Saturday, December 2, 2023

Gió Cuối Năm - Mường Mán


Trưa nắng gắt, kẹt phà. Hàng chục xe khách xe tải nối đuôi nhau chờ ở làn đường không ưu tiên. Tảo rời xe đò vào một quán cơm bên đường. Quán thưa khách. Nghe gọi thức uống, bà chủ quán mang ra trái dừa lạnh cắm ống hút đặc lên bàn, nhìn chăm mặt khách, đoạn xởi lởi, kêu :

        - Ủa, anh Tư, anh Tư nông trại phải không ?
        Ngỡ ngàng rồi Tảo chợt nhớ ra : Út Chiến. Phải rồi, mắt ấy, miệng ấy mũi ấy không phải nó thì là ai ? Tuy cái da cái thịt có mỡ màng mũm mĩm hẳn ra, quần áo trang sức có “đô thị hóa”, nhưng cái vẻ ruộng rẫy vẫn chưa hề rời bỏ Út, lầm sao được ? Hồi ấy Út Chiến khoảng mười hai mười ba tuổi, ốm nhom, tóc cháy nắng ngọn xanh ngọn đỏ, thỉnh thoảng theo cha bơi xuồng đến Nông trại – một bộ phận của khoa trồng trọt Trường đại học Cần Thơ – nơi sản xuất, nhân các giống lúa mới, nơi ông Năm Thầy Lang “làm rẽ” mươi công ruộng, kiêm nuôi vịt chạy đồng. Hễ ghé, con nhỏ không bao giờ quên đưa anh keo ớt, vì có lần đám giỗ ở nhà nghe anh Tư khen ớt nó ngâm dấm ngon “bá cháy”. Cha Út Chiến vốn gốc nông dân nòi, tự mày mò học hỏi sao đó, hồi ấy khắp vùng Ô Môn, Thốt Nốt, ngược vô tận Cờ Đỏ, Thới Lai...hễ ai bệnh, tin thuốc Nam, ông đều vui lòng chữa, bốc thuốc miễn phí, mát tay tới độ bà con quen gọi là ông Năm Thầy Lang. Qúy Tảo có chữ nghĩa, thỉnh thoảng ông :tham vấn” anh về chuyện học hành của sắp nhỏ hoặc những chuyện vặt trong gia đình, ngoài làng xóm. Đôi khi giận lẫy, ông ở lì ngoài đồng cùng bầy vịt cả tháng không về nhà, Út Chiến phải đến “thỉnh” Tảo đi hòa giải. Nết nhậu vốn đằm, những lúc nhậu tay đôi, vô vài ly ông hay nhắc kể kỷ niệm mối tình đầu. Cô ấy đã chết ngoài vàm sông lớn. Ông bảo, những đêm sáng trăng ngồi ở chòi vịt trông ra sông thường thấy bóng cô nửa hư nửa thực ngoài ấy.
        
Mới đó đã ngoài mười lăm năm. Con nhỏ ruộng rẫy ngày nào nay đã là bà chủ quán thời kinh tế thị trường vàng đeo đỏ cổ tay, vẫn giữ nguyên lòng hiếu khách rất chân quê. Chẳng cần biết Tảo có gấp vội hay không, sau vài câu thăm hỏi, Út Chiến dọn ra bàn dĩa gà xé phay, bia lon đon đả mời, kéo ghế ngồi, vui vẻ cưa đôi nửa ly gọi là “mừng sức khoẻ”.
        - Chú Năm chắc nghỉ hưu rồi hả ?
        - Chưa anh à, ông vẫn “kết mô đen” với bầy vịt chạy đồng.
        
“Kết mô đen” ! Chà, con nhỏ nhiễm nặng không chỉ các thứ thời trang mà còn cả thời trang ngôn ngữ bụi bặm thị thành, còn ông Năm Thầy Lang thì vẫn thủy chung với hình sương bóng khói mối tình đầu ngoài sông. Cứ thế, câu chuyện lan man nhắc kể sang những nhân vật khác, những bạn nông dân nay kẻ còn người mất, đã khá lên hay vẫn còn nghèo túng. Bia bọt, chút duyên ngầm tản mạn từ nụ cười đến giọng hàn huyên chân tình của “nhỏ” Út, và đặc biệt món ớt ngâm dấm tuyệt ngon khiến Tảo quên mất chỗ ngồi trên chuyến xe đò lúc này hẳn đã qua sông.
        - Nhắc cùng trời cuối đất, sao anh tảng lờ chị Chanti vậy ? Cái nháy mắt và ngữ điệu trách móc nhẹ nhàng chẳng làm Tảo giật mình, chỉ thoáng nghe khí hậu trong mình đổi khác. Anh buộc thốt :
        - Ờ há, cô ấy giờ thế nào ?
        - Giàu của lẫn giàu...con. – Út Chiến đủng đỉnh nói, Tảo nửa ngờ nửa tin :
        - Thật à ?
        
Vóc người săn rám, đôi mắt đen to trên gương mặt bầu bĩnh lúc nào như cũng gửi vào thế giới cái nhìn kinh ngạc. Ngày ấy, Chanti là chiếc lá, cánh bèo trôi giạt theo dòng người tỵ nạn chiến tranh biên giới Tây Nam từ Kampuchia sang, mồ côi cha mẹ, chẳng thân thích họ hàng, được ông Năm Thầy Lang nhận làm con nuôi. Lang thang đói rách đâu từ thuở mới lên mười, sang năm mười bảy trông cô như chưa thể bước ra khỏi tuổi thơ của mình. Tuy vậy, vốn siêng năng hoạt bát, lại biết múa dẻo hát hay, Chanti nhanh chóng chiếm được cảm tình của mọi người, thuộc loại nông dân giỏi trong đám thợ cấy gặt đến Nông trại làm việc theo thời vụ. Qua vài mùa gặt, Chanti nói khá sõi tiếng Việt, học bổ túc văn hóa ban đêm ở trường xã luôn luôn đạt thứ hạng khá, trội hơn nhiều học viên người Việt cùng trang lứa, thoát hẳn cái vỏ “tuổi thơ vĩnh cửu”, và trở thành cô gái không chỉ khiến lũ trai bạn mà cả những cán bộ, nhân viên Nông trại cũng ưa nhìn. Các cuộc liên hoan lớn nhỏ không bao giờ vắng mặt Chanti. Vắng những màn ca múa do cô độc diễn buồn một, nhưng vắng tay nhậu Chanti thì hình như mọi người buồn tới...mười. chanti nhậu rất “chiến”, “lượm” cánh đàn ông “bỏ túi” lúc nào chẳng hay.
        
Trong cánh đàn ông “dở ẹc” ấy có Tảo, kẻ được Chanti chọn làm kẻ đi về trong cõi mơ của mình. Thoạt tiên, những dấu hiệu phải lòng ở cô Tảo chẳng khó khăn gì mà không nhận ra, nhất là những lúc chỉ có hai người riêng rẽ trên ca bin máy kéo, ở bến nước hay góc đồng không mông quạnh nào đó. Chanti thường bối rối lảng tránh ánh mắt và đôi bàn tay của gã đàn ông hình như lúc nào cũng hừng hực lửa thanh xuân, và lửa ái tình của một con đực sặc mùi hoang dã từ bộ râu quai nón rậm rì đến vóc dạc thấp đậm, vạm vỡ. “Này Chanti, em đã nhảy qua lửa bao nhiêu lần mà nước da hồng dòn hễ thấy là muốn...cắn ngay vậy ?”. giọng cợt nhã của gã làm cô khoái chí cười tít cả mắt, để rồi ngượng chín khi bàn tay rám nắng to bè nọ xòe ra táo bạo chộp lấy vai cô lắc lắc. Cho đến một ngày bàn tay không dừng lại ở vai mà rơi tuột xuống dịu dàng mân mê đôi bầu vú non tơ kèm cái hôn môi bỏng rẫy cô ngỡ dài cả thế kỷ trong lần hẹn hò thứ chín hay mười gì đó, thì họ coi như đã thuộc về nhau, nửa kín nửa hở trước mắt mọi người.
        
Cái vóc thon thả, nước da hồng quân của Chanti ngày mỗi đẹp dần lên trong mắt Tảo thế nào thì cũng hấp dẫn, cũng quyến rũ như thế trong mắt thằng Tú – cậu học trò cấp 3, tim bắt đầu rậm rựt những nhịp đập mới lạ, hồn và xác bắt đầu bị giục giã bởi cơ man nào là những mường tượng kỳ thú về chuyện chăn gối gái trai. Khi chợt phát hiện những ánh mắt khát khao rình rập, những cử chỉ thường ngày bỗng trở nên khác thường, Chanti vụt cảm thấy sự hồn nhiên vốn có giữa hai đứa nay đã không còn, nó “biến tấu” thành nỗi niềm gì đó cô chưa hiểu nổi. Mỗi ngày ra vào chung một mái nhà mà cả hai cứ như thể biến dần thành kẻ xa lạ. Trạng huống ấy ngầm, dồn nén để rồi bùng vỡ vào một chiều muộn, khi họ chống xuồng đi giăng lưới cắm câu dọc bờ kinh phía sau nhà. Xong việc, Tú rủ rê :
        - Ra chợ chơi nghe Chanti !
        
Cô gái ái ngại nhìn mông bốn phía, bóng tối bắt đầu dâng ngút hai bờ kinh, lừ lừ bò lên từ chân ruộng, buông xuống từ trời làm lem úa cả người lẫn cảnh.
        - Về thôi ! – Chanti nói xuôi xị. Tú dụ khị :
        - Có một chỗ chiếu phim chui...phim mới...
        - Phim “chăn nuôi” chớ gì ? Đừng hòng dụ tao coi lần nữa, gớm chết !
      
Gã trai buông sào chống, nhẹ bước đến dí sát mũi vào bạn, nhăn nhở cười :
        - Mày chỉ giỏi làm bộ, không coi phim thì...đóng phim...
        - Dang ra ! – cô gái giãy nãy – Mày nốc rượu hồi nào mà sặc cả mùi hèm vậy hả ?
        
Vừa nói, Chanti vừa lẹ làng cúi thấp người xuống né cái choàng ôm sỗ sàng của Tú khiến hắn lỡ đà ngã tòm xuống mặt nước đặc sánh màu đêm đen như hắc ín. Cô gái chống sào xô nhanh mũi xuồng quay vào bờ. Tú lóp ngóp leo lên thì Chanti đã rời xuồng chạy thục mạng. Bóng tối gấp gáp leo lên rượt đuổi theo họ. Nhưng rồi dẫu chạy nhanh thế nào thì sau cùng Chanti cũng bị gã trai níu lẫy, quật ngã, đè nghiến xuống vệ cỏ. Cô gái quẫy đạp điên cuồng, bỗng trở nên mạnh mẽ khác thường, và đã vuột thoạ́t khỏi cơn hứng tình của Tú sau khi để lại những vết cào tươm máu trên mặt hắn.
        
Ngày nọ, sau đợt nghỉ Tết, Tảo về với Nông trại đã hơn mười giờ đêm, chị y sĩ trưởng trạm xá vui vẻ “thông báo” mọi người đã bị Chanti quật “phơi xác” trên hội trường sau bữa tiệc tân niên, đoạn hất cằm ra phía bến sông :
        - Nó đang ở ngoài ngoải, bữa nay con nhỏ trông lạ lắm.
        
Trời lấp lánh sao. Đồng ruộng âm vang tiếng ễnh ương, nhóc nhen, bù tọt hòa xướng. Chiếc xuồng ba lá trôi lặng lẽ dọc bờ kinh dưới những rặng điên điển xòe tán. Chanti ngồi đằng lái khuấy dầm, Tảo ngồi đối mặt cô phía đằng mũi ,  lặp lại câu hỏi lần thứ mười :
        - Đi đâu mới được chứ ?
        Chanti cười tiếng cụt :
        - Về nhà em !
        - Nhà em ? Không còn ở với chú thím Năm sao ?
        - Đúng hơn là...về chòi của em, má Năm đuổi em rồi.
        
Chòi là cái lều chăn vịt bỏ hoang, được lợp lại lá, thưng lại vách sơ sài. Trong bóng tranh tối tranh sáng của ánh sao, lù mù những thứ vật dụng tối cần thiết cho một người sống đơn độc. Thấy Tảo cứ lóng ngóng chưa chịu bước vào, Chanti vỗ bộp lên vạt chõng tre :
        - Vô đây, bộ chỗ này dơ lắm sao mà anh...
        
Tảo miễn cưỡng vào ngồi cạnh cô. Gác cằm lên đầu gối co sát ngực, cắn chùm tóc ngang miệng, Chanti đau đáu nhìn bạn, ánh nhìn kinh ngạc cố hữu pha chút man dại hệt ánh mắt thú hoang. Mùi rượu phả từ người cô, tiết xuân mát mẻ vỗ về đêm quạnh vắng. Ắng lặng một lúc, Tảo bứng rứng ôm vai nàng dỗ dành :
        - Thôi đừng buồn nữa, cưng - Vừa nói anh vừa dịu dàng ướm tay vào ngực cô. Chanti vùng đứng lên, ôm mặt khóc nức nở, gầm rít qua nước mắt :
        - Về, anh về đi ! Cái giống đàn ông các người trăm thằng cứ y như một...
        Hôm sau gặp ông Năm Thầy Lang, Tảo gần xa gợi chuyện, ông buồn bã lắc đầu :
        - Qua có muốn nó bỏ đi đâu. Đúng là bà Năm có...Và cả thằng Tú...Chậc, thằng nhỏ y như con nghé đực tới hồi động cỡn. Lại nữa, cái tật thích đàn đúm rượu chè hát hò qua và bả rầy mãi Chanti nó hổng chịu nghe nên bả bực...
        Út Chiến rót thêm bia đầy ly khách, nói vui :
        - Nè, sao anh Tư bỗng ngây người ra vậy ? Hồi ấy hai người yêu nhau da diết, sao anh lại đánh bài chuồn hả ?
        
Đêm trước ngày Tảo rời Nông trại, về trường nhận công tác khác, bữa tiệc liên hoan đưa tiễn kéo dài tận nửa đêm. Như thường lệ, cánh con trai đàn ông bị Chanti “đốn ngã” bằng rượu. Sau cùng chỉ còn cô và Tảo là tương đối tỉnh táo. Chẳng phải tửu lượng của Tảo cao mà nhờ trước khi nhập tiệc, Chanti đã bí mật đưa cho anh mấy lát củ thiềng liềng xắt cực mỏng, dặn lúc nào cảm thấy sắp xỉu thì bí mật cho vào miệng nhai. Tới tận lúc ấy anh mới biết “bí quyết” giúp cô thắng trong những cuộc rượu. Và, họ lại bơi xuồng ra chòi. Lúc này, chẳng ai rủ ai, thấy Chanti đi xuống bến, Tảo liền ngất ngưỡng bước theo.
        
Đêm tối đen như mực. Cẩn trọng hơn lần trước, Tảo dạo đầu bằng những cử chỉ mùi mẫn điệu nghệ. Sự đòi hỏi của người đàn ông được cô gái đáp ứng với chút ngượng ngùng rồi dần sôi nổi trong câm lặng. Họ không thốt lời nào lúc quấn quýt cuồng nhiệt cũng như lúc mệt nhoài buông nhau ra. Ngoài tiếng côn trùng rả rít mỗi lúc mỗi trở nên xa vắng dưới chân ruộng, ngoài bờ kinh, âm thanh độc chiếm là tiếng kẽo kẹt của chiếc chõng tre già nua, rên lên từng hồi hối hả rồi thình lình ngã chuồi xuống nền đất khiến cả hai không thể nhịn được cười, và lại tiếp tục như dây thừng quấn bện vào nhau. Sau đó hệt vừa xong bữa tiệc ngon, chàng mời nàng thêm món “tráng miệng” bằng những lời tỉ tê hứa hẹn, kèm đôi giọt nước mắt chia tay, và ngay trong đêm, Tảo rời Nông trại lén lút như kẻ chạy trốn.
        - Sao anh nỡ quất ngựa...nỡ xử tệ với chị Chanti đến vậy ?
        - Chậc, nói cô Út thông cảm, hồi đó tôi mới cưới vợ, cuộc sống của một anh kỹ sư cơ khí phụ trách đội máy kéo của Nông trại còn rất khó khăn. Tảo nghe giọng mình chợt úng nhão một cách ngang xương – cô ấy bây giờ chắc cũng yên bề rồi, phải không ?
        - Chanti thề không bao giờ lấy chồng, và đến giờ chị vẫn giữ đúng lời thề đó! Sau ngày anh đi, chị không làm với Nông trại nữa, trôi giạt qua nhiều nơi. Dù hận đàn ông tận xương tủy nhưng cảm thấy có lúc không thể thiếu họ, chị đẻ tới hai trai ba gái, lai Việt có, rặt Khmer có, nhưng người ta và cả bọn chúng không thể biết được ai là cha.
        
Còn mày, có lời thề nào để cuộc sống đỡ vô vị không hở thằng luôn tưởng mình bị trời đày bắt cô đơn, bị trời hành bị cô độc ? Tảo kẹp chặt hai tay giữa đùi, thoáng rùng mình như có ngọn gió nào lạ từ đám chuyển động rùng rùng ngoài bến phà bất thần quật ngang vào. Một mối tình vỡ vụn đầu đời, và những đứa con không bao giờ biết mặt cha ? Chanti có khắc nghiệt với bản thân mình quá không ? Nếu có thì sự nghiệt ngã này là do, bởi, tại mầy tất tần tật ! Người đàn ông cắn chặt môi mình nghe đau như thể bị gọng kìm cay nghiệt nào...cắn.

        ° ° °

Sau lần tình cờ gặp lại Út Chiến chừng nửa năm, sau cả tỉ lần ngập ngừng, đắn đo, băn khoăn các thứ, Tảo đi tìm Chanti.
        - Nói đi Chanti, trong sắp nhỏ của em có đứa nào là...con anh không ? Nghĩa là...biết đâu đêm hôm ấy...- Giọng úng nhão cảm xúc nửa van cầu nửa thắc thỏm hy vọng của người đàn ông tựa đợt sóng yếu ớt vỗ vào ghềnh đá. Người đàn bà mím môi thinh lặng với vẻ mặt thanh thản đến lạnh lùng. Vẻ mặt phong trần của một người mẹ độc thân có lúc tưởng đã bị nhấn chìm trong giòng lũ cuộc sống gạo đong từng bữa, tình tạm từng ngày. Nhưng rồi nàng đã vượt qua tất cả để trở thành bà chủ của một xưởng sản xuất ghe xuồng có tầm cỡ ở miền Tây.
        - Hãy tha lỗi cho anh, Chanti ! Nói đi Chanti, trong sắp nhỏ của em...
        
Nói, nói và nói. Tấm bằng kỹ sư cơ khí đã vứt bỏ đâu đó dọc những ngày và đôm bon chen, ngỡ mình sẽ thành công nhờ tài lọc lõi trong những thứ ngành và nghề khác giàu thủ đoạn, ít tốn công sức, lợi to lộc lớn. Nhưng rồi trắng tay. Người đàn ông vạm vỡ, luôn toát vẻ hoang dã ngày nào giờ gầy đét hệt con khô khoai, hai đầu vai cao nhọn hẳn lên tạo cho anh ta cái dáng co ro lúc ngồi, cái vẻ lom khom lúc đứng. Người đàn ông đã từng trải qua hai lần ly dị vợ, không kiếm đâu ra được một mụn con tha hồ nói. Lời lẽ chân thành đan xen những ngoa ngôn lộng ngữ lộn xộn. Mặc, người đàn bà vẫn tiếp tục giữ sự câm lặng như là giữ chút phẩm hạnh nhỏ nhoi chưa bị đánh mất hoặc đánh cắp của mình.
        
Và, sự câm lặng ấy chỉ bị phá vỡ khi Hạnh xuất hiện. Con nhỏ chừng mười lăm hay mười sáu tuổi vai mang cặp sách, tay cầm bó hoa dại hái đâu đó dọc đường đi về, bước vào phòng khách. Chanti dịu dàng vuốt tóc nó, dịu dàng nói :
        - Chào khách đi con. Ngày xưa má từng mồ côi, bây giờ ổng đang mồ côi. Không biết mắc phải tội gì mà ra thân tàn ma dại vầy nè! Mắc phải vạ gì mà từ một ông kỹ sư bảnh bao, giờ hổng có một miếng đất cắm dùi, phải xuống ghe bán hàng rong kiêm sửa chữa máy đuôi tôm, máy bơm dãi dầu sông nước, lêu bêu như lục bình trôi...
        
Giọng người đàn bà mỗi lúc một mỏn dần như thể lẩm bẩm nói một mình. Con nhỏ ngơ ngác, chẳng hiểu mẹ nói gì, đôi mắt tròn xoe y hệt mắt Chanti lúc nào như cũng gửi vào thế giới cái nhìn kinh ngạc,

        ° ° °

Nước trong vắt, nắng từ trời cao bủa xuống ngàn tia kiếm sáng, cả hai bơi lội thỏa thích trong “trang phục cổ xưa” của ông Adam và bà Eve. Theo từng động tác sải tay uốn lưng mềm mại, cặp vú màu nâu hồng có núm đỏ tựa mõm của loài cá lạ thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sóng xanh. Chanti bơi mải miết, Tảo bơi bên cạnh, vừa bơi vừa chiêm ngắm nàng và, lúc chợt nhận ra hai người không còn ở dòng kinh quen thuộc mà đã ra tới biển, Chanti bị một cuộn sóng cuốn mất hút vào miệng một con cá mập lớn thì Tảo choàng thức, ngồi bật dậy, xuất hạn dầm mình, thực mà ngỡ như mơ thấy con Hạnh ngồi dưới vừng sáng ngọn đèn thắp bằng ắcqui tỏa xuống vòm mui đang chăm chú lấy các loại trái cây từ bọc ni lông ra bày mâm ngũ quả.
        - Tía dậy rồi sao ? – Nó nói, mắt vẫn không mâm trái cây được sắp xếp một cách khéo léo – Con tưởng tía ngủ tới sang năm chớ !
        - Sang năm à ? – Tảo bửng lửng.
       - Sắp giao thừa, bộ tía hổng tính đón năm mới, rước ông bà về ăn Tết sao ?
        
Chậm rãi, tỉnh tuồng, cứ như sự có mặt của nó trong cái ghe hàng rong chật chội, nghèo nàn này là chuyện tất nhiên, chẳng có gì để ông chủ ghe phải bận lòng. Tảo ráng bắt chước sự tỉnh tuồng của nó :
        - Con đến lúc nào vậy ? Sao biết tía ở đây mà...
        Bưng mâm trái cây đặt lên cái trang thờ cũ kỹ, ám khói lưu cửu treo bên mui, đoạn Hạnh ngồi bó gối, ngó mông lên bầu trời cuối năm đầy sao.
        - Má nói ngày xửa ngày xưa má và tía đã tắm chung ở dòng kinh này không biết là bao nhiêu lần.
        - Ờ !
        - Ông Năm Thầy Lang còn ở đây không tía ?
        - Không, ổng dọn nhà ra chợ Thới Lai rồi.
        - Cái Nông trại má hay nhắc kể cũng biến luôn sao ?
        - Biến, giờ đất này thuộc Viện Lúa đồng bằng...
        - Sao tía còn quay về làm gì ?
        - Ờ thì...Còn con sao lại...
        
Con Hạnh quay lại, mỉm cười, nhìn xoáy vào mắt người đàn ông cách đây chưa lâu bỗng hóa ra là...tía nó.
        - Ngộ lắm, tía ! Không biết nghĩ thế nào mà bây giờ má hổng còn giấu tông tích những ông cha của mấy chị em con nữa. Bốn đứa em con đã được giao tận nơi, còn má ăn Tết với cô Út Chiến trên bắc Cần Thơ, hẹn tới mồng hai tất cả cùng quay về nhà ăn Tết tiếp.
        - Quay về ? Cả mấy ông chồng hờ của má mày, và tía luôn sao ?
        - Má nói chỉ tụi con quay về, còn các ông không được bước qua cửa, ai cãi lời, léng phéng là má...chém!
        
Tảo cười, con nhỏ không cười, đăm đăm nhìn tía nó. Ngọn gió cuối năm luồn qua lòng ghe hẹp thổi theo vào ít ánh sao khiến ho cảm thấy lạnh người đàn ông sông nước ôm con nhỏ vào lòng, miệng mỉm cười mà ngấn lệ.

        
MƯỜNG MÁN

Ở Đây Có Bán...


Lượm trên mạng 

Đi Bộ Cho Sức Khoẻ Và Sắc Đẹp



Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên.

Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.

1-Đi bộ giúp tim khoẻ

Thường xuyên đi bộ sẽ giúp ngăn ngừa bịnh tim và “stroke”. Cải thiện tình trạng mở xấu (LDL) trong khi đó gia tăng chỉ số mở tốt (HDL). Sự giảm cholesterol đìều khiển nhịp chảy của hệ tuần hoàn máu. Tất cả những hoạt động làm máu chảy mạnh hơn, tim bôm máu tốt, giảm huyết áp đều tốt cho tim.  

Nếu bạn kiên nhẫn đi bộ mỗi ngày 30 phút, bạn sẽ giảm được tới 27% nguy cơ mắc bịnh về tim mạch.

2- Đi bộ giúp giảm bịnh tật
Giống như tim mạch, đi bộ cũng ngăn ngừa được những bịnh như tiểu đường loại 2 nhờ giảm lượng glucose trong bắp thịt, bịnh hen suyển tới 60%, và vài loại ung thư như đường ruột, ung thư vú 20% so với người không sinh hoạt, theo cơ  quan “Walking for Heath”.

3- Giúp cân bằng cân nặng.

Đây là điều mà chị em bạn gái ai cũng thích. Nếu bạn muốn giảm cân, bạn phải khó nhọc cử ăn, đếm từng số calories trong thực phẩm hằng ngày. Thay vào đó, hãy đặt từng bước chân của bạn trên lịch trình hằng ngày. Càng đi bộ nhanh, cơ thể càng đốt cháy “calories” nhiều hơn, mỡ sẽ thay bằng bắp thịt, vì thế, có thể số cân không giảm nhiều nhưng thân thể trở nên gọn gàng săn chắc hơn..

4- Đi bộ ngăn ngừa bịnh mất trí nhớ.

Đây là một bịnh đang phát triển mạnh mẻ trên thế giới, nhất là ở người lớn tuổi. Thống kê cho biết ở độ tuổi 65, cứ mỗi 14 người sẽ có một người mắc bịnh nầy, và độ tuổi 80 cứ 6 người thì có 1 người có thể bị mất trí nhớ. Con số nầy rất đáng lo ngại. Bạn chắc không muốn một ngày nào đó  mình không biết mình là ai. Vì thế các bác sĩ thường khuyên bịnh nhân nên đi bộ ít nhất 6 dặm mỗi tuần để tế bào não không bị co rút và thoái hóa.

5-Đi bộ tốt xương

Đúng thế, đi bộ giúp tăng cường độ dẻo dai của xương, trơn khớp, làm chậm tiến trình xương lão hóa, đồng thời tốt cho hông, cột xương sống và giữ thẳng lưng. Tốt nhứt nếu bạn đi bộ lên dốc cao.

6- Đi bộ giúp dáng đẹp

Thật thế. Khi đi bộ, bạn cố gắng giữ thăng bằng thân hình, đôi vai thư thả, để bước đi được vững vàng, nhờ đó vóc dáng sẽ uyển chuyển và xinh đẹp hơn. Cử động uyển chuyển nhịp nhàng khi đi bộ cũng giúp cơ bụng săn chắc hơn.

7- Đừng Quên Cánh Tay

Khi đi bộ, hơi co tay, thong thả đong đưa cánh tay theo nhịp bước một cách thoải mái.

8-Thúc đẩy hấp thụ sinh tố D

Sinh tố D nhờ ánh nắng mặt trời chuyển hóa và lưu giữ trong cơ thể. Do đó, bạn đi bộ  ngoài trời để làn da hấp thụ ánh nắng không lo thiếu sinh tố D, là một thành phần rất quan trọng của cơ thể, giúp bạn thay đổi tâm trạng vui buồn, ngừa chứng bịnh trầm cảm.

9- Đi bộ giúp gia tăng năng lực

Đi bộ giúp giảm căng thẳng, nhờ đó năng lực gia tăng, lượng oxy trong máu chảy mạnh mẽ tới não thùy khiến bạn trở nên tỉnh táo hơn, khoẻ mạnh hơn. Nếu bạn làm việc, thay vì ngồi tại chỗ vào giờ ăn trưa, hãy đi bộ trong thời gian đó, giúp bạn sáng suốt và làm việc hiệu quả hơn.

10- Sau cùng, đi bộ sẽ giúp bạn yêu đời hơn, vui sống hơn.
Nếu có thể hãy gia nhập nhóm đi bộ, vui hơn cùng nhau khỏe mạnh hơn.  Đó là cách tốt nhất giúp bạn trẻ hơn, đẹp hơn, đơn giản với cuộc sống.


Đi Bộ Cho Sức Khoẻ Và Sắc Đẹp - Thẩm Mỹ - Việt Báo Foundation – A Nonprofit 501 (c)(3) Organization (vietbao.com)

Thế Gian Huyễn Mộng - Minh Lương

Friday, December 1, 2023

Con Là Nợ, Vợ Là Oan Gia, Chồng là Chi? - Hoàng Thị Quỳnh Hoa

 

Ta vẫn thường nghe thiên hạ ta thán mỗi khi cơm không lành canh không ngọt trong gia đình: “Con là nợ, vợ là oan gia.” Vậy chồng là gì? Sao lại chỉ nói đến vợ và con thôi? Chẳng lẽ ông chồng không lúc nào gây rối cho gia đình? Người đàn ông thường lắc đầu lẩm bẩm, “Con là nợ, vợ là oan gia.” Người làm vợ âm thầm cay đắng nhận mình là oan gia! Nhưng đó là ngày xưa. Ngày nay nam nữ bình quyền. Người vợ cũng biết lên tiếng mắng mỏ ông chồng là nghiệp báo, là cục nợ đời! Thật là bất công khi vợ và con bị rủa là oan gia, là nợ mà ông chồng thì thong dong đứng ngoài vòng thị phi! Xã hội Việt Nam ảnh hưởng văn hóa Tàu quá sâu đậm, nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô! Nghe có lọt màn nhỉ không? Xã hội bất công cho rằng đàn ông có quyền có năm bảy lá gan, lá ở cùng vợ, lá toan cùng người. Đàn bà chính chuyên thì chỉ một chồng thôi. Đàn bà đời nay đòi bình đẳng với nam giới trên mọi phương diện nhưng không muốn bình đẳng trên phương diện này, không muốn có năm bảy lá gan như đàn ông!

 

Từ lâu rồi, câu “con là nợ, vợ là oan gia” vẫn ở cửa miệng mọi người mà sao thiên hạ vẫn muốn rước oan gia vào mình, vẫn muốn nhiều con, nhiều nợ! Ai lập gia đình mà muộn sinh con thì vội vàng đi cầu tự, xin con nuôi! Câu “con là nợ, vợ là oan gia” được đưa vào từ điển nữa. Tự điển giải nghĩa: Gặp cảnh vợ con không ra gì, coi vợ con là những vướng bận, ràng buộc, gây khó chịu cho mình và có nhiều ông chồng muốn cởi bỏ những vướng bận ấy. Còn vợ mà gặp ông chồng không ra gì thì sao, có muốn vất đi không? Cũng có bà muốn vất đi khi cảm thấy chồng mình là “gừng với vôi”:

 

Chị em ơi người ta trông thấy chồng thì mừng

Sao tôi trông thấy mặt chồng thì nó như gừng với vôi

Chồng gì anh, vợ gì tôi,

Chẳng qua là cái nợ đời chi đây!

 

Mà đã là cái nợ đời thì không ai tránh được nên con trai vẫn kiếm vợ và con gái vẫn kén chồng. Khi hiểu ra: “Chồng con là cái nợ nần, Thà rằng ở vậy nuôi thân béo mầm” thì đã lòi ra nhiều cục nợ rồi. Nợ càng thêm nợ nhưng phần đông cố gắng chịu đựng vì sợ sẽ gặp lại ở kiếp sau để trả nợ tiếp, cả vốn thêm lời, nên chịu khó trả nợ kiếp này cho xong, không muốn gặp lại mà khi chết cũng không muốn dính dáng chi đến cục nợ đời nữa! Tôi được biết chuyện một gia đình bàn bạc đi tìm mua đất sanh phần cho cha mẹ. Con cái chọn được chỗ đất tốt cho cha mẹ cạnh nhau thì vui lắm nhưng bà mẹ giảy nảy: “Thôi thôi, cả đời mẹ sống với ông mệt mỏi lắm rồi, khi chết mẹ không muốn nằm gần một bên!” Vợ chồng là tiền duyên, con cái là nợ cũ! Không duyên không lấy, không nợ không theo! Ngày tôi học ở Mỹ, bạn Mỹ hỏi dating ở Việt Nam như thế nào. Khi nghe tôi nói không có chuyện dating, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy thì tụi nó la lên nhưng sau khi nghe tôi nói rõ thời cha mẹ tôi trở về trước con gái chỉ đi học để biết đọc biết viết thôi vì còn phải học công dung ngôn hạnh, học làm dâu, học thờ chồng, nuôi con... Người con gái lớn lên biết rằng mình sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài người cha mẹ chọn nên không đòi hỏi nhiều, không mơ mộng nhiều. Họ ngoan ngoãn về nhà chồng, vui với bổn phận. Mà nhờ vậy ngày trước không có chuyện ly dị. Mấy cô bạn Mỹ suy nghĩ một hồi rồi gật gù bảo nhau: “Arranged marriage” thế mà hay, không phải cực nhọc đi kiếm đối tượng mệt quá! Theo một kết quả trưng cầu ý kiến (survey) ở Mỹ thì một cô gái hôn 79 cậu trước khi kết hôn (Jan. 29, 2017).

 

Edgar Cayce, nhà tiên tri Mỹ của thế kỷ 20, nói rằng vợ chồng là duyên nghiệp, phải gặp nhau để trả nợ nhân quả cho nhau. Bác sĩ tâm thần Brian Wise cũng kết luận vợ chồng không phải ngẫu nhiên mà gặp. Ông nói một người có nhiều đối tượng gặp gỡ vì đã gây nhân duyên với nhiều người qua nhiều đời, nhiều kiếp cho nên ở kiếp này có thể gặp nhiều đối tượng để thương yêu, để trả nghiệp. Người nào hên nên vợ nên chồng với đối tượng số một (soulmate1) thì gia đình êm ấm, hạnh phúc trọn đời. Không may kết duyên không đúng đối tượng thì một trong hai người sẽ bứt ra đi tìm đối tượng số một. Vậy nên người đời không nên vội kết án hành vi của những người nhiều vợ, nhiều chồng, nhiều người yêu. Không ai muốn làm những chuyện xã hội chê cười, chẳng qua là họ tìm cách trả nợ cho nhau mà thôi. Không có người nào tốt quá, cũng không có người nào xấu quá, mọi người hành xử theo nghiệp dẫn. Nhưng cũng không thể đổ hết cho nghiệp. Có Trời mà cũng tại ta! Con người cũng có tự do trong việc lựa chọn của mình. Mình làm chủ trong mọi quyết định, tâm dẫn đầu, tâm tạo tác. Theo Phật giáo thì không những vợ chồng, con cái là kết quả của một mối nợ tiền kiếp mà, ở trên Cõi Ta Bà này, mối quan hệ nào -- thân tộc, bạn hữu, đồng nghiệp thân sơ... – cũng đều do duyên nợ từ nhiều đời nhiều kiếp mà hình thành. Muốn giữ cho mối quan hệ được tốt đẹp thì cá nhân phải chịu khó vun xới, tô bồi chứ không phải tự nhiên mà được đối xử tốt. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu thường không đẹp và đã có bao nhiêu ca dao tục ngữ nói đến mối quan hệ không đẹp này. Người ta ví von mẹ vợ là con khỉ già, mẹ chồng là con đười ươi không còn trẻ. Nhưng cũng có nàng dâu ăn ở thuận thảo được mẹ chồng thương yêu hơn con gái cho nên ca dao cũng có câu:

 

Ví dù còn có kiếp sau

Mẹ xin trở lại làm dâu cho mày!

 

Những nàng dâu được mẹ chồng trân quý như thế này chắc hiếm lắm! Mà thời buổi chat.com này làm gì có chuyện mẹ chồng nàng dâu nữa. Mà ngược lại, mẹ chồng nể sợ con dâu là chuyện bình thường. Ca dao tục ngữ cũng thường ca ngợi tình yêu nam nữ ở xứ ta rất thú vị:

 

Đi đâu cho thiếp theo cùng,

Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam!
 

Thương nhau mấy núi cũng trèo,

Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua!
 

Chừng nào cho sóng bỏ gành

Cù lao bỏ biển anh mới đành bỏ em.

 

Nếu vì khác tôn giáo không được gần nhau thì người đời cũng cầu xin giùm cho đôi lứa:

 

Amen, lạy Đức Chúa Trời

Xin cho bên đạo bên đời lấy nhau!

 

Lấy được nhau rồi là đã tu bao nhiêu kiếp:

 

Tu trăm năm mới đi chung thuyền,

Tu ngàn năm mới chung chăn gối

 

Chung chăn chung gối rồi mới khám phá ra người kia không hẳn là người trong mộng! Người trong cuộc tưởng chừng như bị lừa và khi gặp cảnh cơm không lành, canh không ngọt thì người chồng than vãn “Con là nợ, vợ là oan gia.” Vợ thì chu chéo:

 

Chồng gì anh, vợ gì tôi.

Chẳng qua là cái nợ đời chi đây!
 

Thành vợ thành chồng phải vừa có duyên vừa có nợ, duyên mà không nợ, nợ mà không duyên cũng không nên vợ nên chồng được nên sự lựa chọn khôn ngoan là không lựa chọn gì cả. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà, không sai chạy vào đâu được. Cho nên nếu không may, một ngày đẹp trời cảm thấy con là nợ, vợ là oan gia, chồng là nghiệp báo thì cũng nên nương nhau mà trả món nợ đời cho trọn kiếp!



Vỹ Dạ 19, tháng 8, 2023

Nguyên Ngọc Hoàng Thị Quỳnh Hoa

Những Câu Nói Xem Để Sáng Mắt Ra - Youtube Phan Ngọc Thuận

Chỉ Có Một Tấm Lòng - Sương Lam

 

Tuần rồi người viết tường thuật những niềm vui của những người cao niên ở Portland qua các sinh hoạt vui nhộn của ngày sinh hoạt Mừng Lễ Thanksgiving của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên ở Portland (Nhóm SHNVCN Portland) để  quý vị này có được một ít phút giây ấm lòng, vui vẻ khi thấy mình được làm "movie star"  trong những youtube do người viết thực hiện cho Nhóm SHNVCN Portland. 

Người già thường hay tủi thân, đau buồn khi con cháu dần dần quên sự hiện diện của ông bà, cha mẹ trong đời sống hằng này vì ai cũng bận rộn với sinh hoạt riêng tư của mình.  Đặc biệt ở Mỹ con cháu thích sống biệt lập để có đời sống tự do hơn là sống chung với cha mẹ, nên đa số những người cao niên ở Mỹ thường sống "chỉ có hai chúng mình thôi nhé" trong ngôi nhà rộng thênh thang hay sống âm thầm lặng lẽ nơi viện dưỡng lão.

Nhiều người đã ví von "Xứ Mỹ là thiên đường của tuổi trẻ nhưng là địa ngục của tuổi già.", không biết có đúng không?  

Người viết xin có lời  mừng cho quý vị cao niên được sống chung với con cháu trong tình cảm gia đình của văn hoá Việt Nam ngày xưa. 

Người viết cũng là người "không còn trẻ nữa" nên cảm thông tâm tình của quý vị cao niên  nên đã có ý nghĩ lập ra khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn  trên Oregon Thời Báo để quý vị cao niên có được những ít phút giây thư giãn, an lạc tinh thần khi đọc những lời tâm tình và những câu chuyện thiền ngắn gọn do  người viết, một người cùng một lứa tuổi không còn trẻ nữa " như họ đã viết như  là đang nói chuyện với họ vậy đó.

Cũng thật là phúc duyên cho người viết được tâm tình với  quý vị cao niên cùng một tâm cảm như mình vì người viết thật tình cũng được vui khi có người đến gặp và nói với tôi rằng: "Có phải chị là Sương Lam, tác giả viết mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần trên Oregon Thời Báo? Tôi đã đọc và  thích những bài viết của chị  vì đã giúp tôi có được một ít phút giây thư giãn tinh thần. Hôm nay được gặp chị, nhìn chị cũng còn trẻ so với tuổi của chị và chị viết  những bài thơ hay lắm đấy! " 

Mèn ơi! Vui quá! Tôi cũng vui luôn vì có người nói những lời từ ái này với tôi. Ai mà không thích nghe những lời nói dễ thương này, nhất là "phe kẹp tóc" như tôi, phải không Bạn?  

Và tôi vẫn tiếp tục viết bài vào mỗi tối thứ hai dù rất mệt cho đến ngày nay vì ít ra tôi cũng đã làm được việc theo ý nguyện của mình từ lâu bây giờ đã thực hiện được. Smile! 

 

Người xưa thường nói: “Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định” người viết tạm hiểu là “Mỗi một miếng ăn miếng uống, mỗi một sự việc nào cũng đều đã được trời định sẵn trước rồi”.

Tôi cũng lại nghe nói: “Tu một trăm năm mới được đi chung một chiếc thuyền.  Tu một ngàn năm mới nên duyên chồng vợ”

Mèn ơi!  Không biết các câu nói trên có đúng không, chứ khi xem phim kiếm hiệp Hồng Kông hay phim tình cảm xã hội Đại Hàn, bạn và tôi thường nghe những nhân vật chính trong phim khi gặp cảnh trái ngang, trắc trở thường hay nói “Xin hẹn lại kiếp lai sinh”  hoặc là  “Xin hẹn lại kiếp sau  để chúng mình gặp lại nhau”,  chứ đâu cần phải chờ  đến một trăm năm để được cùng đi chung một chiếc thuyền, hay một nghìn năm để được cùng làm đám cưới nên duyên chồng vợ. Lâu quá trời!

Người viết dài dòng văn tự để mở đầu câu chuyện cho vui mà thôi chứ người viết là một Phật tử nên luôn luôn tin tưởng mọi việc trên đời đều là do duyên nghiệp  mà ra.

Có những thuận duyên và cũng có những nghịch duyên.  Nếu gặp thuận duyên thì vui vẻ, hòa hợp, thương mến nhau.  Nếu gặp nghịch duyên thì buồn phiền, chia rẽ, oán ghét nhau.  Nếu chúng ta cùng gieo duyên lành thương yêu, quý mến nhau thì chúng ta sẽ được cùng nhau sống chung hoà bình vui vẻ, tâm ý hòa hợp.  Nếu chúng ta lở tạo nghiệp xấu do tham, sân, si thì chúng ta sẽ sống trong chiến tranh thù hận, oán ghét nhau.  Chúng ta ai cũng muốn yêu thương và được yêu thương cả, nhưng vì các ác nghiệp tham, sân, si, mạn, nghi, ác, kiến kia đã dẫn dắt chúng ta làm những điều sai trái, tạo nên những ác nghiệp và những nghịch duyên làm cho ta phải sống “Khổ” như nhà Phật đã dạy.

Xét lại trong thân tình gia đình cha mẹ, con cái, anh chị em, thân nhân của chúng ta, tại sao có cha mẹ may mắn có phúc có con cái hiếu để thương yêu giúp đỡ cha mẹ, lại cũng có cha mẹ bất hạnh vô phúc gặp con cái bất hiếu gây phiền buồn đau khổ cho mẹ cha? Có gia đình anh chị em hòa thuận nhau nhưng cũng có gia đình anh chị em ghét bỏ nhau?

Nhiều người cho rằng tiền bạc, vật chất đã tạo nên sự thương yêu hay oán ghét đó.  Điều này chưa hẵn là đúng vì cũng có nhiều gia đình giàu sang, danh vọng đầy đủ nhưng vẫn sống không có hạnh phúc, vẫn oán ghét thù hận nhau. Đời sống của những gia đình thuộc hoàng gia quý tộc Anh Quốc hay của nhiều quốc gia khác trên thế giới đã cho ta thấy điều này là sự thật.  Bên cạnh những giá trị của vật chất, tiền bạc, còn có giá trị của tình cảm, tâm linh, đạo đức nữa. Nhiều khi những giá trị tình cảm, tâm linh, đạo đức  này lại có ảnh hưởng nhiều, lại quyết định  cả cuộc đời của bạn và tôi. Bạn có đồng ý chăng?  

Riêng cá nhân người viết, nhờ có phúc lành được gieo duyên với Phật pháp, trải qua bao sóng gió của cuộc đời và theo với tuổi đời, trong hạnh phúc hay trong đau khổ, người viết chấp nhận những gì đã xảy ra trong cuộc đời của mình, cố gắng tu tập hạnh lành, tránh làm việc ác, như người viết đã tâm tình trong bài viết “Âu cũng là duyên nghiệp” trước đây của tôi.

Và cũng với tâm ý đó, người viết đã cố gắng “Do the best I can” trong việc tạo niềm vui cho mình, cho người để chúng ta sống cuộc đời an vui, tươi đẹp hơn trong cõi hồng trần.   

Nhờ duyên lành, người viết đã lập được khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn để tâm tình,  để chia sẻ những gì người viết biết được, đọc được, sưu tầm được qua sách vỡ, qua internet, qua email bạn gửi để chúng ta cùng có được một niềm vui nho nhỏ trong ngày.  Dĩ nhiên sự hiểu biết về Phật pháp, về thiền định, về khoa học kỹ thuật, về văn học nghệ thuật, về nhiều vấn đề khác nữa của người viết rất giới hạn vì có những bậc cao minh thức giả  khác hiện đang có mặt ở nơi đây, nhưng họ “không” hay “chưa” xuất hiện  mà thôi. Chúng ta hãy chờ họ xuất hiện nhé.  Mong thay! 

 Người viết chỉ xin làm:

“Tôi xin làm đốm lửa.

 Một đốm lửa nhỏ thôi.

 Sưởi ấm tình cô lữ

 Nơi xứ lạ quê người

 

Mộng tầm thường bé nhỏ

Làm đốm lửa, vầng mây

Làm thuyền xưa, hoa nụ,

Chấm phá bức tranh quê »

(Thơ Tôi Xin Làm của Sương Lam)  

Được tâm tình với thân hữu, với độc giả bốn phương, nhất là  với quý vị cao niên ở Portland  là niềm vui trong ngày mà người viết đã chọn.  

May mắn thay, có những thuận duyên đã đến với người viết trong khi phụ trách mục Một Cõi Thiền  Nhàn này. SL xin kể cho bạn nghe nhé.  

1. Thứ nhất là ban điều hành  ORTB đã cho phép SL được « khẩn hoang lập ấp »  trong giang sơn của ORTB, nhờ thế  SL có được một khu vườn nho nhỏ MCTN trên ORTB. Quý vị này  luôn luôn dành mọi sự ưu ái đặc biệt để SL được tự do canh tác khu vườn này trong suốt 14 năm qua. Xin cảm tạ lòng ưu ái  của ban điều hành ORTB.  

2.  Thứ hai là «phu quân» của người viết, tuy không phải là người thuộc giới  «văn thơ nghệ sĩ», nhưng vẫn âm thầm ủng hộ và khích lệ cho «nội tướng» của mình đi làm những việc thiện lành, đem niềm vui nụ cười đến cho mọi người trong lúc «tuổi không còn trẻ nữa» Nói vậy chứ tôi phải  «an việc nhà» xong rồi mới đi «lo việc thiện hạ » được để không bị ông xã  «càm ràm». Xin cám ơn «tướng công». 

3. Thứ ba là độc giả bốn phương trên «cõi ảo internet» và quý vị  nam nữ cao niên ở  «cõi thật Portland»  đã đón nhận và chịu khó theo dõi tâm tình của SL trên ORTB hằng tuần.  Có nhiều cụ bà, nhiều cụ ông trong khi đi chợ mua sắm, ăn uống, hay đi sinh hoạt cộng đồng đã đến gặp người viết và nói lên lời ái ngữ, khích lệ tinh thần người viết. Thật rất cảm động. Thật rất vui mừng. Xin cảm ơn quý vị độc giả mục MCTN.

Xin mời xem youtube "Chỉ Có Một Tấm Lòng" do người viết thực hiện thay cho lời cảm ơn của tôi đến những người bạn đồng tâm cảm để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay. 

Youtube Chỉ Có Một Tấm Lòng

 https://www.youtube.com/watch?v=F5hwCY-DTY0

 

Suong Lam Portland 

https://www.pinterest.com/pin/801640802449053979/

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn 

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 690-ORTB 112923)

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://www.pinterest.com/suonglamt/

Còn Rưng Dòng Lệ - Hàn Thiên Lương

 

Bao năm rồi chưa lành vết khâu

Mắt  em còn rưng dòng lệ sầu

Lòng anh vẫn buồn hiu hắt

Vì quê nhà lâm cảnh biển dâu!

 

Hãi hùng thú rừng tràn phố thị

Khiến lê dân im bặt tiếng cười

Bao anh hùng lâm vòng lao lý

Rất nhiều người bỏ xứ ra khơi!

 

Quê hương ai chẳng nhớ không thương

 Vì thú dữ gây lắm tai ương

Phải lìa xa đau từng khúc ruột

Mắt rưng rưng rơi giọt lệ buồn !

 

 Năm mươi năm vết thương còn đó

Mà nay sương đã  điểm mái đầu

Phố phương vẫn rợp màu cờ đỏ

Cúi mặt đi lòng ấp nỗi sầu!

 

Một thuở anh đọa đày ải Bắc

Em sầu khắc khoải ở phương Nam

Nhớ nhau đau thắt hồn ly cách

Biết nói gì đây chỉ khóc thầm !

 

Giờ đây ta sống dời ly xứ

Canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương

Vui gì đâu cuộc đời cô lữ

Ngày tháng trôi qua vạn nỗi buồn !


29-11-2023

Hàn Thiên Lương 

Chuyện Về Anh Chủ Quán Thịt Chó

(Hình internet) 


Câu chuyện về anh chủ quán thịt chó. Anh ta tên là Đảng, biển hiệu quán, anh ghi rõ to là "Chó Đảng".

Một hôm có đoàn liên ngành công an + quản lý thị trường đến kiểm tra, hạch sách (vì cái biển hiệu).
Anh công an hỏi :
- Tại sao anh lại đặt cái tên biển hiệu như vậy ? Anh có ý gì?
Anh bán thịt chó trả lời :
- Thưa tôi tên là Đảng, làm nghề thịt chó thì tôi đặt tên là "Chó Đảng" cho dễ nhớ ạ. 
Anh công an nói :
- Yêu cầu anh đổi ngay lại cái tên biển hiệu này.
Anh thịt chó nói :
- Thưa anh em chỉ đổi từ "Chó Đảng" thành "Đảng Chó" còn em không đổi tên gì khác đâu, bởi đổi tên khác thì không còn đúng ạ.
Anh công an hỏi tiếp:
- Thế ở đây anh kinh doanh những loại chó gì ? 
Anh thịt chó nói :
- Thưa anh ở đây nhà em chỉ kinh doanh hai loại chó thôi, chó trung quốc và chó VN ạ.
Anh công an lại hỏi :
- Hừm, thế làm thế nào để phân biệt được đâu là chó VN, đâu là chó TQ ? 
Anh thịt chó trả lời :
- Dạ, chó TQ thì nó toàn chõ mõm ra ngoài sủa bậy, nó chuyên sủa và cắn chó VN !!! 
Còn chó VN thì nó chỉ biết cắn nhau trong đàn, con nọ cắn con kia, trộm, cướp vào nhà thì nó im re chẳng thấy sủa hay cắn gì cả, chỉ giỏi tranh giành nhau ăn, nhưng đặc điểm chung của cả 2 loài là hay ăn phân người anh ạ. 
- Bây giờ chúng tôi mời anh về phường bởi nội dung cái biển và tội kinh doanh thịt loài vật thân thiết, gần gũi với con người!
- Ôi, oan cho em lắm ạ, cái biển thì em giải thích rồi ạ, còn 2 loài chó này chúng không hề trung thành đâu nhé, chủ chúng nuôi mà chúng toàn quay lại cắn chủ, hơn nữa, loài này hiện nay sinh sôi đông lắm, ở tq thì đông vô kê, ở VN mình hình như nghe đâu cũng lên tới 4 triệu con rồi. Phải thịt bớt đi anh ạ.
- !!!


Từ FB Tống Văn Xuân

Mừng Sinh Nhật Tuổi 72 - Đỗ Công Luận

Thursday, November 30, 2023

Đức Phật Dạy: Cuộc Sống Mệt Mỏi Một Nửa Là Vì Sinh Tồn, Nửa Còn Lại Vì Dục Vọng


Cuộc đời con người thường gặp vô vàn khó khăn, trắc trở. Chúng khiến bản thân mỗi người cảm thấy sống trên đời thật quá khổ đau. Chúng ta cùng ngẫm 9 lời Phật dạy dưới đây, sẽ khiến phiền não không cánh mà bay.

1. Những thứ mất đi hà cớ phải đòi lại?
Phật giảng rằng: “Những thứ đã mất đi, kỳ thực là do chúng chưa từng thực sự thuộc về con. Vậy nên đừng nuối tiếc, lại càng không cần phải nhất quyết đòi lại cho bằng được”.
Cảm ngộ: Những thứ không thực sự thuộc về mình sao lại cứ dập dờn như ma trơi, thử lòng người như vậy? Nếu chúng ta biết rằng, những gì không thuộc về ta, thì có tranh giành bao phen cũng không có được. Vậy thì đã có thể buông bỏ thật nhẹ nhàng, không cần tranh đua, chẳng phải bon chen, không thấy phiền lòng, cũng chẳng có buồn thương.

Chính trong quá trình được mất mờ ảo khôn lường này chúng ta mới có dịp nhìn sâu thêm vào nội tâm mình để tìm ra những điều chân chính và vĩnh cửu. Tình yêu, công danh, sự nghiệp cũng đều như vậy mà thôi. Có những thứ thực sự thuộc về chúng ta, có những thứ chỉ đến để khiến tâm ta nổi sóng và tiếc nuối khôn nguôi. Nhưng quá trình này cũng giúp chúng ta biết buông bỏ những gì không cần thiết và trân quý hơn những gì mình đang có.

Những thứ đã mất đi là do chúng chưa thuộc về ta, hà cớ phải nuối tiếc. Ảnh minh họa: travellemming.com


2. Cuộc sống quá mệt mỏi làm thế nào mới có thể ung dung tự tại?
Phật giảng rằng: “Cuộc sống mệt mỏi một nửa là vì sinh tồn, một nửa còn lại là vì dục vọng và sự so sánh”.
Cảm ngộ: Chúng ta có thể không thể thay đổi được cách mưu sinh, sinh tồn của mình. Bởi lẽ mỗi người sinh ra đã được ban cho những điều kiện khác nhau, kỹ năng và bản sự khác nhau. Nhưng chúng ta có thể thay đổi một nửa còn lại trong sinh mệnh của mình. Đó là buông gánh nặng dục vọng và sự so sánh để bản thân mình được nghỉ ngơi và hưởng thụ những món quà của cuộc sống.
Hãy luôn tin rằng bạn là một tác phẩm hoàn mỹ của tạo hóa và những gì an bài cho bạn đều là tốt nhất. Chúng ta tuy khác nhau, mỗi người mỗi vẻ, nhưng đều là một mảng ghép không thể thiếu, luôn bổ sung và hoàn thiện cho nhau. Vậy cớ chi phải so sánh và tranh đua giành giật? Chỉ cần bạn luôn giữ một trái tim thiện lương và biết nghĩ cho người khác, cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn, lau khô những giọt mồ hôi trên trán bạn và đặt một đóa hoa tươi thắm vào tâm hồn bạn.

3. Hôm qua và ngày hôm nay, chúng ta nên nắm giữ như thế nào?
Phật giảng rằng: “Đừng để quá nhiều những việc của ngày hôm qua chiếm lấy ngày hôm nay của con”.
Cảm ngộ: Hãy trân trọng những phút giây hiện tại và những gì mình đang có. Nếu bạn thoáng buồn vì vóc dáng hay ngoại hình của mình, có bao giờ bạn nghĩ rằng bây giờ mình đang đẹp nhất hay không? Bởi lẽ thời gian như con nước chảy mãi, chẳng hề quay đầu. Mỗi ngày qua đi thời gian lại bóc thêm một lớp thanh xuân trên gương mặt mỗi người, chỉ để lại những mái tóc điểm sương và những nếp hằn theo năm tháng.
Những điều của ngày hôm qua là những điều nên đến và nằm ngoài tầm với của chúng ta. Chỉ có ngày hôm nay mới là những phút giây mình đang thực sự trải nghiệm cuộc sống. Có thể chúng ta sẽ thấy hạnh phúc hay khổ đau. Nhưng hãy tin rằng chúng đến là để giúp bạn nhận ra điều bạn thực sự trân quý là gì.

Những điều của ngày hôm qua là những điều nằm ngoài tầm với của chúng ta. Ảnh minh họa: pinterest.com

4. Đối đãi với bản thân, với người khác như thế nào?
Phật giảng rằng: “Hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút. Bởi lẽ đời người dài chẳng tày gang. Hãy đối xử với những người xung quanh tốt một chút. Bởi vì một đời chưa hẳn đã có thể gặp lại nhau”.
Cảm ngộ: Hãy coi bản thân mình là người bạn thân thiết nhất của bạn. Đừng chê người bạn ấy xấu xí hay kém cỏi, bởi lẽ “bạn ấy” sẽ buồn và cũng khiến chính bản thân bạn phải đau khổ. Hãy mang lại niềm vui cho “bạn ấy”. Dẫu bạn không hoàn thiện nhưng chỉ cần luôn hướng tới những điều tích cực, cũng đủ để bạn khám phá ra nhiều điều kỳ diệu vẫn giấu kỹ trong tâm hồn mình.

Với người khác cũng vậy, hãy giúp đỡ lẫn nhau, cho nhau những nụ cười khích lệ, hay giọt nước mắt an ủi. Hãy cùng nhau trải nghiệm những hợp tan, buồn vui của một kiếp người. Bởi lẽ có thể còn ngày mai để gặp lại, cũng có thể chẳng bao giờ được trông thấy mặt nhau. Cuộc đời vẫn luôn như thế, đổi thay như ruộng bể nương dâu, ôm giữ trong mình bao điều bí mật không thể biết trước.

5. Giải thích về sự lịch thiệp như thế nào?
Phật giảng rằng: “’Xin lỗi’ là một sự chân thành, ‘Không sao!’ là một phong thái. Nếu con đã ‘Xin lỗi’ một cách chân thành, nhưng lại không được đền đáp lại bằng phong thái ‘Không sao’ thì chỉ có thể nói rằng đối phương là kẻ vô tri và thô tục”.
Cảm ngộ: Cớ chi phải dùng thước đo của người khác để ướm vào bản thân mình? Mỗi người sinh trưởng trong những hoàn cảnh khác nhau, tiếp xúc với những người khác nhau và có những trải nghiệm khác nhau. Vậy nên thước đo của bạn và người khác là hoàn toàn khác nhau.
Đó là còn chưa kể tới nhân duyên, ân oán bao đời mà con người không được phép nhớ lại. Trong cõi mê này sao có thể biết được đâu là đúng, đâu là sai? Nên cứ làm những điều mà bạn cần làm. Nếu không được báo đáp lại cũng chẳng hề gì. Cùng lắm chỉ là bạn đang gặp phải một người không có giáo dưỡng mà thôi.

Trong cõi mê này sao có thể biết được đâu là đúng, đâu là sai? Nên cứ làm những điều mà bạn cần làm. Ảnh minh họa: pinterest.com

6. Làm thế nào để cân bằng giữa hạnh phúc và bi thương?
Phật giảng rằng: “Mỗi người chỉ có một trái tim, nhưng lại có hai ngăn. Một ngăn chứa niềm vui, một ngăn đựng nỗi buồn. Đừng cười lớn tiếng, nếu không sẽ khiến bi thương bên cạnh thức giấc”.
Cảm ngộ: Buồn vui như hình với bóng, như hai người bạn sát cánh bên nhau chẳng rời. Khi nếm vị ngọt của hạnh phúc mới biết thế nào là vị đắng của bi thương. Khi quằn quại trong nỗi đau da diết mới biết thế nào là hạnh phúc êm đềm.
Vậy nên cội nguồn của bi thương chẳng phải hạnh phúc hay sao? Nếu không biết thế nào là hạnh phúc thì cũng chẳng biết thế nào là bi thương. Quá đắm mình vào hạnh phúc ngắn ngủi nơi thế gian sẽ khiến bi thương thức giấc. Bởi lẽ cõi hồng trần chỉ là điểm dừng chân của con người chúng ta mà thôi.

7. Như thế nào mới được gọi là “Chân chạm đất” (Thực tế)?
Phật giảng rằng: “Chỉ cần chân của con vẫn đứng trên mặt đất, thì con đừng coi nhẹ bản thân. Chỉ cần con vẫn còn sống trên trái đất này thì đừng coi bản thân mình quá vĩ đại”.

Cảm ngộ: Làm người không nên tự ti, cũng không nên tự phụ về bản thân mình. Bởi lẽ con người là tinh anh của vạn vật, nhưng lại không phải là cái rốn của vũ trụ.
Sống giữa nhân gian chúng ta hãy biết trân trọng những gì mẹ Thiên nhiên ban tặng. Mẹ Thiên nhiên luôn yêu thương và chở che cho chúng ta. Những cơn mưa ngọt lành, những dòng sông, con suối cho chúng ta giọt nước mát. Mỗi sớm mai ông mặt trời lại mỉm cười, ùa vào khung cửa gọi chúng ta thức giấc. Những hàng cây xanh chăm chỉ cung cấp cho chúng ta bầu không khí trong lành. Vạn sự vạn vật dường như đều sinh ra khiến cuộc sống của chúng ta thêm thi vị, ý nghĩa. Lẽ nào những điều đó lại là ngẫu nhiên? Mẹ Thiên nhiên trân trọng chúng ta như vậy, sao bạn còn thấy buồn?
Thế nhưng đứng trước vũ trụ bao la thì trái đất không bằng một hạt bụi giữa vô vàn dải ngân hà bao la. Vũ trụ luôn tồn tại vĩnh hằng như vậy từ hàng trăm triệu năm qua. Còn con người chúng ta có mấy người thọ được 100 tuổi? Công danh lợi lộc và tri thức và những điều chúng ta thấy tự hào liệu có đủ để chúng ta tự phụ khi đứng trước vũ trụ huyền bí này được sao?

Làm người không nên tự ti, cũng không nên tự phụ về bản thân mình. Ảnh minh họa: pinterest.com

8. Có người nói tình yêu sẽ phôi pha theo thời gian, có phải vậy không?
Phật giảng rằng: “Tình yêu khiến con người quên mất thời gian, thời gian cũng sẽ quên đi tình yêu”.
Cảm ngộ: Khi hai trái tim ngừng đập, như hai trường không gian của những đôi tình nhân say đắm nồng nàn hòa tan vào nhau, thời gian dường như ngưng đọng, dường như đứng im.
Nhưng những hồi hộp, xao xuyến, đam mê, đắm say ấy có thể kéo dài mãi mãi? Mãi mãi là bao nhiêu năm? Mãi mãi là bao nhiêu đời, bao nhiêu kiếp? Con người luôn ở trong vòng quay luân hồi và liên tục khoác những bộ xiêm y khác nhau, diễn những vai khác nhau trên sân khấu cuộc đời. Thời gian không ngừng trôi, xóa nhòa những ký ức của đời trước, kiếp này. Chỉ có con người vô tình hay cố ý không muốn hiểu. Nhưng tình yêu đâu có thể sống mãi cùng thời gian?
9. Hai người yêu nhau mà không đến được với nhau thì làm thế nào?
Phật giảng rằng: “Không đến được với nhau thì không đến được với nhau. Hãy trân quý hơn mỗi lần gặp gỡ”.
Cảm ngộ: Con người đến với nhau vì duyên, kết đôi thành lứa vì nợ. Duyên tụ mới gặp, duyên tán thì tan. Ngàn năm nay chẳng phải đã có vô vàn câu chuyện tình yêu đẹp nhưng dang dở như vậy hay sao? Có biết bao kẻ si tình “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”. Họ vẫn đau đáu niềm thương nhớ về những kỷ niệm tình yêu êm đềm, ngọt ngào khi xưa. Thậm chí có người còn vì vậy mà không thể thực sự sống hạnh phúc bên người bạn đời hiện tại của mình. Người nơi đây mà tâm hồn lại ở nơi nao?
Làm như vậy liệu bản thân mình có được hạnh phúc? Người bạn đời kết tóc se tơ, ngày đêm đầu ấp vai kề bên chúng ta liệu có thấy chạnh lòng và cô đơn, trống vắng?
Những gì đã qua thì hãy để nó qua đi. Hãy biết trân trọng hơn những gì mình đang có, trân quý hơn mỗi cơ duyên hội ngộ tương phùng!


Minh Nguyệt
www.dkn.tv

Như Chào Hỏi Xuân - Đỗ Công Luận