Tuesday, July 21, 2026

Xem Tướng Không Bằng Xem Tâm: 36 Tướng Tâm Tốt Của Con Người


Người xưa có câu rằng: “Có tâm mà không có tướng, tướng sẽ theo tâm ấy mà sinh ra; có tướng mà không có tâm, tướng ấy sẽ theo tâm kia mà tiêu mất”. Những lời này nói rõ rằng: tướng mạo của một người tùy theo tâm của người đó là thiện hay ác mà biến hóa theo.


***Trước đây có một vị thư sinh tên là Tiêu Hùng, cùng vài người bạn học đón thuyền đi vào kinh thành dự thi.

Có một ngày, thuyền của họ dừng lại ở một bến nọ, vừa lúc gặp một ông thầy tướng số. Thầy tướng số nói với Tiêu Hùng rằng: “Ánh mắt các hạ có thần khí thất tán, mũi ửng màu đỏ, sắc mặt cùng làn da có màu xám như gan heo, đây đều là dấu hiệu không tốt. Các hạ lần này vào kinh chẳng những thi không trúng, mà e là còn có thể gặp họa sát thân, không bằng các hạ quay về quê là tốt nhất”.

Tiêu Hùng nghe xong, tuy rằng trong lòng có chút không vui, nhưng vì bản thân là người đọc sách Thánh hiền, nên tâm tính tương đối hiền lành, vì vậy vội vàng nói cảm ơn thầy tướng số, rồi sau đó cũng chẳng để bụng những lời kia nữa.

Tuy trong lòng có chút không vui, nhưng vì Tiêu Hùng tâm tính tương đối hiền lành, vì vậy vội vàng nói cảm ơn thầy tướng số… 

Ngày hôm sau, ở tầng trên của thuyền có một vị tỳ nữ, khi đem nước hắt xuống sông, không cẩn thận đánh rơi mất một chiếc vòng đeo tay bằng vàng. Vòng tay rơi xuống kẹt ở khe hở mép thuyền bị một người thủy thủ trên thuyền nhặt được rồi cất giấu ở trong áo.

Một lúc sau, tầng trên thuyền phát ra một tiếng động rất lớn, thì ra nữ chủ nhân phát hiện vòng tay bị mất nên cho rằng người tỳ nữ kia ăn cắp, lớn tiếng trách mắng tỳ nữ, người tỳ nữ không thể minh oan được nên uất ức nhảy qua cửa sổ lao mình xuống sông tự vẫn.

Tiêu Hùng vốn rất giỏi bơi lội, khi thấy người tỳ nữ nhảy xuống sông thì cũng vội vàng nhảy xuống, cứu được tỳ nữ đưa lên thuyền, lại còn âm thầm đi tìm người thủy thủ kia khuyên trả lại chiếc vòng tay. Hành động của Tiêu Hùng không chỉ giải oan cho người tỳ nữ, mà còn làm cho người thủy thủ không mang tiếng xấu nhặt của rơi không trả lại, thực sự là một hành động toàn vẹn đôi bên.

Bởi vì gặp sóng gió quá lớn nên thuyền phải dừng lại bến hơn mười ngày. Thật trùng hợp, vị thầy tướng số kia cũng lại xuất hiện. Nhìn thấy Tiêu Hùng, ông nhìn chăm chú một lúc rồi sau đó chắp tay nói với Tiêu Hùng rằng: “Công tử làm việc thiện, gặp dữ hóa lành, đã đem hung tướng hóa thành thiện lành, thật là đáng mừng!”

Tiêu Hùng ngạc nhiên hỏi: “Vì sao ngài lại nói như vậy?”

Thầy tướng số nói: “Thần sắc trên mũi của công tử trước đây có màu đỏ, nhưng nay biến thành màu vàng nhạt. Hai lông mày có màu tím mà bóng mượt, hai mắt phát ra ánh sáng sáng trong như mắt rồng, mắt lân, trên khuôn mặt tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, đây là dấu hiệu của sao Văn Tinh hiện ra, như vậy công tử nhất định sẽ trúng khoa thi đợt này!”

Tiêu Hùng nghe vậy lắc đầu nói: “Thuyền này vì sóng gió mà đã trì hoãn ở đây nhiều ngày rồi, coi như hôm nay lại khởi hành, tính lại thời gian, thì cũng không đến kịp ngày thi, thì làm sao có thể nói đến công danh đây?”.

Thầy tướng số lại nhìn kỹ khuôn mặt của Tiêu Hùng thêm lần nữa rồi quả quyết nói: “Ta quan sát thần sắc của công tử, thấy đã chuyển từ họa dữ sang phúc lành. Công tử chuyến này nhất định là thi đậu, tiền đồ rộng lớn. Cho dù có đến trễ kỳ thi, cũng có thể sẽ gặp được hoàng ân đặc biệt, công tử không thể không đi!”.


Nghe vậy, Tiêu Hùng lại quyết tâm vào kinh thành. Khi vào đến kinh thành thì đột nhiên nghe tin trường thi bị cháy, các bài thi của thí sinh bị hỏa hoạn cháy sạch. Hoàng đế hạ lệnh tổ chức cho các sĩ tử thi lại lần nữa, vì vậy Tiêu Hùng vẫn còn có cơ hội tham gia trường thi. Quả nhiên, Tiêu Hùng được sao Văn Tinh soi chiếu, đỗ đầu trạng nguyên. Trước ngày yết bảng, bỗng có mấy đứa trẻ ca hát rằng: “Trường thi không bốc cháy, sao có Tiêu trạng nguyên?”, ý là nếu ngày đó trường thi không bị cháy thì nay làm sao có thể có được trạng nguyên họ Tiêu đây?


Người có 36 loại “tâm tướng”

Câu chuyện trên cho thấy, một người cho dù hiện tại có tướng mạo hung dữ, thế nhưng trong cuộc sống ngày thường trong tâm luôn chứa thiện niệm, luôn làm việc thiện, thì tướng mạo hung dữ kia chẳng mấy chốc mà thay đổi thành tướng mạo hiền lành phúc hậu. Ngược lại, cho dù hiện tại người này có vẻ mặt phúc hậu, nhưng nếu không biết làm việc thiện tích đức, ngày thường trong đầu luôn nổi lên ý niệm tham lam cùng oán hận, thì tướng phúc hậu kia cũng sẽ dần biến mất. Tâm mới là điều then chốt quyết định tướng mạo của một người, vậy nên mới có câu: xem tướng không bằng xem tâm.

Người có 36 loại “tâm tướng” như sau, một người có càng nhiều những tâm tướng này, thì sớm muộn cũng được hưởng phúc báo:

1. Biết rõ làm quan sẽ vất vả cực nhọc, nhưng lại nguyện ý vì dân mà làm quan để phục vụ nhân dân.

2. Làm việc có tình có lý, cẩn thận

3. Yêu thích làm việc thiện, gần gũi người quân tử

4. Có đồ ăn ngon đều chia cho mọi người

5. Xa lánh kẻ tiểu nhân

6. Thường xuyên tích âm đức, giúp đỡ người khốn khó


Thường xuyên tích âm đức, giúp đỡ người khốn khó. 

7. Từ nhỏ đã có thể xử lý, giúp đỡ làm việc nhà

8. Gặp người ăn xin không sinh lòng chán ghét

9. Khắc chế bản thân, nhường ích lợi cho người khác

10. Không thích sát sinh, không xúi giục làm việc xấu

11. Khi gặp chuyện tâm luôn an tĩnh, không rối loạn

12. Cùng người hứa hẹn, không mất chữ tín

13. Không dễ dàng thay đổi hành vi và phẩm hạnh

14. Trước khi đi ngủ thường tĩnh tâm tự xét những sai lầm của mình

15. Dũng cảm tiến lên, không bận tâm chuyện đã qua, cũng không vì chuyện đã qua mà đắc chí

16. Không khiến cho người khác sinh ra lòng oán hận

17. Không che đậy sai trái, không giấu diếm thiếu sót của mình

18. Thái độ làm việc chu toàn, cẩn thận

19.  Luôn ghi nhớ ơn nghĩa, sự giúp đỡ của người khác

20. Có tấm lòng rộng lớn


Có tấm lòng rộng lớn. 

21. Không ức hiếp người hiền, không run sợ trước cái ác

22. Thương xót, giúp đỡ những người bơ vơ, nghèo khó

23. Không trợ giúp những kẻ ỷ mạnh bắt nạt kẻ yếu

24. Không quên bạn cũ tình xưa

25. Làm những việc có ích cho dân chúng, xã hội

26. Lời nói chân thành, ngay thẳng

27. Cảm thấy hổ thẹn khi được người khác khen ngợi

28. Nói năng nhã nhặn, âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe

29. Khi những người khác đang nói, không ngắt lời

30. Thường nói về những điều tốt đẹp và khen ngợi ưu điểm của người khác

31. Không chê áo thô cơm dở

32. Lúc nào, ở đâu cũng cử xử thỏa đáng, đúng mực. 


Cư xử đúng mực mọi lúc, mọi nơi… 

33. Thích nghe điều thiện, nói việc thiện, không ngại làm việc thiện

34. Hiểu và đồng cảm với sự cực khổ, đói khát của người khác, thường xuyên tiến hành cứu tế, trợ giúp

35. Không ghi nhớ lỗi lầm và hiềm khích trước đây của người khác

36. Hết sức giúp đỡ khi bạn cũ gặp khó khăn.

Bạn thử đếm xem mình có bao nhiêu trong số 36 tâm tướng này?

 

Minh Phúc biên dịch

Sầu Ở Lại - Trầm Vân

Lưỡi Gươm Đẫm Máu - Vũ Anh Tuấn

 

Chuyện tôi sắp kể với bạn là chuyện tên Đức, kẻ chuyên sống bằng nghề cho vay nặng lãị. Hắn có khoảng vài trăm con nợ. Vài người trong số đó vì quá tuyệt vọng, vì không chịu nổi lãi suất kinh hồn của hắn, đã đi đến chỗ tự tử để tự giải thoát khỏi bàn tay đẫm máu của hắn. Số người bị lãi mẹ đẻ lãi con làm tán gia bại sản cũng không ít.

Các nạn nhân của hắn nguyền rủa hắn một trăm ngàn lần, hắn vẫn tỉnh bơ và vui cười ngoác cả miệng với họ miền là đừng có bớt số "phân" của hắn. Lạ thay, lời nguyền rủa thứ một trăm ngàn lẻ một đã kết thúc đời hắn một cách hết sức kỳ lạ.
Tôi nợ hắn hai triệu đồng, hắn tính tôi một số lời tóe máu, nhưng ác hại hơn cả là hắn lại coi tôi như một bạn thân... Điều này làm tôi bực mình, vì là bạn thân, tôi phải về hùa với hắn để dửng dưng trước những giọt lệ khóc than, những lời van xin của các nạn nhân của hắn.

……………..
Sáng hôm đó tôi thấy hắn ngồi ở bàn giấy, trước mặt hắn là một người trẻ tuổi, nước da tái mét, nhưng rất đẹp traị
Người tuổi trẻ đang năn nỉ: "Bác Đức ơi, tôi thật không thể trả nợ bác ngay được, nhưng tôi van bác, xin đừng vội siết nợ. Mẹ tôi đang đau, nếu bà biết bị đuổi khỏi nhà, chắc bà chết mất. Bác làm phước cho tôi gán bức tranh nàỵ Đây là tác phẩm quí giá nhất của tôi và tôi mong sẽ để đời; tôi đã vẽ đi vẽ lại cả trăm lần mà vẫn chưa thật vừa ý, và cũng chưa hoàn tất hẳn. Tôi cảm thấy như vẫn còn thiếu một cái gì đó.

Chưa biết rõ là cái gì, nhưng rồi tôi sẽ tìm thấy và sẽ hoàn tất tác phẩm tuyệt vời nàỵ Xin bác tạm nhận tranh này để trừ vào món nợ của tôi".

Đức cười gằn. Thấy tôi, hắn gọi tôi vào và chỉ cho xem bức tranh khổ trung bình đang đặt dựa vào tủ sách. Xem tranh tôi phục quá; ít khi tôi gặp một bức tranh đẹp như vậỵ Tuy đề tài rất tầm thường: một người tráng sĩ, tay vung một lưỡi gươm, đằng sau là khói lửa từ một kinh thành đang cháỵ

Thấy tôi thích, nhà họa sĩ nghèo cho biết anh đã nằm mơ thấy mình là người tráng sĩ trong khói lửa đó từ lâu lắm, bây giờ coi như vẽ gần xong mà anh vẫn chưa quyết định đặt tên cho bức họa...
"Ông thiếu tôi "hai cây rưỡi" vàng, ông Trọng Cư", Đức bổng lên tiếng. "Nhưng bức tranh của tôi giá trị có thể gấp đôi!". "Có lẽ, nhưng phải trong cả trăm năm nữa, tôi đâu có sống tới lúc đó!".

Tôi chợt nhận thấy ánh mắt hơi có vẻ chịu của Đức. Hắn phán: "Thôi được, tôi thương cậu lắm nên mới tạm nhận và gia hạn cho cậu ba tháng nữa phải trả đủ cho tôi số vốn, số lãi coi như đổi tranh".
Trọng Cư nói như muốn khóc: "Bức tranh để đời của tôi mà chỉ được số tiền lãi thôi saỏ Nhưng thôi, cũng được vì bây giờ tôi không lựa chọn gì được."
Người họa sĩ buồn bã bước ra cửa, Đức còn nói với theo: "Khi trở lại thanh toán, nhớ đặt tên cho bức tranh nhé!"
Bức tranh sau đó được treo lên tường ngay sau bàn giấy của Đức.

……………….
Ba tháng qua mau như gió thoảng. Trọng Cư không kiếm được tiền trả. Chàng cầu khẩn, van xin, hứa hẹn đủ điều nhưng không lay chuyển nổi lòng Đức, tên vua cho vay nặng lãị Ngày thừa phát lại mang "giấy tống xuất" lại căn nhà của họa sĩ nghèo, viên chức này thấy hai mẹ con nhà họa sĩ nằm chết cong queo trên chiếc võng duy nhất, bên cạnh một nồi chào gà.

Trên bàn có một lá thư gởi cho tên Đức: "Tôi đã hứa đặt tên cho tranh, vậy tên nó là TUỐT GƯƠM TRẢ HẬN".
Đức không hài lòng, hắn bảo: "Tên bức tranh này không hay, hơn nữa bây giờ thằng họa sĩ ngỏm rồi, trả hận bằng cách nàỏ"
Hắn không biết rằng hắn vừa thốt lời thách thức quỷ thần!

Một buổi sáng lại chơi, tôi thấy Đức có vẻ bồn chồn nóng nảỵ

- Này, cậu nhìn bức tranh xem có thấy gì lạ không?
Thấy tôi trả lời "Không" hắn có vẻ hài lòng và giơ tay vuốt trán, tôi chợt thấy trán hắn ướt đẫm mồ hôị
- Tôi thật là hay tưởng tượng, cậu có biết không, tôi hôm qua tôi khó ngủ quá nên thức dậy đi ra văn phòng. Đêm qua sáng trăng, căn phòng được chiếu sáng, cậu biết tôi thấy cái gì không? Tôi bổng thấy như tay tráng sĩ trong tranh động đậy, động đậy... rồi khiếp quá, tôi có cảm tưởng như hắn thò tay ra muốn nắm lấy cổ tôi...
Tôi bảo: "Anh khùng quá, làm gì có chuyện kỳ quái đó! Nếu thấy không thích thì lấy dao rạch quách bức tranh là xong!"
- Xong sao được, ai đền tôi "hai cây rưỡi" vàng đây, rồi còn bao nhiêu là phần trăm lời nữa!

……………..
Ba ngày sau, tên Đức mà tôi gặp không còn là tên Đức quen thuộc với nụ cười ngoác tận mang taị Hắn già đi ít ra vài chục tuổị Hắn run rẩy nhìn tôi bằng đôi mắt lạc thần: "Trời ơi, quỷ quá ông ạ. Đêm qua thằng tráng sĩ bước ra hẳn khỏi tranh để chực chém tôi, nhìn xem kìa, nhìn xem kìa thanh gươm bây giờ NẰM NGANG trong khi lúc trước nó được giơ lên! Nhìn xem! Ghê rợn quá!"
Tôi thấy lạnh xương sống. Mình cũng điên như hắn chăng? Thật phi lý, nhưng sao thanh gươm bây giờ đây lại NẰM NGANG trong tay người tráng sĩ thật!

……………
Tôi thúc Đức đem rạch nát ngay bức tranh, nhưng óc biển lận của hắn đã thắng cả sự sợ hãị Hắn không tin tranh có thể hại hắn thật.
………….

... Đức đã chết.
Người ta tìm thấy thi thể hắn ngồi chết ở trên ghết, cổ bị đứt gần lìa khỏi người; lưỡi gươm chém vạt cả vào thành ghế. Tôi sợ hãi liếc mắt nhìn lên tấm tranh: lưỡi kiếm vấy máu tới gần cán.

LuoiGuomDamMau_VuAnhTuan (1).pdf

Video World Cup 2026 - Nguyễn Duy Phước

Mời xem những hình ảnh tiêu biểu của giải Túc Cầu Thế Giới kỳ thứ 23 được tổ chức bởi 3 quốc gia Mỹ, Mễ và Canada.

 NdP

Monday, July 20, 2026

Nước Mỹ Sẽ Không Còn Phớt Lờ Mối Đe Dọa Bạo Lực Cánh Tả Nữa - Marco Rubio

Từ lâu, học thuyết chống khủng bố của chúng ta đã có một điểm mù — điểm mù khi nói đến bạo lực cực đoan từ chính trị tả phái.

Ngay cả ngày nay, ý tưởng cho rằng chủ nghĩa khủng bố cực tả có thể là một mối đe dọa nghiêm trọng vẫn bị coi là ảo tưởng của cánh hữu, hoặc tệ hơn, là một âm mưu phát xít nguy hiểm. Nhiều người trong giới báo chí, giới học thuật và các trường đại học, cũng như nhiều tổ chức truyền thống của chúng ta đều nhìn nhận vấn đề theo cách này. Chắc chắn bạn sẽ thấy quan điểm giáo điều này xuất hiện trở lại trong các bài đưa tin về hội nghị này.

Bất chấp thực tế rõ ràng và không thể phủ nhận, bất chấp những con số và thống kê khách quan, bất chấp việc trong căn phòng này hôm nay có các đại diện đến từ khắp các phe phái chính trị, chúng ta vẫn sẽ nghe thấy điều này — rằng loại bạo lực và khủng bố có tổ chức này sẽ bị bác bỏ. Nó sẽ bị bác bỏ như một câu chuyện bịa đặt của phe phái.

Cả một ngành công nghiệp đã mọc lên ở các nước xoay quanh việc nghiên cứu chủ nghĩa cực đoan. Chúng ta có các viện nghiên cứu, các chương trình học bổng, các tạp chí và các công ty tư vấn, với sự hiểu ngầm giữa họ rằng loại bạo lực chính trị duy nhất thực sự là mối đe dọa đối với hệ thống của chúng ta — tôi xin lỗi — chỉ có một loại bạo lực chính trị duy nhất thực sự là mối đe dọa đối với hệ thống.

Vụ đánh bom do một nhóm tân phát xít cài đặt là một hành động độc ác và giết người tàn bạo. Đúng vậy.

Nhưng một quả bom do một nhà cách mạng Marxist đặt – thì đó chỉ đơn thuần là một sự thái quá bi thảm của chủ nghĩa lý tưởng. Có lẽ phương tiện của nó đã sai lầm hoặc quá khích, nhưng mục đích của nó thì cao cả và chính đáng. Đó là hàm ý của cách họ đối xử với nó.

Định kiến ​​về hệ tư tưởng

Trong nhiều năm, định kiến ​​hệ tư tưởng đặc biệt này đã ăn sâu vào cách chúng ta nói về bạo lực chính trị và chủ nghĩa cực đoan. Nó được lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi được chấp nhận như một chuẩn mực trung lập và khách quan, ăn sâu vào tư tưởng chủ đạo đến mức nó được coi là một sự thật phi chính trị.

Đó là lý do tại sao, ở đất nước tôi, rất nhiều người nắm quyền đã liên tục bác bỏ các hành vi bạo lực và thậm chí cả khủng bố như những hình thức thể hiện chính trị hợp pháp miễn là chúng phục vụ cho lý tưởng cánh tả.

Đó là lý do tại sao trong các cuộc bạo loạn được gọi là "bạo loạn George Floyd" vào mùa hè năm 2020, khi tội phạm và những kẻ cực đoan đốt phá và cướ bóc khắp các thành phố lớn của Mỹ và gần như làm tê liệt đất nước, chính quyền các thành phố trên khắp cả nước đơn giản là từ chối truy tố những người thực hiện các hành vi bạo lực và khủng bố này.

Đó là lý do dẫn đến hình ảnh khét tiếng hiện nay về một người dẫn chương trình tin tức từ một hãng thông tấn rất nổi tiếng đứng trong một khu phố đang chìm trong biển lửa; trong khi dòng chữ chạy phía dưới lại ghi rằng các cuộc biểu tình phần lớn diễn ra trong hòa bình.

Đây là điều tồi tệ hơn cả tiêu chuẩn kép. Bạo lực cánh tả không chỉ được dung thứ; nó còn được coi là thiêng liêng, một tầng lớp được bảo vệ riêng biệt. Thời đại đó phải chấm dứt.

Bi kịch trên toàn cầu

Liên minh trong căn phòng này hôm nay bao gồm các nhà lãnh đạo chính trị, chuyên gia và quan chức thực thi pháp luật từ hơn 60 quốc gia trên thế giới. Các bạn đến đây từ nhiều chính phủ, đảng phái và quan điểm chính trị khác nhau. Một số chính phủ của các bạn và của chúng tôi có những bất đồng công khai. Đôi khi chúng ta bất đồng gay gắt về thương mại, về năng lượng, về nhập cư.

Hôm nay các bạn không đến đây vì đã bị thuyết phục hoàn toàn về mọi khía cạnh trong quan điểm của người Mỹ về thế giới.

Các bạn đến đây vì hai tuần trước, một người phụ nữ 72 tuổi đã bị bỏng hơn 80% cơ thể ngay tại nhà riêng ở Hy Lạp và đã chết vì bị hành quyết bằng bom xăng chỉ vì con gái bà dám tranh cử.

Hôm nay các bạn có mặt ở đây vì trong năm ngày mùa đông năm nay, Berlin đã mất điện, sự cố mất điện dài nhất trong lịch sử thành phố kể từ Thế chiến thứ hai, do một vụ tấn công khiến hàng chục nghìn hộ gia đình phải sống trong cảnh lạnh giá và một cụ bà 83 tuổi thiệt mạng.

Các bạn có mặt ở đây và đến đây vì một tháng sau sự cố mất điện ở Berlin đó, một thanh niên 23 tuổi người Pháp đã tử vong do chấn thương sọ não nghiêm trọng, bị một nhóm côn đồ cực tả đánh đến chết trên đường phố Lyon.

Các bạn có mặt ở đây vì các nhà lãnh đạo chính trị của các bạn đang bị tấn công, đâm chém và bắn chết trên đường phố, vì các doanh nghiệp của các bạn bị đánh bom, vì đường sắt bị phá hoại, vì cảnh sát bị đánh đập và thiêu sống. Các bạn có mặt ở đây vì đây là sự thật, và nó đang ngày càng tồi tệ hơn, và không thể phủ nhận hay phớt lờ nó nữa, bởi vì đã đến lúc phải tiêu diệt cái ác này mãi mãi.

Sự thật đơn giản là tất cả những gì tôi vừa mô tả không phải là mới. Chủ nghĩa khủng bố chính trị cực tả không phải là một hiện tượng mới nổi gần đây. Nó không phải là một câu chuyện hư cấu do các chính trị gia bảo thủ tạo ra. Trên thực tế, trong phần lớn thời kỳ hiện đại, nó là hình thức bạo lực chính trị thống trị.

Tất cả những người bạn của chúng ta ở đây từ các quốc gia thuộc Tây bán cầu đều nhớ – nhớ những thập kỷ bắt cóc, đánh bom, ám sát và hành quyết, sự khủng bố bạo lực của Tupamaros, của Montoneros, của FARC, của ELN. Các bạn nhớ sự tàn bạo vô nhân đạo của Con đường Sáng ở Peru, những kẻ cuồng tín theo chủ nghĩa Mao đã tàn sát các làng quê ở Peru, chém giết phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh bằng rìu và dao rựa.

Bạn còn nhớ hàng chục nghìn du kích Marxist được huấn luyện để giết người trong các trại khủng bố của Castro chứ?

Hoa Kỳ đối đầu với các phần tử cực đoan

Ngày nay, chúng ta phải đối mặt với một làn sóng mới của cái ác cũ này. Tại Hoa Kỳ, tỷ lệ các vụ tấn công và âm mưu khủng bố cánh tả đã tăng lên mức chưa từng thấy trong nhiều thập kỷ. Tại Đức, bạo lực cực tả đã tăng hơn 40% chỉ trong năm ngoái. Tại Hy Lạp, hơn 80% bạo lực cực đoan hiện nay do các phần tử cực tả và vô chính phủ gây ra. Đây không phải là những số liệu thống kê trừu tượng.

Người Mỹ đã chứng kiến ​​ý nghĩa của những con số đó — một cuộc tấn công toàn diện vào các nhân viên nhập cư, các vụ tấn công bằng súng bắn tỉa, chất nổ, các vụ phục kích có vũ trang. Một kẻ xả súng chuyển giới nổ súng vào các học sinh tiểu học Công giáo khi chúng đang cầu nguyện, khẩu súng của hắn có khắc những khẩu hiệu như, “Chúa của các ngươi ở đâu?” Một giám đốc điều hành ngành chăm sóc sức khỏe bị hành quyết dã man trên đường phố. Nhiều vụ ám sát hụt nhằm vào một tổng thống đương nhiệm. Và vụ sát hại nhà hoạt động bảo thủ vĩ đại nhất của thế hệ, một người đàn ông đồng thời là chồng và cha của hai đứa con nhỏ, bị bắn chết khi đang phát biểu trước đám đông học sinh.

Đây là một loại tội ác đặc biệt và độc nhất vô nhị. Nó luôn được thúc đẩy bởi lòng thù hận trên hết, lòng thù hận đối với chính nền văn minh.

Đó là cuộc nổi loạn của những kẻ tồi tệ nhất chống lại những người tốt nhất, cuộc nổi loạn của những kẻ yếu đuối và hèn nhát chống lại những người mạnh mẽ và tốt bụng.

Nó được thực hiện bởi những người không thể xây dựng, không thể sáng tạo, không thể đạt được những điều vĩ đại, và họ trả thù thế giới vì sự bất tài của chính mình bằng cách tìm cách tiêu diệt những người có khả năng. Đó chính là chủ nghĩa tả khuynh cực đoan. Nó có thể khoác lên mình nhiều khẩu hiệu và hệ tư tưởng khác nhau tùy theo không gian và thời gian. Họ có thể tự gọi mình là chống chủ nghĩa tư bản, chống chủ nghĩa đế quốc, cộng sản, vô chính phủ hoặc Mác-xít.

Nhưng bản chất cơ bản luôn luôn giống nhau. Nó luôn luôn giống nhau.
Đó là một sự oán hận độc hại được che đậy bằng ngôn ngữ bình đẳng, công lý và giải phóng, một nhu cầu mãnh liệt muốn phá hủy những gì mà những người vĩ đại hơn đã xây dựng, muốn tàn phá những gì tốt đẹp và đúng đắn nhân danh những kẻ chỉ toàn xấu xa và không có gì khác để cống hiến cho thế giới.

Thông qua bạo lực và khủng bố, chúng lại một lần nữa tìm cách áp đặt sự xấu xa của mình lên tất cả chúng ta. Quan niệm cũ đã sai. Quan niệm cũ đã sai; tất cả những điều này không xuất phát từ chủ nghĩa lý tưởng.
Nó không phải là không tưởng. Trên thực tế, nó hoàn toàn trái ngược.

Một trong những lời chỉ trích mà bạn đôi khi nghe về chủ nghĩa cộng sản là nó nghe hay trên lý thuyết nhưng không bao giờ hoạt động được trong thực tế. Điều đó thực ra không đúng. Chủ nghĩa cộng sản không nghe hay trên lý thuyết. Thế giới mà nó hình dung cho tất cả chúng ta là một thế giới nhỏ bé, bằng phẳng, xám xịt, san bằng mọi ngoại lệ, cạn kiệt mọi điều tốt đẹp và cao quý trong tâm hồn con người.

Hãy cảnh giác với chủ nghĩa cộng sản!

Thế giới mà nó hình dung là một thế giới không có lòng dũng cảm, một thế giới không có sự sáng tạo hay tham vọng, một thế giới không có anh hùng hay vinh quang hay những lý tưởng cao cả để phấn đấu, một thế giới không có phép màu, không có huyền thoại, không có những người vượt lên trên những người khác để làm những điều phi thường và đáng kinh ngạc. Và thế giới mà chủ nghĩa cộng sản hình dung là một thế giới không có Chúa.

Đối với những kẻ chủ mưu bạo lực cách mạng này, thành tựu vĩ đại nhất của nền văn minh chúng ta – đối với chúng, đó là một nỗi nhục nhã không thể chịu đựng nổi, một lời nhắc nhở về những gì chúng không thể làm và những gì chúng không thể trở thành. Vì vậy, thay vào đó, chúng chọn cách phá hủy.

Họ tấn công các đường ống dẫn dầu; họ tấn công các tuyến đường sắt; họ tấn công các lưới điện và phòng thí nghiệm, những biểu tượng vật chất của quyền lực, phát minh và thành tựu. Đó là bản chất của chủ nghĩa khủng bố mà chúng ta phải đối mặt ngày nay. Họ khinh miệt phương Tây vì phương Tây vĩ đại.

Phá hủy những thứ vĩ đại thì dễ; xây dựng chúng thì khó hơn nhiều. Kẻ thù của nền văn minh chỉ có khả năng làm điều trước. Họ chỉ có khả năng phá hủy những thứ vĩ đại. Tất cả những gì họ biết là sự phá hoại. Nhưng chúng ta đã cùng nhau xây dựng những thứ vĩ đại. Chúng ta đã làm điều đó hết lần này đến lần khác. Chúng ta biết mình phải làm gì, và giờ chúng ta phải làm điều đó.

Bình luận:

Nhiều, rất nhiều bình luận đưa ra cảm xúc đầu tiên cho bài diễn văn này của ngoại trưởng Marco Rubio là "Hay, nó quá hay!".

Cảm xúc đầu tiên của tôi đối với nó không phải như vậy mà là: "Đúng, nó quá đúng!". Nó đúng đến từng ngóc ngách của vấn đề trong cái nhìn toàn diện đến gần như là tuyệt đối. Cái hay chỉ là hệ quả của sự đúng đắn và tuyệt đối đó.

Nếu phải chọn ra một câu nói hay nhất của bài diễn văn, quả là một điều khó khăn, nhưng tôi sẽ trích:

"... Nó (chủ nghĩa bạo lực chính trị cánh tả) được thực hiện bởi những người không thể xây dựng, không thể sáng tạo, không thể đạt được những điều vĩ đại, và họ trả thù thế giới vì sự bất tài của chính mình bằng cách tìm cách tiêu diệt những người có khả năng ..."

Và, nếu được yêu cầu, trong một câu, hãy nêu quan điểm của mình, về ý thức hệ dcxh, dựa vào cảm hứng sau khi đọc bài diễn văn tuyệt vời này, tôi sẽ nói: "Chỉ có lòng thù hận mang tên ý thức hệ cấp tiến cực tả mới có thể biến sự độc ác trở thành lý tưởng sống".


(Bởi Marco Rubio, ngày 16/7/2026, trên NYP)
Bao Nguyen

#685 - Ăn Trứng Làm Tăng Cholesterol? Rosuvastatin Có Làm Sưng Gan? Ngưng Thuốc Trị Gout - BS Phạm Hiếu Liêm

Truyện Giả Tưởng: Một Ngày Trong Đời Của Ông John - Đào Văn Bình

 

Năm 2050

Lúc bấy giờ là 8:30 sáng. Sau khi đưa con cái đi học về, cho xe vào nhà xe, Ô. John vội vã ném hai giỏ quần áo vào chiếc máy giặt, đổ chút xà-phòng, cho máy chạy rồi nặng nề bước vào nhà bếp. Ông đưa tay lấy tờ giấy gắn trên chiếc tủ lạnh là nơi mà bà vợ trước khi đi làm muốn dặn dò ông điều gì thì ghi vào rồi để lên đó cho ông khỏi quên. Ông pha một ly cà-phê, làm một đĩa trứng chiên, lấy một chút bơ, vài thỏi xúc-xích và bánh mì sandwich rồi cầm mảnh giấy đi về phía bàn ăn. Đây là lúc ông cảm thấy thanh thản nhất để thưởng thức bữa ăn sáng – dĩ nhiên một mình và trong yên lặng để nghiền ngẫm những gì vợ ông dặn phải làm trong ngày… có khi cả tuần không biết chừng. Tờ giấy viết: “ Ăn sáng và giặt quần áo xong anh nhớ hút bụi mấy tấm thảm (hơn ba tháng rồi nhà mình chưa giặt thảm). Giặt thảm xong anh coi lại mấy món đồ ăn trong tủ lạnh, thứ nào “quá đát” thì bỏ đi và chùi sơ sơ tủ lạnh cho khỏi hôi. Sao garage nhà mình lúc này đồ đạc nhiều quá! Thứ nào không cần thiết anh để qua một bên rồi gọi cho Goodwill. Sau đó nếu trời nắng ấm nhớ tắm cho mấy con chó, cắt cỏ và tỉa bớt mấy bụi hoa mọc um tùm (anh ráng chút xíu nhé, weekend này em đưa anh và các con đi ăn nhà hàng).  Làm xong mấy việc này em nghĩ cũng đã hơn mười giờ rồi. À, lúc này em thấy anh lên cân và yếu đi nhiều. Nhớ tập thể dục cho đều đặn. Bộ đồ tập thể dục mua mấy ngàn đồng mà để nằm đó thì uổng phí lắm. Ăn trưa xong, nghỉ ngơi chút xíu rồi chuẩn bị đón các con đi học về. Nhớ đừng cho tụi nó coi TV nhiều quá. Anh chiều tụi nó, chúng nó hư (Con hư tại bố, cháu hư tại ông nội) cho mà coi! Nhớ kiểm soát xem chúng nó có làm homework đàng hoàng không (semester vừa rồi con Jenny không còn straight A nữa đó!). À, tí nữa em quên, anh coi lại xem đã tới lúc gia đình mình phải check up sức khỏe định kỳ chưa? Nếu tới kỳ thì anh làm hẹn dùm em. Nhớ lấy thư, bill và giấy tờ quan trọng để qua một bên, quảng cáo và thứ gì không quan trọng để qua một bên (lúc này trong hãng của em bận rộn nhiều lắm). Còn về bữa cơm chiều, không hiểu sao tự nhiên em thèm món thịt bò xào broccolli, cá chim chiên dòn và súp hành tây. Anh nhớ nêm muối ít muối thôi.  Ăn mặn quá coi chừng bị high blood pressure đó. Have a nice day !!!”


Đọc xong tờ “mệnh lệnh” dài lê thê, ông John không nén được tiếng thở dài. Đã hơn bảy năm qua, theo lời khuyên của vợ, báo chí, truyền hình và nhất là bạn bè, ông không đi làm nữa mà ở nhà lo công việc “tề gia nội trợ”. Đàn ông lúc này xin việc rất khó khăn bởi lý do không sao cạnh tranh nổi với các bà. Mướn đàn ông làm việc, các hãng xưởng, công ty phải đối đầu với vấn đề kỳ thị nam-nữ, vấn đề “sexual harrasment” và nhất là hằng trăm các hội bảo vệ phụ nữ, các hội nhân quyền xía vào khiến công ty nào cũng điên đầu. Thôi thì thời thế đã thay đổi, mướn các bà an toàn hơn là mướn các ông. Trong công sở, nơi làm việc mà toàn các bà thì còn gì có chuyện kỳ thị nam nữ và nhất là chuyện “sách nhiễu tình dục”? Vai trò lịch sử của đàn ông kéo dài hơn năm ngàn năm đã qua rồi. Các nhà nghiên cứu xã hội cho rằng từ đây cho đến ngày tận thế, vai trò quản trị đất nước, xã hội, sản xuất thuộc về đàn bà. Các bà cai trị thì mọi thứ đều êm ru, đâu vào đó. Còn các ông bây giờ xin lui về chức phận của phụ nữ cách đây vài trăm năm – tức là phòng the, kim chỉ vá may, nuôi dạy con cái, lo việc tề gia nội trợ và tập luyện thân hình cho khỏe đẹp để trang điểm cuộc đời cho các bà. Đàn ông ra ngoài đường bây giờ “rụt rè như gà phải cáo”, không còn dáng vẻ tự tin như nửa thế kỷ trước nữa. Để thông cảm và khuyến khích việc  “tề gia nội trợ và nuôi dạy con cái” chính phủ cũng đã ban hành quy chế trợ cấp cho đấng phu quân nào tình nguyện ở nhà để làm thiên chức cao quý đó. Đó cũng là điều Ô. John cứ ray rứt suy nghĩ mãi, nhất là vào những bữa ăn sáng một mình vắng lặng như thế này.


Sau khi ăn sáng xong. Trong khi chờ đợi quần áo khô,  Ô. John có thói quen mở truyền hình coi tin tức năm mười phút để rồi sau đó bắt đầu công việc mà vợ giao trong ngày. Đài truyền hình thể thao vừa bật lên, hai nữ võ sĩ đang quần thảo nhau trong trận vô địch thế giới Kick Boxing thật gay cấn. Ở hiệp thứ hai, cô thì hai mắt sưng vù, cô thì lỗ mũi ăn trầu. Cuối cùng ở hiệp thứ ba, cô gầy hơn một chút đá cô mập một cú song phi trúng cằm, té ngay xuống sàn. Khi trọng tài đếm đến bảy, cô lảo đảo đứng dậy thì bị đối thủ xông tới đấm tới tấp vào mặt và té quay lơ. Huấn luyện viên, chuyên viên đấm bóp và ủng hộ viên nhào lên võ đài công kênh nhà nữ vô địch lên vai trước sự reo hò cuồng nộ của khán giả trong khi cô bị hạ đo ván còn nằm tênh hênh trên sàn. Tiền thưởng dành cho trận đấu thật kỷ lục. Võ sĩ thắng cuộc được 7 triệu, võ sĩ thua cuộc 3 triệu. Các nhà bình luận Kick Boxing cho rằng đây là trận đấu lịch sử của hậu bán Thế Kỷ 21 vì số khán giả cũng như tài nghệ của hai võ sĩ. Nhìn cô võ sĩ bị hạ đo ván, Ô. John ngớ ngẩn than vãn, “Ngồi trong phòng the, được người ta cưng chiều như bà hoàng không muốn, lại muốn lên đây đấm đá, nằm chỏng trơ trên sàn, mặt mày như cái mền rách.”  


Trước ý nghĩ chua chát và hình ảnh quá violent đó, Ô. John chuyển qua xem chương trình sinh hoạt cộng đồng cho đỡ buồn. Một nữ ứng cử viên trong cuộc bầu cử cấp tiểu bang đang hùng dũng tuyên bố nếu như đắc cử, bà ta sẽ tập trung vào việc bảo vệ quyền  lợi của phụ nữ và sẽ đệ trình một đạo luật trừng trị tối đa các ông chồng “harassment vợ” nói khác đi – tội “mè nheo” vợ. Để hỗ trợ cho đề nghị của mình, nữ ứng viên đã cho trình chiếu một đoạn băng ghi lại một phiên  tòa trong đó một bà vợ đã lôi chồng ra tòa vì lý do bà đã mệt mỏi mà ông chồng cứ mè nheo đòi “chiều anh tí!” làm bà bực mình. Sau khi nghe lời biện hộ và cáo buộc của đôi bên, bà chánh án ra lệnh cảnh cáo ông chồng, nếu còn tái phạm, bà sẽ cho ông chồng ngoan cố này đi “gỡ lịch” về tội “sexual harassment”. Nghe đến đây Ô. John choáng váng cả mặt mày, tự hỏi “Bảo vệ tối đa như vậy rồi còn bảo vệ gì nữa? Mè nheo vợ ? Có con ma nào ở thời đại này dám mè nheo vợ đâu ? Bả cho cái gì thì hưởng cái đó. Mừng hết lớn! Có đâu mà mè nheo? Ra đạo luật đó để hù dọa, khủng bố ai đây?”  


Vừa buồn vừa thất vọng, Ô. John chuyển qua xem chương trình tôn giáo cho bớt căng thẳng. Trước bục giảng, một nữ tu sĩ  đang thao thao bất tuyệt “ Thưa các bạn. Các bạn thử nghĩ xem đàn ông có đẻ được hay không? Dê đực, voi đực, bò đực, gà trống, chim trống, cá trống có đẻ con, đẻ trứng được không? Chỉ có con mái là sinh con đẻ cái mà thôi. Như vậy thì đàn ông do đàn bà sinh ra chứ không phải đàn bà do đàn ông sinh ra. Vậy thì lý thuyết cho rằng đàn bà là do cái xương sườn của đàn ông sinh ra là không đúng. Từ thuở trời đất hỗn mang,  đàn bà do tạo hóa sinh ra trước. Rồi do thụ bẩm khí thiêng của trời đất mà đàn ông từ nách người đàn bà chui ra. Vậy thì đàn ông là sản phẩm của đàn bà. Đàn ông có tuân theo mệnh lệnh của đàn bà, có phục tùng phụ nữ, thế giới có đề cao phụ nữ thì cũng là chuyện “lá rụng về cội” thôi, có gì lạ đâu các bạn? “ Bà vừa nói hết câu thì cả hội trường vỗ tay vang dội để tán thưởng một ý nghĩ rất thông minh, sáng tạo và ngộ nghĩnh từ trước đến giờ mới có. Riêng Ô. John thì choáng váng cả mặt mày. Nhưng ông không dám có ý kiến chi về vụ này vì nó quá quan trọng. Nó liên hệ đến lý luận triết học về giá trị thời đại. Nhìn lên tường, bức ảnh bán thân của vợ ông lúc nào cũng nở một nụ cười hiền hậu. Nhưng riêng ông, ông hiểu rất rõ đằng sau nụ cười dễ thương, khuôn mặt khả ái đó là cả chiếc núi lửa đang ngủ yên nhưng sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Và cái môi xinh xắn đó cũng hàm xúc cả lời căn dặn “Này, anh liệu cái thần hồn đấy nhé. Lộn xộn là tôi cho anh ra homeless đó!” Cho nên Ô. John vội vã chuyển qua coi một chương trình tin tức thời sự  để cho biết chuyện đời, chuyện xã hội với người ta.


Hôm nay đúng vào ngày trình diện tân nội các của vị nữ tổng thống mới đắc cử. Bao quanh bà tổng thống là mười bà bộ trưởng. Chỉ có một đấng “tu mi nam tử” duy nhất là ông phó tổng thống đang đứng co ro, khúm núm bên cạnh các bậc nữ lưu. Sở dĩ bà tổng thống chọn một ngài đực rựa để đứng phó – cốt để lấy phiếu của đàn ông và cũng để chứng tỏ mình không kỳ thị nam giới. Bảnh nhất trong nội các phải kể bà bộ trưởng quốc phòng. Bà này trông hùng dũng như một nữ tướng. Khoảng gần năm mươi năm nay, quân đội tuyển toàn nữ quân nhân. Sở dĩ người ta giao nhiệm vụ chinh chiến, đánh đông dẹp bắc cho các bà, các cô là vì các ông mà làm tướng, cầm súng thì bị gán cho tội hiếu chiến. Còn các bà mà cầm súng đánh giặc thì cuộc chiến tranh hoàn toàn chính nghĩa. Giặc đến nhà đàn bà phải đánh mà? Điều này hoàn toàn đúng vì kể từ ngày đó, dù đã có bao cuộc chiến tranh mà chẳng có phong trào phản chiến nào cả. Quân đội Liên Hiệp Quốc, quân đội gìn giữ hoà bình của NATO mà toàn nữ quân nhân không thôi thì không ai dám chống lại. Thế giới sống yên ổn là nhờ các bà. Trong diễn văn nhậm chức, bà tổng thống cam kết sẽ làm đúng những gì bà hứa trong thời gian tranh cử như phát triển tài năng của phụ nữ, gia tăng sự đóng góp của phụ nữ trên mọi lãnh vực xã hội, văn hoá, giáo dục, ngoại giao, kinh tế và quốc phòng. Cuối cùng để an ủi quý ông, bà hứa sẽ đệ trình quốc hội một đạo luật gia tăng “trợ cấp nội trợ” cho quý ông đang sống yên ổn trong nhà, lo việc tề gia để quý bà lo toan việc xã hội, việc làng, việc nước. Nghe bà tổng thống tuyên bố thế, Ông John lại chép miệng thở dài. Ông thẫn thờ đưa tay tắt chiếc máy truyền hình. Khi ông vừa đứng dậy thì tiếng điện thoại reo vang. Nhấc chiếc điện thoại cầm tay lên, ông uể oải hỏi:

-John đây, xin lỗi ai đầu dây đó?

Từ đầu kia có tiếng trả lời:

-Michael đây. Anh khoẻ không? Có gì lạ không?

-Không có gì lạ cả.

Rồi không biết do một nguồn hứng khởi nào, Ông John bật lên lời ngâm nga:

 “Đời lạnh lùng trôi theo dòng nước…”

Thế nhưng ông kềm chế lại được và hỏi:

 -Thế anh có khỏe không? Hội mình có gì lạ không?

Từ đầu kia có tiếng trả lời:

-Ông hội trưởng mấy hôm nay than phiền nhiều quá. Đã mấy tháng rồi mà không sao triệu tập được phiên họp. Ông phó hội trưởng nại cớ bận việc không đi. Anh là tổng thư ký cũng không tới. Thế này thì Hội Bảo Vệ Quyền Lợi Nam Giới của chúng mình phải giải tán thôi!

 Nghe nói thế Ông John rầu rĩ đáp:

-Thì anh đại diện cho anh em cũng đủ rồi.

- Đại diện sao được? Tôi là thủ quỹ. Chỉ có thủ quỹ họp với ông hội trưởng sao gọi là phiên họp của ban chấp hành? Hiện nay ông chủ tịch có ý định phát động một chiến dịch lấy chữ ký để yêu cầu chính phủ quan tâm hơn nữa tới quyền lợi của nam giới. Mình đã vào hội thì phải có trách nhiệm với hội chứ?

- Đồng ý là có trách nhiệm, nhưng tôi sợ đi họp nhiều sẽ rắc rối với bà ấy.

- Rắc rối sao được? Mình là nam nhi phải có sĩ khí chứ?

- Ông hội trưởng vợ chết rồi cho nên mới dám đảm nhậm chức vụ quan trọng này. Anh còn độc thân cho nên chưa hiểu rõ uy quyền của các bà. Chuyện của hội mình nó tế nhị lắm. Nó đụng chạm đến các bà, đến xu thế của thời đại.

-Tôi đồng ý là như thế nhưng mình phải ráng chứ. Tuần này anh cố đi họp nghe? Cố nghe!

Nghe tới đây thì Ông John, tuy trong lòng rối bời, nhưng không thể nói khác hơn được:

– Ừ, tôi cố, tôi cố gắng tới xem sao!

Đặt chiếc điện thoại lên bàn, Ông John ngồi thẫn thờ trong giây lát. Rồi ông mắt ông nhìn vào “tờ mệnh lệnh” vợ dặn như nhìn vào cõi hư vô, cõi mà ngày xưa đàn ông của ông có một quá khứ oai hùng lắm. Thế nhưng quá khứ đó nay không còn nữa, rồi miệng ông lẩm bẩm:

- Thà yên phận còn hơn! Càng quậy lại càng bết. Càng quậy lại càng chết! Có lẽ mình cũng nên nạp đơn xin ra khỏi hội cho rồi!


Nói rồi ông lặng lẽ tiến tới chiếc máy giặt đem quần  áo đã sấy khô ra. Ông cẩn thận gấp từng cái, xếp theo thứ tự ngăn nắp. Và ông làm công việc đó, không phải ngày hôm nay, mà đã từ lâu lắm rồi, với tinh thần nhẫn nại, âm thầm, khiên tốn và chịu đựng giống như các cô cung nữ trong các cung điện của nhà vua ngày xưa.

 

Đào Văn  Bình

(Trích tuyển tập Mê Cung do Ananda Viet Foundation xb năm 2019 phát hành trên Amazon)

Đua Bơi Nhọc Nhằn - Đỗ Công Luận

Chuyện Người Thợ Mỏ - Đoàn Xuân Thu

Năm 2010, 33 thợ mỏ đã bị chôn vùi tại sa mạc Atacama của Chile – những gì diễn ra sau đó đã trở thành một trong những câu chuyện sinh tồn phi thường nhất trong lịch sử hiện đại.nguồn vocal.media

Nhìn lại lịch sử khai thác mỏ, thế giới vẫn không quên những khoảnh khắc căng thẳng tột cùng, khi con người đối mặt với hiểm nguy và cái chết cận kề dưới lòng đất.

Ở nước Úc xa xôi, nhiều năm qua, các tai nạn mỏ vẫn âm thầm diễn ra, để lại những câu chuyện vừa đau lòng vừa cảm phục về ý chí sinh tồn của những con người lao động nơi sâu thẳm.

Trong số những sự việc nổi bật, phải kể đến những lần thợ mỏ bị kẹt trong các hầm mỏ than, nơi họ phải vật lộn với bóng tối, độ ẩm ngột ngạt, và không khí loãng khó thở. Một số trường hợp may mắn được cứu, nhưng nhiều người khác không thể trở về, bỏ lại gia đình và những giấc mơ dang dở. Các cộng đồng địa phương, từng chứng kiến bi kịch này, họ tổ chức những buổi tưởng niệm ngắn nhưng xúc động, thắp nến cho những linh hồn đã khuất, đồng thời nhắc nhở nhau về tầm quan trọng của an toàn lao động trong ngành khai thác mỏ – một công việc tưởng chừng bình thường, nhưng luôn tiềm ẩn rủi ro chết người.

Những nỗi đau ấy cũng là minh chứng cho sự gắn bó, lòng can đảm và tinh thần đồng đội của những người thợ mỏ. Dù trong cảnh hiểm nguy, họ không bỏ rơi đồng nghiệp. Họ san sẻ nước uống, chia nhau thức ăn, giữ gìn tinh thần và hy vọng rằng một ngày nào đó, bàn tay cứu trợ sẽ đến với họ.


Chuyện người thợ mỏ bị kẹt tại mỏ San Jose, Chile. Ngày 13 tháng 10 năm 2010, thế giới thở phào nhẹ nhõm khi 33 thợ mỏ tại mỏ San Jose, gần Copiapo, Chile, cuối cùng được cứu sau 69 ngày kẹt dưới lòng đất.

Chuyện bắt đầu vào ngày 5 tháng 8, khi phần trên của hầm mỏ đồng và vàng bất ngờ sụp đổ, làm 33 con người kẹt ở độ sâu 690 mét. Trong khoảnh khắc ấy, các thợ mỏ hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài, không biết liệu ai có biết họ đã mất tích hay không?

Ban đầu, họ tìm được một khu trú ẩn khẩn cấp, nơi chỉ còn thức ăn và nước uống đủ cho hai ngày. Không có cách nào liên lạc với bên ngoài, họ phải tự xoay xở, vượt qua nỗi sợ hãi, đói khát và độ ẩm ngột ngạt. Một số người mô tả cảm giác bị “ăn mòn từ bên trong,” khi cơ thể bắt đầu tự tiêu hao năng lượng để tồn tại. Richard Villaroel, một trong những người sống sót, từng kể lại với tờ Guardian: “Chúng tôi chờ đợi cái chết. Chúng tôi gần như tự ăn chính mình… cơ thể mòn dần, da bọc xương, đói cồn cào.”

“Cabin cấp cứu” hình hỏa tiễn đưa từng người một lên mặt đất . nguồnwikinews

Để duy trì trật tự, họ lập một “xã hội thu nhỏ” ngay trong hầm mỏ. Mỗi người nhận một vai trò: linh mục, bác sĩ, nhà thơ, người dẫn chương trình truyền hình, và quản đốc. Các công việc được phân chia cẩn thận, từ duy trì vệ sinh đến giữ nhịp sinh hoạt hàng ngày, nhằm bảo toàn tinh thần và hy vọng.

Họ chỉ còn một lon cá ngừ duy nhất, phải chia đều cho 33 người, bổ sung bằng một chiếc bánh quy và một ngụm nước. Bữa ăn kham khổ này được tiêu thụ mỗi 48 giờ, để kéo dài nguồn lực cạn kiệt. Khi đội cấp cứu gửi xuống các thiết bị tiếp tế thức ăn, nước uống và thư từ từ người thân, niềm vui như bùng lên trong lòng từng thợ mỏ.

Hàng nghìn người tụ tập tại mỏ, mắt dán màn hình, trong khi khoảng 1 tỷ người trên khắp thế giới theo dõi sự kiện qua truyền hình. Cuối cùng, một chiếc “cabin cấp cứu” hình hỏa tiễn được chế tạo, đưa từng người một lên mặt đất trong những chuyến đi ngột ngạt kéo dài 15 phút. Khi đặt chân lên bề mặt, họ được chào đón bởi những tràng pháo tay, nước mắt, và niềm hân hoan của những người chờ đợi bên ngoài.

Bức ảnh chụp 5 trong số 14 thợ mỏ đã được giải cứu sau khi bị mắc kẹt trong mỏ Amonate số 31, sau vụ nổ khí mê-tan khiến 11 đồng nghiệp của họ thiệt mạng vào ngày 27 tháng 12 năm 1957. | Ảnh: facebook


Chuyện người thợ mỏ bị kẹt và chết ở Virginia – nguồn gốc Father’s Day, Ngày của Cha, Hoa Kỳ

Câu chuyện về các thợ mỏ không chỉ dừng lại ở Chile hay Úc. Ở Virginia, Hoa Kỳ, thảm kịch từng xảy ra tại các hầm mỏ than, để lại những di chứng đau thương và là nguồn gốc cảm xúc cho Ngày của Cha. Vào đầu thế kỷ 20, nhiều gia đình lao động ở Appalachia sống trong cảnh thiếu thốn, nơi cha là trụ cột chính. Khi tai nạn mỏ xảy ra, nhiều người cha mất mạng, để lại vợ và con nhỏ trong cảnh bơ vơ.

Một trong những vụ tai nạn nổi bật ở Virginia khiến công chúng bàng hoàng, khi hàng chục thợ mỏ bị mắc kẹt dưới lòng đất. Những người may mắn sống sót kể lại về nỗi tuyệt vọng, nỗi đói khát và sự cô đơn không thể tưởng tượng. Họ phải san sẻ từng miếng bánh, từng giọt nước, trong khi cầu nguyện cho sự cứu rỗi đến. Những mất mát này khắc sâu trong tâm trí người Mỹ, góp phần hình thành truyền thống tôn vinh những người cha đã hy sinh và bảo vệ gia đình – mà Ngày của Cha sau này là dịp để tưởng nhớ.


Qua từng câu chuyện, từ hầm mỏ San Jose ở Chile, những vụ kẹt thợ mỏ tại Úc, đến Virginia của Hoa Kỳ, một sợi dây nhân văn rõ ràng xuất hiện: ý chí sống còn, lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng, và tình đồng đội. Chúng nhắc nhở con người rằng, dù bị kẹt trong bóng tối, vẫn luôn có ánh sáng của hy vọng, tình yêu và sự cứu giúp đang chờ đón. Những thợ mỏ ấy không chỉ là nạn nhân của tai nạn – họ là biểu tượng sống động về nghị lực phi thường của con người trước thử thách tử sinh .


Đoàn Xuân Thu

Life Is A Circle


 Mời click vào ô vuông bên phải để mở lớn màn hình

Lính Không Có Số Quân - Phạm Sơn Liêm



“Anh tên gì?”

“…”

“Số quân?”

“…”

“Đơn vị?”

Người sĩ quan già dụi tàn thuốc Bastos xuống gạt tàn. Ông ngước lên. Đôi mắt lạnh như đá.

“Hỏi ít thôi… sống lâu hơn.”

Cả căn phòng im bặt.

   Người ta nói… Một người lính phải có số quân. 

Để lãnh lương.

Để lĩnh quân trang.

Để báo tử nếu hy sinh.

Để khắc lên bia mộ.

Nhưng…

Có những người sinh ra trong cuộc chiến… Lại được huấn luyện để biến mất khỏi mọi hồ sơ công khai.

Không bảng tên.

Không cấp hiệu để khoe.

Không đơn vị để kể.

Chỉ có một mật danh……và một lệnh hành quân.

 “Các anh đi đâu?”

“Không được hỏi.”

“Bao giờ về?”

“Nếu còn.”

“Có ai đón không?”

“Có…”

“Ai?”

Người toán trưởng cười nhạt.

“Thượng Đế.”

   Họ là những quân nhân được tuyển chọn vào các công tác đặc biệt, phối hợp với MACV–SOG và Nha Kỹ Thuật trong những nhiệm vụ bí mật.

Có những chuyến đi… Không có trên bản đồ.

Có những mục tiêu… Không có trong bản tin.

Có những chiến công…Không được công bố

Và cũng có những cái chết…

Không kèn.

Không trống.

Không vòng hoa.

   Trực thăng chỉ xuất hiện vài phút.

Thả người.

Cất cánh.

Mọi thứ lại chìm vào tiếng của rừng.

Người đi…

Tự sống.

Tự chiến đấu.

Tự tìm đường về.

Nếu còn đường.

   “Mất liên lạc!”

“Bao lâu?”

“Ba ngày.”

“Cứu không?”

Viên sĩ quan nhìn tấm bản đồ rất lâu. Rồi gấp lại.

Giọng ông lạnh đến gai người.

“Không ai biết họ ở đó.”

Chỉ một câu.

Đủ khiến cả căn hầm nặng như chì.

   Nhiều năm sau… Một nhà báo hỏi một cựu quân nhân:

“Ông có thể kể về những ngày ấy không?”

Ông lắc đầu.

“Đã giải mật rồi mà.”

Ông mỉm cười.

Một nụ cười buồn.

“Giấy tờ có thể giải mật…”

“…nhưng lời hứa với đồng đội thì không.”

  Có người hỏi:

“Điều đáng sợ nhất của chiến tranh là gì?”

Không phải đạn.

Không phải mìn.

Không phải những cánh rừng tối.

Mà là… Ngày anh ngã xuống…

Không ai dám gọi tên anh.

Không phải vì anh không xứng đáng.

Mà vì nhiệm vụ của anh được sinh ra trong bóng tối.

Và có những người lính…

Đã chấp nhận sống cả tuổi thanh xuân trong bóng tối ấy.

Để khi đất nước cần… Họ xuất hiện. Khi nhiệm vụ xong… Họ biến mất.

Không đòi một lời tung hô.

Không cần huân chương.

Chỉ để lại một câu nói mà những người từng khoác áo trận đều hiểu:

“Có những người lính chiến đấu cho Tổ quốc… nhưng ngay cả lịch sử cũng không biết hết tên họ.”

 

Phạm Sơn Liêm