Kính tặng các anh chiến sĩ Tiểu Đoàn 7 Nhẩy Dù, để hoài niệm đến những cánh Dù không về đến điểm hẹn......
Anh bảo tôi viết lại những kỷ niệm về Tiểu Đoàn 7, về Dương Thuyết Phong , về "Cuối cùng cho một tình yêu"...
Anh Phi thân mến, những năm tháng bình yên nơi xứ người đâu phải
ngắn ngủi, đã gần 30 năm rồi phải không Anh, chiến
tranh đã chấm dứt từ lâu, nhưng mặt trận miền Tây nơi tôi vẫn không... yên tĩnh
nổi.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nằm mơ...
Người đi Tây tiến mùa Thu ấy,
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
Lòng tôi thương nhớ quặn đau khi nghĩ linh hồn Phong còn vất vưởng nơi chiến trường Campuchea xa lạ ấy, người ta nói rằng người chết ở đâu, linh hồn sẽ lẩn quẩn ở mãi nơi đó, như luyến tiếc, như cầu mong cái hình hài ấy thức dậy chuyên chở cho mình về lại kiếp người, để gặp mặt vợ con, thân nhân, bạn bè.
Chiến tranh đi nhanh
và khốc liệt quá, nhiều khi mình không kịp nhận thức được cả tuổi xuân của tụi
mình. Tôi nhìn ảnh Tuấn Phi ngày đó trẻ quá, anh Phong chết khi tuổi đời
chắc cũng độ bằng anh dạo ấy, cũng cấp bậc Thiếu úy, Phong học Trung học
Võ Trường Toản SG, trường sát ngay bên cạnh Trưng Vương. Rồi học năm thứ nhất
ban Khoa học, thi rớt, động viên vào Thủ Đức năm 1968. Về binh chủng Nhẩy Dù, đi
hành quân liên miên, thường vắng nhà đến nỗi, sau khi anh ấy chết, gia đình anh
em xót thương nhưng không cảm thấy trống vắng, đó là sự thiệt thòi của những
người lính ngoài mặt trận, họ vắng mặt nơi mái ấm gia đình quá nhiều nên người
thân cũng quen dần đi. Đâu đó trong tâm tưởng vẫn còn lẫn lộn tưởng chừng như
các anh đang đi hành quân chưa về!!!
Anh Phi ơi, Phong chết tôi không được thấy mặt, nên tôi sống trong hoài nghi đau khổ chập chờn, tôi hy vọng một tối nào đó có tiếng chuông reo cửa của Anh về, tôi hy vọng Anh lạc trong rừng như chuyện kể của những người lính tìm đường về đơn vị sau chiến trận Hạ Lào, sau khi đơn vị đã báo tin chết không tìm thấy xác. Tôi hy vọng ác đức và ích kỷ là xác ấy không phải là Anh Phong mà là của một người nào đó... Tôi chờ đợi mãi, ngày tháng nguội dần, chợt bùng lên như ngún lửa mong manh sau hiệp định ngưng bắn 73, trao trả tù binh đôi bên, tôi mua báo đọc hàng ngày với một hy vọng nhiệm mầu có tên Dương Thuyết Phong trong danh sách trao trả tù binh, ngày qua ngày, tháng qua tháng tiếp nối, và bảng danh sách cứ ngắn dần rồi chấm dứt trong vô vọng. Nỗi trông đợi không tưởng ấy như tôi tự đánh lừa chính tôi. Phong ơi!!!!, dù bạn bè và gia đình Phong xác nhận đúng là Anh đã chết nhưng em vẫn chờ đợi, mỗi một mùi hương, một bài hát là một kỷ niệm nhớ thương. Anh hiền lắm, tụi mình chẳng mấy khi giận nhau, có đôi khi cãi nhau vu vơ, rồi em lại nghĩ ngày phép chẳng có là bao, giận hờn làm chi, giận nhau rồi kẻ ở nhà cũng hối hận, người ra đi cũng chùn bước hoang mang. Hùng Phi cứ nói giỡn với em, “... Anh trở về, viên đạn đồng đen, Em sang sông cho làm kỷ niệm..", em có làm gì cho nó giận không mà Anh cứ thấy nó hát hoài câu ấy nghe rét quá..” Bạn bè trong TĐ7, cấp th/úy, Tr/úy đều biết chuyện, có lần gần ngày thi Tú tài 2, em cúp cua nhiều quá nên bài vở ứ đọng, dịp đó TĐ về SG đóng quân ở Tao Đàn, em phải nhờ Anh giúp, chiều hôm sau em đến tìm Phong, chú lính cười cười, “Thiếu úy mới chép bài cho cô xong rồi, chắc ổng đi uống café bên quán, cô ngồi đợi một chút.” Sau khi anh chết, mỗi lần nhìn lại những trang vở với bút tích của Anh, em không thể nào cầm được nước mắt, nước mắt nhạt nhòa rơi xuống trang giấy, trong bóng đêm em ngậm ngùi mong hư ảnh Anh về, chiếc áo anh mặc cuối cùng em còn giữ, mùi hương vẫn còn đây, nhưng hình hài đã vùi lấp nơi miền gió cát thê lương.
Em không hiểu là Anh có biết mình bị thương, hay cái chết đến quá bén ngọt
đến nỗi Anh chưa kịp nhận thức ra, thì đã vội từ giã cõi đời. Em mong
một lần nào cho em được gặp Anh để hỏi: Anh chết thật rồi sao? Em
không tin là Anh đã xa em...thật xa như vậy!!! Em đi học, những giờ
học trở thành buồn tênh vô nghĩa, em không còn nỗi náo nức nhìn đồng hồ mong
cho sớm hết giờ, em tủi thân khi trên đường nhìn thấy áo hoa nón đỏ đâu đó ở phố
phường... Em có gặp Chuẩn Úy Đàm đứng bâng khuâng nơi đường phố Lê Lợi, một
cánh tay băng vải trắng quàng vai, khuôn mặt ngỡ ngàng của người lính trẻ về
thành phố sau cuộc thử lửa 72 quá kinh hoàng... Sàigòn sống vội sống
cuồng, nhức nhối với tin chiến trận hàng ngày đưa về hậu phương..."Hỡi người
chiến sĩ đã để lại chiếc nón sắt bên bờ lau sậy này"... Không!!! Anh
Phong là người tình bằng xương bằng thịt của em, không phải là ảo ảnh của một
người tình không chân dung!! Em không nghĩ là em đã mất Anh trên cõi
đờì này. Em trông đợi Anh về hằng đêm, em nghe đâu đây tiếng đàn của Anh nơi chỗ
đóng quân vườn Tao Đàn, em nghe mơ hồ bên tai lời Anh hát: "Người
ơi, chiều nào có thu về cho tôi nhặt lá thu rơi. Tình có ghi lên
đôi môi, Sầu có phai nhòa cuộc đời... "Và em vĩnh
viễn thương tiếc...Những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ. Dù
đã quên lời hẹn hò... Thời hoàng kim xa quá chìm trong phôi pha.
Chờ đến bao giờ tái sinh cho Người..." Vâng, em
chờ, chờ đến bao giờ tái sinh lại cho em một tuổi thanh xuân không ngớt lệ trần vì cuộc
chia tay nghiệt ngã của hai đứa mình.
Anh Tuấn Phi thân mến, những kỷ niệm bao năm ấp ủ, sầu không nguôi, tình không quên, tóc xanh đã phai màu với thời gian, nước mắt vẫn không ngừng rơi khi nhắc đến chuyện của đồng đội Anh, một người trai đã làm tròn bổn phận với núi sông, nhưng lại lỗi hẹn với người tình. Tôi đã đi hết hai phần ba của đoạn đường trần, tôi vẫn còn hoài nghi thắc mắc, có phải chết là hết không? Sao Anh Phong không một lần hiện về trong mơ với hình hài tan vỡ vì mảnh đạn hận thù, để chứng minh với tôi thật sự là Anh đã chết, để tôi yên tâm sống cho hết những ngày cuối đời không day dứt, và chờ gặp lại nhau, nối lại dòng đời của tuổi hai mươi.
Hoài niệm
về Những
Em tiếp tục đi học trường tư, làm thư ký hạng bét cho ngân hàng
Đông Phương và thi đậu tú tài 2, và em lấy chồng không cưới hỏi với một chàng
Thiếu Úy Nhẩy Dù, Sống hùng, Sống mạnh... mà không có sống lâu, chàng tên là
Dương Thuyết Phong, gia đình là dân Công giáo, đạo gốc, gia đình có người làm
linh mục, nên họ quan niệm rất cổ nệ và gia giáo. Ra trường Thủ Đức, Anh Phong
chọn ngay binh chủng Nhẩy Dù rồi Tiểu Đoàn 7, để xa nhà và được sống theo ý
mình.
Lá cờ vàng sọc đỏ phủ quan tài Anh giờ che nắng cho khối đất vô tri ấp ủ hình hài của chàng trai hiền lành không ngoan đạo. Anh nằm đó, bên cạnh người lính truyền tin của anh cùng chết với anh bởi quả đạn pháo kích, anh nằm xuống nước ruộng bùn của xứ Campuchea phủ ngập người anh. Trung Úy Phi chạy đến xốc Anh lên: “Miệng nó còn cười như đang nói chuyện với ai... Tối hôm qua nơi chỗ dừng quân, nằm toòng teng trên võng, tôi còn hỏi nó “mày có thấy lạnh cẳng không Phong?” Bàn tay vỗ lên ngực áo... nó trả lời “tao có bé Hằng đây, đâu có thấy lạnh lẽo gì…”
Anh chết như đi vào giấc ngủ của trẻ nằm nôi. Anh giờ đã
yên phận Anh, còn em thì sao? Người ở lại biết làm gì cho qua những
buổi sáng chờ thư từ mặt trận... 11 tháng làm người yêu lính em chẳng có được mấy
ngày vui, dăm bẩy buổi ciné chạy trốn giả tạo vào Đất trời Phương Tây bình yên
và tự do trong phim xứ người, một vài lần đi nghe nhạc Trả lại em yêu con đường
học trò... với nhiều luyến tiếc, những quán cà phê thịnh hành với lời nhạc Anh
trở về dang dở đời em, Ta nhìn nhau ánh mắt không quen... Không! Ta đã không
còn được nhìn nhau nữa. Số phận đã chia em và Anh mỗi người một nơi, người đi về với
lòng đất vô thức, kẻ ở lại với quay quắt nhớ thương từng kỷ niệm của tháng ngày
đã qua. Em không còn nước mắt để khóc cho anh, em không còn nước mắt để khóc
cho em, một người con gái nhẹ dạ của thời chiến tranh: Túy
ngoạ sa trường quân mạc vấn, cổ lai
chinh chiến kỷ nhân hồi....
Xưa nay chiến trận có
mấy ai về Phong ơi!! Đứng bên cạnh mộ Anh, em không được vật vã khóc như những
người vợ tử sĩ khác, em không được khóc ngã qụy với thân nhân dìu đỡ hai bên. Em
một mình can đảm khóc ngậm ngùi cho sự chia tay quá ngắn
ngủi của tụi mình, em ngước mặt nhìn trời giấu lệ với mọi người, em oán ai bây
giờ!!! Trời cao rất cao, trời xanh rất xanh, nơi khoảng trời trong xanh ấy có
thấy chăng một cánh dù bay mãi không về điểm hẹn Delta, bỏ lại nơi đây cuộc
tình dang dở của mình em, những tưởng được làm lại cuộc đời, chỉ xin một cuộc đời
tầm thường của người vợ lính như bao người khác mà trời chẳng chịu thuận cho.
Liên tiếp 3 năm, để làm tròn một lời hứa, thứ bảy hàng tuần, em một mình đem
hoa lên nghĩa trang Quân Đội, em thắp một tuần hương, em nhổ cỏ dại quanh mồ,
đôi khi em chập chùng với ý nghĩ mình đến đây để làm gì, em tiếc thương anh, điều
ấy không hề phủ nhận, hay em tội nghiệp em còn lại bơ vơ những ngày tháng chẳng
biết làm gì, hay là em "kên" đời thách thức với gia đình anh đã không
chấp nhận em, nên giờ em làm cho nư giận để Chứng Minh tình yêu của em??? Có
khi em lên thăm mộ, gặp lúc gia đình Phong cũng lên thăm, em phải tránh mặt ngồi
xa xa ngồi nhờ nơi ngôi mộ khác, người sống còn có thể đứng trú mưa nhờ nhà người
lạ, đến thăm kẻ chết rồi có còn gì đâu, nhưng em vẫn phải tìm chỗ tránh mặt nơi
ngôi mộ một người không quen...
Những ngôi mộ mới vẫn tiếp nối nhau không phân biệt quan, lính,
những lá cờ Vị quốc Vong thân rồi cũng dãi dầu với nắng mưa ngày tháng, và
em... vẫn một mình lầm lũi đi cho hết đoạn đường trần.
Nguyệt Hằng



No comments:
Post a Comment