Wednesday, December 10, 2025

Sợi Len Mùa Đông - Như Thương


Mẹ tôi đã tập tôi biết đan từ thuở tôi lên 12 tuổi. Người bảo: Con là con gái, để mẹ dạy cho con biết những vụn vặt của con gái, nhỡ mai này gia đình con sa cơ thất thế, con có cái gì đó để giúp đỡ chồng, nuôi con !

Thế là tôi đã biết đi chợ, biết cách nấu ăn, biết làm bánh, biết đan len, biết móc áo, biết may vá trong sự vụng về của cái tuổi còn mê nhảy lò cò ấy. Và tôi đã được mẹ tôi dẫn đi khắp các tiệm để chọn len mà mình thích - một cách dỗ ngọt một đứa con nít chịu khó ngồi yên một chỗ … nhưng tôi quả thật đã mê màu sắc của những cuộn len trong tủ kính bán hàng và như lạc vào thế giới của những quả bóng trên nền trời tung tăng của tuổi thơ. Tôi thích cảm giác êm ái khi vuốt nhẹ lên những búp len mịn màng, độ xốp của nó lan dần trong bàn tay tôi, làm tôi cảm thấy rất thú vị. Lại còn thêm mùi len mới thơm lạ kỳ, như thể trang sách thơm mùi mực in.

Lúc ấy, tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại đam mê màu sắc của những sợi len đến thế, vì tôi là người không biết vẽ - hay nói đúng hơn, môn vẽ trong lớp tôi chỉ vào hạng trung bình - họa may vẽ trắng đen thì còn được cao điểm hơn chút xíu vì còn có ánh sáng phụ vào nét vẽ của tôi để nộp bài cho thầy cô. Vẽ truyền chân cái hộp thì chỉ việc để cái hộp ấy ra giữa trời cho ánh nắng rọi vào rồi vẽ thôi !

Nhưng đến khi tôi nhìn những màu len, lòng tôi lại cảm thấy thích thú lạ và bỗng dưng muốn phối hợp hết tất cả những màu sắc ấy thành một ” tác phẩm ” xem thử ra sao! Tuổi thơ vẫn tưởng như mình thật là vĩ đại trong muôn vàn mơ ước vẽ vời … để rồi cuối cùng: Tôi học đan !

Cái ngày trọng đại ấy đã bắt đầu bằng hai bàn tay toát mồ hôi ướt nhẹp, chỉ vì tôi đã cố gắng níu chặt sợi len, bằng cái mỏi lưng khủng khiếp, với cái cổ thẳng đơ. Trong lòng tôi đã nghĩ: Đan khó quá, con không muốn học nữa đâu, mẹ ơi.

Hai cây kim đan không như chiếc đũa thần hóa phép trong tay tôi. Tất cả là sự vụng về. Tội nghiệp những sợi len mềm mại làm sao! Chúng đã không còn là màu hồng ngọt lịm nữa mà chúng đã bị ngả sang màu hồng pha nâu nhạt. Tiếng rít của hai chiếc kim đan bằng kim loại, lời dặn của mẹ tôi hãy thả lỏng sợi len ra, đừng siết chặt quá như thế này, mỗi ngón tay cần ở một vị trí cố định, giữ sợi len cho đừng tuột ra khỏi tay nắm … Một bài học tưởng chừng như đơn giản lắm, thế mà tôi đã vật lộn với nó đến đổ mồ hôi !

Bàn tay mẹ tôi gân guốc nổi lên từ những lao đao, truân chuyên của cuộc đời đã ôm gọn đôi bàn tay nhỏ bé của con trẻ, dạy cho nó từng mũi kim đan. Có lẽ mẹ đã một đời đi qua những nhọc nhằn của cuộc sống, nên không muốn cho con gái mình sẽ vất vả như mình ngày xưa.

Dần dần, bàn tay tôi đã không còn ướt khi nắm sợi len trong tay nữa, cũng không còn vuột mất mũi đan rồi loay hoay níu nó lên ! Vài tháng sau, tôi đã đan được một ” tác phẩm diệu kỳ “. Mảnh đan len hình chữ nhật, lớn cỡ bằng bàn tay của tôi với một mũi duy nhất: Mũi xuống!

Thành phẩm ấy đã khiến tôi hoàn toàn quay lưng lại với ý nghĩ trước đây - đan len khó lắm ! Và tôi đã ngắm nghía nó như từng ngắm nghía 8 điểm son bên trái của một bài luận văn học trò kèm theo lời phê ” Khá “.

Bẵng đi mãi đến 11 năm sau tôi mới có dịp đan lại những mũi kim năm xưa - tôi đan khăn choàng và mũ len cho ba tôi, người đang ở trong tù của chế độ khắc nghiệt Cộng Sản, còn mẹ tôi đan áo. Có biết bao nhiêu người vợ đã từng âm thầm đan áo cho chồng như mẹ tôi. Cái tình yêu lặng lẽ ấy dường như nồng nàn hơn cái hôn đầu đời thuở, đằm thắm, ngọt ngào hơn ly rượu hồng ngày cưới, vì nó đã trải qua năm tháng chia sẻ ngọt bùi bên nhau.

Năm ấy, mẹ tôi và tôi đã ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, mù mờ hàng đêm để đan cho ba tôi những vật dụng đặc biệt ấy - đó là năm tháng mà chúng tôi không có cái để ăn, không có một mái nhà lá lành lặn để chui ra chui vào, thì chuyện mua len đan áo thật là một chuyện nghịch lý . Mẹ con tôi đã bước chân đến cửa tiệm bán len như những bà nhà quê ra tỉnh lần đầu tiên. Những ngón tay cùn mằn, trụi lũi, móng bám đầy đất, những ngón chân vàng phèn chua của ruộng, những gót chân nứt nẻ chẳng biết dấu đi đâu được ! Người bán hàng ngỡ chúng tôi vào xem cửa tiệm cho biết, chứ không tin rằng chúng tôi sẽ mua len và kim đan áo !

Hai mái đầu bạc và xanh ngồi kề bên nhau miệt mài, tỉ mỉ đan từng mũi kim. Những mảng ruộng ngoài sân đang sắp đến mùa gặt cuối tháng Chạp nên xào xạc giữa khuya. Tiếng ếch nhái kêu ồm ộp thâu đêm. Tiếng kim đan chạm nhau kêu lách cách. Tất cả đều nghe rõ mồn một trong cái không gian yên lặng của mẹ con tôi.

Tình yêu của một người vợ thật sâu sắc, tiềm ẩn trong tim. Nó chỉ được thể hiện ra trong những săn sóc mà chỉ có hai người mới hiểu nhau. Từ đó, mẹ tôi nghĩ rằng chiếc nón len phải được đan phủ hai bên tai, phủ trước trán, rồi làm sao phủ cả vòng cổ cho ấm! Tôi đã loay hoay với một chiếc nón len như thế - giá như tôi vẽ được, có lẽ sẽ vẽ được dễ dàng hơn cho kiểu nón ấy.

Thế là những sợi len được tôi cắt nối một cách bất thường. Chiếc nón mà tôi đan cho ba tôi màu xám tro nhạt đã là từng mảnh riêng rẽ được nối lại không bài bản, miễn sao nó ” phủ ” hết những nơi mà mẹ tôi muốn ! Dường như nó sẽ làm ấm lòng mẹ tôi trước khi ba tôi được ấm, để buộc hai trái tim vợ chồng lại với nhau một cách vô hình nhưng thật sâu đậm. Nhìn những mũi đan quyện vào nhau xếp hàng thứ tự, tôi đã bất chợt tự hỏi không biết mẹ tôi có đếm thầm những năm tháng ba mẹ tôi bên nhau như đếm từng hàng đan, từng khoảng centimet cho đúng kích thước một thân áo không … Những quãng đời thăng trầm, gian truân đã lắng đọng lại trong lòng mẹ tôi điều gì và mẹ tôi đã nghĩ gì khi ngồi đan áo cho chồng. Hình như đó cũng là một hạnh phúc, nhưng pha lẫn với niềm hạnh phúc ấy là nước mắt ….

Có những đêm trời mưa gió bên ngoài song cửa, ngọn đèn dầu leo lét chao đi và tắt phụp, chỉ còn lại ánh sáng của sấm sét ngoài trời soi mờ mờ khuôn mặt và dáng ngồi của mẹ. Bàn tay lạnh vì mùa đông đã đến, lại thêm đầu ngón tay trỏ bị móp đi vì mũi kim đan làm tôi xuýt xoa, mẹ tôi bảo tôi đi ngủ đi, mai con đan tiếp cũng được; nhưng mãi đến khi tôi đã ngủ được một giấc dài, chợt giật mình giữa khuya, tôi vẫn thấy mẹ tôi còn cặm cụi đan !

Dường như mẹ tôi không an tâm từng giây, từng phút một khi biết ba tôi đang bị lạnh ở đâu đó giữa nơi núi thẳm rừng sâu, nên đã cố gắng đan thật nhanh chiếc áo cho chồng. Riêng tôi thì vẫn còn con nít lắm, luôn hỏi mẹ tôi rằng có lẽ chiếc khăn quàng đã dài đủ chưa. Những ngón tay bé xíu của tôi đã bắt đầu biết mỏi khi đan được đến ngày thứ hai, rồi lại mỏi lưng nữa. Tuy trong lòng tôi cũng thương ba tôi như mẹ tôi thương ba tôi vậy, nhưng tôi mong chiếc khăn chỉ ngăn ngắn như thế là được rồi !

Những sợi len màu xám tro nhạt ấy đã thức thâu đêm với mẹ con tôi trong những đêm tối tăm của cuộc đời sau năm 75, nhưng nó sáng rực tình yêu trong lòng mẹ tôi … Có lẽ mẹ tôi đã chợt nghĩ thầm đến cái nhìn trìu mến của ba tôi - chứ không phải là một lời cám ơn - khi khoác lên người chiếc áo len. Trong ngần ấy yêu thương, hai người đã hiểu thấu được lòng nhau …

Sương khuya xuống vội, tiếng phên cửa đập phành phạch nhịp theo tiếng gió lùa ngoài sân, bàn tay mẹ đã từng ngang dọc vết cắt của rơm rạ ngoài đồng, nay thêm vết hằn của kim đan - vẫn lặng lẽ với gió lạnh bên manh áo tình.

Đôi vai gầy của mẹ dường như không biết mỏi, vẫn nghiêng bóng bên mũi kim đan thoăn thoắt. Thỉnh thoảng mẹ tôi lại trải mảng len đã đan được xuống mép giường để ngắm hay dùng gang tay để đo chiều dài. Thẳm sâu trong đôi mắt yêu chồng, chắc hẳn mẹ tôi đã mường tượng ra ba tôi. Bàn tay xấu xí và gân guốc ấy đã chăm chút từng chén cơm, bát canh nóng, ly nước, viên thuốc bệnh cho chồng, nay cũng bàn tay ấy vuốt ve tấm áo rồi ướm thử lên thân người mình, có lẽ vòng eo thôi đã héo hon trong ngày vợ chồng đoàn tụ.

Có khi tôi thấy mẹ tôi ngồi ngắm mảnh áo rồi thẫn thờ một lúc lâu … Chắc là khi đan áo, mẹ tôi đã nhớ lại hết những thói quen, ý thích của ba tôi trong chuyện quần áo, để lâu lâu bất chợt mẹ tôi lại tháo đi những hàng len phạm lỗi - vì chỗ này phải rộng ra thêm chút nữa hay chỗ kia sẽ vừa vặn như thế này mới được !

Tôi cảm thấy hình như tôi còn bé quá để hiểu được những từ ngữ tấm mẳn thương yêu, những ấm lạnh mặn nồng trong tình nghĩa vợ chồng, nhưng tôi cảm nhận được mẹ tôi yêu ba tôi nhiều lắm - yêu đến nỗi quên mình là ai, chỉ thấy người mình yêu là tất cả.

Sợi len cuối cùng đã dứt. Rút hết ruột những búp len tựa như rút hết cõi lòng của mẹ tôi. Có lẽ chúng đã gói trọn hết ân tình và những nỗi lo toan của mẹ tôi chăng ? Không, vẫn chưa đủ! Lại khoác lên người xem như thế nào … Trên khuôn mặt hốc hác của mẹ tôi được trùm kín mít bởi chiếc nón len, khăn quàng và chiếc áo nữa hãy còn những nét lo lắng: Không biết ba tôi còn cần gì nữa đối với những Sợi Len Mùa Đông này không ? Có đủ ấm không ? Chỉ có duy nhất một chiếc áo, thế thì nhỡ ướt thì làm sao có nắng ấm phơi cho kịp khô … Nghe người ta nói ngoài Bắc rét lắm. Mẹ tôi chả hình dung được cái rét cóng người ở chốn xa xăm ấy, nhưng như những sợi len quyện chặt nhau, mẹ tôi đã đem gửi hết cả hồn lẫn xác của thương nhớ vào từng mũi kim đan.

Bao nhiêu gói ghém đã âm thầm vượt ngàn dặm trong gói quà thăm nuôi ba tôi. Tôi nghe mẹ tôi kể lại ngày mẹ tôi đưa ba tôi chiếc áo len ấy, ba tôi đã ôm lấy đôi vai của mẹ tôi một thoáng … Chỉ ngần ấy thôi, đôi vai trĩu nặng gồng gánh của mẹ tôi đã dường như mềm lại, rồi mẹ tôi rươm rướm nước mắt. Tất cả những chịu đựng đã vỡ òa .Tất cả thương nhớ trong lòng đè nén bấy lâu nay bỗng theo dòng nước mắt tràn ra … Không có một lời nói nào. Không một cái hôn ngọt ngào của chồng vợ. Không một câu dặn dò trao nhau, nhưng nghìn trùng đường xa đã đem mẹ tôi đến với ba tôi trong lao lý nghiệt ngã một câu ân tình thủy chung trọn vẹn.

Chiều dài của những sợi len đan trong chiếc áo, cái nón, chiếc khăn quàng sẽ không đủ dài như đoạn đường thăm thẳm mà mẹ tôi đi đến ba tôi, nhưng ngần ấy dặm dài đã cưu mang ân tình của người và tất cả những mối chỉ đã buộc chặt lại tấm lòng sắt son của một người vợ.

Mãi đến khi ba tôi về sum họp với gia đình, ba tôi vẫn còn giữ lại mảnh áo kỷ niệm ấy. Riêng tôi, mỗi khi nhìn lại chiếc áo, tôi lại chạnh lòng nhớ đến mẹ tôi trong những đêm khuya năm xưa. Màu len rồi sẽ phai, những món đan len ấy có thể sẽ mục theo năm tháng, nhưng trong lòng tôi, những sợi len ấm lạnh ấy sẽ còn mãi mãi yêu thương mặn nồng .

Những năm sau đó, mẹ tôi đã không còn đan áo cho ai như ngày xưa đan áo cho chồng, cho con, nhưng thỉnh thoảng đem ra giặt lại những tấm áo, chiếc nón cũ ấy như hồi tưởng lại quá khứ - một đoạn đời cam go, khổ ải thăng trầm của một gia đình và của những kiếp người. Chúng tôi đã sống hạnh phúc với nhau trong những điều kiện khắt khe của dòng đời như mọi người, nhưng tâm hồn chúng tôi dịu dàng như những sợi len mềm mại và đầy hy vọng như những màu len tươi thắm.

Và quả thật như lời mẹ tôi đã nói từ lúc dạy tôi đan, công việc đan len đã trở thành một cái nghề sinh nhai cho tôi sau này. Tôi đã đan len kiếm tiền để sống. Khách hàng của tôi là những người được đi ngoại quốc theo diện HO hay ODP. Ngoại quốc - danh từ này lúc ấy là một thiên đàng - dẫu họ được đi đến một xứ nào ngoài Việt Nam đi chăng nữa, đối với tôi và có lẽ đối với tất cả mọi người trong ý nghĩ, những nơi ấy đều là thiên đàng hết cả, vì nơi chúng tôi đang sống là địa ngục. Họ đã bước chân lên cầu thang của một chuyến bay vĩnh viễn xa xứ và đem cả những chiếc áo len, khăn quàng do tôi đan. Ước mơ của tôi cũng chắp cánh bay cao lên tầng mây theo họ trong nỗi niềm chờ đợi và hy vọng.

Đôi mắt mẹ tôi không còn tinh tường nữa để đan áo, nhưng đã phụ tôi tháo len ra khi tôi cần pha màu cho chiếc áo hay kết lại những mảnh thân áo. Có lúc tôi nhận được lời đặt hàng muộn màng và chuyến bay thì lại cố định, tôi lại phải thức suốt đêm để đan xong chiếc áo cho khách, rồi vội vàng ra phi trường để giao hàng. Đứa con gái của mẹ đã thầm cám ơn mẹ đã dạy cho con một nghề lương thiện để mưu sinh.

Cứ đến khoảng tháng chạp, đầu Đông - là những sợi len, màu sắc của nó lại quay về dịu dàng trong hồn tôi. Hay mỗi lần nhìn thấy phố xá khoác áo tình nhân bằng những chiếc áo len đủ màu, đủ kiểu trong đêm Giáng Sinh, tôi lại nhớ đến đêm Giáng Sinh năm nào của ba tôi với bộ đồ len mà mẹ con tôi đã đan trong cái chòi tranh rách bươm của một gia đình. Những ấm lạnh tình người năm xưa đã vĩnh viễn ngự trị trong lòng chúng tôi - những người sống vì yêu thương nhau thật trọn vẹn dẫu phải lặn hụp trong nghèo nàn, đói khổ, mưa gió bên đời.

Những Sợi Len Mùa Đông của mẹ con chúng tôi đã trở thành những mũi đan mắc xích nhau thật chặt, chúng quyện lẫn nhau một cách đầm ấm, hài hòa. Bàn tay của mẹ tôi đã buông thỏng ở một nơi nào đó bên kia thế giới, nhưng trong tôi, muôn đời vẫn giữ mãi hình ảnh đôi bàn tay xương xẩu nhưng tràn đầy tình yêu đối với ba tôi của người.

Trong cái lạnh của những ngày tháng cuối năm như thế này, không biết chốn ấy mẹ có lạnh không? Có ai đan cho mẹ một chiếc áo ân tình như năm xưa mẹ đã đan cho ba không mẹ ?

Con nghĩ rằng, ba sẽ đến ngồi bên mộ mẹ và nói với mẹ rằng: Anh nhớ chiếc áo màu xám tro của em đan cho anh trong những năm anh ở tù … Trên di ảnh của ngôi mộ vẫn là nụ cười lúm đồng tiền của mẹ mà ba yêu mấy chục năm về trước.

Mùa Đông chỉ là cái lạnh của buốt giá bên ngoài nơi đây …..

  

Như Thương

HÀ NỘI 1895 - 1896. Những Bức Ảnh Quý Giá Được Phục Chế Sắc Nét.| Tư Liệu Quý Hiếm Về Hà Nội Xưa.

5 Trường Hợp Mổ Người Lấy Đạn M79 Chưa Nổ Trong Chiến Tranh VN


Chiến tranh VN có 1 chuyện đặc biệt là những trường hợp mổ lấy đạn M79 chưa nổ, trong cơ thể bệnh nhân ra khỏi bệnh nhân:

1. do 1 bác sĩ Quân Y Hoa Kỳ Dr. Mayer Katz, mổ năm 1968, hình như về sau là Thiếu Tướng Quân Y, là người đầu tiên và thương binh được mổ là người Hoa Kỳ.

     Mayer Katz: Lewes surgeon checks in on Vietnam patients  

2. do BSQY Lê Thành Ý, mổ năm 1971, hiện ở Canada, có trong Diễn Đàn QYNDS.  Tôi đọc và nhớ mãi 1 điểm ở bài anh Ý viết đăng trên quyển QY QLVNCH 2000 của anh Trần Xuân Dũng (và xin chép lại ở dưới đây): trước khi mổ anh Ý "rít" 1 hơi thuốc lá Quân Tiếp Vụ và sau khi mổ xong, anh lại "rít" ngay 1 hơi thuốc Quân Tiếp Vụ.

3. do BSQY Phạm Ngọc Đức, mổ năm 1973, QYHD đã RIP và khi còn sống tỵ nạn ở Canada:

     Diễn Đàn Cựu Sinh Viên Quân Y Hiện Dịch

   Tâm tình của BS Phạm Ngọc Đức và ca mổ trái đạn M79 chưa mổ  

4. do BSQY Hoàng Như Tùng, RIP, hình như tại QYV Phan Thanh Giản mổ lấy quả đạn trong hốc mắt 1 thương binh:         https://www.facebook.com/groups/theodaugiayso/permalink/1468382151054131/

5. do BSQY Phạm Văn Lương, RIP, (tôi không chắc về chuyện này nhưng trong quá khứ có đọc 1 bài viết nhắc đến và nay không tìm thấy 1 bài này nữa) 

Anh Lương là người cầm lựu đạn ở quốc hội ngày xưa và sau tự tử trong trại Học Tập

***** 


1-    Y Sĩ Trung Úy Biệt Kích Dù Lê Thành Ý, 1971. Tí Ti yêu, Anh kể cho em một việc đã xẩy ra trong đơn vị hành quân vào tuần qua. Hôm ấy, Một buổi trưa bận rộn tại trại bệnh của Ðại đội thì có điện thoại khẩn từ Trung Tâm Hành Quân Bộ Chỉ Huy Biệt Ðộng Quân nói rằng một thương binh bị lãnh vào chân một quả đạn M79 chưa nổ. Trực thăng không chịu tản thương vì sợ đạn nổ khi di chuyển. Hỏi phải làm sao? Anh suy nghĩ thật nhanh, nếu không tản thương được thì mình phải bay vào đó, tiền đồn Plei me chứ sao nữa. 

Phòng 3 Biệt Ðộng Quân liên lạc Phòng 3 Quân Ðoàn để xin khẩn cấp một trực thăng đưa anh vào Pleime. Anh liên lạc ngay với Quân Y Viện để xem ai có thể đi cùng anh vào Pleime, vì nếu đạn nổ khi đang giải phẫu, còn có người cấp cứu cho anh, nhưng ai cũng bị kẹt cả, người ở phòng mổ, người ở trại bệnh. Anh nhủ thầm có lẽ mình phải tự lo liệu lấy. 

May sao, bác sĩ Xuân “tóc đỏ” ở tiểu đoàn 50 Chiến Tranh Chính Trị ở đâu lò dò sang Quân Y Viện chơi, nghe thấy thế bằng lòng tháp tùng anh vào Pleime. Anh bảo y tá trưởng mang theo túi giải phẫu M5. Ở trại Pleime cũng có ban quân y và thuốc men, nước “biển” nhưng dụng cụ giải phẫu e không đầy đủ. Dặn dò đâu đó xong xuôi, anh cùng anh Xuân lái xe Jeep qua phi trường trực thăng của Quân Ðoàn. Trong lúc chờ phi cơ lấy nhiên liệu và cũng chờ đội tháo gỡ đạn dược đi cùng, anh thơ thẩn trong sân bay, gặp Trung tá Minh, Trung Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 47 cũng đang chờ trực thăng trở về đơn vị. Ông ngạc nhiên hỏi anh đi đâu? Chuyện trò một hồi, biết rõ sự việc, ông chúc anh may mắn. Phải rồi, anh cần thêm may mắn nữa, Tí Ti ạ. Có phải em định hỏi anh quả đạn M79 như thế nào, vì em có bao giờ trông thấy súng đạn… 

Tuy phải trực diện với thần chết mỗi ngày, nhưng hôm nay anh mới thật sự có cảm giác đang đùa giỡn với nó. Quả đạn M79 này to khoảng nắm tay trẻ con, nó sẽ phát nổ nếu đã xoay đủ vòng trước khi chạm mục tiêu, nhưng sức nổ thì mạnh đáng sợ. Nếu anh thiếu may mắn thì bức tường cát anh đang vẽ trong đầu để giải phẫu thương binh kia vẫn không đủ bảo vệ được hai cánh tay và cả gương mặt người y sĩ giải phẫu, còn nói gì đến người thương binh. Trực thăng cất cánh, trực chỉ trại biên phòng Pleime… Khi còn sinh viên y khoa, anh cũng từng theo dõi trên truyền hình, tướng Humphreys giải phẫu lấy quả M79 ở Chợ Rẫy, qua bức tường bao cát, với dụng cụ biến chế, vị y sĩ giải phẫu này đã cứu thoát thương nhân. Thật là dũng cảm. Và giờ đây, anh đang ở trước một tình trạng tương tự. Anh không do dự, quyết định phải cố gắng thi hành nhiệm vụ của mình... 

Trong chốc lát, trại Pleime đã hiện ra qua khung cửa. Trực thăng đáp từ từ. Tiếng đạn pháo binh trong trại đang nã vào vùng hành quân làm điếc tai. Tụi anh nhẩy xuống chạy thật nhanh về phía cổng trại. Xe jeep đã chờ sẵn bên phi đạo. Ðại Úy Giác trưởng trại vẫy tay “Hello”. Anh phi công đưa ngón cái lên chào rồi chúc may mắn. Nụ cười tươi đầy khích lệ của chàng làm anh thấy ấm lòng. Anh ta ra hiệu trực thăng phải quay về Pleiku để thực hiện phi vụ khác. Anh vẫy tay chào cảm ơn, nhưng thực lòng muốn giữ trực thăng lại trại, phòng hờ bất trắc khi cần thiết, nhưng nhiệm vụ của họ chỉ có thế. Vừa lên xe, anh đã hỏi ngay tình trạng người thương binh đang mang quả đạn trong người. Ðó là một binh sĩ người Thượng, còn trẻ, bị lãnh nguyên một quả đạn nơi bắp chân trái, được võng về trại khoảng nửa giờ, đã xin tản thương bằng trực thăng về Quân Y Viện, nhưng bị từ chối vì ai cũng sợ đạn sẽ phát nổ trong lúc di chuyển. Ðại Úy Giác chở anh tới bệnh xá nơi thương binh nằm. Tội nghiệp anh thương binh mặt tái xanh có lẽ vì sợ hơn là vì đau. Vết thương chảy máu ít. Xem xét vết thương nhè nhẹ, rồi anh cho truyền nước biển trong khi chờ đợi. Rời bệnh nhân, anh đi quanh bệnh xá, nhìn qua vị trí. Bệnh xá là một cái nhà vòm bằng thiếc có lèn bao cát chung quanh. Bên trong nhà vòm, ngoài phòng khám bệnh và văn phòng, kho thuốc, còn có một khoảng trống khá rộng. Nhìn sơ vị trí. Anh nghĩ phải làm một bức tường bao cát có “khung cửa sổ”. Khung cửa sổ vừa tầm tay để anh có thể cầm dao mổ và đặt một cái bàn để thương binh nằm cạnh khung cửa sổ này phía bên kia bức tường. Bàn bạc với Ðại Úy Giác mọi việc xong. Ông ra lệnh binh sĩ phải sửa soạn ngay lập tức. Tất cả mọi người đều hăng hái nhận việc. Nhiều thùng gỗ pháo binh và bao cát được thay nhau mang đến, lính Biệt Kích làm thật nhanh chỉ thoáng chốc là đã xong cái khung. Trong lúc chờ cái phòng mổ dã chiến của mình hoàn tất, anh đi bách bộ trong sân trại nghĩ cách đặt người thương binh nằm thế nào, gây tê làm sao? Anh hút hết điếu thuốc này rồi châm điếu thuốc khác, chờ cho cái “tường cát” kia hoàn tất. Anh lại rảo bộ cho tĩnh tâm. Ði bên phía văn phòng chỉ huy trại, tình cờ gặp Cha Tuyên Úy của toán cố vấn Mỹ đang đi tới. Tay bắt, miệng cười, Cha siết chặt tay anh và chúc may mắn. Anh cám ơn và xin Cha “pray for me”. Thọc tay vào túi kiếm bao thuốc lá, chỉ còn bao không. Anh Giác thẩy cho bao Quân Tiếp Vụ. Ðốt một điếu thuốc. “Rít” một hơi. Viên sĩ quan trợ y chạy đến báo đã làm xong mọi việc, kể cả cái cán dao mổ mà anh vẽ kiểu. Ðó là cán dao bằng gỗ hình chữ L mà dao mổ sẽ được cột chặt vào nơi cạnh nhỏ. Vào đến phòng mổ dã chiến hoàn tất. Bức tường bao cát màu xanh đậm càng làm tăng không khí lạnh lùng, qua khung cửa sổ ánh sáng đèn mổ chói chang. Anh đến bên khung cửa sổ thử đi thử lại với con dao mổ cho nhuần nhuyễn. Người thương binh được khiêng lên bàn mổ từ từ. Ðôi mắt mở lên nhìn anh, muôn ngàn lời nói. Anh mỉm cười và vỗ vai để anh ta yên lòng. Hai chân được cột chặt vào chân bàn, tất cả thân người đã được phủ áo giáp trừ nơi chân bị thương. Thật cũng buồn cười, thay vì phải mặc “blouse” khử trùng, mang (găng) gants khử trùng, anh phải khoác một áo giáp, cổ áo giáp vén cao để bảo vệ cái cổ của mình. Anh lại thử cán dao qua khung cửa để thuần tay. Chân bị thương được khử trùng... Gây tê bắt đầu... một garrot được cột phía trên vết thương... Mọi việc tiến triển tốt đẹp... Anh xin mọi người rời khỏi phòng, trừ bác sĩ Xuân và y tá trưởng. Chung quanh yên lặng theo dõi anh. Khi biết thuốc gây mê đã thấm. Anh gật đầu ra hiệu, Ðại Úy Giác ra lệnh các khẩu pháo ngừng bắn. Không gian đột nhiên im như tờ. Anh nghe tim đập mạnh và nhanh. Hít thật sâu và tập trung tư tưởng... nhìn cái chân phồng lên qua khung cửa nhỏ. Không nhìn thấy mặt mình lúc này, nhưng anh nghĩ chắc tái xanh. Mồ hôi rịn khắp người lạnh toát, nhưng anh quyết định thực hành ngay. Lấy hơi và nín thở. Dao mổ đi một đường nhẹ, một tiếng “cách” nhỏ khi lưỡi dao đụng vào đầu đạn làm anh toát mồ hôi. Ngưng lại một giây chờ đợi, không có gì xẩy ra, làm mình thêm vững chí. Tiếp tục nhấn mạnh lưỡi “scalpel” và rạch vết mổ cho rộng thêm. Quả đạn M79 nằm tròn đây rồi - đầy đe dọa - được từ từ gắp ra với cái kẹp nước đá. Anh thở phào trong tiếng reo mừng của toàn thể anh em có mặt. Quả tạc đạn được đặt ngay trong thùng đạn đại liên đã lèn đầy bông băng, trao cho chuyên viên tháo gỡ đạn dược mang ra sân sau trại cho nổ. Mọi người đến bên anh bắt tay chúc mừng. Anh Giác trao cho anh một điếu Quân Tiếp Vụ. Anh “rít” một hơi, sao mà nó ngon quá! Anh thương binh nhìn anh cười thật tươi như cảm ơn. Vết thương được cầm máu, rửa sạch và băng lại. Mọi người cười nói ồn ào, vui vẻ khác hẳn mấy tiếng đồng hồ trước đó. Anh liên lạc về Pleiku báo cáo với Ðại Tá Chỉ Huy Trưởng kết quả giải phẫu và ngày mai sẽ trở về với thương binh. (Trích Pleime,hè 71, Lê Thành Ý - Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 2000)

 

Phạm Anh Dũng 

https://phamanhdung.wordpress.com/

Tuesday, December 9, 2025

Chở Đi Đâu?


Bản thân mình trong trận lụt vừa rồi ở Hội An cũng hoàn toàn bị động không hề biết bất cứ kế hoạch xả lũ hay mưa lũ gì cả. Cả nhà đủng đỉnh ngồi nhà.

Rồi chứng kiến nước cứ lên dần lên dần. Rất nhanh. Chỉ ra được quyết định: Nước vào nhà là sẽ gọi thuyền đi luôn vì nhà có con nhỏ ko thể chịu được cảnh ngập nước. (Quyết định đi thôi chứ đi đâu thì lúc đó chưa nghĩ ra ��)

Thuyền ở đâu? Thuyền là chồng mình lội nước đến ngực ra đầu ngõ để đợi xem có thuyền nào qua là gọi vào để đi. Với suy nghĩ đây là vùng sông nước kiểu gì cũng có thuyền.

May mắn là sau 30 phút đợi thì cũng gọi được thuyền. Nước chảy xiết nên chỉ có thuyền máy đi được. Sau khi chở nhà mình đi lên cầu an toàn thì anh lái thuyền nói:

- mưa gió lên anh lấy phí 500k. Nhà mình OK luôn, 500k mà may họ còn chở mình đi.

Sau khi xếp toàn bộ đồ lên tầng 2 nhà mình đi và xác định luôn là sức khỏe và tính mạng quan trọng nhất. Nếu chẳng may ngập lên đến tầng 2 ướt hết đồ thì chấp nhận.

Và đúng như dự đoán nước ở khu vực mình ở ngập cứ lên xuống vậy tầm 7 ngày mới rút hẳn. Trong thời gian ngập lụt thì dĩ nhiên : ko điện, ko nước, ko sóng điện thoại, ko mạng Internet & đồ ăn chắc chắn cạn dần. Vì có thông báo gì trước đâu mà chuẩn bị.

Nay đọc bài viết này từ FB Hong Thai Hoang.

Mới thấy đúng là việc quản lý mọi vấn đề trong vùng lũ (vùng thường xuyên lũ) của VN mình kém quá. Kém từ việc quản trị tầm vĩ mô rồi nên mỗi mắt xích họ không có lỗi, họ vẫn đúng quy trình, vẫn nỗ lực hỗ trợ hết mình, vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nhưng dân thì vẫn chịu khổ cùng cực.

————-

Nhiều người bình luận:

“Máy bay trực thăng có thể cứu người, nhưng chở họ đi đâu?”

Câu nói nghe thì hợp lý.

Nhưng thực ra, chính nó đã phơi bày toàn bộ sự yếu kém của hệ thống phòng chống thiên tai quốc gia.

Bởi vì trong một quốc gia có kế hoạch bảo vệ dân đúng nghĩa, câu hỏi đó không bao giờ cần phải hỏi.

“Chở đi đâu?” – nghĩa là không có bản đồ chống lũ

Ở những nước có quản trị hiện đại (Nhật, Hàn, Canada, Mỹ):

– vùng nguy hiểm đã được đánh dấu

– nơi sơ tán đã có sẵn

– sơ đồ đường thoát hiểm được công bố

– bản đồ ngập lụt được cập nhật theo giờ

– khu trú ẩn an toàn được xây dựng cố định

Cho nên khi lũ đến:

máy bay chỉ việc chở người đến những nơi đã chuẩn bị sẵn.

Nếu Việt Nam không biết “chở đi đâu”, thì lỗi không nằm ở trực thăng, không nằm ở phi công, mà nằm ở:

– Không hề có bản đồ chống ngập

– Không có khu sơ tán an toàn

– Không có trung tâm trú ẩn

– Không có kế hoạch vận hành khi xả lũ

– Không có phương án dự phòng từ trước

Đó là sự thật đau lòng.

“Chở đi đâu?” – nghĩa là Chính phủ không có phương án sơ tán dân

Một chính phủ đúng nghĩa phải có:

– Kế hoạch sơ tán theo cấp độ mưa – bão

– Danh sách điểm tập kết an toàn

– Quy trình di dời người già, trẻ em, phụ nữ có thai

– Đường vận chuyển dự phòng

– Lực lượng đã được phân công trước

– Kho dự trữ lương thực cố định

– Hệ thống cảnh báo đến từng hộ dân

Nếu những thứ đó có đầy đủ, thì câu hỏi “chở đi đâu?” không bao giờ xuất hiện.

Chỉ khi không có gì trong số đó, người ta mới nói câu đó để che đi sự thật.

“Chở đi đâu?” – chính là thừa nhận rằng chính phủ không hề có năng lực quản lý rủi ro

El Niño, La Niña, lũ quét, mưa cực đoan…

Tất cả đã lặp đi lặp lại hàng chục năm.

Không thể nói là bất ngờ.

Không thể nói là “trở tay không kịp”.

Nếu sau từng ấy năm mà Việt Nam vẫn không có kế hoạch sơ tán, thì:

– đó không phải lỗi của thời tiết

– cũng không phải lỗi của người dân

– mà là lỗi của quản trị và chuẩn bị không đầy đủ

Những nước nghèo hơn Việt Nam nhiều lần (Bangladesh, Philippines) còn có bản đồ lũ và khu trú ẩn.

Việt Nam – với nhiều thủy điện, nhiều cảnh báo, và ngân sách phòng chống thiên tai – tại sao lại không?

“Chở đi đâu?” – chính là câu nói tố cáo sự yếu kém của chính phủ

Đó là câu nói mà không người dân nào đáng phải nói.

Nếu một chính phủ làm đúng trách nhiệm, người dân sẽ biết chính xác họ được đưa đi đâu, vì mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.

Còn khi hệ thống không chuẩn bị gì cả,

thì máy bay chỉ có thể bay vòng vòng để… thả mì gói.

Còn người dân vẫn phải đứng trên mái nhà mà chờ.

Đó không phải thiên tai.

Đó là thất bại của con người.

Câu hỏi đúng không phải là:

“Máy bay chở dân đi đâu?”

Câu hỏi đúng phải là:

Tại sao suốt mấy chục năm không xây dựng nơi để chở dân đến?

Tại sao không có khu trú ẩn quốc gia?

Tại sao không có bản đồ thoát hiểm?

Tại sao không có kế hoạch vận hành hồ khi xả lũ?

Tại sao dân phải tự cứu nhau trên mái nhà?

Một câu nói tưởng như để “bào chữa” cho việc trực thăng không cứu người, nhưng vô tình đã lột trần bản chất yếu kém của hệ thống:

không kế hoạch – không chuẩn bị – không bảo vệ dân.


Daisy Nguyen - Bản thân mình trong trận lụt vừa rồi ở Hội An cũng... | Facebook

Mùa Thu và Thơ - Nguyễn Duy Phước

Chuyện Tình Buồn Thời Chinh Chiến: Mưa Ướt Mặt Người - Chu Sa Lan


Đứng yên tại cửa quán cà phê để cho nước mưa rủ xuống hết, gã con trai mới chậm chạp bước vào. Quán vắng tanh vì chẳng có người nào lại đi uống cà phê vào lúc mưa tầm tả như thế này trừ những người như gã. Liếc nhanh về phía quầy tính tiền,cười với chị chủ quán có khuôn mặt đẹp và quí phái, cởi áo mưa ra vắt lên cái mắc áo, gã bước tới chiếc bàn quen thuộc được chủ quán ưu ái dành riêng cho vì cảm tình cũng có mà vì gã là người khách đặc biệt cũng có.

Không cần để khách lên tiếng gọi, chị chủ quán lặng lẽ đi pha cà phê. Dùng cái muỗng múc đúng 3 muỗng cà phê đặc biệt do chính tay mình pha chế đổ vào cái phin, chờ cho nước sôi già, đổ chút nước sôi vào phin, chờ cà phê thấm nước mới tiếp tục châm thêm nước sôi cho đầy phin rồi, tay mặt cầm tách cà phê, tay trái nhấc lấy chiếc bình thuỷ nhỏ, chị bước tới bàn của khách đang ngồi. Gã ngước lên cười thay cho lời chào hỏi:

– Quá khoẻ hông?

– Cũng bình thường... Hôm nay cũng như hôm qua và chắc không khác ngày mai...

Cười khẽ vì câu trả lời của khách, chị đùa một câu:

– Một ngày như mọi ngày hả?

Gật đầu, rút điếu thuốc dọng dọng xuống mặt bàn làm bằng gỗ thau lau đánh vẹt-ni bóng láng, gã con trai vừa được gọi tên Quá đưa lên miệng ngậm rồi thong thả quẹt diêm. Khói thuốc lặng lờ. Cà phê rơi từng giọt. Không khí ẩm ướt mùi hăng hăng. Những giọt nước ngắn, nước dài rơi trên mặt đường Trần Quang Khải. Chị chủ quán, sau khi gã đã uống mấy chục tách cà phê, cho phép gã gọi bằng “Chị Anh”, ra đứng bên cửa nhìn mưa rơi im lặng lắng nghe nhạc.

“Rồi từ giọng hát em chợt vút cao vút cao một trời một trời

Bài ca thánh đêm vang lên trong ngày dài mệt nhoài một phận đời

Ôi biết bao giờ ta đốt hết từng lời ca êm mặn nồng trong tim muộn phiền

Người đem giá băng về trên tuổi đá buồn

Rồi từng ngày tháng vui tìm bước qua bước qua một lần thật gần

Người ta dấu yêu xin em cho một lời miệt mài trọn đời mình

Ta chết theo ngày em cất tiếng

Nhạc còn buông xuôi người còn chơi vơi tìm người

Người còn xa xôi cho mùa thu úa tàn theo

Thấy tiếc nuối người yêu ơi xin em một lời

Tạ từ nhau thôi cho mưa bay ngút ngàn phương trời

Ta theo lời hát đó như theo ngàn mây trôi đẫm ướt trên bờ môi

Trời còn làm mưa rơi cho tình mình còn thắm tươi nồng nàn

Còn chờ ngàn kiếp sau một tiếng ca, tiếng ca tạ từ tạ từ

Bàn tay đã như xanh xao đan cuộc tình mù lòa trọn đời mình

Ta vẫn thương người yêu dấu cũ

dù hồn chơi vơi dù nhạc buông lơi tàn rồi

Người còn mai sau thôi lạc kiếp mãi chờ nhau...

Đó là ca khúc Từ Giọng Hát Em của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên mà gã yêu cầu khi tới uống cà phê lần đầu tiên. Rồi từ dạo ấy, khi nào có mưa rơi, chị Anh lại nghe “Từ giọng hát em và càng yêu thích nhiều hơn khi được nghe gã thao thao bất tuyệt về “mưa bay ngút ngàn phương trời... và lạc kiếp mãi chờ nhau...”

– Hôm nào Quá Mộng đưa tôi đi ngắm “mưa bay ngút ngàn phương trời” đây Quá Mộng?

Chị Anh quay lại cười hỏi. Giọng Sài Gòn của chị thanh thoát, nhẹ êm, trộn chút âu yếm vừa đủ, thân quen vừa đủ, vang lên trong không khí sền sệt làm cho gã phải mỉm cười nhớ lại ngày đầu tiên uống cà phê ở quán Ngọc Anh. Một buổi trưa, đi trên đường Trần Quang Khải, ngang qua chỗ này, gã thấy chị Anh đang đứng chỉ người ta dựng bảng hiệu khai trương quán cà phê. Cho tới giờ này, không hiểu tại sao và cũng không màng tìm hiểu thêm lý do gì, vừa gặp bà chủ quán gã lại cảm thấy như có một chấn động nhỏ tình cảm. Gã cảm thấy thích thích, thân quen như đã gặp và biết nhau tự đời nào, như đã thấy mặt trong cơn mộng, như hình bóng của tưởng tượng được thêu dệt theo tính lãng mạn của mình. Dừng lại ngắm cái bảng hiệu thì ít mà ngắm bà chủ quán nhiều hơn, gã mới bước vào trong gọi tách cà phê. Rồi cũng từ dạo đó, gã trở thành người khách quen tên thuộc mặt đối với bà chủ, con gái và người làm của quán Ngọc Anh. Ít tính tò mò song dần dần gã cũng được biết, chị Anh là góa phụ, tuổi 30. Chồng chết để lại tài sản đủ cho chị sống nuôi hai đứa con mà không cần làm lụng gì hết. Ở không hoài cũng chán, chị mở quán cà phê bán không cần lời lổ mà để cho vui, cho mấy đứa em bà con ở dưới quê lên làm kiếm tiền. Tuy nhiên ở đời lại có nhiều cái ngược đời. Chị không cần khách thì khách lại cần và tìm tới quán của chị. Phải nói chị Anh chiều khách nhưng cũng rất kén khách. Ai vào đây uống cà phê phải tuân theo vài điều kiện của chủ quán như phải im lặng, không được say sưa và không được hút sì ke ma tuý. Nhờ vậy mà quán có không khí rất sạch. Uống vài lần thấy thích, gã lôi kéo bè bạn tới. Họ toàn người trẻ, lính có, sinh viên có, học sinh có; như Kha học cao đẳng mỹ thuật Gia Định; Quí, tốt nghiệp quốc gia âm nhạc mà đang thất nghiệp; Hòa, Nghĩa ở Hải quân; Hoàng ở Văn khoa; Chiểu ở bên Luật và Định học Sư phạm. Thỉnh thoảng cả bọn mới họp mặt đầy đủ. Riêng gã tới uống nhiều hơn vì ghiền cà phê và sự im lặng của quán mà trong đó hình ảnh của chị Anh chiếm giữ 1 vị trí quan trọng. Những chiều u ám, nhập nhòa bóng tối, gã thích ngồi hút thuốc, nhìn tà áo dài kiều mị của chị Anh rồi mơ mộng thành câu thơ “ANH, đi dáng hiện thành văn tự”...

Đoán cà phê ngừng rơi, chị Anh thong thả bước tới, thong thả nhấc lấy phin cà phê đặt lên bàn, thong thả mở bình thủy chế nước sôi vào tách cà phê. Gã mỉm cười. Lúc nào cũng vậy. Chị Anh cũng tự tay pha cà phê cho gã với sự quan tâm và săn sóc chừng mực:

– Hôm nào Quá Mộng đưa tôi đi ngắm “mưa bay ngút ngàn phương trời” hả Quá Mộng?

Chị Anh hỏi lại lần nữa và gã nhếch mép cười:

– Rồi sẽ có một ngày... Đợi khi nào điều kiện đủ, cơ duyên chín mùi, tôi sẽ đưa chị đi ngắm mưa bay...

Chị Anh cười nhè nhẹ gật đầu. Chị quá quen với cách ăn nói của gã con trai mà chị tự đặt cho cái tên “Quá Mộng” để gọi khi hai người trò chuyện với nhau. Bỏ một muỗng đường vào tách, quậy nhè nhẹ mấy lần, chị hất đầu cười như ra dấu cho gã có thể uốngđược rồi. Nâng tách lên, gã thong thả nhấp ngụm nhỏ đoạn gật gù:

– Sao chị pha cà phê ngon vậy? Chị bỏ cái gì vào cà phê? Nói thiệt đi.

Chị Anh cười sung sướng vì lời khen:

– Tôi đặt mua cà phê rang nguyên hột từ Ban Mê Thuộc về rồi xay ra. Tuy nhiên...

Ngừng lại nhìn Quá Mộng, chị tủm tỉm cười. Đã nhiều lần thấy chị Anh cười, gã biết nụ cười của chị đẹp và quyến rũ nhưng hôm nay lại có thêm chút tinh nghịch và âu yếm.

– Tôi có bỏ thêm một thứ... đố Quá Mộng biết thứ gì?

Gã im lặng nhìn chị Anh, không phải để suy đoán câu trả lời mà chờ đợi chị tự nói ra. Gã biết đàn bà suy nghĩ không giống như đàn ông, do đó đừng bao giờ suy đoán về câu hỏi của đàn bà. Phí thì giờ của mình. Hỏi mà thấy gã chưa trả lời, chị Anh cười đắc ý vì biết Quá Mộng đã bí rồi:

– Cà phê của tôi ngon vì tôi bỏ thêm cái tình vào trong cà phê...

Chị Anh bật cười thánh thót sau khi nói. Liếc nhanh gã, chị tiếp nhanh:

– Hổng phải người nào tôi cũng bỏ đâu. Có người xin mà tôi hổng thèm bỏ... Có người tôi bỏ chút chút. Có người tôi bỏ nhiều. Có người hổng xin mà tôi cũng bỏ chẳng hạn như Quá Mộng... và bỏ rất nhiều... bỏ muốn hết luôn...

Dứt lời chị Anh bật cười. Giọng cười ấm dịu như có pha chút tình. Gã cũng cười thành tiếng vui thích:

– Bởi vậy tôi mới ghiền...

– Ghiền cái gì?

– Ghiền cái tình chị bỏ vào cà phê...

Im lặng nhìn ra ngoài đường, chị Anh thong thả bước tới đứng tựa cửa. Mưa có thêm nhiều gió lùa nước đi thành màn sương mỏng mờ cảnh vật phía bên kia đường. Cây me già xế bên cửa quán lá ướt sũng nước mưa. Mưa hắt vào tận chỗ chị Anh đứng song chị cứ đứng yên dù mặt bị ướt nước mưa. Chị bị gã lây cái tật thích nhìn mưa rơi thành ra không làm gì khi mưa gió tạt vào. Cứ đứng im đón nhận mưa rơi gió tạt như là ân sủng của trời đất ban riêng cho mình.

– Có những ngày mưa Quá Mộng không tới đây uống cà phê, tôi tự pha cho mình ly cà phê nóng, đem ra bàn đó...

Chỉ vào ngay chỗ gã ngồi, chị Anh cười nói tiếp. Giọng của chị nghe thật êm và dịu dàng:

– Ngồi nhìn mưa rơi và tôi có thể hình dung ra một chút thôi...

Chị đưa hai ngón tay cái và ngón trõ lên làm một khoảng cách thật ngắn. Gã cười và chị cũng cười theo vì biết mình cố ý làm cử chỉ để khoe bàn tay đẹp.

– Tôi mê bàn tay của chị.

Chị Anh nheo mắt cười khi nghe Quá Mộng thực sự tán mình bằng lời. Đưa tách cà phê lên gã cười như chữa cho lời nói của mình:

– Chị biết tính lãng mạn của tôi trong buổi chiều mưa lại có  “người đứng ngóng mưa bay” như thế này...

Chị Anh bật lên tiếng cười ngắn, có lẽ vì câu nói của gã con trai nhỏ tuổi hơn mình, nhất là sự nhấn mạnh ở 5 tiếng người đứng ngóng mưa bay.

– Tôi biết Quá Mộng còn mê nhiều cái khác nữa. Đúng không?

Gã cười hít hơi thuốc dài rồi nhả khói ra:

– Tôi có cần trả lời câu hỏi của chị không?

– Không.

– Tại sao?

– Tại vì tôi đã có câu trả lời rồi...

Nói xong chị nheo mắt cười. Gã cảm thấy thoáng rung động dịu dàng vì ánh mắt cười của chị Anh. Dường như ánh mắt cười đó hé mở ra một mê lộ cho gã lần bước theo.

Lật qua lật lại bàn tay trắng muốt, thon dài, mềm mại tựa búp măng trúc non vừa nhú lên khỏi mặt đất của ngày mưa lạnh lẽo, chị Anh cười đôn hậu:

– Bàn tay này biết để làm gì không?

Nhìn bàn tay xong ngước lên nhìn vào mặt chị, gã chưa hoặc sẽ không trả lời vì biết người hỏi sẽ trả lời thay cho mình.

– Pha cà phê ngon cho Quá Mộng uống ngắm mưa rơi để mộng với mê...

Ngừng lại nhìn bàn tay của mình, chị nói mà như thì thầm.

– ... Người... và mưa bay...

Gã gật gật đầu như đồng ý. Làm sao gã có thể từ chối điều đó. Làm sao gã có thể chối bỏ sự quan tâm và săn sóc của chị Anh. Làm sao gã không thể không đồng ý với chị về mê người đứng ngóng mưa bay. Bây giờ gã thêm thích thú vì lối nói chuyện của chị. Nói nhát gừng, nói ngắt câu, nói không thành câu nhưng người nghe lại hiểu và hiểu rồi thì thấm sâu. Đó là lối nói chuyện của người thích mưa, mê nhìn mưa bay.

– Ghi lại những bài thơ Quá Mộng làm trong lúc hứng...

Gã trợn mắt nhìn vì ngạc nhiên. Không phải và không bao giờ là thi sĩ song những lúc say sưa, nổi hứng gã cũng bật ra thơ.

– Thơ của Quá Mộng không hay nhưng tôi thích... thích những câu thơ lạ...

Chị Anh cười sau khi nói. Có lẽ chị biết mình đã khơi động được tính mê văn chương và lãng mạn của gã con trai nhiều mơ mộng.

– Chẳng hạn...

Chị Anh xoay người bước trở lại quầy tính tiền. Tà áo dài trắng theo cơn gió lùa bay lên làm gã lại nghĩ tới câu  “ANH, đi dáng hiện thành văn tự”. Ngang qua chỗ gã ngồi, hơi khom người chị thì thầm. Gã có cảm tưởng như hơi thở của chị phảng phất mùi hương hoa mẫu đơn lan tỏa rồi hòa quyện vào hơi thở của mình.

– Sáng lên núi đứng ngóng mưa rơi, 

thấy mình xa với đất

Chiều xuống thung sâu tìm nắng chiếu,

biết ta gần trời cao...

Gã uống ngụm nhỏ cà phê. Chị Anh cười hăng hắc một cách thích thú khi nhìn nét mặt câng câng của gã. Ai lại không thích thú khi được người khác ái mộ thơ của mình, huống chi người đó lại là người đàn bà đặc biệt như nàng.

– Thích không?

Chị Anh cười hỏi. Gã im lặng chưa trả lời chị tiếp liền:

– Thích gần chết mà làm bộ. Không phải ai làm thơ tôi cũng nhớ đâu.

– Cám ơn chị.

– Làm hai câu thơ đó lúc đang ở đâu dzậy?

– Hình như ở Phú Bổn... Năm 66... Đâu đó vào mùa mưa... Mưa trên vùng cao buồn lắm.

Chị Anh gật đầu:

– Mưa nào không buồn... Mưa Sài Gòn còn buồn hơn... Mưa SG buồn nhất. Tôi thích nằm nghe mưa rơi... nhất là khi mình bị đánh thức bởi tiếng mưa rơi...

Gã cười cười đùa một câu:

– Tâm sự hả...

Chị Anh lắc đầu nhè nhẹ:

– Chẳng có tâm sự gì. Chỉ buồn..Tính tôi thường buồn.. thích buồn... bởi vậy tôi thích Quá Mộng ở chỗ im lặng quá, buồn quá... Quá mộng quá... Mấy ông vào đây mà ồn ào tôi không thích. Nhiều khi muốn nắm tai lôi ra khỏi quán...

Chị Anh nói hơi dài. Gã bật cười tiếng nhỏ đốt điếu thuốc. Hít liên tiếp ba hơi, nhả khói ra từ từ, gã chậm chạp lên tiếng:

– Sao chị biết tôi buồn?

– Sao hổng biết... Cái buồn lừng lửng ra đó. Buồn phả lên mặt, trong giọng nói, cử chỉ... Tôi thấy mà.

Giọng của chị Anh như một xác định hay tỏ ý “đừng có chối... tôi thấy hết”. Có lúc thân quen nào đó chị tỏ ra mình lớn tuổi kinh nghiệm đời nhiều hơn. Gã cười như cho phép hoặc không muốn bàn cãi về chuyện biết không nên bàn cãi. Một câu nhịn chín câu lành, nhất là nhịn chị Anh thì lành nhiều hơn. Có lẽ đứng yên một chỗ mỏi chân, chị lại bước ra đứng tựa cửa nhìn mưa rơi và xe cộ chạy. Tà áo dài trắng theo gió bốc lên cao phô bày vóc thân đằm thắm đựng nhiều ý tình sôi nổi của thiếu phụ ở vào tuổi chín nhất. Cầm tách cà phê còn rất ít lên, gã cảm thấy bàn tay rung nhè nhẹ như lòng mình cũng đang run vì ý nghĩ nào đó vừa thoáng hiện.

– Sao về sớm vậy?

Chị Anh góp chuyện.

– Hôm nay phải trực...

– Tôi nghe nói Quá muốn được đi xa...

Gã nhìn chị Anh và bắt gặp chị cũng đang nhìn mình. Hai người nhìn nhau trong thoáng chốc.

– Tôi tính xin đổi đi xa. Làm lính văn phòng hoài chán... vô vị... trống rỗng...

Chị Anh nói chậm và nhỏ:

– Ít ra còn có cà phê và những cơn mưa.. đi xa hổng có cà phê ngon uống đâu. Hổng có ai gọi Quá Mộng đâu.

– Tôi biết, nhưng tôi không thể ngồi uống cà phê ngắm mưa rơi và ngắm người ta... Tôi phải làm cái gì...

Chị Anh cười bằng mắt. Làm gì chị không thấu triệt câu “ngắm người ta” của Quá Mộng. Gã lính trẻ có máu văn nghệ, lãng mạn và nhiều mơ mộng, ít nói nhưng lại có những câu “tán” chị rất thích và rất chịu. Không sổ sàng, thô lổ và sống sượng như một vài người khách khác; Quá Mộng thưởng thức nhan sắc của đàn bà như một hành động rất gần với tôn thờ và ngưỡng mộ. Nhan sắc để cho gã chiêm bái hơn là chinh phục và chiếm hữu, bởi vì sự chinh phục và chiếm hữu sẽ hủy hoại nhan sắc, thứ vưu vật của trời ban phát cho con người; do vậy mà nhan sắc không phải của riêng ai, không thuộc vào một người nào. Nhiều lần, rất nhiều lần, chị đã thử và nghiệm ra Quá Mộng có thái độ kỳ cục gọi là lửng lơ con cá bóng trước nhan sắc của mình. Nếu chị tấn công thì Quá Mộng lại lùi, nếu chị có cử chỉ quyến dụ thì Quá Mộng lại lăng ba vi bộ. Thành ra hai người cứ chơi cút bắt, trốn kiếm trong trò chơi tình cảm mà người nào cũng cảm thấy vui thích và biết rõ ràng quy luật của trò chơi người lớn.

– Làm cái gì?

Chị Anh lên tiếng hỏi và gã cười nhẹ lắc đầu:

– Tôi không biết sẽ làm cái gì nhưng tôi biết tôi phải làm một cái gì...

Đặt tờ giấy 200 lên bàn gã đi ra cửa mà không chào từ giã vì biết người khác không cần. Im lặng nhìn theo dáng đi lừng khừng của gã, chị Anh thầm hỏi lý do nào mình lại quan hoài tới gã con trai mới quen chưa đầy năm. Chị hơi ngạc nhiên khi thấy gã đang đi rồi quay đầu bước trở lại chỗ mình đang đứng. Tóc tai sũng nước mưa, gã cười nói chậm và nhỏ:

– Tôi có câu thơ riêng cho chị...

Chị Anh cười như không lạ về chất văn nghệ văn gừng của gã con trai đang đứng trước mặt mình:

– Đọc đi, tôi sẽ nhớ hoài...

Gã cười cùng với giọng nói khàn đục:

– ANH, đi dáng hiện thành văn tự…

Đọc xong gã xoay người bước đi. Chị Anh nói vói theo:

– Sao chỉ có một câu dzậy?

– Còn một câu để dành...

Dứt câu nói là tiếng cười của gã. Ngọc Anh dậm dậm chân xuống đất. Cử chỉ của nàng tựa đứa con nít làm nũng muốn được người khác làm cái gì cho mình. Nhìn theo gã con trai chậm bước nàng hét nhỏ. Giọng của nàng như ra lịnh mà âu yếm và cợt đùa:

– Hê... trở lại đây đi.

– Chi dzậy?

– Đọc nốt câu thơ rồi mới được đi.

Thấy gã con trai còn do dự, Ngọc Anh đổi giọng dụ khị:

– Tôi thưởng...

Gã quay trở lại liền, nhanh hơn lúc đi. Ngọc Anh nhìn khuôn mặt ướt sũng nước mưa của gã con trai có nụ cười nhếch chút khinh bạc:

– Thưởng gì?

Ngọc Anh buông lửng lơ:

– Làm ơn đọc đi mà...

Giọng đọc thơ trầm mà ấm hòa quyện vào trong tiếng mưa rơi:

– ANH, đi dáng hiện thành văn tự... Ánh mắt, môi cười, người... mê... ANH...

Nghe hai câu thơ phá thể dành cho mình, Ngọc Anh khúc khích cười. Dĩ nhiên nàng hiểu được ý của người làm thơ cũng như nhận ra Quá Mộng đọc tiếng Anh trài trại như Em hoặc Ai. Dường như tiếng Anh mang âm hưởng trộn lẩn của 3 tiếng Anh-Em-Ai cộng lại thành ra nghe rất lạ.

– Tôi mê nhất hai câu thơ này của Quá Mộng.

– Thưởng đi...

Gã hất hàm. Ngọc Anh cười thánh thót:

– Tôi sẽ bỏ hết tình tôi vào cà phê cho Quá Mộng.

Gã con trai gặng:

– Không chừa chút nào?

Chị Anh chắc giọng:

– Không chừa chút nào.

Gã xoay người bước nhanh. Lần nữa Ngọc Anh gọi giật lại:

– Hê... muốn nghe tôi đọc thơ hông?

Gã quay lại liền nhanh còn hơn lúc nãy. Đứng trước mặt, gã đùa một câu mà vừa nghe xong Ngọc Anh phải bật cười:

– Tôi chờ nghe tự muôn kiếp trước...

Ngọc Anh đọc hai câu thơ của mình bằng cái giọng Sài Gòn thanh thoát, dịu dàng pha chút tinh nghịch và âu yếm:

– Quá Mộng làm thơ mơ mộng quá...

Anh mơ, Anh mộng, mộng mơ Quá...

Gục gặt đầu, gã cười nhẹ:

– Hai câu thơ đẹp... đẹp... tựa người...

Gã xoay người bước đi. Ngọc Anh thấy được nụ cười hiếm hoi và nghe tiếng gã lẩm bẩm: “Mình muốn không bận lòng cũng không được... vậy xin tạ ơn Người...” Nhìn theo bóng gã con trai dầm mưa đi, nàng lẩm bm “Ai tạ ơn ai, ai biết...”

Ngôi đồn nằm giữa vùng đồng không mông quạnh. Trước mặt nó, con lộ nhỏ nối từ quốc lộ số 4 đi vào chi khu Thủ Thừa sáng màu đỏ hoạch dưới ánh nắng mặt trời chói chang của mùa hè. Bên phải cũng đồng cỏ cao xanh ngắt tận chân trời, mà người ta gọi Đồng Tháp có chiều ngang là ranh giới của con sông Vàm Cỏ Đông chạy suốt tới sông Tiền, còn chiều dài từ quốc l số 4 chạy đụng tới biên giới Việt Miên với các địa danh nổi tiếng như Cai Lậy, Thủ Thừa, Mộc Hóa, Cao Lãnh, Hồng Ngự, Trà Cú. Ngôi đồn của Quá nằm trong quận Thủ Thừa, thuộc tỉnh Long An. 3 tháng trôiqua khá bình yên, tính từ lúc gã được chỉ định làm đại đội phó để sau đó sẽ trở thành đại đội trưởng trấn đóng ngôi đồn này. Địch chỉ pháo kích lẻ tẻ thôi như một cố gắng chứng tỏ sự hiện diện của mình đồng thời quấy phá lính trong đồn mệt nhoài sẽ âm thầm mở cuộc tấn công. Có đêm năm ba trái mọt chê 82 ly. Có khi giữa ban ngày lại rót vào đồn một hai quả. Mới đầu còn e dè lo kiếm chỗ núp nhưng sau đó quen dần gã cũng không thèm để ý. Chỉ khi nào nghe tiếng xè xè mới vội vàng nhào xuống hố cá nhân hay giao thông hào gần nhất. Phải nói làm lính đóng đồn thì ít nguy hiểm mà buồn nhiều hơn. Lúc ở Sài Gòn, gã chán ngấy đời lính văn phòng vô vị, trống rỗng nên năn nỉ xin đổi đi xa. Bây giờ sống đời lính ở tiền đồn hiu quạnh, gã thấy khoảng trống vẫn còn đó. Muốn làm cái gì nên xin đi xa, bây giờ gã lại thấy mình xa và lạ và cũng chẳng làm được cái gì mình muốn làm. Nhà binh đi kèm với kỹ luật, hệ thống quân giai, cấp trên cấp dưới, không cho gã cựa quậy gì được, càng giãy dụa cái lưới vô hình càng bó chặt cứng hơn nữa cho tới khi nào gã mỏi mệt và buông xuôi, đồng nghĩa với đầu hàng. Gã là con người lý tưởng, lãng mạn, mơ mộng và văn nghệ. Điều đó không hề gì miễn làm trọn nhiệm vụ của người lính, thi hành nghiêm chỉnh lệnh của cấp trên. Đêm dẫn lính đi kích. Đêm nằm tiền đồn. Đêm chập chờn thức ngủ vì tin tình báo của chi khu cho biết địch sẽ công đồn hay địch sẽ pháo. Ban ngày ngủ thức trong cái nóng oi ả và tiếng động ồn ào của lính với vợ con. Có làm lính đóng đồn, gã mới nhận ra sự cơ cực của người lính làng, lính quận. Nó khác xa với lính nhảy dù, biệt động, thủy quân lục chiến, hải quân và không quân. Họ không có thứ hào quang sáng chói và cũng không được ca tụng như anh hùng mặc dù cũng hy sinh vì tổ quốc.

– Thiếu úy...

Gã quay lại khi nghe tiếng của Tình, người lính tà lọt của mình. Hồi mới tới gã chẳng hiểu “tà lọt” là cái quái gì. Sau này quen rồi gã mới từ từ hiểu ra đó là thứ tiếng lóng mà lính trong đồn dành cho người lính dùng để cho sếp sai bảo. Tuy nhiên tà lọt có hàm một chút ý mỉa mai và khinh chê. Có người lính thích làm tà lọt thì có người không thích. Ở cạnh sếp thì dĩ nhiên được nhiều ân huệ hơn như miễn trực gác, được đi phép đúng thời hạn. Bù lại họ phải nấu ăn, giặt quần áo và làm lặt vặt.

– Tới giờ ăn cơm hả Tình?

Gã là người duy nhất không đeo đồng hồ trong gần trăm người lính. Mới đầu ai cũng lấy làm lạ hỏi tới hỏi lui, sau thấy gã trả lời hổng thích đeo nên họ chẳng thèm hỏi nữa.

– Dạ, 4 giờ rồi thiếu úy.

Gã gật đầu đứng lên. Lẳng lặng theo sau lưng của Tình đi về hướng khu gia binh, gã ngước nhìn trời cao.

– Hầm quá chắc sắp mưa...

Tình lên tiếng vu vơ. Gã cũng gật đầu:

– Tao mong mưa cho mát.

– Tui chẳng muốn mưa. Mưa tụi nó pháo nhiều hơn. Mấy thằng chả cứ canh có mưa là úp mình tả tơi.

Nói xong Tình cười khạch khạch:

– Chừng nào thiếu úy về Sài Gòn, thiếu úy?

– Đầu tháng 6. Mày muốn tao mua gì không?

– Dạ có. Thiếu úy mua vài cuồn băng vọng cổ nghe chơi. Vợ tui ghiền vọng cổ như thiếu úy ghiền cà phê...

3 tiếng “ghiền cà phê” của Tình vang lên trong buổi chiều vắng lặng làm cho gã nhớ Sài Gòn. Dường như gã ngửi được mùi cà phê phảng phất quanh đây. Rồi khuôn mặt khả ái, tiếng cười thánh thót, ánh mắt nhìn của chị Anh lung linh trong bóng nắng.“Bao lâu rồi mình không được uống cà phê của chị Anh...” Gã lẩm bẩm: “Kỳ này về lại SG mình phải uống bù mỗi ngày 3 cử...”

– Thiếu úy nói cái gì vậy thiếu úy?

Nghe Tình hỏi song gã làm lơ giả đò không nghe để khỏi trả lời. Nhớ 3 ngày trước khi đi, gã tới quán uống cà phê song không có nói cho chị biết mình sẽ đi xa. Gã ghét sự chia tay, lời giã từ làm bịn rịn lòng mình và lòng của người khác. Cứ âm thầm đi rồi không thấy mình lui tới chị sẽ biết. Như vậy ít bận lòng hơn.

– Tao mong trời sẽ mưa.. mưa thật lớn... mưa bay ngút ngàn phương trời để tao đưa người tới đây ngắm mưa.

Tình ngơ ngác không hiểu cấp chỉ huy nói gì. Nó nghĩ chắc ổng lên cơn nói xàm. Mưa có gì mà ngắm... mà lại mưa bay ngút ngàn phương trời... Gã cười ngước đầu nhìn trời. Ở trong tảng mây dật dờ đó gã mường tượng ra khuôn mặt của một người.

 

*****

Quán cà phê vắng lặng vì mới có hơn 10 giờ sáng. Chưa tới giờ mấy cậu thanh niên đi uống cà phê. Phải sau giờ học thì họ mới ngồi đồng tán dóc được. Trời tháng 6 nhiều mây lắm mưa vào buổi chiều hay đêm. Ngọc Anh ngồi im nơi quầy tính tiền vì không có gì để làm. Đã bao nhiêu lần nàng ngồi im đợi chờ. Mấy người khách quen cũng ít khi thấy mặt. Như Quá Mộng. Mấy tháng nay đi mất biệt. Đi, âm thầm đi, chẳng nói lời từ biệt mà cũng chẳng cho nàng thốt lời chia tay, như không muốn bận lòng, không muốn có người quan hoài tới. Người ta tới rồi đi như những cơn mưa mùa bất chợt, không hẹn hò, không báo trước. Giọng hát của cô ca sĩ nào đó cất lên trong không khí ẩm mục của một buổi sáng trời chuyển mưa.

“Mưa có rơi và nắng có phai

trên cuộc tình yêu em ngày nào

Ta đã yêu và ta đã mơ,

mơ trăng sao đưa đến bên người.

Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào

một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa.

Mây có bay và em có hay

ta ngại ngùng yêu em lần đầu.

Ta đã say hồn ta ngất ngây

men yêu thương đã thấm cuộc đời.

Một lần nào đó bước bên em âm thầm

một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.

Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.

Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say

Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Mưa đã rơi và nắng đã phai

trên cuộc tình yêu em ngày nào

Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say

qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ

Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.

Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người…”

Ngồi đây một mình, nghe tình khúc Ngô Thụy Miên, nàng mới biết, trong cách nào đó mình bị ảnh hưởng của Quá Mộng khi chọn nhạc để nghe. Bản nhạc nào cũng có mưa, liên quan tới mưa, nói về mưa. Mưa trong cuộc đời. Mưa trong tình người. Mưa trong cơn mộng mơ lúc gần sáng thức giấc vì âm thanh của gió lùa qua đầu song và tiếng động khẽ vang từ cánh cửa sổ khép hờ.

Trời đang nắng bng nhiên tối sầm lại rồi mưa xuống. Gió thốc vào sâu trong quán tới chỗ nàng ngồi. Gió ươn ướt và lành lạnh. Không biết nghĩ gì nàng bỏ vào trong pha ly cà phê phin mang ra bàn của Quá Mộng hay ngồi mỗi khi tới đây. Thực ra vì cảm tình riêng nàng đã dành chiếc bàn đó cho Quá Mộng mỗi khi tới uống cà phê. Lâu dần chiếc bàn đó thành giang sơn của gã. Ngồi xuống chiếc ghế Quá hay ngồi, nàng im lặng nhìn ra đường nhìn mưa rơi. Mưa không lớn mà rỉ rả.

– Chắc còn lâu lắm mới dứt mưa...

Ngọc Anh lẩm bẩm. Tự dưng nàng cảm thấy buồn và trống vắng. Đời sống thường nhật nhàn hạ quá, trật tự quá, đều đặn quá thành ra vô vị, nhàm chán và mất dần đi ý nghĩa. Nàng nhớ tới câu nói của Quá Mộng. “Đời sống mà không có sự thay đổi là đời sống tự hủy. Đời sống mà không có biến cố là một đời sống giãy chết...” Nghe nói như thế nàng vặn hỏi: 

– Thay đổi gì?

Quá Mộng trả lời gọn: 

– Thay đổi sinh hoạt. Tôi tới đây uống cà phê hoài là nhờ cái tình của chị bỏ vào cà phê nó thay đổi luôn... Nàng cười hiểu cái ý của người nói song làm như không hiểu bằng cách hỏi tiếp: 

– Biến cố gì? 

Quá Mộng đưa ly cà phê lên cười. Qua màn khói thuốc lá mùi hăng hăng nàng thấy được ánh mắt nhìn của gã con trai thật nhiều lãng mạn và mơ mộng. 

– Biến cố tình cảm...

Nàng cười hăng hắc đùa: 

– Nếu tôi làm được,Quá Mộng biết tôi sẽ làm gì không? Gã con trai ngước lên nhìn chờ đợi câu trả lời. Nhìn sâu vào mắt gã, nàng buông gọn: 

– Tôi sẽ tát Quá Mộng một cái thật đau.

– Mời chị... Tôi muốn bị đau, càng đau càng tốt. Ít nhất tôi cũng có diễm phúc được bàn tay đẹp của chị in lên má... tôi sẽ có hứng làm bài thơ Dấu tay trên má... 

Quá Mộng nói với giọng nghiêm pha chút buồn. Nàng im lặng giây lát mới thỏ thẻ:

– Nhớ nghen... Ngày nào đó bàn tay này sẽ ịn lên má... Nàng đưa bàn tay trắng muốt ra trước mặt và đưa thật gần như muốn cho gã con trai nhìn ngắm bàn tay của mình. Quá Mộng im lặng nhận lãnh cử chỉ ban phát của nàng bằng ánh mắt khờ khạo. Nàng cười thầm. Không có người đàn ông nào lại không khờ khạo trước nhan sắc đàn bà. Huống chi Quá Mộng lại là gã con trai tuổi vừa mới lớn. 

– Quá Mộng có yêu ai chưa? 

Ngồi nhìn những giọt cà phê chầm chậm rơi nàng tự hỏi câu đó rồi lại tự trả lời. Chắc chưa...“Nếu đã yêu, đã có kinh nghiệm thì không có thái độ rụt rè và cử chỉ nhút nhát...”

Đang cúi đầu mơ mộng chợt nghe tiếng bước chân, Ngọc Anh ngước nhìn ra cửa. Đôi mắt nàng mở to và bất động.Vóc dáng quen quen hiện ra.Tóc ngắn 3 phân. Bộ quân phục mơi mới thẳng thớm. Dây nịt. Đôi giày trận đen bóng. Nơi cổ áo có một bông mai vàng. Quá Mộng. Gã con trai xuất hiện như bóng mây làm mát đi chút khoảnh trời gay gắt. Gã mỉm cười không nói. Đủ rồi. Cả hai chẳng cần phải nói, với lại có gì đâu để mà nói.

Tới ngồi vào chiếc bàn quen thuộc, gã ngước nhìn chị Anh đang ngồi đối mặt mình:

– Quá Mộng hơi lạ... Đen và ốm đi...

– Còn chị Anh vẫn như ngày xưa... Có lẽ đẹp hơn ngày xưa...

Chị Anh cười nhẹ. Chị biết gã khen thật tình chứ không phải nịnh hay tán như những người khác. Không hỏi chị quay lưng đi pha cà phê. Quá gọi vói theo:

– Chị nhớ bỏ thật nhiều “tình” vào cà phê nghen chị... Tôi cần...

Quay lại chị Anh cười bằng con mắt có đuôi:

– Tôi nhớ, tôi có nói với Quá Mộng, tôi sẽ bỏ hết tình tôi vào cà phê của Quá Mộng mà.

Quá cười lớn không trả lời. Đốt điếu thuốc gã nhìn vẩn vơ. Mọi thứ đều y nguyên, nói lên sự bình yên và ổn định trong sinh hoạt thường nhật. Chị Anh trở ra với tách cà phê và chiếc bình thủy mới tinh. Đặt hai thứ xuống bàn, chị kéo ghế ngồi đối diện với Quá:

– Quán vắng chẳng có ai... Ngồi nói chuyện cho vui.

Dường như vui vì gặp lại gã nên chị Anh nói cười nhiều hơn thường lệ:

– Quá Mộng ở đâu về dzậy?

Vẫn cái giọng Sài Gòn thanh thanh, dịu dàng và ngọt ngào mà mấy tháng qua Quá thèm được nghe.

– Thủ Thừa…

– Xa đây hông?

– Không xa lắm mà đi hoài hổng tới...

Hít hơi thuốc, ém hơi thật kỹ rồi nhả ra từ từ bằng mũi, gã nói nhỏ và chậm:

– Ghiền cà phê nên ráng lội về đây.

– Chừng nào đi?

– Thứ hai.

– Dzậy à.Tới đây mỗi ngày đi.Tôi pha cà phê cho uống. Bỏ hết tình luôn không chừa lại chút nào.

Gã hơi nhếch môi cười có lẽ vì câu nói của chị Anh:

– Có phiền không?

Chị Anh lắc đầu quầy quậy:

– Hổng có phiền gì hết, mà nếu ai phiền thì kệ họ. Quá Mộng hổng phiền, tôi hổng phiền thì phất lờ thiên hạ...

Gã phá ra cười vì cái giọng của chị Anh. Thấy gã giơ tay định nhấc lấy cái phin, chị thong thả làm trước như đoán được ý của gã. Đổ thêm nước sôi vào tách, bỏ muỗng đường, quậy quậy mấy cái chị cười nhìn gã. Hiểu ý gã nhấp ngụm nhỏ cà phê.

– Có gì khác không?

Quá uống ngụm thứ nhì.

– Khác...

– Khác sao?

– Ngon hơn ngày xưa.. chắc tại chị bỏ hết tình tôi mê...

Ngừng lại nhìn chị Anh đang ngồi đối diện, gã cười nhẹ:

– Từ ngày tôi đi có ông nào lọt vào mắt của chị chưa? Chị có bỏ chút tình vào cà phê cho người nào chưa?

Gã hỏi một câu dài. Chị Anh cảm thấy vui trong lòng song cố gắng không để lộ niềm vui của mình ra ngoài. Cầm lấy gói thuốc Pall mall lên ngắm nghía giây lát, chị ngước lên nhìn gã. Tia nhìn của chị sâu thẳm:

– Từ ngày Quá Mộng đi tôi nhắm mắt lại kín mít thì đâu có ông nào lọt vào được. Chỉ có giọt nước mưa bay vào làm rơi nước mắt thôi.

Cười im lặng gã uống thêm ngụm cà phê:

– Bây giờ đang mở ra hay nhắm lại?

Chị Anh nhìn ra ngoài cửa. Dường như chị tránh nhìn người đối diện trong lúc trả lời:

– Đã mở hí hí từ khi Quá Mộng bước vào cửa.

Nói xong chị bật cười. Gã cũng cười:

– Chị có mắt to và dài, mở hi hí vẫn thấy rõ.

Chị Anh đứng dậy bỏ vào trong. Lát sau chị trở ra bưng tô cháo lòng bốc khói:

– Cái này hổng có bán... Chỉ làm cho nhà ăn. Bây giờ đem ra đãi Quá Mộng.

Chị người làm mang ra dĩa rau sống. Đang đói bụng, gã không khách sáo vừa ăn vừa khen ngon.

– Chiều Quá Mộng trở lại đi. Tôi sẽ nấu bún riêu.

– Mấy giờ?

– Mấy giờ cũng được.

– Sợ chị bận khách.

– Thì tôi để con Ánh với con Sương lo. Thêm con Hân phụ nữa. Mình ăn trên lầu chẳng phiền ai với lại thứ năm thường không bận.

Tiếng “mình” của chị nghe thật dịu dàng và êm ái. Gã nhìn chị Anh chăm chú. Tuy hơi ngạc nhiên về lời mời của chị song cũng không hỏi thêm. Được mời ăn sướng rồi thắc mắc làm chi. Có lẽ hiểu được sự thắc mắc của gã, chị Anh ôn tồn giải thích:

– Chẳng có gì đâu. Hồi Quá Mộng nói đi xa tôi định làm tiệc nhỏ để tiễn mà đi hổng cho tôi biết. Tôi sùng lắm muốn nghỉ chơi với Quá Mộng luôn. Nhưng hồi nãy thấy mặt thì hết giận rồi nên mới mời bữa ăn tối.

Cười tiếng ngắn gọn, nhìn vào mặt người đối diện, gã nói với giọng buồn buồn:

– Nếu chị mà biết tôi ghiền cà phê của chị tới mức độ nào thì chắc chị sẽ không sùng tôi. Hổng đâu có cà phê ngon bằng cà phê chị Anh.

Chị Anh cười. Mắt chị long lanh và ươn ướt.

– Vùng tôi ở mưa nhiều lắm, nhìn mưa tôi lại nhớ tới chị...

– Ở đó có mưa bay ngút ngàn phương trời không Quá Mộng?

– Có. Mưa bay ngút ngàn phương trời. Mưa ướt mặt người.

– Vậy thì Quá Mộng phải đưa tôi về nơi Quá Mộng ở để tôi có thể ngắm mưa bay ngút ngàn phương trời.

Nói dứt chị Anh đứng lên đi về chỗ quầy tính tiền. Trở lại bàn, đưa cuốn sổ ra chị nói như năn nỉ:

– Cho xin địa chỉ của Quá Mộng đi.

Đợi cho gã viết xong, chị đưa lên lẩm nhẩm đọc rồi mới gấp quyển sổ lại. Uống cạn tách cà phê gã bỏ gói thuốc lá vào túi áo. Thấy gã thò tay vào túi định lấy tiền, chị xua tay lia lịa:

– Miễn. Chiều Quá Mộng trở lại nghen.

Gật đầu gã chậm chạp bước ra cửa. Theo ra tới hàng hiên, chị Anh đứng nhìn theo với ánh mắt đăm chiêu. Dường như chị muốn nói điều gì với gã mà ngần ngại.

 

*****

Mưa đầy trời. Mưa trắng xóa. Mưa từ dưới đất mưa lên. Mưa tự trên cao rơi xuống. Mưa bay ngút ngàn phương trời... Tất cả những thứ đó chưa đủ để diễn tả mưa nơi vùng đồng không mông quạnh này. Ngồi trong lô cốt gã im lặng nhìn mưa rơi và nhớ tới chị Anh. Đêm gặp lại thật im lặng, thứ im lặng hiếm có giữa hai người đang có nhiều điều để nói.Tà áo dài lụa trắng cao sang. Ánh mắt nhìn, không hẳn là âu yếm, không hẳn gởi trao, không hẳn hẹn hò mà thăm thẳm tình người. Là lính đóng đồn miền xa, quạnh hiu và trơ trọi không có bóng dáng đàn bà, trong buổi tối ngồi nhìn chị Anh tha thướt đi lại, gã chợt nhận ra mình thiếu một cái gì, cần một cái gì để lấp đầy sự trống vắng. Đó là hình ảnh một người ở trong trái tim mình. Gã cần một người đàn bà thực sự chứ không phải hình bóng được thêu dệt, vẽ vời trong giấc mơ hay giấc ngủ trở trăn vì tiếng hú của đạn 82 ly. Móc túi áo lấy gói thuốc ra đốt một điếu, hít hơi dài, gã nhìn làn mưa bụi mang mang giăng kín bầu trời. Dường như ở trong làn mưa trắng xóa đó gã mường tượng ra bóng dáng của chị Anh. Tà áo dài đen huyền hoặc đêm giã từ. Hai bàn tay muốt trắng nuột nà búp măng trúc non. Ánh mắt nhìn thẳm sâu. Nụ cười mê hoặc của chị biến Quá Mộng thành Quá Mộng Quá. Chị Anh cười dịu dàng khi đặt tên mới cho gã con trai lính đi xa. Chị bày lộ tình cảm của chị một cách chân thật và ở trong giới hạn vừa đủ để hai người không ai phải ân hận hoặc nuối tiếc điều mình đã làm. Gã cũng vậy. Không giấu diếm, che đậy tình cảm của mình với chị Anh song cũng không muốn làm điều gì để bận lòng. Ở xa thì nhớ mà ở gần thì quyến luyến. Thế thôi... Tình cảm mà gã dành cho Chị Anh như tình bạn giữa hai người khác phái, giữa gã con trai với một thiếu phụ lớn hơn mình chút tuổi. Có những lúc tình cảm vượt qua khỏi tình bạn thành thứ tình thương bàng bạc, mông lung, được biểu lộ bằng lời nói, nụ cười, ánh mắt nhìn mà chị Anh chấp nhận bằng thái độ vui mừng và cởi mở. Tình cảm là thứ cao quí và hiếm hoi, gã không muốn hoang phí, không thể bừa bãi cho và nhận vội vàng. Người cho có thận trọng thời người nhận mới nâng niu. Người cho có thành kính thời người nhận mới trân trọng gìn giữ.

 

*****

Đợi cho ông phát thư đi khỏi, Ngọc Anh mới ngắm nghía phong thư của Quá Mộng gởi cho mình giây lát rồi chậm chạp dùng kéo cắt một đầu xong cẩn thận rút tờ giấy có kẻ hàng ra. Thư không đề ngày tháng và nơi gởi gì hết. Lá thư mở đầu bằng hai chữ “Chị Anh” thật ngắn và thật gọn.Biết cái tính “hơi mác” của Quá Mộng, nàng lắc đầu cười lẩm bẩm: 

“Tại sao chỉ có hai chữ “Chị Anh”. Bộ thêm chữ thân, thương, mến rồi bịnh à?! Người đâu mà hà tiện chữ quá. Dzậy mà cũng viết văn.”

“Tôi định viết “Chị Anh thương mến” nhưng vì sợ chị sùng và giận nên tôi đành viết “Chị Anh”. Nếu chị không giận thì trong thư trả lời chị hãy cho tôi biết.Ký lô cà phê mà chị tặng cho tôi, tôi đã uống hết rồi. Điều đó tỏ cho chị biết là tôi ghiền cà phê của chị lắm. Đúng ra thì tôi chia cho sếp của tôi một ít gọi là hối lộ để ổng cho tôi đi phép về Sài Gòn thăm chị thường xuyên hơn. Ở đây bây giờ vào giữa mùa mưa nên mưa, không những bay ngút ngàn phương trời mà còn bay ngút ngàn bốn phương tám hướng trời. Mưa ướt chỗ tôi nằm ngủ, mưa ướt mặt người lính ôm súng gác đêm. Mưa ướt đẫm chiếc poncho. Mưa nửa đêm. Mưa gần sáng. Mưa ban ngày. Mưa giữa ban trưa trời nắng chang chang. Mưa ngập dãy giao thông hào. Mưa ướt nhẹp gói thuốc lá. Mưa lầy lội lối đi. Mưa kéo gió về kèm theo tiếng hú lồng lộng của mọt chê 82 ly. Những thứ đó tôi có thể chịu đựng và lâu ngày thành quen dần đi. Tuy nhiên mưa làm tôi nhớ chị, nhớ vô cùng. Tôi không biết mc độ tình cảm của tôi đối với chị sâu đậm hay hời hợt, song tôi biết tôi nhớ chị. Tôi nhớ chị và tôi xác nhận điều đó.

Ngọc Anh thở dài, biết mắt mình cay cay vì 3 chữ “tôi nhớ chị” của Quá Mộng. Nàng biết nàng cũng nhớ, nhớ nhiều một người đã đi xa chưa trở lại. Gấp lá thư đọc chưa hết bỏ vào phong bì, nàng nhìn qua phía bên kia đường. Trời không mưa mà lại u ám. 5 giờ chiều người đi lại nhiều hơn. Tiếng còi xe vang inh ỏi. Quán vắng chỉ có một người khách quen nên không khí im lặng trừ tiếng nhạc và tiếng hát âm thầm.

“Mưa soi dấu chân em qua cầu

Theo những cánh rong trôi mang niềm đau.

Đời em đã khép… đi vội vàng

Tình ta cũng lấp lối thiên đàng

Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn

Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.

Mưa soi dấu chân em qua cầu

Theo những cánh rong trôi mang niềm đau

Thời nào yêu hết trái tim buồn 

Lời nào yêu hết trái tim buồn

Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ

Nhòa theo từng gót chân người xa vời.

Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức

Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên

Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở

Em thấy không cõi đời vô vọng.

Xin em hãy cho tôi tạ tình

Khi em đã đi qua khoảng đời tôi.

Dù một khoảng khắc sớm phai tàn

Và lệ em rớt trên môi nhạt

Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn

Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời.

Trôi trên con sóng xanh bạc đầu

Theo những cánh rong cưu mang niềm đau.

Đời nhau đã khép đi vội vàng

Tình ta cũng lấp lối thiên đàng

Như cánh chim khuất ngàn.

Như cánh chim khuất ngàn

Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu.

Thời nào yêu hết trái tim buồn

Lời nào yêu hết trái tim buồn

Xin giữ trong mắt lệ xin giữ trong mắt lệ

Nhòa theo từng gót chân người trông vời.

Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức

Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên

Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở

Em thấy không cõi đời vô vọng.

Xin em hãy cho tôi tạ tình

Khi em đã đi qua khoảng đời tôi.

Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn

Và lệ em rớt trên môi nhạt

Đôi mắt em rất buồn đôi chúng ta rất buồn

Vàng câu tình cũ gửi vời cho đời.

Ở đâu đó trong vùng âm thanh và ánh sáng mờ nhạt, nàng thấy Quá Mộng đang ngồi nơi chiếc bàn quen thuộc. Khói thuốc Pall Mall bay bay. Ánh mắt gã con trai nhìn lặng nỗi mê man dịu dàng. Nàng nhớ Quá Mộng. Nhớ quá chừng. Nhớ như chưa bao giờ nhớ ai. 

“Mình phải làm gì để đầy nỗi nhớ?” Nàng lẩm bẩm hỏi. 

Tự dưng câu hát “cho mưa bay ngút ngàn phương trời” bật ra trong trí não. Ngọc Anh mỉm cười. Nàng biết phải làm gì...

– Thiếu úy... thiếu úy...

Đang nằm trong hầm chỉ huy đọc quyển Bếp Lửa của Thanh Tâm Tuyền, nghe tiếng gọi của Tình, gã càu nhàu:

– Gì đó mậy?

– Có người kiếm thiếu úy.

– Ai?

– Tui đâu biết. Mà cô này ngộ lắm. Cổ mặc áo dài trắng đẹp hết biết. Tui chưa thấy ai mặc áo dài đẹp hơn cổ.

Tình nói huyên thiên song gã vẫn chưa chịu ngồi dậy. Gã đang đoán xem ai kiếm mình. Chắc mẹ hoặc bà chị. Gã đâu có quen biết ai thân tới độ khiến họ phải cất công xuống tận nơi hóc bà tó này mà kiếm.

– Lẹ lên đi thiếu úy. Cổ đợi thiếu úy ngoài cổng.

Vất cuốn sách xuống Quá cười cười:

– Sao mày nôn vậy mậy. Kiếm tao chứ đâu có kiếm mày.

Tình cười hì hì đi theo sếp ra cổng chánh của đồn. Chưa tới nơi, gã thấy bóng một người mặc áo dài trắng đứng nơi cổng. Gió đồng thổi tà áo bay bay. Dáng người thật quen nhưng vì khá xa nên chưa nhận diện được. Còn cách mươi bước gã cảm thấy tim mình đập mạnh nhịp không bình thường. Dáng quen quá làm gã tưởng tới một người.

– Hổng lẽ... hổng lẽ...

Người đàn bà mặc áo dài trắng quay lại.

– Ơ... Ơ... Chị... Ơ... Ngọc Anh…

Sửng người vì kinh ngạc, gã ú ớ thành những lời đứt đoạn. Vì sự có mặt của mấy người lính, gã cố che đậy sự vui mừng của mình thành ra không có lời chào hỏi gì hết mà chỉ nhìn Ngọc Anh cười. Tuy nhiên bằng sự tế nhị và linh cảm bén nhạy của đàn bà, Ngọc Anh biết rõ tình cảm mà Quá Mộng dành cho mình:

– Quá khỏe không?

– Khỏe... Còn... còn... Ngọc Anh?

Lúng túng một lát gã mới không gọi Ngọc Anh bằng chị. Cười thầm vì dáng điệu lúng túng và cách xưng hô của ông lính trẻ, nàng cười nhỏ nhẹ trả lời:

– Tôi cũng bình thường...

Liếc nhanh 3 người lính dưới quyền đang chăm chú nhìn Ngọc Anh, gã cười lên tiếng:

– Mời Ngọc Anh vào thăm đồn...

Đưa cái túi vải cho gã, Ngọc Anh cười nhỏ nhẹ thốt:

– Quà của Quá đó. 1 ký lô cà phê, mấy cuốn tiểu thuyết và 3 cuồn băng nhạc.

Gã cười mắt sáng long lanh. 2 người bước song song trên lối đi khô ráo gần tuần lễ không mưa. Ngọc Anh im lặng ngắm nhìn phong cảnh. Gã cũng im lặng. Thật ra hai người có rất nhiều điều để nói nhưng ngại vì có Tình đi sau lưng. Vào tới hầm chỉ huy, gã tìm cách đuổi khéo Tình đi bằng câu nói:

– Tình về nhà bảo bà xã nấu thêm cơm vì tôi có khách quí tới thăm.

– Dạ. Thiếu úy hổng dặn em cũng bảo nó nấu nướng cho đàng hoàng để đãi cô... cô...

Hiểu ý Ngọc Anh cười thốt với Tình:

– Ngọc Anh... Gọi bằng cô Anh được rồi.

Cười toe toét Tình xoa tay:

– Dạ cô Anh. Em sẽ bảo con vợ em nấu món ngon đãi cô Anh.

Đợi cho Tình khuất bóng, gã mới quay sang nhìn Ngọc Anh và bắt gặp nàng cũng đang nhìn mình đăm đăm:

– Quá ốm và đen. Có còn là Quá Mộng của tôi không?

– Vẫn còn... mà bây giờ còn thêm Quá Nhớ nữa.

– Thế à! Quá Nhớ ai?

– Quá Nhớ Anh Quá...

Ngọc Anh bật cười. Mắt nàng long lanh bày tỏ sự sung sướng khi nghe gã tiết lộ tình cảm. Nhìn gã, nàng cười cười:

– Hổng mời khách vào nhà à?

Gã chưa kịp bước, nàng đã khom người chui vào hầm trú ẩn. Không khí âm ẩm và hăng hăng thứ mùi thật lạ mà nàng không biết mùi gì. Tiếng kêu sè sè. Chiếc giường nhỏ trải chiếu nằm trong góc. Độc một cái gối màu xanh. Chiếc mền nhăn nhúm. Trên chiếc bàn hình chữ nhật đóng bằng cây bề bộn giấy tờ và tàn thuốc lá.

– Xin lỗi chị Anh về chỗ ở chật chội và dơ dáy...

Gã ngượng ngùng lên tiếng. Ngọc Anh cười. Nụ cười của nàng thật đôn hậu cũng như giọng nói dịu dàng:

– Tôi đâu có phàn nàn. Tôi tới thăm Quá, tôi chấp nhận. Tôi đã biết Quá là lính mà.

– Chừng nào chị Anh về?

NgọcAnh cười thành tiếng nhỏ khi nghe câu hỏi của gã:

– Kỳ vậy? Tới chưa được mời ngồi mà đã tính đuổi người ta về rồi. Chừng nào được nhìn mưa bay ngút ngàn phương trời tôi sẽ về. Chưa được ngắm, Quá đuổi tôi cũng không về đâu.

– Vậy thì tôi cầu trời đừng có mưa để chị ở lại đây lâu...

Nghe câu nói bày tỏ chút tình cảm của gã, Ngọc Anh cảm động mắt sáng long lanh:

– Tôi ước gì tôi có thể ở lại đây hoài. Tuy nhiên...

Nàng thở dài và gã cũng buông tiếng hắt hiu phiền muộn. Mỗi người đều có ràng buộc riêng. Có khoảnh trời riêng để hít thở. Họ chỉ có thể tới với nhau bằng chút thời gian dư thừa và chút tình cảm bọt bèo rồi cũng sẽ tan nhanh theo dòng chảy của đời.

– Mình ra ngoài cho thoáng...

Gã lên tiếng. Giọng của gã khàn khàn. Ngọc Anh nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của gã. Nàng biết Quá Mộng ngại đứng với mình trong căn hầm chật hẹp và tối tăm. “Lính mà nhát hít”. Tự dưng nàng muốn ghẹo người lính trẻ để xem phản ứng của anh ta ra sao.

– Hồi nãy Quá có nói vẫn còn là Quá Mộng và lại có thêm Quá Nhớ nữa. Quá nhớ Quá làm sao?

Gã cười lấy điếu thuốc ra đốt rồi hít hơi thật dài như cố tìm câu trả lời:

– Chẳng làm gì hết. Người ta ở xa quá, nếu có quá nhớ cũng đành chịu.

– Bây giờ người ta đang đứng trước mặt thì Quá Mộng làm sao?

Gã làm thinh. Ngọc Anh cười nhẹ bước tới đứng đối diện với gã. Hai người gần như chạm mặt nhau.

– Quá chưa trả lời câu hỏi.

Người lính trẻ lúng túng vì bị Ngọc Anh dồn ép:

– Chị Anh muốn Quá phải làm gì?

– Ai biết.. Quá nói Quá nhớ thì tôi hỏi vậy thôi. Quá nhớ Quá muốn thì Quá làm đi...

Gã bật cười vì câu nói có nhiều chữ Quá của chị Anh.

– Vậy à? Quá nhớ Quá làm mà Quá có bị ăn bạt tai không?

Ngọc Anh cười hăng hắc. Hóa ra Quá Mộng vẫn chưa quên nàng. Điều đó khiến cho nàng cảm thấy sung sướng và kiêu hãnh khi biết mình được người khác thương yêu. Dù ở xa hình ảnh của nàng vẫn ngự trị trong tim của người lính trẻ si tình và lãng mạn. Có si tình thì anh ta mới nhớ những lời nàng nói:

– Có. Bạt tai như thế này nè...

Ngọc Anh đưa bàn tay nhỏ nhắn lên sờ mó, mân mê khuôn mặt cháy nắng của người lính trẻ đang đứng thật gần. Gã hầu như bất động vì sung sướng.Đã bao nhiêu ngày qua gã mơ giây phút này. Gã ngạt thở vì hương tóc mềm, da thịt ấm nồng nàn tình tự của đam mê.

– Chị... Anh... ơi...

Gã thì thầm đứt đoạn. Ngọc Anh cười. Hơi thở nàng phả bên tai người lính chiến đang bắt đầu thành kẻ chiến bại trước nhan sắc.

– Ủa, sao kỳ dzậy?Hồi này Quá đâu có gọi tôi bằng chị.

– Không gọi chị rồi có ăn bạt tai không?

– Có. Ăn cái này nè...

Người lính trẻ cảm thấy mình bị chấn động dữ dội khi vòng tay quấn quít tình người của Ngọc Anh vòng quanh cổ mình và ghì mạnh để mặt kề mặt, môi chạm môi rồi đam mê cháy bùng lên thiêu đốt và hủy hoại. Nhan sắc bị bóc trần từng mảnh để thành hình tượng có khổ đau và hạnh phúc, tiếng cười và nước mắt chảy ra trong quên lãng....

Ngọc Anh thức giấc giữa đêm khuya yên lặng. Nàng không hiểu vì sao mình lại thức giấc sau cơn thiếp mê bằn bặt của ái ân. Có lẽ vì ánh trăng vàng màu ủ dột xuyên qua khung cửa sổ độc nhất của căn hầm trú ẩn dọi vào mặt mình. Hơi nghiêng đầu nàng thấy gã nằm ngủ. Dáng gã hiền như con nít làm cho nàng chạnh lòng. Không cần phải có những gì xảy ra hôm nay, nàng cũng đã biết rõ một điều nàng yêu Quá Mộng, gã con trai kỳ quặc nhỏ hơn nàng chút tuổi. Dù có nhiều điều rất khác nhau song nàng tìm thấy ở Quá Mộng đôi điều không có ở người khác. Quá sống thực với bản ngã của mình. Quá bất chấp sự dị biệt, bất đồng đẳng và bất bình đẳng. Quá Mộng, như đứa trẻ trong thơ của Phùng Quán “Phải làm một người chân thật... Mẹ ơi, chân thật là gì? Mẹ tôi hôn lên đôi mắt... Con ơi một người chân thật... Thấy vui muốn cười cứ cười... Thấy buồn muốn khóc là khóc... Yêu ai cứ bảo là yêu... Ghét ai cứ bảo là ghét... Dù ai ngon ngọt nuông chiều.. Cũng không nói yêu thành ghét... Dù ai cầm dao dọa giết... Cũng không nói ghét thành yêu...” Quá Mộng của nàng như thế đó. Anh yêu nàng dù biết nàng là góa phụ hai con, lớn hơn anh chút tuổi. Ở trong mắt nhìn của Quá Mộng, tình yêu như những câu thơ mà anh đã đọc cho nàng nghe để bây giờ nàng vẫn còn nhớ.

“Trời đã sinh ra em

Ðể mà xinh mà đẹp

Trời đã sinh ra anh

Ðể yêu em tha thiết

Khi người ta yêu nhau

Hôn nhau trong say đắm

Còn anh, anh yêu em

Anh phải ra mặt trận

Yêu nhau ai không muốn

Gần nhau và hôn nhau

Nhưng anh, anh không muốn

Hôn em trong tủi sầu

Em ơi rất có thể

Anh chết giữa chiến trường

Ðôi môi tươi đạn xé

Chưa bao giờ được hôn

Nhưng dù chết em ơi

Yêu em anh không thể

Hôn em bằng đôi môi

Của một người nô lệ…

Lẩm bẩm trong trí bài thơ của Phùng Quán tới câu: “Em ơi rất có thể.. Anh chết giữa chiến trường.. Đôi môi tươi đạn xé.. Chưa bao giờ được hôn..” Ngọc Anh ứa nước mắt. Bằng trái tim của một người đàn bà biết thương yêu, nàng tội nghiệp cho Quá Mộng và ngay phút này, nằm trên chiếc giường cây mà khi hai người động đậy thì nó kêu thành điệu nhạc tình yêu bất diệt, nàng thương gã vô cùng. Trong bóng tối mờ mờ nàng đưa tay sờ soạng lên làn da mặt có chút lông măng và những sợi râu lâu chưa cạo.

– Chị thức rồi à?

Ngọc Anh mỉm cười trong bóng tối khi nghe Quá Mộng gọi mình bằng chị. “Sao kỳ vậy ông lính? Quần người ta muốn nín thở mà cứ gọi bằng chị...” Nghĩ tới điều đó nàng cảm thấy mặt nóng bừng cảm giác xôn xao và vỡ vụn thân thể bởi cử chỉ ái ân cuồng nhiệt của gã. Xoay người nằm nghiêng, nàng thì thầm vào tai:

– Em yêu anh...

Gã bật cười với giọng còn hơi ngái ngủ:

– Sao tự động xuống chức vậy?

Ngọc Anh cười thành tiếng.

– Tại yêu... Yêu Quá Mộng quá.

Gã cười lặng lẽ trong bóng tối mờ mờ. Ngày xưa, lúc mới tới quán, Ngọc Anh là người đàn bà đặc biệt ở chỗ có nhan sắc, thứ nhan sắc hình thành từ thân xác và tâm hồn. Cái đẹp thân xác của nàng thì ai cũng nhận ra; nhưng cái đẹp của tâm hồn thì có lẽ ít người thấu triệt, bởi vì nàng là người kín đáo, trầm mặc, luôn luôn khép kín tâm hồn của mình. Riêng gã con trai nhiều mơ mộng và lãng mạn đã mơ hồ cảm nhận ra cái đẹp tâm hồn của nàng. Phải nói gã mê cái nhan sắc trầm ẩn của nàng. Đó là kho tàng gã bấy lâu nay tìm kiếm.

– Quá nghĩ gì dzậy?

Xoay người nằm nghiêng, co chân gác lên người, tay đặt lên ngực, Ngọc Anh hỏi. Gã cười nhỏ:

– Nhớ lại ngày xưa lúc mới thấy Ngọc Anh lần đầu tiên.

Ngọc Anh cười thánh thót. Đưa bàn tay lên mân mê khuôn mặt của người tình, nàng phà hơi thở của mình trong tiếng thì thầm:

– Quá Mộng đọc thơ đi Quá Mộng. Khi vắng Quá Mộng tôi nhớ cái giọng đọc nghe“mệt mà mết”của Quá Mộng.

Thấy gã im lìm nàng cất giọng vòi vĩnh:

– Đọc đi Quá Mộng của em, rồi em sẽ đền cưng...

Gã bật cười lên tiếng ngắn rồi giọng đọc thơ vang mỏi mệt, lạc loài và đặc sền sệt trong căn hầm núp lạnh mùi ẩm mục phảng phất chút hơi người.

– Hư ảo nào như hư ảo trăng

Em đàn cung nguyệt hát cung văn

Ta về đúng lúc đêm đang tới

Tìm thấy trong thơ chiếc nguyệt cầm

Hư ảo nào như hư ảo mây

Em cười trong nắng, áo trong tay

Thơ trong tà áo, em trong gió

Ta nhớ mơ hồ mây trắng bay…

Hư ảo nào như hư ảo em

Tiếng cười khua động những thân quen

Đời xưa ta nhớ mây tiền kiếp

Còn lúc bây giờ ta nhớ em…

Đọc tới đó gã ngưng lại. Xoay người nằm nghiêng, tay ôm lấy bờ vai mềm mại và vuốt nhè nhẹ, gã cười trong bóng tối. Giọng của gã nghe nằng nặng, nghèn nghẹn:

– Hư ảo nào như hư ảo ta

Xòe tay năm ngón động âm ba

Nhìn quanh bất trắc cao thành núi

Đứng tựa vai làm tri kỷ xưa

Hư ảo nào như hư ảo trăng

Trời đưa ta tới chỗ em nằm

Em như huyền hoặc, đời như mộng

Ta ngả lưng làm một giấc trăng…

Ngọc Anh thầm thở dài. Câu “Em như huyền hoặc, đời như mộng” làm cho nàng buồn. Có phải những gì thực cũng sẽ thành hư ảo, như Quá Mộng của nàng, luôn cả tình yêu vốn mỏng manh và yếu ớt.Nếu Quá Mộng chết đi thì nàng sẽ làm gì, yêu ai. Không, còn ai đâu nữa mà yêu. Còn tình đâu nữa mà yêu. Chút tình bọt bèo nàng đã đem bỏ vào cà phê cho Quá Mộng uống để gã ghiền giờ đây nàng mới được diễm phúc nằm trong căn hầm núp bên cạnh gã con trai mơ mộng và lãng mạn, dù đối diện với cái chết vẫn không bỏ cái cố tật của mình.

– Thơ Nguyên Sa hay Quá Mộng?

Ngọc Anh thì thầm. Gã cười trong bóng tối. Tiếng cóc nhái, ểnh ương vọng vào nghe lạc nhịp buồn. Gã biết người tình yêu thơ, thuộc gần hết những bài thơ của các thi sĩ. Tập thơ nào mới hay cũ nàng đều có, nâng niu và gìn giữ cẩn thận. Một lần, có lẽ hứng, Ngọc Anh mời gã lên lầu để khoe “thư viện” của mình. Gã đã kinh ngạc và kính phục về chất văn nghệ của Ngọc Anh. Sau khi quan sát thư viện riêng, gã cười hỏi:  

– Có ai đã được phúc hạnh ngồi đây đọc sách chưa?  Hiểu câu hỏi, Ngọc Anh cười chúm chiếm: 

– Quá Mộng là người đầu tiên.

Cầm quyển Vẫn Còn Thương của Hoàng Ngọc Liên lên ngắm nghía trang bìa, gã con trai cười: 

– Có người đầu tiên là sẽ có người cuối cùng.

Ngọc Anh gật đầu.

– Ai? 

Nhìn ngay vào mặt gã con trai đang cầm quyển thơ, Ngọc Anh chắc giọng nói của mình:

– Ai là người đầu tiên thì người đó sẽ là người cuối cùng. Đó là một khẳng định. 

Trả quyển thơ về lại chỗ cũ, gã cười lên tiếng nói một câu mà sau này được Ngọc Anh nhắc hoài. 

– Tôi quí Ngọc Anh như dáng hiện thành văn tự... có đó rồi mất đó.

Rút sát vào người tình như tìm hơi ấm hay cử chỉ tỏ tình âu yếm, Ngọc Anh thì thầm:

– Bộ mưa hả Quá? Tôi nghe hình như...

Quá nhẹ gật đầu.

– Mưa tự nãy giờ. Mưa nhỏ thôi.

– Vậy là không có mưa bay ngút ngàn phương trời hả Quá?

– Hy vọng ngày mai không có. Mốt thì chưa biết...

– Vậy thì tôi còn ở đây...

– Chắc vậy... Chưa mưa thì Ngọc Anh còn ở đây chờ mưa, mà mưa bay ngút ngàn phương trời thì Ngọc Anh cũng ở lại đây.

– Tại sao?

– Vì mưa xóa mất lối về.

– Sướng... Tôi được ở bên Quá hoài.

Xoay người nằm đè lên người của gã, Ngọc Anh thì thào như muốn nói trọn nghĩa. Giọng của nàng khi được khi mất trong tiếng sấm gầm và tiếng mưa rơi lắc rắc trên mái hầm núp:

– Quá dễ thương quá! Tôi tiếc không gặp Quá sớm hơn.

– Bây giờ cũng chưa muộn.

Mưa như lớn hơn vì sấm nổ ì ầm và chớp lóe sáng căn hầm. Kéo chiếc mền nhà binh lên tận cổ, Ngọc Anh rút sát vào người tình như tìm hơi ấm:

– Mình có nhạc hông Quá?

– Có.

Hơi nhỏm người dậy, gã bật đèn pin. Âm thanh cất lên lạc loài và lẻ loi trong tiếng mưa rơi.

“Nếu có điều gì vĩnh cửu được

Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta

Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm

Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư

Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ

Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời

Nếu có điều gì vĩnh cửu được

Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta

Rồi mai đây anh sẽ đón em về

Mở cửa hồn em vào đó rong chơi

Em có thấy tình anh ngát hương hoa

Ngây ngất mãi một đời vì em thôi

Đôi khi có những mùa giông bão qua đây

Em thấy đời là những hư hao

Này em, đừng giấu muộn phiền trong mắt sâu

Đừng giấu bàn tay trong tóc mây

Hãy tựa đầu lên vai anh

Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ

Từ trái tim anh nồng nàn yêu em

Nếu có điều gì vĩnh cửu được

Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta

Bờ vai ngoan, hương tóc xõa buông mềm

Tình rạt rào như dòng suối vây quanh

Dù mai đây hương mùa cũ phôi pha

Anh vẫn sẽ yêu em như ngày trẻ dại

Nếu có điều gì vĩnh cửu được

Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta

Dù mai đây trăng có úa bên thềm

Và ngày buồn thu tàn kéo qua đây

Rồi mùa đông vội vã đến bên ta

Anh giữ mãi lời nguyền cùng bên em…

Đợi cho tiếng nhạc mất hẵn Ngọc Anh mới lên tiếng.

– Nhạc Từ Công Phụng, em thích bản này nhất, như câu “Nếu có điều gì vĩnh cửu được... Thì anh ơi đó là tình yêu chúng ta...”

Tiếng “em” của nàng thật dịu dàng và âu yếm tới độ gã phải quay nhìn. Trong bóng đêm mờ mờ gã thấy nụ cười và ánh mắt nhớ suốt đời.

– Tình yêu có vĩnh cữu không Quá?

– Không biết... nhưng tôi tin nó hiện hữu.

Sau câu nói Quá bóp nhè nhẹ bàn tay của người tình. Nhạc lại nổi lên cùng với tiếng hát của người ca sĩ trong đêm mưa nghe buồn lê thê.

“Tim tôi như trái mìn đợi nổ

Khi gã tới gần em gần em rồi gần em

Trong ánh mắt ngầm trao lời tình lửa

Tôi đọc thấy long lanh giòng suối hẹn

như lòng em rực rỡ hoa tươi

khi em rộng lượng mỉm môi cười

Ly rượu sóng trên môi cuống phổi tôi teo tóp nghẹn

Tôi biết là đã mất em

là đã mất em trong đời

nụ cười em mang theo gió bão trùng khơi

Tôi biết là đã mất em

Em đã biến khỏi tình tôi sông lạch

Nụ cười em cơn bão rớt hồn tôi

Gã ngồi xuống bên em trái đất nghiêng vài độ

Tôi như không còn có đó

như vật thừa em đã bỏ quên

như chiếc lược gẫy tương tư sông dài tóc mướt

như đôi giầy cũ nằm rên rỉ nhớ chân mềm

Tôi muốn bỏ đi mà núi chắn sau lưng, biển ngăn phía trước

núi cũng là em mà biển cũng là em

Từ lỡ trao thương những sợi tóc cỏ huyền

Đã quấn chặt hồn si chín kiếp

Tôi hóa thạch mà em đâu có biết em ơi!

Đưa tay lên xem đồng hồ, thấy chỉ gần 6 giờ sáng, gã chỏi tay ngồi dậy đốt đèn. Quấn chiếc mền nhà binh, Ngọc Anh xoay người nhìn người tình đang đốt lò dầu nấu nước sôi pha cà phê. Dường như có tiếng lính ơi ới nhau xen tiếng trẻ con khóc cùng đàn bà nói chuyện lao xao.

– Hôm nay mình làm gì hả Quá?

– Hy vọng mưa lớn để...

Ngập ngừng giây lát gã mới nói tiếp:

– Để Ngọc Anh ngắm mưa bay ngút ngàn phương trời..

– Quá không muốn tôi ở lại đây hả Quá?

Giọng Ngọc Anh nghèn nghẹn. Đang chế nước sôi vào cái phin cà phê, nghe Ngọc Anh hỏi câu đó, gã vội ngưng tay bước tới giường nàng đang nằm:

– Không phải vậy đâu. Không có nỗi sung sướng nào hơn nếu tôi được Ngọc Anh ở bên cạnh. Nhưng tôi sợ Ngọc Anh chết. Ở đây nguy hiểm lắm... bị pháo kích thường xuyên.

– Thì tôi ở cạnh Quá mà.

Gã thở dài lắc đầu:

– Cho dù Ngọc Anh ở cạnh nhưng tôi cũng không che chở được cho Ngọc Anh. Súng đạn vô tình và tàn nhẫn lắm.

Gã nói với giọng mà khi nghe Ngọc Anh ứa nước mắt sụt sùi:

– Tôi yêu Quá. Tôi chấp nhận hết những gì xảy ra...

– Tôi yêu Ngọc Anh. Tôi không muốn Ngọc Anh chết. Tôi bất lực...tôi không thể che chở được cho Ngọc Anh.

Gã ôm người mình thương yêu vào lòng. Ngọc Anh ngửi được mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, mùi thuốc súng hòa quyện với mùi ẩm mục của đất và mùi hương trên thân thể mình tạo thành mùi hương không có ở bất cứ nơi nào.

– Quá ơi! Tôi yêu Quá.

Vòng tay của nàng ghì chặt lấy thân thể người tình mà nàng biết sẽ không còn thuộc về nàng trong những ngày sắp tới. Rồi đây Quá Mộng không còn là của nàng nữa. Chiến tranh đã lấy đi gã con trai nhiều đam mê và lãng mạn.

– Trời sáng rồi. Ngọc Anh dậy mặc quần áo đi.

Gã van nài khi thấy người tình cứ quấn lấy cái mền nhà binh mà không chịu ngồi dậy mặc quần áo.

– Hông... mệt quá... tại Quá đó.

Cười gượng vì cái giọng nhỏng nhẽo của người tình, gã càng thêm bối rối khi nghe tiếng bước chân rồi giọng của Tình vang vang ngoài cửa hầm:

– Thiếu úy... Thiếu úy ơi!

– Gì đó Tình? Tôi đang uống cà phê.

– Dạ. Vợ tôi nấu xong rồi. Mời thiếu úy và cô Anh tới nhà ăn sáng.

Liếc nhanh Ngọc Anh đang cười tình với mình, gã nhìn ra cửa hầm rồi nói lớn:

– Chừng nào bớt mưa tụi này sẽ tới.

– Dạ tui chờ thiếu úy.

Đợi cho Tình đi rồi, gã mới bước tới bên giường:

– Ngọc Anh ngồi dậy uống cà phê. Tôi đã bỏ hết tình của tôi bảo đảm cà phê ngon hết sẩy...

Có lẽ vui vì câu nói, Ngoc Anh nhanh nhẹn ngồi dậy. Tay quấn mền, tay nhặt lấy cái túi vải nàng đi về góc tối sửa soạn trong lúc gã lui cui chế nước sôi vào cái phin. Nghe tiếng tằng hắng, gã ngước lên nhìn sững sờ vì ngạc nhiên. Người đàn bà sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn có đời sống nhung lụa đã không còn nữa. Bộ bà ba đen bằng lụa, mái tóc dài được cột bằng chiếc khăn mù xoa, không son phấn, không nước hoa; Ngọc Anh đẹp thanh khiết và thuần hậu.

– Quá thích không?

Gã cười gật đầu. Đặt ly cà phê nóng trước mặt người tình, gã vui vẻ thốt:

– Ngọc Anh đem theo mấy bộ quần áo?

– Chi dzậy? Có 3 thôi.

– Bởi vì Ngọc Anh sẽ chụp ếch nhiều lần lắm. Quần áo sẽ bị dính bùn đất và ướt nhẹp nên phải thay hoài.

– Chụp ếch là làm sao?

Gã bật lên cười hắc hắc khi nghe nàng hỏi:

– Chút nữa đi ra ngoài Ngọc Anh sẽ biết liền. Mình uống cà phê xong tới nhà Tình ăn sáng.

– Còn mưa mà...

– Mặc áo mưa đi.Mùa này mà đợi mưa tạnh thì lâu lắm.

– Ăn xong rồi mình làm gì?

– Mình đi xem mưa bay ngút ngàn phương trời... Hôm nay anh bảo đảm em sẽ thấy mưa bay ngút ngàn phương trời, mưa ướt mặt người và mưa ướt nụ cười luôn...

Mắt của Ngọc Anh long lanh nỗi vui mừng khi nghe gã gọi mình bằng em và xưng anh. Cuối cùng gã cũng hết ngại ngần:

– Em cám ơn anh.

Gã cười cười uống cạn ly cà phê của mình đoạn đứng dậy đi vào góc nhà. Lát sau gã trở lại bàn với đôi bốt đờ sô.

– Anh mang giày cho em. Em mang giày lính đi chắc ít bị chụp ếch hơn.

– Em mang giày lính rồi em có thành lính của anh hông?

Ngọc Anh hỏi.

– Em không thành lính mà em là người tình của lính.

– Cái đó em thích nhất.

Gã im lặng mang giày cho Ngọc Anh trong lúc nàng uống cà phê.

– Xong rồi. Em đi thử xem có đau chân không?

Đứng dậy, đi vài bước, quay trở lại đứng trước mặt gã, nàng cười thay cho lời cám ơn về sự săn sóc nhưng lại buông một câu:

– Khi nào đau chân anh cõng em nghen.

– Không đợi đau chân, nếu em muốn anh sẽ cõng em suốt đời.

Cười thánh thót, Ngọc Anh để cho người tình trùm poncho lên đầu che kín người rồi bước ra ngoài trời đang mưa. Đứng nhìn theo, gã lẩm bẩm:

– Lạy trời xin đừng có pháo kích…


*****

Chiều chủ nhật buồn.. Nằm trong căn gác đìu hiu... Ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều... Trời mưa, trời mưa không dứt... Ô hay mình vẫn cô liêu... Chiều chủ nhật buồn... Nằm trong căn gác đìu hiu.. Nghe tiếng hát xanh xao của một buổi chiều... Người tình rời xa chăn chiếu... Bơ vơ còn đến bao giờ...

Lời hát trong ca khúc Lời buồn Thánh vang lên trong buổi chiều chủ nhật làm cho Ngọc Anh cảm thấy buồn rũ người. Nàng uể oải trở mình nằm ngửa mặt nhìn lên nóc mùng trắng. Lật bật mà nàng với Quá xa nhau hơn 2 tháng rồi. Sau chuyến đi Thủ Thừa thăm Quá trở về hơn tháng nàng biết mình có thai. Đó là điều mà nàng mong ước khi ân ái với Quá, bởi vậy khi biết mình có thai nàng vui nhiều hơn buồn. Dĩ nhiên nàng cũng biết sự dị nghị của thiên hạ nhưng nàng bất cần. Nàng đủ lớn, đủ mạnh mẽ để khắc phục những phiền hà vây quanh. Như thế mới có thể sống thực với mình và cho mình. Điều duy nhất mà nàng quan tâm chính là Quá. Nàng biết gã là lính ở xa, đã nghèo thêm khổ do đó nàng không cần và không muốn gã phải cưu mang và cấp dưỡng cho nàng với con. Nàng chỉ cần tình thương của Quá dành cho nàng và đứa bé sắp chào đời. Thế thôi. Ít tham lam thì đỡ khổ hơn.

– Mẹ... Mẹ ơi... Mẹ có thư của chú Quá nè mẹ.

Ngọc Anh ngồi bật dậy khi nghe con gái út gọi. Đón lấy lá thư nàng nhỏ nhẹ lên tiếng:

– Cám ơn con. Con bảo chị Đẹp làm cho mẹ ly chanh muối nghen.

– Dạ. Mẹ đói không? mình có cháo lòng ngon lắm mẹ.

– Ừ. Chút nữa mẹ xuống.

Đợi cho con gái ra khỏi phòng, Ngọc Anh xé thư và im lặng đọc thư của người tình.

“Em thương yêu.

Ngọc Anh cười như Quá Mộng đang đứng trước mặt mình. 3 ngày ở cạnh người tình trong căn hầm núp nhỏ là 3 ngày hạnh phúc nhất. Tuy thời gian ngắn ngủi nhưng nàng mãn nguyện. Quá đã nói hạnh phúc nào cũng ngắn ngủi, đến rồi đi trong khoảnh khoắc mà thôi. Ở cạnh Quá, nàng biết tình yêu có thực. Ở cạnh Quá, nàng biết giá trị của nụ cười và tiếng khóc. 3 ngày trong ngôi đồn nhỏ, chung đụng với những người lính, nghe kể chuyện nàng đã được chứng kiến sự sống và sự chết, sự tàn nhẫn của chiến tranh và mới biết còn thở được quí giá ra sao.

“Trước nhất, anh xin cám ơn em đã yêu anh. Tình yêu tuyệt vời của em cho anh chút hy vọng dù mỏng manh, chút niềm tin dù yếu đuối, để có thể sống sót trong cuộc chiến càng ngày càng nặng độ mà trở về với em, nhìn em, nghe em nói cười và ôm em trong vòng tay khát khao hạnh phúc. Dù biết ý nghĩ của mình rất ngông cuồng song anh phải nói ra. Tháng 9 anh sẽ được đi phép 1 tuần lễ. Về Sài Gòn, anh sẽ tới gặp em, năn nỉ em cho phép anh cưới em. Nếu em không bằng lòng thì anh sẽ bắt cóc em đi theo anh xuống Thủ Thừa làm vợ lính...

Ngọc Anh biết nước mắt ứa ra trên mặt mình. Nàng khóc vì vui sướng và cảm động trước những lời của Quá viết trong thư. Gã không chê nàng lớn tuổi, không coi nàng là gái già có con, không màng tới lời đàm tiếu, có thể của bè bạn hay người quen biết vì gá nghĩa với một người đàn bà con đàn con đúm.

“Ngọc Anh ơi! Tôi gọi tên “chị” hoài hủy. Nhớ môi hôn dùi dập. Nhớ bàn tay ân cần. Nhớ ánh mắt nhìn lã lơi trong đêm. Nhớ thân hình ấm mềm... nhớ thật nhiều... quá nhớ anh nhiều quá anh ơi...”

Không nhịn được Ngọc Anh ré lên cười hắc hắc khi đọc tới câu cuối cùng. Trong óc nàng cũng hiện lên câu nói “anh cũng nhớ quá nhiều quá quá ơi...” 3 ngày ở bên Quá thật đáng nhớ. Không quen mang giày trận của lính, lại đi trên đường đất lầy lội và trơn trợt nên nàng chụp ếch đủ kiểu, té đủ kiểu; té ngồi bệt xuống đất, té chổng mông, té xấp, té ngửa, té nghiêng. Điều khiến cho nàng mắc cỡ và sùng nhất là Quá lại không chịu nâng, đỡ, dìu dắt mà còn cười châm chọc: “Ngọc Anh đẹp mà té còn đẹp hơn, tình hơn... Tôi mê các kiểu té của Ngọc Anh...” Nàng nhớ lại phút giây, mặc poncho, ngồi cạnh Quá trên nóc hầm núp, im lặng thưởng thức cảnh “mưa bay ngút ngàn phương trời”. Gió từ vùng đồng không mông quạnh xa tít mù xa mà Quá nói là Đồng Tháp Mười, cuộn về những giọt nước mưa lạnh quất mạnh làm ran ran da mặt. Mưa rủ gió, gió kéo lê lết mưa lã lướt ngọn cỏ xanh um. Mưa mù trời. Mưa trắng ngàn khơi gió lộng. Đợi cho người tình ngắm cảnh mưa rơi thật lâu, Quá mới nhẹ nhàng lên tiếng:

– Có những ngày mưa như thế này Quá mới cảm nhận ra những ngày ở Sài Gòn trò chuyện với Ngọc Anh thật thú vị.

Ngọc Anh quay sang nhìn người tình rồi nghiêng người hôn lên môi. Nụ hôn đầy nước mưa trong đó như có vị mằn mặn của nước mắt ứa ra hòa trộn vào nước mưa. Gã cười tung chiếc poncho lên trùm kín lấy mình và Ngọc Anh. Trong bóng tối, trong âm thanh lốp bốp của tiếng mưa rơi, gã hôn ngấu nghiến lên làn da mặt đẫm nước mưa lành lạnh. Ngã người ra nằm trên nền đất lạnh, Ngọc Anh vòng hai cánh tay ôm lấy cổ và kéo lại thật gần. Bên ngoài vẫn mưa, mưa mù trời...


Tháng 11. Ngọc Anh ngồi im nhìn ra đường. Đã bao nhiêu lần, không biết bao nhiêu lần rồi nàng ngồi nơi chiếc bàn dành riêng cho Quá Mộng, ngồi trên chiếc ghế quen thuộc mà Quá Mộng của nàng ngồi mỗi khi tới đây để chờ, để đợi bóng dáng của gã con trai có dáng đi lừng khừng, giọng nói nhát gừng và nụ cười khinh bạc. Nàng cúi nhìn cái bụng hơi u cao của mình. Bây giờ ai cũng biết nàng đang mang thai. Điều đó khiến cho những người “khách trồng cây si” vỡ mộng và ít lui tới hơn. Nàng biết song làm lơ. Nàng bất cần. Trăm người bán vạn người mua mà. Năm bảy người si mê nàng không tới uống cà phê cũng không làm cho nàng nghèo hơn. Nàng còn cám ơn họ nữa vì đỡ bị phiền hà hoặc cảm thấy nhột nhạt vì cái nhìn soi mói.  “Tôi có thai với ai kệ tôi mắc mớ gì tới các anh... Tôi có bồ với ai, có yêu ai đó là chuyện của tôi. Không lẽ một người đàn bà chết chồng như tôi không được quyền yêu ai sao...” Ngọc Anh thở dài đưa tay xoa bụng mình. Tác giả của cái bào thai, người làm cho nàng có cái bụng bầu, đã hẹn với nàng tháng 9 sẽ trở về mà bây giờ tháng 11, bóng dáng của gã vẫn mịt mùng âm hao, biệt vô âm tín. Gã đã thất hứa. Gã đã lỡ hẹn rồi. Quá Mộng đã quên lời hứa với nàng rồi. Hay là gã sợ bổn phận làm chồng, làm cha nên trốn biệt luôn. Thực ra thì gã viết thư hứa hẹn, chứ nàng đâu có bắt gã phải làm đâu. Nhớ Quá quá Quá ơi! Ngọc Anh lẩm bẩm như nàng đã nói như vậy thầm lặng trong trí não của mình lúc ngồi nơi chiếc bàn quen thuộc đợi người đi xa chưa về, đợi hoài chờ mãi tới lúc hóa thạch.

Nhạc cất lên bằng âm thanh dịu dàng và tiếng hát vời vợi trên cao. Mưa không rơi ngoài trời kia mà mưa rơi trong lòng người.

Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người

người buồn cho mai sau, cuộc tình ta tan mau

Thoáng như chiếc là vàng bay

mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ

Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau

Mưa trên nụ cười mưa trên tình người

lệ nào em sẽ khóc ngàn sau

Với đôi tay theo thời gian tôi còn

một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang

Lá vẫn rơi bên thềm vắng

từng thu qua, từng thu qua võ vàng

Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau

Mưa trên cuộc đời mưa như nghẹn lời

lệ này em sẽ khóc ngàn sau...”

Ngọc Anh nhìn ra cửa khi thấy bóng người bước vào. Nàng nhận ra Kha, bạn thân của Quá đang học năm cuối cùng của Trường cao đẳng mỹ thuật Gia Định. Kha thường tới đây khi Quá còn ở Sài Gòn. Lâu nay không tới vì chắc không có tiền. Yêu Quá, mến luôn bạn của gã, nàng bảo Kha và mấy người bạn cứ tự nhiên tới uống cà phê, có tiền thì trả mà không có tiền cũng chẳng sao, song Kha ngại nên lâu lâu mới tới.

– Kha mạnh không?

Ngọc Anh cười hỏi. Ngồi xuống ghế đối diện với nàng, Kha vui vẻ trả lời:

– Dạ mạnh. Chị vẫn bình thường?

Hỏi xong thấy cái bụng bầu của nàng, anh nhìn chăm chú giây lát rồi im lặng. Ngọc Anh cười nhẹ:

– Chị hơi mệt chút chút. Cái thai nó hành... Kha uống cà phê nghen.

Kha gật đầu. Đang ngồi nơi quầy tính tiền, Ánh bỏ vào trong làm cà phê cho Kha.

– Em có gặp Quá không Kha?

Kha có vẻ ngập ngừng giây lát khi nghe Ngọc Anh hỏi về Quá:

– Dạ không. Từ hồi nó đổi đi Thủ Thừa, em chưa gặp nó lần nào. Nó có tới đây không chị?

Ngọc Anh gật đầu nhìn ra cửa. Ánh mắt nàng thật xa vắng:

– Quá có tới đây. Lần cuối cùng Quá nói tháng 9 sẽ trở lại mà bây giờ tháng 11 rồi...

Kha cảm nhận ra trong giọng nói của Ngọc Anh như có nước mắt dù nàng cố giữ cho thật bình thường. Cà phê đặt trên bàn. Hai người cùng im lặng. Ngọc Anh nhìn ra cửa. Kha nhìn những giọt cà phê nhễu xuống ly. Quán vắng tanh và im lặng ngoại trừ tiếng nhạc nhỏ và êm.

“Một mai khi xa nhau

người cho tôi tạ lỗi

dù kiếp sống đã rêu phong rồi

Giọt nước mắt xót xa

nhỏ xuống trái tim khô một đời tôi tê tái

Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời

Một trời tôi thương đau,

một trời em mưa mau

Sống buông xuôi theo ngày tháng

từng thu qua vời trông theo đã mờ

Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi

Yêu nhau một thời, xa nhau một đời

Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi

Yêu nhau một thời, xa nhau một đời

Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi...”

Ngọc Anh cảm thấy mắt mình cay và cảnh vật ngoài đường như mờ đi. Kha uống cà phê đá thành ra tiếng muỗng khuấy đường đụng vào thành ly thành âm thanh lanh canh.Thoáng chốc anh uống đã gần cạn ly cà phê. Tuy ngạc nhiên song Ngọc Anh cười im lặng. Thấy Kha thò tay vào túi nàng đưa tay ngăn lại:

– Chị đãi Kha đó. Khi nào thành họa sĩ vẽ cho chị bức tranh đẹp nghen.

– Dạ. Em sẽ vẽ chân dung của chị.

Kha cười đứng dậy đi ra cửa. Ngọc Anh nhìn theo. Nàng nhớ tới Quá. Ra tới đường đứng giây lát Kha lại quay trở vào. Tới đứng ngay bàn, nhìn Ngọc Anh, anh nói chậm và nhỏ:

– Em nghĩ chị cần biết chuyện này...

– Chuyện gì hả Kha?

Hơi ngập ngừng rồi Kha mím môi:

– Quá chết rồi chị...

Không khí trong phòng như đông lại. Tiếng hát cất lên xa vời vợi: 

“Yêu nhau một thời xa nhau một đời...

Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi...” 

Giọng của Kha nghe như được như mất:

– Đồn của nó bị pháo kích. Đạn rơi đúng ngay hầm lúc nó ngủ.

Ngọc Anh im lìm nhìn theo bóng Kha tất tả đi ra cửa. Nàng mơ hồ thấy Quá Mộng của mình mặc poncho ngồi trên nóc hầm núp ngóng mưa bay ngút ngàn phương trời. Mưa ướt chỗ gã ngồi. Mưa ướt mặt người... Giọng đọc thơ của Quá hòa quyện trong tiếng mưa rơi: ANH đi dáng hiện thành văn tự... Ánh mắt, môi cười, người... mê... ANH...


Chu Sa Lan