Friday, February 6, 2026

Cái Ăn Ngày Tết Ở Sài Gòn - Minh Hương


Tết nht, trong gia đình người Nam, ch lc phi có ni tht kho tàu, nước da. Mi khúc tht m còn dính da, to bng nm tay được buc lt ch thp, kho vi nước da. Đến khi chín, lp m trong và ru. Phn tht nc đỏ au, đẹp và hp dn. Lp da n ra và mm mi. Ăn không nghe bã, li ngon, và thơm. Đi đôi vi ni tht kho là vm dưa giá. Tùy theo gia đình, b thêm lá h, cà rt, cung c ci hay xt si.

Có nhà làm thêm tht khìa và mt hũ c kiu ngâm gim. C kiu ăn vi tôm khô. Làm gì cũng phi có bánh tráng mng và bánh tét. Bánh tráng mng cun vi tht khìa hay tht kho kèm dưa giá. Bánh tét ăn kèm vi c ci b nước mm.

Ngoài ra còn có kh qua dn tht là món hm c hu mà nhiu người Nam ưa thích. Theo nhng người có tui, kh qua hm gii được nhit, bi b sc khe và tr được mt s bnh.

V các thc ngt, mi gia đình mi khác, tùy theo gc gác mt tnh nào đó trên đồng bng sông Cu Long. Có nhà hp xôi v, pha màu lá da hay lá cm. Có nhà ăn chui khô xào da, vi gng, đậu phng, có rc mè quê gi lên. Loi “mt” này được trình bày dưới hai dng. Mt là xào xong dn ra ăn như mt gng do. Hai là đổ thành tng bánh, ri ct sn tng ô hình ch nht. Ăn thơm, cay, béo bùi và ngt mt cách đậm đà. Có nhà xên mt ít mt gng, mt thơm do.

Ngày Tết Sài Gòn ngày nay ít gói bánh ít. Thường nướng bánh phng nếp nước da hoc bánh phng khoai mì, pha nước da hay pha sa. Có nhà còn gi tp quán theo nếp sng ngày Tết tnh nên còn nướng bánh bò bông, bánh thun, bánh bông lan , bánh men, bánh măng, bánh đông, bánh xếp nhưn da phng pht hương v ngày xuân mit vườn.


Trong nhng ba ăn Tết ca người Bc Sài Gòn bao gi cũng có bánh chưng, ch la, ch quế. Có nhà còn làm giò th. Bánh chưng phi đi đôi vi hành nén. Có nhà còn nu món tht đông chân giò, hay tht gà nu đông. Còn món gi cy na. Giò heo co sch, đem thui, cht khúc nu vi ring và m. Mt món c hu khác là gà luc. Luc đúng qui cách, da gà vàng óng (không bôi màu), con gà mp tròn béo lưỡng trông cun hút.

Nhiu người Hoa my đời đã sinh sng Sài Gòn vn còn gi mt s tp quán m thc c truyn.. Người Qung Đông và mt s người Hoa nhng địa phương khác, ngày tết thế nào cũng phi mua lp xưởng, lp xưởng tht heo ướp ngũ v hương, loi thượng thng là lp xưởng ướp rượu Mai quê l rt thơm. Lp xưởng gan heo cũng có hai loi. Mt loi chế biến như lp xưởng, thường dn gan xt nh và m vào rut heo.

Loi kia là gan được ct ra thành tng lá bng bàn tay, bc m, ướp gia v, phơi khô. Còn vt khô (lp áp) có hai loi. Vt lóc xương, ly đùi, cánh, tht hông, tht lưng ướp gia v tng miếng màu vàng óng, gi là lp bn (bn là bnh, là bánh) nghĩa là vt miếng. Loi kia để nguyên con, ướp gia v khác, màu tht không vàng mà li sm màu nâu, gi là vt bc tho. Bao gi cũng có món lp dc, tht heo ba ch ct sc tng di, dài độ hai ba tc, rng chng hai ba phân, nhúng vào xì du pha gia v, đem phơi khô. Các loi vt khô và tht heo khô này thường đem hp vi gng xt nh, ăn trong my ngày Tết.

Cũng như người Vit Qung Nam, Gò Công và Bc Liêu, người Hoa Sài Gòn có hp bán bánh t. Trên mt bánh có dán miếng giy điu, in đậm nét ch Phước, ch Đại Cát, bng nhũ vàng hay mc tàu đen láng. Còn có loi bánh viên tròn, ln gn bng trái banh tơ-nít gm bp rang, đậu phng, đường và mè bao ngoài v.


Ngoài bưởi và dưa hu, thế nào cũng chưng quít trên bàn th hay dn mi khách vi các loi mt: thèo lèo, ct chut, ko mè, bông dâu, mt gng, bí, khoai lang, hng khô, chà là, c năn v.v… Trong khi người Qung Đông không giết vt đầu năm thì người Tiu li làm vt đầu năm. Món vt ram, là mt món ăn khô, ăn ngui trong nhiu ngày. Nước luc vt đem đi nu xôi đậu phng. Xôi thơm béo và bùi, ăn kèm vi vt ram rt ngon. Mt s gia đình người Tiu còn nhiu người ln tui, vn gi tc ăn ngng, vt, đầu heo mui, hun khói xác mía.

Ảnh: Duy Anh

Nhìn vào my ba ăn ngày Tết ca mt s gia đình, thy bánh t chiên, bánh tét đòn rt dài, nhưng đường kính rt hp, nhưn đậu xanh ít và không có nước da, cá thu kho, dưa món, bánh by la, bánh xôi đậu đen, bánh t, bánh in đậu xanh nướng v.v… thì biết gia đình đó gc Qung Nam. Thy có ch tôm, tré nem, tôm chua ăn vi tht phay, trái v, tht hon… thì biết gia đình đó gc Huế. Thy bánh n đóng tng phong vuông ln, bc giy xanh, đỏ, vàng, bánh rế, nhiu bánh tráng mè dày, bánh căng ăn vi nước cá, khô cá giy v.v… thì biết chc gc Thun Hi, Phan Thiết.


Điu tt yếu là các thc ăn ngoi nhp còn lâu mi nhn chìm được bánh chưng, bánh giò, bánh tét, bánh t, bánh ít, ch la, giò ch, giò th, tré nem, tht kho nước da, tht khìa, tht hon, bánh tráng, bánh phng v.v… Và cũng không th nào làm biến mt được bông mai, bông đào, bông trang, bông vn th… trong my ngày Tết c truyn ca ta. Nhng nét văn hóa dân tc vn trường tn mãi mãi sau năm 2000, sau năm 3000.

 

MinhHuong

Chuyện Phiếm: Tết - Song Thao


Nói tới “tết” người ta nghĩ ngay tới Tết Nguyên Đán. Nhưng tết đâu phải chỉ là thời gian giao mùa giữa năm mới và năm cũ. Ngoài Tết Nguyên Đán, chúng ta còn có Tết Đoan Ngọ, Tết Trung Thu. Vậy tết là một ngày hội, một ngày vui được dân gian đón nhận. Những khi năm cùng tháng tận, tôi thường ôn lại dĩ vãng, nhớ lại những gì mình làm được cũng như chưa làm được trong năm cũ. Nhưng, từ bao năm nay, nỗi nhớ dằng dai hơn nhiều, từ ngày được tha khỏi cái gọi là trại cải tạo của Việt cộng. Đối với những người đã bước chân vào vòng tù mà không có tội, án cũng chẳng có, ngày tháng mênh mông như trong những đám mây, thời gian như một thách đố không có lời giải đáp, chuyện được thả cho về với gia đình là chuyện chết đi sống lại.


Đó mới là ngày vui, ngày hội, ngày tết đích thực. Ngày về là…tết!

Thường trong các dịp tết, trại cho một số trại viên về, như một trình diễn về cái gọi là nhân đạo của chế độ. Dù chẳng ai tin vào sự nhân đạo của một chế độ lấy chuyên chế làm kim chỉ nam, nhưng cứ được bước ra ngoài vòng cương tỏa của tù tội là tết rồi. Chuyện về là chuyện trúng số. Thần tài gõ vào đầu anh nào, anh ấy hưởng. Tôi may mắn được gõ đầu vào ngay cái tết đầu tiên trong tù. Trong truyện ngắn “Tết Trước Tết”, tôi đã tả lại giây phút…thiêng liêng đó. Sau ba chục ngày vô cũi, chuyện ra về là chuyện canh cánh bên lòng của chúng tôi. Cán bộ cứ ra rả tuyên truyền: “Về hay không là tùy các anh có học tập tốt không thôi!”. Chẳng ai nhét được câu dối trá này vào trong đầu. Rồi ngày định mệnh cũng tới. “ Sáng hôm sau, 26 tết, cán bộ tất tưởi tay cầm cuộn giấy lên kêu họp nhà. Mọi người vội vàng vào hàng ngũ. Chưa bao giờ anh em lại tập họp nhanh nhẹn đến như vậy. Tôi nhìn quanh. Mọi khuôn mặt đều căng lên hồi hộp. Bụng tôi đánh lô tô. Đang ngồi tôi đứng lên nói với đám bạn quen ngồi cạnh:“Đứng lên một cái lấy hên!”. 


Chẳng ai cười. Người nào cũng còn đang bận đội một thúng chì trên đầu. Mọi cặp mắt đều dồn vào tờ giấy trên tay cán bộ. Tôi thấy trang giấy đen kịt chữ. Chắc cũng phải vài chục tên. Có tên tôi trong đó không? Tôi nhấp nhổm như muốn soi thủng những con chữ trên tờ giấy. Cán bộ lên tiếng yêu cầu im lặng. Căn phòng lặng ngắt tức thì. Cán bộ giáo đầu cà kê về chính sách khoan hồng của nhà nước. Tim tôi nhảy loạn xạ. Được về hay ở lại? Hai tình huống xa nhau như Thiên Đàng- Địa Ngục. Tai tôi hững hờ với những sáo ngữ rỗng tuếch đang phát ra từ cái miệng bôi mỡ. Rồi giây phút định mệnh cũng đến. Tên người đầu tiên được xướng lên. Kẻ diễm phúc đứng phắt dậy mặt mũi ngơ ngác tái mét. Tôi bấm đốt ngón tay đếm từng tên. Ngón tay cái chạy gần hết bốn ngón tay kia thì tên tôi được đọc lên. Tôi đứng phắt dậy. Có phải chân tôi đang chạm đất đây không? Đầu tôi lỏng le như chẳng có gì ở trong. Mặt mũi tôi tê rần. Tai tôi lùng bùng nghe tiếng quản giáo hỏi: “Anh ở nhà này à? Sao tôi ít thấy mặt anh?”. Lạy trời đừng có gì trục trặc. Môi tôi như gắn hàm thiếc không nói năng được gì. Tai tôi lại lùng bùng nghe: “Anh ngồi xuống!”. Tôi ngồi phịch xuống. Chiều nay mình sẽ ở nhà mình. Tôi cố làm quen với ý nghĩ mới mẻ này. Những khuôn mặt quanh tôi nhũn ra khi cán bộ gấp tờ giấy lại. Tôi nhìn thấy nét bàng hoàng hoảng hốt, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt vội vã, tôi nhìn thấy những khuôn mặt nặng nề cố nuốt nỗi thất vọng. Và tôi cũng nhìn thấy nỗi mừng vui cố giấu kín của những người có tên”.


Tết đến với tôi, tết đến với nhiều anh em khác trại, khác thời gian. Nhưng có đang là mùa hè nóng cháy, được kêu tên ra về vẫn…tết! Tác giả Phạm Đăng Quỳnh kể lại về ngày “tết” của người cha. “Ba nói sáng đó vẫn đi làm bình thường thì ba bất ngờ được tách ra, cho nên anh em bạn tù ai cũng không biết ba được về mà tâm sự hay gửi nhắn gì cho gia đình. Các chỉ huy trại bỗng dưng nhỏ nhẹ lạ thường:“Anh đã biết lao động sản xuất. Lao động là vinh quang anh có biết không? Bác Hồ kính yêu đã dạy như thế. Từ một người chỉ biết ăn bơ thừa sữa cặn của đế quốc, lười biếng lao động, có nợ máu với nhân dân, nhờ cách mạng khoan hồng, giáo dục , bây giờ anh đã được trở về với nhân dân. Hãy nhớ hăng say lao động sản xuất để đền đáp công ơn của cách mạng. Những gì anh đã trải qua mấy năm nay ở đây, khi về anh không được kể lại với bất cứ ai. Đã có nhiều người không làm như vậy phải quay lại trại. Chính quyền cách mạng sẽ đưa họ trở lại đây cho chúng tôi. Anh phải nhớ là chúng tôi không muốn gặp lại anh ở đây một lần nữa, anh nhé! Anh nhớ đấy!”. Ba nói , dù đã quen với cuộc sống tù tội ở đây, nhưng khi nghe các nhà quản giáo nói đến chuyện quay trở lại ” địa ngục trần gian” này ba không khỏi nổi da gà. Đó là lý do ba tôi và hầu hết những “con trời’ khác khi thoát nạn , trở về ai hỏi gì cũng không dám kể lại. Họ chỉ tập trung làm lụng nuôi sống gia đình, im lặng , khép kín, có vài người còn trầm cảm”.

Một trường hợp được tha về khác, cũng đúng vào dịp Tết Nguyên Đán, do một tác giả không ghi tên kể lại: “Mọi bữa, sắp hàng xong là ra cổng. Bữa nay sao lại dềnh dàng? Hóa ra đợi nghe đích thân trại trưởng tuyên đọc “lệnh tha” nhân dịp Tết Nguyên Đán sắp tới! Cả mười mấy đội, sáu bảy trăm nhân mạng đều nhốn nháo. Tiếng là thiếu tá mà coi bộ trại trưởng đọc chữ không rành. Trong khi thiên hạ nhấp nha, nhấp nhổm, ông ê a đánh vần thật là sốt ruột. Tiếng ông thì nhỏ mà gã tù tui thì điếc lác sợ không nghe được nên mới nhờ anh bạn đứng kế bên nhắc chừng dùm. Quả nhiên lát sau bỗng thấy anh bạn nắm áo vừa giật vừa hô: có tên rồi kìa! Tôi nghe rồi ngẩn ngơ như lạc vào trong mơ ! Ngơ ngẩn hồi lâu mới giật mình, tỉnh lại bèn chạy u về phòng giam lo thu xếp đồ đạc. Bao nhiêu đồ dồn vô sac marin, chiếc thùng sắt để lại cho thiếu tá Huấn,chánh sở tạo tác NQS như đã hứa. Thiếu tá Tú, thường trực thi đua mới hướng dẫn qua Khu B tạm trú qua đêm. Buổi cơm chiều mới thật là hào hứng. Trại khoản đãi giã biệt bằng cơm trắng thay sắn dui. Lại gặp anh Nguyễn Mỹ, trưởng ty thuế vụ Biên Hòa cùng được thả. Hai anh em chén cơm trắng thịt kho thả cửa. Nôn nao, không sao ngủ được bèn làm đêm không ngủ. Bịch thuốc lào tới sáng đã khuyết một phần tư! Đêm dài rồi cũng trôi qua. Sáng lại đã thấy cán bộ tới làm thủ tục ra tù. Lần cuối cùng lăn tay, nhận lãnh giấy ra tù. Cầm tấm giấy vàng úa mà nâng niu như lịnh thiên tào tha mạng!”.


Bà Thanh Minh, một vợ tù cải tạo, mòn mỏi trông chờ chồng về. Như có sự sắp đặt của trời đất, một bữa bà thấy ông lù lù xuất hiện ở cửa nhà. “ Buổi tối, ngày 30-4-1980, tôi và đứa con đang ngồi ăn cơm, thì chồng tôi bước vô nhà.. Trông chồng tôi gầy ốm, đen đúa, quần áo lếch thếch, lưng đeo ba lô. Đâu còn phong độ của thời huy hoàng ngày xưa. Tôi sững sờ, đánh rơi đũa chén, líu lưỡi, không nói nên lời. Chồng tôi cho biết, anh ấy đã được trả tự do vài ngày trước đây. Ra trại Vĩnh Phú, anh ấy về Hà Nội, ngủ ngoài trời một đêm tại sân ga xe lửa. Ngay khi tới Hà Nội, anh ấy đã đến bưu điện, gởi điện tín báo tin mừng, một ngày trước lên xe lửa về Nam. Xe chạy từ Hà Nội vô Sài Gòn mất thêm hai ngày nữa. Thế mà, điện tín lại đi chậm hơn xe lửa. Do đó, sự xuất hiện của chồng tôi đã đem lại cho tôi một sự mừng rỡ, một hạnh phúc bất ngờ, tưởng chỉ có trong giấc mơ mà thôi. Tôi đề nghị hai đứa ra phố ăn cơm tiệm để mừng ngày thoát cảnh tù đày. Chồng tôi nói: “Thôi! Ăn cơm tù nhiều năm quen rồi, bây giờ có ăn cơm nguội cũng sướng như tiên rồi”. Đúng là bị méo mó nghề nghiệp ở tù”.


Đường về có năm bảy lối, lối nào cũng là…tết. Tùy theo những năm tháng ở tù dài hay ngắn, những người về như lạc về cõi thiên thai. Những ngày trong tù, chúng tôi sống như thời tiền sử. Quần áo vá chằng vá đụp, thân hình mốc thếch ghẻ lở trơ xương. Chỉ vài tháng trong trại đã biến những sĩ quan hào hoa, những cấp chỉ huy quần dài áo rộng trong các công sở thành những vật-người. Chúng tôi lượm từng mảnh kim khí, tấm cạc tông, chiếc đinh rỉ hay những thứ ngày xưa chúng tôi coi là rác rưởi. Bất cứ thứ gì cũng có lúc dùng tới. Những chiếc dép cao su ngày đi mới tinh, qua ngày tháng, đứt quai, mòn đế, chúng tôi buộc lại bằng những sợi ni lông đủ màu, trông cứ như phường chèo tất cả. Về lại chốn phố phường, chúng tôi trông chằng giống con giáp nào.


Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp

Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu

Mười năm mặt sạm soi khe nước

Ta hóa thân thành vượn cổ sơ …

(Tô Thùy Yên)

Ngày về, ngày tết của riêng chúng tôi, lòng chúng tôi như mềm đi vì tình nghĩa đồng bào. Những người dân miền Nam, quen hay không quen, đã đón chúng tôi như những người thân từ địa ngục trần gian trở về. Một đoạn trong nhật ký của ông Vương văn Ba kể lại ngày về: “Hôm nay là một trong những ngày vui nhất của đời mình: ngày ra Trại, ngày được phóng thích. Có phải chăng đây là một sự ngẫu nhiên hay sự an bài của đấng thiêng liêng: 15.6.1975 ngày đi học tập cải tạo, 15.6.1983 ngày bước ra khỏi trại, đúng 8 năm tròn không thiếu hay dư một ngày nào. Hôm ấy, 14.6.1983, tức trước một ngày ra Trại, đang ngồi ăn cơm trưa thì anh Oanh làm nhà bếp kề tai nói nhỏ : “Anh Ba hãy bình tĩnh nghe tôi nói, anh có tên trong danh sách về”. Mình yên lặng nhìn anh ấy xem coi có nói chơi hay thật và nói cám ơn. Buổi chiều cả Trại ra sân tập hợp để đi làm. Trước khi đi làm có lệnh đọc danh sách tha. Đợt phóng thích này có tất cả 30 người về : bọn này 22 người, có 1 chính trị địa phương và 7 người trại khác. Ngay chiều hôm đó lên trên cơ quan làm thủ tục về, sáng hôm sau có xe của Trại đưa ra huyện Tân Kỳ, tại đây đáp xe đò ra Vinh. Vinh là thị xã tỉnh Nghệ Tĩnh, chiều ngày 15.6.1983 có mặt tại ga Vinh, nhờ một số các em trẻ tuổi từ Huế ra đây ký hợp đồng với chính phủ xây cất nhà ga giúp đỡ.


Các em này hầu hết có gia đình đi cải tạo, nên các em rất thông cảm bọn này, dành chỗ cho nghỉ ngơi để đợi tàu hỏa. Đêm ấy tại Vinh mình ăn ở uống tợn quá, gặp gì ăn nấy, ăn từ 19g00 đến 21g00. Lúc 21g30 loa phóng thanh báo tàu Thống Nhất từ Hà Nội đi Sàigòn đến. Các bạn trẻ người Huế hướng dẫn cả bọn 22 người đi chui ngõ ngách đặc biệt để vào chỗ tàu đậu, xong họ lên năn nỉ với các anh em Kiểm soát viên vé tàu để cho đi. May mắn thay, bọn này gặp các Kiểm soát vé người trong Nam nên họ cho đi tàu khỏi mua vé, dĩ nhiên bọn này phải ngồi nhờ hai đầu lên xuống của toa và chia ra mỗi toa vài người.. Tàu chạy đến Quảng Trị thì trời đã sáng, từ đó trở đi mình ăn uống lu bù, gặp ga lớn ăn theo ga lớn, ngừng ga nhỏ ăn theo ga nhỏ. Thật là khủng khiếp cho kiếp tù đày : đói và thèm. Đến ga Nha Trang lúc 23g00 ngày 16.6.1983, xuống ga tôi và bạn Tuệ, hai người thuê một chiếc xích lô về nhà mẹ Khoa ở đường Nguyễn Thái Học”.


Tác giả Phạm Đăng Quỳnh kể chuyện về của người cha. “Mãn hạn tù cải tạo, ba được ban chỉ huy trại dặn dò cả buổi, rồi phát cho ít tiền. Số tiền ít ỏi này không đủ để đón xe từ trại về nhà, nhưng không sao. Dù cơ thể chỉ còn bộ xương dính da, nhưng niềm vui bất ngờ được ra tù như liều thuốc kích thích, làm cho con người ba hưng phấn hẳn, ba cảm thấy khỏe như thanh niên, xách tay nải ba rời trại. Bước ra đường, ba nghĩ mình đủ sức đi bộ về tới nhà, dù đoạn đường gần vài trăm cây số. Hoặc đi bộ đến khi nào kiệt sức thì sẽ đón xe đò, nhưng không, không bao giờ mình kiệt sức. Chắc chắn vậy. Hoặc chỉ đón xe đi hết địa phận tỉnh Bình Định thôi, rồi xin đi nhờ xe về Quảng Ngãi. Không được, đời mình có lúc như đã tận cùng có thèm xin xỏ ai đâu. Thôi cứ đi bộ. Rồi một chiếc xe đò đột ngột dừng lại phía trước. Anh lơ xe nhảy xuống: “ Mời ông “con trời” lên xe”. “Chú đi bộ được rồi em ơi”. “Ông cứ lên xe, tụi tui không lấy tiền đâu. Chưa kịp suy nghĩ, chú thanh niên to khỏe ôm ba bỏ lên chiếc xe cũ kỹ, ba như chưa kịp định thần, cảm giác vừa vui vui vừa buồn buồn pha chút xấu hổ. Ba hỏi: “Sao mấy em gọi tui là “con trời?”. “ Ông nhìn cái lưng áo của ông có hai chữ CT tổ bố, không phải con trời thì là cái gì? Tụi tui chở nhiều rồi, không lấy tiền ai hết, mà có lấy thì mấy ông tiền đâu đưa? Ông yên tâm, lát nữa tụi tui gửi xe quen cho ông về tận Quảng Ngãi luôn. Mà ông có tự đón xe thì cũng không ai lấy tiền của ông đâu, đừng lo”.


Tôi về từ Long Thành, xe tải bộ đội chạy thẳng về Sài Gòn, đổ xuống vườn Tao Đàn. Xe vừa vào tới thành phố, đồng bào chạy theo reo hò. Cứ như đoàn quân chiến thắng trở về. Chúng tôi chỉ là những tên chiến bại nhưng được chào đón như những người thân yêu về lại quê hương. Chỉ có tình người của những người cùng chia nhau chiến bại mới òa lên được niềm vui rộng rãi như vậy. “Đoàn xe bộ đội đưa chúng tôi về bò ra khỏi con đường đất bụi mịt mù gặp Quốc lộ 15 quẹo mặt. Đường về Saigon. Nỗi bàng hoàng chưa rời khỏi chúng tôi. Ôm nỗi vui mừng quá lớn lao mà chúng tôi ngồi im thin thít không dám nói năng gì. Gió lồng lộng tung hồn tôi lên cao. Tôi nhắm mắt tận hưởng nỗi sung sướng tưởng chừng như nổ tung người ra. Cầu Xa Lộ. Ngã tư Hàng Xanh. Saigon đây rồi. Đoàn xe chạy qua chợ Bến Thành, vào vườn Tao Đàn. Dân chúng đổ xô chạy theo. Khi xe ngừng cho chúng tôi xuống thì con đường nhựa giữa vườn nối liền hai cổng đường Nguyễn Du và đường Hồng Thập Tự đã đầy nhóc người. Những câu hỏi tíu tít trả lời không kịp. Mọi người, nhất là các bà có chồng đi học tập, muốn níu chúng tôi lại hỏi chuyện. Chúng tôi thì muốn bay về nhà ngay. Tôi vất vả luồn lách ra được tới đường Hồng Thập Tự. Một anh xe ôm trờ tới: “Thầy lên xe em chở về”. Tôi leo lên xe. Anh xe ôm vui tính bắt chuyện suốt đoạn đường về tới Thị Nghè. Tới nhà tôi bước xuống bảo chờ tôi vào lấy tiền ra trả. Anh khoát tay: “Tiền nong gì thầy! Em là lính cũ. Các thầy về là mừng rồi. Thôi, chào thầy em đi”..


Người dân miền Nam cùng chung một tấm lòng với những người trở về nhưng mỗi chúng tôi gặp một cách đón mừng riêng. Cách nào cũng làm chúng tôi rớt nước mắt. Vị tác giả vô danh ghi lại một cách đón khác khi hỏi mua thuốc lá của một cô gái trên lề đường. “Hắn sực nhớ lúc nãy cô gái có liếc mắt xuống đôi chân hắn. Hắn chợt thoáng “lý đoán” ra nguyên nhân. Nhìn thẳng vào mặt cô bán thuốc, với vẻ nghiêm trang, hắn nói:“Anh vừa từ trại cải tạo ra, đang trên đường về, nên đành phải mang đôi dép này”. Khi hắn vừa mới nói đến “Anh vừa từ trại cải tạo ra”, cặp mắt cô gái sáng lên và đôi má cô ửng hồng, nhếch lên để lộ ra cái lúm đồng tiền. Hình như cô muốn nói điều gì mà không cất lên được. Cô luống cuống lấy trong hộc ra gói thuốc Hoa Mai còn nguyên rồi bằng hai tay đưa lên sát ngực hắn, với ánh mắt thương cảm trìu mến: “Anh cầm lấy, em biếu anh. Rất tiếc bây giờ không còn thuốc trước 75”.


Tác giả Nguyễn Minh Châu, trong hồi ký “Cuộc Đời Đổi Thay”, cũng nhận được những yêu thương của đồng bào khi từ Yên Bái trở về Nam. Khi xe ghé Huế để ăn trưa, anh được đồng bào o bế nồng hậu. “Ðến thành phố Huế, hai anh bộ đội cho chúng tôi xuống xe để ăn trưa. Ðồng bào hay tin tù cải tạo được về Nam từ các trại tù miền Bắc đã đổ xô tới bao vây chúng tôi.. Các bà cụ già và các phụ nữ nhìn thấy chúng tôi mặt mày xanh xao hốc hác, bơ phờ và ốm gầy nên động lòng khóc nức nở. Chúng tôi bị cấm không cho tiếp xúc với đồng bào, nhưng khi nhìn qua ánh mắt của mấy bà tôi hiểu là các bà rất thương cảm chúng tôi và họ hình dung bóng dáng chồng con hay anh em của họ cũng tiêu điều như chúng tôi vậy, nên họ mủi lòng không cầm được nước mắt. Có một bà cụ chửi khe khẽ rằng: “Ðồ quân khốn nạn! Chúng bay đày đọa mấy người cải tạo ra nông nỗi này!”. Một điều làm cho tôi luyến tiếc là phố Huế ngày xưa thanh bình thơ mộng, nay sao tôi thấy tiêu điều buồn tênh! Có lẽ phố Huế cũng buồn theo vận nước? Anh em chúng tôi chia ra từng toán vào các quán ăn cạnh nhau trên một đường phố. Các người chủ quán đều không tính tiền và còn cho uống beer và nước ngọt thật ngon lành vì mấy năm nay đâu được có những thứ này”.

Ông bạn nhà thơ Quan Dương được ra về vào năm 1981, đu theo xe đò tới Ninh Hòa thì nhảy xuống, cuốc bộ hai cây số về nhà.

Chiếc xe đò rùng mình nín thở

Quẳng xuống đường một nhúm xương khô

Gã lính “ngụy” lưu đầy ngơ ngác

Chưa dám tin mình đã trở về.


Những người về từ ngục tù Cộng sản chúng tôi ấm lòng khi được đồng bào miền Nam đón tiếp nồng hậu. Hình như họ nhìn thấy chính họ trong cái tiều tụy của chúng tôi. Đồng bào, hai chữ thật thân thương. Nhưng cũng thật rắc rối. Chúng tôi vừa thoát khỏi bàn tay nghiệt ngã của một thứ “đồng bào”, để được đón nhận thân tình từ một thứ “đồng bào” khác. Vận nước tới lúc như vậy, vận nước cũng sẽ tới lúc khác vậy. Để cho hai chữ “đồng bào” trở về đúng nghĩa của nó. Dù sao, những con người rách nát cả thể xác lẫn tinh thần chúng tôi cũng lê được cái thân tàn về với đồng bào miền Nam thân yêu.. Và chúng tôi đã được đón nhận như những đứa con hẩm hiu tìm về được căn nhà cũ. Vậy là vui rồi. Vui như tết!


Song Thao

Mối Tình Xuân - Nguyễn Duy Phước

Thursday, February 5, 2026

Phát Hiện Chất Gây Ung Thư Trong Sản Phẩm Làm Đẹp

Một số dầu gội có chứa hóa chất phóng thích formaldehyde gây ung thư. (Hình minh họa: Unsplash)


Một phát hiện cho thấy có sự hiện diện của các hóa chất gây ung thư trong các sản phẩm làm đẹp thường dùng cho phụ nữ, đặc biệt là các sản phẩm được tiếp thị cho người da màu.

Một nghiên cứu mới được công bố trên Environmental Science & Toxicology Letters làm sáng tỏ vấn đề này, tiết lộ hơn một nửa số sản phẩm chăm sóc cá nhân được phân tích từ phụ nữ da đen và Latina có chứa các hóa chất phóng thích formaldehyde.

Formaldehyde, chất gây ung thư được sử dụng làm chất bảo quản các sản phẩm này. Một điều đáng báo động, chất này bị cấm sử dụng trong các sản phẩm làm đẹp tại Liên Minh Châu Âu hơn 15 năm trước, vào năm 2009.

Một số loại sản phẩm làm đẹp có chứa hóa chất phóng thích formaldehyde:

Sản phẩm chăm sóc tóc
Thuốc duỗi tóc: Một số loại có chứa formaldehyde trực tiếp hoặc phóng thích formaldehyde.
Dầu gội: Gồm những loại được tiếp thị cho tóc có kết cấu.
Dầu xả: Cả loại xả sạch và không xả.

Sản phẩm chăm sóc da
Sữa dưỡng thể: Sữa dưỡng thể và kem dưỡng ẩm.
Sữa tắm
Xà bông rửa tay.
Chất làm sáng da: Sản phẩm được tiếp thị để làm đều màu da.
Kem chống nắng: Một số công thức có thể chứa các chất bảo quản này.
Tẩy trang: Dùng để làm sạch da mặt.
Sữa rửa mặt.

Sản phẩm cho mắt
Keo dán mi: Dùng để gắn mi giả.
Kẻ mắt: Dạng lỏng và dạng chì.
Phấn mắt: Dạng bột và dạng kem.
Mascara: Làm dài và dày mi.

Sản phẩm cho móng tay
Sơn móng tay: Nhiều màu sắc và công thức khác nhau.
Thuốc làm cứng móng: Được thiết kế để làm móng chắc khỏe.

Nghiên cứu do Silent Spring Institute thực hiện xác định những chất bảo quản đáng lo ngại này trên một loạt các sản phẩm làm đẹp dành riêng cho phụ nữ da màu. Bác Sĩ Robin Dodson, nhà khoa học về phơi nhiễm, cho biết sự phổ biến của các hóa chất này không chỉ giới hạn ở thuốc duỗi tóc mà còn mở rộng sang các sản phẩm thiết yếu hàng ngày như dầu gội, kem dưỡng da, sữa tắm và keo dán mi.

Theo Dodson cảnh báo, những hóa chất này có trong các sản phẩm mà chúng ta sử dụng thường xuyên, trên khắp cơ thể. Những lần tiếp xúc lặp đi lặp lại như vậy gây nguy cơ tích tụ và dẫn đến các vấn đề sức khỏe đáng kể.

Mặc dù phạm vi nghiên cứu chỉ giới hạn ở 70 người tham gia, nhưng những phát hiện của nghiên cứu nhấn mạnh mối liên hệ quan trọng giữa bất bình đẳng hệ thống và kết quả sức khỏe. Phát hiện nêu bật dữ liệu hiện có cho thấy phụ nữ da đen và người Mỹ Latinh tiếp xúc không cân xứng với các hóa chất có hại từ các sản phẩm làm đẹp. Nó cũng chỉ ra áp lực xã hội và tiêu chuẩn sắc đẹp phân biệt chủng tộc thường thúc đẩy phụ nữ da đen sử dụng thuốc duỗi tóc hóa học thường xuyên hơn như một phương tiện để điều hướng các lĩnh vực xã hội và kinh tế.

Trong thời gian chờ đợi, các nhà khoa học đề xuất một giải pháp đơn giản: bắt buộc phải dán nhãn cảnh báo trên các sản phẩm có chứa hóa chất phóng thích formaldehyde, trong đó DMDM hydantoin là chất được phát hiện thường xuyên nhất.

Dodson cũng nêu bật thách thức mà người tiêu dùng phải đối mặt khi xác định các thành phần có hại này, thường được che giấu dưới những tên hóa chất lạ không đề cập rõ ràng đến formaldehyde.

Hồi Tháng Ba, một phòng thí nghiệm thử nghiệm độc lập đã phát hiện hóa chất gây ung thư có nồng độ đáng kể trong một số sản phẩm trị mụn trứng cá của một số thương hiệu mỹ phẩm hàng đầu…

Phòng thí nghiệm Valisure, có trụ sở tại New Haven, Connecticut chia sẻ, họ phát hiện Benzoyl Peroxide một chất gây ung thư, cao hơn 800 lần giới hạn nồng độ liên bang cho phép trong các sản phẩm trị mụn trứng cá của những thương hiệu như Clinique, Target, Clearasil và Proactiv.

Khi thử nghiệm 66 sản phẩm có benzoyl peroxide ở nhiệt độ trong các môi trường khác nhau đã phát hiện ra rằng kem benzoyl peroxide 2,5% của Proactiv, chứa 1.761 phần triệu benzen, kem của Clinique chứa 401 phần triệu và Clearasil chứa 308.

Benzen không chỉ được tìm thấy trong nhiều sản phẩm mà còn có trong không khí xung quanh, chúng gây nguy cơ hít phải. Khi kiểm tra độ ổn định của 5 sản phẩm ở nhiệt độ tăng cao, họ phát hiện ra khí benzen có thể rò rỉ ra khỏi bao bì hoặc khiến bao bì phát nổ ở 75 độ C.

Đồng sáng lập và Chủ tịch của Valisure, David Light cho biết: “Nồng độ hóa chất có khả năng gây hại cho sức khỏe được tìm thấy trong kem chống nắng và dầu gội khô. Chúng tôi đã đệ đơn lên Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) để yêu cầu thu hồi sản phẩm và tiến hành điều tra riêng.”

Hiện nay, chúng bao gồm những sản phẩm được bán tại chuỗi nhà thuốc Walgreens và CVS, cũng như của các nhãn hiệu PanOxyl, Neutrogena, La Roche Posay, Clean & Clear, Clear Pore, Dr. Lin và Acne Free.

Được biết, hóa chất Benzen có thể gây kích ứng da và mắt nhưng cũng có thể gây ra các khiếm khuyết di truyền hay ung thư. Tiếp xúc lâu hoặc hằng ngày với hóa chất có thể gây tổn thương các quan trên cơ thể. Nhiều chuyên gia đã nói rằng, đây là một loại hóa chất công nghiệp phổ biến hiện diện trong nhiều môi trường, nó còn tạo ra mùi gần giống với mùi xăng.

Benzen cũng có thể hình thành từ quá trình đốt cháy và được tìm thấy trong quá trình giám sát không khí tại nơi xảy ra vụ trật bánh tàu và hỏa hoạn ở Đông Palestine, Ohio năm ngoái.


Nguyên Lee 

https://saigonnhonews.com/doi-song/phat-hien-chat-gay-ung-thu-trong-san-pham-lam-dep/