Friday, March 22, 2019

Bài Thơ Dạy Chữa Bệnh Ai Cũng Cần Phải Biết


Thực ra, trong những tình huống "khẩn cấp" về tình trạng sức khỏe, không phải ai cũng đủ bình tĩnh để nhớ ra cần phải làm gì. Vì thế một bài thơ dễ thuộc, dễ nhớ thế này có thể là "cứu cánh" cho bạn. 
Chẳng may bị bỏng nước sôi
Ngâm vào nước lạnh một hồi khỏi ngay.
Chẳng may dầm đâm vào tay
Xà phòng đắp lại ra ngay vài giờ.
Vôi bắn vào mắt bất ngờ
Nước đường hãy nhỏ không chờ một ai.
Nhức răng cắn ngậm gừng tươi
Hoặc múi tỏi nướng ở nơi đau nhiều.
Khi bị xương hóc chớ kêu
Ngậm viên C, xương sẽ tiêu dần dần.
Viêm họng uống nước rau cần
Bỏ thêm tí muối vài lần hết đau.
Máu cam chảy, bày cho nhau
Cục bông tẩm giấm nhét vào hết ngay.
Trái nhàu chín vị thuốc hay
Đắp vào mụn cóc ít ngày sẽ thôi.
Nếu bị ong đốt nhớ bôi
Một viên aspirin vào vết đau.
Muốn lạc rang dầu giòn lâu
Phun ít rượu trắng bắt đầu trộn lên
Đợi cho khi lạc nguội thêm
Rắc một chút muối đã rang khô vào.
Cá nướng không muốn tróc ít da nào
Trước khi nướng, hãy xoa vào mặt da
Một lớp mỡ mỏng, nhớ nha
Lúc đầu đun lửa lớn, sau là lửa nhỏ hơn.
Cách khử mùi tanh của tôm
Khi luộc, cần nhớ thêm vào miếng quế thơm.
Muốn cho cá hấp, béo ngậy hơn
Để lên mình cá miếng mỡ gà, vậy thôi.
Nếu muốn Nách mình đỡ hôi
Rau Ngò hãy nhớ ăn nhiều nghe không?
Hạn chế căn bệnh tăng xông (Cao huyết áp)
Thường xuyên nhớ đến cái ông rau cần.
Nhai sống, hoặc uống trà gừng
Nôn mửa sẽ hết, bạn đừng có quên.
Ngó sen xào, không muốn thâm đen
Trong khi xào, nhớ cho thêm nước vào.
Bị côn trùng đốt thì sao?
Tinh dầu Tràm hãy bôi vào thật nhanh.
Nếu muốn bảo quản quả Chanh
Cắt đôi úp nửa còn vào dấm chua.
Gan muốn giải độc thì mua
Mỗi tuần 2 – 3 quả trứng (ăn vừa vậy thôi)
Rau cải, không thiếu được rồi
Uống thật nhiều nước, giúp hồi lại gan.
Muốn da trắng trẻo, mịn màng
Rửa, nước vo gạo đầu tiên, hàng ngày.
Nếu bị mồ hôi chân, tay
Kiên trì ngâm nước muối mỗi ngày, bạn ơi.
Mồm ăn hành, tỏi bị hôi
Cứ nhai một ít bã chè sẽ thơm.
Khi ngủ nhớ ôm gối ôm
Hoặc nằm nghiêng trái, sẽ hết mồm ngáy ò ó o.
Để miếng sườn rán không co
Trước khi rán chúng, hãy tìm thớ gân
Tìm thấy chớ có tần ngần
Khía 2,3 phát 1 lần là ngon.
Muốn bóc hoa quả dễ hơn
Nhúng vào nước nóng, đồng thời vớt ngay
Thế rồi cứ lấy móng tay
Bảo đảm sẽ được chén ngay dễ dàng.

Nguồn: http://soha.vn

Quan Niệm "Dưỡng Nhi Đãi Lão" Có Còn Đúng Không Ở Thời Đại Này?


“Nuôi con dưỡng già” là quy luật bất thành văn từ ngàn đời này. Tuy nhiên, ngày nay khi đọc tin tức, có rất nhiều bài viết về “người già vô gia cư, con tranh chấp tài sản của bố mẹ”, bạn có nghĩ rằng quan niệm “nuôi con dưỡng già” vẫn còn đúng?

Bạn hãy xem câu chuyện bên dưới để suy ngẫm và tìm câu trả lời cho chính mình nhé.
Có một người mẹ đơn thân nuôi con, chồng bỏ đi từ sớm, cô ấy sống bằng nghề dạy học, với thu nhập khá khiêm tốn đã nuôi dưỡng con trai khôn lớn thành tài.
Lúc còn nhỏ, con trai rất ngoan ngoãn, vâng lời. Cô vất vả nuôi dạy con đến tuổi trưởng thành, và cậu con trai được đi Mỹ du học. Sau khi con trai tốt nghiệp đại học đã ở lại Mỹ làm việc, kiếm được khá nhiều tiền rồi mua nhà, và lấy vợ, sinh con, xây dựng một gia đình hạnh phúc đầm ấm.

Người mẹ già này, dự định sau khi nghỉ hưu sẽ đến Mỹ đoàn tụ cùng con trai và con dâu, hưởng phúc gia đình vui vẻ sum vầy. Chỉ ba tháng trước khi cô sắp nghỉ hưu, cô đã nhanh chóng viết một lá thư cho con trai, nói với con về nguyện vọng này.

Trong tâm cô rất đỗi vui mừng khi nghĩ đến chặng đường “nuôi con dưỡng già” của mình sắp đến hồi kết tốt đẹp, cùng những ánh mắt hâm mộ của bà con, bạn bè xung quanh. Vì thế mà một mặt cô đợi hồi âm của con, một mặt cô thu xếp bán nhà và nộp đơn nghỉ hưu.

Vào đêm trước ngày nghỉ hưu, cô nhận được thư hồi âm của con trai gửi từ Mỹ về, mở thư ra xem, trong thư có kèm một tấm ngân phiếu 30 ngàn đô la Mỹ.

Cô cảm thấy rất lạ, bởi vì từ trước đến giờ con trai không bao giờ gửi tiền về, cô vội vàng mở thư, bức thư viết rằng: “Mẹ à, sau khi vợ chồng con cùng nhau bàn bạc, quyết định là không thể đón mẹ đến Mỹ sống chung được. Cứ cho rằng mẹ có công nuôi dưỡng con trước đây, toàn bộ chi phí đó, thì tính theo giá cả thị trường bây giờ khoảng 20 ngàn đô Mỹ. Nhưng con sẽ gửi thêm một chút, là tấm chi phiếu 30 ngàn đô này. Hy vọng từ nay về sau mẹ đừng viết thư cho con nữa, cũng đừng kể lể về những việc như thế này nữa.”

Sau khi người mẹ đọc xong lá thư này thì nước mắt đầm đìa. Cô lặng im một hồi lâu, thật khó mà chấp nhận được sự thật này. Nhưng với tấm lòng người mẹ bao la như biển cả, cô không trách con trai, chỉ cảm thấy tủi phận cho một đời góa bụa. Khi trẻ đơn độc nuôi con, bây giờ cần nơi nương tựa vẫn lẻ bóng, lòng cô đau như cắt!.

Sau đó, cô tìm đến cửa Phật, và bắt đầu học Phật Pháp. Học được một thời gian, cô cảm thấy tâm thái nhẹ nhõm, suy nghĩ cũng thông mọi chuyện. Cô dùng 30 ngàn đô đó để đi du lịch khắp thế giới, lần đầu tiên trong đời, cô được mở mang tầm mắt thấy được quang cảnh thế giới này thật đẹp biết bao.

Như cởi được tất cả mọi sân si, hờn giận, cô thanh thản viết cho con trai mình một bức thư.
“Con trai à, con muốn mẹ đừng viết thư cho con nữa, thế thì, cứ xem như lá thư này là bổ sung cho bức thư con đã gửi mẹ trước đây. Mẹ nhận tấm séc rồi, cũng đã dùng nó để thực hiện một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.
Trong chuyến đi này, mẹ đột nhiên cảm thấy rằng nên cảm ơn con, cảm ơn con đã giúp mẹ hiểu thấu được mọi chuyện, có thể buông bỏ nhân tâm, khiến mẹ nhận ra tình thân quyến, tình bạn và tình yêu của con người trên thế gian này đều không phải là vĩnh cửu, chỉ như như bèo dạt mây mà trôi, tất cả đều đang thay đổi từng ngày.
Nếu ngày hôm nay mẹ không thông suốt, vẫn còn ôm giữ bao nhiêu sân si, hờn giận, đau khổ thì có thể một vài năm nữa, mẹ có lẽ sẽ không sống nổi. Sự tuyệt tình của con khiến mẹ ngộ được chữ “duyên” nơi trần gian này, chẳng phải duyên hợp lại tan đó sao! Tất cả đều là vô thường!  Mẹ cũng học được cách giữ tâm mình thanh tĩnh và ung dung tự tại. Mẹ đã không còn con cái nữa, tâm đã vô lo, nên mới có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà tâm không mảy may vướng bận.”
“Thật đáng thương cho cái tâm của các bậc làm cha mẹ trên thế giới này”, vì họ luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho con cái của mình, nhưng kết quả cuối cùng lại chưa hẳn là tốt nhất.
Có một câu nói rằng: “Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, nhà của con cái không bao giờ là nhà của cha mẹ. Sinh con là nhiệm vụ, nuôi con là nghĩa vụ, nhưng dựa vào con là sai lầm.”

Mặc dù không phải tất cả con cái đều vô lương tâm như người con trai trong câu chuyện này. Nhưng những bậc làm cha mẹ nhất định không nên nghĩ rằng sẽ dựa vào con cái của mình. Chân thành mà nói, bạn hãy chỉ dựa vào chính bản thân mình. Con cháu nếu có hiếu thảo với bạn, thì đó cũng là phúc đức của bạn. Còn nếu chúng không hiếu thảo, thì bạn cũng không thể cưỡng cầu mà có được. Cách tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả!.

Khai Tâm
dkn.tv

Xuân Hoang - Trầm Vân

Thursday, March 21, 2019

Đầu Độc - Đỗ Ngà

Hiện nay hóa chất độc hại đang trôi nổi trên thị trường rất nhiều. Mọi hóa chất đều bắt nguồn từ Trung Quốc. Việc làm ăn buôn bán với Trung Quốc là điều không thể tránh, nhưng việc mở toang cửa để đón nhận tất cả mọi thứ hàng hóa từ Trung Cộng vào là một tội ác.
Tại sao hàng Trung Quốc tại Mỹ, hàng Trung Quốc tại Úc, hàng Trung Quốc tại Âu châu đều là hàng tốt, còn hàng Trung Quốc tại Việt Nam đều bị thả nổi? Đó là trách nhiệm của chính quyền. Chính quyền đã buông, nhưng trong cái buông xuôi này là vô tình hay hữu ý là điều mà chúng ta cần xét kỹ vì nó liên quan đến âm mưu.
Trên báo Dân Trí ngày 21/01/2019 có bài “Trung Quốc rào 113 điểm cấm hàng Việt, nhưng mở lối mòn xuất ngược Việt Nam”. Nghĩa là Trung Quốc chặn đứng hàng Việt Nam sang Trung Quốc nhưng họ lại mở toang hàng lậu từ Trung Quốc sang Việt Nam. Đa phần hàng lậu là những hàng không thể kiểm soát phẩm chất, và nguồn gốc, nhân dân Việt Nam dùng thuốc độc Trung Quốc để diệt nhau cũng bởi sự “lơ là” này.

Câu hỏi đặt ra là, tại sao những thứ rác rưởi độc hại không thể kiểm soát lại được mở toang cho nó rót vào Việt Nam một chiều như vậy? Chỉ có thể nói rằng đó là sự bắt tay giữa 2 bên mà thôi. Chính họ, đã thông đồng với nhau dùng phễu cắm vào họng dân tộc Việt Nam để rót chất độc vào.
Ngày 02/12/2018 trên tờ VnEconomy có đưa ra con số, trong vòng 11 tháng, Việt Nam nhập 60 tỷ đô hàng hóa từ Trung Quốc và xuất sang Trung Quốc 38 tỷ đô. Nghĩa là mỗi tháng Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc là 22 tỷ đô đường chính ngạch, còn lượng hàng lậu bao nhiêu chẳng ai thống kê nổi.
Với đường hàng lậu bị đóng phía Trung quốc, và mở phía Việt Nam thì lượng hàng lậu trôi nổi từ trung quốc rót vào Việt Nam không nhỏ đâu, đến hàng tỷ đô mỗi tháng. Để chứng minh hàng tỷ đô hàng lậu mỗi tháng, thì không có con số thống kê mới nhất, tôi tạm lấy số liệu cũ để chứng minh.
Ngày 26/08/2015, trên báo Vietnamnet.vn có đăng bài “Truy tìm 20 tỷ USD Trung Quốc vào Việt Nam: Bất lực?” Trong bài này có nói rằng, trong năm trước đó, tức năm 2014, phía Trung Quốc cung cấp số liệu tổng giá trị xuất khẩu sang Việt Nam cao hơn số liệu của hải quan Việt Nam ghi về tổng giá trị nhập hàng Trung Quốc là 20 tỷ USD. Vậy 20 tỷ đó chạy đi đâu? 20 tỷ đó nó qua bằng đường hàng lậu trốn thuế phía Việt Nam nên hải quan Việt Nam không thể ghi chép được. Đấy là số liệu năm 2014, cách đây 5 năm.
Vậy hôm nay con số hàng lậu vào Việt Nam chắc chắn không dừng lại con số 20 tỷ mà phải cao hơn. Cứ giả sử rằng, hàng lậu vào Việt Nam năm 2018 là 20 tỷ USD thì, năm 2018, tổng giá trị hàng nhập vào Việt Nam không dưới 100 tỷ USD. Trong con số 100 tỷ này, chỉ cần 1% là hóa chất độc hại để làm nguyên liệu cho dân Việt hại nhau thôi, thì đủ để các bệnh viện ung bứu trên toàn cõi Việt Nam không có chỗ chứa.
Đấy là nói về liều thuốc độc mà Trung Quốc và Việt Nam bắt tay nhau thả vào Việt Nam cho dân Việt Nam tự diệt. Với chính quyền này, như thế vẫn chưa đủ, hôm nay chính quyền CS đã dùng quyền lực của mình bóp họng nhân dân rót chất độc vào nữa. Điều đó lại càng củng cố sự tiếp tay của chính quyền CSVN trong công cuộc đầu độc dân Việt là có thật, không phải họ buông lỏng quản lý do vô tình mà là hữu ý.
Điều gì khiến cúng ta có thể khẳng định chính quyền này bóp họng người dân rót hóa chất vào? Hãy xem quá trình tiếp tay cho tập đoàn Masan giết chết nước mắm truyền thống, dọn đường cho những chai hóa chất giống nước mắm của Masan đầu độc nhân dân thì khắc biết.
Năm 2017, tờ báo Thanh Niên và Vinatas đã lãnh tiền Masan, dùng dao đâm, hạ sát nước mắm truyền thống, đưa loại nước hóa chất giống nước mắm vào ướp từng thớ thịt người dân Việt Nam, nhiệm vụ bất thành vì người dân có lương tâm không để chúng làm bậy.
Hôm nay, sau 2 năm Cục chế biến và Phát triển thị trường nông sản (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT) và Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường phẩm chất (Bộ Khoa học và Công nghệ) đã vào cuộc soạn thảo tiêu chuẩn nước mắm, để một lần nữa loại bỏ nước mắm tự nhiên và dọn đường cho Masan rót hóa chất vào họng nhân dân. Quá bất nhân, quá tàn ác và quá khốn nạn.
Ở đất nước này, người dân cần ăn uống những chất được chiếc từ thiên nhiên, không ai muốn uống hóa chất. Mỗi năm hàng tỷ đô la chất độc do Trung Quốc rót vào để dân hại nhau chưa đủ hay sao mà nhà nước lại hùa với doanh nghiệp bất nhân bóp họng nhân dân rót hóa chất vào?
Ngửa tay nhận đồng tiền dơ bẩn của Masan để giết chết doanh nghiệp nước mắm truyền thống và đầu độc nhân dân là đáng tội gì đây? Thế mà ở Việt Nam, dã tâm không thành thì thôi, không có sự trừng phạt nào với bọn này, rồi cũng chìm xuồng, đợi 2 năm sau nó lại giở chiêu. Đúng là làm công dân Việt Nam vô cùng khốn khổ.
Đỗ Ngà
----------
Tham khảo:
– https://dantri.com.vn/…/trung-quoc-rao-113-diem-cam-hang-vi…
– https://vietnamnet.vn/…/truy-tim-20-ty-usd-tq-vao-viet-nam-…
– https://vnexpress.net/…/dung-cong-bo-du-thao-tieu-chuan-ve-…
https://baotiengdan.com/2019/03/12/dau-doc/

Nghĩ Về Cuộc Đời - Đỗ Công Luận

40 Lời Khuyên Cho Sống Lành


1- Uống nhiều nước.
2- Ăn sáng như Vua, anh trưa như Ông hoàng và ăn tối như Kẻ ăn xin (ăn ít).
3- Ăn nhiều thức ăn mọc trên cây và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy.
4- Sống với 3 chữ N: Năng lực –Nhiệt thành- Nhân ái.
5- Tìm ra thời gian để cầu nguyện.
6- Chơi trò chơi nhiều hơn.
7- Đọc sách nhiều hơn so với năm trước.
8- Mỗi ngày dành 10 phút ngồi yên lặng.
9- Ngủ tối thiểu 7 giờ.
10- Vừa đi bộ vừa mỉm cười 10-30 phút mỗi ngày.
11- Đừng so sánh cuộc đời của mình với cuộc đời của những người khác. Không biết hành trình của họ như thế nào đâu.
12- Đừng có những suy nghĩ tiêu cực hoặc nghĩ những điều mà mình không thể làm chủ. Thay vào đó, hãy đầu tư năng lực của mình vào ngay thời điểm hiện tại.
13- Đừng làm gì quá sức. Phải giữ một giới hạn cho bản thân.
14- Đừng coi mình quá quan trọng, coi như không ai sánh nổi.
15- Đừng phí năng lực quý ‎ báu vào những chuyện ngồi lê đôi mách.
16- Hãy biết mơ nhiều hơn ngay khi còn đang thức.
17- Ghen tỵ là phí thì giờ. Mình đã có tất cả những gì mình cần rồi.
18- Hãy quên đi những chuyện đã qua. Đừng nhắc người thân nhớ lại những lỗi lầm trong quá khứ. Điều đó sẽ làm tan vỡ hạnh phúc đang có.
19- Cuộc sống quá ngắn để tốn thời gian căm ghét bất cứ ai. Chớ ghét bỏ ai.
20- Hãy dàn hòa với quá khứ của mình đẻ tránh làm hỏng cái hiện có.


21- Không ai nuôi dưỡng hạnh phúc của mình, ngoài chính mình.
22- Hãy coi cuộc đời là một trường học và bạn đang ở đó để học. Hãy coi mình luôn luôn vẫn còn là học trò .Những điều khó hiểu chỉ là một phần của chương trình học, chúng xuất hiện rồi biến dần giống như môn Đại số. Nhưng những bài học mình thu nhận được sẽ kéo dài suốt đời. 
23- Hãy mỉm cười và cười nhiều hơn nữa .
24- Không buộc phải thắng trong mọi cuộc tranh cãi. Hãy bằng lòng với sự bất đồng .
25- Hãy tránh nói nhiều và biết lắng nghe để học hỏi.
26- Mỗi ngày hãy đưa lại vài điều tốt cho người khác
27- Hãy tha thứ cho mọi người về mọi chuyện
28- Hãy dành thời gian cho các cụ ngoài 70 và các cháu dưới 6 tuổi
29- Cố gắng làm được cho 3 người mỉm cười mỗi ngày
30- Khi mình nghĩ đúng, làm đúng, không cần biết những gì người khác nghĩ về mình.
31- Năng tập luyện việc tự chăm sóc phòng khi mình đau ốm. 
32- Hãy luôn tránh moi móc chuyện đời tư của người khác.
33- Hãy gạt bỏ mọi chuyện bất lợi, không đẹp hoặc không vui.
34- Trời sẽ chữa lành mọi chuyện.
35- Dù cho mọi hoàn cảnh tốt hay xấu cũng sẽ thay đổi.
36- Mặc dù cảm thấy thế nào cũng hãy đứng dậy, chưng diện lên và khoe với mọi người.
37- Điều tốt nhất rồi sẽ đến.
38- Thức dậy thấy vẫn sống, hãy cảm ơn Thượng đế.
39- Trong lòng luôn thấy hạnh phúc. Đó chính là hạnh phúc.
40- Hãy có những ngày cuối tuần thật tuyệt vời.

Sưu tầm 

Ăn Gì Bổ Nấy - Bhavna's Kitchen

Đôi Giày Và Cốc Nước Mía


Chiều làm về, trời nóng, anh tạt vào quán ngay gần công ty làm cốc café, chờ lát cho vãn người rồi về cho đỡ đông. Nhìn người ta chen chúc nhau mồ hôi nhễ nhại cũng ngán, lè lưỡi lắc đầu. Thế nên là thôi, nghỉ, làm hớp đã, đang khát!

- Chú ơi đánh giầy không chú?

Anh vừa cúi ngậm uống hút vừa lắc đầu.

- Rẻ mà chú, con chỉ xin cái bánh mỳ ăn cho đỡ đói thôi…

- Giầy chú sắp cho vào bảo tàng đến nơi rồi, thử hỏi người khác xem nhé!

Anh cười nhìn nó, nó xị mặt nhìn anh, buông thõng hai vai có vẻ mệt mỏi rồi thất thểu đi ra mé cửa ngồi. Mụ chủ quán ngồi ngay đó cất giọng chua ngoa:

- Đi chỗ khác kiếm ăn đi hai cái thằng kia! Chúng mày ngồi đó án ngữ thì ai dám vào hàng nhà tao nữa. Hãm vừa chứ!

Đúng là cái miệng xinh không đồng nghĩa với những lời nói đẹp. Nó hắt hủi thân phận của đồng loại. Anh với tay lấy chùm chìa khoá trên bàn gọi thanh toán, mình cũng chẳng thèm ngồi ở cái quán này lần nào nữa luôn. Lao xe theo hướng hai đứa nhỏ đi để tìm mà mãi không thấy. Vừa thấy ở đây xong ngoắt cái đã không thấy đâu, bọn này nó bay đi chắc?

- Chú ơi…

Anh giật mình, quay lại thấy thằng bé con đang ngồi sát ngay sau vách tường lúc nãy chìa tay ra.

- Sao lại ngồi đây? Anh cháu đâu?

- Anh đi kiếm đồ ăn rồi, chú ơi …đói…!!!

Tội nghiệp, thằng bé còm nhom, chắc chỉ tầm 3- 4 tuổi, bằng đứa cháu con ông anh trai anh là cùng. Đáng lẽ ra bây giờ nó phải đang được chăm sóc ăn uống đầy đủ, được đi mẫu giáo, có bố và có mẹ bên cạnh như bao đứa trẻ khác. Thế mà… Anh lần túi quần ra được hơn 30k đưa cho nó:

- Này cháu, cầm bảo anh đi mua đồ ăn cho nhé!

- KHÔNGGG!!!

Chưa kịp đưa đến tay thằng bé thì thằng anh từ đâu chạy lại giật tay thằng em vào.

- Con cám ơn chú nhưng anh em con không dám nhận đâu ạ. Bọn con đâu phải ăn xin. Chú có lòng tốt thì để con đánh giầy cho chú. - Giọng nó có vẻ dứt khoát.

- Thế mày định để cho em nó đói chết à thằng kia?

Nó cúi gầm mặt xuống không nói gì. Thằng em thì cứ cầm lấy tay anh giật giật. Anh bước gần đến ấn tiền vào tay thì nó lại hẩy ra xong quay ra ôm lấy thằng bé.

- Thôi được rồi, thế qua quán nước mía kia ngồi chú trả công đánh giầy và mời hai thằng nước mía. Được chưa?

Nó lí nhí:

- Vâng, thế thì được ạ.

Vừa đặt cốc nước mía xuống bàn hai đứa nó hút một mạch hết sạch, còn toàn đá. Anh quay qua chị bán nước giơ hai ngón tay ý ra hiệu thêm hai cốc nữa, chị hiểu ý ngay, gật lia lịa. Đợi hai cốc nước nữa đến, anh bắt chuyện.

- Uống từ từ thôi không lạnh cổ, về đau họng đấy. Ngon không?

- Dạ. Ngon ạ! - Thằng bé con mút chùn chụt rồi quay sang anh. - Nước mía ngon quá anh hai, thế mà hôm trước anh bảo đắng lắm!

Nó cười hề hề rồi xoa đầu em. Thấy cốc thằng em đã gần hết, nó lấy cốc của mình đổ sang cho em.

- Ơ, anh hai không uống à?

- Không, anh không thích uống nước mía. Em uống nốt đi.

Nó nhìn xuống chân anh.

- Giầy chú bẩn quá rồi, con đánh giầy cho chú nha.

- Ok! hy vọng nó còn đánh được. Không cần sạch quá đâu.

Anh vừa tụt đôi giầy vừa xỏ đôi dép tổ ong nó đưa. Mặt nó đen nhẻm, nhưng nhìn kỹ khá sáng sủa.

- Cháu bao tuổi?

- Tám chú ạ.
- Tám?

- Dạ

- Quá nhỏ!

Nó cười trừ:

- Con lớn rồi mà.

- Mà sao cháu cứ xưng con với chú thế? Chú đâu quen cháu nhỉ?

- Mẹ con bảo ra đường gặp người lớn phải xưng con hết, phải lễ phép với người lớn tuổi, mình không có gì thì cũng không để người ta coi thường được. Xưng con để thấy con người gần gũi nhau hơn chú ạ.

Anh tay chống cằm thở dài. Mình còn cố chấp hơn một đứa con nít.

- Thế mẹ cháu... à con đâu? Nhà ở đâu?

- Mẹ con mất rồi ạ, gần hai năm nay rồi. Nhà con ở đằng kia, nhưng bị phá rồi chú ơi. Người ta giải tỏa rồi, giờ tụi con ngủ ở sau chợ.

- Thế bố? Bố đâu?

- Con không có bố. Lúc sinh ra đến giờ con chỉ biết có mẹ thôi. Con không được đến trường, mẹ dạy con viết, dạy con làm toán, cái gì mẹ cũng dạy con hết.

Nó vừa nói, một tay luồn vào trong giầy, một tay quệt xi thoăn thoắt, mặt chùng xuống. Anh cũng thôi, chẳng hỏi thêm nữa, quá khứ của mẹ nó chắc nó cũng chẳng biết đâu mà hỏi làm gì, nhưng trong đầu anh thì hiện lên cả đống giả thiết: nào là mẹ nó bị gã nào lừa xong không chịu cưới, bị nhà chồng hắt hủi hay cũng có thể người nhà ruồng bỏ… Nhưng có điều, anh chắc chắn đó là một bà mẹ tốt. Cứ nhìn cách thằng bé ăn nói và đối xử với người khác thì biết, hẳn nó phải bị ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Anh bế thằng bé con lên cho ngồi lên đùi, nó cười, nụ cười như chưa từng được một lần như thế. Nó còn bé quá, còn chưa biết gì đang ở phía trước đợi chờ nó.

- Con định tích góp tiền để bữa nào nó lớn cho nó đến trường chú ạ, con không muốn nó giống như con. Nhưng mà sao giờ người ta khó quá, trước 1 ngày con đánh được hai chục đôi mà giờ chỉ được năm, sáu… Hôm mưa thì có khi chẳng đôi nào. Không có cái cho nó ăn nên nó còm nhom chú ạ.

- Haizzz…Mà sao nhìn hai đứa chả giống nhau nhỉ?

- Dạ, con nhặt được nó ở góc chợ, nó khóc to lắm, con không biết ai để nó ở đấy nữa.

- Sao không đem nó trả lại, con có nuôi nổi nó đâu?

- Biết người ta ở đâu mà trả hở chú? Người ta đâu có thương nó, bỏ nó giữa chợ thế kia còn gì. Ít ra con còn có chỗ ngủ, kiếm được cái ăn cho nó. Nó chẳng có gì.

- Xong rồi chú. Có mấy chỗ con chà mãi không sạch.

- Ừ, nó nát rồi thì sạch sao được, thế này là tốt lắm rồi, chú cảm ơn. Hết bao nhiêu chú gửi tiền nào?

- Dạ, 7 ngàn chú. Nhưng thôi ạ, chú cho anh em con uống nước mía coi như hoà rồi ạ.

- Hoà là hoà thế nào, nước mía là chú mời bọn mày. Đây, ví chú còn có ngần này, cầm lấy đưa em đi ăn cơm đi. Tối rồi.

- Sao nhiều thế chú, con không dám cầm đâu. Mẹ con mắng đấy!

- Sao con bảo mẹ con mất rồi? Không được nói dối nha, xấu lắm đấy!

- Con không nói dối, mẹ con vẫn ở đây mà.

Nói rồi nó thò tay vào túi áo lôi ra cái ảnh be bé đen trắng có hình người phụ nữ tóc dài, đôi mắt buồn nhìn rất hiền. Lần đầu tiên anh thấy những tia nắng vàng cuối ngày nó nặng trĩu trên khoé mắt đến thế. Anh xoa đầu nó:

- Cầm lấy, coi như chú đặt trước cả tháng, mai lại đánh giầy cho chú nhé.

Nó lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng chịu cầm rồi lí nhí:

- Thế mai con sẽ đánh giầy cho chú nữa. Con cám ơn chú!

- Ừ…

Thằng anh cầm tay thằng em lũn cũn đi theo.

- Bữa nào kiếm được tiền mình đi uống nước mía nữa nha anh hai, ngon lắm!!!

Anh nghe mà chẳng nhấc chân được lên. Giá mà ngay lúc này chú có thể làm được điều gì đó tốt hơn cho hai đứa. Cảm ơn con, hôm nay là ngày may mắn của chú, con đã chỉ lại cho chú một con đường mà chú dường như đang mất dần niềm tin vào cái xã hội này. Chú vẫn tin là có điều kỳ diệu trên thế giới này, và con là một ví dụ. Cố gắng lên nhé! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi…


Theo Blog Radio

Còn Vui Được Bao Nhiêu Ngày - Đỗ Công Luận

Wednesday, March 20, 2019

Chết Sang Hay Chết Rẻ Tiền - Nguyễn Hữu Chi


Bài viết này đã được phổ biến nhiều lần . Nhưng đọc lại vẫn thấy hay và thấm thía . Nếu không nhiều thời giờ cũng ráng nên đọc các đoạn cuối .
Ðời này ai dại , ai khôn ?
Sống mặc áo rách , chết chôn áo lành .

Ðược tin ông bạn già bất thình lình ra đi , tôi vội mang vòng hoa đến chào từ biệt . Ông bạn tôi mặc bộ đồ rất đẹp , bình thản nằm đó . Tôi mừng thầm cho ông bạn đã ra đi 1 cách nhẹ nhàng trong lúc đang ngủ ngon lành . Sau đó , trên đường lái xe về nhà , tôi suy tư về khoảng thời gian còn lại trong đời tôi . Dù sao năm nay tôi đã trên 70 tuổi đầu rồi . Theo thống kê ở Canada , người đàn ông trung bình có thể sống tới năm 76 tuổi mới được phép ngao du vùng tiên cảnh . Có nghĩa là tôi còn có thể sống được chừng 5 năm nữa . Vì thế , tôi nghĩ rằng đã đến lúc tôi phải phác hoạ ngay 1 chương trình ngũ niên cho tôi , kẻo lúc ra đi lại tiếc rẻ khôn nguôi .

Cũng may hiện nay tôi vẫn còn khoẻ mạnh, tiền hưu trí cũng đủ để phè phỡn với đời . Vấn đề quan trọng bây giờ là phải phè phỡn làm sao cho phải đạo ? Chuyện ong bướm ư ? Mục này tôi không còn khả năng để đụng tới . Những người đến tuổi sắp ra đi như tôi không nên quá tham lam . Chúng ta hãy để đám con cháu có dịp thi thố tài năng , không nên tranh dành với thế hệ trẻ . Biết nhường nhịn như vậy mới được người đời kính nể .

Ðối với tôi , ăn uống cũng không còn là 1 mục khoái lạc đáng để ý tới . Có mấy cái răng hàm thì rụng gần hết , huyết quản thì bị mỡ bám đầy , máu thì ngọt như mật ong . Theo tôi nghĩ , ông Trời cho mỗi người 1 số lượng đồ ăn nhất định để sinh sống trong suốt cả cuộc đời của mình . Người nào dùng hết khẩu phần của mình là phải ra đi . Ông Trời đâu có cho phép chúng ta kéo dài cuộc sống để ăn ké vào khẩu phần của người khác . Nói tóm lại , ăn nhiều , ăn nhanh , ăn mạnh , vét cho sạch nồi cơm , không phải là bí quyết trường sinh . Các bác sĩ ở các nước Âu Mỹ cũng đã nhận ra điều này , nên đã luôn luôn khuyên già trẻ cũng như nhớn bé phải ăn uống chừng mực . Hơn nữa , chúng ta cũng đã từng được nghe các cụ nhắc nhủ nhiều lần : Ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn , hoặc tham thì cực thân , Phật đã bảo thầm thì chớ có tham [ ăn ] .

Thế là tôi đã mất 2 trong 4 mục khoái lạc mà người đời gọi là tứ khoái . Sau cùng , tôi chỉ còn thấy có 2 thú vui hợp với túi tiền và sức lực của tôi : đó là đọc sách , và đi du lịch . Tôi thấy , đi ngao du những nơi danh lam thắng cảnh là thuận tiện nhất : ban ngày thì đi viếng cảnh đó đây , tối về khách sạn ngồi đọc sách . Ðối với người có tuổi như tôi , thời giờ rất là cấp bách , làm công đôi ba việc như vậy mới tranh thủ được thời gian . Thế là 2 vợ chồng tôi bàn nhau đi ngao du vùng nắng ấm để trốn mùa lạnh ở Canada . Ôi , mùa Đông ở xứ tình nồng này , sao mà lạnh thế ! Càng về già , tôi càng cảm thấy lạnh , lạnh từ ngoài vào tới tận đáy lòng con người .

Tối hôm đó , tôi chui vào mền nằm nghĩ đến ngày mai tới Miami sưởi nắng … Ðang say sưa mơ màng thì vợ tôi đánh thức :
– Dậy đi anh . Ðến giờ ra phi trường rồi , máy bay không đợi anh đâu . Em đã chọn cho anh 1 bộ quần áo rất đẹp để mặc đi đường .
Bỗng nhiên tôi nhớ đến ông bạn già của tôi đã được Nhà Ðòn mặc cho 1 bộ quần áo rất đẹp trước khi lên xe ra đi . Tôi nhìn vợ tôi xếp quần áo của tôi vào va-li , tôi vội hỏi :
– Ủa , em không đi cùng với anh hay sao ?
– Em còn bận công việc nên đành phải ở lại . Anh đã đến tuổi có quyền được đi ngao du , nay đây mai đó . Anh cứ đi chơi thanh thản là em mừng rồi .

Cuối cùng tôi đành phải lên xe taxi ra phi trường 1 mình . Tôi quay đầu nhìn lại mái nhà thân yêu của tôi cho đến khi nó mờ dần sau màn tuyết trắng , mầu trắng tang tóc làm tôi khẽ rùng mình . Phải chăng kẻ ra đi thường nghĩ tới kẻ ở lại ?

Quả thiệt máy bay không đợi tôi . Tôi vừa ngồi xuống ghế thì máy bay bắt đầu cất cánh . Lòng tôi buồn rời rợi vì tôi đang bay về vùng nắng ấm trong khi họ hàng thân yêu tôi còn phải ở lại vật lột với băng tuyết từ Bắc Cực ù ù thổi về . Khi máy bay hạ cách xuống phi trường Miami , xe của hãng du lịch đã chờ sẵn để đưa tôi về khách sạn RIP ( Resort of International Peace , mà tôi tạm dịch là Lưu Xá Hoà Bình Thế Giới ) . Mới nhìn thoáng qua tôi đã nhận thấy phong cảnh thành phố này quả có đẹp , đúng như những bích trương quảng cáo du lịch đã trình bày . Hai bên đường là những cây cao vời vợi , cành lá um tùm . Xung quanh khách sạn của tôi là những biệt thự xinh xắn nằm sau những hàng rào hoa đủ mầu đủ loại .

Ngồi uống trà trong vườn của khách sạn , tôi thoải mái nghe chim hót líu lô và nhìn mấy con bướm bay tung tăng trong nắm ấm . Một lát sau , người hướng dẫn du lịch mời tôi lên xe đi xem phong cảnh thành phố . Ðó là 1 chiếc xe buýt chở chừng 50 du khách đủ loại người . Ða số là người có tuổi như tôi , nhưng cũng có vài người rất trẻ . Ngoài 1 số người Mỹ ra , tôi còn nhận thấy vài người ngoại quốc mặc quần áo cổ truyền của nước họ . Ông tài xế cho biết là xe sẽ dừng nhiều nơi nổi tiếng trong thành phố , du khách có thể xuống bất cứ chỗ nào để tham quan , 1 giờ sau đó xe sẽ trở lại đón để đưa đi thăm viếng nơi khác , hoặc chở về khách sạn RIP .

Xe đi vòng vòng trong thành phố và vùng ngoại . Xe ngừng nhiều nơi nổi tiếng của vùng này : có những khu biệt thự sang trọng lộng lẫy , có những bãi cát vàng óng ả chạy dài xuống biển xanh mầu ngọc thạch , có những trung tâm thương mại xầm uất … Mỗi khi xe ngừng lại , thì có vài du khách tíu tít xuống xe . Khi xe tới Tropical Garden ( Vườn Bách Thảo Nhiệt Ðới ) , tôi bèn xuống xe vì muốn sống lại trong khung cảnh xanh tươi của Đất Nước tôi khi xưa . Tôi sung sướng khi thấy lại những cây đa cổ thụ cao ngất từng mây , những cành hoa phượng vĩ rực rỡ dưới nắng chan hoà , những con chuồn chuồn vui đùa giữa những cụm bông sen trên mặt hồ phẳng lặng …

Tôi đang thẩn thơ hưởng khung cảnh tĩnh mịch gần như thoát tục , thì bỗng nhiên nghe có tiếng người gọi tên tôi . Quay lại thì thấy anh Tùng , người bạn chí thân của tôi từ ngày học Đệ Thất . Ðã hơn 40 năm rồi bây giờ mới lại gặp nhau . Chúng tôi bắt tay nhau thiệt lâu , mừng mừng tủi tủi . Chúng tôi dạo chơi dưới bóng mấy cây liễu già bên hồ , kể lại cho nhau nghe những kỷ niệm vui buồn khi xưa . Sau khi học hết bậc Trung Học , anh Tùng đi động viên , nay đây mai đó , theo tiếng súng của thời cuộc ở nơi tiền tuyến . Còn tôi được may mắn được đi ngoại quốc du học . Tuy vậy , chúng tôi vẫn liên lạc mật thiết với nhau bằng thư từ . Lá thư cuối cùng của anh tôi nhận được hồi cuối năm 1967 . Trong thư anh cho tôi biết là anh đang hành quân ở Quảng Trị , và trong vài tuần nữa anh được nghỉ phép để về Cần Thơ ăn Tết và nhân tiện cưới vợ luôn 1 thể . Thế rồi trận Mậu Thân bất thình lình xẩy ra . Từ đó tôi không nhận được tin tức gì về Anh . Tôi cho rằng Anh đã bị tử trận . Bây giờ lại gặp được Anh , Tôi mừng muốn khóc . Trong khi đi bách bộ trong vườn , chúng tôi nói chuyện huyên thuyên , không để ý đến thời gian . Ðến lúc xe buýt tới , chúng tôi đành phải chia tay nhau . Tôi lên xe ra đi . Anh ở lại vì anh muốn tiếp tục cuộc du ngoạn trong vườn mà anh ví như vườn Tao Ðàn ngày xửa ngày xưa , nơi mà chúng mình thường tới chơi trong những giờ trốn học . Bắt tay anh , tôi hẹn với Anh ngày tái ngộ . Anh cười vui vẻ , rồi thốt ra 1 câu triết lý bâng quơ :
Vũ trụ này thực ra bé nhỏ lắm , chúng mình đi loanh quanh , luẩn quẩn , mãi rồi sẽ có ngày cũng lại gặp nhau .

Ðến lúc lên xe chạy ra ngoài phố , tôi mới sực nhớ là đã quên hỏi địa chỉ của Anh . Tuổi già lẩm cẩm , hay quên . Thiệt là vô tích sự !
Xe chạy vào khu ăn chơi buôn bán nổi tiếng trong vùng . Tôi tò mò xuống xe đi xem cảnh ngựa xe như nước , áo quần như nêm . Ðường phố đông nghịt những người . Họ đi ngắm nhau , hoặc ngắm những hàng hoá đắt tiền bầy trong tủ kính . Tôi mỉm cười nhìn 1 bà Mỹ to béo đang chăm chú nhìn 1 bộ áo dạ hội mỏng dính với bảng giá Special Sale : 299,95 dollars . Tôi cảm thấy tội nghiệp cho cái cái cối xay đang bị thôi miên bởi cái áo hớ hênh , vừa hở lưng đằng sau , vừa hở rún đằng trước . Ðã thích ăn cho mập xù , lại còn thích mặc quần áo khiêu gợi ! Ðang ngẫm nghĩ về cái ham muốn quá đáng của con người , thì tôi đã bước tới trước cửa 1 tiệm kim hoàn . Tôi đứng ngắm những vòng ngọc đủ mầu , những dây chuyền vàng chạm trổ tinh vi , những chuỗi hạt trai sáng rực dưới ánh đèn trong tủ kính . Bỗng nhiên có tiếng ồn ào trong tiệm , rồi có bóng 1 thanh niên chạy vọt ra ngoài , đằng sau là những tiếng hô hoán ầm ĩ . Hai tiếng súng nổ liên tiếp làm tôi giật mình quay lại . Tôi thấy 1 cô Cảnh Sát cầm súng thản nhiên đứng nhìn người thanh niên đang nằm quằn quại trên vũng máu , tay còn nắm chiếc đồng hồ vàng nạm kim cương . Khách bộ hành tò mò nhìn cảnh chết chóc như đang xem chương trình Miami Vice trên ti-vi . May sao vừa lúc đó thì xe buýt của hotel tới , tôi vội chạy lên xe , để trốn cảnh si mê và tàn bạo .

Xe ngừng bánh nhiều nơi cho du khách xuống du ngoạn . Nhưng tôi vẫn ngồi yên trên xe vì tôi thấy mất hết cảm hứng đi ngắm cảnh phồn hoa giả tạo . Cuối cùng xe cũng về tới khách sạn RIP khi thành phố bắt đầu lên đèn . Tôi mệt mỏi xuống xe và rất ngạc nhiên khi thấy bố mẹ tôi mừng rỡ chạy ra đón tôi , và ôm tôi vào trong lòng . Mẹ tôi vỗ về tôi , rồi nhẹ nhàng trách tôi :
– Con mải đi chơi ở đâu mà mãi bây giờ mới về , làm Bố Mẹ mong chờ .
Tôi cảm thấy hối hận vô cùng , tôi gục đầu vào vai Mẹ tôi khóc nức nở như ngày tôi còn bé …

Bỗng nhiên Tôi nghe văng vẳng có tiếng gọi Tôi :
Dậy đi Anh . Anh nằm mơ cái gì mà khóc lóc thảm thê vậy ?
Tôi chợt bừng tỉnh , nước mắt hãy còn rỏ xuống gối . Sau đó , tôi nghĩ nhiều lắm . Tôi nghĩ đến ông bạn già của tôi mặc bộ quần áo rất đẹp đang nằm trong nhà quàn . Tôi nghĩ đến chuyến du ngoạn mà tôi đã thực hiện được trong giấc mơ . Tôi nghĩ đến giờ phút kỳ lạ cho phép tôi gặp lại những thân nhân của tôi đã bỏ tôi ra đi lâu lắm rồi . Tôi nghĩ đến cái sống và cái chết . Sau khi tôi ra đi , tôi sẽ đi về đâu ? Là người trần mắt thịt , làm sao tôi biết được . Chỉ những chuyên gia nghiên cứu về linh hồn hay duyên kiếp mới biết rõ ràng những chuyện gì chắc chắn sẽ xẩy ra khi chúng ta sang bên kia thế giới . Những vị này thường cho chúng ta biết rằng : sau khi chết đi , con người sẽ khốn khổ lắm nếu không biết thành kính thờ phụng Chúa hoặc ra chùa tụng kinh giải oan . Có người lại nghĩ rằng sau khi chết đi , con người sẽ trở thành cát bụi , chứ không đi đâu hết . Trái lại , giấc mơ kỳ lạ mà tôi đã trình bày ở trên làm cho tôi nghĩ rằng cuộc sống cũng như sự chết không khác gì 1 cuộc ngao du . Linh hồn chúng ta có thể là 1 hành khách trên 1 chuyến xe buýt du ngoạn . Xe buýt tới thì ta phải lên xe ra đi . Làm sao mà biết được xe sẽ ngừng ở nơi nào . Khi xe tới trạm , ta phải xuống . Trạm xe bus có thể là 1 khu Vườn Nhiệt Ðới , có thể là 1 trung tâm thương mại phồn thịnh giả tạo đầy si mê và tội lỗi , có thể là 1 khu tối tăm , nghèo nàn , có thể là 1 ổ trộm cướp đầy sì ke , ma tuý …

Nếu cho sự chết là 1 du ngoạn , tại sao chúng ta không sửa soạn cuộc ra đi của chúng ta cho chu đáo . Khi chúng ta vượt biên , chúng ta sửa soạn rất kỹ càng . Nhưng khi chúng ta đến tuổi phải ra đi , chúng ta lại không tính toán như người vượt biên , dù rằng chúng ta vẫn còn đủ tỉnh táo để sửa soạn cuộc ngao du của chúng ta . Chúng ta không chịu sửa soạn trước khi ra đi vì chúng ta sợ chết , nên chúng ta không dám nghĩ đến cái chết cho đến khi chúng ta thở hơi cuối cùng . Thế là chúng ta thẩy trách nhiệm đó cho những người thân thiết có nhiệm vụ cáng đáng thân xác của chúng ta . Trong lúc tang gia bối rối , người nào càng thân thiết với chúng ta bao nhiêu , thì lại càng bối rối bấy nhiêu . Khi bối rối như vậy , làm sao họ có thể tính toán 1 cách hợp lý được . Kết quả là người thương yêu của chúng ta sẽ bị các Nhà Ðòn lợi dụng triệt để . 

Chuyện này rất dễ hiểu : vì thương tiếc người ra đi , nên những người thân thích tưởng rằng càng tiêu nhiều tiền cho chuyện ma chay bao nhiêu , thì người ra đi càng sung sướng bấy nhiêu . Thiệt là nhầm to . Những bài kinh giải thoát , những sớ cầu siêu không hoá giải được những tội lỗi của con người . Một cuộc mai táng huy hoàng không làm cho người ra đi được mát mặt thêm 1 chút nào . 

Tuy vậy , những người thân thích luôn luôn muốn có 1 đám tang thiệt là linh đình và tốn kém để tỏ lòng thương tiếc của mình đối với người ra đi . Trong trường hợp này , người ra đi chỉ còn biết thở dài ( sau khi thở hắt ra ) . Rồi người đến viếng cũng muốn mua 1 vòng hoa thiệt to , thiệt đắt tiền để tỏ tình bạn hữu với người ra đi và nhất là để chứng minh cho bà con lối xóm biết rằng mình là người đàng hoàng , có thuỷ , có chung . Thấy cảnh này , người ra đi cũng lại thở dài , chỉ muốn thốt ra câu từ biệt : Này bạn ơi , đã quá trễ rồi . Sẽ có ngày tái ngộ ,tức cảnh làm bài thơ như sau :
Khi một thằng nằm xuống
Lại có thằng luống cuống đứng lên
Vái lạy thằng nằm xuống
Hy vọng khi mình nằm xuống
Lại có thằng khác luống cuống đứng lên .

Ðiều mà chúng ta biết chắc là đa số những người sắp ra đi đều lo lắng thiết tha cho người ở lại , và nghĩ rằng mình còn có thì giờ thu xếp mọi việc trước khi ra đi . Tiếc thay , khi xe buýt bất thình lình tới đón đi ngao du , chúng ta vội vàng lên xe nên không giúp gì cho những người ở lại . Trong khi đó , người ở lại đau đớn muôn phần . 

Khi bố mẹ tôi lần lượt qua đời , 1 mình tôi ở lại , tôi lịm người đi vì thương tiếc . Rồi khi tôi loáng thoáng được tin anh bạn chí thân của tôi bị tử thương , tôi buồn ngẩn ngơ , tội nghiệp cho số phận long đong của người trai thời loạn . Tôi bối rối vì tôi cảm thấy hối hận vì tôi cho rằng mình đã cư xử không đầy đủ tình nghĩa đối với người ra đi , không có dịp tổ chức 1 đám táng trọng thể đưa người quá cố sang Bên Kia Thế Giới . Ngoài ra , trong thâm tâm , tôi cảm thấy lo sợ vì không biết những thân nhân của tôi sẽ đi về đâu : có được về với Chúa không ? có thoát khỏi vòng nghiệp chướng hay không ? Ðó là những phản ứng tự nhiên của những người ở lại . Vì thế , chúng ta thường thấy những vụ ma chay linh đình để người ở lại có dịp trả nghĩa đối với người ra đi ( thà trả nghĩa trễ hạn , còn hơn là bị mang tiếng bạc tình , bạc nghĩa ) . Chúng ta lại còn thấy trong những cuộc cúng lễ nguy nga , mọi người thiết tha cầu xin Trời hay Phật giúp người ra đi được lên Thiên Ðàng hay vào Cõi Niết Bàn . Mọi tín đồ đều biết chắc chắn rằng 1 linh hồn đầy tội lỗi khó có thể siêu thoát được nếu thân nhân không thành khẩn cầu xin Ðấng Tối Cao nhủ lòng khoan hồng đại lượng với người ra đi ! Phải chăng vì chúng ta nghĩ rằng cái quá khứ của người ra đi thiếu đạo đức , nên chúng ta mới phải làm lễ cầu siêu cho người ra đi như vậy ? Thiệt là tội nghiệp cho người ra đi : Ðã nằm xuống rồi mà còn bị người đời gán cho cái tội thiếu đạo đức .

Nói cho cùng , người ở lại đáng thương hơn người ra đi . Trong khi người ra đi thản nhiên nằm đó , thì người ở lại không những bị xúc động tinh thần mà còn phải xả thân cáng đáng công việc tiễn đưa người ra đi . Vì thế , tôi không thắc mắc về việc tôi sẽ ra đi , nhưng tôi nghĩ rất nhiều , và lo lắng rất nhiều cho người ở lại . Tôi muốn người ở lại khỏi phải quàng lên vai 1 gánh quá nặng nề về tinh thần cũng như vật chất khi tôi nằm xuống . Có lẽ ít người nghĩ như tôi và làm như tôi , vì đến lúc gần ngày tận số , mỗi người nghĩ 1 kiểu , và người nào cũng cố gắng làm những việc mà mình cho rằng thoả đáng nhất . Do đó , tôi không dám khuyên ai . Những điều tôi trình bày sau đây chỉ là 1 thí dụ không điển hình , 1 lối nhìn đời không giống ai .

Trước hết , tôi không muốn những bạn bè thân thuộc tôi quá u sầu về chuyến ngao du của tôi . Do đó , tôi đã trình bày cho mọi người biết rằng khi chuyến xe buýt tới , tôi sẽ thản nhiên ra đi như tất cả mọi người khác đã từng ra đi . Tôi sẽ đi về đâu ? Có lẽ tôi sẽ về với Bố Mẹ tôi . Có lẽ tôi sẽ ngao du vùng tiên cảnh cùng với bạn bè tôi . Dù sao đi chăng nữa , tôi không cần biết tôi sẽ đi đâu , vì có biết hay không biết thì tôi và những người thân thuộc của tôi cũng chẳng làm được gì cả .

Sau đó , việc tôi phải làm trước khi ra đi là sửa sang lặt vặt trong nhà , vì vợ tôi không phải là 1 người khéo tay biết sửa chữa nhà cửa . Ngoài ra , những gì của tôi mà tôi thấy không cần dùng cho bản thân tôi hoặc cho người ở lại , tôi mang đi cho người khác , hoặc đổ vào thùng rác . Khi tôi quẳng đi gần 2 ngàn quyển sách của tôi , tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong người . Trái lại , vợ tôi rất xúc động , và hỏi tôi :
– Những cuốn sách này là kỷ niệm gần 40 năm dạy học , tại sao anh vất đi ?
– Anh không cần nữa .
– Thì cứ để đấy , đôi khi anh muốn đọc lại thì sao ?
– Ðọc đi , đọc lại làm gì ? Người ta lại tưởng rằng anh dốt , học mãi mà chưa thuộc bài .

Sau khi dọn dẹp nhà cửa , tôi bắt đầu nghĩ đến phí tổn chôn cất . Tôi thấy ở Ottawa mấy gia đình mà tôi quen biết đã chi phí trên 15 ngàn dollars cho mỗi vụ ma chay . Tôi tính nhẩm trong đầu thì thấy rằng chỉ trong vài chục năm nữa , cộng đồng người Việt ở Ottawa ( hơn 4 ngàn nhân mạng ) sẽ phải chi cho Nhà Ðòn và nghĩa địa 1 tổng số vào khoảng 60 triệu dollars ( không kể tiền chi cho các vị tu sĩ cúng lễ , cùng tiền bạn bè bỏ ra mua hoa phúng viếng ) . Như vậy , phí tổn ma chay cho nửa triệu người Việt đang sinh sống ở Bắc Mỹ sẽ lên tới gần 8 tỷ dollars . Thiệt là oai hùng ! Thiệt là vĩ đại !

Ðể biết rõ chi tiết của vấn đề , tôi bèn mời 1 đại diện Nhà Ðòn quen biết ở Ottawa tới bàn chuyện ma chay cho tôi . Ông tiếp thị (salesman) , quần áo chỉnh tề , mặt trang nghiêm và đầy kính cẩn , ăn nói nhẹ nhàng và từ tốn trong khi trình bày giá cả cho tôi nghe . Tập tài liệu về giá biểu in rất đẹp như tờ thực đơn của 1 tiệm ăn sang trọng ở Paris (5 Sao) . Ðiều quan trọng mà mọi người nên biết là người mua không được kỳ kèo về giá cả , vì Nhà Ðòn làm ăn đàng hoàng trước sau như một .

Tôi đọc kỹ tờ giá biểu , rồi tham khảo với các bạn bè , tôi thấy rõ phí tổn nặng nề mà người ở lại phải chi cho Nhà Ðòn ở Canada ( có lẽ cũng tương tự như ở bên Mỹ ) . Ðể có 1 thí dụ cụ thể , tôi xin liệt kê sau đây các món hàng căn bản mà Nhà Đòn Tubman đã trình cho tôi :
( 1 ) Dịch Vụ Chuyên Môn ( Professional Services )
• 900 USD – dịch vụ do các chuyên viên Nhà Ðòn cung cấp ( professional and support staff services ) ;
• 250 USD – giấy tờ lên quan đến vấn đề khai tử ( documentation ) ;
• 125 USD – dịch vụ ở nghĩa địa hoặc công việc trao lọ đựng tro cho thân nhân ( gravesides service or delivery of urn as arranged ) .

( 2 ) Dịch Vụ Chăm Lo Người Ra đi ( Prrofessional Care of Deceased )
• 200 USD – tắm rửa và làm vệ sinh cho người ra đi ( sanitary care of deceased ) ;
• 570 USD – ướp xác và trang điểm người ra đi ( embalming and cosmetology of deceased ) .

( 3 ) Phòng Ốc Và Dụng Cụ
• 400 USD – xử dụng Nhà Ðòn ( basic use of funeral home ) ;
• 990 USD – xử dụng phòng thăm viếng , phòng làm lễ và những dụng cụ ( visitation room , chepel , and/or service equipment ) ;
• 225 USD – xử dụng phòng sửa soạn và gìn giữ xác người ra đi ( use of facilities for preparation of deceased and/or shelter of remains ) .

( 4 ) Xe Cộ Và Vận Chuyển ( Automotiles & Transportation )
• 295 USD – chuyển xác về Nhà Ðòn ( transfer from place of death ố radius 40 km ) ;
• 200 USD – xe cộ cần dùng cho các nhân viên Nhà Ðòn ( vehicles required for administrative tasks , clergy , funeral director ) ;
• 270 USD – xe chở quan tài ra nghĩa địa ( funeral coach ) ;
• 125 USD – xe limousine chở thân nhân .
Chi phí căn bản cho Nhà Ðòn là  5 604,03 USD ( gồm cả thuế ) .

( 5 ) Chi Phí Cho Thành Phố
• 75 USD – khám nghiệm tử thi .
• 52 USD – thuế vệ sinh cho thành phố .

( 6 ) Phí Tổn Mai Táng
• 3 700 USD ( trung bình ) – Tiền mua quan tài tuỳ theo loại sang hay hèn , đúng theo giai cấp : từ thứ rẻ nhất là vải quấn xác ( 890 USD ) cho tới quan tài rẻ tiền bằng gỗ ván ép ( 1 ,695 USD ) , tới loại quan tài vừa đẹp vừa bền dành cho các nhà giầu thích sài sang ( 11 000 USD ) ;
• 5 500 USD – Tiền mua chỗ An Nghỉ Ngàn Thu ( RIP – Rest In Peace ) tại nghĩa địa : miếng đất to hơn cái giường đáng giá khoảng chừng 5 500 USD ;
• 1 000 USD – Tiền dựng mộ bia tuỳ theo túi tiền của mỗi người ( từ 1 000 USD cho tới 5 000 USD , hoặc nhiều hơn nữa ) .
Chi phí mai táng trung bình khoảng chừng 13 000 USD .
Tôi đọc tờ giá biểu thấy nhân dân ta bị Nhà Ðòn và Nhà Nước làm tiền 1 cách rất là quy củ . Không những thế , ông tiếp thị lại còn khuyến khích tôi mua nhiều món hàng khác vừa đắt tiền , vừa … vô dụng . Tôi bèn chặn lại với 1 câu hỏi rất ư là rẻ tiền :
– Mai táng kiểu nào rẻ tiền nhất ?
Hắn ngỡ ngang vì đang rao hàng thì bị cụt hứng . Nhưng ngay sau đó , hắn mỉm cười , rồi nhìn tôi 1 cách rất ư là đại lượng :
– Ông thích chơi trò rẻ tiền thì ông nên chọn con đường hoả táng , vì ông sẽ không mất tiền chi phí chôn cất và mua đất ở nghĩa địa .
– Ngoài tiền hoả táng ra , còn có mục chi phí nào khác nữa không .
– Có chứ . Thân xác của ông sẽ được tắm rửa , thoa son đánh phấn , và được đặt trong 1 cỗ quan tài thiệt đẹp . Chúng tôi sẻ tổ chức linh đình cho ông . Ai trông thấy nằm đó cũng phải thèm cái địa vị của ông .
– Nếu tôi thích đi con đường hoả táng , thì tôi đâu có cần mua quan tài làm gì cho tốn tiền ?
Lần này hắn nhìn tôi 1 cách khinh thường ra mặt , và nói với 1 giọng mỉa mai :
– Ông cũng cần phải được trang điểm và nằm trong 1 cỗ quan tài đàng hoàng khi bạn bè thân thuộc đến thăm viếng ông lần cuối cùng . Trưng bày thân xác ra như vậy mới là người đàng hoàng chứ ! Tuy nhiên , nếu ông thích bủn xỉn , thì cũng không sao . Chúng tôi cũng có thể chiều ông được . Ðáng lẽ ông mua 1 cỗ quan tài rẻ tiền , ông có thể thuê 1 cỗ quan tài sang nhất hạng . Cỗ này đáng giá 11 000 USD . Những người giầu sang mua loại này , rồi mang đi chôn hay đốt cùng với cái xác của họ . Nhưng nếu ông mướn cỗ quan tài này , để nằm vài ba bữa , lấy le với bà con lối xóm , thì ông chỉ phải trả tiền thuê là 2 850 USD . Thiệt là rẻ mạt ! Làm sao mà người đời biết được rằng ông là người hà tiện , đến lúc nằm xuống mà còn không dám bỏ tiền ra mua 1 cỗ quan tài để nằm cho thoải mái .
– Nhưng tôi không muốn trình làng nước cái thân thể xám ngắt của tôi cho mọi người chiêm ngưỡng thì sao ?

Hắn thở dài đến sượt 1 cái như 1 thầy giáo làng nhìn thằng học trò bướng bỉnh lại còn có tật cù nhầy :
– Làm như vậy cũng bớt được vài ngàn : tiền son phấn , tiền thuê quan tài , tiền thuê Nhà Ðòn … Mà ông cũng không cần phải chi cho các vị tu sĩ đến tụng kinh gõ mõ tùm lum trong Nhà Ðòn của chúng tôi làm gì . Thế là ông đỡ thêm được vài ba trăm nữa . Ðối với hạng người rẻ tiền như ông , đỡ được trăm nào hay trăm đó , có phải không ?

Thằng cha tiếp thị cho tôi là người bủn xỉn nên có vẻ bực mình lắm . Hắn chỉ muốn thu được nhiều tiền cho chủ Nhà Ðòn để được ăn nhiều tiền hoa hồng do gia đình người ra đi cung phụng . Vì thế , mỗi lần tôi bớt được món chi phí nào là hắn có vẻ đau đớn như đang bị bà nha sĩ nhổ 1 cái răng hàm bự trong mồm . Cuối cùng , tôi chọn 1 chương trình hoả táng hợp với ý tôi . Tổng số tiền tôi phải chi ra là 2 709,24 USD cho những mục như sau :
• tiền giấy tờ ( khám nghiệm xác chết , giấy khai tử … ) ;
• tiền xe đưa xác tôi từ nhà xác đến Nhà Ðòn ;
• tiền hòm bằng giấy cứng ( 50 USD ) đựng xác chết để mang đi hoả táng ;
• tiền đưa hòm xác tới lò đốt ( không có vụ bầy biện thân xác ra cho mọi người dòm ngó ) ;
• tiền đốt xác ;
• tiền hộp đựng tro để trao cho vợ tôi mang đi thả xuống biển ( tôi mua loại rẻ tiền nhất nên chỉ tốn có 20 USD ; còn loại sang và đẹp thì lên tới 500 USD ) ;
• tiền thuế trả cho thành phố , tiểu bang , và liên bang .
Người tiếp thị đại diện Nhà Ðòn Tubman và tôi cùng ký vào tờ khế ước ( bốn bản ) . Sau đó , tôi hân hoan trao cho hắn tấm ngân phiếu 2 709,24 USD . Tôi phải trả tiền trước . Ðối với tôi , điều này rất thuận tiện , vì sau này giá cả có gia tăng thì Nhà Ðòn ráng mà chịu , chứ những người ở lại không còn phải lo lắng điều gì cho người ra đi .

Khi vợ tôi đi làm về , tôi hý hửng đưa cho cô nàng xem tờ khế ước . Thế là cô nàng khóc bù lu bù loa , rồi hỏi tôi 1 câu mà tôi cho là lãng nhách :
– Trong cả cuộc đời của anh , anh chỉ thích chơi sang . Tại sao đến cuối cuộc đời , anh lại định chết 1 cách rẻ tiền như vậy ?
– Em hỏi 1 câu thiệt là lãng nhách ! Thế nào là chết rẻ tiền ? Chết sang thì đi đến đâu ? Mang tiền ra cúng Nhà Ðòn và Nhà Nước làm gì ? Chúng nó làm gì có quyền cấp visa cho anh vào Thiền Ðàng , hay vào Vùng Cực Lạc . Việc gì mình phải đút lót chúng nó ? Dù sao anh cũng save hơn 12 000 USD , chứ đâu có phải là ít .
– Em không cần món tiền đó đâu !
– Nếu em không cần số tiền đó , thì em mang nó đi giúp người nghèo , có sao đâu ? Ða số dân ta hiện đang sống trong cảnh nghèo túng . Em có biết rằng nếu Em mang 12 000 USD về Việt Nam , em có thể nuôi hơn 60 em mồ côi trong 1 năm . Như vậy , anh là người chết sang hay là người chết rẻ tiền ?

Thấy tôi lý luận như vậy , cô nàng vừa lau nước mắt vừa cười đùa :
– Thôi , Anh muốn chết kiểu nào cũng được . Cái đó tuỳ Anh . Nếu Anh ra đi trước Em , Em sẽ chúc Anh theo kiểu Tàu : Thượng Lộ Bình An , và xin anh Bảo Trọng .
– Vậy , trước khi ra đi , Anh sẽ chào Em theo kiểu Mỹ : Hẹn Ngày Tái NgộSee You Later .

Nguyễn Hữu Chi
Tiến Sĩ Tâm Lý Chính Trị Học