Saturday, May 16, 2026

Có Ai Còn Nhớ Món CÙ LAO Và Không Khí ĐÁM GIỖ QUÊ Ở Miền Tây Hông? - Đặc Sản Miền Sông Nước

"Phồn Vinh Giả Tạo" Và "Thiên Đường XHCH"



Lượm trên mạng 

Lớp Tàu Trẻ Ở Paris Và Hội Kín - Nguyễn Thị Cỏ May

Ảnh mang tính minh họa

Trong các bài trước về bầu cử Pháp, Cỏ May, tôi, có đề cặp tới Thợ Hồ ảnh hưởng trực tiếp và khá sâu vào chiến dịch vận động của ứng cử viên gà nhà . Và có nhắc lại trong chánh phủ của TT Hollande có cả mươi Thợ Hồ, cà ông Hollande cũng là người của Thợ Hồ . Và ông Macron đắc cử nhờ sự ủng hộ hết mình của Thợ Hồ .

Không riêng gì trong chánh trị, Thợ Hồ có mặt cả trong hoạt động của Vatican, ảnh hưởng đường lối của Giáo hội .

Trước kia, Giáo hội Vatican vô cùng nghiêm ngặc đối với Thợ Hồ, nhưng từ sau Vatican II, thay đổi thái độ và Thợ Hồ đã xâm nhập vào Vatican . Có lẽ vì vậy mà Giáo hoàng François đang lo cải tổ vưong triều. Nhứt là Ngài sẽ thu xếp vén gọn Phân bộ P2 trong Vatican từng mang tiếng là Phân bộ tội phạm.

Năm 1978, Giáo hoàng François 1er vừa lên ngôi được 33 ngày thì bị ám sát vì đã trục xuất 2 Thợ Hồ Marcinkus và Villot khỏi Giáo hội (David Yallop, Le pape doit mourrir: enquête sur la mort suspecte de Fraçois 1er, Nouveau Monde Édition = Giáo hoàng phải chết: điều tra về cái chết của Françơis 1er) .

Theo nhà báo Pier Carpi, trong Vatican có hơn trăm chức sắc cao cấp như Hồng Y, Giám mục, Đức Ông là Thợ Hồ thuộc “Loge ecclésiastique (Phân bộ Tăng lữ) và liên lạc trực tiếp với Đại Sư phụ Phân bộ Anh, Công tước Michael Kent . Pier Carpi cũng nói thêm là Giáo hoàng Jean XXIII và Paul VI gia nhập Phân bộ Rose – Croix của Thợ Hồ Ý.

Họ đều giữ bí mật nhưng sự thật đã không thoát khỏi sự điều tra của tổ chức Opus Dei (Theo Lexpresso, 12-1987) .

Thợ Hồ là một thứ Tổ chức, trước kia bí mật, nay chỉ giữ kín đáo, hoạt động trên nhiều quốc gia . Cùng Hội kín như Thợ Hồ, Tàu có mạng lưới Hội kín Tam Điểm . Ở Pháp, Tam Điểm bắt đầu hoạt động .

Tam Điểm – Triade

Tam Điểm có lẽ dịch từ chữ Triade theo cách gọi của Tây phương nhưng ghi bằng tiếng tàu là 三合会 , chữ tàu theo Đài-loan ; 三合會, Bắc kinh : Sānhéhuì . Săn là Tam, hé là Hiệp, hui là Hội . Đọc là « Tam Hiệp Hội » .

Hội kín này xuất hiện cuối thế kỷ XVII ở Tàu nhưng ngày nay hoàn toàn không còn quan hệ gì với quá khứ. Đã biến chất, đánh mất tinh thần ái quốc kháng Thanh phục Minh của lúc ban đầu . Tam Điểm ngày nay rải rác trên khăp thế giới, hoạt động như mafia của Ý, chỉ nhằm kiếm tiền, gồm 250 000 hội vìên .

Nhưng theo ông Georges Coulet (Les Sociétés Secrètes en Terre d’Annam, Sai gòn, 1926) , Giáo sư P.Ký những năm 1930, thì Hội kín này là Thiên Địa Hội vì tôn thờ 3 yếu tố lớn, quan trọng, đó là Trời, Đât và Người . Cũng có người gọi là Hội Tam Hoàng . Cách gọi phổ thông của báo chí và an ninh pháp ngày nay đó là Mafia tàu.

Hôm 26/3/22017, cảnh sát pháp xét nhà người tàu tên Shaoyo Liu . Cửa vừa mở, cảnh sát vừa bưóc vào, tên Tàu Shaoyo Liu, chủ nhà, cầm chiếc kéo dài, xông ra lao vào đâm cảnh sát bị thương, bị cảnh sát phản ứng bắn chết .

Đông đảo người Tàu tụ tập biểu tình phản đối cái chết của Shaoyo Liu, với thái độ hung hăng bất thường .

Theo một thông tin của An ninh Nội chính thì sở dĩ Tàu dám làm loạn như vậy vì có nhiều yếu tố từ bên ngoài can thiệp và tổ chức: mạng lưới mafia, thanh niên Tàu bạo loạn và mạng lưới Bắc kinh (Jean-Michel Décugis, Eric Pelletier et Geoffroy Tomasovitch -Faits diversShaoyo Liu DGSI Chinois).

Mạng lưới mafia ở đây là Triade. Hồi Hồng kông biều tình chống Bắc kinh bầu cử độc đoán cũng bị mafia chen vào phá rối và hành hung. Triade là Hội kín lâu đời ở Tàu, ngày nay vẫn hoạt động trong cộng đồng người Tàu hải ngoại. Họ bị an ninh Pháp nhận diện đầy đủ. Họ chen vào xách động, gây bạo loạn mà nhiều người Tàu tham gia biểu tình và cả gia đình nạn nhơn có lẽ không biết?

Aubervilliers là thành phố ngoại ô phía Đông-Bắc Paris là nơi tập trung người Tàu từ lục địa tới lập nghìệp, sau Quận XIII Paris và Qưận XIX Paris . Nơi đây sàng xuất thời trang rẻ tiền bán ra khắp các chợ Á châu ở Đông Âu. Người Tàu ở đây bị dân đen và rệp (á rặp) lật lưng cướp tiền. Cảnh sát Pháp không can thiệp tận tình nên không bão vệ họ được . Chủ nhân xí nghiệp nhờ mafia tới bảo vệ cho họ. An ninh Pháp điểm mặt đưọc một con “Cá lớn ” (Un Gros Poisson – tiếng lóng của cảnh sát) của mafia ở đây .

Ngoài dịch vụ bảo vệ an ninh cho đồng hương, Mafia còn tổ chức cờ bạc lậu và gái điếm Tàu. Bảo vệ an ninh vì họ muốn kiểm soát “Thị trường an ninh” của cộng đồng người Tàu ở Quận XIX, Paris, nên họ lợi dụng cái chết của Shaoyo Liu như một cái cớ để thử mở rông sự kiểm soát của họ lên cộng đồng ngưòi Tàu ở đây. Ngoài ra, an ninh Pháp cũng ghi nhận, đứng đầu phong trào người Tàu phản đối cảnh sát Pháp, có hai người Tàu, một của đảng cộng sản Tàu, người kia là gián điệp. Cả hai hoạt động bám sát các Hội hè của Tàu ở Paris nhưng phong trào bìểu tình lại vượt khỏi sự kiểm soát của họ. Vì phong trào tập hợp đông đảo thanh niên mà những người trẻ này lại không muốn nghe nói tới đảng, nói tới băng Tam Điểm. Chúng chỉ muốn được độc lập và chỉ đòi hỏi quyền sống có an ninh mà thôi. Tức muốn tự xác định chính mình trong xã hội pháp . Đặc điểm của thanh niên Tàu là hoàn toàn sống theo suy nghĩ và cách ứng xử của chính mình . Họ lớn lên ở Pháp hoặc một phần thời gian dài ở Pháp, theo học trường pháp nên họ thoát khỏi cái định kiến xã hội đã từng bám chặt thế hệ ông cha của họ. Điều gì khó hiểu, quái gở, bị người Pháp gọi là “chinoiserie”. Và người Tàu bị điểm mặt là “chinetoc / chinetoque» một cách miệt thị. Cả người Việt Nam trước đây cũng bị người Pháp nhìn là người Tàu vì không phân biệt được . Nhưng người Việt nam nào dám đánh họ thì họ gọi là « japonais – nhựt bổn ».

Trong lúc đó Bắc kinh tỏ ra rất khó chịu khi biết phong trào phản khán cái chết của Shaoyo Liu bị Tam Điểm và thanh niên làm chủ tình hình. Họ bèn xử dụng tư cách ngoại giao, chánh thức yêu cầu Chánh phủ Pháp làm sáng tỏ cái chết của Shaoyo Liu, do tự vệ chánh đáng hay lạm dụng quyền hành?

Nhưng bên dưới là cả một sự tranh chấp quyết liệt với nhau về ảnh hưởng. Theo an ninh Pháp thì Bắc kinh kiểm soát rất chặc chẻ cộng đồng người Tàu ở Quận XIII, Paris, nhưng Tàu ở Quận XIX và nhứt là ở Aubervilliers, tuy tất cả đều là Tàu lục địa tới, gần như hoàn toàn thoát khỏi mọi kiềm kẹp của Bắc kinh.

Bắc kinh sẽ khởi động những cơ sở an ninh của họ phối hợp chặc chẽ cộng đồng người Tàu để tránh bị Tam Điểm lũng đoạn, đồng thời nắm lại đám thanh niên bạo động trong phong trào biểu tình. Hai thử thách khá gay gắt của tình báo Bắc kinh.

Cái chết của Shaoyo Liu bị nhiều phe giành giựt lợi dụng cho mục tiêu riêng của mình, hoàn toàn không liên hệ đến sự thật và đòi hỏi của gia đình nạn nhân. Mải cả tuần sau mà còn hai vụ biểu tình, một ở Công trường Cộng hòa, vụ kia ở Công trường Bastille.

Phía người Việt nam tỵ nạn cộng sản sanh sống ở Pháp và Paris có bị công an Hà nội lén lút chen vào như người Tàu hay không? Có chớ. Nhưng hai thái độ và hai mục tiêu khác nhau

Tòa Đại sứ Hà Nội chỉ biết moi tiền và khủng bố đồng bào

Tòa Đại sứ Hà nội ở Paris quan tâm kiếm tiền ở người nào đi về xứ, kiểm soát sinh viên để chia chác tiền túi của chúng nó, buôn bán, và chỉ làm vài hoạt động chánh thức về văn hóa, xã hội vào các dịp lễ hội, …. Nhân viên an ninh từ Hà Nội qua thì ngơ ngác, cả hai đều khó xâm nhập vào cộng đồng người Việt không phải thân cộng. Đám an ninh chỉ qua Đông Âu, bám sát người Việt Nam ở bên đó từ Việt Nam qua, có không ít người làm ăn có tiền, có nhiều người ở không hợp pháp, tất cả đều còn gia đình ở Việt Nam, tìm cách moi tiền. Nếu ai không chung chi sẽ bị họ thanh toán mờ ám hoặc hiền làm lắm là tố cáo với cảnh sát địa phương tình trạng vi phạm luật pháp của đồng bào, …

Cỏ May tôi biết một tên tới Paris trước đây với tư cách tu nghiệp quản trị Quân y nhưng gốc Thiếu tá Công an. Nay lên Đại tá và hoạt động ở Đông Âu vì bị lộ ở Paris. Ở lại sợ bị cảnh sát Pháp bắt hoặc bị vạch mặt.

Hôm 31/03, ứng cử viên Macron tiếp gia đình nạn nhơn Shaoyo Liu tại Tổng Hành dinh Chiến dịch vận động tranh cử của ông. Nhưng khi tới thì không phải chỉ có gia đình Shaoyo Liu mà cả một đoàn người Tàu lớn nhỏ tháp tùng theo trong đó có Jacques Sun là Chủ tịch Hội Ái hữu Tàu ở Paris và cả Đại diện Tàu Paris XIII. Bắc kinh đã coi giò coi cẳng Macron và định bắt làm gà vì biết chắc Macron sẽ làm Tổng thống thứ 8 của Pháp . Ngoại giao của Tàu lúc nào cũng đi trước một bước . Trong trao đổi làm ăn, Tàu vẫn giữ bài học vở lòng căn bản « Tiền đi trước là đồng tiền khôn » .

Theo an ninh Pháp thì Jacques Sun là tình báo của Bắc kinh đặc trách hội đoàn người Tàu ở Paris. Sau khi gặp Emmanuel Macron, Jacques Sun đi ngay qua Bắc kinh. Đại diện của Macron điện thoại hỏi lại tư cách tình báo của Jacques Sun thì được hắn cực lực cải chánh. Cho đó chỉ là lời đồn đải mà thôi. Hắn ta là người lớn lên tại Pháp. Như người Pháp !

Dĩ nhiên, ông Macron không thể quên năm 2012 ông Hollande đắc cử với số phiếu của Hồi giáo trên 80%. Nay Macron, người do Hollande bố trí ứng cử, nếu có o bế Ba Tàu để kiếm thêm phiếu ở vòng nhì thì cũng là chuyện cần làm rát bình thường. Khi trả lời an ninh là có biết Jacquzs Sun là người của Bắc kinh hay không, Đại diện của Macron xác nhận có biết nhưng đó là Đại diện cộng đồng người Tàu ở đây, họ có tiếng nói nên ta cần lắng nghe.

Người Tàu sống ở hải ngoại rất có kỷ luật . Họ răm rắp tuân hành ý kiến hay chỉ thị của Ban hội của họ nên khi được lệnh hảy dồn phiếu cho ai thì họ sẽ bỏ phiếu cho người đó, không hề thắc mắc . Và không dám vắng mặt như cử tri người Việt nam .

Thật ra, người Tàu ở Pháp có trọng lượng hơn người Việt nam và các cộng đồng Á châu khác . Về số đông, về sức giàu có, tầm vóc kinh doanh và cả chìu dài lịch sử . Từ đầu thế kỷ XX, lúc Thế chiến diển ra, người Tàu bị bắt đưa qua Pháp lao động trong các công binh xưởng để trả nợ . Cả đi lính Pháp hoặc theo lính Pháp đào công sự, gở mìn, đánh giặc . Con số lên tới 140 000 người. Mỗi ngày, họ được trả lương 1,50 frcs, chỉ bằng 1/10 lương công nhân pháp . Sau 3 năm, số trở về xứ không còn được bao nhiêu . Số chọn ở lại khá đông .

20 000 người Tàu chết do bịnh dịch, tai nạn làm việc và nhiều lý do khác được chôn cất ở làng Noyelles-sur-Mer. Đây là nghĩa trang lớn nhứt của lính thợ Tàu ở Âu châu .

Người Tàu biết nghĩ tới tầm quan hệ của họ với chánh quyền pháp . Họ có nhà sách khá lớn ở Paris 13, có nhiều nhựt báo, tuần báo, nguyệt san đủ loại, bày bán chung với báo pháp ở khắp sạp báo .

Người Vìệt nam hoàn toàn trái lại: không có sách báo, mà có cũng không có mấy người chịu mua và chịu đọc. Người Việt nam thường bảo nhau chuyện của Tây, như bầu cử các câp, là chuyện của họ. Mình lo chuyện của mình còn không hết nữa là … Mà chuyện của mình?

Trong đó có chuyện đi làm để dành tiền, thì giờ, lẻn về Việt Nam du hí ….

Chữ nghĩa, văn hóa bỏ qua thì làm sao nhiệt tình với đất nước!

Nói ra chỉ thêm đau lòng!

Nguyễn thị Cỏ May

Lớp Tàu trẻ ở Paris và Hội kín | Đàn Chim Việt Online - Thông tin - Chính trị - Nghị luận

Nghiên Cứu Mới Cho Thấy Ăn Trứng Ngừa Lú Lẫn Ở Người Già - Huỳnh Chiếu Đẳng

Cám ơn sư phụ Huỳnh Chiếu Đẳng


Nguồn tin và  chi tiết: https://www.aol.com/scientists-discover-life-changing-side-230719948.html?utm_source=flipboard&utm_content=SueBLT/magazine/Brain/Brain+Health

HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe)

Dựa trên những ghi chép từ cuộc nghiên cứu mới nhất của Đại học Loma Linda (California) vừa được công bố vào tháng 4 năm 2026


Tin Vui Cho Sức Khỏe: Ăn Trứng Giúp Ngừa Chứng Lẫn Ở Người Già

Cuộc khảo sát kéo dài 15 năm trên 40,000 người đã cho thấy một kết quả bất ngờ: Việc dùng trứng trong bữa ăn hằng ngày có tác dụng bảo vệ hệ thần kinh, giúp ngăn ngừa bệnh Alzheimer (một chứng bệnh gây mất trí nhớ và suy nhược trí tuệ trầm trọng ở người cao tuổi).

Những Con Số Đáng Lưu Ý

Các nhà khoa học cho biết tỉ lệ mắc bệnh giảm xuống rõ rệt tùy theo lượng trứng tiêu thụ:

  • Ăn 2 quả trứng mỗi tuần: Giảm được 20% nguy cơ mắc bệnh.
  • Ăn từ 5 quả trở lên mỗi tuần: Nguy cơ mắc bệnh giảm hơn 25%.
  • Thậm chí, những người chỉ ăn 1-2 quả mỗi tháng vẫn có tỉ lệ đổ bệnh thấp hơn 17% so với những người tuyệt đối không ăn trứng.

Tại Sao Trứng Lại Có Khả Năng Mầu Nhiệm Như Vậy?

Nhiều người thường lo ngại ăn trứng làm tăng mỡ trong máu (cholesterol), nhưng các chuyên gia tim mạch cho biết người trưởng thành có thể ăn mỗi ngày một quả mà vẫn an toàn. Trong lòng đỏ trứng chứa rất nhiều dưỡng chất quý giá cho bộ não:

  • Sinh tố B12: Giúp bảo vệ các dây thần kinh và ngăn ngừa tình trạng viêm nhiễm não bộ. Một quả trứng cung cấp đến 1/4 lượng B12 cần thiết cho cơ thể mỗi ngày.
  • Chất béo Phospholipid: Cần thiết cho việc truyền tín hiệu giữa các tế bào não.
  • Omega-3 và Protein: Giúp tinh thần minh mẫn, điều hòa cảm xúc và giữ cho các mối liên kết thần kinh luôn bền vững.
  • Lutein: Một loại dưỡng chất giúp giảm bớt sự mệt mỏi và lão hóa của các mô não.

Lời Khuyên Từ Các Chuyên Gia

Hiện nay, chứng bệnh mất trí này đang có chiều hướng gia tăng và trẻ hóa. Vì mầm bệnh thường âm thầm nảy nở trong cơ thể từ 20 năm trước khi phát tác ra ngoài, nên việc thay đổi lối sống và cách ăn uống ngay từ bây giờ là tối quan trọng.

Thay vì kiêng khem quá mức, việc thêm trứng vào khẩu phần ăn một cách điều độ là phương cách rẻ tiền nhưng hiệu quả để giữ gìn sự minh mẫn khi về già.


Một vài dấu hiệu sớm của bệnh cần lưu ý:

  • Hay quên những việc vừa mới xảy ra.
  • Lẫn lộn về thời gian, ngày tháng hoặc nơi chốn.
  • Gặp khó khăn khi trình bày ý kiến bằng lời nói hay chữ viết.

Huỳnh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)

Đau Ghì Nợ Vay - Đỗ Công Luận

Khi Tình Hoàng Hôn Vào Chạng Vạng - Ngu Yên


Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy.

Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ.

Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.

Khi tình yêu chỉ còn là thói quen độc hại.

Có một sự thật mà ít ai dám thừa nhận: không phải mọi cuộc hôn nhân đều đáng được kéo dài đến già. Có những cặp vợ chồng sống với nhau năm mươi năm không phải vì yêu thương mà vì không còn lựa chọn nào khác. Họ đã quen với sự hiện diện của nhau đến mức không biết sống thế nào nếu thiếu đi người kia, dù người đó làm họ khổ sở mỗi ngày. Đó không phải là tình yêu, mà là sự phụ thuộc bệnh hoạn. Giống như người nghiện thuốc lá - họ biết nó hại nhưng không thể bỏ được.

Ông Năm và bà Sáu là một ví dụ điển hình. Họ kết hôn từ thuở còn trẻ, sinh con đẻ cái, xây dựng gia đình. Nhưng đâu đó từ năm mươi tuổi, có lẽ còn sớm hơn nữa, tình yêu đã chết. Không ai biết chính xác nó chết khi nào, chỉ biết rằng một ngày nọ, họ tỉnh dậy bên nhau và nhận ra không còn điều gì để nói. Thế nhưng họ không chia tay. Các con đã lớn, nhà cửa đã có, danh tiếng đã dựng. Ly hôn à? Người đời sẽ nói gì? Họ ở lại, không phải vì muốn mà vì không thể đi.

Và rồi những năm tháng trôi qua trong sự dằn vặt. Họ không nói chuyện trừ khi cần thiết. Họ ăn cơm hai đầu bàn, xem ti vi hai kênh khác nhau, ngủ quay lưng vào nhau. Mỗi người sống thế giới riêng của mình trong cùng một ngôi nhà. Đó không phải là hôn nhân, mà là tù. Nhưng họ không thể trốn thoát vì tuổi già không cho phép bắt đầu lại. Ai sẽ chấp nhận một ông già hay một bà già đã qua bảy mươi với đống hành lý cảm xúc nặng nề? Họ mắc kẹt, và họ biết điều đó.

Những dấu hiệu của sự tan rã.

Tình yêu tan rã không phải lúc nào cũng ầm ĩ như trong phim. Không có cảnh đập phá hay hét hò. Nó tan rã thầm lặng, từng chút một, như lá khô rụng từng chiếc. Dấu hiệu đầu tiên là sự thờ ơ. Ông Năm không còn quan tâm bà Sáu ăn gì, đi đâu, cảm thấy thế nào. Bà Sáu cũng vậy, không hỏi han, không lo lắng. Họ sống như hai người lạ cùng thuê nhà.

Rồi đến sự thiếu cảm thông. Khi một người đau ốm, người kia không động lòng. Bà Sáu té ngã, ông Năm chỉ nhíu mày khó chịu vì phải đưa đi bệnh viện. Ông Năm ho khan cả đêm, bà Sáu đóng cửa phòng lại để ngủ cho yên. Họ không còn năng lượng để quan tâm đến nhau nữa. Mỗi người chỉ muốn sống qua ngày của mình cho xong.

Nhưng tệ hại hơn cả là những lời cay nghiệt. Tuổi già đáng lẽ nên khoan dung, nhưng với những cặp đã hết tình, tuổi già lại là lúc họ trút hết oan hận tích lũy bao năm. Ông Năm chế giễu bà Sáu già xấu, lưng còng. Bà Sáu mỉa mai ông Năm vô dụng, hết tiền hết quyền. Họ biết chính xác điểm yếu của nhau và họ đâm vào đó không thương tiếc. Mỗi câu nói là một nhát dao, không đủ để giết chết nhưng đủ để làm đau.

Có người nói già rồi nên nhẫn nhịn. Nhưng thực ra, già rồi người ta càng khó nhẫn nhịn hơn. Bởi vì họ mệt. Mệt với cuộc đời, mệt với chính mình, và nhất là mệt với người bạn đời mà họ phải chịu đựng mỗi ngày. Họ không còn nghĩ đến tương lai vì tương lai không còn bao xa. Họ chỉ nghĩ đến việc làm sao trút được cơn giận tích tụ bấy lâu. Ngoại trừ họ cần nhau. Cần người đã quen nhận sự phụ thuộc.

Những cuộc cãi vã vô nghĩa.

Điều đáng buồn nhất của tình già tan rã là họ cãi nhau vì những chuyện vô nghĩa. Không phải những vấn đề lớn như ngoại tình hay tiền bạc nữa. Họ cãi nhau vì chiếc muống bỏ sót trên bàn, vì kênh ti vi, vì ai nấu cơm hôm nay, vì sao để cửa sổ mở. Những chuyện nhỏ đến mức người ngoài nghe vào sẽ cười, nhưng với họ, đó là chiến trường.

Ông Năm bực vì bà Sáu để muối gần đường. Bà Sáu tức vì ông Năm để giày không đúng chỗ. Ông Năm gắt vì bà Sáu nấu mặn. Bà Sáu giận vì ông Năm mặc áo hoa hòe. Mỗi ngày trôi qua với vô số những cuộc cãi vã nhỏ nhặt như vậy. Họ không còn năng lượng cho những cuộc tranh luận lớn nữa, thế là họ trút giận lên những thứ nhỏ nhất, tầm thường nhất.

Nhưng thực ra, họ không cãi nhau vì muối hay đường. Họ cãi nhau vì họ có điều không vừa ý về nhau. Họ ghét những năm tháng đã mất đi bên người mà họ không còn yêu mà chỉ dựa. Họ ghét chính mình vì đã không đủ can đảm để rời đi khi còn trẻ. Họ ghét số phận đã giam họ vào cuộc hôn nhân này. Và vì không thể đấm vào số phận, họ đấm vào nhau.

Có một thuật ngữ tâm lý học gọi là "trả thù vặt" - những hành động nhỏ nhặt được thực hiện để làm phiền người khác một cách âm thầm. Bà Sáu biết ông Năm ghét ăn cà rốt nhưng vẫn cho vào mỗi bữa. Ông Năm biết bà Sáu thích xem phim lúc tám giờ tối nhưng cố tình chiếm ti vi. Những hành động này không làm hại gì lớn, nhưng chúng tích tụ, như những giọt nước mòn đá, và cuối cùng phá hủy hoàn toàn mối quan hệ.

Cố sống vì con cái.

Lý do họ không chia tay thường là vì con cái. "Già rồi còn ly hôn thì con cháu mất mặt," bà Sáu nói với bạn bè. "Chia tài sản phức tạp lắm, cứ ở vậy cho đến ngày nào đó," ông Năm nghĩ thầm. Họ sống vì hình thức, vì mặt mũi, vì không muốn làm con cái tốn công lo lắng.

Nhưng thực ra con cái biết hết. Đứa con nào cũng thấy cha mẹ không nói chuyện với nhau. Đứa con nào cũng cảm nhận được không khí ngột ngạt trong nhà. Đứa con nào cũng biết cha mẹ chỉ còn ở bên nhau vì bổn phận chứ không phải vì tình yêu. Và điều đó làm chúng đau khổ không kém gì cha mẹ chúng.

 

Con cái lớn lên trong những gia đình như vậy thường có quan niệm méo mó về tình yêu. Chúng nghĩ rằng hôn nhân là chịu đựng, là hy sinh, là sống trong đau khổ im lặng. Chúng sợ kết hôn vì không muốn trở thành cha mẹ mình. Hoặc tệ hơn, chúng lặp lại chính cái vòng luẩn quẩn đó vì không biết tình yêu thực sự trông như thế nào.

Ông Năm và bà Sáu tưởng rằng họ hy sinh vì con. Nhưng thực ra, họ đang làm hại con. Bởi vì không có đứa trẻ nào muốn thấy cha mẹ mình khổ sở. Không có đứa trẻ nào muốn cha mẹ ở bên nhau chỉ vì chúng. Những đứa con đó sống trong tội lỗi, tự hỏi liệu có phải lỗi của chúng khi cha mẹ không hạnh phúc.

Khi ở lại còn tệ hơn chia tay.

Có một quan niệm sai lầm rằng dù sao thì ở bên nhau vẫn tốt hơn ở một mình. Nhưng điều này không đúng với mọi trường hợp. Đôi khi, ở bên người làm bạn đau khổ mỗi ngày còn tệ hơn nhiều so với sống một mình. Cô đơn có thể chữa được, nhưng độc hại từ một mối quan hệ xấu thì giết chết bạn từ từ.

Ông Năm mắc bệnh cao huyết áp vì căng thẳng. Bà Sáu mất ngủ vì lo lắng. Cả hai đều có dấu hiệu trầm cảm nhưng không ai đi khám vì nghĩ rằng "già rồi ai mà không buồn." Họ uống thuốc ngủ, thuốc an thần, nhưng không thuốc nào chữa được căn bệnh thực sự của họ: cuộc hôn nhân độc hại.

Nghiên cứu cho thấy người già sống trong hôn nhân không hạnh phúc có nguy cơ mắc bệnh tim, đột quỵ và chết sớm cao hơn những người độc thân. Stress kéo dài làm suy yếu hệ miễn dịch, tăng viêm nhiễm, và đẩy nhanh quá trình lão hóa. Nói cách khác, một cuộc hôn nhân tồi đang giết chết họ, nhưng họ vẫn bám víu vào đó vì sợ cái gì đó tệ hơn.

Nhưng thực sự có gì tệ hơn không? Sống một mình ở tuổi bảy mươi có đáng sợ đến vậy sao? Có những người ly hôn muộn và nói rằng đó là quyết định tốt nhất đời họ. Họ cuối cùng cũng được yên bình. Họ không phải chịu đựng những lời nói độc địa mỗi ngày. Họ không phải sống trong căng thẳng thường trực. Họ có thể xem kênh ti vi mình thích, ăn món mình muốn, ngủ ngon mà không sợ bị đánh thức bởi tiếng gắt gỏng.

Tất nhiên, ly hôn ở tuổi già không dễ. Tài sản phải chia, con cái sẽ lo lắng, hàng xóm sẽ bàn tán. Nhưng tất cả những điều đó có đáng để đổi lấy sự bình yên trong tâm hồn không? Có đáng để được sống những năm cuối đời không trong đau khổ không?

Những hối hận không nói.

Điều đáng buồn nhất là nhiều người già sống trong hối hận. Họ hối hận vì đã không chia tay sớm hơn khi còn cơ hội bắt đầu lại. Họ hối hận vì đã lãng phí cả thanh xuân và trung niên với người không xứng đáng. Họ hối hận vì đã chọn sự an toàn thay vì hạnh phúc.

Ông Năm nằm trên giường bệnh, nhìn bà Sáu ngồi bên - không phải vì lo lắng mà vì bổn phận - ông nghĩ: "Nếu được sống lại, tôi sẽ không chọn bà ấy." Bà Sáu nhìn ông Năm, nghĩ: "Tôi đã lãng phí cả đời mình." Nhưng họ không nói ra. Họ giữ những suy nghĩ đó trong lòng, để chúng ăn mòn tâm hồn đến ngày chết.

Có một câu nói rằng hối hận lớn nhất của người sắp chết không phải là những gì họ đã làm, mà là những gì họ không dám làm. Ông Năm và bà Sáu là minh chứng cho điều đó. Họ không dám chia tay vì sợ một mình. Họ không dám tìm kiếm hạnh phúc vì sợ dư luận. Và giờ đây, ở cuối cuộc đời, họ nhận ra rằng sự sợ hãi đó đã cướp đi của họ thứ quý giá nhất: những năm tháng được sống thật sự.

Đôi khi tình yêu không đủ. Đôi khi nó chết đi và không hồi sinh được. Đôi khi bám víu vào một thứ đã chết chỉ làm cả hai người thối rữa cùng. Và đôi khi, dũng cảm nhất không phải là ở lại, mà là biết lúc nào nên buông tay.

Những câu chuyện có thể khác.

Không phải mọi cặp già đều phải kết thúc trong đau khổ. Có những cặp dũng cảm đủ để thừa nhận rằng họ không còn hợp nhau nữa và chọn cách chia tay văn minh. Họ ly hôn, chia tài sản công bằng, và mỗi người sống những năm cuối đời theo cách của mình. Một số người tìm được tình yêu mới. Một số người tận hưởng sự tự do của việc sống một mình. Dù thế nào, họ cũng hạnh phúc hơn là khi còn ở bên nhau.

Bà Tám ly hôn ở tuổi sáu mươi lăm sau bốn mươi năm hôn nhân không hạnh phúc. Con cái ban đầu sốc, nhưng sau đó hiểu. Bà Tám hiện sống một mình trong căn hộ nhỏ, trồng hoa, đọc sách, gặp bạn bè. Bà nói: "Tôi hối hận vì không làm điều này sớm hơn hai mươi năm." Ông chồng cũ của bà cũng vậy, ông tái hôn với người phụ nữ khác và lần đầu tiên trong đời, ông biết tình yêu đích thực là gì.

Đó không phải là kết thúc buồn, mà là khởi đầu mới. Không bao giờ là quá muộn để chọn hạnh phúc. Không bao giờ là quá muộn để rời bỏ điều làm bạn đau khổ. Tuổi già không có nghĩa là phải chịu đựng. Nó có nghĩa là bạn đã sống đủ lâu để biết rằng cuộc sống quá ngắn để lãng phí vào những mối quan hệ độc hại.

Lời kết không êm đềm

Tình già tan rã là một bi kịch im lặng. Không có ai hát về nó, không có phim nào kể về nó, vì nó không lãng mạn, không cảm động. Nó chỉ đơn giản là đau đớn. Hai người đã từng yêu nhau, hoặc ít nhất là từng nghĩ họ yêu nhau, giờ đây sống bên nhau trong hận thù hoặc thờ ơ. Họ không chia tay vì quá nhiều thứ gò bó: con cái, tài sản, danh tiếng, sức khỏe. Họ mắc kẹt, và họ chờ đợi - có thể chờ cái chết của một trong hai người, hoặc chờ một phép màu nào đó không bao giờ đến.

Nhưng nếu có một bài học từ những câu chuyện này, đó là: đừng để bản thân rơi vào tình huống đó. Nếu bạn đang trẻ và nhận ra rằng người bạn yêu làm bạn bất hạnh, hãy rời đi trước khi quá muộn. Nếu bạn đang trung niên và cảm thấy tình yêu đã chết, hãy thành thật đối diện thay vì trì hoãn. Đừng nghĩ rằng ở lại vì con cái là cao thượng. Đừng nghĩ rằng chịu đựng là đức tính. Đừng nghĩ rằng ly hôn là thất bại.

Thất bại thực sự là sống cả đời trong đau khổ vì quá sợ thay đổi. Thất bại thực sự là để tuổi già - thời điểm đáng lẽ nên bình yên nhất - trở thành địa ngục trần gian. Thất bại thực sự là chết đi với hối hận rằng mình đã không dũng cảm đủ để sống theo cách mình muốn.

Hoàng hôn có thể không êm đềm. Nhưng ít nhất, hãy đảm bảo rằng nó không phải là cơn ác mộng.


Ngu Yên 

Anh Phước chuyển

Khi Tình Hoàng Hôn Vào Chạng Vạng - Bình Luận - Việt Báo Foundation – A Nonprofit 501 (c)(3) Organization

Video Sài Gòn Niềm Thương Nỗi Nhớ - Nguyễn Duy Phước

Mời xem vài hình ảnh của thủ đô Sài Gòn "hòn ngọc viễn đông" thân yêu trước biến cố 1975 để ngậm ngùi, luyến tiếc một thuở huy hoàng, thơ mộng nay đã mất. Những lời trong video là trích trong bài thơ "Sài Gòn Của Tôi" do tôi sáng tác.

NdP


p> 

Xóm Chợ - Lê Yên


Trời se lạnh, nắng như mỏng hơn, màu trong suốt. Khoảng thời gian giao mùa cuối Đông và đầu Xuân thật dễ chịu. Cảm nhận không khí này, người ta hay nói  “Trời giống như Tết…” Nhìn đâu cũng thấy vội vã… Thời gian và không gian gợi cho tôi nhớ xóm chợ ngày ấy. Ngày tôi còn lạ lẫm trên đất Sài Gòn.
 
Con Lành chưa thấy người, đã nghe tiếng:
– Nè! Mấy bà coi tui mua cái áo này đẹp không?
– Có thấy đâu, biết đẹp hay không! – Tiếng con Hai bán hột vịt lộn vang lên.
– Đây nè! Đây nè!
 
Vừa dài giọng ra, mở giỏ xách khoe với mọi người áo mới. Thì ra một cái áo đầm hai dây. Nó vừa ướm lên người săm soi, nghiêng qua, quay lại khoe mọi người ra điều thích thú.
– Mày mặc áo này giống cưa sừng làm nghé quá! Chị Tám bún riêu cũng góp ý kiến.
Con Lành quay lại nhìn chị Tám liếc một cái sắc lẻm, đỏng đảnh trả lời:
– Bà làm như tui già lắm không bằng. Tui mua đặng tết về quê mặc. Bây giờ tụi bạn tui mặc đồ xì tin lắm bà ơi!
 
Tôi bật cười. Xóm chợ coi vậy mà vui. Cứ ba giờ chiều, mọi người lỉnh kỉnh dọn hàng. Nói là chợ chứ thật ra chỉ là một dãy hàng ăn bán lề đường trong khu phố chợ. Không thiếu món gì, từ món ăn no cho đến ăn vặt. Sài Gòn chiều về đêm nhộn nhịp với ẩm thực đường phố bày ra.
 
Gian hàng của tôi sát bên hàng chị Tám bún riêu. Mấy chị em bán gần nhau,  lúc vắng khách hay qua lại chuyện trò. Con Lành đã ngoài ba mươi tuổi. Lấy chồng năm năm rồi chưa có con. Chồng nó lớn tuổi hơn, rất mê con. Hai vợ chồng bán cơm tấm đêm với kế hoạch để dành tiền sinh con.
 
Con Hai hột vịt lộn nhà tít tận miền Tây. Vô được nhà nó phải đi qua hai cái cầu tre lắc lẻo. Ba mẹ ở quê làm thuê. Em nó học giỏi, thi đậu đại học. Thế là nó theo em khăn gói lên Sài Gòn mướn phòng trọ, buôn bán kiếm tiền nuôi em ăn học. Mỗi lúc kể về em, mắt nó sáng lên. Em là niềm tự hào của gia đình và xóm quê nhà nó.
 
Gia đình chị Tám có hai con đang tuổi ăn học, từ ngoài Trung vô. Chồng chị làm nghề xây dựng, nhưng lúc rỗi rảnh, ai kêu gì cũng làm. Hai con chị Tám rất siêng học, vợ chồng chị dồn cả tương lai vào hai con.
 
Muốn bơi ra biển lớn mênh mông… Gia đình nhỏ của tôi cũng không ngoại lệ. Hai con trai đang tuổi đi học. Cuộc sống đưa đẩy và rồi cũng khăn gói làm dân nhập cư thành phố. Đồng vốn lận lưng ít ỏi không nhiều lựa chọn. Cái nghề bao năm đèn sách tạm gác qua một bên. Để tồn tại, tôi chọn ra chợ bán hàng ăn chiều tối. Trời thương, cho bán đắt hàng, đêm nào cũng hết sạch. Cuộc sống gia đình dễ thở hơn. Tôi không nghĩ nhiều. Thấy trước mặt có đường là bước, đây là một bước trong những bước dài của cuộc đời tôi.
 
Hai con được đi học. Chồng kiếm việc đôi ba chỗ, vẫn chưa vừa ý. Sống và sinh hoạt gói gọn trong căn nhà trọ chật chội. Hy vọng ngày một vươn lên. Những người đàn bà như tôi, như những chị em xóm chợ. Quanh năm, suốt tháng vì gia đình, người thân, họ quên mất tuổi xuân. Cứ như cối xay gió không ngừng nghỉ. Một tháng ba mươi ngày, một năm mười hai tháng. Vất vả không quản ngại, họ có biết nghỉ ngơi là gì?
 
Gần Tết. Xóm chợ tấp nập hơn. Mọi người xôn xao tính chuyện về quê ăn Tết. Tôi chạnh lòng. Quê tôi đi hơn nửa ngày là tới. Vậy mà đã hai cái Tết tôi chưa về. Nhớ cha mẹ, anh chị em, chợ quê và bạn bè. Lại hẹn với lòng: “Thôi tới Hè cho con về thăm ngoại luôn.” Nén tiếng thở dài, chợt bâng khuâng… Từ ngày có chồng, cuộc sống gia đình riêng cuốn lấy. Cảm giác đang chênh chao giữa dòng, chỉ cần lơi đi là bị nhấn chìm không phương hướng. Thời gian để quan tâm, chăm sóc cha mẹ không còn. Cũng may nhà đông anh chị em ở gần cũng đỡ.
 
Đêm, khi thời gian và không gian lắng xuống, trong sự im lìm, vắng lặng, trăn trở xốn xang cứ như những giọt mưa đầu mùa nặng hạt rơi xuống dồn nén.
 
Vừa dọn hàng xong, tôi hỏi chị Tám:
– Tết này chị có về quê không?
Chị nhìn xa xăm rồi nói:
– Chắc không! Cũng nhớ nhà, muốn về lắm. Nhưng mỗi lần về cả nhà tốn kém nhiều. Mùa này mình lại bán đắt hàng. Kiếm thêm chút tiền lo cho con. Biết sao được. Chị nén tiếng thở dài.
 
Quê chị ở Quảng Ngãi, còn người mẹ sống với anh cả. Những người con xa quê, xẻ đôi yêu thương, xẻ đôi nỗi lòng. Có bao giờ thôi nhớ! Nỗi nhớ lâu dần co lại, chai lì. Thỉnh thoảng lại đau nhức.
 

Tôi chuẩn bị hàng để bán đầu năm. Mồng Hai Tết đã khai trương. Mấy ngày này, khách đi ăn không tính toán giá cả, lại ít người bán, nên thu nhập gấp hai ngày thường. Ngày lễ, Tết. Mọi người được nghỉ ngơi, vui chơi. Với những người dân nhập cư như chị em xóm chợ chúng tôi là một điều xa xỉ. Cuộc sống chưa cho phép. Kiếm được thêm chút tiền trong quyết tâm vượt khó, vươn lên đó là niềm vui.

 

Đã qua một năm, chẳng dư được bao nhiêu. Tiền nhà trọ, hai con đi học, sinh hoạt gia đình. Tiền kiếm được từ việc buôn bán nhỏ, cộng thêm đồng lương ít ỏi của chồng. Việc thoát nghèo là một điều không thể! Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi bàn với chồng:
– Anh à! Em thấy mình làm như thế này không khá được. Hay anh đổi việc đi.
Chồng quay lại nhìn tôi rồi hỏi:
– Em nghĩ gì mà nói vậy?
Suy nghĩ một chút tôi trả lời:
– Cuộc sống người dân Sài Gòn ngày một phát triển. Ai cũng quý sức khỏe. Hay anh đi tập gym. Rồi xin coi phòng cho người ta. Sau đó đi học huấn luyện viên thể hình. Em kiếm vốn. Mình mở phòng tập.
Chồng ngồi bật dậy:
– Em nói thiệt hay nói chơi?
– Em nói thiệt. Có như vậy mới mong khá hơn được.
 
Đêm đó anh cứ trăn trở khó ngủ. Còn tôi là cả một sự quyết tâm!
Kế hoạch để mở một phòng gym kéo dài năm năm… Thời gian cho tôi tạo uy tín trong mua bán, vừa đủ để có được yêu thương của mọi người. Chồng năm năm tập gym, có bằng huấn luyện viên, có nhiều bạn bè và có được ngoại hình chuẩn. Đã đến lúc tôi có đủ lòng tin để thực hiện bước tiến. Đàn bà ở chợ vậy mà hay. Có thể chơi huê hụi, vay mượn rồi trả dần từng tháng. Nhờ vậy giúp nhau giải quyết được nhiều việc. Vài chân huê cộng với số tiền dành dụm năm năm. Một phòng gym rộng rãi khang trang ra đời.
 
Xóm chợ thay đổi nhiều. Con Lành cũng có một em bé. Vợ chồng nó vui còn hơn Tết. Con Hai hột vịt lộn – Em nó đã ra trường, kiếm được việc làm ở thành phố, thương chị Hai tần tảo nên cố gắng nhiều.
 
Hôm qua chị Tám khoe. Kỳ thi Đại Học năm nay con chị đủ điểm vô trường Y. Chị vừa nói vừa rớt nước mắt. Những giọt nước mắt vui mừng bù lại bao gian khổ ngày đêm vợ chồng chị không quản ngại. Nghe chị bùi ngùi tôi không nén nỗi xúc động.
 
Hai con trai tôi. Thằng lớn cấp hai, học trường Nguyễn Khuyến. Lên cấp ba đủ tiêu chuẩn vô trường điểm Lê Quý Đôn. Con trai nhỏ còn học cấp một. Tôi cũng vui với hạnh phúc của mình. Cả nhà cùng cố gắng. Ngày khai trương phòng gym, tôi nghỉ một buổi chợ, phụ với chồng và cũng để tận hưởng cảm giác của sự quyết tâm vươn lên. Nếu không từ bỏ ước mơ, với thời gian, giấc mơ đó rõ dần, đủ hình hài để trở thành sự thật.
 
Học viên đông. Nhạc sống động. Nhìn chồng vui rạng rỡ, tôi thấy thương anh. Tôi không muốn ai xem thường chồng mình. Vẫn biết trong cuộc sống vợ chồng có những hạt sạn, nhưng không vì những hạt sạn đó đổ bỏ cả nồi cơm. Tôi chỉ từ bỏ khi tận cùng cơ hội!
 
Đêm đó khi đóng cửa phòng tập. Kiểm lại số tiền thu được, tôi cảm giác tay mình nhẹ hẫng. Có thể cầm bút để vẽ ước mơ… Thu nhập như thế này chẳng mấy chốc trả hết nợ. Mua nhà thành phố!
 
Hai con trai học bài xong đi ngủ. Trong căn phòng trọ mọi ngày nóng bức là thế, hôm nay cảm giác đó không còn. Một cảm giác thênh thang vì mình đã tìm ra lối đi… Cơn buồn ngủ mọi ngày trốn đâu mất. Nằm bên cạnh. Anh nói với tôi:
– Để hôm nào trả bớt nợ, mình nghỉ một bữa. Anh đưa em đi coi ca nhạc một lần cho biết.
Tôi rúc vào lòng anh, dạ nhỏ. Cảm giác thật hạnh phúc. Sự kiên trì và nhọc nhằn nhẹ hẫng. “Tạ ơn Thượng đế! Tạ ơn đời!”. Có lẽ sóng đã yên, gió đã lặng. Phía trước là bình minh.
 
Với một thời gian rất dài. Tính ra bằng tuổi con trai lớn. Đêm nay tôi có một giấc ngủ mà trên môi phảng phất nụ cười. Tôi đâu biết rằng ngoài kia giông bão đang đến gần. Cuốn trôi ước mơ, cuốn tôi và các con quăng lên bãi hoang cuộc đời. Tôi vừa mơ hồ thấy bóng dáng của ước mơ. Nhưng bước chân đó chênh chao, hụt hẫng và trượt dài đến hết tuổi tóc xanh của người đàn bà.
 
***
 
Tết rồi cũng qua. Xóm chợ trở lại sinh hoạt bình thường. Chỉ có tôi là không bình thường… Áp lực tiền bạc khiến tôi mệt mỏi. Vậy mà trong đầu lại tính. “Bây giờ anh ấy đã là ông chủ phòng tập lớn. Phải mua cho anh cái xe máy cho xứng tầm.” Phòng gym vẫn đông học viên. Trong đó là một xã hội thu nhỏ, đủ thành phần tốt xấu. Anh có thêm nhiều mối quan hệ mà tôi không yên lòng. Thu nhập ngày một ít đi, trong khi đó học viên ngày một đông hơn. Tôi hỏi thì anh trả lời:
– Làm ăn thì phải xã giao. Em đàn bà biết gì!
Cảm giác trong tôi mơ hồ lo sợ. Mỗi khi chiều tối xuống hiu hắt, trời chuyển từng cơn, mưa bắt đầu nặng hạt, tôi ngồi đếm từng giọt rơi với gánh hàng bên hè phố. Bụng cồn cào “Không biết giờ này chồng đang ở đâu?”. Miếng cơm nguội lạnh con mang ra, tôi không buồn mở nắp.
 
Có một khoảng cách nào đó ngày càng rõ nét giữa anh và mẹ con tôi. Anh ít giới thiệu vợ với những người quen sau này. Hình như anh ngại công việc tôi làm. “Bán vỉa hè”. Dạo này mấy chị em xóm chợ có điều gì đó khó hiểu. Cứ chụm đầu to nhỏ. Thấy tôi là nín bặt. Chị Tám hay nhìn tôi với cái nhìn ái ngại. Cho đến một hôm. Thấy hai cùi vé xem ca nhạc trong túi áo chồng, tôi như không thở được. Chiều hôm đó dọn hàng, như người mất hồn.
Chị Tám tinh ý hỏi:
– Em có sao không?
– Dạ không! Tôi trả lời như cái máy.
Chờ tôi dọn hàng xong. Chị lại gần kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
– Phải em và chồng có chuyện không?
Tôi quay lại nhìn chị như thầm hỏi “Chị biết chuyện gì?”. Giọng chị Tám hạ xuống từ từ.
– Có người thấy chồng em chở cô gái đi về hướng đó nhiều lần.
Tôi lặng đi. Tiếng chị Tám lùng bùng.
–  Sao em không để ý?
Anh ấy khác nhiều. Tôi tìm đủ lý do để biện minh cho sự thay đổi đó. Tôi không tin anh từ bỏ ước mơ. Dưới chân tôi hụt hẫng. Đất như sụp xuống nuốt chửng linh hồn tôi. Thể xác vật vờ không trọng lực. Tôi cầu buổi chợ mau hết. Cảm giác tồi tệ này không biết còn hành hạ tôi đến bao lâu.
 
Đêm đó, nhắc các con học bài rồi đi ngủ sớm. Tôi ngồi đó bất động. Không gian đặc quánh với từng hơi thở ngột ngạt. Thời gian không muốn trôi, vì tôi đang đợi… Từng giây chậm chạp qua trong cái lắc lư của kim đồng hồ. Con mắt dán chặt vào sự chuyển động của thời gian. 12 giờ, rồi 1 giờ. Chợt nghe tiếng xe anh. Tim tôi nhảy lên đau nhói, như va phải tảng băng vỡ ra để rồi tan nát. Tôi phải đối diện sự thật!
Vào nhà thấy tôi ngồi đó anh lên tiếng:
– Làm gì giờ này chưa ngủ?
Giọng nhựa nhựa, mùi nước hoa lạ khiến tôi khó chịu. Tôi trả lời:
– Em có chuyện muốn nói với anh!
– Có chuyện gì mai nói. Tôi mệt!
Cổ họng tôi như ai đó bóp nghẹt, cố gắng lắm để bật ra từng chữ.
– Em muốn nói ngay bây giờ!
Không đợi phản ứng của anh. Tôi đưa hai cùi vé ca nhạc ra trước mặt chồng hỏi?
– Tuần rồi anh đi xem ca nhạc với ai vậy?
Chồng sững người ấp úng:
– Thì với bạn.
Bao nhiêu dồn nén, bào chữa cho chồng bấy lâu nay phản bội lại tôi. Từng chuyện cứ thế tuôn ra với nước mắt. Tôi khóc, cầu xin anh thương con, vì gia đình mà dừng lại. Khó khăn lắm mới vươn lên được một chút. Nợ nần chưa trả xong.
Mặc cho tôi nói… Anh như không cảm xúc. Trả lời:
– Bà lạc hậu. Đàn ông có bồ là chuyện bình thường. Từ nay chuyện bà tự lo. Phòng tập tôi lo. Nợ còn bao nhiêu tôi trả một nửa, bà trả một nửa.
 
Tôi ngồi chết lặng không nói thêm câu nào. Có phải khi đã trở mặt rồi thì không còn gì. Kể cả trách nhiệm và tự trọng. Trước khi đứng lên anh ấy còn nói thêm một câu:
– Bà nói nữa tôi không về luôn.
Anh quay lưng, mặc cho tôi rũ xuống run rẩy dưới nền nhà lạnh căm làm đông cứng mọi cảm xúc. Trong phút chốc tôi như lịm đi, cảm giác trôi bồng bềnh vô định. Chợt có một cánh tay quàng qua vai ôm chặt. “Mẹ!” Tôi chợt tỉnh.
– Con chưa ngủ sao?
Nhìn hai mắt con đỏ hoe, tôi biết nó đã nghe tất cả. Con đủ lớn để hiểu vấn đề. Không muốn ảnh hưởng con nhiều, tôi lên tiếng:
– Mẹ không sao. Đi ngủ con. Mai còn đi học.
Qua hôm sau. Tôi nằm liệt giường không dậy nổi. Một ngày. Cho tôi một ngày với những nát tan yếu đuối. Tôi là tôi với chấp nhận thất bại. Không còn gồng người lên làm như giỏi lắm.
Tôi chợt nhớ đến con. Đến nợ. Đến tiền nhà. Tiền học. Vội vàng lau khô nước mắt.
Chợ chiều hàng tôi lại dọn. Chị em xóm chợ thấy tôi xúm lại, mỗi người hỏi một câu. Tôi muốn khóc quá! Khóc như một đứa trẻ không cầm giữ… Tôi trả lời cho qua. Buổi chợ từ đó lững thững chỉ còn một nửa tâm tư.
 
Tôi tự vấn bản thân. Mình đã sai ở đâu? Cuộc sống không chỉ cơm, áo, gạo, tiền. Còn những nhu cầu khác? Sự đánh đổi nào cũng có giá của nó. Chỉ cần giữ được nhu cầu cơ bản, nếu không cố gắng, kiên trì và hy sinh thì không bao giờ đến được đích. Không kiên định sẽ không còn là chính mình.
Sáng đi chợ ngang qua hàng quần áo. Cô em bán hàng đon đả:
– Có nhiều hàng mới về, chị ghé coi.
Đã bao lâu rồi mình chưa mua áo đẹp. Có muộn chăng? Nhìn thấy cái áo ngủ hoa văn nhẹ nhàng, lại vừa túi tiền. Thế là mua.
Đêm tan chợ, sự ồn ào lắng xuống. Qua một ngày mệt mỏi. Thời gian ít ỏi lãng đãng với suy tư… Chợt nhớ cái áo mới mua. Khoác thử lên người chiếc áo ngủ, xõa bung mái tóc gợn sóng tự nhiên. Soi mình trong gương. Phần thân thể đàn bà sau làn vải mỏng vẫn “đàn bà”. Đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt đã bao lâu rồi không son phấn. Tôi nhớ chồng đã từng khen tôi xinh đẹp. Người đàn bà ngoài ba mươi tuổi quên soi lại nhan sắc. Tôi chỉ soi bóng mình trong nhọc nhằn, trong ước mơ của gia đình!
 
Tôi nghĩ: “Vợ, chồng cảm xúc phải từ trên xuống…”. Chợt thấy cái áo ngủ tội nghiệp, không giúp gì được cho hạnh phúc, còn làm tổn thương thêm lòng tự trọng. Trong tôi rỗng không! Cởi chiếc áo ngủ mặc lại bồ đồ ngắn mọi ngày. Chiếc áo lạc giữa mênh mông nỗi buồn trên chiếc móc nhôm chênh chao trong ánh sáng mờ nhạt.
 
Không ngủ được. Mở rộng cánh cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cái lạnh ẩm hơi sương làm cho tôi tỉnh hơn. Màn đêm đặc quánh, xa xa thưa thớt đèn đường mệt mỏi trong bóng tối. Phố chợ im lìm. Đâu đó trong trong xót xa vang lên câu nói “Để hôm nào anh đưa em đi xem ca nhạc một lần cho biết.” Bao nhiêu năm ở Sài Gòn tôi chỉ thuộc những con đường quanh khu phố chợ. Mỉm cười chua chát. Tự nhủ thầm “Chuyện tưởng bình thường mà xa tít tầm tay”. Có nỗi buồn nào cứ vỗ về hồn tôi như sóng không buông. Tôi muốn hét lên!
 
Buồn như sóng cả từng cơn/ Xô nghiêng bờ cát sóng miên man buồn/ Buồn sâu đáy biển ngập hồn/ Ta như chết lặng trong tồn tại đau.
 
Giờ này anh đang ở đâu đó vui thâu đêm. Anh không có quyền hủy hoại ước mơ mà tôi đã truyền lửa cho các con để cùng nhau dệt từng ngày. Với thời gian rất dài. Ai trả lại thời gian cho tôi!
 
***
 
Thằng Hai thi tốt nghiệp. Rồi thi đại học. Nó nói với mẹ:
– Mẹ yên tâm. Con sẽ cố gắng hơn.
– Cám ơn con. Xoa đầu con mà nghe nhói buốt.
Thằng Ba ít nói hơn. Đi đâu hai anh em cũng không rời nhau, như sợ sệt một điều gì đó mơ hồ. Không còn tự tin nữa. Nhìn con tôi xót xa. Con đường về quê ăn Tết của mẹ con tôi như dài ra.
 
Tôi đã trả hết nợ. Con lớn vô đại học. Tôi quyết định chia tay xóm chợ. Muốn được thoát ra khỏi ám ảnh cái nhìn thương hại từ mọi người. Chị em níu kéo dặn dò “Bữa nào rảnh ghé chơi”. Tôi cười héo úa “Ừ. Thì ghé!”
 
Tôi đã bước ra khỏi nơi mà tôi đã dừng lại khá lâu với ước mơ bị đánh cắp. Bước phía trước với một quyết tâm. “Phải cho con học đến nơi…”. Có những người họ tốt lên khi có tiền và ngược lại…
 
Bao lâu rồi tôi chưa ghé thăm xóm chợ. Đi một vòng lớn. Thời gian dài bằng thanh xuân đời người đàn bà. Với một người mẹ như tôi, con cái trưởng thành tốt là gia tài lớn nhất. Chợt nhớ xóm chợ ngày giáp Tết! Nhớ những chị em thân như ruột thịt. Thời gian họ ở chợ nhiều hơn ở nhà. Khi gió Đông se lại làn da khô sạm, ngày giáp Tết vội vã. Những người phụ nữ vẫn miệt mài với hy vọng và ước mơ của mình./.

Lê Yên

http://www.tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/van/36970-xom-ch-le-yen

Friday, May 15, 2026

Hạnh Phúc Mong Manh - LmAnmai


Năm 1923, tám nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ đã gặp gỡ nhau trong một khách sạn tại miền Viễn Tây. Họ trao đổi cho nhau những kinh nghiệm về kinh doanh và làm giầu, hình như muốn khẳng định câu châm ngôn thường tình của con người ở khắp mọi nơi là: ”Có tiên mua tiên cũng được”.

Thế nhưng 25 năm sau, những gì đã xảy đến cho tám nhà khinh doanh giầu có này?

Charles Schwah, giám đốc của một trong những công ty sắt lớn nhất tại Mỹ đã chết vì bị phá sản. Trong năm cuối cùng, ông đã sống nhờ vào đồng tiền vay mượn của người khác.

Samuel Insull, giám đốc của một công ty chuyên sản xuất các vật dụng cần thiết trong nhà, phải bỏ nước ra đi và chết tha phương không một đồng xu dính túi.

Howard Hopson, giám đốc của một hãng ga lớn trở nên điên loạn.

Arthur Cutten, chuyên xuất nhập cảng lúa mì, cũng chết ở nước ngoài không một đồng xu dính túi.

Richard Whitney, giám đốc một phòng hối đoái lớn tại New York, vừa bình phục sau một thời gian dưỡng bệnh trong một nhà thương điên.

Albert Pall, một nhân vật cấp cao trong chính phủ, vừa ra tù vì dính líu vào một vụ tham nhũng.

Người cuối cùng trong danh sách tám nhà kinh doanh thành công nhất của hoa Kỳ khoảng thập niên 20 cũng tự kết liễu cuộc sống của mình…

Thật thế, con người chỉ lo tìm kiếm tiền bạc vật chất, chính nó lôi kéo dẫn người tìm kiếm nó vào con đường “đầy sương mù”, và dẫn tới mất phương hướng khi vào đường cụt của cuộc đời.


LM AnMaiCSsR

Chỉ Có Thể Cùng Đi Một Đoạn Đường - Người Phương Nam


Tình Đời

Chỉ có thể cùng đi một đoạn đường

Một đoạn đường thôi đã biết đối phương

Một đoạn đường thôi đã biết chân tướng

Một đoạn đường thôi đã đủ chán chường

 

Tình Bạn

Chỉ có thể cùng đi một đoạn đường

Một đoạn đường thôi đã hết nhân duyên

Một đoạn đường thôi đường ai nấy bước

Bèo hợp bèo tan là lẽ tự nhiên

 

Tình Yêu

Chỉ có thể cùng đi một đoạn đường

Một đoạn đường thôi rẻ thúy chia uyên

Một đoạn đường thôi đã hết duyên phận

Đành phải chia tay mỗi đứa một đường

 

Tình Gia Đình

Chỉ có thể cùng đi một đoạn đường

Dù vợ chồng con cái rất mực thương

Dù mẹ cha em chị là cốt nhục

Cũng đến lúc phải buông dẫu đoạn trường...


Người Phương Nam

Thursday, May 14, 2026

Bác hồ Bác trọng Thua Hẳn Bác tô lâm


 

Bác hồ, bác trọng, thua hẳn bác tô lâm

ĐCS VN có 2 bác là Bác Hồ và Bác Trọng, nhưng nay có thêm một bác mới đó là “Bác tôi”, cụ thể là Bác Tô Lâm. Nhưng nhìn vào sự nghiệp của bác Hồ hay bác Trọng thực chất còn thua xa tầm vóc của "Bác Lâm". Bác Hồ cả đời chỉ có được nửa đất nước, quyền còn lại còn phải chia sẻ cho đàn em. Còn bác Trọng thì mười mấy năm cầm quyền cũng chỉ dám "ngồi tạm" ghế Chủ tịch nước. Trong khi đó, bác Lâm chỉ cần một cái phẩy tay đã thâu tóm toàn bộ đỉnh cao quyền lực, đứng ở vị thế độc tôn mà không cần phải khiêm tốn giả tạo.

Ngay cả tấm bằng "phó tiến sĩ" mua bên Liên Xô của bác Trọng, hay việc không bằng cấp của bác Hồ cũng không thể đặt lên bàn cân với học vị Giáo sư, Tiến sĩ Luật của bác Lâm, thậm chí bác Lâm cũng đã từng tranh luận với “Giáo xư Ha vớt”, điều mà bác Hồ và bác Trọng có mơ cũng không làm được.


Bác Hồ có biết 29 thứ tiếng, hay bác Trọng có biết chút tiếng Nga cũng không sánh lại bác Lâm, vì bác chỉ một tiếng Việt nhưng “ngạo nghễ” đi khắp năm châu, sang Mỹ bác Lâm đứng một cục chự ự vì không biết tiếng Anh nhưng bác vẫn “kiên định với lập trường”, nên bác không thấy ngại chút nào.

Đặc biệt về lòng hiếu thảo, thì bác Hồ phải gọi bác Lâm bằng “cụ”, vì bác Lâm lấy tiền từ ngân sách để tổ chức lễ tưởng niệm cho cha mình hoành tráng, rồi đưa con trai mình là Tô Long lên chức lớn. Hơn hẳn việc giấu giếm gia đình, chối bỏ vợ con, thay tên đổi họ giống như bác Hồ. Bác Lâm rất “rõ ràng, song phẳng, m* nó, sợ gì đâu”.


Đặc biệt là từ ngày mà bác Lâm lên, ngồi chưa ấm ghế là bác cho ra đời dòng nhạc mới liền, dòng nhạc “Nịnh”, mà Anh Tú và Du Thiên là hai ca sĩ đầu tiên thủ vai. Anh Tú với ca khúc “Thưa Đảng”, còn Du Thiên thì với ca khúc “Bác Tôi” để đưa bác Lâm lên chín tầng mây, trên nền nhạc ngang phè, tiếng nhạc át tiếng hát, được cho là của Al sáng tác luôn.

Thấy chưa, xét thấy ở mọi phương diện phải gọi là bác Hồ, bác Trọng, thua hẳn bác Tô Lâm.


(2) Bác Hồ, bác Trọng, thua hẳn bác Tô Lâm... - Tinh Thần Trần Văn Bá | Facebook

Đã Tới Lúc Nước Úc Trục Xuất Người Việt Dù Có Thẻ Xanh Hay Quốc Tịch - Phạm Đình Tiến


Đừng tưởng có thẻ xanh (PR) hay đã nhập tịch là đã nắm trong tay "kim bài miễn tử". Đầu năm 2026, làn sóng trục xuất của Úc đang quét qua cộng đồng người Việt với một tốc độ kinh hoàng, không kém gì những chuyến bay trục xuất "đặc sản" của Mỹ. Một cuộc thanh trừng âm thầm nhưng tàn khốc đang diễn ra!


Những bản án "hồi hương" không có ngày trở lại

​Câu chuyện của T. Nguyễn – một người định cư tại Melbourne từ năm 1995 là một hồi chuông cảnh tỉnh. Dù đã có vợ con và cơ ngơi ổn định suốt 30 năm, nhưng chỉ vì dính vào một vụ dàn xếp "trồng cỏ" (cần sa) và bị kết án 14 tháng tù, cuộc đời T. đã rẽ sang hướng khác.

​Ngày mãn hạn tù, thay vì được về nhà ăn bữa cơm đoàn viên, T. bị lực lượng Border Force (ABF) áp giải thẳng từ phòng giam ra xe chuyên dụng. Tiếng khóc xé lòng của đứa con thơ tại sân bay cũng không thể lay chuyển được lệnh trục xuất đã đóng dấu "Final". Một hành trình gần nửa đời người tại xứ sở chuột túi kết thúc bằng một chuyến bay một chiều về Tân Sơn Nhất với hai bàn tay trắng. Lý do? Anh ta chưa bao giờ nhập quốc tịch Úc.


Luật mục 501 – "Lưỡi hái tử thần" cho người có thẻ xanh

Úc không ồn ào như Mỹ, họ trục xuất dựa trên Mục 501 của Đạo luật Di trú – một thứ vũ khí sắc bén để "quét sạch" cư dân không xứng đáng:

​Án tù 12 tháng = Vé máy bay một chiều: Bất kể bạn phạm tội gì (từ trộm cắp, bạo lực gia đình đến ma túy), chỉ cần tổng hình phạt cộng dồn từ 12 tháng trở lên, visa thường trú sẽ bị hủy tự động.

​Bài kiểm tra tư cách (Character Test): Bộ Di trú có quyền trục xuất nếu họ tin rằng bạn "không có nhân cách tốt" dựa trên lịch sử phạm tội, mà không cần chờ bạn phạm tội mới.


Nhập tịch rồi vẫn bị tước quyền cư trú: Cú sốc "song tịch"

Sai lầm lớn nhất của nhiều người là nghĩ rằng có quốc tịch là xong. Năm 2026, Úc đã mạnh tay hơn bao giờ hết với các trường hợp:

Gian dối di trú: Nếu bị phát hiện từng khai man về bằng cấp, kinh nghiệm hoặc đặc biệt là kết hôn giả để có thẻ xanh từ 10-15 năm trước, họ vẫn có quyền hồi tố, hủy quốc tịch và tống xuất.

Cái bẫy song tịch: Những người giữ cả hai quốc tịch (Úc và Việt Nam) là đối tượng dễ bị tổn thương nhất. Theo luật, Úc có thể tước quốc tịch Úc của người phạm tội nặng nếu việc đó không khiến họ trở thành người không quốc tịch.

Những phát ngôn thép từ giới chức Úc

​Đại diện lực lượng Biên phòng Úc (ABF) từng tuyên bố đanh thép:

​"Cư trú tại Úc là một đặc quyền, không phải là quyền đương nhiên. Nếu bạn đến đây và làm hại cộng đồng của chúng tôi, bạn đã tự hủy bỏ quyền được ở lại của chính mình."

​Trong một phiên họp an ninh gần đây, một chính trị gia thuộc đảng bảo thủ đã nhấn mạnh:

​"Chúng tôi không có nghĩa vụ phải nuôi dưỡng những tội phạm ngoại quốc. Quốc tịch là một cam kết về sự trung thực. Nếu bạn bắt đầu hành trình bằng một lời nói dối, chúng tôi sẽ chấm dứt nó bất cứ lúc nào."

Góc khuất: Khi sự chủ quan trả giá bằng cả tương lai

Tại sao nhiều người vẫn "lưỡng lự" không nhập tịch để rồi mất trắng?

Chủ quan: Nghĩ rằng sống lâu, đóng thuế đầy đủ thì chính phủ sẽ "nể tình".

Lợi ích kinh tế: Muốn giữ quốc tịch Việt Nam để dễ bề mua đất, đầu tư bất động sản tại quê nhà mà không biết rằng tấm hộ chiếu thứ hai đó chính là "chiếc vé khứ hồi" mà Úc sẽ dùng để đuổi bạn đi nhanh hơn.

​Cảnh báo: Với thỏa thuận dẫn độ và trục xuất mới nhất giữa Úc và Việt Nam có hiệu lực từ giữa năm 2026, quy trình "bàn giao" người sẽ diễn ra nhanh gọn chỉ trong vài tuần.

Chuyển hướng sang "Quốc gia thứ ba"

Một thông tin gây tranh luận lớn tại Úc vào đầu năm 2026 là việc Chính phủ bắt đầu áp dụng cơ chế chuyển người không có quốc tịch (bao gồm cả người tị nạn không đủ điều kiện) sang đảo Nauru.

​Mặc dù chưa có báo cáo cụ thể về số lượng người Việt trong các đợt chuyển sang Nauru này, nhưng chính sách này cho thấy Úc đang cực kỳ cứng rắn: Nếu không thể trục xuất về nước bản xứ vì lý do pháp lý, họ có thể đưa đối tượng đó sang một quốc gia thứ ba để chờ xử lý.

Góc tranh luận nảy lửa:

​Việc trục xuất một người đã định cư 30 năm, không còn người thân ở Việt Nam là sự công bằng của pháp luật hay là hành động thiếu nhân văn?

Giữa một bên là "tình" và một bên là "lý", bạn đứng về phía nào khi thấy những gia đình Việt kiều bị chia cắt vĩnh viễn vì những lỗi lầm trong quá khứ?

Để lại bình luận bên dưới và chia sẻ ngay để thức tỉnh những ai còn đang "ngủ quên" trên tấm thẻ xanh của mình!


Phạm Đình Tiến

(1) ĐÃ TỚI LÚC NƯỚC ÚC TRỤC XUẤT NGƯỜI... - Việt Luận - Viet's Herald | Facebook