Chỉ cần bạn đi chăm sóc một người già
không thể tự chủ được vệ sinh cá nhân, không cần nhiều, chỉ cần hai tháng thôi.
Bạn sẽ nhận ra rằng, cuộc sống tuổi già của mỗi người đều nhuốm màu "mưa
máu gió tanh". Lời này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng những ai từng trải qua đều
hiểu. Đó không phải là một tuổi già yên bình như trên phim ảnh.
Đó là những vết loét ép
ra khi trở mình, là sự kháng cự vô thức khi được bón cơm, là việc bài tiết
không thể tự chủ lúc nửa đêm, và theo sau đó là sự im lặng pha trộn giữa mệt mỏi
và bất lực. Hai tháng là đủ để bạn nhìn thấu bộ mặt chân thực nhất của sự già
nua. Nó lột bỏ mọi danh phận xã hội và thể diện, đưa một con người trở về với
những nhu cầu nguyên thủy nhất: được làm sạch, được cho ăn, được di chuyển.
Còn người chăm sóc,
trong sự lặp đi lặp lại của lao động và mùi cơ thể ngày qua ngày, sẽ dần cạn kiệt
kiên nhẫn và nhìn thấu những góc khuất u tối nhất của nhân tính. Sự bất lực về
thể xác chỉ là chương mở đầu, sự giằng xé về nhân tính mới là vở kịch chính.
"Trước giường bệnh
lâu ngày", thứ bị thử thách chưa bao giờ chỉ là lòng hiếu thảo. Đó là sự
tính toán xem ai bỏ tiền, ai góp sức giữa anh chị em; là ánh mắt đôi khi lóe
lên sự tê liệt và chán ghét của người bạn đời gắn bó lâu năm; là chính bản thân
người già, từ sự áy náy khi tỉnh táo đến sự cố chấp và giày vò khi lú lẫn.
Bạn sẽ nhận ra rằng,
tình yêu rất vĩ đại, nhưng sự mệt mỏi và vụn vặt có thể mài mòn mọi sự vĩ đại
đó. Những người thân mà bạn từng ngước nhìn, từng thấy họ mạnh mẽ và tinh tế,
trong vũng bùn cuối cùng của cuộc đời, có thể trở nên xa lạ đến mức không nhận
ra. Và chính bạn, sau một lần dọn dẹp chất thải nào đó, soi gương cũng chẳng thể
nhận ra người đang nhíu mày, mắt vằn tia máu kia là ai.
Cái gọi là "mưa
máu gió tanh" ấy, không thấy ánh đao kiếm, nhưng nhát nào cũng đâm vào
tim. Nó tiêu diệt ảo tưởng lãng mạn của bạn về việc "già có nơi nương tựa",
tiêu diệt sự ngây thơ khi bạn nghĩ rằng "chỉ cần có tiền thuê điều dưỡng
là giải quyết được". Nó làm bạn hiểu ra rằng, già nua là một cuộc hành
hình chậm chạp và không thể đảo ngược, còn người đồng hành là chứng nhân cùng
chịu hình phạt đó.
Vì vậy, đừng nhẹ nhàng
nói câu "già rồi thì vào viện dưỡng lão". Những người thực sự từng đến
đó mới biết, dù là cơ sở cao cấp đến đâu cũng không tránh khỏi việc chăm sóc
"tiểu tiện, đại tiện" cơ bản nhất, không tránh khỏi cuộc chiến về tôn
nghiêm khi một con người đối mặt với sự tước đoạt vô tình của thời gian.
Sự già nua thực sự bắt
đầu từ khi mất đi thể diện. Và tình yêu đích thực là khi đối phương không còn
chút thể diện nào, bạn vẫn sẵn lòng đối đãi bằng sự dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng
này cần một nguồn năng lượng khổng lồ chống đỡ. Nó có thể đến từ trách nhiệm,
cũng có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào bởi sự mệt mỏi vô bờ bến.
Người từng chăm sóc người
già sẽ biết sợ cái già, không phải sợ chết, mà là sợ một ngày nào đó mình cũng
phải ra đi trong hình hài như thế... sống theo cách đó, làm lụy đến người mình
yêu thương, cũng sợ rằng cuối cùng bản thân sẽ trở thành tâm điểm tạo ra sự
'mưa máu gió tanh' ấy. Khi còn có thể cử động, hãy đối xử tốt với bản thân một
chút. Khi cha mẹ còn đó, hãy dành thêm chút kiên nhẫn để ở bên cạnh họ. Đây
không phải là ủy mị, mà là một chút lòng từ bi đối với những người đang trên
hành trình này sau khi đã nhìn thấy phong cảnh nơi cuối con đường.
Cuối cùng sẽ có một
ngày chúng ta hiểu ra rằng: Đề thi cuối cùng của
cuộc đời không phải là làm sao để sống huy
hoàng, mà là làm sao để rời đi một cách có tôn nghiêm và ít gây ra bão giông nhất
có thể.
Chơn Không

No comments:
Post a Comment