Monday, May 18, 2026

Những Giọt Nước Mắt Không Thể Lau Khô


Trong thời gian quân đội Mỹ bao vây và tiêu diệt, Việt Cộng đã trốn dưới nước lòng sông, dùng ống sậy nhét vào lỗ mũi để thở.

Nhà tôi phải gây quỹ (mượn tiền bà con và bạn bè) để mua chiếc xe Mazda dâng cho ngục trường và tôi được trả tự do. Tôi trở về nhà cũ, ổ khóa ở bên ngoài, nhà đã bị 'niêm phong'; Việt cộng đã đủi gia đình tôi tới vùng kinh tế mới Mình Hải. Gia đình nhỏ của tôi 3 người phải tới nhà ông ngoại & bà ngoại lẫn núp.

Sau này tôi mới được người làng xóm cho biết là cha tôi đã bị ép ký giấy cống hiến căn nhà cho nhà nước để cứu mạng.

Nhìn vào căn nhà bị niêm phong với cánh cửa bị khóa từ bên ngoài, tôi cúi đầu và nhắm mắt lại. Từng là một gia đình ấm áp và yên bình đã bị phá hủy dưới chế độ dã man của cộng sản.

Việt cộng dùng xe chở hàng (camion) đưa gia đình cha mẹ tôi tới đất hoang Minh Hải dưới màn trời chiếu đất.

Lúc đó ở kinh tế mới gồm 9 người, ba má tôi, một bà ngoại và 6 đứa em. Đứa em út mới có 4 hay 5 tuổi, vì không có lương thực nên phải giao cho một gia đình địa phương để chăm sóc giùm.

Sau này ba má tôi trốn về Saigon và đứa em út này đã thất lạc ở dưới quê.

Tôi rất là đau lòng khi người em út đã bị bỏ rơ ở dưới quê. Vài năm sau khi tôi tới Canada định cư và làm bảo lãnh cho gia đình tôi không quên đứa em này. Tôi cho ba má biết là bất cứ với điều kiện nào cũng phải trở về Mình Hải để kiếm lại đứa em.

Sau bao ngày tháng cuối cùng ba má tôi kiếm lại được đứa em út của tôi. Cặp vợ chồng nhận nuôi (adopters) đồng ý cho ba má tôi chuộc về đứa em những đòi hỏi một ngân khoản để bù đắp chi phí nuôi nấng đứa nhỏ trong thời gian qua.

Gia đình tôi cũng đồng ý và tôi gởi về một số tiền cho ba má. Khi ba má tôi xuống Mình Hải gặp cặp vợ chồng nhận nuôi này và giao số tiền mà họ đòi hỏi nhưng lại đổi ý và muốn lấy thêm tiền nữa. Tôi phải gởi thêm số tiền cho ba má.

Cặp vợ chồng nhận nuôi này biết ba má tôi ở ngoài có người tiếp viện nên đòi hỏi ngân khoản vô tận. Một lần nữa ba má tôi đem tiền xuống Minh Hải để lấy lại đưa em lại bị cặp vợ chồng bất lương này từ chối và muốn tống tiền thêm.

Ba tôi hỏi ý kiến tới. Tôi đành phải mượn thêm tiền để gởi về và lần này tôi cho ba tôi biết là thay vì giao số tiền này trực tiếp cho cặp vợ chồng bất lương này, lấy số tiền này 'áp phe' chính quyền địa phương để họ xử lý.

Trong vòng không đầy 24 tiếng, dưới sự hộ tống của công an địa phương, cặp vợ chồng này đem trả lại đứa em út của tôi cho ba má tôi.

Em gái út tôi cuối cùng được trở về đoàn tụ với gia đình. Sau này tôi còn bảo lãnh cho em sang Canada.


Thật buồn khi nhìn thấy em ở sân bay khi tôi tới đón rước, nước mắt tôi tuôn rơi; trái tim tôi đau nhói. Nhiều năm bị cha mẹ nuôi ngược đãi, trí tuệ của đầu não em suy giảm; đôi tay bị đứt gân do nhiều năm bị đánh đập, giờ đây khó khăn lắm mới cầm được đồ vật, run rẩy và vô thức làm rơi.

Việt Cộng vào thành phố đã thay đổi cuộc đời tôi và số phận của cả gia đình tôi.

Trước khi miền Nam Việt Nam bị cộng sản đóng chiếm, tôi rất cảm thông với Việt Cộng. Tôi nghe nói rằng khi bị quân đội Mỹ 'bao vây và tiêu diệt', để trốn thoát và sống sót, họ (Việt Cộng) đã trốn dưới nước lòng sông, dùng ống sậy nhét vào lỗ mũi để thở hơi. Nếu biết họ đối xử với tôi như vậy, tôi thực sự hối hận vì đã không rút nhưng ống sậy đó ra lúc bấy giờ!

[Hình ảnh] Trong thời gian quân đội Mỹ bao vây và tiêu diệt, Việt Cộng đã trốn dưới nước lòng sông, dùng ống sậy nhét vào lỗ mũi để thở. Tôi hối hận hồi đó không biết rút bỏ những ống sậy đó cho chết luôn!


Japanese Couple Marriage In Indian Temple


 Mời click vào ô vuông bên phải để mở lớn màn hình


Fun Funky

Derek Trần Và Hùng Cao, 2 Người Gốc Việt Cao Cấp Nhất Hoa Kỳ, Đối Thoại Tại Quốc Hội - Nguoi Viet Online

Dân Biểu Derek Trần hỏi quyền Bộ Trưởng Hùng Cao trong buổi điều trần của Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện Mỹ hôm Thứ Năm, 14 Tháng Năm. (Hình: Chụp từ YouTube Congressman Derek T. Tran)


Quyền Bộ Trưởng Hải Quân Hùng Cao trả lời Dân Biểu Derek Trần. (Hình: Chụp từ YouTube Congressman Derek T. Tran)


WASHINGTON, DC (NV) – Lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ, hai giới chức gốc Việt cao cấp nhất nước Mỹ – Dân Biểu Derek Trần và quyền Bộ Trưởng Hải Quân Hùng Cao – đối thoại trong một phiên điều trần tại Quốc Hội liên bang hôm Thứ Năm, 14 Tháng Năm.

Luật Sư Derek Trần là dân cử gốc Việt cao cấp nhất Hoa Kỳ hiện nay. Ông đang là dân biểu Hạ Viện Mỹ, đại diện Địa Hạt 45 của tiểu bang California.

Ông Hùng Cao, người vừa trở thành quyền bộ trưởng Hải Quân Mỹ hôm 22 Tháng Tư, hiện là giới chức hành pháp gốc Việt cao cấp nhất trong chính quyền Hoa Kỳ.

Hình ảnh của truyền hình Hạ Viện Mỹ trên YouTube cho thấy, trong buổi điều trần tại Ủy Ban Quốc Phòng, Dân Biểu Derek Trần (Dân Chủ), một thành viên của ủy ban, đặt câu hỏi với quyền Bộ Trưởng Hùng Cao và yêu cầu ông Hùng cùng ông tham gia cuộc tranh đấu trả tự do cho tù nhân chính trị tại Việt Nam.

“Cảm ơn ông có mặt hôm nay. Thưa ông bộ trưởng, tôi xin chúc mừng ông được lên chức. Hôm nay là một ngày lịch sử. Lần đầu tiên, một giới chức quốc phòng Mỹ gốc Việt xuất hiện trước một thành viên Quốc Hội Mỹ gốc Việt. Giây phút này là của cha mẹ chúng ta và của tất cả những người đã khuất, những người đã hy sinh trên đường tìm tự do,” Dân Biểu Derek Trần phát biểu. “Ông và tôi đều đang đại diện cho một cộng đồng người Việt hải ngoại không bao giờ quên các cuộc đàn áp. Chúng ta là những tiếng nói sống động cho những người đang bị chế độ CSVN bịt miệng.”

Vị dân biểu gốc Việt tiếp: “Chúng ta đều có một trách nhiệm đạo đức trong việc bắt buộc chính quyền CSVN phải chịu trách nhiệm cho những vụ vi phạm nhân quyền liên tục. Tôi khẩn cầu ông đứng cùng với tôi trong cuộc đấu tranh này. Chúng ta phải bảo đảm tự do chúng ta có ở đây phải có bên kia bờ Thái Bình Dương.”

“Chúng phải duy trì sự hiện diện mạnh mẽ, để đảng Cộng Sản Trung Quốc hiểu rằng vùng Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương không bao giờ đầu hàng các chế độ chuyên quyền,” Dân Biểu Derek Trần nói tiếp. “Đây là thời điểm chúng ta lãnh đạo, không chỉ cho đất nước chúng ta, mà là cho di sản và tự do mà chúng ta chọn để bảo vệ.”

Dân Biểu Derek Trần tiếp: “Thưa ông bộ trưởng, như ông biết, tôi đang đại diện cộng đồng Việt Nam lớn nhất hải ngoại. Cộng đồng chúng ta rất quan tâm đến việc chính quyền CSVN giam giữ bất hợp pháp các tù nhân chính trị. Ông sẽ cùng với tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho những tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm chứ?”

Quyền Bộ Trưởng Hùng Cao đáp: “Thưa ông dân biểu, cảm ơn ông dành cho tôi những lời lẽ tử tế. Một lần nữa, tôi nợ đất nước này tất cả mọi thứ, và tôi từng đổ máu cho quốc gia này. Và tôi sẵn sàng hy sinh cho đất nước này, cho tất cả những gì đất nước này cho tôi.”

“Và một lần nữa, rất nhiều người trong gia đình tôi từng bị bỏ tù một cách sai trái, và chúng ta cần phải luôn luôn đứng lên chống lại đàn áp. Và đó là công việc của chúng ta với tư cách là Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ – chúng ta không hề tự tìm kiếm điều này. Chúng ta không hề mong muốn trở thành ‘cảnh sát của thế giới.’ Chúng ta không hề chủ động tìm kiếm vai trò bảo vệ. Nhưng thực tế là như vậy, thưa ông. Và chúng ta sẽ luôn đấu tranh cho sự bất công tại đất nước này.”

Dân Biểu Derek Trần kết luận: “Cảm ơn ông rất nhiều, thưa ông. Tôi trân trọng ông đứng cùng với tôi trong cuộc đấu tranh này.”

Địa Hạt 45 do Dân Biểu Derek Trần (Dân Chủ) đại diện bao gồm một phần hoặc toàn bộ các thành phố thuộc Orange County và Los Angeles County như Artesia, Brea, Buena Park, Cerritos, Cypress, Fountain Valley, Fullerton, Garden Grove, Hawaiian Gardens, La Palma, Lakewood, Los Alamitos, Placentia, Rossmoor, Westminster, và Yorba Linda, trong đó có vùng Little Saigon, nơi có cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại.

Bộ Trưởng Hùng Cao cùng gia đình rời Việt Nam năm 1975 khi ông mới 4 tuổi. Gia đình ông đến định cư ở thành phố Annandale, Virginia, vào năm 1982.

Thời đi học, ông Hùng là học sinh giỏi ở trường trung học Khoa Học và Công Nghệ Thomas Jefferson. Ông có bằng cao học vật lý tại Naval Postgraduate School và được học bổng (fellowship) của hai đại học MIT và Harvard, Massachusetts.

Ông Hùng Cao từng tham gia chiến đấu ở Iraq, Afghanistan, và Somalia, và phục vụ trong Lực Lượng Đặc Nhiệm và đội đặc nhiệm SEAL.

Ông cũng tham gia vào nhiều hoạt động nhân đạo và cứu trợ thiên tai ở Pakistan, cũng như phục vụ trong các tổ chức phi lợi nhuận giúp trẻ em khiếm thị và làm việc truyền giáo.

Ông Hùng có vợ người Mỹ, tên April, và năm người con. Người con trai lớn theo nghiệp cha, gia nhập Hải Quân Hoa Kỳ. Cô con gái thứ hai là con nuôi người Thái Lan. Hai cô con gái sinh đôi, và con trai út. Tất cả đều được vợ ông dạy học tại nhà ở Purcellville, Virginia.

Sau khi giải ngũ, ông Hùng tranh cử vào Quốc Hội Liên Bang đại diện cho tiểu bang Virginia dưới màu áo đảng Cộng Hòa, một lần vào Hạ Viện năm 2022 và một lần vào Thượng Viện năm 2024, nhưng cả hai lần đều thua trước các ứng viên Dân Chủ. 


Derek Trần và Hùng Cao đối thoại tại Quốc Hội Mỹ

#293 - Ăn Vỏ Trứng Gà Trị Loãng Xương? Nước Hầm Xương Tốt? Khối U Ở Bụng, Ung Thư - BS. Phạm Hiếu Liêm

Một Nhà Có Phúc... - Nguyễn Thị Bích Hậu


Hôm qua tình cờ mình coi 1 video trên mạng của 1 anh tên là Trác. Anh này sanh 1963, nay sống tại Mỹ.

Coi video này mới thấy cuộc đời thật là phong phú, mà con người ta có số mạng rõ ràng.

Anh này kể trước 1975 ảnh và gia đình sống ở Nha Trang, nhà khá giả lắm nên cơm ăn áo mặc không phải lo lắng gì. Tới 1975, nhà ảnh di tản vào SG do chiến tranh. Khi đó cả dân Nha Trang đi quá trời bằng tàu biển.

Mà do còn nhỏ quá, ảnh chạy băng băng lên trước rồi leo lên tàu hải quân VNCH, rồi khi hoàn hồn, tàu chạy rồi mới thấy quanh mình không có cha mẹ anh chị em nào hết.

Vậy là tàu chở ảnh vô tới Vũng Tàu. Rồi có cái xe jeep của mấy chú lính hỏi có ai vô SG không thì cậu bé 12 tuổi này đi theo. Lúc đó gia đình cậu có rất đông bà con ở SG. Nhưng vì hồi xưa ở nhà chỉ gọi theo thứ theo kiểu Nam, nên chỉ nhớ đại loại bác Ba, bác Tư, cô Út... nhưng không biết tên họ thiệt của bà con ruột thịt và càng không biết địa chỉ của họ ở đâu.

Vì thế mà vô tới SG rồi nhưng Trác đành đi ăn xin, rồi đi bụi đời. Sau thì có một bà tên dì Năm ở gần cầu Ông Lãnh thuê dọn dẹp rửa chén cho ăn. Sau bà hổng thuê nữa thì dạt xuống chợ An Đông, ở đó có một anh thương phế binh tên anh Hiệp cho làm chung việc đẩy xe ba bánh chở rau củ, rồi cho ăn uống.

Cứ vậy tới 1978, anh Hiệp cũng không còn cách nào kiếm cơm nữa nên cho cậu bé Trác ra đi. Cậu không biết đi đâu lại dạt về bến Bạch Đằng sống bằng bụi đời như cũ.

Rồi một bữa cậu đi xuống bến, thấy có cái ghe, hỏi có qua bên Thủ Thiêm không thì cho tui đi quá giang. Họ bảo lên đi. Lên tới nơi mới biết là ghe này chở người vượt biên đang đi đón khách. Có thể do lộn xộn đông quá không biết ai với ai nên họ không kiểm soát kỹ. Mà khi đó cậu đành đi theo người ta vì không xuống được, mà cũng không biết vượt biên nghĩa là gì do còn quá nhỏ lại sống một thân một mình.

Cái ghe này chạy ra sông rồi cho người ta lên 1 cái tàu sắt màu xanh nhạt của một chủ tàu, họ đi bán chánh thức. Theo kế hoạch là hơn 300 người nhưng cuối cùng điểm danh ra ở bến chót thì cỡ hơn 560 người leo lên đi. Mà cái tàu đó chỉ là tàu sông, may mà chạy tới Malaysia an toàn, không bị bão, không bị hải tặc. Cả tàu chỉ có em nhỏ bị bệnh nên tử vong.

Cậu bé Trác khi đó 15-16 tuổi do tình cờ đi vượt biên lên tới đảo, sống vật vờ ở đó nhiều tháng ròng. Một tuần họ chỉ phát cho 3 lon gạo, thực phẩm là cá khô và đồ hộp hư mà vẫn phải ăn, nước rất thiếu vì cả đảo chỉ có 1 cái giếng nhỏ có nước lợ rất khó ăn.

Cậu rất chăm chỉ, tự lo cuộc sống, rồi học người lớn lao động cưa cây, làm lều lán, đào hố...

Sau ít lâu thì cậu qua Mỹ định cư theo diện cô nhi. Qua tới nơi thì vô trường trung học theo học.

Bỏ học 3-4 năm ròng, mà chưa từng học bằng tiếng Anh, nay cậu phải học tiếng Anh, rất khó khăn.

Nhưng trước đó ít bữa thì cậu đang đi đường có một người con gái lớn hơn cậu mấy tuổi chợt chạy lại hỏi em có phải là Trác ở Nha Trang không? Khi cậu nói đúng thì cô ấy mừng quá, đó là chị con dì ruột của cậu cũng đi vượt biên. Từ đó cô cho hay ba má và các anh chị em của cậu đã ở SG, vẫn còn sống. Từ đó là cậu có thể nhắn tin về nhà là chính cậu cũng còn sống và đang ở Mỹ.

Lúc đó chưa có vụ cho bảo lãnh gia đình qua Mỹ, nên cậu bé có lên hỏi những người hiểu biết. Một người có uy tín ở đó nói cậu nên ráng học xong trung học rồi đăng lính Mỹ, thì sẽ có cơ hội. Hơn nữa vì cậu cũng không có tiền bạc gì, nếu đi học lên nữa cũng căng, mà muốn bảo lãnh cha mẹ và gia đình thì phải có thu nhập đủ theo quy định nữa.

Nghe lời cậu về học ngày học đêm, rồi sau 2 năm cũng học xong có bằng trung học. 18 tuổi cậu đi lính. Mục tiêu là làm sao để có thể được lãnh cha mẹ và các anh em ruột qua đoàn tụ.

Vô lính một thời gian thì tình cờ chỉ huy của cậu lại là một người Mỹ rất rành tiếng Việt. Hỏi ra thì ông này từng làm cho tòa lãnh sự Mỹ ở Nha Trang trước 1975. Cậu nói tên cha mẹ ra thì ông biết cả. Vì vậy nên cậu trình bày hoàn cảnh, xin ông này giúp đỡ. Ổng cũng nói cậu cho thông tin, làm hồ sơ... Rồi thì mọi chuyện cứ thế trôi qua, không có tin tức gì.

Cho tới một ngày mấy năm sau đó, cậu hết ca tính về nhà thì thấy ông sếp chạy ra nói cậu tắm rửa cho sạch, thay quần áo chỉnh tề rồi chở ông ra phi trường do ông có việc đi gấp. Cậu cãi là bữa nay hết giờ không phải là nhiệm vụ của cậu, ông bảo cậu là cấp dưới phải tuân lịnh của ổng, khỏi cãi.

Khi ông và cậu đi vô phi trường, ra chỗ sân bay quốc tế, thì ổng chỉ vô 2 người đứng phía xa, hỏi coi có nhận ra ai không. Đó chính là ba mẹ cậu mà ông và ông sếp nữa của ông giúp bảo lãnh qua. Gia đình gặp nhau trong tràn ngập nước mắt. Kể từ khi lạc gia đình ở Nha Trang tới lúc đó là 13 năm ròng rã, tức năm 1988. Trác nói mình phải trải qua hết 13 năm thì mới hết cảnh cô nhi chiến tranh. Sau 13 năm Trác lại có cha mẹ anh em trở lại.

Một năm sau, các anh em ruột của Trác qua được Mỹ vì đi cùng cha mẹ nhưng cha mẹ được qua Mỹ trước, họ còn phải đi học khóa tiếng Anh và hòa nhập xã hội Mỹ ở Phi luật tân rồi mới qua sau.

Tới lúc này thì câu chuyện đã tràn ngập sự kỳ diệu rồi, vì một đứa bé 12 tuổi lạc cha mẹ, đi bụi đời, rồi chính đứa bé đó vì trời phật run rủi đi vượt biên được, qua tới nơi lo cho cả nhà đoàn tụ.

Chàng thanh niên tên Trác vẫn ở trong lính, rồi bị thương khi tham chiến tại trận Bão sa mạc ở Iraq thì giải ngũ. Khi đó anh mới cưới vợ, sanh con trai.

3 năm sau khi có con thì vợ anh không may bạo bệnh qua đời.

Kể từ đó anh Trác làm ngày làm đêm, vừa làm vừa lo một mình nuôi dạy con vì không đi bước nữa. Ước mong của ảnh là cho con có một cuộc đời hơn mình " cả ngàn lần".

Kết quả sau bao năm ròng cực nhọc, con trai duy nhất của anh Trác đã trở thành kỹ sư Hàng không và vũ trụ ở Mỹ. Khi tốt nghiệp xong thì cháu được nhận nhiệm sở với lương cao, làm cho hãng Airbus tại London, nước Anh.

Anh Trác nói cả đời của ảnh dù không có khả năng gì ghê gớm, nhưng khi nào cũng làm hết sức mình, và khi nào cũng vươn lên dù trong mọi hoàn cảnh.

Và quan trọng nhất là dù hoàn cảnh thế nào, ảnh cũng cố không rơi vào các tệ nạn xã hội nghiện ngập này kia, cố gắng lao động và sống cho tử tế.

Một con người như ảnh quá đáng quý. Chuyện đời thật của ảnh cho thấy con người ta do cha mẹ sanh ra, nhưng sống được cũng do nỗ lực bản thân, do ơn Trên dẫn dắt, do bao người tình cờ tận tình giúp đỡ.

Thành thử một đứa bé bị lạc cha mẹ và toàn thể anh chị em trong những ngày khốc liệt nhất của thời cuộc, sau này lại là thiên thần hộ mệnh cho cả gia đình đó. Thiệt là một nhà có phước nhiều đời. Vì biết bao hoàn cảnh tương tự như vậy lúc ấy có kết cục bi thảm.

Một câu chuyện xúc động, một con người rất đáng trân trọng. Nghe ảnh tâm sự xong mà học được nhiều điều về cuộc sống.


NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU
Nguồn FB

Dòng Sông Tuổi Nhỏ - Nguyễn Đức Hùng


Tiếng thằng Nỹ la oang oang trước sân nhà ông bà ngoại tôi, trong cơn nắng chang chang của trưa hè:

- Hùng ơi! Nước sông ở cửa lăng bây giờ đang xuống cạn lắm, đi ra lẹ lên, nếu không nước hết ròng chảy mạnh tắm không được đó. Tắm xong mình còn lên phá ông Than cụt nữa.

Tôi đang ở trần với cái quần đùi nghe vậy liền phóng vội ra khỏi nhà. Ngoài sân nhà đám bạn phá xóm, phá làng đã tụ họp đầy đủ. Thằng phá nhất là thằng Nỷ, kế đến là thằng Tỏ, và thằng sau cùng là thằng Theo, vài ba thằng theo đóm ăn tàn như thằng Châu lé và thằng Đờn cũng đã có mặt…..

Tôi ở lại quê ngoại để học xong năm cuối cùng của bậc tiểu học. Vì công việc làm ăn ba má tôi về lại Nha trang, để tôi ở lại sống với ông bà ngoại. Ở đây tôi đã có những tháng ngày tự do nghịch phá với những thằng bạn thời thơ ấu và sự thương yêu, cưng chiều của ông bà ngoại. Như bao làng quê ở miền trung, quê ngoại tôi nghèo rất nghèo như câu nói ví von “đất cày lên sỏi đá”. Cũng chính ở trên cái miền đất khô cằn sỏi đá, cái làng nhỏ này là phần đời ăm ắp những kỷ niệm yêu dấu khó quên trong tôi. Làng Quảng Hội, Vạn Giả nghèo nàn xanh ngợp bóng dừa trong nắng hè gió nồm vi vu thổi. Tuổi thơ tôi là những sớm mai ngồi đợi thuyền của các ông cậu đi lưới cá về len vào nhặt những con “cua hét”, con “bàn chải” rồi cùng lũ bạn xúm lại nướng hoặc luộc ăn ngay trên cồn biển. Những củ khoai lang vùi dưới lửa rạ khi chín thơm lừng cả một khoảnh bếp trong ngôi nhà tranh của ông bà ngoại. Mùa đông ở đây quạnh hiu và buồn tẻ. Những bữa cơm chiều đạm bạc nhưng ấm cúng với ông bà ngoại bên những con cá lép toàn xương dầm nước mắm me. Những hình ảnh ấy còn theo tôi mãi về sau.

Tôi đã học những năm tiểu học của thời thơ ấu bên những rặng dừa bạt ngàn, trong tiếng sáo diều vi vu ở đình làng ven biển, với những trò chơi cùng lũ bạn ngổ ngáo trong làng……


******

Buổi tối ở khu chợ Cai Lậy ồn ào và bụi bậm. Những quán xá lụp xụp đầy những bộ quân phục rằn ri. Chợ Cai Lậy vào những ngày cuối năm 1969, tôi như trộn lẫn vào trong cái ồn ào của đám đông ấy. Khi đi ngang qua một quán nhỏ trong chợ, một tiếng gọi vang lên, trong một giây tôi như không tin vào cả chính tai mình.

“Mày đó phải không Hùng?” Làm sao mà tôi quên được tiếng gọi quen thuộc thường rủ tôi đi tắm sông vào những trưa hè. Sau đó một tên rằn ri TĐ6 đứng trước mặt tôi. Phải mất vài giây tôi mới nhận ra nó. Thằng Nỷ, không sai, đúng là nó.

Tôi ngạc nhiên hỏi một câu thật ngớ ngẩn:

- Đ.M. mày cũng đi TQLC nữa à?

- Mày hỏi ngu thấy mẹ. 

Nó làu bàu và kéo tay tôi lôi vô quán.

Trong quán còn có thêm 3 thằng bạn cũng TĐ6 của nó. Không biết tụi nó đã ngồi đó từ bao giờ, trên bàn ngổn ngang những vỏ chai bia. Khuôn mặt nào cũng đỏ rừ, hơi thở bốc đầy mùi rượu.

Một thằng bạn của nó hất hàm hỏi tôi:

- Ê thằng PB này đi đâu mà lạng quạng dô đây dzậy? Ngồi xuống thì phải dzô đi chứ?

Lại một tên bạn của hắn lên tiếng xen vào:

- Thằng Tr/s PB này có biết uống rượu không hả?

Thằng Nỉ càu nhàu:

- Im mẹ cái miệng mày đi. Say rồi hay sao mà ngồi đó sủa hả mấy ông nội? Để thằng Hùng uống xong tao còn hỏi thăm chuyện làng nước của tao coi. Lâu quá rồi tụi tao mới gặp.

Tôi uống vội ly bia, thế là hắn bắt đầu hỏi lung tung đủ chuyện. Giọng nó sôi nổi, nhưng khi nghe tôi hỏi sao nó vô TQLC... Giọng nó trở nên buồn bã. 

Im lặng một lúc, nó nói:

- Như mầy biết, tao sống với bà nội tao từ nhỏ. Ba má tao còn sống hay chết tao đâu có biết. Sau khi hết học ở trường làng, mầy vô Nha trang học tiếp, còn cả bọn tao thì phải nghỉ học vì làng mình chỉ có tới lớp nhất là hết. Tao phải đi biển giúp đỡ bà nội tao. Lớn rồi đâu còn lang thang phá phách như lúc nhỏ, tao phải kiếm sống nữa. Vài năm sau bà nội tao chết, tao đâu còn ai. Tới tuổi đi lính, tao, thằng Tỏ và thằng Theo tình nguyện đi TQLC sau tết Mậu thân. Thằng Đờn và thằng Châu lé, tụi nó nghe lời dụ khị của thằng cha Than cụt lên núi Hóc Chim hay Đá Bàn gì đó theo tụi du kích VC rồi. Tao thiệt là không hiểu nổi, lúc còn nhỏ thì chung một đám vui đùa phá phách. Bây giờ như vầy, tao nghĩ nếu có ngày tụi mình gặp lại tụi nó mà phải giết nhau thì thật là buồn lắm...

Nhìn những sợi gân máu trong đôi mắt đục ngầu và đỏ choạch vì rượu của nó, tôi như thấy lại dòng sông tuổi nhỏ của quê ngoại ngày nào....


******

Tiếng thằng Tỏ oang oang:

- Tao phải cởi truồng để tắm, nếu không dìa nhà má tao biết tao đi tắm sông, bả sẽ đánh nứt đít tao luôn. Bả còn nói buổi trưa lúc mặt trời đứng bóng là không được tắm ngoài sông ở cửa lăng, nếu không sẽ bị ma da kéo chân đó.

Mặc cho thằng Tỏ nói gì thì nói, cả đám nhãi con tuột hết áo quần rồi đùng đùng phóng xuống mặt sông làm bắn tung tóe nước và ồn ào cả một dòng sông trong buổi trưa hè yên lặng.

Thằng Tỏ là thằng rời bờ sông trước tiên. Nó lên bờ xỏ lẹ cái quần đùi vào rồi chậm rãi bước về phía lều của lão Than cụt. Đến nơi, nó rón rén nhìn qua những lổ hổng rách của cái lều xem lão đã ngủ say chưa trước khi ngoắt tay báo hiệu cho cả đám leo lên cây hái những trái bàng chín xuống ăn... Lão Than cụt, một người không vợ, không con, được cả đám con nít trong làng biết đến như một nhân vật huyền bí. Không biết lão cụt cánh tay trái lúc nào và tại sao. Chỉ nghe người lớn trong làng kể rằng ngày xưa lão đã từng theo Việt Minh gì đó lên núi và bị Tây bắn cụt tay. Sau khi trở về làng không biết vì thất chí hay chuyện gì đó lão cứ uống rượu say sưa tối ngày, đi lang thang khắp làng với cái đuôi con nít hò hét theo sau….


******

Rời chiếc xe lam ở Tam Hà, Thủ Đức, tôi đã thấy thằng Tỏ và 2 tên bạn cùng TĐ2 của hắn đón tôi và kéo vô cái quán gần đó. Tôi nói:

- Nghe TĐ2 của mày vừa về hậu cứ từ Chương Thiện nên tao lên thăm mày chứ sợ sẽ khó có dịp.

Nó nhăn mặt:

- Mày nói như cứt. Làm như tụi mình sắp chết tới nơi rồi. Quên mẹ mọi chuyện đi, kiếm cái gì uống rồi hẵn hay.

Lại thêm một thằng bạn lớn lên từ dòng sông tuổi nhỏ. Đã lâu không tin tức, bây giờ gặp lại nơi đây, quán nhỏ bên đường mà cứ ngỡ như giấc mơ.

- Đã lâu rồi mày có về làng không Hùng?

Tôi trả lời không, và hỏi lại hắn:

- Còn mày thì sao?

Nó nói:

- Hành quân liên miên, về hậu cứ thì cứ theo mấy thằng bạn thổ tả này uống say mèm. Nhiều lúc nhớ quê, nhớ xóm làng cũng muốn về nhưng nghĩ lại chẳng còn ai nên thôi.

Nó hỏi tiếp:

- Mày có gặp thằng Theo không? Nó ở TĐ3 đó. Tao, nó và thằng Nỷ từ ngày rời quân trường Rừng Cấm, ba thằng đi 3 TĐ khác nhau chưa bao giờ gặp lại!! Nghe nói nó bị thương nhẹ ở U Minh, lúc ra khỏi bệnh viện nó có lên trại Yết Kiêu kiếm mày và lên Tam Hà kiếm tao nhưng không gặp thằng nào. Mang tiếng cùng ở TQLC mà sao gặp nhau khó quá.…

Buổi chiều xuống dần. Tôi cũng đã bắt đầu thấm rượu. Tôi nói:

- Thôi tao về. Nếu còn sống tao sẽ kiếm mày.

Thằng Tỏ cũng đã say, nó lầm bầm trong miệng:

- Ừ, tụi mình sẽ sống mà. Có ngày tao, mày, thằng Nỷ, và thằng Theo cùng nhau về dòng sông cũ, tắm sông và lượm trái bàng chín như ngày xưa tụi mình còn nhỏ nghe Hùng.

Và đó là lần cuối cùng tôi gặp thằng Tỏ. Ngày buồn thảm của cuối tháng 3/1971 cả LĐ147 đã triệt thoái từ căn cứ Đống Đa, Hạ Lào trong chiến dịch Lam Sơn 719. Nó đã đến và ở lại nơi ấy. Giấc mộng đời không còn bao giờ thức dậy. Nó đã đi đến thiên đường một mình với tốc độ chóng mặt. Nó đã quên mất lời ước hẹn cùng tôi trở về thăm lại dòng sông tuổi nhỏ ngày nào. Quay nhìn lại lần cuối căn cứ Đống Đa rực lửa, biết bao nhiêu Trâu Điên đã ở lại, trong đó có mày đó Tõ. Tao sẽ mãi mãi nhớ mày. Hãy ngủ yên cùng với các bạn bè của mày nhé. Mày bây giờ đã thảnh thơi hơn tụi tao. Tao nhớ mày vẫn thường khoe là thằng Nỷ, thằng Theo, khoái Trâu Điên mà không về được. Rốt cuộc mày lại dành đi trước tụi tao. Bây giờ nơi chốn hư vô ấy không còn cấm trại, không còn cần giấy phép hay phải trốn trại nữa. Mày về dòng sông xưa được rồi, nhưng tao chắc là mày không vui đâu vì nơi đó không có tụi tao mà……


*******

- Ê! Có nhiều trái bàng chín quá tụi bây ơi! 

Lão Than cụt vẫn còn ngủ say như chết. Thằng Nỷ nói:

- Tụi mình bắt thêm mấy con còng gió bỏ vô mền lão Than cụt nhe.

Thằng Nỷ lúc nào cũng là thằng có những sáng kiến quỷ quái để chọc phá. Thế là cả đám nhóc nhao nhao đồng ý. Cuối cùng tụi nhóc cũng bắt được một con còng gió và một con nha (nha là một loại còng nhỏ có cái càng màu xanh). Thằng Theo nói:

- Tao nhỏ con nhất và chạy lẹ nhất, để tao vô bỏ nó trong chăn của ổng cho.

Cả bọn rình ở ngoài lều, còn thằng Theo thì lẻn vào trong. Thời gian chừng một phút mà cả bọn nghe như thật lâu. Bóng thằng Theo chạy vụt ra khỏi lều như tên bắn, thế là cả bọn ùn ùn phóng theo. Sau lưng bọn tôi còn nghe lồng lộng tiếng thét và tiếng chửi thề vang dội của lão Than cụt....


******

Xuống dưới trảng tranh cùng với TĐ2/Trâu Điên, tôi gặp lại các anh em BCH/PB2. Tôi nhập bọn lại cùng họ, sau một đêm nương theo ánh hỏa châu của TĐ3/PB chỉ đường cho cuộc triệt thoái từ căn cứ Đống Đa. Tại nơi đây các Sói Biển đang chờ và giữ cái trảng tranh cho trực thăng bốc LĐ147 về Khe Sanh. Trong nỗi tận cùng của mệt mỏi và đau thương, tôi gặp lại thằng Theo trong sự bất ngờ không tưởng. Đại đội nó đang giữ cho chúng tôi rút. Nó vẫn nhanh nhẹn và liếng thoắng như ngày nào. Gặp tôi, nó nhào tới ôm chặt lấy tôi, làm như sợ tôi chạy mất và câu đầu tiên nó hỏi tôi là:

- Hùng, thằng Tỏ có thoát không?

Tôi buồn bã lắc đầu trả lời hắn mà như muốn khóc:

- Tao nghĩ là không. Buổi sáng trước khi rút, tao có gặp một thằng ở trung đội, nó cho biết trên đường rút về LĐ nó bị thương khá nặng, thì không cách nào thoát được.

Không ngờ chỉ nghe có chừng ấy mà thằng Theo đã có thể bật khóc như trẻ thơ trong hoàn cảnh thế này, giữa núi rừng trùng điệp của Hạ Lào.

- Mẹ nó cái thằng Tỏ này. Trong đám là nó gan lì và thương tao nhất mà nó lại đi cái chó gì sớm vậy!

Trong ràn rụa nước mắt, nó lảm nhảm:

- ĐM, sao lại như thế? Từ ngày rời Rừng Cấm tới giờ tao chưa gặp lại thằng nào. Bây giờ vừa gặp lại mày, thì lại một thằng ra đi vĩnh viễn. Mày không biết, lúc còn ở Rừng Cấm, nó là thằng vì tao mà bị phạt nhiều lần. Nó đánh lộn tùm lum để bảo vệ tao. Tao nhỏ con nên thường bị mấy thằng trong đại đội khóa sinh ăn hiếp. Khi ra trường, nó về Trâu Điên còn tao về Sói biển. Nó cứ theo chọc tao. Nó nói mầy ốm như con đỉa, đánh nhau đạn khó trúng mày. Vậy thì về TĐ Đỉa đói là phải rồi. Theo ơi! Tao thương mày và thương cả chính tao. Mày còn khóc được là niềm tin, và hạnh phúc còn trong mày đó. Với tao niềm tin và sự sống cho ngày mai, để đợi ngày hòa bình cho cái đất nước khốn khổ này đã không còn trong tao. Nó đã thui chột theo tháng ngày qua. Mày có biết không, có những lần cái chết nó gần đến nỗi tao còn nghĩ rằng nó là nhân tình chung thủy không rời. Lúc nào cũng cận kề với những thằng lính mũ xanh của tụi mình và lúc nào cũng sẵn sàng mở vòng tay chào đón bọn mình. Sự sống chỉ là một thứ không tưởng. Nó là một thứ ân sủng của thượng đế bố thí cho những thằng lính áo rằn của tụi mình. Thôi thì tao, mày cũng nên mừng cho thằng Tỏ, cuối cùng thì nó cũng đã kết hôn với con nhân tình dễ ghét này, sau bao năm chung thủy đồng hành với nó.

Thằng Theo đưa bình đông nước cho tôi uống. Tôi tưởng như trong nước có vị mặn của nước mắt nó và mùi máu tanh của thằng Tỏ. Tiếng trực thăng đáp xuống trảng tranh. Tôi cùng BCH/TĐ2/PB rời bãi bốc lên cao xa tít. Tôi còn nhìn thấy bàn tay thằng Theo vẫy theo, và bóng nó nhỏ dần lẫn vào đám tranh vàng úa….


******

Thằng Theo nói với tôi:

- Sáng sớm mai, tao, mày, thằng Nỷ và thằng Tỏ, lên đám ruộng khô của ông Cần trên ga Trung Dõng. Tao biết một chỗ có nhiều dế lắm. Sáng hôm qua tao lên rẫy với ông bác, sáng sớm tao nghe nó gáy dữ dội. Nhớ đừng cho thằng Đờn và thằng Châu lé biết. Chỉ 4 đứa mình đi thôi. Chuyến này cho tụi nó biết tay. Thằng Đờn có con dế than chiến quá, 4 đứa mình chưa có đứa nào thắng nó, tức thật.

Thằng Tỏ mỉa mai:

- Mày tử tế ghê hén. Mày nhỏ nhứt trong đám tụi tao, mà lẹ như ma. Thường thì mày trốn đi một mình chứ sức mấy mà mày có lòng tốt gọi 3 thằng tao.

Thằng Nỹ xen vào:

- Sáng tờ mờ nó hổng dám đi một mình đâu. Tại nó sợ đi ngang qua mả ông Cơ, ma ra nhát nó nên mới kéo theo tụi mình chứ tử tế gì.

Thằng Theo bẻn lẽn chống chế:

- Làm gì có chuyện đó. Chẳng qua là vì tao khoái đi chung với tụi mày đó mà.

Sáng hôm sau, sau khi rời thửa ruộng khô của ông Cần. Đám nhóc 4 đứa men theo con đường đất nhỏ đi lên đường rầy xe lửa ở ga Trung Dõng thì trời đã trưa. Thằng Nỷ giơ cái lon sửa bò rỉ sét ra khoe:

- Tao bắt được 3 con dế. Con cồ lửa là chiến nhứt. Chắc chắn tao sẽ không thua con cồ than của thằng Đờn. Kỳ này cho nó hết làm hách. Tụi bây biết mà “dế lửa chắc gan, dế than mạnh húc”, con của thằng Đờn chỉ mạnh húc thôi. Tụi bây có con nào “chiến” hông?

Tôi nói:

- Tao được 2 con, còn thằng Theo và thằng Tỏ mỗi đứa chỉ có một con, nhưng không có con nào chiến hết.

Thằng Theo tiếp lời:

- Tụi mình lên đường rầy ngồi nghỉ một lát rồi tao dắt lên rẫy ông Cần kế bên rẫy bác tao hái trộm bắp nướng ăn. Ghé rẫy bác tao, tụi bây nhớ nhắc tao lấy cái cuốc chim để sau đó chôn mấy cái cùi và vỏ bắp, chứ ổng mà biết mét lại bác tao thì tao nhừ đòn.

Cả đám đi dọc theo đường rầy để lên rẫy. Chợt thằng Tỏ hỏi:

- Tụi bây có biết cái đường rầy này chạy miết tới đâu hông?

Thằng Theo làm như giỏi lắm nói ngay:

- Một ngả chạy tuốt dzô Sài Gòn, còn một ngả chạy miết ra Huế đó.

Thằng Tỏ nói với giọng chắc nịch:

- Mai mốt lớn lên tao sẽ đi tận Sài Gòn, rồi sẽ ra tuốt ngoài Huế.

Thằng Nỹ xen vào:

- Xì! Mày làm gì có tiền đi xe lửa. Năm ngoái tao theo bà nội tao đi Tuy Hòa. Mèn ơi! Ngồi xe lửa thiệt là đã. Nó chạy chun qua cái hầm tối hù, rồi băng qua cái cầu dài thật dài mới tới Tuy Hòa đó. Bà tao nói là phải trả nhiều tiền lắm….


******

Tỏ ơi! Bây giờ thì tụi mình đã đi quá xa. Xa hơn cả những gì mày đã nói trong trưa hè thuở xưa. Như vậy là mày đã mãn nguyện rồi chứ gì?! Tụi mình đã đi khắp cùng đất nước từ Năm Căn, Cà Mau ra tận Gio Linh, Đông Hà, Quảng Trị. Không phải tụi mình đi bằng chiếc xe lửa hiền hòa lăn mình nhả khói trắng hai bên đường của ngày xưa cũ khi đám nhóc 4 thằng mình dõi mắt trông theo mà ước mơ đến những chân trời xa lạ. Mà tụi mình đã đi bằng hình hài của những thằng lính rằn ri, đi trong lằn ranh sống chết, đi trong nỗi nghiệt ngã oan khiên của một đất nước điêu tàn, đau khổ triền miên trong hận thù chiến tranh. Bây giờ mày lại còn đi xa hơn nữa để rồi nằm lại mãi mãi trên núi rừng chập chùng của xứ Lào xa lạ chứ không phải là quê hương của tụi mình. Ôi! Mày sẽ buồn và nhớ tụi tao biết bao nhiêu, phải không Tỏ?

Tỏ ơi! Mày có biết rằng đã nhiều lần trong cơn say, tao đã mơ thấy 4 thằng nhóc mình ngồi trên chuyến xe lửa ngày xưa. Miệng reo vui, cả đám tụi mình thò đầu ra ngoài cửa toa tàu ngửi mùi biển mặn khi tàu ngang qua biển Đại lãnh, rồi ngửi mùi thơm mạ non của những thửa ruộng khi tàu lướt ngang qua ga Hảo Sơn. Rồi cứ thế chiếc xe lửa hiền hòa ngày ấy băng qua sông Đà... Niềm ước mơ thời tuổi nhỏ thật an bình và giản dị, nhưng cả cuộc đời tụi mình vẫn là ước cùng mơ mãi kiếm tìm…..


******

Buổi chiều còn vương chút nắng trên đồi nơi LĐ1 Kỵ Binh trú đóng ở Phong Điền, Mỹ Chánh. Từng toán quân của TĐ8 di chuyển ngang LĐ1 KB để đi về phía núi. Tôi đang chơi bóng chuyền cùng đám bạn Thiết giáp. Bỗng trong toán quân di chuyển, tôi nhìn ra thằng Nỷ. Chắc nó cũng đang ngạc nhiên không biết vì sao lại có tên TQLC ở trong đám Thiết giáp nên đưa mắt nhìn, và cũng lại giọng nói quen thuộc ngày xa xưa cũ:

- ĐM, mày đó hả Hùng?

Thằng Nỷ rời toán quân đang di chuyển để chạy về phía tôi. Hai thằng ôm choàng lấy nhau. Một thoáng từ lúc gặp nó ở chợ Cai Lậy cuối năm 1969 đến nay là 1974, đã gần 5 năm rồi còn gì. Lúc này trông nó già dặn và vững chải ra với cái lon TS1 ngụy trang trên cổ áo. Tôi cười nói đùa:

- Nhanh thế, đã TS1 rồi à?

Nó cười và nói có chút hãnh diện:

- Tao rời TĐ6 và đi học HSQ đặc biệt năm 1971 rồi sang TĐ8 này, bây giờ là Tr/đội phó.

Tôi đùa và bảo:

- Thế là gặp mày tao phải chào rồi. Tao vẫn còn Tr/s đấy.

- Đã nói là số tao không có duyên với nhà binh mà.

Nó hỏi tôi:

- Mày có biết là thằng Tỏ đã chết ở Hạ lào không?

Tôi trả lời:

- Ừ tao biết, còn thằng Theo thì tao có gặp một lần ở Hạ Lào.

Nghe nói sau đó bị thương nặng lúc đánh Cổ Thành nên đã giải ngũ. Nó quen con nhỏ nào ở Long An rồi ở luôn đó không về làng cũ nữa đâu.

Thằng Nỷ chép miệng:

- Vậy bây giờ chỉ còn tao với mầy thôi, nhưng cũng khó gặp nhau há!

Tôi nói:

- Thì chiến tranh rồi cũng có ngày phải chấm dứt.

Giọng thằng Nỷ nhỏ lại:

- Ừ phải chấm dứt. Tao sẽ về cưới vợ. Tao có thương con nhỏ ở Cần Thơ, kỳ tới có phép thường niên lần tới tao sẽ về cưới nó. Tao bây giờ không còn ai. Không họ hàng, bà con, chỉ có mày. Nếu ngày cưới mà có mày thì vui hết biết hả Hùng. Rồi vợ chồng tao và mày sẽ về thăm dòng sông Mỹ Quảng nghe.

Một người lính Ó-Biển đến hối hắn.

- TS anh em đang đợi. T/U nói lẹ lên để vô thế cho thằng 4 ra kẻo quá tối. 

Nó muốn nói với tôi thêm điều gì đó nhưng lại chần chừ rồi quay đi. Tôi nói vói theo:

- Cẩn thận nghe, nhớ giữ lại cái mạng cùi của mầy để về lấy vợ và thăm làng nghe.

Đã đi xa rồi mà hắn còn cố quay lại nhoẻn miệng cười nói to cho tôi nghe:

- Tao hứa, tao sẽ sống về lấy vợ mà.

Đó là lần sau cùng tôi gặp lại thằng Nỷ. Sau những biến chuyển dồn dập đau thương xảy ra cho đất nước, tôi đã bỏ xứ ra đi. Nhiều năm trên xứ người, hình ảnh thằng bạn thời tuổi nhỏ, lẫn theo cánh quân TĐ8 mờ dần theo rặng núi xa bên đồi thiết kỵ với niềm ước mơ những ngày phép về cưới vợ, và dắt vợ về thăm ngôi làng nghèo khổ ven biển, ngôi làng với dòng sông thời tuổi dại. Trong tôi vẫn còn thoáng nghe những tiếng cười hồn nhiên của các thằng bạn thời tuổi nhỏ. Nó không bao giờ mờ phai trong ký ức tôi.

Đã lâu thật lâu. Chiến tranh rồi hòa bình, tôi vẫn chưa một lần quay về làng cũ. Kỷ niệm đã thăng hoa. Ngày tháng thì nhạt nhòa. Trong ký ức tôi, giòng sông tuổi thơ lúc nào cũng còn đó. Nước hiền hòa lúc nào cũng chảy một giòng thôi.


Cần Thơ Ngày... Tháng... Năm...

Hùng thân,

Khi mày đọc được những giòng chữ tao viết, thì chúng mình đều đã già, đã nhiều năm dài trôi qua.

Tao đã giữ tròn lời hứa với mày. Tao đã sống sót trong trận đánh cuối cùng. Tao bị thương nặng và để lại Long Thành một chiếc chân trái. Thôi cứ coi như là kỷ niệm cho màu áo 4 chữ của tụi mình. Cuối cùng thì tao cũng lết về được Cần thơ. Người con gái hiền hòa của xứ này đã không chê và chấp nhận tao. Cũng nói thêm cho mày mừng tao đã được 2 cháu. Chúng nó đã lập gia đình và tao cũng chưa một lần dắt vợ tao về lại dòng sông tuổi nhỏ của tụi mình. Vì có còn gì nơi ấy khi ngay cả đất nước tao đang sống cái gọi là “quê hương” nó cũng đâu còn như ngày xưa.

Báo cho mày biết thằng Theo ở Long An cũng đã chết cách đây vài năm sau cơn bạo bệnh. Tao có về gặp nó, trước khi ra đi nó vẫn còn nhắc đến mày và thằng Tỏ. Bây giờ nó đã gặp thằng Tỏ rồi.

Bên trời xa xôi này tao vẫn cầu mong gia đình mày an bình và hạnh phúc. Hãy kể cho vợ con mày nghe về những ngày xưa của tụi mình như thoáng kỷ niệm còn một chút gì để nhớ để thương.

Tao gửi cho mày chút nắng vàng quê nhà vì tao biết bên mày mùa đông chắc lạnh lắm. Mong mày lúc nào cũng nhớ về những ngày xưa thân ái. Với giòng sông yên bình đã cho chúng mình biết bao kỷ niệm ấu thơ. Cuộc đời nghiệt ngã có thể lấy mọi thứ từ tao, từ mày, nhưng những kỷ niệm thân thương thì lúc nào cũng còn đó trong ngăn tim của chúng ta để đôi khi “tuổi 60 mà ngỡ như trẻ thơ” như lời bài hát nào đó.

Đừng thư lại cho tao. Đừng về tìm tao, những điều đó không cần thiết, vì tụi mình vẫn mãi mãi còn giòng sông thời tuổi nhỏ và màu áo rằn trong tim để nhớ về nhau kia mà.

Bạn mày,

Nỷ


PTMX/OR Nguyễn Đức Hùng

Image en ligne

Người bạn thuở thơ ấu của MX Nguyễn Đức Hùng (Dòng sông tuổi nhỏ), TS1 Nỷ (tức Tường), ĐĐ4/TĐ8 (người thứ nhất từ trái qua) của TQ Đông Kinh (Lê Đình Đơn)(thứ ba từ trái qua).

Công Viên Đơn Bóng - Nguyễn Duy Phước

Sunday, May 17, 2026

Đảo Ấu Dâm Tập Thể (Orgy Island) - GS Đỗ Ngọc Hiển (Cựu GS Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam)

Hình Business Insider

MỞ ĐẦU

    Cách đây hơn một tháng, người viết có nghe thấy trên YouTube trong một bài nói chuyện nào đó, Tổng Thống Donald Trump có đề cập tới “Đảo Ấu dâm” (Orgy Island) của ông Jeffrey Epstein, một phạm nhân tội ấu dâm (Pedophile) và gần đây bà Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi cũng cho biết bà đã có sẵn tài liệu về Đảo Ấu dâm tập thể này của ông Jeffrey Epstein.

   Ngày 1/6/2023, trong bài Bill - Hillary Clinton, Ông Bà là ai? Người viết đã đề cập tới sơ qua về đảo Ấu dâm tập thể này đặc biệt liên quan đến Bill Clinton, là khách hàng đặc biệt, đã tới đảo này 18 lần, vì Bill Clinton là một người bạn và khách hàng rất thân với Jeffrey Epstein và được ưu đãi rất tận tình và đặc biệt. Vì vậy đã có lần Epstein nói “À, ông ấy nợ tôi một ân huệ (Well, he owes me a favor) khi nói về Bill Clinton.

   “Đảo Ấu dâm Tập thể” của Jeffrey Epstein được ông Roger Stone và Robert Morrow là hai nhà báo điều tra chuyên nghiệp về các đời Tổng Thống viết trong cuốn sách “Chiến tranh của Ông Bà Bill-Hillary Clinton đối với Phụ nữ” (The Clinton’s War on Women, trang 103).

   A.- Những Nhân vật chính tại đảo ấu dâm tập thể.

      1.- Jeffrey Epstein - Chủ đảo.

           Jeffrey Epstein đẹp trai lực lưỡng, quyến rũ và trí thức. Ông là người làm phim và đạo diễn nổi tiếng ở Hollywood trong nhiều thập niên và đã giúp và hỗ trợ không biết bao nhiêu tài tử nam nữ thành danh trên phim trường và dĩ nhiên trở nên giàu có sang trọng nhưng giữ một thái độ im lặng (low key) trong cuộc sống.

     Ông có một lâu đài vùng thượng phía đông Manhattan (Upper East Side Manhattan), một biệt phủ kín đáo ở Palm Beach và một hòn đảo riêng được canh phòng rất cẩn mật, nơi ông tổ chức dạ hội, nằm trong vùng quần đảo Virgin Islands của Hoa Kỳ, mua lại từ Đan Mạch, gồm 53 đảo nhỏ, FOX – TV Sean Hannity đặt tên “Đảo Ấu dâm” (Orgy Island).

     2.- Ghislaine Maxwell. Tú Bà.

          Ghislaine Maxwell là bạn gái lâu năm của Jeffrey Epstein. Theo một nạn nhân, Virginia Roberts trong vụ kiện Epstein của cô cho biết Maxwell tham dự tích cực vào các hoạt động dâm ô của Epstein. Roberts còn nói Marwell đã giúp Epstein trong thú tiêu khiển (hobby)  làm tình với các em gái dưới tuổi (under-age girls). Jeffrey Epstein đã có lần thú nhận ông liên hệ tình dục với cả ngàn cô gái trẻ đẹp vị thành niên và dưới tuổi.

     Mụ tú bà ác ôn Maxwell và 5 người đàn bà phụ tá khác theo Virginia Roberts, xuống ngay cả bãi xe buýt Fort Lauderdale, đi lảng vảng chiêu dụ các em gái dưới tuổi liên hệ sắc dục với bạn trai Epstein. Maxwell cũng rất thân với Bill Clinton , được mời tham dự đám cưới con gái Bill-Hillary Clinton, Chelsea Clinton.

     Năm 2010, tờ báo “Daily Beast” tường trình rằng những nạn nhân ấu dâm đến từ Nam Mỹ, Âu châu, các Cộng hòa Nga xô trước đây gồm cả 3 em gái 12 tuổi từ Pháp sang là quà sinh nhật cho Epstein. Qua bàn tay của mụ tú bà Maxwell và cộng sự thuê người đi chiêu dụ các em gái trẻ đẹp trên hay dưới tuổi, phần lớn thuộc giới nghèo khắp nơi, hứa được huấn luyện để trở thành các người mẫu và tài tử điện ảnh, đồng ý hay chống đối cũng không thể trốn khỏi đảo được, đành cam chịu những đau đớn về thể xác và tinh thần.

     3.- Virginia Roberts - Nạn nhân và Chứng nhân.

         Marwell bạn gái của Epstein chính là người đã mưu mô đẩy Virginia Roberts vào vòng tay Epstein khi cô vừa 15 tuổi và làm việc như một cô gái dịch vụ (towel girl) tại một cơ sở SPA địa phương tại Palm Beach 1998. Sau khi bị lừa vào mạng lưới Ấu dâm bởi Maxwell, Roberts Virginia đã trở thành nô lệ tình dục và gái bán hoa cho Epstein trong ba năm tới. Nói rõ hơn, Roberts vừa phục vụ cho Epstein như nô lệ, đồng thời là gái bán hoa cho khách hàng của Epstein. Vì vậy Virginia Roberts là chứng nhân đích thực cho nhiều cuộc ấu dâm của các khách hàng tai to mặt lớn trên máy bay riêng của Jeffrey Epstein cũng như tại đảo Ấu dâm tập thể.

     B.- Những khách hàng của Epstein tại đảo ấu dâm tập thể.

     Cuốn sổ địa chỉ của Epstein bị cảnh sát Palm Beach tịch thu là một kho những liên lạc, gồm các chủ nhân ngân hàng thế giới, khoa học gia, luật sư, thể tháo gia và chính trị gia v.v.v. Tuy nhiên có ba nhân vật đặc biệt, người viết đề cập tới dưới đây.

 

     1.- Bill Clinton.

     Xin quý vị người đọc cảm thông với người viết vì để trích dẫn một cách trung thực và mộc mạc hết sức có thể những hành động sách nhiễu và cưỡng hiếp những cô gái và đàn bà trẻ đẹp của Bill Clinton trong bài biên khảo này, ở vài đoạn văn sau đây người viết sử dụng một số từ ngữ và văn từ thiếu tế nhị và có phần kém văn hóa.

   a.- Bản chất sắc dục của Clinton: Cưỡng dâm (Sexadiction) và Bạo dâm (Sadism).

        Tạo hóa tạo dựng cá nhân (đàn ông) với một cơ cấu thể lực (Physical structure) khác nhau. Trên thế giới cũng có một số đàn ông sinh ra đam mê sắc dục và có khuynh hướng thích chinh phục phụ nữ bằng bạo lực và theo người viết, Bill Clinton rơi vào trường hợp này.

     Bill Clinton đẹp trai, hào hoa phong nhã, thông minh vượt bậc, học lực không thua kém ai, ăn nói duyên dáng và đầy thuyết phục. Ông có một sức quyến rũ (Charisma) đặc biệt và một sự nghiệp chính trị sáng chói, hồi còn trẻ từng là Tổng chưởng lý, rồi Thống đốc bang Arkansas, vị thống đốc trẻ nhất trên toàn quốc, sau cùng là tổng thống hai nhiệm kỳ 1992-2000, và tiền bạc thì có thừa, cô gái hay đàn bà trẻ đẹp nào mà không muốn làm quen và trở thành tình nhân.

     Bill Clinton không thích  lối sống có tình nhân lâu dài, nhưng thích thay đổi, ham của lạ với bản chất thích chinh phục và khống chế. Người tình lâu năm nhất 8 năm là cô ca sĩ trẻ đẹp tóc vàng nổi tiếng Jennifer Flowers. Bill Clinton đã thoát hiểm lần đầu trong sự nghiệp chính trị vì người đẹp này dọa phá hủy sự nghiệp ứng cử Tổng thống trong cuộc bầu cử sơ bộ ở bang New - Hampshire năm 1992. Nhờ sự giúp đỡ của ông giám đốc Don Hewitt trong chương trình 60 phút cẩn thận sửa chữa bài phỏng vấn làm nhẹ tội sự liên hệ ngoại hôn bất chính của Bill Clinton với cô ca sĩ nóng tính Jennifer Flowers. Khi chia tay Jennifer Flowers kiện Bill Clinton ra tòa và được thương lượng bồi thường 850 ngàn đô la.

    b.- Tiêu chuẩn khoái lạc cuối cùng với khẩu dâm (Oral sex)  và Ấu dâm (Pedophilia).

     Đây là trường hợp của Bill Clinton. Bê bối sắc dục (Sex scandal)  hay quan trọng hơn nữa là tội lỗi nhục dục (Sex crimes) của Bill Clinton rõ ràng như ban ngày, không ai có một chút nghi ngờ. Ít nhất 4 nạn nhân nói Clinton đã hãm hiếp và đánh đập họ tàn nhẫn với sắc mặt đỏ như củ cải đó (beet red face). Một trong những nạn nhân bị Bill Clinton sách nhiễu và làm nhục là Kathleen Willey thiên viên tại Tòa bạch ốc khi đến xin Bill Clinton trả lương. Cô nói “Bill Clinton đã cầm lấy tay cô sờ vào của quý của ông, rồi áp đảo cô và luồn tay sờ soạng dưới váy của cô và nhũ hoa trên ngực, và Willy đã là người viết bài đề tựa cho cuốn sách “The Clinton’s War on Women” này.

     Một số nạn nhân bị Bill Clinton hãm hiếp kể lại của quý của ông (Penis) nhỏ và xoắn (small and twisted) giống như cái mở nút chai (like a corkscrew) theo một cô thư ký bang Arkansas kể lại (trang 116 và 117) trong cuốn sách nói trên của Roger Stone. Hãy nhớ Monica Lewinsky cũng nói rằng của quý của Bill Clinton có hình thái đặc biệt (distinguishing characteristic) vì vậy Bill Clinton chỉ thích khẩu dâm (Oral sex) mới đạt được sự khoái lạc tối hậu là xuất tinh (Ejaculation). Nguyên nhân này đã dẫn Bill Clinton đến tội ấu dâm sau này ở đảo Âu dâm tập thể của tên tỷ phú Jeffrey Epstein. Bill Clinton đã đến đảo này 18 lần theo tác giả Roger Stone.

     Thời gian sau nhiệm kỳ tổng thống chấm dứt, là thời gian tiệc tùng, thời gian tránh mặt Hillary, thời gian kiếm bộn tiền đi diễn thuyết khắp nơi, thời gian đi chu du với người nào đó bằng máy bay phản lực riêng và thời gian theo đuổi phụ nữ. Sau khi rời chức tổng thống năm 2001, ông làm bạn với nhiều khuôn mặt có máu mặt khả nghi và người ta có thể gọi là những “con chim có cùng một bộ lông” (Bird of a feather). Một trong những người này là Ron Burkle, người gây quỹ chinh cho Bill Clinton và một số người gọi ông này là “Người chiêu dụ đàn bà và người mẫu nổi tiếng” (A well-known womanizer and model hound). Burke đã trả ít nhất 15 triệu đô la cho Bill Clinton như là người “tạo mưa gió” (Rainmaker) cho mình tức là dùng uy tín của Bill Clinton để gây quỹ và còn tặng cho Bill Clinton một bổng lộc khác là những gì khi Bill Clinton làm bạn với Burke và những cô gái đẹp đi máy bay riêng của Burke mà những người giúp việc gọi là “Air FUCK One” (trang 103)

  Nhưng đây chỉ là một mảng của tảng băng lớn. Một người bạn khác đáng nghi ngờ hơn mà Bill Clinton liên hệ với sau khi hết làm tổng thống là nhà tỷ phú, chúa trùm ấu dâm Jeffrey Epstein. Nếu Burke là trường hợp một người đàn ông biết thưởng thức những cô gái trẻ đẹp thì Jeffrey Epstein còn là người đàn ông biết thưởng thức những cô gái còn trẻ đẹp hơn nhiều.

   Bill Clinton trong những năm đầu thập niên 2000 đã làm bạn với Epstein, ông đã gặp Epstein khi còn là tổng thống trong thập niên 1990’s . Clinton đã đến đảo ấu dâm tập thể (Orgy Island) 18 lần trên máy bay riêng của Epstein được biết tên là “Lolita Express” cho những buổi dâm ô tập thể với những em gái dưới tuổi. Trên máy bay cũng thiết kế những phòng ốc nhỏ sang trọng, đầy đủ tiện nghi như tại đảo để hành lạc.

    Virginia Roberts, nạn nhân  và cũng là chứng nhân nói cô không làm tình lần nào với Bill Clinton. Câu hỏi là vậy ai trong nhóm Epstein đã có quan hệ với cô? Epstein nói với Roberts là ông đã có liên hệ tình dục với cả trên ngàn cô gái cung cấp bởi chủ nhân cơ sở tuyển mộ người mẫu Jean Luc Brunel, vì vậy ông có thể nhường cho Bill Clinton với rất nhiều em gái dưới tuổi được tuyển chọn từ khắp thế giới nhằm thoả mãn sắc dục vô hạn của Bill Clinton.

     c.- Liên lạc giữa Epstein và Clinton.

    Epstein có nhiều cách liên lạc vời Clinton hơn bất cứ ai trong sổ đen của ông với 21 số điện thoại của những người bạn, người quen biết hay thuộc cấp của Clinton như Band Doug, Office of William Clinton, 55 West 125th Street, NY 10027, 001 212 977112, 212-348-6751 David Slate, 202-406-8002 Mike Lee v.v.v.

 

    2. Prince Andrew, Hoàng Gia Anh Quốc.

     Cuối năm 2014, Virginia Roberts đã nói công khai trong hồ sơ nộp tại tòa rằng Epstein và Maxwell đã ép buộc cô có liên hệ tình dục với Prince Andrew trong nhiều trường hợp, một lần ở New York City và Epstein đã trả cô 400 đô là khi cô mới 17 tuổi và Prince Andrew cũng cho biết rằng cô và 8 cô gái trẻ khác có liên hệ tình dục với Prince Andrew trên đảo nhà Virgin Island.

     Khi Epstein và Maxwell đưa cô sang Anh quốc, Roberts kể lại, Marwell đánh thức cô dậy và nói sáng nay cô có cuộc hẹn với hoàng tử Andrew, một ngày quan trọng nên phải đi mua sắm quần áo vì tối nay sẽ khiêu vũ với hoàng tử, phải luôn luôn tươi cười và vui vẻ vì ông là con trai của nữ hoàng Anh quốc. Roberts thuật lại Epstein dặn cô phải làm bất cứ gì mà hoàng tử muốn và ông cho biết những thích thú ấu dâm của hoàng tử Andrew mà ông đã thâu thập được. Đó là kỹ thuật  “mơn trớn và mút các ngón chân”.

 

     3.- Alan Dershowitz – Harvard Law Professor.

          Một người bạn thân với Epstein là giáo sư luật đại học Harvard. Đây là những gì Roberts, nay đã 31 tuổi, đã nói về Dershowitz trong phiên tòa 2015.

     Giáo sư luật Harvard thường quanh quẩn với Epstein. Dershowitz đã tỏ ra rất thích thú với hành động sắc dục đang diễn tiến và nói chuyện với Epstein khi tôi đang khẩu dâm cho Epstein.

     Tôi đã có quan hệ tình dục, Roberts xác nhận ít nhất 6 lần với Dershowitz lần đầu khi tôi khoảng 16 tuổi, trước khi tôi phục vụ Epstein và tiếp tục cho tới khi 19 tuổi.

     Lần đầu tiên Roberts có giao hợp với Dershowitz ở nhà Epstein, tại phòng ông. Lúc đó Roberts gần 16 tuổi và gọi Dershowitz là “Alan” và biết ông là giáo sư nổi tiếng.

     Lần hai Robbers có quan hệ tình dục với Dershowitz  tại nhà Epstein ở Palm Beach. Trong trường hợp này, Dershowitz yêu cầu khẩu dâm và giao hợp.

    Roberts cũng cho biết cô quan hệ tình dục với Dershowitz tại trại Zorro Ranch của Epstein ở New Mexico trong phòng đấm bóp.

    Sau cùng, Roberts có quan hệ tình dục với Dershowitz ỏ đảo nhỏ Saint James Island trong quần đảo US. Virgin Islands. Dershowitz yêu cầu Roberts đấm bóp trên bãi biển rồi đưa ông đến nơi nào riêng tư hơn để có thể giao hợp.

 

    C.- Cảnh Tượng Hành lạc Ấu dâm Tập thể.

          Virginia Roberts cho biết Jeffrey Epstein đã nói với cô rằng ông ấy đã ngủ với hơn 1000 em gái trẻ đẹp vị thành niên và dưới tuổi do Jean Luc Brunel, một chủ nhân cơ sở tuyển lựa các người mẫu và tất cả những gì cô nhìn thấy đều chứng minh điều Epstein đã tuyên bố.

    Epstein, Brunel và tú bà Maxwell đều ưa thích làm tình tập thể với các em gái nhỏ - nghĩa là, có những hành động dâm ô với nhiều em gái trẻ vị thành niên cùng một lúc. Đôi khi có tới mười em gái dưới tuổi tham dự vào cuộc ấu dâm tập thể với Epstein, Brunel và Maxwell. Tôi chính mắt nhìn thấy hàng tá cuộc ấu dâm tập thể này. Những cuộc hành lạc ấu dâm tập thể xảy ra trên đảo của Epstein và ở quần đảo Virgin Islands, New Mexico, Palm Beach và nhiều nơi khác. Hầu hết các em gái không biết nói tiếng Anh. Roberts nói theo sự hiểu biết của tôi, Brunel thuyết phục các em tới, cho các em uống ma túy bất hợp pháp hay hứa được đào luyện thành người mẫu. Brunel là người chiêu mộ chính yếu các em gái trẻ đẹp cho Jeffrey Epstein.

    Tóm lại, đây chỉ là ba nhân vật tiêu biểu nổi tiếng về nạn ấu dâm tập thể tại đảo ấu dâm của Jeffrey Epstein. Còn rất nhiều nhân vật tai tiếng nữa về nạn ấu dâm được đề cập trong cuốn sách  nói trên của Roger Stone, người viết không thể trích dẫn hết trong bài biên khảo này.

     Bài biên khảo này chỉ trích dẫn được 1/10 các sự kiện ấu dâm trong cuốn sách của tác giả Roger Stone trong chương nói về “Orgy Island”. Để có cái nhìn toàn diện, người viết đề nghị quý vị người đọc mua đọc cuốn sách “The Clinton’s War on Women” của tác giả Roger Stone.

 

       LỜI CUỐI

Trong cuốn sách “The Clinton's War on Women” của Roger Stone, ông đã đưa ra một tiếng chuông báo động giới “Tinh hoa” (Elism) tài phiệt và Trí thức Hoa Kỳ hiện nay đã thoái hóa và sa đọa đến cùng cực. Quan điểm này cũng được chia sẻ bởi ông David R. Simon trong cuốn sách của ông “Giới Tinh hoa Thoái hóa’ (Elite Deviance).

     Hai tác giả trên đều cho rằng nền đạo đức xã hội Hoa Kỳ hiện nay đã xuống cấp thê thảm, không đường cứu chữa nếu không có một sự thay đổi đến tận gốc do một vị cứu tinh nào đó xuất hiện. Hy vọng đó là đương kim Tổng thống Donald J Trump vì gần đây ông nhắc tới “Đảo Ấu dâm tập thể”, (Orgy Island) và bà bộ trưởng tư pháp Pam Bondi cũng đã cho biết bà có đầy đủ tài liệu trên bàn. Bà và Kash Patel, Giám đốc FBI mới được chuẩn thuận bởi Thượng viện hy vọng sẽ tát cạn đầm lầy ấu dâm này một ngày gần đây.

     Có nhiều ngàn em gái trẻ đẹp vị thành niên và dưới tuổi trên khắp thế giới thuộc diện nghèo khổ bị quyến rũ và lừa bịp để rồi đã chết, mất tích và còn sống sót hiện nay với tâm trạng tủi nhục đau đớn đôi khi nhớ lại trong giấc ngủ những giây phút tủi hận thời non trẻ trong sáng. Đây là tâm trạng của Virginia Roberts nay đã 31 tuổi có gia đình với ba con đang trải qua, có nhiều đêm nhớ lại, bà phải thầm khóc suốt đêm và tâm trạng này bà không biết bao giờ mới chấm dứt trong cuộc đời còn lại.

   Jeffrey Epstein, mấy năm trước đây bị 33 gia đình nạn nhân kiện ra tòa và bị buộc tội, ngồi tù ít lâu rồi tự nhiên treo cổ tự sát một cách bí ẩn trong một nhà tù được canh gác nghiêm ngặt tối đa. Còn mụ tú bà Maxwell cũng bị đưa ra tòa tuyên án có tội và vào tù nhưng không biết còn sống hay không vì là nhân chứng chính, không biết có chịu chung số phận như Epstein để bịt miệng hay chưa. Hy vọng bà Maxwell còn sống để làm nhân chứng lịch sử.

    Theo hai tác giả cuốn sách “The Clinton’s War on Women” của Roger Stone và Robert Morrow và nhiều các nhà báo điều tra khác viết về vợ chồng Bill-Hillary Clinton, Hillary rất thông minh, sắc sảo, ngụp lặn trong quyền lực và tiền bạc, tham lam, mưu lược, độc ác và tàn bạo, gian trá, keo kiệt và đặc biệt là người nói dối bẩm sinh (Congenial Liar). Theo báo New York Times nhận định bà ghét quân đội, cảnh sát, tội phạm của nhiều tội ác và bạo hành gia đình.

     Hillary thuê mướn thám tử riêng tên là Anthony Pellicano để theo dõi và báo cáo các tình thân và nạn nhân bị Bill Clinton sách nhiễu tấn công tình dục, hãm hiếp và bất cứ cô gái nào và đàn bà trẻ đẹp nào có quan hệ tình dục với chồng bà và dùng bất cứ phương thức nào đe dọa thích ứng để bịt miệng như trương hợp cô Kathleen  Willey, người viết đề tựa cuốn sách của Roger Stone.

     Như Willey kể lại trong cuốn sách của cô “Targets caught in the Crosshairs of Bill and Hillary Clinton”, các con tôi và con của bạn tôi bị đe dọa bởi các thám tử Hillary mướn. Ho bắt một con mèo và giết con mèo khác của tôi, đặt đầu nó trên ngưỡng cửa nhà. Họ nói với tôi cô gặp nguy hiểm. Họ cố tình thả những con chó của tôi ra khỏi chuồng. Họ đặt tôi trong hoàn cảnh sợ hãi để bịt miệng tôi. Mọi người đàn bà Hillary nghĩ có hại cho bà và chồng bà trong sự nghiệp chính trị đều bị đe dọa để bịt miệng. Trớ trêu thay, Willey cho biết bà là người ủng hộ ông bà Clinton từ lâu. Năm 1992, chồng tôi và tôi gây quỹ yểm trợ cho Bill Clinton  và làm việc toàn phần tại tổng hành dinh  tranh cử ở bang Virginia và chỉ vì bà phản kháng vụ bạo hành tình dục  trong Toà bạch ốc do Bill Clinton gây ra, nay trở thành đối tượng bị trả thù.

     Trong bài đề tựa cho cuốn sách của mình, ông Roger Stone cho biết ít nhất có 43 nạn nhân đã chết hoặc mất tích do bàn tay của Hillary nhúng vào để bịt miệng để họ không phanh phui những hành vi tội lỗi của Bill Clinton ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp chính trị của chồng bá. Thật là khủng khiếp! Nhiều nhà báo điều tra chuyên nghiệp coi Hillary Clinton như một “Nữ ác quỷ của thời đại”. Trong vụ Jeffrey Epstein treo cổ tự tử đầy bí ẩn nhiều nhà quan sát cho rằng cũng có bàn tay lông lá của Hillary nhúng vào vì chồng bà, Bill Clinton, là khách hàng thường xuyên, đã đến đảo “Ấu dâm tập thể” 18 lần. Mong rằng ánh sáng “Công lý” sẽ được làm sáng tỏ!

 

          Kính chào

Garden Grove, ngày 2/25/2025

            Đỗ Ngọc Hiển

Nguồn tài liệu: The Clinton’s War on Women – Roger Stone