Saturday, May 28, 2016

Chống Mỹ Cứu Nước! - Bảo Giang (Danlambao)


Khi nhìn lại ngày 30-4-1975 cách đây 41 năm, ngày Cộng sản Bắc Việt phùng mang lên gọi là ngày “Giải Phóng Miền Nam”, ngày “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Hoặc giả, là ngày hoàn tất nhiệm vụ của tên đầy tớ: “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc” (Lê Duẩn), tất cả mọi người đều phải buồn cười. Buồn cho chữ nghĩa và cười vì kẻ tự gọi là “chiến thắng” là “giải phóng”, nhưng chỉ sau ít ngày bị đói ăn trong cảnh làm nô lệ cho Tàu và phản bội xương máu của đồng bào, tiền nhân, Việt cộng rủ nhau cúi đầu xuống mà lạy “đế quốc Mỹ và tay sai” để kiếm “cơm thừa canh cặn”.

Trước tiên, Võ Văn Kiệt đã giang tay vỗ thẳng vào mặt Phạm Văn Đồng khi uốn lưỡi, chỉ bảo báo chí, tập thể CS phải tập ăn tập nói, tập cách chào đón những người tỵ nạn, những người vượt biên, vượt biển khi Cộng sản tràn vào miền Nam là “khúc ruột ngàn dặm”. Thay vì xử dụng ngôn từ của loại đầu đường xó chợ “ma cô và đĩ điếm” của Phạm Văn Đồng trước kia, để mong họ trở về Việt Nam, nhờ đó mà hưởng ké những đồng Dollars Mỹ. Kết quả, sau khi nâng khăn sửa túi cho người tỵ nạn về thăm quê, CS bắt đầu đánh răng, xúc miệng rồi chùi trơn, đánh bóng từ ngữ để mời chào trọng thị Tổng Thống của đế quốc Mỹ "xâm lược" đến thăm Việt Nam vào các năm 2006 và 2010. Được ăn, nay 2016, nhớn bé lại bảo nhau xếp hàng, cúi đầu đón tiếp một TT khác. Nhìn cảnh CS chạy ngược chạy xuôi, quét đường trải thảm đón đế quốc Mỹ, người dân Việt Nam phải bấm bụng, lắc đầu trước cảnh “nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi” của nhà nước CSVN.

Có người hỏi rằng: Theo truyền thống đánh thuê của ta, liệu nhà nước có cho nhân viên đóng vai nhân dân tràn ra đường phố, giơ cao biểu ngữ, rồi đồng loạt vung tay hô lớn “Đả đảo đế quốc Mỹ xâm lược”, “Obama hãy cút về nước” không? Hay phải cho người trà trộn vào dân chúng, mở căng mắt ra xem có một loại biểu ngữ nào ngu dốt như đảng ta đã làm trước đây hay không. Nếu có thì phải hạ cánh tay, thượng cẳng chân chủ nhân của nó ngay lập tức! Không thể để những tên phá hoại này sống sót!

Đến khi đường phố sửa soạn giăng cao hàng loạt biểu ngữ “Kính chào Ngài TT Obama”, nhà nước CS lại phải họp bàn bỏ tiền ra để in hàng trăm nghìn lá cờ Mỹ đem phát cho trẻ, cho cán bộ giả thường dân đứng dọc hai bên đường mà hoan hô, chào đón Ngài. Đã vất vả thế, hàng cán gộc còn mất ăn mất ngủ, họp lớn họp bé, viết, sửa và tập đọc các bản văn cho trôi chảy nữa!

Trước cảnh dở khóc dở cười này, xem ra chẳng còn ai thắc mắc là tại sao nhà nước ta lại phải dùng những khẩu hiệu của miền Nam trước kia để đi đón TT Mỹ? Bởi lẽ, tất cả đều biết rõ sự nghiệp của CSV chỉ là câu chuyện của một băng đảng gây ra tội ác với con người như lời của Mikhail Gorbachev, cựu tổng thống Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Liên bang Sô Viết, kiêm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Sô, đồng thời cũng là lãnh tụ của phong trào cộng sản quốc tế mà Việt cộng là hội viên. Ông đã công khai công bố với thế giới cái bản chất thực của cộng sản là: “Chế độ CS mà tôi đã mang cả đời ra phục vụ, chỉ toàn là sự tuyên truyền và các cán bộ đảng trong đó có tôi chỉ điều hành quốc gia bằng sự gian dối, độc ác”. Rồi người lãnh đạo sau ông, một cựu đại tá trong đội quân tình báo Liên Sô, Tổng Thống Putin xác minh: “Kẻ nào tin những gì Cộng sản nói là người không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của cộng sản là kẻ không có trái tim”. Trong khi đó, Thủ tướng Đức Angela Merkel, một cựu công dân của CS Đông Đức thì rõ ràng hơn trong kết luận "Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.”.

Ai có thể bao biện được những lời công bố này? Chắc chắn là chẳng có ai! Thực tế hơn, hỏi xem CSVN đã làm được những gì cho đất nước này sau khi mở chiến tranh vào nam và tạo nên cái chết oan khiên cho ba, bốn triệu nhân mạng trong chiến tranh, rồi đẩy cả nước vào cảnh nghèo đói lạc hậu hôm nay? Chẳng lẽ, cái chủ đích “giải phóng miền Nam” chỉ là để vùi dập cả nước vào cuộc sống thê lương hơn, và rồi sẽ trao tay cho Trung cộng vào năm 2020 theo thỏa ước Thành Đô chăng? 

Hay hỏi xem, tại sao những người có sẵn quyền uy tuyệt đỉnh trong tay kia lại không hô hào tiến lên XHCN mà lại tự tay xóa bỏ chế độ cộng sản? Khi tự xóa bỏ chế độ CS, họ đã vì mình hay vì công ích toàn dân? Có phải các quốc gia theo chế độ Tự Do là thiên đường là hạnh phúc đáng mơ ước của người dân là lý do để họ xóa bỏ chế độc cộng sản không? Nếu phải, tại sao tập đoàn Việt cộng lại tiêu diệt ước mơ tốt đẹp của con người rồi đeo gông XHCN vào cổ dân tộc Việt Nam? Chẳng lẽ chế độ Cộng Hòa tại miền nam Việt Nam là một thảm họa cho cộng sản ư?

Với tôi, miền Nam trước kia là một xã hội nhân bản của con người. Ở đó chưa là nơi đạt đến lý tưởng và ước mong của mọi người. Nhưng là nơi có tự tình dân tộc. Là nơi mà mọi người đều có cơ hội chen vai, chung sống và xây dựng đời sống mới. Là nơi mà tiếng trẻ reo vui theo từng bước chân từ mái nhà tranh đến trường. Là nơi mà niềm tin của con người đặt cả vào trong tờ giấy trị giá một đồng, nhưng đã được xé ra làm hai với giá trị là 50 xu cho mỗi nửa để buôn bán! Đã thế, hầu như chẳng có một người nào phải chập chờn trong giấc ngủ vì lo nạn trộm cắp. Dĩ nhiên, cuộc sống như mơ với kỷ cương ấy, dẫu có sút giảm sau ngày TT Ngô Đình Diệm bị bọn tà ma Việt cộng giả vai tăng ni xuống đường phá rối và gặp bọn phản tướng hèn hạ nuốt tiền sát hại. Tuy thế, những năm sau đó 1963- 1975, dù phải cuốn mình đỡ đạn pháo của Nga Tàu do Việt cộng bắn phá đêm ngày, cuộc sống của người dân dẫu là trong cảnh lo âu cùng khổ nhất vẫn còn khá hơn mức sống, và sự sinh hoạt của người được đánh giá là khá giả trong thời cộng sản sau 1975 nhiều lần. 

Đó là nói đến cái ăn, cái mặc và phong thái trong cuộc sống. Về an sinh xã hội, ở đó, tuy không phải là thiên đàng nhưng cũng chẳng phải là mảnh đất hoang của những trộm cắp đầu đường xó chợ hoạt động như sau 30-4-1975. Đi đâu, ở đâu, làm gì, không ai hỏi đến. Thậm chí đi biểu tình nêu đích danh, đòi lật đổ chính quyền cũng chẳng một viên cảnh sát công an nào dám đụng đến, ngoại trừ kẻ có hành vi phạm pháp hay là cán cộng giả dạng trà trộn vào trong các cuộc lên tiếng với mưu đồ phá hoại, ném đá dấu tay! Từ đó cho thấy, đây là lý do để người dân Việt luôn muốn sống với thời Cộng Hòa.

Chớp mắt, sau ngày 30-4-1975, cuộc sống xem ra là đổi đời. Đổi một cách đúng nghĩa. Từ an bình ra lo lắng, từ Tự Do xuống nô lệ. Giấy tờ có hàng trăm thứ, con người vẫn không có giấc ngủ yên. Chẳng nói đến cuộc sống lầm than của người dân nữa, vì ai cũng biết. Chẳng nên nói đến cảnh trộm cắp đầu đường xó chợ hay giữa ban ngày nữa. Bởi lẽ mọi người là chứng nhân. Sau ngày 30-4-1975 nó đã hành nghề giữa ban ngày, và chất ngập trên những chuyến xe của mọi tầng lớp cán bộ, bộ đội, công an, từ trung ương tới địa phương chạy ngược chiều từ Nam ra Bắc rồi. Nhưng hãy thử nhìn vào phong cách sống, tư tưởng độc lập, tinh thần chủ quyền, và cái đạo đức làm người trong cách ăn cách ở, cách xử thế của giới gọi là lãnh đạo từ nhớn đến nhỏ trong hàng ngũ này xem như thế nào?

Có phải từ khi đi theo và là đầy tớ của Trung cộng, Hồ chí Minh (Hồ Quang) và tập đoàn CSVN đã noi gương Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống, đưa đất nước và dân tộc này vào con đường cùng khốn không? Rồi sau khi gây ra chiến tranh mà CS gọi là “giải phóng” người dân Việt Nam được những gì? Có phải ngoài chuyện dân tình nhận lấy khốn khố là hàng ngàn ngàn km2 bờ biển, vùng đất đai màu mỡ, hay nơi hiểm địa để bảo toàn và phát triển đất nước đều nằm trong tay Trung cộng không? Có phải hàng hàng lớp lớp người được gọi là chuyên viên, cố vấn, nhà đầu tư, các thợ thuyền, nhân viên và hành khách du lịch từ Trung cộng tràn sang mua nhà, chiếm đất, rồi ở lại, nhưng nhà nước này không được phép kiểm toán những con số không? 

Rồi cùng nhìn lại xem cái tình “đồng chí” bền chặt trong từ XHCN với láng giềng ra sao? Có phải cái giá đầu tiên mà CSBV đã phải trả vì làm kẻ đánh thuê, nhận súng đạn Tàu giết dân Việt mà hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam phải rời đất mẹ, nhập địa chính Tàu theo cái công hàm của Phạm văn Đồng ký ngày 15-9-1958 không? Rồi khi cơn đói kém vào những năm 1977-78 chưa qua, cuộc xé cờ cộng sản tại Liên Sô và Đông Âu (1988-89) đã đưa CSBV về đâu? Có phải tập đoàn CS Đồng, Linh, Mười, Anh, Phiêu, Khải, Cầm, Kiệt… đã dìm đất nước vào vòng nô lệ của Hán bang theo hiệp ước Thành Đô 1989 không?

Chuyện Thành Đô ra sao? Cho đến nay CS không công bố nửa lời. Nhưng theo wikileaks, nó được ghi chép như sau: “…Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt Nam bày tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung Quốc để Việt Nam được hưởng quy chế khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây… Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. Chuyện khốn khổ cho dân nước Việt là thế, nhưng kẻ đứng đầu cuộc ký nhận xin dâng đất làm nô lệ cho Trung cộng là VC Nguyễn văn Linh lại vênh vang tự đắc: “Ta hợp tác toàn diện với Trung Quốc, bảo vệ XHCN, chống đế quốc!”. Hỏi xem, Việt Nam còn lại gì?

Đến nay, nhìn vào bản đồ Việt Nam ai ai cũng phải lo lắng. Suốt từ Bắc chí Nam, không một nơi nào thiếu dấu chân của tập đoàn Trung cộng dày xéo. Không còn một vị trí nào, cơ sở nào mà không nằm trong “khế ước” xây dựng của Tàu cộng. Nói cách khác, tất cả những điểm được coi là chiến lược, cơ bản ở Việt Nam cũng như hệ thống hạ tầng cơ sở đã nằm gọn trong tay Trung cộng. Ấy là chưa kể đến hàng ngũ cao cấp trong công quyền, trong quốc hội là người Tàu. Như thế, Việt Nam sẽ đi về đâu? Sẽ bị Việt cộng cuốn chiếu đưa vào quan tài mà người đóng đinh là Trung cộng chăng?

Câu hỏi chẳng một người trả lời, trong khi đó giới thạo tin cho rằng: Hiện nay tập đoàn Việt cộng đang làm đủ mọi phương cách để Hoa Kỳ quên đi cái dĩ vãng của cuộc chiến, và bằng lòng coi họ hoặc chấp nhận họ như là một thực thể trong giới lãnh đạo tại miền Nam trước kia mà bảo vệ chúng. Rõ ràng, điều ước mong này không phải tới bây giờ Hoa kỳ mới biết. Tuy nhiên, phía Hoa kỳ dường như cho thấy rằng, dù có ngoại giao với Trung cộng, nhưng TC không thể là một đồng minh của HK. Việt cộng cũng bị Hoa Kỳ đánh giá như thế. Nên chuyện mua bán vũ khí tối tân của Mỹ để giao nộp cho BK chỉ là chuyện nằm mơ! Tại sao? Về điểm này, chẳng nói ra thì tập đoàn VC cũng biết rất rõ bản thân mình. Một bọn dối trá, bất lương. Một bọn Vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo rất khó có thể gần gũi với con người trong xã hội nhân bản, văn minh và có tín ngưỡng.

Như thế, câu hỏi được đặt ra là: Việt cộng mong cầu gì ở Hoa Kỳ nhân chuyến đến Việt Nam của TT Obama? Để lừa đảo người dân, để tiếp tục trục lợi trong con đường bán nước, hay muốn đưa đất nước thoát ra ngoài vòng kiểm soát của Trung cộng? 

a. Lối đi của nhà cầm quyền cộng sản:
Xem ra, phần đầu của câu hỏi trên là chủ đích của nhà nước này. Bởi vì cho đến nay, người ta không thấy một chỉ dẫn nào từ phía nhà cầm quyền CS cho thấy là họ muốn hòa giải với chính người dân ở trong nước để đưa đất nước vào một tiến trình thay đổi có lợi cho đất nước. Trái lại, nó chẳng qua chỉ là cuộc chơi bóng bẩy, mang tích ngoại giao bùa chú với Hoa Kỳ hơn là một thực tế có khả năng xây dựng một tiến trình mới. Ở đó, một bên vẫn cố gắng thăm dò và nhử mồi để xem phong cách chư hầu lệ thuộc ra sao vào đối phương. Một bên thì nhờ chuyến viếng thăm này mà thổi phồng tin tức hoạt cảnh, cũng như đánh bóng mình thành một đối tác được Mỹ coi trọng trong chính sách của Mỹ ở Đông Á để tiếp tục cuộc lừa đảo.

b. Cá sống vì nước, Dân sống vì Tự Do.
Ở một chiều khác, xem ra nhà cầm quyền cộng sản ở đây biết rất rõ ý định của người dân, nên cũng không dám nhờ đến sức mạnh của nhân dân để tạo nên một tiếng nói có trọng lực cho chủ quyền của đất nước trong những hoạt cảnh ngoại giao này. Bởi lẽ, khi người dân được thể hiện ý chí của mình một cách tự do thì chế độ cộng sản dù có được TC hỗ trợ, cũng sẽ không thể tồn tại ở nơi đây. Đó là lý do, những cuộc biểu tình dù để bảo vệ môi trường, bảo vệ mạng sống của cá, cũng là để bảo vệ con người đã bị cộng sản tấn công một cách tàn bạo và thô bỉ trong những ngày qua. Tuy nhiên, nó không có nhiều cơ hội đồng diễn hoặc lên tiếng trước mặt những người được coi là bảo vệ hai chữ Tự Do trên thế giới để mở ra tiến trình mới. Mặc dù, ngọn lửa đã sẵn sàng bùng cháy từ mọi nơi mọi chốn.

Như thế, xem ra không có chuyện CS muốn thoát Trung và quay về với chính nghĩa dân tộc. Nói cách khác, VC sẽ không bao giờ có khả năng đưa Việt Nam thoát ra ngoài tầm tay với của Trung cộng. Trái lại, càng lúc càng lún sâu vào đường nô lệ với TC. Khi cái mốc của ngày 2020 càng lúc càng gần. Chúng càng gia tăng cấp số chữ vơ vét và tìm cách hòa hoãn với Hoa Kỳ và các nước phương tây để tìm lối thoát thân trong đoạn cuối đường theo hiệp ước Thành Đô mà thôi. Sẽ chẳng có một con đường mới nào do Việt cộng mở ra cho dân tộc Việt Nam từ trước hay sau chuyến đi của Obama.

Nói như thế, không có nghĩa là ngày TT Hoa Kỳ đến Việt Nam sẽ không có cờ hoa không có tiếng nói thật sự của người Việt Nam. Trái lại, có thể còn nhiều hơn người ta ước tính. Bởi lẽ ngày nay, mọi người Việt Nam đều ý thức rằng: Con đường của Việt Nam đi sẽ do chính dân tộc Việt Nam tự quyết, nó không phải là con dường do Việt cộng tự xếp đặt. Bởi lẽ, từ mấy chục năm qua, không ai xa lạ gì những trò đa ngôn xảo trá của chúng. Hơn thế, ai cũng biết và chính CS chứng minh rằng: Ở đâu có cộng sản, ở đó có hận thù. Ở đâu có cộng sản là ở đó có bạo tàn và đói rách. Ở đâu còn cộng sản, ở nơi đó là một cuộc sống không có niềm vui, nói chi đến Hạnh Phúc, Tự Do, Công Bình. Hơn thế, chẳng một người Việt Nam nào mà không thuộc nằm lòng: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, nhưng hãy nhìn kỹ những điều chúng làm” (TT Nguyễn văn Thiệu). Đặc biệt mọi người đều biết: Chẳng ai ban cho ta chữ Tự Do, nhưng phải đổi lấy nó bằng máu và nước mắt của mình!

Điều này là hiển nhiên. Hãy nhìn về Nam Phi để thấy nhà cầm quyển độc tài đã bắt giam Mandela là những người đem đến cho Nam Phi một sức sống, an bình hay chính người tù của chế độ mang tên Mandela đã làm cho đất nước ấy hồi sinh. Gần hơn, Miến Điện cần đến tù nhân Aung San Suu Kyi để hồi sinh hay nhờ vào hàng ngũ độc tài quân phiệt thờ Trung cộng? Việt Nam thế nào đây?

Phải nhờ những Hồ Quang, Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Đỗ Mười, Nguyễn văn Linh… và những kẻ tiếp bước bán nước cầu vinh Nguyễn phú Trọng, Nguyễn xuân Phúc, Nguyễn đại Quang, Uông Chung Lưu, Hoàng Trung Hải… để người dân tìm được nguồn sống của dân tộc chăng?

- Không. Tôi tin rằng không bao giờ Việt Nam cần đến thành phần này.

Như thế, có phải Việt Nam ngày mai cần đến những bàn tay, những trí tuệ, nhân bản của những người tù như Nguyễn văn Lý, Nguyễn văn Đài, Lê Công Định, Lê thị công Nhân… cần đến những trí năng vì dân vì nước Dương Nguyệt Ánh, Lương xuân Việt, Đỗ bá Hùng, MyeLene Trần Huỳnh, anh em nhà Võ bá Ngữ, Võ bá Tường, Ngô bảo Châu… và những người trẻ tài năng, tận tụy ở khắp nơi, đủ khả năng nối chí lớn theo bước chân của tiền nhân bảo vệ quê hương và đưa một Việt Nam tiến lên trường quốc tế chăng?

Xem ra, đã có câu trả lời rõ ràng, chuẩn xác, dứt khoát có sẵn trong lòng mọi người, chẳng trừ ai. Hẳn nhiên, Obama cũng biết rõ như có tờ giấy ở trước mặt. Như thế, đến nay câu chuyện chỉ còn là một hướng đi. Nếu nhà nước Việt cộng đưa ra những biểu ngữ chào mừng, hoan hô Obama. Tại sao chúng ta không thể đồng lòng, cùng giơ cao những biểu ngữ chào mừng Tự Do cho Việt Nam, hoan hô Hòa Bình, Độc Lập cho Tổ Quốc và đả đảo bè lũ cộng sản bán nước? 

Qua việc làm này chúng ta sẽ có câu trả lời. Nếu cái khẩu hiệu thứ nhất vẫn được nhà nước đơn lẻ, lặng lẽ dúi vào tay trẻ, công an, cán bộ mang ra đường phất phơ để lừa người bịp đời, và không ai nhìn thấy cái khẩu hiệu thứ hai của triệu dân đưa lên, hoặc giả bị VC bạo hành thì điều ấy cho thấy rằng: Trong lòng những kẻ bất nhân, giỏi lừa dối, không có cội nguồn cũng như không có dân tộc. Chúng không phải là những người cùng sống và chết với dân tộc này theo tinh thần của cha ông ta. Chúng không đi theo bước chân của những Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nhị Trưng… bảo vệ đất nước, bảo vệ nguồn cội dân tộc. Trái lại, chúng chỉ là những tôi thần của Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống của Hồ Quang chờ dịp gây họa cho nước mà thôi.

Đối mặt với thành phần này, chúng ta chỉ còn một cách duy nhất: Toàn thể quốc dân Việt Nam cùng đứng dậy, chung tay thực hiện khát vọng trường tồn của sông núi và lẽ sống của dân tộc. Khi ấy, có thể máu sẽ đổ. Đó là đau thương và nước mắt. Nhưng đất nước chúng ta sẽ Hồi Sinh. Con cháu chúng ta sẽ thoát ách cộng sản và bước ra ngoài vòng tay với của tập đoàn đỏ Trung Quốc. Để từ đó, dưới mái nhà Việt Nam, chúng ta sẽ mãi mãi cùng nhau ca vang khúc hát Tự Do của dân tộc và Độc Lập của tổ Quốc Việt Nam.
Ý bạn thế nào?

20-5-2016

Bài Diễn Thuyết Tuyệt Vời Của Bà Michelle Obama (Phu Nhân Của TT Barrack Obama) (với phụ đề Việt ngữ)

Chữ Tin Riêng Tặng Cho Đời - Trầm Vân

"Bửu bối" Giúp TT Obama Phát Biểu Trơn Tru Suốt Hằng Tiếng Đồng Hồ Mà Không Cần Diễn Văn


Những chiếc máy phóng đại chữ, hiển thị lời phát biểu đã được chuẩn bị sẵn, chính là "bửu bối" khiến Obama trông như đang chăm chú, và hăng hái nhìn vào mắt khán giả, nhưng thực ra là đang nhìn vào một màn hình trong suốt hiển thị trước mặt.

Máy phóng đại chữ là một thiết bị dùng cho các Xướng ngôn viên Truyền hình có thể đọc được văn bản bài viết của mình trên một màn hình đặt trước mặt, mà khán giả không nhìn thấy được. Chiếc máy này đã được các Tổng thống Mỹ sử dụng trong hơn nửa thế kỷ nay, nhưng có lẽ Obama là người dựa vào chúng nhiều nhất đó.


Một mật vụ đứng canh gác ở phía trước, khi Tổng thống phát biểu tại Gala Trao giải thường niên lần thứ 37 của Học viện Congressional Hispanic Caucus ở Washington DC, hôm 2/1/2014. (Ảnh: AP)..


Ngày 27/3/2009, Tổng thống Obama công bố chiến lược mới đối với Afghanistan và Pakistan tại Washington. (Ảnh: Reuters).


Một Trợ lý đang kiểm tra lại chiếc máy phóng đại chữ, trước khi Tổng thống Obama bình luận về cải cách thuế tại phòng giải lao của  Tòa Bạch Ốc hôm 4/5/2009. (Ảnh: Reuters).

Mời xem chữ hiện lên như thế nào, để Quý Cụ thực tập làm Tông Tông Mẽo nha:


Posted by: van tran 
Nguồn: Yahoo groups

Friday, May 27, 2016

Hạ Xưa - Đỗ Công Luận

Một Điệu Nhảy Tuyệt Vời Với Hai Cặp Vũ Công: Người Lớn Và Em Bé

Hết Hạn - BS. Hồ Ngọc Minh


LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

Nhiều lần, bệnh nhân của tôi rất quan tâm, lo ngại về việc thuốc “hết hạn”, quá “đát”, cho dù trên lọ thuốc ghi rõ là còn vài ba ngày nữa mới hết hạn. Về đến nhà, tôi mở tủ lạnh ra, thì, ôi thôi, một mớ đồ ăn cũng đã “hết hạn”, và quá “đát”. Bệnh nhân của tôi, nhiều người sẵn sàng quăng thuốc vào thùng rác, và lũ “Mỹ con” nhà tôi cũng thế, nhanh tay vứt đồ ăn vào thùng rác cho dù có những thức ăn đóng hộp chưa khui ra bao giờ.

Nhớ lại thời còn ở Việt Nam, tôi đã từng đi lượm đồ ăn hay thuốc men từ những “hầm bứa” mà quân đội Mỹ quăng đồ hết hạn vào đấy. Cho đến giờ phút nầy tôi vẫn còn sống “nhăn răng”, chẳng chết con ma nào, và đang viết bài “hết hạn” cũng nhờ vào những “của quý” lượm được từ những hố rác ấy. Thế thì, đâu là giới hạn của sự an toàn của đồ ăn hay thuốc men đã hết hạn?

Trước tiên hãy bàn về sự “quá hạn” đồ ăn
Ở Mỹ, chỉ có thức ăn của trẻ sơ sinh thì mới “bắt buộc” (mandatory) ghi ngày hết hạn. Một số tiểu bang cũng bắt buộc ghi ngày hết hạn trên các thực phẩm chế biến từ sữa (diary products). Còn lại, việc ghi ngày hết hạn trên nhãn hiệu của các loại thực phẩm chỉ có tính cách “tự nguyện” mà thôi, voluntary system of labeling. Như thế, trên lý thuyết, không ghi ngày hết hạn thì cũng chả sao!

Cũng vì tính cách tự nguyện tự giác cho nên thực phẩm được dán nhãn, được tự biên tự diễn theo nhiều cụm từ khác nhau, như “expiration date”, “sell by date”, “best if used by (or before) date”, “guaranteed fresh date”, “pack date”… Tất cả những cụm từ nầy đều đặt nặng yếu tố phẩm chất của thức ăn nhiều hơn là sự an toàn của thức ăn. Chúng không có nghĩa là tới ngày “hết hạn” ghi trên nhãn hiệu là đồ ăn sẽ biến thành chất độc. Tuy nhiên, những cụm từ nầy nhằm để bảo vệ sự an toàn của nhà sản xuất thực phẩm nhiều hơn là cho người tiêu thụ. Thứ nhất, sau ngày hết hạn, người dùng có “chuyện gì” thì ráng chịu vì “I told you so”. Thứ nhì, một hình thức doạ dẫm để người “yếu bóng vía” vứt đồ ăn vào thùng rác và đi mua thêm thức ăn mới.
Để đơn giản hoá, hãy nhớ một số quy tắc chung cho thực phẩm được xem là an toàn để dùng, “sau ngày hết hạn” ghi trên nhãn:
  • Sữa tươi có thể dùng một tuần sau ngày hết hạn.
  • Trứng gà, từ 3 đến 5 tuần.
  • Thịt gà, thịt vịt, đồ biển phải nấu hay đông lạnh trong vòng một đến hai ngày. Còn thịt bò, thịt heo phải nấu hay đông lạnh sau 3 đến 5 ngày. Một khi đồ ăn đã được đông lạnh thì sẽ giữ được vĩnh viễn bất kể ngày hết hạn.
  • Đồ hộp, đồ đóng chai chưa khui có thể giữ được 18 tháng sau ngày hết hạn nếu bảo quản trong chỗ mát. Nếu lon đồ hộp bị phồng lên là dấu hiệu có vi trùng, thì phải vất bỏ cho dù chưa hết hạn.
  • Tất cả các thức ăn khác, nhất là thức ăn do chính mình nấu nướng hay mua ở tiệm về thì phải dựa vào sự nhận xét và phán đoán của người dùng bằng cách quan sát, ngửi mùi và nếm. Nếu thấy không ổn thì quăng ngay. Đừng có tiếc.
  • Vì thế, để khỏi phải đương đầu với vấn nạn quá nhiều đồ ăn hết hạn, ta không nên tích luỹ, đầu cơ nhiều đồ ăn nhất là các loại đồ ăn đóng hộp, đóng bao, đóng bì. Riêng đồ ăn tươi thì chỉ nấu ăn vừa đủ bữa, và… ăn ít lại! Ăn ít sống lâu, và đỡ stress vì phải lo chuyện thức ăn bị… hết hạn.

Bây giờ bàn tới thuốc men “quá hạn”
Nói chung, bạn không mất mạng vì dùng thuốc quá hạn, trừ một vài trường hợp phải cẩn thận.

Dĩ nhiên, tôi không khuyên bạn cứ uống bừa những thuốc quá hạn kỳ ghi trên nhãn, và bạn phải hỏi thăm bác sĩ về những những loại thuốc đang uống, nếu lỡ quá hạn có nguy hiểm gì hay không. Nếu lỡ thì một vài viên “quá đát” cũng không sao, vì hầu hết thuốc không tự dưng hết hiệu lực qua đêm sau ngày hết hạn, và cũng không tự dưng biến thành thuốc độc, hay hôi thúi như đồ ăn ngay sau ngày hết hạn. Trong lịch sử y khoa chưa có một loại thuốc hết hạn nào gây ra ngộ độc cả. Trên thực tế, rất nhiều thuốc hết hạn đã cứu được rất nhiều mạng người ở những nước nghèo, trong tình trạng khó khăn. Trong đó có cả tôi trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam!

Điều đúng là thuốc càng để lâu càng mất dược tính. Những thành phần cấu tạo nên thuốc có thể từ từ yếu đi theo thời gian vì thế dược tính không còn đảm bảo 100% sau ngày hết hạn. Năm 2006, một nghiên cứu đăng trên tờ báo dược khoa, Journal of Clinical Pharmacology cho thấy 88% thuốc, nếu bảo quản trong điều kiện tốt vẫn còn hiệu lực tối thiểu 12 tháng, và trung bình đến 5 năm sau ngày hết hạn. Một số thuốc vẫn còn hiệu lực lâu hơn nữa. Một vài thí dụ nêu ra: thuốc trụ sinh Doxycyclin vẫn còn 80% dược tính sau 20 năm, thuốc Cipro (ciprofloxacin) vẫn còn tốt sau 12 năm, và thuốc phóng xạ muối potassium iodide vẫn còn hiệu lực sau 18 năm!

Tuy nhiên, vấn đề là mỗi loại thuốc đều có một thời hạn hiệu lực khác nhau sau ngày mãn hạn, và, khác với đồ ăn, bạn không thể nếm, ngửi, để biết.
Quy tắc chung, những loại thuốc không cần toa bác sĩ như thuốc bổ, thuốc nhức đầu Tylenol chẳng hạn, hay những loại thuốc dùng ngoài da, như kem trị ngứa thì có thể dùng sau ngày hết hạn “một chút”. Ngoài ra tất cả những loại thuốc trị bệnh, thí dụ như những loại thuốc trị bệnh tim, thuốc trị dị ứng hen suyễn khẩn cấp chẳng hạn, thì không nên “liều mạng” với chúng.
Sau đây là một số thuốc cần phải thay thế, sau ngày hết hạn:
  • Thuốc trị các bệnh thần kinh như phenytoin, carbamazepine, lamotrigine, và oxcarbazepine
  • Thuốc trị bệnh kinh phong như Dilantin, phenobarbital
  • Thuốc trị bệnh tim, Nitroglycerin
  • Thuốc loãng máu, Warfarin
  • Procan SR
  • Theophylline
  • Digoxin
  • Thuốc bướu cổ, Thyroid levothyroxine sodium
  • Paraldehyde
  • Thuốc ngừa thai, Oral contraceptives
  • Thuốc Epinephrine (Epi-Pen) trị dị ứng khẩn cấp như khi bị ong đốt chẳng hạn
  • Insulin
  • Các loại thuốc nhỏ mắt.
Tương tự như thức ăn, để khỏi phải lo lắng về thuốc men khi quá hạn, ta nên tránh mua và “tàng trữ” lung tung những loại thuốc bổ linh tinh, lang tang mà nghiên cứu cho thấy chẳng có ích lợi gì cả. Chúng ta ngộ độc vì uống qua nhiều… thuốc bổ chứ không phải vì thuốc quá hạn. Riêng với thuốc của bác sĩ cho toa thì phải uống hết, uống đúng theo lời dặn bác sĩ, không nên uống một phần toa thuốc một cách tuỳ hứng, vui thì uống, buồn thì không.

Trong cuộc sống, chúng ta có quá nhiều ngày “hết hạn” để nhớ, thí dụ như ngày trả tiền “bill” điện nước, điện thoại, internet; ngày trả thuế… mà từ ngữ Mỹ gọi là “deadline”. Ở Mỹ có hai cái deadline gần như chắc chắn, đó là ngày trả thuế và ngày trả… nợ đời. Một cái có thể gia hạn được còn một cái thì không.

Bạn có biết, người ta dùng chữ “expiration date” để chỉ ngày hết hạn của thuốc, nhưng trong y khoa, chúng tôi dùng chữ “expired” để nói về một bệnh nhân vừa mới qua đời? Chúng ta đều biết, ai cũng có một ngày “hết hạn”, chỉ khác với thuốc men và đồ ăn, ngày đó sẽ đến cho mỗi người, mà khi chào đời, nhãn hiệu không ghi rõ. Vì thế, ta nên tận dụng từng giây phút khi cuộc sống còn hiệu năng, còn tươi tốt, “best if used by (or before) date”, “guaranteed fresh date”. Vì, khác với thuốc men và đồ ăn, sau ngày hết hạn, là thật sự chấm hết, chúng ta không còn cơ hội để gia hạn tiếp tục nữa. Bạn nhé.

BS. Hồ Ngọc Minh 

Dư Luận Bàn Tán Về Phong Cách Tặng Hoa Cho TT Obama Của Hai Cô Gái Đại Diện Hà Nội Và Saigon Như Thế Nào?

Hai tổng thống Hoa Kỳ, hai cô gái Việt Nam, một cô gái VNCH, một cô gái CHXHCNVN, cách nhau 50 năm.

Comments

Khách Lạ Đúng là cô gái áo vàng vừa khúm núm, vừa lả lơi, như đã quen thói xin xỏ, quỵ lụy, nịnh bợ…. Thật là hèn quá! Cám ơn người đã sưu tầm được tấm hình quý của thời VNCH.
Like · Reply · 2 · 8 hrs

Bien Nguyen Phong thái cô gái áo trắng bắt tay TT Mỹ như một chính khách . Rất đáng ngưỡng mộ !
Like · Reply · 1 · 7 hrs

Ánh Hồng Cô gái áo vàng thiếu tự tin, thiết ngỉ ko biết điều kiện gì mà chọn cô gái có phong cách như vậy, hay là biểu cãm sự thùi mùi của con gái Việt Nam! Các bạn nghĩ có thich phong cách này ko , mình thi thich đứng với dáng vẽ tự nhiên tặng hoa gật chào bắt tay chào bằng tiếng Anh thật thân kính và duyên dáng
Like · Reply · 5 hrs

LanChi Hoang Khách Lạ nhận xét quá đúng. Cô áo vàng đúng là kỳ quá. Giáo dục cs đã đào tạo ra những con người như vậy hay sao? Cười cợt lả lơi thật và thấy hèn hèn sao đó. Còn cô gái VNCH rất tươi và chững chạc. Ngay khi vc vào Nam năm 1975, tôi đã biết chúng sẽ phá hủy cả một nền giáo dục tốt đẹp của VNCH trước kia, chúng sẽ làm hỏng cả môt thế hệ trẻ. Đáng tiếc. Biết đến bao giờ người trẻ VN bây giờ có được một nền giáo dục và đạo đức tốt đẹp để sánh vai với thế giới một cách bình đẳng trong các phong thái đĩnh đạc, tư cách đáng trọng. Từ Kim Ngân, CT Quốc Hội cùng Obama cho cá ăn đã thể hiện một con người thiếu văn minh, thô lỗ cho đến cô áo vàng này, lã lơi nhí nhảnh vô duyên.

Theo Tredeponline



Phong cách của người Saigon vẫn khác 

Tại Hà Nội , ra đón Tổng thống Obama chỉ là 1 con bé nhí nhố , tay chân vụng về , miệng cười thì toe toét , nhe hết cả răng ra , không hề biết thế nào là lịch sự và tôn trọng khi đại diện cho nước nhà ra tiếp đón 1 yếu nhân .
Bó hoa được trao tặng thì vừa to vừa đắt tiền nhưng chả mang ý nghĩa gì .

Tại Saigon , thì có người lớn tuổi đứng đắn ra đón Tổng thống , cô gái tặng hoa đi kèm thì biết đứng yên lặng 1 bên , cười không hở răng , điệu bộ trang nhã . Chiếc áo dài của 2 người cũng đúng là áo dài truyền thống , kín đáo mà sang trọng .
Bó hoa được trao tặng chỉ nhỏ và rẻ tiền thôi , nhưng là hoa sen , ẩn ý nói chúng tôi tuy phải sống trong bùn ( cộng sản ) nhưng chúng tôi vẫn là người Saigon , không nhiễm chút hôi tanh mùi bùn .
Còn riêng bà Kim Ngân chủ tịch quốc hội , thì qua cung cách cho cá ăn của mình , đã thể hiện rõ cho dù có xức hàng tấn nước hoa Chanel , thì bà vẫn khắm lặm mùi của Việt cộng .

Mây Gió Trôi Hoài Cuối Nẻo Xa - Trần Minh HIền

Đảng Luôn Sáng Suốt!

Khi Thủ Tướng X Tham Gia Chương Trình Chúng Tôi Muốn Biết

Không biết ông nào sáng tác ra cuộc thi đố nầy! Rất vui! Rất hay!

Nhân Sinh Cảm Ngộ: Không Cầu Mà Tự Được


Người tính không bằng trời tính, mọi thứ trên đời đều đã có an bài. Con người đôi khi cứ truy cầu thật nhiều, tính toán chi li, nhưng cuối cùng lại chẳng được như ý muốn. Buông tâm xuống, sẽ phát hiện rằng, không cầu mà tự được.


Ở trong ngôi chùa cổ trên núi có một lão hòa thượng và đệ tử sinh sống. Hôm ấy, trong chùa không còn một chút dầu đèn nào, vì vậy vị lão hòa thượng bèn gọi tiểu hòa thượng lên và nói: “Con hãy cầm bát xuống dưới núi mua một chút dầu”.

Tiểu hòa thượng nghe xong liền vội vàng chạy xuống chân núi để mua dầu. Sau khi mua được dầu, tiểu hòa thượng cứ lo lắng mãi vì sợ đi đường sẽ làm đổ ra hết, nên đã cẩn thận từng li từng tí, chỉ để tâm vào việc bưng bát dầu đi mà không chú ý nhiều đến con đường. Kết quả, khi về đến chùa thì bát dầu đã vơi mất hơn một nửa.
Lão hòa thượng lắc đầu nói: “Con hãy xuống núi mua lại một lần nữa đi”.

Tiểu hòa thượng trên mặt lộ rõ vẻ buồn rầu và chán nản, thầm nghĩ: “Đường đi gập ghềnh như vậy, mình đã để tâm vào bát dầu mà vẫn bị sóng ra ngoài hết. Thật không biết phải làm sao đây?”.
Lão hòa thượng nhìn vẻ mặt của tiểu đệ tử, trong lòng hiểu rõ băn khoăn của cậu ta, liền nói: “Lần này con hãy chỉ để ý đường đi, đừng để tâm vào việc lo sợ dầu sóng ra ngoài”.
Kết quả, lần này tiểu hòa thượng đã thành công, mang về chùa nguyên một bát dầu không bị vơi đi chút nào.

Câu chuyện nói cho chúng ta biết một đạo lý: “Vô cầu nhi tự đắc” (Không cầu mà tự được). Khi chúng ta có tâm lo lắng được mất thì trong lòng chẳng những mệt mỏi mà hiệu quả thu được cũng sẽ không tốt. Trái lại, khi ta có thể “cầm được và buông được” thì mọi chuyện mới có thể giải quyết được êm xuôi.

“Không cầu mà tự được” là gì?
Trong các mối quan hệ, chỉ có “không cầu” thì mới không màng hồi báo, không oán hận. Trong các cuộc gặp gỡ, chỉ có “không cầu” thì mới không để tâm đến “được và mất”, mới sống được thoải mái và tự tại. “Không cầu” là một loại tu dưỡng, một loại cảnh giới cao của người trí huệ.

“Không cầu mà tự được” là có ý muốn nói rằng: Khi người ta có tâm chấp nhất vào sự vật sự việc thì sẽ sinh ra lo lắng mà nhìn không rõ được bản chất của vấn đề. Còn khi trong tâm cảm thấy thoải mái, con người mới có thể “trổ hết tài năng” mà nhìn thấu sự tình, đồng thời cũng minh bạch được hướng mà mình nên đi.

“Không cầu mà tự được” còn có một tầng ý nghĩa nữa, đó là “người tính không bằng trời tính!”. Đôi khi con người dồn hết tâm trí vào cố gắng truy cầu nhưng lại không hoàn toàn được như ý muốn, bởi mọi thứ trên đời đều đã có an bài của nó. Có câu nói: “Cố tình trồng hoa, hoa không nở. Vô tâm cấy liễu, liễu thành rừng”, đây mới là thuận theo tự nhiên và vận mệnh đã định.

Người xưa viết: “Ở trong phòng gõ chuông, tiếng vang có thể truyền vọng ra bên ngoài. Con hạc kêu trong đầm nước sâu, âm thanh của nó truyền đến tận không trung”. Cho nên, nếu có thể nỗ lực đặt tâm tu dưỡng tâm tính và thân thể thì sao còn sợ không có được vinh quang?

Sách cổ cũng viết: “Trời không bởi vì con người sợ lạnh mà bỏ đi mùa đông. Đất không bởi vì con người chán ghét hiểm trở mà thôi không rộng lớn. Người quân tử không bởi vì kẻ tiểu nhân mà thay đổi phẩm hạnh của mình”. Cho nên, cưỡng cầu cũng khó được, sống thuận theo tự nhiên, “không cầu mà tự được”!

Theo Daikynguyenvn

Cám Ơn Ngọn Gió Obama - Trầm Vân


Thành Công Trong Chuyến Thăm Việt Nam Của Ông Obama - Nguyễn Tường Thụy

Người Việt Nam đón Tổng thống Mỹ…

Nay ông đi rồi, ngày mai vẫn như mọi ngày*
Tôi xin mượn giai điệu của một bài hát nói về người lính Bắc Việt lên đường vào miền Nam chiến đấu để diễn tả tâm trạng của mình và của rất nhiều người người Việt Nam lúc này.
Trưa nay, Sài Gòn thay mặt cả nước tiễn Ngài Tổng thống Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ Obama, tôi có một cảm giác trống trải đến mênh mông. Hà Nội, rồi Sài Gòn, mỗi thành phố được hân hoan một ngày rưỡi, một ngày.
Tôi có mấy câu thơ đề ảnh ông Obama vẫy chào tạm biệt Sài Gòn, tạm biệt Việt Nam trong hình dưới đây:


Chuyến thăm Việt Nam của ông Obama không có một kết quả gì cụ thể trừ việc Mỹ dỡ bỏ cấm vận bán vũ khí sát thương, điều mà không mấy ai quan tâm. Không có hứa hẹn gì về tù nhân lương tâm. Việc thả Linh mục Nguyễn Văn Lý, một tù nhân già yếu, bệnh tật trước 2 tháng không làm cho ai thỏa mãn. Không có một hy vọng nào cho Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài… và đặc biệt là Trần Huỳnh Duy Thức với án 16 năm tù. Anh tuyên bố tuyệt thực vô thời hạn vào thời điểm đúng 7 năm anh bị bắt 24/5 và cũng đúng vào lúc ông Obama đang ở thăm Việt Nam.

Không có tái cam kết nào về nhân quyền, về việc chấp nhận công đoàn độc lập và các tổ chức xã hội dân sự, về chống tra tấn…
Sự kiện biển Miền Trung bị đầu độc dẫn đến 3 đợt biểu tình vào 3 ngày chủ nhật liên tiếp trên toàn quốc tạm gác lại để chào mừng ông Obama, không được nhắc đến một chữ.

Điều này, trước chuyến đi của ông Obama, dư luận cũng không trông ngóng gì nhiều. Việt Nam Thời Báo có bài Đừng trông chờ nhiều ở chuyến đi thăm của ông Obama…
“Chúng ta không nên trông chờ nhiều ở chuyến đi thăm Việt Nam lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng của tổng thống Mỹ Obama, một chuyến đi làm việc và làm khách của chính quyền VN, chứ không phải là một ông Nhân Quyền mà các nhà dân chủ ở Việt Nam chờ đợi. 
Lại càng không thể là một bước đột phá cho các quyền con người, cũng như không thể làm cho các tù nhân lương tâm đột ngột lũ lượt ra khỏi tù được. Mặc dù ông có thể làm nhiều hơn những gì ông đã làm”.

Chuyến thăm Việt Nam của ông Obama có vẻ như đơn thuần là một chuyến thăm ngoại giao trước khi ông hết nhiệm kỳ vì không thể để dành đến kỳ sau khi mà Hiến pháp Hoa Kỳ không cho phép ông ứng cử nhiệm kỳ thứ 3. Nhìn ở một góc độ nào đó, nó gần giống như việc ông Tổng thanh tra Nguyễn Văn Truyền trước khi nghỉ hưu bổ nhiệm hàng loạt cán bộ.

Ngày mai vẫn như mọi ngày. Việc đàn áp dân chủ vẫn tiếp tục. Sẽ lại bắt bớ, đánh đập. Sẽ lại canh chặn những người hoạt động xã hội dân sự một cách vô pháp. Đảng CSVN sẽ lại ngang nhiên dùng luật rừng rú để cai trị đất nước. Cuộc đấu tranh với mục tiêu dân chủ hóa đất nước, giành lại quyền con người còn nhiều cam go và nhiều hy sinh, mất mát. Thông điệp của ông Obama: Tương lai đất nước các bạn do chính các bạn quyết định. Điều này đúng và không mới nhưng nó mang tính nhắc nhở. Những người hoạt động dân chủ chưa bao giờ ỷ lại vào Phương Tây nhưng rõ ràng sự tranh thủ sự ủng hộ của các nước văn minh, dân chủ là một điều chính đáng.

Đâu là thành công?
Dù vậy, sự thành công trong chuyến thăm Việt Nam của người đứng đầu Nhà Trắng lại nằm trong một ý nghĩa khác. Dẫu không giải quyết vấn đề gì cụ thể nhưng bài nói chuyện với công chúng của ông Obama tại Hà Nội và Sài Gòn có một giá trị rất lớn. Bằng lối diễn đạt trôi chảy, tự tin, khéo léo trên nền tảng kiến thức sâu rộng, ông đã truyền cảm hứng cho người Việt Nam về những giá trị Mỹ và thức dậy những giá trị Việt lâu nay bị bỏ quên. Ông đã làm cho người Việt Nam hiểu Mỹ hơn. Bài nói chuyện tạo hiệu quả đến mức, Facebooker Ngoc Nhi Nguyen cho rằng “Nếu người dân miền Bắc được nghe Tổng thống Mỹ nói chuyện từ năm 1945 thì sẽ không bao giờ có chiến tranh Việt Nam” .

Có thể coi sự kiện thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ lần này là một cuộc trưng cầu dân ý về việc chọn dân chủ hay chế độ độc tài.
Trong khi Chủ tịch nước tiếp đón tổng thống Mỹ với nghi thức tối thiểu và thái độ lãnh đạm rất khó hiểu thì người dân Hà Nội Sài Gòn đã bỏ hết công việc, tràn ra đường đón Ông với tất cả sự chân thành, ngưỡng mộ, cuồng nhiệt.
Không thể đổ cho hàng chục nghìn người xuống đường chào đón Tổng thống Mỹ là do thế lực thù địch hay Việt Tân xúi bẩy, thuê bằng tiền. Đó chính thực là lòng dân.

Họ ngưỡng mộ ông Obama không chỉ vì ông tài giỏi, uyên bác, vì ông bình dị, chân thành mà cái chính vì ông là hiện thân của giá trị Mỹ. Có lẽ hiếm có một quốc gia nào mà dân chúng đón tổng thống Mỹ nồng nhiệt như vậy. Ông đặt chân đến Hà Nội, đặt chân đến Sài Gòn, tất cả đều vỡ òa. Hẳn là nhiều người, kể cả các nhà lãnh đạo không tưởng tượng nổi dân chúng Việt nam lại cuồng nhiệt khi đón Tổng thống Mỹ đến thế. Và khi điều ấy xảy ra thì lại thấy dễ hiểu: đó là cơn khát dân chủ của người Việt được dịp bùng phát.

Hóa ra, cái gọi là ổn định chính trị chỉ là giả tạo. Người dân dù đã được tuyên truyền nhồi nhét đủ kiểu về một chế độ dân chủ gấp vạn lần tư bản, về một thiên đường phía trước và các nhà độc tài tưởng đã lừa được họ thì qua sự kiện đón Tổng thống Mỹ cho thấy họ đang khao khát tự do, khao khát một nền dân chủ nghị viện. Sinh ra trên đời, ai lại không muốn tự do dân chủ, dù là người châu Á hay người Âu – Mỹ. Nói dân chủ mỗi nước có đặc thù riêng chỉ là ngụy biện. Không thể nói dân các người muốn bình đẳng, còn dân tôi ưa được đè đầu cưỡi cổ.

Hóa ra nói dân tin vào đảng, yêu chủ nghĩa xã hội cũng chỉ là tự trấn an. Hóa ra tuyên truyền Trung Quốc là bạn, Mỹ là kẻ thù không thể thấm vào được lòng dân. Điều trớ trêu là trong quá khứ, Trung Quốc từng giúp Việt Nam đánh Mỹ, thế mà giờ đây, người Việt Nam ghét bạn chiến đấu cũ bao nhiêu thì lại yêu cựu thù bấy nhiêu.

… và đón Chủ tịch Trung Quốc

Điều này làm cho những người hoạt động dân chủ vững tâm hơn, tin tưởng vào con đường mình lựa chọn hơn. Còn với nhà cầm quyền Việt Nam, chắc hẳn, họ sẽ phải suy nghĩ lại đường lối và phép cai trị của mình.
Đó là thành công, thành công rất lớn và cơ bản trong chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ lần này.

25/5/2016
* Bài hát có những ca từ sau:
…Nay con đi rồi, nhà ta vắng đi một người
Bạn bè thương con, chúng nó đến nhà hỏi thăm
Mẹ bảo nó đi đánh giặc, vào Nam biết bao giờ về…

Thursday, May 26, 2016

Nắng Mềm Hạ Xưa - Đỗ Công Luận

Đọan Video Tuyệt Đẹp Do Chính Đòan Xe Hộ Tống của Obama Quay Lại (1')

Lan "Hài Vệ Nữ" Đài Loan - Phong Lan

I Mẽo ì Meo - Như Nguyệt


Cách đây lâu lắm rồi, năm một ngàn chín trăm hồi đó,
N. có nghe mấy ông Hải quân, bạn chồng cũ của N., mention về email.  Họ nói nhờ có internet mà họ liên lạc được với nhũng người bạn ở Âu châu, bạn bè khắp nơi trên thế giới mà không phải tốn tiền phone, khỏi phải gửi tem; mail đi lâu lắc, nhờ email  mà sợi dây liên lạc giữa những người cùng khoá (24, Đệ nhị Song Ngư) với nhau được thắt chặt hơn, mối dây liên hê giữa bạn bè thắm thiết hơn. N. nghe thoáng qua, thấy hay nhưng cũng không để ý lắm.  

Đến năm 1997, 1 cô bạn thân của N.  có mention về internet.  Cô ấy bảo, cứ muốn biết gì đánh vào computer là ra.  “Thanh không cần đi du lịch đâu hết, T. thích Đà lạt, T. cứ đánh vào chữ Đà lạt là nó hiện ra hết; thích lắm N. ơi.  Nhiều khi ngồi trên computer cả 2, 3 tiếng như chơi.” N. nghe thấy cũng thích thích nhưng cũng chả muốn tìm hiểu thêm.  Rồi N. đi thiền, khoá tu của thầy Nhất Hạnh, cách đây cũng 8,9 năm thì phải.  Trong giờ Vấn đáp, có một ông chồng mang chuyện email ra ….  máng vốn với thầy.  Ổng complain là vợ ổng mê …  cái computer quá, không biết làm gì mà 1 ngày bỏ ra 3,4 tiếng hoặc rảnh là lên ngồi cạnh máy, bỏ bê chồng con. Bà vợ làm gì mà zui zẻ lắm, có lúc còn cười … hăng hắc, có lúc thì … khóc hu hu…   làm ổng cũng hổng biết chuyện gì xẩy ra?  Hay là bả có bồ?  Ổng xin thầy cho câu trả lời, giúp ổng tìm ra .. ánh sáng trong vấn đề nan giải này.  Hội trường hôm đó được nhiều tràng cười thoải mái vì câu hỏi của ông.  Câu trả lời của thầy cũng vui, dí dỏm và rất là hay; làm mọi người cũng cười rộ lên, buổi “Questions and Answers” hôm đó rất là thú vị và vui qua cỡ!

Thú thật với quí vị tôi ra trường ở Cal. State Fullerton về Management Information System và Accounting (có … bằng cấp đàng hòang, thứ thiệt chứ chả phải chơi!)  nhưng sau khi ra trường, chỉ đi làm về Accounting 1 thời gian rất ngắn.  Sau đó, tôi làm về Mortgage và chả bao giờ muốn đụng đến cái computer.  Hình như tôi bị phobia (sợ hãi) thì phải, nhớ lại những ngày tháng kinh hòang, phải thức đêm thức hôm làm bài mới .. “run”  được.  Đôi khi còn phải nhờ mấy anh chỉ chỏ cho thêm mà vẫn không xong.  Tôi giỏi toán và good về logic, nhưng sao hổng có cảm tình với cái computer 1 chút xíu nào.  Tôi học từ thời phải keypunch, lúc nào cũng phải  vác một cọc dầy mang theo, thiếu 1 cái dấu phẩy, dấu chấm là nó chạy ra một dọc, phải nhìn, phải sữa … bá thở…    Bởi thế tôi hoàn toàn không muốn dính líu 1 tí gì, không muốn đụng vào cái computer chút xíu nào (nhà quê quá!).  Mỗi lần có người nào hỏi tôi Email address, tôi lại ngại ngùng không biết phải trả lời sao?  Q. (người tình trăm năm) nói Q. có làm email address cho tôi rồi, có ai hỏi thì cứ nói cho họ biết, có muốn xài, liên lạc với bạn bè, Q. sẽ chỉ cho.  Tôi không nhớ email address của tôi, chỉ nhớ của Q.  Có một dạo, bạn bè Trưng Vương của tôi muốn liên lạc gì với tôi cũng liên lạc qua địa chỉ email của Q.  Có vài đứa có vẻ hơi ngại, vì chỉ có toàn bạn gái với nhau mà sao có “ông”  Quocngo nào chui vô đây, khó nói chuyện quá!  Lâu thật lâu, khi nào có Q. , tôi mới check email. mặc dầu đọc rất là thích nhưng tôi cũng không biết trả lời nên đành chỉ … đọc mà thôi, hoặc nói Q. đánh trả lời (tệ đến như rứa đấy quí vị ạ) cho tôi khi nào cần thiết.  Vào dịp Tết, Thanksgiving, Valentine, Christmas; tôi bảo Q. tôi muốn email chúc và hỏi thăm bạn bè, Q. lại phải … type cho tôi (!?).  Tôi đọc cho Q. đánh.  Tôi nhất định không thèm học hỏi và tự đánh keyboard lấy một mình.

Vào năm 2007, tôi bắt đầu chơi stock qua computer.  Mỗi ngày ngồi cũng khoảng 2,3 tiếng; càng về sau càng… lên độ lúc nào cũng không biết (khoảng 4,5 tiếng/ngày).  Tuy xài computer mi ngày nhưng tôi vẫn hoàn toàn không thắc mắc và vẫn…  mù tịt về Email. Tôi có quen thêm 1 nhóm bạn toàn là mấy bà không, đa số làm ở Boeing, gọi là .. hội phụ nữ đảm đang.. có dấu (?).    Thỉnh thoảng mấy cô trong hội có email rủ nhau đi ăn trưa.  Tôi có mở email ra bao giờ đâu mà biết?  “Ủa, mày không đọc email hả?” Tôi lại không biết phải trả lời, trả vốn làm sao nữa; cứ ú a, ú ớ.  Về sau, hình như cô bạn tôi cũng biết “tủ” của tôi, nên lúc nào cũng phải gọi phone, thay vì assume là tôi có đọc ì mèo.

Nếu thị trường chứng khoán không crash thì giờ này chắc tôi cũng không biết và cũng không thèm biết 1 chút xíu gì về  imẻo imeo đâu quí vị ạ. Sau những ngày đau khổ, hãi hùng tháng 10 năm 2008, giáng thêm 1 trận tháng 3, 2009; tới tháng 8, 2009; tôi mới tập tành mà vào con đường …huy hoàng của ĐIỆNTHƯ.  Tôi bắt đầu viết thơ cho bạn bè thố lộ tâm tình, chia xẻ những cảm nghĩ, những lý sự cùn của mình.  Ngày nào tôi cũng lên computer mà check email (bắt đầu hơi.. ghiền rồi quí vị ạ).  Đi tới đâu tôi cũng..  marketing, hỏi những người quen biết là họ có hay email hông?  Người nào trả  lời có là mừng như bắt được… vàng, vội vàng xin địa chỉ của họ, rồi cho địa chỉ của mình, xong rồi còn làm 1 màn xin xỏ: “Có gì hay hay nhớ gửi cho N. nhé” .  Có 1 cô bạn đi thiền với tôi, nhìn cô ta tôi không nghĩ cô thuộc loại chơi… email, tôi đâu ngờ cô lại có nhiều email hay, vui và chịu chơi như vậy.  Ngày nào tôi cũng nhận được 4,5 email của cô, thật đặc biệt, thật lạ, có những hình ảnh chó, mèo rất dễ thương; những jokes rất là chịu chơi. Quá chịu chơi là đằng khác!  Tôi cứ ngỡ bạn thiền thì boring lắm, chứ có ai ngờ?!

Well, 3:30 sáng rồi.  Chắc là phải đi ngơi.  Thức cái kiểu này, chắc có ngày thằng bồ nhí nó cũng say bye bye, quí vị ạ.  Sẽ viết thêm về đề tài này cho quí vị retire rảnh rổi (giống như tui) đọc cho zui.

Như Nguyệt