Sunday, June 7, 2026

Bùi Đình Thi, Giữa Đường Trở Lại Quê Hương - Huy Phương



Hai mươi năm đã trôi qua kể từ khi người tù “không án” đầu tiên đặt chưn đến Mỹ, và từ đó đến nay, ngay cả những đứa cháu nội ngoại của những người tù chính trị năm xưa cũng đã tốt nghiệp đại học, cái tên Bùi Đình Thi hầu như đã trôi vào quên lãng, không còn ai nhắc nhở đến. Nhưng vào những năm đầu của thập niên 1990’s, cộng đồng Việt Nam, nhứt là những cựu viên chức VNCH, những người đã trải qua những giai đoạn tù đày dưới chế độ Cộng Sản với mỹ danh là trại cải tạo, đều lưu ý theo dõi bản án của người tù “thi đua” trong trại tù Thanh Cẩm với tội hành hạ bạn tù, đã bị tòa án di trú San Pedro, California, công bố lệnh trục xuất về Việt Nam vào cuối Tháng Tư, 2004. 

Trong khi chờ thỏa hiệp của hai chính phủ Việt Nam và Huê kỳ, ông Bùi Đình Thi bị đưa đến trại giam của cơ quan di trú trên đảo Quần Đảo Marshall (Republic of the Marshall Islands) và sống tại đây cho đến khi ông qua đời. Tôi độ chừng, Bùi Đình Thi mất vào khoảng năm 2006 hay 2007, vào thời điểm Huê Kỳ và Việt Nam chưa có Thỏa Hiệp Trục Xuất, được hai bên ký kết vào ngày 22 Tháng Giêng, 2008. Khoảng năm 2006 tình cờ có đến nhà sách Tú Quỳnh ở Bolsa, tôi thấy một gói sách sắp được gửi đi cho người đặt mua là Bùi Đình Thi, đó là thời gian ông được đưa ra đảo Marshalls.

Bùi Đình Thi qua đời lúc nào không ai hay biết, có lẽ chỉ gia đình ông mới được thông báo mà thôi! Ngay cả ông Alan E. Fowler, bộ trưởng Bộ Nội Vụ Cộng Hòa Marshalls Islands, cũng trả lời bà Hà Giang báo Người Việt một câu vô trách nhiệm: “Tôi không rõ ông qua đời lúc nào.”

Tin Bùi Đình Thi qua đời đã dấy lại một dư luận lên án Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, một nạn nhân của sự tàn bạo mất hết tính người của Bùi Đình Thi, người đã đánh chết hai người bạn tù thân thiết của ông ngay trước mắt ông. Khoảng năm 1993, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ từ New Zealand đã viết những loạt hồi ký đăng trên tuần báo Sài Gòn Nhỏ kể lại những chuyện đã xẩy ra trong trại tù “không án” Thanh Cẩm ở Bắc Việt, khi Bùi Đình Thi là tên “thi đua“cho trại, lạm dụng quyền hành hay được bọn cai tù làm lơ, để cho y tra tấn và đánh đến chết những người vượt trại, trong đó có cựu Dân Biểu Đặng Văn Tiếp, và một tù nhân khác tên là Lâm Thành Văn, và sau đó để cho ông Văn chết đói. Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ là một nạn nhơn còn sống sót sau những trận đòn điên cuồng, khát máu của Bùi Đình Thi và ông thề “Tôi Phải Sống” như nhan đề tập hồi ký của ông, để trả món nợ máu này.

Nhưng sau đó, khi sang Huê Kỳ, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ đã đến thăm gia đình Bùi Đình Thi, tỏ ý tha thứ cho Thi và chụp hình chung thân mật với gia đình Thi. Liệu chúng ta đã chịu cảnh tra tấn, đánh đập tàn nhẫn bởi một tên coi tù độc ác như vậy, chúng ta có làm được một hành động như Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ không? Và còn những cái chết oan khuất của những người bạn tù khác, ai trả mạng sống cho họ? Trước khi chúng ta đòi hỏi sự bác ái, tha thứ, xã hội cần phải có sự công bằng. Bùi Đình Thi đã giết người dưới sự che chở của cộng sản, lại được lên một chuyến xe lửa với những nạn nhơn khổ đau của cộng sản, thế gian này đâu còn lẽ công bằng!

Tại tòa án San Pedro, chúng ta cũng biết nguyên đơn là Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng, một người chuyên tranh đấu cho nhơn quyền, cũng là giám đốc Boat People SOS có trụ sở tại Virgina, đã tố cáo các hành vi của ông Thi với Sở Di Trú Huê Kỳ và Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ chỉ là một trong những nhơn chứng của vụ án. Liệu chúng ta có thể nói ngược lại những gì đã xảy ra trong trại Thanh Cẩm để làm nhẹ tội cho một người có những hành động như Bùi Đình Thi hay không? Phải là một người tù trong trại tập trung của Việt Cộng, trải qua những ngày khốn khổ, đói rét và nhất là dưới sự đối xử tàn bạo của bọn cai tù và với sự tiếp tay hà khắc của bọn “thi đua,” “đội trưởng,” bọn “cáo mượn lốt hùm,” đánh đập, chèn ép khiến để những bạn tù của chúng ta phải tự tử, mới hiểu biết những gì chúng ta đã được nghe tường thuật lại từ địa ngục Thanh Cẩm. Nhưng không có trại tù nào xẩy ra việc “thi đua” đánh bạn tù đến chết như trường hợp Bùi Đình Thi và cuối cùng nạn nhân cũng như thủ phạm cũng mang nhãn hiệu “tỵ nạn” đến Huê Kỳ như nhau. Chúng ta không thể chê trách gì Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ. Có những phiên tòa mà cha mẹ nạn nhơn bị giết chết xin tòa giảm án cho thủ phạm, nhưng cũng có những phiên tòa gia đình nạn nhơn đòi bản án tử hình. Gia đình chúng ta có hứng chịu nỗi đau khổ oan khuất như gia đình cựu Dân Biểu Đặng Văn Tiếp và Giáo Sư Lâm Thành Văn chưa? Sau khi ra tù, Bùi Đình Thi và chúng ta đều được định cư tại Mỹ, sống cuộc đời tự do no ấm, thì các nạn nhơn chỉ còn là những nắm xương lạnh lẽo trong những nấm mồ xiêu lạc trên đất Bắc, vậy chúng ta đi đòi hỏi công bằng bác ái cho ai trên trái đất này?

Trong hàng nghìn trại tù của cộng sản trên đất nước, không phải chỉ riêng ở Thanh Cẩm mới có tù vượt trại. Tại Hoàng Liên Sơn, Đại Úy Trần Văn Cả đã vượt trại ba lần, lần thứ ba với những người tù hào kiệt như Lê Bá Tường (BK Dù), Đặng Quốc Trụ (K.20 Đà Lạt), Vương Mộng Long (BĐQ Biên Phòng), dù bị bọn coi tù đánh đập tàn nhẫn họ đã trở về nguyên vẹn hình hài, vì may mắn trong những trại này không có ai là Bùi Đình Thi, người cùng chiến tuyến làm “trật tự-thi đua.” Vậy thì chúng ta đừng lấy chuyện gói muối, sợi dây để “đổ tội” cho những người này hay người khác. Những ai chưa chịu cảnh tù đày, khốn khổ và sống trong tột cùng địa ngục, xin đừng rao giảng nhân nghĩa, bác ái và dạy người khác phải thương yêu, tha thứ.

Khi nghe tin Bùi Đình Thi sẽ bị tống xuất về Việt Nam và gia đình không can dự, nhiều ý kiến cho rằng đáng lẽ gia đình Bùi Đình Thi cũng phải liên lụy vì chính chiếc vé nhập cảnh gian dối của Thi đã đưa toàn gia đình đến Mỹ bất hợp pháp, chánh ở điểm này chúng ta mới thấy nước Mỹ nhơn đạo dường nào. Mặt khác, trong khi chúng ta có bao nhiêu người tù “không án” năm xưa hăm hở trở lại thăm Việt Nam, thì việc Bùi Đình Thi “bị” trả về Việt Nam với một “hậu cứ” tám đứa con ở Mỹ, đâu còn là một hình phạt.

Tuy vậy, mọi việc không xảy ra như gia đình Bùi Đình Thi mong muốn và như chúng ta đã tưởng. Trong một “trại tập trung” của cơ quan di trú Mỹ, thì cũng là một trại tù, trên một hòn đảo xa xôi ở Thái Bình Dương, giữa đường từ Hawaii đến Úc, trong một quốc gia xa lạ mà hầu hết chúng ta mới nghe tên lần đầu, Republic of the Marshall, Bùi Đình Thi đã không về tới được quê hương, đành chết ngậm ngùi, trong nỗi tuyệt vọng như người tù Papillon trên hoang đảo ngày nào.

Nhơn vật phải gánh chịu nhiều nỗi đau nhứt trong tấn thảm kịch này chánh là chị Bùi Đình Thi, người vợ tù đã bao năm nuôi con, tiếp tế cho chồng, cuối cùng phải sống trong sự tủi nhục, khép kín, xa lánh cộng đồng vì búa rìu dư luận bởi những hành động của chồng.
Cuối cùng rồi thì người tốt kẻ xấu, người ngay kẻ gian cũng phải ra đi, nhưng không phải cái chết nào cũng giống cái chết nào, thiên đàng, địa ngục không ở cùng một nơi.

-------------------------------------------------------------------------
TÙ GIAN BÙI ĐÌNH THI
- Đêm rạng sáng ngày 2 Tháng 5, 1979, 5 người tù chánh trị vượt ngục ở Trại Tù Thanh Cẩm, Bắc Việt Cộng. Đó là các ông: Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, Giáo sư Nguyễn Sĩ Thuyên, Thiếu Tá Đặng Văn Tiếp, Đại Tá Trịnh Tiếu, ông Lâm Thành Văn. Hai ông Nguyễn Hữu Lễ, Nguyễn Sĩ Thuyên là nhơn vật chánh trị của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, hai ông Đặng Văn Tiếp, Trịnh Tiếu là sĩ quan Quân Lực Việt Nam CH, ông Lâm Thanh Văn là công dân Quốc Gia Việt Nam CH, bị bắt vì tham gia tổ chức Phục Quốc. Năm tù nhân chánh trị liều mạng tìm cái sống trong cái chết. Các ông thất bại ngay trong bước đầu của cuộc vượt ngục: bị giam trong khu gọi là “kiên giam”, trong đêm năm ông khoét được tường phòng giam chui ra ngoài, nhưng hai ông Trịnh Tiếu, Lâm Thành Văn quá yếu sức, không vượt được bức tường bao quanh trại. Ba ông Đặng Văn Tiếp, Nguyễn Sĩ Thuyên, Nguyễn Hữu Lễ thoát ra đến dòng sông gần trại thì trời sáng, ba ông phải nấp trong một hốc đá bên bờ sông. Bọn cai tù đuổi theo, bắt được ba ông, chúng đánh ba ông tàn bạo, ác liệt ngay tại bờ sông. Nhưng tên hành hạ các ông, tên đánh chết, giết chết hai ông trong số năm ông lại là một anh tù cũng như các ông. Anh tù khốn kiếp này tên là Bùi Đình Thi, nguyên Đại úy Quân Lực Quốc Gia Việt Nam CH. Vào tù, Bùi Đình Thi tự nguyện làm “trật tự viên” giúp bọn cai tù giữ “trật tự” trong trại.

Những ngày như lá, tháng như mây… 1979… 1992… Mười mấy năm sau năm hai tù nhân chính trị Đặng Văn Tiếp, Lâm Thành Văn bị tên tù gian Bùi Đình Thi đánh chết và bỏ đói đến chết ở trại tù cộng sản Thanh Cẩm… Sống sót trở về từ trại tù Bắc Việt Cộng, Linh mục Nguyễn Hữu Lễ sang sống ở New Zealand. Ông viết về cuộc vượt ngục Thanh Cẩm của các bạn tù của ông và ông, ông kể rõ tên Bùi Đình Thi đã đánh chết Thiếu Tá Đặng Văn Tiếp, làm chết ông Lâm Thành Văn. Tên tù gian Bùi Đình Thi đi Hát Ô sang Cali. Tháng Tám năm 2003 có tin nhà đương cục Huê Kỳ đã mở cuộc điều tra về vụ Bùi Đình Thi, đã thấy Bùi Đình Thi có tội, đã bắt giam y và làm thủ tục tống xuất y về Việt Nam. Lý do tống xuất: những người can tội làm hại đến nhơn quyền của những người khác không được sống ở Huê Kỳ.

Bài viết của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ đã được công bố nhiều lần trên nhiều báo Việt ngữ ở Hoa Kỳ, nhưng vẫn còn nhiều người Việt chưa được biết rõ nội vụ. Thêm nữa nhiều vị độc giả ở Gia nã Đại, ở Úc đại Lợi, chưa có dịp đọc bài viết của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, nên chưa được biết rõ về nguyên do chánh phủ Huê Kỳ trục xuất một người Việt tên là Bùi Đình Thi, tôi trích đăng vài đoạn trong bài viết của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ như sau:

Một trường hợp của Lương Tâm.
Người viết: Linh mục Nguyễn Hữu Lễ.

Bùi Đình Thi và Trương văn Phát, mỗi anh một bên nắm hai cổ tay tôi, kéo lê về trại, lưng và mông tôi lết trên mặt đường đá cục, đau đớn không chịu được, nhưng biết làm gì hơn? Chúng kéo tôi thẳng vô sân trại, vất nằm ngửa trên nền xi-măng của hội trường. Nằm yên một chốc, tôi mê đi không còn biết gì nữa. Chẳng biết mê man như thế bao lâu vì lúc đó tôi đã mất hết ý niệm về thời gian. Lúc chợt tỉnh lại, tôi mở mắt ra, thấy Bùi Đình Thi đang cầm sô nước lạnh giội lên mặt tôi. Vừa thấy tôi tỉnh lại, anh ta vội đặt cái sô xuống và nhanh như con hổ sợ con mồi vuột chạy mất, nhảy chồm lên, hai tay kéo một cánh tay tôi kéo thẳng lên, đồng thời dùng gót chân đạp một cách điên cuồng vào ngực, vào bụng tôi, miệng anh ta sùi bọt mép, nghiến răng trợn mắt nói như muốn hụt hơi: “Đ.m. mày Lễ, ăn cơm không muốn mày muốn ăn cứt, mày muốn chết tao cho mày chết!”Lúc ấy nằm ngửa nhìn lên, tôi bắt gặp cặp mắt của Bùi Đình Thi, một hình ảnh mà tôi còn cảm thấy kinh hãi cho đến giờ này: một cặp mắt đỏ ngầu như máu, hai tròng con mắt lồ lộ ra ngoài như mắt của một người treo cổ tự tử mà vì bổn phận có lần tôi đã chứng kiến. Chưa bao giờ và tôi nghĩ là cũng chẳng bao giờ, tôi thấy cặp mắt của ai như mắt Bùi Đình Thi lúc đó. Đánh đập chán chê anh ta bỏ tôi nằm yên. 

Sau này tôi mới biết anh ta bỏ tôi để quay sang “thăm” hai anh Đặng Văn Tiếp và Nguyễn Sĩ Thuyên đang nằm gần đó. Tôi lại đi vào cơn hôn mê một lần nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy Bùi Đình Thi đang cầm hai chân tôi kéo lê lên các bậc thang đúc bằng xi-măng từ sân hội trường sang khu kiên giam. Lưng và đầu tôi va mạnh vào những bậc thang (12 bậc), làm tôi bừng tỉnh lại và nhờ đó tôi mới chứng kiến cảnh tượng hãi hùng khác: Cảnh “Đại úy” Bùi Đình Thi giết chết Thiếu Tá Đặng Văn Tiếp.……

Bùi Đình Thi kéo tôi vào lại buồng cũ, nơi mà chúng tôi vừa khoét tường vượt ngục đêm qua. Chắc chắn một điều là Bùi Đình Thi tưởng tôi đã chết rồi nên mới lôi đầu tôi vào phòng trước, đặt tôi nằm quay mặt nhìn ra sân, nhờ thế tôi nhìn thấy tội ác tày trời của anh ta. Nếu biết tôi còn sống, có lẽ Bùi Đình Thi đã ban cho tôi một vài “cú ân huệ” rồi! Vừa quẳng tôi vô buồng, Bùi Đình Thi vội quay trở ra cửa khu kiên giam, đẩy mạnh anh Tiếp vào. Từ lúc thâý anh Tiếp bị đánh ở bờ sông cho đến lúc đó là bao lâu tôi cũng không thể đoán được vì trí nhớ của tôi lúc ấy bị rối loạn. Anh bị đòn nhiều ít thế nào tôi cũng chẳng hay. Tôi chỉ biết lúc đó trông anh còn có vẻ khá hơn tôi, tuy dáng anh trông tả tơi nhưng anh còn đi đứng được. Tôi nghe có cả tiếng phụ nữ, chắc là vợ con cán bộ nghe tin cũng đã chạy tới xem cảnh hành hạ tù vượt ngục. Tôi không biết ai đã quật anh Tiếp ngã xuống, nhưng tôi thấy rõ Bùi Đình Thi, và chỉ có một mình Bùi Đình Thi mà thôi, nhẩy chồm tới cầm tay anh Tiếp kéo lên, rồi dùng gót chưn dậm một cách điên cuồng lên ngực, lên bụng anh giữa tiếng chửi bới và cổ võ của một lũ cán bộ.Nằm nhìn cảnh ấy, tôi biết là anh Tiếp không thể chịu nổi những cú đòn hiểm độc này của Bùi Đình Thi. Không rõ Bùi Đình Thi hành hạ anh Tiếp trong bao lâu cho tới khi tôi nghe tiếng anh kêu lên thật to…: “Con chết…, Mẹ ơi..!” Đó là câu nói cuối cùng của đời anh!…..

Mấy ngày sau tôi được biết hai anh Trịnh Tiếu và Lâm Thành Văn cũng bị đánh đập tả tơi và đang bị cùm chân trong nhà kỷ luật cũ, còn được gọi là “Nhà Đen” (vì mái nhà lợp bằng thứ giấy nhựa mầu đen.)Trước khi chúng tôi vượt ngục, trại cho tù ăn sắn thường xuyên, nhưng anh Lâm Thành Văn, vì đau dạ dầy, vẫn được ăn cháo với muối, nhờ vậy từ khi có kế hoạch vuợt ngục chúng tôi đã để dành được một ít muối, phòng lúc ra rừng có muối mà ăn. Tới ngày vượt ngục, chúng tôi gom góp được non bát muối. Bùi Đình Thi đã xét thấy số muối đó trong túi của tôi khi tôi bị bắt lại. Đây chính là nguyên nhân cái chết của anh Lâm Thành Văn. Sau khi anh Văn bị cùm chân, Bùi Đình Thi không cho anh Văn ăn cháo nữa, mặc dầu tiêu chuẩn của trại vẫn còn. Khi cháo cho tù được mang tới khu kỷ luật, Bùi Đình Thi đá bát cháo của anh Văn đi, bắt anh Văn ăn khoai hay ăn sắn, những thứ mà anh Văn không thể nào nuốt được. Bữa ăn nào anh Văn cũng kêu van, năn nỉ, nhưng Bùi Đình Thi trả lời một cách dứt khoát: “Cho ăn cháo để chúng mày lấy muối trốn trại à? Không ăn sắn được thì chết!”Anh Trịnh Tiếu kể lại rằng trong suốt mấy ngày đó anh Văn không có gì để ăn, anh chỉ uống nước cầm hơi. Sáng sớm hôm đó, anh Văn nhờ anh Tiếu đỡ anh ngồi lên. Với một chân trong cùm, chân kia co lại, anh ngồi gục đầu trên hai cánh tay khoanh trên đầu gối. Anh ngồi yên trong tư thế này như anh vẫn thường ngồi thường ngày.….Rồi anh Tiếu thấy anh Văn gục mạnh xuống và không gượng dậy được nữa, anh vội đỡ anh Văn lên nhưng người anh Văn đã mềm nhũn…

Không nhân danh bất cứ cái gì cả, tôi, người viết những dòng này, một công dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, tôi nói việc vạch tội bọn có tội giết người là đúng, việc đuổi cổ tên tù gian Bùi Đình Thi về sống với bọn đảng viên cộng sản Việt Nam là việc phải làm. Đây không phải là việc trả thù, đây là việc mà người Việt Nam nào cũng phải làm. Ta không làm việc này vì chúng ta, chúng ta làm vì những người anh em của chúng ta đã chết vì sự tàn ác của bọn đảng viên cộng sản.

Vạch tội những tên mặt người, dạ thú như tên tù gian Bùi Đình Thi cũng là việc vạch tội bọn đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Tội ác của chúng đã cao như núi, đã dài như sông, nước biển đông, biển tây, biển bắc, biển nam rửa ngàn năm không sạch tội chúng, nhưng vì tội ác của chúng làm với dân tộc chúng ta lớn quá, nặng quá, ác độc quá, rùng rợn quá, chúng ta vẫn cứ phải vạch tội chúng. Chúng ta phải vạch tội chúng bây giờ và mai đây chúng ta vẫn phải vạch tội chúng sau khi chúng bị nhân dân ta nhổ vào mặt, bợp tai, đá đít, đuổi đi, như bọn đảng viên anh em của chúng ở những nước Hung, Tiệp, Ba Lan, Lỗ.. đã bị nhân dân Hung, Tiệp, Ba Lan, Lỗ… nhổ vào mặt, bợp tai, đá đít…! Chúng ta phải làm cho con cháu chúng ta biết những tội ác của bọn Việt Cộng, chúng ta có bổn phận phải làm việc đó. Vì những người Việt Nam đã chết thê thảm trong ngục tù ác quỉ cộng sản, chúng ta phải vạch tội bọn cộng sản!

Tôi không sướng khoái gì với việc tên tù gian Bùi Đình Thi bị tống ra khỏi Hoa Kỳ, tôi thấy nhục, tôi thấy buồn. Nhưng tôi vẫn thấy việc vạch mặt những tên bợ đít bọn Việt Cộng, những tên tù làm hại bạn tù để mưu lợi riêng, là việc phải làm. Chúng ta phải làm việc vạch mặt ấy vì những người anh em ta đã chết vì cộng sản. Nếu bị cho là người nhỏ nhen, tôi nhận tôi là người bụng dạ nhỏ nhen. Nếu bị trách phạt “Sao ngươi không biết tha thứ?”, tôi xin thưa:

— Xin Ngài thương! Con không có quyền tha thứ. Tha thứ hay không là quyền của những anh em con đã chết vì sự tàn ác của chúng nó!
 

Việt Nam xưa và nay | TÊN TỘI ĐỒ MẤT TÍNH NGƯỜI BÙI ĐÌNH THI TRONG TRẠI TÙ “ KHÔNG ÁN” | Facebook

Ngủ Riêng, Ngủ Chung - Song Thao


Một nghiên cứu cho thấy có 35% các cặp vợ chồng 60 tuổi không còn ngủ chung với nhau, thậm chí không ngủ cùng phòng. Càng thêm tuổi, tỷ lệ này càng gia tăng: 55% ở độ tuổi 65, 70% ở độ tuổi 70 và 85% ở độ tuổi trên 80. Nghiên cứu là vậy nhưng thực tế ra sao, tôi rất muốn biết. Bạn bè tôi đều nặng tuổi hai vai nhưng không dễ mà hỏi chuyện tế nhị này. Nhưng qua những câu chuyện tếu táo với nhau, tôi thấy chuyện này tùy. Tùy theo nhiều chuyện, từ ngày còn xuân, qua ngày còn soan, tới ngày hết cả xuân lẫn soan. Chuyện ngủ nghê của người ta, tuy không còn là chuyện phòng the trướng rủ nhưng cũng còn nhiều ảnh hưởng của những ngày e ấp xưa rích xưa rang. Tò mò tới đâu cũng tới lúc phải chép miệng: đèn nhà ai nấy tỏ.


Một ông bạn tôi gân cổ: “Bà ấy chê mình hôi, toàn mùi rượu”. Một ông mê coi đá banh tức tối: “Bà ấy ngúng nguẩy nói: ông tắt ti vi cho tôi nhờ, đèn sáng chưng, nói ồn ào, ai mà ngủ được!”. Một bà bạn than thở: “Ống ấy hay đi nhậu, ngủ thở ra toàn mùi rượu, ngáy to như xe lửa hú còi, lại có lúc thở phì phì như có người bóp cổ. Bố ai ngủ được!”. Vậy là…chia cách. Tội thuộc về các ông. Các bà không phải là vô can nhưng có lẽ quen tính ga-lăng từ hồi còn dại khờ nên các ông ít người than vãn, coi đó như những chuyện vặt, nói ra mất nam nhi chi trí. Một ông bạn lại chỉ buông một câu hờ hững: “Con lấy chồng lấy vợ là ta mất con, khi chúng có con là ta mất vợ”. Ý nói các bà thương cháu nên lơ là với ông, không muốn chung giường chung chiếu.


Một cô gái  tâm sự: “Ba tôi năm nay 72 tuổi, lớn hơn mẹ tôi 8 tuổi. Mẹ tôi từ khi có tuổi mắc chứng khó ngủ, hơi có tiếng động là tỉnh ngủ, thức suốt đêm. Với tuổi của cha tôi, thường người nào cũng có tật, cái tật ông cũng chẳng muốn nhưng cũng chẳng thể nào chấm dứt được. Đêm ông hay ho khan vài tiếng khi trằn trọc, lại hay đi tiểu, động đậy là mẹ tôi thức giấc. Mẹ tôi không nói thẳng với ba tôi mà than van với tôi, tỏ ý muốn ngủ riêng. Tôi hỏi bà: ‘Từ hồi trẻ ba ngáy vang như sấm mà mẹ vẫn chịu được từng ấy năm, sao bây giờ mẹ lại muốn ngủ riêng?’. Bà buông gọn: ‘Ngày trẻ khác, bây giờ già khác!’”.


Hình như muốn ngủ riêng còn vì một lý do khác mà cả ông cả bà không muốn nói toạc ra. Ngủ chung không phải chỉ là nằm bên nhau mà bên nọ nhìn bên kia ngại ngùng. Ông chừ không còn sung mãn, không hung hăng con bọ sít như hồi trẻ, nay tránh né sợ bà không vui. Bà khô cằn, chuyện tù ti rát rúa khó chịu nên muốn né tránh nhưng sợ ông hiểu lầm hết mặn nồng. Cả hai không hứng thú chi chuyện gần gũi nhưng bên nào cũng tự ái không muốn cho đối phương biết. Các nhà khoa học cho chuyện e ngại này là tâm lý thông thường của những cặp vợ chồng có tuổi. Nhưng phải nhìn chuyện này dưới một nhãn quan khác. Khi ngủ chung với nhau, hai người gắn kết yêu thương, vơi đi sự cô đơn của tuổi già. Về mặt sinh học, hai người khác giới ngủ chung giường luôn khiến giấc ngủ sâu hơn và tinh thần thoải mái hơn. Đây là sự kết hợp âm dương theo một lối khác. Hai người có thể trò chuyện, ôm ấp một cách thân ái với nhau, có thể giải quyết những chuyện mâu thuẫn trong ngày. Trong tình thương, giải quyết mọi chuyện xung khắc, chia sẻ mọi buồn phiền về con cái làm tâm hồn yên ổn hơn. Các nhà khoa học của Đại học Pittsburg cho biết: “Cảm giác khi ngủ chung chính là yếu tố kích thích hormone oxytocine sản sinh trong cơ thể. Một khi hormone này sản sinh nhiều trong não sẽ giúp kềm chế hormone cortison là loại hormone gây stress. Từ đó có thể làm giảm nguy cơ bị stress, mang lại cảm giác dễ chịu cho cơ thể. Ngoài ra, việc ngủ chung giường không chỉ giúp gắn bó tình cảm mà còn làm giảm tỷ lệ mắc bệnh tim mạch.”.


Tuổi già dễ bị cảm mạo, trúng gió, đột quỵ. Ngủ chung, vợ chồng dễ phát hiện, sơ cứu hoặc có những bước cần thiết giải quyết những tình huống xấu này. Hai người đều an tâm hơn vì biết có người bên cạnh luôn để ý và chăm sóc. Con cái cũng an tâm hơn khi bố mẹ sát cánh cùng nhau, tối trời có nhau vẫn tốt hơn là mỗi người một ngả.

Nhiều nơi tại Việt Nam, nhất là tại miền Bắc, chuyện người có tuổi ngủ chung còn bị xầm xì đàm tiếu. Một cô gái tâm sự: “Bố mẹ mình năm nay cũng gần 70 rồi nhưng từ bé đến giờ mình chưa thấy bố mẹ ngủ riêng giường bao giờ. Đợt trước cũng lâu lâu rồi, thì bố mẹ từ quê ra nhà mình chơi. Con gái mình cứ đòi ngủ chung với bà ngoại. Thế nên, mẹ mình đành vào ngủ chung với cháu còn bố mình thì ngủ riêng. Sáng hôm sau, ông thức dậy rất sớm. Mình hỏi thì bảo là: ‘Không nằm cạnh mẹ mày tao không ngủ được’. Hôm ấy mình còn cứ trêu bố mãi. Mình thấy chẳng có vấn đề gì cả nhưng chồng mình lại bảo: ‘Già rồi không nên ngủ chung, ở quê nhà anh cứ đến khoảng 40 tuổi là các ông bà dần ngủ riêng hết, có nhà ngủ chung còn bị xì xào nói này nói nọ’. Mình nghe mà thấy thắc mắc  quá. Nghĩ cũng đúng là như vậy, mình từng thấy nhiều cặp vợ chồng trung niên đều tách ra ngủ riêng, nhưng tại sao nhỉ? Ngủ chung hay ngủ riêng mới là tốt nhất ở độ tuổi này? Mình có lên báo đọc rất nhiều nghiên cứu, kể cả lời khuyên của bác sĩ. Sự thật là người già nên ngủ chung vì có rất nhiều lợi ích cho sức khỏe chứ không phải cứ đến tuổi là tách ra ngủ riêng như quan niệm của nhiều cụ ngày xưa, nó hoàn toàn không mang lại lợi ích gì cả”.


Thực ra các cụ cứ việc mình mình làm là tốt nhất, bỏ ngoài tai mọi đàm tiếu. Có chi mà đàm tiếu nhưng sao bịt được miệng thiên hạ! Nếu ngủ chung giường có những lấn cấn trở ngại thì…sáng kiến. Một trong những lấn cấn là cái mền. Khi thì một cụ cảm thấy lạnh, một cụ cảm thấy nóng. Cái mền không có thứ nửa lạnh nửa nóng nên hai cụ cằn nhằn nhau. Hoặc cụ này trở mình kéo mền về phía mình, cụ kia giật lại làm nổ một cuộc chiến mi-ni. Để khỏi rắc rối, sắm hai cái mền, mỗi cụ một cái là xong. Có cụ kê hai cái giường đơn, mỗi cụ ngự một cái, đêm đêm vẫn chăm sóc cho nhau mà không làm phiền giấc ngủ của nhau. Còn khi nào muốn chơi trò du kích thì ai biết. Đừng coi thường chuyện này. Các nhà tình dục học cho rằng nói “không” với việc quan hệ tình dục kéo dài sẽ dễ ảnh hưởng xấu tới các chức năng trong cơ thể của cả hai giới. Chiếc giường thường được ví như thiên đàng, nơi an lạc, an dưỡng, chốn hạnh phúc nhất với lứa đôi. Càng về già, chiếc giường càng trở nên kỳ diệu hơn. Nó là quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Cứ sống thoải mái, dung hòa những thói quen từ những ngày mới chung giường với nhau. Mỗi người có cuộc sống riêng, thói tục riêng, đừng để người khác chi phối cuộc sống của mình. Dù không còn tù ti với nhau thì việc chung giường với nhau vẫn là một biểu lộ tình yêu tha thiết và bền vững. Những phút giây trước khi chìm vào giấc ngủ là thời gian vàng để vợ chồng tâm sự với nhau, chia sẻ và giải quyết những lấn cấn ban ngày: chuyện của cha mẹ, chuyện của hai người, chuyện của con cái. Các nhà khoa học có một thuật ngữ để chỉ việc vợ chồng không nằm với nhau: “ly hôn khi ngủ” (sleep divorce). Nghe ra rất…xa cách!


Chuyện ngủ nghê tưởng chỉ là chuyện của cánh già nhưng cánh trẻ cũng có những vấn đề chung riêng này. Tại Nhật, vợ chồng chưa già ngủ riêng là chuyện khá phổ biến. Người vợ khi sanh con thường ngủ với con sơ sinh. Anh chồng có hai chọn lựa. Hoặc ngủ chung với vợ con, hoặc ngủ phòng riêng. Anh Yoshiyuki Hirano, 35 tuổi, làm tại một công ty dầu khí, ngủ chung với vợ con khi chị Michiko sanh con gái đầu lòng. Chỉ được một thời gian ngắn, anh thấy giường ngủ quá chật chội, cứ hai tiếng bé lại ọ ẹ đòi bú sữa khiến anh mất ngủ, anh dọn ra ngủ riêng phòng. Anh cho biết tuy ngủ riêng nhưng tình vợ chồng vẫn mặn nồng khi cuối tuần anh đánh du kích. Chuyện của vợ chồng Hirano và Michiko nghe vậy biết vậy. Ký giả Shinohara của tạp chí Fujin-Koron đã tiến hành một cuộc khảo sát với 1800 độc giả và nhận thấy 30% phụ nữ ngủ riêng nghĩ tới chuyện ly hôn trong khi tỷ lệ này chỉ là 13% đối với phụ nữ ngủ chung với chồng. Họ coi chồng chỉ là “người ở cùng nhà” chứ không phải “bạn đời”.


Một cô gái tên Yến, lấy chồng mới 5 năm nhưng hai người ngủ riêng tới 4 năm. Lúc đầu vì chồng phải làm việc muộn, tới 4 hay 5 giờ sáng mới đi ngủ. Người ngủ không yên giấc, người làm việc cũng không thoải mái. Vậy là quyết định ngủ riêng phòng. Ngủ riêng nhưng vợ chồng vẫn chơi đùa với nhau trước khi ngủ, xong ai về phòng nấy. Qua một năm, Yến có thai và sanh con, hai người tiếp tục ngủ riêng. Lâu rồi quen nết. Cô tâm sự: “Thực ra vợ chồng ngủ cùng nhau không chỉ vì khoản chuyện ấy mà còn là để chia sẻ. Nhiều lúc mình thèm cảm giác vợ chồng ngủ chung trước đây quá. Trước đây, trước khi ngủ, vợ chồng thường nằm tâm sự một lúc về công việc và bạn bè. Hoặc giả có chuyện giận nhau thì đến đêm cũng làm lành hết vì cùng nhau hòa giải. Mình cũng thích cái cảm giác sáng cuối tuần tỉnh dậy quay bên cạnh đã thấy chồng đang khò khò ngủ nướng. Nhìn vậy mình thấy hạnh phúc và bình yên hơn. Nghĩ thương chồng phải đi làm mệt nên mình để chồng lôi chăn gối sang chỗ khác ngủ cho "yên giấc". Hôm nào có nhu cầu thì chồng tự xuống tìm vợ. Nhưng như vậy, nhiều hôm cứ có cảm tưởng như mình chỉ là công cụ xả stress của chồng".


Một cô gái khác tên Ly rất khắng khít với chồng. Không bao giờ  nghĩ có ngày hai người ngủ riêng. Gặp bữa chồng đi công tác, phải ngủ một mình là thức trắng đêm. Nhưng khi có con, chồng cô ra ngủ riêng vì giường chật chội, phòng thêm nóng bức. Cô đã chiều chồng gắn máy lạnh nhưng chồng vẫn tự nguyện trải chiếu nằm dưới nền nhà cho mát. Cô chán chường nói: “Chả bù trước đây khi hai đứa mới cưới toàn phải nằm chung với nhau. Khi nào cãi nhau mà bực mình nằm riêng là y như rằng chồng không ngủ được. Giờ có vẻ như chồng ngủ dưới sàn nhà quen rồi, chẳng thấy hỏi han đến vợ gì cả. Nhưng mình thấy ngủ riêng thì tình cảm vợ chồng giảm đi nhiều. Kiểu mạnh ai nấy ngủ. Mình là người cực phản đối chuyện vợ chồng ngủ riêng. Nói chung, ngủ chung không phải vì vấn đề gì mà quan trọng là vợ chồng có thể thủ thỉ tâm sự, nói chuyện con cái, hay đơn giản là trời lạnh có cái chăn để ôm thôi. Mình thấy nhiều nhà đứa bạn mình, vì mấy năm chăm con nhỏ nên vợ phải ngủ với con và chồng ngủ riêng. Mình thấy vợ chồng không ngủ cùng nhau tình cảm nhạt nhẽo đi nhiều, không có sự gần gũi yêu thương nhau. Vì thế, mình cảm nhận thấy điều đó nên đang nỗ lực tập cho con ngủ riêng ngay để cải thiện tình hình. Hy vọng vợ chồng lại tình cảm gắn bó như trước. Được ngủ cạnh chồng vẫn thích nhất".


Chắc nhiều phụ nữ đồng tình với chị Lý: ngủ cạnh chồng vẫn thích nhất. Các ông chắc cũng vậy: ngủ với vợ là khoái chí tử. Tôi muốn nói chỉ cần ngủ thôi, chay hay mặn không quan trọng vì vợ chồng thường bén hơi nhau. Chỉ cần có hơi là đủ. “Chim quyên ăn trái nhãn lồng / Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi”.

Bạn tôi, ông nhà thơ Quan Dương, được mọi người coi là người nổi tiếng nhất trên văn đàn về cái nết yêu vợ. Bữa trước tôi có viết bài “Dính Như Sam” mà quên không để hình ông lên, thật là một sơ sót to lớn. Không cần phải hỏi, cũng chẳng cần phải tưởng tượng, tôi biết chắc ông thuộc thành phần mỗi tối phải “nhất trí” với vợ. Đó là ý người hợp với ý trời. Nhưng đôi khi trời chơi ngẳng không cho ông nằm gác chân chung giường chung nệm. Vậy là ông mần thơ la làng.

Con cảm cúm không mời mà lại tới
Nó thăm anh tiện thể thăm luôn em
Khiến hai đứa chung nhà nhưng hai góc
Đứa phòng ngoài một đứa ở phòng trong

Ở phòng ngoài anh ho lên vài tiếng
Phía bên trong em đáp lại một tràng
Những tiếng ho như đang chơi đuổi bắt
Giống lúc theo em thả giọng dê xồm

Thiệt tội! Lạnh lẽo đêm trường, lấy ho làm vui. Cái này các cụ gọi là “phu xướng phụ tùy”!


10/2025

Song Thao

Trăng Thề Đêm Hạ - Nguyễn Duy Phước

Saturday, June 6, 2026

Sống Nhẹ Nhàng Trong Các Mối Tương Quan


Khoảng cách sản sinh ra cái đẹp, đây là quy luật tự nhiên.

Trời và đất có khoảng cách nên mới có khoảng không bao la đẹp đẽ ở giữa.  Mặt trăng và mặt trời có khoảng cách nên mới có ngày và đêm, ngay cả mặt trăng và mặt trăng cũng có khoảng cách nên mới có trăng khuyết, trăng tròn.


Người với người có khoảng cách, mới có sự lo lắng quan tâm nhớ nhung. Con người chung sống với nhau thực ra là một nghệ thuật, muốn làm tốt một chút thực sự không đơn giản. Cách nhau quá xa, quan hệ sẽ trở nên mờ nhạt, nhưng gần quá rồi sẽ sinh thương, ghét, ân, oán không cần thiết.

- Theo lý mà nói con người càng thân thiết, càng cởi mở với nhau, mối quan hệ cũng ngày càng tốt đẹp, nhưng thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy. Nguyên nhân nằm ở đâu?

Thực ra, điều này có thể lý giải bằng QUY TẮC CON NHÍM trong tâm lý học sau đây:

Hai con nhím, nếu tiến lại quá gần nhau, gai của chúng sẽ làm đôi bên đều bị thương. Chỉ sau khi tách nhau ra xa hơn một chút, duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng mới có thể ở cạnh nhau, nương tựa, sưởi ấm cho nhau.

Giữa người với người thực ra giống như những con nhím kia, nếu sát lại quá gần sẽ làm nhau bị thương, nhưng quá xa lại không thể nương tựa, sưởi ấm cho nhau.  Chỉ khi duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng ta mới có thể hòa hợp với nhau, duy trì khoảng cách phù hợp mới là chân lý mang đến thoải mái và ấm áp.

- Vậy cụ thể nên duy trì khoảng cách như thế nào?

Mối quan hệ của con người đẹp nhất là khi duy trì khoảng cách phù hợp. Chính vì thế, giữa người với người, dù thân thiết đến mấy cũng không được quên việc duy trì khoảng cách phù hợp.

Mỗi người đều cần có đủ không gian cá nhân, tựa như quả bóng khí vô hình, một lãnh thổ mà mỗi người tự vạch ra cho riêng mình.


Cho dù là thế giới tình cảm, thế giới nội tâm hay là không gian cá nhân, đều cần phải giữ gìn đủ tự do, tự chủ trong cái lãnh thổ riêng tư đó. Đừng xem thường những khoảng cách này trong cuộc sống, có biết bao tình yêu cuối cùng đều bại vì khoảng cách. Xa nhau, thì thấy không vui, mà gần nhau lại nảy sinh mâu thuẫn.

Đừng nhân danh vì tình cảm tốt đẹp để tùy tiện làm theo ý mình, cũng đừng nghĩ rằng người ta cho bạn nhiều quyền hạn mà bạn có thể vượt mặt, làm thay họ. Mỗi người đều là một cá thể độc lập, tuyệt đối không được vì thân thiết mà một bước không rời, mọi lời không giấu.


Tình cảm đẹp nhất khi xây dựng trên nền tảng tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, không vượt quá giới hạn, không mạo phạm, không thách thức, không giả tạo.

Con người với nhau cần giữ khoảng cách nhất định, xa gần tùy mỗi người, dựa trên nguyên tắc làm bản thân vui vẻ, giúp người khác thoải mái.


Sống nhẹ nhàng trong các mối tương quan...

Ngập Lời Yêu Thương - Đỗ Công Luận

Bức Thư Tình Thời Cộng Sản XHCN

 

Em yêu,

Trên cơ sở trò truyện hôm nọ với em, anh nghĩ rằng anh đã rút ra được những kết luận nhất định về tình cảm của đôi ta. Theo đánh giá sơ bộ của anh thì chúng ta đã đạt được một sự nhất trí cao về một số mặt, đó là những thành công bước đầu trên quá trình tiến tới hôn nhân. 


Chủ đạo tình cảm gắn bó và sự hiểu biết về đối tác của chúng ta hoàn toàn có thể giúp anh và em xích lại gần nhau theo kế hoạch dự định, và anh yêu cầu mỗi người trong chúng ta phải nỗ lực củng cố những gì đã đạt được và thúc đẩy nó lên một bước phát triển mới. Em đừng bức xúc khi em không thích hợp với chức năng và nghĩa vụ mới của một người vợ. 

Con người ai chẳng mắc khuyết điểm.  Những mặt yếu của em trong phạm trù nấu nướng có thể khắc phục một cách hiệu quả, nếu em biết khắc phục từng bước trong khi tiến tới khắc phục toàn phần. Và một khi em đã tự giác đứng ra nhận khuyết điểm như vậy, hẳn em đã chuẩn bị biện pháp sửa chữa, trước mắt em là những thắng lợi mới.  Buổi đi chơi tới anh sẽ báo cáo thời gian và địa điểm với em sau. Có thể chúng ta sẽ tham quan một quán ăn, cọ sát ẩm thực nào đó, chụp hình tự sướng (xeo phi) và chúng ta sẽ bàn bạc về những bước đi thích hợp cho giai đoạn phát triển tình cảm mới.  Gửi em một nụ hôn đoàn kết. 


Tranh thủ gửi thư,

Trần đại Quang... 

Kim Hoa Bà Bà chuyển

Hai Cách Hành Xử


Nằm khuất bên cạnh Đại thánh đường Umayyad ở Damascus (Syria) là lăng mộ của Salah ad-Din, hay Saladin. Dù là vị quân vương đã tái chiếm Jerusalem từ tay Thập tự quân vào năm 1187 và khiến cả châu Âu thời Trung cổ kính nể, nơi an nghỉ của ông lại được xây dựng khiêm tốn bằng gỗ. Cùng tại lăng mộ này, lịch sử cận đại đã chứng kiến hai cách hành xử hoàn toàn trái ngược từ đại diện của hai cường quốc đại diện cho 2 thái cực của tây Âu bấy giờ.

Năm 1920, sau khi đánh bại lực lượng Ả Rập tại trận Maysalun và chính thức áp đặt quyền ủy trị của Pháp lên Syria, Tướng Henri Gouraud đã bước vào lăng mộ Saladin. Gouraud đã đá vào mộ phần của vị Sultan và tuyên bố: "Hãy tỉnh dậy, Saladin. Chúng ta đã trở lại. Sự hiện diện của ta ở đây đánh dấu chiến thắng của Thập tự giá trước Trăng lưỡi liềm."

Ngược lại về quá khứ 22 năm, năm 1898, Trong chuyến công du tới Đế chế Ottoman, Hoàng đế Đức Wilhelm II đã đến thăm Damascus. Khi đứng trước lăng mộ Saladin, vị Hoàng đế nhận thấy công trình đang trong tình trạng xuống cấp. Wilhelm II đã quyết định tài trợ toàn bộ chi phí để trùng tu khu vực này. Không dừng lại ở đó, ông còn gửi tặng một chiếc quách bằng đá cẩm thạch trắng được chế tác tinh xảo để vinh danh vị danh tướng. Ngày nay, chiếc quách cẩm thạch của Đức vẫn được đặt trang trọng ngay sát cạnh quan tài bằng gỗ nguyên bản chứa di hài Saladin.

Hành động của Wilhelm II không hoàn toàn xuất phát từ sự lãng mạn. Đó là một nước cờ ngoại giao thực dụng nhằm tranh thủ thiện cảm của thế giới Hồi giáo và củng cố liên minh Đức - Ottoman trước thềm những biến động lớn của thế kỷ 20.

Tuy nhiên, sự tương phản giữa hai sự kiện vẫn để lại một bài học sâu sắc về nghệ thuật lãnh đạo. Cùng đứng trước di sản của một cựu thù lịch sử, một bên mượn quá khứ để thỏa mãn sự kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, bên kia dùng sự tôn kính để củng cố vị thế chính trị tương lai. Cuối cùng, sự vĩ đại của người nằm dưới mộ không bị suy chuyển bởi thời gian, mà cách ứng xử của những người sống khi đứng trước nó mới là thứ bị lịch sử phán xét.

#LichSuTheGioi #Saladin #LichSuNgoaiGiao

Beethoven & Avion


 Mời click vào ô vuông bên phải để mở lớn màn hình

Lẻ Bóng - Bùi Bích Hà


Ông là một trong những bác sĩ Việt Nam di tản kịp trong biến cố 30 Tháng Tư, 1975. Tới Mỹ, ông đi học lại, hành nghề rất sớm và thành công tại quận Cam ít nhất trên ba thập niên cho tới khi nghỉ hưu.

Tất nhiên như mọi người có cùng địa vị với ông, ông làm chủ một quỹ về hưu khá lớn, cho phép ông vẫn giữ nếp sống thoải mái như thời còn làm việc. Chỉ có điều, ông than thở: “Nhà cao cửa rộng phải bán đi vì lầu cao, đầu gối đau, không lên xuống cầu thang được, chưa kể nhà lớn quá mà một thân một mình, ở sao hết? Sức đâu mà dọn dẹp"...


Nhìn cái hồ bơi đầy lá vàng chỉ thêm cám cảnh. Thảm cỏ sân trước, vườn sau cần người chăm sóc nhưng người làm vườn khi tới khi không, gọi khi được khi mất, chỉ tổ bực mình, nhức đầu. Mời các con, cô cậu nào muốn lấy cái nhà, ông giao nhưng chúng nó, thứ nhất đã có nhà rồi, đẹp và sang gấp mấy lần cái nhà của ông ở Fountain Valley, mắc mớ gì phải nhận của ông để bị anh chị em nhòm ngó, tỵ nạnh, chưa kể nhận cái nhà rồi, sau này khi ông cần gì, nó sẽ là đối tượng thứ nhất được chiếu cố và giao phó trách nhiệm.

Ông đành bán nhà, dọn vào một căn mobile home ở giữa khu Little Saigon cho ông tiện đi lại hoặc hẹn hò bạn bè cũ mới. Nhà ba phòng, sửa sang tươm tất trông cũng khang trang, đẹp mắt, nhưng với ông hôm sớm vào ra một bóng, vẫn còn quá dư thừa. Mấy bụi hoa xung quanh nhà được cắt tỉa gọn ghẽ vì người phụ trách cây cảnh của chủ đất rất dễ gọi để nhờ vả. Tuy nhiên, “vườn Thúy” của ông thiếu đôi mắt phượng nên không được sum suê và mỹ quan như bên hàng xóm. Ông nhớ cái vườn cây quý tự tay ông đi kén chọn mua giống, chăm bón và săm soi những ngày xưa thần tiên đã xa xôi rồi, ông tặc lưỡi, lắc đầu mấy cái, như người đi dưới cơn mưa muốn rũ sạch những giọt buồn trên khóe mắt.


Nhà đã vậy, xe đẹp cũng thường xuyên nằm ụ vì ông không còn đi đâu xa, ngay cả đi gần thì cũng phải về nhà trước khi tắt nắng vì mắt quáng. Gần đây, vẻ ngoài cái xe và ông chênh lệch nhau nhiều quá, một bên bóng lộn, khỏe mạnh, vạm vỡ, một bên hom hem, xập xùi, yếu ớt, khiến ông ngại ngùng mỗi khi ngồi vào ghế lái, chậm rãi lùi xe ra khỏi gara mà có người đang nhìn ông.

Thêm nữa, do thị lực yếu đi, ông không mấy tự tin vào khả năng ước lượng khoảng cách của cặp mắt mỗi khi cần vào một chỗ đậu xe hơi chật, sợ cọ quẹt, nên ông bắt đầu thấy cái xe Lexus 450 của ông không thích hợp với ông nữa. Gần đây, ông nghe bạn bè kháo nhau xe Honda kiểu Civic đời 2018 rất đẹp, đầy đủ tiện nghi, thoáng nhìn sang trọng không kém kiểu xe đắt tiền, mua mới từ dealer ra chỉ trên dưới $20,000, xài xăng thường, đổ đầy bình chỉ $20 một lần, bảo hiểm cũng rẻ, bảo trì càng không tốn vì hợp đồng bảo trì miễn phí của dealer có lẽ dài hơn số năm tháng còn lại của ông, chưa kể xe nhỏ nhắn, vào ra parking dễ dàng. Ông đang tính bữa nào chờ có đợt xeo, sẽ ra Honda World đổi một chiếc.


Lúc mới dọn vào khu mobile home trên đường Bolsa, thấy chợ Mỹ, chợ Việt đều gần, ông sung lắm, tự đi chợ và nấu nướng. Được ít ngày, một bữa ông đang ngồi xem ti vi, thoáng thấy có lửa cháy trên màn hình, ông hơi ngỡ ngàng, chưa biết là chuyện gì thì ông nghe mùi khét. Quay nhìn vào bếp, ông hết hồn thấy lửa đang phừng phừng. May phước đầu óc còn tỉnh táo, ông phóng ba bước tới cái lò và nhanh tay vặn cái nút tắt. Sau lần đó, lớp thì cọ rửa soong nồi, lớp lau bếp bắt mệt, may là máy báo khói chưa hú chớ không cả xóm kinh động rồi, ông quyết định thôi không nấu nướng nữa mà ăn cơm phần hay cơm chỉ cho khỏe, ngày nào ưa ăn ngon thì đi kéo ghế. Tủ lạnh nhà ông lúc nào cũng có chả lụa, chả chiên; tủ pantry thì đầy oat meal, súp hộp và mì gói, không bao giờ sợ cơ lỡ...

Thức ăn giải quyết được rồi nhưng ông nói ăn một mình buồn quá, nhiều khi nghẹn ngào muốn buông đũa, buông chén. Ông than không có gì chán hơn là cứ lui cui cặm cụi gắp, nhai, nuốt một mình, xung quanh vắng lặng không tiếng người, không cả tiếng dép hay tiếng rót một ly nước. Có bữa ông bưng cái tô vừa cơm vừa thức ăn ra đứng bên cửa sổ bếp, ngó mông ra ngoài, thử coi có gì vui không nhưng cũng đâu có gì vui?


Cư xá của ông toàn người cao niên, vắng cả tiếng trẻ con nô đùa. Cụ Nguyễn Du chẳng đã từng hạ bút viết: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!” ư? Trong trí tưởng ông, thấp thoáng hiện lên quang cảnh gia đình đông vui ngày nào, vợ ông tươi mát như một bông huệ tây, ngồi giữa đám cháu nội ngoại lau nhau, đứa này níu tay ông, đứa kia níu tay bà, om xòm tiếng Anh tiếng Việt, grand ma, grand pa, bà ngại, ông ngại, hỏi một trăm câu hỏi mà ông chỉ trả lời qua loa rồi bán cái cho bà, bà không biết sao thì lại chỉ qua ông.

Riêng ông chốc chốc nhìn đồng hồ, chỉ mong sao đến giờ, bố mẹ chúng tới đón hết đám trẻ của từng nhà về để trả lại ông bà ngôi nhà yên tĩnh trong buổi chiều. Trong khi bà kiên nhẫn dọn dẹp đồ chơi và thức ăn thừa mứa do lũ trẻ bỏ lại, ông ngồi duỗi chân xem ti vi tin tức hay ca nhạc, chờ bữa ăn tối ngon lành, nóng sốt, thay đổi hàng ngày nhờ bàn tay của bà...


Bây giờ, ông đảo mắt nhìn một lượt căn nhà sạch sẽ, sàn gỗ không một cọng rác, một mẩu giấy vụn, bàn ghế ngay ngắn, đồ đạc đâu vào đấy, trật tự, lạnh lẽo như chưa từng xô động, như không có ai ở, ông thấm ngấm đến tận xương tủy cảm giác hiu quạnh lạ thường. Đàn cháu nội ngoại ngày nào ríu rít như chim, nay đã trưởng thành, vào/ra đại học hết. Thỉnh thoảng có đứa còn nhớ ông, điện thoại hỏi thăm, tới chở ông ra phố uống cà phê hay ăn chè, khiến ông vui cả ngày.

Bạn bè cũ biết ông thích hát, có người rủ ông đi karaoke buổi tối ở các câu lạc bộ khiêu vũ. Ông theo họ đi giải trí cho quên bớt thời giờ trống trải nhưng trở ngại của ông là ông thích hát song không thích nhảy đầm. Hát xong vòng đầu, ông phải chờ khá lâu mới đến vòng nhì và sẽ về khuya lắm, ông sẽ mất ngủ vì quá giấc rồi lại phải uống thuốc ngủ mà ông thì rất sợ bị nghiện. Vì vậy, ông không đi thường xuyên như lúc bắt đầu nữa, đành chấp nhận nhiều hôm một mình đối bóng với đêm trường.

Năm nay ông đã ngoài 80 nhưng 10 năm trước ông chỉ mới ngoài 70. Chẳng phải ông vì lễ giáo của tông môn và sợ miệng đời mai mỉa mà nhắm mắt bỏ qua cơ hội đi tìm kiếm một hạnh phúc cho quãng đời còn lại của ông ư?


Như gia chủ buổi họp mặt bằng hữu hôm nay cũng ngoài 70 khi hai ông bà gặp nhau trong tình cảnh góa bụa, hiểu ra họ cần nhau và quyết định tạo dựng một mái ấm chung với con cái hai bên đều đồng thuận chọn lựa của bố mẹ. Họ vui lòng trả giá để có những buổi sáng thức dậy cùng nhau đón mặt trời và nghe chim hót trong vườn, ngồi bên nhau uống tách cà phê thơm đầu ngày, ăn món điểm tâm tùy thích, nói năm ba câu chuyện trên trời dưới biển đem lại cho nhau những tràng cười sảng khoái.

Tại sao khước từ những ngụm mật ngọt ấy, cái hạnh phúc ấm êm cận kề ấy mà nghĩ rằng mình khôn ngoan? Thật ra, chỉ vì vẩn vơ lo sợ những điều mình không biết trước và biết chắc có xảy ra hay không? Mà nếu biết trước và biết chắc, liệu có tránh được không, ngay cả xoay chuyển chúng được không? Ở chặng đường cuối một đời người, không ai còn nhiều thời gian phí uổng nữa nhưng có lẽ phí uổng là cách giải quyết dễ nhất khi không có nhiều chọn lựa.


Trên cõi trần gian nhiều phiền trược này, chỉ nghe con người phàn nàn đời không một ngày hạnh phúc nhưng không nghe ai thở than đã một thời hạnh phúc cho dù sau đó, như bầu trời mưa nắng bất thường, vạn vật đổi thay và hạnh phúc cũng sang trang…

Riêng ông, hoàn cảnh có khắc nghiệt hơn vì bà đang ở nhà dưỡng lão. Hằng ngày vào thăm bà, nhìn vào đôi mắt trống vắng, lạnh băng của bà, cầm hai bàn tay bà ấm thân nhiệt, không ấm một dấu hiệu cảm xúc, ông nghẹn ngào nói thầm: “Em ơi, em đã trả lại mọi buồn vui cho đời, không còn bận tâm chi nữa, có biết là anh rất khổ không?” Ông hỏi rồi ông tự nghiệm ra câu trả lời, không ai có thể giúp ông một câu trả lời nào khác.

Mỗi ngày qua, hết chiều đến đêm, hết những công việc phải chu toàn cho mình trong cuộc sống như một bổn phận không thể chối từ, ông ngồi trên ghế bành, mở ti vi cho có tiếng người, không xem, không nghe. Mở nhạc để âm thanh cho ông sự êm dịu trong căn nhà lạ dù ông đã ở đây gần ba năm. Nó không cho ông một hồi ức nào nên không có gì gắn bó.

Ông thèm một tách trà thơm, một ly cà phê nóng nhưng ông ngồi yên vị tại chỗ vì biết những thú vui nhỏ ấy sẽ làm ông mất ngủ. Con đường của người già là con đường trong những bức tranh hay tấm hình vẽ hoặc chụp viễn cảnh, hun hút, thu hẹp dần trong mắt nhìn.

Ông chợt mỉm cười nhớ lại câu nói bâng quơ của người bạn đồng cảnh, thốt lên trong một cuộc họp mặt anh em: “Mai mốt chắc là phải đặt mua robot của Nhật”. Câu nói nhỏ, tan vào đám đông huyên náo... Ông ngồi gần, nên lọt tai. Không biết có ai cũng lọt tai câu nói như ông nhưng cũng như ông, đã cất riêng cho mình như lời tự thú về một mơ ước không tiện bày tỏ?


Đôi mắt ông nhìn mông lung ra xung quanh, chạm vào cái kệ sách chỉ còn lại ít sách quý ông mang theo tới đây, ngậm ngùi hình dung ra đời mình như cuốn sách, nay cũng đang khép lại trên án thư. Các nhân vật có vai trò đã xuất hiện, đã làm xong nhiệm vụ, đã bước ra, chỉ còn ông ở trang cuối cùng chờ cơn gió nhân duyên thổi tắt ngọn nến từ bi trong thời kinh Bát Nhã ông tụng hằng đêm, đóng lại giùm ông cuốn sách sẽ được xếp lên kệ rồi bỏ quên như chưa từng hiện diện. 

 

Bùi Bích Hà

 

Phật dậy cái gì người khác cho mình được thì cũng lấy lại được, hay nói cho chính xác hơn thì vui buồn của mình mà phải chờ người khác đem tới thì mãi mãi mình chỉ là cái bóng, cái đuôi tàu của một ai đó thôi.

Nhưng có gì bảo đảm cái đầu tầu đó sẽ đưa mình tới nơi mình muốn đâu?? Chưa kể hễ nó hết xăng như bà cụ trong bài thì mình dẫu còn xăng cũng không chạy một mình được, bởi chỉ biết dựa hơi thôi là vậy! Tội nghiệp ông cụ quá!

Friday, June 5, 2026

Sáng Kiến Đỉnh Cao Thời XHCN Việt Nam - HD - Youtube LK

Nhận Định Của Một Người Việt Nam


Tôi nói luôn … tôi không phải kiểu người từ nhỏ tới lớn chỉ biết một đảng rồi nhắm mắt bênh bất chấp.

Tôi từng ủng hộ Đảng Dân Chủ. Thời Bill Clinton.

Rồi tới thời Obama.

Ngày đó, nhiều chính sách của họ vẫn còn đặt nước Mỹ, việc làm và tầng lớp lao động lên hàng đầu. Họ nói về biên giới, về an ninh quốc gia, về việc bảo vệ công nhân Mỹ, bảo vệ nền sản xuất Mỹ.

Điều thú vị là nếu ai chịu khó xem lại video phát biểu cũ của các lãnh đạo Dân Chủ nhiều năm trước sẽ thấy rất nhiều điều họ từng nói ngày xưa lại giống hệt những gì Đảng Cộng Hòa đang thực hiện hôm nay.

Nhưng sau khi Obama rời nhiệm kỳ và Trump bước vào Nhà Trắng thì mọi thứ bắt đầu thay đổi rất nhanh.

Tôi không biết chính xác điều gì đã xảy ra phía sau bộ máy quyền lực đó.

Nhưng Đảng Dân Chủ mà tôi từng biết không còn giống trước nữa.

Từ một đảng từng nói nhiều về người lao động Mỹ, về lòng yêu nước, về bảo vệ lợi ích quốc Gia … dần biến thành một bộ máy mà đôi lúc cảm giác như chỉ cần Trump làm điều gì đó thì dù tốt hay xấu cũng phải chống cho bằng được.

Chống tới mức nhiều lúc quên luôn điều gì có lợi cho nước Mỹ.

Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là: ngày nay có những người ghét Trump đến mức sẵn sàng vui khi nước Mỹ bị yếu đi … miễn phe mình thắng.

Mà một đất nước không thể mạnh nếu người dân chỉ lo hạ bệ nhau.

Tôi từng nghĩ đối thủ lớn nhất của Mỹ là Trung Quốc. Nhưng càng sống lâu ở đây tôi càng nhận ra: một quốc gia mạnh không sợ kẻ thù bên ngoài bằng sự chia rẽ và mục ruỗng từ bên trong.

Trung Quốc sẽ luôn đặt lợi ích Trung Quốc lên trước. Nga cũng vậy. Bất kỳ quốc gia nào cũng vậy.

Chỉ có người Mỹ mới quyết định được nước Mỹ mạnh hay yếu.

Tôi không nói Trump hoàn hảo. Không ai hoàn hảo cả.

Nhưng tôi tôn trọng một người dám đứng ra chịu đòn, dám bay khắp thế giới đại diện cho nước Mỹ ở tuổi gần 80, trong khi đáng lẽ ông đã có thể sống cuộc đời nghỉ dưỡng từ lâu rồi.

Có thể bạn không thích tính cách ông ấy. Không thích cách ông nói chuyện. Điều đó bình thường.

Nhưng nếu một người đang cố đưa công việc về cho dân Mỹ, giữ vị thế nước Mỹ mạnh hơn và khiến các nước khác phải tôn trọng nước Mỹ … thì ít nhất cũng nên nhìn vào kết quả trước khi chỉ biết ghét vì đảng phái.

Tôi từng là người ủng hộ Đảng Dân Chủ.

Và có lẽ chính vì vậy tôi mới thấy sự thay đổi hôm nay rõ hơn nhiều người khác.


Long Tran - Tôi nói luôn…tôi không phải kiểu người từ nhỏ tới lớn... | Facebook

Thanh Loan chuyển

Nỗi Lòng Vào Hạ - Nguyễn Duy Phước

Cỏ Non - Thủy Lâm Synh

 

Hình minh họa


Thủy Lâm Synh sinh quán tại Đức Hải, Quảng Ngãi, Việt Nam. Ông vượt biển tháng Giêng 1978, sau khi tạm trú tại Singapore 3 tháng, định cư tại Chicago, IL. Ông làm chuyên viên cho Eastman Kodak 20 năm. Năm 2000 sáng lập Bán Nguyệt San Chicago Việt Báo và điều hành đến 2015 thì sang lại và về nam Cali nghỉ hưu. Bài viết kỳ này là một câu chuyện ngắn dí dỏm về bề mặt bề trái trong đời sống của một người đàn ông Mỹ gốc Việt cưới vợ trẻ từ Việt Nam.

*** 

Gặp ông Thịnh ở phi trường O’hare hôm chủ nhật tuần trước. Ông mặc chiếc áo sơ mi trắng và thắt cà vạt màu rượu chát. Mái tóc ông Thịnh nâu đen, chải ngôi giữa và xịt dày keo, không chừng mới hớt, nhuộm sáng nay nên trông ông trẻ ra - ít nhất cũng hai tuần.


Dù không thân cho lắm, nhưng ông Thịnh làm nghề địa ốc, báo nào cũng thấy đăng quảng cáo hình của ông nên hầu như ông Thịnh được nhiều người biết đến. Có người gọi một cách giản dị là “Thịnh Địa Ốc” cho dễ phân biệt với một ông Thịnh khác đang làm ngành bán bảo hiểm ở đây. 

Tôi tiến lại chào: 

- Chà anh Thịnh đi đón ai mà chưng diện bảnh thế? 

Ông Thịnh chúm chím cười, đưa tay che một bên miệng nói nhỏ, dù chung quanh chẳng có ai. 

- Đón bà xã từ Việt Nam qua. 

Cử chỉ vui mừng pha chút hãnh diện ấy khiến tôi nghĩ lòng ông Thịnh đang tràn ngập hạnh phúc. Tôi nói: 

- Chúc mừng anh, nhưng sao mấy mươi năm, bây giờ chị mới chịu qua?

Ông Thịnh vẫn cài nụ cười mỉm trên môi, đưa hai ngón tay phải lên cổ sửa sửa chỗ gút thắt chiếc cà vạt, ông tiếp lời:

- Bà xã mới, bảo lãnh đã vài năm, bây giờ mới qua. Cô ấy còn trẻ lắm.

Tôi cười đưa đẩy:

- Ngon lành quá ta. Ừ! nhà sau thường là nhà lớn, vợ sau phải là vợ trẻ chứ.


Sau vài câu xã giao thời sự với ông Thịnh. Thảo, em gái tôi và chồng nó đẩy chiếc xe có chất vài va-li ngó dáo dác đi ra cổng. Trông thấy tôi, chúng nó vẫy tay. Thế là tôi bắt tay từ giã ông Thịnh đưa tụi nó về nhà. Trên đường về, tôi vui miệng nói với vợ chồng Thảo:

- Tao vừa gặp ông Thịnh địa ốc, đi đón vợ mới nên quần áo tươm tất ra phết. 

Thảo buột miệng hỏi chồng: 

- Chắc con nhỏ Việt Nam còn trẻ măng trang điểm như đào hát trên cùng chuyến bay, ngồi gần hàng ghế mình phải không anh?

- Anh đâu có biết, nhưng tối hôm qua khi ở phi trường Tân Sơn Nhất, lúc sắp vào cổng, anh thấy phía sau xa xa, con bé đó ôm chặt thằng kép trông có vẻ bịn rịn lắm. 

- Phải nó không? – Thảo hỏi.

- Không để ý gương mặt, nhưng chắc là nó, cái áo thun hồng bó sát lúc ngồi trên máy bay anh đoán là nó. 

Thảo chép miệng:

- Lại một con “trâu già ham gặm cỏ non.”

Câu chuyện  ông Thịnh đón vợ mới, cô gái trang điểm kỹ mặc áo thun hồng, có thể đã có chồng, hoặc người yêu tiễn chân lúc chia tay ở phi cảng tới đó chấm dứt. Chúng tôi nói lan man qua chuyện gia đình. 

Tôi hỏi Thảo: 

- Kỳ nầy về mầy có gặp bác Nguyện không, chắc bác già lắm chứ gì?

- Đâu có già lắm, hai bác dạo nầy thấy khỏe mạnh ra. Sáng sáng ông bà ra công viên tập Tài Chi, tối về chùa ngồi thiền, khóa tu Phật Thất nào mà ông bà không tham dự. Hai bác mới xây được căn nhà gạch gần chùa Hoằng Pháp, bác gái nói cũng năm sáu chục ngàn đô lận.

Nghe nói đến số tiền lớn, tôi há hốc hỏi Thảo:

- Ổng bả làm gì có nhiều tiền thế? 

Chồng Thảo xía vô: 

- Chắc bác làm cán bộ nhà nước chứ gì? 

Thảo “xì nẹt” chồng: 

- Anh nầy, cái tật đoán mò không chừa. Cán bộ gì? Bác Nguyện là giáo chức đã nghỉ hưu. Lương hưu không đủ nuôi bản thân của ông ấy. Nghe bác gái khoe chị Út Tâm có chồng nước ngoài, anh ấy giàu lắm. Chị Út Tâm cần bao nhiêu anh cũng gởi về, ngoài vấn đề gởi tiền về xây nhà cho hai bác, còn mua xe gắn máy để chỉ đi học Anh văn, mua computer để nối mạng liên lạc cho dễ... Bác gái nói bác có dành dụm chút đỉnh từ bao lâu nay, cộng với tiền chị Út Tâm mới xây được nhà. 

Nghe có vẻ thân thiện, chồng Thảo hỏi tôi: 

- Về làm rể dễ chừng mười bảy năm, thỉnh thoảng em nghe Thảo nhắc đến bác Nguyện, nhưng em chưa biết bác ấy bà con thế nào với nhà mình, anh hai? 

Tôi giải thích:

- Ông nội của bác Nguyện với ông nội cha mình là anh em. Đến thế hệ mình cũng ba đời rồi. Dượng mầy mới lấy Thảo, lại ở xa, ít gặp nhau và chưa có dịp về nhà từ đường ăn giỗ nên làm sao biết. Bác trai được lắm, con người sống có tình, có nghĩa. Chỉ có bác gái, bà đó có tiền là dễ thay đổi. Lúc xưa bà già lo cho tao và con Thảo vượt biên, thiếu bác gái một lạng vàng mà bả cứ sợ mất nên đòi ngày một, ngày hai. Bác trai nói: “thủng thẳng thím nó trả, thím lo cho cháu mình chớ lo cho ai. Cái miệng bà lép xép, làm cho gia tộc xào xáo. Thím không trả được, tui chịu cho bà, nhưng bà phải im cái mồm lại, nghe chưa?” Chừng đó bác gái mới chịu tạm ngưng đòi. 

Thảo rộng lượng chen vào: 

- Chắc lúc đó bác cũng túng, bây giờ khá rồi, “phú quí sinh lễ nghĩa”. Hôm em ghé thăm nhà bác, chị Út Tâm đi vắng, bác gái vồn vã lắm. Bác kể là chị Út Tâm sắp xuất ngoại, nhưng chị ấy căn dặn là tuyệt đối kín miệng, không được nói với bất cứ ai. 

Tôi xuề xòa: 

- Chắc lại Đài Loan, Hàn Quốc gì đây. Hình thức đi lao động chứ gì.


Chuyện bác Nguyện trai tình nghĩa, bác gái khó chịu, chị Út Tâm sắp xuất ngoại, tới đây chấm dứt. Tôi phụ thằng em rể xách cái vali nặng trĩu vào nhà:

- Bay mua gì mà va-li cái nào cũng nặng như đá thế nầy?

Thảo chép miệng: 

- Cái nào cũng mắm tôm, mắm ruốc, mắm sặt...bà già mua cả mớ, may mà nó không vỡ, nếu không thúi cả quần áo cho mà coi. 


Bẵng đi cả nửa năm. Một sáng Chủ Nhật trời lạnh như cắt. Tuyết đã ngừng rơi. Vợ chồng Thảo chuẩn bị đi chùa có lễ Vía A Di Đà thì nhận được điện thoại. Đầu dây bên kia, chị Út Tâm sụt sùi:

- Thảo ơi, em đang ở tiểu bang nào vậy?

- Tụi em ở Illnois, mà chị đang ở Việt Nam hay ở đâu mà nghe rõ dữ?

Giọng chị Út Tâm reo lên:

- Chị cũng ở Illinois, nghe các em ở cùng chỗ chị mừng quá. 

- Sao chị biết số điện thoại tụi em?

- Tìm khắp nơi đó chớ. 

- Chị qua Mỹ hồi nào? 

- Sáu tháng nay rồi.

- Ủa! Sao lúc tụi em về, cũng khoảng sáu tháng rồi, có nghe nói gì đâu!

- Ừ lúc đó giấy tờ lo xong, nhưng phỏng vấn đến mấy lần bị bác, nên hết hứng thú. 

- Chồng chị là ai, tụi em biết không?

- Có lẽ không cần biết. 

- Tại sao vậy? 

Giọng chị Út Tâm nhỏ lại như nói thầm: 

- Đợi xong thẻ thường trú, chị dzọt.

Thảo cũng hạ giọng:

- Tại sao chị có ý định đó? 

- Chồng gì mà già hơn chị gần bốn chục tuổi.

- Bác gái nói ảnh tuổi Sửu 49, còn chị đã 25, hơn có hai giáp chứ mấy. 

- Không dám đâu! Ông tuổi Kỷ Sửu 61 rồi đó em ơi. Nghe nói tuổi Sửu, bà già tưởng 49, ông già lại tưởng có 37 thôi. 

Thảo vui miệng:

- Thì chỉ có 3 con giáp chớ mấy!

- Thôi mầy ơi, cũng vừa thôi, già quá như cha con, mắc cỡ chết. 

Thảo níu kéo: 

- Nhưng khi anh ấy qua đời, chị lại được hưởng một tài sản kết xù. 

- Kết xù con khỉ! Ổng làm ngành địa ốc, bây giờ thị trường tuột như xe không phanh. Bao nhiêu của cải đầu tư vào nhà cửa, nay nhà băng lấy sạch sành sanh. Vợ chồng đang ờ nhà thuê đây.

- Chồng chị không tìm việc làm khác à? 

- Ảnh đi cắt cỏ, nhưng mùa đông thì cỏ đâu mà cắt.

Thảo buột miệng: 

- Nghề nào cũng nghề, lương thiện là được rồi. 

- Em nói vậy chớ bên nhà ai cũng đồn là chị lấy chồng giàu có, bây giờ qua đây mới vỡ lẽ.

- Thì gặp hồi kinh tế khủng hoảng chớ ai muốn thế. Bây giờ chị tính sao? 

- Chị cũng chưa biết! Có lẽ đi học làm móng tay... 

- Ừ vậy cũng được, phụ chồng một tay.

Thảo nói trong hối hả: 

- Bây giờ tụi em đi chùa, chị cho biết số điện thoại, xong lễ về em gọi chị. À mà chồng chị tên gì? 

- Anh ấy tên Thịnh, ở đây người ta gọi anh ta là “Thịnh Địa Ốc”!

 

Thủy Lâm Synh