Monday, August 31, 2015

Thư Viết Từ Virginia - Nguyễn Thị Thêm


Chào các bạn.

Tôi thức dậy buổi sáng 6 giờ. Giờ của tiểu bang Virginia. Bây giờ California đang chỉ mới 3 giờ sáng.
Cả đêm giấc ngủ mơ màng. Có thể là khác nhà mà cũng có thể quá mệt.
Có lẽ bạn bè nhiều nơi đang lo lắng cho chuyến hành trình rất đơn giản với mọi người, nhưng  khá phức tạp cho bản thân tôi.
Cám ơn tất cả các bạn, Những người bạn thật thân tình, những người bạn tôi từng gặp mặt và cả những người bạn chỉ quen trên net.

Tôi đã đến nơi bình yên, trên máy bay suốt 5 tiếng tôi không hề chợp mắt mặc dù đã thức dậy từ 2:30 sáng. Chàng của tôi cũng mở mắt thao láo chả chịu ngủ. Thỉnh thoảng đòi đứng dậy vì than đau lưng. Kéo chàng đứng lên rồi đứng đấm bóp lưng chàng, tôi đã thấy xuyên suốt những hàng ghế phía sau và họ cũng gửi tới tôi những nụ cười thông cảm. Mỗi lần đưa chàng vào phòng vệ sinh cả hàng ghế đứng lên cho chàng bước ra ngoài. Các tiếp viên cũng phụ dìu vì hai chân chàng cứ quíu lại không bước đi được đàng hoàng.
Cám ơn sự phục vụ ân cần và lịch sự của tất cả nhân viên hãng Southwest  Airline và những hành khách bên cạnh trong suốt cuộc hành trình.

Có nhiều điều tôi muốn tâm sự, muốn chia sẻ đang tràn dâng trong lòng tôi. Tôi muốn trao ra và cám ơn tất cả bạn bè với tất cả tấm lòng yêu thương và quý mến.

Tôi sẽ bắt đầu từ đâu để có thể trình bày hết những điều tôi muốn nói?

Vậy từ chiều 16/8/15 tham dự giải thưởng Viết về Nước Mỹ nghen.

Đó là một buổi chiều thật vui. Tôi rời nhà lúc 1 giờ chiều trên chiếc xe vợ chồng thằng em trực chỉ từ Riverside đi lên vùng Little Saigon. Hôm nay trước khi tôi đến dự lễ phát thưởng, chúng tôi đến thăm nhà anh chị Hai và thăm em Chút. Một học sinh thời tôi mới đi dạy, cho nên cô trò rất thân dù đã qua hơn 40 năm. Chút từ VN qua lại Mỹ khá lâu mà tôi không có dịp gặp nhau. Nơi đây còn là địa điểm gặp mặt mỗi mùa trái vải chín rộ. Bởi khu vườn nhà anh chị Chín là một khu vườn nhỏ nhưng cây trái rất sum xuê. Những cây bưởi trái thật sai, rất ngon. Những cây xoài trái tuy không lớn nhưng mùi thơm của nó thật tuyệt. Chỉ để một trái trên bàn thờ cả không gian trong nhà sẽ chan hòa mùi thơm của nó. Chị Chín hái tặng tôi một trái trên cây. Tôi đưa lại cho thằng em và nhờ để trên trang thờ ba tôi khi về nhà. Ngoài ra nhà có thêm cây vải. Những chùm trái sai oằn, đỏ rực và ngon ngọt vô cùng. Cám ơn bữa tiệc trái vải thật ngon tại nhà anh chị Chín. Cám ơn Chút luôn nhớ về cô giáo cũ. Cám ơn vợ chồng Chi & Hương với lẵng hoa chúc mừng thật đẹp, những tấm hình sắc nét với tài phó nhòm của Chi.

Tôi đến địa điểm phát giải là nhà hàng Moonlight khoảng 4;40 phút. Tại đây người ta đã có mặt nhiều rồi. Chưa vội vào trong vì còn ngắm quang cảnh và xem một số hình ảnh trang trí bên ngoài. Những bức hình trình bày sự diễn tiến của những năm phát giải về trước được chưng bày khá đầy đủ cho những ai muốn tìm hiểu về giải thưởng VVNM.

Bước vào bên trong , các cô trong ban tiếp tân mặc đồng loạt áo dài xanh thật đẹp và thật lịch sự nói lên sự trang trọng của buổi lễ. Tại bàn tiếp tân lần đầu tiên tôi gặp mặt cô Hằng người thường xuyên liên lạc với tôi trên web từ khi tôi nhận được tin mình lọt vào danh sách những người thắng giải.

Hằng thật đẹp, lịch sự và dễ thương. Lại khám khá ra một điều bất ngờ là lại có họ hàng với vợ chồng Chi. Cái gia đình này có bà con với tướng Lương Xuân Việt,  Bùi Đức Lạc rồi hôm nay lại cô Hằng của Việt Báo.

Sau khi nhận bảng tên và số bàn, chúng tôi về bàn mình ngồi.Tôi gặp thầy Hoàng Phùng Võ đến khá sớm. Vội chào thầy và hỏi thầy ngồi ở đâu, thầy nói cũng đang đi tìm nhưng số bàn lại khác.

Quang cảnh khá rộn rịp và những người xung quanh hoàn toàn xa lạ. Mọi người dường như quen biết nhau vì họ chào đón nhau và nói cười vui vẻ lắm. Có thể họ là những người trúng giải những năm về trước nên buổi phát giải này là dịp họp mặt những cây viết từng tham gia VVNM.

Tôi là một cây viết mới toanh trong lần phát giải này nên chả biết làm gì cứ ngồi nhìn mọi người và quang cảnh xung quanh. Chi chụp cho tôi vài tấm hình bên cạnh những tấm phong VVNM.

Một cô gái đi đến với một nụ cười thật tươi. Em đưa cả hai tay ra chào đón;
- Chị là chị Thêm phải không?
- Phải ! Em là…? Tôi hỏi.
- Em là Châu Hà nè . Nói xong Hà ôm lấy tôi mừng vui.
Cô em gái quen trên web do sự giới thiệu của Diệu Hương và Tường Vi hiện ra trước mắt tôi với tất cả nhiệt tình và dễ mến. Châu Hà là một cây viết từng đoạt giải đặc biệt VVNM năm 2010 với bài “ Ông ngoại của Thu đi lấy vợ” và từng đóng góp bài viết cho Việt Báo nhiều năm liên tiếp nên em quen rất nhiều cây viết quen thuộc trên Việt Báo.

Hà giới thiệu với tôi một người cũng nhận giải đặc biệt năm nay đó là Kim Phương Newman với bài viết ‘Cho và Nhận”.  Kim Phương cũng đã hẹn gặp tôi trên mail trước ngày đi dự nên mấy chị em rất vui khi ngồi chung bàn. Bên cạnh tôi là anh Huỳnh Thanh Sơn vào chung kết với bài viết ''Như giấc mơ hoa'' anh còn là người cao tuổi nhất trong số những người trúng giải.

Kim Phương Newman, Thêm, anh Thanh Sơn và Châu Hà

Châu Hà dẫn tôi đi gặp những người từng đoạt giải  như Khôi An, Song Lam, Phùng Annie Kim, Philatio,Trương Ngọc Bảo Xuân, Phương Hoa, Ngô Đình Châu và nhiều người khác mà tôi không nhớ hết. Có điều là em cứ khen tôi giống ca sĩ Mai Hương từ nụ cười đến khuôn mặt. Bảo Xuân thì nói không ngờ NTT trẻ như vậy còn Phùng Annie Kim thì nhìn ra cũng là có bà con với Biên Hòa, là cựu giáo sư trường trung học quận Công Thanh ngày xưa. Orchid Thanh Lê là một thân hữu của Biên Hòa. Em ôm tôi và nói :
- Em không phải là người của Biên Hòa, em ở Sài Gòn nhưng em rất mến và yêu quý các, cô chú, anh chị ở Ngô Quyền và Biên Hòa.


Chúng tôi đến bên quay bán sách và các tác phẩm, CD của các nhà văn nổi tiếng như Trần Dạ Từ, Nhã Ca, Du Tử Lê…. Châu Hà rất mừng khi bài viết năm nay của em ''Chuyện Của Hân'' đã được đưa vào sách. Tường Vi nhà mình cũng có bài ''Ngày Tết Đầu Tiên Trên Đất Mới''. Và tôi với hai bài ''Tháng Tư Ngày Đó” và “ Mùi Áo Lính''.

Nhà văn Nhã Ca, nhà thơ Trần Dạ Từ chụp hình chung và  ký vào sách lưu niệm của tôi. Nhà hàng phục vụ khai vị với nhiều món ăn khá ngon. Tôi bị kéo đi nhiều chỗ nên cũng không ăn được bao nhiêu.

Tôi rất xúc động khi thấy các anh chị Ngô Quyền mình đến ủng hộ rất đông. Tài hèn sức mọn, tôi được các anh chị em thương yêu là điều phước báo trong tuổi xế chiều của tôi. Mọi người ai cũng dành cho tôi rất nhiều cảm tình và nghĩ tôi sẽ đoạt giải thưởng cao hơn. Tuy nhiên tôi đã dự cảm cho mình khi đọc những tiểu sử và bài viết trong Việt Báo online. Nhất là bài viết của Orchid Thanh Lê quá xuất sắc. Ngoài tài viết văn, trình độ kiến thức, Orchid Thanh Lê còn thể hiện hết vai trò của một người VN và làm đúng chức năng của một người nhân viên tìm quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh VN. Bài viết “Trả lại tên cho người bị mất tên'' xứng đáng nhận phần thưởng cao nhất.

Tôi là một trong 10 tác giả được vào chung kết VVNM. Ngoài giải Trùng Quang về tay tác giả Khôi An, Ban Tuyển Chọn trao 3 giải thưởng lớn nhất về Tác Giả và Tác Phẩm đến Orchid Thanh-Hương Lê, Phùng Annnie Kim, Philato. Bảy tác giả còn lại được nhận giải Danh Dự, mỗi người nhận được một tấm plaque có ghi tên mình, một quyển sách VVNM năm thứ 16, một số giấy ban khen của hội đồng thành phố và dân biểu cùng bao thư 500$. (Tới đây tôi xin thú thiệt, chưa tan buổi tiệc, tôi đã ra về vì em dâu tôi phải dậy đi làm lúc 4:30 sáng, còn tôi 2:30 là phải dậy ra phi trường mà đồ đạc ở nhà chưa vào vali hết. Cho nên tôi cũng không kịp xem các giấy khen và để tất cả nơi phòng ngủ rồi lo cho việc lên đường sáng mai).


Tôi cầm trên tay ngân phiếu 500$ và một quyết định lóe trên đầu. Số tiền này so với mọi người không lớn nhưng rất có giá trị đối với tôi. Tôi sẽ gửi toàn bộ số tiền ân nghĩa này đến cho một người em đang bị ung thư phổi thời kỳ cuối tại VN.

Tôi gọi số tiền ân nghĩa vì nó được có là do sự khuyến khích của các bạn trong hội AHNQBH. Là do người em Ngọc Dung chọn lọc và gửi vào dự thi VVNM. Là do tất cả các thầy cô yêu thương, các bạn bè quý mến tin cậy nơi tôi để tôi đủ can đảm chen chân cùng các cây viết tài ba trên diễn đàn VVNM.

Hoa dại của vườn hoa Ngô Quyền được mọi người biết tới là do công vun quén chăm sóc của những người yêu hoa.

Tôi sẽ giữ mãi trong lòng tấm thạnh tình này và sẽ cố gắng làm khu vườn có thêm màu sắc. Sẽ cùng các đàn anh, đàn chị làm người thưởng ngoạn vui với cảnh sắc hương hoa.

Ngô Quyền mãi là nơi tôi yêu thương và trao những tâm tình.

Xin gửi đến cả nhà mình vài tấm ảnh trong ngày phát giải.

Các anh chị em NQ đến tham dự ngày phát giải VVNM

Gia đình Ngô Quyền mình

Chụp hình chung với Orchid Thanh Lê

Cô Trí và NQ





NQ và Phùng Annie Kim

Tôi viết bài này trong sự vội vàng và các chi tiết không đầy đủ. Xin các bạn tha thứ dùm cho. Bây giờ đang ở nhà con trai tại Virginia, ông chồng già chưa quen với những tiện nghi mới nơi nhà con, nên tôi lúc nào cũng kè kè một bên.

Thằng con đang từ Ý qua lại hoãn chuyến bay. Bây giờ cháu đang trên đường tới mà trời ở đây đang mưa tầm tã. Con đường dọc theo Base của hải quân để vào nhà hai bên là rừng rậm rạp không có đèn đường. Mẹ già đang nóng lòng lo cho con và cháu nên văn chương chữ nghĩa lộn tùng phèo .

Thế là cả nhà đoàn tụ. Gia đình thằng lớn như một đoàn người tị nạn, đồ đạc lỉnh kỉnh, con cái mặt mày phờ phạc sau chuyến hành trình hai lần chuyển đổi máy bay. Trời vẫn còn mưa và mọi người đều đói. Virginia 11 giờ đêm. Tôi cho mỗi người một tô phở nóng. Ôi! Bây giờ con tôi mới thấy hết cái ngọt ngào, thơm lừng của tô phở bò quê hương. Tô phở dù không đầy đủ tất cả ''Tái nạm, gầu gân , sách, bò viên” nhưng chứa chan tình thương của mẹ.

Tôi ngồi trước máy, buổi sáng có tiếng cháu nô đùa, có tiếng con trai nói chuyện dưới nhà. Thằng Út mang quân phục để vào đơn vị. Tôi nán lại trong phòng để viết cho xong bài này gửi đến cả nhà. Bởi tôi biết kể từ bây giờ tôi phải dành tất cả thời gian cho hai con và cho cháu không có dịp ngồi vào máy để viết tiếp

Bài này nó cũng như tôi lung tung với bao niềm vui, lo lắng và bất ngờ. Tôi xin tất cả các bạn thông cảm và tha thứ.

Nhân tiện xin  san sẻ một chút với các bạn ở Cali.
Quí vị ơi! Ở đây thời tiết rất tuyệt vời. Cỏ xanh mướt, rừng bát ngát, từ nhà ra đường bắt gặp cặp nai đang dẫn nhau ăn cỏ. 12 giờ trưa cũng có thể dẫn chàng đi dạo một vòng quanh khu vực cho giãn gân cốt. Trời có nóng nhưng không nắng chói chang hầm hập như Cali. Tối qua lại mưa, cơn mưa rào mát mẻ cho sáng nay không mở sưởi.  Tôi đã tắm và xài nước bằng thích không còn suy nghĩ phải tiết kiệm nước như Cali. Dầm mình dưới vòi nước mát thật lâu tôi cảm nhận được sự khoan khoái, nhẹ nhàng của những ngày thăm viếng Virginia.

Nhưng có điều cũng hơi phiền là do không khí ẩm thấp, rừng, cỏ nhiều nên chỗ nào cũng có muỗi. Trong nhà ra ngoài phải thật vội vàng đóng cửa lại. Vậy mà không hiểu tại sao muỗi vẫn cắn nổi u nổi nần. Không thấy một con muỗi nào trong nhà, vậy mà muỗi vẫn cắn đầy cả tay, chân. Chắc mai mốt về lại Cali sẽ có nhiều kim cương, hột xoàn trên cơ thể.

Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích.

Xin gửi đến mọi người lòng biết ơn chân thành của tôi.

Nguyễn thị Thêm

4 comments:

  1. Nguyễn Thị ThêmAugust 31, 2015 at 1:06 PM

    Hi chị,
    Chị có khỏe không?
    Em đang ở Virginia thăm thằng con Út đi lính tại đây.
    Em gửi chị mấy bài em viết . Chị tùy nghi đăng ở Blog nhà.
    Chị nhận được Email cho em biết.
    Chúc chị sức khỏe.
    Thêm.

    ReplyDelete
  2. Cám ơn chị Thêm đã cho mình hân hạnh đăng bài viết này. Hôm qua nhận được bài, vội báo cho chị biết mà chưa kịp đọc, tưởng là chị chỉ đơn giản đi thăm con như chị đã nói. Hôm nay đọc bài định đăng lên mới biết là chị đi "lãnh thưởng". Bravo chị! Từ lâu mình vẫn ngưỡng mộ văn phong của chị qua những bài viết, biết thế nào cũng có ngày này. Xin chúc mừng chị Thêm nói riêng và gia đình Ngô Quyên nói chung đã có những điểm son nổi bật góp phần trong việc bảo tồn nến văn hóa Việt Nam.
    Trân trọng
    NPN

    ReplyDelete
  3. Xin cám ơn chị NPN đã post bài , cũng là giới thiệu giải thưởng báo chí lớn, trong đó có chị Nguyễn Thị Thêm, CHS NQ BH, được hân hạnh nhận giải thưởng cao quý.
    Xin chúc mừng chị Thêm đã làm rạng danh truyền thống trường trung học NQ. BH. Trân trọng. ĐCL

    ReplyDelete
  4. chúc mừng chị Thêm nhận giải thưởng VVNM, Hâm mộ và ngưỡng phục vô cùng.
    Hồng Thúy

    ReplyDelete