Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Saturday, April 18, 2026
Friday, April 17, 2026
Người Mẹ Cô Đơn - Phan
Sáng nay rỗi việc, tôi nhận lời ủy thác của anh bạn nhờ tôi chở một bà cụ với hai cái va li và một tấm nệm từ Dallas đi Arlington, vì xe anh không chở được tấm nệm nên anh mới nhờ tôi.
Tôi đến căn nhà mới xây (theo địa chỉ). Nhìn qua cũng biết giá trị căn nhà hơn hai trăm ngàn. Tôi nghĩ nhà đất ở đây rẻ, chứ căn nhà mới này ở Cali, hay Boston, thì bạc triệu. Người Việt Dallas giàu quá khi tôi vừa lái qua những căn nhà xập xệ của người Mễ chừng vài chục ngàn.
Xe lăn bánh, tôi không khỏi ngậm ngùi với hành trang nghèo nàn của bà cụ nhỏ thó, bệnh hoạn. Ngoài tấm nệm, hai cái va li cũ, lớn nhỏ không đều, lại khác hiệu, đủ biết chủ nhân không giàu; một bà cụ gần đất xa trời còn lỉnh kỉnh túi xách, rổ nhựa đựng quần áo chưa giặt-có cả hũ thức ăn khô gì trong đó nữa… "Người đàn bà đi cầu hôn thần chết". Tôi đặt tên cho cụ trong tư tưởng kín bưng của mình.
Thấy cụ thở không ra hơi lúc lên xe làm tôi cũng hơi lo.
Nhưng nhìn kiếng chiếu hậu thì cụ không đến nỗi khiến tôi phải đổi lộ trình vô
bệnh viện gần nhất. Tôi mong đến nơi càng sớm càng tốt.
Xe ra xa lộ bon bon rồi. Cụ khoẻ lại sau cú leo lên cái xe
hơi cao.
Cụ hỏi tôi, "Anh được mấy cháu?" -để mở đầu tâm
sự của người mẹ cô đơn trên nước Mỹ bao la… Cụ vô chuyện lòng nhẹ hều như hơi thở
của cụ ban nãy…
"…Ông nhà tôi ngày xưa là sĩ quan Phòng 7 – Tổng tham mưu. Sau 75 đi tù. Nhưng tôi nhờ được tay cán bộ lớn bảo lãnh chồng tôi ra. Tôi chỉ nói chồng tôi là người bắt điện thoại ở Tổng tham mưu ngày trước… Vì thế, ông nhà tôi về sớm, nhưng không được đi theo diện H.O là vậy! Ông ấy về sớm, nhưng buồn chán nên chết sớm…"
Bà cụ khóc trong kính chiếu hậu – thật cay đắng! Tôi nghĩ thế, nhưng không hiểu cay đắng lẽ gì? Cay đắng cho người vợ lính trong chiến tranh và hoà bình ở quê xưa, hay cay đắng cho chuyện nhờ cậy bên thắng cuộc, và hậu quả…
Cụ tỉ tê cho tôi nghe, từ băng sau xe, tiếng cụ rặt giọng
bắc làm tôi nhớ mẹ tôi nhiều…
"… tôi kém phước anh ạ! Tôi có mười hai người con. Chín đứa còn ở Việt nam, ba đứa bên Mỹ. Tôi không đi ở nhà con này, con kia như anh nghĩ đâu. Tôi đi ở thuê nhà người ta đây! Vì con gái tôi ở Arlington thì nó đang sống chung với chồng con và bố mẹ chồng của nó. Tôi đâu ở chung được. Thằng con trai thì cũng sống chung nhà với vợ con và bố mẹ vợ của nó. Tôi cũng không ở chung được. Còn căn nhà mà anh đến đón tôi là nhà thằng con cả. Cả đời tôi mới ở nhà con đúng mười ngày thì phải nhờ anh đến dọn đi đây…"
"Tôi qua Mỹ được 9 năm. Mỗi năm tôi ở Mỹ 9 tháng, về Việt nam 3 tháng – toàn ở mướn chứ không ở với con cái nào được, như tôi đã nói. Nhưng bây giờ tôi phải ở Mỹ lâu dài để trị bệnh. Khổ là tôi không thể ở nhà thằng con cả được. Hôm tôi mới từ Việt nam qua, tháng trước. Tôi ở nhờ con cháu ở Apartment vì tôi bệnh quá nên cũng cần có người ở bên tôi đêm hôm. Nhưng phòng nó chật chội và phiền phức quá nên thằng cả đến đón tôi về nhà nó ở. Tôi cũng bất đắc dĩ vì bệnh hoạn chứ đâu muốn làm phiền con cái. Nhưng buồn lắm anh ạ! Tôi ở được đúng mười ngày thì hôm nay phải dọn đi thôi. Tôi định dọn về Houston, ở với đứa con gái của người hàng xóm với tôi bên Việt nam xưa kia. Nó hứa giúp tôi. Nhưng con gái tôi đã xin trị bệnh cho tôi ở Arlington, nên tôi phải dọn về Arlington để trị bệnh vài tháng. Không chết thì tôi dọn về Houston với con gái người hàng xóm…"
Tôi nghe tâm sự buồn nên cũng kém vui mà thưa cụ, "Bác
lớn tuổi rồi, lại bệnh hoạn. Đâu thể xa con cái ruột của bác được, vì khi hữu sự
thì ai lo cho bác. Và sao lại đi sống với người con của người bạn ở mãi
Houston. Bác nên suy xét lại chuyện đó cho cảm giác của con cái bác. Các anh chị
có hoàn cảnh đã khó, bác làm mẹ nên không nên… xử sự như thế! Bác hiểu ý cháu
chứ! Bác ở share phòng ở nhà người dưng vì hoàn cảnh, nhưng gần con gái bác là ổn
lắm rồi! "
"Thì bây giờ tôi dọn đến ở với hai vợ chồng ông này ở
Arlington. Họ đã hơn sáu mươi tuổi, nhà không con cái. Ông chồng ở nhà ăn tiền
bệnh, vợ còn đi làm. Tôi cũng gần con gái tôi rồi, có gì nó chạy sang giúp tôi…
Anh nói cũng phải nhỉ!"
"Cháu xin lỗi…"
"Anh ạ! Họ cho tôi thuê một phòng, không hạn chế sử dụng
restroom anh ạ! Tôi thật mừng.."
"Bác nói sao…?"
"Cơ khổ. Ở nhà thằng con cả, thì con trai lớn nó ở riêng
phòng lớn nhất, có restroom riêng trong đó. Không ai được vào phòng nó."
"Rồi! Thằng đó là bác sĩ hay nha sĩ?"
"Không.. Nó là dược sĩ. Nhưng sao anh hỏi vậy?"
"Cháu đoán thôi! Bác đừng nghĩ xấu về những người tuyệt
đối vệ sinh nên không chung chạ được với ai! Hiểu thế, tốt hơn cho bác. Mọi phiền
não nhẹ bay… ô-kê!
"Ô-kê. Tôi hiểu ý anh rồi…”
Cơ khổ. Còn lại hai vợ chồng thằng cả, thằng con nhỏ và tôi, bốn người xài chung một restroom. Mỗi sáng, tôi đã chịu khó nín nhịn chờ đợi, hỏi con trai, con dâu, cháu nội đã sử dụng restroom xong chưa, rồi mới đến mình. Thế mà thằng con cả vẫn quát vào mặt tôi chiếm dụng restroom lâu quá, chỉ vì một hôm nó đau bụng bất tử sau khi đã dùng restroom trước đó.
Tôi ở mới có chục ngày, mà sáng nào nó cũng cằn nhằn tôi
đi restroom xoành xoạch suốt đêm thì nhà cửa nào chịu nổi… Tôi khổ quá! Mình bệnh
hoạn, tuổi già, thật là phiền phức…"
"Sao bác không ở bên Việt nam với con cháu đông vui.
Thui thủi bên này một mình làm gì cho khổ."
"Thì bệnh thì phải đi tìm thầy, tìm thuốc chứ sao anh..
Hóa trị với xạ trị thì tiền đâu cho đủ ở bên Việt nam…"
"Cháu không hiểu được anh con cả của bác sao lại để bác bệnh hoạn, tuổi già như thế này mà đi ra ở share phòng với người dưng? Bác có chuyện gì ai lo? Cơm nước hàng ngày ai nấu cho bác ăn, ai giặt giũ cho bác…?"
"Thì phước phần là thế! Tôi bây giờ chỉ còn cậy vào đứa con gái. Nó cũng đã sáu mươi tuổi rồi. Nhưng còn làm dâu hàng ngày. Tôi lại còn làm khổ nó miếng cơm, tô cháo, gói quần áo cần giặt giũ… Nó làm sao mà kham nổi lo lắng cho chồng con, bố mẹ chồng ngày hai bữa, lại còn mẹ ruột bệnh hoạn phải chạy tới chạy lui. Tôi định về Houston là vậy!
Tôi nghĩ mà buồn cái thằng Cả nhà tôi sướng từ bé. Nó chẳng
thiếu thứ gì vì thời trẻ tôi làm ăn được lắm! Cung phụng nó đủ điều hơn người.
Nó đi đại học, ra trường, thì mê con vợ nó bây giờ đó. Nó về nhà bảo tôi cưới vợ
lúc gia cảnh tan hoang. Tôi bấm bụng bảo nó, ai lại đi cưới vợ tháng bảy. Cho mợ
một tháng để dọn dẹp nhà cửa, và cho qua tháng ngâu đã con. Nói thế để có thêm
chút thời gian nghĩ cách cho con chứ mẹ nào từ chối được con cái chuyện nó muốn
lập gia thất. Ai ngờ nó đi báo với bên nhà gái, bố mẹ nó đi vượt biên, chết hết
rồi!
Có con cái nào như thế chứ! Đám cưới nó không có mặt tôi mà nó nhẫn tâm được. Nó bỏ nhà, bỏ mẹ, bỏ đàn em đi sống riêng, đến khi tôi gượng dậy làm ăn lại được thì nó mới mò về nhà, quát tháo…
Tôi làm ăn lại được thì mới có tiền cho gia đình thằng con
trai với gia đình đứa con gái vượt biên, bây giờ chúng ở Arlington là vậy! Còn
thằng cả thì làm ăn khá nên cho con nó đi du học, tìm cách ở lại rồi bảo lãnh bố
mẹ với em nó qua sau…"
"Tức là thằng cháu đích tôn của bác. Anh chàng làm dược
sĩ đó, sanh đẻ bên Việt nam?"
"Phải."
"Cháu hiểu rồi! Không có gì thắc mắc nữa! Anh ấy không
giống những người trẻ sanh đẻ bên Mỹ là vậy!"
"Cái thằng ấy làm tôi buồn còn hơn bố nó. Nó đi kiểm
tra căn phòng tôi ở. Nó hỏi tôi đạo gì? Tôi nói, trên có Trời, Phật. Rồi đến Thần,
Thánh… Nó bảo tôi: Cái đạo của bà là đạo cô hồn, chẳng ra gì hết. Tội lỗi, tội
lỗi quá!
Nó hỏi tôi đẻ chi cho lắm, để chẳng ở với ai được, rồi làm phiền gia đình nó? Tôi bảo thời bà nào có biết kế hoạch hoá gia đình là gì đâu!
Tôi thấy phải dọn ra khỏi nhà thôi. Nhưng mấy hôm không
khoẻ nên còn vướng bận để nó nói tôi, sao bà không ở bên Việt nam cho xong. Già
cả, bệnh hoạn còn lết sang Mỹ làm gì… để phiền cho gia đình nó!
Tôi đi chậm vì chân tôi yếu. Tôi đâu có lết như ăn mày. Anh hiểu không, anh hiểu cái chữ lết nó làm tan nát lòng dạ tôi. Tôi đau đớn hơn ung thư nhiều…"
Nước mắt bà cụ lại chảy thành dòng trên gương mặt nhăn nheo. Làm tôi nghĩ đến cha nào con nấy. Lẽ ra người ta phải học thành nhân trước khi thành tài, thì đời nay tranh nhau lấy bằng… súc vật, để kiếm thật nhiều tiền, đi xe hiệu, ở nhà mới… Người con cả ở nhà mới xây mà để mẹ bệnh hoạn đi ở share phòng. Cụ nói trong nước mắt, "nhẽ như người ta, nó cũng đưa tôi đi, sắp xếp cho tôi chỗ ăn chỗ ngủ ở nơi lạ lẫm quê người này chứ! Anh thấy đấy, anh xin số điện thoại của nó để khi anh đưa tôi đến nơi thì gọi cho nó biết. Nó bảo không cần đấy phỏng! Nhưng khi nó thấy anh chất đồ, ràng buộc cẩn thận như người chuyên nghiệp, người làm việc có trách nhiệm, lương tâm… xe anh lại tốt và mới. Thì nó xin anh số điện thoại để khi nó cần chở đồ sẽ gọi anh. Đấy…"
Biết nói gì để an ủi bà cụ hơn là im lặng chia chung nỗi ngậm ngùi của phận người. Muốn kể cho bà cụ nghe chuyện Đức Phật đi hoằng pháp, nhưng người ta không biết ngài chính là Đức Phật nên hỏi ngài, "Thưa ngài, Đức Phật ở đâu, làm sao tìm gặp Người?" Đức Phật trả lời, "Phật ở trong nhà bạn. Cha mẹ của bạn là Phật. Hãy trở về nhà phụng dưỡng cha mẹ cho thật tốt, là thờ phụng Phật."
Nhưng kể ra câu chuyện đó là bất nhân với bà cụ vì người
nghe phải là cha con anh cả. Càng nên kể thêm những chuyện nhân quả cho những
người quên học bài học làm người trước khi học thành tài để giàu có. Phải chăng
phong thổ địa dư làm nên người anh cả trong bài ca dao bất hủ,
"bốn con ngồi bốn góc giường
mẹ ơi, mẹ hỡi, mẹ thương con nào mẹ thương con út mẹ thay
thương thì thương vậy có tày trưởng nam trưởng nam ăn được gì đâu một trăm cái
giỗ đổ đầu trưởng nam"
Thôi làm thằng anh Hai như đứa bé mồ côi theo phong thổ địa
dư xứ nó, câu chuyện ngắn chữ mà dài ý, kiệm lời mà sâu xa. Nó không tốt nghiệp
đại học nào, không có bằng cấp gì… mà ai cũng xem trọng cái khí khái của nó.
Chuyện kể mắc cười mà người đọc chậm nước mắt như sau:
… một cái xe hơi bóng loáng đang chạy trên đường. Không ai biết bên trong xe có người mẹ giàu có, đang dỗ dành cậu ấm của mình ăn miếng bánh kem đi con, ngon lắm đó! Nhưng thằng bé nhà giàu cáu gắt với mẹ vì không muốn ăn, nó bấm kiếng xe hơi xuống và ném quách miếng bánh kem xuống đường.
Trong khi thằng bé mồ côi nhanh mắt thấy được, nhanh chân
chạy đến, nhanh tay xớt ngay miếng bánh lên tay mình. Phải cái xe vận tải nhanh
hơn lao tới nó. Nó thì nhanh hơn thần chết là lao mình thoát thân – miếng bánh
tõm xuống miệng cống. Công cốc.
Con em gái nó khóc ré lên,
"Anh Hai thiệt tình! Làm bánh lọt xuống cống rồi lấy
gì ăn?"
"Thôi nín đi em…"
Nó xoè bàn tay còn dính kem của nó ra, "Nè, cho em ba
ngón. Anh Hai hai ngón."
Anh Cả với anh Hai khác nhau ở tư cách chứ không phải văn
bằng, địa vị hay nhà, xe… Nhưng nói ra làm gì cho thêm đau lòng bà cụ…
Tôi đến căn nhà mà bà cụ sẽ ở trọ vài tháng để chữa bệnh. Tôi biết bà cụ này không chết đâu, sức khoẻ có tệ nhưng nghị lực lớn lắm! Khoẻ lại là cụ sẽ đi Houston. Linh tính tôi mách bảo về bà cụ mới gặp lần đầu nhưng hiểu cụ như thân vì tôi cũng không thích làm phiền, để khổ cho người nhà.
Con gái cụ xin nghỉ làm nửa buổi để giúp cụ dọn vô nơi ở mới. Tách xách theo túi cơm, canh nấu vội cho mẹ có cái ăn. Tội cả hai người bị hoàn cảnh hành hạ đến khổ tâm. Đêm nay, người con khó ngủ vì lo mẹ có ngủ được không ở chỗ lạ. Trong khi sáng mai chị vẫn phải thức dậy đúng giờ để còn đi làm. Chị còn phải lo chồng con, cha mẹ chồng… thêm người mẹ ruột bệnh hoạn cũng cần bàn tay con cái giúp đỡ lúc tuổi già, đau yếu,… Còn cụ, đêm nay có ngủ không, trong căn phòng lạ, khi nghĩ tới người con cả và thằng cháu đích tôn của mình. Ai rót cho cụ ly nước sau cơn ho khan đêm khuya, hay cụ tự hứng nước mắt mình để giải khát nỗi cô đơn trên xứ Mỹ lạnh lùng.
Tôi thì không ngủ được đêm nay rồi, vì bà cụ… đúng là "má
tui"! Hoàn cảnh nào cũng chơi ngon, chơi đẹp, xả láng sáng về sớm. Tôi dọn
nệm cũ trong căn phòng ấy ra, vì ông chủ nhà ăn tiền bệnh thì làm được gì, nhìn
ông đi… còn chậm hơn bà cụ. Tôi bỏ nệm của cụ lên giường thẳng thớm, xách đồ vô
phòng cho cụ xong xuôi.. Tôi chào từ biệt để ra về. Nhưng cụ,
"Này anh ạ! Cảm ơn anh đã giúp tôi tận tình. Nhưng thế này, hôm qua, bạn anh có nói với tôi là một trăm đồng tiền xe. Thì đây, tôi xin gởi anh một trăm. Tôi xin gởi thêm anh hai chục… biếu anh uống cà phê, chơi thôi!"
Đúng là bà già chịu chơi chơi tới cùng giăng mùng chơi tới sáng, nên tôi nói, "Thôi bác cất hết đi. Coi như cháu giúp bác. Cháu không làm nghề này, chỉ vì sáng nay rảnh và xe cháu chở được tấm nệm nên cháu mới đi giùm ông bạn cháu thôi."
"Đâu thế được! Anh cầm lấy cho tôi vui. Tôi còn một việc nhờ anh giúp, là sáng nay tôi không ăn sáng ở nhà thằng cả. Bởi tôi kể chuyện ngày xưa thì cháu nội bảo là bà chẳng có chuyện gì mới để nói hay sao? Tôi ở trong nhà từ sáng tới… sáng mai thì biết đâu chuyện mới để nói. Tôi kể về thằng cả ngày còn bé, thì vợ nó nói nhàm quá, kể hoài… Mà giời không cho tôi câm nên tôi đói vì giận – không ăn. Tôi định bụng bảo anh chở tôi đi ăn sáng khi ra khỏi nhà. Nhưng bây giờ thì tôi mời anh đi ăn… bữa kỷ niệm với tôi. Anh chở tôi đi ăn… món gì thật ngon vào. Tôi không có nghèo đâu, còn đồng nào trong túi thì cứ tiêu đồng ấy cho nó vui vẻ. Mình đi thôi anh ạ!"
Từ chối cách gì cũng không được với bà cụ. Ra nhà hàng thì lại chưa tới giờ mở cửa.. Tôi bảo cụ, bác cháu mình vô chợ rảo chơi, cho bớt nóng. Bà cụ kể chuyện đi thi quốc tịch bị rớt. Nhưng tôi cho là cụ quá giỏi tiếng Anh nên… rớt. Dù cụ đi thi quốc tịch không mất tiền vì đã tám mươi. Nhưng lần sau đi thi lại thì bớt nói tiếng Anh… sẽ dễ đậu hơn. Vì người hỏi thấy người được hỏi trả lời được là hỏi tới, hỏi tới… Bác chỉ cần nhớ cháu dặn là bác không bao giờ nói: Tôi không biết – I don't know. Mà bác chỉ nói: Tôi biết. Nhưng tôi quên – I know. But, I’m forgetting.
Bác quên chừng hai, ba câu là đậu liền. Vì người già có quyền quên, nhưng công dân Hoa Kỳ không có quyền không biết Tượng Nữ thần Tự do đặt ở đâu; Tổng thống đầu tiên của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ tên là gì, Tổng thống đương kim là ai?…
Bà cụ thật lanh trí, chỉ cần nghe và hiểu được một chữ trong câu hỏi là cụ đoán ra cả câu hỏi – và biết trả lời bằng tiếng Anh – đúng. Nên bị hỏi tới, hỏi tới, hỏi tới… rớt luôn là vậy! (Thường mấy tay phỏng vấn thi quốc tịch Mỹ nhưng là người Mễ ở Texas không có thiện cảm nhiều với người Việt thì ai cũng biết và thường nghe nói tới trong chuyện thi quốc tịch ở xứ cao bồi. Gặp người phỏng vấn mình là Mỹ đen là dễ nhất, Mỹ trắng khó hơn, nhưng công bằng. Chỉ có Mễ là không ưa Việt nam…)
Tôi đi ăn tô mì với bà cụ rồi chia tay. Biết nói gì hơn những lời chúc may mắn cho việc chữa trị bệnh tật của bà cụ. Chúc cụ chóng hồi phục, chừng nào muốn đi Houston thì gọi cho hay.. Tôi không làm nghề đưa đón nhưng với bà cụ thì tôi khoái cái lối chơi xả láng trước đi, đời có bao lâu mà hững hờ…
Tôi sẽ nhớ câu "còn đồng nào trong túi thì cứ tiêu đồng
ấy cho nó vui vẻ." Tôi sẽ đưa cụ đi Houston khi cụ không thay đổi quyết định,
vì nghĩ cho cùng những ngày ở trọ trần gian của cụ cũng chỉ còn ít ỏi như những
đồng tiền còn lại trong túi thì tiêu hết đi, tiếc gì, miễn vui vẻ là được..
Cũng cóc cần chừa mặt mũi cho con cái khi con đẻ tống mẹ bệnh hoạn ra đường ở
tuổi gần đất hơn trời…
Phan
Khi Ngài Thánh Phêrô Trở Thành Công Cụ Chính Trị
Từ Thập Tự Chinh đến Cuộc Chiến Bầu Cử Giữa Kỳ 2026 — Lịch Sử Lặp Lại Khi Giáo Hội Rời Bỏ Sứ Mệnh Thiêng Liêng Để Phục Vụ Quyền Lực Trần Thế
"Qua
một kẽ nứt nào đó, khói của Satan đã lọt vào đền thờ Thiên Chúa."
— Đức
Giáo Hoàng Phao-lô VI, 1972
*****
KHI KHÓI
TRẮNG CHƯA TAN THÌ KHÓI ĐEN ĐÃ HIỆN
Ngày 8
tháng 5 năm 2025, khói trắng bốc lên từ ống khói Nhà Nguyện Sistine, và một tỷ
bốn trăm triệu tín hữu Công Giáo trên thế giới biết rằng họ có một người cha mới.
Robert Francis Prevost, người con của vùng South Side Chicago, trở thành Giáo
Hoàng Leo XIV — vị Giáo Hoàng Mỹ đầu tiên trong hai nghìn năm lịch sử Giáo Hội.
Đám đông tại Quảng Trường Thánh Phêrô reo hò. Chuông nhà thờ khắp thế giới ngân
vang. Khoảnh khắc ấy rực rỡ như ánh nến Phục Sinh.
Nhưng ánh
nến Phục Sinh chỉ sáng trong đêm. Và trong đêm, có những bóng mà chỉ thời gian
mới phơi bày.
Chưa đầy
một năm sau ngày đăng quang, vào buổi sáng ngày 9 tháng 4 năm 2026, một người
đàn ông bước vào Vatican qua cánh cửa riêng. Không phải một hồng y. Không phải
một nhà thần học. Không phải một nguyên thủ quốc gia. Người ấy là David Axelrod
— kiến trúc sư trưởng của cả hai chiến dịch tranh cử tổng thống Barack Obama, một
trong những chiến lược gia chính trị sắc bén nhất nước Mỹ, và một người Do Thái
không có mối liên hệ nào với Giáo Hội Công Giáo La Mã. Cuộc gặp kéo dài đến mức
Giáo Hoàng trễ ba mươi phút cho cuộc hẹn tiếp theo. Và ngay ngày hôm sau, tiếng
nói từ ngai Thánh Phêrô vang lên — không phải lời cầu nguyện cho nhân loại, mà
là lời lên án nhằm thẳng vào chính quyền Donald Trump.
Bạn có thể
gọi đó là trùng hợp. Nhưng khi trùng hợp xảy ra lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ
tư, khi mỗi mắt xích đều nối vào cùng một sợi dây, khi thời điểm mỗi phát ngôn
đều trùng khớp với lịch trình bầu cử — thì lý trí buộc ta phải đặt câu hỏi mà
lòng tin không muốn hỏi.
Bài viết
này không nhằm tấn công đạo đức cá nhân của bất kỳ ai — không phải Giáo Hoàng,
không phải Axelrod, không phải Obama. Bài viết này là một nỗ lực trung thực, dựa
trên bằng chứng lịch sử từ cả lịch sử thế giới lẫn Kinh Thánh Cựu Ước, để trả lời
một câu hỏi đơn giản nhưng nặng nề: Ngai Thánh Phêrô đang phục vụ Thiên Chúa,
hay đang phục vụ một đảng chính trị?
CHICAGO —
NƠI MỌI SỢI DÂY ĐỀU DẪN VỀ
Muốn hiểu
câu chuyện này, bạn phải hiểu Chicago trước. Không phải Chicago của kiến trúc
Art Deco hay gió hồ Michigan, mà Chicago của quyền lực — thành phố nơi chính trị
không bao giờ là ngẫu nhiên, nơi mọi cuộc gặp đều có mục đích, và mọi mối quan
hệ đều là một tài sản chiến lược.
Ngài Robert
Prevost sinh ngày 14 tháng 9 năm 1955 tại bệnh viện Mercy trong khu Bronzeville,
vùng South Side, và lớn lên ở Dolton, một vùng ngoại ô giản dị cách trung tâm
mười sáu dặm. Cha ngài, Louis Marius Prevost, gốc Pháp-Ý, là nhà giáo dục. Mẹ
ông, Mildred Martínez, gốc Tây Ban Nha với dòng máu Creole từ Louisiana. Nhà
Prevost là gia đình mộ đạo — cậu bé Bob làm lễ sinh tại giáo xứ St. Mary of the
Assumption, đi bộ mười lăm phút mỗi sáng qua hai đường ray xe lửa để đến trường
giáo xứ. Một tuổi thơ Mỹ bình dị. Một câu chuyện đẹp.
Nhưng Chicago
cũng là nơi Barack Obama xây dựng sự nghiệp chính trị từ vai trò tổ chức cộng đồng
cho đến Toà Bạch Ốc. Là nơi David Axelrod biến một thượng nghị sĩ vô danh thành
tổng thống quyền lực nhất thế giới. Là nơi bộ máy Đảng Dân Chủ vận hành như một
cỗ máy thụy sĩ được lau dầu suốt nhiều thập niên. Ba con người — Obama,
Axelrod, và bây giờ Giáo Hoàng Leo XIV — đều lớn lên từ cùng một hệ sinh thái.
Cùng một thành phố. Cùng một mạng lưới. Và bây giờ, ba sợi dây ấy đang giao
nhau trên sân khấu lớn nhất thế giới.
Khi Axelrod
nói rằng ông cảm thấy "mối thân tình đặc biệt vì cùng là người Chicago,"
xin đừng nhầm đó là lời xã giao của đồng hương gặp nhau xứ lạ. Trong ngôn ngữ của
Chicago, "thân tình" là mật mã của mạng lưới. Và khi Obama công khai
tuyên bố trên podcast vào tháng 2 năm 2026 rằng ông "rất mong được gặp vị
Giáo Hoàng mới, một fan White Sox" — rồi sáu tuần sau Axelrod xuất hiện
trong phòng riêng của Vatican — thì sợi dây không còn ẩn nữa. Nó đã được giăng
ra giữa ban ngày.
NGƯỜI THỪA
KẾ ĐƯỢC LẬP TRÌNH SẴN
Để hiểu
vì sao Giáo Hoàng Leo XIV đang ở nơi ông đang ở, hãy nhìn vào bàn tay đã đặt
ông lên đó. Bàn tay ấy thuộc về Giáo Hoàng Francis — Jorge Mario Bergoglio từ
Argentina — người đã biến ngài Robert Prevost từ một giám mục vô danh ở một giáo
phận nhỏ tại Peru thành người đàn ông quyền lực nhất Giáo Hội Công Giáo.
Năm 2014,
Giáo Hoàng Francis bổ nhiệm ngài Prevost làm quản trị tông tòa Giáo phận Chiclayo
tại Peru. Năm 2023, Giáo Hoàng Francis triệu hồi Prevost về Rome và trao cho
ông một loạt chức vụ mà tốc độ thăng tiến làm choáng váng ngay cả giới nội bộ
Vatican: Tổng Giám Mục, rồi Hồng Y, rồi — điều quyết định nhất — chức Tổng Trưởng
Bộ Giám Mục (Dicastery for Bishops), cơ quan kiểm soát việc bổ nhiệm giám mục
trên toàn thế giới. Không có vị trí nào trong Vatican mang lại tầm ảnh hưởng rộng
hơn. Và Giáo Hoàng Francis đặt ngài Prevost vào đó như đặt một quân cờ vào ô
then chốt trên bàn cờ.
Đài NBC
Chicago xác nhận: "Giáo Hoàng Francis rõ ràng đã để mắt đến Giáo Hoàng Leo
XIV và theo nhiều cách coi ngài là người thừa kế." Tờ Newsweek viết rằng
"giới quan sát Vatican từ lâu đã suy đoán rằng Giáo Hoàng Francis nhìn thấy
ngài Prevost như một người kế nhiệm tiềm năng." Đây không phải thuyết âm
mưu — đây là nhận định của chính giới phân tích Vatican.
Và tại
sao Giáo Hoàng Francis chọn ngài Prevost mà không phải ai khác? Vì hai mươi năm
tại Nam Mỹ đã hun đúc ngài Prevost thành hình ảnh phản chiếu của Giáo Hoàng Francis.
Cả hai chia sẻ cùng một thế giới quan: ưu tiên người di cư, nghi ngờ chủ nghĩa
dân tộc, phê phán mô hình kinh tế Mỹ, và — điều tinh tế nhất — cùng nhìn chính
trị bảo thủ Mỹ không phải như một quan điểm chính đáng mà như một mối đe dọa cần
được đối trọng. Ngài Prevost hấp thụ dòng thần học giải phóng mà Giáo Hoàng
Francis là đại diện — dòng thần học pha trộn Tin Mừng với ý thức xã hội, nơi
ranh giới giữa mục vụ và hoạt động chính trị mờ đi như sương mù trên dãy Andes.
Trên tài
khoản mạng xã hội trước khi trở thành Giáo Hoàng, Ngài Prevost đã chia sẻ và
đăng lại các bài viết phê phán chính sách nhập cư của TT Donald Trump, ủng hộ
phong trào Black Lives Matter, và phê phán quan điểm tôn giáo của Phó Tổng Thống
JD Vance. Năm 2020, ngài viết: "Chúng ta cần nghe nhiều hơn từ các nhà
lãnh đạo trong Giáo Hội, để bác bỏ phân biệt chủng tộc và tìm kiếm công lý."
Hồ sơ bỏ phiếu tại vùng ngoại ô Chicago, được CBS News thu thập, cho thấy ông
đã bỏ phiếu trong cả sơ bộ Cộng Hòa (2016, 2012) lẫn Dân Chủ (2008, 2010) —
nhưng dấu chân số trên mạng xã hội thì nghiêng rõ ràng về một phía.
Xin nhắc
lại: bài viết này không phán xét quan điểm chính trị cá nhân của bất kỳ ai. Mỗi
người có quyền giữ quan điểm riêng. Nhưng khi một người ngồi trên ngai Thánh
Phêrô — ngai vàng đại diện cho một tỷ bốn trăm triệu linh hồn — thì câu hỏi
không còn là "ông nghĩ gì" mà là "ông phục vụ ai."
LỊCH SỬ
KHÔNG LẶP LẠI — NHƯNG NÓ VẦN ĐIỆU
Hai nghìn
năm lịch sử Giáo Hội Công Giáo là hai ngàn năm của những khoảnh khắc vinh quang
xen kẽ với những vực thẳm đen tối. Và gần như mỗi lần Giáo Hội rơi vào vực thẳm,
đều bắt đầu từ cùng một nguyên nhân: ngai thánh bị dùng để phục vụ quyền lực trần
thế.
Năm 1095,
Giáo Hoàng Urban II đứng trước Công Đồng Clermont và hô hào: "Deus vult!"
— "Thiên Chúa muốn vậy!" Và hàng trăm nghìn người đã lên đường trong
hai thế kỷ Thập Tự Chinh tiếp theo, không phải vì Thiên Chúa muốn máu chảy, mà
vì ngai thánh cần quyền lực chính trị. Thập Tự Chinh thứ nhất dẫn đến cuộc thảm
sát tại Jerusalem năm 1099, nơi cả Hồi Giáo lẫn Do Thái bị tàn sát. Thập Tự
Chinh thứ tư thậm chí không đến được Thánh Địa — thay vào đó, quân Thập Tự quay
sang cướp phá Constantinople, một thành phố Kitô Giáo. Khi danh nghĩa thiêng
liêng bị dùng để che đậy mục đích trần tục, máu người vô tội trở thành mực viết
lên bản cáo trạng của lịch sử.
Rồi đến
thời Giáo Hoàng Avignon, 1309 đến 1377. Gần bảy mươi năm, Giáo Hoàng không ngồi
ở Rome mà ở Avignon, dưới bóng của Vương Miện Pháp. Giáo Hội trở thành phụ lục
của triều đình Paris. Điều cay đắng là chính câu chuyện Avignon đã được một quan
chức Bộ Quốc Phòng Mỹ nhắc đến trong cuộc gặp căng thẳng với đại sứ Vatican tại
Washington vào tháng 1 năm 2026 — như một lời nhắc rằng lịch sử có tiền lệ về
Giáo Hoàng bị khuất phục bởi quyền lực thế tục. Nhưng nếu bài học Avignon cần
được nhắc, thì hãy nhắc đầy đủ: nguy hiểm không chỉ là khi Giáo Hoàng bị một cường
quốc quân sự ép buộc — mà còn là khi ngài tự nguyện phục vụ một thế lực chính
trị.
Và giữa
thế kỷ hai mươi, Giáo Hoàng Pius XII, người cai trị trong Thế Chiến II, để lại
một vết thương không bao giờ lành: sự im lặng trước Holocaust. Ông biết về các
trại tập trung. Ông có thông tin. Nhưng ông chọn im lặng — vì "ngoại giao,"
vì "chính trị," vì tính toán quyền lực. Bài học ấy vẫn còn nguyên sức
nặng: khi Giáo Hoàng để chính trị quyết định lương tâm, thì kết quả không phải
là sự khôn ngoan — mà là sự đồng lõa.
Va chạm
giữa ngai thánh và Nhà Trắng không phải điều mới. Giáo Hoàng John Paul II phê
phán TT Ronald Reagan về can thiệp quân sự tại Châu Phi. Giáo Hoàng John Paul
II phê phán Bush về chiến tranh Iraq. Giáo Hoàng Benedict XV từ chối quỳ trước
TT Mỹ Woodrow Wilson. Giáo Hoàng Paul VI va chạm gay gắt với TT Nixon về chiến
tranh Việt Nam. Giáo Hoàng John Paul II va chạm với Clinton về phá thai. Trong
một gia đình, vợ chồng con cái còn va chạm — huống chi hai người bảo vệ hai lý
tưởng khác nhau. Va chạm là bình thường. Điều bất thường là khi va chạm ấy được
phối hợp nhịp nhàng với chiến lược gia của một đảng đối lập, ngay trước thềm bầu
cử.
HAI BỨC
TRANH ĐỐI XỨNG — MỘT CỦA ÁNH SÁNG, MỘT CỦA BÓNG TỐI
Lịch sử
đôi khi tạo ra những bức tranh đối xứng đến mức rùng mình. Hãy để tôi đặt hai bức
tranh cạnh nhau, và xin bạn tự phán xét.
Bức tranh
thứ nhất: Năm 1978, từ phía sau Bức Màn Sắt, Hồng Y Karol Wojtyła của Ba Lan trở
thành Giáo Hoàng John Paul II — vị Giáo Hoàng đầu tiên không phải người Ý trong
bốn trăm năm mươi lăm năm. Một người hiểu Chủ Nghĩa Cộng Sản không phải qua
sách vở mà qua máu thịt. Và từ ngai Thánh Phêrô, ngài đã hợp tác với Ronald Reagan
trong một liên minh không chính thức nhưng vô cùng mạnh mẽ. Ronald Reagan siết
chặt gọng kìm kinh tế và quân sự từ bên ngoài. Giáo Hoàng John Paul II thắp lên
ngọn lửa tinh thần từ bên trong — ủng hộ Công Đoàn Đoàn Kết (Solidarność) của
Lech Wałęsa tại Ba Lan, truyền cảm hứng cho hàng triệu người dưới ách áp bức rằng
tự do là quyền Thiên Chúa ban, không phải ân huệ của nhà nước. Bức Tường Berlin
sụp đổ năm 1989. Liên Xô tan rã năm 1991. Hàng trăm triệu người được giải
phóng. Đó là khoảnh khắc ngai Thánh Phêrô phục vụ đúng mục đích thiêng liêng nhất:
giải phóng con người khỏi xiềng xích áp bức.
Bức tranh
thứ hai: Năm 2013, từ Argentina, ngài Jorge Bergoglio trở thành Giáo Hoàng
Francis — vị Giáo Hoàng đầu tiên từ Châu Mỹ. Một người mang theo dòng thần học
giải phóng Mỹ Latin, nơi Tin Mừng và chủ nghĩa xã hội hòa quyện như hai dòng nước
đổ vào cùng một con sông. Giáo Hoàng Francis phê phán chủ nghĩa tư bản Mỹ. Ủng
hộ mở biên giới. Gợi ý Ukraine nên "có can đảm giương cờ trắng." Và —
quyết định mang tính chiến lược nhất — ông đích thân tìm kiếm, nâng đỡ, và đặt
ngài Robert Prevost vào vị trí quyền lực tối cao tại Vatican, như cài đặt một
phần mềm kế thừa trước khi hệ thống cũ tắt máy.
Nếu bức
tranh thứ nhất cho thấy ngai Thánh Phêrô hợp tác với một tổng thống bảo thủ để
giải phóng hàng trăm triệu người khỏi ách Cộng Sản, thì bức tranh thứ hai cho
thấy cùng một kịch bản — nhưng đảo ngược hoàn toàn: một Giáo Hoàng Mỹ từ Chicago,
được Giáo Hoàng Francis cài đặt, đang hợp tác — dù trực tiếp hay gián tiếp — với
lực lượng chính trị đối lập để làm suy yếu chính phong trào bảo thủ đang bảo vệ
nước Mỹ.
Giáo Hoàng
John Paul II dùng quyền lực tinh thần để phá xiềng xích. Giáo Hoàng Leo XIV
đang dùng quyền lực tinh thần để rèn xiềng xích mới — không phải bằng sắt thép,
mà bằng sự chia rẽ. Sự đối xứng ấy không phải ngẫu nhiên. Lịch sử thì có thể ngẫu
nhiên. Nhưng chiến lược thì không bao giờ.
GIẢI PHẪU
MỘT CHIẾN DỊCH — THÁNG TƯ ĐEN
Bây giờ,
hãy bỏ cảm xúc sang một bên và nhìn vào trình tự sự kiện tháng 4 năm 2026 bằng
con mắt lạnh lùng của một nhà phân tích. Không cần phán xét — chỉ cần quan sát.
Sự thật sẽ tự nói.
Ngày 5
tháng 4, Lễ Phục Sinh: Giáo Hoàng Leo XIV, trong thông điệp thiêng liêng nhất năm
phụng vụ, không chỉ cầu nguyện cho nhân loại mà gián tiếp phê phán cuộc chiến
Iran, gọi đó là "cuộc chiến bất nghĩa đang leo thang và không giải quyết
được gì." Một tuyên bố chính trị đội lốt lời kinh.
Ngày 6
tháng 4: Tờ The Free Press đăng bài tiết lộ rằng Thứ Trưởng Quốc Phòng Elbridge
Colby đã triệu tập Hồng Y đại sứ Vatican tại Washington vào tháng 1, nói rằng
quân đội Mỹ "có thể làm bất cứ điều gì" và Giáo Hoàng "tốt hơn
nên chọn phe Mỹ." Bộ Quốc Phòng phủ nhận. Đại Sứ Brian Burch phủ nhận.
Vatican im lặng. Câu chuyện chết trong vòng kiểm chứng sự thật. Nhưng — và đây
là chi tiết quan trọng — nhà hoạt động Dân Chủ Christopher Hale, người đang viết
sách về Giáo Hoàng và chính trị Mỹ, tiếp tục khuếch đại câu chuyện như thể nó vẫn
sống. Khi một câu chuyện đã bị bác bỏ mà vẫn được bơm, đó không phải báo chí.
Đó là chiến dịch.
Ngày 9
tháng 4: David Axelrod bước vào Vatican. Gặp riêng Giáo Hoàng. Cuộc gặp kéo dài
đến mức làm trễ lịch trình. Axelrod nói cuộc gặp "đã được lên lịch từ nhiều
tháng trước" và "không liên quan đến bất kỳ cuộc gặp tiềm năng nào với
Tổng Thống Obama." Nhưng chính Christopher Hale lại tiết lộ rằng "đã
có các cuộc đàm phán sơ bộ giữa các quan chức Vatican và vòng thân cận của
Obama về một cuộc gặp giữa hai người." Hai thông điệp mâu thuẫn. Một ai đó
đang không nói thật — hoặc cả hai đang nói thật theo cách được thiết kế để
không ai thấy bức tranh toàn cảnh.
Ngày 10 đến
11 tháng 4: Giáo Hoàng Leo XIV leo thang mạnh mẽ. Khi Tổng thống Trump cảnh cáo
rằng "cả một nền văn minh sẽ chết tối nay" nếu Iran không mở lại eo
biển Hormuz, Giáo Hoàng gọi lời ấy là "thực sự không thể chấp nhận được."
Trong buổi cầu nguyện canh thức tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô, ông cảnh
báo về "ảo tưởng toàn năng" đang thúc đẩy bất ổn toàn cầu — ngôn ngữ
không thể hiểu khác hơn là nhắm vào Washington.
Ngày 12
tháng 4: Như đã được lên kịch bản, CBS phát sóng phóng sự "60 Minutes"
với ba hồng y Mỹ có quan điểm tự do nhất trong Giáo Hội, phê phán chính sách
Iran và di trú của TT Trump. Không phải một hồng y — ba. Không phải trên một
kênh nhỏ — trên chương trình tin tức lâu đời nhất và có ảnh hưởng nhất nước Mỹ.
Thời điểm phát sóng — giữa lúc cuộc chiến ngôn luận TT Trump-Vatican đang sôi sục
— không phải ngẫu nhiên trong lịch sử truyền hình Mỹ.
Ngày 13
tháng 4: Giáo Hoàng Leo XIV rời Rome, bắt đầu chuyến công du mười một ngày đến
Châu Phi. Trên máy bay, ngài tuyên bố: "Tôi không sợ chính quyền TT Trump
hay việc lên tiếng mạnh mẽ cho thông điệp Tin Mừng." Đáp xuống Algeria — một
quốc gia có đa số dân Hồi Giáo — ngài kêu gọi "sự hiệp thông giữa Kitô Hữu
và Hồi Giáo," tweet rằng "tình yêu mẫu tử của Lalla Meryem tập hợp tất
cả mọi người như con cái" với 550.000 lượt xem.
Bây giờ,
hãy lùi lại và nhìn chuỗi sự kiện ấy như một nhà chiến lược sẽ nhìn: câu chuyện
được tạo ra (bài báo Pentagon), chiến lược gia được triển khai (Axelrod), thông
điệp được phát tán (lời lẽ leo thang của Giáo Hoàng), truyền thông được phối hợp
(60 Minutes), và hình ảnh quốc tế được xây dựng (chuyến đi Algeria). Mỗi mắt
xích nối vào mắt xích kế tiếp. Mỗi thời điểm trùng khớp với thời điểm trước đó.
Đây không phải chuỗi trùng hợp. Đây là nghệ thuật vận hành chiến dịch chính trị
cổ điển — loại nghệ thuật mà David Axelrod đã thực hành thành thạo suốt ba thập
niên, từ thượng viện tiểu bang Illinois đến Phòng Bầu Dục Toà Bạch Ốc.
SỰ IM LẶNG
NÓI TO HƠN LỜI NÓI
Nếu Giáo
Hoàng Leo XIV thực sự hành động vì lương tâm đạo đức, thì sự nhất quán là thước
đo duy nhất có ý nghĩa. Một tiếng nói đạo đức chỉ có trọng lượng khi nó vang
lên ở mọi nơi có bất công — không phải chỉ ở những nơi tiện lợi cho một nghị
trình chính trị. Và chính ở đây, tấm gương của Giáo Hoàng bắt đầu nứt vỡ.
Giáo Hoàng
Leo XIV lên án TT Trump về cuộc chiến Iran. Nhưng Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng
Iran (IRGC) đã thảm sát ít nhất 42.000 người biểu tình Iran trong hai tháng —
dân thường tay không, đàn áp dã man trên đường phố Tehran, Isfahan, Shiraz. Đâu
là tuyên bố của Giáo Hoàng? Đâu là cơn thịnh nộ thánh? Im lặng. Một sự im lặng
nặng hơn mọi lời nói.
Giáo Hoàng
Leo XIV phê phán chính sách di trú Mỹ. Nhưng tại Nigeria, hơn 100.000 Kitô Hữu
đã bị sát hại bởi các nhóm Hồi Giáo cực đoan. 18.000 nhà thờ bị đốt thành tro.
Đây không phải con số thống kê — đây là cuộc diệt chủng đang diễn ra ngay lúc
Giáo Hoàng bay đến Algeria để kêu gọi "hiệp thông Kitô-Hồi." Bill
Maher — một người tự nhận không phải Kitô Hữu, một người từng chế nhạo tôn giáo
— đã hỏi câu mà Giáo Hoàng lẽ ra phải hỏi: "Họ đang có hệ thống giết Kitô
Hữu tại Nigeria. Đâu là những người trẻ biểu tình phản đối chuyện này?"
Khi một diễn viên hài vô thần đặt câu hỏi đạo đức sắc bén hơn Giáo Hoàng, có gì
đó đã sai lệch nghiêm trọng.
Giáo Hoàng
Leo XIV nói: "Chúng ta có lẽ nên ít sợ Hồi Giáo hơn." Hồng Y Robert
Sarah từ Guinea — một giáo sĩ da đen Châu Phi, người chứng kiến tận mắt bạo lực
tôn giáo — đáp: "Hãy tỉnh dậy. Hồi Giáo là một nguy hiểm. Nếu Kitô Hữu
không bắt đầu quan tâm đến đức tin, Hồi Giáo sẽ chiếm Phương Tây." Hai tiếng
nói từ cùng một Giáo Hội. Một đến từ phòng máy lạnh Vatican. Một đến từ chiến
trường thực. Bạn tin tiếng nào?
Phụ nữ và
trẻ em Yazidi vẫn đang bị bắt làm nô lệ tình dục. Im lặng. Vụ thảm sát ngày 7
tháng 10 tại Israel, nơi hơn nghìn người Do Thái bị sát hại dã man. Im lặng chọn
lọc. Hàng nghìn quả rocket Hamas và Hezbollah rơi xuống làng mạc Israel. Im lặng
có tính toán.
Tom Homan,
một người Công Giáo suốt đời với bốn mươi năm phục vụ tại biên giới Mỹ, đã nói
thẳng với Giáo Hoàng bằng ngôn ngữ không thể hiểu nhầm: "Nếu họ mang chức
vụ tôi bốn mươi năm, nói chuyện với cô bé chín tuổi bị hiếp dâm nhiều lần, hoặc
đứng trong thùng xe tải với mười chín người chết dưới chân, kể cả cậu bé năm tuổi
chết vì nóng — nếu họ hiểu những tàn bạo xảy ra ở biên giới mở, tôi nghĩ ý kiến
họ sẽ thay đổi." Đó không phải lý thuyết. Đó là máu thịt.
Sự nhất
quán chọn lọc này — lên tiếng ở đây, im lặng ở kia, phê phán người này, bỏ qua
người kia — tiết lộ bản chất thực sự của tiếng nói: đây không phải la bàn đạo đức.
Đây là vũ khí chính trị được bọc trong ngôn ngữ thánh.
TIẾNG VỌNG
TỪ CỰU ƯỚC — KHI MỤC TỬ PHẢN BỘI ĐÀN CHIÊN
Hai ngàn
năm trước khi có Vatican, Thiên Chúa đã cảnh cáo về điều này. Và lời cảnh cáo ấy
được khắc vào những trang Kinh Thánh Cựu Ước bằng ngôn ngữ không thể hiểu nhầm.
Tiên tri
Jeremiah, đứng giữa Jerusalem đang sụp đổ, thét lên lời Thiên Chúa: "Khốn
cho các mục tử làm tan tác và xua đuổi đàn chiên trên đồng cỏ Ta! Các ngươi đã
xua đuổi đàn chiên Ta, làm chúng tan tác, và không chăm sóc chúng. Này, Ta sẽ hỏi
tội các ngươi vì những việc ác các ngươi đã làm" (Jeremiah 23:1-2). Mục tử
trong Cựu Ước không chỉ là thầy cả — mà là bất kỳ ai được giao phó đàn chiên.
Giáo Hoàng là mục tử tối cao. Và khi mục tử dùng quyền lực không phải để chăn dẫn
mà để chia rẽ đàn chiên — Công Giáo chống Tin Lành, bảo thủ chống tự do, Mỹ chống
Vatican — thì đó là điều Jeremiah gọi bằng tên: phản bội.
Tiên tri
Ezekiel còn gay gắt hơn, như lưỡi gươm rút ra khỏi vỏ: "Khốn cho các mục tử
Israel, những kẻ chỉ chăn nuôi chính mình! Các mục tử chẳng phải chăn nuôi đàn
chiên sao? Các ngươi ăn sữa, mặc len, giết con béo, nhưng đàn chiên thì không
chăn. Chiên yếu thì các ngươi không làm cho mạnh. Chiên bệnh thì không chữa.
Chiên gãy xương thì không băng bó. Chiên lạc thì không đem về" (Ezekiel
34:2-4). Khi Giáo Hoàng dành thời gian gặp chiến lược gia Dân Chủ thay vì gào
thét cho 100.000 Kitô Hữu bị thảm sát tại Nigeria, câu hỏi của Ezekiel vang lên
xuyên ba nghìn năm: Ai đang được chăn? Đàn chiên, hay tham vọng chính trị?
Sách Các
Vua quyển 1 kể về Solomon — vị vua khôn ngoan nhất Israel, người được Thiên Chúa
ban ơn trí tuệ vượt trên mọi người trần thế. Nhưng cuối đời, Solomon để các bà
vợ ngoại bang dẫn ông đến với các ngẫu tượng. Trái tim ông nghiêng dần, từng
chút một, không phải vì ông yếu đuối mà vì ông tưởng mình đủ khôn ngoan để giữ
thăng bằng giữa sự thật và thỏa hiệp. Kết quả: vương quốc bị xé đôi. Mười hai
chi tộc trở thành hai. Sự phân rẽ ấy không bao giờ được hàn gắn.
Và sách
Judges ghi lại chu kỳ lặp đi lặp lại suốt lịch sử Israel: dân rời bỏ Thiên Chúa,
theo thần ngoại bang, bị áp bức, kêu cầu, được giải cứu — rồi lại rời bỏ. Mỗi
chu kỳ sa ngã đều bắt đầu cùng một cách: người lãnh đạo rời bỏ sứ mệnh trước.
Dân đi theo sau. Khi mục tử lạc, đàn chiên không thể tìm đường.
Đức Giáo
Hoàng Phaolô VI đã nhìn thấy điều này từ năm 1972 khi ngài thốt lên câu nói
rùng mình: "Qua một kẽ nứt nào đó, khói của Satan đã lọt vào đền thờ Thiên
Chúa." Ngài không nói khói đó đến từ bên ngoài. Ngài nói nó đã ở bên trong.
Và kẽ nứt ấy — kẽ nứt giữa sứ mệnh thiêng liêng và tham vọng chính trị — chưa
bao giờ rộng hơn lúc này.
MỤC TIÊU
CUỐI CÙNG — CUỘC BẦU CỬ GIỮA KỲ 2026
Tất cả những
sợi dây đã phân tích ở trên — Chicago, Giáo Hoàng Francis, Axelrod, trình tự
tháng 4, sự im lặng chọn lọc — đều hội tụ về một điểm duy nhất: cuộc bầu cử giữa
kỳ 2026 tại Mỹ. Không phải ngai Thánh Phêrô. Không phải thần học. Không phải
Iran. Mà là lá phiếu.
Trong cuộc
bầu cử 2024, cử tri Công Giáo trao cho TT Trump những con số ủng hộ lịch sử.
Liên minh giữa Công Giáo bảo thủ và Tin Lành Phúc Âm — hai khối cử tri đông đảo
nhất trong liên minh bảo thủ Mỹ — là xương sống của chiến thắng Cộng Hòa. Phe
toàn cầu hóa cánh tả hiểu điều này sâu sắc hơn bất kỳ ai. Và họ biết rằng nếu
bóc tách được dù chỉ một phần cử tri Công Giáo khỏi liên minh ấy, họ có thể lật
ngược thế cờ tại các quận then chốt — và làm chậm, nếu không dừng hẳn, nghị
trình America First.
Tờ Daily
Wire gọi thẳng tên: "Mục tiêu thực sự trong vở kịch Vatican này không phải
là Rome. Mà là cử tri Mỹ." Hal Lambert, nhà phân tích tài chính bảo thủ,
nói trên CNN: "100% chính trị. Tất cả là về việc cố gắng làm tổn thương
phiếu bầu Công Giáo của Trump và Cộng Hòa trong cuộc bầu cử giữa kỳ. Nối các điểm
lại: David Axelrod đi gặp Giáo Hoàng Leo. Họ đang nói chuyện về việc Obama sẽ gặp
Giáo Hoàng Leo. Bỗng dưng Giáo Hoàng Leo tấn công TT Trump và các chính sách của
Mỹ. Axelrod là chiến lược gia trưởng của Obama — Giáo Hoàng nói mình không phải
chính trị gia? Vậy tại sao ông ấy gặp chiến lược gia trưởng của chiến dịch
Obama?"
Chiến thuật
thì cổ xưa như chính nền chính trị Mỹ, nhưng việc thực thi thì tinh vi đến kinh
ngạc. Nâng cao tiếng nói của giáo sĩ cánh tả trong Giáo Hội — ba hồng y trên 60
Minutes. Tạo đối đầu giữa Vatican và chính quyền — Giáo Hoàng lên án Trump bằng
ngôn ngữ ngày càng gay gắt. Tràn ngập mạng xã hội với những khiêu khích — để
Công Giáo và Tin Lành đổ lỗi cho nhau thay vì nhìn thấy ai đang giật dây phía
sau tấm màn. Rồi ngồi chờ liên minh rạn nứt.
Vatican đã
tuyên bố Giáo Hoàng sẽ không đến Mỹ trong năm 2026 vì đó là "năm bầu cử."
Nhưng nếu Leo XIV thực sự không muốn can thiệp vào chính trị Mỹ, tại sao mọi
hành động của ông đều mang tác động chính trị tối đa? Tại sao ngài gặp Axelrod
mà chưa bao giờ gặp Trump? Tại sao thời điểm mỗi tuyên bố đều được tính toán
như quân cờ trên bàn cờ? Người nói "tôi không phải chính trị gia" mà
hành động như một chính trị gia — thì nên được đánh giá bằng hành động, không
phải lời nói.
Tôi viết
bài này không phải để hạ bệ một Giáo Hoàng. Ngai Thánh Phêrô đã đứng vững hai
ngàn năm — nó sẽ đứng vững sau Giáo Hoàng Leo XIV, như đã đứng vững sau Avignon,
sau Borgia, sau mọi cơn bão lịch sử. Tôi viết bài này vì một lý do duy nhất: sự
thật.
Giáo Hoàng
Leo XIV có quyền thiêng liêng để lên tiếng cho hòa bình. Đó là một trong những
sứ mệnh cao đẹp nhất của ngai Thánh Phêrô. Nhưng quyền lên tiếng cho hòa bình
đi kèm với nghĩa vụ nhất quán. Khi tiếng nói ấy chỉ vang lên ở những nơi tiện lợi
cho một đảng chính trị, chỉ im lặng ở những nơi bất tiện, và được phối hợp nhịp
nhàng với chiến lược gia của đảng ấy — thì dù có thiện chí đến đâu, nó không
còn là tiếng nói đạo đức. Nó đã trở thành vũ khí.
Proverbs 29:18
viết: "Khi không có thị kiến, dân chúng sa đọa." Thị kiến — vision —
đòi hỏi nhìn xa hơn chu kỳ tin tức hai mươi bốn giờ, xa hơn cuộc chiến Twitter
hôm nay, xa hơn cơn giận của bên này hay nước mắt của bên kia. Nhìn vào bức
tranh lớn: những người đang giật dây chiến dịch này không sợ Giáo Hoàng. Họ sợ
bạn — sợ liên minh của Kitô Hữu bảo thủ từ mọi truyền thống, liên minh đã xây dựng
nên điều hiếm có trên thế giới: một phong trào đức tin có khả năng thực sự dẫn
dắt quốc gia.
Hãy nhớ
bài học của Giáo Hoàng John Paul II và TT Reagan. Khi đức tin và lãnh đạo chính
trị bảo thủ hợp tác vì tự do, hàng trăm triệu người được giải phóng. Liên minh ấy
thay đổi thế giới không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó hướng về phía đúng. Đừng
để bài học lịch sử ấy bị lật ngược bởi những người dùng ngai thánh làm công cụ
bầu cử.
Như các
Giáo phụ Dòng Tên dạy: sự trung thực trí tuệ đòi hỏi sự nhất quán. Bạn không thể
áp dụng tiêu chuẩn đạo đức một cách chọn lọc rồi tuyên bố đứng trên đỉnh cao đạo
đức. Hoặc nhân phẩm quan trọng ở mọi nơi — Tehran, Lagos, biên giới Texas — hoặc
lập luận chỉ là chính trị đội lốt tâm linh.
Giữ vững
hàng ngũ. Đừng để họ chia rẽ điều mà lịch sử đã kết hợp trong mục đích chung.
Kitô Hữu bảo thủ từ mọi truyền thống — Công Giáo, Tin Lành, Phúc Âm — đã cùng
nhau xây dựng nên một liên minh đức tin duy nhất trên thế giới có khả năng thực
sự thay đổi hướng đi của một quốc gia. Đó là di sản của Giáo Hoàng John Paul II
và TT Reagan. Đó là di sản đang bị nhắm bắn.
Những người
vận hành chiến dịch này không sợ Giáo Hoàng, không sợ Donald Trump Họ sợ bạn.
Và chừng nào bạn còn biết điều đó, họ sẽ không bao giờ thắng.
† † †
TÀI LIỆU
THAM KHẢO
1) Kinh
Thánh: Book of Joshua, Deuteronomy, Book of Judges, 1 Kings, Book of Jeremiah,
Book of Ezekiel, Book of Proverbs, Epistle to the Romans
2) Nguồn
tin tức: The Free Press, CBS News/60 Minutes, CNN, NPR, NBC Chicago, Block Club
Chicago, Britannica, Vatican News, The Daily Wire, TIME Magazine, Euronews, PJ
Media, The Daily Beast, The Gateway Pundit, Newsweek
3) Dữ kiện
lịch sử: Thập Tự Chinh (1095-1291), Giáo Hoàng Avignon (1309-1377), Giáo Hoàng
Pius XII và Thế Chiến II, Liên minh John Paul II — Reagan (1978-1991), Sự sụp đổ
Bức Tường Berlin (1989), Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan (Solidarność), Phát ngôn
Giáo Hoàng Phaolô VI (1972)
4) Trích
dẫn phát biểu công khai: Giáo Hoàng Leo XIV, Tổng Thống Donald Trump, David
Axelrod, Tom Homan, Hồng Y Robert Sarah, Bill Maher, Hal Lambert, Thủ Tướng Ý
Giorgia Meloni, Christopher Hale, Tom Fitton
† † †
Viết ngày
15 tháng 4 năm 2026
"Sự thật
sẽ giải phóng các ngươi" — John 8:32
Link: https://www.facebook.com/khai.tran.1048/posts/pfbid027PkhP
DUguHfoWEX5V9vHciaNycsC4jrCZ7xjVqAgp8oSnJ4f3enbEJx
THAM
KHẢO:
1) Những điều cần biết về Giáo hoàng Leo XIV, vị Giáo hoàng
người Mỹ đầu tiên
English:
What to
Know About Pope Leo XIV, the First American Pope
2) Thần học
Giải Phóng
https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A7n_h%E1%BB%8Dc_gi%E1%BA%A3i_ph%C3%B3ng
English:
https://en.wikipedia.org/wiki/Liberation_theology
3)
Liberation theologians in Latin America express hope for Pope Leo
https://www.ncronline.org/news/liberation-theologians-latin-america-express-hope-pope-leo
Bài chuyển từ anh Nguyễn Tích Lai
Thursday, April 16, 2026
Văn Hóa Mỹ - Vũ Linh
Tin thời sự gần đây cho biết bố mẹ của một chú bé con đâu 16 tuổi tự tử chết, đã kiện AI về tội khuyến khích và chỉ dẫn cho chú bé cách tự tử, gián tiếp chịu trách nhiệm về cái chết của ông con này.
Tin mới cho biết chủ AI đã đạt được thỏa thuận trả một số tiền không công bố là bao nhiêu để bãi nại.
DĐTC muốn nhân dịp này, tìm hiểu rõ hơn về bối cảnh lớn của câu chuyện,
nghĩa là văn hóa Mỹ, sau khi ta đã có dịp bàn qua về AI mới đây.
Văn hóa Mỹ rất khác lạ.
Trong tư cách một di dân đến từ Á châu, khác chủng tộc với dân Mỹ, và quan trọng hơn cả, khác văn hóa nền tảng với dân Mỹ, phần lớn dân tị nạn Việt, sau cả nửa thế kỷ, có thể nói vẫn chưa quen hẳn với văn hóa Mỹ, vẫn ngỡ ngàng với nhiều chuyện thật quái lạ của cái xứ tạm dung này. Rất nhiều khác biệt nền tảng với văn hóa Việt, khi văn hóa Việt dù sao cũng rất 'bảo thủ' và tế nhị trên căn bản.
'Bảo thủ' hiểu theo nghĩa tôn trọng những giá trị tương đối cổ điển mà đám trẻ Mỹ gốc Việt tị nạn coi như ... chậm tiến, hủ lậu, nhà quê. Và tế nhị khi có những cấm kỵ trong xử thế và ngôn ngữ mà chỉ có người Việt mới hiểu được, chứ đám trẻ tị nạn thế hệ hai như Nguyễn Thanh Việt thì hoàn toàn mù tịt cho dù học cao hiểu rộng tới mức giáo sư đại học Mỹ.
Tuy nhiên, vì khuôn khổ bài viết có giới hạn, DĐTC không thể bàn chi tiết về tất cả khác biệt được. Bài này xin tóm gọn lại vài vấn đề lộ liễu, nổi bật nhất của văn hóa Mỹ.
Kẻ này còn nhớ hồi năm 1976, khi dân Việt bắt đầu định cư tị nạn tại Mỹ, có một ông Việt bị tù oan, tức quá, tự tử chết trong tù. Khi đó, dân ta mới qua Mỹ, cả dân Mỹ và dân Việt chưa biết gì nhiều về nhau. Ông tị nạn này có con bị cảm cúm gì đó, đè con ra cạo gió. Hôm sau con đi học cởi áo trong giờ thể dục, thầy giáo thấy lưng đầy vết cào tróc da, gọi cảnh sát. Ông bố bị bắt, ra tòa, kêu án tù. Vì tội dám hành hạ con dã man tới vậy. Ông tị nạn ú ớ tiếng Anh không rành, trong khi ông luật sư Mỹ cãi thí -pro bono- thì mù tịt về chuyện cạo gió, chẳng biết phải biện hộ thế nào.
Câu chuyện nói lên khoảng cách văn hóa khổng lồ giữa dân Mỹ và dân tị nạn, đẻ ra nhiều chuyện cười ra nước mắt trong những ngày đầu dân Việt mới tới định cư tại Mỹ. Cho tới ngày nay, khoảng cách tuy giảm nhưng vẫn còn.
Bài này nhìn qua một số điểm căn bản đáng nói về dân Mỹ và văn hóa Mỹ. Dưới cái nhìn chủ quan của một người.
Dân Mỹ nói chung có thể nói là dân
lương thiện nhất thế giới. Nếu trong văn hóa Việt, chửi 'mất dạy' là nhục mạ
lớn nhất, thì trong văn hóa Mỹ, chửi "nói láo' mới là xúc phạm danh dự lớn
nhất. Tuy nhiên cái tính lương thiện đó dần dà đã biến mất trong cái xứ Mỹ đầy
nhiễu nhương, đầy gian trá. Chính quyền Mỹ đang khui ra hàng ngàn, hàng vạn vụ
khai gian, ăn cắp trợ cấp đủ loại trên khắp nước, nhưng nhìn kỹ lại, tuyệt đại
đa số dân ăn cắp đó lại không phải dân Mỹ chính gốc, mà là dân di cư từ những quốc
gia khác vào sống ở Mỹ, nhận trợ cấp, có thể nói lợi dụng tính lương thiện của
dân Mỹ nói chung.
Tuy nhiên, cũng phải nói tính lương thiện của dân Mỹ đã phai nhạt nhiều, đặc
biệt là trong chính trường Mỹ khi các chính trị gia, vì chế độ bầu cử, biến
thành những vua mỵ dân, nói láo hơn cuội, chuyên hứa trăng hẹn biển rồi... đổ
thừa, từ cả hai chính đảng DC cũng như CH.
Nhân
từ và khoan dung
Dân Việt tị nạn vào Mỹ trong những ngày thê thảm của năm 75, đã trải nghiệm tính nhân ái của dân Mỹ. Hãy thử tưởng tượng Căm Pu Chia bị đại họa mất nước, chạy qua VN tị nạn, sẽ có bao nhiêu gia đình Việt mở cửa đón nhận dân Căm Pu Chia di tản vào nhà sống, giúp đỡ từ miếng ăn tới cái giường ngủ, rồi dạy tiếng Việt, dạy họ sống theo lối Việt?
Công bằng mà nói, trong phong trào bảo vệ di dân lậu hiện nay, hiển nhiên có bàn tay lông lá của đảng DC có mưu đồ chính trị, đi kiếm cử tri tương lai để cứu đảng. Nhưng không phải tất cả những người bảo vệ di dân lậu đều có mưu đồ chính trị như vậy. Một số không nhỏ muốn thật tình giúp di dân lậu vì tính bác ái, khoan dung, cũng muốn thông cảm và chấp nhận cho di dân lậu được ở lại Mỹ, hợp pháp hóa bằng cách nào đó, có cuộc sống khá hơn cuộc sống lầm than họ có trong xứ sở của họ.
Trực tính nói thẳng
Dân 'Nam Cờ' của ta có đặc tính 'có sao nói dzậy' thật đáng quý tuy nhiều khi thật khó chịu, khác rất xa sự khéo léo, tế nhị, nhiều khi giả dối rõ ràng của đám dân 'em chả dám' Bắc cờ. (Ghi chú để tránh bôi bác: Vũ Linh này là dân... Bắc cờ chính gốc tuy không đi tàu há mồm vào Nam!)
Dân Mỹ cũng là một loại dân... Nam Cờ, thường rất trực tính, không màu mè, rào đón giả dối như dân Âu Châu, nhất là dân... Anh.
Phải nói ngay, hai lần đắc cử của ông Trump phần lớn là do cái trực tính, nói thẳng, bị mất lòng nhiều nhưng lại chiếm được niềm tin của cử tri Mỹ. Dân Mỹ quá nhàm chán với những nói láo coi thường dân của đám chính trị gia 'cổ điển', mở miệng là nói láo và đổ thừa, trong khi với ông Trump, ông ta nói là làm, không cần biết có được ủng hộ, hậu thuẫn gì hay không, thích thì bầu, không thích đừng bầu, có vậy thôi. Trái lại, nhiều khi ông Trump còn làm nhiều chuyện trái tai gai mắt, hay văn vẻ hơn, gọi là 'không phải đạo chính trị' lắm trong mắt khá nhiều người.
Tự do trong lè phè
Kẻ này có một anh bạn, từ Pháp qua sống ở Mỹ, rất mê sống ở Mỹ. Chỉ vì
-theo anh ta nói- được tha hồ mặc quần cụt -short- đi đâu cũng được, kể cả ...
đi ăn cưới. Kẻ này nhớ bên Pháp, đi xem xi-nê-ma cũng phải ăn mặc chỉnh tề vào
rạp hát tối thui chẳng ai nhìn thấy ai. Đi sòng bài phải có áo vét đeo cà vạt,
trong khi đi Las Vegas, vào những sòng bạc trong khách sạn sáu bẩy sao, không
thấy có tới một người nào như vậy.
Dân Mỹ không bao giờ câu nệ cái bề ngoài đạo mạo giả dối, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề tươm tất. Trái lại, thích gì làm nấy, muốn mặc quần áo thế nào chẳng ai để ý.
Thực
dụng
Kẻ này nhớ vài năm sau khi mới qua Mỹ đi làm, gặp một ông nhân viên vừa lười vừa dốt không biết phải làm gì. Đi hỏi ý ông xếp, ông này nói tỉnh bơ: sa thải nó -fire him-, hết chuyện. Tôi trợn mắt nhìn, nghĩ lại rồi phản đối ông xếp: thế rồi anh ta làm sao sống? Gia đình ra sao? Ông xếp thản nhiên trả lời "Không có ai sinh ra lười biếng hay cố tình dốt hết. Nếu anh ta lười và dốt thì chỉ vì anh ta làm không đúng việc anh ta giỏi hơn hay thích làm. Sa thải để anh ta tìm ra việc đúng ý đúng người đúng nghề tốt hơn, và công ty có thể mướn người giỏi hơn, tốt cho cả hai bên". Tôi miễn cưỡng sa thải mà mất ngủ mấy đêm.
Hơn một năm sau, bất ngờ một ngày thứ bảy đang ở nhà, có chuông cửa. Mở cửa thấy anh 'lười và dốt' bị tôi sa thải. Anh ta mặt mày tươi rói, hớn hở mang chai rượu lại tặng "Tôi muốn cám ơn anh đã cho tôi dịp may hiếm có, bây giờ tôi đi bán computer làm tiền còn hơn anh bây giờ và rất... happy, lại sắp lên chức! Nếu anh muốn, tôi giới thiệu anh vào làm cùng tôi luôn!"
Chúng ta, và cả dân Âu Châu nói chung hay chỉ trích người Mỹ vô nhân, chỉ
biết nhìn những con số kết toán cuối cùng, không bao giờ nghĩ đến những chuyện
nhân bản, có lòng trắc ẩn,... Nhưng nghĩ cho cùng, nước Mỹ trở thành đại cường
giàu mạnh nhất thế giới không phải ngẫu nhiên mà có lý do thật chính đáng. Chủ
trương dùng người đúng chỗ, khiến khả năng phát triển mạnh nhất, có lợi cho tất
cả.
Một bài học tôi không bao giờ quên về óc thực tế của người Mỹ. Không có chuyện tình cảm vớ vẩn chẳng lợi cho cả hai bên.
Tự
tin tuyệt đối
Nếu có một người luôn luôn tự tin mình mới là người có khả năng, mình mới
làm được việc, thì người đó chắc chắn là một anh Mỹ. Dân Mỹ rất tự tin, luôn
luôn săn tay áo bắt tay vào việc và luôn luôn tin mình đúng và mình sẽ thành
công, ít khi tin người khác có thể làm bằng mình, khoan nói tới làm giỏi hơn
mình. Chính khách ra tranh cử luôn luôn vỗ ngực khoe tôi giỏi nhất, không bao
giờ giỏi... nhì.
Dân ta đã nếm mùi đó trong cuộc chiến chống xâm lăng của CSBV. Chính phủ
Mỹ tự tin, chê ông Diệm và tướng tá Nam VN không có khả năng, không biết làm
sao trị được VC. Hãy để cho Mỹ làm hết, bảo đảm sẽ thành công. Ông Diệm không đồng
ý sao? Thế thì một là ta rút về hết, hai là ta thay ông Diệm, thế là giải quyết
mọi việc.
Trên đây là một số điểm 'khác lạ' căn bản ta cần hiểu về dân Mỹ nếu muốn thích hợp với cuộc sống tại Mỹ.
Ngoài ra, theo ý kiến cá nhân kẻ này, có hai điểm còn nổi bật hơn nhiều,
mà lại thật quan trọng, ta cần hiểu rõ hơn. Đó là vai trò của... trẻ con và kiện
cáo trên đất Mỹ này. Đó có thể nói lả hai điểm thật độc đáo khiến dân Mỹ này
khác hẳn, khác rất xa dân ta.
Giáo
dục con cái
Kẻ này về hưu, rảnh hơi, nên mỗi tối thường coi phim, hầu hết là phim Mỹ,
vừa để qua thời giờ, vừa muốn có dịp xem cho biết về văn hóa Mỹ.
Điều gây ấn tượng nhất -hay chính xác hơn, gây sốc mạnh nhất- là những cảnh
về quan hệ giữa bố mẹ và con cái. Phải nói ngay, trong con mắt của một cụ già
nhà quê tị nạn như kẻ này, mấy đứa trẻ con Mỹ, đứa nào cũng đáng cho vài bạt
tai vì tội hỗn láo vô cùng với bố mẹ, ông bà. Nếu phim ảnh đưa ra những hình ảnh
trung thực của xã hội Mỹ, không phải cảnh các nhà đạo diễn Hồ Ly Vọng sáng tạo
ra để gây sốc thu hút khán giả, thì xã hội Mỹ thật là... loạn.
Trẻ con Mỹ, cỡ tuổi 'teen' tức là từ 13 tới 19 -thirteen to nineteen-, đều
là các vua con, muốn làm gì thì làm, coi bố mẹ như pha, lễ phép thì nhún vai
quay đít bỏ đi, hỗn hơn là chửi thẳng lại bố mẹ. Mà cái đáng nói là bố mẹ luôn
luôn bối rối, quỵ luỵ loay hoay xin lỗi mấy ông bà quý tử muốn khô cổ họng
luôn. Lúc nào cũng là lỗi bố mẹ, nên cần xin lỗi chối chết. "My fault,
I am so sorry". Không xin lỗi thì cũng ... 'please, please' lia
lịa.
Trẻ con tị nạn bây giờ đã học được cái 'oai' của trẻ con Mỹ. Con cái coi bố mẹ như cỏ rác, vướng chân, bẩn nhà. Có khi còn cảm thấy tủi hổ vì bố mẹ chỉ là một đám già lú nhà quê đến từ một xứ chậm tiến. Trẻ con tị nạn bây giờ cũng học được câu nói sở trường của trẻ con Mỹ: "Ông bà có công trạng gì với tôi bao giờ đâu? Tôi chỉ là 'hậu quả của tai nạn' ngoài ý muốn của ông bà khi ông bà hứng thú 'vui vẻ' với nhau thôi".
Mà cái sốc kinh hồn hơn nữa là đó chính là cái mà 'văn hóa thức tỉnh' của
khối cấp tiến đang cổ võ, khuyến khích tối đa. Khi các nhà trường hô hào 'bảo vệ
nhân quyền' của trẻ con bằng cách tôn trọng những ý muốn của chúng về những
chuyện động trời như chuyển giới, sex tự do, hút sách thả giàn, phá thai tùy hỷ,...
thì hiển nhiên đó là những hiện tượng văn hóa mà kẻ già u mê này không có cách
nào hiểu hay chấp nhận được.
Chưa kể cái mâu thuẫn thô bạo nhất: trẻ con chưa ra khỏi lòng mẹ chỉ là cục thịt dư, muốn phá thai, tức là cắt bỏ liệng thùng rác, tùy hỷ. Nhưng vừa chào đời là có 'nhân quyền' mà bố mẹ phải tôn trọng, đội lên đầu ngay.
Vai trò của bố mẹ đã vậy lại còn bị các chính khách cấp tiến ngày một giảm thiểu. Theo cái nhìn 'thức tỉnh' hợp thời trang cấp tiến nhất, bố mẹ do 'tai nạn' sanh ra con, chỉ có bổn phận nuôi ăn nuôi ở cho con thôi, còn việc giáo dục, dạy bảo chúng nên người là trách nhiệm của giáo chức, của thầy cô, của Nhà Nước, để sau này chúng hữu dụng, phục vụ Nhà Nước, phục vụ xã hội. Sách vở của Pol Pot trở nên Thánh Kinh của đạo cấp tiến thức tỉnh Mỹ. Muốn biết giáo dục Mỹ dạy trẻ con như thế nào, chỉ cần nhìn vào hình ảnh 'giáo sư' đại học Nguyễn Thanh Việt với cái bảng 'Đ.M.' khổng lồ thì biết ngay.
Cả triệu dân Việt bỏ nước, bỏ mồ mả ông bà đi tìm tự do mà chỉ học được
cái thói tự do ăn bẩn nói tục sao? Mà kinh hoàng nhất là người học được cái văn
hóa đó không còn là một đứa trẻ con u mê chưa đủ khôn, mà bao gồm luôn những
giáo sư đại học và nhiều lão ông tám chín bó. Với lão ông mà còn bị tẩy não
trát trấu trong đầu dễ dàng như vậy thì đám trẻ tị nạn thế hệ hai và ba, nghĩa
lý gì? NTViệt với cái bảng Đ.M. là ... chuyện nhỏ, phải không?
Kiện
cáo
Trở lại câu chuyện kiện AI, ta thấy một điểm có thể nói quan trọng nhất,
tiêu biểu nhất trong văn hóa Mỹ: đó là chuyện... kiện cáo. Phải nói ngay,
trên thế giới này, không có xứ nào có nhiều luật sư như ở Mỹ. Chỉ vì cũng chẳng
có xứ nào mê kiện cáo như xứ Mỹ này hết.
Việc bố mẹ khởi kiện AI như nêu ra trên có vẻ như xác nhận một số 'thành
kiến' quen thuộc về con người Mỹ và văn hóa Mỹ, bao gồm những chủ điểm chẳng mấy
tốt như:
- Việc
bố mẹ của chú bé này mau mắn kiện AI, xác nhận dân Mỹ có khuynh hướng trốn
chạy trách nhiệm của chính mình để tìm cách xỉa tay đổ thừa lên đầu người
khác. Luôn luôn là lỗi người khác. Do đó, phải kiện bắt người khác đền bù.
Đây là hiện tượng nổi bật rất rõ nét, nhất là trong chính trị Mỹ. Hoàn
toàn trái ngược với văn hóa Nhật chẳng hạn, chuyện gì cũng là trách
nhiệm của chính mình.
- Đặc
biệt là trong trường hợp này, bố mẹ đã hoàn toàn bỏ qua trách nhiệm của
các bậc sinh thành là dạy dỗ con cái. Trong khi ông con chia sẻ những buồn
phiền cả ngày, cả tháng với AI thì bố mẹ lại chẳng biết gì về những khó
khăn của con, đưa đến khủng hoảng tinh thần, chán sống, tự tử. Không phải
lỗi bố mẹ đâu mà là lỗi của AI xúi bậy.
- Việc
thưa kiện được bố mẹ khẳng định không phải vì nhu cầu tài chánh -dĩ nhiên-
tuy AI là đại công ty có giá thị trường là 4.000 tỷ đô, một trong những
đại công ty lớn nhất thế giới. Thực tế là nếu thắng, bố mẹ sẽ được chút
tiền, làm như thể tiền là thuốc có phép màu xóa hết đau buồn con chết.
Trong văn hóa Mỹ, dường như tiền là tất cả, là mục tiêu, là chìa khóa mở
tất cả các cửa, là viên thuốc thần trị mọi bệnh, nhất là các bệnh tinh
thần.
Những kết tội trên có vẻ không sai chút nào trong mắt của một người
không phải... Mỹ. Quá hiển nhiên. Nhưng thực tế, trong mắt của chính người Mỹ,
thì lại hiển nhiên là sai lầm hoàn toàn, vì chẳng hiểu gì về văn hóa Mỹ.
Một người Mỹ sẽ rất mau mắn và hăng say giải thích họ kiện cáo chẳng phải là vì tiền -không bao giờ vì tiền- mà chỉ vì muốn đòi công bằng, vì muốn một ông tòa 'trung dung', ngoài cuộc, xác nhận họ đúng và người bị họ kiện mới là người sai.
Với dân Việt ta, tất cả những gì ta làm, ta nói, ta nghĩ, đều ... ĐÚNG! Khác ý với ta chỉ có thể là sai, là... bựa. Không thể nào khác. Với dân Mỹ thì khác hoàn toàn. Trong tinh thần phóng khoáng của tự do tư tưởng, dân Mỹ không bao giờ chủ quan vô lối như dân ta. Họ dĩ nhiên cho mình đúng phần nào, nhưng không có nghĩa người khác ý nhất định phải sai, phải bựa. Họ không tự cho mình cái quyền cho rằng mọi ý nghĩ của mình đều đúng để có thể miệt thị, nhục mạ người khác ý, mà họ chấp nhận nhờ người khác, một đệ tam nhân, nhận định xem ai đúng ai sai. Đó là nhờ... quan tòa. Đó chính là nền tảng của kiện cáo. Đó chính là căn bản biến nước Mỹ thành xứ pháp trị, tất cả đều có luật lệ và không ai có quyền ngồi xổm trên luật. Không ai đúng tuyệt đối tới độ có thể miệt thị người khác ý. Và đó cũng xác nhận dân Mỹ là dân... ít độc đoán nhất thế giới.
Bài học đầu tiên về văn hóa Mỹ, về lối sống Mỹ - American way of life-: sống ở Mỹ, cái văn hóa 'con rồng cháu tiên' chỉ là một văn hóa khác lạ hoàn toàn với văn hóa Mỹ. Muốn hội nhập đầy đủ với xứ Mỹ và dân Mỹ, ta cần tạm cất văn hóa 'con rồng cháu tiên' vào tủ, nhất là đám con cháu, tị nạn thế hệ sau nếu chúng muốn thành công tại xứ này. Những cụ già gần đất xa trời như kẻ này cần bảo vệ truyền thống dân tộc vì hiển nhiên không có nhu cầu lớn để hội nhập, nhưng đám trẻ không hội nhập sẽ không thành công, chỉ mang họa vào thân.
Thành thật mà nói, có bố mẹ nào không muốn con cái thành công? Do đó, phải chấp nhận chúng thành Mỹ con sống trong môi trường Mỹ, trong văn hóa Mỹ. Tuy không thể để chúng đi quá xa, tới mức của Nguyễn Thanh Việt, mặt mày trơ trẽn, vênh váo dương biểu ngữ... Đan Mạch.
Vũ
Linh - Diễn Đàn Trái Chiều
April 4, 2026




