Nhà tôi phải gây quỹ
(mượn tiền bà con và bạn bè) để mua chiếc xe Mazda dâng cho ngục trường và tôi
được trả tự do. Tôi trở về nhà cũ, ổ khóa ở bên ngoài, nhà đã bị 'niêm phong';
Việt cộng đã đủi gia đình tôi tới vùng kinh tế mới Mình Hải. Gia đình nhỏ của
tôi 3 người phải tới nhà ông ngoại & bà ngoại lẫn núp.
Sau này tôi mới được
người làng xóm cho biết là cha tôi đã bị ép ký giấy cống hiến căn nhà cho nhà
nước để cứu mạng.
Nhìn vào căn nhà bị
niêm phong với cánh cửa bị khóa từ bên ngoài, tôi cúi đầu và nhắm mắt lại. Từng
là một gia đình ấm áp và yên bình đã bị phá hủy dưới chế độ dã man của cộng sản.
Việt cộng dùng xe chở
hàng (camion) đưa gia đình cha mẹ tôi tới đất hoang Minh Hải dưới màn trời chiếu
đất.
Lúc đó ở kinh tế mới gồm
9 người, ba má tôi, một bà ngoại và 6 đứa em. Đứa em út mới có 4 hay 5 tuổi, vì
không có lương thực nên phải giao cho một gia đình địa phương để chăm sóc giùm.
Sau này ba má tôi trốn
về Saigon và đứa em út này đã thất lạc ở dưới quê.
Tôi rất là đau lòng khi người em út đã bị bỏ rơ ở dưới quê. Vài năm sau khi tôi tới Canada định cư và làm bảo lãnh cho gia đình tôi không quên đứa em này. Tôi cho ba má biết là bất cứ với điều kiện nào cũng phải trở về Mình Hải để kiếm lại đứa em.
Sau bao ngày tháng cuối
cùng ba má tôi kiếm lại được đứa em út của tôi. Cặp vợ chồng nhận nuôi
(adopters) đồng ý cho ba má tôi chuộc về đứa em những đòi hỏi một ngân khoản để
bù đắp chi phí nuôi nấng đứa nhỏ trong thời gian qua.
Gia đình tôi cũng đồng
ý và tôi gởi về một số tiền cho ba má. Khi ba má tôi xuống Mình Hải gặp cặp vợ
chồng nhận nuôi này và giao số tiền mà họ đòi hỏi nhưng lại đổi ý và muốn lấy
thêm tiền nữa. Tôi phải gởi thêm số tiền cho ba má.
Cặp vợ chồng nhận nuôi
này biết ba má tôi ở ngoài có người tiếp viện nên đòi hỏi ngân khoản vô tận. Một
lần nữa ba má tôi đem tiền xuống Minh Hải để lấy lại đưa em lại bị cặp vợ chồng
bất lương này từ chối và muốn tống tiền thêm.
Ba tôi hỏi ý kiến tới.
Tôi đành phải mượn thêm tiền để gởi về và lần này tôi cho ba tôi biết là thay
vì giao số tiền này trực tiếp cho cặp vợ chồng bất lương này, lấy số tiền này 'áp
phe' chính quyền địa phương để họ xử lý.
Trong vòng không đầy 24
tiếng, dưới sự hộ tống của công an địa phương, cặp vợ chồng này đem trả lại đứa
em út của tôi cho ba má tôi.
Em gái út tôi cuối cùng được trở về đoàn tụ với gia đình. Sau này tôi còn bảo lãnh cho em sang Canada.
Thật buồn khi nhìn thấy
em ở sân bay khi tôi tới đón rước, nước mắt tôi tuôn rơi; trái tim tôi đau
nhói. Nhiều năm bị cha mẹ nuôi ngược đãi, trí tuệ của đầu não em suy giảm; đôi
tay bị đứt gân do nhiều năm bị đánh đập, giờ đây khó khăn lắm mới cầm được đồ vật,
run rẩy và vô thức làm rơi.
Việt Cộng vào thành phố
đã thay đổi cuộc đời tôi và số phận của cả gia đình tôi.
Trước khi miền Nam Việt
Nam bị cộng sản đóng chiếm, tôi rất cảm thông với Việt Cộng. Tôi nghe nói rằng
khi bị quân đội Mỹ 'bao vây và tiêu diệt', để trốn thoát và sống sót, họ (Việt
Cộng) đã trốn dưới nước lòng sông, dùng ống sậy nhét vào lỗ mũi để thở hơi. Nếu
biết họ đối xử với tôi như vậy, tôi thực sự hối hận vì đã không rút nhưng ống sậy
đó ra lúc bấy giờ!
[Hình ảnh] Trong thời gian quân đội Mỹ bao vây và tiêu diệt, Việt Cộng
đã trốn dưới nước lòng sông, dùng ống sậy nhét vào lỗ mũi để thở. Tôi hối hận hồi
đó không biết rút bỏ những ống sậy đó cho chết luôn!

Đọc mà đau lòng quá! bao giọt nước mắt đã rơi! cám ơn chi Tố Kim chuyển cho đoc ạ
ReplyDeleteHồng Thúy