Tuesday, August 29, 2023

Chúc Mừng Hạnh Phúc - Minh Lương

Mẹ Con Anh Khờ - Nguyễn Thạch Giang

 

Anh tên Hiền mà người thì cũng thật là hiền, nhưng hiền quá đôi lúc thành ra… khờ. Không biết ai đặt cho anh cái tên Khờ, dân lối xóm kêu riết thành quen chết danh cái tên Khờ. Mẹ anh thì nói con tui đâu phải khờ, nó chỉ không được khôn lanh như người ta mà thôi.

Mẹ anh Khờ là bà Thảo giáo viên trường tiểu học. Bà Thảo hồi nào tới giờ không có chồng nên anh Khờ không biết cha mình là ai. Gia đình đơn chiếc, hai mẹ con sống trong căn nhà ông bà để lại vùng ngoại ô đèn vàng này, cái nhà mà bà Thảo đã sống từ thời bà mới vừa biết đi lẫm chẫm. Bà có một người anh trai từ lâu sống trên thành phố, nay được con cháu bảo lãnh sang sống ở nước ngoài. Căn nhà và miếng đất cho hết bà Thảo, không ai tranh giành.

Anh Khờ cũng học xong trung học, thi đại học đôi ba lần không đậu, về nhà nói mẹ ơi con muốn đăng ký đi xuất khẩu lao động nước ngoài. Bà Thảo có hơi ngần ngừ, nửa muốn cho con ra ngoài học khôn, học ăn học nói học gói học mở với người ta, nhưng nửa ngại con mình khờ quá biết có thích nghi nổi hoàn cảnh nơi xứ người không đây. Nhưng rồi anh Khờ lại rớt phỏng vấn, thôi thì theo bạn bè xin việc tại các khu công nghiệp. Thời đó hãng xưởng gia công mọc lên như nấm sau mưa, đi đâu cũng thấy tuyển người làm. Mặc sức cho anh Khờ bay nhảy, anh làm chỗ này đôi ba tháng lại đổi chỗ khác, nhưng anh vốn hay bị khờ lại đứng núi này trông núi nọ, nếu anh không tự ý xin thì chủ cũng cho anh nghỉ.

Năm anh hai mươi lăm tuổi mẹ kêu về quê cưới vợ. Có chỗ muốn gả con. Ông bà Thân cũng là giáo viên dạy chung trường với bà Thảo, lại là người lối xóm. Cô con gái của ông bà cũng trạc tuổi anh Khờ, cũng theo nghiệp cha mẹ, cũng là cô giáo trường làng. Cô tên Lan, năm nay đã hai nhăm nhưng chưa từng có bạn trai. Sợ để lâu con mình ế, ông bà Thân sang nhà bà Thảo không cần khách sáo nói huỵch tẹt là muốn cưới anh Khờ cho con gái mình. Bà Thảo thấy gia đình ông giáo Thân tự hồi nào đến giờ không mang điều tiếng chi.

Cô Lan cũng được gái, nếu đem chấm điểm cũng được bảy trên mười, người như cô đi đâu mà tìm. Bà Thảo thì ưng bụng lắm nhưng cũng nói để tôi hỏi ý thằng con. Ông giáo Thân sợ anh Khờ chê con mình, trước khi ra về còn nói, “Vợ chồng tôi bảo đảm với chị, con gái tôi còn nguyên xi, con gái tôi chưa từng, chưa từng … yêu.” Bà Thảo cười thầm trong bụng bởi bà là người có tư tưởng rất thoáng, đời bây giờ đâu ai đòi hỏi gái về nhà chồng phải còn nguyên xi. Mà còn hay mất … chỉ có trời mới biết.

Anh Khờ nghe tin cưới vợ thì mừng hí hửng. Thân con mười hai bến nước, mẹ muốn gả cho ai thì gả. Con đi làm trên thành phố mấy năm nay nhưng chẳng có dư được đồng nào. Ðám cưới ai muốn tính sao thì tính. Hai nhà cách nhau chưa tới trăm mét, lễ rước dâu đi bộ cũng được nhưng nhà gái muốn có xe hoa. Cô dâu phải bước lên xe hoa về nhà chồng cho đúng bài bản.

Ðám cưới của anh Khờ thật là vui. Chú rể trai tân sánh duyên cùng cô dâu chưa từng … yêu. Nhưng ngày vui qua mau.  Mau không ngờ. Cô dâu về nhà chồng được ba ngày thì ôm gói bỏ đi đâu không ai biết. Chờ hoài không thấy về, bà Thảo cùng anh Khờ sang nhà thông gia tìm hiểu sự tình. Hai ông bà Thân chưng hửng, nó không có về đây, không biết nó đi đâu, để tôi đi tìm nó về chịu tội. Thiệt tình là con với cái. Nhưng tôi biết nó không quen ai, không hề.

Mười ngày sau ông bà Thân sang nhà bà Thảo chịu tội thế cho con. Con dại thì cái mang. Không phải ông không tìm ra con mình bỏ trốn ở đâu, nhưng ông biết rằng cuộc hôn nhân này hết phương cứu vãn. Ông không nói lý do con bỏ trốn, chỉ nói xin lỗi. Chúng tôi thành thật xin lỗi. Nhưng hai ông bà chỉ nói những lời xin lỗi suông mà không hề đả động gì tới tiền bạc hay đồ sính lễ. Bà Thảo nhìn thằng con, anh Khờ ngồi làm thinh mặt mày ngẩn tò te. Bà thấy vừa tội vừa thương. Bởi vì anh sinh ra đã mang tên Hiền, trong tình cảnh này mà anh cũng hiền được thì anh quả thật là người đáng … thương.

Sau đó anh Khờ lẳng lặng lên thành phố tiếp tục cuộc đời công nhân. Cuộc sống ngày qua ngày, ngày nào cũng giống ngày nấy chẳng thấy chi điều mới lạ. Tiền lương vừa đủ chi tiêu tháng nào hết tháng đó, suốt cả năm chẳng có dư lấy một đồng. Hôm mất việc, anh lại khăn gói về quê sống với mẹ. Thôi, không đi đâu nữa, ở đây kiếm việc làm sống qua ngày. Anh làm linh tinh đủ việc, không việc nào ổn định, lúc có lúc không, làm năm ba bữa nghỉ năm ba bữa. Nhưng anh không lo, chỉ mong kiếm chút đỉnh tiền sáng sáng cà phê cà pháo là được rồi. Còn nhà lầu xe hơi tiền tỷ thì anh chẳng bao giờ mơ tới, bởi biết có mơ thì cũng chỉ thấy mờ mờ. Ngay cả đến việc vợ con anh cũng không lo. Kệ, chừng nào có thì có, tới đâu hay tới đó.

Một buổi sáng mùa Xuân đẹp trời, một cô gái đến gõ cửa nhà xin được làm vợ anh Khờ. Cô còn trẻ và khá là đẹp, chỉ mới hai lăm. Cô nàng là người xóm trên, cha mẹ đều là nhân viên nhà nước, gia đình nhà cửa đàng hoàng ai cũng biết. Cô chỉ có cái tội là yêu sớm và ham vui sớm, bỏ nhà theo bạn trai sống thử. Chừng đẻ được đứa con thì bạn trai vô tù vì có dính líu tới băng đảng bán xì-ke. Là gái hồi nào tới giờ chỉ biết ăn ở không, nay lại ôm con mọn cô cảm thấy không có cái khổ nào bằng. Về nhà cha mẹ sống cũng không yên, bà con chòm xóm lời ong tiếng ve, chịu hết nổi, đường cùng, cô đến nhà bà Thảo gõ cửa, tình nguyện làm vợ anh Khờ.

Cô hứa nếu anh Khờ chịu lấy cô làm vợ, cô sẽ một lòng một dạ lo cho chồng và mẹ chồng. Cô sẽ đi làm nuôi anh Khờ suốt đời. Bà Thảo nhìn thằng con, anh Khờ nay đã ba lăm rồi mà cũng chưa nên thân. Nghề cũng không mà tiền cũng không. Thôi thì cái thằng này, nó không lo kiếm vợ thì vợ cũng đi tìm nó. Chắc cái số của nó trời định như vậy rồi.

Ðám cưới anh Khờ lần này cũng đông vui. Chú rể trai một đời vợ sánh duyên cùng cô dâu gái một con. Mọi sự đều do cô dâu bày vẽ, anh Khờ chỉ lo việc trả tiền. Cô dâu trẻ tuổi điệu đàng, thay áo cưới đôi ba lần. Áo đầm hở cổ, áo dài truyền thống, áo dài cách tân. Lúc đi chào bàn quan khách mời rượu, cô dâu chú rể mặc áo cung đình. Cô dâu mặc áo hoàng hậu còn chú rể mặc áo hoàng đế. Bộ đồ mướn rộng thùng thình, không biết y phục cung đình thời vua nào, rồng phụng màu mè giống phim bộ Hồng Kông.

Lúc cô dâu chú rể cắt bánh cưới, đứa con gái nhỏ của cô dâu chạy đến ôm chân mẹ. Má ơi con muốn ăn bánh. Cả khán phòng cười ồ. Ðây là một tình huống bất ngờ, ban tổ chức không lường trước được.

Ðám cưới đâu chừng ba tháng thì xảy ra chuyện không ngờ. Một buổi sáng con dâu bà Thảo đi đâu về cùng một cậu thanh niên. Vừa bước vô nhà thấy bà Thảo là hai người quỳ xuống vừa khóc vừa kể:

– Mẹ ơi, xin tha lỗi cho con, con biết là con có lỗi nhiều lắm khi bỏ anh Khờ. Chồng cũ của con mới vừa được thả, đâu ai ngờ mau dữ vậy. Con thiệt là khổ tâm, mẹ với anh Khờ có thương con thì thương cho trót, thả con về với chồng cũ của con, hai vợ chồng con đội ơn mẹ với anh Khờ.

Nãy giờ bà Thảo ngồi sững sờ, bà bị một cú sốc mạnh không nói nên lời. Ðứa con dâu tháo chiếc nhẫn cưới bước lại đưa anh Khờ:
– Anh làm ơn nhận lại chiếc nhẫn cưới này giùm em, coi như anh xoá bỏ một lời nguyền. Em muôn vàn nhớ ơn anh. Còn đôi bông tai và sợi dây chuyền em xin giữ lại như đồ kỷ niệm.
Anh Khờ và bà Thảo ngồi làm thinh, hết ý kiến.
Cái tin vợ anh Khờ trở về với chồng cũ cả xóm đều biết. Có người nói tội cho anh Khờ, có người nói bỏ tiền ra mua được vợ ba tháng… coi như huề

o O o

Bà Thảo đến tuổi nghỉ hưu, ngày nào còn đi dạy bận bịu sách vở trường lớp, giờ ở nhà đi ra đi vô sao mà nó trống vắng buồn tênh. Anh Khờ nay đã bốn mươi, bà nghĩ đến việc tìm vợ cho anh, mình đâu có sống đời mà lo cho nó hoài. Nhưng bà chưa kịp tìm thì vợ anh Khờ tới nhà gõ cửa, chắc cái số của anh như vậy.

Một buổi chiều mưa giông, có một người đàn bà cùng hai đứa con nhỏ chạy xăm xăm vào hiên nhà bà ngồi tránh mưa. Anh Khờ đói bụng bưng tô cơm nguội ra đứng ngoài hiên vừa ăn vừa ngó lén người ta. Anh trở vô nói với mẹ:

– Con ăn cơm thằng nhỏ ngó miệng hoài, chắc nó đói.

Bà Thảo biết ý thằng con, thấy người ta đói tội nghiệp muốn cho ăn mà còn ngại mẹ, sợ nói này nói kia. Bà bước đến lấy tô cơm nguội chan cá kho đem ra ngoài cho thằng bé, bà nói trống không:

– Còn chút cơm nguội ăn đỡ.

Thằng nhỏ lấm lét nhìn mẹ nó. Người đàn bà trẻ lên tiếng:

– Nói cám ơn bà đi con.
Hai đứa nhỏ nói cám ơn bà rồi bưng tô cơm lên ăn. Nó ăn một muỗng rồi đút cho mẹ nó một muỗng. Bà Thảo bước vào nhà trong lòng chợt thấy xúc động.
Mưa càng lúc càng to, giông gió sấm chớp tứ bề, anh Khờ đi tới đi lui ra chừng áy náy. Bà bước ra ngoài kêu ba mẹ con vô nhà tránh mưa, ướt hết rồi thay quần áo kẻo cảm lạnh. Bà bước đến bếp nấu nước sôi luộc mì gói cho ba mẹ con ăn thêm, chắc họ còn đói.
Người đàn bà lấy trong túi xách mấy bộ đồ khô thay cho con rồi ba mẹ con ngồi ăn mì.

– Con cám ơn bác nhiều lắm. Trước đây con ở ngoài Trung, làm ruộng quanh năm mà không đủ ăn. Chồng con theo người ta đi tàu đánh cá ngoài biển xa, không may tàu chìm chết đuối. Con ở quê không có việc gì làm, càng lúc càng túng quẫn. Có người bạn cùng thôn lấy chồng ở thị trấn này mấy năm trước, năm ngoái chị về quê, thấy hoàn cảnh con khổ quá nói có gì vô đây chị giúp đỡ kiếm việc làm nuôi con. Ðâu ngờ tới đây mới biết chị cùng chồng dọn đi nơi khác rồi. Bác làm ơn cho con tá túc vài bữa, rồi thủng thẳng con tìm việc tìm chỗ ở dọn đi.

Bà Thảo không nói gì. Từ chối thì không nỡ mà nhận lời thì ách giữa đàng cứ mang vào cổ. Bà nhìn cái đi-văng chất đầy đồ đạc trên đó, bà không muốn dọn dẹp chỗ ngủ cho họ, tự nghĩ lòng tốt cũng có giới hạn, để họ ngủ dưới sàn gạch là quý rồi. Bà bước vào trong lấy chiếc chiếu và mùng mền. Anh Khờ giúp giăng mùng, mấy mẹ con chui vào ngủ.

Buổi sáng bà Thảo bước ra khỏi phòng đã thấy mấy mẹ con thức dậy từ lâu, mùng mền xếp gọn gàng. Bà bước đến bếp nấu nước pha cà phê, mang cho người đàn bà trẻ một ly, bà cầm một ly bước ra phía trước nhà. Bà không thấy nhưng cũng nghe biết ba mẹ con đang chia nhau uống. Sân vườn buổi sáng sau cơn mưa đêm thêm tươi mát. Bà Tư hàng xóm đi ngang, thấy bà trước sân bước vào nói chuyện. Bà Tư thấy có bóng người lạ con nít trong nhà tò mò đưa mắt nhìn. Bà Thảo kể rõ đầu đuôi câu chuyện ngày hôm qua.

Hai bà bước vào trong. Bà Tư lên tiếng hỏi:

– Cô tên gì ?

– Dạ cháu tên Lành.
– Ông Hoà nhà ở đầu đường có bà mẹ chín mươi tuổi, muốn tìm người mỗi ngày tới phụ giúp cho ăn tắm rửa chừng bốn tiếng đồng hồ trả năm chục ngàn, cô có muốn làm không?

– Dạ muốn, cháu làm được, chuyện gì cháu cũng làm.

Bà Tư nói, “Vậy cô đi theo tui tới đó thử việc.”

Buổi trưa chị  Lành đi về đưa bà Thảo tiền làm được.  Con làm được, họ thích lắm, dặn là mỗi ngày cứ đến làm đủ bốn tiếng thì về. Chị đến bếp làm cơm, bà Thảo lấy trong tủ lạnh con gà đưa chị làm cơm gà luộc. Bà bước đến ghế ngồi cầm quạt phe phẩy, ra điều bà chủ, bà mẹ chồng. Chị Lành làm bếp gọn gàng lanh lẹ, cả nhà xúm lại ngồi ăn, ai cũng khen ngon.

Chị Lành đi làm về là đưa tiền cho bà Thảo. Bà không nói gì lẳng lặng bỏ túi. Bà muốn thử xem sức chịu đựng của chị Lành đến đâu. Bà còn tìm cách thử lòng người mẹ trẻ này, bà giả bộ để quên tiền chỗ này chỗ nọ, bà đánh rơi tiền khi thì trong bếp lúc ngoài sân. Mấy đứa nhỏ lượm được trả lại cho bà. Không, bà muốn thử lòng mẹ nó kìa. Một hôm bà nhét hai tờ giấy năm trăm trên đầu tủ, một tờ tiền thật một tờ tiền âm phủ. Buổi trưa bà đến xem chừng, hai tờ bạc không cánh mà bay. Bà suy nghĩ, lúc bà giấu đâu có chị Lành ở nhà, chị đã đi làm rồi, chỉ có thằng con trai bà đi ra đi vô mặt mày như mèo ăn vụng.

Buổi trưa anh Khờ về ngủ, bà lục túi quần anh treo trên vách, trong mớ tiền lẻ có tờ năm trăm tiền giả. Bà xé làm đôi vứt thùng rác. Thằng này xớn xác đem xài có ngày công an còng đầu. Con ơi là con.

Xéo nhà bà Thảo phía bên kia đường là nhà ông Quý làm ở ngân hàng. Ông đang cho thợ đập nhà cũ xây nhà mới lên thêm từng lầu. Một hôm mấy người thợ xách con gà nhờ chị Lành làm cơm họ trả công. Chị Lành có tài nấu cơm gà luộc pha nước mắm gừng rất ngon. Ai ăn cũng khen.

Thế là hết nhóm thợ này tới nhóm thợ khác nhờ chị giúp, buổi trưa họ ngồi ăn uống ồn ào như cái quán. Chị Lành thấy ham xin phép bà Thảo đặt hai cái bàn nhỏ trước sân buổi trưa bán cơm gà kiếm thêm tiền chợ. Bà Thảo bảo anh Khờ phụ chị cắt cổ gà nhổ lông gà, phụ dọn dẹp. Tiền lời bao nhiêu chị đưa bà Thảo. Bà chỉ lấy một ít, bảo chị giữ để dành lo cho hai đứa nhỏ. Bà thử thách chị bao nhiêu đủ rồi.

Lối xóm thấy anh Khờ đưa đón hai đứa nhỏ đi học, thấy anh buổi trưa phụ chị Lành bán cơm gà, ai cũng nghĩ chắc hai người này đã nhập cục ngủ chung mùng. Ông Tám nhà kế bên hỏi vậy chớ chị không tính làm đám cưới cho tụi nó sao. Bà Thảo nghe tới đám cưới thì sợ hết hồn. Tởn tới già. Mà cũng ngộ thiệt, hai đứa tụi nó có gì đâu. Sao ai cũng nghĩ hễ trai gái chung nhà thì không trước thì sau cũng giở mùng chun vô.

Bà Tư ông Năm gặp bà Thảo hỏi đon ren. Sao, chị tính chừng nào cho hai đứa trình làng ra mắt quan viên hai họ.
Người này người kia nói ra nói vô khiến bà Thảo nghĩ ngợi. Hay là mình hỏi con Lành cho thằng Khờ cho rồi. Bà nói với chị Lành:

– Con ở đây mấy tháng cũng biết tình cảnh của mẹ con bác ra sao rồi. Thằng Khờ tuy không khôn lanh như người ta, nhưng nó hiền lành tử tế, không chơi bời nhậu nhẹt hút xách. Bác nay đã lớn tuổi mong nó sớm yên bề gia thất. Nếu con thấy được thì hai đứa sống với nhau xây dựng gia đình.
Chị Lành cảm động ứa nước mắt:

– Nếu bác với anh Khờ mà không chê con, con thật là có phước mới bước vô được nhà này.

Bà Thảo không muốn tổ chức đám cưới rình rang, bà chỉ muốn làm một bữa tiệc nho nhỏ tại nhà, gọi là buổi ra mắt. Bà bàn với ông Tám và bà Tư lối xóm, bà nói:

– Tôi tính đặt một con heo quay, nấu một nồi cà ri gà ăn với bánh mì, cá hấp ăn với cơm chiên là đủ. Mua một thùng bia, mời bà con lối xóm chừng hai bàn là được rồi.

Ông Tám có ý kiến:

– Mình đãi kiểu đó giống như đám giỗ. Mặc dù không nói đám cưới nhưng cũng là đám cưới. Ðãi ăn phải dọn từ món chớ không bưng ra một lần. Dạo đầu phải có đồ nguội để thực khách lai rai uống rượu hay bia, bỏ món cà ri thế bằng món vịt quay hay là chim cút rô ti, thêm món đồ biển cua tôm. Có hơi tốn kém chút… nhưng  phải làm coi cho được.

Bà Năm góp ý:

– Ðể tôi kêu mấy đứa nhỏ cùng bạn bè tụi nó sang phụ giúp, chị đừng lo, mấy thằng con tui giỏi mấy cái vụ này lắm.

Mặc dù không phát tờ rơi không làm quảng cáo, nhưng đám “ra mắt” của anh Khờ cả xóm ai cũng biết. Ðàn bà con nít đi ngang nhà đứng lại dòm ngó trầm trồ, “Bữa nay đám cưới anh Khờ, bữa nay đám cưới anh Khờ!”

Mấy cậu thanh niên lăng xăng làm cổng chào với bảng “Tân Hôn”, mấy cô gái í a í ới vừa làm vừa cười giỡn dưới bếp. Bà Thảo đi tới đi lui miệng cười mãn nguyện. Thằng con của bà lối xóm ai cũng thương. Mấy cậu thanh niên lại còn bày đặt đem gắn dàn máy hát hò. Ðám thanh niên thanh nữ đông quá ham vui, xin bác đặt thêm hai bàn, bác đừng lo, tụi con tự đem mồi với lại bia, vui với anh Khờ là chính.

Anh Khờ uống rượu vui quá kéo cô dâu lại hôn, cô dâu mắc cỡ bỏ đi chỗ khác, thiên hạ vỗ tay tán thưởng. Anh Khờ xỉn xỉn lên hát một bài tân cổ giao duyên quên đầu quên đuôi ai cũng cười. Buổi tối vợ chồng con cái xúm lại mở bao thơ đếm tiền. Anh Khờ mặt mày hí hửng lại nói với mẹ: lời, lời, hổng lỗ. Bà Thảo không nhịn được cười, hết ý kiến thằng con của tui, lần này đám cưới của nó … có lời.

Bà Thảo bắt đầu để ý con dâu, mỗi khi chị Lành đi đứng bà nhìn soi mói tìm điều khác lạ. Bà mong chị hôi cơm tanh cá, bà mong có một đứa cháu nội của riêng bà. Anh Khờ có thể mất vợ, nhưng cháu bà, cháu nội của bà sẽ mãi mãi là cháu bà.
Ngày tháng trôi qua bà không thể chờ. Một hôm bà kêu con dâu bà lại gặng hỏi:

– Mẹ nói thật với con, mà con cũng phải trả lời cho thật, con có thể nào đẻ cho mẹ một đứa cháu nội nữa không.

Chị Lành trầm ngâm giây lâu ngập ngừng điều khó nói:

– Con cũng biết mẹ với anh Khờ mong đợi điều đó, con thật lòng thương anh Khờ, muốn đẻ cho ảnh một đứa con, nhưng ảnh không thể… Hai đứa con cố gắng nhiều lần nhiều cách mà ảnh vẫn… không thể nào.
Một lần nữa bà Thảo bị một cú sốc, chuyện bây giờ mới biết. Bà nhớ lại lúc anh Khờ còn trẻ, bà nhiều lần tắm rửa cho anh, thấy anh cũng bình thường như bao đứa trẻ khác. Lúc nó lớn nhiều lần giặt quần xà lỏn cho nó, đôi lúc vấy bẩn mùi tanh tưởi. Sao bây giờ… sao bây giờ… như thế này?

Một buổi sáng sớm bà Thảo nói cho con dâu và thằng con biết là bà có việc phải đi lên thành phố chiều về. Mỗi lần đi là bà thấy thành phố thay đổi khác lạ, xe cộ người ta đi lại đông đúc ồn ào. Nhưng bà không khó lắm để tìm ra nhà ông thầy “Ðông y sĩ bán thuốc gia truyền chuyên trị đàn ông yếu sinh lý”. Bà bước vào phòng đợi, lòng thấp thỏm lo âu. Bà nói ngập ngừng:

– Thưa thầy, tôi muốn thỉnh thuốc cho một người đàn ông… yếu… yếu… không thể… không thể…

Ông thầy thuốc Ðông y gia truyền nhìn bà khách bề ngoài không có vẻ gì là một người đàn bà đang trong thời kỳ … cần đến mấy chuyện đó.

– Bà nói ông nhà không thể … mà không thể như thế nào?

– Tôi nghe con dâu tôi nói chồng nó như vậy thì tôi biết như vậy. Có cần phải dẫn nó lên đây cho thầy khám?

Ông thầy bật cười hô hố, “Té ra bà đi thỉnh thuốc cho con trai bà, nãy giờ tôi cứ tưởng bà nói ông nhà. Tôi có thuốc viên hải cẩu bổ thận hoàn, bà mua cho cậu một lọ uống thử. Tôi hốt ba mươi thang thuốc cho con trai bà uống trong một tháng. Thuốc cường dương gia truyền, nổi danh ba đời.”

Buổi chiều về nhà, việc đầu tiên là bà Thảo đi vô bếp tìm siêu sắc thuốc cho thằng con trai. Buổi tối bà còn bắt anh Khờ bưng chén thuốc uống hết trước mặt bà.

Bà chờ đợi. Ngày nào cũng dòm ngó con dâu coi tướng tá có mập thêm chút nào. Buổi tối bà đi ra đi vô nghe ngóng, đi ngang phòng thằng con trai lắng nghe coi có tiếng cười giỡn giường chiếu nhúc nhích động đậy gì không.

Lúc thuốc gần hết, bà kêu con dâu lại hỏi nhỏ, con thấy có tiến bộ hơn chút nào không con. Cô con dâu lắc đầu, mọi sự vẫn u như kỹ… y như cũ.

Ngày tháng trôi qua…bà Thảo tức mình không chịu đầu hàng số phận, hễ còn nước là còn tát, hễ có bịnh là vái tứ phương. Ði đâu cũng nghe tụi thanh niên khẳng định  “người ta làm được, mình làm được.”

Bà thu xếp chuyện gia đình, dẫn con trai con dâu lên thành phố, đến bệnh viện trung ương khám nam, khoa chữa trị hiêm muộn. Sau nhiều lần thử nghiệm, bác sĩ tuyên bố bó tay, hết cách. Rất tiếc, ông không thể nào… không thể nào…

Từ đó bà Thảo không còn buồn, Không còn lo kiếm đứa cháu nội. Bà tự an ủi…”Ý trời”

Một hôm chị Lành đến gần bà Thảo thưa chuyện:

– Mẹ à, đêm qua con nằm mơ thấy chồng cũ con hiện về, anh vui cười hỏi thăm con đủ thứ. Tỉnh dậy con nhớ quê quay quắt suốt cả ngày. Con đi cũng đã ba năm, con muốn xin phép mẹ cho con dẫn hai đứa nhỏ về quê, cúng mồ mả ông bà, mồ Ba tụi nó.

Bà Thảo miệng nói ờ phải con cứ đi, mà trong lòng bà thấy buồn buồn. Bà nghĩ rồi có ngày đứa con dâu này cũng sẽ bỏ con trai bà mà đi.

Buổi sáng anh Khờ hí hửng đưa vợ con ra bến xe về quê một tuần. Nghĩa là anh khỏi cắt cổ gà nhổ lông gà một tuần. Anh có nhiều thì giờ bù khú với bạn bè, trong khi mẹ anh lại buồn rười rượi vì nghĩ đứa con dâu này sẽ một đi không trở lại. Lúc họ bước ra cửa bà móc tiền đưa con dâu và cho hai cháu. Dẫu thế nào thì bà cũng phải đối xử cho phải đạo mẹ chồng.

Mấy ngày con dâu đi vắng, bà cảm thấy trống trải buồn bã lạ thường. Bà thấy nhớ tiếng hai đứa nhỏ chạy giỡn nô đùa. Bà nhớ tiếng con dâu chặt thịt gà lộp bộp. Bà thương con dâu thương cháu nội thương cái mái ấm gia đình này hồi nào không biết. Nhớ ngày nào tụi nó mới tới, co ro trong chiều mưa giá lạnh. Giờ đã ba năm. Ba năm con dâu bà trả ơn cưu mang coi như đã đủ. Sòng phẳng. Cuộc đời lúc nào cũng đối xử với bà sòng phẳng.  Quá là sòng phẳng.

Buổi sáng anh Khờ đi quán cà phê, ngang tấm lịch giả bộ ngó ngó, “Bữa nay mẹ con tụi nó về, ngày mai lại tiếp tục… cắt cổ gà…nhổ lông gà.” Bà muốn nói, con ơi mày được nhổ lông gà hằng ngày là phước ba đời đó con.

Anh Khờ nhắc tới một việc bà không dám chắc nhưng vẫn mong chờ. Ở tuổi này phải gánh vác một điều mất mát là một việc hết sức khó khăn. Buổi trưa nằm thiêm thiếp trên giường bà nghe tiếng trẻ con cười nói, một âm thanh quen thuộc thân thương trong ngôi nhà này trong nhiều tháng qua. Bà bước đến cửa sổ nhìn ra vườn sau, thằng cháu nội về tới là chạy u ra thăm con gà mái tre của nó nằm ấp trứng trong ổ, đứa cháu gái thì leo tuốt trên cây mận.

Bà bước ra phía trước, con dâu bà về tới lăng xăng xếp đồ sắp lên bàn thờ cúng ông bà. Nhiều dữ hôn, trái cây đồ ăn lũ khũ.

– Mẹ không ngủ trưa sao? Con có đem về mấy con tôm hùm với lại mực một nắng. Ðể con làm cơm trưa.

Chị Lành không thay quần áo nhào vô bếp làm món tôm hùm mới vừa học được. Anh Khờ đi chơi về bước vô nhà nói  thơm quá xá là thơm.

Cả nhà xúm lại quây quần ăn cơm trưa. Bà nói mẹ tính là ngày mai mình mua gà người ta làm sẵn cho tiện, cũng ngon chớ làm gà sống cực quá. Cả anh Khờ và chị Lành đồng thanh, “Dạ phải, dạ phải. Con cũng tính nói với mẹ như vậy.” Ăn xong vợ chồng con cái nằm ngủ ngon lành.

Bà Thảo đi vòng quanh nhà ngắm nghía, phải sửa lại nhà bếp và nhà tắm theo kiểu mới hiện đại vừa sạch vừa thơm. Rồi còn phải xây thêm phòng cho hai đứa cháu, tụi nó ngày một lớn. Hồi nào tới giờ cứ nghĩ thằng con của mình trước sau gì cũng bị vợ bỏ nên bà không tính đến chuyện sửa nhà. Nhưng mà mình đã tính sai. Người tính sao bằng trời tính./.


Nguyn Thch Giang

https://baotreonline.com/van-hoc/truyen-ngan/me-con-anh-kho.baotre

Vu Lan Báo Hiếu - Đỗ Công Luận

Monday, August 28, 2023

Điều Gì Xảy Ra Khi Phụ Nữ Làm Linh Mục? Cười Ra Nước Mắt Với Bài Giảng Của Lm Micae Phạm Quang Hồng

Trí Tuệ Nhân Tạo Giả Giọng Nói Lường Gạt Lấy Tiền….- Huỳnh Chiếu Đẳng


HCD : Viết chữ đen : Nhiều người bị gạt, thí dụ : bà Ruth Card, 73 tuổi ở Regina (Canada), nhận được phone từ người lạ nói cháu bà, anh Brandon, bị tạm giam, không có smartphone để liên lạc và cần một số tiền để đóng thuế chân để được tại ngoại.

AI giả giọng nói đang tràn lan, hầu hết nạn nhân đều khó xác định được thủ phạm. Các công ty tạo ra AI cũng chưa có luật hay phải chịu trách nhiệm về việc kẻ khác dùng nó để gạt người khác. Chỉ cần nghe giọng một người trong 5 giây đồng hồ, AI bắt chước được giọng người đó y như thật.

Kết luận :Hậu giả nhiều lắm, kể vài chuyện :

1. Những bài diễn văn, những lời phát biểu của các nhân vật quan trọng từ nay trở đi sẽ khó phân biệt được giả chân.

2. Giọng ca vàng của các ca sĩ nổi tiếng một vài năm tới sẽ trở thành “giọng ca bèo”

3. “Bạn bè thân nhân” “gặp nạn” và sẽ giận nhau lia chia (gặp nạn mới mươn tiền được … Tui quen nó từ nhỏ, cứ tưởng nó là người đàng hoàng, nó mượn tiền tôi, giờ đây nói ngược.

4. …………..

.………

13. Đã manh nha hình ảnh và video của “chính các bạn” làm chuyện phi pháp bị quay phim tại trận lan tràn trên “mạng xã hội”


Rồi sao : Để tránh cho “thân nhân AI” gọi cell phone đến mượn tiền thì các bạn nên có con số mật mã cho gia đình, hay hỏi tùm lum chi tiết cá nhân thì “thân nhân AI” sẽ lòi mặt gian ngay. Thí dụ trường hợp cháu gọi bà xin tiền như trên thì bà nên hỏi cháu vậy chớ cha mẹ con làm đám cưới ở nhà thờ nào, ở city nào…năm nào, hỏi em gái con tên gì…Dĩ nhiên hỏi một lúc thì “thân nhân AI” bí xị.


Huỳnh Chiếu Đẳng (Quán ven đường)

Lời Di Ngôn Của Đức Thế Tôn - Minh Lương

Lương Y Như ... Từ Mẫu - BS. Võ Tam Anh

 

Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, nhân dân Miền Nam Việt Nam lâm vào một tâm trạng hoang mang tột độ, mịt mù trước tương lai, lo âu cho cuộc sống hằng ngày. Tại Bệnh viện Vĩnh Long, mặc dầu tôi đã không còn trách nhiệm gì nữa mà anh chi em nhân viên cứ bám lấy tôi để dò hỏi, làm như tôi có phép mầu nhiệm gì để giải tỏa được những thắc mắc đang quay cuồng trong trí óc mọi người.

Những người thay thế tôi cố sửa đổi bộ mặt của bệnh viện bằng cách cho sơn vẻ khắp nơi những khẩu hiệu cách mạng mới, mà đắc ý nhất là câu "Lương Y như Từ Mẫu", không biết lượm được ở đâu, mà cứ nhan nhản khắp nơi, từ ngoài cổng, cầu thang, hành lang cho đến phòng thay áo, nhà tắm...như cố nhét vào đầu óc mọi người để tranh thủ cái độc quyền đạo đức nhân từ mà chỉ riêng người thầy thuốc cách mạng mới xứng đáng với hai chữ lương y.

Một hôm, tôi bước vào phòng trực y tá để thăm hỏi, thì thấy anh chị em đang quây quần tán gẫu, lẽ tất nhiên cũng không ngoài đề tài số một là gạo cơm lương bổng sẽ ra sao. Bên cạnh là bàn thờ tổ quốc, một thứ trang trí mới trong tất cả các phòng, bất luận là chuyên môn hay hành chánh, bên trên vẫn là cái câu nhân từ bất hủ đó. Một nữ hộ sinh chỉ vào khẩu hiệu, ngao ngán bảo với tôi: " Ông Thầy biết không, chúng em bị một phen mừng hụt vì nó đấy ", rồi lấm lét nhìn ra cửa, nói tiếp: "Chiều nay khi mấy chú cán bộ vào kẻ khẩu hiệu, khi ngang tới chữ "Lương y như..." chúng em mừng quá reo lên vì cứ tưởng là lương y như tháng trước, không ngờ nó lại là như...từ mẫu!".

Thế rồi vì không hiểu duyên nợ nghề nghiệp gắn liền hay đạo đức cách mạng chu đáo lo cho chúng tôi mà các bậc từ mẫu đó, tuy khoác áo lương y nhưng lại cư xử theo tư cách một... cai ngục, đã đeo đẳng mãi chúng tôi trên suốt đoạn đường dài "cải tạo".

Sau những năm dài da diết trong rừng sâu Sơn La, trên biên giới Hoa Việt, cuối cùng, vì có chiến tranh với Trung quốc, chúng tôi được áp tải về một trại giam gần Hà Nội, một trại giam "kiểu mẫu", một thứ "cây kiểng" để chế độ trình diễn chính sách khoan hồng nhân đạo với thế giới bên ngoài. Trong cái tủ kính bày hàng đó, lẽ tất nhiên săn sóc sức khỏe cho tù là "ưu tư hàng đầu" của Ban Giám thị và vị lương y phải được đóng vai kép chính.

Trại Nam Hà, cách Chùa Hương không xa, được thời cuộc nâng lên hàng danh lam thắng cảnh để cho quan khách ngoại quốc lui tới viếng thăm, từ Hội Ân Xá Quốc Tế, báo chí Tây phương, các nghiệp đoàn cộng sản Pháp cho tới cả "đồng chí" Chandra Chủ tịch Hội đồng Hòa bình Thế giới v.v... Từ trại nhìn ra, cảnh đẹp như tranh, xa xa những núi đá vôi nho nhỏ, đủ hình đủ dạng, nổi lên trên một mặt nước phẳng lì thơ mộng trông như Vịnh Hạ Long. Cái mặt nước phẳng lì hiền hòa đó, không ai ngờ là một thứ hàng rào thiên nhiên vô cùng độc hại, là những đầm sình lầy cát lở đã nuốt sống biết bao là tù nhân trốn trại.

Bệnh xá nằm dưới chân đồi, trước sân có hòn non bộ với Lã Vọng ngồi câu, bên dưới là bể cá vàng lừ đừ lội nhìn chúng tôi bằng cặp mắt thờ ơ chán ngán, trên mái hiên treo đầy lồng chim đủ màu đủ loại, suốt ngày hót líu lo như để mỉa mai tâm trạng héo hắt tơi bời của chúng tôi.

Tất cả cái thú xa xỉ trưởng giả đó đã được đánh đổi bằng xương thịt của chúng tôi qua sự cắt xén tiền thực phẩm vốn đã vô cùng đói rách. Cá thia vàng, chim hoàng yến, chim họa mi tung tăng bay nhảy, đã được mấy ngàn cặp mắt tù sâu hoắc và phờ phạt vì thiếu ăn, thèm thuồng nhìn qua giá trị của mấy chục gờ ram prôtêin mà vô cùng tiếc rẻ, vì nó đang nằm trong tầm tay mà lại ngoài tầm... bao tử. Cây kiểng trước sân được chăm sóc tỉ mỉ mà mỗi lần gọt tỉa là một dịp cho chúng tôi lượm lá rụng nấu thành một bữa rau để dành giựt nhau, tuy vừa dai vừa đắng nhưng màu đỏ của nước lá dền cũng cho chúng tôi ảo tưởng bổ dưỡng của chất sinh tố B12. Cái quang cảnh thần tiên của bệnh xá đó đã được lên hình trên báo Liên Xô và được tô điểm đến độ mỗi lần thuyết trình cho phái đoàn ngoại quốc, viên giám đốc trại cũng không bao giờ quên luyện giọng một cách thành thực: "Tôi chỉ mơ ước được sống như những trại viên (ý nói từ chúng tôi)". Tiếc thay!!!

Đến đây tôi mới hiểu tại sao anh em tù Nam Hà gọi cán bộ bằng "Chèo" (phường chèo), trắng trợn đến độ ban giám thị phải gọi lên chỉnh: "Cán bộ thì có nam có nữ, cớ sao các anh lại gọi bằng "chèo đực, chèo cái", nghe chẳng "văn hóa" tý nào".

Trại có một mật độ chuyên viên y khoa cao nhất thế giới, trong số hai ngàn người (tù) thì có đến hai mươi bác sĩ (cũng tù). Tất cả đều phải lao động khổ sai như nhau, đập đá, đốn củi, ngâm mình dưới nước để kéo cày thay trâu..., trong khi trên bờ đê, cán bộ cầm cái roi dài quất qua quất lại khiến cho tù ở dưới ruộng không hiểu là mình đang còn ở kiếp người hay đã đầu thay qua kiếp khác làm trâu bò.

Phần điều trị được nhường lại cho những người ngoài ngành y tế được lựa chọn theo tiêu chuẩn hạnh kiểm và mức độ hợp tác. Tuy nhiên, bất đắc dĩ bệnh xá phải giữ lại một vài bác sĩ tù để vừa giúp đỡ trong việc chuyên môn, để đọc các tên thuốc bằng ngoại ngữ, vừa để làm kiểng cho phái đoàn ngoại quốc xem, vừa để dạy cho các bác sĩ (không phải y khoa) cách mang ống nghe, cách bắt mạch v.v...

Người được chọn ở lại bệnh xá là một đồng nghiệp đàn anh, từng tốt nghiệp đại học Paris khi tôi chưa vào trường y khoa, từng giữ nhiều chức vụ điều khiển trong ngành y tế miền Nam, nay đã lớn tuổi được anh em rất nể nang nên tôn làm "đại ca". Đại ca còn có thêm biệt hiệu nữa là "Vua cháo heo" vì thỉnh thoảng được anh em nuôi heo cho cán bộ, thương tình làm ngơ để cho múc một lon cháo heo (dĩ nhiên là béo bổ hơn cơm tù ) rồi vụt chạy cho cán bộ khỏi thấy. Thế là tối hôm đó được một đêm huy hoàng. Sau khi chiếc khóa sắt nặng nề rột rạt khóa kín cửa chuồng lại, chúng tôi bao quanh đại ca, bên cạnh lon cháo heo bốc khói thơm phức, vừa xem đại ca lim dim đôi mắt thưởng thức từng hạt bo bo cháy khét mà tưởng chừng như ăn trứng caviar, vừa để đại ca kể lại cho đàn em nghe những ngày vàng son còn du học trên đất Pháp, những đêm liên hoan trên đường phố Montmartre Paris...

Chỉ huy bệnh xá là một bác sĩ ngành công an, luôn luôn nhìn chúng tôi bằng cặp mắt nghi ngờ đầy mặc cảm, có lẽ đã đọc được trong phiếu lý lịch của chúng tôi một tội danh lạ đời: "Can tội: bác sĩ". Một hôm tịch thu được hộp dụng cụ tiểu phẫu trong đó có cây kềm Michel giống cái kéo, dùng để gỡ các móc da, bác sĩ loay hoay mãi không biết làm sao, cuối cùng chê: "Kéo với kiết, thế này thì làm sao cắt được, dốt thế!". Mắt bác sĩ đã quen nhìn những lọ Pénicilline Trung quốc làm bằng một thứ chai đục ngầu, bọt lỗ đỗ, nút lọ được khằn kín bằng sáp như thuốc "cao đơn hoàn tán", nên khi gặp một lọ Pénicilline bào chế ở miền Nam, rất kinh ngạc vì kỹ thuật sai biệt, và khi thấy trên lọ mấy chữ: "Laboratoires Ténamyd Thủ Đức", bèn mừng rỡ khoe với chúng tôi: "Thuốc của Đức đấy, xã hội chủ nghĩa anh em ta đấy".

Dưới trướng của vị luơng y này là một ban chuyên môn (không phải y khoa) gồm đủ thành phần. Một anh có hoa tay đục đẽo, chạm trỗ, biến các lon sữa Guigoz thành những hộp thuốc lá, cái lược, cái vòng, tinh vi như những nữ trang thứ thiệt để lương y đem về tặng thân nhân hoặc... đổi chác. Một anh ngành quân cụ lo bảo trì chiếc xe đạp "hữu nghị" mà người cỡi cũng hãnh diện như lái chiếc xe Mercedes vậy. Một họa sĩ có biệt tài biến hóa những gương mặt trong gia đình lương y từ một tấm ảnh nhăn nheo vàng khè thành những chân dung sạch sẽ khôi ngô, và lương y cũng không dấu được sự hài lòng khi thấy khoác lên ông cụ thân sinh chiếc khăn nhiễu, cái áo gấm, trông rất "quan ", còn phu nhân và ái nữ cũng được mặc chiếc áo dài mà ngoài đời họ chưa bao giờ sờ tới. Riêng bản thân lương y, khi đề nghị mặc bộ âu phục cho oai thì lưỡng lự hồi lâu rồi buồn rầu trả lời: "Chớ, không nên, nhỡ trên biết được thì khốn", nên đành chấp nhận bộ đồng phục công an vậy.

Về phần điều trị, có lẽ Đảng đã sáng suốt thấy rõ sự lúng túng của lương y, nên chỉ thị cho quốc doanh cung cấp dược phẩm dưới hình thức "viên" hết sức đơn giản, hễ đau ở bộ phận nào thì đã có những viên tương ứng: viên gan, viên dạ dày, viên phổi, viên tim, viên xương, viên khớp v.v... Ban đêm nếu có tiếng kêu cứu từ các phòng vọng ra, thê thảm xé nát sự im lặng nặng nề của trại tù về đêm, rồi cứ lặp đi lặp lại mãi như dội qua vách núi, cho đến khi lương y khệnh khạng đến, cho ống nghe qua một khe nhỏ để khám bệnh nhân ở trong phòng rồi hoặc phát cho vài "viên", hoặc bắt bệnh nhân dán mông đít vào song cửa sắt chích cho một mũi thuốc để chờ tới sáng. Cũng trong hoàn cảnh đó, một Thượng Nghị Sĩ nổi tiếng ở Sài gòn, bị trúng độc vì ăn sắn sống, trộm được lúc ban chiều khi đi lao động, đã phải chờ mãi cho tới sáng hôm sau, khi được đưa ra khỏi phòng thì đã quá trễ.

Một buổi chiều nọ, khi đi lao động về, anh em ngạc nhiên chứng kiến một hiện tượng lạ thường: trại được sơn phết lại trắng xóa, trên vách tường lại vẽ thêm những bông hoa màu mè sặc sỡ, có lẽ vì cây cảnh thật đã bị tù bứt lá bẻ hoa không đủ đem lại vẻ vui tươi cho nhà tù. Giữa sân lại có cảnh nhóm chợ trời, cán bộ bày bán thịt tươi, rau sống cho anh em tù nào còn dấu đút được chút tiền còm tung ra mua ăn bồi dưỡng. Những người giàu tưởng tượng cho truyền ngay một câu sấm, không biết có phải của Trạng Trình không:

"Bao giờ tường đá nở hoa,
Nhà tù nhóm chợ thì ta...ra về"

Về đâu chẳng thấy nhưng truớc mắt là phải ráo riết chuẩn bị doanh trại để đón tiếp một phái đoàn ngoại quốc quan trọng, một công tác làm đảo lộn hẳn nếp sống hằng ngày, để được đền bù bằng một chút an ủi mơ hồ là còn được người đời biết tới.

Ngay tối hôm đó, một số nhạc cụ kể cả cây dương cầm nặng nề được hì hục chở về từ Hà Nội để cho ban nhạc tha hồ tập dượt mãi tới khuya . Tiếng nhạc vang lên từ một góc núi làm khuây khỏa trong chốc lát những u uẩn của tù nhân. Thỉnh thoảng một vài bản "nhạc vàng" được chơi lén, tiếng réo rắc của "Diễm Xưa", "Nắng chiều" gợi lên một nỗi nhớ nhà vô biên, mà lỡ cán bộ có hỏi tới thì anh em đã sẵn câu trả lời: "Nhạc Cuba đấy", thế là yên.

Căn phòng chật chội hôi hám trong đó hằng mấy trăm mạng người chen lấn giành giựt từng ly, từng phân trên cái tiêu chuẩn hai bàn tay cho mỗi người, nay được thu dọn thành ba mươi chỗ nằm rộng rãi tươm tất, với chiếu hoa mới toanh, chăn len thơm phức, sắp xếp thẳng tắp như trong một quân trường.

Từ mờ sáng, ngoài thành phần ở lại để trình diễn, còn tất cả phải lũ lượt kéo nhau thành từng đàn qua các đường mòn khúc khuỷu để vào trốn sâu trong núi. Các anh em bệnh nặng thì được cõng, gánh hoặc khấp khểnh lết đi thật xa để khuất khỏi tầm mắt trong sáng của người ngoại quốc cái hình ảnh vẩn đục thê thảm đó.

Bệnh xá này nhường lại cho những con bệnh mới, không có bệnh nhưng có một thể xác chưa tàn tạ nhờ có thăm nuôi, lúng túng học thuộc lòng những căn bệnh thời đại do "tàn dư Mỹ Ngụy để lại": sơ gan vì rượu chè, lên máu vì nhậu nhẹt, nghẽn mạch máu vì xì ke, ma túy... Gọn gàng sạch sẽ trong những bộ đồ ngủ mới toanh, trên mỗi đầu giường có chưng thêm một hộp sữa cũng "kiểng" như bệnh nhân, nghĩa là sẽ được thu hồi ngay sau khi phái đoàn ra về.

Ban thể thao, bóng chuyền, bóng bàn, trong đồng phục gọn ghẽ vui mắt, ra sức tranh thủ để được bồi dưỡng thêm mấy củ khoai. Từ sáng sớm ban nhạc đã inh ỏi trổi lên những bản nhạc hùng khối cộng sản, gây không khí vui nhộn làm cho quan khách có cảm giác là đi chơi chợ phiên hơn là đi thăm nhà tù.

Không hiểu là một phần thưởng hay là một cực hình tủi nhục cho những ai được chọn để ngồi ăn một bữa cơm "xoàng" mà trong suốt cuộc hành trình cải tạo họ chưa bao giờ được nếm. Thực đơn, được dán ở cửa, gồm có cơm trắng (một hiếm hoi trên đất Bắc) và thịt lợn, rau muống (một điều lạ trong nhà tù). Bữa cỗ được diễn tiến theo một lịch trình khắt khe: ngồi vào bàn khi phái đoàn rời Hà Nội (8 giờ sáng), cầm đũa khi họ đến cổng trại (10 giờ sáng) để cho bao tử cồn cào tiết chất chua, nước mắt nước mũi chảy dài vì ngỡ ngàng trước mấy món ăn thơm phức béo bổ, cứ thế mà chịu đựng cái cực hình sinh lý đó suốt mấy tiếng đồng hồ, hai tay thì cứ tuyệt vọng vùng vẫy trong một thứ còng vô hình cho đến khi bóng dáng của phái đoàn cứu tinh xuất hiện ở ngưỡng cửa mới được lệnh cho thức ăn vào miệng (1 hoặc 2 giờ trưa).

Phần trình diễn của bệnh xá được mở màn khi phái đoàn đặt chân vào trại. Bác sĩ trưởng, trong bộ áo bờ lu lụng thụng, chiếc nón vải che khuất chân mày, trịnh trọng đặt ống nghe vào bệnh nhân ngồi trước mặt, rồi cứ giữ tư thế đó như một pho tượng sáp cho tới khi phái đoàn đi qua. Lẽ cố nhiên "đại ca" của chúng tôi cũng có mặt tại bệnh xá với một chỉ thị nghiêm khắc: không được nói tiếng ngoại ngữ và cố tránh mặt phái đoàn chừng nào hay chừng đó. Một nhà báo Pháp hỏi đại ca: "Anh biết tiếng Pháp không?". Vì đã được dặn trước, đại ca phải chờ cho thông dịch viên Bộ Nội vụ dịch xong để chứng tỏ rằng mình không hiểu được câu hỏi, rồi mới trả lời "Không". Nhà báo hỏi tiếp: "Anh tốt nghiệp ở đâu?". Câu hỏi bất ngờ này không được ban giám thị cho học tập trước, nhưng cũng vẫn chờ được dịch xong như thường lệ, đại ca mới trả lời: "Y khoa Đại học Paris". Nhà báo bàng hoàng, ngạc nhiên như khám phá được một điều gì bí ẩn, một cái gì bất thường, tò mò hỏi tiếp thì được biết vợ anh là người Pháp, hiện sinh sống ở Paris, nên mừng rỡ chụp cho một tấm hình rồi ân cần thêm: "Tuần sau vợ con anh sẽ nhận được", lòng hân hoan phấn khởi vì vừa làm được một nghĩa cử trọng đại.

Chưa kịp mừng thì tai họa đến ngay. Sau khi phái đoàn ra về, thì ông bạn già của chúng ta, nạn nhân của lòng vị tha nhân đạo kiểu Tây phương, bị bác sĩ trưởng bệnh xá và ban giám thị gọi lên mắng nhiếc thậm tệ, bắt kiểm điểm lên kiểm điểm xuống, để rồi, bắt đầu từ hôm sau, hằng ngày phải ra lao động, đập đá, kéo cày, ngâm mình dưới ruộng như hàng ngàn, hàng vạn anh em tù khác. Ngày tôi về, đại ca còn ở lại, tiễn đưa tôi bằng cặp mắt đã hết nước mắt và hẹn tôi ở... kiếp sau!

Dư âm nặng nề của cuộc viếng thăm và vì tấn tuồng đóng vụng, làm cho cơn lôi đình của lương y đã trút hết lên đầu chúng tôi, nay không còn khoác áo Từ Mẫu nữa mà lại đội lốt... Ác Mẫu.

Phương Vũ Võ Tam Anh

Đen Hồng Và Đông Hèn

Hàn quốc có nhóm nhạc nữ Đen Hồng. Việt Nam có đảng Đông và Hèn

 

Anh Hãn chuyển

Phản Bội Lại Căn Cước Tị Nạn CS Của Mình - Huỳnh Hậu


Mới đây có một đàn anh giới thiệu cho tôi nghe một clip của Luật Sư Nguyễn Hoàng Duyên ở California.

Đàn anh bảo hãy nghe đi, ông Ls Duyên phân giải vụ special counsel liên bang Jack Smith truy tố ông Trump rất hay!

Tôi đã trả lời đàn anh rằng TÔI KHÔNG THÍCH NGHE ÔNG LUẬT SƯ NÀY!

Ông đàn anh nhận xét, “Thích hay không , không quan trọng , nhưng mình nghe để hiểu rõ ngọn ngành vụ xử cũng như tình hình nước Mỹ! “

Đàn anh đâu hiểu rằng, tôi không hề xa lạ gì ông Ls Duyên, và tôi mỗi ngày đều coi báo Mỹ thì cũng nắm khá rõ tình hình.

Cuối năm 2020 , lúc vụ tranh cử TT Mỹ giữa ông Trump và Biden đang sôi nổi , ông Ls Duyên này ở trong ê kíp của Hoang Bach Channel ( bây giờ đổi thành Nguoi Viet Channel ) , bao gồm mấy tên ma đầu Nguyễn Gia Kiểng , Đinh Xuân Quân , luật gia Tạ Văn Tài v.v. ngày đêm múa mỏ , cùng ông Hoàng Bách , kẻ tung người hứng, tìm mọi lý luận, tin giả được phe tả Mỹ lan truyền để ném bùn vào mặt ông Trump .

Phải nói rằng vào thời điểm đó, số người trong cộng đồng Việt tại Mỹ , Úc , Pháp và ngay cả tại VN chống Trump rất đông.

Nhưng cá nhân tôi thực sự cảm thấy XẤU HỔ vì cùng là người VN với những người nói trên!

Tại sao ?

Thưa các bạn,

Trong tất cả những người chống Trump mà tôi không nhớ hết tên được, phần lớn họ đều là thành phần từng bị CSVN rượt chạy sút quần, phải vượt biển tìm đường tự do .

Qua Mỹ, Úc, Pháp và ổn định cuộc sống xong , họ chẳng còn nhớ gì về cái căn cước TỊ NẠN CS của họ.

Miệng họ bi bô chống cộng, nhưng trong thực tế thì họ hoàn toàn làm ngược lại: Ủng hộ PHE DÂN CHỦ THIÊN TẢ CỦA MỸ bằng tất cả những trò bỉ ổi nhất.

Truyền thông thiên tả Mỹ dựng đứng những tố cáo về ông Trump , và những người VN không biết liêm sỉ và xấu hổ cứ thế mà a dua loan truyền vô tội vạ.

- Ông Trump nói dối mấy chục ngàn lần.

- Ông Trump chỉ quan tâm tới người da trắng.

- Ông Trump coi thường phụ nữ, ưa lang chạ .

- Ông Trump phá hoại quan hệ ngoại giao tốt đẹp với EU .

- Ông Trump khiến Mỹ bị cô lập trên thế giới.

- Ông Trump gắt gao với chính sách di trú.

- Ông Trump chậm chạp khiến cho dịch bịnh lan truyền nhanh chóng khắp nước Mỹ. v.v.

Điều hài hước là tất cả đều cùng ĐỒNG CA MỘT GIỌNG ĐIỆU như có ma nhập , và quái đản là những tội lỗi mà họ đổ lên đầu Trump thì phía dân chủ thiên tả lại là đầu sỏ. Và những thằng/ con đang bôi bẩn ông Trump kia cũng là những đứa chúa xạo.

Đứa tố cáo Trump chơi gái thì chính nó thấy gái đẹp thì nước dải chảy lòng thòng!

Đứa tố cáo Trump nói dối thì con mắt nó láo liêng xoành xoạch!

Thật là không tưởng nổi, một giáo sư luật Harvard có tiếng tăm như ông Tạ Văn Tài lại có thể nhận định một cách ngây thơ rằng “ Trump không chống cộng sản vì từng khen ngợi Tập Cận Bình! “

Còn tên Nguyễn Gia Kiểng thì thổi lỗ đít của Biden rằng Joe Biden vừa có đức vừa có tài ; Đinh Xuân Quân thì khen Joe Biden minh mẫn, sức khỏe tốt, có thể sống lâu hơn Trump 10 năm!

Ôi tôi không thể nào kể hết những trò hề lố bịch của mấy ông/ bà như Vũ Văn Lộc , Song Chi , Ngô Tịnh Yên, Võ Ngọc Ánh, Hoàng Ngọc Diêu & Hoàng Ngọc Tuấn , Trương Nhân Tuấn , Đỗ Thắng , Đinh Quang Anh Thái, Đỗ Dũng , Nguyễn Ngọc Ngạn , Mai Phi Long , Đinh Ngọc Thu v.v. , lại thêm mấy cái mặt vô duyên trong nước như Võ Văn Tạo, Phạm Đình Trọng…

Ở Houston còn có một nhân vật cũng “ trung thực “ không kém , đó là ký giả Phạm Cơ của Việt TV .

Ông này giống như có mối thù truyền kiếp với Trump . Ông làm phát thanh và khoe khoang trung thực ì xèo, nhưng người dân Houston chỉ nghe ông bươi móc, chửi rủa Trump suốt.

Ông Phạm Cơ cho rằng cuộc bầu cử 2020 không hề có gian dối, và Trump đã thua . Nhưng khi báo chí Mỹ ( thiên tả ) công nhận ở bang Arizona có hơn 10000 phiếu bầu của cử tri không được đếm , ông Phạm Cơ uốn lưỡi nói ngay “ CŨNG KHÔNG ẢNH HƯỞNG GÌ TỚI KẾT QUẢ CỦA TRUMP ! “

Thật là một cơ quan truyền thông TRUNG THỰC tới mức đáng sợ!

Nhưng Phạm Cơ cũng chỉ là một phần tử nhỏ trong cái đám đông hận thù Trump như từ kiếp nào, họ không hề nhìn lại mình để biết thế nào là liêm sỉ.

Ngày hôm nay , khi mà uy tín và ảnh hưởng của ông Trump ngày càng lên cao , ủng hộ tài chánh ông nhận càng nhiều, và trong đảng Cộng Hoà hầu như không có ai tranh với ông được ( kể cả Ron DeSantis ) , khi mà cái hiện thực TRUMP SẼ LÀM TỔNG THỐNG 47 VÀO NĂM 2024 dần hiện ra thì phe DC thiên tả càng lồng lộn lên, tìm mọi cách trù dập Trump với tất cả cơ quan CIA , FBI , DOJ v.v. được biến thành vũ khí ( weaponized ) để quyết triệt phá Trump .

Gia đình của Joe Biden ngày nay đã không còn cái vỏ bọc VỪA CÓ ĐỨC VỪA CÓ TÀI như tên già Nguyễn Gia Kiểng bốc phét, mà nó trở nên thối hoắc với những bằng chứng rõ ràng về THAM NHŨNG PHẢN QUỐC của cả gia đình Joe Biden .

Người Mỹ thầm lặng không có ngu đâu , thế nào rồi mấy cái mặt mo của cha con Biden cũng phải trả lời trước công luận về những tội lỗi của họ.

Nói cho cùng, mấy cái trò lăng xăng của nhóm NGUOI VIET CHANNEL của ông Hoàng Bách và cả lô lốc chống Trump, họ không hề tạo ra được chút ảnh hưởng nhỏ nào đối với chính trường nước Mỹ , mà ngược lại , trong con mắt của người VN hiểu chuyện , tất cả họ trở thành một thứ dị hợm bất cố liêm sỉ vì phản bội lại căn cước tị nạn CS của mình!


Huỳnh Hậu

Một Chấm Nhân Sinh - Hàn Thiên Lương

Sunday, August 27, 2023

Chờ Mùa Xuân Tới - Tiểu Thu


Chúa nhật, hai đứa nhỏ đi lên chalet với bạn dám tới tối mới về. Trung đi đánh golf từ sớm, Hạnh chưa biết làm gì cho hết buổi sáng thì Liên gọi phôn rủ đi thăm bà cô. Hạnh nghe bạn hay nhắc tới người cô tên Hiền nhưng chưa bao giờ gặp. Nghe đâu bà qua hai đời chồng nhưng không có con. Trước bảy lăm, ông từng là một chính khách tiếng tăm ở miền Nam. Bà là em ruột của ba Liên. Trước ngày mất miền Nam ông bà đã đem vợ chồng Liên qua Canada. Ông mất đã năm năm nay. Bà tiếp tục ở lại căn nhà nho nhỏ mà hai người đã mua từ lúc mới qua định cư nơi xứ tuyết này. Đến một hôm bị té gãy xương chậu phải nằm nhà thương, bà mới quyết định bán nhà rồi xin vào viện dưỡng lão. Liên năn nỉ cô về ở chung nhưng bà không chịu, ngại làm phiền cháu. Hơn nữa Liên bận đi làm, trong khi ở viện dưỡng lão bà được nhân viên săn sóc chu đáo bất cứ lúc nào. Liên vào thăm cô hàng tuần. Khi có dịp đặc biệt như sinh nhựt, Giáng Sinh hay Tết ta nàng đón bà về chung vui với gia đình.


Viện dưỡng lão là một tòa nhà năm tầng. Kiến trúc khá đồ sộ và dĩ nhiên dành cho những người có phương tiện tài chánh rộng rãi. Bao xung quanh là một khu vườn khá rộng, có nhiều cây đại thụ. Dưới tàn lá xum xuê xòe rộng có đặt băng đá cho các cụ ngồi hóng mát vào mùa hè. Nhưng bây giờ đã vào mùa thu. Lũ cây phong như rất hài lòng với những chiếc áo mới thay, lấp lánh màu sắc sặc sỡ, đang cùng nhau nhảy múa reo vui trong nắng vàng và gió thu dìu dịu. Hạnh theo Liên lên lầu năm, dọc theo hành lang có trải thảm, đẹp và sang như trong một khách sạn là tới phòng bà cô. Liên gõ nhè nhẹ rồi xô cửa bước vào. Cách bài trí theo kiểu Á đông của căn phòng không làm Hạnh ngạc nhiên bằng người chủ . Nghe Liên nói bà Hiền đã tám mươi, Hạnh yên trí sẽ gặp một bà lão tóc bạc lưng còng, mặt mũi nhăn nheo. Nhưng người đàn bà lớn tuổi, mặc bộ đồ bằng lụa màu xám ngọc trai, ngồi nơi chiếc ghế bành bọc nhung đỏ sậm kia, nếu không biết trước, Hạnh đoán bà chỉ độ sáu mấy bảy mươi. Mái tóc bạc trắng như bông được bới gọn trên đỉnh đầu, bồng lên như vầng hào quang bao quanh một khuôn mặt thật phúc hậu. Đôi mắt bà ánh lên những tia vui khi thấy hai người bước vào. Liên có báo trước sẽ dẫn cô bạn tới thăm, nên bà Hiền không có vẻ gì ngạc nhiên, chỉ nở nụ cười thật tươi, mời Hạnh ngồi xuống ghế trước mặt bà. Sau khi giới thiệu xong, Liên đi sắp mấy thứ nàng mua cho bà cô vào tủ lạnh. Hạnh ngượng ngùng xin phép được gọi bà là cô Ba giống như Liên. Bà cười vui:

– Phải đó. Ở đây không có nhiều bà con ruột thịt. Được cháu kêu như vậy cô rất vui. Giọng cười sảng khoái của bà khiến Hạnh cảm thấy thoải mái. Nàng kín đáo quan sát căn phòng. Ngoài bộ salon nhỏ nhắn bọc nhung màu rượu chát, một bộ bàn ăn cũng nhỏ cho bốn người, trên phủ tấm khăn trải bàn thêu tay các loại hoa mai lan cúc trúc thật sắc sảo. Cái tủ lạnh cũng nhỏ. Tóm lại nơi đây thứ gì cũng nhỏ nhắn xinh xắn! Sát tường, đối diện cửa sổ là một chiếc tủ bằng gỗ quý, đánh vẹc- ni bóng ngời. Có hình một ông già rất đẹp lão đặt phía sau bát hương. Một pho tượng Phật Bà Quan Âm bằng cẩm thạch trắng tuyệt đẹp, cao độ ba tấc đứng trên cái đế bằng gỗ chạm công phu, đang đưa cặp mắt hiền từ nhìn xuống. Hạnh buột miệng khen:

– Tượng Phật Bà đẹp quá.

Bà Hiền nhìn bức tượng giọng ngậm ngùi:

– Tượng này cô thỉnh cách đây đúng ba mươi năm, nhân dịp tháp tùng một phái đoàn đi công du Đài Loan. Cũng là vật duy nhứt cô đem theo khi leo lên máy bay di tản năm bảy lăm. Từ đó, ở đâu cô cũng đem theo. Cô nghiệm thấy khi nào có chuyện buồn, chỉ cần chiêm ngưỡng thần thái ung dung hiền hòa của Phật Bà, rồi thành tâm cầu nguyện là bao nhiêu muộn phiền gì cũng tiêu tan hết.

Hạnh lịch sự hỏi thăm bà ở đây có thoải mái không thì bà Hiền thở dài:

– Nói cho ngay chỗ này không có gì để phàn nàn. Có cái cô già quá rồi. Đã đi đứng khó khăn, mắt lại yếu nên hàng ngày chỉ coi ti vi, đọc sách chút đỉnh. Ăn uống cũng qua loa thôi, cái bao tử mệt mỏi cứ kiếm chuyện làm reo. Bạn bè cô đâu còn được mấy người. Thỉnh thoảng cầm phôn thăm hỏi nhau vài câu. Tuổi già xứ này khổ quá phải không cháu? May mà cô còn có gia đình con Liên , nếu không còn cô đơn tới bực nào!

Hạnh cười:

– Thưa cô nếu Liên không nói trước, cháu nghĩ cô Ba chỉ mới bảy mươi là cùng. Tóc tuy bạc nhưng da cô còn thẳng ran. Cặp mắt không mờ chút nào. Còn nụ cười thì tươi hết biết. Thú thật cháu chưa thấy cụ bà nào bằng tuổi, mà còn đẹp như cô Ba đâu.

Nghe Hạnh ba hoa chích chòe một hơi, bà Hiền cười ngất:

– Nghe nói mà cô nở từng khúc ruột. Còn hơn được uống mấy thang thuốc mát!

Liên cũng cười:

– Cô biết hôn, nhỏ này được bạn bè phong cho chức Tổng Trưởng bộ Ngoại Giao đó. Thường thường con trừ bớt năm chục phần trăm những gì nó nói, phải hôn nhỏ?

Hạnh nhéo Liên một cái nhảy nhổm:

– Cho chừa cái tật nói xấu ta!

Liên vừa xoa chỗ đau vừa nói:

– Thôi thôi chịu thua. Cô tao còn đẹp…lão lắm. Mi biết hôn, cô Ba là một trong những người đẹp nổi tiếng của trường Gia Long áo tím thời xưa. Má tao kể hồi đó có biết là bao nhiêu anh hùng hào kiệt đã từng quỳ sắp lớp dưới chân cổ. Phải hôn cô Ba?

Bà Hiền nhìn đôi bạn, miệng cười tủm tỉm không trả lời. Hạnh chỉ bức sơn mài treo trên tường, giọng cảm xúc:

– Nhìn mái nhà tranh bên cạnh dòng sông. Mấy cây dừa nghiêng nghiêng tỏa bóng mát làm cháu nhớ quê nội quá chừng. Sau nhà ông bà nội cháu hồi xưa có một vườn dừa cả mấy trăm gốc.

Bà Hiền hỏi:

– Quê nội cháu chắc ở Bến Tre?

– Dạ không. Nội cháu ở Cao Lãnh.

Hạnh vừa dứt tiếng bà Hiền bỗng hỏi dồn:

– Cao Lãnh mà khúc nào?

Hơi ngạc nhiên nhưng Hạnh cũng trả lời:

– Dạ làng Tân An. Cách chợ Cao Lãnh bảy cây số.

Đột nhiên Hạnh có cảm tưởng bà Hiền giống như một con cá thiếu nước, thở hơi dồn dập. Bà nhìn Hạnh chăm chú hơn và có vẻ suy nghĩ điều gì đó. Hạnh vẫn vô tình kể lể:

– Tuy ba má cháu ở Sài Gòn, nhưng hầu như hè nào anh chị em tụi cháu cũng về quê thăm ông bà nội. Có khi ở chơi cả tháng. Cháu còn giữ nhiều kỷ niệm thật vui như được đi câu cá, đi hái sen, uống nước dừa tươi …

Rồi chợt nhớ ra Hạnh reo lên :

-Í cháu quên là quê của cô Ba cũng ở Cao Lãnh. Liên nói với cháu quê nội ở dưới đó nhưng nó ít khi về chơi.

Bà Hiền như vừa mới ra khỏi một cơn mộng, gật đầu:

-Phải, gia đình cô ở tại chợ Cao Lãnh. Người chị bà con chú bác ruột của cô là dâu ông bà Cả Lương ở Tân An.

Hạnh không dấu được sự kinh ngạc:

-Trời đất, ông Cả Lương chính là ông nội của cháu!

Nghe vậy Liên cười hì hì:

-Té ra tụi mình có bà con…ngang hông. Từ đây mi phải kêu ta bằng chị . Ta lớn hơn mi tới…ba tháng lận!

Hạnh trề môi:

– Xời, nghèo mà ham. Dạ, chị họ cô lấy người nào trong gia đình cháu vậy cô Ba?

-Anh rể cô tên Trí.

-Vậy là bác Tư . Ba cháu thứ năm.

Bà Hiền gật đầu:

– Cô biết ba má cháu. Ba cháu là anh Năm Lực. Bây giờ ba má cháu còn mạnh không? Biết mấy chục năm rồi không gặp…

– Dạ ba cháu mất từ năm sáu mươi tư. Má cháu mới mất năm ngoái. Bịnh tiểu đường làm tim, thận gì cũng hư hết trơn. Rồi bịnh cao máu, cặp mắt cũng mờ luôn!

– Ừ, cô may mắn không bị vướng vô căn bịnh này. À…– bà Hiền ngập ngừng – còn anh Sáu Tiến… giờ ra sao?

– Dạ, chú Sáu của cháu cũng khá. Có một lúc chú bị xuất huyết bao tử. Sau đó mổ thành công nên mạnh trở lại. Nhờ có mấy em ở ngoại quốc gởi tiền về nên chú sống rất thoải mái. Đứa con trai lớn của chú cũng ở Montréal này đó cô.

Hạnh hình dung lại ông chú kém ba nàng đúng một tuổi. Chú đẹp trai lắm. Cao lớn nhưng không thô. Cặp mắt sâu, chiếc mũi cao thẳng tắp. Mái tóc quăn tự nhiên và cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười. Tánh hòa nhã lại rất tếu nên ai cũng thích. Hạnh nói với bà Hiền:

– Trong mấy chú mấy bác, cháu thương chú Sáu nhứt. Chỉ tội cả đời chú khổ vì thiếm của cháu. Nhưng bây giờ chú khỏe rồi, thiếm Sáu của cháu đã qua đời cách đây ba năm.

Bà Hiền cố nén tiếng thở dài:

-Không ai có thể ngờ trước được số mạng của mình cháu à. Đường đời, mình muốn nó thẳng nhưng ông Trời đã định nó cong, thì có cựa quậy cách nào nó cũng không thẳng nổi. – Bà bỗng hạ thấp giọng như nói với chính mình, – chỉ có chịu chấp nhận thì trong lòng mới được bình an…phải không cháu?

Bị hỏi thình lình, Hạnh không biết trả lời sao đành dạ dạ cho qua, chớ cô nàng có biết tình đau là cái chi chi??? Cuộc đời ái tình và sự nghiệp của nàng tuy không đựơc thẳng cánh cò bay, nhưng cũng chẳng có gì rối rắm. Từ khi quen nhau, thương nhau rồi lấy nhau tới giờ đã hai chục năm lẻ, Trung và nàng sống thật bình thường. Cả hai đi cày năm ngày một tuần để thanh toán đủ thứ nợ. Nhưng cũng không mong ước gì hơn. Trong thời buổi người ta mất việc rần rần, vợ chồng nàng còn việc làm là may mắn lắm rồi. Hạnh vẫn cám ơn Trời Phật đã cho gia đình nàng ra đi đúng lúc và nơi xứ lạ quê người có được một cuộc sống thoải mái, bình yên.

Đang nghĩ lan man thì Liên nhìn đồng hồ rồi kêu lên :

– Cô ơi, con phải đi đón cháu Đoan ở sân tennis. Cô có cần gì cứ dặn tuần tới con đem vô. Nếu cô muốn đi chùa con nói nhà con tới…

Liên chưa dứt câu bà Hiền đã ngắt ngang:

– Cô không cần gì đâu. Mấy cuốn sách con đem tuần rồi cô coi còn chưa hết. Mùa này lạnh cô cũng ngại ra ngoài. Cần gì cô phôn cho con.

Lúc hai người chào từ giã, bà Hiền nhìn Hạnh, cặp mắt đong đầy niềm lưu luyến. Trên đường về, Hạnh biết thêm vài chi tiết về cuộc đời của bà khiến nàng liên tưởng đến người yêu cũ của người chú thứ sáu mà mẹ nàng đã từng nhắc tới nhiều lần. Hạnh tự hứa sẽ hỏi cho ra chuyện này.

…Thiếm Sáu của Hạnh là một người đàn bà rất đẹp. Nhưng tiền bạc vô tay bà giống như gió vào nhà trống. Suốt đời bà chỉ biết xài tiền và xem đồng tiền mà ông chồng cực khổ làm ra như mớ giấy lộn. Bà khiến chú Sáu của Hạnh tán gia bại sản rất nhiều lần. Đôi khi nhìn thấy đám con nheo nhóc chú đã nhỏ những giọt lệ thương đau.

Nhiều lần bực quá mẹ Hạnh không kềm được, cằn nhằn:

-Phải chi chú cưới cô Hiền thì đâu có khổ như vầy. Hồi đó ai cũng tưởng sắp đám cưới tới nơi…Hai nhà thân quá, cũng tại chú cố chấp…

Chú Sáu âu sầu nhìn chị dâu:

– Thôi nhắc chi chuyện đã qua. Không hiểu kiếp trước em có làm nghề đâm heo thuốc chó gì không, mà kiếp này phải trả một cách tàn tệ như vậy. Em sợ còn phải trả cái nợ đời này cho tới khi nhắm mắt mới xong chị Năm ơi!

Mẹ Hạnh chắt lưỡi, cau mày:

-Cứ nói tầm xàm. Mà cũng tại chú. Chìu thiếm quá mới ra nông nỗi.

Chú Sáu nhăn nhó:

-Chị biết em quá mà. Mỗi lần bị em rầy, bả cứ khóc lóc, thề thốt, hứa hẹn đủ điều là em lại mềm lòng bỏ qua. Hết lần này tới lần khác. Thét rồi em mặc kệ bả muốn làm gì thì làm. Chỉ tội mấy đứa nhỏ xui xẻo có bà mẹ vừa ích kỷ vừa vô trách nhiệm!

Mẹ Hạnh thở dài, ngập ngừng:

-Chú đã vậy, cô Hiền cũng long đong. Khi không đi ưng một người mình chẳng thương yêu gì hết. Nghe chị Tư nói sau khi ly dị cậu Ân, cổ ưng luôn ông thầy kiện lo việc ly dị cho hai người. Thôi thì cũng mừng cho cổ. Chị Tư nói mỗi lần gặp, cổ đều có hỏi thăm tới chú…

Nghe tới đây chú Sáu chớp chớp mắt, quay mặt nhìn chỗ khác để giấu niềm cảm xúc !

Cuộc đời chú cứ vậy. Lên lên xuống xuống như nước triều dâng. Chú vẫn nai lưng làm việc cực khổ như con trâu và thiếm vẫn phè cánh nhạn ra xài tiền. Đàn con cũng nhọc nhằn lớn lên với thời gian. Mấy đứa con gái chụp cơ hội đầu tiên là lật đật lên xe hoa, thoát ly cái gia đình mà bà mẹ chỉ biết có mỗi một chuyện là gào tiền để thỏa mãn cái miệng của mình! Con gái lớn của chú, Mỹ Linh đã khóc với Hạnh: Em chán tới cổ rồi, bất cứ người nào tới hỏi em cũng ưng liền. Miễn sao ra khỏi cái gia đình này là em cám ơn Trời Phật. Chỉ tội cho ba em, kiếm bao nhiêu cũng không đủ cho bả xài!

Chắc ông Trời còn thương xót chú, nên một hôm trời mưa tầm tã, Mỹ Linh đạp xe từ sở về nhà. Tới góc đường Hai Bà Trưng, vừa quẹo trái qua Yên Đổ thì bị chiếc xe hơi trờ tới đụng vô bánh sau ngã lăn cù. Bị té đau điếng, may nhờ cái áo mưa dầy nên chỉ bị trầy xát sơ sơ. Nhưng chiếc xe đạp thì không được may mắn như vậy. Cái ghi đông và cái bánh sau đều bị vẹo. Lúc cô lồm cồm đứng lên thì từ trên xe một thanh niên ăn mặc rất lịch sự bảnh bao hấp tấp bước xuống. Anh ta cuống quít chạy tới đỡ, miệng hỏi dồn dập:

-Cô có sao không. Có thấy đau ở chỗ nào không? Thiệt xin lỗi. Mưa lớn quá nên tôi nhìn không rõ.

Lấy lại bình tĩnh, Mỹ Linh trả lời chắc không sao. Chỉ hai bàn tay bị trầy.

Lúc thấy tình trạng chiếc xe đạp anh ta nói:

-Tôi đề nghị cô lên xe tôi. Chiếc xe đạp sẽ để đằng sau thùng xe. Sau đó đưa cô tới phòng mạch của người quen ở gần đây nhờ anh ấy khám kỹ xem cô còn bị thương chỗ nào không. Cô bằng lòng nhé?

Té ra là một anh Bắc kỳ. Mỹ Linh nhủ thầm. Cô hơi ngần ngại, nhưng bây giờ xe đạp hư, không lẽ đứng dầm mưa hoài. Ngay cả cái anh chàng chưa  biết tên này cũng đang bị ướt như chuột lội. Hơn nữa nhìn cái mặt không có vẻ gian lắm nên Mỹ Linh bằng lòng lên xe. Trên đường đi anh chàng tự giới thiệu tên Minh, làm ở bộ Kinh Tế và cũng đang trên đường về nhà thì bất cẩn đụng phải Mỹ Linh. Bước vô phòng mạch Bác Sĩ Tài, Linh cởi áo mưa máng lên móc áo. Nhờ có nón nhựa nên tóc cô không bị ướt chút nào. Anh chàng Bắc Kỳ khi nhìn thấy dung nhan của Mỹ Linh lồ lộ dưới ánh đèn thì ngẩn tò te. Trời ơi anh chàng không ngờ “nạn nhân” của mình là một cô gái xinh đẹp như vậy. Trong chiếc áo dài tơ sống màu ngà, thân hình Mỹ Linh mảnh mai nhưng cân đối. Tuy không son phấn mà làn da vẫn trắng mịn màng . Cô có cặp mắt sâu, đen long lanh với hàng mi cong của cha. Nhưng chiếc miệng với cặp môi hồng tươi, hơi móm duyên của mẹ. Mái tóc đen huyền óng ả đổ xuống ngang lưng. Cả người cô toát ra một sức quyến rũ, thu hút đến nỗi Minh phải vất vả lắm mới đưa được cặp mắt ngó ra chỗ khác!

Mỹ Linh cũng kín đáo quan sát đối phương. Cô công nhận anh chàng không tệ chút nào. Cao hơn nàng gần một cái đầu. Chắc chơi thể thao nhiều nên có vẻ rắn chắc với làn da rám nắng. Chiếc mũi cao hơi gồ ở giữa. Cặp mắt sáng đầy vẻ thông minh và tia nhìn không gian trá. Bộ veston, cà vạt khiến anh chàng thêm chững chạc.

Sau khi khám xong, Minh hỏi đường để đưa Mỹ Linh về nhà. Nàng từ chối, nhưng Minh viện cớ trời đang mưa. Hơn nữa cậu phải biết địa chỉ để sau khi xe đạp sửa xong cậu đem tới nhà trả cho cô. Nghĩ tới căn nhà không mấy khang trang của mình tuốt trong đường Bắc Hải, Mỹ Linh rất ngại. Nhìn bề ngoài của Minh, có mù mới không đoán được cậu ta là một công tử con nhà giàu. Thấy người đẹp có vẻ ngần ngại, Minh càng ra sức thuyết phục. Sau cùng Mỹ Linh nghĩ thầm sau này đường ai nấy đi. Biết còn gặp lại nữa không mà lo…Tới nhà, trước khi bước xuống Mỹ Linh còn dặn xe sửa xong Minh cứ đem tới giao cho bất cứ người nào trong nhà cũng được. Mỹ Vân, con em gái đang ngồi học bài gần cửa sổ, thấy chị về bằng xe hơi thì há hốc miệng ra nhìn. Sau khi nghe hết chuyện, con nhỏ ré lên:

-Rồi chị có bắt thằng chả đền tiền không?

Mỹ Linh cau mày:

– Tao có bị gì đâu mà bắt người ta đền?

Con em xí xọn trợn mắt:

-Không có thì mình làm cho có. Ví dụ như chị giả bộ đi cà nhắc, mặt mày nhăn nhó ra vẻ đau đớn…

Mỹ Linh xì một tiếng, ngắt ngang:

-Thôi đi. Bộ ai cũng ham tiền như mày hả?!

Nói rồi đi thẳng lên gác thay quần áo. Sáng hôm sau nàng định đi bộ ra đầu đường Lê văn Duyệt đón xe lam đi làm, nhưng kinh ngạc vô cùng khi thấy xe của Minh đậu lù lù xéo bên kia đường. Thấy Mỹ Linh chàng xuống xe tiến lại gần, tươi cười mời cô lên xe, viện cớ chuộc cái lỗi chiều hôm qua. Thật ra cả đêm cu cậu cứ thao thức vì hình bóng của Mỹ Linh ám ảnh hoài. Trong đời, gần ba mươi tuổi đầu, tuy đã gặp không ít những cô con gái vừa đẹp vừa giàu sang, đài các. Cho tới chiều hôm qua, cuộc gặp gỡ tuy không được bình thường, nhưng Mỹ Linh là người con gái đầu tiên khiến cho Minh có một ấn tượng thật sâu sắc khó quên. Chàng mong mau sáng để kiếm cơ hội gặp lại nàng. Còn gì danh chánh ngôn thuận hơn là chàng có “bổn phận” phải đưa nàng đi làm trong khi chiếc xe đạp chưa sửa xong? Nàng viện cớ từ chối? Chàng kiếm đủ cách thuyết phục… Cuối cùng cái miệng Bắc Kỳ dẻo quẹo vẫn thắng. Rồi sau đó thay vì chiếc xe cũ, một chiếc xe đạp hiệu Peugeot mới cắt chỉ được chở tới nhà. Mỹ Linh từ chối cách nào cũng không xong. Minh nói chiếc xe cũ bị hư rất trầm trọng, sửa cách nào cũng không được như xưa. Tốt nhất nên đi xe mới. Mỹ Linh đòi hoàn tiền lại chàng không nhận. Mỹ Vân thì dài giọng:

-Anh chàng cũng biết điều. Chuộc lỗi kiểu này có thể nói là hào phóng! Nhưng chị phải coi chừng. Tụi bạn em nói con trai Bắc Kỳ xạo lắm. Mai mốt có chuyện gì đừng đổ thừa con em này không cảnh cáo trước!


Rồi không hiểu vì lý do nào, xe đạp đã đền xong mà chiếc xe hơi láng cóng của Minh vẫn tiếp tục tới lui đường Bắc Hải mỗi ngày, trước những cặp mắt tò mò của các bà hàng xóm! Mới đầu Mỹ Linh còn ngại khi biết bố của Minh là một nhà xuất nhập cảng tên tuổi ở Sài Gòn. Minh đã từng đi du học bên Úc. Ngày nay là chàng một công chức khá trong bộ Kinh Tế. Nhưng trước mối chân tình của Minh, cộng thêm sự ước muốn thoát khỏi gia đình quá mãnh liệt, nàng đã bằng lòng lấy Minh. Tuổi tác có chênh lệch chút đỉnh cũng không sao. Năm đó Mỹ Linh vừa tròn mười chín và Minh hăm tám.


Dĩ nhiên chú Sáu của Hạnh rất mừng vì biết con gái có chỗ nương tựa xứng đáng. Sau đó lần lượt những đứa khác cũng lập gia đình. Như bàn tay có ngón dài ngón vắn. Thằng Út Hào được thiếm cưng chiều quá, theo đám bạn hư hỏng hút xì ke. Có bao nhiêu tiền thiếm cũng lòn cho nó. Khi không đủ để thỏa mãn cơn ghiền, nó theo đám này đi bậy, bị vô tù ra khám nhiều lần. Anh chị em khuyên hoài không được nên cũng bỏ mặc. Vậy mà như một phép lạ. Sau bảy lăm, trên đường đi cải tạo về, nó ghé nhà người bà con ở Cần Thơ định xin tá túc ít hôm. Nhưng trước sự đón tiếp không lấy gì làm ân cần lắm của người này, Hào ta buồn tình, ăn cơm tối xong bèn thả bộ xuống bến Ninh Kiều chơi cho khuây khỏa. Nó đi dọc theo bờ sông, đi mãi, lòng ngổn ngang trăm mối, không biết sẽ làm gì để sống. Tới một khúc vắng đèn mờ, nó ngồi xuống nghỉ chân. Hai tay ôm gối, đưa mắt nhìn mặt nước tối đen lấp lánh ánh sao đêm, Hào thấy đời mình cũng không sáng sủa gì hơn, nên chỉ muốn nhảy xuống sông chết cho rồi. Không chừng còn mát tấm thân hơn! Đầu óc chứa đầy những tư tưởng tối đen như vậy, nó tủi thân gục đầu xuống gối khóc . Không biết bao nhiêu lâu…Có tiếng xì xào nho nhỏ gần đó khiến Hào giựt mình ngẩng đầu lên. Cách đó độ mươi thước lố nhố nhiều bóng người. Ban đầu nó hết hồn tưởng công an, nhưng khi định thần nhìn kỹ thấy ngoài đàn ông, đàn bà còn có con nít. Hào nghi là đám vượt biên nhưng vẫn thu mình ngồi yên. Nhờ mặc bộ đồ màu sậm nên không bị phát hiện. Tới lúc thấy có chiếc ghe bầu từ ngoài tiến vào cặp bến, nó bỗng có một quyết định chớp nhoáng. Hào đứng lên, từ từ tiến lại gần đám người này. Có tiếng hỏi, tuy nhỏ nhưng không kém phần cứng rắn:

-Ai?

Hào cũng đáp nhỏ:

-Mấy người đừng sợ. Tôi chỉ tình cờ có mặt ở đây thôi. Rồi nó đổi giọng van nài, tôi vừa ở trại cải tạo ra xin mấy người thương tình cho tôi theo với. Tôi hứa xuống tàu sẽ hết sức phụ làm việc. Cực mấy tôi cũng chịu.

Có tiếng phản đối:

-Nhưng ở đây ai cũng phải trả mỗi đầu người tám cây.

Nhờ ông bà phù hộ, thằng Hào bỗng dưng nhớ tới vợ chồng Hạnh ở Canada, nó nói:

-Tôi có anh chị ở Canada. Tới nơi tôi sẽ viết thơ xin tiền họ. Mấy người ráng giúp tôi đi. Nếu không…


Nghe có mùi đe dọa trong cái sự bỏ lửng lơ con cá vàng này nên đám vượt biên hơi rét. Dưới ghe có tiếng thúc dục, nên cuối cùng họ đành cho Hào lên luôn. Chuyến đi không gặp trở ngại gì cả. Tới Mã Lai rồi mà Hào còn tưởng nó đang mơ! Trong thời gian nằm khàn trong trại tị nạn, Hào có cơ hội nằm gác tay lên trán suy gẫm lại cuộc đời đã qua và nhận thấy cái cơ hội ngàn năm một thuở này không phải ai cũng có được. Vì vậy nó quyết định tẩy chay xì-ke, ma túy để trở thành một người mới! Một thằng Hào hữu ích cho xã hội, hay ít nhứt cũng giúp đỡ được gia đình. Đúng lúc nước Úc đang cần nhiều thanh niên trẻ, điều kiện dễ dàng, Hào ghi tên liền. Chỉ hai tháng sau là nó đặt chân lên cái xứ đất rộng người thưa này. Hào làm việc bất kể ngày đêm. Hai năm đầu không biết ngày nghỉ là cái quái gì. Ngày mười hai tiếng, tuần lễ bảy ngày. Gom đủ tiền Hào sang một cái tiệm ăn nho nhỏ. Rồi tiệm nhỏ đẻ ra tiệm lớn. Bây giờ Hào nghiễm nhiên là chủ nhân của một tiệm ăn Á châu lớn nhất nhì ở thành phố đó. Từ lúc mới kiếm được những đồng tiền đầu tiên là Hào đã gởi về cho gia đình. Chú thiếm Sáu mừng lắm. Những lúc túng tiền, thiếm chỉ cần nói với chủ nợ:

-Cứ cho mượn đi, con trai tui bên Úc sẽ gởi về trả không thiếu một đồng.

Mà thiệt, lần nào thằng Hào cũng gởi về trả sòng phẳng, dù với tiền lời cắt cổ hai mươi phân một tháng. Ngu gì hổng cho mượn?


Sau này con trai lớn chú thiếm vượt biên qua đảo Galang, liên lạc nhờ vợ chồng Hạnh bảo lãnh qua định cư ở Montréal. Mỹ Linh theo gia đình chồng qua Pháp. Chỉ có Mỹ Vân còn ở lại Sài Gòn với chú thiếm Sáu. Con nhỏ giận vị hôn phu lén vượt biên một mình nên thề độc suốt đời không dính líu tới cái giống đàn ông bạc như vôi này. Nhờ tiền các con tiếp tế, thiếm Sáu vẫn hăng hái tiếp tục cái sự nghiệp…ẩm thực lừng lẫy của mình! Tiệm nào, chợ nào có tuyệt chiêu gì thiếm thuộc nằm lòng. Có điều lạ là chưa ai nghe thiếm than van là đau bao tử. Một hôm, sau một chầu nghêu sò ốc hến, chè đậu đỏ bánh lọt nước dừa, tráng miệng luôn một ly nước mía… Thiếm về tới nhà thì bắt đầu đau bụng. Rồi trên thổ dưới tả. Mỹ Vân cạo gió xong, nấu nước gừng cho uống cũng không bớt bao nhiêu. Đêm đó thiếm đi ngoài cả chục lần. Sáng hôm sau bết quá phải chở vô nhà thương. Thấy tình trạng mất nước nặng, họ đề nghị vô nước biển. Nhưng chắc số thiếm đã tận nên nhà thương chỉ còn loại nước biển do người anh em Liên Sô bào chế. Thiếm bị sốc cứu không kịp. Vì mất đột ngột nên mấy người con ở ngoại quốc không về. Đám tang chỉ có chú Sáu, Mỹ Vân và mấy người bà con ở Sài Gòn. Sau đó đưa về quê chôn. Đám chủ nợ tiếc hùi hụi vì mất mối sộp!


Từ đây chú Sáu của Hạnh sống một mình với Mỹ Vân. Tiền bạc rủng rỉnh mà đầu óc cũng thảnh thơi hơn xưa. Chú không thích sống ở ngoại quốc, nên mới đây thằng con lớn làm đơn xin cho chú qua du lịch Canada thăm con cháu. Chú nói độ tháng năm năm tới sẽ qua chơi, cuối thu về lại Việt Nam. Không nơi nào bằng quê nhà, chú tuyên bố vậy.



… Chúa Nhật sau, chính Hạnh phôn cho Ái Liên xin đi thăm bà Hiền. Bị bạn tra mãi nhưng Hạnh nhứt định dấu kín lý do, chỉ nói rảnh quá muốn đi chơi mà thôi. Nàng mang biếu bà một chậu cúc đại đóa màu vàng lộng lẫy. Gặp lại Hạnh, bà Hiền vui ra mặt. Chuyện vãn một hồi, Hạnh lấy hết can đảm, ngập ngừng hỏi:

-Thưa cô Ba, cháu biết là đường đột, nhưng có chuyện này…Chuyện này…

Thấy Hạnh ấp úng mãi, bà Hiền mỉm cười, giọng từ tốn:

-Cháu có chuyện gì thắc mắc cứ hỏi đi đừng ngại.

Được lời như cởi tấc lòng. Mặt Hạnh tươi lên:

-Thưa cô Ba, nếu được cô Ba cho phép cháu xin hỏi thẳng. Có phải hồi xưa cô Ba với chú sáu của cháu…thương nhau?


Đã đoán trước, nhưng câu hỏi của Hạnh cũng khiến bà Hiền hơi choáng váng. Bà nhắm mắt, hít vào rồi thở ra một hơi dài như muốn xua bớt niềm cảm xúc trong lòng. Bà trả lời Hạnh, nhưng cặp mắt như nhìn về cõi mù sương nào trong quá khứ:

-Phải. Anh Tiến là mối tình đầu của cô. Tiếc là…– Bà lại buông tiếng thở dài. – Tiếc là cô với ảnh có duyên mà không nợ!

Hạnh hỏi tiếp:

-Cháu nghe má kể hồi đó chú Sáu thương cô Ba dữ lắm. Ai cũng tưởng sắp đám cưới tới nơi. Ngay cả lễ vật cũng đã chuẩn bị rồi. Vậy không hiểu tại sao chú Sáu đi lấy vợ và cô Ba cũng đi lấy chồng. Chú Sáu không bao giờ giải thích với bất cứ người nào. Không biết cô Ba có thể…bật mí cái lý do đó không?

Bà Hiền chớp chớp cặp mắt, cười buồn:

-Đó là cái điều mà cô rất cảm phục nơi anh Tiến. Tuy chia tay là lỗi của cô mà ảnh không bao giờ đi nói xấu nửa lời. Cháu biết không, cô đã trải qua biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm đớn đau, ray rứt vì hối hận. Sống mà như chết rồi!

Bà chắt lưỡi, lắc lắc cái đầu có mái tóc bạc phơ, mặt hằn vẻ xúc động. Thấy vậy Hạnh đâm ái ngại, rụt rè nói:

-Cháu xin lỗi đã gợi lại cho cô những kỷ niệm không vui. Nếu thấy bất tiện cô Ba đừng tiếp tục.

Bà Hiền xua tay:

-Không sao. Chuyện qua mấy mươi năm rồi. Cô ôm ấp nó trong lòng cũng đã quá lâu. Nhiều khi ngồi một mình nhớ lại chuyện cũ, cô thấy nao nao trong dạ.

Ái Liên bưng một dĩa cam mới cắt tới đặt xuống bàn, cười cười:

-Trời đất, cô Ba có một đoạn tình “ác liệt” như vậy mà con không hay. Thôi cô dùng vài miếng cam thấm giọng rồi kể hết cho tụi con nghe đi. Biết ngay mà. Một người có sắc đẹp chim sa cá lặn như cô Ba của ta mà không có vài mối tình lâm ly bi đát thì không có lý chút nào, phải không Hạnh?

Hạnh chưa kịp trả lời thì bà Hiền đã ngắt ngang:

– Nói có Trời làm chứng. mới có một mối tình đầu với ông Tiến thôi mà cô đã ngất ngư, nói gì tới mấy mối. Nếu nhiều như vậy, giờ này chắc cô đang ở dưới mộ sâu!

Liên ngạc nhiên hỏi lại:

-Ủa, con tưởng ngoài chú của nhỏ Hạnh, cô còn hai người nữa?

-Phải, tuy cô lập gia đình hai lần nhưng anh Tiến mới là người cô thương. Sở dĩ cô lấy ông Ân là để trả thù anh Tiến. Còn dượng Ba của con đây, vừa nói bà vừa chỉ tay lên bức hình ông chồng quá cố trên bàn thờ, nói xin ông tha lỗi, chớ lúc đó tinh thần cô suy sụp quá, được ổng an ủi, săn sóc tận tình cô rất cảm động. Ổng lại đẹp trai, học thức cao, khéo ăn nói nên cô xiêu lòng đâu có gì là lạ. Thiệt tình trong sự bất hạnh, cô đã rất may mắn gặp được dượng Ba của cháu.

Ái Liên nhăn nhó:

-Cô Ba à, hồi nào tới giờ, con thấy cô dượng rất hạnh phúc, tâm đầu ý hợp nên không thắc mắc gì hết về cái quá khứ xa lắc xa lơ của cô. Bỗng dưng bữa nay con mới hay cô còn rất nhiều chuyện ly kỳ mà con không được biết. Tuy cháu của cô thông minh lắm lắm, nhưng cũng chưa đạt tới mức…hiểu mình ên những gì người ta chưa kể!


Bà Hiền đổi thế ngồi cho thoải mái rồi vừa cười vừa mắng yêu:

-Con nhỏ này thiệt nhiều chuyện. Thôi được để cô kể từ đầu cho hai đứa nghe. Như cô đã nói hôm trước, thiếm Tư Trí của cháu Hạnh là chị bà con chú bác ruột với cô. Ở nhà chỉ thứ Hai. Ba cô là ông Cai tổng Châu dưới chợ Cao Lãnh. Nhà cô chỉ có một trai một gái nên được nuông chìu hết sức. Ba của con Liên đây hơn cô tới sáu tuổi. Lúc ảnh đậu bằng brevet rồi về quê trông coi ruộng đất tiếp ông nội, cô mới lên ở nội trú trường áo tím. Thời gian này anh chị Trí ở Thị Nghè. Anh Trí có xưởng gỗ lớn. Chị Hai của cô sướng lắm, ở nhà lo chợ búa cơm nước, săn sóc mấy đứa nhỏ. Thỉnh thoảng xòe tứ sắc với mấy bà bạn. Chú Sáu của cháu ở đây đi học ngoài trường Chasseloup. Ảnh hơn cô hai tuổi nên học trên hai lớp. Thứ bảy nào chị Hai cũng cô đón về nhà chơi, cho ăn uống phủ phê để bù lại mấy ngày ăn cực khổ trong trường. Cô với anh Tiến có thể nói quen nhau từ thời còn ngây thơ trong trắng. Bài vở gì trong tuần không hiểu, cô đem về nhờ ảnh giảng. Ảnh hiền và nhẫn nại lắm. Cô quen thói được cưng như trứng mỏng nên cứ ăn hiếp ảnh hoài. Vậy mà chưa bao giờ ảnh lớn tiếng với cô. Mới đầu cô coi ảnh như người anh thôi. Cho tới một hôm, cô còn nhớ là năm đệ tam niên. Chiều Chúa Nhựt chị Hai bận xoè với mấy bà bạn nên nhờ anh Tiến đèo xe đạp chở cô vô trường. Tới trước cổng không ngờ gặp một đám bạn học cũng vừa mới tới. Thấy anh Tiến đứa nào cũng dòm muốn rớt con mắt. Ảnh đẹp trai lắm. Ai cũng tưởng là tây lai. Thấy tụi con gái dòm mình lom lom như vậy, chẳng những ảnh không mắc cở mà còn nheo mắt cười duyên. Cũng kỳ, tự nhiên cô thấy hơi sùng sùng trong bụng, hối ảnh đi cho lẹ. Mấy đứa bạn hỏi ai, cô nói anh tui rồi quày quả vô trường. Tuần sau, cô trở vô trường với chị hai, tụi bạn hỏi sao anh bồ không đưa, cô trả lời tại ảnh mắc đi chơi với vị hôn thê. Vậy là mấy con nhỏ xí xọn hết hỏi này nọ… Cô đâu có biết mình đã thương ảnh từ hồi nào rồi.



… Mùa hè năm đó, mặc dầu đã hơn mười sáu mà cô còn khờ lắm. Anh Tiến về quê đã đành mà chị Hai của cô cũng đem mấy đứa nhỏ về thăm nội ngoại. Nhân dịp này cô đạp xe lên Tân An chơi thường. Anh Tiến dẫn cô với mấy đứa nhỏ đi câu cá. Ảnh thiệt rành, giảng nghĩa cho cô biết cá gì thì phải câu với mồi gì. Mồi gì cũng được nhưng mồi trùn thì cô đầu hàng! Khoẻ nhứt là câu ba con cá chốt, cá lòng tong, cá mại. Chỉ cần lấy cám trộn nhuyễn với cơm nguội rồi vo từng viên nhỏ móc vô lưỡi câu là giựt mệt thôi. Mấy thứ cá vụn này kho tiêu với tóp mỡ, ăn kèm với dưa leo là ngon hết biết. Một hôm, cơm trưa xong, mấy đứa nhỏ đi ngủ hết, anh Tiến rủ cô ra vườn, nói sẽ cho cô coi cái này hay lắm. Cô tò mò đi theo. Vừa đi anh Tiến vừa nói:

-Sáng nay anh khám phá ra một ổ sáo. Có mấy con sáo con vừa mọc lông cánh dễ thương lắm. Để anh trèo lên bắt một con cho em nuôi. Nếu khéo dạy nó biết nói chuyện cũng vui.


Nói rồi ảnh leo lên cây quít. Nhưng ổ chim hơi xa nên ảnh phải cố nhích ra ngoài. Vừa bắt được con sáo con thì nghe cái rắc. Cành cây dưới chưn gãy lìa. Ảnh chới với vì còn có một tay, tay kia mắc cầm con sáo. Cô la lên biểu ảnh liệng con sáo đi nhưng không kịp đã té cái đụi xuống đất. Con sáo văng ra xa kêu inh ỏi. Thấy ảnh không ngồi dậy, cô lật đật chạy tới quỳ xuống hỏi ảnh có sao không? Cô thất kinh hồn vía khi thấy ảnh nằm im, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, nên vừa lay vừa khóc sướt mướt, miệng kêu anh Tiến ơi anh Tiến hỡi đừng có chết !. Đột nhiên cô thấy mình bị hai cánh tay ôm ghì kéo xuống. Bất ngờ quá, cô té ập lên người ảnh, rồi có tiếng thì thào bên tai:

– Đừng sợ. Anh còn sống y nguyên đây nè. Anh không muốn chết bỏ em lại một mình đâu.

Nghe mấy lời này cô giựt mình nín khóc lập tức. Chợt thấy mình đang nằm úp mặt trên ngực anh Tiến, cô mắc cỡ quá định ngồi dậy, nhưng vùng vẫy cách nào cũng không thoát khỏi hai cánh tay cứng như sắt của ảnh. Và một chuyện kinh khủng đã xẩy ra…


Nói tới đây bà Hiền bỗng ngưng ngang, cặp mắt lộ vẻ mơ màng, nụ cười chúm chím như đang sống lại những phút giây huyền diệu của ngày xưa thân ái! Hạnh và Liên đưa mắt nhìn nhau nhưng không cô nào dám phá tan cái yên lặng thần thánh của bà. Rồi như sực tỉnh trước hai cặp mắt đang lom lom nhìn bà đầy vẻ chờ đợi, Bà Hiền thoáng bối rối:

-Chết, cô lẩm cẩm quá rồi!

-Không sao, cô Ba cứ từ từ kể cho tụi cháu nghe cái chuyện…kinh khủng đã xẩy ra hôm đó. Bà Hiền cười:

-Thiệt ra chuyện này ghê gớm vào thời của cô, chớ bây giờ chắc là thường thôi…Cô định vùng ra để đứng dậy, nhưng hai cánh tay kia vẫn ôm siết. Rồi anh Tiến lăn một vòng, cô bị lật nằm xuống dưới và bị hôn tới tấp lên mặt. Mới đầu cô còn né tránh, nhưng sau đó…sau đó…

Hạnh cười tiếp lời:

– Sau đó thì cô quàng hai cánh tay ngà ngọc qua cổ chú Sáu của cháu, kéo đầu ổng xuống…hôn trả!

Bà Hiền lắc đầu cười ngượng nghịu:

-Thiệt tình. Rành quá há!…À, tới hôm đó cô mới biết là mình đã thương anh Tiến từ lâu. Cô hạnh phúc lắm. Người cứ lâng lâng như ở trên mây. Suốt ngày líu lo ca hát. Hai gia đình rất môn đăng hộ đối nên không có trở ngại gì hết. Chỉ bên gia đình cô rất “tây”. Trai gái đều quý như nhau. Nhưng bà nội cháu Hạnh lại quá cổ! Bà đã từng nói xa nói gần, chỉ trích cái tánh mà bà cho là quá sức “đầm” của cô. Chẳng hạn như tụi cô thường dùng tiếng Pháp khi nói chuyện với nhau. Hoặc khi nhà có đám tiệc, cô không thích xuống bếp như các bà các cô trong gia tộc. Cô không biết têm trầu mời bà, không biết rót nước mời ông. Bởi vì những chuyện lặt vặt đó bên nhà cô đều do người giúp việc làm. Cô đâu phải người ở. Cô là con gái rượu của ông Cai Tổng Châu mà! Lúc đó cô còn quá trẻ, được mọi người yêu chiều nên không biết sợ trời sợ đất gì hết. Cô cứ tưởng mọi người có bổn phận phải thỏa mãn tất cả ước muốn của mình.


Tới năm anh Tiến được hai mươi, cô lên mười tám thì hai nhà bàn đến chuyện hôn nhân. Cô tá hỏa khi nghe má anh Tiến muốn cô về làm dâu. Tức là phải ở hẳn làng Tân An. Lúc đó ba má cháu Hạnh bị đổi lên Ty Kiểm Lâm trên Nam Vang. Anh chị Ba, anh chị Tư đều có cơ nghiệp ở Sài Gòn . Vậy chỉ còn anh Tiến phải về giúp cha trông nom ruộng đất. Đang bất mãn vì chuyện này, chú của Hạnh lại bồi thêm một tin động trời: nữ trang bên đàng trai sắp đưa qua làm sính lễ rặt bằng vàng y. Neo vàng, xuyến vàng, dây chuyền vàng, cả đôi bông tai cũng bằng vàng!!! Trời ơi, cả đời cô chỉ thấy má và bà chị dâu diện cẩm thạch xanh rờn, hay hột xoàn lấp lánh. Vàng y để dành cho mấy bà nhà quê đeo. Không dằn được sự bực tức cô òa lên khóc. Anh Tiến quýnh quáng dỗ dành. Càng dỗ cô càng khóc dữ, nói toạc móng heo là cô không muốn về ở làng Tân An quê mùa, khỉ ho cò gáy(!). Còn nữ trang cô không chịu vàng y. Phải sắm hột xoàn cô mới nhận. Dỗ hoài không được, anh Tiến đâm bực mình lớn giọng:

-Em sao ngang như cua. Tân An với chợ Cao Lãnh cách nhau có mấy cây số mà nói là khỉ ho cò gáy. Làm như em bị đày vô miệt Ba Sao, Cần Lố không bằng. Còn nữ trang thì bằng vàng hay hột xoàn có gì khác nhau? Cũng là nữ trang thôi!

Lần đầu tiên bị anh Tiến “xài xể” cô giận điên lên. Mà thói thường no mất ngon, giận mất khôn. Cô la lên:

– Phải, em ngang như cua rồi sao? Em nói cho anh biết, em thà chết chớ không về làm dâu bà má quê mùa hủ lậu của anh đâu! Chưa làm dâu mà bả đã háy đã nguýt. Mai mốt bả còn hành hạ em tới bực nào nữa? Anh không thấy mấy bà chị dâu của anh, có bà nào ở được với má anh đâu?



Trong cơn giận cô quên mất là anh Tiến rất thương mẹ. Hồi nhỏ ảnh đau ốm liên miên, bà già phải nuôi nấng rất cực khổ. Lúc thấy ánh mắt ảnh nhìn cô, cô biết là mình đã đi quá xa, đã phạm vào điều cấm kỵ. Thiệt tình nếu mà nuốt lại được những lời đã lỡ nói ra thì hay biết mấy! Anh Tiến chỉ nói “Được, đó là do em tự chọn” rồi quay lưng bước đi. Cô đứng như trời trồng, không mở miệng nổi để kêu ảnh lại. Sau đó cô khóc như mưa. Nhưng vẫn hy vọng anh Tiến giận xong, rồi cũng sẽ trở lại như những lần trước. Ảnh đã không trở lại. Chỉ cho người đem cho cô một bức thơ. Nội dung nói ảnh không thể chấp nhận một người vợ, chưa chi trong đầu đã có tư tưởng khinh khi má ảnh. Đối với anh, dù bà có quê mùa dốt nát tới đâu cũng là đấng sanh thành. Trong đời ảnh chỉ có một người mẹ mà thôi và khuyên cô nên quên ảnh đi. Cô bỏ ăn bỏ ngủ, khóc tới cặp mắt sưng húp. Không gặp mặt được vì ảnh cứ tránh, cô phải viết thơ xin lỗi, hứa mọi chuyện sẽ chìu theo ý ảnh. Cô sẽ cố gắng làm một con dâu tốt. Nhưng thơ đi mà không bao giờ có hồi âm. Cô năn nỉ chị Hai cô khuyên dùm cũng vô hiệu. Tới một lúc tự ái của cô lại đùng đùng nổi lên, cô không thèm nhắc tới tên Tiến nữa. Trong đời cô đâu phải chỉ có một mình ảnh theo đuổi. Bằng chứng là vừa mới nghe cô với anh Tiến chấm dứt, ông Ân, người chồng đầu tiên của cô sau này, nhảy vô liền. Ông này là con một vị đại điền chủ bên Sa Đéc. Con em ở nội trú với cô trên Sài Gòn, nên đã từng gặp mặt ông ta nhiều lần. Tuy là con nhà giàu nhưng ông chơi nhiều hơn học. Tiêu xài rất phung phí. Tướng mạo lại thua anh Tiến xa, nên trước đó cô đâu thèm để ý. Một hôm đẹp trời, bỗng thấy hai anh em bên Sa Đéc lò dò qua thăm cô. Đang buồn gặp lại bạn cũ cô mừng lắm tiếp đãi rất niềm nở. Từ đó về sau họ qua chơi thường và cô cũng có qua nhà bên đó. Trước sau cô chỉ coi ông Ân như một người anh lớn. Ông bà già muốn có cháu nội để nối giòng nên hối thúc mãi, ổng bèn ngỏ ý muốn lập gia đình với cô. Cô không nhận lời, cũng không từ chối. Nói để suy nghĩ cho chín chắn. Tới hôm nghe chị Hai cô nói anh Tiến đi coi vợ bên Long Xuyên thì cô quyết định ưng ông Ân, với điều kiện là làm đám cưới càng sớm càng tốt. Và đám cưới của cô cử hành sớm hơn đám cưới anh Tiến hai tháng. Cô làm cho đã nư mà không nghĩ tới cái hậu quả thảm khốc về sau.



Kể tới đây giọng bà Hiền chùng xuống như đẫm đầy nước mắt: Cô chỉ biết ông Ân có tiếng ăn chơi, nhưng không ngờ là một người cực kỳ thô lỗ trong chuyện gối chăn. Ngay đêm đầu tiên ổng đã khiến cô ghê tởm. Mỗi khi màn đêm buông xuống là cô phập phồng lo sợ. Ổng như một con dã thú, dầy vò thân xác cô đủ cách mà vẫn không bao giờ thỏa mãn. Có khi một đêm cô chỉ ngủ được vài giờ. Cô lại mắc cỡ không dám thố lộ với ai nên càng ngày càng tiều tụy, ốm o. Nhiều khi ngồi một mình trong phòng, cô khóc mùi vì thương thân, vì hối hận đã ngu dại muốn trả thù người mình yêu, lại báo hại chính đời mình tơi tả! Tuy giận anh Tiến nhưng cô vẫn còn giữ tấm hình hai đứa chụp trong vườn bách thảo. Lâu lâu lấy ra ngắm. Nhìn nét mặt đẹp trai, hiền hậu của anh Tiến, nhớ tới những cử chỉ vuốt ve nhẹ nhàng, những nụ hôn đằm thắm của ảnh cô càng tan nát ruột gan. Cô cứ lấy cớ trong người không khỏe để về nhà mẹ. Có khi ở cả tháng mới về lại nhà chồng. Đúng ra ba má chồng cô rất tốt. Nếu không có sự đòi hỏi quá đáng của ông Ân thì cô cũng xin an phận một đời. Vậy mà gần một năm sau cô mang thai. Gia đình chồng mừng lắm. Nói nào ngay từ khi cô có bầu, ông Ân cũng bớt đòi hỏi … chuyện đó. Cô rất mừng vì được yên thân.



Nhưng xui xẻo, lúc bào thai được hơn bốn tháng, một hôm cô đang ngồi trong phòng đọc cuốn Tố Tâm mới gởi mua trên Sài Gòn, thì ông Ân bước vào. Ổng mới đi Vĩnh Long về, biết cô thích ăn bánh Biscuit Lu nên mua cả chục hộp. Cô để cuốn sách xuống bàn, đem bánh cất vô tủ. Không ngờ ông Ân tò mò cầm cuốn sách lên coi. Mới lật mấy trang chợt một tấm ảnh rớt xuống đất. Ông vừa cúi xuống lượm vừa hỏi hình gì đây. Cô không quay lại nhưng thầm kêu Trời. Bởi vì đó là tấm hình chụp cô với anh Tiến trong vườn Bách Thảo. Cô không dám quay lại, ráng kéo dài cái giây phút ngặt nghèo này càng lâu càng tốt! Cái im lặng của ông Ân khi nhìn thấy tấm hình như báo trước cơn giông tố sắp tới! Thật vậy, khi cô lấy hết can đảm quay lại thì ổng đưa tấm hình tới trước mặt cô, mắt tóe lửa, gằn giọng:

-Em giải thích sao về tấm hình này?

Cô ráng lấy giọng ôn hòa:

– Có gì đâu. Chỉ là tấm hình cũ. Em với ảnh dứt từ lâu. Anh biết mà.

-Phải, tới giờ này anh mới hiểu rõ cái câu dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng!… Nếu không, tại sao về làm vợ anh rồi mà em còn đem hình thằng Tiến theo? Nếu em nói không có gì anh xé tấm hình này cho khuất mắt.



Khi nghe ông Ân kêu anh Tiến bằng thằng này thằng nọ, cô đã nổi sùng. Giờ thấy ổng đưa tấm hình lên định xé thì cô không dằn được, xông tới chụp tấm hình miệng nói trả lại em. Thấy vậy ông ta càng tức, quyết xé cho bằng được. Hai bên dằng co, cô sơ ý bị ổng đẩy té ngửa ra sau. Cô đau quá hét lên một tiếng lớn. Lúc đó ổng như tỉnh cơn điên, vội vàng đỡ cô dậy, đặt lên giường. Cả nhà nghe tiếng la cũng vội vã chạy vô. Sau đó cô nghe đau râm ran trong bụng. Cho tới tối thì bắt đầu xuất huyết. Lúc xuống tới nhà thương Vĩnh Long, Bác Sĩ khám xong nói cái thai không giữ được. Má chồng cô khóc sướt mướt, ông già chửi ông Ân một trận kinh hồn. Lúc đó cô lại lạnh như băng. Không thèm nhỏ một giọt nước mắt. Có người báo tin nên hôm sau mẹ cô qua tận nhà thương nuôi cô. Rồi bà viện cớ một lần xẩy bằng bảy lần sanh để đón cô về Cao Lãnh săn sóc. Bây giờ cô mới kể hết cho mẹ và chị dâu biết sự chịu đựng nhọc nhằn của cô với người chồng, chẳng những ham mê nhục dục mà tính tình còn hung bạo. Cô quyết định xin ly dị mặc cho ông Ân và gia đình chồng năn nỉ hết sức. Ba má cô cũng phản đối, sợ thiên hạ dị nghị. Một lần không thành, thêm một lần ly dị, cô biết mình làm mất mặt mẹ cha. Nhưng nghĩ tới những chuỗi ngày đã qua cô rùng mình sởn ốc. Những giọt nước mắt của cô cuối cùng cũng làm mềm lòng ông bà.

Kể tới đây, Hạnh và Liên mới thấy lại nụ cười của bà Hiền. Bà lại hướng mắt nhìn lên bàn thờ, giọng reo vui:

-Cái câu Trời không bỏ ai bao giờ thiệt đúng hai cháu à. Người Luật Sư lo vụ ly dị cho cô chính là dượng Ba của mấy cháu đó. Vợ mất vì tai nạn xe hơi đã hai năm rồi mà ổng vẫn chưa tục huyền. Dượng hơn cô gần chục tuổi nên rất sành đời. Ông nói bị cái nhan sắc “liêu trai” của cô hớp hồn.– Bà cười dòn khi nhắc tới câu này.– Không liêu trai sao được, lúc đó cô rầu muốn chết. Cuộc đời nhìn đâu cũng thấy toàn màu đen. Không tự tử là may lắm rồi! Vì vậy gương mặt lúc nào cũng u sầu, thân hình ốm nhom gió thổi muốn bay. Cô chỉ thích mặc màu đen, như để tang cho đứa con bất hạnh không chào đời. Cái buồn bã, cái yếu ớt càng khiến cho dượng ba của cháu muốn ra tay bảo vệ!


Vụ ly dị đã kết thúc mà ngài Luật Sư vẫn tiếp tục quan tâm tới người khách hàng trẻ đẹp này. Một năm sau cô về làm vợ ổng. Có lẽ ảnh hưởng lần hư thai trước, sau này cô bị hư luôn hai lần nữa rồi ngưng luôn. Rất may là dượng Ba cháu đã có một đứa con trai với đời vợ trước.

Hạnh lên tiếng:

-Cô Ba à, cháu thấy chuyện đời cô không khác trong tiểu thuyết chút nào. Nhưng được cái tiền hung hậu kiết. Còn chú Sáu của cháu thì thảm thương hơn nhiều. Tiền đã hung mà hậu thì kiết…lỵ luôn!!!

Bà Hiền cười nhưng đôi mắt vẫn buồn vời vợi:

-Tất cả đều do cái tánh bướng bỉnh của cô mà ra. Ở đời cái gì vừa vừa phải phải là tốt nhứt. Thấy được chìu rồi cứ lấn tới, một lúc nào đó tức nước phải vỡ bờ. Hối hận không còn kịp! Hai cháu nên nhìn gương cô, đừng có ỷ được cưng rồi muốn trèo lên đầu lên cổ của chồng nghe không.

Hai cô đưa mắt nhìn nhau, le lưỡi ra chiều sợ hãi. Rồi chợt nhớ ra một chuyện, mắt Hạnh sáng lên:

– Ý, có chuyện quan trọng cháu xém quên. Tháng năm tới đây chú Sáu của cháu sẽ qua Montréal chơi vài tháng. Em họ cháu đã làm bảo lãnh.

Nghe tin này, mặt bà Hiền đang buồn rười rượi chợt tươi lên:

-Vậy sao. Để coi…Sau lần chia tay, cô có gặp lại ảnh đâu hai ba lần gì đó rồi bặt tin luôn. Không biết bây giờ ảnh ra sao. Gặp lại có còn nhìn ra hay không đây?

Hạnh hóm hỉnh:

-Theo bức hình cuối cùng nhận được cách đây hai tháng, thì chú Sáu của cháu vẫn còn bảnh…ông già dữ lắm. Mái tóc bạc vẫn dợn sóng. Cặp mắt vẫn sáng trưng và cái miệng cười vẫn còn tươi rói. Bảo đảm lúc gặp lại cô sẽ không thất vọng!

Bà Hiền đột nhiên cảm thấy hơi lo lo:

-Cô chỉ sợ…ảnh không nhận ra cô đó chớ. Cô già xọm như vầy…

Hạnh cười thầm. Đàn bà, ở bất cứ tuổi nào cũng lo tấm nhan sắc của mình bị phai tàn. Mà càng có tiếng là người đẹp lại càng lo nhiều mới khổ!

Nàng trấn an:

-Cô Ba đừng lo. Cháu thấy hai người…xứng đôi lắm!

Bà Hiền cười tươi, chớp chớp cặp mắt lộ vẻ xúc động. Lúc hai cô từ giã, bà còn dặn Hạnh có tin tức gì mới của chú Sáu nhớ cho bà hay.


Trên đường về, Liên cười nói với Hạnh:

-Thiệt tình. Từ hồi dượng Ba mất tới giờ, bữa nay tao mới thấy bà cô vui như vậy. Thiệt cám ơn ông chú của mi hết sức.

Hạnh nói:

– Tao sẽ viết thơ báo cho chú tao biết “cố nhân” của ổng đang ở nơi này. Trời ơi, tưởng tượng lúc hai người đối diện nhau chắc sẽ cảm động ghê lắm. Liên nè, ta nghĩ trong đời cô Ba, đây là mùa xuân mà cổ chờ đợi nhứt. Ờ rồi biết đâu sau đó ông chú thân mến của ta sẽ làm đơn xin nhận nơi này làm quê hương thứ hai.

Liên phụ họa:

-Ừ, được vậy còn gì bằng. Tụi mình sẽ đạo diễn cái màn “châu về hợp phố”. Đồng ý? Ôkê liền!

Cả hai cười sung sướng trước cái viễn ảnh ”mùa xuân tới” đầy hứa hẹn này…