Sunday, August 20, 2017

Mưa Nhớ - Trầm Vân

Đời Người, Đơn Giản Chỉ Là 10 Câu Nói, Hiểu Được Rồi Nhất Định Sẽ Thảnh Thơi

Tâm đơn giản, thế giới cũng trở nên đơn giản, hạnh phúc mới có thể sinh sôi; tâm tự do, cuộc sống sẽ tự do, đến nơi nào cũng là hạnh phúc. (Ảnh: Kknews)


Đời người, vì có quan tâm, nên có thống khổ; có hoài nghi, nên mới tổn thương; có xem nhẹ, nên mới vui vẻ. Chúng ta đều là những vị khách qua đường, rất nhiều sự tình, chúng ta đều không thể làm chủ được, hết thảy đều nên để tùy duyên…


1. Phúc họa
Tích đức, làm việc tốt mặc dù không ai thấy, nhưng trời biết đất biết. Con người làm việc thiện, phúc dù chưa đến, họa đã rời xa; con người làm việc ác, họa dù chưa đến, phúc đã rời xa; người làm việc thiện, như cỏ mọc giữa vườn xuân, dù không ai trông thấy, vẫn ngày ngày tăng trưởng; người làm ác, như hòn đá mài dao, không thấy tổn hại gì, nhưng ngày qua ngày sẽ thấy chỗ hao mòn.

Là phúc hay họa đều tại tâm. Điều đáng sợ khi hành ác, không phải sợ người phát hiện, mà ở chỗ tự mình nhận biết; điều tốt đẹp khi hành thiện, không phải là ở chỗ người khác tán dương, mà là ở chỗ chính mình thanh thản.

2. Khoảng trống
Chừa cho mình một khoảng trống, thì tâm hồn mới có thể thoải mái linh hoạt; lúc quan lộ hanh thông, chừa một chỗ trống trong suy nghĩ, chớ để đắc ý làm mê mờ tư tưởng; lúc thống khổ, chừa một khoảng trống cho an ủi, chớ để khổ não bóp nghẹt tâm can; lúc phiền não, chừa một chỗ trống cho vui vẻ, phiền não sẽ tan thành mây khói; lúc cô độc, chừa một chỗ trống cho bạn bè thân hữu, họ chính là một phần trong cuộc sống của mình. Lưu lại một chỗ trống, đây là chân lý nhân sinh, cũng chính là trí tuệ của cuộc đời.

3. Cảm ơn
Cảm ơn người khác đã làm tổn thương bạn, vì họ đã tôi luyện cho bạn một ý chí vững vàng; cảm kích người đã lừa gạt bạn, vì họ giúp bạn tăng thêm nhiều kiến thức; cảm kích người đã đánh đập bạn, vì họ đã tiêu trừ giúp bạn rất nhiều nghiệp lực; cảm kích người đã ruồng bỏ bạn, bởi vì họ đã dạy cho bạn biết tự lập; cảm kích người đã làm bạn trượt ngã, bởi vì họ đã giúp bạn trở nên kiên cường hơn; cảm kích người trách cứ bản, vì họ đã giúp bạn biết im lặng. Cảm tạ tất cả những người đã giúp bạn kiên định, trong thế giới này, nếu ai cũng biết hàm ơn, cuộc sống mới có thể càng thêm đặc sắc.

4. Tùy duyên
Nhân sinh, bất quá chỉ giống như một ly trà, đầy cũng tốt, vơi cũng tốt, cần chi phải tranh giành? Đậm cũng tốt, nhạt cũng tốt, đều có hương vị riêng của nó; ấm áp cũng được, lạnh lẽo cũng chẳng sao, nhìn nhau cười cười.

Cuộc sống, bởi vì quan tâm, cho nên có thống khổ; bởi vì hoài nghi, cho nên mới tổn thương; bởi vì xem nhẹ, cho nên vui vẻ; bởi vì đạm bạc, cho nên hạnh phúc. Chúng ta đều là những vị khách qua đường, rất nhiều sự tình, chúng ta đều không thể làm chủ được, hết thảy đều nên để tùy duyên.

5. Độ lượng
Con người sống ấy, không cần mọi thứ đều phải minh bạch. Nước quá trong ắt không có cá, người quá thanh cao thì không mấy bạn bè. Cùng người nhà tranh giành, nếu thắng, thì tình thân rạn vỡ; cùng người yêu tranh giành, nếu thắng thì tình cảm nhạt phai; cùng bằng hữu tranh giành, nếu thắng, thì tình nghĩa chẳng còn. Tranh giành chính là lý, thua là tình, tổn thương lại chính là mình.

Đen là đen, trắng là trắng, mọi chuyện cứ để thời gian sẽ chứng minh. Buông cố chấp, làm người độ lượng, sẽ thắng cả cuộc đời; thêm một phần bình thản, thêm một chút ôn hòa, cuộc sống mới ấm áp ánh dương.

6. Giàu nghèo
Người thấy đủ, dù ngủ trên mặt đất cũng tựa như đang ở thiên đường; người không biết đủ, dù cho đang ở thiên đường, cũng giống như đang ở nơi địa ngục. Cuộc sống, tâm hồn ‘giàu có’ mới là trọng yếu nhất, bạc tiền vật chất, dù có nhiều hơn nữa cũng vẫn cảm thấy chưa đủ, thì đây mới là nghèo khó.
Trái lại, đời sống vật chất nghèo khó, nhưng tâm hồn lại khoáng đạt, thấy đủ thường vui, tự tại phó xuất, đây mới là giàu có chân chính.

7. So đo
Cho người thuận tiện, chính là lưu lại cho mình hậu phúc. Lòng người vốn tương thông với nhau, bạn nhường người khác một bước, người khác sẽ nhường bạn một đường.
Nhân tâm tựa như con đường, càng so đo, con đường càng hẹp; càng rộng mở, con đường càng thoáng đãng. Tha thứ, dường như là giúp cho người khác, nhưng kỳ thực là mở cho lòng mình một con đường.

8. Buông bỏ
Chuyện hôm nay ta xem là đại sự, ngày mai lại là chuyện nhỏ; năm nay là đại sự, nhưng đến năm sau lại chỉ là một câu chuyện; kiếp này là đại sự, nhưng đến kiếp sau lại là truyền thuyết, chúng ta bất quá cũng tựa như câu chuyện của đời người.
Trong cuộc sống hay công tác, khi gặp phải những sự tình không thuận lợi, hãy nói với tự mình một câu: “Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai sẽ tới, ngày mới sẽ lại bắt đầu”.

9. Đơn giản
Tâm đơn giản, thế giới cũng trở nên đơn giản, hạnh phúc mới có thể sinh sôi; tâm tự do, cuộc sống sẽ tự do, đến nơi nào cũng là hạnh phúc. Lúc đắc ý cần xem nhẹ, lúc thất ý cần cởi mở.
Cuộc sống có rất nhiều thứ có thể buông bỏ, chỉ cần buông xuống được, thì sẽ lấy lại được. Khoan dung hơn, rộng lượng hơn, vẫy vẫy tay, cười một cái, hết thảy những chuyện không thoải mái đều trở thành quá khứ.

10. Nhân tâm
Đừng xem sự lương thiện của người khác là mềm yếu, bởi đó chính là một loại độ lượng; đừng coi sự tha thứ của người khác là nhu nhược, bởi đó là một loại từ bi. Người tâm tính tốt không dễ nổi giận, nhưng không có nghĩa là sẽ không nổi giận; người xem nhẹ không có nghĩa là hồ đồ, mà là họ đã có cái nhìn thông thấu.

Tình cảm, không thể miễn cưỡng; nhân tâm, không thể đùa bỡn; duyên phận, không thể không coi trọng. Đem tình vun đắp tình, như thế mới thực sự có được tình, yêu thương bình đẳng, mới có được tình yêu chân chính.

Tuệ Tâm biên dịch

Sống Đời Sinh Ký Tử Quy - Đỗ Công Luận

Những Kẻ Phản Bội - Đặng Chí Hùng


Sau ngày 30/04/1975 – cái ngày mà cộng sản đặt cho một cái tên mỹ miều là “giải phóng” nhưng thật sự đó là một ngày “ăn cướp” lên ngôi thì cái đám “ăn cơm Quốc gia mà thờ ma Cộng sản”đã bị ném ra đường. Những Trần Văn Trà, Dương Quỳnh Hoa vv…đã bị đảng cho những chức vị “hữu danh, vô thực”. Những Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng vv…thì được đảng ban phát cho một số của cải, nhà cửa cướp được của Miền Nam nhưng chỉ làm những chức vụ “ngồi chơi xơi nước”.
Đến khi thất sủng thì quay lại “đấu tranh, dân chủ” cho nên các vị đó chỉ hô hào chống Tàu, dân chủ mà chẳng bao giờ dám hô hào xóa bỏ cộng sản, nói lên tội ác của họ Hồ. Đơn giản bởi vì các vị ấy chỉ “chống đảng” vì đảng không ban cho nhiều quyền lợi mà thôi… Cái tên phi công Nguyễn Thành Trung cuối cùng thì trở về với thân phận một kẻ tầm thường sau những gì được đảng CSVN tung hô sau năm 1975.
Số phận của những kẻ phản bội Quốc Gia đã rõ ràng đã được định đoạt bởi vì đảng CSVN không bao giờ tin đám này. Đảng CSVN ngay nội bộ chúng còn không tin nhau thì lấy gì mà tin cái đám người “Sống trong tự do mà lại phò trợ lũ ăn cướp”. Lũ ăn cướp đó chẳng bao giờ tin cái đám người được sống sung sướng mà lại phản bội cái chính thể làm cho chúng được sung sướng. Đảng CSVN luôn nghĩ rằng “Chúng nó có thể phản bội Miền Nam tự do thì chẳng có lý gì chúng không phản bội mình cả”. Thế là đám người ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản bị gạt sang một bên…
Tiếp theo của những kẻ phản bội đó là những người từng là tướng lĩnh VNCH, sĩ quan VNCH, ca sĩ, doang nhân tị nạn CS… mà lại vì tham tiền, tham danh lợi mà quay về làm tôi mọi cho cộng sản. Đám đó không ít, có thể kể đến Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lâp vv…nhưng cái mà những kẻ phản bội dân tộc có được từ cộng sản cũng chỉ là những thứ dẻ rách mà CSVN ban phát mà thôi. CSVN chẳng bao giờ tin lũ người lá mặt lá trái này. Cụ thể như Nguyễn Cao Kỳ, ông ta đến chết mà cũng không được đảng CSVN cho đem tro cốt về VN. Cái đó nói lên rằng ai phản bội quốc gia dân tộc thì cuối cùng họ cũng chẳng bao giờ được tôn trọng ở trong mắt băng đảng cướp CSVN.
Rồi nhìn xa hơn, chúng ta có thể thấy những Ngọc Huyền, Thu Phương vv… quay về VN hát hò cho CSVN. Nhưng mà đảng CSVN cũng chẳng thèm để mắt đến họ. Đơn giản bởi vì đám này đã từng là cộng sản, vì muốn có quốc tịch Mỹ nên giả vờ “tị nạn”, khi có rồi thì lại đá đít “tị nạn”. Vì thế mà bọn CSVN chẳng bao giờ tin đám người lá mặt lá trái này cả.
Nói một chút rộng hơn, ngay cả bọn CSVN cũng là những kẻ phản bội lại dân tộc Việt Nam để làm tay sai cho Tàu cộng. Vì thế mà bọn chúng cũng chẳng được bọn Bắc Kinh tin tưởng. Một ngày nào đó, khi Việt Nam đã hoàn toàn nằm trong tay Tàu cộng như Tây Tạng thì chắc chắn bọn dư luận viên, công an, côn đồ, đảng viên cũng sẽ bị Tàu cộng vứt vào xọt rác. Đơn giản là bọn Tàu cộng đã nghĩ “Mày có thể phản bội dân tộc mày thì có gì mà mày không dám phản bội lại chúng tao…”
Cái ngu của đám ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản hoặc đám tay sai cho Tàu đó là chúng nghĩ rằng khi chúng bán linh hồn cho quỷ thì sẽ được quỷ cho yên thân, trọng dụng hay ban phát cho những điều tốt đẹp. Nhưng ở đời thì luôn có luật nhân quả và những kẻ phản bội đó thì không bao giờ có kết cục tốt đẹp.
Cuối cùng, ngay cả một số những kẻ lợi dụng đấu tranh để kiếm tiền, kiếm danh cũng chẳng khá hơn. Bọn chúng sớm hay muộn cũng sẽ bị lộ ra bộ mặt thật đó là hám tiền, hám lợi thông qua những hành vi bỉ ổi của mình như lừa gạt, thờ Hồ, coi cờ đỏ là cờ dân tộc vv…Đám này cũng là những kẻ phản bội lại quốc gia dân tộc và cả tình yêu thương của đồng bào tị nạn. Nhưng nói cho cùng thì đám này cũng chỉ là những kẻ phản bội vì “xôi thịt” cho nên kết cục của bọn chúng cũng sẽ chẳng khác gì đám mặt trận giải phóng Miền Nam…
Sẽ có những tên dư luận viên ngu dốt nói rằng “Thằng Đặng Chí Hùng cũng phản bội lại đảng CSVN vì mày từng học dưới mái trường XHCN…”. Nhưng sự thật là thằng Đặng Chí Hùng chưa từng là đảng viên và nó đã phải tự tay móc túi trả tiền học phí dưới chế độ XHCN, tự tay móc túi đóng thuế để trả chứ chẳng có đảng, có “bác” nào cho không cả. Hơn nữa, khi mà chống lại bạo quyền, chống lại lũ quỷ thì không phải là “phản bội”. Mà cứ cho là “phản bội” đi chăng nữa thì cũng là điều tốt bởi vì “phản” lại cái xấu chính là buông dao để thành Phật…
Câu chuyện viết ra ở đây đã minh chứng từ cổ chí kim rằng đảng CSVN chẳng bao giờ tin dụng những kẻ phản bội, bọn Tàu cộng cũng đối xử tương tự với đảng CSVN mà thôi. Vì thế, những kẻ nào đã, đang, và sẽ làm “kẻ phản bội” lại quốc gia, dân tộc thì sớm hay muộn chúng cũng sẽ thấy kết cục bi thương cho chúng. Đó là sự thật, đó là sự công bằng và đó cũng là công lý của cuộc đời.
Đặng Chí Hùng
09/08/2017

Saturday, August 19, 2017

Luật XHCN

Thật Hay! Thật Cảm Động!

People Are Awesome 2017

Mưa Chiều Tháng Tám - Đỗ Công Luận

Tiêu Cực Là Gì?


Thủ tướng về thăm vùng mỏ Hòn Gai, giả dạng thường dân, thủ tướng ghé vào nhà một công nhân. Sau khi hỏi mức lương của hai vợ chồng, ông nói:
-“Lương cô chú thấp như vậy, đời sống chắc khổ lắm?”

-Anh chồng đáp:“Lương thấp chưa hẳn đã khổ, chỉ lương… thiện mới khổ thôi ạ!

Thấy Thủ tướng ân cần lắng nghe, chị vợ mạnh dạn thêm:
-“Anh chị em công nhân chúng tôi rất tâm đắc về chủ trương đấu tranh chống tiêu cực đang diễn ra rầm rộ trong cả nước.

Thủ tướng bèn hỏi:
-Thế cô chú hiểu thế nào là đấu tranh chống tiêu cực? Và tiêu cực là gì?

-Thưa đồng chí, tiêu cực nghĩa là bên trên các vị lãnh đạo cứ tha hồ mà tiêu, còn bên dưới dân đen chúng ta cứ tha hồ mà cực”.

Sưu tầm

Điệu Nhạc.. Ngáy

Các Món Bún Ở Sài Gòn Ngày Xưa

Không đâu như ở Sàigòn, chúng ta cảm nhận rõ hương vị cùng sự phong phú của hơn 20 món bún trải dài khắp mảnh đất hình chữ S.

Bún thang

Cầu kỳ, công phu trong khâu chọn nguyên liệu, chế biến, bún thang được nâng tầm như một món bún xuất hiện trong các dịp quan trọng chứ không mang tính phổ biến như các món bún khác.

Bún Chả

Một người chưa từng thưởng thức món ăn này sẽ ngạc nhiên với phần ăn là đĩa bún có cọng nhỏ thanh, đĩa thịt nướng nhỏ, đĩa rau xanh, chén nước mắm có màu khá trong nổi bật những lát đu đủ thái vuông mỏng, màu cam của cà rốt. Cách ăn của món càng lạ thế nhưng không ai phủ nhận cái ngon, cái thanh trong sự kết hợp kỳ lạ này khiến người ta ăn đến no vẫn không muốn dừng đũa.

Bún đậu hủ mắm tôm

Không phải món bún sang trọng, hay yêu cầu cao trong kỹ thuật chế biến nhưng đây lại là món bún rất khó để có hương và vị đúng chất Bắc nhất. Nguyên nhân của điều này gắn với hầu như tất cả các nguyên liệu của món ăn như loại bún, cái béo mềm của đậu hủ hay vị thơm, cái đậm đà của mắm tôm.

Bún riêu ốc

Sự kết đôi có vẻ hơi khác thường của cua và ốc mang đến cho món bún hương thơm khó cưỡng lại của riêu cua, vị giai giòn của ốc.

Canh bún

Nhiều người thường nghĩ nguyên liệu quan trọng để tạo nên sự thành công của món ăn này là riêu cua. Điều đó không sai nhưng với những người sành ăn, rau muống luộc là phần quan trọng không kém. Một tô canh bún ngon không thể thiếu màu xanh mát, cái giòn tanh tách của loại rau này.

Bún cá rô đồng

Gắn với loại cá khá năng mùi nhưng qua bàn tay khéo léo của người đầu bếp, món bún cá rô cực hấp dẫn và bắt mắt với màu vàng của phần cá xào nghệ, cái giòn tan của phần cá chiên giòn hay cái béo ngậy của cặp trứng cá vàng ươm.

Bún măng vịt

Xuất hiện mật độ dày tại các chợ miền quê cũng như các thành phố lớn, bún măng vịt mang vị ngai ngái của hai loại măng (khô và tươi), cái ngọt, ngon của thịt vịt quấn quýt trong cái ấm, vị cay, chua nhẹ của chén nước mắm gừng.

Bún mọc

Gắn với nguyên liệu của món chả lụa truyền thống, bún mọc có vị thanh của nước dùng, vị mộc của mọc kết đôi với mắm tôm mang đến món ăn tưởng như thanh nhưng lại đậm đà.

Bún bung

Những sợi bún thật nhỏ, những miếng đu đủ chín mềm nhưng không nhão, hòa quyện cùng vị béo ngọt của sườn, vị giòn giòn của rọc mùng luôn hấp dẫn thực khách trong bất kỳ tiết trời nào.

Bún chả cá

Có 3 địa danh 4 của miền Trung gắn với món bún chả cá đều được giới ẩm thực Sài Thành đón nhận với nhiều sự quan tâm là Quy Nhơn, Nha Trang, Bình Định và Đà Nẵng. Xét về hình thức, rau đi kèm, sự biến đổi của loại bún này không quá nhiều nhưng khi thưởng thức gia vị khác hẳn và của tỉnh, địa phương nào trội hơn chỉ có thể xét ở mức đón nhận của người dùng.

Bún bò Huế

Điểm dễ nhận biết nhất của loại bún này là hương sả và mùi mắm ruốc, vị cay lan toả trong không khí khiến những thực khách dù đã no vẫn muốn ăn thêm.

Bún sứa

Một tô bún sứa đúng nghĩ là nước dùng phải có độ sệt nhất định, độ đậm, độ cay vừa phải. Cùng nguyên phụ liệu đi kèm phong phú như tôm, chả cá, mọc, xoài xanh băm nhuyễn…

Bún cá ngừ

Nếu các món bún khác có nước dùng là nước lèo thì bún cá dầm lại đặc biệt khi được chan với nước cá kho của cá ngừ,một trong những món cá dầm quen thuộc của người miền Trung. Nguyên nhân dùng món cá này xuất phát việc loại cá này khá thơm, ngon nhưng có giá thành khá rẻ. Đi kèm món bún là các loại rau dân dã quen thuộc thường có trong vườn.

Bún giấm nuốt

Nhìn có vẻ giống sứa nhưng con nuốt nhỏ hơn và có màu hơi xanh hơn. Món bún này hấp dẫn ở vị chua của cà chua, vị giòn của con nuốt, thơm của đậu phộng và bánh tráng.

Bún thịt nướng

Từa tựa như bún chả Hànội nhưng bún thịt nướng đơn giản và “gọn gàng”hơn với tất cả nguyên phụ liệu được sắp sẵn trong tô. Thực khách chỉ làm công đoạn cuối cùng là chan nước mắm vào và trộn đều là có thể dùng được.

Bún nem nướng

Rất khó xác định bún nem nướng là của miền nào bởi ba miền của nước ta đều có món nem nướng. Song có thể xác định một điều là ít dầu mỡ, vừa thanh, vừa đậm, bún nem nướng là món bún luôn nằm trong danh sách những món ăn đổi vị.

Bún mắm

Bún mắm là món ăn lâu đời, dân dã của người dân vùng sông nước Nam bộ. Vì nặng mùi và mặn vị mà bún mắm khá kén khách cũng như chưa thể có mặt tại các nhà hàng lớn mà chỉ bán ở các hàng quán nhỏ. Thế nhưng với những ai ghiền món bún này thì ngoài vị đậm đà của nước dùng, còn ở vị béo giòn của heo quay, bùi bùi của cà tím, giòn dai của mực và ngọt lành của tôm tươi hay đĩa rau non mắt mắt với các loại như rau đắng, cọng súng, thèo nèo.

Bún Thái

Màu vàng óng của nước sốt, màu hồng tươi của những con tôm được bóc trần, thịt bò thái lát mỏng, màu trắng của mực ống, mấy lát hành thái mỏng, một ít tiêu rắc đều lên cho dậy mùi thơm, chỉ ngần ấy đã khiến bạn không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của món ăn này đừng nói đến vị cay nồng, thơm đậm, vị chua nhẹ của nước dùng. Ngoài những đặc trưng trên, bún Thái còn kết đôi với một loại rau khá quen thuộc của người Nam, rau nhút nên càng khiến thực khách lưu luyến.

Bún nước lèo

Những miếng philê cá được xào vàng ươm, nước dùng thơm đậm vị cá nhưng lại thanh nhẹ và thơm nồng, món bún cá dành cho những ai muốn ăn kiêng nhưng vẫn không thể từ chối món bún. Có hai thương hiệu bún nước lèo là bún nước lèo Sóc Trăng và bún nước lèo Châu Đốc.

Bún Suông

Những miếng chả tôm được bắt hình như những con suông, một loại sâu trên cây dừa và chà là, vị thơm của nước dùng là điểm nhấn của món ăn.

Bún gỏi và tôm ngâm thuốc. . .   nở

Nghe tưởng như sự kết hợp giữa bún và gỏi hay ít nhất là món gỏi bún. Song khác với suy nghĩ đó, bún gỏi vừa từa tựa món lẩu tôm, vừa như lẩu mắm có điều gói gọn trong 1 tô với nước dùng được chan sâm sấp. Ở Sài Gòn chỉ  duy nhất một quán bán món bún này là quán bún Suông trên đường Nguyễn Thái Học.

http://thoibao.com

À Ơi Khúc Hát Ca Dao - Trầm Vân

Friday, August 18, 2017

Technology Has Developed So Much!!!

Moral: Whatever the wife asks, give her without argument. Show your smartness in office, not @ home.������

Chuyện Phiếm: Hôm Nay Tôi Đi Xe Đạp - Nguyễn Văn Tới

Tay chơi có nghề đạp.

“Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương Thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp... vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.” (Thanh Tịnh, bài trong sách giáo khoa cho học trò VNCH, dù tác giả sống ở miền Bắc).

Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời Arizona đầy nắng hanh và cái lạnh vẫn còn se sắt lắm, vợ tôi âu yếm nắm lấy "tai" tôi và kéo lê trong cái phòng dài và hẹp... và trên khuôn mặt tôi có một sự thay đổi lớn (đau quá!): Hôm nay tôi đi (xe) đạp.

Đã vậy ba còn âu yếm rít lên: "Dậy đi ông cố nội, nướng gì mà đến khét vẫn chưa chịu dậy, dậy mà thể thao với người ta!"

Tánh sáu Cam tui hay nể vợ (hổng phải sợ vợ à nhe), nên tui, tuy đầu óc còn u mê, thể xác còn nặng nề, bật dậy như lò xo, phóng 3 bước vô bathroom, đánh răng, lấy ngón tay thấm nước quẹt hai bên mép và hai bên mắt, chụp cái lược tính chải đầu, sực nhớ ra đầu hổng còn một cộng tóc, thế là xong một phút vệ sinh ban sáng.

Người bạn đang chờ trước cửa nhà với 2 chiếc mountain bikes trên cái giá sau xe. Anh ta sẽ là bạn "đồng đạp" chứ hổng phải "đồng chí" của tôi hôm nay. Cả hai chiếc đều là của Zi, tên người bạn. Anh là một cựu phi công blackhawk về hưu, nay làm việc hợp đồng cho quân đội cũng giống Sáu Cam tui. Zi đã từng 15 năm kinh nghiệm có thừa về mountain bike, muốn có bạn đồng hành, nên rủ tui theo cho đời bớt cô đơn chăng? Tui thường "nể" vợ nên cũng "nể" bạn bè và để tỏ ra mình cũng là một "giận động diên" có hạng, nên tui nói với hắn "OK, it's a piece of cake". (nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ).

Tôi đạp lần đầu.

Ở đất nước này, thực phẩm dư thừa cả về chất lẫn lượng, nếu ăn uống mà hổng "chịu khó" dòm chừng thì mai này sẽ bị “khó chịu" với sức khỏe của mình. Mountain biking là một môn thể thao khá thịnh hành ở Mỹ dành cho mọi lứa tuổi, già như anh bạn đồng đạp của tui, hay lằng nhằng như thằng tui, hoặc sồn sồn như bà mẹ hàng xóm, và nhí nhố như hai đứa con của bả mới chừng 10, 12 tuổi.

Ai chưa biết về mountain bike, tui xin tóm tắt vài lời như sau: là một loại xe đạp bình thường như mọi xe đạp khác nhưng được thiết kế đặc biệt như bộ sang số Shimano khi lên xuống dốc dễ dàng, bộ phuộc nhún (struts) để chạy trên những con đường gồ ghề, dốc núi hiểm trở (off- road) và chịu được những dằn sóc trên đường trường. Bánh xe to bản hơn xe đạp thường và có nhiều gai để bám đường. Khung sườn phải bằng nhôm cho nhẹ nhàng (hoặc bằng sợi carbon, composite) nhưng vẫn đủ cứng để “chịu” được những chàng hay những nàng liễu yếu đào tơ non một tạ rưỡi ở đất nước lắm sữa nhiều bơ nầy.

Có nhiều loại mountain bike như cross-country, downhill, freeride, trail-riding v...v... sáu tui thuộc loại trail-riding sau cùng. Nghề chơi nào cũng lắm công phu và tốn kém: Giá cả một chiếc xe thay đổi từ 3, 4 trăm cho đến 4, 5 ngàn đô la tùy theo sự lựa chọn của mình. Xin kèm theo đây cái link của một hãng chế tạo xe đạp khá nổi tiếng là hãng TREK để các bạn tham khảo: http://www.trekbikes.com/us/en/bikes/mountain/

Website này có đủ loại và giá cả cho bạn chọn lựa tùy theo túi tiền. Riêng Sáu tui chỉ dám “chơi” một chiếc cỡ 500 quan tiền Mẽo mà thôi, tự an ủi dầu sao mình cũng là dân beginner, mới tập tễnh vào nghề, như vậy là tốt lắm rồi. Đợi khi nào đến tuổi… 70, nổi tiếng như cồn là quán quân mountain bike thì sẽ mua ngay một chiếc nhiều nghìn đồng cho nó oai!

Muốn chơi môn này, bạn phải biết tự sửa và bảo trì chiếc xe của mình vì nếu xe hư thì phiền lắm. Ở giữa rừng núi hoang vu, xa nơi người ở, lấy đâu ra tiệm để mà sửa. Quan trọng nhất là nước uống, mà phải là những loại nước có thể thay thế electrolytes (Gatorade) cho cơ thể đã bị mất nước khi ra mồ hôi, và nước lã (water) vẫn là chất lỏng cần có và phải có.

Tiểu bang Arizona này là sa mạc, chỉ có loại xương rồng như cactus, saguaro, hoặc những loại cây cỏ đặc biệt có thể thích hợp với khí hậu nắng cháy da và khô rốc như ngói. Mùa hè bước ra khỏi nhà, có cảm tưởng như ai đem lò lửa mà hắt vô mặt mình. Nóng nhưng khô là hai yếu tố khiến con người ta mất nước nhanh nhất. Nếu bạn đến Arizona, lời khuyên thứ nhất là "stay hydrated" (uống nước cho thật nhiều), khô đến nỗi sáu tui khi đếm tiền, vừa liếm ngón tay chưa kịp đếm thì đã khô mất rồi (cái lày nà "nếu náo" đấy nhá, đừng tin!)



Thêm nữa là quần áo (gear), bảo vệ cho “thằng lớn”; quần short và quần lót bên trong nên là loại có đệm (padding) để che chở cho “thằng nhỏ” và cho cái bàn tọa; nón bảo vệ cái gáo dừa, bao tay và giày bảo vệ cho những cơ phận làm ra tiền và cho việc chạy… thật lẹ khi bà nhà nổi trận lôi đình. Kính thể thao (gogle) và hệ thống định vị (GPS navigation device) là 2 thứ cũng không thể thiếu khi trail- riding để khỏi lạc đường và che chở mắt khỏi bụi và tia nắng mặt trời chói chang. Nói chung là nhiều thứ lỉnh kỉnh khác nếu mình muốn, còn không thì những cái nêu trên là đủ rồi.

Thấy Sáu tui bước ra với quần dài, áo Jean, không găng tay, không giày thể thao và cũng chẳng có “đồ nghề (gear) gì ngoài cái ba lô (backpack) Zi chỉ cười mỉm và nói đây là lần đầu thì sao cũng được. Ngó thấy hắn ta gọn ghẽ, đầy đủ lễ bộ, tui thấy hơi mắc cỡ, nhưng lỡ phóng lao thì phải theo lao.

Quần và áo bó sát để giảm sức cản và mồ hôi. Lái xe khoảng 10 miles, đậu lại, chuẩn bị ba lô, nước uống, vài dụng cụ cần thiết và không quên mang theo mộ. khẩu súng ngắn để phòng thân vì mới có 5 giờ sáng, nên bobcat (mèo rừng ở Mỹ) hoặc mountain-lion vẫn còn lảng vảng đi kiếm mồi. Coi hình kèm theo để thấy dấu chân bobcat, chúng chỉ kiếm chỗ núp khi mặt trời lên cao. Những loại thú hoang nầy đôi khi rất hung hăng, có thể tấn công cả người khi chúng thấy bị làm phiền.

Cactus đang mùa trái chín đỏ, chim và các loài gặm nhấm rất thích. Người Indian thổ dân lấy cactus làm gỏi ăn sống cũng ngon.

Chúng tôi bắt đầu với một con đường mòn tương đối bằng phẳng để hâm nóng (warm-up) những bắp thịt khá là khiêm tốn trên đôi chân gầy gò như cái ông điếu của tui. Chay khoảng vài dặm thì bắt đầu đoạn đường chiến binh, khúc đường này bắt đầu lên dốc và sỏi đá lởm chởm hơn, rất dễ té, mà té thì bạn biết cái gì sẽ xảy ra ngay. Sỏi đá sẽ làm rách quần áo hoặc trầy xước da, còn xui xẻo hơn nếu bạn té vào bụi xương rồng gai lởm chởm, thì mất cả ngày để ngồi buồn mà gỡ từng cái gai, thú vị lắm! Trước đâySáu tui bị một cái gai xương rồng Agave đâm vào mu bàn tay trái, phải vào emergency để lấy ra, vì nó vô lút cán. Cái gai dài khoảng 1 inch, may mà không chạm vào bất cứ cái gân nào.

Đường càng dài, hơi thở càng gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bắp thịt chân như bị chuột rút, đau tê tái, muốn nghỉ mà không dám, sợ bị ông bạn già bỏ lại đằng sau. Căng thẳng vì phải nhìn đường nếu không muốn té xe. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay! Mãi đến khi bạn đồng đạp phán một câu mà sáu tui vẫn chờ đợi nãy giờ: "Take a break, you are a tough guy, man". (nghỉ 1 chút, mày cũng chì lắm đấy chứ). Chì cái khỉ khô tao nè, gần chết mà làm bộ tỉnh thôi! Tui thầm nghĩ thế mà không dám nói ra.


Tiếp tục “trèo non lội suối” thêm khoảng 2 dặm nữa qua những vùng cát khô cằn, “mồ hôi thành biển mặn trên môi” (nhạc Trần Thiện Thanh). Bánh xe lún sâu xuống cát, bắp chuối như tê đi không còn cảm giác, chỉ còn biết đứng lên mà đạp theo phản xạ tự nhiên là không muốn xe dừng lại vì lún. Qua khỏi con suối cát đó, phải dừng lại để lấy hơi, nếu không chắc sẽ không mong gì gặp lại người vợ dấu yêu của "buổi sớm mai hôm ấy". Buông chiếc xe đạp ra là té ngồi xuống đất liền, “nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt” (Ca khúc Phạm Đình Chương), đầu óc quay cuồng vì không có đủ dưỡng khí trong phổi.

Mất hồi lâu mới trở lại bình thường, làm một hơi gần hết nửa chai nước Gatorade, tim mới trở lại nhịp đều đặn. Bố khỉ, cứ tưởng mountain bike là "piece of cake", nào ngờ "piece of gân gà" khó nuốt.

Thôi "lỡ cỡi lưng xe đạp (không phải lưng cọp), không thể xuống được nữa. Đành vậy! Sau khi feeling better, hơi thở bình thường trở lại, giờ phải theo đường mòn "già hồ chí minh" mà trở về điểm xuất phát. Lịch sử được lặp lại một lần nữa, đỡ chăng là được một đoạn dài xuống dốc. Đổ dốc cũng không kém phần gay go vì xe lao nhanh như tên bắn, nếu cán phải một hòn đá chỉ cần bằng quả trứng gà là ta có thể "lăng ba vi bộ" bay ra khỏi xe, theo thế Phượng Hoàng Ấp Trứng, người đi đằng người, xe đi đằng xe, ấp trứng mà trúng một bụi Cactus, nói nôm na là “lấy trứng chọi Cactus” khi về nhà vợ nhận không ra. Cặp thắng phải làm việc tối đa, đôi tay phải "nạng nách có chình độ" (lạng lách có trình độ) theo kiểu phát ngôn của các cán bộ cộng sản miền Bắc vào miền Nam năm "bẩy nhăm".

Sau hơn hai tiếng mountain bike, thấm đòn và bèo nhèo như cái mền rách, được ngồi vào xe với máy lạnh mở maximum, có tài xế lái, thật sung sướng cho cái thân còm này. May là về nhà vợ không phải đấm bóp hay massage gì cả, nếu không nàng lại âu yếm “véo lấy tai tôi” một lần nữa thì bỏ bu. Nhưng kìa, nàng đang nhón gót ngọc đến bên, nhẹ nhàng và âu yếm và hỏi: "Anh còn sức làm chuyện kia không?" “Chuyện gì?" Tôi hỏi, đầu óc liên tưởng chuyện kia kia, ấy ấy, chuyện lạc vào chốn thiên thai thì đến Năm Cam cũng chết chứ đừng nói Sáu Cam tui. “Rửa chén chứ chuyện gì". Nàng lạnh lùng buông lời và bước đi.

Ôi thân trai 12 bến nước, trong nhờ, đục... lóng phèn xài lại.

Chú thích của tác giả:

Năm Cam là tay anh chị giang hồ thành phố HCM, 1 thời chọc trời khuấy nước, sau cùng bị công an thành Hồ xử tử hình.

Nguyễn Văn Tới

Đời Người Có Được Bao Nhiêu - Đỗ Công Luận

Ăn Chay Và Những Điều Cần Biết


"Ăn chay" là cụm từ được dùng để chỉ những người không bao giờ dùng bất cứ thực phẩm nào chế biến từ động vật.

Thực đơn của họ bao gồm rau quả, dầu thực vật, ngũ cốc, trái cây, đậu, đỗ, các loại hạt như vừng, lạc. Những người ăn chay thường thì nhiều lý do khác nhau, có người vì lý do tôn giáo, có người vì lý do sức khoẻ, có người muốn giảm cân.

Thực đơn của những người ăn chay thường có lợi cho sức khoẻ. Các nghiên cứu cho thấy nhưng người ăn chay thường ít khi mắc phải những bệnh tim mạch, một số bệnh ung thư, tiểu đường, cao huyết áp, béo phì, sỏi mật. Điều đó không chỉ hoàn toàn do chế độ ăn, mà có thể còn do lối sống, vì những người ăn chay thường không hút thuốc lá.

Hiện trên thế giới có rất nhiều hình thức ăn chay khác nhau và có ba nhóm chính như sau:

Nhóm 1: Không ăn thịt nhưng vẫn ăn cá và các loại động vật.
Nhóm 2: Không ăn thịt, cá, gia cầm nhưng vẫn ăn trứng và các chế phẩm từ sữa bò.
Nhóm 3: Không ăn thịt, cá, gia cầm, trứng nhưng vẫn ăn các chế phẩm từ sữa bò.

Tuy nhiên, việc không ăn các loại động vật không có nghĩa là cơ thể bạn sẽ hoàn toàn khoẻ mạnh. Vì vậy, những người ăn chay dù thuộc bất kỳ nhóm nào, cũng cần phải trang bị cho mình đầy đủ những kiến thức về dinh dưỡng để bảo bảo rằng những thực phẩm mà mình lựa chọn cung cấp cho cơ thể đầy đủ carbohyrate, các loại vitamin và khoáng chất.

Những điều cần biết
- Những người ăn chay cần biết kết hợp các loại thực phẩm giàu protein trong các bữa ăn. Mỗi loại đồ ăn thực vật bản thân chúng không thể cung cấp đủ acid amin mà cơ thể đòi hỏi. Vì vậy, cần phải kết hợp chúng với nhau để đảm bảo cơ thể được bổ sung đầy đủ lượng acid amin cần thiết. Bánh mì với đậu lăng, sanwich với bơ và hạt dẻ, cơm nếp với đỗ, cháo đậu xanh đều là những món ăn đảm bảo cung cấp đầy đủ lượng protein cần thiết cho cơ thể.
- Nên sử dụng những thực phẩm có chất béo bão hoà đơn khi chế biến đồ ăn như dầu hạt cải, dầu lạc, dầu olive hoặc bơ. Những thực phẩm  này có thể phòng bệnh tim mạch. Không nên sử dụng quá nhiều dầu thực vật khi nấu ăn vì chúng có thể  làm tăng cân.

- Nên ăn nhiều những thực phẩm giàu tinh bột như bánh mì, cơm, khoai tây, các loại ngũ cốc và các loại đậu, đỗ, rau củ, đậu nành là những thực phẩm cung cấp carbohydrate. Nên ăn nhiều loại rau và trái cây mỗi ngày. Hãy chọn đa dạng nhiều rau trái với nhiều màu sắc. Chúng là nguồn cung cấp các vitamin A, C, E, selenium và lycopene.

- Nguy cơ bị thiếu hụt vitamin B12 ở những người ăn chay là rất cao, vì những vitamin này chủ yếu chỉ có trong các thực phẩm từ động vật. Vitamin B12 cũng có ở một số chế phẩm từ thực vật như men bia, một số loại rau giàu protein, sữa đậu nành, đậu hũ, bột ngũ cốc. Trong một số trường hợp, nên bổ sung thêm vitamin B12 dưới dạng tế bào.

- Những người ăn chay có thể bị thiếu canxi do không ăn những thực phẩm làm từ sữa bò. Nguồn cung cấp canxi khác ngoài sữa bò là sữa đậu nành và các thực phẩm chế biến từ đậu nành, các loại rau có lá xanh, bánh mì, cam và quả mơ.

- Những người ăn chay cũng có nguy cơ bị thiếu sắt, vì nguồn cung cấp sắt là những loại động vật có thịt màu đỏ. Có thể bổ sung sắt từ đậu nành, bột ngũ cốc, rau xanh, các loại hạt. Nếu dùng kết hợp những thực phẩm này với các đồ uống giàu vitamin C thì sẽ làm tăng lượng chất sắt hấp thụ được.

- Hàm lượng kẽm trong cơ thể những người ăn chay rất thấp. Vì vậy hãy bổ sung kẽm từ ngũ cốc các loại rau như đậu, đỗ và các loại hạt như vừng, lạc.

Khẩu phần lý tưởng cho ngừơi ăn chay

Ngũ cốc: 50%
Rau và trái cây: 33%
Các loại thực phẩm khác: 17%
Ăn chay giảm cân

Có một thực tế là chúng ta  hoàn toàn có thể khoẻ mạnh mà không cần phải ăn thịt. Nhưng một chế độ ăn kiêng thịt chưa chắc đã mang lại cho chúng ta một thân hình mảnh mai và cơ thể khoẻ mạnh. Để có thể thành công trong việc giảm cân, bạn cần phải tuân thủ những điều sau.

- Không ăn vặt. Các thức ăn vặt như bánh ngọt, khoai tây chiên có thể khiến bạn tăng cân vì chúng thường có hàm lượng chất béo cao.

- Không sử dụng quá nhiều chất béo khi chiên, xào đồ ăn.

- Hãy có nhiều món ăn cho mỗi bữa, bởi vì không có loại thực phẩm thực vật nào giàu protein và dưỡng chất như thịt. Nếu bạn không ăn thịt, hãy kết hợp các loại rau củ khác nhau trong một bữa ăn để cơ thể được cung cấp đầy đủ dưỡng chất. Các chất dinh dưỡng có trong thịt mà ít có trong các loại thực phẩm khác bao gồm: sắt, canxi, vitamin D, vitamin B12, kẽm và protein.

- Bổ sung vitamin và các khoáng chất. Một chế độ ăn chay khoẻ mạnh phải cung cấp cho bạn đầy đủ các dưỡng chất mà cơ thể đòi hỏi. Nếu vì một lý do nào đấy mà chế độ ăn của bạn không cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho bạn, hoặc bạn cảm thấy mệt mỏi, có thể hỏi ý kiến tư vấn của các chuyên gia dinh dưỡng để dùng thêm một số vitamin hỗn hợp. Nhưng tuyệt đối không dùng chúng thay thế cho các bữa ăn.

Bảng phân loại dưỡng chất
Sắt: hạt điều, cà chua, cam, đậu hũ, đậu Hoà Lan, đậu xanh
Canxi: các thực phẩm chế biến từ sữa, sữa đậu nành, nước can, đậu hũ, bông cải xanh.
Vitamin D: sữa tươi, sữa đậu nành, bột ngũ cốc.
Vitamin B12: trứng, các thực phẩm là từ sữa bò, đậu tương, ngũ cốc.
Kẽm: gạo nguyên cám, lúa mì, lúa mạch, trứng, các thực phẩm chế biến từ sữa, đậu hũ, các loại rau có lá xanh, các loại rau củ.
Protein: đậu Hoà Lan, thực phẩm chế biến từ đậu tương, các loại hạt.

Theo chanphuocliem

Thursday, August 17, 2017

Cõng Chữ Lên Non - Trầm Vân

Cuộc Đời Tương Đối Mà!


Hầu hết chúng ta đều mắc phải cái bệnh "đòi hỏi tuyệt đối". Giàu thì mình muốn giàu hơn tất cả, sang cũng muốn mình sang hơn tất cả, cho đến đẹp, giỏi, khen, đều là hơn tất cả. Có cái gì thua kém hơn người là buồn, tủi, bực dọc không hài lòng. Do đó cộc sống không thấy có hạnh phúc, vì thấy mình còn thua người này kẻ nọ. Hoặc than trách người thân của mình sao không được như ý mình muốn. Những nỗi khổ đau buồn bực ấy đều do không hiểu "cuộc đời tương đối mà!"

Muôn Vật Tương Ðối
Muôn vật hiện có trên cõi đời đều là tương đối. Người thì có nam nữ, loài vật thì có giống đực giống cái, điện thì có điện âm điện dương..., từ lý tương đối ấy mà sinh ra vạn vật. Chính lý tương đối là gốc sinh hóa vô cùng vô tận. Nếu chúng tách rời sự vật ra từng phần đơn độc thì sự sinh hóa phải dừng lại. Cuộc sống chúng ta là tương quan trong cái đối nghịch, sinh trưởng trong cái chống chọi. 

Như thế, làm sao chúng ta tìm ra sự bình an hoàn toàn, sự hạnh phúc miên viễn trong cuộc đời tương đối. Sáng suốt nhất là chúng ta nhìn sự tương đối là lý đương nhiên, không oán hờn, không trách cứ trước mọi sự việc trái ngược nhau. Ðồng thời chúng ta khéo lợi dụng lý tương đối tạo thành những công năng hữu ích cho con người. Thí dụ nước với lửa là đối nghịch nhau, song nếu chúng ta khéo dùng lửa đun sôi nước để nấu chín các thức ăn... Ðiện âm điện dương đối nghịch nhau, chạm nhau làm tóe sáng, con người khéo lợi dụng sự phát sáng đó tạo ra vô số công năng của điện... Chừng đó chúng ta mới thấy sự hữu dụng của nước với lửa, của điện âm điện dương phục vụ cho con người một cách hữu hiệu. Chúng ta cứ sợ nước dập tắt lửa, tách rời xa chúng thì chúng ta có được lợi gì trong cuộc sống. Như vậy, chúng ta không sợ sự đối nghịch của vạn vật mà chỉ khéo léo sử dụng sự đối nghịch một cách hữu hiệu trong cuộc sống của chúng ta.

Bản Thân Con Người Tương Ðối
Con người có hai phần vật chất và tinh thần, cả hai phần này đều là tương đối. 

Phần vật chất: - Ðức Phật phân tích một cách đơn giản, trong cơ thể con người do bốn thứ cất tạo thành. Phần cứng rắn là đất, phần thấm ướt là nước, phần nóng ấm là lửa, phần chuyển động là gió. Bốn phần này chung họp làm thân con người và tồn tại một thời gian. Nếu thiếu một trong bốn phần, thân này phải bại hoại. Bản thân bốn phần này lại đối nghịch nhau, nước chống với lửa, gió chọi với đất. Cho nên trong khi nước thạnh lửa suy thì sanh ra bệnh lạnh, hoặc phù thủng..., ngược lại khi lửa thạnh nước suy thì sinh ra bệnh nóng, nhức đầu..., khi gió thạnh đất suy thì sanh ra bệnh đau nhức khắp thân thể; khi đất thạnh gió suy thì sanh ra bệnh tê liệt, khó thở ... Do đó mang thân này suốt đời chúng ta phải điều hòa tứ đại. Tứ đại được điều hòa thì thân mới mạnh khỏe an ổn, ngược lại thì đau ốm liên miên. Bốn thứ đối nghịch này, chúng ta có nên hủy hoại nó không, nếu chúng ta còn muốn sống? Hay mỗi ngày chúng ta cố gắng điều hòa chúng để cho thân này được an ổn. Bốn thứ thù nghịch nhau, song nhờ bốn thứ mà thân này mới tồn tại. Như thế chúng ta sợ ghét sự chống đối hay khéo điều hòa sự chống đối ? Muốn thân này còn sống được an ổn, không cách nào hơn chúng ta phải biết điều hòa chúng một cách thích hợp. Ðó là khôn ngoan, là biết sống. 

Phần tinh thần- Nội tâm chúng ta đối nghịch nhau rất là phức tạp. Ở đây tạm chia tâm niệm thiện và tâm niệm ác đối nghịch nhau. Song khi niệm ác dấy lên thì niệm thiện ẩn đi, ngược lại khi niệm thiện dấy lên thì niệm ác trốn mất, hai thứ đối nghịch nhau mà không đồng thời. Vì thế nếu biết tu, chúng ta luôn luôn nuôi dưỡng niệm thiện thì niệm ác lặn mất. Nếu người không biết tu, cả ngày dung chứa niệm ác thì niệm thiện không bao giờ xuất hiện. Nuôi dưỡng niệm thiện là bậc hiền thánh, dung chứa niệm ác là kẻ bạo tàn. Chúng ta trọn quyền tạo lập cho mình một chỗ đứng vào hàng thánh thiện, cũng chính chúng ta tự bước lùi vào hang quỉ, chỗ thú cầm. Không ai bắt buộc, không ai lôi kéo chúng ta đến nơi này hay nơi nọ. Do đó, đức Phật dạy chúng ta tu quán từ bi để trừ tâm sân hận, quán tứ niệm xứ để diệt mê lầm, hoặc niệm danh Phật để át tạp niệm...Chúng ta có đủ khả năng làm hiền thánh, chúng ta cũng có đủ chủng tử ngạ quỉ súc sanh. Bởi vậy nói tu tâm là chúng ta khéo điều phục những tâm niệm xấu ác, nuôi dưỡng những tâm hiền thiện. Khi sắp lâm chung, những tâm niệm nào mạnh sẽ lôi chúng ta đến cảnh tương xứng. Vì tâm niệm là gốc của luân hồi sanh tử.

Thế thì bản thân chúng ta từ vật chất đến tinh thần đều là tương đối. Như vậy chúng ta không ưa tương đối, chạy trốn tương đối có được không? Quả là điều dại khờ. Chúng ta phải khôn ngoan sáng suốt tìm mọi cách điều hòa cho thân an ổn, chinh phục cho tâm hiền thiện. Ðây là việc làm của người biết sống và sống vươn lên.

Tương Quan Mình và Người
Trong cuộc sống tương quan giữa mình và mọi người chung quanh, hầu hết chúng ta mắc phải cái bệnh "cầu toàn trách bị". Chúng ta đòi hỏi những người sống gần với mình phải vẹn toàn một trăm phần trăm như ý mình muốn, phải đầy đủ hoàn toàn những điều như tâm mình tưởng. Nếu những người thân chỉ được tám chục phần trăm trong sự đòi hỏi của mình, sống gần gũi lâu ngày còn hai chục phần trăm bất như ý sẽ làm chúng ta sinh bực bội chán chường. Sao chúng ta không đặt lại câu hỏi, chính mình có được vẹn toàn mọi điều như ý mình muốn chăng? Hẳn là không. Mình đã không được vẹn toàn, sao lại đòi hỏi người phải vẹn toàn, có phải là bất công, phi lý không? Ngày xưa ở các nước Ðông Phương quyền lập gia đình cho con cái là ở cha mẹ, cha mẹ định sao con cái phải nghe vậy. Do đó có những gia đình vợ chồng không hòa thuận vì không cảm thông nhau, nên đi đến đổ vỡ ly dị. Ngày nay ở các nước Tây phương con cái được quyền chọn lựa đôi bạn cho mình. 

Họ có quyền sống gần với người họ chọn lựa một thời gian, sau mới quyết định thành đôi bạn hay không, cha mẹ không được quyền can thiệp đến đời tư của họ. Thế mà khi đã thành đôi bạn, lại vẫn ly dị nhau. Ðây là lỗi tại ai, cha mẹ ép buộc chăng? Quả thực đây là cái bệnh đòi hỏi vẹn toàn một trăm phần trăm theo ý mình muốn. Bởi không có ai thỏa mãn sự đòi hỏi cuả mình nên từ thân biến thành sơ. Thế là cứ ly dị mãi, đến già trở thành người cô độc. Chúng ta còn thêm lắm bệnh. Nào là muốn ai cũng khen mình, có người chê là buồn khổ. Muốn mọi người gần mình phải tuyệt đối tuân theo sự sắp đặt của mình, nếu 80 điều họ theo, còn 20 điều họ chống là giận dữ bực tức. Ðòi hỏi người thân của mình phải tốt tuyệt đối, nếu họ có vài ba điều xấu liền chán nản muốn lánh xa. Ðến tình cảm thương yêu cũng vậy, bắt buộc người thân của mình phải thương yêu mình tuyệt đối, nếu bị chia xẻ cho ai, dù người ấy là thân thuộc hợp lý, vẫn cảm thấy buồn. Chính vì lòng tham đòi hỏi quá đáng, khiến người chung quanh chúng ta muốn từ từ xa lánh chúng ta. Ðây là vì không biết cuộc đời là tương đối, nên không thông cảm với mọi người chung quanh, kết quả tự chuốc lấy khổ đau cô độc. Trái lại, chúng ta tập nhìn mọi người với cặp mắt tương đối, không đòi hỏi quá đáng, dễ thông cảm tha thứ nhau. Ðược vậy đời sống sẽ vui tươi, người thân đông đảo, dễ dàng đạt được hạnh phúc.

Bệnh Thần Tượng
Chúng ta dễ mắc cái bệnh "thần tượng hóa" người mình quí kính. Người mình quí kính là thánh thiện một trăm phần trăm, nếu thân cận một thời gian, thấy vị ấy còn một vài điều phàm tục, "thần tượng" liền sụp đổ. Từ đây ta sanh tâm khinh nhờn cho đến bất mãn, không còn tin tưởng vào ai nữa. Ðây là một trọng bệnh, khiến ta tự cao ngạo mạn, mất lòng tin. Khi trước do tin vào bậc thầy thánh thiện nên ta tinh tấn tu hành, nay mất lòng tin rồi sinh bê tha hư đốn. Tại sao ta không sét nét kỹ càng xem, bậc thầy kia hơn mình bao nhiêu phần? Nếu ta có hai mươi phần trăm tốt, vị thầy có đến bốn chục phần trăm hay sáu chục phần trăm thì đáng cho mình học tập theo. Vì vị ấy đã tốt hơn mình gấp đôi gấp ba, còn chê trách nỗi gì. Bởi vì vị thầy chưa phải là thánh, là Phật làm sao hoàn toàn thánh thiện được. Chúng ta cảm thông vị ấy đang tu, là còn những cái dở để sửa, để bỏ. Bồ tát vẫn còn vi tế vô minh, nếu sạch hết vô minh là thành Phật. Biết rõ cái tốt của những vị mình quí kính là tương đối, thì mình kính tin vừa phải, chừng mực, không "thần tượng hóa". Nếu vị thầy ấy còn vài nét phàm tục, mình cũng cảm thông tha thứ, vì đây là người đang tu đang tiến, đừng đòi hỏi qúa đáng. Hoặc giả ngày xưa mình tin vào vị thầy gần như tuyệt đối, vị ấy dạy gì mình cũng cố gắng làm cho được, nhờ đó trên đường tu mình tiến bộ vượt bực. Nay mình mất lòng tin ở vị thầy ấy, sinh tâm lui sụt, đây là điều sai lầm. Tại sao mình không nghĩ, ta tu là ta tiến, thầy tu thì thầy tiến. Ðâu phải thầy tu hay ta mới tiến, thầy tu dở ta bị lùi. Phải tin vào mình, phải trông cậy vào mình. Phật dạy" "các ông phải tự thắp đuốc lên mà đi", lại "các ông phải làm cồn đảo cho mình". Thế nên, không vì "thần tượng sụp đổ" mà ta lùi bước. Chính chúng ta phải nhìn các bậc thầy quí kính vẫn là tương đối thì chúng ta khỏi chới với khi trông thấy vài nét phàm tục của các ngài.

Lục Tổ Dậy 36 Pháp Ðối
Trong kinh Pháp Bảo Ðàn, Lục Tổ dạy đệ tử sau này có ai hỏi đạo nên dùng 36 pháp đối để trả lời thì không sai tông chỉ nhà thiền. Nếu người hỏi "có" lấy "không" đáp, người hỏi "sáng" lấy "tối" đáp... Tại sao ? Vì nhơn "không" mà lập "có". Bởi có cái "không" mới thành lập cái "có" không có cái "không" thì cái "có" cũng chẳng thành. Ngược lại, nhơn cái "có" mà lập cái "không", nếu chẳng có cái "có" thì cái "không" cũng vô nghĩa. Ðến cái sáng cái tối cũng thế. Do tối mới lập sáng, nhơn sáng mới nói tối. Hai cái nương nhau mà thành, không có thật pháp. Tất cả sự vật ở thế gian đều là đối đãi nhau mà lập, không có một pháp nào là thật. Thế mà chúng ta chấp thật pháp, thật ngã, tăng trưởng si mê, chìm đắm mãi trong biển luân hồi sanh tử. Dưới con mắt của Phật của Tổ thấy rõ các pháp như huyễn như hoá, nên các ngài vượt ra ngoài vòng sanh tử luân hồi. Thấy tất cả là tương đối hư giả là cái thấy của người giác ngộ.

Chỉ Tâm Chẳng Sanh Diệt Là Tuyệt Ðối
Tuy nhiên trong cuộc đời tương đối vẫn có cái tuyệt đối mà ít ai biết đến. Chúng ta cứ quen chạy theo hình sắc thanh âm là những thứ vô thường sanh diệt. Ngay cái sanh diệt lại đòi cho được tuyệt đối, quả là chúng ta bắt bóng mò trăng. Làm gì có, ngay cái đối đãi sanh diệt lại là tuyệt đối vô sanh. Khi chúng ta vươn theo hình thức sự vật mà mong được cái chẳng sanh chẳng diệt. Hãy nghe hai câu sau trong bài kệ trình kiến giải lên Ngũ Tổ của người cư sĩ họ Lư: "Xưa nay không một vật, chỗ nào dính bụi nhơ" (Bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai). Có vật là vô thường sinh diệt, dù cứng như chất kim cương, cũng là vô thường sinh diệt. Chỉ có tâm thể không hình tướng, không dấy động mới là bất sanh bất diệt. Tâm thể vượt ngoài đối đãi hai bên, vĩnh hằng bất biến. Vừa thấy hai bên là mất tâm thể rồi. Cho nên Tổ Tang Xán kết thúc bài Tín Tâm Minh nói "Tín tâm bất nhị, bất nhị tín tâm" (Tin tâm không còn hai, không hai tin tâm). Có hai còn là đối đãi, không hai thì đối đãi với cái gì. Chính cái vượt ngoài đối đãi mới thực sự là tuyệt đối. Cái tuyệt đối có sẵn nơi mọi người chúng ta không phải tìm kiếm bên ngoài. Biết buông tâm niệm đối đãi, sống bằng thể không đối đãi là người giác. Trái lại, chạy theo tâm niệm đối đãi sinh diệt, quên mất tâm thể bất sanh bất diệt là ngưòi mê.

Kết Thúc
Con người chán nản ê chề khổ đau cùng cực, vì những thần tượng của mình dựng nên đều sụp đổ. Còn tin tưởng vào đâu khi lòng tin tuyệt đối dồn vào các thần tượng, mà nay tan vỡ hết rồi. Ðây là người mắc bệnh thiếu thực tế, lúc nào cũng lý tưởng hoá kẻ khác. Khi lý tưởng bị thất vọng, họ đâm ra thù ghét chán chường. Cộng thêm bệnh đòi hỏi quá đáng, khiến họ không bằng lòng một ngừơi nào trên thế gian này. Thế là, họ đang sống trong đông đảo quần chúng, mà cảm thấy như mình lang thang trong bãi sa mạc. Sự chán đời tuyệt vọng của những người này phát xuất từ sự gởi gấm tất cả lòng tin vào kẻ khác. Chúng ta phải khôn ngoan nhìn mọi người bằng con mắt tương đối, tin mọi người bằng lòng tin giới hạn. Chúng ta sẽ bằng lòng trong đời sống này, và sẽ cảm thông tha thứ những người thân với mình khi họ phạm phải sai lầm. Chúng ta còn chỗ nương dựa duy nhất là chính mình. Mình sẵn có hòn ngọc quí mà lâu nay đã quên lãng.Hôm nay khéo tay mở chéo áo lấy hòn ngọc đem ra dùng, đời ta sẽ hạnh phúc biết là bao!

Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh Từ
 blogphatgiao.com
Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh T
Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh Từ
Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh Từ
Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh Từ
Trích: Bài giảng của HT Thích Thanh Từ

Tìm Hiểu Về Thuốc Giảm Đau - BS Hồ Ngọc Minh


Cho đến nay, người ta cũng không hiểu tại sao não bộ lại biết đau, với nhiều giả thuyết dẫn giải về những “đường lối” (pathways) đưa đến cảm nhận đau. Một thí dụ đơn giản, khi ta bị thương tích chẳng hạn, những dây thần kinh cảm giác bị khuấy động và dẫn về não bộ, qua nhiều “cửa ngõ” (gates) khác nhau. Những tín hiệu đau nầy cũng được khuếch đại bởi các “chất làm cho biết đau” gọi là prostaglandins được tiết ra khi cơ thể bị thương tích, bị viêm sưng (inflamation). Cũng các chất prostaglandins nầy lại dính dáng chuyện cơ thể tăng thân nhiệt làm cho ta bị sốt.

Chất prostaglandins được đặt tên theo tuyến tiền liệt, tức là nhiếp hộ tuyến, prostate gland. Năm 1935, nhà khoa học người Thụy Điển, Ulf von Euler, khám phá ra chất nầy trong tinh dịch của người đàn ông. Sau đó người ta biết thêm, proataglandins gồm có nhiều chủng loại và được sản xuất ra ở nhiều nơi khác nhau trong cơ thể, cũng như có nhiều phận sự hay tác dụng tùy theo trường hợp.

Chất prostagladins được sản xuất ra từ chất béo, mỡ đặt, do chi phối của hai chất xúc tác, enzymes gọi là cyclooxygenases (COX-1 và COX-2). Prostaglandins làm cho mạch máu giản nở hay co thắt, làm cho máu đông đặc hay ngược lại, làm điều hoà mức độ vị viêm sưng khi bị thương tích, làm cho tử cung co thắt khi sanh nở, cũng như ảnh hưởng đến cơ chế điều hoà thân nhiệt, gây sốt, bảo vệ cho bao tử không bị thương tích và nhiều tác dụng khác…

Năm 1971, người ta khám phá ra rằng aspirin và các loại thuốc tương tự trong nhóm gọi là NSAIDs (Nonsteroidal anti-inflammatory drugs) có tác dụng giảm sự sản xuất ra chất prostagladins bằng cách khống chế các chất xúc tác cyclooxygenases (COX-1 và COX-2). Vì thế các loại thuốc nầy đều có những hiệu ứng giảm đau, chống sốt…
Ngoài aspirin, trong nhóm NSAIDs nầy gồm có các loại thuốc tiêu biểu như ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren).

Thuốc Tylenol (acetaminophen) tuy có những công hiệu tương tự nhưng lại thuộc vào một diện khác, hoàn toàn độc lập. Cho đến nay người ta cũng không hiểu làm thế nào thuốc Tylenol (acetaminophen) lại giảm đau, chống sốt. Khác với các thuốc trong nhóm NSAIDs kể trên, thuốc Tylenol (acetaminophen) chỉ có tác dụng giảm bớt hiệu năng của chất xúc tác COX ở trong hệ thần kinh trung ương, não bộ mà thôi. Vì thế, khác với ibuprofen (Motrin), naproxen ( Aleve), và diclofenac (Voltaren), Tylenol có tác dụng giảrm sốt và chống nhức đầu nhiều hơn là giảm đau bắp thịt, đau xương, hay chống sưng do thương tích.

Người ta cũng cho rằng thuốc Tylenol có những tác dụng trên hệ thống cảm nhận đau ở não bộ, gọi là endocannabinoid system (ECS). Hệ thống ECS, nầy cũng chịu ảnh hưởng bởi các chất thuốc phiện, cần sa. Cũng vì lý do đó mà Tylenol cũng được dùng chung với các loại thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện như Codeine, tạo thành thuốc Tyenol #3 chẳng hạn.

Trước khi bàn về thuốc giảm đau có nguồn gốc thuốc phiện, opioids, ta hãy phân biệt sự khác biệt về tác dụng của các loại thuốc giảm đau đã nêu trên.

Như đã đề cập, thuốc Tylenol có tác dụng giảm sốt, chống nhức đầu hơn là giảm đau ngoài não bộ nói chung. So với các loại NSAIDs, thuốc có ưu điểm là không gây ra tác dụng phụ như loét bao tử, tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch, hay làm cho máu loãng không đông. Tuy nhiên, ngộ độc thuốc Tylenol có thể làm hư gan cấp tính. 

Thuốc ibuprofen (Motrin) có tác dụng giảm đau bắp thịt nhiều hơn là giảm nhức đầu hay giảm sốt. Thuốc ibuprofen (Motrin) dùng thích hợp cho các trường hợp bị viêm sưng như té ngã, đau khi có kinh nguyệt chảng hạn. Trong khi đó, thuốc naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren) có lợi thế chống đau nhức khớp xương nhiều hơn là giảm sốt, giảm đau bắp thịt, thí dụ như đau phong thấp, đau lưng, cột sống.Tuy nhiên trong mọi trường hợp đau nhẹ, sốt nhẹ, thời gian ngắn hạn, loại thuốc nào trên đây cũng uống được. Nếu bị đau nhức kinh niên, để giảm tác dụng phụ, phải uống đúng loại thuốc cho đúng loại đau nhức.

Thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, opioids, là các chất kích hoạt lên các hệ thống thần kinh trung ương làm giảm cảm nhận đau hay tăng cảm giác biết sung sướng gọi là opioid receptors. Các loại thuốc như thuốc phiện, bạch phiến (heroin), morphine và một số thuốc tổng hợp như hydrocodone, oxycodone (Oxycontin) and fentanyl đều tác dụng trên các opipoids receptors này.

Thuốc opioids trước đây chỉ được dùng cho những trường hợp đau đớn trầm trọng. Hiện nay nguy cơ của nạn ghiền thuốc tăng vọt lên tình trạng báo động khẩn cấp. Một phần do các bác sĩ kê toa thiếu trách nhiệm. Năm 2012, có khoảng 260 triệu toa thuốc opioids được viết ra, đổ đồng một lọ thuốc 30 viên cho mỗi đầu người trên toàn dân số nước Mỹ! Phần khác do người tiêu thụ lạm dụng thuốc. 

Trong năm 2013, có khoảng 40 triệu người dùng thuốc opiods một cách bừa bãi, trẻ nhất chỉ 12 tuổi! Trong số những người dùng thuốc, 25% bị nghiện, chưa kể những trường hợp dùng thuốc “không chính thức” như là ma tuý. Cũng trong năm 2015, có khoảng 60,000 người tử vong vì ngộ độc thuốc opioids, nhiều hơn số lính Mỹ chết trận trong toàn bộ chiến tranh Việt Nam!

Không riêng gì thuốc có nguồn gốc hay hiệu ứng thuốc phiện, các loại thuốc như Tylenol, ibuprofen (Motrin), naproxen (Aleve), và diclofenac (Voltaren) cũng gây ra tình trạng nghiện ngập và ngộ độc. Riêng thuốc ibuprofen (Motrin), gần đây được chứng minh có thể làm tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch.

Khả năng chịu đau có thể thay đổi tùy người và tùy theo chủng tộc cũng như tùy theo nền văn hoá. Có lẽ sự khác biệt là do sự truyền dẫn tín hiệu đau đến hệ thần kinh trung ương đi theo nhiều đường (pathways), nhiều cửa (gates) khác nhau tùy theo mỗi cá nhân, mỗi trường hợp.

Tóm lại, không ai muốn đau cả. Tuy nhiên nên kiên nhẫn và tránh lạm dụng thuốc giảm đau nói chung không riêng gì thuốc phiện. Kiên nhẫn ở đây có nghĩa là khi dùng thuốc phải cho thời gian để thuốc có hiệu ứng. Tránh lạm dụng là chỉ nên dùng thuốc khi cần, dùng ít thuốc, và dùng đúng loại thuốc tùy theo loại đau nhức. Cá nhân tôi hiện nay, khi bị đau, lại quay về dùng thuốc aspirin, là loại thuốc xưa nhất, ít nguy hiểm và lại có những tác dụng phụ tốt như giảm nguy cơ bị ung thư, bệnh tim mạch.

Hồ Ngọc Minh