Người Phương Nam
Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Monday, February 23, 2026
Rừng Xưa Nhớ Đời - Nguyễn Văn Hải - Biệt Kích Lôi Hổ
Nhân chuyến về thăm lại chiến trường
xưa…Phan rang, địa danh cuối cùng của đời lính… nơi chôn vũ khí… nhân lúc thủy
triều xuống… tận dưới biển. Nay ra đấy, cả một buổi tối đợi thủy triều cùng ánh
trăng nửa. Tôi thật xúc động, cảm thán đề:
Rừng Xưa Nhớ Đời
Nhác trông cố nhớ hình xưa cũ
Lần bước đi theo nước rút ròng
Cát mịn khoe dần lòng hoang vắng
Ta nhớ năm nao giữa chốn này
Vùi chôn vũ khí tàn chinh chiến
Giặc bắt được ta, chẳng được em!
Bao năm biển mặn triều lên xuống
Nay tìm chẳng thấy vẫn sầu thương.
16.4.1975
Ánh nắng chói chan, chan hòa trên bầu trời
Phan Rang, sáng nay. Tựa lưng vào nền gạch tháp. Phóng mắt nhìn về hướng phi
trường; lòng tôi nao nao sôi xục. Ba dẫy hangar trông rõ nhất, gợi lại trong
tri nhớ tôi dòn dập… Cũng vào giờ này, khoảng chín giờ sáng, ba mươi sáu năm
trước. Lệnh di tản ra hướng biển để chờ tầu Hải-quân.
Cộng quân bắt đầu pháo vào phi trường từ
bốn giờ sáng. Liên tục và dữ dội áng chùng nửa tiếng.. .Nơi đặt Bộ-tư-lệnh mặt
trận.
Năm giờ sáng đơn vị đươc lệnh di chuyển
đến Bộ-tư-lệnh.
Giờ đây, đạn pháo không còn dồn dập
nhưng lai rai, thi thoảng. Chúng tôi di chuyển trong tình trạng như thế. Mà cái
hiện thực đang trùm phủ không chỉ lên người mà lên cả số phận. Như những cái
máy, chân bước mà lòng không thể xua tan được cái “Mùi” khó tả của sự chết đang
tán lạc quanh đây, đang phân phát, chia đều cho từng người, không sót một ai.
Thứ “Mùi vị” khiên đầu óc mê mụ đi, thân xác rã rời và không có ma lực hoặc thần
lực nào châm dứt được “Thứ trò chơi” pháo khủng bố ấy. Mỗi quả pháo là một nổi
kinh hoàng, vãi xuống bung thành những cái dấu chấm hết cho nhiều số phận.
Điều lạ lùng là cho tới giờ phút này. Sự
phản pháo chả có. Phi trường của Sư-đoàn 6 KQ không có lấy một phản ứng. Mặt-trận
không có pháo binh và phi cơ.
Hoàn toàn bất lực và cam chịu.
Trời sáng dần, gió lồng lộng, mặt trời đỏ
rực nhô lên báo hiệu một ngày hè nắng chói. Trong cái hangar nằm giửa phi trường,
nơi đặt Bộ-tư-lệnh mặt trận. Phía trước hangar trên sân, hai chiếc trực thăng cấp
Tướng đậu cùng phi hành đoàn túc trực. Hangar kế bên đậu toàn xe jeep cần câu.
Đơn vị chúng tôi đươc phân công bảo vệ Bô-tư-lệnh. Cộng quân lúc này vẫn duy
trì pháo, thi thoảng và rời rạc. Cái lạ là bên ta không có tiếng pháo giao
tranh. Sự hoạt động duy nhất mang tính trận địa là chiếc L19, phi cơ trinh sát
bay vòng vòng trên phi trường. Nhưng rồi, từ phi cơ bốc ra những làn khói và rất
nhanh phi cơ lao xuồng bay một vòng thấp; đáp vội xuống phi trường. Đang lúc có
một cuộc họp tư lệnh bên trong hangar. Chóng váng và ngắn gọn. Người ta trao đổi,
báo cáo, nét mặt buồn so thể hiện trên mọi khuôn mặt. Hai dẫy lắp đặt máy truyền
tin hoạt động nhộn nhịp, tất tả. Kẻ ra người vào vội vã đến va chạm, có người
đã ngã chúi. Từ cửa hangar, tôi được phân công canh giữ và có dịp chứng kiến cảnh
tượng diễn ra bên trong Bộ-tư-lệnh… Cũng giống như xem một phim câm, tôi suy
đoán và ghi nhận mọi diễn tiến bên trong bằng hình ảnh chứ không thể nghe thấy
bât cứ một lời nói nào từ những nhân vật chỉ huy. Nói môt cách khác tôi chỉ chứng
kiến sự việc bằng vào cái tầm nhắm chỉ từ đỉnh đầu ruồi đến lô châu mai. Ngoài
kia người ta đang tiếp cứu phi công của chiếc L19 lâm nạn. Nhưng rồi,vài người
lính Không-quân leo vội lên chiêc xe đậu gân đó, nhìn thẳng về phía đường băng
phi trường, tay chỉ trỏ; bât giác tôi nhìn theo rồi sửng sốt. Rất đông, rất
đông, môt đoàn quân lũ lượt ào ạt di chuyển, đúng hơn là đang chạy, tựa như con
trăn khồng lồ trườn tới. Một vị Trung tá già từ trong hangar đi vội ra và ra lệnh
cho hai trực thăng cất cánh…
Không khi nơi đây sôi động hẳn lên kể từ
lúc đó. Rồi đến lượt chiêc xe Không quân nổ máy biên dạng. Quang cảnh hỗn loạn,
tất tật của mọi người, vội vã, câm nín… Sự giống nhau biểu lộ trên mọi khuôn mặt
mà hơi hướng làn gió thất trận đang quất thẳng vào từng người, không chừa môt
ai, kể cả những người kiêu hãnh nhất
Người ta chỉ kịp truyên nhau câu lệnh
tìm đường ra bãi biển, sẽ có tầu Hải-quân đên đón.Và rồi không ai bảo ai nhịp
chân cứ thế nối đuôi nhau tiên bước.Sự hòa đồng quan cũng như quân bỏ lại những
chiếc xe jeep tội nghiệp,cùng xác người chết và bị thương,chờ địch quân chôn và
chữa dùm!
Ra khỏi dẩy hangar, trên bải sân rộng,
hai chiếc trưc thăng võ trang đang nổ máy trên chất đầy người.Và rồi, một cảnh
tượng như xiếc, hai trưc thăng bốc ngược lên khá cao, rồi mới chịu bay đi. Từ
trực thăng, ai đó đã làm rơi cái nón sắt xuống sân.
Thế là phi trường đang bị bỏ lại. Chiến
thắng của cộng quân sau sáu tiếng đồng hồ tân công chỉ là cái phi trường trống
rỗng, bởi người ta đã di chuyển mọi quân thiết bị từ những ngày trước. Tôi rùng
mình tưởng tượng nếu vào thời điểm này, địch quân theo thông lệ trong chiên thuật,
pháo đánh chặn thì không biết bao nhiêu máu đổ và sự điêu tàn hãi hùng tức khăc
ào chụp xuống đoàn quân thất trận.
Khen thay cái ông tổng đạo diễn, mà chẳng
ai muốn hỏi và biêt tên ông. Nhưng thầm cám ơn ông về sự xê xếp để có những thiệt
hại rất ít nhân mạng. Cũng như số phận của những vị Tướng tư lệnh… Hai trưc
thăng của các ông đã bay đi nhưng không có chủ… Qủa thật người ta đã toan tính
và định đoạt trên thân phận mọi người, bằng một trò chơi chiên tranh siêu thị,
cũng như bóp cổ quân linh bằng chinh khả năng của họ. Bất chợt tôi liên tưởng đến
đại thần Vi-tiểu-Bảo cùng trò chơi quân sự danh xưng Lôc đỉnh ký…Và một người Mỹ,
sáng nay tại Bô-tư-lệnh, không võ trang,phục sức nửa dân sự, nửa quân đội với
áo giáp, nón sắt, mang giầy lính, quần jean, áo Pull . Phải chăng miếng mỡ đã
được đưa vào mồm mèo, chờ mèo nuốt. Để cáo chung đi cái hiệp định Paris bất lợi
và khởi đầu cho cái Việt-Nam hóa chiên tranh.
Đến được cổng vào phi trường hạn mức cuối
cùng để phân định khu quân sự. Nắng đã chếch trên đầu, tỏa rọi cái nóng nực và
nắng chói chan của một ngày hè rực nắng. Trước mặt ngọn tháp Chàm, mầu gạch
nung trên ngon đồi, âm thầm chứng kiến. Quay nhìn lại phía sau đoàn người vẫn
lũ lượt tiến tới. Con đường độc nhất, lối vào phi trường giờ phải oằn lưng chịu
đựng cái sức nặng cua đoàn quân, có lẽ đây là lần đâu tiên nó phải gánh chịu, kể
từ khi người ta tạo ra nó… Hẳn rằng cái nhớ đời là cùng một lúc tiếp nhận nhiếu
binh chủng đã in dấu giầy và mãi lưu dấu trên nó
Đoàn quân mỗi lúc một đông, chật kín cả
một vùng bãi biển. Trước mặt con tầu ngoài xa vẫn bình thản đối diện. Ánh nắng
chói chan đã chếch trên đầu, đẩy lùi cái lạnh của cát và gió liên tục xóa mờ những
dấu giầy ngang dọc. Dưới tàn cây rừng cạnh cây phi lao, tựa đầu vào ba lô, gió
biển cùng âm thanh từ cây phi lao khích thích giấc ngủ. Giật mình vì tiếng ai
đó hát ông ổng, đúng hơn là gào lên “Người ta đã bỏ tôi rồi bạn ơi,bây giờ đi sớm
về trưa một mình”.
Nhìn toàn cảnh mà lòng quá đỗi thất vọng
cùng ê chề quấn quít quanh đây. Mọi người đã lục tục đi tìm bóng mát để tránh nắng.
Giờ con tầu chiến ngoài xa cũng đã bỏ đi, kéo theo sư phẫn uất cực độ của người
ở lại.
Tiếng súng nổ ở phía làng chài, cùng
đoàn người dơ tay đầu hàng. Đó là đoàn quân quyết định đi theo dọc bờ biển để đến
mũi Cà ná. Trong tuyệt vọng họ đang tìm cái hy vọng.
Cộng quân đã chiếm làng chài trước mặt,
con đường duy nhất đê thoát. Gọng kìm đang từ từ xiết lại. Rủ Trung úy Ân, mới
tìm gặp sáng nay, leo lên ngọn đồi cát sau lưng để quan sát. Đúng vào lúc này,
tiếng súng lại nổ kèm theo gọng hét đầu hàng đi. Phản ứng tự nhiên tôi vội lao
vào một bụi rậm gần đó và rồi nhìn thấy Trung úy Ân theo hiệu lệnh của tên du
kích thiểu não đi vào đám người đang được tập trung. Nằm yên trong bụi rậm, chứng
kiến cảnh tước vũ khi, rồi rồng rắn theo nhau dưới sự canh giữ của những tên du
kích ăn bận theo kiểu nông dân áp tải về hướng làng và trong đoàn cái dáng lêu
khêu, gật gù như con bửa củi của Trung úy Hưng thảm thương mà trước lúc ra đi, còn
ngoái lại chỗ tôi ẩn nấp. Bất giác nghẹn ngào, tôi bật lên tiếng khóc.
Trên bầu trời, từ hướng mũi Cà ná. Đoàn
trực thăng xuất hiện bay cách bờ biển hơi xa, dễ chừng cả vài chục chiếc. Đã có
những người lính bất chấp địch quân đang rình rập, chạy ra bờ biển đưa tay vẫy
vẫy. Nhưng rồi, giống như bay thực tập. Đoàn trưc thăng lạnh lùng quay ngoắt bỏ
đi. Đám người lếch thếch lại tìm nơi ẩn nấp. Một ông Thiếu tá Quân-cảnh đưa tay
lên gỡ cặp lon trên cổ áo vất tung về phía sau.
Ngoài tít mù khơi, một con tầu giữa biển
cả, sau lưng nó, mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên. Hình như con tầu bất động,
trong lời cầu mong tha thiết, gấp rút giải cứu. Vì sau lưng mọi người, địch
quân đang dần tiến đến.
Giếng như con trăn đang bò, bỗng quay
ngoắt trở lại. Bị ùn tắc ở phía trên, đoàn quân buộc phải dạt ra hai bên, mọi
gương mặt với cử chỉ ngơ ngác hỏi han nhau và rồi tin tức cũng đươc nhanh chóng
loan truyền. Trên quốc lộ, quân xa của Việt-cộng đang án ngữ với loa kêu gọi đầu
hàng…Đã có những tốp quân xé lẻ di chuyển dọc theo quốc lộ dựa vào địa hình rậm
rạp và nhà dân. Trung úy Hưng, cạnh tôi hỏi “Sao Hải, làm thế nào bây giờ” Lẳng
lặng kéo hắn ngồi xuống “kệ mẹ nó, ngồi ăn cái đã”
Anh nắng trong ngày đã lịm vào dãy núi,
từ mặt đất, cát bỗng nhanh chóng dịu lạnh và ngọn gió nhẹ êm mát se se trên
khuôn mặt.Trạng thái vật vờ đến với tôi, ngả đầu vào ba lô vật vờ ngủ thiếp đi.
Cái đá chân của Trung úy Ân làm tôi choàng tỉnh, trời nhá nhem tối có nghĩa tôi
chả ngủ được lâu. Ngước nhìn, quanh đây cũng bớt đi sự đông đào. Người ta đã có
thì giờ để theo những bàn soạn và hướng dẫn hợp lý về con đường đào thoát. Tôi,
Hưng, Ân đồng ý đợi tối trời để di chuyển vì cho rằng có thể lợi dụng đêm tối
và đó cũng là đoạn đường ngắn nhất để ra biển. Đồng đội trong đơn vị không biết
bằng lúc nào, họ cũng đã ra đi. Kể cả ông Chỉ-huy-trưởng Đoàn. Biểu lộ bằng cái
nhún vai, nhếch mép cười trong lòng tôi tự nhủ: Gia mình ở vào địa vị ông ta,
thì đã làm khác hẳn và xem ông ta như một người chỉ huy chưa làm tròn trách nhiệm.
Trời tối hẳn, bóng đêm dầy đặc. Đã có
chuyển động trong đoàn quân, lợi dụng đêm tối, từng tốp nhỏ lẻ đã vượt qua quốc
lộ. Ba chúng tôi đang ở vào vị trí giữa đoàn người, di chuyển chậm vì sắp sửa đến
cánh đồng trống song song với quốc lộ. Nghĩa là mọi người phải lộ nguyên hình.
Di chuyển chẳng đươc bao lâu. Bất chợt, từ trên quốc lộ ánh đen pha chiếu thằng
vào đoàn quân kèm theo hiệu lệnh,hàng thì sống, chống chết, hai tay bỏ lên đầu.
Ngay lập tức, đoàn người đi sau ùn ùn tẽ ngang chay thục mạng vào những bụi tre
hoặc nhà dân. Đúng lúc này, về hướng phi trường bầu trời sáng rưc rỡ bởi rất
nhiều trái hỏa châu cùng lúc đươc bắn lên… Việt-cộng đang mừng chiến thắng .
Quay nhìn về phía sau ,từng tốp người cam chịu tay vẫn trên đầu lầm lũi theo
ánh đèn pha đi vào nơi bất định. Còn những người chúng tôi men theo dọc quốc lộ
và rồi cũng qua được và nhắm thẳng hướng biển. Trung úy Ân đã thất lạc, chẳng
hiểu đi vào với tốp nào.
Mùi tanh nồng nồng, đặc trưng của biển,
theo gió se lạnh ào ạt thổi, khi mà chúng tôi bỏ lại sau lưng dẩy phi lao xen kẽ
cây rừng. Trời bắt đầu sáng, mệt quá hai đứa tôi nghỉ vội trên một đụn cát và
ngắm nhìn không gian bao la biển núi và biển lọt thỏm vào trong với ba phần tư
núi rừng bao bọc.
Chỉ có thế, chả thấy tầu bè gì cả. Thất
vọng,buồn rầu hiện trên khuôn mặt mọi người và chán chường, phờ phạc của cơ thể
mệt nhoài. Mọi hy vọng ban đầu dần tan theo sóng biển. Kế hoạch giải cứu đã
không thưc hiện…Hay là một sự gian dối bắt buộc.
Đoàn quân mỗi lúc một đông, chật kín cả một
vùng bãi biển.Trước mặt con tầu ngoài xa vẫn bình thản đối diện. Anh nắng chói
chan đã chếch trên đầu, đẩy lùi cái lạnh của cát và gió liên tục xóa mờ những dấu
giầy ngang dọc. Dưới tàn cây rừng cạnh cây phi lao, tựa đầu vào ba lô, gió biển
cùng âm thanh từ cây phi lao khích thích giấc ngủ. Giật mình vì tiếng ai đó hát
ông ổng, đúng hơn là gào lên “Người ta đã bỏ tôi rồi bạn ơi, bây giờ đi sớm về
trưa một mình”.
Nhìn toàn cảnh mà lòng quá đỗi thất vọng
cùng ê chề quấn quit quanh đây. Mọi người đã luc tục đi tìm bóng mát để tránh nắng.
Giờ con tầu chiến ngoài xa cũng đã bỏ đi, kéo theo sự phẫn uất cực độ của người
ở lại. Tiếng súng nổ ở phía làng chài, cùng đoàn người dơ tay đầu hàng. Đó là
đoàn quân quyết định đi theo dọc bờ biển để đến mũi Cà ná. Trong tuyệt vọng họ
đang tìm cái hy vọng.
Cộng quân đã chiếm làng chài trước mặt,
con đường duy nhất đê thoát. Gọng kìm đang từ từ xiết lại. Rủ Trung úy Ân, mới
tìm gặp sáng nay, leo lên ngọn đồi cát sau lưng để quan sát. Đúng vào lúc này,
tiếng súng lại nổ kem theo gọng hét đầu hàng đi. Phản ứng tự nhiên tôi vội lao
vào một bụi rậm gần đó và rồi nhìn thấy Trung úy Ân theo hiệu lệnh của tên du
kích thiểu não đi vào đám người đang được tập trung. Nằm yên trong bụi rậm,chứng
kiến cảnh tước vũ khi, rồi rồng rắn theo nhau dưới sự canh giữ của những tên du
kích ăn bận theo kiểu nông dân áp tải về hướng làng và trong đoàn cái dáng lêu
khêu, gật gù như con bửa củi của Trung úy Hưng thảm thương mà trước lúc ra
đi,còn ngoái lại chỗ tôi ẩn nấp. Bất giác nghẹn ngào, tôi bật lên tiếng khóc.
Trên bầu trời, từ hướng mũi Cà ná . Đoàn
trực thăng xuất hiện bay cách bờ biển hơi xa,dễ chừng cả vài chục chiếc.Đã có
những người linh bất chấp địch quân đang rình rập,chạy ra bờ biển đưa tay vẫy vẫy.Nhưng
rồi,giống như bay thực tập.Đoàn trưc thăng lạnh lùng quay ngoắt bỏ đi.Đám người
lếch thếch lại tìm nơi ẩn nấp.Một ông Thiếu tá Quân-cảnh đưa tay lên gỡ cặp lon
trên cổ áo vất tung về phía sau
Trong gió biền chiều nay, tôi cô đơn bên
những tiếng thở dài cho những vật dụng không cần thiết được chôn dấu dưới cát.
Chợt nhớ đến đồng đội, sao lúc này cần thiết lạ, biết sao trong tình cảnh toán
loạn. Sáng nay,thấy bóng dáng Trung úy Thương, nhưng rồi chả biết biến vào đâu,
chỉ thấy đi vội về phía làng chài… Hay cũng đã vào tay địch.
Lợi dụng vào bóng đêm và lúc thủy triều
đang xuống, lộ ra một khoảng cách khá xa bờ biển. Tôi đi tới mép nước sau cùng,
tự đào cát, chôn vội cây súng CAR15. Người bạn thân thiết đã cùng tôi sinh tử,
cộng hưởng mọi vui buồn đời linh, đằng đẵng sáu năm trong chiến đấu. Khởi đầu từ
trại CCN nằm bên bờ biển Non-nước (China beach) để rồi giờ đây cũng tại bờ biển,
dấu chấm hết mang địa danh Tháp-chàm Phan Rang. Sự ngẫu nhiên đến từ biển và rồi
ngâm ngùi chia tay cũng tại biển, mãi mãi mong rằng CAR15 ngươi an tâm yên nghỉ
khi mà nước biển sẽ dâng lên xóa sạch dâu vết tủi hờn và cát sẽ bồi đắp, để rồi
muối mặn hóa kiếp thân người.
Trong tuyệt vọng, cùng đường ta chẳng muốn
cả hai phải rơi vào tay kẻ thù…Ôi ! định mệnh.
Sự túng cùng đã làm lòng người bỗng chai
đá, không biết sợ. Mục đích tìm lẽ sống là trên hết. Như một làn gió thổi tận
tim gan, đem sức mạnh bồi đắp cơ thể. Đoàn tàn quân lặng lẽ, cương quyết bước
đi hy vọng ẩn nấp vào bóng đêm cùng khoảng cách xạ trường tốt tạo ra bời thủy
triều giúp mọi người yên tâm hơn khi phải vượt qua cái làng chài sinh tử.
Mọi hy vọng đã đổ xụp và quấn quít dưới
chân khi mà trên bờ biển tiếng hô đầu hàng vòng vọng xuống kèm theo vài tiếng
súng nổ. Cảnh hỗn loạn lại lập lại theo những ánh đèn pin, đoàn người đi trước
lũ lượt đầu hàng. Tức khắc tôi chạy trở lui theo linh tinh… Cắm đầu cắm cổ chạy
thục mạng. Chả biết bao lâu, thấy mệt tôi nghỉ lại.
Đêm cũng đã về khuya, gió biển vẫn hú từng
chập trên hàng phi lao. Sương đêm thấm lạnh, biển sóng vẫn vỗ êm đềm. Một làn
gió nhẹ như có hương hoa. Ngửa mặt, trời đêm ánh sao lung linh huyền hoặc. Cơ hội
thoát thân đã không thể, đoàn người đang bị bao vây chờ ngày nạp mạng. Vẩn vơ
suy tính, giải pháp trở lại đường cũ, tìm nhà dân tá túc, kiếm cơm nước rồi tính
sau. Qủa là thiết thực khi mà cái đói và khát đang hoành hành cơ thể. Đứng lên
bước đi với đôi chân nặng trĩu, dù rằng mọi đồ đoàn đã từ loại bỏ, chỉ còn thân
xác và tâm hồn mang nặng tính âu lo.
Xuyên bóng đêm, chân bước mà lòng bât định,
cứ nhắm hướng sau lưng, bỏ biển. Giờ đã thấm mệt, có tiếng chó sủa và ngôi nhà
lờ mờ trong đêm, ánh đèn leo lét chao gió khi tỏ khi mờ. Bụng đói tay chân đã
có dấu hiệu bủn rủn, tôi cố lần bước tới và rồi nằm phịch trên hè nhà ai…. Cùng
lúc hai con chó bu vào sủa oẳng quanh… Mặc kệ, hết sức rồi, tôi cứ nằm lăn ra.
Chủ nhà là hai ông bà khoảng trung niên,
sống với hai cô con gái cũng đã có tuổi. Sau những giây phút ban đầu ngượng ngập,
e dè. Bà chủ nhà đã cho cơm ăn, nước uống, tôi tạm qua được khó khăn, chỉ còn mệt
và buồn ngủ lạ kỳ. Trời đã sáng rõ, cảnh yên bình tràn ngập, như không đang
trong chiến tranh, đem lại cho tôi cảm giác thanh bình tại miền quê khi còn thơ
ấu và quên hết những gi mới sảy ra.
Trong sự trao đổi, hỏi han lúc ban đầu,
giờ tôi mới có dịp để ý và nhận xét về những người mình mới quen và thừa nhận
tình cảnh thất trận để xin được tá túc, nhất là một bộ quần áo để cải trang ,
trà trộn vào làm người dân với hy vọng tìm đường thoát thân.
Bộ đồ lính của tôi đã được mang chôn dưới
đất sau nhà. Tủi nhục trước tình cảnh bi thương của chính mình và ngâm ngùi trở
về với thực tại, lòng tôi như ai cắt, cố tiếc những quá khứ binh nghiệp đã qua
và nhủ thầm đây có phải là bước tàn cuộc… Hai con chó cứ mãi quanh quẩn hít hà
chỗ đất chôn quần áo, đuổi mãi nhưng lại đến.
Yên tâm với bộ đồ, giờ chỉ còn thiếu cái
cuốc trên vai là tôi có thể nhập vai. Điều cân thiết lúc này là một giấc ngủ và
tôi xin phép chủ nhà mượn cái võng, dù gì cũng đã hai đêm thức trắng.
Vừa nằm xuống võng, tôi chột dạ, cảm thấy
nhột nhạt trong người khi nghĩ đến ánh mắt khác thường, lạ lùng của ông chủ nhà
ít nói, hay nhìn tôi rồi lại quay đi. Bằng con đường nào đó trong tâm cảm, tôi
đã nhận ra điều ấy và bất an trước giấc ngủ.
Giật mình thức giấc, có ai đó lay gọi và
tiếng chó sủa gấp gáp ngoài sân. Mở mắt tôi đã thấy ngay tào tháo mà mấy ngày
nay tôi trốn chạy. Hai tên bộ đội Bắc việt và một du kích đang đứng trước tôi.
Thầm nghĩ thế là xong, cuộc đời đã có lối rẽ… Lúng túng trong bô dạng cố trấn
an để lấy lại bình tĩnh. Tôi bị đẩy đi trong sự áp tải của địch mà chẳng kịp
nói lời cảm ơn với gia đình chủ nhà. Chỉ có thể thể hiện bằng đôi mắt, tân đáy
lòng với cái nhìn đầy trìu mến, tha thiết biết ơn tôi gừi lại gia đình sự xúc động
trong tôi bằng một tình nghĩa thân thương. Khi ánh mắt tôi chạm đến ông chủ
nhà, không hiểu sao ông vội quay đi.
Căn nhà tôn thấp lè tè nằm trên đồi cát
làng Sơn-hải, không một bóng cây, nắng hè dội xuống biển cát trắng rực
nóng.Trong điều kiện như thế cộng thêm sự chả mấy rộng rãi của căn nhà, những
tù binh chúng tôi chen chúc, mồ hôi luôn nhễ nhại. Ngoài kia người ta đang gỡ bỏ
và vất đi cái bảng văn phòng ấp. Một sự trùng hợp hay ngẫu nhiên hoặc định số :
Toán thám sát Hải Sơn được thành lập từ bãi biển Non-nước, ĐàNẵng,cùng với
chiên trường trải qua nhiều trận địa trong suốt thời gian hơn sáu năm. Nay dấu
chấm hết đươc an bài cũng là bờ biển mang danh Sơn Hải…. Sự đảo ngược của từ ngữ
gân như là một điềm báo hiệu một định mệnh tất nhiên mà tôi tin là có thể.
Chiều đến, một chiếc xe tải xuất hiện và
sau đó dồn chúng tôi lên. Hẳn rằng đây là chuyến thứ bao nhiêu vì tôi chẳng thấy
Hưng , Ân và Thương. Nửa tiếng xe chạy, đã đến nơi phải đến. Một đoàn người chừng
mười bộ đội, mà cái lạ là quần áo mới tinh đứng đợi sẵn. Cửa sau xe được mở, đứng
bên dưới tên bộ đội dáng vẻ xếp tay câm cuốn sổ đọc to : Chuẩn-tướng Nhật, sau
đó một tràng những sĩ quan cấp tá.Trên xe im phăng phác, tôi nhủ thầm vậy là
Bô-tư-lệnh đã bị bắt, vì không gọi tên Tướng Nghi và Sang… Còn Tướng Nhật…ô hô,
ông ta đã ra đi từ trong đêm, vì ông còn hai Trung-đoàn ở Bình-tuy. Bỏ lại một
vị đại-tá và một Trung-đoàn Bộ-binh
Hẳn nhiên là cộng quân đã thả hết tù
nhân trong trại, để lấy chỗ giam giữ chúng tôi. Gặp lại nhau, mừng mừng, tủi tủi
ôm chặt Ân, Hưng, Long râu, Phúc mát, Đí mà lòng lâng lâng sương sướng, vì nay
đã có sự chia sẻ của đồng đội. Chả được bao lâu, xếp hàng lãnh nắm cơm trưa,
gói muối sả. Lòng trở về hiên thực, bi đát. Tù binh chiến tranh.
Ngày đầu trong trại, chứng kiến nhửng
chiếc xe tải cập trại mang thêm những tù binh mới. Đồng đội trong đơn vị lân lượt
xuất hiện với đủ mọi trang phục. Ấn tượng nhất là ông Chỉ-huy-trưởng Đoàn với
bô đồ dân sự, mang danh thầy giáo day tiểu học, chạy về gia đình ở Phan-thiết.
Ông sẵn lòng cho mọi người biết, có lẽ chỉ vì sợ tố cáo thì bể địa…. Mơ tưởng đến
một giấc ngủ ngon, trong suy tư : Mọi sự đã được an bài, lo lắng chi cho thêm sầu,
thêm khổ… Cười trong bụng và dỗ giấc ngủ. Quanh đây những tiếng mộng mị có cã
la hét Dưới ánh đèn vàng ệch trên những khuôn mặt, ngủ cười có, miệng há hốc chảy
cả dãi, ngáy ào ào, thân co quắp… Ôi, thân phận và con người.
Tiếng ồn ào ngoài bể nước, tôi vội chạy
ra xem chuyện gì… Một người lính đã luống tuổi, mang phù hiệu Sư-đoàn Dù, đang
nắm tay tên việt cộng can ngăn… Tôi là sĩ quan cao cấp nhất của Nhẩy-dù ở đây.
Tôi xin gánh mọi trách nhiệm. Xin đừng đánh lính của tôi, họ vô tội…. Tên việt
cộng vẫn phùng mang trợn mắt, miệng buông lời nhục mạ, lính Dù là đồ này đồ
kia… Đối diên là anh lính Dù tay ôm mặt, có lẽ đã bị đánh, chỉ vì dành nhau rửa
mặt. Do hỏi người kế bên, tôi được biết người can ngăn là Đại-tá Lương, Lữ-đoàn-trưởng
Dù (Nguyễn-thu-Lương thì phải). Tôi thật sự khâm phục và bái phục. Trong dạ thật
hả hê.
Ngồi xếp giữa sân, trong cái nắng chan
chan nghe giáo huấn và điều lệ, sau đó họ phổ biến lệnh ai tố cáo một sĩ quan
không khai báo sẽ đươc ưu tiên xét cho về trước. Hưng, Đí, Ân mặt buồn buồn gặp
tôi cho biết đêm nay chuyển trại. Hải có về sớm, báo lại cho gia đình yên tâm.
Bùi ngùi súc động tôi nhân lời cùng cái nắm chặt tay nhau.
Sáng nay trại rộng thêm ra vì bao Sĩ
quan đã được di chuyển qua trại khác… Thế rồi, vào những ngày kế cận, trại đã bắt
đầu thả người. Trước hết là những địa phương đã giải phóng, rồi lân lượt vào mỗi
buồi sáng, từng tốp người được thả khỏi trại. Trong đơn vị tôi người hân hạnh đầu
tiên ra về là ông Thiếu-tá Huấn, Chỉ-Huy-Trưởng Đoàn… Điều này chứng tỏ, trong
chúng tôi chả ai làm cái chuyện mất dậy là đi tố cáo.
Ngày 12 tháng 05 năm 1975. Cứ như thường
lệ vào mỗi buổi sáng, danh sách thả tù binh được đọc tên. Bạn bè cùng đơn vị
cũng được thả về khá nhiều. Hôm nay tôi có tên, mừng phấn khởi nhất là Thương
sĩ Đệ, y tá tưởng Đoàn 1 cũng được thả cùng. Chia tay với vài người còn ở lại rồi
cùng anh Đệ đên nơi tập trung làm thủ tục.
Câm tờ chứng nhận, lãnh ba ký gạo và it
tiền; lâu quá nay quên bao nhiêu rồi, nhưng đại khái giá trị bằng hai chai bia
và ba điếu capstan. Hai thằng dông bộ hỏi đường ra tỉnh đón xe quá giang về
Sàigòn.
Ngày đầu tiên tiếp giáp với tự do. Cái dị
ứng về mầu sắc làm tôi rất khó chịu, chả cảm tình gì với mầu đỏ, xanh, cái mầu
xanh đáng ghét. Ra thẳng bến xe, hai thằng chờ xe từ Nha trang vào, đi nhờ xe của
thằng bạn cậu chủ của hãng xe Phi-long.
Sau ba mươi sáu năm, thời gian đầu hòa
nhập cuôc sống mới với trần hai bàn tay trắng, Mẹ già phải phụng dưỡng, cùng biết
bao khó khăn của cuộc sống. Với mồ hôi, máu và lệ cùng sự phân biệt đối sử: Chữ
ngụy mà mình vẫn còn được mang. Để tự an ủi chỉ còn cách sống gần với tâm linh
cùng lao động quên thời gian và mình đã lấy lại được quân bình với thời gian
sau hai bàn tay chai cứng và mười năm dành tiền tiết kiệm để đến được cái “Rừng
xưa nhớ đời” mà lòng thổn thức “Trong cái nón sắt của anh. Mặt trời vãn có đó
ban ngày và ban đêm mặt trăng cùng muôn muôn, triệu triệu vì sao vẫn còn
đây…”(ca khúc)
Trong mắt nhạt nhòa, lệ tuôn trào, đứng
trên bờ biển ngày nào. Hôm nay nói với dưới kia, vị trí này hơi khác xưa, nhưng
đúng rồi…CAR15 ơi, ta nhớ mi vô cùng, nay ra thăm ngươi. Mong thần giao nào ứng
nghiệm…Cởi bỏ áo quần, lội ra xa kia, chân luôn cùa quạng đào bới, hy vọng tìm
thấy, mãi rồi chả thấy, hay tại hôm đó trời tối chăng?… Dù sao ta cũng đã mãn
nguyện vì đã ở cùng ngươi cả nửa ngày rồi. Giờ thì ta phải đi lại con đường cũ,
chả biết còn nhớ không, nhưng cứ mang máng lại hy vọng tìm thấy chủ nhà để cảm
ơn và bộ đồ lính em mi.
Trời đêm gió lộng gà gáy sáng
Tiếng pháo dồn vang dậy đất trời
Tán loạn đâu đây mùi cái chết
Tử thần lưỡi hái là đà bay.
Phanrang chiến trận mờ sương
Ngập trời lửa khói đẩy lùi bóng đêm
Im lìm chịu trận quân ta
Lệnh truyền ra biển có Tầu rước đi
Tổng đạo diễn xoa tay cười mỉm?
Bộ Tư lệnh mặt trận khóc ròng!
Phan rang hỡi, địa danh ghi dấu
Máu xương này đánh đổi cái chi?
Rồng rắn, theo nhau ra biển
Biển mênh mông sao chỉ có một Tầu!
Nhấp nhô làn sóng ngoài xa
Trêu ngươi, đánh đổi sức tàn tình nguy
Ấy thế cả ngày sao đợi mãi?
Vòng vây kìm khép biển chắn ngang
Làng Chài trước mặt địch đem chốt
Từ Hải ơi…Ta, ngươi cùng vận
Phe mình chỉ có Bộ binh
Không quân, Thiết giáp, Pháo binh…chẳng
màng
Vùi chôn vũ khí là xong
Ngày mai giặc bắt…Ta thành tù binh!
Nguyễn Văn Hải
Team Hải Sơn.
CCN ( Command Control North ) Chiến Đoàn
1 Xung Kích / Sở Liên Lạc / Nha Kỹ Thuật
Chỉ Có Mẹ Là Mùa Xuân Thôi - Nguyễn Gia Việt
Đọc được đoạn ngắn của một bạn trẻ trên threads, Gia Việt chép lại đọc chơi:
"Hôm nay, trong
bữa ăn trưa muộn, tôi vô tình nghe được một cuộc trò chuyện rất ngắn giữa anh
khách và chị chủ quán.
Anh hỏi, giọng bâng
quơ: Mùng mấy chị nghỉ Tết vậy?
Chị chủ quán vừa dọn
bàn vừa đáp: Tầm hai lăm, hai sáu gì đó em. Em có về quê ăn Tết không?
Anh trả lời: Dạ không
chị ơi… Ba mẹ em mất hết rồi, nên em cũng không về nữa.
Chị chủ quán đáp: Ừ…
chị cũng vậy. Ba mẹ mất cái là hết Tết luôn. Hồi còn ba mẹ, tới Tết là thấy háo
hức lắm.
Anh khách: Dạ… Giờ cứ tới Tết là lại thấy buồn."
Đoạn văn này quá hay và ý nghĩa.
Năm nay kinh tế xuống đáy nên không ai vui, nhiều bạn không có tiền nên ngại về nhà. Nhưng ba mẹ ngày càng có tuổi thì không chờ được, thành ra các bạn cứ về nhà mình để vui vẻ với gia đình, ăn uống không cần khoa trương, chỉ sum vầy.
Các bậc cha mẹ cũng hiểu cho con mình, đừng đặt nặng tiền bạc vật chất quá, có năm này năm khác, có lúc làm ăn được có lúc thất bại, đừng làm áp lực tiền bạc phải đem tiền về để con mình nó không dám về nhà.
Một đứa con xa nhà, lúc nó muốn về nhứt là lúc nó cần gia đình an ủi nó nhứt.
Các bạn biết những
"tội phạm" khét tiếng hay bị cảnh sát bắt ở đâu không? Thói quen khó
bỏ, là ở nhà cha mẹ ruột của nó. Cảnh sát cứ canh chu vi 3 km quanh nhà mẹ ruột
là đón được nó thôi. Trước khi đi xa phải về nhìn mẹ lần cuối.
Nhớ bài Nhớ Mẹ do Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và Đại Tá Đỗ Trọng Huề đồng viết trong thời gian ở tù biệt giam Hà Tây ngoài Bắc.
Lịch sử đau thương của
Nam Kỳ ta, người ta đem giam những người con ưu tú của VNCH ở tận đất Bắc xa
xôi lạnh giá, khác biệt phong thổ, đi hàng vạn mà lúc về cũng rụng nhiều vì
không chịu nổi khắc nghiệt.
Thiếu Tướng Lê Minh Đảo ở tù 17 năm, Đại tá Đỗ Trọng Huề, ở tù hơn 12 năm.
"Những chiều buồn
trên đất Bắc, con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều
Mẹ ơi bao nhiêu năm
tháng cứ trôi, cứ trôi cho bạc mái đầu
Không gian rưng rưng
như sắp đứt
Gió về nghẹn ngào như tiếng nấc."
Những sĩ quan bị biệt
giam đó ai cũng có một người mẹ, người mẹ mỏi mòn ngóng con từ Nam ra Bắc mù
mịt không biết con mình ra làm sao, sống chết thế nào.
Ngày xưa làm gì có nhiều phương tiện như bây giờ, một năm có khi một cái thơ vài dòng nguyệch ngoạc là mẹ mừng như được vàng. Ở đất Bắc xa xôi con lại nhớ mẹ mỗi khi bị đối xử bạc đãi, dằn vặt. Có hàng triệu bà mẹ Nam Kỳ đã khóc hết nước mắt.
Hồi thời bao cấp Miền Nam mình có hàng triệu bà mẹ nuốt nước mắt tiễn con lên tàu cá vượt biên trong đêm đầy bão gió. Tôi nhớ có một khổ thơ của ông Trần Trung Đạo viết về mẹ khi ông từ Mỹ gọi về nhà:
Nhắc chiếc phone lên
bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả
tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời
gian được
Đổi cả thiên thu tiếng
mẹ cười.
Chúng ta càng có tuổi sẽ hiểu sâu hơn bài nhạc này:
"Mẹ ơi, con hứa
con sẽ trở về
Dù cho, dù cho xuân
này đi qua
Dù cho én từng bầy bay
về ngàn, dẫu gì rồi con cũng về
Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi."
Hạnh phúc nhứt cho những ai đã trung niên, đã già mà còn cha còn mẹ.
"Con dề đây má
ơi!", "Má ơi má! má đâu rồi má?"
Hạnh phúc nhứt là khi nghe má lục đục bước ra rầy yêu "Mồ tổ cha mày! dìa thì mau dô nhà đi còn đứng đó la um sùm."
Thiệt hạnh phúc cho những thằng già độc thân đã năm sáu chục tuổi mà đi về nhà trễ còn có mẹ chờ cơm!
Cũng vui suớng cho những thằng có vợ con đùm đề để rồi khi chửi lộn với vợ lại chạy qua nhà mẹ ruột xin cơm ăn ké.
Cơm mẹ nấu ngon nhứt đời, món gì cũng ngon dù tuổi già đôi lúc quá tay muối đường vì tay đã run.
"Ầu ơ... ..ơi...!
Chiều chiều chim vịt
kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ
chín chiều ruột đau".





























