Bọn họ gồm có ba người với ông chủ nhà nữa là bốn, tất cả đều là nhân viên bảo vệ của Viện Bảo Tàng trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Họ có nhiệm vụ bảo quản một khu rất quan trọng: khu lưu giữ những cổ vật quí giá, từ những giường tủ bàn ghế, các đồ nhật dụng, những chiếc áo long bào đến những châu báu ngọc ngà, nữ trang của các vị vua chúa, hoàng hậu ngày xưa. Tất cả những bảo vật này đều được trưng bày trong một căn phòng nhỏ, cửa bằng kính có gắn hệ thống phòng thủ chống trộm cắp rất tối tân. Thế mà không hiểu bằng cách nào, cách đây vài ngày đã xảy ra một vụ mất trộm rất bí mật: một dấu triện bằng vàng ròng của vua Khải Định đã không cánh mà bay.
Sự việc xảy ra vào ban đêm, sáng ra khi nhân viên bảo
quản đi kiểm soát lại thấy mất, mới báo động. Bước đầu kiểm
tra, thấy tất cả các cửa đều không có dấu cạy, và hệ thống phòng thủ vẫn
bật đèn xanh, điều đó chứng tỏ tên trộm phải là một người rất giỏi
về máy móc, mới có thể vô hiệu hóa hệ thống báo động dể lẻn vô lấy cắp.
Hơn nữa hắn phải là một người thường hay ra vô viện bảo tàng rất nhiều lần,
mới có thể rình rập biết hết các thói quen, giờ giấc của các nhân viên bảo
vệ. Hay biết đâu thủ phạm lại chính là một trong những nhân viên bảo
vệ?
Nhiều nghi vấn được nêu ra làm điên đầu ông trưởng
đoàn Mạnh là người phải chịu trách nhiệm về sự mất mát
này. Hơn ai hết, ông hiểu rõ nội vụ có vẻ nghiêm trọng hơn mọi người
tưởng, vì sự việc đâu có ngừng ở đây? Có thể đây chỉ là bước đầu dò dẫm,
để rồi sau đó sẽ xảy ra nhiều vụ kế tiếp lớn lao hơn. Muốn đề
phòng,việc quan trọng hàng đầu là phải bảo quản những thứ còn lại, không
phải những thứ to lớn như giường tủ… mà kẻ trộm không màng tới, vì
vừa cồng kềnh khó lấy, vừa ít có giá trị so với những ngọc ngà châu báu. Những
thứ này, ngoài giá trị cổ vật, còn rất được giá và dễ bán trên thị trường
chợ đen.
Từ sau vụ trộm, viện bảo tàng không phải là một
nơi lưu giữ an toàn nữa rồi, bởi vì một khi tên trộm đã thành công lần đầu,
thì việc tái diễn đối với hắn không phải là khó. Trong khi
chờ đợi để thay ổ khoá mới, hệ thống báo động mới,
những bảo vật này phải được dời ra khỏi nơi đây
lập tức. Nhưng cất giữ chúng ở đâu? đó mới là vấn đề nan giải.
Sau khi suy nghĩ nát óc, ông đi dến kết luận là tạm thời dùng ngay chính
nhà của ông cho mục đích này, tuy có hơi nguy hiểm, nhưng cũng có điểm lợi
là tạo yếu tố bất ngờ cho tên trộm. Nếu hắn là người ngoài, hắn
sẽ không bao giờ có thể ngờ được rằng những báu vật như thế mà lại lưu
giữ trong một căn nhà không có một chút phòng vệ nào như nhà của ông. Trái
lại, nếu hắn là người trong cuộc, thì lại càng dễ cho ông, vì ông
sẽ lập kế để bắt quả tang.
Nghĩ là thi hành liền, một mặt ông bí mật
báo cho cục công an, một mặt ông bàn với ba người bạn đồng sự, yêu cầu họ
hợp tác với ông trong việc bảo vệ những bảo vật này, thay vì đến
viện bảo tàng để canh phòng như công việc hàng ngày họ vẫn làm, ông yêu cầu họ
đến ở hẳn trong nhà của ông.
Đêm nay là đêm thứ ba, sau khi hộp nữ trang, châu báu
được bí mật đưa về nhà. Bữa cơm chiều xong đã lâu, trời hơi lạnh
nhưng có trăng sáng thật đẹp, mọi người đều cảm thấy thoải mái dễ chịu. Khi
đồng hồ điểm 10 tiếng rời rạc, ông Mạnh tắt TV rồi trở ra
phòng khách xem ba người bạn đang chơi bói bài. Họ ngồi quanh
cái bàn tròn kê ở cuối phòng, cạnh cái bàn tròn là một cái tủ kiếng thấp, trong
đựng những chén đĩa kiểu.
Nhưng bây giờ những chén đĩa kiểu đã được dẹp
qua một bên, nhường chỗ cho một cái hộp bằng gỗ hình vuông, mỗi bề chỉ độ
5 tấc, trông rất tầm thường nhưng bên trong chứa toàn những bảo vật vô giá: một
cái đai áo hoàng bào có cẩn một hột ngọc bích to gần bằng quả trứng, và
tám hột mã não màu đỏ rực như lửa, một cái vương miện bằng kim cương của vị
hoàng hậu cuối cùng của triều Nguyễn đã đội khi đăng quang, một cái
nghiên mực bằng ngọc thạch của vua Khải Định, những nữ trang của các hoàng hậu,
công chúa khi xưa: những dây chuyền, cà rá, hoa tai, vòng đeo tay… Tất
cả đều bằng vàng hoặc bạch kim nạm kim cương. Ngoài ra còn nhiều
món cổ vật khác bằng ngọc thạch, mã não, trân châu, tất cả được xếp một cách thứ
tự trong những chiếc hộp bằng nhung đen. Dưới ánh đèn, những hạt
kim cương chiếu sáng ngời, những đồ châu báu trông lấp lánh một vẻ khiêu
khích lạ thường.
Ông Mạnh cẩn thận kiểm điểm lại một lần nữa, rồi
mới đóng nắp bỏ vào tủ khóa lại. Trong khi ông kiểm, ba
người bạn của ông chỉ ngưng lại một chút, đưa mắt ngó ông, rồi lại
tiếp tục chơi bài. Xong việc, ông đứng tựa người vào tủ và
quan sát họ. Ông hơi mỉm cười khi nhìn Liêm đang trang bài một
cách thành thạo, hắn chia cỗ bài ra làm hai, rồi chập lại thành một như
người đang diễn trò ảo thuật, trong khi Đính và Tài theo dõi một cách
chăm chú.
-
Này các bạn!
Ông Mạnh nói, các bạn làm tôi ngạc nhiên…
-
Thế à. Liêm
hỏi, tay vẫn không ngừng trang bài, nhưng ông ngạc nhiên vì cái gì?
-
Không hiểu sao
các bạn lại có vẻ thích thú với cái trò chơi chán chết là cái trò bói bài này?
Liêm cười rung rung hàm râu con kiến, hắn có
dáng người gầy gò cao dong dỏng, tương phản với dáng người mập
mạp của ông Mạnh và Đính.
- Tôi thích đoán cá tính của mọi người, và cỗ bài này
là cách thức tốt nhất.
-
Vậy hả, anh bạn có thể đoán được cá tính của tôi không? Ông Mạnh hỏi đùa.
- Được lắm chứ sao không?
Hắn xoè cỗ bài chìa ra cho ông Mạnh:
-
Ông hãy bốc lấy một
cây, và đưa cho tôi!
Hắn đặt cây bài ông Mạnh chọn lên chót hết rồi trang,
trộn, chia… Xong, hắn lật ngửa lên sáu cây, cây chót là quân bích chuồn.
-
A, thấy rõ rồi
đây. Liêm reo lên, ông Mạnh! Ông có phiền không nếu tôi nói ra sự
thực? Tôi vẫn nghĩ rằng ông là một người dễ dãi, chất phác và không
đa nghi, nhưng sự thực không phải như vậy…
Liêm ngưng lại, hắn nhìn ông Mạnh chăm chú như để thăm
dò phản ứng, nhưng ông này chỉ hơi mỉm cười có vẻ chế giễu:
-
Không sao cả, ông
cứ tiếp tục đi!
Liêm thở ra một hơi dài:
-
Ông là một người mưu mẹo và rất thận trọng, làm việc gì cũng tính toán hẳn hòi không
bao giờ phó thác cho may rủi, không giống như ông Đính khi gặp cơ hội có thể
làm những chuyện liều lĩnh.
Đính hơi giật mình, cau mặt nói:
-
Tôi cóc tin những
gì bạn nói, toàn phịa cả.
- Tin hay không tùy
bạn. Liêm nói và quay sang ông Mạnh, dù sao chúng ta cũng phải hết sức thận
trọng khi đem cả một kho tàng về nhà, cất ở một nơi không có gì an toàn cả là
cái phòng khách này, cho dù chúng ta có tới bốn người canh phòng đi chăng nữa.
Liêm vừa nói vừa xào bài, bất chợt hắn la lên:
- Thôi chết rồi!
- Cái gì thế?
Ông Mạnh nhổm người lên khỏi ghế, cậu làm tôi giật mình, cậu thấy cái gì vậy?
-
Lại một con
bích nữa, đây là lần thứ hai nó hiện ra trong vòng có năm phút.
-
Ừ, bích thì đã
làm sao?
-
Sắp có chuyện lớn!
Tài nãy giờ vẫn im lặng như người ngoài cuộc, bây giờ
mới xen vào:
-
Cậu có điên
không? Cậu đang đoán cá tính của mọi người, hay đang đoán chuyện
tương lai?
-
Tình cờ thôi, ai
biết đâu quân bài xấu lại hiện ra tới hai lần…
-
Thôi dẹp di không
chơi nữa. Ông Mạnh nói, khuya rồi chúng ta cần đi nghỉ.
-
Để tôi đi đóng cửa
sổ đã.
Vừa nói, Liêm vừa phăng phăng đi tới, bất chợt hắn
khựng lại khi nhìn thấy trên hành lang cách đó không xa, một cặp trai gái đang
chụm đầu vào nhau thì thầm.
-
Ai vậy ông chủ?
Liêm hỏi
-
À, đó là bạn trai
của cháu tôi.
-
Trời ơi, ông dám
chứa một người lạ ở trong nhà?
- Đâu phải người lạ?
Ông Mạnh hơi có vẻ lúng túng đáp, Phong là bạn học cũ của con Ái Linh cháu tôi,
nó từ xa về chơi và con Ái Linh xin phép tôi cho bạn nó được ngủ lại đây đêm
nay.
-
Ông có biết rõ về
hắn không? Đính hỏi.
-
Không rõ lắm,
nhưng chắc chắn nó không phải là một tên bất lương. Nhưng này, cậu đang
nghĩ gì vậy?
-
Nghĩ gì à? Đính
hơi cau mày, vẻ bất bình, tôi nghĩ rằng đây là trách nhiệm chung, chúng ta có
nhiệm vụ bảo quản một cái hộp quan trọng, thế mà ông lại để cho một người không
phải là người nhà ở đây trong lúc này. Ông văn minh thật đấy, dám
cho cháu gái tự do như gái Mỹ, rước bạn trai đến nhà ngủ đêm…
Ông Mạnh đỏ mặt nhưng cố nén giận, mỉm một nụ cười
gượng gạo:
-
Đừng suy luận
theo kiểu đó, tôi không dễ dãi đâu, và con Ái Linh cũng không phóng túng như cậu
nghĩ. Phong đến nơi vừa vào giờ giới nghiêm, bất đắc dĩ phải ở lại, và hắn
có phòng riêng. Tôi thấy không có gì phải đề phòng hắn cả. Tôi
bảo đảm với cậu, hắn là một người lương thiện và không biết tí gì về vụ này cả.
Tới đây thì câu chuyện được ngưng lại, và ai về phòng
nấy. Phòng khách tắt đèn tối om, ngoài kia, cặp trai gái cũng rời chỗ đứng.
Ái Linh đi thật nhẹ tới cuối hành lang, Phong ngập ngừng theo sau, ngắm
nghía một cách thích thú thân hình mảnh dẻ của nàng lộ rõ trong bộ quần áo bằng
lụa mỏng, dưới ánh trăng, trông nàng như gái liêu trai. Tới cuối
hành lang, họ dừng lại, Ái Linh đứng tựa vào lan can, hai cánh tay trần của
nàng trắng nõn nà, và ánh trăng làm mắt nàng trở nên long lanh, nhưng nét mặt
nàng lại vô cùng nghiêm nghị.
-
Ông có nghe họ
nói không? toàn là bịa đặt cả.
-
Cái gì?
- Những điều chú
tôi nói về ông, về sự quen biết của hai chúng ta... Ái Linh nói, mắt nhìn thẳng
vào Phong, thật sự tôi chưa hề quen biết ông cho tới cách đây ba hôm. Không
hiểu vì sao chú tôi lại phải bịa đặt một câu chuyện như vậy để làm gì?
Phong có vẻ bối rối, chưa kịp trả lời thì Ái
Linh lại tiếp tục:
-
Ông Phong, tôi có thể hỏi ông một câu được không, một câu thôi?
-
Cứ hỏi đi.
- Ông có phải
là người của chú tôi không? Tôi muốn nói là người của cục công an?
Phong giật mình đứng thẳng lên, cô gái này thông minh
quá chừng, chàng tự nhủ sẽ phải hết sức thận trọng:
-
Tại sao cô lại hỏi
tôi như thế?
-
Tại sao à? Tôi
không tin là ông không biết một tí gì như lời chú tôi nói hồi nãy, chắc ông
cũng đã nghe? Phải, chú tôi và ba người kia có nhiệm vụ bảo quản một cái
hộp rất quan trọng, thật sự tôi không hiểu tại sao chú tôi lại để nó ở một nơi
quá lộ liễu như thể là ông ấy muốn nhử kẻ trộm tới viếng.
-
Có thể chính ông ấy
muốn vậy.
-
Thật là một điều
hết sức nguy hiểm.
-
Tôi cũng nghĩ thế.
- Chú tôi quả thực
là điên rồi, nếu không, hẳn là đang âm mưu một việc gì đây?
-
Quả thực tôi cũng
không rõ lắm.
Câu chuyện chấm dứt tại đây, ba tiếng đồng hồ sau, họ
tìm được câu trả lời.
*
* *
Tên trộm đợi đến quá nửa khuya, khi mọi người đã ngủ
say cả, hắn mới bắt đầu hành động. Chỉ còn đêm nay là đêm chót, nếu không
sẽ không còn dịp nào nữa, vì ngày mai, cái hộp sẽ được giao trả lại cho bảo
tàng viện lưu giữ trong một khu có hệ thống báo động mới bằng điện tử cực kỳ tối
tân, và người ta sẽ thay đổi tất cả các mật mã mới, các nhân viên bảo vệ mới.
Tóm lại là chỉ còn đêm nay. ..
Khi đồng hồ điểm 2 giờ khuya, hắn chờ thêm một phút nữa rồi mới rời chỗ núp. Hắn ngó dáo dác chung quanh một lượt nữa cho chắc, rồi mới bước những bước thận trọng đến bên cái tủ. Lẹ như chớp, hắn lôi từ trong túi áo ra một cái móc nhỏ bằng sắt, thế rồi chỉ trong tích tắc, hắn đã mở được cửa tủ một cách dễ dàng, chỉ gây ra môt tiếng cạch rất nhỏ. Hắn dừng lại nghe ngóng, đêm vẫn yên lặng như tờ, bên ngoài chỉ có tiếng gió hú, trong nhà không một tiếng động, trừ tiếng thạch sùng tắc lưỡi trên trần nhà. Không một dấu hiệu nào chứng tỏ là có người nghe thấy, hắn yên lòng tiếp tục. Một cách nhanh nhẹn, hắn lôi ra cái hộp gỗ, mở nắp và thò tay vào bên trong.. .
Tên trộm quả thật khôn ngoan nhưng thiếu cảnh giác, hắn
không phát hiện được người thứ hai hiện cũng đang có mặt ở trong phòng. Khi
hắn vừa thò tay vào bên trong cái hộp, thì người kia đã tiến tới ngay sau lưng
hắn...
*
* *
Trong lúc đó, trong một căn phòng ở trên lầu, đang ngủ
Phong bỗng giật mình thức giấc vì một tiếng động lớn ở nhà dưới, tiếng một vật
bằng thủy tinh bị rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành. Phong tỉnh hẳn ngủ,
nhỏm dậy lập tức, vì hắn hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hắn nhào khỏi giường,
phóng như bay xuống cầu thang, và chỉ ba bước đã nhào vô phòng khách. Phong
bấm công tắc đèn, ánh sáng loé lên, Phong trông thấy ngay tên trộm, nói đúng ra
là cái xác của tên trộm nằm sóng soài ngay trên sàn nhà, gần cái tủ. Hắn
nằm bất động, không một chút hơi thở thoi thóp, quần áo ướt đẫm máu, chứng tỏ nạn
nhân không tài nào sống sót…
- Thôi rồi mọi việc đã hỏng cả.
Phong bật lên một tiếng kêu thất vọng, hắn cúi xuống sờ
ngực nạn nhân, đúng rồi, tim đã ngừng đập, tên trộm đã chết, trên mặt vẫn còn
mang mặt nạ bằng vải đen trùm kín đầu. Một con dao nhọn nhưng mỏng dính, con
dao đã đâm thấu tim nạn nhân, vứt ngay bên cạnh, và trên sàn nhà tung toé những
mảnh vụn thủy tinh của cái gạt tàn thuốc lá bị rơi xuống đất vỡ tan tành.
Có tiếng chân chạy vội vã trên cầu thang, rồi một giọng
nói vang lên ngay bên tai:
-
Trời ơi có chuyện
gì vậy?
Phong quay lại, Ái Linh mặt tái nhợt, run lẩy bẩy đứng
núp sau lưng chàng. Phong nói như ra lệnh:
-
Cô vào phòng đánh
thức chú cô dậy, và tất cả những người bạn của ông ấy nữa. Nhanh
lên!
Ái Linh vẫn đứng im, mở to cặp mắt lạc thần nhìn chàng
không chớp. Hiểu ý, Phong gật đầu:
-
Phải, cô đã đoán
đúng, tôi chính là cảnh sát đây. Sao không chạy đi gọi chú cô ngay đi,
còn đứng đó làm gì?
-
Chú tôi không có
trong phòng. Hồi nãy di ngang phòng ông, tôi có gõ cửa nhưng không thấy
trả lời, chắc ông ra ngoài rồi.
-
Ra ngoài là đi
đâu? Có ai ra ngoài vào giờ này?
Phong kêu lên, hắn vừa nói vừa đi như chạy đến căn
phòng gần cuối hành lang. Quả thật, căn phòng trống rỗng, một ngọn đèn ngủ
tỏa ánh sáng lờ mờ nhưng cũng dủ soi rõ cái giường với tấm drap thẳng băng, chứng
tỏ cả đêm qua, ông Mạnh không hề ngả lưng lấy một phút. Phong đứng
thừ người một phút, rồi quay trở lại nơi xảy ra án mạng. Trên đường đi,
chàng gặp Đính từ trong phòng đi ra, mặc bộ quần áo ngủ bằng nỉ rộng thùng
thình, nét mặt không có vẻ ngái ngủ tí nào, mặc dù hắn che miệng cố ngáp một
cái thật lớn. Hắn đưa mắt nhìn Phong như dò hỏi, Phong gật đầu:
-
Đó chính là tên
trộm, nhưng chưa lấy được gì cả thì đã bị giết.
-
Nhưng ai đã giết
hắn?
-
Hãy còn sớm quá để
có thể biết được.
- Theo tôi thì thủ phạm chỉ có thể là một người ở bên ngoài, đồng bọn với tên trộm hoặc là.. một người mà sự hiện diện có vẻ tình cờ một cách khả nghi như ông chẳng hạn…
Hắn nói xong mỉm cười. Biết hắn nói đùa, nhưng
Phong cũng mỉm cười dơ tay vỗ vai hắn một cách thân mật, và ngạc nhiên thấy hắn
nhăn mặt có vẻ đau đớn. Phong lặng lẽ quan sát hắn một giây, rồi mới
quay đi, bước thật nhanh, Đính lặng lẽ theo sau.
Trong phòng khách, mọi người đã tụ tập đầy đủ, những
tiếng động đã đánh thức họ dậy. Ái Linh mặt mũi nhợt nhạt đứng ngay giữa phòng,
đang nhìn chăm chú vào xác chết, một bên mí mắt nàng bắt đầu giựt giựt, nàng
ngước cặp mắt lo lắng nhìn Phong:
-
Chú tôi đâu rồi?
Ông sắp gỡ cái mặt nạ của tên trộm ra phải không?
-
Phải.
Phong bước một cách thận trọng để khỏi dẫm vào những mảnh
thuỷ tinh rơi dầy trên sàn nhà. Chàng quì xuống cạnh xác chết, mọi người
đều nín thở. Từ từ cái mặt nạ trùm đầu được kéo xuống, một tiếng rú lên khủng
khiếp:
- Trời ơi, chú tôi!
Ái Linh lảo đảo ngã ngay vào Phong đang đứng kế bên. Chàng vội vã đưa tay ra đỡ và dìu nàng ngồi xuống ghế. Mặt chàng hơi nhăn lại, phải, tên trộm chính là ông Mạnh chú của nàng, người có trách nhiệm bảo quản những bảo vật trước khi được giao trả lại cho bảo tàng viện.
Một phút im lặng nghẹt thở, Phong chìa cho mọi người
xem thẻ hành sự của mình và ra lệnh:
- Không một người nào được quyền rời khỏi nơi đây trước
khi cảnh sát đến điều tra và làm biên bản. Tôi đã báo cho họ rồi, trong khi
chờ đợi, có ai có ý kiến gì không?
Mọi người đều im phăng phắc, sau cùng chỉ có Liêm dụt
dè lên tiếng:
-
Ông Mạnh là một
người rất cẩn thận, làm việc gì cũng tính toán, ngay từ lúc bói bài tôi đã biết
tính ông ấy, có thể ông ấy đã có sẵn một dự tính ở trong đầu.
-
Dự tính gì?
- Theo tôi thì ông
Mạnh có ý định nhử người mà ông ta nghi ngờ, mục đích là để bắt quả tang.
-
Thôi đi, ông lại
đem cái trò bói toán của ông vào việc này, thật là không phải lúc.
Đính bật lên nói, hắn buông bàn tay vừa luồn vô trong
ngực, nơi hắn cảm thấy đau nhói. Hắn cố gượng để khỏi nhăn mặt, mặt hắn
còn xanh hơn cả Ái Linh. Phong đưa mắt nhìn hắn quan sát xong rồi mỉm cười:
- Không sao, cứ để cho ông Liêm nói, mỗi người đều
có quyền có ý kiến. Tôi cũng vậy, vừa nảy ra một ý kiến, để tôi nói ra
cho các ông nghe nhé?
Mọi người đều nhổm cả dậy với vẻ nôn nóng, chỉ riêng
Đính lặng lẽ ngồi xuống ghế, trông hắn nhợt nhạt và có vẻ rất mệt mỏi.
-
Tôi nghĩ thủ phạm
không ai khác hơn là một trong số chúng ta ở đây. Phong nói sau khi nhìn
bao quát một lượt tất cả các khuôn mặt, có nhiều giả thuyết, nhưng có lẽ chỉ có
một giả thuyết có thể là sự thực…
-
Và ông đã đoán ra
thủ phạm? Tài hỏi.
- Đúng vậy, nhưng
dù sao cũng chỉ là giả thuyết, muốn chứng minh, tôi cần sự hợp tác của tất cả
quí vị.
-
Rất sẵn lòng.
- Vậy thì yêu cầu quí vị hãy cởi áo ra!
Tưởng Phong nói đùa, mọi người đều ồ lên một loạt,
nhưng rồi lại nín thinh ngay khi thấy mặt hắn nghiêm trang, lạnh lùng và không
cười tí nào. Không khí im lặng đến nỗi mọi người tưởng chừng có thể nghe
được hơi thở của nhau. Sau cùng chỉ có Đính lên tiếng phản đối:
-
Cởi áo vào lúc trời
đang lạnh cắt ruột như thế này ư? Không đời nào.
Phong nheo mắt nhìn Đính có vẻ thương hại:
-
Chắc ông bạn
không được khỏe nên sợ lạnh?
Đính cau mày không trả lời, Liêm nói
đùa:
-
Con tim không biết
nói dối, có phải ông nghĩ thế không ông Phong? Nhưng ông sẽ chẳng nghe thấy
gì trong con tim của chúng tôi đâu.
Không ai cười nổi trước câu pha trò nhạt nhẽo. Mọi
người đang xì xào bàn tán, kẻ thì cho là điên, người thì cố đoán xem Phong đang
dở trò gì. Vừa lúc đó có tiếng còi hụ và chỉ vài phút sau, một tốp cảnh
sát mặc đồng phục đã xuất hiện ngay nơi cửa. Phong đi tới, nói nhỏ
vào tai ông thanh tra, ông này gật đầu và cất tiếng nói lớn:
-
Mọi người hãy làm
theo chỉ thị của ông Phong, tất cả hãy cởi áo ra!
Liêm đề nghị:
-
Trước khi làm
theo lời yêu cầu của ông, ông có thể giải thích cho chúng tôi nghe dược không?
Viên thanh tra lắc đầu, nhưng Phong điềm tĩnh nói:
-
Không sao, cứ để
tôi giải thích.
Vừa nói, Phong vừa đi tới bên xác chết, cúi xuống
lượm con dao lên. Ái Linh khẽ rên lên một tiếng:
-
Chính là con dao
rọc giấy của chú tôi.
-
Vậy à?
Phong cầm con dao ngắm nghía một lúc, rồi dùng nó để cắt
một mảnh vải nơi ngực áo nạn nhân, để lộ rõ một vết thương nhỏ xíu chỉ dính có
chút máu.
-
Đây là khí giới để
giết người, nạn nhân chết vì bị mũi dao này đâm thấu tim.
Phong nói và dơ con dao lên cho mọi người cùng nhìn thấy:
- Dao mỏng dính như lá liễu, những vết thương như vậy
thường chảy máu ở bên trong, vậy mà quần áo của nạn nhân lại ướt đẫm những máu,
các ông có biết tại sao không?
-
Tại sao?
- Là vì máu đó
không phải là máu của nạn nhân, mà chính là máu của tên trộm.
-
Tôi không hiểu gì
cả. Liêm nóng nảy nói, tên trộm không phải là ông Mạnh, người đã bị đâm
chết?
- Không, không phải. Ông Mạnh chỉ là người giương bẫy để bắt trộm, tên trộm thực sự. Khi bị bắt quả tang, tên trộm hoảng hốt sợ ông Mạnh tri hô lên, nên vội vã bịt chặt miệng ông. Trong cuộc vật lộn ngắn ngủi, ông Mạnh vớ được con dao, và làm sao đó khiến mũi dao xước qua ngực hắn, tạo nên một vết thương không sâu lắm nhưng chảy khá nhiều máu, khiến hắn nổi hung lên vặn trẹo tay ông Mạnh, đoạt được con dao, đâm ông tới thấu tim. Ông Mạnh chết tức khắc vì vết thương ấy. Chẳng cần thông minh cũng thấy ngay chứng cớ có thể đưa hắn lên máy chém là bộ quần áo đẫm máu từ vết thương nơi ngực hắn chảy ra. Làm cách nào dấu đi nổi? không kịp đem đốt hoặc quăng ra khỏi cửa, chắc chắn cảnh sát sẽ xét nhà và tìm ra tang vật. Nếu không dính máu, bộ pijama cũ này không có gì đặc biệt cả, nó giống như bất cứ bộ pijama khác bán đầy ngoài chợ. Nhưng với máu me bê bết như thế, chỉ có một cách có thể làm là…
-
Là tráo đổi quần áo với chú tôi? Ái Linh bật lên nói.
-
Đúng vậy, đó là
phần kết thúc của câu chuyện. Tên sát nhân cởi quần áo của hắn ra, mặc
vào cho xác chết sau khi ngụy tạo một vết rách nơi ngực áo, giả làm vết dao
đâm. Sau đó, để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát, hắn cố ý gây tiếng
động lớn để đánh thức mọi người trong nhà, bằng cách liệng cái gạt tàn thuốc lá
xuống đất, mọi người sẽ tưởng thủ phạm bỏ chạy ngay vì sợ bị phát giác sau khi
gây ra án mạng. Còn hắn đi nhanh về phòng tự băng bó vết thương và thay bộ
quần áo khác, bộ quần áo của ông Mạnh hắn vừa thay ra. Chỉ cần một phút gột
rửa bằng xà bông là có thể làm tan đi vết máu rất nhỏ và hắn có thể bỏ vào va
li quần áo của hắn mà không ai để ý.
-
Trời, có thể như
vậy được sao? Ái Linh kêu lên.
- Đúng thế. Phong
gật đầu, hắn cùng khổ người với ông Mạnh nên việc trao đổi quần áo không khó
khăn gì cả.
- Rồi làm sao ông đoán ra thủ phạm? Tài sốt ruột hỏi, thiếu gì người cũng cao lớn cỡ ông Mạnh, thí dụ như ông chẳng hạn?
Phong cười:
-
Chẳng có gì bí mật
đâu, chỉ cần để mắt quan sát một chút, bởi vì che dấu một vết thương thì dễ, có
khi chỉ cần một cái khăn tay và băng dính, còn che dấu những đau đớn vì bị vết
thương hành thì khó lắm. Thí dụ mặt hay nhăn lại vì đau, và tay thì luôn
luôn thò vào trong ngực áo để sờ vết thương như ông Đính vẫn làm nãy giờ kia
kìa!
Mọi người đều quay cả lại, Đính giật mình rút vội tay
ra khỏi ngực áo, mặt hơi cúi xuống tránh những tia nhìn soi mói, trông hắn có vẻ
rất mệt mỏi, hắn liếm cặp môi khô, rồi mới thều thào nói:
-
Tất cả những giả
thuyết ông đưa ra đều đúng cả, tôi không thể chối cãi gì được. Phải, tôi
chính là thủ phạm.
LƯU - PHƯƠNG - LAN





