Thanh Loan chuyển
Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Thursday, June 25, 2026
20 Bài Học Vô Giá Giúp Bạn Sống Tốt Và Ý Nghĩa Hơn
Cuộc sống luôn dạy cho ta những bài học quý giá mà bạn nên biết để sống tốt và ý nghĩa hơn. Dưới đây là 20 bài học vô giá mà cuộc sống dạy bạn. Cùng đọc và suy ngẫm nhé!
1. “Cuộc sống vốn
không công bằng hãy tập quen dần với điều đó” – Bill Gates.
2. Đừng vội đánh giá
người khác qua vẻ bề ngoài.
3. Đừng ngại thay đổi.
Bạn có thể mất một cái gì đó tốt nhưng bạn có thể đạt được một cái gì đó tốt
hơn.
4. Cách người khác
nhìn nhận bản thân bạn không quan trọng bằng việc bạn nhìn nhận bản thân mình
ra sao.
5. Bạn không thể chọn
được nơi mình sinh ra, nhưng bạn có thể chọn được cách mình sống.
6. Đừng quan tâm tới
những kẻ nói xấu sau lưng bạn, vì chỗ của họ là ở đó. Mãi mãi sau lưng bạn mà
thôi.
7. Những điều không thể
hạ gục bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn.
8. Chính bạn là người
tạo nên con đường cho chính mình.
9. Thành thật có thể
không mang lại nhiều bạn bè, nhưng nó luôn mang lại những người bạn đúng nghĩa.
10. Muốn thành công phải trải qua thất bại. Sống ở đời có dại mới có khôn.
11. Đừng sợ hãi kẻ thù
trước mặt mà hãy đề phòng những người bạn giả dối sau lưng.
12. Bạn bè ranh giới của
nó thật mong manh. Trong cuộc vui không biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn
là ai.
13. Khi giơ một ngón
tay chỉ trích người đối diện, hãy nhớ ba ngón tay kia đang hướng về phía ta. Nếu
bạn không muốn bị chỉ trích thì đừng bao giờ chỉ trích người khác.
14. Có một ngày bạn cảm
thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái được có thể rất
to lớn.
15. Vẽ người, vẽ mặt,
khó vẽ xương. Biết người, biết mặt, khó biết lòng.
16. Bạn không thể
thành công nếu không dám mạo hiểm.
17. “Thời gian của bạn
là hữu hạn, vì thế đừng phí thời gian vào việc sống cuộc đời của người khác” –
Steve Jobs.
18. Đôi khi bạn cần phải
im lặng, nuốt cái tôi vào trong và chấp nhận rằng bạn sai. Đó không phải là bỏ
cuộc, đó là trưởng thành.
19. “Đừng bao giờ đùa
giỡn với cảm xúc của người khác. Bởi lẽ bạn có thể thắng trong trò chơi đó,
nhưng chắc chắn bạn sẽ đánh mất người đó cả đời” – Shakespeare.
20. Hãy biết trân trọng
những gì bạn đang có và học cách yêu thương người khác vì xung quanh chúng ta
còn rất nhiều mảnh đời thiếu may mắn.
Nguồn: ohaytv.
Có Cần Vo gạo Trước Khi Nấu Cơm Không? Huỳnh Chiếu Đẳng
Nguồn tin và chi tiết: https://www.livescience.com/health/food-drink/do-you-really-have-to-wash-rice-before-you-cook-it?utm_source=flipboard&utm_content=LiveScience/magazine/health
HCD : Máy tóm tắt nội dung bài báo (có
thể còn sót những " tiếng mới » khó hiểu khó nghe)
Dưới đây là nội dung bản tin khoa học của trang Live
Science
Có thực sự cần phải vo gạo trước khi nấu hay không?
Gạo là lương thực được hơn một nửa dân số trên thế giới
ăn hằng ngày. Vậy mọi người có nên vo gạo trước khi nấu hay không?
Khi bạn vo gạo, nước vo thường có màu trắng đục ở lượt đầu
tiên. Nhưng bạn đang rửa sạch cái gì vậy? Nếu bạn đã từng vo gạo sống, bạn sẽ
thấy dòng nước màu trắng sữa chảy đi. Hàng tỷ người trên thế giới ăn cơm mỗi
ngày, vậy tất cả những ai nấu cơm có nên vo gạo trước đó không?
Theo truyền thống, lúa được trồng trên những cánh đồng ngập
nước nông vì cây lúa cần được cấp nước liên tục để phát triển. Khi hạt lúa
chín, người ta gặt và xay để bỏ lớp vỏ trấu không ăn được, thu được gạo lứt. Gạo
lứt có thể được xay tiếp để bỏ lớp cám, tạo ra gạo trắng.
Trong một nghiên cứu vào năm 2017, các nhà khoa học từng
đoán rằng việc vo gạo có thể làm thay đổi độ dẻo của cơm chín do đã rửa sạch lớp
tinh bột khiến các hạt cơm dính vào nhau. Tuy nhiên, các tìm hiểu sau đó nhận
thấy việc vo gạo không làm thay đổi độ dính của cơm chín. Nhận định này được bà
Evangeline Mantzioris, một chuyên gia dinh dưỡng được công nhận tại Adelaide
University ở nước Úc, chia sẻ với trang Live Science.
Một nghiên cứu vào năm 2019 cho thấy độ dính của cơm
không đến từ lớp tinh bột amylose trên bề mặt, mà đến từ một loại tinh bột khác
bên trong hạt gạo gọi là amylopectin. Chất này tiết ra trong khi nấu và làm ảnh
hưởng đến độ dẻo dính.
Bà Evangeline Mantzioris cũng nói rằng vo gạo có thể rửa
trôi các hạt nhựa siêu nhỏ. Một nghiên cứu vào năm 2021 cho thấy việc vo gạo
trước khi nấu đã giảm lượng nhựa lẫn trong gạo từ hai mươi đến bốn mươi phần
trăm. Hiện chưa rõ các hạt nhựa siêu nhỏ ảnh hưởng thế nào đến sức khỏe của
chúng ta, dù ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy hạt nhựa siêu nhỏ có thể
gây hại.
Nói tóm lại, đối với hầu hết người ăn cơm, một lượt vo nhẹ
nhàng một hoặc hai lần trước khi nấu thường là đã đủ, ông Bo Wang kết luận.
Huỳnh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)
Suốt Gần Một Tháng, Chú Chó Border Collie Ấy Không Rời Khỏi Chiếc Túi Vải Cũ Bên Vệ Đường...
Suốt gần một tháng,
chú chó Border Collie ấy không rời khỏi chiếc túi vải cũ bên vệ đường.
Mỗi chiếc xe đi ngang đều khiến em ngẩng đầu nhìn theo với một tia hy vọng mong manh.
Một người đàn ông
thường xuyên lái xe qua tuyến đường sa mạc ở Arizona đã nhìn thấy em ngày này
qua ngày khác.
Lần đầu tiên, anh nghĩ
chủ của em chỉ tạm rời đi.
Nhưng rồi một tuần
trôi qua.
Hai tuần.
Ba tuần.
Em vẫn ở đó.
Lặng lẽ nằm cạnh chiếc
túi màu xanh cũ kỹ.
Dưới cái nắng gay gắt
của sa mạc.
Mỗi khi có xe chạy
đến, em lại cố đứng dậy.
Chăm chú nhìn theo.
Rồi buồn bã nằm xuống
khi nhận ra đó không phải người mình đang đợi.
Sau một cơn bão lớn,
người đàn ông quyết định dừng xe.
Lúc ấy, chú chó đã gầy
đến mức lộ rõ xương sườn.
Đôi chân đầy vết
thương.
Nhưng khi anh tiến lại
gần chiếc túi, em vẫn cố gượng dậy để bảo vệ nó.
Chỉ đến khi được cho
uống nước và nhẹ nhàng trò chuyện thật lâu, em mới chịu để anh mang chiếc túi
lên xe.
Điều bất ngờ nằm bên
trong.
Không phải tiền bạc.
Không phải đồ vật quý
giá.
Mà là vài bộ quần áo
trẻ em.
Một chú thỏ bông cũ.
Những bức ảnh.
Một cuốn sổ tay.
Và chiếc vòng cổ dành
cho chó.
Qua những dòng ghi
chép còn sót lại, người đàn ông mới biết sự thật.
Ba năm trước, một gia
đình từng gặp tai nạn nghiêm trọng trên chính con đường ấy.
Cô con gái nhỏ không
may qua đời.
Chú chó Border Collie
sống sót.
Sau biến cố, gia đình
chuyển đi nơi khác.
Nhưng chú chó đã bỏ
trốn.
Và suốt nhiều năm, em
quay lại nơi cuối cùng nhìn thấy cô bé.
Kéo theo chiếc túi
chứa đầy ký ức.
Lặng lẽ canh giữ.
Và chờ đợi.
Nhờ những thông tin
trong cuốn sổ, người đàn ông đã tìm được gia đình cũ.
Vài ngày sau, họ lái
xe hàng trăm cây số để đến gặp lại em.
Khoảnh khắc cánh cửa
xe mở ra, chiếc đuôi của chú chó bắt đầu vẫy.
Rồi em lao đến ôm lấy
những người thân yêu của mình.
Bên cạnh họ còn có một
người bạn Labrador già từng lớn lên cùng em.
Hai chú chó nhận ra
nhau ngay lập tức.
Quấn quýt.
Mừng rỡ.
Như chưa từng xa cách.
Giờ đây, Border Collie
ấy đã trở về nhà.
Không còn nằm bên vệ
đường.
Không còn nhìn theo
từng chiếc xe với hy vọng vô vọng.
Sau nhiều năm mang
theo nỗi nhớ và lòng trung thành không đổi, cuối cùng em cũng được trở về nơi
mình thuộc về.
Có lẽ, tình yêu chân
thành đôi khi đau lòng đến vậy.
Nhưng cũng chính tình
yêu ấy là điều giúp những trái tim tan vỡ tìm lại được nhau.
Wednesday, June 24, 2026
Sự Hy Sinh Thầm Lặng - Loc Duong
Sau khi hai Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Nguyễn Thanh
Long lần lượt bị mất chức và đi tù vì tham nhũng và buôn thuốc tây giả, chính
phủ ta đã đưa một người không biết gì về y tế lên làm bộ trưởng.
Đó là bà Đào Hồng Lan, người có khuôn mặt mũm mĩm, xinh ra phết,
vốn là một nhà giáo đã có nhiều đóng góp cho ngành giáo dục nhưng rốt cuộc cũng
chẳng đi đến đâu.
Vừa lên ngôi, bà tân Bộ trưởng đã phát động cuộc thi viết về “ Sự
hy sinh thầm lặng” của ngành y tế. Giải thưởng rất hấp dẫn.
Có nhiều bài viết gửi về. Trong số đó có bài của một em học sinh
lớp 6 bị ném ngay vào thùng rác, giống như dân Facebook vẫn hay nói là “bị loại
từ vòng gửi xe”. Bài viết của em như sau:
Người ta cứ bảo bác sĩ, y tá là lương y như từ mẫu, là những chiến
sĩ thầm lặng, em thấy không đúng. Cả nước đều biết nếu không có phong bì hay tiền
ứng trước viện phí, người bịnh sẽ có nhiều cơ hội bị bỏ nằm nhúc nhích ngoài
hành lang, vừa thở vừa chờ cho tới sáng. Hay ai cần thay băng mà không lòi tiền
bồi dưỡng ra, sẽ được các nhân viên y tế thay mạnh tay còn hơn đô vật…Cho nên
em chỉ thấy những bịnh nhân bình thường như mẹ em mới xứng đáng đoạt danh hiệu
“ sự hy sinh thầm lặng”.
Mẹ em là một cô giáo, ở trong trường thì được chính phủ gọi là kỹ
sư tâm hồn, nhưng lúc mẹ em bị bướu cổ phải đi bịnh viện thì không khác gì một
con chuột đang bị cả hệ thống y tế xúm vô hành hạ.
Mẹ em phải dậy sớm đi vô bệnh viện lúc 3 giờ rưỡi sáng để lấy số
thứ tự. Ba em nằm trên giường cằn nhằn “ Chỉ có ăn trộm mới đi giờ này”.
Em cũng phải đi “ăn trộm” với mẹ em, vì ba em nói chiều nay mắc
nhậu, không giữ em được.
Lấy số xong, mẹ em ngồi chờ tới trưa cũng không thấy đọc tên,
trong khi có nhiều người tới sau thì lại được mấy cô y tá vui vẻ nắm tay dẫn vô
trước. Có một ông ngồi ngủ gục cạnh mẹ em, lâu lâu mở một con mắt ra nói
“Không có người quen giới thiệu, không có tiền khám dịch vụ thì
chị ngủ một giấc đi cho khoẻ tấm thân ngà”.
Tới hồi nghe đọc tên, mẹ em mừng muốn khóc, mẹ chạy lại ô cửa sổ.
Cô y tá, khuôn mặt nghiêm khắc, sau khi điền tên tuổi, giấy tờ xong, nói với mẹ
em “Đóng viện phí rồi tới phòng khám số 6”.
Mẹ em nhẹ nhàng hỏi “ Phòng số 6 ở đâu chị ?”.
Cô y tá nạt “ Ở trong miệng chị chứ ở đâu. Đi ra ngoài mà hỏi”.
Tại đây, sau khi chờ mòn mỏi thêm nữa tiếng nữa, mẹ em được vô gặp
bác sĩ. Ông bác sĩ, mồ hôi đầy trên mặt và nách, chắc tại phải làm việc quá sức.
Nhìn ổng, em không thấy giống bác sĩ chút nào, mà thấy giống mấy người bán keo
dán chuột.
Bác sĩ hỏi “Bệnh sao?”. Mẹ em đang trình bày thì bác sĩ đã ghi xong toa thuốc, ông nói : “ Đi chụp X quang và mua thuốc”.
Mẹ em dẫn em ra ngoài, im lặng đi như một xác chết.
Em hỏi mẹ :“ Sao mình chờ hết buổi sáng mà chỉ được gặp bác sĩ
không tới 3 phút vậy mẹ ?”.
Mẹ thở dài : “Ở đây, bác sĩ là chủ tịch nước. Con đói chưa, ra mẹ mua xôi con ăn rồi mình ghé quầy thuốc tây mua thuốc”. “ Mẹ không đi chụp phim hả mẹ”. “ Không kịp chiều nay đâu con ơi, người ta xếp hàng dài thế kia, để mai mẹ sẽ xin nghỉ dạy thêm một ngày nữa đi chụp”.
Tại quầy bán thuốc tây, cũng lại cảnh xếp hàng và chen lấn. Nhiều
người ngồi luôn xuống đất cho đỡ mỏi chân. Em cũng ngồi nhưng mẹ em thì không.
Chắc mẹ nghĩ trong bệnh viện mẹ vẫn là cô giáo chứ không phải bệnh nhân bướu cổ.
Đứng lâu lắm thì mẹ cũng mua được một loại thuốc, còn hai loại khác người bán bảo
rằng “ngành y tế đang thiếu thuốc, chị ra ngoài chợ đen mà mua”.
Mẹ thất vọng, lảo đảo đi ra như người say nắng. Thời may, có một
bà tiên mập mạp hiện ra trước mặt cứu nguy. Bà tiên móc từ trong áo ngực ra mấy
vỉ thuốc : “Em có hai loại thuốc chị cần nè, chị lấy em để rẻ cho”. Nhưng mẹ em
cám ơn và nắm tay em lôi đi. Mẹ bảo mẹ sợ mua nhầm thuốc giả của mấy con buôn.
Ngồi trên xe buýt về nhà, em thấy suốt ngày hôm nay khủng khiếp
quá.
Bịnh viện đông như kiến. Đông thế nhưng không kiếm ra một nụ cười.
Ai cũng gắt gỏng. Ai cũng lê lết chầu chực để được khám qua loa. Mùi mồ hôi,
mùi mấy người bịnh khiến em cũng muốn bịnh theo luôn. Vậy mà mẹ em vẫn im lặng
chịu đựng. Lúc gần ra về, có cụ già nuôi bệnh, bị móc túi hết tiền, ngồi khóc
lóc thảm thiết, mẹ em lẳng lặng lấy ra cho mấy ngàn, không nói một câu.
Mẹ chỉ đổ quạu khi về tới nhà thấy ba em nằm say xỉn, ói tùm
lum. Dọn đống ói xong, mẹ lại hấp tấp chạy đi mua nước chanh về cho ba uống giải
rượu.
Nhìn theo bóng dáng mẹ chạy đi mua nước chanh, em thấy thương sự hy sinh thầm lặng của mẹ vô cùng, cho nên em viết bài dự thi này. Mong bà Bộ trưởng cho em được giải để em đưa hết tiền lãnh thưởng cho mẹ em trị bịnh bướu cổ. Chứ bịnh viện kiểu này, không có tiền thì chắc mẹ em chỉ có nước sống và trị bịnh bằng niềm tin.
Kính chúc bà Bộ trưởng dồi dào sức khoẻ, ngồi ghế được lâu, suy
nghĩ được gì giúp ích cho dân nghèo bịnh hoạn, chứ đừng như ông Bộ trưởng trước,
mới ngồi chưa nóng đít đã tham nhũng, phải vô khám ngồi bóc lịch mà nước mắt ổng
cá sấu cứ rưng rưng.
Loc Duong
Chuyện Tâm Linh Khó Lý Giải - Nguyễn Quang Phúc
Chuyện tâm linh không những khó lý giải,
nhưng dù sao cũng phải cung kính. Tôi nhớ khi còn ở Hà Nội trước 1954, mỗi khi
có đám ma ngoài đường, không ai bảo ai, từ bé đến lớn, từ người phu kéo xe tay,
đạp xích-lô, đến khách đi đường, đều ngả mũ nón ra chào.
Bây giờ, người đến định cư trên nghĩa
trang, họ vứt xương, sọ, nằm ngổn ngang, họ đục mắt những hình ảnh binh sĩ (Cộng
hòa) trên mộ. Lăng Hoàng Cao Khải ở Hà Đông đã được xếp hạng « di tích », bên
trong biến thành nhà ở, có cầu tiêu, phòng tắm, gần chỗ trước đây để quan tài của
« danh nhân » !
Đ.T.H.
CHUYỆN TÂM LINH KHÓ LÝ GIẢI
Seniors,
Trước khi đọc "Chuyện tâm linh
khó lý giải", tôi kể quý seniors nghe câu chuyện người chết có linh hồn
không?
Sau tháng 4 năm 1975, tôi trình diện
đi học tập cải tạo. Trại tù đầu tiên là ở khu gia binh Long Giao, Long Khánh.
Ở đây chừng hai tháng thì có một người
bạn tù nằm chết ở ngoài sân, lúc bấy giờ chưa có khoá phòng để nhốt tù. Nửa đêm
anh đi tiểu và nằm chết ở tư thế co ro nằm nghiêng, hai chân co lên ngực và hai
tay nhét vào giữa hai đầu gối. Đặc biệt đôi dép lại để ở trên đầu. Vào thời điểm
này các trại tù do bộ đội VC quản lý, trại trưởng nghi ngờ anh em trong tù sát
hại lẫn nhau, phải chờ Bác Sĩ từ Sài Gòn lên khám nghiệm tử thi mới cho chôn.
Anh chết từ lúc nửa đêm đến 5 giờ chiều mới đưọc chôn nên cơ thể anh cứng đơ.
Trưởng trại cho một cái hòm gỗ, khi bỏ xác anh vào nằm ngửa thì không đậy nắp
được vì hai đầu gối nhô lên, bỏ nằm ngang xác anh không lọt vô hòm. Trại tù
không nhang, không đèn, không rượu để bóp cho thân thể mềm lại. Loay hoay mãi
có một anh bạn tù, cấp bậc Đại úy, anh là người có đạo Công Giáo đứng ra van
vái:
- Anh sống khôn thác thiêng, phò hộ
cho chúng tôi đưa thân xác anh đi cho được thanh thản, nhẹ nhàng.
Vái xong anh đến kéo tay chân người bạn
tù xấu số, tay chân nó mềm nhũn ra như người còn sống.
Mấy tên vệ binh mang súng đứng chung
quanh ngạc nhiên, thảng thốt:
- Sao nạ thế nhỉ.
Hồn của anh bạn có lẽ lẩn quất đâu
đó, anh nghe, anh thấy chúng tôi, nhưng chúng tôi chẳng thấy được anh.
Kính mời Quý Seniors xem tiếp câu
"Chuyện tâm linh khó lý giải" của Nguyễn Quang Phúc
Thân mến,
Đồng
CHUYỆN TÂM LINH KHÓ LÝ GIẢI
Nguyễn Quang Phúc
Cách nay 15 năm vì thất bại trong
công việc, tôi phải quay lại nghề cũ: Sửa đồng hồ tại 18 Lê Công Kiều quận 1 để
mưu sinh.
Vào một buổi chiều tối có người đàn
ông lại bán cái bình bằng đồng. Bình vuông vức, cao hơn gang tay chạm trổ rất
tinh xảo nhìn bắt mắt. Tôi quyết định mua cái bình giá vài trăm ngàn (khoản 5
phân vàng thời điểm đó) với ý định sáng mai sẽ bán lại kiếm lời.
Qua hôm sau tôi đem bình đi bán. Anh
Bảo Tâm (tiệm 20 Nguyễn Thái Bình) trả tôi có lời nhưng tôi chưa bán vì hy vọng
sẽ bán được giá cao hơn.
Một lát sau tôi lấy bình ra mời anh
Sơn đầu bạc (chủ tiệm đồ cổ 5 Lê Công Kiều). Sau một lúc xem xét anh Sơn bảo:
- Đây là cái hũ cốt mày xem liệu mà
bán đi.
Tôi ngạc nhiên trả lời:
- Đừng giỡn đại ca, nếu thật thì anh
chứng minh đil
Anh Sơn chỉ tay vào góc bình rồi lặng
lẽ quay đi. Tôi lấy kính nghề đeo vào và bàng hoàng khi thấy ở góc bình có hàng
chữ rất mờ do đã có ai đó cố tình bôi:
Dương Văn Út sanh 1963 ngày mất.....
hưởng dương......
Tôi chết lặng vội cất cái bình vào tủ
miệng lâm râm vái: Anh Út ở tạm đây đi để từ từ tôi tính (dù tôi chưa biết tính
thế nào).
- Đem vào chùa thì tôi không có tiền.
- Đem bán thì vật này không phải để
bán.
- Lén vứt đi thì lý trí muốn làm
nhưng lương tâm không cho phép.
- Đem về nhà ư? Tôi không dám và
không muốn việc đó.
Tôi như người mất hồn làm việc không
nổi, ăn không ngon ngủ không yên hai ba ngày. Mặt không có nổi nụ cười trong
lòng buồn và rối rắm.
Vợ tôi nhận ra sự khác lạ của chồng
nên gặng hỏi mãi. Cuối cùng tôi cũng kể cho vợ nghe sự việc, hai vợ chồng ngao
ngán nhìn nhau vì không có số tiền nhỏ để giải quyết việc nhỏ.
Thời gian đó vợ tôi bán mướn quần áo ở
chợ An Đông sạp 214. Sáng ra đi làm vợ tôi kể cho chị em tiểu thương câu chuyện
của tôi và cô Thủy chủ sạp 214 ra tay giúp đỡ.
Thủy điện thoại cho tôi:
- Anh Phúc, em đã nghe sự việc của
anh. Giờ thì anh hãy đem hũ cốt đến tịnh xá Ngọc Vân (ngay chân cầu vượt Suối
Tiên hướng đi về cầu Sài Gòn) gửi mọi chi phí em lo hết.
Nghe như người chết đuối vớ được
phao. Ngay chiều hôm đó tôi cùng vợ sắm một ít hương hoa và đem hũ cốt đi gửi.
Xong việc trên đường về trong lòng rất
sảng khoái vì dù mất một số tiền nhưng tự an ủi là mình đã làm được một việc tốt.
Quay lại cuộc sống hàng ngày tôi dần
quên việc đó cho đến 6 tháng sau vào một buổi sáng.
Tôi có cuộc điện thoại trên mà hình
hiển thị số nước ngoài gọi đến. Đầu bên kia là giọng nữ Việt
- Chào anh, anh có phải là anh Phúc sửa
đồng hồ không?
- Ok Phúc đây. Chị gọi tôi có việc gì
vậy?
- Dạ tôi nghe anh có mua được hũ cốt.
Không biết anh có biết tên người trong hũ cốt không?
Tim tôi bắt đầu loạn nhịp nhưng vẫn
trấn tĩnh:
- Dương Văn Út ngày sanh.... ngày mất......
hưởng dương.... và tôi hỏi lại chị ta:
- Vì sao chị có số ĐT của tôi và làm
sao chị biết tôi mua hũ cốt
Người phụ nữ đó bỗng nấc lên vừa khóc
vừa nói:
- Dạ tôi là chị ruột của thằng Út
đây. Gia đình tôi định cư ở CANADA từ lâu không may em tôi vắn số. Tôi đã hỏa
táng và gởi cốt về VN theo ý nguyện của em. Tôi gởi vào chùa ở Gò Vấp (ngay
ngôi chùa bị lùm xùm về tro, cốt) không hiểu sao lại thất lạc hũ cốt. Tôi đã cố
tìm kiếm, đăng báo rất nhiều lần nhưng không tìm được. Nay tôi tìm được anh
đúng là người mua hũ cốt chắc là em tôi linh thiêng mách bảo.
Tôi rất là ngạc nhiên và sợ, tay chân
đã ra mồ hôi nhưng vẫn bình tĩnh nói với chị ta:
- Hũ cốt của ông Út tôi đã gởi vào
chùa chị hãy nhờ người thân tới liên hệ nhưng làm sao chị biết tôi mua nhầm hũ
cốt.
Chị ta chậm rãi kể (thì ra sự việc
như vầy).
Khi vợ tôi kể chuyện hũ cốt cho cô Thủy
thì câu chuyện lan truyền ra nên nhiều tiểu thương ở chợ An Đông biết
Tình cờ có một chị tiểu thương du lịch
CANADA rồi gặp chị ông Út trong siêu thị.
Hai bà Tám VN gặp nhau trên đất khách
họ nói với nhau đủ việc trên đời. Vô tình chị ông Út than thở về việc thất lạc
hũ cốt ở VN.
Nghe thế chị tiểu thương bảo: Ở An
Đông tôi có nghe việc người ta mua nhầm hũ cốt để tôi gọi về VN xin số cho chị
rồi chị hỏi thăm thử xem sao? Biết đâu may thầy, phước chủ......
Từ nửa vòng trái đất chỉ một cuộc ĐT
chị ta đã tìm được hũ cốt của em mình sau 2 năm thất lạc.
Từ một người thợ sửa đồng hồ ở lề đường
(lại đang thiếu nợ) 3 năm sau tôi đã trở thành chủ tiệm đồ cổ khá lớn ở Lê Công
Kiều quận 1.
Mỗi lần cô Thủy chủ sạp 214 gặp tôi đều
nói:
- Từ khi anh Phúc mua hũ cốt đến nay
em thấy anh làm ăn rất khá. Thay đổi từng tháng đó anh, có lẽ ông Út phù hộ anh
đó.
Tôi cười và bảo với Thủy:
- Chuyện tâm linh thì khó lý giải
nhưng khi anh mua hũ cốt gởi vào chùa thì ở LCK và chợ An Đông nhiều người biết.
Họ mến việc làm của mình nên họ giúp đỡ làm ăn. Trong cuộc sống mà nhiều người
giúp thì công việc thuận lợi hơn.
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới
những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công:
- Hãy cố gắng hết sức và luôn sống
đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
Sài Gòn 2-10-2020
Tuesday, June 23, 2026
Chiều Trên Đảo Bidong - Cẩm Ngọc
Họ Đã Nằm Xuống - Để Hôm Nay Chúng Ta Được Gì? - Nhật Ngôn
6 triệu người ngã xuống
với niềm tin thiêng liêng rằng thế hệ sau sẽ được sống tự do, no ấm và ngẩng
cao đầu kiêu hãnh trên chính quê hương mình.
1. Hiện trạng: Nghịch
lý giữa tiềm năng và nỗi bất an
Việt Nam hôm nay là một
khối nghịch lý lớn. Trên bản đồ thế giới, chúng ta sở hữu gần như mọi lợi thế để
cất cánh với bờ biển dài hơn 3.260 km mở ra đại dương cộng với vị trí địa chính
trị chiến lược ngay tâm điểm Đông Nam Á. Bên cạnh đó là lòng đất giàu có với
tài nguyên khoáng sản đa dạng từ than, dầu khí đến đất hiếm. Đặc biệt, dòng kiều
hối từ “khúc ruột ngàn dặm” đều đặn gửi về 15–19 tỷ USD mỗi năm – nguồn ngoại tệ
không hoàn lại, không điều kiện mà nhiều quốc gia hằng mơ ước.
Nhưng lợi thế thiên
nhiên không tự biến thành thịnh vượng xã hội. Sau gần 40 năm Đổi mới, người dân
vẫn phải đối mặt với quá nhiều bất công và hiểm họa thường trực: từ thực phẩm bẩn,
tai nạn giao thông, ô nhiễm không khí, cho đến những rủi ro pháp lý khi cất tiếng
phản biện.
Một xã hội mà nỗi sợ đã
trở thành mặc định khi nói thẳng bị quy chụp là chống phá; đi khiếu kiện bị
khép tội gây rối; người có ý kiến khác biệt bị coi là thế lực thù địch. Khi phản
xạ tự nhiên bị bóp nghẹt, thì im lặng trở thành cách sinh tồn phổ biến nhất.
Chúng ta không thiếu
tài nguyên, càng không thiếu nhân tài. Thứ chúng ta đang thiếu là một môi trường
để nhân tài phát triển, để tài nguyên biến thành phúc lợi chung. Chúng ta thiếu
một thể chế giữ chữ “Tín” với dân: biết nói thật, làm thật và dám chịu trách
nhiệm thật.
2. Cái giá của độc lập
không chỉ nằm trên bia mộ
Chiến tranh đã lùi xa gần
nửa thế kỷ, nhưng những con số vẫn nhói lòng. Theo số liệu chính thức đã có hơn
1,1 triệu liệt sĩ; gần 50.000 Bà mẹ Việt Nam Anh hùng; hơn 800.000 thương binh;
và khoảng 300.000 ngôi mộ liệt sĩ chưa thể khắc tên. Còn có hàng vạn gia đình vẫn
miệt mài đi tìm hài cốt người thân bao năm qua.
Nhưng đó mới chỉ là phần
nổi của tảng băng chìm. Một lãnh đạo cấp cao từng phát biểu trước Quốc hội rằng
“Chúng ta đã hi sinh hơn 6 triệu nhân mạng…”. Dù chưa có một thống kê toàn diện
được công bố, con số ấy phản ánh một sự thật khốc liệt: hai mươi năm nội chiến
và bom đạn đã lấy đi sinh mạng của hàng triệu dân thường vô tội ở cả hai phía –
những người chết vì bom đạn, vì đói nghèo, bệnh tật và ly tán.
6 triệu nhân mạng là 6
triệu giấc mơ bị cắt ngang. Đó là 6 triệu lý do buộc thế hệ hôm nay phải sống
sao cho xứng đáng. Vậy sự hi sinh khổng lồ của xương máu ấy, rốt cuộc đã đổi lấy
điều gì cho người đang sống?
3. 14 câu hỏi nhức nhối
từ những nấm mồ
Hãy nhìn thẳng vào thực
tại để trả lời: Họ nằm xuống, để hôm nay thân nhân của họ và chúng ta “được” những
gì?
1. “Được xếp hàng rồng
rắn” trước các đại sứ quán từ Mỹ, Nhật, Hàn đến châu Âu để chầu chực xin một suất
“xuất khẩu lao động”. Đất nước tự hào giải phóng nhưng lại trở thành nơi xuất
khẩu cô dâu, xuất khẩu sức lao động giá rẻ, thay vì xuất khẩu tri thức và công
nghệ cao.
2. “Được” bán máu, bán
thận để mưu sinh: Khi bị đẩy vào đường cùng, một phần cơ thể trở thành “tài sản”
cuối cùng để người nghèo quy đổi ra tiền viện phí hay tiền học cho con.
3. “Được” nô nức đi bỏ
phiếu: Trong những kỳ bầu cử mà kết quả dường như đã an bài từ trước. Quyền lựa
chọn người đại diện thực sự bị vô hiệu hóa bởi cơ chế mang tính thủ tục “đảng cử,
dân bầu”, hiệp thương.
4. “Được” gồng gánh
trăm thứ thuế phí: Từ những trạm BOT đặt sai chỗ, phí môi trường ẩn trong giá
xăng, cho đến lệ phí vỉa hè. Tất cả để nuôi sống một bộ máy hành chính cồng kềnh,
quan liêu – nơi tham nhũng vẫn là một “quốc nạn” chưa có thuốc đặc trị.
5. “Được mãn nhãn ngắm
biệt phủ, lâu đài” của quan chức. Những công trình chục tỷ, trăm tỷ mọc lên rồi
hoang phế giữa những vùng quê nơi trường học còn làm từ tranh tre, trạm xá còn
thiếu thuốc.
6. “Được” phơi nhiễm độc
tố mỗi ngày: Sống chung với thực phẩm bẩn, nguồn nước nhiễm kim loại nặng và bầu
không khí ô nhiễm thuộc hàng top thế giới, để rồi xếp hàng chờ chết ở các bệnh
viện ung bướu.
7. “Được” nhận những bản
án oan thấu trời: Những cái tên như Hồ Duy Hải, Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn…
không chỉ là những bản án nhức nhối mà là hàng chục năm kêu oan vô vọng, là sự
hủy hoại cả ba thế hệ của một gia đình.
8. “Được” quyền sử dụng
nhưng mất quyền sở hữu đất: Người dân bỏ tiền mồ hôi nước mắt mua đất, nhưng “sổ
đỏ” có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào nhân danh “dự án phát triển kinh tế”. Muốn
xây dựng trên mảnh đất của mình, lại phải đi “xin phép” và “bôi trơn”.
9. “Được” chứng kiến Mẹ
Việt Nam Anh hùng, cựu chiến binh thành dân oan: Những cựu chiến binh, những
người mẹ già nua ôm đơn khiếu kiện đất đai từ xã lên trung ương, đi từ năm này
qua năm khác cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
10. “Được” ngắm khẩu hiệu
và biểu ngữ: Những dòng chữ “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”
treo khắp nơi, trong khi hứ người dân chạm vào hàng ngày lại là bất công, oan
sai, và sách nhiễu…
11. “Được” ra tòa nhưng
không thấy công lý: Khi dân kiện quan chức, cán cân công lý luôn nghiêng về
phía cán bộ. “Án bỏ túi” vẫn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của người thấp cổ bé họng.
12. “Được” nhìn trẻ em
và người tàn tật lê la bán vé số: ở mọi góc phố, phơi bày một hệ thống an sinh
xã hội rách nát, không đủ sức bảo trợ cho những người yếu thế nhất.
13. “Được” chứng kiến
hàng ngàn dự án đắp chiếu: Những tượng đài nghìn tỷ vừa làm xong đã nứt toác,
nhà máy bỏ hoang, đường sắt đô thị đội vốn chục năm không thể vận hành… Tất cả
đều được làm từ tiền thuế của nhân dân.
14. “Được” đi trên mạng lưới giao thông đầy cạm bẫy: Ổ gà, bẫy hành chính, biển báo đánh đố. Mỗi năm có hơn 6.000 người chết vì tai nạn giao thông – con số tương đương thiệt hại của một cuộc chiến tranh không tiếng súng.
4. Chúng ta nợ họ
Danh sách “được” này có
thể kéo dài thêm những con số 15, 16…
Liệt sĩ không cần chúng
ta xây thêm tượng đài nhìn tỷ vô hồn. Họ cần một xã hội mà con cháu họ không phải
tha hương cầu thực, không phải bán máu để chữa bệnh hay không phải run sợ khi
nói thật.
6 triệu người ngã xuống
với niềm tin thiêng liêng rằng thế hệ sau sẽ được sống tự do, no ấm và ngẩng
cao đầu kiêu hãnh trên chính quê hương mình. Vì vậy nếu hôm nay chúng ta vẫn chọn
im lặng, coi bất công là chuyện thường ngày và xem phản biện là mối nguy hiểm,
thì chính chúng ta đang phản bội lại sự hi sinh của họ.
Đất nước không tự giàu.
Thể chế mới là thứ quyết định. Một thể chế giữ chữ “Tín” với dân: thượng tôn
pháp luật, bảo vệ quyền bình đẳng, quyền sở hữu, quyền tự do, quyền truy cầu hạnh
phúc như trong Tuyên ngôn Độc lập đã viện dẫn. Bảo vệ quyền tự do ngôn luận, bảo
vệ quyền được sai để làm lại. Khi đó, tài nguyên mới thành phúc lợi, kiều hối mới
thành vốn đầu tư, người tài mới không bỏ xứ mà đi.
6 triệu người đã trả
giá bằng máu. Chúng ta hôm nay chỉ cần trả bằng một thứ đó là sự can đảm.
Can đảm để thay đổi!
Can đảm đặt câu hỏi “vì sao”, can đảm đòi quyền được biết, can đảm không cúi đầu
trước sai trái!
Nếu không, 50 năm nữa,
con cháu chúng ta lại tiếp tục hỏi: “Ông cha nằm xuống để hôm nay chúng ta được
gì?” Và câu trả lời vẫn sẽ là một danh sách dài những nỗi đau.
Xin cúi đầu trước các
anh linh.
Và xin đứng thẳng vì những
người đang sống!
VNTB – Họ đã nằm xuống – để hôm nay chúng ta được gì? – Việt Nam Thời Báo
Thanh Loan chuyển










