Khi lấy thời điểm
75 làm mốc mà dùng từ "dân thường" tức là không có
"làm Việt Cộng" mà cũng chẳng "theo Quốc Gia".
Gia đình tôi sống
cạnh Ty Cảnh Sát. Hàng xóm đa số là viên chức hành chánh "tối
lửa, tắt đèn" có nhau.
Ngày Mỹ rút khỏi
Miền Nam,tôi nghĩ là họ đã biết trước. Những người hàng xóm của
cha mẹ tôi chuẩn bị di tản. Họ bán đi những vật dụng có giá trị mà
họ không thể mang theo. Cả xóm tôi "âm thầm" bán. Cha tôi mua
tất cả những món đồ của họ bán. Gia đình tôi không có ý định di
tản, ai cũng nghĩ cha tiếc của, đến sau này tôi biết, cha không đi vì
bà Nội sắp trăm tuổi già.
Cha rất hiếu thảo
với bà, từ nhỏ đến giờ tôi đã quen cảnh cha nhất định giặt đồ cho
bà nội, tự tay rót nước cho bà không để các con làm.
Thời gian ấy, nhà
tôi thật nhộn nhịp, người ra kẻ vào. Tôi quen các cô các chú đó hết.
Họ cho tôi vài món đồ mà họ không thể mang đi nhưng họ rất quý: một
cuốn sách, một cái cặp, cây bút máy... Có chú đưa tôi một túi đồ
nặng nặng không biết là gì, tôi không mở ra xem về sau tôi cũng quên
luôn.
Những người đó đi
luôn không trở lại, tôi nghe loáng thoáng trong số họ có người ra đến
sông Cái giựt chốt lựu đạn tự sát. Phía sau Ty Cảnh Sát người ta
đốt những chồng giấy cao và nặng, đốt mấy ngày đêm, ngọn lửa bốc cao
lắm.
Ngày 30/4/75, thị
xã tôi vẫn bình yên, không tiếng súng, bọn nhỏ chúng tôi chạy ra
đường xem Việt Cộng. Chỉ vài người bận đồ đen, quấn khăn "choàng
tắm", vác súng đi vào Ty Cảnh Sát. Trong Ty không còn ai.
Cuộc sống không gì
thay đổi, theo góc nhìn của một đứa trẻ như tôi lúc bấy giờ, hàng
xóm vẫn mang đồ qua nhà tôi bán, thỉnh thoảng có nhà đóng cửa đi
mất...
Tôi vào lớp 6.
Trường phát mỗi đứa 10 hạt bobo về nhà trồng. Trước sân nhà tôi có
trồng mấy chậu kiểng và một gốc Sabochê... Tôi gieo hạt dưới gốc
Sabochê rồi tháng sau... ra chợ mua một lon bobo đem nộp!
Lớp có một cô giáo
dạy toán người bắc, cô mặc toàn quần đáy nem đen với áo sơ mi trắng
chít bốn ben, tóc cô thật dài và thắt bím. Cái đặc biệt nhất ở cô
mà tôi thấy là... tôi không thể nghe được cô giảng gì cả!
Một hôm đi học về,
tôi thấy cha đào hết khoảnh sân nhà lên, mấy chậu kiểng bị đẩy vào
một góc sân. Cha trồng xuyên tâm liên, một loại thảo dược quý trị bá
bệnh từ miền bắc đưa vào. Nhưng tôi thấy cha vẫn uống thuốc tây khi
bệnh, chắc cha để dành cho trường hợp bệnh nặng hơn!!!
Nhà nước đổi tiền,
tội nghiệp cha tôi không có tiền để đổi, bao nhiêu tiền cha tôi lấy đi
mua đồ của hàng xóm hết rồi. Hôm đó, cha đi đổi tiền dùm hàng xóm khi
về cha kể, ông Trường Thành, chủ của mấy cây xăng trong thị xã đã
ngất xỉu ở chỗ đổi tiền, có lẽ thấy vậy nên điểm đổi tiền chỉ để
ông mang về nhà một số tiền tượng trưng còn bao nhiêu họ giữ lại dùm
ông sợ ông vác về nặng... khi đi đổi tiền ông vác đến 2 bao, sau này
mấy cây xăng của ông nhà nước của chính quyền mới cũng quốc hữu hóa
hết luôn.
Cha nói họ đánh tư
sản, 500 đồng mang đi đổi được 1 đồng, ai nhiều mấy cũng mang về 500
đồng hay 250 đồng gì đó.
Thời kỳ tem phiếu
bắt đầu, cái sổ hộ khẩu quý như sinh mạng, ai không có nó là chết
đói! Cứ theo nhân khẩu mà cho chỉ tiêu gạo, vải, nhu yếu phẩm rồi
phát tem, phiếu. Tới đợt hợp tác xã bán gì thì mua nấy, cửa hàng là
mấy ngôi nhà chủ đi vắng, "cách mạng lâm thời miền nam Việt Nam
trưng dụng".
Cha đi mua gạo vác
về, mỗi người có tên trong hộ khẩu được 13kg, má kêu cha mang gạo qua
cho nhà chị Mun, mẹ chị ấy đi mất từ hôm giải phóng vô. Má ăn gạo
trong bao bố tời, mỗi bao 100kg, gạo phải thơm, quen rồi, má nói vậy.
Cha đi mua vải, cả
nhà lớn bé nam nữ gì cũng một loại vải mười, màu ruốc in hoa. Má
tôi đem cất trong bếp.
Bây giờ xóm tôi như
người một nhà, vì ai cũng mặc đồ hoa vải giống nhau.
Căn tin, cửa hàng
xuất hiện, thay vì ra quán, tiệm, mua chè, mua bánh, cà phê bọn tôi ra
căn tin mua. Cửa hàng bán chỉ một thứ mấy ngày liên tiếp, hết món
đó bán đến món khác, cũng mấy ngày.
Chợ vẫn nhóm bình
thường, vẫn bán đâu thiếu thứ gì.
Nhà tôi vẫn lúa dí
đầy bồ, sau vườn nuôi vài con heo, cha thỉnh thoảng vác chài xuống
sông vãi vài cái cho má tôi món cá kho tiêu.
Một năm, sau khi
đánh tư sản, "tàn dư của Mỹ Ngụy" cạn hết. Mỹ cấm vận,
người ta đến tìm cha tôi mua những món đồ họ cần mà cha tôi có nhưng
không xài. Nhà tôi lúc đó như cái kho, búa, kềm, khoan điện, khoan tay,
mỏ lết, xà beng... đến tủ lạnh, tủ mát, bàn trang điểm, tủ thờ...
trong phòng cha chất một góc rượu tây, hàng quân tiếp vụ, thuốc lá
xigà...
Ai mua gì cha cũng
có. Tôi nhìn đống đồ của cha mà biết tên và biết xử dụng hết các thứ đó, sau
này điều đó rất có ích cho cuộc sống của tôi.
Có bữa một người
quen với cha ghé lại nói với cha gì đó không biết, chỉ nghe cha trả
lời, không cần đâu, ngày xưa tưởng mày khổ, chứ biết mày làm VC tao
đâu có giúp mày, lấy tờ giấy gia đình có công cách mạng làm sao tao
đi Mỹ... Rồi cha lầm bầm, giải phóng cái gì không biết!
Thời kỳ ngăn sông
cấm chợ:
Cha đi Saigon, về cha
kể: từ quê lên Saigon có 150 cây số đi xe đò mà đi từ sáng sớm chiều
mới tới Xa Cảng miền Tây. Trạm kiểm soát dựng lên dọc đường nhiều
không nhớ nổi. Ấn tượng nhất là trạm Tân Hương, xe đến trạm phải vào
một ngỏ riêng để kiểm soát, hành khách phải xuống xe hết, hành lý
bị lục tung ra...thậm chí có khi họ xét người luôn, họ bắt lương
thực, thực phẩm của tỉnh này mang qua tỉnh khác, đặc biệt là thịt
heo, không biết cái ông ra sắc lệnh "ngăn sông cấm chợ" này
có thù gì với con heo?! Quái lạ!!!
Thịt đem ra khỏi
tỉnh bán gọi là thịt lậu, người đi bán thịt ra ngoài tỉnh gọi là
buôn lậu. Dân buôn lậu quấn thịt quanh người, giấu dưới băng ghế...
những người đi buôn họ móc nối hoặc bắt bồ với nhân viên kiểm soát.
Cha đi thăm chị học ở Saigon, má nấu thịt cho chị đựng trong lon guigoz
để khỏi bị tịch thâu. Khổ thân!
Thời này đến chơi
nhà bạn bè, dù tay bắt mặt mừng nhưng phải ý tứ mang theo ít gạo
thịt.
Anh Tâm con dì Ba
sống ở Đà Lạt, trồng rau củ...không có gì ăn, chạy về quê mang theo
vợ con đùm đề.
Chị tôi đậu đại
học, ở ký túc xá sinh viên tháng được lãnh 12 ngàn, ăn cơm nhà bếp
độn bobo thiếu chất bị phù thủng mặt tròn quay phải ăn gạo lức muối
mè, lên giảng đường ngồi học mà đem chỉ gân theo thắt giỏ bán. Chị
khoe mới bốc thăm được mua cây đàn, chị có đàn đâu, đem bán đó, chị
xin tiền cha mua chiếc xe đạp, nói để đạp đi Long An mua gạo, mua thuốc
tây... về bán, không nghe kể chuyện học hành.
Sau này tốt nghiệp
đại học chị vẫn còn nợ điểm, cha lo lót cho người quen trên đó một
chỉ vàng để chị được giữ lại hộ khẩu thành phố, Saigon đổi tên là
thành phố Hồ Chí Minh, người dân quê chúng tôi gọi tắt là thành phố
cho nó gọn. Rối rắm!
Tôi lên lớp 7. Trường
tôi có thầy hiệu trưởng mới từ miền Bắc vào nhận "công
tác".Thầy sống trong trường ở dãy nhà sau lớp học của tôi, sáng
đi học sớm, tôi vào lớp hay nhìn qua cửa sổ thấy thầy ăn sáng, không
biết ăn gì mà nghe thầy húp rồn rột, thầy hay ngửi ngửi cây tăm mới
xỉa xong rồi gát nó lên chung trà... Thầy mặc thêm áo sơ mi vào chồng
lên chiếc áo thun ba lỗ bị rách mấy đường sau lưng. Trước khi ra khỏi
nhà, thầy "chiêu" một ngụm trà súc ộc ộc trong miệng rồi
mới nuốt... Chuông reo...
Cô Thoại rất hiền,
người thô, cục mịch, hơi cà lăm, cô dạy toán không biết sao tự nhiên cô
nghỉ dạy, tụi bạn nói thấy cô bán vé số ngoài chợ.
Thầy Điệp cũng
nghỉ dạy, tôi biết, tôi thấy thầy bán nước sâm, mỗi lần đi ngang xe
nước sâm của thầy tôi đều đứng lại cúi chào, thầy cười, không giống
ngày xưa, lúc thầy dạy văn, thầy vui hơn bây giờ.
Thầy Đệ có “đề pô”
nước đá trước khi đi dạy, thầy dạy tôi dễ hiểu nên tôi thích môn Lý
của thầy, tôi là học trò giỏi được thầy cưng. Tôi cũng thương thầy
lắm, thầy lùn tịt, mặt sần sùi đầy thẹo, chắc hồi nhỏ thầy nặn
mụn hoài... Thầy nghỉ dạy, học cô mới tôi không vui, tôi nhớ những
lần chọc phá của bọn tôi: thầy cho bài tập trên bảng, tôi hay nói:
- Thầy đừng ghi...
lộn đề... nhe thầy!
Thầy nói tỉnh queo:
- Không lộn!
Nhưng lát nữa thế nào cũng có một cục phấn chọi vào trán tôi cái
cốc...!!! Báo thù!
Cô Huỳnh Liên không
bỏ dạy mà đổi môn, cô dạy chính trị không dạy văn nữa... Chồng cô
đang học tập cải tạo ở Trại Ba Sao, tháng sau cô đi thăm chồng, bọn
học trò chúng tôi hùn tiền gởi cô mua đồ cho thầy...
Xóm tôi cũng có
vài người đi học tập cải tạo ở Tân lập, Suối Máu, Bà Bèo...
Nhỏ bạn tên Kim Anh,
người Hoa, rủ tôi lãnh làm vỏ xe đạp bằng cách lấy bố từ vỏ xe tải
cũ dán lại, để kiếm thêm "thu nhập". Cha không cho làm, biểu
lo học cho giỏi đi... Thôi vậy!
Gần đây tôi học
được vài từ mới của chị lớp trưởng người Bắc vừa theo ba mẹ vào
Nam "công tác": "khẩn trương", "tăng gia",
"thu nhập", "cải thiện", "tập thể"... có
vài từ không hiểu sao lại đọc ngược như: đảm bảo, giản đơn...
Rồi một hôm, trường
tôi bị lấy, vì họ không báo trước nên thầy trò chúng tôi ngồi ngoài
đường cả buổi sáng, nghe nói lấy làm trường cho con cái cán bộ học,
nhưng họ không dùng từ Thiếu Sinh Quân vì đó là từ "Ngụy quyền
Saigon" hay xài. Không biết họ là ai. Mù mờ...
Nhà hàng xóm ồn
ào, tôi chạy ra coi, bác Hai hớt tóc mở máy hát nghe nhạc Hoàng Oanh
bị trên công an phường tịch thâu dĩa hát, lần sau lấy luôn cái máy đó
nhe... tôi cũng thích Hoàng Oanh, cô ngâm thơ, bài Hòn Vọng Phu hay ác!
"Nhạc ngụy", cấm đó nhe... Tối về tôi kể cả nhà biết, vì
cha tôi thường uống rượu lúc ăn cơm chiều, có lúc vui vui cha mở nhạc
rồi nhảy đầm nữa. Mẹ tôi nói ông mở nhạc không lời mà sợ gì, trời
ơi! Nhạc không lời còn ghê hơn, tàn dư "Mỹ Ngụy" đó.
"Nhất trí" nghe cải lương Út Trà Ôn, Minh Cảnh....
Má đi đám cưới anh
Chiêu, anh ở với chị Huỳnh có chửa, bên chị kêu làm cái "thú
phạt". Cơ quan anh Chiêu bắt làm lễ “Tuyên hôn”, tiệc đãi ở trong
nhà ngoại anh Chiêu, cây nhà lá vườn, heo với cá nuôi sẵn. Má nói, “Thủ
trưởng” anh ăn cái đầu cá vồ còn nguyên con lãi trong mang... Thấy
gớm!!!
Sáng chúa nhật, cô
Liễu qua nhờ mẹ sửa mấy cái quần ống loe, hôm nay chị cắt tóc ngắn,
móng tay cũng ngắn và không sơn. Lúc trước móng tay chị để dài sơn
đỏ chót, tóc cũng dài, uốn lọn, đẹp như Thẩm Thúy Hằng. Bây giờ
chị cắt hết, tóc, móng, quần cũng cắt. Chị nói chị đang lo, mấy ông
cách mạng bắt mấy người chưa chồng gả cho thương binh... Mẹ bảo, mầy
thì ai mà lấy!
Đi kinh tế mới:
Vài gia đình xóm
gò mã sau nhà tôi đóng cửa đi kinh tế mới. Họ đến những vùng hoang
vu hẻo lánh khai khẩn đất hoang, nhưng được một thời gian sau họ lại
quay về. Cứ hể khẩn xong phần đất nào là cán bộ đến dẫn họ đi sâu
vào vùng đất hoang mới, xa hơn, hoang mạc hơn... Sao chịu được!!!
Đất nước đi từ có
đến không, từ không đến có. Chế độ độc tài, độc đảng, xã hội không
có đối trọng, không có sự cạnh tranh thì không thể phát triển và
tiến bộ được.
Tất cả sự cạnh
tranh của chế độ đều đi đến một mục đích dân giàu nước mạnh.
Nhà cầm quyền và
bộ máy nhà nước chỉ được lập ra để bảo vệ quyền lực mà không nghĩ
đến nhân dân.
Cuộc nội chiến gây
nên tổn thương tinh thần và xương máu toàn dân. Nhưng chính quyền mới
cứ luôn hả hê rằng mình là bên chiến thắng.
Thay đổi chế độ,
chỉ cần cướp quyền lực và thu phục lòng dân. Không được lòng dân mà
giữ được quyền lực trong một thời gian dài thì chỉ có hai lý do.
Nhà cầm quyền tài giỏi hoặc nhân dân yếu hèn.
Tôi là một người
yêu nước hèn yếu.
Nguyễn Kiều Phương