Hằng tuần tôi thường viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của tôi vào ngày thứ hai để gửi đến Ban Biên Tập Oregon Thời Báo ở Portland, Oregon.
Hôm nay là ngày Thứ Hai Mùng Bảy Tết Bính Ngọ vì vẫn thuộc trong "Tháng Giêng là Tháng Ăn Chơi....... Tết" theo như nếp sống của dân quê Việt Nam ngày xưa.
Nhưng ở
chốn thị thành, nếu Tết lại đến trong ngày làm việc thì các
hãng xưởng, cơ quan xí nghiệp vẫn tiếp tục làm việc như thường lệ.
Nhân viên nào muốn nghỉ ăn Tết thì phải đành chấp nhận "lấy phép
nghỉ không ăn lương" ở nhà vui Tết với gia đình, vợ con
như trường hợp Mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 năm nay rơi đúng vào ngày
Thứ Ba 2-17-2026, cũng phải đành chấp nhận mà thôi.
Tết là dịp để gia đình sum họp vui vẻ nên có nhiều gia đình xin nghỉ phép về Việt Nam ăn Tết, thăm Cha viếng Mẹ. Chúng tôi cũng có đôi lần làm thế khi cha mẹ chúng tôi còn sinh tiền. Nhưng kể từ khi cha mẹ chúng tôi không còn nữa thì chúng tôi không có lý do gì nữa để về Việt Năm ăn Tết.
Tuy nhiên dù xa quê hương, chúng tôi vẫn cố gắng đón Tết Nguyên Đán Việt Nam với đầy đủ những tập tục mà cha mẹ tôi đã làm: quét dọn bàn thờ tổ tiên, chưng hoa quả, bông trái cúng Tết trên bàn thờ Phật, bàn thờ tổ tiên, đi lễ chùa Mùng Một Tết, lì xì Tết cho con cháu đến mừng tuổi ông bà cha mẹ ngày Tết, ăn chay ngày Mùng Một Tết, không quét nhà đổ rác ngày Mùng Một Tết v..v...
Thế hệ chúng tôi cố gắng "Do the best we can" đón mừng Tết Việt Nam với tất cả lòng thành, còn đến thế hệ con cháu chúng tôi thì "Que sera, sera".
Ngày
Mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 năm nay, cậu em trai gia đình Nguyễn Hữu
chúng tôi đã đến đón chúng tôi đi lễ Phật đầu năm ở
Bửu Hưng Tu Viện ở Vancouver, WA , hội ngộ với Sư Huệ Hương, cô em thứ hai
của tôi, đang tu trì ở đấy.
Lễ Phật xong, chúng tôi được ban trai soạn của chùa khoản đãi phở chay ngon tuyệt vời. Kính tri ân Sư Huệ Hương, cảm ơn ban trai soạn chùa Bửu Hưng và cảm ơn cậu Út nhé.
Buổi chiều Mùng Một Tết, cô cháu nội Mya tự lái xe của mình chở ba đến chúc Tết ông bà Nội. Chúng tôi thật cảm động vô cùng vì con cháu gia đình tôi còn nhớ đến viếng thăm ông bà cha mẹ vào ngày Mùng Một Tết.
Chúng tôi đã có một ngày Tết hạnh phúc và vui vẻ bên nhau. Tạ ân Chư Phật đã ban phúc lành cho vợ chồng già chúng tôi.
Mời xem
Youtube Gia Đình Minh Suơng Lam Tết Bính Ngọ 2026
https://www.youtube.com/watch?v=-t1xrzL1zO8
Bây
giờ đã bắt đầu một năm mới. Mọi người dần dần làm quen với những sinh hoạt
của năm mới như khi viết “check” trả tiền nhà, tiền điện, tiền bảo hiểm
v..v.. bạn phải để ý đề ngày cho đúng năm 2026 nhé.
Hôm
nay người viết vừa mới nghe xong bài thuyết giảng của Hòa Thượng Tịnh
Không trên internet về đề tài “Thay đổi cách sống”, xin được chia sẻ
cùng các bạn.
Hòa Thượng đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ.
Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời.
1.
Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân con người cần phải được giáo dục đạo đức.
2.
Từ 20 - 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.
3.
Từ 40 - 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế
thừa.
4.
Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước.
Trong
khi đó Tây Phương lại quan niệm:
1.
Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong
thiên đàng.
2.
Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi
3.
Tuổi già sống buồn thảm đi vào phần mộ.
Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đời an vui hạnh phúc, bạn nhỉ?
Chúa hay Phật đều dạy rằng: Con người nếu không biết tu phước tích đức thì sẽ tạo ra nhiều nghiệp tội. Những chủng tử thiện ác đó đều được lưu vào A Lại Gia Thức của chúng ta và theo ta từ kiếp này sang kiếp khác rồi tùy duyên mà phát sinh ra để con người được hưởng quả lành hay nhận quả ác do những nghiệp nhân mà chính ta tạo tác từ vô lượng kiếp sống của chúng ta. Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả nấy ví như gieo hạt đậu thì sẽ hái được trái đậu, gieo hạt cam thì hái được trái cam chứ không thể nào gieo hạt đậu mà hái được trái cam. Bạn đồng ý chứ?
Chúng
ta cần phải thay đổi cách sống si mê lầm lỗi của ta, bỏ bớt dần những suy nghĩ,
hành động, ngôn ngữ mang tính ác biến đổi thành những suy nghĩ, hành động, ngôn
ngữ mang tính thiện để tạo niềm vui cho người và cũng cho chính mình nữa
như câu chuyện dưới đây:
Cho Và Nhận
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với
giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng
tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối
với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi
giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm
việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc
của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo
sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của
ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta
ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ,
chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản
thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn
hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vàng vào
mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ
dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền vàng. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền vàng thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động,
nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn
lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả
lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến
bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu:
"Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
(Nguồn: sưu tầm trên internet)
Cậu sinh viên này đã thay đổi cuộc sống cho người nông dân và cho ngay cả chính mình. Người nông dân đã có tiền chữa bệnh cho vợ và mua thức ăn cho đàn con. Người sinh viên đã thay đổi tính ác đem người ra làm trò đùa thành người làm việc thiện là cho đi đồng tiền của mình để giúp người đang cần sự giúp đỡ và tìm thấy niềm vui trong sự cho đấy.
Bạn và tôi chắc chắn cũng đã từng gặp nhiều người cho ra thì ít mà muốn nhận lại thì nhiều. Những người này tiết kiệm từng nụ cười, từng lời nói ngọt ngào không chịu trao cho bạn bè thân hữu, thân nhân quyến thuộc mà lại đòi hỏi người khác phải đối xử tốt với mình, phải ngọt ngào với mình. Dĩ nhiên, nếu là một người có lương tâm trong sáng, bạn sẽ cho đấy là không công bằng (unfair) rồi đấy nhỉ?
Nói theo kiểu bình dân thông thường là “tiền trao cháo múc”, ít ra bạn phải đưa ra một số tiền nào đó thì mới nhận được tô cháo kia, chứ tại sao lại muốn nhận vào mà không chịu đưa ra. Lạ thật!
Cũng vậy, muốn nhận nụ cười, tình thương mến
nơi người khác thì chúng ta phải trao cho họ nụ cười và tình thương mến trước
chứ đừng đòi hỏi họ phải trao cho mình nụ cười, tình thương mến trước rồi mình
sẽ trao lại sau hoặc là không trao lại gì cả. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận lại
thì đời sống sẽ tốt đẹp hơn như câu chuyện của Mẹ Teresa dưới đây:
Hãy cho nhau nụ cười
Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:
Nhiều người đến thăm tôi tại
Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời
khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.
Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.
Nghe vậy một người trong nhóm
hỏi tôi:
- Bà có lập gia đình không?
Tôi gật đầu và nói:
- Ðôi khi tôi cũng cảm thấy
khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.
Và mẹ Têrêsa kết luận:
- Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài
Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua,
không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện
trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để
trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã
thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng
những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác.
Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung
quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy
vọng của đời con. Amen.
(Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Nếu
năm rồi chúng ta chưa có cơ hội cho nhiều hơn nhận, chưa trao hoặc không trao nụ
cười cho ai cả thì trong năm mới chúng ta thử thay đổi cách sống để cuộc đời
thêm nở hoa, bạn nhé!
Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân an trí lạc, dứt bớt được nhiều điều phiền não và làm được nhiều chuyện thiện lành.
Người
giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương
Lam
(Tài
liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN
800-2-24-36- ORTB 1241-2-24-26)
Sương Lam
Website: www.suonglamportland.wordpress.com

.jpg)
.jpg)

No comments:
Post a Comment