Wednesday, June 3, 2020

Áng Mây Bàng Bạc - Đặng Hà Nội


Tháng hai vừa qua trong khi bệnh dịch COVID-19 đang mon men len lỏi bên Âu châu chúng tôi như hai người điếc không sợ súng lần mò tới Evora, một thành phố cổ của Bồ Đào Nha mà nơi đây có một thắng cảnh mà du khách không thể bỏ qua. Không ngờ cảnh trí này ám ảnh tôi cho đến ngày hôm nay.

Đó là Nhà Nguyện Xương Người hay Chapel of Bones mà các tu sĩ thuộc nhà thờ Thánh Francis vào thế kỷ thứ 16 đã trang hoàng nhà nguyện bằng hơn năm ngàn bộ xương của dân làng chết vì bệnh dịch vì nghĩa địa không còn đất để chôn. Khi bước vào cổng du khách được chào đón với hàng chữ khắc “Xương chúng tôi ở đây chờ xương của bạn” hay “ We bones that are here await yours” và cảnh rợn tóc gáy hiện ra với xương xẩu và đầu lâu mầu trắng đục của người lớn lẫn trẻ con được chét dính trên tường nhà nguyện một cách mỹ thuật. Các cặp mắt xâu hoắm  nhìn chừng chừng soi mói như thầm hỏi chúng tôi: “ Các người hết chỗ đi sao mà đến đây, bộ muốn làm bạn với tụi tui hả ?”

Theo như niềm tin của vài phái Ki tô giáo thì các bộ xương này sẽ được sống lại khi ngày tận thế tới. Với bệnh dịch COVID đang hoành hành tan hoang khắp thế giới trừ Nam cực vậy chúng ta sắp tới ngày tàn của thế giới chưa nhỉ? Nói dại vậy chứ trong cơn bão bùng mây đen bao kín bầu trời chúng ta ai vẫn mong sẽ nhìn thấy một áng mây bàng bạc le lói ở cuối chân trời và rồi ánh nắng ấm áp sẽ trở lại mang theo cơn gió mát hiền hòa làm mọi cuộc sống hồi sinh như ngày xưa cũ.

Trong chuyến đi Âu châu  bệnh dịch hình như theo đuổi chúng tôi từng bước. Bệnh dịch đầu tiên xảy ra bên Âu châu tại quần đảo Canaries thuộc Tây Ban Nha rồi sau đó lan truyền khắp Âu châu và nhất là Ý nhưng không làm chúng tôi chùn bước giang hồ. Trong khi đó bệnh dịch này cũng bắt đầu tung chưởng bên Mỹ mà chúng tôi theo dõi hằng ngày qua internet.

Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm khi bước chân lên máy bay United tại phi trường Lisbon để về lại Mỹ sau một tháng rong ruổi bên Âu châu. Chúng tôi cứ tưởng sẽ qua thủ tục khám sức khỏe dành cho khách từ ngoại quốc tới Mỹ nhưng chả có gì đặc biệt tại quầy kiểm soát. Ngược lại chúng tôi qua các cửa ải còn nhanh hơn lúc trước có lẽ vì lượng du khách tới ít đi. Khi ghé qua phi trường Newark và Chicago tôi mới thấy lác đác người gốc Á Châu đeo khẩu trang báo hiệu cho chúng tôi trở về với thực tại.

Khi chúng tôi về lại Minneapolis thì nghe tin có hai du học sinh Mỹ từ Âu châu về có triệu chứng của dịch COVID và chúng tự về nhà cô lập. Chúng tôi hoàn hồn khi nghe tin chính phủ Mỹ ra lệnh cấm máy bay di chuyển từ Âu châu đến Mỹ khoảng hơn một tuần kế tiếp. Rồi mấy ngày sau đó các trường học Minnesota bị đóng cửa cũng chỉ vì vi khuẩn COVID này. Tôi mới lật đật gọi điện thoại cho cô con gái rượu để hỏi thăm tình hình vì nó là cô giáo dạy ESL tỉnh gần nhà.

Chúng tôi ngạc nhiên khi nó có giọng nghiêm trọng như thế này:

-“Bố mẹ không được đi đâu đấy nhé! Không được đi chợ hay đi tập thể dục. Tụi con có thể mang đồ ăn cho bố mẹ. Bố mẹ mà đi là con giận lắm đấy!”

Thế là lệnh cấm túc của con gái được ban ra và sau đó mấy ngày ông thống đốc Minnesota lập  lại và còn thêm nhiều lệnh cấm khác.

 Tại sao như vậy? Sau khi bệnh dịch bắt đầu từ Vũ Hán bên Trung hoa khoảng cuối năm 2019 rồi như vết dầu loang đi khắp nơi . Cho đến hôm nay bệnh dịch Corona mới lạ này không có thuốc chữa và cũng không có  thuốc chích ngừa vì thế cách tốt nhất cho con người phải cô lập để tránh lây nhiễm cái bệnh Corona này. Câu “No man is an island” hay “ Không ai là hòn đảo” nói về con người cần sống hòa nhập với xã hội nhưng nay phải thay đổi vì con người phải được cô lập để tránh lây nhiễm. Kinh tế hoàn cầu hầu như bị tê liệt hoàn toàn vì từ cơ sở kinh doanh vĩ đại của Hoa kỳ cho đến gánh hàng rong của Việt nam đều ngưng hoạt động vì lệnh ở ẩn hay shelter in- place và khoảng cách giao tế hay social distancing được ban ra hầu như khắp mọi nơi.
Bài ca “Không” của Nguyễn Ánh 9 ngoài việc “Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa” mà còn thêm không  được ngồi ăn tại nhà hàng, không được đi bát phố dạo mall, không được đi nhà thờ hay chùa chiền, không được đứng gần nhau phải “cách ly” sáu feet và một điều đau lòng là con cái không được đến thăm...Thế giới của hai người cao tuổi như chúng tôi thu hẹp lại trong lầu son không trẻ con. Xuốt ngày chỉ luẩn quẩn đi lên đi xuống trong nhà rồi nấu cơm đun nước, trời ấm thì ra vườn ngắm cây nhìn cỏ, trồng cây này, nhổ lá kia. Khi thì xem phim Netflix, lúc thì dạo Youtube đỡ buồn. Khi thì gõ phím viết truyện phiếm, lúc thì tô vẽ vẩn vơ. Một ngày như mọi ngày, chúng tôi đành cam phận không may!

Không được đến nhà thăm chúng tôi được nên con cái hẹn nhau gọi điện thoại bằng Facetime cho bố mẹ để gia đình có mặt đầy đủ nhìn mặt nói chuyện mật thiết và cũng là để chúng trông chừng bố mẹ lớn tuổi. Chúng tôi có đứa cháu nội trai đầu tiên đã gần mười tháng nên có dịp được xem thằng cu này làm được trò gì rồi. Chỉ có vậy thôi nhưng cũng làm  cho lòng chúng tôi ấm lại. Anh ngữ có câu “Absence makes the heart grow fonder” hay “Xa mặt làm trái tim yêu nhau hơn” quả đúng như vậy!

Không được mở nhiều cửa tiệm như tiệm salon làm đầu cắt tóc nên chúng tôi phải tự giúp nhau làm đẹp. Tôi thì quen cắt cỏ mỗi mùa hè nay phải làm thêm nghề cắt tóc bất đắc dĩ không bằng lái này cho bà xã. Cắt được vài đường rồi tự khen rối rít, “Trời, tóc em sao mà đẹp quá thế này!”. Rồi tôi cũng được nàng vân vê cắt vài sợi của tôi. Kỳ này tôi không chịu cạo râu để kỷ niệm cho thời kỳ ở ẩn này và hứa sẽ cạo sau khi được thả lỏng!

Không được đi tập thể dục bơi lội tại Lifetime Fitness nên chúng tôi phải mang máy đạp xe stationary bike bỏ đã lâu mang ra dùng. Vừa đạp vừa nghe nhạc trên Youtube. Tập chán rồi quay ra thăm ông Táo. Ai cũng rảnh rỗi nên đành vào bếp trổ tài cho đỡ phần nào suy nghĩ chuyện thời sự. Phần nhiều bà nội trợ Mỹ thích làm bánh nên tôi cũng bắt chước. Nhưng hỡi ôi! Tôi đi kiếm men làm bánh lòi con mắt không ra tại ba bốn chợ. Còn cháu của nhà tôi bên Cali hồi xưa chỉ thích mua cơm chỉ hay đi ăn tiệm tại Little Saigon nay thấy nó đăng trên Facebook bao nhiêu là món ăn nó tự làm nhất là món tráng miệng hấp dẫn và mẹ con nó hình như có vòng số 2 lên nấc!

Không được mướn đi làm nên khoảng 36 triệu người thất nghiệp và phải xin trợ cấp. May mắn chúng tôi đã về hưu nên không lo lắng nhiều cho vấn đề tài chánh. Tuy nhiên nhà tôi không dám bận tâm coi quĩ IRA của mình còn bao nhiêu vì thị trường chứng khoán xuống dốc thê thảm. Nhiều các cửa tiệm nổi tiếng bán quần áo đang trên đường sụp tiệm như J.Crew, Neiman Marcus, Nordstrom còn tiệm Macy’s mà chúng tôi thích nhất cũng bị khủng khoảng kinh doanh và khách hàng đặt hàng trên mạng nhiều hơn. Nhưng mà thời nay ai mà diện quần áo làm chi khi có lệnh ở nhà. Tôi ngày nào cũng nhất bộ nhất bái mặc pyjama cho mấy ngày mới thay. Thảm nào quần áo ngủ nay được bán chạy hơn các thứ ăn mặc khác.

Không được mở cửa trường học nên cô giáo điệu nhà tôi không đến trường dậy học nhưng có giờ ở nhà lên mạng dạy kèm các học sinh có tiếng mẹ đẻ không phải là Anh Ngữ. Khu học chính cung cấp máy Ipad cho học sinh nên sự giáo dục cho con em  không bị gián đoạn lâu dài. Chúng còn có thể đến nơi gần nhà được định sẵn để lấy phần ăn trưa miễn phí. Trẻ con bên Mỹ vậy mà còn có phước.

Không được đến trường cho hết niên học này nên học trò năm nay thiếu sự vui nhộn bên nhau trước khi đi nghỉ hè. Thường khi sau các kỳ thi định lượng của liên bang, tiểu bang và lớp vào đầu tháng năm, thầy cô tổ chức cho học trò đi du khảo tại sở thú, bảo tàng viện hay buổi picnic tại công viên gần trường. Các cấp lớp có những buổi hòa nhạc văn nghệ hào hứng, trường tiểu học có ngày chơi thể thao toàn trường gọi là field day mà học sinh nào cũng hăm hở được tham dự tranh tài. Để kỷ niệm một năm học vào ngày cuối năm học sinh cùng thầy cô viết cho nhau những lời chúc tốt đẹp trên lưu bút hay year book. Các lớp sắp ra trường bậc trung học thì có đêm prom mà các anh chị hẹn hò mặc diện kẻng khiêu vũ bù khú với nhau và cuối cùng là ngày lễ ra trường với áo mũ cân đai đánh dấu một cột mốc học vấn của thời niên thiếu. Nhưng năm nay các hoạt động này đều bị bãi bỏ mang nhiều tiếc nuối cho học trò lẫn thầy cô. Lễ ra trường hầu như đa số sẽ được cử hành giản dị trên mạng, một hình thức phổ biến hầu như cho mọi hoạt động của thời kỳ COVID-19.

Không có thầy cô trực tiếp dạy học ảnh hưởng tới hơn 58 triệu học sinh trên toàn nước Mỹ làm các phụ huynh phải tự chăm sóc và dạy học con cái tại gia hai mươi bốn giờ một ngày. Đây quả là một trách nhiệm lớn cho bố mẹ thời nay vì ngoài việc nuôi nấng đàn con trẻ còn phải làm việc tại nhà trên mạng! Con gái tôi và tôi đều tốt nghiệp ngành sư phạm cùng một lò tại Đại học Minnesota. Chúng tôi đều biết rằng dạy học không phải là chỉ giảng bài mà còn là người hướng dẫn khải đạo, cán sự xã hội, y tá, cố vấn gia đình và nhiều khi đóng vai bố mẹ cho đám học sinh.  Tôi hay coi chương trình Family Feud vui nhộn của Steve Harvey trên truyền hình. Đó là cuộc thi của hai gia đình trả lời các câu hỏi dựa theo bản thăm dò ý kiến. Một lần có câu hỏi đưa ra là nghề nào coi là không được biết ơn nhiều nhất và tôi đau lòng khi biết được nghề giáo đứng hạng nhất. Tôi chắc là nếu có câu hỏi thứ hai nghề nào được ít lương nhiều nhất mà có trình độ cử nhân thì câu trả lời cũng là nghề giáo đứng nhất cho mà coi!
Hy vọng trong thời kỳ khó khăn này mọi người sẽ có một cái nhìn thông cảm hơn về vai trò của thầy cô đào luyện con cái mình và sẽ ủng hộ họ nhiều hơn trong hiện tại và tương lai.

Chúng ta quả đã qua một mùa đông khủng khiếp và bước vào ngưỡng cửa mùa xuân cũng kinh hoàng không kém. Thế giới nhỏ bé của chúng ta đã và đang bị con vi khuẩn corona tấn công mãnh liệt làm cho hơn bốn triệu người bị lây nhiễm và khoảng 300.000 tử vong trong đó có hơn 83,000 người bên Mỹ tính đến ngày hôm nay 13/5 và con số có đà gia tăng mỗi ngày. Nhìn vào kính hiển vi con vi khuẩn này có dạng hình tròn và nhiều tua giống như là vương miện hay corona. Dù nó vô hình, vô gươm giáo nhưng có sức mạnh vô song và không tha ai từ thường dân đến thủ tướng, tài tử đến công chúa, thuộc đảng mầu đỏ hay đảng mầu xanh, ở nhà trắng hay nhà xanh đều có thể bị con coronavirus này gõ cửa đến thăm bất cứ lúc nào.

Kể tội dịch này thì biết bao giờ mới hết. Tuy nhiên chúng ta nhìn lại xem dịch này có làm điều gì tốt cho con người không?
Dịch Coronavirus đã làm cho gia đình thân thiết nhau hơn vì luật ở nhà ban ra. “Home sweet home” hay “Ngôi nhà ngọt ngào”  là câu quí giá và có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Trước kia gia đình chỉ quây quần với nhau vào buổi chiều tối nay lại có thêm dịp tìm hiểu thông cảm với nhau nhiều hơn dưới mái ấm gia đình.  Con cái tìm được vòng tay êm ái của bố mẹ và bố mẹ có đầy đủ thời gian dạy dỗ con cái trong phạm vi gia đình không bị ảnh hưởng nhiều bên ngoài.

Mặc dầu dịch COVID làm chúng ta sợ hãi khi phải tiếp xúc với cộng đồng nhưng thật ra dịch này giúp chúng ta nhận thức được sự quan trọng của việc gắn bó với cộng đồng. Chúng tôi rất ngạc nhiên vui mừng khi bà hàng xóm người Mễ bên cạnh mới dọn đến gõ cửa và hỏi chúng tôi có cần gì khi lệnh ở ẩn mới ban ra. Thật là đúng với câu “hàng xóm, láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau” trong cuộc sống hiện tại đầy khó khăn này.

Chưa bao giờ chúng ta lại cần một vòng tay ôm thân ái an ủi hay cái bắt tay thân thiện nhưng việc này không còn hợp thời nữa. May ngày nay có kỹ thuật thông tin tân tiến làm chúng ta liên lạc với nhau thuận tiện với người bên cạnh nhà hay bên kia đại dương. Các dịch vụ như FaceTime, WhatApp, Skype, Zoom, Messenger... thật là vô giá trong thời gian cách ly và ở ẩn.  Trong lãnh vực giáo dục các kỹ thuật thông tin được trọng dụng để giáo sư dạy dỗ học sinh khi trường đóng cửa. Chúng ta hẳn thích thú và cảm động được thưởng thức các bản nhạc của các nhạc công hoà tấu tại mỗi nhà riêng của họ qua dịch vụ Zoom.

Dù bị tù túng trong nhà nhưng lâu lâu chúng tôi cũng ra ngoài ngắm thiên nhiên để làm chúng tôi trẻ lại và tâm thần được sảng khoái. Đường xá vắng vẻ vì ít người, ít xe cộ làm cho thiên nhiên trở thành viên ngọc đáng quí mà ngày trước nhiều khi bị coi thường. Nhiều thành phố như Los Angeles, Washington DC hay Paris hồi trước bị ô nhiễm không khí bao trùm nay mang chiếc áo thanh toát mỹ miều với ít khói xe.  Sau trận dịch này chúng ta được một bài học là phải quí trọng gìn giữ thiên nhiên và sống hòa đồng với thiên nhiên vì chúng ta chỉ có một trái đất để sinh tồn.

Nhờ dịch này mà chúng ta được ôn lại các bài vệ sinh thường thức khi hồi học lớp tiểu học. Phải rửa tay luôn luôn với sà phòng và dùng giấy tissue khi ho hay hắt hơi, lau chùi và khử trùng các vật dụng sờ mó hằng ngày. Cần đeo khẩu trang khi ra ngoài. Đây cũng là một tục bình thường vệ sinh mới. Chắc hẳn đeo vải che miệng giúp chúng ta ăn uống, nói năng chừng mực và nhiều khi câu “im lặng là vàng” rất thích hợp trong thời gian này.

Dịp này làm chúng ta biết ơn các bác sĩ, y tá, dược sĩ trong lãnh vực y tế cộng đồng. Thêm vào đó là người bán và người giao thực phẩm, người hốt rác, người đưa thư, người lao công dọn dẹp... đã không quản công lao giúp chúng ta và gia đình mà lúc trước chúng ta có thể coi thường vai trò của họ.

Thế giới vẫn bị con coronavirus tung hoành ngang dọc mấy tháng nay nhưng có nơi đã hoạch định rục rịch mở cửa kinh doanh. Nước Mỹ cũng đang muốn mở lại nền kinh tế vì cả bao nhiêu triệu người thất nghiệp, thị trường chứng khoán suy đồi có nguy cơ lâm vào cảnh Đại Khủng Khoảng của Hoa Kỳ năm 1929. Dân chúng tại nhiều tiểu bang nghe lời khích động có tính cách chính trị của người lãnh đạo đã mang biểu ngữ, bất cần luật khoảng cách giao tế, mang theo cờ Mỹ và vác thêm súng ống xuống đường đòi “mở cửa lại nước Mỹ”.

Mong đây chỉ là nhóm thiểu số còn phần đông đều cẩn thận đề phòng sự lây nhiễm. Ngày 13/5 trong một cuộc biểu tình tương tự tại North Carolina một người tên là Todd Stiefel chống lại buổi tình này nhưng ông không đi dự được vì tính miễn nhiễm yếu kém nên đã thuê một chiếc máy bay mang theo biểu ngữ bay phất phới trong khi đoàn biểu tình đang diễn hành. Hàng biểu ngữ có dòng chữ như sau:

“Fewer graves if we reopen in waves” được dịch là “Mộ chôn ít đi nếu chúng ta mở cửa lại như các đợt sóng”.   

Theo như ông phát biểu thì nếu kinh doanh mở quá sớm sẽ làm chết nhiều người gây tổn hại cho kinh tế và gây đau khổ không có lợi lộc gì hết.

Trong thời gian này chúng ta ai cũng nhận được tin tức truyền thông về dịch COVID bằng báo chí, TV, họp báo của chính phủ, Facebook, Forum...nhưng chúng ta phải nên suy nghĩ chín chắn mà dân Mỹ gọi là “common sense” trước khi tin tưởng vào họ.
Con người trở nên thật yếu ớt như hạt bụi trong thời buổi này. Sinh, lão, bệnh, tử là lẽ thông thường. Tốt hơn hết mỗi chúng ta sẽ cần theo các lời khuyên của các chuyên gia y tế về việc giữ vệ sinh và giữ khoảng cách giao tế và đề phòng đừng bén mảng tới những nơi kín mít, không khí lưu thông kém và đông người.

Rồi một hôm đẹp trời nào đó nhân loại trở nên thông cảm nhau nhiều hơn, thiên nhiên không bị tàn phá nhiều và họ hiệp lực tìm kiếm được thuốc chủng ngừa. Lúc đó bóng đêm sẽ tan dần và ánh mây bàng bạc hiện ra le lói ở chân trời và con tim nhân loại sẽ vui trở lại.

Đặng Hà Nội
https://vvnm.vietbao.com/a247455/ang-may-bang-bac

Tuesday, June 2, 2020

Hạ Nhớ Phương Trời - Trầm Vân

45 Năm Chính Sách Triệt Người - Mạnh Kim

Giáo sư Lê Xuân Khoa , cựu phó Viện trưởng Viện Đại Học Sài Gòn (Ảnh: Uyên Nguyên)

Trong Hồi Ký Viết Trên Gác Bút , nhà văn Nguyễn Thuỵ Long (cháu ruột nhà văn Nguyễn Bá Học, người nổi tiếng với câu Đường đi khó , không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông ), kể lại thảm cảnh một vụ tịch thu sách năm 1975 sau khi chính quyền mới tiếp quản Sài Gòn :
– Một cửa hiệu chuyên cho thuê truyện tại đường Huỳnh Quang Tiên bên cạnh Nhà Thờ Ba Chuông tại Phú Nhuận phát nổ khi đoàn thu gom sách mang băng đỏ xâm nhập tiệm . Ông chủ nhà sách mời tất cả vào nhà . Rồi một trái lựu đạn nổ . Chuyện xảy ra không ai ngờ . Đương nhiên là có đổ máu … Cả chủ tiệm cũng mạng vong …

Câu chuyện ông chủ hiệu sách uất ức thà chết còn hơn nhìn băng đỏ gom và ném sách đi đốt chỉ là một trong những bi kịch của miền Nam sau 1975 . Không chỉ đốt sách , con người cũng bị triệt , đến tận cùng . Nhà Văn , Nhà Báo , Nhà Giáo , Bác Sĩ , Kỹ Sư … đều bị tống đi học tập cải tạo . Miền Nam không chỉ đột nhiên rơi vào tình trạng thống khổ cùng cực mà còn chứng kiến những cảnh không thể tưởng tượng : Phu Nhân Đại Tá đi bán rong , Vợ Giáo Sư buôn vỉa hè , Thầy Giáo mưu sinh bằng xích lô , ký giả chạy xe lam , con sĩ quan xếp hàng mua từng ký gạo … Những hình ảnh đã đột ngột làm biến dạng miền Nam sau 1975 .

Trong số đối tượng hứng chịu sự trả thù vô lý và nghiệt ngã có những trí thức đỉnh cao mà trí tuệ họ xứng đáng đại diện cho dân tộc Việt . Điều đáng tiếc nhất là một số trí thức này đã phải trả giá cho lòng yêu nước , khi họ chọn ở lại mà không đi nước ngoài sau 1975 , với niềm tin ngây thơ vào chế độ mới và với nhiệt tâm đóng góp tái thiết sau chiến tranh . Quê hương , với Họ , là nước nhà ; là đất nước và mái nhà .

Giáo sư Phạm Hoàng Hộ
                        
Sinh năm 1929 tại Cần Thơ , GS Phạm Hoàng Hộ có bằng Cử Nhân Khoa Học , Thủ Khoa Thực Vật Học , Paris ; bằng Cao Học Vạn Vật Học , Paris ; bằng Thạc Sĩ /Agrégé Vạn Vật Học ; bằng Tiến sĩ Khoa Học / Vạn Vật Học , Paris . GS Hộ từng là Giám Đốc Hải Học Viện Nha Trang ; Khoa Trưởng Đại Học Sư Phạm Sài Gòn ; Tổng Trưởng Quốc Gia Giáo Dục ; Viện Trưởng Sáng Lập Viện Đại Học Cần Thơ … Ông cũng là Hội Viên Hội Thực Vật Học Pháp ; Hội Viện Hội Thảo Học Quốc Tế ; Hội Viện Hội Viện Trưởng Đại Học Quốc Tế ; Cố Vấn Môi Sinh Uỷ Ban Quốc Tế Sông Mekong … GS Hộ là người vận động cho bằng được việc thành lập ngôi trường đại học đầu tiên ở miền Tây vào giữa thập niên 1960 . Đó là Viện Đại Học Cần Thơ , nơi canh nông trở thành môn khoa học chính quy được đào tạo như một chuyên ngành đại học .

Sau 9 năm sống dưới chế độ mới , GS Hộ , từ khát vọng , trở nên thất vọng . Môi trường giáo dục bị thay đổi hoàn toàn . Nó bị cào xé rách nát để thay bằng chiếc áo thô đính băng đỏ . Cuối cùng , năm 1984 , khi được Chính Phủ Pháp mời sang thỉnh giảng , GS Hộ quyết định ở lại Paris . Tại Pháp , ông vùi mình vào Viện Bảo Tàng Thiên Nhiên Quốc Gia Paris (thuộc hệ thống Đại Học Sorbonne) , miệt mài làm việc suốt sáu năm , bổ túc cho công trình Cây Cỏ Việt Nam của Ông – một công trình đồ sộ có giá trị đến mức giới thực vật học thế giới phải nghiêng mình ngưỡng mộ .

                       
Giáo sư Nguyễn Duy Xuân

Không như GS Hộ , GS Nguyễn Duy Xuân có số phận cay nghiệt gấp nhiều lần . Từng được GS Hộ mời về Viện Đại Học Cần Thơ thay mình ở ghế viện trưởng , GS Xuân tốt nghiệp Tiến Sĩ Kinh Tế tại Đại Học Vanderbilt, Mỹ . GS Xuân cũng là vị Tổng Trưởng Bộ Văn Hoá Giáo Dục cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà . Một bài báo trên Thanh Niên ( 28/04/2015 ) nhắc lại :
– Theo GS Võ Tòng Xuân , trước ngày 30/04/1975 , những người nào có chức sắc ở Viện Đại Học Cần Thơ đều được cấp một tấm giấy coi như giấy thông hành để ra nước ngoài khi có biến cố . Với chức vụ tương đương Bộ Trưởng, GS Nguyễn Duy Xuân có thể ra nước ngoài bất cứ lúc nào nếu muốn nhưng Ông vẫn ở lại Việt Nam .

Không chỉ không được trọng vọng , GS Xuân còn bị tống đi tù , bị giam tại trại Hà-Nam-Ninh . Cuối cùng , năm 1986 , GS Xuân bỏ mạng chốn thâm sơn cùng cốc . Nhắc lại điều này, BS Ngô Thế Vinh không giấu được chua xót :
– Tôi không thể không tự hỏi nếu không có 11 năm giam hãm đầy đoạ độc ác và vô ích của những người Cộng Sản thắng cuộc , nếu GS Nguyễn Duy Xuân, một Tiến Sĩ Kinh Tế tài ba và giàu lòng yêu nước , vẫn tiếp tục ở lại xây dựng Viện Đại Học Cần Thơ với nhịp độ 1966-1975 thì không biết Viện Đại Học Cần Thơ và ĐBSCL sẽ phát triển và tiến xa tới đâu …

Sẽ phát triển và tiến xa tới đâu, nếu Việt Nam sau 1975 trân trọng trí tuệ và tài năng của các trí thức như GS Phạm Hoàng Hộ , GS Nguyễn Duy Xuân, GS Lê Xuân Khoa, cụ Bùi Diễm, BS Ngô Thế Vinh, GS Nguyễn Tiến Hưng , GS Nguyễn Mạnh Hùng , ông Đỗ Văn Thảo ( cựu Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia ; bị đi cải tạo ), GS Vũ Quốc Thông (Khoa Trưởng Đại Học Luật Khoa Sài Gòn , cũng bị đi tù) ? … Sẽ phát triển và tiến xa tới đâu , nếu chế độ cai trị – luôn dễ bị kích động một cách thái quá cái gọi là tự hào dân tộc – biết dùng hiền tài , để sự tự hào có phần đóng góp của những trí thức đỉnh cao và trí thức đúng nghĩa ? Trí thức chân chính là những người không chỉ thể hiện lòng yêu nước bằng ngôn từ . Họ là những người không bao giờ ngưng bồn chồn lo lắng cho sự tụt hậu nước nhà cùng sự lấn át ngoại tiểu bang .

Trong bài viết trên tờ Một Thế Giới ngày 02/0272017 , tác giả Lê Học Lãnh Vân thuật lại tâm sự của GS Phạm Hoàng Hộ trong một lần gặp ông tại Pháp giữa thập niên 1980 :
– Nhiều người China từ đại lục và cả từ Đài Loan, Singapore đã đến tìm học các bộ sưu tập thực vật Đông Dương của Pháp . Tôi không biết họ có chủ trương gì đó không . Tài nguyên nước mình , mình phải biết . Mình không biết mà người ta biết thì người ta xài hết của dân mình . Lãnh vực nào cũng vậy riết rồi người ta áp chế mình, ăn trên ngồi trước còn mình cắm đầu dưới đất, tiếng là có độc lập mà còn thua hồi thuộc Pháp ! …

Chưa ai thống kê cho thấy có bao nhiêu trí thức kiều bào vang danh nước ngoài nhưng không được mời về hoặc họ không buồn về . Thậm chí có những người bị cấm về , dù hệ thống tuyên truyền chế độ luôn ra rả về sự trân trọng đón chào trí thức hải ngoại . Một số trí thức đã quyết định không về . Họ không tin và họ có đủ bằng chứng để không tin nhà cầm quyền . Khi những Nguyễn Quang A , Nguyễn Huệ Chi , Phạm Toàn , Chu Hảo … còn là thành phần phản động thì không ai còn ngây thơ để ngộ nhận sự thành thật của nhà cầm quyền đối với trí thức . 45 năm sau 1975 , chế độ cai trị vẫn tiếp tục chính sách triệt người , triệt cả chính người của họ . Trí thức muốn đóng góp và xây dựng nhằm thay đổi chính sách đã và sẽ không có cơ hội .

Một trong những trí thức mà khi tiếp xúc , tôi luôn nhìn thấy sự nhiệt tình dữ dội của ông dành cho nước nhà . Nói chuyện với ông có cảm giác như đang ngồi trước một sinh viên tràn đầy nhiệt huyết , dù ông đã gần 80 tuổi . Đó là BS Ngô Thế Vinh . Ông là một trong những người Việt Nam luôn nặng tình với miền Tây , với đồng bằng sông Cửu Long , một cách bền bỉ , dù quê quán ông ở Hà Nội . Ông là tác giả quyển khảo cứu Cửu Long Cạn Dòng , Biển Đông dậy sóng . Ông cũng là tác giả quyển Mekong , Dòng Sông Nghẽn Mạch … Việt Nam không chỉ có dòng Mekong nghẽn mạch . Việt Nam đang bị nghẽn cả dòng trí tuệ của các bậc trí thức minh tuệ – hùng tâm .


Mạnh Kim 2020/04/27

Thẳng Ngay Thượng Thừa Đỗ Công Luận

Monday, June 1, 2020

Early Senior Shopping


I was in a long line at 7:45 am today at the grocery store that opened at 8:00 for seniors only.  
A young man came from the parking lot and tried to cut in at the front of the line, but an old lady beat him back into the parking lot with her cane.     
He returned and tried to cut in again but an old man punched him in the gut, then kicked him to the ground and rolled him away.

As he approached the line for the 3rd time he said, "If you don't let me unlock the door, you'll never get in there."  

  😮  😵 🙄 😏 Enjoy your day!!!  😉 😊   😁   

Virus COVID-19 Tấn Công Cơ Thể Như Thế Nào? - BS. Hồ Ngọc Minh

COVID-19 không đơn giản là một virus về đường hô hấp như người ta hằng tưởng khi đem so sánh với virus cúm mùa.
Có hàng tỉ chủng loại virus corona khác nhau, nhưng trước nay chỉ có sáu loại có thể lây lan đến con người. Trong số đó, có bốn loại thường xuyên gây ra cảm cúm xoàng và ít ai để ý đến. Một loại gây ra cúm SARS vào năm 2003 giết chết 774 người. Một loại khác gây ra cúm Trung Đông hay còn có tên là MERS vào năm 2012, chỉ gây thiệt mạng cho 34 người.
COVID-19, hay có tên khác là SARS-CoV-2, loại virus corona thứ bảy, kết hợp tất cả những sự tàn độc nhất của họ hàng nhà SARS và MERS.
Sau hơn bốn tháng lây lan nhanh và rộng, các bác sĩ vừa chữa trị vừa nghiên cứu cũng như học hỏi thêm về COVID-19. Qua vài chục ngàn nghiên cứu khác nhau, một số hiểu biết được trao đổi nhưng lại đẻ ra thêm nhiều điều không biết.
Hiện nay, giới y khoa đều đồng ý loại virus mới này tấn công cơ thể một cách quỷ quyệt khó lường. Đa số bắt đầu từ hệ thống hô hấp, nhưng COVID-19 cũng đồng thời phá hoại mọi cơ quan trong cơ thể từ đỉnh đầu cho đến tận gót chân. Ví dụ, một mặt, bác sĩ phải lo chữa trị những triệu chứng viêm trên toàn cơ thể, cho đến sự suy thoái về hệ thống hô hấp. Mặt khác, bác sĩ sẽ lo cho hệ thống mạch máu bị đông nghẽn và chặn đứng nguồn oxygen đến các cơ phận.
Virus corona tấn công đến tim, làm suy yếu bắp thịt tim và đảo lộn nhịp đập của mạch điện tim. Nó cũng phá hoại hai trái thận khiến cho nhiều bệnh viện không có đủ máy lọc thận. Khi nó lây lan ảnh hưởng đến hệ thống dây thần kinh, làm hư hại giác quan ngửi và nếm, sau đó lại có khi phá hoại luôn cả trung tâm não bộ. Đồng thời virus cũng làm cho hệ thống mạch máu bị viêm sưng, vách mạch máu bị hư hại và tế bào máu bị đông nghẽn lại khắp nơi trên toàn thân thể.
Cúm do COVID-19 có thể bắt đầu bằng một vài triệu chứng nhẹ hoặc có khi không có triệu chứng gì cả. Tuy nhiên, sau đó vài ngày, nó sẽ làm cơ thể khó thở. Phần lớn nạn nhân là người cao tuổi, nhất là người trên cân béo phì và đàn ông nhiều hơn là đàn bà.
Trong cơ thể chúng ta có một chất men xúc tác enzyme gọi là angiotensin converting enzyme 2, hay còn viết tắt là ACE2. Chất này có mặt ở nhiều nơi như ở thận để kiểm soát sự giãn nở của mạch máu thận và kiểm soát huyết áp; ở tim để điều hoà sự co bóp của tim; ở phổi để phối hợp hoạt động trao đổi dưỡng khí và cả ở hệ thống tiêu hoá cũng như lá gan. Virus corona tấn công tất cả các tế bào ngũ tạng bằng cách khống chế hệ thống ACE2 và ùa vào cổng ACE2 (ACE2 receptors) để vào bên trong tế bào.
Lợi dụng hệ thống ACE2 là phương cách tấn công của các loại cúm SARS và MERS trước đây, nhưng COVID-19 lại rất hữu hiệu hơn nhiều vì số lượng virus cần để tấn công tế bào ít hơn các loại virus trước đây. Cổng ACE2 receptors lại có nhiều và hay rất nhạy cảm ở những người có bệnh cao huyết áp kinh niên. Vì thế, bệnh nhân có bệnh cao huyết áp dễ là nạn nhân của COVID-19.
Cụ thể, ở não bộ, nạn nhân có thể bị tai biến não vì bị nghẽn mạch máu não. Ở đường tiêu hoá, virus làm buồn ôn, ói mữa, tiêu chảy và sưng gan. Ở phổi, khí quản bị sưng lên, không trao đổi dưỡng khi được, đồng thời mạch máu phổi cũng bị tắt nghẽn. Ở trái tim, bắp thịt cơ tim suy yếu, nhịp tim rối loạn và đột quỵ tim do bị nghẽn động mạch vành tim. Ở trái thận, chất dơ không thể giải độc được và cần đến máy lọc thận. Cuối cùng, hệ thống đề kháng bị rối loạn, không chống lại virus mà lại đi phá hoại chính tế bào lành mạnh của cơ thể.
Cho đến thời gian gần đây, COVID-19 “phớt lờ” trẻ em, nhưng mới tuần rồi, một số trường hợp trẻ em bị rối loạn hệ thống miễn nhiễm và thoái hoá tim tương tự như người lớn. Trong số năm trẻ em được điều trị tại bệnh viện Mount Sinai ở New York, tình trạng viêm xoang toàn cơ thể làm cho huyết áp bị tụt giảm, dẫn đến truỵ tim và gây thiệt mạng cho một em.
Hiện nay, phương cách chữa trị vẫn giới hạn trong phạm vi“hỗ trợ mà thôi vì vẫn chưa có một loại thuốc nào có khả năng tiêu diệt COVID-19 ngoại từ sức đề kháng tự nhiên của cơ thể.
Rất có thể phải tốn nhiều năm nữa sau khi cơn bão đi qua, người ta mới hiểu thêm nhiều về COVID-19 cũng như về thuốc men, yếu tố di truyền, nếp sống, chế độ ẩm thực, biện pháp cách ly xã hội có thể ngăn chận bước tiến của virus
Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

Mơ Màng Hạ Xưa - Trầm Vân

Cách Làm Ăn Ở VN


Có 1 chú 3 Tàu đi lang thang đến một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
Một chú 3 Tàu khác ghé đổ xăng thấy chỗ này cũng được nên anh ta qua bên kia đường mở một cái Garage sửa xe để phục vụ những người ghé vào đổ xăng.
Thế rồi một chú 3 Tàu đi ngang thấy vậy bèn qua bên kia đường mở 1 cái nhà hàng phục vụ ăn uống...lại một chú 3 Tàu khác đi ngang qua... thấy ngã 4 đường có quán ăn, cây xăng, gara có vẻ sầm uất, thế là anh ta qua góc còn lại mở 1 cái Hotel.
Chẳng mấy chốc, ngã tư đường sầm uất hẳn lên... rồi mọi người đến mở thêm tiệm hoa, tiệm thuốc, tiệm cắt tóc v.v... Khu vực trở thành "CHINA TOWN" đông đúc. Bà con sống hạnh phúc với nhau.
--------------------
Có 1 anh Việt Nam đi lang thang tới một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
Một ngày kia, có 1 anh Việt Nam đi ngang thấy có vẻ đươc bèn qua bên kia đường mở 1 cây xăng giống y chang rồi bán rẻ hơn 1 chút.
Rồi 1 anh Việt Nam thứ 3 đi ngang, thấy 2 thằng kia làm được bèn chạy qua góc kia mở cây xăng thứ 3, giảm giá thêm chút nữa để cạnh tranh... đến đây thì chắc bạn biết rằng chẳng mấy chốc góc còn lại có thêm anh Việt Nam thứ 4 mở cây xăng thứ 4 và lại giảm giá bán.
Anh thứ 1 chưa kịp thu hồi vốn mà cũng không thể giảm giá nữa vì giá giảm 4 lần lỗ rồi... nên anh ta buộc phải pha tạp chất vô xăng để mà bán kiếm sống.
Anh thứ 2 thấy anh 1 pha tạp chất nên trương cái băng rôn lên bảo rằng "Tiệm số 2 mới là cây xăng Gốc... chính hiệu"...
Anh thứ 3 đứng bên kia đường xỉa xói "Mày căng băng rôn bảo mày chính hiệu, mày là xăng gốc... thế khác nào mà bảo tao bán đồ dỏm à?"... Thế là anh số 3 vác hàng qua đánh lộn với anh số 2.
Anh số 4 thấy thế móc Iphone ra quay phim lại rồi post lên mạng ghi Status "Haizz...làm ăn bây giờ sao bất chính quá... toàn côn đồ và lừa gạt".
Cư dân mạng share rầm rầm thương cảm anh số 4... báo mạng ăn cắp hình anh số 4 về giật tít " Giang hồ đại chiến giành bảo kê ngành xăng dầu" vô tình tới tai một sếp Công An.
Sếp công an thấy cái băng rôn của anh số 2 mới giật mình "Hèn gì chiếc Win 100 đổ xăng xong thì không chạy nữa.... thì ra thằng số 1 nó pha tạp chất"... thế là cho người xuống kiểm tra.
Cán bộ xuống kiểm tra anh số 1... anh số 1 chửi bới không cho kiểm tra. Móc Iphone ra quay lại đoàn kiểm tra và hù "Mấy anh sao chỉ kiểm tra 1 mình tui?"
Đoàn Kiểm tra sợ bi đăng lên mạng nên đành làm đúng chức năng... đè 3 anh kia ra thanh tra luôn.
Té ra cả 4 anh ai cũng pha tạp chất hoặc bơm không đúng lượng hoặc gắn chip ăn gian. Thế là đóng cửa hết 4 cây xăng. 4 anh phá sản...đời phiêu bạt.
Góc đường bây giờ lại trống vắng với 4 cây xăng bỏ hoang tàn phế theo thời gian...đâu đó vọng lại tiếng 4 anh đánh giày Việt Nam đánh nhau để giành khách.

...
[Cụ Bá] - tuần mới đầy năng lượng nhé cả nhà 😍

Ngày Đầu Tháng Sáu - Đỗ Công Luận

Mì Gói Và Tôi - Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Momofuku Ando, cha đẻ của mì gói

Mì gói du nhập vào Việt Nam từ những năm 60 và đã trở nên khá phổ biến trong mọi tầng lớp của xã hội miền Nam.
Mì gói còn được gọi là mì ăn liền, mì ramen, mì  hành, mì cua, mì hai tôm, Kung Fu, Vifon, v,v…có thể được xem như fast food kiểu VN ăn ở nhà.
Mì có nhiều dạng: gói, hộp, ly, tô.
Nó là vị cứu tinh của những kẻ độc thân, của sinh viên, học sinh nghèo, của người quá bận rộn,  của kẻ làm biếng nấu nướng mất công…và trong trường hợp vợ chồng bận gây lộn.
Trong thực tế, mì gói thường dùng như một món ăn chơi cho đỡ dạ (snack)

Video:                           
How Instant Noodles Are Made: Pilot Line At The Wheat Marketing Center

 ******                                                                        
Ăn thường xuyên mì gói phải coi chừng

Có điểm hơi bất lợi là mì gói chứa quá nhiều bột ngọt,chất béo bão hòa (xấu), chất béo trans. Nên coi chừng gói dầu, mỡ và gói muối trong bao. Gần đây có tin mì gói có chứa hóa chất độc nữa.
Trong quá trình sản xuất, mì được chiên trong những loại dầu bão hòa rẻ tiền chẳng hạn như dầu cọ (palm oil) và chất béo trans. Gói gia vị và gói muối chứa nhiều loại hóa chất, trong dó phải kể đến bột ngọt monosodium glutamate chứa nhiều sodium.

Những ai đang có vấn đề cao máu hypertension hoặc bạn nào đang uống thuốc trị trầm cảm antidepressant medication(MAO inhibitors), hay đang bị chứng suy tim ứ huyết congestive heart failure cần tránh thức ăn có nhiều muối sodium và bột ngọt vì nguy cơ huyết áp sẽ tăng.

Health concerns
Instant noodles are often criticized as being unhealthy or junk food. A single serving of instant noodles is high in carbohydrates but low in fiber, vitamins and minerals. Noodles are typically fried as part of the manufacturing process, resulting in high levels of saturated fat and/or trans fat. Additionally, if served in an instant broth, instant noodles typically contain high amounts of sodium. The current U.S. Recommended Dietary Allowance of sodium for adults and children over 4 years old is 2,400 mg/day. Some brands may have over 3,000 mg of sodium per package in extreme cases. Instant noodles and the flavoring soup base also contain high amounts of monosodium glutamate. …
The most recent controversy concerns dioxin and other hormone-like substances that could theoretically be extracted from the packaging and glues used to pack the instant noodles. As hot water is added, it was reasoned that harmful substances could seep into the soup. After a series of studies were conducted, various organizations requested changes in the packaging.[5][6]
A recent concern on consumption of fried foods is the possible presence of oxidation products from poor maintenance of the oil. This can be a concern if the cooking oil is not maintained at the proper temperature or changed as often as necessary. (Wikipedia)

Mì gói có thể chứa hoá chất cấm 
Tin sốc: Hầu hết mì ăn liền ở VN chứa chất độc phá hủy AND

Cơn sốc vì thực phẩm có chứa DEHP còn chưa qua thì mấy ngày gần đây người tiêu dùng lại thêm một phen "rùng mình" vì phát hiện mì gói có chứa phẩm màu Tartrazine (E102), có thể gây ảnh hưởng đến sức khỏe, nhất là với nam giới và nhiều tác dụng phụ nguy hiểm…
E102 là chất màu tổng hợp có màu vàng chanh, không chỉ được sử dụng phổ biến ở mì ăn liền mà còn có trong đồ uống, rượu, nước giải khát, snack v.v…”(
ngưng trích Phunutoday.vn)

SAIGON (Tổng hợp) -- Cơn sốc vì thực phẩm có chứa hóa chất DEHP còn chưa qua thì gần đây người tiêu dùng ở Việt Nam lại thêm hoang mang vì phát hiện mì ăn liền (gọi tắt là mì gói) có chứa phẩm màu tartrazine (ký hiệu: E102) là nguy cơ gây nhiều chứng bệnh.
Theo bài “Ảnh hưởng độc hại của tatrazine đến khả năng sinh sản...” Báo nguy: Nhiều Mì Gói Ở VN Chứa Phẩm Màu Độc Hại-Vietbao.com 31/7/2011)
Mì gói và tôi 
Dù ở trong nước hay dù ở ngoài nước, mì gói cũng đã chiếm một chổ đứng khiêm nhường trong tập tục ăn uống của đa số chúng ta.
Tiện một cái, là giữa đêm, lỡ có đói bụng bất tử thì xuống bếp lôi ra một gói mì, chế nước, bỏ vô thêm vài con tép, tôm khô, môt chút rau cải nếu có, xong đút vô lò vi ba microwave, nhấn 5 phút là sẽ có một tô mì nóng thơm phức. Cam đoan ngon hơn cái BigMac giá 5$.
Nếu có đầy đủ gia vị và nguyên liệu, như thịt xá xíu, tôm, tép, cua, hành ngò chúng ta có thể biến mì gói thành một món cao lương mỹ vị không bằng.

Thẩ́y thèm không? Mì ăn liền ở nhà, vốn 1$ (photo NTC  20/8/2014)

Mì gói là một món ăn quá bình dân và phổ thông của người mình từ hơn 50 năm nay.
Tại Canada, năm 2012 một thùng mì giá lối 14$. Gói nhỏ xíu, ăn không ngon bằng mì hành 20 năm về trước.
Không phải thương hiệu nào mình cũng ăn được. Có loại ăn không ra hồn, nhưng cũng có loại thì “ăn được” (huề vốn!)
Giữa cái big Mac và tô mì gói, thì người gõ xin chọn mì gói, vì cái gu Á châu và nht là nó lúc nào cũng gần gũi với mình theo vận nước nổi trôi.

Nhớ lại ngày xa xưa, lúc đi thụ huấn quân sự khóa đặc biệt giáo chức 9 tuần tại Trung tâm huấn luyện Chi Lăng (Thất Sơn) năm1968 và Quang Trung (Hóc Môn) 1969, đôi khi tác giả cũng hay lết xuống cantine làm bậy một tô mì ăn liền nóng hổi, ngon ơi là ngon, hơn cả cơm nhà bàn nhiều… nhiều lắm.

Trong 4 năm (81-85) lúc đi học lại thú y tại Université de Montréal, tác giả phải ở xa gia đình những ngày trong tuần. Mì gói hầu như là món ăn của mình vào buổi ăn trưa.Trong locker của mình luôn luôn có dự trử mì gói và bánh cracker để lúc nào cần thì có …nghèo mà!

Tụi bạn bè da trắng có vẻ rất ngạc nhiên vì nó không thấy mình ăn gì khác hơn là “cơm hộp” (đựng trong hộp plastic) và mì Ramen- Encore du riz, toujours le riz et le Ramen.?!
Tối, thức khuya gạo bài, mình thường hay đói bụng bất tử nên không gì hơn là làm bậy một tô mì hành trước khi đi ngủ.
Thời gian còn đi làm việc, trong giờ nghỉ ăn trưa, tác giả cũng đã từng ăn mì gói liên tục và dễ dàng trong nhiều tuần lễ cho nó tiện, nhưng chịu thua nếu bị bắt buộc phải ăn McDo, pizza hoặc bánh mì sandwich mỗi ngày trong vòng một tuần.

Như lúc đi học thú y ở ST hyacinthe, Québec , trong tủ locker của tác giả tại cơ quan, lúc nào cũng thủ sẵn mì gói và bánh cracker Premium plus v,v…để cầm cự. Thứ sáu cuối tuần thì bạn bè làm việc chung thường góp tiền order pizza ăn tại bureau và đấu láo với nhau…Ôi cái thời vàng son, tự do là lúc còn đi làm việc các bạn ơi…!
  
Ngày nay đi du lịch, không ít bà con mình cũng thường mang theo năm ba gói mì phòng khi “hữu sự”, khi  “kiến cắn bụng giữa khuya” tại những nơi xa lạ. Có nhiều loại mì, như Ricey và Mama có thể xé gói ra ăn liền như ăn chip, khỏi cần phải  nấu.
Có người còn mách nếu ăn phở (ở nhà nấu) hay ăn mì gói mà bỏ thêm một chút cơm nguội vào tô lúc ăn thì nó ngon hơn?
Thậm chí trên chuyến bay của Cathay Pacific, giữa khuya, cô tiếp viên duyên dáng hỏi hành khách có muốn ăn một cái snack không thì mình xin cô em cho mình instant noodle please.

Xin tri ân cha đẻ của mì gói Momofuku Ando, ân nhân của người nghèo, người độc thân, người đói bụng và người làm biếng…
Ông ta đã qua đời vì bệnh tim năm 2007 tại Nhật Bản và thọ được 96 tuổi./.

Xem thêm
-Trịnh Hội- Mì gói
How that bowl of noodles could send you to an early grave: Instant varieties AND ramen 'increase the risk of heart disease, stroke and diabetes'
http://www.dailymail.co.uk/health/article-2724000/Instant-noodles-increase-risk-heart-disease-stroke-diabetes-women-risk.html

Montreal
Nguyễn Thượng Chánh

Most Beautiful Birds On Planet Earth - Youtube LK

45 Năm, Nước Mỹ Vẫn Vĩ Đại Trong Tôi - Hồ Văn Xuân - Nhi


Tôi đã đến nước Mỹ với tư cách một người tỵ nạn chính trị, bỏ chạy chủ nghĩa cộng sản, sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Quy chế tỵ nạn tạm cư (I-94), rồi thẻ xanh thường trú, rồi tuyên thệ trở thành công dân quốc tịch Hoa Kỳ năm 1981. Khi tuyên thệ công dân Hoa Kỳ, tôi đã hứa thề trung thành với đất nước Hoa Kỳ, chấp nhận và tôn trọng Hiến pháp nước Mỹ. Tôi thực hiện lời thề đó, với bàn tay phải trên trái tim bên trái, trước lá cờ Hoa Kỳ và biểu tượng Nữ Thần Tự Do.

Lúc đó, tôi vô cùng trân trọng và hãnh diện trở thành người công dân Hoa Kỳ.

Tôi đã rất tầm thường như triệu triệu bao nhiêu người khác, trở thành công dân Hoa Kỳ, để đơn giản là được nước Mỹ bảo vệ mình (không sợ bị trục xuất về nước Việt Nam Cộng Sản), có thể làm việc ở bất cứ cơ quan công sở hay tư nhân nào nếu điều kiện phải là công dân Hoa Kỳ, và để hưởng những quyền lợi bảo đảm dành riêng cho người công dân có quốc tịch Mỹ. Chỉ vậy thôi. Không phải vì lúc đó tôi yêu nước Mỹ và muốn cống hiến, dấn thân điều gì cho nước Mỹ. Chỉ vì quyền lợi bản thân mình là điều đúng hơn.

Thật sự lúc đó, nước Mỹ đối với tôi chỉ là một quốc gia tôi đang sống, bảo đảm cho tôi một sự an toàn và một cuộc sống bảo đảm quyền con người, có được những quyền của một người dân. Tôi đã không thể gọi nước Mỹ là quê hương, cũng chưa thể gọi nước Mỹ là tổ quốc của tôi.

Trái tim một người như tôi, vẫn là trái tim chảy dòng máu Việt Nam. Tâm tư vẫn luôn là một người Việt Nam với sự tự hào vẫn luôn là một người Việt Nam. Tôi đã không chọn cho mình một cái tên Mỹ, dù điều đó đã là sự cần thiết với một người có tên Việt rất dài dòng và khó đọc như tên Việt của tôi. Chọn một cái tên Mỹ, không là điều gì sai, vì mình đã trở thành công dân Mỹ. Nhưng tôi vẫn giữ cho tôi cái tên Việt Nam của mình. Tôi chưa thể nói được tiếng Mỹ mà không còn đặc sệt phát âm đầy nước mắm của mình. Tôi chưa thể hội nhập được nhiều bản chất văn hóa, sắc thái của người Mỹ chính cống. Tôi sợ nhiều khi chọn một cái tên Mỹ mà chính mình cũng sẽ phát âm sai tên mình. Tôi còn tất cả những gì của một người Việt Nam chính thống, dù quốc tịch người Mỹ.

Lúc đó, tôi cũng chưa thấy yêu nước Mỹ. Tôi đã không biết mình có yêu nước Mỹ hay không.

Năm qua năm, tôi dần dà quen thuộc nhiều phong cách, tập tục văn hóa của người Mỹ, Nhưng tôi vẫn không rõ được vị trí của mình ở nước Mỹ một cách chính xác như thế nào. Tôi đã tham gia sinh hoạt chính trị giòng chính Hoa Kỳ. Tôi ghi danh cử tri với đảng Cộng Hòa từ lúc nhập quốc tịch Mỹ. Tôi sinh hoạt trong đảng Cộng Hòa, tình nguyện với nhiều hoạt động của đảng dưới thời của Tổng thống Ronald Reagan, rồi Tổng thống George W. H. Bush sau đó. Năm 1986 tôi làm việc vai trò phụ tá cho một vị dân biểu quốc hội liên bang đảng Cộng Hòa. Năm 1988 tôi vinh dự là người gốc Việt tỵ nạn đầu tiên được tháp tùng phái đoàn chính thức của quốc hội liên bang đến Việt Nam để thương lượng với chính phủ CSVN giải tỏa bế tắc cho vấn đề đoàn tụ gia đình (Orderly Departure Program hay ODP) và đề nghị của chương trình H.O. (Humanitarian Operations). Tôi cũng tham gia nhiều Task Forces của quốc hội và chính phủ liên bang thời đó. Những lúc đó, trong khi làm việc, tôi nhận thức ra được nước Mỹ thật vĩ đại ở nhiều khía cạnh.

Có lẽ chưa có một quốc gia nào mà Hiến pháp đặt trên nền tảng Nhân Quyền và Dân Quyền một cách sâu sắc và trọn vẹn như nước Mỹ. Nước Mỹ không phải là một quốc gia quá vĩ đại nếu nhìn vào lịch sử và quá khứ dân tộc. Đã có kỳ thị màu da, đã có phân chia Nam – Bắc, đã có bất bình đẳng Nam – Nữ, đã có phân biệt chủng tộc, sắc dân,… từ trăm năm trước. Người dân đã phải tranh đấu, đòi nhân quyền, đòi dân quyền. Và dựa trên những điều Tiền Nhân nước Mỹ đã viết trên Hiến pháp trăm năm trước, cuối cùng thì người dân Mỹ đã đạt được Quyền Sống, Quyền Con Người. Điều đó không đơn thuần do cách mạng đấu tranh, đó là nền tảng, vì những quyền đó đã được ghi trong Hiến pháp từ thuở khai quốc. Người dân Mỹ chỉ đấu tranh để xác định các quyền đó được thành thực thể, phải thi hành. Nước Mỹ vĩ đại. Một Hiến pháp tuyệt vời, khi quyền Dân Chủ được tôn trọng tối đa.

Tôi đã có thời gian ngắn làm việc ở Washington D.C., nhân chứng cho những bối cảnh chính trị đảng phái. Nước Mỹ, với hai chính đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, chính là sự dân chủ có thật tuyệt đối, cân bằng quyền lực các chính kiến và đảng phái. Không có đảng nào đúng nhất hay sai nhất. Cả hai đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa đều vì dân, bởi dân, và cho dân. Chọn đảng nào, là tùy theo suy nghĩ chính kiến của mỗi cá nhân. Theo tôi, đảng nào cũng đặt quyền lợi của quốc gia và dân tộc Hoa Kỳ lên trên hết. Khi cần thiết, cả hai đảng cùng đứng với nhau để đối chọi một kẻ thù. Trong lịch sử chính trị Hoa Kỳ, đã có những lúc cả hai đảng, qua tuyên ngôn của quốc hội lưỡng đảng, đồng lòng đứng sau lưng vị tổng thống của quốc gia để chiến đấu với một nguy cơ của đất nước. Thí dụ như lần 9/11 khi quốc gia Hoa Kỳ bị tấn công.


Tôi ngưỡng mộ tất cả các vị tổng thống Hoa Kỳ, dù thuộc đảng nào. Vẫn có nhiều khi không đồng ý với những chính sách hay quyết định của một vị tổng thống, nhưng tôi luôn dành cho vị tổng thống đó sự tôn trọng, nếu chưa nói là kính nể với vai trò chức vị của ông ta. Làm tổng thống nước Mỹ, dù đảng phái nào, dù chính kiến bảo thủ hay cấp tiến, họ cũng do dân bầu lên, cũng đã thắng cử một cách chính đáng, và họ là người lãnh đạo đại diện cho quốc gia, toàn dân. Chúng ta nên tôn trọng chức vụ và vai trò người tổng thống. Tôi luôn luôn kính trọng tất cả các vị tổng thống. Không có vị nào hoàn toàn trọn vẹn. Không có chính sách nào có thể vừa lòng tất cả mọi người dân… Không có quyết định nào là đúng hay sai hoàn toàn. Từ quan điểm hay chính kiến cá nhân, mà mỗi người chúng ta nhận xét và phán đoán về vị tổng thống. Không có nghĩa sự nhận xét của chúng ta đúng hay đã sai.

Trở lại, câu chuyện đại dịch COVID-19, đang có nhiều bàn cãi dư luận, có lẽ nhiều nhất là các trang mạng xã hội. Gần đây nhất, mọi người tranh cãi ở mức nóng nhiệt độ hơn 100, về chuyện… “Nước Mỹ không có vĩ đại như chúng ta tưởng”… Tôi không nhận định về khía cạnh cá nhân của những người phát biểu và những nhận định. Tôi không bàn về khía cạnh chính trị, hay chính kiến. Tôi không nói về Dân Chủ hay Cộng Hòa, cũng không nói về Cuồng Trump hay Chống Trump. Mỗi người có quyền ngôn luận, nhất là ở nước Mỹ vô cùng tự do này. Họ không hẳn đúng, mà họ cũng không hẳn sai. Từ tầm nhìn, họ có quyền nói. Dĩ nhiên, chúng ta – mọi người – có quyền không đồng ý với nhau.

Nhưng tôi vẫn vững một niềm tin, của một người đã sống 45 năm xứ này, luôn cho rằng nước Mỹ thật sự là một quốc gia vĩ đại như chúng ta hằng tin tưởng. Tôi đã trải qua những thăng trầm lịch sử cùng nước Mỹ của suốt nửa thế kỷ qua, đã sống qua bảy đời tổng thống Hoa Kỳ. Nước Mỹ vẫn vĩ đại trong tôi. Càng sống với nước Mỹ giữa những thăng trầm của lịch sử, càng nhận rõ nước Mỹ quả thật vĩ đại. Người dân Mỹ sẽ không có ai lựa chọn một quốc gia khác hơn, kể cả lúc khốn cùng nhất.

Dù khác biệt chính trị, chính kiến, trước nguy cơ đất nước thì các đảng phái cũng sẵn sàng làm việc với nhau. Thí dụ như vụ ngân sách 2,2 nghìn tỷ đô la giải cứu kinh tế và xã hội người dân vì đại dịch COVID-19. Bản ngân sách được ký, thật ra đạt được nhiều chiến thắng quyền lợi chính trị theo ý muốn của bà Nancy Pelosi Chủ Tịch Quốc Hội (Dân Chủ), nhưng đảng Cộng Hòa và Tổng thống Donald Trump vẫn nhanh chóng đồng ý, để cứu nguy kịp lúc cho kinh tế xã hội và đời sống dân lành. Đây rõ ràng là một sự hợp tác của hai quyền lực chính trị nước Mỹ, cùng mẫu số vì lợi ích quốc dân. Đó là sự vĩ đại của nước Mỹ.

Không có quốc gia nào giàu hơn nước Mỹ, khi cần phải chi tiền để cứu nguy quốc gia. Nước Mỹ vĩ đại hơn các quốc gia khác là vì thế. Không có chính phủ nào, vì dân vì nước, mà gạt bỏ chính kiến hận thù chính trị, để ngồi lại với nhau cho dân cho nước. Chính trị nước Mỹ vĩ đại hơn các quốc gia khác là vì thế.

Tôi không kể lể về những ân sủng, hay nói về quyền lợi an sinh xã hội y tế dành cho người dân, hay lạm bàn về sự đối đãi công bình, tinh thần dân chủ luôn được tôn trọng, vẫn tiếp diễn đều đặn liên tục, trên nước Mỹ này. Nhiều bài viết đã luận về những điều khác. Dù thuộc về chính phủ của đảng nào hay tổng thống nào, người dân nước Mỹ vẫn luôn có những điều kiện thụ hưởng công ích tối thiểu nhất, cuộc sống vẫn tốt hơn hàng trăm tỷ người dân các quốc gia khác trên thế giới. Tổng thống, bất kể bị người ghét hay thương, đều làm việc cho dân. Tấm lòng họ cũng vì dân. Họ làm việc bạc đầu. Họ là người bị chửi nhiều nhất khi công chúng luận bàn. Nhưng họ vẫn luôn làm việc vì quốc gia, cứ một con đường mà đi, không buông thua. Nước Mỹ vĩ đại như thế!

Nhiều người gốc Việt đang sống ở Mỹ, có khi đang là công dân Mỹ sau khi vất vả năn nỉ để được vào công dân, vẫn chê nước Mỹ đủ điều, bình phẩm đủ chuyện, chê bai đủ trò, nhưng cứ khư khư nhất định giữ lấy bằng công dân Mỹ khi thách thức họ có dám bỏ nước Mỹ về lại Việt Nam hay không. Những người cộng sản, hay lãnh đạo Việt Nam, cứ chửi Mỹ khen Tàu Cộng, nhưng nhất định chỉ chọn nước Mỹ cho con đi du học, hay đầu tư tiền bạc nhà cửa cho con cháu họ, chứ không dám chọn Trung Quốc mà đến. Nhiều người Việt sống ở nước Mỹ sau một hành trình tỵ nạn vượt biển vượt biên sống chết, năn nỉ để giấc mơ định cư Hoa Kỳ mấy chục năm trước thành hiện thực, giờ nói chuyện là chê nước Mỹ khổ quá, khen Việt Nam cuộc sống nhiều đại gia, vui quá, sướng quá. Nhưng họ vẫn không dám bỏ nước Mỹ, không chịu bỏ quốc tịch hay thẻ xanh nước Mỹ, để trở lại làm công dân xứ cộng hòa xã hội chủ nghĩa.

Nước Mỹ vẫn luôn vĩ đại, khi có rất nhiều đại gia giàu xụ trong nước âm thầm bỏ đi, tìm đến đây định cư. Nước Mỹ vẫn luôn vĩ đại, dù nhiều người thế giới bên ngoài cứ chỉ trích các chính sách của quốc gia này, nhưng vẫn hoài vọng một ngày được đến Mỹ, hay con cháu mình được định cư ở Mỹ.

Nước Mỹ đã bắt đầu vĩ đại, đối với nhiều người chúng tôi, khi họ đã đến Miền Nam Việt Nam để chiến đấu cho tự do, đã chết hơn 50.000 người lính trong cuộc chiến. Họ đã hy sinh cho chúng tôi, người miền Nam yêu tự do. Nước Mỹ đã vĩ đại khi đón nhận hơn 100.000 người di tản 30 tháng 04 năm 1975, đón nhận hàng trăm ngàn thuyền nhân tỵ nạn vượt biên suốt thập niên 70, 80, 90. Nước Mỹ càng vĩ đại hơn, khi đã thương lượng để có thể đón nhận hàng chục ngàn cựu tù cải tạo, những chiến sĩ miền Nam mà nước Mỹ biết họ đã mắc nợ bỏ lại, được sang Mỹ định cư theo chương trình H.O., cho các thế hệ con cháu được lớn lên làm Người, thành Nhân trong xứ Mỹ. Nước Mỹ vĩ đại, vì chúng tôi người Mỹ gốc Việt bất kể đến đây do hoàn cảnh nào, vẫn luôn đầy cơ hội vươn lên, bước vào các vị trí đáng kể trong xã hội, kể cả những vị trí cao nhất, đáng quý nhất trong mọi lĩnh vực, không cần phải trở thành đảng viên của bất cứ đảng nào.

Khi tôi xem một trận bóng đá hay giải thể thao quốc tế, tôi đã chảy nước mắt mừng rỡ khi đội tuyển Hoa Kỳ giành được chiến thắng với một quốc gia khác. Khi biến cố 9/11 xảy ra, nước mắt tôi đau lòng tuôn chảy, khi nhìn dân Mỹ đang khổ đau, kinh hoàng. Ngày hôm nay, tôi khóc thương với nước Mỹ trong cơn đại dịch này. Không chỉ là tình con người, mà còn là tình dân tộc. Tôi vẫn tự hào đến hôm nay, là một người của dân tộc Hoa Kỳ.


Trong ngôi nhà tôi, ngay phòng khách chính, vẫn có một lá cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam Cộng Hòa treo cao. Nhưng tôi luôn hãnh diện tung cao lá cờ Mỹ ở bất cứ nơi nào lá cờ này cần được tung hô đón mừng. USA, tôi hãnh diện bởi sự vĩ đại và ân nghĩa quốc gia này đã cưu mang tôi.

Hồ Văn Xuân-Nhi
Saigon Nhỏ
Nguồn: vietbf.com

Chờ Bóng Người Về - Trầm Vân

Sunday, May 31, 2020

Gậy Ông Đập Lưng Ông - Nguyễn Chương


Bên đảng DC luôn nhấn mạnh có tới hàng chục ngàn người Mỹ chết vì đại dịch virus viêm phổi, qua đó "kết án" Tổng thống Trump
kém cỏi hoặc chậm chạp đối phó với đại dịch.
Nào dè, "gậy ông đập lưng ông" - khi đi vào phân tích số liệu! Thống kê tử vong (vào ngày 19/5) vì đại dịch viêm phổi virus Vũ_Hán tại Mỹ (bảng đính kèm):
Số tử vong tại các tiểu bang do đảng Dân Chủ điều hành: có tới 70.144 người chết. Trong khi đó, số tử vong tại các tiểu bang do đảng Cộng Hòa điều hành: chỉ có 9.107 người chết.

Thấy gì?
* Số tử vong tại các tiểu bang DC nhiều khủng khiếp, gấp 7,7 lần số tử vong tại các tiểu bang CH! Dưới chế độ "đảng DC", mạng người như vậy là không được chăm sóc tốt; cũng có thể nói là năng lực điều hành của đảng DC kém cỏi so với năng lực điều hành của đảng CH.


Với hiện trạng như vậy, dám chừng người dân Mỹ đang ở những tiểu bang DC cũng nên tìm cách chuyển qua định cư tại những tiểu bang CH để được bảo vệ sức khỏe hiệu quả hơn.
* Sự chênh lệch kinh hoàng - hơn 70.000 người chết ở các tiểu bang DC so với 9.000 người chết ở các tiểu bang CH - trong khi các điều kiện y tế ở nước Mỹ nói chung là tiên tiến, đồng đều giữa các tiểu bang.

Vậy nên, một nghi vấn đặt ra: phải chăng đảng DC có sự thổi phồng số liệu tử vong? Vừa để hù dọa người dân, kích động chống lại TT Trump; vừa để rúc rỉa ngân sách liên bang buộc phải chi viện giúp đỡ, khiến cho nền kinh tế Mỹ lao đao. Kinh tế Mỹ đi xuống, ông Trump sẽ gặp khó khăn trong cuộc tranh cử TT vào tháng 11/2020.

Quả thực, hiện nay đang có những cuộc điều tra "khám phá" ra sự gian lận nham hiểm trong việc nâng cao số ca tử vong ở một số tiểu bang DC.
"Thiên bất dung gian"! Té ra không phải là toàn nước Mỹ bị lâm vào tình trạng người chết tăng lên, mà phần lớn chỉ rơi vào những tiểu bang của DC thôi.

Như dẫn giải ở trên: hoặc cho thấy đảng DC kém cỏi hơn trong bảo vệ sức khỏe của người dân ("gậy ông đập lưng ông"); hoặc cho thấy đảng DC gian lận để phục vụ ý đồ chánh trị đen tối ("thiên bất dung gian").

Nguyễn Chương
danchimviet.info

Tháng Năm Giả Biệt - Đỗ Công Luận