Saturday, March 28, 2026

Đau Đáu Tình Quê


 

Bắt đầu từ một thời xa xưa lắm, những lời ca theo điệu Nam Bình, đã làm biết bao nhiêu tâm hồn mặc khách, thi nhân chùng lại.

...." Nước non, ngàn dặm ra đi, dù đường thiên lý xa vời, dù tình cố lũy chơi vơi, cũng không bằng tình thương mến người".

Đó là tâm sự của Huyền Trân Công Chúa, một cành quốc sắc thiên hương ,nhưng phần số lắm đoạn trường.

Từ Thăng Long tới Huế bây giờ đâu có quá xa, nhưng ngày xa xưa thì diệu vợi quan san.

Nhìn những cảnh vật thân quen cứ lùi xa dần theo vó ngựa, lòng công chúa đứt đoạn từng cơn.

Đó là đau đáu tình quê.


Và theo dòng lịch sử nam tiến, những người bắt buộc phải đi ,đi vì nhiệm vụ mở mang bờ cõi, lúc ngồi buồn sau những việc công cũng phải thốt lên lời...

..." Từ thưở mang gươm đi mở cõi, ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long"....

Hai câu trên là thơ của một ông việt cộng nào quên mất rồi, nhưng cái gì hay thì mình khen hay.

Võ Tướng mà lòng còn rung động, bởi tình thương nhớ cảnh cũ người xưa, thương nơi chôn nhau cắt rún, thì xá gì những gã giang hồ vặt như Nguyễn Bính nhà thơ.

_ giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt, nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà.( thơ Phạm Hữu Quang).. Cám ơn bạn nhắc nhở)

Mới đi ra khỏi cổng làng đã nhớ, nhớ đủ mọi thứ mà hàng ngày vẫn xem rất thường.

Đó là đau đáu tình quê


Tâm sự đầy vơi, uất hận của các vị Vua nhà Nguyễn : Duy Tân, Hàm Nghi, Thành Thái khi bị thực dân Pháp bắt đi đày ở đảo xa, thần dân có ai hiểu thấu được nỗi đau lòng của các Ngài.

Vua bị đi đày, thần dân bị bắt đem thân làm tôi mọi cho giặc.

Những người lính thợ, những người phu đồn điền bị đưa qua Pháp, bị đày đi cạo mủ cao su ở Tân Đảo

Chiều chiều nơi xứ lạ quê người, giữa trùng khơi đảo vắng, vẳng đâu đây trong tiềm thức của họ là một giọng hò :

"Con cò bay lả bay la, bay qua cửa Phủ bay ra cánh đồng"

.." mình về ta chẳng cho về, ta níu vạt áo, ta đề câu thơ " v.v.v...

Đó là đau đáu tình quê.


Rồi giặc cộng nổi lên chiếm một nửa miền Bắc thân yêu, hàng triệu người phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún, mồ mả tổ tiên, ông bà, bỏ lại, để di cư vào Nam tránh giặc cộng lại đau đáu hồn quê.

...." Hà nội ơi, nhớ về thành phố xa xôi, ánh đèn giăng mắc muôn nơi, thanh bình tiếng guốc reo vui..."

... " Đêm khuya trăng mơ , mắt trông về nơi cõi xa mờ, nơi xa xăm kia ,tôi say nhìn quê cũ mến yêu, ôi tình quê hương, nơi chốn xa có người mẹ hiền, tóc màu hoa bạc, chiều chiều mắt ngấn lệ chờ con"

Đó là đau đáu tình quê.


Vận nước càng đi vào chỗ điêu linh, thì chia lìa tang tóc càng lớn. Giặc cộng chiếm miền Nam.

Hàng triệu thuyền nhân tuôn ra biển, hàng trăm ngàn người vượt núi vượt rừng tìm nơi tránh cộng sản.

...."Sài gòn ơi...ta có ngờ đâu rằng, một lần đi,là một lần vĩnh biệt, một lần đi là mất lối quay về ...

" tôi hay nhớ về quê nhà, nhất là những buổi chiều mưa bay, cũng may Cali trời mưa rất ít, không như Sài Gòn, nếu không tôi đã khóc, đã khóc một giòng sông..."

..."nắng ở đây cũng là nắng ấm, nhưng ấm sao bằng nắng ấm quê hương "

Đó là đau đáu tình quê.

Và bây giờ cho dù đã 47 năm sau, vẫn còn nhiều con người Việt nam sinh ra lớn lên dưới thời cộng sản này ,tìm cách bỏ làng bỏ nước ra đi, tha phương tìm sống,

Họ lang thang thất thểu ở những miền đất nước xa lạ, bị hiếp, bị cướp dọc theo những khu rừng biên giới Pháp và Anh, chết cóng ,chết ngộp trong thùng xe tải, tôi tin rằng, hồn họ vẫn đau đáu tình quê..


Bây giờ mua vé máy bay dễ dàng để quay về, không còn là vĩnh biệt, không là mất dấu quê hương, nhưng..

_Về đi, về để thấy nắng quái trên quê hương, về để thấy quê hương ghẻ lở, về để thấy sông ngòi, biển rộng chết, về để thấy rừng tàn núi lở..

_Về để thấy người chết vì bị xe đụng, đắp chiếu dọc đường số1 hàng ngày , về để thấy đâu đâu trên quê hương cũng đầy rác rưới..

_Về để thấy bịnh viện, tiệm bán quan tài làm ăn phát đạt, về để thấy người đạp lên nhau để sống, về để thấy hung thần sát khí từ ngoài đường vào tới công sở

và rồi sẽ chết nghẹn tình quê..


Về để thấy quê hương đầy bọn giặc tàu, về để thấy những thân hình béo nung núc mở của bọn tự xưng là đầy tớ của nhân dân, về để thấy chúng nhởn nhơ trên sự nghèo đói của đồng bào, hống hách hách dịch cửa quyền

_Về để thấy chúng dùng vũ lực,âm mưu để cướp nhà cướp ruộng, cướp vườn, cướp đất của người dân

_Về để đi cho tận cùng của đất nước ,để chứng kiến bằng mắt của mình, để rồi khi về lại bên này, sẽ thấm hồn đau, rồi lại đau đáu tình quê, chứ còn về cưỡi ngựa xem hoa thì không có gì để nói.


Đất nước chúng mình, xưa kia xinh đẹp vô cùng, chỉ gần 50 năm dưới sự thống trị của lũ giặc cộng này, đã thành

"một mảnh dư đồ rách nát tả tơi "

Và trước sau gì cũng trở thành một tỉnh của bọn tàu cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, nếu bọn cộng sản giáo điều vẫn còn thống trị.

_Với tiềm lực sẵn có của mấy triệu người Việt ở hải ngoại, chỉ cần 20 năm để xây dựng tái thiết quê hương, nếu bọn việt cộng này tỉnh thức, dẹp bỏ chế độ ngu xuẩn, độc tài, nô lệ ngoại bang của chúng

Chúng muốn cầm quân,cầm quần, cầm quyền, cầm cái mảmẹ gì của chúng thì cứ mà cầm, nhưng phải đặt sự tồn vong, quyền lợi, danh dự quốc gia, và phúc lợi của người dân lên trên hết. Họa may quê hương sẽ sống lại

Phải sống và làm việc theo luật pháp rõ ràng, lúc đó tôi tin rằng, người người sẽ trở về, người người sẽ góp một bàn tay.. xây dựng lại xóm làng và đất nước.


Nhưng đó chỉ là mơ, vâng chỉ là mơ tưởng hảo huyền, vì bọn việt cộng sẽ không bao giờ thay đổi..

Chỉ có lòng dân

Thôi , đau đáu tình quê một chút thôi, kẻo thiên hạ nói mình khùng.

Càng già càng thấm Cảm Hoài của Đặng Dung...

...Trẩy binh vô lộ vấn thiên hà...

Đành thôi tự hỏi lòng ta.

Với ai để cạn chén quan hà

Trên bến đò chiều gõ kiếm ca" .

Mời các bạn xem lại những hình ảnh sông nước Thủ Thiêm xưa, lấy từ facebook của bạn Nam Ròm, để đau đáu tình quê...

Thủ Thiêm là một địa danh bên kia Sài Gòn, thời chính phủ Ngô Đình Diệm, đã ban hành một sắc lịnh, phát triển Thủ Thiêm qua kế hoạch của Ông Nguyễn Tấn Đời:

Mỗi Người Dân Một Căn Nhà.


Nhưng tiếc thay, chưa thực hiện được thì xảy ra cuộc đảo chính khốn nạn của bọn phản tướng, giết chết ông và bào đệ.

_ Thủ Thiêm là nơi mà những người Hoa chạy từ Biên Hòa về khi quân Tây Sơn tàn phá Biên Hòa

_Thủ Thiêm cũng là hang ổ của bọn việt cộng trước 75 dùng làm căn cứ, để đêm đêm mò qua Sài Gòn, đặt bom, đặt mìn, giết hại và khủng bố người dân vô tội.

_Thủ Thiêm cũng là nơi mà hàng ngàn người Sài Gòn bị việt cộng chiếm đoạt nhà cửa,sau 1975, trôi dạt về đây.

Công lao hãn mã, bị cộng sản xúi ăn cứt gà của thành phần du kích đó, bây giờ đã được bọn cộng đền đáp bằng cách cướp nhà.

Những tấm bằng khen, bằng liệt sĩ cháy theo ngọn lửa.

Bây giờ sống vật vờ trên chính quê hương mình, có khi nào nhớ lại những ngày xưa êm ả, người dân Thủ Thiêm có đau đáu tình quê.


Ps: Bài này của thằng Quang Caumuoi ...viết 4 năm trước, tôi hiệu đính lại.

Tài liệu Nguyễn Tấn Đời do nó sưu tầm, chứ không đi lấy của ai hết.

Ngày mới bình an các bạn.


Thanh Loan chuyển

No comments:

Post a Comment