Hồi nhỏ, tôi đã từng
nghĩ mâm cơm gia đình là một điều hiển nhiên, một nghi lễ bất biến. Chiều nào
cũng vậy, cứ tầm năm sáu giờ, cả nhà chúng tôi lại quây quần bên chiếc bàn gỗ
cũ. Mùi cá kho tộ của mẹ thơm lừng gian bếp. Ba tôi, sau một ngày làm việc, sẽ
kể vài câu chuyện vui. Chị Hai thì líu lo về những chuyện ở trường.
Những lý do nghe có vẻ rất
chính đáng. Cuộc sống hiện đại mà, ai cũng bận rộn. Nhưng tần suất lời từ chối
ngày một dày hơn. Mâm cơm cứ vơi dần, không phải vì nhà thiếu thốn, mà vì thiếu
người ăn.
Mẹ tôi vẫn nấu, nhưng bà bắt
đầu nấu ít lại. Những món cầu kỳ ngày xưa được thay bằng các món đơn giản hơn.
Bà nói cho đỡ mất công, nhưng tôi biết, trong lòng bà có một nỗi buồn không nói
thành lời. Ngọn lửa trong bếp dường như cũng bớt nồng nhiệt hơn trước.
Mâm cơm từ một nơi sum vầy,
dần trở thành một nghĩa vụ. Khi có đủ người, không khí cũng không còn như xưa.
Ba tôi, mệt mỏi vì công việc, dễ cáu gắt vì những chuyện nhỏ nhặt.
Chị Hai thì chê món này mặn,
món kia nhạt, chị nói trên mạng thấy người ta nấu ngon mà sao mẹ mình nấu không
ra gì.
Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến mức có thể nghe rõ tiếng nhai, tiếng bát đũa va vào nhau. Mọi người ăn thật nhanh, như để trốn thoát khỏi chính bữa cơm của gia đình mình.
-----
Hôm sau, tôi thấy mẹ đi chợ
từ rất sớm, nấu một bàn đầy những món mà cả nhà đều thích, hy vọng sẽ có một bữa
tối ấm cúng như xưa.
Mẹ không báo trước để cho cả
nhà bất ngờ, tôi thì thấy nghi nghi. Ngồi nhớ lại thì biết hôm nay sinh nhật mẹ.
Mà nghĩ lại, ba với chị tệ thật, sinh nhật mẹ cũng không nhớ.
Buổi chiều hôm đó, chị Hai gọi
điện báo có hẹn đi sinh nhật bạn thân đột xuất. Gần tối, ba cũng báo bận một cuộc
họp quan trọng không về kịp.
Chỉ còn lại tôi và mẹ, ngồi
trước một bàn đồ ăn thịnh soạn đang nguội dần. Mẹ không nói gì, chỉ lẳng lặng xới
cho tôi một chén cơm. Nhưng khi mẹ quay đi, tôi thấy bờ vai gầy của mẹ rung
lên. Bà đang khóc.
Bà gạt vội nước mắt, nhìn
tôi cười gượng: "Mẹ không sợ cực, mẹ chỉ sợ nấu ra không có ai ăn... Cái
nhà này, đến nỗi ăn với nhau một bữa cũng khó vậy sao?"
Câu hỏi của mẹ như một nhát dao cứa vào lòng tôi. Tôi chợt nhận ra, chúng tôi đã để mọi thứ đi quá xa. Chúng tôi đã xem sự hiện diện của nhau, sự chăm sóc của mẹ là điều hiển nhiên, để rồi mải miết chạy theo mối bận tâm của riêng mình.
-----
Sự tan vỡ của một gia
đình không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những xung đột lớn lao, từ những lời
chì chiết, mắng nhiếc.
Đôi khi, nó lại bắt đầu từ
chính mâm cơm, khi người ta không còn muốn ăn cùng nhau nữa. Người ta xem đó là
một thói quen cứng nhắc, một nghĩa vụ, chứ họ không nghĩ rằng đó là sự tự nguyện,
sự trân quý, sự yêu thương mà mỗi người cần có để kết nối với người thân trong
nhà mình.
Bởi vì khi họ từ chối một bữa
ăn, thực ra là họ đang từ chối dành thời gian, sự quan tâm và lắng nghe cho những
người thân nhất.
Hóa ra, để hàn gắn một
gia đình, đôi khi chẳng cần điều gì lớn lao. Nó bắt đầu đơn giản bằng việc,
chúng ta đặt điện thoại xuống, nhìn vào mắt nhau, và cùng nhau ăn bữa cơm.
Thường xuyên. Hỏi han. Quan tâm. Thế là đủ!
Nguồn: Vandieuhay.net

No comments:
Post a Comment