Trưa nắng gắt, kẹt phà. Hàng chục xe khách xe tải nối đuôi nhau chờ ở làn đường không ưu tiên. Tảo rời xe đò vào một quán cơm bên đường. Quán thưa khách. Nghe gọi thức uống, bà chủ quán mang ra trái dừa lạnh cắm ống hút đặc lên bàn, nhìn chăm mặt khách, đoạn xởi lởi, kêu :
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Saturday, December 2, 2023
Gió Cuối Năm - Mường Mán
Đi Bộ Cho Sức Khoẻ Và Sắc Đẹp
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong
nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh
hoạt tự nhiên.
Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm,
kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn
rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
1-Đi bộ giúp tim khoẻ
3- Giúp cân bằng cân nặng.
4- Đi bộ ngăn ngừa bịnh mất trí nhớ.
5-Đi bộ tốt xương
6- Đi bộ giúp dáng đẹp
7- Đừng Quên Cánh Tay
8-Thúc đẩy hấp thụ sinh tố D
Friday, December 1, 2023
Con Là Nợ, Vợ Là Oan Gia, Chồng là Chi? - Hoàng Thị Quỳnh Hoa
Ta vẫn thường
nghe thiên hạ ta thán mỗi khi cơm không lành canh không ngọt trong gia đình: “Con
là nợ, vợ là oan gia.” Vậy chồng là gì? Sao lại chỉ nói đến vợ và con thôi?
Chẳng lẽ ông chồng không lúc nào gây rối cho gia đình? Người đàn ông thường lắc
đầu lẩm bẩm, “Con là nợ, vợ là oan gia.” Người làm vợ âm thầm cay đắng nhận
mình là oan gia! Nhưng đó là ngày xưa. Ngày nay nam nữ bình quyền. Người vợ
cũng biết lên tiếng mắng mỏ ông chồng là nghiệp báo, là cục nợ đời! Thật là bất
công khi vợ và con bị rủa là oan gia, là nợ mà ông chồng thì thong dong đứng
ngoài vòng thị phi! Xã hội Việt Nam ảnh hưởng văn hóa Tàu quá sâu đậm, nhất nam
viết hữu, thập nữ viết vô! Nghe có lọt màn nhỉ không? Xã hội bất công cho rằng
đàn ông có quyền có năm bảy lá gan, lá ở cùng vợ, lá toan cùng người. Đàn bà
chính chuyên thì chỉ một chồng thôi. Đàn bà đời nay đòi bình đẳng với nam giới
trên mọi phương diện nhưng không muốn bình đẳng trên phương diện này, không muốn
có năm bảy lá gan như đàn ông!
Từ lâu rồi,
câu “con là nợ, vợ là oan gia” vẫn ở cửa miệng mọi người mà sao thiên hạ vẫn muốn
rước oan gia vào mình, vẫn muốn nhiều con, nhiều nợ! Ai lập gia đình mà muộn
sinh con thì vội vàng đi cầu tự, xin con nuôi! Câu “con là nợ, vợ là oan gia”
được đưa vào từ điển nữa. Tự điển giải nghĩa: Gặp cảnh vợ con không ra gì, coi
vợ con là những vướng bận, ràng buộc, gây khó chịu cho mình và có nhiều ông chồng
muốn cởi bỏ những vướng bận ấy. Còn vợ mà gặp ông chồng không ra gì thì sao, có
muốn vất đi không? Cũng có bà muốn vất đi khi cảm thấy chồng mình là “gừng với
vôi”:
Chị em ơi
người ta trông thấy chồng thì mừng
Sao tôi
trông thấy mặt chồng thì nó như gừng với vôi
Chồng gì
anh, vợ gì tôi,
Chẳng qua
là cái nợ đời chi đây!
Mà đã là
cái nợ đời thì không ai tránh được nên con trai vẫn kiếm vợ và con gái vẫn kén
chồng. Khi hiểu ra: “Chồng con là cái nợ nần, Thà rằng ở vậy nuôi thân béo mầm”
thì đã lòi ra nhiều cục nợ rồi. Nợ càng thêm nợ nhưng phần đông cố gắng chịu đựng
vì sợ sẽ gặp lại ở kiếp sau để trả nợ tiếp, cả vốn thêm lời, nên chịu khó trả nợ
kiếp này cho xong, không muốn gặp lại mà khi chết cũng không muốn dính dáng chi
đến cục nợ đời nữa! Tôi được biết chuyện một gia đình bàn bạc đi tìm mua đất
sanh phần cho cha mẹ. Con cái chọn được chỗ đất tốt cho cha mẹ cạnh nhau thì
vui lắm nhưng bà mẹ giảy nảy: “Thôi thôi, cả đời mẹ sống với ông mệt mỏi lắm rồi,
khi chết mẹ không muốn nằm gần một bên!” Vợ chồng là tiền duyên, con cái là nợ
cũ! Không duyên không lấy, không nợ không theo! Ngày tôi học ở Mỹ, bạn Mỹ hỏi dating ở
Việt Nam như thế nào. Khi nghe tôi nói không có chuyện dating, cha
mẹ đặt đâu con ngồi đấy thì tụi nó la lên nhưng sau khi nghe tôi nói rõ thời
cha mẹ tôi trở về trước con gái chỉ đi học để biết đọc biết viết thôi vì còn phải
học công dung ngôn hạnh, học làm dâu, học thờ chồng, nuôi con... Người con gái
lớn lên biết rằng mình sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài người cha mẹ chọn
nên không đòi hỏi nhiều, không mơ mộng nhiều. Họ ngoan ngoãn về nhà chồng, vui
với bổn phận. Mà nhờ vậy ngày trước không có chuyện ly dị. Mấy cô bạn Mỹ suy
nghĩ một hồi rồi gật gù bảo nhau: “Arranged marriage” thế mà hay, không phải cực
nhọc đi kiếm đối tượng mệt quá! Theo một kết quả trưng cầu ý kiến (survey) ở Mỹ
thì một cô gái hôn 79 cậu trước khi kết hôn (Jan. 29, 2017).
Edgar
Cayce, nhà tiên tri Mỹ của thế kỷ 20, nói rằng vợ chồng là duyên nghiệp, phải gặp
nhau để trả nợ nhân quả cho nhau. Bác sĩ tâm thần Brian Wise cũng kết luận vợ
chồng không phải ngẫu nhiên mà gặp. Ông nói một người có nhiều đối tượng gặp gỡ
vì đã gây nhân duyên với nhiều người qua nhiều đời, nhiều kiếp cho nên ở kiếp
này có thể gặp nhiều đối tượng để thương yêu, để trả nghiệp. Người nào hên nên
vợ nên chồng với đối tượng số một (soulmate1) thì gia đình êm ấm, hạnh phúc trọn
đời. Không may kết duyên không đúng đối tượng thì một trong hai người sẽ bứt ra
đi tìm đối tượng số một. Vậy nên người đời không nên vội kết án hành vi của những
người nhiều vợ, nhiều chồng, nhiều người yêu. Không ai muốn làm những chuyện xã
hội chê cười, chẳng qua là họ tìm cách trả nợ cho nhau mà thôi. Không có người
nào tốt quá, cũng không có người nào xấu quá, mọi người hành xử theo nghiệp dẫn.
Nhưng cũng không thể đổ hết cho nghiệp. Có Trời mà cũng tại ta! Con người cũng
có tự do trong việc lựa chọn của mình. Mình làm chủ trong mọi quyết định, tâm dẫn
đầu, tâm tạo tác. Theo Phật giáo thì không những vợ chồng, con cái là kết quả của
một mối nợ tiền kiếp mà, ở trên Cõi Ta Bà này, mối quan hệ nào -- thân tộc, bạn
hữu, đồng nghiệp thân sơ... – cũng đều do duyên nợ từ nhiều đời nhiều kiếp mà
hình thành. Muốn giữ cho mối quan hệ được tốt đẹp thì cá nhân phải chịu khó vun
xới, tô bồi chứ không phải tự nhiên mà được đối xử tốt. Quan hệ mẹ chồng nàng
dâu thường không đẹp và đã có bao nhiêu ca dao tục ngữ nói đến mối quan hệ
không đẹp này. Người ta ví von mẹ vợ là con khỉ già, mẹ chồng là con đười ươi
không còn trẻ. Nhưng cũng có nàng dâu ăn ở thuận thảo được mẹ chồng thương yêu
hơn con gái cho nên ca dao cũng có câu:
Ví dù còn
có kiếp sau
Mẹ xin trở
lại làm dâu cho mày!
Những nàng
dâu được mẹ chồng trân quý như thế này chắc hiếm lắm! Mà thời buổi chat.com này làm gì có chuyện
mẹ chồng nàng dâu nữa. Mà ngược lại, mẹ chồng nể sợ con dâu là chuyện bình thường.
Ca dao tục ngữ cũng thường ca ngợi tình yêu nam nữ ở xứ ta rất thú vị:
Đi đâu cho
thiếp theo cùng,
Đói no thiếp
chịu, lạnh lùng thiếp cam!
Thương nhau
mấy núi cũng trèo,
Mấy sông
cũng lội, mấy đèo cũng qua!
Chừng nào
cho sóng bỏ gành
Cù lao bỏ
biển anh mới đành bỏ em.
Nếu vì khác
tôn giáo không được gần nhau thì người đời cũng cầu xin giùm cho đôi lứa:
Amen, lạy Đức
Chúa Trời
Xin cho bên
đạo bên đời lấy nhau!
Lấy được
nhau rồi là đã tu bao nhiêu kiếp:
Tu trăm năm
mới đi chung thuyền,
Tu ngàn năm
mới chung chăn gối
Chung chăn
chung gối rồi mới khám phá ra người kia không hẳn là người trong mộng! Người
trong cuộc tưởng chừng như bị lừa và khi gặp cảnh cơm không lành, canh không ngọt
thì người chồng than vãn “Con là nợ, vợ là oan gia.” Vợ thì chu chéo:
Chồng gì
anh, vợ gì tôi.
Chẳng qua
là cái nợ đời chi đây!
Thành vợ thành chồng phải vừa có duyên vừa có nợ, duyên mà không nợ, nợ mà không duyên cũng không nên vợ nên chồng được nên sự lựa chọn khôn ngoan là không lựa chọn gì cả. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà, không sai chạy vào đâu được. Cho nên nếu không may, một ngày đẹp trời cảm thấy con là nợ, vợ là oan gia, chồng là nghiệp báo thì cũng nên nương nhau mà trả món nợ đời cho trọn kiếp!
Vỹ Dạ 19, tháng 8, 2023
Nguyên Ngọc Hoàng Thị Quỳnh Hoa
Chỉ Có Một Tấm Lòng - Sương Lam
Tuần rồi người viết tường thuật những niềm vui của những người cao niên ở Portland qua các sinh hoạt vui nhộn của ngày sinh hoạt Mừng Lễ Thanksgiving của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên ở Portland (Nhóm SHNVCN Portland) để quý vị này có được một ít phút giây ấm lòng, vui vẻ khi thấy mình được làm "movie star" trong những youtube do người viết thực hiện cho Nhóm SHNVCN Portland.
Người già thường hay tủi thân, đau buồn
khi con cháu dần dần quên sự hiện diện của ông bà, cha mẹ trong đời sống
hằng này vì ai cũng bận rộn với sinh hoạt riêng tư của mình. Đặc biệt
ở Mỹ con cháu thích sống biệt lập để có đời sống tự do
hơn là sống chung với cha mẹ, nên đa số những người cao niên ở Mỹ thường sống
"chỉ có hai chúng mình thôi nhé" trong ngôi nhà rộng thênh thang hay
sống âm thầm lặng lẽ nơi viện dưỡng lão.
Nhiều người đã ví von "Xứ Mỹ là thiên đường của tuổi trẻ nhưng là địa ngục của tuổi già.", không biết có đúng không?
Người viết xin có lời mừng cho quý vị cao niên được sống
chung với con cháu trong tình cảm gia đình của văn hoá Việt Nam ngày
xưa.
Người viết cũng là người "không còn trẻ nữa" nên cảm thông tâm tình của quý vị cao niên nên đã có ý nghĩ lập ra khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo để quý vị cao niên có được những ít phút giây thư giãn, an lạc tinh thần khi đọc những lời tâm tình và những câu chuyện thiền ngắn gọn do người viết, một người cùng một lứa tuổi không còn trẻ nữa " như họ đã viết như là đang nói chuyện với họ vậy đó.
Cũng thật là phúc duyên cho người viết được tâm tình với quý vị cao niên cùng một tâm cảm như mình vì người viết thật tình cũng được vui khi có người đến gặp và nói với tôi rằng: "Có phải chị là Sương Lam, tác giả viết mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần trên Oregon Thời Báo? Tôi đã đọc và thích những bài viết của chị vì đã giúp tôi có được một ít phút giây thư giãn tinh thần. Hôm nay được gặp chị, nhìn chị cũng còn trẻ so với tuổi của chị và chị viết những bài thơ hay lắm đấy! "
Mèn ơi! Vui quá! Tôi cũng vui luôn vì có người nói những lời từ ái
này với tôi. Ai mà không thích nghe những lời nói dễ thương này, nhất
là "phe kẹp tóc" như tôi, phải không Bạn?
Và tôi vẫn tiếp tục viết bài vào mỗi tối thứ hai dù rất mệt cho đến
ngày nay vì ít ra tôi cũng đã làm được việc theo ý nguyện của
mình từ lâu bây giờ đã thực hiện được. Smile!
Người xưa thường
nói: “Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định” người viết tạm hiểu là “Mỗi một miếng
ăn miếng uống, mỗi một sự việc nào cũng đều đã được trời định sẵn trước rồi”.
Tôi cũng lại nghe
nói: “Tu một trăm năm mới được đi chung một chiếc thuyền. Tu một ngàn năm
mới nên duyên chồng vợ”
Mèn
ơi! Không biết các câu nói trên có đúng không, chứ khi xem phim kiếm hiệp
Hồng Kông hay phim tình cảm xã hội Đại Hàn, bạn và tôi thường nghe những nhân vật
chính trong phim khi gặp cảnh trái ngang, trắc trở thường hay nói “Xin hẹn lại
kiếp lai sinh” hoặc là “Xin hẹn lại kiếp sau để chúng mình gặp
lại nhau”, chứ đâu cần phải chờ đến một trăm năm để được cùng đi
chung một chiếc thuyền, hay một nghìn năm để được cùng làm đám cưới nên duyên
chồng vợ. Lâu quá trời!
Người viết dài
dòng văn tự để mở đầu câu chuyện cho vui mà thôi chứ người viết là một Phật tử
nên luôn luôn tin tưởng mọi việc trên đời đều là do duyên nghiệp
mà ra.
Có những thuận
duyên và cũng có những nghịch duyên. Nếu gặp thuận duyên thì vui vẻ, hòa
hợp, thương mến nhau. Nếu gặp nghịch duyên thì buồn phiền, chia rẽ, oán
ghét nhau. Nếu chúng ta cùng gieo duyên lành thương yêu, quý mến nhau thì
chúng ta sẽ được cùng nhau sống chung hoà bình vui vẻ, tâm ý hòa hợp. Nếu
chúng ta lở tạo nghiệp xấu do tham, sân, si thì chúng ta sẽ sống trong chiến tranh
thù hận, oán ghét nhau. Chúng ta ai cũng muốn yêu thương và được yêu
thương cả, nhưng vì các ác nghiệp tham, sân, si, mạn, nghi, ác, kiến kia đã dẫn
dắt chúng ta làm những điều sai trái, tạo nên những ác nghiệp và những nghịch
duyên làm cho ta phải sống “Khổ” như nhà Phật đã dạy.
Xét lại
trong thân tình gia đình cha mẹ, con cái, anh chị em, thân nhân của chúng ta, tại
sao có cha mẹ may mắn có phúc có con cái hiếu để thương yêu giúp đỡ cha mẹ, lại
cũng có cha mẹ bất hạnh vô phúc gặp con cái bất hiếu gây phiền buồn đau khổ cho
mẹ cha? Có gia đình anh chị em hòa thuận nhau nhưng cũng có gia đình anh chị em
ghét bỏ nhau?
Nhiều người cho rằng tiền bạc, vật chất đã tạo nên sự thương yêu hay oán ghét đó. Điều này chưa hẵn là đúng vì cũng có nhiều gia đình giàu sang, danh vọng đầy đủ nhưng vẫn sống không có hạnh phúc, vẫn oán ghét thù hận nhau. Đời sống của những gia đình thuộc hoàng gia quý tộc Anh Quốc hay của nhiều quốc gia khác trên thế giới đã cho ta thấy điều này là sự thật. Bên cạnh những giá trị của vật chất, tiền bạc, còn có giá trị của tình cảm, tâm linh, đạo đức nữa. Nhiều khi những giá trị tình cảm, tâm linh, đạo đức này lại có ảnh hưởng nhiều, lại quyết định cả cuộc đời của bạn và tôi. Bạn có đồng ý chăng?
Riêng cá nhân người
viết, nhờ có phúc lành được gieo duyên với Phật pháp, trải qua bao sóng gió của
cuộc đời và theo với tuổi đời, trong hạnh phúc hay trong đau khổ, người viết chấp
nhận những gì đã xảy ra trong cuộc đời của mình, cố gắng tu tập hạnh lành,
tránh làm việc ác, như người viết đã tâm tình trong bài viết “Âu cũng là duyên
nghiệp” trước đây của tôi.
Và cũng với tâm ý đó, người viết đã cố gắng “Do the best I can” trong việc tạo niềm vui cho mình, cho người để chúng ta sống cuộc đời an vui, tươi đẹp hơn trong cõi hồng trần.
Nhờ duyên lành, người viết đã lập được khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn để tâm tình, để chia sẻ những gì người viết biết được, đọc được, sưu tầm được qua sách vỡ, qua internet, qua email bạn gửi để chúng ta cùng có được một niềm vui nho nhỏ trong ngày. Dĩ nhiên sự hiểu biết về Phật pháp, về thiền định, về khoa học kỹ thuật, về văn học nghệ thuật, về nhiều vấn đề khác nữa của người viết rất giới hạn vì có những bậc cao minh thức giả khác hiện đang có mặt ở nơi đây, nhưng họ “không” hay “chưa” xuất hiện mà thôi. Chúng ta hãy chờ họ xuất hiện nhé. Mong thay!
Người viết
chỉ xin làm:
“Tôi xin làm đốm lửa.
Một đốm lửa nhỏ thôi.
Sưởi ấm tình cô lữ
Nơi xứ lạ quê người
Mộng tầm thường bé nhỏ
Làm đốm lửa, vầng
mây
Làm thuyền xưa,
hoa nụ,
Chấm phá bức
tranh quê »
(Thơ Tôi Xin Làm của Sương Lam)
Được tâm tình với thân hữu, với độc giả bốn phương, nhất là với quý vị
cao niên ở Portland là niềm vui trong ngày mà người viết đã chọn.
May mắn thay, có những thuận duyên đã đến với người viết trong khi phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn này. SL xin kể cho bạn nghe nhé.
1. Thứ nhất là ban điều hành ORTB đã cho phép SL được « khẩn hoang lập ấp » trong giang sơn của ORTB, nhờ thế SL có được một khu vườn nho nhỏ MCTN trên ORTB. Quý vị này luôn luôn dành mọi sự ưu ái đặc biệt để SL được tự do canh tác khu vườn này trong suốt 14 năm qua. Xin cảm tạ lòng ưu ái của ban điều hành ORTB.
2. Thứ hai là «phu quân» của người viết, tuy không phải là người thuộc giới «văn thơ nghệ sĩ», nhưng vẫn âm thầm ủng hộ và khích lệ cho «nội tướng» của mình đi làm những việc thiện lành, đem niềm vui nụ cười đến cho mọi người trong lúc «tuổi không còn trẻ nữa» Nói vậy chứ tôi phải «an việc nhà» xong rồi mới đi «lo việc thiện hạ » được để không bị ông xã «càm ràm». Xin cám ơn «tướng công».
3. Thứ ba là độc giả bốn phương trên «cõi ảo internet» và quý vị nam nữ cao niên ở «cõi thật Portland» đã đón nhận và chịu khó theo dõi tâm tình của SL trên ORTB hằng tuần. Có nhiều cụ bà, nhiều cụ ông trong khi đi chợ mua sắm, ăn uống, hay đi sinh hoạt cộng đồng đã đến gặp người viết và nói lên lời ái ngữ, khích lệ tinh thần người viết. Thật rất cảm động. Thật rất vui mừng. Xin cảm ơn quý vị độc giả mục MCTN.
Xin mời xem youtube "Chỉ Có Một Tấm Lòng" do người viết thực hiện thay cho lời cảm ơn của tôi đến những người bạn đồng tâm cảm để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay.
Youtube Chỉ Có Một Tấm Lòng
https://www.youtube.com/watch?v=F5hwCY-DTY0
https://www.pinterest.com/pin/801640802449053979/
Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm
an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới
internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 690-ORTB 112923)
Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
Còn Rưng Dòng Lệ - Hàn Thiên Lương
Bao
năm rồi chưa lành vết khâu
Mắt em còn rưng dòng lệ sầu
Lòng
anh vẫn buồn hiu hắt
Vì quê
nhà lâm cảnh biển dâu!
Hãi
hùng thú rừng tràn phố thị
Khiến
lê dân im bặt tiếng cười
Bao
anh hùng lâm vòng lao lý
Rất
nhiều người bỏ xứ ra khơi!
Quê
hương ai chẳng nhớ không thương
Vì thú dữ gây lắm tai ương
Phải
lìa xa đau từng khúc ruột
Mắt
rưng rưng rơi giọt lệ buồn !
Năm mươi năm vết thương còn đó
Mà nay
sương đã điểm mái đầu
Phố
phương vẫn rợp màu cờ đỏ
Cúi mặt
đi lòng ấp nỗi sầu!
Một
thuở anh đọa đày ải Bắc
Em sầu
khắc khoải ở phương Nam
Nhớ
nhau đau thắt hồn ly cách
Biết
nói gì đây chỉ khóc thầm !
Giờ
đây ta sống dời ly xứ
Canh
cánh bên lòng nỗi nhớ thương
Vui gì
đâu cuộc đời cô lữ
Ngày
tháng trôi qua vạn nỗi buồn !
29-11-2023
Hàn Thiên Lương
Chuyện Về Anh Chủ Quán Thịt Chó
Câu chuyện về anh chủ quán thịt chó. Anh ta tên là Đảng, biển
hiệu quán, anh ghi rõ to là "Chó Đảng".
Từ FB Tống Văn Xuân
Thursday, November 30, 2023
Đức Phật Dạy: Cuộc Sống Mệt Mỏi Một Nửa Là Vì Sinh Tồn, Nửa Còn Lại Vì Dục Vọng

















