Kỷ niệm về bà bao giờ cũng đẹp. Đẹp và cảm động. Câu chuyện sắp kể sau đây cũng về một người bà. Bà rất nghèo, ở trong một túp lều xiêu vẹo với đứa cháu gái, chung quanh chỉ có đàn gà. Thế giới đó thật là nhỏ bé, nhưng tình yêu thương của bà dành cho cháu là vô bờ bến. Suốt bao nhiêu năm bà đã tận tụy hy sinh, chắt chiu từng đồng bạc để cháu có được một tặng phẩm tuyệt vời: chiếc đàn dương cầm màu gụ đỏ. NS
Năm
20 tuổi, tôi đứng bán hàng cho một tiệm đàn piano ở St. Louis. Còn nhớ một lần,
chúng tôi nhận được một “đơn đặt hàng” thật là đặc biệt, nó là một bưu thiếp gửi
từ vùng quê ở đông nam Missouri.
Trên
tấm bưu thiếp viết: “Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu đỏ sậm tới cho cháu
tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà”. Nhìn nét chữ có
thể đoán được người viết là một bà già. Bà đã viết câu trên lặp đi lặp lại nhiều
lần đến đặc kín tấm bưu thiếp, chỉ còn một khung nhỏ ghi địa chỉ.
Tất
nhiên, công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Do đó
chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi.
Cho
đến một ngày kia, ở vùng đông nam Missouri có thêm vài người đặt mua đàn piano
và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Nhớ lại tấm bưu thiếp của bà cụ, tìm tới địa
chỉ của bà để xem bà sống như thế nào. Quả đúng như những gì tôi tưởng tượng:
bà cụ ở trong một túp lều lụp xụp bên cạnh một cánh đồng.
Nền
nhà rất bẩn thỉu. Gà qué chạy lung tung. Không xe, không điện thoại, không máy
giặt. Chẳng có gì cả trừ một mái lều đã cũ gần như mục nát. Cháu gái của bà lão
độ chừng 10 tuổi, đi chân đất và mặc váy vá tồi tàn.
Tôi
nói cho bà cụ biết chúng tôi rất buồn vì không giúp được bà cụ. Nhưng dường như
những gì tôi giải thích chẳng có hiệu quả. Cứ 4 tuần một lần, chúng tôi lại nhận
được một cái bưu thiếp y như nhau. Bà cụ nhất quyết phải có một cái đàn piano
màu đỏ sậm, và thề rằng bà sẽ trả 10 đôla/tháng và trả đủ. Thời gian trôi qua.
Độ chừng hai năm sau, tôi đã có thể mở một công ty giao bán piano của riêng
mình, và tôi thường đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Và vẫn như những
năm tháng về trước, tiệm của tôi lại nhận được những bưu thiếp như từng nhận ở
công ty cũ. Trong nhiều tháng, tôi cũng lại lờ những tờ bưu thiếp đó đi, coi như
không có. Các bạn thử nghĩ xem, tôi đâu có thể làm gì hơn, phải không các bạn?
Nhưng
rồi, một hôm ở công ty tôi có nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một
chiếc màu gụ đỏ như bà cụ mong ước cho cháu. Dù biết việc này có thể gây thiệt
hại cho công ty, tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe truck chở tới nhà bà cụ
và nói rằng nếu bà trả 10 đôla/tháng thì bà sẽ phải trả 52 lần nữa. Nhìn quanh
căn lều của bà cụ, tôi tìm chỗ có thể không bị dột để đặt đàn. Tôi cũng dặn bà
lão và cháu bé cố gắng giữ gìn, đừng để cho bọn gà nhảy lên mặt đàn. Rồi tôi
lên xe về tiệm, cầm chắc là mình đã cho không một cây piano.
Nhưng
điều tôi không ngờ nhất là sau đó tôi nhận được 10 đôla gửi đến cho tôi rất đều
đặn mỗi tháng. Đúng tất cả 52 tháng. Đôi khi không chỉ là tiền giấy mà có cả những
đồng xu được dùng băng keo dính đính vào bưu thiếp.
Sau
khi nhận đủ tiền, tôi không còn liên lạc gì với bà cụ nữa trong suốt 20 năm.
Câu chuyện tưởng đã chìm vào làn sương mù quá khứ. Cho đến một ngày nọ khi đi
công tác ở Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng để ăn tối. Trong lúc ăn, tôi nghe
tiếng đàn piano từ trong góc phòng vọng lại, tiếng đàn thật huyền ảo tôi chưa từng
được nghe bao giờ. Người chơi đàn là một thiếu nữ diễm lệ.
Tôi
lại gần cô ấy và đứng lặng im nghe đàn. Tôi như lạc vào thế giới của những giấc
mơ. Bản đàn dứt, cô gái ngước lên nhìn tôi, mỉm cười. Tôi bày tỏ lòng cảm động,
hân hoan và mời cô ra bàn ngồi uống nước. Chúng tôi nói chuyện với nhau, và thật
như một điều kỳ diệu, đó chính là cô bé mặc váy vá trong căn lều rách nát 20
năm trước.
Cô
gái kể từ khi được bà đặt mua cho chiếc piano màu gụ đỏ, cô say mê học đàn và
đã giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và ở địa phương. Bây giờ cô đã
có gia đình còn bà cô đã mất lâu rồi.
Tôi
hỏi cô có biết chiếc đàn piano ấy có ý nghĩa như thế nào không. Cô nói hồi đó
cô còn quá nhỏ, chỉ biết bà mua cho chiếc đàn, ngoài ra không hiểu gì nhiều
hơn. Nhưng tôi thì tôi hiểu.
Cuối
cùng, tôi bảo cô:
–
Tôi rất mừng được gặp lại cô và nghe cô đàn. Ôi, thật là tuyệt vời. Và bây giờ
tôi phải đi về.
Và
quả thật tôi phải đi về, vì bạn biết đấy, đàn ông không bao giờ muốn bị người
ta nhìn thấy mình khóc, nhất là ở chỗ đông người.
Như Sao

No comments:
Post a Comment