Sunday, May 29, 2022

Dữ Như Chằn !

 


Vừa lách người ra khỏi đám đông tôi chợt nghe tiếng ai the thé từ phía sau lưng:

- Anh kia, lựa cho đã rồi bỏ đi thiệt sao?

Thì ra là cô bán vú sữa tôi vừa mới ghé coi hàng. Tôi bèn chống chế nói:

- Tại vú sữa cô non quá nên tui không mua.

Cô ta phát cáu, lên tông, nói nhanh như sợ ai cướp lời:

- Vú dzậy mà non hả, anh bóp cho đã rồi chê sao?

Tôi lúng túng:

- Tui đâu có bóp hồi nào? Cô hét lên:

- Chính tay anh bóp 2 trái của tui xịt nước nè, còn chối cãi nữa hả?

- Chị bán, chị phải cho tui bóp rồi tui mới biết là nó mềm hay cứng chứ!

- Nhưng tay anh đàn ông bóp mạnh thấy mồ, anh coi nè, xịt sữa mấy trái luôn.

- Trời ơi, tui đâu có cử tạ, tay đâu có mạnh mà bóp tới xịt vú sữa của chị.

- Tui không biết, bây giờ anh phải mua đền tui mấy trái này.

- Thôi được, chị cứ lấy mấy trái ra cân tui mua đền cho.

Những tưởng yên thân tôi trả tiền xong, rồi buộc miệng nói:

- Buôn bán kiểu chị chắc tui vô siêu thị lựa tha hồ thoải mái, muốn sờ bóp sao cũng được. Mà người ta chỉ bán 1 cỡ nên dễ lựa, chứ chia ra 2 loại như chị khó lựa quá.

Như nổi cơn điên cô bán hàng hét lên:

- Trời đất, vậy là anh chê vú tui không đều, bên non bên già, bên to bên nhỏ hay sao?

- Tui không có nói à.

- Anh có biết là từ sáng đến giờ tui chưa bán mở hàng được trái nào hay sao?

- Cái gì? Bán buôn kiểu gì mà giờ Ngọ rồi vẫn chưa có ai mở hàng?

- Tui mới dọn ra nãy giờ, ở đây ai cũng thấy, bây giờ anh chê vú tui không đều, tui bắt đền, anh phải mua mở hàng bên vú lớn, tui mới cho anh đi.

Ái da! Tự nhiên gặp bà chằn lửa cứ một vú, hai vú này... Mấy người chung quanh nghe được, xấu hỗ chết được. Tôi bèn mua đại mấy trái bên kia mong cho xong chuyện.

Cân và lấy tiền xong cô bán vú sữa có đôi mắt lá răm liếc nhìn tôi rồi bắt đầu dẹo như nữ danh hài, hai bờ môi mỏng của cô hé cười lộ đường kẻ hở lớn giữa 2 răng cửa hàm trên (Cổ nhân đã nói là tướng này nói xạo kinh hồn):

- Heee... hehehheee... thấy anh hiền, mặt mũi coi được nhìn dễ thương, có vợ con gì chưa? Để em lựa tặng anh làm quen mỗi bên 1 trái, về ăn ngon lấy thảo rồi bữa khác anh nhớ ghé lại em mua ủng hộ nghen.

Nghe vậy tôi nổi hết da gà, còn dây dưa nữa là coi chừng cô ta bắt mình về ăn thịt luôn... Hổng lẽ kiếp trước bả là Tôn Nhị Nương trong truyện Thủy Hử chuyên mở quán chiêu dụ nam nhi để giết lấy thịt, làm nhân bánh bao thịt người hay sao? Chuồn lẹ cho mau. Bye bye và xa em mãi mãi.

Lê Tuấn

Hoàng Linh ( Tác giả )

Saturday, May 28, 2022

Phù - Dấu Hiệu Của Nhiều Bệnh Nguy Hiểm


Phù là một dấu hiệu của nhiều bệnh nguy hiểm chết người như: bệnh gan, thận, ung thư... Vì vậy khi bị có dấu hiệu bị phù bạn nên đi khám để tìm nguyên nhân và có phương pháp điều trị kịp thời.

Phù là hiện tượng ứ nước trong các tổ chức dưới da hoặc ở các tạng của cơ thể. Phù có thể khu trú ở chi, mặt, ngực, có khi phù toàn thân.

Tại sao cơ thể bị phù?
Theo Bác sĩ Phan Văn Ngọc, Trưởng khoa Nội tổng hợp, bệnh viện Nguyễn Tri Phương TPHCM:
Cơ thể bị phù gồm có 2 dạng là phù mềm và phù cứng. Phù cứng xảy ra thường là bệnh liên quan đến tuyến giáp. Còn phù mềm hay còn gọi là phù dịch, nó xuất phát từ hiện tượng dịch từ trong lòng mạch thoát ra ngoài khoảng bào.
So với phù cứng thì phù mềm dễ phát hiện hơn. Khi bạn dùng tay ấn vào da trên nền cứng khi rút tay ra thì thấy chỗ dấu tay ấn bị lõm xuống.
Nguyên nhân gây phù có thể là do cơ thể không giữ được nước khi thiếu đi lượng protein và albumin khiến cơ thể bị phù.

Da chân bị lõm khi dùng tay ấn xuống

Phát hiện phù

Bằng mắt thường mọi người có thể thấy ngay được, nhưng đôi khi rất khó xác định phù. Người bệnh có cảm giác nặng mặt, nặng chân. Nơi bị phù sưng to, căng mọng, làm mất đi các nếp nhăn, mắt cá, đầu xương bị phẳng lỳ. Da vùng phù nhạt màu, ấn vào nơi phù da lõm xuống, đặc biệt là ấn vào mặt trước trong xương chày.
Các dấu hiệu kèm theo như lượng nước tiểu ít đi, gan to, cổ trướng, khó thở... Phù giữ nước nên cân nặng có thể tăng hằng ngày từ 1 đến 2 kg.

Phù toàn thân
Thường phù từ mặt, bụng, ngực, chân, tay, kèm theo tràn dịch màng phổi, màng bụng, màng tim, màng tinh hoàn. Hay gặp những bệnh sau:
Thận nhiễm mỡ: Phù rất to. Phù trắng, lúc đầu phù ở mặt, sau phù toàn thân. Thường kèm theo tràn dịch màng phổi, màng bụng. Ăn nhạt không giảm phù. Nước tiểu có nhiều protein. Xét nghiệm máu: urê, creatinin không cao, protein giảm nhiều, cholesterol tăng nhiều.

Viêm cầu thận cấp hoặc mạn: Phù trắng, mềm, ấn lõm, phù toàn thân, rõ ở hai chi dưới. Ăn nhạt phù giảm rõ. Có thể kèm theo tăng huyết áp, tràn dịch màng phổi, màng tim. Nước tiểu ít, vẩn đục, có protein, trụ niệu. Có thể thiếu máu. Chức năng thận rối loạn, creatinin tăng cao.

Suy dinh dưỡng: Phù toàn thân hoặc hai chi dưới, phù trắng, mềm, ấn lõm, mức độ phù buổi sáng và chiều như nhau. Nước tiểu không có protein. Thường do thiếu ăn hoặc đang mắc các bệnh mạn tính như: rối loạn tiêu hóa lâu ngày, lao, ung thư, các bệnh tê liệt, bị các bệnh mạn tính nằm lâu.

Phù do nội tiết: Phù do tăng aldosteron: Phù trắng, ấn lõm, phù chi dưới, có khi phù mặt, phù kín đáo, có trường hợp tự khỏi. Gặp ở phụ nữ, có liên quan đến chu kỳ kinh nguyệt. Nước tiểu không có protein. Điều trị bằng spirolacton có hiệu quả.

Phù do thiểu năng tuyến giáp: phù cứng, ấn không lõm, mặt tròn mắt híp, môi dày, lưỡi to. Móng chân, tay có ngấn, khô rạn, tóc cứng, dễ gãy. Chậm chạp, trí tuệ kém phát triển, nhiệt độ giảm, huyết áp hạ, mạch chậm.

Phù do ưu năng tuyến thượng thận: Mặt tròn đỏ, phù cứng, huyết áp tăng. Gặp ở người có u ở vỏ thượng thận, người uống corticoid lâu ngày, nếu ngừng uống thì các triệu chứng sẽ hết.

Chân phù dấu hiệu của bệnh tim mạch

Phù khu trú

Phù ngực: Còn gọi là phù áo khoác, phù từ ngực có thể phù lên cổ, mặt hoặc phù cả hai tay. Do u đè ép vào ống bạch mạch ở ngực và tĩnh mạch chủ trên. Trên da ngực nổi nhiều mạch máu ngoằn nghèo màu tím, bệnh nhân đau ngực, vú to. Chụp Xquang lồng ngực thường thấy khối u trung thất.

Phù hai chi dưới: Do suy tim và xơ gan:
Do suy tim: lúc đầu phù 2 mắt cá chân, phù mềm, ấn lõm. Phù xuất hiện vào buổi chiều, mất đi lúc sáng sớm và lúc nghỉ ngơi. Hai chân phù rất to, có khi nứt da, nước vàng chảy rỉ ra. Ăn nhạt phù giảm rõ. Kèm theo tim to, gan to, tĩnh mạch cổ nổi, mạch nhanh, khó thở, đái ít. Suy tim nặng có thể có cổ trướng, tràn dịch màng phổi.
Do xơ gan: gan có thể to, cứng, thường gan bị teo. Phù ít, ấn lõm, sau phù to. Nước cổ trướng tái phát nhanh. Có thể kèm theo tràn dịch màng phổi, màng tinh hoàn, có mạch máu nổi ở da bụng. Chức năng gan suy giảm.

Phù do thiếu vitamin B1: (Bệnh Bêribêri hay bệnh tê phù). Phù hai chân, ấn lõm, thường phù rõ vào buổi chiều, hai chân thấy tê bì như kiến bò, hay bị chuột rút, phản xạ gân gối mất. Thường do ăn uống thiếu chất lâu dài. Điều trị bằng vitamin B1 phù mất đi rõ rệt. Nếu mẹ đang nuôi con thì con cũng bị thiếu vitamin B1, hay khóc về đêm, gọi là khóc "dạ đề".

Phù do thai nghén: Gặp ở người có thai, có hoặc không có protein niệu. Cần phải khám thai định kỳ để xác định.

Phù một chi: Phần nhiều gặp ở chân hơn ở tay, do bệnh của các huyết quản.

Viêm tắc tĩnh mạch: Phù mềm, ấn lõm, da ấm. Rất đau khi nắn vào chi phù. Gác chân lên cao, nằm nghỉ thì bớt phù. Có sốt, gặp ở người sau đẻ, sau phẫu thuật vùng hố chậu, bệnh nhiễm khuẩn nặng.

Viêm mạch bạch huyết: phù mềm, ấn lõm, rất đau. Trên da nổi những đường đỏ, nóng và đau. Các hạch bạch huyết tương ứng trong vùng như bẹn, nách cũng sưng và đau. Đôi khi có sốt. Phát hiện có vết xước, vết thương, nhọt. Trong trường hợp mới mắc bệnh giun chỉ, có thể tìm thấy ấu trùng giun chỉ ở máu tĩnh mạch vào ban đêm.

Phù cứng: Thường là phù chân voi, di chứng của viêm mạch bạch huyết do giun chỉ. Ống bạch huyết bị vỡ vào tổ chức dưới da, gây phù cứng. Da rất dầy và cứng, ấn không lõm. Thường bị một chân, có khi cả 2 chân nhưng không đều. Phù bộ phận sinh dục như bìu xù xì, to và cứng. Nếu ống bạch huyết vỡ vào bể thận, thì bệnh nhân đái ra dưỡng chấp màu đục như nước vo gạo.

Phù dị ứng: Thường xuất hiện đột ngột sau khi ăn hoặc tiếp xúc tác nhân dị ứng như thuốc, thức ăn, bụi nhà, phấn hoa, sâu róm... Phù xuống quanh mắt, mồm, da nổi cục và ngứa, mất đi rất nhanh khi dùng thuốc chống dị ứng, có khi tồn tại vài ngày.

Ngoài ra, phù còn do suy giảm hệ tĩnh mạch, do các nguyên nhân chèn ép tĩnh mạch do viêm, do ung thư hay bệnh toàn thân, bệnh thiếu máu.
Khi bị phù, bạn cần đến cơ sở y tế để các bác sĩ khám, làm các xét nghiệm, xác định bệnh. Từ đó bạn sẽ nhận được lời khuyên và phương pháp điều trị theo từng nguyên nhân cụ thể của từng bệnh.

Theo Sức khỏe & Đời sống, TTO

Những Năm Tháng Huy Hoàng Của Hồng Kông Đã Qua Rồi - Edward Chin


Trong suốt sự nghiệp lâu dài của mình với tư cách là một người làm nghề quỹ phòng hộ, tôi đã tham gia vào nhiều sự kiện lớn, và chứng kiến những đợt bùng nổ và hỗn loạn xảy ra trên thị trường tài chính.

Những sự kiện lớn như vậy bao gồm cuộc Khủng hoảng Tài chính Á Châu năm 1997–98, cuộc khủng hoảng công nghệ năm 2000, vụ tấn công khủng bố ngày 11/9 năm 2001, cuộc khủng hoảng tín dụng dưới chuẩn năm 2007, và vụ phá sản nổi tiếng của Lehman Brothers năm 2008 dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu của năm đó.

Sự phục hồi diễn ra theo các hình thức khác nhau đối với mọi biến động thị trường lớn. Sự lây lan lòng tham của những thành viên thị trường làm tha hóa một hệ thống, các cơ quan quản lý vào cuộc và trừng phạt những người xấu chơi, những “kẻ may mắn” lách qua được hệ thống, xuất hiện trở lại trong một số chiêu bài khác và thử một cách tiếp cận khác.

Mọi người trên khắp thế giới biết rằng Hồng Kông là một trung tâm tài chính quốc tế, nơi niêm yết IPO, và các khoản đầu tư mạo hiểm và cổ phần tư nhân làm cho thành phố này trở nên thịnh vượng. Nhiều người Hồng Kông bình thường thích đầu cơ vào thị trường tài chính. Họ đặt cược dựa trên sự lên xuống của Chỉ số Hang Seng, (một chỉ báo cho thấy thị trường chứng khoán Hồng Kông hoạt động như thế nào), điều này mang lại cho mọi người hy vọng nhưng thường [cuối cùng] lại tạo ra sự thất vọng.

Những người sống ở thành phố này rất phấn khởi khi giá trị căn hộ nhỏ của họ tăng lên và khi khoản thế chấp được trả hết nhưng chi phí sinh hoạt cực kỳ cao đối với một người bình thường là siêu thực. Giá thuê kinh doanh đang tăng vọt đã hạ nhiệt một chút do các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ năm 2019 và các biện pháp thời đại dịch COVID-19 nhưng nền kinh tế thì suy giảm.

Chính sách COVID “không khoan nhượng” do Bắc Kinh chỉ đạo đã làm tê liệt các thành phố lớn ở Trung Quốc và cũng đã có tác động tàn phá đối với Hồng Kông.

Thành phố Hồng Kông của chúng ta đã có một di sản phong phú, nhưng rất nhiều ngành công nghiệp thịnh vượng trước đây đang biến mất mà không có người kế vị sẵn sàng tiếp quản. “Dai Pai Dongs,” nghĩa đen là những nhà hàng có biển số xe lớn, nằm ở những con phố phía sau của Hồng Kông ngày càng trở nên hiếm hoi. Những người chạy xe kéo một người cũng đã biến mất từ lâu, được thay thế bằng một thế hệ tài xế Uber mới.

Không có dấu hiệu chấm dứt về tình hình đại dịch COVID 19, các nhà hàng súp rắn là nạn nhân, vì tin đồn nói rằng rắn có thể là nguồn gốc ban đầu của đại dịch virus corona. Dù có đổ lỗi cho việc COVID 19 có lây lan từ Trung Quốc hay không, thì sự bùng phát dịch trên toàn cầu sẽ không sớm kết thúc. Hầu hết các quốc gia và thành phố lớn trên thế giới hiện đang “sống chung với virus” trong khi Hồng Kông vẫn đang chơi trò chơi sợ hãi COVID và kiềm chế người dân của mình mà không vì lý do y tế.

Đối với những gì có liên quan đến Hồng Kông, chúng ta hãy tạm gác cảm giác ấm áp sang một bên và quay trở lại thực tế.

Luật An ninh Quốc gia (NSL) áp dụng cho Hồng Kông giống như việc thả một quả bom neutron, sát hại người dân nhưng lại tha cho các tòa nhà. Đó là một bản chất khắc nghiệt và không khoan nhượng, hà khắc và được Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) áp đặt lên Hồng Kông. NSL cản trở các quyền tự do của chúng ta. NSL là thỏa thuận của ma quỷ đối với Hồng Kông, nó loại bỏ sự độc lập về tư pháp và pháp quyền của chúng ta.

Kể từ khi NSL được ban hành gần hai năm trước, và cùng với chính sách COVID thất bại, chúng ta đã chứng kiến một cuộc di cư ồ ạt của người Hồng Kông đến các khu vực khác nhau trên thế giới để được tự do. Chỉ số Phóng viên Không biên giới RSF gần đây nhất vào năm 2022 cho thấy quyền tự do báo chí của Hồng Kông đã giảm xuống 148, nắm dưới Philippines và Sri Lanka.

Trước những bất ổn chính trị mà chúng ta đã chứng kiến, các nhân sự chủ chốt của các ngân hàng đầu tư lớn đã chuyển tới Singapore thay vì Hồng Kông. Với quyền lực mơ hồ và rộng rãi của NSL, bất kỳ ai đi ngang qua Hồng Kông đều có thể bị phạt và bị bắt. Quả thực rất khó để coi thực tế này không phải là sự kết thúc của Hồng Kông.

Điều quan trọng là phải nghĩ về con người chúng ta với tư cách là người Hồng Kông, và rằng chúng ta không muốn bị chà đạp bởi một nhà cầm quyền tàn bạo. Chúng ta không còn quá xa vời với số phận của những người sống trong nỗi sợ hãi như ở Tân Cương và Tây Tạng.

Hệ thống giám sát tinh vi với trí tuệ nhân tạo, nhận dạng khuôn mặt và phần mềm gián điệp điện thoại đã tồn tại ở Hồng Kông. Chính quyền Hồng Kông gần đây đã thừa nhận rằng ứng dụng LeaveHomeSafe chứa các chức năng nhận dạng khuôn mặt ẩn mà họ cho biết hiện họ đang cố gắng chỉnh lại. Hình thức giám sát nhà nước kiểu Orwellian ở một số vùng của Trung Quốc trên thực tế đã được chuyển sang Hồng Kông.

Đại quỹ đầu cơ George Soros đã có những nhận xét mạnh mẽ về ĐCSTQ và ông Tập Cận Bình vài năm trước, rằng “Trung Quốc không phải là chế độ độc tài duy nhất trên thế giới nhưng là chế độ giàu có nhất, mạnh nhất và có công nghệ tân tiến nhất. Đặc điểm này khiến ông Tập Cận Bình trở thành đối thủ nguy hiểm nhất của các xã hội mở”. Ông Soros đã nói trước một khán giả tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ vào tháng Một năm 2019. Ông cũng nhận xét rằng hệ thống tín dụng xã hội, khi đi vào hoạt động, sẽ trao cho ông Tập Cận Bình toàn quyền kiểm soát người dân.

Về phía Hồng Kông, tôi e là những ngày hạnh phúc cuối cùng đã không còn nữa. Nơi đó sẽ trở thành chỉ như một thành phố khác của Trung Quốc. Tốt nhất, thì thành phố đó sẽ được coi như một trung tâm tài chính bình thường của Trung Quốc, với các đặc điểm của Trung Quốc. Tình hình trở nên tồi tệ hơn nhanh hơn những gì mà hầu hết mọi người trên thế giới tưởng tượng, do đó, đã diễn ra cuộc di cư của người dân trong hai năm qua. Những tháng ngày huy hoàng của Hồng Kông chắc chắn đã không còn nữa. Tuy nhiên, chúng ta không nên quá sợ hãi, vì chúng ta đang bước vào một ẩn số lớn.



Ông Edward Chin điều hành một công ty đầu tư. Trước đây ông là Giám đốc Quốc gia của một quỹ phòng hộ niêm yết công khai tại Vương quốc Anh, quỹ lớn nhất thuộc loại này tính theo tài sản quỹ này quản lý. Bên cạnh công việc của quỹ phòng hộ, ông Chin nhà Sáng lập nhóm Giám sát Hồng Kông 2047 và là Cố vấn Cao cấp của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF, HK & Ma Cao). Ông Chin học giao tiếp ngôn luận tại Đại học Minnesota và nhận bằng MBA tại Đại học Toronto.


Vân Du biên dịch

Những năm tháng huy hoàng của Hồng Kông đã qua rồi - Epoch Times Tiếng Việt (epochtimesviet.com)

Màn Biểu Diễn Xe Đạp Vui Nhộn (LE PLUS GRAND CABARET DU MONDE)

Bài Viết Với Toàn Dấu Sắc Về "Bác" - Hoang Nhi (Danlambao)


Cháu muốn tố giác Bác Cáo* trước thế giới

Nhân việc thứ trưởng Trương Minh Tuấn ký quyết định thu hồi thẻ nhà báo của nhà báo Đỗ Hùng (Báo Thanh Niên), Dân Làm Báo nhận được một bài viết châm biếm toàn dấu sắc do bạn đọc trong thôn gửi tới. Xin chia sẻ cùng bạn bè trong thôn, đặc biệt gửi tới Thứ trưởng Tuấn – người đang chạy đua vào vị trí Bộ trưởng Bộ thông tin với lời nhắn: Chú Tuấn cứ ghét dấu sắc, lắm chú thích phóng bút viết dấu sắc khiến chú Tuấn lúng túng, húng hắng.

Hoang-Nhi (Danlambao) – Bác Cáo gốc gác nước khác, lúc trước sống dưới núi Các Mác, trú hốc Pắc Bó, đất Bắc.

Bác khoác lác Bác thích dép lốp, cách sống chất phát. Bác nói thế, chứ lối Bác sống rất tốn kém. Lúc mới kháng chiến, các thứ thiếu thốn, lắm lúc cấp dưới đói khát sắp chết. Bác phán: “Bác ngán nếp, chán bắp, chí thích đớp chó nướng uống với đế nếp”. Bác thích uống nước suối mát có nắp đóng. Bác khoái tắm nước suối nóng có chất muối khoáng. Bác nói với cấp dưới:

– Bác cấp nhớn, cốt cách quí phái, Bác đếch muốn tắm nước giếng. Bác rất khiếp nước giếng. Nước giếng có lá, có ếch nhái lí nhí.

– Lấy nước ấy nấu chín với chút muối. Phát các chú, thím cấp dưới uống thế cháo chống đói.

Có lúc Bác mớ Bác sắp có bí quyết cứu thế. Bác vớ lấy lý thuyết Các-Mác, Cứ thế, Bác ngốc nghếch nuốt ngấu nghiến, chứ kiến thức bác rất lú. Bác đếch có biết thấu hết thứ lý thuyết í. Thuyết Các-Mác, cái mớ lý thuyết bá láp ấy thế giới vứt xó rác, chó thấy muốn phóng uế.

Các “Cố Vấn” lúc ấy rất khoái khích Bác. Hứng khí, Bác nói bác muốn quất tế hoá lý thuyết Các- Mác, Trước giúp Đất nước tống Phát-Xít, đánh Đế Quốc. Kế đến giúp thế giới cứu đói, thoát ách áp bức, khống chế các nước lớn lấn áp nước bé…

Đúng cái thói bốc phét! Có số Cố Vấn chán ngán nói xéo thế đấy. Bác éo biết.

Có đứa nói “xấu” Bác, Bác biết, Bác thuốc chết ngắt.

Bác khoác lốt trí thức chứ Bác rất ghét lớp trí thức có tiếng. Bác sống rất láu cá chứa chất thú tính.

Bác nhớn chứ Bác có thú… thích bế các cháu gái mới lớn. Bác bú mớm, mó máy các cháu gái khắp chốn… Thấy rất ngứa mắt.

Các nước khắp thế giới biết Bác thiếu đứng đắn mới khuyến cáo Bác trước. Cấm Bác bế bú hít các cháu gái các nước ấy. Bác rất tức, Bác chống chế với khách Quốc Tế: “Các Cháu gái nước tớ, lớn bé mến Tớ tất. Nếu tớ muốn… tớ cứ… Các cháu ấy tiếp tớ rất hứng thú, éo có đứa chống đối ”.

Bác có biết?
Lắm đứa tố Bác hiếp các cháu. Thấy Bác, các cháu khiếp muốn té c… đ… chứ các cháu đ… có hứng tiếp Bác. Nhá!.

Bác rất khoái… các cháu gái núi. Bác nói: “Các cháu ấy rất thích hát, chất phát, ít có ý kiến, rất hiếm dám chống đối”. Với các gái núi ấy Bác thích cháu Gái Núi X** nhất. Bác chiếu cố X rất táo. Hết bế tới b…,b…, Bác tới tấp hiếp Gái Núi. Bác hiếp tới chán. Gái Núi tiếp Bác riết tới lúc Gái có cháu Tất Tín, Gái Núi muốn Bác cưới có giấy giá thú, Bác mất hứng. Bác thấy hết sướng tiến tới Bác ghét đắng.

Bác tính kế mới. Bác muốn kết thúc dấu vết dính líu với Gái Núi X. Bác quyết hết sức thất đức: “Giết!” Bác bất chấp.

Đám tướng tá lớn bé biết Bác ác đức thế cứ trố mắt ngó (có đứa ráng nhắm mắt), chứ đếch dám có ý kiến. Các chú chiến đấu rất tốt, chống các thứ khác rất khá, chứ chống cái ác trước mắt… Các chú ấy chống rất… yếu, tránh né rất khéo.

Các chú éo có khí phách, éo có xứng đáng với chức tước lớn các chú nắm.
Các chú lúc ấy rất khiếp Bác?
Ý thức Tốt/Xấu các chú quá thấp kém?
Các chú ấy có đức tính giống Bác?
Các chú ấy lấy cớ cấp dưới cấm có ý kiến trái với cấp nhớn. Mấy chú cứ thế mắt nhắm mắt ngó, đếch dám hó hóe.

Bác xúi chú Hát (H***) lấy xế cán chết Gái Núi X vứt xuống cống. Hát nói: “Cái đó đối với cháu, đếch khó!”. Bác nói: “Thế mới xứng Cháu Bác… Tốt!, Rất tốt! Cấm thất hứa đấy nhá!”

Trưóc lúc giết X, Hát lấy hết sức táng X mấy cái tát tóe khói. X choáng váng té sấp. Hắn dí…, ép hiếp X mấy cú mới xách cán búa quất mấy phát trúng gáy. Máu bắn tứ tóe với tiếng hét, tiếng khóc rống. Hắn thấy thế khiếp quá, lấy sức kéo lết X xuống dưới đất, tống xế cán nát óc. X chết tức khắc.

Nhớ Mốt-Chín-Sáu-Tám (1968), Huế có cái Tết rất khốn đốn. Lúc bá tánh sắp thắp nến cúng vái các Đấng đón Tết. Bác kín đáo chúc Tết láo: “Quyết đánh tốt nhá các cháu… Chiến thắng ắt… có Bác…” Cố ý muốn bắn tiếng xuất phát, nhắn các chú “cán núi”, đám lính-núp láng (lính Nón Cối) xách súng, vác giáo mác đánh lén phố Huế tới tấp, đúng lúc tiếng pháo Tết mới tí tách đốt. Chúng núp dưới Bóng Tối bắn phá rất sắc máu.

Cái đám Cán Núi hắc ám (HPNT, HPNP…) kéo xuống phố bắt trói bá tánh, lấy báng súng đánh bá tánh tới ói máu. Chúng đấu tố láo bá tánh, cấm bá tánh đối đáp. Éo có chút chứng cứ kết án, chúng cứ giết, giết rất gấp gáp. Chúng xúi lính lác giết khách Quốc Tế, bắn giết bá tánh rất ác.

Mấy hắn hống hách quát rất phách: “Bác có nhắn chúng tớ. Giết… Giết hết mới chiến thắng. Mấy chú cứ thế tiếp tiến. Cấm có sót!”.

Tới sáng, lính Nón Sắt tấn chiếm, cứu Xứ Huế. Đánh rất gắt. Với ý chí sắt đá, tướng tá phía Nón Sắt quyết sống chết với cái đám Nón Cối. Lính Nón Cối chết khá. Yếu thế, chúng nhốn nháo rút tháo.

Lúc trốn thoái, chúng bó nhóm bá tánh, kéo hết xuống núi, đến các hốc đá. Chúng báo oán bá tánh, trách bá tánh dám chống chúng, éo giúp chúng đánh lính Đế Quốc. Chúng bắn giết rất khát máu. Thiếu súng ống, chúng lấy búa sắt dếnh bá tánh tét trán, nát gáy. Lấy cuốc béng chém các má, các chế, các cháu gái toác óc, chết rất uất ức, chết khó nhắm mắt. Ác, quá ác.

Khắp phố xá Xứ Huế lúc ấy, xác pháo có lác đác, chứ xác chết kín đất.
Dưới các suối, xác các cháu bé chết lố nhố. Dưới các hố cát, xác bá tánh chất đống, chết đứt khúc. Máu với máu thấm thấu mấy tấc đất, váng tới khắp các suối khiến cá chết lếnh láng.

Thế đấy! Bác cháu chúng nó, cái đám trí thức láu cá khoác áo Các-Mác chứ ác gấp mấy Phát-Xít.
Đứng trước Báo Chí, chúng trí trá rất mánh khoé. Chúng nói: “Phía Đế Quốc bắn giết bá tánh chứ lúc đó tớ núp núi, éo xuống phố, éo chứng kiến, éo biết…”.

Mấy Má ái quốc hiến hết… vốn liếng giúp Bác kháng Pháp, đánh Đế quốc, Bác báo hiếu với cái giấy GIẾT!.

Có thế mới thấy Bác: Cái thứ đớp cháo đá bát. Thứ chó má, có thú tính rất quái ác, có lối sống hết sức thất đức.

Bác xấc láo với Đức thánh****.
Bác phét Bác ái quốc, chứ Bác éo có ái quốc lấy chút xíu. Bác tính kế kín với Mấy Chú bán Nước rất lém luốc.

Nói túm tắc: Bác rất cáo & rất ác.
Cấp báo đến quí Net-khắp-thế-giới (internet), nhớ chú ý cái đám cháu chắt núp dưới h… Bác. Chúng ké cái bóng Bác hút máu…tháng…

Kính Bút.
Cháu.

Hoang-Nhi
danlambaovn.blogspot.com

*

Tái Bút: Các chú, các bác lướt nét, thấy bức xúc cứ đánh máy tố Bác tiếp giúp cháu. Cháu đuối sức muốn stop. Bái bai.

Vuông Hai Thước Đất - Đỗ Công Luận

Friday, May 27, 2022

Còn Sống Tìm Nhau - Đàm Hà Phú


Có anh này, kêu bằng anh Tài. Anh Tài chạy taxi hãng. Quê anh Tài ở tuốt miệt Hậu Giang xa xôi. Anh Tài trước làm ruộng, có vợ có con đường hoàng nhưng mà cuộc đời không suôn sẻ nên chị vợ anh chẳng may mất sớm, lúc con gái anh mới chừng ba tuổi. Anh Tài nuôi con một mình mà ở nhà nhớ vợ quá không đành nên lúc đứa nhỏ được sáu tuổi anh Tài đưa con lên thành phố, theo bạn bè học lái xe rồi chạy taxi từ đó tới giờ.

Hai cha con anh Tài ở một phòng trọ nhỏ, trong dãy nhà trọ gần Quốc lộ 50, Bình Chánh. Anh Tài vui vẻ dễ thương, chạy xe khách nào cũng mến, ai cũng cho thêm tiền, có người đi chợ về còn cho mớ rau, miếng thịt, có người dư áo dư quần đều để dành cho anh, nên anh sống cũng khoẻ. Con gái anh Tài, ta gọi bằng con Gái, nó cũng đi học nay tới lớp 6 rồi, tự chạy xe đạp đi học, tự cơm nước chợ búa được luôn, cha con nương nhau mà sống, nhà trọ nhỏ mà mỗi ngày đều cơm nóng canh ngọt, đầy ắp tiếng cười.

Có người thấy anh Tài gà trống nuôi con bèn mai mối người này người kia đặng giúp anh Tài đi bước nữa mà anh đều cười từ chối, anh nói bị hồi xưa coi cái tuồng Phạm Công – Cúc Hoa quá sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng nên anh không dám lấy thêm vợ, anh cười hề hề, hai cha con vui rồi, cần gì nữa.

Tháng Bảy là Sài Gòn bùng dịch. Đúng ngày 9 Tháng Bảy anh chạy cuốc xe cuối cùng, chở một cô gái từ ngoài Bắc vô thăm em. Đó là cuốc xe anh nhớ rõ vì lúc đó là gần nửa đêm, anh đón cô gái về Bình Chánh. Anh nói với người khách, tiện quá tôi chạy cuốc này về cất xe nghỉ luôn. Đó là một cô gái không đẹp không xấu, mà lúc nửa đêm thì có biết xấu đẹp gì, cô cao ráo, mang một cái túi hai quai căng tròn, loại túi dân thể thao hay xách, cô tầm ba mươi và có giọng nói như hát. Cô gái đó vô ở cái nhà ngay đầu hẻm, mà tình cờ, cuối hẻm là nhà trọ nơi anh ở luôn.

Cô gái đó không có đi thăm em như cô nói, cô vào làm giúp việc cho căn nhà đó, họ vừa có người mới sanh nên cần người phụ việc, họ cũng người ngoài Bắc nên gọi về quê tìm đồng hương vào làm cho tiện. Sau này ra vô gặp nhau rồi nói chuyện mới biết, cô có một con trai nhỏ, mới 5 tuổi, hiện đang gửi bà ngoại ở quê, vợ chồng cô đã ly dị, chồng cô lấy vợ mới ở mãi trên Cao Bằng, anh Tài nghe gật gật chớ có biết Cao Bằng ở đâu. Cô gái, ta tạm gọi là cô Xoan, có mái tóc đẹp, có giọng nói nhẹ nhàng và làm việc luôn tay. Hai người, anh Tài và cô Xoan lưu số, tối về nhắn tin qua lại.

Tới đây chắc mọi người đoán ra rồi ha, mà thiệt ra không có gì để đoán đâu, đơn giản thôi. Cô Xoan dương tính đầu tiên, cô được xe cấp cứu đưa đi, rồi sau đó mọi người trong căn nhà cô ở cũng lần lượt đưa đi cách ly chữa trị hết. Anh Tài vẫn nhắn tin cho cô miết, cũng nghe người ta dặn cô nhớ tập thở, phơi nắng, lạc quan lên… Anh Tài ở nhà khó chịu quá, khi hãng taxi kêu gọi tài xế đăng ký chạy trong dịch, anh Tài đăng ký liền. Cuốc xe đầu tiên ngày quay lại chạy, anh Tài đón cô Xoan từ bệnh viện về.

Cô Xoan về nhà vẫn mệt hung, nhà không có ai chỉ còn một ông chú già, không hiểu vì lý do gì, vẫn chưa nhiễm bệnh. Lúc này mọi người ở khu nhà trọ anh Tài đều bỏ về quê, ở Sài Gòn nguy hiểm mà còn bị phong tỏa thiếu ăn khổ quá. Anh Tài tính đưa con Gái về mà nó không chịu nên thôi hai cha con ở lại cầm cự tiếp. Rồi tới lượt anh Tài, sáng ra đi xét nghiệm trước khi lấy xe là dính luôn, có xe chở thẳng vô viện. Anh Tài chỉ kịp nhắn cho bé Gái ở nhà ngoan chờ ba, hai tuần ba về thôi. Rồi anh nhắn cô Xoan coi có qua lại để ý con bé giùm anh.

Anh Tài không về nhà như cái hẹn hai tuần ban đầu, anh bị nặng hung, một phần do mấy ngày liền chạy xe ngày mười mấy tiếng, ăn uống không đủ, nên cơ thể anh kiệt sức, một phần vì anh lại mắc thêm một chứng bệnh nguy hiểm: Tiểu đường. Cái hẹn hai tuần thành kéo dài hết tuần này qua tuần khác. Cô Xoan qua ở hẳn nhà anh Tài, chăm sóc cho con Gái, sợ nó buồn quá, mà nó buồn thiệt, nó bỏ ăn bỏ uống, đeo cái khẩu tranh xanh ra ngồi ở cửa hóng ba Tài nó về.

Các y bác sĩ chật vật dữ lắm để cứu anh Tài, lúc anh chỉ còn thoi thóp như một cái xác khô, có một nhân viên y tế ngày nào cũng đến với một hộp sữa bắt anh uống và xạc pin điện thoại giúp anh để nhắn tin. Rồi sau anh nhắn tin hết nổi, bệnh viện thu điện thoại để bên ngoài phòng. Cô nhân viên y tế vẫn đưa lon sữa cho anh, anh nói cô làm ơn cho tui nhắn tin cho con Gái, nó mà không còn thấy tin nhắn tui là nó buồn lắm. Cô nhân viên y tế nhân hậu nói, thôi anh nói nội dung đi, rồi tui nhắn tin giùm anh.

Vậy là cô nhân viên y tế trong một bệnh viện dã chiến kiêm luôn người nhắn tin giùm, tất nhiên cô chỉ nhắn vào giờ nghỉ, nhắn tin qua lại với con bé Gái, trong loạt tin nhắn cô nhận được, ngoài con gái anh Tài, thì còn có cô Xoan.

Cô Xoan được gia đình cô đang ở thu xếp một vé máy bay hồi hương, trước khi về cô cũng kịp đăng ký đưa được bé Gái về Hậu Giang bằng xe hồi hương của Phương Trang. Cô Xoan nhắn anh Tài mau khoẻ để về với bé Gái, nó chờ anh miết.

Ngày người ta chuyển anh Tài qua khu thở máy thì anh hôn mê rồi, lành ít dữ nhiều, cô nhân viên y tế vẫn xạc cái điện thoại của anh Tài, cô vẫn nhắn tin động viên bé Gái, và khi thấy quá nhiều tin của cô Xoan chưa được hồi đáp, cô nhân viên y tế bèn đánh liều trả lời loạt tin nhắn của cô Xoan, chủ yếu để cô Xoan đừng nhắn nữa. “Nếu còn sống anh tìm em”.

Vậy mà không biết nhờ con bé Gái cầu nguyện, hay nhờ cô nhân viên y tế hết lòng, anh Tài sống lại một cách kỳ diệu. Anh Tài xuất viện sau 70 ngày cầm cự, hai tuần thành 10 tuần, tới ngày ra viện anh cũng không biết tên tuổi và gương mặt cô nhân viên y tế đã giúp mình. Sau này đọc lại loạt tin nhắn cũ, thấy cái tin “nếu còn sống anh tìm em”, anh Tài đi tìm cô Xoan thiệt. Mùng Hai Tết vừa rồi, anh Tài và con bé Gái xuất hiện trước cửa nhà cô Xoan, ở Thanh Hoá, nghe nói hai người định sẽ làm đám cưới cuối năm nay, ở Sài Gòn.

Tài nói với tôi trong lúc chở tôi đi nhậu, xóm em chết bảy, mà hết ba người là tài xế như em. Lúc sắp chết em sợ lắm, giờ em thấy thương ai được thì thương đi, sống chết mong manh lắm anh Hai. Tài cười lớn, có vụ này vui nè anh, em tìm được chị bác sĩ nhắn tin giùm em rồi anh Hai, người gì mà tốt như thần tiên luôn vậy đó, đám cưới tụi em là bả làm chủ hôn luôn nha anh Hai.

 

Đàm Hà Phú

Khóc Cười - Trầm Vân

Về Già Ai Sẽ Nuôi Bạn? - Sương Lam


Mỗi buổi sáng sau khi dùng điểm tâm sáng xong, người viết vào phòng computer lướt net và đọc các email chuyển tới trong ngày.

Việc đầu tiên là người viết bỏ vào folder thùng rác (Trash) hay trong folder Spam những email nào chuyển những tin tức gây hoang mang dư luận, những email không thích hợp với thị hiếu phụ nữ có hình ảnh, lời nói thô tục không lành mạnh,  những email công kích nhau, những email trùng lặp… rồi từ từ đọc các email của gia đình, của các thân hữu có thể giúp người viết  thăng hoa kiến thức, học hỏi kinh nghiệm sống tốt đẹp hơn, những lời chia sẻ tâm tình thân ái.

Sáng nay người viết đọc được một email của một vị cao niên chuyển đến một youtube mà sau khi xem xong, người viết cảm thấy đau lòng và học được một bài học thiết thực cho cuộc sống của người cao niên.

Mời bạn cùng xem youtube được hơn  3,000 người xem này với người viết nhé:


Về Già AI SẼ NUÔI BẠN? Câu Chuyện ĐAU LÒNG Nhưng Thấm Tận Xương Ai Cũng Nên Nghe Một Lần Trong Đời 

https://youtu.be/9cBZwxjfGjI

Qua câu chuyện trong youtube dù không biết có thật hay không, người viết kính phục người me đã chọn thái độ sống rất khôn ngoan  sau khi bị con trai ở Mỹ từ chối không bảo lãnh mẹ qua sống với gia đình của anh.

Trước đây người viết có xem một tài liệu về viện dưỡng lão thật cảm động. Trong tài liệu nhà văn Trịnh Gia Mỹ  kể lại câu chuyện một cô gái tên Ngọc, ngày thứ tư hằng  tuần, thường tháp tùng các sư cô đến một viện dưỡng lã để  thăm những người Việt Nam đang sống ở đó.trong cô đơn và tuyệt vọng. Họ luôn chờ mong được con cái đến viếng thăm và đón về nhà sum họp với gia đìnhtrong dịp Tết, nhưng nào có được như ý nguyện.  Trong câu chuyện, tác giảchú ý đến một cụ ông tên Lũy và một cụ bà tên Nga.  Cuộc sống hai người hoàn toàn đối lập nhau. Cụ Lũy chịu đựng còn cụ Nga thì thỏa mãn.  Nhìn cụ Lũy không ai có thể ngờ rằng ngày xưa cụ là một viên chức đầy oai quyền, nhưng bây giờ là một ông cụ ốm yếu, tiều tụy, nói năng ngọng nghịu, không chịu ăn uống.

Nhưng đôi mắt lại sáng rực lên, người có thêm nghị lực mỗi khi được cô Ngoc dỗ dành là con cháu sẽ vui và sẽ đến thăm, nếu cụ chịu khó ăn uống.


Khác hẵn với cụ Lũy là bà Nga  rất sinh động và trẻ hơn cụ Lũy. Bác Nga lúc nào cũng tươm tất, sach sẽ và thích nói đến những đứa con gái của bác.  Bác thường khoe hai người con gái của bác thường gọi điện thoại thăm hỏi hoặc thay phiên nhau đến săn sóc bác.  Bác Nga luôn hãnh diện về những người con, về tài năng của những đứa con của Bác. Nhưng có một lần, bác Nga rất buồn vì hôm ấy là sinh nhật của Bác nhưng chẳng thấy đứa con, đứa cháu nào đến thăm bác cả.

Cô Ngọc phải thốt lên lời chúc mừng sinh nhật cho bác Nga vui và đôi mắt Bác sáng lên một niềm hạnh phúc.  Cô Ngọc thấy tim mình thắt lại khi liên tưởng đến rồi đây bác Nga sẽ còn bao nhiêu lần nữa ngồi trong chiếc xe lăn đề nhìn ngày sinh nhật của Bác đến trong sự cô đơn và tuyệt vọng.

Đến ngày Tết, cô Ngọc cũng theo các sư cô vào thăm. Cụ Lũy ăn mặc chỉnh tề và đang chờ đợi con cái đón về nhà ăn Tết, nhưng không biết Bác có được về nhà hay không?

Hôm nay cũng là ngày bác Nga bị stroke và ra đi trong sự cô đơn và đã có phút giây sống thật của mình khi bác thều thào nói lên câu “Con cho mẹ ở nhà.. đừng bỏ mẹ ở đây nữa ..Mẹ sợ.”  Bác Nga đã sống trong ảo tưởng là các con đã thương yêu Mẹ, đã thăm hỏi và săn sóc Mẹ nhưng thực tế, con cháu bác đã bỏ bê bác sống trong sự cô đơn,và bác phải chết âm thầm trong niềm hy vọng là được con cái đón về nhà đoàn tụ với con cháu.

Qua câu chuyện này, tôi nghĩ là các cụ cao niên đang buồn lắm và đang nghĩ số phận của mình rồi đây sẽ ra sao? 

Ngày xưa, đạo đức Á Đông đặt  nặng vấn đề con cái phải hiếu thuận với cha mẹ và  phải có bổn phận nuôi dưỡng mẹ cha khi già lão. Tình cảm gia đình rất là gắn bó, ông bà, cha mẹ, con cháu sống quây quần, vui vẻ bên nhau.

Ngày nay, đời sống văn minh vật chất và nếp sống tự do cá nhân đã khiến cho tình cảm gia đình xa cách, mạnh ai nấy sống theo sở thích và tự do riêng của mình. Con cái không muốn sống gần gũi cha mẹ và cha mẹ cũng không muốn làm phiền đến con cháu nên chọn lựa cuối cùng là nhiều cha mẹ già phải sống trong viện dưỡng lão như câu chuyện nói trên.

Mời các bạn đọc thêm qua một vài cảm nghĩ dưới đây trong một bài viết của nhà văn Chu Tất Tiến.

“Tại nhà thờ Saint Columban, linh mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa Bác Sĩ, đứa Kỹ Sư, Dược Sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy, không nuôi nổi một bà Mẹ già. Đứa nào cũng có lý do để từ chối không muốn ở với Mẹ.

Linh mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Điều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn lạnh cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi, thì bà Mẹ cho biết là không dám mở vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là “tốn tiền điện quá!”

Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ, thì đưa mẹ ra ăn tô phở, hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: “I love you, mom!” Thế là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.

Những Bà Mẹ ở đây là hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ, đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê, cũng im lặng chấp nhận cho đến hết cuộc đời.

Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dạy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa con bất hiếu như một định mệnh mà không hề thốt lời than vãn?

(Nguồn: Nhân Ngày Lễ Mẹ, Nghĩ gì về những bà mẹ cô đơn- Tác giả Chu Tất Tiến)

Hoặc như những người Cha như cụ Lũy trong câu chuyện Viện Dưỡng Lão của nhà văn Trịnh Gia Mỹ kể trên:

 “Ngày Tết, Ngọc cũng theo mấy sư cô vào thăm.  Cụ Lũy ăn mặc chỉnh tề. Trên đầu còn đội thêm cái nón nỉ nê trông cụ có vẻ mạnh khỏe, khác hẵn mọi ngày.  Cụ nhìn Ngọc cười, uốn cái lưỡi rồi nói: “Về”, và ngó mong ra cửa.  Ngọc thấy ánh mắt cụ Lũy y hệt ánh mắt của một đứa trẻ thơ mong Mẹ về chợ.  “Thời thơ trẻ thứ hai” Ai đó đã nói chắc không sai.  Ngồi với cụ Lũy một chút, định tiễn Cụ ra xe khi các con cụ đến đón mà mãi vẫn chưa thấy nên Ngọc đành phải từ giã cụ để sang thăm bác Nga, trong lòng cứ sợ trể, cứ sợ là Bác đã về”

(Nguồn: Viện Dưỡng Lão- Tác giả Trịnh Gia Mỹ)

 Xin cám ơn tác giả Trịnh Gia Mỹ và Chu Tất Tiến về các bài viết rất  cảm động và có giá trị nói trên.

Qua những câu chuyện kể trên, thật là hữu phúc cho các cha mẹ được con cái săn sóc, dưỡng nuôi trong nhà khi già yếu và cũng thật đáng khen cho những người con hiếu thuận kính yêu  phụng dưỡng cha mẹ lúc ốm đau.

Bây giờ ở xứ Mỹ này, nếu  Bạn kể chuyện Nhị thập tứ hiếu ngày xưa cho các con trẻ ngày nay nghe chắc chắn các bạn trẻ hấp thụ văn hoá Mỹ này sẽ lấy làm ngạc nhiên lắm. Họ sẽ cho đấy là chuyện cổ tích ngày xưa và đã  “old fashion” quá rồi!  Ngay cả việc hôn nhân do cha mẹ nhờ mối mai, xem tuổi  hợp hay không, ngày nay cũng đã bị giới trẻ chê là “old fashion” rồi, huống chi là việc hiếu thuận nuôi dưỡng cha mẹ già yếu ở nhà.

Mỗi thời mỗi khác, mỗi trường hợp mỗi cách giải quyết khác nhau, tùy theo hoàn cảnh gia đình, quan niệm sống và ý thức trách nhiệm của mỗi người, phải không bạn?

Riêng thiển ý của người viết thì số phần của con người, tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ  đều là do duyên nghiệp mà ra.

Thi hào Nguyễn Du đã chẳng phải thốt:

“Đã mang lấy nghiệp vào thân

Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Thiện căn ở tại lòng ta

Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài!”

Thôi thì chúng ta cũng nên bắt chước người xưa chấp nhận những nghiệp duyên mà chúng ta đã tạo như Cụ Nguyễn Du đã viết:

“Ngẫm hay muôn sự tại trời

Trời kia đã bắt làm người có thân

Bắt phong trần , phải phong trần

Cho thanh cao, mới được phần thanh cao”

Riêng cá nhân người viết đang bước vào tuổi “không còn trẻ nữa” nên chấp nhận những duyên nghiệp phúc lành của do mình đã tạo ra từ nhiều đời nhiều kiếp và xin sám hối những tội lỗi đã tạo ra do sự vô minh của mình gây ra. Tôi đang cố gắng học tập làm việc lành, tránh việc ác, sống vui sống khỏe như lời khuyên của các bậc thức giả như sau:

“Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày...

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng”

 hoặc là:

“Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình "Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư", biết đủ thì lúc nào cũng vui "tri túc thường lạc".

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui”.

(Nguồn: Hiểu Đời- Tâm sự tuổi già - Tác giả Chu Dung Cơ)

Phải có tinh thần lạc quan như thế thì dù có sống ở viện dưỡng lão hay ở nhà bạn cũng sẽ thấy vui sống trong cõi trần này. Bạn đồng ý chứ?

Mời Bạn xem Youtube Nụ Cười Và Nước Mắt của Cha Mẹ do người viết thực hiện như lời kết luận cho bài  tâm tình hôm nay của người viết nhé 

Nụ Cười và Nuớc Mắt của Cha Mẹ - YouTube

https://youtu.be/kPdiZjJHTIk 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 614-ORTB 1041-52522)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://www.pinterest.com/suonglamt/

Cảnh Bình Minh Sương Mù - Minh Lương


 

Kỷ Niệm Hội Ngộ Khóa 6/68 S.Q.T.B. Thủ Đức Và Những Hoài Niệm Riêng - Điệp Mỹ Linh

Để tưởng nhớ em tôi – Nguyễn Phiêu Linh – và kính tặng tất cả cựu SVSQ/TĐ khóa 6/68

Đây không phải là lần đầu tiên tôi được tham dự sinh hoạt của “mấy ông nhà binh”; nhưng,  kỳ Hội Ngộ của khóa 6/68 Cựu SQ/TB Thủ Đức vừa qua, tại Nam California, lại là một Hội Ngộ khiến tôi xúc động nhiều nhất.

Sự liên hệ giữa khóa 6/68 SQ/TB Thủ-Đức và Điệp-Mỹ-Linh bắt nguồn từ nhà văn Vũ-Uyên-Giang, tên thật là Nguyễn Quang Vinh.

Từ khi quen anh Vinh, tôi chỉ biết anh là một nhà văn Quân Đội chứ chưa bao giờ tôi hỏi xuất xứ của anh. Sau khi anh Vinh tạo ra website Thủ-Đức khóa 6/68, em tôi – Nguyễn-Phiêu-Linh – từ Việt-Nam emailed cho tôi biết rằng Linh cùng khóa 6/68 với anh Vinh. Linh cũng giới thiệu với tôi những người bạn cùng khóa như anh Tiêu Nhơn Lạc, anh Lê Đông Hải, anh Xuân Thu, chị Bích Thủy, v.v…

Khi biết tôi là chị Hai của Linh, vài anh – khi emailed cho tôi – cũng gọi tôi là “chị Hai”. Tôi ngại ngùng hồi đáp: “Cảm ơn các anh. Nhưng tôi không dám nhận là ‘chị Hai’ của các anh đâu”. Điều làm tôi vui thích nhất là khi các anh chuyển emails qua lại với nhau, vô tình vài emails “lạc” vào box của tôi; và tôi thấy trong các emails đó, các anh gọi Điệp-Mỹ-Linh bằng ba chữ thân thiết: “Chị thằng Linh”.

Từ ngày Linh bất ngờ ngã bệnh cho đến khi Linh lìa đời, gia đình khóa 6/68 đã hết lòng với Linh. Do đó, tôi thầm mong được một lần đích thân cảm tạ tấm lòng của gia đình khóa 6/68 SQTB/TĐ.

Nhà văn Vũ Uyên Giang gửi đến tôi một thiệp mời in rất đẹp và những dòng chữ thân tình.

Đến phi trường John Wayne, tôi được anh Lê Đông Hải đón. Anh Hải bảo:

-Mấy ngày chị ở đây Hải sẽ lo phần đưa đón chị, chị đừng ngại. Bây giờ, trước khi đưa chị về khách sạn, Hải mời chị dùng cơm trưa. Hải sẽ gọi vài người trong khóa đến nhà hàng gặp chị.

Là một người nhút nhát, ít giao thiệp, nhưng trong bữa ăn trưa với anh Hải, anh Tiến, anh Hạnh, anh Thanh, anh Hiền, v. v… không những tôi không cảm thấy ngại ngùng, xa lạ hoặc lạc lõng mà tôi lại cảm thấy vui và thân mật như những ngày tôi ăn cơm lính – đúng nghĩa nhất – trên những chiến đỉnh trong vùng U-Minh hung hiểm.

Đêm tiền Hội Ngộ, 24 tháng 5-2014, tôi được gặp và làm quen với nhiều người bạn khác của Linh. Bằng một cách nào đó, trong ánh mắt, nụ cười, trong lời thăm hỏi, trong những câu chuyện trao đổi giữa các anh chị và tôi, tôi tưởng như tôi đã quen thân với quý anh chị từ lâu lắm.

Đang vui, lòng tôi chợt chùng xuống khi nghe nhà văn Vũ Uyên Giang – trong khi đứng trên sân khấu giới thiệu về Đặc San của khóa 6/68 – bảo rằng trong Đặc San có bài của Điệp-Mỹ-Linh và của Nguyễn Phiêu Linh. Linh viết bài và chuyển đến anh Vũ Uyên Giang trước khi Linh ngã bệnh.

Sau đó, mỗi anh đứng lên, tự giới thiệu về mình: Tên, họ, số quân và đơn vị. Tôi nhìn quanh hội trường rồi nhìn ra cửa, nhìn ra bãi đậu xe, lòng thầm ước được thấy Linh bước vào, tự giới thiệu: Nguyễn Phiêu Linh, số quân 68/…

Dĩ nhiên tôi hiểu rằng không bao giờ Linh có thể xuất hiện trong niềm ước mơ không tưởng của tôi. Nhưng lạ lùng thay, tôi lại tưởng như tôi có thể thấy được Linh cùng một nhóm quân nhân thuộc đơn vị Pháo Binh Diện Địa đồn trú tại Phù-Cát, thành phố Qui-Nhơn, vào những ngày cuối tháng Ba năm 1975.

Sau khi biết chiến hạm Hải-Quân “bốc” nhiều đơn vị Bộ-Binh, quân bạn, đồng bào và đã rời khỏi hải cảng Qui-Nhơn, Linh cùng nhóm quân nhân kết bè, vượt thoát.

Sau khi hay tin Hải-Quân rút khỏi Qui-Nhơn, tôi nhờ người bạn liên lạc với sĩ quan tùy viên của trung tướng Nguyễn Xuân Thịnh – vị Tướng chỉ huy tất cả đơn vị Pháo-Binh VNCH – nhờ vị sĩ quan này tìm phương vị của Linh. Vài ngày sau, vị sĩ quan tùy viên của Tướng Thịnh điện thoại cho tôi hay rằng Nguyễn Phiêu Linh đã về đến Cam-Ranh vào đêm 31 tháng Ba năm 1975.

Sau khi sang Mỹ, Ba Má tôi kể lại: Gần sáng 1 tháng 4-75, nghe tiếng gõ cửa, cả nhà sợ, không dám mở. Gõ hoài, cửa vẫn không mở, Linh lớn tiếng gọi tên vợ của Linh. Lúc đó cả nhà mới nhận ra giọng của Linh và vùng dậy, vui mừng khi thấy Linh cùng nhóm quân nhân. Nhưng khi Linh đề nghị cả gia đình nên di tản bằng đường bộ; vì con đường từ quốc lộ I qua Trung Tâm Huấn Luyện Hải-Quân Cam-Ranh đã đông nghẹt người và lính gác không cho vào thì Ba tôi từ chối. Nhà của Ba Má tôi ở ngay quốc lộ I. Ngày cũng như đêm, Ba Má tôi chứng kiến từng suối người cuồn cuộn tuôn về Nam. Nhiều gia đình thất lạc, nhiều người già và trẻ em chết, bị bỏ lại bên đường, cho nên Ba tôi sợ. Linh im lặng, tụ họp cả đại gia đình tại phòng khách. Linh bảo mọi người đứng thành vòng tròn, Linh đứng giữa. Mọi người, kể cả nhóm quân nhân cùng vượt thoát với Linh, đều nhìn nhau, không hiểu Linh có ý định gì. Linh rất bình tĩnh, lấy từ túi quần nhà binh một trái lựu đạn, rút chốt, dõng dạc hỏi: “Ba Má có di tản hay không? Nếu không, con cho lựu đạn nổ để cùng chết!” Mọi người hoảng sợ, năn nỉ Linh.

Khi cùng gia đình và nhóm quân nhân đến cầu Trà Long, Linh mới biết được rằng giòng người bị ứ đọng tại đó từ lâu; vì cầu Trà Long bị Lý Tống, phi công của VNCH, dội bom sập!

Năm 1998, Minh – Bố của các con tôi – và tôi về Việt-Nam, vì bà Cụ của Minh bị bệnh nặng. Dù đã chích ngừa và đem theo nhiều thuốc dự phòng, tôi vẫn bị trúng độc, nằm liệt giường, tại khách sạn, Nha-Trang. Tôi không thể ăn hoặc uống bất cứ thứ gì; vì vậy, số thuốc đem theo không thể dùng được. Trong khi bị lã người vì cơ thể thiếu nước, mà bác sĩ tại Nha-Trang cũng không thể giúp tôi được, tôi nghe loáng thoáng Minh trò chuyện với Linh:

-Tội nghiệp chị Hai của Linh, khi nhận được tin Linh từ chối sang Mỹ theo diện H.O., chị Hai như phát điên!

Giọng Linh bùi ngùi:

-Lúc ở tù, bị tụi nó hành hạ về thể chất lẫn tinh thần – và nhất là mỗi sáng đi lao động ngang vườn rau cải, thấy Ba phải gánh phân người, đã chế biến, để tưới rau cải, em chịu không được – em oán hận tụi Mỹ đã bỏ rơi miền Nam cho nên em từ chối phỏng vấn diện H.O.. Về sau, chương trình H.O. mở lại thì các con em đều trên 21 tuổi, không được đi. Em nghĩ, em đã ở tù nhiều năm, không lo được gì cho con em; bây giờ vợ chồng em qua Mỹ để làm gì khi mà các con của em ở lại trong cảnh khốn cùng, cho nên em cũng ‘dẹp’ luôn! Đó là một quyết định sai lầm mà em rất ân hận khi vợ và con của em bệnh, không được chữa trị vì thuộc vào gia đình Ngụy, đành phải chết!”

Vừa nói đến đây, Linh chợt nhớ, vội nói tiếp:

-Chết! Em đang nấu nước gạo rang cho chị Hai uống mà nãy giờ em quên; để em xuống bếp xem xong chưa.”

Minh hỏi vói theo:

-Ai bày Linh vậy?

-Dạ, mấy người làm trong khách sạn này.

Khi Linh trở lại phòng, Minh đỡ tôi dậy. Tôi vừa hớp vài ngụm nước gạo rang thì lại nôn trở ra. Linh năn nỉ tôi:

-Chị Hai! Ráng uống chút nước gạo rang em nấu nè!

Âm vang sáu tiếng thân thương: “…nước gạo rang em nấu nè” của Linh khơi dậy trong hồn tôi câu nói “Chị Hai! Cù-là nè. Chị đau ở đâu, em xức cho” mà Linh đã nài nỉ tôi sau khi tôi bị…đòn!

Tôi bị đòn vào chiều 15 tháng 6 năm 61, cũng tại Nha-Trang. Lý do tôi nhớ được cả không gian và thời gian vì sáng 16-6-61 là Lễ Đính Hôn của Minh và tôi.

Cả tuần lễ trước ngày Lễ Đính Hôn của tôi, gia đình tôi rất bận rộn. Minh đến xin phép Ba Má tôi cho Minh đưa tôi đến tiệm vàng lấy chiếc nhẫn đính hôn mà Ba Mạ của Minh đã đặt mua từ mấy ngày trước.

Sau khi Ba Má tôi cho phép – như một điều kiện không thể thay đổi – Ba Má tôi gọi Linh, với dụng ý bảo Linh đi theo Minh và tôi. Sau vài lần gọi mà không nghe Linh đáp, bà giúp việc từ bếp bước lên cho Ba Má tôi hay rằng Bà Ngoại của tôi bị đứt tay khi cắt trái su, Linh đạp xe đi mua thuốc đỏ cho Ngoại. Ba Má tôi nhìn nhau, chưa biết quyết định như thế nào thì Minh nhìn đồng hồ tay, có vẻ sốt ruột. Má tôi hỏi Minh:

-Một mình cháu đi lấy nhẫn, được không?

-Dạ được. Nhưng con không thể biết nhẫn rộng hoặc chật cho ngón tay của Thanh-Điệp, rủi mai nhẫn bị rộng hoặc chật thì làm sao?

Ba tôi hỏi Minh:

-Đây ra tiệm vàng rồi trở về, cháu nghĩ mất khoảng bao nhiêu thời gian?

-Thưa bác, khoảng 45 phút hoặc một tiếng đồng hồ là tối đa.

Chúng tôi đi bộ được một khoảng khá xa, chợt Minh đưa tay vẫy chiếc xích-lô. Tôi ngạc nhiên, hỏi. Minh bảo đi bộ lâu lắm, ngại về không kịp giờ đã hứa với Ba Má tôi. Tôi đề nghị nên đón một xích-lô nữa. Minh bảo mai là lễ “Lễ Hỏi” rồi mà còn ngại gì nữa! Tôi cho Minh biết rằng Ba Má tôi rất nghiêm khắc; tôi không dám làm trái ý Ba Má tôi. Minh thuyết phục và hứa sẽ giữ đúng tư cách.

Vâng, Minh đã giữ đúng tư cách của một sĩ quan Hải-Quân. Minh bảo tôi ngồi sát hẳn bên trong để ít ai thấy, Minh ngồi sát mé phía ngoài. Tôi thầm phục tư cách của Minh.

Trên đường về, Minh bảo xích-lộ dừng rất xa nhà Ba Má tôi. Minh và tôi đi bộ về nhà. Vừa đến cửa lớn, thấy Ba Má tôi ngồi nơi phòng khách, nét mặt đầy tức giận, tôi hơi lo. Tôi vừa bước vào, thưa:

-Thưa Ba Má con mới về.

Ba tôi chụp ngay cây chổi quét nhà mà Ba tôi đã để dựa sẵn nơi ghế xa-lông, “quất” tôi ba cán chổi! Vừa đánh tôi Ba tôi vừa gằn từng tiếng:

-Ai cho phép con ngồi chung xe xích-lô với đàn ông, hả? Hả? (1)

Tôi gần như hoảng loạn; vì tôi là “con cưng”, rất dễ dạy và suốt gần 20 năm sống trong gia đình, chưa bao giờ Ba tôi nặng lời mắng nhiếc tôi thì làm thế nào tôi có thể mường tượng được rằng có ngày Ba tôi sẽ đánh tôi! Tôi xoay sang có ý tìm Minh, nhưng không thấy Minh đâu cả!

Tôi cảm thấy đau thì ít mà tủi thân thì nhiều. Tôi ngồi co ro trong góc nhà, khóc! Linh đem chai cù-là đến, nói nhỏ, vì sợ Ba Má tôi nghe:

-Chị Hai! Cù-là nè, chị đau ở đâu, em xức cho.

Tôi cứ im lặng, khóc, trong khi Linh cứ nài nỉ:

-Chị đau ở đâu, em xức cho.

Một lúc sau, Ba Má tôi gọi tôi đến. Tôi khoanh hai tay, đứng như “Trời trồng”. Sau khi giảng cho tôi nhớ về tư cách của một thiếu nữ con nhà nề nếp, có giáo dục, có học thức, có đạo đức thì phải sống theo lễ giáo của Thánh Hiền “Nam nữ thọ thọ bất thân”, Ba tôi bảo Má tôi đưa tôi vào phòng, thoa cù-là cho tôi.

Suốt buổi cơm tối, thấy tôi lơ là như nuốt không trôi, Linh cứ hỏi nhỏ:

-Chị ăn hết chưa, em bới cho?”

Dùng cơm tối xong, như mỗi khi có điều chi buồn, tôi ôm Accordéon dạo những bản nhạc chợt đến trong hồn chứ tôi không nhìn bản nhạc. Tôi buồn Ba tôi thì ít mà buồn Minh thì nhiều; vì tôi tự hỏi: Tại sao Minh lại lẫn tránh, không dám nhận lỗi với Ba Má tôi là chính Minh đã thuyết phục tôi? Tôi đàn liên miên từ bản nhạc này chuyển sang bản bản nhạc khác. Khi bất ngờ những ngón tay của tôi chuyển sang một tình khúc Việt-Nam, tôi “ngân nga” nho nhỏ theo từng giọt nước mắt rơi trên phím đàn: “Đàn ơi! Tan nát tim ta nhiều rồi mà sao ta vẫn say sưa hoài cùng em quanh năm ngày tháng?…Cho ta lên tiếng cùng em vài lời. Đời mà thiếu em ta vắng vui!…”(2) Không biết Linh có nghe tiếng “ngân nga” của tôi hay không, nhưng Linh đến, ngồi đối diện với tôi, khoanh hai tay trên bàn rồi tựa cằm lên, im lặng lắng nghe. Những ngón tay của tôi chuyển sang sầu khúc Sayonara. Ba tôi động lòng sao đó, bước đến, giọng buồn buồn:

-Con à! Rạp Tân Tân chiếu phim Sayonara, con với Linh muốn đi xem không?

Linh ngồi bật dậy, nhanh nhẩu:

-Dạ, dạ đi, Ba.

Thấy tôi vẫn im lặng, Linh tiếp:

-Đi đi, chị Hai! Có Marlon Brando là tài tử ‘ruột’ của chị đóng vai chính mà.

Khi Marlon Brando xuất hiện trong khung cảnh tươi đẹp, tình tứ, lãng mạn và âm thanh tuyệt vời của tình khúc Sayonara, tôi cảm thấy hồn tôi chơi vơi, như tan loãng, như hòa nhập với cốt truyện tràn ngập yêu thương.

Trên đường về, Ba Má tôi đi trước; Linh và tôi “lẻo đẻo” theo sau. Vừa đi Linh vừa nghịch với những viên đá ven đường. Riêng tôi, âm hưởng tình khúc Sayonara cứ vang vọng khiến tôi cảm thấy nỗi buồn trong tôi cứ dâng cao, dâng cao đến ngập cả hồn tôi mà tôi không nhận biết được tôi buồn ai và buồn về cái gì!

Hơn nửa thế kỷ trước, trong khi tôi ôm trong lòng nỗi buồn “không tên” thì Linh vừa đi vừa “nhảy cà tưng” trên hè phố. Hôm nay, trong hội trường này, tôi ôm trong lòng nỗi buồn vì thương nhớ Linh thì Linh không còn nữa!…

…Đang bị chi phối vì kỷ niệm, bất chợt tôi choàng tĩnh vì chị ngồi cạnh nâng tay tôi:

-Chị đứng lên. Chị đứng lên. Người ta giới thiệu Điệp-Mỹ-Linh kìa.

Tôi đứng lên. Trong khi cúi chào quan khách tôi mới nhận ra nước mắt đã nhạt nhòa trên mặt tôi từ bao giờ!

Tôi ngại ngùng nhìn quanh rồi nhìn quý vị cùng bàn và nhận thấy quý anh chị đều nhìn tôi với ánh mắt cảm thông. Dù còn bị phân tâm, tôi cũng hơi ngạc nhiên khi nghe Ban Tổ Chức giới thiệu anh Hiền sẽ trình bày ca khúc Căn Nhà Tiền Chế. Tôi nhíu mày, cố nhớ xem tôi đã nghe bản nhạc nào có tựa đề như vậy hay chưa; nhưng nhớ không được! Khi nghe nhạc dạo một đoạn ngắn tôi mới nghiệm ra anh Hiền đặt lời ca theo cuộc sống, cuộc tình của Lính, dựa vào âm hưởng ca khúc Lâu Đài Tình Ái. Nhìn anh Hiền hát một cách say sưa “…Em ơi! “Căn Nhà Tiền Chế” đó…” tôi cười và nhận ra niềm vui đã trở về! Tiếp đến là chị Bích Thủy – người em gái thân thương của khóa 6/68 Thủ-Đức – với giọng ca lảnh lót, ngọt ngào trong ca khúc Hoa Soan Bên Thềm Cũ của Tuấn Khanh.

Sau đó, Ban Tổ Chức giới thiệu phu nhân của Cố Đại Úy Quân Báo Trần Hữu Tánh, khóa 6/68, ngâm bài thơ do chính chị, bút hiệu Trần Thị Quê Hương, sáng tác để tưởng nhớ anh Tánh – “Người Tình Trăm Năm” của Chị. Giọng ngâm của chị Trần Thị Quê Hương trầm buồn tha thiết tựa như nỗi niềm của Chị suốt mười năm khổ lụy thăm nuôi anh Tánh trong các trại tù của Cộng Sản Việt-Nam:

“…Những chiều tắt nắng đìu hiu,

Hoàng hôn gợi nhớ, tình yêu vẫy chào.

Bóng anh khuất lẫn nơi nào?

Nhớ anh tha thiết lệ trào ướt mi!…”

Bài thơ dứt, chị Trần Thị Quê Hương cúi chào trong những tràn pháo tay tưởng chừng không dứt. Anh Tiến và chị Bích Thủy đến khen tặng chị Trần Thị Quế Hương rồi anh Tiến và chị Bích Thủy hỏi thăm tôi. Nhân cơ hội này, tôi hỏi anh Tiến:

-Thưa anh, khóa 6/68 khởi đầu với bao nhiêu sinh viên?

– Dạ, khoảng trên 2 ngàn sinh viên; nhưng khoảng 800 sinh viên được đưa đi huấn luyện tại Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân, Đồng Đế, Nha-Trang.

Tôi hỏi chị Bích Thủy:

– Đến tháng Tư -1975 còn được bao nhiêu sĩ quan, thưa chị?

– Dạ, không thể phối kiểm được.

– Thưa chị, hiện nay khóa 6/68 quy tụ được bao nhiêu cựu sĩ quan?

Chị Bích Thủy nhìn anh Tiến. Anh Tiến đáp:

– Khoảng 200. Nhưng mỗi lần Hội Ngộ chỉ gặp được khoảng trên dưới 150 người thôi.

– Về Thương Phế Binh thì khóa 6/68 đã liên lạc được bao nhiêu vị rồi, thưa anh?

– Dạ, chín người.

Dù những con số do chị Bích Thủy và anh Tiến đưa ra không chính xác, tôi cũng cảm thấy nặng lòng! Tôi nhìn ra cửa, liên tưởng đến hai câu thơ của Vũ Đình Liêm:

Những người muôn năm cũ,

Hồn ở đâu bây giờ!

*****

Tối hôm sau là Đêm Hội Ngộ chính thức.

Buổi chiều, anh Lê Đông Hải đề nghị sẽ đón tôi sau khi anh Hải phụ với Ban Tổ Chức trang hoàng hội trường. Tôi xin anh Hải cho tôi đến phụ với các anh chị.

Trong khi cùng các chị bưng từng giò lan tươi đẹp đặt trên mỗi bàn, tôi nghĩ: Mấy mươi năm qua tôi cứ tưởng tôi chỉ có những ràng buộc với đại gia đình Hải-Quân; nhưng từ khi Linh lâm trọng bệnh cho đến bây giờ, tôi mới biết tôi cũng có những ràng buộc vô hình với gia đình khóa 6/68 Thủ Đức.

Trước khi quan khách đến, Ban tổ chức giới thiệu nhà văn Vũ Uyên Giang và nhà văn Huy Văn – khóa 6/68 Thủ Đức – với hai tác phẩm mới và mời mọi người mua ủng hộ. Tiền bán sách sẽ được xung vào quỹ Thương Phế Binh. Mọi người hưởng ứng nồng nhiệt.

Tối hôm qua, vì xúc động, tình cảm bị chi phối, tôi không theo dõi chương trình. Hôm nay, nhìn quanh hội trường, tôi cảm nhận được sự trang trọng, sự vui tươi và ấm cúng. Tôi hỏi chị Bích Thủy:

-Hôm qua anh Tiến và chị bảo chỉ liên lạc được khoảng trên dưới 150 cựu SV/SQ/Thủ-Đức; vậy mà tại sao hôm nay đến gần 50 bàn lận, chị?

-Dạ, thân hữu.

Trong số thân hữu chọn lọc, tôi nhận ra giáo sư và cũng là cựu Tư Lệnh Không Quân QL/VNCH Nguyễn Xuân Vinh, cựu đại tá Tư Lệnh Không Quân và Bà Huỳnh Hữu Hiền, Commodore Jansen Buckner và vài vị khác mà tôi không nhớ tên. Ông Buckner bắt tay mọi người cùng bàn. Khi ông Buckner bắt tay tôi, tôi hỏi:

– Tôi nghe nói Ông là sĩ quan Hải-Quân, phải không, thưa Ông?

– Vâng. Và tôi từng tham chiến tại Việt Nam.

– Xin cảm ơn ông đã góp phần bảo vệ miền Nam Việt-Nam của chúng tôi.

Tôi bước sang chào giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, tác giả truyện dài Tìm Nhau Từ Thuở mà tôi đã đọc và viết về tác phẩm này. Sau khi trở về chỗ ngồi, tôi nói cho ông Buckner nghe về sự ngưỡng phục của tôi đối với tất cả Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ tham chiến tại Việt-Nam. Ông Buckner hỏi tôi, trong những chiến binh Hoa Kỳ tham chiến tại Việt-Nam tôi có để ý một nhân vật nào đặc biệt hay không? Tôi đáp ngay: John McCain. Ông Buckner cười, gật gù. Tôi tiếp, tôi để ý đến ông McCain không phải vì ông ấy từng là ứng cử viên Tổng Thống Hoa-Kỳ, mà vì tấm ảnh chụp lúc ông ấy bị thương, tay bị băng bột, treo lên. Trong hình đó, ông McCain giống như một tài tử xi-nê. Một tấm ảnh khác, chụp ông McCain và vài quân nhân Hoa Kỳ vừa rời xe buýt của Việt Cộng để đáp phi cơ về Mỹ, tôi thấy ánh mắt và thái độ của ông ấy, cũng như của những quân nhân Hoa-Kỳ khác cùng được thả với ông ấy, đều mang nét bất khuất, kiêu hùng của những người Mỹ thời chinh phục miền Tây. Một nhân vật nữa là ông Richard Lee Armitage. Ông Armitage là một trong những cố vấn của Hải-Quân VNCH. Khi thực hiện cuốn tài liệu Hải-Quân V.N.C.H. Ra Khơi, 1975, tôi được hân hạnh phỏng vấn ông ấy.

Câu chuyện giữa ông Buckner và tôi vừa đến đây thì Ban Tổ Chức yêu cầu mọi người đứng lên, nghiêm chỉnh cử hành lễ chào Quốc Kỳ. Sau đó giáo sư Vinh, cựu đại tá và bà Huỳnh Hữu Hiền và ông Buckner được mời lên sân khấu để Ban Tổ Chức tặng vòng hoa.

Tiếp theo là phần phát biểu của Ban Tổ Chức và của vài vị quan khách.

Khi được mời lên sân khấu, tôi chỉ vắn tắt cảm ơn những người bạn tốt bụng của khóa 6/68 SQ/TB Thủ Đức và tôi chấm dứt bằng ba câu “…Các anh đã thể hiện một cách cao đẹp truyền thống Huynh Đệ Chi Binh của Người Lính QL/V.N.C.H.. Một lần nữa, Điệp-Mỹ-Linh xin đa tạ tấm lòng của những người đã một thời cùng Nguyễn Phiêu Linh trải dài những tháng ngày đầu đời binh nghiệp tại Quân Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ-Đức; để rồi, sau đó, các anh cũng đã cùng Nguyễn Phiêu Linh hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Quê Hương Miền Nam.”

Khi trở về chỗ ngồi, thấy anh Tiến đứng cạnh ông Buckner, tôi hỏi nhỏ anh Tiến sao chưa thấy ông Buckner lên sân khấu? Anh Tiến cho biết rằng ông Buckner bảo ông ấy chưa chuẩn bị, hẹn kỳ Hội Ngộ sau sẽ phát biểu cảm tưởng và sẽ nói về những kỷ niệm khó quên ở Việt-Nam.

Chương trình văn nghệ “cây nhà lá vườn” nhưng rất vui và khởi sắc. Tôi được dịp cười vì anh Hiền lại đơn ca Căn Nhà Tiền Chế. Chị Bích Thủy cũng như nhiều thân hữu đã góp vui bằng những bài ca một thời của Lính.

Tôi nhìn đồng hồ tay, thấy đã khuya mà quanh tôi mọi người vẫn còn dập dìu ra sàn nhảy.

Bất ngờ ông Buckner bước qua phía tôi, nói nhỏ:

– Tôi phải về. Tạm biệt.

Tôi vội vàng đứng lên. Trong khi bắt tay ông Buckner, tôi hỏi:

-Thưa ông, ông nghĩ như thế nào về Đêm Hội Ngộ này?

– Tuyệt vời! Tôi có một buổi tối rất đẹp và niềm vui trọn vẹn.

– Cảm ơn ông. Tôi cũng có cùng cảm nghĩ với ông.

Buổi Hội Ngộ chấm dứt vào lúc một giờ khuya.

Trong khi theo anh Hải và các anh chị trong Ban Tổ Chức ra bãi đậu xe, nhìn lên bầu trời trong xanh, tôi tưởng như tôi thấy Linh đang mỉm cười, vừa vẫy tay vừa lui dần vào khoảng không gian lấp lánh ánh sao. Tiếng hát xưa chợt ngân lên trầm trầm rồi vút cao trong hồn tôi: “Sayonara, Sayonara…goodbye!…” (3)

 ĐIỆP MỸ LINH

www.diepmylinh.com/

(1)  Chi tiết này đã được con tôi, Xuân Nguyệt, đưa vào bài thuyết trình về Văn Hóa Việt-Nam khi cháu theo học tại Đại Học Rice.

(2)  Nghệ Sĩ Với Cây Đàn của Nguyễn Văn Khánh
(3)  Sayonara của Irving Berlin.