Tuesday, April 28, 2026

Tài Liệu: Chuyện Chưa Kể Lúc TT Nguyễn Văn Thiệu Rời Khỏi Sài Gòn - Nguyễn Tiến Hưng

 

    Sau khi Tổng thống Thiệu từ chức, tân Tổng thống Hương vẫn để ông lưu lại trong Dinh Độc Lập. Nhưng rồi có nhiều áp lực đòi ông Thiệu phải rời khỏi Việt Nam, nếu không thì phía Cộng sản không chịu điều đình với “một chính phủ Thiệu không Thiệu.” Nhơn dịp có tang lễ Tổng thống Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan, Đại sứ Martin báo cáo về Washington: 

  - Ông Hương nói ông ta sẽ đề cử cả hai ông Thiệu và Khiêm làm Đại sứ Lưu động và gửi hai người sang Đài Loan mệnh danh là một phái đoàn đại diện ông để phúng điếu tang lễ ông Tưởng Giới Thạch. Tôi nghĩ rằng mọi chuyện đã được sắp xếp với phía Đài Loan. 

Thực ra, ngoài việc ông Thiệu phải ra đi để dễ hơn cho việc đàm phán về một giải pháp chính trị, Tổng thống Hương còn lo ngại cho sự an toàn của ông. Ông Đại sứ thêm: 

  - Tổng thống Hương nói với tôi là ông ta lo ngại cho sự an toàn của cựu Tổng thống Thiệu… Bởi vậy ông Hương yêu cầu chúng ta giúp cho ông Thiệu ra đi thật kín đáo và sớm nhứt có thể. 

Ngoài những mưu toan nguy hiểm cho ông Thiệu từ các phe phái, Tổng thống Hương còn để ý tới một khía cạnh cá nhân: Sự bất hòa giữa hai tướng lãnh Nguyễn Văn Thiệu và Dương Văn Minh. Sự bất hòa đã có mầm mống từ lâu và mọi người đều biết. Như chúng tôi đã đề cập tới trong Chương 11, chính ông Thiệu đã cố vấn Tổng thống Hương là chớ đề cử Tướng Minh làm Thủ tướng vì sẽ rất nguy hiểm. Việc ông Minh không ưa gì ông Thiệu thì cũng đã công khai. Bởi vậy vào giờ chót, Tổng thống Hương muốn đưa ông Thiệu ra khỏi Việt Nam trước khi ông Minh lên nắm chính quyền. Ông Martin viết:

   - Tổng thống Hương nhứt quyết là ông Thiệu phải ra khỏi nước đã rồi lúc đó ông ấy mới đi tới quyết định cuối cùng là trao quyền cho ông Big Minh.

Đó là về sự cần thiết và thời điểm ra đi, nhưng còn cách ra đi thì làm sao cho được an toàn? 

Chi tiết chuyến đi của hai ông Thiệu và Khiêm từ Bộ Tổng Tham Mưu ra phi trường Tân Sơn Nhứt thì nhân viên CIA là Frank Snepp đã kể lại và chúng tôi cũng có đề cập tới trong cuốn KĐMTC. Ông Snepp và một nhân viên khác là Joe đã giấu vũ khí dưới chỗ ngồi trong xe vì lo sợ tái diễn vụ sát hại như trường hợp hai anh em Tổng thống Diệm. 


Mới đây, câu chuyện từ lúc Tổng thống Thiệu rời bỏ Dinh Độc Lập tới Bộ TTM và ra phi trường được Thiếu tá Nguyễn Tấn Phận kể lại rất chi tiết. Ông Phận là một trong đoàn tùy tùng tám người (cuối cùng chỉ có bảy người) của Tổng thống Thiệu và bốn người của Thủ tướng Khiêm được Tổng thống Hương cho đi tháp tùng theo như yêu cầu của ông Thiệu. Diễn biến có thể tóm tắt như sau:

  - Vào khoảng 7 giờ 30 tối, Tổng Thống Thiệu thay bộ đồ bốn túi trong phòng ngủ rồi qua phòng nhỏ bên cạnh nghiêng đầu qua cửa sổ nhìn xuống. Dưới sân, bên cạnh thềm tam cấp một xe Mercedes màu xanh đậm đã đậu sẵn. Người lái xe là Đại tá Nhan Văn Thiệt. Thấy mọi việc đã sẵn sàng, Tổng thống Thiệu vội vã rút trong hộc tủ cây Browning đã lắp đạn, ông khóa chốt an toàn rồi cho vào túi áo. Ông xuống lầu trệt bằng thang máy. Khi cánh cửa mở ra thì Đại tá Trần Thanh Điền đã túc trực tại đó. Ông vừa bước xuống bậc tam cấp thì lại cũng vào lúc có hai binh sĩ (tên là Sanh và Khình) xuất hiện làm ông dựt mình. Thực ra là họ chỉ đến để đổi gác. Ông Thiệu và ông Điền lanh lẹ bước vào xe. Đại tá Điền ngồi bên phải của Tổng thống Thiệu ở băng sau. Như vậy là ông Điền đã ngồi vào chỗ chánh thức của Tổng thống và chịu làm Lê Lai cứu Chúa! 

Vừa ngồi vào xe, ông Thiệu hỏi:

   -  Có mấy cây súng?

 Đại tá Điền đáp: 

   -  Có hai cây, một cây dài, một cây ngắn.


 Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trong lễ tang tập thể đồng bào bị sát hại những ngày Tết Mậu Thân, tổ chức tại Huế ngày 15 Tháng Mười 1969 (sau khi loạt hố chôn tập thể được tìm thấy) – ảnh: David Turnley/Corbis/VCG via Getty Images.

 

     Theo như vậy thì vào lúc đó Tổng thống Thiệu đã nhận thấy ông bị nguy hiểm trên đường tới Bộ Tổng Tham Mưu (ta nhớ lại là Tổng thống Diệm đã bị sát hại trên đường tới Bộ TTM). Việc ông Điền ngồi vào chỗ chính thức của Tổng thống thì cũng trùng hợp với câu chuyện ông Thiệu kể cho chúng tôi là khi đi xe tới dự nghi lễ bên Quốc Hội hay nơi khác, ông thường ngồi ngay bên cạnh tài xế lái xe chứ không ngồi chỗ dành cho tổng thống ở băng sau.


Khi đoàn xe tới phi trường Tân Sơn Nhứt, Thiếu tá Phận kể lại là đã “dựt mình khi nhận ra cả khu vực phi trường tối om. Dường như hệ thống điện hoàn toàn bị cắt… Đoàn xe chạy vòng qua khu dành riêng cho hãng Air America của cơ quan tình báo Mỹ. Khi sắp tới phi đạo, tất cả xe đều tắt đèn di chuyển trong bóng đêm. Sau đó một chiếc phi cơ lù lù hiện ra dưới chân trời nhờ đèn trong buồng máy cháy sáng, một loại phi cơ giống như DC6. Khi tới gần chiếc phi cơ, đoàn xe bất thần thắng gấp vì thấy có bóng người… Xe Tổng thống Thiệu bị bao vây bởi ba chiếc xe Chevrolet to lớn. Xa xa trong bóng đêm, xung quanh chúng tôi xuất hiện nhiều người Mỹ vạm vỡ, vận thường phục, súng M16 dựng đứng bên hông, trong thế tác chiến. Rồi hình ảnh ông Đại sứ Graham Martin hiện ra tại chưn cầu thang máy như một vị thần hộ mạng.


Chuyện này làm cho chúng tôi mới hiểu được tại sao khi nói về chuyến ra đi của Tổng thống Thiệu, Đại sứ Martin cứ nói úp úp mở mở là “Ông Thiệu đã ra đi trong điều kiện hết sức khó khăn,” và “chúng tôi đã để ý và cố gắng sắp xếp mọi chi tiết.”


Thì ra, mọi chi tiết được sắp xếp gồm cả việc cắt điện để phi trường tối om và việc đoàn xe phải di chuyển trong bóng đêm. Khi phi cơ đáp xuống thì đã có sẵn một toán lính Mỹ canh gác để đề phòng những biến động có thể xảy ra vào phút chót, thí dụ như việc ngăn chận không cho phi cơ cất cánh. Vì sao như vậy? Vì một việc xảy ra trước đó mấy ngày. Vào lúc 10 giờ đêm ngày Chúa Nhựt 20 tháng Tư tại Tân Sơn Nhứt, một nhóm binh sĩ với võ trang nặng bao vây, định ngăn chận chiếc C-141 của Mỹ chở người di tản không được cất cánh.


Thiếu tá Phận cũng kể lại là “Trung tá Nguyễn Phú Hiệp, phi công chiếc phi cơ Air Viet Nam 727 có lịnh ứng trực, chuẩn bị sẵn sàng, chỉ dành riêng cho Tổng thống Thiệu xử dụng… và cũng vào thời gian này thì một vài đơn vị trưởng các đơn vị phòng thủ thủ đô, và các đơn vị đóng quân gần khu vực phi trường Tân Sơn Nhứt lại được nghe dư luận rỉ tai là ‘ông Thiệu sẽ dùng Air Viet Nam để ra khỏi nước.’ ”


Thực rõ ràng là lịnh cho phi công Hiệp ứng trực chiếc phi cơ Air Viet Nam 727 và tin đồn về ‘ông Thiệu sẽ dùng Air Viet Nam ra khỏi nước’ là những sắp xếp để đánh lạc hướng những kẻ mưu sát vì khi đó ông Martin đã nhận được nhiều thông tin tình báo về âm mưu sát hại ông Thiệu ở ngoài khơi. 

Theo kế hoạch này thì chiếc phi cơ Air Vietnam mà ông Thiệu định dùng để ra đi sẽ bị bắn rơi khi ra khỏi không phận Việt Nam. Bởi vậy, trong vòng bí mật, ông Martin đã gọi ngay chiếc phi cơ riêng của mình từ Thái Lan sang Tân Sơn Nhứt để bốc ông Thiệu. Để bảo mật tối đa thì dù có dùng điện thoại đặc biệt an toàn của tòa Đại sứ để báo cáo về Tòa Bạch Ốc, ông Martin cũng vẫn không tiết lộ chi tiết mà chỉ nói mập mờ. Tuy nhiên, lúc tới sát nút rồi thì ông phải nói cho rõ. 

Ngày 25 tháng 4, Đại sứ Graham Martin gửi về Tòa Bạch Ốc: Số 250420 – Chỉ mình ông xem và qua đường dây Martin. 

Sàigòn số 0736 – FLASH (Cấp tốc)

 Chuyển Ngay. 

Ngày 25, tháng 4, năm 1975.

Gửi tới: Tướng Brent Scowcroft.

 -- Phụ Tá An Ninh Tổng Thống Ford.

 

Thông điệp này xác nhận câu chuyện tôi nói vòng vèo qua điện thoại vừa mới đây. Lúc muộn chiều hôm qua, Tổng thống Hương nói với tôi là ông ta lo ngại cho sự an toàn của cựu Tổng thống Thiệu. Nói chung, dường như ông ta cũng đã biết về một thông tin mà chúng tôi đã nhận được nhiều lần, đó là có một số phần tử của Không Quân Việt Nam là những người có ý kiến hết sức chống đối Thiệu và Khiêm, đã nói rằng hai ông này sẽ không rời khỏi Việt Nam mà còn sống nguyên vẹn (gạch dưới là do tác giả). Chúng tôi biết rằng những phần tử này đang để ý chiếc phi cơ thường dùng để chuyên chở các nhân vật cao cấp VIP của chánh phủ đi ngoại quốc…

 

    _ Tôi đã xếp đặt với Tướng Hunt ở NKP (Nakhom Phanom, Thái Lan) để ông ta gửi một chiếc C-118 tới Sài Gòn sẵn sàng chiều nay. Chúng tôi cũng sẽ sắp xếp hết sức kín đáo để đưa hai ông Thiệu và Khiêm lên phi cơ và cất cánh thật nhanh. Chúng tôi đã suy nghĩ về việc này và chúng tôi chắc chắn rằng sẽ có thể làm hết sức nhanh để nếu có sự can thiệp nào thì chiếc phi cơ đó cũng đã (cao bay xa chạy) ra quá tầm có thể truy kích được rồi…

 

    _ Bởi vậy, trừ phi có chỉ thị ngược lại và ngay tức khắc từ chính ông Ngoại trưởng, tôi sẽ tiến hành theo như trình bày trên đây. Ông Bộ trưởng không cần phải có hành động nào vào lúc này, trừ khi có người đặt vấn đề (tại sao lại) dùng phi cơ quân sự, một điều tôi nghĩ khó có thể xảy ra.…

Trân trọng

Martin.


- TT Nguyễn Văn Thiệu trước thời điểm rời Sài Gòn sang Đài Loan.

    

Về việc này chúng tôi có hỏi Đại tá Nguyễn Quốc Hưng hiện ở Salem, Oregon. Khi đó, ông là Phó Trưởng phòng Đặc trách Khu trục, thuộc Phòng Tham Mưu Phó Hành Quân tại Bộ Tư lệnh Không quân. Ông Hưng xác nhận là có chuyện này và nay vẫn còn nhiều nhân chứng. Chúng tôi hy vọng quý vị còn lại trong Không quân có thể giúp thêm chi tiết xác thực, nơi đây thì chỉ có thể trình bày lại ý kiến của Đại tá Hưng.


Ông Hưng cho biết là có một nhóm trong Không Quân thực sự có âm mưu này và đã theo sát chiếc phi cơ Boeing 727 là chiếc lãnh đạo cao cấp thường dùng trong những chuyến đi xuất ngoại. Sau cùng thì họ giao cho một sĩ quan ở Cần Thơ thuộc Sư Đoàn 4 Không Quân lo việc này. Ở phi trường Cần Thơ có loại phi cơ khu trục A-37 và cả phản lực F5. Kế hoạch là tại Tân Sơn Nhứt có những người được chỉ định theo dõi thật sát các chuyến bay, đặc biệt là chiếc Air Vietnam Boeing 727. Khi nào thấy hai ông Thiệu và Khiêm lên phi cơ thì sẽ báo cho Cần Thơ để phản lực cất cánh bay thẳng ra khơi và sẽ bắn rơi chiếc phi cơ chở ông Thiệu và ông Khiêm, ở khoảng 100 cây số cách bờ biển.


Nếu như vậy thì cũng chẳng có tang tích, chẳng có chứng cớ gì về vụ sát hại. Trừ một số người rất nhỏ trực tiếp dính líu thì không ai biết tin tức gì về việc này. Lúc ấy là đêm 25 rạng ngày 26 Tháng Tư rồi, khi dầu sôi lửa bỏng đã lên tới đỉnh điểm, mọi người chỉ còn có thể lo cho chính bản thân, nên cũng chẳng ai để ý tới chuyện gì xảy ra cho ông Thiệu.


Đại tá Hưng cũng cho biết lúc ấy ở ngoài khơi cũng có những phi cơ luôn luôn thay nhau theo dõi. Chúng tôi hỏi ông xem nhóm người nào ra lịnh cho phi công ở Cần Thơ? Ông trả lời là do một phe nhỏ chống ông Thiệu ở ngay Bộ Tư Lệnh Không Quân. Đại tá Hưng thêm rằng: Về vấn đề đảo chánh nói chung thì chính hai Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Ngọc Loan ( ông Loan ở bên Mỹ ?) đều không đồng ý và đã khuyên không được làm như vậy.

 

TT Nguyễn Văn Thiệu và PTT Trần Văn Hương.

 

   Sau cùng thì hai ông Thiệu, Khiêm lại không đi chuyến Boeing 727 mà đi chiếc C-118 của Đại sứ Martin. Đại tá Hưng kể là vài ngày hôm ấy cứ thấy Đại sứ Martin ra ra vào vào phi trường Tân Sơn Nhứt.


Tối muộn cùng ngày 25 tháng 4 năm 1975, ông Martin báo cáo về Tòa Bạch Ốc:

Số 251510Z – Chỉ mình ông xem và qua đường dây Martin 

Sàigòn – C738 – Cấp tốc 

Chuyển ngay.

Ngày 25 tháng 4 năm 1975.

Gửi tới: Tướng Brent Scowcroft.

Người gửi: Đại sứ Graham Martin. 

Tham chiếu: Sàigòn 0736.

 

Vào lúc 21 giờ 20 phút tối nay, một chiếc C-118, có đuôi số 231 đã cất cánh từ Tân Sơn Nhứt cùng với cựu Tổng thống Thiệu và cựu Thủ tướng Khiêm. Họ đã bay sang Đài Loan nơi mà anh ông Thiệu làm đại sứ VNCH. Công việc sắp xếp rất suôn sẻ. Tôi đã tháp tùng họ lên phi cơ và tôi cho rằng sự vắng mặt của họ ở đây sẽ giảm bớt được sự xôn xao có thể xảy ra.


Chúng tôi sẽ không bình luận gì về việc này ở đây. Phi hành đoàn từ NKP (Nakhon Phanom, Thái Lan) bay chiếc C-118 của tôi tới Davis-Montohn và tới nơi nghĩa trang. Tôi nghĩ rằng hai ông cũng sẽ không tuyên bố gì cả trừ phi và cho tới khi chuyện này lộ ra ở Đài Loan.

Trân trọng

Martin.


Khi chiếc phi cơ có đuôi số 231 sửa soạn cất cánh, Đại sứ Martin đã có mặt tận cửa phi cơ để tiễn ông Thiệu. Dù buồn thảm và cam chịu số phận, ông Thiệu vẫn đi thủng thẳng, cố giữ phong độ. Ông quay lại cám ơn ông Martin đã dàn xếp chuyến đi. Với một giọng xúc động, ông Martin đáp lại: 

   - Thưa tổng thống, đó là điều tối thiểu tôi có thể làm. Xin tạm biệt và chúc ngài may mắn.

 Douglas C118 tương tự chiếc phi cơ CIA (Aie America) đã đưa hai ông Thiệu Khiêm và tùy tùng đi Đài Bắc.

 

       Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và phu nhân lên phi cơ tại Phi trường Andrews AFB, Maryland, ngày 7 Tháng Tư 1973 để đến Austin, Texas gặp Tổng thống Lyndon B. Johnson tại LBJ Ranch (Getty Images)

Nhìn lại lịch sử thì thấy ông Thiệu đã thật may mắn. Không những chính ông, ông Khiêm mà cả chuyến Air Vietnam 727 cũng may mắn. Nếu như không có sự can thiệp của ông Martin thì những người khác cũng đã cùng chịu chung một số phận. Đó là phi công Hiệp, các nhân viên khác trong phi hành đoàn, và 12 người trong phái đoàn của cựu tổng thống và thủ tướng, họ đều đã bị chôn vùi dưới đáy biển cùng với chiếc Boeing 727.


Trong số này có Đại tá Cầm, Chánh Văn Phòng và là người chúng tôi làm việc gần gũi, có Đại tá Đức, người đã ôm hồ sơ mật Dinh Độc Lập đưa đến tư gia trao chúng tôi vào đêm ngày 22 Tháng Ba. Rồi cả Thiếu tá Phận, người vừa kể lại câu chuyện về những ngày cuối của TT Thiệu ở Sài gòn. Những người khác gồm mấy sĩ quan gần gũi Tổng thống Thiệu (Đại tá Điền, Thiệt; Trung tá Chiêu, Bác sĩ Minh, Đại úy Hải, và binh sĩ Nghị); và phái đoàn của Thủ tướng Khiêm (Trung tá Châu, Thiếu tá Thông, và ông Đăng Vũ).

 

Nguyễn Tiến Hưng

Cho Người Bất Khuất - Người Phương Nam

Bài đăng lại nhân mùa quốc hận để vinh danh những người chiến sĩ VNCH

Monday, April 27, 2026

Thiếu Úy Hùng - Loc Duong

 




Thiếu Úy cảnh sát Dương Mạnh Hùng có thời gian phục vụ trong ngành ngắn ngủi chỉ 2 năm, nhưng thời gian tù cải tạo lại dài gấp 4 lần, nghĩa là 8 năm.

Tình nguyện vào học tại trường Sĩ quan cảnh sát Thủ Đức năm 1973, lúc ấy Hùng mới 19 tuổi, trên mặt vẫn còn sót lại lưa thưa những cọng lông măng của tuổi dậy thì. Ngày mãn khóa huấn luyện, trong lúc các bạn đồng khóa vui mừng chuẩn bị đón nhận lonThiếu Úy mới tinh trên vai áo thì Hùng bị bắt. Một chiếc xe jeep mang biển số ẩn tế (giống như xe mang biển số xanh bây giờ) của Bộ Tư lệnh Cảnh sát quốc gia chạy vào trường, còng tay Hùng quăng lên xe vì cái tội khai báo lý lịch gian dối.

Về tới Bộ Tư Lệnh cảnh sát, Hùng được tháo còng, đưa đi gặp Trung Úy Ngọc, Trưởng lưới tình báo đặc trách mảng “Sinh viên, học sinh”, thuộc Khối Cảnh sát Đặc biệt do Đại Tá Tây làm trùm. Tại đây Hùng được biết, việc bắt Hùng chỉ là một màn kịch để che mắt mọi người trong việc tuyển Hùng vào làm cho ngành cảnh sát Đặc biệt, chuyên trà trộn, theo dõi và báo cáo các hoạt động của bọn sinh viên “phản chiến”. Hùng được dặn cấm mặc đồ cảnh sát, cấm vào Bộ Tư lệnh, coi như mình còn đang đi học đại học.Mọi chuyện chỉ được liên lạc qua một người mập mập, chạy xe vespa, chính người này mỗi tháng sẽ đến nhà đưa tiền lương cho Hùng hoặc nếu không gặp thì đưa cho mẹ của Hùng.


Sau này, qua rải rác những chuyện phiếm bên bàn rượu, hắn được biết đã có nhiều khuôn mặt việt cộng từng nằm trong “tầm ngắm” của Hùng. Đó là: Hạ Đình Nguyên (về sau phản tỉnh, có đi biểu tình chống Trung Quốc vài lần), Phan Công Trinh (sau 75 làm Giám đốc Sở Tư pháp TP/HCM, rồi đi tù vụ nước hoa Thanh Hương, tù về, mở nhà hàng Hương Giang rất bự trên sông Hương, Huế), Ba Châu (Chánh văn phòng Quận 3, nghe nói đã chết), Ba Hội (Giám đốc xí nghiệp xuất nhập khẩu Quận 8, giờ không biết ra sao, lần chót hắn gặp là năm 1983, khi Ba Hội đến nhà chơi xì phé với ông anh hắn, lúc xuống cầu thang đi tiểu, súng K54 rớt cả ra ngoài). Và toán của Hùng đang trong chiến dịch chuẩn bị bắt nữ nghệ sĩ Kim Cương thì đứt phim. 


Sau 75, đi qua nhiều trại cải tạo cũng như chịu đựng mấy trận đòn thù cứ gọi là nên thân, Hùng được thả về cuối năm 1983. Năm sau, Hùng lấy vợ (là cô cháu vẫn thường đi thăm nuôi người chú là bạn tù của Hùng trong trại Z30 D), có được 2 người con gái. Cái gia đình nhỏ bé 4 người này đã trải qua những năm tháng lếch thếch, nghèo khổ... Hắn nhớ lại, lúc đó tài sản quý giá nhất của gia đình Hùng hình như chỉ là mấy cái chậu giặt đồ xanh đỏ bằng mủ. 

Rồi khó khăn cũng qua đi, Hùng và cả gia đình leo lên máy bay qua Mỹ theo diện HO. Tại thành phố Knoxville, bang Tennessee, Hùng làm lao công cho một bệnh viện lớn ở đây. Cả ban giám đốc bệnh viện đều khoái Hùng vì sự chăm chỉ và cẩn thận vượt quá óc tưởng tượng của mọi người. 


Cách đây khoảng 2 hay 3 năm gì đó, Hùng về hưu non. Hàng tháng lãnh lương hưu chỉ để vui chơi, chăm sóc 2 đứa cháu ngoại mà Hùng thương yêu nhất trên tổng số 7- 8 tỷ con người đang sống trên mặt đất. Thỉnh thoảng Hùng đi câu cá. Cá sợ Hùng lắm, nhưng sợ thì sợ, kết cục cũng phải nằm trong cái thùng nước đá mà Hùng mang theo lúc đi câu.

Tới đây chắc phải nói qua một tí về quỹ hưu trí của nước Mỹ. Theo hắn đoán, đây là nơi tập trung những bộ óc thông thái nhất của nước Mỹ về các ngành Sinh học, Nhân chủng học, Tâm lý học, Y tế học, vân vân và mây mây... Các bộ óc siêu việt này, ăn toàn đồ bổ của Mỹ, đã cùng nhau phát minh ra một hệ thống lương hưu, mà không hiểu sao, 80% những người nhận lương hưu sẽ chết trong vòng 5 năm. Chỉ có 20% là may mắn sống vượt ngưỡng 5 năm để tiếp tục lãnh lương mà không phải làm gì cả.

Thiếu Úy Hùng đã không vượt qua được sự tinh khôn của các nhà khoa học Mỹ. Cách đây chừng 4 tháng, trong lần Hùng tới chơi nhà hắn, Hùng cho biết bị ung thư thận, sắp phải mổ. Hắn bảo đừng mổ, để thời gian đó đi chơi cho đã rồi chết cũng được. Hùng ừ. Nhưng cuối cùng chắc chiều theo ý gia đình muốn níu kéo, còn nước còn tát, Hùng nhập viện để mổ.

Thế rồi sau 2 tháng nằm đau đớn trong bịnh viện, với đủ các loại ống linh tinh cắm vào người, Hùng được về nhà theo yêu cầu và đã ra đi lúc 8g 40 ngày 15/2/2022, trước sự chứng kiến của gia đình, có cả hai đứa cháu ngoại mà mấy tháng nay không được nhìn thấy mặt ông, vì còn quá nhỏ, bệnh viện không cho thăm gặp sợ ảnh hưởng tới tâm lý của hai bé. 

Với bài viết hơi bị dài này, (vì không thể rút ngắn hơn được) hắn coi như một nén nhang, một lời chào từ biệt đứa em thân với hắn nhất trong nhà. Từ thuở còn bắn bi, đặt bầu cua, cho tới lúc lớn, gặp nhau là cười suốt bên bàn rượu, bởi vì tánh Hùng thích nói giễu, nhất là nói chuyện giễu về việt cộng thì ít ai có thể qua mặt được Hùng. 


Thôi Hùng đi thanh thản. Anh ở lại sẽ buồn, nhưng anh sẽ sống với ý nghĩ một ngày nào đó anh em mình sẽ gặp lại nhau ở thế giới bên kia. Và anh em mình sẽ lại cười giỡn như chưa hề được cười giỡn với nhau.


Loc Duong

“Người Việt” Giết Tiếng Việt! - Captovan


Người Việt viết tiếng Việt là chuyện dĩ nhiên, chỉ có VC mới giết tiếng Việt, vì chúng nghĩ rằng nước Việt sẽ bị “háng-hóa” nên cái anh chàng họ Bùi kia sáng chế ra kiểu viết tiếng Việt cc (cải cách) như thêm chữ “ô” vào cái họ Bùi của hắn thành Buồi thì bậy bạ thật. Vậy mà Người Việt ở hải ngoại lại đang có khuynh hướng thích “háng hóa” như thằng cha V+ họ Buồi kia thì quả tình là không thể ngửi được.

Tôi rất “khoái” được đọc các bài viết phê bình về ngôn ngữ “thổ tả” của V+ do người Việt yêu tiếng Việt đưa lên diễn đàn. Điển hình là ngày 9/12/2013, bạn Trần Quang đưa lên bài: “Chữ Nghĩa Sau 1975”. Rồi sau đó, bạn Vĩnh Can Canada đưa lên bài viết: “Nỗi Buồn Tiếng Việt”.

Nội dung những bài viết này nêu lên những điều sai trong cách dùng tiếng Việt của bọn “đỉnh cáo trí tệ” “Xuống Hố Cả Nút” khiến người dân xuống hố cả nút theo. Hẳn nhiên các bạn Quang và Can đưa lên diễn đàn là có ý nhắc người Việt hải ngoại, đặc biệt tập thể cựu quân nhân phải tránh xa những con virus này, những con virus VC: “thân thương, tham quan, tiếp cận, khống chế, đánh giá cao v.v....” Tôi xin theo chân các bạn Can, Quang để nêu lên một vài trường hợp tôi đã thấy, để chúng ta mỗi người một tay chặn đứng mọi chữ VC “len lỏi” vào trong các tài liệu sách báo, các đặc san Quân Đội.

Chắc chắn trong chúng ta không ai muốn thấy “tai nạn” này xảy ra, nhưng nó đã xẩy ra. Tôi gọi là “tai nạn” vì người viết vô tình, dễ tính, hoặc không biết, vì thế tôi xin góp ý để lạng lách cây viết cẩn thận hơn, không xảy ra “tai nạn” nữa.

Nếu xẩy ở trong các emails riêng tư qua lại trên diễn đàn thì cũng mau chóng qua đi, nhưng nếu có chữ VC trong các bài viết, trong sách báo, lại có cả trong những cuốn sách gọi là “dòng lịch sử” thì làm sao tẩy xóa? Tôi đã thấy bóng dáng chúng trong các đặc san quân đội, tôi tha thiết xin các vị có trách nhiệm lưu ý cho.

Đây là một việc không dễ, một vài tên du kích “ấn tượng, thân thương” núp trong nhiều trăm trang giấy, trong rừng chữ  thì làm sao phát giác?!!

Các chủ bút BĐQ, TQLC, Đa Hiệu, KBC “ra lệnh” mỗi anh trong BBT phải đọc qua ít nhất một lần khi có bài gửi đến và nhiệm vụ chính là “vạch lá tìm sâu” VC, vậy mà cũng còn sót đấy, thế thì với tập tài liệu ngàn trang, hẳn là ban biên soạn sẽ vất vả lắm đấy, tôi không biết có bao nhiêu anh làm công việc này, nhưng chắc có anh phải ngồi tâm tình 12/24 giờ, ngồi thâu đêm với cô “thợ giặt mặt vuông” để nhặt cho hết rác VC thì mới có thể lộng ngôn gọi là tuyệt phẩm được, còn không.. thì không thể là “tuyệt” mà chỉ là “tiệt” phẩm. Giả sử sau này khi sách in ra mà còn gặp chữ “thân thương” thì buồn quá!

***

Người Việt chọn tự do, tự do tư hữu, là ruộng của ai người đó cày, nên người Việt viết tiếng Việt. Việt+ chọn +Sản, nghĩa là cộng tất cả tài sản cá nhân lại để chơi chung hưởng chung, tất cả cày chung một miếng ruộng, sản phẩm tạo ra đem gửi nhà trẻ quốc doanh. Cái chế độ ảo tưởng +S đó nó đã “chết-mother” nó từ lâu rồi, chết ngay từ cái gốc, chết từ nơi ông tổ khơi mào ra nó, nó cũng “chết-father” nó ở cái XHCNVN từ lâu rồi, chỉ còn sót lại cái đuôi “định hướng XHCN”. Nhưng ngôn ngữ quái đản mà chúng tạo ra vẫn còn di hại mãi về sau, nó như những mầm ung thư giết chết tiếng Việt. Nhưng có một số người Việt tỵ nạn CS hay bỏ chạy V+ để tha phương cầu thực  thì không chịu viết tiếng Việt, thấy V+ đít đỏ tưởng nó chín nên vẫn cứ nói theo, viết theo những thứ tiếng khỉ gió đó: “Người Việt” Giết Tiếng Việt là vậy.

Nếu là chuyện cá nhân, theo voi nhai bã mía thì kệ...họ nhưng là truyền thông Tự Do mà theo đuôi ngôn ngữ V+ thì ẹ quá, mang vi trùng lao gieo rắc đó đây những mầm mống bệnh hoạn giết chết tiếng Việt  thì “thu em hỏi” (thủm) quá!

Có người nói rằng vấn nạn này nó như bệnh nan y rồi, hết thuốc chữa, cứ mở radio ra mà nghe một số xướng ngôn viên các đài phát thanh, ông xướng, bà xướng, cô xướng, cậu xướng, họ đang xướng với nhau bằng những chữ quái đản như “quá trình, tham quan, hoành tráng, rốt ráo, khuyến mãi, khống chế, cực kỳ, thiếu đói v.v...” Ông Vũ Ki của đài SG-Bé mà cà-kê-dê-ngỗng tin tức trên radio thì có bao nhiêu chữ “mới” ông dùng hết. Ông Nguyễn Có Công thì đọc tin tức:

– “Nếu Syria bị đánh, họ sẽ chống trả quyết liệt, trong QUÁ TRÌNH chống trả ấy sẽ khiến Hoa Kỳ không giải quyết được rốt ráo vấn đề”.

Muốn hiểu rõ “quá trình” là gì thì hãy đến trung tâm văn hóa Hồng Bàng mà hỏi, đừng hỏi thầy cô giáo dạy tiếng Việt, mà hỏi ngay các em đang bập bẹ học tiếng Việt  thì các em sẽ giải thích rõ ràng như thế này:

– Quá: là qua rồi, cũ rồi. Thí thụ như quá cố, quá vãng, quá khứ v.v...
– Trình: là đường đi, hành trình, đăng trình. Quá trình là diễn ra trong quá khứ, xin nghe bé tâm sự:

“Sáng nay em ăn đỗ (đậu), trong quá trình tiêu hóa thức ăn ở dạ dày, đậu phát sinh ra hơi nên bây giờ bé tức bụng, em muốn đánh rắm, muốn pupu….”

Quá trình là chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, tức là sáng nay, còn bây giờ là hiện tại em đang muốn pupu.

Các em đã giải thích rồi đấy nhé, các ông, bà, cô, bác, cậu, mợ, chú, dì, mi, mày, bây phải hiểu cho rằng “quá trình” chỉ dùng cho những diễn tiến đã xảy ra trong quá khứ mà thôi, không bao giờ được phép dùng cho hiện tại và tương lai. V+ dùng “quá trình” cho bất cứ thời gian nào, nó dốt nó “say so”, vậy thì đừng dốt theo nó. Nếu không biết thì đừng “quá trình” nữa mà hãy dùng những chữ dễ hiểu, thông dụng, dễ dùng cho bất cứ thời gian nào, đó là: “trong lúc, trong khi, trong thời gian, lúc mà, tiến trình v.v…”. Xin đưa ra một thí dụ bà nhà than phiền ông nhà cho dễ hiểu, dễ nhớ:

– Đêm qua trong lúc (quá trình) em đang ngủ say thì anh đụng chạm vào... làm cho em thức giấc, bực cả cái mình. Bây giờ trong khi (quá trình) em thức thì anh lại nằm ỳ ra đó làm em khó chịu. Lần sau, lúc mà (quá trình) em đang ngủ thì anh đừng có làm phiền người bên cạnh đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi nữa à nha...

Các cô cậu xướng ngôn thử nhét cái “quá trình” vào câu trên xem nó ra cái gì?

Những xướng ngôn viên khi đọc bản tin thì đã xen vào những tiếng lạ tai, khó nghe, khi đọc quảng cáo thì cứ tự nhiên như người “Hà-Lội”, như người của thành Hồ, cứ “hoành tráng, khuyến mãi” loạn cào cào cả lên. Lão bà-bà Huỳnh Qương quảng cáo rằng:

– Tết Trung Thu đã được tổ chức trong khu Phước Lộc Thọ rất là HOÀNH TRÁNG, các loại bánh trông rất ẤN TỰƠNG và có chương trình KHUYẾN MÃI”!!!

Tôi hưởng tết Trung Thu từ ngày mặc quần đùi, thò lò mũi, rước đèn bằng loon sữa bò cho đến nay đã quá 7 bó mà chưa bao giờ nghe cái tên “Trung Thu Hoành Tráng”! Thế còn “khuyến mãi” là gì nhỉ? Nghe “khuyến mãi” mà tưởng chữ thu ngắn của “khuyến khích mãi dâm”. Thà nói tiếng Mỹ là đít-cao, tiếng Việt là bớt giá, hạ giá có phải dễ nghe không nào?

Huỳnh Qương là một ca sĩ thanh sắc vẹn toàn, khó có ai bì kịp, trong vai trò xướng ngôn viên, cô là người học cao hiểu rộng, nhưng chỉ vì vô ý tiếp xúc với virus Vicoism hoành tráng, khuyến mãi mà cô bị biến tướng thành lão bà-bà, thật đáng tiếc.

Nhưng cái này mới khiếp đảm:

Ngày 25/7/2018, trên Truyền hình băng tần 57… hai nữ xướng ngôn viên thật xinh đẹp, mặt hoa da phấn, ăn và “lói nưu noát”, mượn lưỡi VC từ lúc nào hay các cô mới trốn… làm từ XHCN chạy sang Hoa Kỳ cầu thực, vẫn giữ nghề cũ xướng ngôn, mỗi khi chấm dứt một chương trình nào đó, thay vì nói một cách dễ hiểu lịch sự, sạch sẽ là: “Chương trình của chúng tôi đến đây là chấm dứt, là hết v.v... thì các cô lại toét miệng cười: – “Chúng tôi xin KHÉP lại…”

Ờ thì cứ cho là phụ nữ XHCN dạng ra khép lại là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng còn các xướng ngôn viên nữ ở hải ngoại, vừa đẹp vừa xinh, vừa có học thức thì xin ngồi khép lại hay bắt chéo chân lên nhau, đừng dạng ra để rồi phải khép lại làm gì cho khán thính giả nhớ đến vế đối vịnh cái quạt của cụ bà Hồ Xuân Hương:

– “Chành ra 3 góc da còn thiếu.
Khép lại 2 bên thịt vẫn thừa”
(Vịnh Cái Quạt của Bà Xuân Hương.)

Dầu sao  thì trên các làn sóng phát thanh, những chữ nghĩa mà các cô cậu chôm chĩa của VC thì nó cũng bay đi, tuy nó làm chói tai, tức bụng, nhưng cái tai hại là các cô cậu nhà báo viết trên giấy trắng mực đen ngôn ngữ VC cho đồng hương tỵ nạn CS đọc thì thật là “bây nặng”.

Tôi đem vấn nạn này đi hỏi người lính viết văn PNN rằng tại làm sao lại xẩy ra hiện tượng quái đản này thì ông bảo:

– Một số người sống lâu trong XHCN đã quen với lối nói này rồi, nay ra hải ngoại vẫn chưa thay đổi được. Một số báo cứ “copy và paste” những bản tin trong nứơc làm của mình mà không dám ghi xuất xứ, mà cũng không có người sửa.

Lời giải thích của ông đúng quá và cũng đau quá, ý ông muốn nói lấy của người khác làm của mình là ăn trộm, lấy bài viết của người khác mà không ghi xuất xứ là đạo văn, lấy tác phẩm nghệ thuật của người khác đem vào sách của mình mà không ghi chú xuất xứ là “đạo hình”. Làm báo mà chỉ “cắt, dán”, “cọp dê, bát” thì chán quá mấy anh chị ơi!

Tiếng Việt là của chung, sống ở hải ngoại tự do mà bôi bẩn lên tiếng Việt thì không chấp nhận được, Tự Do và XHCN có ranh giới rõ ràng. Ở XHCN họ nói, viết rằng những cái xe đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì kệ họ, nhưng ở xứ tỵ nạn mà các anh chị viết xe đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ  thì không ai ngửi được.

Báo trong nước vừa loan tin trên xa lộ Saigòn Biên Hòa xẩy ra một tai nạn 10 xe đụng nhau “liên hoàn” thì vài ngày sau, Người Diệt tháng 8/2013 cũng đăng tin trên xa lộ 405 vửa xẩy ra một tai nạn giao thông 20 xe đụng nhau “LIÊN HOÀN”!!!!

Ối trời cao đất dầy ơi! Nó dốt nó không biết phân biệt thế nào là liên tiếp, thế nào là liên hoàn nên nó mới viết xe đụng nhau liên hoàn, tức là cái xe bị đụng đầu tiên (số 1) quay vòng ngược trở lại để húc, đụng đầu vào đít xe cuối cùng. Chuyện này chỉ có thể xẩy ra ở một vòng tròn, còn trên đường thẳng thì chỉ có ở XHCN. Những chuyện tưởng như đùa mà có thật.

Trong bản tin về trung tâm Vân Sơn, ông bà Đức Tuấn ghi lại lời của Vân Sơn:

– Bên cạnh phần mang lại tiếng cười cho khán giả, tuy chương trình có vẻ nặng về MẢNG hài, chúng tôi vẫn không lơ là về MẢNG sáng tạo nội dung sống động cho phần ca hát. Đó là mặt mạnh của chúng tôi, bởi vì đội ngũ nghệ sĩ tham gia MẢNG hài của TTVS được xem là phong phú.

Chả hiểu có phải chính Vân Sơn dùng chữ “mảng hài” để nói về chương trình hài hước của anh ta hay ký giả-giả của báo Người Diệt này mang cái “mảng hài” ra nhét vào miệng Vân Sơn, dù bất cứ anh nào đi nữa mà nói như vậy thì đúng là hề thật.

Tự điển tiếng Việt do Khai Trí xuất bản trước 1975 định nghĩa “mảng” là “mảnh”, mảng vườn, mảnh vườn, mảnh đất, mảng da, mảng áo tơi, “áo tơi một mảng lặng ngồi thả câu” chứ đâu có ai gọi là mảng văn nghệ, mảng hài bao giờ! Thấy VC gọi “mảng văn hóa” là các anh nhái theo “mảng hài”! Hề quá!!!

Cũng vẫn là “Người Việt”, cô Lọc Ngan thì gọi những người phụ trách trang trí sân khấu là những ông “ĐẠO CỤ”! Ơ hay nhỉ, tại sao lại có mấy ông cụ “cụ đạo” mò vào hậu trường sân khấu TN Paris làm gì trong khi các nữ ca sĩ thay đồ để bị cô Lọc Ngan mắng cho là đồ “đạo cụ”, không lẽ các cụ vừa ấy… lại vừa cạo?

Cũng trên báo Người Việt, một ông là gốc Bắc Kỳ di cư 54 như tôi, chứ không phải BK mang AK vào Nam nhận họ nhận “hàng” sau 30/4/75, nhưng ông lại thích quên chữ Việt của ông để vuốt đuôi ngôn ngữ V+ trong bài viết cảm tưởng của ông về một người vừa mới ra đi là cựu Trung Tá TQLC Can Trường. Tôi đọc được điếu văn của ông trên Người Việt như thế này:

– Anh (người quá cố) là một thành viên hoạt động NĂNG NỔ, chắc chắn anh sẽ gặp lại những người THÂN THƯƠNG....

Thưa ông nhiều chữ họ Đoàn Thanh L.., trong tự điển tiếng Việt xuất bản trước năm 1975 tại miền Nam có 14 chữ NĂNG…, nhưng không có chữ nào là “năng nổ” cả, có 70 chữ THÂN…, nhưng không có “thân thương”.

Bản tính người quá cố Đoàn Trọng Cảo là hăng say, hoạt bát, nhiệt tình, nhanh nhẹn, quyền biến, linh hoạt, có tinh thần trách nhiệm v.v... bao nhiêu đức tính sẵn có của nguời lính VNCH, của Can Trường Trường Can  thì ông L.. không dùng lại đi mựơn cái chữ của V+ nghèo nàn mà gán vào áo quan cho người quá cố thì phản bạn quá!

Đội tuyển túc cầu XHCN đấu đâu thua đó, thua bét-ti-ngã, thua cả Lào, Cao Miên, khi về nước, câu đầu tiên mà thủ trưởng khen là: “tôi đáng giá các anh…”, sau khi đánh giá cao xong là mới chửi. Thế mà “Người Việt” lại viết “ĐÁNH GIÁ CAO” việc cộng đồng Việt hải ngoại đi bộ gây quỹ cho nạn nhân bão “Hải Yến” thì nhảm nhí quá đi thôi.

Mấy cái chữ thổ tả “đánh giá cao” không bao giờ có trong tiếng nói hay sách báo VNCH, nó được V+ sáng chế ra để khen chiếu lệ sau đó mới “kê khai khuyết điểm” để chửi, việc đi bộ gây quỹ có kết quả tốt đẹp, một nghĩa cử vậy mà Người Việt “đánh giá cao” thì NV tào lao thật.

“CHỈN CHU” là con “bú dù” gì?

Ông Lưu Vội Vã, một phụ mẫu chi dân thời VNCH viết bài than phiền về vụ giờ dây thun trong các tiệc cưới trên tờ xxx như sau:

– “Thiệp mời ghi bắt đầu lúc 6 giờ, tôi ăn mặc “CHỈN CHU” đến nhà hàng đúng 6 giờ thì chưa thấy ai…”!

Bớ ông Niu! Trong nước họ “chỉn chu” là quyền của họ còn ông, ngày xưa mỗi lần đi họp ông ăn mặc “chỉnh tề”, vậy ông phải nhớ viết là “chỉnh tề” chứ cớ chi nói leo theo VC “chỉn chu” là con “bú-dù” gì?

Còn ông Trần Vớ Vẩn, một chuyên viên địa ốc kiêm địa.. thì than phiền giá nhà Nam CA quá cao vì “QUỸ ĐẤT” để xây nhà mới không còn!

Xin ông trả “QUỸ ĐẤT – MẶT BẰNG” về cho người dân XHCN, đừng lẻo mép liếm môi họ rồi nói theo.

Người sính chữ nghĩa V+, dùng chữ V+  thì bào chữa là không phải của V+, mà có trong tự điển tiếng Việt từ lâu. Tôi đồng ý với lập luận lập lờ này, đành rằng có một số chữ như “tiếp cận, đăng ký, ấn tượng, khẩn trương” v.v… có trong tự điển, nhưng chúng ta dùng đúng lúc đúng chỗ, thí dụ như “tình trạng khẩn trương, những đường tiếp cận, có ấn tượng tốt” v.v... chứ không dùng lộn tùng phèo làm nghèo tiếng Việt như họ hiện nay.

Tháng 5/75, đoàn xe motôlova chở tù từ trường Taberd xuống Long Giao, dọc đường anh em ta mót… quá kêu thầm tên ba-ác khiến tên cai tù nghe được bèn cho dừng xe thả tù xuống:

– Các anh đái “KHẨN TRƯƠNG” lên!

Nghe V+ nói: “đái khẩn trương” nhiều anh em cười té đái, khỏi cần “khẩn trương”.

Cái gốc của nó nghèo nàn thì kệ họ, cả một đất nước đẹp giàu chúng còn muốn dâng cúng cho Tàu Cộng thì sá chi một vài chữ nghĩa! Tiếng Việt còn thì nước Việt còn, nay chúng dâng biên giới, biển đảo cho “tàu lạ” thì việc chúng giết tiếng Việt cũng không lạ, cái lạ là Người Việt viết tiếng Việt bỗng chốc trở thành Người Việt giết tiếng Việt thì tai hại quá, muốn theo voi V+ để hít bã mía Tàu Cộng hay sao?

Lại có bạn than rằng nạn chôm chĩa chữ nghĩa V+ là hết thuốc chữa rồi, nó lan tràn khắp nơi do nghị qu.. 36, có nói cũng như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt v.v…

Tự mình yếu đuối nên cái gì cũng đổ thừa cho cái “nghị qu 36 kiểu”, nước đổ lá môn, nhưng các lão bà xướng ngôn, nhà báo, văn sĩ đâu phải lá môn, còn các ông thì đâu phải là đầu vịt, chỉ vì tí $ quảng cáo, viết văn dễ tính mà nỡ giết chết tiếng Việt.

Cái cần làm ngay để giữ cho tiếng Việt được trong sáng, tiếng Việt còn thì nước Việt còn là tất cả những báo chí, tập san, đặc san, “lỏng san” có gốc lính phải tuyệt đối làm gương trước không để sót bất cứ một tên du kích “bức xúc” nào chui vào, không những diệt tận gốc mà còn có bổn phận phổ biến rộng rãi, quảng bá nhiều lần những biện pháp ngăn ngừa và tiêu diệt chữ nghĩa V+. Những người từng cầm súng diệt Cộng, nay cầm viết thì vẫn có nhiệm vụ diệt chữ nghĩa V+, chứ đừng lười biếng, cẩu thả viết chữ VC là giết chữ Việt Nam Cộng Hòa.

Những ai “có chức” khi đứng trước đám đông muốn nói gì thì nói nhưng phải uốn lưỡi 7 lần để khạc ra những cục đàm “ấn tượng, thân thương, tham quan” v.v... muốn viết văn thư, thông cáo, thông báo thì phải lách cho kỹ, cho sạch ngôn ngữ VC kẻo bị người đời cười chê, bị mang tiếng là người “có chứt”. Những ai chữ nghĩa bề bề thì không thể buông thả, khi viết thì phải lách, phải loại bỏ những ngôn ngữ VC đi.

Sau nữa là ước mong người dân tỵ nạn CS đã bỏ chạy CS thì tiếp tục “bỏ chạy” ngôn ngữ VC đi, truyền thông, báo chí tỵ nạn CS nêu cao tấm gương bảo vệ tiếng Việt cho được trong sáng, ước mong không vì vài đồng bạc cắc mà bán rẻ chữ nghĩa tiếng Việt để mua về, ôm vào báo chí của mình những cái nghèo nàn dốt nát của VC.

Người Việt hãy viết tiếng Việt, Người Việt đừng giết tiếng Việt.


Captovan


Sau khi bài viết này được phổ biến thì người viết nhận được bài thơ của độc giả Phong Châu có cùng lập trường “Xin đừng giết tiếng Việt”.

Xin cám ơn Cô, Bà (Cậu, Chú, Bác) Phong Châu và gửi đến quý vị một bài thơ rất là “hoành tráng” (chứ không chia sẻ, chia xẻ gì cả):

Sao đành quên tiếng Việt Cộng Hòa
Ngôn ngữ Vàng của tổ tiên ta
Nói năng viết lách tanh mùi cộng
Tội này nhất định tớ chẳng tha.

Chữ nghĩa thế này phải tránh xa
Tham quan, tiếp cận với lũ tà
Hoành tráng, quá trình nghe rốt ráo
Ấy là chữ nghĩa của loài ma.

Khuyến mãi: hoan hô nghề mãi dâm
Khẩn trương vơ vét của dân lành
Nói năng khoác lác thành năng nổ
Khống chế dân lành đang đấu tranh.

Chị em ta được đánh giá cao
Mấy mảng khai xuân bác ra vào (*)
Vui xong bác bảo: hãy khép lại
Liên hoàn ngu tận tới đỉnh cao.


Phong Châu

(*) Ghi chú:
khai: nguyễn thị minh khai
xuân: nông thị xuân