Tuesday, May 14, 2013

Cuộc Di Tản Bất Thành - Người Phương Nam


Giữa tháng tư năm bảy mươi lăm, từ vĩ tuyến mười bảy trở vô, miền trung đã hòan tòan thất thủ rả ngũ tan hàng. Tỉnh Quảng Trị, cố đô Huế, thành phố Đà Nẵng, Quy Nhơn, Tuy Hòa… và các căn cứ Không quân Hải quân ở Nha Trang đều đã bị cộng sản chiếm đóng khiến người dân kinh hòang hỗn lọan, ồ ạt di tản, dẫm đạp  lên nhau bỏ của chạy lấy người kéo nhau vào miền nam lánh nạn. 

Trong lúc đó thì ở miền nam, từ dân, quân, cán, chính, phần lớn ai nấy cũng đã liệu đóan được tình hình, có linh cảm rằng nước nhà đã đến hồi mạt vận lâm chung nên người nào cũng nhấp nha nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa, ai ai cũng thủ sẵn một túi hành trang tùy thân phòng hờ nếu có cơ hội chạy được thì chạy dông ra nước ngòai để tránh họa cộng sản. Bề ngòai của Hòn ngọc viễn đông Saigon vẫn lấp lánh hào quang, vẫn tưng bừng náo nhiệt theo nhịp sống hằng ngày nhưng kỳ thực trong lòng ai cũng phập phồng băn khoăn, rắp ranh toan tính làm cách nào để thóat khỏi cơn sóng thần bảo đỏ đang hung hản cuồn cuộn tiến về phương nam, một miền đất phì nhiêu béo bở mà bọn cộng quân đã hằng bấy lâu  bất chấp mọi thủ đọan chực chờ xâm chiếm.

Là một giáo sư dạy  Anh văn trung học cấp hai, thầy Thanh mỗi tối sau khi chấm bài xong, thầy thường nghe radio đài V.O.A. để trau dồi thêm Anh ngữ và theo dõi tin tức thế giới cũng như tình hình chiến sự miền nam. Nhận thấy phen này Hoa kỳ sẽ bỏ miền nam Việt Nam, sẽ không can thiệp vào kế hoạch thôn tính miền nam của bọn cộng sản Bắc Việt như trong cuộc tổng tấn công năm Mậu thân 68, cho nên, ngày 16/4/75, từ quê vợ ở một tỉnh miền tây sông Hậu, thầy Thanh đã đem gia đình lên Saigon ở nhờ nhà một người chị bà con bên vợ để tìm cơ hội thóat thân. Ngày nào thầy cũng chạy ngược chạy xuôi tìm lại những người bạn Mỹ hoặc các giáo sư đại học khi xưa mong gặp họ để vấn kế. Nhưng tất cả những người mà thầy đặt kỳ vọng  đều đã trả nhà về nước từ đầu tháng tư khi bàn cờ chiến sự đã sắp ngả ngũ, thắng bại đã được quyết định bởi một kẻ thứ ba.  

Không tìm được bạn bè, thầy quay qua những người thân  có chức quyền trong chính phủ. Trước nhứt là ông em rể đang giữ chức vụ thiếu tá tùy viên quân sự cho thủ tướng Trần Thiện Khiêm. Ông em rể vẫn còn rất lạc quan, nói với anh vợ là chưa cần vội, đợi giờ chót không ổn sẽ cho người báo với thầy. Đợi đâu tới ngày 28/4 thì một buổi chiều, bà mợ bên vợ tới thăm, nói cho các cháu biết gia đình bà sẽ di tản. Ông cậu nguyên là đại tá Quách Hùynh Hà, tổng trưởng công vụ lúc bấy giờ nhờ bà đem tin đến để xem có ai trong gia đình muốn tháp tùng thì ông sẽ cho quá giang.  Thầy Thanh nghe như mở cờ trong bụng nên chụp ngay cơ hội lên tiếng xin theo.

Nếu thực hiện như dự tính là  đi với ông cậu thì có lẽ đâu sẽ vào đó (?) nhưng ngày hôm sau 29/4, trên đường trước khi tới nơi cư ngụ của ông Quách Huỳnh Hà, thầy Thanh phải đi ngang qua Trung tâm quân báo ở đường Tô Hiến Thành. Sực nhớ là người anh ruột thứ năm của mình là Trung tá Chỉ huy trưởng trung tâm quân báo, kẻ thù ác ôn số một của cộng sản, chắc chắn anh Năm sẽ phải chạy thôi cho nên thầy đối ý, thay vì đi gặp ông cậu vợ, thầy lại ghé xe vào xin gặp ông anh. Anh Năm nói chắc ăn như bắp là đêm nay trực thăng sẽ đến rước, bảo thầy chở vợ con về nhà ông ngồi đó đợi. Đến chiều tan sở, anh Năm về bảo người giúp việc dọn cơm cho anh và vợ chồng thầy Thanh, chừng đó thầy mới biết là bà chị dâu và các cháu đã được  anh đưa lên phi cơ đi cả tuần trước rồi . Sở dĩ anh Năm còn ở lại là vì muốn chờ đứa con gái đi về quê trở lên chưa kịp. Anh định chờ nó nốt đêm nay.

Nhưng ở đời, một khi cơ hội đến mà mình không nắm bắt ngay thì e rằng sẽ không còn cơ hội lần nữa. Nếu đã chưa kịp sẵn sàng thì sẽ không bao giờ còn kịp  vì trong thời buổi giặc giã lọan lạc tư bề, đường sá bị  gài mìn, đấp mô, các quốc lộ đều bị đứt đọan, cầu cống nhiều nơi sụp đỗ, phương tiện lưu thông rất là nan giải. Ông anh đã biết vậy mà vì thương con, ông vẫn nán chờ để rồi sau đó phải nuốt hận đút đầu vào gông, tra chân vào cùm mười năm trong ngục tù miền bắc (thật tội cho anh Năm, vợ con đã đi hết chẳng còn ai thăm nuôi trong những tháng năm tù đày khốn khổ nơi địa ngục trần gian). Đêm ấy là một đêm trắng mắt dài vô tận. Trực thăng từng đòan, từng đòan cứ xoay tít vần vần trên đầu, chở dân di tản ra đệ thất hạm đội rồi lại trở vào bốc thêm người, đã bao nhiêu lượt bay ngang qua sân thượng nhà anh Năm nhưng anh đã không cho tín hiệu đáp lại vì còn mãi chờ con! Cho đến rạng sáng ngày 30/4,  trực thăng mới khuất dạng và im tiếng hẳn.

Đến nước này, thầy Thanh cũng chưa chịu bỏ cuộc, vẫn còn rán tát. Thầy bàn với anh Năm qua nhà ông em rể tính coi sao nhưng anh Năm nằng nặc ở lại chờ tin con. Không thuyết phục được ông anh, thầy vội vã đưa  vợ con đi tìm ông em rể thiếu tá. Bây giờ thì ông em mới sáng mắt ra nói chỉ còn cách là đến gặp Chú hai Huyền tức là ông cựu chủ tịch thượng nghị viện Nguyễn Văn Huyền vừa nhậm chức phó tổng thống mấy ngày. Tới nhà riêng của ông Huyền thì hai anh em thấy bên ngòai một dọc xe jeep trang bị đầy vũ khí và những anh binh sĩ đang đứng gác. Tư gia của ông rất xềnh xòang như nhà một phó thường dân vì suốt thời kỳ làm chủ tịch thượng nghị viện, ông quá thanh liêm nên cảnh nhà rất thanh bạch. Trông thấy hai thằng cháu, ông giựt mình hỏi sao giờ này tụi con còn ở đây. Hai anh em nói thì tại vì vậy mới tới đây cầu cứu với chú Hai. Ông chú nói hiện giờ cả thành phố đã bị giới nghiêm, không thể nào xông ra ngoài chạy lung tung được nữa. Do đó ông mới bảo tài xế lấy xe riêng của phó tổng thống chở hai anh em về nhà rước vợ con rồi đưa vào nhà dòng Saint Paul của các bà Soeurs ở đường Cường Để tụ họp ở đó, đợi đến chín giờ sẽ có hai chiếc trực thăng dành riêng cho phó tổng thống đến rước đi.

Nhưng rốt cuộc, mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên. Người tính không qua trời tính. Quá chín giờ, ông chú bảo ông cháu rể gọi điện vào tổng tham mưu coi tình hình thế nào mà trực thăng mãi đến giờ vẫn chưa thấy. Đầu dây bên kia một ông sĩ quan trực điện thọai trả lời rằng hai viên phi công thấy Việt cộng lố nhố ngòai vòng đai đông như kiến đã hỏang kinh mạn phép cướp trực thăng bay tuốt luốt, chẳng dám quay đầu lại bốc người.(Không biết hai ông phi công này bây giờ ở đâu, nếu tình cờ đọc được những dòng chữ này thì xin đừng áy náy. Chúng tôi rất hiểu người hiểu ta, chỉ tại phần số chúng tôi chưa đi được).  Nghe tin, cả đám người bị bỏ lại nghe như sét đánh ngang đầu. Người nào cũng lộ vẻ thất thần ra mặt lo lắng cho số phận mình không biết rồi đây sẽ ra sao dưới tai ách bạo tàn của cộng sản. Tâm trạng ấy chắc hẳn một triệu người miền bắc di cư hồi năm mươi tư đã kinh nghiệm rõ ràng và thấu hiểu hơn bất cứ ai .

Mười một giờ trưa ngày 30/4/75, tổng thống Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng. Bọn cộng sản bắc Việt và bè lủ mặt trận giải phóng miền nam như ong rừng vỡ tổ, như một bầy quỷ dữ chui lên từ địa ngục a tì đầu trâu mặt ngựa đầy nanh vuốt hung hăng, man rợ ùa ngập vào thành phố gieo kinh khiếp hỏang lọan cho người dân hơn bất cứ một trận thiên tai tận thế nào. Thà là tận thế, mọi người có thể chết liền, chết tức khắc còn hơn là sống trong sự khủng bố tinh thần ngày này qua ngày nọ không biết đến bao giờ. Thế rồi đêm ấy, nhà dòng Saint Paul đã biến thành quán trọ qua đêm cho những kẻ không may lỡ vận, những con cá mắc cạn không còn phương vẫy vùng. Bọn họ, đa số là nghị sĩ và dân biểu quốc hội cùng các thân bằng quyến thuộc của họ và hai gia đình anh em thầy Thanh tổng cộng khỏang năm chục người. Đêm ấy, chỉ có trẻ nhỏ vô tư là ngủ được, còn những người lớn, ai cũng trằn trọc, thấp thỏm, bàng hòang với bao cơn ác mộng hãi hùng không nguôi. 

Rồi đêm cũng qua cho lịch sử miền Nam nhục nhằn đi vào một giai đọan mới, giai đọan vô sản, bần cùng hóa nhân dân.  Ngày mới lại bắt đầu với  một ánh mặt trời đỏ rực như màu máu nhuộm đỏ cả miền nam tội tình. Không một ai muốn mở mắt ra nhưng vẫn phải thức dậy, thức dậy để đón mừng “hòa bình” về trên quê hương, Nam Bắc từ đây thống nhứt một nhà. Thức dậy để chào mừng rợ Hồ sau ba mươi năm trốn chui trốn nhủi phục kích trong hang động rừng rú giờ đây đã về được đến thành đưa nước nhà đến “đỉnh cao vinh quang”  xã hội chủ nghĩa. Thức dậy để đối diện với thực tại,  để đương đầu với những dáo mác lưỡi lê, dầu sôi lửa bỏng, xiềng xích tù đày đang chực chờ rình rập trước mắt bởi vì không thể nào trốn tránh được. Mộng di tản đã không thành thì đành phải tùy cơ ứng biến. Mọi người lục đục từ giã nhau ai về nhà nấy với một tâm trạng chán nãn tột cùng.Từ đây thì xuồng ai nấy chèo, hồn ai nấy liệu rồi từ từ tới đâu hay tới đó. Thua keo này thì bày keo khác, đối với đám chó điên thì phải ẩn nhẩn giả dại qua ải miễn sao  giữ được cái mạng để chờ thời. Trong lòng đã có sẵn chủ định thì trước sau gì cũng sẽ tìm cơ hội thực hiện  chớ không thể sống mãi với bọn đại ma đầu gian manh bạo ngược vô nhân vô luật vô thần, một chế độ độc tài đảng trị từ trên  xuống dưới với một mục đích duy nhứt là vơ vét cướp  giựt lương dân đến tận xương tủy.  

Miền Nam đã thật sự sụp đỗ sau ba mươi năm đau thương nội chiến từng ngày. Muốn không tin cũng không được khi mà từ vị nguyên thủ quốc gia, những ông tai to mặt bự cho đến  tướng lãnh, sĩ quan các cấp, kẻ thì cao bay xa chạy, người thì buông súng quy hàng theo lệnh cấp trên, những ai có dũng khí cố thủ là đồng nghiã với  tự sát thì sá gì đám dân quèn, thôi thì cũng đành bó tay đầu hàng theo mệnh nước không may. Một ngàn năm nô lệ giặc tàu, một trăm năm nô lệ giặc tây nhưng giặc tàu hay giặc tây gì cũng không đáng sợ bằng giặc cộng sản mà theo nhạc sĩ Tô Hải, một đảng viên cộng sản gộc khi tỉnh ngộ nhận ra được chân tướng của chủ thuyết này đã cho đó là một tà giáo đại bịp nhứt trong lịch sử lòai người*. Do vậy mà hàng hàng lớp lớp người dân lần hồi ai cũng lăm le tháo củi xổ lồng đưa đến những cuộc băng rừng vượt biển tháo chạy tìm tự do bằng mọi cách ở khắp nơi trên quả địa cầu…      

  Người Phương Nam

*Hồi Ký Thằng Hèn” Tô Hải

3 comments:

  1. Cám ơn Tố Kim đã post một bài viết hay về kỷ niệm đau thương của ngày 30 Thánng 4. Sau 43 năm vết thương và niềm đau mất nước vẫn chưa lành. Buốn thay!
    SL

    ReplyDelete
  2. Cám ơn chị NPN bài viết thật hay, những ký ức cũ xa xưa cứ theo về thật ngậm ngùi đau thương.
    Hồng Thúy

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đã 45 năm qua nhưng nhớ lại cảnh tượng cũ, chị vẫn còn cảm thấy hãi hùng.
      Cám ơn Hồng Thúy thân thương.
      NPN

      Delete