Monday, April 20, 2026

Ông Thượng Sĩ Già "Hắc Ám" - De Nguyen

Hình minh ho t Film tài liu

Trong cái thế gii cht chi ca con tàu st thép, nơi tiếng máy gm rú rung c thân tàu không bao gi dt. Ông Thượng Sĩ già hc ám”, Qun Ni Trưởng, ging như mt nt trm đc bit. Ging ông va khàn đc vì khói thuc, va vang di nhng li mng m mà ai nghe xong cũng thy… m lòng.

Ngày cui cùng y ri cũng đến, cái ngày mà lnh Thuyên Chuyn mang s hiu khô khc đt lên bàn văn phòng, bng gc “cây c th” duy nht ca con tàu này đi nơi khác. Thượng Sĩ già hc ám” ri tàu. Cái tin ông nhn lnh Thuyên Chuyn p đến như mt cơn bão bt ng gia ngày bin lng. C con tàu ngn ngơ. Tôi đng nép sau cánh ca thép, nhìn cái dáng người đy đà, cao, to con, lưng hơi còng vì hàng chc năm chui rúc trong hm máy. Ông đang li hi mi điếu thuc Rê được vn mt cách sơ sài. Cái mùi khói nng, khét lt và “r tin” y, vn là ni ám nh ca lũ lính tr chúng tôi mi sáng sm. Mà sao hôm nay li thy nó thơm mt cách l lùng, cái mùi thơm ca s chia ly mà chúng tôi sp đánh mt.

Ngày ông nhn lnh Thuyên Chuyn, ông vn ngi đó, bên mn tàu chm rãi vn điếu thuc lá thô kch. Khói thuc quyn vào gió bin, nhưng hôm nay sao tôi thy cay mt l thường. Ông không chi. Đó mi là điu đáng s nht. Mi khi, ch cn thy mt cái cht ca b kt hay mt ch trên sàn tàu còn vết bn, ging ông s n vang như pháo ci: “B kh, lũ chúng mày. Đnh đ tàu mc ra cho cá ăn à?”

Ti tôi, đám lính tr, tinh nghch, phá phách, ngu ngơ và vng v, đã hc hi bng nhng li chi y. Ông chi khi chúng tôi làm sai, chi khi chúng tôi lười biếng, và chi c khi… chúng tôi bun.

Chúng tôi đt bit hiu cho ông là “thuc Rê” không ch vì ông nghin thuc vn, mà vì cái mùi ngai ngái, nng nc y đã tr thành “radar” báo hiu. Ch cn cái mùi y thoang thong cui hành lang, lũ lính tr ti tôi đang túm tm vui cười binh Xp Xám lp tc tn ra như ong v t ngay hay tnh như sáo su” khi đang ng gc lúc đi ca.

Có ln, mt tên Tp S tr tht tình ngi khóc thút thít trên boong sau, ông đi ngang qua, nh bãi nước thuc xung bin ri quát: “B kh, khóc cái ni gì? Gái nó không theo thì bin theo.” “Mày nhìn cái mt mày xem, có ging thng Thy Th không, hay ging con ma đói? Tht tình thì ra kia mà nhy xung bin, đng có đng đy mà làm thi c không khí ca tàu.” “Lau cái mt đi ri xung hm châm nht vô máy cho tao, cha cái thói y m đi.”

Nhưng ti đó, chính ông li lén đ mt hp tht hp và hai gói mì tôm lên giường anh ta, kèm mu giy viết nguch ngoc: “Ăn đi cho có sc mà làm lính Thy đi kiếm đào khác.”

Gi đây, khi biết ông sp b đi đi, chúng tôi bng thèm được nghe ông mng. Thèm nghe cái ging khàn đc ngoc tay gi: “B kh, cái thng kia, li đây tao bo,” đ ri sau đó là mt bài hc nh đi v cuc sng, v ngh Chuyên Nghip, v… cách làm lính. Nhng li “chi” ca ông thc cht là lp v xù xì bc ly mt trái tim nhân hu, luôn lo s lũ lính tr s gc ngã trước nhng khó khăn hay sóng gió đi dương.

Nhc đến ông, người ta không nhc đến huân chương, người ta nhc đến “kho tàng” nhng li chi. Ông chi không cha mt ai, t anh Tiếp V nu cơm sng đến anh Vn Chuyn quo con tàu hơi gt”. Nhưng tôi là đa ăn chi nhiu nht.

“B kh, cái thng ‘cà chn’ kia, mày lau máy hay là mày đang gãi nga cho nó đy? Hi Quân tn cơm nuôi mày đ mày làm king à?” Đó là ln tôi đ my t máy radar bám bi.

Ngày đó, tôi ghét cay, ghét đng ông. Tôi gi ông là “lão già hc ám”. Nhưng khi hay tin ông được đi đơn v v b, tôi cht nhn ra: Ông chi đ chúng tôi tnh ng, chi đ chúng tôi không gc ngã trước cái khc nghit ca sóng gió, và chi đ chúng tôi biết rng mình vn đang được… quan tâm. Tng li chi ca ông như nhng nhát roi qut vào s kh di, t mãn, buc chúng tôi phi trưởng thành.

Ai trên tàu mà chng tng phm li. Người thì làm hng thiết b, người thì ng quên trong ca trc. Theo k lut, nh thì b pht, nng thì ghi vào h sơ. Nhưng vi Thượng Sĩ già hc ám”, ông luôn có cách riêng ca ông.

Có mt chuyn mà tôi s mang theo sut đi. Ln đó, vì bt cn, tôi đã làm cháy mt bng Board đin điu khin quan trng. Tôi bn chn, lo s, ch đi mt án k lut nng n, kht khe. Ông xut hin, mùi thuc rê xc vào mũi trước c khi ông m ming. Ông không chi. Ông im lng nhìn tôi, ánh mt bun bc nhưng sâu thm là s tht vng.

Sut đêm đó, ông không ng. Ông thc trng trong phòng k thut, t tay troubleshoot, thay tng component, hàn tng mi ni, dùng vn liếng kinh nghim c đi đ “cu” thng tôi, tên lính di kh. Sáng hôm sau, ông ném cái Board đã sa xong vào người tôi, gn ging: “B kh.” Tôi lm bm, li b kh na, chc tôi s mc lông thành kh mt. “Ln sau không cn thn, còn như thế này na thì t cút đi khi tàu, đng đ tao phi ra tay.”

Tôi biết, ông đã nhn hết li v mình trước Ban Ch Huy đ bo v tôi. S tha th ca ông không nm li nói, nó nm nhng đêm thc trng và nhng ngón tay chai sn vì du m. Ông nâng đ chúng tôi bng cách nghiêm khc nht, đ chúng tôi hiu rng: Trên con tàu này, sai lm ca mt người là gánh nng ca đng đi.

Ông s mng cho vut mt không kp, mng cho xu h đến mc mun chui xung đáy bin. Nhưng sau đó, chính ông là người cm tay ch vic, thc trng đêm cùng cp dưới đ sa cha sai lm. Ông bo: “Tàu là nhà, anh em là rut tht. Sai thì sa, đng đ cái sai làm nht chí”.

Ngày chia tay ông, chng có din văn hoa m. Ch có nhng cái ôm siết cht đến nght th. Nhng bàn tay thô nhám vn ch biết kéo dây, cm km, búa, m-lết gi run run nm ly tay ông. Ông nhìn mt lượt, mt đ hoe nhưng vn c gn ging: “Lũ ti bay li, đa nào làm nhc cái tàu này, tao mà nghe thy, tao quay li tao vn c.”

Sáng nay, cu tàu xôn xao. Ông xách cái túi sn cũ, bên trong chc chng có gì ngoài vài b quân phc và túi thuc Rê thơm nng. Lũ lính chúng tôi đng thành hàng, nghiêm chnh l thường.

Tôi bước lên, đnh nói mt câu chia tay cho t tế, nhưng c hng nghn đng. Ông nhìn tôi, kh nhếch mép, đưa bàn tay to như tay H Pháp v mnh vào vai tôi, cái v vai đau điếng nhưng m áp vô cùng.

Ông cười, n cười hiếm hoi l ra hàm răng ám khói thuc. Ri ông bước xung xung. Khi chiếc xung n máy, r sóng ri đi, tôi thy ông quay lưng li, lng l đưa tay qut ngang mt. Hóa ra, “lão già hc ám” cũng biết khóc. Khói thuc t phía xung bay ngược v phía tàu, vương vn vào mũi, vào mt, làm mt chúng tôi ươn ướt, cay xè. Mùi thuc Rê tan dn trong gió, nhường ch cho v mn chát ca bin và ca c nhng git nước mt giu kín. C con tàu như lng đi.

Chúng tôi hiu rng, t nay s không còn ai “chi” mình mt cách chân thành đến thế na. S không còn ai va nghiêm khc như mt người thy, va bao dung như mt người cha, che ch cho nhng li lm ngây di ca tui tr.

Thượng Sĩ già hc ám” đi ri, mang theo mt phn linh hn ca con tàu. Nhưng nhng bài hc v s can trường, lòng v tha và tình đng đi mà ông gieo rc qua tng li mng m s mãi li, theo chúng tôi vượt qua mi cơn sóng d.

Chào ông, người Thượng Sĩ già. Chào mùi thuc Rê nng đượm ca nhng năm tháng thanh xuân rc r nht gia đi dương bao la. Tm bit ông, v Thượng Sĩ già vi tâm hn bao la, lng lng như gió bin. Tàu vn chy, sóng vn v, nhưng t nay boong tàu s thiếu mt mùi hương đc trưng, và chúng tôi s thiếu mt “người cha” hay chi nhưng thương con vô điu kin.

Gió bin thi lng lng, tôi lm bm: “Ông đi mnh gii, lão già hc ám ca con…” 


De Nguyen

No comments:

Post a Comment