Monday, May 12, 2014

Thôi Nôi - Người Phương Nam





Hôm nay 12/5/14 là ngày thôi nôi, sinh nhật 1 tuổi của Blog NPN, xin viết đôi lời tường trình và cảm tạ gởi đến quý thân hữu trong thời gian qua đã thương mến ủng hộ nuôi lớn đứa con này. 
Trước nhứt xin kể lai lịch, sự thành hình và những bước chập chững vào đời của trang nhà mộc mạc thô thiển chẳng giống ai để quý vị thông cảm cho những thiếu sót nếu có. 

Vào tháng 5 năm ngoái, người em bạn dì ruột và cháu gái ở Pháp qua Úc thăm bà con. Trong hai tuần ở nhà dì, nhỏ cháu để ý thấy bà dì có vẻ lậm, si tình internet quá cở và lại còn thích quọt quẹt làm thơ lai rai gởi đăng đầu này đầu nọ. Nhỏ cháu bèn hỏi bà dì có muốn làm một blog cá nhân để đăng bài vở của mình và sưu tầm thêm những gì hay lạ trên thế giới gom lại thành một trang nhà, vừa thỏa nguyện cho mình, vừa chia sẻ với bạn hữu bốn phương nếu ai yêu thích.

Dì trả lời muốn lắm chớ nhưng không biết làm sao. Dì chỉ biết send & receive thôi còn ngòai ra gặp cái gì khác là chịu thua. Cả năm nay dì cứ phải gõ cửa nhà người ta nhờ đăng bài dùm, vui thì người ta đăng lên, không vui thì người ta mặc kệ, làm lờ khiến dì nhiều lúc cũng buồn tình chán nãn lắm. 
Nhỏ cháu nói nếu vậy thì để cháu set up sẵn rồi chỉ cách cho dì post bài vô. Không khó lắm đâu. Làm đơn sơ theo sự hiểu biết của mình, đừng cầu kỳ, fancy quá thì cháu làm được. Từ từ rồi học hỏi thêm, nghề dạy nghề mà.   

Nghe nói thấy mà ham, nhưng trong bụng tôi không hy vọng mình có khả năng thực hiện vì công việc này đòi hỏi thời giờ và kiên nhẫn, mà tôi thì lúc nào cũng bù đầu với việc tề gia nội trợ, không bồng em thì xay lúa, không xắt sả thì cũng nạo dừa chẳng lúc nào hở tay. Như vậy thì tìm đâu ra giờ để bình tâm rảnh trí mà học với hành, nhứt là trong lúc chị em bên Pháp qua thăm. Người ta đổ đường từ Pháp qua Úc hai chục ngàn cây số mới tới, chẳng lẽ không tiếp đãi thù tạc, thời gian để hàn huyên tâm sự, đi chơi, ăn uống chung vui còn không đủ, có đâu mà học computer... vô duyên không đúng lúc như vậy.

Ngày nào mở mắt ra cũng đi đây đi đó lòng vòng, có khi ăn ở ngòai, có khi về nhà nấu nướng cho hợp gout, thích ăn gì thì làm món đó. Ăn xong tối nào cũng thức tới khuya lơ khuya lắc nhắc chuyện cũ, nói chuyện mới. Sớm lắm là cũng hơn 1giờ sáng mới vãn tuồng đi ngủ để lấy sức cho ngày hôm sau đi tiếp. 
Hai dì cháu ẩn tuổi nhau, cách nhau ba con giáp, lại sinh cùng tháng cho nên rất tương đắc như bạn thân. Cả nhà đề nghị hai đứa làm sinh nhật chung cho vui, kéo nhau đi ăn buffet xong rồi về nhà thổi đèn cầy, cắt bánh chụp hình kỷ niệm để nhớ đời. 

Ngày qua ngày, ngày vui nào cũng qua mau. Khi chỉ còn có ba ngày nữa là tới ngày về, bỗng dưng tối đó nhỏ cháu làm mặt nghiêm nghị như bà giáo già nói:
          - Chút nữa tắm xong, cháu mở blog cho dì. Tối nay mình phải bắt tay vào vụ này chớ không giỡn hớt nữa.
Tưởng đâu  nhỏ cháu đã quên mất chuyện làm blog rồi ai dè nghe nó nói vậy, tôi phát xây xẩm mặt mày vì trong người đã bãi hõai rã rời  không còn tinh thần đâu mà tập trung. Tôi nói:
          - Thôi chắc không được đâu, mấy cái vụ rắc rối này phải có thời giờ thong thả, học từ từ mới nhớ chớ gấp rút quá không vô đầu nổi. Bây giờ dì chỉ muốn đi ngủ thôi.
Nhỏ cháu nhứt định "không tha":
          - Thì dì cứ thử đi, hổng học lần này, biết chừng nào cháu mới qua nữa để mà chỉ cho dì.
Bất đắc dĩ tôi đành phải nghe lời nó. Nó rị mọ gì đó một lát rồi nói:
          - Được rồi, Google nó đã accept. Bây giờ dì muốn để bài nào vô thì cháu chỉ cho mà để.  Phải làm cho được nha, hông thôi tối nay hổng cho dì đi ngủ à.
Vậy là chết rồi, trời ơi! xin cho con đủ sáng trí thuộc bài không thôi tối nay con nhỏ này nó không cho đi ngủ thì có nước ngày mai nằm nhà. 

Theo sự chỉ dẫn của cháu, tôi ghi ghi chép chép rồi mò mẫm thực tập, lúc đầu tôi lọng cọng quên đầu quên đuôi, trật chỗ này sai chỗ nọ. Con nhỏ cứ chắt lưỡi lắc đầu lia lịa làm tôi càng thêm quýnh quáng. Nhưng qua đêm sau thì có tiến bộ hơn, nó cho điểm 7/10. 
Đêm cuối cùng thì "cô giáo" để tôi tự làm hết mọi giai đọan, chỉ ngồi quan sát chớ không "nhắc tuồng" nữa. May phước "thánh nhân đãi kẻ khù khờ", rốt cuộc tôi pass. Nếu không pass thì khi "cô giáo" về rồi lấy ai mà chỉ, chắc lúc đó phải vỡ mộng, bỏ cuộc nửa chừng. 
Thấy tôi làm bài đúng hết, "cô giáo" gật gù cười cười đắc ý nói:
         - Thấy chưa, biết là dì sẽ làm được mà. Mai mốt có thắc mắc hay trục trặc gì thì cứ kêu cháu, cháu sẽ giải thích cho dì qua điện thoại, đừng lo. 

Có vài người bạn thấy tôi tự nhiên sao "giỏi quá", nhờ tôi chỉ cách làm blog, tôi nói tôi không biết, cháu nó làm dùm, chuyện này muốn biết thì phải hỏi sư phụ Hùynh Chiếu Đẳng mới được.  


Nhờ cô cháu mà blog NPN thành hình, nhờ cô cháu mà tôi có thể làm chủ nhà, dù là nhà tranh vách đất, chòi lá đơn sơ hay chỉ là căn lều nhỏ du mục thì cũng là nhà của tôi còn hơn là ở đậu với nhà giàu, nguy nga lộng lẫy bề thế ai thấy cũng thèm nhưng phải ngậm bồ hòn lệ thuộc chủ nhân chớ không thể tùy tiện theo ý mình. Thôi thà rằng "Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao  nhà vẫn hơn". Merci beaucoup ma chère nièce!.

Lúc ban đầu, tôi không hy vọng được người chiếu cố bởi vì tự biết cảnh nhà quá thanh bạch, bản thân mình lại "chẳng có danh gì với núi sông", chắc chẳng ai thèm thăm viếng. Nhưng thật may mắn không ngờ, nhờ một số thân hữu thương mến giới thiệu phổ biến giúp, dần dần trang nhà ngày càng được nhiều bạn đọc quan tâm. Đó là niềm khích lệ lớn lao nuôi lớn trang nhà. Xin chân thành cảm tạ và mong tiếp tục nhận được sự ưu ái từ quý bạn đọc khắp nơi.

Cuộc đời vốn mong manh vô thường, không có gì tồn tại mãi, bệnh tử khi nào, biết ra sao ngày mai! Hôm nay còn ngồi đây viết lời tâm tình với quý bạn, biết đâu ngày mai bạn hay tôi vì lý do nào đó phải bỏ cuộc, không còn cơ hội gặp lại nhau nữa trên mạng. Thôi thì ngày nào còn có thể thì xin hãy hết lòng với nhau như con tằm đã trọn kiếp nhả tơ cho đời!  


Người Phương Nam

6 comments:

  1. hởi Người Phương Nam ...Ta là người chốn trung trung,chó ăn đá gà ăn muối. Nghe Nhà ngươi ăn thôi nôi ,mà phát thèm.Hồi nẩm,ta đả có cái yahoo blog,viết được hơi vài chục bài,cái tự nhiên có thằng ăn cướp Phương bắc nô nó lột mất tiêu từ cái điạ chỉ email đến Blog (mà hình như thằng Yahoo nó thấy mình nghèo không tiền mua đồ của nó nên nó dẹp ba cái yahooblog rồi yahooblog plus gì lung tung.Mà bây giờ quên cha nó hết .Không còn biết vô google như cô cháu ngà ngươi chỉ.Tại qua nay già rồi 71 tuổi rồi,mà đả bỏ hết tuổi thanh xuân ,tình yêu ,đi làm người hào kiệt,mà cuối cùng thì kiệt quệ với 5 chiến chiến thương...Xương máu bỏ hết ngoài lavang,càlu làng vei lao bảo ,khe sanh.Nên bây giờ lú lẩn...Nhà người có huởn huởn chỉ vài chiêu coi thử coi có còn 'minh mẩn'để lại cho con cháu vài bút tích ...Vả lại hồi nhỏ ỷ con nha 2giàu đi học trường thầy dòng ,toàn tiếng tây,nên tiếng việt quên mẹ nó khá nhiều...Thôi đôi lời chúc ngươi giỏi nhiều hơn nữa mà post bài dài dài cho bà con đọc chơi nhe...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Anh Ky ơi! anh chưa già đâu, 71 mà già gì! Ông xã tui 76 lận. Tái xuất giang hồ đi cho vui tháng ngày còn lại. Cám ơn ông anh đã viết comment làm phấn khởi tinh thần quá!.
      Bonne santé!

      NPN

      Delete
  2. Có người hỏi tôi NGUOI PHUONG NAM là ai ? Tôi cứ tưởng là một anh chàng, ai ngờ là một cô nàng, vợ của bạn tôi. Tôi đã có dịp tiếp xúc với NPN nhưng không ngờ cô ta có lắm tài như thế ! Mà cũng khó biết được vì cô ta rất giản dị và khiêm tốn...Cám ơn Chị Kim (để gọi cho thân mật) rất nhiều vì vô số tin tức, bài vỡ, tranh ảnh... rất hay và phong phú mà tôi đã nhận được, và đồng thời có điều kiện chia sẽ với bạn bè năm châu. Mến chúc NPN mạnh khoẻ và vững tiến !

    ReplyDelete
  3. Cám ơn anh Vĩnh Hà! Anh làm ngạc nhiên quá! Hồi nào giờ thấy anh ít nói lắm mà. Sao hôm nay viết nhiều vậy?
    Anh quá khen thôi, không dám đâu. Điều mình biết chẳng thấm gì với ai cả. Tiếc là không có giờ học hỏi thêm. Anh biết mà! Có bao nhiêu đây là đã hụt hơi rồi, Không biết rán được tới chừng nào nữa!
    Chúc sức khỏe và bình an. Thân mến.
    Kim

    ReplyDelete
  4. Nguyễn Thành KhánhMay 14, 2014 at 3:30 AM

    Chúc mừng Sinh nhật một tuổi của Blog Người phương Nam.
    Mong sẽ nhận được nhiều bài viết, sưu tầm hay của Chị .

    Nguyễn Thành Khánh HD 66-73

    ReplyDelete