Lớp Việt ngữ cà phê vỉa
hè Little Sàigon có bài học này:
- Em ơi, con mèo đen
tiếng Việt ta kêu là mèo gì?
- Mèo mun!
- Còn con chó đen?
- Chó mực!
- Con ngựa đen?
- Ngựa ô!
- Giỏi dữ. Còn anh ca
sĩ đen hay bài ca đen?
... ?
- Em biết từ khuya mà.
Kêu nó là “Hát Ô!”
Sau đây là bài hát ô
của tôi.
Bài hát đen đủi hay
đen thui mà cứ nhớ là vui.
*******
Năm đó là năm 1982.
Sau khi đi tù về, làm đủ thứ nghề "cu li cu leo", làm xe thồ, kéo đá,
đập sắt... để sống qua ngày, tôi vẫn phải mua chuộc tay công an khu vực bằng
những chầu "nhậu" hàng tuần, để cho khỏi bị xét hộ khẩu ban đêm. Mới
về nhà được 1 tuần, hôm ấy đúng 11 giờ đêm, vừa leo lên giường là hắn đập cửa
ầm ầm: "Xét hộ khẩu! Xét hộ khẩu!" Tôi phải ra mở cửa cho hắn vào,
chờ cho hắn leo lên hết ba tầng lầu, nhìn ngó khắp gầm giường, rồi đi xuống,
hầm hừ. Nghe người quen cho biết cái tật nát rượu của hắn, tôi đợi
hắn đi xuống, nói liền:
- Thôi, dẹp đi! Có ai
đâu mà xét hoài! Ngày mai, 5 giờ, cậu đợi tôi ở quán bà Tư nghe!
Vừa nghe nói vậy, lập
tức khuôn mặt hắn thay đổi liền, đang "anh anh, tôi tôi" bỗng biến
thành "anh, em" ngọt xớt:
- Dạ, dạ! Ngày mai em
đợi anh nhe!
Thế là từ đó, cứ
khoảng vài tuần, là hắn lại đập cửa xét hộ khẩu! Lại đi nhậu cho đến khi hắn
say không đi nổi nữa mới dìu hắn ra cửa. Nhưng như vậy, cũng chưa đủ số! Một
buổi sáng, tôi bị triệu lên Phường. Con nhỏ ngày xưa mũi dãi lòng thòng hay
chạy qua cửa sổ nhà tôi, "chú chú, cháu cháu" nhòm nhòm ngó ngó, cầm
cục kẹo tôi cho chạy như bay như biến, nay là Phó Chủ Tịch Phường, phán một câu
xanh rờn:
- "Anh" về
chuẩn bị, tuần sau, đi lao động xã hội chủ nghĩa 3 năm!
(Gọi "anh"
là còn khá, chứ mấy người về năm 78, bị gọi bằng "mày")!
Tá hỏa tam tinh, tôi
phải đi xin dạy Anh Văn tại Trường Trung Học Phú Nhuận thuộc
Trung Tâm Nghiên Cứu và Dịch Thuật Thành Phố. Nhưng chỉ được một thời gian
ngắn, tôi phải bỏ vì không chịu nổi cái mặt "phản bội" và "kên
đời" của tay Giám Đốc cũng từng là Trung Tá, Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ
Viện VNCH nằm vùng cho Cộng Sản.
Sau khi bỏ trường, tôi
đi dạy tiếng Anh chui đến năm 1988, thì được mời
làm Giám Đốc Địa Ốc và Kế hoạch cho phái đoàn Thương Mại đầu tiên của Pháp (do
ông Nguyễn Xuân Phong, nguyên Trưởng Đoàn Hòa Đàm Paris hướng dẫn) sang Việt
Nam để đòi lại tài sản của người Pháp đã bị trưng thu từ sau 1975. Làm hơn một
năm thì được tin có chương trình H.O bắt đầu nhận đơn cho đi chính thức, tôi bỏ
luôn việc để nộp đơn đi Mỹ, với ý nghĩ là cho dù sang Mỹ làm bồi phòng cũng còn
hơn làm việc ở quê hương vì bất cứ lúc nào cũng có thể bị đi tù lại.
Một bữa, nghe lỏm tin
là quận Phú Nhuận sẽ nhận đơn vào sáng hôm sau, tôi chuẩn bị giấy tờ, không
ngủ, đợi đúng 3 giờ sáng là mò ra đồn công an Quận. Tới nơi, tôi đã thấy có
những người bạn đến căng võng ngủ từ 11 giờ tối hôm trước! Tôi có mặt lúc 3 giờ
sáng mà đã là người thứ 50!
Khi vào phòng làm
việc, tên công an thẩm vấn hỏi tôi:
- Tại sao anh lại xin
đi nuớc ngoài?
Tôi nói ngay:
- Tôi xin đi vì ở đây
tôi không có việc làm. Không ai mướn tôi vì lý lịch, nên tôi phải đi.
Hắn bắt tôi phải viết
giấy cam đoan không làm việc gì chống đối Cách Mạng. Tôi ký liền, không ngần
ngại, vì trong lòng lúc đó, nghĩ rằng, ký thì ký, chống thì chống, chống ở nước
ngoài, thì làm gì tôi? Tất cả anh em đi HO cũng đều nghĩ vậy, nên ai cũng ký.
Sau đó, đến ngày làm thủ tục chính thức tại Phòng Xuất Cảnh và Người Nước
Ngoài. Phải nộp tiền, không nhớ bao nhiêu, nhưng cũng bộn, gần 1 cây vàng gì đó
cho cả nhà, 5 mạng. Rồi, chờ mãi, chờ mãi không có Passport, trong khi bạn bè
lần lượt có, ai cũng vui vẻ đem khoe. Hầu như ngày nào tôi cũng lên phòng chờ
đợi mà không thấy có tên mình. Sốt ruột, căng thẳng như dây đàn. Một hôm, tôi
đến nơi mọi ngày vẫn chờ đợi, nhưng thủ sẵn một bao thuốc lá ba số 555. Vừa
bước vào cửa, gặp ngay một tay công an đứng nhòm ngó, tôi rút luôn bao thuốc
ra, dúi vào tay, nói nhỏ:
- Lên lầu tìm cho tôi
hồ sơ của tôi, tên CTT và...
Tay công an này đi
liền. Tôi tửng tửng bước vào, gặp tên Trung Tá Phó Phòng. Thấy tôi xưng tên,
anh này hô lên liền:
- À, hồ sơ của anh bị
thất lạc rồi. Tìm hoài không thấy! Thôi, tôi cho anh ưu tiên chọn lựa. Một là
anh lấy tiền lại, hai là anh được ưu tiên nộp hồ sơ lại!
Tôi choáng người. Tai
tôi ù ù, chân đứng không vững. Tự nhiên, tôi nổi cọc, nói lớn:
- Tôi không cần ưu
tiên gì hết! Tôi cũng không cần tiền. Tiền mà làm gì? Tôi chỉ cần đi Mỹ. Các
anh làm mất hồ sơ của tôi, các anh phải làm lại và làm lại gấp.
Anh này cũng sừng sộ:
- Tôi cho anh ưu tiên
là vì hồ sơ thất lạc, chứ không thì anh ra xếp hàng ngoài kia, chờ người cuối
cùng xong thì anh mới được nộp đơn!
Đúng lúc tôi muốn nổi
khùng lên, thì anh công an mà tôi dúi cho bao thuốc tàn tàn đi vô, tay chìa ra
5 tờ passport:
- Này, xuất cảnh của
anh đây!
Anh chàng Phó phòng
ngớ người ra, nhìn tay công an kia với vẻ mặt dữ dội. Chương trình hù dọa, giấu
passport của hắn, nếu gặp nguời năn nỉ, bỏ nhỏ, ít nhất cũng 1 cây vàng! Số hắn
xui! (Tội nghiệp cho anh công an kia, chắc thế nào cũng lãnh đủ)!
Tôi cầm passport về,
thơ thới hân hoan, không gây gổ nữa. Nhưng vì đã bị giam quá lâu, nên tờ
passport hết hiệu lực, phải lên gia hạn. Ngày hôm sau, gặp tôi cầm passport xin
đóng dấu gia hạn, tay công an Phó phòng bực bội, chửi một tăng:
- À, ra lại anh nữa!
Tay làm phách! Anh tưởng anh là cái thá gì? Mẹ kiếp, cỡ Tướng, Tá sang Mỹ chỉ
đi bán xăng. Còn cỡ Trung Úy quèn như anh, chỉ đứng đường. Sang bên đó, thiếu
giống thì thằng đứng đường, cầm loon....
Tôi chỉ cười hì hì,
chẳng dại mà cãi cọ lúc này. Đợi hắn đóng dấu cái cộp xong là tôi rút lui ngay,
kệ cho hắn lảm nhảm một mình.
Rồi ngày đi cũng tới.
Chuyến bay của ngày thứ nhất là 5 tháng 1 năm 1990.Tôi bay chuyến thứ hai, lúc
10 giờ, nhưng dặn gia đình là len lén ra đi, nên 4 giờ sáng, đã lẳng lặng khăn
gói kêu xích lô lên phi trường. Nếu tôi tàn tàn ở lại là bỏ mạng! Vì theo lời
cậu em ở lại coi nhà, khoảng 8 giờ sáng, hai tay phường đội đến nhà tôi, mang
theo giấy gọi thằng con lớn tôi đi Nghĩa vụ Quân Sự! Khi biết cả nhà tôi đã
dọt, tên nọ chửi tên kia:
- Má mày! Tao đã bảo
mày đưa từ tối hôm qua, cứ lo nhậu nhậu!
Một chút xíu nữa thì
tôi lại phải dúi cho mấy tên phường đội này ít nhất là 1 cây, nếu không muốn bị
giữ lại, lỡ chuyến bay.
Đến phi trường, trong
khi chờ đợi ra đi, tôi dặn người nhà không ai được khóc lúc chia tay, vì mắt
đỏ, có thể bị giữ lại vì đau mắt cần phải chữa trước khi đi. Đang khi đó, thì
David Jackson, xướng ngôn viên đài truyền hình số 9 tại Los Angeles, đến tìm một
người nói tiếng Anh để phỏng vấn.Thấy anh ta tiến thẳng về phía mình, tay huơ
huơ cái micrô hỏi: Có ai biết tiếng Anh không? Tự nhiên tôi gật đầu. Mừng húm,
David hỏi liền mấy câu. Thấy chung quanh là một băng công an, chăm chăm ngó
ngó, tôi phải nói dè chừng với David:
- Nè, hỏi gì thì hỏi
đừng có hỏi chuyện chính trị nghe!
David cười, gật lia
lịa:
- Dĩ nhiên! Dĩ nhiên!
Thế là một cuộc phỏng
vấn được thực hiện nhanh như chớp. Đèn pha, micrô um sùm. Mấy tay công an hầm
hầm hừ hừ muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Nhưng tôi tỉnh bơ trả lời, sau đó, David
hộ tống tôi vào phòng cách ly luôn, cho chắc ăn tôi không bị giữ lại. Cũng liều!
Lỡ ra có anh chàng công an nào nổi hứng kêu lại thì rồi đời một HO! (Sau
đó,cũng David làm thêm một cuộc phỏng vấn dài nữa, khi tôi đến Los rồi về nhà,
rồi 1 tháng sau, cùng với các tờ báo Orange Register, Los Angeles Times về
những người HO đầu tiên, một sự kiện đặc biệt trong năm chứng tỏ chính phủ và
truyền thông Mỹ biết "trả nợ" anh em chế độ cũ).
Về Quận Cam, những
ngày đầu tiên là đi xin trợ cấp, và gặp các "cố vấn" đã qua từ 75.
Mỗi người mỗi ý. Người thì bảo:
- Chú đi học sửa xe
đi. Ở Mỹ, xe hơi trùng trùng điệp điệp! Ai cũng có xe hơi phải sửa! Học nghề
này là ấm thân.
Người khác nói:
- Đừng vội quyết định!
Cứ tàn tàn ăn "oeo phe" rồi đi học. Quyết định sớm là ân hận sau này.
Bà chị tôi lại nói:
- Đi học địa ốc đi!
Bán nhà, tiền đầy túi!
Không biết tính sao,
bèn nghe lời cả ba. Đi học sửa xe, xin tiền "oeo phe", và đi học địa
ốc! Nghĩ rằng học sửa xe không thì cũng uổng công, nên ghi tên học luôn chương
trình Đại học, may ra có bằng Kỹ sư máy xe hơi thì cũng có thể bền, nên học
"full time", 15 "unít" một mùa, ngày cuối tuần đi học địa
ốc. Học xong địa ốc, lấy chứng chỉ rồi, mới ngớ người ra, vì phải đi gõ cửa
từng nhà, chào hàng! Một thằng nhà quê như tôi mà đi gõ cửa nhà lạ, chắc ăn
đạn! Thôi thì vỡ mộng địa ốc! Mất mấy trăm uổng!
Vì tiền trợ cấp chỉ có
250 đô một người, nên phải nhờ vào bà con, vay mượn lung tung, mới đủ xoay sở.
Một thời gian, thấy lãnh trợ cấp bị gò bó quá, nên bỏ luôn, đi làm mấy dóp. Dóp
đầu tiên được một anh bạn Quốc Gia Hành Chánh giới thiệu là làm phụ tá Manager
cho nhà hàng Kono gần góc đường Harbor và đường 1st, chủ nhân là mấy vị bác sĩ.
Nói là phụ tá cho nó oai, chứ thực ra là làm Bồi bàn. Bà Manager, một phụ nữ
trung niên, nhỏ nhắn, hay mặc váy đen, mặt mũi trông không đến nỗi tệ. Ngày đầu
tiên đến, ông bác sĩ chủ nhân đã dặn nhỏ:
- Ông cẩn thận. Người
ta không ưa ông đâu. Liệu mà xử thế. Ông cứ tập sự đi, khi nào ông rành, tôi sẽ
cho bả nghỉ! Ông sẽ làm Manager cho chúng tôi. Còn bà này, bả gian lận quá trời, nhà hàng hết vốn luôn!
Nghe lời căn dặn nên
khi vô trình diện, tôi rất lịch sự cúi chào. Bả đón tôi bằng cặp mắt lạnh nhạt:
- Này, anh kia! Anh
mặc thế làm sao mà bưng tô được. Bỏ mẹ cái áo vét đi, xắn tay áo lên mới làm
được.
Tôi vâng lời, cởi áo
vét ra mặc dù ông bác sĩ chủ nhân bảo tôi mặc áo vét đi làm, và xắn tay áo lên
bưng tô như máy. Hết khách, tôi đứng rửa bát. Hết bưng tô, tôi lại đóng cái áo
vét vào, tiếp khách đến đặt hàng.
Làm được hai ngày, hôm ấy, cũng đang mặc vét, tiếp vài người khách đến đặt hàng, thì một ông thực khách thấy tôi mặc lịch
sự, bèn gọi:
- Ông quản lý ơi! Lại
tính tiền giùm tôi!
Bà chủ cự nự liền, lớn
tiếng:
- Quản lý cái gì!
Người làm tôi đó!
Tôi lẳng lặng lại tính
tiền. Chưa xong thì bà gọi lớn tiếng:
- Ông T.! Lại đây nhặt
rác cho tôi!
Rồi bà đứng dạng chân
ra, chỉ cho tôi thấy một miếng giấy trắng trắng bằng khoảng một đốt ngón tay ở
giữa hai chân bà. Lúc đó, bà đang tiếp khoảng vài người đến đặt hàng đám cưới.
Tôi đến, bà không di chuyển, cứ đứng dạng chân trên miếng giấy. Không thể làm
khác hơn, tôi cúi xuống nhặt miếng giấy giữa hai chân bà, khi ngẩng đầu lên,
tóc tôi chạm vào gấu váy của bà. Mấy người khách nhìn tôi,
kinh dị. Tôi nghiến răng, cố nuốt nhục, bỏ miếng giấy vào túi, và vì cái mặt
tôi nóng quá, như có lửa đốt, tôi lẳng lặng đi ra cửa cho gió thoáng vào mặt,
kẻo nóng quá, tôi "đục" bà thì có chuyện, vợ con nheo nhóc. Bà thấy
tôi đi ra cửa, gọi lớn theo:
- Này! đừng có mà vất
rác ra cửa đấy! Cảnh sát nó phạt cho thì thấy mẹ!
Tôi ra cửa, ngửa mặt
nhìn trời, mà nước mắt tuôn trào. Cổ họng nghẹn đắng. Trời hỡi! Việt Cộng dí
súng vào đầu không sợ mà phải né cái con mụ này! Tôi cố nuốt nước mắt, nghĩ đến
vợ con đang mong chờ ở căn apartment chật hẹp mà đi vào. Vừa bước vào, là bà
chủ gào lên (tôi dùng chữ "gào" rất đúng sự thật):
- Này, lại đây
"cờ lin" cái "bâng kơ" này cho tôi!
Tôi đi lấy cái giẻ,
vẫn mặc áo vét, "cờ lin" theo lời bà chủ.Mới ngẩng mặt lên chưa kịp
thở, bà chủ lại the thé:
- Xong chưa? Xong thì
đi lau lại mấy cái bàn cho tôi! Hôi quá!
Tới đây, thì cơn nóng
đã lên quá sức chịu đựng rồi! Tôi căm hờn nhìn mụ, vất cái khăn vào trước mặt
mụ, nghiến răng lại, sấn tới. Trong đầu tôi, chỉ muốn làm
"Franskeintein" hút máu mụ..Mụ hoảng, de chân, rút lui. Thấy cái vẻ
mặt sợ hãi của mụ, tôi thở dài,bước ra cửa. Về nhà, kể cho vợ con nghe "bố
thất nghiệp rồi!", và khi thấy vợ con xụt xịt, tôi chịu không nổi, nằm vật
ra sa lông, úp mặt xuống, khóc nức nở một mình, máu trào lên họng.
Ngày hôm sau đi xin
dóp khác. Cứ thấy nhà hàng là bước vào xin làm bồi bàn. Có lẽ thấy cái bản mặt
mình không phải "típ" sai vặt được hay sao đó, mà nơi nào cũng nhìn
mình một lúc rồi cho qua. Các ông bà chủ sang 75 cứ nhìn mình như một lũ nhà quê,
cần đề phòng!
Mãi đến một tiệm bánh
mì, may sao lại được nhận. Từ sáng sớm hôm sau, cứ 3 giờ sáng dậy, phóng tới lò
bánh, nhận bánh xong là lái chiếc xe của hãng đi một lèo từ 10 đến 12 tiếng
đồng hồ trên các xa lộ. Tạt vào khách sạn này, bỏ bánh xong, là dọt qua nhà hàng
khác, liên tu bất tận, mà cái xe chở bánh lại thuộc thế hệ "Min nớp xăng
đút nút", cái hộp số to chần vần như cái mả Đạm Tiên ở cạnh tay lái, cái
cần số dài lêu khêu như cây tre, nóng ơi là nóng. Chỉ tới 8 giờ là mồ hôi chảy ra như suối. Nhất là lái tới Moreno Valley và San Bernadino,
trung bình 90, 100 độ vào giữa trưa, cộng với cái hơi nóng từ máy xe, ít nhất
cũng 120 độ bên trong. Người cứ rít rịt. Làm được có hơn 1 tháng thì bỏ, vì quá
mệt. Hôm đó, chán đời quá, tôi đâm xe vào cột trụ đèn rồi ngồi khóc nức nở! May
mà không bị "phú lít" bắt! Tôi mệt không chỉ vì làm nhiều quá mà vì
tối phải đi học từ 6 giờ 45 đến 10 giờ, về nhà tắm rửa, ăn cơm, làm bài xong
thì khoảng 1 giờ sáng lên giường, 3 giờ đã dậy, đi làm một lèo 10, 12 tiếng,
buồn ngủ rũ ra... Nhưng mệt mà cũng chưa đau bằng ngày hôm ấy, kẹt chỗ đậu xe,
phải đậu ké sang nhà Tàu Hủ Tân Tân bên cạnh, khi về thấy mất xe, hỏi ra mới
biết ông chủ Tàu Hủ kêu người "tâu" xe mình! Tôi chạy qua hỏi
"tại sao ông không nói cho tôi hay mà lại tâu xe của tôi", ông chủ
tỉnh bơ, nhìn tôi như một thằng đần, không thèm trả lời. Tôi phải chuộc xe mất
120 đô! Đau quá! Làm một ngày có 50, phải trả tiền xe mất 120! Chịu gì nổi!
Thôi bỏ nghề luôn.
Lại nghe người bạn
giới thiệu, đi giặt ủi ở Los.Sáng dậy 5 giờ, phóng xe tới tiệm là 6 rưỡi, bước
vào tiệm là thấy một đống áo sơ mi lù lù trên bàn, nhào vô, lấy xà phòng và bàn
chải, cắm cúi chà cổ áo, cổ tay như điên. Khoảng gần 2 tiếng chà cọ muốn gẫy
tay, thì một lô áo mới khô phóng ra. Chụp lấy áo, trải trên bàn ủi, một chân
thì đạp mạnh xuống cái cần bên dưới cho có hơi hút cái áo vào bàn, tay trái
căng áo ra, tay phải cầm cái bàn ủi nặng cỡ hai ba "pao" có dây điện,
cứ thế mà ủi. Đứng liên tu bất tận. Đến giờ cơm, thì được ra ngồi chừng 5, 10
phút ăn cơm. Không dám ăn lâu, vì phải ủi hết mới được về lúc 6 giờ. Trễ nải là
trễ lớp học ở Golden West bắt đầu từ 6 giờ 45. Phải chạy từ parking vào lớp,
người mồ hôi đầy, nên chỉ kiếm chỗ cuối lớp, xa xa bạn học, kẻo mùi hôi xông ra
thì kỳ cục. Cứ thế được 3 tháng thì hết pin! Người lúc nào cũng lảo đảo, nói
không ra hơi, hai tay lúc nào cũng run run, hai đầu gối nhức buốt vì đứng 12
tiếng mỗi ngày, lương chỉ có 800 ($2.66/giờ), không đủ tiền ăn phở, nên mắt mờ,
tim đập chậm. Đi khám bác sĩ, ông phán:
- Anh phải nghỉ ngay
cái dóp này đi thôi. Thêm nữa thì không tới bến đâu, sẽ nằm liệt, lúc đó, thì
ỉa đái tại chỗ. Không ai hầu được đâu!
May quá, chưa kịp
nghỉ, thì tối đó, ông chủ 75 gọi đến bảo:
- Thôi, ngày mai khỏi
đi làm nhé! Mới làm có 3 tháng đã nghỉ bệnh, thì còn làm ăn cái chó gì!
Nguời bị đuổi mừng
húm, nói với vợ mua con gà, tạ ơn Tổ đãi.
Rồi đi bán thịt! Không
phải thịt bò mà là bán bắp thịt. Mỗi sáng Thứ Bẩy và Chủ Nhật, 3 bố con đến
đứng trước cổng vào chợ trời Costa Mesa từ 3 giờ sáng, chờ ông đi qua, bà đi
lại mướn mình khiêng vác. Thường thì hai thằng con tôi được nhận, còn tôi chỉ thỉnh
thoảng mới có bà tội nghiệp cho vào ráp lều, rồi bán đồ, đến chiều thì lại gỡ
lều và được khoảng 40 đô! Nếu chỉ ráp và gỡ thì 10 đô, trong khi tiền xăng mất
1 đô, tiền ăn trưa cũng hơn 1 đô!
Sau đó, thấy không
khá, lại đi xin việc làm "delivery Furniture", nghĩa là giao hàng
fớ-ni-chơ cùng với cậu con trai. Hai bố con cùng khiêng, cùng vác. Tuần làm 6
ngày, mỗi ngày 11 đến 12 tiếng. Lương được 1000, chia trung bình là $3.20/giờ!
Tôi làm ở đây khỏe hơn trước vì khuân vác phải xử dụng toàn bộ bắp thịt lưng,
vai, đầu, tay, chân, để kê vai, hứng lưng, đội lên, bưng, nhấc. Nhớ ngày đầu
tiên, tôi đã tưởng chết! Đi giao một cái sa lông có kèm giường ngủ (Salong-Bed)
cho 1 căn hộ ở lầu hai, mà không có thang máy! Căn hộ này lại không có thang
thường thẳng lên, mà thang cuốn tròn chung quanh một cái trụ sắt! Do đó, người
giao hàng phải dựng đứng cái ghế nặng vài trăm "pao" lên, rồi cúi
xuống, nhấc ở bên dưới, một hai ba, ùm! Nhích lên được một bậc. Một, hai, ba,
ùm! Nhấc lên thêm một bậc nữa! Cứ thế mà như con sên, mãi cũng lên được đến lầu
hai, lên tới nơi thì lăn ra, nằm vật ngay trên lối đi, ngất lịm đi mấy phút....
Một lúc sau, thấy người lay vai mình, mới tỉnh lại, cám ơn ông kia, rồi trước
bộ mặt ngạc nhiên của ổng, tôi lồm cồm ngồi dậy, lật ghế lại, đẩy tiếp vào
phòng, lấy tiền, về trình diện ông chủ, và xin nghỉ, vì chịu không nổi. Ông chủ
bảo:
- Không sao đâu! Xui
là làm ngày đầu tiên bị cú đó, chứ không phải ngày nào cũng vậy đâu. Từ từ rồi
quen.
Từ từ rồi quen thiệt!
Làm tới 3 năm lận! Bắp thịt đô ra. Sau rồi có thể một tay nhấc nguyên cái ghế
"Lô vờ sít" lên vai đi tỉnh bơ. Mấy tên thanh niên trợn mắt:
- Chú còn mạnh dữ!
Cháu chào thua!
Họ đâu biết H.O đã
từng cuốc đất, phá rừng tơi bời hoa lá trong rừng sâu, núi thẳm, sợ quái gì mấy
cái ghế bàn này!
Thật ra cũng đổi tới 3
ông chủ và cũng bị mắng rủa tơi bời. Một hôm, đang loay hoay xếp đồ gần bàn làm
việc của ông chủ, thấy phôn kêu réo mà ông chủ chưa ra, chụp đại, trả lời giùm.
Ông chủ, một người nói tiếng Mỹ đặc giọng Mỹ Tho, vừa mới bị bà chủ làm cho một
tăng ầm ĩ ngay trong tiệm, chạy tới giật lấy cái phôn, mắng liền:
- Hát Ô biết cái đếch
gì mà nói điện với thoại!
Ngoài các ông chủ
"nổ", còn các bà chủ cũng "chảnh" không kém. Bà chủ nào
cũng sai HO làm hộc cơm, hình như thấy tiền lương 4,5 đô một giờ mà các bà trả
làm các bà đứt ruột, nên phải hành cho đã. "Anh vác cái tủ này qua đây...
chuyển cái sa lông này về đó! Ráp cái bàn kia cho tôi! Lau cầu tiêu chưa? Lau
lẹ lên cho tôi còn đi chứ!..." Liên miên bất tận... Chịu đựng và chịu
đựng. Nhưng sức người có hạn, có lần tôi nổi nóng, ném nguyên cái quyển sách
vào mặt tên chủ rồi bỏ về...
Cha chả! Cuộc đời!
Tình người qua trước qua sau....
Mấy năm trôi qua, học
mãi cũng lấy lại cái bằng Đại Học,làm thêm nhiều "dóp" khác, làm Cố
Vấn Tài Chánh kiêm bán Bảo Hiểm xe, nhà, nhân thọ, rồi chán, thi đậu vào Kiểm
Tra Viên của Tiểu Bang, (State Examiner), nhưng chỉ làm được gần 2 năm, bị bà
Xếp "sexual harassment" không được, đòi đuổi, tôi kiện, và thắng
kiện, bà xếp phải đi chỗ khác chơi, nhưng vì đã chán cái không khí căng thẳng
của một Bộ Tiểu Bang, tôi tự động bỏ việc. Rồi đi học thêm Sư Phạm để dạy học, nhưng chỉ dạy được có một mùa, lại
bỏ, vì bà Hiệu Trưởng gốc Mễ kỳ thị ra mặt. Cuối cùng, đi học Khoa Học Tâm Lý
và làm Cố Vấn (Counselor) cho mấy người bệnh tâm thần cho tới lúc về hưu.
"Lâu dần, đời
người cũng qua..."
Nhớ lại những tháng
ngày mới ca bài hát ô trên đất Mỹ mà vui. Năm 1991 và 1992, hai lần mò mẫm đứng
ra tổ chức "Cây Mùa Xuân HO" ở Westminster rồi tổ chức hai lần
"Tù Ca" tại Đêm Màu Hồng năm 1993 và 1994, bị bọn nằm vùng đánh phá
và chụp mũ "ăng ten cộng sản" tơi bời hoa lá. Nhưng những đòn đánh
phá của bọn nằm vùng như thế, thật ra, chỉ làm cho ý chí HO thêm mạnh. Dân HO
đã trải qua bao năm tù đày trong nhà tù lớn, nhà tù nhỏ của cộng sản mà không
sợ, có lý đâu lại ngại miệng lưỡi của những tay nằm vùng!
Hơn 20 năm trôi qua,
thế hệ HO đã ổn định với con cháu, dâu, rể. Hầu như toàn thể thế hệ thứ 2 của
dân HO đã vững vàng trên quê hương mới. Đại đa số đã tốt nghiệp, từ Cử Nhân, Kỹ
Sư, đến Nha, Y, Dược Sĩ, Giáo Sư Đại Học, hoặc thành công về thương mại, làm
ông chủ nhỏ, bà chủ nhỏ... Một số lớn đã đưa đón con cái đi học, các cháu nói
tiếng Anh như gió...
Cuộc đời "như mây
nổi, như gió thổi, như chiêm bao"... Biến cố gì rồi cũng qua, riêng danh
xưng "Hát Ô" vẫn tồn tại như một thế hệ đặc biệt, chưa hề có trong
lịch sử thế giới, và sẽ không bao giờ có nữa!
Chu Tất Tiến

No comments:
Post a Comment