Wednesday, August 19, 2026

Chúng Ta Tự Hào Vì Điều Gì?


Chúng ta tự hào vì điều gì?

Người ta đi hoài, đi miết, rồi chợt khựng lại bởi một câu cửa miệng nghe tới mòn tai: “Tự hào là người Việt Nam”.

Lạ kỳ, đi qua mấy xứ Anh, Đức, Pháp, Mỹ, hiếm khi nghe người ta hô câu đó. Họ có thể mang trong mình cái kiêu hãnh ngầm, cái tự tôn ăn sâu vô máu tủy, nhưng họ không có gào lên cho thiên hạ nghe.

Còn mình, ngó lại coi, mình đang tự hào về cái gì?

Nếu nói về chiến tranh, lòng can trường, dân tộc nào xưa nay chẳng có những cuộc can qua khốc liệt, có khi còn kinh điển hơn, mất mát hy sinh gấp bội.

Còn nói về tư tưởng lớn, đặt những bậc hiền triết xứ ta như Lê Quý Đôn, Nguyễn Bỉnh Khiêm bên cạnh Plato hay Socrates, nói thiệt lòng, như ngọn đèn dầu đứng cạnh thái dương.

Về tài năng kiệt xuất cỡ Leonardo da Vinci, Newton, Einstein hay Tesla, mình ngó tới muôn đời cũng không thâý ai khả dĩ để mà ví nữa, đừng nói tới so kè.

Những khám phá vĩ đại về lịch sử nhân loại, những cống hiến làm thay đổi thế giới, mình đóng góp bằng không.

Ngó sang người láng giềng Trung Hoa, họ còn có Khổng Tử, Lão Tử, còn có phát minh ra kỹ thuật làm giấy trong tứ đại phát minh làm nền tảng cho văn minh loài người.

Còn mình, ngoài việc tự ru ngủ nhau trong mấy cơn mộng mị, thì tới giờ vẫn gánh chịu nỗi đau chảy máu chất xám, đem sức vóc làm thuê nơi xứ lạ, và mỗi năm vẫn loay hoay với "dềnh nước" mà Thủy Tinh vì cái hận năm xưa tạo ra.

Đau nhứt là cái sự ngạo nghễ dường như đang làm người ta lầm tưởng mình là hiện thân của những điều cao quý, nhưng thực chất chỉ là lớp vỏ bọc che đậy sự mâu thuẫn bên trong.

- Người ta có thể thức trắng đêm mạt sát nhau vì hai cầu thủ đá banh bên Tây, rớt nước mắt dài sọc thương xót cho những phận đời ở tận Palestine. Nhưng ngay trên đất mình, khi mấy đứa nhỏ bị bạo Iực học đườg thì không ai dám lên tiếng, thấy ngư dân bám biển chịu khổ thì lại dửng dưng coi như chuyện thiên hạ.

- Ngược xuôi sẵn sàng đứng xếp hàng từ canh ba chờ mua đồ giảm giá của tư bản, nhưng về tới ngã tư đường nhà mình thì so kè từng centimét, đèn đỏ chưa nhảy tới số 0 đã rú ga vọt đi.

- Sẵn sàng kéo đàn kéo lũ tổng tấn công một ai đó trên không gian ảo chỉ vì một vệt màu cờ cũ trong khung hình, nhưng lại cúi đầu im lặng trước những điều khuất tất đang trực tiếp đè nặng lên chén cơm áo mặc của mình mỗi ngày.

- Ngày đêm bài xích tư bản, giễu dở văn minh phương Tây, nhưng chốn đầu tiên mơ tới khi làm Visa lại là xứ họ, gom góp chắt chiu cả đời cũng là để gửi con vô trường quốc tế, xài đồ Âu Mỹ.

- Mở miệng ra là bắt người này làm từ thiện, người kia phải cống hiến, trong khi bản thân thì vơ vét từng đồng không để lọt ra ngoài.

Người ta hay thao thao bất tuyệt về mấy ngàn năm văn hiến, về lòng hiền hòa yêu chuộng hòa bình, nhưng lại hào hứng và ngất ngây trước những thứ thô bạo, dung tục nhứt trên mạng xã hội; chỉ vì nó giải tỏa được cái cơn khát ức chế và sự hèn nhát dồn nén trong lòng.

Người ta thích dán nhãn "Tây nội địa, tự nhục" để miệt thị những ai khác biệt góc nhìn với mình.

Nhưng ngẫm lại coi, mình là gì khi sống giả tạo, miệng nói một đàng tâm làm một nẻo?

Gieo mình vô giấc mơ ngạo nghễ thì dễ, nhưng thức tỉnh để chấp nhận sự thiệt mới khó.

Đừng quy chụp nữa, biết sống tử tế hơn mới là góp phần xây dựng quốc gia.


Cư sĩ Hắc ám.

(2) Mặc Nhiên Cư Sĩ - Chúng ta tự hào vì điều gì? Người ta đi hoài,... | Facebook

No comments:

Post a Comment