|
Before marriage... He:
Yes. At last. It was so hard to wait. |
Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Sunday, February 8, 2026
Before And After Marriage
Tiếng Anh Ba Rọi - Đào Văn Bình
Việt
Nam hiện nay đang top (xin lỗi đứng đầu thế giới) về nói
tiếng Anh “ba rọi” cho nên đã làm tiếng Việt suy đồi và có nguy cơ tuyệt chủng
hay trở nên ngôn ngữ của sắc dân thiểu số. Bởi vì:
-Dân
chúng chỉ thích đi tour chứ không thích đi du lịch.
-Chỉ thích shopping chứ không chịu đi mua hàng, mua
sắm.
-Và
chỉ thích gọi phone chứ không thích gọi điện thoại.
-Và
chỉ thích coi tivi chứ không chịu coi truyền hình. Tất cả
các chương trình truyền hình trong nước bây giờ đều gọi là TV vì hai chữ Truyền
Hình đã chết rồi, đã bị loại bỏ trong Tự Điển Việt Nam.
-Các
chương trình giải trí / ca nhạc chết hết cả mà chỉ còn các show.
Và Got Talent thì quá nhiều fan kể cả fan cuồng, fan
cứng, fan mềm. Kẻ ủng hộ, người hâm mộ nay xuống Âm Phủ cả rồi.
-Thời
đại mới, người ta chỉ thích coi các live show chứ không thích các chương
trình trực tiếp.
-Hot girl thì làm loạn cả xã hội. Cả trường học cũng có hot
girl chứ không còn gái rửng mỡ, gái ăn mặc hở hang, ăn mặc
khiêu dâm nữa.
-Các
teen và tuổi teen thì choán chỗ của vị thành niên.
-Chỉ
có hot boy thì đi bán xì-ke, ma túy, chứ không có thanh niên đi
bán xì-ke ma túy.
-Ông / Bà cũng chết hết mà chỉ còn Mr. và Mrs.
-Trên
sân cỏ, cầu thủ chỉ thích đá penalty chứ không chịu đá phạt đền.
-Thủ môn không chịu vào khung thành để nhặt bóng vì đó
là gôn (goal).
-Xe gắn máy cũng biến mất và chỉ còn xe mô tô chạy
khơi khơi trên đường phố.
-Ca-nô phóng ào ào trên mặt nước khiến xuồng máy sợ quá
phải giạt qua một bên.
-Tin hot và
tin nóng không biết là tin gì. Phải chăng đó là tin có liên quan đến
xác thịt hay tin hấp dẫn? Người rành tiếng Việt cũng ngơ ngác. Xin bà con nào
dùng hai chữ “hot news” giải thích dùm và liệu có tiếng Việt nào tương
đương không?
-Tại
Việt Nam bây giờ xe ô-tô có giá hơn xe hơi. Nhớ đem xe ô-tô
về Việt Nam bán, đừng đem xe hơi.
-Cờ
líp này cờ líp kia khiến đoạn phim, đoạn băng ngắn sợ
hết hồn.
-Bà
con bây giờ chỉ thích tiêm vaccine chứ không thích chủng
ngừa hay chích ngừa vì sợ chết.
-Thời
đại mới người ta đua nhau vào căng-tin (cantine) chứ không
thích vào nhà ăn nữa.
-Top ten thì cưỡi lên cổ mười người đứng đầu / hàng đầu rồi.
-Tập họp, biểu tình bây giờ quê mùa lắm mà phải
nói là mít-tinh.
-“Dùng
thuốc kích thích” phải nói là “doping” cho nó giống Mỹ. Muốn học tiếng
Anh “ba rọi” kiểu này thỉnh thoảng ghé trang tin điện tử VOA hoặc BBC Việt Ngữ
sẽ được thỏa mãn.
-Môn
Quyền Anh cũng đã chết để boxing lên ngôi.
-Võ
sĩ bị hạ đo ván ngóc đầu dậy, cãi lại trọng tài và nói rằng tôi bị
hạ knock-out.
-Các
tay đua cổ lỗ sĩ chết hết mà chỉ còn coureur (cua
rơ) đạp xe khơi khơi rất “kịch tính.”
-Người
viết trang tin chuyên đề ngày nào cũng cãi lộn với blogger.
-Mua
huy hiệu người ta hỏi “Ông bà nói gì vậy?” vì họ chỉ biết có logo.
-Bay một mình/dẫn bóng một mình/ độc diễn không
ai hiểu cho nên phải nói là solo. Bây giờ trong nước ai cũng giỏi tiếng
Anh, giỏi hơn cả dân Mỹ nữa. Đâu đâu cũng nghe nói OK. Hai chữ “được
rồi” đã chết trong ngôn ngữ Việt Nam.
-Phi
công ngồi lâu trong buồng lái, buồn quá nên rời cabin ra
ngoài tán dóc với hành khách.
-Biểu ngữ vì muốn “thoát Trung” cho nên phải
nói là băng-rôn.
-Ngày hội vì muốn “đi Mỹ “ cho nên phải
nói festival cho quen.
-Bích chương (dán trên tường) không chịu nói mà phải
nói Áp-phích (Affiche) cho có vẻ ta là Mỹ đây.
-Chương trình thương mại giờ đây bị các showbiz đè
bẹp.
-Chuyện tai
tiếng bây giờ trở thành scandal / “xì căn đan” bàn tán ồn
ào “gây sốt trên mạng.”
-Bây
giờ người ta không còn nhập cảng Xe thùng/ xe kiện hang / xe vận tải hạng nặng nữa mà
chỉ nhập toàn xe container. Ráng mà chịu!
-Hầm ngầm, hầm trú ẩn nói sợ người ta không hiểu
cho nên phải nói là boong-ke (bunker).
-Xe
điện ngầm cũng chết hết hoặc đóng cửa và thay bằng Metro như
Metro Bà Quẹo.
-Ảnh
cởi truồng / lõa thể đưa ra bị tố là dâm ô cho nên phải nói "lái”
là ảnh nude.
-Bây
giờ người ta không còn sợ vi khuẩn, siêu vi trùng nữa mà chỉ sợ vi-rút (virus) mà
thôi vì vi-rút nguy hiểm hơn siêu vi trùng!
-Giải túc cầu / đá bóng thế giới đã chết và thay bằng World
Cup.
-Giải túc cầu Đông Nam Á cũng chết luôn và thay bằng Suzuki
AFF!!!
-Đông Nam Á Vận Hội cũng đã chết và thay bằng SEA
Games!
-Trọng
tài thổi còi nói “đá đi” cầu thủ Việt Nam đứng ngơ ngác vì không hiểu
“đá” là gì mà chỉ biết “sút” (shoot). Cho nên “bóng đá” Việt Nam phải
đổi tên thành “Bóng Sút Việt Nam” mới phải!
-Căng thẳng thần kinh / đầu óc vào bệnh viện nói bác
sĩ không hiểu cho nên phải nói là stress.
-Sửng sốt, choáng váng, bàng hoàng giờ
cũng tiêu ma vì chỉ còn Sốc (Shocked) mà thôi.
-Đại
hạ giá bây giờ quá cổ lỗ sĩ cho nên phải gọi là giảm sốc / bán
sôn (shock sale)
-Vợ
chồng mới cưới nhất định không chịu hưởng tuần trăng mật ở khu nghỉ
mát vì khu nghỉ mát không sang bằng resort.
-Nói
đấm bóp người ta tưởng rằng đó là đánh lộn cho nên phải nói là massage
/ mát xa.
-Bây
giờ về Việt Nam mà nói máy hình, máy thu hình thì người ta
nhìn mình như người ở Phi Châu mới về cho nên phải nói camera cho họ
nể.
-Nạp
điện không chịu nói mà phải nói sạc cho nó giống Tây.
-Thu
hình từ trên cao / trên không phải nói là Flycam cho nó
oai vì giống Mỹ.
-Ngân
hàng bây giờ chỉ có máy ATM chứ không có Máy chuyển tiền tự động nữa.
Ráng mà chịu.
-Dân
quê, dân lao động đọc báo không hiểu GDP là gì cho nên phải học
lớp “Tiếng Anh Cấp Tốc” hoặc hỏi mấy giáo sư Anh Văn… thì mới biết đó là Tổng
Sản Lượng Quốc Gia (Gross Domestic Product). Tội nghiệp quá!
-Đường giây thông báo khẩn cấp dùng làm chi, mà phải dùng hot
line cho nó oai.
-Nói
làm bàn hai trái / thắng hai trái quê mùa lắm cho nên
phải nói làm cú đúp (coup double) cho nó có vẻ Tây. Tây đè đầu
100 năm, nay vẫn còn nhớ gậy và roi gân bò của ông Tây năm xưa.
-Làm
bàn 3 trái nói ra rất quê cho nên phải nói lập hat-trick cho
nó giống Mỹ mới sang. Xin nhắc ở Mỹ không phải ai cũng là tỷ phú và tiến sĩ… mà
cũng rất nhiều ông/bà vô gia cư, lau chùi cầu tiêu, bỏ báo, bán Pizza, bán
xăng.
-Giải không nên nói mà phải nói là cúp cho có vẻ văn
minh. Tiếng Việt bây giờ thấp kém so với tiếng Tây, tiếng Mỹ nhiều lắm. Nói tiếng
Anh “ba rọi” mới văn minh, hiện đại.
-Câu lạc bộ / hộp đêm vào làm chi. Vào club cho
nó sang.
-Phụ
nữ mặc áo tắm hai mảnh không hấp dẫn bằng mặc bikini.
-Các
loại đàn như dương cầm, tây ban cầm, vĩ cầm đều đã
quăng vào xọt rác và piano, guitar, violin / violion nói
như thế mới sang như Tây!
-Ăn
mặc hở hang / khiêu dâm hết thời rồi mà phải nói ăn mặc hot.
-Pháo
tháp / đồn canh phải nói là lô cốt. Ông Tây vẫn
hơn Ông Ta.
-Hợp chất, vật liệu tổng hợp/hỗn hợp còn
nữa đâu cho nên phải dùng composite.
-Tập bản đồ vì không hiểu nghĩa tiếng Anh cho nên nói
bừa là atlas để đánh lừa độc giả.
-Tình dục / trao đổi xác thịt / làm tình nói
ra sợ thô tục cho nên nó trớ là sex.
-Cơ phận
phụ / bộ phận rời không hiểu cho nên nói đại là module.
-Thái
Lan có sex tour chứ làm gì có du lịch mua dâm. Nói
ra sợ người ta cười.
-Mỹ
bắt đầu sợ Ngày Halloween vì hóa trang đầu trâu, mặt ngựa, xác chết
miệng trào máu… là cơ hội tốt cho khủng bố. Nay Việt Nam rước vào. Đúng là “Điếc
không sợ súng”!
Ô
hô! Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây mà đất nước chưa bị
đồng hóa và tiếng Việt vẫn giữ được truyển thống, mẫu mực. Ở Miền Nam,
hai mươi năm chiến tranh triền miên mà tiếng Việt lại hoàn chỉnh và tiến lên đỉnh
cao. Nay Mỹ mới “bình thường hóa” từ năm 1995 mà gốc rễ văn hóa Việt đã có nguy
cơ mục ruỗng rồi. Nếu 600,000 quân Mỹ đổ vào như thời chiến tranh thì đất
nước sẽ biến thành Phi Luật Tân. Tiếng Anh sẽ là ngôn ngữ chính. Tiếng Việt sẽ
trở thành thổ ngữ. Khắp nơi, hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng nghe nói OK nhất
là trên các đài truyền hình! Ngày xưa ở Miền Nam bảng hiệu ở Chợ Lớn toàn tiếng
Tàu nên phải cấm vì người ta tưởng đây là đất nước Đài Loan, Hồng Kông, Tân Gia
Ba. Nay bảng hiệu bằng tiếng Anh tràn lan khắp hang cùng ngõ hẻm. Chỉ vài năm nữa,
bảng hiệu tiếng Việt sẽ chết. Trong khi ở Mỹ này, tiệm Việt Nam mà trưng bảng
hiệu bằng tiếng Anh thì chỉ bán cho ma.
Lai
Mỹ cũng tốt thôi. Vì như thế mới “thoát Trung” và tiến nhanh, tiến mạnh
tiến vững chắc như Đại Hàn hay Nhật Bản và ngửa mặt với thế giới để nói rằng
chúng tôi có một nền văn hóa và ngôn ngữ giống hệt như Mỹ - một siêu cường của
hành tinh này đây.
Do
mặc cảm thấp kém không ngóc đầu lên được cho nên nô lệ cũng là cách để hãnh diện.
Đầy tớ cho nhà giầu hay nhà quan lớn ra ngoài cũng vênh vang lắm chứ? Nếu bắt
chước giống hệt chủ thì còn oai hơn nữa.
Đào Văn Bình
(Trích sách “Tự Điển Tiếng Việt Đổi Đời”)
Trần Văn Giang (ghi lại)
Con Ngựa AI - Nguyễn Văn Tới
Trong ngày hội chợ tại Expo
Osaka-Kansai năm 2025, hãng Kawasaki Heavy Industries trưng bày ngựa Corleo như
một mô hình mẫu (Concept), chưa được sản xuất hàng loạt, chỉ như một viễn kiến
để con người có thể thấy được thú cỡi ngựa robot với một cảm giác như cỡi ngựa
thật.
Saturday, February 7, 2026
Kinh Nghiệm Sống: Khi Đi Xa, Nhớ Đặt Một Đồng Xu Trong Tủ Lạnh
Tôi từng làm bảo mẫu cho một
gia đình người Đức. Có lần chủ nhà tôi phải về Đức thăm thân, họ đưa cả gia
đình về Đức và cũng cho tôi nghỉ phép. Ngày đầu tiên trước khi đi, cô chủ người
Đức bảo tôi lấy một bát nước rồi cho vào ngăn đá tủ lạnh; đợi bát nước đông
thành đá, cô đặt một đồng xu lên trên mặt.
Tôi nghĩ mãi không hiểu vì sao, nhưng cũng không dám hỏi vì cô chủ
người Đức rất lạnh lùng, tiếng Trung của cô cũng không tốt, tôi ít khi giao tiếp
với cô. Cô đặt thì tôi cứ để vậy. Sau đó cả nhà ba người họ lên đường về Đức.
Một tháng sau, họ từ Đức trở về, tôi lại đến nhà họ làm việc. Trước
khi làm việc, cô chủ người Đức bảo tôi vứt hết mọi thứ trong tủ lạnh đi. Trong
tủ có thịt bò, thịt cừu, sườn, thịt gà, thịt vịt và rất nhiều hải sản. Những thứ
này để trong ngăn đá suốt một tháng, sao lại không ăn được? Tôi thấy tất cả vẫn
còn đông đá mà.
Tôi vẫn không dám hỏi, chỉ gom hết tất cả vào một túi tiện lợi, định
đem về chia cho hàng xóm vì bình thường cô chủ cũng hay cho tôi những thứ sắp hết
hạn. Tôi hay mang về chia cho mọi người.
Trước khi tan làm tôi đã gói hết mang về. Hàng xóm của tôi, bà Hứa,
thấy tôi mang nhiều đồ ngon như vậy thì vui lắm. Bà biết tôi ăn không hết nên
chắc chắn sẽ chia cho bà.
Ăn không hết, tôi chia mỗi món một nửa cho bà Hứa, phần còn lại để
trong ngăn đá tủ lạnh nhà mình. Vì ngày nào cũng phải đi làm, tôi không có thời
gian nấu nướng nên tạm để đó.
Hôm sau, trước khi đi làm, tôi gặp bà Hứa. Bà trông không khỏe,
tôi hỏi thì bà nói cả nhà bà đều bị tiêu chảy mấy hôm nay. Bà hỏi đồ tôi mang
cho có khi nào bị hỏng không. Tôi nói thật rằng số đồ đó là chủ nhà bảo tôi vứt
đi, tôi tiếc nên mang về.
Bà Hứa bảo tôi phải vứt hết ngay vì tất cả đều đã hỏng. Tôi rất ngạc
nhiên: chúng được cấp đông trong tủ lạnh, sao lại hỏng được? Mang theo thắc mắc
đó, tôi quay lại nhà cô chủ người Đức để tiếp tục làm việc.
Lúc làm, tôi dọn dẹp tủ lạnh và thấy bát đá vẫn còn ở trong ngăn
đá, nhưng đồng xu thì không còn trên bề mặt nữa. Tôi cũng không bận tâm, lấy
bát đá ra để tan rồi rửa bát sau.
Khi đá tan, tôi đi rửa thì thấy một
đồng xu dưới đáy bát. Đó chính là đồng xu đặt trên mặt băng ban đầu! Sao nó lại
xuống đáy bát? Tôi cầm đồng xu đến trả cho cô chủ. Cô chủ dùng tiếng Trung lơ lớ
hỏi: “Đồng xu ở đáy bát sao?” Tôi
nói: “Đúng vậy.” Cô
chủ nói rất nhiều tiếng Anh với chồng mà tôi không hiểu. Sau đó tôi lại tiếp tục
công việc.
Sau đó, ông chủ giải thích cho
tôi: “Đồng xu ở đáy bát chứng tỏ
trong thời gian chúng tôi về Đức, nhà đã bị mất điện. Mất điện thì đồ đông lạnh
bị rã đông, sau đó có điện trở lại thì chúng lại đông lại. Bát nước trong ngăn
đá cũng tan rồi đông lại, làm đồng xu chìm xuống đáy.”
Nghe xong, tôi lập tức hiểu vì sao bà Hứa ăn đồ mang về liền bị
đau bụng, vì tất cả đã bị hỏng.
Qua bài học này, tôi cũng học được một mẹo: Trước khi đi xa, hãy
cho vào tủ lạnh một bát nước đá và đặt một đồng xu lên trên.
Khi trở về, kiểm tra:
1.
Nếu đồng xu vẫn nằm trên mặt băng, nghĩa là chưa từng mất điện. Đồ
ăn vẫn an toàn.
2.
Nếu đồng xu nằm ở giữa bát, nghĩa là mất điện trong thời gian ngắn,
băng chỉ tan một nửa, một số thực phẩm vẫn có thể ăn được.
3.
Nếu đồng xu nằm dưới đáy bát, nghĩa là mất điện lâu, băng đã tan
hoàn toàn, toàn bộ thực phẩm trong tủ phải bỏ đi.
Y Ngải / Vision Times
Những Chuyến Bay Đêm Kỳ Quái - Nguyên Quân 225
Bạn đọc xong bài nầy bạn không thấy kỳ lạ
đó mới là chuyện lạ. Chuyện là như vầy:
Cuối năm 1970 vào khoảng tháng 10 hoặc
11 gì đó, Không Đoàn 74 (bấy giờ vẫn còn là Không Đoàn, phải thêm vài tháng nữa
mới trở thành Sư Đoàn IV Không Quân) thành lập 2 tân Phi Đoàn trực thăng là:
225 và 227 để tiếp nhận 2 Đại Đội trực thăng bộ binh Hoa Kỳ (Tương đương như
Phi Đoàn của Không Quân Việt Nam) đang đóng tại phi trường Sóc Trăng. Bạn cũng
biết Sóc Trăng là một tỉnh khá lớn nhưng mà đêm đêm vẫn thường bị việt cộng
pháo kích vào thành phố hầu hết là trúng vào nhà người dân, chết chốc ít nhứt
cũng một vài người. Rất tội cho họ, đang ngủ yên trong mùng, bổng đâu trái đạn
61 ly rớt xuống nhà thì giờ sau đó tiếp tục ngủ trong quan tài. Và rồi phe ta
và Mỹ dĩ nhiên là phản pháo bằng súng cối 81 ly, nghe thật là đinh tai nhức óc
không ai ngủ nghê gì được.
Một chân lý ai cũng công nhận đúng:
không ai hiểu người Việt bằng người Việt, chúng ta sẽ có cách trị cái trò dã
man, bỉ ổi của việt cộng đây. Trước nhất cần khắc phục một vài điểm sai như
trên đỉnh cái cột Entenna VIBA cao khoảng 400 feet đặt cạnh bưu điện có gắn một
bóng đèn đỏ và tự xoay quanh chiếu sáng liên tục cả ngày lẫn đêm, ở xa năm ba
cây số đều thấy rõ chiếc đèn đỏ nầy. Chính đây là nơi hướng dẫn cho bọn vc: sau
khi đặt xong cây súng cối 61 ly ở cạnh bờ đê, điều chỉnh súng hướng về mục tiêu
(ngọn đèn đỏ) thế rồi cứ tuôn đạn vào nòng, dân ta cứ thế lãnh đạn. Chúng ta
yêu cầu thẩm quyền sở tại tắt ngay bóng đèn quái ác đó đi và lập kế hoạch bay
đêm rọi đèn soi ếch. Đúng là cái trò lấy độc trị độc đây.
Bây giờ tóm tắt nói qua con tàu được gắn
đèn rọi, thật ra đèn rọi chỉ là “Flood lights” có 2 bóng đèn to bằng một chiếc
nón lá của phụ nữ nông thôn, đây là tài sản của anh em chuyên viên, kỹ thuật
dùng để sửa chữa những con tàu hư hại nhẹ tại ụ ngoài phi đạo vào ban đêm,
không cần phải kéo vào hangar cho thêm việc. Chiếc đèn có công xuất rất cao,
hơn cả ngàn Watt rọi ánh sáng vùng làm việc sáng rực như ban ngày, đèn được
load lên tàu UH-1, thế là xong con tàu bay đêm rồi đấy.
Lược sơ qua công việc của anh em chúng tôi, như đã nói bên trên chúng tôi có hai Phi Đoàn cạnh bên nhau vì vậy cứ thay phiên nhau mỗi Phi Đoàn bay một đêm từ lúc 8:00PM đến 6:00AM vị chi là 10 tiếng đồng hồ, phải cần 4 Phi Hành Đoàn. Mỗi Phi Hành Đoàn bay 2 tiếng 30 phút nghĩa là bay hết một bình xăng. Lộ trình chúng tôi sẽ bay đâu, cao độ cao bao nhiêu v.v… sẽ kể tiếp sau đây:
Trước hết tôi có đôi lời cáo lỗi cùng cố
ca, nhạc sĩ Thanh Sơn. Tôi cũng là dân Sóc Trăng răng chánh hiệu đây, trong bài
viết nếu có vài địa danh vô tình trùng hợp với lời ca của bài “Sóc sờ bai Sóc
Trăng” của nhạc sĩ, tôi xin lỗi nghen. Đầu tiên chúng tôi cất cánh phi đạo 210
rồi bay thẳng tới “Sài ca nã” tức là Đại Tâm trên đường đi Bạc Liêu (về Đại Tâm
thăm người bạn Khmer, nghe hát dù kê và điệu múa lâm thôn. TS) với cao độ dưới
1000 bộ, hai đèn soi ếch đã được bật sáng. Chúng tôi rẽ trái bay tới đài phát
thanh Ba Xuyên (trên đường đi Bãi Xào) tiếp tục lối bay cánh cung thì đến Bót
Chà Ky (trên đường cũ đi Bãi Xào) ra tới sông Đinh mà nhiều người vẫn quen gọi
sông Bãi Xào, con sông nầy tiếp tục chảy ra xã Đại Ngãi nằm bên bờ hửu ngạn của
nhánh Bassac sông Cửu Long.
Bay một đoạn trên sông nầy chúng tôi lại
gặp ngã tư con sông bởi giao thoa của con kinh đào (Tức là con sông cầu quay của
thành phố Sóc Trăng răng có vào năm 1931) và sông Đinh. Thật ra sông cầu quay
chỉ xuyên qua sông Đinh một đoạn ngắn thôi vì vậy coi như là ngả ba thì đúng
hơn (Sông quê tôi đổ về 3 ngả. TS) đó là ngả về Bãi Xào, ngả về Đại Ngãi, ngả về
thành phố rất là tiện lợi cho sự chuyên chở hàng hoá xuất nhập của tỉnh. Nói
thêm chút nữa đây là nơi được coi là vùng nghi ngờ việt cộng đặt súng cối 61 ly
pháo vào thành phố đấy.
Tiếp tục bay vòng đai chúng tôi xuyên
qua đường đi Long Phú, rồi đến xóm Chung Đôn (Đường đi Đại Ngãi) và bên tay phải
chúng tôi là xã Trường Khánh (Đường qua Trường Khánh có người bạn Hoa, tùa chế
tùa hia úa tá lứ thìa. TS) bay nữa chúng tôi gặp xã An Ninh (đường đi Cần Thơ)
rồi xã Sóc Vồ (đường đi Bố Thảo, Mỹ Tú) rồi tới xóm Bưng Cóc sau cùng là thấy lại
Sài Ca Nã. Thế là hết một vòng bay và chúng tôi phải bay cả chục vòng như vậy mới
hết một bình xăng, đáp xuống Refill, thay Phi Hành Đoàn.
Bây giờ có bạn cắc cớ hỏi: Vậy chớ bay
đêm có vui không? Chắc là không vui rồi, nhất là lạnh thấy ông bà, ông vãi. Hai
hoa tiêu ngồi phía trước tạm gọi ok bởi quay cao cửa kiến và còn mở thêm Heater
nữa. Tội nhất là 2 chú em phía sau ngồi thủ 2 cây đại liên M60. Vì tính chất đặc
biệt của phi vụ nên hai cửa Cargo phải mở toang, lại thêm sức gió từ cánh quạt
chính của phi cơ thổi ập vào nữa thì quý vị tưởng tượng là lạnh tới cở nào. Mặc
dù trước khi bay hai vị nầy đã mượn đâu được 2 chiếc áo lạnh bộ binh của Mỹ,
chiếc áo may bằng vải bố dầy cộm dài tới đầu gối, dĩ nhiên không đẹp bằng áo
Jacket của Không Quân, đầu đội sẵn Helmet, visor thuộc kiến trong, khác với kiến
màu râm được kéo xuống tận miệng trước khi bước lên tàu bay.
Thường thường lúc tàu bình phi thì chúng
tôi hay mở Radio ADF đài SaiGon, hoặc đài quân đội nghe nhạc cho đở nhàm chán.
Đêm nay trời xui đất khiến trúng bài “Một chuyến bay đêm” của Hoài Linh và Song
Ngọc còn được trình bày bởi giọng Thanh Thúy nữa, thế là nhất thiên hạ rồi:
“Giữa lòng trời khuya muôn ánh sao hiền,
người trai đi viết câu chuyện
một chuyến bay đêm…”
Chú em ngồi bên phải phía sau có lẽ vì lạnh
quá gây bất mãn nên đợi tới điệp khúc: “Có người hỏi phi công ước mơ gì…” thì
chú hát tiếp: “Trời ơi lạnh lẽo thế lầy mà hỏi mơ chi” cả 4 chúng tôi được một
trận cười hả hê, chưa hết đâu chú em ngồi ghế trái nói tiếp: “Ước mơ chớ, ước
mơ bình xăng sớm cạn, về đáp lại bàn giao Phi Hành Đoàn khác, còn mình đi ngủ”.
Cám ơn em, đây một ước mơ thực tế nhất.
Đêm đêm người thành phố nhìn lên bầu trời
lại thấy lấp lánh một chiếc trực thăng đầy ánh đèn với cao độ thắp bay vòng
vòng ngoại ô thành phố. Họ không biết chiếc máy bay nầy bay với mục đích gì? Thế
rồi một tuần, hai tuần, ba tuần qua… Họ thấy thành phố bổng dưng yên tĩnh lại,
không còn nghe tiếng đạn pháo kích nữa, từ đó họ nghiệm ra: Nhờ mấy ông Không
Quân Việt Nam ở phi trường Sóc Trăng răng bay tuần tiểu hằng đêm nên chúng sợ
không dám pháo kích chăng? Nên họ bắt đầu thấy cảm mến cũng như yêu thương anh
em Không Quân. Chưa hết đâu anh em còn được một số lượng người Hoa (Hoa kiều
hay khách trú) rất biết ơn. Một trăm năm trước khi còn sống trên cố quốc, họ rất
ghê sợ và chán ghét cảnh đao binh, chém giết khói lửa triền miên cũng bởi do chế
độ quân chủ, phong kiến mà ra. Nhà vua cấp đất bừa bãi cho quan cận thần cũng
như họ hàng, con cháu vô hình chung có cả trăm “tiểu vương quốc” trên đất nước
Trung Hoa. Và rồi không ông nào chịu phục ông nào, đó là nguyên do tạo chiến
tranh là vậy.
Thế rồi số người Hoa nầy may mắn có được
một chỗ ngồi trên con thuyền di dân xuôi về miền nam thanh bình, họ sung sướng
lắm. Đến nơi nầy họ không quản ngại khó nhọc khổ cực, họ rất lam lũ hùng hục
làm ăn và phải mất thêm một vài thế hệ nữa thì số người Hoa nầy trở nên rất
giàu có. Họ bắt đầu di dời vào những khu phố chánh của thành phố, thế là những
thương hiệu, cửa hàng, nhà buôn, khách sạn, cao lâu, quán ăn, rạp ciné v. v… mọc
lên như nấm. Có một điều họ vẫn còn giữ nguyên cái đặc tánh là rất ghê sợ và
chán ghét chiến tranh, tỷ như con cháu họ lớn đến tuổi đi thi hành nghĩa vụ thì
họ chạy chọt thế nào đó để được làm lính kiển, lính ma mà không phải tác chiến.
Thành phố giờ đây đã tránh được nạn pháo kích, họ mừng lắm không quên phát biểu:
– Ngộ cám ơn mấy ông Không Quân ở Sóc
Trăng răng nhờ mấy ông mà ngộ ăn biết ngon và ngủ yên.
Nguyên Quân 225
Tết Về Gợi Nhớ - Nguyễn Duy Phước
Tết lại sắp đến (năm nay
sẽ vào ngày 17-02-2026) và để gợi lại những tập tục, những món ăn truyền thống của
những ngày Tết khi xưa nơi quê nhà thì xin mời xem video youtube sau đây với bài
thơ "Tết Về Gợi Nhớ" (bài thơ này tôi
sáng tác dựa theo bài thơ "Tết Xưa" của thi sĩ Bàng Bá Lân)
NdP
Hương Xuân Man Mác Đó Đây - Chu Kim Long
------
Tôi nói:
- Ờ, để anh che xong
chậu bông này đã.
Thành nói:
- Vậy trước tết Nguyên
đán hay sau tết ông có bận rộn hay có trở ngại gì không? Đã lâu rồi, mấy “thằng
tù lười” mình không gặp nhau, nên mấy anh em nói tôi gọi ông, xem nên họp
mặt trước hay sau tết. Bọn mình tết nhất phải gặp nhau, chúc tuổi nhau rồi ôn
lại chuyện cũ chuyện mới chứ.
Dưới Nam Cali những
“thằng tù lười” Cổ Tấn Anh Dũng, Vũ Đình Thọ, Trần Chương Lương, Phạm
Huyên... đông hơn bọn mình, năm nào cũng họp mặt đón Xuân và còn gặp gỡ hàn
huyên bất kỳ khi nào có những “thằng tù lười” từ các nơi khác về thăm Little
Saigòn. Bọn mình ít người hơn nhưng cũng phải gặp nhau chứ. Khi nào có dịp, bọn
mình xuống Nam Cali thăm mấy ông lười đó nhé.
Tôi trả lời Thành:
Những cú điện thoại
mời gọi anh em cựu tù họp mặt đón Xuân của người bạn tù Trương Kỉnh Thành, cũng
như tin tức các sinh hoạt sửa soạn mừng Xuân đó đây của các hội đoàn, của các
cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại, làm tôi nhớ lại đêm giao
thừa đón Xuân tại trại tù Bàu Cỏ, Tây Ninh, miền biên giới Việt Campuchia năm
1979 cùng Thành và những “thằng tù lười.”
-------
- Nhạc hay góa, nghe
mà mê luôn... tụi bây ca hay góa, đâu thua gì ai...
Cứ vậy mà đêm ca hát
đã qua giờ giao thừa từ lâu. Trước khi kết thúc, viên thủ phó còn nói như dặn
dò:
Friday, February 6, 2026
Cái Ăn Ngày Tết Ở Sài Gòn - Minh Hương
Tết nhứt, trong gia đình người Nam, chủ lực phải có nồi thịt kho tàu, nước dừa. Mỗi khúc thịt mỡ còn dính da, to bằng nắm tay được buộc lạt chữ thập, kho với nước dừa. Đến khi chín, lớp mỡ trong và rệu. Phần thịt nạc đỏ au, đẹp và hấp dẫn. Lớp da nở ra và mềm mại. Ăn không nghe bã, lại ngon,
và thơm. Đi đôi với nồi thịt kho là vịm dưa giá. Tùy theo gia đình, bỏ thêm lá hẹ, cà rốt, cuống củ cải hay xắt sợi.
Có nhà
làm thêm thịt khìa và một hũ củ kiệu ngâm giấm. Củ kiệu ăn với tôm khô. Làm gì cũng phải có bánh tráng mỏng và
bánh tét. Bánh tráng mỏng cuốn với thịt khìa hay thịt kho kèm
dưa giá. Bánh tét ăn kèm với củ cải bỏ nước mắm.
Ngoài ra
còn có khổ qua dồn thịt là món hầm cố hữu mà nhiều người Nam ưa thích. Theo những người có tuổi, khổ qua hầm giải được nhiệt, bồi bổ sức khỏe và trị được một số bịnh.
Về các thức ngọt, mỗi gia đình mỗi khác, tùy theo gốc gác ở một tỉnh nào đó trên đồng bằng sông Cửu Long. Có nhà hấp xôi vị, pha màu lá dứa hay lá cẩm. Có nhà ăn chuối khô xào dừa, với gừng, đậu phộng, có rắc mè ở quê gởi lên. Loại “mứt” này được trình bày dưới hai dạng. Một là xào xong dọn ra ăn như mứt gừng dẻo. Hai là đổ thành từng bánh, rồi cắt sẵn từng ô hình chữ nhựt. Ăn thơm, cay, béo bùi và ngọt một cách đậm đà. Có nhà xên một ít mứt gừng, mứt thơm dẻo.
Ngày Tết Sài Gòn ngày nay ít gói bánh ít. Thường nướng bánh phồng nếp nước dừa hoặc bánh phồng khoai mì, pha nước dừa hay pha sữa. Có nhà còn giữ tập quán theo nếp sống ngày Tết ở tỉnh nên còn nướng bánh bò bông, bánh thuẫn, bánh
bông lan ổ, bánh men, bánh măng, bánh đông, bánh xếp nhưn dừa phảng phất hương vị ngày xuân miệt vườn.
Nhiều người Hoa mấy đời đã sinh sống ở Sài Gòn vẫn còn giữ một số tập quán ẩm thực cổ truyền.. Người Quảng Đông và một số người Hoa ở những địa phương khác, ngày tết thế nào cũng phải mua lạp xưởng, lạp xưởng thịt heo ướp ngũ vị hương, loại thượng thặng là lạp xưởng ướp rượu Mai quê lộ rất thơm. Lạp xưởng gan heo cũng có hai
loại. Một loại chế biến như lạp xưởng, thường dồn gan xắt nhỏ và mỡ vào ruột heo.
Loại kia là gan được cắt ra thành từng lá bằng bàn tay, bọc mỡ, ướp gia vị, phơi khô. Còn vịt khô (lạp áp) có hai loại. Vịt lóc xương, lấy đùi, cánh, thịt hông,
thịt lưng ướp gia vị từng miếng màu vàng óng, gọi là lạp bẻn (bẻn là bỉnh, là bánh) nghĩa là vịt miếng. Loại kia để nguyên con, ướp gia vị khác, màu thịt không vàng mà lại sậm màu nâu, gọi là vịt bắc thảo. Bao giờ cũng có món lạp dục, thịt heo ba chỉ cắt sọc từng dải, dài độ hai ba tấc, rộng chừng hai ba phân, nhúng vào xì dầu pha gia
vị, đem phơi khô. Các loại vịt khô và thịt heo khô
này thường đem hấp với gừng xắt nhỏ, ăn trong mấy ngày Tết.
Cũng như người Việt ở Quảng Nam, Gò Công và Bạc Liêu, người Hoa ở Sài Gòn có hấp bán
bánh tổ. Trên mặt ổ bánh có dán miếng giấy điều, in đậm nét chữ Phước, chữ Đại Cát, bằng nhũ vàng hay mực tàu đen láng. Còn có loại bánh
viên tròn, lớn gần bằng trái banh tơ-nít gồm bắp rang, đậu phộng, đường và mè bao ngoài vỏ.
Ngoài bưởi và dưa hấu, thế nào cũng chưng quít trên bàn thờ hay dọn mời khách với các loại mứt: thèo lèo, cứt chuột, kẹo mè, bông dâu, mứt gừng, bí, khoai lang, hồng khô,
chà là, củ năn v.v… Trong khi người Quảng Đông không giết vịt đầu năm thì người Tiều lại làm vịt đầu năm. Món vịt ram, là một món ăn khô, ăn nguội trong nhiều ngày. Nước luộc vịt đem đi nấu xôi đậu phộng. Xôi thơm béo và bùi, ăn kèm với vịt ram rất ngon. Một số gia đình người Tiều còn nhiều người lớn tuổi, vẫn giữ tục ăn ngỗng, vịt, đầu heo muối, hun khói xác mía.
Ảnh: Duy Anh
Nhìn vào mấy bữa ăn ngày Tết của một số gia đình, thấy bánh tổ chiên, bánh tét đòn rất dài, nhưng đường kính rất hẹp, nhưn đậu xanh ít và không có nước dừa, cá thu kho, dưa món, bánh bảy lửa, bánh xôi đậu đen, bánh tổ, bánh in đậu xanh nướng v.v… thì biết gia đình đó gốc Quảng Nam. Thấy có chả tôm, tré nem, tôm chua ăn với thịt phay, trái vả, thịt hon… thì biết gia đình đó gốc Huế. Thấy bánh nổ đóng từng phong vuông lớn, bọc giấy xanh, đỏ, vàng, bánh rế, nhiều bánh tráng mè dày, bánh căng ăn với nước cá, khô cá giấy v.v… thì biết chắc gốc Thuận Hải, Phan Thiết.
Điều tất yếu là các thức ăn ngoại nhập còn lâu mới nhận chìm được bánh chưng, bánh giò, bánh tét, bánh
tổ, bánh ít, chả lụa, giò chả, giò thủ, tré nem, thịt kho nước dừa, thịt khìa, thịt hon, bánh tráng, bánh phồng v.v… Và cũng không
thể nào làm biến mất được bông mai, bông đào, bông trang, bông vạn thọ… trong mấy ngày Tết cổ truyền của ta. Những nét văn hóa dân tộc vẫn trường tồn mãi mãi sau năm 2000, sau năm 3000.
MinhHuong









.jpg)





