Monday, July 16, 2018

11 Phát Minh Chẳng Ai Ngờ Sẽ Thực Sự Tồn Tại

Nhiều người cho rằng tất cả mọi thứ có thể được phát minh đều đã được phát minh. Điều này chẳng hề đúng chút nào! Bởi ngay cả trong thế kỷ 21 hiện đại, thật khó để khiến con người bất ngờ vì bất cứ điều gì, vẫn có những phát minh khiến chúng ta thốt lên "Thật sao? Điều này làm sao có thể là thật chứ? "

Bright Side đã thu thập được 11 phát minh hiện đại khiến cuộc sống của chúng ta dễ dàng và thú vị hơn.

1.  Áo sơ mi không bẩn

Công ty Hà Lan Labfresh bắt đầu bán áo bông cho nam giới không bị ố bẩn màu bởi cà phê, rượu vang đỏ, nước tương hoặc dầu ô liu. Labfresh không sử dụng vật liệu phủ bề mặt chống bụi như các loại vải truyền thống mà dùng công nghệ bản quyền tạo ra loại sợi tự đẩy nước, dịch lỏng, dầu, hay môi chất gây bệnh như vi khuẩn khi bám vào, giống như một chiếc áo đi mưa. Áo còn có thể kháng mùi, không bị nhăn, thoáng hơi và nhanh khô.

2.  Túi nhựa ăn được

Để giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường, công ty EnviGreen của Ấn Độ đã tạo ra một chất dẻo dễ phân hủy. Nó bao gồm 100% hợp chất hữu cơ (tinh bột tự nhiên, rong biển, và dầu), nhưng vẫn giống như chất nhựa thực. Dù bạn có ăn loại túi này cũng không ảnh hưởng gì đến cơ thể vì nó rất dễ tiêu hóa.

Thông thường, phải mất từ 5 năm đến 200 năm để một túi nhựa tiêu chuẩn phân hủy. Tuy nhiên, chất nhựa hữu cơ này chỉ cần 180 ngày để bình thường hoặc 15 giây trong nước sôi để phân hủy. Đây là tin tuyệt vời cho các quốc gia đang phải đối mặt với vấn đề rác thải từ nhựa.

3.  Quần áo “lớn lên” cùng bé

Nhà thiết kế Ryan Yasin, London đã phát triển những bộ quần áo đặc biệt lớn lên cùng với trẻ em. Quần áo được làm bằng vải bện khỏe mạnh có thể căng ra.

Quần áo cho trẻ nói chung khá đắt tiền nói chung, đặc biệt tốc độ lớn lên nhanh chóng của trẻ đồng nghĩa với việc thay quần áo mới liên tục. Đây là một sáng chế tuyệt vời của Yasin cho các ông bố bà mẹ.

4.  Quần  tất không thể xé


Công ty dệt may Hoa Kỳ Sheerly Genius đã làm ra một chiếc quần tất bền nhất trên thế giới. Họ sử dụng một chất liệu như trong áo chống đạn. Những chiếc quần tất này không bao giờ bị làm hỏng. Các thử nghiệm cho thấy chúng bền chắc hơn quần áo thông thường 50 lần. Phụ nữ hiện nay rất chuộng quần tất, nhưng chúng thường rất dễ rách. Mục tiêu chính mà những người sáng tạo ra sản phẩm này là việc số lượng rác thải dệt may.

5. Quần jeans thông minh

Công ty thiết kế Spinali đã tạo ra chiếc quần jean "thông minh" đầu tiên giúp người mặc định vị hướng đi chính xác. Bộ cảm biến này được đặt ở 2 bên đùi sẽ rung lên cho người dùng biết khi họ cần rẽ trái hoặc phải. Còn nếu khi bạn lạc đường, cảm biến này sẽ rung cùng một lúc để thông báo cho bạn.

Chiếc quần thông minh này còn có ngăn chứa pin dự phòng tiện lợi. Pin này có thể duy trì tới 4 năm nếu bạn chỉ sử dụng tính năng GPS 1 tuần/lần, nếu sử dụng ít hơn, thì thời gian sử dụng còn có thể kéo dài hơn nữa.

6.  Piqapoo – giúp cún đi vệ sinh

Nhà phát minh Israel bắt đầu sản xuất Piqapoo  - một thiết bị tiên tiến để dọn sạch chất thải của chó. Piqapoo là một chiếc kẹp mềm gắn vào đuôi các chú chó. Khi chúng "ị", phân rơi vào một cái túi, thứ sau đó bạn có thể ném vào thùng rác một cách dễ dàng mà không gây ô nhiễm môi trường. Nhờ đó, người nuôi chó sẽ hạn chế phải tiếp xúc với “chất thải”. Trong trường hợp vẫn “ngại” mùi xú uế bốc ra, chủ nhân thậm chí còn có thể xịt thơm cho chiếc túi trước khi đeo chúng vào cho chó.

7.  Caffein dạng... xịt


Nhiều người phải nhờ cậy tới 1 - 2 tách cà phê để thức tỉnh vào buổi sáng hoặc khiến họ tỉnh táo trong ngày làm việc. Tuy nhiên, một nhà hóa học Mỹ hiện đã phát minh ra một giải pháp thay thế nhanh chóng dưới dạng... xịt ngoài da. Người dùng có thể xịt caffein lên da mà không phải trải nghiệm cảm giác hưng phấn mạnh, hấp thu lượng calo không cần thiết hay bị ảnh hưởng bởi dư vị khó chịu như khi sử dụng các loại nước uống tăng lực hoặc cà phê. Đây là một sự thay thế tuyệt vời cho thức uống năng lượng.

8.  Robot có thể nói chuyện

Robot cá nhân Jibo trông giống như một nhân vật hoạt hình Pixar – với đầu lớn và mặt tròn thể hiện cảm xúc với các biểu tượng động đặc biệt. Nó có thể cười khúc khích, khiêu vũ, tạo bản tin, chụp hình và quay lại với bạn nếu bạn gọi nó. Như những người sáng tạo đã hẹn, Jibo sẽ phát triển với mọi mô hình mới và làm cho thay đổi kiểu giao tiếp của con người với các robot.


9.  Cốc tự đun nóng cà phê


Giám đốc điều hành của  Ember Technologies - Clay Alexander đã tạo ra một chiếc cốc "thông minh". Cốc được cấu tạo với vỏ ngoài bằng thép không gỉ, bên trong là gốm trắng, bên dưới là hệ thống giữ nhiệt điều khiển bằng ứng dụng. Nó có thể giữ được nhiệt độ chính xác, từ 49 độ C đến 60 độ C. Cốc hiện có giá gần 80 USD, có mặt trên 4.600 cửa hàng Starbucks tại Mỹ.

10.  Kem lạnh Halo Top

Có giá khởi điểm là 5.99$, kem lạnh Halo Top giúp cho các tín đồ thích đồ ngọt có thể thưởng thức thả ga món ăn chơi khoái khẩu mà không sợ tăng cân vì Halo Top không chứa đường mà chỉ có một ít protein với lượng kalo thấp. Sự thành công của Halo Top thực sự đáng kinh ngạc. Năm ngoái, doanh số bán hàng tăng từ 2% lên 500% và gần đây, Halo Top đã trở thành sản phẩm bán chạy nhất tại Mỹ.

11.  Răng tái sinh từ tế bào gốc

PNVN Tiến sĩ Jeremy Mao, đến từ trường đại học Columbia, Mỹ cho biết ông đã bước đầu thành công trong việc tái tạo răng bằng cách sử dụng tế bào gốc. Phương pháp này không những không gây đau đớn mà còn trả lại cho bạn hàm răng hoàn hảo chỉ sau 9 tuần. Đây thực sự là một tiến bộ y khoa vượt bậc và cấp thiết, đặc biệt là khi một nghiên cứu về nha khoa. Tuy nhiên, trước mắt dự án trên vẫn chỉ “nằm” trong phòng thí nghiệm và chưa được phổ biến rộng rãi.

Nguồn: /viettimes.vn

Revenge Parking

People Who Park Bad
Or Illegally - BEWARE!
This May Happen To You. Enjoy! :)


















www.shangralafamilyfun.com

Tranh Hạng Ba - Bỉ Thắng Anh 2-0 - Trầm Vân

Quân Đội Nhân Dân Hãy Đứng Ra Cứu Nước - Lê Dủ Chân (Danlambao)


...Tàu cộng không thể xâm lược Việt Nam bằng vũ lực và con đường duy nhất mà họ phải đi là sử dụng đảng CSVN làm công cụ xâm lược cho đến khi đa số dân Việt bị Hán hóa tự nguyện sáp nhập vào mẫu quốc Tàu cộng. Do vậy âm mưu thôn tính nước ta của Tàu cộng thành hay bại trong giai đoạn này dứt khoát không phải do quyết tâm của giới cầm quyền Bắc Kinh mà do đảng cộng sản Việt Nam có còn tồn tại trên cương vị lãnh đạo lãnh đạo nước ta để làm tay sai cho họ hay không. 

Tổ quốc trên hết, dân tộc trước hết. Để tránh một cuộc đổ máu tương tàn giữa người Việt Nam quyết tâm bảo vệ tổ quốc, bảo vệ dân tộc và bè lũ tay sai của Tàu cộng là đảng CSVN, tôi thiết tha kêu gọi Quân Đội Nhân Dân Việt Nam hãy đứng ra nhận lấy nhiệm vụ lịch sử phế bỏ quyền lãnh đạo của đảng CSVN trên đất nước chúng ta...

*

Kính thưa quý vị tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ trong Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

Thưa quý vị, mặc cho tuyên giáo của đảng cộng sản nói gì và khi gia nhập vào Quân Đội Nhân Dân Việt Nam quý vị tuyên thệ gì, riêng cá nhân tôi vẫn tin rằng trong tận cùng trái tim của quý vị, dù là đảng viên hay không phải là đảng viên đảng cộng sản đều biết rằng mình là người Việt Nam, tổ quốc của mình là nước Việt Nam, dân tộc của mình là dân tộc Việt Nam. 

Chính vì suy nghĩ đúng đắn đó mà đã có hàng ngàn, hàng vạn chiến hữu của quý vị bỏ mình trong chiến tranh chống thực dân Pháp, trong chiến tranh chống xâm lược Tàu để giành độc lập cho đất nước và bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ cho tổ quốc trong thời gian qua. 

Tổ quốc còn, dân tộc còn tất cả đều còn, tổ quốc mất, dân tộc mất tất cả đều mất. Một khi nước đã mất vào tay ngoại bang thì cho dù dưới một hình thức nào đó, đảng cọng sản của quý vị có còn, một bộ phận Quân Đội Nhân Dân có còn thì đảng đó, quân đội đó cũng chỉ là một chi bộ, một bộ phận của đảng cộng sản, của quân đội ngoại bang và nhiệm vụ của nó là phục vụ, bảo vệ đảng cộng sản, đất nước, người dân của ngoại bang. 

Tôi tin rằng là người Việt Nam, hơn nữa là một quân nhân với dòng máu của Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng "Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc" quý vị chắc chắn sẽ không cam tâm chấp nhận tình huống này. 

Đọc lại lịch sử nước ta chắc quý vị cũng thấy rằng trong suốt chiều dài dựng nước và giữ nước của dân mình, không có thời đại nào người dân Việt Nam không phải đổ máu để bảo vệ tổ quốc trước âm mưu xâm lấn của kẻ thù phương Bắc. Âm mưu thôn tính Việt Nam của họ chưa bao giờ ngưng nghỉ và ngay cả ngày hôm nay khi tập đoàn cai trị CSVN đã cam tâm tình nguyện làm đồng chí, làm anh em hoặc lên tiếng thừa nhận "Bên ni biên giới là nhà, bên kia biên giới cũng là quê hương" với họ. 

Sau hơn 64 năm (1954-2018) dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam, đất nước đang lâm nguy, tổ quốc chúng ta có nguy cơ bị xóa tên trên bản đồ thế giới để trở thành một phần lãnh thổ của nước láng giềng Tàu cộng, dân tộc chúng ta có nguy cơ bị Hán hóa. Hơn ai hết quý vị, nhất là những lãnh đạo cấp cao trong quân đội, dù không nói ra nhưng không thể chối cãi sự thật phũ phàng rằng: 

1- Đảng cộng sản Việt Nam đã giao đất, nhượng biển, đảo của Việt Nam cho Tàu cộng 
Cụ thể như: 
- Giao Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam cho Tàu cộng (Công hàm do Phạm Văn Đồng - Ủy Viên bộ Chính Trị / TƯ đảng CSVN kiêm Thủ Tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký ngày 14/09/1958). 

- Giao 1/4 bãi Tục Lãm thuộc phường Hải Hoà, thị xã Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh Việt Nam. 

- Giao 2/3 thác Bản Giốc thuộc xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng Việt Nam. 

- Giao Núi Lão Sơn hay còn gọi là cao điểm 1509 thuộc xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang Việt Nam. 

- Giao Ải Nam Quan thuộc tỉnh Lạng Sơn Việt Nam. 

- Giao gần 1/2 diện tích biển tại vịnh Bắc Bộ Việt Nam. 

- Ngoài ra chỉ trong 16 năm (1999-2015) Việt Nam đã mất 15420.0 Km2 đất liền về tay Tàu cộng. Theo số liệu của World Bank / Data / land area thì năm 1999 diện tích nước Việt Nam là: 325.490 Km2 đến năm 2015 chỉ còn 310.070 Km2. Xin quý vị vào đây để rõ: 


2- Đảng CSVN đã đánh mất chủ quyền quốc gia về tay Tàu cộng 
Cụ thể như: 
- Để Tàu cọng công bố "đường lưỡi bò" với mưu đồ chiếm trọn Biển Đông của Việt Nam. 

- Để Tàu cộng xua ngư dân, đưa tàu hải giám vào vào lãnh hải của Việt Nam đánh cá cũng như đánh, bắt, cướp, giết ngư dân Việt Nam. 

- Để Tàu cộng đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa Việt Nam. 

- Để Tàu cộng bồi đắp, tái tạo, và xây dựng các đảo đã chiếm được của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thành những căn cứ quân sự với mục đích độc chiếm Biển Đông và cô lập nước ta. 

- Tuân theo lệnh của Tàu cộng yêu cầu công ty Repsol của Tây Ban Nha ngưng dự án khai thác dầu ở các lô 07/03 và 136/03 thuộc mỏ Cá Rồng Đỏ, ngoài khơi Vũng Tàu Việt Nam. 

- Không kiện Tàu cộng ra tòa án Trọng Tài Thường Trực (PCA) về việc Tàu cộng tuyên bố chủ quyền "đường lưỡi bò" đối với biển Đông và sự kiện tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Tàu cộng. 

- Lãnh đạo cao nhất của đảng và nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam phải qua Tàu cộng nhận chỉ thị của lãnh đạo đảng và nhà nước Tàu cộng trước khi có chuyến công du sang Hoa Kỳ. 

- Hầu hết Tổng Bí Thư đảng CSVN, người có quyền lực cao nhất nước Việt Nam từ trước đến nay đều do Tàu cộng cử đảng bầu không khác gì quốc hội Việt Nam có được là do đảng cử dân bầu... 

3- Đảng cộng sản Việt Nam đã bán đất, tài nguyên quốc gia cho Tàu cộng
Cụ thể như: 
- Tính đến năm 2012 ở cả ba miền Bắc-Tàu-Nam Việt Nam có 18 tỉnh cho công ty nước ngoài chủ yếu là Tàu cộng thuê rừng trong thời hạn 50 năm với diện tích trên 398.374 ha, hầu hết đất rừng cho thuê nằm ở vị trí trọng yếu về quốc phòng an ninh, rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn. 

- Cho Tàu cộng khai thác bauxite ở Tây Nguyên (chủ trương lớn của đảng / Nguyễn Tấn Dũng). 

- Cho Tàu cộng núp dưới vỏ bọc công ty Formosa Đài Loan xây dựng nhà máy gang thép Formosa Hà Tĩnh. 

- Cho Tàu cộng thuê trong 99 năm (một thế kỷ) 3 đặc khu hành chính - kinh tế Vân Đồn / Quảng Ninh, Bắc Vân Phong / Khánh Hòa và Phú Quốc / Kiên Giang (quyết sách của đảng / Nguyễn Thị Kim Ngân). Ở đây cũng xin mở ngoặc rằng: Trong dự luật đặc khu hành chính / kinh tế không nêu đích danh Tàu cộng mà dùng từ "nước ngoài" nhưng lối chơi chữ xảo quyệt của đảng cộng sản không lừa gạt được ai bởi vì trước đây họ đã từng gọi tàu, thuyền Tàu cộng xâm nhập vào lãnh hải nước ta, đánh, bắt, giết ngư dân nước ta là "tàu lạ" hơn nữa dù chưa chính thức cho thuê nhưng Tàu cộng đã và đang có mặt để xây dựng 3 đặc khu nêu trên rồi!! 

4- Đảng cộng sản Việt Nam đã trao vai trò chủ đạo nền kinh tế quốc dân vào tay Tàu cộng
Cụ thể như: 
- Theo thống kê của cục Đầu Tư Nước Ngoài thuộc Bộ Kế Hoạch-Đầu Tư vào năm 2017 Tàu cọng (chưa kể Đài Loan, Hồng Kông, Ma Cao) có tổng cộng 1541 dự án đầu tư tại Việt Nam (gồm 1346 dự án có sẳn và 195 dự án mới) và hơn 593 dự án mua lại của doanh nghiệp Việt. Nếu tính bình quân thì cứ mỗi tỉnh, thành phố Việt Nam có trên 30 dự án do người Tàu thực hiện. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu các công ty Tàu cộng theo lệnh của Bắc Kinh đồng loạt rút hết ra khỏi nước ta? Đảng và nhà nước CSVN có dám để sự kiện đó xảy ra hay không hay là nhất nhất phải chìu lòng "ông Tàu"? 

- Theo số liệu thống kê 4 tháng đầu năm 2018 của Tổng cục Hải quan cho thấy lượng quặng và khoáng sản Việt Nam xuất sang Tàu chiếm 80% tổng lượng xuất khẩu. 

- Theo tờ Xinhua, lượng hàng hóa Việt Nam xuất khẩu sang Tàu trong tháng 1/2018 tăng106%so với tháng 1/2017. 

- Theo tờ báo Vietnamnews, Tàu Cộng hiện là thị trường xuất khẩu chủ lực và đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. 

- Biểu đồ tổng quan tỷ trọng % GDP liên quan đến Tàu Cộng của một số quốc gia / Nguồn: Natixis, Bloomberg.


 Với biểu đồ trên đây, Việt Nam là 1 trong 3 nước có nền kinh tế lệ thuộc lớn nhất vào Tàu cộng. Một khi nền kinh tế quốc gia đã bị lệ thuộc thì các mặt khác như chính trị, xã hội... của quốc gia đó làm sao tránh khỏi tránh khỏi bị kềm chế. 

5- Đảng cộng sản Việt Nam đã mở đường Hán hóa dân tộc Việt Nam cho Tàu cộng
Cụ thể như: 
- Mở cửa biên giới phía Bắc để dân Tàu tự do, ồ ạt xâm nhập hợp pháp và bất hợp pháp vào Việt Nam dưới mọi hình thức, như du lịch, công nhân, buôn bán... Tàu cộng có hơn 1 tỷ 300 triệu dân với vấn nạn gái thiếu trai thừa, Việt Nam ta có khoảng 96 triệu dân đa số là nghèo đói, cần việc làm. Với chủ trương mở cửa biên giới phía Bắc để người Tàu vào ra tự do như hiện nay cộng thêm với công nhân Tàu có mặt trên khắp các tỉnh thành Việt Nam càng ngày càng nhiều thì trong 1, 2 hoặc 3 thế hệ nữa nước ta chắc chắn bị sáp nhập vào nước Tàu như như nước Cộng Hoà Tự Trị Cremia (Krym) đã sáp nhập vào nước Nga sau cuộc bầu cử ngày 16/03/2014 vừa qua. 

- Đưa tiếng Hán vào giảng dạy cho học sinh Việt Nam tại cấp tiểu học và trung học cơ sở. 

- Thành lập Viện Khổng tử (triết gia thời Xuân Thu nước Tàu lập ra Nho giáo hay còn gọi là Khổng giáo). 

- Xây dựng hoành tráng Cung Hữu Nghị Việt Hoa để truyền bá văn hóa và tư tưởng đại Hán.

- Tuyên truyền, ru ngủ dân Việt Nam bằng luận diệu phản quốc như "Đời đời nhớ ơn Trung Quốc", "Sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan / 16 chữ vàng 4 tốt" hoặc "chưa bao giờ đất nước ta được như hôm nay"!?. 

- Đồng lõa với Tàu cộng đầu độc môi trường Việt Nam bằng chất thải công nghệ thải ra từ các hãng xưởng Tàu cộng đang hoạt động tại Việt Nam, giết hại người dân Việt Nam bằng thực phẩm độc hại xâm nhập từ Tàu cộng. 

- Trấn áp, bỏ tù những người Việt Nam yêu nước đứng lên chống lại âm mưu xâm lược của Tàu cộng để bảo vệ tổ quốc và dân tộc Việt Nam. 

- Ra các điều luật 258, 88, 79 và mới đây là luật An Ninh Mạng với mục đích bịt miệng người dân, sửa sai lịch sử, bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ để làm tròn sứ mạng rước giặc vào nhà, rước voi về giày mả tổ do Tàu cộng giao phó. 

Kính thưa quý vị
Chúng ta đang ở trong thế kỷ 21, là thế kỷ mà một quốc gia dù hùng mạnh đến đâu cũng không thể xâm lược một quốc gia khác bằng quân sự. Mỹ là cường quốc đứng đầu thế giới nhưng cũng phải rút khỏi Iraq sau khi đánh đổ được nhà độc tài Saddam Hussein, Nga cũng là cường quốc số 1, số 2 trên thế giới nhưng muốn thâu tóm nước Cọng Hòa Tự Trị Cremia (Crym) cũng phải dùng đến phương pháp "xâm lược mềm" có nghĩa là Nga hóa dân bản xứ Cremia trước sau đó mới tổ chức bầu cử để sáp nhập Cremia vào Nga. Tàu cộng đất rộng, người đông, tiềm lực quân sự tương đối mạnh nhưng không dám đem quân đánh để lấy lại đất đai của mình là Hồng Kông mà phải đợi đến khi người Anh trao trả vào năm 1997 mới nhận lại được. 

Ban lãnh đạo Tàu cộng tại Bắc Kinh nhận thức rõ được đều đó, họ biết rõ họ cần yên ổn để xây dựng đất nước họ trở thành một cường quốc, họ biết rõ quốc gia của họ do xung đột tranh chấp biên giới trên đất liền (Nga, Ấn Độ) và trên biển (Nhật, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Việt Nam, Mã Lai, Đài Loan, Mỹ...) đang có nhiều kẻ thù và trong nước của họ cũng chứa đầy mầm mống nội loạn từ các dân tộc bị họ cướp nước trước đây như Mông, Hồi, Mãn, Tạng đến những người dân Tàu, Hồng Kông yêu tự do, dân chủ, nhân quyền, tất cả, tất cả đang chờ thời cơ để thay đổi nước Tàu, thời cơ đó chính là một cuộc chiến tranh giữa Tàu cộng với bất cứ quốc gia nào trên thế giới. 

Nói như vậy để chúng ta thấy rằng ít nhất là trong 4, 5 thập niên tới Tàu cộng không thể xâm lược Việt Nam bằng vũ lực và con đường duy nhất mà họ phải đi là sử dụng đảng CSVN làm công cụ xâm lược cho đến khi đa số dân Việt bị Hán hóa tự nguyện sáp nhập vào mẫu quốc Tàu cộng. Do vậy âm mưu thôn tính nước ta của Tàu cộng thành hay bại trong giai đoạn này dứt khoát không phải do quyết tâm của giới cầm quyền Bắc Kinh mà do đảng cộng sản Việt Nam có còn tồn tại trên cương vị lãnh đạo lãnh đạo nước ta để làm tay sai cho họ hay không. 

Tổ quốc trên hết, dân tộc trước hết. Để tránh một cuộc đổ máu tương tàn giữa người Việt Nam quyết tâm bảo vệ tổ quốc, bảo vệ dân tộc và bè lũ tay sai của Tàu cộng là đảng cộng sản Việt Nam, tôi thiết tha kêu gọi Quân Đội Nhân Dân Việt Nam hãy đứng ra nhận lấy nhiệm vụ lịch sử phế bỏ quyền lãnh đạo của đảng CSVN trên đất nước chúng ta. Nhân dân ủng hộ quý vị, Tổ Quốc ghi ơn quý vị. 

04.07.2018

Congratulations France - 2018 World Cup Champion

Núi Cao Sừng Sững Không Đội Được Tuyết Đọng Nghìn Năm, Vạn Sự Đổi Thay Đến Đâu Cũng Không Nằm Ngoài Đạo Lý Này…


Bình minh vào buổi sáng sớm, mặt trời mọc lên từ phương Đông, sau một đêm lại trở về phương Đông như lúc đầu. Mọi thứ đều bắt đầu từ con số không, đến cuối cùng cũng trở về không…

Trên thế gian này, vốn không phải tất cả mọi chuyện đều đáng để bạn toàn tâm toàn ý đi làm, mà “khoảng trống” thích hợp cũng là một loại sắc thái của nhân sinh.

Có những lúc, tôi bỏ rất nhiều thời gian để nhâm nhi một tách trà, thưởng thức một miếng bánh, cũng có khi dành ra cả nửa ngày trời để đọc lại quyển sách mà mình đã rất lâu rồi không đọc lại, hoặc dùng cả một buổi sáng để tán dóc cùng bạn bè. Có những lúc, tôi chính là trải qua một ngày nhàn nhã như vậy, bởi tôi nhận thấy rằng, sự nghiệp tất nhiên là “tòa thánh điện” cần phải gây dựng, nhưng đằng sau tòa thánh điện này vẫn nên có thêm một vườn hoa nữa.

Những người đàn ông bận rộn lao đao, tìm kiếm bạc tiền và địa vị, sa vào những chuyện vụn vặt và sự vụ thế tục, khiến cho chức vụ, thân phận, tài sản lấp đầy hết mỗi một góc của sinh mệnh. Loại sinh mệnh không có khoảng trống này, cuối cùng có mấy người chính là đã thắng được người khác, nhưng lại thua chính bản thân mình.
‘Khoảng trống’ không có nghĩa là khoác lên mình một chữ phong lưu; mà là loại điềm nhiên bình thản theo đó mà đến, là một loại tồn tại tự nhiên, thảnh thơi mà lại giàu có; là một loại trí huệ và triết lý nhân sinh của đời người.

‘Khoảng trống’ có thể giúp ta tháo gỡ mọi sự trói buộc của công danh, có thể gỡ xuống những gánh nặng của lợi lộc, nó là doanh trại để ta tận hưởng cuộc sống, cũng là đêm đẹp tỏa ngát hương thơm của sinh mệnh.

Đời người nếu không có khoảng trống thì chính là một đời người chất chứa đầy dục vọng riêng tư. (Ảnh: pixabay.com)

Đời người nếu không có khoảng trống thì chính là một đời người chất chứa đầy dục vọng riêng tư. Đời người như vậy sẽ không bao giờ có được khoảng bình lặng trong tâm hồn, sẽ không có được giây phút điềm tĩnh say sưa, sẽ không có được niềm vui thư thả trong tâm hồn, càng sẽ không có được dung hòa giữa con người và thiên nhiên.

Bình minh vào buổi sáng sớm, mặt trời mọc lên từ phương Đông, sau một đêm lại trở về phương Đông như lúc đầu.
Núi cao sừng sững, đội được tuyết đọng nghìn năm; vùng đất bể dâu, con sông nghìn xưa cuồn cuộn chảy xiết, cũng trở về đến nơi ban đầu của nó. Băng tuyết còn đang ngủ say trên đỉnh núi, cũng là một chuỗi tuần hoàn như vậy.

Người ngụy biện dù có náo động thế nào, những kẻ cưỡng từ đoạt lý dù có khôn khéo tinh quái ra sao, sau khi bình tĩnh lại, đều sẽ rơi vào trong cái tròng mà họ đã tự bày vẽ ra. Cùng như vậy, những tà thuyết sai lầm không kể nhảy được cao bao nhiêu, đến cuối cùng cũng đều phải trở về cái rãnh chân lý đã đuợc đào sẵn cho nó.

Đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên, sau khi trải qua sương gió của sự đời, đều sẽ trở nên chững chạc và vững vàng hơn, thậm chí có thể trở thành những con người nổi tiếng, trở thành trụ cột của cả quốc gia. Nhưng mà, có một ngày kia con cháu của họ sẽ phát hiện ông nội chúng ngồi trên chiếc ghế dài nơi hoa viên, đang dùng chiếc mũ lễ phục đón bắt ánh nắng, nụ cười và thần thái đó giống hệt như tấm ảnh chụp đứa trẻ khi mới lên ba.

Mọi chuyện ở đời cuối cùng cũng nhẹ bẫng và trôi đi sau một cái chớp mắt và chúng ta lại trở về khoảng thời gian sống cho chính mình. (Ảnh: pinterest.com

Trở về, dịu dàng mà lại có sức mạnh; trở về, nhân từ mà cũng lạnh lùng nghiêm nghị; trở về, không biết không nhận thấy ấy mà lại đầy đủ dẻo dai. Tuy vậy, diện mạo trở về thật sự lại là viên mãn.
Trên sân thi đấu, bất luận là anh chạy 5000m hay 10.000m, nếu không quay về điểm xuất phát thì thành tích của anh mãi mãi sẽ bị tính là không.
Phi thuyền được bắn lên những tinh cầu khác, nếu không thể trở về mặt đất, thì được gọi là một lần thử nghiệm thất bại.
Mọi thứ đều bắt đầu từ con số không, đến cuối cùng vẫn sẽ trở về con số không này. Đây là triết học ngắn gọn, giản dị, dễ hiểu nhất trên thế giới. Chỉ có điều khác biệt là, trong tầng tầng lớp lớp chúng sinh, có người vẽ con số không này khá lớn, cũng có người vẽ nó khá nhỏ mà thôi.

Theo fodizi.net
Thuận An biên dịch

Hương Xưa Tóc Nhớ - Đỗ Công Luận

Sunday, July 15, 2018

Phiên Tòa Ngày Ba Mươi - Trần Mộng Tú


Theo âm lịch hôm đó là ngày 30 Tết. Sáng mai sẽ là ngày Tân Niên. Người Á Đông vào ngày cuối năm này, không ai muốn ra tòa cả. Họ còn lo dọn cửa nhà, bày bàn thờ tổ tiên để đón năm mới. Nhưng người Mỹ thì ngày nào cũng là ngày làm việc, trừ ngày lễ và ngày cuối tuần. Ngày 30 Tết của mình không phải ngày lễ lạt nào của dương lịch cả. Và phiên xử đã định ngày. Muốn hay không cả bị cáo lẫn nguyên đơn đều phải ra đôi chứng trước tòa.

Phiên tòa “Dân Sự Tố Tụng” ngoài luật sư, chánh án, còn có cả người ngoài vào tham dự. Những người Việt ở thành phố này háo hức đi xem vì bà Hằng là một khuôn mặt quen thuộc trong cộng đồng, một người ở đây từ năm 1975 và tương đối có một cuộc sống dung dị, khiêm nhường, nhất là sau khi chồng bà qua đời thì bà lại ít giao thiệp hơn. Phần đông họ biết bà là người có nhà cho thuê phòng. Bốn người ở trọ trong nhà bà thì một người, con chở tới, để làm nhân chứng thưa bà Hằng, ba người kia cũng chở nhau hoặc nhờ người khác chở đến xem phiên tòa xử bà Hằng.

Bà Nguyễn Thị Hằng bị ông Trần Văn Định, con trai của ông Trần Văn Nam thưa về tội bà lợi dụng bố ông để làm chuyện vợ chồng và đòi số tiền bồi thường là ba trăm ngàn. Đây là số tiền tương đương với căn nhà bà Hằng đang sở hữu. Nếu thua kiện, bà Hằng có thể phải bán đi ngôi nhà này.

Sau đây là lời khai của bà Nguyễn Thị Hằng:
- Tôi năm nay đã ngoài năm mươi. Góa chồng mười năm, không con cháu. Chồng tôi mất để lại cho tôi tiền hưu bổng, quỹ an sinh của anh cộng vào của riêng tôi, cũng giúp tôi sống thoải mái tuổi già. Tôi có một ngôi nhà khá rộng, nhà bốn phòng ngủ ba phòng tắm. Ngôi nhà này chúng tôi mua sau khi ở Mỹ được mười năm. Bây giờ chồng mất, một mình tôi ở cũng thấy trống trải quá. Bạn bè khuyên tôi nên bán đi mua một căn chung cư ở cho tiện, khỏi phải lo sân trước vườn sau. Nhưng tôi cứ tiếc bao nhiêu kỷ niệm đã có với ngôi nhà này nên không bán. Hai năm sau ngày chồng mất, tôi sửa lại nhà, thêm hai buồng nữa và một buồng tắm rộng, xây theo kiểu cho người già có thể đẩy xe lăn vào tắm. Đã tám năm nay, tôi cho thuê phòng. Tôi cho những người già trên 50 tuổi thuê, phải là không có bệnh tật, tự lo cá nhân được, chỉ muốn ở riêng không phiền con cháu. Nếu ai không thích nấu nướng, tôi cũng nấu ăn cho ngày hai bữa: bữa điểm tâm và bữa cơm chiều. Nhà sáu phòng, cho thuê bốn. Tôi ở một phòng, một phòng làm thư phòng, để sách vở, báo chí, máy truyền hình. 

Trong tám năm có kẻ ra người vào. Có cặp vợ chồng già, giận con tưởng bỏ đi được, đến xin ở. Vài tháng nhớ cháu lại làm lành với con xin về. Có người được con đưa đến gửi vì cả ngày con cháu đi làm, đi học không có ai nói tiếng Việt, họ nói: gửi mẹ cháu ở đây cho có bạn, cuối tuần đón về. Một hai tháng đầu còn đón, sau quên luôn. Có người ở tiểu bang khác tới chưa kiếm được nhà, nói ở tạm, rồi ở luôn. Trong tám năm không lúc nào có buồng trống cả. Khách trọ có người làm thân với nhau nhanh chóng, có người ở cả tháng không nói với nhau câu nào. Cũng có người ở được một tháng rồi dọn ra ngay, nói là, không quen chung đụng với người lạ. Họ đến và đi như thế, người này ra thì người kia vào. Cũng có một hai người qua đời vì tuổi già.

Cuối năm thứ bảy bước sang năm thứ tám, tôi nhìn vào danh sách khách trọ:

Cả bốn người đều là đàn ông không có vợ, một ông 68, một ông 70, một ông 72 và một người còn trẻ, mới ngoài 20. Cả bốn người này không có bệnh gì trầm trọng, đã ở thuê trong nhà tôi được từ hai đến bốn năm.

Có một điều đáng nói là cả bốn người này họ có một điểm giống nhau là khi ngủ họ hay mê sảng và kêu hét. Ban đầu thì chỉ có một người mê sảng, sau không hiểu sao mà dần dần cả bốn người thay nhau la hoảng suốt đêm. Có khi một tối hai, ba người cùng mê sảng. Nhưng cơn mê của họ phải gọi là ác mộng vì họ la hét hoặc khóc lóc. Có hôm cả đêm tôi phải dậy đập cửa từng phòng, nơi phát ra tiếng động để kéo họ ra khỏi cơn ác mộng.

Sáng hôm sau, người mê hoảng đêm trước thường không nhớ gì về giấc mơ cả, hoặc có nhớ thì chỉ nhớ rất mơ hồ hoặc có thể họ nhớ nhưng vì ngượng ngùng họ không muốn nhắc lại. Tôi coi như họ đã quên hết những giấc mơ đêm trước.

Lần đầu nghe một khách trọ mê sảng như thế, tôi không chịu nổi vì mất ngủ suốt đêm theo họ. Rồi kế tiếp cả bốn phòng đều thay nhau, người đêm này, kẻ đêm khác cất tiếng khóc, nói mê ban đêm xảy ra rất thường. Tôi đã có ý định mời họ dọn ra. Nhưng khi mở hồ sơ của họ thì một người không có họ hàng thân thích, một người con bỏ vào đây rồi dọn đi tiểu bang khác. Một người con ở gần nhưng may ra một năm gọi hay thăm một lần. Muốn mời họ dọn ra không dễ, hình như con cái họ muốn giao họ cho tôi làm vú già như kiểu ở Việt Nam ngày xa xưa. Họ vẫn gửi tiền tháng nhưng không liên lạc, nếu cha mẹ họ chưa chết. Không lẽ chỉ đuổi một người thứ tư là người trẻ nhất, không vợ, không con.

Chánh Án:
- Theo đơn khởi tố của ông Trần Văn Định thì bà có vào giường của bố ông ấy là: Trần Văn Nam sáng ngày mồng 8 tháng 4. Bà lợi dụng ông già 70 để làm chuyện vợ chồng và ông Định bắt gặp tại chỗ. Có đúng không?

Nguyễn Thị Hằng:
- Tôi có vào giường ông Trần Văn Nam để dỗ ông ta, vì ông ta khóc rống lên rất thống khổ. Tôi phải trèo vào giường ôm ông ấy nằm xuống, vì ông ta hốt hoảng nhổm dậy như muốn đập đầu vào tường. Mới kéo được ông ấy nằm xuống và đang ôm cho ông ấy hạ cơn mê thì ông Định mở cửa ló đầu vào.

Trần văn Định:
- Bố tôi ở đó đã hơn ba năm, tôi không đón bố tôi về nhà chơi thường được vì vợ chồng tôi bận làm ăn; chỉ trừ dịp Tết, nghỉ lễ, nếu tôi không bận công việc. Có đến hơn một năm rồi tôi mới quay lại đây, tối hôm trước tôi có gọi cho bà Hằng, nói, tôi sẽ đến sớm để đón Bố tôi cho ra tiệm ăn sáng vì tôi rất bận và tôi không thể đón bố tôi về chơi được. Bấm chuông mãi không thấy bà Hằng ra mở cửa, tôi xoay xoay tay cầm thì thấy cửa không khóa, ngó đầu vào thấy nhà không thắp đèn, trời mới mờ mờ sáng. Tôi đi thẳng vào buồng có tên bố tôi, khẽ đẩy cửa ló đầu vào thì thấy bà Hằng nằm trên giường cùng với bố tôi, bà ôm bố tôi như người vợ ôm chồng và đang nói nho nhỏ:

“Không sao, không sao, ngủ đi, em đây, em đây.” 

Bà ấy cứ lặp đi lặp lại nho nhỏ như thế và không để ý đến sự có mặt của tôi. Tôi nghĩ là bà ấy đang lợi dụng bố tôi để làm chuyện không đẹp. Tôi tiếc là quên không lấy phôn ra chụp hình làm bằng chứng.

Chánh Án:
- Bà Hằng, những lời ông Trần Văn Định vừa nói có đúng không?

Nguyễn Thị Hằng:
- Đúng hoàn toàn, hôm đó tôi khó ngủ, thức giấc từ 3 giờ vì ông Trần Văn Nam mê sảng cả đêm, tôi phải chạy sang lay ông và dỗ cho ông ngủ lại, gần 5 giờ mới hơi yên. Biết là ông Định sẽ đến vào sáng sớm, nên trước khi về phòng mình, tôi mở khóa sẵn cho ông Định, cửa chỉ đóng nhưng không khóa vì tôi không muốn mới ngủ lại mà bị đánh thức. Nhưng ông Nam đâu có để tôi yên, khoảng một giờ sau ông ấy lại mê sảng khóc rống lên, gọi tên bà Vân (tôi đoán là vợ ông, vì mỗi lần mớ ông đều gọi tên bà Vân này.) Tôi phải chạy sang và nằm luôn vào giường ôm ông ấy dỗ như dỗ một người chồng bệnh tật.

Chánh Án:
- Tại sao bà lại dỗ như dỗ một người chồng? Ông ấy đâu phải chồng bà. Bà làm như thế này mấy lần rồi?

Nguyễn Thị Hằng:
- Tôi làm nhiều lần rồi. Không phải chỉ với một mình ông Nam mà còn với cả ba người khách trọ kia nữa.

Cả phòng xử nhao nhao lên một tiếng “Ồ” thật to. Ông Lê Văn Thành, ông Nguyễn Anh Tuấn, Ông Bùi Văn Lai đều giật mình đánh thót lên. Cả ba ông khách trọ còn lại thảng thốt nhìn nhau như tự hỏi: “Bà Hằng vào nằm ôm mình lúc nào mà mình không biết nhỉ?” Ông Bùi Văn Lai trẻ nhất, ngồi im lặng, tính anh vẫn ít nói nhưng hai ông già ngoài 70 tuổi thì cúi đầu vào nhau thì thầm, mặt co lại vì suy nghĩ.

Trần Văn Định:
- Ồ đấy, cả tòa đã nghe rõ chưa, bà Hằng không phải chỉ ngủ với bố tôi mà còn ngủ với tất cả khách trọ của bà. Thật là tội lỗi.

Chánh Án:
- Xin bà nói lại cho rõ. Bà cho khách thuê nhà, ngoài việc nấu cho ăn, bà không có dự phần chăm nom cá nhân gì cho những người ở trọ, tại sao bà lại vào giường ôm người ta ngủ?

Nguyễn Thị Hằng:
- Đúng, tôi chỉ là một người chủ cho thuê nhà, nhưng không biết từ lúc nào tôi trở thành: người vợ, người mẹ và ngay cả người con của mấy người khách trọ này. Đây là tình trạng những người hiện tại tôi cho thuê phòng trong nhà tôi:

* Ông Lê Văn Thành, 72 tuổi, con mang tới bốn năm rồi, không hề ghé lại thăm ngoài việc gửi tiền đều đặn hàng tháng và một năm đôi lần gọi, hỏi một câu ngắn ngủi xem cha mình còn sống hay không? Ông Thành là một sĩ quan pháo binh, đi cải tạo, sang Mỹ theo diện H.O. Ông mang vào nhà tôi một gánh ký ức ở những trại tù Bắc Việt Nam, vợ chết từ khi ông đi tù về. Trong những cơn ác mộng ông gọi tên người con trai duy nhất, rồi khóc nức nở, rồi cười hực hực. Có khi tôi làm vợ ông, vào nằm đưa tay mình ra nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông trong đêm tối, rồi nhận là vợ ông. “Anh ơi ngủ đi, khuya rồi, ngủ đi mai dậy mình mang con về nội”. Có khi tôi làm người con trai, tôi kéo ông nằm thấp xuống cho ngả đầu vào vai tôi rồi dỗ: “Ba tựa vào vai con nè, con đến đón ba về nhà chơi với mấy đứa nhỏ nè.” 

Tôi lừa ông một lúc thì ông ngủ. Ông ngủ say rồi mà tôi vẫn thức, tôi thương ông quá đỗi, tôi không dám kéo cái vai gầy của tôi ra, tôi thấy giận người con trai của ông đã bỏ rơi người bố khốn khổ. Tôi đóng vai con ông, vợ ông không phải một mà rất nhiều lần rồi.

*Ông Nguyễn Anh Tuấn, 68 tuổi. Vượt biển năm 1985, vợ và hai con gái chết ngoài khơi trước khi thuyền kéo được vào bờ. Ông cuối cùng vào được Mỹ, tưởng rằng có việc làm, chốn ở, ông sẽ làm lại đời mình. Nhưng không, ông vẫn sống với những ám ảnh kinh hoàng đó. Ông phải đi điều trị tâm thần. Tuy hồ sơ bệnh lý của ông không trầm trọng, nhưng ông sống vật vờ như xác không hồn, ông có đi làm việc một thời gian dài rồi nghỉ việc, rồi lại đi làm, rồi lại nghỉ. Ông đi ở trọ nhiều nơi, chính phủ cũng đã có lần cấp nhà cho ông. Bây giờ ông đi qua cả tuổi hưu trí rồi mà vẫn không biết xếp hồ sơ của ông vào tình trạng nào vì có lúc đầu óc ông rất sáng suốt, thông minh, có lúc ông hoàn toàn như vuông vải mục bị ngâm thuốc tẩy lâu ngày. Ông đến thuê trọ nhà tôi ba năm nay. Những đêm mê sảng ông gọi tên vợ, gọi tên hai cô con gái, giọng ông như người đang chết ngạt trong nước. Không phải nước biển mà là nước mắt. Tôi ôm ông, có khi nhận là vợ, nói: “Em đây, mình ngủ đi.” Có khi nói: “Ba ơi, con gái ba đây, ba ngủ đi nghe.” Ông hơi khó dỗ, ông hay hỏi lại tôi: "Bé Mi hay Bé Na đấy?" Khi ông ngủ là lúc tôi nằm khóc ướt cả cái gối của ông. Nhập vào trong cơn mê sảng đau thương của ông, nhiều đêm tôi tưởng mình là con gái ông thật, mặc dù tôi chỉ kém ông mươi tuổi.

*Ông Bùi Văn Lai, trẻ tuổi nhất lai Mỹ đen, thì lúc nào cũng cần mẹ. Anh bị mẹ cho vào cô nhi viện từ khi còn bé, đến khi anh lớn thì cô nhi viện đem bán anh cho một gia đình để làm con nuôi. Cả gia đình đó sang Mỹ theo diện con lai. Sang đến Mỹ được hơn một năm, đời sống gia đình họ ổn định, họ không muốn có một người con Mỹ đen trong nhà, anh bị đuổi khéo. Anh lang thang, tự kiếm việc và tìm nơi dung thân mình từ lúc 15 tuổi. Anh vào nhà tôi được hai năm. Năm nay anh hai mươi.

Anh thèm mẹ lắm, tôi tin như thế vì khi anh mê sảng, anh cứ khóc rống lên gọi mẹ.

Tôi bắt đầu còn đứng ở đầu giường anh lay lay vai anh, sau phải trèo vào giường anh, ôm cái đầu tóc quăn quăn của anh vào bộ ngực còm cõi của mình dỗ dành: “Mẹ đây, mẹ đây, ngủ đi con, ngủ đi con” và nước mắt tôi cũng ứa ra làm ướt cả mấy sợi tóc quăn đó. Tôi ôm anh cho đến khi anh chìm vào giấc ngủ vì tin mình có mẹ nằm bên.

*Ông Trần Văn Nam, bố của ông Trần văn Định cũng là một người thèm con, nhớ vợ. Mặc dù ông Định ở không xa nhưng lúc nào ông cũng nói là công việc làm ăn rất bận. Vợ con ông thì tôi chưa hề gặp bao giờ. Tối hôm đó tôi phải vào với ông hai lần, tôi mất ngủ cho đến sáng. Và ông Nam đã khóc trong lòng tôi, ông gọi tên Định vì tưởng con đến đón ông về. Sau ông lại mê sảng gọi tên bà Vân, tưởng tôi là bà Vân, vợ ông. Tôi dỗ dành mãi ông mới yên và tôi cũng mệt quá, vừa thiếp đi thì ông Định đến.

Bà Hằng ngưng một lúc, nhìn xuống bốn người khách trọ trong nhà mình, nói như chỉ để nói với bốn người đó:

- Tại sao cả bốn ông không cùng đem tôi ra tòa, cùng thưa tôi đòi bồi thường một thể? Có phải các ông sau những cơn ác mộng ban đêm, sáng ra đã nhìn tôi như nhìn một người vợ, một người con và một người mẹ hay không? Tôi không nghĩ là các ông hoàn toàn quên hẳn giấc mơ đêm trước.

Cả phòng xử im lặng, người ta có cảm tưởng nghe được cả tiếng tim đập nhanh trong lồng ngực của cả bốn người đàn ông trước mặt.

Phiên tòa đến đây tạm ngưng vì hết giờ. Chánh Án không hỏi thêm câu nào nữa và vụ kiện sẽ được xử tiếp vào một ngày khác.

Đêm ba mươi hôm ấy, bà Hằng không nghe thấy một tiếng mê sảng nào phát ra từ buồng ngủ của khách trọ.

Sáng mồng một Tết, bà Hằng bày hương hoa trên bàn thờ chồng, làm một mâm cơm cúng tân niên mời bốn người ở trọ tham dự. Họ vui vẻ chúc Tết nhau. Không ai nhắc đến chuyện ngày hôm qua nữa.

Và cả những đêm kế tiếp sau đó mọi người hình như được uống thuốc ngủ. Họ ngủ yên lành, không mê sảng nữa. Họ yên lặng đến nỗi bà Hằng phải thắc mắc tự hỏi: "Liệu trước đây họ có thật sự mê sảng không? Hay họ chỉ cần một vòng tay, một tình thương yêu của người vợ, người con, người mẹ mà họ bật lên những tiếng kêu đó, để gọi bà vào?"

Sau đó hai tuần bà Hằng nhận được giấy của luật sư ông Trần Văn Định, báo tin ông Định đã bãi nại, xin rút lại đơn khởi tố bà Nguyễn Thị Hằng, nên vụ kiện được xếp lại hoàn toàn.

Có người biết chuyện, kể lại rằng: "Ông Trần Văn Định, sau đó coi như giao luôn bố cho bà Hằng, không thấy đến và cũng không thấy gọi nữa. Cả bốn người đó cùng ở với bà Hằng cho đến cuối đời như trong một gia đình: ông Lê Văn Thành, ông Trần Văn Nam thì đến khi qua đời, mới được con đến nhận xác của cha trong bệnh viện về chôn cất, ông Nguyễn Anh Tuấn không có thân nhân thì được bà Hằng kêu gọi bạn bè phụ với bà ma chay. Người trẻ nhất, ông Bùi Văn Lai là người cuối cùng ở lại, anh săn sóc bà Hằng khi bà già yếu và đã chôn cất bà như một người mẹ.

Trước khi bà Hằng mất, bà giao ngôi nhà đó cho anh và anh tiếp tục công việc cho thuê phòng, đặc biệt cho những người già Việt Nam bị con bỏ rơi trên quê người."


TMT

Khóc Cười Theo Trái Bóng Lăn - Trầm Vân

Trốn Chạy - Nguyễn Ngọc Chu


Mượn Hội nghị Quốc tế về Toán học để trốn chạy. Trốn chạy khỏi các ông thượng thư thu giá, học giá. Trốn chạy khỏi những ông nghị lót ổ. Trốn chạy BOT. Trốn chạy đặc khu...

NỀN QUẢN TRỊ BỐN KHÔNG

Điều đầu tiên khi bước chân sang Âu Mỹ là đối mặt với công nghệ, buộc phải nhớ đến những lời sáo rỗng của các chức sắc Việt Nam.

Các chức sắc đó, nếu không có trợ lý, thư ký, xe đón đưa, thì khó biết cách mua vé để đi giao thông công cộng như tàu điện, xe bus. Họ biến các thiết bị thông minh thành những cục gạch với vài ba chức năng sơ đẳng. Vậy mà họ cất lời là “Cuộc cách mạng 4.0”.

Xuất xứ là “Công nghiệp 4.0” (Industry 4.0). Hay có thể nói là “Nền công nghiệp 4.0” để nghe cho đỡ cụt. Nhưng chức sắc Việt Nam, từ thủ tướng xuống đến bộ trưởng là “Cuộc cách mạng 4.0”.

Cách mạng luôn gắn với mốc sự kiện. Không hiểu được sự khác biệt của hai từ “cách mạng” với hai từ “công nghiệp” mà vẫn cứ hồn nhiên. Những người không trong nghề, không hiểu mà chỉ nói theo để khoa trương, đã là đáng trách. Nhưng đáng chê cười hơn chính là có vài ông lãnh đạo trong các tập đoàn như Viettel, FPT mà cũng “Cách mạng 4.0” . Đó thực sự là điều xấu hổ.

Cho nên, nói một cách ngắn gọn không ngoa, rằng “ Công nghiệp 4.0” với nhiều chức sắc Việt Nam chính là: Không hiểu, Không biết sử dụng; Không hành động; Không xấu hổ. Quả thật đúng là Bốn Không. Ở Việt Nam không phải là “Nền công nghiệp 4.0” mà là “Nền quản trị Bốn Không”.

THÂN PHẬN

Không phải đi châu Âu lần đầu, nhưng trước khi bước chân sang châu Âu, chợt nhớ đến lời Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt về Hộ chiếu Việt Nam. Người ta cắt đi phần trước và phần sau đoạn nói của ông, làm cho ông điêu đứng. Những ai từng đi Âu Mỹ đều thấm thía thân phận của mình và chia sẻ với ông. Càng yêu quê hương đất nước bao nhiêu càng thấm thía thân phận bấy nhiêu.

Nếu ở VN người Âu Mỹ được dành những ưu ái và quan tâm, nhiều khi quá mức, thì ở Âu Mỹ người Việt không có được những điều đó, thậm chí còn bị đối xử thứ cấp. Không phải nghèo mà tính cách ngửa cổ trông đợi nước ngoài đã tự biến mình thành hèn kém.

Hèn kém đến nỗi kẻ xâm lược mang hộ chiếu, mang áo đường lưỡi bò, ngang nhiên đến mức trắng trợn tuyên bố bố xâm lược lãnh thổ Việt Nam mà lại cho là chuyện nhỏ, sợ ảnh hưởng đến nguồn du lịch, ảnh hưởng đến “đại cục”.

Đa phần người Việt muốn xin visa đi các nước Âu Mỹ đều khốn khổ với những thủ tục chứng minh tài chính và nhân thân. Ngay cả khi có được visa rồi, lúc qua các cửa khẩu biên phòng vẫn bị soi xét. Một cảm giác bị đối xử không công bằng luôn thường trực. Ở trong nước đã đành lại còn cả ở nước ngoài. Mỗi lần đi là mỗi lần nhẫn nhịn nuốt nấc nghẹn vào lòng.

Những người có chút tiền, có chút vị thế, mang tiền đi tiêu xài ở những nơi sang mà còn có cảm giác phân biệt, thì nói chi đến những số phận phải trôi dạt kiếm sống.

BÒN NƠI KHỐ RÁCH ĐÃI NƠI QUẦN HỒNG

Lương một tháng chỉ có 400 đô mà đi nước ngoài phải tiêu tiền của kẻ lương tháng 20 000 đô. Làm cả năm mà không đủ tiêu một tuần.

Cho nên phải giàu lên. Giàu lên từ lao động chứ không phải từ tham nhũng cướp bóc. Nhưng giàu thôi cũng không đủ.

Một số người Việt do tham nhũng, lợi dụng cơ chế mà chiếm đoạt, nên có được rất nhiều tiền một cách dễ dãi. Từ đó, tự họ hình thành cách chi tiêu hoang phí đến ghê tởm. Họ đắp lên mình một núi tiền những thứ hàng hiệu. Những chiếc xe, đồng hồ, túi xách... trị giá cả triệu đô để nâng giá trị của họ ( như chiếc đồng hồ của Trịnh Xuân Thanh có giá đến 39 tỷ đồng).

Đó là những đồng tiền họ bòn rút từ giá trị đất đai của đồng bào mình, những đồng tiền họ moi móc từ tiền thuế của dân, những đồng tiền họ chiếm đoạt từ tiền vay nước ngoài, giáng gánh nợ lên đầu con cháu. Thế rồi họ phung phí hàng triệu đô vào những thứ xa xỉ, làm giàu cho người nước ngoài.

Họ tưởng rằng bằng cách xài tiền như thế thì đẳng cấp họ được nâng lên. Và họ ra sức vung vãi tiền bạc để bù đắp lại những điều mà thiên bẩm không có. Trên thực tế, sự khoe của kiểu “Thạch Sùng” không đưa lại cho họ sự kính trọng từ người Âu Mỹ, mà trái lại làm tăng nhanh nồng độ chế nhạo, coi thường. Đồng tiền mua được nhiều thứ, mua được dịch vụ đế vương, nhưng không mua được sự kính phục.

Ngay cả những ông chủ nhiều tiền người Ả Rập, dẫu một đêm ngủ mất vài trăm ngàn đô, tuy được phục vụ theo mức thượng hạng, nhưng cũng rất khó kiếm được sự thực lòng kính phục. Người Âu Mỹ thực dụng. Họ phục vụ để lấy tiền. Nhưng gốc gác nguồn tiền không làm thay đổi được cách nhìn của họ về gốc gác chủ nhân.

Nói như thế không phải tự ti, không phải bôi đen, không phải tiêu cực, mà để tìm ra lối thoát. Đó là cách làm giàu không nhờ vào buôn bán tài nguyên hay cung cấp dịch vụ, mà là cách làm giàu nhờ sự thăng hoa của chất xám mà từ đó có được những phát minh sáng chế tiên phong. Chỉ có cách đó mới đẻ ra sự giàu có kèm theo hùng cường. Chỉ có cách đó mới không những có được sự khâm phục mà còn làm cho người phải nể, phải sợ.

Không thấy được nguyên nhân, mà chỉ so với quá khứ của chính mình rồi bằng lòng “ chưa bao giờ được như hôm nay” thì mãi mãi tụt hậu, mãi mãi không thể ngóc đầu lên được trước bạn bè quốc tế.

TRỐN CHẠY ĐI ĐÂU?

Vội vã trốn chạy khắp một góc trời châu Âu. Từ Paris qua Bordeaux. Từ Lisbon đến Madrid. Rồi Brussels, Geneva, Zurich. Thả bóng trong nắng chiều vàng trên sân ga hàng trăm năm cổ kính. Vội bước trên những sân golf huyễn hoặc bên hồ Geneva xanh vắt da trời, và trên cả bờ Đại tây dương sóng tím vỗ vô hồi. Mà trên mỗi bước chân không ngớt nghĩ về quê hương, nơi tài nguyên đã cạn kiệt, nơi sắp rứt ruột cắt ra những mảnh đất của tổ tiên để làm đặc khu trong ước mộng làm giàu trông chờ người nước ngoài của một nhóm người.

Châu Âu hiện đại, văn minh giàu có đến nhường kia mà có ai cần đến đặc khu, có ai ngồi chờ vào sự bố thí của người ngoại quốc? Châu Âu cổ kính đẹp bệ vệ đến thế kia nào có cần đến đập phá xây mới nhà cao tầng? Những ga tàu ở trung tâm thành phố là nơi tiện lợi nhất cho đi lại, hàng trăm năm vẫn sừng sững, còn ở Hà Nội người ta kêu gào dời ra ngoại ô. Những tòa nhà hai ba tầng hàng thế kỷ bệ vệ, còn ở Hà Nội họ đập phá để xây những căn hộ cao tầng bán thu về bạc tỷ.Tàu điện vẫn nhộn nhịp giữa đường phố trăm năm không mở rộng, mà giao thông lại được bố trí hợp lý đến thán phục, còn ở Hà Nội thì xóa bỏ tàu điện, đập phá để mở rộng mà tắc đường vẫn nối dài ngày này qua tháng khác.

Chúng ta đã học không đúng bài.

Khách du lịch dẫu có nhiều tiền đến đâu cũng chỉ được đối xử cùng lắm là bằng công dân nước sở tại. Họ chẳng ưu tiên cho ai hơn công dân của nước họ.

Thế mà ở VN, người ta đang mời chào người nước ngoài bằng cách hạ thấp giá trị công dân của VN.

Đất cho người nước ngoài thuê “ưu tiên vượt trội 99 năm ” với giá rẻ mạt cùng đủ các loại ưu đãi về thuế mà có thể gọi là cho không. Họ ưu tiên người nước ngoài bao nhiêu thì càng hạ thấp bấy nhiêu giá trị con người Việt Nam. Hạ giá đến đớn đau.

Kẻ nào đã dự thảo giá trị công dân nước Việt chỉ có 2200 đô la? Rằng đầu tư 50 triệu đồng vào VN là có thẻ cư trú xanh? Có nơi nào trên thế giới này giá trị công dân rẻ mạt đến nhường ấy không? Chỉ có những kẻ vừa ngu dốt vừa hèn hạ mới nặn ra những kế sách hạ nhục quốc thể đến mức đó.

Không có người giỏi giang tử tế nào lại bỏ tiền mua danh công dân thấp hèn. Chỉ có cặn bã của xã hội mới trôi dạt đến. Chỉ có kẻ thù của Dân tộc mới lần mò đến. Cho nên không phải 50 triệu, không phải 500 triệu, mà tới năm trăm tỷ thì Việt Nam cũng không cần thêm người. Chỉ có nâng giá trị người Việt lên thì mới có người giỏi người tốt tìm đến.

Trốn chạy đi đâu? Dẫu đất trời mênh mông mà không thể giấu nổi tấm thân, càng không thể tù gông suy nghĩ.

Trở về với đặc khu, với BOT, với đồng bào của mình. Ở mọi nơi ngoài Việt Nam mình là thứ cấp. Mình không thể là thứ cấp ngay chính trên quê hương mình. Đừng trốn chạy. Hãy dũng cảm đối mặt.

Nguyễn Ngọc Chu