Tất cả chúng ta người trước kẻ sau ai rồi cũng phải già. Làm sao tránh được! Ðã có "sinh" là có "lão". Một giai đoạn tất yếu của cuộc sống. Nếu ngày đầu tiên mình sinh ra mà đã biết nghe, biết nói, nếu có ai bảo rằng mỗi ngày mình lớn lên là một ngày mình sẽ già đi, và tiến dần về cõi chết, chắc chắn là mình đã không tin.……
Nếu bỏ qua các giai đoạn chuyển tiếp từ tuổi 20 đến tuổi 60 mà chỉ so sánh một người đã quá 60 với thời anh mới 20 tuổi, thì theo Curtis Pesman, tác giả cuốn "How a Man Ages," ta có thể ghi nhận những thay đổi như sau:
• Da mỏng hơn và chùng xuống, độ co giản của da càng ngày càng giảm sút, và qua nhiều nãm tháng biểu lộ vui, buồn, sướng, khổ, những nét nhãn trên mặt đã hằn sâu và lớn.
• Hai tròng mắt bị co lại, mức độ ánh sáng vào đến võng mạc giảm đi, khó phân biệt được sự vật trong tối, do đó mà khi đọc cần phải có ánh sáng đủ.
• Tai không còn nghe được tiếng động trên tầm 10,000 hertz, như tiếng hót của chim, vì chức năng chuyển thể độ rung từ tai ngoài vào tai trong đã suy thoái.
• Xương mất dần calcium, trở nên xốp, dòn, dễ gãy, lớp sụn ở các đầu khớp không còn nguyên vẹn, chất nhờn giữa các khớp khô đi, sinh ra di chuyển chậm, khó khăn.
• Tim không còn bơm đủ máu ra khắp châu thân, một phần do cholesterol đóng dày trên thành động mạch nên tim phải hoạt động nhiều hơn mới bơm được máu đi.
• Các cơ bắp làm cho phổi hoạt ðộng bình thường suy yếu dần, độ co giản của lồng ngực yếu đi, làm cho lượng dưỡng khí hít vào chỉ còn bằng một nửa thời 20 tuổi.
• Với năm tháng qua đi, khối não cũng
rút nhỏ lại và giảm trọng luợng, hàng tỷ tế bào não bị mất đi, trí nhớ bị giảm
sút……
Hiểu được lẽ vô thường của cuộc đời, sẽ thấy quyền lực, danh xưng
cũng chỉ là những ảo vọng mà thôi, chỉ lôi cuốn con người vào vòng tục lụy
không lối thoát.
Cuộc đời ngắn ngủi quá, sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một
hơi thở. Cái lằn ranh vô hình đó ai cũng biết nhưng được bao nhiêu người tỉnh
thức?
Hôm nay ta còn sống, còn nói cười, còn nghĩ mình cứ sống mãi, sống
hoài để tận hưởng những lạc thú của trần gian, để hơn thua, vênh váo, được mất
với đời. Nhưng khi nhắm mắt rồi, cát bụi lại trở về với cát bụi .
Sưu
tầm
Kim Duncan chuyển

Quyền rũa bóng tối hay thắp đèn cầy.
ReplyDelete60 năm trước ở quân trường QT có câu châm ngôn: Thao trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ máu .Tôi nghỉ bây giờ thì...chậm lão hóa