Nghe tin anh bị thương nặng trong một trận
đánh và được trực thăng đưa về Quân y viện, cô vội vã vào thăm. Nhìn anh nằm mê
man trên giường bệnh, đầu quấn băng trắng toát, gương mặt xanh mét không còn
chút sinh khí, bộ quân phục đẫm máu còn chưa kịp thay ra. Cô chỉ biết thút thít
khóc vì thương anh qua đỗi. Một bác sĩ khuyên cô ra về và không nên ở lại lâu
hơn. Vì họ cần chữa trị cho anh. Cô quay trở ra sân, vài người lính đang khiêng
những xác người liệm kín mít trong tấm poncho. Có tấm loang lổ những vệt máu đã
khô từ bao giờ. Họ, những chàng trai thời chinh chiến đã được sinh ra và lớn
lên trên đất nước này. Họ từng sống với những hoài bão, ước mơ...
Và bây giờ họ đang nằm im lặng trong những
tấm poncho tăm tối. Không biết họ đang nghĩ gì?
"Tóc xanh khép mắt
Màu trời vẫn xanh
Nhân sinh mong manh
Về như gió thoảng..."
Có tiếng trực thăng trên đầu cô, rồi nó
xa dần và mất hút trong những đám mây trắng bồng bềnh trôi ngang bầu trời thành
phố biển.
Cô nổ máy chiếc Solex rồi chầm chậm chạy
ra biển, nắng chiều vàng úa trên hàng những hàng dương xanh đang rì rào cầu
nguyện trong gió. Vài chiếc xe quân đội phóng qua trên đường để lại phía sau
đám bụi mù rồi bị gió biển thổi bay đi tan tác.
Tới bãi biển, cô dựng xe, đứng tựa lưng
vào một gốc dừa đổ nghiêng vì những cơn bão nhiệt đới từng thổi qua trên thân
thể già cỗi của nó. Mắt cô lơ đãng nhìn ra khơi xa. Từng đợt sóng hối hả theo
nhau vỗ vào bờ cát nghe buồn tênh.
Cũng trên bãi biển này, cô và anh từng nắm
tay đi dạo trong những buổi chiều vàng hay trong những buổi hoàng hôn tím ngát.
Rồi thì môi anh tìm đến môi cô quấn quýt
không rời. Nụ hôn đầu đời có vị mặn của hơi gió biển, có ngai ngái mùi thuốc lá
và cả vị dâu ngọt lịm trên môi cô.
Để rồi, khi sắp chia tay cô luôn hỏi anh
đúng một câu:
- Bao giờ anh trở lại?
Anh nheo nheo mắt cười cười:
- Mai mốt anh về...
Đang miên man trôi theo dòng kỷ niệm rời
rạc thì dường như cô cảm thấy có ai đó vòng tay ôm cô từ phía sau. Hơi ấm sao
nghe quen thuộc quá đỗi, cả mùi thuốc lá Ruby nồng nồng, ngai ngái... trong hơi
thở của người phía sau. Có tiếng thì thầm nho nhỏ bên tai cô:
- Anh đây, lúc nãy em đến rồi đi ra vội
vã, anh cố gọi với theo kêu em ở lại cùng anh, nhưng em đã đi khá xa nên không
nghe thấy. Chờ bác sĩ ra ngoài lo cho những đồng đội khác thì anh lén ra đây.
Anh biết thế nào em cũng ra biển, nơi chúng mình có nhiều kỷ niệm từ thời đi học
và cho đến khi anh khoác áo nhà binh... Rồi đời quân nhân bị cuốn vào cơn lốc
chiến tranh cùng những cuộc hành quân liên miên tưởng như không còn nhớ gì
ngoài mùi thuốc súng, hay những đêm ray rứt mắt lệ hỏa châu trên bầu trời những
vùng hỏa tuyến. Nhưng mỗi lần chiến trường im tiếng súng thì anh lại nhớ em. Nhớ
đến khắc khoải, da diết... Cuộc chiến dài vô tận làm anh và em, cũng như không biết
bao nhiêu đôi lứa khác phải xa nhau ở cái tuổi đẹp nhất, lẽ ra chỉ dành cho
tình yêu...
Tiếng anh thật gần, mà cũng thật mơ hồ
xa xăm như từ một cõi nào đó vọng lại. Cô từ từ xoay người, má cô chạm vào chiếc
mũi cao của anh, đôi mắt buồn u uẩn đang nhìn cô cùng nụ cười hiền lành, ấm áp
của anh. Giọng cô khẽ khàng:
- Em nghe bác sĩ nói anh bị thương rất nặng...
sao anh lại ra đây được?
Anh cười hiền:
- Tụi anh bị phục kích bất ngờ, bạn anh
chết khá nhiều, anh may mắn bị viên đạn sượt qua mũ rồi mảnh đạn ghim vào đầu.
Có lẽ ngực anh cũng dính vài mảnh đạn nhỏ và cơn đau làm anh cảm thấy không còn
biết gì. Anh bất tỉnh cho đến khi mở mắt ra thì thấy em đang đứng bên giường
trong Quân y viện với đôi mắt đỏ hoe và buồn hiu. Rồi anh thấy em bước ra
ngoài... Anh gọi với theo nhưng em không nghe thấy.
Anh hôn nhẹ lên trán cô, chiếc mũi khá lạnh.
Chỉ có hơi thở mơ hồ như gió thoảng mùi thuốc lá quen thuộc. Cô tìm bàn tay anh
đan vào tay mình. Cô nói:
- Tay anh lạnh quá!
Giọng anh vẫn mơ hồ xa xăm:
- Có lẽ tại gió biển và ở ngoài này lạnh
hơn trong bệnh viện, trời khá tối rồi,em chở anh vào lại Quân y viện,nếu anh đi
lâu quá thì bác sĩ sẽ đi tìm rồi sẽ la anh! À, ngày mai nếu em đến thăm, em nhớ
mua giùm anh vài gói thuốc lá Ruby, cùng ít trái cây gì đó cũng được nha em!
Cô dạ nhỏ rồi nổ máy xe, anh ngồi sau cô
không nói lời nào. Một cảm giác linh cảm mơ hồ nào đó trong cô. Cô cảm thấy anh
nhẹ tênh khi ngồi lên xe như không có chút trọng lượng nào, chiếc xe nhẹ nhàng
chạy về phía bệnh viện. Tiếng sóng biển nhỏ dần sau lưng hai người. Gần tới cổng
bệnh viện anh nói:
- Em để anh xuống đây cho anh đi bộ vào,
rồi em về nhà kẻo tối rồi.
Anh nhắc lại lần nữa:
- À, mai em nhớ mua giùm anh mấy thứ anh
dặn. Đừng quên nha!
Anh hôn nhẹ lên trán cô rồi quay lưng đi
về phía bệnh viện, bên trong ánh đèn hắt ra, bóng anh mờ ảo lướt đi rồi khuất
sau cánh cổng.
Buổi trưa, cô vào bệnh viện, không quên
mang theo những thứ anh đã dặn. Cô vào căn phòng hôm qua anh nằm. Nơi chiếc giường
hôm qua là một gương mặt xa lạ đầy mệt mỏi của một quân nhân. Một bác sĩ bước
vào, cô hỏi về anh và hỏi anh đang nằm ở phòng nào để cô thăm anh. Người bác sĩ
nhìn cô buồn buồn:
- Anh ấy đi lúc chiều qua rồi, chúng tôi
đã làm hết sức có thể. Xin chia buồn cùng cô và gia đình...!!!
Cô không kịp nghe hết thì đã khuỵu gối
xuống, những món đồ anh dặn rơi vương vãi... Trời đất tối sầm trước mặt. Cô gắng
gượng vịn tay vào thành giường. Giọng cô run run:
- Các anh có thể chỉ cho tôi chỗ anh ấy
không? Tôi muốn vuốt mắt cho ảnh lần cuối..!
Rồi cô nức nở khóc, những đôi mắt buồn
bã quanh cô, ai nấy trầm ngâm im lặng. Ngoài xa xa văng vẳng tiếng ca sĩ nào đó
hát qua máy thâu thanh:
"Em hỏi anh, em hỏi anh, bao giờ trở
lại?
Xin trả lời, xin trả lời, mai mốt anh về
Anh trở lại, có thể bằng chiến thắng
Pleime
Hay Ðức Cơ, Ðồng Xoài, Bình Giã
Anh trở về, anh trở về, hàng cây nghiêng
ngả
Anh trở về có khi là hòm gỗ cài hoa
Anh trở về bằng chiếc băng ca
Trên trực thăng sơn màu tang trắng.
Em hỏi anh, em hỏi anh, bao giờ trở lại?
Xin trả lời, xin trả lời, mai mốt anh về
Anh trở về chiều hoang trốn nắng
Poncho buồn phủ kín hồn anh
Anh trở về, bờ tóc em xanh
Chít khăn sô trên đầu vội vã, em ơi!
Em hỏi anh, em hỏi anh, bao giờ trở lại
?
Xin trả lời, xin trả lời, mai mốt anh về..."
Tiếng ca da diết vang lên như từng hồi
kinh niệm, rồi tan đi giữa không trung đầy mây xám. Văng vẳng đâu đó là tiếng động
cơ của những chiếc trực thăng bay đi, bay về. Trên những chuyến bay đó, có lẽ
có những thi hài giá lạnh của những chàng trai một lần qua sông Dịch trong thời
chinh chiến. Họ đã ra đi, một lần và mãi mãi....
Cao Hoàng
No comments:
Post a Comment