Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Monday, July 27, 2026
Grandparent's Day Celebration 2027 At Christ The King Church Bass Hill - Người Phương Nam
Sunday, July 26, 2026
Chúng Tôi Ở Trong Nước
Người hải ngoại có tự
do để lên tiếng. Còn chúng tôi trong nước chỉ có nỗi sợ và sự chờ đợi.
Tôi là một người trẻ sinh ra và
lớn lên trong nước, sau hơn 51 năm miền Nam bị Cộng Sản cai trị. Tôi không được
sống trong Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không được nhìn thấy một miền Nam tự do, sung
túc, nhân bản như cha ông từng kể lại. Tôi chỉ lớn lên trong một xã hội bị kiểm
soát, nơi đời sống bấp bênh, tương lai mờ mịt, tiếng nói bị kìm kẹp, và sự thật
lịch sử bị bóp méo từ trong trường học cho tới ngoài xã hội. Chúng tôi không
may mắn được qua Mỹ, Gia Nã Đại, Úc, Pháp hay những quốc gia tự do khác.
Chúng tôi vẫn còn kẹt lại trong
nước, trong một chế độ mà chỉ cần nói thật cũng có thể bị theo dõi, bị trù dập,
bị cô lập, hoặc mất hết cơ hội sống bình thường. Vậy xin hỏi quý vị hải ngoại:
hơn nửa thế kỷ qua, quý vị có thật sự nghĩ tới chúng tôi không?
■ Hơn 50 năm nay, người
Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại có tự do, có phương tiện, có cộng đồng, có tài
chánh, có truyền thông, có tiếng nói trước chánh quyền sở tại. Quý vị có thể biểu
tình, có thể vận động dân biểu, nghị sĩ, có thể lập tổ chức, có thể đưa vấn đề
Việt Nam ra trước quốc tế. Nhưng điều làm chúng tôi đau lòng là: quý vị vẫn
chưa tạo được một cơ chế đại diện thật sự cho dân Việt Nam Cộng Hòa còn kẹt
trong nước. Một việc căn bản nhất là thành lập một hội đoàn có tầm vóc, có chiến
lược, có khả năng vận động quốc tế để lên tiếng thay cho chúng tôi, mà hơn 50
năm qua vẫn chưa làm được. Trong khi nhiều cộng đồng hải ngoại khác như Cuba,
Venezuela, Iran, Đài Loan, Đại Hàn đều có những tổ chức, tiếng nói, mạng lưới vận
động để bảo vệ đồng bào của họ, thì người Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại vẫn loay
hoay trong chia rẽ, danh xưng, quyền lợi và những cuộc đấu đá nội bộ.
Mỗi năm, quý vị tổ chức tưởng niệm
ngày 30/4. Quý vị gọi đó là Quốc Hận, là #ThángTưĐen,
là ngày mất nước. Nhưng sau những bài diễn văn, sau những vòng hoa, sau những
lá cờ được giương lên, sau những tiếng hô chống Cộng, rồi chúng tôi được gì?
Dân trong nước vẫn bị kiểm soát
như cũ. Người trẻ vẫn bị nhồi sọ như cũ. Người dân vẫn sợ hãi như cũ. Miền Nam
vẫn chưa có một tiếng nói chính danh trên bàn cờ quốc tế. Vậy phải chăng ngày
30/4 đối với nhiều người chỉ còn là một nghi thức để nhắc lại quá khứ, chớ chưa
trở thành một chương trình hành động cho tương lai?
Nếu quý vị thật sự thương miền
Nam, thật sự còn tin vào Việt Nam Cộng Hòa, thì tại sao chưa có một kế hoạch rõ
ràng để vận động chánh quyền sở tại, để quốc tế hóa vấn đề miền Nam, để bảo vệ
dân Việt Nam Cộng Hòa còn ở trong nước?
Tôi nói những điều này không phải
vì ghét người hải ngoại. Tôi nói vì thất vọng. Tôi nói vì chúng tôi ở trong nước
không có đủ tự do để làm điều mà quý vị có thể làm. Chúng tôi không thể công
khai lập hội đoàn. Chúng tôi không thể tự do vận động quốc tế. Chúng tôi không
thể ra đường cầm cờ vàng mà không trả giá. Vậy mà nhiều người hải ngoại lại
quay sang trách dân trong nước sao không đứng lên, sao không làm cách mạng, sao
không tự thay đổi vận mệnh của mình. Xin thưa, muốn đứng lên thì phải có hậu
phương. Muốn thay đổi thì phải có chiến lược. Muốn thoát Cộng Sản thì cần một lực
lượng bên ngoài biết tổ chức, biết vận động, biết đại diện và biết làm việc cho
đại cuộc, chớ không phải chỉ biết đùn đẩy trách nhiệm về phía những người đang
bị kìm kẹp.
Bây giờ, tôi chỉ mong một điều: "những
người Việt Nam Cộng Hòa hải ngoại, đặc biệt là giới trẻ có tâm, có trí, có lòng
yêu nước thật sự, xin hãy đứng ra làm điều mà thế hệ trước chưa làm được. Xin
hãy xây dựng một tiếng nói đại diện cho dân Việt Nam Cộng Hòa còn trong nước.
Xin hãy biến #LáCờVàng
thành một chương trình hành động, chớ đừng để nó chỉ là biểu tượng trong lễ tưởng
niệm.
Xin hãy bớt đấu đá, bớt tranh
quyền, bớt sống trong danh nghĩa, và bắt đầu làm việc thật sự cho đồng bào còn
kẹt lại. Chúng tôi không cần thêm lời hứa. Chúng tôi cần một hậu phương. Chúng
tôi cần một con đường. Chúng tôi cần người hải ngoại dùng tự do của mình để
giúp chúng tôi giành lại tự do cho quê hương.
Nếu quý vị còn gọi mình là người
Việt Nam Cộng Hòa, xin đừng để chúng tôi trong nước phải cô đơn thêm một thế hệ
nữa.
VIỆT NAM CỘNG HÒA.
Chúng tôi ở trong nước không thiếu
lòng yêu Việt Nam Cộng Hòa. Chúng tôi chỉ thiếu tự do để lên tiếng.
Thanh Loan chuyển
Tiếng Vọng Ân Tình - Lê Xuân Mỹ
Là con của một sĩ quan tù cải tạo, tác giả Lê Xuân Mỹ đã góp vào giải Viết Về Nước Mỹ nhiều bài viết chân thực và xúc động từ năm 2019. Ông đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019, giải Vinh Danh Tác Phẩm 2021 và giải Vinh danh Tác Giả-Tác Phẩm năm 2023. Sau đây là một bài viết ngắn bộc lộ tấm lòng trân trọng đối với Đại hội “Cám Ơn Anh” sắp diễn ra vào ngày 26 tháng 7 năm 2026 tại Grand Century Mall, San Jose.
***
Càng
đến gần ngày 26 tháng 7, lòng tôi càng trĩu nặng một niềm bồi hồi khó tả.
Đó không phải là sự háo hức của một buổi họp mặt đồng hương, cũng chẳng đơn thuần
là niềm vui gặp lại những người bạn cũ. Đó là một khoảng lặng đầy thao thức. Cứ
mỗi lần nhìn thấy dòng chữ “Đại Hội Cám Ơn Anh”, lồng ngực tôi lại thắt lại. Ba
chữ đơn sơ ấy thôi mà nặng trĩu những giọt nước mắt, chứa đựng cả một trời kỷ
niệm và hơn nửa thế kỷ ân tình của những người con ly hương dành cho các thương
phế binh năm xưa, những người đã gửi lại một phần thân thể nơi chiến trường, và
giờ đây đang lặng lẽ đi qua nốt những ngày xế chiều gian khó trên quê
hương.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua kể từ biến cố tháng Tư năm 1975. Thời gian đủ dài
để những mái đầu xanh ngày nào giờ đã bạc trắng như sương, đủ dài để một thế hệ
cứ thưa vắng dần sau những lần đưa tiễn. Nhưng thời gian ấy vẫn chưa bao giờ đủ
để xóa nhòa ký ức của một cuộc chiến đầy máu và nước mắt. Đối với những người Việt
trên đất Mỹ, cuộc chiến ấy chưa bao giờ là những trang sử đã khép lại. Nó vẫn
hiển hiện mồn một trong những câu chuyện kể nghẹn ngào của cha anh, trong những
giấc mơ chập chờn thức giấc giữa đêm muộn của người lính già, và trong nỗi day
dứt khôn nguôi dành cho những đồng đội còn ở lại quê nhà.
Ngày
ấy, họ cũng là những chàng trai đôi mươi đầy hoài bão. Có người vừa xếp lại chiếc
áo thư sinh, gác lại giảng đường đại học, có người chỉ vừa kịp trao chiếc nhẫn
cưới cho người thương. Họ khoác lên mình bộ quân phục màu áo trận không phải để
kiếm tìm vinh quang, mà bởi tiếng gọi thiêng liêng của hai chữ "Tổ Quốc".
Rồi cuộc chiến đi qua, có người mãi mãi nằm lại dưới lòng đất lạnh. Nhưng cũng
có những người trở về mà không còn nguyên vẹn, một cánh tay gửi lại đâu đó trên
ruộng đồng, một đôi chân gửi lại bờ kinh, hay những mảnh đạn nhức nhối găm sâu
vào da thịt mỗi khi trái gió trở trời. Những vết thương ấy đâu chỉ làm đau thân
xác, nó là nỗi đau gặm nhấm tâm can suốt cả một đời người.
Thế nhưng, điều nghiệt ngã nhất lại ập đến khi tiếng súng đã ngừng vang. Bước ra khỏi cuộc chiến, những người thương phế binh ấy mất đi cả tương lai. Không còn quân ngũ, không còn chế độ bảo trợ, họ trở thành những cái bóng bên lề xã hội, phải gồng gánh mưu sinh bằng chính thân hình tàn phế của mình. Nhắm mắt lại, tôi như thấy hình ảnh người lính năm xưa bước thấp bước cao trên đôi nạng gỗ, chìa từng tờ vé số giữa trưa nắng cháy, thấy người ngồi vá xe bên lề đường bụi bặm, hay nằm liệt giường mòn mỏi trong góc tối căn nhà dột nát. Và điều làm tôi thắt lòng nhất, suốt bao năm tháng dâu bể ấy, họ chọn cách im lặng. Họ gánh chịu số phận bằng lòng tự trọng kiêu hãnh cuối cùng của một người lính.
Năm
1998, tôi đặt chân đến nước Mỹ với hai bàn tay trắng, mang theo hành trang duy
nhất là thân phận của một kẻ tị nạn. Nước Mỹ bao dung đã mở rộng vòng tay, cho
tôi và gia đình một cuộc đời mới, một tương lai tự do. Mỗi sáng nhìn lá cờ hoa
tung bay trong gió, tôi lại tự hỏi, nếu ngày ấy, những người lính không chấp
nhận đứng nơi đầu sóng ngọn gió, nếu họ không lấy máu xương để kìm giữ bước
chân thù, liệu có bao nhiêu người trong chúng ta kịp bước chân lên con tàu tự
do? Câu hỏi ấy là một vết cứa sắc nhọn vào trái tim, nhắc nhở tôi rằng
mình đang mang một món nợ ân tình lớn đến mức cả đời này cũng không cách nào trả
hết.
Là
con của một người sĩ quan đã vĩnh viễn nằm lại trong trại tù Vĩnh Phú năm 1979,
tôi thấu cảm đến tận cùng nỗi đau của người ở lại. Tôi biết thế nào là một căn
nhà vắng bóng cha, thế nào là tiếng thở dài thâu đêm của mẹ, và thế nào cái cảm
giác nghẹn ngào của những đứa trẻ phải lớn lên khi chỗ dựa của gia đình đã mất.
Vì vậy, mỗi lần nhìn vào hình ảnh các anh thương phế binh, tôi không chỉ thấy
những người lính năm xưa. Tôi thấy cha tôi. Tôi thấy những người bạn của cha.
Tôi thấy cả một thế hệ đã đi qua một khúc quanh lịch sử quá nhiều nghiệt ngã.
Có
lẽ vì thế mà mỗi năm, tôi đều cố gắng tìm về với Đại hội Cám Ơn Anh. Với tôi,
đây không phải là một chương trình giải trí thông thường, mà là nơi để lương
tâm của người Việt ly hương lên tiếng. Mỗi tấm vé, mỗi phong bì quyên góp đều
mang theo một lời hứa thủy chung từ nửa vòng trái đất: “Các anh ơi, xin
đừng tuyệt vọng, các anh không bị lãng quên.”
Đến với đại hội, điều chạm vào góc sâu thẳm nhất trong tim tôi chính là những hình ảnh đầy xúc động. Là những mái đầu bạc phơ, lưng đã còng nhưng vẫn trang trọng khoác lên mình bộ quân phục thời Việt Nam Cộng Hòa, đứng nghiêm trang chào lá quốc kỳ. Là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má nhăn nheo khi giai điệu chinh chiến ngày cũ vang lên. Và ấm lòng biết bao khi tôi bắt gặp ánh mắt những người trẻ sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ. Các em may mắn được sống trong thanh bình, không biết đến mùi thuốc súng, nhưng tại đây, nhìn thấy giọt nước mắt của người đi trước, các em đã biết cúi đầu trước sự hy sinh của thế hệ ông cha. Sự tiếp nối ấy là minh chứng hùng hồn nhất rằng tự do không bao giờ có sẵng, và lòng tri ân sẽ không bao giờ bị chôn vùi.
Các anh thương phế binh ở quê nhà giờ đều đã như đèn treo trước gió. Phần lớn đã bước qua tuổi tám mươi, cái tuổi gối mỏi chân chồn, bệnh tật bủa vây. Mỗi một năm qua đi, danh sách ấy lại càng ngắn lại. Thời gian tàn nhẫn lắm, không đợi một ai. Nếu hôm nay chúng ta còn có thể gửi cho các anh một lời thăm hỏi, một chút quà sưởi ấm lòng, thì xin đừng chần chừ thêm nữa. Đừng để đến một ngày, khi tất cả chỉ còn là những tấm di ảnh khói hương nghi ngút, ta mới giật mình tự trách: "Giá như ngày ấy mình làm nhiều hơn..."
Món quà lớn nhất mà chúng ta gửi về bên kia đại dương, có lẽ không phải là những tờ dollar lạnh lùng, mà là tấm lòng của tình đồng bào. Để ở một góc khuất nào đó tại quê nhà, giữa những chật vật của cuộc sống, các anh biết rằng sau nửa thế kỷ trôi qua, giữa một nước Mỹ phồn thịnh, vẫn có hàng triệu trái tim người Việt luôn nhớ về các anh. Chừng nào người Việt còn yêu tự do, chừng đó các anh vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.
Nếu
có một phép màu để gửi một lời đến thế giới bên kia, tôi chỉ muốn nói với cha rằng:
“Cha ơi, con chưa bao giờ quên. Những gì cha và thế hệ của cha đã trải qua vẫn
luôn nguyên vẹn trong tâm khảm của con. Hôm nay, con đến đây để thay cha nói lời
cảm ơn đến những người đồng đội của cha, đến các chú, các bác đã mất hay đang là
thương phế binh đã kiên cường chịu đựng suốt bao năm qua.”
Đại
hội Cám Ơn Anh năm 2026 rồi sẽ khép lại. Sân khấu trước Grand Century Mall sẽ
được tháo gỡ, khoảng sân rộng trước cổng vào sẽ được trả về nguyên vẹn, mọi người
sẽ quay lại với những lo toan thường nhật. Nhưng dư âm của ngày hôm ấy sẽ hóa
thành dòng máu chạy trong tim mỗi người. Bởi vì có những ngày không chỉ được ghi
trên tờ lịch, mà đã được khắc sâu vào tâm khảm. Và với riêng tôi, ngày 26
tháng 7 này sẽ là ngày tôi hoàn thành tâm nguyện lớn nhất của đời mình, được
thay cha nói lên lời tri ân mà tôi đã ấp ủ suốt bao nhiêu năm dài viễn xứ, Cám
Ơn Anh.
Lê Xuân Mỹ
San Jose Tháng 6/2026
Saturday, July 25, 2026
Say Nắng - Lê Huyền
Mải lo làm giàu nên ngoài ba mươi tuổi gã mới lấy vợ. Ở quê người ta gọi gã là trai lỡ thì. Năm nay, khi đã ngót bốn mươi, bạn bè gã con cái đều đã học cấp 2, cấp 3 thì cu Tý, con trai gã mới vào lớp 1.
Sau buổi sáng đưa con đến trường dự Lễ khai giảng, vợ gã tuyên bố xanh rờn:
- Từ nay việc đưa đón con đi học là của anh vì cửa hàng của anh đã có nhân viên rồi. Em còn bận đi ship hàng cho khách.
Gã ngớ mặt ra một hồi nhưng rồi cũng vui vẻ đồng ý bởi “Ý vợ là ý trời” vả lại với gã bây giờ không gì quan trọng bằng thằng cu con của gã.
Mặc dù đồng ý nhưng trong thâm tâm gã cũng bực mình lắm. Đã bao năm nay gã có bao giờ để cho vợ con thiếu thốn cái gì đâu. Tiền gã làm ra bao nhiêu đều nằm hết trong túi vợ. Vợ con gã muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, muốn đi chơi đâu gã cũng chiều. Ấy vậy mà thời gian gần đây không biết vợ gã nghe lời ai bỗng dưng đổ đốn đòi buôn bán qua mạng. Gã phản đối kịch liệt nhưng vợ gã rằng “Em không muốn mang tiếng ăn bám chồng suốt đời, anh cũng phải để em kiếm cái nghề chứ!”.
Gã đành tặc lưỡi vì không muốn vợ buồn.
Sáng thứ hai đầu tuần, gã đưa cu Tý đến lớp. Gã giơ tay tạm biệt con ở cổng trường nhưng cu cậu dỗi, một hai đòi bố phải đưa vào tận lớp học. Chiều con và cũng tò mò muốn biết chỗ học hành của con thế nào nên gã vui vẻ dắt tay con vào lớp.
Cô giáo tươi cười đón cu Tý ở cửa. Ôi chao, người đâu mà xinh thế không biết! dáng vóc đã mềm mại duyên dáng lại còn mặc bộ áo dài màu tím cà trông đến là dễ thương.
Đâu như vợ gã, nặng trên sáu mươi cân mà tối nào livestream cũng thấy nàng ra rả “Bán gì dùng nấy, đây các bác nhìn em đây, trước đây em nặng bảy mươi kí, sau hai tuần dùng trà giảm cân em đã giảm được năm kí các bác ạ”.
Ấy vậy mà gã có thấy vợ gã dùng bao giờ đâu, giảm lúc nào mà giảm, gã cứ thấy điêu điêu thế nào…
Cô giáo cúi xuống hôn lên trán cu Tý như cái cách mẹ hôn con rồi nhẹ nhàng nói với nó:
- Con chào bố rồi vào lớp nào!
Đấy, giọng nói cứ là phải ngọt ngào thế chứ, đâu như giọng nói của vợ gã, lúc nào cũng quát chồng con oang oang như cái loa phát thanh của thôn bắc trên ngọn cây xà cừ đầu đường cái.
Từ bữa ấy, gã đâm ra thích đưa đón con đi học. Gã còn dặn cu Tý phải ở trong lớp khi nào bố đến đón mới được về, không được ra cổng trường đứng đợi.
Có hôm vợ gã bảo “hôm nay em rỗi, anh để em đi đón con cho” nhưng gã lại nhẹ nhàng “rỗi thì nghỉ cho khỏe, để anh đi” nhưng thật ra trong bụng gã cứ có cảm giác nhơ nhớ làm sao…
Chiều qua cô giáo trao đổi:
- Hôm nay cu Tý đánh bạn, em có nhắc nhở cháu rồi nhưng em cũng nói để anh chị biết và lưu ý đến cháu.
Gã bối rối:
- Thế à cô, có gì trăm sự nhờ cô giáo chăm sóc dạy dỗ, bảo ban cháu, gia đình biết ơn cô nhiều lắm. Thôi xin phép cô bố con tôi về.
Nói rồi gã chìa tay ra để bắt tay chào cô giáo. Ôi! bàn tay cầm phấn, cầm bút có khác, nó mới mềm mại và ấm áp làm sao. Gã muốn giữ bàn tay ấy lâu một chút nhưng cô giáo đã rút ngay tay lại:
- Anh cho cháu về đi ạ.
Trưa nay, vợ gã dặn “chiều em đi lấy hàng về muộn một chút, anh đi đón con về rồi tắm rửa cho nó hộ em nhé”.
Gã ậm ừ, kể cũng lạ, vợ gã sướng không muốn sướng lại muốn khổ, ở nhà trông coi cửa hàng đồ gỗ cho gã đến giờ đi đón con không muốn lại muốn cực vào thân.
Gã tắm táp, ăn mặc sạch sẽ rồi xức một chút nước hoa để chuẩn bị đi đón con. Gã cảm thấy tâm trạng lâng lâng rồi gã sực cười với chính mình “chỉ là đi đón con thôi mà…”.
Nhìn đồng hồ vẫn còn 30 phút nữa, gã ngả mình xuống chiếc ghế dài, mở nhạc nghe bài hát “Đắp mộ cuộc tình” mà mỗi lần đi karaoke gã vẫn thường nức nở trong chiếc micro. Cảm giác sảng khoái khi vừa tắm xong cùng tiếng nhạc xập xình khe khẽ đưa gã vào trong giấc ngủ.
Đang mơ màng gã nghe tiếng con trai:
- Bố ơi, bố mở cửa cho con!
Gã giật mình choàng dậy dụi mắt rồi chạy ra cổng. Gã đẩy cánh cổng, bên ngoài là cô giáo và cu Tý, con trai gã. Gã chưa kịp xin lỗi thì cô giáo đã cất lời:
- Tan học rồi mà em điện thoại cho cả anh và chị đều không được nên em đưa cháu về, không biết có chuyện gì không ạ.
Gã lúng túng:
- Xin lỗi cô giáo, tôi sơ suất quá, mời cô giáo vào nhà đã ạ.
Miệng nói, hai tay gã đỡ lấy tay lái chiếc xe tay ga, có lẽ không tiện từ chối nên cô giáo theo sau gã bước vào.
Gã rót nước mời cô giáo uống. Đấy, uống nước thôi mà cũng dễ thương đến lạ. Hai tay cô khẽ khàng đưa chén nước lên miệng nhấp một ngụm nhỏ rồi lại khẽ khàng đặt xuống, đâu như vợ gã cứ một chén nước đầy tu ừng ực một hơi là hết rồi úp ngược chén kêu đến cạch một cái rõ là vô duyên. Rồi cái làn da cô nữa... Nhìn cái làn da trắng trẻo, mịn màng ấy gã lại liên tưởng đến cái nước da ngăm ngăm của vợ gã. Gã không chê cái làn da bánh mật ấy nhưng gã ghét cái kiểu mỗi lần livestream là vợ gã lại trát tầng tầng lớp lớp những kem những phấn cho trắng lốp lên rồi lại dìa cái mặt ấy vào trước cái màn hình điện thoại:
“Đấy, các bác xem, kem dưỡng trắng da giữ ẩm nhà em đây, chỉ sau hai tuần sử dụng là các bác sẽ có được làn da mịn màng như da em bé…”
Gã chưa kịp thăm hỏi, chuyện trò gì thì cô giáo đã toan đứng dậy:
- Cũng muộn rồi, xin phép anh tôi về. Mong anh lần sau nhớ đón cháu đúng giờ ạ!
Gã luống cuống, vụng về nắm tay cô giáo:
- Ấy chết, không mấy khi cô giáo đến chơi nhà, mời cô giáo ở lại dùng cơm với gia đình tôi.
Gã lại cố tình giữ chặt bàn tay mềm mại ấy trong tay mình. Kỳ lạ, cô giáo không còn rút tay lại một cách vội vã mà lại để yên bàn tay nhỏ bé của mình trong lòng bàn tay gã. Mấy sợi tóc mai vương trên đôi má ửng hồng của cô trông đến là dễ thương.
Gã định đưa bàn tay còn lại của mình lên vén mấy sợi tóc mai mềm mại ấy nhưng đúng đó cái loa phóng thanh nhà gã phát hết tần suất kèm theo một cái giật tay gã thật mạnh:
- Ối giời ơi, giờ này mà anh còn nằm đây ngủ được là sao. Tôi dặn anh đi đón con vậy mà anh nằm đây ngủ. Tôi và cô giáo gọi anh đến cháy máy mà anh không thèm nghe. Người ta là cô giáo nhưng cũng có gia đình chồng con, hết giờ cũng phải về chứ ở trường mà giữ con cho anh được à.
Gã ngồi bật dậy như một cái lò xo, trước mắt gã chỉ có cái loa phóng thanh quen thuộc mà không thấy cô giáo của con đâu.
Thì ra là gã mơ, một giấc mơ tội lỗi. Tự dưng gã thấy bối rối như kiểu mình vừa ăn vụng. Gã cảm thấy có lỗi, có lỗi với vợ con gã và có lỗi cả với cô giáo của con.
Lê Huyền
Chuyện Lạ Xứ Người - Huỳnh Chiếu Đẳng
Thưa qua với bà con cô bác, ở đời hễ cứ than
nghèo kể khổ, hay tự trách mình già cả bất tài hoài thì tinh thần nó mau xuống
dốc lắm. Thôi thì bữa nay, xách cái ghế đẩu ra hàng hiên, hớp ngụm trà quạu, rồi
nghe kể mấy cái chuyện lạ lùng mà có thiệt bên xứ người ta. Chuyện có thật, bà
con click vào link màu xanh để đọc bản tin.
Con nít thời nay coi bộ nó lanh
lợi lắm. Có
thằng nhỏ mới lên ba, cái chân đi chưa vững, cái mỏ còn nói ngọng nghịu. Bữa nọ
thấy bà cố ngoại không may té ngã đập đầu chảy máu, nằm bất tỉnh nhân sự. Thằng
nhỏ không có khóc nhè lu loa như mấy đứa khác đâu nghe. Nó bình tĩnh, lật đật
chạy đi tìm cách cứu mạng bà cố liền. Cái tình thâm máu mủ nó thức tỉnh cái
khôn ngoan của đứa nhỏ, làm nên một phen hú vía nhưng kết cục vẹn toàn.
Tóm tắt bản tin
Vào một buổi tối cuối tháng 2 năm 2025, bà
Sharon Lewis, 77 tuổi, đưa cậu chắt Bridger Peabody, 3 tuổi, về nhà tại
Strasburg, Colorado.
Khi vừa bước đến cửa sau, bà Sharon – vốn phải
dùng walker để đi – vấp ngã, đầu đập mạnh vào bậc xi măng. Vết thương chảy rất
nhiều máu, khiến bà không thể tự đứng dậy. Điện thoại lại để trong xe hơi đậu
ngoài sân, còn tiếng kêu cứu của bà thì hàng xóm không nghe thấy. (ABC
News)
Lúc ấy chỉ có Bridger ở bên cạnh.
Bà bình tĩnh bảo cháu:
"Con phải ra xe lấy điện thoại cho GG
(Great-Grandma)."
Cậu bé đáp:
"Ngoài đó tối lắm, GG."
Bà động viên:
"Đừng sợ. Chúa Giê-su sẽ giúp con." (People.com)
Dù rất sợ bóng tối, Bridger vẫn bước từng bước
ra xe. Camera an ninh ghi lại cảnh cậu bé vừa đi vừa tự nhủ:
"Đừng sợ... Đừng sợ..."
Sau khi mở được cửa xe và lấy điện thoại, cậu
reo lên:
"Yay! Con làm được rồi!"
Rồi chạy trở lại đưa điện thoại cho bà. (People.com)
Nhờ có chiếc điện thoại ấy, bà Sharon gọi được
người nhà và xe cứu thương.
Các bác sĩ xác định bà bị chấn động não và phải
khâu bằng 22 chiếc ghim (staples) trên đầu. Sau thời gian điều trị, bà hồi phục
tốt. (https://www.wistv.com)
Sau khi bình phục, bà Sharon xúc động nói:
"Nếu hôm đó Bridger không ở đó, tôi thật sự
không biết chuyện gì sẽ xảy ra."
Bà luôn gọi cậu bé là "người hùng của GG".
Còn Bridger thì ngây thơ trả lời:
"Không, con là Bridger."
Có lẽ cậu còn quá nhỏ để hiểu chữ "người
hùng", nhưng với cả gia đình, cậu bé ba tuổi ấy chính là người đã cứu mạng
bà cố của mình. (ABC
News)
Đây là một trong những câu chuyện cảm động nhất
của CNN Newsource trong năm 2025 vì cho thấy sự bình tĩnh, lòng can đảm và tình
thương của một đứa trẻ mới ba tuổi khi đối diện với một tình huống sinh tử.
Tứ đại lão tổ, huyết mạch tương liên thoát kiếp nạn.
(Đứa trẻ ba tuổi, định tĩnh sinh trí tuệ hướng về
nẻo sinh tử;
Bà cố bốn đời, máu mủ nối liền nhau vượt qua đại
nạn.)
------ꭥ☼ꭥ------
Chuyến xe đò định mệnh và sự đồng lòng của sắp
nhỏ
Click xem video ==>by working together to safely stop the bus and
call for help.
Cái chuyện này nghe qua mà “hết hồn”. Một chiếc xe đò chở đầy nhóc đám học trò đang chạy bon bon trên lộ, bỗng dưng ông tài xế lên cơn bạo bệnh, tay chân cứng đờ không biết gì nữa, chiếc xe lao đi tự do. Trong cái lằn ranh sống chết tấc gang đó, đám học sinh nhỏ không có hoảng loạn đạp nhau mà chạy. Tụi nó đồng lòng, đứa thì nhào lên phụ vịn tay lái, đứa phụ đạp thắng, đứa thì lo gọi điện cầu cứu. Nhờ cái sự đoàn kết, ăn ý một lòng đó mà chiếc xe dừng lại an toàn, cứu mạng ông tài xế lẫn cả đám bạn.
Năm học sinh Trung học Đệ nhất cấp cứu cả xe
buýt và tài xế (AP
News)
Ngày 23 tháng 4 năm 2026, tại Hancock County, tiểu
bang Mississippi, một chiếc xe buýt chở khoảng 40 học sinh đang chạy trên xa lộ
bốn làn thì nữ tài xế Leah Taylor lên cơn hen suyễn nặng. Bà cố lấy bình thuốc
xịt nhưng bất tỉnh ngay sau tay lái. (AP
News)
Các em học sinh đã phản ứng gần như tức thì:
- Jackson Casnave (12 tuổi)
ngồi ngay sau tài xế liền lao lên giữ tay lái khi thấy xe bắt đầu lạng.
- Darrius Clark (12 tuổi)
đạp thắng giúp chiếc xe dừng lại an toàn trên dải phân cách.
- Kayleigh Clark (13 tuổi)
chạy lên phía trước và gọi 911.
- Destiny Cornelius (15
tuổi) lấy bình khí dung (nebulizer) giúp tài xế hít thuốc.
- McKenzy Finch (13 tuổi)
đỡ đầu tài xế và dùng điện thoại của bà để báo cho bộ phận vận tải của học
khu. (AP
News)
Nhờ sự phối hợp của năm em, chiếc xe được dừng lại
an toàn, không một ai bị thương. Sau đó, bà Leah Taylor hồi phục hoàn toàn và
xúc động nói:
"Chính các em đã cứu mạng tôi và tất cả mọi
người trên xe." (Education
Week)
Các em được nhà trường tuyên dương trong một buổi sinh hoạt toàn trường và được thưởng một chuyến đi ăn trưa đặc biệt. (Education Week)
HCD:
Ngoại nhân hữu nạn, nhất xa đồng tử hóa Quan Âm;
Sinh tử tương quan, chúng thủ tề tâm hành đại đạo.
(Người ngoài gặp nạn, một xe trẻ thơ hóa hiện
Quán Thế Âm;
Sống chết giao thoa, chung tay đồng lòng đi vào
đường lớn.)
-----===<oOo>===-----
Tội nghiệp dữ hôn, cái đám nhỏ mười tuổi đang
hăng say chế tạo mấy con rô-bốt để đi thi đấu thì đùng một cái, trận hỏa hoạn
hoành hành thiêu rụi sạch bách từ trường học tới mấy cái máy móc tụi nó dày
công lắp ráp. Trắng tay! Gặp người khác chắc ngồi khóc ròng rồi bỏ cuộc luôn
cho khỏe. Nhưng đám con nít này chí khí ngút ngàn, tụi nó lau nước mắt, rủ nhau
làm lại từ đầu, ráp lại từng con ốc, sợi dây điện. Rốt cuộc, tụi nó thẳng tiến
tới tận giải vô địch quốc gia trong sự trầm trồ của thiên hạ.
Đây là một trong những câu chuyện truyền cảm hứng
nhất sau trận cháy rừng Palisades ở California năm 2025.
Những "kỹ sư nhí" không chịu bỏ cuộc
Vào tháng 1 năm 2025, trận cháy Palisades Fire
đã thiêu rụi gần như toàn bộ Marquez Charter Elementary School ở Pacific
Palisades, Los Angeles. Trong ngôi trường ấy có hai đội Robotics gồm các em khoảng
10 tuổi (lớp 4 và lớp 5). Ngọn lửa đã thiêu hủy:
- Ngôi trường.
- Phòng học Robotics.
- Toàn bộ robot các em đã
chế tạo suốt nhiều tháng.
- Dụng cụ, phụ tùng và máy
điện toán dùng để lập trình. (CBS
News)
Điều đau lòng nhất
là chỉ còn ít tuần nữa các em sẽ dự cuộc thi Robotics cấp toàn quốc.
"Chúng em sẽ làm lại"
Thay vì bỏ cuộc, các em quyết định bắt đầu lại từ
con số không.
Nhờ sự giúp đỡ của các huấn luyện viên, phụ
huynh và cộng đồng Robotics tại Los Angeles, nhiều trường khác đã gửi linh kiện,
bộ điều khiển và dụng cụ để các em tiếp tục làm việc. Các em phải:
- Chế
tạo lại robot;
- lắp ráp từ đầu;
- viết lại toàn bộ software
điều khiển;
- tập luyện sau giờ học tại
những địa điểm tạm thời vì trường đã không còn. (Palisades
News)
Một học sinh kể rằng
có lúc em đã bật khóc và nghĩ đến việc bỏ cuộc, nhưng rồi cả đội động viên nhau
tiếp tục.
Đến được giải vô địch toàn quốc
Sau nhiều tuần làm việc miệt mài, hai đội
Robotics của Marquez hoàn thành robot mới đúng lúc.
Các em giành quyền tham dự FIRST LEGO League
National Championship (Giải Vô địch Robotics toàn quốc dành cho học sinh tiểu học
và trung học cơ sở), rồi sau đó còn được dự World Championship. Đó là thành quả
mà ngay sau vụ cháy, chính các em cũng không dám nghĩ tới. (Palisades
News)
Trong lễ tuyên dương, Giám sát viên Quận Los
Angeles Lindsey Horvath nói rằng các em đã chứng minh:
"Ngay cả khi mọi thứ bị mất hết, chúng ta vẫn
có thể xây dựng lại và làm được những điều phi thường nếu cùng nhau cố gắng."
(Palisades
News)
Đây chính là câu chuyện được nhiều bản tin tóm tắt
bằng một câu rất ngắn:
"A club of 10-year-olds lost their school
and the robots they built during the Palisades fires, so they rebuilt their
work from scratch and headed to a national championship."
Nói cách khác, các em không chỉ xây lại những con robot, mà còn xây lại niềm tin sau khi ngôi trường của mình bị lửa thiêu rụi. Đó là lý do câu chuyện này được nhiều cơ quan truyền thông Hoa Kỳ xem là một biểu tượng của nghị lực và tinh thần đồng đội.
Thiếu niên hữu chí, bách chiết bất hồi kiến thái dương.
(Giặc lửa vô tình, một sớm điêu tàn thành tro bụi;
Trẻ thơ bền chí, trăm gập không lùi thấy ánh dương.)
------ꭥ☼ꭥ------
Cái tuổi tám mươi mốt, ở xứ mình thường người ta lo chống gậy, đi đứng run rẩy, ở nhà vui thú điền viên với con cháu rồi hà. Vậy mà có ông lão bên nớ, cái lưng thẳng băng, hằng ngày xách tạ nặng trịch mà cử lên hạ xuống ngon ơ như thanh niên mười tám đôi mươi. Ổng biểu cái tuổi nó nằm ở cái đầu với cái dạ của mình, chớ cái xác phàm này xá gì. Ngó ổng mà thấy hổ thẹn cho mấy đứa thanh niên hay than ngắn thở dài, mới làm chút việc đã kêu mệt kêu đau.
Lão trượng 96 tuổi lo bữa cơm cho thiên hạ
Nguồn tin click ==>102-year-old
Lại thêm một vị lão trượng, tuổi ngót nghét 96, cái tuổi mà người ta hay kêu là gần đất xa trời. Nhưng không, cụ ông này vẫn ngày ngày đứng mũi chịu sào, làm đầu tàu cho một cái ngân hàng thực phẩm, lo cơm ăn áo mặc cho bao nhiêu người nghèo khổ cơ nhỡ. Cụ làm việc bằng cái tâm trong sáng, cái tình thương bao la xóm giềng. Cụ sống thọ là để cứu người, để gieo cái phước đức cho đời, chớ không phải sống hoài sống phí.
Nghe mà phát ham, một cụ già đã sống qua cả một
thế kỷ, tròn một trăm lẻ hai tuổi, vậy mà dám một thân một mình leo lên tới đỉnh
ngọn núi Phú Sĩ cao chót vót mây mù bao phủ. Đường đi gập ghềnh đá sỏi, gió thổi
lồng lộng, vậy mà cái chân cụ vẫn vững, cái chí cụ vẫn kiên cường. Cụ chứng
minh cho cả thế giới thấy rằng: hễ cái lòng đã quyết, thì núi cao cỡ nào cũng
phải cúi đầu dưới chân người.
Huỳnh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)

























