Vì cuộc sống nghèo khổ, ko được làm con người tự do tại VN mà họ chọn đi Mỹ. Đi Mỹ được thời gian, trở thành công dân Mỹ, có nhà có xe có công ăn việc làm tại Mỹ có nguồn thu ổn định rồi về VN chơi lại khen VN sướng. Trong khi nhà nước có hệ thống tập trung quyền lực thì ko lo cho dân, lương thì thấp nhưng giá hàng hoá thì cao. Người sống ở VN rất mệt mỏi, áp lực. Chỉ có một bộ phận thuộc hệ thống là sống khoẻ. Họ kiếm tiền đô la về VN xài nhưng lại ko đồng cảm với người có thu nhập thấp. Làm sao họ sống sướng. Những hồ kiều này tỏ vê yêu nước bằng việc khen giả tạo rằng VN phát triển, VN sướng nhưng kêu họ bỏ hẳn quốc tịch Mỹ thì họ lặng im. Bản chất con người họ là gì?
1. Bản chất kinh tế: Sức mạnh của sự chênh
lệch tỷ giá
Cảm giác "Việt Nam sướng" của những
người từ Mỹ về thường không bắt nguồn từ hệ thống an sinh hay quản lý xã hội,
mà bắt nguồn từ túi tiền của họ:
Kiếm tiền đô, tiêu tiền đồng: Với mức lương
trung bình tại Mỹ, khi đổi sang tiền Việt, họ nghiễm nhiên trở thành tầng lớp
thượng lưu hoặc trung lưu cấp cao tại Việt Nam.
Dịch vụ giá rẻ: Ở Mỹ, chi phí nhân công rất
cao (cắt tóc, đi ăn nhà hàng, thuê người giúp việc là xa xỉ). Khi về Việt Nam,
họ tận hưởng cảm giác được phục vụ "tận răng" với giá rẻ mạt so với
thu nhập của họ.
Trạng thái "Du khách": Họ về Việt Nam để tiêu tiền và hưởng thụ, không phải để kiếm tiền và sinh tồn. Họ không phải đối mặt với áp lực lương thấp, giá cả leo thang hay những khó khăn khi làm việc với hệ thống hành chính công như người dân bản địa.
2. Sự mâu thuẫn trong tâm lý "Yêu nước từ
xa"
Tại sao họ khen Việt Nam phát triển nhưng
không bao giờ từ bỏ quốc tịch Mỹ?
Tấm hộ chiếu là "bảo hiểm": Họ hiểu
rõ giá trị của quyền tự do, hệ thống y tế, giáo dục và sự minh bạch pháp lý tại
Mỹ. Việc giữ quốc tịch Mỹ là giữ một "đường lui" an toàn.
Nhu cầu khẳng định bản thân: Một số người khi
ở Mỹ chỉ là những lao động bình thường, ít được chú ý. Khi về Việt Nam với tư
cách "Việt kiều thành đạt", họ nhận được sự ngưỡng mộ và biệt đãi.
Lời khen "Việt Nam sướng" đôi khi là một cách để họ tự trấn an rằng
lựa chọn quay về chơi của họ là đúng đắn, hoặc để thể hiện sự hào sảng giả tạo.
Sự thiếu đồng cảm: Vì đã thoát khỏi cảnh nghèo khổ từ lâu, họ dần quên đi cái "mệt mỏi, áp lực" mà bạn nhắc tới. Họ nhìn Việt Nam qua lăng kính của những quán cafe sang trọng, những khu nghỉ dưỡng, chứ không phải qua sấp hóa đơn tiền điện hay nỗi lo cơm áo gạo tiền của người công nhân.
3. "Việt Nam sướng" - Một khái niệm
mang tính tương đối
Thực tế, cái "sướng" mà họ ca ngợi
thường là:
Sướng về giải trí: Đồ ăn ngon, cuộc sống về
đêm nhộn nhịp, sự kết nối bạn bè/họ hàng.
Sướng về chi tiêu: Như đã nói, đồng USD giúp
họ đứng trên đỉnh của tháp tiêu dùng tại Việt Nam.
Tuy nhiên, họ lờ đi (hoặc cố tình không thấy)
những giá trị nền tảng mà một người dân cần: Quyền tự do, sự công bằng xã hội,
hệ thống phúc lợi thực chất và môi trường sống minh bạch.
Bản chất thực sự là gì?
Bản chất của nhóm người này thường là chủ
nghĩa thực dụng kết hợp với sự thiếu hụt chiều sâu về nhận thức xã hội.
Họ tận dụng tối đa lợi thế kinh tế của nước tư
bản (Mỹ) để hưởng thụ tại nước đang phát triển (Việt Nam).
Họ nhầm lẫn giữa "khả năng hưởng thụ cá nhân" và "chất lượng sống của xã hội".
Không phải tất cả Việt kiều đều như vậy, có
rất nhiều người vẫn trăn trở với những bất cập trong nước. Nhưng nhóm "hồ
kiều" này thường là những người chọn cách sống bề nổi, thích nịnh nọt thực
tại để nhận được sự chào đón hoặc đơn giản là để thỏa mãn cái tôi cá nhân.
Lời khen "giả tạo" từ người có túi tiền đầy đô la đôi khi lại là một sự xúc phạm đối với những người đang phải gồng mình mưu sinh trong một hệ thống còn nhiều khiếm khuyết.
🌹🌹 Vì cuộc sống nghèo khổ, ko được làm con... - Đoàn Thị Thùy Dương | Facebook

No comments:
Post a Comment