Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Saturday, August 15, 2026
Cười Chút Chơi
Chống Ma Túy
Hai
cảnh sát thuộc đội chống ma túy bước vào một trang trại và tiến đến chỗ người
nông dân.
—
“Kiểm tra của cảnh sát! Chúng tôi đang tìm cần sa!”
Người
nông dân đáp:
—
“Được thôi, cứ tự nhiên… nhưng đừng vào cánh đồng phía cuối bên trái.”
Một
cảnh sát liền quát:
Hai
cảnh sát bắt đầu kiểm tra. Một lúc sau, người nông dân nghe tiếng la hét thất
thanh — con bò tót đang rượt đuổi hai viên cảnh sát.
Người
nông dân liền hét lớn:
— “Đưa nó xem huy hiệu
đi! Đưa nó xem huy hiệu đi!”
Kế toán bị điếc và luật
sư của ông Trùm!
Một
ông trùm mafia thuê một kế toán bị điếc, hy vọng rằng ông ta sẽ không nghe thấy
những chuyện không nên biết.
Nhưng
rồi một ngày, ông trùm phát hiện bị thiếu mất 10 triệu euro trong sổ sách. Ông
ta cùng luật sư của mình — người biết ngôn ngữ ký hiệu — đến gặp anh kế toán để
chất vấn.
Ông
trùm bảo luật sư hỏi xem tiền ở đâu. Nhưng Guido, anh kế toán, ra dấu rằng mình
không biết gì cả.
Ông
trùm liền rút súng ra và nói:
—
“Nói với hắn đây là cơ hội cuối cùng để khai ra chỗ giấu tiền!”
Luật
sư ra dấu cho Guido:
—
“Nếu anh không nói, ông ta sẽ giết anh.”
Guido
thở dài rồi ra dấu:
—
“Được rồi… Tiền nằm trong một chiếc va-li chôn sau gốc cây trong vườn nhà ông
anh họ Bruno.”
Ông
trùm quay sang hỏi luật sư:
—
“Hắn nói gì?”
Luật
sư đáp:
—
“Hắn nói ông không đủ can đảm để bóp cò đâu!” 😄
Anh Hãn chuyển
Đám Ma Ở Việt Nam - Du Uyên
Ba của một người bạn học vừa mãn phần. Tôi và những bạn học khác đến cúi đầu chia buồn rồi đứng nép qua một bên để gia đình còn tiếp khách.
Ðiều tôi ngạc nhiên là trong đám tang hôm ấy có một ông cầm micro đứng dõng dạc xướng tên, chức vụ, quan hệ của từng người, từng nhóm đến viếng. Người này là ai, đương chức gì, thuộc cơ quan nào, vòng hoa của hội đoàn nào gởi tới. Một cuộc phân ưu bỗng chốc hóa thành buổi điểm danh, dân đen thì đỡ chứ những người có chức phận khi không bỗng trần truồng danh tánh trước linh cữu và đông đảo người tới viếng. Từng vòng hoa được rinh vào, rồi lại rinh ra, chắn kín mít con hẻm dẫn vào nhà bạn tôi. Trong dòng người dập dìu ấy, nhóm chúng tôi bỗng thấy mình lọt thỏm. Chỉ là đám bạn học cũ, có tuổi mà chưa có tên trước những chức phận cao lớn, chỉ có một vòng hoa khiêm nhường, căn bản giữa các vòng hoa lớn khác. Mà nói thiệt, trước đó cả nhóm còn to nhỏ bàn nhau hay thôi đừng mua vòng hoa làm chi, vì chỉ nội qua ngày mai nó cũng nằm chỏng chơ ngoài bãi rác.
Tôi không rõ trong giây phút mịt mùng ấy, bạn
tôi lọt tai được bao nhiêu danh xưng rổn rảng kia. Không biết khi đương đứt từng
khúc ruột vì mất cha, nó có thật sự cần bận tâm ai là trưởng phòng, ai là giám
đốc, ai là chủ tịch hội này hội nọ đến viếng hay không. Cũng không biết trong tận
cùng, người bạn của tôi có mong chờ những người có chức danh nào đó đến thăm viếng
hay chăng? Tôi còn một tò mò (vì tôi là người nhiều chuyện), nếu người dẫn
chương trình đọc được cái tên mà họ hằng ái mộ, họ có sáng rỡ con mắt nhướng
lên nhìn cho rõ?
Thật ra, tôi cũng ít khi ra đường, cũng ít
khi tham dự các đám tang hay tiệc tùng đông người, tôi không rõ là các đám tang
sang trọng khác họ có đọc tên, chức vụ của từng người viếng như vậy không? Đám
tang ở Việt Nam ngày càng nhiều cách tổ chức, có nhà im lìm, có nhà rộn ràng, tùy
vào sở thích hoặc truyền thống gia đình, đôi khi là theo di nguyện của người mất.
Có những gia đình bận rộn tới mức khoán trắng mọi sự cho những người tổ chức chuyên nghiệp. Người chết chỉ việc ra đi, người sống chỉ việc đau buồn và tiếp khách, đã có các dịch vụ trọn gói, từ rạp che, bàn ghế, kèn trống, người đọc điếu văn, người khóc mướn, người quay phim, người phát hình trực tiếp. Tuy nhiên, bên cạnh sự rảnh tay là nhiều chuyện không được hay phát sinh. Gần đây trên TikTok, Facebook, YouTube… ở Việt Nam, nhiều công ty dịch vụ tang lễ đã đăng các video chi tiết từ khâu nhận xác, trang điểm người mất, lễ viếng, đưa tang, chôn cất, thậm chí phỏng vấn gia đình người mất, rồi đăng công khai kèm hashtag, nhạc nền cảm xúc. Nhiều công ty dùng chính những clip này để quảng cáo dịch vụ (gói VIP, xe tang sang, nghi lễ rình rang…). Đôi khi, thông tin của người mất lẫn gia chủ và hình ảnh nhà cửa cũng bị đưa lên công khai, xâm phạm sự riêng tư của người đã mất và gia đình họ (đặc biệt khi gia đình đang trong cơn đau thương, dễ bị lợi dụng), nhưng hầu như không thấy nhiều bình luận phản đối. Bản thân tôi thấy phản cảm khi biến một nghi thức trang nghiêm thành show diễn như vậy, nhưng chắc cũng có nhiều người thấy cảm tình, nên những nội dung như vậy ngày một nhiều.
Tệ hơn, tại các đám tang của người nổi tiếng,
ca sĩ, diễn viên, hoặc nạn nhân trong các vụ án (giết người, tai nạn giao thông
lớn, chuyện nóng trên mạng…) thường bị biến thành “chợ truyền thông”. Hàng chục
YouTuber, TikToker cầm điện thoại chen chúc, bu đen bu đỏ, chặn đường người
nhà, hỏi những câu hết sức nhẫn tâm: “Chị cảm thấy sao khi mất chồng?”, “Trước
khi đi người mất có trối gì không?”, “Gia đình có kiện không?” Họ phát hình trực
tiếp, cắt ghép thành clip ngắn có tiêu đề giật tít kiểu “Cảnh đau lòng tại đám
tang…”, “Người nhà bật khóc khi nhắc đến…” để câu view. Ở nhiều nước khác (Nam
Hàn, Nhật Bản, Singapore…) có luật cấm ghi hình, phỏng vấn, phát hình trực tiếp
trong bán kính nhất định quanh khu vực tang lễ. Vi phạm là phạt nặng, thậm chí
truy tố. Nhưng hiện nay ở Việt Nam chưa có luật cụ thể cấm hành vi xâm phạm
không gian tang lễ. Một bộ phận khán giả lại thích xem kiểu nội dung này, nên
càng khuyến khích họ làm mạnh hơn.
Một đám tang có múa thoát y vì theo di nguyện
của người chết, ở Thái Lan – Nguồn: Thai News
Những ồn ào trên mạng không làm vơi bớt những
ồn ào ngoài đời, đau buồn là của một nhà, nhưng tiếng ồn thì được phân phát rất
dân chủ cho cả xóm. Bởi vậy mà tới tận ngày nay vẫn có cãi cọ, gây gổ vì những ồn
ào ở đám tang gây ảnh hưởng người xung quanh. Ngoài thuê kèn đồng, khóc mướn,
hát bội, xiếc, ảo thuật, hát cải lương, nhậu nhẹt thâu đêm là rải rác những màn
nhảy nhót hở hang trong đám tang, những cô gái (hoặc bê đê) son phấn lụa là uốn
éo giữa tiếng kèn nỉ non. Những thân cò nhảy múa bên miệng huyệt ấy, họ nghĩ gì
khi vắt kiệt sức lực, phô bày da thịt trước một xác người và những ánh mắt háo
hức xen lẫn dè bỉu? Hay chỉ đơn giản là hôm nay có show, có tiền nhà, có tiền
thuốc cho mẹ, có học phí cho em? Cái chết của người này lại là chén cơm của người
kia.
Cái lố lăng đôi khi không nằm ở người nhảy,
người hát hay người làm dịch vụ. Họ chỉ đang bán sức lao động trong một thị trường
mà nỗi buồn cũng có giá niêm yết. Cái đáng sợ hơn là ánh mắt của đám đông: vừa
đạo mạo, vừa háo hức, vừa chê bai, vừa không nỡ quay đi. Ở Trung Quốc dạo trước,
họ thuê vũ nữ tới nhảy thoát y, múa cột ở đám tang chủ yếu để thu hút người tới
coi, cho thấy con cháu có hiếu, có tiền, chứ không thuần giải trí.
Đôi lúc, những màn trình diễn kỳ dị ấy lại là
di nguyện của người chết. Một người cả đời sống ép mình trong khuôn thước đạo mạo,
cả đời chịu những ánh nhìn xét nét, đến lúc nằm xuống lại muốn có một “kỷ niệm”
thiệt khó quên. Đó là lần cuối cùng họ được quyền chọc quê người sống: “Tôi nằm
đây rồi, có ngon thì phán xét đi.” Như ở Thái, mới có một đám ma “nổi tiếng” của
ông Winit Woraporn, 59 tuổi, qua đời sau một thời gian ngắn lâm bệnh, vào ngày
20-4-2026. Ông đã để lại một yêu cầu cuối cùng với những người thân: hãy mướn
vũ nữ thoát y đến tiễn biệt ta.
Gia đình Winit đã thuê 3 cô gái trẻ khoảng 20
tuổi nhảy múa trước quan tài của ông. Con gái của ông Winit, Lek, 30 tuổi, nói:
“Cha tôi là một người khá đào hoa. Ông ấy rất tinh nghịch, vì vậy khi ông ấy
yêu cầu điều này, chúng tôi nghĩ ông ấy đang đùa. Nhưng ông ấy nghiêm túc, vì vậy
chúng tôi đã đồng ý thuê các vũ công cho ông ấy. Tôi sẽ cảm thấy rất có lỗi nếu
chúng tôi không thực hiện tâm nguyện của ông ấy”.
Không biết tại sao con người luôn thấy mới lạ với xác thịt của người khác, ngay cả với người sắp chết như ông Winit. Còn tình cảm giữa người với người thì càng lợt phai. Lắm lúc, chính những vị khách khứa dập dìu tới lui trước linh cữu, đâu phải ai cũng mang lòng thương cảm nhỏ lệ vì người vừa giã biệt thế gian. Đám tang, nhiều bận, thực chất là chuyện của người sống đối đãi với người sống. Người ta đi viếng, có khi cốt để điểm danh cho tang chủ nhớ mặt, đặng giữ mối giao tình trên chốn thương trường hay quan lộ. Có kẻ đi vì chút ân nghĩa ngày cũ với người còn sống, nay đến lạy một lạy trước áo quan cho trọn đạo kẻ hàm ơn. Có khách tới đặng ngó nghiêng cơ ngơi, dòm chừng vòng hoa nhà ai bự hơn, chức tước phái đoàn nào oai vệ hơn để tiện bề nịnh nọt. Nén nhang thắp lên, khói bay về cõi vô hình, còn đôi mắt kẻ cầm nhang lại lẳng lặng dõi theo thái độ của tang quyến đương đứng đáp lễ….
Trong cái rạp đám ma rình rang ấy, có lẽ chỉ
duy nhất người nằm trong quan tài là được yên thân, còn bao nhiêu kẻ sống quanh
đó vẫn đang mải miết diễn tuồng cho tới lúc… chết.
Du Uyên
Anh Phước chuyển
Chuyện Tình Thật Đẹp "Đợi Em Lớn Lên, Anh Nhé" - Nguyễn Hải Hoành Biên Dịch
Berlin, hơn 170 năm trước. Cô bé Clala 12 tuổi đem lòng yêu Schumann, cậu học trò cưng của cha mình.
Schumann 21
tuổi, tài hoa xuất chúng đang độ nở rộ, vừa mê say nghệ thuật đến điên cuồng
lại vừa có tính tình u uất, đa sầu đa cảm. Chất nghệ sĩ ấy khiến Clara chết mê
chết mệt. Chỉ sợ Schumann yêu người khác, cô bé bèn nài nỉ chàng trai : “Anh
chịu khó đợi em lớn lên, anh nhé !"
Về sau,
Schumann luyện dương cầm không may bị hỏng mất một ngón tay, anh đành bỏ dở
giấc mộng trở thành nhạc công piano và chuyển sang học sáng tác nhạc. Clara an
ủi chàng : “Anh yêu, em sẽ cho anh mượn đôi bàn tay của em !”
Song mối tình
của họ bị người cha của Clara ngăn trở. Tuy rất cưng cậu học trò có thiên tài
âm nhạc bẩm sinh này, nhưng ông không đồng ý để con gái mình kết duyên với một
anh chàng nghèo kiết xác như Schumann. Vả lại Clara đàn dương cầm rất giỏi, nếu
sớm vướng vào chuyện tình ái thì tiền đồ sáng sủa của cô sẽ đi đứt.
Clara son sắt
một lòng nhất quyết không xa rời Schumann. Ông thầy nổi giận kiện cậu học trò
ra toà. Quan toà phán : “Tình yêu vô tội”, và bác bỏ lời tố cáo của ông.
Clara và
Schumann có với nhau 8 mặt con. Cuộc sống vất vả của người chủ một gia đình
đông con cộng thêm việc sáng tác nhạc quá tổn hao sức lực đã khiến Schumann
chưa đến 30 tuổi đã có hiện tượng tâm thần bất định, mấy lần phải vào bệnh viện
tâm thần điều trị.
Đúng lúc ấy,
cậu học trò 18 tuổi của Schumann là Brahms đem lòng yêu bà vợ của thầy giáo, dù
bà hơn mình những 14 tuổi.
Bệnh tình của Schumann ngày một trầm trọng, ông sớm từ giã cuộc đời ở tuổi 46 . Clara đau khổ giam mình trong nhà, không gặp bất cứ ai.
Sau cùng,
chính là Brahms đã khuyên bà : “Nếu bà thực sự yêu thầy, thì bà nên giới thiệu
rộng rãi các tác phẩm của thầy trước dư luận, chứ không nên để các tác phẩm ấy
cùng xuống mồ theo thầy.”
Clara sực tỉnh
trước lời khuyên chí lý ấy và nhớ lại lời hứa trước đây của mình. Bà nhất thiết
phải dâng đôi bàn tay của mình cho người mình yêu quý. Từ đó trở đi, Clara dành
cả cuộc đời cho các chuyến đi biểu diễn những bản nhạc của Schumann sáng tác.
Sở dĩ các tác phẩm của Schumann được lưu truyền rộng rãi đến ngày nay, một phần
quan trọng là nhờ công sức của Clara.
Suốt đời Clara
Schumann từ chối lời cầu hôn của Brahms, vì bà biết anh là một nghệ sĩ lớn đầy
triển vọng, nếu bà nhận lời lấy anh thì sẽ chỉ làm khổ anh mà thôi.
Brahms mất năm 64 tuổi, suốt đời sống độc thân./.
__
Robert
Schumann (1810-1856) và Clara Schumann (1819-1896) là cặp vợ chồng nhạc sĩ nổi
tiếng thế giới, người Đức. Schumann dẫn đầu phong trào nhạc lãng mạn, Clara là
nhạc công nổi tiếng, cũng là một nhà soạn nhạc.
Johannes
Brahms (1833-1897) là nhà soạn nhạc nổi tiếng người Đức.
Đây là hình ảnh Clara Schumann được in trên đồng tiền mệnh giá
quan trọng nhất của nước Đức trước đây, kèm ảnh cây đàn piano mà Clara đã dùng
để đàn các tác phẩm của chồng bà.
Nguyễn Hải Hoành biên dịch
Friday, August 14, 2026
MacKenzie Scott- Người Phụ Nữ Đứng Sau Amazon….
MacKenzie Scott –
Người Phụ Nữ Đứng Sau Amazon Và Hành Trình Cho Đi Thầm Lặng
Năm 1992, một cô gái
trẻ tốt nghiệp Đại học Princeton University với tấm bằng Văn học Anh.
Giáo sư của cô khi đó là Toni Morrison, người sau này nhận xét MacKenzie Tuttle là một trong những sinh viên viết sáng tạo xuất sắc nhất bà từng giảng dạy.
Tên cô là MacKenzie
Tuttle.
Sau khi tốt nghiệp, cô
nhận công việc tại một quỹ đầu cơ ở New York ,một lựa chọn thực tế cho người
vừa giỏi ngôn ngữ vừa giỏi các con số và cần kiếm sống.
Rồi cô gặp Jeff Bezos,
người đang ấp ủ ý tưởng bán sách qua Internet, và cô không hề gạt bỏ điều đó.
Năm 1993, họ kết hôn.
Năm 1994, cả hai lái xe đến Seattle với toàn bộ tài sản trong một chiếc ô tô,
thuê một gara nhỏ, lắp đặt máy tính và bắt đầu công việc ,không ngân sách lớn,
không đội ngũ hùng hậu, không nhà đầu tư chắc chắn, cũng không ai dám đảm bảo
sẽ bán được dù chỉ một cuốn sách.
MacKenzie làm tất cả:
từ kế toán, soạn tài liệu kinh doanh, trả lời điện thoại đến tự tay đóng những
thùng hàng đầu tiên.
Năm đầu tiên, Amazon
đạt doanh thu 511.000 USD, và cô có mặt trong từng bước đi ấy.
Khi Amazon phát triển, cô dần lui về phía sau. Hai người có bốn người con, và MacKenzie dành phần lớn thời gian nuôi dạy con, đồng thời theo đuổi văn chương.
Năm 2006, tiểu thuyết
đầu tay của cô giành giải American Book Award. Năm 2013, cô xuất bản cuốn thứ
hai và tiếp tục giảng dạy viết văn.
Suốt hơn hai thập kỷ, câu chuyện về Amazon được kể đi kể lại mà hầu như không nhắc đến cô. Jeff Bezos trở thành cái tên nổi tiếng toàn cầu, chiếc gara trở thành huyền thoại, còn MacKenzie chỉ xuất hiện thoáng qua như một chi tiết phụ và cô chưa bao giờ đòi hỏi hay sửa lại điều đó.
Ít ai biết cô không lớn lên trong gia đình giàu có. Năm cuối nội trú, gia đình phá sản; khi học Princeton, cô nhiều lần chật vật đóng học phí. Có lần, bạn cùng phòng cho cô vay 1.000 USD để không phải bỏ học. Một nha sĩ địa phương thấy cô dùng keo dán răng giả vì không đủ tiền chữa đã sửa miễn phí chiếc răng gãy ấy.
MacKenzie nói cô không
bao giờ quên hai con người đó.
Tháng 1 năm 2019, Jeff Bezos thông báo ly hôn. Theo thỏa thuận, MacKenzie nhận khoảng 4% cổ phần Amazon, trị giá 36–38 tỷ USD khi cô mới 48 tuổi.
Chỉ vài tháng sau, cô ký The Giving Pledge, cam kết cho đi phần lớn tài sản trong đời, rồi thành lập một nhóm nhỏ vận hành hoạt động thiện nguyện theo cách gần như chưa từng có: không yêu cầu hồ sơ, không báo cáo tiến độ, không điều kiện, không họp báo, không tìm kiếm sự chú ý.
Nhóm của cô chủ động tìm các tổ chức đang âm thầm làm việc hiệu quả tại những cộng đồng ít được quan tâm, rồi đơn giản gọi điện thông báo tài trợ khiến nhiều người tưởng là lừa đảo, có người yêu cầu gọi lại, có người bật khóc ngay trên điện thoại.
MacKenzie đã trao 436 triệu USD cho Habitat for Humanity, dành những khoản tài trợ lớn nhất lịch sử cho nhiều trường đại học của người Mỹ gốc Phi, và chuyển hàng trăm triệu USD khác đến ngân hàng thực phẩm, tổ chức khí hậu, cộng đồng nông thôn, trường đại học bản địa, chương trình chăm sóc sức khỏe phụ nữ và cải cách hệ thống nhà tù những lĩnh vực thường bị xem là ít hào nhoáng hoặc quá phức tạp.
Chỉ riêng năm 2025, cô quyên góp 7,17 tỷ USD cho 186 tổ chức con số vượt tổng giá trị từ thiện mà chồng cũ của cô đã trao trong cả cuộc đời theo nhiều thống kê công khai.
Từ năm 2019 đến nay, cô đã cho đi khoảng 26,3 tỷ USD cho hơn 2.700 tổ chức.
Không có tòa nhà mang
tên cô, không có quỹ từ thiện mang thương hiệu cá nhân, không có những buổi dạ
tiệc vinh danh.
Theo Forbes, MacKenzie Scott hiện là nhà từ thiện lớn thứ ba còn sống trên thế giới, chỉ sau Warren Buffett và Bill Gates vị trí cô đạt được chỉ trong sáu năm.
Chính cô là người đóng những thùng hàng đầu tiên, ghi những con số đầu tiên, trả lời những cuộc gọi đầu tiên.
Công ty từ gara nhỏ năm nào giờ được định giá hơn 2 nghìn tỷ USD. Chiếc gara ấy vẫn tồn tại ở Seattle một địa điểm có thật, nhưng không mang tên cô.
Điều lịch sử nhớ đến
cô không phải là những gì cô đã giúp xây dựng, mà là cách cô sử dụng khối tài
sản mình nhận được.
26,3 tỷ USD được trao đi trong lặng lẽ, không phô trương, không kỳ vọng được ca ngợi ,âm thầm như cách năm xưa một nha sĩ đã sửa miễn phí chiếc răng gãy cho cô sinh viên nghèo.
Trong một bài viết năm
2025, MacKenzie Scott tự nhận mình chỉ là một phần rất nhỏ của một câu chuyện
lớn hơn.
Nhưng những con số
dường như kể một câu chuyện khác.
Lượm trên FB.TN
Hồng Thúy chuyển
Chuyện Người Lính Trinh Sát - Phạm Tín An Ninh
Tiểu Đoàn đang hành quân ở Ngân Sơn thì có
lệnh kéo ra quốc lộ để di chuyển khẩn cấp. Đám lính tráng buồn thiu. Vì vùng
này rất nổi tiếng có nhiều cô gái quê làn da nõn nà xinh đẹp, mà mỗi lần đơn vị
ghé lại đây, thế nào cũng có vài chàng lính trẻ chấm dứt cuộc đời độc thân vui
tính. Lần này đơn vị đi xa, nên trên các chiếc xe GMC thấp thoáng bóng vài cô
con gái mặc áo lính. Thông cảm cho các đôi vợ chồng mới, ông Tiểu Đoàn Trưởng
bảo các sĩ quan lơ đi, để cho các cô dâu được đi theo. Khi đến bờ biển Tuy Hòa,
Tiểu Đoàn tiếp nhận một Chi Đoàn Thiết Quân Vận M-113 tăng phái, rồi tất cả
xuống tàu Hải Quân ra biển. Sau hai ngày đêm hải hành lênh đênh, chúng tôi được
lệnh đổ bộ lên bờ biển Phan Thiết, ngay phía trước một Phật đài đang xây dang
dở, nằm không xa phía dưới phi trường và Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch.
Tiểu Đoàn chúng tôi, một đơn vị lưu động, đặt
dưới sự điều động trực tiếp của Quân Đoàn, có nhiệm vụ khai thông Quốc Lộ số 1
từ Bình Thuận ra đến Khánh Hòa, đặc biệt quãng đường dài hơn 50 cây số chạy dọc
theo mật khu Lê Hồng Phong, địch quân đang kiểm soát, đồng thời truy diệt mọi
lực lượng địch trong vùng, giúp các Tiểu Khu bình định lãnh thổ. Sau một ngày
dưỡng quân, nhận tiếp tế lương thực và đạn dược, chúng tôi bắt đầu cuộc hành
quân dài hạn từ tuyến xuất phát Phú Long. Quốc Lộ số 1 là trục tiến quân chính.
Tiểu Đoàn (-) mở rộng đội hình hai bên quốc lộ, một đại đội tùng thiết và Chi
Đoàn Thiết Quân Vận vừa làm lực lượng xung kích, vừa làm lực lượng yểm trợ hỏa
lực di động cho các cánh quân còn lại. Ra đến làng Tùy Hòa thì đụng địch. Chúng
tôi nhận lệnh khai triển đội hình. Chi Đoàn Thiết Quân Vận vượt lên đánh một
trận thần tốc tiêu diệt một lực lượng địa phương của địch cố thủ ở làng Sara,
các cánh quân còn lại nhanh chóng tiêu diệt mọi lực lượng địch trong vùng để
tiến chiếm mục tiêu Núi Tà Dôm, một cao điểm trọng yếu, lập đài tiếp vận truyền
tin, giao lại cho một đơn vị Địa Phương Quân trấn giữ trước khi tiếp tục lộ
trình.
Lần đầu tiên bất ngờ đụng độ với một lực lương chủ lực quân hùng mạnh, địch quân - mà đa số là đám lính địa phương và du kích - bị đánh tan tác khắp nơi. Đơn vị chúng tôi dễ dàng làm chủ tình hình. Giao trách nhiệm cao điểm Tà Dôm cho Tiểu Khu Bình Thuận, chúng tôi nhận lệnh tiếp tục di chuyển thêm hơn năm cây số về hướng Bắc đến đóng quân tại xã Long Hoa, giữ an ninh cho một đơn vị công binh thiết lập căn cứ Nora trên một đỉnh đồi nằm gần Quốc Lộ, để trung đội Pháo Binh 105 ly di chuyển từ Phan Thiết đến căn cứ này trực tiếp yểm trợ cuộc hành quân.
Đại Đội tôi trách nhiệm đi đầu. Nhưng vừa xuống chân núi Tà Dôm, qua khỏi cầu Ông Tầm vài trăm thước, tôi nhận lệnh ông Tiểu Đoàn Trưởng dắt đại đội rẽ về bên phải chiếm lại một khu làng hiện do địch kiểm soát. Sau đó đóng quân tại đây để cơ quan Tỉnh thiết lập lại chính quyền. Khi cùng đoàn quân vượt lên để đến Long Hoa, ông Tiểu ĐoànTrưởng dặn dò tôi phải hết sức cẩn thận, vì mục tiêu nằm sát mật khu lớn của địch, số lượng du kích trong làng khá đông và hầu hết những gia đình ở đây đều có thân nhân theo VC. Sau khi nghiên cứu địa hình, tôi cho ba trung đội tiến vào khu làng bằng ba hướng khác nhau, tạo thành ba mũi giáp công. Dù chờ đợi, nhưng không hề có sự kháng cự nào. Tôi nghĩ đám du kích đã biết cuộc hành quân qui mô này, nên đã kịp chạy ra khỏi làng, nhưng nhất định chúng đang ẩn nấp đâu đó rình mò chờ những sơ hở của chúng tôi.
Khu làng nằm cách quốc lộ chừng 500 mét. Dọc
theo con đường đất dẫn vào làng là một hàng me cao. Chỉ có chừng một trăm nóc
gia, lưa thưa vài căn nhà ngói cổ, còn hầu hết là nhà tranh. Phía sau làng là
một con suối khá lớn, bên kia là khu rừng tiếp giáp với mật khu Lê Hùng Phong
của địch. Bất cứ ai cũng đoán được là đám du kích đang ẩn trốn trong khu rừng
ấy, vì tương đối an toàn cho chúng, và nếu bị truy kích sẽ chạy thoát vào mật
khu rộng lớn. Tôi cho một trung đội khá nhất thường xuyên hoạt đông bên ấy, và
chấm sẵn các điểm tác xạ tiên liệu Pháo Binh, để trường hợp có đụng độ, sẽ kịp
thời yểm trợ, đề phòng lực lượng địa phương của địch có thể từ mật khu kéo ra
tăng cường cho đám du kích.
Sau khi đi một vòng kiểm soát kỹ lưỡng, tôi chọn khu vườn của một ngôi nhà ngói cổ nằm giữa làng, có nhiều cây cối chung quanh, làm nơi đóng quân cho ban chỉ huy đại đội. Cũng như nhiều nhà khác ở đây, trong nhà này cũng có một bàn thờ nghi ngút khói hương. Trên bàn thờ là tấm ảnh chân dung của một người đàn ông trẻ. Chủ nhà là một bà già khoảng 60, sống với một chị đàn bà trẻ là mẹ của một đứa con trai chừng 7, 8 tuổi. Hai mẹ con đều để tang trên ngực áo bằng một miếng vải trắng. Chúng tôi hỏi thì được bà già cho biết người con trai của bà là một nghĩa quân bị tử trận hơn 6 tháng. Bà đang sống với người con dâu trẻ góa bụa và thằng cháu nội đích tôn. Bà còn đưa cho tôi xem tờ khai gia đình của chính quyền cấp đã lâu. Đọc qua tôi thấy tên bà là Lê Thị Đúng và người con trai là Nguyễn Cho được gạch ngang và ghi chú với nét chữ vụng về: tử trận.
Cả nhà rất tốt với chúng tôi. Ngày nào cũng mang củi về cho chúng tôi nấu cơm. Nước đổ đầy các chum đất cho chúng tôi dùng. Lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ. Tôi luôn nhắc nhở lính tráng phải cẩn thận, đặc biệt khi dùng nước uống, cảnh giác, theo dõi mọi hành động, nhưng phải đối xử tốt với họ, đừng lộ ra điều gì để họ biết là nghi ngờ họ. Thằng bé rất thích mấy anh lính. Một vài chú lính có con nhỏ nhưng lâu lắm chưa gặp, nên thấy thằng bé thật thà cũng thương. Được cho các hộp trái cây lương khô, có khi cả tiền nữa, nên thằng bé lúc nào cũng lân la bên các chú lính. Cứ mỗi lần thấy con mình gần gũi với lính, bà mẹ thường canh chừng, lâu lâu gọi thằng con ra xa dặn dò điều gì đó. Một hôm ngồi xem anh lính lau chùi khẩu súng tiểu liên, thằng bé xin được mang thử và ra điều thích thú lắm. Rồi bất ngờ buột miệng:
- Ba cháu cũng có khẩu súng, nhưng dài quá, cháu mang không vừa và không đẹp bằng khẩu súng này của chú.
Nói vừa xong, thằng bé biết lỡ lời, nên vội đưa tay lên bụm miệng.
Được báo cáo, tôi bảo anh lính tiếp tục khai
thác thằng bé. Và cuối cùng chúng tôi biết được cha nó là trưởng mũi công tác,
chỉ huy hơn 30 tay du kích trong làng này. Cùng lúc tôi nhận được báo cáo của
anh trung đội trưởng đóng ở bìa làng, cho biết là cứ mỗi buổi chiều, bà già chủ
nhà tôi ở đi kiếm củi dọc mé suối, nhưng thỉnh thoảng hướng về phía bên kia
rừng nói lớn: “Thằng Hai ơi! Cứ cho trâu ăn bên ấy, bên này hết cỏ rồi!”. Tôi
gọi máy báo cáo cho ông Tiểu Đoàn Trưởng và đề nghị một kế hoạch “Điệu Hổ Ly
Sơn”. Tôi được ông chấp thuận.
Trưa hôm sau, tôi tìm vị trí thật kín đáo cho một trung đội ngụy trang nằm mai phục bên bờ suối cùng lúc rút trung đội bên kia suối về làng, và cho lệnh đại đội di chuyển ra khỏi làng, bảo lính tráng nói lời cám ơn chia tay dân chúng, để lại biếu họ một số gạo vừa mới được tiếp tế. Chúng tôi rời khỏi làng đi dọc theo Quốc Lộ tiến về hướng Nora và nhanh chóng ẩn trong bìa rừng bên khúc quanh của đường quốc lộ, trong tư thế sẵn sàng tiếp ứng. Đúng như dự đoán, khi trời sắp tối, nghe tiếng mìn Claymore và nhiều tiếng súng nổ trong làng, tôi được anh trung đội trưởng báo cáo đã tiêu diệt toàn bộ toán du kích, từ bên kia rừng lội suối về làng. Vì tưởng tất cả chúng tôi đã di chuyển đi nơi khác, nên đã lọt ổ phục kích. Tôi báo cáo cho ÔngTiểu Đoàn Trưởng và ra lệnh cho đại đội nhanh chóng quay trở lại làng, nhưng thay đổi các vị trí phòng thủ. Lần này tôi chọn một khu vườn bên bờ suối làm nơi đóng quân cho ban chỉ huy đại đội và trung đội vũ khí nặng, nhằm đối phó và yểm trợ kịp thời, nếu địch kéo từ mật khu ra phục hận.
Sáng hôm sau, một số cán bộ chính quyền đến nơi để xác nhận và giải quyết các tử thi. Anh cảnh sát cho tôi biết, trong số người chết có tên trưởng mũi công tác, con trai của bà Lê Thị Đúng, chủ nhà tôi đóng quân hôm trước.
Nghe mấy chú lính thám sát tình hình cho biết,
ban đầu bà không nhận người ấy là con bà, nhưng không khí trong nhà buồn thảm
lắm, nhất là chị vợ lúc nào cũng giấu nước mắt. Chỉ có thằng con trai thì vẫn
cứ vô tư chơi đùa. Dường như không ai nói với nó điều gì đã xảy ra.
Buổi chiều, chính quyền thông báo nếu tử thi nào không có người nhận, họ sẽ chôn cất, nhưng vì không biết tên nên không thể làm bia. Lúc ấy bà chủ nhà mới chịu đứng ra nhận lãnh, và với sự giúp đỡ của chính quyền, bà và cô con dâu lo xong mai táng. Dù người chết là kẻ thù, nhưng trong hoàn cảnh này, nhất là vừa đóng quân trong vườn nhà họ hai hôm nay, chúng tôi ai cũng động lòng tội nghiệp cho người vợ trẻ và nhất là đứa con trai vừa mới mất cha. Chúng tôi góp được một ít tiền, cho một anh lính thân tình với thằng bé nhất, mang lại biếu họ. Tôi hình dung tới cái bàn thờ hôm trước, bây giờ đã trở thành bàn thờ thực sự. Hai hôm sau, Đại Đội tôi được lệnh bàn giao làng lại cho chính quyền với một trung đội nghĩa quân mới tới.
Cuộc hành quân tiếp diễn về hướng Bắc và chỉ hai ngày sau, chúng tôi đã đến Sông Lũy, bắt tay với Trại Biệt Kích Lương Sơn do một số sĩ quan LLĐB chỉ huy. Giai đoạn 1 của cuộc hành quân hoàn tất, cả Tiểu Đoàn được lệnh tập trung dưỡng quân tại Sông Mao. Bản doanh Sư Đoàn 5 BB của ông Vòng A Sáng bỏ lại, sau khi di chuyển toàn bộ vào Vùng 3 CT. Bây giờ doanh trại trở thành một trung tâm huấn luyện Địa Phương Quân.
Tôi đã từng tham dự nhiều cuộc hành quân, đơn vị tôi từng giết nhiều quân địch, nhưng cuộc hành quân lần này làm tôi khó quên, ngay cả cái tên của gã du kích Nguyễn Cho và bà mẹ Lê Thị Đúng, mà tôi đã đóng quân ngay trong vườn nhà bà vỏn vẹn chỉ bốn ngày.
***
Hơn bảy năm sau, chiến tranh đến thời kỳ ác liệt nhất. Ngay sau khi Bộ Tư Lệnh Tiền Phương SĐ 22 BB bị Cộng quân tràn ngập tại Tân Cảnh, lần đầu tiên một vị Tư Lệnh Sư Đoàn khí phách và liêm sỉ chấp nhận vùi thây nơi chiến địa, từ chối lên trực thăng thoát thân cùng với đám cố vấn Mỹ, đơn vị chúng tôi được không vận khẩn cấp lên Kontum, bây giờ là mục tiêu tiến chiếm của đại quân Cộng Sản đang tràn xuống từ hướng Bắc. Lúc này tôi đã được điều về Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn. Đơn vị chúng tôi đã chiến thắng oanh liệt, giữ vững được Kontum và trở thành tuyến đầu của trận chiến Cao Nguyên trong suốt mùa hè đỏ lửa.
Chiến thắng ngày ấy dù có vinh quang nhưng chúng tôi cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ. Trong năm 1972 riêng đơn vị tôi đã có hơn 300 đồng đội hy sinh. Số tân binh từ các Trung Tâm Huấn Luyện không đủ bổ sung, nên Bộ Tổng Tham Mưu ban hành lệnh đôn quân khẩn cấp. Đầu năm 1973, chúng tôi tiếp nhận một số khá đông những người lính Địa Phương Quân từ các Tiểu Khu chuyển tới. Đại Đội Trinh Sát là một đơn vị thiện chiến, lập được nhiều chiến công hiển hách, luôn được dùng làm lực lượng xung kích cho Chiến Đoàn, đảm nhân các công tác hiểm nguy và sẵn sàng tăng cường cho các điểm trọng yếu. Vì vậy đơn vị này cần được ưu tiên bổ sung một số lính trẻ, thiện chiến.
Chúng tôi đã từng hành quân chung với các đơn vị đia phương quân Tiểu Khu Bình Thuận, và biết họ cũng được tôi luyện trong chiến tranh tại lãnh thổ địa phương, luôn phải đối đầu với một lực lượng địch đáng kể. Số lượng đôn quân từ Tiểu Khu này khá nhiều so với các Tiểu Khu khác trong Vùng 2. Vị Chiến Đoàn Trưởng ra lệnh ưu tiên chọn các anh lính trẻ Bình Thuận bổ sung cho Đại Đội Trinh Sát.
Được sự hướng dẫn của vị đại đội trưởng và các
sĩ quan trẻ, nổi tiếng đánh đấm trên chiến trường, cùng học hỏi kinh nghiệm,
noi gương gan dạ từ những người trinh sát cũ đã dạn dày chiến trận, một số lính
địa phương quân được bổ sung cho đại đội Trinh Sát, sớm trở thành các chiến sĩ
thiện chiến trên trận mạc. Trong số này có một anh rất trẻ, đã lập khá nhiều
chiến công lẫm liệt, luôn được vị đại đội trưởng đề nghị cấp trên khen thưởng
sau mỗi cuộc hành quân. Thành tích xuất sắc nhất là khi anh tình nguyện một
mình ôm lựu đạn bò vào tiêu diệt cái chốt của địch gồm nhiều ổ súng phòng
không, nằm trong một hốc đá kiên cố trên đỉnh núi Chu Pao. Chính cái chốt quỷ
quái này đã gây cho các đơn vị ta nhiều thiệt hại và đe dọa không nhỏ đối với
các phi cơ đổ quân và chiến đấu hoạt động trong vùng.
Tôi đã gặp anh lính trẻ này vài lần và rất quí
mến cậu ta. Không ngờ với một khuôn mặt hiền hậu, khôi ngô mà lại là một chiến
sĩ can trường, dũng cảm. Có lần anh thú nhận với tôi là đã làm khai sanh tăng
thêm ba tuổi để xin đầu quân. Một đôi lần, tôi móc túi cho cậu ít tiền để uống
cà phê, khi nghe nói hằng tháng phải gởi tiền về nuôi mẹ. Ngược lại, sau mỗi
cuộc hành quân, cậu cũng tìm đến thăm tôi, kể lại cho tôi những gì xảy ra trong
trận đánh, và chăm chú ngồi nghe tôi nhận định. Đôi mắt cậu lúc nào cũng sáng
lên niềm kiêu hãnh về các cấp chỉ huy, cùng đơn vị mà cậu ta đang phục vụ.
Vào khoảng cuối năm 1973, Đại Đội Trinh Sát được trực thăng vận đổ xuống giữa một trân chiến đang mịt mù lửa đạn để giải cứu cho một đơn vị BĐQ Biên Phòng đang bị vây hãm vì đã cạn đạn dược sau hơn hai ngày kiên cường chiến đấu, mà không thể nhận được tiếp tế. Một cuộc chiến khốc liệt, đẫm máu, mà các chiến sĩ trinh sát phải đánh cận chiến bằng lưỡi lê và lựu đạn, tạo thời cơ cho các chiến sĩ BĐQ/BP bên trong phá vòng vây, dũng cảm xông ra. Địch quân bị tiêu diệt trong thế gọng kềm. Chiến trường kết thúc mau lẹ, đám địch còn sống sót, một số bị bắt, một số tháo chạy bị các trực thăng võ trang của Phi Đoàn 235 Sơn Dương truy kích.
Anh trung úy đại đội trưởng Trinh Sát bị thương nhẹ, nhưng vẫn tiếp tục điều quân chiến đấu. Ngay sau khi vừa được tản thương về QYV Pleiku, anh được Ông Tướng Tư Lệnh Phó Quân Đoàn, nguyên là Chỉ Huy Trưởng Binh Chủng BĐQ, đến gắn cấp bậc đại úy và anh dũng bội tinh với nhành dương liễu. Khi ấy anh vừa đúng 25 tuồi.
Tôi tháp tùng ông Chiến Đoàn Trưởng đến thành Dak Pha dự lễ Tuyên Dương Công Trạng toàn thể Đại Đội Trinh Sát, và trao gắn cấp bậc, huy chương cho những chiến sĩ có chiến công xuất sắc trong trận chiến hào hùng này. Buổi lễ dưới sự chủ tọa của ông Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn. Đại Đội được trình diện bởi anh trung úy Đại Đội Phó, xử lý thường vụ thay anh Đại Đội Trưởng còn đang điều trị trong QYV. Sau khi quân kỳ của Đại Đội được vị Tướng Chủ Tọa trịnh trọng choàng giây biểu chương màu Tam Hợp, các chiến sĩ xuất sắc được xướng danh ra trình diện trước thượng cấp.
Tôi vô cùng ngạc nhiên khi không nghe tên và
cũng không thấy mặt người lính trẻ có tiếng can trường đôn quân từ Tiểu Khu
Bình Thuận trong số những người được tưởng thưởng. Chờ buổi lễ chấm dứt, tôi
hỏi anh đại đội phó. Tôi ngẩn người khi anh cho biết là cậu lính trẻ ấy đã hy
sinh khi tình nguyện xông vào diệt ổ đại liên cản đường, để cả đại đôi tiến
lên. Anh đã gục ngã ngay trên nắp hầm địch cùng lúc tiêu diệt toàn bộ tổ đại
liên của địch. Vì không có phương tiện đưa thi hài anh về nguyên quán, hơn nữa anh
chết không toàn thây, không muốn cho thân nhân quá đau đớn khi nhìn thấy, nên
đơn vị đã làm lễ truy thăng và chôn cất anh tại nghĩa địa Kontum. Tôi hỏi kỹ vị
trí ngôi mộ và dặn lòng sẽ đến thăm nơi an nghỉ của người lính trẻ can trường
đáng mến này. Bỗng một hôm, thấy anh đại đội phó đưa một người đàn bà đến Bộ
Chỉ Huy Chiến Đoàn để làm hồ sơ tử tuất. Tôi hỏi, mới biết ngươi đàn bà này là
mẹ của người lính trẻ vừa mới hy sinh. Anh đại đội phó còn cho biết là sau khi
làm hồ sơ xong, anh và vị Thiếu tá CTCT của Chiến Đoàn sẽ đưa bà ra thăm lại mộ
con lần chót trước khi về quê. Tôi bảo anh đại đội phó là tôi sẽ tháp tùng. Tôi
muốn một lần đưa tay chào vĩnh biệt người lính trẻ mà tôi hằng mến mộ.
Khi cùng với người mẹ đứng trước mộ, tôi ngạc nhiên khi thấy trêntấm bia, dưới tên của anh có ghi nơi sinh quán: Làng Long Giang – Xã Long Hoa - Bình Thuận. Tôi nhớ tới khu làng quê có hàng me cao nằm bên quốc lộ, mà tám năm trước có lần đại đội tôi đã đóng quân, và tiêu diệt tất cả đám du kích có tiếng của làng này. Chờ cho người mẹ thắp hương và bớt xúc động, tôi hỏi nhỏ: - Ở làng Long Giang, chị có biết bà Lê Thị Đúng, có người con chỉ huy du kích, bị chết cách nay khoảng tám năm?
Người mẹ ngạc nhiên nhìn tôi, thoáng dò xét rồi cúi xuống, nói thật nhỏ chỉ đủ tôi nghe:
- Bà là mẹ chồng tôi, và con tôi đây là đích tôn, cháu nội duy nhất của bà. Vừa nói chị vừa đưa tay chỉ vào nấm mồ mới toanh trước mặt.
Khi về lại đơn vị, tôi xin Ban Tài Chánh ứng
trước nửa tháng lương. Trích ra một phần, bỏ vào bì thơ, tôi tìm đến đại đội
trinh sát gặp và biếu cho bà mẹ của người lính trẻ vừa mới lẫm liệt hy sinh. Bà
thoáng một chút xúc động ngạc nhiên nhin tôi nói lời cám ơn. Tôi nghĩ là bà
không nhận ra tôi, người đã chỉ huy cuộc hành quân năm xưa, và từng đóng quân
ngay trong vườn của nhà bà. Chia tay bà, trên
đường trở về Bộ Chỉ Huy Chiến Đoàn, tôi suy nghĩ mông lung. Trong cuộc chiến
này, quả thật, có những điều mà người ta không thể nào hiểu được.
Trường Ca Thương Về Miền Trung - Nguyễn Duy Phước
Ai về thăm lại miền Trung
Một miền xứ Quảng, Thừa Thiên tỉnh thành
Dải đất mang nặng nghĩa tình
Rạng danh sử sách địa
linh anh hào
Dân tình vất vả, gian lao
Tháng ngày mưa nắng dãi dầu
tấm thân
Dòng sông Bến Hải phân
tranh
Vĩ tuyến 17 cách ngăn
hai miền
Hiền Lương sầu
hận triền miên
Gio Linh, Quảng Trị trung kiên tuyến đầu
Mùa hè đỏ lửa tự hào
Ngọn cờ chính nghĩa giương
cao oai hùng
Đường về xứ Huế chập chùng
Trường Sơn trùng điệp, mông
lung, bạt ngàn
Chân trời góc biển
Thuận An
Non xanh nước biếc bên đầm Lăng Cô
Thừa Thiên di sản cố đô
Đất thần kinh dải cơ đồ
uy linh
Sông Hương, Núi Ngự hữu tình
Ngọ môn, Ngũ Phụng
cung đình danh lam
Nhớ người em gái Hương Giang
Nhớ màu phượng vĩ chứa chan lòng người
« O mơ chừ ở nơi mô » (Cô
gái mơ giờ ở nơi đâu)
Thương về xứ Huế mộng mơ trữ tình
Trăng in bóng nguyệt lung
linh
Chùa thiêng Thiên Mụ nghiêng mình bên sông
Tiếng chuông văng vẳng dập dồn
Âm vang xao xuyến quyện hồn tao nhân
Trường Tiền mấy nhịp cong quanh
Qua cầu chung bóng, dung
dăng bước đường
Sánh vai trong nắng vương vương
Gió lùa mái tóc ngát
hương bồng bềnh
Văn Lâu tòa tháp đẹp
xinh
Nam Giao lễ lạc triều đình
nguy nga
Phủ Cam lộng lẫy chính tòa
Hưng Đạo, Phạm Ngũ Lão phồn hoa êm đềm
Tự tình dạo bước phố đêm
Lê Lợi rợp bóng công viên
hẹn hò
Thuyền quyên, thục nữ dập dìu
Đông Ba phố chợ những chiều mơ say
Khung trời lất phất mưa
bay
Chiều giăng mây tím qua đây thẫn thờ
Rộn ràng Thừa Phủ bến
đò
Mái chèo khoan nhặt dật dờ lời
ru
Thuyền ai mờ khuất sương
mù
Xuôi thôn Vỹ Dạ chiều thu
cuối trời
Thoảng trong tiếng gió ru
hời
Điệu hò mái đẫy chơi vơi cõi lòng
Đông Ba uốn khúc xuôi dòng
Vòng quanh phố chợ bên
sông thì thào
Phá Tam Giang sóng gợn sầu
Thanh Toàn cầu ngói đợi
nhau từng chiều
Nữ sinh Đồng
Khánh mỹ miều
Áo dài trong trắng yêu kiều vương tơ
Nghiêng nghiêng chiếc
nón bài thơ
Vờn che dáng nhỏ ngẩn ngơ
tình nồng
Phượng rơi thổn thức dòng sông
Đẫm hồn lữ khách xác
hồng tả tơi
Đường về nhặt
cánh hoa rơi
Ngậm ngùi ép xác cho
vơi nỗi niềm
Áo ai vạt tím
ngàn sim
Nửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ
Áo ai thắm cả khung trời
Tôi nghe thành phố
buông lơi tình sầu
Sông Hương nước chảy về đâu
Bóng người ngơ ngẩn bên cầu
luyến thương
Chiều tàn mây khói mờ
sương
Giọng hò xứ Huế vấn vương
ngập hồn
Dạt dào âm hưởng nước non
Huế mơ, Huế mộng, Huế thương
trọn đời.
Chao ôi Huế đẹp nên thơ
Thần kinh dải đất mộng mơ hữu tình
Quảng Nam đất nặng nghĩa
tình
Miền Trung nhân kiệt
địa linh ngàn đời
Trường Sơn sừng sững núi đồi
Hải Vân đèo lượn
quanh co gập ghềnh
Non xanh nước biếc mông
mênh
Lưng trời sương khói
lênh đênh mây ngàn
Đà Nẵng nay thật sang trang
Biển xanh mây trắng thênh
thang đón chào
Phố Đà nhộn nhịp xôn
xao
Sông Hàn uốn
khúc qua cầu tơ vương
Tình Yêu bến hẹn thân
thương
« Thành phố của những cây cầu » Hàn Giang
« Bàn tay cầu
Vàng » mơn man
Cầu Rồng nối nhịp gió trăng thẫn thờ
Khoe màu bảy sắc rạng ngời
Đêm về phun lửa rợp trời
sáng trưng
Cầu treo giăng mắc chập
chùng
Cầu quay xoay nhịp mông
lung giữa dòng
Thuận Phước cầu vắt ngang
sông
Pho tượng cá chép hóa rồng
Chân Mây
Rộn ràng hải cảng thuyền
chài
Bến tàu du khách
qua đây dập dìu
Cẩm Lệ tình tự thân yêu
Dạt dào sóng nước,
chắt chiu nỗi lòng
Biển bờ cát trắng mênh
mông
Chân trời phiêu lãng, nắng
hồng long lanh
Mỹ Khê bãi đẹp như
tranh
Từng cơn sóng vỗ mộng
lành đê mê
Ngân vang điệp khúc tình quê
Dư âm man mác vẹn thề
thiên thu
Hàng dừa xào xạc vi vu
Thông reo, biển hát, gió ru ngập hồn
Kỳ vĩ rặng Ngũ Hành Sơn
Thiên thai kiệt tác, núi non tuyệt vời
Hang động, đỉnh
tháp chơi vơi
Bồng lai tiên cảnh ngạt
mùi thiện duyên
Huyền Không cảnh sắc thần
tiên
Tam Thai thiền tịch,
Hoa Nghiêm phật đài
Bước lên Vọng Hải chân mây
Chùa
thiêng Linh Ứng vãng
lai sớm chiều
Bãi Non Nước thoáng
phiêu diêu
Bức tranh sơn thủy
luyến lưu mặn mà
Viếng thăm Núi Chúa Bà
Nà
Lâng lâng sương
khói, hài hòa núi sông
Cáp treo lờ lững trên
không
Suối mơ thơ mộng quyện hồn tao nhân
Dang tay nâng chiếc Cầu
Vàng
Như nâng giải lụa vắt ngang lưng trời
Tóc Tiên thác quyện sương mờ
Nước reo trong gió, hồn thơ đậm đà
Ghé qua bán đảo Sơn Trà
Trùng khơi quyến rũ thiết tha gọi mời
Hải yến bay lượn khắp
nơi
Tiếng kêu chíu chít như lời ru êm
Tiên Sa bến cảng du thuyền
Núi Khỉ cảnh vật thiên
nhiên bảo toàn
Rừng cây trong nắng lịm
vàng
Cây đa cổ thụ ngàn năm vẫn còn
Đến khu đền tháp Mỹ
Sơn
Ngàn năm phế tích, rêu
phong bời bời
Ẩn trong gạch đá
hoang sơ
Thánh địa đổ nát một thời
nguy nga
Ngậm ngùi văn hóa Chăm
Pa
Cơ đồ trơ trọi, nhạt nhòa dân gian
Đảo Ngọc hay Cù Lao
Chàm
Tám đảo lớn nhỏ
mênh mang xanh rền
Bãi bờ sóng nước lăng
yên
Một miền tiên cảnh, đào
nguyên tuyệt vời
Rừng sâu suối mát hoang
sơ
Hang đầm hải yến
chơi vơi chân trời
Rạn san hô trong nước mờ
Rì rào ngọn gió, hồn
thơ tuôn trào
Di tích trăm năm thuở
nào
Chùa thiêng, giếng cổ xuyến xao cõi lòng
Đà Nẵng
vẳng tiếng thùy dương
Mảnh tình non nước sắt son muôn chiều.
Cũng trong Quảng
Nam thân yêu
« Hội An
Hoàn phố » muôn
người viếng thăm
Di sản Đông Tây trăm
năm
Nét xưa trường cửu vang danh muôn đời
Phố cổ tiếng tăm rạng ngời
Dù bao vật đổi sao dời không phai
Vương mang
dấu tích Chăm Pa
Việt Hoa chung sống
chan hòa núi sông
Vùng hạ lưu sông Thu Bồn
Từng là hải cảng dập dồn
giao thương
Thoát ra Cửa Đại,
biển Đông
Tưới bồi bởi các nhánh sông hằnh hà
Trước tiên phố cũ
ghé qua
Dáng xưa huyền ảo, thướt
tha, tuyệt vời
Đèn lồng, hoa giấy ngập
trời
Long lanh đẹp tựa
tranh thơ mỹ miều
Phố phường cổ kính, mến
yêu
Con hẻm ngõ ngách
thật nhiều, quanh co
Du khách tấp nập dạo
chơi
Xích lô, xe đạp thảnh
thơi sớm chiều
Dải nhà mái ngói
phong rêu
Tường xưa vách cũ ấp yêu bóng hình
Trải bao sương gió
chiến chinh
Tây phương kiến trúc văn minh vẫn
còn
Từ thời Pháp thuộc
không sờn
Một màu vàng sậm nước
sơn hài hòa
Lại thêm khu phố người Hoa
Chùa chiền, thánh
miếu, thiên
tòa linh thiêng
Tân Ký nhà cổ thiên niên
Hội quán Phúc Kiến khách
chen cúng đàn
Triều Châu chuông vẫn
ngân vang
Thập phương bá tánh rộn
ràng vãng lai
Tam Kỳ dạo phố ngất
ngây
Phố chợ đông đúc
mê say
ngút ngàn
Chợ che đầy rẫy món hàng
Chợ đêm nhộn nhịp, rộn ràng khách qua
Thức ăn đặc sản hằng
hà
Cao lầu Trung Bắc, cơm gà
Cẩm Nam
Bánh xèo, mì Quảng trứ
danh
Bánh trái, chè cháo
đậm tình
quê hương
Hương vị đồng ruộng
ngát ươm
Mùi rơm khoai bắp, mùi
thơm cốm dừa
Sản phẩm may mặc, thêu
thùa
Lụa là, gốm xứ thi đua chào hàng
Gỗ, mộc điêu khắc nghệ nhân
Tài hoa, thiện nghệ khắp miền vang danh
Lồng đèn lưu niệm tiếng tăm
Chiều tối rực rỡ giăng
giăng đón chào
Lung linh phố hội ánh sao
Thiên đàng lấp lánh
sắc màu hoa đêm
Dưới trăng cảnh vật êm đềm
Mơ màng
sóng nước thỏa niềm ước ao
Đẹp xinh
Nhật Bản Chùa Cầu
Kiến trúc thơ mộng dâng
trào lâng lâng
Cầu giăng vắt vẻo sông Hoàn
Gợi thương, gợi nhớ, thi
nhân chạnh lòng
Bên trong Trần Vũ tôn
thờ
Biểu tượng phố cổ muôn
người viếng thăm
Hoàn Giang êm ả, dịu
dàng
Đèn bông hoa sáng long
lanh ngày rằm
Cầu An Tượng, cầu Cẩm
Nam
Thẫn thờ ngắm bóng chiều
tàn hoàng hôn
Hồn thơ ngào ngạt
bên sông
Thu Bồn uốn khúc trôi dòng
ra khơi
Tựa như dải lụa xanh phơi
Hai bờ nhộn nhịp đón mời khách qua
Gian hàng, quán chợ hằng hà
Trên sông thắp sáng ánh màu lung linh
Thuyền xuôi đôi bóng tự tình
Thả đèn cầu nguyện mối duyên trọn đời
Bến tàu ghe thuyền đón chờ
Đưa khách du ngoạn sông Thu về nguồn
Mái chèo dìu dặt mạn thuyền
Giọng cô đò lái ru êm thẫn thờ
Dạo chơi thuyền thúng thảnh
thơi
Đắm say ngọn sóng, ngẩn
ngơ cõi trần
Điệu hò xứ Quảng lâng lâng
Dư âm thánh thót quyện hồn chơi vơi
Cửa Đại sóng nước ngàn
khơi
Biển
bờ cát trắng nên
thơ mặn nồng
Lặng nhìn sóng nước bềnh bồng
Non xanh núi biếc tơ lòng vấn vương
Ai về xứ biển ngàn thương
Miền Trung nắng cháy, mưa tuôn tháng ngày
Quê hương đất Quảng
ngày mai
Muôn người như một
không phai tấc lòng
Tình người xứ Quảng
mênh mông
Miền Trung yêu dấu vẫn
mong ngày về.
Nguyễn Duy Phước








