam Carolina
SC
bang của nông trại trà đầu tiên tại Mỹ được tạo ra năm 1890 gần Summerville
42
Nam Dakota
SD
là nơi có bể nước khoáng nóng thiên nhiên trong nhà lớn nhất trên thế giới
43
Tennessee
TN
Là bang chứa Graceland, những di sản và lăng mộ của Elvis Presley
44
Texas
TX
là bang đặt trụ sở của NASA, trụ sở chính của tất cả những vật thể bay của Mỹ
45
Utah
UT
quê hương của cầu Rainbow, cây cầu đá tự nhiên lớn nhất trên thế giới cao 290feet, rộng 275 feet
46
Vermont
VT
nơi sản suất siro cây phong lớn nhất của Mỹ
47
Virginia
VA
quê nhà của tượng có kích thước người thật duy nhất của George Washington đặt ở trung tâm của bang năm 1796
48
Washington
WA
là bang sở hữu Lunar Rover, phương tiện được dùng bởi những phi hành gia để đi trên mặt trăng
49
Tây Virginia
WV
là nơi có Bi Marbles, một loại bi thủy tinh được sản suất tại Parkersburg
50
Wisconsin
WI
nơi máy đánh chữ được phát minh tại Milwaukee năm 1867