Saturday, July 18, 2026

Câu Chuyện Đại Dương Trong Lòng Con Ốc Nhỏ - Trần Khắc Trường

 

Tối nay, vợ chồng tôi cụ bị đồ đạc vào bịnh viện thăm con gái sắp sanh. Ngồi phía trước phòng cấp cứu, tôi thấy một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi với vẻ mặt khắc khổ, lo lắng và luôn thấp thỏm nhìn vào trong.

Tôi đến gần ông bắt chuyện:

- Anh chờ người nhà sanh à? vào phòng lâu chưa anh?" 

Người đàn ông ấy trả lời:

- Dạ, con gái tôi vào cũng được 6 tiếng đồng hồ rồi, nhưng chưa thấy bác sĩ thông báo gì?"

Tự nhiên trái tim tôi thắt lại, cũng chẳng hiểu lý do gì, có lẽ vì bất ngờ, khi thấy hình ảnh một người cha đưa con mình đi sinh.


Tôi lại tò mò và hỏi:

- Người nhà không có ai là phụ nữ hả anh? Vì anh là đàn ông, chăm con gái sinh rất bất tiện.

Người đàn ông ấy cúi đầu xuống thấp một chút, và giọng cũng nhỏ đi:

- Mẹ nó chẳng may mất sớm, chị gái nó lại có chồng phương xa, tôi một mình nuôi con nên nhà cũng neo đơn. 

Tôi lại buột miệng hỏi:

- Vậy cha đứa bé đâu anh?


Anh mỉm cười nhẹ, trên gương mặt đầy nếp nhăn và nhân từ của một người cha, rồi nói:

 - Con gái tôi nhẹ dạ, chồng nó bỏ đi mất biệt, khi hay tin con tôi có thai!

Người đàn ông nói tiếp:

- Nghe đâu thằng chồng nó đã có người phụ nữ khác, con gái tôi dại khờ nên đành chịu, nhiều lần nó đòi chết, tôi khuyên nhủ nó và nói nó cố gắng sinh con, tôi sẽ ráng làm để nuôi mẹ con nó.

Tự nhiên khoé mắt tôi cay cay, không cầm được lòng, tôi hỏi anh tiếp:

- Anh làm nghề gì? Rồi sinh sống ở đâu?

Anh trả lời:

- Dạ, tôi làm bốc xếp ở Cảng Sài Gòn, thời gian rảnh chạy xe ôm kiếm thêm, nhà ở quận 4, con gái tôi làm công nhân xí nghiệp may. 

Tôi im lặng vài phút, nhìn vào giỏ đồ bên dưới chân của anh, nó nhỏ gọn lắm, rồi quay sang nhìn cái vali cụ bị đồ đạc cho con gái mình, tự nhiên tôi xót xa và thương quá.


Rồi bác sĩ kêu tên con gái tôi, vợ chồng tôi vội chạy lại, mới hay thằng cháu tôi nó vẫn chưa chịu ra đời và bác sĩ lại cho về nhà. 

Tôi chào tạm biệt anh, cũng chẳng kịp có món quà nào cho con gái và cháu của anh, tôi chỉ vội lấy trong vali con gái mình vài món đồ, nghĩ sẽ cần cho con gái anh và một ít quà nhỏ, cuộn vào túi đồ, để anh có chi phí trang trải cho những ngày ở bịnh viện.


Anh từ chối không nhận, tôi thuyết phục anh không được. 

Đến khi tôi cầm cái túi lại và nói:

- Thứ nhất, đây là món quà tôi tặng cho con gái và cháu của anh, nó không phải món quà của anh, vì thế anh đừng vì lòng tự trọng mà không nhận cho con cháu mình. Thứ hai, tôi cảm ơn anh đã cho tôi thấy được tình cảm và sự bao dung của người cha, và cảm ơn anh vì đã là người tử tế trong cuộc đời này. Nếu anh không nhận thì xem như anh phụ lòng tôi.


Nói xong, tôi quay lưng bước đi, anh vội kêu tôi lại và nói:

- Dạ, tôi cảm ơn anh, anh cho tôi thông tin, sau này tôi nói con gái tôi đi làm, trả ơn lại cho anh.

Tôi cười và trả lời:

- Sẽ có cuộc đời trả lại cho tôi sau, còn bây giờ thì anh nhận món quà này và cầu chúc cho hai mẹ con cháu ấy được mẹ tròn con vuông, chúc anh luôn khoẻ mạnh, để che chở cho cuộc đời của con và cháu mình.

Rồi bước lên xe ra về, chẳng biết bao giờ đủ duyên gặp lại người đàn ông ấy, nhưng tôi biết mình đã đủ duyên để thấy được một bức tranh đẹp trong cuộc sống này. 

Chúng ta vẫn thỉnh thoảng nghe câu nói "Cha không hoàn hảo nhưng luôn yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất!" Và có một nghịch lý, chúng ta rất dễ nói lời yêu thương ai đó, ngoại trừ cha của mình.

Thiết nghĩ cô gái trong phòng sinh ấy, dù có đang trải qua những tổn thương đau lòng, khi đối diện với những cơn đau thập tử nhất sinh, vì phải một mình vượt cạn và thiếu vắng bóng dáng của người cha đứa bé. Nhưng điều đó có xá chi, khi bên cạnh cô gái ấy, giờ đây chính là tình yêu thương vô bờ bến của người cha vĩ đại trong cuộc đời mình. 

Có một tình thương chẳng bao giờ nói mãi mãi, nhưng nó luôn tồn tại từ khi chúng ta sinh ra, đến khi lìa xa cõi đời, chính là tình mẫu tử và phụ tử của cha mẹ dành cho chính mình.

Ngồi trên xe viết lại khoảnh khắc đẹp của tình phụ tử này, trên đường từ bịnh viện về nhà. 

Tôi lại thấy tối nay Sài Gòn đẹp thật.

 

Trần Khắc Trường

Xã Stress


Đã Bảo Đừng Đùa Dai Với Vợ 

Có một người đàn ông rất tự hào vì mình có sáu đứa con, đến mức ông nhất quyết gọi vợ là “mẹ của sáu đứa.”

Người vợ thì cực ghét cái tên đó và đã nhiều lần yêu cầu chồng đừng gọi như vậy nữa. Nhưng ông chồng rất bướng bỉnh và rất hãnh diện vì có sáu người con.

Một buổi tối nọ, họ đi dự tiệc công ty của ông chồng. Đến gần giờ phải ra về, ông chồng đứng từ bên kia căn phòng gọi lớn sang vợ:

— “Mẹ của sáu đứa ơi, em sẵn sàng về chưa?”

Bực mình vì câu hỏi đó, người vợ đáp lại:

— “Một phút nữa thôi, bố của bốn đứa!” 😆


Làm Theo Lời Chủ

Hung Chow gọi đến công ty… 😄

Hung Chow gọi điện đến chỗ làm và nói:

— “Ông chủ ơi, hôm nay tôi không đi làm được. Tôi bệnh nặng lắm. Tôi đau đầu, đau bụng, chân cũng đau nữa, tôi không đi làm đâu.”

Ông chủ đáp:

— “Nghe này Hung Chow, hôm nay tôi thật sự cần anh. Mỗi khi tôi cảm thấy như vậy, tôi đến gặp vợ tôi và bảo cô ấy ‘giúp đỡ’ một chút. Xong là tôi thấy khỏe ngay và đi làm được. Anh thử xem.”

Hai tiếng sau, Hung Chow gọi lại:

— “Ông chủ, tôi làm đúng như ông nói và giờ tôi khỏe re rồi. Tôi sẽ đến công ty sớm thôi… Nhà ông đẹp ghê!” 😆

 

Say Hết Biết

Paddy đang ngồi trong quán rượu địa phương, uống tới bến để quên hết mọi chuyện trên đời. Anh bartender vốn cũng là bạn thân của gia đình liên tục nhắc:

— “Thôi đủ rồi Paddy, về nhà đi!”

Cuối cùng, sau thêm vài ly “cuối cùng thật sự”, Paddy tuyên bố:

— “Tôi về đây!”

Rồi lập tức té lăn khỏi cái ghế bar cao và lê mình ra cửa.

Nằm úp mặt ngoài lề đường, anh gọi được một chiếc taxi, khó khăn lắm mới mở được cửa xe rồi bò được vào ghế sau. Trên đường về, Paddy cứ nghêu ngao hát mấy bài chẳng ai hiểu nổi.

Đến nhà, anh lăn khỏi taxi, loạng choạng bò qua bãi cỏ, mở hé được cửa chính rồi nằm vật ra bất tỉnh ngay ngưỡng cửa.

Hôm sau, vì bartender cũng là bạn tốt nên ghé qua xem tình hình. Thấy Paddy nằm ngửa ngay cửa nhà, ông hỏi:

— “Paddy, tối qua cậu say lắm phải không?”

Paddy đáp:

— “Ừ… nhưng tôi đâu nghĩ là mình say đến mức đó. Sao ông biết?”

Bartender trả lời:

— “Vì cậu để quên xe lăn ở quán.” 😆

 

Kim Hoa Bà Bà chuyển

Friday, July 17, 2026

Lương Y Của Người Bên Kia Chiến Tuyến - Phạm Tín An Ninh

Xin được  đăng lại cuộc gặp giữa anh Bộ đội Bắc Việt và vị Bác sĩ Quân y VNCH.

Ngày đó, trong trận đánh ở Thành Cổ Quảng Trị, Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, lúc đó anh Phạm Hùng Phong mới 19 tuổi đã bị thương nặng, có nguy cơ bị cắt bỏ hai chân và có thể mù mắt. Sau đây là câu chuyện của anh Phong kể lại với anh Vinh Nguyễn và Thọ Nguyễn.

“Phong bị trúng 2 mảnh đạn, một mảnh vào đầu, một mảnh xuyên thái dương vào sau mắt phải, ngất đi. Do gãy 2 chân bởi đạn AR15 và nằm cạnh cửa hầm, không chạy được… Khi tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trong một chiếc lều bạt của Thủy quân lục chiến (TQLC). Mấy người lính nói giọng miền Nam và giọng Huế đang lao xao quanh anh và cho anh uống nước. Một người lính đeo túi cứu thương cắm phập mũi kim vào vai anh để tiêm 1 liều chống uốn ván, rồi tiến hành băng bó các vết thương. Họ nói trong khi lục soát trận địa, thấy anh còn thoi thóp thở, họ đã khiêng anh về đây. Có lẽ quân Bắc Việt tưởng anh đã chết nên đã bỏ lại. Sau này gia đình anh còn nhận được “Giấy báo tử là anh đã hy sinh ở mặt trận phía Nam”. 

Sau khi bị thẩm vấn qua loa, anh khai là Binh nhì thuộc Trung đoàn 48, F320B, họ đưa anh lên xe tải cùng 1 số tù binh khác và chở về Huế. Trong số tù binh đó anh nhìn thấy khoảng 10 đồng đội cùng C1 E48, có cả Đại đội trưởng Mai người Hải phòng, Trung đội trưởng Đông, và cậu Sơn cùng đơn vị huấn luyện… Nhưng tất cả đều khai là lính mới và được bổ sung vào Thành đêm qua nên không ai biết ai cả. 

Xe TQLC (Thuỷ Quân Lục Chiến) chở anh vào nằm ở Bệnh viện Nguyễn Tri Phương 2 ngày, thấy vết thương khá nặng, họ lại đưa anh ra sân bay Phú Bài tải thương về Đà nẵng. Trên chiếc máy bay C130, các Bộ đội Bắc Việt bị thương nặng không ngồi được, nên ghế ngồi đã được tháo hết, khoang máy bay được cải tạo thành những giá để cố định băng ca, có 5 tầng giá như vậy. Băng ca với thương binh được đẩy vào theo đường ray, rồi xếp lên các giá nằm ngang như xếp sách trong thư viện. 

Hạ cánh xuống sân bay Đà nẵng, trong khi chờ xe tải ra chở đi, anh tò mò ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Đúng là 1 thế giới khác hẳn, ồn ào ầm ĩ, đầy ngập vật chất và kỹ thuật hiện đại…… Xe tải nhà binh chở anh về Tổng y viện Duy Tân điều trị. Đó là 1 Quân y viện rất lớn, chủ yếu điều trị thương binh VNCH, nhưng cũng có một khu dành riêng để điều trị thương binh tù binh Bắc Việt. Khu vực này có Quân cảnh canh gác, còn lại thì không có gì khác biệt trong cách đối xử. Các anh được hưởng quy chế Tù binh của Liên Hợp Quốc, 1 USD/ngày, còn các chế độ bệnh viện, thuốc men, ăn uống… thì cũng như Thương binh VNCH vậy.

Trong thời gian điều trị ở Tổng y viện Duy Tân (Đà Nẵng). Ở đó, các thương bệnh binh Bắc Việt được điều trị trong một khu riêng có hàng rào thép gai, do quân cảnh canh gác. Nhưng chiều chiều, các thương binh VNCH vẫn kéo đến bên hàng rào bắt chuyện với các tù binh Việt Cộng và họ hay mang thuốc lá cho các anh. Anh Phong và nhiều anh em tù binh khá ngỡ ngàng trước sự thân thiện của những người đồng bào từ phía bên kia. Chân anh Phong bị gẫy nên phải bó bột, người ta còn khoét 1 lỗ để thay băng cho vết thương phần mềm ở cẳng chân. Bác sỹ Quân y chăm sóc anh Phong tên là (BS) Khánh. Ông đã làm tất cả để anh không bị cưa chân và khoét mắt“. (Vinh Nguyễn lưu bút) Đây là những hình ảnh đã lưu lại trong ký ức của anh Phạm Hùng Phong suốt mấy chục năm qua: 

Những ngày nằm đó điều trị (khu điều trị thương binh là tù binh nằm cuối dãy nhà, tách biệt với khu điều trị thương binh VNCH) tôi nhớ là khoảng ba tháng trời.”Chiều nào nhìn qua cửa sổ tôi cũng thấy Bs Khánh đi về. Lúc này ông đã cởi bỏ áo blouse trắng và mặc bộ quân phục có mấy bông mai trên ve áo. Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh ông leo lên chiếc Vespa Sprint chạy đi”. Hình ảnh đó theo anh Phong mãi, anh nhờ bạn bè, người quen dò hỏi tin tức Bs Khánh nhưng vô vọng. Anh Phong cũng đã nhờ bạn bè FB tìm hộ bác sỹ Khánh và nghe nói đang định cư bên Mỹ. 

Vào năm 2010, anh đã sang Mỹ và tìm đến Quận Cam dò tìm Bác sỹ Khánh để tri ân. Nhưng tiếc thay, đáy biển mò kim, không thể nào tìm được – Tất cả chúng ta ở đây, ai cũng mong cuộc hội ngộ này xảy ra !Khi nghe câu chuyện này, năm 2019, mình đã đăng lại và cũng dò hỏi một số người quen có cha là sĩ quan VNCH với hy vọng có ai đó biết ông Bác sỹ Quân y tên Khánh. Nhưng thật thất vọng. 

Cho đến cách đây vài ngày, khi anh Phong nhờ mình đăng thông tin “Tìm người anh họ hiện sống ở Mỹ” thì may mắn thay, có một người giúp kết nối với Bs Khánh.Vậy là sau 53 năm có duyên gặp gỡ và cũng khoảng hơn 30 năm tìm kiếm, cuối cùng anh Bộ đội có gương mặt thư sinh như trong ảnh đã gặp lại vị ân nhân của mình để bày tỏ lòng biết ơn vô hạn. (Nguyễn Thọ lưu bút).

Tối qua, anh Phong đã gặp Bs Khánh qua điện thoại. Do sức khoẻ của Bác sĩ không được tốt, anh Phong đã nhắn tin và nhờ Chị (vợ của BS Khánh) đọc cho ông nghe. Anh viết:“Em kính chào anh Khánh, cựu bác sỹ tổng y viện Duy Tân – Đà nẵng, anh chắc không thể nhớ hết các bệnh nhân cựu quân nhân VNCH dịp mùa hè đỏ lửa 1972 mà anh đã cứu chữa, càng không thể nhớ đến “thằng tù bình VC” bị gãy 2 chân và hư 1 mắt là em… Em vẫn nhớ như in hằng sáng, anh đi thăm khám cho các bệnh nhân tù binh rất tận tình, chu đáo, vết thương chân (gãy 2 xương) phải khoét 1 ô bột ở cẳng chân để thay băng hằng ngày, anh còn phát hiện 1 con mắt của em bị hư do mảnh đạn bắn vào, anh cho thuốc bổ mắt… hành động thật nhân đạo, tình người của các y bác sĩ VNCH em không bao giờ quên…Sau bao năm em dò hỏi và nhờ cộng đồng mạng tìm anh, đến hôm nay được gặp anh thì không may anh lại đang đau ốm không nói chuyện cùng nhau được, em rất buồn và thương anh… Em sẽ cố gắng năm 2026 sẽ đi Mỹ để ghé thăm anh và gia đình nhà mình… Em xin tặng anh tấm hình em chụp năm 1972 trước khi gặp anh 2 tháng. Nhờ anh cứu em mới có được như ngày hôm nay. Em kính chào Anh”.Đáp lời của anh Phong, do ốm nên Chị (vợ Bs Khánh) nói lời cảm ơn anh Phong đã nhớ đến gia đình và hy vọng nếu có duyên thì mong sẽ gặp lại. Và Chị cho biết, khi nghe vợ đọc những lời nhắn gởi của anh Phong, Bs Khánh đã mỉm cười rất tươi.Tôi tin là vị bác sĩ nhân đức này không bao giờ ngờ được có một tù binh Việt cộng luôn nhớ đến ông với lòng biết ơn vô hạn như vậy. Nụ cười của ông cho thấy ông đang vui và cảm thấy ấm áp vô cùng về cuộc đời hành nghề cứu người của mình. (lưu bút bởi Vinh Nguyễn và Thọ Nguyễn).


Như mọi người đã biết, câu chuyện về anh Phạm Hùng Phong bị thương nặng và được cứu chữa bởi “Lương Y khác chiến tuyến” chỉ là một trong những trường hợp Bộ đội Bắc Việt được Quân y Miền Nam chăm sóc. Tuy vậy, tôi vẫn đăng lại câu chuyện đầy tính nhân văn này để lan toả trọn vẹn một câu chuyện đẹp và thêm ý nghĩa nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam. 


Nguồn: phamtinanninh

Xạo Hết Chỗ Nói - Nguyễn Duy Phước

Phía Dưới Của Rực Rỡ Vinh Quang

 

Đây là một tấm hình được cắt ra từ video của một người dân tại Đà Nẵng. Khi hỏi thăm những này thì anh được biết, họ là một gia đình từ Cà Mau lên Đà Nẵng mưu sinh, bà ngoại và mẹ của 2 bé đã làm giúp việc cả mấy tháng trời nhưng cuối cùng bị chủ quỵt lương.

Bước đường cùng, gia đình họ quyết định dẫn 2 bé về lại quê nhà Cà Mau để có thể tiếp tục sống. Không tiền nên không mua vé xe, họ đã dắt 2 bé vô bến xe để xin đi nhờ nhưng bị từ chối. Cuối cùng, họ chỉ còn cách là đưa hai đứa nhỏ đi bộ về quê giữa mùa nắng nóng, phó mặc số phận cho lòng tốt của người qua đường. Tôi nhớ không lầm thì từ Đà Nẵng về Cà Mau khoảng 1300 cây số, nếu mà không có sự giúp đỡ tôi chẳng biết họ sẽ đi tới bao lâu để về được tới quê nhà.


Ngẫm ra mới thấy đau lòng. Chủ nhân của người quay clip cũng chỉ là phận dân đen bình thường, vì nghĩa tình đồng bào nên anh cũng vét vài trăm ngàn tiền công lao động của anh để trao gởi cho Gia đình họ. Những lúc thế này tôi tự hỏi, cơ quan bảo vệ người lao động ở đâu? Tại sao không phải là một tổ chức an sinh xã hội mà là một anh dân thường trao vội số tiền ít ỏi rồi lại tiếp tục lên đường kiếm cơm. Số phận của một gia đình lại đặt cược lên sự tử tế của những người xa lạ là sao đây?

Dẫu rằng, người Việt chúng ta không thiếu sự tử tế và lòng trắc ẩn với quê hương. Bằng chứng là bao nhiêu mtq đã dang tay ôm lấy đồng bào mùa Bão Lũ thiên tai, để rồi nhà nước đã rất "tài tình" khi xã hội hóa phúc lợi xã hội. Có nghĩa là họ sẽ đẩy phần an sinh xã hội cho những người có lòng tốt. Tôi thấy cũng không có gì để bàn cãi khi đất nước còn nghèo, nhưng họ ra rả về sự phát triển rực rỡ để làm gì khi những trường hợp như gia đình này chính là chỉ dấu thất bại của một cơ chế nhà nước đã không thể bảo vệ những con người yếu thế nhất. Ai ở SG cứ ra ngã tư, buổi tối lấy xe máy chạy một vòng thì sẽ rõ. Con nít người già chồng chéo lên nhau mà ngủ, tự hào gì khi trẻ em phải đi lao động chớ?


Anh em người đỏ luôn tự hào vì những công trình đồ sộ mà chính phủ đang xây dựng hàng ngàn tỉ như Sân Vận Động Trống Đồng, nhà hát ngàn tỉ, tượng đài cổng chào,.. nhưng có bao giờ anh em chạnh lòng khi thấy những đứa trẻ phải đi bộ hàng trăm cây số vì cha mẹ bị quỵt lương không? Chúng ta không thể nói tới sự phồn vinh khi người lao động bị bóc lột tới nỗi không đủ tiền mua một tấm vé xe về quê. Tôi nhớ trong lịch sử đã chép rằng đất nước sẽ làm cách mạng để xóa bỏ giai cấp, công - nông dân là chủ thể của đất nước và bây giờ hàng triệu con người Việt phải qua Tư Bản làm thuê. Nước nhà thì công nhân vùi đầu ngày 12 tiếng trên công ty của FDI và bao nhiêu phận người nghiệt ngã chẳng ai ngó ngàng.

Có thực sự vinh quang không khi người dân của nước mình chỉ biết dựa vào nhau trong những đại án oan nghiệt? Họ cầu xin cộng đồng mạng bà con cô bác giúp đỡ để bác này bác kia thấy. Những thảm họa từ thiên tai tới nhân tai liên tục xảy ra mà người dân luôn là người gánh hậu quả trước tiên. Có thật là phải biết ơn đảng và nhà nước không khi mà người dân chỉ biết cầu mong gặp được người tốt trên hành trình hoạn nạn của mình.


Đôi lúc tôi thực sự xót xa khi người Dân VN của mình thực sự dễ tính, họ chưa bao giờ ý thức và đòi hỏi quyền lợi của mình. Là công dân đóng thuế đầy đủ, chí ít chúng ta phải tự biết những cái thứ cơ bản vốn thuộc về mình như đòi hỏi một con đường không ngập nước, một sự bảo vệ pháp lý từ công quyền khi lâm cảnh khốn cùng chớ? Nhưng không, ai cũng nghĩ rằng mình chỉ có nghĩa vụ chớ không có quyền lợi. Giáo dục, cơ chế tuyên truyền và an ninh trị đã làm hủy hoại phẩm giá cơ bản của người Việt rồi.

Sẽ chẳng ai mong muốn dân tộc này vô cảm trước nỗi khổ của đồng bào, nhưng thực tế cho thấy người Việt hôm nay đang bị chia ra để trị. Hôm nay là gia đình này, ngày mai là gia đình khác. Hôm nay Thủ Thiêm Sài Gòn đau không ai quan tâm thì ngày mai là dân cư Sông Hồng Hà Nội, ngày mốt sẽ là Gia Bình Bắc Ninh,.. tất thảy sẽ từ từ gặm nhấm nỗi đau đó trong câm lặng và bất lực tột cùng. Và khi họ cất tiếng lên thì lại có những sự chà đạp không thương tiếc từ đội ngũ dư luận viên của chính quyền. Lúc này có chua chát, đau khổ cũng đã muộn màng.

Nếu không tự ý thức được những thứ quyền lợi chính trị cơ bản thì biết đâu mai này, có thể là bất kỳ ai trong chúng ta bị rơi vào hoàn cảnh cùng quẫn cũng trở nên bạc nhược như vậy thì sao?


Việt Nam sẽ không thể phồn thịnh chỉ bằng những lời tuyên truyền sáo rỗng, mà nó chỉ thực sự phát triển khi nó biết cách đối xử với những con người ở tận cùng xã hội. Chỉ khi nào không còn cảnh người già, phụ nữ và trẻ em phải lê từng bước trên quốc lộ để tìm đường về quê vì bị quỵt công, bị bỏ mặc, thì khi đó chúng ta mới có tư cách để nói tới 4 chữ "rực rỡ vinh quang".

Nắng rồi sẽ lên trên quê hương này

Nhắc nhau nghe rằng:

Người Việt thương người Việt❤️


(1) Phía dưới của Rực Rỡ Vinh Quang.... - Bàn Tròn Chính Trị Việt Nam | Facebook

Thursday, July 16, 2026

Một Mùa Trăng - Kim Oanh


 Mở cửa tìm ánh trăng xuân

Đón lấy hương gió bâng khuâng giao mùa
Khơi lại vương vấn thời xưa
Ấp yêu choàng lấy chợt vừa đâu đây

Cạn chén hương vị nồng say
Luyến lưu chưa kịp môi cay đắng lòng
Buông dòng tư tưởng hư không
Cài then đóng cửa tim hồng vì ai

Xót xa hạnh phúc an bày
Căn nhà k​ý​ ức chia hai ngăn đời
Ngậm ngùi bắt bóng mù khơi
Trăng tàn canh vắng tình vời vợi xa....

Trăng xuân lặng lẽ rời ta
Tình trầm ngậm ngải trăng già vẫn son


Kim Oanh
Đêm trăng 2026

Cher Ami: Chú Chim Bồ Câu Trúng Đạn Nát Chân, Bay 40km Cứu Sống 194 Binh Sĩ

Cher Ami: Chú chim bồ câu trúng đạn nát chân, bay 40km cứu sống 194 binh sĩ.

Bạn có tin một sinh vật nhỏ bé nặng chưa đầy 500g lại có thể thay đổi số phận của hàng trăm con người giữa làn mưa bom bão đạn?

Đó chính là câu chuyện phi thường về Cher Ami – chú chim bồ câu đưa thư anh hùng của Thế chiến I.

�� Bối cảnh nghẹt thở: "Tiểu đoàn bị mất tích"

Tháng 10/1918, hơn 500 lính Mỹ thuộc Sư đoàn 77 bị quân Đức bao vây hoàn toàn trong rừng Argonne. Không thức ăn, không đạn dược, bi kịch hơn là họ còn bị chính pháo binh Đồng minh bắn nhầm do sai lệch tọa độ.

Hy vọng cuối cùng để cầu cứu là những chú bồ câu đưa thư. Nhưng hai chú chim đầu tiên cất cánh đều bị quân Đức nổ súng bắn hạ ngay lập tức. Cher Ami là cơ hội cuối cùng!

�� Chuyến bay sinh tử vượt lên thần ch*t

Chỉ huy nhét bức thư khẩn cấp vào chiếc ống nhỏ trên chân Cher Ami với nội dung tuyệt vọng: "Vì Chúa, xin hãy dừng lại!". Ngay khi vừa tung cánh, Cher Ami lọt vào tầm ngắm của địch. Một viên đạn găm thẳng vào ngực, chú chim nhỏ đổ gục xuống đất.

Nhưng một phép màu đã xảy ra...

Thay vì bỏ cuộc, Cher Ami gượng dậy bằng chút sức tàn, tiếp tục đập cánh cất cao một lần nữa. Chú chim kiên cường bay xuyên qua màn khói súng, vượt chặng đường 40km chỉ trong vòng 25 phút để về đến căn cứ.

�� Vết thương rùng mình và chiếc chân gỗ huyền thoại

Khi Cher Ami đáp xuống tổng hành dinh, các sĩ quan quân y đã phải bàng hoàng:

Ngực bị đạn cày xước sâu.

Một mắt bị mù hoàn toàn.

Một bên chân bị bắn gãy nát, chiếc ống tre chứa thông điệp cứu mạng chỉ còn lủng lẳng trên phần da thịt dính lại.

Nhờ thông điệp rướm máu ấy, pháo binh Mỹ lập tức ngừng bắn. 194 binh sĩ đã được giải cứu thành công khỏi miệng hố tử thần!

��️ Sự vinh danh bất tử

Sau trận chiến, Cher Ami được các bác sĩ quân y tận tình cứu chữa và được tặng một chiếc chân giả bằng gỗ nhỏ xíu. Chú chim được chính phủ Pháp trao tặng Huân chương Croix de Guerre cao quý.

Dù đã qua đời vào năm 1919 do di chứng vết thương, nhưng ngày nay, tiêu bản nhồi bông của Cher Ami vẫn được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Hoa Kỳ (Smithsonian) như một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm.

Đôi khi, những người hùng vĩ đại nhất lại mang những hình hài nhỏ bé nhất!


LUDA TV

Nguồn FB

Chế Biến Món Ngon Từ Trái Sake - Đặc Sản Miền Sông Nước

Lợi Ích Sức Khỏe Đằng Sau Dáng "Ngồi Xổm Kiểu Châu Á"

Huấn luyện viên Matt Hsu từng mất khả năng ngồi xổm do chấn thương nhưng đã hồi phục hoàn toàn nhờ kiên trì tập luyện. Ảnh: Matt Hsu


Động tác ngồi xổm sâu giúp tăng độ dẻo dai và giảm đau lưng hiệu quả, tuy nhiên các chuyên gia vật lý trị liệu khuyến cáo người có bệnh lý khớp không nên cố ép bản thân.

Tại Trung Quốc, Nhật Bản và phần lớn các quốc gia châu Á, ngồi xổm là một phần quen thuộc trong đời sống hàng ngày. Người dân có thể dễ dàng ngồi xổm khi chờ xe buýt, trò chuyện hay lúc ăn uống. Những đoạn video ghi lại cảnh khách du lịch phương Tây cố gắng bắt chước tư thế này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Tuy nhiên, phần lớn họ bị ngã ngửa ra sau, nghiêng sang hai bên hoặc phải bám vào tường để giữ thăng bằng.

Các chuyên gia về chuyển động học cho biết sự chú ý của cộng đồng dành cho tư thế này thực chất đang phản ánh một vấn đề lớn hơn: tầm quan trọng của việc duy trì khả năng vận động linh hoạt của cơ thể khi chúng ta già đi. Vậy tại sao một số người có thể ngồi xổm rất dễ dàng, trong khi những người khác lại gặp khó khăn ngay cả khi đứng? Liệu tư thế "ngồi xổm kiểu châu Á" có thực sự mang lại nhiều lợi ích sức khỏe?

Ngồi xổm được coi là một trong những vận động cơ bản nhất của con người. Giáo sư Christopher Powers, chuyên gia về chuyển động tại Đại học Nam California (Mỹ), khẳng định: "Nếu không ngồi xổm, bạn hầu như không thể làm được gì. Từ việc ngồi vào ghế, bước ra khỏi ôtô, đi vệ sinh đến cúi người nhặt đồ vật, tất cả đều liên quan đến động tác này".

Nhiều người đã quen với bài tập ngồi xổm cơ bản (squat) tại các phòng tập thể hình, nơi người tập hạ thấp trọng tâm như thể đang ngồi ghế cho đến khi đùi song song với mặt đất. Tuy nhiên, tư thế "ngồi xổm kiểu châu Á", hay còn gọi là ngồi xổm sâu, lại có sự khác biệt rất lớn. Tư thế này đòi hỏi người thực hiện phải gập hoàn toàn khớp gối và đẩy gối ra ngoài, hai bàn chân mở rộng tách rời, giữ ngực thẳng và áp sát phần đùi sau vào bắp chân.

Matt Hsu, một huấn luyện viên người Mỹ gốc Á chuyên về cải thiện sức mạnh và khả năng vận động, thu hút hàng triệu lượt xem khi chia sẻ các video về tư thế này. Anh cho rằng tên gọi "ngồi xổm kiểu châu Á" đôi khi dễ gây hiểu nhầm: "Bạn sẽ thấy người châu Phi nói đây là cách ngồi xổm của họ, người Đông Âu cũng sẽ bảo tương tự. Thực chất, đây là cách ngồi xổm của toàn nhân loại".

Các bác sĩ vật lý trị liệu giải thích kiểu ngồi xổm sâu này đòi hỏi các khớp hông, khớp gối và cổ chân phải cực kỳ linh hoạt, đồng thời huy động nhiều nhóm cơ hơn so với động tác ngồi xổm thông thường. Các nghiên cứu cho thấy trạng thái kéo căng toàn bộ này giúp cải thiện độ dẻo dai, giảm đau lưng và duy trì khả năng tự chăm sóc bản thân về lâu dài.

Khi còn nhỏ, mọi người đều có thể thực hiện tư thế này nhờ các khớp xương có biên độ vận động lớn và tỷ lệ cơ thể đặc thù.

Tuy nhiên, việc mất đi khả năng này khi trưởng thành không đơn thuần là do biến đổi sinh lý, mà chủ yếu bắt nguồn từ lối sống phụ thuộc quá nhiều vào việc ngồi ghế và sử dụng bồn cầu bệt, khiến các cơ và khớp dần suy giảm khả năng vận động và sức mạnh.

Sự thay đổi trong lối sống hiện đại ít ảnh hưởng hơn tại một số khu vực ở châu Á như Nhật Bản, nơi người dân vẫn duy trì thói quen ngồi xổm khi ăn uống.

Huấn luyện viên Matt Hsu cho hay: "Nhiều người Nhật khi vào nhà hàng vẫn giữ nét văn hóa cởi giày, ngồi xổm trên chiếu tatami rồi mới hạ người xuống dùng bữa".

Sức mạnh của cơ chân và vùng hông này cũng được rèn luyện qua các sinh hoạt cơ bản hàng ngày, ví dụ sử dụng nhà vệ sinh ngồi xổm vẫn còn phổ biến ở một số vùng thuộc châu Á.

Ngay cả khi trả lời phỏng vấn hãng BBC, anh vẫn có thể duy trì tư thế ngồi xổm trong một thời gian dài và chỉ thỉnh thoảng đứng dậy nghỉ ngắn. Matt Hsu chia sẻ biến cố từ chính gia đình đã khiến anh nhận thức sâu sắc về tầm quan trọng của khả năng này: "Cha tôi từng bị ngã và chúng tôi phải gọi xe cấp cứu vì ông không thể tự đứng dậy khỏi mặt sàn".

Bản thân anh, dù là người gốc Á, cũng từng mất khả năng ngồi xổm ở độ tuổi 20 do chấn thương thể thao và thói quen ngồi quá lâu do tính chất công việc. Sau một thời gian kiên trì tập luyện, anh đã lấy lại được khả năng đó và khẳng định đây là một kỹ năng hoàn toàn có thể rèn luyện được.

Với những người muốn học cách ngồi xổm sâu, huấn luyện viên khuyến cáo không nên nóng vội để tránh chấn thương. Người tập nên bắt đầu bằng cách vịn tay vào ghế hoặc bàn để hỗ trợ, chỉ hạ người xuống mức cơ thể cảm thấy thoải mái, sau đó mới tăng dần độ sâu theo thời gian. Việc kiên trì thực hiện vài lần mỗi ngày sẽ giúp các cơ khớp thích nghi đáng kể sau vài tuần.

Tuy nhiên, việc tập luyện này sẽ trở nên phức tạp hơn khi tuổi tác ngày một cao. Giáo sư Powers lưu ý: "Càng lớn tuổi, biên độ vận động của các khớp, cột sống, hông và cổ chân sẽ càng giảm, gây cản trở khả năng ngồi xổm".

Mặc dù các nghiên cứu chứng minh ngồi xổm ở bất kỳ mức độ nào cũng mang lại lợi ích, đối với những người có tiền sử mắc các bệnh lý về khớp gối, khớp hông hoặc cột sống, việc cố gắng ngồi xổm sâu không phải là giải pháp tối ưu cho họ.

Trong y học lâm sàng, bài tập ngồi xổm luôn được điều chỉnh linh hoạt dựa trên vóc dáng, tiền sử chấn thương và mục tiêu riêng của từng cá nhân. Những ai có xương đùi dài, cổ chân cứng hoặc cấu trúc khớp hông đặc biệt sẽ gặp nhiều khó khăn khi ngồi xổm sâu, dù cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh.

Do đó, các chuyên gia vật lý trị liệu cho rằng điều quan trọng nhất khi bước vào tuổi già là duy trì được khả năng vận động độc lập, chứ không phải là việc có thể ngồi xổm thấp đến mức nào. Mục tiêu cốt lõi của việc rèn luyện là giúp mỗi người làm chủ được cơ thể, có thể tự đứng vững và chống lại tác động của trọng lực để nâng cao chất lượng cuộc sống.


Bình Minh Theo BBC

Wednesday, July 15, 2026

Ly Cà Phê Bên Sông Hàn, Đà Nẵng - Phạm Sơn Liêm


Đà Nẵng, mùa hè năm 1974.

Buổi chiều, gió từ sông Hàn thổi mát rượi.

Quán cà phê nhỏ lợp mái tôn nằm sát bờ sông Hàn. Chỉ vài chiếc bàn gỗ, mấy cái ghế thấp và chiếc radio National rè rè phát bản Sầu Lẻ Bóng.

Ngày nào cũng đúng bốn giờ. Một anh lính trẻ của Quân lực VNCH lại chạy chiếc Honda Dame màu xanh đến quán.

Vừa dựng xe, cô bán cà phê đã chống nạnh cười:

— Ủa… hôm nay cũng “tuần tra” ngang đây nữa hả ông lính?

Anh cười tỉnh bơ:

— Không. Hôm nay tôi làm nhiệm vụ của mình. — Nhiệm vụ gì?

— nhìn xem cô chủ quán có còn dễ thương như hôm qua không.

Cô gái đỏ mặt.

— Xạo vừa thôi!

— Tôi là lính. Có chứ, nhưng với người đẹp thì không.

Cô bật cười khúc khích.

Đặt ly cà phê xuống bàn, cô cố tình để chiếc muỗng kêu leng keng.

— Một ngày ông uống hai ly rồi đó. Coi chừng tim đập mạnh.

Anh nhấp một ngụm.

— Tim tôi đập mạnh từ lúc bước vô quán rồi, đâu phải vì cà phê.

— Thôi đi ông!

— Thiệt mà.

Cô lườm yêu.

— Bộ doanh trại không có ai đẹp sao?

— Có.

— Rồi sao?

— Toàn lính.

Cô ôm bụng cười muốn nghiêng cả bàn.

Hôm sau… Anh lại đến.

Hôm sau nữa… Lại đến.

Đến mức mấy cô bán hàng bên cạnh nhìn thấy chiếc Honda từ xa là cười:

— Kìa… “khách ruột” của con Thu tới nữa rồi!

Thu giả bộ bực.

— Khách gì! Ổng ghi sổ nợ đầy ra đó!

Anh nghe được, bước vào liền nói lớn:

— Ghi tiếp đi! Bao giờ cưới thì trừ vô của hồi môn!

Cả quán cười ồ.

Thu đỏ bừng hai má.

— Ai nói cưới ông?

— Chưa nói.

— Vậy?

— Tôi đang chờ cô nói.

Thu cắn môi.

— Đồ… mặt dày!

Một buổi chiều khác. Anh mặc đồ lính chuẩn bị theo đơn vị ra công tác.

Vừa ngồi xuống, Thu bưng ly cà phê mà không đùa như mọi khi.

Cô nhỏ giọng:

— Đi bao lâu?

— Chưa biết.

— Có… nhớ quán không?

Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

— Nhớ người bán quán nhiều hơn.

Thu cúi đầu.

Một lát sau, cô lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay trắng nhỏ xíu.

— Mẹ em thêu đó.

— Cho tôi?

— Ừ…

— Để lau mồ hôi?

— Không.

— Vậy làm gì?

Thu cười tinh nghịch:

— Để lúc nhớ em thì lấy ra ngửi…

Anh giả bộ làm theo ngay.

— Ừm… thơm thiệt!

Thu đánh yêu lên vai anh.

— Ê! Giữa quán đó!

— Có sao đâu.

— Người ta nhìn kìa!

— Kệ.

— Ông gan dữ!

Anh ghé sát, hạ giọng vừa đủ để chỉ mình cô nghe:

— Ra trận còn không sợ… chỉ sợ mai này về, quán cà phê đổi chủ, còn cô thì theo chồng.

Thu nhìn anh thật lâu.

Rồi bất ngờ nhéo nhẹ vào cánh tay anh.

— Đau!

— Cho nhớ.

— Sao nhéo?

— Để biết mình còn có người chờ.

Ngoài kia, nắng chiều phủ vàng lên mặt nước sông Hàn.

Tiếng xe Jeep, tiếng Honda, tiếng radio và tiếng cười của cô gái bán cà phê hòa vào nhau, tạo nên một ký ức rất riêng của Sơn Chà Đà Nẵng trước năm 1975. Có những mối tình chỉ bắt đầu bằng… một ly cà phê đen ít đường.

Nhưng đủ ngọt để một người lính mang theo suốt cả đời.

 

Phạm Sơn Liêm

Nguồn: https://www.facebook.com/liem.pham.806140

Anh Phước chuyển

Có Chi Muộn Phiền - Đỗ Công Luận

 

Cám Ơn Đất Nước Hoa Kỳ - Thank You, America - Trần Kiêm Đoàn


Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Càng đến tuổi xế chiều, rồi… chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.

Hôm nay, ngày 4-7-2026, Quốc Khánh 250 năm kỷ niệm ngày Ngày Độc Lập (Independence Day) của Mỹ, tôi thức dậy sớm và bên chén trà mai, viết đôi điều cám ơn nước Mỹ.

Nhiều bằng hữu từ Việt Nam mới qua vẫn thường bày tỏ sự ngạc nhiên vì rất ít khi thấy nhà nào treo cờ hay băng đèn trong các dịp quốc lễ như thế này.

Người Mỹ không thường treo nhiều cờ quạt, khẩu hiệu rợp đường như một số quốc gia khác, dù họ mừng Quốc Khánh rất lớn bằng pháo hoa, diễn hành, picnic, barbecue, ca nhạc và lễ hội. Lý do chính là vì tinh thần yêu nước của người Mỹ thường thiên về sinh hoạt tự do cá nhân hơn là hình thức tập thể có khẩu hiệu.

Họ mừng bằng cách tụ họp, ăn uống, xem pháo hoa, đi parade, nghe nhạc, mặc áo màu cờ Mỹ, hơn là treo khẩu hiệu chính trị. Ở Mỹ, treo cờ hay thể hiện mọi hình thức yêu ghét là quyền tự nguyện, không phải bổn phận bắt buộc. Văn hóa Mỹ rất ngại sự tuyên truyền hình thức nên tuy họ vẫn tổ chức mừng Quốc Khánh rất trọng thể, nhưng cách mừng của họ là vui, tự do, dân sự và gia đình. Nó phản ánh một văn hóa trong đó lòng yêu nước được để cho mỗi người tự biểu hiện theo cách riêng của mình. Đó mới chính là tinh thần cốt tủy về khái niệm Độc Lập, Tự Do trong Hiến Pháp Mỹ từ thời 1787 và 1791.

Mỗi lần chào mừng Quốc Khánh Mỹ, tôi lại nhớ Việt Nam với ước mơ gần trăm năm chưa thành là một ngày Quốc Khánh chỉ có niềm vui và chúc tụng; quanh ta và khắp năm châu không còn mảy may dấu vết phân hóa, hận thù. Mỹ là một nước của 50 nước và một quốc gia của hơn 200 nhóm chủng tộc trên toàn thế giới. Tôi suy niệm là muốn được thế thì nơi ta ở phải là nơi đất ở trọn vẹn như tâm trạng người lưu dân từ những ngày đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ.

Ngày rời quê hương Việt Nam ra đi, tôi có mang theo trong gói hành trang tâm thức của mình hai câu thơ của Chế Lan Viên:

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở,
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.”

Hai câu thơ mà những năm còn ở trong nước tôi thường suy ngẫm về cái tâm đi lạc giữa đời như Nguyễn Bính xưa với Huế: “Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”. Và luôn cả những thi sĩ gạo cội của dòng thi ca truyền thống như trong thi ca thế giới, có nhiều thi sĩ đã diễn tả ý tưởng rằng một nơi chốn chỉ thực sự trở thành quê hương khi con người rời xa nó. Tuy nhiên, rất hiếm câu thơ nào đạt đến sự cô đọng và sức khái quát như hai câu thơ của Chế Lan Viên.

T. S. Eliot viết:

Ta vẫn miên du vĩnh cửu đi tìm

Tận cùng trong cuộc lữ lặng im

Có về quê cũ nơi cất bước

Mới hiểu ban đầu trong trái tim

(We shall not cease from exploration,

And the end of all our exploring

Will be to arrive where we started

And know the place for the first time)

Ý thơ cho thấy sau mọi cuộc hành trình, con người trở về nơi cũ với một tâm hồn khác, và chính lúc ấy mới thật sự hiểu và yêu nơi mình đã sống.

Hay như Kahlil Gibran lại viết:

Tình yêu nào biết nông sâu,

Phải chờ đến phút khởi đầu chia ly.

(And ever has it been that love knows not

its own depth until the hour of separation.)

Phải chăng vì thế mà con người thường bị lạc loài với thực tại vì chỉ chỉ khi xa cách, con người mới nhận ra giá trị sâu xa của điều mình từng gắn bó.

Phương Đông và phương Tây đã thành lão hóa nên thường nhìn thực tại qua dĩ vãng “ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”; bởi vậy mà có những bóng dài nghìn năm không thay đổi; trong khi đó Mỹ như một vùng đất mới đón bước lưu dân:

Ta ở nơi đây, ta thuộc chốn này

Nơi chiếm ngự lòng ta vừa bước tới

Mai đã có nhưng chân trời tươi mới…

Đón bước lưu dân thắp sáng một chân trời

(Here I am, and here I belong;

This place has shaped my heart so long.

Tomorrow waits beyond the blue,

With fresh horizons, wide and true.

James Hawley (Boat People)

Ở Mỹ hơn nửa cuộc đời, từ tuổi trưởng thành cho đến về già, trải nghiệm thực tế qua từng bước đi hòa điệu của đàn con cháu đã trưởng thành trong xã hội Mỹ trong suốt 44 năm qua từ ngày chập chững những bước đầu tiên cho đến lúc trưởng thành, tôi đã đi qua nhiều tiểu bang, cư trú nhiều nơi trên đất Mỹ và nơi đâu cũng là “nơi đất ở” trọn vẹn từ bước đầu đặt chân đến. Sự hòa điệu của con người với mạch đất về cả tâm hồn và thể chất không đợi đến khi xa rồi thì mới biết “khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”!

Nếu có một giấc mơ hoang tưởng là được gặp lại Nhà thơ Chế Lan Viên (mất năm 1989), tôi chỉ xin phép được thay một chữ trong hai câu thơ nổi tiếng của Thi Sĩ cho hợp với hoàn cảnh của tôi: Tôi xin được thay chữ CHỈ bằng chữ “MỚI” trong câu:

“Khi ta ở CHỈ là nơi đất ở,

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.”

Thành ra:

“Khi ta ở MỚI là nơi đất ở,

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.”

Nước Mỹ có gì khác nước Việt chăng?

Lưu dân đến Mỹ từ những ngày bình minh lịch sử cho đến lúc này đã nguyện lòng đến đất này để ở như vọng âm đầy thực tế và huyền thoại về biểu tượng Nữ Thần Tự Do:

LỜI NỮ THẦN TỰ DO

Hỡi người lưu dân, hãy đến đây và đừng sợ hãi.

Hãy mang theo quê hương cũ trong tim, nhưng hãy mở lòng đón nhận quê hương mới.

Nơi đây, người có quyền sống, quyền mơ ước và quyền tự chọn con đường đi tới. Hãy gieo xuống mảnh đất này những giọt mồ hôi, những ước vọng và tình yêu của mình.

Rồi một ngày, người sẽ hiểu:

Khi ta ở, mới là nơi đất ở,

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn.

Tôi đã chọn xứ Hoa Kỳ làm nơi đất ở suốt 44 năm nay.

HAI THIÊNG LIÊNG: Hoa Kỳ là trái tim và Việt Nam là dòng máu.

Xin cám ơn đất nước Hoa Kỳ.

Thương nhớ Việt Nam.

Thủ phủ California 
July 4th 2026

Trần Kiêm Đoàn

34 Species Of Mushrooms That Come In All Sizes And Colors

1. Eastern yellow fly agaric mushroom, Amanita muscaria var. guessowii

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

2. The cup-fungus, Sarcoscypha coccinea

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

3. The Ghost Fungus, Omphalotus nidiformi

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

4. Marasmiellus coilobasis

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

5. Turkey Tail, also known as Trametes versicolor

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

6. Laetiporus sulphureus, Yellow mushroom on an old oak tree

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

7. Fruit bodies of Polyporus sp. 

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

8. Elmerina holophaea, a polypore with gills

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

9. Hygrocybe firma

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

10. Amanita caesarea, Caesar's mushroom

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

11. Entoloma chytrophilum

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

12. Mycena pura

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

13. Cortinarius magellanicus

14. The black trumpet, Craterellus cornucopioides 

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

15. Amanita phalloides, the death cap mushroom

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

16. Yellow flower pot mushrooms, Leucocoprinus birnbaumii

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

17. The pink waxcap, Hygrocybe calyptriformis

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

18. Jack-o'-lantern mushroom, Omphalotus olearius

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

19. Verdigris agaric (Stropharia aeruginosa), a toadstool fungus

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

20. Marasmius grandiviridis 

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

21. Chrysomphalina aurantiaca

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

22. Gomphus floccosus, orange chantarelle mushroom

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

23. Marasmius haematocephalus

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

24. Pleurotus djamor, pink oyster mushroom

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

25. Ascocoryne sarcoides, purple jellydisc

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

26. Laccaria ochropurpurea

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

27. Mycena haematopus, the bleeding fairy helmet

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

28. Cortinarius puniceus 

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

29. Hygrocybe cuspidata, the candy apple waxy cup

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

30. Fly Agaric, or Amanita musca

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

31. Cortinarius porphyroideus, the purple pouch fungus

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

32. Clavaria alboglobospora

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

33. Lachnum fasciculare Velen

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful

34. Calbovista subsculpta, sculptured puffball

nature, photography, fungus, mushroom, mold, yeast, plants, trees, growth, color, beautiful


The End