Đây là câu chuyện của cậu tôi. Một câu chuyện bi thảm với những
tình tiết khó có thể tưởng tượng cho dù đường đời muôn nẻo luôn không thiếu
những chuyện xúc động lòng người. Chuyện cậu tôi cho thấy nghịch cảnh và định
mệnh dù khắc nghiệt tàn nhẫn như thế nào vẫn có khi phải gục đầu khuất phục
trước ý chí mãnh liệt của con người.
Xã Bình Đào, Huyện Thăng Bình, Tỉnh Quảng Nam. Một buổi trưa hè
định mệnh, năm 1947. Ở cái xứ sở cằn cỗi nóng bỏng da này, sỏi đá nhiều hơn cơm
gạo, xương rồng nhiều hơn cây lá. Dân tình nghèo xác xơ, cơm bữa no bữa đói.
Bình Đào nằm trong vùng thả bom oanh tạc của Pháp, vì có nhiều
căn cứ Việt Minh. Nhà nào cũng có cái hầm trú bom để lao xuống núp mỗi khi nghe
tiếng máy bay, cái thứ âm thanh chẳng khác gì khúc nhạc hiệu của thần chết.
Vậy mà trưa hôm đó, máy bay tới quá nhanh, bất ngờ, không ai trở tay kịp.
2 trái bom xé toạc không trung với tiếng rú rít ghê hồn, đâm thẳng xuống nơi một nhóm trai làng đang chất rơm. 5 người đàn ông chết tức tưởi. Xương thịt quyện với rơm, máu tươi trộn vào đất. Chưa hết, một mảnh bom văng vào ngôi nhà sát bên, giết thêm một phụ nữ bụng chửa vượt mặt, và một em bé gái mới 2 tuổi.
Chỉ trong vòng vài phút, 8 sinh linh vô tội, trong đó có một hình hài chưa một lần kịp thấy ánh mặt trời, bỗng chốc trở thành tro bụi. Tất cả đều là người nhà của cậu Hai Nhật tôi, lúc ấy vừa 4 tuổi. Trong chớp mắt, cậu bé nói còn chưa rành phải mồ côi cha mẹ và mất đi luôn 2 người em nhỏ. Từ đó, cậu Hai Nhật về ở với ông bà ngoại của cậu. Trưa hôm đó, cũng nhờ chạy qua nhà ông bà ngoại chơi mà cậu thoát chết.
Năm 1963, Tổng thống Ngô Đình Diệm bị giết. Bình Đào lọt vào tay
Cộng sản. Không còn gì níu chân ở quê, cậu lên Sài Gòn, gia nhập quân đội, mang
trong tim mối thù không đội trời chung với Cộng sản. Tiểu đoàn 1 của cậu đóng
quân tại thị trấn Phú Thứ thuộc tỉnh Thừa Thiên-Huế. Lại một buổi chiều định
mệnh. Trên đường hành quân, một trái mìn Cộng sản gài đã nổ tung dưới chân cậu.
Tỉnh dậy trong bệnh viện, nhìn xuống tấm drap mỏng đắp trên người, cậu đau đớn
nhận ra đôi chân đã bị trái mìn cướp mất. Hai chân bị cưa đến gần háng.
Tủi thân và đau đớn tột cùng, cậu chỉ nghĩ đến cái chết. 20 tuổi, không cha mẹ anh em, chưa một lần nắm tay một người con gái. Tại sao số phận có thể bất công như vậy!
Nghiệt ngã hơn, khi vết thương bắt đầu khép miệng thì hai cái
xương đùi bướng bỉnh lại mọc, chọc thủng da thịt để trồi ra ngoài. Bác sĩ phải
cưa, rồi ít lâu sau chúng lại mọc tiếp... Cuối cùng cậu ra bệnh viện, sau vô số
lần mổ xẻ tan nát da thịt. Cậu ngồi xe lăn, và tập làm quen với đôi nạng gỗ.
Một người bà con giúp cậu có được một căn nhà nhỏ tại chung cư Phạm Thế Hiển ở
Sài Gòn và gửi cậu đi học sửa điện tử gia dụng. Cậu ra nghề, mở một tiệm nho
nhỏ ngay trong căn nhà mình.
Mỗi ngày cậu ngồi nơi cửa sổ, cặm cụi sửa máy. Cậu lặng lẽ quen
với cuộc sống mới. Một ngày kia, số phận vốn khắc nghiệt bắt đầu mỉm cười với
cậu. Một cô gái nết na trong xóm sáng nào cũng xách giỏ đi chợ ngang ô cửa sổ
cậu ngồi…
Như trong chuyện cổ tích, họ yêu rồi cưới nhau. Cậu không còn
thui thủi một mình. Mợ làm ấm áp căn hộ nhỏ. Cậu yêu quý mợ vô vàn vì mợ là tất
cả những gì cậu có trên đời này.
Mợ yêu cậu khôn tả. Rồi những đứa con lần lượt ra đời. 2 cô con
gái đầu đẹp như thiên thần. Rồi đến 2 anh con trai. Tên của 2 anh là địa danh
mà cậu đã gửi lại đôi chân: Phú và Thứ. Rồi một người con gái nữa. Cậu mợ có
tất cả 5 người con.
Sau 1975, như bao nhiêu người miền Nam khác hứng chịu thảm kịch
“giải phóng”, cậu mợ xoay sở đủ thứ để nuôi đàn con. Cậu mua máy dệt vải. Nhà
cậu lúc nào cũng xoành xoạch tiếng con thoi. Cậu mợ làm thêm kem chuối bán
trong xóm. Một tay cậu coi sóc hết tất cả máy móc. Máy dệt, tủ kem, tủ lạnh...
cậu sửa được hết. Cậu thoăn thoắt nhảy qua lại giữa xe lăn và chiếc ghế đẩu mà
làm đủ việc. Khi cần ra ngoài, cậu có hẳn một chiếc xe máy ba bánh tự chế.
Một đêm nọ, cô con gái giữa – lúc ấy chừng 5-6 tuổi – đột nhiên
lên cơn sốt dữ dội. Cậu mợ bế vô bệnh viện thì hôm sau cô bé qua đời. Cậu mợ
như muốn điên lên, đau khổ tột cùng. Tôi vẫn còn nhớ rõ bàn thờ nhà cậu có
khung ảnh cô bé mặc áo đầm bông xinh như một búp bê, bên cạnh khung hình là đôi
giày màu trắng. Mỗi lần đi ngang bàn thờ, tôi len lén nhìn gương mặt bầu bĩnh
ấy, đôi giày như giày của búp bê ấy, với một cảm giác sờ sợ chen lẫn cảm
thương.
10 năm sau bi kịch 1975, cậu biết mình không thể sống chung với
Cộng sản. Cậu xoay sở đủ cách để có thể mua được đủ “vé” cho chuyến tàu vượt
biên đi cùng cả nhà. Cuối cùng, gia đình cậu đến được nước Mỹ. Họ định cư ở
Seattle. Không tiền bạc, tiếng Anh không rành, hai vợ chồng chỉ có... một đôi
chân, với 4 đứa con nhỏ. Cậu mợ làm đủ mọi việc có thể để kiếm tiền. Mợ còng
lưng từ sáng đến tối bên chiếc máy may. Cậu ngồi cạnh, dưới sàn, giữa đống áo
quần vải vóc. Mợ may xong cái nào thì thảy qua; cậu cắt chỉ xếp lại ngay
ngắn.
Như lúc còn ở Việt Nam, cậu tôi, người đàn ông không chân, vẫn
là trụ cột của cả gia đình. Cậu xông xáo không nề hà bất cứ việc gì. Để có thể
lái xe hơi, cậu có chiếc xe van đặc chế, “đạp” thắng hay ga đều dùng tay. Vậy
mà cậu lái bon bon chở mợ đi chợ, đi giao hàng, hay đưa rước các con ở trường.
Nhà cậu có 2 chiếc ghế gỗ bóng nhẵn: Đó là “đôi chân” trong nhà của cậu. Cậu
dùng tay thoăn thoắt di chuyển thân mình trên 2 chiếc ghế. Thế mà cậu làm được
hết, từ cắt cỏ, nấu ăn, rửa chén đến sửa chữa điện nước…
Mấy anh chị không phụ lòng cậu mợ. Tất cả đều học rất giỏi. Đặc
biệt anh Thứ. Năm đó khi ra trường, anh được bằng khen của Tổng thống Bill
Clinton, và được chọn đọc diễn văn trong lễ tốt nghiệp. Chiều hôm trước lễ ra
trường, 3 anh em chở nhau đi mướn complet cho anh Thứ...
Và không ai có thể tin nổi, một lần nữa số phận nghiệt ngã lại giáng xuống gia đình cậu tôi. Một tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra. Chiếc xe chở 3 người con của cậu bị một xe khác vượt đèn đỏ tông vào nát bấy. Khi được báo tin, cậu mợ như muốn chết đứng. Khi họ đến bệnh viện, 3 đứa con nằm ở 3 chuyên khoa khác nhau.
Tôi không biết trong cuộc đời cậu, giây phút nào là kinh hoàng
nhất? Khi cha mẹ và 2 em bị thịt nát xương tan vì bom Pháp? Khi nhận ra mình
mất đôi chân? Khi ôm xác đứa con gái bé bỏng? Hay cảnh tượng 3 đứa con yêu giờ
đang nằm trong bệnh viện? Dường như lịch sử cứ qua một khúc quanh thì cậu lại
bị cắt đi một khúc ruột.
Lần qua Seattle thăm cậu mợ, sáng thức dậy, tôi nghe tiếng máy cắt cỏ ngoài vườn. Mợ tôi đang đẩy máy cắt cỏ đi trước; sau lưng mợ là cậu, ngồi bệt trên đôi chân cụt. Cậu di chuyển bằng tay. Cỏ vừa cắt đến đâu, cậu dùng tay quây lại rồi hốt bỏ vào bao đến đó. Trong đời, tôi chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào đẹp hơn vậy, cảm động hơn vậy.
Tôi nhớ lại lời cô con gái của cậu kể: Trái mìn năm xưa lấy đi đôi chân vẫn không buông tha cậu. Thân thể cậu vẫn còn vô số mảnh kim loại li ti không thể lấy ra hết, khiến thỉnh thoảng làm cậu đau nhức kinh khủng. Nhưng rất ít người biết điều đó, vì chẳng bao giờ cậu than van kể lại. Cô chị họ của tôi nói, trên phim chụp x-quang, có thể thấy vô số mảnh kim loại ấy khắp cơ thể cậu.
*******
Khi tôi đang viết những hàng này, tôi không thể cầm được nước
mắt: Số phận cậu tôi vẫn chưa dứt được bi ai. Người vợ yêu quý của cậu đang bị
ung thư não giai đoạn cuối! Tôi không dám hình dung gì thêm. Tôi không thể miêu
tả cảm giác và tâm trạng hiện tại của cậu, khi cậu ngồi bên mợ cạnh giường
bệnh. Tôi không thể viết thêm bất cứ gì về cậu. Điều duy nhất làm tôi nhẹ lòng
và có phần an ủi, có lẽ cũng an ủi cậu: Quanh cậu bây giờ là 8 người con, dâu
rể, và hơn chục cháu nội ngoại. Cậu tôi – một đứa trẻ mồ côi – giờ đã có một tổ
ấm lớn. Cậu như một gốc đa to.
Người đàn ông không chân ấy đã đi một quãng đường rất dài, vượt
qua không biết bao nhiêu tai ương nghịch cảnh. Người đàn ông không chân ấy đã
đến đích. Trên con đường đời đầy chông gai khốc liệt, cậu cùng mợ cuối cùng
cũng gặt hái được thành quả hạnh phúc. Mợ hẳn đã có thể mãn nguyện, mỉm cười tự
hào và thanh thản sau bao nhiêu năm tháng thăng trầm với một người chồng luôn
đứng cao trên “đôi chân” của sức mạnh ý chí phi thường.
Phan Hoàng My

Một mảnh đời phi thường, đầy nghị lực, nhưng cũng nhiều nước mắt. Ngưỡng mộ ông.
ReplyDelete