Monday, November 2, 2020

Thằng Chả - Nguyễn Thị Thêm


Tôi theo cháu qua thăm chị. Đó là căn nhà do cha mẹ chị để lại. Trước nhà có một khoảng sân rộng ngày xưa tôi rất thích đến chơi. Nơi đó bác trai trồng rất nhiều cây kiểng. Những cây gốc u nần hình dáng lạ kỳ được bác chăm chút mỗi ngày . Có cây hoa sứ cùi thật đẹp nhiều màu do bác cấy ghép, nhánh xòe ra nghiêng nghiêng như cô thiếu nữ đang uốn dẻo múa may. Những gốc mai vàng rực rỡ khoe mình vào dịp Tết được bác yêu quý đặt trước cửa ra vào. Nhiều nhiều lắm những gốc cây bác mua lại hay đào từ rừng về rồi chăm chút tưng tiu đặt vào những chậu gốm thật đẹp. Bác yêu hoa như người ta quý một món đồ cổ. Trân trọng và chăm chút.

Khi thấy tôi đứng ngắm nghía bác hay tâm sự:

-  Hoa cũng như người, có tâm hồn và biết rung động.

-  Vậy Bác có hay trò chuyện với hoa không? Tôi hỏi bác

-  Có chứ con. Cây nào không ra hoa, bác còn hăm he đánh đòn nữa đó

-  Vậy nó có nghe lời bác không? Tôi tò mò

-  Nó nghe lời chớ. Nó còn ngoan hơn con Mận nhà bác.

-  Chỉ giỏi mà, rất sợ và nghe lời bác. Tôi ngạc nhiên

-  Sợ thì sợ nhưng con gái mà nó thô lỗ như con trai. Bác nói hoài mà nó không sửa. Nó không yêu hoa yêu lá, nó thích cái gì đâu không à. Nó không giống bác một chút nào.

"Thích cái gì đâu" theo lời bác trai ba chị Mận nói là chị thích đi chơi nhiều hơn đi học. Chị mê tắm sông, câu cá nhứt là mê đá banh. Hễ có trận đá giao hữu nào tổ chức tại địa phương là chị đi coi cho bằng được. Chị la hét và vỗ tay rần rần trong những pha sút bóng ngoạn mục. Chị hoàn toàn  không thích thêu thùa bếp núc hoặc chăm chút bông hoa như ba chị. Ba Má chị thường than phiền là "Mụ bà nắn lộn" nên sinh chị ra là gái. Nhưng nhờ tính ngay thẳng, tốt bụng nên dù ăn to nói lớn bà con trong xóm ai cũng thông cảm. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”

Khi tôi kể lại cho chị nghe câu nói của bác trai, chị cười to rồi nói:

- Trời ơi! Ông già Ba tri của chị. Chị giống ổng làm sao được chớ. Em coi ổng bỏ hàng giờ ra giữa trời để ngắm nghía một cây bông. Trời mưa trời gió, ổng sợ mấy cây bonsai chết, hì hục khiêng vô. Ổng sợ nó chết, bộ ổng không sợ ổng bệnh chết hay sao. Chị về thấy mà hết hồn, phụ ổng không kịp. Chị đâu có yêu hoa kiểu khùng khùng như ba chị. Em biết không có những bữa ổng không chịu ngủ chỉ ngồi đó uống trà chờ cây quỳnh trổ bông. Mà phải nó nở ra bạc ra tiền đâu. Nó nở xong một hồi là nó tàn. Có ứa gan không?

-  Thì tại vậy nên nó mới quý. Tôi nói với chị.

-  Quý cái con khỉ khô! Sức khỏe ba chị mới quý. Ổng ngồi đó thù lù cả đêm, ngày hôm sau ổng xụi lơ, mắt thâm quầng thấy thiệt nóng ruột. Chị tức mình muốn rinh mấy châu bông đó quăng ra đường cho bỏ ghét.

Chị chỉ nói vậy thôi chớ chị biết tính bác trai. Chị biết ba chị quý cây lắm nên dù lúc nghèo túng người ta trả giá cao mấy chị cũng không bán. Chị tâm sự mấy chậu bonsai là bạn già của ba chị. Bán đi ổng sẽ buồn sinh bệnh. Miệng chị hay nói đôi khi thô lỗ, nhưng chị có hiếu cực kỳ cả xóm ai cũng biết. Chị lúc nào cũng săn sóc và lo lắng tận tình cho cha. Thời thế thay đổi, sau 75 nhà nào cũng bị đánh tơi tả, nghèo khó. Một người lúc nào cũng ăn mặc tề chỉnh như bác trai mà có lúc tôi thấy bác mặc cái quần xà lỏn vải rút lên gần sát háng đứng tưới cây, tôi thật mũi lòng.

Nghe nói đâu bác trai là con cầu con khẩn nên được cha mẹ cưng chiều. Ông được đi học trường Tây và có cuộc sống phong lưu không lo cái ăn cái mặc. Đời sống công tử đào hoa của ba chị chấm dứt khi ông nội chị bệnh nặng và nhất quyết bắt con về nhà cưới vợ. Mẹ chị là cô dâu được cha mẹ chồng chọn lựa để kiềm chế bước chân lãng tử của chồng. Cô dâu chỉ là một cô gái bình thường ít học trong làng nhưng rất ngoan hiền, giỏi giang. Sau khi ông nội chị qua đời, mẹ chị hết mực lo lắng săn sóc bà nội chị và quán xuyến việc nhà. Ba chị không quen cuộc sống bó chân bó cẳng nên kiếm cớ đi buôn bán và vắng nhà thường xuyên. Chị được sinh ra không bao lâu thì bà nội bệnh nặng qua đời. Trước lời trối trăn của mẹ, ba chị từ bỏ tất cả về nhà chăm chỉ làm ăn. Nhà còn chút vốn liếng, có đất vườn nên cuộc sống cũng an nhàn.

Sau 75 cuộc sống cơ cực, mẹ chị bệnh nặng rồi mất. May mà căn nhà không lớn và ba chị không dính dáng đến chính quyền cũ nên nhà nước mới vẫn để yên. Ba chị phải bán dần đất hương quả để sinh sống. Ông sống vui với cây kiểng và vài con chim nuôi trong lồng. Chị Mận không thể tiếp tục học phải ở nhà buôn bán. 

Tôi theo gia đình xuất ngoại không có dịp về thăm.

......

Căn nhà chị đã thay đổi lối vào bằng một cái cổng sắt che chắn phía trước. Đó là một điều lạ khi tôi về thăm lại quê hương. Hình ảnh hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau không còn nữa. Ngày xưa nhà này ngăn cách nhà kia đôi khi chỉ là một hàng rào đơn sơ tượng trưng. Nếu là vườn rộng thì chỉ có một cái mương nhỏ hay một hàng mít phân ranh. Chỉ một bước chân là qua khỏi vườn nhà.Trước mỗi nhà là một hàng rào dâm bụt hay bông giấy cắt xén thấp cho đẹp tầm nhìn. Cổng vào nhà đơn sơ bằng gỗ cài sơ sài tạm bợ. Không có khóa chỉ thò tay vào mở chốt là xong.

Bây giờ nhà nào cũng kín cổng cao tường. Một cái cổng thật to và cao có khóa bên trong, có khóa bên ngoài kiên cố. Cái cổng to kềnh như lo sợ, như che dấu hay để thị uy. Nhà này muốn che kín cuộc sống của mình với nhà kia, như con người muốn đóng kín những gì mình nghĩ, mình làm không cho người khác biết.

Hai cô cháu bước vào sân. Cháu tôi gọi lớn :

-  Cô Mận Ơi! Có nhà không?

-  Có! Ai đó?

-  Con ! Hương. Có cô con về thăm cô Mận.

Một người phụ nữ trung niên bước ra. Tôi đứng ngây người nhìn chị. Chị Mận ngày xưa của tôi hiện ra dưới nắng chiều. Tóc chị uốn quăn, cột phía sau gọn ghẽ. Gương mặt chị đã thay đổi theo thời gian. Nụ cười  vẫn còn tươi dù hàm răng đã xiệu xạo. Chị mập lên nhiều, tướng đi trông phục phịch nhưng khá phúc hậu.

Hai con người cách xa mấy chục năm, qua nửa vòng trái đất gặp nhau chăm chăm nhìn nhau như cố nhớ lại hình ảnh ngày xưa:

-  Hạnh hả? Em dìa hồi nào? ( chị ôm lấy tôi ). Lâu dữ ha hai chị em mình mới gặp lại.

Tôi đưa tay ra ôm vòng lưng chị, vòng lưng đầy chắc và to

- Em về hôm qua. Mệt quá nên giờ mới qua chị.

Chị kéo tôi vào bên trong, chỉ cái bàn và cái ghế kêu tôi ngồi rồi chị vào lấy nước. Tôi đã nghe cháu tôi nói lại là chị mở tiệm bán nước và thức ăn. Nhưng tôi nhìn xung quanh nó hỗn độn thế nào.

Đây là cái sân trước ngày xưa bác trai để những chậu cây kiểng. Bây giờ biến thành một tiệm ăn nhỏ, mái che là những tấm tôn. Trời đã chiều, cây quạt máy chạy vù vù mà tôi vẫn nghe còn nóng. Xung quanh treo vài cái lồng chim. Những lồng gà nằm rải rác bay mùi khó chịu.

Chị mang hai ly nước cam vắt ra mời, nụ cười chị thật tươi nên trông chị vẫn còn trẻ so với số tuổi. Hai chị em tíu tít hỏi thăm nhau. Khi tôi hỏi những chậu kiểng của bác trai, chị ngậm ngùi thở ra, nước mắt ngân ngấn.

- Nghèo quá em ơi! Khi ba chị bệnh nặng chị đành phải bán để có tiền trang trải bệnh viện. Cây quý bán đi, người cũng không sống được. Tôi chỉ những lồng chim hỏi có phải là của bác ngày xưa, chị trả lời không phải em ơi! Chim ba chị nuôi chị bán hết rồi. Chị một mình làm sao chăm chim và nuôi bệnh. Mấy cái lồng chim này của "thằng chả" đó.

-  Thằng chả là ai? tôi ngạc nhiên hỏi

-  Là chồng chị chớ ai. Thằng chả đi làm chưa về.

Thằng chả? tôi nhớ bác trai và bác gái gọi nhau là Mình. Tiếng mình thân thương như hai mà một. Khi nhắc đến lúc vắng mặt thì hai bác gọi là "ông nhà tui " hay "bà nhà tôi". Ba má tôi thường gọi nhau "Má thằng Thích " hay "Ba thằng Thích" vì anh hai tôi tên Thích. Khi nói chuyện để ám chỉ chồng mình má tôi dùng từ "Ba xấp nhỏ". Đó là lối gọi của những người dân dã bình thường Có những người họ dùng "Tía nó" hay "Má nó" hoặc "Ông tui, ổng..." hoặc "Nhà tui.." Những người ăn học văn minh họ dùng "Anh, Em" hay gọi thẳng tên nhau rất ngọt ngào. "Anh ấy" hay "bà xã tôi" để nhắc đến người vắng mặt. Mỗi miền hay địa phương đều có cách gọi khác nhau. Nhưng nhắc đến chồng mà dùng từ "Thằng chả" thì chắc chỉ có chị Mận hay những người phụ nữ rất ghét chồng mình. Nhưng tôi nghe nói vợ chồng chỉ rất yêu thương nhau cơ mà.

-  Còn những cái lồng gà này?

-  Ừa! Thì cũng của thằng chả chớ ai. Gà chọi đó em. Chị đã nói thằng chả khô nước miếng mà thằng chả không nghe. Cứ ham nuôi cái gì đâu không? mệt muốn chết. Buôn bán mà để mấy cái này ...em coi mất vệ sinh... Ngày xưa ba chị mê cây cảnh, bây giờ chồng chị mê nuôi chim, đá gà Thiệt không biết nói làm sao nữa.

Chị than vãn về chồng về thằng con một cũng giống cha mê đá gà và cá độ. Làm bao nhiêu tiêu xài hết, đến bây giờ cũng chưa chịu lập gia đình. Chồng chị tốt bụng nhưng ham chơi, thích nhậu. Tôi nghĩ đến chị hồi xưa mà cười một mình. Như vậy hai người cũng giống nhau, nồi nào úp vung nấy.

Tôi xin phép chị được vào nhà đốt cho bác nén nhang. Chị dắt tay tôi dẫn đi. Tôi như trở lại hồi còn nhỏ vào nhà này được bác gái cho ăn xôi, ăn bánh canh nóng hổi. Được bác trai ra sau vườn hái ổi hái mận cho ăn. Tôi như đứa con gái nhỏ được hai bác thương yêu. Căn nhà vẫn vậy, không sửa sang gì thêm nên đã cũ theo ngày tháng. Bàn thờ gia tiên có thêm hình bác trai và bác gái trên đó. Tôi đốt nén hương thưa với hai bác con gái nhỏ về thăm. Xin hai bác chứng giám. Nước mắt tôi rưng rưng. Nước mắt chị Mận cũng rưng rưng.

Có tiếng xe nổ vang ngoài cửa rồi tiếng thắng kít thật gấp. Chị Mận nghe tiếng xe đã biết ai vào cổng

-  Thằng chả về.

Tôi theo chị ra ngoài. Một người đàn ông, da sạm đen thân hình ốm yếu đang gạt tó chiếc xe một cách khó khăn. Tôi chưa kịp hỏi gì chị đã chửi thề:

- Đm lại xỉn.

Rồi chị băng băng bước ra, tôi vội đi theo dự tính ra chào chồng chị. Tới nơi, người đàn ông còn loay hoay cởi cái nón bảo hiểm, chị ào tới:

-Đm, bữa nào cũng xỉn. Có ngày chết ở ngoài đường cho coi.

Người đàn ông không tỏ vẻ gì là giận hay hối lỗi. Anh ta quăng cái nón bảo hiểm xuống đất, vuốt má chị Mận một cái cười hề hề:

- Vợ cưng! Em đẹp nhất nhà. chửi cũng đẹp.

Rồi chẳng ngó gì tới tôi, chân thấp chân cao anh ta đi vào nhà. giọng lè nhè:

- Hôm nay có mấy xị chớ nhiều nhỏi chi đâu em.

Tôi chưa kịp phản ứng ra sao, chị Mận còn loay hoay lượm cái nón bảo hiểm móc vào ghi đông xe thì đã nghe tiếng của anh ta:

-Bà xã! Vô đây biểu, anh xỉn quá rồi.

Chị Mận nhìn tôi cười ngượng ngập

-  Chị phải vô pha nước chanh cho thằng chả uống. Không thôi thằng chả ói đầy nhà. Hôm nào chị ghé thăm em nha. Đm, chồng với con.

Rồi không đợi tôi trả lời, chị vội vã chạy vào nhà theo tiếng la:

- Tui vô đây nè! Đừng có ói giữa nhà nghen cha nội...

.....

Tôi ghé lại thăm chị Mận vào sáng mồng ba Tết. Vừa để chúc Tết vừa chào tạm biệt chị, ngày mồng bốn tôi phải trở lại Hoa Kỳ. Từ hôm thăm chị tới nay đã hơn 2 tuần lễ. Thời gian đó tôi bận đi tour đã mua trước từ bên Mỹ. Hôm đến nhà vì  vội vã đi về tôi không có thời gian trao đổi số phone, nên hai chị em không liên lạc với nhau.

Việt Nam mình ăn Tết quá lớn. Khắp nơi những tụ điểm ăn chơi sang trọng và tấp nập con người. Hội hoa Xuân với những cây cảnh, hoa lá trang trí xa hoa chi phí nhiều tỉ bạc. Năm nay nhà nước ban hành luật lệ giao thông mới. Dân chúng bàn tán xôn xao từ Bắc vào Nam.

Thứ nhất là ai đi xe hai bánh khi xét phải đúng tên trong giấy chủ quyền xe. Thôi chết rồi, bà con la lên. Chủ quyền xe chỉ có tên một người, trong nhà không ai đi ké được. Cả gia đình dành dụm mua chỉ được một cái xe kiếm cơm. Giờ thì làm sao. Mặc dân dân la, công an cứ buồn buồn thổi còi chận lại.  Biết điều thì cho đi, không có thủ tục đầu tiên thì xe bị đưa đi vì phạm luật. Xe nghi ngờ bị đánh cắp.

Thứ hai là phạt rất nặng những người say rượu lái xe. Nói là để an toàn giao thông nhưng cũng là để công an kiếm thêm chút cháo, nhà nước kiếm thêm tiền. Quan anh, quan em thì có xe con, tài xế chở mặc sức mà nhậu ở những nhà hàng sang trọng. Chỉ có dân nghèo lãnh đủ vì đôi khi không nhậu vẫn bị thổi và bắt thở để kiểm tra. Luật pháp cũng né người có tiền nên phạt hay không phạt tùy theo tình hình vui buồn của kẻ có quyền. Riêng xe taxi, xe ôm  được chiếu cố tận tình rất đắt hàng vào dịp Tết. Bạn nhậu cứ dô dô tận tình, rồi a lô là xe tới rước đưa về tận nhà. Tiền trao cháo múc, không sợ công an, an toàn trên xa lộ. Các quán hàng, tụ điểm ăn uống cứ thế mà đầy nghẹt khách. Quán rượu tràn ra đường.

Điểm đặc biệt ở VN vào những ngày giáp Tết là tặng quà và liên hoan bất kể lớn nhỏ. Cơ quan nhà nước lại càng không thể bỏ qua. Cấp trên thưởng cho cấp dưới, cấp dưới tặng quà cấp trên. Chức vụ càng lớn giá trị quà càng có giá trị. Giá trị đi theo những hợp đồng béo bở, những mối làm ăn có lợi nhuận kếch xù. Theo kiểu suy nghĩ bất thành lời của dân chúng là hối lộ, đút lót, là lấy của công thành quà cáp biếu xén lẫn nhau.

Tội nghiệp nhất vẫn là dân lao động nghèo. Quà mừng xuân tặng cho cấp trên, quà cám ơn thầy cô cho con cái. Trong không khí rộn ràng diêm dúa mừng Tết có pha lẫn nhiều giọt nước mắt của những người nghèo, người khó. Sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn thể hiện rõ ràng trong xã hội. Tiền VN chi ra nhiều như giấy, từng xấp, từng xấp còn mới tinh, cáu cạnh. Những tờ giấy 500.000 đồng mỏng te sợ đếm dính tay. Một bao thơ nho nhỏ, nhẹ tênh có thể là cả ngàn đô la. Công nhân được thưởng bằng quà hiện vật, còn cấp cao quà Tết đơn sơ một lẵng hoa và một bao thơ nho nhỏ khiêm nhường cám ơn.

Có những bữa tiệc trị giá cả ngàn đô cho những ông to bà bự. Nhưng cũng có những người nghèo mỗi ngày chỉ  kiếm được vài trăm ngàn đồng VN. Hôm tôi đi thăm thắng cảnh Tràng An, người chèo đò của gia đình tôi là một bà chừng 50 tuổi. Bà là một trong những người dân sống lâu đời ở khu vực này. Nhà đất họ bị nhà nước quy hoạch để làm khu sinh thái. Vì vậy họ được thu nhận chèo đò đưa đón khách. Đò do công ty cấp, có đánh số hẳn hoi, làm việc luân phiên theo thứ tự.  Nếu đò hư hỏng phải bỏ tiền túi tự sửa chửa.  Mỗi chuyến đò khách du lịch phải trả 200.000$ một người. Cứ 6 người ngồi một đò và xong một chuyến, người đưa đò được trả 200.000$. Chủ thầu thu về 1 triệu.

Có tổng cộng 2.000 chiếc đò như vậy, nên nếu xoay tua, thì một ngày đắt khách nhất cũng chỉ đi được một chuyến là cùng. Chuyến đầu tiên phải có mặt từ bốn giờ rưởi sáng. nếu tới tua mà không có mặt thì kể như mất lượt ưu tiên, phải bắt đầu lại  vòng sau. Có nhìn họ chèo mới thật thương, nhất là những lúc ngược gió chiếc đò như muốn đứng lại. Cho nên thường khách du lịch cũng chèo phụ, vừa vui, vừa trợ giúp con đò đi nhanh hơn. Tiền họ kiếm được thêm để sinh sống đa phần là tiền thưởng của khách hảo tâm. Họ sinh ra và lớn lên từ nơi này như cái cây rễ đã bám chặt vào đất không muốn rời xa. Và thế cả đời họ phơi mình trên sông nước quê hương và an phận như vậy.

Một ngày tôi

Những ngày cuối năm trước Tết Nguyên Đán cả nước rộn ràng. Công nhân lao động ở xa chen chúc nhau mua vé tàu về quê ăn Tết. Công ty xí nghiệp, cơ quan nhà nước tổ chức tổng kết, bình bầu tiên tiến, liên hoan cuối năm. Ở đâu cũng thấy ăn uống, tiệc tùng, bông hoa, quà cáp. Khác xa các nước tư bản không có những lễ lạc như vậy.

Chưa bước vào sân trước nhà chị Mận, tôi  đã nghe tiếng dô dô ồn ào vang ra. Tôi khựng lại và có ý muốn quay về thì đã thấy chị Mận bưng cái gì đó đi ngang và nhìn ra.

Chị mừng rỡ hỏi thăm mấy tuần nay sao không thấy tôi ghé. Chị kéo tay tôi vào. Tôi hỏi:

-  Chị cúng đưa ông bà rồi hả chị? Chị cười lắc đầu:

- Đã cúng kiến gì đâu em ơi! Ngày nào thằng chả cũng nhậu như vậy hết. Chắc tới chiều tối chị mới cúng đưa.

Tôi bước vào sân , trên chiếc chiếu trải giữa nền nhà, một đám đàn ông đang ngồi nhậu. Mọi người ngừng nói và các cặp mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi lịch sự cúi đầu chào và ngó chị Mận. Chị giới thiệu tôi là cô em hàng xóm ngày xưa từ Mỹ về ghé thăm. Chồng chị Mận đứng dậy, loạng choạng bước ra nói lè nhè:

- Chào cô em gái của bà xã tui. Tôi gật đầu :

- Chào anh.

- Ê! Bà xã yêu quý, đem thêm mồi cho anh. Mời cô ngồi xuống uống với tụi tui một ly.

Tôi lắc đầu từ chối  nói không biết uống rượu. Thế nhưng anh ta cứ lè nhè xáp lại mời tới mời lui.

- Không mấy khi cô về, Tết nhứt, uống một ly mừng Xuân

Cả nhóm bạn vỗ tay khiêu khích:

-  Mày mà mời được, tao chịu phạt 3 ly.

- Tao cá độ một thùng bia

- Tao bao một chầu lẫu Năm Ri

Mặc ai nói gì, tôi lặng lẽ bước qua hướng khác, xin phép chị Mận cho tôi vào nhà đốt hương chúc Tết ông bà. Tôi rất chướng mắt với lối chào mời sỗ sàng bất lịch sự. Nhưng đã lỡ đến đây, thôi thì làm lẹ thủ tục rồi về

- Bà xã đâu, lấy thêm mồi. Tết nhứt mình cứ nhậu thả ga nha anh em. Dô!

Tôi thấy chị Mận nhìn lom lom anh chồng. Chị có lẽ đã bất bình vì thái độ suồng sã của chồng. Nhưng chị cố nén giận vì ngày tư ngày Tết. Trong lúc tôi bật lửa đốt hương trước bàn thờ chị nói với tôi:

- Em đốt nhang đi nha. Chị đem mồi cho thằng chả. Rồi chị lẩm bẩm: "Đ..mẹ nhậu nửa đi, nhậu cho ung thư gan chết mẹ cho rồi"

Nhìn chị bưng dĩa tôm khô củ kiệu ra cho chồng tôi thương chị và phụ nữ VN quá. Xã hội này sao đàn ông sướng và hư quá như vậy. Vợ đâu phải con hầu hay người ở. Mới sáng thôi đã say như thế này thì làm sao giúp đỡ vợ, dạy bảo con cái. Cái gương vô trách nhiệm sẽ làm băng hoại những thế hệ về sau. Tại sao họ không biết quý bản thân, thương yêu cơ thể mà mẹ họ khó nhọc sinh ra, nuôi cho khôn lớn. Tôi nhìn họ mà tội nghiệp cho những người vợ, người con của họ. Rượu là lễ nghĩa, rượu không thể thay thế nước mà uống từ sáng sớm. Nhưng biết sao bây giờ, chính họ đã đẩy họ vào đường cùng của bệnh tật.

Khi chị Mận trở lại, tôi chào chia tay chị và xin phép ra về. Không quên chúc chị một năm mới sức khỏe, tiền vào như nước. Chị cười nói với tôi

- Làm gì mà có tiền vào như nước hả em. Chị khổ trần thân vì thằng chồng say xỉn. Chắc kiếp trước chị mắc nợ cha con thằng chả.

Tôi vừa bước ra thềm nhà  thì có một chiếc xe vội vã chạy vào rồi thắng két một cái. Trên xe hai thanh niên bước xuống. Một người đi nhanh vào chỗ mấy lồng gà. Anh ta mở cửa chuồng ôm một con gà ra. Chồng chị Mận la lớn:

- Mầy rinh con Tơ đi đâu?

- Tui có độ bữa nay. Nhất định con Tơ thắng chắc.

- Thắng cái ông cố nội mày! Công an đang rình đó. Nó chụp một cái ...

- Tui biết mà, tía lo nhậu đi. Tui mà thắng bữa nay, mai tui bao tía một chầu "hoành tráng."

Chị Mận trong nhà chạy ra la lớn.

- Phi, Phi ...

Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm:

- Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?

 Nguyễn thị Thêm

Cười Cho Bớt Căng Thẳng


Chuyện Vui Mùa Tranh Cử

Có lý 1:

Trump:  Tôi sẽ tạo ra mười triệu jobs mới trong nhiệm kỳ tới nếu đắc cử.

Biden cười khểnh: Rồi sao?  Những người ủng hộ tôi có muốn đi làm đâu mà cần jobs?

Có lý 2

Người Việt ủng hộ Trump là Việt Nam Cộng Hòa.  Người Việt ủng hộ Biden là Việt Nam Dân Chủ.

Hai khối này phải chống đối nhau kịch liệt mới tốt cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt chứ để họ hợp tác với nhau thành Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thì thật là một thảm họa!

Lượm trên mạng

Ối Joe Ơi !! - Nguoiviettudo

 

Trong bất cứ cuộc tranh đua nào cũng phải có ít nhất hai phe và khi hai phe đó  cùng thực lực,  khán giả sẽ theo dỏi cách hào hứng hơn . Nhưng nếu giữa một võ sĩ nặng hai trăm ký đánh nhau với đối thủ sáu chục ký , cuộc chiến sẽ rất chán vì ai cũng đoán được kết quả ra sao . Uỷ ban tổ chức trận đấu sẽ gọi ambulance chờ trước ngoài sân .

Tuy nhiên để câu khách, uỷ ban sẽ thổi ống đu đủ bên yếu , nào là nhỏ mà có võ , nhỏ nhưng nhanh nhẹn , chịu đựng dẻo dai . Khán giả cũng làm bộ chăm chú theo dỏi để đở tiếc tiền mình lở dại mua vé .

Đó là chuyện đang xảy ra trong cuộc bầu cử TT Mỹ . Kết quả ra sao ai cũng có thể đoán trước , bởi vi một bên là TT đương nhiệm với thành tích lẫy lừng chỉ trong chưa đầy một nhiệm kỳ - chính xác bốn mươi bảy tháng - đủ đè bẹp đối thủ có bốn mươi bảy năm kinh nghiệm chính trường . Ai cũng biết rằng kinh nghiệm không thể đem ra nấu cơm  hay nấu cháo nuôi dân chúng , nhưng giúp rất nhiều trong việc kiếm tiền bỏ túi .

Câu hỏi là Joe Biden đã làm được gi cho cử tri Mỹ  trong suốt bốn mươi bảy năm trời  ? người có lòng thì chẳng cần thời gian lâu đến vậy - như ông Trump - . Còn người ích kỷ phá gia hại quốc - như Obama , Joe Biden...- có ngồi suốt đời cũng chẳng đẻ ra bất cứ điều gì lợi lộc cho ai cả .

Thế mà vẫn có người mê Joe , dù  đốt đèn LED soi hay thả hoả châu rọi ở kế bên cũng không lòi ra được điểm tốt nào để khoe cho đở tủi thân . Nhưng  chuyện thối thì hàng đống .

Joe hồi năm 1975 từ khước nhận tỵ nạn Việt ,  sau  việc từ chối không cấp quân viện cho VNCH . Mấy chuyện nầy cách nay gần năm mươi năm , tạm thời không đề cập tới , chỉ nêu lên những ung nhọt gần đây nhất .

- Y như lũ ghét Trump khi nhìn gương mặt, cử chỉ lời nói của ông , Joe bị mất cảm tình với cách   gây hấn miệt thị người đối diện . " Come on man ! " là kiểu đánh trống lãng Joe hay xài , còn chửi rủa ( cô là người nói láo có bộ măt..., nếu anh không bầu cho tôi.. ) thì ít nhất đếm được bốn lần . Người ta ghét Trump trước rồi tìm lý do sau ( chẳng hạn vẫn có  người tố cáo Trump racist ) . Còn Joe ? khỏi tìm ! cách Joe hai feet  mọi thứ đều thối hoắc .

- Chắc chắn những người nhất định bầu cho Joe thì hoặc là cần kiểm  tra nhận thức , hoặc không đội trời chung với Trump . Chuyện Joe thuyết phục cử tri về chương trình kế hoạch tương lai của mình chắc còn lâu vì Joe chẳng có chương trình gì hết . " ALL TALKS NO ACTIONS "

- Máu chảy trong cơ thể Joe không phải loại A , B, AB hay O  mà là D . Lý do Joe dê đạo lộ và không kể tuổi tác . Sáu tuổi không sao mà sáu mươi sáu tuổi cũng được , miễn là phái nữ .

- Mái tóc  ông Trump bị nhiều người dị ứng . Đối với Joe đó là giọng nói và gương mặt . Chỉ cần Joe nhắm mắt lại sẽ giống như xác chết .

- Trong khi TT Trump khoẻ khoắn mạnh mẽ , Joe như thể sắp xỉu nếu kéo dài thời gian nói chuyện .

- Joe trốn dưới basement cho tới trước khi debate vậy làm sao cử tri ưa thích hay hiểu biết chương trình tranh cử của mình ?

- Thối nhất trong mọi cái thối là chuyện Joe can thiệp cho Hunter kiếm được mấy áp phe béo bở rồi buộc ông con phải chi cho mình mười phần trăm huê hồng .

- Còn chuyện Joe nói láo hơn VẸM bị ông Trump vạch trần , khi Joe cứ chối bai bãi mình không ngăn cấm fracking or đóng cửa kỷ nghệ dầu mỏ theo khuynh hướng           " Green Deal " của em điên AOC . Joe lại còn thách thức " roll the tape " để chứng minh mình thành thật mới ghê chứ !!

********

Gởi ủng hộ viên của Joe :

- Nếu quý vị chứng minh  những gì nêu trên đây là sai , hoặc nếu quý vị thuyết phục Joe chính là  lựa chọn đúng đắn nhất  trong bầu cử TT Mỹ quý vị sẽ có thêm nhiều đồng minh  ( tính luôn tôi ) .

- Còn nếu không thì đừng dùng chính tương lai của con cháu mình mà đánh cuộc với ma quỷ bởi vì lúc đó đã quá muộn để bắt đầu lại mọi chuyện . Lúc đó con cháu của quý vị đã thành công dân của nước CỘNG HÒA NHÂN DÂN TRUNG QUỐC nơi đi một bước , ăn một miếng cũng không thoát khỏi sự kiểm soát của nhà nước .

- Ghét Trump là một chuyện nhưng đừng để sự ghét bỏ làm mờ lý trí . Bầu cho Joe Biden là một tội ác mà người phạm tội không cách nào hối hận đủ !!

********

Góp phần làm Joe hụt ăn trong chức vụ TT tương lai của nước Mỹ không phải ông Trump - dù vị TT đương nhiệm chiến thắng bất khả tranh cãi trong cuộc debate - chính xác là runmate Kamala Harris . Tôi sẽ giải thích ngay :

- Bất cứ ai có dịp gặp Kamala đều đồng ý đây không thể là người mình muốn kết bạn . K sở hữu một gương mặt đanh ác , giả dối tạo cảm tưởng những gì phát xuất từ miệng chủ nhân đều không thật .

- Lối nói chuyện gút mắc, hoạnh hoẹ, cố tình buộc tội do thói quen làm Công Tố Viên rất khó tạo tình cảm chung quanh dù  cố gắng đến đâu

- Chưa gặp mặt còn chút cảm tình , gặp mặt rồi thì hỡi ôi ! 

- Google để biết K đã hành xử giao tiếp với những người mà K tự cho là dưới quyền sinh sát của mình . Chẳng hạn như cuộc khảo sát Brett Kavanaugh cho chức vụ ở TCPV . Đó là lần K tự bộc lộ con người thực của mình : mụ phù thuỷ trong các chuyện cổ tích  Bạch Tuyết và bảy chú lùn hay bà mẹ ghẻ của Tấm / Cám .

- Nhiều người bị dị ứng khi gặp Maxine Waters, Nancy Pelosi ,Adam Schiff , Nadler  ( tất cả viên chức Dân Chủ)   . Danh sách có thể thêm Kamala Harris - người đàn bà bị Trời bắt xấu và vô duyên - cộng thêm anh TNS bất tài vô tướng nhưng rất thích trợn mắt hù thiên hạ ở NJ tên Cory Booker ( Tội nghiệp dân NJ ). Đây là hai TNS đáng ghét nhất ở Thượng Nghị Viện.

-So với giới đại lão bà bà cây đa cây đề của Dân Chủ , xem ra Kamala Harris vẫn còn chút hy vọng cho chiến dịch bầu cử năm 2030 .  Tới đó thì chị Hêu hết thấy đường , công chúa Pocahontas sẽ quạnh quẻ một mình trong nursing home , săm soi đắn đo về giòng máu da đỏ của mình , còn  Nancy Pelosi và  Lổi Lầm Của Thượng Đế Trên Trần Gian” Maxine Waters chắc đang cười cầu tài với ngưu đầu mả diện .

Chúc may mắn Kamala Harris !!

- Cuối cùng là giọng cười át tiếng bom - lanh lảnh rợn gáy trong đêm hoang vắng - Ai chưa thưởng thức hãy mở youtube đoạn K đi tranh cử ở Orlando / Florida . Da gà nổi từng cục từng cục trên cánh tay  thấy được rất rõ ràng  nên rất thông cảm với cư dân địa phương đã từ chối tham dự .

UCV Tổng Thống , PTTnhư vậy mà đòi thắng cử ,  poll nào cũng hơn cả chục điểm chứng tỏ bọn làm polls không biết xấu hổ . Tuy nhiên như đã nói trên nếu chê bai hay trưng chứng cớ một bên quá tệ hơn bên kia sẽ làm cuộc đua không còn hấp dẫn . Joe cần được thổi phồng với sự tiếp tay đắc lực của mông sừ Obama mặc dù trong vô vọng

Dù sao Joe cũng đóng tuyệt vời vai trò kích thích cử tri Cộng Hòa và các cử tri cho tới nay vẫn còn lừng khừng chưa dứt khoát , để họ vững tin mà đi bỏ phiếu đông đảo cho ông Trump !!

Nguoiviettudo

Bài viết do tác giả gởi cho Blog NPN

Mắt Em Buồn - Hàn Thiên Lương

Ai Tháo Được Nút Thắt, Người Đó Sẽ Thống Trị Thế Giới - Michael Walsh - May May Biên Soạn

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Nhà Trắng vào ngày 25 tháng 10 năm 2020 tại Washington, DC. (Ảnh của Tasos Katopodis / Getty Images)

Nút thắt Gordium là một huyền thoại gắn liền với Alexander Đại đế. Với "lời nguyền" rằng "ai tháo được nút thắt, người đó sẽ thống trị thế giới"...

Theo truyền thuyết, vào năm 333 trước Công Nguyên, Alexander Đại đế và đội quân Macedonia hùng mạnh nhất thế giới cổ đại tiến vào thành Gordium của vương quốc Phyrigian ở Tiểu Á, nay là Thổ Nhĩ Kỳ, còn trước đó là một phần của đế chế Ba Tư.

Tại đây, ông được giới thiệu một cỗ xe cổ bị buộc bằng “một số nút thắt, chặt đến mức không thể biết được chúng bị siết chặt như thế nào”. Ông được kể rằng người đàn ông nào có thể tháo nút thắt này thì sẽ thống trị toàn châu Á.

Trước thách thức như vậy, Alexander Đại đế lặng quan sát, rồi bất ngờ rút kiếm cắt đôi nút thắt. Vấn đề đã được giải quyết xong. 

Dù đúng hay không, câu chuyện đã truyền cảm hứng cho các nhà lãnh đạo và các anh hùng trong hàng nghìn năm: Thay vì chấp nhận các tiền đề và thông số của bất kỳ thách thức nào đã được thiết lập sẵn, hãy giải quyết nó theo cách đơn giản nhất có thể.

Tóm lại, những thời khắc tuyệt vọng đòi hỏi những biện pháp tuyệt vời.

Ai tháo được nút thắt, người đó sẽ thống trị thế giới

Tổng thống Donald Trump hiện đang ở trong tình huống tương tự. “Kiên cường" là cách ông thể hiện khi phải đối mặt với cuộc tấn công tại cuối nhiệm kỳ tổng thống của mình. 

Vở kịch này đã diễn quá lâu, bắt đầu khi đảng Dân chủ từ chối chấp nhận kết quả bất ngờ của cuộc bầu cử năm 2016 và thay vào đó bám víu vào câu chuyện "thông đồng với Nga" để hạ bệ ông Trump. 

Câu chuyện bịa đặt này đã được bà Hillary Clinton khai mào với sự tán thành nhiệt tình của giới truyền thông và ít nhất là sự chấp thuận ngầm của Cộng đồng Tình báo và chính quyền Obama.

Sau khi khỏi bệnh viêm phổi Vũ Hán, ông Trump cũng phải chiến đấu không chỉ với hậu quả của căn bệnh này mà còn với toàn bộ những kẻ thù trong và ngoài nước.

Ông bị bao vây tứ phía bởi các thành viên đảng Dân chủ thù địch, những kẻ cực đoan bạo lực Black Lives Matter và Antifa, những kẻ hai mặt không bao giờ ủng hộ ông, những người của đảng Cộng hòa theo đường lối chính thống nhạt nhòa, một cơ quan tư pháp liên bang vẫn còn thù địch - “tận tụy” với mục đích làm thất bại các mệnh lệnh hành pháp của ông, và một đội ngũ quan chức thuộc nhánh hành pháp vô trách nhiệm, chậm chạp hoặc lười nhác, đơn giản là phớt lờ mệnh lệnh của tổng thống. 

Rõ ràng trên lý thuyết, nếu những người này “ở lại đủ lâu”, ông Trump cuối cùng có lẽ sẽ ra đi.

Và sau đó, những “sinh vật đầm lầy này” có thể quay trở lại thói quen hàng ngày là tham ăn như thuở nào và sống nhờ vào “xác sống” của chính trị gia Mỹ.

Phó Tổng thống Hoa Kỳ Mike Pence vỗ tay hoan nghênh, trong khi Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi vẫn ngồi, trong bài phát biểu tại Liên bang của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Hạ viện vào ngày 4 tháng 2 năm 2020 tại Washington, DC. (Ảnh của Leah Millis-Pool / Getty Images)

Tả xung hữu đột

Những gì Tổng thống Trump phải làm bây giờ, trong thời gian còn lại trước ngày 3/11, là cắt bỏ Nút thắt Gordium trên càng nhiều mặt trận càng tốt - và tổng thống đang thực hiện điều đó. 

Về kinh tế: Năm ngoái đánh dấu năm thứ 3 liên tiếp Hoa Kỳ tăng trưởng GDP thực tế, vượt quá dự báo cuối cùng của CBO và Ủy ban Thị trường Mở Liên bang đưa ra trước cuộc bầu cử năm 2016. Nhờ tăng trưởng kinh tế vượt quá kỳ vọng, GDP thực tế vào cuối năm 2019 là 260 tỷ USD - cao hơn dự báo của CBO là 1,4%.

Thêm vào đó, việc Tổng thống Trump rút Mỹ khỏi vai trò lãnh đạo toàn cầu hoá, khỏi các Hiệp định tự do thương mại đa phương sẽ làm Mỹ tổn thất lớn… Nhưng số liệu tăng trưởng kinh tế và việc làm của Mỹ đã chứng minh rằng Mỹ có thể vĩ đại trở lại khi rút chân khỏi các cuộc chơi bất công bằng và bị thao túng bởi Trung Quốc hoặc các các thế lực ngầm khác trong sân chơi có tên “Toàn cầu hoá”.

Bất chấp kết quả tăng trưởng kinh tế Mỹ trước đại dịch viêm phổi Vũ Hán làm kinh ngạc mọi dự báo, các dự báo tiêu cực vẫn tràn lan trên các trang The Economist, Bloomberg, CNBC, CNN... rằng Mỹ sẽ bị tổn thương trầm trọng khi khởi động thương chiến với Trung Quốc, rằng Mỹ cần Trung Quốc hơn là Trung Quốc cần Mỹ.

Russiagate (Cáo buộc Nga can thiệp cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016): Các tin đồn đang lan truyền xung quanh Bộ Tư pháp về vụ bê bối "thông đồng" Nga- Trump và việc nhắm mục tiêu vào chiến dịch của Tổng thống Trump đơn giản là không thể chấp nhận được. 

Nếu người của đảng Dân chủ và những “người bạn truyền thông” của họ cố tình ngầm phá chiến dịch tranh cử và làm yếu đi chính quyền mới này trong cuộc bầu cử vừa qua, thì thời gian để cử tri biết điều đó là trước cuộc bầu cử tới chứ không phải sau cuộc bầu cử.

Tổng thống nói rằng ông đã giải mật tất cả các tài liệu có liên quan, và đã đến lúc ông cần vạch trần toàn bộ âm mưu bẩn thỉu đó. Chắc chắn, người của đảng Dân chủ sẽ la hét như đang chứng kiến việc “giết người đẫm máu”, nhưng sự thật cần phải được phơi bày.

Như cố Tư pháp Ginsburg đã quan sát, Tổng thống Trump đã “rất tổng thống” trong năm cuối cầm quyền của mình (trong nhiệm kỳ này), cho dù đối thủ của ông “dẫn trước” trong các cuộc thăm dò. Tổng thống Trump đã tweet về sự thất vọng và giận dữ của mình trước âm mưu chống lại ông trong bốn năm qua, bây giờ là lúc để ông làm điều gì đó về vấn đề này.

Virus Corona Vũ Hán. Đã đủ với các phong tỏa rồi. Đủ với việc gây hoang mang cho công chúng. Đủ với sự chuyên chế của hầu hết các chính trị gia đảng Dân chủ, những người đã tự ý đặt ra các giới hạn trái hiến pháp đối với các nhà thờ, giáo đường Do Thái và các doanh nghiệp tư nhân, khi điều này rõ ràng vi phạm Tu chính án thứ nhất.

Ông Trump đã phục hồi nhanh chóng trong cuộc đọ sức của chính mình với con virus này. Bây giờ ông cần “giải nghĩa” rằng, việc quản lý chính trị liên quan đến những lựa chọn khó khăn: Nền kinh tế và sức khỏe tổng thể của đất nước không còn có thể bị virus Corona Vũ Hán “bắt làm con tin”.

Sự thật là, sự tàn phá kinh tế nằm ngay trong tay Đảng Dân chủ khi họ tiếp tục cản trở sự phát triển kinh tế, với kế hoạch đầy "lổ hỏng" chết người của ông Biden.

Tình trạng bất ổn dân sự. Mọi người Mỹ đều có thể chứng kiến ​​đảng Dân chủ đã đồng tình với các cuộc khủng bố, xuống đường, đập phá... của các nhóm cực đoan. Các bức tượng đã bị lật đổ trong nhiều tháng và các tòa nhà bị lửa thiêu rụi.

Các phương tiện truyền thông tham nhũng gọi các cuộc biểu tình này là "hầu hết đều ôn hòa" và là những điệu nhảy của fan hâm mộ. Cuộc tấn công vào các sở cảnh sát, cùng với những lời kêu gọi không trả lương cho họ, trên thực tế là để hợp pháp hóa tội phạm bạo lực, và do đó gây một tác động xấu khác.

Người biểu tình đụng độ với Cảnh sát Công viên Hoa Kỳ sau khi những người biểu tình cố gắng kéo đổ tượng Andrew Jackson ở Quảng trường Lafayette gần Nhà Trắng vào ngày 22 tháng 6 năm 2020 ở Washington, DC. Các cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra trên khắp đất nước sau cái chết của một người Mỹ gốc Phi (Ảnh của Tasos Katopodis / Getty Images)

Nhưng với một chiến lược được xây dựng kỹ lưỡng để vạch trần sự lừa bịp này. Tổng thống có thể tập hợp tất cả các chủ đề lại với nhau — và sau đó, giống như Alexander, cắt đứt chúng bằng một nhát thật mạnh và rõ nét.

May May - Thủy Tiên

(Tham khảo bài viết của tác giả Michael Walsh - biên tập viên của The-Pipeline.org và là tác giả của “The Devil’s Pleasure Palace” và “The Fiery Angel”). 

Sunday, November 1, 2020

Xót Xa Miền Trung - Trầm Vân

Giấc Mơ Hoang Đường - Từ Sơn

Hình minh họa do tác giả cung cấp

Lời người viết: Trong cuộc sống rối ren, xô bồ, có những sự thật rất trần trụi. Xã hội ngày xưa người ta chỉ thấy Saigon xa hoa, nhưng xã hội ngày nay, Saigon mới đúng nghĩa là Saigon muôn mặt.

********

Trời đã gần sáng, anh Dũng vẫn còn ngủ say, hơi thở đều đặn, dáng vẻ đáng yêu làm sao. Em thật là tiếc, đêm qua là một đêm thật mặn nồng của em và ảnh. Ảnh đã gieo vào lòng em một niềm lưu luyến khôn tả. Nhưng em làm sao thay đổi được, vì đến thời khắc này, em bắt buộc phải chia tay với ảnh rồi. Sáng sớm hôm nay công ty mỹ phẩm Natural General (em làm gương mặt đại diện của mặt hàng “kem dưỡng da khổ qua rừng”) sẽ tổ chức lễ ký kết hợp đồng đầu tư với ảnh, vì vậy anh quản lý không cho kéo dài thêm thời gian gần gũi ảnh. Sáu giờ là em phải rời khách sạn. Trời ơi, buồn ơi là buồn.  

Từ hồi ở dưới quê, đứa con gái mười bảy tuổi chân còn dính phèn, em được anh Phong (người quản lý) khám phá, đưa em lên Saigon, trả tiền cho cơ sở thẩm mỹ sửa sang làn da khuôn mặt, tô điểm các vòng trên thân thể, làm cho em đẹp thêm từ đầu tới chân, và huấn luyện phong cách để em trở thành một người mẫu chuyên nghiệp. Em bước chân vào làng người mẫu đến nay đã tròn ba năm. Anh Phong cũng đã từng “đi qua” đời em, nhưng sau đó em và ảnh chỉ nói chuyện công việc, không hề nhắc gì về tình cảm. Như vậy cũng tiện, trong quan hệ xã hội, em không có gì phải đắn đo.

Thời gian ba năm qua, em theo anh Phong, cùng với các chị em khác, từng tham dự các show thời trang, quảng cáo sản phẩm, và nhiều lần quan hệ “trên mức tình cảm” với các “đối tác”, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời, em thấy tim mình xao xuyến sau khi gần gũi với một người đàn ông. Em xao xuyến không phải vì ảnh là Việt Kiều có nhiều vốn liếng đầu tư, cũng không phải vì ảnh “đẹp lão”, mà vì ảnh biết nói những lời nói âu yếm với em, biết chiều chuộng em lúc em và ảnh “tình tự”, những điều này trước đây mấy người kia không có. Nhưng đặc biệt nhất là, với ảnh em đã hưởng được những giây phút cảm khoái tuyệt diệu như đêm hôm qua.

Những điều “tế nhị” đó con gái nào lại không mong muốn. Và lại còn số tiền phần trăm của hợp đồng sắp ký kết, rồi tiền “tip” của anh Dũng nữa. Những khoản đó em cũng thích, nhưng hôm nay em lại thích ảnh hơn cả tiền bạc mà em sẽ có được. Em thích ảnh dữ lắm, giả như nếu ảnh chọn em làm bạn gái tại Việt Nam, em chịu liền, dù em cũng dư biết ảnh đã có vợ ở bên Mỹ rồi, nhưng việc đó đâu có hề chi. Nhiều lúc sống ra ngoài kỷ cương một chút mà người ta thấy cuộc đời thêm ý nghĩa.

Em biết giờ này anh Phong quản lý đang chờ em ở dưới sảnh khách sạn, nhưng măc kệ, em cố nằm nướng ở đây thêm, ôm và nhìn anh Dũng ngủ. Em muốn kéo dài thêm những phút giây hạnh phúc cuối cùng, vì sau này, em khó có thể gặp được một người tuyệt vời như ảnh.

Em vẫn đang hạnh phúc với cảm giác của vòng tay ôm, thì chợt chuông điện thoại trên bàn reo vang. Tiếng chuông làm anh Dũng giật mình tỉnh giấc. Choàng vội áo khoác, anh Dũng đứng dậy, bước ra nghe điện thoại. Tiếng anh Phong trong máy nhắc anh Dũng giờ hẹn ký hợp đồng.

Em cũng vội vả tắm rửa thay quần áo. Khi kéo vali từ giã, em dừng chân, chạy đến ôm anh Dũng lần cuối. Anh Dũng cũng quàng tay ôm em đáp lại và trao một danh thiếp có số điện thoại của anh, kèm với một xấp tiền “ tip” cho em là hai ngàn đô la Mỹ tiền mặt:

-Chào tạm biệt Diễm. Hy vọng anh sẽ có cơ hội gặp lại em lần nữa.

-Dạ. Chắc chắn như vậy. Cảm ơn anh. Hẹn anh ở buổi ký kết sáng nay.

Em đẩy cửa bước ra khỏi phòng. Anh Phong đón em ở sảnh, ảnh có vẻ bớt lo lắng:

-Anh sợ Diễm “mê mẩn” làm trễ giờ ký hợp đồng. Cũng may Diễm đã rời phòng sớm. Mình đi ăn sáng rồi đến Công Ty bạn cho kịp giờ hẹn nha. Lát nữa trong buổi họp, Diễm phải nhớ những điều anh đã sắp đặt: Diễm chính thức là “đại sứ” của Công ty NG (tức là Natural General) trực tiếp ký hợp tác với nhà đầu tư Tommy Dũng về dự án mặt hàng sản phẩm “kem dưỡng da khổ qua rừng”. Mọi việc ăn nói Diễm đã nhớ hết chưa?

-Dạ. Em nhớ rồi.

 oOo

Anh Phong, quản lý của em, cũng chính là giám đốc của Công Ty “Phong Entertainment”, chuyên cung cấp người mẫu quảng cáo cho các dòng sản phẩm săn sóc sắc đẹp, và chuyên tổ chức các buổi trình diễn thời trang cho các nhà thiết kế trong nước cũng như quốc tế. Anh Phong có “gốc” lớn, quen biết rộng. Công ty của anh nghiên cứu rất kỹ các nhu cầu của từng “đối tác”, giải quyết công việc cũng rất “thoáng”, nên được các giới đầu tư ưa chuộng.

Hiện tại anh Phong đang “chăn dắt” (có thể gọi là vậy) hai mươi mấy cô gái trẻ đẹp, sắc nước hương trời. Tất cả các cô đều xuất thân từ các tỉnh miền Tây, được anh Phong đích thân tìm kiếm, chiêu dụ, đưa về Saigon. Bằng các bước thay đổi, ảnh đã biến tất cả các cô thành những những người mẫu, làm việc cho công ty của ảnh.

Em có nghe chị em to nhỏ với nhau, dường như chị em nào cũng giống như em, đều phải “qua tay” anh Phong trước khi trở thành người mẫu. Nhưng điều đó đâu có sao, “hy sinh” một chút cũng không mất mát gì (trước khi lên Sài Gòn, hầu hết chúng em có còn trinh nguyên gì đâu) miễn sao chúng em được thoải mái kiếm tiền là được rồi. Đồng tiền tỉ của đại gia Việt, đô la xanh của các anh Việt Kiều, và nhất là sự nồng nàn yêu mến của các anh đã vun đắp cho niềm hạnh phúc bất tận của chúng em rồi. Em cũng rất cảm ơn nhà nước đã ưu ái không soi mói, giúp cho nghề nghiệp của em ngày càng “thăng hoa”, vượt lên “đỉnh cao” của “nghệ thuật” kiếm tiền bất chấp.

Văn phòng công ty NG sáng nay có vài người tham dự lễ ký kết, một người đại diện ban giám đốc NG, các anh kia thuộc bên anh Phong… Em cứ tưởng như các lần ký kết trước đây, chủ đầu tư và đại diện NG sẽ thương lượng lâu lắm, nhưng em thật bất ngờ và thật vui, sau khi em ký vô hợp đồng, anh Dũng cũng đặt bút ký liền, không cần xem lại tài liệu giải trình hiệu quả kinh doanh. Có lẽ ảnh ký vì em, chứ không phải vì nhu cầu đầu tư. Ký xong anh Dũng cười thật tươi, nắm tay em bước ra khỏi phòng họp ngay lập tức, trước sự bất ngờ của bao nhiêu người.

Em cảm ơn anh Dũng đã giúp em sớm hoàn tất thương vụ. Trời Saigon rất nóng bức, nhưng trên xe hơi của anh Dũng không khí mát lạnh. Cùng ngồi ở băng ghế sau, em tựa đầu vào ngực anh Dũng mà nghe hồn lâng lâng. Anh Phong nói em không được có “tình ý” với đối tác. Nhưng dù sao thì em vẫn là con gái, trong cuộc đời, em bất ngờ gặp được người vừa ý, bảo không có “tình ý” thì làm sao được.

Điện thoại của em reo mấy lần. Em nhìn thấy số điện thoại của anh Phong nên em không bắt máy. Anh Dũng ghì chặt em trong tay cho đến khi xe dừng lại ở một khách sạn.

 oOo

Vì từ giữa khuya, anh Phong đã gửi tin nhắn gọi em về gấp, nên sáng sớm em đã có mặt ở văn phòng công ty. Không hiểu sao anh Phong không trách móc gì, còn đích thân chuẩn bị khẩu phần ăn sáng cho em tương đối thịnh soạn. Ly cà phê đá toả mùi hương thơm ngát. Em ăn uống ngon lành vì bụng còn đói và cũng vì đêm qua thức hơi khuya với anh Dũng.

Sau khi giao tiền hoa hồng hợp đồng đầu tư cho em, anh Phong tươi cười:

-Thứ hai tới là sinh nhật của Diễm, đúng không? Diễm và tất cả các chị em trong công ty sẽ có mặt ở Singapore ngay trong cuối tuần này, anh đã mua vé máy bay và sắp đặt lễ mừng sinh nhật Diễm ở khu nghỉ dưỡng Shangri-La rồi.

Em hơi bất ngờ. Sinh nhật ở Singapore thì cũng vui, nhưng em không đành đi, vì còn muốn gặp lại anh Dũng thêm vài lần. Anh Dũng đang có chương trình làm việc ở Saigon đến ba tháng. Em đã có cảm tình đặc biệt với anh Dũng rồi, sợ lúc em đi xa, anh Dũng có bạn gái khác thì em làm sao?

-Sinh nhật không tổ chức ở Saigon được sao anh?

-Không được. Công ty mình kết hợp thực hiện hợp đồng biểu diễn thời trang ở bên đó trong tuần tới. Sự kiện Singapore lần trước, anh Johnny Huỳnh người đứng tên tài trợ, cứ khen Diễm đẹp hoài. Trong sự kiện lần này, anh ấy đòi gặp cho bằng được Diễm. Mình sang Singapore chỉ một tuần thôi, còn phải về quay video quảng cáo cho công ty NG nữa.

Hồi nào đến giờ, lời nói của anh Phong coi như là lệnh. Dù em có cố tình trốn lánh đầu này đầu kia, nhưng cuối cùng cũng phải quay về làm theo ý muốn của ảnh. Lần này thì bắt buộc em phải đi Singapore rồi. Nhưng không sao, vì chỉ đi một tuần thôi mà. Tuần sau trở về saigon, em hy vọng sẽ được gặp anh Dũng nhiều lần nữa, bởi vì còn một số chi tiết hợp đồng đầu tư của ảnh vẫn chưa thực hiện. Nghĩ vậy, nên em gật đầu.

Hai ngày sau, đoàn của chúng em đã có mặt ở khách sạn cao cấp Shangri-La, cách trung tâm Singapore chừng hai cây số. Em và các chị tranh thủ buổi chiều đi mua sắm, để buổi tối cùng dự sinh nhật của em.

Từ trước, anh Phong đã yêu cầu khách sạn dành một phòng dùng cho tiệc sinh nhật, và đã trang trí sẵn thật đẹp mắt. Tối nay người ta bày ra nhiều thứ rượu, thức ăn được dọn sẵn dưới ánh đèn màu sắc lung linh và tiếng nhạc rộn ràng. Các chị em ai cũng diện thật đẹp và rất sexy. Em cũng diện. Tiệc diễn ra thật vui và ấm cúng. Tiếng nói cười và tiếng mời rượu “dzô dzô” rộn rã. Anh Phong đại diện cho mọi người tặng em món quà mừng sinh nhật em tròn 21 tuổi, đó là một chiếc nhẫn ngọc bích. Em chợt nghĩ đến anh Dũng, thoáng chút nhớ nhung. Ước gì có anh Dũng ở đây, chắc em sẽ nhận được một món quà ý nghĩa. 

oOo

Tiệc đang nửa chừng, anh Phong bảo em đi theo ảnh. Các chị ngơ ngác. Em cũng đi theo dù không biết là đi đâu. Anh Phong dẫn em đến quầy bar nói là có người mời ăn tối. Trong quầy bar em gặp một người đàn ông đứng tuổi có để ria mép. Anh ấy gật đầu chào em, bắt tay anh Phong và hôn nhẹ má em rất lịch sự. Anh ấy nói chúc mừng sinh nhật em, rồi trao tặng em một bó hoa tươi tuyệt đẹp, và gọi rượu mời em và anh Phong.

Anh Phong giới thiệu anh ấy là Johnny Huỳnh, người sẽ là tài trợ chính của buổi biểu diễn thời trang lần thứ hai sắp tới. Anh Johnny có vẻ già dặn, không “đẹp lão” bằng anh Dũng, nhưng bù lại, bề ngoài lịch lãm hơn. Anh Johnny hỏi em thích cocktail hay rượu mạnh, em trả lời là chỉ cần loại Old Fashioned  thường thôi anh. Ảnh gọi thêm vài món snack đặc biệt cho em, rồi hỏi em về công việc và sở thích.

Tới đây, anh Phong xin phép quay về để lo cho “bầy tiên nữ” và dặn em tiếp đãi anh Johnny ân cần.

Em ở lại, tiếp tục uống với anh Johnny thêm vài ly. Trên sân khấu quán bar, ban nhạc đang chơi bài “Bésame Mucho” thật tình tứ. Anh Johnny mời em ra sàn nhảy, em cũng muốn thử điệu rumba mới học nên bước ra. Anh Johnny dìu em trong tiếng nhạc rất điệu nghệ, nhưng lại ôm sát em rất là “mùi”. Ảnh nói nhỏ vào tai em, ảnh muốn được làm bạn với em và khen em đẹp tuyệt trần. Em cười nói sao anh khéo nịnh quá vậy?

Khi quay về bàn, anh Johnny vừa uống vừa rót thêm rượu cho em. Chỉ uống thêm hơn một ly, em bắt đầu cảm thấy hoa mắt. Em gọi cho anh Phong, nhưng em không thể bấm số. Em nhờ anh Johnny đưa em về. Em nghe tiếng anh Johnny nói, mơ mơ hồ hồ, dường như là, thôi về phòng anh nghỉ một chốc tỉnh rượu sáng hãy về…

Và mọi chuyện đã như anh Johnny sắp xếp. Em ở chung với ảnh đêm đó. Sáng hôm sau, khi thức dậy, em đã nhìn thấy vali quần áo của em có sẵn ở đây rồi. Anh Johnny giữ em lại thêm một đêm nữa. Cứ uống rượu và thức khuya với ảnh, em bắt đầu thấy hơi đuối sức. Hôm sau khi được trở về phòng, em chưa kịp  nghỉ ngơi, cũng chưa kịp mở bao thơ của anh Johnny gửi “tip” cho em, em đã phải lập tức sửa soạn, trang điểm, thử quần áo, cùng với các chị em tham gia hai đêm làm người mẫu trình diễn thời trang. Trình diễn xong, ngày kế bay về Saigon ngay. Em mệt mõi khủng khiếp.

 oOo

Khi trở lại Saigon, em ngủ vùi suốt ngày trong phòng trọ. Sáng hôm sau, thức dậy em cảm thấy khoẻ và tỉnh táo đôi chút. Không khí Saigon làm em dễ chịu hơn. Em chợt nhớ là khi về lại Saigon phải gọi cho anh Dũng ngay. Em không biết tại sao lúc này em không nghĩ đến ai cả, chỉ nghĩ đến anh Dũng, người đàn ông rất “ấn tượng”, đối với em có nhiều vấn vương, còn những người khác chỉ có thể là “bình thuỷ tương ngộ” mà thôi. Bốn chữ “bình thuỷ tương ngộ” là do em nghe anh Phong nói.

Em nhớ anh Dũng da diết, nhớ như hồi nào còn ngây thơ em đã từng nhớ đến người tình.

Em lục lại danh thiếp, tìm số điện thoại để gọi cho anh Dũng. Chuông reo nhưng chắc ảnh bận, không bắt máy. Em cảm thấy đói, đi ra khuôn bếp, trong lúc em đang loay hoay làm thức ăn thì nghe chuông điện thoại reo. Em mừng rỡ, nghĩ là anh Dũng gọi, nhưng trong điện thoại lại là tiếng của anh Phong:

-Diễm ra ngay văn phòng công ty gặp anh, công việc có chút thay đổi.

Em hồi hộp lái xe máy đến thẳng gặp anh Phong. Anh Phong nói ngay:

-Đây là phần tiền công và hoa hồng của hai đêm trình diễn thời trang ở Singapore. Diễm có thể nghỉ ngơi thoải mái trong hai tuần, về quê thăm nhà hay đi thăm bạn đâu đó tùy thích. Đầu tháng tới Diễm cùng với các chị sẽ đi dự sự kiện thời trang ở Milan, Âu Châu, còn trong tháng này Diễm không có lịch.

-Chắc là anh quên đầu tuần sau em đã có lịch quay quảng cáo cho “kem dưỡng da khổ qua rừng” của công ty NG rồi.

-Diễm không cần quay cho “kem dưỡng da khổ qua rừng” nữa, đầu tuần sau em Thu Sương sẽ thay cho Diễm quay cái quảng cáo đó. Diễm đừng lo, Diễm vẫn đứng tên hợp đồng đầu tư của anh Tommy, nhưng gương mặt đại diện cho mặt hàng này, bây giờ là Thu Sương chứ không phải là Diễm nữa. Đích thân anh Tommy Dũng muốn thay đổi như vậy.

-Anh Dũng muốn thay đổi sao? Có lẽ nào như vậy?

Em thầm nghĩ dường như có điều gì đó không đúng. Tuần trước anh Dũng rất ân cần với em mà, lẽ nào bây giờ ảnh lại thay đổi. Hay là có chuyện gì? Trong đầu em, thực hư lẫn lộn. Sự việc anh Phong vừa nói là sự thật sao? Em cũng vừa chợt nhận ra là em đã thầm thương anh Dũng mất rồi. Video phim quảng cáo sản phẩm của ảnh, trong đó phải có hình ảnh của em chứ, không thể nào dành phần cho người khác. Em nghe nghèn nghẹn trong cổ họng. Chuyện này phải đi gặp anh Dũng ngay mới được. Phải đi gặp ngay thôi.

Em đẩy cửa văn phòng bước ra ngoài. Vừa lúc ấy, em nhìn thấy chiếc xe hơi của anh Dũng trờ tới đậu lại bên kia đường, và anh Dũng bước ra khỏi xe. Mừng quá em đâm đầu chạy sang như người mất hồn, khi em chạy gần tới chỗ anh Dũng, thì em phải dừng lại, vì không biết từ đâu Thu Sương đã xuất hiện. Em chỉ kịp nhìn thấy hai người ôm nhau hôn vội vã, rồi cùng bước vào xe và tài xế cho xe khởi hành.

Em đứng lặng người, nhìn theo bóng xe khuất dần, hai hàng nước mắt thấm ướt cổ áo.

TỪ SƠN 

(Tháng 10/2020)                                                                 

Tháng Mười Giã Biệt - Đỗ Công Luận

Giả Dạng - Nguoiviettudo

 

Khi bạn đọc cái title như thế này, bạn nghĩ nó có ý nghĩa xấu hay tốt ? “ Lộ Diện bố già chống lưng cho ông Trump  “ .

Bất kể đó là thật hay giả hay chỉ muốn câu like kiểu bọn commies thường làm tôi không biết, nhưng chắc rằng ít ai tìm thấy một tựa đề như thế mang lại bất cứ suy đoán positive nào .

Thứ nhất : “ Lộ  Diện “ thường để chỉ những gì bị dấu k'in nay vì lý do gì đó khiến nhiều người nhận ra được sự thật . Cùng đi với chử này là cụm “ Chống Lưng “ rõ ràng ám chỉ một người nào đó trong bóng tối đã hổ trợ ông Trump . Người đó là ai ? MỘT BỐ GIÀ !! có ai đã từng đọc  “ The God Father “ hẳn sẽ hiểu hình ảnh của MỘT “ BỐ GIÀ "  nó ra làm sao , bởi vì chẳng có ông bố già nào làm chuyện tốt cả !!

Đây là  website  ủng hộ TT Trump bằng cách loan truyền những tin tức có lợi cho cuộc tái tranh cử của ông.  Rất nhiều website như thế mà người ta không biết gốc gác  mặc dù ấn tượng ban đầu tất cả  có nguồn sản xuất nằm  ở Mỹ.

Một trong những website nầy có  cái người ta nhận được domain  ở vn . Điều đó cho thấy đã có sự góp mặt của nhà nước VC. Tất cả  chung mục đích là lôi kéo những khán giả vốn  nhiệt tình và mong muốn ông Trump sẽ thắng trận ở lần tranh cử thứ nhì .  Vài website lộ mặt  xướng ngôn viên ( như cái  đang trích dẫn trên, số khác chỉ  tiếng nói ). Điều đáng mừng là bên cạnh , có những website trung thực và uy tín mà nhiều khán giả Việt đã quen thuộc.

Tuy nhiên  người thường xuyên xem youtube chỉ cần  chút tinh tế cũng phác giác được nhiều  buồn cười với mấy  websites nhộn nhạo hỗn tạp này. Hai điểm rất thú vị :

-           Phát âm sai những chữ Mỹ thông thường  : chẳng hạn một  xướng ngôn viên phát âm chữ MIAMI (Florida ) la `MI-A-MI thay vì MAI-A-MI ( theo phát âm Việt ) mà  người từng ở Mỹ khoảng vài tháng vẫn phát âm đúng !! ( chuyện rất thông thường không cần phải có  học vấn cao ,hay địa vị trong xã hội . Chỉ  chú ý xem TV chắc chắn không ít hơn một lần nghe xướng ngôn viên Mỹ đọc chữ đó .  Ở một website khác lại gọi tên ông TT Bush là Bớt Sờ ( thay vì Bush như mọi người ) .

Cùng một khuyết điểm : không chịu để ý lắng nghe TV MỸ cũng không chịu học hỏi, tìm tòi . Cũng chưa từng tiếp xúc thực tế với người Mỹ , nước Mỹ lại không thèm nghiên cứu  ngưòi từng trãi . Một XNV khác lại phát ngôn tên của tân Thẩm phán TVCPV  là BA RÍT SÌ .

Những điểm  moi  ra đây có cái lợi  : phát giác  những  website làm  đâu đó trên thế giới chứ không phải ở Mỹ . Nếu tại Châu Âu hay Châu nào khác chắc cũng tạm thời chấp nhận được . NHƯNG NẾU CÁC WEBSITE NÀY PHÁT XUẤT TỪ VN THÌ SAO ?

Dĩ nhiên nếu được đẻ  ở VN, chắc chắn phải dưới quyền thống trị của tuyên giáo VC ( chứ VC đâu có sang chảnh cho phép dân hoạt động truyền thống  một cách tự do như vậy ). Đừng thấy các website nầy tung hô ông Trump mà tưởng bở là phe ta . Hãy luôn luôn nhớ VC là cha đẻ của chiến thuật luồn sâu trèo cao, một bước lùi hai bưóc tiến…Khen đó coi chừng nó thọc dao dưới thắt lưng minh

-           Dựng chuyện : thời gian gần đây vài websites dựng chuyện cộng đồng VN có thêm hai nữ  tướng lãnh vừa được thăng chức năm 2019 tức là  mới đây chỉ đàng sau năm vị mà mọi người VN đều biết. Không hiểu mục đích và cũng không biết chắc là chuyện có thật hay không vì hầu hết các website tiếng Việt khác cũng đồng loạt đăng lại . TUYỆT NHIÊN CHẲNG CÓ WEB NÀO CỦA MỸ TUYÊN BỐ CẢ !! thậm chí lục Google, vào Congress Libary cũng không có bất kỳ tin nào liên quan đến !! mục đích là gì có ai hiểu giải thích dùm . Để thỏa mãn tự ái dân tộc ( Bây giờ VN mình có cả male and female generals? ), để đánh tan mặc cảm tự ti trước các dân tộc khác ? hay để cho thấy mình hơn họ ? thiệt là “ điên cái đầu ! “

Nếu chuyện thật thì cũng đáng vui vì bây giờ tỵ nạn Việt đã hòa nhập  cũng như ý thức sự bao dung rộng lượng của nước Mỹ ,người Mỹ nên tình nguyện trả ơn quốc gia này bằng cách góp xương máu , gia nhập quân đội Mỹ . Nhưng cần phải là chuyện có thực đừng dựng lên rốt cuộc khi có người phát giác họ sẽ chẳng còn chút cảm tình nào để tiếp tục theo website này . Hãy luôn luôn nhớ rằng VC ( chửi nó thế này thế nọ nhưng về chuyện láu cá vặt, khôn lõi, quỷ quyệt ) tụi nó là bậc grand master đừng coi thường 

*******

Vài suy nghĩ, và nếu các website này là phe ta thì nên sửa lại những khuyết điểm không đáng mắc phải, còn nếu là tụi bây ( VC ) thì mặt nạ của tụi bây đã bị lột xuống .!!

Nói theo kiểu Ba Ke tụi mày thì  CHÚNG MÀY HÃY CÚT XÉO !!

Nguoiviettudo

Bài viết do tác giả gởi cho Blog NPN