Con bé muốn khóc khi nhìn bữa trưa chỉ lưng chén khoai độn nhúm
cơm. Nó năn nỉ mẹ. Cho con một muỗng cơm, đừng độn khoai khô, chỉ nguyên hạt
cơm. Con sợ mùi nắng trong chén khoai khô lắm! Mẹ lặng lẽ nghiêng vá lách
qua từng lát khoai cho nó đầy một muỗng. Nhà bốn năm người với một bơ gạo,
không độn khoai thì lấy chi đủ bữa. Bao năm rồi nó nhớ, ân hận rồi lại tự nhủ:
Vì nó ốm yếu và được ngoại cưng chiều quá đó thôi. Nhưng cậu em trai tóc cháy
khét mùi nắng, mới hơn 5 tuổi vẫn háo hức ngồi nhai, mắt nhìn chị như vẻ ngạc
nhiên lắm.
Tôi nhớ mùi nắng trên những ngọn đồi. Những vũng nước xanh khuất
dưới vạt lúa non mùi sữa. Mùi nắng trong rơm rạ mới cắt, trong thứ rơm ủ mục
cho đến cuối mùa thu. Nhưng mùi nắng trong chén khoai lang phơi khô vẫn làm tôi
sợ. Không dám ngoái lại vì những lần rời xa ngôi làng chạy cho kịp chuyến tàu
chợ réo còi là nước mắt lưng tròng. Không dám ngoái lại khi những cơn gió bấc
đổ về thung lũng cứ làm đám cỏ may rạp xuống, co lại, rét buốt. Ngồi bên cửa sổ
con tàu những gồng gánh bao bì chồng chất, tiếng ho, mùi khói thuốc, tiếng mấy
gã thợ rừng có mùi men chửi thề, tiếng con nít khóc ré vẫn không sao bứt được ý
nghĩ ngoài cánh đồng gió bấc kia trời đang lạnh buốt. Mẹ dầm đôi chân nứt nẻ
dưới bùn sâu. Không dám ngoái lại vì tiếng kêu cứ nghẹn đi trong cổ họng. Biết
bao giờ ngôi làng dưới thung lũng thấp này mới no đủ vui tươi như bức tranh
thôn quê êm đềm trong những bài thơ đã đọc…
Hôm nay, tôi đã cười rất nhiều với bạn đồng hành lúc gặp
con đường sắt vừa vượt ngang qua khỏi sườn đồi. Những ruộng lúa non xanh mướt mắt,
bờ dọc bờ ngang hoa cánh bướm vàng trắng dập dờn, một chiếc bảng gỗ với hai mũi
tên chỉ về phía nhà ga bất ngờ hiện ra. Tôi đang về nhà!
Nhà tôi bên kia đồi. Ngày nào vói trông ngọn đồi cao
vút qua những tàng cây bây giờ chỉ giống như một ốc đảo nhỏ um tùm cây cối. Ngọn
đồi nhô lên quá tầm hàng hàng lối lối keo tràm xanh tít tắp rồi đổ tràn màu
xanh tới những thửa ruộng lúa non dợn sóng. Thấp thoáng giữa vùng cây xanh là
những ngôi nhà bề thế khang trang cửa gỗ tường đúc mái ngói đỏ xanh. Có đường lớn
rải nhựa vào tận thôn và đường bê tông chạy vào từng ngõ.
Chúng tôi bất ngờ ồ lên khi thấy một cây xăng khá lớn.
Một cây xăng cho một ngôi làng! Thật tiện lợi cho việc kinh doanh và sinh hoạt
của bà con.
Trên con dốc đổ xuống nhà ga và khu chợ người mua kẻ
bán là mấy ngôi nhà xây kiểu biệt thự vườn, hàng rào đầy hoa dây leo, bên vệ đường
đám hoa tím rung rinh khoe sắc.
Tôi không tìm ra dấu vết đám trẻ chân trần xua bầy trâu trên con
đường bùn đất nhão nhẹt. Tôi không còn nhớ rõ đồng cỏ may cuốn theo chiều gió
tấp về phía con tàu đang lăn bánh bây giờ nằm ở đâu. Nhà trẻ, sân phơi, cửa
hiệu tạp hóa, trạm xá, ủy ban… Những công trình mới lấp đầy và xóa đi kí
ức buồn bã những ngày tôi rời quê lên phố.
Tôi mặc áo dài lụa cùng với các chị em đi dự lễ khánh
thành nhà thờ họ. Những tà áo đủ màu bay bay trong nắng. Con đường đến nhà thờ
vòng qua chiếc cầu nhỏ giữa hai bờ cỏ hoa xuyến chi dập dờn. Cười nhiều thế mà
bỗng dưng nước mắt như trào ra. Là khi không thấy vạt khoai đang độ lá non lại
bất giác nhớ đến mùi nắng trong chén cơm độn khoai khô ngày nào…
Trăng mùa thu dịu dàng đổ tràn trên nền sân gạch. Chị
em tôi ngồi trong căn bếp rộng có màn hình tivi, bàn ăn bằng gỗ bày biện đủ
món. Thịt heo thịt gà nhà nuôi, rau non canh cá vừa bắt từ hồ. Em tôi làm bếp
thật khéo. Món nào cũng thơm ngon nguyên vị đồng quê thơm thảo. Tôi dừng đũa
trên chiếc mẹt tre trải lá chuối. Những củ khoai vừa nướng nóng hổi.
– Chị còn sợ mùi khoai khô nữa không?
Tôi cắn từng miếng nhỏ. Khoai đất đồi lùi trong than củi
sém vàng, vị thơm bùi và ngọt:
– Chị thích khoai nướng, nhất là những củ khoai ngoại
nướng dưới than củi cây sim. Nhưng khoai khô độn cơm thì chị vẫn còn sợ.
Mắt mẹ rơm rớm khi nhắc đến ngoại. Chúng tôi như lũ trẻ
trở về với củi khô lá non, với đồng xa đồng gần tiếng sáo đêm trăng tiếng chày
giã gạo trưa vắng.
Tôi bước ra sân. Bên giếng nhà đã được bắt vòi bơm,
chiếc gàu cũ vẫn treo trên nhánh thanh trà. Bầy gà tự giác lên chuồng từ chập tối
co chân mắt khép mắt mở…
Chúng ta đã đi quá xa cũng chỉ mong đến hồi được quay trở lại.
Những mơ ước chân trời rộng lớn, những diễn ngôn hối hả thường nhật bỗng nhòe
mờ đi khi ánh trăng rắc ánh bạc và mùi hương khu vườn thơ ấu dâng đầy lên mắt.
Hạnh phúc thay cho những kẻ có nơi chốn để tìm về!
Ngọc Diệp Trần

No comments:
Post a Comment