Monday, September 14, 2026

Lo Sợ “Tam Cao” Ít Ăn Thịt Thực Sự Đúng không? Cẩn Thận Hội Chứng Thiểu Cơ!

 Lo sợ “tam cao” ít ăn thịt thực sự đúng không? Cẩn thận hội chứng thiểu cơ!


 
Trong xã hội hiện đại, “tam cao” (huyết áp cao, đường huyết cao, mỡ máu cao) đã trở thành kẻ giết người thầm lặng trong tâm trí nhiều người. 

Để kiểm soát các chỉ số sức khỏe, nhiều người áp dụng những điều chỉnh chế độ ăn uống khắc nghiệt, một trong những cách làm phổ biến nhất là “kiêng thịt nghiêm ngặt” hoặc “chế độ ăn cực ít béo, ít protein”. Tuy nhiên, chiến lược ăn uống “chữa lợn lành thành lợn què” này lại thường bỏ qua nguồn nguyên liệu cơ bản nhất cho sự vận hành của cơ thể — protein. Khi chúng ta kiêng khem ăn uống quá mức vì sợ tam cao, chúng ta thường rơi vào một cuộc khủng hoảng sức khỏe khác: hội chứng thiểu cơ (sarcopenia).


Một, Không cần phải “biến sắc” khi nhắc đến thịt

Nhiều bệnh nhân tam cao tránh thịt như tránh tà, cho rằng hàm lượng chất béo và cholesterol trong thịt cao, là thủ phạm gây tắc nghẽn mạch máu và rối loạn chuyển hóa. Tuy nhiên, quan điểm này thực chất đã nhầm lẫn giữa “protein chất lượng cao” và “thịt đỏ chế biến sẵn/thịt nhiều mỡ”.

1. Protein là nền tảng của cơ bắp Cơ bắp không chỉ là đặc quyền của vận động viên, nó còn là cỗ máy cốt lõi trong quá trình trao đổi chất của cơ thể con người. Khối lượng cơ bắp đủ thì tỷ lệ sử dụng lượng đường trong máu mới cao, vì cơ xương là nơi chủ yếu để cơ thể xử lý lượng đường trong máu. Khi bạn cắt đứt hoàn toàn việc tiêu thụ thịt trong thời gian dài để tránh cholesterol, cơ thể do thiếu hụt axit amin sẽ bắt đầu tự phân giải các mô cơ của chính mình để lấy năng lượng.


2. Thay thế chất dinh dưỡng sai lầm Nhiều người sau khi kiêng thịt, để tăng cảm giác no, thường chuyển sang dùng một lượng lớn tinh bột tinh chế (như bánh mì, cơm trắng, đồ uống có đường) để thay thế. Sự thay đổi cấu trúc chế độ ăn uống này không những không cải thiện được tam cao mà ngược lại, do nạp quá nhiều carbohydrate, khiến insulin dao động mạnh, làm trầm trọng thêm các vấn đề về chuyển hóa.


Hai, Hội chứng thiểu cơ còn nghiêm trọng hơn cả tam cao

Hội chứng thiểu cơ không chỉ đơn thuần là cơ bắp nhỏ đi, ảnh hưởng sâu xa hơn của nó là sự suy thoái toàn diện các chức năng của cơ thể.

1. Sự sụp đổ của khả năng trao đổi chất Khi khối lượng cơ bắp giảm xuống, tỷ lệ trao đổi chất cơ bản của cơ thể cũng giảm theo. Điều này sẽ tạo thành một vòng luẩn quẩn: khả năng vận động kém đi, quá trình trao đổi chất chậm lại, việc kiểm soát tam cao trở nên khó khăn hơn. Nhiều người lớn tuổi cho rằng “tuổi già cơ bắp giảm sút là chuyện bình thường” — đây là một quan niệm sai lầm nghiêm trọng trong y học. Sự lão hóa tự nhiên sẽ đi kèm với việc mất cơ, nhưng nếu tốc độ mất cơ quá nhanh, sẽ dẫn đến tăng tải trọng cho xương, nguy cơ té ngã tăng vọt, từ đó kéo theo các rủi ro tàn phế như gãy xương.


2. Suy giảm hệ miễn dịch và khả năng phục hồi Cơ bắp không chỉ là bộ khung cho các hoạt động mà còn là căn cứ quan trọng lưu trữ kháng thể (immunoglobulin) và tham gia vào quá trình sửa chữa của cơ thể. Việc thiếu hụt protein nghiêm trọng sẽ dẫn đến vết thương chậm lành và khả năng miễn dịch suy giảm. Đối với bệnh nhân tam cao, điều này có nghĩa là một khi xảy ra nhiễm trùng hoặc viêm nhiễm, sức chịu đựng của cơ thể sẽ kém xa so với trước đây.


Ba, Làm thế nào để ăn thịt mà vẫn đảm bảo sức khỏe?

Lo lắng về tam cao không có nghĩa là phải trở thành người ăn chay, vấn đề không nằm ở việc “ăn thịt”, mà là “ăn loại thịt nào” và “ăn như thế nào”.

1. Lựa chọn nguồn protein chất lượng cao Để tránh nỗi lo tiềm ẩn về tam cao, khuyên bạn nên ưu tiên chọn các loại protein sau:

  • Thịt trắng: Ức gà, các loại cá (đặc biệt là cá biển sâu giàu Omega-3, giúp điều hòa mỡ máu).
  • Sản phẩm từ đậu nành: Đậu phụ, đậu khô, sữa đậu nành là những lựa chọn protein thực vật rất tốt.
  • Phần thịt nạc ít béo: Thịt lợn hoặc thịt bò nên chọn phần thịt nạc và loại bỏ phần mỡ có thể nhìn thấy.

2. Phương pháp chế biến quyết định chìa khóa sức khỏe Cùng là một miếng ức gà, nhưng hiệu quả của việc chiên rán ngập dầu so với hấp, luộc là hoàn toàn khác nhau. Giảm thiểu việc chiên rán, nướng ở nhiệt độ cao, chuyển sang các phương pháp như hấp, luộc, hầm, trộn salad có thể giảm đáng kể việc nạp vào chất béo bão hòa và chất béo chuyển hóa. Đây mới là chìa khóa để ổn định tam cao, chứ không phải là hoàn toàn không động đến các loại thịt.


3. Kiểm soát khẩu phần và phân bổ Việc nạp protein không nên tập trung vào một bữa ăn. Khuyên bạn nên chia đều lượng protein cần thiết mỗi ngày cho ba bữa ăn, khẩu phần protein mỗi bữa ăn khoảng bằng một lòng bàn tay. Như vậy sẽ giúp cơ thể liên tục tiến hành tổng hợp cơ bắp và ổn định lượng đường trong máu.


Bốn, Rèn luyện sức mạnh cơ bắp và chế độ ăn uống quan trọng như nhau

Chế độ ăn uống tuy quan trọng, nhưng để chống lại hội chứng thiểu cơ và tam cao, bắt buộc phải kết hợp với việc tập luyện sức bền (kháng lực) một cách phù hợp.

1. Sự cần thiết của tập luyện kháng lực Thông qua các bài tập kháng lực như squat, nâng tạ hoặc dùng dây đàn hồi, có thể truyền tín hiệu kích thích cơ bắp phát triển. Đối với bệnh nhân tam cao, tập thể dục có thể trực tiếp làm tăng độ nhạy cảm của cơ bắp với insulin, giúp lượng đường trong máu đi vào tế bào một cách hiệu quả hơn để tiêu thụ, điều này mang lại hiệu quả rõ rệt hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần ăn kiêng.


2. Sự kết hợp vàng giữa dinh dưỡng và vận động Khuyên bạn nên bổ sung protein chất lượng cao trong vòng 30 đến 60 phút sau khi tập thể dục, điều này có thể tối đa hóa hiệu quả phục hồi cơ bắp. Đối với người lớn tuổi hoặc bệnh nhân mắc bệnh mãn tính, nên tham khảo ý kiến của chuyên gia dinh dưỡng hoặc bác sĩ vật lý trị liệu để lên kế hoạch thực đơn ăn uống và vận động cá nhân hóa, tuyệt đối không chạy theo cường độ một cách mù quáng.


Kết luận

Kiểm soát tam cao là để theo đuổi chất lượng cuộc sống tốt hơn, chứ không phải để sống trong cảnh nơm nớp lo sợ. Nhiều bệnh nhân vì sợ mỡ máu cao mà để cơ thể đói đến gầy mòn, hậu quả là dẫn đến mất sức mạnh cơ bắp, ngược lại làm mất đi khả năng vận động và chất lượng cuộc sống.

Đạo lý của một chế độ ăn uống lành mạnh nằm ở sự “cân bằng” chứ không phải “cắt đứt”. Nạp một lượng vừa đủ protein chất lượng cao, đồng thời kết hợp với các bài tập kháng lực thường xuyên, bạn hoàn toàn có thể đồng thời sở hữu những mạch máu khỏe mạnh và những khối cơ bắp cường tráng. Xin hãy nhớ rằng, cơ bắp là tài sản lớn nhất bảo vệ cuộc sống tuổi già của chúng ta. Đừng vì kiểm soát tam cao mà hy sinh cơ bắp nữa, hãy tìm lại phương pháp ăn uống đúng đắn để “cỗ máy” cơ thể này vận hành mạnh mẽ và bền bỉ hơn.


Theo Vision Times

Ngàn Sau Nước Chảy - Đỗ Công Luận

Sunday, September 13, 2026

2 Tháng 9, Nhìn Từ Phòng Xuất Cảnh - Nguyễn Việt Hùng


Ngoài phố, cờ đỏ rợp trời. Biểu ngữ giăng ngang những đại lộ. Sân khấu sáng choang. Truyền hình phát lại những trang sử hào hùng. Những bài hát quen thuộc vang lên giữa tiếng trống, tiếng loa và những lời nhắc nhở về lòng tự hào dân tộc.

Tám mươi mốt năm độc lập.  Một chặng đường đủ dài để một đứa trẻ sinh ra năm ấy đã thành một cụ già.  Nhưng hôm nay, tôi không muốn đứng giữa quảng trường để nhìn ngày Quốc khánh. Tôi muốn thử đứng ở một nơi khác.  Nơi đó là Phòng xuất cảnh.

Ở đó cũng đông lắm. Chỉ khác một điều:

Ngoài quảng trường, người ta đứng nhìn lá cờ.  Còn ở sân bay người ta kéo “vali,” cầm “passport,” nhìn bảng các chuyến bay, và chờ đến lượt mình bước qua cánh cửa dẫn ra nước ngoài.


1. Một Bên Là Cờ, Một Bên Là “PASSPORT”

Tôi cứ tưởng một đất nước đã trải qua bao nhiêu năm chiến tranh để giành độc lập thì sau ngày độc lập, điều sung sướng nhất của người dân phải là “Được ở lại quê hương mình.” 

Nhưng lịch sử đôi khi có chuyện hài hước khá cay đắng.  Có những thời kỳ, người ta vượt biển. Có người đi bằng thuyền nhỏ, mang theo vài bộ quần áo, chút vàng giấu trong người và một tương lai chẳng biết nằm ở đâu ngoài đường chân trời. Có nhiều người bỏ mạng giữa biển.

Rồi thời thế thay đổi.  Người ta không còn nhất thiết phải đi bằng thuyền nữa. Vâng! Bây giờ văn minh hơn nhiều vì:

Có passport. 

Có visa. 

Có vé máy bay.

Có công ty tư vấn du học.

Có chương trình xuất khẩu lao động.

Có hồ sơ đoàn tụ. 

Có định cư diện đầu tư.

Có cả những người dành nhiều năm, nhiều tiền và nhiều quan hệ chỉ để có thêm một cánh cửa dẫn ra bên ngoài.

Phương tiện đã thay đổi.  Nhưng có một câu hỏi nhức nhối vẫn còn nằm đó: “Tại sao nhiều người cứ muốn đi khỏi Việt Nam?


2. “Đi Tha Phương Cầu Thực”

Có một nhóm chữ nghe rất buồn mà ông bà ta thường nói: “Tha phương cầu thực,” tức là “Đi xa để kiếm ăn.”  Ngày xưa, người nông dân chỉ bỏ làng lên tỉnh đã buồn lắm rồi.  Sau này, người Việt còn đi xa hơn:  Nhật,  Hàn Quốc, Đài Loan, Malaysia, Châu Âu, Mỹ, Úc, Canada…

Nay, người trẻ rời làng quê, vay một khoản tiền (có khi là cả gia tài của cha mẹ) để đổi lấy cơ hội đi lao động ở nước ngoài.

Họ làm nhà máy.

Làm nông trại.

Làm công trường.

Làm nhà hàng.

Chăm nom người già. 

Làm những công việc mà đôi khi chính người bản xứ cũng chẳng thấy mặn mà gì.

Rồi cuối tháng, họ chắt chiu gửi tiền về quê. Tiền ấy để:

Xây nhà.   

Cho cha mẹ.

Cho em đi học.

Trả nợ.

Và đôi khi dựng lên giữa một làng quê một căn nhà thật đẹp để chứng minh rằng: “Nó đi nước ngoài thành công rồi.”

Nghe thoáng qua thấy vui. Nhưng nghĩ kỹ lại hơi buồn.

Bởi có những vùng quê, giấc mơ lớn nhất của một thanh niên không phải là làm được điều gì trên chính mảnh đất mình sinh ra.  Mà là: “Làm sao đi khỏi nơi này.”


3. Rồi Đến Những Cô Gái “ĐỔI ĐỜI”

Có một hoàn cảnh khác còn cay đắng hơn.  Đã có những thời kỳ tại nhiều vùng quê, người ta nghe quen những câu:

“Lấy chồng Hàn.”

“Lấy chồng Đài Loan.”

“Lấy chồng Việt kiều.”

Bốn chữ cuối cùng (“Lấy chồng Việt kiều.”) ngày nay nghe sang lắm.

Có những cuộc hôn nhân bắt đầu bằng tình yêu thật sự. Có những gia đình đa quốc tịch sống rất hạnh phúc.  Không ai có quyền gom tất cả họ vào chung một chiếc giỏ. Nhưng cũng không thể giả vờ cho rằng chưa từng có những cô gái nhìn hôn nhân như một chiếc vé để bước ra khỏi cảnh nghèo khó. Có cô gái chưa từng biết người đàn ông kia là ai.

Không cùng ngôn ngữ. 

Không cùng văn hóa.

Có khi chênh nhau rất nhiều tuổi.

Nhưng phía sau cô là căn nhà nghèo, cha mẹ già, những đứa em và một tương lai quá hẹp.  Thế là người ta gọi đó bằng hai chữ rất đẹp: “Đổi Đời.”

Nghe như chuyện cổ tích. Chỉ khác rằng cô bé Lọ Lem ngày xưa đánh rơi chiếc hài pha lê.  Còn có những cô gái thời hiện đại cầm thật chặt cái… “Passport.”  Bởi phía sau cái “passport” ấy có thể là một hy vọng: “Mình sẽ gửi được tiền về má.

Đó không phải chuyện đọc để cười vào những người phụ nữ ấy.  Nếu có điều gì đáng để châm biếm, thì có lẽ phải hỏi:

Tại sao trên một đất nước được ca ngợi bằng biết bao mỹ từ, từng có những cô gái nghèo phải đặt cả cuộc đời mình vào một cuộc hôn nhân chưa biết tương lai ra sao; chỉ để hy vọng có một cuộc sống khá hơn?


4. Người Nghèo Đi Kiếm Việc, Người Giàu Cho Con Đi Du Học

Nhưng khoan khoan, chờ chút…

Đừng tưởng chỉ có người nghèo mới thích đi.  Người có tiền cũng đi.  Chỉ khác là họ đi bằng cách… đẹp hơn.  Con nhà nghèo đi xuất khẩu lao động. Con nhà khá giả đi du học.  Con nhà rất giàu có thể học trường Mỹ, Anh, Úc, Canada từ rất sớm.

Không có gì sai với vấn đề du học cả. Đi học để mở mang kiến thức là điều đáng quý.  Điều thú vị chỉ xuất hiện khi người ta bắt đầu hỏi: “Học xong có trở về không?

Câu hỏi ấy đôi khi làm bữa cơm bớt vui.  Bởi vì ước mơ của gia đình không dừng ở chuyện con mình lấy được tấm bằng nước ngoài. Ước mơ đẹp hơn là: “Ở lại được thì càng tốt.”  Thế là có một nghịch lý rất Việt Nam xuất hiện:

Cha mẹ có thể tự hào về quê hương.

Con cái có thể đăng hình Quốc khánh.

Cả nhà có thể yêu đất nước tha thiết.

Nhưng hồ sơ định cư vẫn cứ phải chuẩn bị thật kỹ.


5. Lúc Này, Người Muốn Đi Lại là Người Có quyền Thế?

Đây mới là chuyện khó nói. Bởi người nghèo muốn đi thì dễ hiểu; Họ cần việc làm. Người trẻ muốn đi thì cũng dễ hiểu: Họ muốn học hỏi và khám phá thế giới.  Nhưng nếu ngay cả những gia đình có tiền bạc, địa vị hay quyền lực cũng tìm cách cho con học tập, sinh sống hoặc xây dựng tương lai ở những quốc gia mà đôi khi trên diễn đàn lại được chính họ mô tả bằng những lời chẳng mấy thiện cảm, thì câu chuyện bắt đầu trở nên… thú vị.

Miệng có thể luôn luôn nói về những khuyết điểm của phương Tây.  Nhưng con học ở đâu lại là một câu hỏi khác. Tài sản đặt ở đâu lại là câu hỏi khác nữa.  Và tương lai của gia đình muốn gửi vào đâu lại là một câu hỏi rất khác.

Suy cho cùng, khẩu hiệu là thứ người ta chỉ dùng để nói trước đám đông thôi.  Còn nơi gửi con cái và tài sản mới thường tiết lộ điều người ta tin khi trở về nhà. Bởi vì nếu anh thật sự tin vào tương lai mà anh đang kêu gọi hàng triệu người khác tin, tại sao tương lai của chính gia đình anh lại được chuẩn bị thêm một lối thoát ở nơi khác?


6. Có lẽ Vì “ĐỘC LẬP” và “ĐÁNG SỐNG” Là Hai Chuyện Khác Nhau

Đến đây có lẽ cũng phải nên công bằng một chút. 

Độc lập dân tộc là một giá trị. Thoát khỏi sự cai trị của ngoại bang là một giá trị.  Nhưng độc lập không tự động bảo đảm được thịnh vượng. Độc lập cũng không tự động tạo ra một xã hội công bằng.  Nó không tự động tạo việc làm tốt; Không tự động tạo trường học tốt; Không tự động tạo bệnh viện tốt. Không tự động khiến người tài muốn ở lại; Và càng không tự động khiến một cô gái nghèo tin rằng cô có thể xây dựng tương lai ngay tại quê mình mà không cần gửi số phận sang một đất nước xa lạ.

Độc lập chỉ trả lời một câu hỏi: “Ai cai trị đất nước này?”Còn một đất nước có đáng sống hay không lại phải trả lời hàng trăm câu hỏi khác như:

Người dân kiếm sống thế nào?

Con cái họ được học hành ra sao?

Người bệnh được chữa trị thế nào?

Người yếu thế có được bảo vệ không?

Người tài có cơ hội không? 

Luật pháp có đối xử với người có quyền và người không có quyền giống nhau không?

Và quan trọng nhất:

Một người bình thường có nhìn thấy tương lai của mình ngay trên quê hương hay phải nhìn nó qua cửa kính của phòng xuất cảnh?


7. Nhân Ngày 2 Tháng 9, Thử Đứng Nhìn ở Một Nơi Khác Xem Sao

Vậy năm nay, trong ngày Quốc khánh “2 Tháng 9,” nếu đã xem đủ cờ hoa, duyệt lễ, sân khấu và những bài diễn văn, thử làm một việc nhỏ là “Đừng đứng ở quảng trường nữa. Hãy tưởng tượng mình đứng ở sân bay.  Nhìn dòng người kéo vali đi qua cửa xuất cảnh.

Có một sinh viên sang Mỹ.

Một kỹ sư sang Úc.

Một người lao động sang Nhật.

Một cô gái sang Hàn Quốc bắt đầu cuộc hôn nhân với một người đàn ông ở một nền văn hóa khác.

Một gia đình sang Canada.

Một người trẻ vừa nhận được visa, chụp tấm hình rồi cười rạng rỡ.

Không phải tất cả họ đều bỏ quê hương. Nhiều người rồi sẽ trở về.  Nhiều người ra đi chỉ để học tập, làm việc hoặc trải nghiệm. Và rất nhiều người ở nước ngoài vẫn yêu Việt Nam sâu sắc. Nhưng giữa một ngày mà cả nước nói rất nhiều về “Độc lập,” dòng người ấy vẫn đặt ra một câu hỏi đáng suy nghĩ:

Một đất nước thành công nhất có phải chỉ là đất nước đã giành được độc lập?  Hay còn phải là một đất nước mà người dân bình thường cảm thấy họ có thể xây dựng một cuộc đời tử tế ngay tại đây.


8. Lời cuối

Tám mươi mốt năm trước, người Việt mong có một đất nước của mình.  Tám mươi mốt năm sau, có lẽ câu hỏi không nên chỉ là: “Chúng ta đã độc lập chưa?”  Mà nên hỏi thêm một câu: “Chúng ta đã xây dựng được một nơi khiến người dân muốn ở lại chưa?

Ngoài đường, cờ vẫn bay.

Nhạc vẫn vang.

Những lời chúc mừng vẫn chạy đầy màn hình.

Còn ở sân bay, loa thông báo một chuyến bay quốc tế sắp khởi hành.  Dòng người lại kéo “vali” về phía cửa.

Không thấy ai hô khẩu hiệu.

Không thấy ai tranh luận.

Không ai cần giải thích.

Chỉ có cánh cửa xuất cảnh lặng lẽ mở ra.

Và đôi khi, một cánh cửa im lặng lại đặt được những câu hỏi mà hàng ngàn chiếc loa không trả lời nổi.


HVN

Trần Văn Giang (ghi lại). 

Ngày 2/9/2026

Tình Người - Vasily Bazlov




Cố vấn quân sự Liên Xô, Đại úy Nikolai Demin, ngồi tại một bàn ăn được bày biện sang trọng trong một biệt thự thuộc địa cũ ở ngoại ô Phnom Penh. Đó là năm 1981. Campuchia đang dần hồi phục sau khi chế độ Pol Pot bị quân đội Việt Nam và quân nổi dậy địa phương lật đổ. Đất nước, bị tàn phá bởi Khơ mê đỏ, chìm trong nghèo đói cùng cực, nhưng đối với các vị khách nước ngoài và giới quân sự ưu tú mới, bàn ăn đầy ắp thức ăn. Nikolai, kiệt sức sau nhiều tháng phục vụ ngoài chiến trường, khẩu phần ăn khô khan và cái nóng ẩm ngột ngạt, đã gục ngã. 


Trước mặt ông là những đống cua tươi Campuchia, tôm sú, cá nướng và trái cây lạ. Rượu được phục vụ thoải mái: bia lạnh, rượu vang nhập khẩu và rượu mùi địa phương. Đến cuối buổi tối, Demin đã say khướt, no căng bụng và cảm thấy thư thái dễ chịu.Các sĩ quan Campuchia đón tiếp ông gật đầu với nhau, cười tươi. Một người vỗ tay, và một bé gái được dẫn vào sảnh. Cô bé chắc không quá mười một tuổi. Gầy gò, da ngăm đen, đôi mắt to tròn sợ hãi và mái tóc đen cắt ngang vai. Họ mặc cho cô bé một chiếc váy lụa rộng thùng thình, rõ ràng là đồ cũ.

“Đây là dành cho đồng chí Nikolai. Món quà của chúng tôi vì đã giúp chúng tôi giải phóng”, viên thiếu tá quân đội Campuchia nói bằng tiếng Nga bập bẹ, cười nhăn nhó trong cơn say. “Đồng chí có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với cô bé. Đưa cô bé vào phòng ngủ.”

 

Sự kinh hoàng, tàn bạo và ghê tởm của lời đề nghị này ngay lập tức khiến Nikolai tỉnh táo lại. Cơn buồn nôn ập đến do ăn quá nhiều, rượu và cú sốc tâm lý. Viên đại úy nôn mửa ngay lên sàn nhà trơn nhẵn của biệt thự, ngay dưới chân một đứa trẻ đang đứng gần đó. Các sĩ quan lầm bầm thất vọng, và Nikolai, thở hổn hển, lấy tay che mặt. Nhưng giây phút tiếp theo đã đẩy anh vào nỗi kinh hoàng lớn hơn. Cô gái, kiệt sức vì nhiều năm chết đói dưới thời Pol Pot và không biết gì ngoài cuộc đấu tranh sinh tồn, quỵ xuống. Đối với cô, đây không phải là bụi bẩn. Đây là thức ăn, gồm những miếng thịt cua và tôm. Cô bắt đầu điên cuồng, nước mắt chảy dài trên cánh tay, vơ lấy và ăn thứ nôn mửa ngay trên sàn nhà.


Nikolai hét lên. Tiếng hét là sự pha trộn giữa giận dữ, đau đớn và bất lực tột cùng. Anh đẩy những sĩ quan Khmer đang xông tới và cố gắng nâng cô gái lên để trấn an vị khách sang một bên, rồi quỳ xuống trước mặt đứa trẻ.


"Đừng! Ôi Chúa ơi, đừng, bé con..." anh khàn giọng nói, nắm lấy cổ tay cô, mỏng manh như que diêm.Cô gái đông cứng người, cuộn tròn lại, chờ đợi cú đánh. Toàn thân cô run rẩy, ngước nhìn người đàn ông da trắng to lớn. Nikolai quay sang những người Campuchia, chết lặng vì kinh ngạc. Ánh mắt anh ta hoang dại đến nỗi viên thiếu tá vô thức nắm chặt bao súng.


"Ra ngoài! Tất cả ra khỏi đây!" Demin gầm lên.

Các sĩ quan, quyết định không đối đầu với "cố vấn" Liên Xô ngang ngược, vội vã rời đi, lẩm bẩm những lời chửi rủa bằng tiếng Khmer. Nikolai bị bỏ lại một mình trong phòng với cô gái.


Anh ta nặng nhọc đứng dậy, tìm một bình nước sạch và một chiếc khăn sạch. Quay lại, anh ta cẩn thận, cố gắng không cử động đột ngột, lau mặt và tay cho đứa trẻ. Cô gái vẫn bất động, tê liệt vì sợ hãi. Sau đó, Nikolai đi đến bàn, vẫn còn đầy ắp những món ăn chưa được đụng đến. Anh ta lấy một chiếc đĩa lớn, sâu, chất đầy những miếng thịt cua bóc vỏ ngon nhất, cơm trắng và trái cây, rồi đặt xuống sàn trước mặt cô. "Ăn đi. Sạch sẽ lắm. Ăn đi con yêu," ông nói khẽ, nước mắt lưng tròng, vừa nói vừa chỉ tay. Nhận ra mình sẽ không bị đánh đập hay hãm hiếp, cô bé lao vào ăn. Cô ăn với tốc độ như thú vật, vừa ăn vừa nghẹn và liên tục liếc nhìn về phía cửa. Nikolai ngồi bệt xuống sàn gần đó, ôm đầu cầu nguyện – lần đầu tiên trong đời làm Komsomol của mình. Anh nhận ra rằng không vũ khí, không chính trị, và không sự "giúp đỡ" nào có thể nhanh chóng xóa bỏ những gì bọn lưu manh này đã gây ra cho đất nước và những đứa trẻ này.


Khi đĩa thức ăn đã hết, cô bé rụt rè nhìn Nikolai. Nỗi sợ hãi trong mắt cô nhường chỗ cho sự khó hiểu sâu sắc, như của một người trưởng thành. Nikolai đứng dậy, đi đến ba lô của mình, lấy ra một cuốn sổ và một cây bút chì. Anh vẽ một bức tranh về mặt trời, một ngôi nhà và hai người đang nắm tay nhau, rồi đưa cho cô bé. Cô bé cẩn thận nhận lấy bức tranh. Ngày hôm sau, Đại úy Demin nộp đơn xin chuyển công tác từ trụ sở chính đến một trung tâm phân phối cấp tỉnh, nơi phái đoàn Liên Xô phân phát viện trợ nhân đạo và thực phẩm. Trong suốt thời gian còn lại của nhiệm kỳ, ông đã quyên góp phần lớn lương thực và khẩu phần ăn của mình cho một trại trẻ mồ côi địa phương do các bác sĩ Việt Nam điều hành. Ông cũng đã giúp một bé gái tên Khema được nhận vào đó. Ông không bao giờ đụng đến rượu hay những bữa ăn sang trọng nữa, và buổi tối hôm đó ở Phnom Penh vẫn là một cơn ác mộng ám ảnh ông suốt đời.


Ba năm sau, Đại úy Nikolai Demin trở về Liên Xô. Nhiệm kỳ của ông kết thúc, nhưng Phnom Penh vẫn mãi in sâu trong ký ức ông, không phải là một thành phố của những ngôi chùa cổ kính, mà là một nơi mà bi kịch của con người được phơi bày đến tận cùng. Nikolai trở về Minsk, quê hương của mình. Bề ngoài, cuộc sống của anh đã trở lại như thường lệ: phục vụ tại trụ sở quận, mang quân hàm thiếu tá, những buổi tối yên bình bên gia đình. 


Tuy nhiên, những người thân cận nhận thấy một sự thay đổi ở Nikolai. Anh kiên quyết từ chối mọi cuộc tụ họp xã giao. Ngay khi vợ anh chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn hoặc mở một chai rượu vang, Nikolai sẽ tái mặt, xin lỗi và ra ban công hút thuốc. Sự xa hoa, dư dả và mùi thức ăn đắt tiền giờ đây khiến anh cảm thấy buồn nôn, ngột ngạt. Trong tủ đựng đồ của anh, giữa những đồ pha lê, có một vật lạ - một bức tượng gỗ nhỏ, được chạm khắc thô sơ hình một cô gái Khmer, mà anh đã mang theo như kỷ vật quý giá nhất của mình.


Suốt thời gian đó, Nikolai luôn nhớ về Khem. Trước khi sang Liên Xô, anh đã làm mọi thứ có thể để bảo vệ cô bé. Sử dụng các mối quan hệ của mình với các bác sĩ quân y Việt Nam, anh đã đưa cô bé vào một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô thủ đô, được hỗ trợ bởi các tổ chức nhân đạo quốc tế. Hàng tháng, Nikolai đều bí mật mang những bao gạo, sữa đặc và thuốc men đến đó, đổi lấy séc tại cửa hàng quân nhu Liên Xô.Trong trại trẻ mồ côi, cuộc sống của Khema dần dần thay đổi. 


Trong vài tháng đầu, cô bé hầu như không nói chuyện và giấu thức ăn dưới nệm, một hội chứng tâm lý khủng khiếp từ thời Pol Pot, khi việc giấu một quả chuối xanh cũng có thể dẫn đến cái chết. Nhưng sự chăm sóc của các nữ y tá người Việt và những bữa ăn đều đặn đã có tác dụng. Khema không còn trông như một bộ xương di động nữa. Đôi má rám nắng của cô bé trở nên đầy đặn hơn, và một ánh nhìn sống động, thông minh xuất hiện trong đôi mắt to đen láy. Hóa ra cô bé có trí nhớ phi thường: cô bé học đọc và viết tiếng Khmer nhanh hơn bất kỳ ai cùng tuổi, và cũng nhanh chóng học được những cụm từ cơ bản bằng tiếng Việt và tiếng Nga.


Nikolai thường nhớ lại lời tạm biệt của họ. Khema không khóc – những đứa trẻ thời chiến hiếm khi khóc thành tiếng. Cô bé chỉ nắm tay anh thật lâu, rồi đưa cho anh bức tượng gỗ mà chính cô bé đã tự tay khắc. Nhiều năm trôi qua. Liên Xô sụp đổ, và Nikolai đã nghỉ hưu từ lâu. Ông sống bằng lương hưu, trông nom các cháu và nghĩ rằng mối liên hệ của mình với quá khứ đã mất đi mãi mãi. Nhưng một ngày nọ, có tiếng gõ cửa.


Một phụ nữ trẻ người châu Á, dáng người trang nhã trong bộ vest công sở đứng ở ngưỡng cửa. Khuôn mặt cô ấy có vẻ quen thuộc với Nikolai, nhưng khi cô ấy mỉm cười và nhìn ông bằng đôi mắt to tròn, sâu thẳm, trái tim người lính già bắt đầu đập thình thịch.

"Chào bác Kolya," cô ấy nói nhỏ nhẹ, bằng tiếng Nga hoàn hảo với giọng điệu dịu dàng.

Đó là Khema. Nhờ sự quyết tâm và sự giúp đỡ của nhân viên trại trẻ mồ côi, cô đã nhận được học bổng, tốt nghiệp đại học ở Phnom Penh và tìm được việc làm tại một tổ chức nhân quyền và bảo vệ trẻ em quốc tế. Cô đến châu Âu dự hội nghị và đã dành toàn bộ tiền tiết kiệm để tìm người đàn ông đã cứu cô khỏi cú ngã tồi tệ nhất. Họ ngồi rất lâu trong căn bếp giản dị của Nikolai. Trên bàn chỉ có trà và bánh quy đơn giản, Khema biết và hiểu điều cấm kỵ thầm lặng của anh. Cô nói về việc Campuchia đang dần trở lại hòa bình, các trường học đang mở cửa trở lại, và bản thân cô giờ đây đang giúp đỡ những trẻ mồ côi.


Nikolai nhìn cô và cảm thấy gánh nặng đè nặng lên tâm hồn anh suốt nhiều năm cuối cùng cũng bắt đầu tan biến. Buổi tối kinh hoàng ở biệt thự tại Phnom Penh đã không làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, nhưng đêm đó Nikolai đã có thể cứu được một mạng sống cụ thể. Và giờ đây, mạng sống ấy đang ở trước mặt anh, tự do, mạnh mẽ và biết ơn.

 

Vasily Bazlov

Mùa Thu Mây Ngàn - Nguyễn Duy Phước

 

Saturday, September 12, 2026

11 Phát Minh Bạn Không Ngờ Là có Thật

 
Chiếc Cốc Tự Làm Nóng Cà Phê

Một ủy viên của văn phòng bằng sáng chế Hoa Kỳ từng tuyên bố: “Tất cả mọi thứ có thể được phát minh đều đã được phát minh”. Tuy nhiên, điều này chẳng hề đúng!

Hiện vẫn có rất nhiều phát minh khiến người ta phải thốt lên rằng: Thật sao!

       Chúng ta hãy cùng xem 11 phát minh hiện đại làm cho cuộc sống dễ dàng hơn và thú vị hơn sau đây:

1- Áo sơ mi không thấm bẩn

5381 1 11PhatMihDGST

       Công ty Labfresh của Hà Lan bắt đầu bán những chiếc áo sơ mi không bị vấy bẩn, kể cả bị đổ cà phê, rượu vang đỏ, nước tương hay dầu ăn.

       Sản phẩm này được tạo ra nhờ công nghệ độc đáo mới bao gồm 98% INDUO cotton và 2% elastane. Những chất liệu này không bị ảnh hưởng bởi vết bẩn, lại còn thoáng hơi, kháng mùi và không bị nhăn.

2- Túi nhựa ăn được

5381 2 11PhatMinhDHST

       Để giải quyết vấn đề môi trường, công ty EnviGreen của Ấn Độ đã tạo ra một loại nhựa phân hủy sinh học.

      Nó được làm từ  100% hợp chất hữu cơ, gồm tinh bột tự nhiên, rong biển và dầu, nhưng vẫn giống nhựa thật. Dù có ăn loại túi này thì cũng không ảnh hưởng đến sức khoẻ của bạn vì nó tiêu hóa được.

       Thông thường phải mất từ 5 năm đến 200 năm để một túi nhựa có thể phân huỷ. Tuy nhiên, loại túi này chỉ cần 180 ngày hoặc 15 giây trong nước sôi đã phân huỷ. Đây là tin tuyệt vời cho các quốc gia đang phải đối mặt với vấn đề rác thải nhựa.

3- Quần áo ‘lớn lên’ cùng con trẻ

5381 3 11PhatMinhDHST

       Nhà thiết kế Ryan Yasin, London đã tung ra những bộ quần áo đặc biệt có thể ‘lớn lên’ cùng với trẻ em.

       Những đường xếp ly được dập ngang dọc tạo thành đường vân đẹp mắt. Những đường vân này có thể kéo dãn ra được và tùy vào kích cỡ của đứa trẻ, quần áo sẽ tự động điều chỉnh vừa vặn với cơ thể của trẻ nhất. Đây là một sáng chế tuyệt vời dành cho các ông bố bà mẹ.

4- Quần tất không bị rách

5381 4 11PhatMinhDHST

      Công ty dệt may Sheerly Genius của Mỹ đã chế tạo ra chiếc quần tất bền nhất trên thế giới. Sheerly Genius đã tiến hành thực nghiệm và rút ra kết luận rằng chúng có độ bề cao gấp 50 lần so với quần tất thông thường, bởi họ sử dụng các vật liệu giống như trong áo khoác chống đạn.

       Phụ nữ hiện nay rất chuộng quần tất, nhưng lại thường rất dễ rách. Mục tiêu chính mà những người sáng tạo ra sản phẩm này là giảm được lượng rác thải dệt may.

5- Quần jeans thông minh

5381 5 11PhatMinhDHST

      Lần đầu tiên, công ty Spinali Design đã tạo ra chiếc quần jeans ‘thông minh’ giúp người mặc xác định được hướng đi chính xác. Bộ cảm biến được đặt 2 bên đùi được kết nối sẵn với điện thoại thông qua Bluetooth, giúp người dùng biết họ cần rẽ trái hay phải. Nó sẽ rung lên khi bạn bị lạc đường để thông báo.

6- Piqapoo - thiết bị giúp cún đi vệ sinh

5381 6 11PhatMinhDHST

       Nhà phát minh người Israel đã sáng chế ra  Piqapoo - một chiếc kẹp mềm gắn vào đuôi các chú chó. Khi chúng  đi vệ sinh, phân rơi vào một cái túi, sau đó bạn có thể ném đi một cách dễ dàng. Và dĩ nhiên, bạn sẽ không cần phải dùng đến tay để hốt nữa.

       Thiết bị này làm cho cuộc sống của chủ nhân những chú chó trở nên dễ chịu hơn nhiều vì không phải lo dọn dẹp ‘sản phẩm’ mà thú cưng của mình để lại.

7- Caffein dạng xịt

5381 7 11PhatMinhDHST

       Chuyên gia hóa sinh Mỹ, Ben Yu đã tạo ra sản phẩm có tên "Sprayable Energy" và tuyên bố đây là dạng năng lượng xịt cục bộ chứa caffein đầu tiên trên thế giới.

      Theo Ông Yu , người dùng có thể xịt caffein lên da mà không phải trải nghiệm cảm giác hưng phấn mạnh, hấp thu lượng calo không cần thiết hay bị ảnh hưởng bởi dư vị khó chịu như khi sử dụng các loại nước uống tăng lực hoặc cà phê.

8- Robot có thể nói chuyện với người

5381 8 11PhatMinhDHST

       Robot cá nhân Jibo trông giống như nhân vật hoạt hình Pixar - nó có đầu lớn và mặt tròn, có thể thể hiện hàng loạt các loại cảm xúc khác nhau.

       Nó có thể cười khúc khích, khiêu vũ, tạo bản tin, chụp ảnh và quay sang bạn nếu bạn gọi nó. Như những người sáng tạo hứa hẹn, họ sẽ phát triển với mọi mô hình mới và cuối cùng sẽ làm cho thay đổi kiểu giao tiếp của con ngươi với robot.

9- Một cốc tự làm nóng cà phê

5381 9 11PhatMinhDHST

       Giám đốc điều hành của Ember Technologies Clay Alexander đã tạo ra một chiếc cốc ‘thông minh’. Với hệ thống giữ nhiệt điều khiển bằng ứng dụng ở bên dưới, nó có thể hỗ trợ giữ nhiệt độ cần thiết cho cà phê hoặc trà - từ 49 đến 60 độ C.

Cốc hiện có giá gần 80USD và  đã có mặt trên gần 5.000 quán cà phê Starbucks tại Mỹ.

10- Kem lạnh Halo Top

5381 10 11PhatMinhDHST

       Loại kem lạnh này giúp cho các tín đồ ăn ngọt có thể thưởng thức món ăn khoái khẩu của mình mà không lo bị tăng cân bởi Halo Top không chứa đường, mà chỉ chứa một ít protein và một lượng calo thấp (360 calo).

Chính vì lý do này mà Halo Top đã trở thành sản phẩm bán chạy nhất tại Mỹ.

11- Răng tái sinh từ tế bào gốc

5381 11 11PhatMinhDHST

       Tiến sĩ Jeremy Mao của Đại học Columbia, Mỹ, cho biết ông đã bước đầu thành công trong việc tạo ra răng bằng tế bào gốc.

       Phương pháp này đặc biệt ở chỗ nó không gây ra đau đớn mà bạn hoàn toàn có một bộ răng mới chỉ sau 9 tuần. Tuy nhiên, dự án này vẫn đang trong quá trình nghiên cứu và chưa được phổ biến rộng rãi.

Uyên NT (Theo Brightside)

ĐH ST - (TKH VL)

Đúng Là Khôi Hài! Đừng Có Mơ!

 


Khi Ta Có Chồng

1- Khi ta có chồng mỗi ngày chồng đi làm về thấy ta đang ngồi trên computer dạo fb , chồng sẽ mĩm cười rồi đi thật nhẹ nhàng ra sau bếp nấu cơm cho ta ăn .

2- Khi ta có chồng, chồng thoáng thấy ta buồn, sẽ hỏi ta với giọng thật dịu dàng " Hôm nay em sao vậy cưng?"

3- Khi ta có chồng, nửa đêm ta ho khan vài tiếng, chồng dẫu đang ngủ say cũng vùng dậy rót cho ta ly nước ấm .

4- Khi ta có chồng, ta chỉ ngồi sơn móng chân nhìn chồng lo quét dọn vườn tược .

5- Khi ta có chồng, con cái chồng lo tắm rửa dạy học và đưa con tới trường .

6- Khi ta có chồng, mỗi khi đi shopphing chồng lăng xăng xách đồ cho ta trong tự nguyện hớn hở .

7- Khi ta có chồng, nhà cửa luôn sạch sẽ cho ta ôm phôn nói dóc với bạn bè .

8- Khi ta có chồng, visa chồng xài thoải mái và chồng còn hỏi " tiền còn đủ không em ? "

9- Khi ta có chồng, ta giống như mặt trời, chồng đi bên cạnh như được sang lây ánh sáng .

10- Khi ta có chồng thì ta sẽ trở thành một bà hoàng cho dầu bà hoàng không có ngai .

11- Khi ta có chồng, sáng trưa chiều tối chồng không hỏi ta thì ta có quyền giận rất vô cớ .

12- Khi ta có chồng , chồng đi đâu cũng nói với ta mặc dầu ta không cần phải biết .

13 - Khi ta có chồng, chồng không dám ăn món ăn ta không thích vì sợ ta không vui .

14- Khi ta có chồng,  ta coi phim tình cảm cũng phải ngồi bên cạnh lau nước mắt dùm ta .

15- Khi ta có chồng, ta chút bị xém té, ta hết hồn một nhưng chồng hết hồn 10 lận .

16- Khi ta có chồng, ta sẽ được sống trong hạnh phúc vì chồng lúc nào cũng nói " anh yêu em bằng hết con tim "

17- Khi ta có chồng , chồng sẽ cỏng ta trên lưng dạo trên bờ biển mặc dù chỉ bước vài bước đã thở dốc .

18- Khi ta có chồng , ta chẳng bao giờ biết chồng đang lo cơm áo gạo tiền vì chồng giấu kỷ như giấu kho báu vì sợ ta biết ta lo rồi bị ốm .

19- Khi ta có chồng,  chồng sẽ mãi là đứa trẻ luôn muốn nằm trong vòng tay của ta .

20- Điều cuối cùng là ta phải đốt đuốc đi giữa ban ngày, moi móc trong hang cùng ngỏ hẹp, băng rừng lội suối, mong tìm thấy ông chồng như thế đó ạ kkk

Tuy nhiên chỉ có trong mơ thôi!

Coi cho vui thôi !


Hồng Y Nương

Nhà Mình Xanh Mát Bóng Cây, Đi Là Thương Nhớ Xứ Này Người Ơi! - Clip Tổng Hợp - Đặc Sản Mền Sông Nước

Tháng Bảy Tâm Linh - Đỗ Công Luận

Sự Thật Chung Quanh Hillary Clinton - Hoàng Hữu Phước

 

Hillary Diane Rodham Clinton – gọi tắt là Hillary Clinton – là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 67 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ nhì của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 2009 đến 2013) dưới thời của Tổng thống Barack Obama. Bà sinh ngày 26-10-1947; làm vợ của Bill Clinton, người cùng học chung với bà tại Đại Học Luật Yale, năm 1975; và từng trải qua các thời gian làm Thượng Nghị Sĩ Bang New York, ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 nhưng Đảng Dân Chủ lựa chọn Barack Obama làm ứng cử viên chính thức, v.v., trước khi trở thành ứng cử viên chính thức của Đảng Dân Chủ năm 2016 và là nữ ứng cử viên đầu tiên được một chính đảng giới thiệu ra tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.


Hillary Clinton đặc biệt nguy hiểm do:

(a) thuộc hàng ngũ “chính trị gia chuyên nghiệp”;

(b) đã ở vị trí quyền lực cao nhất (chỉ sau Tổng Thống) tức Bộ Trưởng Ngoại Giao (nghĩa là ngồi trên cả Bộ Trưởng Quốc Phòng) với quyền uy vượt ra ngoài biên giới quốc gia nên đã có kinh nghiệm thực hiện các chiến dịch quân sự cũng như lật đổ các chính phủ;

(c) có tính tàn độc;

(d) am tường luật pháp chuyên nghiệp cao cấp y như chồng nên trở thành chuyên gia bất trị trong lách luật và đạp chà luật pháp quốc gia và quốc tế;

(e) sử dụng quyền lực của chồng để cùng chồng khuynh đảo về chính trị để tư lợi cũng như dùng quyền lực của bản thân để hỗ trợ chồng tiếp tục sự khuynh đảo đó; và

(f) phát triển với sức mạnh truyền thống của một gia đình phạm nhiều tội ác.


Bill Clinton

Khi nói Hillary Clinton có cả sức mạnh “truyền thống” của một gia đình tội phạm tàn độc, người ta trước tiên nói về những điều tồi tệ của chồng bà là Bill Clinton như

(a) Tham Nhũng

(b) Rữa Tiền và Buôn Lậu Ma Túy. Qua lời khai của người bạn thân tên Larry Nichols mà Bill Clinton thuê quản lý công ty ADFA để rửa tiền từ buôn lậu ma túy mà khoản thu mỗi tuần lên tới 10 triệu USD qua Phi Trường Mena ở Bang Arkansas từ đó việc chuyển ngân được rót đến một ngân hàng ở Florida, một ngân hàng ở Georgia, và Citycorp ở NewYork, rồi đưa ra nước ngoài; trong khi đó một bạn thân thiết khác của Bill Clinton là Dan Lasater cùng em trai của Bill Clinton là Roger Clinton cùng xộ khám vì những tội liên quan đến ma túy. ). Trong khi đó,Cảnh Sát Trưởng Arkansas  Doc Delaughter khi cáo buộc họ buôn lậu ma túy cũng như tấn công tình dục các thiếu nữ đã bị các nhân viên công lực nhận tiền của Bill Clinton đe dọa. Bill Clinton khi lên làm Tổng Thống đã đền ơn Webb Hubbell là người đã cứu mình khỏi các liên quan đến ruwar tiền và buôn lậu ma túy bằng chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp; tuy nhiên, sau đó Hubbell đã phải quay về Arkansas chịu tội vì đã lừa gạt khách hàng của Công Ty Luật Rose của Hillary Clinton số tiền 500.000 USD.


(c) Giết Người Diệt Khẩu: Những cái chết không bao giờ rõ nguyên nhân đã xảy ra như với hai thiếu niên đêm khuya tình cờ chứng kiến hoạt động gì đó ở Phi Trường Mena nên bị đập nát đầu và cái chết xảy ra với tất cả sáu nhân chứng đã khai báo với cảnh sát về vụ sát hại hai thiếu niên đó, hoặc với những quan chức dám tiến hành điều tra về các “tội” của Bill Clinton như Danny Casoloro, Paul Wilcher, Charles Black, Ed Wilke, John Wilson, Kathy Furguson, Jon Parnel Walker, C. Victor Raider II, Mr. Friday,  Ronald Rogers, Luther Parks, Vincent Foster, v.v, người thì tự sát bằng súng với tay phải nắm chặc khẩu súng lục trong khi thuận tay trái, người tự nhiên rơi từ lầu cao sau khi  pha xong tách cà phê nóng hổi dù ai cũng biết người ấy rất ghét mở cửa bước ra ngoài ban-công ngắm cảnh, người tự làm rơi máy bay riêng vào ban ngày khi trời tốt và không có báo nguy hỏng hóc, người tự treo cổ, v.v., ngay sau khi phát biểu về việc đã có đầy đủ bằng chứng buộc tội Bill Clinton để rồi dường như tất cả các phát biểu ấy là vu khống vì sau khi họ chết chẳng ai tìm thấy các tập tài liệu bằng chứng ấy, hoặc thậm chí có người chỉ vì dám đến nhắc Bill Clinton trả tiền đã vay lâu rồi không chịu hoàn lại. Bill Clinton thoát tất cả các tội danh vì chính Bill Clinton đã đề ra luật áp dụng tại Bang Arkansas cho đến ngày nay, theo đó mọi giám định pháp y sẽ không được phép thực hiện đối với những trường hợp tự tử.


(d) Xâm Hại Nền Dân Chủ Hoa Kỳ: Sau khi Tổng Thống Richard Nixon từ chức, Hội Kín Illuminati khống chế nền chính trị Hoa Kỳ qua sự giúp sức của Henry Kissinger và  Nelson Rockefeller. Từ đó 

Hoa Kỳ không bao giờ tồn tại bất kỳ cuộc bầu cử dân chủ nào vì tất cả các vị Tổng Thống Mỹ đều do Illuminati lựa chọn từ trước, và các ứng viên không thuộc Illuminati sẽ bị làm cho ô danh bằng các thủ đoạn bôi nhọ tổng lực qua giới truyền thông như nhạo báng, vu cáo, khiến họ bị mất phiếu từ đầu. Bill Clinton là thành viên Hội Kín này để được đưa lên làm Thống Đốc Arkansas như bước chuẩn bị cho chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ. Hillary Clinton đương nhiên cũng gia nhập Illuminati, thậm chí “có giá” cao hơn Bill Clinton trong hệ thống chuẩn bị nhân sự của Illuminati cho chức danh “tổng thống Hoa Kỳ”. Cả hai đều là bạn thân của Charles “Chip” Whitmore, người tôn thờ Quỷ Satan của Illuminati, và người này luôn bí mật có mặt trong đoàn người tháp tùng Bill Clinton trong những chuyến vi hành.


(e) Dâm Tà: Ngoài những vụ quấy rối tình dục khét tiếng của Bill Clinton mà thiên hạ không mấy ai không biết như đối với Eileen Wellstone, Juanita Broaddrick, Carolyn Moffet, Liz Ward, Becky Brown, Helen Dowdy, Cathy Ferguson, Christy Zercher, v.v. (không tính Monica Lewinsky vì Monica đáp ứng sự gạ tình của Bill Clinton), trong số đó những sự việc nổi cộm có thể kể đến là vụ tấn công tình dục nhân viên tình nguyện của Tòa Bạch Ốc Kathleen Willey, vụ vừa cưỡng hiếp vừa đánh rách miệng nữ quản lý Juanita Broaddrick ở Bang Arkansas năm 1978 để cô này không thể kêu la cầu cứu, v.v., nhưng chỉ có vụ hãm hiếp nữ công chức Bang Arkansas là Paula Jones mới làm Bill Clinton “chịu thua”, chấp nhận bồi thường 850.000 USD để được bãi nại. Ngoài ra, theo nhật ký hành trình của phi công, Bill Clinton có 26 lần đi trên máy bay Boeing 727 mang tên The Lolita Express của Jeffrey Epstein vốn là chuyên cơ trụy lạc mà y dành cho khách VIP của y được thỏa mản tình dục tập thể với các bé gái tuổi teen trên không trung, mà Bill Clinton đã ít nhất có 5 trong số 26 lần ấy phá luật không cho phép cận vệ được tháp tùng bảo vệ mình. Epstein sau này đã bị bắt ngay tại biệt thự của y và bị kết án 13 tháng tù giam vì tội tuyển mộ gái vị thành niên để bắt hành nghề mại dâm.

Nhà báo Deroy Murdock cho rằng các gia đình tội phạm ở New York như The Bonannos, The Colombos, The Gambinos, The Genoveses, và The Luchheses, đã có thêm sự có mặt của The Clintons để trở thành Lục Đại Bố Già. Chưa kể cái gia đình tội phạm Clinton còn có cả người không mang họ Clinton, như trường hợp bố chồng của Chelsea Clinton (con gái Bill Clinton) là Ed Mezvinsky cũng thụ án 5 năm tù giam tại nhà tù liên bang vì đã điều hành một đường dây đa cấp lừa bịp 10 triệu USD.


Hillary Clinton.

Như vậy, từ sự tệ hại của Bill Clinton, Mỹ cung cấp cho nhân loại người phụ nữ Hillary Clinton với một vài sự tàn độc tiêu biểu như sau:

(a) Bạo Hành Gia Đình: Hillary thường xuyên đánh đập bạo hành Bill Clinton, theo lời kể của Thư Ký Báo Chí Tòa Bạch Ốc là Cô Dee Myers khi nói về lý do vì sao Tổng Thống Bill Clinton hay bị trầy trụa trên mặt, và về chuyện Hillary hay đánh, đấm, đá, cào cấu, ném vật nặng vào mặt chồng trong Dinh Tổng Thống.


(b) Trấn Áp Công Dân: Hillary sử dụng các thám tử tư “mạnh tay” và đã thành công gần như tuyệt đối trong trừng trị và đe dọa những ai dám cáo buộc Bill Clinton xâm hại tình dục, và vài thám tử tư ấy như Jack Palladino, Ivan Duda, và Anthony Pellicano, đã phải ngồi tù vì đã lỡ “mạnh tay” thái quá.


(d) Buôn Bán Vũ Khí: Hillary chấp thuận bán hàng tỷ USD vũ khí hiện đại cho Algeria, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, và Kuwait, trong khi Bộ Ngoại Giao của bà thì ra rả công kích các nước này độc tài và xâm hại nhân quyền, khiến xung đột quân sự và chiến tranh xảy ra thường xuyên hơn và khủng khiếp hơn.


(e) Tàn Phá Libya: Hillary đã bật đèn xanh cho NATO tấn công Libya năm 2011 nhằm giúp các thế lực cực đoan lên nắm quyền, khiến Libya ngày nay trở thành tan hoang, cứ địa của các tổ chức khủng bố trong đó có IS. Sau này, chính Tổng Thống Barack Obama khi trả lời phỏng vấn của Fox News đã ngậm ngùi nói rằng trong 7 năm làm tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ, lỗi lầm lớn nhất của ông trong tất cả nhiệm kỳ tổng thống của ông là đã nghe lời Hillary để lật đỗ Muammar Gaddafi; tuy nhiên, ông thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình cho sự dại dột đó. Ngược lại, Hillary khi trả lời phỏng vấn của Kênh Truyền Hình CBS đã cười to hớn hở về việc sát hại Gaddafi qua phát biểu gây sóng công kích cho sự tàn bạo của bà: “Chúng tôi đã đến, chúng tôi đã thấy, thằng chả chết queo rồi!”


(f) Bần Cùng Hóa Và Bất Ổn Hóa Haiti:

(g) Làm Sụp Đổ Honduras bằng cách ủng hộ cuộc đảo chính đẫm máu khiến xảy ra cuộc di dân ồ ạt chạy sang Hoa Kỳ mà sau đó Hillary cho trục xuất hết về Honduras với lý do kỳ quặc rằng người di tản chỉ muốn gởi đi một thông điệp chống chính phủ Honduras chứ không phải muốn lánh nạn tại Mỹ. 

Hiện nay Honduras là xứ sở có tỷ lệ diệt chủng cao nhất thế giới.


(h) Làm Iraq Sụp Đổ Và Giúp IS Lớn Mạnh: Cuối năm 2011, Hillary đòi Tổng Thống Syria Bashar al-Assad phải từ chức, gây ra sự vùng lên của IS dẫn đến cuộc khủng hoảng năm 2015 khi hàng triệu người tràn vào Châu Âu tỵ nạn chiến tranh. Trước khi rời khỏi chức vụ Bộ Trưởng Ngoại Giao, Hillary đòi vũ trang cho các kẻ thù của al-Assad để lật đổ al-Assad. Nhưng khi IS tạo được thế vững chắc ở Syria, các phe nhóm “ôn hòa” đã trao cho IS tất cả các vũ khí hạng nặng tối tân nhận được từ Mỹ cùng với nguồn lực tài chính từ các liên minh của Mỹ, khiến giúp IS bành trướng cực kỳ nhanh chóng lan sang Libya, Ai Cập, và nhiều quốc gia khác trong khu vực.


(i) Giúp Gây Ra Cuộc Tắm Máu Ở Yemen: Từ nguồn vũ khí tối tân của Mỹ trị giá 46 tỷ USD được Hillary duyệt bán, Saudi Arabia tiến hành xâm lược Yemen từ năm 2015, gây ra thương vong lớn cho thường dân Yemen. Ngay cả Anh và nhiều nước đồng minh khác của Mỹ cũng tranh nhau bán vũ khí và hỗ trợ hậu cần tích cực cho Saudi Arabia. Gần đây, Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã phải đưa liên minh do Saudi Arabia vào danh sách đen những nước xâm hại nhân quyền của trẻ em, và đích thân gọi liên minh đó đã sát hại và gây tàn phế cho trẻ em Yemen.


(j) Sát Hại Thuộc Cấp: Hillary đã lờ đi các tin tức tình báo nhận được về sự tấn công Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Benghazi, Libya, năm 2012, khiến Đại Sứ J. Christopher Stevens cùng ba quan chức sứ quán trong đó có trưởng phòng quản trị thông tin Sean Smith thiệt mạng. Thậm chí khi bị tra vấn căng thẳng về nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại sứ và ba tùy viên, Hillary đã ngang ngược trả lời khét tiếng và “gây bão công kích” rằng nào có gì khác biệt (What difference does it make?), với ngụ ý chết 4 người hay 1 người thì cũng là chết, có gì nghiêm trọng đâu mà tra với hỏi.


(k) Đặt An Nguy Quốc Gia Vào Vòng Nguy Hiểm, Cản Trở Điều Tra, Và Hủy Chứng Cớ

Kể từ vụ đặt máy nghe trộm ở tòa nhà Watergate dẫn đến sự từ chức của Tổng Thống Richard Nixon, các vụ việc nổi cộm xảy ra tại Mỹ đều được gọi là “Gate”. Email Gate là vụ Hillary đã đem tài sản quốc gia (tức thông tin tuyệt mật) vào hệ thống email cá nhân lắp đặt riêng ở nhà để xử lý công việc quốc gia mà không phải vào Bộ Ngoại Giao, khiến tin tặc dễ dàng đột nhập lấy cắp các tài liệu tuyệt mật ấy.Ngược lại, khi vào Bộ Ngoại Giao, Hillary lại sử dụng hệ thống email chính thức của chính phủ để giao dịch việc riêng hoặc giao dịch kinh doanh cá nhân. Khi sự việc bị bại lộ, Hillary đã xóa khoảng 30.000 thư điện tử với lý do chúng toàn là cá nhân và riêng tư, dù Quốc Hội yêu cầu phải được xem tất cả.


(l) Thất Bại Trong Vai Trò Lãnh Đạo Bộ Ngoại Giao: Sau khi Hillary rời chức vụ Bộ Trưởng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao không thể nêu lên được bất kỳ một thành tích  cụ thể nào của Hillary; đã vậy số liệu lại cho thấy bà đã phí phạm 80 triệu USD xây một Tổng Lãnh Sự Quán ở Afghanistan, làm thiệt hại 6 tỷ USD vì không thực hiện được các hợp đồng đã ký; không chịu liệt Boko Haram ở Nigeria vào danh sách khủng bố khiến tổ chức này đường đường chính chính bắt cóc một lúc 300 nữ sinh; cấm không cho điều tra cáo buộc Bộ Ngoại Giao Mỹ của bà có dính líu đến việc sử dụng gái mại dâm phục vụ công tác riêng, việc các nhà thầu của Bộ Ngoại Giao sử dụng ma túy, và việc Đại Sứ Mỹ ở Bỉ yêu cầu cung cấp mại dâm thiếu niên nam.


(m) Dối Trá Để Đánh Bóng Bản Thân: Hillary đã tuyên bố bị các tay súng mật phục bắn tỉa khi đến Tuzla ở Bosnia năm 1996. Tuy nhiên, sau này đài CBS tìm được và phát sóng phim quay lại cảnh Hillary nhàn hạ dạo chơi khắp chốn, thậm chí vui vẻ chuyện trò với một bé gái vào đúng thời gian mà bà đã cho là khi bị bắn.


(n) Gian Trá Cơ Hội Chủ Nghĩa: Hillary đã có tư cách thấp kém khi đối với hiệp định NAFTA lúc thì khen đó là sự thành công của Hoa Kỳ, nhưng khi công luận chê bai thì bảo bản thân đã chống NAFTA ngay từ đầu; lúc trả lời phỏng vấn đã khoe được ông nội dạy sử dụng súng từ nhỏ, và giữa vòng vây của những người chống sở hữu vũ khí lại tuyên bố bản thân sinh ra và lớn lên trong một gia đình 

không bao giờ có súng ống; lúc tuyên bố chống hôn nhân đồng tính nam, để rồi sau đó bảo ủng hộ hôn nhân ấy; và gần đây nhất trong cuộc bầu cử tổng thống 2016 đã tuyên bố ủng hộ hiệp định TPP 

do Obama ký với 11 nước (trong đó có Việt Nam) nhưng khi thấy Donald Trump được ủng hộ vì chống TPP đã tuyên bố bản thân cũng chống TPP.


(o) Vô Đạo Đức Và Bất Lương: Khi Bill Clinton được yêu cầu phục vụ giải quyết xét hỏi sự sai phạm của Tổng Thống Richard Nixon trong vụ Watergate năm 1974, ông (Bill Clinton) đã tiến cử bạn gái là luật sư Hillary Rodham (tức Hillary Clinton khi trở thành vợ Bill Clinton) đảm trách thay mình nhằm tạo điều kiện cho bạn gái có cơ hội thăng tiến. Tuy nhiên,Hillary đã bị Luật Sư Trưởng Ủy Ban Điều Tra Jerry Zeifman sa thải với lý do chính thức rằng “Hillary là một luật sư vô đạo đức, bất lương, có mưu đồ vi phạm Hiến Pháp, vi phạm quy định của Hạ Viện, vi phạm quy định của ủy ban điều tra, và quy định bảo mật” (“She was an unethical, dishonest lawyer. She conspired to violate the Constitution, the rules of the House, the rules of the committee and the rules of confidentiality”). Thậm chi Zeifman còn từ chối không cấp chứng thư xác nhận công tác cho Hillary theo thông lệ đối với nhân sự thuộc cấp đã chấm dứt nhiệm vụ. Hillary là một trong ba trường hợp duy nhất mà Zeifman không cấp thư xác nhận trong suốt cuộc đời sự nghiệp của ông.


(p) Bao Điều Tệ Hại: Ngoài ra, còn biết bao điều tệ hại khác của Hillary mà bảng chữ cái không đủ để liệt kê hết ra đây, có thể được kiểm chứng qua các đường links trong phần Tham Khảo bên dưới, 

hoặc truy xuất từ mạng internet các vụ việc mang tên  Whitewater Scandal, Cattle Gate, File Gate, China Gate, Quỹ Clinton, Haiti, Hội Tà Thuật Nữ Phù Thủy (Witches’ Covens), Travel Gate, Pardon Gate, It Takes a Village (quyển sách năm 1996 của Hillary đề xuất một cách bịnh hoạn rằng chính phủ Mỹ nên thay mặt các bậc cha mẹ trong nuôi dưỡng trẻ em, nói theo kiểu của Alders Huxley về những lồng ấp trứng để chính phủ kiểm soát chặt chẽ sự sinh sản), SRA (Satanic Ritual Abuse), và The Clinton Body Count (liệt kê dánh sách dài những người chống lại gia đình Clinton để rồi chết do tự tử, do tự bay khỏi lầu cao tầng, do tự gây ra tai nạn xe, do tự cho máy bay nổ, do tự bắn từ phía sau gáy, vì tình cờ phát hiện tấm ngân phiếu mà Clinton sơ xuất đánh rơi, vì lỡ có bầu với Bill Clinton, vì lỡ làm bác sĩ riêng nên biết được bí mật bệnh sử của thân chủ, hay vì bổng dưng chết bầm dập trần truồng bên trong phòng làm việc đã bị khóa trái cửa từ bên trong của Bộ Thương Mại như trường hợp của Cô Barbara Wise, v.v., mà tất cả đều được dán nhãn “tự tử”).


Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phụ nữ thượng lưu làm chính trị chuyên nghiệp  xuất phát từ cái đặc thù dân tộc tính của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, cộng với những đặc điểm đó nơi người phối ngẫu, lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, bất chấp luật pháp, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù làm cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và từ ngoài nước những bản sao y hệt của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, để rồi sẽ bị vùi dập từ những bản sao được nâng cấp ấy.

Có thể khẳng định rằng Mỹ và thế giới sẽ điêu tàn nếu Hillary Clinton lên làm Tổng Thống Hoa Kỳ.


CỰU CEO CỦA CLINTON FOUNDATION YÊU CẦU ĐƯỢC BẢO VỆ (Tin đã được kiểm chứng)

 Ngay sau khi biết được WikiLeaks công bố emails liên quan đến việc Clinton Foundation bỏ túi gần nửa tỷ đô la từ quỹ từ thiện quyên góp giúp Ấn Độ năm 2013, Eric Braveman, người sau khi cố gắng thay đổi tổ chức từ thiện Clinton Foundation nhưng Không Thành, sau đó Anh đã rời khỏi chức vụ CEO tại Clinton Foundation về làm việc cho Trường Đại Học Yale, Erick đến Văn Phòng Consulate of Russia tại New York vào hôm qua để yêu cầu được cấp Visa sang Nga.Cựu CEO của Clinton Foundation yêu cầu thêm việc xuất ngoại của Anh lần này vì lý do chính trị, Anh muốn được tạm trú trong SỨ Quán Hoa Kỳ tại Nga.

Trước cái chết bí ẩn của Ông Gavin MacFadyen, người đồng sáng lập WikiLeaks với Julian Asange vào tuần trước, Eric Braveman rất lo ngại cho sự an toàn của mình, bởi vì trong thời gian làm việc 

tại Clinton Foundation , Anh biết rất rõ những việc làm phạm pháp và gian trá của tổ chức từ thiện mang tên họ gia đình Clinton này.


Hoàng Hữu Phước

title