Saturday, July 18, 2026

Người Học Trò Cũ - Tịnh Ý


Đang loay hoay với đống giấy tờ ngổn ngang trên bàn, tôi chợt nghe có tiếng gõ cửa. 

- Mời vào! –Tôi nói vọng ra. 

- Chào thầy. Nhờ thầy giải quyết dùm trường hợp của em học sinh này.Tôi không thể nào để em ấy tiếp tục ngồi trong lớp tôi được nữa. 

Cửa văn phòng vừa mở, soeur Régina vừa bước vào đã nói ngay một hơi dài với vẻ bực bội.  Soeur chưa kịp buông tay thằng bé mà tôi đoán chừng soeur đã nắm chặt và kéo xịch nó từ lớp của soeur ở cuối dãy về đây. Thằng bé lấm lét sợ hãi núp sau chiếc áo chùng to lớn của soeur. 

- Lại đây, làm gì mà trò cứ trốn sau lưng tui vậy? Ngang bướng như trò mà cũng biết sợ nữa à?

Thằng bé bị soeur đẩy tới trước bàn giấy của tôi, cúi gằm mặt xuống, mắt vẫn còn đọng mấy giọt nước mắt. 

- Em ấy phạm lỗi gì vậy soeur? Tôi mỉm cười hỏi. 

- Cả tháng nay trò ấy chưa lần nào chịu mặc đồng phục. Hai tuần trước tôi đã cảnh cáo sẽ đuổi trò ra khỏi lớp. Trò ấy hứa tuần sau, nhưng tuần sau cũng không có. Tôi mời phụ huynh nhưng ba mẹ trò đã không chịu đến lại còn trả lời như thách thức: Cô có cho học thì cho, không cho thì ở nhà. Họ không thể may đồng phục cho con được. 

Đưa mắt qua thằng bé, soeur nói tiếp, Tôi chưa bao giờ gặp một gia đình nào  như thế! 

Thằng bé đứng yên bất động. Mặt cúi gằm chừng như muốn dấu hết cái vẻ khổ não của nó. Đầu nó bù xù tóc rối che khuất cả mang tai. Mặt mũi lem luốc, chừng như đã mấy ngày chưa được lau rửa. Lại thêm chiếc áo nâu của nó. Chiếc áo bạc thếch hết cả màu nâu này  tôi đã thoáng gặp mấy lần trong sân trường. Màu nâu bạc ấy xen lẫn giữa màu trắng đồng phục của mấy trăm học sinh lúc thoáng, lúc hiện tưởng chừng khi nào cũng cố ý lánh khỏi tầm nhìn của tôi. 

Giờ đây thằng bé đang đứng trước mặt tôi, đau khổ, chịu đựng. 

- Thôi được, cám ơn soeur, soeur để em ấy ở lại đó cho tôi. Soeur về lớp kẻo các em khác đang đợi. 

- Tôi nhờ thầy giải quyết. Nhưng nếu không có đồng phục, tôi sẽ không cho em ấy vào lớp. Tôi đã nói trước học sinh cả lớp rồi. Trước khi quay ra cửa, soeur vẫn còn nhắc lại chắc nịch như vậy. 

- Được rồi, tôi sẽ tìm cách. 

Xếp lại mấy giấy tờ đang coi dang dở, tôi quay qua thằng bé: 

- Em khép cửa dùm tôi rồi vào đây. 

Thằng bé len lén ngước mặt nhìn tôi rồi bước ra khép cánh cửa phòng. Mắt nó không động đậy, vẻ mặt lầm lì dáng chừng đang chờ đợi sự la mắng hay trừng phạt của tôi. 

Tôi phá tan không khí nặng nề nảy giờ, hỏi nó với giọng thân mật hơn: 

-  Em tên gì? 

-  Chứng. 

-    Họ gì? 

-    Nguyễn. 

-    Tiếng thưa của em ở đâu? Em phải nói, thưa thầy em tên Chứng. 

-    Thưa thầy em tên Chứng. Nó lập lại như cái máy. 

-    Em mấy tuổi rồi? 

-   Dạ mười bốn 

- Ừ, phải biết dạ thưa như vậy. Nhà em ở đâu? 

 - Dạ ngoài An Gia, gần phá Tam Giang. 

-Sao em không mặc đồng phục? 

- Thưa thầy em không có. Nó vẫn cúi gằm mặt xuống, hai mắt nhìn vào khoảng không dưới gầm bàn. Hai tay hết vân vê chiếc nút áo lại buông thỏng thừa thãi chẳng biết dấu vào đâu. 

- Tại sao vậy? Áo trắng thì có đắt gì hơn áo màu đâu. Nhà trường đã thông báo từ hồi đầu năm mà? 

- Chú thím em không may được. Nó mếu máo dáng chừng sắp sửa khóc. 

Tôi hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của thằng bé, khi nghe nó nhắc đến chú thím thay vì cha mẹ nó. Tôi hỏi tiếp: 

- Em nói chú thím em không may áo cho em.Vậy ba mẹ em  đâu? 

- Chú là ba của em. Mạ em chết rồi. Thím là dì của em. 

- Dì ruột hay dì ghẻ ? 

- Dạ dì ghẻ. 

À ra thế. Tôi tự nhủ. Bây giờ thì tôi mường tượng được hoàn cảnh của thằng bé. Nó mất mẹ và đang sống với người dì ghẻ mà nó gọi là thím. Thím của nó không thể may cho nó một bộ đồng phục để nó đi học cùng chúng bạn. 


Thằng bé vừa dứt câu trả lời lại lấy tay áo quẹt mũi. Mười bốn tuổi nhưng trông nó lớn hơn so với những đứa bé cùng trang lứa khác.Với tuổi này đáng lẽ nó phải ngồi ở các lớp  đệ Lục, Đệ Ngũ, của bậc trung học rồi chứ sao còn ngồi lại lớp Ba. 

Chỉ chiếc ghế bên cạnh nó, tôi bảo : 

- Em ngồi xuống đi. Chú thím em nói thế nào, kể lại thầy nghe. 

Thằng bé thuật lại, nó đã hai ba lần xin chú thím nó may cho nó một bộ đồng phục. Chú nó thì  ậm ừ không quyết nhưng lần nào nó cũng bị thím nó chửi mắng. Không áo trắng, áo đen chi hết. Nhà nghèo, có được manh vải mặc đi học đã là may. Mi vô nói với mấy thầy cô như rứa ! 

Lần khác nó về kể cho chú nó biết, sœur Régina dọa đuổi, nếu tuần tới nó không có đồng phục, thì thím nó hét toáng lên : 

- Đuổi thì nghỉ ở nhà giữ trâu, mần ruộng. Cho học thì chớ, không cho thì thôi. Không thèm. 

Từ đó nó không còn dám nhắc đến chuyện áo trắng, quần xanh gì nữa cả. Đến trường bao giờ nó cũng cố ý đi thật trễ, đợi cả lớp xếp hàng xong sửa soạn vào lớp thì nó lách từ hàng rào trúc phía sau trường lẻn vào cửa sau của lớp học, để tránh các thầy cô và đội trực nhật. Ra chơi nó cũng chỉ dám lủi thủi ở sân sau chỗ gần nhà vệ sinh và rãnh nước thoát…nơi ít thầy cô qua lại. Thảng hoặc một đôi lần có thầy cô nào trông thấy, nó lập tức vụt chạy mất bóng ngay. Hơn mấy tháng nay, từ khi nhà trường yêu cầu các em mặc đồng phục, nó đến trường với tâm trạng con thú bị săn đuổi như thế. Ngay cả khi vào lớp, nó cũng cố ngồi co rúm khuất sau những đứa bạn có đồng phục, những mong sœur Régina sẽ không nhìn thấy. Khổ thân nó, nó là thằng bé lớn nhất lớp. 


Tôi ngồi nghe nó kể một hơi dài như trước đây nó chưa từng có dịp phân trần với ai như vậy. Trên nét mặt dại khờ pha lẫn đần độn của nó lại thóang lên chút tội nghiệp đáng thương. Nước mắt nước mũi chảy lòng thòng gần kín cả mặt nó. Nó mếu máo van lơn trong tiếng nấc nghẹn : 

- Thầy, thầy đừng đuổi em. Thầy nói với sœur đừng đuổi em. Em mà bị đuổi thì… 

Tôi không đợi nó nói hết câu đã chặn ngang : 

- Không, thầy không đuổi em đâu. Em cứ yên tâm. Em ra bể rửa mặt sạch sẽ rồi chuẩn bị vào học tiếp. Sắp đến giờ ra chơi rồi. 

Tôi mở tủ lấy cục xà phòng đưa cho nó và đẩy nó ra cửa. Tôi cũng muốn nó ra khỏi phòng lẹ trước khi nó thấy tôi không cầm được nước mắt. Tôi vốn là người dễ bị xúc động. 

                                                  **** 

Vừa thi xong Tú tài II, trong đầu tôi đã nghĩ ngay đến việc thi vào một ngành nghề gì khả dĩ nhanh chóng kiếm được đồng lương để sống đồng thời giúp chị tôi, vốn từ lâu đã vất vả lo lắng cho anh em chúng tôi ăn học.

Gia đình tôi vốn ở làng quê. Sau khi anh em chúng tôi học xong tiểu học, ba mẹ và các anh tôi bàn tính thu xếp cho chúng tôi tiếp tục học lên Trung Học ở  thành phố Huế, nơi đó có gia đình người anh cả của tôi. Những năm trước, phụ vào đồng lương lính ít ỏi của anh tôi, tháng tháng, ba mẹ tôi còn gởi, gạo, khoai, đậu, hay con gà con vịt phụ vào việc cơm nước cho anh em tôi. Mấy năm về sau, chiến tranh tràn lan khắp vùng quê, ba mẹ tôi chẳng những không thể cày cấy gì được nữa mà còn phải tản cư về Huế, sống cùng chúng tôi. Từ đó chị dâu tôi đã phải thu vén với đồng lương lính ít ỏi của chồng lo cho cả gia đình tám chín miệng ăn. Ai cũng thấy thật nan giải, khổ tâm, nhưng không còn con đường nào khác. Có lúc tôi an ủi chị. Chị gắng thêm thời gian, em học xong, đi làm có tiền sẽ phụ với chị. Chị tôi cười hiền hòa, không nói gì. Có thời gian thành phố Huế bị giới nghiêm vì sinh viên, học sinh đấu tranh, gạo Sài gòn không chở ra kịp, gạo miền quê không đem lên được, giá gạo tăng, chị tôi lo lắng ra mặt. Tôi lấy chiếc xe đạp cà tàng tìm cách đạp về chợ Văn xá, cách Huế chừng mười bốn cây số đong gạo rồi chở sang cho chị. Chị tôi mừng lắm, khen lấy khen để. Thấy chị mừng vui tôi đề nghị chị đong lại cho bà con trong xóm, để bà con vừa có gạo ăn, mình lại có chút lời, xong quay về mua thêm một chuyến nữa. Chị tôi vui vẻ nghe theo lời đề nghị của tôi. Tôi rũ cả đứa em gái cùng đi, để có thể mang thêm chừng mươi ký nữa. Xe đạp của chúng tôi chẳng tốt đã đành, lại phải tránh các chốt chận của cảnh sát vào ra thành phố…phần thì ngược gió, nắng Nam Lào…chuyến đi của chúng tôi khá vất vả nhưng hai anh em cứ vui vì kiếm được gạo cho gia đình, vừa giúp được chị tôi. 


Mùa Hè đó, sau khi thi đỗ Tú Tài, tôi có kết quả báo đỗ cùng lúc vào trường sư phạm và  cảnh sát. Tôi phân vân chưa biết chọn ngành nào, thì ba tôi khuyên : 

- Theo ý Cậu, con nên đi vào sư phạm. Nhà mình hợp với nghề thầy giáo hơn là nghề cảnh sát. 

- Nhưng học sư phạm, con phải cần đến hai năm, trong khi đi cảnh sát thì năm sau đã ra trường. 

- Biết vậy, nhưng thà chịu đựng thêm một năm túng thiếu còn hơn sau này con phải chịu đựng một nghề không hợp với con suốt đời. 

Ba tôi tìm cách động viên tôi bớt lo nghĩ về gia đình, thêm vào đó hình ảnh người cảnh sát dẹp biểu tinh, tranh đấu…trong mấy tháng trước đây cũng không làm tôi ưa thích gì lắm. Tôi quyết định vào trường sư phạm. 

Để có thể theo học sư phạm, buổi đầu tôi kiếm chân kèm trẻ cho một gia đình người anh họ. Con nhà nghèo, lại xa nhà tôi biết thân phận mình, nên thường tập tính chịu đựng. Anh chị cũng đối xử tử tế với tôi. 


Nhưng chiến tranh ngày ngày mỗi lan rộng, lính Mỹ có mặt khắp nơi trong thành phố. Họ thuê nhà sát ngay bên cạnh căn nhà của người anh họ tôi. Ngày ngày cả nhà gặp họ ra vào. Hello, morning… Đám trẻ vui mừng vì được nói tiếng Mỹ, được chocolat, được bánh kẹo. Chúng qua chơi nhà hàng xóm thường hơn và lúc nào về cũng mang theo chút gì đó khoe với gia đình. Bà chị họ tôi hài lòng lắm. Thỉnh thoảng bà cũng nhờ mua giúp ít hàng trong PX của Mỹ với giá rẻ mạt, giúp đổi dollar kiếm lời. Ai cũng hân hoan, vui vẻ, chỉ có điều tháng tháng, điểm của lũ trẻ trong thành tích biểu cứ tụt xuống dần dần. Người mẹ la mắng quát tháo mấy đứa con mà tôi lại thấy chột dạ. Tôi xin với anh chị dọn ra ở chỗ khác lấy cớ đi học gần trường hơn. Tôi dọn về ở chung với mấy đứa bạn. Ít lâu sau Thầy giáo Anh văn giúp tôi tìm ra được một việc làm trong cơ quan bảo trợ nhi đồng. Tôi mừng vô cùng. 

Nhưng niềm vui của tôi chưa được lâu thì được tin buồn từ gia đình gởi tới. Chị tôi đã mất. 


Thời gian không có tôi ở nhà, chị tôi vẫn tiếp tục đi xe đò về chợ Hương Cần buôn gạo kiếm lời. Một ngày nọ cuối tháng Ba năm Mậu Thân chị tôi bị đạn từ máy bay trực thăng ở bên kia sông bắn lạc vào giữa đám đông buổi chợ. Chị tôi bị thương nặng và chết khi đang mang thai hơn bảy tháng, bỏ lại bốn đứa con. Đứa lớn vừa hơn mười tuổi và đứa nhỏ mới lên ba. 

Bao nhiêu mơ ước của gia đình tôi, của tôi và của cả chị bổng chốc tiêu tan… 

Đêm đêm nằm trong phòng trọ với lũ bạn, tôi không thể nào ngủ được. Nằm nghe tiếng trẻ con của người chủ nhà khóc giữa đêm khuya và tiếng ru hời dỗ dành của mẹ nó mà nước mắt tôi chạy quanh. Tội nghiệp các cháu tôi, ai dỗ dành chúng những khi như thế này? Tôi trông ngày trông tháng cho mau đến ngày tốt nghiệp để được ra trường, để về Huế, để trở lại gia đình thay chị, thay anh chăm sóc ba mẹ tôi, chăm sóc các cháu tôi. 

                                                    ***

Tôi ra trường với thứ hạng khá cao, dầu thời gian qua tôi cũng bận rộn với việc kiếm tiền rất nhiều, ít khi có thì giờ cho bài vở. Có người đề nghị mua lại vị thứ của tôi với một số tiền khá lớn, để họ được về Huế, nhưng tôi dứt khoát từ chối, dù rằng tôi đang cần tiền, đang rất cần tiền. Nhưng cậu mạ và các cháu tôi đang cần sự có mặt của tôi. Tôi phải về. 

Tôi được bổ nhiệm về làm Hiệu trưởng trường này, ngôi trường của quận lỵ từ mấy tháng nay. 

Mười mấy thầy cô giáo, năm sáu trăm học sinh, ngôi trường nằm bề thế trong khu vực thị tứ của quận. Chiến tranh đã tàn phá hầu hết các xóm làng thôn ấp chung quanh, kể cả làng quê của tôi, nhưng khu vực thị tứ này vẫn bình yên, không thấy dấu vết của bom đạn trong khu vực thị tứ. Ngược lại, chỉ bước ra thêm mười thước, khỏi cổng làng thì đã đến vùng mất an ninh. Ngoài kia thỉnh thoảng lại nghe tin có năm ba Việt cộng đêm đêm lẻn về. 


Thật ngỡ ngàng cho tôi khi phải điều hành ngôi trường như thế này. Tôi là thầy giáo trẻ tuổi nhất trong trường, mới hơn hai mươi tuổi. Chỉ mấy tháng trước đây khi còn ở trường Sư phạm, tôi còn nghịch phá với bạn bè ngay trong giờ học. Thế mà giờ đây tôi phải chăm sóc cho hằng trăm học sinh. Tôi chưa biết bắt đầu như thế nào. Tôi hỏi ý kiến các thầy cô giáo cũ. Tôi họp phụ huynh và xin ý kiến của phụ huynh. Tôi xin ý kiến của ông Quận trưởng… Quận trưởng là một Trung tá người Bắc. Ông thẳng thắng, hoạt bát và đầy thiện cảm. Ngày đầu đến thăm trường, ông bảo tôi : Thầy cố gắng chăm sóc ngôi trường. Mấy năm nay chiến tranh liên miên, các em tản cư khắp nơi, việc học bị phân tán. Giờ tình hình đã khá, các em đi học đều đặn trở lại là dấu hiệu của địa phương có an ninh. Có khó khăn gì thầy cứ lên quận gặp tôi. Tôi sẵn sàng hỗ trợ thầy. 

Câu hỏi tôi đưa ra thật đơn giản. Quý vị khuyên tôi nên làm gì để nhanh chóng phục hồi sinh khí của nhà trường, nâng cao việc học của các em? Một trong những ý kiến được nhiều người đề nghị là cho các em mặc đồng phục. Đồng phục giúp thay đổi nhanh chóng bộ mặt nhà trường, giúp các em sớm vào nề nếp học tập. Mà quả thật như vậy, chỉ chừng vài tháng ngôi trường đã có hẳn một sinh khí mới mẻ. Sân trường với hàng trăm học sinh áo trắng quần xanh tung tăng đùa giỡn toát lên khung cảnh thanh bình yên ổn của thị trấn miền quê. Các thầy cô giáo vui vẻ hài lòng, học trò hãnh diện, phụ huynh, chính quyền cũng ngợi khen. Tôi cũng thấy vui lây. 

Thế mà vẫn còn lại thằng Chứng, vẫn ương bướng không chịu mặc đồng phục. Chú thím nó lại còn tỏ vẻ bất cần, cho học thì tốt, không cho thì ở nhà giữ trâu, mần ruộng. Không áo trắng áo đen chi hết. 

Thằng bé ra khỏi phòng, tôi vẫn còn ngồi yên lặng. Ở đâu lại có người nói năng ngang ngược như vậy? Bà con ở thôn quê tuy rằng ít học nhưng xưa nay rất kính trọng các thầy cô giáo, ai cũng muốn cho con cái mình được đi học, nhất là bà con vùng ngũ xã, nổi tiếng lễ nghĩa này. Chỉ có thím thằng Chứng mới nói như vậy. Nếu đó là mẹ ruột của Chứng, liệu bà có nói như vậy không? – Không thể nào. 


Mẹ già như chuối ba hương…Thằng Chứng mất mẹ, nó thiếu chuối, thiếu đường, thiếu vắng tất cả những dịu ngọt của người mẹ cho nó. Hoàn cảnh của nó cũng là hoàn cảnh mấy đứa cháu của tôi. Nó may mắn hơn một chút vì cha nó vẫn còn bên cạnh nhưng ông ta cũng chỉ biết ậm ừ…Đuổi học nó vì thiếu chiếc áo trắng? Lẽ nào tôi lại gây thêm niềm đau cho nó. Tiếng van lơn của nó lẩn quẩn trong đầu tôi. Xin thầy đừng đuổi em, thầy xin với sœur đừng đuổi em, tội nghiệp…Ai lại đuổi một học sinh vì nó không sắm nổi đồng phục? Nhưng để nó đi học mỗi ngày với chiếc áo nâu bạc màu giữa rừng áo trắng thì coi làm sao? Cả sœur Régina nữa, chắc chắn sœur sẽ không chịu để lớp sœur mất điểm thi đua so với các lớp khác. 

Tiếng kiểng báo hiệu giờ chơi vừa đánh xong, tôi đã thấy bóng sœur Régina trước mặt. 

- Thầy định cho trò Chứng tiếp tục ngồi học à ? Thầy làm vậy thì còn gì là kỷ luật nhà trường? Tuần trước chính thầy nói dưới sân cờ, em nào không có đồng phục thì không được vào lớp, thế mà bây giờ thầy làm vậy. Mai một các em khác bắt chước như nó thì nhà trường giải quyết thế nào ? 

Sœur nói một thôi dài không cần câu trả lời của tôi. Tính sœur thường vậy. Tôi mỉm cười nghĩ bụng, may mà sœur đi tu. 

- Thằng Chứng sẽ có đồng phục. Lát nữa nó sẽ vào lớp với bộ đồng phục. Tôi cắt ngang lời sœur và nói rành mạch. 

Sœur chưng hửng, yên lặng như chưa tin những gì tôi đang nói. Các thầy cô giáo khác cũng đang lần lượt về văn phòng nghỉ giải lao, trò chuyện. Thấy không khí có vẻ hơi khác thường ai đó hỏi nhỏ sœur việc gì đã xảy ra. Đợi sœur trả lời xong, tôi mời mọi người ngồi, tự châm cho mình chén trà, rồi tiếp tục:

 - Thằng Chứng mất mẹ, ở với người dì ghẻ. Dì của nó không thể sắm đồng phục cho nó. Nếu vì đồng phục mà mình đuổi học nó là không phải. Một đứa trẻ mất mẹ thiệt thòi đã quá lắm rồi. Chúng ta không để nó phải thất học. 

Mọi người im lặng một chút. Một thầy giáo già lên tiếng trước : 

- Thầy Hiệu nói đúng. Nó đã mất mẹ thì mình phải châm chước cho nó. 

- Nói vậy bây giờ mình cứ để cho nó mặc gì tùy ý à ? Một ai đó hỏi theo. 

- Không, tôi đang nhờ bác cai trường ra chợ mua cho nó bộ đồng phục. Số tiền đó một nửa tôi chịu, một nửa xin phép các anh chị trích quỹ hiệu đoàn. 

- Tôi đề nghị khỏi trích quỹ, tôi xin ủng hộ một trăm. Cô giáo lớp Nhất, người bạn cùng trường Sư phạm với tôi lên tiếng. 

- Tôi cũng vậy. Tôi cũng vậy. Hết cô giáo này đến thầy giáo khác đưa tay tình nguyện đóng góp phần mình để mua sắm đồng phục cho thằng Chứng. Số tiền gom được đủ để sắm hai bộ đồ. Thầy giáo lớp Tư lại tình nguyện hớt tóc cho nó. Không khí trong phòng rộn rã hẳn lên. Tôi quay mặt ra cửa sổ để dấu niềm cảm xúc trong lòng. 

 Hai tuần sau, soeur Régina từ Huế về, chẳng biết đã xin ở đâu trên đó, một cặp đầy bút chì, bút màu, thước kẻ, tập…Một học sinh khá giả cũng chỉ sắm đến thế là đủ. 


Thằng Chứng từ đó học hành khá hẳn lên. Nó chẳng còn len lén cúi gằm mặt khi gặp thầy cô trong trường nữa. Gặp ai nó cũng mở miệng cười toét, em chào thầy, chào cô. Thầy giáo lớp tư cắt ngắn đầu tóc của nó khiến nó ra vẻ lớn hơn. Nó được bầu làm trưởng lớp. 

Mỗi buổi sáng trước giờ chào cờ, tôi gặp nó đứng đầu hai dãy học sinh lớp ba, dõng dạc hô lớn: Tất cả chú ý. Nghiêm ! Đàng trước, thẳng! Nó có vẻ sung sướng và hãnh diện lắm. Đám học trò cùng lớp răm rắp làm theo hiệu lệnh của nó. Tôi mỉm cười nhìn nó khích lệ. 

Năm sau nó lên lớp Nhì, năm sau nữa nó lên lớp Nhất. Mùa Hè đến, nó tìm tôi nói lời cảm ơn. Nó lí nhí trong cổ họng, khác hẳn với vẻ láu táu lâu nay. Tôi hỏi nó : Em có định thi lên Trung học không ? Nó cúi mặt như dấu nổi buồn một chút rồi ngẩng đầu lên trả lời ngay. Thưa thầy không. Em lớn tuổi rồi, em phải ở nhà phụ chú thím em. Các em của em còn nhỏ. 

Tôi an ủi nó: Thôi đừng buồn, lớn rồi, không chừng vài năm sau lại có vợ, có con ! 

Tôi cũng chỉ lưu lại ngôi trường đó sau thằng Chứng một năm. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, tôi được thuyên chuyển về một trường trung học ở Sàigòn. 

Giã từ ngôi trường đầu tiên trong đời thầy giáo của mình, lòng tôi buồn da diết. Tôi đã sống những ngày thi vị và đầy ắp tình cảm tại ngôi trường quê đó. Những đồng nghiệp của tôi, học trò của tôi và cả phụ huynh nơi đó đã dành cho tôi nhiều thân thương hơn bất cứ nơi nào khác trong thời gian gần hai chục năm dạy học của tôi. 

Tôi chia tay và bặt tin thằng Chứng từ đó. 


Mười năm sau, trong chuyến nghỉ hè về quê thăm lại gia đình, tôi có dịp ghé thăm ngôi trường đầu tiên đó. Những bạn cũ ngày xưa của tôi không còn ai. Có người đã chết. Có người đã nghỉ dạy hoặc buộc phải nghỉ dạy. Một vài người khác, nay đã thuyên chuyển về đâu đó, một địa danh xa lạ, tôi chẳng thể nào gặp lại. 

Tôi đứng lặng giữa sân trường cũ một mình. Hàng dương liễu cằn cỗi hơn trước nhưng vẫn đong đưa giữa gió chiều của vùng quê miền biển. Cây phượng già còn sót lại vài chùm hoa đỏ ối, lẻ loi. Mấy bụi dâm bụt trồng dọc theo các bậc cấp khô héo vì thiếu chăm sóc. Nắng chiều giữa sân trường oi ả lạ thường. Không có ai quen biết, không một ai ! Tôi như người xa lạ. Căn nhà của bác cai trường cũng đã khác hẳn. Bác ấy nghe đâu đã mất cách đây khá lâu. Nhớ ngày nào mỗi lần tôi về tới trường, chỉ trong vài ba phút, bác đã châm cho tôi một bình trà nóng ngon lành. Anh Hiệu dùng trà cho ấm. Bác gọi tôi như thế. Không là thầy mà là anh. Không gọi tên mà gọi chức vụ. Tuy vẫn kính trọng nhưng lại rất thân thương. Bác gái là người lo bữa cơm cho chúng tôi. Hằng tuần có khi tôi phải ngủ lại bốn năm đêm ở nhà bác. Nửa đêm gần sáng, ai đó kéo chiếc mền nhè nhẹ phủ kín vai tôi. Mở mắt hé nhìn lại là bác! Con trai bác có người lớn tuổi hơn tôi. 


Người cai trường mới là một anh bộ đội phục viên còn trẻ. Anh ta bị thương ở cánh tay. Thấy bóng tôi lui tới ngoài sân trường, anh ta bước về phía tôi chào hỏi : 

-Thầy về thăm trường? 

- Vâng, xin lỗi anh là… 

- Dạ, em là bảo vệ ở đây. Xin lỗi thầy là thầy… 

- Vâng, sao anh biết tên tôi. 

- Em ngày trước cũng là học sinh của trường. Ngày thầy về làm Hiệu trưởng, em đã nghỉ học, nhưng em biết thầy. 

Tôi nói năm ba chuyện với anh bảo vệ, hỏi thăm tin tức một vài người quen, dần dà câu chuyện quay về cánh tay bị thương của anh. Anh cho biết anh bị thương vào ngày nọ, tháng nọ, khi anh trên đường rút quân về An Gia, làng quê của anh.

Ký ức dẫn tôi nhớ lại tên làng của người học trò cũ, Nguyễn Chứng. Phải rồi, quê Chứng cũng ở làng An Gia, gần phá Tam giang… 

Tôi hỏi ngay anh ta : 

- Quê anh ở An Gia, anh có biết Nguyễn Chứng không ? 

- Dạ biết, nhưng nó chết rồi, chết hồi bảy lăm lận. 

Nghe tôi hỏi chuyện về Chứng, anh ta mời tôi vào nhà uống nước rồi anh thong thả kể chuyện. 

Thầy biết thằng Chứng chết trước ngày giải phóng, chết tại chỗ này. Anh đưa tay chỉ xa xa về phía hàng rào của ngôi trường. Cái chỗ mà ngày xưa Chứng thường chạy băng từ ngoài vào lóp học để tránh các thầy cô. 

Toán quân của tụi em được lệnh nằm chờ tấn công quận lỵ. Mãi gần sáng, thì có lệnh cho rút lui vì các đơn vị khác chưa tập kết kịp. Chứng trước khi rút ra vẫn ấm ức chưa vào thăm được lớp học cũ chỉ cách không đầy năm thước. Nó đánh liều, tao chỉ muốn vào nhìn cái lớp cũ một chút thôi. Vừa nói vừa chạy băng hàng rào. Chưa kịp vào đến lớp học thì đã nghe tiếng lựu đạn nổ. Nó chết ngay bên hàng rào… 

- Chứng đi bộ đội lúc nào ? 

- Dạ, bảy ba… 

Anh bảo vệ vẫn chầm chậm kể chuyện bên tai, nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa. Trước mắt tôi lảng vảng bóng hình thằng Chứng nằm sóng sượt nơi hàng rào của trường cũ. 

- Mời thầy dùng nước. 

Tôi bừng tỉnh, gật đầu: 

- Cảm ơn, cảm ơn. 

Tôi uống vội ly nước rồi chào ra về. Ngang qua sân trường tôi nhìn lại mấy dãy phòng loang lổ màu vôi cũ. Màu vôi từ mười mấy năm trước, khi tôi còn ở đây. Hàng dương liễu vẫn thì thầm, buồn bã. 


Vang vang trong nắng chiều tháng bảy, tôi nghe đâu đây còn tiếng hô dõng dạc của thằng Chứng trước sân trường đầy học sinh đứng thẳng tắp trong màu đồng phục áo trắng quần xanh: 

Tất cả nghiêm ! Đằng trước, thẳng !  

Trời tháng Bảy xứ Huế nắng gắt hơn dạo nào. 


Tịnh Ý 

Songs They Could Not Kill@“NHỮNG BÀI HÁT Bất Diệt ”(Official)lyrics

Quá Đúng !


Kim Duncan chuyển

Mỹ Là Quốc Gia Đăng Cai World Cup Đông Và Vui Nhất Lịch Sử Cùng Nhiều Kỷ Lục Mới

Người hâm mộ Mỹ tại kỳ World Cup đông vui nhất trong lịch sử. (Hình: Alex Grimm/Getty Images)


ZURICH, Thụy Sĩ (NV) – Thống kê mới nhất từ FIFA vừa công bố đã ghi nhận Mỹ là quốc gia đồng đăng cai World Cup đông vui và nhộn nhịp nhất trong lịch sử bóng đá.

Dù World Cup 2026 vẫn còn diễn ra hai trận đấu tranh hạng ba giữa Pháp và Anh tại Miami và trận chung kết giữa Tây Ban Nha với Argentina tại New York nhưng ban tổ chức và các bộ phận phụ trách số liệu của FIFA đã xác nhận đây là kỳ World Cup vượt trội về mặt khán giả và các con số đáng chú ý khác.


Theo thống kê tạm thời tính đến thời điểm này, World Cup 2026 diễn ra 102 trận đã thu hút hơn 6.7 triệu người đến sân, bình quân mỗi trận có 65,600 khán giả.

Một con số chưa từng có trong lịch sử gần 100 năm World Cup. Cụ thể giai đoạn vòng bảng với 72 trận đấu có số liệu 4.66 triệu người đến sân cao hơn rất nhiều so với kỷ lục cũ cũng tại Mỹ là World Cup 1994 có 3.5 triệu khán giả đến sân xem giai đoạn vòng bảng.

Qua những con số trên FIFA cũng ghi nhận Mỹ chính là quốc gia đăng cai World Cup đông, vui nhất lịch sử với USA 1994 và World Cup 2026 trong vai trò đồng đăng cai.

Trong số những trận đấu đã diễn ra có tám trận thu hút hơn 80,000 khán giả và điều này khẳng định cơ sở vật chất cũng như năng lực tổ chức sự kiện đáng nể của các quốc gia Bắc Mỹ đặc biệt là nhiều trận diễn ra trên những sân bóng hiện đại của Mỹ.

Trong số các trận đấu đã lên lịch, những trận được người hâm mộ yêu cầu mua vé nhiều nhất là trận Bồ Đào Nha-Colombia tại Miami, trận chung kết trên sân Metlife tại New York và trận Mexico-Hàn Quốc tại Guadalajara, Mexico.

10 quốc gia có lượng người hâm mộ mua vé nhiều nhất lần lượt là Mỹ, Canada, Mexico, Anh, Đức, Colombia, Brazil, Argentina, Úc và Pháp.

Ngoài ra số lượng người không có vé đến sân nhưng tham dự các lễ hội tại Fan FEST được tổ chức tại các thành phố đăng cai đã thu hút hơn 5.5 triệu lượt người tham dự chỉ tính riêng trong giai đoạn vòng bảng.

68,324 khán giả đến sân Lincoln, Philadelphia, Pennsylvania trong trận Paraguay-Pháp. (Hình: Al Bello/Getty Images)


Lượng người xem TV World Cup 2026 cũng liên tục phá kỷ lục. Ở Mỹ, trận khai mạc giữa Mexico-Nam Phi thu hút 7.2 triệu lượt xem truyền hình, và trận Brazil-Morocco thu hút hơn 10 triệu lượt xem.

Các số liệu kỹ thuật số cũng rất ấn tượng, với 130 triệu lượt khách truy cập vào trang chủ FIFA.com (tăng 26% so với World Cup Qatar 2022); 30 triệu người dùng trên ứng dụng chính thức (tăng 130%); 39 triệu người theo dõi mới trên mạng xã hội; 17 tỷ lượt hiển thị; 1 tỷ lượt tương tác và 11 tỷ lượt xem video.

TikTok là nền tảng thống trị của World Cup năm nay, khi FIFA có thêm 16 triệu người theo dõi mới. Lượng tìm kiếm từ khóa về “World Cup” tại Mỹ tăng hơn 300%. Nội dung được xem nhiều nhất là bàn thắng của Lionel Messi vào lưới Algeria, thu hút 53 triệu lượt xem trên nền tảng này. (Nguyễn Hưng)


Anh Phước chuyển

Về Nơi Gió Cát - Đỗ Công Luận

Câu Chuyện Đại Dương Trong Lòng Con Ốc Nhỏ - Trần Khắc Trường

 

Tối nay, vợ chồng tôi cụ bị đồ đạc vào bịnh viện thăm con gái sắp sanh. Ngồi phía trước phòng cấp cứu, tôi thấy một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi với vẻ mặt khắc khổ, lo lắng và luôn thấp thỏm nhìn vào trong.

Tôi đến gần ông bắt chuyện:

- Anh chờ người nhà sanh à? vào phòng lâu chưa anh?" 

Người đàn ông ấy trả lời:

- Dạ, con gái tôi vào cũng được 6 tiếng đồng hồ rồi, nhưng chưa thấy bác sĩ thông báo gì?"

Tự nhiên trái tim tôi thắt lại, cũng chẳng hiểu lý do gì, có lẽ vì bất ngờ, khi thấy hình ảnh một người cha đưa con mình đi sinh.


Tôi lại tò mò và hỏi:

- Người nhà không có ai là phụ nữ hả anh? Vì anh là đàn ông, chăm con gái sinh rất bất tiện.

Người đàn ông ấy cúi đầu xuống thấp một chút, và giọng cũng nhỏ đi:

- Mẹ nó chẳng may mất sớm, chị gái nó lại có chồng phương xa, tôi một mình nuôi con nên nhà cũng neo đơn. 

Tôi lại buột miệng hỏi:

- Vậy cha đứa bé đâu anh?


Anh mỉm cười nhẹ, trên gương mặt đầy nếp nhăn và nhân từ của một người cha, rồi nói:

 - Con gái tôi nhẹ dạ, chồng nó bỏ đi mất biệt, khi hay tin con tôi có thai!

Người đàn ông nói tiếp:

- Nghe đâu thằng chồng nó đã có người phụ nữ khác, con gái tôi dại khờ nên đành chịu, nhiều lần nó đòi chết, tôi khuyên nhủ nó và nói nó cố gắng sinh con, tôi sẽ ráng làm để nuôi mẹ con nó.

Tự nhiên khoé mắt tôi cay cay, không cầm được lòng, tôi hỏi anh tiếp:

- Anh làm nghề gì? Rồi sinh sống ở đâu?

Anh trả lời:

- Dạ, tôi làm bốc xếp ở Cảng Sài Gòn, thời gian rảnh chạy xe ôm kiếm thêm, nhà ở quận 4, con gái tôi làm công nhân xí nghiệp may. 

Tôi im lặng vài phút, nhìn vào giỏ đồ bên dưới chân của anh, nó nhỏ gọn lắm, rồi quay sang nhìn cái vali cụ bị đồ đạc cho con gái mình, tự nhiên tôi xót xa và thương quá.


Rồi bác sĩ kêu tên con gái tôi, vợ chồng tôi vội chạy lại, mới hay thằng cháu tôi nó vẫn chưa chịu ra đời và bác sĩ lại cho về nhà. 

Tôi chào tạm biệt anh, cũng chẳng kịp có món quà nào cho con gái và cháu của anh, tôi chỉ vội lấy trong vali con gái mình vài món đồ, nghĩ sẽ cần cho con gái anh và một ít quà nhỏ, cuộn vào túi đồ, để anh có chi phí trang trải cho những ngày ở bịnh viện.


Anh từ chối không nhận, tôi thuyết phục anh không được. 

Đến khi tôi cầm cái túi lại và nói:

- Thứ nhất, đây là món quà tôi tặng cho con gái và cháu của anh, nó không phải món quà của anh, vì thế anh đừng vì lòng tự trọng mà không nhận cho con cháu mình. Thứ hai, tôi cảm ơn anh đã cho tôi thấy được tình cảm và sự bao dung của người cha, và cảm ơn anh vì đã là người tử tế trong cuộc đời này. Nếu anh không nhận thì xem như anh phụ lòng tôi.


Nói xong, tôi quay lưng bước đi, anh vội kêu tôi lại và nói:

- Dạ, tôi cảm ơn anh, anh cho tôi thông tin, sau này tôi nói con gái tôi đi làm, trả ơn lại cho anh.

Tôi cười và trả lời:

- Sẽ có cuộc đời trả lại cho tôi sau, còn bây giờ thì anh nhận món quà này và cầu chúc cho hai mẹ con cháu ấy được mẹ tròn con vuông, chúc anh luôn khoẻ mạnh, để che chở cho cuộc đời của con và cháu mình.

Rồi bước lên xe ra về, chẳng biết bao giờ đủ duyên gặp lại người đàn ông ấy, nhưng tôi biết mình đã đủ duyên để thấy được một bức tranh đẹp trong cuộc sống này. 

Chúng ta vẫn thỉnh thoảng nghe câu nói "Cha không hoàn hảo nhưng luôn yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!" Và có một nghịch lý, chúng ta rất dễ nói lời yêu thương ai đó, ngoại trừ cha của mình.

Thiết nghĩ cô gái trong phòng sinh ấy, dù có đang trải qua những tổn thương đau lòng, khi đối diện với những cơn đau thập tử nhất sinh, vì phải một mình vượt cạn và thiếu vắng bóng dáng của người cha đứa bé. Nhưng điều đó có xá chi, khi bên cạnh cô gái ấy, giờ đây chính là tình yêu thương vô bờ bến của người cha vĩ đại trong cuộc đời mình. 

Có một tình thương chẳng bao giờ nói mãi mãi, nhưng nó luôn tồn tại từ khi chúng ta sinh ra, đến khi lìa xa cõi đời, chính là tình mẫu tử và phụ tử của cha mẹ dành cho chính mình.

Ngồi trên xe viết lại khoảnh khắc đẹp của tình phụ tử này, trên đường từ bịnh viện về nhà. 

Tôi lại thấy tối nay Sài Gòn đẹp thật.

 

Trần Khắc Trường

Xã Stress


Đã Bảo Đừng Đùa Dai Với Vợ 

Có một người đàn ông rất tự hào vì mình có sáu đứa con, đến mức ông nhất quyết gọi vợ là “mẹ của sáu đứa.”

Người vợ thì cực ghét cái tên đó và đã nhiều lần yêu cầu chồng đừng gọi như vậy nữa. Nhưng ông chồng rất bướng bỉnh và rất hãnh diện vì có sáu người con.

Một buổi tối nọ, họ đi dự tiệc công ty của ông chồng. Đến gần giờ phải ra về, ông chồng đứng từ bên kia căn phòng gọi lớn sang vợ:

— “Mẹ của sáu đứa ơi, em sẵn sàng về chưa?”

Bực mình vì câu hỏi đó, người vợ đáp lại:

— “Một phút nữa thôi, bố của bốn đứa!” 😆


Làm Theo Lời Chủ

Hung Chow gọi đến công ty… 😄

Hung Chow gọi điện đến chỗ làm và nói:

— “Ông chủ ơi, hôm nay tôi không đi làm được. Tôi bệnh nặng lắm. Tôi đau đầu, đau bụng, chân cũng đau nữa, tôi không đi làm đâu.”

Ông chủ đáp:

— “Nghe này Hung Chow, hôm nay tôi thật sự cần anh. Mỗi khi tôi cảm thấy như vậy, tôi đến gặp vợ tôi và bảo cô ấy ‘giúp đỡ’ một chút. Xong là tôi thấy khỏe ngay và đi làm được. Anh thử xem.”

Hai tiếng sau, Hung Chow gọi lại:

— “Ông chủ, tôi làm đúng như ông nói và giờ tôi khỏe re rồi. Tôi sẽ đến công ty sớm thôi… Nhà ông đẹp ghê!” 😆

 

Say Hết Biết

Paddy đang ngồi trong quán rượu địa phương, uống tới bến để quên hết mọi chuyện trên đời. Anh bartender vốn cũng là bạn thân của gia đình liên tục nhắc:

— “Thôi đủ rồi Paddy, về nhà đi!”

Cuối cùng, sau thêm vài ly “cuối cùng thật sự”, Paddy tuyên bố:

— “Tôi về đây!”

Rồi lập tức té lăn khỏi cái ghế bar cao và lê mình ra cửa.

Nằm úp mặt ngoài lề đường, anh gọi được một chiếc taxi, khó khăn lắm mới mở được cửa xe rồi bò được vào ghế sau. Trên đường về, Paddy cứ nghêu ngao hát mấy bài chẳng ai hiểu nổi.

Đến nhà, anh lăn khỏi taxi, loạng choạng bò qua bãi cỏ, mở hé được cửa chính rồi nằm vật ra bất tỉnh ngay ngưỡng cửa.

Hôm sau, vì bartender cũng là bạn tốt nên ghé qua xem tình hình. Thấy Paddy nằm ngửa ngay cửa nhà, ông hỏi:

— “Paddy, tối qua cậu say lắm phải không?”

Paddy đáp:

— “Ừ… nhưng tôi đâu nghĩ là mình say đến mức đó. Sao ông biết?”

Bartender trả lời:

— “Vì cậu để quên xe lăn ở quán.” 😆

 

Kim Hoa Bà Bà chuyển

Friday, July 17, 2026

Lương Y Của Người Bên Kia Chiến Tuyến - Phạm Tín An Ninh

Xin được  đăng lại cuộc gặp giữa anh Bộ đội Bắc Việt và vị Bác sĩ Quân y VNCH.

Ngày đó, trong trận đánh ở Thành Cổ Quảng Trị, Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, lúc đó anh Phạm Hùng Phong mới 19 tuổi đã bị thương nặng, có nguy cơ bị cắt bỏ hai chân và có thể mù mắt. Sau đây là câu chuyện của anh Phong kể lại với anh Vinh Nguyễn và Thọ Nguyễn.

“Phong bị trúng 2 mảnh đạn, một mảnh vào đầu, một mảnh xuyên thái dương vào sau mắt phải, ngất đi. Do gãy 2 chân bởi đạn AR15 và nằm cạnh cửa hầm, không chạy được… Khi tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trong một chiếc lều bạt của Thủy quân lục chiến (TQLC). Mấy người lính nói giọng miền Nam và giọng Huế đang lao xao quanh anh và cho anh uống nước. Một người lính đeo túi cứu thương cắm phập mũi kim vào vai anh để tiêm 1 liều chống uốn ván, rồi tiến hành băng bó các vết thương. Họ nói trong khi lục soát trận địa, thấy anh còn thoi thóp thở, họ đã khiêng anh về đây. Có lẽ quân Bắc Việt tưởng anh đã chết nên đã bỏ lại. Sau này gia đình anh còn nhận được “Giấy báo tử là anh đã hy sinh ở mặt trận phía Nam”. 

Sau khi bị thẩm vấn qua loa, anh khai là Binh nhì thuộc Trung đoàn 48, F320B, họ đưa anh lên xe tải cùng 1 số tù binh khác và chở về Huế. Trong số tù binh đó anh nhìn thấy khoảng 10 đồng đội cùng C1 E48, có cả Đại đội trưởng Mai người Hải phòng, Trung đội trưởng Đông, và cậu Sơn cùng đơn vị huấn luyện… Nhưng tất cả đều khai là lính mới và được bổ sung vào Thành đêm qua nên không ai biết ai cả. 

Xe TQLC (Thuỷ Quân Lục Chiến) chở anh vào nằm ở Bệnh viện Nguyễn Tri Phương 2 ngày, thấy vết thương khá nặng, họ lại đưa anh ra sân bay Phú Bài tải thương về Đà nẵng. Trên chiếc máy bay C130, các Bộ đội Bắc Việt bị thương nặng không ngồi được, nên ghế ngồi đã được tháo hết, khoang máy bay được cải tạo thành những giá để cố định băng ca, có 5 tầng giá như vậy. Băng ca với thương binh được đẩy vào theo đường ray, rồi xếp lên các giá nằm ngang như xếp sách trong thư viện. 

Hạ cánh xuống sân bay Đà nẵng, trong khi chờ xe tải ra chở đi, anh tò mò ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Đúng là 1 thế giới khác hẳn, ồn ào ầm ĩ, đầy ngập vật chất và kỹ thuật hiện đại…… Xe tải nhà binh chở anh về Tổng y viện Duy Tân điều trị. Đó là 1 Quân y viện rất lớn, chủ yếu điều trị thương binh VNCH, nhưng cũng có một khu dành riêng để điều trị thương binh tù binh Bắc Việt. Khu vực này có Quân cảnh canh gác, còn lại thì không có gì khác biệt trong cách đối xử. Các anh được hưởng quy chế Tù binh của Liên Hợp Quốc, 1 USD/ngày, còn các chế độ bệnh viện, thuốc men, ăn uống… thì cũng như Thương binh VNCH vậy.

Trong thời gian điều trị ở Tổng y viện Duy Tân (Đà Nẵng). Ở đó, các thương bệnh binh Bắc Việt được điều trị trong một khu riêng có hàng rào thép gai, do quân cảnh canh gác. Nhưng chiều chiều, các thương binh VNCH vẫn kéo đến bên hàng rào bắt chuyện với các tù binh Việt Cộng và họ hay mang thuốc lá cho các anh. Anh Phong và nhiều anh em tù binh khá ngỡ ngàng trước sự thân thiện của những người đồng bào từ phía bên kia. Chân anh Phong bị gẫy nên phải bó bột, người ta còn khoét 1 lỗ để thay băng cho vết thương phần mềm ở cẳng chân. Bác sỹ Quân y chăm sóc anh Phong tên là (BS) Khánh. Ông đã làm tất cả để anh không bị cưa chân và khoét mắt“. (Vinh Nguyễn lưu bút) Đây là những hình ảnh đã lưu lại trong ký ức của anh Phạm Hùng Phong suốt mấy chục năm qua: 

Những ngày nằm đó điều trị (khu điều trị thương binh là tù binh nằm cuối dãy nhà, tách biệt với khu điều trị thương binh VNCH) tôi nhớ là khoảng ba tháng trời.”Chiều nào nhìn qua cửa sổ tôi cũng thấy Bs Khánh đi về. Lúc này ông đã cởi bỏ áo blouse trắng và mặc bộ quân phục có mấy bông mai trên ve áo. Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh ông leo lên chiếc Vespa Sprint chạy đi”. Hình ảnh đó theo anh Phong mãi, anh nhờ bạn bè, người quen dò hỏi tin tức Bs Khánh nhưng vô vọng. Anh Phong cũng đã nhờ bạn bè FB tìm hộ bác sỹ Khánh và nghe nói đang định cư bên Mỹ. 

Vào năm 2010, anh đã sang Mỹ và tìm đến Quận Cam dò tìm Bác sỹ Khánh để tri ân. Nhưng tiếc thay, đáy biển mò kim, không thể nào tìm được – Tất cả chúng ta ở đây, ai cũng mong cuộc hội ngộ này xảy ra !Khi nghe câu chuyện này, năm 2019, mình đã đăng lại và cũng dò hỏi một số người quen có cha là sĩ quan VNCH với hy vọng có ai đó biết ông Bác sỹ Quân y tên Khánh. Nhưng thật thất vọng. 

Cho đến cách đây vài ngày, khi anh Phong nhờ mình đăng thông tin “Tìm người anh họ hiện sống ở Mỹ” thì may mắn thay, có một người giúp kết nối với Bs Khánh.Vậy là sau 53 năm có duyên gặp gỡ và cũng khoảng hơn 30 năm tìm kiếm, cuối cùng anh Bộ đội có gương mặt thư sinh như trong ảnh đã gặp lại vị ân nhân của mình để bày tỏ lòng biết ơn vô hạn. (Nguyễn Thọ lưu bút).

Tối qua, anh Phong đã gặp Bs Khánh qua điện thoại. Do sức khoẻ của Bác sĩ không được tốt, anh Phong đã nhắn tin và nhờ Chị (vợ của BS Khánh) đọc cho ông nghe. Anh viết:“Em kính chào anh Khánh, cựu bác sỹ tổng y viện Duy Tân – Đà nẵng, anh chắc không thể nhớ hết các bệnh nhân cựu quân nhân VNCH dịp mùa hè đỏ lửa 1972 mà anh đã cứu chữa, càng không thể nhớ đến “thằng tù bình VC” bị gãy 2 chân và hư 1 mắt là em… Em vẫn nhớ như in hằng sáng, anh đi thăm khám cho các bệnh nhân tù binh rất tận tình, chu đáo, vết thương chân (gãy 2 xương) phải khoét 1 ô bột ở cẳng chân để thay băng hằng ngày, anh còn phát hiện 1 con mắt của em bị hư do mảnh đạn bắn vào, anh cho thuốc bổ mắt… hành động thật nhân đạo, tình người của các y bác sĩ VNCH em không bao giờ quên…Sau bao năm em dò hỏi và nhờ cộng đồng mạng tìm anh, đến hôm nay được gặp anh thì không may anh lại đang đau ốm không nói chuyện cùng nhau được, em rất buồn và thương anh… Em sẽ cố gắng năm 2026 sẽ đi Mỹ để ghé thăm anh và gia đình nhà mình… Em xin tặng anh tấm hình em chụp năm 1972 trước khi gặp anh 2 tháng. Nhờ anh cứu em mới có được như ngày hôm nay. Em kính chào Anh”.Đáp lời của anh Phong, do ốm nên Chị (vợ Bs Khánh) nói lời cảm ơn anh Phong đã nhớ đến gia đình và hy vọng nếu có duyên thì mong sẽ gặp lại. Và Chị cho biết, khi nghe vợ đọc những lời nhắn gởi của anh Phong, Bs Khánh đã mỉm cười rất tươi.Tôi tin là vị bác sĩ nhân đức này không bao giờ ngờ được có một tù binh Việt cộng luôn nhớ đến ông với lòng biết ơn vô hạn như vậy. Nụ cười của ông cho thấy ông đang vui và cảm thấy ấm áp vô cùng về cuộc đời hành nghề cứu người của mình. (lưu bút bởi Vinh Nguyễn và Thọ Nguyễn).


Như mọi người đã biết, câu chuyện về anh Phạm Hùng Phong bị thương nặng và được cứu chữa bởi “Lương Y khác chiến tuyến” chỉ là một trong những trường hợp Bộ đội Bắc Việt được Quân y Miền Nam chăm sóc. Tuy vậy, tôi vẫn đăng lại câu chuyện đầy tính nhân văn này để lan toả trọn vẹn một câu chuyện đẹp và thêm ý nghĩa nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam. 


Nguồn: phamtinanninh

Xạo Hết Chỗ Nói - Nguyễn Duy Phước

Phía Dưới Của Rực Rỡ Vinh Quang

 

Đây là một tấm hình được cắt ra từ video của một người dân tại Đà Nẵng. Khi hỏi thăm những này thì anh được biết, họ là một gia đình từ Cà Mau lên Đà Nẵng mưu sinh, bà ngoại và mẹ của 2 bé đã làm giúp việc cả mấy tháng trời nhưng cuối cùng bị chủ quỵt lương.

Bước đường cùng, gia đình họ quyết định dẫn 2 bé về lại quê nhà Cà Mau để có thể tiếp tục sống. Không tiền nên không mua vé xe, họ đã dắt 2 bé vô bến xe để xin đi nhờ nhưng bị từ chối. Cuối cùng, họ chỉ còn cách là đưa hai đứa nhỏ đi bộ về quê giữa mùa nắng nóng, phó mặc số phận cho lòng tốt của người qua đường. Tôi nhớ không lầm thì từ Đà Nẵng về Cà Mau khoảng 1300 cây số, nếu mà không có sự giúp đỡ tôi chẳng biết họ sẽ đi tới bao lâu để về được tới quê nhà.


Ngẫm ra mới thấy đau lòng. Chủ nhân của người quay clip cũng chỉ là phận dân đen bình thường, vì nghĩa tình đồng bào nên anh cũng vét vài trăm ngàn tiền công lao động của anh để trao gởi cho Gia đình họ. Những lúc thế này tôi tự hỏi, cơ quan bảo vệ người lao động ở đâu? Tại sao không phải là một tổ chức an sinh xã hội mà là một anh dân thường trao vội số tiền ít ỏi rồi lại tiếp tục lên đường kiếm cơm. Số phận của một gia đình lại đặt cược lên sự tử tế của những người xa lạ là sao đây?

Dẫu rằng, người Việt chúng ta không thiếu sự tử tế và lòng trắc ẩn với quê hương. Bằng chứng là bao nhiêu mtq đã dang tay ôm lấy đồng bào mùa Bão Lũ thiên tai, để rồi nhà nước đã rất "tài tình" khi xã hội hóa phúc lợi xã hội. Có nghĩa là họ sẽ đẩy phần an sinh xã hội cho những người có lòng tốt. Tôi thấy cũng không có gì để bàn cãi khi đất nước còn nghèo, nhưng họ ra rả về sự phát triển rực rỡ để làm gì khi những trường hợp như gia đình này chính là chỉ dấu thất bại của một cơ chế nhà nước đã không thể bảo vệ những con người yếu thế nhất. Ai ở SG cứ ra ngã tư, buổi tối lấy xe máy chạy một vòng thì sẽ rõ. Con nít người già chồng chéo lên nhau mà ngủ, tự hào gì khi trẻ em phải đi lao động chớ?


Anh em người đỏ luôn tự hào vì những công trình đồ sộ mà chính phủ đang xây dựng hàng ngàn tỉ như Sân Vận Động Trống Đồng, nhà hát ngàn tỉ, tượng đài cổng chào,.. nhưng có bao giờ anh em chạnh lòng khi thấy những đứa trẻ phải đi bộ hàng trăm cây số vì cha mẹ bị quỵt lương không? Chúng ta không thể nói tới sự phồn vinh khi người lao động bị bóc lột tới nỗi không đủ tiền mua một tấm vé xe về quê. Tôi nhớ trong lịch sử đã chép rằng đất nước sẽ làm cách mạng để xóa bỏ giai cấp, công - nông dân là chủ thể của đất nước và bây giờ hàng triệu con người Việt phải qua Tư Bản làm thuê. Nước nhà thì công nhân vùi đầu ngày 12 tiếng trên công ty của FDI và bao nhiêu phận người nghiệt ngã chẳng ai ngó ngàng.

Có thực sự vinh quang không khi người dân của nước mình chỉ biết dựa vào nhau trong những đại án oan nghiệt? Họ cầu xin cộng đồng mạng bà con cô bác giúp đỡ để bác này bác kia thấy. Những thảm họa từ thiên tai tới nhân tai liên tục xảy ra mà người dân luôn là người gánh hậu quả trước tiên. Có thật là phải biết ơn đảng và nhà nước không khi mà người dân chỉ biết cầu mong gặp được người tốt trên hành trình hoạn nạn của mình.


Đôi lúc tôi thực sự xót xa khi người Dân VN của mình thực sự dễ tính, họ chưa bao giờ ý thức và đòi hỏi quyền lợi của mình. Là công dân đóng thuế đầy đủ, chí ít chúng ta phải tự biết những cái thứ cơ bản vốn thuộc về mình như đòi hỏi một con đường không ngập nước, một sự bảo vệ pháp lý từ công quyền khi lâm cảnh khốn cùng chớ? Nhưng không, ai cũng nghĩ rằng mình chỉ có nghĩa vụ chớ không có quyền lợi. Giáo dục, cơ chế tuyên truyền và an ninh trị đã làm hủy hoại phẩm giá cơ bản của người Việt rồi.

Sẽ chẳng ai mong muốn dân tộc này vô cảm trước nỗi khổ của đồng bào, nhưng thực tế cho thấy người Việt hôm nay đang bị chia ra để trị. Hôm nay là gia đình này, ngày mai là gia đình khác. Hôm nay Thủ Thiêm Sài Gòn đau không ai quan tâm thì ngày mai là dân cư Sông Hồng Hà Nội, ngày mốt sẽ là Gia Bình Bắc Ninh,.. tất thảy sẽ từ từ gặm nhấm nỗi đau đó trong câm lặng và bất lực tột cùng. Và khi họ cất tiếng lên thì lại có những sự chà đạp không thương tiếc từ đội ngũ dư luận viên của chính quyền. Lúc này có chua chát, đau khổ cũng đã muộn màng.

Nếu không tự ý thức được những thứ quyền lợi chính trị cơ bản thì biết đâu mai này, có thể là bất kỳ ai trong chúng ta bị rơi vào hoàn cảnh cùng quẫn cũng trở nên bạc nhược như vậy thì sao?


Việt Nam sẽ không thể phồn thịnh chỉ bằng những lời tuyên truyền sáo rỗng, mà nó chỉ thực sự phát triển khi nó biết cách đối xử với những con người ở tận cùng xã hội. Chỉ khi nào không còn cảnh người già, phụ nữ và trẻ em phải lê từng bước trên quốc lộ để tìm đường về quê vì bị quỵt công, bị bỏ mặc, thì khi đó chúng ta mới có tư cách để nói tới 4 chữ "rực rỡ vinh quang".

Nắng rồi sẽ lên trên quê hương này

Nhắc nhau nghe rằng:

Người Việt thương người Việt❤️


(1) Phía dưới của Rực Rỡ Vinh Quang.... - Bàn Tròn Chính Trị Việt Nam | Facebook

Thursday, July 16, 2026

Một Mùa Trăng - Kim Oanh


 Mở cửa tìm ánh trăng xuân

Đón lấy hương gió bâng khuâng giao mùa
Khơi lại vương vấn thời xưa
Ấp yêu choàng lấy chợt vừa đâu đây

Cạn chén hương vị nồng say
Luyến lưu chưa kịp môi cay đắng lòng
Buông dòng tư tưởng hư không
Cài then đóng cửa tim hồng vì ai

Xót xa hạnh phúc an bày
Căn nhà k​ý​ ức chia hai ngăn đời
Ngậm ngùi bắt bóng mù khơi
Trăng tàn canh vắng tình vời vợi xa....

Trăng xuân lặng lẽ rời ta
Tình trầm ngậm ngải trăng già vẫn son


Kim Oanh
Đêm trăng 2026

Cher Ami: Chú Chim Bồ Câu Trúng Đạn Nát Chân, Bay 40km Cứu Sống 194 Binh Sĩ

Cher Ami: Chú chim bồ câu trúng đạn nát chân, bay 40km cứu sống 194 binh sĩ.

Bạn có tin một sinh vật nhỏ bé nặng chưa đầy 500g lại có thể thay đổi số phận của hàng trăm con người giữa làn mưa bom bão đạn?

Đó chính là câu chuyện phi thường về Cher Ami – chú chim bồ câu đưa thư anh hùng của Thế chiến I.

�� Bối cảnh nghẹt thở: "Tiểu đoàn bị mất tích"

Tháng 10/1918, hơn 500 lính Mỹ thuộc Sư đoàn 77 bị quân Đức bao vây hoàn toàn trong rừng Argonne. Không thức ăn, không đạn dược, bi kịch hơn là họ còn bị chính pháo binh Đồng minh bắn nhầm do sai lệch tọa độ.

Hy vọng cuối cùng để cầu cứu là những chú bồ câu đưa thư. Nhưng hai chú chim đầu tiên cất cánh đều bị quân Đức nổ súng bắn hạ ngay lập tức. Cher Ami là cơ hội cuối cùng!

�� Chuyến bay sinh tử vượt lên thần ch*t

Chỉ huy nhét bức thư khẩn cấp vào chiếc ống nhỏ trên chân Cher Ami với nội dung tuyệt vọng: "Vì Chúa, xin hãy dừng lại!". Ngay khi vừa tung cánh, Cher Ami lọt vào tầm ngắm của địch. Một viên đạn găm thẳng vào ngực, chú chim nhỏ đổ gục xuống đất.

Nhưng một phép màu đã xảy ra...

Thay vì bỏ cuộc, Cher Ami gượng dậy bằng chút sức tàn, tiếp tục đập cánh cất cao một lần nữa. Chú chim kiên cường bay xuyên qua màn khói súng, vượt chặng đường 40km chỉ trong vòng 25 phút để về đến căn cứ.

�� Vết thương rùng mình và chiếc chân gỗ huyền thoại

Khi Cher Ami đáp xuống tổng hành dinh, các sĩ quan quân y đã phải bàng hoàng:

Ngực bị đạn cày xước sâu.

Một mắt bị mù hoàn toàn.

Một bên chân bị bắn gãy nát, chiếc ống tre chứa thông điệp cứu mạng chỉ còn lủng lẳng trên phần da thịt dính lại.

Nhờ thông điệp rướm máu ấy, pháo binh Mỹ lập tức ngừng bắn. 194 binh sĩ đã được giải cứu thành công khỏi miệng hố tử thần!

��️ Sự vinh danh bất tử

Sau trận chiến, Cher Ami được các bác sĩ quân y tận tình cứu chữa và được tặng một chiếc chân giả bằng gỗ nhỏ xíu. Chú chim được chính phủ Pháp trao tặng Huân chương Croix de Guerre cao quý.

Dù đã qua đời vào năm 1919 do di chứng vết thương, nhưng ngày nay, tiêu bản nhồi bông của Cher Ami vẫn được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Hoa Kỳ (Smithsonian) như một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm.

Đôi khi, những người hùng vĩ đại nhất lại mang những hình hài nhỏ bé nhất!


LUDA TV

Nguồn FB