Wednesday, July 29, 2026

Tháng Tư Bảy Lăm - De Nguyen


Tháng Tư, chỉ hai chữ thôi mà gieo rắc ngậm ngùi cho bao thế hệ người Việt từng sống, chiến đấu và mất mát dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa. Trong dòng lịch sử cận đại ấy, tháng Tư không chỉ là một thời điểm, mà là một vết hằn không bao giờ phai, nơi hội tụ của hy vọng, chiến đấu, và cuối cùng là bi tráng.

Tháng Tư trong lịch sử cận đại của Việt Nam Cộng Hòa gắn liền với những biến cố quân sự và chính trị dồn dập, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của miền Nam Việt Nam vào ngày 30/04/1975. Dưới đây là những sự kiện và ngày đáng ghi nhớ nhất:

Các trận đánh và phòng tuyến cuối cùng.

Trước hết phải nhắc đến những ngày đầu tháng Tư năm 1975, khi tình hình chiến sự chuyển biến nhanh chóng và khốc liệt. Sau biến cố trận Xuân Lộc, một trong những trận đánh cuối cùng và ác liệt nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tinh thần chiến đấu của quân dân miền Nam vẫn còn rực cháy. Dù bị áp lực từ nhiều phía, các đơn vị vẫn kiên cường giữ vững vị trí, như một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ Sài Gòn, trái tim của miền Nam tự do.

Trận tử chiến tại Xuân Lộc 09/04 – 21/04/1975: Được coi là “cánh cửa thép” bảo vệ Sài Gòn, nơi Sư Đoàn 18 Bộ Binh dưới sự chỉ huy của Tướng Lê Minh Đảo đã chiến đấu ác liệt để chặn đà tiến của quân xâm lăng Cộng Sản miền Bắc.

Phòng tuyến Phan Rang thất thủ 16/04/1975: Sau khi Xuân Lộc bị đe dọa và các tỉnh miền Trung rơi vào tay đối phương, phòng tuyến Phan Rang cũng sụp đổ, khiến Sài Gòn rơi vào thế bị bao vây cô lập hoàn toàn.

Trận đánh tại Lăng Cha Cả và Tân Sơn Nhất vào sáng 30/04/1975: Những đơn vị cuối cùng như Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù vẫn tiếp tục chiến đấu chống lại xe tăng đối phương ngay sát trung tâm Thủ Đô cho đến phút chót.

Những biến động chính trị tại Sài Gòn.

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức ngày 21/04/1975: Sau nhiều áp lực, Ông Thiệu tuyên bố từ chức và đọc bài diễn văn gay gắt cáo buộc Hoa Kỳ phản bội đồng minh, sau đó rời Việt Nam.

Chính phủ Trần Văn Hương và Dương Văn Minh: Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lên thay 21/04/1975, nhưng chỉ cầm quyền trong một tuần lễ trước khi trao lại cho Đại Tướng Dương Văn Minh vào ngày 28/04/1975 với hy vọng tìm kiếm một giải pháp để thương lượng.

Cuộc di tản lịch sử, Chiến dịch Frequent Wind.

Di tản bằng trực thăng 29/04/1975 – 30/04/1975: Đây là cuộc di tản bằng trực thăng lớn nhất lịch sử, đưa người Mỹ và hàng ngàn người Việt có liên quan với Mỹ ra các Chiến Hạm của Mỹ ngoài khơi.

Tiếp đó là làn sóng di tản đầy nước mắt. Hình ảnh người dân chen chúc tại Phi Trường Tân Sơn Nhứt, dưới cơn mưa pháo kích của bọn Cộng Sản, tay bồng tay bế, mang theo những gì còn sót lại của một đời người, đã trở thành biểu tượng đau thương của sự chia ly. Không ai muốn rời bỏ quê hương, nhưng hoàn cảnh đã buộc họ phải chọn giữa sống và chết, giữa tự do và gông cùm.

Cảnh tượng tại toà Đại Sứ Mỹ: Hình ảnh dòng người leo thang lên trực thăng trên nóc nhà tại Sài Gòn đã trở thành biểu tượng cho sự kết thúc của một giai đoạn lịch sử.

Ngày 30 tháng Tư năm 1975.

Xe tăng địch quân tiến vào Dinh Độc Lập: Trưa ngày 30/04/1975, xe tăng của địch quân Cộng Sản miền Bắc húc đổ cổng Dinh Độc Lập.

Lời tuyên bố đầu hàng: Tổng Thống Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trên Đài Phát Thanh Sài Gòn, chính thức chấm dứt sự tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa và kết thúc cuộc chiến kéo dài 20 năm.

Mức cao nhất của tất cả là ngày 30 tháng 4 năm 1975. Buổi sáng hôm đó, khi xe tăng của Cộng Sản miền Bắc tiến vào Dinh Độc Lập, một chương sử đã khép lại trong nghẹn ngào. Đối với nhiều người, đó không phải là “giải phóng”, mà là ngày “mất nước”, ngày mà tự do bị chôn vùi. Hàng triệu người rơi vào cảnh đổi đời. Quân nhân bị đưa vào trại tù cải tạo, gia đình ly tán, tài sản bị tịch thu, và tương lai trở nên mù mịt.

Nhưng tháng Tư không chỉ là mất mát. Nó còn là tháng của ký ức về danh dự và lòng trung thành. Những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu đến giờ phút cuối cùng, không phải vì quyền lực hay danh vọng, mà vì một lý tưởng, bảo vệ miền Nam tự do. Nhiều người đã chọn cái chết thay vì đầu hàng, giữ trọn khí tiết của một người Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa.

Tháng Tư từ đó trở thành một ký ức sâu sắc đối với Cộng Đồng người Việt trong và ngoài nước, thường được nhắc đến với những tên gọi như “Tháng Tư Đen” hay “Ngày Quốc Hận” trong Cộng Đồng người Việt tị nạn Cộng Sản tại hải ngoại.


Ngày nay, tháng Tư vẫn được Cộng Đồng người Việt Hải Ngoại tưởng niệm như một ngày Quốc Hận. Tại nhiều nơi, lá cờ vàng lại được kéo lên, những bài Quân Ca vang lên, nhắc nhớ một thời đã mất nhưng không bao giờ bị quên lãng. Đó không phải là sự nuối tiếc đơn thuần, mà là lời nhắc nhở cho thế hệ sau về giá trị của tự do và cái giá phải trả khi nó bị đánh mất.

Tháng Tư, tháng của lịch sử, của nước mắt, nhưng cũng là tháng của ký ức và danh dự. Và chừng nào còn người Việt tự do ghi nhớ, chừng đó lịch sử Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn sống.

 

De Nguyen

Tuesday, July 28, 2026

Vì Sao "Nhìn Tướng Ăn Có Thể Biết Tính Cách Của Một Người?"

 

Vì sao "nhìn tướng ăn có thể biết tính cách của một người?"

Vì sao ông bà ta thường nói: “Nhìn tướng ăn biết số phận”, lại nói thêm: “Tướng ăn chính là phong thủy của một người”? Có người cho rằng, khi ta điều chỉnh được phong thái và cách ăn uống của mình, cũng chính là đang điều chỉnh phong thủy và vận mệnh của bản thân.

Ông bà xưa dạy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở.” Trong đó, chữ “ăn” đứng đầu, không phải ngẫu nhiên. Lễ nghi ăn uống từ xưa đến nay vẫn được xem là thước đo giáo dưỡng của một con người. Người ta nói, nhìn vào chi tiết nhỏ sẽ thấy nề nếp lớn. Chỉ từ cách cầm đũa, cách gắp thức ăn, cũng có thể nhìn ra gia phong và tu dưỡng của một người.

Một chiếc bàn ăn tuy nhỏ, nhưng lại ẩn chứa cả đại càn khôn của đời người. Chua, cay, mặn, ngọt, nếm vào không chỉ là món ăn, mà còn là vị thật của nhân tính.


Trong những bữa tiệc :

Người từng trải chỉ cần nhìn cách ăn đã biết được tính cách của người tham dự.

Người nói và hành động không nhất quán, không coi trọng lễ tiết trên bàn ăn, phần nhiều là người thiếu tu dưỡng, không có tầm nhìn xa.

Người đối xử lịch sự với nhân viên phục vụ thường mang tính khiêm nhường, bởi họ biết tôn trọng người yếu thế. Những người như vậy đáng để kết giao, vì họ không có thói khinh người.

Người ăn uống chậm rãi, đúng như lời dạy “ăn chậm nhai kỹ”, không chỉ biết giữ gìn sức khỏe mà còn mang tính cách ôn hòa. 

Người gắp thật nhiều nhưng lại không ăn hết thường không biết trân quý đồ ăn, là người có tính cách ích kỷ. 

Người xưa rất coi trọng hạt cơm manh áo, tin rằng thức ăn là ân huệ của Trời Đất và Thần linh. Biết trân trọng đồ ăn chính là biểu hiện của lòng biết ơn. 

Người nhai thong thả, không câu nệ tiểu tiết thường là người độ lượng, không thích bị ràng buộc. 

 

Trái lại, người vừa gắp vừa nhai vừa nói năng không đầu không cuối, lại dễ nổi nóng khi gặp chuyện không vừa ý, thường khó đáng tin cậy trong công việc và cũng thiếu chí tiến thủ. 

Người nhai phùng mang trợn má thường nóng nảy, chuyện nhỏ cũng dễ thành chuyện lớn.

Người kén ăn, chỉ chọn thứ mình thích và gạt phần không thích sang một bên, thường quen nghĩ cho bản thân mà ít để ý đến người khác. 

Người món gì cũng ăn lại dễ phóng túng, tùy tiện, đôi khi vô lễ, tuy cởi mở nhưng ít tri kỷ.

Người ăn uống chừng mực, chỉ chọn món tốt cho sức khỏe thường khoan dung, lương thiện, được nhiều người tin cậy.

Người ăn món gì cũng thấy hợp khẩu vị thường có tính ôn hòa, dễ thích nghi, biết kiềm chế cảm xúc và không câu nệ chuyện vặt. 

Một bậc thầy về lễ nghi từng nói: chỉ cần nhìn cách ăn, có thể thấy được giáo dưỡng và gia phong của một người. Trong một bữa ăn, khí chất và tính cách đều bộc lộ rõ ràng.

Người có tướng ăn tốt thường là người hiểu rõ đời sống. 

Họ dù ăn bốc cũng gọn gàng sạch sẽ. Dù có đói đến đâu, khi ngồi vào bàn ăn vẫn giữ được sự bình tĩnh, thong thả.  

Người kiểm soát được bản thân trước đồ ăn thường cũng là người có kỷ luật với chính mình. Họ không qua loa với cuộc sống: từ cách đặt bình hoa trên bàn, bày bát đũa, cho đến bữa ăn giản dị tự nấu, đều có thể làm cho tinh tế và trang nhã.

Người ăn uống tao nhã thường biết nấu và cũng biết thưởng thức vẻ đẹp của món ăn. Họ sẵn sàng vào bếp nấu cho gia đình, bạn bè, và niềm vui lớn nhất là thấy mọi người ăn uống vui vẻ. 


Người xưa nói: “Từ chi tiết nhỏ nhìn ra trí tuệ lớn.” Việc ăn cơm cũng như vậy. Dù là việc rất nhỏ, nhưng lại thể hiện thái độ sống.  

Giáo dưỡng có thể cố giữ trong chốc lát, nhưng trong những khoảnh khắc vô ý, nó sẽ tự bộc lộ.

Tục ngữ có câu: “Để đồ ăn theo miệng, chứ đừng để miệng theo đồ ăn.” Nghĩa là đưa thức ăn vào miệng, chứ không cúi đầu dí miệng vào bát. 

Vì thế mới sinh ra nhiều quy tắc trên bàn ăn: ngồi lưng thẳng cổ ngay, không rung đùi, không gắp lia lịa, không tạo tiếng động khi nhai hay chạm bát đũa. 

Chủ nhà hoặc người lớn tuổi nhất chưa gắp thì chưa ăn, không với quá xa, giữ tốc độ ăn ổn định, và cũng nên cân nhắc lời nói để không làm mất không khí chung.

Vì sao nói muốn cải biến vận mệnh, trước hết phải thay đổi cách ăn? Không chỉ là cách ăn, mà cả cách nấu ăn. 


Người nấu bếp nếu mang tâm trạng bực bội, lo lắng, vừa nấu vừa nghĩ việc khác, món ăn dễ vụng về, cháy khét. Tôi có một người bạn thường nói: “Ăn mà hậm hực là vì tâm không yên.”

Nếu toàn tâm toàn ý nấu một món ăn, điều hòa được tâm thái, thì món ăn dù đơn giản cũng trở nên ấm áp.  

Người ăn vào sẽ mang theo năng lượng tích cực, ăn chậm rãi mà cảm nhận. “Kim tâm ngọc dịch vào đồ ăn”, sức khỏe được cải thiện, thái độ thay đổi, thì cuộc đời chẳng phải cũng dần đổi khác hay sao?

Trong gia đình xưa, người mẹ hoặc nàng dâu thường ngồi gần nồi cơm để xới cho cả nhà. Mỗi bát xới vừa hai vá, không quá đầy cũng không quá ít, chừa một khoảng để thức ăn không tràn ra ngoài. Cơm không được dư thừa mà cũng không được thiếu. Đó là biểu hiện của sự khéo léo và tinh tế. Điều cấm kỵ là để thức ăn vung vãi, hoặc vừa nhai vừa nói chuyện.


Mong rằng trong cuộc sống này, mỗi chúng ta đều có thể rèn luyện để trở thành người có tướng ăn tốt, gặp được những người đồng điệu, và cùng nhau thưởng thức những bữa ăn ngon, bổ dưỡng và tràn đầy tình thân. 


Vandieuhay.net        

Trong Khoảnh Khắc Này - Như Nhiên Thích Tánh Tuệ



Trong phút giây này em có hay!

 Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay

 Có mầm non hé, hoa cười nụ,

Chiếc lá xa cành theo gió bay.

 

Trong khoảnh khắc này em biết chăng!

 Có người hạnh phúc, kẻ băn khoăn

 Nơi tê nghèo đói, đời cô quạnh

 Chỗ nớ ... ngày chưa hết nhọc nhằn.

 

Cũng trong tíc tắc, từng hơi thở..

Vô vàn đi, đến, diệt và sinh

 Mắt ai vừa khép, ai vừa mở

Kẻ reo vui, người khóc một mình.

 

Trong thoáng giây này em biết không! 

 Buồn, vui nhân thế rất mênh mông..

 Nơi chìm mưa bão, nơi chinh chiến

 Thiện, ác vần xoay mãi một dòng.

 

- Phút nao tỉnh thức em ngồi lại

 Nhìn ra thế giới, nghĩ về mình.

 Thấy chăng một thứ chi thường tại ?

 Chập chờn mộng, thực kiếp nhân sinh.

 

- Trong sát na này ta biết đâu

 Có người bừng giấc mộng thiên thâu.

 Từ miền tịch lặng vô biên ấy

 Thầm gửi niềm Thương khắp địa cầu.

 

Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

Tuổi Trẻ Lên Tiếng Về Việc LM ANTÔN Đặng Hữu Nam Chống Lại Bất Công (Song Ngữ) - Nguyễn Khương Duy


Ngày 25 tháng 5 năm 2025, từ Vatican, Đức Giáo Hoàng Leo 4 đã gửi một thông điệp khiến nhiều người Việt Nam trong Giáo hội phải lặng người. Ngài nhắc đến hình ảnh Trần Phước Anrê Phú Yên, vị tử đạo đầu tiên đã ngã xuống ở tuổi 19 chỉ vì không chối bỏ đức tin. Từ bức thư này, Đức Giáo Hoàng để lại một lời hứa rất thiêng liêng, như chút hơi ấm dành cho những ai đang cảm thấy đơn độc: “Anh chị em không bao giờ đơn độc.”

Nhưng thật cay đắng, đến năm 2026, thực tế lại bóp nghẹt hy vọng mà lời an ủi ấy từng thắp lên. Bản án cô độc, tàn nhẫn đang dồn lên vai linh mục An Tôn Đặng Hữu Nam. Vị mục tử từng dám một mình phá vỡ sự im lặng của guồng máy cầm quyền, lên tiếng bảo vệ giáo dân trước thảm họa Formosa năm 2016, giờ lại thành cái tên bị cô lập. Không chỉ phải đương đầu với những đòn thù từ chính quyền, đau đớn hơn là ngài giờ bị xem như vết nhơ ngay trong lòng giáo hội, khi gặp phải sự quay lưng và đồng lõa của những người từng gọi là anh em cùng đức tin.

Nếu nhìn thẳng vào vấn đề, quy trình biến một người dám nói thành kẻ bị ruồng bỏ diễn ra lạnh lùng đến rợn người. Đó là cú bắt tay đầy toan tính giữa bộ máy đàn áp và những giáo phẩm chọn lặng im. Các án lệnh từ cấp trên cứ thế ban xuống. Năm 2020, Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An đã ra văn bản ép giáo phận phải xử lý linh mục Nam. Đáp lại, mọi cánh cửa đều đóng chặt, lời giải thích bị từ chối, các lá tâm thư gửi Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa Thánh cũng bị bỏ ngoài tai.

Chừng nào chúng ta còn chọn im lặng để yên thân, thì mọi bài giảng, lời cầu nguyện, hay lễ vật dâng Chúa rồi cũng hóa vô nghĩa. Nỗi đau lớn nhất của một nhân chứng công lý thời này không nằm ở cái chết vì kẻ thù, mà là ở sự lạnh lùng của đồng đạo. Những bức thư đẫm máu lòng ngày 22 tháng 5 các năm 2024 và 2025 đã vạch trần sự thật gây tức tưởi đó. Ngay bên trong tòa giám mục, linh mục Đặng Hữu Nam sống như người tị nạn trên chính quê hương mình. Một căn phòng biệt giam nhỏ hẹp, thiếu cả những thứ thiết yếu, không được chăm sóc y tế, cắt đứt hoàn toàn khỏi liên lạc với giáo dân và truyền thông. Thể chế quyền lực không phải tự mình ra tay, bởi họ đã có những quản ngục khoác áo tu sĩ sẵn sàng tiếp tay thực hiện việc cô lập này. Kitô giáo dặn rằng nếu một bộ phận bị đau, cả thân thể đều phải thấy đau. Thế nhưng trước nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần của cha Nam, hầu hết các giám mục, linh mục và đông đảo giáo dân vẫn chọn cách giả vờ không biết, im lặng để đổi lấy một sự “bình an” giả dối cho nhà thờ và tổ chức của mình. Đó không phải là khôn ngoan mà chỉ là sự đóng cửa với lương tâm.


Thưa quý vị, chúng ta đang ở sát thời điểm quan trọng. 14:30 ngày 24 tháng 5 năm 2026, lực lượng an ninh đã ép lệnh triệu tập và đưa cha vào một phiên xét xử chóng vánh như thể ông là tội phạm nguy hiểm. Kịch bản của họ quá rõ: trông cậy vào sự im lặng câm lặng đến rợn người của truyền thông để vùi lấp một con người ngay thẳng.

Tôi kêu gọi những người làm truyền thông tự do, các trí thức, và cộng đồng lương tâm - sự im lặng lúc này đồng nghĩa với tiếp tay cho lũ sói.

Kẻ thù chỉ lớn mạnh khi ta sợ. Cái chết của công lý chưa đáng sợ bằng sự câm lặng của chính những người mang danh lòng thương xót Chúa. Còn lại chỉ là phán xét của lịch sử mà thôi. Trên mảnh đất này, thời những tấm gương tử đạo chưa hề chấm dứt. Nhưng cha An Tôn Đặng Hữu Nam đang sống một dạng tử đạo không đổ máu - bị giết dần từng ngày bởi sự vô tâm từ những người đáng lẽ phải là đồng đội, người thân.


Hãy nhớ, lịch sử rồi sẽ nghiền nát tên của những kẻ ký lệnh triệu tập ngày 24 tháng 5, cũng như sẽ lãng quên những người tự chọn che mắt che tai để yên vị giữa nhung lụa. Nhưng hình ảnh cha Đặng Hữu Nam, vết thương rỉ máu kiêu hãnh, sẽ được công lý và lịch sử khắc ghi như một biểu tượng không khuất phục của thời đại. Cha không lẻ loi. Đúng 14:30 ngày 24 tháng này, mọi người Việt Nam còn giữ lương tâm - có đạo hay không - sẽ cùng đứng về phía cha. 

Chúng ta cất tiếng nói để chứng tỏ một giáo hội biết đau trước nỗi đau của một phần thân thể mới thật sự là giáo hội còn sống. Và một dân tộc biết đứng lên bảo vệ người, bảo vệ mình, mới là một dân tộc có tương lai.

Xin cảm ơn quý vị.

Nguyễn Khương Duy


Mời click vào link bên dưới để lắng nghe Tiếng Nói Không Im Lặng 

BẢO VỆ HOÀNG KỲ VNCH | Tiếng Nói Không Im Lặng - Lm | Facebook

 

English version

An urgent international appeal. Stand with Father Anton Đằng Hữu Nam against arbitrary persecution and unfair trial.

To: The United Nations Office of the High Commissioner for Human Rights, High Commissioner for Human Rights, OHChr, the UN special Rapporteur on freedom of religion or belief, Amnesty International and Human Rights Watch, the International Religious Freedom or Belief Alliance, Diplomatic Missions, Global Human Rights Defenders, and International Media. Executive summary.


We urgently draw the immediate attention of the international community, human rights bodies, and diplomatic missions to the critical situation facing Father Anton Dang Huam, a prominent Roman Catholic priest, human rights defender, and voice for the marginalized in Vietnam. As an impeding arbitrary hearing and disciplinary trial set for July 24, 2026, approaches, Father Nam faces severe institutional oppression, orchestrated state pressure, and the imminent threat of being unfairly stripped of his ministry for his peaceful advocacy of human dignity, justice, and religious freedom. For over a decade, Father Dang Huam has dedicated his life to defending the voiceless. Join this vital cause today, and stand with Father Anton Đằng Hữu Nam as a steadfast champion of human rights and environmental justice in central Vietnam. His relentless pursuit of truth and peaceful activism includes environmental advocacy leading peaceful petitions and legal support for tens of thousands of fishermen and victims affected by severe toxic industrial waste disasters. Defense of the poor and oppressed, speaking out against unlawful land confiscations, police brutality, and state corruption that disproportionately affect impoverished rural communities.


Moral leadership consistently exercising his fundamental rights to freedom of expression and freedom of conscience as guaranteed by international treaties ratified by Vietnam. Because of his moral courage, Father Nam has long been a target of intense state surveillance, physical threats, state-sponsored definition campaigns, and systemic coercion aimed at removing him from public life. Systemic violations of international law. The ongoing persecution and planned administrative and judicial purge of Father Dang Huam constitute a direct violation of international human rights standards, including Article 18 of the Universal Declaration of Human Rights and ICCPR, which guarantees the right to freedom of thought, conscience, and religion, including the freedom to act according to one's moral convictions without fear of state coercion. Article 19 of the UDHR and coercion. The heavy pressure exerted upon both secular and ecclesiastical authorities to silence Father reflects a broader alarming trend of crackdown on independent religious figures and civil society advocates in Vietnam. Call to immediate action. We call upon all international human rights organizations, democratic governments, and international diplomatic bodies to take swift and decisive action, public condemnation, issue immediate public statements condemning the abhorrent persecution, harassment, and unfair trial proceedings targeted at Father Anton Dang Huam. Diplomatic engagement urge the Vietnamese government and relevant authorities to immediately cease all intimidation tactics, respect religious autonomy, and guarantee Father Nam's personal safety and civil liberties. Independent monitoring deploy diplomatic observers and human rights monitors to closely watch the proceedings scheduled for July 24, 2026, ensuring international visibility on his case.


Uphold genuine religious freedom, reaffirm that true freedom of religion extends beyond ritual worship. It inherently protects the right of clergy to advocate for justice, truth, and human dignity for all citizens.

Conclusion. When a righteous advocate for the oppressed is silenced through systemic intimidation, the moral integrity of society as a whole is compromised. The international community must not stand by as a passive observer while a defender of human rights is sacrificed to state pressure.

We urge you to raise your voice for Father Anton Đằng Hữu Nam today. For justice, human dignity, and universal freedom of conscience.


Nguyễn Khương Duy

Monday, July 27, 2026

Vì Sao Tôi Viết "Mỳ Quảng" Mà Không Viết "Mì Quảng" ? - Tiểu Vũ

 

Khi viết về ẩm thực quê nhà, nhất là món Mỳ Quảng, tôi vẫn giữ cách viết “mỳ” với chữ y dài, thay vì “mì” theo chính tả hiện hành. Một chi tiết nhỏ thôi, nhưng nhiều lần gây tranh luận.

Có người góp ý rất chân tình. Có bạn đồng nghiệp nhắc nhẹ rằng tôi viết sai chính tả. Cũng có người cẩn thận gạch đỏ chữ “mỳ” như một lỗi cần sửa ngay. Nhưng tôi vẫn viết như vậy. Không phải vì cố chấp, mà vì đó là một lựa chọn có gốc rễ.


Tôi viết “mỳ” trước hết vì ký ức. Đó là cách tôi đã nhìn thấy trên những bảng hiệu cũ ở xứ Quảng, là cách tôi từng nghe trong tiếng rao quen thuộc mỗi sáng, là một hình ảnh đã in sâu vào trí nhớ. Với tôi, “Mỳ Quảng” không còn chỉ là một từ ngữ. Nó là một dấu hiệu văn hóa.

Chữ “Mỳ Quảng” vì thế cũng nhiều lần trở thành đề tài tranh luận trong chính cộng đồng người Quảng. Ngay dưới bài viết gần đây của tôi về ca khúc Ai mỳ Quảng không, đã có một cuộc trao đổi ngắn nhưng khá thú vị giữa nhà báo Lê Minh Quốc và anh Lê Minh Dương. Anh Dương hỏi vui: “Vì sao anh Tiểu Vũ vẫn viết chữ ‘mỳ’ dù người đàn ông đẹp trai nhất Việt Nam Lê Minh Quốc và nhà báo Lý Đợi đều viết đúng chính tả là ‘mì’?”

Câu hỏi nghe như đùa, nhưng chạm vào một vấn đề rất thật. Nhà báo Lê Minh Quốc, từ góc nhìn chuẩn mực ngôn ngữ, cho rằng chỉ có “mì” mới đúng theo quy định tiếng Việt. Trong khi đó, anh Lê Minh Dương lại nghiêng về phía ký ức cộng đồng. Anh cho rằng có những thứ vượt ra ngoài khuôn khổ ngữ pháp, và “Mỳ Quảng” là một trường hợp như vậy, bởi ở quê Quảng, rất nhiều bảng hiệu vẫn viết là “mỳ”.

Cuộc trao đổi ấy cho thấy ngôn ngữ không chỉ là chuyện đúng hay sai trong từ điển. Ngôn ngữ còn là ký ức sống của một cộng đồng. Và trong trường hợp này, chữ “mỳ” không xuất hiện ngẫu nhiên. Nó đi cùng một thói quen nhìn, một cách gọi, một cảm thức văn hóa đã tồn tại từ lâu trong đời sống người Quảng.

Chỉ cần đi dọc nhiều nơi ở xứ Quảng và Đà Nẵng, từ Tam Kỳ, Hội An, Ái Nghĩa, Điện Bàn, Duy Xuyên cho đến chợ Cồn hay chợ Hàn, sẽ thấy phần lớn bảng hiệu đều ghi là “Mỳ Quảng”. Từ quán nhỏ đến nhà hàng lớn, chữ y dài xuất hiện rất tự nhiên. Nó không mập mờ, cũng không lẫn lộn. Trong tiềm thức của nhiều người Quảng, “Mỳ Quảng” gần như là cách gọi mặc định.


Nếu cần lý giải sâu hơn, thì cũng có thể bắt đầu từ chính món ăn này. Sợi Mỳ Quảng không làm từ bột mì. Nguyên liệu chính của nó là gạo. Gạo được ngâm, xay thành bột, tráng thành lá bánh rồi xắt thành sợi. Từ nguyên liệu đến cách làm, tất cả đều gắn với nông nghiệp lúa nước, với làng quê, với bàn tay thủ công và kinh nghiệm truyền đời. Nó không phải một món mì theo nghĩa phổ biến của các sản phẩm làm từ bột mì công nghiệp hay ẩm thực du nhập.

Người Quảng thực ra không hề lẫn lộn giữa “mì” và “mỳ”. Họ vẫn viết đúng là bánh mì, mì tôm, mì Ý, mì cay. Nghĩa là với những món làm từ bột mì hoặc thuộc về hệ ẩm thực khác, chữ i ngắn vẫn được dùng bình thường. Chỉ riêng với Mỳ Quảng, nhiều người vẫn giữ chữ y dài. Điều đó cho thấy đây không phải một sự nhầm lẫn, mà là một cách gọi có ý thức, gắn với bản sắc riêng của món ăn.

Vì vậy, theo tôi, “Mỳ Quảng” đã vượt khỏi vai trò của một danh từ chung để gần với tính chất của một tên riêng. Mà tên riêng thì nhiều khi không thể chỉ đo bằng quy tắc chính tả. Nó còn được giữ lại bằng thói quen cộng đồng, bằng lịch sử sử dụng và bằng ký ức văn hóa. Cũng như khi nhắc tới một địa danh hay một món ăn đã thành biểu tượng, người ta không chỉ gọi tên sự vật, mà còn gọi cả phần hồn nằm sau cái tên đó.


Tôi viết “mỳ” vì tôi lớn lên cùng chữ ấy. Tôi từng thấy nó trên vách chợ, trên xe hàng, trên bảng gỗ, trên những tấm bạt cũ trước hiên nhà. Chữ ấy có thể không nằm trong chuẩn chính tả hiện hành, nhưng nó thân thuộc. Mà nhiều khi, chính cái thân thuộc ấy mới là thứ giữ cho một cộng đồng còn nhận ra nhau.

Có thể rồi sẽ đến lúc những thế hệ quen với sách vở và chuẩn chính tả chỉ còn viết “mì Quảng”. Điều đó không sai. Nhưng với tôi, khi viết “Mỳ Quảng”, tôi không chỉ viết tên một món ăn. Tôi viết lại một cách gọi đã đi cùng ký ức quê nhà, đi cùng thị giác của người Quảng, đi cùng cảm giác gần gũi của một cộng đồng.

Vì thế, tôi vẫn viết “Mỳ Quảng”. Không phải để chống lại chính tả, mà để giữ một cách gọi đã trở thành dấu vết văn hóa. Với tôi, đó không chỉ là con chữ. Đó là ký hiệu của quê hương.

T.V

From Tiểu Vũ

#694 - Sợ Nội Soi Đại Tràng Phải Làm Sao? Trang Web Xếp Hạng Sản Phẩm Uy Tín - BS. Phạm Hiếu Liêm

9 Chứng Bệnh Tâm Lý Khủng Khiếp Ở Con Người


Bệnh tâm lý là những căn bệnh khủng khiếp nhất. Chúng giày vò con người ngày qua ngày, trong khi không nhận được sự nhìn nhận đúng đắn từ xã hội.


Hy vọng sau khi đọc, bạn sẽ hiểu được chúng là những căn bệnh đáng sợ và có cái nhìn cảm thông hơn với các bệnh nhân không may.

1. Hội chứng sợ xã hội (Social Anti Disorder)

Đây là một hội chứng thuộc nhóm rối loạn lo âu, khi người bệnh cảm thấy cực kỳ sợ hãi trước những tình huống xã hội thông thường. Họ sợ người lạ, sợ đám đông, sợ tụ tập, sợ phải trả lời… Sự sợ hãi của họ có thể mạnh đến nỗi can thiệp nghiêm trọng vào công việc, học tập hay những hoạt động khác.

2. Trầm cảm (Major Depressive Disorder)

Đây là một trong những chứng bệnh tâm lý phổ biến nhất, thường là do não bộ bị rối loạn, gây nên những biến đổi thất thường trong hành vi hàng ngày.

Người bị trầm cảm dường như luôn cảm thấy chán nản, không thiết tha bất kỳ thứ gì kể cả tình dục. Trường hợp nặng thường biến thành sợ xã hội, thậm chí khiến bản thân có mong muốn tự tử.

3. Chứng mất ngủ (Insomnia)

Nghe có vẻ không được ấn tượng đúng không? Nhưng kỳ thực, chứng bệnh này khá nguy hiểm.

Người bệnh vẫn ngủ, nhưng không thể ngủ đủ giấc, có khi chỉ ngủ được 30 phút/đêm. Hệ quả, người lúc nào cũng mệt mỏi, đầu óc căng thẳng, dễ dẫn đến nhiều căn bệnh tâm lý khác nữa.

4. Rối loạn Stress sau sang chấn (PTSD – Posttraumatic Stress Disorder)

Đây là một dạng rối loạn tâm lý, nhưng được xếp vào nhóm bệnh căng thẳng. Nguyên nhân bắt nguồn từ một sự kiện rất lớn gây tổn thương tâm lý trầm trọng, và vẫn tiếp tục kéo dài dù sự kiện đã kết thúc từ rất lâu.

Với họ, quá khứ như một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Bất kỳ thứ gì khiến họ nghĩ về sự kiện đó đều gây mất bình tĩnh, hoảng loạn.

5. Rối loạn lưỡng cực (Bipolar Disorder)

Hay còn được biết đến với tên gọi bệnh hưng – trầm cảm. Đây là chứng bệnh khá phổ biến trong xã hội ngày nay.

Người mắc bệnh này có triệu chứng khá dễ nhận biết, khi có sự thay đổi cực kỳ rõ rệt trong hành vi, cảm xúc và tâm trạng. Lúc này họ có thể vui vẻ tột độ, nhưng lúc khác lại buồn bã, chán nản, thậm chí có những hành vi phạm tội hoặc tự sát.

6. Rối loạn nhân cách ranh giới (BPD – Borderline Personality Disorder)

Đặc điểm chung của người có BPD bao gồm: hành vi không có kiểm soát, thể hiện sự bất thường trong hành xử, không có giới hạn về cảm xúc.

Họ có thể đột nhiên khó chịu, rồi giận dữ đến mức tột độ, sợ hãi vô lý với người hoặc sự vật xung quanh. Gần như tương tự với chứng rối loạn lưỡng cực, người bị BPD có thể khen ngợi một người, rồi chửi người ta sấp mặt chỉ sau 1s.

Ngoài ra, người có BPD thường có xu hướng tự hoại bằng rượu, ma túy, nặng nhất là tự tử.

7. Chứng tự kỷ (Autism Spectrum Disorder)

Đây là chứng rối loạn ảnh hưởng đến khả năng làm việc của não bộ, khiến bản thân trở nên thiếu năng lực hành vi và xã hội. Người tự kỷ có rất nhiều suy nghĩ, nhưng thiếu đi khả năng giao tiếp và nói thành lời.

Nhiều người coi tự kỷ là đặc điểm của thiên tài, nhưng không phải vậy. Sự thật là chỉ một số thiên tài bị tự kỷ, và không có nghĩa người tự kỷ là thiên tài. Khoảng một phần ba người mắc bệnh bị thiểu năng trí tuệ.

8. Tâm thần phân liệt ảo giác (Paranoid Schizophrenia)

Tâm thần phân liệt là một bệnh lý của não, người bệnh có các biến đổi về hành vi, nhận thức, suy nghĩ bị rối loạn, có thể làm lệch lạc nhận thức về thực tại của họ.

Họ thường xuyên nhìn thấy ảo giác, hoang tưởng về một thực tại không có thật, có thể tưởng tượng mình là nhân vật chính của một cuốn tiểu thuyết trinh thám nào đó, nơi có người đang hãm hại mình.

9. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD – Obsessive compulsive Disorder)

Đây là một rối loạn dựa trên những suy nghĩ và thói quen mang tính ám ảnh, lặp đi lặp lại, kèm với sự thôi thúc, thói quen thực hiện một hành động cụ thể.

Ví dụ, người bị OCD có thể cực kỳ bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp. Ruột gan họ như bị cào xé, thôi thúc buộc phải thực hiện hành vi dọn dẹp, chùi rửa, nếu không sẽ ăn không ngon, ngủ không yên.


Theo TRÍ THỨC TRẺ

Kim Duncan chuyển

Dòng Sông Thơ Ấu - Đỗ Công Luận

Chữ Nghĩa Thời Thượng - Tiểu Lục Thần Phong


Đường Bà Huyện Thanh Quan buổi sáng trong lành mát mẻ, hàng cây cao hai bên xanh mướt, nhìn suốt con đường đẹp làm sao. Trên đường xe cộ cũng nhiều, người ta tất bật ngược xuôi. Lee còn đang nhìn ngó quanh quất, tâm trí thầm thì: “Người đâu mà đông thế? Đã vậy lúc nào cũng hối hả như thể ai đuổi sau lưng”. Bất chợt thằng Tùng thắng cái két khiến Lee dập mạnh vào lưng nó, nhìn về phía trước thì thấy chiếc xe máy sợt ngang qua chỉ cách chừng gang tay. Hai người đàn ông trên chiếc xe ấy dừng lại và nhảy xổ về phía Tùng, vẻ mặt hùng hổ, xưng xỉa:

– Mày có biết bố mày là ai không? Mày mù à? Chạy xe bố náo thế!

Tùng phân bua:

– Hai anh chạy cắt mặt tui, nếu tui không thắng kịp là xảy ra tai nạn rồi!

– Bố mày đếch cần biết, chúng mày tông bố mày là chúng mày toi cả nũ đấy nhá!

Biết đụng phải cô hồn miệt ngoài, Tùng đành chịu lép vế, cãi cọ với thứ ấy chỉ thiệt thân, chấp nhận tránh voi chẳng xấu mặt. Hai thằng cô hồn thấy Tùng không nói gì nữa nên cũng bỏ đi nhưng còn thòng thêm câu:

– Lần sau bố mày không tha đâu nhé!

**

Quán cà phê Green Field đông đầy khách, nhóm Tùng ngồi ngoài hiên để ngắm cảnh phố phường. Tùng càm ràm:

– Mới sáng đụng phải cô hồn sống, nó hỏi có biết bố nó là ai không? Mệt với cái tụi này, bực mình hết sức!

Thằng Thọ cười to:

– Mệt thiệt đó, giờ tụi nó có mặt khắp nơi, ngang tàng, côn đồ, chẳng biết phải trái gì cả, chẳng nể già trẻ…đụng ai cũng lôi bố ra dọa.

Nhóm bạn cười rần rật như quên mất thằng Lee. Thằng Vân vỗ vai, hỏi:

– Về hồi nào vậy mậy? Ở chơi bao lâu?

– Ờ, được mấy ngày rồi, chắc chơi được ba tuần.

– Sao ít vậy? Tao thấy nhiều khứa về chơi cả mấy tháng luôn.

– Ờ, thì cũng tùy hoàn cảnh, có lẽ họ làm nghề tự do nên đi bao nhiêu mà chẳng được.

Thằng Đức nói:

– Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi kiểng mày ơi! Hơi đâu so sánh, có nhiêu chơi bấy nhiêu.

– Ờ, thì tao thấy sao nói vậy thôi mà! Tao thấy dạo này “trình” ngôn ngữ của mầy “ngon lành cành đào” quá đấy! Ngày xưa đi học đâu có được như vậy, mỗi lần nghe nó nói phát “chán như con gián, oải như con lãi lòi luôn”.

Thằng Quang xía vô:

– “Trình” của nó khác là phải rồi, sống ở nước ngoài đâu có bị “vênh” ngôn ngữ như xứ mình. Lee chưa kịp nói gì, chợt thấy một cô gái dắt em bé đi ngang qua bàn của cả nhóm. Cô gái đẹp và em bé rất xinh khiến thằng nào cũng nhìn và trầm trồ khen. Thằng Vân nhanh nhảu:

– Một “chiếc” em bé rất là “cu te”.

Lee hơi ngớ người ra, không hiểu thằng Vân nói gì tuy nhiên Lee cũng ngờ ngợ là ý Vân muốn nói em bé kia xinh xắn dễ thương. Thằng Quang đoán mò:

– Em chân dài này chắc có “bố đường”?

Đến đây thì Lee bí, bèn quay qua hỏi Vân:

– “Bố đường” là gì vậy mậy?

Cả bàn cà phê cười toáng lên. Thằng Vân khẳng định:

– Đúng là nó sống ở nước ngoài nên “trình” chữ nghĩa của nó khác “trình” tụi mình. “bố đường” nghĩa là sugar dad đó. Giờ xứ mình mấy em chân dài tìm “bố đường” làm cha nuôi để được chu cấp ăn chơi. Mấy anh “sáu múi” thì tìm “mẹ đường” hay “bà đầm già” để đào mỏ. Mấy khứa lão tuy già nhưng có tiền thì tìm “bé đường” để “nuôi”… Đây là chuyện thiệt, chuyện hiện thực chứ hổng phải tin “fa ke” đâu nghen mậy!

Lee lại hỏi:

– “Fa ke” là gì?

Thằng Vân cười cười dấm dẳng chứ chưa chịu trả lời. Thằng Thọ chửi:

– Đ.M, gì cũng hổng biết hết ráo vậy mậy! “fa ke” tiếng Anh là giả, là xạo sự!

Nghe thế, tự nhiên Lee ngộ ra, trong bụng thầm reo: “Thì ra một “chiếc em bé cu te” là em bé dễ thương, xinh xắn”. Lee vỗ trán:

– Tụi bay giờ nói nhiều từ ngữ chữ nghĩa lạ quá.

Thằng Thọ đáp liền:

– Thời buổi “kỷ nguyên người” phải vậy chứ mậy! Nước mình giờ hiên ngang bước vào “kỷ nguyên xanh, kỷ nguyên số, kỷ nguyên mới, kỷ nguyên thịnh vượng…” thì chữ nghĩa cũng phải “hoành tráng” chứ mậy.

Lee không nói gì, nâng ly cà phê chiêu một ngụm nhỏ, nhìn quanh thấy toàn “trai xinh gái đẹp”, chân dài và sáu múi lượn lờ “tăm tia” để “thả thính”. Những ánh mắt liếc quan sát, thăm dò, giao tình…rất dễ nhận ra, tuy nhiên với Lee thì có cái gì đấy khó hiểu, dù cho bọn bạn giải thích nhiều rồi. Lee cũng thấy thích vì ở đây nhiều em đẹp quá, dáng thanh, eo thon, chân dài, ăn mặc toàn hàng hiệu danh tiếng: Gucci, Prada, LV, CK…Không biết họ làm nghề gì mà ăn chơi xài sang như vậy. Thoáng nghĩ thế và Lee nhớ lại ngay chữ “bố đường”, “mẹ đường”… ! Chiêu ngụm cà phê nữa, công nhận họ pha cà phê rất ngon tuy có hơi mạnh, có lẽ độ đậm của caffein nhiều hơn cà phê Mỹ. Nghe Lee nói cà phê Việt đậm quá, thằng Vân chê ngay:

– Cà phê Mỹ hay cappuccino của Ý nhẹ hều, tuy có đẹp nhưng uống hổng phê, ngọt và béo quá.

Nó nói đúng, cappuccino khác với cà phê Việt, rõ ràng cà phê Việt rất mạnh. Lee uống một ly là bụng dạ cồn cào, có hôm phải buộc đi vô nhà vệ sinh. Lee uống cà phê Việt từ sáng mà đến chiều vẫn còn hưng phấn, tim đập mạnh, người cứ nôn nao. Lee cầm ly cà phê nhìn ngắm, so sánh hai gu cà phê tây ta. Chợt bàn bên có một giọng nữ chả chớt:

– Ê nói nghe nè bồ! Tui có người thân ở bển dzìa mang theo mớ “hàng xách tay” gồm có “thực phẩm chức năng” và “thực phẩm dưỡng nhan”…Bồ có cần tui để lại cho một ít.

Mấy cô bạn kia tíu tít hỏi han có vẻ thích thú lắm, ở xứ mình hễ nghe nói “hàng xách tay” là khoái vô cùng. Ai ai cũng chuộng “hàng xách tay” vì tin tưởng chất lượng của những món ấy, nhất là “hàng xách tay” từ Mỹ, Canada, Úc, Nhật…. Lee không hiểu “thực phẩm chức năng” là gì nhưng hỏi nhiều quá tụi bạn nó khi dễ hoặc nó cho mình giả nai nên Lee lặng lẽ lắng nghe và quan sát. Cô gái vừa nói ấy bày ra bàn những hũ vitamin, collagen, glucosamine, protein…Trong bụng Lee thầm reo lên: À, thì ra “thực phẩm chức năng” là những loại này. Lúc bây giờ thằng Thọ nói với tụi bạn:

– Giờ xứ mình ai cũng mê “thực phẩm chức năng” coi nó như thuốc tiên. Người ta tin “thực phẩm chức năng” đem lại sự khỏe và đẹp nên chịu chi để mua. Ngoài ra người ta còn cuồng lên với “chè dưỡng nhan”, “gội đầu dưỡng sinh”, “điêu khắc chân mày phong thủy”…

Nói xong nó nốc vội hết ly cà phê rồi vội vàng đi trước, trước khi đi nó còn bảo thằng Tùng:

– Mầy nhớ đem theo hai cái “áo mưa phương tiện”, Sài Gòn mùa này chợt nắng chợt mưa, mầy ướt cũng không sao nhưng tao lo cho thằng bạn dziệt kiều ướt mưa Sài Gòn.

Nghe thằng Thọ khịa nhưng Lee cười thôi, giờ “trình’ chữ nghĩa của Lee không đủ để ăn thua đủ với nó. Thằng Thọ bước xuống tam cấp thì một chiếc BMW vô cùng bóng loáng trờ tới, đậu ngay trước cửa quán cà phê, tiếng máy êm ru. Thằng Tùng trầm trồ:

– “Con xe” “bế em về” này không dưới mười “tỏi”, nội tiền lo giấy tờ cũng hết vài chục “củ”, tiền “nuôi” “con xe” hàng tháng cũng vài chục “chai”, ngay cái vị trí nó bao để đậu xe trước quán cũng chục “xị” mỗi lần…

Lee thật sự “điếc”, không biết thằng bạn nói gì. Lee hiểu là giá tiền nhưng cụ thể bao nhiêu thì đành “bó tay chấm cơm”. Từ trong xe BMW bước ra một cặp đúng nghĩa “trai xinh gái đẹp” “chân dài, sáu múi”…Khách uống cà phê ai cũng nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, càng làm cho cả hai bước đi điệu đà thêm cứ như là đang đi trên sàn diễn thời trang. Thằng Tùng nói:

– “Diễn sâu” quá! Đời giờ toàn hàng “fa ke”, thật giả khó biết, nhìn thì “xịn mịn”. “sang chảnh như con cá cảnh”, “chất như nước cất” nhưng thực chất khó biết. Báo chí đưa tin nhiều cặp “xịn sò” vậy nhưng té ra toàn buôn “mai thúy”.

Lee buộc miệng:

– Buôn “mai thúy” là gái hả?

Cả bàn lại cười ngặt nghẽo, thằng Vân vỗ má Lee:

– Thằng bạn dễ thương gì đâu á! “mai thúy” không phải gái mà là ma túy, thuốc lắc… đó! Mới đây có bốn em chân dài làm tiếp viên hàng không xách “mai thúy” thuê cho trùm ma túy bị bắt quả tang. May là mấy em đó “con cháu các cụ cả” nên không bị tội, chỉ bị khiển trách “thiếu tinh thần trách nhiệm” nên được “hạ cánh an toàn”. Quan chức nói mấy cổ không có “động cơ không trong sáng”, “đạo đức trong veo” hà!

Thằng Vân nói xong, quay qua thằng Tùng:

– Mầy nhớ chở thằng Lee đi ăn “chè dưỡng nhan” quán chè A Xìn “ngon nhức nách”, quán có cô em gái “chân dài tới nách” con nhỏ tuy “xắc xéo” và “tinh tướng” nhưng “đẹp dã man”. Dân chơi thường ghé đó “ăn sập mặt”. Rảnh thì chở Lee đi “gội đầu dưỡng sinh” để nó biết mùi đặc sản quê mình. Nó ở bển lâu lâu mới dzìa nên giờ hổng kịp “đu trend”. Nếu nó muốn “tút tát” nhan sắc thì chở nó tới mấy tiệm “điêu khắc chân mày phong thủy”, nó sẽ đẹp trai hơn và làm ăn phát tài, “quất” một phát “điêu khắc chân mày phong thủy” chỉ vài “chai” chứ mấy, dziệt kiều nhiêu đó nhằm nhò gì!

Lee giơ hai tay kêu trời:

– Chắc tao phải học thêm một khóa bổ túc để nâng “trình” chữ nghĩa chứ giờ tao theo hổng kịp tụi bay!

Thằng Vân cười:

– Lo gì, chỉ cần mầy ở đây một thời gian ngắn là “trình” chữ nghĩa của mầy cũng sẽ như mọi người thôi, tha hồ “chém gió” hoặc trở thành “anh hùng bàn phím” như chơi.

Cả đám bạn cười thoải mái, Lee kể lại chuyện lúc sáng bị hai thằng côn đồ hỏi “biết bố mày là ai không?” khiến lũ bạn cười to hơn. Thằng Quang nhìn Lee:

– Vậy cũng còn may là nó chưa “tác động vật lý”, nếu nó “tác động vật lý” thì giờ này mầy ở trong bịnh viện hay lên phường “uống trà” để tường trình “sự cố” rồi.

Lee trầm ngâm một lát rồi nói trổng trơ:

– Chắc tao đổi vé máy bay, ở lại lâu sợ lên máu chịu hổng nổi rồi “tác động vật lý” linh tinh thì khổ.

Thằng Vân la to:

– Mầy “tào lao bí đao” dễ sợ, chuyện đâu còn có đó, ngôn từ “xịn sò” vậy mà bày đặt chịu hổng nổi! Dzìa bển làm gì có thức ăn đường phố “ngon nhức nách” tha hồ “ăn sập chợ”. Ở bển có gái đẹp “chân dài tới nách” nhưng làm gì có cái dzụ “hát karaoke mỏi tay”, ráng ở cho đủ ba tuần để “chữa lành” rồi dzìa bển cày, còn nhiều chuyện “cười tẹc ga” luôn chứ hổng phải “cười rô đa” đâu nha mậy!


Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0626

*Chú thích của người viết: Chữ trong “…” là ngôn từ hiện giờ rất thịnh hành ở trong nước


Grandparent's Day Celebration 2026 At Christ The King Church Bass Hill - Người Phương Nam


Chúa nhật vừa qua cha xứ họ đạo Bass Hill là Rev Patrick  chủ tế thánh lễ cầu nguyện và vinh danh ông bà. Sau buổi lễ, toàn thể giáo dân được khoản đãi một bữa Barbecue thịnh soạn. Khi chúng tôi tới nhà thờ là đã thấy ban cần vụ đang sắp đặt bàn ghế và chuẩn bị lò nướng với những mâm kebab và sausage ê hề. Tôi chụp vội vài tấm hình rồi vào xem lễ. Khi tan lễ, mọi người ùn ùn ra sân sắp hàng để nhập tiệc. Quang cảnh thật náo nhiệt, ai cũng hớn hở ăn uống nói cười, tôi rất muốn ở lại chung vui với bạn đạo nhưng con gái bận việc gấp về nên phải theo nó  đi về mà lòng tiếc ngẩn tiếc ngơ...  

Xin chia sẻ với quý bạn vài tấm hình xem vui.

Christ The King Church (Hình internet)

Hình FB

Ca đoàn nhí (Hình FB)


Sắp xếp (hình chụp)

Nhóm lửa (hình chụp)

Hình chụp

Hình chụp

Hình chụp 

Hình chụp

Hình FB

Hình FB

Hình FB

Hình chụp

Hình chụp

Hình FB

Hình FB


Mời click vào  Facebook để nghe các cháu hát chúc mừng ngày Ông Bà Nội Ngoại.

   
Người Phương Nam