Pages
- Trang Chủ
- About Me
- Truyện Ngắn
- Sưu Tầm
- Sưu Tầm from 2020
- Góp Nhặt Bên Đường
- Nhạc Chọn Lọc
- Sưu Tầm Sức Khỏe
- NPN's Recipes
- Trang Người Phương Nam
- Cười Ý Nhị
- PPS + YouTube Chọn Lọc
- Những Hình Ảnh Ý Nghĩa
- Thơ
- Thơ From 2020
- Bùi Phương Lưu Niệm
- Trang Anh Ngữ
- Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ
- Truyện Dài : Ngày Tháng Buồn Hiu
Thursday, May 28, 2020
Hồi Ức Về Một Vụ Ám Sát - Lê Hoàng Hải
Ba Lé uống một ly, rượu cay làm mắt ông đỏ ngầu, rồi có lẽ men cay làm ông nhăn mặt. Cả bản mặt rúm ró lại như con khỉ ăn ớt. Tôi còn chưa kịp hiểu tại sao ông có phản ứng như vậy khi nghe tôi hỏi về thời trai trẻ của ông có từng ám sát ai không. Ba Lé là một Việt cộng có tiếng, đắp mô đường tỉnh lộ và giựt mìn cầu. Cây cầu Đúc Sập có tên đó là do ông giật sập để làm cho xe nhà binh không qua được. Nhưng nhà Ba Lé bây giờ nghèo xơ xác như cái giẻ rách. Chỉ có cái tủ thờ của ba má ông là gọn gàng sạch sẽ, còn lại thì trống hoác như cái chuồng gà mục nát. Tôi thường tới thăm để đem cho ông mấy thứ linh tinh và nghe ông kể chuyện.
Nếu ông như mấy tay cựu chiến binh khác, chắc là cũng được cái nhà cấp bốn tí tí hoặc một giò trong huyện đội này nọ. Nhưng không, Ba Lé sống như trời đày, hay nói đúng hơn ông tự đày đoạ mình, không khác gì một tù nhân khổ sai trong chính căn nhà mình.
Ba Lé không có vợ con, ông tự xây kim tĩnh và xẻ ván đóng sẵn một cái hòm con con nằm vừa, trả sẵn tiền cát đá xi-măng cho đại lý, để dành sau này làm mả cho chính ông. Mối cơ duyên của tôi và ông cũng khá kỳ lạ, bởi thường không ai dám tới gần vì ông cục súc như “con chó già điên” - cách mà ông tự mô tả về mình rồi ngửa cổ cười khanh khách.
Tôi nghĩ ông bất đắc chí chuyện gì đó, và thấy tính ông khá là bạo lực, mỗi lần nghe tôi kể có quan chức nào bị bắt là ông luôn hỏi khi nào xử bắn. Nhưng hôm nay khi hỏi ông có từng ám sát ai chưa, thì ông chùng xuống và dịu lại, lẽ ra phải ngược lại mới phải. Thời gian như im lặng ít lâu, rồi ông trầm ngâm:
- Tui thiệt với chú em, đời tui hại người ta chết oan ngoài ý muốn chắc cũng có, nhưng cố tình đi giết người thì có một lần một, mà lần đó về tui bỏ nghề Việt cộng!
- Ủa sao vậy bác Ba? Kể con nghe đi bác Ba!
- Lần đó tui được giao một trái lựu đạn, để ám sát quận trưởng. Ông đó mà không đi đâu xa nhiệm sở thì sáng nào cũng ghé chợ chỗ sạp trái cây của anh ổng nói mấy câu rồi mới đi. Tui chỉ cần canh me dục trái lựu đạn tới chỗ ổng rồi chạy thẳng ngả sau chợ phóng xuống sông là thoát.
- Trời đất, vậy rồi mấy bà bán cá chị bán rau ngồi gần đó chết chùm hết rồi sao bác Ba?
- Thì tui cũng hỏi thằng Nguyễn Văn Long y như chú, cái nó nói mấy người không liên can có chết là hy sinh cho cách mạng, nợ máu thì đổ lên đầu thằng quận trưởng, còn phần tui thì phải thi hành bản án tử mà toà cách mạng đã ký. Tui đi mà trong bụng rối beng. Mấy người mua gánh bán bưng cả đời có nợ máu gì mà làm người ta chết cho đặng? Hồi xưa má tui cũng đi bán gánh như vậy nuôi tui lớn. Lỡ tui làm chết mấy người đó thì ai nuôi con họ? Trong bụng tui tan nát hết, bây giờ không thối thác cho đặng, nếu tui mà không làm thì cỡ nào tui cũng bị thằng Long nó thủ tiêu, mà làm thì tui thấy mình không ra con người nữa.
- Trời, ác quá, rồi bác làm sao?
- Thì tui cũng đi sớm từ hừng đông, tới chợ TT giả đò ngồi ăn bún, chờ cơ ra tay. Thì cỡ nửa tiếng xe ríp của ông quận trưởng cũng trờ tới. Tui thò tay vô túi áo, rờ trái lựu đạn cho yên tâm. Nhốm đít lên chờ cơ là rút chốt dục liền, rồi sẽ bỏ giò chạy xuống sông. Tui vừa tính làm, thì ngó kỹ thì thấy ổng đứng ngay ngắn khoanh tay trước mặt anh ổng, khoanh tay ngay ngắn rồi nói “Thưa anh hai em đi làm!”. Tự nhiên giờ đó trống ngực tui đập liên hồi muốn xỉu. Ông anh hai của ổng chỉ ừa một tiếng rồi lo dọn hàng, còn ổng thì ngoan như thằng con nít cúi đầu cái nữa rồi mới lên xe đi. Giờ đó tui biết tui quá sai khi theo đám thằng Long rồi, mà có muốn thay đổi chiêu hồi cũng không còn kịp nữa...
- Thôi chuyện qua rồi mà bác, rồi sau đó sao nữa bác?
- Thì ổng bình an không bị quăng lựu đạn. Tui thì mới mệt, rút êm rồi tui đi trốn biệt xứ chớ có dám về đâu. Kiểu gì cũng bị thủ tiêu. Đi mười mấy năm, rồi hoà bình lập lại lâu lắm tui về xứ thì ba má tui chết hết trơn rồi, nhờ lối xóm chôn giùm...
Ông nói tới đó thì tự nhiên mếu máo rồi khóc, tôi tự nhiên thấy ông Ba Lé hiền khô, tôi tin sự thiện còn sót lại ở ông và ông đang tự trừng phạt mình bằng cách sống “trời đày” bao nhiêu năm nay. Có lẽ ông muốn tôi ghi chép lại những điều này như một lời thú tội trước những linh hồn uổng tử vì ông. Tôi cũng chợt nghĩ lối giáo dục hiếu thuận của nhà ông quận trưởng đã cứu sống ông ấy mà chính ông không hề hay biết. Tự nhiên thấy thương thương những nhà mà anh em thuận hoà hiếu đễ đến già, có lẽ sự nhu thuận và thương yêu nhau có công năng cảm hoá chính mình và cả tha nhân.
Những người của năm xưa có lẽ bây giờ đã qua đời hết, ông Ba Lé khi tôi viết lại những dòng này cũng đã xanh cỏ ít năm. Trong cõi vĩnh hằng, chẳng biết người ta có gặp lại nhau?
Wednesday, May 27, 2020
Ăn Muối Nhiều Không Tốt Cho Sức Khỏe - Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Muối là một chất
rất cần thiết cho sự sống của con người. Hầu như trong tất cả mọi bữa cơm, dù
chay hay mặn, đều có sự hiện diện của muối trong thức ăn.
*****
-Disclaimer-(Chối từ trách nhiệm) tác giả không phải là y khoa BS, và cũng không phải là dược sĩ – Bài viết chỉ là
một tổng kết từ các tài liệu khoa học ngoại quốc đáng tin cậy mà thôi-Mọi nghi
vấn xin các bạn vui lòng tham khảo với bác sĩ gia đình.
Muối cũng xâm nhập cả vào lãnh vực văn chương bình dân truyền khẩu của văn hóa Việt Nam, như “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư’’ (giáo dục con cái) hay “Miệng ăn mắm ăn muối, đừng có nói bậy bạ không nên’’ (có tính cách dị đoan, sợ đụng chạm đến thánh thần) hoặc bình dân hơn thì: “Còn trẻ quá mà tóc đã điểm muối tiêu rồi!” (có người dám nói là tại gì xấu máu) và chót hết là “Ông chủ tao đã đi bán muối rồi” (tức là ổng đã đi tàu suốt về bên kia thế giới).
Trong chuyện bếp
núc thì có muối mè, muối tiêu, muối ớt, muối sả, hột vịt muối, cà muối, v.v…Còn
có khát nước thì làm bậy một ly nước đá chanh muối cũng đã lắm.
Muối giúp cho món ăn bớt nhạt nhẽo, tăng khẩu
vị và dễ bắt cơm hơn.
Trớ trêu thay
ngày nay khoa học cho biết ăn quá nhiều muối sẽ không tốt cho sức khỏe.

KHÔ CÁ SẶC -Ngon nhưng rất nhiều muối
Muối và sức khỏe
Con người ta
sống được là nhờ có muối, nói đúng ra là nhờ chất sodium trong muối...
Sodium rất thiết yếu trong
việc điều hòa và giúp thể dịch trong cơ thể được giữ ở một mức độ thích nghi.
Sodium cũng còn dự phần
trong các hoạt động biến dưỡng như giúp vào hoạt động dẫn truyền mệnh lệnh thần
kinh, hấp thụ dưỡng chất của tế bào và co thắt của các cơ.
Nhu cầu về muối
thay đổi tùy theo tuổi tác, trọng lượng cơ thể, nếp sinh hoạt và cũng tùy theo
sức khỏe của mỗi người.
Ở người có sức
khỏe bình thường, sự thặng dư sodium
được thận loại bỏ ra ngoài theo nước tiểu và mồ hôi.
Ở một số người
khác có tính nhạy cảm với muối, thì sự loại bỏ sodium như vừa kể không mấy dễ dàng nên tỉ lệ chất nầy không ngừng
gia tăng lên mãi kéo theo hiện tượng giữ nước trong gian bào và trong máu.
Để thích nghi
với sự gia tăng của một khối lượng máu quá lớn, tim phải làm việc nhiều hơn và
mạnh hơn đồng thời hệ thống mạch máu phải giãn nở thêm hơn.
Áp lực lưu thông
của máu trong huyết quản nếu vượt qua một giới hạn nào đó sẽ được xem là hiện
tượng cao máu (hypertension).
Khi đo huyết áp,
ở người bình thường giới hạn tối đa không nên vượt qua là 140/90. Đối với những
người đang bị bệnh tiểu đường thì giới hạn tối đa là 130/80.
Trong các trường
hợp huyết áp động mạch có vẻ cao hơn bình thường thì bạn cần phải đi khám bác
sĩ.
Khoa học gọi hiện tượng cao máu là kẻ giết người thầm lặng vì lẽ nó giết ta một cách thật âm thầm, bất ngờ mà không báo hiệu ra một triệu chứng gì trước đó cả.
Tuổi tác càng cao thì sức
đàn hồi của động mạch lại càng giảm vì vậy bệnh cao máu càng dễ xuất hiện, rất
nguy hiểm vì có thể gây ra tai biến mạch
máu não.
Tất cả các nhà khoa học trên thế giới đều chỉ
đích danh sự thặng dư muối như là một trong những nguyên nhân chính gây ra bệnh
cao huyết áp động mạch.
Để theo dõi
huyết áp của mình một cách thường xuyên, bạn có thể mua một cái máy để mỗi ngày
tự đo lấy huyết áp của mình. Bạn cũng có thể ghé vào bất kỳ những pharmacies
lớn nào tại Hoa Kỳ hay Canada để nhờ họ đo giùm. Dịch vụ nầy hoàn toàn miễn
phí!.
Các loại sodium
Muối (chlorure de sodium) dùng để nêm nếm
thức ăn tức muối bọt, chỉ chiếm có một phần nhỏ trong tổng số lượng sodium thật sự được sử dụng, số còn lại
bao gồm sodium hiện diện một cách tự
nhiên trong thực vật rau cải, trái cây và cuối cùng là các loại sodium khác, không ở dưới dạng muối,
được sử dụng để pha trộn vào thực phẩm biến chế. Mục đích chính là để giúp gia
tăng phẩm chất, hương vị, màu sắc và để việc tồn trữ được kéo lâu dài hơn.
Ngoài việc sử dụng muối để bảo quản, sodium còn giúp sản phẩm tăng tính giữ nước và thêm cân. Đây là hiện tượng thường thấy trong kỹ nghệ sản xuất thịt nguội (charcuterie) thí dụ như saucisse, jambon, v.v...
Sự kiện thực phẩm công nghiệp có chứa nhiều muối như pizza, chip, BigMac, Gà KFC, đậu phọng rang, v.v…cũng khiến người tiêu thụ dễ bị khát nên có khuynh hướng cần phải uống nước và đương nhiên giúp nhà hàng tăng số bán các loại nước ngọt như Coke, Pepsi, Seven Up...
Các loại muối sodium nầy được gọi là muối ẩn (caché, hidden) rất nguy hiểm vì chúng ta không thể thấy chúng được.
Đó là Nitrite de sodium và erythorbate de sodium (dùng trong kỹ
nghệ thịt nguội để ướp lạp xưỡng, saucisse, jambon, hot dog, nem…), Bicarbonate de sodium còn gọi là baking
powder (men, bột nổi để làm bánh), Phosphate
de sodium, Benzoate de sodium (trong trái cây khô), Citrate de sodium (trong các loại đồ
hộp), Propionate de sodium (giúp bánh
mì không bị mốc meo) và chót là Monosodium
glutamate (MSG) mà chúng ta quen gọi là bột ngọt hay mì chín...Sản phẩm có
chứa muối sodium nhưng ăn lại không
thấy mặn. Chết người là chỗ đó!
Những chất gì có thể thay thế
được muối?
Trên thị trường
cũng có một số sản phẩm có thể được dùng để thay thế muối ăn (Salt substitute) vì chứa rất ít hoặc
không có chứa sodium gì hết.
Thông thường thì
những sản phẩm loại này lại chứa quá nhiều potassium
nên không mấy thích hợp cho một số người.
Thức ăn nào có chứa nhiều
sodium?
Hầu như thức ăn,
thức uống nào cũng có chứa ít nhiều sodium
hết.
Sodium có trong thịt, thịt
nguội charcuterie (jambon,
saucisse), thịt bacon, lạp xưỡng,
tôm cá, trong đồ conserve, các lon súp,
súp dưới dang bột (soupe déshydratée), các lon
rau đậu, các lon nước ép trái cây như tomato juice, cocktail aux légumes V8,
Clamato,
trong thức ăn đông lạnh frozen meals, plats cuisinés, trong các loại fast food
(pizza, hamburger, Gà KFC, McCroquettes…),
trong tất cả các loại chip, mì gói, trong sữa, bơ,
margarine, fromage, trong nước khoáng (mineral
water) như Vichy celestin, cải chua choucroute (sauerkraut) và cả trong rau
quả chẳng hạn như celeri...
Đối với các món ăn VN, món ăn nào mặn là có nhiều muối tức phải chứa nhiều chất sodium rồi, chẳng hạn như tương, chao, miso, nước tương, dầu hào, nước mắm, các loại cá khô, cá mặn, tép rang, tôm kho Tàu, tôm khô, khô bò, dưa mắm, các loại mắm như mắm nêm, mắm ruốc, mắm ruột, mắm kho, mắm chưng, bún mắm, thịt kho, cá kho, cua rang muối, hột vịt muối, xoài tượng chấm nước mắm đường, v.v…
Ăn nhiều sodium: hãy coi chừng!
Ở những người có
sức khỏe bình thường thì cơ thể tự điều hòa lượng sodium sử dụng bằng cách thải bớt ra ngoài qua mồ hôi, qua nước
tiểu và qua phân.
Đối với một số
người khác, sự thặng dư sodium sẽ có hại cho tim thận, cũng như làm tăng huyết áp động mạch và có thể dẫn
đến tai biến mạch máu não rất nguy hiểm…Tiêu thụ quá nhiều sodium sẽ kéo theo mất mát calcium qua
thận và có thể dẫn đến tình trạng loãng
xương (osteoporosis) và có nguy
cơ dễ bị gãy xương.
Ngược lại, một tình trạng thiếu sodium rất hiếm thấy xảy ra do vấn đề ăn uống thiếu thốn. Thiếu sodium sẽ làm cho cơ thể bị mất nước (deshydratation). Sự kiện này có thể thấy xảy ra trong trường hợp xuất mồ hôi quá nhiều, bị tiêu chảy lâu ngày, hoặc do ói mửa dữ dội.
Ngoài ra việc
uống quá nhiều thuốc lợi tiểu (diuretic)
để mong giảm cân cho ốm cũng dễ đưa đến tình trạng cơ thể bị thiếu sodium...
Di truyền cũng có thể là một nguyên nhân gây ra huyết áp cao. Người ta ước lượng có từ 10 đến 30% dân số Bắc Mỹ có mang sẵn trong người gène cao máu.
Một số nhà khoa
học thì cho rằng sodium không phải là
nguyên nhân trực tiếp của vấn đề làm cao huyết áp. Nó chỉ làm trầm trọng thêm
các yếu tố khác liên hệ với bệnh lý này mà thôi.
Ngoài muối ra, một số yếu tố khác như thuốc lá, nếp sống ù lì ít vận động, béo phì, stress cũng ảnh hưởng đến việc làm tăng huyết áp động mạch.Tháng tư, 2007 tạp chí Hypertension có đăng tin một nhóm khảo cứu gia thuộc Đại học Bristol Anh Quốc qua thí nghiệm trên chuột đã nhận diện được nguyên nhân gây hiện tượng gia tăng huyết áp. Đó là protein Junctional Adhesion Molecule-1 (JAM-1)...JAM-1 được tìm thấy trong lớp tế bào endothelium, tức các tế bào lát trong lòng các mạch máu não bộ. Sự kiện khá đặc biệt là JAM-1 có tác dụng giam giữ các bạch huyết cầu, gây nên tình trạng viêm sưng (inflammation) não, cản trở việc lưu thông máu và giới hạn nguồn cung cấp oxy trong đầu. Với khám phá quá mới mẻ nầy, các nhà khoa học nghĩ rằng trong tương lai phương cách trị liệu bệnh cao máu có thể sẽ được duyệt xét lại.
Vậy các bạn hãy
cẩn thận. Ăn mặn quá có hại cho sức khỏe.
Cơ quan American Heart Association lúc trước khuyến cáo mọi người nên giảm số lượng muối dùng hằng ngày ở mức độ tối đa là 2300mg. Nay họ thấy số đó vẫn còn quá cao nên ấn định xuống còn 1500 mg sodium/ ngày, tức là lối ½ muỗng café muối. (muối chứa 40% sodium và 60% chlore)..
Trong thực
tế, chúng ta tiêu thụ nhiều gấp bội số lượng trên.
The AHA’s
previous suggestion – set forth in the U.S. Dietary Guidelines for Americans back in 2005 – called for a maximum upper limit of 2,300 milligrams of salt daily.
Most experts now believe that this figure is much too high for the average
person, and have lowered the official recommended limit to 1,500 mg per day
Tại Canada luật
bắt buộc nhà sản xuất phải trộn thêm 0,01% iode (iodure de potassium) vào muối bán để ngừa bướu cổ (goiter, goître) do tình trạng tuyến
giáp trạng thiếu iode gây ra.
Chế độ ăn kiêng, ít muối, ít
sodium
Những ai đang có
vấn đề tim mạch, huyết áp cao, thận yếu hoặc đang bị tiểu đường thì nên cẩn
thận trong việc ăn uống. Không nên ăn mặn quá.
Tùy theo tình
trạng của bệnh nhân mà bác sĩ sẽ kê ra các chế độ ăn kiêng thích hợp.
Trong thực tế,
tại Canada và Hoa Kỳ luật bắt buộc nhà sản xuất phải nêu rõ số sodium chứa trong sản phẩm.
Nhãn hiệu dinh
dưỡng Nutrition Facts ghi trên sản
phẩm có thể giúp chúng ta có một ý niệm về sodium
trong món hàng.
Nếu bạn muốn tính ra số lượng muối thì phải
lấy số lượng sodium và nhân cho 2,5.
Thí dụ 500mg sodium X 2,5= 1250mg muối (hay 1,25g), và nhớ rằng đây chỉ là số
lượng sodium của một phần chuẩn (par portion, per serving size) mà thôi.
Ăn càng nhiều thì số lượng muối càng tăng!
Tại Cadana, những nhãn hiệu
sau đây có nghĩa là gì?
Cơ quan Kiểm tra
thực phẩm Canada (CFIA), thông qua luật về nhãn hiệu đã quy định rõ rệt những
từ ngữ được cho phép ghi trên bao bì, thí dụ:
*SANS SEL AJOUTÉ ou NON SALÉ: Không có thêm muối vào thức ăn. Các nguyên liệu sử dụng cũng không có chứa một lượng sodium nào đáng kể hết.
*FAIBLE TENEUR EN SEL ou EN SODIUM ou HYPOSODIQUE: Thức ăn chứa 50% muối (hay sodium) ít hơn sản phẩm bình thường và cũng không thể có hơn 40mg sodium cho 100g (nếu là cheddar cheese) cũng như không thể có hơn 80mg sodium cho 100g nếu là thịt hay cá. Được kể như sản phẩm để ăn kiêng (diète).
*SANS SEL ou SANS SODIUM: Không chứa hơn 5mg sodium cho 100g sản phẩm. Đây là loại thực phẩm chứa ít muối, ít sodium
Muối, một vấn đề lo nghĩ của nhiều quốc gia
*SANS SEL AJOUTÉ ou NON SALÉ: Không có thêm muối vào thức ăn. Các nguyên liệu sử dụng cũng không có chứa một lượng sodium nào đáng kể hết.
*FAIBLE TENEUR EN SEL ou EN SODIUM ou HYPOSODIQUE: Thức ăn chứa 50% muối (hay sodium) ít hơn sản phẩm bình thường và cũng không thể có hơn 40mg sodium cho 100g (nếu là cheddar cheese) cũng như không thể có hơn 80mg sodium cho 100g nếu là thịt hay cá. Được kể như sản phẩm để ăn kiêng (diète).
*SANS SEL ou SANS SODIUM: Không chứa hơn 5mg sodium cho 100g sản phẩm. Đây là loại thực phẩm chứa ít muối, ít sodium
Muối, một vấn đề lo nghĩ của nhiều quốc gia
World Action on Salt and Health (WASH) là một
tổ chức quốc tế quy tụ trên 200 chuyên gia đến từ 48 quốc gia đã thực hiện một
cuộc điều tra về hàm lượng muối của 30 sản phẩm giống nhau được bán trong các
hệ thống siêu thị và nhà hàng Fast food trên khắp thế giới.
Riêng đối với Canada, kết quả thật đáng ngại vì có nhiều món hàng cho thấy có chứa một hàm lượng muối 17 lần nhiều hơn sản phẩm đồng loại bán ở các xứ khác. Thủ phạm bị nêu đích danh, đó là Kellog’s, Burger King và McDonald’s (Le Peril blanc, Protégez Vous, No Mai 2007).
WASH cho biết vấn đề muối không phải chỉ thuần túy giới hạn ở các món như hamburger, khoai Tây chiên hoặc vài loại céréale đâu, nhưng theo họ nguồn sodium quan trọng và đáng ngại nhất xuất phát từ các loại thịt nguội (charcuterie), thịt biến chế, chip, bánh biscuit, crackers, craquelins, bánh mì khô (biscottes), thức ăn làm sẵn đóng hộp (plats cuisinés), các loại sauces, soupe lon, bột soupe (soupe déshydratée).
Nói chung là muối nằm rất nhiều trong các loại thực phẩm biến chế công nghiệp.
Coi
chừng, có khi một thức ăn giàu sodium không nhất thiết là phải có vị mặn lúc ăn
vào đâu. Sodium có thể thấy trong
bánh mì, trong các thỏi cớm céréale (barres
tendres, chewy granola bars) và thậm chí…có thể thấy cả trong
cà rem nữa (alginate de sodium).
Nhiều quốc gia trong khối Liên Hiệp Âu châu đã
ý thức rằng sự thặng dư muối là một vấn đề y tế công cộng quan trọng...
Tại Finlande, sự can thiệp của chính phủ vào
vấn đề muối từ những năm 1970 đến cuối những năm 1990 đã làm cho sự tiêu thụ
muối giảm xuống còn 30%...
Ở Anh quốc, cơ quan Food Standards Agency năm 2003 đã tung ra chiến dịch nhằm kích động giới kỹ nghệ hạn chế lượng sodium trong một số mặt hàng chẳng hạn như trong các lon súp, rau cải đóng hộp, bánh mì và fromage. Mục đích chính của chiến dịch nhằm cắt giảm 1/3 số muối tiêu thụ ở mỗi người dân Anh xuống để không được vượt quá giới hạn 6gr/ngày...
Tại Pháp, cơ quan Agence Francaise de Sécurité Sanitaire des Aliments cũng rất quan tâm đến vấn đề muối trong các sản phẩm bán trên thị trường.
Năm 2002
chính phủ Pháp đã đặt ra một chương trình nhằm giảm thiểu sự tiêu thụ muối ở
người dân xuống 20% trong vòng năm năm...
Tại Canada, dù rằng mối nguy cơ của muối đã quá
rõ rệt rồi nhưng bộ luật Loi sur les Aliments et Drogues vẫn không xem muối như
một chất phụ gia (food additive) nên
không ấn định hàm lượng tối đa sodium
dùng trong thực phẩm. Muối chỉ được xem như là một nguyên liệu bình thường mà
thôi.
Tin
ngược đời gây hoang mang cho mọi người (Nov 2011)
Mấy năm trước đây (Nov,2011) có khảo cứu đưa ra
nhận xét là ăn ít muối quá cũng không
phải là điều tốt như người ta thường
nghĩ.
Vậy các nhà khoa học cần phải xét lại đường lối
quy định đâu là giới hạn muối có thể ăn vào mà không hại đến sức khỏe?
Lý do,
giảm muối xuống một mức độ nào đó sẻ làm tăng hormones và một vài hợp chất. Sự
kiện nầy có thể làm hại tim. Các chỉ số sau đây sẽ thay đổi.
-tăng cholesterol
-tăng Triglyceride (yếu tố nguy cơ của độy quỵ
và tai biến mạch máu não)
-tăng enzym renin (là yếu tố liên hệ với áp
huyết)
-tăng các hormones adrenalin và noradrenalin
(có ảnh hưởng đến áp huyết và nhịp đập của tim)
Khám phá nầy đã gây ra nhiều tranh cãi từ các
giới khoa học.
Từ lâu các nhà khoa học và CDC đều chỉ đích
danh rằng thói quen ăn quá mặn là
nguyên nhân làm tăng áp huyết và bệnh tim mạch.
« People should not worry
about salt intake » says JAMA. 10 nov 2011
Just last month, the
Centers for Disease Control and Prevention released a report saying Americans in general consume way too
much sodium, and it’s putting our
health at risk. Numerous studies have shown excessive dietary salt can lead to
hypertension (high blood-pressure), which is a major risk factor for stroke and
heart disease.
But this new study—published online this week in the American Journal of
Hypertension—reviewed data from 167 studies comparing high and low sodium
diets, and the results are surprising. In folks with normal or high-blood
pressure, a low-sodium diet did bring blood pressure down. But a
low-sodium diet also corresponded to significantly higher:
- Cholesterol levels
- Triglyceride levels (a factor linked to heart
attack and stroke)
- The enzyme renin (which is linked to high blood pressure)
- The hormones noradrenaline and adrenaline (which
can affect blood pressure and heart rate)
“In my opinion, people
should generally not worry about their salt intake,” said study author Dr.
Niels Graudal, of Copenhagen University Hospital in Denmark.
Graham MacGregor, a professor of cardiovascular medicine and chairman
of the World Action on Salt campaign group, told Reuters he strongly disagrees with Graudal’s
conclusions. The review “clearly shows once again that decreasing salt
intake lowers blood pressure,” said MacGregor”.
Khảo cứu của
Đại học Mc Master Canada, đăng trong The
Journal of the Merican Medical Association cũng đưa ra một kết luận tương
tợ : Ở những người đang bị bệnh tim và tiểu đường, ăn quá quá ít muối có thể làm gia tăng nguy cơ chết vì bệnh tim mạch.
Too little
salt also a health risk, Mc Master study finds
McMaster University research has found that
too little salt in the diet of people with heart disease and diabetes may
increase the risk of cardiovascular death.
While doctors have warned for years that too much salt is not good, the
Hamilton university study of 28,880 people with an increased risk of heart
disease between 2001 and 2008 found that a daily intake of less than three
grams — or slightly more than a teaspoon — can also increase the risk of heart
attack and stroke.
The study was published Tuesday in the Journal of the American Medical Association.
“We did find that
too little salt was associated with an increased risk,” said researcher Dr.
Martin O’Donnell, an associate clinical professor of medicine at McMaster, told
the Toronto Star in a telephone
interview from Ireland, where he splits his research time.
The study found
moderate sodium intake was associated with the lowest risk of cardiovascular
events; high sodium intake with increased risk and low sodium intake with
increased risk in cardiovascular deaths and hospital admission for heart
failure.
Some studies have
reported that low sodium intake can contribute to high blood pressure, which in
turn may increase cardiovascular risks.
Trên đây chỉ là kết quả của khảo cứu xét qua một khía cạnh nào đó mà thôi.Vậy nên cẩn thận.
Ăn quá mặn một
cách thường xuyên vẫn là việc chúng ta cần nên tránh.
Kết luận
Hình như dân VN mình có thói quen ăn rất mặn.
Không biết có phải đây là nhu cầu tự nhiên của
các dân tộc ở những xứ nóng, nhất là đối với những người lao động nặng nhọc
thường hay bị đổ mồ hôi nên mất nhiều sodium
hay không?
Ngày xưa lúc còn nhỏ chúng ta cũng thường hay
nghe người lớn nói là ăn mặn cho chắc da, chắc thịt, cho khỏe đó sao?
Muối, đường và mỡ là ba vấn đề
quan trọng mà không ai lại có thể thờ ơ được.
Đây cũng là mối lo ngại chính yếu của những
người lớn tuổi lúc ăn uống.
Đối với một số người kể cả tác giả, thói quen
ăn mặn cũng không dễ gì một sớm một chiều mà bỏ đi được./.
Tham
khảo:
- Sodium: Are you getting too much? MayoClinic.com
- Normand K Hollenberg, MD, PhD: The influence of dietary sodium on blood pressure. The Journal of the American College of Nutrition, vol 25, no9003, 2006.
- Rémi Maillard: Le Péril Blanc. Protégez-Vous, no mai, 2007.
- Hidefumi Waki et al: Junctional Adhesion Molecule-1 Is Upregulated in Spontaneously Hypertensive Rats. Evidence for a Prohypertensive Role Wthin the Brain Stem. Hypertension, April 9, 2007.
- Blood pressure is «in the brain». BBC News, 15 April, 2007
Montréal
Nguyễn Thượng Chánh, DVM
- Sodium: Are you getting too much? MayoClinic.com
- Normand K Hollenberg, MD, PhD: The influence of dietary sodium on blood pressure. The Journal of the American College of Nutrition, vol 25, no9003, 2006.
- Rémi Maillard: Le Péril Blanc. Protégez-Vous, no mai, 2007.
- Hidefumi Waki et al: Junctional Adhesion Molecule-1 Is Upregulated in Spontaneously Hypertensive Rats. Evidence for a Prohypertensive Role Wthin the Brain Stem. Hypertension, April 9, 2007.
- Blood pressure is «in the brain». BBC News, 15 April, 2007
Montréal
Nguyễn Thượng Chánh, DVM
Ngủ Trong Quan Tài - Kha Tiệm Ly

Tôi
tin rằng nếu các bạn trong giới được thiên hạ gọi là “nghèo” thì các bạn ít nhất
cũng đã một lần than “không có một xu dính túi”. Thế nhưng, tôi biết trong túi
bạn vẫn còn chút ít tiền lẻ. Với tôi, khi vợ tôi trút hơi thở cuối cùng tại bịnh
viện Phạm Ngọc Thạch, thì “không có một xu dính túi” đối vơi tôi nó chính xác
trăm phần trăm! Trong lúc tôi ôm vợ tôi khóc ngất thì một thiên thần áo trắng nhỏ
nhẹ nói: “Chú chuẩn bị đem cô về đi!”. Đem về? Nhưng đem về bằng cách nào đây?
Sau hai tháng, bao nhiêu tiền bạc ít oi tôi đã dành mua thức ăn cho vợ bồi bổ,
còn tôi thì chỉ ăn bánh mì không, uống nước phông tên ở nhà vệ sinh cầm hơi qua
ngày, nên cơ thể đã bị tàn phá nhanh chóng không khác gì vi trùng Koch tàn phá
buồng phổi vợ tôi.
Cô y tá quay đi, không bao lâu cô trở lại chìa cho tôi vài tờ giấy, rồi lại nhắc:
“Chú thu xếp về sớm!”. Tôi nghẹn ngào: “Tôi không còn xu nào hết cô ơi!”.
Đối phó trước tình cảnh khó khăn nầy, tôi chỉ biêt khóc rống lên! Phải chi vợ tôi chết trễ hai ngày thì đỡ biết mấy, vì ngày mai là ngày tôi có thể bán máu! Tôi nói “có thể” là vì thời gian quy định hai lần bán máu của tôi là vào ngày mai! Bán máu 1 lần thì chi phí sinh hoạt nửa tháng ở nhà thương và gởi về cho bà ngoại các con tôi mua gạo cùng thời gian ấy khỏe ru!
Vào thời điểm khốn khó chung, “bán máu” gần như là một cái “nghề” của nhiều người!
Đây là một trong hơn chục “nghề” mà tôi đã làm trong suốt 20 năm kể từ khi vợ lâm
bệnh, qua đời, và kéo dai khi con tôi lên đại học.
Người ta nói “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”; tôi có hơn mười “nghề” mà không có
“nghề” nào “tinh” nên thân không thể “vinh” mà luôn đói và nhục nhã!
Nghề gì mà nhiều vậy? – Đầu tiên phải kể một nghề làm ra tiền nhất là nghề… bán máu; kế đó là nghề bán… quần áo của mình! Hồi đó quần áo dù “luốt luốt”, loại mà bây giờ cho người giàu làm nùi lau họ cũng không thèm, bán cũng có người mua! Thuở ấy nghề bán máu “có giá” lắm: người muốn bán chỉ cần ngồi trước cổng bịnh viện “chờ thời”, là một lát có người hớt hải chạy ra hỏi: “Ai có máu O? Mười ngàn!”. - “Hai chục ngàn!”. Cuộc ngả giá cuối cùng bên mua cũng chấp nhận, dù biết bị “chém”! Máu O là máu hiếm nên luôn có “giá đắt bất ngờ”! Nhưng dù máu lúc nào cũng chạy áo ào trong huyết quản nhưng không phải chủ nhân nó muốn bán lúc nào cũng được: Một lần người y tá dòm cái bản mặt quá quen thuộc của tôi rồi vừa đo tăng xông, vừa nói nhỏ: “Anh bán máu hoài, anh chết! Ráng ăn uống đầy đủ rồi nửa năm sau mới tới được nhe!”; quần áo vốn ít oi, dù muốn bán nữa cũng đào đâu mà có? Rồi phụ hồ thì cũng chỉ được vài lần cho những ai muốn làm… chuồng heo, vì lúc đó gạch lót nền, tole lợp nhà người ta còn cạy lên, tháo xuống bán thì mấy ai có tiền mà xây dựng? Rồi vác mướn; nhưng lại sớm bị sa thải vì không ai dại gì mướn lần thứ hai với một thằng thân như cây sậy, mặt mày xanh dờn làm cái nghề nầy bao giờ! Rồi phụ đẩy xe ba bánh, đạp xích lô, lượm ve chai, bán vé số…
Ba đứa con tôi, mà gái út 3 tuổi, chưa bao giờ có bữa cơm đúng nghĩa!
Hồi cái thời ăn bo bo, hoặc ăn cơm độn chuối, độn khoai, độn mì hay độn bất cứ thứ gì có thể độn được! Nói là cơm độn khoai cho oai, chớ thực ra gọi là khoai độn cơm mới đúng hơn, bởi khi ăn thì lượng cơm chỉ bám quanh khoai lưa thưa như cái bánh được rắc mè vậy, nên cái cảm giác “cơm” dường như không có! Cho nên sau nầy số gạo để độn ấy tôi “bỏ ống”, năm mười ngày thì tôi nấu được một nồi cơm “nguyên chất” cho các con. Nhìn chúng ăn ngon lành với nước mắm loại hạng bét mà tôi ứa nước mắt!
Một lần tôi bồng con gái út tôi đi chợ, ngang qua gánh hủ tiếu, bỗng nó trì xuống; tôi hiểu con tôi muốn gì, nhưng bảo nó:
- Con đi tiểu hả? Để ba bồng lại kia!
Nhưng nó chỉ vào gánh hủ tiếu, đỏ đẻ:
- On uốn… ăn… ịt! (Con muốn ăn thịt!)
Tôi vội bồng con tôi lên, nói nhỏ:
- Để ba dẫn con đi tiểu rồi ba trở lại mua cho con, hén!
Tôi bước nhanh, con tôi lại chỉ tay về gánh hủ tiếu, lắc đầu lia lịa (xin “dịch”
ra như vầy):
- Con không mắc tiểu, con muốn ăn thịt!
Tôi đứt ruột, hôn vào má con tôi, nước mắt dán vào má nó; nghẹn ngào:
- Đi con! mai mốt ba mua cho con ăn.
Con tôi vụng vể lấy bàn tay bé nhỏ chùi nước mắt cho tôi:
- Ao a óc? (Sao ba khóc?)
Tôi nghẹn ngào, cố kìm tiếng nấc, còn con tôi thì lặng thinh, có lẽ nó yên lòng
vì lời hứa “mai mốt” của tôi; nước mắt lại trào ra, bởi chính tôi lại không tin
tưởng lời hứa của chính mình!
*
Ngoài nghề dạy học, viết lách, tôi còn có nghề làm bánh kẹo gia truyên từ thời ông
nội, nhưng vào những năm “bao cấp” không biết sao, người dân dù có nghề cũng
không được hành nghề! Nghề bánh kẹo của tôi đa dạng: bánh trung thu, bánh tây,
bánh tiều, bánh bột đậu, bánh xà lam, bánh men, bánh con đuông, kẹo miếng, kẹo
dừa, thèo lèo…. Nhưng những loại bánh kẹo ấy phải cần có vốn nhiều, đồ nghề rườm
rà, và nhất là phải cần có người phụ giúp; duy có bánh in là “tự biên tự diễn”
được! “Lò bánh in” tôi khởi công được mấy ngày thì bị quản lý thị trường vô tịch
thu đồ nghề, đường, bột sạch sẽ; đồng nghĩa với tôi lại sạch túi, nợ nần!
*
Theo Phật pháp thì “vạn sự tùy duyên”: Tôi được giới thiệu vào một “sở làm” có một
không hai là… tối vào quan tài ngủ cho mấy trại hòm. Với tôi, đây là “duyên lành”,
rất lành là khác, vì nó vừa nhẹ nhàng, vừa hợp với thể tạng chàng hiu của tôi,
mà thù lao lại cao nữa! Tuy nhiên, người giới thiệu cũng e ngại cho tôi, là tôi
sẽ “sợ” mà bỏ cuộc; bởi như theo anh ta, thì không ít anh chàng “mặt dằn râu quắn”,
vai u thịt bắp, trước khi nhận việc thì nói năng uy phong lắm, thế mà khi nắp
quan tài đóng lại không bao lâu thì hắn la bài hải, tung nắp chạy ra không dám
quay đầu lại!
Chủ trại hàng mướn người ngủ trong quan tài để làm gì vậy?
Cũng như bao nghề khác, nghề nào cũng có “thời”. Hồi còn chiến tranh, nếu nhằm một
trận đánh lớn, thì các trại hòm hốt bạc, vì người mua có khi phải đặt cọc, chờ
chủ trại đóng cái mới, vì những cái đóng sẵn đã bán sạch trơn, và tất nhiên hét
giá nào người ta cũng phải mua. Phải “tăng ca”, làm suốt đêm mới có đủ hòm… “làm
phước”! Để bán chạy, chủ hòm luôn kiếm “cò” và tất nhiên cò được ăn chia phần
trăm “tiền cà phê” theo giá thỏa thuận.
Cái thời ăn bo bo, củ mì, nhưng số người chết không nghĩa lý gì so với thời súng đạn nên trại hòm ế độ! Để cứu nguy cho… trại; trại chủ có nhiều cách dị đoan truyền thống để bán cho chạy như: Tối lấy chổi quét vòng vòng, hay lấy búa gõ ba cái vào đầu cái quan tài tùy thích thì tảng sáng cái hòm đó sẽ có khách mua ngay (!). Nhưng tuyệt chiêu trấn sơn vẫn là mướn người ngủ trong quan tài một
đêm!
Đừng nói “sao chủ hòm ác quá, trù cho người ta chết để bán hòm”. Không phải đâu, chủ hòm không trù ai hết, họ chỉ muốn bán đắt mà thôi. Nghề bán hòm là nghề … “làm phước”, nếu không sao trại hòm nào cũng đặt cho trại hòm mình cái tên vô cùng phúc hậu: Thiên Phước, Thiên Thọ, Phước Thọ, Phúc Đức,… ? Có người cắc cớ hỏi: “Sao trại hòm thờ thần tài làm chi?” – “Thì đê thần tài phù hộ bán hòm được nhiều; bán nhiều, phước nhiều thôi mà!”
Ngày đầu nhận việc, người chủ trại hòm tốt bụng nhìn tôi ái ngại bởi cái vẻ mặt thư sinh và hình thù giống cây tre miễu của tôi. Không biết chỗ khác thế nào, nhưng “hợp đồng” giữa tôi và chủ trại hòm nầy rất nhanh chóng và đơn giản: Thứ nhất là, 23 giờ tôi đến, rồi chui vô chiếc hòm nào đó theo trại chủ chỉ định; cho đến 3,4 giờ sáng, lãnh tiền rồi ra về. Thứ hai là, trong khi nằm trong hòm, bên ngoài ai làm gì, nếu còn thức cũng không được hỏi. Thứ ba là, “giữ kín giùm, đừng nói với ai”.
Tôi đồng ý liền!
Chủ trại nhìn tôi dò xét:
- Chú em có sợ không?
Tôi chơm chớp mắt:
- Dạ, tôi không sợ ma quỷ gì hết; chỉ sợ nắp hòm đóng kín, tôi ngộp thở chết, bỏ
con tôi lại không ai nuôi. (Tôi rơm rớm nước mắt) Anh em nó còn nhỏ lắm, mẹ nó mới
chết… (lấy tay áo chậm nước mắt)
Ông chủ có vẻ xúc động:
- Việc đó chú em khỏi lo, ở đây chú em sẽ thoải mái, không ngộp đâu mà sợ! Tuy nhiên
nếu có sợ hãi gì thì hãy bình tỉnh, đừng la lên làm động làng động xóm!
Ông chủ chỉ một cái hòm không nắp, “chú em leo vào đi, quay đầu ra ngoài lộ”; tôi
vào nằm, ông chủ lấy tấm vải mùng phủ lên, “ chú em ngủ ngon nhé! Bên ngoài ai
làm gì thì cũng không được ngồi dậy, cũng đừng để ý. Chừng nào nghe tiếng đồng hồ
ré thì ra ngoài!”
Nằm trong hòm, tôi thở phào. Thì ra chỉ như vậy, có gì ghê gớm đâu?
Theo các bậc đàn anh nói thì khác: Sau khi người ngủ mướn vừa vô hòm thì chủ nhà
vội đóng nắp hòm lại như đạo tùy (tì) liệm người chết vậy, chỉ thiếu cái việc đóng
đinh mà thôi ; đàn anh khác nói, nắp hàng được chêm dưới hai thanh gỗ tròn để
người nằm dưới không bị thiếu dưỡng khí. Theo tôi thì trường hợp sau có lý hơn,
bởi nếu nắp hòm đóng kín thì nguy cơ ngộp thở rất cao, nhất là với những anh
trước khi vào “nhiệm sở” phải nốc vài xị để lấy khí thế! Mà nếu ngộp thở chết, thì
biết bao phiền toái cho chủ nhà? Còn việc chỉ phủ tấm vải mùng lên trên miệng hòm
như trường hợp của tôi, chưa nghe ai nói!
Họ còn kể nhiều chuyện rùng rợn không kém chuyện liêu trai: Vừa chợp mắt thì nghe tiếng guốc khua trên nền, kèm theo bao tiếng nói xì xào! Lại có khi xuất hiện một cái mặt thịt da rệu rã lòi cả hai hàm răng trắng hếu chìa sát mặt người nằm bên trong : “Sao mầy nằm chỗ của tao?” Đây là lời kể của anh “mặt dằn râu quắn” nói trên, khiến anh phải tung nắp chạy không dám quay đầu lại!
Còn nhiều câu chuyện ghê rợn không kém, nhưng thật tình không chuyện nào làm tôi run sợ mảy may, bởi trong lửa chiến chinh tôi đã suýt chết bao lần, và nghiệm ra rằng, chỉ có người hại người, chớ chưa ai thấy ma vương quỷ sứ nào hại người bao giờ; thường nói quỷ ma tàn ác nhưng cũng chưa ai thấy chúng mổ bụng moi gan ai bao giờ; có chăng là nơi địa ngục mơ hồ! Tôi thấy, và quả quyết, chính con người là động vật tàn ác nhất, nguy hiểm nhất, giết hại con người, tức đồng loại của mình nhiều nhất mà thôi!
Tôi chẳng những không sợ mà lòng lại thấy vui vui! Bởi tôi biết chắc chắn vào sáng mai lời hứa “mai mốt” với con tôi, tôi đã thực hiện được! Tưởng tượng khi nhìn con tôi ăn ngon lành tô hủ tiếu, cắn từng miếng thịt ngon, húp từng muỗng nước lèo béo ngậy, hoàn toàn xa lạ với hương vị mặn chát thường ngày; tôi mỉm cười, mà sao cũng thấy xót xa!
Tôi nằm mà nhớ con gái tôi lắm: ai gãi lưng cho con tôi khi con tôi trở mình? Ai gãi đầu con tôi, ai hun trên mái tóc con tôi, ai nựng bàn tay nhỏ bé của con tôi khi con tôi an giấc thiên thần? Tôi như con gà trống xòe hai cánh vụng về che chở ba đứa con mình qua những cơn mưa gió cuộc đời! Tôi lại ứa nước mắt!
T
ôi ngửi thấy mùi khói nhang từ đầu quan tài. Tôi không ngạc nhiên vì theo lời đàn anh kể, thì chủ trại hòm đang làm thủ tục cúng vái… “người chết” (hôm nay “người chết” đó là tôi)!
ôi ngửi thấy mùi khói nhang từ đầu quan tài. Tôi không ngạc nhiên vì theo lời đàn anh kể, thì chủ trại hòm đang làm thủ tục cúng vái… “người chết” (hôm nay “người chết” đó là tôi)!
Tôi không ngủ được cho tới khi đồng hồ ré báo hết giờ. Tôi choàng dậy, ngó vào nhà
thì thấy ông chủ ngồi trước thêm ba hút thuốc tự bao giờ. Tôi đến bên ông nhận
tiền, mà đôi mắt không rời cái nùi lau chân nằm ngay cửa ra vào. Ông tò mò hỏi:
- Có gì không chú em?
Tôi ấp úng, chỉ tay về cái nùi lau:
- Ông chủ cho tôi xin bộ đầm đó được không? Tôi về giặt cho con tôi mặc chắc nó
mừng lắm.
Ông chủ ái ngai:
- Được, nhưng nó cũ rồi chú em à.
- Cám ơn ông! Không sao, tôi sẽ giặt lại.
Tết năm đó, con tôi rất vui vì có bộ đầm “mới” (dù hơi rộng); Khi nó vào tiểu học,
bồ đầm chật, nhưng nó vẫn cất giữ cẩn thận đến hai chục năm sau, và mang theo về
nhà chồng trong ngày lễ vu quy! Hỏi: “Con giữ làm chi vậy?” - “Để thương nhớ ba
mãi. Trong thời gian đói khổ, ba phải ngủ trong quan tài kiếm tiền nuôi các
con!”
Kha Tiệm Ly
Tình Muộn - Ngọc Ánh

Tôi biết anh sau ngày Sài Gòn sụp đổ chừng vài tháng, khi mà mấy ông
thầy bị sàng lọc và đuổi ra khỏi trường mà không cần biết lý do, để đưa
những tên cán bộ chính trị của “Đại học Pắc Pó” từ miền Bắc vào giảng
dạy.
Cộng Sản là thảm họa của cả miền Nam kể từ dạo ấy và đối với
riêng anh việc bị đuổi ra khỏi trường Văn Khoa là một biến cố đau buồn
nhất trong đời, nó thường xuyên ám ảnh đến cả giấc ngủ đầy ác mộng của
anh sau này.
Anh là bạn thân của ông Thầy dạy tôi thời Trung học,
hai người bạn thất nghiệp đi lang thang và ghé vào căn phòng trọ của cô
học trò nhỏ. Cả thầy lẫn trò đều xác xơ đến tội nghiệp. Tôi loay hoay
nấu cơm bằng cái nồi nhỏ xíu với chút rau luộc và cái trứng vịt dầm nước
mắm. Buổi cơm đạm bạc nhưng chân tình. Tôi ấm ức kể cho Thầy nghe những
bực bội trong cuộc sống mới mà tôi phải chịu đựng, những bất mãn hậm
hực trong chế độ XHCN nói một đàng làm một nẻo.
Tức mà không
biết nói với ai, tôi viết nhật ký và in roneo cả xấp, không biết để làm
gì nữa nhưng chắc cũng đỡ buồn đôi chút. Thời buổi này biết tin ai bây
giờ ngoài Thầy, tôi không có dịp học với anh dù nửa chữ, nhưng tôi kính
anh như thầy mình. Tôi đưa bản nháp cuốn nhật ký cho hai ông, coi như có
người để chia sẻ tâm sự.
Năm 1978, cuốn nhật ký được một người
thân lén chuyển qua Mỹ, và được in làm nhiều kỳ trong bán nguyệt san
Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và đầu năm 1979 tôi vào tù, tôi từng
nghĩ chuyện tới đó chấm hết.
Thời gian như cuồng phong phẩn nộ
cuốn phăng mọi thứ. Mất hút trong mưa giông là những dề lục bình tuổi
thơ mơ mộng của bạn bè tôi, dật dờ rác rưởi trong chế độ mà “đôi dép râu
làm sầu tuổi trẻ, nón tai bèo dẫm nát mộng đời trai”, gió đưa gió đẩy
không về rẫy Kinh Tế Mới thì cũng ra khơi vượt biển tìm Tự Do. Thời điểm
sôi bỏng lúc đó ai cũng muốn đi, dù biết chắc rủi ro phía trước.
Cuộc
sống bức bách trong thời gian đầu khiến anh không thể chịu đựng nổi,
anh dẫn vợ con ra khơi trên chiếc ghe chông chênh túm húm phó thác tánh
mạng cho Trời. Tôi chọn sự ở lại để cùng chồng mưu toan “bẻ gậy chống
trời”. Mọi việc không thành, cả nhà bị bắt, chồng tôi bị tuyên án Tử
Hình, tôi chôn tuổi trẻ của mình hơn 10 năm trong lao tù Cộng Sản. Thằng
con trai mới hơn một tuổi cũng bị vạ lây vướng vòng lao lý đến độ tật
nguyền. Câu chuyện đau thương và trải dài biết bao khốn khổ bất hạnh
trong suốt những năm tháng buồn hiu đó.
Cuối cùng thì tôi cũng ra
tù, con trai tôi được một tổ chức nhân đạo bên Thụy Sĩ mang ra khỏi
trại giam trước đó vài năm. Sự giải thoát chậm trễ đã khiến nó tàn tật
suốt đời, chính điều này đã làm tôi đau đớn ân hận mãi không nguôi.
Phần
anh, sau chuyến vượt biển thành công, chiếc ghe mong manh tấp vô một
đảo nào đó bên Indo chờ ngày qua Mỹ định cư. Giống như định mệnh được
báo trước, những ngày trong trại tỵ nạn, tạp chí Việt Nam Hải Ngoại tình
cờ lọt vào tay anh và những đoạn nhật ký rời rạc trong đó khiến anh
thảng thốt vì anh đã biết tác giả là ai, anh đã từng đọc nó bằng bản
roneo nhòe mực, và anh đã đốt nó trước khi xuống tàu ra đi. Anh chọn sự
bỏ cuộc và cô học trò chọn sự ở lại để đối đầu với cả một chế độ. Sau
này, anh thường nói với các bạn là tuổi trẻ của cô ta thật dũng cảm, anh
đã không làm được điều đó. Có cái gì như ân hận ray rứt khiến anh bồn
chồn trong bụng.
Vài năm sau, khi cuộc sống tạm ổn định anh gọi
về Sài gòn gặp người bạn cũ để hỏi thăm tin tức về "con nhỏ năm xưa".
Thầy tôi cũng chỉ có thể nói lại với anh điều ông đã nghe loáng thoáng
trong đám học trò “...hình như nó bị bắt và chết trong tù.”
Nhưng
bầm dập tù đày không làm tôi gục ngã. Tôi sống sót để trở về với bao
tang thương mất mát không cách gì bù đắp. Ra trại, trở lại cuộc sống
bình thường nhưng không yên ổn, cơm áo mưu sinh vất vả, thường xuyên đối
mặt với những kỳ thị hoạnh họe của chính quyền địa phương, với cái lý
lịch tăm tối tù tội trong quá khứ khiến tôi thật sự mệt mỏi.
Trong
một lần đi họp trường xưa bạn cũ, tôi đến chào Thầy. Ông ngỡ ngàng nhận
ra “con nhỏ học trò” thuở nào và buột miệng, “Em còn sống hả Ánh?” Và
ông hỏi, “Em còn nhớ Thầy S không? Nó cũng hay về thăm tôi. Có lần nó
hỏi thăm em, tôi nói em chết rồi, nó buồn xo...”
Mấy chục năm qua
rồi, gặp anh một lần như thoáng gió, có gì đâu mà nhớ. Tôi thời đó hừng
hực tuổi hai mươi, còn anh có vợ 4 con bộn bề trăm nỗi. Với anh, cái
buồn xo nếu có chắc cũng chỉ là tội nghiệp đứa học trò lận đận mà thôi!
Trong
mùa hè nào đó, tôi nhận được cú phone lạ. “Thầy S. đây, con có nhớ thầy
không?” Phản ứng rất tự nhiên tôi “dạ - không” gọn lỏn. Bên kia đầu dây
ngập ngừng một chút, “Ờ hôm nào Thầy trò mình gặp nhau nhé”.
Cũng
không có gì bất ngờ luống cuống. Hai ông thầy lại đến thăm cô học trò
đã già hơn xưa sau hai mươi mấy năm không liên lạc. Lại thêm một bữa cơm
thân tình nhưng tươm tất hơn trước, lại những chuyện kể đứt khúc như
cuốn phim buồn, thật tình tôi muốn quên đi quá khứ đau thương.
Ra
về anh ghi vội cho tôi địa chỉ eMail để “Thầy trò liên lạc nhau,” và
tôi vẫn kính cẩn “Thưa Thầy” mặc dù tới bấy giờ Thầy vẫn chưa dạy tôi
cách dùng email để viết... thư tình.
Thời đó, có cái computer
trong nhà là một mơ ước của tôi. Anh đâu biết mỗi lần trả lời email của
anh, tôi phải chạy hàng mấy cây số mới tới chỗ dịch vụ Internet, loay
hoay tự học mổ cò từng chữ.
Rồi thư qua thư lại, lúc đầu chỉ là
những chia sẻ trong cuộc sống ở hai bờ đại dương xa lắc. Anh còn đi dạy,
lũ học trò tiểu học dễ thương. Các con đã lớn có cuộc sống riêng, vợ
anh ly dị đã lâu. Anh ở một mình trong căn nhà rộng vắng vào ra cô đơn
lặng lẽ, cơm nước tự nấu bữa sống bữa chín.
Còn tôi làm công nhân
trong một xưởng gỗ tư nhân, mỗi ngày đạp xe hì hục trên xa lộ nắng cháy
mà không biết tai nạn chết chóc xảy ra lúc nào. Không có bằng Đại Học
thì chỉ làm công nhân suốt đời, tôi nghĩ vậy mà cố gắng ghi tên học lại.
Rồi mấy năm đèn sách vất vả cũng qua đi. Khi anh gặp tôi thì mọi việc
có vẻ như ổn định, tôi đã tự đứng dậy được trên đôi chân của mình.
Email
qua lại cả hai năm trời, anh gọi phone cho tôi thường xuyên hơn, thân
thiết hơn và không biết từ chữ “Thầy” chuyển qua chữ “Anh” lúc nào mà tự
nhiên chúng tôi không còn thấy khoảng cách hàng mươi ngàn cây số giữa
Mỹ và Sàigòn xa xôi mút chỉ nữa, những lá thư tình chất đầy ngăn kéo đã
kết nối đôi bờ.
Mùa hè 2004, Anh quyết định bay về nói chuyện kết
hôn. Má tôi im lặng một hồi mới nói “Già rồi ở vậy cho rảnh.” Nhưng
nói là nói vậy thôi, Má sợ tôi bước thêm bước nữa rồi khổ. Nhưng Má ơi,
tử vi nói con hết cơn bĩ cực rồi. Tôi chợt nhìn xuống chân “ông rể”
tương lai của Má, ai đời buổi ra mắt nhà vợ đầu tiên mà anh mang vớ
chiếc xanh chiếc xám bê bối thấy mà thương, mới biết anh chàng đã làm
mềm lòng trái tim tưởng đã hóa thạch của tôi từ những điều nhỏ nhặt.
Vậy
đó, tôi làm cô dâu ở tuổi 50, trong chiếc áo dài đơn sơ giản dị, bạn bè
hai bên chừng vài bàn, buổi tiệc nhỏ đầy ấm cúng, ai cũng chúc mừng cho
hạnh phúc muộn màng nhưng rạng rỡ của tôi, lối xóm bàn tán “cô ta hên
ghê có chồng Việt kiều về cưới”. Anh nắm tay tôi ấm áp dỗ dành, tôi nghĩ
mình thật hạnh phúc và bình yên khi có anh bên cạnh.
Sau ngày
cưới, thấy không thể nấn ná trong cái xã hội đầy rẫy sự bất an ngang
ngược từng ngày, anh quyết định mang tôi đi xa hơn về miền đất hứa...
Ngày
tôi lên máy bay rời Sàigòn cũng vào mùa hè, tháng 5 và những chùm
phượng đỏ rưng rưng ướt đẫm trong cơn mưa đầu mùa. Tôi biết mình đã mất
Quê Hương từ cái ngày 30/4/1975 đáng nguyền rủa ấy, nhưng lần ra đi này
mới thật sự thấy thấm nỗi chia ly. Biết bao người đã bỏ nước ra đi và
chết tức tưởi trên biển cả, còn tôi may mắn hơn triệu triệu người khi
vượt biển trên chuyến bay American Airlines, để đến một nơi mà mình biết
chắc là có Tự Do Hạnh Phúc thật sự chứ không phải thứ Tự do được rêu
rao bịp bợm gian trá trong cái gọi là CNXH.
Qua rồi những bão tố
gian nan, những cay nghiệt khốn khổ trong cuộc sống tù đày của ba mươi
năm trước. Tôi khép lại quá khứ nhọc nhằn, lau khô những giọt nước mắt
bi thảm để nắm tay anh đứng dậy. Cuộc sống vốn ngắn ngủi cho những ai bi
quan, tôi nghĩ mình đang hướng về phía mặt trời.
Như cuốn tiểu
thuyết có hậu ở trang cuối, tôi cám ơn anh đã viết Tình Yêu bằng chữ hoa
trân trọng cho những năm tháng còn lại của chúng tôi. Hạnh Phúc thật sự
chỉ có trong trái tim rộng lượng, chân tình.
Cám ơn anh, cám ơn
nước Mỹ đã dung chứa thêm một người tị nạn khốn khổ như tôi. Chào một
ngày mới bắt đầu trên quê hương mà bao người mơ ước được đặt chân tới.
“America Dream.”
Tháng 8/2018
Ngọc Ánh
Subscribe to:
Posts (Atom)


