Monday, April 6, 2020

Karaoke Thời Virus Vũ Hán - Đỗ Duy Ngọc



Trưa đang ngủ thì thằng bạn bấm chuông, đành mở cửa. Hắn là dân Kỹ sư Phú Thọ, giờ hưu trí rồi. Thấy mặt mũi hắn bầm dập quá mới bảo: Dịch Virus Vũ Hán sao không chịu ở nhà mà lang thang chi vậy. Bộ vợ chồng mày lại đánh nhau à. Hắn cười mếu: Làm gì mà đánh nhau, già rồi đâu còn hơi sức đâu mà cãi với đánh. Karaoke nó hành tao. Bà mẹ...không được đi đâu, đành ở nhà, trói chân, trói cẳng đã chán rồi lại còn bị hàng xóm nó hành hạ karaoke suốt ngày đêm, chịu đếch nổi. Tao biết khu nhà mày yên ổn nên qua đây trốn một lát. Người ta trốn dịch, tao trốn âm nhạc hic..hic..

Sau khi đưa hắn gói thuốc, rít một hơi, tui lấy cái ipad đưa cho hắn đọc một cái status trên trang face của Trịnh Sơn. Hắn đọc và cười nghiêng ngã, nước mắt dàn dụa. Bà mẹ...giống tình cảnh tao quá. Y chang. Mà bà mẹ...mấy thằng comment tếu thiệt, đọc xong tao cười ướt cả quần. Tao bị tuyến tiền liệt, khó đái, ngày nào cũng được đọc mấy câu thế này, chắc tao bớt bệnh  
Đại khái thế này, anh chàng Trịnh Sơn cũng bị karaoke hàng xóm nó hành, hát bài lá me bay gì đó suốt ngày, anh viết lên face mấy lời than thở. Thế là rất nhiều comment, tóm tắt có mấy ý thế này:

- Tao nói thật là kể cả hát hay như ca sĩ hoặc là mở dĩa thì me bay cả buổi chiều thì tao cũng chặt mẹ nó cây me
- Không bằng con mụ già hàng xóm nhà tao, ba đời chồng rồi mà suốt ngày "Phận là con gái, chưa một lần yêu ai" he..he
- ĐM 12 giờ đêm mà vẫn hót đi chim hót đi chim
- Ngày nào cũng Đắp mộ cuộc tình, nó đắp ngày hai, ba lần, đắp ngày này qua tháng nọ, vẫn chưa xong.
- Hát từ 15:00 đến 21:00 chỉ có "Em hỏi anh bao giờ trở lại" Hỏi hoài mà chẳng có ai trả lời
- Hát Võ Đông Sơ với Bạch Thu Hà từ 8:00 đến 2:00 sáng. Chia tay vĩnh viễn rồi mà vẫn hát suốt ngày đêm.
- Bài Giây phút chia xa có câu "Đoàn tàu lăn bánh rời bến" mà cứ nhai suốt ngày " Đoàn tàu lăn bến rời bánh". Chắc tui dọn nhà vì sợ tai nạn đường sắt thảm khốc.
- Bà mẹ...suốt ngày cứ nghe "Con sáo sang sông, con sáo sổ lồng" Sáo bay mẹ nó rồi mà suốt ngày cứ rên rỉ mãi.
- Cả ngày đêm nghe "Mùa thu đã chết, em nhớ cho mùa thu đã chết, em nhớ cho.." Tui oải quá mới hét lên: Mùa thu đã chết, cho chết luôn. Thế mà vẫn gào Mùa thu đã chết, em nhớ cho kkkkk
- Hổng biết nó ăn cái gì mà cứ " Cắt nửa vầng trăng, cắt nửa vầng trăng" sao nó ăn nhiều quá vậy, cắt suốt.
- "Hàn Mặc Tử xuôi về quê cũ dấu thân nơi nhà hoang". Người ta đã trốn về nơi hoang lạnh mà cứ réo người ta hoài....
- Một ngày có 24 tiếng có 10 tiếng bị nghe: " Em ơi! Suốt đêm thao thức vì em". Tao thao thức không phải vì em đâu, vì mày đó nhen!
Tui đọc xong tui cũng cười té ghế, may là khu nhà tui hổng có karaoke, hên thiệt!

25.3.2020
DODUYNGOC

Sunday, April 5, 2020

Quang Cáo Đi Tour Mới


Tour mới mở, mời các bạn ghi danh your coronaquarantinetour - Kế hoạch đi chơi tuần tới.

7h sáng, xuất phát từ phòng ngủ ra phòng khách, Tham quan các kỳ quan qua Facebook, tập luyện chém gió qua các group Chat.

8h Sáng: Đến phòng bếp thưởng thức hải sản mì 2 Tôm hoặc ẩm thực Thái lan: Mì lẩu Thái
Sau đó tự do shopping online thoả thích.

12h: Ghé phòng ăn dùng cơm trưa sau đó về phòng ngủ nghỉ ngơi

3h chiều: Tự do tham quan vui chơi ở phòng khách.

5h: tách đoàn với trẻ em, ra phòng bếp

7h: Về phòng ăn dùng cơm tối.

9h: Vô phòng ngủ nghỉ nghơi, tự do khám phá về đêm.

P/S chuẩn bị đi tour nha cả nhà

Kim Hoa Bà Bà

Nguyện Cầu - Trầm Vân

Sợ Chết, Quên Sống - Nguyễn Thượng Chánh, DVM


Từ cuối tháng 12/2019 đến hôm nay là cuối tháng 3 / 2020, biến động đại dịch corona  (covid 19) đã gieo tang tóc và chết chóc khắp cả thế giới-Bấn loạn khắp nơi không biết chừng nào dứt đây? Từ sáng sớm tới khuya Tv, internet không ngừng tin tức về đại dịch với số nạn nhân cập nhật  từng giờ một…Tác giả muốn khùng đây vì bị phobia ám ảnh tinh thần

Chết vẫn còn là một việc cấm kỵ tabou, một điều quá bí ẩn đối với tất cả mọi người. Từ trước tới giờ vẫn chưa có người quá vãng nào trở lại dương thế để kể lại cho bà con ta nghe với.

Sợ những gì mập mờ

Con người sợ những cái gì mập mờ, không rõ ràng.Khi gặp những cái mà họ không biết rõ, họ thường hay tưởng tượng, mà xu hướng thường là nghĩ đến những cái đáng sợ nhất,cũng có thể do bản năng tự vệ của con người, họ nghĩ ra như vậy để cảnh báo bản thân trước mối nguy hiểm nào đó
Cái chi phối chúng ta chính là bản năng của sự sống + phần vô thức thông báo nguy hiểm dưới dạng.. ma quỷ. Tuy nhiên, chính nhất vẫn là duy trì nòi giống (một số loài chuột khi đông quá thì chúng đi... tự tử). Người nào có tâm vững (hoặc bị thôi miên) thì sẽ điểu khiển dược suy nghĩ + hành động của bản thân trước nguy hiểm (nhanh hơn người thường).
Chuyện cận tử, thân trung ấm, lúc vừa mới chết thì hồn bay lơ lửng đâu đó, rồi vào đường hầm thấy toàn ánh sáng chóa lòa, gặp lại bà con đã chết từ lâu, kêu réo nhau la ới ới, chuyện đầu thai lại, chuyện tái sinh, chuyện ma quỷ, và còn nhiều thứ lắm lắm…có thật hay không có thật chẳng có ai biết được hết. Tin hay không là chuyện riêng của mỗi người.

Lễ hội Halloween : ma quỷ quanh ta

Có người còn so sánh sự chết cũng không khác gì giấc ngủ mỗi đêm. Tối ngủ, mình chẳng còn biết gì hết, hổng khác gì như mình đã chết rồi. Sáng ra thức dậy như được tái sanh trở lại, sống thêm một ngày nữa. Mừng hết lớn.
Vậy sợ chết là sợ những gì mình không rõ, những gì bí mật mình chưa biết được.
Người ta sợ chết vì sợ thân xác bê bết máu me, nát bấy, xấu xí đi, sình thúi ghê tởm quá.
Trường hợp những giây phút trước khi phi cơ lâm nạn lao xuống đất chắc hành khách phải hãi hùng kinh hoàng tột độ. Đây là một thí dụ rõ rệt nhất về sự kiện sợ chết.
Có cả trăm câu hỏi được đặt ra nhưng chưa có câu giải đáp nào hết về sự chết. Mọi người cứ tưởng tượng thế nầy thế nọ cho nên thiên hạ vẫn còn lo và vẫn còn sợ chết.
Người đời thường nghĩ rằng hễ chết là hết, là trống không, là rơi vào vực thẩm âm u, là hư vô, tĩnh lặng.
Chết rồi thì mình sẽ đi về đâu sau đó, rồi mình sẽ ra sao? Bởi vậy nên ai ai cũng đều sợ chết lắm.
Ai cũng phải có ngày chết hết. Đây là một sự thật. Chạy đâu cũng không khỏi. Đây là điều chắc chắn 100%, thật rõ ràng và là lẽ công bằng của trời đất.
Trên cõi đời nầy, chỗ duy nhất, nơi mà con người thật sự được hoàn toàn bình an, không còn thù hận nhau nữa, không bao giờ biết hơn thua, phân biệt đố kỵ với nhau nữa, đó là chỗ nghĩa địa an giấc ngàn thu.


Cuộc đời thật vô thường, vậy phải biết trân quý sự sống. Thù hận, tranh đua, phân biệt, cố chấp, ganh tị,  suy bì, hơn thua nhau từng tiếng, từng lời, từng chút một rồi cuối cùng cũng phải chết mà thôi. Đến lúc đó thì ăn năn hối cải, than khóc, kể lể, luyến tiếc làm chi cho mất công, muộn màng rồi bạn ơi.

Tại sao hồi còn sống không biết sống cho hòa thuận, thương yêu nhau, giao hảo nhau trong tình người, biết tha thứ nhau?

Mọi người đều đến cõi đời nầy với hai bàn tay trắng, thì lúc ra đi cũng chỉ với hai bàn tay trắng mà thôi.

Ai ai cũng đều biết như vậy, nhưng hễ sao mỗi khi nghĩ đến chết thì thấy rờn rợn và hơi lo một chút.

Bằng mọi giá họ phải níu kéo sự sống lại. Bỡi lý do nầy mà ngày nay khoa học đã sáng chế ra vô số kỹ thuật để kéo dài thêm sự sống... Nào là kỹ nghệ thuốc trường sanh, nào là kỹ nghệ ngâm xác trong khí lỏng liquid nitrogen để chờ ngày tìm ra thuốc trị liệu để tiếp tục…sống, v.v…
Người ta sợ chết vì sợ mất người mình thương, sợ xa lìa người thân, bạn bè, xa lìa vợ con, chồng con, sợ không ai nuôi con mình, sợ rồi đây tụi nó sẽ...sống ra sao?, sợ mất đi cái tôi cùa mình, sợ mất hết tài sản của cải mà mình đã thật sự khổ công tạo dựng được trong suốt cả cuộc đời, cũng như sợ chưa thực hiện được những hoài bão mà mình hằng mong ước, và sợ bị lãng quên, v.v...
Nhưng theo quan niệm triết lý Phật giáo, thì những thứ vừa kể trên là đều không có thật!

Giàu có, tỷ phú thì sợ chết đã đành, nhưng nghèo rớt mồng tơi, không có của cải gì ráo trọi cũng sợ chết luôn tuốt luốt.

Thường những người sợ chết là những người còn hoạt động, đi đứng và còn sinh hoạt được bình thường.

Nếu đã già khú cú đế rồi, bệnh hoạn đủ thứ, sinh hoạt khó khăn, ăn uống ngủ nghê không được, mà còn bị con cháu bạc đãi hất hủi nầy nọ thì nhũng người nầy chấp nhận cái chết dễ dàng hơn nhiều.

 Sợ chết cũng là một phản ứng tự nhiên của bản năng sinh tồn của tất cà mọi sinh vật.

Thú vật cũng sợ chết

Trong phạm vi nghề nghiệp, người gõ có thể cả quyết rằng thú vật như bò, heo lúc bị lùa vào lò sát sanh để bị làm thịt chúng đều rất kinh hoàng, la rống, phản ứng lại rất dữ dội vì bản năng sinh tồn. Hình như chúng biết cảm nhận được cái chết gần kề. Phải chăng thú vật cũng có tình cảm như chúng ta?

Các tôn giáo lớn đều có đề cập đến vấn đề chết. Mỗi tôn giáo đều có giải thích một cách khác nhau.
Cách nào nghe ra cũng đều thấy có lý hết với điều kiện là mình phải có đức tin tuyệt đối vào tôn giáo đó.

Chết qua cái nhìn của Phật giáo

“Mạng sống mong manh, cái chết là điều cầm chắc - Life is uncertain, death is certain”
Đây là tựa đề quyễn sách giá trị nói về cái chết. Sách do Venerable Dr Sri Dammananda viết và được thầy Thích Tâm Quang dịch. Sau đây là tóm lược các ý chánh:


Chúng ta không nên sợ chết vì đó là lẽ thường tình, là quy luật tất yếu của tiến trình của vòng sanh tử mà thôi. Có sanh thì phải có tử để có thể tái sanh theo nghiệp lực nhân quả luân hồi.

…Ðời sống mong manh, chết là điều chắc chắn. Ðó là câu châm ngôn nổi tiếng trong Phật Giáo. Biết rõ Chết mong manh và là một hiện tượng tự nhiên mà mọi người phải đương đầu, chúng ta không nên sợ cái chết. Nhưng tất cả chúng ta đều sợ chết vì không nghĩ về điều không tránh được. Chúng ta thích bám víu vào đời sống, vào xác thân và phát triển quá nhiều tham dục và luyến ái. 
Sự đau đớn về cái chết thật khủng khiếp, đó là một thái độ phát xuất bởi vô minh
Con người bị lo âu không phải vì ngoại cảnh mà vì niềm tin và tưởng tượng về đời sống và mọi thứ của mình. Cái chết, chẳng hạn, tự nó không khủng khiếp: Khiếp sợ và kinh hãi chỉ do tâm trí chúng ta tưởng tượng mà ra.
Vì tham sống nên sự sợ chết được hình thành một cách thiếu tự nhiên. Nó tạo lo âu mạnh mẽ trong đời sống đến nỗi làm con người không bao giờ dám mạo hiểm làm điều gì dù đó là lẽ phải. Người đó sống trong sợ hãi lo lắng về bệnh tật và các tai nạn có thể xẩy ra cướp mất mạng sống quý giá của mình.

Tuy nhiên có một phương pháp để vượt qua sự sợ hãi này. Hãy quên đi quan niệm về cái 'tôi'; hãy đem tình thương phục vụ nhân loại và tỏ tình thương với người khác. Say mê phục vụ tha nhân, chẳng bao lâu bạn sẽ tự mình thoát khỏi cái tự kỷ luyến ái nặng nề, mơ ước, kiêu căng, và tự tôn. 
Bệnh và chết cả hai đều là việc xẩy ra tự nhiên trong đời sống của chúng ta, và chúng ta phải chấp nhận điều đó với sự hiểu biết
Ðức Phật khuyên: "Hãy tin và nương tựa vào chính mình, hãy gắng sức và chuyên cần". Người Phật Tử không sầu thảm bi thương trước cái chết của một người thân hay bạn hữu. Không có gì có thể ngăn cản được bánh xe nhân quả. Khi một người chết, nghiệp do họ tạo nên sẽ theo họ đến cuộc đời mới. Người còn lại phải chịu đựng sự mất mát với bình tĩnh và hiểu biết. Chết là một tiến trình không tránh được trên thế gian này. Ðó là một điều chắc chắn trong vũ trụ này….
Chúng ta phải cố gắng hiểu rằng mọi việc trong vũ trụ này đều mong manh. Cuộc sống chỉ là ảo giác hay ảo tưởng. Khi ta phân tách mọi thứ bằng khoa học hay triết lý, không ham muốn vị kỷ, cuối cùng chúng ta không thấy gì cả mà chỉ là hư không…”(Ngưng trích)

Những Hạt Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo - Gems of Buddhist Wisdom - Buddhist Missionary Society, Malaysia, 1983, 1996 - Thích Tâm Quang dịch  

Kết luận
Nghĩ cho cùng cái chết chỉ là một giai đoạn của cái sống. Có chết đi thì mới có được một cái sống mới khác tiếp nối theo được.
Vậy hãy trân quý cuộc sống ngày hôm nay. Không nên để tâm trạng sợ chết trở thành một nỗi ám ảnh thường xuyên làm ô nhiễm cuộc sống của chúng ta.
Hãy quên sự chết đi để mà sống. Chừng nào chết thì chết.
Chết thì dễ, là việc đương nhiên rồi.

Sống sao cho đáng sống mới là việc khó ./.

Tham khảo:


             -Venerable K. Sri Dhammananda-Life is uncertain, death is certain


Nụ Hôn Thần Chết - Đỗ Công Luận

Tâm Tình Giữa Mùa Đại Dịch Virus Wuhan - Hàn Giang Trần Lệ Tuyền


Kể từ lúc Đại dịch Virus Wuhan, đọc qua những tin tức, những bài viết về những nạn nhân đã qua đời, từ người người lớn tuổi, đến thanh niên. Và hôm nay, có cả các bệnh nhân trẻ tuổi, kể cả em bé đã mất mạng vì con Virus phát xuất từ Tầu cộng. Người viết thấy lòng mình thật đau xót, trước những tin tức con số người nhiễm bệnh và qua đời, cứ tăng lên mỗi ngày.
 
Những hình ảnh của những người Mẹ, người Cha, người  chồng, người vợ và anh chị em đau đớn, bất lực nhìn người thân qua khung của kính của phòng bệnh. Họ đã phải nhìn nhau, ra dấu cho nhau, như lời chào Vĩnh Biệt!
 
Đồng thời, từ đầu của Đại dịch, trên thế giới này, đã có biết bao nhiêu những Y tá, Bác sĩ, các nhân viên các bệnh viện đã và đang là những chiến sĩ nơi tiền tuyến, để cứu chữa những bệnh nhân trong cơn thập tử, nhất sinh. Họ đã quên mình. Họ là những người đã hy sinh cho người khác được sống như  một số bài viết:
 
“Chồng bác sĩ ở New York: Xin hãy bảo vệ vợ tôi!
 
“Nếu em phải dùng máy thở, em không muốn anh đến thăm. Anh cũng phải tìm mọi cách để ngăn bố mẹ em tới”, Bác sĩ GI Jane dặn chồng.
 
Đó là khoảnh khắc khiến Shahar Ziv sợ hãi. Dù là thời bình nhưng anh hiểu cảm giác của những người vợ tiễn chồng ra mặt trận.
 
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ phải nói những lời tiễn biệt như thể không còn cơ hội gặp lại vợ khi họ mới chỉ ở độ tuổi 30. Các đây vài ngày, vợ anh, một Bác sĩ nội khoa đã nhắn nhủ chồng rất kỹ trước khi tới bệnh viện New York để tham gia cuộc chiến với Covid-19.
Anh mô tả vợ anh, GI Jane, là một Bác sĩ thông minh và nhân hậu. Giống như những người khác, cô đã tuyên thệ chăm sóc bệnh nhân của mình, đặc biệt là trong các cuộc khủng hoảng như Covid-19. Dù Jane có kỹ năng để cứu sống rất nhiều người, Ziv lo lắng cho chính sức khỏe của cô.
 
“Giống như có vợ đi chiến đấu, tôi ở nhà, làm phần việc của mình và lo lắng về chiến trường mà cô ấy đang bước vào. Tôi có một lời cầu xin: Giống như việc không đưa một người lính Mỹ không được trang bị áo giáp đầy đủ vào một trận chiến, xin đừng tiếp tục đưa vợ tôi vào trận chiến mà không có thiết bị bảo vệ thích hợp”, Ziv cho hay.
 
Khi số ca nhiễm Covid-19 ở Mỹ lên hơn 100.000 người, có một sự thiếu hụt đáng sợ về thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE) dành cho nhân viên y tế. Cho dù đó là khẩu trang N95 hay tấm chắn mặt, nguồn cung cấp đang cạn kiệt nhanh chóng. Các Bác sĩ đang bị buộc phải dùng đến những cách không đúng tiêu chuẩn để phòng virus, bao gồm tái sử dụng khẩu trang nhiều lần.
 
“Khi vợ tôi làm việc vào tuần trước, bệnh viện chỉ cho cô ấy một chiếc khẩu trang y tế để sử dụng cho một ngày làm việc. Loại khẩu trang này được cho là không đủ để bảo vệ hiệu quả nCoV”, Ziv kể. 
 
Khi nhiều bệnh nhân dương tính, khả năng phơi nhiễm tăng lên đối với tất cả nhân viên y tế và nguy cơ lây bệnh cao hơn đối với những người thường xuyên thực hiện các thao tác như đặt nội khí quản và nội soi. “Đó là những việc vợ tôi thường xuyên làm. Hoàn toàn không an toàn nếu không có sự bảo vệ, không chỉ đối với vợ tôi và các đồng nghiệp của cô ấy mà còn đối với các Y tá, Bác sĩ gây mê và nhân viên dọn dẹp giữa các ca bệnh. Ngoài ra, gia đình của họ và bất cứ ai khác mà họ gặp cũng có nguy cơ”.
 
(Ánh Dương (Theo Time)
 
**********
“Nhiều bác sĩ Mỹ viết sẵn di chúc khi chống dịch
 
Nước Mỹ “vỡ trận”, thiếu thốn trang thiết bị y tế, nhiều Bác sĩ tính sẵn giải pháp xấu nhất là họ có thể chết, nhưng không rút lui trong cuộc chiến chống Covid-19.
 
Những ngày này Michelle Au, Bệnh viện Emory St. Joseph ở Atlanta, cảm thấy như đang làm việc trong thảm hoạ hạt nhân Chernobyl năm 1986. “Bạn có cảm giác như mình đang trong làm việc trong thảm hoạ Chenobyl. Đồng hồ đếm ngược 10 giây, 20 giây, 30 giây. Bạn cảm thấy mình nhiễm xạ giống y như phim”, chị nói.
 
Là một bác sĩ gây mê, Michelle Au chịu trách nhiệm công đoạn nguy hiểm nhất khi chăm sóc bệnh nhân nhiễm nCov - đặt nội khí quản cho bệnh nhân không thể tự thở. Công việc đòi hỏi tiếp xúc gần miệng bệnh nhân. Rủi ro tăng cao nếu chẳng may người bệnh ho khi ống được đưa vào. Gần đây Bác sĩ chị đã đặt nội khí quản cho hai bệnh nhân mắc Covid-19.
 
Virus còn có thể lẩn khuất dưới móng tay hoặc trên một sợi tóc khiến Au gặp ác mộng, lo cho sức khoẻ của mình, đồng nghiệp và hơn hết là chồng và ba đứa con.


Bác sĩ Au đã cùng chồng tìm người chăm hai con trong trường hợp họ không thắng được dịch bệnh. Ảnh: Facebook Michelle Au.

Hàng ngày, trước khi rời bệnh viện, chị tắm, gội đầu và thay đồ mới. Chị làm lại điều tương tự như thế khi về nhà, bởi cảm thấy quần áo có thể nhiễm virus khi đi xe. Cuối cùng là lấy dung dịch khử trùng lau sạch mọi bề mặt chạm vào từ tay nắm cửa, vô lăng, điện thoại... Cách đây không lâu, Au nghĩ những biện pháp phòng ngừa này là điên rồ. “Bây giờ, những việc đó có vẻ hoàn toàn hợp lý”, chị nói. 

Hai tuần qua chị ngủ dưới hầm, trong khi chồng chị, một bác sĩ phẫu thuật ngủ trong phòng ngủ của họ. “Một trong hai phải giữ sức khoẻ”, Au nói thêm. 

Các nghiên cứu chỉ ra nhân viên y tế chăm sóc cho bệnh nhân mắc Covid-19 có nhiều khả năng nhiễm bệnh với triệu chứng nặng hơn người bình thường. Nếu như hôm 16/3, Mỹ đứng thứ 8 thế giới về số ca nhiễm nCoV thì đến ngày 27/3, Mỹ vượt Trung Quốc trở thành vùng dịch lớn nhất thế giới với hơn 101.000 ca. Trong bối cảnh “vỡ trận”, thiếu thốn trang thiết bị y tế, nhiều bác sĩ đã chia nhau đồ bảo hộ, găng tay và khẩu trang để giữ an toàn tính mạng. Họ cũng buộc phải nghĩ đến những kịch bản xấu nhất sẽ xảy ra với chính mình.
Cuối tuần trước, vợ chồng bác sĩ Au ngồi lại bàn việc ủy thác chăm sóc con cái trong trường hợp cả hai đều qua đời vì Covid-19. Lần lượt 4 lựa chọn được đưa ra. ”

Hai lựa chọn hàng đầu là ông bà, những người thuộc nhóm nguy cơ cao. Thứ 3 là một bác sĩ. Vì thế chúng tôi đã thêm người thứ tư có rủi ro thấp hơn”, Au nói.

Bác sĩ John Marshall, Trưởng khoa cấp cứu tại Trung tâm Y tế Maimonides, Brooklyn, New York đã chọn cách vẫn về nhà để có cơ hội nhìn thấy 3 con trai từ xa, nhưng anh không nằm ngủ chung với vợ mình một tháng nay. Không ít đồng nghiệp của ông đã gửi vợ con đến nơi an toàn hơn hoặc thuê nhà ở một mình. 
“Chúng tôi biết phải làm gì với vết thương do đạn bắn, nhưng không biết phải làm thế nào khi ai đó bị nhiễm trùng hay đau tim. Nhưng hiện tại, chúng tôi không rõ cách nào chắc chắn bảo vệ bản thân và gia đình”, Bác sĩ Marshall thừa nhận.

   Bác sĩ cấp cứu John Marshall khuyên đồng nghiệp viết sẵn Di chúc

Tiến sĩ, Bác sĩ Jane van Dis, Bác sĩ sản phụ khoa ở Los Angeles là một mẹ đơn thân. Jane đã suy nghĩ rất nhiều trong bối cảnh này. ”Tôi nhận ra nếu điều tồi tệ nhất có xảy ra thì cuộc sống của tôi vẫn phải do tôi tự quyết định”, chị nói. Vào thứ bảy tuần trước nữ Bác sĩ đã tìm hiểu tất cả các chính sách bảo hiểm nhân thọ, khuyết tật, kiểm tra lại thẻ tín dụng, thế chấp, các khoản vay... để có thể uỷ thác cho người chị tin tưởng chăm sóc con mình. 

Bác sĩ Vicki Jackson làm việc tại bệnh viện Mass General tại bang Massachusetts thì nhắn nhủ tái hôn nếu mình chết vì Covid-19. “Em chỉ cần cô ấy là người can đảm, như thế sẽ tốt cho con chúng ta”, Vicki nói với chồng. 

Những đoạn đối thoại bàn trước về tình huống xấu nhất có thể xảy ra là điều các Bác sĩ như Au, Marshall, Jackson đã làm nhiều lần trong sự nghiệp, khi họ cần các bệnh nhân sẵn sàng tâm lý đối mặt với thực tế hiểm nghèo nhất. Giờ đây, họ đang áp dụng điều đó với chính mình. 
Tuy nhiên, khi được hỏi về ý định bỏ cuộc vì quá áp lực, Bác sĩ Bhardwaj khẳng định: “Với tư cách một người mẹ, tôi phải có trách nhiệm bảo vệ đứa trẻ của mình. Song, tôi không bao giờ quên mình là một bác sĩ. Tôi sẽ không bao giờ lùi bước”. 

Bảo Nhiên (Theo Nytimes) 

********* 

Chỉ đọc qua hai bài viết trên, người viết đã vô cùng cảm phục tinh thần phục vụ cho nhân loại của những “Chiến Sĩ Áo Trắng”. Họ đã hy sinh, tạm quên đi chính mình, để sống cho tha nhân.

Đến đây, người viết bỗng hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời trước ngày 30 Tháng Tư, 1975.

Trong hơn hai mươi năm của cuộc chiến chống đoàn quân xâm lăng của nước Cộng sản: “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” đã xua quân vào lãnh thổ của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, để như lời của Lê Duẫn đã nói: 

“Ta đánh đây, là đánh cho Liên Sô và cho Trung quốc” 
Đảng Cộng sản Việt Nam với thân phận từ chư hầu của Nga, đến chư hầu của Trung cộng, đã đặt quyên lợi của Đảng họ lên trên Tổ Quốc và Dân Tộc. Họ bất chấp tất cả, vì “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”, nên đã giáng xuống đầu của người dân Việt, không biết là bao nhiêu tang thương, máu lệ, và không biết đến bao giờ, thì mới chấm dứt! 

Cùng thời điểm ấy, hơn hai mươi năm, Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa cũng đã chấp nhận những hy sinh, hầu bảo vệ nền tự do, dân chủ.


Một trong những hy sinh ấy, là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hơn hai mươi năm ấy, Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đã một thời ngày đêm ghì chặt tay súng, trên những vọng gác, ở những nơi tiền đồn heo hút gió; để rồi liên tưởng đến hình ảnh của người Chiến Sĩ đã bị cộng quân bắn tỉa, trong lúc các Anh đang hướng tầm mắt, để quan sát những di chuyển của địch quân. Bởi vậy, các Anh đã trúng đạn của địch, và thân xác của người Chiến Sĩ đã nhuộm đầy máu đỏ, đã thấm đẫm chiến bào, và người Chiến Sĩ đã rơi từ trên chòi cao của vọng gác xuống nền đất lạnh, trên những bụi gai sắc nhọn giữa rừng khuya, thân xác của người Chiến Sĩ lại phải chịu thêm những vết thương khác, do những nhánh gai rừng đã đâm sâu vào châu thân, máu của người Chiến Sĩ đã chan hòa từ vết đạn thù, đã ứa ra từ những mũi gai rừng, trước khi gục chết tức tưởi giữa núi rừng hoang lạnh. Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã đem máu xương của mình, để bảo vệ Quê Hương. 

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với những hy sinh vô bờ bến. Đặc biệt, những đơn vị đã từng đối đầu với cộng quân, ở những nơi biên phòng, giới tuyến. Ở những nơi ấy, suốt ngày đêm người Chiến Sĩ phải đối đầu với không biết bao nhiêu những gian nan, nguy hiểm. Người Chiến Sĩ phải mắc võng ngủ trên những cành cây, để tránh thú dữ, nhưng không khỏi phải làm mồi cho muỗi, vắt. Trên những lối hành quân, mỗi khi dừng bước, người Chiến Sĩ đã phải dùng chiếc nón sắt của mình, múc nước từ những giòng suối, đổ vào bao gạo sấy, để ăn cho đỡ đói. Song cũng có những lần, khi những hạt gạo sấy chưa kịp nở thành cơm, thì đơn vị đã lọt vào ổ phục kích của cộng quân. Để rồi sau đó, có những Chiến Sĩ đã phải ôm xác đồng đội của mình, với bao gạo sấy chưa kịp mở ra, mà nhỏ lệ khóc thương đồng đội, đã chết trong khi bụng đang đói!!!  

Ngày ấy, một thời chinh chiến, nếu ai đã từng đến các đơn vị biên phòng, giữa tiếng đạn pháo đì đùng, với những đêm nhìn ánh hỏa châu soi sáng các vùng rừng núi hoang vu, và treo lơ lửng trên những vọng gác quanh các tiền đồn, thì chắc chắn đã thấy được toàn cảnh, là những bức tranh, với những nét điểm xuyết thật tuyệt vời. Đồng thời, cũng thấy được những hy sinh vô bờ bến của người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đang nằm sương, gối súng ngay giữa đôi bờ sống - chết, hiểm nguy. Sinh mạng của người Chiến Sĩ cũng vô cùng mong manh. Bởi bất cứ lúc nào các Anh cũng có thể bị quân địch tấn công, và có thể sẽ vĩnh viễn bị vùi thây nơi chiến địa!!! 
< font-variant-east-asian: normal; font-variant-numeric: normal; text-align: left;"> < font-variant-east-asian: normal; font-variant-numeric: normal; text-align: left;">
< font-variant-east-asian: normal; font-variant-numeric: normal; text-align: left;">
Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, là tất cả những gì cao đẹp nhất, hào hùng nhất.  Người dân của miền Nam tự do, đã từng chứng kiến những hình ảnh của người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, vai mang súng, tay bế em thơ, tay dìu dắt cụ già giữa vùng lửa đạn. 
           

Cùng lúc ấy, nơi hậu phương, tại nhiều thành phố, đã có một số được gọi là “trí thức” đã nhẫn tâm dùng những mũi dao nhọn hoắt, để đâm phía sau lưng của người Lính Việt Nam Cộng Hòa, với những cuộc biểu tình, xuống đường, hô hào “phản chiến”, “đòi quân đội Mỹ phải rút khỏi miền Nam. Không Quân Việt Nam Cộng Hòa không được ném bom xuống” những vùng Việt cộng hòan toàn chiến đóng.” Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa phải thả hết tù binh” thuộc đội quân xâm lăng Bắc Việt. 

Thế nhưng, “Lục lượng phản chiến” này không hề đòi Cộng sản Bắc Việt phải rút quân về bên kia Vĩ Tuyến, cũng không đòi Việt cộng không được pháo kích, đặt chất nổ TNT vào các thành phố, các nhà thương, trường học…, để giết chết đồng bào, trong đó, có nhiều trẻ em vô tội.      

Tạm kết 
Ngày hôm nay, trước Đại dịch Virus Wuhan. Là những người Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản thực sự tại hải ngoại, đã được các quốc gia Âu-Mỹ cưu mang, có những tin tức thật đáng mừng, đáng quý, vì đã có một số người Việt tại Hoa Kỳ đã đóng góp những vật liệu Y tế cho các bệnh viện, để cứu người. 

Trong chúng ta, nếu có điều kiện, thì nên đóng góp phần nào cho các “Chiến Sĩ Áo Trắng”, để nói lên lòng biết ơn đối với họ, chứ đừng “chỉ trích” bất cứ một vị Lãnh đạo quốc gia nào. Bởi vì, mỗi quốc gia, có các vị Nguyên thủ, và Nội các của họ, cùng các nhà Khoa học, các Bác sĩ, còn chúng ta, là những người không biết gì về con Virus Wuhan, cũng không biết gì về đường lối lãnh đạo đất nước của các vị Nguyên thủ Quốc Gia, thì không nên trở thành kẻ “phản chiến” như trước 30/04/1975, đã bất lương, đâm sau lưng người Chiến Sĩ tại đất nước Việt Nam Cộng Hòa.

Là con dân nước Việt, hãy Vinh Danh Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đã từng đối diện với tử sinh, từng đem máu xương, để Bảo Quốc, An Dân.

Là người Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản thực sự, tại các quốc gia Âu-Mỹ, hãy Vinh Danh người “Chiến Sĩ Áo Trắng”, vì họ cũng đang đối diện với tử sinh, để cứu chữa những bệnh nhân, đến nỗi họ đã nghĩ đến việc “Viết Di Chúc”“giao con cái cho người thân nuôi dưỡng, nếu họ phải chết”. Họ đã và đang ngày đêm túc trực bên giường các bệnh nhân, và là nạn nhân của Đại dịch Virus Wuhan, vốn phát xuất từ Vũ Hán, Trung cộng, để xứng đáng là người có lương tri, biết nghĩa nhân. Vì biết đâu, rồi chính mình, thân nhân của mình sẽ phải vào nằm trong những phòng bệnh của một bệnh viện nào đó, của đất nước đã cưu mang mình và gia đình mình, và cũng chính Chính phủ của đất nước mình đang sống, với những đồng tiền thuế của người dân, họ sẽ trả những chi phí cho bệnh viện mình được chữa trị. 

Vong ân, bội nghĩa, không xứng đáng được làm người đứng trong trời đất!
(Viết để Tưởng nhớ 45 năm, ngày Thành Phố Đà Nẵng (29/03/1975) bị rơi vào tay của quân xâm lăng Cộng sản Bắc Việt.)
      
29/03/2020
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
honviet.co.uk/HanGiangTranLeTuyen_TamTinhGiuaMuaDaiDichVirusWuhan.htm     

Saturday, April 4, 2020

Pandemic - Coronavirus Movie - Part 1 & 2

Film này rất hay và rất thực tế với tình hình bệnh dịch hiện nay. Cần xem để biết ứng phó với dịch bệnh !
Người chuyển: Hanh van
Part 1 

Part 2

Sài Gòn Mùa Cách Ly - Trầm Vân

Choice is Yours


From: Kim Hoa 

Hương Mùi Tỏa Thơm - Đỗ Công Luận

“Trẻ Tuổi Và Không Sợ Đại Dịch Coronavirus?”

Twenty-three airports are now closed in Italy. Source: AAP

“Tôi là một bác sĩ làm việc trong một bệnh viện lớn ở Tây Âu. Theo dõi những người bạn Mỹ (và cả những người Anh) trong những ngày đầu của đại dịch coronavirus giống như xem một bộ phim kinh dị quen thuộc, trong đó các nhân vật chính, một lần nữa, chia thành các cặp rồi quyết định khám phá một tầng hầm tối.
Các phiên bản đời thực đang giả vờ rằng đây chỉ là một loại bệnh cúm; giữ cho các trường học mở cửa; vẫn tiếp tục các kế hoạch du lịch, và đi vào văn phòng hàng ngày. Đây là những gì chúng tôi đã làm ở Ý.

Chúng tôi tự mãn đến nỗi ngay cả khi những người có triệu chứng coronavirus bắt đầu xuất hiện, chúng tôi đã xem xét từng trường hợp như một loại bệnh cúm cứng đầu. Chúng tôi tiếp tục duy trì nền kinh tế, buộc tội Trung Quốc và kêu gọi khách du lịch tiếp tục đi du lịch. Và phần lớn chúng ta đã nói với bản thân mình và nói với nhau rằng: điều này không tệ lắm. Chúng ta còn trẻ, chúng ta khỏe mạnh, chúng ta sẽ ổn ngay kể cả khi chúng ta bị nhiễm bệnh.
Hai tháng qua nhanh và giờ chúng tôi đang chết đuối. Nói theo thống kê, đánh giá theo đường cong ở Trung Quốc, chúng tôi thậm chí chưa đạt đến đỉnh điểm, nhưng tỷ lệ tử vong của chúng tôi là hơn 6%, gấp đôi mức trung bình toàn cầu được biết đến.

Giờ hãy gác số liệu thống kê sang một bên, mà nhìn vào thực tế xem thế nào. Hầu hết những người bạn thời thơ ấu của tôi bây giờ là bác sĩ làm việc ở miền bắc nước Ý. Ở Milan, ở Bergamo, Padua, họ phải lựa chọn giữa việc đặt nội khí quản cho một người 40 tuổi có 2 con, một người 40 tuổi khỏe mạnh và không mắc bệnh, với một người 60 tuổi bị huyết áp cao, vì bệnh viện không có đủ giường. Trong khi đó, ở hành lang bệnh viện, 15 người khác đang phải chờ đợi trong tình trạng khó thở và cần oxy.
Quân đội đang cố gắng đưa một số người trong số họ đến các khu vực khác bằng trực thăng nhưng điều đó cũng không đủ: có quá nhiều người bị bệnh cùng một lúc.

Chúng tôi vẫn đang chờ đợi đỉnh điểm của dịch bệnh ở châu Âu: có thể là đầu tháng Tư đối với Ý, giữa tháng Tư đối với Đức và Thụy Sĩ, và khoảng đâu đó thời gian này đối với Vương quốc Anh. Ở Hoa Kỳ, dịch bệnh chỉ mới bắt đầu.
Nhưng cho đến khi chúng ta vượt qua đỉnh dịch, thì giải pháp duy nhất lúc này là áp đặt các hạn chế xã hội.
Và nếu chính phủ nước bạn đang do dự, thì những hạn chế này tùy thuộc vào bạn. Giữ vững lập trường, kiên định. Đừng đi du lịch. Hủy bỏ các cuộc đoàn tụ gia đình, các bữa tiệc khuyến mãi và hội hè đình đám. Điều này nghe có vẻ rất khó chịu và không thuyết phục, nhưng đây là thời điểm đặc biệt. Đừng mạo hiểm. Đừng đến những nơi có hơn 20 người trong cùng một căn phòng. Nó không an toàn và nó không đáng để bạn làm như thế.

Nhưng tại sao lại cần phải cấp bách như vậy nếu hầu hết mọi người đều sống sót sau dịch bệnh?
Đây là lý do: bị nhiễm coronavirus có thể làm xáo trộn cuộc sống của bạn theo nhiều cách, nhiều cách hơn là chỉ đơn thuần là cướp đi mạng sống của bạn.
"Tất cả chúng ta đều trẻ". "Ngay cả khi chúng ta bị nhiễm con virus đó, chúng ta vẫn sẽ sống sót thôi”. Thế nhưng, bạn sẽ cảm thấy như thế nào nếu lỡ chẳng may phải cần đến 4 tháng vật lý trị liệu? Hoặc bị xơ phổi hay sẹo phổi sẽ tác động thế nào đến phần đời còn lại của bạn? Chưa kể bạn còn có thể bị nhiễm một con virus khác trong lúc điều trị ở bệnh viện hay trong lúc chờ kết quả kiểm tra. Liệu việc du lịch hay giải trí có đáng đánh đổi lấy rủi ro này hay không?

Bạn có thể bị nhiễm coronavirus mà thậm chí không có triệu chứng. Tuyệt quá, quả là điều tốt lành đối với bạn. Nhưng đó lại có thể là điều rất tệ hại cho những người khác, từ ông bà của bạn đến những người già ngẫu nhiên bước lên tàu điện cùng bạn.
Bạn vẫn ổn, bạn thậm chí còn hắt hơi hoặc ho, nhưng khi bạn đang đi bộ xung quanh thì bạn đang vô tình giết chết một vài bà lão. Bạn nói cho tôi biết xem như vậy có công bằng hay không?

Quan điểm cá nhân cũng như quan điểm chuyên môn của tôi là: tất cả chúng ta đều có nghĩa vụ hạn chế di chuyển, ngoại trừ những lý do rất đặc biệt, như đi làm vì bạn làm việc trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, hay phải cứu sống và đưa ai đó đến bệnh viện, hoặc đi ra ngoài mua thực phẩm để sống sót qua ngày.

Nhưng khi chúng ta đã đi đến giai đoạn đại dịch này, điều thực sự quan trọng là không phát tán con virus này. Điều duy nhất giúp đỡ chuyện này là hạn chế giao du xã hội. Tốt nhất là chính phủ nên ban hành hướng dẫn đó và cung cấp một khoản dự phòng tài chính bù đắp cho các chủ doanh nghiệp, giảm bớt gánh nặng tài chính cho mọi người càng nhiều càng tốt. Nhưng nếu chính phủ hoặc công ty của bạn chậm hành động, thì bạn hãy gánh lấy trách nhiệm này, hạn chế chính mình.

Đó là nghĩa vụ công dân và đạo đức của mỗi người, ở mọi nơi, để tham gia vào nỗ lực toàn cầu nhằm giảm mối đe dọa này cho nhân loại. Hãy trì hoãn bất kỳ chuyến du lịch nào không thực sự cần thiết, và tránh lây lan bệnh càng ít càng tốt.
Hãy tận hưởng niềm vui của bạn vào tháng 6, tháng 7 và tháng 8 khi đại dịch này kết thúc, hy vọng là vậy. Hãy giữ an toàn và chúc các bạn may mắn.”

https://www.sbs.com.au/language/vietnamese/tre-tuoi-va-khong-so-dai-dich-coronavirus