Monday, December 22, 2014

Cười Lên Đi Em Ơi!

Mời qúy bạn click vào ảnh để xem một clip vui


Sunday, December 21, 2014

Chúc Mừng Giáng Sinh & Năm Mới 2015 - Trầm Vân


Tại Sao Quảng Nam Hay Cãi ?- Trần Gia Phụng

(Trình bày tại Đại hội Quảng Nam Toronto ngày 6-11-2014.)

Kính thưa quý Bà Con Cô Bác,

Câu ca dao “Quảng Nam hay cãi…” là sự thật hiển nhiên không bàn cãi.  Bài nói chuyện hôm nay là tìm hiểu tại sao người QN chúng ta hay cãi?  Những lý do đưa ra sau đây có thể chủ quan và thiếu sót, hy vọng được bổ túc thêm thì sẽ đầy đủ hơn.

Quảng Nam hay cãi có thể có năm lý do: 1) Nguồn gốc di dân. 2) Tranh đấu nghịch cảnh. 3) Tính ham học của người QN.  4) Giọng nói người QN.  5) Môi trường hay cãi tại QN.

1)   Về nguồn gốc di dân:  Người QN chúng ta là con cháu của những di dân từ Bắc vào QN lập nghiệp.  Có bốn hạng di dân khác nhau đến QN:   Những di dân đầu tiên là những chiến binh theo các đoàn quân viễn chinh đi mở nước về phương nam.  Không có những đoàn quân viễn chinh thì không có QN.  Những chiến binh viễn chinh thường can đảm, liều lĩnh, sẵn sàng chiến đấu, tranh cãi.

Hạng di dân thứ hai đến QN là những người tù tội.  Dưới thời Lê Thái Tổ (trị vì 1428-1433), nhà Lê chia tội phạm thành năm loại: xuy, trượng, đồ, lưu, tử.  Xuy là đánh roi.  Trượng là đánh trượng (gậy).  Đồ là làm dịch đinh.  Lưu là lưu đày.  Tử là tử hình.  Mỗi tội chia thành nhiều hạng.  Riêng tội lưu có ba hạng: Lưu cận châu (châu gần).  Lưu viễn châu (châu xa).  Lưu ngoại châu (châu biên giới.)  Từ thời Lê Thái Tổ cho đến khi Nguyễn Hoàng vào nam, trong khoảng trên 200 năm, QN thuộc loại viễn châu, miền biên giới xa xôi, giữa Đại Việt và Chiêm Thành.  Những người phạm tội lưu nặng nhất bị đày đến QN.

Hạng di dân thứ ba đến QN là những người đào tẩu, trốn tránh vì nhiều lý do, mà trong đó quan trọng nhất là lý do chính trị, vì sự thay đổi và trả thù của các triều đại.  Ví dụ khi nhà Trần sụp đổ, nhà Lê lên cầm quyền, con cháu nhà Trần trốn chạy, có gia đình chạy vào tận QN.  Khi nhà Mạc sụp đổ, con cháu nhà Mạc đổi thành nhiều họ, ly tán khắp bốn phương.  Có nhiều nhánh họ Mạc chạy vào tận QN.

Hạng di dân thứ tư, đông đảo nhất là những di dân vì lý do kinh tế.  Vì quá nghèo khổ ở vùng đất cũ, nên đông đảo dân chúng theo những đợt di dân do chính quyền tổ chức.  Sau mỗi lần mở nước, các triều đại đều tổ chức đưa người tới định cư vùng đất mới, nhất là từ thời Nguyễn Hoàng vào Nam lập nghiệp.

Dầu vì lý do gì, di dân có một số đặc tính chung như mạo hiểm, can đảm, liều lĩnh, quyết liệt, bất khuất, cấp tiến, khẳng khái, bộc trực, thích tự do, công bằng, dân chủ...  Không phải tất cả những đặc tính trên đây đều tác động cùng một lần đến con cháu QN, nhưng ảnh hưởng một cách khác nhau tùy mỗi gia đình, tùy mỗi cá nhân, một vài đặc tính trên, đưa đến những kết quả riêng biệt, nhưng vẫn có một vài điểm căn bản giống nhau, như là hay tranh đấu và hay cãi để bảo vệ những điều mình đạt được trên đường di dân.

Có câu hỏi đặt ra là di dân từ Bắc vào Nam, đến định cư rải rác từ QN đến Bình Định, nhưng tại sao chỉ có dân QN là hay cãi?  Xin chú ý, trước khi tiến xuống Quảng Ngãi hay Bình Định ngày nay, người di dân từ Bắc vào Nam, tập trung đầu tiên tại QN, có thể cả một thời gian dài, trên 200 năm, từ thời Huyền Trân đến thời Nguyễn Hoàng, mới dần dần tỏa xuống phía nam.  Càng xuống phía nam, bình nguyên càng rộng, thời tiết càng dễ chịu, con người càng thoải mái hơn.  Ngoài ra, còn nhiều lý do khác nữa.

2)   Tranh đấu trước nghịch cảnh:  Lý do thứ hai về việc người QN hay cãi là di dân luôn luôn va chạm và đối phó nghịch cảnh, phải tranh đấu đề sinh tồn.  Tranh đấu với cư dân địa phương trước đây là người Chiêm Thành (Chàm).  Tranh đấu để mưu sinh ở vùng đất lạ, thiên nhiên khắc nghiệt, rừng thiêng nước độc.  Tranh đấu để được tự do, bình đẳng và dân chủ trên vùng đất mới.  Tranh đấu trở thành thói quen của người QN và từ đó cũng trở thành hay cãi.  Hay cãi là cách tranh đấu bất bạo động để bảo vệ quyền lợi, bảo vệ điều mình nghĩ là lẽ phải, tránh sai lầm, tìm ra sự thật.

3)   Tính ham học:  Lý do thứ ba là di dân vốn thích phiêu lưu, thích khám phá điều mới lạ, thích tìm tòi học hỏi, có cái nhìn mới.  Thêm nữa, người QN nghèo khổ nên ham học để tiến thân bằng thi cử.  Tính ham học, cầu tiến, ưa học hỏi, tìm hiểu thêm, khiến cho người QN hay cãi để tiến bộ, tìm ra chân lý. 

4)   Giọng nói lớn:  Lý do thứ tư là không hiểu vì sao người QN có giọng nói lớn, mạnh, sắc, chói tai.  Chính chất giọng lớn mạnh tạo điều kiện và hỗ trợ cho người QN hay cãi.  Vào một phòng họp, nghe một giọng QN phát biểu là nhận ra ngay.  Nhờ chất giọng mạnh nên người QN dễ cãi, thích cãi và trở thành hay cãi.  Xin chú ý điểm nầy: ngay cả những người QN nói giọng thấp, nhỏ thì cũng ít cãi.

5)   Môi trường hay cãi:  Lúc đầu, người QN hay cãi với nhau.  Anh em, vợ chồng, bạn bè cãi với nhau, tạo thành môi trường hay cãi, không gian hay cãi.  Môi trường hay cãi càng ngày càng mở rộng, trở thành thói quen, hay nếp sống hoặc truyền thống hay cãi.  Điều nầy dễ thấy ở những người QN lấy vợ hay chồng tỉnh khác.  Sống với nhau một thời gian, và sống trong môi trường hay cãi, người vợ hay chồng đó tuy không phải là người QN, cũng trở thành hay cãi, có khi còn cãi hăng hơn cả vợ hay chồng người QN.  Vì vậy có câu: "QN lai bằng hai QN thiệt.”  Đây là kết quả của môi trường hay cãi.  Nếu không có môi trường để cãi, thì người QN cãi với ai?

Thưa quý vị,

Năm lý do trên đây đưa đến thói quen người “QN hay cãi”.  Câu “Quảng Nam hay cãi” có khi được xem là lời mỉa mai người QN chúng ta.  Tuy nhiên, xin chú ý rằng hay cãi không phải là tính xấu.  Hay cãi chỉ xấu khi cãi bướng, cãi ngang xương, cãi đâm hơi, cãi lấy được.  Ngay cả uống thuốc bổ mà quá liều lượng thì cũng có hại, huống gì là hay cãi ẩu?  Vì cãi quá đà nên mới bị mỉa mai là “QN hay cãi”.  Trong khi thật sự không cãi thì không tiến bộ được. Xin thử tưởng tượng một nhóm người, một tổ chức hay một xã hội mà không một tiếng cãi thì chẳng những không có sinh khí mà bị đóng băng hay là chết

Xin chú ý thêm là cho đến 1802, khi Gia Long lên ngôi, QN mới chính thức ổn định.  Do hay cãi để tiến bộ, hay cãi để tranh đấu chống bạo quyền, tranh đấu để bảo vệ cho mình và cho dân tộc mình nên chỉ trong thời gian ngắn, QN đã sản sinh ra một loạt anh hùng, tranh đấu chống Pháp xâm lược, từ Hoàng Diệu, đến Nguyễn Duy Hiệu, qua Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân, Thái Phiên, Lê Đình Dương… 

Đặc biệt, Phan Khôi là tay cãi cự phách của QN.  Ông cãi hay đến nỗi có thời người ta ca tụng “lý luận Phan Khôi”.  Sống dưới chế độ CS, ông chẳng sợ hãi khi hay cãi, vì theo ông: “Làm sao cũng chẳng làm sao,/ Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi./ Làm chi cũng chẳng làm chi,/ Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao.”  Phan Khôi là người tiêu biểu cho khí phách QN.  Ngay giữa lòng Hà Nội năm 1957, Phan Khôi ví chủ nghĩa CS là một thứ cỏ bù xít vì hôi như con bọ xít, hay CS là cây cứt lợn, cây chó đẻ. (Phan Khôi, Nắng chiều, Hà Nội 1957, Hoàng Văn Chí trích dẫn, Trăm hoa đua nở trên đất Bắc, Sài Gòn: 1989, tt. 89-96.)  Cách đây 47 năm mà Phan Khôi gọi CS là cây chó đẻ, thật là vừa can đảm, vừa sáng suốt.

Thưa quý vị,

Chuyện QN hay cãi là chuyện dài, nhất là người QN có tính tự trào, tức tự giễu về mình, nên có rất nhiều chuyện tiếu lâm QN hay cãi, nhưng thời lượng phải giới hạn, nên câu chuyện của chúng tôi ngang đây xin tạm dừng.  Những lý giải trên đây có thể còn thiếu sót, xin quý vị bổ túc thêm để làm rõ vì sao Quảng Nam hay cãi.  Chúng tôi xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe, trân trọng kính chào quý vị và chúc quý vị một buổi tối gặp gỡ “Quảng Nam hay cãi” thật vui vẻ.

TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto, 6-11-2014)

Eye Test - How Old Are Your Eyes?


The Eye Test
It is great fun and good for the Brain!!!

Can  you find the  B
(there are 2 B's) DON'T skip, or your wish won't come  True....
RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
RRRRRRRRRRRBRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
RRRRRRRRRRBRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR
Once  you've found the B
Find  the 1
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII1III
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
Once  you found the 1..............

Find  the 6
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999699999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999
9999999999999999999999999999999999

Once  you've found the 6....
Find  the N (it's hard!!)
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMNMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM
MMMMMMMMMMMMM

Once  you've found the N...
Find  the Q..
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOQOOOOOOOOOOOOOOOO OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO


Nếu bạn nào không tìm ra, mời xem giải đáp nơi đây

2 chữ B: một ở hàng thứ hai và một ở hàng thứ năm

Số 1 ở hàng thứ chín

Số 6 ở hàng thứ bảy

Chữ N ở hàng thứ tư

Chữ Q ở hàng thứ năm

Tài Khanh sưu tầm

Thực Phẩm Hữu Cơ An Toàn Hơn? - Vũ Thế Thành


Rau quả, thực phẩm hữu cơ được quảng cáo là an toàn hơn, ngon hơn, đậm hơn, bổ hơn, và nào là thực phẩm siêu sạch, vườn sạch, tự nhiên,… Nghe mát rượi! Nhưng rất tiếc, sau khi đã duyệt xét một cách hệ thống các kết quả nghiên cứu, giới khoa học đã đi đến đồng thuận: không có đủ chứng cớ khoa học để nói thực phẩm hữu cơ an toàn hơn hay bổ dưỡng hơn so với thực phẩm thông thường cùng loại.

Kẹt quá cũng phải nới lỏng chút chút
Rau quả hữu cơ là nông sản không dùng phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, diệt cỏ, hormon tăng trưởng,.. chỉ dùng phân xanh, phân ủ, rơm rạ mục nát. Diệt sâu bọ thì để loài này diệt loài kia. Canh tác luân phiên để bảo vệ màu mỡ của đất,…

Động vật hữu cơ phải nuôi ở môi trường sạch (đồng cỏ hay ao hồ) không dùng thuốc trừ sâu, phân hóa học, hóa chất,… Thức ăn gia súc phải thuộc loại hữu cơ, cũng không dùng hormone tăng trưởng hay thuốc kháng sinh.
Thực phẩm hữu cơ cũng gắt gao không kém, nguyên liệu để chế biến phải là loại hữu cơ, không dùng phụ gia thực phẩm (hóa chất), các loại dung môi công nghiệp và chiếu xạ.
Nói chung, nuôi trồng chế biến thực phẩm hữu cơ là quay trở lại với phương pháp nhân loại đã từng làm cách nay vài ngàn năm.
Nguyên tắc xem gắt gao như thế, nhưng quy định có thể nới lỏng đôi chút tùy điều kiện cụ thể ở mỗi nước, chẳng hạn có thể cho phép dùng kháng sinh hay loại thuốc trừ sâu nào đó ở mức rất hạn chế.

An toàn hơn, bổ dưỡng hơn?
Có rất nhiều khảo cứu về mức dinh dưỡng của thực phẩm hữu cơ đủ loại và đưa ra nhiều kết quả trái ngược. Năm 2009, cơ quan Tiêu chuẩn Thực phẩm của Anh (FSA) đã ủy thác cho trường Vệ sinh và Y học nhiệt đới Luân Đôn duyệt xét 1 cách hệ thống các chứng cớ thu thập trong 50 năm, đã đi đến kết luận rằng, thực phẩm hữu cơ cũng chẳng khác gì thực phẩm thường cùng loại xét về mặt dinh dưỡng, kể cả mức nitrate thấp hơn trong một số rau quả hữu cơ cũng không cải thiện về rủi ro sức khỏe.

Điều người tiêu dùng có vẻ tin tưởng hơn là, về mặt an toàn vì thực phẩm hữu cơ không dùng đến thuốc bảo vệ thực vật. Niềm tin này có chắc ăn? Tờ CBC News ngày 8/1/2004 đưa tin, 45,8% mẫu rau quả hữu cơ ở Canada nhiễm thuốc trừ sâu. Có lẽ là do lây nhiễm từ môi trường chung quanh. Canada đất rộng người thưa mà còn thế! Không thể phủ nhận dư lượng thuốc trừ sâu ở thực phẩm hữu cơ ít hơn, nhưng Hội Ung thư Hoa Kỳ cho rằng, với mức dư lượng thuốc trừ sâu cho phép ở thực phẩm thường không làm gia tăng rủi ro ung thư, và thực phẩm hữu cơ cũng chẳng làm giảm rủi ro ung thư.
Điểm tích cực nhất của thực phẩm hữu cơ đó là vấn đề môi trường. Với cách nuôi trồng nghiêm ngặt như thế rõ ràng làm giảm ô nhiễm, duy trì hệ sinh thái, bảo vệ nguồn đất và nước.

Nhưng nhược điểm là thực phẩm hữu cơ lại dễ hư hơn, trông không bắt mắt, ít ngon hơn vì không được phép dùng phụ gia thực phẩm.
Việt Nam chưa có tiêu chuẩn chính thức quy định thế nào là thực phẩm hữu cơ, mặc dù các cửa hàng cũng quảng cáo hoành tráng rau sạch vườn sạch, và có cả chứng nhận. Trên trang web của một tổ chức chứng nhận rau quả hữu cơ (*), đã chứng minh rằng rau quả hữu cơ ngon hơn, đậm hơn loại thường cùng loại qua kết quả phân tích lượng đường, vitamin C, chất khô,... (sự khác biệt các chỉ tiêu giữa 2 loại này gần như không đáng kể), và gọi đây là “cơ sở khoa học”. Một tổ chức chứng nhận rau quả hữu cơ mà còn kết luận hàm hồ như thế, thì chất lượng rau quả hữu cơ ở thị trường liệu có đáng tin cậy?

Ra tới thị trường là phải an toàn
Chỉ ở Việt Nam mới có cái gọi là “rau an toàn”, “rau sạch”, và quảng cáo tưng bừng. Báo chí trong nước cũng đã nói nhiều về rau không an toàn, rau hữu cơ dỏm tràn vào siêu thị. Ở nước ngoài thì không, bất cứ loại thực phẩm nào có mặt trên thị trường cũng đều phải an toàn, không đáp ứng yêu cầu an toàn sẽ bị lôi thôi với pháp luật ngay, chứ không cần phải quảng cáo.
Hàng năm Việt Nam nhập cả trên 100.000 tấn thuốc trừ sâu, dùng bừa bãi, vứt chai lọ bừa bãi, cùng với hệ thống kênh rạch chằng chịt thì việc lan và nhiễm khủng khiếp thế nào. Đây mới là vấn đề nguy hiểm lâu dài hơn nhiều so với việc dùng hóa chất lăng nhăng trong chế biến thực phẩm.

Rau quả hữu cơ, dù thật hay giả, chỉ dành cho một thiểu số người, nhưng rau quả thì bắt buộc phải an toàn cho tất cả mọi người, dù đó là những người ăn chỉ để tồn tại. Vấn đề là cơ quan hữu trách kiểm soát kiểm tra an toàn tới đâu?

Vũ Thế Thành

Saturday, December 20, 2014

Christmas Card From Ngươi Phương Nam

Xin mời click vào card để xem slide show và nghe nhạc Giáng Sinh


Chắp Tay Khấn Giữ Hư Vô - Đỗ Công Luận


Ánh Đạo Vàng - Trầm Vân



Chán Đời - Cung Lan


Ngày Buồn Hiu Với Bài Hát Cuối - Tuấn Khanh (Kỷ niêm một năm ngày nhạc sĩ Việt Dzũng mất)

Hôm nay là ngày  giỗ một năm qua đời của nhạc sĩ Việt Dũng. Mời đọc bài viết của tác giả Tuấn Khanh. 
Cám ơn tác giả


Còn 4 ngày nữa đến Lễ Giáng Sinh thì Việt Dzũng mất. Anh không kịp mừng lễ Chúa sinh ra lần thứ 55 trong đời mình, không kịp trình diễn 2 bài hát cuối cùng mà anh thu âm tại California. Hai bài hát về đức tin của anh, nỗi sợ hãi và phấn khích, trong đó có những câu hát như lời trối trăng sau cùng.

Ngày 20-12-2013 đó, mới đây mà đã một năm. Tại nghĩa trang Good Shepherd Cemetery, cỏ đã xanh quanh bia mộ. Nụ cười của anh dừng ở tại phiến đá. Bình yên hay khắc khoải, khó ai biết được. Cũng giống như Emily Bronte viết lời kết trong Đỉnh Gió Hú, rằng cỏ xanh và con mắt trần gian khó mà biết được nỗi niềm của người nằm dưới bia mộ đó, có thật sự an nghỉ hay không?
Từ ngày tháng ấy, người Việt hải ngoại ở hai miền Nam Bắc California không còn nghe được tiếng nói của Việt Dzũng trên đài phát thanh mỗi sáng. Giọng cười sảng khoái và cách đọc tin như cấu níu người nghe của anh "mời quý vị quay lại với Việt Dzũng"... như vẫn âm vang đâu đó. Vốn bởi, người ta đã quá quen thuộc sự có mặt của anh bất kỳ trong một chương trình ca nhạc hay sinh hoạt cộng đồng. Khi nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng viết về niên kỷ hồi sinh với một Việt Nam đã dựng nên bên ngoài Việt Nam, theo đó đã có những con người không thể nào quên  của lịch sử, của phận người vận nước, như Việt Dzũng.

Mấy năm trước, một lần được xem anh và ca sĩ Nguyệt Ánh hát ở Houston. Giữa chương trình đang rất sôi động, đột nhiên có khoảnh khắc Việt Dzũng buông micro, thừ người ngay trên sân khấu. Mắt anh buồn. Tôi chụp được giây phút đó, đưa cho anh xem lại và hỏi có phải anh mệt không? Anh cười, "Anh nghe bài Em có mơ một ngày về của chị Ánh, rồi tự hỏi anh có kịp về quê hương mình không".

Việt Dzũng đầy thứ bệnh trong người. Bác sĩ nói bất cứ lúc nào trái tim hay mạch máu của anh đều có thể ngừng lại không cần lý do chính đáng. Vì vậy mà Việt Dzũng tận dụng mọi thời cơ có được trong đời mình để lăn xả vào hoạt động, để sáng tác, hát, gầy dựng một điều gì đó. "Em nghĩ anh có kịp về được Việt Nam không?". Thật khó mà nhìn thẳng vào mắt của anh để trả lời đúng cho câu hỏi này. Dù tôi gật đầu, nhưng ánh mắt thông minh vẫn luôn đầy giễu cợt của anh như xoáy vào, im lặng và thấu hiểu. Đầu năm 2013, trong chuyến lưu diễn ở Úc, Việt Dzũng âm thầm cho in trên mặt đĩa lời chia tay khán giả ở Châu Đại Dương, nói rằng đây sẽ là chuyến lưu diễn cuối cùng của anh.

Về Việt Nam, vẫn là một trong những câu chuyện hay được gợi lên từ Việt Dzũng. Nó cũng là sự khắc khoải của rất nhiều người Việt lìa xa quê hương mà linh hồn như vẫn quẩn quanh nơi chôn nhau cắt rốn. Mỗi khi chứng kiến hay nghe về đề tài này từ những người vọng quốc, tôi vẫn hay rờn rợn trên da, thấm thía một nỗi buồn khó tả. Ngay cả nhạc sĩ Phạm Duy, một con người vẻ như bất cần thế giới, trước khi được chính thức về nước, cũng đã từng thì thầm hỏi qua điện thoại rằng "ở Việt Nam còn ai nghe nhạc của tôi không?". Nghe mà tê tái, không phải cho riêng ai, mà cho một dân tộc và tổ quốc quá đoạn trường.

Trong một lần đi diễn ở Sacramento, Việt Dzũng nghe đồn có một ông thầy Miên coi bói rất hay. Tò  mò, anh chạy đến gặp ông thầy, và chỉ hỏi một câu "khi nào tôi có thể về Việt Nam?". Ông thầy không biết Việt Nam là gì, cũng chẳng màng thế sự, chau mày nói rằng "nếu ông sống qua năm tới, thì 2015 ông có thể về được". Chuyện tưởng như đùa, nhưng Việt Dzũng đã không đi qua được ngày tháng đó. Đường về đã gần qua nắng gió, nhưng xa hơn trong trần thế.

Khi bắt đầu mệt hơn thường lệ, Việt Dzũng nhờ hoà âm gấp hai bài hát để anh hát khi còn sức. Một bài có tên Cùng đi với tôi do anh viết, và bài Đừng sợ của một tác giả trong nước. Trong bài Đừng sợ, nhạc sĩ Việt Dzũng viết lời 2 cho bài hát này, mà anh nói rằng ngẫu hứng từ các sự kiện của giới Công giáo. Còn bài Cùng đi với tôi thì lại là một ca khúc như lời từ biệt. Giọng hát anh yếu hẳn trong bài hát này, dù thu sửa nhiều lần. "Vậy thôi, anh không làm hơn được nữa rồi", Việt Dzũng lắc đầu.
Đừng đi đằng trước xa tôi
Tôi sẽ không theo kịp bước chân người
Đừng đi đằng sau lưng tôi
Tôi sẽ lầm đường lạc lối
Một năm sau, nghe lại bài hát này. Chợt nhận ra anh đã đi rất nhanh. Đã không thể bắt kịp anh rồi.
Hai bài hát như nói thay cho cảm giác cô đơn của Việt Dzũng khi hiểu mình sắp bước vào một chuyến đi xa. Hát với mình, anh tự trấn an về một nỗi sợ mơ hồ của số phận. Anh xin được giao phó linh hồn cho Chúa. Và anh cũng như muốn nhắc mọi người rằng đừng quên người bạn đã chống đôi nạng đi cùng mọi người rong ruỗi qua mọi nẻo đường của yêu thương, lý tưởng và chia sẻ. Bài hát như lời gọi đến những ai quen biết, để bày tỏ, khi thấy không còn kịp nữa.

Nhưng lúc này, làm sao để nói cho anh biết rằng cuộc sống này bỗng buồn hiu, khi mỗi sáng không còn nghe giọng truyền thanh của anh trên Radio Bolsa. Gió đã lạnh ngày cuối năm. Giáng sinh về. Nghe lại bài hát cuối cùng của anh. Viết mảnh giấy nhỏ, đốt và để tro bay theo gió về hướng anh nằm, hướng biển Huntington Beach. Vài chữ để anh đọc: "Thật sự, buồn hiu".
Kỷ niệm một năm ngày nhạc sĩ Việt Dzũng mất
(20-12-2013  /  2014)
--------------------------
Cùng đi với tôi
Đừng sợ

Merry Christmas & Happy New Year - NG H HAO - PPS Bùi Phương

Còn đây lưu niệm youtube Giáng Sinh của Bùi Phương

Tuổi 70... Chán Mớ Đời! - Captovan.

30 cũng đã chán mớ đời huống gì 70!

Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, hiện làm việc tại học khu Ocean View. Ông đã nhận Giải Đặc Biệt Viết về nước Mỹ 2005 và vẫn liên tục viết, bài nào cũng cho thấy tấm lòng. Năm 2014, với bút hiệu Phila Tô và bài viết hướng về các Thương Phế Binh VNCH 39 năm sau ngày Sài Gòn sụp đổ, ông là một trong 11 tác giả vào danh sách chung kết. 

* * *
Thời tiết Little Saigon vào những ngày cuối năm khá dễ chịu, trung bình ban ngày là 65F, nắng nhè nhẹ đủ mặc áo ấm dạo phố ngắm hoa tết, ban đêm 45 F, hơi lạnh nên cần dựa lưng vào nhau để tìm hơi ấm. Tại sao không quay mặt vào nhau cho ấm mà lại dựa lưng hay còn gọi là «chung lưng đấu cật»? Tại vì tuổi 70 ưa «chung lưng đấu cật» nên dẫn đến đấu khẩu, chuyện gì cũng tin vào số tử vi, vì em mạng thủy, anh mạng hỏa nên khắc khẩu. «Thủy hỏa tương giao sôi sùng sục*» (*hút thuốc lào) nên mới có chuyện này để kể nhau nghe.

Sáng Thứ Bẩy đang chăm chú đọc Việt Báo Xuân, có nhiều bài viết hay quá, nhất là những nhà văn từng đoạt giải thưởng VVNM như Bồ Tùng Ma, Anne Khánh Vân, Tân Ngố, Nguyễn Trần Diệu Hương và Tam Cô Nương họ Trương. Mắt tôi dán vào trang báo, tai ngjhe: «Đón Giao Thừa Một Phiên Gác Đêm». Trong không khí Tết mà đọc báo Xuân nghe nhạc Xuân khiến quá khứ đời lính chiến hiện về như suối chẩy, nhớ thương đồng đội xưa, ngưởi đã trả nợ xong Tổ Quốc thì nay hồn vật vờ nơi đâu? Đã có anh nào lọt được vào Niết Bàn hay Thiên Đàng chưa ? Còn những anh chưa trả xong nợ non sông thì nay trôi dạt phương nào, nhưng chắc hẳn đã là thương phế binh cả rồi, dù không què cụt, nhưng đời lính chiến mà vào tuổi cổ lai hy là hiếm lắm đấy, nếu còn lảng vảng đâu đây thì cũng là phế cả rồi, tuổi 70… chán mớ đời!

Đang lang thang trên chiến trường xưa, nghêu ngao: «Nếu mai không nở thì anh đâu biết.. » thì bỗng tiếng nhạc nhỏ đi rồi tiếng cấp chỉ huy cao giọng:
- Anh ơi! Ra «hép» e m tí nào.

À thì ra không phải chiến trường, mà đang tỵ nạn trên đất Mỹ, tiếng quát không phải của cấp chỉ huy mà là nội tướng nên tôi vội vã trả lời:
- Cái gì thế, anh đang bận.
- Lúc nào cũng bận, chả thấy lúc nào mà anh không bận gì cả, cứ ôm riết cái lab.
- Có ôm cải gì đâu, đang đọc Việt Báo Xuân mà. Thôi được rồi, anh ra đây, nào «help với hép» cái gì nào ?
- Kéo cái bàn này vào trong kia, xoay lại bộ salon để có chỗ cho em trưng mấy chậu hoa tết. Nhớ hút dùm bụi cho sạch để em đặt chậu hoa lan mà mấy chị ấy tặng hôm thượng thọ, xong rồi..đi rửa tay và tiện tay thì thanh toán luôn mấy cái bát đĩa mà tụi nhỏ còn bỏ đó, xong rồi …

 -Xong rồi ..mở máy giặt, vặn load size về large, nước chảy một chút là cho 2 thìa Tide, chờ cho tan savon bột rồi mới cho từng cái áo vào v.v.. có đúng không nào, anh thuộc lòng rồi.

- Thì toàn là quần áo của anh chứ ai, quần áo thay ra rồi cứ vất cả đống trong hộc tủ, không nhắc giặt thì hết áo sạch rồi anh lại nhặt áo cũ lên mà mặc, hôi như cú. Nhớ là sau khi máy giặt chạy thì thêm một chút clorox..

Tay thì xoay-xoay mấy chậu bông ngắm nghía, miệng thì dặn điều này điều kia, nàng không cần biết chàng có nghe, có hiểu và có thi hành lệnh hay không nhưng cứ nói và nói ? Nếu đống quần áo vẫn còn đó thì nàng lại lui cui đem giặt mà không hề thắc mắc.

Đem quần áo ra náy giặt, làm theo lời bà dặn, trong khi máy chạy, nhìn sang vườn hàng xóm, tôi thấy 2 ông bạn già đang trà đạo. Một anh tên Dõng gốc lang Tây, một thầy tên Lang gốc thuốc Nam, Tây-Nam luôn khắc khẩu nhưng lại thân nhau. Thấy chén trà nóng có hương, tôi quên máy giặt mà ghé lại chỗ 2 ông kiếm câu chuyện làm quen:

- Chiều Thứ Bẩy sao hai ông rảnh rang thế này, không sợ bị bà chiếu tướng à?
- Mấy bả đi mua lá chuối, nếp, đậu, thịt về gói bánh chưng rồi, sớm lắm cũng phải chiều mới về, «không gì quý hơn tự do», làm một hớp «móc câu» đi, Thái Nguyên đấy, không phải Thái Đức đâu mà lo, mà sao ông cũng rảnh quá vậy?

Hỏi nhưng không chờ tôi trả lời mà 2 ông tiếp tục câu chuyện dang dở. Thèm cái không khí tự do, tôi ngồi lại yên lặng nghe 2 ông chuyện trò:
***
- Lang Ta: Thấy vợ con người ta mà ham!
- Lang Tây: Nói năng cẩn thận tí nghe bố, không phải ỷ già rồi muốn nói sao thì nói, lạng quạng bọn trẻ nó nghe được nó bảo mình già dịch.
- Ừ, thì mình cũng có “dịch” thật, dù dịch ít hơn xưa. Nhưng nói thật ông nghe, dạo sau nầy bà nhà tôi đổi tánh ghê quá, đôi khi tôi phải bỏ nhà đi vòng vòng ngoài vườn, ngoài phố cho nó thoáng cái đầu.
- Ông làm như có một mình bả ấy đổi, còn ông thì lúc nào cũng trơ trơ cùng tuế nguyệt!
- Không phải vậy, bả tự nhiên trở nên kỳ cục, hồi nào tới giờ có khi nào bả ghen tương gì đâu, dù bóng gió, mấy mươi năm rồi lúc nào cũng hoà hợp hòa giải hết sức vui vẻ, ông cũng biết tính tôi mà. Tôi muốn đi đâu, lúc nào thì cứ đi, bây giờ gần đất xa trời tự dưng bả lại kiếm chuyện. Mỗi lần tôi ra Bolsa, Phước Lộc Thọ là bả cằn nhằn cử nhử “Đi đâu đi hoài, ở nhà một chút có được không...”. Bực cả cái mình.

- Bực mình rồi ông có cự lại bả không? Ông không thấy đó là biểu hiện của tình yêu còn nồng ấm, chưa cần “hấp hôn” sao? Sở dĩ hồi này mấy bà “đổi tánh ghê quá” vì chính cánh “đần” ông chúng ta cũng quá quắt, hãy mở to mắt nhìn quanh ta xem có bao nhiêu trâu già tìm về quê gặm cỏ non, mà cỏ non toàn là loại tẩm hóa chất, thế là các ông mang “ếch” về xứ tỵ nạn để chiên bơ, gieo rắc đó đây những mầm mống bệnh hoạn. Tôi là lang Tây nên tôi rành mấy ông quá mà, trước khi về quê thì xin thuốc vào-ra.., sau khi trở lại Mỹ thì xin thuốc điều trị...

- Ai tôi không biết, nhưng tôi thì “jamais, never”, vậy mà cứ bị cằn nhằn, lúc đầu thì không cãi, một sự nhịn là chín sự lành, nhưng thét rồi phải cự, con giun tôi bị xéo lắm cũng phải quằn.

- Bà già mà gặp con giun thì sợ hết hồn đấy, nên bả cằn nhằn là phải rồi. Tội nghiệp bà già.

- Tội cái quái gì, ông chưa lâm cảnh tôi thì chưa biết nên mới mạnh miệng đó thôi. Ngày xưa tôi đeo bả miết, đi xa là nhớ, lúc nào cũng muốn ở bên nhau, mi nhau, có nói câu nào đâu. Nhưng nay thì khác, cứ cho là tình yêu còn ấm, bả không muốn cho tôi đi ra ngoài, lúc nào cũng muốn gần nhau (như ông nghĩ), nhưng ấm quá thì “hot”, bả không “I love you” mà “take care” tôi quá kỹ! Này nhá, tôi vừa vào R.R thì bả đã nói: “đi cho gọn gàng, đừng có vung vãi, đôi giầy tôi mới mua cho ông đấy”. Tôi để cuộn giấy cho thuận tay thì bà ấy xoay lại. Tôi vừa mở tủ thì bả nhắc “ nhớ đóng lại nghe ông”. Mới ngồi vào computer check emails, đọc tin tức thì bả hỏi: “ông coi hình gì thế?” Thế có “hot” không chứ..

- Vậy chỗ anh em, tôi hỏi thật ông nhá, có bao giờ ông clean up RR không? Chắc chắn 99% là không rồi. Ông không ngồi mà đứng khiến nó văng tứ tung, khai ai mà chịu nổi. Có bao giờ ông mở tủ ra lấy cái gì đó rồi bỏ đi khi cửa tủ cứ mở toang-hoác? Có bao giờ ông “chếch meo” nhưng lại tò mò đi tìm hình con gái nhà nghèo không?

- Đôi khi cũng quên đóng của tủ, còn đi tìm hình thì không, nhưng tại mấy thằng bạn già dịch nó cứ forward hình ấm ớ thì tôi phải check để còn delete đi chứ. Oan thì phải cự.

- Đấy đấy, “lỗi tại ông, lỗi tại ông mọi đàng”. Toàn là tuổi 70… chán mớ đời! Tại ông không hay, không biết.. chớ bà nhà tôi cũng như bà nhà ông, và bà nhà ông thì cũng không khác bà nhà các ông khác, như thiên hạ cả thôi. Chả có gì mới lạ dưới ánh mặt trời, nhưng tôi thì không như ông, chẳng bao giờ tôi cự nự lại bà nhà tôi cả. Không phải tôi không “nhạy cảm”, mà cũng bực mình lắm chớ, đôi khi “muốn kêu một tiếng cho dài kẻo câm”, nhưng tôi hiểu rằng mấy bà thuộc giai cấp “cổ lai hy” đều mắc phải cái bịnh than, bịnh lo, bịnh sợ. Họ sợ những bất trắc đang rình rập họ, nào tai nạn, nào bịnh tật, nào chết chóc... Họ sợ có chuyện gì không ai giúp đỡ, nên cần có người bên cạnh, nhưng có người thì có cắn nhằn, tóm lại họ sợ cô đơn. Ông cũng còn may là bà nhà chưa nuôi chó, nuôi mèo để thế ông mà hủ hỉ cho đỡ buồn.

- Thì đồng ý, nhưng đi một chút cũng không xong thì chẳng lẽ tôi phải ngồi ở đầu giường nghe bả “tụng kinh” và canh chừng bả hay sao? Mà có ngồi gần thì bả lại chê hàm răng không trắng, cái lông mi dài quá sao không cắt đi, sao không bôi lotion cho cái da mặt bong-bóng một tí Tôi vẫn phục cái tài tỉnh bơ của ông, tôi thì rất dễ xì-nẹt.

- Thì ai lại chẳng xì-nẹt, nhưng phải biết “làm chủ” mấy sợi dây thần kinh của mình, thế thôi. Thú thật tôi không bao giờ lên giọng với bà xã, cũng chẳng khi nào cằn nhằn cử nhử gì hết. Khi có chuyện không bằng lòng làm tôi xì-nẹt thì tôi đi chỗ khác chơi, cắn chặt hai hàm răng lại, không cho cái “lưỡi rắn” nó thò ra lải nhải gì hết. Khi nào trời yên biển lặng tôi sẽ đi đường lưỡi sau. Vậy là vui vẻ cả nhà và vui vẻ dài dài, có gì khó đâu. La hét ngay tại chỗ chỉ mất hòa khí, chẳng ích lợi gì. Những cái sứt mẻ tí ti đó lâu ngày tụ lại thành bể nát.

- Khổ nỗi khi bả cắn nhằn mà tôi im lặng bỏ đi chỗ khác cho êm nhà thì bả lại cho là mình coi thường bả, không thèm nghe bả nói, thế mới chết. Biết sứt mẻ dồn nén có ngày bể nát, lành làm gáo, bể làm muôi. Biết vậy nhưng không nhịn được..

- Ông nói chuyện ngộ thiệt, biết vậy mà không chịu nhịn là sao?

- Không phải ai cũng làm như ông được. Tôi nói thiệt cho ông biết, tuy già nhưng vẫn còn… tình cảm, tôi vẫn thấy bả đẹp, khi thấy bả cười là tim tôi cũng đập loạn nhịp vậy, tôi mon men đến ..thì bả cằn nhằn: “muốn cái gì đây?” khiến tôi wuê một cục, đang muốn hạnh phúc nhưng tiếng cằn nhằn cự nự đốt tan hết. Tụi tôi đều biết ông không giống ai. Mấy thằng chưa biết ông, nghe nói vợ chồng ông không bao giờ cãi nhau, tụi nó đếch tin và cho là ông “pas normal”.

- Họ nói có khi đúng, ở đời cái gì mà bất bình thường nhưng có nhiều người nghe, nhiều người làm thì cái đó đúng, còn cái thật sự đúng, là chuyện bình thường nhưng vì chẳng có mấy người “chấp nhận được” thì nó trở thành chuyện không bình thường. Đó cũng chính là cái cốt lõi của dân chủ: thiểu số phục tùng đa số, đa số thắng.

- Sẵn đây tôi hỏi ông luôn, ông làm sao mà nhịn hay vậy?

- Chẳng có gì khó hết, tôi đặt mọi việc trên căn bản tình yêu, nếu ông thật tâm thương yêu bà xã thì phải luôn nhớ điều đó để không bao giờ nói lời xúc phạm đến tình yêu kia, và ngược lại, bả cũng thế, cả hai đều phải nhớ kỹ điều đó, nói gì thì nói, nhưng xúc phạm đến tình yêu thì không được. Trong tình yêu còn có sự kính trọng nhau, nếu ông ý thức đúng mức điều nầy thì ông sẽ chẳng bao giờ xài xể người mà ông đã từng quì gối, ôm chân, bắt giò, thở dài thườn thượt, xuống sáu câu ai oán ỉ ôi nào là “đài gương soi đến dấu bèo cho chăng”..., theo đuổi trong hồi hộp, lo âu, sầu khổ, ăn không ngon, ngủ không nhắm.

- Nghe ông nói sao dễ quá...

- Thật ra thì chẳng dễ cũng chẳng khó, chỉ có chịu khó suy nghĩ và luyện tập. Chí công mài sắt có ngày nên kim. Tôi đã suy nghĩ từ thuở vừa lớn khôn, và tôi cũng đã sớm hiểu câu văn ôn võ luyện. Không có gì mà ngày trước ngày sau là đạt được. Đặc biệt cái hạnh phúc gia đình đòi hỏi phải biết mình, hiểu đời, phải biết cách thương vợ, thương con. Ừ, nói đến việc yêu thương thì ngoài những “kiểu”, còn phải biết “cách” nữa, chớ không phải muốn yêu thế nào thì yêu. Mà muốn biết được cái “kiểu cách” đó thì phải hiểu “đối tượng”, tức phải “biết người biết ta”. Cũng như bất cứ chuyện gì, muốn biết thì phải chịu khó bỏ công quan sát, suy nghĩ. Chỉ có vậy thôi, có gì rắc rối đâu. Cái rắc rối chính là chuyện “đối tượng” không chịu biết, không chịu hiểu như mình. Mà ở đời khi bánh ít đi mà bánh qui không lại thì chuyện cơm không lành canh không ngọt gần như là hậu quả đương nhiên, khó lòng tránh khỏi, bởi vì sức người có hạn, nhường nhịn nhau cũng chỉ tới chừng mực nào đó thôi. Nghĩ cho cùng thì “vạn sự khởi đầu nan”, thưở ban đầu chỉ biết có cái đẹp, sau đó đa số đều gặp phải lắm vấn đề nan giải, có khi phải đi tới tan vỡ. Thường những người trời cho đẹp lại hay lo chăm sóc cái đẹp bên ngoài nhiều hơn cái tâm.

- Ông triết lý kinh bỏ mẹ! Làm thế quái nào mà biết được ai chăm lo cái tâm? Chăm lo cái sắc thì lộ liễu dễ biết và dễ lôi cuốn hơn. Một người không đẹp ông lấy gì bảo đảm tâm họ đẹp, và ngược lại?

- Ai bảo đảm được chuyện đó cho ông? Chỉ có ông ráng mở to mắt ra mà quan sát, suy nghĩ. Ông quên câu “xấu đẹp tùy người đối diện” rồi à? Ông nên nhớ rằng cái tâm không dễ gì bị tàn phá, chớ còn cái đẹp thì nó như sương như khói vậy. Chẳng lẽ ông không hiểu chuyện đó? Ông phải biết rằng muốn hiểu được cái tâm của đối tượng thì phải dày công theo dõi. Quen nhau trong thời gian ngắn, mê tít thò lò rồi lo cưới hỏi ngay kẻo trễ thường rất dễ chết. Vả lại ông bà đã dặn “dạy vợ từ thưở ban sơ mới về”. Chờ đến lúc cổ lai hy thì chẳng còn gì để nói nữa.

- Vậy bây giờ ông bảo tôi phải chịu trận cho tới chết à?
- Bộ ông tính bỏ bả vô viện dưỡng lão cho rảnh nợ hay sao?
- Đôi khi bực quá tôi cũng có ý nghĩ đó, không thì chính tôi vô...
- Nầy, tôi nói cho ông biết, làm như vậy là bất nhân, bất nghĩa đó nghe.
- Tại sao vậy?

- Không những bất nhân bất nghĩa mà còn bất xứng nữa. Ông đã cưới bả chớ bả có cưới ông đâu! Nhờ bả ông mới có một thời gian sướng đời, hạnh phúc. Những lúc ông xa nhà vì chiến cuộc, rồi vì học tập cải tạo, ai lo cho đàn con? Ai lo thăm nuôi ông khi bị đói khổ trong lao tù? Ai sầu ai khổ trong cô đơn? Bây giờ ông định phủi tay quên hết tình nghĩa ấy ư? Tôi nói cho mấy ông nghe, đây chính là lúc các ông đền ơn đáp nghĩa người mình từng yêu thương và cũng từng, cũng vẫn yêu thương mình, dù nay có chút khó tánh vì tuổi tác. Tôi thấy cũng cần nhắc ông một chuyện, ngoài tình yêu lứa đôi, ông nên “đính kèm” tình thương thân phận làm người, rồi ông sẽ hiểu ra mọi việc dễ dàng hơn. Tôi có cảm tưởng đã đòi hỏi mấy ông quá nhiều. Giờ chỉ cần khuyên ông ăn ở sao cho đáng mặt “anh hùng”, thế thôi./. (Lời của ông lang Tây Đông Vân)
***
Ngồi bên hai ông, môi nhâm nhi ly trà móc câu, hàm răng giả trệu trạo nhai miếng kẹo đậu phộng mùi nhang, nghe hai ông bạn già “già mồm” với nhau, tôi cũng học được vài điều hay hay. Đứng dậy ra về tôi mới sực nhớ đến cái máy giặt, nhưng lại không nhớ đã cho hết quần áo vào chưa? Khổ thế đấy, làm trước quên sau, bị bả cằn nhằn đâu có oan.

Ơ! Quần áo trong máy giặt đâu rồi nhỉ? Mở máy sấy, tôi thấy đầy trong đó và đã khô cả rồi. Ai làm việc này thay tôi thế nhỉ? Còn “ai trồng khoai đất này” nữa, chính bả. Liếc thấy bả đang lau cái bếp, hình như ông bà Táo sắp về chầu Ngọc Hoàng, tôi giả đò như không biết, huýt sáo toan lên lầu mở lab ghi chuyện của hai ông Lang để làm cẩm nang thì nàng gọi giật lại:

- Đi đâu đi hoài vậy? Ở nhà một chút có được không? Đưa dùm tôi chai cleaner 409 đây.

Hình như bả quên chuyện cái máy giặt, nhưng thấy mặt thì lại đặt tên, sai liền. Biết lỗi bỏ cái máy giặt cô đơn, tôi không dám cự lại mà vui vẻ nhận lời:
- Yes Mom.
- “Tuổi 70… chán mớ đời”

Captovan

Le Serveur | The Waiter (Greg Romano) - A voir absolument: Speed Dating !!!!!

Mời giải trí với một màn kịch vui thật ngắn như cái tựa Speed Dating 

Friday, December 19, 2014

Cây Giáng Sinh - LM Hòang Kim Toan


Trọng tâm đáng chú ý nhất của cây Giáng Sinh, đó là hình thái, những chiếc lá, màu xanh, giữa mùa Đông tuyết lạnh. Màu xanh hiện lên giữa thiên nhiên màu trắng, giữa những hàng cây trụi lá, trơ cành. Màu xanh cây Giáng Sinh vẫn xanh màu sự sống, ước mơ. 
Ngọn núi: Hình dáng ngọn núi tự nhiên của cây thông khác hẳn với những hình dáng thông thường của bao nhiêu loài cây. Hình dáng này gợi nhắc sức sống vươn lên mạnh mẽ giữa những khắc nghiệt. Đỉnh của cây, trong một thế giới thu nhỏ mang tính tượng trưng, điểm gặp gỡ giao hòa giữa trời và đất. Trong ý nghĩa này, cây thông cũng gọi là cây Giáng Sinh, cây của mùa giao hòa gặp gỡ, giữa Thiên Chúa và con người, giữa con người và thiên nhiên. Một trật tự tái thiết lập mỗi năm một lần, để con người và thiên nhiên dần dần tiến đến sự hoàn hảo nhờ tác động của Thiên Chúa. 

Lá kim: Kết cấu của lá hình kim là một dạng kết cấu chịu đựng được nhiều khắc nghiệt, gió bão, tuyết rơi, nắng, mưa. Là loài cây thích nghi với đa dạng của đất sống, nó cũng biểu trưng cho ý chí mãnh liệt, dẻo dai, tính thích nghi của con người. Con người trên hành tinh này, dù bất cứ nơi đâu, đặc biệt giữa những chốn đau khổ nhất, người ta vẫn bắt gặp những khát vọng sống, dù cuộc sống phải bươn chải, lam lũ, cuộc sống vẫn bám lấy trên những thân hình tiều tụy, khắc khổ. Những ánh mắt đầy hy vọng vẫn hướng nhìn bầu rời trong những thân thể đầy thương tích. Con người gánh chịu những khắc nghiệt của đời sống thường là những con người mang phận nhỏ giữa đời. Không ào xào xạc như những chiếc lá to, không tranh giành dang rộng chiếm lấy tối đa ánh sáng, không cậy to khỏe để lấn lướt những thân mềm mỏng manh của loài cây khác. Cuộc đời mang tính ẩn dật, ước vọng an bình giữa chốn lao xao.
 
Màu xanh Giáng Sinh: Màu xanh cây thông giữa trời đông tuyết giá, tự nó đã biểu lộ tính trong suốt, sâu lắng, tích tụ trống rỗng của nước, không khí, khung trời. Xanh của yên lành đến thinh lặng cả cõi thinh không, trong đó có thể nghe ‘Silent night” của ngày tinh khôi “Con Thiên Chúa” giáng trần. Tinh khiết đến vô tận và từ màu xanh ấy, lan rộng ra huyền nhiệm của sự sống, thanh thoát vượt lên mọi thứ trần tục, chạy dài trên khắp cánh đồng, ẩn sâu vào tâm hồn con người niềm vui sống, những tâm hồn thanh thoát bay cao, và cả tiếng thiên thần tung hô “vinh quang Thiên Chúa trên các tầng trời”. Xanh đến vô tận của ngày Thiên Chúa viếng thăm dân Người, xanh của tình trời bao la, thẩm thấu tận đáy lòng.

Màu xanh của hy vọng: Sự chết tự tận cùng của nó đã bị tiêu diệt bởi sự sống. Xanh màu của sự sống vươn lên giữa những khẳng khiu trơ cành mùa Đông. Giữa đất trời màu xanh báo hiệu sự sống vẫn âm thầm vươn lên, chiếu vào trong mọi thất vọng, âu lo niềm tin yêu sự sống đến vô tận. Vượt qua sợ hãi, sự sống tuôn trào như những trái châu màu đỏ treo trên cành thông giáng sinh, nó tượng trưng những hạt máu Chúa Giêsu đã đổ ra trong sự chết của Người và sự sống màu xanh kia đã chiến thắng tất cả sự dữ. Màu xanh đẩy sự sống vươn lên khỏi những ty tiện thường ngày của con người. Khơi dậy sức sống mãnh liệt sau đêm dài tăm tối, khát mong không cùng đến niềm vui thánh thiện, thanh khiết. Màu xanh của tâm hồn trẻ trung, thanh thoát, không chút bợn nhơ của con người “Xin Vâng” trong Thiên Chúa và để Thiên Chúa thực hiện cuộc đời mình theo ý muốn của Người.

Mái đầu xanh trẻ thơ: Giáng sinh nếu thiếu trẻ thơ sẽ trở thành vô nghĩa. Trẻ thơ, một sự sống vươn lên đón nhận thế giới với sự trong trắng tuyệt hảo và nhận ra mọi tặng vật Thiên Chúa thương ban đều vô biên, vô tận. Với tâm hồn đơn sơ trong trắng của trẻ thơ mới nhận ra được quà tặng siêu việt của sự sống. Hạnh phúc tràn trề đón nhận sự sống từng ngày. Những chiếc giày, chiếc chuông, trái châu, chiếc xe tuần lộc, ông già Noel... được trang trí trên cành thông, đều là báo trước những điều tốt lành sẽ đến, sẽ gặp trong chiếc giày hạnh phúc của trẻ thơ. Tươi vui, hạnh phúc của những giấc ngủ yên lành trẻ thơ vì biết chắc sáng mai ngày, trong chiếc giày là những món quà yêu thích. Niềm vui từ trẻ thơ làm nao lòng và làm dịu bớt những đau khổ của thế giới người lớn. Màu xanh của tươi vui, hạnh phúc. 

Giáng sinh đang về và từng nhà cây Giáng Sinh đang được chuẩn bị. Ước mong màu xanh của Giáng Sinh xanh vào tâm hồn con người, vươn ra khỏi cõi tục, tranh giành, ty tiện, tội lỗi, để sống niềm vui thánh thiện của đêm Giáng Sinh. An bình cho mọi tấm lòng ngay, hạnh phúc đến những tâm hồn thanh.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

Bạn Có Quyền Nhưng Không Nên


Bạn có quyền nổi giận, nhưng không nên chà đạp lên sự tôn nghiêm của người khác.

Bạn có quyền ghen tỵ với sự thành công của người khác, nhưng không nên mong muốn người khác gặp tai họa.

Bạn có quyền thất bại, nhưng không nên tự hủy hoại mình.

Bạn có quyền vươn tới tương lai, nhưng không nên quên trách nhiệm hiện tại.

Bạn có quyền giành giật sự thành công, nhưng không nên đánh đổi bằng sự hy sinh của người khác.

Bạn có quyền giàu có, nhưng không nên quên chia phần giàu có của mình cho những người gặp số phận bất hạnh.

Bạn có quyền đòi sự chính nghĩa, nhưng không nên đòi bằng thủ đoạn phục thù.

Bạn có quyền mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng không nên dùng những ngón lừa đảo hôm nay để đổi lấy sự sung sướng ngày mai. 

Bạn hãy nhớ rằng đạo lý muôn đời luôn chắc thật đó là "gieo gió gặp bão" "nhân nào quả đó" "ác nhân ác báo"

Sưu tầm

Thursday, December 18, 2014

Lọan ! - Định Nguyên


Nước loạn là nước giặc giã nổi lên khắp nơi. Thế giới loạn là khi có chiến tranh lớn nhỏ trên mọi ngõ ngách của địa cầu (như hiện nay). Gia đình loạn là gia đình Nhà kia lỗi đạo con khinh bố, mụ nọ chanh chua vợ chưởi chồng. Nói chung, loạn có thể là tình trạng chiến tranh, có thể là tình trạng bất ổn không có tôn tri trật tự, có thể là hành động phi lý xẩy ra hằng ngày ở mọi nơi, ngoài xã hội hoặc trong gia đình. Với ý nghĩa đó, nếu quan sát sinh hoạt chính trị của người Việt hải ngoại, nhất là tại Mỹ thì áp dụng chữ “loạn” cũng không sai.

Sau gần bốn chục năm mất nước, số người Việt từ bỏ quê hương sống đời tha hương/tỵ nạn ngày càng đông. Nhưng đông về số lượng không có nghĩa là sự lớn mạnh. Thực tế trước mắt ai cũng thấy, cộng đồng ngày càng đông nhưng tình trạng sinh hoạt thì ngày càng đi xuống, ngày càng LOẠN!

Khó có thể phủ nhận sự thành công của người Việt trên quê hương mới, nhất là giới trẻ thế hệ một rưởi. Họ chen chân/lấn bước các cộng đồng dân tộc khác, kể cả người bản xứ một cách rất xuất sắc. Có thể nói đại đa số con em của chúng ta, nhất là đông đảo thành phần HO, đã tốt nghiệp đại học, có mặt trong tất cả các ngành nghề trên quê hương thứ hai. Họ xứng đáng là những người làm “Vẻ vang dân Việt”! Nhưng đó là chuyện cá nhân, chuyện gia đình, không phải chuyện cộng đồng.

Chuyện cộng đồng phức tạp và xấu hơn nhiều. Sở dĩ phức tạp và xấu vì, ngoài phương diện xã hội, văn hoá…, tình trạng chống cộng bát nháo đã làm ô uế bộ mặt sinh hoạt cộng đồng! Chống cộng là việc cần làm, nhưng cách chống cộng bất hợp lý và thiếu lương tri của không ít người Việt hải ngoại mới là vấn đề xấu xa tệ hại. Vấn đề tệ hại đó như thế nào?

Sau khi bị bứng ra khỏi lòng đất nước, hải ngoại trở thành một chiến trường của người Việt tỵ nạn chống CSVN. Là một chiến trường nhưng không có cấp chỉ huy, không có chiến lược, chiến thuật, mạnh ai nấy chống nên càng chống càng loạn! Không cần tự chế, không cần phối hợp, không sinh hoạt theo cần nguyên tắc tự do, dân chủ, đa nguyên… ai cũng cho mình quan trọng, quan điểm chống cộng của mình là duy nhất đúng, mọi người phải nghe theo, phải tuân phục, nếu không, nón cối và dép râu được tung ra chụp lên đầu người khác. Thế mới đại loạn!


Chắc chắn kẻ thù VC có mặt khắp nơi nhưng họ vô hình vô dáng, ngoại trừ những viên chức ngoại giao, khó biết đích xác họ là ai và đang ở đâu nhưng lạ quá, sao người Việt hải ngoại biến thành VC càng ngày càng đông thế?! Những khuôn mặt “VC mới” sao toàn những người quen thuộc và có uy tín trong cộng đồng như nhạc sĩ Trúc Hồ, nhà văn Huy Phương, Chu Tất Tiến, bình luận gia Trần Trung Đạo, Nguyễn Ngọc Bích, cựu Thiếu tá TQLC Phạm Văn Tiền… VC nhiều quá kể không nổi. Tôi đọc trên “net” thấy có hai danh sách liên quan đế sự xuất hiện của nhân vật Điếu Cày, một bên chống, một bên bênh, danh sách nào cũng vài ba chục người. Đúng ra, vì người bênh kẻ chống (Điếu Cày), những người trong danh sách này phải là kẻ đối nghịch với những người thuộc danh sách kia chứ. Nhưng lạ lùng thay, cả hai danh sách đều bao gồm những tên “Việt gian cộng sản cả”!!! Thế là thế nào? Người quốc gia đâu hết rồi!

Đọc đến đây, quý vị hẳn phải nghĩ rằng sự chống cộng của người Việt hải ngoại đã có vấn đề. Vấn đề đó là SỰ CHỤP MŨ BỪA BÃI, một vấn đề bất trị và hết sức nghiêm trọng làm cho khuôn mặt cộng đồng của người Việt hải ngoại trở thành một mớ hổ lốn ngô chẳng ra ngô, khoai chẳng ra khoai, mười hai con giáp không giống con nào! Chẳng còn ai nói ai nghe. Chẳng còn ai nể mặt ai. Ai cũng có thể biến thành VC, ai cũng có thể bị hạ nhục chưởi bới bằng những ngôn từ bẩn thỉu nhất nếu có phát biểu/hành động khác với những kẻ tự cho mình là người chống cộng thật sự.
Chính Nghĩa Quốc Gia là cái gì mà họ có thể nhân danh để chỉ mặt đồng hương, hô hoán là VC một cách vô tội vạ như thế?

Chụp mũ là một hình thức tố cáo, nhưng hạ cấp và thiếu lương tri, thiếu trí tuệ hơn tố cáo nhiều. Người tố cáo là người đòi công lý, đòi lẽ phải, có ít nhiều bằng chứng và thường chịu trách nhiệm trước lương tâm, trước pháp luật. Kẻ chụp mũ, nhất là chụp mũ trên mạng lưới internet, chỉ muốn bôi nhọ đối phương, không cần công lý, không cần lẽ phải, không cần bằng chứng nào và cũng không chịu trách nhiệm với ai, lương tâm họ coi như đi vắng rồi nên tha hồ vung bút. Họ nhân danh Chính Nghĩa Quốc Gia để làm chuyện ấy. Thật tội nghiệp cho chính nghĩa này.

Ai là những người hay chụp mũ? Thường là những kẻ cuồng tín, cực đoan, trình độ thấp kém, không có khả năng nhận xét/lý luận/phân tích, thấy ai có quan điểm khác mình, có cách chống cộng khác mình, thuộc một tôn giáo/đảng phái khác mình thì lập tức cho người ta là VC. Lạ là cũng có một số giới chức VNCH cũ (tức là ít nhiều có học), một ít người trong giới viết lách tương đối có tiếng tăm mà cũng chơi trò chụp mũ hạ cấp này.

Ngoài những thành phần đó ra, còn ai là kẻ chụp mũ? Thưa, là VC! Những tên đặc công mạng chuyên ném đá giấu tay, chúng lấy tên ma, tên quỷ vừa lên án CSVN gay gắt (như thật) vừa tố cáo người này là VC, người kia là VC loạn cào cào với mục đích bôi lem những người uy tín, tạo rối loạn và chia rẽ trong cộng đồng. Đáng tiếc là “phe ta” cứ thế “cắn câu” hùa theo tung hứng nhịp nhàng tạo nên cảnh mầy như tao, ao như giếng, ai cũng VC hoặc tay sai VC… đến nổi tìm đỏ mắt không thấy một “người quốc gia chân chính” nào! Thành ra, với cái nhìn của tôi, những kẻ chống cộng to mồm và hung hăng nhất, những kẻ chụp mũ bừa bãi nhất, chưa chắc đã là người quốc gia. Người quốc gia “tố cộng” thì VC cũng “tố cộng”, làm sao biết được ai là ai?! Đây là vấn đề mà những ai còn lương tâm, còn tôn thờ chính nghĩa quốc gia, còn nghĩ đến tiền đồ và giòng sinh mệnh của dân tộc VN nên suy nghĩ.

Trong cuộc chiến không giới tuyến này, đây thực sự là một vấn đề sinh tử. Nếu chỉ chống cộng bằng cảm tính, bằng hận thù, bằng tinh thần phe đảng mà không cần vận dụng lý trí, không cần nghĩ đến mục đích chung thì chỉ là một sự tự thiêu tập thể!

Xin tự vấn lương tâm, những ai còn cho mình là người quốc gia hãy chấm dứt hành động chụp mũ. Khi người quốc gia không còn chụp mũ nhau nữa, kẻ tiếp tục trò đê tiện này chỉ có thể là VC!

Ngoài ra, tôi còn ghi nhận được điều này: Đối với một số người, ai theo Đảng Việt Tân (VT) hoặc nghi là VT, có chính kiến và lập trường đấu tranh như VT đều có thể bị họ gán cho là VC! (Cụ thể như Giáo sư/khoa học gia Nguyễn Xuân Vinh, tướng Lê Minh Đảo, Trúc Hồ cùng đài SBTN và Trung tâm Asia, nhà văn Chu Tất Tiến, cựu Thiếu tá TQLC Phạm Văn Tiền…). Đây là một đại vấn nạn, không những cho VT mà cho cả cộng đồng VN hải ngoại. VT là VC? Vấn đề hoàn toàn ngoài khả năng hiểu biết của tôi, nhưng tôi có sự quan sát: Nếu VT là VC tại sao họ được hoạt động hợp pháp tại các nước tự do? Thỉnh thoảng lãnh đạo VT được mời điều trần/thuyết trình về tình trạng nhân quyền ở VN tại quốc hội các nước Mỹ, Úc, Âu châu,.., mới đây nhất là Canada. Giải thích thế nào về hiện tượng này? Không lý thế giới tự do đã “thiên cộng” hết rồi? Nếu nói, chuyện thiên hạ ngoài đường bàn tay không với tới, cũng được, nhưng chuyện trong nhà thì sao? Nếu VT là VC sao những người chống đối không tìm cách trừ khử mà để họ có mặt công khai trong hầu hết các cộng đồng VN hải ngoại vậy? VC bên hông mà không loại được, làm sao đòi tiêu diệt/giải thể chế độ CSVN bên kia bờ Thái Bình Dương?! Không làm gì được mà cứ tiếp tục “chăn gối với kẻ thù” mãi thế sao?

Chống VT vì thất vọng, bất mãn Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, điều đó dễ hiểu. Nhưng cho rằng VT là VC có vô lý và võ đoán lắm không? Nếu tôi không lầm thì VT là tổ chức chính trị hải ngoại có cơ sở hoạt động trong nước chống CSVN. Điều đó không đáng được ủng hộ và khuyến khích sao? Ủng hộ hay chống đối ai là quyền tự do của mỗi người, nhưng sự ủng hộ/chống đối đó có tính thuyết phục hay không mới là điều quan trọng. Tôi không theo VT nhưng cũng không chống họ. Không theo vì lý do riêng, không chống vì mình không làm được như họ. Trong nước, VC tố cáo VT là “khủng bố”, hải ngoại tố VT là VC là một chuyện cực kỳ nghịch lý cứ tồn tại mãi, là sao?! Vấn đề gai gốc này VT tự giải quyết nếu họ muốn lớn mạnh. Điều tôi quan tâm là, trong tình trạng thù bạn nhập nhằng này, trước tình hình tố cáo chụp mũ vung vít liên tục này làm sao chúng ta có thể sinh hoạt một cách dân chủ, văn minh và đạt hiệu quả trong việc chống cộng/yểm trợ quốc nội chống bạo quyền? Nên nhớ rằng, cũng như nạn chụp mũ, tình trạng chống VT cũng rất phức tạp. Không những một số người Việt hải ngoại chống VT mà VC cũng đánh phá VT ngay tại sân nhà hải ngoại này. Làm sao phân biệt được mục đích chống VT của hai bên đối nghịch này? Nếu chụp mũ bừa bãi là vô tình tiếp tay cho VC thì tình trạng chống VT cũng thế. VC luôn luôn “thọc gậy bánh xe” vào các sinh hoạt của người Việt hải ngoại, nhất là trong lãnh vực chính trị. Chúng “thọc gậy” rất hiệu quả: Từ quyết tâm chống cộng cao độ và hăng hái lúc ban đầu của mọi người đến nay thì tình trạng ta chống ta tràn lan và quyết liệt làm phân rã niềm tin, làm chán nản lòng người! VC là kẻ vừa “xúi trẻ ăn cứt gà” vừa “toạ sơn quan hổ đấu” để cuối cùng họ ngồi rung đùi vừa mĩm cười đắc thắng vừa chưởi thầm “đồ ngu cả lũ”!

Tôi nhớ đã đọc đâu đó chuyện “cua Mỹ”, “cua Việt Nam” vừa khôi hài vừa thâm thuý, xin kể lại để quý vị cùng suy nghĩ: Hai người bạn, một Mỹ một Việt Nam rủ nhau ra vịnh San Francisco câu cua (Sea crabs). Người Mỹ câu được con nào thì bỏ vào thùng và đậy nắp lại. Người Việt Nam câu được con nào cũng bỏ vào thùng của mình nhưng không cần đậy nắp. Khi cả hai thùng đã nhiều cua, nắp thùng của người Mỹ bị cua đẩy lên nên ông ta phải lấy vật nặng đè xuống để phòng thất thoát. Ngó qua thùng cua của người bạn Việt Nam, người Mỹ ngạc nhiên hỏi: “Tại sao anh không cần nắp đậy mà cua vẫn không bò ra?” Người Việt Nam trả lời: “Cua Mỹ khác cua VN. Cua Mỹ, một con bò lên những con khác làm bệ đỡ. Cua VN, một con bò lên những con khác kéo xuống. Vì thế tôi không cần nắp đậy mà chẳng có con cua nào bò lên tới miệng thùng được”!!!
Người sáng tác câu chuyện này chắc là am hiểu sinh hoạt chính trị của người Việt hải ngoại hơn ai hết. Tôi là một “con cua VN” nhưng không muốn trúng kế kẻ câu cua, lại càng không muốn hành động vô ý thức như các “bạn cua” khác, trong khi cái chết gần kề cho cả đám mà vẫn cứ hại nhau cho được!

Là một người bình dân phi đảng phái (vì muốn giữ tiếng nói độc lập, tôi không theo bất cứ đảng phái nào), tôi chỉ nêu lên một thực tế rành rành mà không dám có một đề nghị cụ thể, vì vấn đề quá phức tạp. Không có cơ quan đoàn thể nào có thể giải quyết vấn nạn này, tự mỗi người, những ai còn nghĩ đến vận mệnh của Tổ Quốc và Dân Tộc VN nên suy nghĩ để làm thế nào chúng ta có một sự sinh hoạt hợp lý hơn, dân chủ, phóng khoáng và hiệu quả hơn, nếu không, sự hô hào chống cộng chỉ là một trò hề trên sân khấu chính trị hải ngoại. Chống cộng kiểu đó sẽ không bao giờ có kết quả mà chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi.

Sacramento, CA thượng tuần tháng 12, năm 2014

Định Nguyên