Wednesday, July 15, 2020

Gỏi Gà Barbecue Ăn Với Cơm Chiên


Hôm nay bà bếp làm món cơm chiên cho bữa ăn chiều. Mà ăn cơm chiên không thì hơi ngán, nghĩ nếu có thêm dĩa gỏi ăn kèm thì đúng điệu hết chỗ chê. Muốn nhanh muốn tiện, bà bếp chạy đi mua con gà barbecue và miếng bắp cải về trộn gỏi thay vì mua gà sống về mắc công phải rửa phải luộc lâu lắc. 

Vật liệu :
- 1 con gà barbecue
- 1/4 bắp cải 
- 2 củ cà rốt 
- 1 trái capsicum đỏ 
- 1 củ hành tây 
- Rau răm 
- Dấm - Đường - Muối - Tiêu

Rau củ bào mỏng

Gà barbecue

Rau răm

Cách làm :
Bào mỏng bắp cải, cà rốt, hành tây, capsicum. Rửa sạch để cho ráo nước. Trong lúc đó thì xé gà ra từng miếng nhỏ lớn theo ý. Cho dấm, đường, muối, tiêu vào tô khuấy cho tan. Thử thấy chua, ngọt, mặn vừa ăn là được. Cho tất cả  rau củ và gà vào một thau lớn rồi rưới hỗn hợp dấm đường lên trộn đều. Để một hồi cho thấm, đợi gần ăn mới gắp ra dĩa. Có thêm dĩa gỏi ăn kèm, cơm chiên sẽ  bớt khô khan. 
À quên nữa, cơm chiên thì có nhiều cách làm nhưng nhà này thích nhất là cơm chiên Dương quý phi, đơn giản mà thơm ngon.

Gỏi gà

Cơm chiên Dương Quý Phi

Mời click vào thố cơm để xem cách làm món cơm chiên này.

Bon appétit
  Người Phương Nam

Câu Chuyện Kỳ Thị - Vũ Linh


Racism! Racist! Đó là những khẩu hiệu thấy nhan nhản trong các cuộc biểu tình trong thời gian qua. Tiếng Việt dịch nôm na ra là kỳ thị. Nghĩa là gì? Kỳ thị cái gì? Ai kỳ thị ai? Kỳ thị cách nào? Ở đây, tôi phải thưa ngay, tôi sẽ bàn về những chuyện thực tế, cụ thể thấy quanh ta chứ không dám lạm bàn dưới khía cạnh triết lý, tâm lý,… cao siêu ngoài khả năng.

Kỳ thị ta bàn ở đây dĩ nhiên là chuyện kỳ thị chủng tộc, cụ thể là kỳ thị dân da đen.  

Có hai cách hiểu kỳ thị dân da đen.

Nếu hiểu kỳ thị là phân biệt các đặc điểm của dân da đen khác biệt với đặc điểm của các sắc dân khác như da trắng hay da vàng, da nâu, da đỏ, thì dĩ nhiên là có khác biệt mà khác biệt này dựa trên những tiêu chuẩn khoa học hẳn hoi, với cả vạn yếu tố y khoa, xã hội,… chứng minh.Nếu hiểu kỳ thị là bạc đãi, chèn ép, khinh thường hay miệt thị dân khác sắc tộc, thì đó là loại kỳ thị khó chấp nhận được vì dựa trên thành kiến hay trên mẫu mực tổng quát chung Mỹ gọi là stereo type, hoàn toàn không có căn bản chính xác hay khoa học.Cụ thể, nhiều người chê dân da đen lười biếng, không thông minh, nhưng thực tế là đã có rất nhiều người da đen thành công mà thành công lớn tại Mỹ, có lợi tức bạc chục triệu, trong các ngành âm nhạc, điện ảnh, truyền thông, thể thao; cũng như đã có những đại tập đoàn quốc tế với tổng giám đốc đen như American Express, Xerox, JC Penney, Kaiser,…

Nhiều người nhìn vào những thước đo lường kiểu như cách đo IQ tức là chỉ số thông minh, hay SAT là cuộc thi sát hạch để vào đại học,… thấy dân da đen nói chung có số điểm thấp hơn dân da trắng, cho rằng dân da đen kém thông minh hơn dân da trắng. Sự thật thì những cách đo lường này không chính xác vì được thiết lập dựa trên những đặc tính của dân da trắng, đặt nặng những tiêu chuẩn về lý luận theo kiểu dân da trắng, về toán, về văn chương Âu Mỹ,… Trong khi ai cũng biết dân da đen nói chung không giỏi về những môn này vì suy nghĩ khác dân da trắng, trong khi lại có thể hơn xa dân da trắng về các lãnh vực khác như âm nhạc chẳng hạn. Nhìn vào thế giới âm nhạc hiện nay của Mỹ thì thấy nhạc sĩ và ca sĩ da đen hoàn toàn thống trị. Có thể họ không phải là những Mozart hay Beethoven, nhưng Mozart hay Beethoven là nhạc thuộc thể loại khác, không so sánh được. Cũng như không ai có thể chê dân Việt không biết nghe nhạc Mozart mà chỉ thích nghe nhạc Chế Linh. Đây là khác biệt văn hóa, không có gì gọi là kỳ thị, khôn hay ngu gì hết.
Dân da đen cũng chẳng khác gì các giống dân khác, có người này người kia, có ngu có khôn, có thiện có gian, có hiền có ác. Mà cũng có nhiều khác biệt ngay cả giữa khối dân da đen nói chung.

Như kẻ này đã viết cách đây vài tuần, dân da đen Mỹ là con cháu của nô lệ đã bị dân da trắng hành hạ cả mấy trăm năm. Tất cả đã nhốt họ trong nỗi ấm ức, dồn nén, bực mình, lúc nào cũng như nồi nước sôi bị đậy nắp quá kỹ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Họ luôn coi cái nghèo của họ, cái ít học của họ, vẫn chỉ là hậu quả của mấy trăm năm bị hành hạ, đàn áp, kỳ thị, ngay cả cho đến ngày nay sau khi đã có một ông tổng thống da đen trong tám năm. Sự dồn nén triền miên đưa đến tình trạng đại đa số dân da đen Mỹ rất hung bạo, ăn nói tục tằn, hành xử thô lỗ.


Dân da đen Phi Châu không như vậy. Gần hết dân da đen Phi Châu hiện nay ra đời sau khi đất nước đã độc lập, hết nạn da trắng đô hộ, do dó, không còn bị ngược đãi, không còn bị dồn ép, đè nén gì nên ít mặc cảm hơn dân da đen Mỹ. Tuyệt đại đa số hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, không biết văng tục, không đấm đá, cãi lộn lung tung, trái lại rất thân thiện, dễ bắt bạn, lương thiện, nạn trộm cướp rất hiếm. Khối trí thức thì rất điềm đạm, lịch sự. Phần lớn dân Phi Châu có tinh thần tôn giáo mạnh, bất kể theo Thiên Chúa giáo hay Hồi giáo hay thần thánh giáo nào đó. Họ không chấp nhận danh từ ‘African American’ vì họ không thừa nhận họ hàng bà con gì với dân da đen Mỹ, mà họ gọi một cách dè bỉu là ‘dân Mỹ chứ không phải dân Phi Châu’.

Một anh bạn Phi Châu có lần đã hỏi tôi “Coi phim Mỹ, sao mấy thằng đen Mỹ cứ mở miệng ra là fuck và shit không vậy? Có thật như vậy không hay chỉ là xi-nê-ma phóng đại?”

Dân da đen Mỹ nói chung có bị dân da trắng Mỹ kỳ thị không? Câu trả lời lương thiện nhất của tôi là “Tôi không biết”. Tôi chưa từng là dân da đen, chưa bao giờ sống trong khu da đen, trải qua kinh nghiệm của một người da đen trực diện với một người da trắng.Cái mà tôi biết được là nước Mỹ đã có nội chiến để phá xiềng xích nô lệ cho dân da đen, tức là đã có những người Mỹ da trắng giết nhau, cả trăm ngàn người da trắng dưới sự lãnh đạo của một tổng thống CH đã chết để cứu nô lệ đen, chứ không phải dân da đen đã nổi lên tự giải cứu.Cái mà tôi biết được là những vụ cảnh sát mạnh tay giết dân da đen đã có từ hồi nào tới giờ, kể cả trong thời ông tổng thống da đen, chứ không phải do ông Trump đẻ ra.Cái mà tôi biết được là ở Mỹ này có những tổ chức (NAACP), báo chí (Ebony), đài TV (BET), công khai dành riêng cho dân da đen cấm dân da trắng bén mảng tới, nhưng tuyệt đối không có bất thứ một cái gì dành riêng cho dân da trắng cấm dân da đen được. Ngay cả trong quốc hội cũng có khối da đen Black Caucus, nhưng không thể có khối da trắng White Caucus được.Cái mà tôi biết được là bây giờ chỉ được nói Black Lives Matter, chứ nói All Lives Matter là bị chụp cái nón kỳ thị lên đầu ngay.Cái mà tôi biết được là nước Mỹ trước đây hơn nửa thế kỷ đã vẫn còn kỳ thị nặng. Nhưng từ đó đến nay, đã có không biết bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu luật đã được ban bố và thi hành để ‘bảo vệ’ hay chính xác hơn, để nâng đỡ hay biệt đãi dân da đen, mà những dân da nâu hay da vàng không có được.



Kinh nghiệm cá nhân kẻ này năm xưa đã từng làm ‘xếp’ một tá chuyên gia trong đó có một anh đen. Anh này có tài mồm mép không ai bằng nhưng không có chiều sâu, làm việc rất tệ. Tôi than phiền với ông xếp (da trắng); ông này nói “Tôi biết nhưng anh không được đụng tới nó, rắc rối lắm. Trong nhóm của anh, ít nhất phải có một người da đen. Kệ nó, anh đâu có trả lương nó đâu mà lo”. Câu chuyện xẩy ra năm 1978, vài năm sau khi tôi mới đặt chân lên đất Mỹ, lần đầu tiên trực diện với thực tế Mỹ, khiến tôi ngỡ ngàng hết sức. Trước đó, coi phim của Hồ Ly Vọng, thấy hễ có anh đen nào lộn xộn là bị xếp Mỹ trắng bợp tai, đá đít ngay, đâu có rắc rối gì đâu?

Chính sách nâng đỡ, kỳ thị ngược đó có thành công không? Như đã bàn, trên phương diện cá nhân đã có nhiều thành tựu lớn, đến độ một ông da đen đã đắc cử tổng thống tới hai lần, nhưng nói chung, nhìn vào tổng thể khối dân da đen thì họ vẫn chưa khá. Dù sao thì dân da đen tại Mỹ không thành công, đại đa số thuộc thành phần lợi tức thấp nhất, sống trong những khu nghèo nàn bất an, tràn ngập chuyện băng đảng, ma túy, đĩ điếm, cướp của, giết người.

Họ chưa khá không phải vì vẫn còn bị chèn ép, ngược đãi, mà chỉ vì những biện pháp nâng đỡ từ nửa thế kỷ nay vẫn chưa đủ, chưa hiệu nghiệm để giúp khối dân da đen. Cần phải làm nhiều hơn. Nhưng làm gì thì không ai có câu trả lời.Những chuyện ta đang thấy như bạo động đốt nhà cướp của hiển nhiên không phải là giải pháp. Những chuyện như chiếm khu phố đòi tự trị, giải thể cảnh sát, giật đổ tượng, phá di tích lịch sử, dẫm lên cờ, lại càng không phải là giải pháp vì chỉ phản ảnh những phản ứng cuồng điên bốc đồng và vô trách nhiệm. Việc tôn vinh, thần thánh hóa những tay du thủ du thực bị nạn như Michael Brown, George Floyd,… chỉ là những hành động đáng hổ thẹn của đám chính khách mỵ dân hèn hạ, sẵn sàng quỳ gối để xin phiếu. Đảng DC từ ngày mất phiếu dân lao động da trắng năm 2016 đưa đến thảm bại của bà Hillary, đã càng ngày càng lệ thuộc, qụy lụy vào khối da đen.
Ngoài những hành động màu mè mần tuồng trên thì giải quyết nạn kỳ thị bằng cách nào khác?

Lật ngược hệ thống tư pháp chăng? Ta đang thấy rõ những cảnh sát viên trong thời gian qua đã trở thành những con thiêu thân, và toàn thể tổ chức cảnh sát cũng đã biến thành một thứ công cụ kỳ thị của dân da trắng luôn.Những vụ án giết dân da đen đã không còn là những vụ án hình sự giết người nữa mà đã trở thành những vụ án chính trị mà tất cả mọi người can dự, từ quan tòa đến bồi thẩm đoàn, công tố và luật sư, tất cả đều đã biến thành chính trị gia ứng xử theo ‘phải đạo chính trị’ hay theo áp lực chính trị hết. Cảnh sát trở thành đối tượng bị điều tra trong khi can phạm trở thành người hùng cần tôn vinh mà tất cả các quan tai to mặt lớn đầu phải quỳ gối gục đầu xuống tạ lỗi. Bao Công có sống lại cũng mất job ngay.
Nhiều người trong đảng DC đề nghị giải quyết bằng tiền, bồi thường cho dân da đen cả chục ngàn tỷ. Ông tỷ phú da đen chủ đài TV da đen BET, đã đòi Nhà Nước Mỹ bồi thường 14.000 tỷ đô cho dân da đen. Cái vô lý là tại sao tất cả dân Mỹ đang sống hiện nay, chưa bao giờ là chủ của bất cứ một người nô lệ da đen nào ít nhất từ đời ông nội, lại phải bồi thường tiền cho những người da đen cũng chưa bao giờ là nô lệ một ngày nào ít nhất cũng từ đời ông nội. Trong cái tiền bồi thường đó, cá nhân tôi, một tên tỵ nạn Mít, phải đóng bao nhiêu? Tôi có tội gì với dân da đen mà phải cong lưng đi cầy rồi đóng tiền bồi thường cho họ? Mà bồi thường bằng tiền có vẻ như đúng là kỳ thị không? Coi rẻ dân da đen quá đáng, cứ nhét tiền vào miệng họ là xong sao?

Thật ra, những cái nịnh bợ ngớ ngẩn trên sẽ không giúp giảm nạn kỳ thị mà trái lại, sẽ gia tăng phân hoá, khiến dân da đen phách lối hơn trong khi dân da trắng bực tức hơn.Năm 2008, TTDC hô hào bầu cho tổng thống da đen để khóa sổ vấn nạn kỳ thị. Kẻ này ngay khi đó đã viết việc làm mâu thuẫn này trái lại sẽ gia tăng hố phân cách trắng đen, và thực tế đã diễn ra đúng như vậy.

DÂN TỴ NẠN VIỆT VÀ CHUYỆN KỲ THỊ



Muốn công tâm, phải nhìn nhận dân Việt ta có lẽ là một trong những sắc dân nói chung kỳ thị nhất thế giới. Ở dơ như Chệt, đồ dở như đồ Lèo, ngu như Mọi, ngớ như Mán, hôi như Tây ba-lô, Mọi Đen, Nhọ Nồi, Chà dà, Rệp, … Ai ta cũng chê hết.Chẳng những kỳ thị sắc dân khác, mà còn kỳ thị ngay cả trong khối người Việt với nhau qua cả vạn câu chuyện nam cờ, bắc cờ, giá sống, rau muống, cá gỗ,…Thời dân Việt mới qua tỵ nạn ở Mỹ, tại những nơi ít người Việt, không có tập trung như khu Bolsa, ai muốn ở đâu thì ở, tuy phần lớn tùy thuộc người hay hội đoàn bảo trợ giúp tìm nhà ở đâu, nhưng thường là trong những khu lao động nghèo, gần dân da đen, da nâu. Chẳng bao lâu sau, những người tỵ nạn ăn nên làm ra chút đỉnh, gom góp hay vay mượn được ít tiền, đều mau mau lo dọn đi nơi khác.

Chuyện khác. Một gia đình tỵ nạn đang sống yên ổn, bất ngờ nhận được giấy nhà trường thông báo năm tới con cái sẽ phải qua học trường khác. Tại sao? Vì thành phố vẽ lại các khu trường học vì nhu cầu trộn chấu học sinh đủ màu da để tránh nạn kỳ thị. Sau khi nhận được thông báo, bố mẹ lái xe đi xem cái trường mới. Đi ngang qua thấy trường hầu hết là học sinh đen, về nhà mau mắn lo thu xếp cho con đi học trường tư nếu có tiền, không tiền thì lo tìm thuê nhà ở khu khác.

Một chuyện khá thông thường khác. Một số dân tỵ nạn làm việc cùng với dân lao động Mỹ, trong đó một số khá lớn là da đen. Không ít người đã làu bàu than vãn, chửi mấy tay da đen làm ‘supervisor’, là những xếp ‘vừa ngu vừa hống hách sảng’,…Nhìn vào những mẫu chuyện thực tế trên, có thể nói dân Việt tỵ nạn kỳ thị dân da đen không?Dĩ nhiên là có một số kỳ thị thật, nhưng nếu nói tất cả dân Việt kỳ thị dân da đen, thì hiển nhiên là đã vơ đũa cả nắm để võ đoán, vì đã nhìn sai, nhìn theo thành kiến. Vì đúng ra, đã có nhiều yếu tố thật và chính đáng.Như trong câu chuyện đầu tiên nêu trên, họ dọn nhà vì khu đó thiếu an toàn, nhiều trộm cướp, dân khu phố trông có vẻ bê bối, ăn nói thô tục.Quý vị muốn có một thử nghiệm chơi cho vui không?

Với các quý vị tỵ nạn tự cho là ‘văn minh, tư tưởng phóng khoáng, cởi mở, không kỳ thị dân da đen’, tôi xin phép hỏi thẳng quý vị: “Quý vị có dám mua nhà rẻ trong khu Harlem của New York hay khu South Central của Los Angeles không?”.Ở đây, chẳng có gì là kỳ thị dân da đen gì hết, mà chỉ là chuyện an toàn, không muốn thí mạng cho dù là mạng cùi tỵ nạn.Về câu chuyện trường học, họ không muốn con cái học trường mà hầu hết học sinh đều là da đen. Không sai, nhưng không hẳn vì kỳ thị đâu. Trong hệ thống giáo dục Mỹ, có chính sách tính điểm các trường, dựa trên số học sinh học giỏi hay dở, điểm thi trung bình của chúng, số học sinh thi đậu nhiều hay ít,… Và các trường được đánh giá A, B, C, hay F là rớt. Tính điểm để nhận tài trợ của chính quyền tiểu bang hay liên bang. Điểm F là mất tài trợ, trường sẽ phải cải tiến nếu không sẽ phải đóng cửa.Tất cả các thống kê đều cho thấy phần lớn những trường trong các khu dân da màu như da đen hay dân gốc Mễ đều có điểm thấp, một số không nhỏ bị điểm F.

Mà văn hoá tỵ nạn Việt lại có đặc điểm rất độc đáo là hầu như 100% các gia đình Việt tỵ nạn đều coi việc học hành của con cái là ưu tiên số một. Bố mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả cho con cái. Vợ chồng không hợp nhau vẫn sống với nhau vì con cái. Chuyện đi làm, kẹt lắm mới đi làm cả hai vợ chồng, còn không thì chắt chiu dành dụm, một người chồng đi làm, bà vợ ở nhà lo cho con. Do đó, chuyện trường học của con cực kỳ quan trọng.Nếu như cái trường bị chỉ định là trường dở, có đa số là học sinh nghiện xì-ke ma túy, băng đảng, 14-15 tuổi đã mang bầu,… thì chỉ có thể làm một chuyện là dọn nhà hay chuyển trường để con cái đi học trường khác. Ở đây, chẳng có gì là chuyện kỳ thị da đen hay không, mà chỉ là lo cho tương lai của con cái.

Trong trường hợp các xếp da màu, có thể đã có chuyện cạnh tranh nghề nghiệp, dành job, ghen ghét cá nhân,… Dân Việt tỵ nạn, tuyệt đại đa số ít học, không có tay nghề thích hợp ở Mỹ, nhất là Anh ngữ không thông, khi mới di tản qua Mỹ, chỉ có thể xin việc làm với mức lương thấp, trực tiếp cạnh tranh với các dân da đen mà một số không nhỏ vì Anh ngữ thông thạo cũng như vì thâm niên, đã lên chức xếp ca.

Dân da đen mà người Việt tỵ nạn chung đụng trong cuộc sống hàng ngày khác xa, rất xa những vị lãnh đạo da đen, mục  sư, linh mục, nghị  sĩ, dân biểu, lãnh đạo nghiệp đoàn, đại công ty, triệu phú,… đã ký bản kêu gọi TT Carter nhận dân tỵ nạn Việt vào Mỹ năm 1978. Xin đừng lẫn lộn.Nói vậy không phải để bênh vực những người kỳ thị, mà là để nhắc nhở mọi người không nên võ đoán, vơ đũa cả nắm cũng như không nên ôm lấy những cách giải thích đơn giản thông thường, mà phải nhìn cho rõ vấn đề.Tôi ghét ông A, nhưng nếu ông đó là người đồng chủng thì không sao, chuyện cá nhân. Nhưng nếu ông A đó không đồng chủng thì mau mắn hiểu ngay là kỳ thị. Đây đúng là chuyện võ đoán.


Ngược lại, dân Việt có bị dân Mỹ kỳ thị không. Có và không.

Có, vì đã xẩy ra nhiều trường hợp người Việt bị một vài người Mỹ kỳ thị thật. Cháu ngoại kẻ này đã từng méc đã bị một bà Mỹ chửi “tụi mày ăn thịt chó của tao, hãy về xứ mày đi”. Nhưng đó chỉ là câu nói khùng điên của một cá nhân vô ý thức hay kỳ thị thật, không phản ảnh tính kỳ thị chung của cả mấy trăm triệu dân Mỹ.Chuyện kỳ thị dân da vàng nói chung và dân Việt nói riêng, có chứ không phải không, nhưng ở mức chẳng nghĩa lý gì đáng nói vì không phải là kỳ thị toàn diện, có hệ thống -systemic.Những người có thành kiến hay muốn làm vẹt lập lại những khẩu hiệu của TTDC, trước khi nhẩy nhổm tố dân Mỹ kỳ thị cần nhớ lại cái ơn dân Mỹ đã tiếp nhận dân tỵ nạn Việt như thế nào.


Cá nhân kẻ này năm 75 tới trại tỵ nạn Fort Chaffee ở Arkansas đã được dàn chào bởi vài chục dân Mỹ với bảng viết “Viet Not Welcome – Go Home!”, nhưng khi vào trại thì đã gặp không biết bao nhiêu người Mỹ, trắng cũng như đen, quân nhân cũng như dân sự, các nhà thờ và hội thiện nguyện, đã hết sức niềm nở giúp đỡ, cả chục ngàn gia đình địa phương đã đáp ứng lời kêu gọi của TT Ford, nhận bảo trợ dân tỵ nạn về nhà sống chung, giúp định cư tại Mỹ.  

Muốn biết dân Mỹ có kỳ thị hay không thì chỉ cần đặt câu hỏi “trên khắp thế giới này, có xứ nào tiếp đón dân tỵ nạn khố rách áo ôm, ngôn ngữ và văn hóa bất đồng, về nhà sống chung như vậy không?”. Cả vạn người Việt đã được nhận vào tỵ nạn trên khắp thế giới, như Canada, Úc và Tây Âu. Nhưng không có bất cứ một xứ nào có chuyện dân địa phương đón nhận cả trăm ngàn người Việt tỵ nạn về nhà sống chung với gia đình họ hết. Các cụ tỵ nạn bên Pháp, Đức,… trước khi chửi dân Mỹ kỳ thị cần nghĩ lại chuyện này.




Một điều nhắc lại cho quý cụ Âu Châu: quốc hội Liên Âu có 705 vị, trong đó có đúng 9 người gốc Phi Châu (3 da đen, 6 Ả Rập) trong khi Âu Châu có hơn 22 triệu dân gốc Phi Châu. Quốc hội Mỹ có 535 vị, trong đó có 58 vị da đen trong khi Mỹ có hơn 40 triệu dân gốc Phi Châu. Đại khái, dân gốc Phi Châu ở Mỹ đông gấp 2 lần bên Âu Châu, nhưng số dân cử gốc Phi Châu ở Mỹ lớn gấp 6,5 lần bên Âu Châu. Người da đen Mỹ đã làm tổng thống, bộ trưởng Ngoại Giao, Tư Pháp, An Ninh, và rất nhiều bộ khác, cố vấn An Ninh Quốc Gia, tổng tham mưu trưởng quân lực, thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Cả Âu Châu không có một tổng thống, thủ tướng hay bộ trưởng gốc Phi Châu nào hết.Riêng cá nhân kẻ này, trong suốt hơn 45 năm qua, chưa hề gặp một chuyện kỳ thị nào, trái lại, toàn gặp những xếp luôn giúp đỡ, trong đó có xếp da trắng, da đen, Do Thái, gốc Cuba, …


Nói vậy để kết luận là theo ý kẻ này, chuyện Mỹ kỳ thị chỉ là những hiện tượng cá nhân, không phải là kỳ thị hệ thống hóa, toàn diện. Nhưng lá bài kỳ thị đã và đang được khai thác triệt để trong mùa bầu cử này như một vũ khí tàn bạo và cực kỳ hữu hiệu vì rất nhạy cảm.Cho dù Mỹ có vấn nạn kỳ thị đi nữa thì chụp cái mũ kỳ thị lên đầu Trump, làm như thể Trump đẻ ra nạn kỳ thị thì quả là lố bịch nhất khi nạn kỳ thị đã có ở Mỹ từ ngày ông cố tổ của Trump chưa ra đời bên Đức. Và những người chạy theo, hô hoán Trump kỳ thị chỉ là một đám mà Lê-Nin đã gọi là “useful idiots”, bị đảng DC và TTDC lợi dụng làm công cụ không hơn không kém.Việc TT Trump có kỳ thị thật không thì kẻ này xin các cụ tỵ nạn cuồng chửi Trump đưa ra vài thí dụ cụ thể, chứ đừng lải nhải những chửi rủa chủ quan vu vơ. Xin nhớ là ở đây ta đang nói chuyện cụ thể về hành động hay lời nói hay sắc lệnh của TT Trump, đừng lôi ba cái chuyện kỳ thị lặt vặt của vài cá nhân khùng điên, hay những bạo hành của cảnh sát vào đây, không liên quan gì đến ông Trump hết.

Trái lại, việc cụ Biden của đảng DC có kỳ thị hay không thì xin cứ đi hỏi bà TNS Kamala Harris, hay vào YouTube nghe lại bà này đã nói gì trong cuộc tranh luận trên TV đầu tiên giữa các ứng cử viên DC.Đảng DC đang đi đến đường cùng sau khi những phù phép thông đồng với Nga, đổi chác với Ukraine, đàn hặc,… đều thất bại, chỉ còn bám víu vào vài cái phao cuối cùng là dịch corona và chuyện kỳ thị, may ra bứng được Trump ra khỏi Tòa Bạch Ốc.

Mục đích thật sự của cao trào chống kỳ thị hiện nay là gì? Có phải là để cải thiện xã hội, bớt nạn kỳ thị da đen thật không? Hay chỉ là một chiến dịch mới trong trận chiến hạ TT Trump?
Câu hỏi này, xin để quý độc giả bình tâm suy nghĩ và tự trả lời.


Vũ Linh
Diễn Đàn Trái Chiều ngày 27/6/2020

Tuesday, July 14, 2020

Chợt Nhận Ra Mình - Trầm Vân

Người Đi Cùng Bạn Lâu Nhất Cuộc Đời Là Ai ?


Hãy luôn trân trọng những người thân của bạn, đặc biệt là người sẽ đi cùng bạn lâu nhất trong suốt cuộc đời.

Cuộc đời này, bạn sẽ gặp gỡ và quen biết rất nhiều người nhưng có người cứ đi cứ đi rồi đến lúc cũng rời xa bạn, có người cứ nói cứ nói rồi cũng đến lúc tình cảm nhạt dần, còn có những quen biết lâu dần rồi cũng thay đổi.
Người chỉ đi cùng bạn một đoạn đường có thể có rất nhiều nhưng người có thể đi cùng bạn cả cuộc đời lại chẳng được mấy ai.

Cuộc đời này người bên bạn lâu nhất không phải là bố mẹ và con cái, cũng không phải anh em hay bạn bè càng không phải đồng nghiệp hay người yêu, mà là nửa kia, là người bạn đời của bạn, đó mới là người sẽ chung sống bên bạn suốt đời.


Bạn bè dù có chân thành cũng không thể bên bạn mãi mãi, bố mẹ dù có tốt cũng không thể luôn ở bên bảo vệ bạn, con cái có thân thiết cũng không thể sống mãi bên cạnh bạn, anh em dù có là máu mủ thân thiết cũng không thể ở bên bạn mỗi ngày, chỉ có vợ chồng người mà ta vẫn gọi là bạn đời mới có thể chung sống, bên bạn sớm chiều.

Bố mẹ đã đưa chúng ta đến với thế giới này, hết lòng yêu thương chúng ta mà không cần báo đáp. Nhưng rồi sẽ đến một ngày họ sẽ già đi, bệnh tật ốm yếu, sau cùng rồi sẽ rời xa không thể tiếp tục ở bên chúng ta nữa.

Chúng ta mang con cái đến với thế giới này, chúng ta vẫn luôn cố gắng chăm sóc thật tốt cho chúng. Nhưng rồi chúng sẽ dần trường thành kết hôn sinh con, có gia đình của riêng mình nên cũng sẽ không thể ở bên chúng ta mãi được.

Anh chị em là những người thân thiết với chúng ta nhất, là người chảy chung một dòng máu với chúng ta, chăm sóc lẫn nhau cùng nhau lớn lên. Nhưng rồi họ cũng sẽ lần lượt lập gia đình, khi ấy chỉ có thể thi thoảng đến thăm hỏi lẫn nhau chứ không thể luôn ở bên chúng ta như ngày còn bé nữa.

Bạn bè là những người mà ta tình cờ gặp gỡ, rồi ở bên cùng ta vui chơi cười nói, không có bất kì mối quan hệ huyết thống nào, theo thời gian tình cảm ấy có thể cũng sẽ phai nhạt dần, đôi khi có thể chấm dứt vì một mâu thuẫn nào đó.

Bạn bè không thể lúc nào cũng ở bên giúp đỡ chúng ta. Người thực sự ở bên chúng ta lâu nhất, cùng chúng ta già đi chỉ có một người duy nhất là người bạn đời của chúng ta mà thôi.



Hãy đối xử thật tốt với nửa kia của mình
Chung sống bên nhau từ khi còn trẻ, về già giúp đỡ dựa dẫm vào nhau, cùng nhau nuôi dạy con cái, quãng thời gian hai người ở bên nhau này có lẽ cũng là dài nhất trong cuộc đời họ.
“Khi còn trẻ ở bên yêu thương chăm sóc lẫn nhau, khi về già vẫn ở bên không rời”, chỉ đến khi già đi con người ta mới thực sự hiểu rõ câu nói này, câu nói mà khi còn trẻ ta không thể nào không hiểu được.
Bố mẹ đã không còn nữa, con cái đều đã lập gia đình, họ hàng thân thiết thì ở xa, bạn bè cũng mỗi người một nơi, chỉ có vợ chồng sẽ luôn ở bên nhau, anh ấy sẽ cùng bạn đi tản bộ, cô ấy sẽ ở bên chăm sóc cho bạn.
Anh là bờ vai vững chãi của em, em sẽ trở thành chiếc gậy để anh vịn vào, cùng nhau chúng ta sẽ đi hết những ngày tháng còn lại.
Hãy thật trân trọng người bạn đời của bạn, khi còn trẻ vì bạn đối xử tốt với cô ấy nên cô ấy mới ở bên bạn không rời. Khi còn trẻ bạn đối xử chân thành với anh ấy nên anh ấy mới hết lòng yêu thương bạn.
Đừng đánh mất người vợ người vẫn luôn yêu thương bạn nhất, cũng đừng để mất đi người đàn ông yêu thương bạn nhất, vì suy cho cùng họ chính là người sẽ ở bên bạn lâu nhất trong cuộc đời này.

Mỗi khi nhìn thấy những cụ ông cụ bà với mái tóc bạc dìu nhau đi bộ, một cách tự nhiên trong lòng tôi cảm thấy ngưỡng mộ vô cùng. Họ đã cùng nhau trải qua bao sóng gió cuộc đời nhưng vẫn như xưa ở  bên nhau không rời.

Hãy trân trọng mối nhân duyên vợ chồng bởi “Tu trăm năm mới đi chung một chiếc thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng.”
Giữa vợ chồng phải có sự giúp đỡ và dựa dẫm lẫn nhau mới có thể tôn trong lẫn nhau suốt đời.

Trên đời này, vợ chồng là mối quan hệ khiến con người ta gắn bó với nhau lâu dài nhất, có sự trợ giúp của nửa kia hai người cùng nhau vượt qua biết bao thăng trầm, ngọt ngào, lãng mạn của cuộc đời để viết nên một câu chuyện đơn giản mà hạnh phúc. 


Một cặp vợ chồng bình thường có thể ở bên nhau mấy chục năm, hai bên là chỗ dựa, là sự tin tưởng, càng là động lực sống của nhau 
1, Luôn biết cách khen ngợi lẫn nhau.
2, Luôn lắng nghe ý kiến của nhau.
3, Hãy cố gắng bình tĩnh lại khi xảy ra tranh chấp cãi vã vượt ngoài tầm kiểm soát.
4, Luôn thẳng thắng đối mặt, tán thưởng lẫn nhau.
5, Hãy cho nhau những cái ôm hay nụ hôn an ủi khi gặp phải khó khăn.
Vợ chồng sống chung sẽ khó tránh khỏi những lúc xảy ra mâu thuẫn tranh chấp, nhưng bác sĩ tâm lý từng nói một cặp đôi có cuộc hôn nhân thành công luôn biết cách tâm sự chia sẻ và nắm bắt một vài mẹo nhỏ khi chung sống cùng nhau. 
Bạn và nửa kia của mình đã thực hiện được như 5 bí quyết nêu trên chưa?


Theo SOHA

Nợ Nần Trả Vay - Đỗ Công Luận

Monday, July 13, 2020

Con Trai Lót Gạch Sân Đậu Xe Nhà Cha Mẹ - Nguyễn Thượng Chánh, DVM

"Pa" và con trai

Năm 1989, chín năm sau khi định cư tại Canada, hai vợ chồng có mua căn nhà đầu tiên loại split level vừa mới xây tại khu gia cư ở thành phố Longueuil phía nam Montreal. Chúng tôi có yêu cầu nhà thầu đào driveway và hẻm bên hông nhà xuống vài feet -đổ đá, nén xuống nhưng không làm paving vì lúc đó tài chánh còn eo hẹp. Sau này, con trai chúng tôi thường đề nghị "pa má" nên lát gạchdriveway cho căn nhà đẹp hơn và có giá trị  giống như mọi người xung quanh, nhưng tôi thấy không cần thiết…

Mỗi năm, vào mủa xuân, lối tháng Tư chúng tôi thường nhận được các tờ quảng cáo, danh thiếp làm paving driveway (lát gạch nơi đậu xe trước nhà). Con trai có nhắc, câu trả lời vẫn là  ở như vậy được rồi con ơi! Nhưng 27 năm sau (2016) dưới áp lực bùi tai của thằng con thì mình chịu thua…

Chúng tôi có hai đứa con, một gái và một trai, Tất cả đều đã có gia đình và con cái. Con gái lớn Lan Châu 42 tuổi, là bác sĩ và có phòng mạch tư, ở không xa nhà, nhưng thằng em Nghĩa 39 tuổi, thì nhà cửa ở tận bên Alberta, phía Tây Canada. Thằng nhỏ làm việc cho một công ty điện toán quốc tế bên đó.

Từ lâu, nó đề nghị chúng tôi để nó làm paving cho và còn nói đây là chuyện “dễ òm”, mua vật liệu năm ba ngàn  và chỉ cần vài ba ngày là xong hết ráo. Tôi hơi ngán… vì không tin tài nghệ và không muốn nó mất công vì cha mẹ. Tôi thắc mắc không biết nó học lóm ba cái vụ cất nhà cất cửa với ai? Vacations, thì về chơi, welcome nhưng không làm paving đâu… Chắc có lẽ nó học trong internet chăng?

Nó còn nói là no problem với công ăn việc làm vì nó vẫn làm việc được qua cell phone và laptop như thưòng lệ qua một giờ giấc nhất định nào đó… 

Đầu tháng 7, 2016 gia đình nó báo tin là sẽ chở các cháu về Montreal chơi một tháng và thăm ông bà nội…
Nói là làm, hai vợ chồng nó lái xe TOYOTA Sequoai-SUV V8, ròng rã trong bốn ngày, vượt trên 3600km thì tới Montréal. Sau vài ba ngày ở chơi thì con dâu của chúng tôi phải lấy phi cơ trở về Alberta để đi làm- Nghĩa và ba đứa cháu nội thì vẫn ở lại Montreal trong đôi tháng. Khi nào gần ngày về Edmonton thì mom của chúng  sẽ bay qua Montreal để tiếp lái xe về với daddy.

Nghỉ ngơi đôi ngày, Nghĩa lấy xe đưa mẹ đi viếng các trung tâm chuyên bán vật liệu paving để bà nhà tôi lựa kiểu…và đặt commande…

Nói thêm là thằng nhỏ ngày xưa tánh tình lè phè, tối ngày đóng cửa phòng chơi game hay gõ bàn phím trong đó… ?  Học hành cũng tà tà, lẹt đẹt như ông già tía nó vậy. Vợ chồng tụi nầy rầu thấy mồ, nhưng mọi việc trong nhà liên quan tới máy móc, đèn đuốc, lấp ráp bàn ghế, tủ giường và thay ổ khóa…tôi đều nhờ nó làm hết ráo vì tôi rất vụng về ba cái món nầy…mà cho dù tôi có đọc các tờ hướng dẫn cũng chưa chắc là tôi hiểu hết Riêng phần tôi, chuyện đóng một cây đinh trên tường tôi làm cũng không nên thân…

Nói thiệt với các bạn, tôi hơi run. Càng về già thì hay mau quên và càng lo âu dữ hơn nữa. Bản tánh tui thuộc loại nhát gan và dễ bị stress lắm. Tôi không muốn cực khổ, chỉ muốn được yên thân mà thôi.

Tuy cả hai vợ chồng đã thuộc hạng tuổi lão ông lão bà U70 nhưng phải khổ công, đổ mồ hôi tốn bao công sức để phụ giúp nó một tay từ hừng sáng đến tối mò tối mịt mới xong và nghỉ ngơi. Nó nhờ việc gì thì mình làm việc đó…

Lão ông lát gạch

Đào bới đất, khiêng gạch, đổ đất, dọn dẹp, sơn phết và canh chừng ba đứa cháu bị nhốt trong nhà vv… là nhiệm vụ của ông nội và bà nội. Con biểu sao, tía má làm y vậy là được rồi. Đừng có hỏi tới hỏi lui lôi thôi bực mình lắm -Vui vẻ cả nhà.

Hơn hai tháng dầm mưa dãi nắng, rã rời thân xác nhưng nhờ Trời Phật thương, rồi cũng xong… paving, đổ thêm tất cả bốn xe camion đất cát để nâng cao triền dốc miếng đất từ sau ra trước hầu giúp nước mưa và tuyết dễ thoát ra ngoài đường. Xúc đất vô 2/3 xe cút kít, đẩy từng xe một, lối 40-50 kí lô, len lỏi qua gạch đá và chướng ngại. Mỗi một chuyến xe camion đất mình phải vận chuyễn ít lắm là 300 chuyến xe cúc kít. Mêt lắm các bác ơi.

Dùng xe hơi, kéo nhổ bỏ hết hàng rào cây xanh (bên nầy họ gọi là cây cèdre) éo uột bên hông nhà và thay thế bằng rào gỗ (bois traité), bảo đảm 10 năm nữa cũng chưa mục vv…

Cha sanh mẹ đẻ tới giờ tui chưa từng bao giờ cực nhọc như vầy…Ba đứa cháu nội từ 2 tuổi tới 7 tuổi, bị nhốt bên trong nhà mặc sức tung hoành la hét la khóc, đánh lộn, đòi ăn cái nầy cái kia, hết pipi rồi caca… phải vô chùi và thay tã. Chúng biến căn nhà thành… bãi chiến trường không bằng. Có lần cháu gái nhỏ 4 tuổi nhờ bà nội click cái Ipad của nó để mở chương trình gì đó, ông nội và bà nội không hiểu mô tê gì hết nên nó tức quá, la khóc bể nhà bể cửa… phải hỏi thằng anh của nó 8 tuổi để giải quyết mới yên chuyện. Đúng, ngày nay là thế hệ của tuổi trẻ… tuổi già theo ổng kịp.

Hai tháng sau khi hoàn tất paving tôi ngã bệnh luôn vì kiệt sức surmenage, burn out  vừa thể xác và vừa tinh thần. Con gái biên cho toa thuốc uống và phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng trong mấy tháng trời tôi mới từ từ hồi sức lại…

Quan trọng hơn hết là phải biết xả bỏ (theo Phât giáo), relax và ngưng viết bài để cho tâm hồn và trí não nghỉ ngơi.
Cố gắng bớt thời gian vô internet… Món nầy thì hơi khó đối với tôi. Già cả rồi còn thú vui nào khác hơn ngoài internet đâu.

Hè 2017, thằng con trai lại chở mấy đứa nhỏ trở qua Montreal, trước là “vacation” sau là để hoàn tất một vài công việc làm chưa xong hồi năm trước… như sơn bóng (sealing) gạch lát, cũng như sơn lại cái deck gỗ phía sau nhà đã bị tróc sơn trầm trọng mất thẩm mỹ từ ba bốn năm nay- ngoài ra còn một số chuyện lặt vặt nữa thấy đâu thì làm đó.

Nghe nó trở qua tôi phát lo… Nhưng nhờ Trời Phật rồi cũng xong.
Đúng là “một cây làm chẳng nên non; Ba cây chụp lại nên hòn núi cao. Yes, We Can.”

Pa má xin cám ơn các con./.

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Nụ Cười Đầu Tuần


Ở VN thiếu gì!
Trên máy bay, mọi người được thông báo là nhiên liệu sắp cạn, nên ai thấy gì không cần thiết thì vứt xuống để giảm trọng lượng. Một người Mỹ đem cái vali sang trọng của mình vứt xuống. Mọi người hỏi thì ông ta bảo: "Vali đô la ấy mà. Ở Mỹ thiếu gì đô la!" 
Một người Nhật đem cái hòm tuyệt đẹp của mình vứt xuống. 
Mọi người hỏi thì ông ta đáp: "Hòm kim cương ấy mà, ở Nhật thiếu gì kim cương!". 
Người Việt Nam đứng gần đó đạp hai ông này rơi xuống. Mọi người đang sửng sốt thì ông ta bảo: "Người ấy mà. Ở Việt Nam thiếu gì thằng nổ như vậy!"

Ai sợ ai!
Người Mỹ sợ người Nhật vì người Nhật ko nói mà làm , Người Nhật sợ người Trung Quốc vì người Trung Quốc đã nói là làm, Người Trung Quốc lại sợ người Việt Nam vì người Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo!

10 tính xấu của con trai: 
Thích dê là một. Thèm game là hai. Chây lười là ba. Ba hoa là bốn. Láo nháo là năm. Ăn hàng là sáu. Trơ tráo là bảy. Phe phẩy là tám. Hám danh là chín. Bủn xỉn là mười:


10 đức tính của con gái: 
Thủy chung là một. Dịu ngọt là hai. Vui tươi là ba. Toan lo là bốn. Từ tốn là năm. Đoan trang là sáu. Chu đáo là bảy. Giỏi làm là tám. Tình cảm là chín. Thầm kín là mười.

Cái tội ham cười
Có 3 thằng ăn trộm trái cây của vua, bị quân triều đình bắt được, bị quan xử như sau: thằng nào nuốt đc trái cây mình ăn trộm mà ko cười thì đc tha. Thằng đầu nuốt hoài hông đc trái quýt-->chém, thằng thứ 2 nuốt trái nho xong cười--> chém. Hai thằng gặp nhau trên thiên đàng, thằng thứ nhất chửi thằng thứ 2: "mẹ, có mỗi trái nho nuốt hông xong là sao mày?", thằng kia: "tao nuốt xong rồi, tự nhiên quay qua, thấy thằng kia đang cầm trái sầu riêng….hic…nên tao mắc cười."

Chưa ngán ai bao giờ!
Nhà sư mở lớp dạy học ở chùa. Một hôm 1 vị phụ huynh tìm đến gặp ông.
Phụ huynh : " Sao thầy mắng chửi con tui....?" 
Nhà sư : " Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa chửi ai bao giờ..."
Phu huynh : " Ông còn xạo nữa ha, con tôi còn bi ông đánh bầm tím cả người đây !!" 
Nhà sư: " Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa đánh ai bao giờ..."
Phu huynh : " ! Mày còn đinh xạo hả, đánh nhau không !!!" 
Nhà sư: "Mô phật ! Bần tăng xưa nay chưa ngán ai bao giờ"

Những bí quyết thành công trong cuộc sống?
Nằm trên giường, tôi tự hỏi đâu là những bí quyết thành công trong cuộc sống?
Tôi tìm thấy câu trả lời ngay trong căn phòng này: 

- Quạt đang quay chậm rãi nói với tôi: hãy luôn từ tốn. 
- Trần nhà gợi ý: hãy cố gắng vươn cao. 
- Cửa sổ bảo: hãy nhìn ra thế giới. 
- Đồng hồ nhắc nhở: mỗi phút giây đều quí giá.
- Gương khuyến cáo: hãy nhìn lại mình trước khi hành động. 
- Lịch nhắn nhủ: hãy theo kịp tin tức và thời đại.

Và ...vợ nói: “Ngủ đi cha nội, mai còn đi làm kiếm tiền đưa tui nữa!!“.  

Sưu tầm

Nhật Ký Buồn ! - Nguyễn Tường Tuấn


Trong chín ngày qua, nước Mỹ, quê hương thứ hai của nhiều người Việt đã trải qua những ngày buồn! Niềm tin rã rời, luật pháp trở thành luật rừng! Những thành phố như Minneapolis, New York, Houston, Philadelphia, Chicago, Atlanta, Denver, Los Angeles, Portland … chìm trong biển lửa! Xe cảnh sát cháy đỏ rực trời! Trung tâm thương mại, siêu thị, cửa hàng tư nhân đón rất nhiều khách không mời đến cướp phá. Họ vào bằng gậy gộc, gạch đá, và ra đi vội vàng với bất cứ thứ gì vơ vét được! Người da trắng có, đen có, nâu không thiếu, thậm chí cả vài mầu da vàng mang tên Việt Nam!

Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, miền đất tự do, quê hương của lòng dũng cảm chẳng lẽ như thế sao? Không đời nào, lửa có cháy nhưng không thể thiêu đốt được niềm tin của chúng ta! Để giữ cho tâm hồn bình tĩnh, tôi nhớ đến đoạn cuối bài quốc ca Hoa Kỳ: “Và đây là phương châm của chúng tôi “Chúng con tin ở Thượng Đế” – Và lá cờ chiến thắng đang bay phất phới – Trên mảnh đất tự do và ngôi nhà của những người dũng cảm“. (And this be our motto: “In God is our trust.” – And the star-spangled banner in triumph shall wave – O’er the land of the free and the home of the brave!) Có thật là mảnh đất này đang hưởng tự do không? Và những cư dân trong các ngôi nhà có đúng là dũng cảm không?
Chỉ có Thượng Đế mới biết! Hãy đi hỏi Chúa, hỏi Phật, đừng hỏi người.

Trời đã khuya, nằm trên giường cố giỗ giấc ngủ, nhưng không tài nào nhắm mắt được! Khó chịu nhất là sự trằn trọc! Quỹ thời gian trôi qua phút giây nào là vĩnh viễn mất đi không bao giờ quay lại. Đã không ngủ thì phải viết thôi. Viết cho trái tim bớt nhức nhối. Viết cho khối óc vơi đi buồn phiền. Viết cho người nằm xuống. Viết cho trăm ngàn người đêm nay đang biểu tình, dưới đêm lạnh, bất chấp lệnh giới nghiêm. Viết cho những cảnh sát Mỹ đang vất vả giữ gìn trật tự. Viết cho những chiến binh Hoa Kỳ ngày đêm bảo vệ những thành phố thân yêu của chúng ta.

Trong lúc pha cà phê nửa đêm, tôi mở TV và bàng hoàng nghe phóng viên của FOX News thông báo: Hai cảnh sát của thành phố New York bị bắn nơi tay, một người nữa bị đâm ở cổ. Đồng hồ trên màn hình chỉ 02:30 sáng, ngày Thứ năm 4/6/2020 giờ New York.
Ngay sau đó là cuộc họp báo bất thường tại bệnh viện Kings County Hospital Center. Thật là ngoài sức tưởng tượng, xưa nay có ai lại họp báo vào lúc 02:30 sáng? Hoa Kỳ đúng là đất nước của chuyển động, không lúc nào ngưng, chẳng thế mà New York được biết đến là “thành phố không hề ngủ”. Lệnh giới nghiêm của Thị trưởng Bill de Blasio đưa ra bắt đầu từ 20:00 tối ngày Thứ tư, và người biểu tình ở New York chẳng buồn để ý, họ vẫn xuống đường, nửa đêm cứ như ngày hội tết. Theo dõi buổi họp báo trên truyền hình, một câu nói ngắn gọn khiến tôi không cầm được cảm xúc, đến từ ông Dermot Shea, Uỷ viên Cảnh sát New York, “Cám ơn Thượng Đế, chúng tôi đã không phải có những đám tang lúc này“. (Thank God we are not planning a funeral right now).

Rạng sáng Thứ năm, ngày 4 tháng 6 năm 2020
Tôi không thở được!” (I can’t breath!) Cả thế giới hôm nay đã nghe tiếng nói cuối cùng của người đàn ông da đen 46 tuổi tên George Floyd. Theo báo chí, vào ngày Thứ hai 25/5/2020 tại một khu dân cư thuộc thành phố Minneapolis, tiểu bang Minnesota, người bán hàng tiệm Deli gọi điện thoại báo cảnh sát anh

George Floyd đã dùng đồng 20 đô la giả mua thuốc lá. Vài phút sau bị bắt, còng tay, đè nằm xuống mặt đường. Derek Chauvin, một trong bốn cảnh sát có mặt đã dùng đầu gối đè lên cổ anh trong 8 phút 46 giây, và George Floyd đã tử vong trên đường đến bệnh viện. Khi viết bài này, vẫn chưa ai biết thật hư về câu chuyện dùng đồng 20 đô la giả, cho nên cũng không thể vội vã kết luận, buộc tội người nằm xuống.

Tuy nhiên, rõ ràng trên video thu được hình ảnh cảnh sát Derek Chauvin đã dùng bạo lực quá mức, không cần thiết, nhất là khi nạn nhân đã bị còng tay, đè nằm úp xuống mặt đường. Tội của Derek Chauvin sẽ được luật pháp xét xử, ba nhân viên cảnh sát còn lại cũng đã bị chính thức tống giam.

Nhật báo Washington Post cho biết trong năm 2019 tại Hoa Kỳ có 1,004 người bị cảnh sát bắn tử vong (Fatal Police Shooting), trong đó có 41 người không vũ khí, bao gồm 10 người da đen, và 20 người da trắng. Cũng trong năm 2019 có 89 nhân viên cảnh sát hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ. Thật đáng buồn! Mất mát trong chiến tranh còn có thể hiểu được, nhưng ra đi trong hoà bình quả là điều không may! Nhìn qua con số, người da trắng chết gấp đôi da đen, và cảnh sát hy sinh gần gấp 9 lần, xin ai đó đừng vội vàng gán cho Hoa Kỳ tội “kỳ thị chủng tộc”.

Năm nay khác, 2020 mở đầu với “Chinese virus” khiến cả triệu người trên thế giới nhiễm bệnh. Riêng tại Hoa Kỳ, trong hai tháng đầu của bệnh dịch, hơn 100,000 người đã ra đi. Sinh hoạt xã hội đóng cửa, gần 40 triệu người mất việc, trường học nghỉ hè dài hạn. Bác sĩ Anthony Fauci, bất ngờ trở thành người hùng của nước Mỹ, ông đứng bên cạnh Tổng thống Trump trong nhiều cuộc họp báo tại Toà Bạch Ốc suốt tuần lễ bệnh dịch “Chinese virus” tung hoành. Lời ông nói, truyền thông thổ tả xem như thánh phán! Nếu ứng cử Tổng thống, và cuộc bầu cử vào đúng những ngày giông bão này, Bác sĩ Anthony Fauci có thể sẽ dễ dàng hạ Tổng thống Trump, rửa hận cho Hillary Clinton và đồng đảng!

Dân chúng Mỹ bị “cấm cung“, chính phủ Hoa Kỳ chi ra hơn 2,200 tỉ đô la, để phát cho người đi làm, nay phải tạm nghỉ mỗi người 1,200 đô la. Các tiểu bang bắt đầu mở cửa từng phần, người dân được yêu cầu đeo khẩu trang khi ra đường, luật giữ khoảng cách xã hội đứng cách nhau 2 thước. Đường xá vắng như vào một thành phố ma! Ai cũng sợ, ai cũng tự nhủ “có kiêng, có lành!”

Nhưng 8 phút 46 giây khiến anh George Floyd phải kêu trong tuyệt vọng “Tôi không thở được!” của ngày Thứ hai 25/5/2020. Nước Mỹ đã thay đổi! Con “Chinese virus” và Bác sĩ Anthony Fauci trở thành lịch sử, không ai buồn nhắc đến. Khoảng cách xã hội 2 thước vất vào sọt rác, thay vì cấm cung hằng trăm ngàn người đổ ra những thành phố lớn. Họ phẫn nộ, say sưa đập phá như kẻ say ma tuý!

Có vị Thống đốc, Thị trưởng, chọn giải pháp yên lặng là vàng. Trong mùa dịch, các ngài lên truyền hình mỗi ngày, kêu ầm lên cần 30,000 máy trợ thở, mở gấp bệnh viện dã chiến, gửi khẩn cấp tầu bệnh viện hơn 1,000 giường nằm, cứ làm như tận thế đến nơi! Thống đốc ở tiểu bang khác đòi đóng cửa dài hạn! Đóng cho đến chừng nào có thuốc tiêm chủng! Đóng cho kinh tế suy sụp! Đóng cho đến khi đuổi được Trump!

Chuyện gì đã xẩy ra? Anh George Floyd có phải là một nhân vật nổi tiếng? Một lãnh tụ trong phong trào nhân quyền? Một cầu thủ hay ca sĩ siêu sao? Hoàn toàn không! Trước cái ngày định mệnh 25/5/2020, ngoài gia đình mình ra, chẳng có ai biết anh cả!
Chuyện gì đã xẩy ra? Có lẽ tên vị Tổng thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Donald Trump là nguyên nhân của mọi nguyên nhân?

Chưa đầy 24 giờ sau khi George Floyd qua đời, một câu chuyện thương tâm khác xẩy ra khi đám đông nhân danh đòi công lý cho anh, biểu tình, đập phá tại thành phố St. Louis. Với khẩu hiệu chính trị “Black Lives Matter“, nói đến nhân quyền, đối xử phân biệt chủng tộc, mầu da cho người da đen, chống lại mọi bất công xã hội. Tiếc thay! Trong đám đông tốt lành đó không phải chỉ có một con sâu, mà rất nhiều con sâu khiến nồi canh trở nên bốc mùi.

Cựu Đại uý Cảnh sát trưởng về hưu, David Dorn, 77 tuổi, cũng là người da đen. Ông đứng ra bảo vệ một tiệm cầm đồ, chống lại đám đông cướp phá, và bọn cướp đã giết ông trong máu lạnh vào lúc 02:30 sáng ngày Thứ ba 26/5/2020! Cánh thiên thần đã bay về trời, từ giã thế giới hận thù.

Không một ai nhắc đến Đại uý David Dorn, người từng phục vụ 38 năm trong ngành, với chức vụ cuối cùng Cảnh sát Trưởng! Chỉ một bản tin thoáng qua trên truyền hình về người cựu sĩ quan 77 tuổi. Bất công và khốn nạn đến tận cùng! Giá ông chết dưới tay cảnh sát, thì nước Mỹ đã nổ tung lên rồi! Một người da đen kính trọng, hy sinh vì đám đông cuồng loạn “Black Lives Matter” thì không thể ồn ào vinh danh được. Thật là dễ hiểu!

Có ai đó giải thích cho tôi, trong vòng chưa đầy 24 giờ, hai nạn nhân cùng là người da đen thiệt mạng. Một người trước đó chẳng mấy ai biết, chưa kể đến một lý lịch có nhiều tì vết! Người kia, phục vụ cả đời cho lý tưởng, và chết vì trái tim nhân hậu. Tại sao lại có sự khác biệt trong đối xử?

Hằng trăm ngàn người trên nước Mỹ, nhân danh George Floyd đã quậy nát bao nhiêu thành phố, đập phá bao nhiêu trung tâm thương mại, thiệt hại hằng tỉ đô la. Tại sao “Black Lives Matter” không ai tôn vinh David Dorn, vị cảnh sát già với trái tim nhân hậu?

Ở đâu có xác chết, ở đó có kên kên! Kên kên trên nước Mỹ là một số những chính trị gia lưu manh, khốn nạn, vô lương tâm. Bọn chúng đánh hơi trên xác chết của George Floyd, đất nước trong mùa bầu cử, chỉ còn hơn năm tháng nữa là đến ngày 3/11/2020. Goerge Floyd may mắn hơn David Dorn vì anh đã cho bọn kên kên thứ chúng muốn: Quậy nát nước Mỹ để lật đổ Trump!

Hãy nghe cựu Tổng thống Barack Obama, với lời khuyên vàng ngọc gửi đến những người biểu tình, “Hãy biến sự căm giận về cái chết của George Floyd thành cơ hội, khiến bọn cầm quyền bất an, áp lực chúng phải thay đổi chính sách” (Former President Obama, in a virtual town hall hosted by his foundation Wednesday, called on demonstrators to channel their anger over George Floyd’s death into an opportunity to make leaders “uncomfortable” and pressure them into making real policy changes). Bọn cầm quyền là ai? Donald Trump!

George Floyd yên nghỉ khi bọn chính trị gia đang đói khát tìm mồi cho những lá phiếu của ngày 3/11. Chúng đánh hơi nhanh lắm, bầy kên kên đáp xuống. Chúng chui từ dưới hầm ra và tuyên bố sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề kỳ thị để xin mọi người thí cho lá phiếu. Ông Joe Biden, ngủ gật cả tám năm cầm quyền, bỗng chốc toả sáng trong vài giây trên truyền hình. Nói như tướng, làm thua cả mèo mửa!

Cựu Tổng thống Barrack Obama thêm dầu vào lửa, “Tôi ủng hộ những người biểu tình nhân danh George Floyd … Và cần phải có một bộ luật có thể thực thi được” (I support George Floyd protests and calls for laws that can be implemented). Thật là may mắn cho George Floyd! Một cá nhân anh đã đánh thức lương tâm ngài Obama! Tám năm trước, khi còn cầm quyền, ngày 11/9/2012, Đại sứ Mỹ tại Libya, ông John Christopher Stevens và ba nhân viên khác bị thảm sát tại Toà Đại sứ Hoa Kỳ ở Benghazi. Nước Mỹ im như thóc, không biểu tình, Tổng thống Obama nhẹ nhàng cho trôi qua, chẳng ai hay! Đúng là chết có số!

Chưa bao giờ có biểu tình nào lại tổ chức quy mô và cẩn thận như hôm nay. Những đoàn viên Antifa mặc đồng phục mầu đen, nón đen, giầy đen, la hét, cổ vũ, đập phá như vào chốn không người. Gạch xây nhà đã có người để sẵn trên đường đi, đoàn biểu tình cứ thế mà ném vào đầu cớm, tiện lợi vô cùng. Tiếng kèn xung trận của Barack Obama “Thời điểm này là một cơ hội tuyệt vời!” (This moment is an incredible opportunity). Theo tin trên tờ The Washington Free Beacon, cô Salmah Rizvi, từng làm việc tại Bộ Quốc phòng và Ngoại giao dưới triều đại Obama, sẵn sàng chi 250,000 đô la đóng tiền thế chân cho cô Urooj Rahman, một trong hai người bị cảnh sát bắt ngày Thứ bẩy 30/5/2020 về tội ném bom xăng vào cảnh sát. Salmah Rizvi từng nhận học bổng của tổ chức Hồi giáo chống Do Thái mang tên “Council on American – Islamic Relations” (CAIR). Năm 2009, FBI tìm ra nhiều bằng chứng CAIR có liên lạc mật thiết với nhóm khủng bố Hamas, tại Palestine. Ngoài ra Salmah Rizvi còn được học bổng từ tổ chức cánh tả “Paul and Daisy Soros Fellowships for New Americans” sáng lập bởi em trai nhà tỉ phú George Soros, người đứng sau lưng các tổ chức chính trị cực tả, chống Donald Trump đến hơi thở cuối cùng.

Đi biểu tình, lỡ bị cảnh sát nhặt, ông Phó Joe Biden đang vận động để những nhà hảo tâm cho tiền lĩnh ra. Bà Thượng Nghị sĩ gốc da đỏ “dỏm” Elizabeth Warren có mặt trong đoàn biểu tình, hy vọng được cụ ông Joe Biden ban cho chức ứng viên Phó Tổng thống (dĩ nhiên là nhóm ôn hoà, bất bạo động) còn thằng nào, con nào hung hăng đập phá, đốt xe, tấn công cảnh sát, bà không biết, không nghe, không thấy.

Anh George Floyd được phong thánh! Không những cả triệu người Mỹ tung hô, mà còn thêm những tiếng kêu ầm ĩ của bầy kên kên chính trị, những bài điếu văn bốc lửa. Cựu Đại uý Cảnh sát David Dorn đi sau, khi bầy kên kên đã có mồi, nên ít người biết. Mà chẳng lẽ lại tôn vinh người đã bị chính phe ta hạ sát?

Yên nghỉ trong bình an, David Dorn! Anh sẽ mãi mãi nằm trong trái tim những người lương thiện và công chính. David Dorn, anh là người chồng, người cha, người ông trên cả tuyệt vời, Chúa biết điều đó.

Yên nghỉ trong bình an, George Floyd! Nơi nước Thiên đàng anh sẽ không còn phải nhức đầu về những kẻ lạ mặt chưa bao giờ quen biết, tung hô anh như những người mộng du. Sau ngày 3/11, thua hay thắng, bọn kên kên chính trị sẽ quên anh thôi, hiện nay họ đang lợi dụng anh. Người chết không có ý kiến!

Nhìn đoàn biểu tình với rừng khẩu hiệu hoa cả mắt. Trong số cả trăm ngàn người đó, tôi thấy một thanh niên da trắng mang tấm bảng viết tay “Tôi chẳng bao giờ hiểu cả, nhưng tôi đứng đây” (I will never understand, but I stand). Anh bạn trẻ này là người thật thà nhất, và có lẽ chẳng mấy ai trong đoàn biểu tình hiểu được tại sao họ lại xuống đường? Nhưng vẫn có mặt như anh ta.

Tôi chợt nghĩ đến câu chuyện ngụ ngôn “Mouton de Panurge“. Trên con tầu lênh đênh nơi biển cả, Panurge bực mình vì người bán cừu đòi giá quá cao, để trả thù, khi mua xong một con, anh ném ngay nó xuống biển. Con cừu bị ném kêu be, be, thế là cả đàn cừu còn lại cứ thế đua nhau nhẩy theo. Người bán mất tất cả! Chúng ta đâu phải là cừu!

Chúng tôi hoàn toàn đồng ý với khẩu hiệu “Black Lives Matter“, nhưng nếu đã “Matter” cho George Floyd, tại sao lại không “Matter” với David Dorn? Tại sao không là “Human Lives Matter“? Khi con người mất kiểm soát, súng đạn nào biết phân biệt mầu da?

Đòi hỏi “Công lý cho George Floyd” (Justice for George Floyd), thì xin đừng quên đòi “Công lý cho David Dorn“. Chúng ta cũng không thể làm ngơ đòi “Công lý cho ba nhân viên cảnh sát” bị đâm vào cổ, bắn bị thương vào tay, trong rạng sáng ngày 4/6/2020. Công lý sẽ đứng bên hàng chục (và có thể hàng trăm) nhân viên mật vụ, cảnh sát, quân đội bị thương trong những trận mưa đá, trên khắp đường phố Hoa Kỳ. Vinh danh những chiến sĩ bảo vệ công lý!

Công lý không thể phân biệt mầu da, chính kiến, Cộng hoà hay Dân chủ. Công lý thuộc về người chân chính, không phải của bầy kên kên chính trị. Công lý không thể mua bán, đổi chác bằng lá phiếu trong ngày bầu cử.
Công lý thuộc về lẽ phải và toàn dân, không của riêng Donald Trump hay Barack Obama.

Nguyễn Tường Tuấn
4/6/20

Thời Gian - Hàn Thiên Lương

Sanh Ngày 4 Tháng 7! - Đoàn Xuân Thu.

Thổ dân Mỹ 

Thổ dân Úc


Hoa Kỳ và Úc vốn là đất của thổ dân da đỏ và thổ dân Úc trước khi người Châu Ấu, đa số từ Anh, đến giành, nói đất nước nầy là của tụi tao. Nhưng chuyện nước Mỹ, nước Úc đa phần là da trắng, râu rậm, đầu sói sọi chính giữa, mắt xanh, mũi lõ, coi bộ lạc hậu rồi nhe! Thời hiện đại tức hại điện nầy, Hoa Kỳ có tới một phần sáu dân số trong 330 triệu người; Úc, còn hơn nữa, tới một phần ba dân số trong 25 triệu sanh đẻ ở nước ngoài. Chính vì thế nên nhiều vùng ở miền Nam Hoa Kỳ, như tiểu bang Florida, dân nói tiếng Tây Ban Nha nhiều hơn nói tiếng Anh. Văn hóa mang nhiều nét Tây Ban Nha hơn nhiều so với những gì người ta coi là “Người Mỹ”. Úc cũng vậy, thị trấn Footscray, miền Tây thủ phủ Melbourne, tiểu bang Victoria, nơi tui bèo giạt hoa trôi tấp lại nơi đây, dân nói tiếng Việt nhiều hơn tiếng Anh. Mùi thịt heo át hẳn mùi thịt bò; mùi nước mắm át hẳn mùi bơ sữa.

***

Vốn là dân lưu lạc đến vùng đất mới, người Việt mình mang theo những cái rất đẹp về tình nghĩa vợ chồng, tình phụ tử, tình mẫu tử của ông bà mình đã dạy. (Dĩ nhiên cũng có ‘cha’ bỏ con vợ già về Việt Nam rước một em vợ trẻ, chân dài tới nách qua để làm ‘bà nội’ mình; nhưng đó là số rất ít không thể nào đại diện cho tất cả các bậc đàn ông Mít của chúng ta!)

Còn cái văn hóa dở ẹc như: khoái nói dóc, dám làm mà không dám chịu, chúng ta đã bỏ lại cho CS trong nước nó xài rồi.
Giờ thảng hoặc có nói dóc, chối bai bãi hổng phải tại tui chỉ để đối phó với em yêu tức con vợ nhà. Còn cái vụ nổ, ít xít ra nhiều, một tấc tới trời, mầy có biết tao là ai không; chỉ thỉnh thoảng xảy ra trên bàn nhậu mà thôi.

Vì đối với lũ trẻ sanh đẻ bên nầy, là cha, ông, mình trót lỡ dạy tụi nó là dám làm thì dám chịu. Dám làm mà không dám chịu là người yếu đuối và hèn nhát! Con nít thì có bao giờ nó chịu yếu hèn bao giờ đâu ne! Nên trong tánh cách Mỹ, làm sai thì nhận sai để tiến bộ vì sẽ không còn phạm phải lỗi lầm xưa cũ, nên tánh trung thực được xếp hàng đầu.


Vì thế nên có cái chuyện vui như vầy: “Một thằng Mỹ bị vợ bỏ, sầu đời, dắt đứa con trai về miền đồng không mông quạnh, xa chốn thị thành xa hoa phù phiếm đua đòi về quê cắm câu, bắt con nhái bầu để quên phứt cho rồi một con người đen bạc.
Hai cha con sống trong một căn lều tranh vách đất bên bên bờ rạch. Mùa hè nóng ơi là nóng và mùa đông lạnh ơi là lạnh. Thủy triều lên, nước lé đé tới nền nhà. Cu cậu căm ghét căn nhà đó lắm! Lòng hẹn lòng, ngày nào đó nó sẽ xô căn lều đó xuống con rạch, để không còn chỗ đụt nắng che mưa nữa, cha cậu sẽ dắt cậu trở lại chốn vui, chốn phồn hoa đô hội!

Cuối mùa Đông, thượng nguồn tuyết tan, con rạch nước tràn mênh mông bờ bến, cu cậu quyết định ra tay. Cuối cùng, căn nhà rớt cái tùm xuống rạch và trôi đi.
“Hôm nay có người đẩy nhà của chúng ta đổ nhào xuống rạch. Đó là con, phải không?”
Cu cậu lúng túng, suy nghĩ một lát rồi thú nhận: “Dạ! Con!”. “Nhưng Bố ơi, hôm nay con đọc và biết rằng George Washington chặt cây anh đào và không bị Bố mình ‘đét đít’ vì ông đã thẳng thắn nói ra sự thật.”
Người cha trả lời: “Chà! George Washington không gặp rắc rối vì Bố của George Washington lúc đó không ngồi trên cây anh đào. Còn tao…””.

----------------

Ngoài cái tánh trung thực của người Mỹ ra, tui còn thích cái tính hài hước của một người nữa dù ổng đã chết mất đất tự lâu rồi. Đó là Tổng thống thứ 40 của đất nước Hoa Kỳ: Ronald Reagan.
Vốn là một minh tinh màn bạc hạng B, chuyên đóng vai cao bồi, chuyên quay ổ đạn súng sáu rèn rẹt, lên cò, rượt mấy tay thổ dân da đỏ chạy chí chết vào trong núi. Làm hoài chỉ có bấy nhiêu! Cứ ỷ súng mà rượt mấy đứa chỉ quen xài cung nỏ; nên tài tử Ronald Reagan chán, bèn bỏ nghề diễn viên để theo đuổi nghề chánh trị. Vì ông cho rằng: “Chánh trị không phải là một nghề xấu. Nếu thành công, bạn có rất nhiều, còn nếu bị thất sủng, bạn luôn có thể viết ít nhứt một cuốn sách”
(Nghĩa là lọt sàng xuống nia! Từ ăn nhiều tới ăn ít chớ hổng có cái vụ phá huề thì ngu sao mà không làm chánh trị chớ?)

Ronald Reagan ra tranh cử Tổng thống Mỹ khi tuổi đã gần bảy mươi, thiên hạ chê già quá còn ham công danh cái gì hè? Thì Ronald Reagan cười he he, trả lời rằng: “Thomas Jefferson đã nói: Chúng ta đừng bao giờ đánh giá một vị Tổng thống bằng tuổi tác, mà bằng những thành quả của ông ấy. Và kể từ khi Thomas Jefferson nói với tôi điều đó, tôi đã ngừng lo lắng!”
Rồi ông thêm rằng: “Tôi muốn quý bạn biết rằng tôi sẽ không làm cho tuổi tác trở thành một đề tài của chiến dịch tranh cử này. Tôi sẽ không khai thác, vì mục đích chánh trị, để nhắm vào đối thủ của tôi vốn trẻ tuổi hơn và thiếu kinh nghiệm hơn tôi.”

-----------
Cái tui thích ở Ronald Reagan nữa là ông căm ghét chế độ CS. Vì ngay cả người Nga cũng giống như ông, cũng căm ghét một chế độ CS độc tài toàn trị, chuyên áp bức dân lành.

Nên có chuyện rằng: “Hai đảng viên đảng CS Liên Xô đang đi trên đường. Tên nầy hỏi tên kia: ‘Chúng ta đã thực sự đạt được chủ nghĩa cộng sản hay chưa?
‘Ồ! Chưa đâu, chỉ tới chủ nghĩa xã hội thôi. Khi tới chủ nghĩa Cộng sản thì mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn rất nhiều! “

Hai tay đảng viên Cộng Sản nầy thành thật với nhau nhưng trước toàn thế giới, bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền CS bao giờ cũng ra rả là: Chế độ CS là ưu việt, là đẹp nhất của nhân loại. Cái cột đèn bên Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng ‘bò’ về Việt Nam ta! Ha ha!

Dĩ nhiên thế kỷ 21 rồi, đâu còn ai còn khờ khạo để tin cái bốc phét, bông phèn nầy, nên họ đặt ra cái chuyện xỏ xiên CS như vầy nè: “Một người Mỹ đến Moscow, thủ đô nước Nga, mướn một căn nhà. Sau một tuần, ông không tìm được nơi nào để đổ rác cả. Vì vậy, một hôm, chú Sam nầy đi vào một con hẻm vắng với bọc rách trên tay. Nhưng chú Sam bị một em hàng xóm, đẹp như danh thủ quần vợt Mỹ gốc Nga, em Maria Sharapova, chặn lại: “Này, anh đang làm gì vậy?” ‘Tôi phải vứt những thứ rác rưởi này đi” “Anh không thể vứt ở đây. Hãy đi theo em!”

Người em sầu mộng nầy dẫn chú Sam đến một khu vườn cực kỳ xinh đẹp có nhiều cỏ lạ, hoa thơm và hàng rào được cắt tỉa rất cẩn thận. “Đây!” Em nói: “Vứt bao nhiêu rác cũng được”
Chú Sam nhún vai như Mỹ, mở túi ra và đổ rác ngay lên những bông hoa. “Cảm ơn em đã chỉ cho tôi một nơi chứa những thứ rác rưởi này. Người Nga thật là lịch sự phải không em?” “Hổng dám lịch sự đâu! Đây là Điện ‘Kremlin’.”

-----------
Ôi nhớ xưa, 45 năm trước, nhà thơ Cao Tần đã bỏ nước ra đi, chạy trốn chủ nghĩa CS. Tui trốn sau ổng lâu lắm nhưng cũng từng qua một thời khốn khó y như ổng vậy. Cũng đã: “Quanh mình xôn xao chuyện thay quốc tịch. Người sắp thành tên ‘mọi Mỹ’ rồi ư?” Tui cho rằng mình làm ‘mọi Úc’ thì được nó trả tiền, sống phẻ re như con bò kéo xe nên tui cũng tạm hài lòng rồi nên không tự vấn lương tâm của mình gì hết ráo? Dẫu: “Ông học được Mỹ đất trời bát ngát. Nhưng tình người nhỏ hơn que tăm…” thì tình người của Úc nó cũng ‘sêm sêm’.

Nhưng ở càng lâu, tui càng khoái cái công bằng của nước Úc. Mình cày nó trả tiền theo luật. Mình làm ‘cu li’ bây giờ nhưng con cháu mình rán học hành tới nơi tới chốn sẽ không còn làm ‘cu li’ nữa. Mà làm bác sĩ để đè mấy em Úc ra chích đít để trả thù khi xưa má em dám khi dễ Tía của anh!
Nên dẫu bỏ quê hương, bỏ ruộng vườn ra đi đến một vùng đất, lạ nước lạ cái, lạ cả tiếng nói, mặt người; tui không thấy hối hận gì ráo. Từ một nhà tù lớn bay ra được một bầu trời cao và rộng! Rồi tùy khả năng đập cánh của mình thì mặc sức mà bay! Hổng ai quởn, ở không để áp bức, bốc lột rồi bóc lũm gì của tui hết ráo! Chỉ cần tui cày sâu cuốc bẫm, kiếm tiền về nuôi vợ dại con thơ sau khi đã đóng thuế cho chánh phủ đàng hoàng (vì có trốn thuế cũng không được He he!).
--------
Hằng năm tới ngày 4, tháng Bảy, ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, (năm nay nhằm ngày thứ Bảy, weekend, nhậu đã nha), tui mừng vì một Thế giới Tự do đã được sinh ra. Tui lại nhớ tới cái tánh thực tế của người lớn, tánh trung thực của trẻ con Mỹ và óc hài hước của Ronald Reagan (một trong những vị Tổng thống rất được người dân Mỹ yêu mến).

Từ Nam Bán Cầu xa xôi, từ một đất nước Úc rộng bao la, mà con ‘kangaroo’ (đại thử) nhiều hơn dân, tui cứ ngóng về Bắc Bán Cầu, để chia vui cùng nước Mỹ. Hổng dám bợ ‘đít’ Mỹ đâu! Tui vui vì thấy rằng: “Qua biết bao phong ba bão táp, cây Đuốc trên tay Tượng Nữ thần Tự do ở hải cảng New York chưa bao giờ lụi tắt. Cây Đuốc tự do nầy vẫn là ánh sáng dẫn đường, là niềm tin của nhân dân trên địa cầu trong cơn tăm tối hướng về Thế giới Tự do. Niềm tin đó không ai lay chuyển được. Cuối cùng, Thế giới Tự do sẽ chiến thắng tất cả các chế độ toàn trị độc ác còn sót lại trên thế giới. Tự do sẽ đưa nhân loại trở về với ‘nhân chi sơ tính bổn thiện’. Sống trên thuận theo trời; dưới hòa theo đất”.


Xin chúc mừng bà con người Mỹ gốc Mít của tui và toàn thể nhân dân Hoa Kỳ ngày 4, tháng Bảy năm nay được nhiều niềm vui. Bà con có tụm năm tụ bảy ngoài vườn sau, ăn ‘barbeque’, (thịt nướng), ‘hot dog’ và ‘hamburger’ rồi uống beer Budweiser thì nhớ phần dư còn lại hãy cất vào trong tủ lạnh. Năm tới, khi đã tan mùa dịch Cúm Tàu Covid-19, tui sẽ bay qua. Xin nhớ nhé! Đừng quên nhe!

Đoàn Xuân Thu.

Melbourne.