Friday, April 24, 2026

Tạo Hình Xếp Từ Những Cánh Hoa

Bridget Beth Collins thu thập hoa lá, các loại quả nhỏ để xếp thành hình người, động vật hay các công trình kiến trúc.

 u1-5244-1428661721.jpg

Nghệ sĩ Bridget Beth Collins người Seattle (Mỹ) pha trộn các loại hoa, lá để xếp nên những hình ảnh rực rỡ sắc màu.

 da-4219-1428721989.jpg

Collins cho biết, nhiều ý tưởng xếp hình đến với cô rất tình cờ, như khi đi dạo, đi chợ. Cô có thể nhìn ra đuôi cá voi từ cỏ ba lá hay vân của rắn từ những chiếc lá trên cây sen đá chuỗi ngọc.

 u4-1949-1428661721.jpg

u5-1589-1428661722.jpg

u7-6049-1428661722.jpg

u2-3515-1428661721.jpg

u8-7913-1428661722.jpg

u9-6514-1428661722.jpg

u10-1535-1428661723.jpg

u12-7815-1428661723.jpg

 u20-6616-1428661724.jpg

 u25-2695-1428661725.jpg

 u16_1428661280.jpg

 u17_1428661281.jpg

u21_1428661281.jpg

 u22_1428661281.jpg

 u23_1428661281.jpg

 u24_1428661281.jpg

 u3_1428661250.jpg

u15-4206-1428661723.jpg

 

Hải Lan

Ảnh: Bridget Beth Collins

Lai Rai Đỡ Buồn


Các em bò đỏ, nói cho thầy nghe xem cái gì làm các em bị Mỹ ám ảnh nặng đến mức vậy. Hễ bàn chuyện gì: từ FDI, nợ công, điện hạt nhân, uranium, kinh tế là các em lại lôi Mỹ ra làm thước đo. Đến thằng trưởng chuồng Tingvsi còn khoe được Cornell University nhận vào học. Trong đầu các em lúc nào cũng có Mỹ, tội ghê.

1. Phân tích cho bò đỏ hiểu rằng Việt Nam không đủ năng lực vận hành điện hạt nhân thì các em lại cãi: đến Mỹ còn dùng điện hạt nhân kia kìa. Ủa rồi óc bòa tụi em để đâu? Mỹ nó có mỏ uranium, tự làm giàu được U-235, có chuyên gia, có quy trình xử lý rác thải và phóng xạ, có lịch sử vận hành hàng chục năm. Nó làm chủ toàn bộ chuỗi công nghệ.

Còn VN thì bước nào trong số đó làm nổi? Uranium chưa có, làm giàu không biết, chuyên gia không có, xử lý rác thải bằng niềm tin, ứng phó thảm họa thì cầu trời. Vậy mà boo đỏ vẫn so sánh VN với Mỹ được thì đúng là đỉnh cao của bộ 0'c nhai cỏ.

2. Rồi vài con boo vào cãi tiếp: Mỹ còn phải đi nhập uranium từ Nga kìa, không có uranium làm giầu của Nga đố nhà máy điện hạt nhân Mỹ chạy được. Em này thì ngô tuyệt vời rồi.

Mỹ nó có nhiều mỏ Uranium. Mỹ đã từng là nước sản xuất uranium hàng đầu thế giới. Chỉ riêng mỏ ở Utah đã có công suất tơi 3600 tấn/năm rồi. Nhưng tội gì không đi nhập để không bị ô nhiễm môi trường, để mỏ luôn có mức dự trữ mức cao trong khi chi phí nhập khẩu lại rẻ?

Các em b0 có thấy Mỹ nhập khẩu dầu thô không? mặc dù nó không thiếu dầu thô nhưng nó vẫn làm vậy đó. Uranium cũng vậy, Mỹ nhập không cứ gì của Nga mà còn của Kazakhstan, Canada và Australia. Em boo nào nói không có uranium của Nga thì Mỹ không chạy được nhà máy điện thì chắc các em uống thuốc và luyện tập mới ngô được như thế chứ ngô bẩm sinh thì đâu đến mức độ đó. Trước 1990 Mỹ với Nga làm gì có giao thương, không có nguồn Uranium từ Nga đó, thế các em có thấy nhà máy điện hạt nhân của Mỹ nó đứng hình không?

Từ sau Chiến tranh Lạnh, Mỹ đi mua uranium làm giàu từ đầu đạn hạt nhân Nga để về chạy điện hạt nhân. Nếu là Nga nô thì các em phải thấy nhụk chuyện này. Chỉ vì tiền mà Nga phải tháo uranium giầu trong vũ khí hạt nhân ra bán cho Mỹ. Có khác gì Mỹ nó chỉ dùng tiền đã làm yếu Nga đi mà không cần dùng đến súng đạn.

Nói thêm để các em bò đỏ bớt ngv chuyện này:

Lò phản ứng hạt nhân cần Uranium235 giầu ở mức 3% thôi (nghĩa là thanh nhiên liệu đó 3% là Uranium đồng vị 235, phần còn lại 97%là các đồng vị khác của Uranium vd: 238 hoặc tạp chất khác).

Nhưng trong vũ khí hạt nhân thì Uranium 235 cần ở mức > 90% mới tạo ra phản ứng hạt nhân nhanh, nhiều và bùng nổ lớn được. Nên phải đi lấy Uranium235 giầu ở mức > 90% đem bán cho thằng chỉ có nhu cầu 3% chạy điện thôi thì nó là sự sinhuc cực kì lớn các em bò đỏ à. Vì làm giầu Uranium235 đã khó, làm giầu từ mức 3% lên tới > 90% là cực cực khó đám Nga nô à.

Mà năng lực chế tạo bom hạt nhân dùng uranium 235 >90% thì cả thế giới đã kiểm chứng bọn Mỹ từ 1945 rồi, nên các em đừng ngu dot mà nghĩ nó không làm giầu được Uranium 235.

 

Nguồn Thông não bò đỏ 

Hồn Nước Với Cờ Vàng - Tâm Tiễn

Bóng Ma Trong Sòng Bài - Nguyễn Mộng Giang

Hình minh họa

Sau những lần ốm đau bịnh hoạn rề rề mà không rõ lý do vào những tháng cuối hồi năm ngoái, Trang bỗng dưng trở nên chậm chạp và nhút nhát hẳn đi. Đầu óc cũng ù lì kém tinh nhanh, làm trước quên sau. Ai dặn cái gì cũng chẳng nhớ. Phải chăng đó là triệu chứng của bịnh… “đã toan về già”?

Cách chữa đúng nhất là phải có một người bạn đời để nâng đỡ và chăm sóc nhau trong những lúc trái gió trở trời như thế. Nhưng nếu rủi người bạn đời của mình sức khoẻ không thành vấn đề mà lại bị bịnh (nói theo phim bộ của Tàu) là “si khờ người già” trước mình thì chỉ có nước cùng nhau nắm tay trực chỉ… viện dưỡng lão cho rồi chứ con cái làm sao có thì giờ mà chăm sóc cho nổi. Ôi! Viển ảnh cuối đời người sao mà thê thảm.


Để đề phòng mình đừng bị rơi vào tình trạng thê thảm như vậy, cách duy nhất là phải siêng tập thể dục và năng vận dụng đầu óc, học hỏi không ngừng. Trí óc có làm việc thì mới tránh được bịnh si khờ người già. Trang nghe nói đến chữ học là sợ muốn chết. Có một lần, cách đây gần mười năm rồi, lúc đó Hiền, ông xã Trang còn đang dạy học thêm buổi tối ở trường Điện Tử Bác Ái. Sẵn Hiển đi dạy, Trang đi theo Hiển ghi tên học “Technician” ở đó luôn cho tiện. Thời gian đầu Trang siêng năng hăm hở lắm! Đi học về là mở ra ôn lại liền, một chốc sau Trang hoa mắt, chóng mặt buồn nôn. Kết quả bịnh hết mấy ngày mới lấy lại được quân bình. Trang định trốn học, Hiển la quá chừng, Chàng nói Trang lười biếng, không chịu cho đầu óc làm việc về già sẽ dễ bị bịnh lẫn thẫn. Nhưng rồi Trang cũng học được hết khoá, lấy được cái bằng đem về treo trước cổng nhà cho ông đi qua bà đi lại ngó chơi chứ Trang đâu có “được” đi làm. Hiển muốn Trang ở nhà lo việc nhà cửa và chăm sóc con cái. Để không bị chồng la, Trang bắt đầu viết truyện, làm thơ trở lại. Trang lấy cái cớ đó nói với Hiển:

- Em viết văn cũng phải vận dụng đầu óc, để tưởng tượng và hư cấu thành một câu truyện chứ bộ khơi khơi là viết được sao.

Hiển la còn bạo hơn nữa:

- Cứ tưởng tượng vớ vẩn, viết láo viết lếu mua vui cho thiên hạ rồi nó vận vào người cho em xem. Để thì giờ đó mà đọc những sách có giá trị, như kinh Phật chẳng hạn. Anh lúc nào cũng thích học hỏi, cái gì càng khó anh càng thích học. Anh mà không như vậy thì giờ này anh “tiêu” lâu đời rồi cho em hay.

Ý Hiển muốn nói là tạo dựng cho vợ con một cuộc sống tuy chẳng bằng ai nhưng cũng còn hơn chán vạn người trên đất Mỹ này. Mà Trang cũng phục chồng thật, cứ mỗi một lần đổi sở làm là một lần phải học chết bỏ. Vậy mà chàng chỉ cần vài tháng là “nắm” được hết, lại còn đem chuông đi đánh xứ người nữa chớ, đi “overseas” lia liạ, không có lần nào là không thành công. Trang vừa kính phục vừa thương Hiển đi làm cực khổ để kiếm tiền lo cho vợ con được đầy đủ, nhưng nếu bảo Trang học một cái gì đó thì Trang sợ lắm! Cứ tìm cách tảng lờ. Khuyên bảo Trang hoài không được riết rồi Hiển cũng thôi để mặc Trang muốn làm cái gì thì làm.

 

Tháng vừa qua vợ chồng Trang phải đi viếng đám tang một người thân quen bên phía nhà Hiển. Bình thường đi viếng đám tang nào, sau khi lễ bàn thờ xong Trang cũng đều đến trước quan tài để “chiêm ngưỡng” và cầu cho người quá cố được siêu thoát. Nhưng không hiểu sao lần này Trang bỗng sợ, nàng ghé vào tai Hiển thì thầm:

- Em chỉ lễ bàn thờ thôi chứ không đến gần quan tài đâu nhé! Em sợ…

Hiển gật đầu nói:

- Em lạy xong rồi ra ngoài chờ anh không cần phải đứng đây.

Sau khi làm xong nghi thức lễ lạy, Trang bước ra khỏi phòng đứng quan sát. Nhà quàn “Oak Hill” này chẳng xa lạ gì đối với Trang mà còn mang nhiều kỷ niệm đau thương khó phai mờ. Biết bao lần thăm viếng người quen, và đã hai lần an nghỉ cho bố mẹ. Sao hôm nay nhìn xung quanh nhà quàn Trang bỗng thấy ghê ghê thế nào ấy, Hiển chắc còn đang tíu tít vì tang gia là người thân quen, lâu lắm mới có dịp gặp đông đủ như vầy, và lát nữa còn phải dự khóa lễ cầu siêu cho nên chắc còn lâu lắm mới ra. Nghĩ thế nên Trang đẩy cửa bước ra khỏi căn nhà quàn để đi xuống những thảm cỏ xanh ngoài kia.

Nghĩa trang buổi chiều bao giờ cũng buồn hiu hắt, tuy trời mùa hè phải đến 8, 9 giờ mới tối hẳn. Nhưng mặt trời đã không còn nắng tạo cho nghĩa trang một màu âm u, lạnh lẽo. Kỳ lạ, ở trong nhà quàn thì Trang cảm thấy sợ, nhưng ra đến phía ngoài, đi giữa hai hàng mộ bia Trang lại không thấy sợ một chút nào hết. Có lẽ đây là nơi cuối cùng của một đời người, ai cũng phải đến. Cát bụi rồi lại trở về với cát bụi, rồi mình cũng phải “dọn” đến đây mà thôi! Trang bước từng bước chầm chậm, mắt tò mò chăm chú đọc những dòng chữ trên những tấm mộ bia đặt chìm trên mặt đất. Trang chợt phát hiện hình như cái tên này quen quá: “Lâm Ngọc Phùng”. Trang lật đật đưa mắt liếc nhanh lên tấm hình bên trên rồi buộc miệng kêu lên:

- Hả! Thì ra “thầy” nằm ở đây. 

***

Dạo ấy hình như Trang vừa tròn đôi chín. Lâm Ngọc Phùng không biết bao nhiêu tuổi, chỉ biết là lớn hơn Trang, đang học Văn khoa, sắp sửa lấy cử nhân Anh văn. Trang có một ông bác tu ở một ngôi chùa gần nhà, mẹ hay dắt Trang lên chùa lễ Phật và luôn tiện thăm bác. Nghe Trang nói muốn học thêm Anh văn, ông bác đã nắm tay Trang lôi ra phía sau chái chùa, chỗ đặt bàn ping pong cho mấy “thầy” chơi thể thao. Bác chỉ vào một ông thầy tu rất lạ đời (không mặc áo nâu, chỉ mặc áo màu lam và không cạo đầu) nói:

- Này cháu! Vào đây bác giới thiệu cho một người, nó đang học cử nhân An văn đấy! Cháu có muốn học thì nhờ nó đỡ tốn tiền đi trường. Tên nó là Ngọc Phùng.

Trang lí nhí:

- Cháu không quen tiếp xúc với thầy tu.

Ông bác phá ra cười:

- “Nó” không phải là sư, nó không có đi tu. Nó mồ côi cha mẹ, các thầy nuôi làm phước lâu rồi. Nó mặc áo lam để dễ xin được hoãn dịch học cho xong ấy mà.

Nghe ông bác nói một hơi về “nó”. Trang mắc cười quá nhìn Phùng tủm tỉm quan sát, tên gì mà như con gái, lại còn mắc cỡ đỏ mặt sượng sùng nhìn Trang luống cuống đánh rơi cả vợt ping pong khiến Trang nổi máu lí lắc ghẹo:

- “Thầy” Ngọc Phụng có hai cái má lúm đồng tiền “ngộ” quá hé!

Phùng càng đỏ mặt lúng túng:

- Tui tên Phùng chứ không phải Phụng. Tui không phải nhà tu hành, đừng gọi tui bằng “thầy”.

Trang vẫn không tha, có ông bác Trang đứng đây mà Trang sợ gì:

- Uả vậy hả? Tại thấy thầy… ủa quên anh… cười có hai má lúm giống con gái quá nên tưởng anh tên là Ngọc Phụng chớ.

Rồi chỉ vì tiếng khen hai má lúm đồng tiền “ngộ” quá mà từ đó Ngọc Phùng đâm ra “mết” Trang. Lâu lâu “thầy” chạy Honda đến nhà Trang nhấn chuông. Trang ra mở cửa, “thầy” nhăn răng cười, “móc” trong bụng ra khi thì một nải chuối, khi thì vài trái cam hay trái bưởi đưa cho Trang nói:

- Cho Trang nè!

Rồi chạy mất tiêu, Trang không kịp phản ứng gì hết đành phải nhận món quà nóng hổi “hơi người” thấy mà ghê đó! Bỏ thì tội, mà ăn thì Trang gớm. Những lần như vậy, Trang cứ để trên bàn rồi thì ai ăn thì ăn, Trang không đụng đến. Thế là từ đó, hể rảnh giờ nào là “nó” lại chạy đến nhà Trang đòi dạy Trang học Anh văn. Mặc dù Phùng không phải là nhà sư, không phải cạo đầu, nhưng vì ở trong chùa, lại mặc áo lam nên Trang thấy kỳ kỳ không chịu học. Thế là Phùng đành phải ngồi đấu khẩu bằng sinh ngữ với thằng em trai của Trang lúc đó đang học Anh văn ở hội Việt Mỹ, và đây là cái dịp để nó thực tập đàm thoại Anh văn. Có một lần Trang nghe nó hỏi “thầy” Ngọc Phùng rằng:

- Tại sao anh thích chị Trang? Đó có phải là tình yêu không? Và anh có thể định ngnào là yêu không?

Cái thằng đúng là ranh mãnh hỏi cắc cớ, Ngọc Phùng đã trả lời như thế này:

- Đừng hỏi tôi tại sao thích, chỉ biết thích là thích thế thôi! Bảo tôi định nghĩa về tình yêu thì tôi không dám vì tôi chưa từng yêu ai bao giờ. Đây là lần đầu tiên tôi biết thích một người con gái. Định nghĩa thì tôi không biết, nhưng tôi hiểu khi mà mình yêu thích một người nào đó thì lúc nào mình cũng muốn gặp mặt người đó.

Phùng kín đáo liếc qua Trang nói tiếp: “Vắng “người đó” mình nhớ lắm! Dù là gặp mặt chẳng biết để nói cái gì nhưng chỉ cần nhìn thấy mặt thôi cũng đủ thoả lòng mong nhớ rồi.”

Thằng em của Trang vẫn không buông tha:

- Như vậy là yêu rồi còn gì?

Ngọc Phùng gật gù ngó sang Trang “tỏ tình” kín đáo:

- Có lẽ vậy, nhưng đó là về phía tôi, không biết phía “bên kia” như thế nào?

Thằng em Trang vỗ tay khen hay. Những câu đối thoại trên dĩ nhiên là bằng tiếng Anh rồi. Lúc đó Trang đâu có hiểu mô tê gì, chỉ hiểu lõm bõm và biết là hai người đang nói về mình. Đã mấy lần Trang ngắt ngang đòi dịch nghĩa mà hai người cứ phớt lờ, Trang phải nổi cáu lên thằng em mới chịu dịch lại cho Trang nghe. Nghe xong Trang “phang” một câu liền. 

- Dễ ợt! Tình yêu là những… nải chuối, những trái cam, những trái bưởi ướp… hơi người thấy mà ghê!

“Thầy” Ngọc Phùng đỏ mặt tía tai sượng trân. Sao lúc đó Trang đanh đá thế nhỉ? Có lẽ tại tức hai người cứ xổ Anh văn không cho Trang nghe. Vậy chứ mà Trang vẫn đâu có bị mất điểm, dưới mắt “thầy” Ngọc Phùng lúc nào Trang cũng là “number one”. Ông bác Trang kể lại thầy tâm sự rằng:

- Con vì không muốn đi lính mới nhờ các thầy che chở. Mai sau quá tuổi lính rồi, học xong con sẽ xin đi dạy học và nhờ bác xin cưới Thiên Trang cho con. Con sẽ đưa Trang về quê nhà con ở Quảng Trị, nơi đó có bà dì ruột của con vẫn còn giữ cho con ngôi nhà ngói ba gian rất đẹp của cha mẹ con để lại với đầy đủ tiện nghi, đất rộng bao quanh và ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Nếu Trang không thích ở đó, con sẽ bán hết ruộng vườn đưa Trang trở lại Sài Gòn lập nghiệp.

Đúng là “thầy tu”, ngây thơ thế thì thôi! Hắn cứ tưởng hắn yêu là được. Rồi thời gian cứ trôi, nước mất nhà tan, tu cũng chẳng được yên. Đa số các thầy tu trẻ giải tán, lớp ra đời lấy vợ, lớp vì dính vào “Nha Tuyên Uý Phật Giáo” đóng lon sĩ quan nên bị đi “học tập” mút chỉ cà tha. Chùa chỉ còn ông bác Trang và các thầy lớn tuổi. Thầy Ngọc Phùng cũng về quê “làm ruộng” và từ đó mất liên lạc luôn. Thời gian sau thì mạnh ai nấy lo thân chẳng còn ai liên lạc với ai nữa cả. Ông bác Trang bỗng đâm nghi ngờ lẩm cẩm:

- Không khéo cái thằng nó là “Việt cộng” cũng nên. Tại sao sau khi mất nước nó “tếch” về Quảng Trị mà lại sống yên thân được? May mà cháu không ưng nó, chứ nếu ưng mà nó là Việt cộng thì thật bỏ mẹ.

Nhưng bác đã lầm. Khi Trang đã có chồng con đùm đề và định cư ở San Jose rồi. Bác viết thư sang kể, Ngọc Phùng cũng định cư ở Mỹ và làm cho một sóng bài nào đó. Ngọc Phùng vừa mới liên lạc lại được với các thầy ở quê nhà, trong đó có ông bác của Trang. Từ đó thỉnh thoảng Ngọc Phùng gởi tiền về trợ cấp cho bác. Trang nghe bác kể vậy thì biết vậy chứ không hỏi thêm gì nữa.

Thấm thoát thế mà đã hai, ba chục năm. Câu chuyện tưởng trôi vào quên lãng, nào ngờ hai năm trước vợ chồng Trang cùng bạn bè đi Las Vegas chơi. Sau khi nhận phòng xong, mạnh ai nấy đi chơi. Trang cũng ham vui, xông xáo một lát là thua sạch bách. Kiếm hoài không thấy Hiển đâu hết, Trang lại không giữ chìa khoá phòng và cũng không đem cell phone, không biết đám bạn chơi ở chỗ nào. Trang đành phải lên phòng gõ cửa đại, may ra có ai về ngủ sớm mở cửa cho Trang vô… mượn tiền. Bởi có bao nhiêu tiền Trang giao cho Hiển giữ hết, Trang không thích giữ tiền, trang chỉ thích xài tiền mà thôi!

Gõ hoài mà chẳng có ai ra mở cửa, đi trở xuống mà tìm chồng và đám bạn trong đám người đông như kiến vậy Trang bắt chóng mặt, trong túi lại không có tiền thì chơi cái gì? Thôi thì ngồi đại xuống hành lang này mà nghỉ mệt coi bộ còn khoẻ hơn. Nghĩ thế Trang ngồi bó gối xuống thảm trước cửa phòng mình, lưng và đầu ngữa dựa vào tường nhắm mắt nghĩ ngợi lung tung. Đang lim dim như vậy, Trang bỗng “feeling” như có ai đang nhìn mình, Trang mở choàng mắt dậy bẻn lẻn đứng lên khi thấy xế xế cửa phòng đối diện có một người đàn ông, ăn mặc rất là lịch sự, Nguyên bộ đồ “vét” đen và áo sơ mi trắng, đang nhìn Trang mỉm cười và gật nhẹ đầu chào Trang rồi đi khuất sau cua quẹo của hành lang khi thấy Trang mở mắt ra nhìn. Đầu óc Trang đánh dấu hỏi dữ dội, nụ cười này quen lắm đây. Trang đứng lên chạy theo cua quẹo thì đụng phải Hiển đi lên, Trang mừng quá níu lấy Hiển xoè tay:

- Em hết tiền rồi, đi lên phòng chẳng có ai ở trong phòng ra mở cửa cả, chìa khóa anh giữ em đành phải ngồi ngoài hành lang chờ.

Hiển nhăn mặt trách:

- Ai bảo không chịu mang cell phone. Em thật lạ đời có phôn mà không chịu xài thì mở làm gì?

Trang có cái tật hay quên, đi đâu mà xách theo lỉnh kỉnh đủ thứ đồ phụ tùng trong bóp, móc ra móc vô một hồi thế nào Trang cũng làm mất cho nên Trang cứ vờ “quên” như thế cho nó khoẻ tấm thân. Sợ Hiển giảng “moral” Trang đánh trống lãng:

- Cho em tiền em xuống chơi tiếp. Anh lên ngủ hả?

Hiển gật đầu móc trong túi ra một nắm tiền đưa cho Trang nói:

- Đừng có chơi khuya quá hại sức khoẻ. Liệu mà chơi giải trí thôi chứ đừng có đam mê sát phạt đỏ đen anh không có thích đâu đấy!

Trang cầm nắm tiền “dạ” một tiếng rồi chạy đến thang máy bấm nút, nói là một nắm tiền cho oai chứ thực ra chỉ là giấy năm, mười đồng và giấy một đồng là nhiều nhất, hoặc cao lắm là giấy hai chục đồng trở lại mà thôi. Vợ chồng Trang không có máu mê cờ bạc, lần đi chơi nào cũng thủ sẵn chỉ vài trăm, chơi hết bao nhiêu đó là thôi chứ không có cố đấm ăn xôi để gỡ. Mỗi lần đi mấy chỗ giải trí này, Trang thích nhất là cái máy kéo 5 xu, chỉ tốn có 5 xu một lần  mà kéo hoài không hết. Có lần Trang trúng “đắp bồ” được vài lần lên đến một trăm mấy đồng “đã” ơi là đã. Không phải Trang hà tiện, tại dốt chẳng biết đánh bài, và cũng tại cái máy này nghe vui tai và dễ trúng. Mỗi lần máy ra lệnh cho Trang phải “dí” vào cái con vật gì đó đang bay qua bay lại thật nhanh trên màn hình là Trang khoái nhất. Phải thật lẹ tay, mỗi lần Trang “dí” trúng nó một cái là nghe “chéo, chéo” bên tai và đồng thời máy đếm tiền cũng hoạt động nghe rào rào thấy “thương” gì đâu.

Đang say sưa “dí, dí” như vậy. Một người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cái máy trống kế bên Trang, bỏ tiền vào làm một hơi “chéo, chéo” đinh cả tai, nhức cả mắt khiến Trang phải ngừng chơi, tò mò đưa mắt theo dõi. Phải công nhận hắn nhanh tay thật. Trang hoa cả mắt, mà tay hắn thì cứ như phù thủy dí qua dí lại như làm “magic”, miệng thì kêu “chít chít! Chít chít!” theo tiếng máy đếm tiền nghe mà bắt ham. “Game over”, hắn kéo cái biên nhận ra hai trăm mấy chục đồng Trang phục quá trời! Hắn cười nói với Trang (vẫn nụ cười quen thuộc khi nãy mà Trang chưa nghĩ ra):

- Chơi cò con như thế này chỉ được bây nhiêu thôi! Muốn ăn lớn thì phải vô sòng bài. Thiên Trang có muốn thử không?     

Thấy hắn kêu tên mình ngon ơ, Trang ngạc nhiên ngó thẳng vào mặt hắn, lần này hắn cười “hết cỡ”, hai cái má lúm đồng tiền hằn sâu hai bên má khiến Trang buột miệng kêu lên:

- Thầy… Ngọc Phụng…

Hắn xụ mặt:

- Bao năm rồi sao Trang vẫn không thay đổi? Tôi là Phùng và tôi không phải là “thầy”.

Trang cười xin lỗi:

- Sorry! Tại quen miệng làm anh buồn, xin lỗi anh.

Hắn hình như ít nói đi, chỉ có Trang là tía lia. Trang hỏi câu nào hắn trả lời câu nấy không thêm không bớt. Được biết trước kia hắn có làm cho sòng bài ở đây (Las Vegas) nhưng bây giờ thì không còn nữa, hôm nay là hắn trở lại đây để chơi. Hắn còn nói hắn đã dọn về San Jose lâu rồi và ở rất gần Trang. Trang chỉ gật gù nghe thôi chứ cũng không hỏi địa chỉ và xin số phôn làm gì. Hắn nhắc lại chuyện đánh bài, Trang nói Trang không biết đánh bài, không nhớ được lá nào là ách, cơ, chuồng, bồi, đầm, già gì hết nhưng lại cứ thích chơi cái gì mà “cù lũ, cù lũ” đó! Hắn cười nói:

- Binh xập xám.

Trang cũng cười theo:

- Phải rồi, binh xập xám. Nhưng mà chơi cái đó dễ bị “cụt vốn” lắm đó! Chỉ thua vài lần là hết chơi, Trang chỉ có bao nhiêu đây thôi!

Trang xoè “nắm” tiền ra cho hắn coi, Ngọc Phùng cười kéo Trang đi theo hắn và nói:

- Bao nhiêu đó đủ rồi. Tin tôi đi, tôi sẽ giúp Trang có một kỷ niệm nhớ đời. Đi lên đây mà không thắng được một chút tiền đem về thì buồn lắm!

Hắn lôi Trang đến khu “baigow”, chọn một cái bàn trống nhất đẩy Trang ngồi xuống, rồi kéo ghế ngồi cạnh Trang và dặn Trang cứ yên lặng đừng nói gì hết, để một mình hắn nói thôi. Trang nghe theo sự sắp xếp của hắn. Một lát sau Trang chẳng hiểu mô tê gì nữa, chỉ nghe bên tai mình tiếng “rét rét, rẹt rẹt” thật nhanh. Và đôi tay hắn “múa” trên những lá bài của Trang thật lẹ mà sao người chia bài hình như chẳng thấy gì. Kết quả hôm đó Trang… “thắng” được hai ngàn rưỡi đô la. Lần đầu tiên trong đời Trang đi chơi mà còn được tiền đem về. Những lần trước ăn được chút xíu, chơi lại là thua sạch bách, chưa lần nào được tiền mang về, dù là một hai đồng chứ đừng nói chi đến hai ngàn rưỡi. Trang mừng quá cám ơn hắn rối rít và “good night” hắn để đi ngủ, hắn không say “good night” lại với Trang mà lại nói:

- Vĩnh biệt Trang.

Trang nhăn mặt thắc mắc:

- Tại sao lại vĩnh biệt?

Hắn cười:

- Không phải là Trang chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi hay sao?

Thấy hắn nói trúng tim đen của mình, Trang tảng lờ:

- Nói bậy không hà! Trang còn ở đây đến ngày mốt mới về. Rồi Trang nói nhanh trước khi chạy ù đi: Ngày mai gặp.

Nhưng ngày mai và mãi mãi chẳng bao giờ Trang gặp được hắn nữa. Khi Trang điện thoại về Việt Nam kể cho bác nghe cuộc gặp gỡ với hắn tại sòng bài. Bác Trang yên lặng một hồi rồi chậm rãi:

- Cháu phải thật là bình tỉnh đừng có “xỉu” khi nghe bác nói. Thằng Phùng nó chết cách đây đã năm năm rồi cháu ạ! Cái thằng thật là có tình có nghĩa, tuy mất đi nhưng vẫn gởi lại danh sách các thầy cho một người khác lo dùm. Bác vẫn nhận được trợ cấp đều hằng năm, vẫn với danh nghĩa cái tên “Ngọc Phùng”.

Nghe bác nói mà Trang hãi hùng. Suốt một buổi tối đi chơi với “ma” mà không biết. Sao Trang không nhận thấy gì khác lạ nơi Phùng ngoài cặp mắt hơi buồn buồn, và đôi tay giá lạnh khi hắn kéo Trang đi. Ở nơi đó máy lạnh chạy suốt ngày ai mà không lạnh nên Trang đâu có để ý làm chi. Cho đến hôm nay, Trời xui đất khiến sao Trang lại được “gặp” Phùng ở đây! Thì ra Phùng nói đã dọn về San Jose và “ở” rất gần Trang, tức là ở nghĩa trang “Oak Hill”. Trang chắp hai tay cúi đầu khấn xin cho Phùng được siêu thoát và cũng không quên thì thầm:

- Trước không biết thì thôi, bây giờ đã biết anh không còn trên thế gian này nữa. Trang rất là nhát gan, anh sống khôn thác thiêng thì xin âm thầm mà phò hộ cho Trang chứ đừng bao giờ “hiện” ra lần nữa Trang sẽ chết mất. Mỗi tối Trang hứa đọc kinh một tháng để cầu nguyện cho anh được siêu thoát. 

Một cơn gió nhẹ lướt qua làm cây lá rung xào xạc, Trang ngước mặt nhìn lên bầu trời trong xanh mà có cảm tưởng như hồn của Phùng đã nương theo gió mà bay bổng lên tít tận chín tầng mây xanh biếc đó rồi. Trang tin tưởng như vậy khi chợt nhớ lại câu “vĩnh biệt Trang” của Phùng hôm ở sòng bài. Thì ra đó là hôm cuối cùng Phùng muốn gặp Trang để rồi vĩnh biệt thật. Trước khi bước trở lại nhà quàn, Trang đưa mắt nhìn vào tấm hình của Phùng đưa tay vẫy và thì thầm:

- Vĩnh biệt Phùng. Chúc anh an giấc ngàn thu…


Nguyễn Mộng Giang

Thursday, April 23, 2026

Cán Ngố Vào Nam


 Mời click vào ô vuông bên phải để mở lớn màn hình

Những Bệnh Do Thiếu Đường - Đỗ Đức Ngọc


Những chứng bệnh do bệnh nhân khai dưới đây được thống kê chưa được tây y bổ sung vào triệu chứng của bệnh đường-huyết thấp ( đường dưới 6.2mmoml/l = 104mg/dL) gây ra nhiều bệnh nan y mãn tính và cuối cùng tế bào sẽ trở thành ung thư, gồm các bệnh như sau :

Thoái hóa xương cổ, thoát vị đĩa đệm, vẹo cột sống, cứng cổ gáy vai, tê đau nhức tay vai, đau lưng, chân, đầu gối, gót chân, đi khó khăn, parkinson (run tay chân), bệnh cholesterol, gout, thần kinh tọa, giảm trí nhớ, lồi điã cột sống, liệt đường ruột, hư thận phải lọc thận 3 ngày/tuần, nhức nửa đầu, dị ứng, đau lưng xuống thận qua bụng ra sau lưng dấu hiệu của sạn thận. nhức đầu, đau đầu chóng mặt, ho suyễn kinh niên, khó thở, yếu bao tử, bao tử ăn không tiêu, ợ hơi, trào ngược thực quản, bướu cổ, ung thư bao tử, đi cầu ra phân sống, bệnh tâm thần, mất ngủ, đau nhức mỏi toàn thân, bị chóng mặt mệt tim. bệnh tiểu nhiều, rối loạn tiền đình, rối loạn thần kinh, mất ngủ, bụng căng cứng to, yếu sức, đi đứng chậm chạp, người xanh xao, đi hay lảo đảo, khi đi đau bàn chân, đầu cổ cứng không quay trái phải hay cúi ngửa được, ù tai, mắt sụp, nhìn không có thần, bệnh trầm cảm, tâm thần, dễ bị vong nhập, liệt mặt méo miệng, hoăc mắt bị chói, thấy xung quanh tối sầm thoáng qua, u xơ tử cung ,(xơ hóa sợi cơ, u lành tính tái phát tại chỗ, ung thư vú, ung thư tử cung, viêm gan , suy thận độ 2, mắt mù dần, bại xuội chân tay vô lực do áp huyết thấp và đường thấp khác với stroke tai biến gây liệt cứng, động kinh co giật, thiếu đường sẽ bị loãng xương, chân yếu đi hay bị té ngã gẫy xương, và bệnh thường gặp khi bỗng nhiên tụt thấp đường-huyết mà không biết, bị ớn lạnh xuất mồ hôi, chóng mặt xây xẩm có dấu hiệu như trúng gió muốn té xỉu, phải uống đường ngay tức khắc chứ không phải cạo gió bệnh nhân sẽ chết ngay nếu không cứu kịp bằng đường. …

Do đó những ai bị những chứng bệnh kể trên, biết nguyên nhân bệnh là thiếu đường do tiêu chuẩn ngành y tự hạ xuống qúa thấp, tạo ra nhiều bệnh “để bán bệnh cho mình mua thuốc”. Mình tự phải bào vệ sức khỏe cho mình, nguyên nhân thiếu đường thì uống thêm đường và tập thể dục khí công, các bệnh kể trên tự nhiên biến mất không cần thuốc. Thánh nhân đã nói : Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống. Còn Đạo Phật dạy con người biết sống trung dung, về y học có nghĩa là không để áp huyết cao quá, áp huyết thấp quá, không để đường cao quá, cũng không để đường huyết thấp quá thì không bao giờ bị bệnh, còn chúng ta thì cực đoan, vừa uống thuốc làm hạ áp huyết và hạ đường càng thấp càng tốt không chịu ngưng cứ uống thuốc suốt đời để thành bệnh nan y khác, phải chăng là si mê ?


TRAO ĐỔI KINH NGHIỆM VỀ ĐƯỜNG.


Dù máy thử đường cho kết quả bao nhiêu cũng không quan trọng, mà đường-huyết tùy theo nhu cầu cần thiết để hoạt động cho mỗi người khác nhau qua cách khám nhiệt độ trên bàn tay :

1-Bàn tay nóng nhiều là dư đường,

2-Bàn tay ấm là đủ đường

3-Bàn tay lạnh là thiếu đường.

Để bàn tay lên trán, trán nóng hơn tay hay tay lạnh hơn trán là thiếu đường

Sau khi uống đường thí dụ 1 thìa thì bàn tay ấm hơn 1 tí, uống 2 thìa, ấm hơn nữa, 3 thìa ấm nhiều, 4 thìa bàn tay nóng đạt tay lên trán nóng hơn trán là đủ đường.

Sáng ngủ dậy bàn tay còn ấm thì đêm ngủ ngon,

Tối trước khi đi ngủ bàn tay lạnh hơn trán thì không ngủ được


Giải thích tại sao:

Bàn tay lạnh là nhịp tim thấp, tốc độ bơm tuần hoàn máu chậm máu không đem oxy lên nuôi não

Bàn tay âm nóng làm cơ thể tăng nhiệt giúp máu tuần hoàn dễ, nhịp tim nhanh hơn là tốc độ vận chuyển máu lên não đủ thì ngủ ngon.

Bàn tay quá nóng thì nhịp tim quá cao, vận tốc bơm máu qu1a mạnh gây ra xung huyết não thì mất ngủ.

Nhưng khác với bàn tay lạnh mà nhịp tim cao đến 100-120 đo nhiệt độ thấp không phải sốt, nhưng trong người nóng môi khô, cảm thấy trong người nóng mà bên ngoài da lạnh phải mặc áp lạnh là cơ thể thiếu lượng máu khiến nhịp tim phải bơm máu tuần hoàn nhanh , đông y gọi là ” âm hư sinh nội nhiệt “, chỉ cần bổ máu thì nhịp tim sẽ tự hạ xuống bình thường.

Những người đang uống thuốc trị tiểu đường, thường kiêng đường, lại uống thuốc hạ đường, khi có dấu hiệu bàn tay quá lạnh gây ra biến chứng bệnh nhẹ là các sợi cơ thần kinh co giật run tay chân, nặng hơn thì giựt mặt méo miệng mà tây y gọi là liệt mặt do virus, nặng hơn nữa là hôn mê sâu chết trong giấc ngủ êm đềm vào ban đêm, hồn lìa khỏi xác không biết trước để nói lời từ giã. Nhưng thật ra chỉ là chết lâm sàng, còn ý thức nghe được tiến nói bên ngoài, sai khi chôn xác xuống lòng đất có người 2 ngày sau tỉnh lại mà không thoát ra được khỏi qun tài nên đàng bị chôn sống,

Còn ở tây phương chết là mổ xác là chết oan do thiếu đường, não thiếu oxy, nếu những người nhà giầu có tiền, tây y giúp cho bình thở oxy duy trì sự sống trong các bệnh viện đặc biệt nuôi người thực vật vài năm. Hết tiền thì rút ống thở cho bệnh nhân ra đi. Trong trường hợp này áp huyết ổn định nhưng người thực vật vẫn không tỉnh, bàn tay vẫn lạnh, nếu cho uống đường làm bàn tay ấm thì có nghĩa là cơ thể vẫn còn hoạt động tự điều chỉnh được thân nhiệt nhờ đường, thì họ sẽ tỉnh lại.

Tôi đã chữa 1 người thực vật như ngủ say không biết gì, không cử động nhúc nhích, quốc tịch Hy Lạp, đã nằm trong bệnh viện nuôi người thực vật được 4 tháng, được nuôi thức ăn bằng ống, nuôi thở bằng bình dưỡng khí, theo dọi oximeter, gia đình nhờ tôi đến đánh thức bà dậy. Trong 3 ngày thì bà tỉnh dậy, ngồi xe lăn ra ngoài vười chơi với tôi, chân yếu, không nói được, chỉ nhìn trời nhìn đất….

Tóm lại đường cao không chết người, mà đường thấp sẽ chết người.

Đường cao mà tập thể dục cho xuất mồ hôi thì đường sẽ tụt xuống thấp nên không bị bệnh tiểu đường.

Như vậy không cần phải dùng máy đo đường, chỉ số đường-huyết theo tây là quy luật tương đối không giống đông y, vì những lý do sau đây :

Có người bàn tay ấm, khỏe mạnh có sức, mặt hồng hào, đo đường có 5.0mmol/l

Có người đường lên 8.0 mmol/l mới có bàn tay ấm, nếu dưới 8.0mml/l thì bàn tay vẫn lạnh và run tay, nếu uống đường lên 9.0mmol/l tay hết run (Parkinson)

Còn tôi khi đường dưới 8.0mmol/l thì hơi mệt, chóng mặt, tôi phải uống cho đường lên 15mmol/l thì có thừa năng lượng và nhiệt lượng làm việc suốt ngày không mệt mỏi, da dẻ hồng hào, đến chiếu tối đường xuống 8.0-9.0, sau khi ngủ qua đêm sáng dậy đo đường chỉ còn 6.0mmol/l thì an toàn, còn trước khi đi ngủ đường xuống 5.0mmol/l thì khi ngủ dậy mệt mỏi , đường xuống còn 4.0 mmol/l là may mắn, chứ đêm mà đường xuống dưới 3 mmol/l thì đêm về với ông bà tổ tiên rồi.

Có người mặt xanh xao chân tay bàn tay lạnh, nhịp tim thấp, đo đường-huyết rất cao từ 12.0-25.0 mmol/l, đối với đông y vẫn bị thiếu nhiệt lượng, Vì chỉ số đường cao do tránh không dùng đường cát vàng, mà dùng đường trái cây hay đường mật ong, hay ngay cả ăn nhiều chè nấu bằng đường, thử đường vẫn cao nhưng không cho năng lượng và nhiệt lượng.Khi cho họ uống 3 thìa đường cát vàng pha với nước ấm thì đo nhiệt độ bàn tay ấm, sờ bàn tay ấm, cho tập thể dục giúp cơ thể tăng nhiệt xuất mồ hôi thì đo lại đường xuống từ 6.0-8.0mmol/l

Có người thử đường cao 12.0mmol/l sau khi tập thể dục khí công bài Vỗ Tay 4 Nhịp 15 phút, thì đường xuống còn 6.2 mmol/l. Nếu kiêng không dùng đường chỉ giữa đường ở mức 6.2mmo/l để không bị bệnh tiểu đường nhưng lại muốn tập, muốn làm việc nặng thì không có đủ đường vận động, sau khi tập đường-huyết xuống 4.0mmol/l sẽ té xỉu như các người tham dự chạy Marathon, đã bị chết vì tim ngừng đập nguyên nhân do đường-huyết tụt thấp khi tập cơ thể xuất mồ hôi.

Đó là lý do tại sao nhiều người thích tập luyện thể dục thể thao mà không chịu uống thêm đường gây ra hôn mê, tử vong oan uổng. Nhất là những người già, kiêng đường lại tiêm insulin mỗi ngày làm hạ đường từ năm này đến năm khác gây ra biến chứng suy tim, hư thận, phải lọc thận, ghép thận, thay thận, hay bỗng nhiên té ngã rơi vào hôn mê chết oan uổng.

Giải thích tại sao:

Uống nước đường thì đường vào máu trực tiếp làm tăng thân nhiệt.

Đường cát vàng có 2 đặc tính thấy kết quả ngay:

-Cho năng lượng: vì đang mệt tim, chóng mặt, chân tay run rẩy yếu, hay xuất mồ hôi lạnh, bàn tay ra mồ hôi nhiều không cầm, sau khi uống đường cát vàng thấy khỏe ngay

-Cho nhiệt lượng : Bàn tay lạnh, người đang lạnh như sắp trúng gió, sau khi uống đường cát vàng thì thấy cơ thể ấm, bàn tay ấm ngay.

Còn đường từ trái cây, từ mật ong, từ chè là đường vào bao tử để chuyển hóa thành đường, mà không vào máu ngay, thì trong máu cũng có đường, thử đường trong máu cũng cao nhưng không có 2 đặc tính trên là cho năng lượng và nhiệt lượng.


Đỗ Đức Ngọc

http://khicongydaotoronto.com/forum/viewtopic.php?f=14&t=7202

Ai Ra Đời Lâu Rồi Thì Mới Hiểu Hết Được


1. Xã hội này giữa người với người đừng nên nhìn mặt đoán lòng. Họ cười họ nói một đằng nhưng trong tâm họ lại nghĩ một kiểu.

Hoá ra thứ lạnh lẽo nhất trên đời này chính là lòng người...

2. Chẳng bao giờ người ta cần có lý do để ghét bỏ ai đó. Yêu hay ghét nó là cảm giác của mỗi người, mà con người luôn là tạo vật đầy rẫy mâu thuẫn, thế nên, đừng dằn vặt mình vì: "Sao nó ghét mình?", "Mình đã làm gì nó đâu?" có bới móc tìm ra lý do biện minh cho việc yêu quý hay hờn ghét, nói thật là chẳng để làm gì. Nó ghét vì nó thích thế. Đơn giản vậy thôi!

3. Lời đồn xuất phát từ những kẻ hay ghét người khác. Lan truyền bởi những kẻ dại khờ và được chấp nhận bởi những kẻ ngu ngốc

4. Cuộc đời này ngắn lắm, chớp mắt trôi qua đã hết nửa quãng thanh xuân. Trong cái lúc tuổi xanh vùn vụt chạy qua như chuyến tàu tốc hành, còn bao nhiêu chuyện khác phải lo để tồn tại, cớ gì phải vơ hết chuyện thiên hạ về mình cho mệt?

5. Càng ngày tôi càng thấy sợ một số người xung quanh mình. Họ diễn hay quá và hạ màn cũng thật bất ngờ.

6. Người đời không nuôi bạn lớn ngày nào. Lúc bạn đau khổ, họ cũng không ở cạnh lo cho bạn, vỗ về nỗi đau của bạn. Lúc bạn vui, họ lại càng không quan tâm, chưa kể còn có phần ganh ghét. Thế thì việc gì phải bận tâm lo sợ đám đông người đời đánh giá cuộc đời bạn thế nào?

7. Không sợ chậm, chỉ sợ dừng. Những người dẫn đầu ở điểm xuất phát, chưa chắc sẽ là người về đích sớm nhất. Những người bị tụt lại ở điểm xuất phát, chưa chắc sẽ là người mãi mãi về sau. (Vãn Tình) Không hiểu thì đọc ngay: https://bit.ly/khongsocham_tiki

8. Miệng lưỡi người nào ai quản nổi? Họ nói những gì họ thích và làm những điều họ muốn chẳng bao giờ quan tâm tới những tàn nhẫn của "thú vui" ấy. Rồi nạn nhân sẽ sống thế nào đây?

9. Làm sao để nhận biết được một con người qua vẻ bề ngoài. Hoa hồng đẹp thế mà còn có gai đấy thôi! Con người cũng vậy…càng vẻ mặt từ bi bao nhiêu có khi trong lòng lại càng nham hiểm bấy nhiêu…Tất nhiên cũng có những người tuyệt vời cả về hình thức lẫn tâm hồn.

10. Bạn có sống tốt thế nào cũng có người ghét. Cho nên mình cứ sống vui, sống khỏe đừng đánh mất sự lương thiện, tốt bụng trong mình là được! Ừ lương thiện thì thiệt thân, nhưng tôi cứ sống cho tốt cái bụng mình thì chẳng bao giờ phải hổ thẹn với đời.


Sưu tầm

Chỉ Mình Với Ta - Đỗ Công Luận

Wednesday, April 22, 2026

Little Saigon, Quận Cam Có Còn LàThủ Đô Của Người Tị Nạn - Quang An


Vì không cạnh tranh nỗi với người gốc Đại Hàn, người Tàu sinh sống ở Los Angeles, nơi được xem là thành phố thiên thần, người Việt xuôi về phía Nam của Los Angeles khoảng chừng 1 giờ đồng hồ lái xe, và bắt đầu gầy dựng ở đây.

Với vùng đất rộng lớn gồm các thành phố kề sát nhau, người Việt định cư rải đều ra các thành phố Westminster, Garden Grove, Fountain Valley, Midway City, Santa Ana ở quận hạt Orange, mà dân ta hay gọi là Quận Cam.

Cửa tiệm , nhà hàng, cơ sở thương mại mang tên Việt bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là một khúc đường Bolsa, nơi có thương xá nổi tiếng mang tên Phước Lộc Thọ. Rồi dần dần cửa hiệu, nhà hàng, cơ sở thương mại của người Việt Nam mọc lên như nấm, lan ra khắp nơi, trải dài từ Bolsa, qua Westminster, Brookhurst, Euclid, Magnolia v..v... Từ Garden Grove, đi xuống thành phố Westminster, hay Fountain Valley, Santa Ana, đều thấy bảng hiệu chữ Việt tràn đầy. Thậm chí là Midway City, hay được gọi là Thị Trấn Giữa Đàng, cũng có luôn cửa hiệu của người Việt.

Phải nói rằng với sự cần cù và siêng năng, thế hệ người Việt tỵ nạn cộng sản từ năm 1975 đã tạo nên một khu vực mà ai ai cũng có cảm giác như là một SÀI GÒN THU NHỎ. Đến đây, ngoài việc là có thể tiếp xúc, gặp gỡ người Việt xa xứ, người Việt bỏ chạy cộng sản từ hồi năm 1975 còn có dịp tìm lại những hình ảnh, những tác phẩm văn hoá của miền Nam trước kia.

Ghé nhà sách Tú Quỳnh, hay ghé các trung tâm sản xuất băng dĩa nhạc, là có thể tìm lại chút gì đó của thoáng hương xưa. Dĩ nhiên, nếu muốn tìm lại mùi vị của những món ăn Việt Nam, người Việt tị nạn sẽ dễ dàng tìm thấy
-những bát phở
-những tô bún bò
-những đĩa bánh cuốn
-hay thậm chí là cả những chén chè xôi nước, v....v....

Cái tên Little Sàigòn là đây. Người Việt đã yêu kiều đặt địa danh này cho một vùng đất cách xa quê hương hơn nửa quả địa cầu để hồi tưởng... để nhớ nhung...về một Sàigòn xưa. Và hơn cả, Little Sàigòn còn là một trung tâm văn hoá nhằm gìn giữ bản sắc của người dân Việt trước đại hoạ cộng sản từ hồi năm 1975. Chính vì vậy, Little Sàigòn luôn luôn được xem là THỦ ĐÔ của người Việt tỵ nạn cộng sản.

Rồi thời gian trôi qua...
Thế hệ người Việt tị nạn cộng sản đầu tiên nay đã già !!!
Ráng chịu khó làm ăn vất vả để nuôi gia đình
Con cái của thế hệ này nay đã trưởng thành, đã học thành tài để rồi có người là
-Bác sĩ
-Dược sĩ
-kỹ sư
-Khoa học gia
-Tướng,Tá

Cuộc sống khá giả hơn, ổn định hơn, cho nên rất nhiều người Việt đã dọn về phía Nam của vùng Little Sàigòn để an cư lập nghiệp. Người thì ở Irvine, người thì ở Mission Viejo, hay thậm chí là xa hơn nữa như San Juan Capistrano, v..v...
Hầu hết, thế hệ sau này không muốn tiếp tục con đường làm ăn của thế hệ trước đó, cho nên rất nhiều chủ nhân nhà hàng, cửa hiệu, đến tuổi về hưu, phải tìm cách bán lại những gì mình đã gầy dựng. Người đi, thì phải có người đến.

Trong những năm vừa qua, với những chính sách thu hút người ngoại quốc đem tiền vào Mỹ đầu tư, đã có rất nhiều thành phần giàu có ở Việt Nam mà thường được gọi là "đại gia đỏ" hay "tư bản đỏ" ... đổ bộ qua Mỹ.

Thành phần này là những tay cựu"quan chức" hay những tay làm ăn buôn bán tham nhũng, những tay có thể có cả chục triệu đô la lận lưng để làm vốn, để có thể mua nhà, mua cơ sở, mua cửa hiệu, v..v... Ban đầu thì còn rải rác ở các tiểu bang khác, nhưng gần đây thì đổ về tiểu bang California rất nhiều.

CUỘC SỐNG Ở LITTLE SÀI GÒN BẮT ĐẦU THAY ĐỔI

-Các cửa hiệu, nhà hàng do những người Việt tỵ nạn làm chủ, từ từ lại thấy thay tên, đổi hiệu. Có những cái tên nhà hàng, chỉ cần nghe cái tên, cũng có thể đoán được gốc gác của người chủ từ đâu đến.
-Chợ búa cũng thay đổi.
-Và phong cách người dân ở Little Sàigòn cũng thay đổi.
-Có những quán cà phê, thanh niên ngồi đánh bài "tiến lên", hay còn gọi là "chặt hẻo",một loại bài của mấy chú bộ đội miền Bắc đem vào Nam, suốt cả ngày.
-Khói thuốc lá bay mù mịt.
-Có những quán bar mà đêm nào cũng đông thanh niên đến .... "xập xình", và là nơi giới thiệu các ca sĩ ở Việt Nam bay sang.
Thử hỏi, dân bình thường thì lo đi làm ở công sở, đâu có thì giờ mà la cà quán xá như thế cả ngày lẫn đêm.
Có chăng thì chỉ vào dịp cuối tuần, nhưng ở Little Sàigòn bây giờ, ngày trong tuần, hay ngày cuối tuần đều ... ĐÔNG NHƯ NHAU

- Văn hoá, văn nghệ thì các sản phẩm từ trong nước nhan nhản đầy trong các cửa hiệu.
-Quán ăn thì không còn vẻ thanh lịch, và không còn trông sạch sẽ như lúc trước.
-Bãi đậu xe thì lại càng quá tệ, nhìn rất dơ bẩn. Rác quăng bất cứ chỗ nào.
-Các đài truyền thanh, truyền hình, thì cứ như là "cơ quan ngôn luận" của Việt Nam vì tin tức đọc nhiều khi dùng chữ "y chang" VN Express của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
-Quan trọng hơn nữa là tình hình an ninh trật tự không còn như xưa.!!!
Nghe thử một quảng cáo phát trên truyền thanh bảo rằng "đến ăn phở ở tiệm của chúng tôi, quý khách có thể an tâm là xe của quý vị không bị ... đập kính". Thế là đủ hiểu : chuyện xe bị đập kính, mất đồ là "chuyện như cơm bữa" ở Little Sàigòn rồi.

Việc phong cách sống thay đổi, có thể một phần là do người mới định cư sau này mang những "thói hư tật xấu" đã "nhiễm" sau 40 năm sống với cộng sản sang đây.
Những "đại gia đỏ" coi trời bằng vung vì ỷ có tiền đã thể hiện cách sống của mình. Ở trần, mặc xà lỏn, là hình ảnh mà dân Mỹ ở đây không bao giờ gặp ở ngoài đường. Thế nhưng, có những tên đại gia, cầm đầu cả hệ thống xuất nhập cảng hải sản, lại nghêng ngang bước ra đường với mình trần và chiếc ... xà lỏn.

Thành phần như thế này bây giờ không hiếm ở Little Sàigòn. Cũng chẳng có gì ngạc nhiên, vì ngay giữa đường Brookhurst, đoạn gần với tiệm bánh Vân, những bảng hiệu
quảng cáo "bảo lãnh đi Mỹ" bảo đảm ... 100%, "bao" ... đậu, bất kể là tội phạm hình sự, v..v... đầy nhan nhản.

Thử nhìn xem, với sự nhếch nhác như thế, Little Sàigòn có còn là thủ đô của người tỵ nạn? Nét văn hoá, sự thanh lịch của người Việt tị nạn đang dần dần bị ... "xâm lăng"?

Cuộc sống chung quanh ta coi thế mà thay đổi chóng mặt. Nếu không để ý, và không có thái độ tích cực để gìn giữ văn hoá của người Sàigòn xưa, thì Little Sàigòn có thể sẽ mất đi cái tên và ý nghĩa yêu kiều mà người dân tỵ nạn giữ trong lòng bao nhiêu năm nay.


Quang An