Monday, August 17, 2026

Se Tròn Môi Hẹn Ước - Trầm Vân

 


Y Tế Hạm Hát Giang HQ 400 Sau Tết MẬU THÂN - Nguyễn Tích Lai


Công tác quân y dân sự vụ trong Chợ Lớn

Đốp Đốp Đốp Đốp.... Tiếng nổ chát chúa của một tràng đạn AK, nghe gần như sát bên tai, vang trong đêm ba mươi Tết Năm Mậu Thân 1968, làm tôi giật mình tỉnh dậy trong hoảng hốt. Một câu hỏi chợt thoáng qua trong đầu óc tôi là tại sao tôi cư ngụ trong một con đường hẻm cụt hình chữ T ở cuối đường Tự Đức Dakao, gồm 14 căn hộ của 14 gia đình quân nhân và công chức trung lưu hầu hết là người miền Nam tôi quen biết hết, mà lại có tiếng súng Việt Cộng trong đêm ba mươi rạng ngày mồng một Tết này?. Cha mẹ cùng mấy em tôi cũng đều đã thức dậy cả, không ai dám bật đèn cũng như không ai dám nói năng ho hen gì để còn nghe động tĩnh. Hé nhìn ra đầu hẻm tôi thấy chùm ba ngọn đèn néon thắp sáng cho đường hẻm lúc ban đêm đã bị bắn bể: đường hẻm tối om như mực, đúng như lời ví von dân gian là trời tối như đêm ba mươi. Xa xa tiếng súng nổ liên hồi vẫn vang vọng lại. Cha tôi vội mở radio để nghe tin tức thì được biết là Việt Cộng tổng tấn công nhiều cơ sở trong vùng Saigon  Chợ Lớn cũng như trong nhiều thành phố lớn  khác trên toàn miền Nam!  Tới sáng tin đài cho biết thêm là đêm qua tại Saigon Chợ Lớn, đặc công VC đã tấn công vào vài cơ quan công quyền của chính quyền VNCH, trong đó có đài phát thanh Saigon tọa lạc trên góc đường Phan đình Phùng và Nguyễn Bỉnh Khiêm, cách nhà tôi có một block. Lúc đó tôi mới suy diễn ra là sau khi tấn công đài phát thanh bị thất bại, mấy tên VC sống sót đã tìm đường tẩu thoát về phía Thi Nghè để rồi lẩn qua khu Hàng Xanh rồi Đồng Ông Cộ trên đường rút lui khỏi thành phố. Một hai tên, tôi chỉ đoán chừng, đã đi lạc vào đường hẻm nhà tôi. Về sau tôi nghe dân phố ở cuối đường đồn là mấy tên VC này, tuổi chỉ độ chừng mười bốn mười lăm, đã bị toán cảnh sát quốc gia do chính Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan, giám đốc Cảnh sát Đô Thành, đang trấn đóng ở cuối đường Tự Đức trên bờ Kinh Nhiêu Lộc (Thị Nghè), bắt giữ hay hạ sát. 


Sáng mồng một Tết, sau khi nghe đài phát thanh công bố là tình hình nội thành Saigon Chợ Lớn đã ổn định, quân đội VNCH và lực lượng Cảnh sát Đô Thành đã làm chủ tình hình,  tôi trở vào  tàu Y Tế Hạm HQ 400 đang đậu tại cầu C trong Hải Quân Công Xưởng (Sở Ba Soong). Khi đi ngang qua tòa đại sứ Hoa Kỳ ở góc đại lộ Thống Nhất và đường Mạc Đĩnh Chi, tôi thấy một lỗ hổng  trên tường rào của tòa đại sứ, gần sát mặt đất, độ lớn có thể để cho một người nhỏ con khom lưng bò qua được. Một chiếc taxi hai mầu vàng xanh hiệu Renault còn thấy đậu trên đại lộ Thống Nhất, xeo xéo cửa chính của tòa đại sứ. Hạm trưởng Tài đã hiện diện trên Y Tế Hạm từ sáng sớm, báo cho tôi biết là ngày mai (tức mồng hai Tết) toán Quân Y  của HQ 400 được Bộ Tư Lệnh Hải Quân  chỉ định qua công tác Quân Y Dân sự Vụ tại vùng Bình Đông Cholon, cùng với toán Quân Y của Y Tế Hạm HQ Hàn Giang 401 mà hạm trưởng là HQ Đại uý Nguyễn văn Pháp và Y sĩ trưởng là bác sĩ Trịnh, cùng Nha sĩ trung úy Đỗ  Hùng Phi, công tác tại khu vực bến Phạm Thế Hiển.


Sáng sớm ngày hôm sau toán quân y chúng tôi gồm 15 người đã tề tựu sẵn sàng tại cầu tàu C trong Hải Quân Công Xưởng để chờ xe tới đón đi công tác. Hạm trưởng Tài, như thường lệ, không quên tăng phái hai nhân viên ngành trọng pháo của chiến hạm đi cùng chúng tôi để lo việc an ninh trật tự tại địa điểm công tác. Đúng 8 giờ sáng hai xe GMC tới chở chúng tôi, cùng với hai xe jeep chở Người Nhái HQ đi hộ tống, một xe có trang bị thêm súng trung liên M60.  Xe chở chúng tôi đến Bình Đông đi qua ngả Cầu Chữ Y, bến Phạm Thế Hiển. Nhà cửa trong khu Bến Phạm Thế Hiển bị đổ nát khá nhiều do bom đạn của cả hai bên. Càng tới gần khu vực Bình Đông thì sự đổ nát càng gia tăng nhiều, có nơi còn bị cháy rụi đen thui!. Nhiều bà con phải dựng lều ở tạm trên nền đất nhà cũ của mình!

Như đã được Ban Tâm lý Chiến Bộ Tư Lệnh HQ  thông báo trước , nên khi chúng tôi đến Bình Đông đặt chỗ khám bệnh phát thuốc trong một trường tiểu học của khu vực , đồng bào đã đến tề tựu đông đúc, nhiều nhất là trẻ em đủ mọi lứa tuổi.


Hầu hết người lớn và trẻ em ai cũng mặc quần áo mới: có lẽ là ngày Tết Nguyên Đán. Các trẻ em đi theo với người lớn. Có cháu còn cõng cả em nhỏ sau lưng. Các em nhốn nháo kháo nhau: "Có cả nhổ răng nữa bay ơi", "Ông này chắc nhổ răng không đau", “mày vô trước đi”...v.v....Ngày Tết mà bà con cũng không ai sợ bị "giông" (sui) vì đầu năm đã đi khám bệnh, nhổ răng, do đó bệnh nhân khá nhiều, đặc biệt nha sĩ Đạt rất đông thân chủ!. Trong thời gian khám bệnh, đôi lúc tôi nhìn ra đường, thấy hai xe jeep hộ tống của người Nhái HQ vẫn túc trực ở phía trước cổng trường. Xa xa nghe tiếng kèn đám ma vẳng lại: hỏi ra thì được biết là trong xóm có người bị chết vì đạn lạc! Tôi cảm thấy buồn ngao ngán và lại thấy căm ghét Cộng Sản vì chúng đã tàn ác, tán tận lương tâm....gây đau khổ tang tóc cho đồng bào trong ngày Tết Nguyên Đán, một ngày truyền thống linh thiêng của dân tộc, ngày để bà con có dịp nghỉ ngơi quây quần đoàn tụ nhớ đến công ơn của các bậc tiền bối sau một năm làm việc mệt nhọc vất vả ...Vậy mà bọn Việt Cộng, hiếu chiến, ngu đần mù quáng nghe theo lệnh Nga Tầu,... vẫn ba hoa lẻo mép là chúng mang lại độc lập tự do ấm no hạnh phúc cho đồng bào; cũng vẫn dụ dỗ được  một số người nhẹ  dạ nghe lời tuyên truyền sảo trá và  tin theo chúng!!!. Còn buồn hơn nữa là buổi chiều  trở về sau khi  hết công tác tại Bình Đông, tôi thấy thiếu một xe jeep của người Nhái HQ, chiếc xe có gắn khẩu trung liên M60. Hỏi ra thì được biết là chiếc xe đó trong lúc đi tuần tra quanh vùng Bình Đông Xóm Củi đã bị cháy rụi vì trúng đạn B40 của VC!! Lại thêm tang tóc đau thương cho gia đình mấy chiến sĩ anh hùng của Hải Quân VNCH đã vì nhiệm vụ diệt Cộng cao cả để bảo vệ đồng bào mà không được hưởng trọn mấy ngày Tết!. Rồi còn gia đình, thân nhân của mấy lính Việt Cộng, nạn nhân của những tên lãnh đạo VC bần cố nông không tưởng, hèn hạ, qủy quyệt..: Có ai vui sướng gì đâu khi con em họ bị bắt đi làm vật hy sinh cho âm mưu xâm lăng thâm độc của bọn Cộng Sản Nga Tầu và bọn đầy tớ tay sai VC để gây ra cảnh huynh đệ tương tàn nồi da sáo thịt!!?

Trở về lại tàu, sau khi báo cáo tình hình và kết quả của công tác tại Bình Đông, tôi được hạm trưởng Tài cho biết tin là công tác Quân Y Dân Sự Vụ tại Saigon Cholon đã chấm dứt, và tàu có năm ngày để sửa soạn trang bị tiếp liệu…cho chuyến công tác cứu trợ dài ngày tại miền Trung.


Trong dịp Tết Mậu Thân, HQ 400 đang nghỉ bến tại Saigon.

Thường thường Y Tế Hạm Hát Giang HQ 400 sau khi đi công tác Quân Y Dân sự vụ trong hai hay ba tuần lễ tại các vùng sông ngòi, hải đảo xa xôi từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mâu, Phú Quốc.., thì lại được về nghỉ bến trong hai hay ba tuần để tu bổ sửa chữa và lo trang bị tiếp liệu...cho chuyến công tác tiếp. Hạm trưởng Tài điều hành mọi sinh hoạt trên HQ 400, còn tôi đảm trách mọi dịch vụ liên quan đến Quân Y.

Hạm trưởng  Đoàn Danh Tài, cấp bậc đại úy lúc đó, xuất  thân khóa 7 trường Sĩ quan Hải Quân Nha Trang, được thuyên chuyển về HQ 400 hồi tháng 5 năm 1966 thay thế HQ thiếu tá Vũ Tường Thụy khóa 5 giải ngũ. Sau đó ông mang tàu đi Guam đại kỳ (tu bổ, sửa chữa, đặc biệt hoàn chỉnh trang thiết bị quân y cho Y Tế Hạm HQ 400) và trở về Saigon đầu năm 1967.  Ông, vóc người trung bình, là một sĩ quan năng động, lanh lợi, nguyên tắc, nói năng hoạt bát, Anh Văn lưu loát, làm việc có tổ chức, và đặc biệt rất lo lắng cho đơn vị cũng như cho nhân viên. Ông thường khoe với tôi “ bác sĩ biết không: hồi mang tàu đi đại kỳ ở Guam, trước khi  về tôi có xin Hoa Kỳ cho full supplies về thực phẩm, để khi về VN, lúc đi công tác, mình có cái gì để tăng cường khẩu phần ăn cho nhân viên”.  Mà đúng vậy: khi tàu HQ 400 đi đại kỳ về , lúc đó tôi mới được chuyển từ Bộ binh về Hải Quân và đang làm y sĩ điều trị tại bệnh xá Bạch Đằng (chưa được cải danh là Bệnh viện), tôi  được lệnh thuyên chuyển xuống tàu. Tôi nhớ trong những ngày đi công tác hồi đó, phần ăn của chúng tôi thường có thêm hotdogs, thịt hộp SPAM..., và nước ngọt soda TANG, nước cà chua tomato juice. Riêng tôi rất thích nước cà chua hộp nên uống nhiều vì nghĩ rằng nước này giàu sinh tố, nhất là sinh tố A,  sẽ giúp cho mắt sáng hơn. Thế nhưng kết qủa là mắt tôi “chẳng sáng ra “gì cả vì ngày 30 tháng Tư năm 1975, tôi đã không chạy trốn VC mà ở lại VN để rồi bị bắt đi tù cải tạo ba năm trong nhiều trại tập trung khác nhau, để cùng với các đồng bạn quân nhân QLVNCH khác phải trải qua biết bao nhiêu gian nguy, cực khổ, cũng như chứng kiến, chịu đựng nhiều điều nghịch lý chướng tai gai mắt, ngu xuẩn của bọn cán ngố VC răng đen mã tấu vô học.......!! Nói như vậy kể cũng hơi vơ đũa cả nắm vì thật ra trong số những cán bộ miền Nam tập kết về cũng còn một số ít  người biết điều, thông cảm, dễ thương. Có lẽ những người hiếm hoi này chưa bị bọn CS Bắc Việt tuyên truyền tẩy não tới mức, hoặc giả họ còn giữ được lương tri “tính bản thiện“ của một người Việt Nam chưa bị nhiễm độc Cộng Sản.


Nói về những chuyện chướng tai gai mắt đáng  buồn hay tức cười do bọn cán ngố CS gây ra trong thời gian chúng tôi bị đi tù cải tạo tập trung thì nhiều lắm: nếu viết hết ra thì cũng phải tốn ít nhất đến vài trăm trang sách ; nhưng tôi thì không có khả năng làm công việc đó. Vả lại tôi biết có rất nhiều văn sĩ hay cải tạo viên tài ba đã viết nhiều bút ký, hồi ký về tù cải tạo rồi. Ở đây tôi chỉ xin đơn cử một vài trường hợp mà chính bản thân tôi đã được chứng kiến. Hôm đó chúng tôi được chỉ thị là phải lên hội trường tập họp sớm hơn sau các công việc thường lệ của mỗi ngày là buổi sáng thức dậy lúc sáu giờ theo kẻng đánh thức, ra sân tập thể dục tập thể, đi lao động buổi sáng khoảng bốn mươi phút, về lãnh cơm, ăn sáng ( cũng là bữa trưa luôn).... rồi lên lớp học chính trị. Khoảng chín giờ, sau khi cải tạo viên chúng tôi  gồm hai trăm năm chục sĩ quan cấp tá QLVNCH đã tề tựu đông đủ tại hội trường, thì tên đại úy cán bộ quản giáo của trại  đi với  một người đàn ông trung niên thấp, không đen đủi lắm, mặc thường phục với nét mặt đặc biệt VC, cùng bước vào phòng tiến về phía bục giảng đã kê sẵn một bàn gỗ và một ghế ngồi. Sau khi giới thiệu người khách mới, tên đại úy yêu cầu chúng tôi đứng dậy hướng về phía tường trước mặt trên đó có treo hình Hồ Chí Minh, để “tưởng nhớ tới Bác Hồ kính yêu (sic)”.   Bỗng nhiên tên đại úy chỉ tay về phía tôi và nói lớn:” Anh kia bỏ kính ra”. Tôi ngồi ở hàng ghế thứ ba, đang ngỡ ngàng chưa biết hắn chỉ ai thì hắn nói tiếp:” Cái anh đeo kính trắng gọng đen kia bỏ kính ra”. “ Các anh không có nghiêm túc gì cả: lúc cung kính Bác thì không ai được đeo kính”.  Tôi bèn bỏ kính ra vì biết là hắn nói tôi. Cho đến tận bây giờ tôi cũng vẫn không hiểu là hắn nghĩ gì mà lại bắt những người cận thị  không được đeo kính cận khi mặc niệm  “Bác” của hắn!. Sau phút mặc niệm chúng tôi ngồi xuống và tên đại úy cũng lấy một ghế ngồi ở góc phòng phía cửa ra vào nhìn về phía chúng tôi (để theo dõi?). 


Với nét mặt trang nghiêm trịnh trọng, người khách mới (giảng viên) bắt đầu lên tiếng :” Hôm “lay” tôi được cấp trên phái tới đây để “lói“ chuyện với các anh về đề tài “Chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa ưu việt và yêu lước nà yêu Xã Hội Chủ Nghĩa”. Giảng viên nói thao thao bất tuyệt như trả bài học thuộc lòng, với những sáo ngữ dao to búa lớn rỗng tuếch ca ngợi chế độ XHCN và những lý luận kiểu con chó phải ăn c...mà chúng ta ai cũng đã biết hết. Để dẫn chứng rằng chế độ XHCN là ưu việt, giảng viên nói chuyện bên Liên Xô, bên các nước XHCN anh em ở Đông Âu...cho chúng tôi nghe. 

- Các anh biết không? Bên Niên Xô bây giờ người ta không uống bia đựng trong chai lữa, mà bia được dẫn tới mỗi nhà bằng  ống như ống lước, núc muốn chĩ cần mở vòi ra nà có bia uống ngay ...( sic )!!

- Hiện lay bên Hung Ga Ri người công nhân mỗi lăm chỉ đi nao động có sáu tháng, còn sáu tháng kia nà để đi chơi. Mỗi nhà có hai xe hơi: một xe để đi nàm và một xe để đi chơi...( sic ) !!

- Mai mốt khi ta tiến nên Công Sản Chủ Nghĩa thì núc đó mọi người sẽ nàm theo lăng nực hưởng theo nhu cầu. Ví dụ mỗi ngày tiêu chuẩn thịt của anh nà lửa kí nô, nếu anh không ăn hết thì chỉ cho chó ăn thôi vì mọi người ai cũng có tiêu chuẩn cả rồi ( sic ) !!

Và còn nhiều nữa... và nhiều nữa....Ôi! Chuyên dài XHCN ấy mà!! Nói chuyện về Cộng Sản thì chẳng biết bao giờ hết chuyện; chỉ sợ là sẽ làm quý bạn nổi cơn dị ứng cấp tính hoặc đứt gân máu thì nguy hiểm lắm!!!

Sau bài học chính trị tôi lại hiểu thêm đươc lý do tại sao các chính quyền CS lại chủ trương tin dùng  những người xuất thân nghèo hèn vô tôn giáo kém văn hóa và tại sao những người này lại tôn thờ “lãnh tụ“ của họ đến thế !!! Trong suốt ba năm đi tù cải tạo và suốt thời gian đi làm việc lại trong bệnh viện, tôi có nhiều dịp tiếp súc, chuyện trò với những đảng viên Việt Cộng, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe một người nào tán tụng hay nhắc nhở đến Ông Bà Cha Mẹ mình ngoại trừ việc “ đời đời nhớ ơn Bác và Đảng “ của ho.!


Ngày đầu khi tôi xuống HQ 400 trình diện, hạm trưởng Tài đích thân đưa tôi đi thăm viếng các nơi trên tàu cũng như giới thiệu tôi với các sĩ quan của chiến hạm.  Lúc đi trên sàn tàu tôi thấy ở xa xa trước mặt hình dáng một người to lớn vạm vỡ  , nước da bánh mật, có râu quai nón, đang hí hoáy gì ở máy điều hòa không khí của xe quang tuyến X. Tôi nghĩ bụng có lẽ đó là một ông cố vấn Mỹ nên đang định uốn lưỡi sửa soạn xổ một câu chào hỏi xã giao “hao a i u đú ình” thì đã tới gần. Người đó vừa ngừng tay làm việc để nhìn chúng tôi   thì hạm trưởng Tài đã chỉ  tay  giới thiệu "Đây là thượng sĩ y tá Vương kiêm quản nội trưởng của tàu, cũng vừa theo tàu đi đại kỳ về với tôi“, rồi ông hướng về tôi và giới thiệu” Đây là bác sĩ Lai  được thuyên chuyển xuống làm y sĩ trưởng của Y tế Hạm HQ 400”.  Liền lúc đó thượng sĩ Vương đứng nghiêm chào chúng tôi theo kiểu nhà binh. “Chào thượng sĩ Vương, chúng mình sẽ cùng làm việc chung với nhau ”, tôi nói , xong lại tiếp tục theo hạm trưởng Tài đi thăm chiến hạm. Sau này thượng sĩ Vương là một trong những phụ tá đắc lực của tôi trên HQ 400 cũng như ở Khối Quân Y HQ. Ổng đi HQ từ thời Pháp tới nay nên có rất nhiều kinh nghiệm về đi biển. Ông nói thông thạo cả Pháp văn lẫn Anh văn, và có tài uống rượu như hũ chìm. Ông kể chuyện hồi còn trong Hải quân Pháp, phần ăn hàng ngày của lính thủy thường hay có rượu vang va phó mát Camembert (Brie). Vì ông không ăn được Camembert nên cứ đổi phó mát cho mấy lính Tây để lấy rượu về uống.

Hai ngày sau khi tôi xuống tàu thì nha sĩ đại úy Vũ Tiến Đạt và thiếu úy HCQY Nguyễn Văn Sáu cũng được thuyên chuyển xuống HQ 400. Như vậy là số sĩ quan quân y của Y Tế Hạm HQ 400 đã đầy đủ theo đúng cấp số.

Chuyến hải hành đầu tiên trong đời lính thủy của tôi là chuyến đi Côn Sơn. Sau này có dịp tôi sẽ xin ghi lại hầu các bạn một vài ký ức của chuyến  hải hành đầu đời này, một chuyến hải hành vui thích với nhiều kỷ niệm khó quên.

Nha sĩ Đạt dáng người dong dỏng, ăn nói từ tốn chậm dãi với nụ cười hề hề luôn nở trên môi, không hút thuốc như tôi nhưng thích nhâm nhi chút đỉnh la de mỗi khi có dịp.


Còn thiếu úy Sáu tự Sáu nhỏ là một người nhanh nhẹn, lanh lợi hoạt bát, luôn cười nói vui vẻ, ưa nói chuyện vui tếu: ở đâu có anh là có vui nhộn. Sáu Nhỏ đảm trách công việc hành chánh và tiếp liệu quân y cho Y tế Hạm. Khi đi công tác QY Dân sự vụ ở các nơi anh còn phụ tôi khám bệnh cho đồng bào vì trước khi bị động viên vào quân đội anh đã từng làm cán sự điều dưỡng với Bộ Y Tế. Anh cũng không hút thuốc, nhưng rất thích "dzô dzô": có lần vui bạn anh dzô dzô nhiều qúa đến độ khi về tàu anh lại cho "ra ra" hết!  Khi mới quen biết Sáu, tôi tự hỏi không biết tại sao thiếu úy Sáu lại có biệt danh Sáu Nhỏ, vì ảnh vóc người thì cũng trung bình như tôi và đứng cạnh nhau thì chỉ thua tôi có nửa cái đầu thôi (tôi cao 1m70) .Tôi tò mò hỏi thăm má anh thì được biết là " hồi mới sanh ra nó ốm o còm cỏi lắm so với các anh chị nó nên ở nhà mới đặt tên nó là Sáu Nhỏ". Sau này tôi suy ra là khi lớn lên Sáu Nhỏ không còn nhỏ con nữa vì nhờ được ăn nhiều tôm cá tươi từ vựa cá của cha mẹ ở Nhà Bè. 


Công tác quân y dân sự vụ tại Huế

Năm ngày để sửa soạn cho chuyến công tác tại Huế qua đi rất mau. Vì đã quen với các thủ tục hành chánh, cộng thêm với sự làm việc sốt sắng nhiệt tình của các nhân viên y tế đắc lực nên việc xin tiếp liệu y dược cho Y tế Hạm HQ 400 không có gì khó khăn chậm trễ.

Kho Y dược HQ, và chính yếu là Kho Y dược Trung Ương 731 tại Phú Thọ, là hai nguồn cung cấp tiếp liệu y dược dồi dào cho hai Y tế hạm. Ngoài ra mỗi khi có trường hợp đột xuất tại một địa diểm công tác, Y tế hạm có thể nhờ tới cố vấn Hoa Kỳ xin tiếp liệu y dược đặc biệt từ nhũng đơn vị y tế của Hoa kỳ hay các đồng minh khác. Thí dụ có lần tàu đang công tác QY dân sự vụ trong vùng Phan Rang Phan Thiết thì hết thuốc nhỏ mắt vì ở đây đang có dịch đau mắt đỏ. Tôi báo với hạm trưởng Tài : sau đó thấy ông đi với cố vấn Hoa Ký và đến chiều cùng ngày  ông mang về cho tàu mấy thùng thuốc nhỏ mắt.

Ngày khởi hành đi Huế đã dến.  Ngoại trừ một vài người quê ở Huế hay Đà nẵng, còn phần lớn những người trên tàu ít ai đã có dịp đặt chân đến đất Thần Kinh với những địa danh nổi tiếng như núi Ngự, sông Hương , cầu Tràng Tiền, chùa Thiên Mụ..v..v...Ai nấy đều thấy thích thú vì sẽ được biết Cố Đô. Song cũng có một số ít người thoáng chút ưu tư vì tình hình ở Huế lúc đó cũng chưa hoàn toàn yên tĩnh. Riêng tôi thì có nhiều cảm tình với Huế vì trước đây tôi đã có dịp ra thăm Huế hai lần trong thời gian đi lính đóng ở Đà Nẵng. Ở Huế có nhiều món ngon như cơm hến, bánh khoái, bánh nậm, bánh ram, tré, mắm tôm chua, mè xửng..v...v... Tôi thích hai món tré và mắm tôm chua . Nhưng điều tôi  thích nhất không phải là món ăn ngon mà là giọng nói dễ thương của người Huế: Giọng Huế thánh thót, líu lo ríu rít như chim hót, như âm nhạc..., nghe êm tai “ dề ..ệ sờ ợ...” chi đâu!.


Đặc biệt trong chuyến công tác lần này là hai tầu Y Tế hạm Hát Giang HQ 400 và Hàn Giang HQ 401 đều cùng khởi hành đi Huế một lần. Tầu chạy từ Saigon tới cửa Thuận An mất khoảng hai ngày hai đêm. Vì tàu lớn không vào sông Hương được nên hai Y Tế Hạm phải neo ở cửa Thuận An . Toán y tế chúng tôi, cùng với toán Tâm Lý Chiến của Bộ Tư Lệnh HQ, đi ghe của duyên đoàn hải quân để đến Huế. 

Sau khoảng hai giờ giang hành trên sông Hương, chúng tôi đã tới trung tâm kinh thành và đổ bộ xuống bãi đất trống ngay sát bên chân cầu Tràng Tiền. Rồi người đại diện của chính quyền Huế hướng dẫn chúng tôi băng qua đại lộ Lê Lợi để vào trú ngụ trong trường Đại học Sư Phạm Huế. Khác với các sông ngòi ở miền Nam, khúc sông Hương từ cầu Tràng Tiền ra biển không quanh co uốn khúc nhiều, nước sông trong xanh, lững lờ chẩy hiền hòa chậm dãi cho tới cửa Thuận An. Từ trường đại học Sư Phạm Huế  chúng tôi nhìn thấy cầu Tràng Tiền, bên kia sông là đường Trần Hưng Đạo dẫn tới cửa Thượng Tứ và Chợ Đông Ba... Nếu đi trên đại lộ Lê Lợi dọc theo hữu ngạn sông Hương hướng về phía thượng nguồn, chúng ta thấy Bệnh viện Trung Ương Huế, khách sạn Morin, trường Quốc Học...tọa lạc ở phía tay trái. Xa xa là cầu Bạch Hổ. Xa xa nữa là chùa Thiên Mụ .... 

Vách tường trường Đại học Sư Phạm lỗ chỗ với  nhiều vết đạn, và rất nhiều cửa kính của các phòng học bị bể vỡ mảnh kính rơi rớt tung tóe trên sàn nhà chưa có người dọn dẹp. Chúng tôi trải poncho để nằm ngủ trên sàn nhà của các phòng lớp ít bị hư hại. Rất may là điện nước của trường cũng còn xử dụng được nên vấn đề nấu nướng, vệ sinh không bị trở ngại lắm. Thật sự mà nói , nếu so sánh với các đồng đội bên Bộ Binh lúc đi hành quân, thì chúng tôi sung sướng  hơn nhiều.

Hàng ngày toán Quân Y của HQ 400 làm việc (khám bệnh, nhổ răng, phát thuốc) cho bà con tại trường Quốc Học (bên hữu ngạn sông Hương), và toán QY của HQ 401 thì làm việc tại Cửa Sập (bên tả ngạn). Hai ngày đầu Thiếu úy Tiến , trưởng toán Tâm Lý Chiến Bộ Tư Lệnh HQ, có mang theo dầu ăn và mền ấm để tặng bà con.  


Trong thời gian đoàn công tác trú ngụ tại trường Sư Phạm, HQ Thiếu tá Phan Phi Phụng, trưởng phòng Tâm Lý Chiến BTL HQ, có ra thăm và ngủ lại vài đêm với anh em. Thiếu tá Phụng là một người nho nhã hiền lành nói năng chậm dãi, hay phì phèo ống điếu. Ông thường hay thức khuya để cùng tán chuyện gẫu với anh em trước khi đi ngủ. Một lần có lẽ ông cũng bị một phen sợ như chúng tôi. Số là đêm đó trong lúc đang chuyện trò trước khi đi ngủ thì chùng tôi chợt thấy một tia sáng lóe ở phía sông, tiếp theo sau là môt tiếng nổ lớn vang trời. Qua ngày hôm  sau chúng tôi được biết đó là VC pháo kích, đạn rớt nhằm bãi đất trống trên bờ sông gần cầu Tràng Tiền và may mắn không có thiệt hại nhân mạng hay vật chất gì cả.  

Số bà con cô bác đến xin khám bệnh nhổ răng rất đông: phần lớn là các phụ nữ và các ông bà già có tuổi. Rất ít bệnh nhân thanh niên hay đàn ông : không biết có phải vì nhiều người đã bị VC bắt đi theo chúng để làm lao công chiến trường.v..v.. để rồi cuối cùng họ bị VC giết hại trong lúc chúng rút lui và chôn xác họ trong những mồ tập thể!!. 

Qua nét mặt ngơ ngác, bơ phờ  của những bệnh nhân, chúng ta có thể đoán biết được là họ đã sống  căng thẳng sợ hãi đến chừng nào trong những ngày VC đánh chiếm thành phố !. Một ông cụ than thở với tôi:

- “Từ hồi cha sinh mẹ đẻ tới chừ, chưa bao giờ tôi sợ như lần ni. Bọn VC dã man tàn bạo quá . Ngày xưa Tây nó ác, nhưng đâu có bằng tụi ni “. Ngưng một lát như để nguôi cơn giận và để lấy thêm hơi , ông cụ nói tiếp : “ chúng chia nhau đi lục soát khắp mọi nhà để tìm kiếm đàn ông thanh niên và bắt đi theo chúng.“.  Tôi tò mò hỏi cụ:

-” Thế chúng có lục xét nhà bác không , thưa bác?”. “ 

-“ Có chứ ,sao lại không “, ông cụ trả lời. “Khi chúng thấy trong nhà chỉ có vợ chồng tôi thôi thì một đứa hỏi: đàn ông thanh niên trốn đâu hết rồi? Bộ chúng đi theo Mỹ Ngụy để đánh phá cách mạng phải không?. Chúng tôi sợ quá. Nhưng vợ tôi nhanh trí trả lời ngay: “thưa các anh chúng tôi không có con cái, chỉ có hai ông bà già sống với nhau thôi”. Sau đó chúng không xét hỏi gì thêm nữa và vội vã đi qua nhà khác. Có lẽ vì chúng thấy nhà tôi quá đơn sơ nghèo nàn nên bỏ đi ...”

Sau khi khám bệnh tôi viết toa tặng hai ông bà môt chai thuốc đa sinh tố cùng  môt ít viên thuốc an thần và dặn ông bà uống một viên nâu (multivitamins) vào ban ngày và viên trắng (thuốc an thần meprobamate) vào buổi tối.

Có một điều vui là sáng ngày hôm sau ông cụ đó trở lại tìm tôi, đi cùng hai bạn già khác. 

- ”Bữa qua ông cho tôi thuốc chi hay quá: đêm ngủ ngon một giấc và không còn mớ thấy VC nữa. Xin ông khám và cho bạn tôi thuốc như rứa đi”, ông cụ nói với nụ cười biết ơn trên môi.


Với lòng tin vững mạnh vào sự chiến đấu anh dũng  của quân đội VNCH, tôi nói để trấn an các cụ: ” Bác uống hết thuốc là hết sợ VC thôi. Bữa trước tụi nó đột nhập đánh lén, chứ bây chừ quân đội VNCH đã trở lại làm chủ tình hình rồi thì còn chi mô nữa mà các bác phải lo sợ”.

-“ Đúng rứa , cũng nhờ mấy ông cả; nếu không thì cũng chẳng biết răng. Tụi nó dễ sợ quá ông ơi “, một cụ trả lời. 

Một bữa khác, nhân nói chuyện với một ông tuổi trạc tứ tuần, tôi hỏi:

- Ông hay quá vậy? Ông trốn đâu mà không bị tụi nó bắt đi?

- “Mèng đéc ơi, sợ quá xá đi chứ! Tưởng đã chết rồi kìa! Ông biết hôn: tôi gốc Mỹ Tho, làm cảnh sát ở Saigon, lấy vợ người Huế và về quê vợ ăn Tết. Cái đêm lộn xộn biết là VC về, tôi trốn vào Bệnh Viện Huế mặc quần áo nhà thương giả làm bệnh nhân. Bọn VC có đi rảo qua các phòng bệnh nằm, nhưng có lẽ vội vàng nên chúng không lục lọi kỹ. Nếu không thì chắc tôi cũng tiêu với bọn quỷ đó rồi. Thật cám ơn Trời Phật: Nam Mô A Di Đà Phật”, ông tứ tuần kể lại.


Có một Chủ Nhật không làm việc, anh em đòi đi chơi đó đây thăm thú Cố Đô; nhưng vì lý do an toàn tôi chỉ dám để anh em qua bên kia sông, tới ăn uống ở chợ Đông Ba và vào thăm Nội Điện. Cảnh tượng trong Nội Điện thật là hoang tàn đổ nát!. Nhiều mái nhà trong cung điện bị sập, tượng đá tạc các quan quần thần đổ ngã ngổn ngang ngoài sân, có ông bị đạn khắp người, cụt tay, cụt chân, thậm chí có ông mất cả đầu....Nhiều cột nhà bằng gỗ lim bị bể tróc toác hoác, ngai vàng của vua bị đạn lủng lỗ trỗ...

Ai là người đã gây ra cảnh chiến tranh huynh đệ tương tàn để mang đến  biết bao nhiêu hậu quả tang thương đổ vỡ...cho quê hương Việt Nam giàu đẹp hiền hòa này!.

Sau nửa tháng anh em QYHQ làm việc hết sức mình để giúp đỡ bà con Cố Đô , chúng tôi đã hoàn thành công tác và được ghe hải quân chuyên trở lại tàu đang neo đợi ở cửa Thuận An. Hai Y tế Hạm lại “ thuận buồm suôi gió” về miền Nam.


Một buổi sáng trong lúc hải hành ngang vùng Qui Nhơn, sau khi dùng điểm tâm xong, hạm trưởng Tài mời riêng  thiếu úy Sáu và tôi ra nói chuyện ở sân sau của Tàu. Hôm nay thấy ông vui vẻ tươi cười hơn mọi ngày. Ông lấy ra ba hôp nhỏ hình chữ nhật, được gói ghém cẩn thận, từ trong túi quần và nói với hai chúng tôi:

- Xin báo cho quý vị một tin vui là đêm qua tôi nhận được công điện cho biết là qúy vị và tôi được thăng cấp kể từ hôm nay. Xin mừng qúy vị. Nhân tiện tôi xin tặng mỗi vị môt cập lon mới. Sáu và tôi rất cảm động trước sự quan tâm dễ thương của hạm trưởng Tài.

Tôi hỏi:

- Làm sao hạm trưởng hay quá vậy? Đang đi tàu trên biển mà lại có được lon mới.

-“Ồ chuyện thăng cấp thường niên ấy mà. Tôi đã được phòng Tổng Quản Trị cho biết trước, nhưng còn giữ kín để gây ngạc nhiên, chờ tới khi có công lệnh chính thức thì mới thông báo”, hạm trưởng Tài nói.

Rồi ông nói tiếp: “Hôm này về nghỉ bến, mình sẽ tổ chức lễ rửa lon để ăn mừng và đãi anh em trên tàu.”. Tôi mừng thầm và nghĩ bụng là tôi lại có dịp để thực tập cách pha coctail học được từ thượng sĩ y tá Vương. Tiện đây tôi  cũng xin nói nhỏ với quý bạn cho vui là sau này khi được qua Mỹ định cư ông Google có chỉ dẫn cho tôi nhiều kiểu pha rượu ngon và xuất sắc lắm.


Giờ đây, ở tuổi gần đất xa trời, nhờ ơn Trời Phật tôi và gia đình đã may mắn được sống trên đất Mỹ, một xứ sở của độc lập tự do, nhân phẩm con người được tôn trọng...,tôi ngồi ôn lại những chuyện buồn vui lẫn lộn trong những chặng đường đời đã qua,  lòng tôi cảm thấy nao nao, tim tôi sắt lại vì càng ngày càng thiếu đi những người thân, những người tôi mang ơn, những bạn bè, những đồng nghiệp.....Đời tôi nhiều bạn, không có kẻ thù, ngay cả những người Cộng Sản mà tôi có dịp tiếp súc. Tôi không thù ai, nhưng có thể có người thù tôi thì làm sao biết được!.


Còn môt điều vẫn luôn vương vấn trong tâm tư tôi là ước muốn làm sao cho quê hương xừ sở Việt Nam sớm được thật sư độc lập tự do, thoát khỏi ách Cộng Sản tam vô độc tài gian ác, để đồng bào tôi được sống ấm no hạnh phúc, để con cháu tôi có thể về thăm hay sinh sống ở một quê hương an lành, văn minh và tiến bộ. Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết có nên ghi lại sau đây bài thơ tôi đã nghe được trong một giấc mơ, bài thơ mà tôi cho là những lời trăn trối của Hồ Chí Minh nhắn nhủ những người lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay.

Các Cô các Chú hãy nghe tôi:

Chán Mác Mao, tôi giác ngộ rồi.

Thoát Trung, cải tổ, thân Âu Mỹ,

Chơi với ba Tầu mất nước thôi.


Thật mong lắm thay.



Gaithersburg Maryland . Mùa Xuân năm 2016

NTL

Loạt Ảnh Chứng Minh Chăm Nom Nhiều Đứa Con Cùng Một Lúc Chưa Bao Giờ Là Việc Dễ Dàng Ngay Cả Đối Với Thú Cưng

 

Những hình ảnh sau đây có thể thật sự khiến bạn ngỡ ngàng về khả năng sinh sản "mất kiểm soát" của những chú thú cưng đáng yêu luôn bên mình.

Những chú chó con, mèo con đáng yêu có thể làm tan chảy bất cứ ai mỗi khi chúng xuất hiện. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu thú cưng nhà bạn sinh đẻ quá nhiều? Một đàn chó con hay mèo con quanh nhà liệu là niềm vui ngập tràn hay nỗi trớ trêu của việc đã không kiểm soát được khả năng sinh sản của thú cưng. Kỷ lục sinh nở ở Anh là một chó mẹ sinh liền 24 con vào năm 2004 ở Cambridgeshire.

Xem những hình ảnh này bạn sẽ thấy chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng.

Phân biệt được tất cả những chú con như thế sẽ thật khó khăn đấy!

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 1.

Những ngày tháng tươi đẹp có vẻ đã không còn với bà mẹ mèo này nữa rồi.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 2.

May mà chúng nó chịu ngủ yên để chó mẹ còn được chợp mắt chút.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 3.

Không dưới 11 chú chó con màu đen và trắng giống hệt nhau!

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 4.

Nuôi đàn con này lớn lên, chó mẹ lại sợ không dám sinh thêm ấy chứ! Đâu phải lúc nào chúng cũng ăn ngoan, ngủ kỹ ngon lành thế này đâu.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 5.

Cặp vợ chồng chó này có vẻ đang đau đầu với đàn con cả chục đứa đây.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 6.

Mẹ đi đâu là cũng phải có vài cái đuôi bám theo.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 7.

Có thể thấy chó là một trong những loài có khả năng sinh sản rất tốt, và đôi khi, khả năng đó đã được bộc lộ quá đà như thế này đây.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 8.

Thêm một đại gia đình nữa.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 9.

Nhưng nếu đại gia đình đông như thế này thì quả thật vô cùng đáng sợ.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 10.

Chưa nhìn thấy ai đẻ nhiều như tôi hay sao mà nhìn?

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 11.

Đúng là mẹ nào con nấy.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 12.

Nỗi khổ của sinh đẻ vỡ kế hoạch là như thế này đây. Đông con thì càng vui nhưng những lúc thế này thì có mà "cười trong nước mắt".

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 13.

Thế này thì đến thở cũng còn khó nữa là...

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 14.

Năm 2011, cô chó cưng Romy lâm bồn khiến 2 người chủ ngỡ ngàng khi sinh ra tận 15 đứa con. Chủ của Romy kể: "Chúng tôi tiến hành siêu âm khi Romy mới mang thai được 4 tuần và chúng tôi nghĩ rằng mình đã nhìn thấy 8 hoặc 9 bào thai. Vì vậy, bạn có thể tưởng tượng cú sốc của chúng tôi khi thấy Romy tiếp tục sinh thêm. Romy đã rất mệt mỏi sau ca vượt cạn".

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 15.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 16.

Loạt ảnh chứng minh chăm nom nhiều đứa con cùng một lúc chưa bao giờ là việc dễ dàng ngay cả đối với thú cưng, sinh đẻ vỡ kế hoạch mệt lắm! - Ảnh 17.

 

Nguồn: Daily Mail

Lịch Sử Đang Nhắc Chúng Ta Điều Gì!?


Ngày xưa châm biếm họ “đu càng”, ngày nay dân Việt lại tìm mọi cách để “đu rào”

Có một điều khá thú vị trong các cuộc tranh cãi trên mạng.

Không ít người thường dùng hình ảnh năm 1975 để châm biếm người miền Nam bằng những câu như “đu càng”, “ba que”, “đu trực thăng” … như thể đó là điều đáng để chế giễu.

Nhưng nếu nhìn rộng hơn, thì nhiều thập kỷ sau, chính chúng ta lại chứng kiến không ít người Việt bất chấp hiểm nguy, vượt biên trái phép, vượt biển hoặc tìm mọi cách để đến các quốc gia phát triển với mong muốn có một cuộc sống tốt hơn. Điều đó cho thấy khát vọng tìm kiếm cơ hội không phải là câu chuyện của riêng một thế hệ hay một vùng miền.

Lịch sử luôn có những hoàn cảnh rất khác nhau. Năm 1975 là bối cảnh chiến tranh kết thúc, còn ngày nay là câu chuyện của kinh tế, việc làm và tương lai. So sánh hai thời kỳ một cách đơn giản để chế giễu bất kỳ nhóm người nào thường chỉ làm gia tăng chia rẽ, thay vì giúp chúng ta hiểu lịch sử một cách đầy đủ.

Điều đáng suy ngẫm không phải là ai “đu càng”, ai “đu rào”, mà là vì sao trong nhiều giai đoạn khác nhau vẫn có người chấp nhận đánh đổi tất cả để rời bỏ quê hương tìm kiếm cơ hội khác.

Lịch sử nên là bài học để nhìn lại và rút kinh nghiệm, chứ không phải là công cụ để hạ nhục đồng bào của mình. Một dân tộc mạnh là dân tộc biết đối diện với quá khứ bằng sự tỉnh táo, tôn trọng sự thật và hướng đến tương lai, thay vì nuôi dưỡng hận thù giữa những người cùng mang dòng máu Việt.


Bài viết của một Facebooker từ VN

Thanh Loan chuyển

Kiếp Người - Đỗ Công Luận

Sunday, August 16, 2026

Những Tờ Vé Số - Đỗ Duy Ngọc


Ba giờ rưỡi chiều. Trời âm u, những đám mây đi đâu mất chỉ còn một nền trời xám xịt. Lại chưa thấy mưa. Lâm ngồi ở góc quán này từ trưa. Một khúc bánh mì thịt cho một bữa ăn trưa. Thế cũng đủ. Lại thêm cối thuốc và mấy điếu thuốc lẻ. Cũng xong một bữa. Rồi cũng qua một ngày. Những ngày của tuổi hưu trôi đi dật dờ, chậm chạp. Lúc nào trước mắt cũng có một khoảng trống. Đồng nghiệp của Lâm về hưu vẫn tiếp tục công việc dạy dỗ hàng ngày, họ tiếp tục những lớp dạy thêm, luyện thi như lúc đang còn đứng lớp. Bí mật hơn một chút, khéo léo che đậy kín đáo hơn một chút. Họ dạy những môn học sinh cần để đi thi tốt nghiệp, để vào Đại học. Còn Lâm là giáo viên môn Sử, chẳng ma nào lại đi học thêm Sử. Thi cũng chẳng cần mà đời sống cũng không cần. Lịch sử là những trang ứa máu lại bị méo mó bởi thời thế. Chẳng ai cần nhắc nữa, bởi nó đang là đồ mã, nó đang là đồ giả. Người ta cần răng giả, vú giả, mông giả, mũi giả, bằng cấp giả chứ cần quái gì thứ lịch sử giả. Lâm chợt bật cười với ý nghĩ chợt đến đấy.


Quán vắng. Tiếng nhạc Boléro nhừa nhựa, thành phố buồn, biết không em? Buồn hồi nào, nhộn nhịp, xáo xào, xe rú, còi kêu inh ỏi thế kia. Buồn đâu? Có thể chỉ có lòng người buồn. Lâm thấy trống trải, chẳng còn chút ước vọng, khát khao gì. Cứ sống và nhìn ngày qua đi, đời trôi đi. Đã qua tuổi sáu mươi, cuộc đời lại chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là người thầy giáo qua hai chế độ, nghề lương còm cõi chẳng đủ sống, một gia đình nhiều sóng gió, một cuộc hôn nhân chỉ là sự chịu đựng lẫn nhau. Thế nhưng cuộc đời vẫn trôi đi, cuộc sống cứ đi qua với những lặng lẽ và sự nhẫn nhục. Những ngày còn đi dạy học, Lâm mượn lớp học, sân trường, nấy đứa học trò làm niềm vui dù thật ra anh chẳng còn hứng thú gì khi phải rao giảng những điều không thật. Nhưng đến trường, lên lớp anh lấp được những khoảng trống. Từ khi về hưu, Lâm thấy mình như người thừa, đi ra đi vào, đi lên đi xuống, thời gian của một ngày kéo lê thê. Anh muốn viết một cái gì đó nhưng rồi chẳng biết viết gì. Xã hội cứ nháo nhào biết bao nhiêu chuyện, con người thay đổi đến chóng mặt, cuộc sống lắm chuyện đảo lộn đến không ngờ, đạo lý, truyền thống bị bôi đen, mọi giá trị bị thay đổi. Biết bao chuyện của cả một thời thổ tả tràn lan ra đấy, nhưng anh không dám viết, anh nhát gan, anh sợ đủ thứ. Nghề thầy giáo là nghề của những người an phận, của những người lầm lũi để sống, khó kiếm kẻ gan dạ để nổi loạn. Có lần anh làm thơ, thơ tình hẳn hoi, mà thơ tình thì phải buồn, phải thất vọng, phải là tâm trạng của kẻ thất tình. Vợ anh đọc được, nghi ngờ tình cảm của anh, sinh ra ghen tuông, cuộc sống gia đình vốn đã chẳng yên lại thêm sóng gió. Thế là anh tịt. Bỏ luôn thơ phú, chữ nghĩa. Suốt ngày ngồi góc quán, nhìn thiên hạ, nghĩ vẩn vơ, cười một mình, rồi về nhà, rồi ăn, rồi ngủ chờ qua một ngày khác. Cũng có lúc Lâm muốn đi một nơi nào đó. Thời tuổi trẻ anh là một kẻ lãng du, nhưng hôn nhân là dây xích buộc anh lại. Giờ về già, anh lại thèm khát những chuyến đi đến những vùng xa lạ, gặp những con người có phong tục khác, cách sống khác, trang phục khác. Nhưng hoàn cảnh không cho anh thực hiện. Rồi thời gian đến, chân bắt đầu run, tim bắt đầu lạc nhịp, óc đã chuẩn bị lú lẫn, còn đi đâu làm chi nữa.


Trời nổi gió, đường cuốn bụi mù, mấy chiếc lá vàng xoắn rơi xuống mặt đường. Rồi mưa. Cơn mưa đến nhanh như bão. Khách đi đường lướt thướt, vội vã. Mưa xối xả trên mái quán, đổ những đợt nước xuống hàng hiên. Lâm mồi lại cối thuốc hút dang dở. Một người đàn bà bán vé số chạy vào quán trú mưa, người ướt át, tóc rối tung đầy nước. Đốm lửa sáng lên trên cối thuốc gây sự chú ý của người đàn bà. Bà bước tới, rút từ trong lớp áo ra mấy tờ vé số bọc trong bao ni lông. Mời. Anh rít hơi thuốc, nhìn qua hướng khác tránh lời mời như là một thái độ từ chối.

- Ông mua giúp cháu, còn hơn chục tờ mà giờ xổ gần đến rồi, giúp cháu đi ông.

- Cám ơn chị, tôi không chơi số

- Giúp cháu đi mà. Còn mấy tờ thôi mà.

Lâm không can đảm nhìn vào khuôn mặt đầy nước mưa và ánh mắt mang vẻ van xin ấy. Anh sợ mình xiêu lòng.
Anh nhìn ra bầu trời u ám, nhìn những dòng nước mưa xối xả và những con người vội vã trên đường. Bất chợt, anh nghĩ đến số phận của những tờ vé số trên tay người đàn bà đang chìa ra cạnh anh. Nó sẽ khiến cho người đàn bà này thiệt hại một số vốn, nó trở thành nỗi xót xa và buồn khổ của bà này, nó có thể khiến bữa ăn của một gia đình sẽ vắng bóng vài món thức ăn, một bữa ăn không toàn vẹn. Và chắc sẽ có những giọt nước mắt, giọt nước mắt của người nghèo bị lâm vào cảnh nghiệt ngã. Anh quay lại ánh nhìn.

- Còn bao nhiêu tờ vậy

- Dạ, khoảng chục tờ

- Tôi mua giúp chị

Người đàn bà miệng xuýt xoa cám ơn, tay lột bao ni lông lấy ra và đếm mấy tờ vé số.

- Dạ, còn đúng mười tờ vé cặp, chắc trúng độc đắc đó ông. Ông mua giúp con, trời thương sẽ cho ông trúng.
Lâm chẳng trả lời, anh lục túi đưa tiền rồi nhận xấp vé bỏ vào túi áo, anh cũng chẳng quan tâm bao nhiêu vé và vé mang con số gì. Nhận tiền xong, người đàn bà bán vé số vội vã rời quán dù trời vẫn còn mưa. Nhìn chị băng trong mưa anh thấy thương quá. Chắc chị mừng đã bán được hết vé. Chắc chị sẽ ra chợ mua miếng thịt nho nhỏ, con cá be bé, bó rau xanh xanh để trở về nhà lo bữa cơm chiều. Chị vội vã để mong một buổi sum họp.

Anh nghĩ mua là mua giúp người ta thôi, anh không quen chơi vé số và cũng chưa bao giờ có ý nghĩ trúng số. Anh không thích chuyện may rủi mà cũng không ưa chờ đợi sự rủi may. Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lên. À mà lỡ như lát nữa trúng số thì sao nhỉ? Anh sẽ làm gì với số tiền đó. Sắm chiếc xe mới thay cho chiếc xe cà tàng? Sửa lại cái cầu tiêu mưa tạt với những thiết bị cũ mèm? Mua dàn máy hát về nghe cho đã? Hay đưa cho vợ sắm mấy cây vàng, chắc cô ấy sẽ bớt càm ràm, nhăn nhó. Hoặc là đi du lịch, á hà! Đi tour nước ngoài cho nó sang, cho nó mở tầm nhìn? Ôi chao! Biết bao nhiêu chuyện để làm khi trúng số nhỉ! Hoá ra anh cũng có những thứ để mơ ước đấy chứ. Chẳng qua chưa có điều kiện, chất xúc tác đề nó dậy men thôi. Anh cảm thấy vui vui. Cuộc đời thật lạ, đang thấy lòng trống trải, vô vị, bỗng dưng mấy tờ vé số lại khiến cho lòng vui với những dự tính.

Mưa tạnh nhanh như lúc nó đến. Gió cũng lặng. Lâm đến quầy, để những tờ tiền lên quầy rồi đi ra. Anh chợt quay lại nhìn bình hoa để trên kệ, cả buổi ngồi đây sao anh lại không để ý đến nó nhỉ? Bình hoa rực rỡ lạ thường, he..he màu sắc kiểu này chắc là hên, hi vọng trong túi anh là những tờ vé số trúng. Đã quá giờ xổ số rồi, những bông hoa đang chúc mừng anh. Anh tin thế!

Anh rú xe đi, đến ngã tư anh nhìn thấy một bàn bán vé số góc đường dưới cáy dù lớn. Có người đàn ông đang ngồi hút thuốc, đốm lửa lập loè trong buổi chiều chạng vạng. Anh ghé vào, anh không quen dò số vì có bao giờ mua vé số đâu. Anh rút hết tập vé đưa cho người đàn ông.

- Ông chủ dò giúp, mới mua hồi nãy, mắt kém quá không nhìn rõ

- Ok. Chuyện nhỏ

Người đàn ông cầm tập vé số, nhìn vào rồi nói như quát:

- Giỡn mặt hả cha nội! Vé cũ xổ từ hôm qua mà bảo mới mua, giờ đưa dò là sao?

Bỗng dưng trời lại mưa.


Đỗ Duy Ngọc