Tuesday, September 27, 2022

Trái Đất Có Thể Nuôi Tối Đa Bao Nhiêu Cư Dân?

 

Hãy sống có trách nhiệm với trái đất, ngôi nhà chung của chúng ta. 


Vào tháng 6 năm 2022 vừa qua, dân số thế giới chạm mức 7.9 tỷ, tức tròm trèm 8 tỷ người. Liệu dân số thế giới có thể tăng đến bao nhiêu? Và liệu các nguồn tài nguyên thiên nhiên trên hành tinh của chúng ta sẽ còn có thể ‘chịu đựng’ sự tăng trưởng nhân khẩu này đến đâu? Câu hỏi thật phức tạp, nhưng hãy thử tìm hiểu để thấy nó rõ ràng hơn.


Ðể đi từ 500 triệu lên 1 tỷ cư dân trên trái đất, nhân loại phải mất khoảng 300 năm. Nhưng từ lúc 1 tỷ, để tăng gấp đôi dân số, chỉ có 127 năm thôi. Vào năm 1927, thực sự có 2 tỷ người trên hành tinh của chúng ta, và  lần này thì chỉ mất 47 năm để số lượng cư dân trên Trái đất tăng gấp đôi một lần nữa, Tức  năm 1974, dân số trái đất là 4 tỷ người.

Vào tháng 6 năm 2022 vừa qua, cư dân  trên trái đất đạt con số 7.9 tỷ.  Vì từ 4 tỷ năm 1974, đến tháng  6 năm 2022 mới tăng 7.9 tỷ. Và tăng gấp đôi là 8 tỷ chắc phải năm 2023, nghĩa là phải mất 49 năm.

Hãy so sánh, từ 2 tỷ lên 4 tỷ mất 47 năm. Từ 4 tỷ lên 8 tỷ mất 49 năm. Chúng ta thấy đà tăng dân số chậm lại rất nhiều.

Các dự báo thậm chí còn công bố con số này sẽ ổn định khoảng 10 đến 12 tỷ vào năm 2100. Hoặc thậm chí giảm xuống còn 7 tỷ nếu có nhiều biến cố xảy ra như thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh…

Diện tích đất trồng trọt bị giới hạn

Theo Viện Worldwatch (Hoa Kỳ), hành tinh của chúng ta có khoảng 1.9 ha đất để cung cấp cho mỗi cư dân của nó từ thực phẩm, quần áo, nhà ở và tự sưởi ấm cũng như loại bỏ chất thải. Trung bình cho mỗi người dân đã là khoảng 2.3 ha. Nếu tính riêng  ở Mỹ  thì trung bình gần 10 ha cho một người.

Các nhà sinh học xã hội nói trên còn ước tính để nuôi sống khoảng 10 người phải có 1.4 tỷ ha đất chỉ để canh tác.

Diện tích đất trồng trọt trên quả địa cầu không thể nở thêm

Nước cho con người

Một vấn đề khác là nước. Nước không thể thiếu cho cuộc sống. Nếu không có nguồn cung cấp nước, một con người không thể sống quá hai hoặc ba ngày. Mức tiêu thụ trung bình cho sinh hoạt của một người Pháp là khoảng 150 lít mỗi ngày. Và con số đó gần như không là gì so với con số của một người Mỹ trung bình lên đến … 4,000 lít mỗi ngày. Phần lớn lượng nước này được sử dụng để sản xuất điện hoặc tưới tiêu.

Trên Trái đất, có hơn 1,350 triệu km khối nước. Nhưng phần lớn được tìm thấy trong các đại dương. Cuối cùng, các chuyên gia ước tính rằng chỉ có khoảng 0.5% lượng nước này là nước ngọt sẵn có để sử dụng, không tính số được lưu trữ trong sông băng hoặc trong lòng đất. Lượng nước ngọt sẵn có này tương đương với 6.75 triệu km khối nước. Hoặc 6,750 tỷ lít nước.

Thoạt nhìn qua có vẻ nhiều, nhưng dựa trên mức tiêu thụ trung bình của một người Mỹ, và dựa trên con số 2 tỷ người trên trái đất không dễ dàng tiếp cận với nước sạch thì không phải như vậy. Ngay cả ở các nước công nghiệp phát triển, nước đôi khi bị ô nhiễm bởi mầm bệnh, kim loại nặng hoặc những thứ khác. Chúng ta không chỉ quan tâm đến lượng, mà phẩm cũng rất quan trọng.

Nước là một yếu tố rất quan trọng để xác định bao nhiêu người có thể sống trên trái đất.


Những ước tính rất đa dạng

Ngoài đất nông nghiệp và nguồn nước sẵn có, còn có những câu hỏi về nồng độ nitơ, phốt pho và carbon trong khí quyển của chúng ta, bên cạnh những vấn đề khác.

Một số khoa học gia vẫn đang thảo luận về cách thích hợp nhất để tính toán sức ‘chịu đựng’ tối đa của hành tinh chúng ta. Hầu hết các nghiên cứu, cuối cùng, đã đồng ý với nhau con số khoảng 8 tỷ. Và con số này đang ở rất gần, thậm chí ngay trước mặt chúng ta …

Ông Antonio Guterres, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, tuyên bố: “Khi chúng ta dự đoán sự ra đời của người thứ 8 tỷ trên trái đất, đó cũng là “lời nhắc nhở về trách nhiệm của chúng ta trong việc chăm sóc trái đất và là thời điểm để suy ngẫm về việc chúng ta vẫn đang thiếu cam kết với chính mình và với những người khác”.

Không bao lâu nữa dân số trái đất sẽ chạm mức 8 tỷ người.


Đào Duy Hòa

https://baotreonline.com/van-hoc/tap-ghi/trai-dat-co-the-nuoi-toi-da-bao-nhieu-cu-dan.baotre

Thương Về Nẽo Cố Thôn - Hàn Thiên Lương

Monday, September 26, 2022

Sự Sắp Bày Của Thượng Đế


- Sau vụ khủng bố tấn công toà tháp đôi ở Mỹ ngày 11/9, một Công ty có văn phòng tại Trung tâm Thương mại Thế giới đã mời các quản lý và nhân viên của mình, vì các lý do khác nhau đã sống sót sau vụ tấn công,  chia sẻ câu chuyện của họ.

- Giám đốc một Công ty đã đến muộn vì đó là ngày đầu tiên con trai nhận việc làm mới.

- Một người phụ nữ đã trễ vì chuông báo thức cô ấy không báo đúng giờ.

- Một số họ đến muộn vì bị kẹt xe trên đường đến, nơi xảy ra khủng bố.

- Một người khác vì lỡ chuyến xe buýt.

- Ai đó làm đỗ thức ăn lên mình và cần thời gian để thay đồ.

- Một người có vấn đề với chiếc xe của mình không khởi động được.

- Một người khác quay lại trả lời điện thoại gọi mình.

- Một người khác vì sinh con.

- Một người không bắt được Taxi.

- Và câu chuyện ấn tượng nhất là sáng hôm đó, một quý ông đi đôi giày mới, và trước khi đến nơi bị khủng bố, chân anh bị phồng rộp. Anh ấy đã ghé qua tiệm thuốc để băng bó...

Vậy đấy, nếu vào một buổi sáng nào đó bọn trẻ nhà bạn mặc đồ lâu,
hay đến giờ cần xuất phát không tìm thấy chìa khóa xe rồi bạn liên tục gặp đèn đỏ trên đường, (v.v.)...đừng tức giận và bực bội.
Bởi đơn giản là... bạn cần đến nơi đó đúng thời điểm mà số phận dành cho bạn.
Người xưa thường nói:

“Trong hoạ có phúc" là như vậy.


Sưu tầm

Em Về Bên Ấy Paris - Trầm Vân

Mưa Thu Xứ Lạ - Ngọc Ánh


Trời xám xịt màu mây, những hạt mưa nhỏ lắc rắc nhưng đủ thấm lạnh người phương xa khi chúng tôi không chuẩn bị nón và áo khoác cho một ngày ẩm ướt này.

Chuyến xe lửa đến rất đúng giờ, chúng tôi đứng dưới sân gare Massy Palaiseau vùng ngoại ô của Paris, để chờ một bà đầm không họ hàng nhưng vô cùng thân thiết, bà là vợ của ông anh chồng trước đây của tôi, anh Ba du học từ năm 18 tuổi, rồi lấy vợ đầm và ở lại Pháp sinh sống làm việc hơn nửa đời người, anh mới mất năm ngoái và đó là lý do chúng tôi muốn ghé thăm ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp thân tình của anh chị.

Khi gọi phone để báo tin là chúng tôi sẽ đến, tiếng bà cười khanh khách và giọng nói vang vang líu lo một tràng tiếng Pháp mà ông xã nhà tôi phải  ráng vận dụng thứ ngôn ngữ Phú Lang Sa đã lâu không dùng của mình để hiểu rõ điều bà muốn nói, đại để là bà sẽ đến sân ga đón chúng tôi, bà đã nhận ra chúng tôi là người Việt Nam, người thân của chồng bà, bà sẽ chuẩn bị để tiếp chúng tôi tại nhà. Vì đã gặp nhau vài lần trước đây khi chúng tôi qua Paris, nên tôi tin chắc mình sẽ nhận ra bà sau mấy năm dịch bệnh ngăn cách. Vậy mà hơn một giờ rồi vẫn không thấy bóng dáng bà đâu, đi tới đi lui trong sốt ruột trông ngóng, chúng tôi nhận ra mình không nói rõ hơn với bà đầm vị trí của sân ga, nó còn có cái cổng ở phía sau nữa, biết đâu bà ấy đang ở bên đó.

Quả thật là bà đầm đang chờ chúng tôi cũng cả tiếng đồng hồ trong kiên nhẫn mưa lạnh, chúng tôi ôm nhau thật chặt, trong lúc tôi rưng nước mắt vì xúc động khi thấy bà khòm lưng trong 2 cây gậy chống, thì bà lại cười khanh khách vì vui mừng gặp lại chúng tôi.

Lên xe bà nói huyên thuyên mà không cần biết chúng tôi hiểu được mấy câu, thỉnh thoảng bà lại thò tay ra sau để nắm lấy tay tôi thân thiết, trong khi anh xã tôi thót tim mấy lần vì tay lái gan dạ của bà đầm gần 90 tuổi trên con đường chắc cũng quen thuộc với bà mấy mươi năm ở đây.

Xe ngừng lại ở một nghĩa trang nhỏ trên đồi, bà muốn chúng tôi thăm mộ anh trước khi về nhà, nơi yên nghỉ của người đàn ông mà bà dành cả đời để yêu thương chăm sóc, bà kể mỗi ngày bà đều đến đây, đi bộ khi trời nắng và đi xe khi trời mưa, chúng tôi đứng im trước mộ anh để nghe bà đọc một bài thơ(?) có tiếng bổng tiếng trầm, dĩ nhiên là không thể hiểu hết nhưng câu cuối thì tôi biết .”.je t'aime pour toujours” tôi biết bà đã yêu anh ấy biết bao nhiêu, một người phụ nữ tận tụy hết lòng cho người đàn ông mà mình yêu thương. Thế mới biết tình yêu đâu có ranh giới của màu da, chủng tộc, hay rào cản của tôn giáo hoặc phân biệt giai cấp xã hội như thói đời. Tình Yêu là đi thẳng vào trái tim của người đồng điệu để rồi ở lại đó suốt đời. Bà Marie là người như thế đó.

Đứng trên ngọn đồi, nhìn xuống cỏ xanh ngút mắt, thấp thoáng mấy ngôi nhà trong tàng cây, ở đó có một mái ấm đã từng giữ một trời hạnh phúc của bà, tôi ngậm ngùi nhìn chung quanh là những ngôi mộ hàng xóm của anh và chắc chỉ có anh là người Việt Nam duy nhất. Buồn ơi, kiếp sống tha hương.

Mộ anh chất đầy bình hoa tươi, không có di ảnh, chỉ có hàng chữ nhỏ đề tên anh, họ Trần, không có tên Tây nào đính kèm như một số Việt Kiều khác. Anh đã sống và chết như một người Việt, chỉ có điều anh không có cơ hội để trở về quê hương chọn nơi yên nghỉ dưới bóng dừa xanh, con sông nhỏ nơi anh đã sinh ra, khi mà thời thế đất nước có quá nhiều thăng trầm thay đổi, trước lúc mất chắc anh buồn lắm khi không kịp nhìn quê hương mình thay đổi, người dân mình thật sự hưởng hạnh phúc tự do, đó là điều anh đã từng mong đợi cũng như bao nhiêu người yêu nước khác đau đáu trong lòng khi nghĩ về Quê Mẹ điêu linh. Rồi ở một nơi nào mơ hồ sương khói, anh gặp lại tất cả những người thân yêu trong gia đình, Ba Má, anh hai, anh chị năm, anh chị sáu, anh Tài. Mọi người đoàn tụ có vui không?

Ngôi nhà im lìm lạnh ngắt khi bước vào, tôi hình dung gương mặt của anh năm nào lúc ngồi trên chiếc xe lăn đón chúng tôi tận cửa, sự trìu mến thân thương của ông anh cả dành cho những đứa em phương xa lâu ngày mới gặp.. Cái bàn này anh đã ngồi với chúng tôi, nhìn chúng tôi nói cười rôm rả, còn bây giờ anh nhìn chúng tôi bằng đôi mắt của khung ảnh trên bàn, cũng dịu dàng mà sao buồn quá.

Bà đầm mở cửa cho chúng tôi vào phòng riêng của anh, cánh cửa chắc cũng đóng kín từ khi anh mất trong nỗi buồn đau nặng trĩu, khung cảnh thâm trầm âm u vì thiếu ánh sáng bỗng bừng lên khi tấm rèm được kéo qua, chút nắng chiều lọt khe hở đọng lại trên tấm bản đồ Việt Nam mà anh đã đặt trân trọng giữa phòng, lần đầu tiên tôi cảm nhận được điều gì đó thật thiêng liêng khi nhìn thấy tấm bản đồ của đất nước mình được đặt ở một nơi xa xôi cách nửa vòng Trái Đất, trong ngôi nhà của một người Việt Nam lưu lạc hơn nữa thế kỷ trước.

Xin được cúi đầu ngưỡng mộ lòng yêu nước của anh, người mà tôi hết sức kính yêu như người anh cả trong gia đình, chính anh đã viết những bức thư đầy tình cảm, để xoa dịu nỗi buồn của tôi khi vừa mới ra khỏi trại giam với những mất mát đớn đau và cũng chính anh đã giúp đỡ tiền bạc cho tôi trong bước đầu của cuộc sống khó khăn vất vả ở quê nhà.Thật lòng nếu không có sự vận động của các anh em chồng bên Pháp thì chưa chắc gì con trai tôi được ra đi an toàn,  để ngày nay cháu sống yên ấm bởi lòng nhân ái của tổ chức thiện nguyện Thụy Sĩ chăm sóc đến suốt đời. Ơn này cũng có anh trong đó.

Nhìn quanh quất trong căn phòng đầy sách vở của anh, bất chợt tôi nhận ra cái ca nhựa đã phai màu thời gian của Tài được đặt kín đáo  trên nóc tủ. Ôi cái ca tầm thường dùng để đựng cơm trong trại giam nhưng đối với anh em chúng tôi thì nó rất quý giá, bởi vì nó là kỷ vật còn giữ lại sau cái chết oan nghiệt của anh ấy, trên cái ca đã được Tài khắc hai bài thơ để tặng tôi, những dòng chữ sắc nét và đầy khẩu khí của một tử tù chính trị, ngoài ra cũng có cả lời yêu thương mà tôi dành cho Tài trong tháng ngày buồn hiu ấy.

Đường đi của đồ vật coi rất đỗi  tầm thường này cũng không kém phần ly kỳ, đầu tiên ai đó cho tôi cái ca nhựa màu đỏ, tôi viết vào đó chữ “Tài yêu” và nhờ người bạn tù chuyển vào phòng biệt giam cho anh, sau đó vài ngày thì nó được trả lại cho tôi với những dòng chữ khắc chi chít trong đó, tôi nhớ rất rõ bài thơ anh đã viết , nói lên tâm trạng của anh lúc bị gông cùm trong biệt giam “Hổ kia sa cơ đành khuất nhục Kêu gào gầm thét thấu trời xanh Nay ta thất thế bị giam cầm Cắn răng ngậm miệng nuốt hờn căm Một lòng vì nước vì dân tộc Thì có xá chi chút ngục tù Chung thân,án tử cơn gió thoảng…”

Và còn nhiều nữa bài thơ anh tặng riêng cho tôi , những dặn dò tha thiết mà mỗi chữ mỗi lời đã khiến nước mắt tôi rơi vì thương anh ấy.

Giữa bốn bức tường trại giam không biết cất giấu vào đâu để cái ca tránh bị thu giữ, tôi bèn ném nó qua hàng rào kẽm gai cho một người quen thân tin cậy vì anh ta sắp mãn hạn tù với lời nhắn gửi mang về Sài Gòn trao tận tay anh chị chồng tôi, rồi không biết bằng cách nào anh chị lại chuyển được nó qua Pháp, vì trong thời điểm đó sự qua lại Sài Gòn - Paris rất khó khăn, và ông anh của Tài đã cất nó trên nóc tủ suốt 40 năm nay như giữ gìn nguyên vẹn một kỷ vật của gia đình.

Bây giờ thì tôi đã nhìn thấy nó, để hăm hở bắt ghế leo lên mang cái ca xuống, rưng rưng xúc động khi cầm nó, cảm giác giống như được nắm cánh tay anh ấy ngày xưa, sao mà gần gũi thân thương quá đỗi.

Bằng thứ  tiếng Pháp Google, tôi giải thích với bà đầm về những dòng chữ kỷ niệm ghi trên đó và xin bà cho tôi được giữ nó như một ân huệ cuối cùng mà tôi mong bà không từ chối.

Marie trầm ngâm một lúc, bà rất yêu chồng và cũng muốn giữ lại tất cả những gì thuộc về chồng của bà trong căn phòng riêng tư này, nhưng bà cũng đồng cảm với tâm trạng của tôi, một người Việt xa lạ xuất hiện trong ngôi nhà này, nhưng hình như đã gắn bó với nhau lâu đời cái duyên kỳ ngộ, hai người đàn bà có cùng một nỗi đau mất mát khi người chồng thân yêu của mình đã ra đi mãi mãi về cõi vĩnh hằng.

Bà tìm một bao giấy gói cái ca lại cẩn thận và trao nó cho tôi, giống như nghi thức xếp cờ và trao cho người quả phụ có chồng đã hy sinh ngoài mặt trận. Tôi mang ơn bà về nghĩa cử này như tôi đã từng mang ơn anh ba, người anh đáng kính của Tài đã dành cho tôi mọi yêu thương trong suốt những năm tháng đã qua Ra về mang theo ánh mắt dịu dàng của anh trên khung ảnh, mang theo những cánh hồng đẫm nước mưa rơi rụng trước thềm nhà, mang theo gói quà quý giá vừa  được bà thương tặng Chúng tôi ôm nhau từ giã, thân hình bà gầy gò yếu đuối trong lớp áo khoác, nhưng tôi biết trái tim bà đã mạnh mẽ biết bao nhiêu khi phải sống trong ngôi nhà vắng lặng này với bóng hình người chồng thân yêu lúc nào cũng như quanh quẩn đâu đây. Thật lòng không biết lúc nào chúng tôi mới có dịp gặp lại bà khi khoảng cách địa lý quá xa xôi, và với tuổi cao sức yếu của cả hai bên thì liệu bà có thể đợi chờ để gặp lại chúng tôi lần nữa.?

Nghĩ như vậy thôi mà đã thấy buồn hiu hắt rồi

 

Ngọc Ánh

Paris tháng 9 /2022

Bình Minh An Lạc - Minh Lương

Di Dân, Tội Ác Và Ma Túy Đang Đe Dọa Tới Sinh Mạng Của Người Dân Hoa Kỳ - Kim Nguyễn


Biến cố 9/11 đã được tưởng niệm trong ngày Chủ Nhật vừa qua.  21 năm trước đây, Hoa Kỳ đã bị nhóm khủng bố Hồi Giáo cực đoan al-Qaeda tấn công, cướp đi mạng sống của 2,977 người, và gây thương tích cho hơn 6,000 người.  Lính cứu hỏa và cảnh sát của New York đã can đảm lao mình vào 2 tòa cao ốc đang chìm trong biển lửa để cứu những nạn nhân làm việc trong đó, họ đã cứu được 25,000 người.  Người dân Hoa Kỳ và những người yêu chuộng tự do trên thế giới đã bàng hoàng xúc động và lo lắng không biết tương lai của Hoa Kỳ sẽ ra sao?  Nhưng không phải chờ đợi lâu, ngay trong ngày đen tối này, trước cảnh đổ nát, xác người còn nằm ngổn ngang trên đường phố và trong đống tro tàn của các cao ốc, người dân đã ý thức được rằng phải gạt bỏ mọi dị biệt về chính kiến để cùng nhau xây dựng lại đất nước. 

21 năm sau, sự kinh hoàng của biến cố 9/11 vẫn còn in đậm trong tâm khảm của người dân, và sự hy sinh của 2,977 người dân, 343 lính cứu hỏa và 71 cảnh sát vẫn mãi mãi được ghi nhớ.  Hoa Kỳ đã thắng cuộc chiến chống khủng bố al-Quaeda nhưng giờ đây lại lo lắng về một cuộc chiến khủng bố khác có thể sẽ xảy ra vì quyết định sai lầm của Biden trong việc rút quân khỏi Afghanistan để lại nhiều kho vũ khí hiện đại trị giá tới 85 tỷ dollars.  Rồi đây thế giới và Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt với những cuộc tấn công của nhóm khủng bố ISIS đang được chính quyền Taliban bảo trợ tại Afghanistan.  Rudy Giuliani, cựu Thị Trưởng New York thời 9/11 đã cảnh báo “Tôi lo lắng một cuộc tấn công khủng bố tương tự như 9/11 hoặc thảm khốc hơn có thể sẽ xảy ra bất cứ lúc nào trên lãnh thổ Hoa Kỳ.” 

Hiện tại một cuộc chiến đang tàn phá đất nước chúng ta, đó là vấn nạn di dân, tội ác và ma túy.    


Chính sách di dân của Biden đã gây khủng hoảng biên giới

Kể từ ngày Biden nhậm chức Tổng Thống, tình trạng nhập cư bất hợp pháp đã tăng tới mức báo động.  Mới đây, những ngày cuối tuần của lễ Lao Động, một khu kiểm soát tại Del Rio, Texas, lực lượng tuần tra biên giới đã bắt gần 13,000 di dân vượt biên vào Hoa Kỳ.  Năm 2021 lực lượng tuần tra biên giới đã phải đối phó với gần 2 triệu di dân bất hợp pháp, con số này nhiều hơn 4 lần của năm 2020, thời điểm này có 458,088 người.  Ngoài số dân tìm đường vượt biên vào Hoa Kỳ tới từ Mexico, El Salvador, Guatemala và Honduras, còn có dân của nhiều quốc gia khác đến từ Trung Đông, Phi Châu và Á Châu, trong số này có nhiều người bị nghi là thành phần khủng bố. 

Chính quyền Biden đã đảo ngược chính sách di dân hữu hiệu của Tổng Thống tiền nhiệm Donald Trump và hồi phục chính sách thất bại thời Obama.  Chính sách “bắt và thả” thời Obama đã cho phép hàng triệu di dân bất hợp pháp tự do đi lại trong lãnh thổ Hoa Kỳ.  Bức tường biên giới do chính quyền Donald Trump xây lên đã giúp giảm di dân xâm nhập vào Hoa Kỳ tới 87% nhưng Biden đã ngưng xây những bức tường biên giới này.  Title 42 cho phép Cảnh sát Biên Phòng trục xuất di dân bất hợp pháp vì lý do COVID đã bị Biden hủy bỏ.  Những tổ chức buôn người, băng đảng bạo lực xuyên quốc gia như băng đảng Tijuana, MS-13, . . . đã trục lợi từ chính sách bỏ ngỏ biên giới của Biden.  Những người muốn vào Hoa Kỳ đã phải trả khoảng 10,000 dollars cho chuyến vượt biên, và những tổ chức buôn người đã được hưởng một số lợi nhuận lớn khoảng 1,7 tỷ dollars trong năm 2021. 

Cuối tháng 6 vừa qua, Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện đảng Cộng Hòa đã phổ biến một bản báo cáo dài 47 trang quy trách nhiệm cho Biden về cuộc khủng hoảng biên giới.  Ủy Ban này đã yêu cầu:  “TT Biden cần khôi phục những biện pháp hữu hiệu của Tổng Thống tiền nhiệm Donald Trump như gia hạn Title 42, duy trì thỏa hiệp “Remain in Mexico” với chính quyền Mexico.  Áp lực các nước nhận viện trợ của Hoa Kỳ như Guatemala, Honduras và El Salvador cần hợp tác với Hoa Kỳ trong việc bảo vệ an ninh biên giới, và giảm người vượt biên tới Hoa Kỳ.  Bao lâu biên giới còn hỗn loạn thì vấn đề di dân sẽ không giải quyết được.” 

Thêm vào đó Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa John Thune của tiểu bang South Darkota khẳng định “An toàn của người dân trên khắp đất nước đã bị đe dọa vì chính quyền Biden đã cố ý từ chối bảo vệ biên giới phía nam của chúng ta.  Những tổ chức buôn bán ma túy đã đưa qua biên giới một số lượng lớn thuốc nghiện Fentany, và loại ma túy này là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu so với bất kỳ nguyên nhân tử vong nào khác.  Năm 2021 Hoa Kỳ đã có hơn 100 ngàn người bị chết vì Fentanyl.”


Fentanyl được sản xuất tại Trung Cộng  

Fentanyl là một loại thuốc phiện cực mạnh, tổng hợp các loại ma túy khác như heroin, meth và cần sa, có thể gây chết người ngay cả với một lượng rất nhỏ chỉ vào khoảng 2 miligram.  Tin từ Cơ Quan Bảo Vệ Biên Giới (CBP) cho hay vào cuối năm 2021, Chiến Dịch Lone Star và một số cơ quan khác của tiểu bang Texas đã tịch thu hơn 886 pound Fentanyl, một số lượng đủ để gây tử vong cho hơn 200 triệu người.  Tổng cộng đã có hơn 11,000 pound Fentany bị tịch thu tại biên giới vào cuối năm 2021, đây là mức cao nhất từ trước tới nay, vượt xa con số 4,776 pound được tịch thu trong năm 2020.  Cuối tháng 8 vừa qua, các nhân viên tuần tra biên giới khu vực Tucson, Arizona đã tịch thu 187 pound Fentanyl, số lượng này đủ để giết chết 42 triệu người. 

Theo thông tin của Cơ quan Bài Trừ Ma Túy (DEA) thì Mexico và Trung Cộng là hai quốc gia sản xuất Fentanyl và đưa lậu vào Hoa Kỳ.  Trung Cộng là nguồn cung cấp chính, Fentanyl bị tịch thu có nguồn gốc từ Trung Cộng là Fentanyl nguyên chất, có nồng độ trên 90%.  Phóng viên Anna Giaritelli cho biết “Điều tra của Washington Examiner cho thấy nhiều phòng thí nghiệm của Trung Cộng ở Wuhan đã sản xuất các thành phần hóa học chính cho Fentanyl và gởi tới Mexico, tại đây nó được chế biến thành sản phẩm Fentanyl cuối cùng, và sau đó được chuyển vào Hoa Kỳ.” 

Nhiều nhà lập pháp Cộng Hòa đã chỉ trích chính sách mở cửa biên giới của Joe Biden.  Biên giới bỏ ngỏ đã tạo cơ hội cho băng đảng buôn bán ma túy chuyển Fentanyl và nhiều loại ma túy khác tràn vào Hoa Kỳ.  Đầu năm nay Ủy Ban Chống Ma Túy của Quốc Hội đã phổ biến một báo cáo:  “Số người tử vong do lạm dụng ma túy đang ở mức cao kỷ lục, và mỗi năm Hoa Kỳ chi hàng ngàn tỷ dollars cho vấn đề này. Dù tính bằng mạng sống hay bằng dollars thì thảm họa ma túy đã gây sốc cho tất cả chúng ta.”  TNS Cộng Hòa Tom Cotton nói “Mỗi ngày có 274 ngườ Mỹ chết vì sử dụng ma túy, cứ 5 phút lại có một người chết và tình trạng này mỗi ngày một tồi tệ hơn.  Chúng ta phải cùng nhau tiêu diệt mạng lưới buôn bán ma túy tràn ngập công khai trên đường phố.  Đã đến lúc các cấp chính quyền bao gồm cả Quốc Hội phải nhanh chóng cùng nhau giải quyết một vấn đề an ninh quốc gia phức tạp để cứu sống người dân của chúng ta.”   

Trong chương trình “Sunday Morning Futures” trên Fox News, Phó Thống Đốc Winsome Sears của tiểu bang Virginia đã nói “Thưa Tổng Thống, ông đã không biết về sự thật đang xảy ra tại biên giới, tôi khuyên ông hãy đi tới biên giới để ông có thể tự nhìn xem những gì đang xảy ra tại đó, đây là việc người lãnh đạo cần làm.  Tổng Thống đã xây hàng rào bảo vệ khu vực gia cư của ông tốn tới 500,000 dollars tiền thuế của dân chúng.  Theo ông, Tổng Thống thì xứng đáng được bảo vệ còn người dân thì không xứng đáng được bảo vệ hay sao?  Còn vấn đề ma túy nữa, tại tiểu bang Virginia này đã có quá nhiều người lạm dụng ma túy.  An ninh tại biên giới cần được thắt chặt ngay, Tổng Thống cần bảo vệ biên giới của đất nước chúng ta.”


Đời sống của người dân bị đe dọa hơn bao giờ hết

Tỷ lệ tội ác tại nhiều thành phố lớn dưới sự lãnh đạo của đảng Dân Chủ như New York, Chicago, Los Angeles, Washington DC, . . . đã gia tăng một cách kinh hãi.  Cụ thể là thành phố New York, bạo lực tội ác đã tăng 38% so với năm ngoái.  Báo cáo của cảnh sát cho biết có nhiều vụ giết người, hiếp dâm, hành hung và cướp giật đã xảy ra giữa ban ngày ngay tại những nơi công cộng, trên đường phố của New York.  Cách đây không lâu, một nhà ngoại giao của Nam Hàn đã bị đấm gãy mũi ngay tại Midtown Manhattan, trung tâm thành phố New York.  Tuần vừa qua, một người đàn ông 82 tuổi đã bị chém vào vai trong lúc đang đi bộ trên đường. Hung thủ là một phụ nữ đã bị bắt 7 lần trước đó cùng tội trạng tấn công bằng dao và vũ khí.  Chính sách giảm nhẹ tiền bond hoặc zero bond cũng như quyết định cắt giảm tài trợ cảnh sát của giới lãnh đạo đảng Dân Chủ là nguyên nhân làm gia tăng tội ác.

Đời sống của người dân dưới thời Biden bị đe dọa vì tội ác tràn ngập khắp nơi, và an ninh quốc gia thì hiện đang trong tình trạng lo ngại vì những việc làm tắc trách của Bộ Quốc Phòng.  Ngày 4/8/2022, TNS Cộng Hòa Josh Hawley và Ron Johnson đã gởi thư cho Bộ Quốc Phòng, cáo buộc “Bộ Quốc Phòng đã cắt giảm thủ tục điều tra và không lấy dấu vân tay đầy đủ của những người tới từ Afghanistan, vì vậy đã có 324 người trong danh sách bị nghi là thành phần khủng bố đã được cho định cư tại Hoa Kỳ.  Chúng tôi yêu cầu Bộ Quốc Phòng ngay lập tức điều tra vấn đề này.”  

Việc làm của Biden và giới lãnh đạo đảng Dân Chủ đang đe dọa một cách nghiêm trọng tới an ninh quốc gia và sinh mạng của người dân.   Chúng ta hãy tích cực tham gia cuộc bỏ phiếu cuối năm nay để loại bỏ những chính trị gia đã và đang tác hại cho đất nước.


Kim Nguyễn
September 13, 2022

Nhận Định Thời Cuộc

Some Birds Will Nest Just About Anywhere!

 

Sunday, September 25, 2022

Đừng Sống Với Cái Tôi Quá Lớn


Con người từ khi sinh ra đời đã tồn tại cái tôi và cái tôi trong mỗi người phát triển theo năm tháng, nó thuộc về cá tính riêng biệt của mỗi người mặc dù chúng ta cùng sống trong một xã hội.

Cái tôi giúp cho con người tìm ra lẽ sống của bản thân. Nếu hiểu được giá trị thật sự về cái tôi của mình người ta có thể là chính mình và sống thật với mình hơn. Sự tồn tại cái tôi trong mỗi người là lẽ tự nhiên. Nhưng nếu cái Tôi quá lớn sẽ tự mình làm mình đ.au kh.ổ, những khổ đau bất an đều xuất phát từ cái tôi quá lớn, cho nên chỉ nên tôn trọng chớ TÔN SÙNG ...

Người có cái tôi quá lớn, là người luôn xem mình là nhất không chịu thua kém bất cứ ai. Trong bất kỳ công việc nào họ đều cho mình là đúng, không chịu lắng nghe không chấp nhận cái sai của mình từ đó hình thành tính cách kiêu ngạo, hống hách bảo thủ cố chấp, nếu nóng nảy không kiểm soát được bản thân có thể gây họa làm khổ mình khổ người khác.

Những người có cái tôi quá lớn họ rất ít khi để tâm đến suy nghĩ cảm xúc người khác. Có một điều rất quan trọng trong cái tôi cao đó họ thường coi trọng giá trị bản thân mình hơn giá trị của người khác. Họ luôn cho mình là đẹp là sang, là giỏi là hay, là đỉnh là chóp, còn người khác không là gì.. !?

Khiêm tốn mới là đỉnh cao của sự hiểu biết. “Bông lúa chín là bông lúa cúi đ.ầu,, Khiêm tốn bao nhiêu còn chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa!”. Cuộc sống không nhất thiết điều gì cũng phải tranh luận đúng sai, cao thấp cho bằng được. Đối nhân xử thế, buông bỏ cái tôi có chấp, hãy lắng nghe để thấu hiểu, nhìn lại mình để điều chỉnh cân bằng bản thân, đây là lựa chọn của người có trí tuệ. Núi cao không cần giải thích về độ cao của chính mình, mà vẫn đứng sừng sững trong mây; biển lớn không cần giải thích độ sâu của mình, mà vẫn cứ dung nạp trăm sông không ngừng nghỉ; đất dày không cần giải thích độ dày của mình, mà tấm lò.ng vẫn bao la nâng đỡ vạn vật ..

Một người trở nên thành hay bại, hạnh phúc hay khổ đau, vui vẻ hay u uất đa phần phụ thuộc vào “cái tôi” trong chính bản thân họ. Có câu tính cách con người tạo nên số phận.

Hạnh phúc hay đ.au kh.ổ chủ yếu do cách nghĩ và cảm nhận sự việc của mỗi người. Con người ý thức được cái TÔI của mình là gì từ đó điều chỉnh cái tôi của bản thân để hoà nhập với mọi người, tuỳ cơ ứng biến để phù hợp với môi trường cuộc sống sẽ gặt hái được nhiều thành công.

Cái tôi quá lớn chính là rào cản ngăn bạn phát triển bản thân. Hãy cùng hóa giải cái tôi quá lớn của mình để sống hạnh phúc thành công trong cả sự nghiệp và cuộc sống bạn nhé!


Tổng hợp: Hà Thanh

Ngẫm Nghĩ Chuyện Đời - Hàn Thiên Lương

 

Chuyện đời như chuyện nắng mưa

Vui vào buổi sáng, buồn trưa, buồn chiều

Vui đâu đếm được bao nhiêu

Buồn luôn đằng đẵng nên nhiều tâm tư!

Tịnh hồn trải giữa trang thơ

Mặc ai kèn cựa so đo chuyện đời!

Ta thương ta … cũng thương người

Nỡ nào mình lại chia đôi rẽ phần

Tính lui tính tới đo cân

Nhũ thầm thương xót… chẳng cần… cho qua.

Giữ lòng đẹp tựa cánh hoa

Hương thơm sống đạo tỏa ra hằng ngày!

Xót đau đất nước …đọa đày

Tháng năm vò võ hướng về cố hương.

Xa quê lòng ấp nỗi buồn

Người thương chốn cũ có còn hay không!?

Lòng luôn hoài vọng non sông

Cớ sao đằng đẵng biệt dòng thời gian !


24-9-2022

Hàn Thiên Lương

Trả Nợ Ân Tình - Phạm Tín An Ninh

(riêng tặng những người bạn lính bất hạnh của tôi)

Đầu mùa hè, vợ chồng tôi đến thăm gia đình cô con gái và ở lại chơi khoảng một tháng. Vợ chồng cháu phải đi theo sở làm, một công ty lớn, di chuyển đến thành phố Las Vegas, và vừa mua được ngôi nhà ở vùng ngoại ô, với khu vườn khá rộng nằm bên bờ hồ Mead. Đây là thành phố du lịch có những sòng bài nổi tiếng. Tôi không hứng thú mấy với chuyện bài bạc, nên chỉ ghé lại các nơi này một vài lần cho biết. Hơn nữa, dù mùa hè chỉ mới bắt đầu, mà khí hậu đã nóng bức, tôi ngại ra ngoài, chỉ muốn nằm nhà nghỉ ngơi và đọc sách. Thỉnh thoảng ra vườn tưới cây hay xuống bờ hồ hóng mát và ngắm trời xanh.

Một hôm, trước khi đi làm, cô con gái đưa cho tôi cái chi phiếu, nhờ giao lại cho người làm vườn. Tiền trả cho ông hàng tháng. Cứ ngày thứ ba mỗi tuần là ông ghé lại làm việc ở khu này, cắt cỏ, tỉa cây và dọn dẹp, làm vệ sinh hồ tắm. Cô con gái còn bảo, bác ấy rất đàng hoàng tư cách, mọi người ở đây đều rất tin cậy và quý mến bác. Tuần trước, tôi cũng đã trông thấy ông đến làm việc trong vườn, nhưng vì ngoài trời khá nóng và đúng lúc đang mải mê đọc một cuốn sách, nên tôi chưa có dịp gặp ông.

Khi thấy ông gom dụng cụ bỏ lên xe, tôi nghĩ ông đã xong công việc, mở cửa bước ra chào, cám ơn và đưa cho ông cái chi phiếu, bảo cô con gái nhờ trao lại. Thấy trên mặt đầm đìa mồ hôi, tôi mời ông vào nhà uống với tôi một lon bia lạnh. Ông nhìn đồng hồ, đưa tay phủi ít bụi cỏ vướng trên áo quần, ngần ngừ, định từ chối. Tôi nắm tay ông kéo lại bộ ghế nhựa nằm dưới gốc một cây bơ phủ bóng, bảo:

– Hay là mình ngồi ở đây để anh thoải mái hơn.
Tôi chạy vào nhà lấy bia, nghe tiếng ông nói vọng theo:
– Tôi chỉ uống với anh đúng một lon, để tí nữa còn phải lái xe đi.

Tôi mang bia và mấy cái nem chua ra. Chúng tôi vừa uống bia vừa nói chuyện. Đúng như lời cô con gái, ông là một người hiểu biết và có tư cách. Mái tóc bạc màu muối tiêu và khuôn mặt đượm buồn mang ít nhiều khắc khổ, đã không làm mất đi cái vầng trán cao, đôi mắt sáng, khuôn mặt biểu hiện một con người khí khái và nghị lực. Ngồi với nhau khoảng hơn mười phút, ông cám ơn và đứng dậy xin cáo từ vì còn phải sang làm vườn cho các nhà kế cận. Ông bắt tay tôi và hẹn thứ ba tuần sau ông sẽ đến sớm để tâm tình nhiều hơn. Dù chưa biết nhau nhiều, nhưng qua cái bắt tay, tôi có cảm giác là ông cũng có chút cảm tình, quý mến tôi.


Lần thứ hai gặp nhau, chúng tôi có nhiều thì giờ tâm tình và biết về nhau nhiều hơn. Chính điều này đã làm chúng tôi trở thành bạn, và khá thân thiết sau này, xem như tình anh em.

Trước kia, anh phục vụ trong Binh chủng Lực Lượng Đặc Biêt. Sau khi binh chủng này giải thể anh được bổ sung cho một đơn vị Biệt Động Quân. Một năm sau anh được thăng cấp thiếu tá. Bị thương trong một cuộc hành quân qua Cam Bốt, anh được thuyên chuyển về một Tiểu khu miền duyên hải Quân Khu 2, quê anh, và phục vụ ở đây cho đến ngày mất nước.

Vợ của anh là cô giáo dạy ở trường tiểu học quận lỵ. Ngày anh vào tù vợ anh mang thai đứa con đầu lòng hơn năm tháng, và cũng không được “lưu dung” trong chế độ mới bởi ảnh hưởng lý lịch của chồng.
Sau đó, những ngày cuối tuần rảnh rỗi, anh thường hú tôi sang nhà anh chơi. Anh bảo: - Tôi thường ở nhà một mình, ông cứ sang đây, bọn mình nhậu thoải mái và kể chuyện xưa chơi.

Căn nhà cũ nằm giữa khu vườn khá lớn có nhiều cây ăn trái, và những khóm hoa được anh cắt tỉa rất công phu. Có cả một hòn non bộ, nước chảy róc rách, trông rất yên ả, thơ mộng. Cùng độ tuổi với anh, nhưng tôi thua anh rất xa về chuyện cần cù với bàn tay khéo léo. Nhìn khu vườn nhà, tôi biết là anh đã bỏ ra rất nhiều thì giờ và công sức. Lần nào đến chơi, anh cũng làm cơm, nướng thịt và hai anh em uống cạn mấy lon bia. Có khi tôi phải ngủ một giấc, đến gần tối mới về nhà. Một lần, được tin anh bị bệnh, vợ tôi theo tôi đến thăm anh, giúp anh làm vài món ăn và dọn dẹp nhà cửa bếp núc.


Quen biết đã khá lâu, nhiều lần đến nhà thăm và tâm tình với anh, nhưng chúng tôi chưa hề gặp vợ anh, chỉ biết chị ấy qua tấm ảnh gia đình treo trên vách, anh bảo chụp cách đây hơn mười năm, sau một thời gian định cư ở Mỹ. Trong ảnh, ngoài vợ chồng anh còn có ba đứa con, hai trai một gái. Chị là một người phụ nữ đẹp, trông có nét đài các. Một đôi lần tôi có hỏi, anh ngần ngừ, bảo là vợ anh thường đi làm xa, vắng nhà. Tôi nhớ có lần anh đã kể việc vợ chồng anh có mở một quán ăn ở đâu đó, sau một thời gian đến định cư ở vùng này.

Nhìn tấm ảnh, tôi khen:

– Trông ông bà rất đẹp đôi. Lúc trẻ chắc chị nhà là cô giáo hoa khôi của một trường nào đó. Mấy cháu cũng đều rất dễ thương.

Anh ngượng ngùng một tí, rồi làm tôi bất ngờ:

– Đây là bà vợ thứ nhì và hai cháu lớn là con riêng của bà. Chỉ có thằng nhỏ nhất là con chung của bọn tôi.

Tôi tò mò, không kịp giữ ý:

– Chắc bà chị trước đã qua đời khi còn ở Việt nam?

– Không, bà vẫn còn sống và đang ở trên Houston.

Tôi vội vàng nói lời xin lỗi. Thấy tôi tròn mắt ngạc nhiên, anh giải thích:

– Bà bỏ tôi sau hơn một năm vào tù, lấy một người đàn ông khác, sau đó dắt theo đứa con gái vượt biên từ năm 1979.

Trầm ngâm giây lát, anh nói tiếp:

– Và từ đó bà không hề liên lạc với tôi, mặc dù có vài lần tôi viết thư riêng nhờ người mang đến cho bà, để chỉ hỏi tin tức đứa con, nhưng không hề nhận được hồi âm. Bây giờ, nếu còn sống, đứa con gái của tôi cũng đã gần bốn mươi tuổi, nhưng chắc chắn nó không hề biết tôi là cha của nó.

Tôi cố tìm một lời an ủi:

– Với vợ con và niềm hạnh phúc mới sau này, chắc anh cũng đã nguôi được nỗi buồn?

Anh cười:

– Thực ra khi mới biết tin, dĩ nhiên tôi buồn lắm, nhưng rồi sau đó lại mừng cho mẹ con bà. Chứ nếu ở vậy mà chờ tôi, thì cuộc đời của mẹ con bà không biết sẽ ra sao? Lúc còn ở trong tù, đêm nào tôi cũng nằm cầu nguyện cho mẹ con bà được yên lành, hạnh phúc với gia đình và quê hương mới. Tiếc là khi ấy tôi không thể liên lạc được để nói lên điều này cho bà được yên lòng.

– Tôi nghĩ điều đó chắc không còn cần thiết, bởi đã đối xử cạn tình với anh như vậy, chắc bà cũng chẳng có hối hận điều gì.

Anh trầm ngâm:

– Xem vậy chứ đàn bà cũng dễ xúc cảm, nặng lòng trắc ẩn lắm. Dù gì, tôi cũng thấy thương và tội nghiệp cho bà.

Đến chơi khá nhiều lần, nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ gặp người vợ của anh bây giờ. Một hôm chúng tôi bất ngờ và vô cùng ngạc nhiên khi nghe anh tâm sự về bà:

– Bà ấy rất ít khi có ở nhà. Bà sống ở các sòng bài. Khi nào không kiếm được tiền bà mới về đây, nhưng sau đó, khi có được đồng nào bà lại đi ngay. Trước kia, tôi bỏ ra tất cả tiền bạc dành dụm và vay mượn thêm của ngân hàng để sang lại cái tiệm ăn, cho bà làm chủ. Buôn bán cũng khá lắm, nhưng sau đó phải bán để trả nợ cho bà. Đồ đạc trong nhà này, cái gì còn bán được bà cũng đã bán hết, nên chẳng còn một thứ gì đáng giá.
– Sao anh và các cháu không khuyên giải, can ngăn bà? Vợ tôi hỏi.

– Cũng may, tôi đã cố gắng hết sức lo cho hai cháu đầu, con của bà được vào đại học. Cả hai đều học xa nhà, nên tôi tìm cách nói dối để các cháu yên lòng mà học hành, còn thằng con trai út, lúc ở với tôi còn nhỏ, nên chẳng chú tâm điều gì, cứ tưởng mẹ nó đi buôn bán làm ăn. Sau này, khi thấy cháu lớn khôn, không muốn ảnh hưởng đến chuyện học hành và tương lai của nó, tôi gởi cháu vô nội trú một trường Công giáo. Không thấy mẹ, lâu lâu cháu cũng hỏi thăm, không biết là cháu có biết gì không, nhưng chẳng thấy nó buồn hay thắc mắc điều gì. Tôi nghĩ có cho các cháu biết cũng vô ích, chỉ làm hại các cháu. Hơn nữa, khi đã lâm vào con đường cờ bạc rồi, cũng giống như thuốc phiện, khó mà quay lại được.

– Đến bây giờ hai cháu lớn cũng chưa biết? Tôi hỏi anh.

– Sau khi tốt nghiệp, hai cháu về nhà sống một thời gian chờ xin việc. Lúc ấy hai cháu mới biết. Năn nỉ, can ngăn, rồi làm dữ cũng đều vô ích. Sau này hai cháu có việc làm rồi lập gia đình, ra ở riêng. Khi hết tiền bà chạy đến xin, xin vợ không được  xin cả chồng. Tội nghiệp hai thằng chồng đều là Mỹ hết. Cuối cùng tụi nó sợ quá, phải dọn nhà đi nơi khác và không cho bà biết. Sau này, thấy tôi quá khổ sở với bà, hai cháu rất giận mẹ, đề nghị rồi hối thúc tôi bỏ bà, chuyển đi nơi khác ở. Hai cháu thương tôi, lúc nào cũng xem tôi như cha ruột và luôn tỏ ra biết ơn tôi đã hết lòng lo lắng cho hai cháu.

– Chắc anh không nghe theo hai cháu, nên bây giờ vẫn còn ở lại đây. Tôi hỏi.

Anh cười, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra:

– Không được! Tôi bảo với hai cháu là ba còn nợ mẹ rất nhiều, mà dù có phải khổ sở, chịu đựng suốt cả đời vì mẹ con, cũng chưa trả hết được. Hơn nữa đã là vợ chồng, ba đâu có thể nhẫn tâm bỏ bà trong lúc bà bị sa lầy.
Sau đó anh ngồi kể cho vợ chồng tôi nghe:

– Bà là cứu tinh của tôi. Trước kia, có một thời nhà cha mẹ bà ở gần nhà tôi. Bà là con một của một gia đình giàu có. Khi ra tù, vợ con đã bỏ đi, tôi không có chỗ để ở, lại mang theo bệnh tật từ trong tù, nên chẳng làm được việc gì. Không hiểu sao lúc ấy bà lại cưu mang tôi, và can đảm lấy tôi làm chồng. Lúc ấy bà có tiền, làm chủ một vựa trái cây và buôn bán thuốc tây, cà phê. Lúc đầu, thấy tôi khổ sở, bà nhận tôi vào làm công và bảo dọn tới nhà bà ở vì căn nhà sau, có một phòng bỏ trống. Cả hơn nửa năm tôi mới khỏe lại và bắt đầu phụ giúp công việc buôn bán với bà. Nhưng bà chỉ giao cho tôi lo việc sổ sách. Bà thường lo lắng chăm sóc cho tôi, và cuối cùng tỏ tình với tôi. Khốn khổ hơn là có một tay cán bộ kiểm lâm CS từ miền Bắc chuyển vào, đã theo đuổi, tán tỉnh bà, thỉnh thoảng mang đến cho bà những bộ bàn ghế được đóng bằng gỗ quý, nhưng bà nhất quyết chối từ. Ban đầu hắn tưởng tôi là người làm công hay bà con trong nhà, nhưng sau này, khi biết bà đã lấy tôi, hắn tìm mọi cách hãm hại tôi. Bà bỏ tiền mua cả đám công an, nên tay kiểm lâm sợ, bỏ cuộc. Hơn nữa nghe nói hắn đã có vợ con ở ngoài Bắc. Có lần tôi hỏi, vì sao bà thương và lấy tôi khi tôi trong cảnh thân tàn ma dại. Bà cười, bảo là ngày xưa, lúc còn là cô con gái mới lớn lên bà đã thầm yêu tôi, bà thích lính chiến, nhất là bộ áo quần bông với cái bê-rê xanh của LLĐB, oai hùng lắm, nhưng tôi không để ý đến bà. Đúng vợ chồng là cái số. Sau này bà lấy một thương gia, nhưng ông mất sớm. Nhờ vậy, sau 75, bà còn giấu được một số vàng để bây giờ có vốn buôn bán nuôi con.

Những lần chính quyền địa phương gọi tôi, diện tù “cải tạo” đang trong thời quản chế, đi làm công tác thủy lợi, bà đều thuê người đi làm thay. Sợ bọn chúng cưỡng bách tôi đi Vùng Kinh Tế Mới, bà làm hôn thú và dù rất khó khăn, bà cũng chạy cho tôi được vào chung hộ khẩu với gia đình bà. Với lòng biết ơn và quý mến, tôi đã hết lòng yêu thương bà và hai đứa con của bà. Tôi dạy kèm thêm, nên hai cháu đều là những học sinh giỏi của trường, luôn vâng lời, lễ phép dễ thương. Tôi xem hai cháu như con ruột của mình. Một năm sau, chúng tôi rất vui mừng khi có một đứa con chung, là thằng con trai, giống tôi như đúc. Tuy nhiên, cứ mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ đến đứa con gái đầu lòng với người vợ trước. Từ lâu rồi tôi không liên lạc đươc, nên chẳng biết bây giờ nó ra sao. Chỉ mong ông trời thương, để có một ngày cha con được gặp lại.

Anh ngừng câu chuyện ở đây, lim dim đôi mắt, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười. Tính anh như thế, tôi chưa khi nào thấy anh buồn điều gì lâu. Tôi thầm nghĩ, khi người ta chịu đựng quá nhiều thử thách trong cuộc đời, thì dường như buồn vui gì cũng như nhau thôi.

Tôi cười theo anh, và nói đùa:

– Không ngờ ngày xưa ông anh cũng đào hoa ghê. Đến bước đường cùng mà vẫn có người đẹp yêu tha thiết.

Anh quay sang tôi cười, giải thích thêm:

– Bọn mình là lính mà. Người lính lại càng không thể phụ ơn những người đã từng cưu mang, sống chết với mình. Cũng như anh em mình đâu có thể quên những đồng đội đã chết, đã hy sinh một phần thân thể vì mình, phải không?

Tôi im lặng, không trả lời, chỉ thấy thương và càng quý trọng anh.

Người lính chưa bao giờ bại trận, nhưng cuối cùng đã phải làm người thua cuộc. Qua bao nhiêu thử thách vẫn còn giữ được cái sĩ khí, lòng bao dung và nhân cách của mình.


Những lần gặp tôi, trong các câu chuyện anh thường nói về chuyện lính. Anh kể cho tôi nghe những trận chiến mà anh đã từng tham dự. Từ lúc những buổi đầu trong các toán Delta, sau đó đóng đồn biên phòng, rồi sau này ra Biệt Động Quân, và cuối cùng là Địa Phương Quân. Anh say sưa kể từng chi tiết, địa danh, từng tên của những người lính đến các cấp chỉ huy. Trong lãnh vực này, trí nhớ của anh lại trở nên phi thường. Tất cả như nằm sẵn đâu đó trong lòng anh. Nhiều lần anh bảo với tôi là anh đã sống với nó, với cái quá khứ ấy. Anh còn ví von: “lúc trước ông nhà thơ Phùng Quán đã từng tâm sự là khi ngã nhờ vịn những câu thơ mà đứng dậy, còn với tôi thì đã bao lần thất chí, đã nhờ những hình ảnh quá khứ này để có thể đứng lên. Không có một thời làm lính, một thời trong chiến trận, chắc tôi đã qụy ngã từ lâu rồi.”


Cuối cùng thì vợ chồng tôi cũng gặp được bà vợ bây giờ của anh. Mùa hè năm ngoái, anh làm đám cưới cho cậu con trai út. Đứa con chung duy nhất của hai người. Cô dâu lại là con của một người bạn HO của anh, mà tôi cũng quen biết, vì từng ở chung một trại tù ngoài Bắc. Anh nhờ vợ chồng tôi đi họ bên phía đàng trai, và phụ giúp anh sắp xếp công việc trong ngày hôn lễ. Ngày đám cưới, chúng tôi đến nhà anh sớm hơn giờ hẹn để phụ sắp xếp bàn thờ và lễ vật. Rất bất ngờ khi thấy có cả chị ra đón bọn tôi ngoài cửa. Có lẽ anh đã giới thiệu trước ít nhiều về vợ chồng tôi, nên chị nở nụ cười thật tươi chào đón và gọi đúng tên chúng tôi. Vợ chồng tôi khá ngạc nhiên, bởi chị khác hoàn toàn với hình ảnh người đàn bà mà chúng tôi tưởng tượng bấy lâu nay với không mấy cảm tình. Xinh đẹp, vui vẻ nói năng lưu loát, và dễ thân thiện. Chỉ có ốm hơn so với trong ảnh, và thoáng một chút mệt mỏi, bơ phờ. Buổi chiều, trong tiệc cưới, khi người MC giới thiệu gia đình nhà trai, anh chị cùng vợ chồng hai cô con gái bước lên sân khấu đứng bên cô dâu chú rể, cúi đầu chào khách. Tiếng vỗ tay của thực khách như thay cho lời hâm mộ một gia đình đẹp đẽ, hạnh phúc. Tôi bỗng thấy một chút xót xa, tiếc nuối trong lòng và thầm mong là biết đâu nhờ đám cưới của cậu con trai, mà chị sẽ trở về với con người cũ, để hai người còn có bên nhau trong hạnh phúc ở những năm tháng cuối đời.


Cuối tuần sau ngày đám cưới, anh đưa chị ghé đến chơi, mang biếu chúng tôi hai chai rượu và một hộp trà. Anh bảo là quà “lại quả” hôm đám cưới, anh chị chia cho chúng tôi để mừng cho hai cháu. Khi vợ tôi ngồi chỉ cho chị cách thức làm nem Ninh Hòa, mà chị rất thích, anh rủ tôi ra ngoài vườn, vui mừng bảo là chị ấy đã hồi tâm, vì sau ngày đám cưới thấy các con hạnh phúc vui vẻ, sau đó các cháu tâm tình khuyên giải , nên từ bỏ mọi thứ đam mê sai lầm để sống với tôi trong tuổi già, vợ chồng săn sóc hôm sớm có nhau. Anh hy vọng lần này bà đã thức tỉnh. Hơn nữa tuổi tác cũng đã nhiều, bà thấy sức khỏe sa sút thường hay mệt mỏi. Tôi nắm hai tay anh mừng rỡ, và nói vài lời, ngưỡng mộ sự bình tĩnh, chịu đựng và tấm lòng bao dung của anh. Tôi lấy trong túi áo ra bốn tờ vé số Power Ball vừa mới mua trưa nay. Đặc biệt số độc đắc xổ chiều nay, sẽ hơn ba mươi triệu Mỹ kim. Tôi chia cho anh ba tờ, bảo:

– Hy vọng ông trời sẽ cho thêm anh chị điều may mắn.

Anh cười:– Cám ơn bồ, nhưng thường là “phúc thì bất trùng lai, mà họa thì vô đơn chí!”

Tiễn anh chị ra xe, bắt tay nhau trong tiếng cười rộn rã.


Khoảng ba tuần sau, anh gọi phone báo cho chúng tôi một tin không vui. Chị ấy đang nằm trong bệnh viện. Bác sĩ vừa khám phá chị bị ung thư vú trong thời kỳ cuối. Vì quá lâu, không khám bệnh, nên không phát hiện được, bây giờ đã di căn, không biết có cần giải phẫu hay không. Chúng tôi chạy lên bệnh viện thăm chị. Thấy chúng tôi, chị nở nụ cười, nhưng trông khá mệt mỏi, bơ phờ. Anh luôn bên cạnh, đút thức ăn, săn sóc an ủi chị. Anh bảo tối nào, theo yêu cầu của chị, anh cũng ngồi bên cạnh đọc các chuyện chiến trường, chuyện lính cho chị nghe.


Bệnh viện quyết định không giải phẫu, chỉ cấp cho một số thuốc để đưa chị về nhà. Các cháu đều về thăm. Sống bên cạnh chồng cùng đầy đủ các con, chị vui và hạnh phúc lắm. Chúng tôi đến thăm, dù không được khỏe, nhưng chị rất tỉnh táo, nằm kể cho các con nghe về cuộc đời mình, ân hận đã có một thời sa ngã vào con đường bài bạc, làm khổ sở và xấu hổ gia đình. Chị cũng nắm chặt tay anh, nói rất yêu và biết ơn anh đã hết lòng lo lắng đùm bọc vợ con trong những năm tháng khó khăn, xin anh tha thứ về thời gian chị đã có lỗi lầm.

Anh ngồi bên cạnh, cúi xuống hôn trên trán chị:

– Lúc nào anh cũng yêu em, cầu xin ơn trên cho em sống khỏe mạnh để anh tiếp tục lo lắng, trả nợ cho em. Món nợ ân tình lớn lao, mà cả đời này anh cũng không thể trả hết được cho em.

Nước mắt của chị ràn rụa trên đôi gò má hóp. Tôi thầm nghĩ đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Cho dù có chút xót xa.

Chị đã mất vào khuya hôm ấy. Theo lời anh kể lại, suốt đêm anh nằm với chị, ôm chị trong vòng tay rồi ngủ mê lúc nào không biết. Khi giật mình thức dậy thì chị đã ra đi tự lúc nào.

Vợ chồng tôi có mặt trước khi đưa chị vào nhà quàn bệnh viện. Chị nằm như đang say ngủ, nét mặt bình yên, thanh thản.

Và lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh khóc.


Phạm Tín An Ninh