Friday, July 3, 2015

Nắng Mưa Không Ngại















Sưu tầm

Đi Tìm Sóng Nước Miền Tây - Đỗ Công Luận


Sáng thứ sáu, ngày 11/1/2013, từ Phú Nhuận, anh Hường điện thoại cho tôi, rủ tôi cùng anh dự chuyến hành trình Cần Thơ vào sáng hôm sau, ngày thứ bảy. Tôi thấy thời gian gấp rút quá, yêu cầu có thể dời lại hai hôm, ngày thứ hai thì tiện hơn. Anh bảo, ngày thứ hai thì con trai út đi làm ở Bình Dương, hai vợ chồng già phải ở nhà trông nom nhà cửa. Anh Hường là người bạn cùng đơn vị với tôi, lúc ở tiểu khu Vĩnh Bình. Hai anh em gặp nhau dịp họp mặt phụ huynh học sinh năm 2005, đúng 30 năm sau khi chia tay, khi hai đứa con trai út cùng học chung lớp. Anh có 3 đứa con trai đều thành đạt, giờ đang trả hiếu cho cha mẹ. Có một chút hơi buồn, 3 đứa cháu nội, con của hai cháu lớn, đều là con gái, hơi trái ngược với tôi. Sau nửa giờ đắn đo, bàn thảo với các con, tôi trả lời, đồng ý sẽ đi như ngày hẹn của anh.

6 giờ 30 sáng thứ bảy, tôi nhờ rể út đưa đến bến xe buýt trong khu vực đại học quốc gia, chỗ hãng RMK ngày xưa, gần xa lộ, vì có tuyến xe buýt đến xa cảng Miền Tây. Từ Phú Nhuận, 7 giờ hơn, anh Hường cũng đón xe buýt trực chỉ xa cảng. 8 giờ 30, xe xuất bến. Lúc nầy, phương tiện đi về Miền Tây cũng thoải mái. Thí dụ hãng xe đò Phương Trang đều có đủ các tuyến đi đến các tỉnh Miền Tây. Khoảng 30 phút có một chuyến xe xuất bến. Giá vé đến Cần Thơ là 110.000 vnđ, một người, một lượt. Xe mới, có máy lạnh, ghế có thể bật ra để nằm, có nước uống, khăn lạnh phục vụ. Xe chạy không đón khách dọc đường, trừ trường hợp khách đặt chỗ trước qua điện thoại để đón xe ngoài bến. Thời buổi kinh tế thị trường, phải có sự cạnh tranh. Hơn hai năm về trước, giá vé là 90.000 vnđ. Chỉ sợ những ngày cận Tết, hành khách nhiều hơn xe, sẽ có sự ùn tắc. Đến hẹn lại lên. 



Đến 12 giờ trưa, xe đến bến Cần Thơ. Như vậy, cung đường Sài Gòn- Cần Thơ, 150 cây số, chỉ mất 3 giờ 30 phút xe chạy, tính luôn 15 phút xe dừng nghỉ để hành khách vệ sinh cá nhân, ăn uống. Trạm dừng nghĩ do hãng xe Phương Trang thiết lập, gần Cái Bè. Lý giải thời gian xe chạy được rút ngắn là do có đường cao tốc Sài Gòn-Trung Lương, và 2 cây cầu dây giăng đã thay thế cho 2 bến phà cũ kỷ. Hai anh em đón xe ôm đến đặt phòng ở khách sạn tư nhân, khu vực Cái Khế, gần bến phà cũ. Giá phòng có máy lạnh dành cho 2 người là 300.000 vnđ cho một ngày đêm. Khách sạn nhiều sao thì tiền thuê nhiều hơn. Chúng tôi cũng đặt chỗ với khách sạn là thuê một chiếc xe gắn máy để làm phương tiện di chuyển. Giá thuê xe là 100.000 vnđ/ngày đêm. Tiền thế chưn là 2 triệu vnđ đồng, khi trả xe là họ hoàn trả tiền lại. Chúng tôi cũng nhờ tiếp tân khách sạn đặt chỗ trước một tàu đò du lịch dành cho 2 người, để 6 giờ sáng hôm sau, họ đưa chúng tôi đến chợ nổi Phong Điền, cách bến Ninh Kiều khoảng 10 cây số đường thủy, giá thuê là 300.000 vnđ cho chuyến đi về. Giữa khách sạn và các dịch vụ du lịch có vòng tròn khép kín. Họ có hoa hồng cho nhau. Xe ôm chở chúng tôi đến cũng có hoa hồng của khách sạn.


Sau khi nhận phòng để nghĩ ngơi, tắm rửa, chúng tôi xuống nhận xe máy và bắt đầu chuyến du lịch. Chúng tôi ăn trưa ở quán ăn do tiếp tân khách sạn giới thiệu, giá 50.000 vnđ dĩa cơm có phần tư con gà nướng. Đúng là gà ta, gà thả vườn, thịt dai mềm, không như gà công nghiệp. thịt bở. Họ cần giữ uy tín cho nhau. Điểm đầu tiên chúng tôi đến là khu vực dưới chân cầu Cái Răng. Năm 1977, anh Hường đã ở đây, khi làm việc cho cửa hàng thu mua lương thực của tỉnh Hậu Giang cũ, gồm 3 tỉnh Cần Thơ, Sóc Trăng và Bạc Liêu. Nơi đây, anh chị đã gặp nhau khi chị từ quê Sóc Trăng được đưa về đây làm việc. Anh nói, tao phải chụp hình và quay phim bằng cái Ipad, do đứa con trai giữa đang làm việc cho hãng Google bên Mỹ gửi về tặng, để cho chị xem lại cảnh cũ. Người xưa thì vẫn ở bên cạnh chị. Cháu trai giữa của anh chị đã lấy bằng tiến sĩ về ngành IT, học bổng do Google trao tặng. 

Sau một hồi đi ngắm cảnh, chụp hình ở khu vực chợ Cái Răng, chúng tôi làm chuyến hành trình qua LỘ VÒNG CUNG, vì con lộ chạy hình nửa vòng tròn, dài hơn 20 cây số. Tên nghe dễ thương, nhưng hồi đó không dễ thương. Năm Mậu Thân, nơi đây là chiến trường ác liệt. Những cái tên trìu mến, Ba Se, Cầu Nhiếm...Rồi cái... Cái Răng, Cái Côn, Cái Cui, Cái Tắc, Cái Khế, Cái Nhum...Điểm đầu con lộ là chân cầu Cái Răng đến điểm cuối là Phước Thới, Ô Môn. Đi lên là Thốt Nốt, Long Xuyên. Đi xuống là Thới An Đông của tôi, nơi cuối năm 1972 tôi có nhiều kỷ niệm khi đi chiến dịch ngưng bắn. Rồi Trà Nóc, Long Tuyền, Bình Thủy...18 giờ chiều hơn, hai chúng tôi về thẳng trung tâm thành phố, xuống bến Ninh Kiều, tìm điểm gửi xe rồi thả bộ. Hôm ấy là tối thứ bảy, người đi chơi, mua sắm cũng nhiều, vì nơi đây có khu chợ đêm, bán quần áo thời trang, giày dép giá rẻ. Như Biên Hòa của tôi có khu chợ đêm Biên Hùng. Khách du lịch nước ngoài cũng khá đông. Chúng tôi tìm chỗ để lấp đầy cái bụng. Những chỗ ăn uống khá sang trọng thì e ngại. Cô chủ chào mời chúng tôi và tiếp thị, đưa cái menu thực đơn để chứng minh giá nhà hàng của cô vừa phải. Chai bia Heineken giá chỉ 25.000 vnđ, dĩa mì xào 40.000 vnđ cho 2 người ăn, tô mì vịt tiềm 50.000 vnđ. Chúng tôi chọn 2 tô mì vịt tiềm và 2 chai Sài Gòn Special. Rồi cũng xong một ngày đêm ở Cần Thơ. 

Sáng hôm sau, ngày chủ nhật, 5 giờ 30 phút chúng tôi đã dậy sớm sau một đêm ngủ êm vì mệt mỏi, để chuẩn bị, vì nhà đò đã hẹn 6 giờ sẽ khởi hành. Hai cô gái xinh xắn với hai chiếc xe tay ga đến khách sạn đón chúng tôi để đưa đến bến Ninh Kiều, xuống đò du lịch. Nghe giọng nói, biết là dân Tây Nam bộ "rặt". Tàu khởi hành, xa xa là cầu dây giăng Cần Thơ còn ngủ trong màn sương, hai trụ cột tháp cao ngất. Sáng mùng hai âm lịch, nước sông dâng cao. Những cuộn sóng dồn do tàu chạy ngược tạo ra khiến cô lái tàu phải bớt ga, chạy chậm. Từ bến Ninh Kiều, tàu đang ngược dòng sông Cần Thơ để về chợ nổi Phong Điền. Hướng trước mặt là cầu Hưng Lợi, nối đất liền với khu dân cư phía bên kia cồn. Đi tới nửa là cầu Quang Trung, một nhánh nối vào đường dẫn cầu Cần Thơ. Nhánh kia nối vào đường Nam sông Hậu, chạy cập theo sông Hậu, qua Kế Sách, Đại Ngãi đến cửa biển rồi có đường nối vào quốc lộ để đến Bạc Liêu, Cà Mau. Những chuyển đò du lịch đi chợ nổi sớm đang ngược về bến Ninh Kiều. Có những khách du lịch người nước ngoài, thường đi cặp đôi, vẩy tay chào thân thiện. Chúng tôi cũng vẩy tay chào lại. Rồi cầu Cái Răng trước mặt, đưa ta theo quốc lộ 4 cũ về Sóc Trăng, Bạc Liêu. Cách cầu đoạn hơn chục cây số, quốc lộ 1 bây giờ, QL 4 cũ, có ngã ba nối vào quốc lộ 61 để đến Vị Thanh, Hỏa Lựu...Hai bờ sông đã có đoạn sạt lở vì sóng dồn, nước xoáy. Có những đoạn bờ kè đã được xây dựng để hà bá không ăn đất. Đất quý hơn vàng. Những nhà dân không đủ khả năng tài chánh đã bỏ trống, di dời, sau khi tháo gở những gì còn lấy được. Có những cây xăng, mặt giáp lộ thì trụ bơm xăng bán cho xe hai bánh, xe hơi. Mặt giáp sông thì đổ cho tàu thuyền, tiện lợi đôi bề. Đặc trưng sông nước miền Tây. Chợ nổi đang trước mặt. Những ghe tàu lớn đang neo đậu giữa sông, để sang hàng cho thương lái, hoặc bán lẽ cho du khách. Hàng hóa đa phần là trái cây, hoa quả củ từ trong quê ra bán cho thương lái. Mặc cả xong là họ tiền trao cháo múc. Cũng có thể họ chấp nhận giá rẻ một ít, sang hàng hóa cho các chủ vựa tại chỗ. Vựa là chiếc ghe neo đậu cố định, điện kéo từ nhà trên bờ ra để xử dụng. Cô chủ đò trao đò cho anh chồng để chở chúng tôi đi tiếp, còn cô điều khiển con đò của chồng để đưa khách về lại Ninh Kiều. Nhà có 2 chiếc đò đưa đón khách du lịch, sau khi trừ chi phí, mỗi ngày kiếm vài trăm ngàn vnđ đồng sống khỏe. Anh chủ đò đưa chúng tôi lên quán ăn sáng là một chiếc ghe lớn neo cố định cách bờ hơn 10 mét, khách du lịch Tây, ta, Việt Kiều, ngồi chật kín. Có dừa tươi, trái cây đặc sản phục vụ tại chỗ. Điểm tâm sáng có hủ tiếu, bánh canh, cà-phê...Giá cả vừa phải, không chặt chém. Vì là sáng chủ nhật, lượng du khách khá đông. Hai trái dừa xiêm, một lon bia Sài Gòn là 35.000 vnđ. 




Sau khi uống dừa giải khát xong, chụp ảnh, đò du lịch đưa chúng tôi trở về bến Ninh Kiều. Anh chủ đò cũng như hướng dẫn viên du lịch, mình có thắc mắc, hỏi gì anh cũng trả lời trôi chảy. Sau 2 giờ đi khám phá Chợ Nổi Phong Điền, tốn 300.000 vnđ, chúng tôi đi kiếm cái gì ăn sáng, cũng sẽ là ăn trưa. Bởi vì chúng tôi đã đặt vé xe cho chuyến về vào lúc 12 giờ. Nhà xe cho xe trung chuyển đến khách sạn đón khách. Bây giờ khách hàng là thượng đế, quan trọng là có money rủng rỉnh. Một dĩa cơm bì sườn chả là 30.000 vnđ. Ăn cơm xong, hai anh em thả bộ lên con phố chính của Cần Thơ để thư giản. Tiểu khu Phong Dinh ngày trước, bây giờ là trụ sở chính quyền, UBND, nhưng tòa nhà do người Pháp xây dựng, như tòa án hoặc dinh tỉnh trưởng ở BH, đã bị phá bỏ. Thay vào đó là tòa nhà lầu 3 tầng, hình chữ đinh, khuôn mẫu như Dinh Độc Lập nhưng thu nhỏ hơn. Sở dĩ tôi kể chi tiết như vậy, bởi vì chủ nhật, ngày 24/12/1972, ngày Noel năm 1972, tôi đã ngồi ở đó chờ từ 9 giờ sáng đến 16 giờ hầu nhận lấy tờ phép 5 ngày do đại tá tỉnh trưởng ký, để về BH vui chơi với bè bạn và nhận cú "hồi mã thương" trong đời. Sau đó, hai anh em thả bộ đến quán cà-phê cách khách sạn mấy con phố để tâm sự với bạn hiền. Anh Phát chủ quán, người Sài Gòn, ra đơn vị, về đóng quân ở tiểu khu Phong Dinh, lấy vợ bản địa rồi thành dân Cần Thơ. Anh tốt nghiệp khóa 1 ban thương mại đại học Vạn Hạnh , không đủ điều kiện học cao học nên phải vào quân đội. Tôi trước khi vào quân đội, cũng là sinh viên ban thương mại, nhưng là khóa 4. Khi lệnh tổng động viên ban ra, không biết còn được bao bạn bè ở lại học. Có lẽ phái nữ áp đảo. Sau đó anh Hường gọi thêm bạn học cùng khóa, là dân Cần Thơ chính gốc đến chơi. Nhưng anh Tuấn con, gọi như vậy vì anh sinh năm 1950, dư tuổi để hoản dịch, không bận bịu gì đao kiếm. Anh em tâm sự chưa xong, gần đến giờ xe khởi hành, chúng tôi xin phép kiếu từ, hẹn gặp lại ngày họp mặt sinh viên Đại Học Vạn Hạnh. 

Đúng 12 giờ, xe khách khởi hành, còn chừa mấy ghế để đón khách ở Bình Minh, Vĩnh Long. Xe từ từ leo lên dốc cầu dây giăng, bỏ lại Cần Thơ, xã Thới An Đông, sông Trà Nóc..., những cái tên mà tôi từng vương vấn, ở lại sao sau lưng. Dù rằng đây là lần thứ tư tôi trở lại Cần Thơ. Dù rằng đây không phải là nơi tôi được sinh ra, nhưng đã cho tôi nhiều kỷ niệm ở tuổi đôi mươi đầy sóng gió cuộc đời. Sau Cần Thơ là Vĩnh Bình, Trà Vinh, nơi tôi đã đổ nhiều nước mắt, mồ hôi thời trai trẻ. May mắn là tôi không có giọt máu màu thấm trên mãnh đất khô cằn, hoặc đầy dừa nước, bùn sình. Đâu cũng là quê hương. 15 giờ 30, xe về đến xa cảng Miền Tây. Anh em tạm chia tay.

Tổng kết chuyến du lịch, chi phí là 850.000 vnđ cho một người. Anh Hường lên xe buýt tuyến số 148 để về Phú Nhuận. Tôi lên xe buýt tuyến số 10. Về đến khu du lịch Suối Tiên, tôi chuyển sang xe tuyến 150. Đến ngã ba Tân Vạn, tôi lên xe tuyến số 6 của BH để về nhà. Gia đình, con cháu mừng rổ vì thượng lộ bình an, đồng hồ chỉ 18 giờ. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn vương vấn. Cô thôn nữ yêu kiều lứa tuổi mười tám đôi mươi, bên kia sông nơi trụ sở ủy ban xã năm xưa, có lòng cảm mến anh lính trẻ, có gửi cho tôi vài lá thư với nét chữ ngệch ngoạt khi tôi về đến quân trường, không biết bây giờ thế nao? Phan thị Uốt, cái tên dễ thương, môc mạc chân quê, giờ nầy em ở nơi đâu? Giọt nước mắt nóng lăn dài trên má, như tuổi Xuân tôi sống lại. Vì tôi gặp em lúc mùa Xuân binh lửa và bây giờ trời đang vào Xuân. Thời điểm nầy của 40 năm về trước, bạn bè chúng tôi đang ở quân trường chờ lệnh ngưng bắn. Còn bây giờ, Uốt của tôi đâu?
   
Đỗ Công Luận
14/12013

Bỗng Dưng Thèm Một Cơn Mưa - Trầm Vân


Đi Ăn Đám Cưới – Bút Xuân Trần Đình Ngọc


Liếc nhìn đồng hồ, tôi thấy đã bảy rưỡi. Mấy người đàn ông ngồi chung bàn với tôi thỉnh thoảng cũng ngó đồng hồ. Các bà vợ những ông này đang nói chuyện về thẩm mỹ. Câu chuyện hút mỡ đùi, mỡ mông, mỡ mí mắt, mỡ bắp tay khá hấp dẫn làm các bà – và cả chúng tôi – quên được cái thời gian chờ đợi vô vị này. Chúng tôi đã được mời vào bàn này ngồi từ 6 giờ 45 sau khi chụp hình với cô dâu chú rể.

Trên thiệp mời, đám cưới mời sáu giờ ba mươi, khoảng bảy giờ người đến đã đông mà bây giờ đã hơn bảy rưỡi vẫn chưa thấy nhúc nhích. Nhạc “chết” vẫn rỉ rả chơi, người vẫn đi đi lại lại, bố mẹ chú rể vẫn đứng ở cửa vào đón khách, cô dâu chú rể vẫn chụp hình chung với từng cặp và từng vị khách, cuốn sổ lưu niệm vẫn có người ký…Thế thì bao giờ mới nhúc nhích đây?

Rất may vừa đúng tám giờ thì cô MC lên micro thông báo sẽ sắp bắt đầu. Sẽ thôi chứ cũng vẫn chưa. Cô cũng nhã nhặn xin lỗi bằng tiếng Việt và tiếng Anh – vì có dăm, bảy người Mỹ – rằng đã bắt đầu hơi trễ. Dầu sao, đa số thực khách cũng thở phào …nhẹ nhõm vì giờ mong đợi sắp tới.

Phải mười lăm phút sau, lễ “nghênh rước” cô dâu, chú rể mới bắt đầu. Ði đầu là sáu chú phù rể và sáu cô phù dâu, đôi nào đôi ấy cặp tay từ ngoài cửa thong thả tiến vào sân khấu. Rồi đến bốn cháu trai, bốn cháu gái tuổi từ bảy tám đến mười, mười hai. Các cháu gái thỉnh thoảng lại vãi “confetti” hoặc các cánh hoa rời trông rất vui mắt. Sau cùng là chú rể, cô dâu.

Sau khi đám “rước” này lên sân khấu, cô MC liền mời cha mẹ đôi bên, cả những người quan trọng như chú bác, cô dì, đã được để sẵn trong danh sách. Những vai vế kém vào hàng cháu, bạn v.v… thì chỉ đứng lên ngay tại bàn khi duợc giới thiệu. Tiếp là bài “diễn văn” của ông P., cha chú rể, người chủ hôn. Ông cám ơn đi cám ơn lại những anh em đồng ngũ với ông khi xưa đã “vị tình chứ không vị thực” mà đến với ông. Tình huynh đệ chi binh xưa kia vẫn khắng khít keo sơn cho dến nay ở nơi đất khách quê người này thật là đáng quí xiết bao!

Thưc khách bên dưới có người ngồi nghe, thỉnh thoảng nhón một hột lạc; có người bần thần nét mặt vì thấy ông quảng diễn quá, e còn lâu mới bắt đầu được.
Cũng may ông chủ hôn chỉ nói chừng hơn mười phút vì bà vợ đứng cạnh có lẽ đã nhột vì khai diễn quá trễ, hai lần bà thầm thì vào tai ông cái gì đó.

Lúc ông chấm dứt, một tràng vỗ tay thật to, tôi nghe có mấy tiếng thở phào… nhẹ nhõm ngay tại bàn tôi và có lẽ cũng cả của tôi. Dăm vị khách giơ chiếc li chỉ mới có dá cục lên mời nhau, như cái kiểu ta bắt đầu được rồi đó.

Nhưng chưa mừng được mấy giây thì cô MC lại giới thiệu “đáp từ” của ông sui gia nhà gái, ông bố cô dâu. Ông này không mặc com-plê mà mặc quốc phục, khăn đống áo gấm xanh chữ thọ coi xa như ông vua cuối cùng của nhà Nguyễn, vua Bảo Ðại. Ông thò tay vào túi cầm ra một xấp giấy như kiểu đọc sớ Táo Quân. Hắng giọng hai, ba lần cho trong trẻo, ông mới bắt đầu:
Kính thưa quý cụ trưởng thượng
Kính thưa….

Tôi thực không còn nhớ ông đã dùng từ “Kính thưa…” bao nhiêu lần. Có thể là tôi vốn có tật háu đói, thường ở nhà sáu giờ dã ăn cơm tối, con tì con vị phèo phổi dạ dày lá lách nó đã quen, nay tám rưỡi rồi mà còn ngâm tôm chúng nên chúng hành lại là mắt không hoa lắm nhưng tai nghe lùng bùng không rõ, nhất là thực khách đã ào ào nói chuyện, mạnh ai nấy nói, chảng kể gì ông bố cô dâu đang đọc từng hàng chữ viết rất trịnh trọng từ nhà.

Sau khi ông bố cô dâu cúi đầu chào, MC lại giới thiệu chú rể, rồi cô dâu có đôi lời với cha mẹ. Ðại để “Ba má đã sinh ra, nuôi dạy chúng con để chúng con có ngày nay. Chúng con có lầm lỗi gì xin ba má tha thứ vv và v.v…”
Cô dâu nói đến đây mủi lòng rơi lệ.
Phần trình diện trên sân khấu đã xong, đoàn người theo nhau xuống chỗ ngồi. Ðây mới là lúc đáng liên hoan: tôi liếc nhìn đồng hồ: 8 giờ 30.

Dĩ nhiên các món ăn bắt đầu được bưng ra. Thực khách mời chào nhau ăn vì ai cũng thấy đã quá trễ. Ban nhạc bắt đầu chơi, có lẽ các nhạc công nghĩ đa số thực khách tai nghễnh ngãng nên mở “volume” tối đa. Ðã có kinh nghiệm nên hễ được sắp xa sân khấu – tức xa ban nhạc – tôi và bà xã mừng vô cùng. Bởi nếu ngồi gần, đôi tai sẽ chịu trận ba tiếng đồng hồ, đinh tai nhức óc, tới lúc về nhà vẫn còn cảm giác khó chịu.
Cũng không phải chỉ chúng tôi mà thấy ai cũng kêu nhạc mở lớn quá.
Ca sĩ hát – hay hét – trên sân khấu cùng với những tiếng nhạc dập dình thật lớn, nhưng quả tình 90% thực khách không “chịu” thưởng thức âm nhạc. Họ còn đang bận ăn. Hai mẹ con một bà “mệnh phụ” quần áo quá sang nên không dám đụng tay vào món tôm hùm. Tôm hùm mà không dùng tay thì ăn không xong. Ðôi đũa gắp lên nó chỉ trượt đi, mút mát lấy lệ rồi bỏ xuống. Có khi cả dĩa tôm hùm còn nguyên vì thực khách sợ lem tay, lem miệng bởi món sốt, người nhìn thiếu thẩm mĩ. Nhưng nếu thiếu món đó thì lại bị chê là “cheap”, thức ăn không ra gì. Rốt cuộc chỉ nhà hàng có lợi.

Sau đó, hễ đã đi qua món khác, bồi bàn không cần biết tình trạng đĩa tôm mấy chục đô-la này ra sao, còn y nguyên chưa ăn miếng nào cũng kệ, cứ trút thẳng vào thùng rác cho được việc trong khi có mấy người homeless đang ngồi xó xỉnh ngoài kia, cả ngày chưa có miếng bánh mì bỏ bụng.

Hình như có một số phụ nữ, tuổi sồn sồn và tuổi trẻ, đi dự đám cưới là chỉ cốt đi khoe thân người và áo quần, kim cương. Tôi và nhà tôi đã từng ngồi với những người đàn bà, cả bữa tiệc chỉ ăn uống chút chút, lát lại lấy gương ra soi xem mầu môi có lợt, mầu phấn có phai và lại vội vàng thoa lên một lớp son lớp phấn mới. Câu chuyện có khi đi đến chỗ ồn ào vì những chiếc nhẫn kim cương, bà này khoe sáu li, bà kia không kém, sáu li rưỡi, nước D, nước G, nước H đủ thứ danh từ chuyên nghiệp của thợ kim hoàn.

Vừa ăn được vài món thì cả bàn phải sửa soạn để đón tiếp cô dâu, chú rể, cha mẹ cô dâu, cha mẹ chú rể và vài cô phù dâu, vài chú phù rể đến chào bàn.

“Gia đình chúng tôi muốn đến từng bàn để cám ơn quý vị đã đường xa dặm thẳng đến đây với gia đình chúng tôi và các cháu trong bữa tiệc cưới hôm nay.” Bố chú rể đi bàn nào cũng một ca khúc đó – thực ra chẳng có gì khác để nói – mà nào có ít, có đám cưới mời đến 50 bàn tức 500 người, xoàng xoàng cũng 30 bàn, tức 300 người. Có những người chủ trương mời thật đông cho thêm long trọng. Với họ, đám cưới chỉ lèo tèo một, hai trăm người thì kém vui và kém bề thế. Các cô dâu thời nay chính là những người thích mời cho đông. Có những người, chỉ biết nhau chứ không hề qua lại, chơi với nhau, cả năm không gọi nhau một cú điện thoại, nay bỗng nhiên tấm thiệp cưới thật đẹp và thật trịnh trọng được gửi tới nhà. Có người nghĩ, thôi họ đã nghĩ tới mình, phải sửa soạn đến mừng để tỏ ra lịch thiệp. Thêm một người bạn cũng quý. Nhưng những vị cao niên ăn tiền già ba cọc ba đồng, cái kiểu không quen lắm cũng đi, tháng vài ba đám cưới thì cũng kẹt. Ấy là chưa kể phải nhờ vả phương tiện xe cộ người khác vì ban đêm đâu còn xe bus. Mặt khác, những thức ăn của nhà hàng phần nhiều là thích hợp cho các người trẻ, khoẻ không có những chứng bệnh cao máu, cao mỡ, tiểu đường v.v… Một ông bạn già của tôi đi ăn một đám cưới về, đêm đó phải vào nhà thương bằng xe “ambulance” với tình trạng “emergency”. Ông vốn có bệnh tiểu đường, thấy thức ăn ngon, lại đói vì nhịn từ chiều, vui với bạn quá, ăn vào, uống vào, đường lên quá cao, xỉu. Một bà vợ của người bạn khác thì không phải dùng “ambulance” nhưng đêm đó không ngủ được vì bụng cứ “lẩm rẩm” đau cho tới ngày hôm sau.

Trở lại vụ chào bàn, người viết bài này cũng đã đề nghị nên có đám cưới để một cái thùng ngay cửa vào như hòm tiền nhà thờ hoặc nhà chùa, dán hàng chữ: ”Quý vị muốn mừng cho cô dâu, chú rể xin bỏ bao thư vào thùng này. Các gói quà để cạnh.” Nhưng đến giữa bữa tiệc, người nhà kiểm soát thấy không có bao nhiêu bao thư, hoảng hồn giục cô dâu chú rể đi chào bàn gấp.

Có những đám cưới, đi theo cô dâu chú rể là mẹ chú rể hoặc mẹ cô dâu, xách theo một cái túi lớn. Khi người đại diện bàn vừa trao các bao thư cho cô dâu hoặc chú rể thì bà này đỡ ngay lấy bỏ vào trong bị cho chắc ăn. Ðám cưới thành ra một vụ thu thuế thân để trả cho những gì thực khách đã, đang và sẽ ăn. Nhìn hình thức bề ngoài, nó có vẻ hơi “trắng trợn” không được đẹp mắt.

Có những đám cưới quá đông bàn, thí dụ 50 bàn, vừa phần vì lối đi quá chật, vừa phần “phái đoàn“ đi chào bàn quá đông, ít nhất cũng 8 người, đi mỗi nơi lại còn mời mọc nhau “zô, zô” chú rể say túy lúy, rồi còn giới thiệu, đáp từ, chụp hình và sau khi đi hết mọi bàn thì cũng mất khá thời gian. Ðám cưới vì vậy quá kéo dài.

Sau khi chào bàn rồi, tức là thực khách đã làm xong nhiệm vụ quan trọng, có nhiều thực khách rải rác bỏ ra về vì đã đến từ đầu giờ mời, mất cả bốn tiếng đồng hồ rồi. Nên lúc cắt bánh, nhiều đám chỉ còn lèo tèo người nhà mặc dù cô MC nói luôn miệng trên micro xin quý vị ở đến phút chót. Cũng phải để ý cái mất thì giờ một phần lớn từ các cô dâu. Có cô thay quần áo đến hai hay ba lần, mỗi lần 15 phút thì tổng cộng đã mất bao nhiêu ấy là chưa kể son phấn trang điểm lại từ sợi tóc! Tôi có đi dự đám cưới Mỹ nhưng không thấy họ làm như vậy bao giờ!

Bỗng nghe tiếng la (đây là chuyện có thực, người viết bài này chứng kiến):
“Thằng B thằng C đâu? Chúng mày không đến đây mà coi người ta đánh chết bố mày đây này!”
Cùng với tiếng la của bà P – mẹ chú rể – là tiếng hai người đàn ông đang đấu khẩu dữ dội:
“Mày ăn ở như thế thì chó nó chơi với mày à, hả P? Tao nghĩ tình anh em cùng trong quân ngũ ngày xưa, lái xe một ngày mới tới để ăn cưới con mày. Tao vừa bảo với mày hai tháng nữa, tao cũng cưới con, mời vợ chồng con cái mày đến, mày lại bảo không biết lúc đó mày có ở nhà không hay đi chơi xa. Mày ăn ở như thế thì chó nó chơi với mày à?”

Người đàn ông tên T. cứ thế mà chửi, mà rủa thậm tệ sau khi đã đấm vào mặt ông P. mấy cái sưng cả mồm. Ông ta cũng bị ông P. thoi vào mạng mỡ hai cái ê ẩm hết cả “huynh đệ chi binh” là gì đó anh Hai?.
Khi B. và C. con ông P. tới để hỗ trợ bố thì phía ông T. hai, ba anh con trai cũng đứng ngay kế nghinh chiến. Hai bên gầm gừ tính đánh nhau.
“Nó đến ăn cưới con người ta mà nó lại gây sự, chửi rủa như hàng tôm hàng cá. Có đời thuở nào bạn bè như thế không?” Một người đàn ông hùng hổ nói.
“À, mày lại bênh thằng anh mày hả? Sao mày không bảo thằng anh mày, có đi có lại mới toại lòng nhau. Tao ăn ở với vợ chồng nó như bát nước đầy, bố con vợ chồng tao cất công đến đây, vì tình chứ không vì thực, lại mừng rỡ tử tế mà tao vừa bảo hai tháng nữa tao mời vợ chồng nó đến ăn cưới con tao thì nó đã chối đây đẩy là bận, không biết đi chơi xa, có nhà không. Ăn ở như thế thì chó nó chơi với à?”

Một người nào dó trong bàn tiệc sợ có đổ máu bèn gọi cho Cảnh sát nhưng khi Cảnh sát đến thì vợ chồng ông T. và con cái “giông” mất dạng rồi.
Rút tỉa những kinh nghiệm về đám cưới ở Hoa kỳ, người viết xin đề nghị thế này:
– Giản dị hóa đám cưới, nhất là dùng vừa phải thời giờ của khách được mời.
– Người Âu – Mỹ thường tổ chức đám cưới trong vòng thân mật, họ chỉ mời thân thuộc trong gia đình và những bạn hữu thật thân thiết. Tránh mời những người chi quen biết mà không có giao hảo, qua lại hàng ngày, cả tháng không một cú điện thoại thăm hỏi.
– Ðám cưới năm, bảy chục người, đôi ba chục người mà thân tình, có lồng cái tinh thần trong đó thì vẫn hơn đám cưới năm, ba trăm người nhưng chỉ là để trình diễn và tệ hơn, thu tiền.
– Thời nay, ở đâu thời giờ cũng quý vì thời giờ đồng nghĩa với tiền bạc và sức khoẻ. Mời sáu giờ thì tối đa sáu rưỡi khai mạc, chỉ nửa tiếng du di. Không thể để cả trăm người chờ đợi một vài người dù người đó có quan trọng đến đâu cho bữa tiệc. Cô dâu chú rể là hai người quan trọng nhất đã có mặt rồi là cứ theo giờ khắc đã định mà thi hành. Có thể có những người, vì lý do gì đó đi trễ như kẹt xe, xe hư trên freeway chẳng hạn, dù cách nào cũng là lỗi đi trễ, nên lẳng lặng ngồi vào bàn. Không nên làm mất thêm thì giờ của những người khác nhất là của gia chủ.

Bút Xuân Trần Đình Ngọc 

Tự Xem Đường Chỉ Tay Đoán Biết Vận Mệnh Tương Lai Của Mình


Đường chỉ tay là một trong những yếu tố cơ bản trong thuật xem tử vi. Lòng bàn tay mềm hay khô, các đường chỉ tay trong lòng bàn tay đậm hay nhạt… đều nói lên vận mệnh tương lai của bạn có phú quý, thành công?

Chi tiết các đường chỉ tay 

Một trong những đặc điểm dễ nhận ra ở những người thành công là có đường định mệnh, đường thái dương rõ ràng và kéo dài. Điều này đặc trưng cho sự kiên định và thành công trong tương lai. Những người có đường định mệnh và đường thái dương kéo dài thường có vận khí rất tốt, được quý nhân phù trợ trong sự nghiệp.

Những người chỉ có đường sự nghiệp rõ ràng, kéo dài còn đường thành công không nhìn rõ thì hay gặp khó khăn trong công việc. Họ làm việc rất chăm chỉ, nỗ lực và có tham vọng lớn trong sự nghiệp nhưng thường không được như ý. 

Những người có đường thành công rõ ràng nhưng đường sự nghiệp mờ, ngắn tuy vận khí tốt, thường gặp may mắn nhưng cũng rất khó thành công. Họ thường không lập nên nghiệp lớn vì tham vọng không nhiều.

Đường Trí đạo sâu và rõ ràng
Người sở hữu đường trí đạo sâu và rõ ràng thường rất tâm huyết với công việc, họ dồn toàn tâm toàn lực vào công việc. Bên cạnh đó họ cũng là những người rất nhạy bén với thời cuộc, nắm bắt được quy luật chuyển đổi trong kinh doanh nên rất dễ thành công. 
Đặc biệt đường trí đạo xuất phát từ đường sinh đạo và phát triển dài, rõ nét là một điềm may trong tướng số. Những người sở hữu đặc điểm này thường có sự nghiệp và cuộc sống như ý, tràn đầy tự tin.

Các gò trên bàn tay nổi cao đầy đặn, trung tâm lòng bàn tay lõm 
Theo tướng số phương Đông, trong lòng bàn tay mỗi người thường có bốn gò nằm ở bốn gốc ngón tay: gò Mộc Tinh, gò Thổ Tinh, gò Thái Dương và gò Thủy Tinh. Nếu bốn bò này đều nổi cao, đầy đặn và lòng bàn tay lõm xuống ở giữa thì đó là dấu hiệu tốt. Những người này thường có tài nhìn xa trông rộng, có chí tiến thủ và biết “nằm gai nếm mật” nên họ thường đạt được sự nghiệp rực rỡ về sau.


Gò Mộc Tinh có đường phấn đấu 
Đường chỉ tay kéo dài từ đường sinh đạo hoặc trí đạo lê gì Mộc Tinh được gọi là đường phấn đấu. Những người sở hữu đường phấn đấu thẳng, rõ nét có tham vọng vươn lên và khát khao chiến thắng rất cao. Họ không hài lòng với những gì đã có, trong bất kỳ việc gì cũng muốn mình là người đi đầu. 
Vì vậy những người có đường phấn đấu rõ nét thường rất kiêu ngạo, tự tin. Đặc biệt nếu đường phấn đấu vừa dài vừa rõ thì họ là những người có chí tiến thủ, tài năng và tương lai có thể tự thân làm nên nghiệp lớn.

Lòng bàn tay dày dặn và có độ đàn hồi 
Những người sở hữu lòng bàn tay lớn, dày nhưng không thô cứng và có đường tình duyên rõ ràng là người sống tình cảm, biết chia sẻ. Bên cạnh đó, họ cũng là người có hoài bão, tham vọng và ý chí vững vàng, sáng tạo trong kinh doanh. Nếu gặp thời, những người này sẽ làm nên nghiệp lớn, tương lai phú quý.

Tay búp măng 
Bàn tay búp măng không chỉ mang lại vẻ đẹp thẩm mỹ mà còn là biểu trưng cho thành công. Những người có bàn tay búp măng, đầu ngón tay tròn trịa và nhỏ; lòng bàn tay mềm mại, đàn hồi; chiều dài các ngón tay thon, cân đối thường rất năng động, hoạt bát. Bạn sẽ thấy họ luôn tràn đầy năng lượng và kiên trì theo đuổi mục tiêu đã đặt ra. Do đó họ rất dễ thành công trong tương lai.

Móng tay hình kiếm 
Những người sở hữu móng tay hình kiếm thường có hoài bão lớn và nghị lực phi thường. Họ sẵn sàng chịu khó khăn, vất vả để đạt được mục tiêu trong kinh doanh. Một khi đã đề ra mục tiêu họ sẽ phấn đấu hết mình và không dễ dàng bỏ cuộc. Vì vậy họ cũng là những người có khả năng thành công cao.

Tâm lòng bàn tay có nốt ruồi 
Nếu trong tâm lòng bàn tay có nốt ruồi chứng tỏ bạn là người có hoài bão lớn lao và tài năng lãnh đạo thiên bẩm. Tuy nhiên, rất hiếm người có nốt ruồi mọc ở vị trí này. Đây là nốt ruồi cực thịnh trong tướng số. Người sở hữu nốt ruồi ở tâm lòng bàn tay thường có tài vận thịnh vượng, dựa vào năng lực bản thân lập đại nghiệp, làm rạng dang dòng họ.

Nguồn: ione (Thông tin mang tính tham khảo)

Thursday, July 2, 2015

Choáng Ngợp Trước Tòa Dinh Thự Cổ Bề Thế Nhất Vùng Tây Bắc

Độ xa hoa của dinh Hoàng A Tưởng không chỉ thể hiện trong quy mô, kiến trúc mà còn ở cách thức xây dựng...

Nằm trên một ngọn đồi thấp giữa trung tâm thị trấn Bắc Hà, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, dinh Hoàng A Tưởng là tòa dinh thự cổ bề thế nhất vùng Tây Bắc còn được lưu giữ đến ngày nay.

Chủ nhân của công trình này là hai cha thổ ti Hoàng Yến Chao, Hoàng A Tưởng, những người cai trị xứ Bắc Hà vào đầu thế kỷ 20. Dù gia tộc Hoàng là người Tày, nhưng cai trị một vùng có tới 70% là dân tộc Mông nên dân trong vùng cũng gọi cơ ngơi của họ là dinh vua Mèo.

Được Pháp hậu thuẫn, cha con Hoàng Yến Chao - Hoàng A Tưởng ra sức bóc lột nhân dân, đồng thời độc quyền bán muối, hàng tiêu dùng, lâm thổ sản, thuốc phiện và lương thực, thực phẩm... nên đã tích lũy được một khối tài sản khổng lồ.

 Để phô trường quyền uy, họ Hoàng quyết định xây một dinh thự hết sức bề thế ở Bắc Hà

Thầy phong thủy Trung Hoa đã được mời đến tìm đất tốt để xây dinh thự. Địa điểm được chọn là một quả đồi rộng hướng Đông Nam, đằng sau và hai bên phải trái có núi, phía trước có suối và núi "mẹ bồng con"...

Công trình được khởi công năm 1914 theo thiết kế và sự giám sát trực tiếp của hai kiến trúc sư người Pháp và Trung Quốc. Đến năm 1921, tòa dinh thự mới hoàn thành.

Về tổng thể, dinh Hoàng A Tưởng được xây dựng theo lối kiến trúc Á - Âu với bố cục hình chữ nhật, gồm 4 dãy nhà liên hoàn khép kín. Dãy nhà ngoài cùng là bình phong, nhà chính nằm trong, hai bên là hai dãy nhà phụ, giữa là giếng trời.

Nhà chính hai tầng có diện tích 420 m², mặt ngoài trang trí bằng nhiều họa tiết công phu. Cả hai tầng nhà chính đều có ba gian, bốn gian hai bên phải trái của cả hai tầng là nơi sinh hoạt gia đình, gian giữa cả hai tầng dùng làm nơi hội họp.

Hai dãy nhà phụ có bố cục và kiến trúc giống nhau, mỗi dãy đều hai tầng nhưng thấp hơn nhà chính, mỗi tầng cũng có ba gian với tổng diện tích 300m². Mỗi gian đều có chức năng sử dụng riêng.

Độ xa hoa của dinh Hoàng A Tưởng không chỉ thể hiện trong quy mô và kiến trúc mà còn ở cách thức xây dựng. Các loại gạch ngói dùng để xây dinh thự được sản xuất tại chỗ dưới sự giám sát của chuyên gia Trung Quốc, trong khi sắt thép và xi măng được mua từ dưới xuôi chở đến 

Vào thời kỳ hoàng kim của Hoàng A Tưởng, tòa dinh thự luôn có hai trung đội vũ trang bảo vệ cẩn mật. Sau năm 1945, ách cai trị của họ Hoàng ở Bắc Hà chấm dứt, nhưng dinh Hoàng A Tưởng vẫn được giữ lại và bảo tồn khá nguyên vẹn cho đến nay.

 Ngày nay, các đồ nội thất trong dinh thự hầu hết đã mất mát nên các căn phòng đều để trống.

Theo KIẾN THỨC

Em Đi Bỏ Lại Dòng Sông - Đỗ Công Lụân

Bài Thơ " VIỆT KIỀU "... Không Biết Tác Giả Là Ai ...?


Việt kiều về nước xôn xao 
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên 
Trốn chui trong những khoang thuyền 
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa 
Rủng rỉnh vài đồng đô thừa
Ào ào về lại nơi vừa ra đi 
Mặt mày vênh váo phương phi 
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về 
Thói đời nhìn thấy ủ ê 
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon 
Khi về đến tận Sàigòn 
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi 
Rằng là giám đốc Realty 
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông 
Giáo sư dạy học trường công 
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài 
Mục đích "nổ" để thị oai 
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào 
"Nổ" để mong kiếm ít "đào" 
Gái tơ, mơn mởn ra vào hotel 
Ở đời chẳng biết phân minh 
Giữa cái ô nhục - hiển vinh con người 
Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi 
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông 
Nổi nhục chưa giải quyết xong 
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui
 Nhiều tên chơi trò hên xui 
Đem tiền về "cúng"Cộng tìm mùi" đầu tư" 
Nghe lời kêu gọi giả hư 
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam 
Ngày xưa chinh chiến cho cam 
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau 
Ngày nay "thống nhất" một màu 
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non 
Nghe lời dụ dổ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten 
Bỏ của chạy thoát thân hèn 
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà 
Nào là phát triển xa hoa 
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưa
Ăn chơi "bốn vách" dư thừa 
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều 
Về đi nhà nước đón chiều 
Queo côm (Welcome) chất xám đủ điều lời ru 
Nhiều tên trí thức còn ngu 
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù 
Chúng qua nước Mỹ công du 
Để mà xin được ấp - ru (approve) việc làm 
Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào 
Múi mặt xa rời đồng bào 
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh 
Nhiều tay Hát Ô rỡm ranh 
Chạy trốn cộng sản lại quay trở về 
Ăn chơi trác táng phủ phê 
Nhiều tay già lại còn rê gái làng 
Góp phần phá vở tan hoang 
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua 
Người Việt truyền thống ông cha 
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng 
Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào 
Còn nói "ăn chơi cấp cao"
Việt kiều phải biết "mận" "đào" khác nhau 
Thôi thôi thành thật xin chào 
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông. 
................................................
Việt gian , Việt Cộng , Vịt Kìu .
3 Việt họp lại , tiêu điều nước Nam .
Sưu tầm

Tìm Ra Siêu Kháng Sinh Chữa Hầu Hết Bệnh

Loại siêu kháng sinh Teixobactin có thể chữa hầu hết các loại bệnh. Ảnh: BBC.

Loại siêu kháng sinh Teixobactin có thể “quét sạch” hầu hết các loại bệnh - từ tụ cầu vàng cho đến vi khuẩn lao - vừa được các nhà khoa học tìm thấy.

 Loại thuốc kháng sinh mới có thể chữa được các bệnh nhiễm trùng nguy hiểm và chống lại các mầm bệnh khó tiêu diệt, vốn không đáp ứng với thuốc kháng sinh mạnh. Đặc biệt, đây được xem là vũ khí hiệu quả trong cuộc chiến chống lại hiện tượng kháng thuốc kháng sinh.
Trong bối cảnh không có loại kháng sinh mới tung ra thị trường gần 30 năm qua và vi khuẩn đang ngày càng trở nên khó đối phó, loại siêu kháng sinh này mở ra nhiều hy vọng. Giáo sư Dame Sally Davies, một lãnh đạo trong Bộ Y tế Anh đã mô tả một "kịch bản tận thế" khi các kỹ thuật điều trị phổ biến như thay khớp phải đối mặt với khả năng tử vong lớn vì không thể dập tắt nguy cơ nhiễm trùng.

Loại thuốc có tên Teixobactin được phát hiện khi các nhà khoa học nghiên cứu vi khuẩn tại một đồng cỏ tại  Mỹ. Trong các thử nghiệm, những siêu kháng sinh giết chết một loạt các vi khuẩn, bao gồm cả MRSA - loại tụ cầu vàng kháng Methicillin, không đáp ứng điều trị với kháng sinh thông thường, thường gây ra những bệnh nhiễm trùng nghiêm trọng và đe dọa sự sống như nhiễm khuẩn huyết, nhiễm khuẩn vết mổ, viêm phổi...
Teixobactin đặc biệt linh hoạt trong việc chống lại các vi khuẩn dạ dày nguy hiểm và các vi trùng gây hại cho tim. Bệnh lao cũng sẽ trở nên dễ dàng kiểm soát hơn, có thể được điều trị bằng một loại thuốc duy nhất chứ không phải sử dụng hỗn hợp nhiều loại thuốc như hiện nay.
Quan trọng hơn, loại thuốc này không gây tác dụng phụ. Các công ty dược đã bắt tay vào điều chỉnh công thức và hy vọng sẽ bắt đầu thử nghiệm thuốc trên người trong vòng hai năm. Thông thường, các loại vi khuẩn luôn tìm cách biến đổi để kháng lại thuốc kháng sinh. Với Teixobactin, các nhà khoa học tin rằng vi khuẩn sẽ không thể kháng lại trong ít nhất 30 năm tới.
Laura Piddock, giáo sư vi sinh học tại Đại học Birmingham cho biết đột phá  này có thể "thay đổi cuộc chơi” và góp phần giải quyết cuộc khủng hoảng kháng sinh hiện nay. Nếu mọi việc suôn sẻ, Teixobactin được sử dụng dưới dạng thuốc tiêm sẽ xuất hiện trên thị trường vào năm 2019.

Lê Phương (Theo BBC)

Wednesday, July 1, 2015

Hài Hước Có Thật Tại Đức - Ly hôn - Divorce !!!!!!!!!

Từ điện thoại, tivi, đến chiếc xe đạp, ô tô anh đều cưa đôi để đảm bảo công bằng. Một câu chuyện hài hước hoàn toàn có thật.

Đây là câu chuyện ly hôn của một cặp vợ chồng người Đức. Khi làm thủ tục ly hôn, anh chồng quyết định chia đôi tất cả tài sản của hai người. 


 

Nói là làm, anh hì hụi cưa đôi chiếc laptop, ô tô, xe đạp... đến cả những chú gấu bông, giường ngủ. 


Anh ta đã gửi lại toàn bộ một nửa số đồ đạc này cho người vợ ly dị, nửa còn lại đem ra bán trên eBay

Chiếc giường "chung đôi" ngày nào giờ chỉ còn lại một nửa.

 Đến chiếc điện thoại để bàn cũng "em ơi để lại anh đi nhé".

Hình ảnh những chiếc ghế ngồi bị cưa đôi khiến người xem không thể nhịn cười.

Chú gấu bông cũng chịu chung số phận.


Giờ không cần phải tranh giành kênh truyền hình yêu thích nữa, ai muốn xem gì tùy ý. 






Chiếc điện thoại iPhone bị cắt đôi không thương tiếc. 

  Muốn ly hôn thì ly hôn, anh "đếch" cần!

 Sưu tầm