Ngồi trên chuyến bay từ
Mã lai về Đức. Trong chuyến bay, ngồi chung hàng ghế với một cán bộ Cộng sản.
Ông ta tự giới thiệu là cán bộ đi công tác. Vì là người Việt Nam và tánh tôi
hay thích tìm hiểu nên mới trò chuyện. Trông điệu bộ ông cán này tỏ ra là người
có hiểu biết trong xã hội chủ nghĩa cộng sản. Hay xưng bác và tôi. "Bác đi
du lịch đó hả, bác làm cơ quan nào.?".
Tôi trả lời: "Không,
tôi đi thăm người thân ở Úc, máy bay ghé qua Mã Lai rồi về Đức, tôi hiện nay sống
ở Đức". Ông ta nói: "À thế bác là Việt kiều". Tôi nhanh miệng
nói: "Vâng Việt kiều yêu nước", để coi ông ta nói gì.
Ông ấy nói: "Thì
ra không phải là Việt kiều phản động".
Tôi cười và nói: "Việt
kiều phản động là sao vậy ông.?".
Ông ta trả lời: "Bác
có biết họ là một lũ ngụy đánh thuê cho thằng Mỹ, bị quân dân ta đánh một trận
sấm sét cho Mỹ chạy ngụy nhào, rồi bỏ chạy ra nước ngoài, quay lại đánh phá nhà
nước ta".
Tôi chỉ nói: "Họ
có đánh gì đâu, súng ống đâu mà đánh.?".
“Ấy bác không biết,
súng ống làm gì mà đánh lại quân dân anh hùng ta. Chúng đánh phá là hô hào, viết
và nói xấu đảng ta trên Internet đó".
Tôi nói: "Họ nói
đúng thì đảng phải biết sửa chữa chứ. Tôi có đọc, thấy họ nói cán bộ đảng viên
hiện nay ăn hối lộ, họ nói đúng, thì thế nào là phản động.? Họ nói miền Bắc
nghèo đói, miền Nam giầu sang, vào miền Nam ăn cướp mà gọi là giải phóng. Tôi
nghĩ cái đảng csvn chỉ vì qúa ngu lại thích làm anh hùng, thích chiến thắng,
nên đã đánh mất đi một cơ hội lớn để xây dựng nước Việt Nam sau chiến tranh do
hiệp định đình chiến ký tại Paris. Là xây dựng và tái thiết Việt Nam sau chiến
tranh tàn phá. Đảng có nói cho ông biết không.?".
Ông ta nhìn tôi có vẻ tức
tối và nói: "Bác láo thật, nếu bác nói là đảng ta ngu, thì tất cả trí thức
và nhân dân miền Nam còn ngu hơn đảng. Tại sao họ nghe theo đảng và cùng với đảng
đứng lên để giải phóng miền Nam. Những người trí thức như Bs Dương Quỳnh Hoa, Huỳnh
Tấn Mẫn v.v...."
Tôi nói: "Họ không
phải là những người trí thức. Ông lầm rồi. Họ là những người khoa bảng".
Ông ta hỏi: "Khoa
bảng là gì.?".
Tôi trả lời: "Là
những người có bằng cấp cao".
Ông nói: "Thì bằng
cấp cao là người trí thức".
Tôi nói: "Không.!
Người trí thức phải hội đủ 3 điều kiện ắt có và đủ để trở thành người trí thức
là bằng cấp cao và kiến thức sâu rộng cùng với đạo đức tốt. Có đủ 3 điều kiện
này mới trở thành người trí thức".
Ông ta hỏi: "Kiến
thức là cái gì.?".
Tôi cười và nói: "Là
người thấy sâu hiểu rộng, người từng trải trong cuộc sống, đi đó đây để tự học
hỏi và tìm hiểu tra cứu, tự tìm hiểu về khoa học kỹ thuật, văn hóa xã hội, nghệ
thuật v.v..."
"Bác nói lung tung
qúa, người có bằng cấp cao là họ biết hết tất cả".
Tôi nói: "Ông lầm
rồi. Họ học cái nghành nghề của họ mà thôi, để có bằng cấp đi làm. Nếu họ về
hưu thì bằng cấp ấy cũng hết gía trị. Nếu người có bằng cấp cao mà không có kiến
thức và đạo đức. Thì ông biết người đó như thế nào không.? Người đó hay tự phụ,
tự cao và coi ta đây là người học cao, nếu có quyền chức thì xem những người
khác không ra gì. Thích thị uy và đánh đập người khác, ăn hối lộ, ám hại người
nếu chống lại.
Còn người có bằng cấp
cao, mà lại có kiến thức rộng mà không có đạo đức. Loại này ỷ vào mình học cao
hiểu rộng, nên rất khôn khéo biết luồn lách pháp luật để làm những điều gian
ác. Nếu có chức phận quyền hành thì xảo quyệt, lưu manh, hại người.
Còn loại người có bằng
cấp cao, có đạo đức tốt mà không có kiến thức sâu rộng. Là những người hay bị kẻ
khác dụ dỗ như Huỳnh Tân Mẫn, Bs Dương Quỳnh Hoa v.v... vì thiếu kiến thức rộng
nên không phân biệt được đâu là tà, đâu là đúng và đâu là sai.
Còn một loại này nữa.
Là người không bằng cấp, không đạo đức chỉ có kiến thức nhưng không cao, không
sâu và không rộng. Thứ này rất nguy hiểm, họ khôn vặt, lém lỉnh, láu cá, xảo
quyệt..."
Ông ta không nghe nữa,
bỏ đi chỗ khác, tìm chỗ có ghế trống ngồi. Sau khi nghe người tiếp viên hàng
không thông báo: "Đã tới Đức, xin đừng tháo giây an toàn chờ máy bay ngừng
hẳn...." mới thấy ông ấy tới lấy hành lý, và thòng theo một câu: "Nếu
mà mày ở Việt Nam tao sẽ cho mày nhừ xương và ở tù không có ngày ra. Thằng Việt
kiều phản động".
Nguyễn Sơn Germany

No comments:
Post a Comment