Trời vẫn xanh như
ngọc
Vườn lung linh nắng
vàng
Như buổi ta mới gặp
Em sáng buổi khai
trường.
Thuở ấy, em đi học
Tóc thề buông xõa vai
Môi hồng còn e thẹn
Bẽn lẽn khi, “ Thưa
Thầy...”
Thuở ấy, tôi đi dậy
Gã thầy giáo ngu ngơ
Trong tình trường đắm
đuối
Chỉ là tên học trò!
Nhớ ngày lập tổ ấm
Tiệc cưới còn đi
vay (1)
Đón dâu, đồ sính lễ:
Trái tim và bàn tay.
Rồi dòng đời đưa đẩy
Rễ bồng bay bốn phương
Khi Sài Gòn, Đà Nẵng(2)
Lúc Cà Mau, Sóc
Trăng.(3)
Nhớ những hè Đà Lạt
Trên đồi thông lang
thang
Rừng Ái Ân quấn qúyt
Suối Cam Ly mơ màng.
Nhớ hồi chuông Thiên
Mụ
Ngân nga đêm ngủ đò
Trên sông Hương mơ mộng
Của “ Huế đẹp và
thơ”.(4)
Nhớ những chiều hóng
gió
Cửu Long nghiêng bóng
dừa
Gửi hồn theo tiếng
sáo
Vi vu làn mây đưa.
Tới làng Vòng nếm
cốm
Hải Dương bánh đậu
xanh(5)
Về Cầu Lim, Nội Duệ(5)
Hát quan họ, trống
quân.
Trời bỗng nổi dông
tố
Tháng Tư Đen, ba mươi
Một đàn chim vỡ tổ(6)
Ngậm ngùi vỗ cánh
bay.
Canada, ta tới
Xứ tuyết phủ mịt
mùng
Nhưng cõi lòng tươi
rói
Nơi “Đất lạnh, tình
nồng”.(7)
Bao cánh tay rộng mở
Đón nhận người tha hương
Đất khách tuy bỡ ngỡ
Cảm thấy rất thân thương.
Album chụp ngày cưới
Màu đã phai nhạt
nhòa
Mở từng trang kỷ
niệm
Êm đềm lẫn xót xa
Bức hình ngày nhập
tịch
Dưới ngọn cờ lá
phong
Canada cảnh sắc
Đẹp khác chi non
Bồng.
Tuổi cửu tuần sắp
tới
Vạn lý tình thiết
tha
Bao mộng đời
rơi...rớt...
Vẫn ôm lòng ước mơ
Mai này trên quê cũ
Vườn Dân chủ rộ hoa
Người người đều vui
sống
Trong Hạnh phúc chan
hoà
Còn ta trên quê mới
Trong vòng tay yêu
thương
Giấc ngàn thu yên
nghỉ
Giữa bát ngát rừng
phong.
Cước Chú:
(1) Tiền cưới vay của dược sĩ Nguyễn Phúc Bửu
Tập. Phù rể là bác sĩ Đinh Đại Kha
(2) Liên đoàn Nhảy Dù - Trường Quân Y - Tổng Y Viện
Duy Tân
(3) Ty Y tế Cà Mau – Quân Y Viện Trương Bá Hân
(4) Tên tập thơ của thi sĩ Nam Trân
(5) Quê hương của hai vợ chồng tác giả bài thơ: Hải Dương và
Bắc Ninh
(6) Hai vợ chồng và năm con thơ
(7) Tên cuốn sách của Trà Lũ Trần Trung Lương
Rất hân hạnh có thơ đăng trên blog Người Phương Nam. Còn một ước mơ là trở lại Sóc Trăng để thăm người xưa cảnh cũ nhưng chắc chỉ là mộng mà thôi.Riêng mong blog Phương Nam phát triển về mọi phương gdiên them mãi.
ReplyDeleteCám ơn lời chia sẻ của thi nhân Hoàng Xuân Thảo.
DeleteEm cũng không hy vọng gì được trở lại quê xưa bởi quê hương còn đâu nữa để về! Không ngờ mảnh giang san của tiền nhân đã bao đời xây đắp giữ gìn bằng vô số xương máu con dân giờ đây sắp bị ngoại bang thôn tính. Chẳng lẽ nước VN đã tới hồi mạt vận cáo chung không còn cứu vãn được!
NPN