Saturday, February 21, 2026

Cờ Vàng Từ Biểu Tượng Chính Trị Đến Giá Trị Văn Hóa Của Người Việt - Võ Ngọc Ánh

Cờ vàng và cờ Mỹ tại California (Getty images)


Cờ vàng ba sọc đỏ từng là biểu tượng chính trị của một miền Nam Việt Nam khát vọng tự do và dân chủ. Hơn nửa thế kỷ sau cuộc chiến, lá cờ ấy giờ là biểu tượng văn hóa và tinh thần của cộng đồng người Việt tại nhiều quốc gia.

Với phần lớn người Việt hải ngoại, cờ vàng gắn liền với ký ức về Việt Nam Cộng hòa. Năm mươi năm sau cuộc chiến, lá cờ ấy là di sản của tinh thần, ký ức và khao khát tự do của người Việt.

Hiện nay ở Mỹ ít nhất có 20 bang, 15 quận và 85 thành phố đã chính thức công nhận cờ vàng là “Heritage and Freedom Flag” – Lá cờ Di sản và Tự do của người Mỹ gốc Việt.

Cờ vàng trong đời sống người Việt ở Bắc Mỹ

Sau biến cố 1975, hàng triệu người Việt phải rời quê hương tìm đường sống ở Mỹ, Canada, Úc và một số quốc gia ở châu Âu. Họ mang theo lá cờ vàng của một Việt Nam Cộng hòa vừa sụp đổ. Dưới lá cờ vàng, họ quy tụ, cùng nhau dựng lại cuộc sống, nuôi dưỡng ký ức tự do và hướng về cội nguồn.

Tôi đã không ít lần nghe những bác lớn tuổi từng trực tiếp tham gia vào cuộc chiến Quốc-Cộng và ra đi trong biến cố tháng 4/1975, hoặc vượt biên tìm tự do sau đó, kể rằng khi thấy lại lá cờ vàng tung bay ở Mỹ, họ dâng trào cảm xúc nhớ quê và biểu tượng của miền Nam cũ vẫn sống trong cộng đồng mới.

Thực tế, trong suốt nhiều thập niên sau chiến tranh, dù chính thể Việt Nam Cộng hòa không còn, tại Mỹ và một số quốc gia có người Việt tị nạn đông đảo, trong các ngày lễ, dịp tưởng niệm biến cố 30/4, đến các cuộc vận động nhân quyền, chiến dịch tranh cử của ứng viên gốc Việt,… hình ảnh cờ vàng là sợi dây nối kết cộng đồng người Việt tự do.

Với những người Việt thuộc thế hệ đầu định cư tại Mỹ, Canada, Úc, cờ vàng không chỉ là biểu tượng chính trị, mà là nỗi nhớ, là ký ức, là căn tính của cộng đồng người Việt.

Nhưng cùng thời gian, hình ảnh ấy dần thưa vắng. Khi tôi đến Mỹ mười năm trước, vẫn thấy một số ngôi nhà ở Seattle, Tacoma và các thành phố lân cận thuộc (bang Washington) treo cờ vàng, một hình ảnh giờ đây đã trở nên hiếm hoi.

Trong thập niên 1990 của thế kỷ trước và đầu những năm 2000, các cuộc biểu tình của người Việt tại Mỹ chống phái đoàn chính quyền từ trong nước sang từng rợp bóng cờ vàng, với hàng trăm người tham gia, thì nay chỉ còn lác đác.

Không hiếm khi, chính những người cùng mang danh “tị nạn cộng sản” lại dùng lá cờ ấy để công kích, đấu tố lẫn nhau.

Gần đây trong cộng đồng người Việt đã nổ ra tranh cãi quanh sự kiện kỷ niệm 17 năm thành lập công ty Teletron và dịp Quốc khánh Mỹ. Trong sự kiện này, một phụ nữ đã mang khăn choàng có biểu tượng cờ vàng chui qua háng ca sĩ Tiến Dũng mặc quần đỏ, hành động đã bị nhiều người trong cộng đồng xem là “xúc phạm cờ vàng”. Từ tình huống này, cộng đồng người Việt đã chia rẽ, công kích nhau dữ dội và nhiều cuộc biểu tình phản đối đã nổ ra sau đó. Cờ vàng từ biểu tượng quy tụ cộng đồng trước đây giờ lại trở thành cái cớ để tấn công nhau.

Trong khi đó, nhiều nơi cờ vàng vẫn hiện diện trong đời sống cộng đồng, dù lặng lẽ hơn nhưng đầy trang trọng. Hai con nhỏ của tôi, 8 và 6 tuổi, khi tham gia trại hè Thiếu nhi Thánh thể Việt Nam của đạo Công giáo, đều trải qua nghi thức chào cờ vàng. Giải bóng đá của cộng đồng Công giáo vùng Tây Bắc Hoa Kỳ mà tôi tổ chức cũng có nghi thức chào cờ vàng như một phần tự nhiên của đời sống tinh thần.

Một người bạn ở thành phố Nova Scotia (Canada) kể: “Trong nhóm Facebook của cộng đồng người Việt ở đây, có một người mới đến định cư vô tình đăng ảnh cờ đỏ thay cho chữ Việt Nam, lập tức bị nhắc nhở.”

Có lẽ người nhắc nhở ấy không phải ghét bỏ người mới đến, mà vì cờ vàng là biểu tượng của cộng đồng, là ký ức, họ không muốn bị những người đồng hương mới đến xóa bỏ hoặc thay thế.

Cờ vàng trong dòng chảy lịch sử

Chụp lại hình ảnh, Hình ảnh cờ vàng trong một hội xuân tại Quận Cam, California, Hòa Kỳ (Getty images)


Cờ vàng được giới thiệu là quốc kỳ của một quốc gia vào tháng 6/1948, dưới thời của Chính phủ Trung ương Lâm thời Việt Nam của Thủ tướng Nguyễn Văn Xuân. Sau đó, lá cờ này được Vua Bảo Đại tiếp tục chọn làm quốc kỳ của Quốc gia Việt Nam giai đoạn 1949-1955.

Nhưng phải đến thời Việt Nam Cộng hòa, lá cờ này mới trở thành biểu tượng của một quốc gia được thừa nhận trên trường quốc tế, gắn liền với khát vọng tự do trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh gay gắt.

Dù chỉ tồn tại trong hơn hai thập niên, nền cộng hòa ấy đã để lại nhiều di sản quý giá, đặc biệt trong giáo dục, văn học và nghệ thuật. Những giá trị nhân bản và tinh thần khai phóng ấy vẫn tiếp tục được nuôi dưỡng trong cộng đồng người Việt tự do khắp thế giới.

Di sản văn hóa này cũng được người trong nước yêu quý, dù nhiều chục năm bị chính quyền dùng cả hệ thống chính trị, giáo dục, từ đe dọa, bắt bớ, đến bỏ tù hòng dẹp bỏ.

Di sản vẫn còn đó, nửa thế kỷ sau cuộc chiến, cờ vàng giờ không phải để chống ai, mà để người Việt tại hải ngoại tự nhắc mình là ai. Nó không còn mang sức nặng đối kháng chính trị, mà dần trở thành một phần của di sản tinh thần chung.

Cờ vàng, về cơ bản, không còn tạo ra bất kỳ sự nguy hiểm cho chính quyền trong nước. Dù một số đảng phái và tổ chức đấu tranh của người Việt vẫn trưng cờ vàng như tiếp nối con đường cũ, nhưng có lẽ lá cờ này không còn sức hấp dẫn quy tụ chính trị cho tương lai.

Khi đất nước có dân chủ thật sự thì lá cờ có hình dáng, màu sắc ra sao sẽ do người dân trong nước quyết định. Khi ấy, cờ vàng và cờ đỏ có thể cùng nằm trong viện bảo tàng, như hai mảnh ký ức của một dân tộc từng chia rẽ nhưng đang tìm đường hòa hợp.

Và trên tinh thần hòa giải mà nhà nước Việt Nam hiện đang đưa ra, thì chính quyền không nên xem cờ vàng là “phản động” hay “kẻ thù”, như hiện nay họ đang gạch chéo lá cờ vàng trên các hiện vật ở nhiều địa điểm lịch sử, như tại Dinh Độc Lập. Cờ vàng cũng không nên là lý do để bắt bớ hay buộc tội công dân trong nước; cũng không phát động các phong trào, trên mang và trong đời thực, sỉ nhục cờ vàng như đã và đang diễn ra.

Bởi hòa hợp không có nghĩa là xóa bỏ quá khứ, mà cần biết tôn trọng ký ức của nhau.

Trong tình cảnh lịch sử tương tự như ở Việt Nam, tại Mỹ, lá cờ của Liên minh miền Nam (Confederate flag) trong cuộc Nội chiến 1861–1865, dù không được treo trong các cơ quan công quyền, nhưng nó vẫn còn được trân trọng treo bởi nhiều cá nhân, hoặc những tổ chức gắn với di sản miền Liên minh miền Nam, đặc biệt là ở các bang Alabama, Mississippi, Georgia, South Carolina, Texas…

Biểu tượng văn hóa Việt

Với nhiều người Việt ở Mỹ hiện nay, cờ vàng không còn là biểu tượng đối kháng chính trị với chính quyền trong nước. Đặc biệt với những người trẻ, nó là biểu tượng văn hóa, dấu chỉ của căn tính Việt. Do đó, cờ vàng được định vị đúng vị trí sẽ trở thành nhịp cầu nối ký ức và hòa giải dân tộc.

Sau chiến tranh, không phải bên thắng cuộc, mà chính bên thua cuộc lại là những người truyền bá văn hóa Việt ra thế giới. Nửa thế kỷ qua, nhờ cộng đồng người Việt tự do tại Mỹ, Canada, Úc,… mà bản sắc Việt được giới thiệu, hiện diện và phát triển mạnh mẽ tại những nơi nhộn nhịp nhất ở những quốc gia phát triển.

Tại nhiều bang có người Việt hiện diện, như California, Texas, Washington, hình ảnh cờ vàng gắn liền với các khu phố Việt, nhà hàng, cơ sở thương mại, trở thành biểu tượng nhận diện văn hóa. Nó tương tự như cổng phố đặc trưng của người Hoa trong các khu Chinatown. Khi tính chính trị phai nhạt theo thời gian thì giá trị văn hóa của cờ vàng càng được khẳng định rõ hơn, như chỉ dấu nhận biết cộng đồng và gắn kết.

Thế hệ trẻ người Việt tại hải ngoại giờ đây không mang ký ức xung đột của quá khứ như cha anh, mà nhìn lá cờ vàng với tinh thần cởi mở như một phần ký ức và cội nguồn.

Tôi từng thấy một bức ảnh trên mạng, nhóm bạn trẻ người Việt chụp chung, một bên cờ đỏ, bên kia cờ vàng. Với họ, cả hai đều là một phần lịch sử của Việt Nam, giờ không còn cần thiết phải đối kháng, mà cần tôn trọng nhau.

Hai con tôi cũng vậy, chúng biết cờ đỏ là của nước Việt Nam hiện tại, cờ vàng là của người Việt ở Mỹ, nhưng cả hai lá cờ đều để nhận biết là người Việt.

 

Võ Ngọc Ánh

  • Tác giả Võ Ngọc Ánh đang sinh sống tại bang Washington, Hoa Kỳ.

Friday, February 20, 2026

Thơ Biếm: Chúc Tết - Nguyễn Duy Phước

Lô Độc Đắc Ba Triệu Đồng (Không Biết Tác Giả)


Cầm tấm check gấp nhỏ lại, cẩn thận đặt sâu vào trong sắc tay, dù chỉ là tấm check tượng trưng, trước khi số tiền thật được trừ thuế và chuyển trực tiếp đến trương mục của nàng, Cathy bàng hoàng như kẻ mộng du và run rẩy như người đang trong cơn sốt rét. Hai tay nàng nắm chắc chiếc sắc tay và ôm nó áp chặt vào ngực. Hai người vệ sĩ của Casino lễ phép đưa nàng từ phòng Giám đốc về khách sạn ở ngay trên lầu. Một trong hai người mở khóa cửa, dặn nàng cần gì thì gọi điện thoại. Xong, ông giao chiếc chìa khoá sáng bóng cho nàng, đợi nàng bước vào an toàn, hai vệ sĩ mới cúi đầu cung kính chào từ giã.


Hai ngươì vệ sĩ vừa quay lưng, Cathy đóng ngay cửa lại. Nàng cẩn thận vặn khóa và cài chốt. Xong, Cathy cầm nắm cửa giật mạnh để thử độ an toàn. Thấy cánh cửa không rung chuyển, nàng an tâm quay lại nhìn bao quát căn phòng sang trọng mỉm cười rồi vội ôm cái xách tay bước vào phòng tắm. Cathy nhìn mình trong gương. Phải con Cathy mọi ngày đây sao?  Phải con Cathy nghèo khổ, đi bán hàng cho tiệm K-Mart năm ngày một tuần đây sao?  Ờ, vẫn khuôn mặt này, vẫn là con Cathy ở K-Mart thường ngày bị tên manager mắng xa xả khi lầm lỗi vụng về đây mà. Nàng mỉm cười với bóng mình trong gương. Phải rồi, vẫn là Cathy nhưng hôm nay Cathđã khác lắm. Kià, trong gương, một Cathy đang tươi như hoa nở. Mặt nàng hôm nay rạng rỡ. Những nỗi phiền muộn không còn dấu vết. Nụ cười của nàng tươi qúa. Đôi mắt nàng biểu lộ nỗi hân hoan và chưa khi nào long lanh bằng, kể cả cái long lanh của tình yêu khi lần đầu trong đời con gái, lúc David ôm hôn nàng.  

Nghĩ đến David, Cathy hơi buồn nhưng nàng vội lắc đầu tự nhủ, không, lúc này nàng không cho phép bất cứ chuyện gì làm nàng mất vui. Cuộc đời của nàng thay đổi từ khi nàng cầm tấm check này rồi. Nghĩ thế, nàng vội mở bóp lấy tấm ngân phiếu tượng trưng ra, mắt nàng ánh lên một niềm tự mãn. Ừ, rồi David sẽ nhìn nàng với đôi mắt vị nể. Rồi David sẽ tiếc ngơ tiếc ngẩn vì đã dại dột mà phản bội nàng. Rồi nàng sẽ thuộc vào thế giới giàu sang, trong thế giới đó David chỉ có thể đứng nhìn thèm thuồng, tiếc rẻ mà không với tới. Cathy lại mỉm cười. Nàng cười và nhìn thật lâu, thật âu yếm vào tấm ngân phiếu. Nàng áp tấm ngân phiếu lên má để nghe da thịt mình chạm vào sự giàu sang. Nàng ghé môi hôn lên tấm check trong niềm sung sướng. Không !!! nàng không phải là con Cathy 21 tuổi đời nghèo nàn nữa. Nữ tân triệu phú Cathy Mayfield đây mà ! Rồi nàng tân triệu phú bước từng bước khoan thai vương giả nhưmột bà hoàng, vừa đi, vừa nhìn bóng mình trong gương mãn nguyện. Nàng tân triệu phú bước đến bên chiếc giường nệm thật dày, thật êm, vẫn cầm tấm ngân phiếu trên tay, Cathy từ từ ngả người xuống nệm. Nàng không bật tivi như thói quen mà lại muốn đắm chìm vào sự yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh để tận hưởng cảm giác hạnh phúc vừa trở thành triệu phú của mình.

Đặt đôi chân ngà ngọc trên chiếc gối trắng tinh cho thoải mái, Cathy sung sướng hồi tưởng lại khúc quanh lịch sử của đời nàng, lúc nàng đút tờ giấy 20 đô la vào máy, mới kéo đến lượt thứ  thì đèn ở máy nàng bật sáng và chuông báo động reo inh ỏi nhiều nơi. Qua giây phút bàng hoàng, Cathy biết rằng mình trúng số. Tưởng rằng chỉ trúng độ vài trăm hay vài ngàn đã là may lắm, nào ngờ tất cả casino ồn ào nhốn nháo hẳn lên. Những người khách nhìn nàng vỗ tay chúc mừng một cách thèm thuồng và nàng thấy nhiều người cố nghến cổ trong đám đông để cố nhìn thấy mặt người may mắn. Cho tới lúc người quản lý Casino và nhân viên của họ đứng bên chiếc máy vẫn còn ầm ĩ chuông reo để ghi số máy, ngày giờ chi tiết vào biên bản và chúc mừng tân triệu phú, Cathy mới tin rằng mình vừa trở thành chủ nhân của ba triệu đô la. Dù vậy, Cathy vẫn sợ rằng đó không là sự thật. Nàng vẫn sợ rằng người ta nói giỡn cho vui. Ngay cả lúc Cathy đối diện với ban giám đốc trong văn phòng để ghi tên tuổi và ký vào một đống giấy tờ hoàn tất thủ tục nhận tấm check tượng trưng này Cathy vẫn tưởng mình mơ. 

Ôi chao, trong đời nàng chưa có giây phút nào tuyệt vời hơn thế. Những rung động của chiếc hôn đầu tiên chia với David, vì oán hận, nàng có thể quên chứ cái phút bàng hoàng trong tiếng còi báo, tiếng chuông reo, tiếng vỗ tay mừng tân triệu phú thì nàng không bao giờ quên được.


Sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ chết sớm, có hai chị em, bố lấy vợ kế, bà mẹ kế lại kém nhân từ, Cathy lớn lên trong sự khó khăn vất vả để kiếm từng miếng cơm, manh áo, vì thế, hai chị em nàng rất thương yêu đùm bọc nhau và lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền và ước mong no đủ. Chỉ nghĩ đến no đủ thôi, Cathy đã thấy hết sức may mắn rồi. Bởi vậy, dù đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến tiền nhưng thực sự chưa bao giờ Cathy dám nghĩ đến một số tiền kếch xù đến ba triệu đô la.


Rồi trong một chiều cuối tuần định mệnh, Cathy bắt gặp David, người yêu của cô, ôm hôn người con gái khác. Rồi David tránh gặp Cathy. Không nhịn được, Cathy gọi cho chàng thì chàng ta nói với nàng rằng mối tình giữa chàng và nàng chấm dứt. Nàng buồn và hận David lắm. Đã thế, cũng ngày hôm ấy, ở chỗ làm lại có chuyện bực mình. Về nhà, về nàng lại đem nỗi buồn nỗi bực ra kể với Sara, người chị gái duy nhất mà nàng rất yêu thương. Sara đang có chuyện không vui nên không chú ý nghe chuyện của Cathy. Thế là Cathy nổi điên gây với chị.Người chị thấy Cathy vô cớ kiếm chuyện, lại đang buồn và lo vì thằng con bị đau mà không tiền đi bác sĩ nên không nhịn được và hai chị em đã cãi nhau một trận kịch liệt. Ngay sau đó, giận và buồn qúa, Cathy bỏ nhà, một mình nàng leo lên xe bus đi Casino đánh bài chơi cho khuây khỏa và trong lần đi chơi định mệnh này, nàng thành triệu phú. 


Nằm một mình trong phòng với niềm vui vô tận, nàng nghĩ miên man hết chuyện này đến chuyện khác. Có những chuyện mà hôm qua nàng cho là buồn, là đau đớn nhưng hôm nay nàng lại vui khi nghĩ đến. Như chuyện David ôm hôn người con gái lạ. Nàng cho là may mắn để thấy David phản bội nàng trước khi qúa muộn. Như chuyện cãi nhau với người chị. Cãi nhau xong nàng buồn lắm vì chưa bao giờ hai chị em to tiếng như lần này. Nhưng bây giờ nàng nghĩ rằng nếu không có chuyện phản bội của David, nếu không có trận cãi nhau với chị nàng thì nàng sẽ không bỏ nhà ngày thứ bảy để một mình đi casino chơi. Thì ra, cái gì xảy ra trên đời, dù rất nhỏ cũng có nguyên nhânđịnh mệnh và kết quả của nó. Cathy nghĩ rằng người mà nàng chia sẻ tin vui này đầu tiên là chị nàng. Nhưng khoan đã.

Rồi nàng đi vào giấc mơ ngày mai của đời nàng. Vì vào đời và khổ sớm nên khôn sớm, nàng tự nhủ tiền nàng tiêu sẽ rất kỹ càng. Trước hết, nàng mua đất và xây căn nhà mà cả đời nàng  ước và cha nàng sẽ có riêng một phòng rộng rãi. Một căn nhà phải có hồ bơi phía sau và một vườn hoa nhỏ. Một chiếc xe hơi đắt tiền, một số nữ trang quí và nhiều quần áo đẹp. Nàng cũng không ích kỷ mà ăn một mình đâu. Mẹ chết, bố lấy vợ kế nhưng sau đó hai người ly dị, từ đấy ông ở một mình và vẫn làm nghề sửa ống nước khi có người gọi để cha con đắp đổi qua ngày. Rồi chị nàng lấy một người thanh niên quen thời học trung học, cũng nghèo như gia đình nàng. Mấy cha con sống chung trong một căn nhà hai phòng ọp ẹp. Cha nàng nhường hai phòng ngủ cho hai đứa con gái, ông ngủ ở ngoài phòng khách. Nhưng từ nay, với số tiền nàng có, nàng sẽ báo hiếu cha và ông sẽ được an nhàn sung sướng trong lúc tuổi già. 


Người chị duy nhất và anh rể của nàng có một đứa con trai lên ba. Nàng thương chị lắm và sẽ giúp chị nàng. Giúp thế nào thì Cathy chưa nghĩ được nhưng chắc chắn là khi nàng có nhà mới thì chị nàng sẽ thừa hưởng căn nhà hai phòng hiện tại và nàng sẽ sửa chữa cho thật khang trang. Sau đó, có lẽ là nàng mua một franchise nào đó, như Mc Donald, Burger King hay Chicken Popeye chẳng hạn, nàng sẽ chia cổ phần cho chị và để chị và anh rể nàng làm quản lý. Nghĩ đến đây, nàng vói chiếc điện thoại gọi Sara.
- Nè, Sara, em đây, mọi chuyện ở nhà bình thường chứ? Ba có khoẻ không?
Nhận ra người gọi là Cathy, Sara reo vui trong máy:
Cathy hả ? Trời đất. Mày đi đâu mà mất dạng từ hôm qua đến nay vậy ? Chị em cãi nhau có chút xíu mà mày giận rồi đi biệt sao ? Về ngay, thằng Tom nó khóc đòi mày kìa. Ba hỏi mày đâu, tao không dám nói là tụi mình gây lộn rồi mày bỏ đi. Tao nói dối là mày đi chơi với bạn.
Cathy cười hì hì:
- Vậy sao ? Chị cãi lộn đã hay mà nói dối còn hay hơn há. Nhưng thôi, nói dối như chị không có hại. Em sẽ thưởng cho tài nói dối này. Còn thằng Tom, để nó khóc một chút mà em thành triệu phú thì cũng chẳng thiệt thòi gì. Rồi em sẽ đền bù cho nó. Em trả cả tiền công chị đã cãi lộn với em ngày hôm qua nữa, chịu không?
- Mày nói cái gì mà tao không hiểu được vậy, Cathy? 
- Em nói rằng rồi em sẽ trả tiền công chị đã gây lộn với em. Trả công thiệt hậu.
- Mày có về ngay không? ở đó nói những chuyện khùng không ai hiểu nổi!
- Không khùng như chị tưởng đâu mà lại vui lắm cơ. Thiệt đó. 

Không chờ cho Sara nói thêm gì, Cathy cười vang và cúp máỵ

Khi Cathy và cha dọn vào căn nhà mới năm phòng ngủ, sáuphòng tắm vưà xây xong thì một bữa tiệc linh đình được tổ chức. Hàng xóm cũ và mới đều được mời. Vợ chồng chị gái và những người bạn gái của nàng từ thuở hàn vi cũng đều có mặt từ ngày hôm trước để lo cho bữa tiệc được hoàn hảo hơn.

Nhưng người lăng xăng và bận nhất không phải Cathy mà là Tom. Thằng Tom nét mặt hớn hở, mặc bộ quần áo mới chạy tung tăng đến với hết người này người khác nhưng luôn để mắt dõi theo ông ngoại. Hễ không nhìn thấy ông là nó vội đi tìm. Cha nàng thì sung sướng ra mặt. Từ khi Cathy mua cho bố những bộ đồ đắt tiền, sang trọng thì ông không còn dấu vết và hình ảnh ông thợ sửa ống nước Mayfield nữa mà là bố nhà nữ tân triệu phú Mayfield đúng cách. Được cái ông hiền lành, vui tính và lúc nghèo, gia đình ông chịu khổ cực, lo làm ăn tử tế, đối xử tốt với người quen kẻ thuộc nên lúc được giàu sang ai cũng mừng cho. Suốt bữa tiệc, ông luôn cười nói, đến từng bàn hỏi han mọi người. Thằng Tom thì bám theo ông từng bước và lúc nào không nói chuyện với ai thì ông lại nựng nịu thằng cháu ngoại. Nhìn cảnh đầm ấm, giàu sang,Cayhy nhớ lại thuở nghèo đói khi xưa mà cảm ơn mãi sự phản bội của David và cuộc cãi lộn với Sara. 

Lúc này nàng có thêm nhiều bạn mới. Bạn nàng, không phải là những con Christin, con Kimberly nữa mà là những ông Murray , những bà Iaconnetti hoặc đám doanh nhân trong giới chủ nhà hàng giàu có và sang trọng. Dù vậy, thoát thai từ đáy vực nghèo nàn, Cathy nhận thấy rằng những tình bạn này được nối vào nhau qua sự thành công của việc làm, của tiền bạc, tuyệt nhiên, không phải bằng tình cảm bạn bè đơn sơ và thuần khiết. Điều đau buồn cho Cathy là cha nàng chưa sung sướng được bao năm thì ông qua đời đột ngột vì bịnh tim. Qua cái chết của cha, Cathy biết được rằng  trên đời ít ai ít ai hoàn toàn hạnh phúc. Người đời cứ được cái này thì lại mất cái kia và với người giàthì bịnh tim sẵn có của họ dễ trở thành thủ phạm giết người.

Vợ chồng Sara nhờ Cathy mà được ấm no, khá giả. Hai vợ chồng nàng làm quản lý một nhà hàng ăn cho Cathy, ngoài lương bổng rất hậu, Cathy còn chia cổ phần cho chị và anh rể. Mỗi năm, ngoài tiền lương, vợ chồng Sara còn có một phần lớn tiền lời thu được. 

Cathy vẫn chưa lập gia đình nên từ khi cha mất, Cathy buồn và cảm thấy cô đơn. Nàng cũng có quen biết thêm vài người bạn trai nhưng không tiến tới hôn nhân được bởi người thì không hợp tính tình, kẻ lại lười biếng, chỉ giỏi tán và chủ đích nhắm vào gia sản của nàng. Cathy càng cô đơn, càng chán nản lại càng thương chị nhiều hơn, lúc nào cũng muốn chị mình được giàu có nhàn nhã như mình. Vì thế Cathy trả lại sòng bài cũng bộn tiền bởi cứ vài tuần là Cathy lại lái xe đưa chị đi casino vừa vui chơi cho khuây khỏa, vừa để mong tìm dịp may làm giàu cho chị.


Đầu thu giọt nắng chiều trong và dịu. Chiếc xe mui trần của Cathy đang chạy êm đềm trên con đường rộng thênh thang. Cathy mặc áo thun đỏ, quần jeans xanh, đeo kính mát, gió thổi tóc vàng óng của nàng tung bay về phía sau, trông nàng đẹp như một cô người mẫu. Sara mặc váy trắng, áo thun màu cánh sen. Nàng có da có thịt hơn Cathy một chút. Trông nàng tươi tắn và ngon như một trái cây vừa chín.

Cathy vừa lái xe, vừa nói cười truyện trò với chị. Một chiếc xe thể thao cũng mui trần, mới toanh đi sau Cathy chợt đạp ga bắt kịp tốc độ để chạy song song với nàng ở lane bên cạnh. Người thanh niên bên xe kia nhìn sang hai chị em Cathy. Nhận biết là người quen, chàng vừa cười vừa nhấn còi chào. Cathy liếc mắt nhìn thật nhanh người thanh niên trẻ đẹp trai và cười đáp lễ. Bỗng ... rầm ! trời như sập xuống, đất như vỡ ra, Cathy chưa kịp định thần để biết là chuyện gì xảy đến thì nàng mơ hồ cảm thấy người nàng bồng bềnh như trôi trên mây và nhẹ nhàng, nàng chìm sâu vào một giấc mơ. 

Cathy, Cathy, tỉnh lại !
Cathy, nghe gọi không? Tỉnh lại, Cathy !!!
Có tiếng kêu lên mừng rỡ:
- Ồ, nó tỉnh rồi kìa. Nó chớp mắt. Christin ơiCathy ....đã tỉnh ...
Tiếng reo vui bỗng thành tiếng nức nở đầy nước mắt :
- Chị đây, Sara đây... Cathy ơi....

Sara cầm tay em bóp nhẹ.
Cathy từ từ mở mắt nhưng vừa chạm vào ánh sáng, chói qúa, nàng phải nhắm lại ngay.  Cảmthấy miệng khô và đắng nghét,nàng đòi nước, Christin lấy cây que một đầu có quấn cục bông gòn thấm nước thoa lên môi bạn rồi lấy muỗng múc một cục nước đá nhỏ cho vào miệng Cath.
Cathy lại từ từ mở mắt. Trước mặt nàng những hình ảnh nhảy múa, lung linh mờ ảo. Sara và Christin mừng rỡ xúc động nhìn Cathy. Caththều thào khó nhọc:
- Chuyện gì đã xảy ra ? và tôi đang ở đâu đây ?
Sara nói trong tiếng nấc:
Cathy, em tỉnh hẳn chưa? Tỉnh hẳn chưa? Em có nhận ra chị không?

Cathy quay đầu về hướng vang lên tiếng nói, dù chưa nhìn rõ nhưng Cathy nhận ra tiếng Sara:
- Ồ, Sara phải không? em tỉnhrồi. Em nghe được tiếng chị rồi. Chuyện gì đã xảy ra?

Sara cố kềm cơn xúc động, nàng cố nhìn gần mặt Cathy hơn, tay nàng cầm tay em ôn tồn chậm rãi:
Cathy, em nhớ lại chiều hôm hai chị em mình đi Casino không?
Cathy nhíu đôi chân mày như để cố nhớ lại và tiếng nói của nàng rõ ràng hơn:
- Ô, em nhớ rồi. Có phải hôm ấy mình gặp Glen không? cái anh chàng chạy song song với xe mình ấy...
Đúng rồi, rồi em có nhớ gì nữa không? Cathy ?
- Không. Em không thể nhớ gì sau đó. Mà đây là đâu ? Sao đầu em nhức và tay chân em nặng thế này ?
- Từ từ chị kể em nghe. Nhưng trước khi kể, Christin, nhờ em bấm chuông gọi y tá để họ báo tin cho bác sĩ biết Cathy đã tỉnh.

Hai ông bác sĩ và nhóm y tá chạy vào phòng. Sara và Christin lùi ra phía sau, nhường chỗ cho họ. Sau khi bác sĩ nghe tim, khám mắt, khám chân tay Cathy, ông hoan hỉ nói lời chúc mừng với Cathy, Sara và Christin. Ông cũng ra lệnh y tá đổi thực đơn cho Cathy. Đây là bữa soup nhẹ đầu tiên sau gần ba tuần từ khi Cathvào nhà thương cấp cứuChờ chobác sĩ và nhân viên bịnh viện rời phòng, lúc này Cathy đã nhìn rõ được mặt những người quanh giường mình và lên tiếng hỏi:
- Ủa, thì ra đây là bịnh viện hả Sara? Lại có cả Christin nữa ? Hãy nói mau cho em biết, chuyện gì đã xảy ra và tại sao em phải nằm bịnh viện ?

Sara cho wheelchair của mình trở lại bên giường Kathy, nhẹ nhàng nói với em:

- Em nhớ buổi chiều gặp Glen đó, khi em quay sang chào Glen thì gặp tai nạn do người lái xe ngược chiều đụng phải. Ông ta say rượu, mất thăng bằng, vượt lằn ranh đụng vào xe mình. Ông ta chết tại chỗ. Chị bị giập một chân, xương gãy nát, đã bị cưa, và em thì nằm hôn mê đã gần ba tuần và qua bốn ca giải phẫu. Chị túc trực bên giường em đã bốn ngày nay còn Christin và Kimberly thì thay đổi nhau ở bên em ngay từ khi nghe tin chúng ta gặp tai nạn.
Cathy xúc động, bật khóc:
- Trời ơi !!! vậy sao? Em làm hại chị rồi và làm khổ cả Christin và Kimberly nữa. Sara, tha lỗi cho em. Christin và Kimberly, tụi bay là những ngươì bạn tốt. Tao cảm ơn tụi màỵ
Christin cầm tay Cathy cười trong nước mắt:
- Kimberly chắc cũng sắp tan sở. Nó sẽ đến đây ngay. Nhưng để tao gọi điện thoại báo tin cho nó.
Nghe thếCathy lại mùi mẫn khóc. Sara nhoài tới, hai tay ôm lấy mặt em gái:

Cathy, thôi, đừng khóc, đừng khóc, có hại cho sức khỏe. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi. Có lẽ đó là định mệnh. May mà chúng ta còn sống. Rồi chị sẽ được ráp chân giả CathBác sĩ mói vậy rồi, tuy không được như chân thiệt nhưng dù sao, cũng giúp chị đi lại được dễ dàng.
 
Ở nhà thương về, bác sĩ tạm không cho Cathy lái xe. Cathy bị thương nặng trên mặt, xương hàm bị bể và khi chưa hoàn toàn bình phục thì nếu lái xe, sẽ không đủ khả năng đối phó kịp thời khi cần thiết. Lúc này Christin tạm làm tài xế cho nàng. Nhiều lúc nhìn Sara làm quen với cái chân giả, Cathy thấy mình có lỗi, có lần không kềm được, nàng đã ôm Sara khóc mà tâm sự: 
- Sara ơi, em có lỗi thật nhiều với chị với anh và với bé Tom. Em hối hận vô cùng về sự tham lam của mình. Nếu như em không tham lam thì em sẽ không đưa chị đi Casino, bởi vì chỉ với cái tiệm ăn và số tiền tacó, chúng ta cũng đã no đủ sung sướng rồi. Như thế, tại sao em lại tham lam để giờ này, chị em mình trở thành tàn phế. Chị có biết không, nhiều lúc em đã nghĩ rằng, nếu bây giờ trả lại casino hết số tiền để đổi lại cái chân cho chị, có lẽ em sẽ chẳng ngại ngần. Đến bây giờ, em lại học thêm được một bài học vô cùng đắt giá là nếu không biết tự giới hạn thì lòngtham thì con người sẽ làm hại chính họ và tiền bạc cũng trở thành vô nghĩa khi người ta lúc nào cũng ân hận bởi lầm lỗi mình gây ra và nhất là lầm lỗi đó lại để lại tàn phế trên thân thể.

Sara một tay ôm vai em, một tay vuốt tóc Cathan ủi: 

- Không sao đâu Cathy, cũng tại chị ham đi với em nữa chớ có phải mình em đâu. Chúng ta đã học một bài học đắt giá và qúy giá, nhưng mọi khó khăn rồi sẽ qua. May mà trong khi tai nạn, chúng ta có tiền chữa trị chớ không nghèo và vất vả như lúc trước. Nín đi, nín đi... chúng ta còn trẻ, năng lực còn nhiều, rồi từ từ em sẽ bình phục và rồi từ từ chị sẽ quen với cái chân giả này, em không thấy sao, người ta có tới hai chân giả mà còn chạy đua được cơ mà. 


Cathy gục đầu vào vai chị, trong phút chốc, hai chị em tưởng như đang sống lại những ngày còn bé, lúc hai chị em vừa ôm nhau khóc, vừa lau nước mắt an ủi lẫn nhau vì đói, vì nhớ mẹ và khi bị bà mẹ kế larầy.


Không biết tác giả

Kim Duncan chuyển 

 

Thursday, February 19, 2026

Mâm Cỗ Ngày Tết Nơi Xứ Người - Nguyễn Duy Phước


Đầu năm cũng đỡ có bu nhà

Cũng làm mâm cỗ cúng ông bà

Cũng bánh chưng xanh cùng chả lụa

Cũng thịt dưa hành với miến gà

Cũng trà, cũng rượu cho ra vẻ

Cũng nhang, cũng khói để gọi là

Ăn Tết vui chi nơi xứ lạ

Khơi mối tình quê, nỗi nhớ nhà.


NdP

Mối Liên Hệ Giữa Thịt Đỏ Và Ung Thư: 10 Điều Cần Biết


Ăn thịt đỏ có làm tăng nguy cơ tử vong vì bệnh tim hoặc ung thư hay không? Đó là một câu hỏi vẫn đang được đem ra tranh luận. Cả các nhà khoa học và nhiều chiến dịch truyền thông tổ chức bởi các nhóm vận động đều bị chia làm đôi khi trả lời cây hỏi này.


Trong bối cảnh đó, WebMD, trang thông tin về y học và sức khỏe lớn nhất tại Mỹ, đã hỏi các chuyên gia của họ để tìm kiếm các câu trả lời cho nguy cơ bệnh tật, lợi ích sức khỏe và cách mọi người nên ăn thịt đỏ thế nào cho tốt.

Thịt đỏ trong cách hiểu ẩm thực truyền thống là các loại thịt mang sắc đỏ khi còn tươi và không đổi thành màu trắng khi nấu chín. Đây là loại thịt từ phần lớn các loài thú. Thịt đỏ được định nghĩa cụ thể là các loại thịt bò, thịt cừu, thịt heo và thịt bê ngoài ra còn có thịt ngựa, thịt trâu.

– Theo Wikipedia


1. Ăn thịt đỏ có làm tăng nguy cơ ung thư và bệnh tim?

Câu trả lời với bệnh tim là khá rõ ràng. Nguyên nhân là do một số loại thịt đỏ có hàm lượng chất béo bão hòa cao, làm tăng nồng độ choresterol trong máu. Đặc biệt nồng độ choresterol có tỉ trọng thấp (LDL cholesterol) trong máu cao làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim. Do vậy cùng là thịt đỏ nhưng những loại thịt có lẫn mỡ sẽ làm tăng nguy cơ tim mạch cao hơn thịt nạc hoàn toàn, và còn tùy thuộc vào tổng lượng thịt ăn vào.

Tuy nhiên, câu trả lời về mối quan hệ giữa thịt đỏ và ung thư thì chưa thực sự rõ như vậy. Nhiều nhà nghiên cứu nói rằng nó làm tăng nguy cơ mắc ung thư, đặc biệt là đối với ung thư đại trực tràng.

Một nghiên cứu của Viện nghiên cứu Y khoa quốc gia Hoa Kỳ (NIH) tiến hành theo phương pháp gửi bộ câu hỏi tới hơn nửa triệu người Mỹ có độ tuổi từ 50-71 trong suốt 10 năm theo dõi và đã đưa ra kết luận: Những người ăn nhiều thịt đỏ và thịt chế biến sống ít thọ hơn những người ăn lượng ít hơn.

Theo đó, những người ăn 113g/1000kcal thịt đỏ mỗi ngày có nguy cơ tử vong do ung thư hoặc bệnh tim nhiều hơn từ 1,3-1,5 lần so với những người chỉ ăn khoảng 20g/1000kcal mỗi ngày.

Mặc dù vậy, ngành công nghiệp thịt cho rằng không có sự liên quan giữa thịt đỏ, thịt chế biến với ung thư, và nói rằng thịt đỏ nạc phù hợp với chế độ ăn uống tốt cho tim.

Một người phát ngôn của ngành công nghiệp thịt chỉ trích thiết kế nghiên cứu của NIH, nói rằng các nghiên cứu dựa trên lời kể của những người tham gia về thực phẩm họ đã ăn không thể chứng minh mối quan hệ nhân quả.

Những kết luận này chỉ là nhiễu trong phép thống kê”, Phó Chủ tịch Hiệp hội thịt Bắc Mỹ cho biết.

Tuy nhiên, không chỉ một nghiên cứu của NIH, còn có nhiều nghiên cứu khác cũng tìm ra mối liên hệ tương tự giữa thịt đỏ và nguy cơ mắc ung thư và bệnh tim.

Một nghiên cứu theo dõi 72.113 phụ nữ chưa mắc các bệnh về tim mạch, bệnh phụ khoa, đột quỵ và đái tháo đường trong 18 năm (từ 1984-2002) để tìm hiểu về ảnh hưởng của thành phần trong chế độ ăn với các bệnh tim mạch và ung thư.

Kết quả cho thấy: Những người có chế độ ăn kiểu phương Tây, với nhiều thịt đỏ và thịt chế biến, đồ ngọt tráng miệng, ngũ cốc tinh chế và khoai tây chiên làm gia tăng nguy cơ mắc bệnh tim, ung thư, và tử vong sớm vì các nguyên nhân khác nhau so với những người ăn nhiều rau quả, cá, gia cầm, các loại ngũ cốc nguyên cám.

Mối liên quan giữa ăn thịt đỏ và thịt chế biến với ung thư, đặc biệt là ung thư đại trực tràng rất nhất quán”, Tiến sĩ Marji McCullough, nhà nghiên cứu dịch tễ học tại Hiệp hội Ung thư Mỹ cho biết.

Từ năm 2007, sau một đánh giá hệ thống (systemic review) các nghiên cứu khoa học, một hội đồng chuyên gia từ Quỹ nghiên cứu Ung thư thế giới và Viện nghiên cứu Ung thư Hoa Kỳ đã kết luận: “thịt đỏ hoặc thịt chế biến là những thứ có khả năng gây ra một số bệnh ung thư”.

Báo cáo của họ nói bằng chứng về mối liên hệ giữa thịt đỏ, thịt chế biến và ung thư đại trực tràng là thuyết phục. Bằng chứng với các loại ung thư phổi, thực quản, dạ dày, tụy và ung thư nội mạc tử cung còn hạn chế, nhưng đáng để nghiên cứu tiếp.

Tiến sĩ Rashmi Sinha, tác giả chính trong nghiên cứu của Viện Ung thư quốc gia Hoa Kỳ chỉ ra một số lượng lớn nghiên cứu liên kết việc ăn thịt đỏ với các bệnh mạn tính.

Mức độ các bằng chứng là thứ mà chúng ta nhìn vào để đánh giá”, Sinha nói. “Nếu có 20 nghiên cứu nói ra chỉ một điều, và 2 nghiên cứu nói điều khác, bạn sẽ tin vào 20 nghiên cứu”.

2. Nếu ăn thịt đỏ làm tăng nguy cơ ung thư, nguyên nhân là gì?

Chưa rõ ràng, nhưng có một số lĩnh vực mà các nhà khoa học đang nghiên cứu:

– Chất béo bão hòa có liên quan đến ung thư ruột già, ung thư vú, cũng như bệnh tim.

– Chất gây ung thư hình thành khi thịt được chế biến.

– Sắt Heme, loại sắt tìm thấy trong thịt, có thể sinh ra các hợp chất gây tổn hại tế bào dẫn đến ung thư.

3. Ăn thịt đỏ có lợi ích dinh dưỡng hay không?

Thịt đỏ có hàm lượng chất sắt cao, thứ mà trẻ em nữ ở tuổi trưởng thành và phụ nữ mang thai hay bị thiếu. Sắt heme trong thịt đỏ được cơ thể hấp thụ rất dễ dàng. Thịt đỏ cũng cung cấp Vitamin B12 – chất giúp tạo ra vật chất di truyền DNA và giữ cho hệ thần kinh và các tế bào hồng cầu khỏe mạnh, và kẽm – chất giữ cho hệ miễn dịch hoạt động tốt.

Thịt đỏ cung cấp chất protein, giúp hình thành xương và cơ.

Tính theo calo, thịt bò là một trong những thực phẩm giàu dinh dưỡng nhất”, tiến sĩ Shalene Mc Neil, giám đốc điều hành nghiên cứu dinh dưỡng tại Hiệp hội Thịt bò Quốc gia Hoa Kỳ cho biết. “Một khẩu phần 85 gam thịt bò nạc chỉ chứa 180 Calo, nhưng bạn sẽ có được 10 dưỡng chất thiết yếu”.

4. Thịt lợn là thịt đỏ hay thịt trắng?

Theo Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, thịt lợn là thịt đỏ. Hàm lượng myoglobin, một protein có trong thịt làm nhiệm vụ giữ oxy trong cơ bắp, là thứ quyết định màu của thịt. Thịt lợn có màu đỏ, vì nó chứa nhiều myoglobin hơn thịt gà hoặc cá.

5. Bạn nên ăn bao nhiêu thịt đỏ?

Mọi người không cần phải kiêng hoàn toàn thịt đỏ“, tiến sĩ Christine Rosenbloom, giáo sư dinh dưỡng tại Đại học bang Georgia cho biết. “Chúng ta chỉ cần chọn đúng loại thịt và chú ý đến tổng lượng thịt mà chúng ta cần“.

Viện Nghiên cứu Ung thư Hoa Kỳ, một tổ chức phi lợi nhuận tập trung vào lĩnh vực phòng chống ung thư thông qua chế độ ăn và hoạt động thể chất, khuyên không nên ăn nhiều hơn 500 g thịt đỏ chín mỗi tuần.

Họ khuyến cáo mọi người tránh tất cả các loại thịt chế biến, chẳng hạn như xúc xích và thịt xông khói, sau khi tham khảo các nghiên cứu cho thấy điều này làm nguy cơ ung thư đường ruột tăng lên.

6. Lựa chọn thịt đỏ lành mạnh

Nếu bạn ăn thịt đỏ, tốt nhất hãy chọn những loại thịt thăn: lườn thăn, diềm thăn, sườn thăn

– Đối với thịt bò: Bạn nên chọn thịt nạc mông, nạc vai, phi lê, sườn và bắp. Nếu ăn thịt bò xay, chọn loại có ít nhất 95% nạc. Ngược lại, cân nhắc những miếng thịt bò burger đông lạnh vì chúng có thể chứa tới 50% chất béo. Bạn nên kiểm tra nhãn và bảng thành phần dinh dưỡng in trên hộp thực phẩm. Một số món nướng được mọi người ưa thích nhưng chứa nhiều chất béo: xúc xích, nạc lưng, thịt nướng sắt phẳng, và một số phần của ngực bò.

– Đối với thịt heo: Các phần nạc của lợn bao gồm thịt thăn và sườn thăn.

7. Có tiêu chuẩn để gọi thịt là thịt nạc?

Thịt có thể được gọi là nạc nếu một khẩu phần 85g chứa 10g chất béo tổng thể trở xuống, 4,5g chất béo bão hòa và ít hơn 95mg cholesterol.

8. Thịt bò hữu cơ nạc hơn thịt bò công nghiệp?

Nếu bò được chăn nuôi theo phương thức hữu cơ và được cho ăn cỏ, thịt của nó sẽ nạc hơn so với bò ăn cám ngũ cốc. Điều này cũng làm giảm hàm lượng chất béo và chất béo bão hòa trong thịt. Thịt bò ăn cỏ cũng chứa nhiều axit béo omega-3. Tuy nhiên, tổng số lượng omega-3 trong tất cả các loại thịt bò tương đối nhỏ. Cá, dầu thực vật và các loại hạt là những nguồn cung cấp omega-3 tốt hơn.

9. Nướng thịt đỏ có thể gây ung thư?

Chế biến bất kể loại thịt nào ở nhiệt độ cao, bao gồm thịt đỏ, thịt gia cầm, và cá, đều có thể tạo ra các hợp chất làm tăng nguy cơ ung thư. Chúng được gọi là các heterocyclic amines (HCAs) và hydrocarbon thơm đa vòng (PAHs).

10. Làm thế nào bạn có thể làm giảm các hợp chất gây ung thư tiềm ẩn khi nướng?

• Chọn phần thịt nạc để nướng sẽ giảm nguy cơ bùng lửa hoặc xộc khói, những yếu tố tạo ra chất gây ung thư bám trên thịt.

• Khi nướng thì dùng nhiệt độ vừa phải hoặc nhiệt gián tiếp, thay vì nhiệt độ cao dễ gây chín quá hoặc cháy đen.

• Đừng nướng quá kỹ, thịt nướng chín quá có chứa nhiều chất gây ung thư. Nhưng ngược lại, phải chú ý rằng thịt đã được nấu chín đến một nhiệt độ an toàn để làm sạch các vi khuẩn gây bệnh trong thực phẩm. Đối với thịt bò nên nướng ở nhiệt độ 62-70oC.

• Ướp thịt có thể giúp giảm sự hình thành của các chất gây ung thư. Chọn gia vị ướp không có đường, vì đường có thể làm cháy bề mặt thịt.

• Lật thịt thường xuyên. Sử dụng kẹp chuyên dụng hoặc lưỡi dao để ngăn nước từ thịt chảy nhỏ giọt xuống than và cháy. Đừng ép miếng thịt để tránh nước từ thịt chảy ra.

• Đừng chỉ ăn thịt nướng, hãy thử làm món xiên trong đó thịt xiên kèm cả trái cây và rau quả. Thực phẩm có nguồn gốc thực vật không tạo ra heterocyclic amines khi nướng.

• Trước khi nướng nên bỏ phần mỡ, còn sau khi nướng nên bỏ phần cháy.


Theo Trí Thức Trè

Vai Dòng Viết Khi Tết Sắp Đến - Nguoiviettudo


Vài ngày nữa là tết lại về, mỗi người lại thêm một tuổi mới. Nhớ những ngày xưa còn ngồi ghế tiểu học đố nhau sẽ tận thế vào năm hai ngàn. Ngày càng già đi đến giờ đã 2026, những thằng bạn già xưa đứa còn đứa mất. Rồi 1975 nhiều người bỏ nhà ra đi chưa về một lần thăm nhà. Mỗi dịp tết về lại nhớ đến ngày xưa những ngày tết tuy vẫn còn chiến tranh chết chóc , nhưng hương thơm của tết có thể ngửi được chung quanh mình. Những ngày cận tết nhà gần chợ có thiếu thốn gì thì chạy ù ra, mua thêm bánh mứt, những châu hoa thơm đẹp chưng đầy . Vui nhất là những nhà có cha, anh hay người yêu là lính, được phép về tết, mặc quân phục dẫn người nhà đi chơ. Đó là những năm trước 1968. Rồi đến Mâu Thân, VC với tiêu chỉ là chử ký trên giấy tờ không có giá trị băng một cuc phân chó, đã sẵn sàng ký vào thỏa thuận hưu chiến vài ngày cho nhân dân và lính tráng hai miền được thoải mái vài ngày tết. Sau đó thì đánh luôn. Kết quả dân và lính hai bên chết bộn.

Tuy nhiên những nhà khảo cứu vẫn không hiêu được vài điểm về trân khủng bố này:

- Quân đội Mỹ và VNCH không phát hiện gì khi quân VC tâp trung vũ khí và nhân sự rât đông càng ngày càng gần  thành phố. Điều này gây tranh cải khi người ta biết được cả Mỹ và VNCH đầu tư rất lớn vào tình báo.

- Quân CS bị thiệt hại quá nặng về quân số và khí cụ chiến tranh ở toàn miền Nạm. Các ổ tình báo nằm vùng trên khắp miền Nam bị sụp đổ không xây dựng lại nổi.

- HCM bị đứt mạch máu não chết bất đắc kỳ tử vài tháng sau năm 1969 .

Các nhà nghiên cứu đã giả thuyết rằng CIA Mỹ đã lập được một kỳ công về tình báo (họ đã mua chuộc được các lãnh đạo cao câp nhất (có thể là HCM với rất nhiều tiền) để diệt được mạng lưới  năm vùng rất sâu và phức tạp do CS gài căm vào miền Nạm. Trên 50,000 lính miền Bắc và toàn bộ những hệ thống ngầm cài cắm rât công phu và phức tạp bị phá vở không xây dưng lại đươc. Dân miền Nam cũng không nổi dậy hay tiêp tay với bọn khủng bố như các nhà lãnh đạo dự trù Họ cũng không trù liêu được thanh niên miền Nam hừng hực lòng yêu nước và ghi danh toàn quân vượt quá sự mong đợi của chính quyền.

Ngày tết đã không còn vui với những gia đình có người thân bị giết, nhất là oan hồn của gần 7000 vong linh bị đập đầu chôn sống ở Huế, không ai lên tiếng xin lổi, nói một lời  nhân nghĩa dù đã trôi qua hơn 50 năm ròng rã.


Trên đời này làm nghề gì sướng nhất: và câu trả lời đúng nhất là làm lãnh đạo ở Việt Nạm. Bởi vì nghề này ngồi cho đến chết chứ không lo gì hết, dân có chết vì đói, bệnh cũng không sao, mình không phải lọ. Tôi nói vậy vì nhiều khi vô tình xem những hàng người bệnh hoạn xếp hàng chờ được lãnh tiền,  cơm của những nhà từ thiên mà chảy nước mặt.  Các ông lên ngôi lãnh đạo, mà dân đói kém, bệnh tât thì không thấy các ông đâu .Có khó khăn mà “bán cái “được cho dân là các ông làm  liền. Còn hể lãnh lương, bổng lộc thì các ông chường mặt ra (đừng quên tui), nhưng khi cần cứu dân thì không thấy ông nào hết. Người miền Nam tâm tốt, thấy đồng bào mình khổ sở thi chịu khồng nổi, hùn nhau mỗi người một ít gửi về giúp , nhưng mà sức  (dân) nào lo cho nổi khi những người anh em đói khát của mình ngày càng nhiều (Nhìn thấy người xếp hàng ngày càng nhiều với những nguyên nhân bệnh hoạn có thể làm tan nát con tim của những người có lòng).

Tất cả đều biết (lãnh đạo biết, dân biết, nhưng không ai làm gì hết) mọi chuyện đang xãy ra trên đất nước này là vì cái chủ nghĩa CS, hễ CS còn thì những tai ương khúc mắc còn, cứ nhìn venezuala, cuba..... vây mà ở VN (người nào cũng tự hào mình khôn ngoan, giỏi hơn thế giới,  không biết rằng cứ tự hào một cách ngu xuẩn như thế thì  sẽ còn sống với CS chừng vài chục năm nữa cho đáng đời.


Nguoiviettudo

Wednesday, February 18, 2026

Ước Nguyện Đêm Giao Thừa - Sỏi Ngọc

TG Sỏi Ngọc 


Tìm đúng số bàn, tôi nép mình ngồi vào chỗ để đừng làm phiền những người đang lắng tai nghe người MC bắt đầu chương trình gây quỹ cho những người kém may mắn vào mùa Giáng Sinh tại quê hương thứ hai của chúng tôi.

Tiếng vỗ tay rào rạt vang lên khi cô MC vừa dứt lời, tôi quay sang trái cùng lúc với cặp mắt của chị ấy cũng nhìn tôi như thôi miên, rồi cả hai chúng tôi cảm động vỡ òa vui sướng, ôm chầm lấy nhau:

-Linh!… Linh phải không?

-Cũng đã trên 30 năm mình không gặp lại nhau rồi Uyên nhỉ!… Linh giới thiệu đây là chồng của Linh.

Tôi gật đầu chào người đàn ông bên cạnh cô bạn gái, tôi nhớ đã đi dự đám cưới của Linh cách đây 35 năm, Linh lấy chồng rất sớm khi chúng tôi vừa xong trung học, và hình như khuôn mặt của người này không giống người mà tôi đã từng thấy trong ngày đám cưới của nàng, vả lại có phần trẻ hơn khá nhiều.

Chúng tôi vừa ăn uống, nghe nhạc, tâm sự kể lể những gì đã làm trong 30 năm qua. Bây giờ cả hai đứa đều về hưu ở tuổi 60 để còn sức khỏe thực hiện những điều mình ao ước bấy lâu nay.

Khi Tuệ, chồng của Linh xin phép ra ngoài gặp mấy người bạn ngồi ở bàn cuối phòng để nhậu nhẹt với nhau, Linh mới khều tôi:

-Linh không nhận ra…ông xã mình… không phải là người Uyên đã gặp cách đây 35 năm sao?

-Mình… biết là không phải người trước rồi, nhưng chưa dám hỏi!

Khuôn mặt Linh trở nên buồn, xa xăm:

-Không biết mình có phải là người cao số không đó Uyên! Đây là người thứ… tư của mình rồi đó!

-Người thứ tư!

-Nói nhỏ thôi chứ, muốn cho cả phòng này biết hay sao?!

-Ừm! Xin lỗi nhe, mình… hơi giật mình!… Anh có vẻ trẻ tuổi?

-Người đầu tiên là anh Tuấn như Uyên biết đó, hồi đó mình lấy nhau nhanh quá, không kịp tìm hiểu, thật ra mình chỉ muốn ra khỏi nhà ba mẹ, tránh sự kìm kẹp khó tính của ba, nên lấy đại Tuấn, hơn mình có hai tuổi, cũng mới lớn nên còn ham chơi, không có bổn phận với gia đình, cũng may tụi mình không có con… Rồi chia tay. Người thứ hai thì tụi này đều rất yêu nhau, nhưng về làm dâu không hợp tí nào với gia đình chồng, họ còn khó hơn ba mẹ mình nữa, chồng thì lại nghe lời mẹ của ảnh, mình cứ phải khóc ngày đêm vì tủi thân, ảnh thì phải giằng co giữa mẹ và vợ… Tụi mình lại ly dị. Vì kinh nghiệm hai lần đầu, nên người thứ ba mình đã bằng lòng với một ông lớn hơn mình đến 15 tuổi, để được yêu thương chiều chuộng, vật chất không thiếu, con cái ổng đã lớn hết, mình không có trách nhiệm, nhưng ông ấy lại gia trưởng vô cùng, ổng nói điều gì cũng bắt mình phải làm theo, mình không được có ý kiến gì cả, như con chim sống trong chiếc lồng sơn son thếp vàng, vài năm đầu mình còn nhịn, nhưng đến năm thứ năm thì mình hết chịu nổi…Mình lại chủ động làm đơn! Ai cũng có một đời để sống, tại sao lại phải đày đọa mình quá.

Mình chán ngán số phận, định ở vậy luôn, nhưng ba năm sau, thì gặp Tuệ…

Tuệ là người thứ tư, mình thấy không có gì là hoàn hảo cả, nhưng hai tụi mình rất hợp về bất cứ điều gì, đi chơi, party, nhảy nhót, không thích có con nhỏ, làm bếp cả hai đứa cùng làm, ban đầu còn gọi mình bằng chị, Tuệ rất chiều mình, mình nghĩ chỉ là bạn đi chơi cùng thôi…

Tôi ngắt lời bạn:

-Hợp nhau là chính Linh ơi, có giàu sang cách mấy, sống gia trưởng cũng không thể nào bền lâu được, Uyên thấy hai bạn xứng đôi lắm!

-Nhưng mà Linh hơi buồn một điều…

-Điều gì mà cứ úp mở từ nãy giờ vậy?

-Ảnh nhỏ hơn mình đến năm tuổi lận đó! Đã thế cái bề ngoài trẻ trung, galant lắm nên nhiều cô “lăm le,” mình cứ phải “để mắt” đó, nên cũng khổ!

-Trời ơi sống mà không tin nhau 100%, cứ phải canh me thì khổ lắm đó nhen.

-Bởi vậy nên mình cứ sợ mình già nhanh hơn ổng đó… Uyên có thấy điều đó khi mới gặp mình với ổng không?

Trong lòng tôi cũng cảm thấy Tuệ trẻ hơn Linh, nhưng không muốn làm bạn buồn, tôi trấn an:

-Linh trẻ trung năng động, không thấy già chút nào, hồi xưa và bây giờ Linh không thay đổi gì hết đó, nên khi gặp là Uyên nhận ra ngay, chứng tỏ đâu có già tí nào đâu!

Linh hớn hở vui tươi ngay:

-Phụ nữ mau già hơn đàn ông, lại thêm lo lắng nữa thì chẳng bao lâu sẽ thành “chị hai.” Uyên biết không, hôm nọ tụi mình đi vô tiệm ăn phở, ổng vô trước mình để giữ chỗ, cô receptionist ở nhà hàng hỏi ảnh “anh đi một mình hả?” đến khi mình vừa bước vô thì cổ hỏi “cô ơi cho cháu biết cô có làm reservation chưa?,” chứng tỏ là cô gái đó thấy ổng trẻ, gọi ổng là anh mà gọi mình bằng cô lận đó, chứng tỏ mình già hơn ổng, bữa đó đi ăn mà mình không vui.

-Haha Linh thiệt tức cười đó nhen, có gì mà buồn chứ, nhiều khi mình không sửa soạn, ra đường gặp người quen, họ nhận không ra luôn vì họ quen nhìn mình trong party với mái tóc chải bồng bềnh, lông mi giả dài ngoằng cong vút, đôi môi bóng lộn đỏ chót, nước hoa thơm lừng, chả lẽ đi chợ mình cũng phải giữ hình ảnh lộng lẫy như trong party hay sao chứ, thôi kệ đi, có lúc này lúc kia chứ!

-Không hiểu sao mình vẫn cứ không kệ được! mình biết lấy chồng trẻ là phải canh chừng, phải vật vã đau khổ tưởng tượng lung tung khi ổng đi làm về trễ, phải nhìn nét mặt vui buồn của ổng mỗi bữa cơm ngon dở ra sao, mình cảm thấy như mình phải “phấn đấu”gấp đôi so với những người trước, nhiều lúc mình lên giường nằm mà thấy mệt cả người…

-Ủa sao Linh nói là hai vợ chồng hợp nhau lắm mà bây giờ có vẻ bi quan thế?

-Đã nói là mình hay suy nghĩ mà! ổng rất chiều mình…Nhưng dù gì mình cũng đã trải qua bốn đời chồng rồi, nên hễ ổng đối xử với mình có một chút gì là mình “nhạy cảm” liền; hay nhiều khi mình cứ nghi oan cho ổng… hổng biết chừng!

***

Mùa xuân Linh nhí nhảnh hiện ra trước mặt chúng tôi với những chiếc váy ngắn trẻ trung, ôm sát thân hình, đầu tóc cột những chiếc ruban nơ mà cho tiền tôi cũng không dám cột! Linh phải đi tập gym mỗi ngày để giữ thân hình luôn rắn chắc gọn gàng, ba vòng đâu ra đấy, nàng muốn làm cho mình trẻ lại để hợp với người chồng luôn yêu đời và yêu người ấy.

Nàng khoe những tấm hình chụp nằm lăn trên những sườn đồi cỏ dại đầy hoa thật đẹp, lãng mạn mà khi nhìn, tôi tưởng mình phải là bà ngoại của lũ trẻ ấy, tuy tôi cũng ngang bằng tuổi nàng! những hành động đó thật tự nhiên chỉ dành cho lứa tuổi hồi xuân, mộng mơ.

Tôi vui với niềm vui của bạn, hùa vào với niềm hạnh phúc của nàng, thầm nghĩ họ giỏi quá, biết cách sống, chỉ có tôi là tự ti mặc cảm già nua với số tuổi 60 của mình, không dám sống thực với đời, họ tận hưởng hạnh phúc giữa thiên nhiên mà chẳng mang chút mặc cảm tuổi tác, họ thật biết hưởng thụ!

Thi thoảng, tôi an ủi bạn mỗi khi nàng than:

-Mi có thấy gò má ta cao không?… nếu không thì sao ta lại cao số thế!? Ta nghĩ nếu có dịp sẽ đi gọt gò má để không bị cao số nữa!

-Ở bên đây người ta không sợ cao số đâu, mà chỉ sợ lấy không đúng người, ở cả đời với một người mình không yêu hoặc bị bạo hành ức hiếp mới sợ, chứ không hợp thì lấy người khác có sao đâu, chuyện bình thường mà!

-Nhưng tại sao có những người chỉ có một chồng một vợ thôi, chứ có ai đến bốn đời đâu chứ! Ta nghĩ mà tủi thân.

-Có nhiều khi mình mua vài chiếc áo vẫn không vừa ý, phải đến cái thứ năm, thứ sáu mới đúng ý mình về màu sắc, kiểu cọ, cho nên lấy chồng/vợ cũng vậy thôi, chưa đủ duyên để gặp người trong mộng, mi đừng tự trách làm gì, miễn sao cuối đời mình sống hạnh phúc bên người hợp với mình mới gọi là cuộc sống thành công viên mãn của đời người đó.

Khi bên ngoài mùa tuyết trắng phủ đầy trên những cây thông xanh, những giọt mưa đá đọng lại trên những cành cây khô trụi lá như những hạt kim cương long lanh giữa mùa đông, mọi người ra đường phải trùm kín mít như những con robot biết đi; tháng hai còn rất lạnh ở quê hương thứ hai, nhưng đó là mùa xuân tươi trẻ của những người Châu Á , tháng của Tết Nguyên Đán năm Bính Ngọ 2026, mùa lễ lộc, đặc biệt của người Việt, mùa sum họp gia đình, của những ban phát, sẻ chia yêu thương cho tất cả muôn loài.

Một buổi sáng, Linh phone rủ vợ chồng tôi lại nhà ăn uống vào ngày 30 Tết âm lịch, vì năm nay ai cũng về Việt Nam chơi hết, nhóm bạn chỉ còn lại có mỗi tôi và nàng mà thôi:

-Tụi này mới về từ Việt Nam, hai ông bà chiều 30 Tết lại ăn uống những món mà tôi mới đem từ quê hương sang nhé, nhân tiện sẽ gởi biếu ông bà gói măng khô luôn.

-Hèn chi mà cả tháng nay không thấy Linh phone cho Uyên, tụi này cứ đoán non đoán già mãi, nay thì yên tâm rồi.

-Vậy hẹn Uyên 6 giờ chiều bữa đó nhen.

Mới 5 giờ 30 chúng tôi đã bấm chuông, có mặt trước cửa nhà Linh-Tuệ, người ra mở cửa cho tôi là Linh. Mới thấy khuôn mặt nàng hiện ra ở ngưỡng cửa, hai tay tôi bụm miệng để đừng la lớn cho cả xóm biết:

-Trời ơi Linh!… Linh bị … ai đánh vậy? hay bị té ở đâu mà hai mắt bầm tím hết cả? thêm cái mũi thì sưng vù?… Đã đi bác sĩ chưa? … Té ở Việt Nam hả? bảo hiểm có trả không? Đưa Uyên xem nào…

Tôi tiến lại gần Linh, hai tay vén mái tóc lòa xòa trước mặt cô ta để xem vết thương, còn chồng tôi thì đứng bên cạnh tôi mặt mày lo lắng. Linh cản tôi lại vừa xua tay:

-Uyên! Uyên à… không phải mình bị té hay ai đánh đập gì đâu… Mà là… mà là…

Linh nhìn xung quanh nhà mình rồi tiện tay kéo vợ chồng bạn vào nhà, hạ giọng :

-Linh hổng muốn nói lớn sợ ổng nghe, ổng hông muốn mình “làm,” nhưng mình thì thích, vì muốn kéo lại vài tuổi, với lại đã về bển rồi thì mấy đứa cháu nó nói mình cũng xiêu lòng, tụi nó dẫn mình đến những tiệm rất có tiếng và bảo đảm thì mình mới dám, chứ đâu phải chỉ ham rẻ đâu; ổng biết nên đã cằn nhằn mình từ hôm về tới giờ đó…

-Vậy Linh có còn đau không?

-Muốn đẹp thì phải hy sinh đó Uyên, đâu có cái gì trên thế gian này mà free không đau đớn, không khổ ải đâu Uyên!

-Vậy mà Linh làm Uyên hết hồn, tưởng bị cướp giựt ở bên Việt Nam làm trầy mặt và bầm mũi đó chứ, nhìn thấy…

Tôi không dám nói tiếp câu “sợ quá” nhưng giữ miệng lại, Linh nói tiếp:

-Về đây phải kiêng đồ biển, chứ không sẽ bị ngứa và sưng thêm …

-Vậy sao còn mời tụi này đến ăn hôm nay làm chi cho mệt thân vậy? không chờ vài tuần nữa cho khỏi đi?

-Nhớ bạn bè quá, với lại thấy nó cũng êm êm rồi; tụi mình là người trong nhà không mà, có ai lạ đâu! Trước sau gì Uyên cũng biết, thì mình gặp nhau ăn uống rồi Linh kể cho nghe luôn. Bữa nay Linh chỉ mời có hai cặp thân thôi, cặp Uyên và chị Cẩm nữa thôi à.

-Ủa mà hỏi thật Linh nha, mũi Linh đâu có thấp đâu mà phải làm cho cao lên thêm vậy… Muốn thành bà đầm hả? còn làm mắt cắt da và mỡ thừa thì ok.

-Thiệt ra mà nói lẽ ra cũng không định làm mũi nhưng vì người ta tư vấn là thấy gò má mình hơi cao, để tránh cao số, nên phải nâng mũi cao hơn nữa thì sẽ không thấy cái gò má này, chứ làm gò má thấp xuống thì vừa đau lại vừa complicated lắm!

Tuệ bước từ trong bếp ra, với tấm tạp dề trước bụng, như người bếp trưởng :

-Bữa nay phải thưởng thức món lẩu hải sản do tui làm từ A tới Z đó nhe, mọi khi Linh đều gia lệnh, sai tui chạy đông chạy tây, rửa cái này, lấy cái kia, nhưng hôm nay tui hổng cho bả đụng vào cái gì nữa vì sợ còn mệt, chưa lại sức… Thiệt tình hổng biết cắt cứa làm chi cho khổ thân, đẹp xấu gì ván đã đóng thuyền rồi, tui đâu phải là người chỉ yêu cái sắc đâu chứ, hổng biết bả nghĩ gì nữa!

Chồng tôi cười cười:

-Chắc sợ ông thích ngắm người trẻ đẹp hơn nên bả mới phải “hy sinh” đi làm như vậy, với lại làm cho mình trẻ hơn vài tuổi cũng tự tin hơn chứ!

-Tôi không giống những cậu trẻ khác đâu, “đồ” càng “cổ” tôi càng quý, tôi thích những người phụ nữ dày dạn kinh nghiệm, đằm thắm chứ không thích phải chiều chuộng những ý thích, đòi hỏi ngông cuồng trẻ con của những cô gái mới lớn đâu, bả sống cạnh tôi bao lâu nay mà còn không hiểu… Thôi tụi mình vào bàn đi nhé, anh chị Cẩm cũng đã đến rồi!

Ở phòng ăn, trong góc một cây đào giả cao lớn đến tận trần nhà với những đóa hoa đào hồng trắng nở rộ thật xinh, trên những cành cây có treo lủng lẳng những bao lì xì đỏ lấy hên, chiếc bàn nhỏ bên cạnh được bày một cặp bánh chưng với chữ “Hỷ” đỏ trên mặt, hai trái dưa hấu và hộp bánh mứt sen, dừa xanh đỏ, thèo lèo và kẹo gương, tất cả đều là sản phẩm từ Việt Nam mà Linh vừa mang về.

Lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông đảm đang, vén khéo, biết sắp xếp bàn ăn thật chu đáo, dao, nĩa, muỗng, khăn ăn với những hoa tiết của ngày Tết, nước thật đầy đủ cho mỗi vị khách, không quên để thêm mỗi phần một cái đĩa nhỏ để xương, anh rót rượu đỏ Pinot noir cho mọi người, nhập tiệc với món gà quay sauce nâu, mật ong, dùng với rau salad; món thứ hai là lẩu hải sản, món này Linh không ăn được nên nàng vẫn nhâm nhi món gà quay mà tấm tắc khen chồng nêm rất vừa miệng :

-Không ngờ anh làm món gà quay da giòn này thật vừa ăn, đậm đà, da giòn rụm…

-Chỉ có em mới xem thường tài nghệ của anh thôi, không bao giờ cho anh đụng tay vào bếp cả, bây giờ mới biết!

Chị Cẩm có nhà hàng chuyên bán đồ ăn cho khách Mỹ, thêm vào:

-Sauce salad của anh làm thật tuyệt đó, không quá chua cũng không quá ngọt, sau này có muốn đổi nghề thì gọi tụi mình nhé!

Cả bàn cười vang:

-Chúng ta nâng ly chúc mừng năm mới Bính Ngọ nhé!

-Cầu mong cho tất cả chúng ta thật nhiều sức khỏe, đầm ấm trong mùa lễ, một năm mới thật bình an, vạn sự như ý!

Chị Cẩm đề nghị:

-Mỗi cặp chúng mình hãy nói lên một điều ước duy nhất của mình trong đêm nay để sáng mai mùng một năm Bính Ngọ, những điều ước đó sẽ thành sự thật! Bắt đầu là tụi này để làm ví dụ luôn… Tôi cầu mong cho nhà hàng tôi luôn đông khách để có được nhiều tiền cho các con vào đại học sau này. Rồi đến vợ chồng Uyên đi.

Chồng nắm hai bàn tay tôi, khuôn mặt nghiêm trang:

-Chúng tôi chỉ mong một điều duy nhất: cho tất cả chúng ta sống ở quê hương thứ hai này luôn được bình an!… Rồi đó! đến cặp Linh-Tuệ chủ nhà đi.

Tuệ đang ngồi ở đầu bàn, vội vã đổi chỗ đến ngồi cạnh vợ ở đầu bàn đối diện, nhìn vào mắt vợ một cách âu yếm chân thành làm như chúng tôi là những vị thánh sống chứng giám cho lời cầu nguyện của họ:

-Em hãy nói điều em mong ước đi!

-Mỗi cặp chỉ được một lời duy nhất thôi đấy.

-Vâng! Em mong rằng… mong rằng…

-… Nói đi!

Tất cả chúng tôi đều hướng về Linh, một tay Tuệ choàng qua vai nàng, một tay nắm bàn tay còn lại, cặp mắt họ nhìn nhau vẻ rất tin yêu cho lời ước cuối năm:

-Em mong… số em sẽ ngưng ở người chồng thứ tư này!

… Xuân sang gõ cửa hiên nhà
Mai vàng hé nụ, đào hoa thắm hồng
Gió đưa hương Tết mênh mông
Mang theo ước nguyện ấm nồng đầu năm…

(Montreal, 2026)

Sỏi Ngọc