Tuesday, June 22, 2021

Xưng Hô - SGCN


Người ngoại quốc khi học tiếng Việt luôn kêu ca tiếng Việt khó học, khó nhất là xưng hô. Bởi vì Tây, Tàu quen “I, you”, “Toi, moi”, “Nị, ngộ”… quá sức đơn giản, khi học tiếng Việt phải lắc đầu vì chưa đi vào ngữ vựng, văn phạm, mới bước đầu tiên đụng phải xưng hô đã thấy rắc rối quá thể.  

Tùy theo thời gian, nơi chốn và mối liên hệ mà xưng hô thay đổi thật phong phú. Cùng một người, một nơi chốn gặp nhau câu chuyện đưa đẩy. Lúc đầu mới quen xưng hô anh với tôi, giữa chừng câu chuyện thân mật bạn với tôi, đến lúc chia tay, nhất là khi đã chén chú chén anh, cạn chén túy lúy thì kết thành huynh đệ thâm tình hay phừng phừng cãi nhau thì mày tao lúc nào không biết.

Ngay cả cùng ngôn ngữ đã quen rồi mà xưng hô không phải lúc nào cũng dễ dàng. Một cô gặp anh chàng da căng hồng hào, gọi bằng anh nhưng khi anh bỏ mũ ra, tóc bạc trắng vội ấp úng chuyển thành… chú khiến anh phải hết lời xin “đừng gọi anh bằng chú”, hoặc nhiều trường hợp khác lại yêu cầu “đừng gọi chú bằng anh”. Xưng hô như Tây thì đỡ phiền toái cho chàng trong những trường hợp này.  

Do xưng hô khó như vậy nên giữa người Việt với nhau cũng thường hay bắt bẻ. Bà lão nếu chào bằng bác không vui lắm vì “bà” hay “cụ” hàm nghĩa kính trọng, trọng vọng hơn tiếng “bác”. Ngược lại, phụ nữ thích được gọi là cô hay chị hơn là bà nghe xem chừng quá già. Bởi vậy tiếng Anh tế nhị khi dùng Ms thay vì rõ ràng Miss hay Mrs. Trong một nhóm, người trước mặt gọi ông, quay sang phải là cậu, bên trái là anh, đằng sau là cháu… Cho nên người ngoại quốc làm dâu, rể dân Việt đành lắc đầu trước những xưng hô thứ bậc ở gia đình, họ hàng này.

Trong giao tiếp cuộc sống hàng ngày, phải sử dụng nhiều cách xưng hô khác nhau. Ra chợ, nào là: Dì ơi, thịt bò bao nhiêu một ký, chị ơi lấy giùm em con cá. Ở những nơi nhiều người Hoa sinh sống như ở quận Năm, dưới miền Tây, vùng Bạc Liêu, Sóc Trăng… chẳng hạn, xưng hô ảnh hưởng tiếng Hoa:

– “Chế” ơi, bán cho hũ chao.

– Mời “củ” đi xe… 

Miền quê vẫn thông dụng tiếng xưng “qua” khi chưa biết xưng hô thế nào cho tiện. Vỉ thê mới có câu chuyện vui về tiếng xưng hô này: 

– “Qua” có biểu để “qua” đi qua bển rồi “qua” hổng qua nữa mà “qua” qua bên này… 

Giống như “ai” trong câu chuyện kể hai vợ chồng mới cưới, còn thẹn không dám gọi thẳng nhau. Vợ ra đồng gọi:

– Ai ơi ai về ăn cơm đi ai.

Chồng trả lời:

– Ai về trước đi, ai về ăn cơm liền.

Lại một truyện khác, hai vợ chồng giận nhau. Thấy vợ nấu cơm gần xong, chồng bỏ sang hàng xóm đợi vợ gọi về ăn cơm thì mình khỏi phải làm quen trước. Chị vợ buộc phải gọi chồng nhưng vẫn còn giận, không muốn mình làm quen trước, bèn gọi:

– Ai ơi, ai về ăn cơm.

Chồng hỏi:

– Cơm ai nấu?

– Nấu chứ ai.

Chồng lại hỏi tiếp:

– Cơm với gì?

– Cơm với trứng.

– Trứng ai chưng?

– … Chưng … chứ còn ai.

Chỉ có “bậu” thì nay hầu như không thấy trong giao tiếp nữa, chỉ còn ở câu ca dao quen thuộc ai nghe cũng thấy lòng xao xuyến: 

Ví dầu tình bậu muốn thôi. 

Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra

Bậu ra bậu lấy ông câu

Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu…

Chữ “bậu” trong câu ca dao hàm ý trách móc. Người một thời gần gụi nay cách xa nên chẳng còn xưng hô thân mật, tình cũ vấn vương cũng không thể một chốc lạnh nhạt, nên chỉ có thể gọi là “bậu”. Trách móc nhưng không giận dữ, vừa xa vừa gần, vừa thân vừa sơ là sự tài tình trong tiếng “bậu”. 

Đặc biệt từ sau 75, xâm nhập vào miền Nam ở các cơ quan nhà nước là kiểu xưng hô của miền Bắc chỗ nào cũng như trong nhà: 

– Thưa chú Ba, con đã đưa ký bản báo cáo rồi.

  Em lấy cho anh tập hồ sơ.

– Cháu tìm cho cô Bảy xấp số liệu…

Bao giờ cũng chú-cháu hoặc cô-con mà không có bác. Trước kia người ta ít dùng chú, gọi “chú” có ý nhìn xuống thì sau này dùng chú thay thế cho bác. Thí dụ một người thường chào cha mẹ của bạn bè là hai bác, ý đặt vai vế cao hơn cha mẹ mình, nhưng miền Bắc đã đổi thành “cô chú”, bất kể sự kém nhã khi tiếng cách xưng hô đó đặt vai vế cha mẹ người bạn thấp hơn cha mẹ mình. Dùng hoài thành quen, như điều tự nhiên mà không ai còn để ý đến thất lễ hay không. 

Sống trong chế độ “dân chủ, bao cấp” quen kiểu cấp duới xưng em, xưng cháu với cấp trên. Đối với cấp trên như tổ trưởng, trưởng phòng… thì cấp dưới thường xưng em hay cháu dù hơn tuổi tác. Đặc biệt phái nữ luôn xưng em với nam giới dù thua tuổi. Và các anh cũng sẵn sàng “anh anh, em em” với phụ nữ dù mới gặp lần đầu. Do đó ở những nơi tụ tập một nhóm dân miền Bắc rất dễ nhận ra đàn ông, đàn bà luôn rối rít “anh anh, em em”… Ngược lại với phong tục của miền Nam trước 75, dù người phụ nữ kém vài tuổi thậm chí chục tuổi, người đàn ông vẫn lịch sự gọi người đối diện bằng “chị”, không bao giờ suồng sã “anh em”. 

Lối xưng hô gia trưởng phổ biến trong các cơ quan nhà nước suốt thời gian dài, phản ảnh sinh hoạt của những nơi đó, không có ranh giới nghiêm cẩn của công sở mà ua sùa như kiểu cộng đồng làng xóm. Đó là nơi người ta cư xử với nhau không theo luật lệ và những quy tắc chung mà theo cảm tính. Bởi vì chú hay cô trưởng phòng, giám đốc… có thể sai phái hay ban phát ân huệ cho đám con cháu cấp dưới và đám nhân viên vâng lời cấp trên chẳng bao giờ dám hó hé. Guồng hành chánh của một nước là cả một khối xưng hô lộn xộn anh em, chú cháu… Dựa trên lối xưng hô đó là những mối quan hệ thân tình một cách… không thân tình. Và dựa trên những mối quan hệ đó là lối làm việc bừa bãi đặt nền tảng trên sự quen biết… 

Đến nay người ta đã thấy tác hại trong lối xưng hô dễ dãi đó. Từng có nhiều khuyến cáo kêu gọi bỏ kiểu xưng hô trên cha chú quyền uy bảo sao, cấp dưới nhất nhất vâng lời như vậy. Nhưng thói quen trong nhiều năm đã ăn sâu vào sinh hoạt tạo thành tập quán khó thể thay đổi! 

Gần đây, có một số trường đại học mở đầu một cuộc cách mạng là khuyến khích sinh viên xưng “tôi” với thầy cô. Nhiều người giải thích xưng tôi trong trường đại học nhằm nâng tính độc lập của sinh viên, để sinh viên có thể phát huy tính sáng tạo riêng của mình, không phải tuân phục thầy. Sự ngoan ngoãn, vâng lời tuyệt đối chính là yếu tố giết chết sự sáng tạo trong suy nghĩ của sinh viên, chính là giết chết sự phát triển năng lực cá nhân.

Khác với lối xưng hô ở các nghành, riêng giáo dục vẫn mang nặng tư tưởng “quân, sư, phụ” ngày xưa nên đề nghị này còn nhiều bàn cãi. “Sư” cao hơn “phụ” tức là thầy còn cao hơn cha mẹ một bậc nên xưng tôi nghe có vẻ không được lễ phép lắm. 

Bà Bích trước năm 1975 học trung học vẫn xưng con với thầy. Sau 30 năm thăng trầm gặp lại, học trò tóc bạc trước, thầy tóc còn đen, vợ thầy còn ít tuổi hơn trò, thấy kỳ bèn đổi danh xưng, xưng em. Ông thầy bèn chỉnh liền “Theo vai vế, thầy là ngang với cha mẹ, xưng em với thầy chẳng khác xưng em với… bố”. Nhưng khi hỏi thăm tình hình gia đình, biết chồng của Bích là bạn học đồng môn với thầy thì thầy bèn cho Bích lên “chị”. 

Đề nghị là vậy nhưng trong thực tế, sinh viên không dám xưng tôi. Một phần do cả thầy trò không quen. Người Việt trọng tình cảm nên xưng tôi nghe khô khan, cứng nhắc, nghe thấy hỗn láo làm sao,  không được lễ phép, nhẹ nhàng… như xưng bằng em hay con.

Nhất là trong thời buổi giáo dục chưa tuyệt đối “hai không” này, lỡ xưng “tôi” với thày trong giảng đuờng, rồi sau đó đến gặp riêng thầy lại phải xưng em để xin điểm hoặc mời thầy đi ăn uống để thầy “bật mí” đề thi thì thật khổ cái thân, lại phải mau chóng khúm núm trở về “em” hay “con”.

Ngoài ra, thầy lớn tuổi xưng tôi thật không tiện. Hay là xưng tôi với thầy trẻ, xưng em với thầy trung niên, xưng con với thầy cao niên vậy…

Xưng hô VN ở chốn công vẫn còn nhiều tranh luận. Trong khi nhiều cuộc họp hành được tổ chức để bàn thảo xem người VN nên xưng hô thế nào cho đúng đắn, thì xưng hô vẫn cứ tiếp diễn hoặc thay đổi theo những biến thiên của thực tế. Và cách xưng hô đã cho thấy rất rõ thực tế văn hóa của đời sống, của xã hội như thế nào. 

SGCN

Khải Đàn Mộng Du - Đỗ Công Luận

Bí Mật Của Chàng - Thanh Mai


Trước khi cưới vợ, Tân rất bay bướm và đào hoa. Anh khá đẹp trai, ăn nói có duyên, lại biết đờn địch, ca hát và cả làm thơ nên được khá nhiều cô trong trường, và cả mấy cô láng giềng để mắt xanh tới. Nhưng cái gì tới tay dễ quá thường người ta không biết quí, Tân cứ như con ong bay lượn lờ giữa vườn hoa rực rỡ mà không chọn được cây nào để làm tổ. Năm này qua năm nọ cho đến khi ra trường có được việc làm Tân vẫn độc thân tại chỗ chèo queo một thân một mình. Đúng là lắm mối tối nằm không!

Cho đến khi Tân có công chuyện phải về thăm quê cũ thì gặp được Tiên. Đó là cô bạn thời thơ ấu đã từng cùng anh chơi những trò con nít như đi tắm mưa, đánh chõng, chơi u mọi, chơi trò cô dâu chú rễ…trước khi gia đình anh dọn về thành phố. Đã 15 năm, và suốt 15 năm không liên lạc, mất hẳn tin tức của nhau nên khi gặp lại nàng, anh suýt không nhận ra cô bé sún răng ngày xưa nếu không thấy cái nốt ruồi ngay lúm đồng tiền cứ như vì sao rụng xuống giếng mỗi khi nàng cười. Con bé sún răng ấy nay đã lớn phỗng phao trở thành một thiếu nữ duyên dáng, với đôi mắt bồ câu, và vẻ thẹn thùng mà rất lâu Tân không còn được gặp nơi các cô bạn gái thị thành của anh.
Tân theo đuổi nàng Tiên của anh rất lâu, mất rất nhiều lần về thăm lại quê xưa mới chiếm được trái tim người đẹp và sau đó cưới được nàng về nâng khăn sửa túi cho anh. Bạn bè biết tin cứ đùa chọc:
Ngồi buồn kể chuyện đời xưa
Có hai đứa nhỏ tắm mưa ở truồng
Lớn lên chúng cưới nhau luôn
Không mưa mà vẫn ở truồng bên nhau.

Cưới nhau xong, Tiên theo chồng về thành phố ở. Mỗi lần hai vợ chồng ra đường, cứ hết cô gái này đến phụ nữ kia tới chào hỏi tay bắt mặt mừng với Tân rất thân tình nên Tiên rất khó chịu. Không hiểu sao, nàng không thể nào thông cảm với sự quan hệ thân mật giữa chồng mình và những cô gái khác dù Tân có giải thích cách nào đi nữa.

Có lần một cô bạn học cũ không biết vô tình hay cố ý, tình cờ gặp Tân đã tự nhiên choàng vai bá cổ anh mà chẳng đếm xỉa gì đến Tiên đang đứng bên cạnh. Tiên nhìn thấy cảnh này bỗng dưng mặt tái xanh như bị trúng gió, người run bần bật, miệng há hốc như bị á khẩu. Nàng nhìn Tân với cặp mắt ai oán, trách móc rồi thân người dịu nhĩu và ngã nhào bất tỉnh. Trời ơi! Tân không thể ngờ vợ mình lại lên cơn ghen kiểu đó, chết người không chơi. Thà là nàng cảu nhảu càu nhàu cáu nhéo anh vài cái còn dễ chịu hơn.

Từ đó, Tân thông báo các cô bạn cũ, các cô em văn nghệ kết nghĩa, các bà chị nuôi… của anh phải để ý để tứ không được thân mật như xưa nữa. Và anh cũng cẩn thận đi soát lại những dấu tích như thơ từ, hình ảnh của những mối tình nhăng nhít ngày xưa còn sót trong nhà mà thủ tiêu sạch. Tân yêu vợ nên chỉ cần giữ một cây gỗ quí anh cũng có thể hy sinh cả khu rừng.
Tiên sống rất giản dị, không thích se sua như các cô gái thị thành. Nàng tằn tiện và lo cho Tân từ miếng ăn cho đến giấc ngủ. Với khoản thu nhập ít ỏi của đồng lương công chức, Tân giao hết cho vợ, vậy mà không hiểu sao Tiên vẫn xoay xở nổi mà không thiếu hụt.

Rồi khi sang xứ người, nàng tiếp tục coi sóc mọi thứ. Tiền lương của hai vợ chồng đều trực tiếp nhập vào tài khoản chung trong ngân hàng. Tiên quản lý tài khoản, lo trả mọi thứ hóa đơn và chợ búa cho gia đình. Nàng là một người vợ “nâng khăn sửa túi” không ai qua mặt nổi. Cứ vài ba ngày Tiên lại kiểm tra cái ví của chồng để xem nếu gần hết tiền thì tự động châm vào thêm khỏi chờ Tân nhắc. Nếu có thích mua gì bất ngờ nhiều hơn số tiền mặt Tân cũng có thể xài thẻ nhưng khi về là cho vợ biết ngay để nàng biết đường mà ghi vào sổ sách chi tiêu. Tiên không phung phí, biết cách tiêu pha, dành dụm cũng như công bằng trong việc gởi tiền về Việt nam giúp đỡ hai bên nội ngoại nên Tân yên lòng không màng đến chuyện tiền bạc trong gia đình. Đến nổi lâu ngày chày tháng có chuyện cần phải viết cái check anh cũng lúng túng hỏi đi hỏi lại.

Về Việt nam chơi, tên bạn thân của Tân có lần hỏi anh:
- Bên đó mày làm công chức chỉ có lương, không có bổng, không có lộc. Làm sao mà có được những khoản tiêu riêng"
Đến khi biết được cái khoản lương lãnh ra cũng tự động chui tọt vào tài khoản ngân hàng chung, nó lắc đầu:
- Vậy là mày không sướng bằng tụi tao bên này. Đàn ông cần phải có những khoản bí mật để tiêu riêng mới đã. Dĩ nhiên là mình chẳng làm gì sai, chẳng phung phí nhưng thỉnh thoảng cũng quá tay chút đỉnh. Nếu không có mấy cái khoản bí mật thì phải nhìn cái mặt cau có của bà xã, mất vui. 
Nó nói cũng có lý, hóa ra là bộ trưởng tài chính của nó cũng y chang của mình. Nhớ có lần Tiên nhìn thấy chai rượu Tân mua về, cầm lên coi rồi phát biểu:
- Trời ơi ! ba cái thứ độc hại vậy mà tới trăm mấy bạc, phí quá!
Không phải là loại nghiện nhưng vì tò mò khi đọc sách vở, coi phim ảnh, thấy dân xịn vẫn xài mấy thứ rượu này, Tân tính mua để nếm thử cho biết với đời. Không biết rượu ngon cỡ nào nhưng anh chàng cảm thấy mình ngon! Y như cảm giác của mấy cô mấy bà khi mặc bộ đồ xịn, mắc tiền mà cảm thấy mình có giá vậy! Thấy vợ kêu trời nên rút kinh nghiệm sau này Tân thường làm những động tác giả, mua đồ xong dán những cái nhãn giá tiền rẻ thật rẻ cho vợ khỏi càm ràm, và đôi khi còn được cô nàng khen nữa chứ.
Nhưng có lần Tân suýt bị bể mánh khi thấy anh mua đồ rẻ chỉ còn giá một phần mười, Tiên lên hãng khoe bạn và người bạn nhờ mua dùm. Cũng may Tân nhanh trí bảo là tiệm chỉ for sale trong vòng vài tiếng và anh là người may mắn mua được…cái chót.

*
Cuộc sống bên xứ người qua giai đoạn tất bật đầu tiên rồi cũng đến lúc ổn định. Tân có thời gian rảnh rỗi để trở lại cái thú văn nghệ văn gừng ngày nào nhưng không sinh hoạt xôm tụ như thời trai trẻ. Những buổi party anh chỉ ôm đờn hát vài bản nhạc tình, hoặc đôi khi ôm đờn hát cho vợ nghe những khi cao hứng. Anh còn làm thơ, viết văn rồi gởi cho các báo online.

Biết tính ghen của vợ nên Tân hạn chế tối đa những quan hệ giao du với cánh phụ nữ và tránh không cho vợ biết mình có làm thơ họa với thiên hạ trên net. Anh chỉ đăng bài và họa thơ với bút danh lạ hoắc lạ huơ để tránh nàng để ý tới nếu lỡ may một ngày nào đó Tiên tình cờ lang thang trên internet và phát hiện bí mật này. Làm thơ nhiều khi ngẫu hứng viết ra những câu thơ tình ướt át, nếu nàng đọc được có thể nghĩ bậy rồi nổi cơn ghen sẽ không hay.
Một hôm Tân nhận được email của một cô…em nuôi thuở còn độc thân xa xưa với vài dòng nghịch ngợm:
Bỗng dưng nhớ tới bạn hiền,
Lâu nay anh đã tới miền Bồng lai"
Để em thương nhớ miệt mài
Vắt chân lên cổ nhớ hoài ngàn năm"

Thấy vui vui anh họa lại vài câu. Thế là cứ “meo” qua “meo” lại một thời gian cứ như một trò đùa thú vị. Cô bạn cũ cũng là một tay thơ tiếu lâm ra phết làm Tân cứ như bị hút vào cuộc họa thơ. Rồi một thứ cảm tình quyến luyến tự nhiên phát sinh, nó không phải là tình yêu nhưng là một sự đồng điệu, một sự thú vị, một cái gì là lạ vui vui làm Tân đôi khi thấy lòng mình nhơ nhớ tới cô bạn này. Anh đã viết cho nàng:

Tình anh không nói nên lời,
Để nay ngớ ngẩn cứ ngồi chờ “meo”

Teo là đúng vì Tiên mà biết được là tiêu đời. Nhớ có lần nàng đã tuyên bố nếu Tân phản bội là nàng sẽ…chết vì ghen. Tân không muốn mình trở thành tội nhân thiên cổ, nhiều khi anh muốn thôi đến đây là stop, phải cắt đứt thứ tình thơ vừa mới chớm này. Thôi thì thôi nhé, chỉ ngần ấy thôi…!!! Nhưng khi cô bạn viết lại cho anh 2 câu thật cảm động thì anh lại chới với.
Cám ơn anh, cuộc tình này…
Có duyên không phận (vẫn) nhớ ngày nhớ đêm!

Biết rằng là thơ, là ảo nhưng bỗng dưng cái máu đa tình, lãng mạn của Tân sống dậy anh lại cầm lòng không đặng, lại trả lời thơ và tự nhiên thương thương nhớ nhớ người ta như thể đang yêu. Anh ví loại tình cảm này là “tình chay” vì chỉ để thơ thẩn cho vui chứ không dính dáng gì đến tình dục. Họ chỉ liên lạc với nhau qua email, tỏ nỗi lòng qua thơ ca chứ không tìm cách gặp nhau. Mà gặp nhau để làm chi vì Tân đã có vợ và rất yêu gia đình mình. Đâu có thể gọi là phản bội vợ nhưng không biết Tiên nếu biết được sẽ phản ứng thế nào. Thôi cứ dấu kỹ bí mật này và không nói nàng biết có lẽ tốt hơn.
Nhưng lạ, bỗng dưng cô bạn im hơi lặng tiếng mặc dù anh gởi mấy cái email hỏi han.
Tân gởi email hỏi thăm nhưng cô nàng vẫn không trả lời và rồi dần dần cái tình chay này của anh cũng mờ dần, chỉ còn là một ánh nến le lói trong tim.

Rồi bịnh hoạn tìm đến anh thật bất ngờ và không mong đợi. Tân bị đau tim và sau một thời gian dài chạy chữa anh bị ảnh hưởng thuốc mất dần khả năng tình dục. Gần bên cô vợ phơi phới anh vẫn không thể nào đáp ứng được. Cũng may Tiên không phải là người phụ nữ nặng về khoản đó nên cũng không có vấn đề gì phải lo cho nàng, có điều ý nghĩ bị trở thành một người đàn ông bất lực làm Tân không thể nào chấp nhận. Đối với anh, đó là vấn đề sinh tử rất quan trọng của một người đàn ông, là sĩ diện, là mặt mũi, là thước đo, là danh dự, nói chung là...tất cả nên Tân giữ bí mật bịnh hoạn của mình không bao giờ hé môi cho bà con, bạn bè sơ hay thân biết. Anh đã đổi vài bác sĩ, dùng thuốc bắc, thuốc ta mà cũng không khá lên được nên rất buồn và tuyệt vọng.

*
Còn đối với Tiên, từ ngày Tân bị bịnh và mất dần cảm hứng về chuyện tình dục, Tiên thấy buồn cho chồng nhiều chứ đối với nàng không ảnh hưởng gì.
Tiên thấy chồng buồn, thất vọng và ủ rũ thì theo an ủi :
- Chúng mình con trai con gái đều có, công việc đều ổn định, không nợ nần, nhà cửa xe cộ cũng paid off, chỉ lo về vấn đề sức khỏe cho tốt chứ nghĩ tới vấn đề đó mà lo buồn làm chi cho hại đến sức khỏe. Tâm bịnh dễ ảnh hưởng đến tim và những bịnh khác lắm anh à.
- Nhưng đàn ông mà thiếu khoản đó thì chán bỏ đời. Còn em chừng đến tuổi hồi xuân thì ngồi đó trách anh làm sao anh chịu nổi.

Tiên không muốn chồng ủ dột lo buồn vì chuyện bất lực nên mới nghĩ cách bày ra chuyện vợ chồng có quỹ riêng. Một bữa, trời không bão tuyết, cũng không có gì bất thường mà Tân nghe vợ mình nghiêm chỉnh đề nghị:
- Bây giờ tiền bạc mình cũng thong thả rồi, em tính mỗi đứa mình cũng phải có tiền riêng. Anh chịu không"
Tân rất ngạc nhiên không hiểu vợ tính chuyện gì, anh hỏi:
- Tiền riêng" Là tiền gì" Ở đâu ra"
- Mỗi cái check mình lãnh về phần đứa nào đứa nấy được cash ra bỏ túi 10%, còn lại góp chung để chi phí những khoản chung cho gia đình, dư bỏ vào saving chung. Còn tiền riêng, muốn tiêu gì thoải mái. Tiền overtime hay các khoản kiếm thêm khác cũng là tiền riêng. Quá sướng phải không"
Tân mở cờ trong bụng. Anh hỏi tới:
- Vậy còn tiền xăng cộ thì sao" Có tính vào tiền chung hay tiền riêng" Rồi tiền thuế cuối năm lấy về có chia không "
Tiên mắng yêu chồng:
- Mới đây mà tính kỹ vậy"
- Đã tính thì phải đâu ra đấy chứ em, tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát mà! Coi như đổ xăng hoặc chợ búa thì xài thẻ như hồi giờ. Còn tiêu riêng thì xài tiền riêng nghen.

Thế là 3 năm nay Tân và Tiên có quỹ riêng. Coi vậy mà thú vị và thoải mái hết sức. Tân bắt đầu lo tích trữ cho quỹ của mình, làm thêm overtime, buôn bán ebay lặt vặt, và ...chạy mánh.

Đi khám bịnh bác sĩ cho toa mỗi tháng một số thuốc viagra anh cũng bán luôn vì bị bịnh tim không dám xài. Mới đầu bác sĩ cho toa mỗi tháng 6 viên mỗi viên 50 gram. Tân đem tặng mấy ông bạn già của mình mỗi ông một viên dùng thử cho biết sản phẩm mới ra lò. Không ngờ mấy ông bạn khen quá bảo anh xin bác sĩ tăng đô thuốc mỗi viên 100 gram để có gì bẻ làm đôi dùng được hai lần lợi hơn, và tội gì đem tặng, anh bán lấy tiền. Mắc cỡ không dám xin cũng phải có cái giá của nó chớ sao! Từ đó anh tích trữ lần lần tích tiểu thành đại, bán được rất nhiều tiền. Thị trường của anh cả bên Việt nam lẫn Mỹ.

Tân thường đánh tennis mỗi chiều và quen biết một đám bạn tennis lớn có nhỏ có. Anh em sau mỗi cuộc chơi thường rủ nhau đi uống nước, tán dóc và chỉ nhau cách làm ăn nên quỹ của chàng mỗi lúc một nhiều thêm. Nhưng Tân không thích mở tài khoản để bỏ tiền vào mà thích đổi ra những tờ 100 đô mới toeng cầm và đếm cho sướng tay. Với lại mở tài khoản, bank statement về mỗi tháng vợ biết hết tiền mình có bao nhiêu thì còn gì là bí mật, và muốn dùng vô chuyện bí mật cũng khó nữa.

Nhưng tiền mặt nhiều quá cất trong bóp thì không đủ chỗ, vả lại lỡ rớt bóp mất thì mất luôn tiền nên Tân phải cất bớt tiền mặt ở nhà. Anh chỉ bỏ vào bóp cỡ 500 đô, còn thì bỏ vào hộc tủ computer. Được vài ngày anh lại nghĩ bỏ cả gia tài tiền mặt vào đó lỡ có tên ăn trộm nào lọt vào chôm mất của mình thì mất trắng nên tốt nhất là chia làm 3 cất vài chỗ cho chắc ăn. Thế là Tân chia tiền và cất ở dưới đáy hộp đựng CD trong hộc tủ, nhét trong túi áo vest mà chàng ít mặc, dưới cái máy in, trong cái hộp giày...v.v. Được ít lâu suy nghĩ thấy cái chỗ cất tiền nào có vẻ không an toàn thì Tân dời đi cất chỗ khác. Cất dấu cứ y như con sóc dấu thức ăn để ăn dần vậy...Dấu và dời tới dời lui một thời gian quên mất tiêu không nhớ chỗ dấu luôn! Cái bí mật vậy là trở thành tuyệt mật.

*
Tân đang ngồi đọc tin ở computer, Tiên lau dọn gần đó bỗng lên tiếng:
- Anh có muốn mua một thông tin có lợi hay không"

Kể từ ngày có quỹ riêng, họ sòng phẳng mọi thứ theo chủ trương của Tân là “tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát”. Hai đứa con đã đi làm thêm cuối tuần và sau giờ học cũng có tiền riêng, rảnh họ bày sòng bài ra, cha mẹ con cái sát phạt sòng phẳng. Việc nhà cũng phân công rõ ràng, ai không muốn làm thì thuê người khác. Tân đã từng kiếm trăm bạc ngon ơ để chùi mấy cái xoong cho vợ. Rồi khi làm biếng anh cũng mất lại trăm bạc thuê nàng đẩy cái máy cắt cỏ chạy khắp sân, công việc nhà coi bộ chạy êm ru hơn trước. Nghĩ là có lẽ cô nàng đang muốn kiếm chát, Tân chỉ cười cười:
- Thông tin trên internet thiếu gì mà phải mua"
- Bảo đảm không có trên net, vả lại có lợi trực tiếp cho anh, chỉ phải mất 20% tiền công trả cho em thôi.
Tân kéo vợ vào lòng nói:
- Tình nghĩa mới quí, nghĩa lý gì tiền. Em nói nghe thử coi.
- Vậy cho em 40% nghen, tiền thì nghĩa lý gì với anh mà phải không!
Tân kỳ kèo:
- Cũng nghĩa lý chút chút, thôi thì 10% vậy!
- Thôi không thèm nói nữa, để coi ai thiệt hại hơn nè, kỳ kèo bớt một thêm hai thấy bắt ghét!
Tân cười hề hề:
- Giao dịch!
Tiên cũng cười cười, moi trong túi ra 5 tờ bạc 100, chìa cho Tân 4 tờ và nói:
- Em dọn dẹp nhà cửa, tìm được cả mấy tháng nay vẫn không thấy anh hỏi, chắc là dấu rồi quên luôn phải không"

Nghe Tiên nói mà Tân vừa mừng vừa lúng túng vì bị lộ bí mật. Tiền của mình mất hồi nào mà không biết thật mình đã già lẩm cẩm lú lẩn rồi sao. Không nhận mình già cũng không được. Tân giả bộ hỏi dò vợ:
- Tiền này em tìm ra ở chỗ nào vậy" Em chỉ tìm thấy một chỗ thôi à "
Tiên lấp lửng :
- Thì ở cái chỗ mà anh quên đó. Bộ anh còn mất dấu chỗ khác nữa hả " Từ từ thì tiền của anh cũng tự động bò ra thêm à. Cụ Nguyễn Du nói trong Kiều là « Kiến trong miệng chén có bò được đâu », anh đừng lo.

Thật ra, khi dọn dẹp nhà cửa, Tiên phát hiện lần lần mấy chỗ dấu tiền, có chỗ di chuyển liên tục, có chỗ nằm ì một chỗ, để hôm nào cuỗm cái món vẫn nằm yên trong túi áo vest quá lâu rồi bắt địa tiếp, phải lâu lâu một chút để anh chàng khỏi xót ruột. Tiên ca nho nhỏ đủ để anh chồng nghe:
- Tiền là tiền khi không mà có…
Qua cái phút lúng túng khi bị lộ bí mật, Tân tìm cách đánh trống lãng:
- Tại anh chưa xài tới nên chưa hỏi vậy thôi, mà em cũng tọc mạch quá đó nghen. Dù sao thì cũng giỏi, để sau này khi thành lập nội các, anh cho em kiêm luôn chức Bộ trưởng bộ Nội Vụ, hay ít ra cũng là Cục trưởng cục tình báo quốc gia!

Tiên lại thấy vui thật sự, vui vì bắt địa được, vui vì phá được điều bí mật nhỏ để anh chàng cụt hứng và mất trớn khỏi làm những bí mật lớn hơn, vui vì thấy anh chàng vẫn còn nể nang mình không như mấy đức ông chồng của vài con bạn ngang nhiên làm những điều mà vợ khổ tâm. Bởi vậy, vừa lau bàn Tiên vừa hát nho nhỏ:
- “Chỉ có biển mới biết, thuyền đi đâu về đâu…”

Tân nghe câu hát như là một lời cảnh cáo “chớ mà làm ẩu, tớ biết hết mọi chuyện rồi đó”. Bỗng anh giật mình, không lẽ cô nàng còn biết những bí mật khác nữa sao. Tân thừ người ra hết cười nổi. Cái bà khỉ này tai quái thật. Hèn chi lâu lâu cứ đá lông nheo và cười mím chi cọp với anh ra bộ ta đây biết hết trọi mà anh đâu để ý. Cứ nghĩ là bả tửng tửng cười tình với mình chứ. Rồi anh thẩn thờ hỏi:
- Em còn biết cái gì nữa nói ra luôn đi.
Tiên cười cười :
- Em có chỉ mấy người bạn trong hãng nếu muốn mua ...thần dược thì liên lạc với anh.
Lần này Tân thiếu điều nhảy nhỏm. Sự ngạc nhiên làm anh bỗng cà lăm:
- Cái gì" Em...em bảo họ liên lạc với anh để mua cái đó hả" Mà...mà sao em biết"
Tiên nói tỉnh bơ:
- Chuyện gì của anh mà em không biết. Bày đặt thần bí thì thầm này nọ.
Tân suy nghĩ một lát rồi gặn hỏi vợ:
- Có phải em check email và nghe lén phone của anh phải không"
Tiên bật cười nắc nẻ đắc ý:
- Ai thèm nghe lén. Muốn biết tại sao em biết không" Thấy bác sĩ ghi toa anh có thuốc Viagra mà không bao giờ thấy anh xài, thuốc lại đâu mất hết trơn nên em tìm hiểu. Hóa ra anh bán chợ đen...ha ha! Em có giới thiệu cho anh mấy người khách mà anh đâu có biết.

Hóa ra mấy bí mật của chàng Tiên đã biết gần hết. Thêm một chuyện mà Tân không muốn và không dám hỏi vợ là chuyện “tình chay” của anh dạo nào. Khi không mà đứt đường tơ chắc cũng có tay cô nàng dính vào đây. Thôi, khôn hồn thì lơ luôn chứ lôi ra thắc mắc chắc có nước bị cắt cổ. Bà xã mình thật là cao tay!

Thanh Mai

Monday, June 21, 2021

Áo Dài thơ Ấu - Trầm Vân


Chuột Rút - BS. Nguyễn Ý Đức


Ðang đắm mình trong giấc ngủ say, đột nhiên ông Vân thấy bắp chân co giựt liên hồi rồi đau nhức từ gót chân lên đầu gối, đau chịu không nổi, như cắt thịt đứt da. Ông nhăn nhó ôm chân la làng. Bà Vân nằm bên cạnh vội vàng nhổm dậy, kiếm hộp dầu cù là thoa thoa, bóp bóp, an ủi. Mấy phút sau, cơn đau giảm dần nhưng bắp chuối còn mỏi. Ông bà Vân không ngủ trở lại được, bèn rủ nhau dậy nấu nước sôi pha trà Thái Nguyên uống, nhắc lại chuyện đời xưa.
Sáng hôm sau lật đật đi bác sĩ để tìm hiểu nguyên do, điều trị. Từ mấy tuần lễ nay, chân ông cứ bị đau thắt như vậy nhiều lần.
Thưa đó là ông Vân đã bị chứng “chuột rút” ở bắp thịt dưới chân.
Ông Vân chẳng phải là người duy nhất với “nửa đêm thức giấc đau chân” như vậy. Cùng lúc đó có cả triệu người khác cũng đang ôm chân nhăn nhó. Con chuột nó rút cơ bắp chuối của quý thân hữu và nó không chịu nhả ra, cơ liên tục co cứng, gây đau.
Tiếng Hồng Mao gọi là “leg cramp”, tiếng lóng  “Charley horse”  người mình gọi giản dị là “Chuột Rút” hoặc “Vọp bẻ”.

Vậy Chuột Rút là gì?

Chuột rút là sự co đột ngột, ngoài ý muốn và gây đau ở một bắp thịt làm cho cử động khó khăn.
Chuột rút có thể xẩy ra ở bất cứ bắp thịt nào, nhưng thường thấy ở bắp chuối giữa đầu gối và cổ chân, bắp thịt đùi và hông (cơ đùi trước và đùi sau giữa đầu gối và hông), dọc theo bàn tay, bàn chân và cơ bụng. Cơ co có thể chỉ lâu vài giây đồng hồ tới vài phút nhưng cũng có thể hết đi rồi co trở lại.
Bệnh thường xẩy ra vào ban đêm khi đang ngủ hoặc mới thức giấc; sau khi vận động, sử dụng cơ bắp lâu dài.
Bệnh thấy ở mọi giới mọi tuổi nhưng nhiều hơn ở trẻ em và lão niên trên 65 tuổi, người mập phì, vận động viên thể dục thể thao, nam nhiều hơn nữ.

Nguyên Nhân

Nguyên nhân của chuột rút chưa được biết rõ, có thể là là do vận động quá mức hoặc trong tình trạng tĩnh tại quá lâu như khi ngủ ban đêm, khi ngồi lâu cùng vị trí.

a- Chuột rút ban đêm có thể vì:

- Ban ngày đứng lâu trên mặt bằng cứng, cơ bắp không hoạt động, cứng nhắc.
- Có tật ở bàn chân, như trường hợp không có độ cong của mu bàn chân, gót chân nằm phẳng trên mặt đất (flat-foot) khiến cho bắp thịt luôn luôn căng.
- Thiếu nước trong cơ thể
- Người hơi mập, chân chịu sức nặng liên tục
- Mang giầy quá chật, gót quá cao
- Mất cân bằng chất điện giải trong máu
- Tác dụng của một số dược phẩm như thuốc statin, prednisone, thuốc lợi tiểu chữa cao huyết áp làm giảm K và magnesium trong máu,
- Thiếu K, Na. vì ói mửa, tiêu chẩy, đổ nhiều mồ hôi
- Chuột rút trong các bệnh tiểu đường, Parkinson, đường huyết thấp, thiếu hồng cầu, bệnh tuyến giáp hoặc nội tiết, bệnh thận đang lọc máu…
- Rối loạn tuần hoàn, bệnh mạch máu chi dưới khi đi lại nhiều

b- Chuột rút sau khi vận động thường thấy ở các bắp thịt lớn, kéo dài tới vài chục giây đồng hồ. Nguyên do có thể vì:

- Cơ bắp mệt mỏi
- Vận động quá lâu, quá mạnh
- Vận động khi thời tiết quá nóng hoặc quá lạnh
- Mất chất điện giải trong cơ thể như K, magnesium, muối natri, calcium.
- Tích tụ acid lactic trong bắp thịt sau khi vận động lâu dài.
- Mới đây có giải thích cho rằng, rối loạn dẫn chuyền tín hiệu giữa cơ bắp và dây thần kinh bị rối loạn, cho nên dù não bộ muốn cơ thư giãn sau khi co nhưng cơ vẫn tiếp tục co, gây ra đau. Theo giải thích này, người ngồi làm việc lâu, ngồi không ngay ngắn đúng vị thế cũng hay bị chứng co cứng cơ đau nhức này.

c- Sách Danh Từ Y Học do bác sĩ Lê Khắc Quyến soạn có ghi nhiều chứng chuột rút liên quan tới một số nghề nghiệp khác nhau như chuột rút thợ cạo, chuột rút người đánh máy, chuột rút văn sĩ, chuột rút người hầu bàn, chuột rút điện báo viên, chuột rút người vắt sữa bò, chuột rút diễn giả…Ðây là những công việc mà người thực hiện phải dùng đi dùng lại một số bắp thịt. Riêng trường hợp chuột rút nhà diễn giả, chắc là hăng say, miệng dính chặt vào micro, nói thao thao bất tuyệt, nên con chuột trong bắp thịt lưỡi mệt mỏi, co cứng.

Ðiều trị

Thường thường chuột rút không kéo dài lâu và không gây ra hậu quả trầm trọng. Tuy nhiên, khi đang lái xe, điều khiển máy móc hoặc đang bơi lội thì tai nạn có thể xảy ra. Sau đây là một số phương thức nên áp dụng để giải tỏa cơn đau:
- Nhẹ nhàng thoa bóp bắp thịt bị co
- Khi chuột rút ở bắp chuối, nhè nhẹ vươn duỗi cơ theo chiều đối ngược: kéo đầu ngón chân và bàn lên phía trần nhà, hướng về đầu gối.
- Khi co cơ bắp đùi, nhờ người kéo thẳng chân ra, nâng cao gót chân đồng thời ấn đầu gối xuống.
- Khi co cơ xương sườn, nên hít thở sâu để thư giãn cơ hoành đồng thời xoa bóp nhẹ các bắp thịt quanh ngực
- Tắm nước nóng để thư giãn bắp thịt
- Thong thả đạp xe đạp chừng dăm phút trước khi đi ngủ
- Ðặt một cái chăn ở cuối chân giường để các ngón và bàn chân khỏi chúi xuống trong khi ngủ. Bàn chân chúi xuống làm căng thẳng bắp chuối.
- Mang giày thích hợp, không bó chặt bàn chân, gót giày không quá cao.
- Bơi lội cũng giúp nhả duỗi cơ bắp, giảm co cứng cơ.
- Mang tất đàn hồi hơi ép vào mạch máu để tránh máu ứ đọng ở tĩnh mạch hạ chi.
Có người nói để một cục xà bông dưới khăn phủ giường để tránh chuột rút. Xin quý thân hữu áp dụng thử coi và “công bố” kết quả cho bà con biết mà làm theo.

Thuốc Quinine sulfate được coi như khá công hiệu để điều trị chuột rút, nhưng có nhiều tác dụng ngoại ý không tốt (ù tai, rối loạn thị giác, chóng mặt, buồn nôn, giảm tiểu cầu, rối loạn nhịp tim), cho nên cần được sự hướng dẫn và theo dõi của bác sĩ khi dùng. Vì lẽ đó, từ năm 1995, Cơ quan Thực Dược Phẩm Hoa Kỳ cấm bán tự do các loại thuốc bổ (tonic) có chất quinine. Ðang có thai, bệnh thận, bệnh tim không được dùng quinine.

Dược phẩm có hoạt chất diphenhydramine hydrochloride (benadryl), sinh tố E, thuốc thư giãn cơ (equanil, miltown), veramil hydrochloride (Calan, Isoptin, Verelan), chloroquine phosphate (Aralen Phosphate) và hydroxychloroquine sulfate (Plaquemil sulfate) cũng có đôi chút công hiệu.

Phòng ngừa

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, cho nên xin hiến vài mẹo vặt để phòng tránh:
- Uống nước đầy đủ. Liên hệ nhân quả giữa thiếu nước và chuột rút chưa được biết rõ, nhưng khi cơ thể thiếu nước thì chuột rút xẩy ra. Vì thế, cần uống nước đầy đủ trước, trong khi và sau khi tập luyện cơ thể và trước khi đi ngủ buổi tối.
- Thư giãn cơ bắp trước và sau mỗi lần vận động cơ thể.
- Tập vươn duỗi chân mỗi buổi sáng, trước khi ăn và trước khi đi ngủ vào buổi tối:

a- Ðứng thẳng cách xa tường 15 cm, gót chân chạm đất
b- Giữ gót chân chạm mặt đất, ngả mình về phía trước, hai bàn tay chống lên tường
c- Ðẩy hai bàn tay lên trên, giống như lau tường, càng cao càng tốt
d- Giữ nguyên vị trí trong 30 giây, rồi buông tay xuống, thư giãn.
Nhắc lại các động tác trên năm lần.

- Khi ngồi, co bàn chân về phía đầu gối càng cao càng tốt. Làm như vậy để máu dễ dàng lưu thông ở bắp chuối

Trước khi vận động cơ thể, nên dành mươi phút “hâm nóng” toàn thân và “vươn duỗi” cơ bắp để tránh chuột rút.

Chuột rút bắp chân khi có thai

Phụ nữ có thai thường hay bị chuột rút vào tháng thứ sáu của thai kỳ và kéo dài khi bụng ngày càng lớn. Khó khăn thường xảy ra vào ban đêm.
Nguyên nhân chưa được biết rõ. Có ý kiến cho là vì :
- Thiếu calcium, phospho, magnesium,
- Do các cơ ở dưới chân phải mang sức nặng quá lâu của dạ con, thai nhi nên mệt mỏi hoặc
- Thai nhi và tử cung lớn dần, cơ và dây chằng tử cung căng giãn
- Sức nặng và độ lớn của tử cung ảnh hưởng lên các mạch máu ở hạ chi.

Ðể tránh khó khăn này:

- Không nên đứng hoặc ngồi tréo chân quá lâu
- Vươn duỗi bắp thịt cẳng chân (bụng chân, bắp chuối) nhiều lần trong ngày và trước khi đi ngủ.
- Cử động khớp cổ chân, các ngón chân trong khi ngồi, ăn cơm, đọc sách báo hoặc coi TV
- Chậm rãi đi bộ nếu bác sĩ không cấm
- Tránh làm việc quá mệt mỏi, nằm nghỉ khi cần
- Uống nước đầy đủ.
- Tắm nước ấm trước khi đi ngủ để thư giãn bắp thịt

Nếu đang bị chuột rút, có thể thoa bóp bắp thịt hoặc chườm với bình nước nóng; vươn duỗi bắp chuối, kéo bàn chân và ngón chân về phía ống quyển, nhẹ nhàng đi lại để bắp thịt thoải mái, tránh chúi đầu ngón chân khi thả lỏng bắp thịt…

Có ý kiến cho là dùng thêm calcium hoặc magnesium cũng giúp giảm thiểu chuột rút, nhưng nên hỏi ý kiến bác sĩ trước khi dùng.
Nếu chuột rút kéo dài, xảy ra nhiều lần thì nên đi bác sĩ để tìm ra căn nguyên và điều trị, vì đôi khi có thể là do cục máu hạ chi.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Những Nụ Hôn "Hết Ý" !!

Những nụ hôn đậm chất hiphop, hôn ở tư thế khó thực hiện, hôn khi đang đi xe... khiến người xem vừa thích thú vừa "thót tim" sợ hãi.

Hôn kiểu mê... hip hop

Tư thế hôn thật phức tạp

Vừa tập yoga vừa hôn

Hôn ở trên cao, trong tư thế... lộn ngược. 

Vừa đi xe đạp vừa hôn

Đỉnh cao của lãng mạn và nghệ thuật

Quá nguy hiểm

Nụ hôn tạm biệt đầy lưu luyến

Ngày cưới 

Uốn dẽo


Bức ảnh nụ hôn thế kỷ chụp một người lính thủy đang ôm hôn một nữ y tá trẻ trong niềm hân hoan hạnh phúc. Bức ảnh mang tên “Nụ hôn ở Quảng trường Thời đại” (“The Kiss at Times Square”) của nhiếp ảnh gia Alfred Eisenstaedt chụp vào thời điểm chiến tranh Thế giới II kết thúc, ở khắp nơi trên nước Mỹ, mọi người đổ ra đường phố để ăn mừng cuộc chiến đã không còn nữa. 

Phiên bản hiện đại của nụ hôn thế kỷ 

Sưu tầm

Khi Khoa Học Gia Bán Rẻ Lương Tâm Thì Hậu Quả Ra Sao? - Kim Nguyễn



Tháng Giêng năm 2020, trong thời gian một số quốc gia vùng Đông Nam Á đang chuẩn bị đón mừng Tết Nguyên Đán thì một loại dịch cúm bùng phát tại Wuhan, làm cho mọi người hoang mang lo sợ. Tiếp theo là hình ảnh người dân Trung Quốc nằm chết la liệt tại các bệnh viện, ngoài đường phố và khắp nơi trong thành phố Wuhan. Bác sĩ, y tá phải làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ. Hàng ngàn bệnh nhân chen chúc chờ đợi tại các bệnh viện, và nhiều người quá kiệt sức đã ngã lăn ra chết, rất nhiều hình ảnh thương tâm hãi hùng được nhìn thấy trên internet. Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã ra lệnh cấm người dân Wuhan di chuyển tới những thành phố trong nội địa nhưng lại cho phép du lịch ra ngoại quốc, thế là hàng trăm ngàn người đã đổ ra trên toàn thế giới, tạo điều kiện cho đại dịch lan tràn khắp nơi, gây tử vong cho hơn 3 triệu 700 ngàn người. Tới nay, nó vẫn còn hoành hành tại một số quốc gia vùng Á Châu như Ấn Độ, Nam Dương, Việt Nam, và Taiwan. 

ĐCSTQ đã ngăn chặn không cho phái đoàn y tế của Hoa Kỳ, Anh, Úc và một số quốc gia khác cũng như tổ chức Y Tế Quốc Tế (WHO) tới Trung Quốc để điều tra về đại dịch cúm. Sau hơn một năm, cuộc điều tra này mới thực hiện được, kết quả được WHO phổ biến ngày 9/2/2021 trong một cuộc họp báo tại Wuhan. WHO bác bỏ quan điểm đại dịch phát xuất từ phòng thí nghiệm, và khẳng định rằng đại dịch xảy ra do virus Covid 19 bùng phát tự nhiên từ động vật lây qua người. Nhiều khoa học gia trên thế giới phê bình rằng WHO đã đưa ra một bản báo cáo không rõ ràng, không có kết quả cụ thể, hoàn toàn tùy thuộc vào nghiên cứu của Trung Cộng. Khoa học gia Angela Rasmussen của trường Đại Học Georgetown nói: “Điều tra của WHO không đầy đủ, vẫn còn nhiều vấn đề đã không được quan tâm tới, không có một cuộc điều tra nào về nguồn gốc virus đại dịch có thể hoàn thành trong hai tuần. Cần thực hiện một cuộc điều tra quy mô hơn.” (theo tạp chí khoa học Nature) 


Bs Fauci và truyền thông, Big Tech thông đồng với ĐCSTQ

Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN, cựu Giám Đốc Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Bệnh Dịch Robert Redfield, một nhà nghiên cứu sinh học đã nói “Tôi tin rằng coronavirus đã thoát ra ngoài từ một phòng thí nghiệm tại Wuhan.” Người phỏng vấn của CNN là Bs Gupta đã kịch liệt phản đối ý kiến của Bs Redfield, và khẳng định rằng đại dịch không rò rỉ từ phòng thí nghiệm mà do bùng phát tự nhiên. Bs Redfield phản biện “Tôi là một nhà sinh học, đã dành cả cuộc đời trong ngành sinh học. Tôi không thể tin được virus từ dơi xâm nhập vào con người và nó đã lan truyền rất mạnh từ người qua người trong thời gian mới xảy ra.” Sau đó, trong một cuộc phỏng vấn trên Fox News, Bs Redfield nói “Mạng sống của tôi bị dọa vì tôi đã đưa ra quan điểm là đại dịch có thể phát xuất từ phòng thí nghiệm Wuhan.  Tôi có thể hiểu được nếu những lời đe dọa này tới từ giới chính trị nhưng tôi rất buồn vì nó đã tới từ giới khoa học, những đồng nghiệp của tôi.” 

Gần đây chính phủ đã công khai hóa hơn 3,000 emails của Bs Fauci liên quan tới đại dịch Wuhan vì có một vụ kiện dựa vào luật FOIA là luật Tự Do Thông Tin, cho phép người dân có quyền truy cập vào hồ sơ của các cơ quan chính phủ. Trong mấy ngày qua, Washington Post và BuzzFeed News đã phổ biến nhiều emails của Bs Fauci, nhờ vậy, người dân đã thấy rõ bộ mặt thật của khoa học gia này. Ông ta bị chỉ trích rất thậm tệ. Họa sĩ Branco đã vẽ một tranh hí họa tựa đề “The Mask Is Off” với hình Bs Fauci và những từ ngữ: “gian lận, lừa dối, xảo trá, lật lọng.” 

Một bài viết trên Washington Post cho thấy Bs Fauci có mối quan hệ thân thiện với Giám Đốc Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh của Trung Cộng, khoa học gia George Gao. Trong một email, Bs Gao viết “Tôi thấy ông bị tấn công.” Bs Fauci trả lời “Cám ơn ông đã quan tâm. Tất cả đều tốt đẹp, mặc dù có một số người điên rồ” và Bs Fauci nói trong một email khác: “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua những chuyện này.” Rõ ràng Bs Fauci làm việc rất chặt chẽ với ĐCSTQ. 

Bs Fauci thừa nhận là trong nhiều năm nay, với tư cách là Giám Đốc Viện Nghiên Cứu Bệnh Dị Ứng và Truyền Nhiễm ông ta đã tài trợ cho Viện Sinh Học Wuhan hàng triệu dollars. Trên một khía cạnh nào đó, Bs Fauci phải liên đới chịu trách nhiệm cùng với Trung Cộng trong việc gây ra đại dịch. Thay vì cung cấp tin tức cho chính quyền Hoa Kỳ và thế giới có thêm dữ kiện để tìm cách chống đại dịch thì khoa học gia này đã làm trái ngược lại.     

Ngày 15/3/2020, Mark Zuckerberg đã gởi email cho Bs Fauci, thông báo sẽ phát động một chiến dịch kiểm soát và hạn chế tin tức về coronavirus một cách chặt chẽ. Hàng tỷ người xử dụng Facebook trên thế giới chỉ được phép đưa tin dựa trên những nguồn đáng tin cậy. Ai là người có thẩm quyền đưa ra những “nguồn đáng tin cậy?” Facebook đã giành độc quyền làm công việc này. Thời gian sau đó, Facebook đã dán nhãn “fake news” cho những tin liên quan tới coronavirus và tất cả những tin tức bất lợi cho ĐCSTQ.  

Trong những emails đã được phổ biến, có nhiều bằng chứng cho thấy Bs Fauci, một số khoa học gia và truyền thông, Big Tech đã kết hợp với nhau để bảo vệ ĐCSTQ, bất chấp quyền lợi và tánh mạng của người dân Hoa Kỳ bị đại dịch cướp đi. Trong suốt 18 tháng qua, ABC, CNN, New York Times và hầu hết các cơ quan truyền thông thiên tả đã không che giấu chủ trương hàng đầu của họ là phủ nhận nguồn gốc Covid 19 phát xuất từ phòng thí nghiệm Wuhan. Mục đích của họ là gì? Tạp Chí Time đầu tháng 3 năm 2019 đưa tin là “mỗi năm chính quyền Trung Cộng đầu tư khoảng 1 tỷ 300 triệu cho việc tuyên truyền, quảng cáo, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của Trung Cộng tới 140 quốc gia.” Chắc chắn ngân sách tuyên truyền, quảng cáo này đã chi cho truyền thông thiên tả Hoa Kỳ những số tiền khổng lồ. Đây chính là lý do mà hàng loạt các phóng viên của ABC, MSNBC, CNN, Washington Post, . . . cộng thêm một số nhà khoa học bị mua chuộc đã hăng say bảo vệ Trung Cộng. “Tiền tài, danh vọng, mỹ nhân” là kỹ thuật chiêu dụ ngàn đời của người Trung Quốc. 

Cần thực hiện biện pháp gì đối với nhà khoa học bán rẻ lương tâm 

Đầu tháng 3 năm 2020, Tiến Sĩ Erik Nielsen, một nhà vật lý học, Giám Đốc Quản Trị công ty Bio-Signal Technologies đã email cho Bs Fauci, đề nghị hai loại thuốc có thể điều trị Covid 19 là Hydroxy-Chloroquine và Alvesco (cho trường hợp khẩn cấp) vì có tài liệu những loại thuốc này đã được xử dụng thành công tại Nhật Bản, Trung Cộng và Đại Hàn. Tuy nhiên Bs Fauci đã không đọc email này, cho rằng nó “quá dài.  Nếu Bs Fauci trao đổi ý kiến với Tiến Sĩ Erik Nielsen thì có lẽ đã cứu được hàng trăm ngàn người. 

Mới đây có một bài viết của Tiến Sĩ Steven Quay và Richard Muller được đăng trên Wall Street Journal về quan điểm “Covid 19 là một quái vật do con người tạo ra trong phòng thí nghiệm, được phát triển để nó có khả năng lây nhiễm tối đa và gây ra hậu quả thảm khốc.” Trước đây hai tiến sĩ này đã từng bị chế giễu vì dám đưa ra quan điểm là Covid 19 được tạo ra trong phòng thí nghiệm nhưng thời gian gần đây đã có nhiều bằng chứng quan trọng hỗ trợ cho quan điểm của hai tiến sĩ này. 

Nhằm mục đích kiểm chứng một tin tình báo về nguồn gốc đại dịch, cựu TT Trump đã áp lực Bs Fauci tìm hồ sơ bệnh lý của 3 người làm việc trong phòng thí nghiệm Wuhan, những người này đã bị bệnh vào cuối năm 2019, và có triệu chứng giống như Covid 19. Mãi tới tháng 5 năm 2020, Bs Fauci mới có hồ sơ và bệnh nhân được xác nhận đã bị nhiễm virus có nguồn gốc của Sars-Cov-2.  Nghiên cứu của Tiến Sĩ David Asher: "Khoa học gia Shi Zhengli “Bat Lady” của Viện Sinh Học Wuhan đã nghiên cứu loại virus Sars-Cov-2 trong 15 năm, bà ta đã làm cho nó có khả năng lây từ người qua người và có tử vong cao.” Trung Cộng đã sản xuất một loại vũ khí sinh học mới. 


Tối Thứ Năm vừa qua, Newsmax đã phỏng vấn Tiến Sĩ Li Meng-Yan, một nhà sinh học đã trốn thoát khỏi Trung Cộng và đã tới Hoa Kỳ trong năm vừa qua. Tiến Sĩ Li Meng-Yan khẳng định rằng “đại dịch Covid 19 là hậu quả của một vũ khí sinh học không giới hạn bị thoát ra ngoài từ Viện Sinh Học Wuhan.” Một số những emails được phổ biến đã chứng minh tố cáo của Tiến Sĩ Li Meng-Yan là đúng sự thật. Cô ta nói: “Ngày 1/1/2020 là ngày sau khi các trường hợp Covid đầu tiên được phát hiện, Tiến Sĩ Kristian Anderson của Viện Nghiên Cứu Scripps đã email cho Bs Fauci, thông báo một số đặc điểm của virus có thể là do con người tạo ra. Tiến Sĩ Li Meng-Yan nói tiếp “Tố cáo của tôi đã được xác nhận, họ biết rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng vẫn quyết định che giấu vì lợi ích của ĐCSTQ và của chính họ.”  

Dựa trên bằng chứng từ những emails của Bs Fauci, nhiều nhà lập pháp và giới báo chí đã phẫn nộ, đã kêu gọi một cuộc điều tra đưa Bs Fauci ra điều trần tại Quốc Hội về những việc làm sai trái, mờ ám, khuất tất của ông ta. Ngay từ khi đại dịch bắt đầu bùng phát tại Hoa Kỳ, cựu TT Trump và Thượng Nghị Sĩ (TNS) Tom Cotton đã khẳng định rằng đại dịch phát xuất từ Wuhan. Thay vì tìm hiểu vấn đề thì truyền thông cánh tả đã ào ạt tấn công TT Trump và TNS Tom Cotton. Bây giờ họ nhìn ra sự thật nhưng đã quá trễ, đại dịch đã cướp đi biết bao sinh mạng của người dân Hoa Kỳ và trên thế giới. Đa số các nhà lập pháp Cộng Hòa như TNS Rand Paul, TNS Tom Cotton, TNS Lindsey Graham, TNS Ted Cruz, TNS Josh Hawley, . . . đã yêu cầu điều tra Bs Fauci. TNS Marsha Blackburn muốn điều tra luôn cả Mark Zuckerberg. Nhà truyền thông Greg Gutfeld còn muốn truy tố Mark Zuckerberg, bắt anh ta phải chịu trách nhiệm về tội đồng lõa gây ra đại họa. 

Một cuộc điều tra về đại dịch Covid 19 đã được mở ra vào cuối năm vừa qua nhưng đã bị Joe Biden hủy bỏ ngay sau cuộc bầu cử. Giờ đây vì áp lực của truyền thông báo chí và của các nhà lập pháp, Joe Biden đã cho phép mở lại cuộc điều tra và còn ra lệnh phải hoàn tất trong 90 ngày. Thật ra cuộc điều tra trước đây đã gần kết thúc, không cần chờ tới 90 ngày mới có kết quả. Nhiều phóng viên thiên tả đã loan tin là vì Joe Biden có uy tín nên có nhiều người tin là Covid 19 phát xuất từ phòng thí nghiệm Wuhan. Sự thật trước đây nhóm báo chí thiên tả chống đối quan điểm này vì họ không muốn đồng ý với TT Trump, họ sợ rằng làm như vậy sẽ giúp cho TT Trump có cơ hội tái đắc cử. Vì quyền lợi của đảng, Joe Biden và đảng Dân Chủ đã bác bỏ quan điểm đại dịch phát xuất từ phòng thí nghiệm Wuhan nhằm gây bất lợi cho TT Trump. Thế là họ đã nhắm mắt làm ngơ, thông đồng với Trung Cộng để mặc cho đại dịch hoành hành, gây tang thương cho đất nước.  

Thật là tàn nhẫn, không có lời nói nào có thể diễn tả được chủ trương bất nhân bất nghĩa và phi pháp của đảng Dân Chủ, Bs Fauci và truyền thông thiên tả, Big Tech cộng với sự tàn bạo của Trung Cộng đã gây tử vong cho hơn 597 ngàn người, kéo theo khủng hoảng kinh tế và chính trị, đẩy Hoa Kỳ tới bên bờ vực thẳm.  

Kim Nguyễn
June 08-2021

Chúc Mừng Ngày Lễ Cha - Thơ Minh Lương - Youtube Marian Tran

Tiếng Hát Người Tín Nữ Ni Sư - Nguyễn Văn Sâm



1.

Chợ Tết đông đảo và vui nhộn với những loa phóng thanh quảng cáo những món hàng đặc biệt của các gian hàng xinh xắn: mứt bí, mứt hột sen,… mới ra lò, chà là Nam Dương, thèo lèo lấy từ xưởng ở Bình Tây, bánh in Bổn Lập gốc Chợ Thiết… Những gian hàng chỉ dựng lên buôn bán chừng độ mười ngày giáp Tết nhưng đem đến cho dân Sài Gòn một không khí đặc biệt mà hình như họ chờ đợi suốt cả năm trường. Các cô gái bán hàng xinh đẹp, nói năng ngọt lịm phóng ra muôn vàn sợi tơ ràng buộc lòng khách đa tình đi tìm lại người năm ngoái, năm xưa, nhắc lại những câu nói ỡm ờ của mình một hai năm trước. Lắm khi trao tiền, nhận hàng xong, khách còn hẹn giáp Tết năm tới hy vọng thấy lại người hôm nay chớ không phải bẽ bàng như khách yêu cầu câu đối không thấy nữa ông Đồ già đã biến mất giữa lòng phố thị những năm gần đây.


Vòng bùng binh xe cộ chạy chầm chậm và thân thiện, những người đàn bà nghèo khó dưới quê lên tỉnh kiếm chút đỉnh công việc mấy ngày Tết, tụ tập dưới chân bức tượng Quách Thị Trang, tạm quên nỗi khổ của mình mà vui lây cái vui của thiên hạ dư ăn dư để…

Song rủ rê tôi tiến về phía một gian hàng bánh mứt, nơi đây khách cũng hơi đông. Anh bước tới gần một thiếu nữ đương nói chuyện với khách, để lộ ra hai cái răng vàng bên mép rất có duyên, nói nhỏ với tôi:

 - Nguyện đó, người đẹp mỗi năm ai có cơ duyên mới gặp được chừng mươi ngày. Ba bốn năm rồi, tao được gặp, được trò chuyện, được nàng cười tình khi từ giã. Tưởng là năm nay nàng đã theo chồng bỏ bán buôn, ai dè vẫn còn độc thân chờ… Không biết chờ ai nhưng hoa chưa có chủ thì mình đến ngắm nhìn cũng đủ lãng quên đời.


Ý chừng còn nhớ mặt người mỗi năm đến nói chuyện với mình, Nguyện gật đầu chào Song và tôi. Nụ cười nhè nhẹ, giọng nói thanh và dịu. Tôi chỉ đứng nhìn lời trao đổi nhiều tình ý của hai người. Người mà bạn mình tình si thì mình tránh khỏi si tình cho được việc.

Tiếng loa phóng thanh rao hàng ồn ào. Tiếng xe Honda nổ đinh tai, tôi tự nói với mình rằng trong trường hợp nầy nên thưởng thức cảnh bằng mắt hơn là bằng tai. Nhiều khi mình đứng trong một khung cảnh nào đó không nên cho mở nút hoạt động hết cả các cơ quan tri giác của mình vậy mà tốt. Tôi làm mờ khung cảnh chung quanh để chỉ thấy nụ cười hé lộ răng vàng và cặp mắt lúng liếng thân thiện nhưng nghiêm trang của Nguyện. Và mái tóc nữa, buông xõa tới bờ vai tròn, những sợi đàng trước lạc loài lòa xòa cố ý tạo nên vẻ ngây thơ, trẻ trung của Nguyện. Tôi nói thầm: ‘Song mà bắt dính được nàng thì đời nó hạnh phúc biết bao’. Và tôi mong cho bạn được sở vọng.


Chúng tôi tà tà trở về khu trường. Nhập với nhóm ngồi sẵn trên hàng rào kết hợp bằng những thanh sắt tròn cứng rắn nằm ngang, ngó qua bên kia đường nhìn cô đi ra, em đi vào tòa nhà trước mặt, hay lơ đãng ngó xéo xéo nơi đường Lê Thánh Tôn, khu rộn rịp mua sắm giày dép, bóp xách, áo quần thời thượng của khách hàng những ngày cuối tuần. Con đường Nguyễn Trung Trực có cái hay là kế nơi thị tứ nhưng không náo nhiệt như những con đường lân cận chỉ cách đó một vài khu phố. Hầu hết người đi bộ là bọn sinh viên chúng tôi, những đứa học hành mà tâm trí cứ dao động mong tìm một công việc gì đó cho đủ sống trong những ngày chờ xách ba lô đáp lời sông núi…

 

2.

Sau hơn ba tháng ở Trung tâm Huấn luyện Quang Trung, tôi ra Sài Gòn trong bộ quân phục thùng thình và đôi giày trận nặng nề. Gặp lại Song ở trước cửa trường.

 ‘Mình không gặp nhau bốn năm rồi!’ Song nói trong tiếng thở dài. Bốn năm giam mình ở quận nhỏ xa xôi về lại Sài Gòn rất ít. Tuy dạy học, không nguy hiểm nhiều như quân nhân nhưng cũng gánh chịu bất trắc của những lần tụi nó tấn công vô quận, vô xã. Mà ở đó chuyện nầy thì liền xì như cơm bữa. Cũng lên ruột những chiều tối đi về từ xã xa, không biết đống rơm nào hiền, đống nào làm cho ông địa cười mà dân đen thì tang tóc.

Tôi ngây thơ:

 - Mà ông đi thăm bao nhiêu thôn nữ trong xã xa để đến nỗi phải về khi trời tối?

Song không giận, chỉ trả lời thiệt hiền:

 - Quá nhiều trường ở xã thiếu Giáo sư Pháp văn nên mình xung phong đi xuống. Không thôi bỏ tụi học trò lông bông cho ai? Tội nghiệp, mấy em thấy có thầy ở Quận về thì mừng hết lớn. Mà dạy thì chiều phải lo lên xe liền, bữa nào hết xe thì phải tìm mọi cách thăng cho bằng được, ở lại chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra mà chắc chắn là đêm đó sẽ mất ngủ.

 - Có khi nào ông bị trễ xe về không được?

 - Thì chui vô đồn Địa phương Quân ngủ đỡ. Một hai đứa trong đó là bạn với mình thời Trung học. Tập cho quen dần sinh hoạt của quân đội. Trước sau rồi thì mình cũng nhập ngũ thôi. Tốt nghiệp trường nầy chúng mình là con ghẻ của Bộ Giáo dục mà, ông biết rồi đó!


Tôi kéo bạn đi về phía rạp hát Lê Lợi. Mấy năm đi học, chúng tôi thường đóng chốt ở đây. Không có những ánh mắt chết người, không có những tà áo dài xanh, đỏ, tím, vàng nhưng có những ly sinh tố sạch sẽ cho tôi, tách cà-phê đen pha đúng điệu cho Song và đặc biệt là mấy miếng bánh mì chiên tôm chế nước Maggi thơm phức không đâu bằng cho hai đứa. Chúng tôi cũng thích mấy cái ghế cao cẳng, trẻ trung, ngồi đong đưa thoải mái, dễ quay ra sau ngắm nghía những tờ quảng cáo các phim kế tới.

 - Hôm xé Hiến chương Vũng Tàu không thấy bạn mình?

- Hôm đó mình đương thi Chứng chỉ Triết Đông. Thằng Lam vô phòng thi kêu gọi bãi khóa. Mình hối hả làm bài cho có rồi ra theo anh em, đông nghẹt con đường Thống Nhất nhưng mình cũng leo rào vô được, đứng kế ông Đại tướng Quốc Trưởng, chứng kiến cảnh ông ta hứa sẽ hủy bỏ và lấy tay xé bản Hiến chương giơ lên cho anh em sinh viên coi.

- Ông ta coi hề như vậy mà cũng biết chuyện và hợp lý trong cách giải quyết. Gặp thứ cứng đầu, cố ăn hay lật lọng thì dầu sinh viên tụi mình có xuống đường bao nhiêu cũng chẳng nhằm nhò gì. Đóng cửa trường, bắt bỏ tù hay cho đi binh nhì hết là xong, cùng lắm thì cho xe tăng đến cán dẹp.

Tôi gật:

- Vận nước của mình lúc đó rủi mà còn may. Có những người như ông ta. Chẳng làm gì hay cho nước, nhưng ít ra cũng không làm hại nước, hại dân.


Cô bé bán hàng theo thói quen một tay bưng tách cà-phê, một tay cầm hộp đường đưa ra từ phía sau quầy.

Song nói mau:

 - Cám ơn cô, dẹp giùm hộp đường nầy đi cho trống chỗ. Tôi chỉ cà-phê đen. Cà-phê mà bỏ đường vô thì còn đâu là cà-phê nữa!

Người con gái ngước mắt ngó mau về phía Song nhưng không nói gì, chỉ cầm hộp đường để vô chỗ cũ.

Tôi quậy ly sinh tố, hỏi:

- Có tin tức gì của Nguyện?

- Sau chục lần đi chơi dzung dzăng, cũng thâm tình, cũng nghe nàng say sưa hát nho nhỏ bài tình ca cho riêng mình. Nhưng năm ngoái hình như Nguyện thấy đường đời của đối tượng coi bộ không mấy sáng sủa nên đã nói một câu nghe rớt nước mắt: ‘Chắc cưng phải đi lấy chồng. Cưng còn ba má già và sáu, bảy đứa em nhỏ phải lo. Lông bông hoài ba má rầy rà quá. Mình đi dạy chắc thế nào rồi cũng gặp được cô nào đó dễ thương hơn cưng’. Sau đó Nguyện không cho mình gặp nữa. Hình như lấy một ông sắp tốt nghiệp Quân y!


Người bạn tôi bưng ly cà-phê lên, chu mỏ húp từng ngụm nhỏ, để xuống, giọng vui vui. Tôi ngó trái cổ của bạn chạy lên chạy xuống theo từng cái nuốt hơi của anh. Thương bạn thất vọng nên tôi giận ngang người con gái kia, phán:

 - Nói chuyện đưa đò không. Trớt quớt!

Song không nói gì, anh biết tôi nặng lời người vắng mặt chỉ là vì bạn nên từ tốn giãi bày:

 - Mình mê Nguyện nhiều thứ, trong đó có cách xưng hô trật đời của em. Nói chuyện với người thân thiết thì gọi mình bằng cưng, gọi người đối thoại bằng mình. Mới nghe lần đầu lạ chịu không được, nhưng nghe thét rồi ghiền, không được nghe nữa thì nhớ còn hơn Lưu Nguyễn nhớ tiên nữ ở Thiên Thai.

Tôi bỗng thành người triết lý vụn:

 - Đời có thành công, có thất bại. Quan trọng là không tự mãn hay không xụp quỵ xuống luôn. Ông nên mong cho Nguyện có được cuộc đời tốt đẹp. Người đẹp nào cũng đáng hưởng cuộc sống hạnh phúc.

Bàn tay tôi vỗ vỗ vai bạn, miệng nói câu nham nhở cốt giúp bạn thoát ra khỏi không khí buồn bã:

 - Mà có sơ múi cưng được lần nào không? Khai thiệt đi!

Song vớt tay trái vô sau ót tôi, phản đối hơi cao giọng:

 - Hỏi sảng! Chuyện sống để bụng chết mang đi, đừng hỏi! - Rồi anh nói nhỏ hơn -  Nói cho bạn mình biết là chúng tôi yêu nhau thiệt nhiều. Nhiều lắm. Và tôi thần thánh mối tình đó.

Tôi biện giải như để xin lỗi bạn trong khi chỉ vô tên mình trên ngực áo:

 - Ông coi kỹ đi, tôi không còn là bạch diện thư sinh như ngày xưa nên đã thực tế hơn.

Hình như ông bạn tôi đang buồn. Anh cúi đầu nhìn ly cà-phê đã vơi nhiều, làm thinh thiệt là lâu.

Tôi hát nho nhỏ bài Lệ Đá của Trần Trịnh. Hắn vẫn lầm lỳ, cử chỉ thiệt là đáng thương mà cũng đáng ghét biết bao…

 

3.

Đời đưa đẩy tôi hơn mười năm sau mới gặp lại Song. Hai đứa đều te tua. Anh đương cầm tiền chạy lo dịch vụ để làm hồ sơ ra đi theo chương trình H.O. Song nói mình chán việc chạy hồ sơ theo đường dịch vụ nhưng không có cách nào khác. Anh giơ tay lên trời tỏ dấu sự bất lực của mình trước thời thế: ‘Không chạy bằng dịch vụ thì lâu chẳng biết đến bao giờ! Chúng ta trả nợ chiến tranh, đứa thì bảy năm, đứa thì tám năm. May mà còn sống để lại gặp nhau. Chờ thêm nữa ở đây…’


Người nói không cần hết câu, bỏ tay xuống, ra dấu chỉ vô căn nhà kế bên rồi ngoặc ngón tay cái về phía chiếc xe Honda 50 của anh.

Chúng tôi chở nhau trên chiếc xe cà tàng đó. Khi chạy tới chợ Sài Gòn, trên đường Tạ Thu Thâu cũ thì Song nắm tay tôi mắt láo liên, như nghe ngóng chuyện gì. Tôi còn đương ngạc nhiên thì anh nói nhỏ:

 - Tiếng ai hát như tiếng Nguyện. Tôi chắc chắn đó là tiếng của Nguyện. Bài hát đó, những âm luyến láy, những chỗ nuốt hơi quá quen thuộc, không thể sai được. Nhưng đó là tiếng hát của một người ăn xin giữa chợ. Sao kỳ lạ vậy kìa?

Tôi chưa biết trả lời sao, chỉ biết cùng anh đi về hướng có tiếng hát sau khi đã gửi xe.


Một đám đông nhỏ đương bao quanh một người đàn bà ăn xin mù, mặt thẹo bằng hai ba đường ngang dọc như bị dao chém, đường ngang ngạnh nhứt là đường chặt ngang sống mũi làm một con mắt chỉ còn là lỗ trống và mắt kia bị hư, láo liên nhưng tôi chắc chắn chủ nhơn không thấy rõ.… Tôi nhìn cái đầu trọc của bà với một cái thẹo lồi thịt lớn bằng hai ngón tay mà rùng mình. Trời ạ! Sao lại có người phụ nữ chịu cảnh đau thương, xé ruột người bàng quan như vậy kìa?


Bà ta đương hát một bản nhạc vàng quen thuộc. Tấm bảng bà mang trước mặt có in hình của Nguyện với nụ cười hớp hồn và hai cái răng vàng duyên bên khóe mép. Tôi lờ mờ hiểu chuyện, nhưng không biết tại sao Nguyện lại ra nông nỗi.

Giọng hát của bà-Nguyện đương say sưa thì chợt ngừng ngang, ngước mặt lên, ngó dáo dác chung quanh bằng con mắt độc nhứt trắng đục như tìm kiếm ai:

 - Anh Song phải không? Cưng biết mình đứng quanh quất đâu đây mà. Cưng nghe hơi thở của mình, mùi nước hoa mình xài. Mình đưa tay cho cưng nắm đi. Chỉ nắm tay thôi, cưng không theo mình luôn đâu. Song ơi! Song ơi!


Người đàn bà van lơn tha thiết. Những cặp mắt người chung quanh dáo dác tìm kiếm để đoán coi ai là Song. Cuối cùng có nhiều người chăm bẳm ngó vô chúng tôi chờ đợi phản ứng. Song lùi ra sau đoàn người, móc bóp lấy ra hết xấp tiền trong đó, nhờ một thanh niên đưa cho người đàn bà tội nghiệp kia.

Cầm xấp tiền, bà ta khóc lớn:

 - Tiền nhiều như thế nầy là của mình rồi Song ơi. Cám ơn mình, nhưng cho cưng cầm tay mình lần chót đi…

Song đưa một ngón tay lên môi, tay kia lôi tôi ra xa đám đông, đi về phía chỗ gửi xe. Ánh mắt bạn tôi ươn ướt, bối rối. Từ đó cho tới lúc chia tay, chúng tôi chẳng nói thêm với nhau lời nào nữa.

 

4.

Tôi đương ngồi đọc kinh trước Phật đài thì thấy một ông lão tóc bạc phơ, dài chấm ót, mặc áo dài trắng, bước ra từ sau lưng tượng Phật, không, hình như là xuất ra từ tượng Phật, gương mặt thiệt quen thuộc nhưng tôi không thể nhớ là ai.

Tôi đứng dậy chào ông. Ông tới trước mặt tôi, ra dấu biểu ngồi xuống lại rồi ông chậm rãi ngồi xuống một cái ghế tràng kỷ sau cái bàn trà trước mặt tôi. Tôi hơi ngờ ngợ, bộ tràng kỷ chạm lộng mỗi ngày tôi lau chùi cẩn thận bằng cả tấm lòng mình, được đặt ở khách phòng chớ đâu phải ở trước Phật đài đâu, nhưng sự ngạc nhiên không ở lâu trong trí tôi vì ông lão đã cất giọng ôn tồn hỏi:

 - Con đọc kinh mà có hiểu không?

 - Dạ, con không hiểu nhiều. Đọc chỉ mong cho lòng con không dao động mà thôi.

 - Con dao động vì xót xa đời con nhiều chướng nghiệp. Ta biết! Nhưng chướng nghiệp người đời ai mà không có đâu con. Chướng nghiệp tới không do con tạo kiếp này thì nên quên nó và tha thứ cho người gây hại; chướng nghiệp tới do con huấn tập kiếp nầy thì nên thành tâm sám hối. Không nên dùng kinh kệ để mong quên bất cứ điều gì.

Tôi ngờ ngợ về lời khuyên đó. Vậy thì tôi phải quên bất hạnh xé nát đời tôi do những nhát mã tấu ghen tuông mà người đàn bà đanh ác kia dàn dựng hay sao? Và tôi phải tha luôn tội ác của bà khi quả quyết rằng sự chà lê quết xảm của chồng bà ta ở nhà tôi là do tôi quyến rũ, chớ không phải do lòng ham hố và sự ỷ quyền cậy thế của ông ta?

 - Thưa lão trượng, quên và tha thứ quả là điều khó khi oan khiên quá to lớn, ảnh hưởng tới suốt cuộc đời mình.

 - Bởi nghĩ như vậy nên con mãi mãi là người tín nữ, chưa đạt được thời điểm thọ phái qui y, càng chưa đủ duyên để thọ ni giới.

Ông lão nói trúng điều tôi băn khoăn. Bao nhiêu năm nay sư cụ trụ trì cứ khuyên tôi chờ tâm hồn mình lắng nhẹ xuống hơn nữa mới cho làm lễ thế phát.

 - Thưa lão trượng, làm sao cho tâm hồn con lắng nhẹ xuống, không thù hận và biết tha thứ?

 ‘Khi con ca hát bằng tất cả hồn con, không cầu mong cho người nghe thương hại, không mong họ đứng về phía con. Con hát cho lòng con vui, cho lòng người nghe phơi phới hân hoan chớ không hát để kéo bè kéo cánh với sự căm hờn buồn tức của con. Nghĩa là con che mặt lại để hát, không cần mang tấm bảng hình hài xưa trước ngực để bắt thiên hạ so sánh với hình dạng con bây giờ. Con hát sao cho người nghe cảm nhận cái cười của con lướt trên những đau khổ sau khăn che mặt là được. Ta biết con để nguyên mặt trần là muốn tạo xúc cảm cho người nhìn.


Tôi trầm ngâm suy nghĩ thiệt lâu. Ông lão nói đúng: Lâu nay tôi đi xin xỏ lòng thương hại, tôi cố kéo bè kéo cánh về phía tôi. Từ nay tôi sẽ đi theo con đường khác. Tôi hỏi:

 - Vậy thưa lão trượng, con người phải làm thế nào để hiểu kinh thấu đáo?

Con nhìn cuộc đời của người chung quanh, con ôn lại đời con từ lúc bé thơ cho tới ngày nay, con quan sát bất cứ một thứ gì theo dòng thời gian thì sẽ hiểu rõ kinh kệ.

Ông lão nói vậy thì tôi thấm. Tất cả vạn vật trên đời nầy chỉ là do hai thứ hoại và sanh điều khiển. Nhan sắc và cuộc đời tôi đã bị hoại nhưng một thứ khác sẽ nẩy sanh là tâm hồn thơ thới của tôi với phong thái mới trong khi ca hát nếu tôi biết hướng dẫn cái tâm của mình.

Tôi ngước mắt lên, muốn nhìn ông cho rõ ràng hơn và cám ơn thì ông đã đi mất rồi, trước mặt tôi chỉ còn lại bộ bàn trà, cái trường kỷ với bình tách nước ở vị trí cũ. Tất cả chỉ biến mất đi khi tôi nháy mắt kiểm chứng coi mình tỉnh hay mê.

Ông lão lại hiện ra một lần nữa, lúc nhá nhem tối ba mươi tháng Mười, ngày tôi tình cờ thu dọn tủ kinh, thấy lại hình vị sư thiết lập chùa cách đây hơn trăm năm. Tôi có tánh hay lau chùi, dọn dẹp. Lau chùi một chút bụi bặm bám trên vật dụng trong chùa như lau sạch lòng mình khỏi những bợn nhơ sân hận, lau chùi cái ngã mạn mình cho nó mòn đi, biến mất đi. Sắp xếp lại những vật bừa bộn đây đó, tôi cảm thấy vui vui, như xếp đặt những ý tứ suy nghĩ về ý nghĩa đời sống, về tư tưởng đạo pháp. Dưới bức hình ông lão, ai đó ghi chú bằng chữ Hán tôi đọc được lõm bõm do mới học được gần đây: Sư…, thập bát tổ Thiền phái Lâm Tế. Ngộ đạo Kỷ Hợi niên… Hình của lão trượng mà tôi được cơ may tiếp chuyện, chỉ khác ở bộ áo và mái đầu không có tóc. Trời! Tôi gặp Tổ mà không biết, Tổ hiện ra để chỉ điểm cho mình mà mình nửa tin nửa ngờ.

Tôi hỏi ông:

 - Thưa Tổ, Tổ xuất gia cho đến khi tỵ trần, sao tóc Tổ dài và y phục lại không phải là màu của đệ tử Phật gia?

 - Tóc tai, y phục cốt để phân biệt người ở nhà và kẻ ở chùa, không thay thế cho việc tu hành cũng không nhứt thiết tăng ni phải trọc đầu, phải mặc áo thâm, áo dài, áo vàng bá nạp ê a tụng kinh gõ mõ. Cũng vậy, con sống trong chùa nầy như một tín hữu, nhưng nếu hiểu rõ lẽ đạo, biết tường tận về Phật, Pháp, Tăng thì con đã là một ni sư, ngay cả Tổ cũng không thể coi con như một tín hữu bình thường chỉ đến chùa mươi lần trong đời…

Nói xong ông biến mất, tôi không bao giờ thấy ông lại nữa.

Và kể từ đó tôi hát rất hồn nhiên, hát chào mặt trời mọc, hát tiễn đưa mặt trời lặn, hát mừng mưa, hát đón nắng, hát ca ngợi sương sớm mây chiều, hát bắt tay cơn gió trận giông. Hát thanh thản, không thù hận, không mong ai tội nghiệp bi thương cho mình, chẳng mong kéo bè cánh với ai để chửi bới mạ lỵ người đã tạo chướng nghiệp vào đời tôi.

Tôi hát trong thanh thản như ông đã thấy.

 

5.

Người nghệ sĩ ni sư ngừng kể, châm tách nước cho tôi, nước đã nguội từ lâu. Tôi nói:

 - Tôi quả quyết rằng lão trượng mà bà thấy chỉ là cái tâm lý trí của mỗi người chúng ta mà thôi. Cái tâm đó đối thoại với cái tâm bình thường hằng ngày của ta để chỉnh sửa sự suy nghĩ và hành động của mọi người. Cái bậy của con người là thường xuyên coi thường sự đối thoại cần thiết đó.

Người đối thoại, mở mắt lớn nhìn tôi, trầm ngâm rồi từ tốn gật gật nhẹ đầu.


Tôi rời chùa với lòng hân hoan. Nguyện đã tìm được sự thanh thản tuyệt đối ngay trong đời sống nầy, đã trút bỏ được sự sầu khổ đeo mang nặng nề từ khi bị nạn đến giờ.

Tôi chợt nhớ rằng mình đến chùa khi về nước lần nầy là muốn hỏi Nguyện nhờ đâu ngày trước chị nhận ra được sự có mặt của Song trong đám đông, nhờ đâu chị được sáng con mắt đã gần như bị hư để có thể đọc kinh kệ và làm việc công quả cho chùa. Còn anh gì đó, quân y sĩ chồng của chị đâu, sao không bao giờ nghe nhắc tới. Nhưng thôi, những chuyện nho nhỏ của đời đó có gì quan trọng đâu. Có thể là do tình yêu sâu đậm đầu đời hướng dẫn. Có thể do một sự chữa trị nào đó hay do sức mạnh của sinh tồn chẳng hạn. Còn anh ấy, có thể đã bị mất trong trại, có thể như tôi, đang sống lưu vong ở xứ người. Có thể và có thể… Nhưng sự chắc chắn nhứt là người tín nữ tên Nguyện đã sống đời sống thuần khiết của một người tu hành bằng cả tâm hồn mình.


Trong sự lâng lâng vui đó, tôi đi qua khu vườn trước sân chùa mà cảm thấy tiếng hát của người tín nữ ni sư nầy quyện trong từng lá cây, từng ngọn gió. Tôi hình dung được nụ cười mãn nguyện của bà sau tấm khăn che mặt, che những vết thẹo như xóa bỏ vết tích tội lỗi của người gây nghiệp chướng cho bà, nói theo cách nói ở đây bây giờ: nãn toàn tập đã kết thúc, bà đang mở ra những chương mới của đời thanh thoát…


(Victorville, CA cuối tháng 11-2012)