Sau một tháng nằm bệnh viện vì bị
đột quỵ, hôm nay anh được bác sĩ cho xuất viện.
Cả tháng vừa rồi vợ anh cặm cụi chăm
sóc anh ngày đêm, bóp chân bóp tay, đẩy xe lăn đưa anh đi tập vật lý trị
liệu... nên giờ anh mới nhúc nhắc đi được. Quái lạ, mọi ngày mới 6 giờ đã thấy
chị mang vác đủ thứ vào mà giờ hơn 10 giờ cũng chưa thấy bóng dáng đâu. Anh cứ
ngồi ngây ra chờ cho đến lúc có người vỗ vai anh, là cô em vợ:
- Anh làm thủ tục xuất viện rồi về,
chị em không vào nữa, chị ấy gửi thư cho anh này.
Anh từ từ mở lá thư ra. Chị viết:
“Gửi anh, người sắp là chồng cũ của
em.
Khi anh nhận được thư này thì em đã
bay rồi, em sang Úc thăm con và dự tính sẽ ở lại lâu với nó.
Vợ chồng chúng mình đã có bao nhiêu
ngày tháng ngọt ngào, hạnh phúc bên nhau cho đến cách đây 10 năm em bước vào
giai đoạn mãn kinh và mắc rất nhiều bệnh. Tệ nhất là em mắc bệnh phụ nữ, phải
điều trị rất lâu dài. Thay vì động viên, an ủi, cùng em vượt qua giai đoạn khó
khăn nhất của đời người, thì anh trở nên dằn hắt, chửi chó, mắng mèo rồi nói
những lời khó nghe. Bản thân anh bị huyết áp cao và bệnh tim nhưng anh bỏ qua
tất cả, tối ngày bắt đầu lê la ở vũ trường với các cô bạn cũ, bạn mới. Anh có
biết mỗi lần anh sửa soạn quần áo, đầu tóc đỏm dáng, miệng lẩm bẩm mấy câu thơ
của Olga Becgon: Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu... Rừng lặng, bóng sao
im. Là tim em như có ai lấy dao cứa vào. Anh cũng muốn bùng cháy lên lần cuối
với những cô bồ anh cặp ở vũ trường. Có lần một người bạn thân của em kể cho em
nghe rằng anh đi tâm sự với tất cả bạn bè là đến giờ anh mới biết thế nào là
tình yêu đích thực. Vậy ai là người đã cùng anh đi qua những năm tháng khó khăn
nhất của cuộc đời, cùng anh chăm sóc cha mẹ già, cùng anh nuôi dạy hai đứa con
khôn lớn, công thành danh toại, cùng anh làm quần quật hàng chục năm để có nhà
lầu, xe hơi sang trọng...? Có lẽ nào 40 năm về trước anh theo đuổi em suốt hơn
3 năm em mới nhận lời, thì chỉ là phù du, bèo bọt sao? Chỉ có sự thỏa mãn xác
thịt mới mang lại tình yêu đích thực cho anh?
10 năm nay em sống vật vờ bên cạnh
anh mà tâm hồn đã chết lặng. Anh mải chơi bời, anh có bao giờ nhận thấy những
cơn đau nhức của em khi trái gió trở trời?!! Đó
là hậu quả của những lần sinh nở không được kiêng cữ, con mới có mấy ngày đã
gượng dậy làm việc nhà, cùng anh kiếm tiền. Anh có bao giờ để ý mới 60 tuổi mà
tóc em đã bạc trắng, phải nhuộm thường xuyên không?
Tháng trước khi em nhận được điện
thoại người ta gọi báo anh bị đột quỵ ở vũ trường, em cứ đinh ninh là bồ của
anh sẽ chăm sóc anh nhưng không ngờ cả tháng trời chỉ có mình em sớm tối vào ra
bên cạnh anh.
Em gửi kèm theo thư là đơn ly hôn.
Coi như mình không còn duyên nợ với nhau.
Em từ giờ trở đi sẽ được sống cuộc
sống đúng nghĩa, không còn phải đóng vai vợ chồng khắng khít khi ra ngoài đường
nữa.
Chúc anh hạnh phúc trên đoạn đường
tiếp theo không có em!
Đọc xong thư chị, anh ngồi chết
lặng. Anh cứ ngỡ mỗi lần đi chơi về bao giờ chị cũng để phần cơm canh chu đáo.
Nhà bao giờ cũng sáng đèn đợi anh về. Trải qua lần bệnh nặng này anh mới thấm
thía không có ai tử tế, tốt bụng như chị.
Tiếc rằng khi anh biết quay đầu thì
đã mất chị vĩnh viễn.
Có không biết trân trọng, mất ráng
chịu, đừng tìm!
Chu Thị Hồng Hạnh

Đáng đời !
ReplyDelete