Tuesday, October 4, 2016

Chỉ Xin Được Làm Người - Ns Tuấn Khanh


Trong nhiều ngày liền, những lá thư mà tôi nhận được, đến từ nhiều nguồn và nhiều người nhưng tất thảy đều có chung một chủ đề, là kêu gọi ngăn chận việc hình thành một nhà máy cán thép ở Cà Ná, Ninh Thuận. Tôi không biết ai trong số họ – những con người xa lạ ấy, nhưng rõ là họ đang cố tìm mọi cách để đánh động đồng bào mình về một thảm họa chung sẽ đến.

Một bức thư  khác, kêu gọi ký tên phản đối thông qua trang Change.org. Trong đó, nhóm viết thư ngỏ có tên là Green Trees Vietnam hỏi một cách thống thiết rằng “bạn chưa thấy hoảng sợ hay sao?”.

Tôi đọc bức thư này trong một buổi sáng Chủ nhật, trời âm u và đầy mây mù nặng nề. Khung trời Việt Nam thật khắc khoải. Những người thốt lên lời đau đớn ấy, không khác gì những sứ giả của khải huyền miệt mài cảnh báo dấu hiệu chuỗi tận thế Ragnarok đang đến, nhưng tiếng nói của họ yếu ớt và chìm vào thời đại hỗn mang. Nhất là khi tôi đi ngang sân của Nhà Văn hóa Thanh Niên ở Sài Gòn, tiếng micro của người dẫn cuộc vui được đáp lại bằng những tràng hô rất to hoan hỉ. Quả thật, hiện thực của một dân tộc như đang chết sặc, lịm dần trong lịch trình giáo dục thờ ơ, hoan lạc xếp đặt.

Thư ngỏ cùng kêu gọi ký tên chống lại Dự án Khu liên hợp cán thép Hoa Sen chỉ cần có 1500 người tham gia. Thế nhưng các chữ ký đến chậm từng ngày, nó khác biệt làm sao, so với các cuộc vui mông muội mà hàng ngàn người nô nức ghi danh. Khác biệt với một sản phẩm thời thượng đắt tiền ra mắt mà trong tích tắc quá tải đến mức phải khóa sổ.

Tôi ký tên vào thư ngỏ này, với tư cách của một công dân còn tỉnh táo, nhưng lại quá tỉnh táo để tự vấn rằng lá thư này sẽ đến đâu, và ai sẽ đọc nó, hoặc ai sẽ thức tỉnh được phần người trong mình để nhận ra đất nước này đang chuồi dần vào lộ trình tận diệt Ragnarok bởi bọn trọc phú và quan lại điên cuồng trong dục vọng cưỡng đoạt quê hương?

Chưa bao giờ đất nước đang ở chương hồi bi kịch như lúc này. Người dân kêu gào cho sự sống và tồn vong của đất nước, còn những kẻ có quyền thì mê mị đám đông bằng những ngôn từ của rắn, rồi lặng lẽ hành động với âm mưu đã định. Một cuộc thăm dò trên báo Lao Động cho biết có đến 93% bạn đọc đã nói không với Cà Ná, nhưng cũng ngay lúc ấy, nhưng  ông Trương Thanh Hoài – Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng, đại diện cho Bộ Công Thương vẫn nói như đinh đóng cột “Hoa Sen không làm, Thép Cà Ná vẫn vào quy hoạch”. Điều đó cho thấy dã tâm không chỉ có Tôn Hoa Sen của ông Lê Phước Vũ, mà dã tâm là của cả một hệ thống. Nhân dân tuyệt vọng quẫy đạp phản đối, yếu ớt như những con cá trong làn nước độc nhưng số phận thì đã định rồi. Bản đồ đánh dấu sự lắng nghe và đối thoại của chính quyền với nhân dân, đã được điểm bằng dùi cui, roi điện, lựu đạn cay… ngày càng nhiều ở Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh… Và mai đây, nếu như có mặt của nhà máy thép ở Ninh Thuận, bản đồ này có lẽ sẽ còn phong phú hơn nữa.

Vùng biển Cà Ná, Ninh Thuận chỉ cách Sài Gòn khoảng 300 cây số. Một vụ nhiễm độc từ chất thải, sẽ sớm cô lập toàn bộ vùng lương thực quan yếu của toàn miền Nam và hủy diệt sức sống của một vùng kinh tế – xã hội chỉ trong 2 tuần lễ. Việt Nam chưa bao giờ là một quốc gia đau bệnh như hôm nay. Từ Trung Quốc, các dự án và phương thức hoạt động được tuồn dần vào Việt Nam. Bauxite Tây Nguyên hay Formosa, rồi hóa chất, thực phẩm độc… hôm nay thì cú đánh hiểm hóc vào Cà Ná từ dự án hãnh tiến về luyện thép. Không thể không hình dung đến một thuyết âm mưu quan trọng về một quốc gia suy yếu dần để Trung Quốc dễ bề kiểm soát. Nhưng dĩ nhiên, muốn làm được việc đó, phải có sự tham gia của bọn trọc phú hám lợi, bọn quan lại phản bội tổ quốc và bọn thỏa hiệp.

Phản ứng với báo chí về vụ dự án thép, ông Lê Phước Vũ từng nói rằng “mày đăng tao lên báo, tao chấp mày luôn”. Cách nói của ông Vũ, nhắc người ta nhớ đến giọng điệu trịch thượng của ông Võ Tuấn Nhân – Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên Môi Trường khi đòi rút thẻ nhà báo đưa tin, và gọi bằng “thằng”. Có cái gì đó thật đồng bộ giữa thế lực nhà nước và giới trọc phú khi kề cận nhau. Giai cấp của một hệ thống nằm trên pháp luật – vốn không bao giờ phải chịu trách nhiệm về sự ngu dốt, sai lầm và tội ác của mình nhưng luôn mạnh miệng để chà đạp phía nhân dân.

Ông Vũ có lý do gọi phần xã hội còn lại là “mày”, vì bởi ông tin đã dựa lưng vào khối tiền khổng lồ béo bở của dự án, như chân lý chói rực qua tim. Hơn nữa, ông lại là anh em cột chèo với thứ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh, và luôn được ủng hộ bởi Trường ban thường trực phía Nam của ban Tuyên giáo Trung ương Đào Văn Lừng. Trong giới làm ăn, ông Vũ cũng được nhìn thấy là người “chọn phe đúng” để vận động là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Với danh thế lừng lững như vậy, rõ là ông Vũ còn gì để ngại ngùng gọi phần còn lại của Việt Nam là “mày”?

Tôi chưa bao giờ nghĩ những lời phản biện tâm huyết và những lá thư ngỏ, cùng kêu gọi ký tên phản đối nhà máy cán thép Cà Ná có thể đến được bàn làm việc của ông Lê Phước Vũ. Vì ít nhất, đọc những điều rất Việt Nam, của những trái tim Việt Nam, của nguyên khí Việt Nam, thì một phần người nào đó đã được đánh động trong ông, thay vì luôn quảng bá hảo kim quang của danh xưng một phật tử.

Tôi từng thấy hình ảnh ông Vũ mặc áo kasaya quỳ lạy nơi cửa Phật. Có không ít quan chức liên quan đến ông cũng quỳ lạy thành kính như vậy. Ông Vũ và các quan chức đó cầu nguyện gì khi mắt nhắm nghiền và tay chấp hương? Liệu có là lời cầu nguyện cho dân tộc và đất nước này, hay chỉ là nối chấp mê vào dục vọng cuồng điên của quyền lợi riêng mình, bỏ mặc nhân gian oán thán? Tôi đã nhìn rất lâu vào những bức ảnh như vậy, tần ngần với biết bao suy nghĩ không lời giải thuộc về con người.

Trong muôn ngàn sự tích hay về cuộc đời, có chuyện về một nhà tu hành bị bá tánh khinh thường, ngồi khóc ở ven rừng. Quỷ xuất hiện và thỏa thuận sẽ làm nhà tu hành khiến ai ai cũng phải kính sợ. Nhưng bù lại, khi có quyền lợi – thì thầy tu và quỷ sẽ ăn chia đủ với nhau như bạn đời. Quỷ vô hình nâng thầy tu lên vai khiến dân chúng nhìn thấy thầy tu như bay lên, nên từ đó cúng dường, vâng phục. Liên minh người-quỷ đó tồn tại cho đến một ngày bất chợt Quỷ suy yếu quyền lực, không đỡ nổi khiến thầy tu té xuống và chết.

Điều gì đã nâng ông Lê Phước Vũ bay cao, để ông nhìn vào cõi nhân gian và cười cợt, gọi mọi người bằng “mày”? Và ông Vũ nghĩ loại quyền lực vô hình nào, có thể phụng sự cho ông đến cuối cuộc đời? Nhưng dù là ai, liên minh giả Phật-giả Quỷ ấy không thể tồn tại mãi trên đời thực này, không thể nghiễm nhiên mãi dẫm lên sự khổ đau của đồng loại, trong tương lai đi tới.

Tôi không biết mình có quen ai trong số 1500 người, ký tên vào thư ngỏ chống nhà máy thép Tôn Hoa Sen sẽ hủy hoại đất mẹ Việt Nam. Tôi nghĩ về rất nhiều lời tâm tình, phản đối, chia sẻ kêu gọi mà tôi đã đọc được. Tôi cũng không biết họ là Phật tử hay là người Công giáo, có tín ngưỡng hay không. Nhưng tôi biết chắc họ đang chọn hành động cho một ý nghĩa duy nhất, là sống và làm người với lẽ phải.

Là Quỷ hay Phật ngày mai, thì vẫn còn chưa biết được. Nhưng tôi sẽ không mơ màng chọn lựa hình ảnh. Tôi chỉ cố làm người hôm nay. Làm người, để còn đứng trong và đứng cùng đồng loại ở những giây phút nguy nan này, lắng nghe nỗi đau và khát vọng của dân tộc và quê hương mình. Làm người, để phân biệt và chỉ rõ ai là kẻ giả Phật và giả Quỷ đang giày xéo, mua bán đất nước này bằng cường quyền và mỵ ngữ.

Làm người, xin hãy mơ được là người thôi, thầy tu hay ngạ quỷ khi nhận ra, cũng đã là niềm hạnh phúc của dân tộc.

Monday, October 3, 2016

Ngược Dòng Ký Ức Xanh - Trầm Vân

Tenderness













[Fun Funky]

Tháng Mười Thương Nhớ - Đỗ Công Luận

Sống Ở Đời, 45 Độ Làm Người, 90 Độ Làm Việc, 180 Độ Đối Nhân Xử Thế…

Sống ở đời, phải biết cúi đầu xuống, khiêm nhường để nhìn con đường phía trước. (Ảnh: Internet)


Con người khi đối mặt với các sự việc trên đời, cần phải bảo trì một tâm thái khiêm nhường, hòa ái. Hơn nữa, trước những sự tình khác nhau, cũng cần thêm vào một chút ‘lực độ’.

Đối mặt với các mối quan hệ xã hội phức tạp và nhân tình thế sự thay đổi từng thời từng khắc, rất nhiều người cảm thán rằng sống thật quá mệt mỏi.

Kỳ thực, chỉ khi chúng ta luôn hòa ái, không tị nạnh so đo với những được mất trong đời, luôn bảo trì được tâm thái hàm ơn, như vậy chúng ta sẽ sống một cách thỏa mái tự tại, từ đó sẽ phát huy được hết những điều tinh túy, những tố chất ưu việt của mình!

45 độ làm người
Sống ở đời, phải biết cúi đầu xuống, khiêm nhường để nhìn con đường phía trước, dùng thái độ khiêm tốn, vững vàng để tiến lên phía trước.
Không vì thành công tức thời mà tự đại, cũng đừng vì một lúc thất bại mà gục ngã. Con người, ai cũng có mặt ưu việt riêng của mình, đều rất xứng đáng để cho chúng ta học hỏi.

90 độ làm việc
90 độ là đường thẳng đứng, đòi hòi chúng ra khi làm việc phải công chính vô tư, quang minh lỗi lạc, một đời làm việc thẳng thắn thành khẩn, một đời làm chính nhân quân tử.

180 độ đối nhân xử thế
180 độ là đường nằm ngang, đòi hỏi chúng ta phải thẳng thắn bộc trực, không nên úp mở, không sống dối trá hư vinh, chân thành đối đãi với mọi người.

360 độ giải quyết công việc
360 độ là một đường tròn, đại biểu cho sự hoàn mỹ, tròn trịa, thành công. Yêu cầu chúng ta phải hết sức chu đáo, cẩn thận, hoàn thành trọn vẹn từng công việc mình đảm nhận, để rồi tiếp tục hỗ trợ những người xung quanh.
Dùng sự chân thành và tự tin của mình, giành lấy sự tín nhiệm và thấu hiểu của người khác, cuối cùng đạt đến một cảnh giới lý tưởng và hoàn mỹ.
Cổ ngữ có câu: “Giàu không học, chỉ giàu một đời! Nghèo không học, sẽ nghèo 3 đời!”.
Học được những điều này, cuộc sống của bạn sẽ không có gì phải lo ngại nữa!

Lê Hiếu, dịch từ Cmoney.tw

Nếu - Trầm Vân

Sunday, October 2, 2016

8 Loại Thực Phẩm Làm Tăng Cholesterol Thường Gặp

(GDVN) - Nếu bạn gặp vấn đề về tim mạch hay tiểu đường do hàm lượng cholesterol tăng cao trong máu, hãy hạn chế tiêu thụ nhóm thực phẩm dưới đây để thực sự khỏe mạnh!

Nguồn thực phẩm được bổ sung vào cơ thể sẽ quyết định mức cholesterol cũng như huyết áp cao hay thấp.
Để giữ cho chỉ số cholesterol luôn được ổn định, lựa chọn thực phẩm lành mạnh và an toàn là một trong những phương pháp được khoa học chứng minh.
Có thể bạn đã biết không nên lạm dụng bơ hoặc chất béo. Nhưng một số loại thực phẩm cần hạn chế dưới đây có thể gây ngạc nhiên cho chúng ta.

Đường


 Việc thường xuyên bổ sung đường vào cơ thể, như đường mía hay đường Glucose chiết xuất từ hạt ngô sẽ làm giảm số lượng hạt HDL (có vai trò lấy đi Cholesterol trong động mạch). 
Hiệp hội Tim mạch Mỹ cũng khuyến cáo: hàng ngày chỉ nên sử dụng đường ở mức dưới 100 calo ( tương đương khoảng 6 muỗng cà phê) đối với nữ giới và dưới 150 calo (9 muỗng cà phê) đối với nam giới.
Khoai tây nghiền 


Khoai tây không phải là nguyên nhân trực tiếp khiến lượng cholesterol tăng cao - vấn đề nằm ở các thành phần khác.
Hầu hết khi chế biến món khoai tây nghiền, đặc biệt là tại các nhà hàng, các đầu bếp sẽ thêm vào khối lượng lớn chất béo như bơ, kem, sữa nguyên chất, kem chua, và kem pho mát.
Điều này vô tình biến một củ khoai tây hoàn toàn có lợi cho sức khỏe thành một quả bom chứa đầy chất béo bão hòa.
Thay vào đó, hãy chế biến đơn giản món khoai tây với các loại rau, salsa, hoặc ít chất béo kem chua.
Pizza


Pizza là món ăn nhanh thông dụng và khoái khẩu với nhiều người.
Tuy nhiên ít ai để ý rằng phần thịt (phần nhân) và phô mai bao phủ mặt trên của chiếc bánh lại chứa lượng chất béo lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta nghĩ.
Chọn một miếng pizza nhỏ, ăn kèm nó với rau xanh là lựa chọn hoàn hảo.

Các sản phẩm sữa giàu chất béo


Sản phẩm từ sữa rất giàu dinh dưỡng, cung cấp cho bạn canxi, protein, vitamin và khoáng chất. 
Nhưng nếu loại sữa bạn chọn là sữa bột béo hay giàu kem, nó có thể chứa lượng lớn chất béo bão hòa.
Lựa chọn loại không có (hoặc ít) chất béo, bạn sẽ có được tất cả những lợi ích dinh dưỡng mà không cần thêm calo hoặc chất béo.

Dầu dừa


Dầu dừa, dầu cọ, dầu hạt cọ, và bơ ca cao là nhóm thực phẩm thực vật có chất béo bão hòa.
“Hãy cẩn thận khi lựa chọn các thực phẩm này, và thưởng thức chúng với lượng nhỏ để chúng không phá hoại sự ổn định của cholesterol trong cơ thể bạn”, giám đốc dinh dưỡng Đại học Washington Connie Diekman, RD khuyến cáo.

Bơ động vật


Ăn nhiều bơ động vật khiến hàm lượng các chất béo no – tiêu biểu là axit panmitic – tăng vọt.
Những axit béo no chuyển hóa kém là nguyên nhân gây tắc nghẽn động mạch. 
Hãy sử dụng dầu oliu hay bơ có nguồn gốc thực vật thay vì dùng bơ động vật. Nếu không, hãy hạn chế lượng bơ bạn sử dụng, càng nhiều càng tốt.

Bánh và bánh ngọt

Lớp vỏ bánh nhiều đường, phần bên trong chứa đầy kem trứng hay phô mai – tất cả sẽ mang đến cho bạn lượng chất béo bão hòa quá mức cần thiết.
Nguyên liệu của bánh thường gồm bơ, kem, phô mai kem và sữa nguyên chất. Đặc biệt, bơ sẽ giúp lớp vỏ bánh được đẹp và ổn định.
Một chiếc bánh nhân trái cây và có lớp vỏ mỏng cho một chế độ ăn ít chất béo và calo là lựa chọn thích hợp dành cho bạn!

Bắp Rang

Bắp Rang là đồ ăn vặt không bao giờ thiếu tại các rạp chiếu phim. Tuy nhiên, đây là loại thực phẩm rất nhiều chất béo.

Hãy làm giảm chất béo và calo bằng cách bỏ qua lớp mặt bơ đồng thời lựa chọn một phần nhỏ để thưởng thức.


Ba mẹo nấu ăn bạn nên biết giúp giảm cholestetol trong cơ thể

Tránh các loại thực phẩm chiên. 
Loại bỏ chất béo dư thừa từ các loại thịt và da gà, vịt trước khi nấu. 
Dùng chảo chống dính, thêm lượng nhỏ dầu thực vật khi bạn đang chuẩn bị nấu nướng.

Phạm Ngà
giaoduc.net.vn

Thu Đợi Mong - Đỗ Công Luận

Người Cha Mù - Mr Kool


Tôi còn nhớ ngày tôi biết nói thì đôi mắt bố đã không còn nữa, lúc đó tôi không biết vì sao lại thế. Ngày tôi bước chân vào cấp 1, bố đã vui mừng thức cả đêm chỉ để đợi tới sang mai gọi tôi dạy bắt đầu một cuộc sống mới , trước khi đi bố có dặn: “Đi học, là niềm hạnh phúc mà không phải ai cũng có , vì thế con nên cố gắng học cho tốt , ở nơi đó là một thế giới khác chứa đựng biết bao điều lạ, con hãy học nó rồi về nói lại cho bố nhé!”. Tôi đã không quan tâm lúc ấy bố nói điều đó mà chạy đi ra với mẹ để mẹ đưa tôi đến trường. Tôi nhát lắm, những ngày đi học tôi chẳng dám chơi với ai cả, thấy các bạn nô đùa làm tôi cũng háo hức . Rồi tôi cũng quen dần và kết thân nhiều bạn, mỗi ngày đi học là một niềm vui với tôi, những gì ở trường tôi học được thì tôi đều về kể cho bố nghe, bố hòa cùng niềm vui với tôi, cùng tôi trò chuyện những chuyện ở lớp, bố có thể nhớ hết tên các bạn mà tôi chơi mặc dù chưa được gặp. Những lúc ấy, bố như một người bạn của tôi.

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi lớn dần và câu chuyện về “đôi mắt” ấy vẫn là một ẩn số đối với tôi. Tôi vô tâm và không hề biết. Ngày tôi học lớp 5, trong giờ tập làm văn viết một đề tài tả cảnh nhưng đột nhiên cô lại chỉnh lại đề bài với nội dung là: “Hãy kể về người bạn thân nhất của em”. Tôi không biết kể về ai, người duy nhất trong đầu tôi lúc ấy là bố tôi. Tôi đặt bút viết, tôi miêu tả tất cả từ hình dáng tới khuôn mặt và cả lúc cha cười như thế nào, duy chỉ có đôi mắt cha thì tôi không nói tới. Giờ làm văn đầu tuần sau bài văn của tôi được điểm rất cao, cô thắc mắc hỏi tôi là các bạn khác thì viết về những người bạn bằng tuổi nhưng tôi lại viết về bố của mình, tôi hớn hở trả lời vì đó là người bạn thân nhất của em. Cô bắt đầu đọc bài của tôi cho các bạn cùng lớp nghe, các bạn ngưỡng mộ tôi lắm, đứa nào cũng ước là có được người bố như tôi. Rồi tới ngày tổ chức liên hoan lớp, mẹ bận không thể đi cùng tôi, bố ngỏ ý để bố đi cùng, tôi đồng ý vì các bạn trong lớp rất muốn gặp bố xem có đúng như trong bài văn tôi viết không, thấy vẻ mặt mẹ lo lắng lắm nhưng được sự thuyết phục của bố cuối cùng bố cũng được đi. Bố đi chậm lắm, vừa đi vừa phải bước từng bước một, tôi dắt tay bố mà cứ bắt bố phải đi nhanh, bố chỉ cười.
Khi tới lớp, thấy mọi người đã chuẩn bị hết mọi thứ, mọi người ngồi nói chuyện với nhau bỗng có một đứa bạn đứng lên và nói:
- Ơ, bố nó mù à, thế mà nó viết tả bố nó khác cơ mà.

Cả lớp im lặng không một chút tiếng động nào, dường như 80 cặp mắt đang đổ dồn về tôi, tôi không biết nói gì, tôi xấu hổ với mọi người và chạy về nhà đóng chặt cửa lại mà quên mất còn bố đang ở đó, tôi úp mặt vào gối và khóc. Mẹ về thấy tôi khóc và hỏi bố đâu, tôi bảo bố đi đâu kệ bố tôi không cần biết, còn nhớ vẻ mặt mẹ hốt hoảng lắm, chạy ngay đi tìm bố, vừa ra tới cửa nhà thì thấy bố được bác hàng xóm đưa về, quần áo bố bẩn hết, nghe bác hàng xóm nói là bố bị ngã trên đường về, mẹ tức tôi quá, lôi tôi ra đánh cho một trận, bố đứng đó và can không cho mẹ đánh tôi, tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ vì bố mù.

Dòng thời gian cứ lặng lẽ âm thầm quay theo nhịp của nó, và vết thương về câu chuyện của quá khứ đã là nỗi niềm ám ảnh tôi, tôi không bao giờ kể gì về bố cho mọi người cả, khi có ai muốn qua nhà tôi chơi tôi đều lấy cớ là không có nhà hoặc một lý do nào đó .
Năm tôi 17 tuổi, chẳng biết từ khi nào và từ bao giờ dòng máu nghệ sĩ lại chảy vào người tôi mạnh mẽ như thế, tôi muốn theo con đường nghệ thuật, tôi muốn được làm một nghệ si chơi vĩ cầm, tôi không bỏ lỡ một buổi biểu diễn nào của các nghệ sĩ violon, tôi tìm tất cả các tài liệu về nghiên cứu.

Và vào một buổi tối trước lúc ăn cơm tôi kể chuyện sau này sẽ ước mơ trở thành một nghệ sĩ violon tài ba, sự hưng phấn khi kể về mơ ước của tôi chưa được một giây sau câu nói đó đã bị một tiếng động mạnh làm tan biết. Mẹ đặt mạnh bát xuống bàn và quát với tôi:
- Mày muốn làm gì thì làm nhưng không được làm nghệ sĩ violon.

Lại thêm một điều nữa mà tôi không hiểu, quay sang nhìn bố tôi thấy khuôn mặt bố cũng không còn nụ cười hằng ngày trước mỗi bữa cơm nữa, tối hôm ấy không khí thật nặng nề. Là một chàng trai của tuổi 17, tôi bắt đầu muốn khẳng định cái tôi của mình, những buổi đi chơi về muộn hơn thường ngày bắt đầu diễn ra nhiều hơn, và mỗi lần như thế bố lại đứng ở đầu ngõ đợi tôi về dù trời nhiều sương hay mưa tầm tã. Nhưng đến một ngày cái tôi trong tôi vượt quá giới hạn vốn có của nó, tôi đi chơi qua đêm với lũ bạn mà không mảy may nhớ tới là có một người đang đứng đợi tôi, người đó bị mù.

Hôm sau tôi mò về thì mẹ đã đợi sẵn tôi ở nhà, tôi bình tĩnh bước vào thì nghe thấy tiếng ho của bố, mẹ không nói một câu nào nhưng tôi tự hiểu, cả đêm qua vì lo cho tôi mà bố đã không ngủ, đứng ngoài trời đợi tôi trong đêm sương rơi thấm đẫm cả những chiếc lá.

Tôi vào xin lỗi bố, giọng bố ho nhưng vẫn thương tôi lắm, bảo tôi lần sau đi chơi ngủ nhà bạn thì nhớ gọi điện về báo với gia đình. Ngỡ tưởng sau lần đó tôi không còn thế nữa, nhưng với sự lôi kéo của chúng bạn tôi bắt đầu thay đổi một phần nào đó, tôi ngày càng đòi nhiều hơn, tôi muốn có điện thoại muốn nhiều thứ lắm, được sự hậu thuẫn của bố những điều đó tôi đều đạt được chính vì thế tôi ngày cành được đằng chân lân đằng đầu, tôi đòi mua xe máy để đi chơi, lần này bố không đồng ý vì tôi chưa đủ tuổi, tôi ức lắm không làm gì, tôi bỏ đi tới tối muộn mới về, vẫn là bố đứng đó đợi tôi. Khi tiếng xe máy phanh lại ở đầu ngõ và nghe thất tiếng tôi bố bảo:
- Về rồi hả con, sao hôm nay về muộn thế, thôi vào nhà đi.
- Ai thế ? - Thằng bạn ngơ ngác hỏi tôi
Sự ám ảnh của nhiều năm trước lại hiện về trong tôi, tôi không biết gì nữa và trả lời thằng bạn
- Ông hàng xóm ấy mà.
Thằng bạn quay lại nói với bố một câu mà khiến tôi đau như cắt:
- Ông già, ông lo chuyện người khác ít thôi, về lo cho con ông ấy, đã mù rồi lại còn đi lang thang ngoài đường.
Tôi chết lặng, không dám nói gì, bố bảo về đi, quãng đường từ ngõ tới nhà không xa lắm nhưng mọi vật xung quanh như đang bị đóng băng lại, bố không nói gì, im lặng suốt.

Về tới nhà, thấy bố thần người mẹ hỏi nhưng bố không nói gì, suốt một tuần liền tôi không còn thấy nụ cười của bố nữa, nhưng tôi ghét bố vì không cho tôi mua xe, rồi câu chuyện của đêm hôm trước cũng bị mẹ tôi biết qua lời kể của một người hàng xóm ở nơi mà bố vẫn hay đợi tôi trước cửa nhà họ. Mẹ nổi giận, chưa bao giờ tôi thấy mẹ nổi giận như thế, mẹ còn biết tôi đã lén đi học nhạc nữa, mẹ quát tôi và hỏi tôi vì sao lại nói như thế, sự nông nổi của tuổi trẻ khiến tôi phải day dứt suốt đời, tôi trả lời:
- Vì… ông ấy bị mù.

Sự tức giận của mẹ không còn kiểm soát được nữa, mẹ tát tôi một cái khiến tôi choáng váng và mẹ khóc, lúc đó tôi đâu có biết bố đang ở ngoài cửa và đang định xin cho tôi. Bố lặng lẽ bước xuống cầu thang mà đôi chân run run và bước vào phòng, bố cứ như vậy suốt và một hôm bố nói bố muốn về quê thăm họ hàng một tháng, mẹ không đồng ý, lúc ấy tôi không nói gì, bố chỉ bảo là về thăm họ hàng làng xóm, lâu rồi chưa được về nên nhớ mọi người thôi. Chiếc xe đưa bố và mẹ đi về quê đã dần khuất xa phía cuối con đường, tôi quay lại nhà và dọn dẹp vài thứ, bước lên trên căn gác nhỏ, tôi lôi tất cả các thứ ra lau dọn và thấy một cái hộp màu đen đã bị thời gian làm cho cũ kỹ bằng một lớp bụi dày đặc, tôi tò mò mở ra xem thì thật bất ngờ đó là 1 cây đàn violon đã cũ, tôi sung sướng và cất nó đi rồi hàng ngày lôi ra tập, cứ thế tôi bắt đầu luyện tập vào mỗi buổi sáng sau khi mẹ đi làm .

Một ngày như bao ngày khác, tôi bắt đầu mang cây đàn mà tôi cho là món quà của ông trời đã ban cho tôi ra tập, tôi mải mê say sưa theo từng note nhạc mà không để ý thấy tiếng cổng mở, mẹ về. Nghe theo tiếng nhạc mẹ đứng ngoài nhìn tôi chơi đàn với niềm vui của một nghệ sĩ, và niềm vui bị đánh mất bởi một tiếng hắn giọng của mẹ, tôi run rẩy, miệng lắp bắp không nói lên lời. Trái ngược với suy nghĩ của tôi, mẹ vào nhìn chiếc đàn, và ôm nó vào lòng, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ bảo tôi ngồi xuống mẹ kể cho tôi nghe một bí mật, bí mật về đôi mắt của bố.

20 năm trước, vào một hôm trường có tổ chức buổi liên hoan và có mời một đoàn văn công tới biểu diễn, ở đó mẹ đã gặp bố, một nghệ sĩ vĩ cầm. Một người hiền lành, tài hoa và đặc biết là có rất nhiều cô gái theo đuổi. Tôi giật mình:
- Mẹ nói cái gì?

Mẹ gật đầu, rồi mẹ kể tiếp. Từ lúc ấy, bố và mẹ thường xuyên gặp nhau hơn và mẹ đã yêu bố lúc nào không hay nữa, chuyện tình không suôn sẻ như thế, hai gia đình phản đối nhưng rồi bố và mẹ đã quyết định lấy nhau bỏ qua sự ngăn cản của mọi người. Mẹ kể, lúc ấy cũng mệt mỏi lắm, ông bà bảo nếu mẹ mà theo bố thì ông bà không nhận mẹ nữa, và rồi nghe theo tiếng gọi nơi trái tim mẹ đã quyết định làm một việc mà nghĩ lại chắc mẹ cũng không dám làm. Cuộc sống của một đôi vợ chồng mới cưới có nhiều khó khăn lắm, những lúc như thế bố luôn là người động viên mẹ. Vào một ngày mẹ được cử đi công tác xa, trên đường đi xe ô tô của đoàn bị tại nạn và trong sự cố đó mẹ đã mất đi đôi mắt của mình. Tôi ngạc nhiên không hiểu gì, và hỏi: “Mắt mẹ vẫn còn đấy còn gì, mẹ nói bịa chuyện cho con nghe à!”, mẹ cáu giận nhưng vẫn nuốt vào lòng và kể tiếp. Lúc ấy nhà nghèo lắm, không có tiền chữa, ông bà ngoại sau chuyện ấy càng ghét bố nhiều hơn, bố ân hận lắm, và thề là sẽ mang lại ánh sáng cho mẹ, mẹ lúc ấy tuyệt vọng, mọi thứ trước mắt mẹ chỉ là một màu đen, một màn đêm trải dài vô tận.

Bố vẫn ngày ngày tìm và hỏi các bác sĩ cách chữa trị cho mẹ, nhưng điều khó khăn nhất không phải là tiền chữa trị mà muốn mang lại ánh sáng cho mẹ thì cần phải có một đôi mắt khác, đôi mắt mẹ không còn chữa được nữa, mà muốn tìm được đôi mắt khác thì gần như vô vọng. Rồi bố cũng có một tin vui cho mẹ, mẹ vui sướng và hét lên khi biết là mình có thế sắp được nhìn thấy ánh sáng trở lại, bố bảo bố không ở bên mẹ được khi mẹ làm phẫu thuật vì bố phải đi công tác ở xa, mẹ vui mừng quá và bảo là bố đi về cũng là lúc mẹ được nhìn thấy bố.

Rồi ngày hôm ấy mẹ hồi hộp đợi chờ đến lúc được tháo băng, mẹ đã vui sướng phát khóc khi thấy những tia nắng đầu tiên trở lại với mẹ, mẹ vui mừng viết thư cho bố, rồi những bức thư ấy được hồi âm trở lại, mẹ vui mừng kể lại tất cả những gì mẹ được nhìn thấy sau khi được nhìn lại, mẹ kể cả những cảm giác khi bị chìm vào trong bóng đêm ra sao, tất cả những cái đó mẹ đều kể với bố nhưng mẹ đâu biết ngày mẹ được nhìn lại cuộc sống này cũng là lúc bố bước vào thế giới của màn đêm nơi mẹ đã từng bước tới, đôi mắt mẹ có được không của ai khác chính là đôi mắt của bố đã tặng cho mẹ, mẹ ân hận, mẹ khóc, mẹ hận chính bản thân mình. Trái lại bố thì không, bố bảo vì tình yêu của bố, bố hi sinh như thế còn ít lắm và bảo với mẹ đó là điều duy nhất bố có thế cho mẹ và mẹ hãy giữ nó cẩn thận, từ đó mẹ không cho phép bất cứ ai nói tới đôi mắt của bố với ý nghĩa xấu cho dù người đó là ai.

Và cây vĩ cầm kể từ đó cũng nằm im theo thời gian, nó là kỷ vật thiêng liêng nhất mà mẹ còn giữ lại được cho bố. Tôi như chết lặng người khi nghe câu chuyện mẹ kể, tôi ân hận vì nhữn gì mình đã làm, những điều mình đã nói, tôi đâu biết tôi có một người cha vĩ đại như thế, tôi hổ thẹn với chính bản thân mình, và nhận thấy mình đã ngu ngốc biết nhường nào . Mẹ nói bố không bao giờ nhắc tới chuyện cây đàn đó nữa, có một lần mẹ hỏi bố sao lại cho mẹ nhiều như thế, bố chỉ trả lời điều bố cho mẹ chỉ là một nhưng mẹ đã cho bố nhiều hơn thế, mẹ đã cho bố tình yêu của mẹ, niềm tin của mẹ và đã cho bố đôi mắt của bố chính là tôi, bố nói đi đổi như thế là lãi lắm rồi, mẹ cười mà nước mắt cứ rơi trên hai gò má, giờ tôi đã hiểu vì sao mẹ đã không cho tôi học đàn vì sao mẹ lúc nào cũng bảo vệ đôi mắt của mình kỹ như vậy

Ngày bố về, tôi không ra đón được, lúc tôi về tới nhà đã thấy bố ngồi đó, trông bố gầy hơn trước, nước da cũng đen hơn nhưng thần sắc thì có lẽ cũng khá hơn, tôi lặng lẽ bước vào chào bố, bố mỉm cười và bảo tôi ngồi xuống, bố bỏ cái ba lô đã cũ xờn và lấy ra trong đó một cái túi và bảo đây là quà mà mọi người dưới quê gửi lên cho tôi, tôi nhìn bố mà trong lòng nghẹn ngào, tôi không nói được gì, tôi cũng không hỏi trong thời gian đó bố sống ra sao, bố có trách tôi sau những chuyện đã xảy ra không, tôi im lặng. Bố ngồi đó và kể cho tôi nghe những câu chuyện ở quê, chuyện bọn trẻ con ở đó chơi những trò gì mà ở ngoài thành phố không có, bố kể với vẻ mặt tươi vui lắm nhưng bố đâu có biết lúc ấy tôi đã bước vào phòng, mẹ ngồi cạnh và nghe những câu chuyện bố kể, tôi lặng lẽ mang một thứ xuống, đó là cây đàn mà năm xưa bố đã từng chơi, tôi cầm nó và chơi bản nhạc đầu tiên mà tôi tự học được, bố đang kể chuyện bỗng khựng lại, vẻ mặt bố bắt đầu chuyển từ tươi sang trầm ngâm, bố dường như đang sống lại thời quá khứ của bố với cây đàn năm xưa, kí ức dần dần tái hiện lại trong bố theo thời gian qua từng nốt nhạc.

Khi bản nhạc kết thúc cũng là lúc bố đã được sống lại với chính mình, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận được những giọt nước mắt trong bố.

 Theo Mr Kool
Ngoisao.net

Bạch Hạc - Phong Lan

2017 Sẽ Là Năm Thảm Họa Của Pháp ? - Nguyễn Thị Cỏ May

Thảm họa ở Nice 2016. Ảnh GlobalNews

Tổ chức khủng bố hồi giáo như Al-quaïda, Salafiste, Djihadiste vẫn thường xuyên đưa ra lời hăm dọa sẽ tấn công đẫm máu hai quốc gia kẻ thù không đội trời chung của Hồi giáo là Huê kỳ và Pháp . Với Hưê kỳ, khủng bố hồi giáo hăm dọa sẽ lập lại cả ngàn lần 9 -11 . Với Pháp, khủng bố cảnh cáo sẽ khủng bố Paris như những lần trưóc đây nhưng đó chỉ là mục tiêu chiến thuật để thực hiện mục tiêu sau cùng là “hồi giáo hóa ” Pháp, tiếp theo là cả Âu châu.

Hồi giáo nhắm Pháp và Âu châu vì Huê kỳ quá lớn và quá mạnh trong lúc đó Pháp và Âu châu là những nước nhỏ, yếu và rời rạc, lại có sẳn cộng đồng người hồi giáo đông đảo hằng triệu người, cái nôi cuả nguồn nhơn lực vô tận cung cấp cho lực lượng khủng bố những thánh chiên quân chết bỏ .

Huê kỳ và Pháp bị khủng bố vì gây chiến tranh ở Trung Đông chỉ là lý do của phản ứng nhứt thời . Lý do chánh, thật sự, là hai nước nguồn gốc và ngọn đuốc phổ biến Dân chủ Tự do, với nền văn minh từ truyén thống thiên chúa giáo mà Hồi giáo không thể chấp nhận được .

Huê kỳ và Pháp bị hăm dọa
Sắp tới ngày kỷ-niệm khủng-bố 11- 09, Ayman al-Zawahari, thủ lãnh của Al-Qaïda đã cho phổ biến một vidéo trên internet trong đó hắn ta đe dọa Hoa-kỳ là sẽ cho lập lại nhiều vụ tấn-công như đã đã làm ở New York nếu như Hoa-kỳ không thay đổi chánh-sách.
Ayman al-Zawahari giải thích cho dân Huê kỳ biết vụ  khủng-bố New York là Hồi giáo xử tội ác của chánh phủ Huê kỳ chống Hồi giáo . Và nếu Chánh quyền Huê kỳ vẫn không từ bỏ chủ trương chống Hồi giáo thì vụ 11- 09 sẽ được lập lại hàng ngàn lần nữa .
Ngoài ra, Ayman al-Zawahari còn cáo buộc Huê kỳ đã yểm trợ các chánh quyền tội lỗi và đồi trụy chiếm đóng nhiều nước ả-rập hồi giáo .

Trong lúc đó, tập chí Anh ngữ trên mạng « Inspire », vừa là cơ quan thông tin tuyên truyền, vừa là cẩm nang của quân khủng bố Al-Quaïda, đưa ra lời hăm dọa trả thù Chánh phủ Pháp đã bắt giữ 3 người « muy-suyn-man » của Daesch vì âm mưu khủng bố nhà thờ Đức Bà ở Paris bằng xe gày chất nổ đưa vào trước nhà thờ . Dân Pháp nghe tin đều hoảng sợ vì mọi người hảy còn bị ám ảnh bởi vụ xe cam-nhông 19 tấn lao vào đám đông xem pháo bông hôm 14 tháng 7 ở Nice làm thiệt mạng 129 người .

Trên chiến trường, Nhà nước Hồi giáo mất đất, mất căn cứ ở Syrie, ngày càng suy yếu, sẽ tạm tan hàng, tìm đường ẩn mình vừa bảo quản lực lượng nhơn sự . Một số thánh chiến quân sẽ kéo nhau trở về nơi phát xuất trước đây .
Âu châu vẫn là cái nôi hồi giáo khủng bố . Riêng Pháp và Bỉ là hai nước chứa đông đảo người di dân hồi giáo nên là nơi cung cấp lực lượng khủng bố mạnh mẻ và vô tận cho các tổ chức khủng bố của Daesch .

Theo giới chức thẩm quyền chống khủng bố của Pháp thì tình hình Pháp trong những ngày tới sẽ đáng lo ngại nghiêm trọng hơn vì Pháp vốn có cả ngàn thanh niên, có cả công dân pháp, đã tình nguyện thụ huấn kháng chiến khủng bố, trốn qua Syrie tham gia thánh chiến, nay quay trở về, cộng thêm những thanh niên trà trộn trong khối người tỵ nạn sẽ tới Pháp do Chánh phủ đón nhận . Điều kìện xâm nhập vào Âu châu quá thuận lợi do có quá nhiều biên giới gần như không có kiểm soát, giấy tờ giả hoặc giấy tờ thiệt nhưng của thánh chiến quân đã chết để lại, …

Theo ông Marc Trévidic, cựu thẩm phán chống khủng bố, báo động năm tới 2017, sẽ là năm thảm họa của Pháp và sẽ kéo dài trong vài năm vì ông đã gặp tên khủng bố Adel Kermiche, một thủ phạm trong vụ cắt cổ Lm Jacques Hamel, tỏ ra vô cùng quả quyết . Thẩm phán Marc Trévidic nay bị chuyển về làm việc ở Lille về vấn đề gia đình như giải quyết hồ sơ ly dị . Sau hơn mươi lăm năm, ông làm thẩm phán chống khủng bố, đầy nguy hiểm làm cho ông bị bịnh bao tử nặng, làm rụng tóc, vì lo sợ do phương tiện làm việc quá hạn chế, nhứt là về phương tiện bảo vệ an ninh nghề nghiệp . Tuy nay được an nhàn, nhưng vì tính hình Pháp bị hăm dọa khủng bố, ông vẫn mong muốn được trở lại nhiệm vụ củ .

Âm mưu chiếm quyền và hồi giáo hóa xã hội pháp
Mọi biểu hiện, cả về trang phục như vụ burkini vừa rồi trên bải biển Miền Nam Pháp (Côte d’Azur) đều mang ý nghĩa nhằm thể hiện nét văn hóa hồi giáo, nếp «sống đạo » theo Coran . Burkini trong trường hợp này không còn chỉ là chiếc áo tắm hay như trang phục của người nhái, mà là sự tách bạch rỏ quan niệm giới tính . Mặc Burkini là nữ giới . Điều này muốn nói lên thái độ phản đối chủ trương nam/nữ bình quyền của nền văn hóa dân chủ pháp hay tây phương . Theo Hồi giáo, phụ nữ là ô nhiểm, dơ bẩn (impure) vì vậy họ phải dấu đi thân thể của họ . Với người tây phương, đây là một sự xúc phạm phẩm cách con người, nghiêm trọng hơn tội kỳ thị chủng tộc .
Nhưng có ai nghĩ thêm điều đó còn là một chìến lược chinh phục . 

Để ảnh hưỏng mạnh lên dân chúng một nước, người hồi giáo (hồi gìáo tranh đấu – islamiste, Daesch) bắt đầu áp đặt quan niệm của họ về thế giới bằng những giá trị quí chiếu mới . Khi một nước đã bị hồi giáo cai trị thì luật charia sẽ được triệt để áp dụng. Phụ nữ sẽ không cần mặc burkini tắm biển nữa, mà phải mặc burqua, những người đồng tính sẽ bị hành quyết .

Đây là dự án khám phá được từ tổ chức « Huynh Đệ hồi giáo » (Les Frères musulmans). Nhưng Chánh phủ pháp và phần lớn Dân biểu cố ý nhắm mắt . Không vì bất lực, mà vì quyền lợi lá phiếu cho phe cánh . Ông Hollande vẫn chưa quên, năm 2012, ông đắc cử ở vòng hai nhờ 93% cử tri gốc hồi giáo . Và các Dân biểu, Thị trưởng phe xã hội (PS – đảng cầm quyền) .

Chánh phủ và Dân biểu không chỉ nhắm mắt mà còn dành mọi dễ dàng cho hồi giáo xây cất nhà thờ, tài trợ các dự án phát triển thanh niên hồi giáo wahabites, salafistes, phe quá khích, thay vì tổ chức chương trình huấn luyện chúng hiểu Cộng hòa là gì, tính thế tục (la laïcité) là gì, giúp phân biệc tách bạch hồi giáo và hồi giáo quá khích (musulman/islamiste) .

Bà Céline Pina, nhà bình luận và tác giả quyển « Im lặng có tội » (Silence coupable, Kero, 4/2016) quả quyết Hồi giáo đang âm mưu chiếm nước Pháp . Giáo sư Bernard Rougier dạy Văn minh và xã hội thế giới á-rặp hiện nay ở Đại Học Paris III, tác già quyển « Salafisme là gì ? », (PUF, Paris), trả lời ký giả Catherine Golliau (Le Nouvel Observateur (Paris, 15/9/2016) báo động rỏ « Những người hồi giáo muốn hồi giáo hóa xã hội pháp ».

Ông khai triển ý của ông là Hồi giáo ở Pháp đa số theo dòng chánh  thống (salafiste, không chấp nhận canh tân) rất nguy hiểm . Họ chỉ muốn hồi giáo hóa xã hội pháp, xét lại những giá trị của chế độ Cộng hòa như tự do, sự bao dung, sự binh đẳng nam-nữ, dân chủ .. . Còn theo « Con đường đi của người hồi giáo » (La voie du musulman de Aboubaker Djaber Eldjazairi), quyển thánh kinh của hồi giáo salafiste, thì người hồi giáo được phép bắt làm nô lệ, đánh đặp phụ nữ, giết những người đồng tính, … Đó là những giáo điều mà Daech học tập và áp dụng sát từng chữ .
Người hồi giáo phần lớn đều từ chối những giá trị và cách sống không đặt trên cơ sở kinh coran .Họ  phải phủ nhận ảnh hưởng của  xã hội nơi đang sống . Nên chánh sách « hội nhập » của Chánh phủ chịu thất bại .

Một sư chọn lựa
Trong một buổi nói chuyện, Mohamed Sabaoui (xã hội học Đại Học Công giáo ở Lille, và đảng viên trẻ đảng Xã hội pháp, gốc Algérie, nhập tịch Pháp), giải thích cuộc chinh phục Âu châu ôn hòa của Hồi giáo chưa kết thúc . Người hồi giáo tiến hành tiếp cùng lúc trên các mặt trận . Họ chọn Pháp trước vì Chánh phủ mở rộng đón nhận họ . Hồi giáo ở Pháp sẽ là “Con Ngựa thành Troie” giúp Hồi giáo sớm chinh phục nước Pháp . Ở đây thuận lợi vì Nhơn quyền sẽ trói buộc Chánh quyền, dành cho chúng tôi mọi quyền lợi mà ở nước hồi giáo, chúng tôi không có quyền đòi hỏi.
Khi chúng tôi nắm được chánh quyền thì những vụ đập phá, đốt xe, giựt đô đạc trong các cửa hang sẽ không còn nữa .
Chánh sách “hội nhập” của chánh phủ thất bại, chúng tôi không bao giờ chấp nhận vì luật pháp Cộng hòa không phù hợp với kinh Coran . Người hồi giáo chỉ chập nhận luật Charia .
Chúng tôi phải hoạt động để giành lấy chánh quyền vì nó là của chúng tôi . Có lẽ vùng Bắc sẽ sớm thuộc về chúng tôi vì ở đây, chúng tôi đông đảo và ảnh hưởng mạnh . Một khi chiếm được chánh quyền, chúng tôi sẽ biến thành một thành phố độc lập như Kosova, với văn hóa và luật pháp hồi giáo áp dụng chung cho mọi người .

Hiện nay, ngay ở ngoại ô Paris, nhiều phụ nữ và trẻ con hoàn toàn không sống thật sự đời sống của xứ Pháp . Họ sống trong cộng đồng hồi giáo riêng biệt . Ở xí nghiệp, trường học, nhà thương, cả công sở, chánh sách “thế tục” mà Chánh phủ hô hào áp dụng đang thất bại .

Theo bà Céline Pani, người hồi giáo trở thành người có quyền ở xứ Pháp, đòi gì được đó, chỉ vì Chánh phủ quá kiêng nể họ . Những giá trị về hòa bình, tự do, bình đẳng xưa nay được Chánh phủ Pháp cổ vũ sẽ không còn là di sản quí báu để giao lại cho các thế hệ kế tiếp .

Chúng ta có trong lịch sử dân tộc những nguyên lý, những lý tưởng của chúng ta để chia sẻ với thế giới tự do. Nếu chúng ta thành công thì có như vậy, chúng ta mới phục hồi địa vị cao quí của nhửng con người của lịch sử khai sáng .

© Nguyễn thị Cỏ May
© Đàn Chim Việt

Saturday, October 1, 2016

Sắc Màu Mùa Thu Đông Kinh

Lời Phụ Đề Việt Ngữ Xuất Sắc Nhất Trong Năm 2016.

“Ðây không phải Sài Gòn. Ðây là ‘hồ’… chí minh.”(Hình: facebooker Tung Tin)

Sân bay Tân Sơn Nhất như một biển nước trong cơn mưa lớn đã biến thành Sân bơi
Ảnh: Bố Kem/ Sao Star.

Sân bơi Tân Sơn Nhứt

Lượm trên mạng

Tình Quê - Đỗ Công Luận

Will You Live To Be 80?

Mời click vào hình

Sự Tử Tế Trong Đời Sống - Thích Nhật Từ


Người tử tế nào cũng có trong cuộc sống của họ đức tính cao thượng, bao dung, độ lượng. Người cao thượng không trói tâm mình vào danh vọng, lợi dưỡng, không phục vụ cho cái tôi và phe nhóm mình.

Nhờ phẩm chất cao thượng, người tử tế biết quan tâm tha nhân với động cơ trong sáng với hành động cao quý. Trong mọi tình huống, người cao thượng suy nghĩ, quyết định, làm việc trên tinh thần “quang minh, chính đại”, hướng đến công bằng xã hội. Thậm chí có thể hy sinh các quyền lợi cá nhân và lợi ích nhóm để hướng đến đại cuộc.
Tử tế là phẩm chất cao quý của con người. Người tử tế, do đó, không chỉ là người có phẩm chất cao quý mà còn là người biết sử dụng lòng tốt của bản thân, chia sẻ những nổi khổ niềm đau trong cuộc sống, nhằm góp phần xây dựng cuộc sống an bình hơn.

Trước nhất, tử tế là sự tốt bụng. Sống tử tế là sống có tấm lòng, từ những cái nhỏ nhặt, bình thường nhưng có khả năng góp phần tạo nên lối sống đẹp. Lòng tử tế hiện hữu trong mỗi con người, trước nhất như một tiềm năng, do vậy, để có nó trong cuộc sống, ta cần khai thác, nuôi dưỡng, chăm sóc và phát triển. Vì là một phẩm chất, sự tử tế không bổng dưng mà có, cần được huấn luyện, hướng dẫn, học tập, rèn luyện để có được. Khi lòng tử tế đã có mặt, người sở hữu nó phải biết gìn giữ, ứng dụng và nhân rộng. Sau đây là những phẩm chất cao quý tiêu biểu mà người tử tế cần có:

1- Tấm lòng nhiệt huyết
Về bản chất, người tử tế vừa rất nhạy cảm, vừa năng động và thích dấn thân. Nhạy cảm với những bất công, cảm thông với những nổi đau, năng động với các việc nghĩa, dấn thân vào các công việc đáng làm. Tất cả chỉ vì một tấm lòng: không thể thờ ơ, bàng quang, lãnh cảm, an phận thủ thường, hay vô tích sự. Nhờ phẩm chất này, người tử tế luôn chủ động, tìm kiếm các việc nghĩa để góp phần phụng sự tha nhân, xây dựng cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Nói cách khác, nơi nào có lòng nhiệt huyết, nơi đó xuất hiện nhiều việc nghĩa. Người nào có lòng nhiệt huyết, người đó sẽ không để cuộc sống của mình trôi qua luống uổng và tiếc nuối. Với lòng nhiệt huyết, việc nặng thành nhẹ, việc lớn thành nhỏ, việc khó thành bình thường. Nhiệt huyết vì việc nghĩa là sức sống bùng cháy, mãnh liệt như mặt trời không ngừng sự chiếu soi. Với nhiệt huyết, ta mở ra cho mình các cánh cửa cơ hội của việc nghĩa, việc có ích và giá trị. Nhờ đó, cuộc sống này tăng thêm gia vị tình người.

2- Đức tính cao thượng
Người tử tế nào cũng có trong cuộc sống của họ đức tính cao thượng, bao dung, độ lượng. Người cao thượng không trói tâm mình vào danh vọng, lợi dưỡng, không phục vụ cho cái tôi và phe nhóm mình. Nhờ phẩm chất cao thượng, người tử tế biết quan tâm tha nhân với động cơ trong sáng với hành động cao quý. Trong mọi tình huống, người cao thượng suy nghĩ, quyết định, làm việc trên tinh thần “quang minh, chính đại”, hướng đến công bằng xã hội. Thậm chí có thể hy sinh các quyền lợi cá nhân và lợi ích nhóm để hướng đến đại cuộc.

Nói theo đức Phật, người tử tế với tâm cao thượng là người “vì phúc lợi, vì an lạc, vì lợi ích cho số đông”. Với phẩm chất cao thượng, người tử tế sống rất dung dị, thiết thân với cuộc sống, không ngừng nỗ lực phụng sự và đóng góp.

3- Biết quan tâm và giúp đỡ nhau
Khi đàn kiến đang vội vã vác trên lưng chúng các thực phẩm to hơn chúng, dầu vất vã và nặng nhọc, chúng đã không quên chào hỏi nhau, thể hiện sự quan tâm dành cho đồng loại. Hành động đó, tưởng chừng như nhỏ lại có ý nghĩa tình người.

Trong sự bôn ba, mưu cầu hạnh phúc, đôi lúc chúng ta quên đi sự quan tâm nhau, hỏi han nhau, giúp đỡ nhau. Quan tâm tha nhân làm cho cuộc sống trở nên thân thiết, gần gũi. Lời hỏi han, động viên, góp ý tưởng cho người đang bí lối… để lại ấn tượng tốt đẹp và sự khích lệ cần có.

Vượt lên trên loài vật, sự quan tâm của con người không nên là chủ nghĩa hình thức, qua loa, lấy lệ. Cần có ý thức và trách nhiệm quan tâm đến người thân và tha nhân trong xã hội. Không cần phải quan tâm đến những điều xa vời, cao siêu, phi hiện thực. Từ những cái nhỏ nhặt, bình thương nhưng không tầm thường, sự quan tâm của ta về cuộc đời sẽ giúp cuộc sống có ý nghĩa.

Các nghĩa cử như cha mẹ quan tâm chuyện học hành của con cái, con cháu quan tâm đến sức khỏe của cha mẹ, làng xóm quan tâm lẫn nhau, mỗi người quan tâm đến tha nhân trong tương quan xã hội… góp phần tạo nên văn hóa tình người. Quan tâm, chào hỏi không phải là việc gì quá to lớn đến độ không làm được, do đó, đừng để tâm mình trở nên khô khan, chai lì trước những bất hạnh của tha nhân.

Người thiếu quan tâm đến tha nhân chẳng khác nào có mắt mà không nhìn, có tai mà không nghe, có mũi mà không thở, lủi thủi một mình, lầm lỳ, vô cảm! Quan tâm bằng lời thưa hỏi. Quan tâm bằng hành động trợ giúp. Quan tâm bằng sự cho đi… Đó là những nghĩa cử tạo nên niềm vui và hạnh phúc trong đời.

4- Biết hiến tặng và ban cho
Đối với người tử tế, sự tốt bụng không chỉ dừng lại trong tâm tưởng, mà cần thể hiện qua hành động từ bi, nhân ái, vị tha, vô ngã. Người tử tế biết thống thiết với nỗi đau của kiếp người, nên biết chia sẻ, hiến tặng, ban cho bằng cả tấm lòng.
Giúp đỡ người khác thực ra làm cho chính mình trở nên cao thượng. Hiến tặng cho người khác thực ra là đang góp nhặt phúc đức cho bản thân. Phụng sự cho cuộc đời thực ra là đang làm cho cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa.

Không ai nghèo đến nỗi không thể cho người khác một cái gì. Cũng không ai giàu đến nỗi có thể cho tất cả mọi người trên hành tinh này. Ai có tấm lòng đều có thể ban cho. Chia cắt một phần chi tiêu không cần thiết của bản thân và gia đình, tặng cho các mảnh đời kém may mắn hơn, là đang mang lại niềm hạnh phúc với tâm niệm “ban cho như cứu khổ.”

Biết giúp đời, giúp người ta sẽ thấy rõ sống không phải là gom góp cho riêng mình mà là ban tặng, dâng hiến. Như nguồn nước lưu thông, nước chảy đi rồi lại chảy về, mang thêm phù sa bồi đắp… Người ban cho sẽ không mất đi những thứ mình đang có, thực chất là làm cho những thứ mình sở hữu trở nên có ý nghĩa hơn.

Cho người có hoàn cảnh ngặt nghèo một bát cơm, manh áo… là cho các con cá, đôi lúc, không thể trì hoãn. Trong nhiều tình huống, ta không nên mặc cả với sự cho. Trao tặng kiến thức, tư vấn nghề nghiệp, giúp đỡ cơ hội, chỉ dẫn lối đi… là cho những chiếc cần câu, dù đòi hỏi tính công phu nhưng rất cần thiết.

Hiến tặng tạng, mô và hiến xác cho y học là đang trao tặng cho những người hữu duyên cơ hội “được tái sinh” một lần nữa ngay trong kiếp sống hiện tại ngắn ngủi này. Nâng đỡ người có khả năng, giúp đỡ người nghèo khó, dẫn dắt người bí lối, truyền trao kiến thức và kinh nghiệm cho thế hệ sau… đều là những sự cho có giá trị.
Cho một lời khuyên đúng tình huống có thể tạo nên sự lên dây cốt tinh thần. Đưa tay xuống cứu vớt một mảnh đời, tạo cơ hội cho người ngã quỵ đứng thêm một lần nữa… là những sự cho có ý nghĩa xây dựng cuộc sống.
Đừng lỗi hẹn với sự cho. Đựng chậm trễ và chần chừ. Đừng tiếc nuối và vô cảm. Khi chết đi, không ai có thể mang theo bất cứ vật gì tùy thân. Do đó, khi còn sống, đừng đánh mất cơ hội ban cho. Nói cách khác, người ban cho thì còn hoài. Người giấu diếm, lẫn tiếc tài sản sẽ trở nên bủn xỉn, đôi lúc vô dụng. Hãy tập thói quen ban cho, thay vì chỉ biết gom góp về…
Lòng tử tế còn có nhiều phẩm chất cao quý khác như chánh trực, can đảm, chí công, vô tư, hy sinh, tận tụy… Lòng tử tế như một quặng mỏ, biết khai thác sử dụng sẽ làm cho nó trở nên có giá trị hơn.

Tử tế là mạch sống tình người, đừng làm nó chết đi. Hãy hít thở sự tử tế. Hãy tiêu hóa sự tử tế. Hãy sống với sự tử tế.
Hãy trở thành người tử tế để không phải sống cuộc đời trong vô cảm, vô tình, vô tâm, vô ơn, vô nghĩa.

Thích Nhật Từ
Theo Phattuvietnam.net