Sunday, July 5, 2015

Xin Ngả Mũ Trước Bà Hiệu Trưởng BÙI TRÂN PHƯỢNG


Bà Bùi Trân Phượng - Hiệu trưởng ĐH Hoa Sen

Bài diễn văn xúc động trong lễ tốt nghiệp của các tân khoa

Trường Đại học Hoa Sen vừa tổ chức Lễ Tốt nghiệp lần thứ 1 năm 2015 cho 535 sinh viên tốt nghiệp Đại học, Cao đẳng và Kỹ thuật viên (KTV). Trong số các tân khoa tốt nghiệp đợt này, có 30 tân khoa là Thủ khoa và Á khoa. Tại Lễ Tốt nghiệp, bà Bùi Trân Phượng, Hiệu trưởng nhà trường đã có thông điệp quan trọng gửi đến các tân khoa.


Các bạn Tân khoa của Đại học Hoa Sen thân mến,

Các anh chị sắp bước ra khỏi hội trường này để khởi nghiệp trong thời điểm đất nước vẫn còn nhiều khó khăn. Theo thống kê năm nay của trường, cứ 100 tân khoa đang ngồi đây, trong hội trường này, có 80 bạn đã tìm được việc làm và sẽ quay lại làm việc vào thứ hai.

Trong thông điệp gởi đến các tân khoa ngày hôm nay, tôi muốn nói đôi lời về hai vấn đề dường như không mấy liên quan. Tuy không liên quan với nhau, nhưng cả hai vấn đề này đều nóng bỏng, thiết thân đối với sứ mạng giáo dục và những giá trị cốt lõi mà trường Hoa Sen theo đuổi từ 1991 tới nay, đã gần một phần tư thế kỷ. Đó là tư duy không vì lợi nhuận và mối đe dọa từ Trung Quốc.

Đầu tiên, tôi xin giải thích ý nghĩa của ‘không vì lợi nhuận’. Ở góc độ pháp lý, một tổ chức phi lợi nhuận hoặc không vì lợi nhuận (cũng có thể dịch bằng ‘bất vụ lợi’ hay ‘vô vị lợi’) sử dụng lợi nhuận hoặc còn gọi là chênh lệch thu chi của mình để đạt được mục tiêu đề ra thay vì phân phối lại cho nhà đầu tư hoặc chủ sở hữu dưới dạng cổ tức hay lợi nhuận kinh doanh. Quyết định hoạt động không vì lợi nhuận không có nghĩa là tổ chức đó không quan tâm tìm lợi nhuận từ những hoạt động hay dịch vụ của mình. Mỗi quốc gia có luật giới hạn mức độ mà một tổ chức không vì lợi nhuận được sử dụng phần chênh lệch thu chi để chi trả cho người góp vốn. Tại Việt Nam, luật giáo dục đại học 2012 và nghị định liên quan có quy định trường đại học không vì lợi nhuận phải tuân thủ mức trần cổ tức để dành phần lớn lợi nhuận tái đầu tư vào giáo dục. Đó cũng là điều mà Đại học Hoa Sen đã thực hiện từ ngày đầu thành lập trường, đang thực hiện và sẽ tiếp tục thực hiện ngày càng tốt hơn trong tương lai.

Bà Bùi Trân Phượng chúc mừng các tân cử nhân. Ảnh: ĐH Hoa Sen

Tư duy không vì lợi nhuận là khái niệm khác. Trong quá trình học tập, các anh chị từng nghe đến tinh thần khởi nghiệp, hay sự năng nổ cần thiết để đi vào cuộc sống thực tế. Các anh chị đã học các kĩ năng để tăng cường lợi thế cá nhân trong cạnh tranh việc làm tốt và vị thế xã hội. Tư duy không vì lợi nhuận là tư duy nhìn nhận thế giới xung quanh ta không phải chỉ bao gồm khách hàng, đối thủ cạnh tranh, đồng minh, nhà cung ứng, giám đốc và nhân viên, cấp trên và cấp dưới hay lobby chính trị. Mà xã hội còn bao gồm những người có năng lực khác nhau và cùng nhau kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Nói cách khác, tư duy không vì lợi nhuận là ý thức cộng đồng hay ý thức trách nhiệm công dân, là động cơ khiến ta góp tiền cho một tổ chức từ thiện, giúp người già băng qua đường, khi lái xe biết nhường đường cho người đi bộ, hay làm việc cho một tổ chức không vì lợi nhuận như Trung tâm Khuyết tật và phát triển DRD chẳng hạn. Các anh chị có thể hỏi có phải phục vụ cộng đồng tám tiếng một ngày và năm ngày một tuần là điều tốt nhất cho các anh chị không. Câu trả lời của tôi là không nhất thiết. Đã từng và sẽ tiếp tục có một số cựu sinh viên Hoa Sen chọn lựa như vậy. Nhiều anh chị khác vẫn làm việc cho một doanh nghiệp bình thường; đồng thời không quên đóng góp kiến thức, thời gian và tiền bạc để giúp đỡ kể cả những người không phải thân thuộc. Quan trọng nhất là anh chị vừa phải có tư duy, năng lực cần thiết để thành công trên thương trường, đồng thời phải có tư duy, năng lực, thói quen, thậm chí là nhu cầu, khát vọng từ sâu thẳm trái tim mình đóng góp xây dựng xã hội.

Liên quan đến các bạn tân khoa và Đại học Hoa Sen, tôi mong muốn các bạn sẽ luôn dõi theo sự phát triển của nhà trường và góp phần đảm bảo rằng Hoa Sen sẽ tiếp tục tái đầu tư hầu hết, tiến đến là toàn bộ chênh lệch thu chi vào hoạt động giáo dục và phục vụ cộng đồng. Tôi mong các anh chị sẽ làm tiếp những gì mà các anh chị đã làm, đó là tham gia đặt ra những câu hỏi, kể cả chất vấn Ban Giám hiệu về hiệu quả sử dụng học phí và sự giữ gìn, phát triển các giá trị cốt lõi đã làm nên uy tín, hình ảnh nhà trường. Và tôi cũng mong, giống như nhiều cựu giảng viên – nhân viên và cựu sinh viên các lớp trước, các tân khoa ngồi đây sẽ tiếp tục giữ quan hệ tích cực và đóng góp, ảnh hưởng đến tương lai nhà trường.

Các tân khoa Đại học Hoa Sen thân mến!

Một năm trước, Trung Quốc đã đưa một giàn khoan khổng lồ vào vùng biển thuộc địa phận Việt Nam và đe dọa sẽ quay trở lại. Nay Trung Quốc đang củng cố vị trí trên những rạn san hô tại Biển Đông mà họ có được bằng việc đánh chiếm của Việt Nam. Trung Quốc thậm chí bây giờ đã mang thiết bị quân sự đặt ở các cấu trúc xây dựng trên các rạn san hô. Những hoạt động này của Trung Quốc làm xáo trộn giao thông hàng hải bình thường và hoạt động đánh bắt cá của ngư dân. Đồng thời chúng cũng rõ ràng đưa Việt Nam vào tình trạng nguy hiểm. Tôi không lặp lại những điều mà mọi người đã đọc trên các phương tiện truyền thông... Tôi thiết tha mong các anh chị với tư cách công dân Việt Nam phải suy tư, phải có quan điểm cá nhân về tình hình này, theo dõi những diễn biến tiếp theo và có hành động phù hợp. Cho dù sau này các anh chị có chọn cho mình một công việc hay sự nghiệp tương lai gì đi nữa, các anh chị sẽ luôn nghĩ đến đồng bào ruột thịt và vận mệnh của đất nước. Các anh chị sẽ luôn thành tâm làm điều gì đó cho quê hương.

Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam. Hãy luôn thể hiện mình là một người Việt Nam có học, sống tử tế, làm việc đàng hoàng và cư xử nhân ái.

Thay mặt đội ngũ sư phạm nhà trường, tôi xin vinh danh sự thành công của các anh chị và chúc các anh chị mọi điều tốt đẹp nhất trên đường đời.

30.6.2015

35 nhận xét :
  1. Trân trọng cảm ơn bà Phượng đã nói cho sinh viên biết những sự thật về vận mệnh đất nước trong lúc này. Kính chúc bà luôn mạnh khỏe bình an.
  2. Giới trí thức Việt Nam cần phải học tập gương của bà Hiệu Trưởng Hoa Sen. Xin cảm ơn Bà đã dũng cảm nói thẳng nói thật với các em sinh viên vừa tốt nghiệp về quan hệ với ông bạn láng riềng xấu xa.
  3. Bùi Trân Phượng, một người "trí (đã) thức" cộng thêm lòng can đảm đáng khen
  4. Giới trí thức VN liệu có được bao nhiêu người như bà Hiệu Trưởng Bùi Trân Phượng
  5. Các ông bà hiệu trưởng khác hãy ngước lên và trân trọng bà Bùi trân Phượng .
    Hạnh phúc và may mắn cho các em được học Trường đại học Hoa Sen .
  6. "...Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩnphụ gia thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam....". Đọc mà nghe như muối sát vào lòng. Các anh chị em đang sống trên quê hương đất nước mình, trong bàn tay chở che nhân ái của gia đình và xã hội (và chính quyền?!), cớ sao ra khỏi nhà phải cẩn thận? Cớ sao khi ăn lại phải đề phòng "phụ gia độc hại của Trung Quốc "?! Chính phủ ở đâu? Đảng CSVN lãnh đạo toàn diện như điều 4 hiến pháp qui định ở đâu, mà để người dân lương thiện khốn khổ đến chừng này?!

  7. Nếu như trong ban "lãnh đạo" cao cấp của VN có bà Bùi Trân Phượng thì quý giá và tự hào biết bao.
    Hãy giáo dục lòng yêu nước, lòng căm thù bọn giặc Phương Bắc ngay từ khi học sinh, sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường, vì đây sẽ là lực lượng nòng cốt bảo vệ chủ quyền đất nước sau này.
    Xin cám ơn và tỏ lòng ngưỡng mộ, khâm phục dũng khí của bà mà không một lãnh đạo cấp cao nào hiện nay có.
  8. Chẳng cứ gì những tân khoa của trường ĐH Hoa Sen , mà ngay những người dân Việt nói chung hay các độc giả trang Tễu nói riêng :Hãy luôn thể hiện mình là một người Việt Nam có học, sống tử tế, làm việc đàng hoàng và cư xử nhân ái.
    Cảm ơn Tễu đã sưu tầm được một bài phát biểu có ý nghĩa của một trí thức .
  9. Tôi có một đề nghị nhỏ ;là tất cả các hiệu trưởng trường đại học trong cả nước hãy đem bài diễn văn này đọc trong lễ tốt nghiệp của các tân khoa, thay cho những bài diễn văn tào lao lâu nay các vị ấy vẫn đọc. Vị nào làm được như thế là trí thức, nếu không dám làm thì đích thị là "trí ngủ". Khỏi bàn lôi thôi
  10. Bùi Trân Phượng_cảm ơn một Hiệu trưởng nói rất thật. Không biết còn có ông/bà hiệu trưởng thứ hai nào trên đất nước này dám nói vậy không.
  11. Đại học VN có một Hiệu trưởng như vậy thật sao !? Bài nói gọn, thẳng, đúng, đậm chất sư phạm, đậm tính sư- đồ,, chan chứa tình người -tình nước hơn vạn trang rỗng tuếch. Hiếm có! Có diễn văn của một ông rất to nói với những người giũ chức to, trong một hội trường to, lời lẽ kêu rất to ...nhân kỷ niệm ông gì đó cũng to mà tôi chả nghe được cái gì. Chỉ với vài trang viết của bà mà sao nghe ấm áp, có niềm tin và biết chắc bà ... nói thật. Chúc bà luôn khỏe mạnh và hứng khởi với công việc trao lửa truyền đăng.
  12. Ước gì bà ra ứng cử Dân biểu để tôi được vinh dự bỏ cho bà 1 phiếu.
  13. Hoan hô bà HT ĐH Hoa Sen Bùi Trân Phượng ! Con cháu Bà Trưng , Bà Triệu phải thế chứ ! đâu có như mấy anh nam nhi nhát như thỏ đế !
  14. Bà Phượng giống tôi, trân trọng ! hy vọng rằng tôi sẽ gặp được Bà trong cuộc đời này!!!!
  15. Hỡi ông Hiệu trưởng trường đại học sư phạm Hà nội nơi có cái gọi là "viện Khổng Tử"! Hỡi ông Hiệu trưởng trường đại học Công nghệ thực phẩm Tp Hồ Chí Minh là nơi đã đuổi học Nguyễn Phương Uyên vì dám chống Tàu xâm lược, các ông nghĩ sao về bài diễn văn của bà Hiệu trưởng trường đại học Hoa Sen tràn đầy tinh thần yêu nước trước hiểm họa giặc Phương Bắc muốn nuốt chửng nước ta! Tôi mong rằng 2 ông Hiệu trưởng của 2 trường này hãy thể hiện tinh thần như bà Phượng thì mới xứng đáng lãnh đạo sinh viên trường của mình chứ! vì chắc chắn sau này lịch sử sẽ nhắc đến 2 trường này có 2 ông Hiệu trưởng như vậy, như vậy, vân vân và vân vân.
  16. Vô cùng hoan nghênh chị Bùi Trân Phượng đã nói đủ và đúng những suy nghĩ của một trí thức việt nam : Với đất nước, với kẻ thù (tầu khựa) và với sinh viên thân yêu của mình.
  17. Tôi hoan nghênh ý kiến của chị Phượng đã nói với các sinh viên của trường trong buổi lễ tốt nghiệp của các cháu .
    Tôi vẫn nhớ người bạn cùng ngành với tôi trong dịp đi dự hội thảo lần thứ 14 của tổ chức Minh bạch thế giới tại Thái lan.
    Tôi mong rằng các hiệu trưởng và các giáo viên trong ngành cùng có cách giáo dục sinh viên,thanh niên như chị Phượng.
  18. Ngắn gọn và đúng cái cần nói.
    Cũng may bà là người cao nhất nhà trưòng nên bài này không bị kiểm duyệt
  19. Rất trân trọng bài diễn văn bế giảng của Bà Hiệu trưởng một trường Đại học đúng nghĩa của hoa sen.Rất mong được bỏ lá phiếu bầu Bà là đại biểu của Dân. Cảm ơn Bà đã nói vì tất cả
  20. Lâu lắm mới được đọc một bài phát biểu của một hiệu trưởng đại học hay đến vậy. Thật xúc tích,cô đọng, dũng cảm và trách nhiệm với xã hội...Cám ơn bà Hiệu trưởng ĐH Hoa sen, kính chúc bà cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc. Tôi đọc toàn bộ bài phát biểu của bà mà không ngăn được mắt cứ nhòe lệ.
    Trả lờiXóa
  21. Tiểu sử
    Bùi Trân Phượng sinh năm 1950 trong một gia đình có nhiều thế hệ theo nghề giáo. Sau khi hoàn thành chương trình trung học Pháp tại trường Marie Curie, bà đậu Tú tài hạng Ưu và đi du học Pháp vào năm 1968. Tốt nghiệp cử nhân giáo khoa Lịch sử Đại học Paris I, Pháp (1972); tốt nghiệp Thạc sĩ tại Đại học Paris VII, Pháp (1994), Tốt nghiệp Thạc sĩ Quản trị kinh Doanh UBI (2003) và bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ tại Đại học Lyon 2, Pháp (2008).[1][2]

    Từ năm 1972 đến 1975, bà dạy học tại trường Marie Curie và thỉnh giảng tại Đại học Cần Thơ.

    Từ 1975 đến 1991, bà công tác tại Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh và trải qua các chức vụ: Chủ nhiệm Bộ môn Lịch sử Việt Nam, Phó Chủ nhiệm Khoa Sử. Về Trường Đại học Hoa Sen từ năm 1991, bà lần lượt đảm nhận các cương vị: Trưởng Bộ môn tiếng Pháp, Trưởng ngành Quản trị Văn phòng, Phó Hiệu trưởng phụ trách hợp tác quốc tế, rồi trở thành Hiệu trưởng từ năm 1996 đến nay.[1][2]

    Ngày 23/2/2013 cùng với đạo diễn Nguyễn Quang Dũng - Dũng "khùng", bà là khách mời của chương trình Chuyện đương thời bàn về chủ đề "Đổ lỗi cho ai". (Chuyện đương thời là chương trình đối thoại đầu tiên ở Việt Nam mổ xẻ các vấn đề đang nóng trong xã hội dưới góc độ tâm lý, mang đến những giá trị mới phù hợp với hơi thở của thời đại, kế thừa những điểm đã làm nên tính hấp dẫn của Người đương thời trong suốt 11 năm như: tính thời sự, tính nhân văn...)[3]
    (Wikipedia)
    ==============
    Bùi Trân Phượng lớn lên trong chế độ dân chủ tự do miền Nam và được đào tạo từ trường Tây có khác ! Quan niệm về lòng yêu nước và "thoát Trung" cuả chị khác hẳn những đồng nghiệp "em lớn lên trong muà cách mạng, sướng vui có đảng tiền phong"
  22. Tôi sẽ cho 3 Con Tôi học ở ĐH Hoa Sen, nơi đây là môi trường sư phạm tốt nhất VN, không cần bàn, vì có một hiệu trưởng bản lĩnh, yêu nước, là một lãnh đạo có phẩm chất của con Người.

  23. Tui muốn cho con đăng ký học trường này quá!
  24. Cam on ba Phuong. Toi rat cam dong khi doc duoc nhung dieu Ba noi tren. Chuc Ba va gia quyen moi su an lanh hanh phuc.
  25. Rất mến phục một Hiệu Trưởng. Kính chúc Bà luôn mạnh khỏe để phục vụ tổ quốc trong môi trường giáo dục.
  26. Đây chính là 1 trong những lý do mà chế độ này không dám để cho các trường đại học được tự chủ. Từ những người như Bà tôi tin tưởng xã hội ta đang thay đổi. Xin cám ơn Bà, một nhân cách lớn
  27. CẢM ƠN BÀ, MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ TRI THỨC KIÊN TRUNG, CÓ LẬP TRƯỜNG, CÓ LƯƠNG TÂM, LUÔN ĐAU ĐÁU VÀ TRĂN TRỞ VỚI VẬN NƯỚC. GIÁ NHƯ VIỆT NAM CÓ NHỮNG TRÍ THỨC NHƯ BÀ THÌ DÂN TỘC NÀY BỚT ĐI NHIỀU BẤT HẠNH.

    CẢM ƠN BÀ MỘT TRÍ THỨC CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT MỚ TRÍ NGỦ ĐANG BÉO TỐT TRONG NHỮNG BỘ ĐỒ SÁNG BÓNG, ĂN NGON, MẶC ĐẸP, ... ĐANG NGÀY ĐÊM DÙI MÀI KHỔNG TỬ. 
  28. Một con người có nhân cách
  29. Thật kính phục tấm lòng, trí thức và tình cảm của bà Phượng dành cho học sinh của trừơng ĐH Hoa Sen và nhất là với đất nước, con người Việt Nam.
  30. Thật tuyệt vời. Xứng đáng làm Bộ Trưởng bộ Giáo dục.
    Trả lờiXóa
  31. Quá ư tuyệt vời. Lời phát biểu thấu đạt tim gan sinh viên và nhân dân. Trân trọng cám ơn bà. Mong bà có nhiều đóng góp hơn nữa trong sự nghiệp giáo dục thanh niên.
  32. Tuy nhiên bà hết sức cẩn thận. Vì chính quyền không thích. Cẩn thận điều 258
    Trả lờiXóa
  33. Những người như bà Bùi Trân Phượng trong xã hội ta quả là hiếm như "sao buổi sớm " . Mong bà " nhớ chạy xe cẩn thận ", tránh những chuyện không hay có thể xảy ra trên đường vì bài diễn văn của bà đã động trạm đến " lợi ích cốt lõi " của bao kẻ khác.
  34. Tấn gương của Bà hiệu trưởng ĐH Hoa Sen thật đáng trân trọng. Mong sao các cán bộ Đoàn cơ sở phát động phong trào học theo tấm gương BÀ HIỆU TRƯỞNG BÙI TRÂN PHƯỢNG.
  35. còn ai trong hàng ngũ trí thức dám nói thẳng nói thật như vậy nữa không?????

Nỗi Buồn Gác Trọ - Mai Thiên Vân

Mời quý bạn nghe lại một bản nhạc vàng 

Trung Cộng Ắt Thua Mỹ - Vi Anh


Một cuộc xung đột không có máu đổ thịt rơi mà giành được ưu thế, là một đại thắng. Nếu hiểu nghĩa chiến thắng như thế, thì Trung Cộng ắt thua Mỹ ở Á châu Thái bình dương, tiêu biểu là ở Biển Đông rồi.


Đầu tiên là TC thua Mỹ ở Á châu. Mỹ bằng cách này hay cách khác đã giúp cho các nước xung quanh TC, từ thể chế CS hay xã hội chủ nghĩa đổi sang chế độ tương đối tự do, dân chủ hơn thời độc tài quân phiệt hay độc tài CS như Nga, Mông Cổ, Kazakhstan, Miến Điện, Hàn Quốc, Phi luật tân. Nam Dương và Đài Loan. Sự bao vây của chánh trị tự do, dân chủ này còn nguy hại cho chế độ CS độc tài đảng trị toàn diện ở TQ còn hơn bao vây quân sự nữa. Đó là quyền lực mềm nó thẩm thấu, nó “chuyển biến hoà bình” không những trong dân chúng mà trong hàng ngũ CS nữa, khi nó thành hình thì phổ quát, bền vững khó mà đảo ngược. Và da số các nước dân chủ hoá thì coi Mỹ như là nguồn cảm hứng, viện trợ phát triển. Thời Chiến Tranh Lạnh Mỹ là nước lãnh đạo hàng đầu thế giới tự do. Áp lực, bao vây quân sự coi vậy chớ chỉ hiệu ứng ngắn hạn, còn bao vây “dân chủ” nó bền vững thành một qui trình không thể đảo ngược được.

Thứ đến là TC thua Mỹ ở đông bắc Á châu Thái bình dương. TC đã thua Nhựt và Mỹ khi TC tranh giành vùng biển đảo Senkaku mà TC gọi là Điếu Ngư năm 2013. TC tung tàu ra khuấy phá, Nhựt tung tàu tuần và máy bay chiến đấu ra bảo vệ vùng biển đảo của minh. Mỹ qua Ngoại Trưởng Hillary Clinton tuyên bố vùng biển đảo Senkaku và lãnh thổ của Nhựt, Mỹ có nhiệm vụ bảo vệ Nhựt. TC làm một bài toán thử, tuyên bố lập vùng nhận dạng phòng không trùng lắp trên vùng này. Mỹ cho phi cơ chiến lược B 52 bay qua mà không thông báo gì cho TC cả, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Báo chí loan tin, TC nói gỡ gạc cho đỡ ngượng, răng TQ có theo dõi. Và sau đó Nhựt, Nam Hàn liên tục cho máy bay dân sự và quân sự bay qua, chẳng nói năng, hỏi hang gì TC, vẫn binh yên vô sự cho đến bây giờ.

Và quan trọng nhứt, vì TC giành giựt biển đảo của Nhựt và của các nước Á châu, Mỹ yễm trợ cho Nhựt tái lập quân đội từ Thế Chiến thứ hai bây giờ mới được Mỹ cho làm. Và quân đội Nhựt được ra ngoại quốc tiếp nước bạn theo chính sách phòng vệ tập thể để Nhựt liên minh với Úc, Ấn, Viêt, Phi giúp cho Mỹ trong chiến lươc chuyển trục quân sự vế Á châu Thái bình dương.

Những chuyển biến trên cho thấy uy thế siêu cường của Mỹ rất có tác dụng và hữu hiệu, được hai đồng minh Nhựt và Nam Hàn tin tưởng. Khi đồng minh triệu dụng là Mỹ đáp ứng kịp thời và hữu hiệu.

Và cũng cho thấy uy lực và uy thế của Mỹ đúng là dệ nhứt siêu cường được nhiều nươc tin và có thể giúp cho nhiều nước. Như đã biết từ sau Thế Chiến 2 tới giờ Mỹ không có tham vọng đất đai nhưng nỗ lực tạo thế, giúp giải quyết những bất ổn của thế giới, nên trở thành đệ nhứt siêu cường thế giới.

Thí dụ như trường hợp Đài Loan, dù Mỹ thừa nhận pháp nhân công pháp, bang giao, giao thương với Trung Quốc nhưng vẫn ủng hộ thể chế tự do, dân chủ của Đài Loan bằng kinh tế và quân sự, khiến TC không thể thôn tính được Đài Loan. Tiếp theo là TC thua Mỹ ở đông nam Thái bình dương, ngay tại Biển Đông trên con đường hàng hải huyết mạch qua Eo Biển Mã Lai. Hành động ngang ngược của TC lắp biển bồi đảo, quân sự hoá vùng biển đảo Biển Đông làm cho TC cô đơn tận cùng cây số và làm cho các nước Á châu Thái bình dương xích lại gần với Mỹ.

Trong 30 phái đoàn tham dự hội nghị Đối Thoại An ninh Sanhgri La thứ 14 này, không có một nước nào ủng hộ lập trường của TC về Biển Đông. Kể cả VNCS đồng chí với TC, Tổng bí Thư Đảng CSVN mới vừa đi Bắc Kinh gặp Chủ Tich Tâp cận Bình, Trưởng phái đoàn VNCS Tướng Nguyễn chí Vịnh ở thế kẹt mở miệng mắc quai, nên nín khe, trả lời báo chí quốc tế thắc mắc, nói VN kỳ này chánh yếu là lắng nghe, chớ không phát biểu.

Nhưng sau hội nghị, VNCS từ Tổng Bí Thư, Thủ Tướng, Bộ Trưởng Quốc Phòng trải thảm đỏ đón rước Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ ghé VN, đưa lên tàu quan sát, chỉ một tàu bị TC tấn công cho Bộ Trưởng Mỹ xem và xin Mỹ bán vũ khi cho VN.

Còn Úc là nước có tương quan kinh tế nhiều nhứt với TC, cũng khẳng khái phản đối việc làm của TC ở Biển Đông.

Và Nhựt thì tại diễn đàn Shangri La hay trở về nước, hành động và thái độ của Thủ Tưóng Abe tỏ rõ tuy hai mà một với Mỹ trong việc chống TC. Phi luật tân cũng thế, Tổng Thống Aquino tuyên bố bất chấp vùng cấm bay của TC trên Biển Đông, cho máy bay Phi bay như thường lệ. Ông còn nhắc lại lần thứ hai, ví Chủ Tịch Tập cận Bình của TC là Hitler.

Nói tóm lại, TC trổi dậy, muốn trừng lên, chiếm cứ đất đai, biển đảo của một số nước Á châu Thái bình dương như Nhựt, Phi, Việt Nam, Mã Lai, Brunei. TC còn chơi trội tranh giành thế hải thượng (suprématie maritime) Mỹ nữa, nhưng không một nước nào ủng hộ.

Trái lại Mỹ không tham vọng đất đai với uy thế đệ nhứt siêu cường đã chứng tỏ trên thế giơi gần 70 năm qua sau Thế Chiến 2, là nước có trách nhiệm với cộng đồng thế giới, đã đem nhân tài, vật lực, uy thế ra giúp giải quyết nhiều hồ sơ nóng cho an ninh, hoà bình ở nhiều vùng. Nên Mỹ thắng TC mới trổi dậy như ngụa con háu đá, trốn trách nhiệm với cộng đồng thế giới và văn minh nhân loại. Nên TC thua Mỹ là cái chắc, không có gì khó hiểu cả.

Trên thế giới này không dân tôc nào, không quốc gia nào chấp nhận kẻ lớn hiếp nhỏ, mạnh hiếp yếu. TC cướp biển, đảo của các nước, chiếm được đất, chiếm biển mà không có lòng dân thì sớm muộn gì cũng mất.

TC không có một căn cứ lịch sử, pháp lý nào trên vùng biển và đảo mà TC đã xâm chiếm, thì cộng đồng thế giới không thừa nhận và xa lánh TC, sợ bị vạ lây, mang tiếng xấu.

TC không hề có một láng giềng tốt đúng nghĩa, bởi với nước nào TC cũng có xung đột lãnh thổ, vòng từ trái qua phải, lần lượt là Ấn Độ, Nga, Nhật Bản, Philippines, Việt Nam.

Nhưng chuyển biến, tình hình mới, tương quan mới trên cho thấy TC dã vô tinh lót đường cho Mỹ trở lại Á châu. TC càng gây hấn, càng tham vọng đất đai, càng chiếm cứ biển đảo của các nước Á châu Thái bình dương, thì TC càng đùa đẩy các nước láng giềng của TC vào vòng ảnh hưởng của Mỹ. Một thứ ảnh hưởng vô cùng lợi cho Mỹ và hại cho TC. Ai cũng biết Mỹ chuyển trục quân sự về Á châu Thái bình dương tuy Mỹ không nói ra nhưng ai cũng biết là Mỹ bao vây quân sự và kinh tế của TC. TC vô tình tạo ra sợi dây thắt cổ mình.

TC không những bị các nước Á châu Thái bình dương coi là một thực dân kiểu mới”, ỷ mạnh hiếp yếu. Mà các nước của hai thị trường lớn của thế giới là Tây Âu, Bắc Mỹ coi TC là đối thủ đáng gờm. Thăm dò Gallup mới nhứt cho biết dân chúng Mỹ coi TQ là kẻ thù số 1 của Mỹ, tăng gia kinh tế của TC là mối đe doạ lớn cho Hoa kỳ. Học giả và trí thức Mỹ báo động đồng bào Mỹ và đồng loại coi chừng “Chết vì Trung Quốc”. Trong chương trình hát bóng Netflix của Mỹ có thể xem phim khắp thế giới qua Internet, đã phổ biến phim “Death by China”./. 

Vi Anh

Khúc Hát Ru Êm - Đỗ Công Luận

Saturday, July 4, 2015

Dị Ứng Với Chữ Nghĩa! - Huy Phương



Tôi đồng ý với nhiều người đã cho rằng không có ngôn ngữ Việt Cộng, ngôn ngữ miền Nam mà chỉ có ngôn ngữ Việt Nam và ngôn ngữ phát triển và đa dạng hóa theo thời gian. Nhưng là một người sinh ra và lớn lên, sống ở miền Nam ít nhất là nửa thế kỷ, tôi cảm thấy hụt hẫng và cảm thấy dị ứng với thứ ngôn ngữ hôm nay, nói rõ là thứ ngôn ngữ phát sinh ra từ sau ngày đại họa, khi mà Việt Cộng cai trị toàn bộ đất nước miền Nam. 

Không phải dị ứng với chữ nghĩa, mà tôi còn dị ứng với giọng nói của Hà Nội bây giờ, nó khác xa với Hà Nội thanh lịch của bốn mươi năm về trước. Làm sao tôi quên được giọng nói của đài phát thanh Hà Nội, “thủ đô của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” mà mỗi tối, tôi vẫn thường phải nghe cái giọng the thé của cô xướng ngôn viên qua chiếc loa rè treo ở cái chòi gác đầu trại, những đêm rét buốt ở trong những trại tù Hoàng Liên Sơn. Giọng nói đó còn theo đuổi, ám ảnh tôi cho đến ngày hôm nay.

Từ ngày bị anh em “ngoài ta” thống trị, ngoài những tiếng “ngụy ngôn” xảo trá như cách mạng, giải phóng, học tập cải tạo, ngụy quân, ngụy quyền... chúng ta thấy cả một rừng chữ nghĩa đảo lộn trong một xã hội điên đảo. Dân Sài Gòn đã nhìn tận mắt loại chữ nghĩa quái đản, sản phẩm của chế độ mới như “xưởng đẻ,” “cửa hàng thịt phụ nữ,” “nhà đái nam, nhà đái nữ...”

Cũng không phải vì lý do chính trị mà tôi ghét nó, hoặc có định kiến, kiểu “ghét ai ghét cả tông nhân họ hàng,” nhưng tôi ghét cái thứ ngôn ngữ tùy tiện, vô nghĩa và lai căng hay bắt chước Tàu một cách hoàn toàn vô ý thức và thiếu khôn ngoan.

Trước khi đi quá xa, và để cho độc giả khỏi quên, tôi xin nói ngay vào lối nói kiểu Tàu của người trong nước bây giờ. Chúng ta vẫn nghe những tiếng lạ tai từ khi nón cối dép râu “tiến về Sài Gòn,” thứ ngôn ngữ đặc sệt Tàu, mà chúng ta chưa hề nghe, chưa biết dùng nhưng cuối cùng cũng phải dùng, phải nghe nếu không sợ bị lạc đường. Đó là những tiếng hộ khẩu, hộ lý, hải quan, xuất khẩu, trợ lý, thủ trưởng, đăng ký, đường cao tốc, vô tư, bức xúc, bảo vệ, cơ địa, xử lý, khẩn trương, triều cường, giải phóng mặt bằng, quân hàm, sư trưởng... khác xa những gì mà chúng ta đã dùng thời trước.
Cái thì quá Hán, nhưng có cái thì quá nôm na. Thủy Quân Lục Chiến thì gọi là “Lính Thủy Đánh Bộ,” Bạch Ốc là “Nhà Trắng,” trực thăng là “máy bay lên thẳng,” tài xế thì gọi là “lái xe,” đại tiện hay tiểu tiện thì gọi là “ỉa, đái”... có khi nửa nôm nửa hán như “cán bộ gái,” có khi thô bỉ như “giường cứng- giường mềm,” có lúc ngớ ngẩn và vô nghĩa như “làm gái!”

Nếu chữ nghiêm trang, nghiêm chỉnh của chúng ta để nói về một thái độ, một nhân dáng thì vì sao trong nước lại dùng chữ nghiêm túc (nghĩa của nó là đứng yên - toàn thể túc lập!) Nếu chữ “liên lạc” của chúng ta dùng trong nghĩa trao đổi, thông tin thì cũng với nghĩa đó, họ dùng chữ “liên hệ,” như trong nghĩa nó có nghĩa trói buộc với nhau như gia tộc, con cái, họ hàng. Vì chúng ta đâu cần phải “liên hệ” qua điện thoại với một công ty khi chỉ cần mua một món hàng.

Có những địa hạt, việc dùng chữ nghĩa quá tùy tiện và ngu dốt, một cách “nói chữ” như chữ “xử lý” bị lợi dụng một cách nặng nề và không cần thiết như nói “xử lý cá xong” thì đến “xử lý” rau. Thay vì nói đơn giản “một con bọ xít” thì họ nói “một cá thể bọ xít,” thay vì nói “đi dạy học tại trường X.” thì người ta nói “nhận công tác giảng dạy...”
Nói chung là người ta thích dùng “đại ngôn” cho nó oai, ra điều chữ nghĩa, như ông bà ta có câu: “dốt thì hay nói chữ,” quảng cáo cho mấy cái bồn rửa nhà cầu, người ta cũng dùng đến tiếng “hoành tráng.”

Ba chữ “dòng, luồng và chùm” bị lạm dụng và gán ép một cách ngây ngô như: - “Dòng kem dưỡng da;” - “Luồng tư duy, luồng thông tin , luồng văn hóa , khám bệnh ngoài luồng;” - “Chùm ảnh, chùm thơ...”
Trong nước bây giờ thích nói chữ, Tây hay Tàu hơn là thuần Việt: Ảnh “nude” hơn là ảnh khỏa thân , “VIP” hơn là nhân vật quan trọng , “logic” là lý luận, “tuổi teen” hơn là tuổi thiếu niên, “ô tô” thay vì xe hơi, “nội y” thay vì áo quần lót , “sở hữu” hơn là có , “khẩn trương” thay vì nhanh lên.

Nếu vì trời sương mù mà trên xa lộ nhiều chiếc xe hơi đụng nhau dây chuyền (xe nọ đụng đít xe kia) thì vì sao họ dùng chữ “đụng liên hoàn,” cho ra Tàu, trong khi chữ liên hoàn còn có nghĩa “trở lại” như thơ liên hoàn là bài thơ mà câu cuối lặp lại câu đầu tiên. Cái xe đầu tiên bị đụng không thể nào đụng lại cái xe cuối cùng trên đường!

Trong khi chúng ta dùng chữ máy thu thanh (radio) thì Cộng Sản dùng chữ “đài,” chữ này chỉ có thể dùng để chỉ nơi phát thanh, như đài phát thanh Hà Nội. Cũng với lối nói tắt này, đôi khi vô nghĩa, nhưng theo thói quen ở trong nước, người ta vẫn hiểu, như vừa “xuất viện” là mới ở bệnh viện (nhà thương) ra, “nhập viện” là vào nhà thương. Nếu nói “điện” thì phải hiểu nghĩa là điện thoại. Thu phí là thu lệ phí!

Cộng Sản lấy tên Hồ Chí Minh đặt thay cho Sài Gòn có nhiều điều bất tiện và bất kính, vì người ta không thể nói: “Tôi đi... Hồ Chí Minh,” hay “Hồ Chí Minh bây giờ nạn cướp bóc tràn lan” mà phải dùng nguyên câu “thành phố Hồ Chí Minh.” Vì cái tên quá dài, nên bây giờ người Cần Thơ đi Sài Gòn thì chỉ cần nói là “lên thành phố!” là người ta đã hiểu.

Cỡ lớn láo như Phùng Quang Thanh, lên tới đại tướng mà còn mở miệng nói, “Không phong tướng, anh em tâm tư!” thì “chị em ta” cũng có thể nói, “Chị làm em cũng tâm trạng theo chị!” hay “con ấy... cực kỳ!” Danh từ, động từ, tĩnh từ, trạng từ... cứ loạn cả lên, toàn là những thứ “lộng ngôn” và “loạn ngôn” một cách rất “bất quy tắc!”

Thời trước đi học, mà viết, làm luận văn, nói lối này thì chắc chắn là bị thầy, cô giáo sổ...toẹt! Và thời nay nếu bỏ nước ra đi khá lâu, về thăm lại quê hương nên có một người đi theo để thông dịch.
Nói chuyện chữ nghĩa thời nay, thì phải viết thành một cuốn từ điển dày nghìn trang. Tôi không có tham vọng làm một cuộc nghiên cứu hay thống kê mà chỉ ghi.. tạp một vài chuyện mua vui. Nhưng chúng ta cũng nên cẩn thận, đừng ngộ nhận, khi có những tiếng ít nghe, ít dùng, nghe chưa quen tai đã vội chụp nón cối cho nó. Có lần tôi dùng tiếng “xiển dương” trong một bài viết, đã bị một ông bạn già khiển trách “sao lại dùng chữ Việt Cộng?”

Điều đau lòng tôi muốn trình bày với độc giả hôm nay là chúng ta lệ thuộc Tàu cả nghìn năm mà còn giữ được tiếng nói, chữ viết và bản sắc dân tộc. Trong nước nô lệ Cộng Sản mới bốn mươi năm mà dễ chừng ngôn ngữ đã có những sự thay đổi, nhất là ảnh hưởng không ít với những người đã đi ra nước ngoài, đã từng là nạn nhận của Cộng Sản. Tôi đã gặp những người tù chính trị đã ở trong nhà tù tập trung năm, mười năm mà vẫn dùng những danh từ “đi học tập- cải tạo” hay “trước giải phóng- sau giải phóng” một cách không suy nghĩ, thì trách gì vợ con họ, lấy lý do vì ở với Cộng Sản một thời gian dài, nên bị “đồng hóa!”

Một chuyện khác là các cơ quan truyền thông ở hải ngoại, vẫn cho mình là có lập trường chống Cộng nhưng vẫn dùng nguyên bản những tin tức, chương trình trong nước mà không chịu bỏ thời giờ sửa đổi lại theo cách nói và cách viết truyền thống của người Việt tại miền Nam trước 1975 và kể cả tại miền Bắc trước năm 1954.
Có khi vì thiếu vốn, lười biếng hay thỏa hiệp, truyền thông hải ngoại đem luôn cả chương trình làm sẵn, các cuốn phim của các nhà sản xuất hay đài truyền hình Việt Nam chiếu trong chương trình hằng ngày. Do vậy, tuy trên đài truyền hình không có cờ đỏ sao vàng, có chân dung lãnh tụ cộng sản, nhưng ngôn ngữ, hình ảnh, và chương trình từ giải trí đến thời trang, thi hoa hậu, đố vui, thực chất là những đài truyền hình Cộng Sản được soạn ra công phu để dành làm quà cho hải ngoại.

Người ta đã nói đến chuyện con ếch được luộc chín từ từ trong nước lạnh, hay chiến thuật vết dầu loang. Dần đà, chúng ta sẽ nghe quen tai, nhìn quen mắt và bị “luộc” lúc nào không hay.
Và những con người vốn chân chất, thật thà, tin người, chỉ thấy cái lợi trước mắt và cho cá nhân mình, không cảnh giác sẽ còn thua... nữa!

Huy Phương

Căn Phần - Người Phương Nam







Người Phương Nam

Người Tu Và Danh Vọng


Chợt nhớ trước đây có lần tôi được đọc một câu chuyện, tên gì tôi chẳng nhớ rõ, nhưng đại khái câu chuyện kể về một vị thầy sau thời gian tu hành nghiêm mật trên núi nên bèn hạ sơn hoàng đạo dưới chốn kinh kỳ. Sau một thời gian hoằng hóa độ sinh, thầy được mọi người biết tiếng và ngưỡng mộ vô cùng vì đức hạnh và sự uyên bác kinh luật của ngài. Được vua sắc phong làm quốc sư, và mỗi lần thầy thuyết giảng đều được ngồi trên những pháp tòa trang nghiêm, bằng gỗ trầm thơm. Sau một thời gian hoàng đạo ở chốn kinh kỳ, thầy ra đi để tìm cách độ những người ở các nơi khác. Một hôm ngang qua một dòng suối thầy xuống tắm và đắm chìm trong cái sảng khoái giữa dòng nước mát, cảnh vật thiên nhiên xinh đẹp của núi rừng. Đột nhiên thầy giựt mình vì nghe những tiếng la ó của một bọn trẻ. Chúng nó thì cũng ngạc nhiên vì bất chợt trông thấy thầy nên bật la lên: 

"Ê tụi mày ơi! Xem kìa, có ông thầy chùa đầu trọc đằng kia."

Khi vừa thoáng nghe, cơn giận từ đâu tràn đến và như xâm chiếm toàn bộ cõi lòng thầy. Thầy thấy mình bị xúc phạm, bị hủy nhục và chê bai. "Ta đây là đường đường một vị quốc sư, ngay cả vua cũng phải kính nể quỳ lạy, người người ai ai cũng tôn kính đảnh lễ, mà nay tụi nhóc này dám nói mình là thầy chùa đầu trọc". Nhưng rồi chỉ trong khoảng khắc sau đó, thầy chợt nhiên bật cười với chính mình vì sự giác ngộ kịp lúc:

"Mình là thầy chùa có đầu trọc, thì tụi nhỏ gọi là thầy chùa đầu trọc, chứ có gì đâu mà phải buồn, phải giận trong lòng."

Bỗng chốc thầy thấy được cái vô thường và giả tạo của cuộc đời. Những cái danh vị của quốc sư, của hòa thượng, những sự cung kính, khen ngợi, đảnh lễ, cúng dường từ mọi người bỗng trở thành huyễn hoặc và giả tạm. Cái còn lại trong thầy là sự an nhiên, như như tự tại của một người thoát khỏi mọi phiền trược tranh đua của cuộc đời. Câu chuyện tôi chỉ nhớ được đến đó, nhưng nó đã gợi cho tôi những hình ảnh và ý nghĩa thật đẹp của nội dung câu chuyện, về cái tâm tham danh vọng, chấp chước của người tu đối với cuộc đời.

Thật ra những ước vọng thầm kín trong mỗi con người là thích được người khác chú ý, tôn trọng và kính nể; dù người đó là một người thường hay một người tu. Có những danh vọng và chức vị nhỏ người ta muốn được tôn trọng và kính nể theo mức độ nhỏ; có danh cao, chức lớn thì người ta cũng muốn người khác biết đến và kính nể nhiều hơn.  Thế nên theo thời gian tu hành nhiều năm, có phẩm bậc cao hơn thì người tu muốn được xem trọng cũng là chuyện thường tình; nhưng nếu lấy Phật pháp làm thước đo cho việc này, thì việc mong muốn được người tôn kính và trọng nể nhiều hơn qua lâu năm tu hành; thì đây quả là một mong muốn của bản ngã do thiếu chất liệu tu hành mà ra.

Khi người ta không có sự tu và hành trì thật sự thì người ta sẽ thấy cái danh vọng này là thật có, thấy có mình đáng hưởng cái danh này và thấy cuộc đời là thật và thường tại. Chỉ có cái nhìn và thấy như vậy thì người ta mới ham cái danh hão huyền để phải buồn, phải vui và tìm cầu chạy theo nó. Còn nếu luôn luôn nghĩ đến sự tu hành, nghĩ đến sự khổ não của chúng sinh mà hằng khởi những niệm từ, tâm bi mong cứu độ mọi loài, thường nghĩ đến giải thoát thì người ta sẽ đâu ham những cái danh giả tạo mà người khác ban tặng cho. Dù tôi vẫn biết tự trong thâm tâm và đáy lòng rằng, tôi còn rất ham thích những cái danh vọng của chức vị nọ kia, và các phẩm bậc của người tu, nhưng tôi mặt khác lại sợ nó vì những tác động tâm lý tiêu cực, để từ đó nó đưa đẩy tôi đi vào con đường sai lạc.

Nếu có những hành động nào cao cả và đẹp đẽ nhất trong sự gạt bỏ và chối từ danh vọng cuộc đời, để tôi lấy đó làm gương mà noi, thì đó là hành động ra đi của đức Phật trong quá khứ và đức Dalai Lama trong hiện tại. Có ai có danh vọng và quyền lực hơn đức Phật thuở bấy giờ, có ai có đầy đủ cuộc sống và sung sướng như Ngài vậy mà Ngài vẫn chối từ và thản nhiên ra đi. Trong kinh Tứ thập nhị chương đức Phật nói:

"Ta coi ngôi vị vương hầu như bụi qua kẻ hở; coi vàng ngọc châu báu như ngói gạch; coi lụa là như vải thô; coi đại thiên thế giới như hạt tiêu... ; coi thịnh suy như cây bốn mùa".

Đức Dalai Lama thì ngài cũng tỏ vẻ thản nhiên không kém khi rời ngôi vị lúc bỏ xứ ra đi. Gần đây ngài lại tuyên bố sẽ từ chức, một khi dành lại được độc lập cho Tây Tạng, trên hết dù được hàng bao nhiêu triệu người tôn sùng như là một hóa thân của đức Bồ tát Quán thế âm, ngài vẫn luôn luôn tỏ ra bình dị và tầm thường như một người tu tầm thường. Trước mọi người bao giờ ngài cũng nói rằng: "Tôi chỉ là một tu sĩ bình thường, như mọi người chứ chẳng khác." Như vậy mới thấy rằng một vị chân tu thật sự bao giờ cũng luôn luôn hạ mình xuống trước mọi người, nâng mọi người lên được qua lời nói và việc làm khi có thể; và hay thay là chính khi những vị ấy hạ mình xuống thì các ngài càng được người khác tôn sùng và nâng lên cao. Còn với tôi một người thiếu sự tu học và hành trì thì không hiểu sao lại cứ thích và tham những danh vọng hảo huyền, cầu sự cung kính tôn trọng của mọi người. Nếu có những ân phước nào lớn nhất, nếu có những nguồn cảm hứng nào thiêng liêng nhất cho tôi ngưỡng mộ nhìn lên để học theo những công hạnh và đức độ của các ngài, thì đó chính là đức Dalai Lama, một bậc thầy vĩ đại của nhiều người và cũng là thầy của tôi, người tôi hằng tôn sùng. 

Nhân danh các điều thiện, các điều lành lợi ích cho mọi loài ấy, bản ngã dẫn ta đi và đi mãi với những cái tốt và đẹp nhất cho mọi loài. Nhưng để rồi một ngày nào đó khi ta trong một lúc tu hành quán chiếu lấy chính mình, mới chợt nhận ra rằng tất cả những ý tưởng, niệm lành cho người, cho mọi loài trước kia của mình chỉ là cái thực chất của bản ngã, nó mang mặt nạ vì lợi ích cho Phật pháp và chúng sinh ở bên ngoài. Xét và tìm đến cái bản ngã sâu tận bên trong của con người, thì ta mới có thể thấy nó luôn luôn gian manh và quỷ quyệt, nó có đủ mọi ma chước để quyến rũ và dẫn dụ những người tu đi vào con đường sai lạc và sa đọa. Thế nên tôi cũng hay dặn lấy chính tôi rằng: "hãy coi chừng cái bản ngã của ngươi."

Nếu những người tu hành vì lòng từ bi thương xót thật sự với những nỗi khổ đau và mê lầm của cuộc đời, nên xông xáo lao vào cõi trần tục này để cứu độ mọi người, thì cái động cơ tâm lý ấy quả thật đáng tán thán và đảnh lễ. Nhưng nếu để lao vào cuộc đời này với mục tiêu có được những danh vọng, sự tôn kính và cúng dường thì dù những việc làm phật sự, hoằng pháp lợi sinh kia mang ý nghĩa cao cả bao nhiêu đi nữa cũng là vô ích, vì nó đưa đẩy người tu ấy vào đường danh lợi khác gì thế gian.

Ngày nay, những người tu có thể nhân danh những cấp bằng cao học, hay tiến sĩ để vươn mình ra đời, làm việc phật sự lợi ích cho chúng sinh. Nhưng liệu những cấp bằng cao học, tiến sĩ ấy có đủ làm đại diện duy nhất cho tâm Bồ đề , tâm từ bi thương xót muốn thật sự cứu độ các chúng sinh hay không? Xã hội con người ngày nay là xã hội của danh và vọng, ai không có danh vọng người đó không được tôn trọng và nể vì, thế nên con người ta đua nhau truy tìm nó và gán lên người đủ thứ các chức vị, thanh danh. Nếu để đi vào cuộc thế và song song hành đạo giữa những người có nhiều danh vọng, mà người tu phải phương tiện dùng cái danh học, danh tu của mình để cảm hóa và nhiếp phục mọi người thì điều ấy chẳng trái; nhưng nếu lấy đó làm phương tiện tiến thân để có lợi, được danh, thì thật là sai hẳn cái mục tiêu mà người tu ấy ấy phát nguyện lúc ban đầu. 

Đức Dalai Lama nói:

"Nếu một người tu mà trải qua bao tháng năm hành đạo không thấy mình tầm thường hơn, giản dị hơn và khiêm tốn hơn thời gian ban đầu, thì có lẽ là người tu đó đã đi lạc rồi!"

Mây Vô Danh

Friday, July 3, 2015

Học Nói Dối - Quang Minh - Hồng Đào - Trang Thanh Lan - Mỹ Huyền

Cười cho khỏe!

Biên Hòa Memories #737 - Tình Là Sợi Tơ

Đời là đại dương, đại dương mông mênh
Tình là sợi tơ, sợi tơ mong manh...!