Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Saturday, July 25, 2026
Say Nắng - Lê Huyền
Mải lo làm giàu nên ngoài ba mươi tuổi gã mới lấy vợ. Ở quê người ta gọi gã là trai lỡ thì. Năm nay, khi đã ngót bốn mươi, bạn bè gã con cái đều đã học cấp 2, cấp 3 thì cu Tý, con trai gã mới vào lớp 1.
Sau buổi sáng đưa con đến trường dự Lễ khai giảng, vợ gã tuyên bố xanh rờn:
- Từ nay việc đưa đón con đi học là của anh vì cửa hàng của anh đã có nhân viên rồi. Em còn bận đi ship hàng cho khách.
Gã ngớ mặt ra một hồi nhưng rồi cũng vui vẻ đồng ý bởi “Ý vợ là ý trời” vả lại với gã bây giờ không gì quan trọng bằng thằng cu con của gã.
Mặc dù đồng ý nhưng trong thâm tâm gã cũng bực mình lắm. Đã bao năm nay gã có bao giờ để cho vợ con thiếu thốn cái gì đâu. Tiền gã làm ra bao nhiêu đều nằm hết trong túi vợ. Vợ con gã muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, muốn đi chơi đâu gã cũng chiều. Ấy vậy mà thời gian gần đây không biết vợ gã nghe lời ai bỗng dưng đổ đốn đòi buôn bán qua mạng. Gã phản đối kịch liệt nhưng vợ gã rằng “Em không muốn mang tiếng ăn bám chồng suốt đời, anh cũng phải để em kiếm cái nghề chứ!”.
Gã đành tặc lưỡi vì không muốn vợ buồn.
Sáng thứ hai đầu tuần, gã đưa cu Tý đến lớp. Gã giơ tay tạm biệt con ở cổng trường nhưng cu cậu dỗi, một hai đòi bố phải đưa vào tận lớp học. Chiều con và cũng tò mò muốn biết chỗ học hành của con thế nào nên gã vui vẻ dắt tay con vào lớp.
Cô giáo tươi cười đón cu Tý ở cửa. Ôi chao, người đâu mà xinh thế không biết! dáng vóc đã mềm mại duyên dáng lại còn mặc bộ áo dài màu tím cà trông đến là dễ thương.
Đâu như vợ gã, nặng trên sáu mươi cân mà tối nào livestream cũng thấy nàng ra rả “Bán gì dùng nấy, đây các bác nhìn em đây, trước đây em nặng bảy mươi kí, sau hai tuần dùng trà giảm cân em đã giảm được năm kí các bác ạ”.
Ấy vậy mà gã có thấy vợ gã dùng bao giờ đâu, giảm lúc nào mà giảm, gã cứ thấy điêu điêu thế nào…
Cô giáo cúi xuống hôn lên trán cu Tý như cái cách mẹ hôn con rồi nhẹ nhàng nói với nó:
- Con chào bố rồi vào lớp nào!
Đấy, giọng nói cứ là phải ngọt ngào thế chứ, đâu như giọng nói của vợ gã, lúc nào cũng quát chồng con oang oang như cái loa phát thanh của thôn bắc trên ngọn cây xà cừ đầu đường cái.
Từ bữa ấy, gã đâm ra thích đưa đón con đi học. Gã còn dặn cu Tý phải ở trong lớp khi nào bố đến đón mới được về, không được ra cổng trường đứng đợi.
Có hôm vợ gã bảo “hôm nay em rỗi, anh để em đi đón con cho” nhưng gã lại nhẹ nhàng “rỗi thì nghỉ cho khỏe, để anh đi” nhưng thật ra trong bụng gã cứ có cảm giác nhơ nhớ làm sao…
Chiều qua cô giáo trao đổi:
- Hôm nay cu Tý đánh bạn, em có nhắc nhở cháu rồi nhưng em cũng nói để anh chị biết và lưu ý đến cháu.
Gã bối rối:
- Thế à cô, có gì trăm sự nhờ cô giáo chăm sóc dạy dỗ, bảo ban cháu, gia đình biết ơn cô nhiều lắm. Thôi xin phép cô bố con tôi về.
Nói rồi gã chìa tay ra để bắt tay chào cô giáo. Ôi! bàn tay cầm phấn, cầm bút có khác, nó mới mềm mại và ấm áp làm sao. Gã muốn giữ bàn tay ấy lâu một chút nhưng cô giáo đã rút ngay tay lại:
- Anh cho cháu về đi ạ.
Trưa nay, vợ gã dặn “chiều em đi lấy hàng về muộn một chút, anh đi đón con về rồi tắm rửa cho nó hộ em nhé”.
Gã ậm ừ, kể cũng lạ, vợ gã sướng không muốn sướng lại muốn khổ, ở nhà trông coi cửa hàng đồ gỗ cho gã đến giờ đi đón con không muốn lại muốn cực vào thân.
Gã tắm táp, ăn mặc sạch sẽ rồi xức một chút nước hoa để chuẩn bị đi đón con. Gã cảm thấy tâm trạng lâng lâng rồi gã sực cười với chính mình “chỉ là đi đón con thôi mà…”.
Nhìn đồng hồ vẫn còn 30 phút nữa, gã ngả mình xuống chiếc ghế dài, mở nhạc nghe bài hát “Đắp mộ cuộc tình” mà mỗi lần đi karaoke gã vẫn thường nức nở trong chiếc micro. Cảm giác sảng khoái khi vừa tắm xong cùng tiếng nhạc xập xình khe khẽ đưa gã vào trong giấc ngủ.
Đang mơ màng gã nghe tiếng con trai:
- Bố ơi, bố mở cửa cho con!
Gã giật mình choàng dậy dụi mắt rồi chạy ra cổng. Gã đẩy cánh cổng, bên ngoài là cô giáo và cu Tý, con trai gã. Gã chưa kịp xin lỗi thì cô giáo đã cất lời:
- Tan học rồi mà em điện thoại cho cả anh và chị đều không được nên em đưa cháu về, không biết có chuyện gì không ạ.
Gã lúng túng:
- Xin lỗi cô giáo, tôi sơ suất quá, mời cô giáo vào nhà đã ạ.
Miệng nói, hai tay gã đỡ lấy tay lái chiếc xe tay ga, có lẽ không tiện từ chối nên cô giáo theo sau gã bước vào.
Gã rót nước mời cô giáo uống. Đấy, uống nước thôi mà cũng dễ thương đến lạ. Hai tay cô khẽ khàng đưa chén nước lên miệng nhấp một ngụm nhỏ rồi lại khẽ khàng đặt xuống, đâu như vợ gã cứ một chén nước đầy tu ừng ực một hơi là hết rồi úp ngược chén kêu đến cạch một cái rõ là vô duyên. Rồi cái làn da cô nữa... Nhìn cái làn da trắng trẻo, mịn màng ấy gã lại liên tưởng đến cái nước da ngăm ngăm của vợ gã. Gã không chê cái làn da bánh mật ấy nhưng gã ghét cái kiểu mỗi lần livestream là vợ gã lại trát tầng tầng lớp lớp những kem những phấn cho trắng lốp lên rồi lại dìa cái mặt ấy vào trước cái màn hình điện thoại:
“Đấy, các bác xem, kem dưỡng trắng da giữ ẩm nhà em đây, chỉ sau hai tuần sử dụng là các bác sẽ có được làn da mịn màng như da em bé…”
Gã chưa kịp thăm hỏi, chuyện trò gì thì cô giáo đã toan đứng dậy:
- Cũng muộn rồi, xin phép anh tôi về. Mong anh lần sau nhớ đón cháu đúng giờ ạ!
Gã luống cuống, vụng về nắm tay cô giáo:
- Ấy chết, không mấy khi cô giáo đến chơi nhà, mời cô giáo ở lại dùng cơm với gia đình tôi.
Gã lại cố tình giữ chặt bàn tay mềm mại ấy trong tay mình. Kỳ lạ, cô giáo không còn rút tay lại một cách vội vã mà lại để yên bàn tay nhỏ bé của mình trong lòng bàn tay gã. Mấy sợi tóc mai vương trên đôi má ửng hồng của cô trông đến là dễ thương.
Gã định đưa bàn tay còn lại của mình lên vén mấy sợi tóc mai mềm mại ấy nhưng đúng đó cái loa phóng thanh nhà gã phát hết tần suất kèm theo một cái giật tay gã thật mạnh:
- Ối giời ơi, giờ này mà anh còn nằm đây ngủ được là sao. Tôi dặn anh đi đón con vậy mà anh nằm đây ngủ. Tôi và cô giáo gọi anh đến cháy máy mà anh không thèm nghe. Người ta là cô giáo nhưng cũng có gia đình chồng con, hết giờ cũng phải về chứ ở trường mà giữ con cho anh được à.
Gã ngồi bật dậy như một cái lò xo, trước mắt gã chỉ có cái loa phóng thanh quen thuộc mà không thấy cô giáo của con đâu.
Thì ra là gã mơ, một giấc mơ tội lỗi. Tự dưng gã thấy bối rối như kiểu mình vừa ăn vụng. Gã cảm thấy có lỗi, có lỗi với vợ con gã và có lỗi cả với cô giáo của con.
Lê Huyền
Chuyện Lạ Xứ Người - Huỳnh Chiếu Đẳng
Thưa qua với bà con cô bác, ở đời hễ cứ than
nghèo kể khổ, hay tự trách mình già cả bất tài hoài thì tinh thần nó mau xuống
dốc lắm. Thôi thì bữa nay, xách cái ghế đẩu ra hàng hiên, hớp ngụm trà quạu, rồi
nghe kể mấy cái chuyện lạ lùng mà có thiệt bên xứ người ta. Chuyện có thật, bà
con click vào link màu xanh để đọc bản tin.
Con nít thời nay coi bộ nó lanh
lợi lắm. Có
thằng nhỏ mới lên ba, cái chân đi chưa vững, cái mỏ còn nói ngọng nghịu. Bữa nọ
thấy bà cố ngoại không may té ngã đập đầu chảy máu, nằm bất tỉnh nhân sự. Thằng
nhỏ không có khóc nhè lu loa như mấy đứa khác đâu nghe. Nó bình tĩnh, lật đật
chạy đi tìm cách cứu mạng bà cố liền. Cái tình thâm máu mủ nó thức tỉnh cái
khôn ngoan của đứa nhỏ, làm nên một phen hú vía nhưng kết cục vẹn toàn.
Tóm tắt bản tin
Vào một buổi tối cuối tháng 2 năm 2025, bà
Sharon Lewis, 77 tuổi, đưa cậu chắt Bridger Peabody, 3 tuổi, về nhà tại
Strasburg, Colorado.
Khi vừa bước đến cửa sau, bà Sharon – vốn phải
dùng walker để đi – vấp ngã, đầu đập mạnh vào bậc xi măng. Vết thương chảy rất
nhiều máu, khiến bà không thể tự đứng dậy. Điện thoại lại để trong xe hơi đậu
ngoài sân, còn tiếng kêu cứu của bà thì hàng xóm không nghe thấy. (ABC
News)
Lúc ấy chỉ có Bridger ở bên cạnh.
Bà bình tĩnh bảo cháu:
"Con phải ra xe lấy điện thoại cho GG
(Great-Grandma)."
Cậu bé đáp:
"Ngoài đó tối lắm, GG."
Bà động viên:
"Đừng sợ. Chúa Giê-su sẽ giúp con." (People.com)
Dù rất sợ bóng tối, Bridger vẫn bước từng bước
ra xe. Camera an ninh ghi lại cảnh cậu bé vừa đi vừa tự nhủ:
"Đừng sợ... Đừng sợ..."
Sau khi mở được cửa xe và lấy điện thoại, cậu
reo lên:
"Yay! Con làm được rồi!"
Rồi chạy trở lại đưa điện thoại cho bà. (People.com)
Nhờ có chiếc điện thoại ấy, bà Sharon gọi được
người nhà và xe cứu thương.
Các bác sĩ xác định bà bị chấn động não và phải
khâu bằng 22 chiếc ghim (staples) trên đầu. Sau thời gian điều trị, bà hồi phục
tốt. (https://www.wistv.com)
Sau khi bình phục, bà Sharon xúc động nói:
"Nếu hôm đó Bridger không ở đó, tôi thật sự
không biết chuyện gì sẽ xảy ra."
Bà luôn gọi cậu bé là "người hùng của GG".
Còn Bridger thì ngây thơ trả lời:
"Không, con là Bridger."
Có lẽ cậu còn quá nhỏ để hiểu chữ "người
hùng", nhưng với cả gia đình, cậu bé ba tuổi ấy chính là người đã cứu mạng
bà cố của mình. (ABC
News)
Đây là một trong những câu chuyện cảm động nhất
của CNN Newsource trong năm 2025 vì cho thấy sự bình tĩnh, lòng can đảm và tình
thương của một đứa trẻ mới ba tuổi khi đối diện với một tình huống sinh tử.
Tứ đại lão tổ, huyết mạch tương liên thoát kiếp nạn.
(Đứa trẻ ba tuổi, định tĩnh sinh trí tuệ hướng về
nẻo sinh tử;
Bà cố bốn đời, máu mủ nối liền nhau vượt qua đại
nạn.)
------ꭥ☼ꭥ------
Chuyến xe đò định mệnh và sự đồng lòng của sắp
nhỏ
Click xem video ==>by working together to safely stop the bus and
call for help.
Cái chuyện này nghe qua mà “hết hồn”. Một chiếc xe đò chở đầy nhóc đám học trò đang chạy bon bon trên lộ, bỗng dưng ông tài xế lên cơn bạo bệnh, tay chân cứng đờ không biết gì nữa, chiếc xe lao đi tự do. Trong cái lằn ranh sống chết tấc gang đó, đám học sinh nhỏ không có hoảng loạn đạp nhau mà chạy. Tụi nó đồng lòng, đứa thì nhào lên phụ vịn tay lái, đứa phụ đạp thắng, đứa thì lo gọi điện cầu cứu. Nhờ cái sự đoàn kết, ăn ý một lòng đó mà chiếc xe dừng lại an toàn, cứu mạng ông tài xế lẫn cả đám bạn.
Năm học sinh Trung học Đệ nhất cấp cứu cả xe
buýt và tài xế (AP
News)
Ngày 23 tháng 4 năm 2026, tại Hancock County, tiểu
bang Mississippi, một chiếc xe buýt chở khoảng 40 học sinh đang chạy trên xa lộ
bốn làn thì nữ tài xế Leah Taylor lên cơn hen suyễn nặng. Bà cố lấy bình thuốc
xịt nhưng bất tỉnh ngay sau tay lái. (AP
News)
Các em học sinh đã phản ứng gần như tức thì:
- Jackson Casnave (12 tuổi)
ngồi ngay sau tài xế liền lao lên giữ tay lái khi thấy xe bắt đầu lạng.
- Darrius Clark (12 tuổi)
đạp thắng giúp chiếc xe dừng lại an toàn trên dải phân cách.
- Kayleigh Clark (13 tuổi)
chạy lên phía trước và gọi 911.
- Destiny Cornelius (15
tuổi) lấy bình khí dung (nebulizer) giúp tài xế hít thuốc.
- McKenzy Finch (13 tuổi)
đỡ đầu tài xế và dùng điện thoại của bà để báo cho bộ phận vận tải của học
khu. (AP
News)
Nhờ sự phối hợp của năm em, chiếc xe được dừng lại
an toàn, không một ai bị thương. Sau đó, bà Leah Taylor hồi phục hoàn toàn và
xúc động nói:
"Chính các em đã cứu mạng tôi và tất cả mọi
người trên xe." (Education
Week)
Các em được nhà trường tuyên dương trong một buổi sinh hoạt toàn trường và được thưởng một chuyến đi ăn trưa đặc biệt. (Education Week)
HCD:
Ngoại nhân hữu nạn, nhất xa đồng tử hóa Quan Âm;
Sinh tử tương quan, chúng thủ tề tâm hành đại đạo.
(Người ngoài gặp nạn, một xe trẻ thơ hóa hiện
Quán Thế Âm;
Sống chết giao thoa, chung tay đồng lòng đi vào
đường lớn.)
-----===<oOo>===-----
Tội nghiệp dữ hôn, cái đám nhỏ mười tuổi đang
hăng say chế tạo mấy con rô-bốt để đi thi đấu thì đùng một cái, trận hỏa hoạn
hoành hành thiêu rụi sạch bách từ trường học tới mấy cái máy móc tụi nó dày
công lắp ráp. Trắng tay! Gặp người khác chắc ngồi khóc ròng rồi bỏ cuộc luôn
cho khỏe. Nhưng đám con nít này chí khí ngút ngàn, tụi nó lau nước mắt, rủ nhau
làm lại từ đầu, ráp lại từng con ốc, sợi dây điện. Rốt cuộc, tụi nó thẳng tiến
tới tận giải vô địch quốc gia trong sự trầm trồ của thiên hạ.
Đây là một trong những câu chuyện truyền cảm hứng
nhất sau trận cháy rừng Palisades ở California năm 2025.
Những "kỹ sư nhí" không chịu bỏ cuộc
Vào tháng 1 năm 2025, trận cháy Palisades Fire
đã thiêu rụi gần như toàn bộ Marquez Charter Elementary School ở Pacific
Palisades, Los Angeles. Trong ngôi trường ấy có hai đội Robotics gồm các em khoảng
10 tuổi (lớp 4 và lớp 5). Ngọn lửa đã thiêu hủy:
- Ngôi trường.
- Phòng học Robotics.
- Toàn bộ robot các em đã
chế tạo suốt nhiều tháng.
- Dụng cụ, phụ tùng và máy
điện toán dùng để lập trình. (CBS
News)
Điều đau lòng nhất
là chỉ còn ít tuần nữa các em sẽ dự cuộc thi Robotics cấp toàn quốc.
"Chúng em sẽ làm lại"
Thay vì bỏ cuộc, các em quyết định bắt đầu lại từ
con số không.
Nhờ sự giúp đỡ của các huấn luyện viên, phụ
huynh và cộng đồng Robotics tại Los Angeles, nhiều trường khác đã gửi linh kiện,
bộ điều khiển và dụng cụ để các em tiếp tục làm việc. Các em phải:
- Chế
tạo lại robot;
- lắp ráp từ đầu;
- viết lại toàn bộ software
điều khiển;
- tập luyện sau giờ học tại
những địa điểm tạm thời vì trường đã không còn. (Palisades
News)
Một học sinh kể rằng
có lúc em đã bật khóc và nghĩ đến việc bỏ cuộc, nhưng rồi cả đội động viên nhau
tiếp tục.
Đến được giải vô địch toàn quốc
Sau nhiều tuần làm việc miệt mài, hai đội
Robotics của Marquez hoàn thành robot mới đúng lúc.
Các em giành quyền tham dự FIRST LEGO League
National Championship (Giải Vô địch Robotics toàn quốc dành cho học sinh tiểu học
và trung học cơ sở), rồi sau đó còn được dự World Championship. Đó là thành quả
mà ngay sau vụ cháy, chính các em cũng không dám nghĩ tới. (Palisades
News)
Trong lễ tuyên dương, Giám sát viên Quận Los
Angeles Lindsey Horvath nói rằng các em đã chứng minh:
"Ngay cả khi mọi thứ bị mất hết, chúng ta vẫn
có thể xây dựng lại và làm được những điều phi thường nếu cùng nhau cố gắng."
(Palisades
News)
Đây chính là câu chuyện được nhiều bản tin tóm tắt
bằng một câu rất ngắn:
"A club of 10-year-olds lost their school
and the robots they built during the Palisades fires, so they rebuilt their
work from scratch and headed to a national championship."
Nói cách khác, các em không chỉ xây lại những con robot, mà còn xây lại niềm tin sau khi ngôi trường của mình bị lửa thiêu rụi. Đó là lý do câu chuyện này được nhiều cơ quan truyền thông Hoa Kỳ xem là một biểu tượng của nghị lực và tinh thần đồng đội.
Thiếu niên hữu chí, bách chiết bất hồi kiến thái dương.
(Giặc lửa vô tình, một sớm điêu tàn thành tro bụi;
Trẻ thơ bền chí, trăm gập không lùi thấy ánh dương.)
------ꭥ☼ꭥ------
Cái tuổi tám mươi mốt, ở xứ mình thường người ta lo chống gậy, đi đứng run rẩy, ở nhà vui thú điền viên với con cháu rồi hà. Vậy mà có ông lão bên nớ, cái lưng thẳng băng, hằng ngày xách tạ nặng trịch mà cử lên hạ xuống ngon ơ như thanh niên mười tám đôi mươi. Ổng biểu cái tuổi nó nằm ở cái đầu với cái dạ của mình, chớ cái xác phàm này xá gì. Ngó ổng mà thấy hổ thẹn cho mấy đứa thanh niên hay than ngắn thở dài, mới làm chút việc đã kêu mệt kêu đau.
Lão trượng 96 tuổi lo bữa cơm cho thiên hạ
Nguồn tin click ==>102-year-old
Lại thêm một vị lão trượng, tuổi ngót nghét 96, cái tuổi mà người ta hay kêu là gần đất xa trời. Nhưng không, cụ ông này vẫn ngày ngày đứng mũi chịu sào, làm đầu tàu cho một cái ngân hàng thực phẩm, lo cơm ăn áo mặc cho bao nhiêu người nghèo khổ cơ nhỡ. Cụ làm việc bằng cái tâm trong sáng, cái tình thương bao la xóm giềng. Cụ sống thọ là để cứu người, để gieo cái phước đức cho đời, chớ không phải sống hoài sống phí.
Nghe mà phát ham, một cụ già đã sống qua cả một
thế kỷ, tròn một trăm lẻ hai tuổi, vậy mà dám một thân một mình leo lên tới đỉnh
ngọn núi Phú Sĩ cao chót vót mây mù bao phủ. Đường đi gập ghềnh đá sỏi, gió thổi
lồng lộng, vậy mà cái chân cụ vẫn vững, cái chí cụ vẫn kiên cường. Cụ chứng
minh cho cả thế giới thấy rằng: hễ cái lòng đã quyết, thì núi cao cỡ nào cũng
phải cúi đầu dưới chân người.
Huỳnh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)
Nhà Tù - Nguyễn Doãn Đôn
GẦN TRĂM TRIỆU DÂN VIỆT SỐNG TRONG NHÀ TÙ LỚN BỊ RỌ MỒM, BỊT MẮT
BẰNG MỘT LOẠT LUẬT RỪNG VÔ CÙNG TRÌU TƯỢNG
Là một nước độc tài đảng trị, nên VN không có nền Dân chủ. Tuy
có Tam quyền, gồm Quốc hội, Chính phủ và Tòa án do đám chia chác quyền lực bắt
chước như ở các nước có nền Dân chủ văn minh tạo nên. Nhưng đáng tiếc đó chỉ là
hình thức và vỏ bọc. Để lừa lọc người ấu trĩ. Chứ ba quyền này không hoạt động
phân lập và độc lập. Tam quyền này đều phải ngoan ngoãn, âm thầm tuân thủ theo
cái roi mây và củ cà rốt của đảng. Roi mây đó, chính là Điều § 4 Hiến pháp mà
Ba Đình giữ như mả tổ! Mà đúng ra hơn cả mả tổ của họ.
Thậm chí để giữ mả tổ này họ sẵn sàng đấu tố đấng sinh thành, lẳng lặng để tay chân giết tàn ác người tình của mình và cho đến tắt thở họ cũng ngoan cố không thèm nhận con đẻ của mình.
VN không phải là một Nhà nước Pháp quyền! VN là do một đám tà
quyền trị vì! Nghĩa là ngay cả 5 triệu đảng viên tép riu theo voi nhai bã mía ở
dưới cơ sở rải rác muôn nơi kia cũng chỉ là tay sai và hình nộm và vật ngụy
trang cho đám chóp bu mà thôi. Lũ tép riu này tất nhiên thỉnh thoảng cũng có
chút mỡ bôi miệng (bằng danh và lơi) động viên, an ủi, để họ thấy có chút lợi
để mà a dua theo đuổi trung thành. Chứ thịt bò dát vàng cùng với rượu ngon thì
không đến lượt.
Ở VN thì Cương lĩnh của "đảng ruồi bu" ngang nhiên
đứng trước Hiến pháp. Nhưng oái oăm thay là bọn lên nhậm chức vận comle, củ táo
đứng dưới cờ tuyên thệ rất oai thì lại là lên để diễn kịch. Một màn kịch, nhìn
thoáng qua có vẻ thiêng liêng, nhưng thực ra mang bản chất lố bịch, điêu toa và
giả dối. Bởi tay họ lại đặt lên quyển Hiến pháp. Mà Hiến pháp đối với họ là thứ
yếu (đứng thứ hai)!
Lẽ ra cho logik và biện chứng thì kẻ nhậm chức phải đặt tay lên
cuốn cương lĩnh của đảng, rồi lấy quyển Hiến pháp quẳng xuống nền đất rồi đạp
chân lên mới là đúng tinh thần...
Như đã viết ở trên cả ba cơ quan Lập pháp (Quốc hội), Hành pháp
(Chính phủ), Tư pháp (Tòa án) này ở VN lập ra chỉ tốn tiền thuế Dân nuôi báo cô
mà thôi. Đám ăn hại này không đóng vai trò gì cả đối với Dân tộc và Nhân dân.
Họ là bù nhìn và làm tay sai cho cái đảng tàn ác phi nhân tính mà cách đây ngót
100 năm ông Hồ dại dột và mông muội tưởng là của hay, của quý trót đã ôm về VN
để áp dụng mà thôi.
"Luận cương của Lenin đến và Người đã khóc
Lệ bác hồ rơi trên chữ Lenin"
...
"Bác reo lên như nói cùng Dân tộc
Hạnh phúc là đây, cơm áo đây rồi."
...
"Bốn bức tường im nghe bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài Đất nước đợi mong tin"
Chính sự bốc phét có bằng, có cấp của Chế Lan Viên phịa ra mà nghe như thật này đã làm cho Thế hệ tôi cũng ngu muội theo và thuộc làu rất nhiều thơ của ông ta và của Tố Hữu cho đến tận giờ phút này. Đến khi gần nhắm mắt xuôi tay thì Chế Lan Viên mới dũng cảm nhận ra sai lầm, và ông ăn năn, viết lên bài thơ: "Ai? Tôi!". Còn Tố Hữu thì ngoan cố đến tận khi tắt thở.
Với thể chế mọi rợ và sự giả dối "tam quyền", thì
người Dân VN chỉ biết oằn lưng trả thuế để nuôi những bọn "nghị gật"
ngồi đầy một đống vô vị trong nhà Quốc hội và bọn Tòa án chạy lăng xăng xử qua
giấy bỏ túi, do đảng đã phán xét kết quả trước khi mở phiên tòa rồi.
Đám tà quyền ngồi trong Ba Đình không chính danh vì không do lá
phiếu Dân bầu, thế nên chúng rất sợ Chế độ sụp đổ. Vì nó liên quan đến mạng
sống và khối tài sản cướp được rất là to lớn mà chúng đã dày công tích hợp. Bởi
vậy những tin động trời, không có lợi cho chúng là Lãnh đạo Ba Đình không cho
báo chí chính thống đăng.
Người Dân đưa tin thì chúng phạt tiền, quy cho là "do mắc
tội đưa thông tin chưa có kiểm chứng".
Hỏi: Những tin tức động trời và rõ ràng như ban ngày như thế xảy
ra chúng bay ỉm đi, cho chìm xuồng. Nên không dám đăng tải và thông báo cho Dân
biết; thì làm gì có đối tưởng và nền tảng làm cơ sở để mà kiểm chứng? Khuân mẫu
không có thì Dân lấy đâu ra tiêu chí để mà kiểm chứng?
Đến ngày chết của ông Hồ chúng bay cũng giấu như mèo giấu phân và còn cố tình thông báo sai lệch đi (mãi sau này mới sửa lại), thì người Dân dựa vào đâu và lấy đâu ra tin thật để mà so sánh để kiểm chứng?
Cái đáng kiểm chứng thì không kiểm chứng; lại đi kiểm chứng
những chuyện ruồi bu, kiến đỗ. Sao anh Nguyễn Tất Trung mới mất không kiểm
chứng DNA để biết anh có phải là con ông Hồ không, lại cứ để dân chúng xí xèo
bàn tán là con của tay Hoan Bộ trưởng Công an hay của thằng bảo vệ?
Di chúc của ông í viết ra thì các người cắt xén đi và còn thực hiện sai bét nữa; thì người Dân theo tin của bọn bay đưa ra để có "tin kiểm chứng", thì đồng nghĩa là phải theo cái sai của bọn bay à? Nhà nước gì, Chính phủ gì và đảng gì lại chơi trò đểu giả, lừa lọc tầm bậy, tầm bạ hơn cả lũ trẻ trâu vô học và vô liêm, vô sỉ như vậy hả trời???!!!
May nhờ Mỹ mà Thế giới có Internet từ lâu. Người Dân VN nếu
không có mạng Xã hội thì chúng nó đã biến người ta có mắt như mù; có tai như
điếc; có mồm như câm từ lâu rồi!
"Đem bục Công an cắm giữa tim người" để trăm triệu Dân
chết trong thầm lặng ư? Để bọn bay muốn làm gì thì làm ư?
Chừng nào Chính phủ không do lá phiếu của người Dân bầu lên mà
đám con ông, cháu cha ngang nhiên dám nhâng nhâng nháo nháo nhẩy tót vào ngồi
ghế ở Ba Đình thì chừng đó họ chỉ là đám TÀ QUYỀN mà thôi!
Mà người Dân Việt chấp nhận Tà quyền cai trị và để họ dẫn dắt
theo Liên minh đỏ ngu muội, ác độc và tăm tối; thì thà rằng để Pháp đô hộ còn
hơn. Và như vậy, VN giờ đây đã có hàng trăm đường cao tốc vừa rộng, lại dài,
hàng ngàn chiếc cầu Long Biên, hàng vạn cái Nhà hát lớn, hàng triệu Phủ Chủ
tịch, Phủ toàn quyền và hàng chục đường xe lửa có bánh răng leo núi để du khách
tham quan...
Vâng, số Dân tộc ta đen đủi vì có tay thanh niên ất ơ trốn ra
nước ngoài tìm miếng cơm manh áo nuôi thân, rồi mang cái Chủ nghĩa quái thai về
để lập công, gọi là "cứu nước". Đám con cháu ông ta sau này thì đều
là lũ ích kỷ; thấy nó có lợi khi làm kẻ Lãnh đạo ở Thể chế dùng Chuyên chính vô
sản (dùng vũ lực) của ông ta . Nên chúng cứ duy trì càng lâu thì càng tốt. Vì
dùng Chuyên chính để cai trị thì chúng ngu cũng làm Lãnh đạo được. Độc đảng thì
không phải thông qua cạnh tranh với ai cả. Miễn sao phải thật tàn ác và nhiều
mưu mô là thắng.
bác sống giản dị bạ đâu cũng ngồi.
Học bác tôi cũng hít chơi
Xuống tầu ra biển không ngồi trong hang
"Tìm hình của nước" là đây
Không tìm mà thấy mới là cao tay.
Tóm lại: Cách mạng là gì? Cách mạng là thay đổi cái cũ bằng một
cái mới tiến bộ hơn và văn minh hơn.
Còn VN chúng ta bác và đảng đã làm nhiều cuộc cách mạng ngược,
và giải phóng Miền Nam cũng ngược luôn. Tính mốc từ 1930 đến nay đã ngót 100
năm! Thế nên mới có bài thơ nổi tiếng ra đời, mà Chủ bút không phải của Nhà thơ
lão luyện viết ra; mà là của một cô giáo bình thường Trần Thị Lam ở chính quê
hương của bác - với bài "Đất nước mình lạ lắm phải không anh"!
Chú thích: Bài viết không cần áp dụng công nghê AI và cũng không
thèm kiểm chứng.
Nguyễn Doãn Đôn
Friday, July 24, 2026
Bài Thơ Đố Vui Về Các Thứ Tình
1. Tình gì dào dạt biển xanh
Giải đáp thơ đố vui về các thứ tình





