Nhân 51 năm kể từ ngày 30 tháng Tư 1975 đau buồn, xin được hân hạnh giới thiệu bài thơ Cuộc Chiến Buồn đầy ý nghĩa và cảm động của nhà thơ Khanh Phương (tức Cựu Trung Tá Bác sĩ Trần Văn Khang)
Tôi thăm Sài Gòn Nhỏ
Đi trên đường Bolsa
Gặp người chiến sĩ Cộng Hòa
Tóc xanh giờ điểm bạc
Da anh còn sạm nắng
Giọng trầm buồn kể chuyện ngày
xưa
Những ngày chinh chiến quê nhà
Tôi đi thăm Hà Nội
Tình cờ gặp người bộ đội
Ngày xưa từng tham dự trận Cao Nguyên
Giờ đây, với chiến thương và
nạng gỗ hai bên,
Đứng cạnh người con bên bờ hồ Hoàn Kiếm
Rao bán những bản đồ đất nước ba
miền
Cho những người du khách
Đã một thời mang tội vượt biên
Tôi trở về thăm Huế
Chân bước lại trên cầu Tràng
Tiền
Bên sông Hương, người thiếu phụ bán hàng giải
khát
Mắt còn buồn man mác
Nhớ cha, anh vào dịp Tết Mậu Thân
Chôn trong mồ tập thể Ngoại
Thành…/
Vô trong Thành Nội
Vết đạn xưa còn hằn trên cây cối
Những tượng đá lặng im không hề nói
Chắc cũng buồn như những hậu
sinh thôi
Tôi thăm lại Sài Gòn
Thành phố giờ đã đổi tên
Những đường nhỏ không đủ ánh đèn
Phố xưa thân mà bây giờ
bỗng lạ
Chợt thoáng mờ đôi hình bóng nào quen…/
Bên một cột đèn, cạnh Tòa Đô
Sảnh
Tôi gặp người đạp xích lô ba bánh
Anh kể từng tham gia trận đánh
Chiếm Sài Gòn “giải phóng nhân dân”
Giờ đây, lao động đạp xe
Anh than không đủ nuôi mình !
Tôi đi về xứ Mỹ
Gặp người cựu chiến binh
Hoa Kỳ
từng đặt chân ở Long Bình, Khe Sanh và Cát Lái
Anh vô gia cư, râu tóc để dài
Đứng góc ngã tư, xin những người qua lại
Tôi dừng xe, tặng anh
một đô la
Để cám ơn anh, và cám ơn xứ Cờ hoa,
Đã giúp đồng minh rồi tháo chạy
!
Ôi! Cuộc chiến Việt Nam, kết quả buồn !
Khanh
Phương (TVK )
Tôi thăm Sài Gòn Nhỏ
Đi trên đường Bolsa
Gặp người chiến sĩ Cộng Hòa
Tóc xanh giờ điểm bạc
Da anh còn sạm nắng
Giọng trầm buồn kể chuyện ngày
xưa
Những ngày chinh chiến quê nhà
Tôi đi thăm Hà Nội
Tình cờ gặp người bộ đội
Ngày xưa từng tham dự trận Cao Nguyên
Giờ đây, với chiến thương và
nạng gỗ hai bên,
Đứng cạnh người con bên bờ hồ Hoàn Kiếm
Rao bán những bản đồ đất nước ba
miền
Cho những người du khách
Đã một thời mang tội vượt biên
Tôi trở về thăm Huế
Chân bước lại trên cầu Tràng
Tiền
Bên sông Hương, người thiếu phụ bán hàng giải
khát
Mắt còn buồn man mác
Nhớ cha, anh vào dịp Tết Mậu Thân
Chôn trong mồ tập thể Ngoại
Thành…/
Vô trong Thành Nội
Vết đạn xưa còn hằn trên cây cối
Những tượng đá lặng im không hề nói
Chắc cũng buồn như những hậu
sinh thôi
Tôi thăm lại Sài Gòn
Thành phố giờ đã đổi tên
Những đường nhỏ không đủ ánh đèn
Phố xưa thân mà bây giờ
bỗng lạ
Chợt thoáng mờ đôi hình bóng nào quen…/
Bên một cột đèn, cạnh Tòa Đô
Sảnh
Tôi gặp người đạp xích lô ba bánh
Anh kể từng tham gia trận đánh
Chiếm Sài Gòn “giải phóng nhân dân”
Giờ đây, lao động đạp xe
Anh than không đủ nuôi mình !
Tôi đi về xứ Mỹ
Gặp người cựu chiến binh
Hoa Kỳ
từng đặt chân ở Long Bình, Khe Sanh và Cát Lái
Anh vô gia cư, râu tóc để dài
Đứng góc ngã tư, xin những người qua lại
Tôi dừng xe, tặng anh
một đô la
Để cám ơn anh, và cám ơn xứ Cờ hoa,
Đã giúp đồng minh rồi tháo chạy
!
Ôi! Cuộc chiến Việt Nam, kết quả buồn !
Khanh Phương (TVK )

No comments:
Post a Comment