Wednesday, April 8, 2026

Lưới Trời Khó Thoát - Lưu Phương Lan


Bọn họ gồm có ba người với ông chủ nhà nữa là bốn, tất cả đều là nhân viên bảo vệ của Viện Bảo Tàng trong Thảo Cầm Viên Sài GònHọ có nhiệm vụ bảo quản một khu rất quan trọngkhu lưu giữ những cổ vật quí giá, từ những giường tủ bàn ghế, các đồ nhật dụng, những chiếc áo long bào đến những châu báu ngọc ngà, nữ trang của các vị vua chúa, hoàng hậu ngày xưa. Tất cả những bảo vật này đều được trưng bày trong một  căn phòng nhỏ, cửa bằng kính có gắn hệ thống phòng thủ chống trộm cắp rất tối  tân.  Thế mà không hiểu bằng cách nào, cách đây vài ngày đã xảy ra một vụ mất trộm rất bí mật: một dấu triện bằng vàng ròng của vua Khải Định đã không cánh mà bay. 


Sự việc xảy ra vào ban đêm, sáng ra khi nhân viên bảo quản đi kiểm soát lại thấy mất, mới báo động.  Bước đầu kiểm tra, thấy tất cả các cửa đều không có dấu cạy, và hệ thống phòng thủ vẫn bật đèn xanh, điều đó chứng tỏ tên trộm phải là một người rất giỏi về máy móc, mới có thể vô hiệu hóa hệ thống báo động dể lẻn vô lấy cắp.  Hơn nữa hắn phải là một người thường hay ra vô viện bảo tàng rất nhiều lần, mới có thể rình rập biết hết các thói quen, giờ giấc của các nhân viên bảo vệ.  Hay biết đâu thủ phạm lại chính là một trong những nhân viên bảo vệ?


Nhiều nghi vấn được nêu ra làm điên đầu ông trưởng đoàn Mạnh là người  phải chịu trách nhiệm về sự mất mát này.  Hơn ai hết, ông hiểu rõ nội vụ có vẻ nghiêm trọng hơn mọi người tưởng, vì sự việc đâu có ngừng ở đây?  Có thể đây chỉ là bước đầu dò dẫm, để rồi sau đó sẽ xảy ra nhiều vụ kế tiếp lớn lao hơn.  Muốn đề phòng,việc quan trọng hàng đầu là phải bảo quản những thứ còn lại, không phải những thứ to lớn như giường tủ… mà kẻ trộm không màng tới, vì vừa cồng kềnh khó lấy, vừa ít có giá trị so với những ngọc ngà châu báu.  Những thứ này, ngoài giá trị cổ vật, còn rất được giá và dễ bán trên thị trường chợ đen. 


Từ sau vụ trộm, viện bảo tàng không phải là một nơi lưu giữ an toàn nữa rồi, bởi vì một khi tên trộm đã thành công lần đầu, thì việc tái diễn đối với hắn không phải là khó.  Trong khi chờ đợi để thay ổ khoá mới, hệ thống báo động  mới, những bảo vật này phải được dời ra khỏi  nơi đây lập tức.  Nhưng  cất giữ chúng ở đâu? đó mới là vấn đề nan giảiSau khi suy nghĩ nát óc, ông đi dến kết luận là tạm thời dùng ngay chính nhà của ông cho mục đích này, tuy có hơi nguy hiểm, nhưng cũng có điểm lợi là tạo yếu tố bất ngờ cho tên trộm.  Nếu hắn là người ngoài, hắn sẽ không bao giờ có thể ngờ được rằng những báu vật như thế mà lại lưu giữ trong một căn nhà không có một chút phòng vệ nào như nhà của ông.  Trái lại, nếu hắn là người trong cuộc, thì lại càng dễ cho ông, vì ông sẽ lập kế để bắt quả tang.



Nghĩ  là thi hành liền, một mặt ông bí mật báo cho cục công an, một mặt ông bàn với ba người bạn đồng sự, yêu cầu họ hợp tác với  ông trong việc bảo vệ những bảo vật này, thay vì đến viện bảo tàng để canh phòng như công việc hàng ngày họ vẫn làm, ông yêu cầu họ đến ở hẳn trong nhà của ông.


Đêm nay là đêm thứ ba, sau khi hộp nữ trang, châu báu được bí mật đưa về nhà.  Bữa cơm chiều xong đã lâu, trời hơi lạnh nhưng có trăng sáng thật đẹp, mọi người đều cảm thấy thoải mái dễ chịu.  Khi đồng hồ điểm 10 tiếng rời  rạc, ông Mạnh tắt TV rồi trở ra phòng khách xem ba người bạn đang chơi bói bài.  Họ ngồi quanh cái bàn tròn kê ở cuối phòng, cạnh cái bàn tròn là một cái tủ kiếng thấp, trong đựng những chén đĩa kiểu. 


Nhưng bây giờ  những chén đĩa kiểu đã được dẹp qua một bên, nhường chỗ cho một cái hộp bằng gỗ hình vuông, mỗi bề chỉ độ 5 tấc, trông rất tầm thường nhưng bên trong chứa toàn những bảo vật vô giá: một cái đai áo hoàng bào có cẩn một hột ngọc bích to gần bằng quả trứng, và tám hột mã não màu đỏ rực như lửa, một cái vương miện bằng kim cương của vị hoàng hậu cuối cùng của triều Nguyễn đã đội khi đăng quang, một cái nghiên mực bằng ngọc thạch của vua Khải Định, những nữ trang của các hoàng hậu, công chúa khi xưa: những dây chuyền, cà rá, hoa tai, vòng đeo tay…  Tất cả đều bằng vàng hoặc bạch kim nạm kim cương.  Ngoài ra còn nhiều món cổ vật khác bằng ngọc thạch, mã não, trân châu, tất cả được xếp một cách thứ tự trong những chiếc hộp bằng nhung đen.  Dưới ánh đèn, những hạt kim cương chiếu sáng ngời, những đồ châu báu trông lấp lánh một vẻ khiêu khích lạ thường.



Ông Mạnh cẩn thận kiểm điểm lại một lần nữa, rồi mới đóng nắp bỏ vào tủ khóa lại.  Trong khi ông kiểm, ba người bạn của ông chỉ ngưng lại một chút, đưa mắt ngó ông, rồi lại tiếp tục chơi bài.  Xong việc, ông đứng tựa người vào tủ và quan sát họ.  Ông hơi mỉm cười khi nhìn Liêm đang trang bài một cách thành thạo, hắn chia cỗ bài ra làm hai, rồi chập lại thành một như người đang diễn trò ảo thuật, trong khi Đính và Tài theo dõi một cách chăm chú.

-         Này các bạn!  Ông Mạnh nói, các bạn làm tôi ngạc nhiên…

-         Thế à.  Liêm hỏi, tay vẫn không ngừng trang bài, nhưng ông ngạc nhiên vì cái gì?

-         Không hiểu sao các bạn lại có vẻ thích thú với cái trò chơi chán chết là cái trò bói bài này?


Liêm cười rung rung hàm râu con kiến, hắn có dáng người gầy gò cao dong dỏng, tương phản với dáng người mập mạp của ông Mạnh và Đính.

      -    Tôi thích đoán cá tính của mọi người, và cỗ bài này là cách thức tốt nhất.                                    

     -    Vậy hả, anh bạn có thể đoán được cá tính của tôi không?  Ông Mạnh hỏi đùa.                             

     -     Được lắm chứ sao không?


Hắn xoè cỗ bài chìa ra cho ông Mạnh:

-         Ông hãy bốc lấy một cây, và đưa cho tôi!

Hắn đặt cây bài ông Mạnh chọn lên chót hết rồi trang, trộn, chia… Xong, hắn lật ngửa lên sáu cây, cây chót là quân bích chuồn.

-         A, thấy rõ rồi đây.  Liêm reo lên, ông Mạnh!  Ông có phiền không nếu tôi nói ra sự thực?  Tôi vẫn nghĩ rằng ông là một người dễ dãi, chất phác và không đa nghi, nhưng sự thực không phải như vậy…


Liêm ngưng lại, hắn nhìn ông Mạnh chăm chú như để thăm dò phản ứng, nhưng ông này chỉ hơi mỉm cười có vẻ chế giễu:

-         Không sao cả, ông cứ tiếp tục đi!


Liêm thở ra một hơi dài:

                -    Ông là một người mưu mẹo và rất thận trọng, làm việc gì cũng tính toán hẳn hòi không bao giờ phó thác cho may rủi, không giống như ông Đính khi gặp cơ hội có thể làm những chuyện liều lĩnh.


Đính hơi giật mình, cau mặt nói:

-         Tôi cóc tin những gì bạn nói, toàn phịa cả.

-       Tin hay không tùy bạn.  Liêm nói và quay sang ông Mạnh, dù sao chúng ta cũng phải hết sức thận trọng khi đem cả một kho tàng về nhà, cất ở một nơi không có gì an toàn cả là cái phòng khách này, cho dù chúng ta có tới bốn người canh phòng đi chăng nữa.


Liêm vừa nói vừa xào bài, bất chợt hắn la lên:

                   -    Thôi chết rồi!

-    Cái gì thế?  Ông Mạnh nhổm người lên khỏi ghế, cậu làm tôi giật mình, cậu thấy cái gì vậy?

-         Lại  một con bích nữa, đây là lần thứ hai nó hiện ra trong vòng có năm phút.

-         Ừ, bích thì đã làm sao?

-         Sắp có chuyện lớn!


Tài nãy giờ vẫn im lặng như người ngoài cuộc, bây giờ mới  xen vào:

-         Cậu có điên không?  Cậu đang đoán cá tính của mọi người,  hay đang đoán chuyện tương lai?

-         Tình cờ thôi, ai biết đâu quân bài xấu lại hiện ra tới hai lần…

-         Thôi dẹp di không chơi nữa.  Ông Mạnh nói, khuya rồi chúng ta cần đi nghỉ.

-         Để tôi đi đóng cửa sổ đã.


Vừa  nói, Liêm vừa phăng phăng đi tới, bất chợt hắn khựng lại khi nhìn thấy trên hành lang cách đó không xa, một cặp trai gái đang chụm đầu vào nhau thì thầm.

-         Ai vậy ông chủ? Liêm hỏi

-         À, đó là bạn trai của cháu tôi.

-         Trời ơi, ông dám chứa một người lạ ở trong nhà?

-       Đâu phải người lạ?  Ông Mạnh hơi có vẻ lúng túng đáp, Phong là bạn học cũ của con Ái Linh cháu tôi, nó từ xa về chơi và con Ái Linh xin phép tôi cho bạn nó được ngủ lại đây đêm nay.

-         Ông có biết rõ về hắn không?  Đính hỏi.

-         Không rõ lắm, nhưng chắc chắn nó không phải là một tên bất lương.  Nhưng này, cậu đang nghĩ gì vậy?

-         Nghĩ gì à?  Đính hơi cau mày, vẻ bất bình, tôi nghĩ rằng đây là trách nhiệm chung, chúng ta có nhiệm vụ bảo quản một cái hộp quan trọng, thế mà ông lại để cho một người không phải là người  nhà ở đây trong lúc này.  Ông văn minh thật đấy, dám cho cháu gái tự do như gái Mỹ, rước bạn trai đến nhà ngủ đêm…


Ông  Mạnh đỏ mặt nhưng cố nén giận, mỉm một nụ cười gượng gạo:

-         Đừng suy luận theo kiểu đó, tôi không dễ dãi đâu, và con Ái Linh cũng không phóng túng như cậu nghĩ.  Phong đến nơi vừa vào giờ giới nghiêm, bất đắc dĩ phải ở lại, và hắn có phòng riêng.  Tôi thấy  không có gì phải đề phòng hắn cả.  Tôi bảo đảm với cậu, hắn là một người lương thiện và không biết tí gì về vụ này cả.


Tới đây thì câu chuyện được ngưng lại, và ai về phòng nấy.  Phòng khách tắt đèn tối om, ngoài kia, cặp trai gái cũng rời chỗ đứng.  Ái Linh  đi thật nhẹ tới cuối hành lang, Phong ngập ngừng theo sau, ngắm nghía một cách thích thú thân hình mảnh dẻ của nàng lộ rõ trong bộ quần áo bằng lụa mỏng, dưới  ánh trăng, trông nàng như gái liêu trai.  Tới cuối hành lang, họ dừng lại, Ái Linh đứng tựa vào lan can, hai cánh tay trần của nàng trắng nõn nà, và ánh trăng làm mắt nàng trở nên long lanh, nhưng nét mặt nàng lại vô cùng nghiêm nghị.

-         Ông có nghe họ nói không? toàn là bịa đặt cả.

-         Cái gì?

-        Những điều chú tôi nói về ông, về sự quen biết của hai chúng ta... Ái Linh nói, mắt nhìn thẳng vào Phong, thật sự tôi chưa hề quen biết ông cho tới cách đây ba hôm.  Không hiểu vì sao chú tôi lại  phải bịa đặt một câu chuyện như vậy để làm gì?


Phong có vẻ bối rối, chưa  kịp trả lời thì Ái Linh lại tiếp tục:

                -    Ông Phong, tôi có thể hỏi ông một câu được không, một câu thôi? 

-         Cứ hỏi đi.

-      Ông có phải là  người của chú tôi không?  Tôi muốn nói là người của cục công an?


Phong giật mình đứng thẳng lên, cô gái này thông minh quá chừng, chàng tự nhủ sẽ phải hết sức thận trọng:

-         Tại sao cô lại hỏi tôi như thế?

-         Tại sao à?  Tôi không tin là ông không biết một tí gì như lời chú tôi nói hồi nãy, chắc ông cũng đã nghe?  Phải, chú tôi và ba người kia có nhiệm vụ bảo quản một cái hộp rất quan trọng, thật sự tôi không hiểu tại sao chú tôi lại để nó ở một nơi quá lộ liễu như thể là ông ấy muốn nhử kẻ trộm tới viếng.

-         Có thể chính ông ấy muốn vậy.

-         Thật là một điều hết sức nguy hiểm.

-         Tôi cũng nghĩ thế.

-      Chú tôi quả thực là điên rồi, nếu không, hẳn là đang âm mưu một việc gì đây?

-         Quả thực tôi cũng không rõ lắm.


Câu chuyện chấm dứt tại đây, ba tiếng đồng hồ sau, họ tìm được câu trả lời. 


*          *          *


Tên trộm đợi đến quá nửa khuya, khi mọi người đã ngủ say cả, hắn mới bắt đầu hành động.  Chỉ còn đêm nay là đêm chót, nếu không sẽ không còn dịp nào nữa, vì ngày mai, cái hộp sẽ được giao trả lại cho bảo tàng viện lưu giữ trong một khu có hệ thống báo động mới bằng điện tử cực kỳ tối tân, và người ta sẽ thay đổi tất cả các mật mã mới, các nhân viên bảo vệ mới.  Tóm lại là chỉ còn đêm nay. ..



Khi đồng hồ điểm 2 giờ khuya, hắn chờ thêm một phút nữa rồi mới rời chỗ núp.  Hắn ngó dáo dác chung quanh một lượt nữa cho chắc, rồi mới bước  những bước thận trọng đến bên cái tủ.  Lẹ như chớp, hắn lôi từ trong túi áo ra một cái móc nhỏ bằng sắt, thế rồi chỉ trong tích tắc, hắn đã mở được cửa tủ một cách dễ dàng, chỉ gây ra môt tiếng cạch rất nhỏ.  Hắn dừng lại nghe  ngóng, đêm vẫn yên lặng như tờ, bên ngoài chỉ có tiếng gió hú, trong nhà không một tiếng động, trừ tiếng thạch sùng tắc lưỡi trên trần nhà.  Không một dấu hiệu nào chứng tỏ là có người nghe thấy, hắn yên lòng tiếp tục.  Một cách nhanh nhẹn, hắn lôi ra cái hộp gỗ, mở nắp và thò tay vào bên trong.. .


Tên trộm quả thật khôn ngoan nhưng thiếu cảnh giác, hắn không phát hiện được người thứ hai hiện cũng đang có mặt ở trong phòng.  Khi hắn vừa thò tay vào bên trong cái hộp, thì người kia đã tiến tới ngay sau lưng hắn...



*           *          *


Trong lúc đó, trong một căn phòng ở trên lầu, đang ngủ Phong bỗng giật mình thức giấc vì một tiếng động lớn ở nhà dưới, tiếng một vật bằng thủy  tinh bị rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành.  Phong tỉnh hẳn ngủ, nhỏm dậy lập tức, vì hắn hiểu đã xảy ra chuyện gì.  Hắn nhào khỏi giường, phóng như bay xuống cầu thang, và chỉ ba bước đã nhào vô phòng khách.  Phong bấm công tắc đèn, ánh sáng loé lên, Phong trông thấy ngay tên trộm, nói đúng ra là cái xác của tên trộm nằm sóng soài ngay trên sàn nhà, gần cái tủ.  Hắn nằm bất động, không một chút hơi thở thoi thóp, quần áo ướt đẫm máu, chứng tỏ nạn nhân không tài nào sống sót…

                   -   Thôi rồi mọi việc đã hỏng cả.


Phong bật lên một tiếng kêu thất vọng, hắn cúi xuống sờ ngực nạn nhân, đúng rồi, tim đã ngừng đập, tên trộm đã chết, trên mặt vẫn còn mang mặt nạ bằng vải đen trùm kín đầu. Một con dao nhọn nhưng mỏng dính, con dao đã đâm thấu tim nạn nhân, vứt ngay bên cạnh, và trên sàn nhà tung toé những mảnh vụn thủy tinh của cái gạt tàn thuốc lá bị rơi xuống đất vỡ tan tành.


Có tiếng chân chạy vội vã trên cầu thang, rồi một giọng nói vang lên ngay bên tai:

-         Trời ơi có chuyện gì vậy?

Phong quay lại, Ái Linh mặt tái nhợt, run lẩy bẩy đứng núp sau lưng chàng.  Phong nói như ra lệnh:

-         Cô vào phòng đánh thức chú cô dậy, và tất cả những người bạn của  ông ấy nữa.  Nhanh lên!

Ái Linh vẫn đứng im, mở to cặp mắt lạc thần nhìn chàng không chớp.  Hiểu ý, Phong gật đầu:

-         Phải, cô đã đoán đúng, tôi chính là cảnh sát đây.  Sao không chạy đi gọi chú cô ngay đi, còn đứng đó làm gì?

-         Chú tôi không có trong phòng.  Hồi nãy di ngang phòng ông, tôi có gõ cửa nhưng không thấy trả lời, chắc ông ra ngoài rồi.

-         Ra ngoài là đi đâu?  Có ai ra ngoài vào giờ này?


Phong kêu lên, hắn vừa nói vừa đi như chạy đến căn phòng gần cuối hành lang.  Quả thật, căn phòng trống rỗng, một ngọn đèn ngủ tỏa ánh sáng lờ mờ nhưng cũng dủ soi rõ cái giường với tấm drap thẳng băng, chứng tỏ cả đêm  qua, ông Mạnh không hề ngả lưng lấy một phút.  Phong đứng thừ người một phút, rồi quay trở lại nơi xảy ra án mạng.  Trên đường đi, chàng gặp Đính từ trong phòng đi ra, mặc bộ quần áo ngủ bằng nỉ rộng thùng thình, nét mặt không có vẻ ngái ngủ tí nào, mặc dù hắn che miệng cố ngáp một cái thật lớn. Hắn đưa mắt nhìn Phong như dò hỏi, Phong gật đầu:

-         Đó chính là tên trộm, nhưng chưa lấy được gì cả thì đã bị giết.

-         Nhưng ai đã giết hắn?

-         Hãy còn sớm quá để có thể biết được.

-       Theo tôi  thì thủ phạm chỉ có thể là một người ở bên ngoài, đồng bọn với tên trộm hoặc là.. một người mà sự hiện diện có vẻ tình cờ một cách khả nghi như ông chẳng hạn…


Hắn nói xong mỉm cười.  Biết hắn nói đùa, nhưng Phong cũng mỉm cười dơ tay vỗ vai hắn một cách thân mật, và ngạc nhiên thấy hắn nhăn mặt có vẻ đau đớn.  Phong lặng  lẽ quan sát hắn một giây, rồi mới quay đi, bước thật nhanh, Đính lặng lẽ theo sau.


Trong phòng khách, mọi người đã tụ tập đầy đủ, những tiếng động đã đánh thức họ dậy. Ái Linh mặt mũi nhợt nhạt đứng ngay giữa phòng, đang nhìn chăm chú vào xác chết, một bên mí mắt nàng bắt đầu giựt giựt, nàng ngước cặp mắt lo lắng nhìn Phong:

-         Chú tôi đâu rồi?  Ông sắp gỡ cái mặt nạ của tên trộm ra phải không?

-         Phải.


Phong bước một cách thận trọng để khỏi dẫm vào những mảnh thuỷ tinh rơi dầy trên sàn nhà.  Chàng quì xuống cạnh xác chết, mọi người đều nín thở. Từ từ cái mặt nạ trùm đầu được kéo xuống, một tiếng rú lên khủng khiếp:

                   -    Trời ơi, chú tôi!


Ái Linh lảo đảo ngã ngay vào Phong đang đứng kế bên.  Chàng vội vã đưa tay ra đỡ và dìu nàng ngồi xuống ghế.  Mặt chàng hơi nhăn lại, phải, tên trộm chính là ông Mạnh chú của nàng, người có trách nhiệm bảo quản những bảo vật trước khi được giao trả lại cho bảo tàng viện.


Một phút im lặng nghẹt thở, Phong chìa cho mọi người xem thẻ hành sự của mình và ra lệnh:           

                   -    Không một người  nào được quyền rời khỏi nơi đây trước khi cảnh sát đến điều tra và làm biên bản.  Tôi đã báo cho họ rồi, trong khi chờ đợi, có ai có ý kiến gì không? 

Mọi người đều im phăng phắc, sau cùng chỉ có Liêm dụt dè lên tiếng:

-         Ông Mạnh là một người rất cẩn thận, làm việc gì cũng tính toán, ngay từ lúc bói bài tôi đã biết tính ông ấy, có thể ông ấy đã có sẵn một dự tính ở trong đầu.

-         Dự tính gì?

-       Theo tôi thì ông Mạnh có ý định nhử người mà ông ta nghi ngờ, mục đích là để bắt quả tang.

-         Thôi đi, ông lại đem cái trò bói toán của ông vào việc này, thật là không phải lúc.


Đính bật lên nói, hắn buông bàn tay vừa luồn vô trong ngực, nơi hắn cảm thấy đau nhói.  Hắn cố gượng để khỏi nhăn mặt, mặt hắn còn xanh hơn cả Ái Linh.  Phong đưa mắt nhìn hắn quan sát xong rồi mỉm cười:

                   -     Không sao, cứ để cho ông Liêm nói, mỗi  người đều có quyền có ý kiến.  Tôi cũng vậy, vừa nảy ra một ý kiến, để tôi nói ra cho các ông nghe nhé?


Mọi người đều nhổm cả dậy với vẻ nôn nóng, chỉ riêng Đính lặng lẽ ngồi  xuống ghế, trông hắn nhợt nhạt và có vẻ rất mệt mỏi.

-         Tôi nghĩ thủ phạm không ai khác hơn là một trong số chúng ta ở đây.  Phong nói sau khi nhìn bao quát một lượt tất cả các khuôn mặt, có nhiều giả thuyết, nhưng có lẽ chỉ có một giả thuyết có thể là sự thực…

-         Và ông đã đoán ra thủ phạm?  Tài hỏi.

-       Đúng vậy, nhưng dù sao cũng chỉ là giả thuyết, muốn chứng minh, tôi cần sự hợp tác của tất cả quí vị.

-         Rất sẵn lòng.

-         Vậy thì yêu cầu quí vị hãy cởi áo ra!


Tưởng Phong nói đùa, mọi người đều ồ lên một loạt, nhưng rồi lại nín thinh ngay khi thấy mặt hắn nghiêm trang, lạnh lùng và không cười tí nào.  Không khí im lặng đến nỗi mọi người tưởng chừng có thể nghe được hơi thở của nhau.  Sau cùng chỉ có Đính lên tiếng phản đối:

-         Cởi áo vào lúc trời đang lạnh cắt ruột như thế này ư?  Không đời nào.


Phong nheo mắt nhìn Đính có vẻ thương hại:

-         Chắc ông bạn không được khỏe nên sợ lạnh?

Đính cau mày không trả lời, Liêm nói đùa:      

-         Con tim không biết nói dối, có phải ông nghĩ thế không ông Phong? Nhưng ông  sẽ chẳng nghe thấy gì trong con tim của chúng tôi đâu.



Không ai cười nổi trước câu pha trò nhạt nhẽo.  Mọi người đang xì xào bàn tán, kẻ thì cho là điên, người thì cố đoán xem Phong đang dở trò gì.  Vừa lúc đó có tiếng còi hụ và chỉ vài phút sau, một tốp cảnh sát mặc đồng phục đã  xuất hiện ngay nơi cửa.  Phong đi tới, nói nhỏ vào tai ông thanh tra, ông này gật đầu và cất tiếng nói lớn:

-         Mọi người hãy làm theo chỉ thị của ông Phong, tất cả hãy cởi áo ra! 

Liêm đề nghị:

-         Trước khi làm theo lời yêu cầu của ông, ông có thể giải thích cho chúng tôi nghe dược không?


Viên thanh tra lắc đầu, nhưng Phong điềm tĩnh nói:

-         Không sao, cứ để tôi giải thích.


Vừa nói, Phong vừa đi tới bên xác chết, cúi xuống  lượm con dao lên.  Ái Linh khẽ rên lên một tiếng:

-         Chính là con dao rọc giấy của chú tôi.

-         Vậy à?

Phong cầm con dao ngắm nghía một lúc, rồi dùng nó để cắt một mảnh vải nơi ngực áo nạn nhân, để lộ rõ một vết thương nhỏ xíu chỉ dính có chút máu.

-         Đây là khí giới để giết người, nạn nhân chết vì bị mũi dao này đâm thấu tim. 


Phong nói và dơ con dao lên cho mọi người cùng nhìn thấy:

-   Dao mỏng dính như lá liễu, những vết thương như vậy thường chảy máu ở bên trong, vậy mà quần áo của nạn nhân lại ướt đẫm những máu, các ông có biết tại sao không?

-         Tại sao?

-       Là vì máu đó không phải là máu của nạn nhân, mà chính là máu của tên trộm.

-         Tôi không hiểu gì cả.  Liêm nóng nảy nói, tên trộm không phải là ông Mạnh, người đã bị đâm chết?

-         Không, không phải.  Ông Mạnh chỉ là người giương bẫy để bắt trộm, tên trộm thực sự.  Khi bị bắt quả tang, tên trộm hoảng hốt sợ ông Mạnh tri hô lên, nên vội vã bịt chặt miệng ông.  Trong cuộc vật lộn ngắn ngủi, ông Mạnh vớ được con dao, và làm sao đó khiến mũi dao xước qua ngực hắn, tạo nên một vết thương không sâu lắm nhưng chảy khá nhiều máu, khiến hắn nổi hung lên vặn trẹo tay ông Mạnh, đoạt được con dao, đâm ông tới thấu tim.  Ông Mạnh chết tức khắc vì vết thương ấy.  Chẳng cần thông minh cũng thấy ngay chứng cớ có thể đưa hắn lên máy chém là bộ quần áo đẫm máu từ vết thương nơi ngực hắn chảy ra.  Làm cách nào dấu đi nổi? không kịp đem đốt hoặc quăng ra khỏi cửa, chắc chắn cảnh sát sẽ xét nhà và tìm ra tang vật.  Nếu không dính máu, bộ pijama cũ này không có gì đặc biệt cả, nó giống như bất cứ bộ pijama khác bán đầy ngoài chợ.  Nhưng với máu me bê bết như thế, chỉ có một cách có thể làm là…

                     -    Là tráo đổi quần áo với chú tôi?  Ái Linh bật lên nói.

-         Đúng vậy, đó là phần kết thúc của câu chuyện.  Tên sát nhân cởi quần áo của hắn ra, mặc vào cho xác chết sau khi ngụy tạo một vết rách nơi ngực áo, giả làm vết dao đâm.  Sau đó, để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát, hắn cố ý gây tiếng động lớn để đánh thức mọi người trong nhà, bằng cách liệng cái gạt tàn thuốc lá xuống đất, mọi người sẽ tưởng thủ phạm bỏ chạy ngay vì sợ bị phát giác sau khi gây ra án mạng.  Còn hắn đi nhanh về phòng tự băng bó vết thương và thay bộ quần áo khác, bộ quần áo của ông Mạnh hắn vừa thay ra.  Chỉ cần một phút gột rửa bằng xà bông là có thể làm tan đi vết máu rất nhỏ và hắn có thể bỏ vào va li quần áo của hắn mà không ai để ý.

-         Trời, có thể như vậy được sao?  Ái Linh kêu lên.

-       Đúng thế.  Phong gật đầu, hắn cùng khổ người với ông Mạnh nên việc trao đổi quần áo không khó khăn gì cả.

-         Rồi làm sao ông đoán ra thủ phạm?  Tài sốt ruột hỏi, thiếu gì người cũng cao lớn cỡ ông Mạnh, thí dụ như ông chẳng hạn?


Phong cười:

-         Chẳng có gì bí mật đâu, chỉ cần để mắt quan sát một chút, bởi vì che dấu một vết thương thì dễ, có khi chỉ cần một cái khăn tay và băng dính, còn che dấu những đau đớn vì bị vết thương hành thì khó lắm.  Thí dụ mặt hay nhăn lại vì đau, và tay thì luôn luôn thò vào trong ngực áo để sờ vết thương như ông Đính vẫn làm nãy giờ kia kìa!


Mọi người đều quay cả lại, Đính giật mình rút vội tay ra khỏi ngực áo, mặt hơi cúi xuống tránh những tia nhìn soi mói, trông hắn có vẻ rất mệt mỏi, hắn liếm cặp môi khô, rồi mới thều thào nói:

-         Tất cả những giả thuyết ông đưa ra đều đúng cả, tôi không thể chối cãi gì được.  Phải, tôi chính là thủ phạm.

 

 

LƯU - PHƯƠNG - LAN 

Thế Giới Phân Tranh - Đỗ Công Luận

Tuesday, April 7, 2026

Việt Nam Lớn Hay Nhỏ - Huỳnh Ngọc Chênh

 

Khỏi phải tự hào hão huyền, xác định ngay rằng Việt Nam ta là nước nhỏ, không những nhỏ mà còn yếu nữa.

Nông nghiệp còn lạc hậu hơn cả Thái Lan, công nghiệp thì chẳng có gì, phần lớn hàng công nghiệp xuất khẩu đều từ FDI hoặc gia công, chưa có một thương hiệu hàng hóa nào có tên trên thị trường quốc tế, công nghệ IT cứng mềm gì cũng kém, chạy học theo thế giới còn hụt hơi.

Kinh tế yếu, khoa học công nghệ lạc hậu, quân sự thì trang bị toàn khí tài của Nga quá lỗi thời, quân đội chỉ được bộ binh mà chiến tranh hiện đại ngồi trong phòng lạnh bấm nút thì còn cách quá xa trình chung của thế giới.

Một khi đã nhỏ yếu rồi thì theo đúng đạo trời muốn tồn tại và vươn lên phải biết tìm đúng đàn anh để nương nhờ và học tập.

Các anh lớn trên thế giới hiện nay gồm ba nước: Nga, Tàu và Mỹ.

Nga thì vứt đi rồi, chỉ còn Tàu và Mỹ.

Tàu nhờ một thời rời Nga bám Mỹ mà vươn lên giàu mạnh có thể làm anh lớn cạnh tranh với Mỹ, nhưng đạo đức kém và đang có vấn đề riêng với VN. Hơn nữa những nước nhỏ làm đàn em của Tàu như Ve, Cu, Triều, Ba, Kam, đều bầm dập lên bờ xuống ruộng chẳng ra gì. Việt Nam ta cũng từng một thời làm đàn em thân thiết của Tàu nên rất khốn đốn, may mà sau này đã biết tách dần ra.


Cuối cùng chỉ còn Mỹ, tài đức nhan sắc vẹn toàn, được mệnh trời chọn làm anh cả của thế giới.

Sáng suốt theo đúng đạo trời, gần như cả thế giới đã chọn Mỹ làm đàn anh để dựa dẫm và học tập làm theo.

Giàu có hùng mạnh lẫy lừng một thời, từng đánh chiếm cả thế giới làm thuộc địa, từng làm cha mẹ đẻ ra nước Mỹ, ấy vậy mà tất tần tật Châu Âu ngày nay vẫn dẹp hết tự ái và kiêu ngạo, nhận Mỹ làm đàn anh để nương tựa. Cũng có nước này, nước khác, lúc này, lúc khác dỗi hờn giận lẫy nặng nhẹ với Mỹ, nhưng căn bản vẫn toàn tâm toàn ý nghe theo. NATO do Mỹ lập ra là ô che cho toàn Châu Âu, chưa thấy nước nào đang ở trong xin ra, dù gần đây bị Trump hống hách nặng nhẹ hơi nhiều, chỉ thấy các nước còn ở ngoài xin vào nhưng chưa được.


Nhật bị Mỹ đánh cho tan tác thế rồi sau khi đầu hàng vẫn thành tâm làm đàn em của Mỹ đề vươn lên.

Singapore biết mình phận nhỏ cá cơm nên không những tôn Mỹ lên làm đàn anh mà còn tôn lên hàng sư phụ để nhất nhất học theo và trung thành với Mỹ từ hồi lập quốc đến bây giờ. Kết quả là ngày nay công dân Sing có tấm hộ chiếu quyền uy nhất thế giới, tự do ra vào 192 nước mà không cần phải đến sứ quán các nước xin xỏ visa. (Nhật và Hàn quyền uy số hai, ra vào tự do 188 nước trên thế giới).

Do vậy Việt Nam ta cứ tuân theo đạo trời, chọn Mỹ làm đàn anh chứ còn làm bộ tịch chi nữa. Phận nhỏ không thể đứng lên vá trời được thì phải chọn đàn anh mà nương tựa cho dân chúng được nhờ.

Trước đây ta đã chọn Xô rồi Tàu rồi Nga làm đàn anh là đi ngược lại đạo trời nên dân ta khốn khổ đến 20 năm trong chiến tranh, rồi bầm dập vì cái nớ thêm 50 năm nữa. Bây giờ cũng đến lúc sáng mắt ra rồi.


Dĩ nhiên chọn Mỹ làm đàn anh không có nghĩa là theo Mỹ để chống hay đánh lại các nước khác. Singapore nhận Mỹ làm thầy nhưng chưa bao giờ theo Mỹ đánh ai từ hồi lập quốc đến giớ, mà Mỹ cũng không vì rứa mà hoạnh hoẹ, và Mỹ cũng không cần. Ví như bây giờ VN xung phong cử tàu chiến đến Hormuz để chống lại Ba Tư bảo vệ tàu dầu thì chắc chi Mỹ ừ cho phép. (Mà nếu Mỹ ừ thì chụp ngay, qua đó học tập được bao điều hay để phát triển hải quân và công nghệ chiến tranh hiện đại)

Để toàn tâm theo Mỹ làm đàn em thì điều cần thiết nhất là cởi mở hơn nữa về thể chế và hoà giải thật tình với người dân trong và ngoài nước có chính kiến bất đồng. Ta toàn dân đoàn kết thì có làm đàn em cũng không bị Mỹ coi thường và cũng không bị bất cứ ai coi thường.

Chỉ rứa thôi.

Nghe như rất dễ mà sao 50 năm rồi vẫn chưa làm được nhỉ.


Thụy My RFI: Huỳnh Ngọc Chênh – Việt Nam lớn hay nhỏ

Sự Khác Biệt Nghiệt Ngã Giữa Cái Tã Của Trẻ Thơ Và Người Già - Lm. Anmai, CSsR


Trong vòng quay của một kiếp người, có những sự lặp lại về mặt sinh học nhưng lại mang những số phận cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Một đứa trẻ tè dầm là hình ảnh của sự khởi đầu, của một mầm sống đang lớn lên và cần được bao bọc. Nhưng một người già không may mất kiểm soát bài tiết lại thường bị xem là dấu hiệu của sự tàn úa, của gánh nặng và sự phiền phức. Sự khác biệt trong thái độ của chúng ta trước cùng một hiện tượng vật lý ấy đã phản chiếu một thực tế nghiệt ngã về cách con người nhìn nhận giá trị của nhau dựa trên sự hữu dụng và tương lai. Khi đứa trẻ tè dầm, chúng ta mỉm cười, sẵn lòng dọn dẹp với niềm hy vọng rằng mai này con sẽ lớn, sẽ biết tự chủ. Nhưng khi người già rơi vào hoàn cảnh tương tự, niềm hy vọng ấy dường như đã tắt lịm, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi trước một thực tại không thể đảo ngược. 

Chính sự thiên kiến này đã vô tình tạo nên những vết thương lòng sâu sắc cho những người đã đi đến cuối dốc cuộc đời.


Tại sao chúng ta lại thấy việc chăm sóc một đứa trẻ là hiển nhiên và tràn đầy yêu thương? Bởi vì đứa trẻ là biểu tượng của tương lai.  

Mỗi lần thay tã, mỗi lần dọn dẹp đống đổ nát mà trẻ gây ra, người lớn đều coi đó là một khoản đầu tư cho sự trưởng thành. Chúng ta nhìn vào đứa trẻ và thấy cả một bầu trời tiềm năng phía trước. Tiếng cười của trẻ thơ làm dịu đi những vất vả của người mẹ, người cha. Việc trẻ chưa kiểm soát được hành vi của mình được coi là một giai đoạn phát triển tự nhiên, cần thiết và đầy tính nhân văn. Không ai trách một đứa trẻ một tuổi vì nó chưa biết đi vệ sinh đúng chỗ. Ngược lại, người ta còn dành cho nó những lời âu yếm, những cái vuốt ve để vỗ về. Đứa trẻ nhận được sự khoan dung tuyệt đối bởi vì nó “chưa biết”, và thế giới đang chờ đợi nó học hỏi để trở nên hoàn thiện hơn.


Thế nhưng, khi kịch bản ấy lặp lại ở tuổi già, thái độ của chúng ta chuyển từ bao dung sang chịu đựng. Người già tè dầm thường bị coi là phiền phức vì họ đại diện cho sự suy tàn và quá khứ đã qua. Trong một xã hội đề cao hiệu suất và sự năng động, một người không còn khả năng tự chăm sóc những nhu cầu cơ bản nhất thường bị coi là “mất giá trị”. Người ta dọn dẹp cho người già với tâm thế của một người đang thực thi bổn phận nặng nề hơn là sự tận hiến của tình yêu. Những lời cằn nhằn, những tiếng thở dài, hay thậm chí là ánh mắt ghẻ lạnh của con cháu đã vô tình biến nỗi đau bệnh tật thành nỗi nhục nhã của phẩm giá. Người già, khác với trẻ em, họ “đã biết” và họ ý thức rất rõ về sự bất lực của mình. Chính cái ý thức ấy làm cho nỗi đau của họ nhân lên gấp bội khi nhìn thấy sự khó chịu của người thân.

Sự bất công này còn nằm ở chỗ chúng ta quên mất quy luật của lòng biết ơn. Đứa trẻ chưa làm gì cho chúng ta, nhưng chúng ta sẵn sàng phục vụ nó vô điều kiện. Người già đã cống hiến cả cuộc đời, đã từng là đôi tay vững chãi nâng đỡ chúng ta những bước đi đầu tiên, đã từng thức trắng đêm khi chúng ta ốm đau, vậy mà khi họ cần một sự chăm sóc tương tự, họ lại nhận về sự thiếu kiên nhẫn. Có một sự đứt gãy về mặt cảm xúc khi chúng ta không thể kết nối hình ảnh của người cha, người mẹ mạnh mẽ năm xưa với thân xác già nua, bệnh tật hiện tại. Chúng ta khó chịu vì người già không còn giống như những gì chúng ta kỳ vọng, chúng ta quên rằng chính họ cũng đang phải đấu tranh quyết liệt với sự xuống cấp của chính cơ thể mình. Tè dầm ở người già không phải là sự lười biếng hay cẩu thả, đó là tiếng kêu cứu của một cơ thể đã mỏi mệt sau bao năm tháng gánh vác cuộc đời.


Nỗi đau lớn nhất của người già không phải là bệnh tật, mà là cảm giác mình trở thành vật cản trong đời con cháu. Đứa trẻ tè dầm xong có thể thản nhiên chơi đùa, nhưng người già sau một sự cố như vậy thường rơi vào mặc cảm tội lỗi sâu sắc. Họ thu mình lại, họ sợ hãi khi phải yêu cầu sự giúp đỡ, họ âm thầm chịu đựng sự bẩn thỉu vì không muốn nghe những lời nặng nhẹ. Sự “phiền phức” mà chúng ta gán cho họ thực chất là tấm gương phản chiếu sự ích kỷ của chính chúng ta. Chúng ta chỉ muốn nhận những gì tươi đẹp, khỏe mạnh và từ chối những gì xấu xí, héo úa. Nhưng cuộc đời là một vòng tròn khép kín, không ai có thể trẻ mãi, và sự chăm sóc mà chúng ta dành cho người già hôm nay chính là lời cam kết cho tương lai của chính chúng ta mai sau.


Nếu chúng ta có thể nhìn vết bẩn trên giường của người già bằng đôi mắt đã từng nhìn đứa con thơ của mình, chúng ta sẽ thấy đó không phải là sự phiền phức, mà là một cơ hội để đền đáp. Mỗi lần thay áo, lau mình cho cha mẹ là một lần chúng ta được chạm vào lịch sử của chính mình, được thể hiện sự hiếu kính bằng những hành động cụ thể nhất. Người già cần sự kiên nhẫn hơn cả trẻ em, vì họ đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi về cái chết và sự biến mất. Một nụ cười cảm thông, một câu nói nhẹ nhàng: “Không sao đâu mẹ, chuyện nhỏ thôi mà” có giá trị hơn ngàn liều thuốc bổ. Nó giúp người già giữ vững được phẩm giá cuối cùng của một con người, giúp họ cảm thấy mình vẫn được yêu thương dù không còn khả năng đóng góp về mặt vật chất.


Chúng ta cần thay đổi tư duy về sự hữu dụng. Một con người có giá trị không phải vì họ làm được bao nhiêu việc, mà vì sự hiện diện của họ là một phần không thể thiếu trong cấu trúc của tình yêu gia đình. Người già tè dầm là một thử thách đối với lòng nhân ái của con cháu. Nếu chúng ta vượt qua được sự ghê sợ về mặt cảm giác để thấu cảm với nỗi đau của người già, chúng ta đang thực sự trưởng thành về mặt tâm linh. Đừng để những nhu cầu sinh lý tự nhiên trở thành rào chắn ngăn cách tình thâm. Đừng để người già phải sống những ngày cuối đời trong sự tủi hận chỉ vì họ không còn kiểm soát được cơ thể mình – điều mà chính chúng ta cũng đã từng như vậy và chắc chắn sẽ lại như vậy trong tương lai.


Khi trí tuệ con người đủ lớn, họ sẽ hiểu rằng việc chăm sóc một người già mất năng lực cũng thiêng liêng như việc nuôi nấng một đứa trẻ. Đó là sự tiếp nối của sự sống, là biểu hiện cao nhất của tính người. Sự phiền phức chỉ tồn tại trong tâm trí của những kẻ tính toán hơn thua với chính người thân của mình. Đối với một trái tim biết yêu thương, sự bất lực của cha mẹ là lời mời gọi của lòng trắc ẩn. Hãy nhớ rằng, nếu mùi vị của tã lót trẻ thơ mang theo hương vị của bình minh, thì sự chăm sóc người già mang theo vẻ đẹp trầm mặc và bao dung của hoàng hôn. Cả hai đều cần được nâng niu như nhau, vì chúng đều là những mảnh ghép không thể thiếu của một kiếp người trọn vẹn.


Lời kết cho sự so sánh nghiệt ngã này chính là lời nhắc nhở về sự vô thường. Ngày hôm nay chúng ta dọn dẹp cho người khác với thái độ nào, thì ngày mai chúng ta sẽ nhận lại điều tương tự như thế. Hãy đối xử với người già bằng sự dịu dàng mà bạn muốn nhận được khi chính bạn rơi vào hoàn cảnh ấy. Đừng để sự vô tâm biến những năm tháng cuối đời của cha mẹ thành một chuỗi ngày dài của sự nhục nhã và cô độc. ">Sự thật là, trẻ con hay người già, tất cả đều cần được yêu thương ngay cả khi họ không còn sạch sẽ, không còn thông minh hay không còn hữu dụng. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự của hai chữ “gia đình”.

 

Lm. Anmai, CSsR 

(2) Chuyện tuổi Xế Chiều | SỰ KHÁC BIỆT NGHIỆT NGÃ GIỮA CÁI TÃ CỦA TRẺ THƠ VÀ NGƯỜI GIÀ | Facebook

Nhật Ký Tình Xưa - Trầm Vân

Monday, April 6, 2026

"Mọi Người Không Nhận Ra Họ Mất Vệ Sinh Như Thế Nào" - Huỳnh Chiếu Đẳng


"Mọi người không nhận ra họ mất vệ sinh như thế nào": Mọi người đang chỉ ra những thứ hàng ngày mà chúng ta cho là vô hại, nhưng thực sự không phải vậy

Nguồn tin và  chi tiết: https://www.buzzfeed.com/kellymartinez/everyday-things-we-think-are-safe-but-are-actually-dangerous?utm_source=flipboard&utm_content=topic/foodindustry


HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe)

Những nguy hiểm này không phải chuyện hiếm, mà đã từng xảy ra thật — thậm chí có người bị thương nặng hoặc tử vong.

Dưới đây là các ví dụ tiêu biểu:


1. Thuốc giảm đau thông thường cũng có thể gây chết người

Loại thuốc quen thuộc như acetaminophen (thuốc hạ sốt, giảm đau) nếu dùng quá liều có thể gây suy gan rất nặng, và đây là một trong những cách tử vong rất đau đớn.

Nghĩa là: thuốc phổ biến không đồng nghĩa với an toàn tuyệt đối.

2. Xe đẩy trong siêu thị có thể gây tai nạn cho trẻ

Trẻ em bám bên ngoài xe đẩy, chỉ cần va chạm nhẹ là có thể ngã đập đầu xuống sàn, gây chấn thương sọ não.


3. Uống quá nhiều nước cũng có thể chết

Nghe có vẻ lạ, nhưng uống quá nhiều nước trong thời gian ngắn có thể gây loãng natri trong máu, dẫn đến tử vong.

Đặc biệt nguy hiểm khi vận động mạnh mà uống nước không kiểm soát.


4. Hồ bơi công cộng không sạch như ta nghĩ

Nhiều người không ý thức vệ sinh: khạc nhổ, tiểu tiện trong nước…

Dù có xử lý hóa chất, nhưng vẫn có nguy cơ nuốt phải vi khuẩn, ký sinh trùng.


5. Chạy bộ cũng có rủi ro

•       Va chạm khi chạy nhanh có thể gây gãy xương, trật khớp

•       Người chạy bộ thường xuyên cũng dễ bị tai nạn giao thông

•       Chạy sai cách còn gây mất cân bằng cơ thể


6. Máy móc nông nghiệp cực kỳ nguy hiểm

Máy kéo, máy gặt… nếu lại gần khi đang hoạt động có thể cuốn vào và gây tử vong ngay lập tức.


7. Thực phẩm để sai cách có thể gây chết người

Ví dụ: đồ ăn để ngoài trời nhiều giờ rồi lại cho vào tủ lạnh ăn tiếp.

Vi khuẩn phát triển mạnh → ngộ độc nặng, có thể nguy hiểm tính mạng.


8. Đi xe sát xe tải lớn rất nguy hiểm

Lốp xe tải có thể nổ và văng ra như “đạn”, gây tai nạn nghiêm trọng.

Ngoài ra, xe tải khó thắng và có điểm mù lớn.


9. Lò xo cửa garage có thể gây chết người

Lò xo chịu lực rất lớn, nếu bung ra có thể xé rách cơ thể.


10. Dòng nước ngầm (dưới sông, kênh) cực kỳ nguy hiểm

Dòng chảy ngầm có thể kéo người xuống và không thể thoát ra, dù bơi giỏi.


11. Lái xe là việc nguy hiểm nhất mỗi ngày

Đặc biệt nguy hiểm khi:

•       Dùng điện thoại khi lái

•       Mất tập trung


12. Người không thắt dây an toàn có thể giết người khác

Trong tai nạn, người không thắt dây sẽ bị văng như “vật nặng bay”, đập vào người khác trong xe.


13. Xe scooter điện (xe trượt điện) không đội mũ bảo hiểm

Nhiều người, nhất là du khách, sử dụng mà không có kinh nghiệm → dễ tai nạn nghiêm trọng.


14. Nhịn hắt hơi sai cách có thể gây chấn thương

Cố nén hắt hơi có thể gây trật xương sườn hoặc tổn thương bên trong.


15. Hâm nước tinh khiết trong lò vi sóng

Nước có thể bị quá nhiệt mà không sôi, khi bị tác động nhẹ sẽ bùng nổ bất ngờ, gây bỏng.


16. Động vật hoang dã dễ thương nhưng rất nguy hiểm

Ví dụ như gấu mèo có thể mang bệnh dại.

Nếu bị cắn mà không điều trị kịp thời thì gần như chắc chắn tử vong.


17. Rượu bia có thể gây chết người sớm

Nhiều người không nhận ra rằng nghiện rượu có thể làm gan hỏng ngay từ tuổi 20–40.


18. Kính áp tròng giá rẻ (đặc biệt dịp Halloween)

Có thể gây nhiễm trùng, dính vào mắt → phải phẫu thuật để lấy ra.


19. Leo núi một mình rất nguy hiểm

Dễ bị lạc đường, đặc biệt ở nơi rừng núi giống nhau → có người bị mất tích nhiều ngày.


20. Chim hoang dã cũng có thể tấn công

Một số loài chim lớn có thể mổ hoặc đâm gây thương tích khi bị tiếp cận.


21. Kéo co không đúng cách cũng có thể gây tử vong

Dây kéo có thể đứt và bật lại với lực rất mạnh → đứt tay, tử vong.

 

Kết luận

Thông điệp chính của bài:

•       Nguy hiểm không chỉ đến từ những thứ rõ ràng đáng sợ

•       Mà còn đến từ những thứ quen thuộc hằng ngày nếu ta chủ quan

Vì vậy:

•       Cần hiểu rõ rủi ro

•       Không chủ quan với những việc tưởng là nhỏ

•       Luôn giữ ý thức an toàn trong sinh hoạt


Huỳnh chiếu Đẳng (Quán ven đường)