Má
về với ba khi còn rất trẻ. Ba, hai mươi tuổi. Má, mười tám tuổi. Má
dứt sữa anh Nhiên không lâu thì có mang tôi. Tôi được sanh ra cách anh
Nhiên tôi hai tuổi. Theo tập tục dân giã truyền thống của ngưòi dân vùng đồng
bằng sông Cửu Long Tây Nam Việt Nam, người khác thường gọi anh mình bằng
thứ: chẳng hạn anh hai, anh ba. Riêng tôi, tôi đặc biệt gọi anh mình bằng
tên: anh Nhiên.
Anh
Nhiên là con đầu lòng, sức khỏe kém, quặt quòa quặt quẹo, nay đau,
mai yếu, nay ấm đầu, mai sổ mũi. Bịnh hoạn rề rề làm anh nhỏ con,
ốm nhom ốm nhách, nên đi chơi hoặc đi học thường hay bị những thằng,
không biết thế nào là phải trái, xúm lại hiếp đáp.
Một
tối anh dẫn tôi đi xem truyền hình công cộng trong xóm, có thằng lớn
con hơn giành chỗ, lấn tôi té xuống đất. Anh Nhiên tôi binh em, nhào vô
ăn thua đủ.
Tội
nghiệp! anh Nhiên tôi nhỏ con, ốm yếu bị nó bự con, khỏe mạnh, đè
muốn chết. Tôi nóng mũi, binh anh mình, hốt một bụm cát vụt vô mặt
nó. Thằng mắc dịch đó hét lên vì không thấy đường, lo lấy hai tay
dụi mắt. Tôi thừa cơ nhảy vô đấm, đá tưng bừng, rồi hai anh em chạy
tuốt về nhà.
Bữa
sau ba nó đến mắng vốn. Ba nó nói : hai anh em tôi ỷ đông đánh con
ổng. Ba tôi chỉ giả lả cho qua chuyện. Sau đó ba tôi hỏi đầu đuôi gốc
ngọn. Anh chỉ nói: “Con hổng muốn quánh nhau với nó. Mà hổng
quánh hông được.”
Lớn
lên, hai anh em cùng học chung trường Petrus Ký. Anh học trước tôi hai
lớp. Không biết bao nhiêu lần anh bị buộc phải đánh nhau với mấy
thằng bạn học hay ăn hiếp anh, tôi đều nhào vô ăn thua đủ, đến nỗi
phải bị gọi lên văn phòng gặp thầy tổng giám thị. Thầy hỏi: “Sao
hai anh em tụi bây quánh nó?” Tôi trả lời: “Tại nó ăn hiếp anh
con”. Còn anh Nhiên tôi thì lại nói: “Con hổng muốn quánh nhau
với nó. Con muốn yên thôi mà nó hổng cho yên. Hổng quánh hông được.”
Một
chiều, tan học, từ trong lớp tôi tà tà ra nhà giữ xe đạp bên hông
trường để anh Nhiên chở tôi về. Trận đánh lộn mới vừa tan. Cái thằng
bạn học cùng lớp với anh, cái thằng vừa mới đánh anh, đã chạy mất
tiêu. Mấy thằng khác chỉ đứng nhìn, không nói, không can ngăn gì hết
mà còn hò reo inh ỏi trong khi anh Nhiên tôi bị đánh, bị bầm tím một
bên mắt và chảy máu mũi.
Tôi
tức mình quá, vừa giận vừa thương anh, nên cự nự: “Sao anh không
đợi tui ra rồi hãy quánh” Anh trả lời: “Tao đâu muốn quánh nhau
với nó. Tao chỉ muốn yên thôi mà nó hổng cho yên. Hổng quánh hông
được.”
Tôi
xé một tờ giấy tập, vò cho nhầu, mềm, chậm máu mũi cho anh.
Tôi
giận mình sao lại tà tà ra trể. Tôi giận mấy thằng kia chỉ khoanh tay
đứng nhìn, không làm gì hết, mà còn khoái chí đứng xem một đứa hung
hăng, mạnh bạo bức hiếp một người yếu đuối, thế cô. Tôi giận luôn cả
anh nên suốt đường về, tôi không thèm nói với anh lấy một câu.
Về
nhà má tôi nấu nước sôi, pha muối, thấm vảo hai miếng bông gòn, miếng
thì lau máu mũi cho anh, miếng thì chậm lên con mắt bị bầm. Anh nằm
trên chiếc đi-văng, nhìn lên trần nhà bằng một con mắt, có vẽ suy
nghĩ lung lắm, rồi lẩm bẩm: “Mình hổng muốn quánh nhau với nó.
Mà hổng quánh hông được.”
Tôi
thì đi tới, đi lui, hậm hực nói: “Lần sau anh đợi tui ra tới rồi
hãy quánh. Anh với tui cho nó một trận để cho nó bỏ cái tật cà
khịa.”
Năm
tháng trôi qua, khi anh đang học đệ nhứt thì Tổng công kích Tết Mậu
Thân bùng nổ. Hình ảnh trẻ con, bà già chết còng queo trong lửa đạn,
nhà cửa tan hoang cháy làm anh xúc động. Anh trầm ngâm, ít nói hẳn
đi.
Tối
ngày chỉ nghe anh lẩm bẩm: “Mình hổng muốn quánh nhau với nó.
Mình chỉ muốn yên thôi mà nó hổng cho yên. Hổng quánh hông được.”
Anh
suy nghĩ gì lung lắm - phải làm một cái gì đó -.
Một
cái gì đó anh phảỉ làm là: bỏ học giữa chừng năm đệ nhứt, không
thi tú tài hai và đăng lính.
Năm
năm sau, anh Nhiên tôi tử trận ở Quảng Trị. Xác anh được mang về Huế, bỏ
vô hòm kẽm, cò chì, đưa lên máy bay chở về Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Ba má tôi nhận tin báo tử. Chỉ một đêm chờ sáng, lên nhận xác anh Nhiên
mà tôi thấy ba, má tôi già háp, gầy sọm hẳn đi.
Anh
Nhiên tôi chết trẻ, hai mươi ba tuổi, chưa lập gia đình, chưa vợ, chưa
con. Vì không có vợ con nên không có ai để chít cho anh một vành khăn
tang trắng. Ngược lại, theo phong tục mà ông ngoại tôi biểu: trên đầu
chiếc quan tài của anh Nhiên tôi có một vành khăn tang trắng dành cho anh
để tang ba má.
Trước
giờ di quan, ông ngoại tôi cầm chiếc roi bằng nhánh cây dâu giá giá lên
chiếc quan tài của anh giả bộ làm như đánh, để trị anh tội bất hiếu:
chết trước khi ba má qua đời.
Ba
tôi đứng kế bên, đột nhiên dằn lấy chiếc roi dâu trong tay ông ngoại, bẻ
làm hai quăng xuống đất, rồi nói:
“
Thằng Nhiên, nó chết trận, nó đền nợ nước. Nó có tội gì đâu? mà ba
lại đánh nó.”
Nghe
ba tôi nói vậy, tôi không thể nào cầm được nước mắt. Tôi òa lên khóc.
Đoàn Xuân Thu

No comments:
Post a Comment