Con có lấy làm tiếc...
Trong giờ học
tôn giáo
Trong xe TAXI
Tại phiên toà xét xử vụ xin ly dị
THIÊN ĐƯỜNG
HỚT
TÓC
Biết Hết Sự Thật Rồi!
Con có lấy làm tiếc...
Trong giờ học
tôn giáo
Trong xe TAXI
Tại phiên toà xét xử vụ xin ly dị
THIÊN ĐƯỜNG
HỚT
TÓC
Biết Hết Sự Thật Rồi!
Tháng tư và mì gói nào có liên quan gì với nhau. Tháng tư năm 75 chỉ là cột mốc, thoắt chốc mì gói đã trở thành sơn hào hải vị trong các bữa ăn của người dân Sài Gòn.
Những năm sau 75, con đường vương bá của mì gói bất ngờ nổi lên. Miền Tây là vựa lúa mà Sài Gòn thiếu gạo mới đau, dù chiến tranh đã trôi qua vài năm rồi. Mỗi tháng tiêu chuẩn gạo của kỹ sư như tôi được 13 kg. Gạo thiếu, thay một phần gạo bằng mì gói. Một kg gạo quy thành sáu gói mì, và chỉ một kg gạo được quy đổi thành mì gói thôi, còn lại là những lương thực độn khác như bo bo, bột mì, khoai sắn. Rồi đến lúc bao bì gói mì cũng không đủ, cho mì vụn vào túi nylon đóng bao nửa kg.
Mì vụn hay không, không thành vấn đề, vì trước sau mì cũng được bóp vụn để nấu canh. Tô canh bành ky, mì vụn lõng bõng. Gói bột nêm đi kèm trở nên thần thánh. Có ai ngờ nổi?
Rồì mì gói bị đổi tên thành “mì ăn liền”. Ai đầu têu đổi tên mì gói? – Tôi không biết, nhưng chữ “mì ăn liền” nhanh chóng trở thành tiếng lóng mang nghĩa“chụp giựt” trong một xã hội… “mì ăn liền”. Bây giờ tiếng lóng này vẫn còn thông dụng.
Tôi không nhớ mì gói có mặt ở miền Nam từ hồi nào, có lẽ cuối thập niên 60 hay đầu 70. Hồi đó thức khuya học thi, làm một tô mì gói thì cái đầu trở nên sáng suốt lạ thường.
Hình như chỉ có hai hãng sản xuất mì gói, mì Vị Hương Tố nổi trội hơn so với mì Colusa. Nổi trội hơn chỉ vì dễ mua, đến tiệm chạp phô gần nhà, có thứ nào mua thứ đó. Cũng đôi lần tôi nếm thử mì gói Đại Hàn, vị lạ và cay, nhưng tôi vẫn thích mì gói Hai Tôm hơn.
Thiệt tình, tôi cũng chẳng bao giờ đặt câu hỏi trong đầu về mức dinh dưỡng của mì gói. Đơn giản, đó là món ăn vặt. Nấu mì gói nhanh lẹ hơn chiên cơm. Đêm hôm học thi, thời gian đâu mà bày vẽ nấu nướng, hơn nữa mùi vị của tô mì gói cũng đậm đà, dễ chịu, và dễ… nuốt.
Rồi đến thời khó khăn, cái thời mà có nhà khoa học hùng biện trên báo, rau muống bổ hơn thịt bò. Mẹ tôi không tin – Bà già bán xôi mù chữ không tin nhà khoa học. Còn tôi, như bao người trong nước thuở đó, ăn để tồn tại thì mì gói, bo bo , khoai sắn gì cũng như nhau, để ý làm chi đến chuyện dinh dưỡng. Mà chẳng phải mì gói đang được tôn vinh thành món canh vương bá đấy sao?
Ít ai biết mì gói còn là món mồi đưa cay rất… tới. Mì gói đưa cay làm tôi nhớ đến chuyện liều lĩnh, bạt mạng một thời.
Hồi đó tôi đang làm ở một Trung tâm nghiên cứu, thỉnh thoảng xuống phòng thằng bạn, cùng trường nhưng khác khoa, nói chuyện đời. Thằng này giỏi tử vi, nó gần như thuộc lòng quyển “Tử vi đẩu số”của Nguyễn Phát Lộc, còn tôi chỉ mới biết xem chập chững. Tôi không tin chuyện bói toán, bây giờ vẫn không tin, nhưng thời buổi khi đó nhiều nỗi hoang mang, bế tắc, nên cũng tập tành coi tử vi chơi, để xem đời mình lắm rệp cỡ nào.
Có hôm hai thằng luận tử vi, từ 3 giờ đến 6 -7 giờ chiều vẫn chưa mãn cuộc. Nó “phán” (tôi nhớ đại khái), “Số mày, Mệnh, tử phủ vũ tướng – Quan, hóa khoa, xương khúc hồng đào đủ cả. Nhưng tất cả đều ngộ Không – Kiếp, Hóa kỵ. Số mày, làm vua thì đi tu, làm quan thì đi tù”… Tôi bật cười ha hả – nói, “Điều tao muốn biết là, tao có số đi nước ngoài hay không thôi. Dẹp cung Mệnh – Thân – Quan lộc gì đó qua một bên, luận cung Thiên Di cho kỹ. Đi không được thì ở đây Thân – Mệnh cũng chẳng nghĩa lý gì”.
Câu chuyện tới hồi gay cấn, thằng bạn chợt hỏi, “Có chút gì để mềm môi không?” Tôi lắc đầu, cuối tháng, túi thằng nào cũng rỗng. “Thầy” lại gật gù,“Liệu có thể lên phòng lab pha chế ra thứ gì đó nhâm nhi không?” Thằng bạn gốc nhà trâm anh thế phiệt, nên lúc nào cũng nói năng thủng thỉnh. Tôi ngẫm nghĩ, phòng lab dĩ nhiên có đủ thứ hóa chất tinh khiết, có thể “sáng tạo” được. Tôi trả lời, “Đợi đấy!”
Tôi vào phòng thí nghiệm, lấy chai ethanol 96 độ, tự nhủ,
tinh khiết tới cỡ này chắc không đến nỗi…. Rót ethanol vào bình erlenmeyer
(loại bình có thể lắc để trộn dung dịch), pha loãng với nước cất để còn 30 độ.
Chưa hết, cho thêm chút đường dextrose (tương tự như đường glucose) để có chút
đậm đà, rồi vài lát chanh nữa.
Tôi mang rượu xuống, cùng với một dĩa mì gói bóp vụn, vắt vài giọt chanh. Thiệt bất ngờ, bắt mồi không thể tả. Từ rượu tới mồi, tất cả đều tinh khiết để luận tử vi với cung Thiên Di thần thánh.
Trẻ người non dạ, tôi đã không ý thức được rằng, cồn trong phòng thí nghiệm, dù tinh khiết 96 độ, cũng chỉ là cồn công nghiệp, không phải cồn thực phẩm. Vậy mà mà hai thằng cũng chia nhau cạn hết nửa lít, không bị ngộ độc methanol thì đúng là trời độ. Ngẫm lại, chẳng có cái dại nào giống dại nào.
Mì gói thời gian khổ trở thành sơn hào hải vị. Bữa cơm
trong nhà có khi chỉ là tô canh mì gói, một trái hột vịt luộc dầm nước mắm
loãng, pha chút gia vị mì gói. Vậy mà chỉ chan canh, còn hột vịt thì “tế nhị”
nhường nhau, ưu tiên người già con nít.
Chừng 20 năm sau này, mì gói “nâng cấp” trở thành món ăn thường xuyên của sinh viên, lao động nghèo, và tiện lợi làm hàng cứu trợ. Mới đây tôi còn chứng kiến một em sinh viên ăn một lúc hai gói mì. Khỏi cần chất đạm chi cho đỏ da thắm thịt, chỉ cần chất bột chất béo, ăn mì gói như thế thì no lâu, phải thế không em, những tiềm năng của đất nước? Hai trăm gói mì trị giá bằng một tô phở bò Kobe.
Năm ngoái, Sài Gòn mắc đại dịch thê thảm, cả 3-4 tháng bị phong tỏa tuyệt đối, nhà nào biết nhà nấy. Rau quả thịt cá không mua được, mì gói trở thành món ăn cầm cự để tồn tại của dân Sài Gòn. Nhiều nhân viên y tế cũng ăn mì gói để dằn bụng cho qua ca trực đêm. Vậy mà lại bùng lên vụ mì gói có chứa chất gây ung thư ethylen oxide (EO). Hầu hết các nước trên thế giới kể cả Mỹ, Nhật, Canada… đều cho phép xài chất EO, chỉ có EU là cấm. Khác biệt quan điểm về an toàn thực phẩm giữa các quốc gia là chuyện thường. Nhưng vài KOLs, không chút kiến thức về an toàn thực phẩm, hay về luật chơi xuất khẩu đã nhảy lên facebook hùng hồn khuyến cáo…
Sáng nay tôi vào tiệm phở. Bàn bên cạnh là đôi vợ chồng trẻ và đứa con chừng 6-7 tuổi. Cả cha lẫn mẹ đều thay phiên nhau, vừa dụ ngọt, vừa đút phở cho con. Còn thằng nhỏ vừa hờ hững há miệng, vừa nhìn vào smart phone chơi game.
Tôi bỗng nhớ tuổi thơ của mình, phải giả vờ ốm mới được
mẹ cho ăn phở. Tôi nhớ tô canh mì gói bóp vụn, nhớ quả trứng luộc chia năm xẻ
bẩy, nhớ cả những năm tháng gian khổ mà sao đâu đó vẫn còn chút tình người thật
mặn.
Mì gói ăn vặt, mì gói lên hương, mì gói cứu trợ, rồi mì
gói tai bay vạ gió với đủ thứ chuyện buồn vui của đời người. Mì gói của một
thời như thế đó, làm sao quên được!
Vũ Thế Thành
Sài Gòn 25/04/2022
Trong đời sống quân ngũ của người lính Việt Nam Cộng Hòa, nếu khẩu súng là biểu tượng của nhiệm vụ chiến đấu, thì chiếc poncho, tấm áo mưa nhà binh đơn sơ lại là biểu tượng thầm lặng của sự sinh tồn, chịu đựng và cả chất thơ đậm nét của đời lính. Nhìn qua, poncho chỉ là một tấm nylon mỏng, màu xanh rêu hay ngụy trang, có vài cái nút bấm và một lỗ chui đầu có nón che. Nhưng trong thực tế, nó là một “người bạn đồng hành” đa năng, hiện diện trong mọi hoàn cảnh, từ hành quân gian khổ đến những phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa chiến trường.
Trước hết, công dụng hiển nhiên nhất của poncho
là che mưa. Ở vùng rừng núi, mưa đến bất chợt, nặng hạt và kéo dài. Người lính
không có thời gian trú ẩn, chỉ kịp trùm poncho lên người, súng ôm trước ngực,
tiếp tục bước đi trong màn mưa xối xả. Poncho giúp giữ cho thân thể không bị ướt
sũng, tránh cảm lạnh, giữ ấm trong những đêm gió núi lạnh buốt. Nhưng nói vậy
cũng chỉ đúng một phần, vì thực tế, dù có poncho, người lính vẫn ướt, vẫn lạnh.
Tấm poncho không hoàn hảo, nước vẫn len lỏi vào cổ, qua tay áo, nhưng cái quý
là nó giảm bớt phần nào cái khắc nghiệt của thiên nhiên. Trong hoàn cảnh đó, một
chút khô ráo cũng đã là ân huệ.
Không chỉ là áo mưa, poncho còn là tấm trải
lên đất. Những khi dừng quân giữa rừng, không có giường chiếu, người lính trải
poncho xuống đất, nằm tạm nghỉ lưng. Đất rừng ẩm ướt, đầy côn trùng, rễ cây, đá
sỏi, poncho trở thành lớp cách ly mong manh giữa cơ thể và thiên nhiên hoang
dã. Có khi, poncho được căng lên làm mái che tạm, buộc vào cành cây thành một
chiếc lều nhỏ, đủ để hai ba người chui vào tránh mưa, tránh sương đêm.
Trong những tình thế khẩn cấp, poncho còn biến
thành cáng tải thương. Hai cây súng hoặc hai nhánh cây luồn qua, poncho trở
thành chiếc băng ca dã chiến để khiêng người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm.
Lúc đó, nó không còn là vật dụng cá nhân mà trở thành phương tiện cứu nguy, nối
dài sự sống của đồng đội. Có những người lính đã được đưa về tuyến sau nhờ chính
tấm poncho của bạn mình, một chi tiết nhỏ nhưng mang nặng tình chiến hữu.
Poncho cũng có thể dùng làm chăn đắp. Đêm xuống,
giữa rừng sâu hay ngoài bìa làng hoang vắng, gió thổi hun hút, người lính co ro
trong poncho, quấn kín người như con tằm trong kén. Không đủ ấm, nhưng đủ để giữ
lại chút hơi người giữa cái lạnh cô đơn. Có khi, poncho phủ lên ba lô, lên súng
đạn, bảo vệ những thứ thiết yếu khỏi mưa gió. Một vật dụng, nhưng gánh vác nhiều
vai trò, đúng nghĩa “đa năng” của đời lính.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở công dụng thực tế,
poncho vẫn chưa nói hết ý nghĩa của nó trong đời sống tinh thần và văn chương của
người lính Việt Nam Cộng Hòa. Trong thi ca, poncho thường xuất hiện như một biểu
tượng của nỗi cô đơn, của kiếp sống phiêu bạt. Hình ảnh người lính chiến khoác
poncho, đứng gác trong mưa đêm, hay lầm lũi hành quân dưới bầu trời xám, đã đi
vào nhiều bài thơ, bài nhạc. Poncho lúc này không còn là vật vô tri, mà như
mang linh hồn, linh hồn của những ngày tháng gian nan.
Có những câu thơ không cần nhắc đến chiến trận
khốc liệt, chỉ cần nói đến chiếc poncho ướt mưa cũng đủ gợi lên cả một bức
tranh buồn. Poncho ướt, nghĩa là người lính đang ở ngoài trời, không nhà, không
mái che. Poncho bạc màu, nghĩa là thời gian dài đằng đẵng của chiến tranh đã
bào mòn cả vật dụng lẫn con người. Poncho phủ lên người, như một lớp vỏ che giấu
nỗi niềm riêng, những nhớ nhung, lo âu không thể nói thành lời.
Trong những lúc nghỉ chân hiếm hoi, poncho cũng
trở thành “chiếc chiếu văn chương”. Người lính trải poncho ra, ngồi hút thuốc,
viết vài dòng thư về cho gia đình, hay ghi vội mấy câu thơ vụng về mà chân thật.
Những câu thơ đó, nhiều khi không trau chuốt, nhưng lại đậm đặc cảm xúc, vì được
viết trong hoàn cảnh mà mỗi phút giây đều có thể là cuối cùng. Poncho, lúc này,
là nền cho những tâm sự, là chứng nhân cho những giấc mơ nhỏ bé giữa chiến
tranh lớn.
Poncho còn gắn với tình đồng đội. Hai người
lính có thể chia nhau một tấm poncho trong cơn mưa, ngồi sát lại cho đỡ lạnh. Một
người ngã xuống, poncho của anh có thể được đồng đội giữ lại, như một kỷ vật.
Có khi, poncho phủ lên thi thể người lính đã hy sinh, thay cho một tấm khăn liệm
tạm thời. Hình ảnh đó vừa giản dị, vừa đau xót. Một đời người khép lại dưới
chính tấm poncho đã từng che chở họ.
Trong văn chương thi phú, poncho vì thế không
chỉ là vật dụng, mà là biểu tượng của thân phận. Nó nói lên sự thiếu thốn, sự
chịu đựng, nhưng cũng nói lên ý chí, sự thích nghi và tình người. Nó không hào
nhoáng, không oai hùng như vũ khí, nhưng lại gần gũi và chân thật hơn, vì nó chạm
vào những nhu cầu cơ bản nhất của con người: được che chở, được nghỉ ngơi, được
sống sót.
Có thể nói, chiếc poncho của lính Việt Nam Cộng
Hòa là một phần không thể tách rời của đời lính. Trong thực tế, nó là vật dụng
đa năng giúp người lính tồn tại giữa thiên nhiên khắc nghiệt và chiến tranh ác
liệt. Trong văn chương, nó là hình ảnh giàu sức gợi cảm, chứa đựng bao nhiêu
tâm tình, ký ức và nỗi niềm. Một tấm poncho mỏng manh, nhưng mang trên mình cả
một thế giới, thế giới của những con người đã sống, đã chiến đấu và đã mơ ước
giữa những ngày tháng không thể nào quên.
Chiếc poncho của lính Việt Nam Cộng Hòa không
chỉ là một món đồ quân nhu vô hồn. Qua lăng kính của thực tế khắc nghiệt và tâm
hồn bay bổng của những nghệ sĩ mặc áo lính, nó đã trở thành một phần bản sắc của
văn chương thời chiến. Nó vừa che chở cho sự sống, vừa bảo bọc cho cái chết. Nó
là nơi người lính gửi gấm những giấc ngủ vội, những lá thư tình viết dở và cả
những hơi thở cuối cùng.
Trong văn chương Việt Nam, chiếc poncho sẽ mãi
là một “tín vật ” nghệ thuật đặc trưng, nhắc nhở thế hệ sau về một thời kỳ mà
ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ mỏng manh như một lớp vải nylon
che mưa.
De Nguyen
Sau một tháng nằm bệnh viện vì bị
đột quỵ, hôm nay anh được bác sĩ cho xuất viện.
Cả tháng vừa rồi vợ anh cặm cụi chăm
sóc anh ngày đêm, bóp chân bóp tay, đẩy xe lăn đưa anh đi tập vật lý trị
liệu... nên giờ anh mới nhúc nhắc đi được. Quái lạ, mọi ngày mới 6 giờ đã thấy
chị mang vác đủ thứ vào mà giờ hơn 10 giờ cũng chưa thấy bóng dáng đâu. Anh cứ
ngồi ngây ra chờ cho đến lúc có người vỗ vai anh, là cô em vợ:
- Anh làm thủ tục xuất viện rồi về,
chị em không vào nữa, chị ấy gửi thư cho anh này.
Anh từ từ mở lá thư ra. Chị viết:
“Gửi anh, người sắp là chồng cũ của
em.
Khi anh nhận được thư này thì em đã
bay rồi, em sang Úc thăm con và dự tính sẽ ở lại lâu với nó.
Vợ chồng chúng mình đã có bao nhiêu
ngày tháng ngọt ngào, hạnh phúc bên nhau cho đến cách đây 10 năm em bước vào
giai đoạn mãn kinh và mắc rất nhiều bệnh. Tệ nhất là em mắc bệnh phụ nữ, phải
điều trị rất lâu dài. Thay vì động viên, an ủi, cùng em vượt qua giai đoạn khó
khăn nhất của đời người, thì anh trở nên dằn hắt, chửi chó, mắng mèo rồi nói
những lời khó nghe. Bản thân anh bị huyết áp cao và bệnh tim nhưng anh bỏ qua
tất cả, tối ngày bắt đầu lê la ở vũ trường với các cô bạn cũ, bạn mới. Anh có
biết mỗi lần anh sửa soạn quần áo, đầu tóc đỏm dáng, miệng lẩm bẩm mấy câu thơ
của Olga Becgon: Nhưng ta nhớ, trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu... Rừng lặng, bóng sao
im. Là tim em như có ai lấy dao cứa vào. Anh cũng muốn bùng cháy lên lần cuối
với những cô bồ anh cặp ở vũ trường. Có lần một người bạn thân của em kể cho em
nghe rằng anh đi tâm sự với tất cả bạn bè là đến giờ anh mới biết thế nào là
tình yêu đích thực. Vậy ai là người đã cùng anh đi qua những năm tháng khó khăn
nhất của cuộc đời, cùng anh chăm sóc cha mẹ già, cùng anh nuôi dạy hai đứa con
khôn lớn, công thành danh toại, cùng anh làm quần quật hàng chục năm để có nhà
lầu, xe hơi sang trọng...? Có lẽ nào 40 năm về trước anh theo đuổi em suốt hơn
3 năm em mới nhận lời, thì chỉ là phù du, bèo bọt sao? Chỉ có sự thỏa mãn xác
thịt mới mang lại tình yêu đích thực cho anh?
10 năm nay em sống vật vờ bên cạnh
anh mà tâm hồn đã chết lặng. Anh mải chơi bời, anh có bao giờ nhận thấy những
cơn đau nhức của em khi trái gió trở trời?!! Đó
là hậu quả của những lần sinh nở không được kiêng cữ, con mới có mấy ngày đã
gượng dậy làm việc nhà, cùng anh kiếm tiền. Anh có bao giờ để ý mới 60 tuổi mà
tóc em đã bạc trắng, phải nhuộm thường xuyên không?
Tháng trước khi em nhận được điện
thoại người ta gọi báo anh bị đột quỵ ở vũ trường, em cứ đinh ninh là bồ của
anh sẽ chăm sóc anh nhưng không ngờ cả tháng trời chỉ có mình em sớm tối vào ra
bên cạnh anh.
Em gửi kèm theo thư là đơn ly hôn.
Coi như mình không còn duyên nợ với nhau.
Em từ giờ trở đi sẽ được sống cuộc
sống đúng nghĩa, không còn phải đóng vai vợ chồng khắng khít khi ra ngoài đường
nữa.
Chúc anh hạnh phúc trên đoạn đường
tiếp theo không có em!
Đọc xong thư chị, anh ngồi chết
lặng. Anh cứ ngỡ mỗi lần đi chơi về bao giờ chị cũng để phần cơm canh chu đáo.
Nhà bao giờ cũng sáng đèn đợi anh về. Trải qua lần bệnh nặng này anh mới thấm
thía không có ai tử tế, tốt bụng như chị.
Tiếc rằng khi anh biết quay đầu thì
đã mất chị vĩnh viễn.
Có không biết trân trọng, mất ráng
chịu, đừng tìm!
Chu Thị Hồng Hạnh
Đó là lời bình của Linh
mục Phạm Quang Hồng trong bài phỏng vấn có tựa đề “Tự do là món quà quý nhất”
và chưa bao giờ hết nó đang rất đúng với thời cuộc nhiễu nhương của Việt Nam hiện
tại. Khi giới trí thức Luật sư, Bác sĩ lần lược bị “bóp cổ”, người nghèo bị đuổi
khỏi vỉa hè, người dân mất nhà mất đất trở thành dân oan, những sinh viên học
hành ra trường không có việc làm, trẻ em bị bạo hành cho đến ch.ết, Biển Đông,
Hoàng Sa thì bị Trung Quốc xâm lăng,...Đó không phải là sự “xấu số” của một cá
nhân riêng lẻ, mà đó là “cái ác của cộng sản” vì nó làm cho con người “không
còn niềm hy vọng vào ngày mai”.
Đối với đa số phụ huynh
Việt Nam, ngay từ nhỏ họ thường dạy con cái rằng: “phải học hành thật giỏi để
sau ngày giúp đời, giúp người”, “sống thật thà, tử tế, nói sự thật và ghét giả
dối”. Lớn lên họ làm theo những gì họ được dạy, thì liền trở thành “phản động”.
Chỉ có “thiên đường
XHCN” thì mới có những kẻ lớp 9, lớp 5 lên nắm quyền, còn giới trí thức, những
người có trái tim thì không còn chỗ đứng. Vậy thì ai còn muốn làm người tử tế,
ai còn muốn theo đuổi con đường học vấn tới cùng?
Hậu quả sẽ thật là khó
lường nếu xã hội được hình thành, nuôi dưỡng, sinh sôi ra những con người ngu dốt.
Rồi đất nước sẽ đi về đâu? Cho nên khi nhìn về tương lai, chỉ thấy sự mịt mờ
tăm tối của hầu hết các tầng nấc, lứa tuổi trong xã hội, ở bất cứ giai cấp nào,
họ cũng đối diện với từng sự nhiễu nhương và bất công khác nhau.
Dân tộc mình có thừa nội
lực để vươn lên, thừa sức làm nên một quốc gia hùng cường, tự do, dân chủ,
nhưng đã bị “bóng ma cộng sản” quấy nhiễu và tước đi “niềm hy vọng vào ngày
mai” của con người.
Hạ và Lan lấy nhau được mấy chục năm . Hai vợ chồng sinh mỗi cô con gái giờ đã lấy chồng . Tuy chả giàu có gì cuộc sống vợ chồng có thể gọi là hạnh phúc. Chỉ tội tính Hạ hay ghen , ghen bóng ghen gió đến bệnh hoạn. Nhiều khi cũng dở khóc dở cười .
Sống ở nông thôn , Hạ và Lan chả có chế
độ gì , giờ đến tuổi trung niên sức khoẻ đã giảm sút , nhưng máu ghen của
Hạ không những giảm mà lại mạnh hơn. Thấy ở nhà Hạ đi phụ hồ vất vả , sức khoẻ
giờ cũng đã yếu. Em trai xin cho Hạ một chân bảo vệ ở tỉnh bạn. Nhưng
tính hay ghen , để vợ ở nhà một mình Hạ không an tâm . Đắn đo mãi, nhưng vì
miếng cơm manh áo cuối cùng Hạ vẫn dứt áo ra đi.
Làm bảo vệ xa nhà mới được hơn một tháng , thấy anh siêng năng, ngoài bảo vệ ra còn làm được khối việc cho cơ quan, nên thủ trưởng bảo sẽ nâng lương cho Hạ anh mừng lắm. Hạ đang ở cùng với một người nữa là Xuân .
Xuân có tính trăng hoa , bồ bịch lăng nhăng , nay cô này mai cô khác.Toàn những cô đã có chồng mà vẫn vụng trộm với Xuân. Hạ ghét cay ghét đắng cái tính của hắn , một hôm Hạ góp ý với Xuân. Mày làm như vậy vợ con sẽ khổ , mà gia đình người ta sẽ tan đàn sẻ nghé .
Đã không nghe Xuân còn trừng mắt bảo, ông lo cái thân của ông đi, ông ở đây biết đâu vợ ông ở nhà đang ngủ với trai trong nhà nghỉ. Câu nói ấy làm Hạ khựng lại , cái máu ghen lâu nay bị công việc che khuất, giờ như bị Xuân vén ra, làm cho Hạ đứng ngồi không yên .
Một hôm Hạ đang trực cơ quan, thì nhận được tin nhắn của con gái. Đọc xong anh không tin ở mắt mình nữa . Vợ Hạ ngoại tình, nó bắt được tại trận, ngay trên giường với nhân tình. Ngay hôm sau Hạ xin nghĩ việc bắt xe về quê .
Về đến nhà Hạ thấy cổng
không đóng, cửa thì khép hờ. Thường ngày mạnh mẽ là thế, mà giờ đây chân tay Hạ
run lên bần bật . Anh rón rén lách cửa vào nhà, không thấy ai, chỉ thấy trên
bàn hai bát cháo gà còn bốc khói .
Lại còn nấu cháo gà cho
nhau ăn nữa chứ , đúng là lấy phải con đàn bà khốn nạn.
Tim Hạ như ngàn mũi kim xuyên qua đau nhói, máu trong người như đông cứng lại. Hai giọt lệ ứa ra lăn dài trên má vì nhục nhã. Hạ cắn môi đến ứa máu cố kìm lại, kiểu gì mình cũng phải bắt quả tang. Trói gô đôi gian phu dâm phụ này lại .
Hạ nín thở rón rén ngó vào phòng ngủ nhưng không thấy ai. Xuống nhà tắm thấy nhà tắm đóng cửa, tai anh như ù đặc bởi tiếng cười yếu ớt của vợ, rồi tiếng vợ rên lên khe khẽ, nhè nhẹ, ''thôi cưng ''.
'' Thôi cưng '' nói với chồng thì như chó cắn, nói với nhân tình thì êm dịu làm sao . Mặt Hạ nóng ran như như lên cơn sốt, thái dương Hạ giật giật liên hồi . Trong nhà tắm lại có tiếng sột soạt của da thịt cọ vào nhau mạnh hơn, Hạ lắng tai nghe tiếp .
Bên kia bên này, trượt lên đi,
xuống tý nữa trúng rồi, ôi … sướng quá . Tiếng rên rỉ của vợ làm cho Hạ không
chịu được nữa .
Mắt Hạ hoa lên, đầu Hạ va vào cánh cửa nhà tắm đau điếng. Nghe tiếng động trong nhà tắm bổng im bặt. Hạ lấy hết sức bình sinh đạp mạnh vào cửa , miệng gào lên đau đớn, sướng mả mẹ chúng mày .
Cửa bung ra Hạ khựng lại như người chết
đứng , sao lại thế này. Trước mắt Hạ là cô con gái , đang khom người cọ lưng
cho vợ Hạ . Thấy cửa mở hai người hoảng hốt nhìn ra .
Con gái thấy Hạ thì ngạc nhiên hỏi, kìa bố
bố về bao giờ, sao lại đạp hỏng cả cửa . Hạ gằn giọng , không về cho mẹ mày làm
loạn à . Thằng đó đâu tao sẽ chém chết .
Hai mẹ con trố mắt nhìn nhau không hiểu ra
chuyện gì. Chị Lan liền hỏi , đầu đuôi ra làm sao , anh hỏi thằng nào , sao lại
chém nó .
Mắt Hạ vằn lên những tia máu , mày câm đi , làm đĩ còn già mồm nằm với nhau trên giường, con gái bắt được mà còn chối phải không
Lại đến lúc đứa con gái há hốc mồm ngạc
nhiên : '' Kìa bố con bắt được bao giờ , bắt được ai ''.
Hạ như cái xe xuống dốc bị phanh đột
ngột khựng lại, không tin ở tai mình nữa, đúng là nó đã nhắn tin cho mình, sao
bây giờ lại không nhận .
Anh liền hạ giọng : Thế hôm qua mày nhắn tin
cho tao đúng không ? Đúng .
Thế mày nhắn bố về ngay đúng không ? Đúng.
Còn mấy chữ đằng sau mày đọc đi tao xấu
hổ lắm .
Nói rồi Hạ dúi điện thoại vào tay
con gái , đứa con gái run run cầm điện thoại , rồi xem tin nhắn hôm qua nó nhắn
cho bố.
Xem xong nó cười phá lên :
- '' Bố ơi là bố, chỉ tại con nhắn tin mà
không biết bỏ dấu, cũng vì mẹ ốm một tháng rồi, con thì ở xa không chăm sóc
được, bố thì chả thấy điện về, nên con nhắn cho bố mới ra cơ sự này.
“ BO VE NGAY ME OM MOT THANG NAM TREN GIUONG “ (bố về ngay mẹ ốm một tháng nằm trên giường) . Con không biết bỏ dấu nên bố lại đọc , bố về ngay mẹ ôm một thằng nằm trên giường .
- Thế tiếng mẹ mày rên và kêu sướng vừa rồi
thì sao .
- Tại bố nữa đấy, già rồi ghen vừa vừa
thôi , con gãi lưng cho mẹ , mẹ chỉ con gãi , bên kia , bên này xịch lên, trượt
xuống đến khi gãi đúng chỗ thì mẹ kêu sướng chứ sao.Tại bố ghen cứ suy
tưởng lung tung .
Hạ nghe vậy thì ngượng lắm , nhưng cũng
chống chế :
- Mày cũng học nhắn tin có dấu đi con ạ
.
Nói rồi anh vác túi ra bắt xe đi ngay,
mặc cho vợ và con van nài ăn xong bát cháo gà hẵng đi .
Hạ vui lắm , bởi không có thằng nào ôm vợ Hạ
trên giường , mà tháng tới Hạ lại được tăng lương .
Yên Thành 2/9/2021 viết trong những ngày chống dịch
(1) CHUYỆN LÀNG QUÊ 💞 | • * * * MÁU GHEN TUÔNG *** | Facebook
Hồi xưa ở miền Nam, cái gì cũng "Sanh". Sanh đẻ, sanh
sống,... Chữ "Sanh" nghe nó nhẹ nhàng, nó có cái gì đó tươi mới như
chồi non mới mọc. Bây giờ ra đường toàn nghe "Sinh", nghe nó hơi cứng
và có phần hơi... "sách vở" quá. Người Nam mình gọi cái chữ
"sanh" nghe nó thân thương, nó đúng cái âm vực bổng trầm của dân lục
tỉnh.
Cái này mới là đặc sản nè! Hồi xưa cái trụ
sở có cái tháp cao cao để truyền tin bằng dây điện, dân mình gọi ngay là Nhà
dây thép. Nghe nó hình tượng, nó dân dã mà nó cũng "oai" dữ dội. Hay
như cái xe chở thư thì gọi là Xe thơ. Sau này chữ "Bưu điện" nó phổ
biến quá, làm người ta quên mất cái hình ảnh mấy ông "dây thép" ngày
xưa chạy xe đạp cộc cạch đi phát thơ khắp hang cùng ngõ hẻm.
Người Nam mình tính tình thiệt thà, tới
bữa ăn là kêu con cái: "Lẹ lẹ dọn cơm ra ăn bây!". Chữ Dọn nó bao hàm
cả sự ngăn nắp, cả tình cảm gia đình trong đó. Hay như cái muỗng (thìa), cái
chén (bát), đôi đũa... mỗi thứ đều có cái tên riêng biệt, không có lẫn lộn đi
đâu được.
Ở miền Nam, hễ bước ra cửa là gặp Tiệm.
Tiệm tạp hóa, tiệm hớt tóc, tiệm sửa xe... Chữ "Tiệm" nghe nó nhỏ
nhắn, nó gần gũi và có cái gì đó rất là "tình nghĩa lối xóm". Còn chữ
"Cửa hàng" nghe nó quy mô, nó lạnh lùng và mang tính "kinh
doanh" nhiều quá. Người Nam mình đi "tiệm" là còn để tám chuyện,
để hỏi thăm sức khỏe nhau nữa mà!
Dân Nam mình có cái tánh hay chế giễu mấy
cái gì xa hoa, giả tạo. Như cái ông nào thích khoe khoang, mình gọi là
"Xạo sự" hay "Ba xạo". Hoặc cái gì mà làm cho có lệ, mình
gọi là "Làm bộ làm tịch". Những từ này nó làm cho câu chuyện trở nên
sống động, người nghe vừa cười vừa thấu cái ý mỉa mai bên trong.
Bà con thấy đó, giữ được cái tiếng
"rặt Nam Kỳ" này chính là giữ được cái sự thật thà, không lọc lừa của
người dân phương Nam. Trong một thế giới mà người ta cứ thích dùng những từ ngữ
hoa mỹ , thì cái tiếng nói "nôm na" của mình lại chính là cái neo để
giữ mình không bị cuốn trôi theo những giá trị ảo.
Người miền Nam mình
"cứng" là ở chỗ đó. Ai muốn nói gì thì nói, mình cứ "dọn
cơm", cứ gọi "tài xế", cứ đi "tiệm"... đó chính là
cách mình khẳng định: "Tui là người Nam, tui yêu cái tánh thiệt thà của
dân tui!" Vậy thôi.
Sáu Dịt
Khi tôi chơi bóng đá ở trường trung học, huấn luyện viên trưởng
của chúng tôi có một câu nói mà ông ấy luôn nhắc đi nhắc lại: hãy cư xử
lịch sự.
Điều đó có nghĩa là không được nói lời khiêu khích. Không được
khoe khoang. Hãy giúp đối phương đứng dậy, ngay cả khi anh ta vừa cố gắng hạ gục
bạn. Đừng la hét trọng tài. Đừng ném mũ bảo hiểm. Khi thắng, hãy tỏ ra như thể
bạn đã từng trải qua điều này trước đây; khi thua, đừng hờn dỗi và hờn dỗi.
Tôi đã cố gắng giữ vững nguyên tắc đó ngay cả sau khi cởi bỏ bộ
đồ bảo hộ bóng đá lần cuối. Đối với tôi, cư xử lịch thiệp là cách để hòa nhập
vào thế giới xã hội với phẩm giá, sự tôn trọng, và một chút ấm áp, duyên dáng.
Trong phần lớn lịch sử phương Tây, giai cấp gắn liền với kinh tế
và vị trí của bạn trong hệ thống phân cấp xã hội. Nhiều thế kỷ trước, giai cấp
của bạn được xác định bởi gia đình bạn sinh ra, bạn sở hữu bao nhiêu đất đai,
hoặc bạn có đủ khả năng mua bao nhiêu áo giáp cho trận chiến.
Nhưng bắt đầu từ cuối những năm 1800, từ “đẳng cấp” bắt đầu được
sử dụng theo một cách khác — như một dấu hiệu của phong thái hơn là dòng dõi.
Nó được dùng để mô tả cách cư xử, đặc biệt là đối với các vận động viên và nghệ
sĩ biểu diễn, những người thể hiện sự khéo léo, đứng đắn và điềm tĩnh. Biểu diễn
tốt dưới áp lực, toát lên vẻ duyên dáng, khiến bạn trở thành một “người có đẳng
cấp”.
Ngày nay, từ "lịch lãm" có thể dùng để miêu tả bất cứ
ai thể hiện sự cao thượng và tự chủ. Người hào phóng nhưng không phô trương –
trang nhã nhưng không cứng nhắc. Một người lịch lãm hành xử theo chuẩn mực chứ
không phải theo tâm trạng hay động cơ; ngay cả khi hoàn cảnh có thể biện minh
cho hành vi không tốt, hoặc một hành động thô lỗ có thể mang lại lợi thế cho họ,
họ vẫn làm điều đúng đắn và công bằng. Bất cứ nơi nào họ đến, họ đều làm cho cuộc
sống tốt đẹp hơn. Họ luôn để lại những tình huống tốt đẹp hơn so với lúc ban đầu.
Chúng ta thích những người lịch lãm vì sự điềm tĩnh và phong
thái tốt đẹp luôn hiện hữu của họ là điều đáng tin cậy. Họ truyền cảm hứng cho
bạn sống tốt hơn một chút mà không cần phải giảng giải. Những người lịch lãm
làm cho thế giới trở nên dễ chịu hơn một chút bằng sự nhã nhặn thường ngày của
họ.
Dưới đây là 25 cử chỉ lịch sự nhỏ mà bạn có thể thực hành để được
coi là một kẻ lịch thiệp.
1. Hãy chào hỏi trước nhé!
Một người đàn ông lịch lãm không chờ đợi người khác chú ý. Anh ấy chủ động giao tiếp bằng mắt. Anh ấy chào hỏi thân thiện với người hàng xóm, người thu ngân, hoặc người bạn tập gym mà anh ấy gặp mỗi sáng. Đó là những điều nhỏ nhặt nhưng có thể làm bừng sáng một ngày của người khác.
2. Hãy sử dụng tên của mọi người — và nhớ tên họ.
Như ông chú Carnegie từng nói, “tên của một người là âm thanh ngọt
ngào và quan trọng nhất đối với người đó trong bất kỳ ngôn ngữ nào.” Vì vậy,
hãy thường xuyên sử dụng tên của mọi người. Hãy tự nhiên. Bạn không cần phải gọi
tên họ sau mỗi câu. Điều đó chỉ khiến người khác cảm thấy gượng gạo.
Khi gặp người mới, hãy nhớ tên họ. Khi gặp lại, hãy gọi tên họ bằng tên mình (“Chào Chip! Rất vui được gặp lại cậu!”), và họ sẽ nghĩ, “Quả là một người lịch sự!”
3. Giữ cửa mở cho người phía sau bạn.
Việc mở cửa cho người khác từng là một cử chỉ lịch thiệp mà đàn ông dành cho phụ nữ. Giờ đây, nó là cách để một người thể hiện sự trân trọng và ghi nhận sự hiện diện của người khác. Đó là cách nói rằng, “Tôi nhìn thấy bạn, người đồng loại; chúng ta cùng chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống; và tôi sẽ làm cho cuộc sống của bạn dễ dàng hơn một chút.”
4. Cho phép người dân nhập làn giao thông.
Một người lái xe tử tế không coi việc lái xe như một cuộc thi đạo đức có tổng bằng không. Anh ta nhường đường cho người khác trong dòng xe cộ đông đúc. Anh ta hiểu rằng việc về nhà sớm hơn 12 giây không phải là một chiến thắng đáng để tranh giành.
5. Viết thư cảm ơn bằng tay
Tại AoM, chúng tôi rất ủng hộ việc viết thư cảm ơn bằng tay, và trong thời đại ngày nay, khi hầu hết các giao tiếp đều được thực hiện bằng kỹ thuật số, một bức thư cảm ơn viết tay thực sự thể hiện bạn là người lịch sự và chu đáo. Cho dù ai đó tặng bạn một món quà hay bạn chỉ đơn giản là trân trọng một cử chỉ nhỏ, hãy cho họ biết bằng giấy và bút.
Bạn không cần phải viết dài dòng trong thư cảm ơn. Hai hoặc ba
câu chân thành là đủ.
Nói xấu người khác khi họ không có mặt thì dễ, và điều đó có thể
giúp bạn nhận được lời khen ngợi từ bạn bè; ai mà chẳng thích nghe những lời đồn
thổi tai tiếng về người khác? Nhưng đó cũng là cách bạn tạo dựng danh tiếng là
người không đáng tin cậy. Ai cũng biết rằng nếu bạn nói xấu người khác, rất có
thể bạn cũng sẽ làm điều tương tự với họ khi họ không có mặt.
Nếu bạn không dám nói điều đó trước mặt người khác, thì đừng nói
điều đó khi họ không có mặt.
7. Khen ngợi người khác sau lưng họ
Đây là điều ngược lại với quy tắc trên và là một nước đi tinh tế nhưng thường bị đánh giá thấp.
Khi bạn nói điều gì đó tốt đẹp về một người không có mặt ở đó —
và đặc biệt là khi không có lý do chiến lược nào để làm vậy — lời khen đó sẽ được
khuếch đại. Nó tạo ra thiện chí thường được lan tỏa mạnh mẽ trở lại người được
khen ngợi. Và đối với những người nghe được lời khen ngợi từ bên thứ ba đó, bạn
sẽ trông giống như một người biết nhìn nhận và trân trọng những điều tốt đẹp ở
người khác, chứ không phải là một kẻ hai mặt, hay nói xấu sau lưng người khác. Thật là một người
lịch thiệp
8. Nhặt rác không phải của mình.
Một người đàn ông lịch thiệp luôn biết cách làm cho môi trường
xung quanh mình tốt đẹp hơn. Một trong những cách đó là nhặt rác. Nếu bạn thấy
rác ở công viên, khu phố hoặc phòng nghỉ, hãy vứt nó đi – ngay cả khi đó không
phải là rác của bạn.
9. Ăn mặc phù hợp
Bạn không cần phải ăn mặc như Fred Astaire mọi lúc mọi nơi để trở thành một quý ông lịch lãm. Thực tế, có rất nhiều kẻ ăn diện sành điệu nhưng lại hoàn toàn thiếu đẳng cấp.
Nhưng một người đàn ông lịch lãm sẽ ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh.
Đám tang không phải là nơi để mặc áo phông. Đám cưới không phải là lúc để thử
xem bạn có thể ăn mặc xuề xòa đến mức nào. Việc xuất hiện với trang phục phù hợp
là cách để nói rằng, “Tôi nhận thức được tầm quan trọng của dịp này, và tôi muốn
góp phần vào đó.”
10. Đến đúng giờ
Đi muộn là một hình thức trộm cắp, vì nó đánh cắp thời gian của
người khác. Đến đúng giờ thể hiện rằng bạn coi trọng lịch trình của người khác
cũng như lịch trình của chính mình.
Tuy nhiên, có một ngoại lệ cho quy tắc này; khi nói đến một bữa
tiệc tối, đến sớm là điều không lịch sự, còn đến muộn vài phút lại là điều lịch
sự - nó giúp chủ nhà có thêm thời gian để hoàn tất công tác chuẩn bị.
11. Hãy là người trò chuyện cởi mở
Một người lịch thiệp không coi mọi cuộc trò chuyện như một cơ hội
để thu hút sự chú ý. Anh ta không phải lúc nào cũng tìm cách lái cuộc trò chuyện
về phía mình. Thay vào đó, anh ta đặt câu hỏi, lắng nghe chăm chú và đưa ra nhận
xét một cách khôn ngoan. Anh ta cho người khác cơ hội để mở lòng và tỏa sáng.
12. Trả lại hàng hóa trong tình trạng tốt hơn so với khi bạn nhận được.
Nếu bạn mượn dụng cụ của bạn bè, hãy trả lại chúng sau khi đã được
làm sạch và mài sắc. Nếu bạn mượn xe tải để chuyển đồ cho mẹ, hãy trả lại xe với
bình xăng đầy. Nếu đồ vật nào đó bị hỏng, kể cả khi đó là do tai nạn, hãy trả
tiền hoặc tìm mua đồ thay thế.
13. Hãy nói “xin lỗi” và “xin phép” mà không kèm theo bất kỳ từ ngữ bổ sung nào.
Nếu bạn vô tình va phải ai đó, hãy nói "xin lỗi". Nếu bạn mắc lỗi, hãy nói "xin lỗi" một cách dứt khoát.
14. Hãy boa tiền hào phóng (trong giới hạn hợp lý)
Hiện nay có rất nhiều người đòi tiền boa một cách không cần thiết, nhưng khi một dịch vụ xứng đáng được nhận tiền boa, và ai đó thực sự làm tốt công việc của mình, hãy phát huy tinh thần hào phóng của Frank Sinatra và cho họ tiền boa hậu hĩnh.
Bạn không cần phải liều lĩnh, nhưng hãy hướng đến sự hào phóng
khi có thể. Đó là một trong những cách đơn giản nhất để thực hành lòng cao thượng
trong cuộc sống hàng ngày.
15. Hãy cất điện thoại đi trong khi trò chuyện.
Không gì thể hiện rõ "bạn không đáng để tôi chú ý" hơn việc liếc nhìn màn hình trong khi đang giao tiếp với người khác. Một người lịch sự sẽ luôn để điện thoại trong túi khi ở bên cạnh ai đó. Anh ta hiểu rằng sự chú ý trọn vẹn là một hình thức tôn trọng - và sự quan tâm thực sự.
16. Hãy giữ lời hứa — ngay cả với những việc nhỏ nhặt.
Nếu bạn nói sẽ gọi điện, hãy gọi điện. Nếu bạn nói sẽ đến, hãy đến.
Nếu bạn nói sẽ lo liệu, hãy lo liệu.
17. Đừng chia sẻ quá nhiều
Đẳng cấp bao gồm cả sự kín đáo.
Không phải mọi suy nghĩ đều cần được bày tỏ. Không phải mọi khó
khăn cá nhân đều cần được phân tích tâm lý công khai. Đừng làm người khác khó
chịu chỉ vì bạn cảm thấy cần giải tỏa cảm xúc hoặc đang tìm kiếm lượt thích
trên mạng xã hội.
18. Hãy ghi công một cách tự do
Nếu ai đó giúp đỡ, hãy nói lời cảm ơn. Nếu ý tưởng không phải của
bạn, hãy ghi nhận điều đó.
Những người lịch lãm không ngại làm lu mờ vẻ hào quang của bản
thân bằng cách để người khác tỏa sáng. Trên thực tế, việc ghi nhận công lao của
người khác sẽ giúp bạn tỏa sáng hơn.
19. Hãy giữ phẩm giá khi mọi việc không diễn ra
theo ý muốn.
Ai cũng có thể tỏ ra lịch thiệp khi cuộc sống suôn sẻ. Nhưng một
người lịch thiệp thực thụ sẽ giữ được bình tĩnh ngay cả khi mọi chuyện không
như ý muốn.
Không được hờn dỗi. Không được nổi nóng nơi công cộng.
Bạn phải học cách chấp nhận thất bại và "đừng bao giờ hé răng nói về
chuyện thua cuộc".
20. Cho mọi người một lối thoát.
Người lịch thiệp không bao giờ dồn ép người khác vào thế khó
trong giao tiếp. Nếu ai đó đến muộn, bối rối, hoặc rõ ràng muốn rời khỏi cuộc
trò chuyện hay từ chối lời mời, người đó sẽ tạo điều kiện cho họ ra về một cách
nhã nhặn thay vì khiến họ cảm thấy bị dồn vào chân tường. Người đó cho phép người
khác giữ thể diện. Lòng khoan dung là một hình thức của phép lịch sự.
21. Hãy nhìn nhận người lao động trong ngành dịch
vụ là con người, chứ không phải là những cỗ máy tự động.
Rất nhiều người lao động trong ngành dịch vụ dành cả ngày làm việc
bị lợi dụng – bị phớt lờ hoặc bị đối xử như máy móc. Một người lịch thiệp thì
không như vậy. Anh ta luôn cố gắng ghi nhận nhân tính của những người làm cho
cuộc sống hàng ngày vận hành – thu ngân, nhân viên chăm sóc khách hàng, người dọn
dẹp, tài xế xe buýt, người giao hàng, bồi bàn, người thu gom rác, v.v.
Đừng nghịch điện thoại trong khi đang nói chuyện với họ. Đừng trách mắng họ.
Hãy nhìn vào mắt họ. Chào hỏi thân thiện "Bạn khỏe
không?". Nói lời cảm ơn. Những điều đơn giản thôi mà.
22. Hãy giữ kín những lời phàn nàn của bạn và
đảm bảo chúng ở mức độ phù hợp.
Nếu ai đó làm điều gì đó khiến người có địa vị cao khó chịu, anh
ta sẽ giải quyết vấn đề một cách riêng tư và giữ cho lời phàn nàn của mình ở mức
độ hợp lý.
Một người đàn ông lịch lãm không than phiền ầm ĩ nơi công cộng
hay biến mọi sự bất tiện nhỏ nhặt thành một cuộc đấu tranh đạo đức. Anh ta giải
quyết vấn đề một cách bình tĩnh, trực tiếp và không cần sự chứng kiến của người
khác.
Con bạn không được ra sân thi đấu trong đội bóng rổ? Hãy nói chuyện riêng với huấn luyện viên thay vì than phiền trong nhóm chat phụ huynh.
Sếp bạn coi thường bạn? Hãy sắp xếp một cuộc gặp mặt với ông ấy.
Đừng chỉ trích ông ấy trên kênh Slack.
23. Đừng sửa lỗi người khác một cách không cần
thiết.
Nếu ai đó nói sai một chi tiết nhỏ, phát âm sai một từ, hoặc kể chuyện chưa hoàn hảo — và lỗi đó không quan trọng — một người lịch thiệp sẽ bỏ qua. Anh ấy hiểu rằng việc đúng hay sai thường ít quan trọng hơn việc giữ cho cuộc giao tiếp diễn ra một cách văn minh và bảo vệ sự tự tin cũng như phẩm giá của người đối diện.
Việc sửa sai đôi khi là cần thiết. Nhưng phần lớn thời gian, khi
chúng ta có thôi thúc muốn làm điều đó, đó chỉ là do cái tôi và mong muốn vượt
trội hơn người khác.
24. Đừng khoe khoang
Người lịch thiệp là người tự tin vào giá trị bản thân và không cảm
thấy cần phải khoe khoang — dù là công khai hay kín đáo hơn dưới hình thức nhắc
đến tên tuổi người khác hay tự hào một cách khiêm nhường. Anh ta biết điều đó
gây khó chịu và không muốn khơi gợi cảm giác ghen tị độc hại ở người khác.
25. Hãy cư xử như một "chủ nhà" ở bất cứ nơi nào bạn đến.
Đối với một quý ông lịch lãm, việc làm chủ nhà không chỉ giới hạn
ở những lúc bạn chủ động mời người khác tham gia một sự kiện xã giao; đó là một
tư duy bạn mang đến mọi nơi và mọi cuộc giao tiếp.
Khi bạn luôn tự coi mình là một người
chủ nhà hiếu khách , trọng tâm của bạn luôn là làm cho người
khác cảm thấy được chào đón và "như ở nhà" (ngay cả khi bạn đang đi
ra ngoài). Thái độ và hành vi của bạn thể hiện rằng, "hãy thư giãn và nghỉ
ngơi"; bạn luôn tìm cách khiến những người bạn gặp cảm thấy được quan tâm
và thoải mái ngay lập tức.
Với vai trò là người chủ trì, bạn sẽ dẫn dắt cuộc trò chuyện và
tiếp tục khi nó trở nên nhàm chán. Bạn giới thiệu mọi người và giúp họ làm quen
với môi trường xung quanh. Bạn đảm bảo mọi người đều có khoảng thời gian vui vẻ
và tìm cách làm cho họ cảm thấy thoải mái — cho dù đó là mời họ đồ uống hay chọn
một chủ đề trò chuyện khiến họ cảm thấy dễ chịu khi nói về nó.
Một người lịch thiệp sẽ trở thành điểm đến thư giãn tuyệt
vời cho mọi người và mang đến sự hiếu khách ở bất cứ nơi
nào anh ấy đến.
25 cách để trở thành người lịch thiệp
English:
25 Ways to Be a Class Act