Monday, August 10, 2026

Người Trẻ Đi Mỹ - Tuấn Mai

 

🫂 Đằng sau quyết định rời Việt Nam của nhiều người trẻ, có lẽ là những câu chuyện mà không phải ai cũng nhìn thấy.

(Vô tình lướt Facebook, Quang Trung đọc được bài viết này. Không biết vì lý do gì nhưng đọc đến cuối lại thấy lòng nặng trĩu.

Từng câu, từng chữ như chạm đúng vào cảm xúc của của những người bạn đang sống xa nhà, và có lẽ cũng là nỗi lòng của rất nhiều bậc cha mẹ ngày ngày dõi theo con từ cách nửa vòng Trái Đất.

Đọc xong mới thấy, có rất nhiều tâm hồn đang lặng lẽ sống giữa hai quê hương, hai nền văn hóa, hai thế giới. Luôn cố gắng hòa nhập, cố gắng trưởng thành, cố gắng tìm một nơi để gọi là "nhà", nhưng rồi lại nhận ra mình vẫn cứ lơ lửng ở khoảng giữa, chẳng thuộc trọn vẹn về bên nào).

"Trên chuyến bay trở về Việt Nam sau những ngày sang Mỹ thăm con, đúng vào dịp Quốc khánh nước Mỹ 4.7, tôi cứ nghĩ mãi về một câu hỏi đã theo mình suốt nhiều năm qua:


Điều gì khiến ngày càng nhiều người trẻ Việt Nam chọn sang Mỹ để học tập, làm việc và sinh sống? Có lẽ đây cũng là nỗi niềm canh cánh của rất nhiều bậc cha mẹ.

"Ở nhà đâu có khổ. Gia đình ổn định. Công việc cũng có sẵn. Vậy tại sao con vẫn muốn đi?"

Thú thật, đã có lúc tôi cũng nghĩ như vậy. 

Trong ký ức của thế hệ chúng tôi, người Việt sang Mỹ chủ yếu để tìm một cuộc sống khá hơn về mặt kinh tế; đi vì miếng cơm manh áo, vì mong có thu nhập tốt hơn để thay đổi cuộc sống của cả gia đình.

Nhưng hơn hai mươi năm trở lại đây, khi chứng kiến con mình và con của nhiều bạn bè lần lượt sang Mỹ học tập, làm việc rồi ở lại, tôi nhận ra mình cần nhìn câu chuyện ấy theo một cách khác. Điều họ tìm kiếm dường như không còn chỉ nằm ở cán cân tài chính. Không ít bạn trẻ ra đi khi phía sau đã có một bệ đỡ rất vững vàng. Có người có công việc đáng mơ ước ở Việt Nam. Có người có sẵn doanh nghiệp gia đình để kế thừa. Nếu ở lại, cuộc sống của họ có lẽ sẽ nhẹ nhàng và êm ấm hơn rất nhiều.

Vậy mà họ vẫn chọn bắt đầu lại từ đầu. Chấp nhận học lại. Chấp nhận làm những công việc bình thường. Chấp nhận sự cô đơn. Chấp nhận những ngày bận rộn đến kiệt sức nơi đất khách.

Là cha mẹ, nhìn con "đầu tắt mặt tối" như vậy, ai chẳng xót. Nhiều lần tôi tự hỏi:

Nếu vẫn phải làm việc quần quật như thế, tại sao con vẫn thấy hạnh phúc?


Sau chuyến đi này, tôi dần hiểu rằng câu trả lời không nằm ở công việc, mà nằm ở cảm giác được tự mình làm chủ cuộc đời.

Có một điểm rất khác ở nhiều người trẻ hôm nay. Các con không chỉ mong có một cuộc sống tốt, mà còn muốn biết nếu một ngày không còn gia đình ở phía sau, mình có thể đi được bao xa bằng chính năng lực của bản thân. Đó không phải là sự nổi loạn. Càng không phải là phủ nhận những gì cha mẹ đã vun vén. Mà đơn giản là khát vọng được tự viết câu chuyện cuộc đời mình.

Ngày đầu tiên tự thuê nhà.

Ngày đầu tiên tự đóng học phí.

Ngày đầu tiên tự giải quyết một khủng hoảng mà không gọi điện về cầu cứu bố mẹ. 

Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại là những cột mốc trưởng thành vô cùng lớn. Một bạn trẻ từng nói với tôi câu nói mà tôi vẫn nhớ mãi: 

"Ở VN, con không thiếu điều gì. Nhưng sang Mỹ, lần đầu tiên con thấy mình phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho cuộc đời của chính mình."

Tôi nghĩ rất lâu về câu nói ấy. Không phải vì nước Mỹ có phép màu nào. Mà vì một môi trường sống khác có thể khiến con người nhận ra mình làm được nhiều hơn những gì trước đây từng nghĩ. Điều nhiều người trẻ tìm thấy không hẳn là sự giàu có. Đó là cảm giác mỗi thành quả mình có được, dù rất nhỏ, đều là kết quả của sự nỗ lực và tự lập. Cảm giác ấy mang lại một sự tự tin đến từ bên trong, không ai có thể cho, cũng chẳng ai dễ dàng lấy đi.

Dĩ nhiên, nước Mỹ không phải là thiên đường. Ai từng sống ở đó đều hiểu cuộc sống cũng đầy áp lực. Chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Công việc căng thẳng. Xa gia đình. Cô đơn. Có những lúc chỉ một cơn ốm cũng đủ khiến người ta thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa một đất nước rộng lớn. Không ít người từng khóc vì nhớ nhà. Không ít người từng muốn bỏ cuộc. Không có lựa chọn nào chỉ toàn màu hồng.


Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ là, dù hiểu rất rõ những khó khăn ấy, rất nhiều người vẫn quyết định ở lại. Không phải vì họ bị nước Mỹ mê hoặc. Mà vì sau những năm tháng tự bươn chải, họ nhận ra mình đã trở thành một con người khác. Tự lập hơn. Điềm tĩnh hơn. Biết chịu trách nhiệm hơn. Và hiểu rõ mình muốn gì hơn. Có lẽ đó mới là điều họ trân trọng nhất.

Sống ở Mỹ một thời gian, tôi cũng hiểu vì sao nhiều người gắn bó với cuộc sống ấy. Không hẳn vì những điều lớn lao. Mà vì những điều rất nhỏ diễn ra mỗi ngày. Một môi trường mà việc đặt câu hỏi được xem là bình thường. Một người lao động chân chính, dù làm nghề gì, cũng cảm thấy mình được tôn trọng. Một cuộc sống mà người ta bớt quan tâm bạn đang sở hữu điều gì, và quan tâm nhiều hơn đến cách bạn đang sống. Những điều ấy nghe có vẻ rất nhỏ. Nhưng khi trở thành một phần của cuộc sống mỗi ngày, chúng lại tạo nên cảm giác bình yên mà nhiều người vẫn âm thầm đi tìm.


Là cha mẹ, điều khó khăn nhất không phải là nhìn con vất vả. Mà là chấp nhận rằng có những bài học con chỉ có thể tự mình trải qua. Chúng ta có thể cho con một nền tảng đủ đầy. Nhưng không thể sống thay cuộc đời của con. Đến một lúc nào đó, tình yêu thương không còn là giữ con ở thật gần. Mà là đủ tin tưởng để con bước đi trên con đường mình đã chọn.

Có thể một ngày nào đó con sẽ trở về.

Cũng có thể con sẽ ở lại.

Điều ấy không còn quan trọng bằng việc con được sống một cuộc đời mà sau này nhìn lại, con không phải tiếc nuối vì đã không dám dấn thân.

Thế hệ trước phần lớn ra đi vì hoàn cảnh. Thế hệ hôm nay, rất nhiều người ra đi vì một lựa chọn. Họ không rời Việt Nam vì ghét quê hương. Họ cũng không đến Mỹ vì tin đó là một miền đất hoàn hảo. Họ chỉ mong tìm được một môi trường phù hợp hơn với những giá trị mà mình theo đuổi; một nơi để thử sức, để trưởng thành và để chịu trách nhiệm với chính cuộc đời mình.

Có lẽ điều những người làm cha, làm mẹ cần nhất lúc này không phải là cố giữ con ở lại bằng mọi giá. Mà là cố gắng hiểu vì sao con muốn bước ra thế giới.

Có lẽ rồi mỗi đứa con sẽ có một lựa chọn khác nhau. Có người trở về. Có người ở lại.

Điều quan trọng không phải là con sống ở đâu. Mà là con có sống tử tế, sống có trách nhiệm và bình yên với lựa chọn của mình hay không.

Nếu câu trả lời là có, thì có lẽ những người làm cha, làm mẹ như chúng ta cũng thấy yên lòng.


Ps: Những người Việt sang các nước khác, chắc cũng vậy!"

 

(2) Tuan Le - 🫂 Đằng sau quyết định rời Việt Nam của nhiều người trẻ,... | Facebook

Sunday, August 9, 2026

Best Food


 

Hồng Thúy chuyển

Như Gốc Cây Khô - Nguyễn Sỹ Thùy Ngân

 

Mẹ đứng yên nhìn mặt hồ mênh mông trong nắng sớm, để cho lòng lắng đọng thêm hơn.  Chuyện hôm qua, mẹ còn như tê dại, khi bước ra đi không hẹn một ngày về, thấy nhói đau khi nhớ về ngôi nhà cũ, có thằng cháu nhỏ với dâu, con. 


Tháng Bảy mùa nầy hoa lá rất xinh tươi, làm mẹ nhớ những mùa hè của những năm tháng trước.  Mẹ thương mùa hạ vì mùa con nghĩ học và thường hay tiếp mẹ trồng rau.  Hoa vườn nhà mình, con thường hay quên tưới, chỉ tưới nhà bên vì... vướng nụ cười.  Chậu mồng tơi nhà mình không có, nhưng có cái chậu…lòng của cô nhỏ nhà bên.  Cô nhỏ nhà bên ra vào chưa ngơ ngẩn, nhưng mẹ của con đã ngẩn ngơ nhìn mơ ước một nàng dâu. 

Ngày con chuyển trường , mẹ cũng dọn theo.  Nơi xứ lạ mẹ con không rời bước, mẹ không ngại cứ vài năm thay đổi, lại phải bắt đầu bằng những công việc đầu tiên. 

Ngày dọn nhà, cô nhỏ bên kia, đôi mắt đỏ nhìn theo… mẹ khóc! Con lặng yên, nhìn thẳng, lái xe nhanh. 


Và cứ thế thời gian đi không đợi, mỗi ngày qua con rực rỡ thêm hơn.  Cô nhỏ nhà bên khi xưa, con quên rồi, mẹ vẫn nhớ, nên hân hoan con trao tặng trái tim, cho cô bạn học ra trường cùng con vài năm trước.  Rồi sự nghiệp lên cao, con trao nhẫn cưới, để tới một ngày mẹ được ẫm cháu đích tôn. Ôm được thằng cháu nội đầu lòng, mẹ khóc…thật ngon.  Nội cưng lắm đôi bàn tay nhỏ xíu, gót chân hồng , bụ bẫm làm sao! Guơng mặt sáng, đôi mắt to tròn long lanh ánh ngọc, tóc nó lưa thưa chỉ có một chùm thôi, nhưng đó là tuyệt phẩm được ơn trên ban tặng, nên cả nhà rộn rã nhận niềm vui. 


Mấy năm đầu, mẹ còn lo tiếp giúp, thay tã, đút cơm, tắm rửa, gội đầu…nhưng mấy năm sau, bịnh nào mẹ cũng có, cao máu, tiểu đường, sạn thận, đau khớp xương. Chỉ một thứ thôi đã làm người ta mệt mỏi, mà mẹ của con lại gôm hết vô mình, nên lắm lúc nằm cả ngày không dậy nỗi, thuốc để  đầu giường mẹ cũng  hay quên, mà thỉnh thoảng mẹ còn…quên luôn thằng cháu nhỏ, ngồi buồn hiu chờ nội dậy cùng chơi.  Cũng có những hôm mẹ không thèm ăn uống, làm cho con rất đỗi lo âu. Đồ ngon mỗi ngày các con thay đổi món,vậy mà mẹ nhai hoài nuốt không vô, thế nhưng nếu cho mẹ ăn cơm với miếng chao, trái chuối, mẹ sẽ ăn rất ngon và ăn được hoài không cần đổi món. Nhiều lúc hai vợ chồng con nhìn mẹ, nhìn hủ chao, trái chuối, rồi nhìn nhau lắc đầu ngao ngán, không hiểu sao mẹ lại như thế nầy?  Làm như thể tụi con bạc đãi! 


Khi hai vợ chồng con đi làm hết, bà cháu ở nhà hủ hỉ có nhau, nó ngoan lắm nhưng hay phá phách, hết chạy lăng xăng rồi lại leo trèo, nhưng thích nhứt là chơi trò trốn kiếm, nội đi tìm nó thích chí cười vang.  Nội chân yếu, rượt đâu lại thằng cháu, trốn hết phòng nầy lại trốn đến phòng kia, nó luôn kiên tâm chờ nội tìm cho bằng được, rồi vỗ tay khen bà nội… giỏi ghê!  

Và cứ thế bà cháu ngày nào cũng chơi trò trốn kiếm, cho tới một ngày đột nhiên nó có…ý lạ, không trốn trong phòng trên, lại trốn dưới tầng hầm, trong kẹt nhỏ của căn phòng lò sưởi. 

Như thường lệ, nội kiếm kiếm, tìm tìm, không biết nữa, đi đâu rồi thằng cháu?  Hoảng quá nội ngồi nội khóc.  Kêu vợ con về, nó cũng hốt hoảng lo âu.  Kiếm hết khắp phòng không ra thằng nhỏ.  Chạy xuống tầng hầm mới thấy nó ngủ ngon, nằm quẹo cổ trong thế ngồi co rút.  Có lẽ mệt mỏi ngồi chờ nội kiếm quá lâu, nên nó buồn, rồi ngủ luôn một giấc.  Mẹ nó ẫm con trên tay mà mặt mày tái mét.  Khi nó trách hờn, mẹ cũng thấy đúng thôi.  Nên đâu có giận, lời dâu vừa mới nói, tự trách thân già sao chậm chạm, hay quên. 


Cũng ráng lắm con ơi mẹ nào muốn, quên trước quên sau, mãi cũng buồn.  Nhưng cái già, cái yếu, làm sao sửa? Mà để tự nhiên, thì dễ phiền lòng. Sau ngày đó vợ con sợ quá, canh cánh bên lòng, bếp lửa sợ mẹ quên.  Ngọn lửa hồng đâu chỉ để nấu canh, mà còn có thể làm tan hoang cuộc sống.  Càng suy nghĩ, vợ con càng sợ, đem thằng con gởi thẳng Daycare, vừa tốn tiền lại vừa tốn thời gian, mà nội nó thì ngồi không nhớ cháu.   


Tại trời chuyển lạnh hay tại nội già hay bịnh, mà ho hen lại cứ tới từng cơn.  Chờ cả ngày con, cháu mới về nhà, vừa mới được ôm thằng cháu vào lòng, chưa kịp hôn nó thì cơn ho đã tới, sặc sụa liên hồi, ôm mặt mà ho.  Khi cơn ho rũ rượi đã qua, thì cũng vừa kịp lúc mẹ nhận ra mình quá… gớm!  Nước mắt ràng rụa hòa cùng nước mũi, nước miếng văng tung dính cả vào tay. Trước mặt dâu, con, sao thấy quá ê chề!  Hình ảnh bà nội mà… ghê như thế, thì con, cháu, nào dù có thương, nhưng cũng biết sợ. Lập tức tụi con ôm ngay thằng con nhỏ, chạy vội ra khỏi phòng để mẹ tiếp tục ho. Mẹ vừa thương con, thương cháu , cũng lại vừa rầu rĩ, vì mỗi lần ho là mẹ đã... sản xuất ra biết bao triệu vi trùng, bay lượng vòng quanh trong căn nhà đóng kín.  Nên mẹ có cảm giác như không khí trong nhà ngột ngạt làm sao!  Và cứ thế mẹ của con vẫn không ngừng được, những cơn ho nối tiếp những cơn ho, dù thuốc nào bác sĩ cho toa, con cũng đã mua và mẹ đã y lời uống hết.  Đối ngược lại là tụi con đang lo rầu thấy rõ, cơm nước xong là co rúm vào phòng, đóng chặt cửa như đang lo bảo vệ thằng con, sợ “bầy” vi trùng....rượt đuổi tới nơi. Thương đứt ruột , mẹ quay đi lau nước mắt, cái cảnh nầy sao phải kéo dài? Vì già nua là bạn đồng hành với bịnh tật, mà bịnh tật là ổ chứa của vi trùng.  Ba thứ nầy khó thể tách rời nhau như định luật không bao giờ thay đổi.  Sống cái kiểu nầy sao không giống… sống.  Ngày lo âu, đêm cũng lo âu.  Mẹ đã không có tài sản gì để lại, thì để làm chi những thứ phiền!? 


Ai cũng vậy, sống chung là cùng nhau góp sức, chứ ngồi không sao thấy quá ngại ngùng.  Nhìn thằng con lớn ôm hôn thằng cháu nhỏ, mẹ ấm lòng quên ngày tháng qua mau. Mẹ vẫn ngồi đó như gốc cây chờ mục, chờ đến một ngày được làm...phân bón cho cây.  Nhưng hiện tại, sao thấy mình vô dụng, ngồi nhìn quanh, thấy ngày cũng như đêm.  Công việc duy nhứt trong nhà mà mẹ làm rất tốt, là lắng nghe bước chân khi con về, hay tiếng cười đùa của thằng cháu nhỏ. Chỉ bấy nhiêu “công sức” đó thôi mẹ làm được trong ngày, thì lấy gì làm bằng chứng thương yêu?  Dẫu biết rằng những năm tháng cũ, mẹ đã một đời tần tảo nuôi con, nhưng đó là chuyện của một thời quá khứ, cha mẹ nào cũng vất vã gì con, chứ có phải riêng đâu một mình mẹ, lội tuyết mà đi giữa xứ người. 

Bù lại đời tị nạn với những năm tháng dài gian khổ, con của mẹ giờ đã trưởng thành, có địa vị cao trong công việc đang làm, có gia đình hạnh phúc bên vợ đẹp, con ngoan.  Đó là do ơn phước nhiều đời để lại, con phải biết nâng niu, biết giử gìn! 


Mẹ hiểu lắm làm thân trai rất khó, ngang dọc ngoài đời , nhưng về nhà rất khổ, khi gia đình giờ đã ngã rẽ hai phe.  Phe vợ con yêu, phe mẹ già ưu uẩn, mà phe nào cũng là phe của đời con.  Người đàn ông nào cũng có hai người… đàn bà bên cạnh, mà mẹ theo con chỉ có nữa đường.  Nữa đường còn lại con cần người chung bước, lèo lái gia đình, gánh vác con thơ.  Chu kỳ cuộc sống cứ luân phiên thay đổi.  Gánh nặng gia đình, giờ đã tới phiên con.  Mẹ thương con bao nhiêu, thì con cũng sẽ, mấy mươi lần hơn thương lo cho đàn con nhỏ, mà tất cả chúng ta, kể cả con và mẹ cũng đã và đang, tiếp tục làm.     

Vợ của con cũng không phải là vô lý, khi lấy chồng, ai cũng muốn sống riêng tư.  Hai vợ chồng trẻ có bà già…chính giữa, thì làm sao có trọn niềm vui.  Mẹ hiểu ý, nên thường hay lãng tránh, cơm nước xong, mẹ lẳng lặng vào phòng.  Mẹ biết con xốn xang khi nhìn mẹ, lủi thủi một mình, chơi với bóng đêm.  Dẫu con biết đó không phải là cách tốt, nhưng cũng không biết có cách nào khác tốt hơn! 

Con không có cách, nhưng mẹ của con có cách. Mẹ già rồi, không cần nhiều thứ lắm, dù ở đâu cũng sẽ giống nhau thôi. Ngày 24 tiếng đồng hồ, mẹ của con có đủ. Có cả ánh sáng ban ngày và nước mắt ban đêm. Mẹ sẽ một mình dọn về thành phố nhỏ, nơi khi xưa mẹ con mình định cư khi mới đến, để sống lặng yên cho đến cuối đời nầy. Cho dù mẹ ở nơi đâu, thì mùa hè cũng có lá, có hoa, có mây, có gió, có luôn những đêm dài. Mùa đông thì mẹ ngắm tuyết rơi, ngắm thêm nỗi nhớ, ngắm luôn tuổi già.  


Nhớ khi xưa đọc sách rồi mơ mộng, tưởng chốn thần tiên mới có đất lành.  Canada không phải là tiên cảnh, mà lại là một chốn bình yên, bao bọc mọi người từ lúc mới sinh ra, cho tới lúc già, đau, rồi chết. Tuổi trẻ được lo cho đi học, đói cho ăn, buồn khổ có người khuyên , bác sĩ gia đình là bạn hiền khi bịnh, bác sĩ chuyên khoa đâu đó xa gần, sẽ sẵn sàng khi người người cần đến, nên mẹ không lo gì khi tuổi già chồng chất, thân mẹ có một mình, mà bác sĩ ở khắp nơi. Ghi lại đây vài lời cho con đừng lo lắng.  Mẹ đã về quê, ở chơi lâu bên đó, con yên tâm, rồi mẹ sẽ về quay về 


Đêm cuối cùng trong ngôi nhà đầy ấp những thương yêu. Đêm đau đớn trong lòng, đêm tan nát trong tim. Ôm hai chiếc áo của con và của thằng cháu nhỏ vào lòng mẹ khóc lặng im, mẹ đã quyết lòng buông đi tất cả, chỉ giữ lại hai chiếc áo nầy bên cạnh, để ấm lòng chờ đến một ngày...đi. 

Đã biết trước, rồi cũng sẽ có một ngày… đi, sao mẹ không đi ngay bây giờ cho… đẹp!  Đẹp không gian và đẹp cả thời gian, tròn chử hiếu cho con và tròn lòng thương yêu của mẹ.  Rời xa con, từng tế bào mẹ khóc, nhưng nếu được tiếp tay con, để cứu nguy con tàu hạnh phúc, thì xá gì một chuyến đi xa.  Mẹ biết lắm thuyền gia đình con đã… khẳm, thì chờ làm chi cho tới lúc nó chìm! 


Hai thế hệ, có hai đời sống khác, tám tiếng đồng hồ trong sở đâu phải dễ qua mau, thời  điện toán việc làm đâu có dễ, mệt mỏi về nhà các con cần một chút riêng tư, cần thoáng mát với nụ cười con trẻ, mà mẹ già như gốc cây khô, nằm không đúng chổ giữa vườn hoa tươi mát, chỉ là để chờ ngày tan rã bón cho hoa.  Dẫu biết rằng cây mục tốt cho hoa, nhưng khi chưa đến lúc, thì cây khô làm hoa…xấu.  Mà mẹ đâu muốn các con là ông cắt cỏ, qúa bực mình vì…đụng phải gốc cây khô.  Nhưng nếu ông cắt cỏ cứ mặc kệ, để cây khô nằm yên đó, thì theo bốn mùa hoa tàn, rồi hoa nở, nhưng con, cháu của mẹ, chỉ có một mùa tuổi trẻ, thì hoang phí làm chi những tiếng cười! 


Đừng buồn nhé con, khi nghĩ hè về không gặp mẹ, bởi gì gốc cây khô phải tìm đến chốn rừng sâu, vì nơi đó là nơi duy nhứt, mở rộng lòng để chứa những tàn cây. Thời gian ở rừng là thời gian vô tận, nên không cần hối thúc để…ươm phân.  Bởi…đi chậm hay nhanh, rừng sâu vẫn đợi, nên mẹ thong dong đem đến chút thân già, chờ rửa mục góp phần cho hoa lá. 

Nếu mai sau bỗng nhiên trước sân nhà có cây hoa lạ, thì con ơi!  Mẹ đã quay về.


Nguyễn Sỹ Thùy Ngân 

Nhìn Xứ Người Đau Lòng Cho Nước Đông Lào - TS. Nguuyễn Đình Thắng





Chỉ có thể là truyện ngụ ngôn trong sách vở.

Chuyện rất thật ngày hôm nay của tôi ở Nhật.

(Tác Giả: TS Nguyễn Đình Thắng Nguồn: Mạch Sống Media Ngày đăng : 2024-07-23)


*****

Trưa nay, tôi quay lại phi trường Narita tìm mua bộ chuyển đổi cho máy laptop cho ăn khớp với ổ cắm điện ở khách sạn. Với chút ý thoạt tiên là tinh nghịch, tôi đã có một kinh nghiệm thú vị về người Nhật, qua một chuyện thật mà chừng như chỉ có thể là câu truyện ngụ ngôn trong sách, sách công dân giáo dục.

Tôi đến Tokyo sớm 2 ngày, vì phải chuẩn bị cho sự kiện mà BPSOS đồng tổ chức đầu tuần tới. Trong 2 ngày này tôi ở một khách sạn gần sát phi trường, rẻ hơn ở trung tâm Tokyo nơi sự kiện sẽ diễn ra.

Dù thời tiết nóng nực, tôi quyết định đi bộ đến phi trường vì muốn thể dục và giữ mình tỉnh ngủ lúc ban ngày cho quen múi giờ nơi đây. 

Ghé mấy tiệm bách hóa xong, tôi vào tiệm ramen dùng bữa trưa. Trên lối ra, đi ngang quầy thông tin tôi nẩy ý thử tạt vào nhắn tìm số tiền mặt nhỏ tôi nghi đánh rớt hôm qua ngay sau khi đổi tiền. Tôi đổi 40 Euro được hơn 6600 yen. Tôi gói 6000 tiền mặt trong tờ biên nhận rồi đút vào túi. Về đến khách sạn thì gói tiền không còn trong túi. Tôi đoán là nghễnh ngãng đánh rớt đâu đó ở phi trường. 

Số tiền không là bao nhiêu. Vả lại mọi thứ mua bán đều dùng thẻ tín dụng nên cũng chẳng cần tiền mặt. Nhưng tôi muốn làm phép thử, vì có lần tôi đọc trên Facebook câu chuyện một phụ nữ Việt bỏ quên túi xách tay đắt tiền ở một phi trường Nhật Bản. Khi báo an ninh, nhân viên an ninh dắt vị phụ nữ ấy trở lại đúng nơi bỏ quên thì thấy một nhân viên bảo vệ đứng canh hàng giờ để chờ chủ nhân quay lại. 

Nhưng đó là chủ nhân biết rõ để quên chỗ nào và báo động ngay, còn trường hợp của tôi là tiền mặt, đánh rớt đâu đó không rõ cả một ngày trước. Chẳng hy vọng gì.

Với chút tò mò và tinh nghịch, tôi nói với cô nhân viên trực quầy thông tin: "Tôi không kỳ vọng gì nhưng xin cô ghi số điện thoại để nhỡ trong muôn một có người nhặt được mớ tiền mặt 6000 yen tôi làm rớt hôm qua đâu đây, thì gọi cho tôi biết. Chỉ cầu may vậy thôi."


Người nữ nhân viên nhanh nhẩu rà trên máy computer, hỏi lại là có đúng là 6000 yen, rồi gọi điện thoại cho ai đó. 

Xong, cô ấy quay lại hỏi, "Hôm qua, Ông dùng quầy đổi tiền nào?"

"Ở căi quầy sau lưng tôi đây," tôi chỉ tay về hướng đối diện quầy thông tin.

"Ông có chắc không? Đằng kia còn có một quầy đổi tiền nữa."

Tôi định thần một lúc: "À, phải rồi. Quầy đằng kia mới phải."

Người nữ nhân viên hỏi tiếp: "Thế Ông có giữ biên nhận không?"

"Tôi đổi 40 Euro được 6600 yen lẻ, kẹp trong tờ biên nhận rồi đút vào túi. Tôi đánh rớt tiền lẫn tờ biên nhận."

Tôi nghĩ thầm, "Chẳng có gì làm chứng; có tìm ra được tiền cũng chẳng chứng minh được đó là tiền mình đánh rơi."

Thử như vậy là đủ. Tôi đã chứng kiến sự ân cần, tận tuỵ theo đúng phong cách truyền thống của người Nhật. Tôi định bỏ đi thì người nữ nhân viên ra dấu chờ.

Cô ấy đưa tôi xem bản đồ khu vực quanh quầy thông tin, hỏi thêm: "Sau khi đổi tiền thì Ông đi đâu?"

"Từ chỗ đổi tiền tôi ra cổng số 2 để đón xe buýt ở trạm này đây để đến khách sạn."

Cô ấy lấy một mẩu giấy vuông nhỏ, viết lên đó một mã số rồi dặn tôi cầm đến "Support Center" (Trung Tâm Trợ Giúp) ở lầu 

2.

Tôi cảm ơn và đi tìm Support Center, trong bụng nghĩ, "Chắc đây là thủ tục báo cáo đánh mất tài sản; trong mảy may mà họ tìm được thì sẽ gọi báo khổ chủ. Xác suất tìm được là zêrô. Hay là thôi, ta về đi."

Nhưng trong đầu lại có tiếng nói ngược lại: "Đã thử thì thử cho ngã ngũ xem sao." 

Tôi lên lầu 2, tìm ra Support Center, trao tấm giấy vuông nhỏ với mã số cho một phụ nữ đang trực. Cô ấy đi vào phòng trong; bước ra là một nhăn viên nam vạm vỡ. Anh ta chìa ra bọc plastic, trong đó tôi nhận ra ngay 6 tờ 1000 yen và tấm biên nhận. Anh ấy xin xem passport rồi đưa tôi tờ đơn ký nhận lại của đánh rớt.

Tôi tò mò hỏi, "Ai nhặt và nhặt ở đâu, lúc nào?"

Anh ấy chỉ trên tờ đơn tôi vừa ký có ghi tên nhân viên lau dọn đã nhặt, nhặt ở gẩn nhà vệ sinh, lúc 3:35 chiều.

Thì ra họ đã có cả một quy trình và thủ tục đâu ra đó để giải quyết ngay cả trường hợp đánh rớt tiền mặt lãng nhách và ngớ ngẩn như tôi. 

Nhân viên lau dọn nhặt gói tiền, trao cho Support Center, điền đầy đủ chi tiết vào bản báo cáo. Thông tin này được chuyển vào hồ sơ điện tử. Cô nhân viên ở quầy thông tin rà hồ sơ điện tử và tìm ra thông tin tương ứng lời tôi tường thuật. Vì đi cùng với số tiền mặt là biên nhận của quầy chuyển tiền, cô ấy phối kiểm xem tôi đã dùng dịch vụ đổi tiền nào. Cuối cùng, cô ấy hỏi lộ trình tôi di chuyển sau khi đổi tiền để đối chiếu với bản báo cáo của nhân viên lau dọn.


Phép thử mỹ mãn, tôi cuốc bộ về khách sạn với nhiều suy tư.

Người Nhật họ khiêm cung vì đủ tự tin chứ không lộng ngôn kiểu "Mây đen phủ lên toàn cầu nhưng mặt trời vẫn đang tỏa sáng ở Việt Nam", thứ ba hoa của kẻ tự ti làm thiên hạ thêm khinh.

Người Nhật họ bảo vệ quốc thể bằng cách dạy cho nhau sống ngay thẳng, lương thiện, có trách nhiệm. Họ không vẽ truyện Kim Đồng, Võ Thị Sáu, Lê Văn Tám... để kích động tinh thần "tự sướng" của công dân từ tấm bé.

Người Nhật sẵn sàng học những điều hay của cựu thù để vươn lên thành cường quốc, thay vì vỗ ngực ta đánh thắng 3 đế quốc sừng sỏ rồi ngửa tay ăn xin tiền viện trợ.

Họ khom mình tôn kính người đối diện và nhận lại sự tôn kính tương xứng chứ không ưỡn ngực với mấy tá huy chương lủng lẳng áo không còn chỗ đeo, nhảm nhí như lũ phường chèo. 


Và kinh nghiệm hôm nay cho tôi thấy, chuyện rất đời thường của họ cứ như là bài học công dân chỉ có thể có trong giáo khoa thư.


Facebook

Lỡ Lầm - Trầm Vân

Saturday, August 8, 2026

Một Định Nghĩa Về Hạnh Phúc - BS. Nguyễn Ý Đức


Mấy năm gần đây, những nghiên cứu về hạnh phúc nở rộ trong lãnh vực khoa học xã hội, và chính phủ của nhiều quốc gia trên thế giới, để bổ xung cho những đo lường có tính cách truyền thống trước đây như sự sung túc và mức sản xuất, càng ngày càng có xu hướng đo lường và định lượng mức hạnh phúc của một quốc gia, để từ đó có được cái nhìn rõ hơn, chính xác hơn về cuộc sống của người dân của quốc gia đó. Kết quả của những cuộc nghiên cứu trên gây được nhiều sự chú ý, nhưng thiết tưởng để nghiên cứu về một đề tài quan trọng như sự hạnh phúc có lẽ cần phải có thêm nhiều thời gian để biết chắc là kết quả của những cuộc nghiên cứu trên đạt được độ chính xác. Tuy nhiên, ngoài những dữ liệu khoa học, chúng ta vẫn có thể dựa trên kinh nghiệm bản thân cũng như sự phản ánh từ chính cuộc sống để có thể tìm thấy một phần sự thật về mức độ hạnh phúc trong cuộc sống của mỗi chúng ta.


Theo tác giả Gary Gutting, để có được hạnh phúc phải bao gồm bốn điều:


Điều thứ nhất là ta cần phải có một sức khoẻ tối thiểu, mà điều này phần lớn là do may mắn, để không bị những đau đớn từ thể xác đến tinh thần, thì mới có được hạnh phúc. Có những cái đau đớn ta có thể chịu đựng và vượt qua, nhưng nó cũng có thể làm giảm đi ý nghĩa của cuộc sống.


Cũng cần nói thêm ở đây là tiền bạc thật sự không mua được hạnh phúc, nhưng nó có thể mua được những thứ cần thiết phải có để có được hạnh phúc: thực phẩm, chổ ở, thuốc men, sự yên ổn. Vì thế, ta không thể coi thường chuyện tiền bạc.


Điều thứ hai là công việc làm. Do chúng ta đang sống trong một xã hội mà đời sống cá nhân và cộng đồng luôn có sự liên hệ mật thiết, vì vậy nếu có được một việc làm thoả mãn được cả hai mặt cá nhân lẫn xã hội thì là điều lý tưởng, một công việc có thể nuôi sống ta và mang lại lợi ích cho người khác.


Điều thứ ba là biết tận dụng niềm vui thú trong cuộc sống. Niềm vui thú đó không chỉ là những cảm nhận từ năm giác quan của ta mà còn từ sự cảm nhận thẩm mỹ đối với nghệ thuật và thiên nhiên. Niềm vui thú cuộc sống, do đó, không những phát sinh do từ bản năng mà còn từ kinh nghiệm sống và sự học hỏi của mỗi người.


Điều cuối cùng và cũng là điều quan trọng nhất, đó là hạnh phúc của tình yêu người, là nơi mà hạnh phúc của ta nảy sinh ra và góp phần vào chung với hạnh phúc của người bạn đời, của con cái, của bằng hữu và thậm chí có lẽ của tất cả đồng loại. Tình yêu đó có thể dẫn đưa chúng ta vượt quá cái phạm vi hạnh phúc đơn thuần để bước vào một thế giới của những giá trị đạo đức và luân lý. Nó còn có thể đẩy ta đi xa hơn nữa để dám hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác. Tình yêu vừa là cực điểm của hạnh phúc vừa là một nhắc nhở rằng đời sống không chỉ dừng lại ở hạnh phúc mà còn hơn thế nữa.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Bóng Người Trong Sương Mù - Nhất Linh (Tự Lực Văn Đoàn)


Ở ngoài, đêm tối như mực. Trong toa hạng nhì, riêng tôi ngồi đối diện với Trạch- một người bạn cũ, tình cờ gặp vì đi cùng trong một chuyến xe. Mười năm trước, bạn tôi còn là một người cầm lái xe lửa, cũng hàn vi như tôi; bây giờ gặp lại nhau trong toa hạng nhì, hai người cùng ngạc nhiên và cùng mừng cho nhau. 

Lúc nói chuyện, tôi thấy bên bạn có cái hộp khảm rất đẹp liền cầm lấy xem, rồi tình cờ mở hộp ra; bạn tôi có ý không bằng lòng nhưng vì nể tôi nên không nói gì. Tôi nhìn vào hộp thấy lạ: hộp bịt kín, ở trong có một con bướm rất to, hai cánh đã xơ xác. Tôi hỏi bạn:  

- Con bướm này vùng tôi thường thấy luôn, quý gì mà anh giữ cẩn thận thế này? 

- Vâng, bướm thường, nói cho đúng thì là một con ngài, nhưng đối với tôi... Vừa nói đến đấy, xe rầm rập đi qua một cái cầu sắt. Bạn tôi lắng tai nghe rồi nói: 

- Xe đi qua cầu N.G. Tôi bắt con bướm chính ở giữa cái cầu này đã mười năm nay...  

Thấy bạn có vẻ khác, tôi đoán có chuyện gì, liền hỏi: 

- Con bướm này chắc cũng có sự tích gì đây? 

- Vâng, những sự tích buồn... Chuyện đã ngoài mười năm trước độ anh đi Sài Gòn thì tôi còn là anh cầm lái tàu hoả. Chính độ ấy tôi chạy con đường này, tình cảm tôi độ ấy anh đã rõ. 

- Cũng như tình cảnh tôi... 

- Nhưng có một việc tôi không nói cho anh hay là độ ấy tôi có lấy một người vợ, nhưng giấu nhà, giấu mọi người, giấu anh. Chúng tôi sống trong cảnh nghèo khổ mà thật lấy làm sung sướng. Nhưng vì cảnh nghèo, vì nhà tôi không quen chịu được kham khổ nên người mỗi ngày một yếu dần. 


Về sau, nhà tôi bị bệnh nặng mà tôi thì vẫn phải đi làm, không ai trông nom ở nhà. Một đêm nhà tôi yếu quá ngất người mấy lần, mà chính đêm ấy là đêm tôi được ông Chánh cử đi cầm lái chuyến xe riêng chở quan an toàn quyền. Thật là một dịp rất hay cho tôi. Nhưng tôi biết không thể nào đi được, liền thưa với ông Chánh, nói là vợ ốm. Ông Chánh đập bàn, đập ghế, gắt:  

- Tôi không biết! Một là mười giờ đêm nay anh phải có mặt ở ga, hai là từ giờ này trở đi anh đừng bước chân tới đây nữa. Thôi anh ra.  

Lời ông Chánh nói quả quyết, tôi phân vân không biết nghĩ sao: lúc về nhà, ngồi ở đầu giường, nhìn đến vợ mới biết rằng không đi được, dẫu mất việc làm cũng không cần. 

Nhà tôi thấy tôi có vẻ lo nghĩ, hỏi duyên cớ vì sao, tôi liền đem việc ấy ra kể cho nhà tôi nghe. Nhà tôi nghe xong, vẻ mặt tươi hẳn lên, bảo tôi rằng:  

- Thế cậu đi chứ! Việc gì phải ngần ngừ! Tôi không việc gì đâu, đã thấy đỡ nhiều. Chiều mai về nhớ mua cái gì làm quà cho tôi đấy.  

Tôi thấy nhà tôi cười vui vẻ, tôi vững tâm, thay quần áo ra ga. Ðến ga đúng mười giờ. Nhưng khi cho xe chạy rồi tôi mới thấy lo, tôi mới biết là tôi liều. Lúc đó tôi có cảm giác lạ lắm: hình như tôi đi thế này, lúc về chắc không nhìn thấy mặt vợ nữa. Tôi cố định trí để cầm lái nhưng chỉ được một lúc thôi. 


Bỗng cả chuyến xe lửa nghiêng về một bên, rồi lắc lư như muốn đổ. Người "ét" của tôi vội bỏ cái xẻng xúc than, níu lấy tôi, nói: 

- Ô hay! Hôm nay ông làm sao sao thế? Chỗ ấy đường cong nguy hiểm thế mà ông không hãm máy. Ông ngủ à? 

Tôi không ngủ nhưng người tuy ở đây mà trí còn nghĩ tới người vợ nằm đợi chết một thân, một mình trong gian nhà nhỏ kia. Mắt tôi hoa lên, mồ hôi ướt đẫm cả người.  

Xe đi vào khe núi, hết lên cao lại xuống thấp như có vẻ nhọc nhằn. Tôi thò đầu ra cửa nhìn thẳng trước mặt, nhưng đêm ấy, sương mù đầy trời, không nhìn rõ gì cả, chỉ một màu trắng xoá dưới ánh hai cái đèn ở đầu toa. Bỗng tôi thấy ... rõ ràng, tôi thấy in trên sương mù một cái hình người đàn bà mặc áo rộng đứng dang tay. Tôi dụi mắt tưởng mình trông hoảng, nhưng không, hình người đàn bà vẫn đấy. Tôi gọi người "ét" lại cửa toa, bảo ông ta nhìn rồi hỏi:  

- Bác có thấy gì không? 

Vừa nói xong, hình người vụt biến mất. Bác "ét" thò đầu ra và bảo tôi:  

- Chỉ thấy sương mù! Ông lại mê ngủ rồi.  

- Không, rõ ràng tôi thấy có hình người đàn bà in trên sa mù nhưng vừa biến mất. 

Người "ét" cười ra vẻ không tin, lấy xẻng xúc thanh cho vào lò, còn tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ đăm đăm nhìn thẳng trước mặt. Ðược một lát, hình người đàn bà hiện ra, lần này rõ ràng hơn, hai tay vẫn dang thẳng như muốn ngăn đường, không cho xe chạy lên nữa.  

Tôi gọi người "ét" nhưng bác ta làm bộ không nghe thấy, cứ cắm đầu xúc than cho vào lò. Tôi biết tôi không mê, tôi biết là cái hình người ấy có thật, mà ai nhìn cũng phải thấy. Tôi đến cầm tay bác "ét" kéo bác ra xem rồi bảo, quả quyết:  

- Nhìn xem.!  

Bác ta há hốc mồm giương to đôi mắt hốt hoảng nói:  

- Lạ thật!... Ma ông ạ!  

Xe tiến đến đâu, cái hình bóng người lui đến đấy, có lúc mờ, có lúc rõ, lơ lửng giữa lưng chừng trời.  

Rồi cái hình người ấy vẫy hai tay một cách thong thả, như có ý bảo chúng tôi đừng tiến lên nữa, có sự nguy hiểm.  

Tôi bảo bác "ét": 

- Bác này, lại có sự gì lại sắp xảy ra. 

- Vâng, sao cái hình lại như lấy tay làm hiệu bảo ta đứng lại.  

Cái hình người trước còn vẫy tay thong thả, sau vẫy thật nhanh như người tỏ ra ý thất vọng vì bảo chúng tôi không nghe.  

- Hay ta dừng xe lại xem sao, chắc là ma! 

- Không được, tự nhiên vô cớ.  

Còn tôi lúc bấy giờ tai ù như người mất trí khôn, tôi văng vẳng như có tiếng người ở thật xa đưa lại, tiếng một người đàn bà bảo tôi:  

- Ðỗ lại! Ðỗ lại!  

Tôi lắng tai, tay nắm chặt lấy cái phanh như định hãm lại rồi lại không dám hãm.  

Một lát sau, tôi lại nghe thấy tiếng người đàn bà, rõ hơn lần trước, giục tôi:  

- Hãm lại! Hãm ngay lại! 


Lúc bấy giờ tôi không biết nữa, nhắm mắt hãm phanh thật mạnh. Các toa rùng một cái, bánh xe kêu rít lên trong đêm thanh vắng, xe chạy từ từ một quãng rồi đỗ hẳn. Tôi chưa kịp bước xuống, đã thấy người "xếp tanh" cầm đèn chạy lên hỏi:  

- Việc gì thế? 

Tôi luống cuống không biết trả lời làm sao, vì nói thật ai tin mình. Tôi trả lời một cách mập mờ:  

- Chắc có sự gì lạ. Ðể tôi cầm đèn đi xem trước đã.  

Lúc bấy giờ mấy ông hầu quan Toàn quyền cũng vừa đến, rồi thấy lạ, đi theo chúng tôi. Vừa đi được một quãng thì nghe có tiếng nước chảy ầm ầm. Tôi định tâm mới nhớ ra rằng đó là cầu N.G 


Mấy đêm ấy mưa lũ, nước chắc chảy xiết, nên mới réo to như vậy. Ðến bờ sông, giơ đèn lên soi, mấy người đều kinh hoảng: cái cầu N.G bị nước nguồn chảy về xoáy gãy làm đôi. 

Một tý nữa, nếu không hãm kịp thì cả một chuyến xe riêng chở Toàn quyền đâm nhào xuông sông sâu, chắc không sống sót một ai: tưởng không có cái tai nạn nào ghê gớm hơn, thế mà chính nhờ tôi, nên mới không có cái tai nạn ấy. Tôi đứng ngẩn người không hiểu ra sao cả. 

Người "xếp tanh" mừng cuống quít hỏi tôi: 

- Sao ông biết mà hãm?  

- Tôi cũng không hiểu. 

Mấy người quan hầu có vẻ mừng lộ ra mặt, xúm xít quanh tôi hỏi dồn, tôi không biết trả lời ra sao, một lát mọi người đứng dãn ra. Quan Toàn quyền đến: ngài không nề tôi là người lao động, trong lúc mừng quá, ngài giơ tay bắt tay tôi, cái bắt tay đầu bụi than rồi ngài tỏ lời khen. 


Tôi chắc rồi sau thế nào cũng được trọng thưởng, nhưng trọng thưởng lúc đó đối với tôi cũng như không, tôi chỉ nghĩ đến nhà tôi ở nhà, không biết ra sao. Tôi đi trở lại và thoáng thấy con gì bám ở cái đèn để ở đầu toa, nhìn kỹ thì ra một con bướm thật to, vướng vào đèn đương đập cánh để tìm đường thoát. Chính là con bướm trong cái hộp này đây. 

Trông thấy con bướm, tôi thốt nghĩ ra ngay. Chính phải rồi, chính cái hình người đàn bà lúc này là cái bóng con bướm này in lên trên sương mù, đầu con bướm là đầu hình người mà hai cánh con bướm đập là hai cánh tay người vẫy. 

Tôi bắt con bướm rồi định thả nó bay đi; sau nghĩ con bướm đã giúp mình được việc, nên giữ lại làm kỷ niệm. Tôi nhìn vào đồng hồ trong toa, thấy kim chỉ đúng hai giờ đêm...  


Hôm sau tôi vừa về đến cổng nhà thì thằng nhỏ  chạy ra báo tin nhà tôi mất, mất vào khoảng một giờ đêm qua. 

Tôi không tin nhảm, tôi chắc đó là một sự tình cờ, một sự ngẫu nhiên, nhưng tôi vẫn yên trí là linh hồn nhà tôi đã nhập vào con bướm này để phù hộ cho tôi tránh được tai nạn đêm hôm ấy. Nhưng tránh được tai nạn mà làm gì, tôi thoát được thân tôi mà làm gì, giàu sang phú quý bây giờ đối với tôi cũng như không, tôi cũng chỉ như con bướm này, xác đấy mà hồn tận đâu đâu.  

Bạn tôi kể xong chuyện, đậy cái hộp khảm lại rồi thẫn thờ nói:  

- Bây giờ chỉ còn lại cái xác bướm không hồn.

 

Nhất Linh

Chẳng Gì Luyến Trao - Đỗ Công Luận

Bà Nà Người Hà Lội


Buổi sáng sớm

2 chiếc "bồ câu" cùng vài anh trật tự nhanh chóng đỗ chặn đầu một chiếc xe con đang đậu, cao giọng "xe ai đây?". Hỏi đến câu thứ 3 mới thấy chị chủ nhà ra và hỏi ”gì đấy? Xe đỗ đấy thì làm sao?". 

- Đề nghị chị mang giấy tờ cho chúng tôi kiểm tra.

+ Tao đéo mang đấy (rút điện thoại, quay phim). Xe đậu trước cửa nhà tao ảnh hưởng cc gì chúng m.🙄

- Đề nghị chị lịch sự. Chị không đưa giấy tờ chúng tôi sẽ lập biên bản.

+ Biên bản cái cc. Mày đã chào tao chưa mà đòi lịch sự. Chúng mày  thích bắt nạt dân hả 😉😉😉muốn làm tiền hay gì ?

- Chị cẩn thận cái thái độ

+ Thái độ cái cc🙈🙈🙈

Đội trưởng mặt nóng ran "Gọi xe cẩu!!!"


+ Gọi đi. Mày tưởng mày  hù được tao, mày lại đây nhìn kĩ thử Trán tao có chữ "nhùng" không ? Đ. mẹ  tụi bây chứ, có giỏi cẩu xong thì giam luôn, đừng có quỳ xuống xin tao nhận lại.

Xe cẩu đến, bếch luôn rồi bỏ đi.

😳 Mọi người trong xóm ái ngại nhìn chị chủ nhà ối ôi sao chị dại thế 😰

Chị chủ nhà nhếch mép cười nhạt, có phải xe tao đéo đâu 🙄, đ.mẹ thằng nào sáng mới mở mắt ra là đã thấy đậu xe trước nhà tao, mấy hôm nay rồi, bực đéo chịu được, để cẩu mẹ nó đi cho rồi.

🤣🤣🤣🤣🤣

Nguồn FB

"Trùm Cuối" - Kẻ Làm Đảo Điên Nước Mỹ - Obama Thao Túng Nước Mỹ Như Thế Nào - Jymmy Nguyen Nguyen

 


MỜI BẠN ĐỌC ĐỂ THẤY OBAMA THAO TÚNG NƯỚC MỸ NHƯ THẾ NÀO.

Trong bài bình luận hôm nay, tui tìm hiểu tại sao ông Trump nêu đích danh “Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa” vào cái vụ gian lận bầu cử. Tháng 9 năm nay, bác Tập sẽ sang Mỹ theo lời mời. Dượng làm như vậy có mất mặt bác không? Coi chừng bác từ chối. Mới hôm qua, Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ đã đổ bộ khám xét một tầu mang cờ TQ. Không nể nang chút nào. Để thấy đừng giỡn mặt với ông già 80. Khi không còn gì để mất.

Tát cái đầm lầy không phải dễ, không phải nói miệng là xong. Mà phải có chiến lược.

Ai cũng biết Obama cực tả, đưa nước Mỹ vào chia rẽ. Nhưng để luận tội ổng không phải dễ. Vì ông ta là luật sư, bà Clinton cũng là luật sư. Cả một rừng phụ tá cho họ toàn những luật sư thượng thặng. Họ đã có nhiều thời gian lúc đảng DC nắm quyền, cài cắm các thẩm phán từ toà nhỏ đến toà lớn.

Bạn từng xem tiểu thuyết Bố Già. Nhân vật Tom Hagen là con nuôi của Corleone (ông Trùm). Thấy Tom thông minh, ông Trùm đưa đi học luật để trở thành luật sư chớ không cho tham gia bắn giết, thanh toán. Để thấy mafia coi trọng cái nghề này như thế nào. Một luật sư như một đội quân chớ không vừa.

Mỹ Úc gì cũng vậy. Không cần biết đúng sai, khi đưa nhau ra toà, người ít tiền hơn khó thắng. Vì một rừng luật lệ nên bên nào cũng phải cần luật sư. Kiện qua kiện lại, toà dưới lên toà trên, không có tiền sẽ không theo đuổi được.

Từ lúc ông Trump tố có gian lận bầu cử, mấy trăm người ủng hộ ổng đã vào tù, bị tước bằng hành nghề. Bản thân ông bị 4 truy tố, bị khám nhà, bị làm nhục. Bị phán quyết phạt nửa tỷ đô bằng tiền mặt trong vòng 30 ngày. Họ chuẩn bị niêm phong tài sản của ông.

Ngay cả khi ông tái đắc cử . Trong vòng ba tháng, ông ký sắc lệnh nào là bị kiện sắc lệnh đó. Thu thuế xong họ đòi lại còn được mà. Có vị tổng thống nào gian khổ như ông không? Trump xạo, Trump ngu… là chết với cái đầm lầy này từ đời nào rồi mấy con bò ạ!

Đau khổ nhất mà tui nhớ đó là tướng Flynn. Ông bị toà nó đánh cho phá sản, bán nhà và ở trong xe.

Ở Mỹ có những công ty luật lớn. Gọi là Big Law. Tài sản của họ khổng lồ. Trí thông minh của họ vượt bực. Người dân thấp cổ bé miệng suốt đời nằm dưới tay của họ. Công lý ở cấp nhỏ thôi. Lên thượng tầng chính trị, họ là đội quân bất khả chiến bại. Và buồn thay, cánh tả nắm được họ.

Nhưng cái vận nước Mỹ chưa tắt. Ông Trời ban cho Mỹ một Trump. Một tỷ phú. Đã từng ra toà kiện tụng như cơm bữa, tiền tài bao la, mày tới đâu tao theo tới đó. Ông sẵn sàng theo đuổi các vụ kiện đến cùng. Ý chí này khiến người dân tin tưởng và bầu cho ông thêm một nhiệm kỳ nữa. Vì mười mấy ứng cử viên khác, người dân không thấy ai đủ bản lãnh, dù mặt “đạo đức” , họ sáng giá hơn Trump.

Khi trở lại Bạch Cung, trong hàng trăm sắc lệnh hành pháp, ông đã ký một sắc lệnh “nhỏ nhẹ”. Rằng các tập đoàn luật sư nào tham gia các vụ kiện chính trị, thì mất quyền đấu thầu các công việc luật pháp của chính phủ. Đây là miếng bánh thơm phức cho mọi công ty luật. Nên họ bắt đầu e dè, suy nghĩ. Có nên đánh đổi vài vụ kiện để mất miếng bánh kia không? Ông Trump dùng đầu óc của một tỷ phú, đó là đánh vào “TIỀN”. Không “lý sự” với bọn chúng mày.

Chiến lược này hiệu quả. Qua năm nay mấy toà “quận” im re, hết sung như năm ngoái. Bây giờ các công ty lớn của Mỹ, họ chỉ muốn làm ăn, không muốn dính dáng vào chính trị. Nên các tập đoàn luật nào hay thích kiện tụng chính phủ là họ tẩy chay, không ký hợp đồng cho nó lành. Kết quả là tự các tập đoàn luật sư quay sang… giế t nhau để sống còn. Cũng còn vài tên ngoan cố, nhưng không còn hùng mạnh như trước.

Sau khi từng bước “chặt” các cánh tay của deep state. Bây giờ mới có Nhân Hoà, Địa Lợi. Thiên Thời cũng tới. Kinh tế Mỹ đã phục hồi, lạm phát đã giảm, công ăn việc làm đầy rẫy, chỉ không muốn làm mới thất nghiệp thôi. Đây là lúc đưa câu chuyện này ra ánh sáng. Từ hôm qua đến giờ, mọi người có thể vào các trang của chính phủ xem các giải mật. Giấy trắng mực đen. Hằng hà sa số các bằng cớ kinh khủng. Xem các tờ báo lớn của TQ chi tiền cho các ký giả có bài viết chống Trump. Nên ông Trump hăm mấy vị này lo luật sư là vừa, không phải lời doạ suông.

Có điều “trùm cuối” là Obama, không dễ dàng đụng tới. Từ năm ngoái dượng đã đăng hình AI, Obama mặc áo màu cam. Đâu phải ông đùa chơi. 26 phút phát biểu thông điệp cho dân Mỹ, tui chưa thấy bao giờ ông nghiêm trang đến thế. Từ hình thể, giọng nói, lời văn…, nó không phải là Trump thường ngày. Ông chuẩn bị bao nhiêu năm trời, nó còn lớn hơn chuyện chiến tranh Iran. Và JNN cùng các bạn đồng hành mấy năm qua với hàng trăm bài viết, vẫn mong đợi một cái kết có hậu. Chúng ta đã thất vọng 4 năm trời, đến độ không dám xem tin tức. May là Trời không phụ. Dẫu biết sẽ còn gian nan, vì sự “giãy chế t “ cũng rất mạnh.

Thế nên, “gài độ” bác Tập vào mớ bùng nhùng này, để có thể lập một toà án khác với sắc lệnh thiết quân luật. Lúc đó mới có thể tặng Obama một cặp lắc bạc.

Đừng xem thường Trump.


JIMMY NGUYEN NGUYEN

NHỚ GÓC SÂN NHÀ - Nơi Gọi Về Kỷ Niệm Tuổi Thơ Của Nhiều Người Con Miền Tây - Đặc Sản Miền Sông Nước

Câu Chuyện Nhỏ Và Bài Học Nhẫn Nại - Người Phương Nam


Bà bạn tôi hôm nay gọi cho tôi kể chuyện đi bác sĩ chuyên khoa tim mạch khám định kỳ hằng năm của bà. 

Vì con cái bận đi làm không có ai đưa đi nên trước đó một tuần, bà đã book xe Community Transport tới chở. Bà book đi và về trong vòng hai tiếng đồng hồ trừ hao phải chờ đợi người trước mình. Cái hẹn với Cardiologist là 11 giờ rưởi, thì 1giờ rưởi hoặc trể hơn vài phút, tài xế sẽ tới rước về. Bà định đi một mình nhưng ông xã bà xung phong nói sẽ đi với bà cho có bạn.  

Lần tái khám này, bác sĩ chỉ làm siêu âm chớ không test Stress Echo, lại không nhiều bệnh nhân trước phải đợi nên 12 giờ rưởi là hoàn tất.  Còn sớm 1 tiếng, bà bạn nói với cô thư ký cho ngồi lại chờ pick up time. Nhưng ông chồng bà nóng tính nói để gọi văn phòng dịch vụ chuyên chở yêu cầu họ tới sớm hơn chớ chẳng lẽ mình ngồi đây nguyên một tiếng đồng hồ. 

Bà bạn ngăn ông chồng nói giờ giấc người ta đã sắp xếp theo lịch trình như vậy thì mình phải chịu vậy, tài xế làm việc theo nguyên tắc, rước người khác trước mình, làm sao bảo họ chạy tới ngay cho được. Chừng nào đến giờ hẹn mà tài xế chưa tới  thì mình complain mới hợp lý. 

Ông chồng không nghe, mở cửa bước ra ngoài bấm máy gọi. Nhân viên trực họ nói để họ cố gắng liên lạc với tài xế coi sao. Ông chồng trở vào ngồi chờ. Hai chục phút trôi qua, không thấy tài xế liên lạc với ông, ông lại ra ngoài gọi tiếp tục. Ông than phiền với cô nhân viên là nãy giờ đã chờ hai chục phút rồi, nếu phải đợi thêm nữa là hết cả tiếng đồng hồ vậy thôi cho chúng tôi cancel pick up time, chúng tôi sẽ tự túc đi về. 

Rồi ông vào bảo bà bạn ra đón xe bus về với ông. Bà bạn trách ông sao quá hồ đồ. Mình ráng chờ thêm nửa giờ nữa, mau lắm thôi, người ta đưa mình về tới tận nhà, tại sao ông lại cancel bắt tôi lội bộ ra trạm xe bus, đây ra đó cũng mất hết 7- 8 phút và chờ xe bus thì không biết tới chừng nào. Rồi khi xuống xe lại phải đi bộ thêm 10 phút nữa trong khi hai cái đầu gối của tôi đau nhức đi khập khiểng, cộng thêm hồi khuya thức giấc gấp đi toilet,  tôi vấp cái chân ghế cạnh bên giường làm ngón chân cái bầm tím sưng vù ông cũng biết rồi mà. Sao ông không nghĩ cho tôi, cứ muốn làm theo ý ông không hà.

Về tới nhà thì đã 2,10' chớ nếu chịu nán lại chờ rước đúng giờ thì đã về nhà sớm hơn nửa giờ, lại khỏi khổ thân đứng ngoài trời lạnh lẽo đón xe và lội bộ với hai cái chân nhức nhối, lê từng bước, từng bước một chậm như rùa.


Kể xong câu chuyện, bà bạn tôi nói bà coi có tức không, tôi đã sợ đi bộ, book xe đưa tới nơi  rước tới chỗ vậy mà ổng tự ý cancel không hỏi tôi một tiếng rồi vô bảo tôi ra đón xe bus với ổng khiến cô thư ký cũng thấy ái ngại hỏi "Are you going now?" 

Đúng là nóng nảy mất khôn, tính già hóa non, dục tốc bất đạt,  sai một li đi một dặm. 

Câu chuyện cho thấy rằng phàm ở đời, muốn giải quyết một tình huống nào cũng đừng nên hấp tấp, hãy đắn đo suy đi nghĩ lại, nhẫn nại là hơn, nhứt là khi mình ở vào cái tuổi không thể tự làm chủ tình hình mà phải dựa dẫm lệ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác, dù là người thân trong gia đình.


Người Phương Nam

Đưa Em Xuống Thuyền (Hoàng Thi Thơ) PBN 119 - Trình Diễn Áo Dài

Mời thưởng thức một nhạc cảnh hay với màn trình diễn áo dài của các ca sĩ Paris By Night

Friday, August 7, 2026

Chửi Mỹ Để “Yêu Nước” Nhưng Sống Hoàn Toàn Nhờ Mỹ: Sự Thật Đáng Xấu Hổ!

 

Kịch tính và châm biếm đến mức buồn nôn! Khi máy bay Mỹ bị bắn hạ, phi công mất tích, cả cõi mạng tiếng Việt hả hê reo hò, share clip ăn mừng như thắng trận bóng. “Mỹ cút đi!”, “Đế quốc sụp đổ!”… đủ kiểu bình luận hả giận. Thế nhưng khi Mỹ triển khai chiến dịch giải cứu thành công, đưa phi công về an toàn, thì im re như tờ. Không một tiếng khen, không một lời công nhận. Chỉ toàn sự im lặng đáng xấu hổ.

Hàng triệu người Việt đang sống trong mâu thuẫn trớ trêu nhất. Túi xách hiệu Mỹ, điện thoại iPhone, mặc quần jeans Mỹ, xem Netflix, nghe nhạc Mỹ, gửi con du học Mỹ, nhận lương bằng đô la Mỹ, thậm chí đầu tư chứng khoán Mỹ… nhưng miệng thì ngày đêm chửi Mỹ là “đế quốc”, “xâm lược”, “sụp đổ đi cho rồi”. Họ mê tiền đô, mê công nghệ Mỹ, mê tự do Mỹ, nhưng thích giả vờ căm thù Mỹ để thể hiện lập trường “yêu nước”.

Đây là kiểu “yêu” rất lạ: vừa hưởng lợi từ Mỹ, vừa mong Mỹ sụp đổ. Nếu ngày mai Mỹ thật sự suy tàn, kinh tế Mỹ khủng hoảng, chuỗi cung ứng sụp, thì ai sẽ là những đứa ngáp ruồi đầu tiên? Chính là đám đang hả hê hôm nay. Không Mỹ, không iPhone, không Google, không Boeing, không chip bán dẫn, không thị trường xuất khẩu khổng lồ. Giấc mơ “thoát Mỹ” của họ chỉ là ảo tưởng rẻ tiền trên mạng xã hội. 


Họ không ghét Mỹ vì lý tưởng, họ ghét Mỹ vì ghen tị và não trạng nô lệ ngược. Chửi Mỹ để che đậy sự lệ thuộc, để thỏa mãn cảm giác “bá đạo” mà không tốn đồng nào. Nhưng thực tế phũ phàng: Mỹ càng mạnh, Việt Nam càng có thêm lựa chọn và không gian thở. Mỹ sụp đổ, Việt Nam sẽ là một trong những đứa đầu tiên chết đói theo.

Cõi mạng Việt Nam đang chứng kiến một vở kịch bi hài: vừa ăn vừa chửi, vừa hưởng lợi vừa nguyền rủa.


https://www.facebook.com/share/p/17JXsVotBR/

Chửi Mỹ để “yêu nước” nhưng sống hoàn toàn nhờ Mỹ: Sự thật đáng xấu hổ! - Thời báo

e/p/17JXsVotBR/