Sunday, September 20, 2026

Hai Bức Hình, Mẹ Và Con : 33 Năm Trước Và 33 Năm Sau

 
Bức ảnh xưa cũ nổi như cồn sau 33 năm


Theo trang tin Vintage, một nhiếp ảnh gia người Hungary đã vô cùng bất ngờ khi bức hình được ông chụp cách đây 33 năm bỗng dưng nổi như cồn trên mạng xã hội. Nhiếp ảnh gia tên Attila Manek cho hay, bức hình được chụp vào năm 1987 tại khu chợ Budapest. Và hai nhân vật trong tấm ảnh này là vợ và con gái của ông.


Bức hình xưa cũ tự dưng trở nên nổi tiếng bởi hai lý do. Đầu tiên là vẻ đẹp cuốn hút của người mẹ với góc nghiêng "thần thánh". Nhiều người dùng mạng nhận xét rằng người mẹ có nét giống với Công nương Diana quá cố. Lý do thứ 2 khiến bức hình thu hút sự chú ý đó là vẻ ngộ nghĩnh, đáng yêu của đứa trẻ đang gặm trái cây khi ngồi trong túi xách của mẹ.

Ông Attila Manek cho hay, ông không nghĩ rằng bức hình của mình lại được lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội sau 33 năm bởi một người dùng Facebook đã đăng tải nó. Nhiều người hâm mộ đã bày tỏ sự tò mò, thắc mắc không biết hình ảnh hiện tại của hai mẹ con giờ ra sao. Để đáp lại sự mến mộ của mọi người, Attila Manek quyết định tái hiện lại bức ảnh năm nào.


Được biết người mẹ tên là Marti và cô con gái tên là Eniko. Hai mẹ con đã thực hiện phiên bản đi chợ mới tại khu chợ Budafok. Attila cho biết hiện con gái ông đã 33 tuổi, đang là một nhà nghiên cứu hóa học. Người mẹ hiện làm việc cho một công ty y tế, đồng thời theo đuổi sở thích viết lách, dịch thuật.

                                                            Bức hình mẹ xách con đi chợ cách đây 33 năm bỗng nổi như cồn trên mạng: Mẹ giống Công nương Diana trong khi đứa trẻ thì quá đáng yêu - Ảnh 2.

Hình ảnh hiện tại của hai mẹ con, cũng đứng trong túi xách của mẹ

 

Nhiều người đã tỏ ra bất ngờ về vẻ ngoại hình hiện tại của 2 mẹ con. Bà vẫn Marti sở hữu nhan sắc mặn mà, còn cô con gái 33 tuổi của họ thì vô cùng trẻ trung và xinh đẹp, trông cô chỉ giống như thiếu nữ 20 tuổi mà thôi. Tấm hình mới này cũng đã nhận được nhiều lời khen ngợi và được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội.


Rõ ràng những bức hình trong quá khứ luôn gợi nhắc mọi người về những kỷ niệm đẹp. Việc tái hiện lại những thước hình trước đây cũng mang một ý nghĩa đặc biệt, có giá trị tinh thần rất to lớn.


Nguồn : Vintage

Mối Lo Của Con Người - Đào Văn Bình

 

Trong bài này tôi không bàn chuyện cao viễn mà nói chuyện thực tế của đời sống. Chư tổ nói rằng, “Phật pháp bất ly thế gian pháp”. Điều đó có nghĩa là giáo lý nhà Phật gắn chặt với cuộc sống của con người. Gắn chặt với cuộc sống nhưng phải hữu ích cho con người. Hữu ích cho con người ở đây là làm cho con người vơi bớt khổ. Phật giáo không khởi đi hoặc xây dựng trên nền tảng thần linh mà trên “Khổ Đế” tức sự thống ngự của khổ đau cho nên cứu cánh của Phật Giáo là cứu khổ hay làm cho con người vơi bớt khổ.

Một trong những khổ đau dai dẳng của kiếp người là sự lo sợ, lo nghĩ, lo phiền, ưu tư, sầu muộn. Biết bao nhiêu tài tử điện ảnh, ca sĩ, người mẫu nổi tiếng, tài sản vài trăm triệu đô-la. Tiền thì nhiều nhưng đầu óc trống rỗng, sống không lý tưởng cho nên buồn nản, chán đời uống thuốc an thần để “quên đời” cuối cùng chết vì thuốc an thần, thuốc giảm thống hoặc quyên sinh.


Trên thế gian này, không một ai mà không lo phiền. Nếu mặt hồ không còn gợn sóng thì con người mới hết lo. Do đó, nói chuyện “an nhiên tự tại” hay không lo nghĩ gì cả chỉ là ảo vọng. A La Hán là bậc đã đoạn trừ phiền não tức không còn lo sợ, lo nghĩ. Thế nhưng kể từ ngày Phật nhập niết bàn tới giờ có thêm ai đắc quả A La Hán nữa đâu? Cứ kiểm nghiệm lại coi, trong cuộc đời, chúng ta đã bao lần lo? Có lẽ cả ngàn vạn lần và rồi giờ này cũng đang lo, ngày mai sẽ lo, ngày mốt lo…rồi lo cho tới chết.

Lo không phải chuyện chơi. Nó giống như luật Sinh-Lão-Bệnh-Tử. Nó gắn chặt với kiếp người mà Phật Giáo gói gọn trong hai chữ “phiền não”.

Ông Dale Carnegie (1988-1955) thấy người Mỹ lo quá cho nên viết cuốn sách  “Quẳng Gánh Lo Đi và Vui Sống”. Cuốn sách này nổi tiếng khắp thế giới. Rồi ông nhạc sĩ Phạm Duy trước 1975 thấy người ta lo buồn quá cho nên sáng tác một bản nhạc vui trong đó có câu, “Sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi Tám.”


Lo là một trạng thái tâm lý không an tâm về một chuyện sắp xảy ra hay chưa xảy ra. Thí dụ:

- Tôi lo quá không biết kỳ thi này có qua khỏi không?

- Tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm, tôi lo quá.

- Mình vừa thất nghiệp, lo rồi đây gia đình sẽ găp khó khăn.

- Lúc đi quên khóa cửa sau, lo không biết nhà có bị trộm không?

- Tôi lo quá không biết về nhà có bị bố la rầy không?

- Tôi lo quá không biết bà xã có la rầy không. Kẹt xe về trễ cũng sợ bả ấy la.

- Ông cụ nằm nhà thương cho nên tôi lo quá.

- Thằng bé sắp thi vào đại học, tôi lo mất ăn mất ngủ.

- Vừa chồng tiền cho người ta, không biết công việc có êm xuôi không, tôi lo quá.

- Nhà xuống giá, có thể mất cả tỉ, tôi lo quá.

- Hôm qua mình lỡ lời, không biết xếp có giận không? Tôi sợ mất việc quá.

Nói tóm lại, tất cả những điều ở trên đều là chuyện chưa xảy ra, nhưng vì không an tâm hoặc liên tưởng tới một hậu quả xấu cho nên người ta lo.


Có bao nhiêu trạng thái lo?

Lo bạc đầu tóc.

Lo ngay ngáy

Lo ngày lo đêm.

Lo trong lo ngoài

Lo mất ăn mất ngủ.

Lo bằng lo sang sứ: Đi sứ sang Tàu ngày xưa là chuyện trọng đại, lành dữ chưa biết thế nào.

Song có những thứ lo rất “vô duyên” gọi là “lo bò trắng răng” như:

Lo trời sập.

Lo tận thế.

Chuyện gì cũng lo.

Chuyện gì cũng vơ vào.

Lo vớ vẩn.

Lo chuyện tào lao.


Tại sao lo?

Có rất nhiều nguyên do:

-Có thể là xã hội bất an, trộm cắp, đâm chém, giết người, khủng bố, mánh mung, lường gạt khắp nơi cho nên không chuyện gì yên tâm. Vào chỗ đông người lo khủng bố đặt bom. Đi máy bay sợ máy bay bị cướp hay phi công chán đời tự tử bằng cách lao xuống biển. Gửi xe sợ mất. Ra đường sợ cướp giật. Đi xa sợ trộm. Vào chợ, vào siêu thị sợ móc túi. Đồ ăn sợ pha hóa chất gây ung thư. Mua thị bò sợ thịt heo nái biến chế. Mua cà-phê sợ cà-phê giả. Mua gạo sợ gạo giả. Gửi tiền ngân hàng sợ mất. Hùn hạp sợ lường gạt. Giấy tờ sợ giả. Mua vàng sợ vàng giả. Đầu tư nhà sợ nhà xuống giá. Chứng khoán sợ tuột dốc. Ăn mặc bảnh chọe, đi xe hơi, giấy tờ xuất trình đầy đủ, nói năng “chắc như cua gạch” đề nghị hợp tác, giúp đỡ nhưng lại là “chuyên viên lường gạt”. Cho nên một xã hội ổn định, luật pháp nghiêm minh người dân sẽ bớt lo.

-Đời sống khó khăn, vật giá leo thang, lương bổng thấp kém, chưa biết ngày mai ra sao. Không lo sao được?

- Đất nước chiến tranh, cái sống cái chết cận kề. Con cái ở ngoài tiền tuyến, không lo sao được. Bộ gỗ đá sao?

- Công việc quá nhiều cho nên lo. Trên bàn một đống giấy tờ, điện thoại réo liên miên…không lo sao được?

- Làm tổng thống, thủ tướng báo chí tấn công tứ bề, dân chúng biểu tình, đối lập đòi “cưa ghế”, lo không?

- Tội phạm gia tăng, xã hội bất ổn, công nhân thất nghiệp, đầu tư sút giảm, nợ công ngập đầu, lo không? Chỉ bạo chúa mới không lo mà thôi.

- Báo bán ế, quảng cáo sút giảm, lấy tiền đâu để trả nhân công, phóng viên đây? Chủ nhiệm lo không?

- Đầu tư vào nghành dầu khí, giá dầu xuống dốc, mất cả tỉ đô-la trong chớp nhoáng như chơi, lo không?

- Ngay cả nơi thanh tịnh giải thoát nhất cũng có lo phiền. Chùa chiền ở Mỹ đều vay nợ để xây. Mỗi tháng đều trả tiền nợ ngân hàng gọi là “mortgage” trả 30, 40 năm mới hết. Phật tử thưa thớt một cái là thầy /ni sư trụ trì lo ngay ngáy. Chùa càng to, nợ càng to và sư càng lo. Cho nên chùa ở Mỹ gây quỹ liên miên, kêu gọi Phật tử đóng góp là vậy. Vì lo trả nợ cho nên lo kiếm tiền, tu hành là phụ, kiếm tiền là chính. Nói là “độ sanh” nhưng cầu siêu, cầu an, tụng đám ma  đều có giá biểu. Đi chân đất, áo chỉ ba bộ, ngồi trong tịnh xá đơn sơ hoặc hang động, tọa thiền dưới tàng cây Bồ Đề, bên bờ suối mà thành Phật. Chùa thật to, nệm ấm chăn êm, đầy đủ phương tiện, iphone, ipad, không phải vác bình bát đi ăn xin mỗi ngày…mà chẳng thấy ai thành Phật. Nguyên do chỉ vì lo kinh doanh kiếm tiến và kiếm danh nữa. 

Dường như ở hải ngoại này, đạo cao đức trọng không thể hiện bằng giới hạnh trang nghiêm, thanh tịnh giải thoát mà bằng kích thước của ngôi chùa. Chùa càng to, càng hãnh diện và cho rằng như thế là mình “đã thành chánh quả”. Ôi sức mạnh của đồng tiền và sự háo danh thật đáng sợ! Nó có thể đánh đổ tất cả mọi giá trị linh thiêng, thánh thiện trên cõi đời này. Và dĩ nhiên kiếm tiền và háo danh là nguyên do của phiền não, khổ đau, giành giật, bôi lọ, lật đổ, khai trừ, chém giết. Thế nhưng kiếm tiền và mua danh lại là một thứ “phiền não rất quyến rũ” ai cũng lao vào - kể cả những bậc mệnh danh là “thánh thiện”. Cho nên lo buồn nó gắn chặt với kiếp người một phần vì đồng tiền và háo danh.

- Tham vọng quá cho nên lo.

- Mẫn cảm quá. Tình cảm và trí tưởng tượng quá cao cho nên cái gì cũng xúc động, lo lắng.

- Trao phó trách nhiệm cho người thiếu tin cậy cho nên lo.

- Cầu toàn hay cẩn thận quá cho nên lo.

- Làm ẩu, tắc trách xong rồi mới thấy lo.

- Quá thương, quá cưng chiều ai hoặc vật gì nên lo. Nhiều ông vua không lo xã tắc ngả nghiêng, dân tình khốn khổ mà chỉ lo không biết quý phi của mình có vui không. Thương con chó quá, nó cảm cúm, sổ mũi, bỏ ăn là lo - còn hơn cả con ruột mình. Mua chiếc xe đắt tiền, lo không biết có ai ăn cắp, cọ quẹt, phá phách không, giữ gìn lau chùi, tưng tiu còn hơn cà bàn thờ ông bà. Mua bộ bàn ghế đắt tiền, không dám ngồi, chỉ để trưng chơi, lo không biết mấy thằng cháu chạy nhảy, nghịch ngợm có quẹt vào, làm dơ không.

- Làm ăn bất chính, bán buôn đồ giả, đồ lậu sợ cảnh sát tới nhà còng tay lúc nào không hay cho nên lúc nào cũng sống trong trạng thái bất an.

- Nhiểu kẻ thù quá cho nên lo.

- Tham nhũng, đục khoét ngân quỹ, ăn của đút, nhận phong bì, quà biếu nhiều quá…lo sợ có ngày báo chí phanh phui, cho nên đi cúng vái, khắp nơi cầu xin thánh thần che chở. Nhưng dù cầu nguyện thánh thần, đêm đêm ác mộng vẫn hiện về, lương tâm cắn rứt…sướng hay khổ đây?

- Có thể tại bố mẹ khắt khe, cay nghiệt quá. Con cái hễ làm trái ý, hoặc làm đổ vỡ cái gì thì mắng chửi, đánh đập cho nên tâm lý con cái lúc nào cũng lo sợ. Cho nên để con cái không sống trong lo sợ, cha mẹ không được mắng chửi, đánh đập con cái khi con cái phạm lỗi… mà nên ôn tồn khuyên răn chỉ bảo. Đánh vỡ một cái ly, cái bát, chai nước mắm…là chuyện nhỏ không đáng kể, không bao giờ la rầy con cái.

- Có thể bà vợ hay ông chồng hay cẳn nhằn, la mắng khi người phối ngẫu phạm lỗi, cho nên làm gì cũng lo sợ, tạo một trạng thái bất an trong gia đình.

- Vợ chồng sống với nhau thiếu “từ bi, hỷ xả” thiếu thông cảm, chi li từng chút, cho nên lúc nào cũng lo không biết có vừa lòng nhau không?

- Cha mẹ chồng, đối xử như thế không biết có đúng không, nàng dâu nào chả lo.

- Con gái đến tuổi trưởng thành chưa lập gia đình, lo ngay ngáy không biết “trái bom nguyên tử” này nổ lúc nào đây. Chừng nào nó yên bề gia thất mới hết lo. Nhưng sau khi nó lập gia đình rồi rồi, lại lo tới cháu nội, cháu ngoại. Tóm lại, lo cho tới chết. Các cụ gọi là “lo truyền kiếp”.

- Máu hung dữ nổi lên, đánh đập người ta. Về nhà bán xe, vay nợ chạy luật sư, vợ con cằn nhằn, lo đổ mồ hôi, hối không kịp.

- Vào facebook, vào các diễn đàn chửi bới hết người này tới người kia bị người ta chửi lại. Rồi nóng giận, không kiềm chế được, buông lời khiếm nhã, hăm dọa hoặc chụp mũ gây thù oán. Liệu trong lòng có yên không?

- Lái xe không chịu thực tập cho giỏi lại mua bằng cho nên không có khả năng điều khiển xe…cho nên xe tông vào nhà, lao vào em bé, cụ già, lao vào người qua đường giết người như trò chơi…vào khám nằm tù liệu có lo không? Lái xe giở thói yêng hùng, chạy vong mạng, qua mặt xe khác để “lấy le”, giành giật khách, xe lật xuống hố, tông vào lề đưởng, đâm vào xe khác…người chết, người bị thương, mất việc, tù tội. Chỉ nội lo không cũng bạc đầu.

- Gian lận Medical, Medicare, Medicaid, nuôi bệnh, cấp toa mua thuốc vô tội vạ hoặc không cung cấp đúng thuốc cho khách hàng, tiền vào thì nhiều nhưng họa trực chờ ngay trước cửa…lo không?

- Có tiền không chịu làm ăn buôn bán, gửi ngân hàng mà đem cho vay - dĩ nhiên nặng lãi. Con nợ vì lý do gì đó không trả hoặc chưa trả đúng hạn, lo không?

- Cửa hàng khách vắng teo, ế ẩm, lo không?

- Nông phẩm trồng ra, giá xuống thấp, phá sản như chơi, lo không?

- Từ ngàn xưa, người nông dân đã lo lắng công việc đồng áng như thế này, nghĩ mà thương:

Người ta đi cấy lấy công,

Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề.

Trông trời, trông đất, trông mây,

Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm.

Trông cho chân cứng đá mềm,

Trời êm, biển lặng mới yên tấm lòng.(Ca Dao)

- Rồi thì hạn hán mất mùa, lo không?

- Nuôi cá không nghe lời chỉ dẫn, nuôi dày đặc, cá thiếu dưỡng khí, sinh bệnh chết nổi lềnh bềnh, nguy cơ trắng tay…lo không? Cái lo này do lòng tham hoặc thiếu hiểu biết mà ra.

- Mình là chủ nhà hàng, khách sạn lớn sống bằng du khách, nay khủng bố tấn công, khu nghỉ mát vắng hoe, lo không?

- Tuổi già lo bệnh tật, lo cái chết kề cận, lo cô đơn không ai nuôi dưỡng.

- Không tiền lúc về già, lo không biết sống sao đây?

- Tiền của nhiều quá không biết chết đi, tiển chạy vào tay ai. Lo ngày lo đêm.

Nói tóm lại có trăm, vạn thứ lo trên cõi đời này.


Hậu quả của lo:

Nhìn người có mối lo ta biết ngay. Mặt ỉu xìu như hoa héo. Nếu có cười thì chỉ gượng gạo.

- Lo vừa vừa thì mất ăn mất ngủ, sức khỏe suy yếu.

- Lo quá sinh bệnh.

- Càng lo càng rối trí khiến thiếu minh mẫn để giải quyết vấn đề.

- Lo buồn nhiều quá không biết giải quyết cách nào, bèn lao đầu vào rượu chè, cờ bạc, xì ke ma túy khiến hủy hoại, chôn vùi cuộc sống.

- Hầu hết các bệnh đau bao tử/dạ dày đều do lo nghĩ mà ra.

- Lo quá thành khủng hoảng, hóa điên hoặc tự tử chết.


1) Cách chữa bệnh lo khi nó chưa phát ra:

Muốn bệnh lo không phát ra hay không nảy sinh tức phòng ngừa thì nên uống các loại “thuốc” sau đây:

- Sống dung dị, nhẹ nhàng, cởi mở.

- Tránh gây gổ, tranh luận vô ích.

-T ránh phát ngôn bừa bãi. Giữ gìn lời nói như “giữ gìn miệng lọ” để tránh bị công kich, phiền phức.

- Nhường nhịn.

- Biết xin lỗi khi mình có lỗi, kể cả cơ quan chính phủ, cấp lãnh đạo.

- Đừng khắt khe, cay nghiệt quá, cái gì cũng bắt lỗi, cũng khiển trách.

- Đừng cầu toàn.

- Biết bỏ qua, biết tha thứ.

- Tham vừa vừa thôi, đừng tham quá.

- Đừng gian lận, lừa đảo.

- Là cầu thủ bóng đá/túc cầu, hãy cứ kiếm tiền bằng tài năng của mình, đừng âm mưu “bán độ” kẻo có ngày ở tù.

- Cả các ông kẹ trong tổ chức FIFA và Liên Hiệp Quốc nữa, tham nhũng làm sao lọt con mắt của cả thế giới chứ?

- Làm bất cứ việc gì nếu biết phân công, giao phó trách nhiệm, đâu vào đó cũng bớt lo. Các cụ xưa nói, “Cẩn tắc vô áy náy

- Hướng dẫn tỉ mỉ cho cấp dưới, nhân công, người ăn người làm hiểu rõ trách nhiệm cũng bớt lo.

- Kỷ luật nghiêm minh, khen thưởng đúng mức khiến cơ quan, tổ chức đâu vào đó…cũng bớt lo.

- Đừng cố bám vào danh vọng, chức vụ, quyền thế mà mình đang có khi nó đã lung lay hoặc không thể níu kéo được. Khi mất rồi đừng nuối tiếc như Thạch Sùng tiếc của.

- “Công thành thân thối”. Từ chức đúng lúc cũng là điều tốt lành.

- Đừng tham công, tiếc việc.

- Thất bại là mẹ thành công. Nhiều khi “Tái Ông thất mã”. Trong rủi có cái may.

- Muốn không lo hoặc ít lo phải biết sợ, như sợ gây gổ, đôi co, tranh cãi. Sợ nơi tụ họp đông đảo, ăn nhậu tán láo. Sợ ăn gian làm dối, sợ vi phạm pháp luật, tham nhũng, làm hồ sơ giả mạo, bòn rút của công. Sợ tụ họp băng đảng làm ăn bất chính. Sợ dính dáng tới xì-ke ma túy, sợ bài bạc, sợ phòng trà ca vũ, sợ bia ôm, phòng tắm hơi và chỗ ăn chơi sa đọa. Sợ tình ái lăng nhăng khiến gia đinh đổ vỡ, vợ chồng có thể giết nhau vì ghen tuông. Sợ tranh giành gia tài, đất đai với anh em, thân bằng quyến thuộc. Sợ lời nói ngon ngọt, quyến rũ. Sợ những lời tỉ tê, đường mật, hứa hẹn hão huyền.

- Lái xe là sử dụng phương tiện giết người cho nên phải biết sợ. Đường trơn trượt, dốc núi, đèo cao… phải  cẩn thận kẻo lái ra nghĩa địa.

- Lái xe phóng bạt mạng, đua lượn trên đường phố để tỏ ta đây “anh hùng”, vui trong chốc lát mà hối hận suốt đời.

- Rượu vào mà lái xe là tự giết mình, giết người và cũng giống như người điên lái xe vậy.

- Biển động, dông bão thì nên ở nhà, liều lĩnh ra khơi không nghe lời khuyến cáo thì vợ con ở nhà sắm khăn tang là vừa.

- Sức mình không kham nổi thì đừng có nhận bừa, vừa hỏng việc vừa mất uy tín, có khi ở tù

- Phải biết sợ ở tù, sợ lôi thôi tới pháp luật.

- Rượu vào lời ra. Bàn nhậu là nơi gây ra biết bao tai họa. Cho nên phải thấy rượu là thứ  độc hại chẳng khác gì thuốc độc, gươm súng. Cho nên cổ nhân nói, kẻ có trí ngồi bên chén trà. Kẻ vô trí ngồi bên chén rượu. Chưa ai nói uống trà mà giết nhau bao giờ. Nhưng bên chén rượu thì cha con, anh em, cô chú, bạn bè thân thiết cũng giết nhau.

- Một năm một lần, sắp xếp để gia đình đi nghỉ mát, du lịch, thăm viếng các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử cho đầu óc thư thả. Hoặc đưa con cháu về quê thăm cha mẹ, bà nội bà ngoại. Khi đi du lịch người ta gần như trút bỏ phần nào phiền muộn và áp lực của công việc. Làm việc quần quật, không nghỉ ngơi là tự giết mình. Tổng thống Mỹ một năm biết bao lần đi nghỉ mát. Cứ ngồi ở Tòa Bạch Ốc bù đầu với công việc nội bộ và thế giới sẽ phát khùng. 

- Có chuyện gì lo buồn quá cứ chạy lên Chùa, ngồi đó cho tĩnh tâm rồi mọi chuyện tính sau.

Tôi bảo đảm nếu tất cả chúng ta “uống” các loại “thuốc” phòng ngừa nói trên thì bệnh lo có thể không tới hoặc có tới thì cũng rất nhẹ.


2) Cách chữa bệnh lo khi nó phát ra rồi.

Nếu bệnh lo đã phát ra rồi, chẳng hạn có người nói, “Tôi đang lo quá.” thì sao đây? Tới mức này rồi thì chỉ còn cách chữa trị theo pháp Phật. Mà pháp Phật màu nhiệm, công năng nhất vẫn là niệm Phật và quán chiếu lẽ Vô Thường. Có hai câu niệm:

- Nam Mô A Di Đà Phật.

- Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.

Hãy cứ niệm đi, niệm liên tục. Khi mối lo nhú ra thì cứ tiếp tục niệm để trấn áp nó. Khi mối lo từ từ thoái lui thì quán chiếu hơi thở (Quán Sổ Tức) để cho thân thể nhẹ nhàng, thảnh thơi. Khi không còn lo nghĩ nữa thì vẫn cứ niệm Phật để “phòng ngừa” giống như tai nạn chưa xảy ra, mình mua bảo hiểm cho chắc ăn. Nhớ lúc nào cũng quán chiếu lẽ Vô Thường. Ngay cả cái thân mệnh này đây không biết ngày mai có còn hay nguyên vẹn không - thì những thứ phụ thuộc vào thân xác này có ra chi đâu?  Nhà cửa, xe cộ, vợ con, quyền chức, tài sản, tình yêu, danh vọng… nó phụ thuộc vào thân mệnh chứ nó không phải là thân mệnh. Hãy quán chiếu như vậy thì thấy mọi chuyện trên đời này đều như phù vân, ảo ảnh…nay còn, mai mất, thấy đó mà mất đó…sẽ bớt lo nghĩ, ưu tư, dẳn vặt.


Đời này sống có bao lâu sao phải khổ vì lo nghĩ quá như thế? Tại sao để lo âu, phiền muộn nhận chìm đời mình? Hãy cố mà “ung dung tự tại” được giây phút nào hay giây phút đó. Quý bạn cứ suy nghĩ thử xem có đúng không?

Kính chúc quý bạn luôn an vui và nở nụ cười tươi như Phật Di Lặc.


Đào Văn Bình

(Trích Kinh Hạnh Phúc Của Tôi sắp xuất bản) 

Saturday, September 19, 2026

Nến Thắp Lung Linh - Đỗ Công Luận

Luôn Là Bản Chính ! - Sỏi Ngọc

Hình internet


Tháng tám, Montreal còn hầm nóng, không một cơn gió nhẹ nào lay chuyển những cành lá, tuy vậy du khách của mùa hè từ khắp nơi trên thế giới đông đúc cả phố phường, trên tay ai cũng có cây quạt nhỏ bằng giấy đủ màu !!! 

Huân, em trai tôi, cùng vợ và hai con từ California, Mỹ đến thăm gia đình tôi một tuần lễ, nhân tiện chúng tôi cùng đi chung với nhau đến Calgary, ngắm cảnh đẹp, cùng nhau sinh hoạt trong một Airbnb để sống lại những ngày thơ dại khi còn cha mẹ bên cạnh, lần này có thêm tiếng cười của các con cháu.

Đã từ 14 năm nay hai chị em chưa gặp lại, chỉ nói chuyện qua phone khi cần thiết, nên khi gặp nhau đã không cầm được nước mắt. Em trai tôi không còn là một chàng thanh niên mảnh khảnh với cặp mắt kiếng trắng thư sinh ngày mới ra đại học nữa, bây giờ đã 36 tuổi, lại có vợ và 2 con !  

Cháu trai Phil, 7 tuổi giống hệt Huân hồi bé, nhút nhát với cặp mắt thật sáng, ít nói nhưng hay dõi theo hành động của mọi người; cháu gái Jenny, 5 tuổi, đi sát bên anh Phil, tay ôm chặt con gấu bông trắng, mỗi lần rời một chỗ nào đó thì cô bé có thói quen, quay nhìn lại xem có bỏ quên đồ đạc gì không.

Gia đình tôi chỉ có hai chị em, mỗi người một đất nước. Tôi ở Montreal Canada còn em tôi hồi mới “chạy giặc” cũng đến Canada, nhưng sau khi ra kỹ sư về chế tạo động cơ, máy móc (Mechanical Engineering), đã qua Mỹ để tìm việc và thế là ở bên đó một lèo đến 14 năm mới lấy ngày nghỉ về thăm bà chị ở Canada.

Ngày lấy vợ, em mời tôi sang đại diện cho nhà trai, nhưng vì mới vào làm ở hãng nên không xin nghỉ được, đành khất thằng em! Giờ em tôi đã là một người đàn ông vững vàng, trụ cột của gia đình 4 người.


Những ngày chị em vui vẻ bên nhau thật ngắn ngủi, hai tuần trôi qua như cơn gió thoảng, hai cháu nhỏ mới chỉ làm quen được với các anh chị họ, đã phải nước mắt ngắn dài chào từ giã, không biết bao giờ mới gặp lại.


-oOo-

Từ ngày lập gia đình, sanh con, Huân-Thảo bận tới tấp, nhân cơ hội Huân lấy luôn một tháng hè, qua Montreal, Canada thăm gia đình. 

Trên đường về Huân dự định sẽ chở cả nhà đi ngắm thắng cảnh, nghỉ lại tại Windsor rồi lái xe từ Windsor về Detroit vào sáng hôm sau và sẽ dừng chân ở mỗi nơi Chicago, South Dakota, Wyoming, Yellowstone, Utah, Nevada, California. Cả nhà sẽ được tận mắt ngắm Grand Teton, Yellowstone Lake, Utah… vì đã xem nhiều video thật hấp dẫn. 

Đang bàn tính vui vẻ, nơi dừng chân sắp tới sẽ là Detroit; một đoàn xe không dài lắm xếp hàng qua biên giới, Huân nhắc vợ: 

– Mình sửa soạn thẻ xanh để đưa cho hải quan nhé.

Thảo mở bóp lấy passport và thẻ xanh. Thảo săm soi, lật qua lại tấm thẻ xanh của Huân rồi chau mày:

– Thẻ này không phải bản gốc?

– Anh sợ mất nên để bản chính ở nhà!

Thảo ngần ngừ:

– Thường thì phải có bản gốc. Thôi, để họ nói sao… 

Lúc này Huân mới thấy hồi hộp, đi từ Mỹ qua Canada thì chỉ cần đưa passport Canada là chạy cái vù, họ chỉ hỏi đại khái là đi bao lâu, có gia đình ở Canada không… và không đòi thêm giấy tờ gì nữa. Bây giờ trở vào nước Mỹ mới căng, nhất là bây giờ Mỹ đang rất gắt gao về giấy tờ di dân v.v…


Chỉ còn 1 chiếc xe nữa là đến lượt. Huân nhìn sang vợ, cổ họng bất chợt khô khốc. Thảo cũng căng như dây đàn, đôi mày chun lại, hai đứa bé ngồi sau cũng nhổm lên hàng ghế trên.

Huân đưa giấy tờ cho người hải quan, ông ta xem giấy tờ của Thảo, để sang một bên. Đến tấm thẻ xanh của Huân, ông ta lật qua lật lại, nhìn từng góc, khuôn mặt bỗng trở nghiêm trang lạnh lùng: 

– Ông chỉ có cái photocopy của thẻ xanh này thôi?

– Tôi có Canadian Passport và bằng lái xe nữa.

– Thẻ xanh này không hợp lệ, mời ông đậu xe và theo tôi.

Huân lạnh toát mồ hôi trán. Như để thắt tim anh, ông ta tiếp: 

– Thưa ông, tôi không thể để ông qua biên giới vì giấy tờ không hợp lệ. Chúng tôi sẽ tạm giữ ông lại đây 24 tiếng để truy cứu.

– Tôi sợ bị mất nên trước khi đi đã cất thẻ chính ở nhà… Đây chính là thẻ của tôi.

– Xin lỗi, tôi không thể để ông đi được, nhân viên sẽ làm việc rồi cho ông biết tin sau. 

Huân nghĩ họ chỉ cần bấm mã số trên thẻ là có thể biết ngay mình là ai, chưa kể Huân đã tốn công làm photocopy thật tinh xảo, giấy loại cứng, bọc nhựa đàng hoàng. Đã có lần Huân mất bóp, phải làm lại tất cả giấy tờ thật phiền phức nên Huân quyết định để thẻ xanh quý báu ấy ở nhà!

Nếu chỉ một mình Huân bị giữ lại thì cũng không đến nỗi, đàng này cả vợ và hai con, mọi người đang háo hức với chuyến đi đầy hứng thú, nay lại phải bị nhốt ở căn phòng nhỏ chật hẹp ngay biên giới và không biết họ muốn giữ lại đến bao giờ. Nhìn cặp mắt thất vọng, khuôn mặt ỉu xìu của hai con lòng Huân se thắt.

Chờ nửa ngày, người sĩ quan xuất hiện trước mặt Huân:

– Ông không được phép qua biên giới, phiền ông quay lại Canada.

-oOo- 

Tối hôm đó cả nhà phải ngủ lại Windsor một đêm nữa, hai đứa bé ngạc nhiên hỏi mẹ: 

– Sao mình quay lại đây mà không đi tiếp vậy Mẹ? 

Thảo rầu rĩ, gắt: 

– Con có thể… đừng hỏi nữa được không!? 


Huân gọi kể cho tôi nghe câu chuyện không may này với giọng khổ sở: 

– Em thật bực mình, ngu si đã không đem theo bản gốc cái thẻ xanh… Chị có thể nhờ anh Khoa mách nước giúp em không? Dù sao anh rể là luật sư chắc rành về luật lệ… Em không biết phải làm gì nữa…

– Để chị nói chuyện với ảnh và cho em biết sau!… 

Khoa là luật sư, có một số bạn quen cùng ngành, sau khi hội ý mọi người, Khoa gọi đến CBP supervisor (cấp trên của nhân viên hải quan và biên phòng Mỹ) giải thích tình trạng của Huân, người này cho biết có 2 cách: một là làm lại thẻ xanh (hơi phức tạp và cần nhiều thời gian), hai là nhờ người thân gởi thẻ xanh theo đường bưu điện gấp đến cho Huân ở Windsor. Rồi ông kiểm tra số ID trên tấm thẻ xanh của Khoa:

– Theo kiểm tra, số ID này là thật, dù chưa là công dân Mỹ nhưng là thường trú nhân đã 14 năm nên không hề gì. Xem như một kinh nghiệm, ra ngoài nước cần phải đem theo giấy tờ bản gốc.


Trong cái xui rủi luôn có cái may, trước khi đi chơi xa, Thảo đã giao chìa khóa nhà cho ba mẹ ở cách đó không xa, nhờ tưới cây giùm mỗi tuần. Thảo gọi nhờ ba mẹ mở tủ sắt lấy thẻ xanh của Huân gởi gấp đến khách sạn ở Windsor, Canada:

– Ba nhớ gởi gấp, dùng dịch vụ thư nhanh có tracking và yêu cầu ký nhận nghe Ba.

– Các con nhớ giữ gìn sức khỏe, chuyện gì cũng có cách giải quyết, bình tĩnh, là trên hết.

-oOo-

Mỗi giờ, mỗi ngày nặng nề trôi qua Huân không ngừng tự trách móc mình, cảm thấy có lỗi với các con, mất toi một tuần ngóng cổ đợi người giao thư. Thảo thì cố gắng không than trách, không muốn làm không khí thêm nặng nề.

Một chiếc xe van trắng xuất hiện trước cửa khách sạn, hàng chữ xanh dương đậm và đỏ FedEx Express mà trông như một chiếc xe giải cứu. Tài xế vừa bước xuống là Huân phóng ra với tốc độ tàu vũ trụ. Chàng hớn hở nhận thư, ký tên, tip hậu hĩnh cho người tài xế lại cám ơn rối rít.


Huân ôm chầm lấy Thảo và cảm thấy như cả hai đang bay trên mây. Sau 5 ngày phí phạm, cả nhà lại lên xe. Như đứa học trò vác sách vở đi ứng thí với đầy lo lắng lẫn hy vọng; đưa một xấp giấy tờ cho người hải quan, Thảo nghe tim của chồng đập ầm ầm như trống chầu. Xem xong, người hải quan vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, không nói gì, chậm rãi lấy con dấu ấn mộc đỏ vào passport, rồi quẹt thẻ xanh của Huân vào máy, xong trả lại Thảo tất cả giấy tờ: 

– Cám ơn ông bà. Chúc ông bà thượng lộ bình an!

Thanh chắn nhấc lên, chiếc SUV lướt qua êm ru giữa biên giới Canada-Mỹ hướng về Detroit, nhẹ nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Được một đoạn, Huân nói với vợ:

– Ngừng lại, đổi tay lái đi em!

Thảo tấp xe vào lề, hai tay hãy còn run, Huân choàng tay qua ôm chặt vợ áp vào ngực mình:

– Cám ơn em! Một bài học đáng nhớ cho cả đời này! 

Thảo mỉm cười, thì thầm:

 – … Lúc nào cũng là bản chính anh nhé!

 

Montreal, tháng 8 / 2026

Sỏi Ngọc (Kể lại chuyện chị DX) 

Đính kèm là hình của nhà văn Sỏi Ngọc Lê Ngọc Huyền ở Montreal du lịch tới Miền cực Đông của Canada vào cuối mùa Hè năm 2026 


Watch "4DX Cinema In JAPAN"


Mời click vào đường dẫn bên dưới để xem phim



Tôi Chưa Bao Giờ Nghĩ Sẽ Được Nhìn Thấy Anh Hùng Ngủ Mà Không Đeo Mặt Nạ СРАР Nữa...

 
Hình minh họa internet


Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ được nhìn thấy anh Hùng ngủ mà không đeo cái mặt nạ СРАР nữa.

Sáu năm trước, bác sĩ chuyên khoa phổi nói thẳng với ảnh: "Đây là điều trị suốt đời. Mỗi đêm, cho đến hết đời, phải đeo máy СРАР." 

Mỗi đêm. Cho đến hết đời. 

Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc đó. Nhưng tháng trước — mọi chuyện đã chấm dứt. 

Tôi đã do dự rất lâu mới quyết định viết bài này. Anh Hùng nói: "Em cứ viết đi. Ngoài kia còn nhiều người đang chịu đựng cái máy đó mỗi đêm giống anh trước đây." 

Anh Hùng ngáy từ ngày đầu tôi quen ảnh. 

Chuyến du lịch chung đầu tiên của tụi tôi — mùa hè năm 1991, tụi tôi mượn nhà một người bạn ở gần biển — cặp vợ chồng ở phòng bên cạnh không nói gì, nhưng sáng hôm sau ăn sáng tôi thấy cái nhìn của họ. 

Hồi đó chỉ là ngáy thôi. To thì to thật. Nhưng đàn ông mà.

Đến một lúc nào đó, tôi bắt đầu để ý những khoảng lặng. 

Tiếng ngáy đang đều đều — rồi im. Năm giây. Mười giây. Rồi lại tiếp tục.

Ban đầu chắc năm giây. Rồi tám giây. Rồi mười hai giây. Nhưng lúc nào cũng ngáy lại, nên tôi lại ngủ tiếp. 

Đó là ngưng thở — tôi mãi sau này mới hiểu. 

Anh Hùng lúc đó năm mươi bảy tuổi. Làm sales manager cho một công ty kỹ thuật, nửa tuần lái xe đi gặp khách hàng. "Anh mệt muốn chết," ảnh hay nói. Tụi tôi qua đây từ những năm 80, làm việc cực khổ ba mươi mấy năm để có được ngày hôm nay. Ảnh mệt vậy — tôi cũng chỉ nghĩ là do làm quá sức. 

Tai nạn xảy ra vào một mùa thu, cách đây bảy năm.

Anh Hùng lái xe về sau khi gặp khách. Trên xa lộ, giữa đường. Xe trôi vào lan can. 

Không nghiêm trọng. Chỉ móp cái ba-đờ-sốc, không ai bị thương. Nhưng người lái phía sau gọi cấp cứu, và anh Hùng vào khoa cấp cứu.

Một bác sĩ trẻ hỏi: "Anh có ngủ gật không?"

Anh Hùng nói thật. "Tôi không biết. Chỉ một giây tôi thấy tối thui."

Anh có ngáy không? Có. Ban ngày mệt không? Mệt. Sáng thức dậy có nhức đầu không? Có. 

"Tôi sẽ giới thiệu anh đến chuyên gia về giấc ngủ."


Nếu không có tai nạn đó, chắc tụi tôi không bao giờ biết.

Người Việt mình có cái kiểu đó — đau cũng chịu, mệt cũng chịu, không bao giờ đi khám cho đến khi chuyện lớn xảy ra. Anh Hùng là điển hình. Ba mươi mấy năm ở xứ này, cha mẹ ảnh mất bên Việt Nam ảnh không được về tang, hai đứa con ăn học thành tài rồi lấy vợ lấy chồng, ảnh làm quần quật để tụi nhỏ có cuộc đời tốt hơn của tụi tôi. Đi bác sĩ là chuyện xa xỉ.


Vài tháng sau — một đêm ở phòng thí nghiệm giấc ngủ.

Kết quả: hội chứng ngưng thở khi ngủ tắc nghẽn nặng. AHI 48. Bốn mươi tám lần ngưng thở mỗi giờ.

Bác sĩ chuyên khoa nói thẳng: "Anh không được lái xe nữa. Với chỉ số này, tai nạn kế tiếp chỉ là vấn đề thời gian." 

"Mình sẽ thử thay đổi lối sống trước. Nhưng với AHI như vầy, gần như chắc chắn anh sẽ cần СРАР."


Năm đầu tiên tụi tôi thử không dùng СРАР. 

Giảm cân — tám ký trong sáu tháng. Đo lại: AHI từ 48 xuống 39. Đỡ hơn, nhưng vẫn nặng. Gối — năm cái, chắc mất mấy trăm đồng, không cái nào ăn thua. Miếng chống ngáy răng nha sĩ làm — mắc kinh khủng, bảo hiểm không trả, ba tuần đau hàm mỗi sáng, bỏ. Miếng dán mũi, xịt họng, cái đai giữ cho nằm nghiêng — thử hết, không ăn thua. Con Linh thậm chí còn mua thuốc bắc từ tiệm thuốc Bắc bên khu Little Saigon gửi qua — cũng không giúp được gì. 

Bác sĩ nói: "Tới lúc phải dùng СРАР rồi."

Cái máy về nhà. Tiền túi tụi tôi trả không nhỏ — bảo hiểm chỉ trả một phần, phần còn lại tự lo. Với người đi làm cả đời, tính toán từng đồng như tụi tôi, số tiền đó không nhỏ.


Tôi vẫn nhớ đêm cái máy được đem về nhà.

Hộp màu xám. Một ống dẫn nối tới cái mặt nạ che kín mũi và miệng. Dây thun cột quanh đầu. 

Lần đầu anh Hùng đeo cái mặt nạ, tôi phải bỏ ra khỏi phòng.

Chồng tôi. Mặt bị che bởi nhựa và cao su. Chỉ còn thấy hai con mắt. Cái máy bên cạnh xì xì thổi khí. 

Từ nay sẽ là như vầy. Mỗi đêm.

Mấy tháng đầu cực kỳ khổ sở. Cái mặt nạ, cảm giác bức bối, cảm giác bị đè lên mặt — ảnh cứ giật ra giữa đêm. Sáng ra mặt nạ nằm dưới sàn. Tụi tôi đổi ba lần mặt nạ. Loại chỉ đeo mũi. Loại che cả mũi lẫn miệng. Loại đút vô lỗ mũi. Cái nào cũng có vấn đề. 


Khoảng sáu tháng sau, ảnh học được cách ngủ với cái máy. Ngáy hết. Ngưng thở hết. Chỉ số đẹp.

Nhưng những cái mà chỉ số không cho thấy thì đã bắt đầu rồi.

Vết hằn. Sáng nào cũng có mấy đường đỏ trên mặt từ cái dây thun. Ảnh đứng trước gương chà tới chà lui. Có hôm tới trưa vẫn còn thấy dấu. Đi công tác thì tránh xuống ăn sáng ở khách sạn. 

Da. Sống mũi và hai bên má đỏ và rát kinh niên. Bác sĩ da liễu nói: "Bỏ mặt nạ đi thì hết." Cảm ơn nha bác sĩ.

Chảy máu cam. Mùa đông ảnh dậy hai ba lần một tuần, thấy máu trên gối.

Và tiền. Đổi mặt nạ vài tháng một lần. Filter. Ống. Nước cất cho máy tạo ẩm. Máy phải bảo trì. Qua năm thứ hai tôi ngưng đếm — nhưng tôi biết mỗi tháng tụi tôi mất thêm một khoản tiền không nhỏ chỉ vì cái máy đó.

Và khoảng cách giữa hai vợ chồng. 

Nói "ngủ ngon" với một cái mặt nạ không giống như nói "ngủ ngon" với một con người. Cái khoảnh khắc nhỏ trước khi ngủ — nhìn nhau — biến mất sau lớp nhựa và ống dây.

Khi anh Hùng đeo mặt nạ, ảnh không còn là chồng tôi nữa. Ảnh là một bệnh nhân. Trong phòng ngủ của tụi tôi luôn có một sự hiện diện thứ ba.


Sau một thời gian, ảnh nói ảnh sẽ ngủ ở phòng khách. "Cái máy làm phiền em," ảnh nói. 

Không phải vậy. Cả hai đều biết.

Tôi không nói gì. 

Những chuyến đi cũng ngừng luôn.

Tụi tôi hồi đó hay đi lắm. Về Việt Nam thăm bà con cứ hai năm một lần. Đi Cali thăm mấy đứa cháu. Có năm tụi tôi bay qua Paris chơi cả tuần với gia đình chị họ. Nhưng cái máy trong vali, cái túi đựng riêng, nước cất, kiểm tra ổ cắm, adapter — thành ra quá phiền. 

"Thôi anh không muốn nữa," ảnh nói.

Sáu năm rồi tụi tôi không về Việt Nam. Ba anh Hùng năm ngoái mất ở Sài Gòn, ảnh không dám bay về vì sợ cái máy hư giữa đường. Ảnh khóc thầm ở nhà. Tôi cũng không dám nói gì 

Sáu năm của cuộc đời tụi tôi.


Mùa thu năm ngoái, gần tới kỷ niệm ba mươi lăm năm cưới nhau.

Con gái Linh gọi: "Má, con muốn tặng ba má một chuyến đi. Heidelberg, bên Đức. Con đặt vé rồi." 

Anh Hùng cố từ chối. Cái máy trong hành lý. Adapter điện. Chuyến bay dài không có mặt nạ. Cái gì cũng xoay quanh cái máy. Sáu năm rồi, mỗi quyết định đều phải đi qua nó.

Linh nói: "Ba, con kiểm tra hết rồi. Con lo hết rồi. Ba làm ơn đi. Đi giùm con." 

Con nhỏ nói kiểu đó, ba mẹ Việt Nam mình sao mà từ chối được. Đó là cách con cái mình báo hiếu.

Anh Hùng bỏ máy СРАР vô cái túi đựng. Như mọi khi. 

Tụi tôi check in một khách sạn nhỏ ở Heidelberg đầu tháng Mười Một. Tòa nhà đá cũ, nhìn ra sông Neckar và tòa lâu đài.

Đêm đầu, anh Hùng lắp máy СРАР như thường lệ. Tôi quay đi. Như thường lệ.

Nhưng lúc tôi nằm xuống, tôi cảm thấy có gì khác. Cái gối. Không phẳng, không cao — một hình dáng ôm theo đầu và cổ. Ngay lúc tôi đặt đầu xuống, tôi cảm thấy cổ mình được đỡ theo một cách chưa từng có.

Đêm đó không có gì đặc biệt. Anh Hùng vẫn ngủ với máy СРАР.


Đêm thứ hai.

Anh Hùng ngồi trên giường, tay cầm cái mặt nạ. Ảnh sờ cái gối.

"Cái gối này. Đêm qua anh có cảm giác cái mặt nạ đỡ cần thiết hơn. Thở dễ hơn." 

Rồi, với cái mặt ảnh hay có khi nghĩ điều gì mà chưa muốn nói ra: 

"Em nghĩ đêm nay anh thử không đeo mặt nạ được không?"

Sáu năm. Không một đêm nào không có mặt nạ.

"Có sao không anh?" 

"Anh không biết. Nhưng cái gối này — có gì đó khác. Chỉ một đêm thôi."

Ảnh đặt mặt nạ lên tủ đầu giường. Đầu lên gối. Nhắm mắt. 

Tôi không ngủ. Mỗi tiếng đồng hồ tôi đều kiểm tra hơi thở của ảnh.

Yên. Không ngáy. Không ngưng thở. Chỉ có hơi thở đều đều, bình yên. 

Suốt cả đêm. 

Khi anh Hùng thức dậy — cái mặt đó tôi không bao giờ quên được.

"Anh ngủ bao lâu vậy?"

"Hơn tám tiếng." 

"Không thể nào." 

"Em không nghe một tiếng ngáy nào hết."

Ảnh nằm nhìn trần nhà một lúc lâu. 

"Sáu năm. Sáu năm rồi anh mới thức dậy mà không có cái máy đó."

Đêm thứ ba, thứ tư — không mặt nạ. Cái máy СРАР nằm trong vali, không đụng tới.


Sáng thứ ba, tụi tôi đi bộ qua phố cổ Heidelberg. Con đường Triết Gia lên tòa lâu đài, nắm tay nhau. Anh Hùng đi khác. Nhẹ hơn. "Ngủ được thiệt thì cảm giác nó khác lắm em à," ảnh nói.

Tối đó, ở một quán ăn trong phố cổ. Anh Hùng uống một ngụm rượu Riesling rồi im. 

Bàn tay ảnh đưa qua bàn, nắm lấy tay tôi.

Bao lâu rồi không biết nữa. Từ khi nào tụi tôi ngừng nắm tay nhau? 

"Sáu năm qua. Anh xin lỗi. Cái mặt nạ, những chuyến đi mình không đi, ba anh mất mà anh không về được, chuyện anh dọn qua phòng khách."

Anh Hùng không phải người hay nói xin lỗi. Người đàn ông Việt Nam thế hệ ảnh — đâu có ai nói xin lỗi với vợ. Ảnh không phải người nắm tay vợ trong quán ăn. 

Tôi cầm ly rượu lên để ảnh không thấy tôi khóc. 

Sáng cuối cùng, tôi xuống lễ tân. 

"Cái gối trong phòng tụi tôi — loại gối gì vậy? Chồng tôi ngủ không có máy СРАР lần đầu tiên sau sáu năm."


Cô lễ tân cười.

"Đó là gối Derіlа. Do nhóm nghiên cứu y học giấc ngủ của Đại học Heidelberg phát triển. Thiết kế để giữ đường thở mở ở góc tối ưu. Tụi tôi thường nghe khách nói vậy — mấy người bị ngáy và ngưng thở khi ngủ."

Sáu năm, anh Hùng ngủ với cái máy có chữ "Made in Germany" dưới đáy. Bị công nghệ Đức trói buộc sáu năm. Được cái gối Đức giải thoát.

Về tới khách sạn tôi tìm thấy trang web liền.

https://tinyurl.com/7pnm73hr 

Derіlа — cái gối ergonomic đỡ đầu, cổ và hàm ở một góc chính xác, giữ đường thở mở tự nhiên bất kể tư thế ngủ. 

Bốn đêm ở Heidelberg. Chồng tôi ngủ không có mặt nạ lần đầu tiên sau sáu năm. Tôi chỉ biết vậy thôi.

Pack hai cái. Khoảng 59 đô một cái. Số tiền tụi tôi tốn trong sáu năm — cái máy, mặt nạ, filter, nước cất, sleep study, miếng nha, bác sĩ da liễu, thuốc bắc — tôi không muốn nghĩ tới nữa. Chắc chắn hơn mười ngàn đô.

Ngày cái gối tới nhà, anh Hùng nhấc máy СРАР ra khỏi tủ đầu giường và đem xuống garage. 

Sáu năm bên cạnh giường. Xong.

Đêm đó, anh Hùng đặt đầu lên gối và nhắm mắt. Và tôi nhìn thấy mặt chồng mình lần đầu tiên sau sáu năm. 

Không mặt nạ. Không ống. Không vết hằn của dây. Chỉ có anh Hùng. 

Tôi đưa tay chạm vào má ảnh. Sáu năm dưới lớp nhựa và cao su. Bây giờ chỉ còn da. Ấm.

Tôi nghĩ tới mùa hè năm 91, hồi tụi tôi mới cưới. Hồi đó tôi cũng nằm bên cạnh ảnh và nghĩ: đây là cuộc đời tôi rồi. Ba mươi lăm năm. Qua bên này bằng ghe, tay trắng, hai vợ chồng làm quần quật để có được ngày hôm nay. Và giờ lại nằm bên nhau như vầy.

Tôi khóc dưới cái chăn. Nhỏ nhẹ thôi, sợ ảnh thức.

Một tháng sau. Tái khám ở bác sĩ chuyên khoa.

Dữ liệu từ Apple Watch của anh Hùng: nồng độ oxy ổn định 94–96 phần trăm.

AHI: từ 48 xuống 9.


Bác sĩ nhìn màn hình. Nhìn lại lần nữa.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Tụi tôi đổi gối. Gối của Đức."

Im một lúc. 

"Vấn đề canh chỉnh cột sống cổ và ảnh hưởng đến đường thở trên — càng ngày càng có nhiều nghiên cứu. Con số không nói dối." 

Bác sĩ ghi vào hồ sơ. 

"Có thể mình sẽ bàn tới chuyện ngưng СРАР. Cứ theo dõi tiếp."

Ba tháng đã trôi qua. Cái máy СРАР nằm trong garage. Tụi tôi không vứt — nó đã giữ mạng sống anh Hùng sáu năm. Nhưng nó nằm trong garage.

; text-align: justify;">Anh Hùng xuống năm ký. Sắc mặt trở lại. Sáng không còn vết hằn. Không còn phải đi da liễu. Và không còn phải mua đồ thay hằng tháng — chỉ vậy thôi cũng tiết kiệm hơn trăm đô mỗi tháng. 

Tháng trước tụi tôi đi chơi lần đầu tiên sau hai năm. Không có túi đựng СРАР. Mỗi người một cái vali. Chỉ vậy thôi — sắp đồ mà không phải nghĩ "cái máy có bỏ vô được không?" — người chưa trải qua thì khó mà hiểu.


Và tháng tới, tụi tôi sẽ bay về Việt Nam. Sáu năm rồi. Anh Hùng muốn đi thăm mộ ba mình. Muốn ăn tô phở ở góc đường ngày xưa. Muốn ngồi ở quán cà phê nhìn đường phố Sài Gòn.

Linh nói bữa trước: "Ba nhìn khác quá."

Ảnh không có khác. Cái đã che mặt ảnh sáu năm — không còn nữa. Chỉ vậy thôi. Nhưng chỉ vậy thôi là tất cả.

Từ tháng trước, tôi ngủ chung phòng với anh Hùng lại.

Không máy. Không ống. Chỉ có hai người thở trong một căn phòng yên tĩnh. 

Như hồi mùa hè năm 91. Hồi tụi tôi mới cưới. Hồi tụi tôi mới bắt đầu cuộc đời ở xứ này.


Nếu bạn đọc bài này và mỗi đêm phải vật lộn với cái máy СРАР — phải đeo mà không thể ngủ được, giúp thở nhưng lấy đi tất cả những thứ khác — tôi hiểu cảm giác đó. 

СРАР đã cứu mạng anh Hùng. Nhưng nó cũng đã lấy đi những thứ mà tụi tôi không biết là mình đang thiếu.


Nếu bạn đã từng, dù chỉ một lần, nghĩ "mình muốn ngủ mà không có mặt nạ": 

Derіlа. Đại học Heidelberg. 30 ngày hoàn tiền.

Không hợp thì gửi lại. Nhưng chồng tôi thì đã đem cái máy СРАР xuống garage rồi.


Trang chính thức: https://tinyurl.com/7pnm73hr

Trên Amazon có nhiều gối giống — hàng nhái, chỉ giống cái hình thôi. Gối Derіlа thật chỉ bán trên trang chính thức. Dấu hiệu nhận biết: "30 ngày hoàn tiền" và tên "Derіlа ergonomic pillow". Nếu không có hai cái đó — là hàng giả.


Bài này tôi viết cho tất cả các cô chú, anh chị người Việt mình ở khắp nơi — bên Mỹ, bên Pháp, bên Úc, bên Canada, bên Đức. Ai đang khổ vì cái máy СРАР giống anh Hùng của tôi trước đây, xin đọc kỹ.


P.S. — Anh Hùng nói tuần trước: "Anh muốn nói với cái máy đó: cám ơn mày, nhưng bây giờ tao khỏe rồi."

Tôi cũng cảm thấy vậy.

P.P.S. — Tháng sau về Việt Nam. Không túi СРАР. Mỗi người một vali.


Tối qua ảnh nói: "Em Hoa. Về tới Sài Gòn mình đi ăn phở ở tiệm cũ gần nhà ba má em nghen."

Tôi nghĩ tới cái đêm ảnh nắm tay tôi ở Heidelberg. Từ đó tới giờ thỉnh thoảng ảnh vẫn nắm. Không thường xuyên. Nhưng thỉnh thoảng.

Lần nào tôi cũng hơi bất ngờ.

 

Michelle Lee - Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ được nhìn thấy anh Hùng... | Facebook