Những câu kinh có khả năng gom hết những bất an trong lòng người rồi trả lại cho họ những tháng ngày bình yên.
Câu kinh như mưa, thấm vào đất, phân hủy nỗi buồn riêng, làm mềm nỗi đau chung, rồi chuyển hóa chúng và trả lại cho nhân gian những mùa hoa bình yên.
Những câu kinh là hiện thân của hiểu biết và tình thương; không phủ nhận nỗi đau, không coi thường nước mắt, mà nhẹ nhàng đón nhận tất cả, như dòng sông bao dung đón nhận tất cả mọi thứ trôi về từ thượng nguồn.
Những chiếc ô không làm mưa ngừng rơi, nhưng
có thể giúp chúng ta đi trong mưa mà không bị ướt. Những câu kinh cũng
vậy, không thể ngăn những biến cố tràn qua cuộc sống, nhưng có thể giúp ta nhìn
những biến cố bằng đôi mắt từ bi và hiểu biết, để thấy những biến cố không còn
đáng sợ nữa.
Ta từng thấy nhiều người mang trái tim thật buồn về ngồi trước Phật, nghe một thời kinh, rồi nhẹ lòng quay trở lại cuộc sống ngoài kia. Không phải cuộc sống ngoài kia đã đổi thay, mà chính tâm hồn họ đã tìm được cho mình một điểm tựa, và những câu kinh như một người bạn chân thành, lắng nghe nhưng không phán xét, thấu hiểu mà không can thiệp, an ủi mà không thương hại.
Hạnh phúc từ những câu kinh mang lại không
phải là thứ hạnh phúc ồn ào, náo nhiệt, mà đó là sự bình yên rất nhẹ rất sâu.
Những câu kinh dạy ta biết trân quý những khoảnh khắc hiện tại, biết nhìn mọi
thứ chung quanh bằng ánh mắt tươi mới, biết buông bỏ những gì không thuộc về
mình.

No comments:
Post a Comment