Tôi tốt nghiệp khoá
6/69 sĩ quan trừ bị vào ngày 7/7/70. Sau khi nghĩ 10 ngày phép cuối khoá, ngày
17/7 tôi đến tiểu khu Darlac trình diện và được điều động về Đại đội 398 vừa
mới thành lập. Cùng với tôi còn có 2 chuẩn uý khác cùng khoá là Phạm văn Hậu và
Lê Huy Yết. Hậu làm trung đội trưởng trung đội 1, tôi làm trung đội trưởng
trung đội 2 và Yết làm trung đội trưởng trung đội 4. Đại đội trưởng là trung uý
Đỗ Hồng Phúc.
Vì là đại đội mới
thành lập với 3 tên chuẩn uý mặt còn búng ra sữa không có một tí gì kinh nghiệm
chiến trường ngoài một mớ lý thuyết được học nên đại đội được đưa về Buôn M’Rê
cách Ban Mê Thuột 12 cây số về hướng nam là một nơi tương đối an toàn để đóng
đồn. Cách đại đội 2 cây số là cầu 14 với một đơn vị bạn lót lưng. Đại đội đóng
quân trong buôn, chung quanh được bao bọc bởi những khẩu pháo 105 ly của tiểu
khu sẳn sàng yểm trợ. Tính ra thì buôn M’Rê là nơi tương đối an toàn nếu đem so
với những nơi khác trong lúc tình hình chiến sự xảy ra khốc liệt hàng ngày.
Đêm 20/7/70 việt cộng
chọn buôn M’Rê tấn công. Như vậy có nghĩa là chỉ 3 ngày sau khi ra đơn vị thì
tôi được nếm mùi khói lửa. Đó là lần đầu tiên tôi được cối 82 ly của địch quân
bắn từ trên đầu bắn xuống. Cuộc hỏi thăm sức khoẻ không báo trước này quả là
bất ngờ. Đạn nổ trên miệng hầm và giao thông hào. Thay vì núp dưới giao thông
hào thì tôi lại leo một cái nhà sàn vì tò mò muốn nhìn xem đạn bắn từ hướng
nào. Người lính mang máy PRC 25 tên Thành thấy tôi đang đụng trận mà giống như
đang ngước nhìn trời tìm một ánh sao băng nào đó để làm thơ thì la oải oải.
Chắc là hắn ngạc nhiên vì tưởng ông chuẩn uý vừa rời vú mẹ này gan lì điếc
không sợ súng. Tôi không điếc, còn súng thì ai mà chả sợ nhưng vì chưa biết
đánh đấm là gì cho nên muốn nhìn xem đạn bay trong đêm tối hình dáng nó ra sao.
Tội nghiệp Thành nhiệm vụ mang máy truyền tin nên lúc nào cũng phải bò sát theo
sau lưng tôi. Tiếng Ak 47 của việt cộng bắn trực diện bay trên đầu nghe chát
chúa chứ không giòn giã êm tai như tiếng M16. Trước mặt buôn qua vòng rào phòng
thủ là quốc lộ 14. Bên kia quốc lộ là một con suối và rừng. Sương đêm mờ mịt
lẫn vào ánh hoả châu soi sáng từ tiểu khu bắn lên vòm trời khiến cho tôi có một
cảm giác nôn nao. Nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy không hồi hộp hay sợ hãi
mặc dù đó là lần đầu tôi trực diện bắn nhau. Tính nhẩm ra từ lúc tôi được gắn
lon chuẩn uý đến khi đụng trận chỉ có 13 ngày. Ôi con số 13.
Phía bên ngoài việt
cộng pháo 82 ly dữ dội vô phía bên trong, từng tràng súng nổ dồn dập. Qua máy
truyền tin, Kỳ Phùng tức trung uý đại đội trưởng ra lệnh cho tôi dẫn một tiểu
đội bò sát ra bờ rào phía bắc dùng kềm cắt kẽm gai cắt cho một khoảng trống phòng
khi tụi nó đông đánh không lại còn có đường rút. Vừa điều động cả 3 tên chuẩn
uý mới ra trường như 3 con chim mới ra ràng trấn giữ 3 mặt buôn, vừa gọi trực
thăng và pháo binh yểm trợ, Kỳ Phùng thiệt là chì. Đêm không trăng dưới ánh sao
lờ mờ tôi thấy nhiều bóng người thấp thoáng đang chạy lúp súp băng qua đường và
tôi nổ súng. Đó cũng là lần đầu tiên tay tôi bóp cò khi đối đầu với địch kể từ
ngày cởi chiếc áo thư sinh khoác lên người bộ đồ lính. Tôi gọi qua máy báo cáo
tình hình đến Kỳ Phùng xin pháo binh. Chỉ trong vòng 15 phút sau trực thăng
xuất hiện và súng lại nổ giòn giã. Tôi lại leo lên nhà sàn để nhìn. Khi còn đi
học, đọc những bút ký chiến trường của các nhà văn quân đội tôi cứ nghĩ đánh
nhau thì phải ghê gớm và khủng khiếp lắm nhưng té ra giống như chẳng có gì. Sau
khi trực thăng lên tôi không còn nghe súng bên địch nổ nữa. Kế tiếp là đạn pháo
binh nổ ầm ỉ bắn chận đầu bên kia suối và trời đang sáng dần. Địch đã rút quân.
Đánh đấm nhẹ nhàng như
thế tưởng không có gì, vậy mà sáng hôm sau khi ra khỏi buôn lục soát thì phía
việt cộng bỏ lại 5 cái xác không kịp kéo đi. Trung đội 1 của chuẩn uý Hậu tử
trận 2 người vì ngày hôm đó trung đội của Hậu trực nên có nhiệm vụ cử 1 tiểu
đội làm tổ báo động nằm ngay bờ suối. Khi địch mở cuộc tấn công đụng phải tổ
báo động này và 2 người binh sĩ đã hy sinh. 3 tên chuẩn uý mới ra trường mặt
mày tèm nhem vì bụi đất đỏ nhìn nhau cười chỉ thấy lòi mấy cái răng. Chuẩn uý
Hậu nói, tao thấy đạn bay léo nhéo về phía nhà sàn nơi mày núp mà mày không
dính viên nào chắc là do mày ốm nhom mõng như lá lúa nên đạn không biết ghim
vào đâu. Tôi nghĩ hắn nói tầm bậy nhưng cũng có thể trúng tầm bạ.
Sau này có kinh nghiệm trận mạc hơn, tôi lại đâm ra sợ chứ không “gan” như lúc mới ra trường. Nhiều khi tôi thấy đánh trận giống như đi casino kéo máy. Lúc đầu không rành cờ bạc lắm thì kéo đâu trúng đó nhưng khi sành sõi rồi thì kéo đâu trật đó. Khi tôi biết thế nào là mùi vị của súng đạn thì bị thương mấy lần. Đôi khi trong đời lính cũng cần bị thương miễn là đừng bị cưa tay, cưa chân hay thẹo thọ trên mặt để được nằm quân y viện đọc chưởng của Kim Dung. Súng đạn muôn đời không có mắt. Chấp nhận đời lính nghĩa là chấp nhận bán cái số mạng cho hên xui may rủi. Đời lính tài giỏi gì cũng không qua số mạng trời định
Trung uý Đỗ Hồng Phúc, đại đội trưởng 398 vị sĩ quan chỉ huy
trận đánh đầu đời lính của tôi tại Buôn M’Rê sau này lên đại uý và năm 1973 đã
tử trận tại Quãng Nhiêu được vinh thăng cố thiếu tá. Anh là người anh, người
thầy của tôi và cho dù đã nửa thế kỷ trôi qua tôi vẫn xin thắp nén hương lòng
để tưởng nhớ đến anh.
Cố thiếu tá Đỗ Hồng Phúc
Cố trung uý Phạm Văn Hậu
Chuẩn uý Lê Huy Yết
cấp bậc cuối cùng là trung uý. Cũng từ bài viết trên có một đồng môn khoá 1/70
hiện sinh sống ở Ban Mê Thuột đọc được và lần này thì hên hơn là người tìm ra
nhà của Yết. Đầu tháng 7/22, lần đầu tiên sau 50 năm hai người đồng đội năm xưa
nói chuyện bằng facetime qua phone. Nhớ lại tháng 10/72 khi tôi cầm tờ sự vụ
lệnh để rời Buôn Hô thì ánh mắt trên khuôn mặt người sĩ quan đẹp trai nhất đại
đội bồi hồi nhìn theo và tôi ngoái lại. Bốn mắt nhìn nhau. Qua cuộc biển dâu
mất tin tức cứ nghĩ đó là lần cuối. Đâu nghĩ 50 năm sau bốn mắt đó lại nhìn
nhau trên màn hình và cả hai cùng giật mình vì suýt nhìn không ra. Lê Huy Yết
người bạn từng chia lửa cùng tôi nay râu dài khỏi cằm, tóc thì đã bạc còn tôi
thì hai con mắt đã sụp xuống theo tuổi già rượt đuổi. Điều đau lòng là Yết đang
ngồi trên chiếc xe lăn vì phải trải qua một cơn tai biến mạch máu não đã 2 năm
nay. Một dây thần kinh não bên trái bị liệt nên lỗ tai bên phải của Yết không
nghe được. Lỗ tai còn lại nghe cũng rất khó khăn. Hai người đồng đội năm xưa
nói chuyện với nhau phải nhờ thông dịch viên đó là Dung, bà xã của Yết mà 50
năm xưa 3 thằng sĩ quan trẻ tụi tôi gọi là cô bé tám dại khờ. Gọi là cô bé bởi
vì tháng 9 năm 1970 khi đại đội di quân đến Buôn Hô thì cô tám này còn đang
tuổi vị thành niên. Ba má cô tám có một tiệm tạp hoá nhỏ trước chi khu. Cô tám
đứng trước quầy bán những món đồ lặt vặt. Vào ngày đó tháng đó cô tám hiền lành
ngây thơ và chơn chất đâu biết là mình vừa hạ gục một tay đẹp trai gan lì nhất
đơn vị là Lê Huy Yết lúc anh chàng này dẫn quân đi ngang tình cờ chạm phải
khuôn mặt từ trong tiệm nhìn ra. Vì cô tám còn nhỏ nên khi đứng bán quán luôn
có cặp mắt canh chừng của ông già cô ấy. Tôi và Hậu những hôm không dẫn quân đi
mở đường thường thay phiên nhau đến quán để trấn an ông bà già và vừa làm mai
cô tám với bạn mình. Yết thì nôn nóng chờ cô bé đủ 18 tuổi. Tôi và chuẩn uý Hậu
cua gái thì dở chứ làm chim xanh thì khá mát tay. Đó là khởi đầu một mối lương
duyên cho cặp Dung-Yết từ ngày ấy đến giờ vừa tròn đủ nửa thế kỷ bên nhau. Mới
đó mà cứ tưởng như ngày hôm qua. Cô bé tám ngày xưa hiện giờ đã ngoài lục tuần,
là một bà nội ngoại của đám cháu, có một tiệm tạp hoá buôn bán nhỏ tại Ban Mê
Thuột để chăm sóc ông chồng đang bệnh tật.
Qua màn hình của chiếc
i phone nhỏ xíu cô tám cũng không ngờ còn được nhìn thấy lại tôi. Hoài niệm vì
thế mà cứ tràn ùa về như thác lũ. Tuy bị tai biến tai nghe hơi khó khăn nhưng
giọng nói của Yết khá rõ ràng. Tôi và Yết kể nhau nghe lần 3 thằng tôi cùng đại
đội mở đường dọc theo quốc lộ 14 qua khỏi địa phận Buôn Hô. Hôm đó trung đội
tôi trực nên đi đầu, trung đội Hậu đi sau, Yết thì bao chót. Khi tôi qua khỏi
khúc quanh trên quốc lộ thì nghe tiếng B40 phía sau lưng. Giọng Hậu la oai oái
trong máy PRC25 bảo tôi quay lại chận bìa rừng để Hậu rượt địch. Tôi cho trung
đội bọc vô bìa rừng và nhìn xuống phía Hậu. Súng nổ dồn dập chừng 30 phút sau
thì im. Chỉ còn nghe cối 60 ly của Lê Huy Yết bắn chận đầu vô rừng. Không biết
Yết bắn kiểu gì mà mấy tên du kích bỏ lại 2 xác không kịp kéo đi. Khi 3 thằng
tôi bắt được tay nhau thì lần này tôi chọc quê Hậu, “mày cũng mõng như lá
lúa nên mảnh B40 không biết trúng vào đâu”. Lần đó trung đội của Hậu có 1
binh sĩ bị B40 cắt mất hai chân. 3 người bạn giờ chỉ còn tôi may mắn thoát ra
nước ngoài sau 6 năm ở tù. Hậu thì đã mất ở Đà Lạt. Yết thì ngồi trên chiếc xe
lăn sống âm thầm ở Ban Mê Thuột để đợi ngày đi trong lặng lẽ. 3 chuẩn uý cùng
khóa mới ra trường tên là: Quan - Yết - Hậu trình diện đại đội trưởng tên Phúc.
Sau cuộc biển dâu thì đại đội trưởng Phúc và trung đội trưởng Hậu nay đã thành
người thiên cổ. Lão tử thần cũng khéo chọn tên Phúc Hậu để dành ưu tiên đi chơi
cùng lão.
Dù sau này tôi đi
nhiều gặp nhiều bạn mới nhưng trong tôi vẫn nhớ nhất là 3 người cùng khoá lần
đầu đụng trận cùng nhau trong khi kinh nghiệm chiến trường chưa có. Tôi hỏi Yết
có thấy hối tiếc những tháng năm cầm súng hay không khi mà sự kết thúc chúng ta
là những người thua trận bị lịch sử vứt sang bên lề. Yết trả lời là không hối
tiếc. Một ngày là lính thì suốt đời là lính. Câu trả lời y chang trong ý nghĩ
giống tôi.
Quan Dương

No comments:
Post a Comment