.jpg)
“Có là bao, ba vạn sáu
ngàn ngày, được trăm cái Tết
Ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng, cả bốn mùa Xuân”
Chu Kim Long
------
Tiếng bà xã tôi gọi từ
chiếc xe gỗ được đóng để làm khung cho cái bếp ga lưu động trong khu vườn sau
nhà, trong lúc tôi đang bận rộn tìm cách che những chậu bông kiểng cho qua
những đêm Đông buốt giá, chờ đón Xuân sang.
- Điện thoại trong nhà reo kìa, anh vô coi xem ai gọi. Em đang bận chiên mấy
con cá, anh coi, có phải ông bà ngọai gọi không?
Tôi nói:
- Ờ, để anh che xong
chậu bông này đã.
Cô nàng thúc giục tôi:
- Anh vô ngay đi, ai đó đã gọi đi gọi lại hai ba lần rồi.
- Chắc lại quảng cáo chứ gì!
Nói vậy, nhưng tôi
cũng bỏ ngang công việc vườn tược, rảo bước chân đi vào nhà.
Mấy năm nay, ông thân sinh nhà tôi ngày một yếu dần bởi chứng bịnh tiểu đường.
Ở tuổi gần 90, căn bịnh lại không chỉ quan yếu đến Thận mà còn liên hệ và tác
hại đến mắt, phổi, tim, gan. Những năm gần đây, cơ thể ông không sản sinh chất
Insulin để điều hòa đường lượng được nữa, nên ông cụ phải đo đường
lượng và chích Insulin 5 lần một ngày. Căn cứ vào mức đường lượng khi đo mà
chích Insulin theo bản hướng dẫn của bác sĩ.
Có lẽ trước đây là y tá trong ngành Quân y, quá quen thuộc với kim chích,
nên ông chích “rất chuyên nghiệp”. Tôi là người nhát chích, nên mỗi khi sang
thăm, thấy ông một tay véo da gần cái rốn lên, một tay lụi cái kim tự chích
lấy, tôi phải ngoảnh mặt đi nơi khác. Nhưng ông cụ cứ tỉnh bơ, còn cười hà hà
nói: Đời chỉ có thế mà thôi.
Hình như đức tin tôn giáo và tuổi đời làm ông không cảm thấy sợ cái chết nữa,
tôi chưa bao giờ nghe thấy ông than thở về cái bịnh tật ông đang mắc phải. Đã
mấy lần ông bị xỉu, phải gọi 911 cấp cứu vì đường lượng xuống bất thường dưới
70. Các con cái thì ở các thành phố hơi xa, chỉ có chúng tôi là tương đối ở gần
khu chung cư – khoảng 10 phút lái xe. Do đó, nhà tôi thường lo lắng mỗi khi
nghe tiếng chuông điện thoại reo.
Tôi cũng thường nói cho vui với bà mẹ vợ rằng: Bây giờ bà ngoại là nữ điều
dưỡng viên đó, ngoài việc theo dõi đường lượng, chích và uống thuốc, ông ngoại
còn cần những thức ăn thích hợp mà bác sĩ đã hướng dẫn. Cố giảm bớt tối đa mắm
muối, mỡ và đường nghe bà ngoại. Khi cần cấp cứu khẩn cấp, bấm 911 ngay, rồi
hãy gọi cho con cháu sau.
Bà mẹ vợ tôi nói:
- Ừ, mẹ cũng biết như vậy, từ sáng đến tối, đêm ngủ cũng không an tâm, lâu lâu
lại thức giấc nghe ngóng xem bố còn thở bình thường không, lo cho bố còn bận và
mệt hơn trông coi con nít. Nhưng Chúa ban cho mẹ còn sức khỏe, mẹ còn lo được.
Hơn nữa bà con lối xóm Việt Nam đây thương yêu bố mẹ lắm, mẹ chỉ ới một tiếng
là các ông bà chạy đến giúp ngay, ai cũng có lòng.
Tình yêu thương là lẽ thường tình phải có giữa con người và con người, huống
chi là con cháu ruột thịt. Tôi hiểu được sự lo lắng của nhà tôi, nhất là
khi có tiếng điện thoại reo nhiều lần và mùa Xuân lại sắp về, Tết Nguyên đán
đang cận kề – ai mà không ước muốn gia đình an vui, trong những ngày tháng
chuẩn bị đón mừng năm mới.
Bước đến bàn máy điện toán, 2 cái điện thoại: một để bàn, một cái là điện thoại
cầm tay, cả hai đều có một hai cái “Missed Call”. Nhưng không phải của bên ông
bà ngoại mà là của người bạn cựu tù Trương Kỉnh Thành năm xưa của tôi. Tôi
bước ra sân sau nói cho nhà tôi hay để cô nàng an tâm.
- Cám ơn ông xã. Tết nhất đến nơi rồi, chắc các ông cựu tù lại muốn anh đến họp
mặt chứ gì. Anh gọi lại cho bạn đi, vậy là họ đã gọi cho anh mấy lần rồi đó.
Tôi trả lời nàng:
- Ờ, che xong mấy chậu kiểng rồi anh sẽ gọi ngay.
Tôi trở vào nhà sau khi làm xong mấy việc lặt vặt trong khu vườn sau nhà, tôi
gọi lại và hỏi thăm Thành – người bạn tù năm xưa:
- Thành hả? Có gì lạ không? Còn đi làm hay nghỉ rồi? Gia đình an vui cả chứ?
- Không có gì lạ, tôi vẫn đi làm dù đã quá tuổi hưu, còn khỏe mạnh, nhà
trường lại cần, con cái cũng lớn hết rồi nên tôi vẫn đi làm cho khuây khỏa, hơn
nữa công việc cũng nhàn hạ. Ông đi đâu mà tôi gọi hoài không gặp.
Tôi trả lời Thành:
- Ờ, thì cũng loanh quanh với nhà cửa vườn tược thôi. Không gặp, cứ để
lại lời nhắn, tôi sẽ gọi lại ngay.
Thành nói:
- Vậy trước tết Nguyên
đán hay sau tết ông có bận rộn hay có trở ngại gì không? Đã lâu rồi, mấy “thằng
tù lười” mình không gặp nhau, nên mấy anh em nói tôi gọi ông, xem nên họp
mặt trước hay sau tết. Bọn mình tết nhất phải gặp nhau, chúc tuổi nhau rồi ôn
lại chuyện cũ chuyện mới chứ.
Dưới Nam Cali những
“thằng tù lười” Cổ Tấn Anh Dũng, Vũ Đình Thọ, Trần Chương Lương, Phạm
Huyên... đông hơn bọn mình, năm nào cũng họp mặt đón Xuân và còn gặp gỡ hàn
huyên bất kỳ khi nào có những “thằng tù lười” từ các nơi khác về thăm Little
Saigòn. Bọn mình ít người hơn nhưng cũng phải gặp nhau chứ. Khi nào có dịp, bọn
mình xuống Nam Cali thăm mấy ông lười đó nhé.
Tôi trả lời Thành:
- Ừ, tôi sao cũng
được, họp mặt Tết ở nhà ông đi, trước hay sau tết tùy ông và anh em, đồ ăn nước
uống như thế nào hay cần cái gì cứ gọi cho tôi.
- Vậy là xong, có gì tôi sẽ gọi lại báo cho ông. Bây giờ tôi phải đi công
chuyện.
Thành nói bye, rồi gác
máy.
Thành là một bạn cựu tù trong đoàn “500 thằng tù lười” – cái tên mà gã thủ
trưởng trại tù Cây Cày A - Năm Quân gọi để miệt thị anh em chúng tôi. Nhưng
chúng tôi lại hãnh diện sống và lao động đúng như cái tên hắn gọi.
Thời cùng sống khổ sai trong trại tù cộng sản đã là những sợi dây vô hình nối
kết anh em cựu tù, dù kẻ ở nơi này, đứa ở nơi kia dù nhiều anh cựu tù nay đã có
cháu nội cháu ngoại.
Tại miền Bắc Cali, Thành là người nhiệt tình trong các sinh họat, từ các sinh
hoạt Cộng đồng đến các chương trình đấu tranh cho dân chủ tại quê nhà, hoặc các
chương trình yểm trợ Thương phế binh Việt nam Cộng Hòa....
Nhìn vóc dáng Thành, ai cũng nghĩ Thành còn ở tuổi trung niên. Thành bộc trực,
nhưng rất yêu đời với những tiếng cười dòn và sảng khoái. Tóc ngắn, quân phục,
giày bốt đúng quân phong quân kỷ, tiếng hô dõng dạc, những bước chân và cách
đánh tay còn đúng chóc cơ bản thao diễn, khi Thành điều khiển toán quốc quân kỳ
của Lực lượng cựu sinh viên sĩ quan Thủ Đức miền Bắc Cali trong các sinh hoạt
Cộng đồng, làm nhiều người khen ngợi.
Những cú điện thoại
mời gọi anh em cựu tù họp mặt đón Xuân của người bạn tù Trương Kỉnh Thành, cũng
như tin tức các sinh hoạt sửa soạn mừng Xuân đó đây của các hội đoàn, của các
cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại, làm tôi nhớ lại đêm giao
thừa đón Xuân tại trại tù Bàu Cỏ, Tây Ninh, miền biên giới Việt Campuchia năm
1979 cùng Thành và những “thằng tù lười.”
-------
Chiều tối 30 tết năm
ấy, không khí trại tù Bàu Cỏ thê lương, ảm đạm.
Từ cả tuần trước tết, anh em tù đồn đoán thủ trưởng Mười Nhàn đã khăn gói cùng
với những bộ đồ mộc bằng gỗ Cẩm lai, gỗ gõ.... mỹ thuật, do các tổ mộc, tổ tiện
làm lâu nay, về Bắc ăn tết.
9 giờ tối thủ phó Tư Lùn bất ngờ vào trại kêu các đội trưởng tập họp anh em.
Sau đôi ba lời chúc tết theo bài bản thuộc lòng từ ban Tuyên giáo đảng, như
Vẹt, người thủ phó gốc miền Nam mà anh em tù vẫn gọi là chú Tư vì đã lớn tuổi,
lại trở về đúng với bản chất và cung cách xuề xòa kiểu ông già nông dân miền
Nam. Tiếng người thủ phó, giọng khàn đục, vang lên trong sân đêm 30 tết:
- Tết nhứt sao buồn “góa” vậy, ca lên cho dzui tụi bây!
Một anh tù bắt chước
giọng miền Nam hỏi:
- Nhạc “giàng” được hông chú Tư?
- Giàng bạc gì cũng được ráo trọi, ca lên cho dzui. Tết nhứt mà sao tụi bây
buồn góa dzậy? Ngồi hay đứng vòng tròn đi, có đàn trống gì hông? Cho tui mượn
cái ghế ngồi đi, đứng lâu hổng chịu nổi, già rồi!
Người thủ phó tương
đối hiền hơn Mười Nhàn nói và cười mỉm.
Bầu không khí chợt như vỡ oà, tiếng chân bước nhanh của vài anh về lán lấy cây
Guitar tự chế, tiếng anh khác nói để tôi về lấy cây Sáo. Tiếng nhắc nhau ai có
trà không để tôi đi nấu nước... Rồi đêm văn nghệ có một không hai trong đời tù
vang vọng lên trong đêm giao thừa, khiến nhiều viên công an thường được gọi là
anh đội khi đi canh gác tù, vào trại đứng nghe.
Những bản nhạc Xuân nổi tiếng trước năm 1975 lần lượt được các anh em tù cùng
với tiếng đàn, tiếng sáo thay nhau ca hát say sưa, làm vơi đi sự buồn phiền của
cái tết trong tù, và viên thủ phó cũng như công an quên mất họ là cai tù đang
nghe những bản nhạc vàng mừng Xuân do người tù ca hát. Bản nhạc Ly rượu mừng
được mọi người hợp ca, rồi tiếp nối với những ca khúc: Xuân này con không về,
Đồn vắng chiều Xuân, Phiên gác đêm Xuân, Xuân và tuổi trẻ, Đón Xuân này nhớ
Xuân xưa, Xuân miền Nam, Điệp khúc mùa Xuân, Cô gái Xuân....vv....
Người thủ phó gốc miền Nam gật gù, nhấc ly trà uống, nói thản nhiên sau mỗi bài
ca tiếng đàn:
- Nhạc hay góa, nghe
mà mê luôn... tụi bây ca hay góa, đâu thua gì ai...
Cứ vậy mà đêm ca hát
đã qua giờ giao thừa từ lâu. Trước khi kết thúc, viên thủ phó còn nói như dặn
dò:
- Thôi khuya rồi, đi
ngủ tụi bây, mơi khỏi lao động.
Tôi và các bạn tù đi về lán ngủ mà cảm thấy vui, khi thấy viên thủ phó và cả
những viên công an một phần nào đã nhận thấy những cái hay, cái tinh túy của
những mùa Xuân Miền Nam trước năm 1975.
-------
Nhiều năm sau này, dù đã thành cựu tù Hát Ô tại Mỹ, với chúng tôi, buổi hát
nhạc vàng đón giao thừa trong trại tù cộng sản năm ấy đã thành một kỷ niệm khó
quên.
An cư tại miền Bắc Cali lâu nay, tôi thường có thói quen dong chơi các khu chợ
tết cuối năm, dù không có dự tính nhất định mua sắm thứ gì. Cuối năm vừa qua,
tôi đang rảo bước trong chợ hoa, khu Lion Shopping, đường Tully, San Jose, chợt
có người bước tới đối diện với tôi, đứng lại, hỏi:
- Xin lỗi có phải ông là ông Hoàng, trước đây ở Tổng Thanh Tra không?
Tôi hỏi lại:
- Phải, nhưng sao ông biết tên tôi?
- Tôi là Bán, tài xế đại đội quân xa hạng nhẹ biệt phái cho Tổng Thanh Tra
trước 1975 đây. Ông không nhận ra tôi sao? Thấy ông chỉ trắng hơn thôi, chứ
thấy không có gì thay đổi khác lạ, nên tôi nhận ra ông ngay. Sau khi tan hàng,
tôi về lục tỉnh sống với mẹ già nhưng cực khổ quá, lại bị rình rập đêm ngày, dù
mình chỉ là anh hạ sĩ quèn thôi. Chịu không nổi, nhân có ghe lưới bạn của người
em nên 3 mẹ con dắt díu nhau trốn đi, may mà thoát nạn. Hiện nay tôi đang làm ở
chợ 99 Milpitas.
Anh nói một hơi thật dài kèm theo nụ cười tươi. Tôi mời anh vào quán uống cà
phê và ăn trưa, hàn huyên tâm sự. Từ đó, đôi khi anh điện thoại hoặc đến thăm
tôi để cho vơi “nỗi buồn viễn xứ”, anh nói. Tôi cảm động khi nghĩ đến
những chân tình của anh. Cách đây mấy tuần anh điện thoại nói chợ thiếu người
nên phải làm bù đầu, năm nay có lẽ không có giờ đi chợ tết và ghé mời tôi đi
uống cà phê.
Năm nay, mấy tuần lễ cận kề ngày tết, nhiều hội đồng hương và các đoàn thể ái
hữu tổ chức tất niên với số người tham dự thật đông vui. Ngoài chương trình văn
nghệ xen kẽ với tiệc mừng thì những chuyện bên lề về các sinh hoạt Hội Xuân,
Hội Tết của các cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại, tại địa phương này hay nơi khác
được bàn luận thật hào hứng.
Trong không khí tất niên mà tôi vừa được tham dự, nhiều người ngỏ ý thán phục
tinh thần bảo tồn và phát huy văn hóa Việt Nam, cũng như thiện chí và tài năng
của các anh chị thuộc Tổng hội sinh viên Việt Nam miền Nam California. Sự hy
sinh trong tinh thần đoàn kết, với những học hỏi và sưu tầm sâu sa về nền văn
hóa Việt Nam, cộng với óc sáng tạo tuyệt vời của các anh chị sinh viên, qua các
tiết mục mang đậm nét đặc thù của nền văn hóa Việt, về nội dung cũng như trang
phục và tổ chức. Mỗi năm mỗi sáng tạo mới lạ, và hay hơn, như : Ông táo về
trời, Thi Hương, Thi Hội, Thi Đình, Hội chùa Hương, Đánh cờ người, Vinh qui bái
tổ, Đám cưới đầu Xuân... mỗi năm mang một chủ đề và ý nghĩa khác nhau.
Người bạn trung niên ngồi cạnh tôi nhắc nhớ đến chủ đề những năm vừa qua: Xuân
Thanh Bình, Xuân Thịnh vương và năm nay Hướng về cội nguồn... Anh và các bạn kể
lại cũng như khen ngợi nhiều chương trình công phu, cảnh trí và trình diễn điêu
luyện, nên năm nào cũng thu hút hàng ngàn khách du Xuân, vừa thích thú vừa cảm
phục, trong đó có nhiều người thuộc các sắc dân khác và các cấp lãnh đạo trong
guồng máy công quyền.
Tôi nghe thấy nhiều người mong ước ở mỗi địa phương có cộng đồng Việt Nam, nên
khuyến khích và cổ võ cho những sinh họat tương tự như của các anh chị sinh
viên Việt Nam miền Nam Cali, tạo cho giới trẻ có địa bàn sinh hoạt để những
người trẻ có thiện chí, tài năng và bản lãnh được tôi luyện về lãnh đạo, tương
lai họ sẽ tham gia vào các hoạt động chính trường liên bang, tiểu bang, địa
phương cũng như lãnh đạo Cộng đồng. Từ đó trợ lực, tiếp sức cho anh em bên quê
nhà viết lên trang sử mới cho con dân nước Việt, cũng như giúp cho Cộng đồng
Việt Nam tại hải ngoại ngày một thăng tiến.
Chu Kim Long
Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã
nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung
lũng Hoa Vàng, California.
No comments:
Post a Comment