
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Wednesday, August 28, 2019
Nhân Tính - Huy Phương

Kẻ ấu dâm Nguyễn Hữu Linh bị truyền thông bủa vây trong ngày ra tòa ở Sài Gòn hôm 25 Tháng Sáu 2019. (Hình: Thanh Niên)
Nói ngắn gọn, nhân tính là bản tính tốt đẹp của con người, tương phản với thú tính là tính của súc vật hay là bản năng của loài thú.
Con người cũng có hai mặt tương
phản, một phần tốt hướng thượng thanh cao, một phần kia xấu xa, thấp hèn, nhưng
con người bị ràng buộc bởi xã hội, tập thể, kỷ luật, luân lý hay đạo đức nên phải
tự hạn chế những thèm muốn, đói khát của mình. Con thú khát thì uống, đói thì
kiếm ăn, lên cơn dục vọng thì làm tình như loài chó mà người ta dùng chữ “cẩu hợp”
để nói về trường hợp này.
Tương truyền Tuyên Vương nước Tề
thời Chiến Quốc, có tật ham sắc đẹp, không phải thứ sắc đẹp để thưởng ngoạn mà
là thói dâm ô, như trong Cung Oán ngâm khúc đã có nhắc: “Bệnh Tề Tuyên đã nổi
lên đùng đùng!”
Với con người phàm tục, thế gian
thường dùng chữ “lợn lòng” hay “máu dê” để nói đến tính dâm của con người. Dê
hay lợn đều là những con thú. Những ai nổi cơn lợn lòng hay nổi máu dê đều là
những người không đè nén nỗi thú tính, dâm dục, tức là phần xấu xa thấp hèn của
mình.
Ở Hà Nội, Đỗ Mạnh Hùng, trong một
lần trong thang máy đã dồn một cô gái vào góc thang máy và hôn cô này nhưng bị
chống trả quyết liệt. Con thú này chỉ bị nộp phạt 200,000 đồng.
Tại Sài Gòn, Nguyễn Hữu Linh tấn công một em bé vị thành niên, 9 tuổi cũng ở trong thang máy. Y ép em bé vào tường, sờ soạng và hôn em bé hai lần, hành động này kéo dài 27 giây. Y sắp bị đưa ra tòa.
Tại Sài Gòn, Nguyễn Hữu Linh tấn công một em bé vị thành niên, 9 tuổi cũng ở trong thang máy. Y ép em bé vào tường, sờ soạng và hôn em bé hai lần, hành động này kéo dài 27 giây. Y sắp bị đưa ra tòa.
Hồ Xuân Mãn, ủy viên Trung Ương Đảng,
bí thư Tỉnh Ủy Thừa Thiên Huế, trong khi “du hành” ở một quán ăn trong thành phố,
đã không cầm lòng được trước nhan sắc của một cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con
cháu mình, đã ôm hôn cô này trước mặt mọi người. Hậu quả là tên bí thư tỉnh ủy
này bị cô tiếp viên thẳng tay, tát vào mặt giữa quán đông người.
Cả ba nhân vật trên đều là loại
có máu dê và tư cách hạ tiện, không đè nén nỗi “con lợn lòng” hành xử theo bản
năng của loài thú.
Con thú này là một Ủy Viên Trung
Ương đảng Cộng Sản, đã được phong “Anh hùng lực lượng vũ trang,” được tuyên
dương là “Cá nhân tiêu biểu” trong cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương
đạo đức Hồ Chí Minh”! Y chỉ bị rời chức vụ không lâu sau đó, nhưng không phải
vì lý do trên.
Phải chi như ngày xưa ở bên Tàu
thì những con thú chức quyền này đã sai lâu la bắt phụ nữ đem về dinh hay vây
màn giữa chợ mà hành lạc ngay cho thỏa cơn dục vọng.
Con thú đói thì sục sạo tìm mồi,
máu dâm nổi lên thì đi tìm giống cái, thấy của thì nổi lòng tham, tranh đoạt về
cho mình.
Ở Quảng Nam, Nguyễn Quý, đánh gãy
tay một em bé bán vé số chỉ để lấy hết tiền bán vé 1.2 triệu đồng của em này.
Ở Hóc Môn, Nguyễn Hoàng Nam, dùng
dao sát hại mẹ, tìm giết cả bà nội và cha rồi bỏ trốn mà không phải ở trong
tình trang say rượu hay phê thuốc.
Ở Bạc Liêu, Nguyễn Văn Bé Sáu và
Huỳnh Văn Định qua đường thấy một người bị tai nạn giao thông nằm bất tỉnh bên
đường, quay lại lấy xe máy của nạn nhân đem đi bán.
Cả bọn thanh niên ở Điện Biên bắt
cóc, giam cầm, hiếp dâm rồi giết chết một cô gái bán gà trong buổi chiều 30 Tết.
Cái ác hiện hình khắp nơi, báo
Công An Nhân Dân ở các tỉnh, thành bán đắt như tôm tươi vì đăng toàn tin giết
người, hiếp dâm, lường gạt, mò mẫm trẻ em, gợi sự hiếu kỳ của dân chúng, thét rồi
tội ác mất nhân tính, nghe lâu thành quen, lâu ngày đã trở thành “chuyện thường
ngày ở… Huyện!”
Tính người không có trong xã hội
này khi một tài xế cán người, vứt lại bên lề đường rồi bỏ chạy hay cán người trọng
thương, rồi lui xe cán nạn nhân cho đến chết, vì bồi thường cho người chết rẻ
hơn lo thuốc thang, đền bù thương tật cho người sống.
Chương trình giáo khoa trong học
đường có được một bài học nào có tính cách “luân lý giáo khoa thư?”
Muốn phát triển tính nhân bản,
con người hay pháp chế quốc gia phải có hai biện pháp song hành là giáo dục và
trừng phạt. Giáo dục cho quần chúng biết hướng thiện, tôn trọng giá trị đạo đức
của xã hội loài người và trừng phạt những con người vi phạm những nguyên tắc đạo
đức chung.
Không có sách vở nào cổ vũ nhân
tính và đề cao nhân tính, ngoài vài chuyện dân nhặt được tiền đem trả lại cho
khổ chủ và một hai anh công an chở thí sinh đi thi cho kịp giờ. Trái lại vi phạm
nguyên tắc đạo lý như thủ phạm ôm hôn một phụ nữ cùng đi thang máy chỉ bị phạt
2 triệu đồng Việt Nam, hay có dính líu gì đến pháp luật thì cứ bình tĩnh giương
cao thẻ đảng!
Biện minh cho việc nhẹ tay trong
bản án này, một Luật Sư (?) của chế độ này đã nói: “với hành vi cưỡng ép hôn
trong thang máy, pháp luật Việt Nam chưa có hành lang pháp lý cụ thể cho loại
vi phạm này!”
Pháp luật Việt Nam chưa có luật
nào ngăn cấm việc xúc phạm đến xác thịt và thân thể người khác, vậy thì cứ… tự
nhiên cho thú tính phát triển.
Chỉ nội hơn 100 mẩu chuyện nhỏ
trong Luân Lý Giáo Khoa Thư Lớp Đồng Ấu (lớp I) và Sơ Đẳng (lớp 2) mà chúng ta,
học cho xong cũng đủ hết một đời.
Vậy cũng chẳng nên than trách:
“Sao thời này người ta sống với nhau súc vật đến thế!”
Huy Phương
www.nguoi-viet.com
www.nguoi-viet.com
Tuesday, August 27, 2019
Tỷ phú Jimmy Lai: Một Xã Hội Chỉ Biết Có Tiền Là Một Xã Hội Bần Cùng!

Ông Jimmy Lai, chủ sở hữu của Next Digital gặp Phó Tổng thống Hoa Kỳ Mike Pence ở Nhà Trắng, ngày 8/7/2019. (Ảnh: RFA)
Nhìn sự thành công và nghe ông Jimmy Lai
nói chuyện, không ai có thể tin rằng ông chỉ được học đến lớp 5. Nhưng
ông không lấy đó làm xấu hổ mà ngược lại ông cho rằng đó là điểm mạnh
của ông. Ông Lai nói vì ông không được học nhiều, ăn nói dở, càng không
biết viết sao cho hay, nên ông tập trung hoàn toàn vào HÀNH ĐỘNG : " Tôi
nói rất ít, tôi chỉ làm thôi ".
Ông Lai được
mẹ giành dụm tiền gửi ông đi theo ghe vượt biên từ Quảng Đông sang Hong
Kong năm mới 12 tuổi. Đến HK ông phải tự lập tự túc hoàn toàn, khởi đầu
từ con số không và phải làm việc chui trong các hãng xưởng với đồng
lương rất thấp. Tuy vậy, ông không bao giờ quên những giọt nước mắt của
mẹ ông lúc chia tay, mẹ ông dặn ông " Con đi lần này chắc không bao giờ
mẹ con mình được gặp nhau nữa, con hãy ráng sống cho tốt, HK là xứ tự do
, chỉ có ở đó con mới có được cuộc sống khá hơn của cha mẹ " . Và từ đó
, cậu bé Jimmy Lai đã luôn nuôi 1 ước mơ " Làm sao cho Trung Quốc cũng
được tự do như Hong Kong " !
Từ
1 cậu bé làm chui, ông đã trèo lên được chức trưởng phòng, rồi giám đốc
công ty may mặc. Ông dùng tiền để dành của mình mua lại 1 công ty phá
sản, xây dựng đầu tư thành công ty Giordano nổi tiếng khắp châu Á .
Năm
1989, khi phong trào Thiên An Môn của sinh viên TQ bùng nổ, ông Lai
mạnh mẽ lên tiếng tìm mọi cách ủng hộ và thẳng thắn phê bình nhà cầm
quyền Bắc Kinh. Để trả đũa, Trung Quốc tung ra 1 chiến dịch phá hoại
công ty Giordano của ông, nhất là chi nhánh đặt tại Đại Lục. Trung Quốc
muốn dùng áp lực kinh tế để ép ông phải im miệng .
Nhưng
ông Lai không hề nao núng, năm 1990 ông sẵn sàng bán luôn công ty
Giordano, chịu mất nguồn tài chánh dồi dào của mình. Ông quay sang công
nghệ thông tin và truyền thông. Nhận thấy tầm quan trọng của truyền
thông báo chí đối với chính trị và xã hội, ông thành lập Next Media,
công ty truyền thông duy nhất với mục đích chính là ủng hộ dân chủ ở
Đông Nam Á và trực tiếp lên án chính quyền Bắc Kinh .
Ban
đầu ai cũng cho rằng ông điên, 1 mình dám chống lại Bắc Kinh và tiên
đoán là tờ báo đó sẽ chết yểu. Nhưng ngược lại con số độc giả ngày càng
đông, số báo bán ngày càng nhiều và chỉ trong 2 năm đã trở thành công ty
truyền thông lớn nhất HK, Đài Loan và Ma Cao. Đến năm 1995 ông cho ra
thêm tờ báo thứ 2 là Apple Media , chuyên ủng hộ các phong trào dân chủ
tại HK .
Được
biết trước khi HK được trả về cho TQ, thủ tướng nước Anh đã tặng cho
ông Jimmy Lai hộ chiếu danh dự, mời ông sang Anh sinh sống. Ông Lai đã
từ chối và cho biết ông cần ở lại HK để tranh đấu cho nền dân chủ độc
lập của thành phố này, và hơn nữa ông muốn cả TQ cũng phải có dân chủ .
Mới
đây, trả lời phỏng vấn của đài Chanel NewsAsia, ông Jimmy Lai cho biết
ông rất vui và tự hào với các biểu hiện của sinh viên Hong Kong. Ông nói
" Các sinh viên thực là giỏi và ngoan, các em đã làm được nhiều hơn là
tôi mơ ước. Các em thực sự có ý thức tốt, và thực sự đã đấu tranh rất ôn
hòa. Thế giới nhìn vào, ai cũng sẽ mong mình có những con em như các
em"
Phóng
viên Roland Lim hỏi ông nghĩ sao khi nhà cầm quyền Bắc Kinh tuyên bố sẽ
không nhượng bộ, cho dù cuộc biểu tình có lớn cỡ nào, ông nói " Chúng
ta không thể điều khiển được Bắc Kinh, nhưng chúng ta có thể điều khiển
được chính mình. Những gì các sinh viên đang tranh đấu đòi hỏi là điều
đúng đắn, họ sẽ không bỏ cuộc. BẮC KINH KHÔNG NHƯỢNG BỘ THÌ HỌ SẼ PHẢI
ĐAU ĐẦU VÌ NHỮNG SINH VIÊN NÀY TRONG 30 NĂM TỚI! " .
Lại
được hỏi về việc phong trào " Chiếm Trung Tâm " đã làm ảnh hưởng xấu
đến kinh tế Hong Kong như 1 số người nhận định, ông Lai lắc đầu "Tôi
không nghĩ kinh tế HK sẽ bị ảnh hưởng nhiều hay lâu dài. Hiện nay sinh
viên đã mở lối cho nhân viên nhà nước đi làm bình thường. Điều duy nhất
sút giảm là thị trường chứng khoán Hong Kong, nhưng thị trường chứng
khoán lên xuống là chuyện thường. Nó đã lên cao 1 thời gian dài, tự động
nó cũng sẽ điều chỉnh và xuống thôi, cho dù có hay không có sinh viên
biểu tình " .
Ông
Lai nói thêm " Nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta cần có hy vọng
cho 1 xã hội tốt đẹp hơn . Chính các sinh viên đã đem tới cho chúng ta
hy vọng đó. Một xã hội ngoài tiền ra còn phải có lương tâm. Các sinh
viên đang làm đúng lương tâm, chúng ta cần ủng hộ họ".
Ông nhấn mạnh " Một xã hội chỉ biết có tiền mới là 1 xã hội thực sự bần cùng nhất ! "
Nguyên Thanh
Monday, August 26, 2019
“Về Thu Xếp Lại” – BS. Đỗ Hồng Ngọc

Hãy vui hỡi bạn trẻ ở tuổi 65-75 vì tuổi này là tuổi tuyệt vời nhất.
Mời các bạn đọc bài viết của bác sĩ kiêm nhà văn Đỗ Hồng Ngọc.
Lời Ngỏ
Người ta nói đúng. Mình đang ở tuổi nào thì đó là cái tuổi đẹp nhất,
không thể có tuổi nào đẹp hơn! Một người 40 mà cứ tiếc mãi tuổi 20 của
mình, một người 60 mà tiếc mãi tuổi 40 thì đến 75 họ sẽ tiếc mãi tuổi
60… thật là đáng thương!
Tôi nay ở tuổi 80. Thực lòng… đang tiếc mãi tuổi 75! Thấy những bạn
trẻ… trên dưới bảy mươi mà “gato”! Mới vài năm thôi mà mọi thứ đảo ngược
cả rồi. Bây giờ có vẻ như tôi đang lùi dần về lại tuổi ấu thơ, tuổi
chập chững, tuổi nằm nôi…
Vòng đời rất công bằng. Chỉ còn cách tủm tỉm cười một mình mà thôi!
Cái tuổi đẹp nhất của đời người theo tôi có lẽ ở vào lứa 65-75. Đó là
lứa tuổi tuyệt vời nhất, sôi nổi nhất, hào hứng nhất… Tuổi vừa đủ chín
tới, có thể rửa tay gác kiếm, tuyệt tích giang hồ, “nợ tang bồng trang
trắng vỗ tay reo” (NCT), nhưng cũng là tuổi có thể lại vướng víu, đa
đoan nhiều nỗi, để một hôm ngậm ngùi ta là ai mà còn khi giấu lệ/ ta là
ai mà còn trần gian thế? (TCS)
Nhớ hồi ở tuổi 55, mới hườm hườm, tôi ngẫm ngợi, ngắm nghía mình rồi
lẩn thẩn viết Gió heo may đã về. Đến 60 thì viết Già ơi… chào bạn! như
một reo vui, đến 75 còn… ráng viết Già sao cho sướng?… để sẻ chia cùng
bè bạn đồng bệnh tương lân. Nhưng 80 thì thôi vậy.
Đã đến lúc phải “Về thu xếp lại…”, bởi “chút nắng vàng giờ đây cũng vội”… rồi đó thôi!
Chu trình “khép kín” đó bắt đầu tăng tốc ở lứa 65-75 tuổi. Tăng tốc
khô héo, tăng tốc nhăn nheo. Sự tăng tốc của lứa tuổi này cũng làm ta há
hốc, muốn kêu lên kinh ngạc… như ở tuổi dậy thì, tuổi mới lớn. Cái vòng
đời nó diễn biến tuyệt vời đến vậy, liên tục đổi thay đến vậy thì có gì
đáng phàn nàn đâu! Nhiều bạn cùng lứa than với tôi sao thế này sao thế
khác, tôi thường chỉ nói “Ai biểu già chi?” rồi cười xòa với nhau mà
không khỏi có chút … ngậm ngùi.
Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ,
hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa
kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang
xương giữa đường cho mà coi” (Nikos Kazantzaki). Từ ngày biết thương
“con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi
xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang
no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì
ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng
nhiều muối quá, đừng nhiều mỡ quá!
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình. Không ai giống ai. Như
vân tay, như mống mắt vậy. Cho nên không cần bắt chước. Chỉ cần lắng
nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày
vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo. Nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi
áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý
mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc thì phải cảnh giác!
Thời tôi học y khoa được học tế bào thần kinh không thể sinh sản, mất
là mất luôn, hư hỏng thì không thể tự sửa được, không như tế bào ở các
mô khác. Ngày nay người ta biết có khoảng 100 tỷ neuron thần kinh và 100
nghìn tỷ kết nối giữa chúng, nhưng thật ra não bộ còn rất nhiều điều bí
ẩn chưa thể biết hết. Khoa học ngày nay tiến bộ, cho thấy tế bào thần
kinh chẳng những rất nhu nhuyến (plasticity), có khả năng tự thích nghi,
tự điều chỉnh mà còn có thể sinh sản tế bào mới (neurogenesis). Chúng
có thể kết nối tự bên trong, hoán chuyển vị trí… chứ không phải tập
trung từng khu vực cứng ngắc như ngày xưa đã tưởng. Khả năng thay đổi và
thích nghi này của não không bị mất đi, tuy khi có tuổi thì các khả
năng nhận thức, ngôn ngữ, trí nhớ, suy luận cũng kém đi theo tiến trình
chung. Nghiên cứu gần đây cho thấy ở tuổi 80 não bộ vẫn còn tiếp tục tạo
nên những con đường mới nối kết bên trong nên vẫn phát triển được.
Bây giờ thời đại cái gì cũng “thông minh” đáng ngại. Không lâu nữa,
chắc con người sẽ có đủ “tam minh lục thông” chăng? Tam minh là Túc mạng
minh (biết rõ kiếp trước của mình), thiên nhãn minh (biết rõ… kiếp sau
của mình), lậu tận minh (dứt tất cả lậu hoặc); lục thông gồm thiên nhãn
thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, thần túc thông,…
Từ ngày có trang web riêng mình. (www.dohongngoc.com/web/) do một bạn
trẻ giúp cho, tôi bận bịu với nó nhiều hơn. Rồi nhờ nó mà tôi lần mò
học cách post bài, đưa hình ảnh, chỉnh sửa tùm lum… Nó giúp tôi như quên
ngày tháng, quên đi những buổi mai buổi chiều buổi trưa buổi tối… Nhưng
cũng nhờ nó, tôi mở rộng việc học hỏi, mở rộng giao tiếp, thấy quả đất
chỉ còn là một hòn bi xanh trong lòng bàn tay… Và chiếc điện thoại thông
minh cũng giúp mình nhiều việc, dù thực tế nhiều lúc thấy nó thiệt là…
ngu!
Mắt kém, đọc mỏi, tôi bắt đầu ít đọc báo, ít xem TV – ngày trước, mỗi
ngày ngốn chục tờ báo là thường! Nay chỉ đọc lướt qua cái tựa là xong.
Thời đại cần cái gì, gõ gõ vài cái có người đưa tới tận nhà! Hy vọng
không lâu nữa, họ gởi các thứ qua mạng, bấm nút in ba chiều, muốn gì
cũng có… Nghe nói người ta đã có thể “fax” một con người từ nơi này sang
nơi khác… giúp ta không phải đợi chờ lâu! Máy móc, kỹ thuật, phương
tiện nghe nhìn ngày càng chiếm ngụ trong ta, “thay mãi đời ta”…
Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc “chú thích:
Cần ghi nhận rằng chữ “gato” trong đoạn trên là tiếng lóng trong
nước, có nghĩa “ghen ăn tức ở” dùng trong giới trẻ. Như thế, hình ảnh
tuổi già dưới mắt ĐHN rất mực độc đáo: Phải cao niên tới một tuổi nào
đó, mới thấy mình như tuổi ấu thơ (vì trí nhớ lãng đãng rồi), thấy mình ở
tuổi chập chững (vì đi lụm khụm rồi), thấy mình như tuổi nằm nôi (vì
phần nhiều là nằm bệnh)…”
BS. Đỗ Hồng Ngọc
Những Chiếc Đùi Sexy Bắt Mắt Ngon Miệng!
Chỉ với hai cánh gà mà chef cook đã trình bày
một món ăn ngon nhưng rất sexy và hấp dẫn...




Sưu tầm
Bài Đọc Cảm Động Tận Đáy Tim!

Không ai muốn đến gần, nhưng tình yêu của cô bị bịnh aids đã khiến tôi bật khóc!
Thông
tin bệnh nhân AIDS chuẩn bị nhập viện sinh con đã khiến cả khoa sản náo
loạn. Các y tá đồng thanh nói: “Ai sẽ chịu trách nhiệm trong trường hợp
bị lây nhiễm?” Ngay cả một số bác sĩ cũng phản đối: “Nếu bệnh nhân khác
bị lây nhiễm qua dụng cụ phẫu thuật và giường chiếu thì phải làm thế
nào?”.
Sau một hồi tranh luận, cuối cùng bệnh nhân cũng được sắp
xếp vào chiếc giường số 13, phòng cách ly đặc biệt của khoa sản. Khi
trưởng khoa phân công trực ban, không ai muốn nhận vào trong đó. Cuối
cùng chỉ còn lại tôi – một y tá vừa tốt nghiệp ba tháng, nơm nớp lo sợ
bước vào căn phòng.
Vừa vào tới phòng, người mẹ sắp sinh mỉm cười với
tôi. Tôi cứ nghĩ rằng những phụ nữ mắc loại bệnh này hẳn sẽ phấn son
trang điểm lòe loẹt. Nhưng không phải vậy, cô cũng như những người phụ
nữ bình thường khác, khuôn mặt hiền từ, mái tóc dài ngang vai, chân đi
đôi giày búp bê…
“Cảm ơn cô!”
Một giọng nói trong veo và nhẹ nhàng, cô là một phụ nữ bình thường nhưng lại mắc căn bệnh không hề bình thường chút nào.
Thì
ra người mẹ trẻ tại giường số 13 này là một cô giáo trung học phổ
thông. Một hôm trên đường từ trường về nhà, cô bị tai nạn xe hơi. Vì mất
quá nhiều máu nên cô phải truyền máu gấp và không may bị nhiễm HIV. Đến
tận khi cô đi khám thai, bác sĩ mới phát hiện cô đã mắc phải căn bệnh
thế kỷ. Cuộc đời cô đã bước sang một ngã rẽ mới, ảm đạm và mờ mịt với
kết cục buồn phía trước. Đáng thương nhất là đứa bé trong bụng, nguy cơ
bị lây nhiễm cũng rất cao, xác suất không dưới 20% đến 40%. Người mẹ
không còn hệ thống miễn dịch, vì thế các biến chứng trong quá trình sinh
là vô cùng nguy hiểm.
Khi chồng cô đến đã khiến cho cả khoa một
phen kinh ngạc.. Chồng của một phụ nữ bị AIDS thì trông thế nào nhỉ?
Khác xa với tưởng tượng của chúng tôi, chồng cô là một nhân viên văn
phòng giỏi máy tính, đeo kính cận, cao ráo, lịch sự, và có phong thái
rất đĩnh đạc.
“Anh à, anh đoán xem con chúng ta sẽ giống em hay
giống anh hơn?” Tôi đang trải ga giường, nghe thấy những câu nói nhỏ nhẹ
nỉ non của đôi vợ chồng trẻ thì sống mũi cay cay, nước mắt bắt đầu rơm
rớm. Thì ra họ là một gia đình hạnh phúc. “Tất nhiên là giống anh rồi,
nếu là con gái thì mới giống em chứ!” Cô vợ nghe vậy còn phụng phịu làm
nũng ra điều không chịu. Khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh, nước mắt tôi
chảy dài, trái tim tôi chua xót vô cùng.
Hàng ngày cô ấy phải
uống nhiều loại thuốc khác nhau để kiểm soát lượng virus HIV, hầu như
ngày nào cũng phải lấy máu và truyền dịch. Hai cánh tay đầy đặn, nõn nà
nay đã chi chít những vết kim tiêm. Tôi là y tá mới ra trường, vốn sống
còn ít ỏi lại khá “nhát gan”. Nhất là những lúc lấy máu, tôi vẫn thường
làm cô ấy đau đến chảy nước mắt, nhưng cô chưa bao giờ nổi cáu với tôi,
chỉ âm thầm cắn răng chịu đựng, thỉnh thoảng còn mỉm cười nói ‘không
sao’.
Chỉ vài ngày sau khi cô nhập viện, tôi dần dần rất thích cô ấy.
Tuy
còn vài ngày nữa mới đến ngày sinh, nhưng cả khoa đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cô năm nay đã 31 tuổi lại mang trong mình căn bệnh AIDS, nên bệnh viện
cả trên lẫn dưới đều trong trạng thái đề phòng cao độ.
Nhưng bản thân cô lại rất bình tĩnh, hàng ngày đều đọc sách và nghe nhạc, còn viết thư tình hoặc vẽ tranh tặng con yêu.
Một
hôm tôi đánh bạo hỏi, tại sao cô lại sinh đứa bé ra, rằng cô có biết
nguy cơ lây nhiễm là rất cao? Cô vừa mỉm cười vừa trả lời tôi: “Con tôi
đã đến với tôi, đó là duyên nợ, hơn nữa tôi không có quyền cướp đi sinh
mệnh của bất kì ai.” Tôi do dự, nhưng vẫn quyết đinh hỏi: “Nếu cháu bị
nhiễm HIV thì sao?” Cô ấy im lặng một lúc, sau đó tiếp tục nói: “Nếu
không thử thì con tôi sẽ không có cơ hội sống nào.” Tâm trạng tôi vừa
buồn vừa xót xa, không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt.
Khi
tôi chuẩn bị ra ngoài, cô đã nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, đôi mắt rưng
rưng và nói:“Tôi muốn nhờ cô một việc, khi tôi sinh con dù có xảy ra
chuyện gì, chồng tôi nhất định sẽ cứu lấy tôi. Nhưng tình trạng của tôi
cô cũng biết rồi đó, vì thế nếu thực sự xảy ra chuyện xấu, xin hãy cứu
lấy con tôi..” Tôi cảm động ôm cô và khóc, cô đúng là một người mẹ thực
sự.
Dưới ánh đèn huỳnh quang nhạt màu, cô nằm yên lặng trên bàn
mổ, thân dưới không ngừng chảy máu, nước ối vẩn đục đã ộc ra. Điều này
có nghĩa là thai nhi đang lâm vào tình trạng nguy hiểm vì thiếu oxy. Thể
chất của cô vô cùng đặc thù, không hề có phản ứng với thuốc tê, chỉ có
thể chọn mổ sống để lấy thai nhi ra và chấp nhận hy sinh người mẹ. Hai
là tiêm thuốc gây mê, nhưng đợi khi thuốc có tác dụng thì em bé trong
bụng đã bị ngạt thở hoặc bị sốc vì liều gây mê quá cao, nhưng chỉ như
vậy mới có hy vọng cứu được người mẹ. Cả hai trường hợp đều khiến bệnh
viện và gia đình lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Cô nắm
chặt tay tôi, đôi mắt nhìn tôi như van nài, giọng nói yếu ớt nhưng rất
kiên quyết: “Cứu lấy con tôi, nhanh cứu lấy con tôi, không cần phải quan
tâm đến tôi…!”Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cái nhìn tuyệt vọng
đến vậy, trong một căn phòng cũng tuyệt vọng như thế. Một người phụ nữ
không thể gây tê, cũng không thể gây mê khi mổ đẻ, bao nhiêu bác sĩ đứng
đó đều bất lực.
Con dao phẫu thuật nhanh chóng được đưa xuống
bụng dưới, lớp da, lớp mỡ, lớp cơ, niêm mạc rồi tử cung… Người mẹ co
giật từng cơn, toàn thân giãy giụa, quằn quại, mắt trợn ngược, khuôn mặt
biến dạng vì đau đớn, miệng cắn chặt chiếc khăn trắng và rên lên từng
cơn xé lòng. Tôi không thể chịu nổi khi chứng kiến những giọt nước mắt
của cô rơi xuống lã chã. Và tôi biết, đó không chỉ là đau đớn mà còn là
tình yêu của người mẹ. Đến tận hôm nay tôi mới hiểu vì sao làm con phải
hiếu thảo với cha mẹ. Bởi mỗi đứa con chào đời là biết bao nhiêu đau
đớn, biết bao nhiêu nhọc nhằn, thậm chí là hy sinh cả tính mạng của mẹ.
Cuối
cùng, thai nhi đỏ hỏn cũng được đưa ra và khóc lên tiếng khóc yếu ớt
đầu đời. Người mẹ vừa ngất lịm đi, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của
con nên cô cố gắng hé mở đôi mắt liếc nhìn về phía con yêu, nhưng rồi mí
mắt sưng húp nặng trịch lại vội vã cụp lại.. Tôi vội vàng tháo đai cố
định ở chân và tay cho cô, vì gồng mình vật lộn với cơn đau, cổ tay cổ
chân cô đều rớm máu. Hai mắt tôi đẫm lệ, trái tim tôi cũng như thắt lại…
Thật
khó để tin rằng đây là một người mẹ AIDS, lần đầu tiên và cũng là lần
cuối cùng nhìn thấy con trai của mình. Đôi mắt cô nhắm lại và sẽ không
bao giờ còn mở ra được nữa. Cô bị nhiễm trùng nặng và không thể cầm được
máu nên đã mãi mãi ra đi.
May mắn là em bé âm tính với virus HIV. Tôi tin rằng ở trên cao kia, cô cũng đang mỉm cười mãn nguyện.
Khi
làm vệ sinh phòng bệnh, tôi đã tìm thấy một lá thư dưới gối của cô, bên
trong còn vẽ một bức tranh ông mặt trời, bên dưới mặt trời là một đôi
tay nhỏ. Cô viết cho con trai rằng: “Con yêu, cuộc sống giống như mặt
trời, hôm nay lặn xuống ngày mai nhất định sẽ lại lên.” Tôi không thể
ngăn những giọt nước mắt, cuộc sống thật quá mong manh và cũng thật mạnh
mẽ. Người mẹ nào mà chẳng thương con? Vậy cớ sao chúng ta lại phải phân
biệt đối xử?
Cuối cùng tôi đã hiểu, cô cũng như những người mẹ bình thường khác, dũng cảm để giành lấy sự sống cho con.
Khi
đứa bé được xuất viện, cháu nằm yên bình trong vòng tay cha. Ban đầu
đứa trẻ khóc rất to, giống như biết mẹ nó sẽ không bao giờ còn quay về
nữa. Nhưng nó chợt ngừng khóc khi tôi đặt bức thư lên ngực. Dường như
trong lòng bé cũng đang mỉm cười khi nhận lấy cuộc sống vĩnh cửu này.
Mai này lớn lên em sẽ biết rằng, mẹ của em là người mẹ vĩ đại nhất trên
đời.
Nguồn: https://hddaminhthanhlinh.net
"Tượng Thủy Nhất Dạng" - Mạnh Kim
Chiến thuật cốt lõi của cuộc biểu tình Hồng Kông lần này là “tượng
thủy nhất dạng” (Be water), dựa trên triết lý võ học của Lý Tiểu Long…

Người biểu tình tràn vào Sân bay quốc tế Hồng Kông (Ảnh chụp màn hình)
Ngày 9/6/2019, vài ngày trước khi Dự luật
Dẫn độ được xem xét lần thứ hai, hàng trăm ngàn người bắt đầu xuống
đường. Họ đồng loạt mặc áo trắng tượng trưng cho công lý. Những người tổ
chức ước tính đoàn biểu tình lên đến hơn một triệu người trong khi cảnh
sát cho rằng con số đó chỉ 240.000. Phẫn nộ trước việc chính quyền
không nhân nhượng, đoàn biểu tình bắt đầu tập trung tại trụ sở Hội đồng
lập pháp ngày 11/6. Hôm sau, hàng chục ngàn người vây kín khu phức hợp
chính quyền. Lần này, họ mặc trang phục đen.
Ngày
16/6, gần như cả Hồng Kông xuống đường. Ước tính có 2 triệu người tràn
ngập Hồng Kông. Sự phẫn nộ càng được châm ngòi sau vụ tự tử của một
người biểu tình ngày 11/6. Ngày 1/7, dịp kỷ niệm thời điểm Hồng Kông
được trao trả cho Trung Quốc, đoàn người biểu tình ào ra đường từ sáng
sớm, cản trở buổi lễ chào cờ theo nghi thức thường niên. Trưa cùng ngày,
hàng trăm ngàn người tuần hành qua trung tâm thành phố. Lần này, họ
chia ra. Trong khi đường phố chật cứng người biểu tình, hàng trăm người
khác – bịt khẩu trang – tràn đến tòa nhà Hội đồng lập pháp. Đến đêm, họ
phá cửa tràn vào bên trong. Ngày 5/8, nhiều cuộc đình công xảy ra.
Hơn
2.300 nhân viên hàng không tham gia, khiến 224 chuyến bay bị hủy. Nhiều
tuyến tàu điện bị ngưng, nhiều đại lộ và xa lộ bị chặn. Cuộc biểu tình
diễn ra cùng lúc tại 7 khu vực. Đêm 12 và 13/8, phi trường quốc tế Hồng
Kông bị “đánh chiếm”…
Reuters
(16/8/2019) đã ghi nhận vài “chiêu thức” trong “tuyệt kỹ” “tượng thủy
nhất dạng” mà người biểu tình Hồng Kông học theo triết lý võ học của Lý
Tiểu Long. Hãy cứ như nước, trôi như nước, uốn chảy như nước; gặp vật
cản nào cũng lách qua được như nước. Không chỉ “be water”, cuộc biểu
tình còn được tổ chức theo kiểu… không có tổ chức và không thủ lĩnh.
Cảnh sát Hồng Kông thừa nhận rằng họ cực kỳ mệt mỏi căng thẳng khi không
bao giờ biết địa điểm nào sẽ xuất hiện người biểu tình. Đây là kinh
nghiệm rút ra từ cuộc biểu tình Dù Vàng 2014, khi nhiều gương mặt nổi
cộm bị bắt và thậm chí bị xử tù, như Hoàng Chi Phong. Để không bị nhận
diện, họ ăn mặc giống nhau, đeo khẩu trang, kính râm và dùng tên giả.
Những
người biểu tình nhận tin từ hơn 100 nhóm điều phối sử dụng ứng dụng
Telegram cũng như hàng chục tài khoản Instagram hoặc từ các diễn đàn
trực tuyến như LIHKG. Các nhóm này cập nhật thông tin chi tiết về các
cuộc biểu tình sắp tới, hướng dẫn cách dập đạn cay, nhận dạng an ninh
chìm và thậm chí cung cấp mật mã mở cổng các tòa nhà nơi người biểu tình
có thể trốn… Trên Telegram, các nhóm điều phối cập nhật vị trí cảnh sát
và thiết bị cảnh sát sử dụng. Kế hoạch đào thoát khỏi khu vực cũng được
cung cấp chi tiết.
Ngoài ra, các
thông tin liên quan “hậu cần” cũng thường xuyên cập nhật, chẳng hạn dụng
cụ nào cần thiết cho một cuộc biểu tình cụ thể nào đó, từ nước, mặt nạ
chống hơi cay, nón bảo hiểm, bao nylon quấn tay để tránh bị phỏng do hơi
cay, khóa mở ốc vít và kềm cắt hàng rào cảnh sát, đèn laser để vô hiệu
hóa camera an ninh, đến ống nhòm để quan sát động tĩnh cảnh sát… Chi
tiết về những tài xế tình nguyện chở người biểu tình cũng được cung cấp.
Các nhóm điều phối còn lập ra một kênh để đối phó với các nhóm thân Bắc
Kinh chuyên đăng ảnh người biểu tình với mục đích làm lộ diện họ. Yêu
cầu được đưa ra trong trường hợp này là gửi báo cáo lên Facebook để có
thể được gỡ xuống. Và để có thể cứu đồng đội bị thương, người biểu tình
còn lập ra các nhóm y tế với thành viên tự nguyện…
Còn vài chi tiết đáng chú ý nữa mà Reuters
chưa thuật là kỹ năng truyền thông của người biểu tình. Rất nhiều
băngrôn với cùng khẩu hiệu được in ra cùng lúc. Những người trẻ tuổi
thành thục công nghệ còn dựng rất nhanh các clip lồng nhạc với hình ảnh
biên tập kỹ lưỡng và ngắn gọn nhưng truyền tải đầy đủ nội dung về ý
nghĩa và mục đích của hành động. Họ cũng phản ứng rất nhanh với diễn
biến và sự kiện để biến nó thành một thông điệp. Cụ thể nhất là thông
điệp “an eye for an eye”, khi hàng ngàn người cùng lúc băng một mắt sau
vụ một đồng đội bị bắn trúng chảy máu ngày 11-8. Kiến thức không chỉ
giúp họ nhận thức. Nó còn giúp họ sáng tạo và ứng biến liên tục để đưa
cuộc biểu tình của mình trở thành “tượng thủy nhất dạng” một cách tối
ưu…
Cuộc biểu tình Hồng Kông 2019 rồi
sẽ kết thúc. Như thế nào thì không rõ. Có điều chắc chắn rằng cuộc biểu
tình này là một tiếng chuông đáng nhớ mà đáng lý sự vang vọng của nó
phải được cảm nhận nhiều hơn, khi mà dân chủ và tự do ngày càng trở
thành những khái niệm hơn là những thực tế, trong cái thế giới thế kỷ 21
này, nơi mà nhiều giá trị văn minh nhân loại được xây dựng nên từ hàng
trăm năm qua đang bị thế lực này hoặc thế lực kia, bằng cách này hay
cách nọ, tìm cách đập bỏ, hoặc làm ngơ trước sự đập bỏ.
Cuộc
biểu tình Hồng Kông 2019 không giống bất kỳ cuộc “cách mạng màu” nào.
Nó không phải là một cuộc cách mạng. Nó không lật đổ một thể chế thối
nát tàn phá một đất nước bị chết ngộp trong thối nát. Nó không nhắm vào
một cá nhân hay thể chế độc tài. Nó không bùng dậy từ sự phẫn nộ bị đè
bẹp trong nhiều năm, như những nạn nhân ở các quốc gia độc tài. Nó là
một sự bừng tỉnh, để ngăn cản một mối đe dọa, để chặn lại một thảm họa
tương lai, để những giá trị có được của ngày hôm nay vẫn còn giá trị cho
ngày hôm sau. Cuộc biểu tình này không hề là một cuộc cách mạng. Nó là
một tinh thần phản kháng. Nó sẽ là một biểu thị xứng đáng nhất của phong
trào dân chủ thế giới thế kỷ 21, và là bài học đối với bất kỳ “hệ thống
chính trị” nào, bất kỳ “chính thể” nào, bất kỳ quốc gia nào, về ý niệm
và ý nghĩa của “thực hành dân chủ” mà nó đang mang lại hôm nay.
Mạnh Kim
Đăng theo Facebook Manh Kim. Vui lòng đọc bài gốc tại đây.
Steve Bannon: ĐCSTQ Sẽ Sụp Đổ Nếu Tái Diễn Thiên An Môn Tại Hồng Kông

Cựu cố vấn chiến lược của Nhà Trắng Steve Bannon cho biết, phong trào
biểu tình phản đối Dự luật dẫn độ của người Hồng Kông là độc đáo nhất
trên thế giới, có thể sánh với những người sáng lập nước Mỹ. Nếu sự kiện
Thiên An Môn ngày 4/6/1989 tái hiện ở Hồng Kông thì Đảng Cộng sản Trung
Quốc (ĐCSTQ) sẽ sụp đổ.
Phóng viên
Tiêu Minh phụ trách chương trình “Tâm điểm thế giới” của Đài truyền
hình Tân Đường Nhân (NTDTV) đã có cuộc phỏng vấn ông Steve Bannon, cựu
cố vấn chiến lược của Nhà Trắng. Ông Bannon cho hay, các nước phương Tây
đang ngày càng nhận rõ bản chất của ĐCSTQ – một tổ chức khủng bố, và
nếu họ dùng vũ lực đàn áp người biểu tình Hồng Kông thì họ sẽ bị sụp đổ.
Đấu tranh của Hồng Kông giúp phương Tây đoàn kết hơn
Theo
ông Bannon, giới chính trị Mỹ chia rẽ khá lớn trong nhiều vấn đề, nhưng
cuộc đấu tranh của người dân ở Hồng Kông góp phần giúp mọi người đoàn
kết hơn, bao gồm cả giới tinh hoa chính trị và người dân phổ thông.
Có
thể kể đến vụ việc cảnh sát bắn đạn túi vải trúng mắt một cô gái trẻ
khiến cô bị mù mắt diễn ra tuần trước. Trong vụ việc này, cả Nancy
Pelosi, Chuck Schumer, Kevin McCarthy, Marco Rubio và Tổng thống Trump
đều đồng loạt lên tiếng cảnh cáo ĐCSTQ rằng thủ đoạn này là không thể
chấp nhận được. Boris Johnson, Thủ tướng mới của Anh cũng thay đổi thái
độ đối với Trung Quốc, yêu cầu tất cả các điều khoản của “Tuyên bố chung
Trung-Anh” phải được thực thi.
Nhiều phe phái khiến Tập Cận Bình không dễ xử lý
Ông
Bannon cho rằng giới chức cấp cao của ĐCSTQ không có kế hoạch cẩn thận.
Rõ ràng họ muốn can thiệp và muốn đàn áp mạnh Hồng Kông, vì không muốn
tình hình ở Hồng Kông truyền sang Trung Quốc Đại Lục.
Tuy
nhiên, trong nội bộ ĐCSTQ có nhiều phe phái khác nhau khiến ông Tập Cận
Bình cũng không dễ xử lý. Bannon cho rằng Tập Cận Bình có khuynh hướng
đàn áp hơn, đây là quan điểm của phe cứng rắn tiêu biểu như Vương Kỳ
Sơn, ông ta muốn thể hiện sự thống trị hoàn toàn đối với Hồng Kông. Phe
này chính là hậu trường phía sau thúc đẩy Dự luật dẫn độ.
Ông
Bannon cho hay, Tổng thống Trump sẽ tiếp tục can thiệp vào tình hình
Hồng Kông. TT Trump đã chia sẻ trên Twitter đề nghị Tập Cận Bình đối
thoại với người biểu tình. Tất cả những phát biểu tương tự với mục đích
kích thích Tập Cận Bình hành động để kết thúc vụ việc đều cho thấy TT
Trump rất thông minh.
Sự kiện Hồng Kông cũng là sự kiện có tính quốc tế
Ông
Bannon nhận định sự kiện ở Hồng Kông hiện nay không chỉ là vấn đề nội
bộ của Trung Quốc, mà còn là một sự kiện quốc tế. Bởi vì “Tuyên bố chung
Trung-Anh” khi trao trả Hồng Kông về Trung Quốc Đại Lục là thể hiện
đồng thuận giữa chính phủ ĐCSTQ và nhân dân Hồng Kông, đây là một thỏa
thuận quốc tế giữa Anh và Trung Quốc. Vì vấn đề này, vào năm 1992 Mỹ
cũng đã thông qua các luật liên quan để ủng hộ thỏa thuận quốc tế này.
Ông Bannon cho biết, trong một tweet, Thượng nghị sĩ Mỹ Rubio đã giải
thích điều này rõ ràng.
Trong một tweet vào ngày 14/8, ông Rubio nói:
“Hành động của chính phủ Trung Quốc đối với Hồng Kông là một tiếng
chuông cảnh báo cho bất cứ ai muốn đạt được bất kỳ thỏa thuận nào với
họ. Họ đã ký một hiệp ước cam kết cho Hồng Kông tự trị và dân chủ. Họ đã
cam kết bất luận thế nào cũng thực hiện thỏa thuận. Nhưng họ không có ý
định thực hiện những lời hứa này.”
Trong một tweet vào ngày 16/8, ông Rubio tiếp tục nhận định: “Theo
‘Đạo luật Quan hệ Hồng Kông’, mậu dịch và thương nghiệp của Hồng Kông
hoàn toàn tách biệt với Trung Quốc. Nhưng nếu chính phủ Trung Quốc tiếp
quản Hồng Kông, chúng ta cũng nên bãi bỏ ngay lập tức loại luật pháp
này.”
Về
việc trả lại Hồng Kông, năm 1992 Quốc hội Mỹ đã thông qua “Đạo luật
Quan hệ Hồng Kông” để thiết lập lại quan hệ với Hồng Kông. Mỹ công nhận
“Khu thuế quan độc lập Hồng Kông”, phân biệt Hồng Kông với Trung Quốc
Đại Lục; trong khuôn khổ một nước hai chế độ, ủng hộ nhân quyền, dân chủ
và tự trị của Hồng Kông, đảm bảo lối sống của Hồng Kông với tư cách là
khu thương mại cảng tự do và trung tâm tài chính quốc tế.
“Đây là một sự kiện quốc tế và cộng đồng quốc tế nên chú ý cam kết này”, ông Rubio chia sẻ.
Người biểu tình trẻ ở Hồng Kông gợi liên tưởng đến Washington
Trong cuộc phỏng vấn, ông Bannon còn bày tỏ:
“Hành động của những người biểu tình trẻ tuổi ở Hồng Kông này giống như
những người yêu nước mà tôi từng thấy đã giúp nước Mỹ độc lập năm 1776.
Những người biểu tình này có lòng can đảm phi thường, tư duy chặt chẽ
và kỷ luật nghiêm khắc, họ sẽ không dễ dàng bị đánh gục.”
“Điều
này làm tôi nhớ đến những người yêu nước năm 1776 không gì có thể khuất
phục họ, đó là John Adam, Patrick Henry, Thomas Jefferson, George
Washington, Hamilton, không có họ không thể có một nước Mỹ độc lập ngày
hôm nay. Những người biểu tình ở Hồng Kông nhắc nhở tôi về lịch sử này.”
Bannon liệt kê 5 thủ đoạn ĐCSTQ hay sử dụng
“ĐCSTQ rất thâm độc, vì tình thế họ phải làm mọi cách để kiểm soát tình hình ở Hồng Kông ngày nay.” Ông
Bannon liệt kê 5 thủ đoạn ĐCSTQ hay sử dụng: (1) Phái cảnh sát bí mật
nằm vùng; (2) Sử dụng người báo cáo bí mật; (3) Thổi gió châm lửa, cố
gắng tạo ra các vụ đụng độ giữa cảnh sát và người dân (4) Tuyên truyền
tin tức giả trên Twitter; (5) Tạo hoạt động biểu tình giả trên khắp thế
giới.
Ông
cho biết tất cả mọi thứ mà ĐCSTQ đang làm hiện tại chỉ là cách chuyển
tiếp trung gian cho mục tiêu cuối cùng. ĐCSTQ đã đưa ra một vài nhượng
bộ, tạm thời sửa đổi những từ ngữ họ sử dụng, dù vậy thì người ta vẫn
không khỏi lo lắng trước những thủ đoạn của họ. Tuy nhiên, những người
biểu tình cho thấy lòng quyết tâm kiên cường và không bao giờ bỏ cuộc.
Đề tài mà ĐCSTQ không bao giờ muốn đề cập
Ông
Bannon còn cho hay, trong các lần đối thoại với quan chức ĐCSTQ, có hai
điều mà ĐCSTQ không muốn đề cập: Cách mạng Văn hóa và sự kiện Thiên An
Môn. Ngoài ra còn vấn đề Pháp Luân Công, Cơ đốc giáo, và bất kỳ chủ đề
nào liên quan đến tôn giáo đang bị đàn áp ở Trung Quốc cũng vậy.
Hồng
Kông là thị trường vốn lớn thứ ba trên thế giới, sau New York và
London. Nơi đó cũng là nơi để ĐCSTQ kiếm Đô la Mỹ, ĐCSTQ rất cần đồng Đô
la Mỹ. Họ đang mạo hiểm với “con ngỗng giúp đẻ trứng vàng”. Hồng Kông
là cửa ngõ vào Trung Quốc, hiện nay ĐCSTQ cũng đang cố gắng để biến
Thượng Hải thành một thị trường vốn quốc tế.
Nếu xảy ra Thiên An Môn ở Hồng Kông thì ĐCSTQ sẽ sụp đổ
Ông
Bannon chỉ ra rằng khi cả thế giới đang nhìn về Hồng Kông, nếu họ sử
dụng vũ lực quy mô lớn như sự kiện Thiên An Môn năm 1989, khi đó phong
trào đòi tự do sẽ lan rộng ở Trung Quốc Đại Lục, cuối cùng sẽ dẫn đến sự
sụp đổ của ĐCSTQ.
Nếu
ĐCSTQ sử dụng vũ lực quy mô lớn chống lại người dân Hồng Kông yêu tự
do, chuẩn mực, yêu lao động, đó sẽ là điều vô cùng khủng khiếp. Nếu
ĐCSTQ lặp lại những sai lầm tương tự, ĐCSTQ sẽ tự hủy hoại họ.
Bannon
nhận định cuối cùng ĐCSTQ cũng sẽ tan rã. Họ sẽ mất mọi quyền lực cai
trị Trung Quốc, sẽ bị tẩy chay trên toàn thế giới, thị trường vốn sẽ
đóng cửa với họ, hệ thống ngân hàng của họ sẽ bị đóng cửa. Phương Tây sẽ
có những hành động tương ứng để thúc đẩy điều này, hiện nay ĐCSTQ hiểu
rất rõ về tình cảnh của họ.
Huệ Anh
trithucvn.net
Sunday, August 25, 2019
Người Việt Sinh Ra Để... Chờ Chết

Ở Việt Nam, cứ nói đến chính trị thì bị cho là rảnh hơi và nếu bạn
không cùng ý kiến với đảng, bạn sẽ bị xếp vào những thành phần sau :
- Nếu là đảng viên thì bị cho là: đạo đức suy thoái.
- Nếu bạn là trí thức thì bị cho là: bất mãn với thời cuộc
- Nếu là kẻ nghèo thì bị đảng cho là: bị kẻ xấu kích động
- Nếu là kẻ ít học thì bị cho là: bị dụ dỗ lợi dụng
- Lên facebook bày tỏ quan điểm : bạn sẽ bị cho là kẻ phản động
Thế đấy, tùy theo "khẩu nghiệp" mà bạn nhận được danh hiệu do đảng phong tặng.
Và
khi tôi và những người khác lên tiếng để mong có một tương lai tốt đẹp
cho đất nước này, thì bạn nói : sống ở xã hội này thì phải chấp nhận như
thế, có nói cũng chẳng làm được gì. Vậy:
- Khi nhà bạn có
người gần chết, đưa vào bệnh viện mà chưa có tiền đóng viện phí, người
ta không cứu, bạn đừng khóc vì khóc cũng chẳng thay đổi được gì.
-
Nhà bạn có người bị tai nạn, xung quanh người ta đi lại, chỉ ném một
cái nhìn vào chỗ người thân bạn đang nằm chổng vó ra đấy mà chẳng thèm
làm gì hơn, bạn đừng trách sao họ thờ ơ vô cảm.
- Con cái bạn
bị những kẻ vô loài hãm hiếp, mà pháp luật vẫn để những kẻ đó nhởn nhơ,
bạn đừng kêu oan vì kêu cũng chẳng làm được gì.
- Bạn ra
đường mà có bị cướp giật hay bị trộm mất xe ngay trước mặt, thì tốt nhất
bạn hãy im miệng vào, vì có kêu thì cũng không ai nghe thấy đâu.
- Bạn bị công an bắt xe không lý do hoặc chơi xấu, thì cũng nên vui vẻ mà nộp phạt, ấm ức cái gì?
-
Sau này đất đai nhà bạn có bị quy hoạch và được trả giá 200k/m2, thì
cũng đừng có kêu gào làm gì, không ai quan tâm việc nhà bạn đâu.
-
Bạn đi khám mà chẳng may mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, thì cũng nên
vui vẻ mà chấp nhận sống nốt cuộc đời còn lại, vì ở cái xã hội thờ ơ
tràn lan thực phẩm bẩn này mỗi ngày có khoảng 300 người chết vì bệnh ung
thư chứ không riêng gì bạn đâu.
................. Và còn
nhiều điều"khốn nạn nhưng rất đỗi bình thường" khác ở cái đất nước này,
khi xảy đến với bạn thì tốt nhất bạn cũng nên ngậm chặt miệng vào, vì xã
hội VN nó thế! Người Việt Nam sinh ra để làm gì? Người Việt Nam sinh ra
để ...chờ chết!
Hãy cầu cho mình một cái chết nhanh nhất, như tai nạn giao thông chẳng hạn! Chết vì ung thư khổ lắm mấy con cừu ngoan ạ.
Và bây giờ hãy tiếp tục im miệng để sắp phải làm nô lệ cho Tàu ngay trên chính quê hương mình vẫn vô tư ăn nhậu, cười nói.
FB Nguyen Minh
Saturday, August 24, 2019
Phiếm về Thiền : Thoát Tục

Tới chơi nhà người bạn già, chỉ thấy bà vợ ngồi trước hiên. Tôi bèn hỏi: “Ổng đâu bà chị?”
– Ngồi thiền rồi
Tôi ngạc nhiên: “Ây da, ổng tu hồi nào vậy bà chị?”
– Thì cách đây nửa năm một số người bạn quen biết rủ ổng đi chùa, rồi đi
tham gia vào các đạo tràng, rồi tu học chèo thuyền thúng gì đó. Ổng về
nói với tôi là ổng và tôi hết duyên, con cái chỉ là đống nợ, ổng muốn
giải thoát, muốn được siêu thoát để đến cảnh giới niết bàn ghế gì đó…Tui
chán, mặc ổng muốn làm gì thì làm. Cơm no bò cưỡi không muốn, muốn ăn
chay, tiệt dục, ngơ ngơ ngẩn ngẩn chuyện tâm phào, đồ điên.
Tôi hỏi: “Thế thấy ổng có vui sướng không?”
Bả nhún vai ái ngại:
– Ái chà, sướng nỗi gì? Mở miệng ra nào thì đời là bể khổ hoặc ta chỉ là xác mượn. Hết biết!
“Khi nào ổng ngồi xong?” Tôi hỏi.
– Không biết, nhưng có lẽ xong rồi, để tui vào xem. Ông ngồi uống nước đợi chút nhé!
Chưa đầy 1 phút, một thân hình còm cõi vụt ra, hô to: “Ôi quý hóa quá, thiện nhân tới thăm”
Tôi mỉm cười: “Ai da, thiền nhân có khác. Tu tập tinh tấn có khác.
Thế bác đang tu thiền, bác hiểu và cắt nghĩa cho tôi chữ thiền là gì
được không?”
Bác Ba ngập ngừng: “Mới tập, chưa rõ lắm, chỉ biết là pháp môn của nhà Phật, con đường đi của đạo”
“Phương pháp như thế nào?” Tôi hỏi tiếp.
- À, thì ngồi kiết già, nhắm mắt lại, không nghĩ ngợi. Tập trung nhất
niệm: “Nam mô a di đà phật”. Khoảng 1 tiếng là được. Mà phải giữ thân
sạch như ăn chay, diệt dục thì tâm mới thanh tịnh được nhé!”
- Vậy à, thế ông đã thanh tịnh chưa? Tôi nghe nói ngồi thiền sẽ bỏ và buông được cái tôi đúng không?
- Ừ, mình thấy thanh thản lắm.
- À, nãy tôi tới thấy vợ ông nói là ông không cần bả nữa, bả đang làm đơn xin li dị thì phải? Ai dà, tôi lấy làm tiếc cho ông!
- Hắn sững cồ: “Cái gì? Nó dám bỏ tao sao? Tao phải vào cho nó biết tay mới được!”
- Nhưng ông có nói là không cần vợ con mà, ông muốn đi tu và xa lánh đời
- Đúng, nhưng… Nó không được bỏ tao!
Tôi thấy tình hình bất ổn nên vội xin phép ra về. Sau đó nghe đâu hai vợ chồng cãi nhau, bà vợ bỏ về nhà mẹ ruột ở.
Một hôm, tôi nhận được điện thoại của bác Ba: “Alô! Rảnh ghé uống trà chơi nghen!” “Ok, chiều mai 5h tôi ghé” Tôi hẹn lại.
Qua hôm sau theo đúng hẹn tôi tới nhà bác Ba. “Sao rồi, khỏe chứ bác Ba?”
Hắn ra đón tiếp với trạng thái mỏi mệt:
- Ừ, đang bệnh cảm lạnh, mấy hôm bị sốt cao, mệt quá!
- Mấy hôm không thiền nữa à? Tôi hỏi.
- Thân xác rệu rã, không khỏe nên tâm vọng vớ vọng vẩn. Mình không sao
tập trung được. Chán lắm. À, tôi nhờ Dũng đánh lời cho vợ tôi bảo bả về
nhà đi, tôi ở một mình chịu hết nổi rồi!
- Ủa, một mình thì càng thanh tịnh chứ sao?
- Biết vậy, nhưng không tập trung được bạn ạ! Với lại mì tôm hoài ớn quá!
- Hahaha, muốn thoát tục thì phải trả giá chứ? Tôi chọc.
- Ừ, tôi biết rồi. Cái giá đó đắt quá. Thôi cứ từ từ mà thoát tục cũng được. Dũng giúp giùm tôi nhé.
- Ok, nhưng chỉ một lần này thôi nhé. Thật ra nói cho bác biết, bác hành thiền chưa đúng pháp đâu?
+ ??? Vậy sao cho đúng?
-
Thiền là một trạng thái đưa tâm hồn vào miền không buồn, không vui,
không có sắc màu, không tranh chấp, không luận bình suy diễn, bình yên
an lạc và ung dung tự tại. Thiền có trong việc đi – đứng – nằm – ngồi.
Thiền có trong công ăn việc làm. Thiền là hơi thở của cuộc sống. Ông chỉ
cần làm theo nguyên tắc sau là được:
– Luôn hài lòng và vui vẻ với tất cả sự việc hiện tại. Kể cả sinh lão
bệnh tử, hãy xem đó là quy luật bất biến và tất có. Mở lòng đón nhận
nó.
– Sống thật với chính mình
– Làm những chuyện có lợi cho mình, cho người, giúp đỡ khi người gặp khó khăn trong điều kiện của mình một cách tốt nhất
– Nói và làm phải song hành
– Làm cho tất cả những người xung quanh và quen biết mình được an vui và hạnh phúc.
– Nói tóm lại, “Thiền” cũng tương tự như ông đi xe máy. Khi ông đi xe
máy ông phải biết mình đang lái xe và tập trung nhìn vào phần đường
mình đang đi. Không được vừa lái xe vừa nghĩ về chuyện khác. Nếu nghĩ về
chuyện khác, ông mất tập trung tất sẽ bị tai nạn ngay. Vì vậy, ngoài
việc tập trung để lái xe, ông còn phải khéo léo điều khiển xe sao cho
không va đụng vào người khác và ông phải thực hiện và tuân thủ đúng một
số quy định của luật an toàn giao thông. Điểm xuất phát thì ai cũng đều
có, điểm đến thì tùy nơi ta muốn đến. Lộ trình di chuyển gọi là con
đường (hay tạm gọi là Đạo). Cái xe ta điều khiển có thể gán cho thân
xác. Tâm hồn hoặc sự suy nghĩ có thể gán cho ý thức. Luật giao thông có
thể gán cho kinh sách. Ông sẽ thấy trên đường đi có rất nhiều người,
bằng các phương tiện khác nhau họ đi với lộ trình khác ông. Vậy, lộ
trình ông đi có đến được đích hay không là do ông quyết định. Mọi cái
không có điểm dừng. Khi ta kết thúc một lộ trình, điểm dừng lộ trình này
chính là điểm khởi đầu cho một lộ trình mới. Cứ vậy chẳng dừng. Khi ta
chết, có thể một thế giới mới đang chờ ta.
- Ôi, sao tôi thấy ông nói đơn giản mà dễ hiểu nhỉ. Không biết đúng
hay sai, nhưng tôi cảm nhận được cái xe máy của tôi nó có lộ trình rồi.
Thôi, để tôi qua tự đón vợ về. Ít nhất, tôi phải “tự” qua được “bên ấy”
và “tự” giải quyết hậu quả do mình gây nên. Ây da, thì ra lâu nay nghĩ
cao siêu quá, té ra đi xe máy cũng là “Thiền” rồi.
- Ừ, cứ vận dụng nhé! Khi đón bả về, có thể hiểu thêm “xe máy” cũng
có thể là “bà xã” nhé! Vấn đề là lộ trình đi đến hạnh phúc phải tự mình
quyết định. Kakakaka
Khuyết Danh
Subscribe to:
Posts (Atom)










