Tuesday, March 31, 2026

Ông Mỹ Phi Công Hải Quân Hàng Xóm

Hình minh hoạ của usni.org

Ông hàng xóm cạnh nhà tôi là một cựu Phi Công Hải Quân Hoa Kỳ. Ông không bao giờ nói nhiều về những tấm huân chương cất kỹ trong ngăn kéo, nhưng dáng đứng thẳng lưng như một cây tùng trước hiên nhà mỗi buổi sáng đã nói lên tất cả. Ông là James, người hàng xóm, và với tôi, ông là một “niệm khúc” sống động về tình “Quân Ngũ Đồng Minh” một thời xa xăm. Mỗi buổi sáng, ông lặng lẽ bước ra sân, dựng lá cờ trước hiên nhà, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể đang thực hiện một nghi thức quân phong còn sót lại từ thời trai trẻ. Ông từng phục vụ trong lực lượng Không Quân Hải Quân của United States Navy, trên Hàng Không Mẫu Hạm ngoài biển Đông giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt tại Việt Nam.

Ông không nói nhiều về chiến công. Chỉ thỉnh thoảng, khi ngồi trước hiên nhà nhìn chiều xuống, ông mới kể vài mẩu chuyện ngắn, giọng trầm và chậm. Ông kể về những lần cất cánh ban đêm, boong tàu rung chuyển dưới chân, tiếng động cơ phản lực gầm lên xé toang màn đêm biển Đông. Ông kể về cảm giác khi chiếc máy bay rời khỏi “runway” ngắn ngủi trên boong tàu. Phía trước là bóng tối mênh mông, phía sau là đồng đội đang nhìn theo.


Ông từng lái chiếc Chiến Đấu Cơ Phản Lực McDonnell Douglas, F-4 Phantom II, mang trên cánh không chỉ là bom đạn mà còn là niềm tin của Đồng Minh. Ông nói với tôi, trong chiến tranh, điều giữ người ta đứng vững không phải là lòng thù hận, mà là trách nhiệm với người bên cạnh. “We fly for each other,” ông chậm rãi nhắc lại câu khẩu hiệu cũ.

Lần đầu, khi biết tôi từng là lính Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, ông đứng nghiêm lại, bắt tay tôi thật chặt. Không cần nhiều lời. Cái siết tay ấy chứa cả một thời Đồng Minh đã qua. Ông nhắc đến những chuyến yểm trợ hỏa lực trong rừng núi Trường Sơn, những lần bảo vệ những đơn vị Bộ Binh bị Vi Xi bao vây. Những lần nghe tin một căn cứ bị tấn công mà lòng ông nóng như lửa đốt vì chiếc Phản Lực Cơ Phantom II của ông bay quá… chậm. Ông nói ông chưa bao giờ quên những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu bên cạnh Hoa Kỳ.


Chiều hôm ấy, hai chúng tôi ngồi bên nhau, không phải với tư cách hàng xóm, mà như hai người lính già của hai Quốc Gia từng đứng chung một chiến tuyến. Ông kể về những người bạn Phi Công của ông không bao giờ trở về, tên họ được khắc trên bức tường đá đen của Vietnam Veterans Memorial. Mỗi năm, ông đều đến đó, đặt một nhành hoa nhỏ, đứng lặng thật lâu. Ông nói, điều đau đớn nhất của người lính không phải là cái chết, mà là sự lãng quên.

Có những đêm, ông mất ngủ. Tiếng gió rít qua mái nhà làm ông nhớ tiếng gió quét trên boong tàu. Ông bảo, ký ức chiến tranh không ồn ào, nó âm thầm như một vết sẹo dưới lớp áo sơ mi. Ông không tự hào theo kiểu khoe khoang, mà là một thứ tự hào lặng lẽ, tự hào vì đã làm tròn bổn phận.

Tôi cảm động trước cách ông nâng niu kỷ vật, cái nón cũ kỹ sờn rách. Ông bảo, đó là phần đời rực rỡ nhất nhưng cũng đau đớn nhất. Sự tiếc nuối của ông không phải cho bản thân, mà cho một thời đại đã qua, cho những lý tưởng và cả những mất mát mà chiến tranh đã hằn sâu lên tâm khảm. Tôi nhớ có lần ông mang ra cho tôi một chiếc phù hiệu cũ của phi đoàn. Ông nói: “Giữ lấy. Chúng ta từng là Đồng Minh.” Thân hình to con, cao hơn hẳn tôi một cái đầu, trong ánh mắt xanh đã nhạt màu theo năm tháng, tôi thấy hiện lên một nỗi tiếc nuối sâu xa, tiếc cho những hy sinh, cho những lời hứa còn dang dở, cho một miền đất mà ông từng bay qua bao lần nhưng không kịp hiểu hết.

Ông không oán trách. Ông chỉ buồn khi nhắc đến ngày rút quân. Ông nói, với người lính, rút lui không phải là thất bại cá nhân, mà là một quyết định vượt ngoài tầm tay. Nhưng trong lòng, ông vẫn mang cảm giác chưa hoàn thành trọn vẹn nghĩa tình với những người bạn phương xa.


Mỗi dịp Memorial Day, ông mặc lại bộ quân phục cũ, dù vai đã gầy, lưng đã còng. Ông đứng nghiêm trang trước hiên nhà, đưa tay lên chào kính khi Quốc Ca vang lên từ chiếc radio nhỏ. Tôi nhìn ông mà thấy cả một thế hệ đang dần đi qua. Những con người từng sống giữa lằn ranh sinh tử, nay lặng lẽ chăm sóc vườn hoa và cho chim ăn.

Tình quân ngũ giữa chúng tôi không cần những lời hoa mỹ. Chỉ cần một cái gật đầu khi nhắc đến biển, đến tàu, đến đồng đội. Chúng tôi hiểu rằng, dẫu thời cuộc thay đổi, sự tôn trọng dành cho nhau không hề phai nhạt.

Ông già Phi Công ấy giờ bước đi chậm hơn trước. Giờ đây, nhìn dáng ông cao, gầy gò đi dạo ngoài vườn, lòng tôi dâng lên một nỗi buồn man mác. Những “con chim ưng” của biển cả rồi cũng đến lúc mỏi cánh. James không chỉ là một người hàng xóm, ông là chứng nhân của lịch sử, là người anh em Đồng Minh mà định mệnh đã đặt cạnh nhà tôi để cùng nhau ôn lại những bài ca về bổn phận, trách nhiệm và lòng yêu nước. Một mai khi ông không còn đứng đó, khoảng sân ấy sẽ trống trải biết bao, và bầu trời này sẽ vắng bóng một linh hồn đầy nhân hậu.


Mỗi sáng, khi lá cờ tung bay trước hiên nhà ông, tôi lại thấy trong ông hình bóng của một người lính trẻ năm nào, đang ngồi trong buồng lái, mắt nhìn thẳng về phía chân trời. Và tôi thầm biết, trong trái tim của ông, cũng như trong trái tim của tôi, tình Đồng Minh ấy vẫn còn đó, bền bỉ như biển rộng, cao vút tận mây xanh, sâu lắng như ký ức của chúng tôi, không bao giờ tắt.


(4) Hải Quân QL.VNCH | ÔNG MỸ PHI CÔNG HẢI QUÂN HÀNG XÓM | Facebook

Anh Phước chuyển

No comments:

Post a Comment