Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Friday, April 10, 2026
Tự Hào Dân Tộc - Phan Văn Hưng - Đinh Tuấn
Tản Mạn Về Thơ Việt Nam - Phần 3 - Nguyễn Duy Phước
Thể thơ tám chữ, còn gọi là Bát Ngôn, nghĩa là
mỗi câu trong đoạn thơ sẽ có tám chữ. Thơ loại này ít nổi tiếng hơn những thể
thơ nói trên, và thường được dùng để có thể diễn tả nhiều ý (vì có đến 8 chữ).
Thể thơ 8 chữ linh hoạt trong sáng tác và không
bị gò bó bởi niêm luật như nhiều thể thơ khác.
Cũng bởi chẳng bị trói buộc bởi luật thơ nên
tác giả có thể dễ dàng hơn trong việc thể hiện cảm xúc thật trọn vẹn trong từng
câu chữ.
Hơn thế nữa, vì thơ 8 chữ mang đặc trưng của chất
nhạc nhờ vần nhịp uyển chuyển nên người đọc sẽ cảm nhận được những tâm tư, tình
cảm qua bài thơ.
Nếu là một người yêu thi văn, quí vị hoàn toàn có thể lựa chọn thể thơ 8 chữ để sáng tác. Sự đơn giản trong niêm luật và vẫn điệu sẽ giảm bớt những khó khăn trong quá trình sáng tác thơ, đặc biệt là với những người mới bắt đầu làm thơ.
C1/ Luật thơ
- Luật Bằng Trắc:
Như đã nói, không có luật gì chắc nịch về thanh
âm cho loại thơ này, cứ đọc lên nghe “lọt tai” là được. Vì cách làm thơ 8 chữ
không yêu cầu bắt buộc phải tuân thủ niêm luật gắt gao nên ai cũng có thể sáng
tác một các tự do. Còn nếu muốn làm thơ 8 chữ đúng chuẩn niêm luật thì dưới đây
sẽ là luật thơ 8 chữ
Để nói về luật thơ 8 chữ cơ bản ở các chữ cuối
của các câu như sau:
- Chữ
cuối của câu hai và ba phải theo cùng vần là trắc trắc, hoặc bằng bằng, cứ
2 cặp trắc lại đến 2 cặp bằng cho đến hết bài thơ.
- Câu
cuối cùng cũng tương tự câu đầu, không cần vần với câu nào hết, nhưng nếu
chữ cuối của câu cuối vần được với chữ cuối câu đầu thì sẽ hay hơn.
- Luật Vần:
Có nhiều loại gieo vần như trong các thí dụ sau đây:
Luật vần thường thấy nhất:
(Các vần được tô màu đỏ)
Anh Muốn Nói
Anh muốn nói dù trời đông giá lạnh
Rét da ngoài khôn sánh (1) rét tim côi (2)
Bàn thiên nhìn mâm quả với chè xôi (2)
Lòng xáo động bồi hồi (1) trong tâm tưởng (2)
Anh muốn nói dù chúng mình đôi hướng (2)
Điệu đàn tơ âm hưởng (1) vẫn rung người
Qua đại dương hoà nhịp sóng trùng khơi
Vượt sa mạc gởi lời (1) muôn khát vọng
Ái Hoa
Chú thích :
- (1) Trong thí dụ trên, chữ thứ năm của câu 2
có vần với chữ cuối của câu đầu, cũng như vần giữa chữ thứ năm của câu 4 với chữ
cuối của câu 4.
- (2) Ngoài ra chữ chót của câu hai có vần với
chữ chót của câu ba và chữ chót của câu 4 có vần với chữ chót của câu năm và cứ
tiếp tục như vậy
Đây là bài thơ rất đúng điệu về luật vần vì nhiều khi không cần có vần cho chỉnh lắm cũng được, hoặc không nhất thiết là chữ thứ năm mà chữ thứ sáu theo vần cũng được như trong chú thích (1) trên.
Luật vần chéo (Vần giãn cách)
Một vần bằng rồi mới tới một vần trắc. Như vậy,
câu 1 vần với câu 3, câu 2 vần với câu 4. Ví dụ:
Đêm
Xuân Sầu
Trời
xuân vắng, cỏ cây lay xào xạc
Bóng
đêm chợt hoảng hốt mãi không thôi
Gió
xuân lạnh, ngàn sâu, thì ca hát
Trăng
xuân sầu, sao héo, đã thôi cười.
Chế
Lan Viên
Luật vần ôm
Câu 1 vần với câu 4, câu 2 vần với câu 3. Ví dụ:
Tuổi
mười ba
Trời
hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
Mưa
thôi chẳng về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng
ngọt ngào… thôi ở lại đây
Như một
buổi hiên nhà nàng bừng sáng.
Nguyên Sa
Và sau đây xin trích vài câu trong một bài thơ 8 chữ rất nổi tiếng của thi sĩ Thế Lữ, trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn:
Nhớ rừng
(Lời
con hổ ở vườn Bách thú)
Nay ta
ôm niềm uất hận ngàn thâu
Ghét
những cảnh không đời nào
thay đổi
Những
cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối
Hoa
chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng
Dải nước
đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới
nách những mô gò thấp kém
Dăm vừng
lá hiền lành, không bí hiểm
Cũng học
đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn
ngàn năm cao cả, âm u...
Chú thích: Trong bài thơ trên, tác giả đã không bị gò bó bởi quy luật về vần như trong những chữ được tô đỏ nhưng không vì thế mà kém hay.
C2/ Vài bài thơ 8 chữ tôi sáng tác
Xuân Đã Đến
Xuân đã đến khiến lòng thêm nao nức
Đem an lành, hạnh phúc đến mọi nhà
Vườn xuân tươi rực rỡ muôn đóa hoa
Nở bừng sắc, dáng kiêu sa ngào ngạt
Mừng năm mới lòng rộn ràng câu hát
Mối tình quê vang khúc nhạc cung đàn
Chúa xuân về cảnh sắc đã sang trang
Đẹp rạng ngời trong tiết xuân êm ấm
Ươm nóng mãi cuộc tình thêm đằm thắm
Ý xuân nồng say đắm ngạt trời mơ
Trọn ái ân cho vơi nỗi mong
chờ
Thỏa giấc điệp xây mộng đời tươi
đẹp
Nhặt cánh hoa gợi tình xuân thắm thiết
Những nỗi niềm gói ghém ngát vần thơ
Nắng hong vàng dào dạt rắc hương đời
Vương đôi má ửng hồng
người em gái
Tung tăng trời đàn én giăng cánh xoải
Hoa bướm vờn lơi lả mãi vườn xuân
Gió giao mùa xao xuyến thổi lâng lâng
Lay mái tóc tuyệt ngần bay lõa xõa
Lòng bâng khuâng trong chiều xuân êm ả
Chốn dương trần rộn rã nỗi hân hoan
Người người vui cùng chào đón xuân sang
Và tận hưởng ánh xuân quang mãi mãi.
===
Người Yêu Muôn Thuở
Anh nhớ mãi phút ban đầu lưu luyến
Phút ban đầu ôi xao xuyến lòng anh
Mái tóc thề phảng phất nét đan thanh
Dáng tha thướt như bức tranh trong mộng
Em hẳn là người tình anh ước vọng
Tháng ngày mơ một hình bóng thân yêu
Giờ gặp đây người em gái mỹ miều
Với màu áo chắt chiu niềm cảm xúc
Áo nàng vàng, màu vàng như hoa cúc
Màu anh yêu, màu hun đúc nhớ thương
Gieo hồn anh bao kỷ niệm yêu đương
Lúc hò hẹn nơi góc trường, cuối ngõ
Vai kề vai dìu nhau trên lối nhỏ
Lòng nhủ lòng nguyền gắn bó duyên tơ
Luôn bên anh người em gái mộng mơ
Để anh mãi dệt vần thơ ca ngợi.
***
Em vẫn là người em yêu muôn thuở
Bao xuân qua anh ngỡ mới hôm nào
Tháng năm trôi bàng bạc tựa chiêm bao
Đôi môi đó vẫn ngạt ngào hương nhụy
Ánh mắt kia luôn mơn man tình ý
Gợi lòng anh bao kỷ niệm xa xưa
Mặc cho thời gian, sương gió, nắng mưa
Cuộc tình vẫn mặn nồng chưa phai nhạt
Tâm hồn anh nghe lâng lâng rào rạt
Khi gần em như thoạt mới quen nhau
Con tim anh còn rung động khát khao
Như những lúc ban đầu mình hò hẹn
Anh mơ ước cho tình ta trọn vẹn
Bước đường trần luôn đẹp mộng trăng sao
Hương ái ân nồng thắm đến bạc đầu
Em nhớ nhé, mình yêu nhau trọn kiếp.
===
Quê Tôi Đó
(bài thơ rất dài)
Tôi vẫn sống trong niềm thương nỗi nhớ
Nhớ thương quê bao khắc khoải chờ mong
Một bài thơ tôi viết mãi chưa xong
Sao tả hết nỗi lòng khi xa cách
Quê tôi đó, đồng ruộng xanh bát ngát
Trời thênh thang, cánh vạc lững lờ bay
Dải phù sa vun màu mỡ luống cày
Cho mạch đất tràn đầy bao nguồn sống
Quê tôi đó, những bình minh nắng sớm
Gà gáy vang bên khóm trúc sau hè
Tiếng chim cu vui hót nhộn bụi tre
Bừng dậy buổi ban mai nghe rộn rực
Quê tôi đó, bác nông phu lao lực
Sáng tinh sương đã ra sức cày bừa
Áo vá vai không quản ngại nắng mưa
Giọt mồ hôi tưới bồi mùa lúa mới
Quê tôi đó, khí trong lành thơ thới
Đượm rạt rào tình cỏ nội hương đồng
Mùi mạ non ngai ngái ngập cõi lòng
Màu lúa chín ngất ngây hồn thôn dã
Quê tôi đó, ấp yêu tình mái lá
Có mẹ già vẫn vất vả gian truân
Có dân làng vẫn khuya sớm tảo tần
Tuy khó nhọc nhưng ân cần, gắn bó
Quê tôi đó, lối mòn về xóm nhỏ
Khúc khuỷu gập ghềnh, đất đỏ bụi mờ
Vẳng đâu đây lời tha thiết ru hời
Cùng tiếng võng ầu ơ nghe dây dứt
Quê tôi đó, con kinh dài uốn khúc
Lặng lờ trôi ven ngõ trúc quanh co
Mái chèo khua bên mạn gỗ con đò
Vọng câu hát, giọng hò ôi xao xuyến
Quê tôi đó, cây cầu tre mấy nhịp
Chuyến đò ngang, đò dọc tiễn đưa ai
Dìu bước nhau qua cầu áo tung bay
Hương bồ kết làn tóc mây thơm ngát
Quê tôi đó, những chiều buông nắng nhạt
Tiếng tiêu buồn man mác trỗi mông lung
Hồn chơi vơi, chân bước thoáng ngập ngừng
Chừng mơ ảo, cõi không trung đọng lắng
Quê tôi đó, mục đồng bên đê vắng
Trên lưng trâu, văng vẳng tiếng sáo diều
Lắng tâm tư theo ngọn gió hiu hiu
Khúc trầm bổng làm xiêu lòng viễn khách
Quê tôi đó, túp lều tranh mái rách
Bữa cơm rau, dưa muối thật đơn sơ
Tuy thanh đạm nhưng tình tự, nên thơ
Quanh bếp lửa bập bùng hơ sưởi ấm
Quê tôi đó, cành khế hoa lấm tấm
Hàng dừa xanh bóng trải rậm thôn làng
Cây bàng cội sừng sững với thời gian
Bờ lau sậy gió ngàn xua xào xạc
Quê tôi đó, gió lam chiều bàng bạc
Lửa đốm lung linh, phảng phất rạ rơm
Thoảng lâng lâng mùi gạo chín nồi cơm
Cơm hai buổi, khắc đền ơn mưa móc
Quê tôi đó, ao dù trong dù đục
Lá mồng tơi chen súng, bụt, loa kèn
Lục bình bên đầm vẫn sạch hương sen
Tình mộc mạc với hoa hèn cỏ dại
Quê tôi đó, rẫy vườn tươi bông trái
Giàn mướp vàng len bờ dậu nương khoai
Mùi hoa ngâu lẫn hoa bưởi, hoa nhài
Nghe thâm thúy, đậm đà tình non nước
Quê tôi đó, gió nhẹ rung lả lướt
Thôn nữ dịu dàng, tha thướt vương tơ
Áo bà ba trong trắng nét ngây thơ
Vành nón lá mộng mơ vờn e ấp
Quê tôi đó, khi hoàng hôn dần tắt
Ánh trăng treo giăng mắc tận đầu gành
Tiếng chày khua giã gạo dưới trăng thanh
Câu vọng cổ lảnh lanh trong đêm vắng
Quê tôi đó, khi hoàng hôn dần tắt
Ánh trăng treo giăng mắc tận đầu gành
Tiếng chày khua giã gạo dưới trăng thanh
Câu vọng cổ lảnh lanh trong đêm vắng
Quê tôi đó, bức tranh thôn đằm thắm
Lòng đất thiêng hòa đậm với lòng người
Mối thân tình như bát nước chè tươi
Sông với núi vẫn ngàn đời chung thủy
Quê tôi đó, đời nông dân bình dị
Vui vầy cùng bầu bí, luống ruộng nương
Sống an lành trong giấc mộng bình thường
Không ảo vọng, không mơ vương phù phiếm
Quê tôi đó, bốn nghìn năm văn hiến
Bao cuộc bể dâu, chinh chiến buồn vui
Khiến mẹ già dòng lệ mãi sụt sùi
Khóc vận nước, ngậm ngùi cho số kiếp
Quê tôi đó, giờ đây đành ly biệt
Sầu hoài hương sao kể xiết nỗi niềm
Lòng ngổn ngang bao nhung nhớ triền miên
Ôm ấp mãi mối tình quê muôn thuở.
Nếu muốn xem video về
bài thơ này (có hình và nhạc) thì xin click vào link sau đây:
Lời kết
Qua những nhận xét và
bình luận về thi văn V.N với hầu hết những thể loại thơ nói trên, chúng ta thấy
là nền văn học thi phú tiếng Việt quả thật là tuyệt vời và độc đáo, với
tình ý chứa chan, hồn thơ lai láng khiến những ai có một tâm hồn dễ cảm
xúc và cảm nhận lời hay ý đep không thể nào không yêu và say mê. Cái
tiếng Việt thật giàu và phong phú đã khiến cho biết bao thi sĩ có thể diễn tả một
cách trung thực tâm tình qua những vần thơ trữ tình, bay bướm và đã khiến tôi
như một người đã vực được đạo, tìm thấy chân lý cuộc đời.
Điều này khác với một số người Việt hiện nay lại quay lưng với tiếng mẹ đẻ truyền thống từ ngàn đời để chạy theo một ngôn ngữ lai căng, dị hợm, khiến tôi phải thảng thốt như thi sĩ Tú Xương ngày nào:
"Tiếng Việt ngày nay đã hỏng rồi
Văn chương hổ lốn nhảy lên ngôi
Cái học ngàn xưa còn đâu nữa
Đầu Ngô mình Sở loại tây bồi."
NdP
Cũng còn may là cái tiếng
man di, mọi rợ do bọn bắc kỳ 2 nút du nhập nhằm phá hoại tiếng Việt thuần túy
chưa có lũng đoạn nền thi văn nhiều, có thể vì loại chữ ngây ngô, thô kệch
của chúng không thể nào dùng được trong các vần thơ tình tự, thanh nhã,
tuy rằng đã có mòi nhen nhúm bởi một vài tay tự cho là thi sĩ, bắt đầu
làm những bài thơ có xen lẫn tiếng V.C.
Để kết thúc, tôi xin được bày tỏ tâm tình của tôi về thơ qua bài thơ sau đây:
Vần Thơ Tự Tình
Thơ là tiếng nói cõi lòng
Là lời ru ngọt mặn nồng thiết tha
Thơ là cây lá đươm hoa
Cánh hoa âu yếm tình trao ngút
ngàn
Mặn mà hương nhụy ngập tràn
Đượm men tình ái mơn man ngập hồn
Thơ là mật ngọt bướm ong
Ngạt ngào mơn trớn khiến lòng chơi
vơi
Con tằm còn biết giăng tơ
Riêng tôi thì biết làm thơ cho đời
Tằm đan áo lụa tặng người
Thơ tôi bày tỏ bao lời chứa chan
Thơ là gió núi mây ngàn
Bềnh bồng phiêu lãng cưu mang tình đời
Chở tình bay khắp muôn nơi
Vần thơ quyến rũ tỏa ngời sắc hoa
Thơ là tiếng nhạc ngân nga
Là muôn điệp khúc chan hòa xuyến xao
Thơ là dòng suối ngọt ngào
Nguồn thơ tuôn chảy dâng trào ước mơ
Vượt ngàn sông núi biển khơi
Sóng tình lai láng thẫn thờ nao
nao
Hồn thơ thi vị dạt dào
Tình thơ lai láng xôn xao nỗi niềm
Ý thơ rạo rực buồng tim
Nhờ thơ bày tỏ tình riêng tặng
người.
Hết
Nguyễn Duy Phước
Người Lính Của Ngày Cũ - Phạm Sơn Liêm
Chiều mùng 3 Tết.
Trời California lạnh
nhẹ. Ánh nắng vàng mỏng như một lớp bụi rơi trên những bãi cỏ mùa đông. Tôi
đang ngồi uống cà phê thì điện thoại reo.
Là Hùng. Thằng bạn
cùng đơn vị ngày xưa.
Trong đoàn có 3 liên
toán, mỗi liên toán có 3 toán, 10 người tùy theo nếu đầy đủ. Thường thì không
đủ quân số. Tôi ở toán 2. Hùng ở toán 3.Còn anh Phước “Rừng” ở toán 1. Chúng
tôi không cùng toán, nhưng cùng sống chung đoàn, những năm tháng mà mạng người
nhẹ như chiếc lá. Giọng Hùng hôm đó chậm lạ:
– Liêm hả...?
– Ừ, tao đây.
Nó nói nhỏ:
– Tao vừa vô viện
dưỡng lão thăm ông anh vợ. Đi ngang hành lang... thấy một ông già ngồi xe lăn
nhìn ra cửa sổ. Tao nhìn kỹ... giống anh Phước lắm.
Tôi ngừng tay:
– Sao mày không lại
hỏi?
Hùng im lặng một chút:
– Tao cũng định hỏi,
nhưng đứng nhìn một hồi, tự nhiên thấy không dám.
– Sao vậy?
Nó thở dài:
– Ông già quá rồi
Liêm. Tóc bạc trắng. Lưng còng. Gầy lắm. Tao đứng phía sau nhìn hoài, mà không
chắc nữa. Mấy chục năm rồi còn gì.
Rồi nó nói nhỏ:
– Tao sợ nhận lầm, làm
người ta khó xử. Nên tao gọi mày. Mày qua coi thử.
Tôi hiểu. Có những
gương mặt từng rất quen, nhưng sau nửa đời người, mình không còn dám tin vào ký
ức nữa. Tôi nói:
– Gửi địa chỉ cho tao.
⸻
Cái tên Phước “Rừng”
làm ký ức bật mở.
Ngày đó anh lớn hơn
tụi tôi vài tuổi. Dáng cao, vai gầy, da đen sạm vì nắng rừng. Ánh mắt lúc nào
cũng bình tĩnh, như người đã quen nhìn cái sống cái chết ở rất gần. Anh ít nói.
Nhưng mỗi lần toán anh từ rừng trở về, anh thường ghé qua chỗ tụi tôi uống cà
phê. Ngồi đó.
Cười hiền. Có lần tôi
hỏi:
– Anh Phước đi rừng
hoài vậy, có sợ không?
Anh cười, một nụ cười
rất hiền:
– Sợ chứ.
Rồi anh nói chậm:
– Nhưng lính mà. Chỉ
mong mỗi lần trực thăng quay lại, mình còn đủ người để bước lên.
Lúc đó tụi tôi còn
trẻ. Nghe xong chỉ cười.
Không ai nghĩ có ngày
mình sẽ sống tới già.
⸻
Sau năm 1975. Các toán
tan. Người đi tù. Người vượt biển. Người bặt tin. Những gương mặt ngày đó...
lần lượt biến mất khỏi cuộc đời nhau. Tôi không nghe tin anh Phước nữa. Cho đến
cuộc điện thoại chiều hôm ấy.
Hôm sau tôi lái xe tới
viện dưỡng lão. Hành lang dài, im lặng. Mùi thuốc sát trùng và mùi quần áo vừa
giặt trộn lẫn trong không khí.
Cuối hành lang, cạnh
cửa sổ nhìn ra bãi cỏ mùa đông, một ông già ngồi trên xe lăn. Tóc bạc trắng.
Vai gầy.
Hai bàn tay gân guốc
đặt trên thành ghế. Ông đang nhìn ra ngoài trời, một mình. Tôi bước lại gần,
tim tự nhiên đập hơi nhanh, tôi khẽ hỏi:
– Dạ... xin lỗi... bác
có phải là anh Phước... Phước “Rừng” không?
Ông quay lại, đôi mắt già nua nhìn tôi rất lâu rồi ông hỏi:
– Anh... ở đơn vị nào?
Tôi nói:
– Dạ... Liêm. Toán
757... liên toán 3 đoàn công tác 75 ngày xưa.
Ông nhìn tôi thêm một
lúc. Rồi đôi mắt chợt sáng lên:
– À...
Ông gật đầu chậm:
– Nhớ rồi... thằng
lính trẻ hay cười.
Tôi bật cười, mắt tự
nhiên cay:
– Dạ... đúng em đó
anh.
⸻
Chúng tôi ngồi cạnh
cửa sổ suốt buổi chiều.
Hai người lính già nói
chuyện của một thời rất xa.
Anh hỏi từng người:
– Thằng Hải sao rồi?
– Mất lâu rồi anh.
– Còn thằng Lộc?
– Ở Texas, chạy xe
tải.
Anh gật đầu. Nghe từng
cái tên... như nhặt lại từng mảnh đời đã trôi mất. Một lúc lâu anh nói khẽ:
– Vậy là... mình còn
sống tới giờ... cũng là may.
Tôi hỏi anh về cuộc
đời sau chiến tranh.
Anh kể chậm rãi:
– Ra tù... anh vượt
biển. Qua Mỹ làm đủ nghề. Vợ anh mất mười năm trước.
Anh nhìn ra cửa sổ:
– Con cái thì mỗi đứa
một tiểu bang. Nhưng tụi nó thương anh lắm.
Giọng anh bình thản.
Không một lời than. Nhưng tôi thấy trong ánh mắt anh... có một khoảng trống rất
sâu.
Khi tôi đứng lên ra
về, tôi nói:
– Cuối tuần em ghé
thăm anh nữa.
Anh gật đầu:
– Ừ, ghé.
Tôi bắt tay anh. Bàn
tay lạnh, khô. Một bàn tay từng cầm súng, từng bước qua bao cánh rừng.
Khi tôi quay lại nhìn
lần cuối, anh vẫn ngồi đó, nhìn ra cửa sổ.
Một người lính già...
giữa buổi chiều rất yên tĩnh.
⸻
Hai ngày sau Hùng gọi.
Giọng nó thấp xuống:
– Liêm... Anh Phước đi
rồi.
Tôi không nói được
gì....
Đám tang tổ chức trong
một nhà quàn nhỏ.Không đông.
Nhưng không cô đơn.
Hai người con của anh bay về.
Mấy đứa cháu đứng
quanh, im lặng.
Chúng tôi, vài người
lính cũ đứng phía sau.
Người con trai nói về
cha mình. Anh nói:
– Ba tôi ít khi kể về
chiến tranh. Nhưng ông luôn nhắc đến những người bạn lính.
Hùng đứng cạnh tôi
quay mặt lau nước mắt. Tôi nhìn lên di ảnh anh Phước. Nụ cười hiền của anh vẫn
vậy.
Giống như buổi chiều
nào trong trại... khi anh ngồi uống cà phê với tụi tôi....
Khi linh cữu được đưa
ra nghĩa trang, trời bắt đầu mưa.
Mưa nhỏ thôi, nhưng
lạnh.
Con cháu anh đứng gần
mộ. Chúng tôi đứng phía sau. Tôi nhìn quan tài từ từ hạ xuống.
Trong đầu chợt hiện
lại những cánh rừng xa xưa. Những chuyến trực thăng. Những gương mặt lính trẻ
của các toán trong liên toán ngày cũ.
Bao nhiêu người đã nằm
lại. Bao nhiêu người trôi dạt khắp nơi. Và hôm nay... thêm một người nữa ra đi.
Tôi cúi đầu, nói thật
khẽ:
– Anh Phước... Hết
công tác hành quân rồi. Anh nghỉ đi.
Gió thổi qua bãi cỏ
ướt.
Những người lính còn
sống đứng lặng, nhìn theo một người đồng đội của ngày xưa...vừa đi hết chặng
đường cuối cùng của đời mình.
Phạm Sơn Liêm


