Wednesday, July 22, 2026

“Má Tui Dặn Đừng Có Nói Chữ Giải Phóng Nha” - Tôn Thất Hùng

(Hình minh họa: Facebook Tôn Thất Hùng)

Ký ức về Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) trong tôi chỉ có chút ít trước khi tôi biết đánh vần Việt Ngữ. Tháng Chín năm 1974 tôi cũng được ba mẹ cho đi học mẫu giáo (4 tuổi rưỡi). Nhưng lớp đó chỉ vẽ, múa hát là chính, à, có biết nhận dạng 29 chữ cái nữa chứ. Tháng Chín năm 1975, tôi lại bị học thêm một năm mẫu giáo nữa vì chưa đủ tuổi vào lớp 1. Theo chương trình của VNCH thì lúc này là phải học đánh vần rồi, nhưng ai dè chế độ thay đổi nên học trình cũng bị thay đổi luôn. Thay vì học đánh vần thì tôi vẫn phải tiếp tục múa và hát thêm một năm nữa.

Mãi cho đến khi vào lớp Một, tức là Tháng Chín năm 1976, tôi mới được học đánh vần. Tất cả những điều này cho thấy chương trình mới đưa từ miền Bắc vào chậm hơn chương trình của VNCH một năm.

Khỏi phải nói, những lứa trẻ thơ tội nghiệp này là lứa tuổi bị nhồi sọ trong nhà trường XHCN nhiều nhất. Chúng tôi nói những chữ như “ngụy”, như “giải phóng” rất tự nhiên và không ý thức được hết ý nghĩa. Một ngày kia, năm ấy cũng đã lên đến lớp 4, tức 8 tuổi rồi, thì thằng bạn thân ngồi sát bên cạnh, nó nói với tôi: “Trò nè, má tui dặn đừng có nói chữ giải phóng nha, vì đó là ngày buồn lắm. Cũng không được nói thời ngụy mà phải gọi là thời xưa, thời vàng son, tụi nó bắt mình nói vậy là để chửi chính ba má mình đó…” Con nít học và ảnh hưởng từ bạn bè nhanh lắm, “học thầy không tày học bạn” mà. Vậy là tôi đổi. Tôi cũng đã đủ khôn, giữ mồm, giữ miệng, tôi nói “trước và sau bảy lăm”, tuyệt đối không nói hay viết chữ “giải phóng”, kể cả khi viết văn nộp chấm điểm.

Sau này qua Canada, đi học trong trường Canada ngành xã hội, nghề nghiệp đã một lần nữa dạy tôi phải luôn cẩn thận trong từng từ ngữ sử dụng. Tôi biết mỗi từ ngữ được ra đời trong tự điển đều có hoàn cảnh lịch sử câu chuyện về văn hóa của nó đàng sau.. Tôi cũng có phần xét nét văn viết của từng đồng nghiệp. Nếu họ viết chữ ‘center’ hay ‘centre’ là tôi cũng có thể biết người ấy gần với văn hóa Anh Quốc hay Bắc Mỹ. Có khi hai quan niệm hai nước khác nhau mà chữ nghĩa cũng khác nhau, mặc dù đều cùng một sự tôn trọng nhân vật. Ở Hoa Kỳ, khi nói về người da đen, chữ tương đương và tôn trọng trong tiếng Mỹ là “African American” (hoặc American African), ai dùng chữ “Black” là bị xem như miệt thị, kỳ thị người ta. Nhưng ở Canada, trong và ngoài cộng đồng da đen thì cứ vẫn tự nhiên nói là người da đen, là “Black” trong niềm tự hào hoặc tôn trọng. “Proud to be Black”, chẳng có gì ái ngại, màu da nào cũng đẹp hết. Lịch sinh hoạt của thành phố vẫn hay có các event mang giòng chữ như “Black History Month” chẳng hạn.

Từ một lần được bạn căn dặn hồi 8 tuổi, cho tới sau này phải làm trong một ngành nghề luôn cần cẩn thận trong ngôn ngữ, tôi đã ý thức được ngôn ngữ phản ánh văn hóa, nếp giáo dục, tư cách và lập trường của chính mình. Trong Việt Ngữ, tôi đã và đang phải cố gắng uốn lưỡi hơn bảy lần khi nói một từ ngữ mới, tôi sợ mình nói sai, tôi sợ làm tổn thương những người tôi kính trọng.

Ngày xưa tôi tránh không nói chữ “giải phóng”, thì nay tôi đã có từ khác rõ nghĩa hơn là MẤT NƯỚC.

Ngày đó tôi bị nhồi sọ, chẳng phân biệt được khi nào là “nhà nước”, khi nào là “cách mạng”, bây giờ tôi đã có chữ GIẶC là chính xác và gọn nhất. Gia đình tôi chạy GIẶC Cộng ba đời rồi, từ ông bà, đến cha mẹ, bây giờ là tôi.

Sau 44 năm, tôi đã biết phân biệt và sử dụng ngôn ngữ xem như tạm rõ ràng và chính xác hơn. Tôi vẫn đang học đó chứ, cả Anh Ngữ lẫn Việt Ngữ.

Hôm nay là 30 Tháng Tư, ngày MẤT NƯỚC VNCH về tay GIẶC cộng.

Tôn Thất Hùng 

Tôn Thất Hùng: ‘Má Tui Dặn Đừng Có Nói Chữ Giải Phóng Nha’

Chớ Đừng Trách Thân - Đỗ Công Luận

15 Cái Nhất Thú Vị Của Các Quốc Gia Trên Thế Giới

 
Thụy Sĩ là quốc gia được Liên Hiệp Quốc công nhận hạnh phúc nhất thế giới


1. Đồng tiền cồng kềnh nhất

Hầu hết các nước đều sử dụng tiền đồng hay tiền giấy để dễ dàng dự trữ và mang theo, ngoại trừ Liên bang Micronesia. Ở đảo Yap, loại đá vôi khổng lồ có hình dạng chiếc đĩa sẽ được khoét lỗ tròn và sử dụng như tiền tệ với tên gọi là tiền đá Rai.

bestie chuyen la the gioi


2. Nhiều người tốt nghiệp đại học nhất

Với 50% dân số có bằng đại học, Canada dễ dàng giành lấy vị trí quốc gia có nhiều người tốt nghiệp đại học nhất thế giới.

bestie chuyen la the gioi

 

3. Diện tích nhỏ nhất

Quốc gia có chủ quyền nhỏ nhất thế giới thuộc về thành phố Vatican. Với diện tích 0,44 km² cùng dân số khoảng 840 người, Vatican thực chất chỉ là một vùng đất nằm ngay trong thành phố Roma của nước Ý nhưng được chính phủ Ý công nhận theo các điều khoản của Hiệp ước Lateran vào ngày 11/2/1929.

bestie chuyen la the gioi

 

4. Nhiều múi giờ nhất

Nếu khi xưa nước Anh được mệnh danh là đất nước mặt trời không bao giờ lặn thì nay Pháp đã soán ngôi là quốc gia trải dài nhiều múi giờ nhất. Bởi vì, nếu tính luôn cả những vùng lãnh thổ thuộc Pháp trên biển, Pháp là quốc gia trải dài qua 12 múi giờ khác nhau. Vị trí thứ hai và ba thuộc về Mĩ với 11 múi giờ và Nga với 9 múi.

bestie chuyen la the gioi

 

5. Nhiều kim cương nhất

Trong tổng số sản lượng kim cương toàn cầu thì Nga chiếm hết 25% và trở thành quốc gia có nhiều kim cương nhất trên thế giới. Nga là một cường quốc về khoáng sản, không chỉ nổi tiếng về dầu mỏ và khí đốt mà ngay cả về kim cương Nga cũng là một quốc gia đứng đầu vượt xa các nước Châu Phi và Châu Mĩ.

bestie chuyen la the gioi

 

6. Hạnh phúc nhất

Bạn có thể đoán quốc gia nào sẽ được "hạnh phúc" nhất không? Câu trả lời là Thụy Sĩ. Tại sao? Dĩ nhiên để xem xét một quốc gia có hạnh phúc hay không thì người ta sẽ dựa trên rất nhiều yếu tố. Những lý do khiến Thụy Sĩ trở giành quán quân là: giàu có, tuổi thọ cao, chocolate, ít người béo, đất nước hòa bình - ổn định chính trị, thời gian làm việc không nhiều, hệ thống chăm sóc sức khỏe phát triển, nhiều người thông minh (25 người Thụy Sĩ từng đoạt giải Nobel) và tính dân chủ cao. Vào ngày 23/4/2015, mạng lưới Giải pháp Phát triển Bền vững của Liên hiệp quốc vừa công nhận Thụy Sĩ là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới.

bestie chuyen la the gioi

 

7. Nhiều ngôn ngữ nhất

Papua New Guinea là quốc gia có nhiều ngôn ngữ nhất thế giới. Tiếng Anh được công nhận là ngôn ngữ chính thức, nhưng chỉ có khoảng 2% dân số thực sự sử dụng tiếng Anh để nói chuyện. Người dân Papua New Guinea nói hơn 820 ngôn ngữ, chiếm 12% tổng số ngôn ngữ thế giới.

bestie chuyen la the gioi

 

8. Béo phì nhiều nhất

Quốc đảo nhỏ bé Nauru giữ danh hiệu quốc gia béo phì nhất thế giới với hơn 95% dân số đều là người thừa cân. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này xuất phát từ việc dân bản địa tiêu thụ quá nhiều đồ ăn nhanh du nhập từ phương Tây.

bestie chuyen la the gioi

 

9. Khó gặp hàng xóm nhất

Mông Cổ có số dân thưa thớt nhất trên thế giới, sự phân bố dân cư cũng không đồng đều khi lượng phân bổ dân số chỉ có… 4 người/dặm vuông (tương đương 2,6km²). Người ta còn đùa rằng Mông Cổ là quốc gia bạn khó gặp hàng xóm nhất.

bestie chuyen la the gioi

 

10. Sản xuất cà phê lớn nhất 

Nhắc đến đất nước sản xuất cà phê lớn nhất thế giới, có lẽ bạn sẽ nghĩ ngay đến Brazil. Với 45.342.000 triệu bao (60kg/bao) và chiếm 1/3 so với tổng số 141.850.000 triệu bao của thế giới thì Brazil đang là quốc gia xuất khẩu cà phê lớn nhất thế giới hiện nay (2014). Đứng đầu trong top 3 đất nước xuất khẩu cà phê cao nhất thế giới là Việt Nam và Colombia, đất nước Nam Mĩ này vô cùng tự hào vì thổ nhưỡng và khí hậu của quốc gia mình.

bestie chuyen la the gioi

 

11. Thiếu hòa bình nhất

Dù Iraq đang dẫn đầu trong những năm gần đây, nhưng Somalia hiện nay đã vượt qua và giành lấy vị trí quốc gia thiếu hòa bình nhất trên thế giới. Đất nước này được biết đến với nhiều cuộc chiến tranh khác nhau, hầu hết là do thiếu thức ăn hay tiền bạc.

bestie chuyen la the gioi

 

12. Thiếu tự do nhất

Mỹ được xem là vùng đất của tự do, nhưng đây cũng là nơi có nhiều tù nhân hơn bất kì nước nào khác. Mỹ chiếm 5% dân số thế giới, nhưng tù nhân bị giam giữ lại chiếm đến 25% phạm nhân của toàn cầu.

bestie chuyen la the gioi

 

13. Dân số trẻ nhất

Nigeria là quốc gia có dân số trẻ nhất thế giới. Khoảng 1/2 dân số của nước này chưa đến tuổi dậy thì.

bestie chuyen la the gioi

 

14. Giàu có nhất 

Với dân số chỉ 1,8 triệu dân nhưng tổng GDP lên đến 202.45 tỉ đô la một năm, GDP đầu người lên đến 102.211 đô la một năm, Qatar tại Trung Đông, đang là quốc gia giàu có nhất thế giới. Người dân có mức sống cao, được hưởng nhiều dịch vụ xã hội và tiện nghi hiện đại, Qatar có tiềm năng kinh tế rất mạnh và đang phấn đấu trở thành một trung tâm kinh tế - tài chính của khu vực.


bestie chuyen la the gioi

 

15. Chủ quyền lâu đời nhất

Ai Cập chính là Quốc gia có chủ quyền lâu đời nhất. Khái niệm chủ quyền ở đây tuy có hơi mập mờ về định nghĩa, nhưng nếu lấy khái niệm đơn giản nhất là “thành lập được chính quyền” thì người Ai Cập cổ đại đã thành lập chính quyền từ năm 3100 trước Công nguyên.

bestie chuyen la the gioi


Nguyễn Đức Giang chuyển

Tấm Hình Xưa Và 60 Năm Lễ Ngọc - Người Phương Nam


Đây là tấm hình được chụp vào năm 1951 trong ngày cưới của ba má tôi. Khi tôi đi vượt biên, tôi không mang theo được gì cả, hình này do người em bạn dì tên Vân đi đoàn tụ gia đình qua Pháp bằng máy bay cho nên những gì thuộc về kỷ niệm, Vân đều mang theo hết. 

Năm 2011, nhân kỷ niệm ngày cưới 60 năm của ba má tôi, Vân bảo con gái Gia Như đem hình đi rọi lớn rồi trang trí thêm hình ảnh của chị em chúng tôi cùng con cháu và bài thơ tôi đã viết trước đó vào và lộng khung,  mang qua Úc tặng ba má tôi làm surprise. Ba má tôi rất  bất ngờ và vui mừng thấy lại tấm ảnh cưới ngày xưa của ông bà, món quà vô giá thật ý nhị mà trong đó hai má con Vân đã thể hiện biết bao tâm ý cũng như tình thương dành cho ba má tôi. Merci beaucoup hai má con Vân và Gia Như. Chỉ có hai má con vous mới hết lòng nghĩ tới người thân như vậy.

Giờ đây những người trong hình đã trở thành những người muôn năm cũ, chỉ còn lại duy nhứt một người là bà chị hai của Vân, năm nay đã 88 tuổi, là cô gái trẻ bưng mâm gối cưới ngày nào.

Ba má tôi đã qua đời năm năm trước, tấm ảnh này là kỷ niệm gia đình xưa cũ nhứt mà nay tôi rất trân quý giữ gìn đến khi nào mãn kiếp ra đi...


60 Năm Lễ Ngọc

 

Sáu mươi năm tình nghĩa quý thay

Một đời chồng vợ luôn sánh vai

Từ thuở xuân xanh nay gối mỏi

Đồng cam cộng khổ trọn đường dài

 

Ông tơ bà nguyệt khéo se đôi

Một mối lương duyên đến trọn đời

Trên thuận dưới hòa tình phu phụ

Như hình với bóng mãi không rời

 

Ba sinh duyên nợ đến kiếp này

Sáu mươi  năm lễ ngọc là đây

Thảnh thơi tuổi già vui gia đạo

Dâu hiền, rể thảo, cháu chắt bầy


Người Phương Nam (20/5/2011)

Tuesday, July 21, 2026

Xem Tướng Không Bằng Xem Tâm: 36 Tướng Tâm Tốt Của Con Người


Người xưa có câu rằng: “Có tâm mà không có tướng, tướng sẽ theo tâm ấy mà sinh ra; có tướng mà không có tâm, tướng ấy sẽ theo tâm kia mà tiêu mất”. Những lời này nói rõ rằng: tướng mạo của một người tùy theo tâm của người đó là thiện hay ác mà biến hóa theo.


***Trước đây có một vị thư sinh tên là Tiêu Hùng, cùng vài người bạn học đón thuyền đi vào kinh thành dự thi.

Có một ngày, thuyền của họ dừng lại ở một bến nọ, vừa lúc gặp một ông thầy tướng số. Thầy tướng số nói với Tiêu Hùng rằng: “Ánh mắt các hạ có thần khí thất tán, mũi ửng màu đỏ, sắc mặt cùng làn da có màu xám như gan heo, đây đều là dấu hiệu không tốt. Các hạ lần này vào kinh chẳng những thi không trúng, mà e là còn có thể gặp họa sát thân, không bằng các hạ quay về quê là tốt nhất”.

Tiêu Hùng nghe xong, tuy rằng trong lòng có chút không vui, nhưng vì bản thân là người đọc sách Thánh hiền, nên tâm tính tương đối hiền lành, vì vậy vội vàng nói cảm ơn thầy tướng số, rồi sau đó cũng chẳng để bụng những lời kia nữa.

Tuy trong lòng có chút không vui, nhưng vì Tiêu Hùng tâm tính tương đối hiền lành, vì vậy vội vàng nói cảm ơn thầy tướng số… 

Ngày hôm sau, ở tầng trên của thuyền có một vị tỳ nữ, khi đem nước hắt xuống sông, không cẩn thận đánh rơi mất một chiếc vòng đeo tay bằng vàng. Vòng tay rơi xuống kẹt ở khe hở mép thuyền bị một người thủy thủ trên thuyền nhặt được rồi cất giấu ở trong áo.

Một lúc sau, tầng trên thuyền phát ra một tiếng động rất lớn, thì ra nữ chủ nhân phát hiện vòng tay bị mất nên cho rằng người tỳ nữ kia ăn cắp, lớn tiếng trách mắng tỳ nữ, người tỳ nữ không thể minh oan được nên uất ức nhảy qua cửa sổ lao mình xuống sông tự vẫn.

Tiêu Hùng vốn rất giỏi bơi lội, khi thấy người tỳ nữ nhảy xuống sông thì cũng vội vàng nhảy xuống, cứu được tỳ nữ đưa lên thuyền, lại còn âm thầm đi tìm người thủy thủ kia khuyên trả lại chiếc vòng tay. Hành động của Tiêu Hùng không chỉ giải oan cho người tỳ nữ, mà còn làm cho người thủy thủ không mang tiếng xấu nhặt của rơi không trả lại, thực sự là một hành động toàn vẹn đôi bên.

Bởi vì gặp sóng gió quá lớn nên thuyền phải dừng lại bến hơn mười ngày. Thật trùng hợp, vị thầy tướng số kia cũng lại xuất hiện. Nhìn thấy Tiêu Hùng, ông nhìn chăm chú một lúc rồi sau đó chắp tay nói với Tiêu Hùng rằng: “Công tử làm việc thiện, gặp dữ hóa lành, đã đem hung tướng hóa thành thiện lành, thật là đáng mừng!”

Tiêu Hùng ngạc nhiên hỏi: “Vì sao ngài lại nói như vậy?”

Thầy tướng số nói: “Thần sắc trên mũi của công tử trước đây có màu đỏ, nhưng nay biến thành màu vàng nhạt. Hai lông mày có màu tím mà bóng mượt, hai mắt phát ra ánh sáng sáng trong như mắt rồng, mắt lân, trên khuôn mặt tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, đây là dấu hiệu của sao Văn Tinh hiện ra, như vậy công tử nhất định sẽ trúng khoa thi đợt này!”

Tiêu Hùng nghe vậy lắc đầu nói: “Thuyền này vì sóng gió mà đã trì hoãn ở đây nhiều ngày rồi, coi như hôm nay lại khởi hành, tính lại thời gian, thì cũng không đến kịp ngày thi, thì làm sao có thể nói đến công danh đây?”.

Thầy tướng số lại nhìn kỹ khuôn mặt của Tiêu Hùng thêm lần nữa rồi quả quyết nói: “Ta quan sát thần sắc của công tử, thấy đã chuyển từ họa dữ sang phúc lành. Công tử chuyến này nhất định là thi đậu, tiền đồ rộng lớn. Cho dù có đến trễ kỳ thi, cũng có thể sẽ gặp được hoàng ân đặc biệt, công tử không thể không đi!”.


Nghe vậy, Tiêu Hùng lại quyết tâm vào kinh thành. Khi vào đến kinh thành thì đột nhiên nghe tin trường thi bị cháy, các bài thi của thí sinh bị hỏa hoạn cháy sạch. Hoàng đế hạ lệnh tổ chức cho các sĩ tử thi lại lần nữa, vì vậy Tiêu Hùng vẫn còn có cơ hội tham gia trường thi. Quả nhiên, Tiêu Hùng được sao Văn Tinh soi chiếu, đỗ đầu trạng nguyên. Trước ngày yết bảng, bỗng có mấy đứa trẻ ca hát rằng: “Trường thi không bốc cháy, sao có Tiêu trạng nguyên?”, ý là nếu ngày đó trường thi không bị cháy thì nay làm sao có thể có được trạng nguyên họ Tiêu đây?


Người có 36 loại “tâm tướng”

Câu chuyện trên cho thấy, một người cho dù hiện tại có tướng mạo hung dữ, thế nhưng trong cuộc sống ngày thường trong tâm luôn chứa thiện niệm, luôn làm việc thiện, thì tướng mạo hung dữ kia chẳng mấy chốc mà thay đổi thành tướng mạo hiền lành phúc hậu. Ngược lại, cho dù hiện tại người này có vẻ mặt phúc hậu, nhưng nếu không biết làm việc thiện tích đức, ngày thường trong đầu luôn nổi lên ý niệm tham lam cùng oán hận, thì tướng phúc hậu kia cũng sẽ dần biến mất. Tâm mới là điều then chốt quyết định tướng mạo của một người, vậy nên mới có câu: xem tướng không bằng xem tâm.

Người có 36 loại “tâm tướng” như sau, một người có càng nhiều những tâm tướng này, thì sớm muộn cũng được hưởng phúc báo:

1. Biết rõ làm quan sẽ vất vả cực nhọc, nhưng lại nguyện ý vì dân mà làm quan để phục vụ nhân dân.

2. Làm việc có tình có lý, cẩn thận

3. Yêu thích làm việc thiện, gần gũi người quân tử

4. Có đồ ăn ngon đều chia cho mọi người

5. Xa lánh kẻ tiểu nhân

6. Thường xuyên tích âm đức, giúp đỡ người khốn khó


Thường xuyên tích âm đức, giúp đỡ người khốn khó. 

7. Từ nhỏ đã có thể xử lý, giúp đỡ làm việc nhà

8. Gặp người ăn xin không sinh lòng chán ghét

9. Khắc chế bản thân, nhường ích lợi cho người khác

10. Không thích sát sinh, không xúi giục làm việc xấu

11. Khi gặp chuyện tâm luôn an tĩnh, không rối loạn

12. Cùng người hứa hẹn, không mất chữ tín

13. Không dễ dàng thay đổi hành vi và phẩm hạnh

14. Trước khi đi ngủ thường tĩnh tâm tự xét những sai lầm của mình

15. Dũng cảm tiến lên, không bận tâm chuyện đã qua, cũng không vì chuyện đã qua mà đắc chí

16. Không khiến cho người khác sinh ra lòng oán hận

17. Không che đậy sai trái, không giấu diếm thiếu sót của mình

18. Thái độ làm việc chu toàn, cẩn thận

19.  Luôn ghi nhớ ơn nghĩa, sự giúp đỡ của người khác

20. Có tấm lòng rộng lớn


Có tấm lòng rộng lớn. 

21. Không ức hiếp người hiền, không run sợ trước cái ác

22. Thương xót, giúp đỡ những người bơ vơ, nghèo khó

23. Không trợ giúp những kẻ ỷ mạnh bắt nạt kẻ yếu

24. Không quên bạn cũ tình xưa

25. Làm những việc có ích cho dân chúng, xã hội

26. Lời nói chân thành, ngay thẳng

27. Cảm thấy hổ thẹn khi được người khác khen ngợi

28. Nói năng nhã nhặn, âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe

29. Khi những người khác đang nói, không ngắt lời

30. Thường nói về những điều tốt đẹp và khen ngợi ưu điểm của người khác

31. Không chê áo thô cơm dở

32. Lúc nào, ở đâu cũng cử xử thỏa đáng, đúng mực. 


Cư xử đúng mực mọi lúc, mọi nơi… 

33. Thích nghe điều thiện, nói việc thiện, không ngại làm việc thiện

34. Hiểu và đồng cảm với sự cực khổ, đói khát của người khác, thường xuyên tiến hành cứu tế, trợ giúp

35. Không ghi nhớ lỗi lầm và hiềm khích trước đây của người khác

36. Hết sức giúp đỡ khi bạn cũ gặp khó khăn.

Bạn thử đếm xem mình có bao nhiêu trong số 36 tâm tướng này?

 

Minh Phúc biên dịch

Sầu Ở Lại - Trầm Vân

Lưỡi Gươm Đẫm Máu - Vũ Anh Tuấn

 

Chuyện tôi sắp kể với bạn là chuyện tên Đức, kẻ chuyên sống bằng nghề cho vay nặng lãị. Hắn có khoảng vài trăm con nợ. Vài người trong số đó vì quá tuyệt vọng, vì không chịu nổi lãi suất kinh hồn của hắn, đã đi đến chỗ tự tử để tự giải thoát khỏi bàn tay đẫm máu của hắn. Số người bị lãi mẹ đẻ lãi con làm tán gia bại sản cũng không ít.

Các nạn nhân của hắn nguyền rủa hắn một trăm ngàn lần, hắn vẫn tỉnh bơ và vui cười ngoác cả miệng với họ miền là đừng có bớt số "phân" của hắn. Lạ thay, lời nguyền rủa thứ một trăm ngàn lẻ một đã kết thúc đời hắn một cách hết sức kỳ lạ.
Tôi nợ hắn hai triệu đồng, hắn tính tôi một số lời tóe máu, nhưng ác hại hơn cả là hắn lại coi tôi như một bạn thân... Điều này làm tôi bực mình, vì là bạn thân, tôi phải về hùa với hắn để dửng dưng trước những giọt lệ khóc than, những lời van xin của các nạn nhân của hắn.

……………..
Sáng hôm đó tôi thấy hắn ngồi ở bàn giấy, trước mặt hắn là một người trẻ tuổi, nước da tái mét, nhưng rất đẹp traị
Người tuổi trẻ đang năn nỉ: "Bác Đức ơi, tôi thật không thể trả nợ bác ngay được, nhưng tôi van bác, xin đừng vội siết nợ. Mẹ tôi đang đau, nếu bà biết bị đuổi khỏi nhà, chắc bà chết mất. Bác làm phước cho tôi gán bức tranh nàỵ Đây là tác phẩm quí giá nhất của tôi và tôi mong sẽ để đời; tôi đã vẽ đi vẽ lại cả trăm lần mà vẫn chưa thật vừa ý, và cũng chưa hoàn tất hẳn. Tôi cảm thấy như vẫn còn thiếu một cái gì đó.

Chưa biết rõ là cái gì, nhưng rồi tôi sẽ tìm thấy và sẽ hoàn tất tác phẩm tuyệt vời nàỵ Xin bác tạm nhận tranh này để trừ vào món nợ của tôi".

Đức cười gằn. Thấy tôi, hắn gọi tôi vào và chỉ cho xem bức tranh khổ trung bình đang đặt dựa vào tủ sách. Xem tranh tôi phục quá; ít khi tôi gặp một bức tranh đẹp như vậỵ Tuy đề tài rất tầm thường: một người tráng sĩ, tay vung một lưỡi gươm, đằng sau là khói lửa từ một kinh thành đang cháỵ

Thấy tôi thích, nhà họa sĩ nghèo cho biết anh đã nằm mơ thấy mình là người tráng sĩ trong khói lửa đó từ lâu lắm, bây giờ coi như vẽ gần xong mà anh vẫn chưa quyết định đặt tên cho bức họa...
"Ông thiếu tôi "hai cây rưỡi" vàng, ông Trọng Cư", Đức bổng lên tiếng. "Nhưng bức tranh của tôi giá trị có thể gấp đôi!". "Có lẽ, nhưng phải trong cả trăm năm nữa, tôi đâu có sống tới lúc đó!".

Tôi chợt nhận thấy ánh mắt hơi có vẻ chịu của Đức. Hắn phán: "Thôi được, tôi thương cậu lắm nên mới tạm nhận và gia hạn cho cậu ba tháng nữa phải trả đủ cho tôi số vốn, số lãi coi như đổi tranh".
Trọng Cư nói như muốn khóc: "Bức tranh để đời của tôi mà chỉ được số tiền lãi thôi saỏ Nhưng thôi, cũng được vì bây giờ tôi không lựa chọn gì được."
Người họa sĩ buồn bã bước ra cửa, Đức còn nói với theo: "Khi trở lại thanh toán, nhớ đặt tên cho bức tranh nhé!"
Bức tranh sau đó được treo lên tường ngay sau bàn giấy của Đức.

……………….
Ba tháng qua mau như gió thoảng. Trọng Cư không kiếm được tiền trả. Chàng cầu khẩn, van xin, hứa hẹn đủ điều nhưng không lay chuyển nổi lòng Đức, tên vua cho vay nặng lãị Ngày thừa phát lại mang "giấy tống xuất" lại căn nhà của họa sĩ nghèo, viên chức này thấy hai mẹ con nhà họa sĩ nằm chết cong queo trên chiếc võng duy nhất, bên cạnh một nồi chào gà.

Trên bàn có một lá thư gởi cho tên Đức: "Tôi đã hứa đặt tên cho tranh, vậy tên nó là TUỐT GƯƠM TRẢ HẬN".
Đức không hài lòng, hắn bảo: "Tên bức tranh này không hay, hơn nữa bây giờ thằng họa sĩ ngỏm rồi, trả hận bằng cách nàỏ"
Hắn không biết rằng hắn vừa thốt lời thách thức quỷ thần!

Một buổi sáng lại chơi, tôi thấy Đức có vẻ bồn chồn nóng nảỵ

- Này, cậu nhìn bức tranh xem có thấy gì lạ không?
Thấy tôi trả lời "Không" hắn có vẻ hài lòng và giơ tay vuốt trán, tôi chợt thấy trán hắn ướt đẫm mồ hôị
- Tôi thật là hay tưởng tượng, cậu có biết không, tôi hôm qua tôi khó ngủ quá nên thức dậy đi ra văn phòng. Đêm qua sáng trăng, căn phòng được chiếu sáng, cậu biết tôi thấy cái gì không? Tôi bổng thấy như tay tráng sĩ trong tranh động đậy, động đậy... rồi khiếp quá, tôi có cảm tưởng như hắn thò tay ra muốn nắm lấy cổ tôi...
Tôi bảo: "Anh khùng quá, làm gì có chuyện kỳ quái đó! Nếu thấy không thích thì lấy dao rạch quách bức tranh là xong!"
- Xong sao được, ai đền tôi "hai cây rưỡi" vàng đây, rồi còn bao nhiêu là phần trăm lời nữa!

……………..
Ba ngày sau, tên Đức mà tôi gặp không còn là tên Đức quen thuộc với nụ cười ngoác tận mang taị Hắn già đi ít ra vài chục tuổị Hắn run rẩy nhìn tôi bằng đôi mắt lạc thần: "Trời ơi, quỷ quá ông ạ. Đêm qua thằng tráng sĩ bước ra hẳn khỏi tranh để chực chém tôi, nhìn xem kìa, nhìn xem kìa thanh gươm bây giờ NẰM NGANG trong khi lúc trước nó được giơ lên! Nhìn xem! Ghê rợn quá!"
Tôi thấy lạnh xương sống. Mình cũng điên như hắn chăng? Thật phi lý, nhưng sao thanh gươm bây giờ đây lại NẰM NGANG trong tay người tráng sĩ thật!

……………
Tôi thúc Đức đem rạch nát ngay bức tranh, nhưng óc biển lận của hắn đã thắng cả sự sợ hãị Hắn không tin tranh có thể hại hắn thật.
………….

... Đức đã chết.
Người ta tìm thấy thi thể hắn ngồi chết ở trên ghết, cổ bị đứt gần lìa khỏi người; lưỡi gươm chém vạt cả vào thành ghế. Tôi sợ hãi liếc mắt nhìn lên tấm tranh: lưỡi kiếm vấy máu tới gần cán.

LuoiGuomDamMau_VuAnhTuan (1).pdf

Video World Cup 2026 - Nguyễn Duy Phước

Mời xem những hình ảnh tiêu biểu của giải Túc Cầu Thế Giới kỳ thứ 23 được tổ chức bởi 3 quốc gia Mỹ, Mễ và Canada.

 NdP

Monday, July 20, 2026

Nước Mỹ Sẽ Không Còn Phớt Lờ Mối Đe Dọa Bạo Lực Cánh Tả Nữa - Marco Rubio

Từ lâu, học thuyết chống khủng bố của chúng ta đã có một điểm mù — điểm mù khi nói đến bạo lực cực đoan từ chính trị tả phái.

Ngay cả ngày nay, ý tưởng cho rằng chủ nghĩa khủng bố cực tả có thể là một mối đe dọa nghiêm trọng vẫn bị coi là ảo tưởng của cánh hữu, hoặc tệ hơn, là một âm mưu phát xít nguy hiểm. Nhiều người trong giới báo chí, giới học thuật và các trường đại học, cũng như nhiều tổ chức truyền thống của chúng ta đều nhìn nhận vấn đề theo cách này. Chắc chắn bạn sẽ thấy quan điểm giáo điều này xuất hiện trở lại trong các bài đưa tin về hội nghị này.

Bất chấp thực tế rõ ràng và không thể phủ nhận, bất chấp những con số và thống kê khách quan, bất chấp việc trong căn phòng này hôm nay có các đại diện đến từ khắp các phe phái chính trị, chúng ta vẫn sẽ nghe thấy điều này — rằng loại bạo lực và khủng bố có tổ chức này sẽ bị bác bỏ. Nó sẽ bị bác bỏ như một câu chuyện bịa đặt của phe phái.

Cả một ngành công nghiệp đã mọc lên ở các nước xoay quanh việc nghiên cứu chủ nghĩa cực đoan. Chúng ta có các viện nghiên cứu, các chương trình học bổng, các tạp chí và các công ty tư vấn, với sự hiểu ngầm giữa họ rằng loại bạo lực chính trị duy nhất thực sự là mối đe dọa đối với hệ thống của chúng ta — tôi xin lỗi — chỉ có một loại bạo lực chính trị duy nhất thực sự là mối đe dọa đối với hệ thống.

Vụ đánh bom do một nhóm tân phát xít cài đặt là một hành động độc ác và giết người tàn bạo. Đúng vậy.

Nhưng một quả bom do một nhà cách mạng Marxist đặt – thì đó chỉ đơn thuần là một sự thái quá bi thảm của chủ nghĩa lý tưởng. Có lẽ phương tiện của nó đã sai lầm hoặc quá khích, nhưng mục đích của nó thì cao cả và chính đáng. Đó là hàm ý của cách họ đối xử với nó.

Định kiến ​​về hệ tư tưởng

Trong nhiều năm, định kiến ​​hệ tư tưởng đặc biệt này đã ăn sâu vào cách chúng ta nói về bạo lực chính trị và chủ nghĩa cực đoan. Nó được lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi được chấp nhận như một chuẩn mực trung lập và khách quan, ăn sâu vào tư tưởng chủ đạo đến mức nó được coi là một sự thật phi chính trị.

Đó là lý do tại sao, ở đất nước tôi, rất nhiều người nắm quyền đã liên tục bác bỏ các hành vi bạo lực và thậm chí cả khủng bố như những hình thức thể hiện chính trị hợp pháp miễn là chúng phục vụ cho lý tưởng cánh tả.

Đó là lý do tại sao trong các cuộc bạo loạn được gọi là "bạo loạn George Floyd" vào mùa hè năm 2020, khi tội phạm và những kẻ cực đoan đốt phá và cướ bóc khắp các thành phố lớn của Mỹ và gần như làm tê liệt đất nước, chính quyền các thành phố trên khắp cả nước đơn giản là từ chối truy tố những người thực hiện các hành vi bạo lực và khủng bố này.

Đó là lý do dẫn đến hình ảnh khét tiếng hiện nay về một người dẫn chương trình tin tức từ một hãng thông tấn rất nổi tiếng đứng trong một khu phố đang chìm trong biển lửa; trong khi dòng chữ chạy phía dưới lại ghi rằng các cuộc biểu tình phần lớn diễn ra trong hòa bình.

Đây là điều tồi tệ hơn cả tiêu chuẩn kép. Bạo lực cánh tả không chỉ được dung thứ; nó còn được coi là thiêng liêng, một tầng lớp được bảo vệ riêng biệt. Thời đại đó phải chấm dứt.

Bi kịch trên toàn cầu

Liên minh trong căn phòng này hôm nay bao gồm các nhà lãnh đạo chính trị, chuyên gia và quan chức thực thi pháp luật từ hơn 60 quốc gia trên thế giới. Các bạn đến đây từ nhiều chính phủ, đảng phái và quan điểm chính trị khác nhau. Một số chính phủ của các bạn và của chúng tôi có những bất đồng công khai. Đôi khi chúng ta bất đồng gay gắt về thương mại, về năng lượng, về nhập cư.

Hôm nay các bạn không đến đây vì đã bị thuyết phục hoàn toàn về mọi khía cạnh trong quan điểm của người Mỹ về thế giới.

Các bạn đến đây vì hai tuần trước, một người phụ nữ 72 tuổi đã bị bỏng hơn 80% cơ thể ngay tại nhà riêng ở Hy Lạp và đã chết vì bị hành quyết bằng bom xăng chỉ vì con gái bà dám tranh cử.

Hôm nay các bạn có mặt ở đây vì trong năm ngày mùa đông năm nay, Berlin đã mất điện, sự cố mất điện dài nhất trong lịch sử thành phố kể từ Thế chiến thứ hai, do một vụ tấn công khiến hàng chục nghìn hộ gia đình phải sống trong cảnh lạnh giá và một cụ bà 83 tuổi thiệt mạng.

Các bạn có mặt ở đây và đến đây vì một tháng sau sự cố mất điện ở Berlin đó, một thanh niên 23 tuổi người Pháp đã tử vong do chấn thương sọ não nghiêm trọng, bị một nhóm côn đồ cực tả đánh đến chết trên đường phố Lyon.

Các bạn có mặt ở đây vì các nhà lãnh đạo chính trị của các bạn đang bị tấn công, đâm chém và bắn chết trên đường phố, vì các doanh nghiệp của các bạn bị đánh bom, vì đường sắt bị phá hoại, vì cảnh sát bị đánh đập và thiêu sống. Các bạn có mặt ở đây vì đây là sự thật, và nó đang ngày càng tồi tệ hơn, và không thể phủ nhận hay phớt lờ nó nữa, bởi vì đã đến lúc phải tiêu diệt cái ác này mãi mãi.

Sự thật đơn giản là tất cả những gì tôi vừa mô tả không phải là mới. Chủ nghĩa khủng bố chính trị cực tả không phải là một hiện tượng mới nổi gần đây. Nó không phải là một câu chuyện hư cấu do các chính trị gia bảo thủ tạo ra. Trên thực tế, trong phần lớn thời kỳ hiện đại, nó là hình thức bạo lực chính trị thống trị.

Tất cả những người bạn của chúng ta ở đây từ các quốc gia thuộc Tây bán cầu đều nhớ – nhớ những thập kỷ bắt cóc, đánh bom, ám sát và hành quyết, sự khủng bố bạo lực của Tupamaros, của Montoneros, của FARC, của ELN. Các bạn nhớ sự tàn bạo vô nhân đạo của Con đường Sáng ở Peru, những kẻ cuồng tín theo chủ nghĩa Mao đã tàn sát các làng quê ở Peru, chém giết phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh bằng rìu và dao rựa.

Bạn còn nhớ hàng chục nghìn du kích Marxist được huấn luyện để giết người trong các trại khủng bố của Castro chứ?

Hoa Kỳ đối đầu với các phần tử cực đoan

Ngày nay, chúng ta phải đối mặt với một làn sóng mới của cái ác cũ này. Tại Hoa Kỳ, tỷ lệ các vụ tấn công và âm mưu khủng bố cánh tả đã tăng lên mức chưa từng thấy trong nhiều thập kỷ. Tại Đức, bạo lực cực tả đã tăng hơn 40% chỉ trong năm ngoái. Tại Hy Lạp, hơn 80% bạo lực cực đoan hiện nay do các phần tử cực tả và vô chính phủ gây ra. Đây không phải là những số liệu thống kê trừu tượng.

Người Mỹ đã chứng kiến ​​ý nghĩa của những con số đó — một cuộc tấn công toàn diện vào các nhân viên nhập cư, các vụ tấn công bằng súng bắn tỉa, chất nổ, các vụ phục kích có vũ trang. Một kẻ xả súng chuyển giới nổ súng vào các học sinh tiểu học Công giáo khi chúng đang cầu nguyện, khẩu súng của hắn có khắc những khẩu hiệu như, “Chúa của các ngươi ở đâu?” Một giám đốc điều hành ngành chăm sóc sức khỏe bị hành quyết dã man trên đường phố. Nhiều vụ ám sát hụt nhằm vào một tổng thống đương nhiệm. Và vụ sát hại nhà hoạt động bảo thủ vĩ đại nhất của thế hệ, một người đàn ông đồng thời là chồng và cha của hai đứa con nhỏ, bị bắn chết khi đang phát biểu trước đám đông học sinh.

Đây là một loại tội ác đặc biệt và độc nhất vô nhị. Nó luôn được thúc đẩy bởi lòng thù hận trên hết, lòng thù hận đối với chính nền văn minh.

Đó là cuộc nổi loạn của những kẻ tồi tệ nhất chống lại những người tốt nhất, cuộc nổi loạn của những kẻ yếu đuối và hèn nhát chống lại những người mạnh mẽ và tốt bụng.

Nó được thực hiện bởi những người không thể xây dựng, không thể sáng tạo, không thể đạt được những điều vĩ đại, và họ trả thù thế giới vì sự bất tài của chính mình bằng cách tìm cách tiêu diệt những người có khả năng. Đó chính là chủ nghĩa tả khuynh cực đoan. Nó có thể khoác lên mình nhiều khẩu hiệu và hệ tư tưởng khác nhau tùy theo không gian và thời gian. Họ có thể tự gọi mình là chống chủ nghĩa tư bản, chống chủ nghĩa đế quốc, cộng sản, vô chính phủ hoặc Mác-xít.

Nhưng bản chất cơ bản luôn luôn giống nhau. Nó luôn luôn giống nhau.
Đó là một sự oán hận độc hại được che đậy bằng ngôn ngữ bình đẳng, công lý và giải phóng, một nhu cầu mãnh liệt muốn phá hủy những gì mà những người vĩ đại hơn đã xây dựng, muốn tàn phá những gì tốt đẹp và đúng đắn nhân danh những kẻ chỉ toàn xấu xa và không có gì khác để cống hiến cho thế giới.

Thông qua bạo lực và khủng bố, chúng lại một lần nữa tìm cách áp đặt sự xấu xa của mình lên tất cả chúng ta. Quan niệm cũ đã sai. Quan niệm cũ đã sai; tất cả những điều này không xuất phát từ chủ nghĩa lý tưởng.
Nó không phải là không tưởng. Trên thực tế, nó hoàn toàn trái ngược.

Một trong những lời chỉ trích mà bạn đôi khi nghe về chủ nghĩa cộng sản là nó nghe hay trên lý thuyết nhưng không bao giờ hoạt động được trong thực tế. Điều đó thực ra không đúng. Chủ nghĩa cộng sản không nghe hay trên lý thuyết. Thế giới mà nó hình dung cho tất cả chúng ta là một thế giới nhỏ bé, bằng phẳng, xám xịt, san bằng mọi ngoại lệ, cạn kiệt mọi điều tốt đẹp và cao quý trong tâm hồn con người.

Hãy cảnh giác với chủ nghĩa cộng sản!

Thế giới mà nó hình dung là một thế giới không có lòng dũng cảm, một thế giới không có sự sáng tạo hay tham vọng, một thế giới không có anh hùng hay vinh quang hay những lý tưởng cao cả để phấn đấu, một thế giới không có phép màu, không có huyền thoại, không có những người vượt lên trên những người khác để làm những điều phi thường và đáng kinh ngạc. Và thế giới mà chủ nghĩa cộng sản hình dung là một thế giới không có Chúa.

Đối với những kẻ chủ mưu bạo lực cách mạng này, thành tựu vĩ đại nhất của nền văn minh chúng ta – đối với chúng, đó là một nỗi nhục nhã không thể chịu đựng nổi, một lời nhắc nhở về những gì chúng không thể làm và những gì chúng không thể trở thành. Vì vậy, thay vào đó, chúng chọn cách phá hủy.

Họ tấn công các đường ống dẫn dầu; họ tấn công các tuyến đường sắt; họ tấn công các lưới điện và phòng thí nghiệm, những biểu tượng vật chất của quyền lực, phát minh và thành tựu. Đó là bản chất của chủ nghĩa khủng bố mà chúng ta phải đối mặt ngày nay. Họ khinh miệt phương Tây vì phương Tây vĩ đại.

Phá hủy những thứ vĩ đại thì dễ; xây dựng chúng thì khó hơn nhiều. Kẻ thù của nền văn minh chỉ có khả năng làm điều trước. Họ chỉ có khả năng phá hủy những thứ vĩ đại. Tất cả những gì họ biết là sự phá hoại. Nhưng chúng ta đã cùng nhau xây dựng những thứ vĩ đại. Chúng ta đã làm điều đó hết lần này đến lần khác. Chúng ta biết mình phải làm gì, và giờ chúng ta phải làm điều đó.

Bình luận:

Nhiều, rất nhiều bình luận đưa ra cảm xúc đầu tiên cho bài diễn văn này của ngoại trưởng Marco Rubio là "Hay, nó quá hay!".

Cảm xúc đầu tiên của tôi đối với nó không phải như vậy mà là: "Đúng, nó quá đúng!". Nó đúng đến từng ngóc ngách của vấn đề trong cái nhìn toàn diện đến gần như là tuyệt đối. Cái hay chỉ là hệ quả của sự đúng đắn và tuyệt đối đó.

Nếu phải chọn ra một câu nói hay nhất của bài diễn văn, quả là một điều khó khăn, nhưng tôi sẽ trích:

"... Nó (chủ nghĩa bạo lực chính trị cánh tả) được thực hiện bởi những người không thể xây dựng, không thể sáng tạo, không thể đạt được những điều vĩ đại, và họ trả thù thế giới vì sự bất tài của chính mình bằng cách tìm cách tiêu diệt những người có khả năng ..."

Và, nếu được yêu cầu, trong một câu, hãy nêu quan điểm của mình, về ý thức hệ dcxh, dựa vào cảm hứng sau khi đọc bài diễn văn tuyệt vời này, tôi sẽ nói: "Chỉ có lòng thù hận mang tên ý thức hệ cấp tiến cực tả mới có thể biến sự độc ác trở thành lý tưởng sống".


(Bởi Marco Rubio, ngày 16/7/2026, trên NYP)
Bao Nguyen