Sau 4 năm sống dưới chế độ cộng sản miền Bắc,
nếm đủ mùi tân khổ đói nghèo, nhục nhã, lầm than và kìm kẹp.
Nỗi nhục và nỗi lo rình rập mà cả đời sẽ chẳng
bao giờ có thể quên được.
Ai quên thì quên, phần tôi ghi khắc như vết hằn
trong tâm trí như nỗi cắt còn đó.
Còn chế độ, dù nay đã có nhiều thay đổi, tôi
sẽ còn nhớ mãi.
Năm 19 79, sau khi mẹ tôi qua đời vào tháng
2-năm 1979 vì bạo bệnh.
Tôi nhất quyết ra đi, bỏ lại vợ và con nhỏ 4
tuổi. Hiểm nguy trực chờ trăm thứ không ai nói hay được hay tiên đoán được điều
gì sẽ xảy ra.
Mỗi người di tản liều mình bỏ nước ra đi đều
có đủ lý do biện minh cho việc ra đi.
Đối với riêng tôi, tôi tự hiểu rằng, mình
không có một chỗ đứng nào trong chế độ mới.
Vì thế ngay khi mất miền Nam, tôi quyết định
không lên Biên Hòa dạy học nữa. Giã từ quá khứ. Buồn ơi chào mi.
Đêm ấy, tôi lên sân thượng trong nhà, tự
nhiên tôi rơi nước mắt, nấc lên từng hồi vì biết mình không còn là chính
mình nữa.
Tôi nhận thức được rằng, cuộc đời tôi được
phân định rõ ràng: cuộc đời trước 1975 như một người trí thức của miền Nam. Và
cuộc đời sau 1975 như kẻ thù của chế độ.
Vì thế, có những nỗi lo không tên khiến nhiều
đêm thức trắng.
Điều chính yếu là biết rõ mình và các con là
không có tương lai..
Nghĩ tới tương lai hai đứa con trai, nếu ở lại,
chúng sẽ sống không ra người, cuộc sống vất vưởng không ra ông ra thằng. Tôi
đau đớn nghĩ tới điều đó và càng trở nên quyết tâm cho việc ra đi. ( Sau này,
khi thoát ra được nước ngoài may mắn chúng trở thành dược sĩ và bác sĩ chuyên
khoa dạ dày tại Canada.)
Kinh nghiệm bản thân cho tôi nhận thức được rằng:
Sống dưới chế độ cộng sản, nỗi lo thường trực là nỗi sợ kinh hoàng như thể mình
là kẻ tội phạm.
Tôi còn nhớ, sau khi Nhatrang mất, người anh
cột chèo vốn là bác sĩ trưởng ty y tế ở Nha Trang đã mau chóng tìm đường thoát
thân, anh đã mang vào Sàigon nào xe cộ, tivi, tủ lạnh, sách vở chứa đầy ở nhà
tôi.
Trong một đêm đánh tư sản, một ông bà cụ
gần đối diện nhà tôi bán chạp phô cho bà con nghèo lối xóm như gạo, muối đường,
có thể do bà con tố cáo nên bị bị công an vào nhà sục xạo, lục tìm kiếm cả đêm.
Tôi ở trên lầu nằm xuống sàn nhà, theo dõi cả
đêm trong nỗi bàng hoàng sợ hãi vì nhà chứa quá nhiều thứ..
Ngay sáng hôm sau, tôi lén lút dạy sớm lái
chiếc xe hơi của anh cột chèo vứt ở đầu ngõ. Tôi cảm nhận được rằng có tư hữu
là tự mình có tội với chế độ.
Sau đêm kinh hoàng đó, tôi càng quyết tâm ra
đi, mặc cho nỗi hiểm nguy sống chết ra sao, chỉ đem theo con con trai lớn mới 7
tuổi. Một phần vì không có đủ tiền, một phần nhỡ có mệnh hệ gì thì còn vợ, còn
con trai nhỏ thứ hai.
Tôi còn nhớ sau 30/4, vợ tôi mang bầu đứa con
thứ hai gần đến ngày sinh. Nó được sinh ra trong lòng chế độ mới chỉ 15 ngày,
sau 30/04.
Nhân có phong trào bài người Hoa nên trong dịp
này, tôi lợi dụng để được đi bán chính thức với giắ cắt cổ.Tôi phải đóng cho bản
thân mình 12 cây vàng, con trai 6 cây, cộng chung 18 cây- một số tiền không nhỏ
và thời điểm đó.
Mất một lần là sạt nghiệp, tán gia bại sản.
Việc tôi đi do quen biết một người bạn dạy
cùng trường. Hắn ngồi cà phê, cà pháo, thề sống thề chết có nhau. Tên y là Đạo-một
tên lưu manh chuyên trò lừa đảo sau này tôi mới biết. Tin hắn,thoạt tiên chỉ
đóng một cây, khi đến ngày đi, phải đóng đủ số còn lại.
Tổng cộng số vàng 18 cây, tôi đã giao cho tên
Đạo.
Cả hai bố con mang tên Tàu mà cố thuộc rồi vẫn
quên.
Trước ngày đi, tôi cho em gái chiếc vespa, đời
ED.
Rồi tôi đến ngủ nhà chị gái để sáng hôm sau lẳng
lặng ra đi để hàng xóm không ai nghi kỵ.
Chị tôi đưa tôi ra bến xe đò đi lục tỉnh, xuống
Mỹ Tho.
Mỹ Tho là điểm hẹn đi.
Hai chị em ngậm ngùi chia tay mà không biết
có ngày về.
Xuống Mỹ Tho, tên Đạo giả đò rơi chiếc nhẫn
xuống sông, tôi phải đổi một chiếc nhẫn để ăn mấy ngày chờ đợi, nhân đó tôi có
dịp mời anh tài công dùng chung bữa.
Anh tài công lái tàu tên Chín, nguyên là
trung sĩ quân cảnh ở Sai gòn trước 1975, có vợ và bày con 5,6 đứa.
Tàu ra khơi, ra đến biển, sóng nhồi chòng
chành, nghiêng bên này, nghiêng bên kia như muốn chìm.
Tàu bắt buộc quay vào một bãi thuyền chài trống
vắng.
Nơi đây, người dân phơi con tép, con tôm,
trên đường phố lẫn với bùn đất.
Tôi đã có ý định dại dột chốn về. Nhưng
không giấy tờ lại bị công an canh phòng cẩn mật nên đành chịu.
Trong khi chờ đợi, chủ tầu cho người về sài
gon mua những thùng nhựa 20 lít và những bao cát để dằn xuống đáy tàu cho tàu nặng
dưới đáy.
Vì chở tham người, chủ tầu trước đây đã làm
thêm một tầng gỗ để chở được thêm người.
Cả tàu dài hơn 22 mét, rộng khoảng 3 mét với
hơn 400 người chen chúc nhau.. và chỉ cần một chút hoảng loạn đủ làm tầu chìm.
Cũng may hơn cả là chủ tàu đã thuê được một
người phụ máy tàu, trước đây, anh trông coi máy tàu làm nước đá nên biết kỹ thuật
máy móc.
Khoảng một tuần sau, tàu ra khơi xuông xẻ..
Tôi được anh lái tầu sắp xếp cùng với tên Đạo
cho nằm trên nắp boong buồng lái để quan sát. Con trai tôi, ngồi lẫn lộn trên
boong tàu với gia đình chủ tầu. Có nhiều đêm, tôi nghĩ, tàu bị đắm làm thế nào
tôi cứu được con. Những ý nghĩ hoảng lọan ấy làm tôi sống thường trực trong nỗi
sợ hãi.
Ôi, tình cảnh này, ai có qua cầu mới hay.
Nhưng vào một đêm, tầu chết máy giữa biển
khơi, trong khi mặt nước biển phẳng lặng như tờ chỉ lăn tăn gợn sóng. Trời Phật,
tháng năm đi biển lại có những ngày may mắn đến như thế. Tôi cứ nghĩ đây là một
phép lạ.
Anh thợ máy mới tuyển loay hoay sửa chữa mất
hơn nửa ngày, tầu lại nổ máy được.
Rồi tàu cứ theo hướng Nam, thấy những đốm lửa
sáng cứ thế mà xông tới hy vọng tưởng là đất liền..
Gần đến nơi mới thấy đó là những dàn khoan dầu
của Indonesia.
Tôi được đại diện lên dàn khoan, họ cho thêm
nước ngọt, chỉ dẫn cách đi vào đất liền.
Trên đường đi, ngư dân thuyền chài Indonesia
dẫn đường và chạm đảo Térampa và chúng tôi đến được bến đỗ bình an. Cảm tạ trời
đất.
Giấc ngủ đầu tiên trên bãi biển thật là thần
tiên sau những ngày tháng lo sợ mái tọc bạc đi.. Đây là đảo Térampa..
Sau này, có nhiều đêm trên đảo, tôi nằm mơ
mình quay trở lại và bị bắt.. Tỉnh lại hóa chỉ là một giấc mơ.,
Từ ngoài biển đến đất liền là những cánh rừng
và đồi núi lên cao dần..
Trên đó có nước ngọt giúp dân tỵ nạn sống
còn. Hình như không ở đâu có sự may mắn và kỳ diệu như vậy.
Trên các triền đồi, dân tỵ nạn đã làm tạm các
lán nhỏ bằng cách chặt cây rừng làm chỗ che mưa nắng.
Tôi lại bỏ một chiếc nhẫn để mua lại một chỗ ở
tạm của một cặp vợ chồng trẻ..đã đến trước chúng tôi làm sẵn.
May mắn, tôi được gặp ông Cả Cần vốn hùn vốn
với một chủ người Tàu và ông có khá nhiều lạng vàng đem theo.
Ông đã tự bỏ tiền ra, thuê người lên rừng chặt
cây để làm một cây cầu qua một dòng suối.. Cây cầu ấy cũng giúp bà con tỵ
nạn, nhất là các cô gái trẻ buổi tối ra đây kín đáo tắm giặt..
Không có cây cầu bắt qua dòng suối thì thật
gian nan cho nhiều người.
Phần các mệnh phụ phu nhân vốn quen cuộc sống
nhàn tản tiện nghi trước đây thì tội nghiệp mấy ông chồng phải cởi trần vác từng
xô nước lên núi để cho các bà vợ tắm rửa. Trong số ấy, có một ông bác sĩ sau
này là bạn tôi cùng định cư ở Canada.
Phần ông Cả Cần vốn nổi tiếng trước đây với
bánh bao Cả Cần đã nhờ tôi dạy học các con gái và trai của ông như các em Mỹ
Tiên, Mỹ Trinh, các em trai khâc như Tiến, Tới vv…
Ông trả công cho tôi mỗi tháng 10.000 Rupia-
tiền Indonesia, có thể tương đương khoảng 2,3 chục Đô la.
Số tiền tuy nhỏ, nhưng đã giúp tôi nuôi báo
cô vợ chồng đã bán lán cho tôi và tên Đạo. Mỗi ngày thay vì chỉ có gạo và cá
khô, nay mua thêm cá biển tươi và rau tươi..
Cho đến tận bên giờ, sau hơn nửa thế kỷ, tôi
vẫn giữ liên lạc với Mỹ Tiên.
Rồi một ngày nọ không nhớ rõ trong một bữa
ăn, anh Chín hỏi tôi: Cậu có biết tại sao, tên chủ tầu không cho tôi lên tầu
không? Tôi trả lời không rõ. Anh Chín vạch trần tội ác của tên Đạo, chính do
tên Đạo đã dấu 17 cây vàng không giao cho chủ tầu.
Cảm thấy thương hại cha con tôi hiền lành,
anh Chín đã vội nghĩ ra cái kế phải rỉ tai tên chủ tầu là cần một người giỏi
ngoại ngữ để khi gặp tầu ngoại quốc có người đại diện có thể giao dịch.
Chủ tầu gượng đồng ý cho tôi lên tầu trở lại.
Nghe xong câu chuyện, tôi chết lặng người đi
vì oán hận tên Đạo. Nếu không có sự giúp đỡ của anh Chín, tôi bị đuổi về, vừa mất
tiền vừa bị đi tù và có thể không có cơ hội ra đi trở lại.
Tương lai con tôi sẽ ra sao?
Nhưng thay vì hạch hỏi tên Đạo, tôi đã giữ im
lặng, không nói chuyện với tên Đạo nữa.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn không cắt nghĩa được
tại sao tôi lại hành xử như vậy.
Có lẽ phần nào nghi ngờ tôi đã biết chuyện, hắn
lại cố tình tỏ vẻ ngây ngô, tiếp tục nịnh nọt tôi.
Một chuyện nhỏ khác cũng xin kể ra đây. Một bữa
nọ, có một cô gái nhận ra tôi là ông thày đã dạy cô ở một trường tư. Thấy cô ăn
mặc rách rưới, tôi đã giúp cô mua một vài bộ đồ khác. Và thỉnh thoảng vẫn hỏi thăm
qua lại.
Sau đó, cô đi với một vài chuyên viên ngoại
quốc đi phỏng vấn với vẻ hãnh diện, rồi tránh né tôi.
Tôi im lặng không nói gì. Sau này, cô được một
người anh bảo lãnh sang Ý, cô viết thư cho tôi.
Tôi im lặng không trả lời.
Phải chăng trong những hoàn cảnh khốn cùng mới
hiểu rõ đâu là tình người.
- Về tinh thần Hồi giáo ở Indonesia.
Có thể nói là đa số đến 90% dân Indonesia
theo đạo Hồi. Phần còn lại là tín đồ Tin Lành, hoặc Thiên Chúa giáo. Và một thiểu
số không đáng chưa tới 1% kể là Phật giáo.
- Tuy nhiên, tinh thần Hồi giáo rất rộng rãi và rộng lượng.
- Điều này gây ngạc nhiên và thắc mắc cho tôi không ít. Thái Lan là một
nơi sùng Phật. Thanh niên trước khi vào đời cần một thời gian tu luyện
theo Phật.
- Vậy mà chính nơi đây, những tên cướp biển Thái Lan đã trấn lột các
thuyền nhân, cướp bóc tiền tài, hãm hiếp các phụ nữ và đôi khi mang đi bán
làm con tin.
- Biết bao thảm cảnh không bút nào tả xiết đã xảy ra, trong khi
chính quyền Thái Lan lam ngơ, dư luận thế giới im lặng không lên tiếng..
- Tôi khơi dậy như từ một đống tro tàn nay đã nguội..
- Sau này, nhiều thuyền nhân đã thành đạt quay trở lại đặt những bia
tưởng niệm thì bị chính quyền cộng sản can thiệp, đập phá các bia mộ ấy.
- Trở lại câu chuyện những người Indonesia.. Đã nhiều lần, tôi theo bạn
bè lên rừng để hái những trái sầu riêng.( Durio Những cây sầu riêng mọc
trên cao, có cây cao từ 20 mét đến 40 mét. Tuổi thọ nếu được chăm sóc kỹ
càng có thể kéo dài cả trăn năm.
- Người hái phải núp dưới gốc cây, chờ những cơn gió thổi mạnh, làm
rơi những trái xuống vội chạy ra nhặt cho vào bao tải..
- Indonesia là một trong những nước sản xuất sầu riêng lớn nhất thế
giới, sau đến Mã Lai và Thái Lan..
- Nông dân dùng trái sầu riêng thay cho món ăn.
- Và họ từng ăn bốc. Và buộc dùng tay phải.
- Cho đến bây giờ, tôi vẫn mua những trái sầu riêng để tưởng nhớ lại
những ngày tháng xa xôi, đầy tình người ấy.
- Ngày chúng tôi rời đảo để đến Galang chờ ngày đi định cư, nhiều
dân làng ra đứng trên bờ biển vãy tay chào tiễn biệt.
- * Về vấn đề che mặt của phụ nữ Hồi giáo.
- Phải nói thật là có sự tự nguyện của chính người phụ nữ. Hay nó
còn tùy thuộc vào địa phương, văn hóa truyền thống và đức tin tôn giáo.
Tuy nhiên đã gây ra những tranh luận trên nhiều quốc gia. Ở Pháp, cấm che kín
mặt ở nơi công cộng. Tại Đức hạn chế niquab trong trường học, cơ quan nhà
nước hoặc khi vì lý do an ninh khi lái xe.
- Tuy nhiên, có thể chỉ che kín cổ, để lộ khuôn mặt. Hijab. Che toàn
thân và cả mặt bằng một lớp lưới. Burqa. Và thường được thực dụng ở khu vực
vùng Vịnh và Aghanistan..
Riêng Canada, nơi tôi đang sinh sống, có vẻ
người phụ nữ tự chọn lựa việc che mặt của mình. Hiếm khi gặp một phụ nữ che kín
mặt.
Theo luật Hồi giáo, người đàn ông Hồi giáo được
cưới 4 vợ với điều kiện họ phải được đối xử công bằng về quyền lợi vật chất, thời
gian và sự chăm sóc.
Trên thực tế thì ít có người nào có bốn vợ,
trừ Saudi Arabia được lấy nhiều vợ.
- Vài dòng kết luận
Bài viết này mục đích chỉ đề cập đến việc Hồi
giáo ở Indonesia, nơi mà tôi đã có dịp trải nghiệm và cảm mến mà không đề cập đến
Hồi giáo ở các nơi khác như Afganistan, Arap Saodiste và nhất là Iran mà tôi đã
có dịp trình bày trong một bài viết khác.
Bài viết này cũng còn để như một lời tạ ơn
anh Chín đã một cách nào đó cứu giúp cả tương lai gia đình chúng tôi mà không
bao giờ tôi quên.
Sau này anh đã đi định cư ở Đức và mong gia
đình anh chị ổn định và các cháu thành công nơi xứ người..
Tôi cũng còn nhớ kỷ niệm khó quên là
trước khi bước lên tầu, anh còn cầm dao định đâm tên chủ tầu, vì trước đây, hắn
có hứa cho anh một số cây vàng nếu đến được đảo. Nhưng tên chủ tầu đã nuốt lời
nên anh Chín định dạy cho tên chủ tầu một bài học. Rất may, đàn em của hắn đã sớm
can thiệp nên hắn chỉ bị sước một mảnh da đầu và thoát nạn.
Bài viết này một lần nữa cũng tố cáo tên Đạo
một lần nữa về thói quen lừa đảo của y.
Theo lời kể của y, y đã giả nghèo và lừa gạt
được một số phụ nữ thương hại đã giúp y tiền hoặc vàng.
Tệ hại hơn nữa, Y đã lừa được vợ một người bạn
yêu hắn và hứa khi nào định cư, bà sẽ ly dị chồng và cưới hắn. Bà cũng đã xin bố
của bà vốn cũng là chủ tầu cho hắn đi cùng. Nhưng bố bà đã từ chối và chỉ cho
người con rể chính thức đi cùng.
Viết những dòng này như một ân đền oán trả và
hắn và gia đình hắn có cơ hội đọc một người cha, một người chồng như một tên điếm
chuyên lừa đảo người.
Bài viết này cũng chỉ nhằm mục đích trình bày
một hoàn cảnh riêng của một người dưới tư cách một nhà văn với góc nhìn
riêng tư từ một hoàn cảnh cá biệt mong được chia xẻ.
Mùa hè 2026
Nguyễn Văn Lục
https://www.danchimviet.info/hanh-trinh-di-tim-tu-do-cua-mot-boat-people/07/2026/35754/
Anh Phước chuyển

No comments:
Post a Comment